Ngôn Tình Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 120


Lý Hà Hoa dùng mì mới cán ra làm ba chén mì sợi: "Tẩu tử, hôm nay vất vả rồi, đêm nay chúng ta ăn đỡ một chút, ăn xong tẩu hãy về nhà nghỉ ngơi."

Tạ tẩu tử nghĩ thầm nhà mình thật là gặp được quý nhân, việc nhẹ nhàng mà tiền công cao không nói, còn bao một bữa cơm chiều, đã vậy cơm chiều còn được ăn bột mì.

Gia chủ như vậy đúng là đốt đèn lồng cũng tìm không ra, nàng nhất định phải dụng tâm mà làm, cố gắng để Hà Hoa muội tử phải luôn thuê mình.

Đồng thời, trong dòng Lý Hà Hoa cũng nghĩ đến Tạ tẩu tử, thông qua quan sát hôm nay thấy được Tạ tẩu tử làm việc cũng rất nhanh nhẹn, gói sủi cảo cùng màn thầu, bánh bao đều rất đẹp, hương vị cũng không tồi, xem ra có thể dùng lâu dài, cũng đỡ cho nàng lại phải đi tìm người khác.

-----------------------

Sáng sớm hôm sau, sau khi Lý Hà Hoa dậy cũng kêu tiểu hài tử dạy: "Bảo bối, dậy nào, nương phải ra ngoài bày quán."

Đôi mắt của Thư Lâm vì buồn ngủ mà có chút mông lung, lát sau mới chậm rãi mở ra, mơ mơ màng màng dùng tay nhỏ dụi dụi mắt.

Lý Hà Hoa cầm tay hắn ra, đem hắn từ trên giường ôm vào lòng, lay lay giúp hắn tỉnh dậy, lay một lát quả nhiên đôi mắt tiểu hài tử mở hoàn toàn, ôm cổ Lý Hà Hoa nhìn nàng.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ lưng nhỏ: "Tiểu bảo bối ngoan, con chuẩn bị một chút cùng nương ra khai trương sạp hàng nha...."

Lý Hà Hoa mặc quần áo cho tiểu hài tử, tại rửa mặt cho hắn một chút, thời điểm mang hắn ra ăn sáng thì Tào tứ muội đến, theo phía sau là Đại Hà cùng Đại Nha, trong tay Đại Hà còn đẩy xe đẩy nhỏ của nàng.

"Muội tử, chúng ta đem xe đẩy của muội tới này."

Đại Hà đem xe đẩy đẩy vào trong sân, Lý Hà Hoa đánh giá một lát, tổng thể vẫn rất vừa lòng: "Tốt rồi, xe đẩy tới vừa lúc, đợi lát nữa chở đồ ra đầu phố."

Lý Hà Hoa cùng Tào tứ muội và Đại Hà, Đại Nha bốn người trước sau đem bàn ghế nồi chén gáo bồn, còn có củi gạo mắm muối cùng nhau vận chuyển đến đầu ngõ, chờ đến khi chỉnh lý tốt quán thì trên chợ đã hoàn toàn náo nhiệt.

Khai trương sạp mới ở trấn trên xem như một sự kiện hấp dẫn sự chú ý của mọi người, rất nhiều người qua đường đứng ở một bên xem náo nhiệt, Lý Hà Hoa đem thực đơn viết trên tấm gỗ để ở chỗ bắt mắt nhất trước sạp để người vây xem xem. Sau khi mọi người xem không sai biệt lắm, lúc này Lý Hà Hoa mới đứng ở đối diện mọi người giới thiệu: "Chào các vị, hôm nay quán ăn của ta khai trương, bổn quán có bán cơm chiên, mì xào, mì sợi, sủi cảo còn có bánh bao, màn thầu, mọi người muốn ăn cái gì thì gọi cái đó, hơn nữa phàm là khách nhân ăn cơm ở bổn tiệm đều miễn phí tặng một phần canh rau dưa mỹ vị, hoan nghênh đại giá đến nếm thử."

Người chung quanh vây xem vốn đang cho rằng chỗ này lại mở một sạp bán canh thịt dê thịt bò, nhưng kết quả không nghĩ tới sạp này thế mà cùng các sạp khác trên trấn hoàn toàn khác nhau, bán nhiều món như vậy, hơn nữa món ăn cũng mới lạ, tức thì tò mò sôi nổi châu đầu ghé tai đàm luận.

Nhưng mà người đàm luận nhiều lại không có người nào mở miệng muốn nếm thử.

Tào tứ muội cùng Đại Nha thấy mọi người vây xem nhưng không ăn, hết sức nóng lòng mà nhìn Lý Hà Hoa. Lý Hà Hoa thấy buồn cười lắc đầu ý bảo bọn họ đừng nóng vội, hiện tại còn chưa tới thời gian cơm trưa đâu, không ai ghé vào ăn cơm không phải thật bình thường sao, tới thời điểm ăn cơm nếu còn không có người ghé vào thì lại gấp cũng không muộn.

Lý Hà Hoa dứt khoát đem điểm tâm mang đến đặt ở chỗ trống bên cạnh sạp, nói với Tào tứ muội: "Đại tỷ, hiện thời gian còn sớm, còn chưa tới lúc ăn cơm đâu, tỷ đừng có gấp, tỷ cùng Đại Nhà trước tiên bán điểm tâm đi."
Tào tứ muội thấy Lý Hà Hoa bình tĩnh như vậy, tâm buông lỏng một chút, nghĩ không thể chậm trễ việc bán điểm tâm, vì vậy liền lôi kéo Đại Nha bắt đầu bán.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 121


Việc bán điểm tâm rất tốt, sau khi bày ra thì có khách nhân lục tục tới mua, trong đó có rất nhiều khách hàng cũ.

Bọn họ thấy Lý Hà Hoa mở quán ăn, tiền sôi nổi tiến lên cùng Lý Hà Hoa hàn huyên vài câu, cũng tò mò dò hỏi sạp thức ăn, Lý Hà Hoa cũng không chê phiền, kiên nhẫn cùng các khách nhân giới thiệu món ăn ở sạp.

Rất nhiều khách hàng cũ tỏ vẻ đợi lát nữa tới lúc ăn cơm nhất định phải tới nếm thử, làm Tào tứ muội vui đến mặt mày hớn hở, cuối cùng cũng thoáng yên tâm.

Quả nhiên tới lúc ăn cơm rất nrhiều khách hàng cũ vào sạp ngồi xuống, muốn nếm thử thức ăn của Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ bả vai Đại Hà: "Đại Hà, nhanh đi đón khách, hảo hảo giới thiệu thực đơn cho các khách nhân, sau đó hỏi các khách nhân muốn ăn gì, hỏi xong tại đây nói với ta."

Đại Hà Lần đầu tiên tàm tiểu nhị có chút khẩn trương, nhưng mà hắn cũng tương đối nhanh nhẹn, nghe vậy tập tức dựa theo lời Lý Hà Hoa nói đi tiếp đón khách nhân.

Thừa dịp lúc Đại Hà đi hỏi khách nhân ăn gì, Lý Hà Hoa dùng chén đã mua múc mấy chén canh rau dưa, đây là để tặng cho những khách nhân ăn cơm.

Sau khi Đại Hà hỏi khách nhân ăn gì tiền chạy chậm về nói với Lý Hà Hoa: "Hà Hoa di, một chén cơm chiên chay, một mì xào chay, còn có hai chén sủi cảo mỗi chén mười lăm cái, một chén chay một chén thịt."

Lý Hà Hoa gật gật đầu đáp: "Được, ta đã biết, hiện tại ngươi đem mấy chén canh này cho các khách nhân, nói với họ đây là chúng ta miễn phí, cẩn thận chút coi chừng nóng."

Đại Hà "dạ" một tiếng, xoay người tràn ngập nhiệt tình đem canh cho khách nhân.

Lý Hà Hoa cho dầu vào nồi bắt đầu làm món ăn.

Cơm chiên dùng cơm tối hôm qua đã nấu trước, hiện tại đã lạnh, lúc làm chỉ cần cho vào nồi đảo một chút là được, hơn nữa tốc độ của Lý Hà Hoa xuất thần nhập hóa, cơm để vào nồi một lát là xong. Lý Hà Hoa nhanh nhẹn đem cơm chiên trong nồi để ra đĩa, để một cái muỗng lên trên sau đó để trên bàn bên cạnh.

Tức thì một mùi hương mê người phát tán ra trong phạm vi mấy trăm mét, mọi người đều không tự chủ được mà hít hít mũi, người vây xem đều nhìn chằm chằm. "Cơm này làm nhanh như vậy sao, còn tưởng rằng chỉ tùy tiện đảo đảo vài cái chứ, không nghĩ tới thơm như vậy."

"Cơm này nhìn thật hấp dẫn, nhìn chắc phải ăn rất ngon, đợi lát nữa về ta cũng thử xem."

"Bà chủ này tay nghề cũng không tầm thường nha, để trong nồi đảo đảo vài cái thì đã thơm như vậy, thơm đến mức ta cũng muốn nếm thử."

"Đúng vậy đúng vậy, rất muốn nếm thử..." Mọi người nghị luận chung quanh truyền vào trong tai Lý Hà Hoa, khóe miệng Lý Hà Hoa cong lên, trên tay vẫn tiếp tục làm cơm canh cho bàn tiếp theo

Đại Hà nhìn thấy cơm chiên đã làm xong lại bưng đi, đem đến trước mặt khách nhân hô lên: "Khách quan, đây là cơm chiên của ngài. Ngài từ từ dùng."

Vị khách đầu tiên vừa rồi nhìn chằm chằm động tác của Lý Hà Hoa, mùi hương kia đã sớm bay vào mũi hắn, trong lòng ngứa ngáy không chịu được, rõ ràng lúc tới còn chưa cảm thấy đói, hiện tại lại giống như rất là đói.

Giờ phút này thấy cơm chiên của mình được bưng lên, không nói hai lời cầm muỗng múc một muỗng đưa vào miệng, nháy mắt mở to hai mắt, một lát sau đem cơm trong miệng nuốt xuống, sau đó nhanh chóng múc muỗng thứ hai đưa vào trong miệng.

Khách nhân còn đang đợi cơm bên cạnh giờ phút này đang nhìn chằm chằm hắn, chờ phản ứng của hắn. Thấy hành động của hắn như vậy còn gì mà không rõ, đây nhất định là ăn quá ngon, không thấy mới một chốc mà một đĩa cơm lớn đã thấy đáy rồi sao.

Vì thế mọi người càng chờ mong phần của mình được nhanh mang lên.
Động tác Lý Hà Hoa rất nhanh, chỉ một lát đã đem món các khách nhân đã kêu làm xong, nhìn bộ dáng các khách nhân trong sạp vùi đầu ăn trong lòng tràn đầy vui sướng, như vậy quán ăn này bước đầu tiên xem như thành công đi.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 122


Đúng lúc này một bóng dáng quen thuộc chậm rãi đi đến gần quán, Là Cố phu tử.

Lý Hà Hoa cười tiếp đón hắn: "Có phu tử tới ăn cơm sao?"

Cố Chi Cẩn cười gật đầu: "Đúng vậy, vừa rồi từ rất xa ta đã nghe được mùi thơm của quán ngươi, bị mùi thơm dụ hoặc không tự chủ được nên đến."

Lý Hà Hoa được Cố Chi Cẩn khen đến vui vẻ, nói: "Vậy Cố phu thử cần phải hảo hảo nếm thử, nhanh ngồi đi, nhìn xem ngài muốn ăn món gì."

Cố Chi Cẩn đúng là từ rất xa đã bị mùi hương hấp dẫn, con sâu thèm ăn trong bụng cũng bị câu ra rồi, nghe vậy cẩn thận nhìn thực đơn nói: "Vậy bà chủ, ngươi cho ta một phần mì xào thịt bò đi, sau đó tại làm cho ta một chén sủi cảo nhân thịt, ta sẽ mang về để cho hài tử trong nhà ăn."

Lý Hà Hoa cười gật đầu: "Được rồi, không vấn đề, ngài ngồi xuống trước đi, ta tập tức làm xong ngay."

Lý Hà Hoa một bên vừa cho mỡ vào nồi đảo, một bên cùng vật nhỏ bên chân trò chuyện: "Bảo bối, con có đói bụng không? Cũng đã đến lúc ăn cơm rồi, con xem những thúc thúc bá bá đều ăn cơm, con cũng nên ăn cơm nhé, nương làm cơm cho con rồi con ngồi đây ăn được không?"

Thư Lâm từ buổi sáng bày quán tới giờ vẫn luôn dính bên chân nàng, kêu hắn lên bàn ngồi nghỉ ngơi cũng không chịu, luôn nắm lấy ống quần nàng nhìn nàng nấu cơm, cũng không biết hắn lấy đâu ra kiên nhẫn lớn như thế, nhìn nàng nấu lâu đến vậy mà cũng không chê nhàm chán.

Chỉ là mỗi lần nàng cúi đầu nhìn hắn thì hắn mới động động đôi mắt một chút, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, thật là đáng yêu đến tâm nàng cũng mềm nhũn ra.

Nhưng mà tiểu hài tử còn quá nhỏ, đứng hoài như vậy thì không được, hơn nữa đã tới lúc ăn cơm rồi, người lớn ăn muộn một chút không sao nhưng tiểu hài tử thì không thể đói.

Lý Hà Hoa muốn dỗ Thư Lâm ngồi lên bàn ăn cơm, đáng tiếc mỗi lần dỗ hắn lên bàn ngồi ăn cơm hắn liền gắt gao ôm chân nàng, ý tứ cự tuyệt không cần nói cũng biết, làm Lý Hà Hoa thực bất đắc dĩ đành phải hỏi hết lần này đến lần khác.

Nhưng mà lần này sau khi nàng hỏi tiểu hài tử lại không giống như những lần trước gắt gao ôm chân nàng.

Lý Hà Hoa kỳ quái cúi đầu nhìn Thư Lâm ở bên cạnh, ngoài ý muốn phát hiện tiểu hài tử đang nhìn chằm chằm hướng xéo đối diện, không biết đang nhìn cái gì, Lý Hà Hoa kỳ quái nhìn theo tầm mắt của Thư Lâm, liếc mắt một cái thì thấy một thân ảnh cao lớn đang lẳng lặng đứng ở một góc cách đó không xa, cùng với mọi người chung quanh tách biệt rõ ràng.

Là Trương Thiết Sơn.

Lý Hà Hoa cả kinh, không nghĩ tới Trương Thiết Sơn sẽ đến đây.

Hắn tới làm gì? Nhưng mà nghĩ lại cũng không có gì quá kỳ quái, Thư Lâm hiện tại ở cùng nàng, Trương Thiết Sơn nhất định là không yên tâm, cho nên đến xem để kiểm tra chăng.

Lý Hà Hoa vốn không muốn để ý tới hắn, nhưng mà nghĩ đến tiểu hài tử chưa ăn trưa, nếu Trương Thiết Sơn dẫn hắn đi ăn hẳn là tiểu hài tử sẽ nguyện ý? Dù sao thì Thư Lâm cũng rất thích người cha này.

Hay là kêu Trương Thiết Sơn lại đây, để hắn dỗ tiểu hài tử ăn cơm.

Lý Hà Hoa nhanh chóng đem mì xào thịt bò của Cố Chi Cẩn làm xong, sau khi Đại Hà bưng cho Cố Chi Cẩn, nàng lau lau tay lên tạp dề sau đó bế tiểu hài tử lên đi về phía Trương Thiết Sơn. Trương Thiết Sơn thấy nàng đi tới không có biểu tình gì, chỉ lẳng lặng nhìn nàng cùng Thư Lâm.

Lý Hà Hoa không trông cậy vào Trương Thiết Sơn có thể chủ động mở miệng nói chuyện, đành phải mở miệng chào hỏi trước: "À... ngươi tới rồi sao?"
Nói xong Lý Hà Hoa liền hối hận, làm sao nàng lại nói lời dạo đầu như vậy chứ, nói giống như là cố ý tới hàn huyên, Trương Thiết Sơn chán ghét nàng còn không kịp, làm sao có thể cùng nàng hàn huyên, thật là xem đầu óc nàng này.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 123


Lý Hà Hoa đang định lại nói một câu gì đó để hóa giải sự xấu hổ, Trương Thiết Sơn tại ngoài dự đoán mà "Ừm" một tiếng, không biết hắn ừm cái gì.

Lý Hà Hoa chớp chớp mắt "À" một tiếng, cũng không biết còn có thể nói gì nữa, dứt khoát trực tiếp nói với hắn: "Ngươi là tới gặp Thư Lâm phải không? Vậy ngươi vào quán ngồi đi, vừa lúc ăn cơm trưa với Thư Lâm, hắn tới giờ còn chưa ăn đâu, ta phải vội nấu không có thời gian cho hắn ăn, hắn lại không chịu tự ăn, người ngồi cùng hắn ăn hắn sẽ nguyện ý."

Trương Thiết Sơn nhìn hai mắt Lý Hà Hoa, cũng không nói câu từ chối, ôm tiểu hài tử từ trong lòng nàng qua. Thư Lâm khó có được nể tình mà ngoan ngoãn ở trong lòng Trương Thiết Sơn không nhúc nhích.

Lý Hà Hoa nhẹ nhàng thở ra, nhanh chóng dẫn Trương Thiết Sơn trở tại quán, để hắn ngồi vào một bàn trống: "Ngươi chờ một lát, ta làm cho ngươi cùng Thư Lâm một chút sủi cảo ăn."

Trương Thiết Sơn không nói gì mà chỉ gật gật đầu.

Lý Hà Hoa vốn ý là muốn cho Thư Lâm ăn, nhưng cũng không thể để Trương Thiết Sơn một người phụ thân ở bên cạnh nhìn nhi tử ăn được, hắn nhất định cũng chưa ăn trưa, cho nên làm cho hai phụ tử họ cùng nhau ăn đi, nàng chỉ cần cho thêm nhiều sủi cảo một chút thôi.

Trương Thiết Sơn cao lớn như vậy, Lý Hà Hoa nghĩ sức ăn của hắn chắc là không nhỏ cho nên để cho hắn ba mươi cái sủi cảo, tiểu hài tử thì ăn khoảng sáu bảy cái. Lý Hà Hoa bưng một chén lớn sủi cảo để trên bàn, lại lấy một chén nước chấm cho hai phụ tử bọn họ: "Hai người ăn tạm trước đi, trong nồi còn nữa, ăn xong ta tại lấy thêm cho hai người."

Dặn phụ tử hai người xong, Lý Hà Hoa không kịp nói gì khác tiền xoay người tiếp tục vội.

Trương Thiết Sơn nhìn sủi cảo tràn đầy trước mặt, ánh mắt không tự chủ nhìn về phía thân ảnh Lý Hà Hoa đang bận rộn, cảm xúc kỳ lạ trong mắt chợt lóe qua.

Cảm thấy có đôi tay nhỏ đang kéo quần áo mình, lúc này Trương Thiết Sơn mới cúi đầu vỗ vỗ đầu nhỏ của tiểu nhi tử nhà mình, dùng đũa kẹp một khối sủi cảo đưa lên miệng thổi nguội một chút, sau đó đưa đến bên miệng tiểu hài tử.

Thư Lâm mở miệng cắn một ngụm, đáng tiếc miệng quá nhỏ, một ngụm chỉ mới cắn được một phần ba. Trương Thiết Sơn cũng không vội, vững vàng kẹp sủi cảo chờ tiểu hài tử ăn tiếp, đến khi nhóc con cắn ba lần mới xong một cái sủi cảo, lúc này tự mình mới bớt chút thời gian ăn một cái.

Trong lúc bận rộn Lý Hà Hoa cũng thỉnh thoảng nhìn dáng vẻ Trương Thiết Sơn đút cho tiểu hài tử, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên. Nam nhân này nhìn cao lớn cường tráng, kỳ thật nội tâm rất tinh tế, đối đãi nhi tử rất ôn nhu làm người cảm động, hắn là một phụ thân rất tốt.

Trong sạp lại lục tục có vài người vào, Lý Hà Hoa thấy tiểu hài tử có người chiếu cố liền cúi đầu bận rộn làm món ăn, chờ đến lúc nghỉ ngơi lần nữa mới nhớ tới Trương Thiết Sơn cùng tiểu hài tử, vội vàng nhìn về phía bọn họ thì thấy Trương Thiết Sơn đem nhóc con ôm vào trong ngực, nhường chỗ ngồi cho khách nhân.

Lý Hà Hoa nhìn trong chén trước mặt bọn họ, sủi cảo bên trong đã sớm ăn xong rồi.

Thư Lâm khẳng định đã no, Trương Thiết Sơn lại không nhất định, Lý Hà Hoa đi qua lấy cái chén trước mặt họ, lại lấy sủi cảo nóng trong nồi để vào, sau đó bưng một chén lớn đầy sủi cảo một lần nữa đến trước mặt Trương Thiết Sơn: "Ăn đi, vừa rồi sủi cảo múc cho các ngươi chưa hết." Trương Thiết Sơn nhìn sủi cảo trước mắt, không nói gì dứt khoát lưu loát cầm đũa tiếp tục ăn, lần này không có đút tiểu hài tử nữa.
Lý Hà Hoa cảm thấy tính tình Trương Thiết Sơn khá tốt, dứt khoát, không lải nhải, ít nhất không cần nàng phí lời.

"Ây da, thật xin lỗi thật xin lỗi, ngài không sao chứ?"

Lúc này thanh âm Đại Hà từ bàn bên cạnh truyền đến, Lý Hà Hoa vội vàng nhìn lại liền thấy Đại Hà đang luống cuống tay chân lấy giẻ lau lau cái bàn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 124


Cố phu tử ở bên cạnh đứng lên, trên áo dài dính không ít nước canh.

Lý Hà Hoa vội vàng đi qua dò hỏi: "Đây là làm sao vậy?"

Mặt Đại Hà đầy tự trách: Thực xin lỗi Hà Hoa di, là ta quá hấp tấp, lúc dọn bàn không cẩn thận làm đổ canh dính tên quần áo vị khách này, ta thật sự là....."

Lý Hà Hoa không nói Đại Hà cái gì, lấy khăn tay sạch sẽ trên người đưa cho Cố phu tử: "Có phu tử, thật là xin lỗi, là tiểu nhị này của ta không cẩn thận, ngài mau lau sạch đi."

Cố Chi Cẩn lắc đầu đáp: "Không sao không sao, ta lau sơ qua là được, bà chủ cùng tiểu nhị không cần tự trách, quần áo trở về giặt tẩy là sạch sẽ ngay thôi."

Thấy Lý Hà Hoa đưa khăn tay, Cố Chi Cẩn nghĩ nghĩ vẫn nhận lấy, nhưng mà không có lau quần áo mà cầm lấy một quyển tranh cuộn đặt ở trên bàn, nhẹ nhàng dùng khăn tau vết bẩn trên tranh.

Lý Hà Hoa lúc này mới phát hiện cuộn tranh mang bên người Cố phu tử cũng dính một ít nước canh.

Lý Hà Hoa cả kinh vội dò hỏi: "Cố phu tử, bức họa của ngài hình như cũng ướt, ngài mau xem có bị hỏng không."

Bức họa này cũng không biết có quý giá không, nếu bị hỏng không biết phải bồi thường bao nhiêu bạc mới đủ.

Cố Chi Cẩn trước tiên lau hết canh bên ngoài, lúc này mới thật cẩn thận mở cuộn tranh ra xem bên trong thế nào, Lý Hà Hoa cũng nghiêng đầu nhìn qua, thì thấy một bộ sơn dã đồ hiện ra trước mắt, hình ảnh rất thật không mất ý cảnh, bên trên còn có mấy chữ to phiêu dật viết "Sơn dã nhàn cư đồ".

Trước kia Lý Hà Hoa ở thư phòng gia gia từng thấy một bộ tranh thủy mặc trân quý, khi đó nàng cảm thấy tranh kia họa rất đẹp, chữ kia cũng là đẹp nhất, nhưng giờ phút này nàng lại cảm thấy họa kia cùng chữ kia đều kém so với bức trước mắt này.

Nhưng mà bức họa đẹp như vậy lại bị dính canh, toàn bộ bức họa vì vậy mà bị tì vết.

Chân mày Lý Hà Hoa không khỏi nhíu lại, trong lòng thập phần tự trách: "Cố phu tử, thật sự rất xin lỗi, bức họa này của ngài đã bị hỏng nhưng mà ta sẽ bồi thường, ngài nói giá đi, ta lập tức bồi thường cho ngài."

Cố Chi Cẩn không để ý lắc đầu: "Không sao đâu bà chủ, họa này không đáng tiền, chỉ là ta rảnh rỗi không có việc gì nên vẽ thôi, không nghiêm trọng như vậy, bà chủ không cần tự trách." "Vậy..." Lý Hà Hoa không nghĩ tới bức

họa này là tác phẩm của chính Cố phu tử, nhưng mà trong lòng vẫn bất an.

Cố Chi Cẩn cười chỉ chỉ hộp đồ ăn trên bàn nói: "Bà chủ không cần tự trách, thật sự không phải là bức họa quan trọng gì, ngươi xem ngươi mỗi lần đều cho ta mượn chén, lần này còn cho ta mượn hộp đựng đồ ăn nữa, ta cũng chưa đưa ngươi tiền đâu, lần này bất quá là chút việc nhỏ, ngươi ngược lại muốn đưa ta tiền?"

Thấy Cố Chi Cẩn thiệt tình thật lòng, Lý Hà Hoa biết hắn là thật không thèm để ý, trong lòng rất cảm tạ hắn: "Cảm ơn Cố phu tử."

Cố Chi Cẩn xua tay ý bảo đừng khách khí, đem tranh chậm rãi cuộn lại, sau khi cuộn xong nhắc tới hộp đồ ăn nói: "Vậy bà chủ ta đi trước, hộp thức ăn cùng chén ngày mai trả lại cho ngươi." Lý Hà Hoa gật đầu đáp: "Cố phu tử đi thong thả."

Cố Chi Cẩn đi rồi, Đại Hà cúi đầu mặt hổ thẹn: "Hà Hoa di, thật xin lỗi, là do ta quá ngốc."

Lý Hà Hoa vỗ vỗ bờ vai hắn: "Không sao, ngày đầu tiên ngươi làm như vậy đã rất tốt rồi, sau này cẩn thận một chút là được, đừng nghĩ nhiều, đi làm việc đi."

Đại Hà gật gật đầu xoay người tiếp tục bận rộn.

Lý Hà Hoa lại đi trở lại bàn Trương Thiết Sơn, thấy đôi mắt tiểu hài tử mở to đang nhìn cách đó không xa, hiển nhiên là đang nhìn nhìn thân ảnh Cố phu tử cầm cuốn tranh cùng hộp thức ăn.
Trừ bỏ người thân cận, tiểu hài tử này chưa bao giờ nhìn chằm chằm người khác, Lý Hà Hoa nghi hoặc hỏi: "Bảo bối, con đang nhìn gì vậy? Có phải đang nhìn người phụ tử vừa mới cầm bức họa không?"
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 125


Tiểu hài tử vẫn không chớp mắt nhìn thân ảnh Cố Chi Cẩn đi xa.

Lý Hà Hoa khó hiểu nhìn về phía Trương Thiết Sơn, muốn hỏi hắn có biết hay không.

Trương Thiết Sơn thấy Lý Hà Hoa dò hỏi nhìn hắn, liền lên tiếng: "Hắn không phải đang nhìn người, mà là đang nhìn bức họa kia."

Vừa rồi lúc vị phu tử kia mở cuộn tranh ra, tiểu hài tử liếc mắt một cái rồi nhìn chằm chằm, đến khi người nọ đi xa hắn cũng không thu hồi ánh mắt, nhưng mà hắn cũng không rõ vì sao Thư Lâm phải nhìn chằm chằm bức họa kia.

Lý Hà Hoa sáng tỏ, sờ sờ đầu tiểu hài tử: "Bảo bối, có phải thích bức họa vừa rồi kia không? Thích thì nói, chờ nương kiếm được tiền lời sẽ dẫn bảo bối đi mua một bộ về nhà treo được không?"

Tiểu hài tử lúc này mới thu hồi tầm mắt, nhìn nàng chớp chớp đôi mắt.

Lý Hà Hoa xoa xoa mũi nhỏ của hắn hỏi: "Bảo bối, con đã ăn no chưa?"

Tất nhiên Thư Lâm sẽ không nói, nhưng Trương Thiết Sơn đã nhanh chóng trả lời thay hắn: "Hắn ăn no rồi, vừa mới đút hắn tám cái sủi cảo."

Tám sủi cảo đối với tiểu hài tử mà nói thật sự không ít, nhóc con quả thật đã no. Lý Hà Hoa gật gật đầu lấy chén đũa bọn họ dùng mang đi.

Lúc này đã qua thời điểm ăn cơm, trong sạp dần dần không còn khách, người trên đường cũng ít đi rất nhiều, Lý Hà Hoa liền làm một ít mì sợi coi như cơm trưa, sau khi cùng Đại Hà ăn xong, khách nhân trong quán toàn bộ đã đi hết.

Lý Hà Hoa bắt đầu thu dọn quán. Đầu tiên đem nồi chén gáo bồn để lên xe đẩy, Đại Hà đem đồ vật đẩy về, lát sau lại đẩy xe trở lại tiếp tục kéo bàn ghế.

Trương Thiết Sơn còn ngồi trên bàn, Lý Hà Hoa do dự không biết có nên mở miệng kêu hắn về không, dù sao thì bọn họ cũng phải dọn quán, bàn phải mang về nhà. Chưa nghĩ ra phải nói như thế nào, Lý Hà Hoa trước tiên đem những bàn trống dọn lên xe đẩy, nhưng mà cái bàn quá nặng, nàng nâng đến lảo đảo thiếu chút nữa té ngã, sợ tới mức nàng vội vàng buông xuống chuẩn bị cùng Đại Hà nâng lên.

Nhưng vừa mới buông thì cái bàn trong tay bị Trương Thiết Sơn dọn đi, chỉ thấy hắn cuốn tay áo, một tay đem bàn giơ lên, thoải mái mà đặt lên xe đẩy nhỏ.

Hắn đây là đang giúp nàng dọn bàn.

Lý Hà Hoa kinh ngạc, nhưng nàng ngại để hắn hỗ trợ mình, rốt cuộc quan hệ hiện tại của bọn họ ngay cả bằng hữu cũng không phải, vì thế vội vàng giữ chặt tay áo hắn: "Trương Thiết Sơn, không vội, tự chúng ta có thể làm, người giúp ta trông Thư Lâm một lúc là được rồi." Trương Thiết Sơn đưa mắt nhìn tay Lý Hà Hoa lôi kéo ống tay áo mình, cái gì cũng không nói mà xoay người lại tiếp tục nâng lên một cái bàn đặt lên xe đẩy.

Lý Hà Hoa: "...." Người này làm sao còn cướp việc? Không phải đầu óc có vấn đề chứ?

Đại Hà cũng đứng ở một bên không xuống tay làm gì được, ngơ ngác mà nhìn Trương Thiết Sơn dọn đồ, tầm mắt dời về cánh tay kiên cố hữu lực của hắn, vừa hâm mộ lại sùng bái.

Vị đại ca này thật lợi hại, cái bàn nặng như vậy mà nhấc một cái lên thoải mái như trong tay không có vật gì vậy, rõ ràng lúc hắn nâng là phải cố hết sức. Trong lúc hắn đang ngây người, Trương Thiết Sơn đã đem bàn ghế còn lại đều dọn lên xe, sắp xếp kỹ càng một chút cũng không lãng phí không gian, chỉ cần đẩy xe là có thể mang hết về.

Lý Hà Hoa há miệng th* d*c, không biết giờ phút này nên nói gì, chả lẽ nói cảm tạ sao?

Trương Thiết Sơn dọn xong bàn ghế liền bế Thư Lâm lên nhét vào trong lòng Lý Hà Hoa, sau đó bắt đầu đẩy xe đi vào ngõ nhỏ, một chút cũng không cần người khác hỗ trợ, một mình nhẹ nhàng đẩy.

Lý Hà Hoa chớp chớp mắt đứng tại chỗ không động, Đại Hà cũng không biết nên làm cái gì bây giờ, bởi vì người ta đã đoạt mất công việc của mình rồi.
Thấy hai người đều không nhúc nhích,

Trương Thiết Sơn quay đầu nhìn về phía Lý Hà Hoa.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 126


Trương Thiết Sơn khẽ cau mày nhàn nhạt phun ra hai chữ: "Dẫn đường."

Lý Hà Hoa phản xạ có điều kiện "À" một tiếng, ôm Thư Lâm đi lên phía trước dẫn đường, trong lòng tại cảm thấy quái quái, rõ ràng trước đó hai người còn có ý giương cung bạt kiếm, Trương Thiết Sơn không phải rất chán ghét nàng sao? Bây giờ sao lại nguyện ý giúp nàng rồi?

Trương Thiết Sơn đẩy xe theo Lý Hà Hoa về tiểu viện, nhàn nhàn nhìn quét một vòng quanh tiểu viện, lại vỗ vỗ đầu Thư Lâm, rồi hướng Lý Hà Hoa nói: "Ta đi đây", sau đó liền rời khỏi tiểu viện

Lý Hà Hoa cảm thấy hôm nay Trương Thiết Sơn thật làm người ta không hiểu nổi, nhưng mà dù sao đây cũng không phải đại sự gì, không nghĩ ra liền trực tiếp vứt ra sau đầu, tự đi chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai.

Mà Trương Thiết Sơn bên này đang trên đường về nhà, hắn cũng như nàng, trong lòng có chút bối rối.

Hắn xác định Lý Hà Hoa hiện tại không phải là Lý Hà Hoa trước đây, hai người căn bản không giống nhau.

Hôm nay hắn lên trấn bán con mồi, nhớ tới Thư Lâm đang ở cùng Lý Hà Hoa liền lại đây muốn nhìn một chút.

Lúc hắn đến thì thấy Thư Lâm đứng ở bên chân nàng, mà nàng đang nấu món ăn cho khách, vẫn thường xuyên cúi đầu cùng Thư Lâm nói gì đó, ôn nhu như vậy cùng với nữ nhân béo ngang ngược càn quấy không biết liệm sỉ trong trí nhớ của hắn hoàn toàn bất đồng.

Hắn không khỏi nhìn chằm chằm nàng một lúc lâu, càng nhìn hắn thậm chí cảm thấy khuôn mặt hai người cũng dần không giống nhau.

Lúc hắn đang nhìn qua bên này, không nghĩ tới nàng cũng thấy hắn, càng không nghĩ tới nàng sẽ ôm Thư Lâm lại mời hắn qua ngồi ăn, lúc ấy hắn cái gì cũng không nghĩ liền gật đầu đáp ứng.

Sủi cảo nàng làm thật sự ăn rất ngon, trước nay hắn chưa ăn qua sủi cảo nào mỹ vị như vậy, trù nghệ như vậy Lý Hà Hoa không thể có.

Nguyên bản hắn chỉ mới hoài nghi, nhưng sau khi nghe tiểu nhị nói chữ trên thực đơn là nàng tự viết thì hoàn toàn xác định.

Nàng không phải Lý Hà Hoa trước đây. Một người dù có thay đổi nhưng sẽ không thể trong thời gian ngắn mà tính cách thay đổi lớn như vậy được?

Cũng sẽ không trong thời gian ngắn mà có thể biết viết chữ? Trong nhà không có bất luận thư tịch gì, đến một trang giấy cũng không có, Lý Hà Hoa cũng không quen biết người đọc sách nào, sao có thể học viết chữ?

Nghĩ thông suốt điểm này, hết thảy những điểm kỳ quái lại đột nhiên liền có thể giải thích thông suốt. Tuy rằng trong lòng cảm thấy ý tưởng này thực vớ vẩn, nhưng mà hắn lại mạc danh mà tin tưởng, nàng thật sự không phải Lý Hà Hoa trước đây.

Vậy nàng rốt cuộc là ai? Cô hồn dã quỷ nhập người sao? Vậy vì sao lại đối với Thư Lâm tốt như vậy? Ánh mắt Trương Thiết Sơn có phần mờ mịt, đột nhiên rất muốn làm minh bạch mọi chuyện.

Lúc này Lý Hà Hoa cũng không biết Trương Thiết Sơn đã đoán được chuyện của nàng, chính nàng đang vội vàng cùng Tạ tẩu tử chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai, sau khi chuẩn bị xong hết liền đặt tiểu hài tử ở trên bàn chơi đùa, còn nàng thì tính toán số tiền thu vào hôm nay.

Tiền thu vào hôm nay được để riêng trong hộp gỗ, đổ toàn bộ ra thấy một đống lớn, toàn bộ đều là tiền đồng.

Lý Hà Hoa chậm rãi đếm, mỗi một trăm văn tiền thì dùng dây thừng xâu lại, đếm không sai biệt lắm khoảng nửa khắc mới xong toàn bộ. Hôm nay tổng cộng kiếm được 504 văn tiền lời, hơn nữa điểm tâm hôm nay bán là 412 văn, trừ đi phí tổn một ngày hôm nay, thu vào khoảng hơn nửa lượng bạc.
Ở thời đại này một lượng bạc đủ cho một nhà nông gia sinh hoạt mấy tháng, một ngày kiếm hơn nửa lượng bạc kỳ thật xem như rất nhiều, nhưng mà đối với ý định mua nhà, muốn mở cửa hàng của Lý Hà Hoa mà nói vẫn là còn lâu mới đủ.

Hy vọng về sau việc buôn bán của quán có thể càng tốt hơn một chút.

Lý Hà Hoa đem tiền bỏ vào rương khóa lại, lúc này mới nói với tiểu hài tử đang dựa trên bàn chơi: "Bảo bối, nương đếm xong tiền rồi, chúng ta đi ngủ thôi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 127


Tiểu hài tử vẫn không để ý đến nàng, vẫn như cũ tự mình cầm bút vẽ nguệch ngoạc.

Giấy bút là của Lý Hà Hoa vừa ấy ra dùng để ghi sổ, thấy nhóc con ở một bên nhìn nàng liền đưa hắn một tờ giấy cùng một chiếc bút để tự hắn vẽ tùy ý, tiểu hài tử đều rất thích vẽ nguệch ngoạc trên giấy chơi.

Thư Lâm cầm bút học theo bộ dáng Lý Hà Hoa điểm chút mực nước rồi tự mình cúi đầu vẽ lên trên giấy, rất là ra hình ra dáng.

Lý Hà Hoa thấy hắn khó có được nguyện ý chơi đùa liền để mặc hắn. Nếu làm quần áo dính mực thì nàng giúp hắn giặt là được.

"Bảo bối, có phải chơi rất cao hứng không? Nhưng mà chúng ta phải ngủ rồi, ngày mai nương lại cho con chơi được

Lý Hà Hoa đi đến phía sau tiểu hài tử định thu hồi giấy bút của hắn, kết quả lúc cúi đầu trong nháy mắt tim đập lỡ một nhịp.

Tờ giấy trước mặt tiểu hài tử căn bản không phải là vẽ loạn như nàng nghĩ, mà là một bức họa.

Tuy rằng đường cong hỗn độn, có chỗ còn nhiễm một tảng mực lớn nhưng vẫn dễ dàng nhận ra được đây là bức sơn thủy đồ, hơn nữa sơn thủy đồ này chính tà bức ban ngày Cố phu tử mở ra, quả thực giống đến 70%.

Tay Lý Hà Hoa run kên, cúi đầu nhìn tiểu hài tử đang cầm bút, trong lòng cảm thấy quá bất ngờ.

Nhi tử của nàng hình như không phải tiểu hài tử bình thường, phải tàm sao đây?

Lý Hà Hoa ngồi xuống, tay vịn cạnh bàn nhìn tiểu hài tử tiếp tục vẽ, trong lòng có chút hoảng.

Lúc ở hiện đại nàng có nghe qua, đứa trẻ bệnh tự kỷ hình như đều có một thiên phú đặc thù, những đứa trẻ này ở lĩnh vực nào đó thường thường có năng lực vượt qua người bình thường, nàng không nghĩ tới thì ra là thật.

Thư Lâm thế nhưng cũng có thiên phú đặc thù, mà trước mắt xem ra thiên phú này hình như là vẽ tranh.

Những hài tử như hắn làm sao có thể họa ra được sơn thủy đồ như vậy?

Hơn nữa đây là lần đầu tiên hắn cầm bút, lần đầu tiên nhìn thấy sơn thủy đồ, đây không phải thiên tài thì là gì?

Trước kia nàng nghĩ mình chiếm thân thể nguyên chủ thì phải có trách nhiệm với hài tử, lại thấy nhóc con đáng thương liền muốn cho tiểu hài tử này ăn ngon ngủ tốt, mỗi ngày vui vẻ suиɠ sướиɠ. Nhưng giờ phút này nàng cảm thấy không thể chỉ đơn thuần cho tiểu hài tử ăn ăn uống uống là được, nhóc con này là một thiên tài, nàng làm sao có thể chậm trễ hắn? Cần phải bồi dưỡng thật tốt.

Nhưng mà bồi dưỡng như thế nào? Nàng chưa có con, càng chưa từng chăm sóc trẻ con, vậy phải làm sao mới có thể không làm mai một thiên phú của đứa nhỏ này đây?

Lý Hà Hoa có chút không biết phải làm sao, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là cảm thấy nên cùng Trương Thiết Sơn thương lượng kĩ càng, dù sao hắn cũng là phụ thân của hai tử, muốn bồi dưỡng hài tử, người phụ thân cần phải cùng kiên trì mới được.

Đêm nay Lý Hà Hoa ôm tiểu hài tử trong ngực thật lâu không ngủ được, hôm sau trời vừa sáng liền ngồi dậy đem bức họa hôm qua Thư Lâm vẽ cẩn thận để lên trên xe đẩy, định chờ Trương Thiết Sơn đến nói với hắn.

Hôm nay Trương Thiết Sơn hẳn là sẽ đến bởi vì tiểu hài tử đã ở chỗ nàng ba ngày, lúc trước đã nói chỉ có thể ở nhà nàng ba ngày, cho nên hôm nay hắn sẽ đến đón Thư Lâm.

Quả nhiên thời gian không sai biệt lắm so với hôm qua, Lý Hà Hoa nhìn sang đã thấy Trương Thiết Sơn đứng ở chỗ cũ.

Lý Hà Hoa nhanh chóng vẫy vẫy tay với hắn ý bảo hắn lại đây.
Trương Thiết Sơn chần chờ một lát vẫn bước chân đi tới.

Lý Hà Hoa một bên vội vàng động tác trên tay một bên nói với hắn: "Trương Thiết Sơn, ngươi trước tiên ngồi ở bàn chờ một chút, đợi lát nữa xong việc ta có chuyện muốn nói với ngươi."

Trương Thiết Sơn trầm mặc gật gật đầu, một bên ôm tiểu hài tử vào trong ngực, tìm một chỗ không có ai ngồi xuống.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 128


Lý Hà Hoa bớt thời gian làm cho hắn cùng tiểu hài tử một phần lớn cơm chiên thịt bò rồi bưng đến cho hai người: "Ngươi cùng tiểu hài tử ăn trước đi, bên này ta còn bận một lúc nữa, chờ xong rồi lại nói với ngươi."

Trương Thiết Sơn gật đầu, cúi đầu đút cho Thư Lâm ăn cơm.

Lý Hà Hoa lại liên tục bận rộn, nửa canh giờ sau khách nhân mới ít lại.

Khách hôm nay so với hôm qua còn nhiều hơn, hôm qua ngày đầu khai trương phần lớn là khách cũ ủng hộ, khách mới rất ít.

Đại khái món ăn hôm qua làm người ăn vừa ý, cho nên hôm nay không chỉ khách cũ tới mà còn có không ít gương mặt mới, trong đó rất nhiều là từ trên bến tàu lại đây nghỉ chân ăn cơm, cho nên hôm nay nàng so với hôm qua càng bận.

Chờ đến khi khách dần thưa đi, Lý Hà Hoa không kịp ăn cơm liền cầm bức họa hôm qua của tiểu hài tử ngồi vào bên cạnh Trương Thiết Sơn.

Lý Hà Hoa đem bức họa trong tay đưa cho Trương Thiết Sơn rồi nói: "Trương Thiết Sơn, người xem cái này đi."

Trương Thiết Sơn nghi hoặc tiếp nhận bức tranh mở ra, bên trong là một bức họa sơn thủy hơi hỗn độn, thoạt nhìn có chút kỳ quái bởi vì phía trên còn dính không ít nét mực.

Bức họa này không giống như của vị đại thi họa nào vẽ.

Thương Thiết Sơn nghi hoặc nhìn về phía Lý Hà Hoa, dùng ánh mắt dò hỏi nàng có ý gì.

Lý Hà Hoa nhấp nhấp môi, hít sâu một hơi dùng ngón tay chỉ chỉ tiểu hài tử trong ngực hắn: "Trương Thiết Sơn, bức họa này là do tiểu hài tử vẽ tối qua."

Một câu nói này làm Trương Thiết Sơn ngây ngẩn cả người, nhìn bức họa lại nhìn tiểu nhi tử trong ngực, đôi mắt dần mở to lên.

Trước đó hắn cho rằng bức họa này do người đọc sách nào đó vẽ, cho nên cảm thấy bức họa này có chút kỳ quái vì nét vẽ đều không quá lưu loát, còn có chỗ loang lổ nét mực.

Nhưng nếu đây là do Thư Lâm họa thì đã quá không thể tưởng tượng được. Trước nay Thư Lâm không có học qua thi họa, thậm chí bút cũng chưa thấy qua, nhưng làm sao có thể lập tức họa ra được bức hoạ như vậy?

Thấy Trương Thiết Sơn kinh nghi bất định, Lý Hà Hoa đem sự tình ngày hôm qua nói ra: "Ngày hôm qua Thư Lâm chỉ thoáng nhìn qua bức họa của Cố phu tử, buổi tối trở về hắn liền tự mình cầm bút, họa đặc biệt giống, cơ hồ cùng bức họa ngày hôm qua giống nhau như đúc. Tối qua lúc nhìn thấy ta cũng hoảng sợ nhưng đây là sự thật, Thư Lâm thật sự có siêu thiên phú ở mặt này, cho nên ta liền muốn tìm ngươi thương lượng một chút."

Trương Thiết Sơn dù không tin cũng phải tin, hắn nhìn chằm chằm nhi tử của mình trong lòng, nỗi lòng khó có thể bình tĩnh được. Nhiều thế hệ Trương gia bọn họ đều là nông dân, không có một người biết chữ, không nghĩ rằng con hắn lại có thiên phú như vậy, làm sao hắn có thể không kinh ngạc cho được.

Nhưng mà Trương Thiết Sơn dù sao cũng là người từng trải nhiều, sau khi kinh ngạc ngắn ngủi qua đi, lập tức bình tĩnh lại, trong lòng nhanh chóng suy nghĩ rất nhiều.

Duy chỉ có một chuyện hắn cùng Lý Hà Hoa nghĩ giống nhau, đó chính là không thể chậm trễ hài tử, bất luận trả giá bao nhiêu hắn cũng muốn hảo hảo bồi dưỡng Thư Lâm. Trương Thiết Sơn không vội vã nói ý nghĩ của chính mình mà hỏi ý tưởng của Lý Hà Hoa trước: "Ngươi nghĩ như thế nào?"

Lý Hà Hoa sờ sờ mặt tiểu hài tử đang nhìn nàng chằm chằm, nói: "Ta cảm thấy hài tử có thiên phú này, chúng ta làm phụ mẫu không nên mai một hài tử, chúng ta phải nghĩ cách để Thư Lâm nhận được sự dạy dỗ tốt nhất. Ngươi cảm thấy sao?"

Trương Thiết Sơn bình tĩnh nhìn Lý Hà Hoa một lát, sau đó gật đầu: "Ta đồng ý suy nghĩ của ngươi, nhưng mà chuyện này còn phải bàn bạc kỹ hơn, ta phải đi hỏi thăm xem nơi nào có lão sư tốt, sau đó còn phải nghĩ biện pháp thỉnh lão sư nhận Thư Lâm."
Lý Hà Hoa không nghĩ tới Trương Thiết Sơn sẽ dụng tâm và chu đáo như vậy.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 129


Trong lòng Lý Hà Hoa không khỏi tăng thêm một tia hảo cảm, nhưng mà kỳ thật không cần phiền toái như vậy.

"Thật ra không cần phiền toái như vậy, ta có ý này, ta nghĩ trước tiên tìm Cố phu tử ngày hôm qua xem, chính là người cầm bức họa lại đây đó, hắn là phu tử rất có học vấn, hiện đang tự mình mở học đường dạy hài tử đọc sách, bức họa hôm qua cũng là chính hắn họa. Ta cảm thấy trình độ vẽ tranh của hắn rất tốt, nếu hắn nguyện ý dạy Thư Lâm của chúng ta thì thật sự quá tốt rồi."

Trương Thiết Sơn cũng nhớ tới phu tử ngày hôm qua, họa kia của hắn quả thật rất đẹp, cho dù hắn không hiểu thi họa cũng biết trình độ như vậy tuyệt đối không thấp.

Nếu có thể thỉnh hắn dạy Thư Lâm vỡ lòng thì rất tốt, cũng không biết hắn có nguyện ý nhận Thư Lâm hay không, dù sao Thư Lâm cùng với những tiểu hài tử bình thường không giống nhau.

Vậy hắn đồng ý nhận Thư Lâm sao? Dù sao Thư Lâm ......"

Lý Hà Hoa biết băn khoăn của Trương Thiết Sơn, bởi vì đây cũng là băn khoăn của nàng, nhưng không thử thì Làm sao biết như thế nào chứ.

"Cố phu tử thường xuyên đến chỗ ta mua điểm tâm, nếu ta nhìn thấy ngài ấy sẽ hỏi một chút. Đến lúc đó nói rõ với ngài ấy tình huống của Thư Lâm, nếu ngài ấy thật sự không muốn nhận Thư Lâm thì ta sẽ nghĩ biện pháp khác."

Trương Thiết Sơn cảm thấy nàng nói rất đúng, nữ nhân này đối đãi Thư Lâm nghĩ so với hắn còn chu đáo hơn.

Thời điểm dọn quán vẫn là Trương Thiết Sơn đem bàn ghế dọn lên xe đẩy đưa về tiểu viện. Lý Hà Hoa hôn khuôn mặt tiểu hài tử, nhóc con phải theo Trương Thiết Sơn trở về rồi, nàng sẽ không gặp được hắn nữa.

Thư Lâm như cảm giác được gì đó, đôi tay gắt gao ôm ấy cổ nàng không buông, mặt nhỏ chôn vào cổ nàng không muốn ngẩng lên.

Lý Hà Hoa nhấp nhấp môi, chậm rãi đến trước mặt Trương Thiết Sơn đem đứa nhỏ đưa qua.

Trương Thiết Sơn nhìn tiểu hài tử lại nhìn Lý Hà Hoa, không duỗi tay ôm hắn đi mà là một mình đi ra cửa: "Ta đi đây."

Lý Hà Hoa kinh ngạc, sao hắn không mang tiểu hài tử trở về? "A Trương Thiết Sơn, ngươi.... ngươi không đón tiểu hài tử về sao?"

Trương Thiết Sơn dừng chân lại, xoay người nhìn qua, thanh âm nhàn nhạt: "Hiện tại Thư Lâm học vỡ lòng quan trọng hơn, nếu ngươi gặp phu tử kia tránh không khỏi phu tử muốn gặp Thư Lâm, cho nên trước hết vẫn nên để Thư Lâm lưu lại chỗ của ngươi đi, ta sẽ đến thăm hắn."

Kinh ngạc qua đi tiếp theo chính là vui sướng, Thư Lâm lưu lại nơi này nàng cầu còn không được. Lý Hà Hoa cảm thấy Trương Thiết Sơn kỳ thật là một người tốt, khó có được một lần nàng tự mình mang theo tiểu hài tử tiễn Trương Thiết Sơn tới đầu hẻm.

Trương Thiết Sơn để tiểu hài tử lưu lại nơi này, Lý Hà Hoa cảm thấy phải nhanh chóng tìm lão sư cho Thư Lâm, trong lòng càng vội vã muốn gặp Cố phu tử.

Thầm nghĩ nếu ngày mai Cố phu tử không tới, vậy nàng sẽ tự đến học đường của Cố phu tử tìm hắn.

Nhưng mà may mắn chính là ngày hôm sau Cố Chi Cẩn đã tới ăn cơm.

Cố Chi Cẩn hiện tại giống hệt như chất nhi nhà hắn, cả hai đều bị tay nghề của Lý Hà Hoa thu phục, hôm trước ăn mì xào bò đặc biệt ngon, sau khi ăn xong liền nhớ mãi không quên.

Hôm qua ăn đồ ăn trong nhà làm cũng không thấy ngon, cho nên hôm nay thừa dịp nghỉ trưa lại tới nữa. "Bà chủ, hôm nay cho ta một phần cơm nấm hương hầm gà và thêm một phần mang đi." Cố Chi Cần nói xong đem hộp đồ ăn trong tay đưa cho Lý Hà Hoa: "Đây là hộp đựng đồ ăn lần trước."
Lý Hà Hoa thấy Cố Chi Cẩn tới miễn bàn cao hứng cỡ nào, vội tiếp nhận hộp đồ ăn rồi mời hắn ngồi, sau đó nhanh chóng làm phần cơm cho hắn rồi tự mình mang tới.

Đợi phu tử bắt đầu ăn, Lý Hà Hoa xoay người làm một phần cơm khác, sau khi làm xong cất vào trong hộp mang tới cho hắn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 130


"Cố phu tử, món ăn của ngài đã làm xong rồi, ngài mang về là được, sẽ không nguội đâu."

Cố Chi Cẩn vừa mới ăn xong, lấy khăn ra lau miệng, tiếp nhận hộp đồ ăn cười khẽ cảm tạ nàng: "Đa tạ bà chủ." "Không cần cảm tạ không cần cảm tạ." Lý Hà Hoa đem tiểu hài tử ôm vào trong ngực, đến bên cạnh Cố Chi Cẩn ngồi xuống: "Cố phu tử, ta có việc muốn thỉnh ngài hỗ trợ."

Cố Chi Cẩn dừng tại động tác đứng dậy: "Bà chủ cứ nói đừng ngại."

"Phu tử, ngài xem cái này trước đã." Lý Hà Hoa lấy bức họa của tiểu hài tử ra đưa cho hắn xem.

Cố Chi Cần mở ra thấy họa bên trong không khỏi sửng sốt, nghi hoặc nhìn về phía Lý Hà Hoa: Bà chủ, bức này là ai họa? Cùng với bức họa lần trước ta mang tới họa rất giống."

Chỉ là bút pháp quá non nớt, giống như một người mới học họa mấy năm họa ra vậy.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ tiểu hài tử ở trong ngực: "Phu tử, đây là của nhi tử ta Thư Lâm họa."

Không nghĩ tới là của hài tử mới bây lớn họa, Cố Chi Cẩn kinh ngạc: "Là đứa nhỏ này họa ư?"

Nam hài này mới lớn bao nhiêu, chẳng lẽ trước đó đã học vỡ lòng rồi? Vậy có thể họa ra bức họa như vậy cũng thật ghê gớm.

Lý Hà Hoa nói: "Cố phu tử, hài tử nhà ta trước kia đến bút cũng chưa chạm qua, họa tác cũng chưa từng thấy qua, lần duy nhất gặp qua cũng chỉ có hôm trước liếc mắt một cái bức họa của ngài họa, kết quả sau khi về nhà hắn liền tự mình lấy bút ra vẽ."

Sắc mặt Cố Chi Cẩn từ kinh ngạc chuyển qua nghiêm túc, ánh mắt nhìn Thư Lâm dần dần trở nên sâu thẳm.

Hắn là người đọc sách, biết rõ vẽ tranh cần phải có chính là thiên phú, không phải nỗ lực học tập là có thể học giỏi.

Có người học nửa đời mới họa ra được một bức họa ưng ý, nhưng mà có người ngắn ngủi mấy năm là có thể có đại danh tác, điều này hết thảy đều là thiên phú cao thấp bất đồng tạo thành.

Đứa nhỏ này mới có chút xíu, trước đó cũng không biết giấy bút là gì lại chỉ nhìn thoáng qua bức họa của hắn là có thể vẽ giống như thế, việc này không chỉ cần trí nhớ gặp qua không quên, mà còn cần sinh ra đã có sẵn thiên phú hội họa.

Đứa nhỏ này đã không thể dùng từ thiên phú để hình dung.

Cố Chi Cần biết bà chủ tìm mình nói chuyện này nhất định là có nguyên nhân, liền hỏi: "Bà chủ, vậy người tìm ta là vì.."

Lý Hà Hoa buông Thư Lâm ra, đứng lên hành lễ với Cố Chi Cẩn: "Phu tử, ta biết ngài tài trí uyên thâm, ngài họa cũng cực tốt, ta là muốn thỉnh ngài nhận dạy vỡ lòng cho hài tử, dạy hắn vẽ tranh. Phu tử, ta không muốn thiên phú của hài tử bị mai một, hy vọng phu tử có thể nhận đứa nhỏ này làm học trò."

Trong lòng Cố Chi Cẩn kỳ thực đã đoán được điều này, cho nên cũng không kinh ngạc trước thỉnh cầu của Lý Hà Hoa, nói thật lòng, thiên phú hội họa của đứa nhỏ này so với hắn cao hơn không ít, chẳng qua hiện tại vừa mới vỡ lòng còn cần người nghiêm túc dạy dỗ mới được, trước mắt hắn dạy dỗ nhưng có thể tương lai là ai dạy cho ai còn chưa biết được.

Hắn cũng coi như đã gặp qua không ít kiến thức chi sĩ, nhưng thiên phú hội họa cao như vậy thì chưa từng gặp qua, hắn không đành lòng nhìn mầm non tốt như vậy bị hủy, cho nên hắn nguyện ý dạy đứa nhỏ này.

Sau một lúc trầm ngâm hắn liền đáp ứng: "Bà chủ, ta đáp ứng. Ngươi đem hài tử đưa đến chỗ ta đi, ta sẽ tự mình dạy hắn."

Lý Hà Hoa vui mừng quá đỗi nhưng vẫn đem đặc thù của Thư Lâm không chút giấu giếm nói rõ: "Phu tử, thật sự rất cảm ơn ngài nguyện ý thu nhận hài tử nhà ta, nhưng mà
có chút chuyện ta không thể giấu ngài, tính tình hài tử nhà ta cùng hài tử bình thường không giống nhau, hắn cơ bản không nói lời nào cũng không quá để ý tới người khác, đối với bên ngoài phản ứng cũng không quá lớn, tóm lại..... chính là..."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 131


Lý Hà Hoa nói một hồi cũng không biết nói thêm gì, cúi đầu nhìn về phía tiểu hài tử, ánh mắt có phần bất đắc dĩ xen lẫn trìu mến.

Cố Chi Cẩn vừa nghe liền minh bạch ý tứ Lý Hà Hoa, đứa nhỏ này là tự phong bế mình.

Trước kia hắn cũng nghe nói qua có loại bệnh trạng như vậy, những người như vậy đều đắm chìm trong nội tâm của chính mình, đối với bên ngoài không có phản ứng gì, không muốn phản ứng với người ngoài, cũng không thích nói chuyện, tựa như đứa nhỏ này. Cố Chi Cẩn nhìn Thư Lâm ngoan ngoãn rúc ở bên người Lý Hà Hoa, tâm không khỏi sinh thương hại, nhưng lại cảm thấy ông trời cũng coi như công bằng, có lẽ thiên phú đặc thù của đứa nhỏ chính là bồi thường cho hắn.

Tuy rằng biết nam hài này tương đối đặc biệt, nhưng Cố Chi Cẩn cũng không thay đổi ý tưởng của mình: "Bà chủ, tình huống của hài tử ta đã biết, ta sẽ căn cứ vào tình huống của hắn mà hảo hảo dạy dỗ hắn, ngươi không cần lo lắng."

Lý Hà Hoa kinh hỉ, không nghĩ tới Cố phu tử tốt như vậy, biết rõ tình trạng tiểu hài tử mà hắn còn nguyện ý nhận, lập tức cảm kích đến không biết nói gì cho phải: "Cố phu tử, thật sự rất cảm ơn ngài! Cảm ơn ngài nhiều lắm."

Cố Chi Cẩn cười cười: "Bà chủ, ngươi có thể chuẩn bị cho hài tử trước, sau khi chuẩn bị xong thì mang hơn đến học đường của ta."

Lý Hà Hoa vội vàng đồng ý, lại hỏi vật dụng cần chuẩn bị để đến học đường, nhất nhất ghi nhớ hết thảy.

Cố phu tử vừa đi, Lý Hà Hoa liền bế Thư Lâm lên xoay một vòng: "Bảo bối à, con được Cố phu tử nhận rồi đó, về sau con có thể đến học đường, có vui không?"

Tiểu hài tử lẳng lặng không đáp, vươn đôi tay ra ôm cổ rồi nhìn nàng.

Lý Hà Hoa rất muốn cùng Trương Thiết Sơn chia sẻ tin vui này, nhưng hôm nay Trương Thiết Sơn không đến.

Lý Hà Hoa nghĩ hôm nay hắn có lẽ không có thời gian, nhưng mà cũng phải, người nông gia trừ phi có việc cần bằng không làm sao có thời gian mỗi ngày vội vàng chạy lên trấn. Vậy chờ lần sau hắn tới lại nói với hắn chuyện của tiểu hài tử sau.

Mang theo tâm tình cao hứng, Lý Hà Hoa nhanh nhẹn làm việc, cảm thấy trên người mình tràn đầy sức lực, chờ đến khi thu quán nàng còn tâm huyết dâng trào vươn hai tay bắt lấy hai cái bàn hai bên, muốn học Trương Thiết Sơn lập tức đem cái bàn nâng lên, kết quả là nàng lảo đảo một cái, may mắn có một bàn tay to đỡ lại. Lý Hà Hoa vừa quay đầu, là Trương Thiết Sơn.

Lý Hà Hoa: "..."

Bởi vì cảm thấy xấu hổ nên nàng liền nói sang chuyện khác: "Sao người lại tới nữa rồi?"

Nàng còn tưởng rằng hôm nay hắn không tới chứ. Trương Thiết Sơn không nói chuyện, chỉ yên lặng nâng cái bàn dọn lên xe đẩy, bộ dáng thoải mái giống như xách một con gà con.

Lý Hà Hoa cảm thấy một thân thịt lớn của mình thật vô dụng.

Động tác của Trương Thiết Sơn rất nhanh gọn, ba lần liền đem tất cả bàn ghế dọn xong, đem con mồi vừa để trên đất cầm lên đặt lên xe đẩy.

Lúc này Lý Hà Hoa mới thấy con mồi trên đất, thì ra hôm nay là tới bán con mồi, sau đó thuận đường lại đây thăm tiểu hài tử. Trương Thiết Sơn trực tiếp hỗ trợ đẩy xe đẩy vào tiểu viện, Lý Hà Hoa cũng không biết nói gì cho phải, đành phải đem việc hôm nay Cố phu tử đáp ứng nhận Thư Lâm nói cho hắn nghe.

Trương Thiết Sơn nghe vậy gật gật đầu, khóe miệng cũng hiếm thấy mà hơi hơi cong lên, hiển nhiên là trong lòng đang cao hứng.

Lý Hà Hoa không khỏi nghĩ thầm, rốt cuộc là do bệnh tự kỷ nên nhóc con mới không thích nói chuyện, hay vốn dĩ là di truyền tật xấu không thích nói chuyện từ phụ thân hắn? Chẳng lẽ là cả hai, kết hợp lại liền biến thành như bây giờ?
Thời điểm Lý Hà Hoa ở trong đầu tự tưởng tượng, Trương Thiết Sơn đã đem xe đẩy đẩy mạnh vào trong viện, lại không giống bình thường lập tức rời đi, từ vạt áo hắn lấy ra một ít bạc vun đưa cho Lý Hà Hoa.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 132


Lý Hà Hoa khó hiểu hỏi tại: "Ngươi làm gì vậy?"

Trương Thiết Sơn nói: "Thư Lâm phải đi đọc sách, đây là phí nhập học của hắn, ngươi cầm đi."

Lý Hà Hoa vội xua tay: "Không cần không cần, ta có tiền rồi, ta sẽ đóng phí nhập học cho hắn."

Trương Thiết Sơn lại không để ý tới lời của nàng, vẫn đưa tay ra như cũ, chân thật đáng tin mà nói: "Cầm lấy!"

Lý Hà Hoa thấy hắn bày ra bộ dáng nàng không lấy không được, sau một lúc rối rắm ở trong lòng, cuối cùng duỗi tay nhận lấy.

Nam nhân cổ đại hẳn đều là chủ nghĩa đại nam tử cực cường, cho rằng nuôi sống gia đình là việc của nam nhân, ngượng ngùng dùng tiền nữ nhân, cho nên Trương Thiết Sơn mới đưa nàng tiền, nếu nàng không nhận có phải sẽ tổn thương mặt mũi đại nam nhân của hắn không?

Vậy nàng liền nhận đi, dù sao tiền này cũng dùng toàn bộ trên người tiểu hài tử, nàng sẽ không dùng tiền của hắn.

Thấy Lý Hà Hoa nhận, Tương Thiết Sơn vừa lòng nói: "Ta đi đây."

Thấy hắn xoay người đi, Lý Hà Hoa vội vàng gọi hắn tại: "Này này, ngươi để quên đồ, chưa lấy con mồi!" Nói rồi chỉ tay về phía con mồi trên xe đẩy.

Trương Thiết Sơn vẫn không dừng lại, chỉ ném lại một câu rồi đi thẳng một mạch: "Con mồi kia là mang cho Thư Lâm ăn."

Nói xong liền đi luôn.

Lý Hà Hoa ngây ngốc đứng nhìn bóng lung của đối phương, một con thỏ lớn cùng một con gà rừng lớn, Thư Lâm có thể ăn hết sao?

Đừng nói toàn bộ, nhóc con kia có thể ăn hết mấy cái chân đã không tồi rồi, nếu ăn hết thì phải ăn đến khi nào?

Lý Hà Hoa thở dài, hôn hôn khuôn mặt tiểu hài tử nói thầm: "Bảo bối, phụ thân con cho rằng dạ dày của con là dạ dày vương đó. Con nói xem có phải hay không?"

Thư Lâm không trả lời nàng mà thay vào đó chớp chớp đôi mắt to.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ lưng hắn: "Được rồi, vậy nương sẽ nấu đa dạng món cho con nha, con phải ăn nhiều hơn đấy, tranh thủ lớn lên mập mạp một chút."

Buổi tối Lý Hà Hoa đem gà đi xử lý, chuẩn bị làm một nồi gà hầm mật.

Trước tiên dùng bột mì nặn thành một cục bột, sau khi cho chút muối để qua một bên một lúc, đây là dùng làm mật bánh.

Sau đó đem thịt gà băm thành khối nhỏ, sau khi rửa sạch, cho mỡ vào nồi, sau đó bỏ tỏi vào để lửa nhỏ xào đến lúc vàng lên thì vớt ra, sau lại cho hương liệu vào rán thơm, cho gà vào, thêm một muỗng đường trắng, một muỗng rượu nấu ăn, một muỗng nước tương, sau khi đảo đều thì cho nước sôi vào bắt đầu dùng lửa lớn nấu, cuối cùng dùng lửa nhỏ nấu thêm nửa khắc.

Thừa dịp đang nấu thịt gà có thể làm ít bánh bột mì. Đem bột vừa nhồi để một bên lúc nãy chia làm mấy phần, mỗi phần đều vo thành hình tròn, sau đó đem bỏ vào trong nước ngâm, mục đích để bánh làm ra ăn càng thêm mềm mại. Chờ bột nở không sai biệt lắm thì lấy ra cán mỏng, nắn thành hình đồng đều, xếp chúng vào nồi, để mặt bánh một nửa ở mặt trên nước canh, một nửa ở bên dưới, sau đó đậy nắp lại nấu lửa nhỏ một khắc là được.

Đến lúc chín tới liền đem nồi nhấc xuống, đem ớt xanh ớt đỏ và tép tỏi đã xào xong để lên trên thịt gà, một nồi gà hầm mật vậy là xong rồi.

Một mùi hương nồng đậm nháy mắt tràn ngập phòng bếp, bản thân Lý Hà Hoa cũng bị mùi thơm làm nuốt nước miếng.

Tiểu hài tử càng gắt gao nhìn chằm chằm trong nồi, vừa thấy là biết muốn ăn.

Lý Hà Hoa rất vừa lòng với hiệu quả này.

Nhưng mà trước lúc ăn, Lý Hà Hoa lấy ra một cái tô lớn múc gà vào rồi nói với tiểu hài tử: "Bảo bối, đây là phần giữ lại ngày mai cho phu tử của con, chính là Cố phu tử, về sau hắn là phu tử của con đó, con phải hảo hảo theo hắn học tập, cho nên chúng ta có món gì ngon đều phải biếu phu tử con."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 133


Thời đại này đối với lão sư rất là tôn trọng, địa vị lão sư cùng phụ mẫu không khác biệt lắm, tão sư gặp chuyện học trò đều sẽ toàn lực hỗ trợ, Lý Hà Hoa cảm thấy tiểu hài tử bây giờ còn nhỏ, còn chưa biết hiếu kính phu tử vậy thì nàng sẽ làm thay, chờ hắn trưởng thành hiểu chuyện thì tự hắn sẽ làm.

Vừa hay lúc này thức ăn là Cố phu tử yêu cầu, hài tử nhà hắn khẳng định sẽ rất thích, hơn nữa cũng không phải đồ vật đáng giá gì, Cố phu tử hẳn là sẽ nhận.

Gà Trương Thiết Sơn mang đến đặc biệt lớn, dùng nồi sắt to trong nhà đựng đầy một nồi, thật sự rất nhiều, cho dù đưa Cố phu tử một chén lớn cũng còn dư lại rất nhiều, nàng cùng Thư Lâm căn bản ăn không hết, cho nên Lý Hà Hoa nghĩ nghĩ lại lấy ra một cái tô lớn múc ra một tô nói với Thư Lâm: "Chúng ta cũng để cho phụ thân con một phần đi, gà này dù sao cũng là hắn bắt, chúng ta dù sao cũng phải biểu hiện chút lòng cảm tạ, có phải không?"

Tiểu hài tử chớp chớp mắt, Lý Hà Hoa biết hắn nhất định tà chấp nhận.

Ngày thứ hai Lý Hà Hoa định sau khi thu quán sẽ mang Thư Lâm đi mua giấy, bút, mực sau đó đưa Thư Lâm đi đến học đường của Cố phu tử, hôm nay bái sư trước, đưa quà nhập học, ngày mai mới chính thức học.

Lý Hà Hoa vốn định hôm nay thu quán sớm một chút, nhưng vô tình khách hôm nay đặc biệt nhiều, bởi vì đúng ngay ngày họp chợ.

Hơn nữa trên bến tàu cũng tới rất nhiều thương thuyền, nhiều người rời thuyền nghỉ chân ăn chút gì đó nên hai người Lý Hà Hoa cùng Đại Hà lo liệu không hết việc, phải nhờ Đại Nha đang bán điểm tâm bớt thời gian tới giúp.

Lý Hà Hoa nấu xong một chén sủi cảo, thấy Đại Hà dọn bàn không có thời gian bưng cho khách nhân, đành phải buông sạn chuẩn bị tự mình đem qua, nhưng vì chén sủi cảo này có hơi nhiều, cho nên nước canh đã đầy đến viền, tay Lý Hà Hoa vừa mới sờ tên đã bị nóng, sợ tới mức nàng vội vàng sờ sờ lỗ tai.

Lúc Lý Hà Hoa đang định cấy giẻ lau bao tay lại bưng lần nữa, thì một đôi bàn tay to từ bên cạnh đem chén bưng đi mất.

Lý Hà Hoa hoảng sợ ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Trương Thiết Sơn đã lưu loát đem sủi cảo đến trước mặt khách.

Người này làm sao mà luôn đột nhiên xuất hiện vậy?

Lý Hà Hoa hỏi hắn: "Sao người lại tới đây???" Chẳng lẽ hôm nay lại tới bán con mồi?

Trương Thiết Sơn nhàn nhạt liếc nàng một cái: "Hôm nay không phải muốn mang Thư Lâm đi học đường bái sư sao? Ta đưa hai người đi." Để một nữ tử đơn độc mang theo hài tử đi mua đồ vật bái sư, Trương Thiết Sơn hắn làm không được, nữ nhân này đã vì Thư Lâm làm rất nhiều rồi.

Thì ra là không yên tâm nàng mang Thư Lâm đi bái sư, Lý Hà Hoa gật gật đầu không nói gì nữa, xoay người tiếp tục bận rộn.

Vị khách tiếp theo gọi món cơm cá hương thịt ti, Lý Hà Hoa lấy ra cá hương thịt ti hôm qua đã nấu xong cùng cơm vừa nấu buổi sáng lưu loát làm một chén, đang chuẩn bị kêu Đại Hà tới mang đi thì đôi tay to thô ráp lại đem chén mang đi mất. Chân mày Lý Hà Hoa hơi nhăn lại, muốn mở miệng kêu Trương Thiết Sơn nhưng mà hắn đã đem chén tới chỗ khách nhân rồi.

Chờ Trương Thiết Sơn trở về, Lý Hà Hoa vội vàng nói với hắn: "Trương Thiết Sơn, ngươi không có việc gì thì ngồi với Thư Lâm đi." Nàng làm sao có thể không biết xấu hổ mà để hắn hỗ trợ, dù sao hai người bọn họ cũng không có quan hệ gì, nàng cũng không thể để hắn làm giúp.

Trương Thiết Sơn nhìn nàng: "Ngươi bên này bận như vậy, có thể tự bưng sao?" Đúng là nàng lo liệu không hết việc, nhưng mà.......

Trương Thiết Sơn lại không để ý tới nàng, xoay người giúp Đại Hà dọn dẹp bàn.

Lý Hà Hoa hơi há miệng, nói không ra lời, nghĩ lần sau tuyệt đối không thể để hắn động thủ, thật sự rất không thích hợp.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 134


Nhờ có Turương Thiết Sơn hỗ trợ, mọi người đều nhẹ nhàng hơn rất nhiều, rốt cuộc vào cuối giờ mùi khách nhân dần dần ít đi, cả đám đều có thể thở phào nghỉ ngơi.

Mắt thấy thời gian không còn sớm, Lý Hà Hoa vội vàng dùng canh xương sườn nấu mấy chén mì sợi: "Tới đây tới đây, mọi người nhanh ăn một chút đi, đều đói rồi phải không? Hôm nay đều vất vả."

Đại Hà đã sớm đói không chịu được, nghe vậy trước tiên bưng lên một chén ngấu nghiến mà ăn, nuốt xuống ngụm thứ nhất thỏa mãn thở dài: "Hà Hoa di, ta mỗi ngày chờ mong nhất chính là lúc thu quán, bởi vì có thể ăn món gì đó do người làm, thật sự quá ngon." Lý Hà Hoa bị bộ dạng say mê của Đại Hà chọc cười, vỗ vỗ bờ vai hắn: "Được rồi, đừng vuốt mông ngựa của Hà Hoa di nữa, nhanh đi qua ngồi ăn, đứng ăn không tốt."

Đại Hà vừa đi đến bên cạnh bàn vừa nói thầm: "Hà Hoa di, ta cũng không phải là vuốt mông ngựa, thật sự là người làm món gì ăn cũng ngon, nương ta nói mấy ngày nay ta mập lên rồi."

Lý Hà Hoa cười nghĩ thầm: mập tên mới tốt, bằng không một tiểu hài tử mà gầy đến nỗi không nặng bằng một tiểu cô nương thì trông quá khó coi.

Lý Hà Hoa lại múc một chén mì đầy tràn đưa cho Trương Thiết Sơn, bên trong còn cố ý bỏ thêm vài khối xương sườn: "Ngươi nhanh ăn đi, hôm nay thật là cảm ơn ngươi."

Trương Thiết Sơn không tiếng động nhận chén ngồi xuống ăn.

Trong nồi còn dư lại một chút, Lý Hà Hoa múc vào một chén nhỏ, vừa hay đủ một chén, bưng đến bàn ăn cùng bọn họ.

Động tác ăn mì của Trương Thiết Sơn dừng tai, lúc nhìn về chén Lý Hà Hoa chân mày cau lại.

Lý Hà Hoa nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy?" Làm gì mà nhìn nàng như vậy chứ?

Trương Thiết Sơn hất cằm chỉ chỉ chén nàng, ý bảo "Không đủ sao?" Làm sao mà múc cho bọn hắn nhiều như vậy mà nàng chỉ có một chút như này?

Lý Hà Hoa nhìn chén mình, lúc này mới hiểu rõ ý tứ của hắn, vì vậy liền giải thích: "Không phải không đủ ăn, là ta chỉ ăn bấy nhiêu thôi, muốn giảm béo thì làm sao có thể ăn giống như người bình thường được, bằng không làm sao có thể gầy chứ."

Đại Hà nghe vậy từ trong chén ngẩng đầu: "Đúng đúng đúng, Hà Hoa di vẫn luôn chỉ ăn một chút như vậy, ta thấy mà đói hoảng dùm người, nhưng mà Hà Hoa di thật sự là gầy đi rất nhiều, so với lúc mới gặp lần đầu tiên thì gầy hơn vài vòng đấy."

Nữ nhân được người khác nói gầy đi luôn luôn cao hứng, Lý Hà Hoa cũng ha hả nở nụ cười, tuy rằng chính mình biết mình gầy, nhưng mà từ miệng người khác nói ra vẫn cảm thấy thật cao hứng, đây là tâm lý chung của phần lớn nữ nhân nha....

Lý Hà Hoa vụиɠ ŧяộʍ duỗi tay giật nhẹ quần áo trên người mình, đây là lúc trước đặc biệt đến tiệm vải may mới, đo vừa dáng người nàng, nhưng hai ngày nay mặc vào lại bắt đầu rộng, việc này có nghĩa là nàng đã tiếp tục gây xuống.

Tin rằng một thời gian nữa quần áo hiện tại sẽ lại rộng thêm cho mà xem. Khóe miệng Lý Hà Hoa cong lên, thật là cao hứng quá đi...

Chân mày Trương Thiết Sơn lại không giãn ra, trách không được nàng gầy đi nhiều như vậy, thì ra là dựa vào nhịn đói để gầy xuống.

Hắn đã từng bị đói rồi, đương nhiên biết cảm giác đói có bao nhiêu khó chịu, nàng hiện tại mỗi ngày đều bỏ đói chính mình như thế này ư? Trương Thiết Sơn lại nhìn Lý Hà Hoa, kỳ thật nàng hiện tại không tính là quá béo, chỉ có thể nói là có chút béo, nhưng cũng không khó coi chút nào, vì sao phải đối đãi với chính mình như vậy?
Trương Thiết Sơn muốn mở miệng nói nàng không cần nhịn đói, nhưng nghĩ hiện tại mình với nàng chỉ có thể xem là người ngoài, cuối cùng cái gì cũng không nói, cúi đầu từng tiếp tục ăn mì.

Sau khi ăn xong mấy người đem sạp thu dọn lại, Đại Hà trở về thôn, Lý Hà Hoa mang theo tiểu hài tử cùng Trương Thiết Sơn đi đến học quán của Cố phu tử.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 135


Tuyến đường đi học quán, Lý Hà Hoa mang Thư Lâm đi đến chỗ bán văn phòng tứ bảo trước, chọn cho tiểu hài tử một cái rương nhỏ nhất để đựng sách, đây là cặp sách của người thời đại này dùng.

Vốn dĩ Lý Hà Hoa nghĩ làm cho tiểu hài tử một cặp đeo hai vai ở hiện đại, đáng tiếc là nàng may vá không thể nhìn, cuối cùng quyết định từ bỏ.

Chọn rương đựng sách xong, Lý Hà Hoa tại mua cho Thư Lâm giấy bút và mực cần cho việc đọc sách viết chữ, cộng thêm ba quyển sách mà thời đại này sử dụng cho tiểu hài tử vỡ lòng là Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính cùng Thiên Tự Văn hợp xưng là "Tam Gia Thôn".

Tuy rằng tiểu hài tử Là đi học hội họa, nhưng tri thức cơ bản cũng cần phải học, cho nên những thứ này đều phải mua.

Sau khi chủ tiệm tính toán một hồi, Lý Hà Hoa đang định lấy tiền trong túi, thì Thương Thiết Sơn tại đi trước một bước móc tiền ra thanh toán.

Lý Hà Hoa nhanh chóng giữ chặt cánh tay hắn, nói: "Trương Thiết Sơn, ngươi đừng đưa, cái này để ta trả tiền cho."

Trương Thiết Sơn tại không để ý, trực tiếp đưa tiền cho chủ tiệm, chủ tiệm cũng vui tươi hớn hở mà thu, xong xuôi còn quay qua trêu chọc: "Hai phu thê các ngươi ai đưa tiền không phải đều như nhau sao, không cần tranh không cần tranh..."

Lý Hà Hoa: "..." Bọn họ làm sao lại thành hai vợ chồng rồi?

Nhưng mà một nam một nữ mang hài tử tới mua đồ quả thật dễ làm người ta hiểu lầm, Lý Hà Hoa nghĩ thầm về sau phải chú ý, nơi này không giống với hiện đại, nam nữ đi chung vẫn phải tị hiềm.

Ra khỏi hiệu sách, Lý Hà Hoa trực tiếp lấy tiền ra đưa cho Trương Thiết Sơn: "Đây là tiền vừa mua sách. Ngươi đã cho tiền nhập học, cho nên những đồ vật giấy và bút mực này nọ thì ta phải chi tiền, ta là mẫu thân của Thư Lâm, chút tiền ấy là ta phải chi."

Hiện giờ nàng là mẫu thân tiểu hài tử, nàng mua đồ cho nhóc con này là việc đương nhiên, không có đạo lý để một mình Trương Thiết Sơn tiêu tiền.

Hơn nữa hắn một nông gia hán tử dựa vào làm ruộng cùng săn bắn kiếm tiền, kiếm được đều là tiền vất vả, làm sao dưỡng được một người đọc sách.

Hơn nữa lần trước hắn đã đưa vài lượng bạc cho nàng, lần này mua sách cũng hết một lượng bạc.

Chân mày Trương Thiết Sơn nhíu lại, ôm Thư Lâm nghiêm túc nhìn nàng nói: "Thư Lâm là nhi tử của ta, hắn đọc sách thì nên là ta chi tiền, về sau lời như vậy không cần nói nữa." "Nhưng ngươi...."

Lời nàng nói lại bị Trương Thiết Sơn đánh gãy, Trương Thiết Sơn chỉ vào rổ xách theo trong tay: "Ngươi không phải đã tiêu tiền sao?"

Thứ đựng trong rổ chính là đồ ăn mà Lý Hà Hoa mang đi để bái sư, bên trong không phải đồ vật quý trọng gì, toàn bộ là thức ăn chính nàng làm, ngoại trừ gà hầm mật còn có các loại điểm tâm, mặt khác còn có rượu Lý Hà Hoa chính tay ủ, mấy thứ này Cố phu tử nhất định sẽ nhận.

Nhưng mà những thứ này cũng không mất bao nhiêu tiền, Trương Thiết Sơn lại nói nàng tiêu tiền, nàng thật sự không còn lời nào để nói, cuối cùng dứt khoát im lặng.

Cùng lắm thì về sau nàng lại mua cho tiểu hài tử đồ mới.

Ba người đi vào học quán của Cố phu tử, nói là học quán kỳ thật cũng là nhà hắn, chẳng qua tòa nhà có tiền viện đổi thành học quán, người một nhà thì ở hậu viện phía sau.

Lý Hà Hoa gõ gõ cửa, chỉ lát sau liền có một lão đầu đến mở cửa, nghe nói đối phương mang hài tử đến nhập học thì thỉnh bọn họ vào, dẫn đến phòng dùng để chiêu đãi khách nhân rồi rời đi gọi Cố phu tử.

Thời điểm Lý Hà Hoa vừa đi vào cố ý nhìn phòng học vài lần, chỉ thấy Cố phu tử đứng bên trên đọc cái gì đó, bọn nhỏ bên dưới ghé vào tiểu án trước người đọc theo phu tử, có đứa còn rung đùi đắc ý, trông rất đáng yêu.
Lý Hà Hoa đem Thư Lâm ôm vào trong lòng: "Thư Lâm à, về sau con chính là học trò nơi này, con cũng sẽ theo sau phu tử học tập giống như những tiểu hài tử vừa rồi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 136


"Con phải ngoan ngoãn như các bạn nha, chờ con học xong nương sẽ tới đón con về nhà."

Tiểu hài tử chớp chớp mắt, đôi mắt nhìn về phòng học cách đó không xa.

Đợi một hồi, Cố phu tử liền từ trong phòng học đi ra, hướng phòng khách đi tới.

Lý Hà Hoa cùng Trương Thiết Sơn đứng lên, chào hỏi Cố phu tử.

Cố Chi Cẩn cười nói: "Tới đây, mau ngồi xuống." Nói xong nhìn sang Thư Lâm hỏi: "Hài tử đại danh gọi là gì?"

Lý Hà Hoa trả lời: "Hắn kêu Trương Thư Lâm. Năm nay vừa tròn 4 tuổi."

Cố Chi Cẩn gật gật đầu: "Tuy rằng hài tử còn nhỏ, hiện tại đi học quá sớm nhưng hài tử có thiên phú không thể chậm trễ, ta sẽ chậm rãi dạy hắn. Buổi sáng cho hắn đọc sách viết chữ, buổi chiều ta sẽ kèm riêng thi họa cho hắn."

Lý Hà Hoa nghe ra được Cố phu tử đây là có ý chiếu cố cho Thư Lâm, trong lòng thập phần cảm tạ: "Cảm ơn ngài Cố Phu Tử, phiền ngài lo lắng"

Cố Chi Cẩn xua xua tay ý bảo không cần để ý rồi cùng bọn họ nói tình huống của học quán: "Học quán buổi sáng giờ thìn mới bắt đầu học, buổi chiều giờ thân thì tan, mỗi mười ngày sẽ có một ngày nghỉ hưu mộc*. Học quán buổi trưa không cung cấp thức ăn, tự mình mang hoặc đón về nhà ăn đều có thể. Nếu mang cơm thì có thể ở chỗ ta hâm nóng lại một chút, các ngươi có thể căn cứ tình hình mà lựa chọn."

*Gội đầu, lệ ngày xưa làm quan cứ mười ngày được nghỉ một lần để tắm gội, cho nên ngày lễ nghỉ bây giờ cũng gọi là hưu mộc nhật.

Lý Hà Hoa hiểu rõ, trong lòng quyết định trưa mang cơm cho Thư Lâm, bởi vì trưa nàng phải bán quán ăn không kịp nấu đồ ăn cho Thư Lâm, cũng không có biện pháp ở cùng hắn, còn không bằng để Thư Lâm ở học quán ăn, ăn xong rồi còn có thể hảo hảo nghỉ ngơi.

Cố Chi Cẩn nói: "Tình huống học quán là như vậy, các ngươi còn có chỗ nào không yên tâm không? Có thể hỏi trực tiếp."

Lý Hà Hoa kỳ thật vẫn tương đối tín nhiệm Cố phu tử: "Cố phu tử, ở chỗ ngài không có gì ta không yên tâm, nhưng mà phí nhập học là bao nhiêu? Hôm nay chúng ta giao phí nhập học trước luôn đi."

Cố Chi Cẩn nói thẳng phí nhập học như bình thường: "Học đường thu phí nhập học theo từng quý, mỗi quý 300 văn tiền."

Lý Hà Hoa biết đây là phí nhập học của hài tử bình thường, nhưng Thư Lâm không giống, buổi chiều mỗi ngày nhóc con còn học thêm thi hoạ, với giá này thì thật là quá ít, nhưng nàng cũng biết Cố phu tử nếu nói giá này thì sẽ không theo bọn họ cò kè mặc cả. Nàng chỉ có thể trong lòng cảm tạ Cố phu tử, chờ có cơ hội lại cảm tạ hắn sau. Lý Hà Hoa nhớ đến món ăn mình mang tới, duỗi tay cầm lại: "Cố phu tử, chúng ta tới bái sư cũng không chuẩn bị lễ vật gì, chỉ chuẩn bị cho ngài ít món ăn, đều là chính mình làm không đáng tiền, hy vọng ngài không ghét bỏ."

Vốn dĩ lễ vật bái sư Cố Chi Cẩn tuyệt đối sẽ không nhận, nhưng nghe nói là bà chủ tự mình làm một ít món ăn, lời cự tuyệt liền không nói ra được, ngừng một lát cũng không cự tuyệt: "Bà chủ nấu gì đó có thể nói là lễ vật bái sư thập phần tốt, Cố mỗ liền mặt dày nhận lấy."

Thấy Cố Chi Cẩn nhận lấy, Lý Hà Hoa cảm thấy mình đưa đúng rồi, trong lòng liền nghĩ về sau muốn cảm tạ Cố phu tử thì phải ra tay từ món ăn.

"Vậy Cố phu tử, hôm nay chúng ta về trước, ngày mai đúng giờ sẽ đưa Thư Lâm tới." Sau khi đưa phí nhập học Lý Hà Hoa nói cáo từ. Cố Chi Cẩn đứng lên tiễn.

Lý Hà Hoa ôm Thư Lâm đang chuẩn bị đi ra ngoài, quay người lại liền thấy ở cửa phòng ló ra một cái đầu nhỏ ghé trên cửa nhìn bọn họ, thấy bị phát hiện đối phương "vèo" một cái rụt trở về.
Cố Chi Cẩn cũng thấy cái đầu kia, lên tiếng nói với bên ngoài: "Cẩm Chiêu, tiến vào!"

Chỉ chốc lát sau đầu nhỏ ngoài cửa lộ ra, tiếp theo đó là thân hình cũng ở sau cửa lộ ra.

Người đến là một đứa nhỏ khoảng năm sáu tuổi, lớn lên rất đáng yêu, khuôn mặt nhỏ thịt nộn nộn vừa nhìn liền thấy rất có tinh thần, khỏe mạnh, có thể thấy được người nhà dưỡng rất tốt.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 137


Tiểu nam hài đi đến không hề quẫn bách khi bị phát hiện, mà là hướng Cố Chi Cẩn cười hì hì, ra hình ra dáng mà chắp tay: "Nhị thúc, tiểu chất đây."

Lý Hà Hoa bị bộ dáng nghiêm trang của hắn chọc cười.

Cố Chi Cẩn bất đắc dĩ mà lắc đầu, biểu tình lại sủng nịnh, giới thiệu với Lý Hà Hoa cùng Trương Thiết Sơn: "Đây chính là chất nhi của ta, rất bướng bỉnh, nhị vị không cần để ý."

Thì ra lại chính là đứa nhỏ thích ăn điểm tâm của mình.

Lý Hà Hoa cười lắc đầu, nàng làm sao có thể để ý, hài tử hoạt bát mới tốt chứ.

Tiểu hài nhi thấy nhị thúc không nói tới hắn, đôi mắt xoay tròn một vòng cuối cùng rơi xuống trên người Thư Lâm, tràn ngập tò mò mà đi hai bước đến gần Thư Lâm, hỏi Cố Chi Cẩn: "Nhị thúc, đây là học trò mới thu nhận mà người nói hay sao? Hắn sao lại nhỏ như vậy chứ?"

Cố Chi Cẩn vỗ vỗ đầu hắn: "Thư Lâm mới bốn tuổi đương nhiên phải nhỏ, con không được khi dễ hắn, phải hảo hảo chiếu cố hắn. Nếu trong học quán có người khi dễ hắn, con phải bảo vệ hắn biết không?" Chất nhi nhà mình chính là học bá ở học quán, những hài tử xấu cũng không dám trêu chọc hắn, cho nên nếu chất nhi nhà mình nguyện ý chiếu cố Thư Lâm, vậy không ai dám khi dễ Thư Lâm tuổi nhỏ nữa.

Cố Cẩm Chiêu nhìn tiểu hài tử mới đến chỉ cao đến bả vai mình, nhỏ nhỏ gầy gầy, đôi mắt tại đen bóng, cảm thấy rất có ý tứ nhưng mà cũng không phải người nào cũng đáng giá để hắn bảo hộ, bằng không hẳn không phải lo liệu không hết việc sao, phải biết rằng hắn rất bận.

Thấy tiểu tổ tông nhà mình chớp mắt không đáp, Cố Chi Cẩn liền biết hắn suy nghĩ cái gì, vì thế cầm thức ăn Lý Hà Hoa vừa mới mang tới cho hắn xem: "Ngày thường con thích ăn điểm tâm còn có cơm chiên mì xào đều là nương Thư Lâm làm, hôm nay Thư Lâm còn mang cho con một rổ món ngon đấy."

Cố Chi Cẩn vừa dứt lời, nhóc con kia vừa rồi còn lộ một bộ biểu tình nhăn nhó lập tức liền thay đổi, đôi mắt "vèo" một cái liền dính lên mặt rổ, miệng không tự giác được nuốt một ngụm nước miếng, ngẩng đầu nhìn nhị thúc nhà mình, lập tức vỗ vỗ b* ng*c nhỏ của mình mà cam đoan: "Nhị thúc, người yên tâm, Thư Lâm nhỏ như vậy ta đương nhiên phải hảo hảo chiếu cố hắn. Giao cho ta đi, ta đảm bảo ai cũng không dám khi dễ hắn."

Cố Chi Cẩn cười gật đầu, tán thưởng mà vỗ vỗ đầu Cố Cẩm Chiêu. Lý Hà Hoa ở một bên sắp bị tiểu hài tử này

chọc cười đến chết, may mắn liều mạng nhịn xuống, làm sao có thể có tiểu hài tử đáng yêu như vậy chứ. Nếu Thư Lâm cũng có thể hoạt bát như vậy thì tốt rồi.

Sau khi Cố Cẩm Chiêu cho Cố Chi Cẩn thấy quyết tâm thì đi đến trước mặt Thư Lâm, cười hai tiếng mà vỗ vỗ vai tiểu hài tử, khẩu khí đại ca mà nói với hắn: "Ngươi yên tâm đi, về sau ta sẽ bảo hộ ngươi, ngươi đừng sợ." Như vậy rất có bộ dáng đại ca xã hội đen, Lý Hà Hoa mạc danh cảm thấy hài tử nhà mình hôm nay bái lộn đầu gấu rồi.

Thư Lâm không nói lời nào, Lý Hà Hoa sợ Cố Cẩm Chiêu không vui liền thay Thư Lâm nói: "Vậy cảm ơn con về sau chiếu cố Thư Lâm, về sau thẩm thẩm có món gì ngon sẽ để Thư Lâm mang cho con ăn."

Cũng không phải Lý Hà Hoa muốn dùng đồ ăn lấy lòng đứa nhỏ này, thật sự là bộ dạng đứa nhỏ này nhìn thấy món ăn nàng làm quá khả ái, nàng nguyện ý để Thư Lâm chia sẻ món ngon với hắn, cũng coi như là Thư Lâm kết giao bằng hữu đi.

Nghe Lý Hà Hoa nói, đôi mắt Cố Cẩm Chiêu rõ ràng sáng lên, còn bất động thanh sắc mà nuốt nước miếng một cái, sau đó vỗ vỗ b* ng*c nhỏ của mình: "Các ngươi yên tâm đi, cứ để cho ta." Lý Hà Hoa nghẹn cười.

Cố Chi Cần bất đắc dĩ mà lắc đầu "Các ngươi đừng để ý, chất nhi này của ta chính là như vậy."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 138


Lý Hà Hoa xua xua tay đáp: "Lệnh chất như vậy cũng rất tốt, Thư Lâm nếu có thể cùng hắn học tập chúng ta còn vui vẻ nữa là."

Thấy thời gian không còn sớm, Lý Hà Hoa lại lần nữa cáo từ: "Vậy Cố phu tử, chúng ta đi trước."

Cố Chi Cẩn cùng Cố Cẩm Chiêu đưa bọn họ ra bên ngoài học quán, trước khi đi Cố Cẩm Chiêu còn vỗ vỗ bả vai Thư Lâm, nói lời thấm thía dặn dò: "Sáng mai ngươi chớ có đến trễ nhé!"

Trên đường trở về Lý Hà Hoa còn mỉm cười nói: "Tiểu hài nhi vừa rồi thật tốt."

Trương Thiết Sơn "Ừm" một tiếng, hắn cũng cảm thrấy tính cách tiểu hài tử vừa rồi khá tốt, Thư Lâm nếu có thể cũng hoạt bát một chút thì tốt rồi.

Lý Hà Hoa vỗ vỗ tiểu hài tử: "Thư Lâm, về sau ở học quán phải hảo hảo ở cùng với ca ca vừa rồi biết không?"

Tiểu hài tử từ trong ngực Trương Thiết Sơn vươn tay ra, muốn nàng ôm.

Lý Hà Hoa đem hắn ôm lại đây, hôn hắn một cái. Trong lòng lại nghĩ ngày mai phải để Thư Lâm mang hai phần đồ ăn, một mặn một chay, lại thêm điểm tâm ngọt để sau khi ăn xong ăn, mỗi loại làm hai phần để Thư Lâm mang cho nhóc con kia một phần, để hai tiểu hài nhi cùng nhau ăn.

Hôm sau Lý Hà Hoa đúng giờ đưa Thư Lâm đến học đường, Cố Chi Cẩn ở cửa tự mình đón hắn.

Lý Hà Hoa đem rương nhỏ đựng sách đeo trên vai tiểu hài tử, bộ dáng nho nhỏ bị một rương sách to lớn che mất, tuy rằng rương sách không nặng bao nhiêu, nhưng từ phía sau nhìn thì thấy giống như một ốc sên nhỏ vụng về, vừa đáng yêu vừa đáng thương.

Cố Chi Cẩn tiếp nhận lấy rương đựng sách.

Lý Hà Hoa mang cơm trưa cho Thư Lâm, thức ăn đựng đầy một rổ, bên trong có hai phần cơm tẻ cho hai người với một chén lớn thịt thỏ kho tàu cùng một chén lớn canh nấm hương rau xanh.

Đây là Lý Hà Hoa chuẩn bị cơm trưa cho hai hài tử Thư Lâm cùng Cố Cẩm Chiêu, đồng thời nàng cũng chuẩn bị cho hai tiểu hài tử điểm tâm ngọt để ăn sau khi ăn cơm xong, một người hai khối điểm tâm, còn một chén trái cây thập cẩm, có thể nói là rất phong phú.

Đựng một rổ tràn đầy xách lên thật nặng, tiểu hài tử khẳng định là xách không được, Lý Hà Hoa đành phải phiền Cố Chi Cẩn: "Cố phu tử, đây là cơm trưa ta chuẩn bị cho Thư Lâm, rất nặng, tiểu hài tử mang không nổi, phiền phu tử ngài mang giúp một chút."

Quy định học đường là gia trưởng không thể vào, chỉ có thể đưa hài tử đến cửa, đồ vật mang theo thì bọn nhỏ phải tự mang vào. Những đứa nhỏ khác còn có thể, chỉ có Thư Lâm còn quá nhỏ, khoảng cách cánh tay cách mặt đất còn không cao hơn cái rổ.

Cố Chi Cẩn duỗi tay nhận rổ, vừa cầm thấy trọng lượng quả thật không nhẹ, không khỏi cười hỏi: "Ngươi mang cho Thư Lâm nhiều ít món? Nặng như vậy, tiểu hài tử có thể ăn nhiều như vậy sao?"

Lý Hà Hoa cười giải thích: "Đây là thức ăn của hai đứa nhỏ, một phần là của Cẩm Chiêu, nghe nói hắn rất thích món ăn ta làm, hôm qua cũng đã đáp ứng hắn về sau phải mang món ngon cho hắn, cho nên mới nặng như vậy."

Cố Chi Cẩn nghe vậy đột nhiên thấy ngượng ngùng, vội nói: "Bà chủ, vậy thì quá phiền toái, tiểu tử kia chính là ham ăn, không cần quan tâm hắn, về sau chỉ mang cho Thư Lâm là được rồi."

Lý Hà Hoa xua xua tay: "Không phiền, chỉ nhân tiện làm nhiều thêm một chút thôi. Hơn nữa Thư Lâm ăn một mình cũng không ngon, tiểu hài tử phải ăn chung với nhau mới ngon, cho nên phu tử cũng đừng khách khí, muốn khách khí phải là ta khách khí mới đúng, về sau Thư Lâm phải phiền ngài chiếu cố giúp."

Cố Chi Cẩn vẫn cảm thấy rất là ngượng ngùng, nhưng hắn vốn không phải loại người miệng lưỡi nhanh nhẹn, muốn hắn cùng Lý Hà Hoa chối từ tới lui quả thật hắn không làm được. Hơn nữa chất nhi nhà mình quả thật rất kén ăn, nếu có thể ăn cơm trưa bà chủ làm nhất định sẽ ăn ngon miệng.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 139


Như hôm qua bà chủ mang đến một rổ thức ăn, tối đó đã bị chất nhi nhà mình xử tý hơn phân nửa, ăn đến no căng mà còn luyến tiếc không ngừng, trước kia hắn chưa từng thấy Cẩm Chiêu ăn cơm ngon như vậy.

Nghĩ đến đây, cuối cùng Cố Chi Cẩn vẫn chấp nhận, trong lòng nghĩ về sau phải đối với Thư Lâm càng chu đáo cẩn thận hơn, thương hắn như chất nhi ruột của mình, làm vậy cũng coi như báo đáp bà chủ.

Cùng Lý Hà Hoa nói xong, Cố Chi Cẩn muốn mang Thư Lâm vào học quán, đang muốn đến dắt tay đứa nhỏ thì Thư Lâm tập tức bổ nhào vào trên người Lý Hà Hoa, ôm đùi nàng, mặt nhỏ cọ cọ giống như mèo con làm nũng, rõ ràng và không muốn đi vào một mình.

Lý Hà Hoa cười cười xin lỗi Cố Chi Cẩn, đem tiểu hài tử đang làm nũng ôm vào lòng, hôn hôn mặt hắn nhẹ giọng dỗ: "Thư Lâm, đã quên nương nói gì với con rồi sao? Con tới đây là vì cùng phu tử học vẽ tranh, về sau mỗi ngày đều phải vẽ tranh mang về cho nương xem, không vào là không thể vẽ tranh cho nương, cho nên con phải ngoan ngoãn nha, chờ con học xong nương sẽ tới đón con được không?"

Hiện tại Thư Lâm giống như hài tử đi nhà trẻ, rõ ràng ở nhà đã nói rồi, nhưng mà lúc thấy phụ mẫu đi vẫn nhịn không được mà nháo, chỉ là Thư Lâm không khóc nháo chỉ biết ôm cổ nàng mà cọ không ngừng.

Sau khi nàng nhẹ giọng dỗ dành, cuối cùng nhóc con vẫn ngoan ngoãn mà cùng Cố Chi Cẩn đi vào, chẳng qua bộ dáng bước đi lưu luyến thiếu chút nữa làm nước mắt Lý Hà Hoa rơi xuống, Lý Hà Hoa không nỡ mà nhìn thân ảnh nho nhỏ kia, đến khi không thấy nữa mới xoay người trở về.

Ngày đầu tiên Thư Lâm đi học, thời điểm Lý Hà Hoa buôn bán đều thất thần, trong lòng lo lắng cho tiểu hài tử, nhóc con kia không nói lời nào cũng không để ý ai, không biết có thể cùng đồng học hảo hảo ở chung hay không, cũng không biết Cố phu tử giao tiếp với hắn có vấn đề gì không.

Giờ phút này Thư Lâm được nàng lo lắng đang ngoan ngoãn ngồi ở vị trí của mình, chẳng qua người ngồi cùng hắn thì không thấy đâu.

Cố Chi Cẩn đem Thư Lâm an bài ngồi cạnh Cố Cẩm Chiêu, để cho Cố Cẩm Chiêu hảo hảo chiếu cố hắn.

Cố Cẩm Chiêu vừa thấy tiểu đệ hôm qua tới, tự giác thân là đại ca phải có phong phạm bề trên, tiền vỗ vỗ ngực bảo đảm: "Nhị thúc, người cứ yên tâm, Cố Cẩm Chiêu ta đường đường là nam tử hán làm sao có thể nuốt đời?"

Cố Chi Cẩn điểm điểm trán hắn: "Vậy con phải nói được làm được, không làm được để xem ta phạt con ra sao."

Chờ sau khi Cố Chi Cẩn rời đi, Cố Cẩm Chiêu xoẹt một cái liền đem ánh mắt hướng về tiểu đệ bên cạnh, thấy hắn ngồi cúi đầu không nhúc nhích, cho rằng hắn sợ hãi liền vỗ bờ vai của hắn an ủi: "Ngươi đừng sợ, có ta ở đây rồi, nếu có người khi dễ ngươi, ngươi liền báo tên ta."

Nói xong thấy tiểu đệ nhà hắn cũng không đối với hắn có biểu hiện cảm động đến rơi nước mắt, sau đó giống như trong thoại bản cùng hắn xưng huynh gọi đệ, Cố Cẩm Chiêu liền nghi hoặc mà gãi gãi đầu.

Chẳng lẽ là bởi vì tiểu đệ nhà hắn không biết tên tuổi hắn có bao nhiêu vang dội sao?

Cố Cẩm Chiều cảm thấy hắn cần phải hảo hảo cùng tiểu đệ nói tên tuổi của mình, để cho tiểu đệ biết chỗ lợi hại, vì thế duỗi tay đem đầu Thư Lâm bẻ về hướng mình để hắn nhìn mình, kết quả phát hiện mặt trong tay bị nắn thành bánh bao, trông rất đáng yêu, nhịn không được mà nắn nắn thêm vài cái.

Thư Lâm bị nắn mặt không thể động đậy, cũng không vội mà chỉ lẳng lặng nhìn người trước mặt mình không nói lời nào.

Cố Cẩm Chiêu nói: "Ta nói với ngươi này, ta rất lợi hại, ở học quán mọi người đều không dám chọc ta, chỉ cần có người khi dễ ngươi, ngươi liền nói ngươi là huynh đệ của ta, người khi dễ ngươi lập tức không dám nữa cho nên ngươi đừng sợ, ta thân làm đại ca nhất định sẽ chiếu cố người, chỉ cần về sau người phải ngoan ngoãn nghe lời ta."
 
Back
Top Bottom