Ngôn Tình Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 100


Động tác của Thư Lâm nhanh chóng dừng Lại, nằm ở trong lòng Lý Hà Hoa bất động.

Lý Hà Hoa vội sờ sờ đầu nhỏ của hắn an ủi: "Bảo bối của chúng ta còn nhỏ mà, đương nhiên có thể như vậy, trưởng thành mới là nam tử hán được. Nhưng mà bảo bối không thể không buông ta ra nha, bởi vì ta phải đi về làm đồ ăn ngon cho ngươi, bằng không lần sau sẽ không có biện pháp mang thức ăn ngon cho bảo bối nữa."

Tương Thiết Sơn ở một bên nghe được liền thất thần, ánh mắt không khỏi từ trên người đứa nhỏ chuyển qua nữ nhân trước mặt.

Nữ nhân này hình như gầy rất nhiều, nhưng mà khuôn mặt cũng không có khác biệt quá lớn.

Nếu không phải biết rõ Lý gia chỉ có một nữ nhi, hắn đã hoài nghi Lý Hà Hoa có phải hay không còn có tỷ muội sinh đôi tính cách hoàn toàn khác biệt, bằng không nữ nhân này Làm sao mà có thể hoàn toàn thay đổi trong thời gian ngắn như vậy chứ? Lý Hà Hoa của trước kia sao có thể nói chuyện ôn nhu như vậy?

Hắn nhìn ra được, giờ phút này nàng đối với Thư Lâm yêu thương đều xuất phát từ nội tâm. Nếu nàng có thể từa gạt đôi mắt hắn, vậy chỉ có thể nói bản tĩnh diễn kịch của nữ nhân này quá tợi hại.

Nhưng mà hắn rất rõ ràng Lý Hà Hoa căn Bản không có bản lĩnh diễn kịch này, nàng càng thêm không có bản lĩnh trù nghệ kia.

Hắn còn nhớ rõ lúc nữ nhân này mới gả đến nhà hắn chỉ xuống bếp một lần duy nhất, hương vị kia tuyệt đối không được coi là tốt, nhưng hiện tại thì sao, nữ nhân này làm món gì thì món đó rất ngon, hơn nữa còn làm rất nhiều món người khác nghe cũng chưa nghe qua, một thân trù nghệ của nàng tuyệt không bình thường, một người có thể dựa vào tự học mà thay đổi Lớn vậy sao?

Nữ nhân này thật không thích hợp.

Lý Hà Hoa cũng không biết nàng đã bị người đối diện ba lần bốn lượt hoài nghi, chỉ cố mà dỗ đứa nhỏ, cuối cùng cũng thành công khiến nhóc con nguyện ý buông tay.

"Thật là ngoan!" Lý Hà Hoa tán thưởng mà hôn hắn một cái, cầm lấy rổ trên bàn, gật gật nhẹ đầu ý tứ chào Trương Thiết Sơn sau đó xoay người rời đi.

Người Trương gia ở nhà, nàng thật sự không muốn ở lại lâu, vẫn là nhanh chóng rời đi.

Ngay lúc Lý Hà Hoa bước nhanh ra cửa, phía sau truyền đến một giọng nói trầm thấp: "Về sau ngươi tới thăm hắn, trực tiếp vào là được." Là Trương Thiết Sơn nói.

Lý Hà Hoa kinh ngạc ngừng lại bước chân một chút, quay đầu lại thì thấy Trương Thiết Sơn đang ôm Thư Lâm nhìn theo nàng, hiển nhiên vừa rồi đối phương mới nói chuyện với nàng.

Nếu là ở hiện đại, sau khi ly hôn đôi bên đều hoàn toàn có quyền lợi đến thăm hài tử. Nhưng mà ở cổ đại hài tử cơ bản sẽ không theo mẫu thân, muốn thăm hài tử cũng phải xem ý tứ nhà trai bên kia, nhà trai không cho ngươi gặp vậy thì nói cái gì cũng bằng không, cho nên Lý Hà Hoa cảm giác rất kinh ngạc, một nhà bọn họ hẳn là cực kỳ không muốn nàng gặp hài tử mới đúng, không rõ hắn vì sao đột nhiên nói như vậy, nhưng việc này với nàng mà nói là chuyện tốt, về sau đến thăm tiểu hài tử thì không cần lén lút giống như ăn trộm nữa, nàng liền gật gật đầu đáp: "Được."

Bởi vì ngày mai phải chuyển lên trấn trên ở, Lý Hà Hoa sau khi làm xong điểm tâm thì đem hành lý của mình thu thập một chút, nhưng cơ bản nàng cũng không có nhiều đồ đạc cho nên hai ba cái thì đã chuẩn bị xong.

Sau khi chuẩn bị xong nàng tự hỏi về sinh hoạt sau khi lên trấn trên sẽ như thế nào. Hẳn là buôn bán sẽ thuận tiện hơn rất nhiều, ra cửa là đến chợ không cần giống như bây giờ đi tới lui phải mất vài giờ đi đường, như vậy nàng sẽ có nhiều thời gian hơn, vì vậy nàng hoàn toàn có thể thực hiện tính toán lúc trước, đó là mở sạp bán món ăn vặt.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 101


Lúc trước nàng muốn mở sạp bán đồ ăn vặt nhưng mà ngặt nỗi không đủ tiền vốn để chuẩn bị những đồ đạc cần để mở sạp, cho nên mới phải đi nấu tiệc tích góp tiền.

Hiện tại trong tay nàng có tiền, hơn nữa ở tại trấn trên cũng tiện, như vậy nàng hoàn toàn có thể thực hiện được ý định trước đó.

Đồ đạc cần dùng mở sạp ăn vặt trừ bỏ nồi chén gáo bồn thì còn có chính và bàn ghế, nồi chén thì có thể lên trên trấn mua, đâu đó khoảng hai trăm văn tiền là đủ, còn lại chính và chi phí làm bàn ghế.

Trong tay nàng trừ bỏ tiền dùng để thuê nhà hiện còn dư tại hơn hai lượng bạc (hơn 2000 văn tiền), khônrg biết nhiêu đây tiền có đủ dùng hay không.

Lý Hà Hoa tìm Tào tứ muội dò hỏi: "Đại tỷ, trong thôn có thợ mộc tay nghề tương đối tốt không? Muội muốn đánh một ít bàn ghế."

Tào tứ muội cho rằng nàng muốn đánh bàn ghế dùng cho tiểu viện ở trên trấn cho nên không hỏi nhiều mà trả lời: "Trong thôn có, Tiền thợ mộc thôn chúng ta cả đời làm thợ mộc, tay nghề rất tốt, rất nhiều người ở thôn khác đều tới tìm hắn đánh đồ đạc, có đôi khi người ở trên trấn cũng tới tìm hắn."

Vậy thì tốt quá. Lý Hà Hoa vội nói: "Vậy đại tỷ, tỷ có thể mang muội đến nhà Tiền thợ mộc một chút được không, muội muốn gặp mặt hỏi một chút, xem xem tiền có đủ hay không, nếu đủ thì mới mời hắn làm giúp muội."

Tào tứ muội đem tạp dề bẩn trên người cởi xuống để qua một bên: "Được, bây giờ tỷ dẫn muội đi."

Tào tứ muội mang theo Lý Hà Hoa trực tiếp đi đến nhà Tiền thợ mộc, Tiền thợ mộc đang ở trong sân cưa cây, thấy Tào tứ muội đến thì vội vàng đứng dậy đón tiếp: "Tào thẩm của bọn nhỏ làm sao ai tới đây? Là muốn đánh thứ gì sao?"

Tào tứ muội lôi kéo tay Lý Hà Hoa đến trước Tiền thợ mộc giới thiệu: "Lão Tiền à, đây là muội tử của ta, nàng muốn tìm người chuẩn bị bàn ghế cho nhà nàng, cho nên ta mang nàng đến hỏi một chút."

Tiền thợ một "A" một tiếng, vội vàng lấy khăn lông trên cổ xuống phủi phủi vụn gỗ trên người, vừa phủi vừa hỏi: "Không biết ngươi muốn đánh bàn ghế dạng gì?"

Lý Hà Hoa trả lời: "Ta muốn đánh bàn ghế ăn cơm bình thường thôi, tựa như sạp bán mì sợi trên trấn trên dùng để cho khách nhân ăn mì sợi ngồi vậy, đánh bốn cái bàn và mười sáu cái ghế dựa, không biết ngài cho giá như thế nào?"

Lý Hà Hoa vừa nói bàn ghế sạp mì sợi thì Tiền thợ mộc đã biết, tính toán trong lòng một chút sau đó nói ra giá: "Một cái bàn ta thu ngươi 40 văn tiền, một cái ghế dựa 20 văn tiền, ngươi thấy được không?"

Lý Hà Hoa cũng không biết rốt cuộc giá này được không, nhưng mà người Tào tứ muội đề cử chắc hẳn sẽ không hố nàng. Quả nhiên Tào tứ muội sau khi nghe vậy thì gật đầu với nàng: "Có thể, vậy phiền ngài đánh giúp ta. Nhưng mà ta cần gấp, không biết khi nào thì ngài làm xong?"

Tiền thợ mộc cả đời sống bằng nghề mộc, trong lòng tính toán thời gian đánh rất chuẩn, lập tức nói: "Ngươi nếu vội thì ta có thể làm cho người trước, bốn cái bàn và mười sáu cái ghế dựa đâu đó khoảng ba ngày là có thể làm xong cho ngươi."

Thời gian ba ngày Lý Hà Hoa hoàn toàn chấp nhận: "Vậy được, phiền ngài rồi."

Nói xong Lý Hà Hoa lại nghĩ tới một thứ, chặn lại nói tiếp: "Đúng rồi Tiền thúc, bên này ta còn cần một xe đẩy bằng tay, không biết ngài có làm hay không?"

Mở sạp bán đồ ăn vặt làm sao có thể thiếu xe đẩy được, Lý Hà Hoa thiếu chút nữa quên, nếu Tiền thợ mộc có thể làm luôn thì càng tốt, còn nếu không thì nàng còn phải đi trấn trên tìm người làm.
Tiền thợ mộc nghe Lý Hà Hoa nói muốn đánh xe đẩy tay thì sửng sốt một chút, sau khi đảo mắt nhìn nàng chưa nói cái khác chỉ gật đầu: "Có thể đánh, xe đẩy tay ta đã đánh không ít."

Lý Hà Hoa cao hứng: "Vậy thì tốt quá, vậy phiền ngài lại đánh giúp ta thêm một xe đẩy tay đi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 102


Tiền thợ mộc không vội vã đáp ứng mà là nói: "Nhưng mà xe đẩy tay này cần nhiều gỗ, còn có bánh xe và ổ trục làm tương đối phức tạp, nên giá cũng sẽ mắc hơn, một chiếc phải thu 300 văn tiền, ngươi xác định đánh sao?"

Lý Hà Hoa ở trong lòng nhanh chóng tính nhẩm một chút: sau khi trừ đi nồi chén gáo bồn trong bồn, trong túi còn tại đâu đó khoảng 1800 văn, sau đó lại trừ đi tiền bốn cái bàn và mười sáu cái ghế dựa, hẳn là còn dư tại khoảng 1300 văn, sau khi làm xe đẩy tay còn dư tại một tượng bạc đủ dùng mua nguyên kiệu nấu ăn cùng một ít đồ dùng hằng ngày.

Trong Lòng tính toán xong, Lý Hà Hoa nói với Tiền thợ mộc: "Chắc chắn làm, phiền ngài làm hết tất cả giúp ta đi." Tiền thợ mộc đồng ý: "Vậy được, nhưng mà xe đẩy tay cần thời gian, ba ngày sau ngươi có thể đến lấy bàn ghế trước, chờ qua hai ngày nữa thì tới lấy xe đẩy tay."

Lý Hà Hoa không có ý kiến, trong tòng nghĩ ba ngày sau kiếm xe kéo đến đem bàn ghế kéo tên trấn trên, xe đẩy tay có thể nhờ Tào tứ muội lúc đi trấn trên bán điểm tâm thuận tiện đẩy giúp, đỡ cho nàng phải về lấy.

Trên đường trở về Tào tứ muội mới hỏi ra nghi hoặc trong lòng: "Đại muội tử, muội cần nhiều bàn ghế cùng xe đẩy tay để làm gì?"

Lý Hà Hoa cũng không giấu giếm: "Đại tỷ, muội chuẩn bị mở một sạp bán đồ ăn."

Tào tứ muội "Hả?" một tiếng: "Đại muội tử, muội muốn bày quán sao? Là bán mì sợi hay là b*n n**c trà? Trấn trên hình như bày quán đều là bán mì sợi, bằng không chính là nước trà."

Lý Hà Hoa lắc đầu: "Đều không phải, muội là bán thức ăn nhanh, nói đơn giản một chút chính là món có thể nhanh chóng lấp đầy bụng, cũng gần giống như mì sợi, nhưng mà không chỉ có mì sợi còn có cơm chiên, mì xào, sủi cảo gì đó, khách nhân muốn ăn gì thì làm cái đó."

Tào tứ muội chưa bao giờ nghe qua từ "thức ăn nhanh" nhưng nàng ấy nghe hiểu ý Lý Hà Hoa, chính là nói món nàng bán có mì có cơm có sủi cảo, còn có rất nhiều chủng loại khác, khách nhân có rất nhiều lựa chọn.

Tào tứ muội tức khắc thập phần bội phục: "Đại muội tử, ta chưa từng thấy trên trấn trên có sạp nào như vậy đâu, tay nghề muội tốt như vậy, hơn nữa lại bán nhiều chủng loại như thế, mọi người muốn ăn cái gì cũng có, đến lúc đó khẳng định có rất nhiều người đến chỗ muội ăn, việc buôn bán không cần lo rồi."

Lý Hà Hoa cười: "Vậy thì tốt, muội nhận cát ngôn của đại tỷ, hy vọng việc buôn bán thật tốt."

Tào tứ muội khẳng định gật đầu "Yên tâm đi, bằng trù nghệ này của muội, buôn bán nhất định sẽ không kém, nhưng mà muội tử, muội bày hàng thì điểm tâm chúng ta còn bán không?"

Lý Hà Hoa trả lời: "Đương nhiên bán, nhưng mà muội không có thời gian, đến lúc đó phải nhờ tỷ cùng bọn nhỏ đi bán, vừa lúc có thể ở bên cạnh sạp muội bán, kéo khách qua lại, người ăn cơm mua điểm tâm của chúng ta, người mua điểm tâm cũng có thể ăn cơm, mọi người bán mệt còn có thể đến chỗ muội ngồi nghỉ ngơi một chút."

Mắt Tào tứ muội sáng rực lên, vỗ tay: "Muội tử, chủ ý này hay, một bên bán cơm một bên bán điểm tâm, thật sự hay quá."

Lý Hà Hoa tính toán bày sạp ở đầu ngõ chỗ thuê tiểu viện, nơi đó vừa hay là đường lớn, người đến người đi thập phần náo nhiệt. Lúc trước thời điểm nàng tìm phòng đã cố ý suy xét qua việc bày quán buôn bán, cho nên tìm phòng ở đều là nơi cách đường lớn rất gần, sân viện hẻo lánh thì không suy xét.

Sân viện hiện tại có vị trí tốt nhất, tuy rằng ở trong ngõ nhỏ, nhưng mà vừa ra đầu ngõ chính là đường lớn, dân cư đông đúc, hơn nữa cách nhà rất gần, như vậy mỗi ngày bày sạp thu sạp sẽ rất thuận tiện, không cần phải kéo xe thật xa đi về nhà.
Đầu ngõ này không chỉ là con đường lớn mà còn có một ưu thế địa lý rất lớn nữa, đó là cách đó không xa chính là bến tàu duy nhất trên trấn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 103


Người từ bến tàu lên xuống tới lui toàn bộ phải đi qua con đường này, đi đến đầu đường là có thể nhìn thấy sạp của nàng.

Bến tàu ngày nào cũng đều có thuyền hàng ra ra vào vào, rất nhiều thương nhân nơi khác sẽ dừng lại trấn trên một chút để ăn một bữa cơm.

Hơn nữa trên bến tàu có rất nhiều người làm việc, có một số người buổi trưa không có chỗ ăn cơm, đến lúc đó hoàn toàn có thể đến sạp nàng ăn, như vậy nàng không lo không có khách.

Cho nên hiện tại nàng thuê tiểu viện này vị trí ưu thế thật sự quá tốt, cho dù đắt hơn so với những sân viện khác nàng cũng nguyện ý thuê vì thuận tiện buôn bán.

Nàng có mười phần tự tin việc làm ăn của mình nhất định không kém, không những không kém phỏng chừng sẽ thật phát đạt, đến túc đó nói không chừng một mình nàng hoàn toàn không lo liệu hết nhiều việc.

Nhưng mà dù buôn bán không tốt một mình nàng cũng lo liệu không hết nhiều việc, bởi vì bán loại đồ ăn sạp này không chỉ phải có người nấu ăn, còn phải có tiểu nhị chuyên thu thập chén đĩa lau bàn.

Ít nhất phải có hai người mới được, nhưng nàng chỉ một mình nàng, vốn dĩ nàng có thể thỉnh Tào tứ muội hỗ trợ, nhưng tỷ ấy còn phải bán điểm tâm cho nên người là phải tuyển.

Nhưng mà tiểu nhị tốt nhất phải là nam, dù sao thì đây cũng là việc cực nhọc, không có sức làm không được. Hơn nữa khách nhân rất phức tạp, dạng người nào cũng có, nếu là nữ tử sẽ có nhiều bất tiện.

Nghĩ vậy Lý Hà Hoa hướng mắt về Tào tứ muội, không biết Tào đại tỷ có đồng ý cho Đại Hà tới hỗ trợ nàng không.

Đang ngồi nghỉ tạm uống nước, Tào tứ muội thấy Lý Hà Hoa nhìn chằm chằm mình tiền nghi hoặc nói: "Làm sao vậy muội tử? Làm sao nhìn ta như vậy nha?"

Lý Hà Hoa nghĩ nghĩ quyết định vẫn là hỏi trước đi, vì thế đem ý tưởng trong lòng nói ra: "Đại tỷ, nếu muội bày hàng, một mình muội chỉ có thể làm thức ăn, còn thiếu một tiểu nhị hỗ trợ, muội nghĩ tới nghĩ lui chỉ thấy Đại Hà tương đối thích hợp, nhưng mà việc này không nhẹ nhàng, muội nghĩ không biết tỷ có nguyện ý để Đại Hà tới hỗ trợ muội không?"

Lý Hà Hoa vừa dứt lời, đương sự Đại Hà liền khiêng cuốc từ bên ngoài trở lại, nghe thấy các nàng đang nói tới mình, hắn không khỏi hỏi: "Nương, Hà Hoa di, mọi người đang nói tới ta sao? Nói chuyện gì vậy?"

Tào tứ muội nói với Đại Hà: "Vừa rồi Hà Hoa di người nói với ta nàng muốn bày sạp bán thức ăn ở trên trấn, một mình nàng lo liệu không hết việc muốn thỉnh người đi hỗ trợ làm tiểu nhị, đang hỏi ta có nguyện ý cho ngươi đi hay không đây."

Đại Hà nhanh chóng buông cuốc đi qua: "Việc này mà còn phải suy xét cái gì nương, ta khẳng định đi hỗ trợ Hà Hoa di."

Lý Hà Hoa đoán hắn không biết làm tiểu nhị rất vất vả, vội vàng nói rõ với hắn: "Đại Hà, việc làm tiểu nhị này không thoải mái đâu, phải bưng chén cho khách nhân, khách nhân ăn xong phải dọn chén đũa và bàn, còn phải đồng thời lấy tiền, từ sớm làm tới muộn, việc này là không dễ."

Đại Hà ngồi xuống nhìn Lý Hà Hoa nghiêm túc nói: "Hà Hoa di, ta biết chứ, ta đã thấy tiểu nhị ở tửu lầu trên trấn làm việc, ta biết phải làm gì, cũng biết không nhàn hạ nhưng ta nguyện ý làm, này so với việc nhà nông đã rất tốt, còn không bằng đi hỗ trợ người như vậy nhiều thêm một phần thu nhập, trong nhà trải qua cũng tốt hơn một chút. Ngươi yên tâm, ta không sợ mệt, ta nhất định hảo hảo làm cho ngươi."
Lý Hà Hoa tán thưởng vỗ vỗ vai Đại Hà: "Thật là một hảo hài tử, nhưng mà việc này còn phải thông qua ý phụ thân cùng nương ngươi mới được."

Tào tứ muội cũng vì Đại Hà hiểu chuyện mà cảm thấy vui mừng, lên tiếng nói: "Muội tử, ta cùng phụ thân hắn đồng ý cho hắn đi, qua hai năm nữa hắn cũng phải đón dâu, quả thật không thể luôn ở nhà đi theo phụ thân hắn làm việc nhà nông, bằng không đến lúc đó hài tử cũng không nuôi nổi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 104


"Cứ để cho hắn theo sau hỗ trợ người đi, người chỉ cần sai sử hắn là được. Nếu chút việc này cũng tàm không được, tương tai làm sao nuôi sống người một nhà?"

Thấy Tào tứ muội nói như vậy, Lý Hà Hoa cũng không hề do dự đánh nhịp nói: "Vậy chúng ta liền quyết định như vậy đi, chờ sạp của muội khai trương để Đại Hà tới hỗ trợ muội, sau đó tỷ cùng Đại Nha, Tiểu Tam nhi trở tại bán điểm tâm cho muội."

Hôm sau sau khi bán xong điểm tâm, Lý Hà Hoa trực tiếp dọn vào tiểu viện vừa thuê.

Trước khi đi nàng đã nói với Tào tứ muội, chuẩn bị ngày mai nghỉ một ngày không bán, dành ra một ngày để dọn dẹp.

Trong tiểu viện đã có đầy đủ đồ gia cụ linh tinh, chỉ cần quét dọn đơn giản một chút là có thể ở, nhưng mà một ít đồ dùng hằng ngày phải tự đi mua, Lý Hà Hoa ở trong đầu liệt kê một danh sách, sau khi quét dọn xong khóa cửa tại đi đến cửa hàng mua đồ dùng cần thiết.

Vừa lúc trong nhà cũng cần dùng nồi chén gáo bồn, Lý Hà Hoa dứt khoát gộp tại mua chung với nồi xoong chén bát để buôn bán, mua mười cái chén nhỏ dùng trong nhà, sau đó mua 50 cái tô bự chuyên dùng để bán, tiếp theo chính là đũa muỗng gia vị dùng trong nhà bếp.

Vừa lúc cửa hàng này cũng có bán thùng gỗ bồn gỗ, nàng dứt khoát mua luôn ba cái thùng gỗ, ba cái bồn nhỏ cùng hai cái bồn lớn, thấy nàng mua nhiều đồ như vậy, ông chủ mừng rỡ chủ động ưu đãi cho nàng, còn nguyện ý giao hàng tận nhà, việc này làm Lý Hà Hoa nhẹ nhàng thở phào, nếu không nàng cũng không biết làm sao mang về.

Sau khi mua xong Lý Hà Hoa tìm cửa hàng rèn mua hai nồi to cùng hai nồi nhỏ, cộng thêm chảo có cán dùng để chiên cơm, những thứ này khi mở sạp bán đều cần dùng đến.

Cuối cùng còn muốn mua bếp lò, thời đại này không có mấy thứ như bếp điện cùng bếp gas, muốn buôn bán ở bên ngoài thì phải tự mình xây một cái bếp củi, rất nhiều người đều làm như vậy, nhưng mà không thích hợp với nàng. Bởi vì vốn dĩ đầu hẻm chỗ không lớn, xây cái bếp sẽ cản trở người khác, không chừng những gia đình trong ngõ sẽ có ý kiến, cho nên nàng định mua bếp chuyên dùng để nhóm lửa còn thuận tiện di chuyển.

Trước kia vì tính toán buôn bán nàng đã cố ý đi đến nơi bán bếp lò xem qua, phát hiện có một loại bếp khá lớn, bên trong có thể đốt than cũng có thể đốt củi.

Tuy rằng độ lửa kém hơn lò đất, nhưng so với bếp gas ở hiện đại cũng không sai biệt lắm, bên trên để nồi nấu cơm, nấu đồ ăn hoàn toàn không thành vấn đề, chỉ có một vấn để không tốt là loại bếp lò này rất đắt, cho nên rất ít người làm buôn bán nguyện ý dùng.

Lý Hà Hoa đi đến nơi bán bếp lò, chọn loại bếp lớn nhất bên trong giá 300 văn tiền, tuy rằng có chút đau lòng, nhưng vì thuận tiện thì vẫn đáng.

Ngày đầu tiên dùng để mua đồ vật, ngày hôm sau, sáng sớm Lý Hà Hoa liền thức dậy đem đồ mua ngày hôm qua sắp xếp lại chỗ thích hợp, vội vàng đến giữa trưa mới xem như ổn thỏa. Lúc này tiểu viện này mới coi như chính thức trở thành ngôi nhà đầu tiên của nàng. Lý Hà Hoa vô cùng mệt mỏi ngồi trên ghế nghỉ xả hơi, quần áo trên người vì bận rộn mà ướt đẫm mồ hôi, dính dính trên người rất không thoải mái.

Nàng dứt khoát đến phòng bếp nấu một nồi nước nóng thật to, đổ vào cái bồn to chuyên dùng để tắm, chuẩn bị hảo hảo tắm rửa một phen.

Lúc trước ở nhờ Hà gia, nàng rất ngại mỗi ngày đều đi tắm, bởi vì người nhà nông ngoại trừ mùa hè nếu không căn bản sẽ không lãng phí thời gian cùng củi lửa để nấu nước tắm mỗi ngày.

Đa số thời điểm đều rửa mặt rửa chân rồi ngủ, việc này đối với Lý Hà Hoa- người có thói quen mỗi ngày đều tắm có thể nói là một loại tra tấn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 105


May mà hiện tại nàng có nơi ở của chính mình, có thể muốn tắm thì tắm, gánh nặng lãng phí củi lửa nàng có thể chịu được.

Sau khi tắm rửa xong, Lý Hà Hoa lấy quần áo sạch sẽ mặc vào, lại phát hiện quần áo trên người không biết từ khi nào đã rộng hơn so với túc trước, rất không vừa người.

Hình như nàng tại ốm đi.

Lý Hà Hoa đem quần áo vừa mặc cởi ra, cúi đầu cẩn thận quan sát thân thể hiện tại, vừa nhìn liền phát hiện, eo so với thời điểm nàng vừa tới gầy một vòng lớn, bụng mỡ phao phao chứ không rắn chắc như vậy, thật sự ốm lại rồi. Còn chân cũng so với túc trước ốm hơn rất nhiều, xem ra chân nhỏ lại ít nhất phải năm sáu centimet.

Tuy rằng thân hình nàng hiện tại vẫn rất béo, nhưng mà so với lúc trước đã ốm đi rất nhiều, lúc vừa mới xuyên tới đây nàng nhìn thân hình mình cũng phải một trăm sáu bảy chục cân, xem hiện tại, theo nàng đánh giá không sai biệt tắm chỉ còn một trăm bốn năm chục cân, giảm khoảng chừng hai ba mươi cân.

Khóe miệng Lý Hà Hoa không tự chủ được cong lên, cảm thấy toàn bộ thế giới đều tốt đẹp hơn.

Nếu về sau vẫn theo tốc độ này mà giảm xuống, như vậy rất nhanh nàng có thể giảm đến cân nặng ý tưởng, một lần nữa biến thành một nữ tử duyên dáng.

Lý Hà Hoa hận không thể nhảy cẫng tên để biểu đạt tâm tình hưng phấn của mình, nhưng mà xét thấy thể trọng của mình hiện tại nhảy tên sẽ phát ra động tĩnh rất lớn, đành phải liều mạng nhịn xuống, một mình cười ngây ngô nửa ngày mới khôi phục bình thường.

Nhưng mà quần áo của nàng hiện tại đều không vừa người, mặc trên người đều rộng thùng thình, nhìn lôi thôi lếch thếch như vậy không được.

Nếu ở trong nhà không ra cửa cũng không sao, nhưng hiện tại nàng mỗi ngày phải ra cửa buôn bán, hình tượng bên ngoài rất quan trọng.

Tuy rằng không cần rất đẹp nhưng ít nhất quần áo phải sạch sẽ gọn gàng, nếu nàng mỗi ngày đều ăn mặc lôi thôi lếch thếch đi ra ngoài bán, phỏng chừng các khách nhân đều không muốn tới ăn.

Lý Hà Hoa quyết định trước hết đi đến tiệm vải may hai bộ đồ vừa người, tuy rằng về sau nàng sẽ còn gầy tiếp nữa, quần áo hiện tại mới may sau này vẫn không thể mặc, nhưng vì giữ hình tượng để buôn bán, chút tiền này cũng không thể tiết kiệm. Nghĩ xong Lý Hà Hoa lấy tiền đi đến tiệm vải.

Hiện tại đa số tiệm vải đều bán vải bố, các nữ nhân đều mua loại vải bố về nhà tự may quần áo, như vậy sẽ lợi nhiều hơn.

Nhưng mà nàng làm sao biết lấy vải bố may y phục, vẫn là trực tiếp thỉnh người ở tiệm vải may thôi.

Lý Hà Hoa vào một tiệm vải thoạt nhìn không tệ lắm, sau khi ở trong tiệm nhìn một lúc lâu, cuối cùng quyết định mua vải thô.

Tuy rằng vải thô mặc vào không thoải mái bằng vải bông, nhưng được cái giá cả khá hữu nghị, hơn nữa về sau không mặc cũng sẽ không đau lòng, nàng phải chờ đến sau khi giảm đến cân nặng lý tưởng thì sẽ may quần áo tốt, hiện tại thì tạm chấp nhận một chút đi.

"Chưởng quầy, loại này bán như thế nào?"

Lý Hà Hoa chỉ vào cây vải thô màu xanh đen trước mặt hỏi.

Chưởng quầy nhìn cách ăn mặc của Lý Hà Hoa, chỉ các loại vải thô màu sắc khác nhau nói: "Các loại vải bố này đều là năm văn tiền một thước." "Vậy bà chủ, tiệm người có may quần áo luôn không?"

"Có có, nhưng mà phải thu tiền, thông thường một thước vải bố thì thu ba văn tiền."

Lý Hà Hoa gật đầu quyết định may tại đây. Lại chọn thêm loại vải màu hồng cánh sen, sau đó nói với bà chủ: "Bà chủ, ta muốn hai màu này, phiền các ngươi giúp ta làm hai bộ xiêm y, không biết dáng người này của ta cần bao nhiêu vải thì thích hợp?"
Bà chủ nghe vậy liền tinh tế đánh giá dáng người Lý Hà Hoa, sau một lúc thì giơ bàn tay ra nói: "Vị phu nhân này, dáng người này của ngươi tương đối tốn vải, người bình thường ba bốn thước là được nhưng mà người thì một bộ quần áo phải cần năm thước mới được."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 106


Lý Hà Hoa bị nói có chút xấu hổ, thầm nói bà chủ này nói chuyện cũng thật không uyển chuyển.

Nếu đụng phải người lòng dạ hẹp hòi không chừng sẽ tức giận quay đầu đi luôn, nhưng mà nàng cũng không tức giận, dù sao nàng hiện tại đúng là rất béo.

"Vậy bà chủ, hai màu này mỗi koại cho ta năm thước đi, sau đó dựa theo quần áo của nữ nhân bình thường may giúp ta hai bộ. Đại khái khi nào thì có thể xong?

Bà chủ một bên lấy thước đo chiều dài vải vóc, một bên trả lời: "Thời gian hai ngày là được, hai ngày sau tới lấy nhưng mà phải giao trước một nửa tiền đặt cọc."

Lý Hà Hoa đang định lấy tiền, đôi mắt quét thấy một xấp vải bông màu xanh da trời ở trên quầy, đột nhiên nhớ tới Thư Lâm. Vải này nhất định thích hợp cho Thư Lâm mặc, khẳng định rất đẹp.

Quần áo trên người tiểu hài tử cũng rộng, hẳn là do Tương Lâm thị làm, người già may quần áo đều nghĩ muốn cho hài tử mặc mấy năm, cho nên may quần áo đều rất rộng, tiểu hài tử mặc vào không thấy đẹp đẽ.

Hơn nữa Trương Lâm thị cũng không nỡ mua vải bông cho tiểu hài tử làm xiêm y, cho nên quần áo trên người nhóc con đều và vải thô, làn da tiểu hài tử mềm, mặc quần áo như vậy nhất định không thoải mái.

Lý Hà Hoa duỗi tay đem xấp vải đến trước mặt chủ tiệm: "Bà chủ, vải này bán thế nào?"

Bà chủ cười nói: "Đây là vải bông tốt nhất mặc vào rất thoải mái, nhưng mà giá cũng tương đối cao, mười văn tiền một thước."

Mười văn tiền một thước, ước chừng đắt gấp đôi so với vải thô, thật là lãng phí nhưng mà mua cho tiểu hài tử mặc nàng vẫn bỏ ra được, vì thế nói: "Bà chủ, ta muốn dùng vải này làm xiêm y cho hài tử trong nhà, hài tử đại khái chỉ cao đến đùi ta."

Vừa nói vừa so với vị trí đùi mình: "Hài tử gầy, chỉ khoảng 30 cân, phiền người tính giúp cần bao nhiêu vải."

Bà chủ hàng năm bán vải dệt, đối với vải ít nhiều cũng tính rất chuẩn, nghe vậy chỉ suy nghĩ một lát rồi trả lời: "Đứa nhỏ nhà ngươi gầy, vải cần không nhiều lắm, hai thước là được." Kích cỡ này Lý Hà Hoa không ý kiến, nhưng mà nàng không biết hiện tại quần áo tiểu hài tử đang lưu hành kiểu dáng gì, nhưng nàng hy vọng làm cho tiểu hài tử kiểu dáng đẹp nhất, vì vậy đành phải dò hỏi: "Bà chủ, hài tử nhà ta là nam hài, có kiểu dáng quần áo nào tương đối đẹp không?"

Bà chủ nghe vậy nói "Đợi một lát" lập tức đi đến phía sau gian may quần áo, chỉ chốc lát sau ra tới cầm theo một kiện trang phục hài tử, bà đưa cho Lý Hà Hoa xem: "Đây là chúng ta mới may cho một vị khách làm quần áo cho tiểu hài tử, qua hai ngày khách sẽ qua lấy. Bộ quần áo này tương đối đẹp, người xem dựa theo cái này làm được không?"

Lý Hà Hoa cầm quần áo lại nhìn nhìn, phát hiện thấy có hai kiện trên dưới, mặt trên là tiểu bố sam kèm theo hai cái yếm, sau đó kết hợp với đai lưng, phía dưới là qυầи иɦỏ, không như những quần rộng thùng thình ở hiện tại, không phải kiểu dáng lỏng lẻo, mặc vào chắc là rất có tinh thần, hơn nữa không mất bộ dáng đáng yêu của tiểu hài tử.

Lý Hà Hoa đối với hình thức bộ quần áo này tương đối vừa lòng, gật đầu nói: "Vậy dựa theo kiểu dáng này làm cho ta đi, nhưng mà có thể giúp ta đem bộ quần áo của tiểu hài tử này làm trước được hay không? Ngày mai ta đến lấy được chứ?" Ngày mai thừa dịp không bận quá nàng muốn đi thăm tiểu hài tử, thuận tiện mang quần áo cho hắn, bằng không nếu nàng mở sạp bán đồ ăn vặt không chừng trong thời gian ngắn không có cách nào đi gặp nhóc con kia được.
Bà chủ gật đầu đáp ứng: "Có thể, ta sẽ dặn người làm may quần áo cho tiểu hài tử trước, giữa trưa ngày mai là ngươi có thể lại đây lấy." Sau khi ấn định xong, Lý Hà Hoa lấy tiền ra thanh toán nửa tiền cọc, bà chủ tiến hành đo kích cỡ, dựa vào kích cỡ mà may quần áo.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 107


Sáng sớm hôm sau, Lý Hà Hoa vừa mới rửa mặt ăn xong ăn xong cơm sáng, cửa của tiểu viện đã bị gõ vang lên, đúng là Tào tứ muội.

"Đại tỷ tỷ đến rồi sao?" Lý Hà Hoa đón Tào tứ muội tiến vào.

"Ta không tới muộn chứ? Cũng không thể chậm trễ bán điểm tâm."

"Không đâu, hiện tại còn sớm, đại đa số người đều chưa ra chợ đầu, không vội." Lý Hà Hoa rót cho Tào tứ muội chén nước: "Đại tỷ đã ăn sáng chưa?"

Tào tứ muội xua tay: "Ta ăn rồi, muội không việc gì thì hiện tại chúng ta đi bán điểm tâm đi. Trong chốc lát chợ sẽ náo nhiệt ngay."

Thấy Tào tứ muội không muốn nghỉ ngơi một tát, Lý Hà Hoa cũng không khuyên nàng ấy mà đem điểm tâm đã tàm xong lấy ra đưa cho Tào tứ muội hai rổ, sau đó cùng xuất phát đi lên chợ.

Sau khi bán xong hai rổ điểm tâm, Lý Hà Hoa nóng lòng chút nữa muốn đi thăm tiểu hài tử, vì thế chuyển bước hướng về chỗ bán thịt đi đến.

Trước kia không có điều kiện, cho nên chỉ có thể làm cho Thư Lâm chút ít điểm tâm rồi đồ ăn vặt linh tinh, mấy thứ này tuy ăn ngon nhưng không có dinh dưỡng gì, không có tác dụng bồi bổ thân thể, món ăn chân chính có dinh dưỡng nàng chưa từng làm cho hắn.

Hiện tại nàng có tiền, cũng có chỗ ở, hoàn toàn có thể sau khi bán xong điểm tâm, về nhà làm chút món ngon cho tiểu hài tử, sau đó mang đến thôn Thượng Thủy cho hắn ăn.

Nghĩ xong, Lý Hà Hoa quyết định nấu canh bồi bổ cho Thư Lâm, nghĩ nghĩ quyết định nấu canh xương sườn cẩu kỷ với củ mài.

Canh xương sườn cẩu kỷ củ mài có công hiệu thanh nhiệt, bảo dưỡng dạ dày, kiện từ vị, đặc biệt thích hợp cho người già và tiểu hài tử. Nhóc con kia dạ dày yếu, uống canh này rất thích hợp.

Lý Hà Hoa đến sạp thịt heo mua một cân xương sườn, lại đi lên chợ mua một ít củ mài cùng cẩu kỷ, sau đó đi đến cửa hàng quần áo hôm qua, lấy bộ quần áo kia của tiểu hài tử về.

Lần trước nhờ Tiền thợ mộc làm bàn ghế chắc cũng đã xong, hôm nay là có thể đi lấy, Lý Hà Hoa định lát nữa sau khi đi thôn Thượng Thủy gặp tiểu hài tử thì trực tiếp đi thôn Liên Hoa đưa tiền cho Tiền thợ mộc lấy đồ, nhưng mà việc này cần phải có xe kéo. Lý Hà Hoa cẩn thận nhớ lại, hình như nàng trên trấn có thấy qua có người chuyên đánh xe chở hàng hóa cho người ta, hình như ở giao lộ phía tây có, vì thế nàng đi theo đường hướng về phía tây, quả nhiên ở bên đường thấy mấy chiếc xe đang đợi, nàng thấy một chiếc xe lừa rất đặc biệt, bên ngoài thùng xe lừaa treo thẻ bài, bên trên viết chở người chở hàng.

Xe này cùng với xe lừa chở người ở trên trấn nàng thấy rất bất đồng, những chiếc xe lừa khác đều là một con lừa kéo theo một miếng ván làm xe, còn xe này lại có thùng xe, giống như thùng xe ngựa, thoạt nhìn rất

sạch sẽ thoải mái, khiến người nguyện ý lựa chọn ngồi xe này.

Lý Hà Hoa lập tức quyết định chọn xe này vì thế liền tiến lên nói chuyện với chủ xe.

Chủ xe là một nam tử hơn hai mươi tuổi, lớn lên thực bình thường, bất quá ánh mắt lại rất kiên nghị.

Lý Hà Hoa lên tiếng dò hỏi: "Xin hỏi xe này của ngươi có chở hàng không?"

Chủ xe gật đầu: "Có, không biết khi nào ngươi muốn chở hàng? Xe này của ta lát nữa còn phải chở người trong thôn trở về, sau đó mới có thể chở hàng hóa cho ngươi, người thấy thời gian như vậy được không?" Lý Hà Hoa cũng muốn buổi chiều mới dùng xe kéo bàn ghế, cho nên gật đầu nói: "Có thể, buổi chiều ta mới dùng xe, phải tới thôn Liên Hoa chở mấy cái bàn và ghế dựa, không biết bên này ngươi có vấn đề gì không?"

Chủ xe nói: "Đi thôn Liên Hoa không vấn đề, nhưng mà cụ thể là khi nào? Đến nhà ai chở?"
Lý Hà Hoa định khoảng hai giờ chiều đi lấy bàn ghế, nhưng mà cổ nhân không nói vậy, ở đây bọn họ đều dùng canh giờ để chỉ thời gian.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 108


Vì thế trong lòng Lý Hà Hoa thầm tính toán rồi đổi sang canh giờ, lúc này mới trả lời hắn: "Buổi chiều giữa giờ mùi đến nhà Tiền thợ mộc ở thôn Liên Hoa chở." Sau đó bắt đầu dò hỏi giá: "Bên này ta có bốn cái bàn cùng mười sáu cái ghế dựa, không biết người đi một chuyến thu bao nhiêu tiền?"

Chủ xe suy y tư một tát, trả lời ngắn gọn: "Một chuyến 60 văn tiền, giao trước 10 văn tiền đặt cọc, nếu có thể thì thành giao."

Giá này Lý Hà Hoa cảm thấy không xem là đẳt, vì thế sảng khoái tên tiếng: "Vậy được, phiền người đi một chuyến." Nói xong móc ra mười văn tiền đưa hắn.

Đúng lúc này thanh âm một nữ tử trẻ tuổi đến trước mặt: "Đại Sơn, ngươi đây là muốn chở hàng hóa sao?"

Chủ xe nghe vậy ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử đi tới, đôi mắt vừa rồi còn bình tĩnh nháy mắt trở nên ôn nhu: "Ừm, vị phu nhân này nhờ ta đi một chuyến đến thôn Liên Hoa chở hàng, đã nói xong rồi."

Nữ tử gật đầu, hơi hơi mỉm cười với Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa chỉ cảm thấy nữ tử trước mặt này có một loại khí chất ưu nhã không nói nên lời, Đàm cho người ta cảm giác thập phần tốt, không khỏi cũng hơi hơi mỉm cười với nàng, lúc này mới cáo từ rời đi.

*Hai nhân vật chính trong "Xuyênqua nông phụ làm trang nương" (thợ trang điểm)

Lý Hà Hoa mang theo đồ vật đã mua đi tìm Tào tứ muội, bên kia điểm tâm nàng vừa mới bán xong.

"Đại tỷ, tỷ có muốn cùng muội về nhà nghỉ | ngơi một tát rồi về nhà không?"

Tào tứ muội vội vàng tắc đầu: "Không được không được, ta phải nhanh chóng về nhà, bọn nhỏ cùng tỷ phu ngươi đang đợi ta ăn cơm đấy."

Lý Hà Hoa ngẫm lại cũng phải cũng không miễn cưỡng, lấy rổ trong tay Tào tứ muội rồi cùng nàng ấy từ biệt.

Về đến nhà, Lý Hà Hoa đem nguyên liệu nấu ăn vừa mua cất vào phòng bếp, trước hết lấy củ mài gọt vỏ, ngâm trong nước.

Sau đó nổi lửa trong bếp, đổ nước trong vào nồi, trong lúc chờ nước sôi đem xương sườn đã mua chặt thành từng khúc, chờ sau khi nước sôi cho vào chần sơ qua, sau đó dùng nước sạch rửa sạch máu loãng trong xương.

Sau khi xử lý xong, đem củ mài cùng xương sườn cho vào trong nồi bắt đầu dùng lửa lớn nấu, sau lại dùng lửa nhỏ nấu nửa canh giờ rồi cho cẩu kỷ đã rửa sạch vào, lại nấu non nửa khắc là được. Sau khi nấu xong canh xương sườn hầm củ mài, sợ mập nên Lý Hà Hoa không dám ăn thịt, chỉ múc một ít canh ra coi như cơm buổi trưa, còn lại toàn bộ dùng bình gốm mới mua đựng, bên trên dùng một cái chén che lại miệng bình.

Sau đó tìm một bộ quần áo dày đem bình bao lại chặt chẽ rồi để trong rổ, như vậy có thể làm canh không bị nguội, đến thôn Thượng Thủy thì độ ẩm vừa phải. Thời gian gấp, Lý Hà Hoa mang theo canh cùng điểm tâm và quần áo cho tiểu hài tử rồi vội vàng ra cửa hướng thôn Thượng Thủy mà đi.

Bởi vì lần trước Trương Thiết Sơn chính miệng nói với nàng lần sau đi thăm tiểu hài tử có thể trực tiếp đến, cho nên lần này Lý Hà Hoa quang minh chính đại mà đến Trương gia.

Trương Lâm thị đang ở trong sân phơi quần áo, thấy Lý Hà Hoa tiến vào đầu tiên là cả kinh, tiện đà nhướng mày lên nói: "Ngươi đây là..." Lời chưa nói xong nhưng sắc mặt không quá tốt.

Lý Hà Hoa đánh giá là Trương Thiết Sơn đã báo trước rồi, cho nên Trương Lâm thị mới có ý kiến lại không nói ra. Lý Hà Hoa không muốn cùng Trương Lâm thị nổi lên xung đột, chỉ lễ phép gật gật đầu với bà rồi lập tức đi vào nhà chính, nhìn xung quanh một vòng cũng không thấy bóng dáng tiểu hài tử đầu, không khỏi hô lên: "Bảo bối! bảo bối ngươi ở đâu? Ta tới thăm ngươi đây."

Vừa mới kêu xong, cửa phòng phía tây bang một tiếng bị đẩy ra, một thân ảnh nhỏ bé "cộp cộp cộp" chạy ra tới.
"Bảo bối ngoan, thì ra người ở trong phòng."

Đôi mắt tiểu hài tử chớp chớp, trong mắt đều là ánh sáng lấp lánh, rõ ràng là rất cao hứng.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 109


Lý Hà Hoa ngồi trên ghế, đem Thư Lâm đặt trên đùi, duỗi tay lấy rổ lại gần, xốc vải bố bên trên lên rồi lấy bình nước bên trong ra: "Bảo bối, hôm nay ta nấu canh cho ngươi, uống rất ngon, mau tới nếm thử."

Vừa nói vừa đem canh từ trong bình đổ ra chén, dùng muỗng của mình mang tới múc một muỗng đưa tới bên miệng tiểu hài tử, Thư Lâm tập tức há miệng nuốt xuống.

Lúc này Trơng Lâm thị đã phơi xong quần áo đi đến, nhìn hai người vài lần, trong mũi hừ một tiếng.

Lý Hà Hoa nghe thấy cũng làm như không nghe, tiếp tục đút tiểu hài tử uống canh: "Này bảo bối, ăn miếng thịt, thịt bên trong đều phải ăn hết, ăn xong rồi là có thể nhanh chóng cao lớn lên."

Tiểu hài tử nghe vậy, miệng há lớn hơn nữa một ngụm cắn hết nửa miếng thịt, miệng nhỏ nỗ lực nhai nhai mà ăn.

Trương Lâm thị ở một bên nhìn thấy mà bực, nghẹn một hơi khó chịu. Tiểu hài tử này bình thường đối với cơm bà nấu không thèm nhìn, dỗ như thế nào cũng ăn, hiện tại nữ nhân này nấu cái gì mà ăn tại ngon đến như vậy, quả thực tức chết bà.

Bà mỗi ngày ở nhà chăm tiểu hài tử này, nhưng trước giờ không thấy hắn đối với mình thân như vậy, hiện tại lại ngược lại, thấy nữ nhân này liền tự mình nhào tới, tiểu bạch nhãn Lang làm bà già này tức chết mà....

Nếu Lý Hà Hoa biết hiện tại trong lòng Trương Lâm thị suy nghĩ gì không chừng sẽ cười chết.

Sau khi Lý Hà Hoa liên tiếp đút cho tiểu hài tử hai chén canh, sờ sờ bụng nhỏ lại phát hiện đã phình phình tiền không đút nữa: "Bảo bối ngoan, bụng đã no rồi chúng ta không thể ăn nữa."

Thư Lâm nhấp nhấp môi, nhìn canh trong bình liếc mắt một cái, chớp chớp mắt tựa hồ rất không nỡ.

Lý Hà Hoa quả thật bị đôi mắt nhỏ của hắn làm cưng chết, lần đầu tiên cảm nhận được vui sướng khi có hài tử, nhịn không được ở trên ót hắn lại hôn một cái.

"Được rồi, chúng ta còn có cái khác ăn ngon nữa đấy." Lý Hà Hoa lấy điểm tâm trong rổ ra cho tiểu hài tử xem: "Con xem, điểm tâm cũng mang đến nhưng mà buổi tối không thể ăn biết không? Buổi tối ăn răng sẽ bị hỏng."

Thư Lâm lại chớp chớp mắt, Lý Hà Hoa coi như đây là hắn gật đầu đáp ứng.

À đúng rồi, còn y phục chưa đưa cho tiểu hài tử. Nhớ tới y phục làm cho Thư Lâm, Lý Hà Hoa đem tiểu hài tử trên đùi buông xuống, đem y phục lấy ra so trên người hắn: "Bảo

bối, đây là ta làm y phục mới cho ngươi, chúng ta thử xem xem có vừa không nhé?"

Đôi mắt tiểu hài tử nhìn y phục trên người, lại ngẩng đầu nhìn Lý Hà Hoa, đôi mắt to đen lúng liếng sáng ngời.

Lý Hà Hoa cảm thấy tiểu hài tử nhất định cũng thật cao hứng khi có y phục mới mặc, vì thế hỏi hắn: "Vậy bảo bối, ta có thể cởi y phục ngươi ra sau đó thay cái mới được không?"

Tiểu hài tử nhìn nàng một lát, tay nhỏ khẽ nhếch, hiển nhiên là đồng ý. Thư Lâm có thể đáp lại nàng như vậy Lý Hà Hoa sắp cao hứng muốn chết, nhẹ nhàng mà đem y phục trên người hắn cởi ra, kết quả liếc mắt một cái tâm nháy mắt run lên.

Trên người tiểu hài tử gầy đến trơ hết xương sườn, nhưng điều làm Lý Hà Hoa căng thẳng như vậy không phải do hắn gầy, mà là trên cơ thể gầy ốm kia cũng không giống như hài tử bình thường da trắng như sứ mà là vết thương trải rộng, dày đặc vết sẹo, mới cũ có đủ vừa nhìn là biết chính là trường kỳ bị đánh mới có.

Nhà này ai sẽ đánh tiểu hài tử? Trừ bỏ nguyên chủ nàng không còn nghĩ ra ai nữa.

Lý Hà Hoa nghẹn một hơi ở cổ, cực kì khó chịu, trong lòng dường như có lửa đốt, nàng thật sự không hiểu một mẫu thân như thế nào có thể làm ra được chuyện như vậy, thân sinh cốt nhục của mình không phải nên đau đều đau không hết sao?

Đây quả thật không phải là người, trách không được tiểu hài tử lại sợ nàng như vậy, trách không được người Trương gia chán ghét nàng đến thế.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 110


Nữ tử như vậy thật là đối đãi như thế nào cũng không quá.

Đôi mắt Lý Hà Hoa lên men, một tay đem tiểu hài tử gầy trơ xương ôm vào trong ngực, gắt gao ôm.

Nàng thề trong lòng, về sau Thư Lâm chính là thân sinh hài tử của nàng, nàng chính là mẫu thân hắn, nàng muốn như một mẫu thân chân chính hảo hảo đối xử với hắn, để hắn vui sướng khoái hoạt lớn tên, đây Và trách nhiệm của một mẫu thân, càng là trách nhiệm không thể thoát của nàng sau khi chiếm thân thể của nguyên chủ.

Tiểu hài tử đột nhiên bị ôm vào trong ngực, không hiểu ra sao, vươn cánh tay nhỏ vòng lấy cổ Lý Hà Hoa, khuôn mặt nhỏ ở cổ nàng cọ cọ, không tiếng động dò hỏi.

Lý Hà Hoa cảm nhận được động tác của Thư Lâm, hít hít mũi, bỏ đi ánh mắt đau lòng, ở trên trán tiểu hài tử hôn: "Ta không việc gì, chính là muốn ôm tiểu bảo bối của ta một chút, được, hiện tại chúng ta thay y phục mới đi."

Nói xong đem áo mới mặc vào cho tiểu hài tử, sau đó cũng đem quần thay luôn, sau khi thay xong, dáng vẻ của Thư Lâm tập tức trở nên thay đổi, vẻ ngoài phá lệ hăng hái đáng yêu.

Lý Hà Hoa đối với bộ y phục này thực vừa lòng, cười vỗ vỗ bả vai tiểu hài tử cất lời ca ngợi: "Bảo bối, ngươi cũng rất đẹp nha."

Đôi mắt Thư Lâm hơi hơi trợn to, sáng long lanh, cúi đầu nhìn y phục trên người một cái, hiển nhiên là rất cao hứng.

Tương Lâm thị tuy rằng ở cửa phòng nấu đồ ăn, nhưng tầm mắt thỉnh thoảng nhìn về bên kia, thấy bộ dáng tiểu hài tử mặc y phục mới thì ánh mắt lóe lóe.

Y phục này mặc vào đẹp thì có đẹp, nhưng mà quá vừa người, hơn nữa vải tốt như vậy, tiểu hài tử mau lớn, y phục này rất nhanh sẽ không còn mặc được nữa, vậy không phải là lãng phí tiền sao.

Nữ nhân này tiêu tiền thật là không biết cân nhắc, nhưng mà hiện tại nàng đã không phải là con dâu bà, bà cũng không thể nói gì, chỉ có thể im lặng nhìn.

Lúc này cửa lớn truyền đến động tĩnh, là Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn lên núi săn thú trở về.

Trương Thiết Sơn liếc mắt một cái thì thấy Lý Hà Hoa ở nhà chính, tầm mắt dừng trên quần áo mới của Thư Lâm hồi lâu mới dời đi, cũng không nói gì, đem con mồi bỏ trong sân, sau đó cầm cung tiễn vào nhà chính. Trương Thanh Sơn đi theo phía sau Trương Thiết Sơn, cúi đầu khó có được cái gì cũng không nói.

Lý Hà Hoa nhẹ nhàng thở ra, thầm nghĩ quả nhiên Trương Thiết Sơn giữ lời giúp nàng giải quyết hai người khác của Trương gia, để nàng có thể thư thái đến thăm tiểu hài tử, người này quả thực không tồi, phối với nguyên chủ quả là một bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Nhìn sắc trời thấy sắp đến giờ ăn cơm trưa của người nhà Trương gia, nàng mà còn ở đây thì rất xấu hổ, vì thế đứng dậy thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi. Nhưng mà bình gốm đựng canh còn hơn phân nửa, nàng không thể lại mang về, vẫn là để lại Trương gia đi. Nghĩ nghĩ, Lý Hà Hoa mở miệng gọi Trương Thiết Sơn định đi xử lý con mồi: "Trương Thiết Sơn".

Động tác Trương Thiết Sơn dừng lại, quay đầu nhìn về phía nàng.

Lý Hà Hoa chỉ chỉ bình gốm: "Đây là canh ta nấu cho tiểu hài tử, hắn vừa rồi đã dùng hai chén, bên trong còn hơn phân nửa, ngươi lấy đồ đựng đi, ta phải mang bình về."

Nàng chỉ mua một cái bình này, lần sau còn phải mang đồ ăn cho tiểu hài tử nữa, cũng không thể để luôn bình ở lại đây.

Trương Thiết Sơn nhìn nhìn bình gốm sau đó gật đầu đi vào phòng bếp, rất nhanh từ trong bếp mang ra một cái tô canh to để trên bàn.
Lý Hà Hoa đang chuẩn bị bê cái bình đổ canh vào tô thì giữa chừng tay bị Trương Thiết Sơn ngăn cản, nàng khó hiểu nhìn hắn, không rõ hắn làm vậy là có ý gì.

Trương Thiết Sơn cũng không giải thích mà chỉ lấy cái bình trong tay Lý Hà Hoa chậm rãi đổ canh bên trong ra.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 111


Lý Hà Hoa cắn c*n m** d***, trong lòng không rõ Trương Thiết Sơn đây là có ý gì, nhưng chắc chắn không phải và thương hoa tiếc ngọc. Mà thôi kệ, hắn muốn làm thì làm đi, nàng còn thảnh thơi đây.

Chờ Trương Thiết Sơn đổ hết canh ra, Lý Hà Hoa nhận bình không vừa để vào rổ vừa nói: "Canh này buổi trưa các người hâm nóng tại rồi uống đi, nấu buổi sáng không thể để tới buổi tối được, để dễ hỏng không nói mà uống vào cũng không tốt cho cơ thể."

Trương Thiết Sơn ngừng một lát, sau một lúc lâu mới "ừm" một tiếng.

Lý Hà Hoa thu dọn xong ngồi xổm xuống nhìn tiểu hài tử, sờ sờ đầu nhỏ của hắn nói: "Bảo bối, ta phải đi rồi, lần sau lại đến thăm ngươi được không?"

Từ lúc nàng vừa thu dọ đồ đạc, đôi mắt của Thư Lâm đã gắt gao nhìn chằm chằm nàng, lúc này rốt cuộc thấy nàng nói phải đi, mắt to tập tức tối tại, tay nhỏ nắm chặt tay áo nàng, ý tứ không buông không cần nói cũng biết.

Mỗi lần đến lúc này, Lý Hà Hoa đều cảm thấy khó chịu, nàng rõ ràng cảm nhận được cảm giác khó chịu của mẫu ly biệt, nếu có thể nàng thật không muốn cùng tiểu hài tử chia cách.

"Bảo bối à..." Lý Hà Hoa hôn hôn trán hắn: "không thể không buông ta ra nha, ngươi còn nhớ không, ta phải về làm món ngon cho ngươi nữa, bằng không lần sau đâu có gì mang cho ngươi ăn đâu đúng không?"

Thư Lâm mím mím môi, bộ dáng không vui, tay nhỏ một chút cũng không buông lỏng.

Lý Hà Hoa trong lòng khó chịu, kéo tiểu hài tử vào trong ngực vỗ vỗ. Cũng không biết có thể đề nghị với Trương Thiết Sơn để nàng mang nhóc con đến chỗ nàng ở vài ngày hay không.

Tuy rằng biết người Trương gia thập phần chán ghét nàng, tám chín phần mười sẽ không đáp ứng, nhưng nàng vẫn muốn thử một tần.

Nếu có thể tranh thủ được cơ hội, về sau mỗi tháng đều đón tiểu hài tử đi đến chỗ nàng ở vài ngày thì tốt rồi, như vậy thì có thể thỉnh thoảng sẽ được ở cùng hắn.

Lý Hà Hoa liếc trộm Trương Thiết Sơn đang ngồi xổm trong sân xử lý con mồi, sau khi ở trong lòng tự cổ vũ liền bế tiểu hài tử đi đến trong sân, đến chỗ cách Trương Thiết Sơn hai bước thì ngồi xổm xuống, nhìn động tác thuần thục xử lý con mồi của hắn.

Sau khi bị nhìn chằm chằm một lúc lâu, Trương Thiết Sơn không thể không đem tầm mắt chuyển qua trên người nàng, thanh âm thanh lãnh: "Như thế nào? Có chuyện gì?"

"Ha ha.... chính là....." Lý Hà Hoa cười giả lả: "Chính là ta muốn cùng ngươi thương lượng một chuyện."

"Nói đi." Trương Thiết Sơn hạ mắt, tiếp tục động tác trên tay.

"Cái đó.... ta chính là muốn hỏi, ta có thể đón tiểu hài tử đến chỗ ta ở vài ngày không? Hiện tại ta ở trên trấn đã thuê một phòng ở, Thư Lâm có thể đi trấn trên chơi mấy ngày, sau đó ta sẽ đưa hắn trở về được không?"

Lý Hà Hoa nói xong thì thấp thỏm mà nhìn hắn, chờ mong hắn có thể sảng khoái gật đầu.

Động tác Trương Thiết Sơn dừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Hà Hoa, đôi mắt nặng nề.

Lý Hà Hoa bị nhìn đến nổi gai ốc nhưng mà vì tiểu hài tử nên vẫn căng da đầu mở miệng: "Ha ha... ngươi yên tâm ta nhất định đối xử tốt với tiểu hài tử, nếu ngươi không yên tâm, có thể tùy thời đến xem xét, nếu phát hiện ta đối với đứa nhỏ không tốt thì tùy người xử lý."

Trương Thiết Sơn vẫn không nói lời nào, làm cho nàng không biết trong lòng hắn rốt cuộc nghĩ như thế nào.

"Không được! Nữ nhân này, ngươi đừng mơ tưởng đem Thư Lâm đi." Thanh âm kích động của Trương Lâm thị ở phía sau vang lên dọa Lý Hà Hoa cùng tiểu hài tử nhảy dựng.

Trương Lâm thị phỏng chừng là nghe được lời Lý Hà Hoa nói, kích động đến mức nấu đồ ăn chưa xong đã chạy tới chỉ vào Lý Hà Hoa cả giận mắng: "Ta nói cho ngươi hay, ngươi đã bị Trương gia chúng ta hưu, hiện giờ cho ngươi đến thăm hài tử đã là đại phát từ bi, ngươi đừng có được nước lấn tới, bằng không sau này đến cửa ngươi cũng đừng nghĩ vào."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 112


Lý Hà Hoa thầm thở dài, biết ý tưởng của mình vô phương thực hiện, hôm nay chỉ có thể từ bỏ, chỉ là tội nghiệp tiểu hài tử trong lòng, vừa rồi hắn nghe nói nàng muốn dẫn hắn theo chính là thật cao hứng, hiện tại phải thất vọng rồi.

Lý Hà Hoa không muốn cùng Trương Lâm thị cãi nhau, yên lặng đứng tên, thương tiếc mà hôn hôn tên trán Thư Lâm: "Bảo bối, lần này không thể mang người đi rồi, nhưng mà không sao, lần sau ta sẽ đến thăm ngươi được không?"

Quả nhiên, đôi mắt tiểu hài tử vừa rồi còn tràn ngập hy vọng, nháy mắt không còn ánh sáng, đôi mày nhỏ cũng nhẹ nhàng nhíu tại, hiển nhiên là không vui.

Lý Hà Hoa cũng không có biện pháp, chuẩn bị mạnh mẽ kéo tiểu hài tử xuống.

Lúc này người trước sau vẫn không nói chuyện là Trương Thiết Sơn tại mở miệng: "Ba ngày, ba ngày sau ta đi đón hắn về."

"Cái gì..." Lý Hà Hoa ngơ ngẩn.

Trương Lâm thị không thể tin trừng lớn đôi mắt: "Thiết Sơn, ngươi điên hả! Ngươi nói cái gì vậy? nói cái gì vậy?"

Trương Thiết Sơn nhìn về phía Trương Lâm thị nói: "Nương, người đừng nói nữa, chuyện này nghe ta."

Ngữ khí Trượng Thiết Sơn không cho phép cự tuyệt, Trương Lâm thị đương nhiên rất hiểu nhi tử này, biết mình hiện tại nói gì cũng sẽ không thay đổi quyết định của hắn, tức giận đến nước mắt cũng trào ra: "Được được được, ta mặc kệ, ta không quản được ngươi, lão thái bà như ta nói gì cũng đều không được, ta mặc kệ là được chứ gì." Nói xong tiền trở về phòng, đem cửa phòng đóng thật mạnh.

Lý Hà Hoa có chút ngốc, mắt nhìn về Trương Thiết Sơn không tiếng động xác nhận.

Trên mặt Trương Thiết Sơn vẫn không có biểu tình gì, chỉ nói: "Ngươi chờ ở đây, ta đi thu dọn một chút đồ của Thư Lâm cho ngươi mang đi."

Nói xong liền đi nhanh vào phòng, rất nhanh đã cầm tay nải ra tới đưa cho Lý Hà Hoa. Lý Hà Hoa nhanh chóng nhận tay nải, thật lòng cảm tạ: "Cảm ơn ngươi có thể đồng ý, ta nhất định hảo hảo chiếu cố Thư Lâm."

Trương Thiết Sơn không nói gì, cúi đầu tiếp tục xử lý con mồi.

Lý Hà Hoa trong lòng toát ra vui sướng lâng lâng, sợ sự tình phát sinh biến hóa vội vàng bế Thư Lâm cầm lấy rổ đi ra cửa, sợ người Thương gia hối hận, thẳng đến khi ra khỏi thôn Thượng Thủy mới thật sự tin đây là thật. Lý Hà Hoa kích động mà hôn mạnh lên mặt tiểu hài tử: "Bảo bối, chúng ta ra ngoài rồi! Ta có thể ở chung một chỗ với nhau rồi! Cao hứng không?"

Đôi mắt tiểu hài tử lại lần nữa sáng lên, trong mắt hắn cũng đong đầy niềm vui.

Lý Hà Hoa tràn ngập nhiệt tình, ôm hài tử một chút cũng không thấy mệt: "Bảo bối, bây giờ chúng ta đi thôn Liên Hoa, nương muốn đi lấy bàn cùng ghế dựa, bởi vì nương muốn mở sạp bán món ăn, sau đó chúng ta sẽ đi trấn trên, nương ở trấn trên có thuê một gian nhà đó." Đây là lần đầu tiên Lý Hà Hoa tự xưng nương, không nghĩ tới khi nói ra cảm giác thực không tồi.

Từ đây nàng chính là nương của tiểu hài tử trong ngực này.

Thư Lâm ôm cổ Lý Hà Hoa, khuôn mặt chôn ở cổ nàng không tiếng động thân mật.

Lý Hà Hoa ôm tiểu hài tử đi đến thôn Liên Hoa, thời điểm đến nhà Tiền thợ mộc, chủ xe nàng mướn kia đã tới rồi.

Nàng vội tiến lên chào hỏi: "Ngươi đã tới rồi, vất vả quá."

Chủ xe gật đầu đáp lại, vừa nhìn liền biết là người không nói nhiều.

Lý Hà Hoa mang theo chủ xe vào nhà Tiền thợ mộc, trong sân bày mấy bộ bàn ghế mới làm, hẳn là của nàng. "Tiền thúc có nhà không?" Lý Hà Hoa hướng về trong phòng kêu.

"A! Có có! Tới đây." Tiền thợ mộc lên tiếng từ bên trong đi ra, thấy Lý Hà Hoa tới lập tức chỉ bàn ghế trong sân nói: "Tới lấy bàn ghế sao? Đã làm xong cả rồi, giờ có thể lấy liền. Còn xe đẩy thì hôm sau có thể xong."
Lý Hà Hoa lên tiếng cảm tạ: "Cám ơn người, Tiền thúc."

Sau đó buông tiểu hài tử trong lòng xuống, từ trong túi lấy ra 780 văn tiền đưa cho hắn: "Tiền thúc, đây là tiền công của ngươi, hôm nay ta giao hết cho ngươi luôn, chờ sau khi xe đẩy của ta làm xong ta sẽ không tới tấy, đến đúc đó sẽ nhờ Tào đại tỷ tới lấy giúp."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 113


Nghe Lý Hà Hoa nói vậy, Tiền thợ mộc liền thu tiền đáp: "Vậy được, nếu có vấn đề gì thì tới tìm ta."

Lý Hà Hoa lại cảm tạ lần nữa, sau đó cùng chủ xe và Tiền thợ mộc hợp lực khiêng bàn ghế để lên xe lừa.

Ba người rất nhanh đã khiêng xong bàn ghế, sau khi Lý Hà Hoa từ biệt Tiền thợ mộc, liền ôm tiểu hài tử lên xe lừa đi đến trấn trên.

Sau khi về đến nhà, chủ xe giúp Lý Hà Hoa đem bàn ghế xuống và dọn vào trong viện, Lý Hà Hoa thập phần cảm tạ, liên tục nói cảm ơn, trong lòng nghĩ lần sau nếu có việc cần khuân vác nhất định còn tìm người này.

Lý Hà Hoa đem Thư Lâm ôm đến trên ghế nhà chính, hôn hắn một cái rồi dặn dò: "Bảo bối, đây là chỗ hiện tại của nương đang ở, nhưng mà do nương thuê bởi vì hiện tại nương vẫn chưa có tiền tự mua nhà của chính mình. Nương đang nỗ lực để kiếm tiền, rất nhanh là có thể mua một tòa nhà so với căn này còn tốt hơn, đến lúc đó nương liền đón con tới ở cùng nương, sau đó con còn có thể mời các bạn nhỏ khác về nhà chơi cùng."

Thư Lâm ngoan ngoãn ngồi nghe, đôi mắt đen bóng nhìn Lý Hà Hoa, mắt to chớp chớp.

Lý Hà Hoa sờ sờ đầu hắn: "Được rồi, hiện tại nương phải đi chuẩn bị điểm tâm ngày mai bán. Thư Lâm tự ngồi chơi một lúc được không? Ngoại trừ không thể đi ra ngoài, con có thể tùy tiện chơi trong sân."

Lý Hà Hoa định hôm sau chính thức khai trương quán ăn vặt, vừa hay lúc đó xe đẩy tay cũng có thể đưa tới. Ngày mai nàng muốn sau khi bán xong điểm tâm bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu cho quán ăn vặt, chiều nay chỉ làm điểm tâm là được.

Lý Hà Hoa bước chân hướng vào phòng bếp mà đi, kết quả vừa mới đi hai bước ống quần đã bị kéo tại, Lý Hà Hoa ngừng lại cúi đầu liền thấy tiểu hài tử đã từ trên ghế trượt xuống, nắm lấy ống quần nhìn nàng.

Lý Hà Hoa điểm điểm vào cái mũi nhỏ của hắn: "Có phải muốn cùng nương vào phòng bếp không?"

Thư Lâm nghe vậy chớp chớp đôi mắt, đây là ý tứ "Được nha, cùng nương đi phòng bếp thôi."

Lý Hà Hoa ôm tiểu hài tử vào phòng bếp, để trên ghế ở bên cạnh: "Được rồi, con cứ ngồi ở nơi này với nương đi, nương đi làm điểm tâm, làm xong sẽ lại làm cho con sữa đông hai tầng ăn, vừa lúc hôm qua nương mua ít sữa dê để trong giếng lạnh."

Thư Lâm ngoan ngoãn ngồi, đôi mắt nhìn chằm chằm tay Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa cười khẽ lắc đầu, ở trong cái nhìn chăm chú của tiểu hài tử bắt đầu công việc lu bù. Thư Lâm cùng những tiểu hài tử nhà bình thường không giống nhau, hắn có thể ngồi một chỗ một ngày bất động, cũng có thể nhìn chằm chằm một vật cả ngày không chớp, giống như lúc này, cặp mắt to đen bóng của hắn nhìn chằm chằm vào Lý Hà Hoa, một chút cũng không mất kiên nhẫn, vẫn luôn nghiêm túc nhìn chằm chằm cho đến khi Lý Hà Hoa đem điểm tâm ngày mai muốn bán làm xong.

Lý Hà Hoa vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười đi qua sờ mũi hắn: "Con đó, tiểu hài tử này, làm gì mà yên tĩnh như vậy chứ? Ngồi ở chỗ này nhìn nương hoài không sợ nhàm chán sao?"

Thư Lâm chớp chớp mắt, dường như đang nói một chút cũng không nhàm chán."

"Con đó..." Lý Hà Hoa cười khẽ, xoay người đi lấy sữa dê ở giếng ra: "Vậy bây giờ nương làm cho con món sữa dê đông hai tầng để ăn nha."

Sữa dê là nàng mua của một hán tử bán dê trên trấn, vốn dĩ hán tử kia bán dê, nàng nghĩ sữa dê có giá trị dinh dưỡng cao nên dò hỏi nhà hắn có sữa dê không, hán tử kia nói nhà hắn có rất nhiều sữa dê, mỗi ngày đều uống không hết, vì thế nàng linh cơ vừa động, liền nói với hán tử kia về sau phàm là có sữa dê đều có thể bán cho nàng, một thùng năm văn tiền.

Hán tử kia nghe vậy liền kinh hỉ, sau này cách mấy ngày sẽ đưa đến cho nàng một thùng.
Nhưng mà sữa dê đều có mùi tanh, người bình thường không biết xử lý mà nói sẽ cảm thấy sữa dê rất khó uống.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 114


Kỳ thật sữa dê nếu xử lý tốt là có thể khử đi vị tanh, hơn nữa dinh dưỡng rất cao, tiểu hài tử uống vào đối với thân thể đặc biệt tốt, làm điểm tâm cũng sẽ rất thơm, cho nên nàng mới mua về nhiều như vậy, hiện giờ vừa hay có thể làm món ăn cho Thư Lâm.

Lý Hà Hoa đem sữa dê đổ vào nồi, sau đó đem hạnh nhân lúc trước mua bỏ vào sữa dê, dùng lửa nhỏ chậm rãi nấu như vậy có thể khử đi vị tanh của sữa dê.

Sau khi khử đi vị tanh, bên trong bỏ thêm vào một lượng đường vừa phải rồi tiến hành quấy, mục đích là gia tăng độ ngọt của sữa đông hai tầng, không ngọt thì tiểu hài tử không thích ăn. Lúc này phải dùng đến trứng gà, Lý Hà Hoa lấy ra bốn trứng gà đem lòng trắng trứng tách ra, sau đó dùng đũa không ngừng đánh, đánh tới sau khi lòng trắng trứng bông lên, đem sữa dê vừa mới xử lý tốt chậm rãi đổ vào Lòng trắng trứng, nghiêng về một bên quấy, nhất định phải làm sữa dê cùng lòng trắng trứng trộn đều mới được.

Sau khi hỗn hợp đều Lý Hà Hoa lấy ra hai chén, đem sữa dê đổ vào trong hai chén, sau đó để vào nồi chưng cách thủy, thời gian không cần nhiều, một lát là được.

Chờ đến sau khi lấy ra chính là đọng lại thành sữa đông hai tầng.

Vừa lúc trong nhà có đậu đỏ, Lý Hà Hoa dùng đậu đỏ hiện có làm một chút mật đậu, sau đó để lên trên sữa đông hai tầng, làm thành sữa đông hai tầng đậu đỏ, vị càng ngon.

Như vậy sữa đông hai tầng có thể ăn nóng cũng có thể ăn lạnh, nhưng mà tì vị tiểu hài tử không tốt, tốt nhất là nên ăn nóng, còn một chén khác để ở trong giếng cho lạnh, ngày mai mang đi bán cho tiểu hài tử nhà Cố phu tử ăn.

"Đây, bảo bối, sữa đông hai tầng đã xong, nếm thử xem."

Lý Hà Hoa bưng chén ngồi bên người tiểu hài tử, dùng muỗng múc một muỗng thổi thổi đưa đến bên miệng hắn.

Thư Lâm lập tức há miệng ăn luôn, mắt to hơi hơi nheo lại giống như là đang phẩm vị.

"Thế nào? Ăn ngon đúng không?" hiện tại Lý Hà Hoa không cần tiểu hài tử có bất luận tiểu tình gì cũng có thể nhìn ra được một ít cảm xúc của hắn, giờ phút này đương nhiên là hắn cảm thấy mỹ vị.

Tiểu hài tử dùng hành động thực tế trả lời nàng, từng miếng từng miếng một ăn vô cùng ngon, thấy vậy tâm tình nàng cũng vô cùng tốt, thầm nghĩ nếu tiểu hài tử có thể luôn ở bên nàng thì tốt rồi, tin rằng không quá hai tháng nàng có thể đem hắn dưỡng thành trắng trẻo mập mạp, đến lúc đó nhất định càng đáng yêu hơn.

Đáng tiếc, ý tưởng này không dễ để thành hiện thực, haizz.....

Sau khi Thư Lâm ăn xong sữa đông hai tầng thì vẫn còn sớm, Lý Hà Hoa dứt khoát ôm tiểu hài tử đến trong viện ngồi xuống, nàng cũng ngồi xuống kế bên hắn sau đó đem tấm ván gỗ nàng cố ý lấy từ chỗ Tiền thợ mộc ra, chuẩn bị viết thực đơn cho quán ăn vặt. Lúc trước Lý Hà Hoa vì thích ứng thời đại này mà cố ý đi mua các loại sách giống như là từ điển, chữ bên trong đều là chữ phồn thể, nàng tuy rằng chưa viết qua nhưng đại khái vẫn nhận biết được, cho nên nàng định dựa theo chữ trên quyển sách này viết thực đơn.

Sau khi xác định các chữ viết như thế nào, Lý Hà Hoa dùng bút lông chấm vào mực nước ở trên tấm ván, viết tên các món ăn, sau đó ở phía sau viết giá tương ứng.

Trước đó nàng đã nghĩ kỹ rồi, bình thường cơm chiên, mì xào cùng mì nước đều là bốn văn tiền một chén, bên trong có thể kêu thêm thịt bò hoặc thịt heo, mỗi lần thêm đều thu thêm hai văn tiền.

Còn về sủi cảo: sủi cảo chay một văn tiền năm cái, sủi cảo nhân thịt một văn tiền ba cái, canh để ăn cùng cơm cũng phân biệt ra chay cùng mặn, chay bốn văn tiền một chén, thịt cũng sáu văn tiền một chén.

Cho nên cơ bản sạp nàng có hai loại giá bốn văn tiền và sáu văn tiền, như vậy cũng rất dễ nhớ.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 115


Đồng thời nàng còn chuẩn bị ở trong sạp bán ít màn thầu và bánh bao, vì những người làm việc cực nhọc cũng khá đông.

Những người đó phỏng chừng sẽ không nỡ tiêu tiền ăn đồ ăn đắt như vậy, vậy thì có thể mua một ít màn thầu, đến lúc đó nàng sẽ nấu một ít canh rau dưa coi như canh miễn phí, chỉ cần tiêu tiền ăn cơm, mỗi người khách nhân đều có thể uống một chén canh rau dưa, đây cũng coi như là một phương pháp mời chào khách nhân.

Lý Hà Hoa định giá này tuy rằng tổng thể so với những nhà bán mì sợi khác đắt hơn một chút, nhưng nàng tin tưởng nàng nấu hương vị có thể vượt qua nhà khác xa vạn dặm, hơn nữa chủng loại cũng nhiều, đắt một chút cũng không thành vấn đề.

Viết xong thực đơn, Lý Hà Hoa theo tự nhiên nhớ tới việc trong bếp. Lúc trước nàng nghĩ là việc trong bếp nàng đều tự làm, nhưng mà hiện tại xem ra nàng nghĩ quá đơn giản, một mình nàng phỏng chừng lo liệu không hết quá nhiều việc.

Bởi vì trên thực đơn quá nhiều chủng loại, nàng mỗi ngày sau khi dọn quán cần phải chuẩn bị một lượng lớn nguyên liệu nấu ăn các loại, không chỉ chuẩn bị các loại nhân sủi cảo, nhân bánh bao, còn phải làm mì xào cùng mì sợi, sau đó còn phải nhồi bột lên men dùng để cán da sủi cảo rồi làm bánh bao màn thầu, càng quan trọng là nàng còn phải làm điểm tâm để Tào tứ muội bán.

Nhiều việc như vậy nàng một người không chừng phải làm đến hừng đông mới xong, như vậy sao có thể chịu được.

Xem ra phải tìm người hỗ trợ trong bếp cho nàng rồi.

Về phần chọn người như thế nào, nàng phải tìm người có nhà ở phụ cận quanh đây, mỗi ngày có thể bận đến khuya mới về nhà, hơn nữa phải là nữ nhân có tay nghề nấu nướng không tồi.

Nhưng mà người như vậy phỏng chừng có chút khó tìm, hơn nữa nàng cũng vừa chuyển đến, cũng không quen biết người nào như vậy, càng khó tìm người thích hợp.

Lý Hà Hoa cảm thấy việc này phải tìm người đối với người ở xung quanh đây quen thuộc dò hỏi mới được.

Nghĩ tới nghĩ lui liền nghĩ tới chủ nhà Phương tẩu tử, nhà Phương tẩu tử cũng ở phụ cận, hơn nữa nhà nàng ấy cũng đã ở chỗ này nhiều năm, đối với người quanh đây khẳng định rõ đến không thể rõ hơn, tìm nàng ấy hỏi thăm khẳng định không sai.

Vì thế Lý Hà Hoa dùng giấy dầu gói mấy khối điểm tâm, bế tiểu hài tử lên, khóa cửa lại đi đến nhà Phương tẩu tử.

Phương tẩu tử đang ở trong viện chuẩn bị đồ ăn, thấy Lý Hà Hoa lại đây vội vàng đứng lên: "Hà Hoa muội tử sao lại đến đây, mau vào nhà ngồi."

Thấy tiểu hài tử trong ngực Lý Hà Hoa liền hỏi: "Đứa nhỏ này là?"

Lý Hà Hoa giới thiệu: "Đây là nhi tử của ta, hắn không thích nói chuyện, tẩu đừng để ý nha."

Phương tẩu tử vội vàng nói sẽ không.

Lý Hà Hoa đem điểm tâm trong tay đưa cho Phương tẩu tử: "Phương tẩu tử, đây là điểm tâm ta làm mang cho tấu cùng bọn nhỏ nếm thử."

Phương tẩu tử vội vàng từ chối: "Không được, ngươi tới chơi được rồi cần gì phải mang theo quà cáp, tự mình mang về cho hài tử ăn đi." Lý Hà Hoa lại đẩy đẩy về phía trước: "Tẩu tử, ngươi đừng khách khí, ta bán điểm tâm mà, một chút này tẩu đừng khách khí với ta, về sau ta còn phải nhờ mọi người chiếu cố nữa, nếu tẩu khách khí về sau có chuyện gì ta cũng sẽ ngượng ngùng quấy rầy mọi người đó."

Phương tẩu tử thấy Lý Hà Hoa nói như vậy đành nhận lấy điểm tâm, ngượng ngùng nói: "Ta đây mặt dày nhận lấy vậy, về sau có đến thì đừng mang theo đồ nữa."

Phương tẩu tử nhận lấy, Lý Hà Hoa ngồi xuống ghế nàng ấy đưa tới, cũng không hàn huyên việc khác mà nói thẳng ý đồ của bản thân: "Tẩu tử, hôm nay ta đến là có chuyện muốn thỉnh người hỗ trợ."
Phương tẩu tử vội nói: "Ngươi nói đi, có thể giúp ta nhất định sẽ giúp."

Lý Hà Hoa nói ra ý định của mình: "Là như thế này, ta tính ở đầu phố bày quán bán một ít món ăn, nhưng mà một mình ta lo liệu không hết quá nhiều việc, cho nên..."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 116


"Ta nghĩ muốn tìm một người đến phụ giúp ta, nhưng mà tẩu cũng biết ta mới chuyển đến, ai cũng không quen cho nên ta muốn nhờ tẩu giúp đỡ, tẩu đối với ở đây hẳn là rõ ràng nhất."

Phương tẩu tử bừng tỉnh: "Thì ra là chuyện này à, chuyện này người hỏi ta là đúng người rồi, ta ở chỗ này cũng đã hơn mười năm, người xung quanh ai ta cũng đều biết, ngươi nói yêu cầu của người với ta, ta giúp người tìm xem."

Lý Hà Hoa biết tìm Phương tẩu tử không sai, vì thế nói ra yêu cầu trong lòng của mình: "Ta muốn tìm người nhà ở phụ cận, buổi tối có thể về nhà vì ta chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn không chừng sẽ có chút muộn, mặt khác người này tay nghề làm bếp phải tốt, hơn nữa phải sạch sẽ cần mẫn, loại người tính toán chi ti ham món lợi nhỏ không thể được."

Phương tẩu tử gật đầu: "Cũng phải, ngươi yên tâm, những người ham món lợi nhỏ ta nhất định không giới thiệu cho ngươi, người như vậy không đáng tin cậy."

Nói xong thì suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Để ta xem ai thích hợp đây..."

Phương tẩu tử trầm tư một hồi, đột nhiên xuống tay vỗ một cái: "Nghĩ ra rồi, thật sự có người phù hợp yêu cầu, ở ngõ nhỏ phía sau chúng ta, nhà chồng nàng họ Tạ, so với

ta nhỏ hơn hai tuổi, mọi người đều kêu nàng Tạ tẩu tử, tay nghề nấu nướng của nàng thực không tồi, hơn nữa người cũng sạch sẽ, có khả năng, biết lo liệu công việc, chính là một người tài giỏi."

Nói đến đây Phương tẩu tử đột nhiên thở dài: "Nhưng mà mệnh nàng có chút khổ, nam nhân nhà nàng vốn là thợ xây, sinh hoạt trong nhà cũng rất khá, nhưng có một lần nam nhân nàng lúc đang xây không cẩn thận từ nóc nhà rơi xuống, vất vả lắm mới cứu được nhưng bị ngã liệt, từ nay về sau chỉ có thể nằm ở trên giường, trụ cột trong nhà cứ như vậy sụp đổ, còn lại mẫu nhi bốn người sinh hoạt khó khăn,cho nên gánh nặng kiếm tiền đè tên người nàng, nhưng nữ nhân có thể làm gì được ngoài giặt quần áo cho người khác, kiếm không được bao nhiêu tiền."

Phương tẩu tử nói xong sợ Lý Hà Hoa hiểu lầm, vội vỗ vỗ tay nàng giải thích: "Muội tử, ta nói cùng ngươi những lời này không phải bởi vì đồng tình nàng mới đề cử nàng với ngươi, mà là nàng thật sự phù hợp với yêu cầu của ngươi, tay nghề nàng thật sự không tồi, hơn nữa người cũng tốt, ngươi có thể tự đi xem, nếu được thì cũng coi như giúp nàng một phen, không được thì ta tại tìm người khác cho ngươi."

Lý Hà Hoa cũng không để ý nếu Phương tẩu tử muốn hỗ trợ người khó khăn một phen, chỉ cần Tạ tẩu tử này thật sự phù hợp yêu cầu của nàng vây sao nàng không nàng không muốn chứ.

"Vậy tẩu tử, tẩu dẫn ta đi gặp Tạ tẩu tử đi. Nếu thật sự phù hợp ta sẽ thỉnh nàng tới giúp ta."

Phương tẩu tử thật cao hứng lập tức buông đồ ăn trong tay đứng lên: "Được được được, vậy hiện tại chúng ta đi thôi, ở ngay phía sau, rất gần."

Phương tẩu tử mang Lý Hà Hoa đến nhà Tạ tẩu tử, Tạ tẩu tử đang ở trong viện giặt một bồn lớn quần áo dơ, thấy Phương tẩu tử tới, nhanh chóng lấy nước rửa tay: "Phương tẩu, sao tẩu tới đây? Mau vào nhà ngồi."

Vừa nói thì thấy Lý Hà Hoa đi theo phía sau liền nghi hoặc: "Vị này là?"

Phương tẩu tử cười giới thiệu: "Đây là khách thuê mới của tiểu viện nhà ta." Nói rồi kéo Lý Hà Hoa tiến lên: "Hôm nay không phải ta đến tìm ngươi, là nàng muốn tìm ngươi. Nàng chuẩn bị mở một quán ăn, thiếu người hỗ trợ, ta cảm thấy ngươi rất thích hợp nên mang nàng đến đây tìm ngươi."

Tạ tẩu tử sửng sốt, sau đó vừa kinh ngạc lại cao hứng, co quắp mà lau tay trên tạp dề: "Mau mau ...... mau vào nhà mau vào nhà."

Nói rồi hướng vào trong phòng kêu: "Tam nhi, mau rót hai chén nước ra."

Lý Hà Hoa vội xua tay cự tuyệt: "Tạ tẩu tử đừng khách khí, ta tới là muốn nói với tẩu một vài lời, tẩu ngàn vạn lần đừng vội."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 117


Tạ tẩu tử lại không nghe, trở tay liền đem người đón vào nhà chính: "Cũng không bận việc gì, các ngươi mau vào phòng ngồi, chúng ta ngồi xuống rồi nói."

Lý Hà Hoa đi theo Phương tẩu tử vào phòng: "Tẩu tử không cần gấp, mau ngồi xuống, chúng ta ngồi xuống trò chuyện đi."

Tạ tẩu tử biết Lý Hà Hoa muốn nhìn xem nàng thích hợp hay không, vì vậy tập tức khẩn trương.

Lý Hà Hoa cười nói: "Tẩu tử, ta nghe Phương tẩu tử nói tay nghề nấu ăn của tẩu thực không tồi, tẩu biết chưng bánh bao màn thầu không?"

Nghe thấy đề tài quen thuộc, Tạ tẩu tử nhẹ nhàng thở ra, vội vàng gật đầu: "Biết biết, trước kia nhà của chúng ta thường làm, bọn nhỏ đều rất thích ăn bánh bao màn thầu ta làm."

Phương tẩu tử lúc này ở một bên làm chứng: "Chuyện này không sai, lúc trước ta cũng đã ăn qua bánh bao nàng làm, một chút cũng không kém so với tiệm bánh bên ngoài."

Lý Hà Hoa cười gật đầu tỏ vẻ chính mình đã hiểu, trong tòng kỳ thật cũng không hoài nghi tay nghề của Tạ tẩu tử, bằng không Phương tẩu tử cũng không giới thiệu.

Nàng chủ yếu chú ý chính tà tính cách người này, nàng không muốn thuê một người tính tình không tốt. Nhưng mà bây giờ xem ra Tạ tẩu tử này là một người thành thật, cũng không phải những kẻ gian trá lưu manh, tổng thể cũng không tệ lắm.

Lý Hà Hoa nói: "Tẩu tử, bên này ta cần người hỗ trợ chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, mỗi ngày buổi chiều cuối giờ mùi bắt đầu, khả năng buổi tối phải bận đến muộn một chút, sẽ không kịp về nhà ăn cơm chiều, không biết trong nhà tẩu còn ai chiếu cố được không?"

Tạ tẩu tử gật đầu đáp: "Muội tử, ba hài tử trong nhà ta đều lớn, có thể chăm sóc nhà cửa, không cần ta trở về làm cơm chiều, cũng không cần ta hướng dẫn, cho nên buổi tối mới trở về là không vấn đề. Kỳ thật không nói gạt ngươi, hiện tại ta mỗi ngày giặt quần áo đều giặt từ tối đến đêm hôm khuya khoắt."

Lý Hà Hoa nghe vậy, chút băn khoăn cuối cùng trong lòng cũng đã gỡ bỏ, cảm thấy Tạ tẩu tử này có thể thuê thử một thời gian xem sao, nếu không được thì không thuê nữa cũng được.

"Vậy được tẩu tử, ta nói trước với tẩu về công việc đi: thời gian không sai biệt lắm chính là từ cuối giờ mùi đến khi xong, công việc chính là cùng ta nhào bột làm sủi cảo, chưng bánh bao màn thầu.... Còn tiền công tạm thời ấn mỗi ngày mười văn tiền, nếu làm lâu và làm tốt hơn sẽ lại tăng tiền công cho tẩu."

Nói xong Lý Hà Hoa lại hỏi ý kiến Tạ tẩu tử: "Tẩu tử, ngươi xem được không? Nếu được chúng ta làm trước xem sao." Tạ tẩu tử không nghĩ ngợi liền gật đầu: "Có thể có thể" Làm sao mà không được chứ, việc này đối với nàng mà nói là một kinh hỉ, phải biết rằng hiện tại nàng mỗi ngày giặt quần áo cho người ta, giặt từ sớm đến tối muộn mỗi ngày cũng kiếm không đến mười văn tiền.

Hiện tại mỗi ngày chỉ cần làm ban ngày, hơn nữa chỉ cần hỗ trợ việc trong phòng bếp là có thể được mười văn tiền, chuyện tốt như vậy biết đi đâu tìm?

Tạ tẩu tử giống như sợ cơ hội này bay mất, vội vàng hỏi: "Vậy muội tử, khi nào ta bắt đầu làm việc? Hiện tại ta cũng có thể làm ngay."

Thấy nàng còn gấp hơn so với mình, Lý Hà Hoa cười đáp: "Không vội, tẩu tử, sạp của ta hôm sau mới bắt đầu khai trương, trước hết hôm nay tẩu an bài hết sự tình trong nhà đi, buổi chiều ngày mai bắt đầu đến nhà ta hỗ trợ."

An bài như thế không thể tốt hơn, Tạ tẩu tử vội vàng gật đầu: "Được được, buổi chiều ngày mai ta sẽ tới, ta nhất định sẽ làm thật tốt." Thấy Tạ tẩu tử kích động như vậy, Lý Hà

Hoa biết đây là do nàng ấy quá quý trọng công việc này, trong lòng nghĩ thầm: nếu như nàng ấy làm tốt, nàng nhất định sẽ không bạc đãi nàng ấy.
Hôm sau Lý Hà Hoa cùng Tào tứ muội đi bán điểm tâm cũng mang theo Thư Lâm.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 118


Tiểu hài tử không nghịch không nháo, an an tĩnh tĩnh ngồi xổm bên rổ nhìn Lý Hà Hoa bán điểm tâm, không ít người quen đều khen: "Hài tử nhà ngươi thật ngoan."

Lý Hà Hoa trong lòng bất đắc dĩ, nếu có thể nàng càng hy vọng nhóc con này không ngoan, thậm chí bướng bỉnh một chút mới tốt.

Vì ngày mai phải khai trương sạp bán món ăn nhanh, đến lúc đó cũng sẽ chuyển địa điểm bán điểm tâm đến bán cùng, cho nên Lý Hà Hoa tranh thủ nói với những khách nhân mua điểm tâm từ trước đến giờ về chuyện sạp điểm tâm đổi chỗ, nhân tiện quảng bá việc ngày mai quán ăn của nàng khai trương.

Rất nhiều khách hàng cũ đều tỏ vẻ đến lúc đó nhất định sẽ đến ủng hộ.

Bán được khoảng nửa canh giờ, Cố phu tử nhiều ngày không thấy tại tới.

Từ lần trước sau khi hắn mang theo Cao phu nhân chiếu cố hài tử trong nhà đến giờ, vẫn luôn là lão phu nhân đó đến mua điểm tâm, không nghĩ tới hôm nay hắn tự mình tới.

Lý Hạ Hoa thầm nghĩ hôm nay hẳn là học đường được nghỉ, cho nên phu tử mới có thời gian đi dạo phố mua điểm tâm.

Lý Hà Hoa cùng hắn chào hỏi: "Cố phu tử hôm nay tự mình tới mua điểm tâm sao?"

Cố Chi Cẩn cười gật đầu: "Đúng vậy, hôm nay học đường được nghỉ, vừa hay có thời gian rảnh."

Lý Hà Hoa nhớ tới trong rổ có sữa đông hai tầng, nói với Cố Chi Cẩn: "Thật đúng lúc, hôm qua ta làm sữa đông hai tầng cho hài tử ăn, cũng để tại cho hài tử trong nhà ngài một chén, vừa khéo phu tử có thể mang về." Nói xong lấy sữa đông hai tầng trong rổ ra.

Cố Chi Cẩn trước nay chưa nghe nói qua cái gì mà sữa đông hai tầng, trong lòng thầm nghĩ đây chắc lại là mỹ thực độc nhất vô nhị của bà chủ, lúc trước mỗi lần bà chủ này làm món ăn độc nhất vô nhị đều rất ngon, khiến hắn là một người lớn mà ăn đến nghiện.

Cũng khó trách chất nhi nhà mình thích ăn những món nàng làm như vậy, hiển nhiên là món sữa đông hai tầng này cũng nhất định sẽ rất ngon. Cố Chi Cẩn nhận sữa đông hai tầng, cảm tạ rất chân thành: "Đa tạ bà chủ, phiền ngươi gói điểm tâm cho ta nữa, giống như lúc trước, ta mang về chung."

Lý Hà Hoa gật gật đầu, lấy giấy dầu thuần thục ngồi xuống gói điểm tâm cho hắn.

Lúc này Cố Chi Cần chú ý tới tiểu hài tử ngồi bên rổ, không khỏi hỏi: "Bà chủ, nam hài này là hài tử của ngươi sao?"

Lý Hà Hoa vừa gói điểm tâm vừa nói: "Đúng vậy, đây là nhi tử của ta, kêu là Thư Lâm. Hắn không thích nói chuyện, phu tử chớ trách." Cố Chi Cẩn không để ý lắc đầu: "Không sao, tiểu hài tử tính cách luôn khác nhau, hài tử tính tình an tĩnh ngược lại hiếm thấy."

Lý Hà Hoa cười cười, nhìn tiểu hài tử an tĩnh trước mắt, nhẹ chạm vào mặt nhỏ của hắn, nhóc con nâng mắt lên nhìn nàng, ánh mắt kia dường như đang hỏi "Nương làm gì vậy?" Lý Hà Hoa cười càng tươi hơn.

Cố Chi Cần nhìn động tác hai mẫu tử cũng cười theo, nghĩ thầm bà chủ này khẳng định là một người mẫu thân tốt. "Cố phu tử. điểm tâm của ngài xong rồi, ngài cầm đi."

Lý Hà Hoa gói xong đem điểm tâm đưa cho Cố Chi Cẩn, đồng thời cũng nói với hắn việc sạp điểm tâm đổi chỗ bán: "Đúng rồi, Cố phu tử, còn chuyện này muốn nói với ngài một chút, bắt đầu từ ngày mai ta sẽ đổi chỗ bán điểm tâm, chuyển đến đầu hẻm dương liễu, sau này ngài muốn mua điểm tâm có thể trực tiếp đến đó tìm ta là được."

Cố Chi Cẩn nghi hoặc: "Vì sao đang yên lành lại đột nhiên đổi chỗ?"

Lý Hà Hoa cười giải thích: "Là như thế này, ta chuẩn bị mở quán ăn chuyên môn bán thức ăn, ở ngay đầu ngõ bên kia, cho nên thuận tiện cũng chuyển điểm tâm tới bên kia bán."

"Thức ăn!"

Hai chữ này Cố Chi Cẩn đã nghe qua một lần, hắn thầm đoán một chút, nháy mắt thấy hứng thú.
Điểm tâm bà chủ này làm ăn ngon như vậy, tin chắc nàng làm món ăn khác tay nghề nhất định cũng bất phàm, nếu không chất nhi nhà hắn cũng sẽ không mỗi ngày đều phải ăn điểm tâm nhà nàng.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 119


Hiện tại chất nhi nhà mình quả thật muốn đem điểm tâm thay cơm ăn, nhưng điểm tâm làm sao có thể thay cơm được chứ?

Vì thế trong lòng hắn rất sầu lo, thậm chí còn nghĩ nếu bà chủ kia không phải bán điểm tâm mà bán cơm canh thì tốt rồi, như vậy sẽ không cần lo chất nhi không chịu ăn cơm.

Không nghĩ tới bà chủ thật sự muốn bán cơm canh.

Cố Chi Cẩn cười càng tươi, cảm thấy rất hứng thú dò hỏi sự tình quán ăn: "Bà chủ, không biết quán ăn này của ngươi là bán món gì?"

Lý Hà Hoa thấy hắn có hứng thú liền đem thực đơn đồng loạt liệt kê: "Quán ăn này của ta rất nhiều món, nhưng là món có thể lấp đầy bụng, có cơm chiên, mì xào, mì nước cũng có rau xào cùng sủi cảo, cũng sẽ có bánh bao cùng màn thầu."

Đôi mắt Cố Chi Cẩn sớm đã âm thầm sáng lên, nghĩ thầm cái này tốt, rốt cuộc tiểu tổ tông nhà mình có cái ăn rồi, ngay cả hắn cũng rất muốn nếm thử những món ăn đó của bà chủ, vì thế liền nói: "Tay nghề bà chủ khẳng định tốt, ngày mai Cố mỗ nhất định đến nếm thử."

Lý Hà Hoa cười: "Được, vậy hoan nghênh Có phu tử ngày mai ghé thăm bổn tiệm."

Sau khi bán xong điểm tâm, đầu tiên Lý Hà Hoa mang theo Thư Lâm đi mua nguyên liệu phải dùng làm điểm tâm. Sau khi mang về nhà liền bắt tay vào chuẩn bị cho quán ăn ngày mai.

Bởi vì phải mua đồ tương đối nhiều, một mình nàng mang theo tiểu hài tử khẳng định không mang hết, nghĩ nghĩ Lý Hà Hoa chạy đến nhà Tạ tẩu tử kêu nàng đến hỗ trợ.

Tạ tẩu tử không nói hai lời liền buông việc trong tay theo nàng ra cửa mua đồ.

Đầu tiên phải mua bột mì, số bột mì cần dùng sẽ rất nhiều, một lần phỏng chừng phải lấy mấy túi mới đủ, Lý Hà Hoa trực tiếp đi đến tiệm lương thực mua ba túi bột mì, sau đó cùng chủ tiệm thương lượng về sau cách ba ngày sẽ đưa bột mì cho nàng một lần.

Thấy Lý Hà Hoa mua nhiều như vậy, ông chủ vui vẻ đồng ý, sau khi lấy địa chỉ nhà nàng thì tỏ vẻ nhất định đúng hẹn đưa đến. Vấn đề bột mì đã giải quyết, còn lại là thịt cùng rau dưa, việc này đối với Tạ tẩu tử mà nói thì không tính là gì, nàng ấy mang Lý Hà Hoa trực tiếp đến quầy quen biết mua, không chỉ nhanh hơn nữa còn cùng chủ quầy mặc cả bớt được không ít tiền.

Có Tạ tẩu tử hỗ trợ, nguyên liệu nấu ăn rất nhanh đã mua xong, sau khi về đến nhà Lý Hà Hoa lấy một cái tạp dề cho Tạ tẩu tử, hai người bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn phải dùng cho ngày mai.

"Tạ tẩu tử, bây giờ tẩu làm nhân sủi cảo trước, nhớ là phải làm hai loại nha, loại thứ nhất chỉ có mình rau hẹ, loại kia thì rau hẹ và thịt, mỗi loại một chậu, đợi lát nữa chúng ta làm vằn thắn, sau khi làm xong lại làm một ít nhân bánh bao, một nhân thịt một nhân chay. "Được." Tạ tẩu tử gật đầu đồng ý, ngồi một bên nhặt rau hẹ.

Lý Hà Hoa lấy bồn gỗ, đổ vào bên trong hơn nửa bồn bột mì, cho nước vào vừa đủ sau đó bắt đầu nhào, đây là dùng để làm vỏ sủi cảo còn có màn thầu, bánh bao và mì sợi.

Làm bánh bao cùng màn thầu thì bột cần nở một chút, nên Lý Hà Hoa làm vỏ sủi cảo trước, đem bột nắn thành một khối dài, sau đó cắt thành nhiều khối nhỏ, lại dùng chày cán bột đem những khối nhỏ cán thành những vỏ sủi cảo tròn tròn. Chờ sau khi Lý Hà Hoa làm xong vỏ sủi cảo, Tạ tẩu tử cũng nhanh tay lẹ chân mà chuẩn bị nhân xong, Lý Hà Hoa lấy nhân lại tự mình cho gia vị vào, đảm bảo sủi cảo gói ra hương vị phải ngon.

Sau khi nhân chuẩn bị xong, Lý Hà Hoa đem vằn thắn cho Tạ tẩu tử làm, nàng thừa dịp lúc này đi làm điểm tâm ngày mai bán.

Hai người đều là người tay chân lanh lẹ, tốc độ làm rất nhanh, nhưng mà lượng công việc thật không ít, chờ đến khi chuẩn bị xong hết thì sắc trời đã tối, những người khác đều đã ăn cơm chiều chuẩn bị ngủ rồi.
 
Back
Top Bottom