Ngôn Tình Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 60


"Ngay cả người cũng bị đuổi đi, ta cùng người nhà kia đánh nhau vài lần, nhưng mà người nhà họ Lý nhiều, hai nhi tử nhà hắn cũng lợi hại, ta vô dụng không đánh thắng bọn họ, cũng cãi không tại bọn họ, huynh đệ, ta rất xin lỗi ngươi, không thay ngươi chiếu cố tốt người trong nhà được."

Trương Thiết Sơn Làm sao có thể trách hắn, hắn biết rất rõ người trong thôn đều giống nhau sẽ không giúp người khác quản việc nhà, đa số chỉ là xem náo nhiệt, tựa như việc nương hắn cùng đệ đệ, nhi tử ở nhà bị khi dễ không có một người trong thôn đứng ra vì bọn họ.

Chỉ có La Nhị chịu ra tay hỗ trợ, lúc nương hắn cùng đệ đệ bị đuổi đi không có chỗ ở cũng là La Nhị đem phòng cũ của nhà hắn ta cho bọn họ ở, vậy nương hắn cùng đệ đệ mới có nơi nương náu, đối với sự trợ giúp của La Nhị hắn vô cùng cảm kích. Lần này biết hắn muốn tìm người nhà họ Lý tính sổ, La Nhị cũng chủ động muốn đi theo hỗ trợ chính là vì sợ bọn họ không đủ người. Đúng là hắn không kết lầm người huynh đệ này.

Trương Thiết Sơn vỗ vỗ bả vai La Nhị: "Tiểu Nhị, ta trước giờ không trách ngươi, đối với người chỉ có cảm kích."

La Nhị thở phào nhẹ nhõm mà cười, sau đó tò mò hỏi: "Ta còn tưởng rằng người vừa trở về liền sẽ tìm Lý gia tính sổ đây, làm sao mà đến hôm nay mới đi?

Trương Thiết Sơn mím môi, trong đầu nhớ tới Lý Hà Hoa mới rời đi hôm qua, thanh âm bình đạm nói: "Người nhà họ Lý phỏng chừng hôm qua mới biết ta trở về, hôm nay tới cửa vừa lúc."

Tuy rằng hắn không so đo cùng Lý Hà Hoa, nhưng đối với người nhà họ Lý hắn sẽ không bỏ qua như vậy, khi dễ người nhà hắn đến tận cửa, nếu hắn không để ý tới thì không còn làm nam nhân nữa, sở dĩ không lập tức tìm người Lý gia bởi vì lúc trước xảy ra biến cố Lý Hà Hoa, muốn tính sổ tự nhiên phải đợi Lý Hà Hoa bị hưu về nhà lại nói.

La Nhị và Trương Thiết Sơn cùng chơi với nhau đến lớn, đối với hắn có thể nói là thập phần hiểu biết, nghe vậy lập tức rõ ràng ý tứ hắn, cũng không hỏi nhiều.

Ba người lập tức đi đến Lý gia trang, nửa khắc cũng không ngừng đi thẳng đến Lý gia, ở ngoài cửa lớn Lý gia, Trương Thiết Sơn không nói hai tời một chân đem đại môn đá văng, một miếng cửa gỗ phanh một tiếng ngã trên mặt đất phát ra một tiếng vang lớn.

Âm thanh lớn dọa người nhà họ Lý sợ hãi, cả đám sôi nổi chạy từ trong viện ra xem tình huống, lọt vào trong mắt là vẻ mặt lạnh lẽo của Trương Thiết Sơn đang đứng trong sân.

Sắc mặt người một nhà nháy mắt tái nhợt đi vài phần.

Trước khi người Lý gia chưa gả Lý Hà Hoa cho Trương Thiết Sơn đã biết Trương Thiết Sơn là người như vậy, có thể nói người thôn lân cận không ai không biết hắn, nguyên nhân chỉ vì Trương Thiết Sơn có sức lực lớn, dũng mãnh vô cùng.

Người khác có thể khiêng một bao lúa, hắn có thể khiêng ba bao, hơn nữa hắn nổi danh là tay săn thú giỏi ở thôn bên cạnh, đã từng một mình săn một đầu lợn rừng, Trương gia bởi vì vậy mà thập phần giàu có, làng trên xóm dưới không biết bao nhiêu nhà muốn đem khuê nữ gả cho hắn.

Trương Thiết Sơn lợi hại như vậy tự nhiên không có người nào dám chọc Trương gia, trước kia Lý gia cũng không dám chọc, nhưng ai kêu bọn họ bị tiền tài che mờ mắt, lại thấy Trương Thiết Sơn mấy năm không trở lại, bên ngoài đều truyền tin hắn đã chết, cho nên bọn họ cũng cho rằng hắn chết ở trên chiến trường.

Vì thế cả đám liền nổi lên tâm tư đi đến Trương gia vơ vét tài sản đáng giá, còn đem tiền tiết kiệm của Trương gia đều đoạt hết.

Hiện tại nhìn thấy Trương Thiết Sơn tới cửa với vẻ hung tợn dữ dằn như vậy, trong lòng làm sao có thể không sợ.
Nương Hà Hoa lắp bắp hỏi: "Thiết Sơn, ngươi, ngươi đây là đang định làm gì?"
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 61


Con ngươi Thương Thiết Sơn âm trầm dọa người, đôi mắt chậm rãi nhìn quét một vòng người nhà họ Lý, ánh mắt kia làm bọn họ không tự chủ được mà run rẩy, nào còn có bộ dạng mạnh mẽ lúc trước.

Trương Thiết Sơn chậm rãi từng bước tiến tên, đám người Lý gia sợ tới mức lùi từng bước về phía sau, một mực thối lui đến nhà chính, Trương Thiết Sơn mới ngồi xuống bàn mà người Lý gia đứng cách đó không xa, cả đám khẩn trương mà nhìn chằm chằm vào hắn.

Trương Thiết Sơn sờ sờ bàn ghế trước người, cong lên khóe miệng: "Bàn ghế này thật quen ghê, tựa hồ giống như đúc cái ta đánh lúc trước."

Nháy mắt người Lý gia xấu hổ không biết nên nói gì.

Con ngươi Thương Thiết Sơn lại bắt đầu hướng về những bài trí khác trong phòng, mỗi khi thấy đồ vật quen thuộc thì nói một lần, dường như là đơn thuần nghi vấn, càng nói đầu người Lý gia càng ngày càng thấp, sắc mặt cũng ngày càng trắng.

Chờ đến lúc Trương Thiết Sơn không còn gì để nói, lúc này mới lãnh đạm mà nhìn về phía người Lý gia: "Các người không có gì muốn nói sao? Không bằng nói mấy thứ này là từ đâu mà tới đi."

Người Lý gia quay mặt nhìn nhau, biết hôm nay không xong rồi, nếu không thừa nhận mấy thứ này lấy từ Trương gia, nói không chừng sẽ bị Trương Thiết Sơn đánh chết, bọn họ đã từng may mắn gặp qua Tương Thiết Sơn đối phó với ăn trộm như thế nào.

Người Lý gia còn không có ngu, cũng không định chết không thừa nhận mấy thứ này ở đâu ra. Chỉ Là mọi người đều dùng ánh mắt thúc giục đối phương đi giải thích, nhưng ai cũng không muốn mở miệng, cuối cùng không còn cách nào vẫn là Lý Thường Phúc đứng ra nói: "Thiết Sơn à, việc này đều là nhà ta không đúng, đều là do Hà Hoa nhà ta không hiểu chuyện một hai phải lấy đồ vật Trương gia về hiếu kính chúng ta, chúng ta nói không cần nàng lại một hai phải lấy về nhà mẹ đẻ, cho nên chúng ta nghĩ thu trước, chờ ngươi trở về thì trả lại. Hiện tại ngươi đã trở về, chúng ta sẽ đem đồ vật chuyển trả lại."

Vợ Lý Trường Phúc tập tức phụ họa gật đầu: "Đúng đúng, chúng ta cũng không còn cách nào mới lấy đồ của cô em chồng, nàng quá không hiểu chuyện, nếu không ngày hôm qua nàng trở về chúng ta cũng không kêu nàng trở về nhận lỗi với người đâu, nhà của chúng ta tuyệt đối sẽ không thu nhận nữ nhi xuất giá còn làm xằng bậy"

Sau khi nghe xong lời người Lý gia, Trương Thiết Sơn im lặng không nói, sau một lúc lâu thì cười, cười làm cho người ta sởn tóc gáy, cười đến nỗi lời còn muốn nói ra đến miệng của người nhà họ Lý cũng phải nuốt trở về.

"Các ngươi đây là xem ta như con nít ba tuổi mà dỗ sao?" Trương Thiết Sơn nói, đồng thời một tay hất bát trà trong tầm tay quăng xuống đất, làm người Lý gia sợ tới mức thiếu chút nữa thét chói tai.

Nương Hà Hoa thấy tình thế không ổn, nhanh chóng xua tay khuyên bảo: "Thiết Sơn à, chúng ta tốt xấu gì cũng là thông gia với nhau, tuy hiện tại ngươi đã hưu Hà Hoa, nhưng còn tình nghĩa nhiều năm như vậy, ngươi nói đúng không? Hơn nữa, năm đó nếu không phải phụ thân Hà Hoa cứu phụ thân ngươi..."

Trương Thanh Sơn ở một bên rốt cuộc nhịn không được lớn tiếng đánh gãy lời của bà ta: "Các ngươi đúng là không biết xấu hổ! Rõ ràng là các ngươi lấy đồ đạc mang đi, hiện tại lại nói Lý Hà Hoa một hai cho các ngươi, thật là cực kỳ vô sỉ! Còn có, trước kia nhà người dùng ơn cứu mạng này bắt ép đại ca cưới nữ nhi kia của nhà ngươi, hiện tại còn dám lấy ra nói, các ngươi có biết xấu hổ hay không?"

Người nhà Lý gia bị Trương Thanh Sơn nói đến nóng mặt, nhưng da mặt người nhà họ Lý vốn dĩ rất dày, vì vậy nương Hà Hoa nói: "Thanh Sơn à, lúc trước thái độ chúng ta có vấn đề, nhà chúng ta đều là người th* t*c nói chuyện làm việc rất thô lỗ, cho nên mới không cẩn thận làm tổn thương các ngươi."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 62


"Thật xin lỗi, chúng ta nhận lỗi với các ngươi, các ngươi đại nhân đại tượng tha thứ cho chúng ta đi."

Sau khi nương Lý Hà Hoa vừa nói xong liền lập tức thay đổi: "Nhưng mà phụ thân Hà Hoa nhà ta đúng là đã cứu phụ thân các ngươi, ân tình này không thể nào quên được."

Trương Thanh Sơn nghe nương Hà Hoa nói thì tức giận đỏ mặt: "Ngươi, ngươi....."

Trương Thiết Sơn lúc này mới giơ tay vỗ vỗ Trương Thanh Sơn ý bảo hắn đừng kích động, lúc này mới nhàn nhạt nhìn về phía người nhà họ Lý: "Đừng lấy ân tình kia ra nói chuyện nữa, nên báo đáp nhà chúng ta đã sớm báo đáp rồi, ta không muốn từ miệng các người tại nghe thêm một chữ nào nữa, bằng không..." Tuy lời chưa nói xong nhưng lại làm cho người Lý gia đồng loạt ngậm miệng, không dám nhiều tời.

Thấy người nhà họ Lý ngậm miệng, Trương Thiết Sơn tiếp tục nói: "Hiện tại nên nói về chuyện của mấy thứ này đi, ta nhớ rõ mấy thứ này lúc ta đi vẫn còn mới, nhưng hiện tại bị sử dụng cũ rồi, ta là người không thích dùng đồ vật người khác đã sử dụng qua, cho nên không có khả năng mang về tiếp tục dùng. Như vậy đi, các ngươi đổi thành bạc bồi thường cho chúng ta, việc này coi như xong."

Lời này nói ra sắc mặt người Lý gia cứng đờ.

Trương Thiết Sơn nhàn nhạt hỏi: "Như thế nào? Các ngươi không muốn ư?"

Nương Hà Hoa sượng mặt nhưng vẫn cố nặn ra vẻ tươi cười: "Thiết Sơn à, điều kiện nhà của chúng ta cũng không tốt, thật sự không lấy ra được nhiều tiền như vậy, người xem có thể đem đồ vật trả về thôi được không? Nếu không được thì chúng đưa các ngươi 50 văn tiền được không?"

Nghe vậy Trương Thiết Sơn nhếch khóe miệng sau đó đứng tên, không chút để ý mà thay đổi thủ đoạn: "Vậy ý là các ngươi không muốn xuất tiền chứ gì? Được, nếu không muốn xuất tiền vậy lấy cánh tay gán nợ đi, một bộ gia cụ một cánh tay, ai lên trước hả?"

Người Lý gia bị lời này doạ sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, không nghĩ tới Trương Thiết Sơn tàn nhẫn như vậy, thế nhưng lại muốn phế cánh tay của bọn họ.

Lý Trường Phúc tức quá hoá giận nói: "Trương Thiết Sơn, ngươi không cần quá đáng như vậy."

Trương Thiết Sơn lại không tức giận, thản nhiên đáp: "Như thế này mà quá đáng? Nếu không phục thì đến đây, chúng ta luận bàn một chút, nói không chừng là ngươi phế cánh tay ta đấy, ta nghe nói thời điểm ngươi ở nhà ta cũng rất là dũng mãnh mà."

Lý Trường Phúc tuy lớn lên cường tráng, đánh nhau cũng coi như lợi hại, nhưng ở trước mặt Trương Thiết Sơn thì không đủ tầm, nào dám giương oai, lúc này một bước cũng không dám tiến lên.

Trương Thiết Sơn thấy hắn bất động thì không kiên nhẫn, sắc mặt tàn nhẫn, tay lập tức đập lên bàn, chỉ nghe "bang" một tiếng, cái bàn vừa rồi còn hoàn hảo nháy mắt chia năm xẻ bảy, hiển nhiên là bị Trương Thiết Sơn đập bể. Người nhà họ Lý đều đứng ngồi không yên.

"Ta hỏi lần cuối cùng là bồi thường tiền hay là cánh tay?"

Một câu làm người Lý gia run run, mắt thấy không bồi thường tiền thì lành ít dữ nhiều, thê tử Lý Trường Phúc sợ hãi, quay đầu cầu xin nương Hà Hoa: "Nương, chúng ta bồi thường tiền đi, bằng không tàn phế thì làm sao bây giờ?"

Nàng ta không muốn biến thành tàn phế, cũng không muốn phu quân của mình biến thành kẻ tàn phế đâu.

Nương Hà Hoa run rẩy khóe miệng, nội tâm giãy giụa một lúc lâu, rốt cuộc cũng gật đầu nói: "Chúng ta đền tiền, đền tiền là được chứ gì!?"

Trương Thiết Sơn bày ra vẻ không sao cả gật gật đầu: "Được, gia cụ này ta đếm tổng cộng bảy cái, cái nhỏ ta không tính với các ngươi, tổng cộng các ngươi đền ta mười lăm lượng bạc là được."

"Cái gì? Mười lăm lượng bạc?" Người Lý gia đồng thời kinh ngạc lên tiếng.
"Thiết Sơn à, ngươi sợ là nói quá đi, gia cụ này nhiều lắm giá trị chỉ hai lượng bạc thôi, làm sao mà tới mười lăm lượng bạc như ngươi vừa nói chứ?" Nương Hà Hoa căng da đầu mở miệng dò hỏi.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 63


Trương Thiết Sơn khẽ nâng mí mắt: "Nếu các ngươi cảm thấy giá không đúng, chúng ta lại tính đến việc tiền tiết kiệm nhà chúng ta bị mất, nghe nương ta nói bà ước chừng bị đoạt mười mấy lượng bạc, tiền này ta muốn hỏi các ngươi một chút là rốt cuộc đã đi đâu?"

Người nhà Lý gia nhớ đến số tiền này, tiếng không phục toàn bộ bị nghẹn tại.

Trương Thiết Sơn lắc đầu, ở trước mặt người Lý gia dạo bước đi đến một góc trong nhà chính lấy cái rìu đặt ở đó lên, ở trong tay ước tượng, tại chậm rì rì đi trở về: "Thế nào? Nghĩ kỹ chưa? Ta không có nhiều thời gian dây dưa với các ngươi, nếu còn chưa nghĩ xong vậy cũng đừng trách ta xuống tay độc ác."

Lý Trường Phúc cùng Lý Trường Thọ sợ hãi tột độ, không hẹn mà cùng duỗi tay túm túm ống tay áo nương bọn họ, ý bảo bà ta nhanh đi lấy tiền, bọn họ không muốn cùng sát tinh này động thủ, bọn họ đánh không lại, dù là hai người liên thủ cũng đánh không lại.

Nương Hà Hoa mím chặt môi nhìn chằm chằm rìu trong tay Trương Thiết Sơn, mồ hôi trên trán chảy ròng ròng, mắt thấy

Trương Thiết Sơn đi đến trước mặt, cuối cùng cũng lên tiếng: "Ta đưa, ta đưa, ta đi lấy tiền tiền."

Nương Hà Hoa vào phòng, chỉ chốc lát sau trong tay gắt gao nắm chặt cái khăn trở ra, không tình nguyện mà đem khăn đưa qua, đôi tay kia đang run rẩy cho thấy bà ta đau lòng đến mức nào.

Trương Thiết Sơn đem khăn tay túm tại đây, mở ra thấy bên trong là mấy khối bạc, đếm từng cái, không sai biệt tắm khoảng mười hai mười ba tượng, cũng không được mười lăm lượng.

Nương Hà Hoa chủ động giải thích: "Trong nhà thật sự không có nhiều bạc như vậy, đây là tất cả số tiền ta có, Thiết Sơn à, xem phân lượng hai nhà là thông gia một hồi việc này đến đây là thôi đi."

Trương Thiết Sơn không nói gì, sau khi đem tiền bỏ vào trong ngực mới nói: "Được, không đủ tiền ta cũng không cần, vậy lấy gia cụ thay thế đi, Thanh Sơn, Tiểu Nhị, đập cho ta."

Trương Thanh Sơn cùng La Nhị nhận được mệnh Lệnh, lập tức cầm cái cuốc trong một góc lên bắt đầu đập, thấy cái gì đập cái đó, âm thanh đùng đùng như sét đánh vang lên toàn bộ căn nhà, làm không ít người trong thôn đến vây xem.

"Trương Thiết Sơn, ngươi đang làm gì! Các người dừng tay! Không phải nói là xong rồi sao?" Nương Hà Hoa chịu không nổi mà kêu to.

Thê tử Lý Trường Phúc sợ hãi kêu theo: "A..... mau dừng tay.....các ngươi mau dừng tay."

Thấy hai người vẫn đập như cũ, Lý Trường Phúc tức giận đến hai mắt đỏ bừng: "Các ngươi quả thật khinh người quá đáng!"

Nói xong liền tiến lên đánh Trương Thanh Sơn đang đập đồ đạc, Lý Trường Thọ ở phía sau cũng đi theo ngăn cản La Nhị. Trương Thiết Sơn thấy vậy đôi mắt hung ác, chân dài đá tới, cùng với tiếng gió lập tức thấy Lý Trường Phúc và Lý Trường Thọ sắp đánh người bị đá ngã xuống đất, đau đến không đứng dậy nổi, sợ tới mức nương Hà Hoa cùng thê tử Lý Trường Phúc oa oa kêu to.

Mắt thấy đồ đạc đều bị đập, nhi tử cũng bị đánh, nương Hà Hoa oa oa khóc lên, bà ta đặt mông ngồi dưới đất, vừa khóc vừa đấm mặt đất: "Ta khổ quá mà, người nhà họ Trương khinh người quá đáng, hưu nữ nhi của ta, hiện tại còn tới cửa giật tiền, đoạt xong tiền còn muốn đập nhà ta, mọi người phân xử cho ta với, như vậy còn có thiên lý hay không? Ô ô..."

Thê tử Lý Trường Phúc cũng học theo bộ dáng nương Hà Hoa đấm mặt đất khóc lớn, nhờ các hương thân phận xử cho bọn họ, đáng tiếc chính là mọi người đều biết đức hạnh người nhà họ Lý này, không ai đứng ra vì người nhà Lý gia. Trong lúc hai nữ nhân Lý gia kêu khóc, đồ đạc trong nhà đã bị đập không sai biệt lắm, Trương Thiết Sơn giơ tay ý bảo dừng lại, nói: "Đây là cái giá các ngươi phải trả khi lúc ta không có ở nhà mà khi dễ người nhà của ta, không phục cứ việc tới tìm ta." Sau khi nói xong liền mang theo Trương Thanh Sơn cùng La Nhị đi ra đại môn Lý gia.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 64


Người trong thôn xem náo nhiệt ở cửa tự động nhường đường, cứ như vậy nhìn một hàng ba người ra khỏi thôn.

Trên đường đi về nhà Trương Thanh Sơn cao hứng đến hỏng rồi: "Ca, hôm nay thật là hả giận, người xem bộ dạng người nhà họ Lý kìa! Trước kia bọn họ rất kiêu ngạo."

Trương Thiết Sơn không nói gì, trên mặt cũng không có biểu tình.

Trương Thanh Sơn vẫn cao hứng như cũ, tự mình nói tiếp: "Như vậy mới tốt, tiền đã lấy về, nhà chúng ta đã có tiền dư, đồ đạc nào trong nhà thiếu cũng có thể mua. Ca, ta còn muốn ăn thịt kho tàu, gần trước thịt do nữ nhân kia làm thật sự ăn quá ngon..."

Nói xong câu đó, Trương Thanh Sơn mới đột nhiên phản ứng lời chính mình vừa nói gì, ngượng ngùng sờ sờ đầu, theo bản năng nhìn nhìn mặt Trương Thiết Sơn, thấy sắc mặt ca hắn không bởi vì hắn nhắc tới nữ nhân kia mà tức giận, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, nói: "Ca, vừa rồi người Lý gia nói người nghe không? Nữ nhân kia về nhà mẹ đẻ bị đuổi đi rồi, thật là ác nhân có ác báo, lúc này người nhà mẹ đẻ nàng cũng không muốn thu lưu nàng, để xem nàng làm sao đây"

Con người Trương Thiết Sơn giật giật, môi hơi hơi nhấp.

Sự tình phát sinh ở Lý gia Lý Hà Hoa không biết chút nào, lúc này nàng đang cùng người một nhà Tào tứ muội ăn cơm trưa.

Bàn đồ ăn hôm nay là Lý Hà Hoa xuống bếp làm, người một nhà Tào tứ muội cao hứng đến hỏng rồi, nhìn một bàn đồ ăn thơm nức mũi, mấy đôi mắt đều phát sáng.

Tuy rằng nói người nhà nông rất ít ăn thịt, nhưng cũng không đến mức nhìn thấy thịt và thèm như vậy, sở dĩ đôi mắt phát sáng là bởi vì một bàn đồ ăn cùng thức ăn bình thường ăn không giống nhau, mùi thức ăn bình thường ăn không giống nhau, mùi hương kia vừa nghe đã khiến cho người ta chịu không nổi.

Tào tứ muội lôi kéo Lý Hà Hoa cảm tạ: "Đại muội tử, tỷ tỷ cảm ơn ngươi nha, bữa cơm hôm nay không cần ăn cũng biết ngon."

Lý Hà Hoa nhanh chóng xua tay đáp: "Có gì mà cảm tạ chứ đại tỷ, người nên nói cảm tạ chính là ta. Nếu không phải một nhà tỷ cho ta ở lại, lúc này ta còn không có chỗ ở đâu."

Tào tứ muội cười vỗ vỗ tay nàng: "Được được, đều không nói cảm tạ, chúng ta nhanh ăn cơm đi, mọi người đều đã đói bụng rồi."

Nghe được có thể ăn cơm, mọi người đều kích động, mấy đứa trẻ lập tức cầm lấy đũa gấp không chờ nổi mà gắp đồ ăn ăn, ngay cả trượng phu Tào tứ muội là Hà Đại cũng giống như mấy đứa nhỏ vội vã duỗi đôi đũa.

Đại nhi tử Tào tứ muội là người đầu tiên nuốt miếng thịt trong miệng xuống, đối với Lý Hà Hoa giơ ngón tay cái lên: "Lý di, đồ ăn rất ngon nha, tay nghề của người thật là quá tuyệt vời! Từ trước giờ ta chưa ăn qua đồ ăn ngon như vậy."

Đôi mắt đại nữ nhi Tào tứ muội lấp lánh nhìn Lý Hà Hoa mà nói theo: "Lý di, trách không được người có thể làm bàn tiệc, người làm đồ ăn ăn ngon thật, trước kia ca ca cũng thường đi ra sông bắt cá về ăn, chỉ là nương làm cá còn mùi tanh, cho nên mọi người đều không thích ăn."

Hài tử trong nhà đều gật đầu phụ họa, ngay cả Đại Hà cũng lộ vẻ mặt tán đồng, làm Tào tứ muội tức giận đến trừng mắt giả vờ tức giận: "Hay lắm, các ngươi là một đám không có lương tâm, ta mỗi ngày nấu cơm cho các ngươi ăn, thế mà dám ghét bỏ đồ ăn ta làm không thể ăn." Người trên bàn đều ha hả cười.

Nhi tử nhỏ nhất của Tào tứ muội mới tám tuổi, đúng thời điểm hoạt bát, cũng không sợ nương hắn phản bác: "Nương, người làm đồ ăn thật sự cùng Lý di kém rất nhiều, Lý di làm cá này ăn rất ngon, người học Lý di mỗi ngày đều có thể ăn cá ngon như vậy."

Tào tứ muội điểm điểm đầu tiểu nhi tử, tức giận nói: "Ngươi cho rằng nhìn xem là có thể học sao, trù nghệ là phải có thiên phú, bằng không ai cũng có thể làm đầu bếp rồi còn gì."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 65


Tiểu nhi tử nghe Tào tứ muội nói vậy tiền thất vọng mà chu miệng.

Lý Hà Hoa buồn cười nói: "Đại tỷ, thời điểm ta làm cá người cũng thấy, người học ta làm y chang như vậy, làm nhiều lần là ăn ngon, cái này không khó, nếu không hiểu thì có thể hỏi lại ta."

Nghe Lý Hà Hoa nói vậy, Tào tứ muội thật cao hứng: "Vậy đại muội tử, tỷ tỷ cảm ơn ngươi trước, nếu không được ngươi lại hướng dẫn ta nhé". Nàng cũng rất muốn nấu được đồ ăn ngon.

Một bữa ăn cuối cùng cũng ăn tận hứng, mỗi đĩa đều rỗng tuếch, ngay cả canh cũng bị bọn nhỏ trộn cơm ăn luôn, sau khi cơm nước xong tất cả đều xoa bụng thỏa mãn mà thở ra, tiểu nhi tử của Tào tứ muội hỏi Lý Hà Hoa ngày mai còn có thể nấu nữa hay không.

Lý Hà Hoa bị hài tử này làm cho buồn cười.

Ngày hôm sau chính Và ngày nhà Vương Đão đầu làm hỷ sự, Lý Hà Hoa trực tiếp từ nhà Tào tứ muội đến nhà Vương Lão đầu.

Người Vương gia đối với Lý Hà Hoa rất là khách khí, lần trước Lý Hà Hoa làm cá hầm cải chua kia ăn ngon đến nỗi đầu lưỡi của người Vương gia đều muốn cắn mất, sau đó rất lâu vẫn còn nhớ thương, tâm tâm niệm niệm muốn tại ăn một lần nữa.

Lần này Lý Hà Hoa tới, chuyện thứ nhất Vương Lão đầu nói với Lý Hà Hoa chính là: "Bàn tiệc hôm nay có thể cũng làm cá hầm cải chua không? Chính là món lần trước ngươi tới nhà ta làm, chúng ta hôm nay cố ý mua mười con cá, dưa chua cũng chuẩn bị xong rồi."

Nếu gia chủ đã nói như vậy, Lý Hà Hoa nào có đạo ý không đồng ý, vì vậy nàng tập tức đáp ứng, tính toán đem toàn bộ cá hôm nay làm thành cá hầm cải chua.

Cá đã có an bài, Lý Hà Hoa lại đi nhìn những nguyên liệu nấu ăn khác, nguyên liệu có gà, có vịt, có thịt ba chỉ, có xương sườn, còn có thịt bò.

Lý Hà Hoa nghĩ nghĩ, tính toán hôm nay làm một món gà, một món vịt kho tương, một món thịt nướng, một món sườn sốt tương, một món thịt bò hầm, lại hầm gà mái già, bàn ăn này thịt cũng phong phú.

Đối với món chay thì làm canh đậu hũ, nấm hương xào rau xanh, một nồi súp lơ, lại thêm món cá hương thịt ti và thêm một món đậu hủ ma bà, tổng cộng mười hai món ăn.

Lý Hà Hoa đem thực đơn nhất nhất báo với người Vương gia, định hỏi ý kiến bọn họ một chút kết quả người Vương gia nghe đến mắt đều mở to, vì sao, bởi vì rất nhiều món ăn bọn họ trước giờ nghe cũng chưa nghe qua, đây là lần đầu tiên nghe nói, tựa như cá hầm cải chua ngày đó đều làm cho người khác ngạc nhiên.

Người nông gia làm bàn tiệc nguyên liệu nấu ăn không ngoài những thứ như gà vịt thịt cá, cách làm của mọi người đều giống nhau, đó chính là thịt gà kho tàu, gà hầm, cá kho, thịt kho tàu, vân vân, làm sao thấy qua món ăn hoa hòe lòe loẹt trong miệng Lý Hà Hoa vừa nói đến.

Tuy rằng chưa thấy qua cũng chưa nghe nói qua, nhưng việc này cũng không cản trở bọn họ từ tên đoán ra những món này mười phần là ăn rất ngon.

Vương lão đầu trực tiếp vung bàn tay lên: "Ngươi cứ dựa theo tính toán của mình mà làm đi, chúng ta tin tưởng ngươi cho nên không cần hỏi ý kiến chúng ta."

Lý Hà Hoa được trao toàn quyền quyết định, lập tức tiến vào phòng bếp bắt đầu nấu ăn.

Lần này vẫn như cũ là hai cái nồi to đồng thời nổi lửa, Lý Hà Hoa tay cầm hai cái chảo có cán, trợ thủ đắc lực đồng thời bắt đầu, bên trái nấu gà, bên phải là xương sườn sốt tương, tay trái bỏ muối, tay phải bỏ nước tương, hai bên đồng thời chiếu cố, một chút sai sót cũng không có. Đám người Vương gia nhìn thấy cảnh này đến cằm cũng muốn rớt, người phụ bếp nhiều lần nhìn động tác Lý Hà Hoa đến quên nhiệm vụ của chính mình, vẫn là Lý Hà Hoa lên tiếng nhắc nhở mới phục hồi tinh thần lại.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 66


Người phụ bếp của Vương gia hôm nay đối với Lý Hà Hoa quả thực là bội phục sát đất.

Người trong thôn làm bàn tiệc đều có cái khuyết điểm đó là tốc độ chậm.

Bởi vì đầu bếp chỉ có một, thông thường món trước lên sắp ăn xong rồi món sau mới tên, có nhà thậm chí lên một món rồi để hoài một món, các khách nhân nhón chân mong chờ món ăn tiếp theo, quả thực rất xấu hổ.

Kết quả vấn đề này vào tay Lý Hà Hoa hoàn toàn không thành vấn đề, tốc độ xào rau của nàng so với tốc độ khách nhân ăn còn mau hơn, lên một món còn chưa ăn được bao nhiêu thì món tiếp theo liền tên tới, trong nháy mắt toàn bộ bàn đều che kín đồ ăn, chờ đến lúc toàn bộ món ăn đều mang lên hết, trên bàn không có một mâm trống, các món ăn đều còn nóng hôi hổi.

Các tân khách của Vương gia hôm nay cũng được thêm kiến thức, không chỉ ăn qua rất nhiều món ăn trước đây chưa từng gặp, lại còn trước nay chưa từng thấy yến tiệc nào lên món ăn nhanh như vậy, cả đám sôi nổi tỏ vẻ rất kinh ngạc hỏi Vương Lão đầu: "Nhà ngươi mời mấy đầu bếp vậy? Tốc độ lên món cũng nhanh quá đi, hơn nữa món ăn quả thật ăn quá ngon, nhà ngươi mời chỉ sợ không phải là Chu Vão căn phải không?"

"Đúng vậy đúng vậy, Chu Vão căn nấu không phải hương vị này, hơn nữa những món này chúng ta cũng chưa gặp qua, mới lạ vô cùng."

"Ta dám khẳng định không phải Chu Lão căn, ta nói này Vương lão đầu, nhà ngươi rốt cuộc mời ai vậy, nói cho chúng ta biết, lần sau chúng ta cũng mời người này về làm tiệc."

Vương Vão đầu hôm nay bởi vì bàn tiệc này mà nhận được vô số lời khen, người cũng sắp bay lên, nghe vậy cười ha hả nói: "Nhà ta chỉ có thể mời một đầu bếp, chẳng qua Là đầu bếp này rất kợi hại, không chỉ tốc độ mau mà hương vị có thể so với tửu lâu tốt nhất ở trên trấn."

Lời này tuy rằng khoe khoang nhưng cũng không có gì đáng trách, sự thật chính là như thế, mọi người đối với người nấu bàn tiệc này càng thêm tò mò.

Vương Lão đầu thấy thần bí đủ rồi mới nói với đại gia tin tức của Lý Hà Hoa, làm cho không ít khách khứa ở đây âm thầm trong lòng nhớ kỹ nàng.

Sau khi Lý Hà Hoa bận xong, ở sau phòng bếp cùng người phụ bếp ăn cơm trưa liền hướng người Vương gia cáo từ.

Ngoại trừ tiền nấu tiệc, Vương thẩm còn đưa cho Lý Hà Hoa rất nhiều đồ ăn cùng hạt dưa và kẹo, nàng cũng không chối từ, toàn bộ mang về nhà Tào tứ muội.

Đem hầu hết đồ vật cho nhà các nàng, chẳng qua kẹo và hạt dưa để lại một nửa vì Lý Hà Hoa muốn để lại cho đứa nhỏ kia ăn. Tuy rằng nàng cùng Trương gia hoàn toàn không còn quan hệ, nhưng mà trong lòng lại không vứt bỏ được đứa nhỏ đáng thương kia, không biết là vì cái gì, từ khi biết đứa nhỏ kia hiện tại là nhi tử của than thể này, cảm giác Lý Hà Hoa liền trở nên bất đồng.

Trong lòng ngoại trừ thương tiếc còn có một cảm giác không rõ làm nàng rất nhớ thương hắn, có cái gì ngon đều nhớ tới hắn đầu tiên, đặc biệt muốn đứa nhỏ kia có thể khỏe mạnh và vui vẻ.

Haizz, coi như là vì nguyên chủ bồi thường cho đứa nhỏ đáng thương này đi. Lý Hà Hoa định ngày mai bán xong điểm tâm vụиɠ ŧяộʍ trở về nhìn Thư Lâm một chút, nàng biết Trương Thiết Sơn cùng Trương Thanh Sơn mỗi ngày đều sẽ ra ngoài ruộng hoặc lên núi săn thú, mà Trương Lâm thị cũng không phải cả ngày đều ở nhà, sẽ thường thường ra cửa giặt quần áo hoặc cùng hàng xóm tán gẫu, lúc này trong nhà cũng chỉ có một mình Thư Lâm, nàng có thể lén vào cho hắn chút đồ ăn mà thần không biết quỷ không hay.

Nhưng mà trước đó chuyện quan trọng nàng cần làm là tìm nơi nương náu, không thể luôn ở tạm nhà Tào tứ muội được, tuy rằng một nhà Tào tứ muội rất nhiệt tình để cho nàng ở lại, nhưng nàng thì rất ngượng ngùng ăn vạ nhà người ta.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 67


Trưa hôm đó Lý Hà Hoa mượn phòng bếp nhà Tào tứ muội làm điểm tâm, lần này làm nhiều một chút cho người nhà Tào tứ muội nhấm nháp, và dùng giấy dầu đọc một phần đặt ở trong rổ, đây là phần dành cho tiểu hài tử kia.

Sáng sớm hôm sau Lý Hà Hoa lại một lần đi đến trên trấn bán điểm tâm.

Vài ngày không tới rất nhiều khách cũ đều chạy tới hỏi Lý Hà Hoa vì sao mấy ngày nay không có tới, Lý Hà Hoa cười giải thích trong nhà có chuyện, sau đó tiền tập trung bận rộn bán điểm tâm, không tới một canh giờ đã đem hai rổ điểm tâm toàn bộ bán xong, chỉ còn tại một bao trong rổ không bán.

Sau khi Lý Hà Hoa đi mua nguyên liệu liền mang rổ trở về, không trực tiếp về nhà Tào tứ muội mà và trở về Trương gia.

Nàng trốn ở cách đó không xa một hồi lâu, chờ đến khi nhìn thấy Trương Lâm thị ra khỏi cửa, xác nhận Trương gia không có ai mới lách mình tiến vào.

Lý Hà Hoa đi thẳng đến phòng bếp, ở phía sau phòng bếp thấy đứa nhỏ kia.

Không biết có phải ảo giác hay không, nàng cảm thấy hình như đứa nhỏ gầy hơn so với trước khi nàng đi, trên mặt không có một chút thịt nào, dường như chỉ còn một lớp da mỏng bọc xương, hai bàn tay nhỏ gầy như chân gà, cánh tay kia chỉ cần dùng chút lực liền gãy, làm người ta thấy trong lòng vô cùng khó chịu.

Ở hiện đại đứa trẻ nào mà không phải mập mạp có da có thịt, nàng chưa từng nhìn thấy qua đứa trẻ nào gầy như vậy. Nếu đây hài tử của nàng, nàng khẳng định.......

Suy nghĩ của Lý Hà Hoa đột nhiên dừng tại, bởi vì nghiêm khắc mà nói thì đứa nhỏ này hiện tại chính tà hài tử của nàng.

Tâm tình Lý Hà Hoa phức tạp, chậm rãi đến trước mặt đứa trẻ kia ngồi xổm xuống, mở rổ ra, lấy điểm tâm và kẹo bên trong đưa tới trước mặt Thư Lâm, thanh âm mềm nhẹ nói: "Bảo bối, người xem ta mang cho ngươi đồ ăn ngon nè? Có nhớ không, đây là bánh trứng và bánh đậu đỏ, lúc trước ngươi đã ăn rồi đó."

Lý Hà Hoa lại mở túi kẹo ra cho đứa nhỏ nhìn: "Bảo bối, người xem, đây là kẹo, kẹo ngọt nha, ăn rất ngon, ngươi có thể để lại từ từ ăn. Nhưng mà phải nhớ một ngày không được ăn quá nhiều, trước khi ngủ cũng không thể ăn, nếu không sâu sẽ cắn hỏng hết răng, ngươi đã nhớ kĩ chưa?"

Sau khi Lý Hà Hoa nói xong thấy đứa nhỏ vẫn bất động, nàng dứt khoát dùng tay lấy bao bánh kẹo đưa đến trước mặt cho hắn xem, kết quả làm người ta kinh ngạc là ánh mắt đứa nhỏ khẽ chuyển động, tầm mắt thật sự bắt đầu hướng lên bao bánh kẹo, sau một lúc lâu chậm rãi vươn tay nhỏ cầm lấy một khối bánh trứng đưa vào trong miệng.

Lý Hà Hoa thiếu chút nữa cao hứng cười ra tiếng.

Nhìn đứa nhỏ ăn điểm tâm, mắt thấy thời gian không còn sớm, Lý Hà Hoa sợ gặp phải Trương Lâm thị nên đành phải luyến tiếc đem đồ ăn để xuống, giải thích với Thư Lâm: "Bảo bối, ta phải đi rồi, ta không muốn gặp nãi nãi cùng cha ngươi, bằng không lại không giải thích được, họ sẽ nghĩ rằng ta muốn hại ngươi nữa." Lý Hà Hoa yêu thương mà nhìn Thư Lâm vài lần: "Bảo bối, lần sau ta sẽ đến thăm ngươi, ngươi ở nhà phải ngoan ngoãn ăn cơm biết không? Không thể để gầy như vậy nữa!"

Sau một lúc Lý Hà Hoa đứng lên, ở cửa phòng bếp quan sát một chút, xác nhận không có người mới nhanh chóng lách mình đi ra ngoài, nhanh như chớp rời khỏi Trương gia.

Lý Hà Hoa nào biết đâu rằng một loạt động tác của nàng bị một người nhìn thấy toàn bộ.

Sáng sớm hôm nay Trương Thiết Sơn đã đi lên trên trấn, đem dã vật săn hôm qua đến tửu lâu bán, từ tửu lâu đi ra đang chuẩn bị về nhà, nhưng không biết ma xui quỷ khiến vì sao mà nhớ tới Lý Hà Hoa, bước chân dừng lại tiện đà đổi hướng đi về phía chợ. Thời điểm đến chợ liền thấy Lý Hà Hoa vẫn như cũ bán điểm tâm ở chỗ kia.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 68


Hôm nay tựa hồ đặc biệt vội, rất nhiều người vây quanh nàng nói cái gì đó, nàng không ngừng đưa cho khách nhận bao điểm tâm sau đó lấy tiền.

Thân hình mập mạp khi thtì ngồi xổm xuống khi thì đứng lên, động tác của người mập có vẻ không mấy tinh hoạt, thậm chí có vài phần gian nan, chỉ một lát mồ hôi đã che kín trán, phải thường xuyên lau mồ hôi nhưng mà nữ nhân kia tại hồn nhiên không thèm để ý, trước sau vẫn mỉm cười nói chuyện cùng khách nhân, rất khách khí, rất lễ phép.

Trương Thiết Sơn bất tri bất giác đứng ở đó nhìn thật lâu, càng nhìn cảm giác nghi hoặc trong lòng càng sâu, hắn cảm thấy nữ nhân kia thật xa lạ, căn bản không giống với Lý Hà Hoa mà hắn đã cưới kia. Tuy rằng diện mạo dáng người đúng là Lý Hà Hoa mà hắn đã biết. Mày Trương Thiết Sơn dần dần nhíu tại.

Cứ nhìn như vậy bất tri bất giác đến khi Lý Hà Hoa bán xong toàn bộ điểm tâm, lại thấy nàng đi mua rất nhiều trứng gà cùng đậu đỏ, sau đó mang rổ lên tựa hồ là chuẩn bị trở về.

Nàng bị hưu, người nhà họ Lý không muốn tiếp nhận nàng, Trương Thiết Sơn không tưởng tượng được nàng thân là một nữ nhân có thể ở đâu.

Trương Thiết Sơn cũng không biết mình xuất phát từ tâm ý gì mà cứ đi theo phía sau Lý Hà Hoa, muốn nhìn một chút xem nàng rốt cuộc muốn đi đâu, kết quả phát hiện phương hướng nàng đi vậy mà là thôn bọn họ, trong lòng hắn nghi hoặc, chẳng lẽ Lý Hà Hoa ở trong thôn bọn họ?

Trương Thiết Sơn vẫn bất động thanh sắc mà đi theo sau Lý Hà Hoa, sau đó thì thấy nàng ở cây hòe cách nhà hắn không xa dừng lại, lách mình trốn phía sau cây hòe, đôi mắt nhìn chằm chằm về hướng nhà hắn giống như là đang nhìn trộm cái gì.

Mày Trương Thiết Sơn nhăn tại, không rõ nàng đây là có ý gì hoặc nói là có rắp tâm gì. Nhưng hắn có thể cảm giác được nàng không có ác ý, nên không xuất hiện mà tiếp tục ở phía sau nhìn nàng, muốn xem rõ ràng rốt cuộc nàng muốn làm gì.

Chỉ một lát sau nương hắn bưng một cái chậu quần áo để giặt ra cửa, Lý Hà Hoa thấy tựa hồ nhẹ nhàng thở ra, sau đó nhanh chóng vào trong nhà.

Trương Thiết Sơn không tiếng động mà theo sau nàng vào phòng, nhưng mà nàng cũng không phát hiện vẫn như cũ cho rằng trong nhà không có ai.

Vào nhà nàng liền đi thẳng đến phòng bếp. Trương Thiết Sơn lúc này mới minh bạch, nàng đến phòng bếp tìm Thư Lâm bởi vì Thư Lâm thích ở nơi đó, tìm một cái là thấy.

Quả nhiên Lý Hà Hoa vào bếp liền đi thẳng đến chỗ Thư Lâm, đem thức ăn trong rổ đưa cho hắn ăn, sau đó lải nhải nói cùng Thư Lâm rất nhiều lời, ngữ khí rất ôn nhu yêu thương, giống như nàng xưng hô với Thư Lâm vậy thật sự xem Thư Lâm là tâm can bảo bối.

Trương Thiết Sơn ở ngoài phòng bếp nghe lời Lý Hà Hoa nói rất rõ ràng, chẳng qua càng nghe mày càng nhíu chặt, nghi hoặc trong lòng càng thêm sâu.

Hắn rất tin tưởng Lý Hà Hoa không biết hắn ở bên ngoài, cũng không biết trong nhà có người cho nên không cần làm bộ làm tịch đối tốt với Thư Lâm, lời nàng nói chín phần là thật tình.

Nhưng mà nàng làm sao mà yêu thương Thư Lâm như vậy được? Trước kia nàng ghét nhất là Thư Lâm, thậm chí đối với Thư Lâm không phải đánh thì là mắng, một miếng cơm no cũng không cho Thư Lâm ăn, rất nhiều lần Thư Lâm đã bị nàng tra tấn thiếu chút nữa là chết, đây cũng là nguyên nhân hắn vừa trở về là muốn hưu nàng. Nhưng một người sao có thể đột nhiên thay đổi tính tình?

Tại thời điểm Trương Thiết Sơn đang tự hỏi, Lý Hà Hoa trong phòng bếp ra tới, Trương Thiết Sơn vội vàng che dấu thân hình, thành công làm Lý Hà Hoa cho rằng trong nhà không có ai, tiện đà lén lút ra khỏi Trương gia.
Trương Thiết Sơn ở tại chỗ do dự một lát, cuối cùng vẫn là đi theo phía sau, thấy Lý Hà Hoa đi đến thôn Liên Hoa rồi ghé vào trong một nông hộ.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 69


Trương Thiết Sơn nhận biết được nữ chủ nhân nhà này chính là nữ nhân lần trước tìm Lý Hà Hoa làm bàn tiệc.

Thì ra nàng ở tại nơi này.

Lý Hà Hoa hoàn toàn không biết toàn bộ hành trình của nàng có một người đi theo phía sau, sau khi về nhà Tào tứ muội vừa chuẩn bị điểm tâm bán ngày mai vừa suy nghĩ trong lòng xem tiếp theo nên ở nơi nào.

Kỳ thật biện pháp tốt nhất là đi lên trên trấn thuê một phòng ở, như vậy bất luận là bán điểm tâm hay sau này mở quán ăn vặt đều rất thuận tiện, nhưng vấn đề ở chỗ là trên người nàng không đủ tiền.

Người hiện tại nàng có thể xin giúp đỡ chỉ có Tào tứ muội, nhưng mà nhà Tào tứ muội cũng là nông gia đình thường, cũng không giàu có gì, số tiền như vậy đối với bọn họ mà nói Và rất nhiều, nàng &àm sao mà không biết xấu hổ mở miệng chứ, bọn họ đã giúp nàng rất nhiều rồi.

Vay tiền không thể được, chỉ còn lại điện pháp duy nhất là nhanh chóng kiếm tiền, nhanh chóng tích góp đủ tiền thuê nhà, sau đó có thể thuê một phòng ở tạm, mỗi ngày an tâm kiếm tiền.

Nàng hiện tại bán điểm tâm mỗi ngày có thể kiếm được khoảng 50 văn tiền, mỗi tháng khoảng 1500 văn tiền, hai tháng là có thể tích góp đủ nửa năm tiền thuê nhà ở trên trấn, tốc độ kiếm tiền này đối với người nông gia mà nói là rất nhanh, nhưng mà đối với nàng mà nói thì vẫn chưa được, nàng cũng không thể ăn vạ ở nhà Tào đại tỷ hai tháng trời. Da mặt nàng không có dày như vậy.

Cho nên nàng phải đẩy nhanh tốc độ kiếm tiền.

Lúc bắt đầu nàng bởi vì không có tiền, hơn nữa điều kiện hạn chế nên chỉ đàm hai loại điểm tâm đơn giản lại ăn ngon là bánh đậu đỏ cùng đánh trứng.

Tuy rằng hai foại điểm tâm này rất được khách nhân thích nhưng mà chỉ bán hai loại này lâu ngày sẽ có nhiều người ăn ngán, sẽ mất đi cảm giác mới mẻ, hơn nữa cũng có rất nhiều người cũng không thích ăn hai loại điểm tâm này.

Cho nên chủng loại điểm tâm nàng bán phải gia tăng thêm nhiều loại thích hợp, để khách nhân có nhiều lựa chọn, như vậy tổng số lượng bán đi sẽ nhiều hơn, tiền kiếm được tự nhiên sẽ cùng nhiều hơn.

Trong lòng Lý Hà Hoa cân nhắc một hồi mới quyết định trước hết tạm thời thêm hai loại điểm tâm: bánh sơn tra và liên dung tô.

Hai loại điểm tâm này đơn giản dễ làm lại ăn ngon, hơn nữa nguyên liệu dễ tìm, hiện tại rất thích hợp cho nàng bán.

Trừ bỏ gia tăng chủng loại điểm tâm, Lý Hà Hoa còn suy nghĩ một biện pháp đó chính là mời người khác giúp mình bán.

Một mình nàng năng lực có hạn, mỗi ngày cũng chỉ có thể ở một chỗ bán, nhưng trên trấn lớn như vậy cũng không phải tất cả mọi người sẽ đến chỗ nàng bán điểm tâm, cũng có nhiều người không biết nàng bán điểm tâm. Nếu có thêm một người giúp nàng thì có thể bán ở hai nơi, thị trường điểm tâm của nàng sẽ tăng, tiền tự nhiên sẽ nhiều hơn so với trước kia.

Nhưng tìm ai để hỗ trợ chuyện này đây, trước mắt Lý Hà Hoa nhận thức cũng chỉ có một nhà này, cho nên đầu tiên nàng nghĩ đến chính là mời Tào đại tỷ giúp nàng bán, cũng coi như báo đáp ơn thu lưu của nàng.

Nữ nhân nông gia trừ bỏ thời điểm ngày mùa xuống ruộng trồng trọt thì ngày thường đều chỉ ở nhà làm việc nhà, cũng không có cơ hội để các nàng kiếm tiền.

Có một ít nữ nhân có thể thêu thùa thì thêu một ít vật phẩm đưa lên trấn trên bán lấy tiền phụ giúp mua gia dụng, nhưng nữ nhân như vậy rất ít, bởi vì yêu cầu đối với nghề thêu thập phần cao, mà đại đa số nữ nhân nông gia lấy châm khâu khâu vá vá thì có thể chứ thật sự thêu thì không được, cho nên tiền này đa số mọi người không có biện pháp kiếm.
Tào đại tỷ cùng đại đa số nữ nhân nông gia giống nhau, trừ bỏ xuống ruộng làm việc cũng chỉ có thể ở nhà làm việc nhà.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 70


Ngoại trừ thỉnh thoảng ngẫu nhiên lên trấn bán trứng gà kiếm ít tiền ra, thì Tào tứ muội thật sự không có bất cứ thu nhập nào.

Lý Hà Hoa nghĩ đem cơ hội này cho Tào đại tỷ để nàng ấy có thể kiếm ít tiền tiêu vặt, không chỉ gia tăng thu nhập cho nàng ấy mà cũng tiện cho nàng, chờ đến lúc nàng phải đi nấu tiệc thì không đến mức phải ngừng bán điểm tâm.

Quyết định được ý này, lúc làm điểm tâm Lý Hà Hoa cố tình làm nhiều hơn hai rổ, sau đó ở lúc ăn cơm tối cùng Tào tứ muội nói ra chuyện này.

Tào tứ muội hoàn toàn bị việc này làm cho kinh hỷ, ngoài ý muốn làm cho phát ngốc, một hồi lâu sau mới tin tưởng mình gặp chuyện tốt này, cao hứng đến không biết làm sao cảm tạ Lý Hà Hoa mới tốt.

Nàng ấy biết điểm tâm Lý Hà Hoa làm ăn ngon bao nhiêu, cũng thấy qua việc bán điểm tâm của nàng có bao nhiêu tốt, đây là việc mua bán không lỗ, thậm chí trong lòng nàng ấy còn âm thầm hâm mộ Lý Hà Hoa đây, nghĩ nếu mình cũng có thể tự làm điểm tâm đi bán thì trong nhà không phải túng quẫn như vậy.

Không nghĩ tới ý tưởng tại trở thành sự thật, Lý Hà Hoa trực tiếp nhờ nàng ấy giúp đỡ bán điểm tâm, tuy rằng giúp đỡ như vậy thì tiền kiếm được không nhiều bằng Lý Hà Hoa, nhưng mà nàng ấy đã thấy rất đủ, mỗi ngày đều có thể thu vào đó là việc mà nữ nhân nông gia nghĩ cũng không dám nghĩ.

Tào tứ muội ở trong lòng không khỏi nói thầm: may mắn là nàng ấy giúp Lý Hà Hoa một phen, còn không phải sao, đúng là phúc báo tới.

Lý Hà Hoa thấy nhân gia kích động như vậy trong lòng cũng cao hứng theo, nói với Tào tứ muội: "Đại tỷ, tỷ giúp ta bán thì cứ bốn khối điểm tâm sẽ cho tỷ một văn tiền. Nếu tỷ có thể bán hết hai rổ thì mỗi ngày không sai biệt lắm có thể được mười văn tiền, nếu tỷ có thể bán càng nhiều thì có thể kiếm được nhiều, tỷ thấy được không?"

Tào tứ muội đã thấy Lý Hà Hoa bán rồi, tất nhiên biết hai rổ điểm tâm này rất dễ bán đi, nói cách khác nàng ấy mỗi ngày có thể kiếm ít nhất mười văn tiền, nàng ấy làm sao mà không hài lòng được? Phải biết rằng, hán tử nông gia khi nông nhàn lên trấn trên làm việc cực nhọc một ngày cũng chỉ có thể kiếm được mười văn tiền. Nàng ấy chỉ cần bán điểm tâm là có thể nhẹ nhàng mà kiếm được tiền, đương nhiên trăm phần trăm vừa lòng.

Tào tứ muội không biết cảm tạ như thế nào mới tốt, lôi kéo tay Lý Hà Hoa nói: "Đại muội tử, tỷ tỷ không biết cảm tạ ngươi như thế nào mới được, muội tốt như vậy tỷ tỷ sẽ nhớ kỹ."

Lý Hà Hoa xua tay: "Đại tỷ, tỷ đừng nói như thế. Muốn nói cảm tạ phải là muội cảm tạ mọi người, mọi người đã cho muội ở lại, cho muội ăn cơm, chút việc này của muội thì tính là gì."

Thời điểm một nhà Tào tứ muội thu lưu Lý Hà Hoa, tuy rằng không trông cậy nàng báo đáp nhưng hiện tại nhận được hảo ý của nhân gia như vậy, trong lòng vẫn rất là cao hứng, Tào tứ muội một mực cam đoan nhất định sẽ hảo hảo giúp nàng bán điểm tâm.

Lý Hà Hoa tiếp tục nói lên dự tính của nàng: "Đại tỷ, về sau muội bán ở phố đông, tỷ đi phía tây bán, hai ta phân ra như vậy sẽ không cạnh tranh. Nếu bên kia tỷ bán nhanh mà không vội về nhà, tỷ có thể đi xung quanh từng ngõ hẻm bán giống như người bán hàng rong vậy. Có một ít người ở nhà nghe được không chừng sẽ ra mua, như thế thì tỷ có thể bán nhiều thêm chút."

Kỳ thật chủ ý này Lý Hà Hoa đã sớm nghĩ tới, những buổi chiều nàng còn phải làm điểm tâm không có thời gian đi khắp hang cùng ngõ hẻm. Nhưng Tào đại tỷ có thời gian cho nên Lý Hà Hoa mới nói ra chủ ý này.
Chủ ý này rất được lòng Tào tứ muội, nàng ấy vừa nghe xong liền vỗ vỗ đùi đáp: "Đúng đúng đúng!"
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 71


"Biện pháp này tốt, rất nhiều người ở nhà không ra cửa, ta bán tới cửa thì sẽ có người nguyện ý mua." Như vậy nàng ấy có thể bán nhiều một chút, bán càng nhiều nàng ấy kiếm được càng nhiều.

Lý Hà Hoa cười theo: "Vậy đại tỷ, chúng ta cứ quyết định như vậy nhé, hôm nay muội cố ý làm nhiều thêm hai rổ, ngày mai tỷ đi bán thử xem sao?"

Tào tứ muội đương nhiên đồng ý, kích động gật đầu: "Được được được, ngày mai tỷ đi lên trấn trên bán cùng muội."

Đêm đó Tào tứ muội kích động đến ngủ không được, ở trên giường lăn qua lộn tại, Hà Đại cũng bị nàng làm cho ngủ không được: "Ngươi làm gì vậy? Có ngủ hay không?"

Tào tứ muội xoay người nằm đối diện Hà Đại, ngữ khí kích động tại hưng phấn: "Đương gia, ngày mai ta có thể kiếm tiền rồi, ta rất cao hứng nha."

Kỳ thật trong lòng Hà Đại cũng cao hứng, vui vẻ nói: "Muội tử Hà Hoa Là người tốt, có phương pháp kiếm tiền cũng muốn kéo theo chúng ta ngươi về phải giúp nàng bán điểm tâm cho tốt."

Tào tứ muội nhẹ nhàng đánh Hà Đại: "Còn phải đợi người nói, ta nhất định hảo hảo bán."

Hà Đại biết Lý Hà Hoa bị hưu không khỏi có chút buồn bực: "Ta thấy Hà Hoa muội tử ngoại trừ lớn tên hơi béo một chút, những mặt khác thật không tồi, tay nghề tốt tại có thể kiếm tiền, người cũng không tồi nhưng làm sao mà bị hưu chứ?"

Tào tứ muội kỳ thật cũng không biết, thầm suy đoán: "Phỏng chừng là bởi vì nàng quá béo đi, nam nhân đều không thích thê tử của mình xấu, khẳng định muốn tìm người đẹp."

Hà Đại không biết nói cái gì mới tốt, cuối cùng chỉ đành thở dài.

Sau khi yên tĩnh một lúc lâu, ngay khi Hà Đại cho rằng Tào tứ muội đã ngủ, nàng lại đột nhiên lên tiếng: "Không được, nữ nhân tốt như vậy bị hưu rất đáng tiếc, ta phải hảo hảo lưu ý cho Hà Hoa muội tử, có người tốt thì nói giúp cho nàng, cũng không thể làm chậm trễ nàng. Ngươi cũng phải lưu ý, có người tốt phải nói với ta."

Hà Đại gật gật đầu "ưm" một tiếng.

Ngày hôm sau Tào tứ muội dậy rất sớm, chờ đến lúc Lý Hà Hoa thức nàng ấy đã làm xong cơm sáng, chỉ còn chờ Lý Hà

Hoa xuất phát.

Thấy Tào tứ muội tích cực như vậy, động tác Lý Hà Hoa nhanh hơn không dám chậm trễ, chạy nhanh đi rửa mặt ăn cơm, sau đó cùng Tào tứ muội mỗi người mang theo hai rổ điểm tâm đi trấn trên.

Lý Hà Hoa không vội đi bày bán, mà là trước hết đưa Tào tứ muội đi đến con đường đông người ở phía tây, cùng nàng chọn chỗ rồi bày đồ ra, sau đó mở miệng thét to lên: "Bán điểm tâm đây, bánh đậu đỏ cùng bánh trứng ăn ngon lại tiện nghi đây, hoan nghênh ăn thử miễn phí."

Lý Hà Hoa làm mẫu cho Tào tứ muội, chỉ thét to hai lần Tào tứ muội liền biết, học bộ dáng Lý Hà Hoa hét to lên.

Chỉ chốc lát sau đã có người xuất phát từ tò mò vây quanh lại đây, Lý Hà Hoa lấy bánh đậu đỏ cùng bánh trứng mỗi thứ lấy ra một khối phân cho người muốn mua nếm thử: "Đây đây đây, mọi người nếm thử đi, đây là phương pháp làm điểm tâm tổ truyền của nhà ta, bảo đảm ăn ngon, sau khi nếm thử nếu không thể ăn thì ngài không cần mua."

Đồ do Lý Hà Hoa làm tất nhiên ăn ngon, không ai sau khi thử qua nói là không thể ăn, đa số mọi người đều kêu Lý Hà Hoa gói cho một hai khối, Lý Hà Hoa vội vàng đáp ứng, khom lưng cầm lấy bao giấy dầu gói điểm tâm đưa cho khách nhân, sau đó lấy tiền.

Có người đầu tiên mua, sau đó liền có người đi theo mua, Lý Hà Hoa dần dần bất động đứng sang một bên nhường chỗ cho Tào tứ muội để nàng ấy tự mình bán.

Tào tứ muội cũng là người buôn bán, ngày thường rất nhanh nhẹn, hiện tại học bộ dáng của Lý Hà Hoa cũng được tám chín phần, gói điểm tâm lấy tiền đều rất tốt, động tác càng ngày càng thuần thục.

Lý Hà Hoa thấy nàng ấy không thành vấn đề liền nói: "Vậy đại tỷ, tự tỷ ở chỗ này bán nha, muội đi phía đông bán."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 72


Tào tứ muội vội tranh thủ thời gian đáp tại Lý Hà Hoa: "Ngươi vội đi đi, tỷ ở đây không thành vấn đề, chờ xong rồi chúng ta tại cùng nhau trở về."

Quyết định như vậy, Lý Hà Hoa mang theo hai rổ điểm tâm của mình trở về chỗ nàng thường bán.

Rất nhanh trời đã trưa, bên này toàn bộ điểm tâm Lý Hà Hoa đã bán xong rồi tiền mang rổ đi phía tây xem Tào tứ muội, kết quả nửa đường thì gặp phải Tào tứ muội cũng đang đến tìm nàng, không khỏi cười hỏi: "Bán xong hết rồi sao?"

Tào tứ muội hiển nhiên rất cao hứng: "Bán xong rồi, bán rất nhanh đấy."

Lý Hà Hoa gật đầu: "Chúng ta cùng đi mua nguyên liệu đàm điểm tâm rồi cùng nhau trở về."

Hôm nay Lý Hà Hoa không chỉ muốn mua nguyên kiệu làm bánh đậu đỏ cùng bánh trứng, còn mua nguyên liệu làm bánh sơn tra cùng phù dung to, chuẩn bị từ ngày mai tăng thêm hai loại điểm tâm để bán.

Bởi vì mua sơn tra, Lý Hà Hoa tại nghĩ tới kẹo hồ lô, dứt khoát chuẩn bị tàm một ít kẹo hồ lô bán, thứ này tiểu hài tử rất thích ăn, hơn nữa so với làm điểm tâm còn đơn giản hơn, không bằng thuận tay tàm một ít đem bán xem sao. Tuy rằng hiện tại trên đường cái cũng có không ít người bán kẹo hồ lô, nhưng kẹo hồ lô nàng Làm bất đồng với những kẹo hồ lô giống nhau trên đường.

Nàng dám cam đoan kẹo hồ lô nàng làm so với những kẹo hồ lô giống nhau trên đường thì ăn ngon hơn gấp trăm gần, khẳng định sẽ bán rất chạy.

Thời điểm trở lại Hà gia, đại nữ nhi Tào tứ muội Hà Đại Nha đã đem cơm trưa nấu xong, hai người trực tiếp ngồi xuống là có thể ăn, lần đầu tiên Lý Hà Hoa cảm thấy có nhà của chính mình thật tốt, lại ngẫm lại tình cảnh hiện tại của mình không khỏi âm thầm thở dài.

Sau khi cơm nước xong, Lý Hà Hoa liền bắt đầu chuẩn bị điểm tâm ngày mai bán.

Trước tiên nàng đem bánh đậu đỏ cùng bánh trứng làm xong trước, sau đó bắt đầu làm bánh sơn tra và phù dung tô, chẳng qua thời điểm xử lý sơn tra cố ý để lại một ít sơn tra dùng làm kẹo hồ lô.

Một nhà Tào tứ muội đều là người phúc hậu, cho rằng phương pháp làm điểm tâm này là tổ truyền của người ta không dễ dàng truyền ra ngoài, nên cả nhà đều mười phần tự giác mà không đến phòng bếp nhìn, không muốn làm Lý Hà Hoa cảm thấy người một nhà bọn họ không phúc hậu muốn học trộm.

Chỉ có Tào tứ muội thấy Lý Hà Hoa vội như vậy chủ động nói muốn phụ nàng nhóm lửa. Nhưng mà nàng ấy chỉ ngồi ở dưới bếp cùng nàng trò chuyện, một cái liếc mắt cũng không có nhìn trên bệ bếp, sợ Lý Hà Hoa cho rằng nàng ấy học trộm.

Lý Hà Hoa không biết trong lòng đối phương nghĩ gì, nếu là biết được khẳng định sẽ dở khóc dở cười.

Kỳ thật nàng căn bản không tính giấu giếm, bằng không nàng cũng không quang minh chính đại mà ở trong phòng bếp nhà Tào tứ muội mà làm.

Người nhà Tào tứ muội muốn xem thì hoàn toàn có thể xem, học được cũng là bản lĩnh của các nàng. Nếu chỉ xem là có thể nấu ăn ngon vậy cũng không phải là có bản lĩnh sao.

Phải biết rằng thời điểm nàng lần đầu vào bếp, gia gia đều đem những công thức Lý gia sở hữu cho nàng, lại còn cầm tay dạy dỗ nhưng hương vị làm được đều không phải làm tốt nhất, nàng phải đau khổ nghiên cứu, lần lượt nếm thử, lần lượt điều chỉnh cuối cùng mới đem hương vị chỉnh đến tốt nhất.

Cho nên mới nói trù nghệ phải có thiên phú, sau khi có thiên phú còn cần không ngừng nỗ lực. Giống như người trời sinh là "sát thủ" phòng bếp thì dù có dạy một trăm lần cũng như không.
Lý Hà Hoa một bên tiếng được tiếng không trò chuyện cùng Tào tứ muội, một bên chuyên chú động tác trên tay đem sơn tra làm thành dạng cao, trộn thêm một chút bột mì, lại để vào nước đường cùng nước mật ong.

Động tác này nhắm mắt lại nàng cũng có thể làm được cho nên làm rất nhanh, từng khối điểm tâm ở trong tay nàng dần dần được thành hình.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 73


Toàn bộ điểm tâm được bày biện ở trên thớt, chỉ còn chờ bỏ vào nồi chưng chín là được.

Lý Hà Hoa mất thêm một canh giờ đem bánh sơn tra cùng phù dung tô làm xong, cùng bày một bên với bánh đậu và bánh trứng trước đó cho nguội, chỉ còn chờ sau khi nguội là có thể xếp vào rổ.

Tiếp theo chính tà kẹo hồ lô, Lý Hà Hoa đem sơn tra không tốt bỏ đi, sau đó cẩn thận rửa sạch, dùng xiên tre xâu tại, mỗi năm quả xiên thành một chuỗi để sang một bên, sau đó bắt đầu ngao nước đường, đợi nước đường ngao thành tình trạng như bọt biển, chậm rãi xối lên mặt trên sơn tra đã xuyên xong trước đó là được.

Làm xong kẹo hồ lô thập phần xinh đẹp, trong suốt sáng trong, thoạt nhìn thật mê người, Tào tứ muội cực kì ngạc nhiên: "Muội tử, kẹo hồ lô này của muội nhìn cũng thật đẹp, hơn nữa thật sạch sẽ, không đen thui giống của người khác bán."

Lý Hà Hoa giải thích: "Có một số người bán kẹo hồ lô, sơn tra bên trong không tốt, hơn nữa trước khi nấu đều không rửa sạch, cho nên mới có màu đen như vậy, còn có người ngao nước đường không nắm chắc độ lửa cho nên thoạt nhìn có chút khó coi. Đương nhiên, tựa chọn đường cũng rất ảnh hưởng đến hương vị."

Tào tứ muội cảm khái: "Làm kẹo hồ tô mà cũng có nhiều chú ý như vậy ư, quá phức tạp rồi."

Lý Hà Hoa cười, kỳ thật bất Luận món ăn nào cũng đều có rất nhiều lưu ý, muốn nấu ăn ngon phải dụng tâm.

Chờ sau khi kẹo hồ lô nguội, Lý Hà Hoa lấy ra ba xiên kẹo hồ lô đưa cho Tào tứ muội: "Đại tỷ, đây là cho ba hài tử trong nhà ăn, tỷ đưa cho chúng đi."

Tào tứ muội nhanh chóng xua tay: "Không được không được, thứ này một cái tà hai văn tiền tận đó, cho bọn chúng ăn thì chỉ tổ lãng phí, bọn chúng không ăn đâu, muội để dành đem bán đi."

Lý Hà Hoa không nghe, đem ba xiên kẹo hồ lô nhét vào tay nàng ấy: "Làm sao mà không thể cho bọn nhỏ nếm thử chứ? Đây và muội cho bọn chúng, tỷ đừng từ chối nữa, như vậy thì xa lạ quá."

Tào tứ muội từ chối một hồi không được, cuối cùng đành phải nhận lấy, sau khi cảm tạ một lúc thì mang ra phân cho ba đứa trẻ ăn.

Kỳ thật trước kia bọn nhỏ đi theo nàng ấy lên phố thấy người khác bán kẹo hồ lô cũng đều rất muốn ăn, nhưng mà Tào tứ muội lại luyến tiếc, mỗi lần đều nhẫn tâm không để ý để ánh mắt của bọn nhỏ, hiện tại bọn họ thấy kẹo hồ lô hấp dẫn như vậy khẳng định rất cao hứng.

Quả nhiên chỉ lát sau Lý Hà Hoa liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng hoan hô của bọn nhỏ. Một lát sau tiểu nhi tử Tào tứ muội là Tiểu Tam Nhi lộc cộc chạy vào, vừa tới liền hộ: "Hà Hoa di, người làm kẹo hồ lô ăn rất rất ngon nha."

Lý Hà Hoa nhìn về phía hắn thì thấy tay hắn cầm kẹo hồ lô, trong miệng còn đang nhai nhai, bên miệng còn dính một vòng nước đường màu đỏ, bộ dáng có chút buồn cười, nhưng mà trong ánh mắt tỏa là đều là hưng phấn, đây là biểu hiện của tiểu hài tử được ăn món mình thích.

Lý Hà Hoa không khỏi nhớ đến đứa nhỏ Thư Lâm kia, đều là tiểu hài tử, nhóc con kia lại hoàn toàn không có hoạt bát hào phóng như Tiểu Tam Nhi vậy, nàng thậm chí còn chưa được nghe hắn phát ra âm thanh cảm thán nào. Nghĩ vậy tim Lý Hà Hoa thắt lại, yên lặng cúi đầu dùng giấy dầu gói hai viên kẹo hồ lô lớn nhất, lại gói hai khối bánh phù dung tô cùng bánh sơn tra cùng nhau bỏ vào trong rổ.

Bởi vì làm quá nhiều điểm tâm cần dùng rổ để đựng, trước đó phải dùng ít nhất tám rổ mới đủ, như vậy không chỉ không đủ rổ mà người cũng không mang đi được.
Thấy Lý Hà Hoa ưu sầu, Tào tứ muội dẫn nàng đến nhà chuyên làm rổ, sọt để bán ở trong thôn mua bốn cái rổ đặc biệt lớn, như vậy vừa lúc chứa đầy bốn rổ, một người hai rổ. Tuy rằng mỗi rổ trọng lượng nặng hơn nhiều, nhưng ít nhất có thể xách lên trên trấn.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 74


Buổi tối sau khi ăn xong cơm chiều, cả nhà đốt đèn dầu, Tào tứ muội đem tiền hôm nay bán điểm tâm từ trong túi móc ra: "Đại muội tử, hôm nay ta bán được 44 khối điểm tâm, tổng cộng 88 văn tiền, ngươi đếm tại đi."

Lý Hà Hoa không có đếm lại mà là trực tiếp đưa ra mười một văn tiền cho Tào tứ muội: "Tẩu tử, đây là thù lao hôm nay của tỷ, hôm nay vất vả rồi."

Tào tứ muội kích động, cầm lấy mười một văn tiền trân trọng bỏ vào túi: "Đại muội tử, cảm ơn muội."

Lý Hà Hoa cười lắc đầu: "Tẩu tử, đây là tỷ nên được. Ngày mai chúng ta thêm hai loại điểm tâm mới cùng kẹo hồ tô, tổng là nhiều gấp đôi hôm nay, khả năng ngày mai tương đối vất vả."

Tào tứ muội vỗ một phát tên đùi: "Này thì vất vả gì, quá nhẹ nhàng. Tỷ còn hy vọng bán càng nhiều càng tốt, tỷ đây có thể kiếm không ít tiền." Người cả nhà đều cười.

Ngày hôm sau, hai người mỗi người xách theo hai rổ lớn điểm tâm siêu nặng đi tên trên trấn, ra một thân đầy mồ hôi.

Không kịp nghỉ ngơi, Lý Hà Hoa liền thét to lên, cường điệu giới thiệu điểm tâm mới, rất nhiều người nhìn thấy điểm tâm mới đều tò mò mở miệng dò hỏi, Lý Hà Hoa đồng loạt giới thiệu, sau đó mỗi loại bánh sơn tra và phù dung tô cầm một khối cho mọi người ăn thử.

Hương vị tự nhiên ngon không cần phải nói, vì thế rất nhiều người đều lựa chọn mua điểm tâm mới là bánh sơn tra cùng phù dung tô để nếm thử, cũng có người nhà giàu dứt khoát mua mỗi loại một ít.

Kẹo hồ lô mọi người đều biết, tiểu hài tử đặc biệt thích ăn, thấy ở chỗ Lý Hà Hoa cũng có bán, hơn nữa màu sắc thật hấp dẫn, rất nhiều hài tử đi theo người lớn đều muốn ăn, không ít người lớn bị nháo đến không cách nào đành lấy ra hai văn tiền mua một xâu.

Kết quả bọn nhỏ sau khi ăn xong một xâu còn l**m môi, cả đám còn muốn ăn nữa, không cho thì không đi, làm cho một vài người lớn tức giận đến mức đánh bạt tai, mấy đứa nhỏ bị đánh liền gào khóc inh ỏi, làm Lý Hà Hoa xấu hổ không thôi.

Hôm nay kẹo hồ lô bán xong nhanh nhất, Lý Hà Hoa âm thầm cảm thấy may mắn, may mắn nàng đã cất trước hai xiên, bằng không nhóc con kia cũng không có mà ăn.

Việc buôn bán hôm nay thật không tồi, nhưng bởi vì gia tăng số lượng lên gấp đôi cho nên thời gian bán so với ngày thường hơn một canh giờ mới xong, thấy thời gian đã sắp qua ngọ, phỏng chừng chỗ Tào tứ muội cũng chưa bán xong, cho nên Lý Hà Hoa liền đến chỗ cũ lấy nguyên liệu trước, lúc này mới đi phía tây chỗ Tào tứ muội.

Tào tứ muội bên này quả nhiên chưa bán xong, nhưng mà thừa không nhiều lắm, thấy Lý Hà Hoa lại đây liền đứng lên nói: "Đại muội tử, muội bán xong rồi sao? Nhanh hơn tỷ vậy."

Lý Hà Hoa nói: "Muội bán lâu rồi, khách cũ tương đối nhiều cho nên bán nhanh hơn một chút, tỷ bán một thời gian cũng sẽ nhanh thôi."

Tào tứ muội gật đầu đáp: "Cái này tỷ biết, tỷ cũng không còn nhiều lắm, rất nhanh là có thể đi về."

Lý Hà Hoa trong lòng nhớ thương Thư Lâm, vì thế nói với Tào tứ muội: "Đại tỷ, muội sẽ không cùng tỷ về, muội muốn trở về một chuyến, nhìn xem hài tử trong nhà."

Tào tứ muội đã làm mẫu thân, đương nhiên có thể lý giải được cảm giác không buông xuống được của mẫu thân đối với hài tử, nàng ấy hiểu ý gật đầu: "Nên vậy nên vậy, muội mau đi đi, hảo hảo nhìn xem hài tử, tỷ để phần cơm trưa cho muội."

Lý Hà Hoa gật đầu đáp được, liền vội vàng chạy đến thôn Thượng Thủy.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 75


Nàng không muốn cùng Trương Lâm thị chạm mặt, ngoại trừ nhóc con kia thì những người khác của Trương gia nàng đều không muốn chạm mặt chút nào.

Giờ phút này, bụng Lý Hà Hoa đã kêu vang vì đói, trong lòng mười phần rối rắm không biết lần sau lại đến hay là tiếp tục chờ đến sau khi Trương Lâm thị ngủ trưa rồi ra ngoài đây?

Đi về trước thì Lý Hà Hoa tại tuyến tiếc nhóc con kia, rất muốn mang thức ăn cho hắn ăn.

Nàng nghĩ thầm: hay là ở chỗ này chờ, nhưng mà tại không biết khi nào Trương Lâm thị ngủ dậy ra ngoài, chẳng lẽ nàng phải chịu đựng đói khát mà chờ sao?

Hơn nữa nếu chờ đến quá muộn nàng sẽ không kịp trở về làm điểm tâm cho ngày mai.

Rối rắm lại rối rắm, Lý Hà Hoa đợi khoảng non nửa canh giờ vẫn không thấy Trương Lâm thị ra cửa, cuối cùng không khỏi từ bỏ, đang định hôm nay đi về trước, đột nhiên nhìn thấy Thương Thiết Sơn ra tới, trong lòng còn ôm nhóc con kia.

Lý Hà Hoa cả kinh vội vàng trốn phía sau gốc cây đại thụ. May mắn tà mấy cây đại thụ này ở gần nhau, nếu không đã ngăn không được thân hình mập mạp của nàng.

Chỉ thấy Trương Thiết Sơn đem Thư Lâm ôm đến một cây đại thụ cách đó không xa, nơi đó không biết từ khi nào đã làm thêm một cái xích đu.

Trương Thiết Sơn đem đứa nhỏ đặt trên xích đu, để hắn nắm chặt hai bên dây thừng sau đó vòng đến phía sau nhẹ nhàng giúp hắn đẩy, nhóc con nhẹ nhàng mà bay lên.

Vị trí hiện tại của Lý Hà Hoa cách chỗ này rất gần, từ khe hở của hai cây đại thụ có thể nhìn rõ hết thảy đứa nhỏ.

Thư Lâm bị đẩy lắc lư lên xuống, tuy bộ mặt vẫn không có biểu cảm gì, cũng không phát ra tiếng cười khanh khách, nhưng biểu tình trên mặt lại không còn trống rỗng mà là chân thực, hiển nhiên nhóc con đang tận hưởng việc chơi xích đu này.

Không nghĩ tới Trương Thiết Sơn là một đại nam nhân mà cẩn thận như vậy, còn biết phải làm cho đứa nhỏ vài trò chơi dỗ hắn vui vẻ.

Lý Hà Hoa vốn dĩ muốn đi, nhưng hiện tại thấy đứa nhỏ chơi đu dây lại lẳng lặng mà nhìn, định chờ hắn chơi đủ rồi nàng lại đi.

Kết quả sau khi Trương Thiết Sơn chơi cùng Thư Lâm khoảng mười lăm phút, liền ngồi xổm trước mặt hắn nói gì đó, sau đó liền đi thẳng vào nhà chỉ lưu lại một mình nhóc con ở đó.

Lý Hà Hoa cho rằng Trương Thiết Sơn trở về lấy đồ, kết quả đợi rất lâu đều không thấy hắn trở về, không khỏi thầm nghĩ chẳng lẽ Trương Thiết Sơn có chuyện gì sao? Hay là đã quên đứa nhỏ đang ở bên ngoài?

Vậy nàng có phải nên thừa dịp cơ hội tốt như này đến gặp nhóc con rồi đưa đồ ăn cho hắn không?

Nhưng mà vạn nhất Trương Thiết Sơn đột nhiên ra tới thấy nàng thì làm sao đây? Có khi nào hắn ta lại cho rằng nàng đang rắp tâm bất lương gì hay không?

Lý Hà Hoa vô cùng rối rắm, dứt khoát quan sát non nửa khắc, kết quả vẫn không thấy Trương Thiết Sơn trở lại.

Thấy tiếp tục chờ thì thời gian không còn sớm nữa, Lý Hà Hoa khẽ cắn môi quyết định liều mạng, nàng đi ra ngoài thì làm sao? Thấy thì thấy đi, nàng đến xem đứa nhỏ là phạm pháp sao?

Trong lòng đã chuẩn bị xong, Lý Hà Hoa chậm rãi từ phía sau thân cây đi ra, lập tức đi đến trước mặt Thư Lâm rồi ngồi xổm xuống, tươi cười rạng rỡ chào hỏi đứa nhỏ: "Bảo bối! có nhớ ta không? Ta rất nhớ ngươi đó!"

Thư Lâm đang cúi đầu, dường như đang trầm tư gì đó, kết quả bị Lý Hà Hoa kêu một tiếng, nhóc con hơi chấn động một chút sau đó chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn về phía Lý Hà Hoa.

Lý Hà Hoa sợ ngây người, đây là lần thứ hai tiểu hài tử phản ứng khi nàng nói chuyện. Lần trước là nàng đưa cơm trộn thịt nướng đến trước mặt hắn thì hắn mới phản ứng, lần này nàng chỉ cùng hắn chào hỏi một cái hắn liền ngẩng đầu nhìn nàng.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 76


Việc này làm tâm tình hiện tại của Lý Hà Hoa còn kích động hơn so với việc ở hiện đại cùng thần tượng của mình bắt tay.

Này có phải chứng minh đứa nhỏ không bài xích nàng như trước nữa không? Thư Lâm đang dần dần tiếp nhận nàng đúng không? Chả lẽ đứa nhỏ thật sự cảm nhận được nàng đối tốt với hắn?

Lý Hà Hoa cực kỳ kích động, nhưng mà thời gian có hạn, nàng vội rèn sắt khi còn nóng, nhấc tấm vải bố trong rổ lên, đem toàn bộ thức ăn bên trong lấy ra: "Bảo bối, ta mang cho ngươi món ăn ngon này, có kẹo hồ lô, còn có bánh sơn tra, phù dung tô, đều ăn rất ngon."

Lý Hà Hoa cầm một khối phù dung tô đưa đến bên miệng tiểu hài tử, dịu dàng nói: "Nào, bảo bối há miệng, ăn một miếng."

Tầm mắt Thư Lâm chậm rãi di chuyển đến khối phù dung tô ở bên miệng mình, sau khi lặng im một lát, nhóc con liền chậm rãi hé miệng cắn một miếng.

Khóe miệng Lý Hà Hoa càng cong, không chừng đã cười giống như đứa ngốc, nhưng nàng không để ý bởi vì nàng rất cao hứng, tiểu hài tử thế mà nguyện ý ăn đồ ăn nàng đút, một chút cũng không như lần đầu tiên điên cuồng bài xích.

Lý Hà Hoa cầm lòng không được mà nói: "Bé con, ngươi biết ta không phải là cái người đối xử không tốt với ngươi đúng không? Hiện tại không sợ ta nữa hả?

Mặc cho đứa nhỏ không đáp lại nhưng Lý Hà Hoa vẫn cao hứng như cũ.

Chờ đút xong khối bánh phù dung tô trong tay, Lý Hà Hoa biết mình không thể ở tại lâu, đành phải đem những món ăn để lên trên đùi nhóc con: "Bảo bối, thời gian không còn sớm nữa, ta phải đi đây, lần sau ta lại đến thăm ngươi. Ngươi phải ngoan ngoãn ăn cơm biết không? Tạm biệt! Hẹn gặp Lại."

Thư Lâm mở to đôi mắt mà nhìn nàng chằm chằm, môi gắt gao nhấp.

Lý Hà Hoa cười với hắn, lui về phía sau hai bước sau đó xoay người, thấy không có người phát hiện, nàng nhanh chóng chạy dọc theo đường nhỏ hướng về thôn Liên

Hoa.

Thời điểm trở lại thôn Liên Hoa, Tào tứ muội đã sớm ăn cơm xong, còn ngủ được một lúc, thấy Lý Hà Hoa trở về nhanh kéo nàng đến phòng bếp: "Đại muội tử muội, làm sao mà trễ như vậy mới về, đói bụng không? Tỷ để lại cơm trưa cho muội, muội ăn nhanh đi."

Lý Hà Hoa lúc trước đúng là đói bụng, nhưng hiện tại đã không có cảm giác gì, bởi vì đói quá mức ngược lại không muốn ăn.

Thấy Lý Hà Hoa không muốn ăn, Tào tứ muội không tán đồng: "Làm sao có thể không ăn được, người không thể không ăn cơm nha."

Lý Hà Hoa tự giễu mà cười: "Đại tỷ, tỷ xem dáng người muội nè, muội á, phải ăn ít một chút như vậy mới có thể gầy được."

Tào tứ muội nhìn dáng người Lý Hà Hoa, đang chuẩn bị nói dù béo cũng không thể không ăn cơm, lại đột nhiên phát hiện có điểm không thích hợp: "Đại muội tử, muội hình như gầy hơn đó."

Lý Hà Hoa kinh ngạc: "Phải không?" Nhưng nàng thấy mình vẫn là một thân thịt mà.

Tào tứ muội cẩn thận nhìn nhìn, sau đó gật đầu xác định: "Chính xác là gầy đi, tỷ nhớ rõ thời điểm lần đầu tiên muội đến thôn chúng ta là mặc quần áo hiện tại đang mặc này, khi đó chính là thịt tràn đầy, quần áo cũng che không được, không nói gạt muội, khi đó ánh mắt đầu tiên tỷ thấy muội liền nghĩ nữ tử này béo như vậy, quần áo sẽ không bị làm rách đi. Nhưng mà muội xem hiện tại, quần áo đều rộng, còn rộng không ít đó."

Không có Tào tứ muội nhắc nhở, Lý Hà Hoa thật đúng là không phát hiện ra. Nàng không có cân không có biện pháp mỗi ngày cân thể trọng của mình, cho nên không biết chính mình rốt cuộc gầy đi rồi. Hơn nữa mỗi ngày đều bận rộn kiếm tiền cũng không chú ý quá nhiều đến việc béo gầy của mình, hiện tại nghe Tào tứ muội vừa nói, Lý Hà Hoa mới phát hiện hình như đúng thật là như vậy.
Hiện tại áo ngoài nàng đang mặc không còn bó sát người, ngược lại rộng rất nhiều, quần cũng vậy, rộng rãi hơn không ít, cũng không giống với thời điểm vừa xuyên qua quần áo mặc đều chật ních.
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 77


Chẳng lẽ nàng thật sự gầy đi rồi?

Lý Hà Hoa kinh hỉ, xem ra thân hình nàng thật sự gầy, đúng là không uổng công nàng giảm béo.

Tuy rằng hiện tại vẫn rất béo, nhưng tốt xấu gì nàng cũng chậm rãi gầy đi, chỉ cần vẫn luôn kiên trì, tin tưởng một ngày nào đó sẽ khôi phục được dáng người quyến rũ như kiếp trước. Hiện tại Lý Hà Hoa đột nhiên cảm thấy cả người tràn đầy năng lượng.

Thấy Lý Hà Hoa cao hứng như vậy, Tào tứ muội cũng vì nàng mà vui vẻ: "Đại muội tử à, muội xem muội tốt như vậy, khuyết điểm duy nhất chính là béo, nếu có thể tiếp tục gầy xuống, khẳng định sẽ có một sọt lớn nam nhân đuổi theo phía sau đòi cưới muội cho coi."

Lý Hà Hoa "phụt" cười một tiếng: "Đại tỷ, tỷ nói quá khoa trương rồi, nào có người muốn cưới muội chứ."

Hơn nữa nàng cũng không muốn kết hôn, làm một người vợ bị bỏ rơi ở thời đại này nghĩ cũng biết sẽ bị người khác xem thường, cưới nàng không phải người góa vợ thì chính và chất tượng không quá cao, nàng làm gì phải gả cho người ta chứ, còn không bằng tự mình kiếm tiền tự mình tiêu, sống thảnh thơi suиɠ sướиɠ qua ngày.

Đương nhiên những lời này nàng khẳng định sẽ không nói với Tào tứ muội, bởi vì tỷ ấy phỏng chừng sẽ không cách nào lý giải ý tưởng của nàng.

Tào tứ muội đích xác đoán không được ý tưởng muốn sống độc thân của Lý Hà Hoa, nàng ấy tự cảm thán: "Sao không có ai cưới chứ, muội yên tâm đi, đại tỷ lưu ý giúp ngươi, bảo đảm chọn cho muội một mối thật tốt."

Lý Hà Hoa cũng không thèm để ý, chỉ trả lời vài câu cho có lệ, sau đó tiền xoay người đi ăn cơm.

Sau khi ăn xong, Tào tứ muội thấy Lý Hà Hoa không gấp cũng vội thay, nàng ấy đem nàng kéo đến cái bàn bên cạnh ngồi xuống, lại đem tiền hôm nay kiếm được lấy ra: "Đại muội tử, tiền kiếm hôm nay so với hôm qua còn nhiều hơn, hầu bao của tỷ thiếu chút nữa cũng không chứa hết."

Nói xong xôn xao lấy ra một đống lớn tiền đồng để trên bàn, phát ra một loạt tiếng vang lớn. Tào tứ muội vừa lấy tiền ra vừa nói: "Hôm nay chỉ lo bán điểm tâm cũng chưa kịp đếm, tỷ đây liền đếm một chút, đại muội tử muội cũng giúp ta đếm đi."

Lý Hà Hoa gật gật đầu, đem tiền trên bàn lấy một nửa bắt đầu đếm, kết quả là 98 văn tiền, mà Tào tứ muội bên kia cũng vừa đếm xong, tổng cộng 102 văn tiền, cộng lại vừa đúng 200 văn. Tào tứ muội kinh hỉ mà trừng lớn đôi mắt: "Đại muội tử, hôm nay tỷ bán được 200 văn tiền đó."

Lý Hà Hoa cười, trong lòng nhẩm tính số điểm tâm hôm nay Tào tứ muội bán, duỗi tay lấy ra 25 văn đưa cho Tào tứ muội: "Đại tỷ, đây là thù lao hôm nay của tỷ." Tào tứ muội cầm 25 văn tiền, đôi mắt đều phát sáng.

Đây là 25 văn tiền lận đấy, gần nửa ngày đã kiếm được lời được 25 văn tiền, có thể so với một lao động cường tráng làm hai ngày còn kiếm được nhiều hơn, làm sao cũng không thể tin được.

Lý Hà Hoa gợi lên khóe miệng, đem tiền trên bàn thu lại sau đó đem tiền hôm nay mình bán được cũng lấy ra đếm đếm, trừ đi tiền mua nguyên liệu, tổng cộng lại được 150 văn. Nói cách khác, hôm nay lợi nhuận thu được là 325 văn.

Lý Hà Hoa cảm thấy hôm nay kiếm được rất nhiều, nhưng mà chỉ cần vừa nhớ tới số tiền cần để mua một cái sân viện ở trấn trên lại lập tức cảm thấy tiền này quá ít, xem ra vẫn phải nỗ lực phấn đấu rồi, vì thế vỗ vỗ tay Tào tứ muội nói: "Đại tỷ, chúng ta đi làm điểm tâm tiếp đi, về sau mỗi ngày đều có thể kiếm nhiều như vậy."

Tào tứ muội lấy lại tinh thần, nhiệt tình mười phần đứng dậy đáp: "Đúng đúng đúng, phải nhanh chóng đi làm điểm tâm, ngày mai tiếp tục bán."

Mà ngay ở lúc Lý Hà Hoa cùng Tào tứ muội ở phòng bếp vùi đầu làm điểm tâm, Đại Nha đột nhiên chạy vào hô lớn: "Hà Hoa di, bên ngoài có người tìm người này."
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 78


Lý Hà Hoa nghe xong liền kinh ngạc, ai tìm nàng chứ? Làm sao đối phương biết nàng ở chỗ này mà tìm?

Thấy Lý Hà Hoa nghi hoặc, Đại Nha nói: "Hình như là tìm người để đặt nấu bàn tiệc."

Lý Hà Hoa vừa nghe nhanh chóng tháo tạp dề trên eo xuống đi ra ngoài, chỉ thấy trong nhà chính tà đôi phu thê trung niên đang ngồi, thấy Lý Hà Hoa tiến vào tập tức đứng lên: "Lý đầu bếp, thì ra người đổi chỗ ở. Chúng ta vừa mới đi một chuyến đến thôn Thượng Thủy, tới đó mới biết được hiện tại ngươi ở chỗ này, vậy mà tàm chúng ta tìm nha."

Lý Hà Hoa nghi hoặc, thì ra bọn họ đi thôn Thượng Thủy tìm nàng sao? Vậy ai nói cho bọn họ nàng ở chỗ này chứ? Hình như không ai biết nàng hiện tại ở nhà Tào đại tỷ mà.

Nhưng mà không đợi Lý Hà Hoa cẩn thận tự hỏi, hai vợ chồng này tiền nói ý đồ của mình tìm đến, sự chú ý của Lý Hà Hoa lập tức bị dẫn về chuyện này.

Nam tử trước tự giới thiệu: "Ta họ Cố, nhà thôn Trường Hà, mọi người đều gọi ta là Cố Đại, mọi người cũng kêu ta như vậy đi."

Giới thiệu đơn giản về bản thân xong Cố Đại mở miệng nói về ý đồ đến đây: "Lần này chúng ta tới tà muốn mời người làm bàn tiệc, tháng sau tiểu nhi tử nhà ta lần đầu đón dâu, đầu bếp Lý, cả nhà ta đành phải nhờ người hỗ trợ giúp."

Thôn Trường Hà? Là ở đâu vậy? Nàng căn bản không biết nha, hai vợ chồng này làm sao biết nàng?

Trong lòng Lý Hà Hoa nghi hoặc nên không dám tùy tiện đáp ứng, vì thế mở miệng hỏi: "Cố đại thúc, các người làm sao biết ta? Ta trước giờ không có đi nấu tiệc ở thôn mọi người mà."

Thê tử Cố Đại đi trước một bước mở miệng trả Lời: "Chúng ta là nghe hàng xóm nhắc tới ngươi, nhà ta vốn chuẩn bị tìm Chu Lão Căn làm bàn tiệc, kết quả nháo có chút không mấy vui vẻ, sau đó hàng xóm nhà ta nhắc tới người với ta, nàng ấy nói nhà nàng ấy có thân thích ở thôn Liên Hoa, lần trước ăn bàn tiệc người nấu đặc biệt ngon, nói là hơn xa Chu Lão Căn vài con phố, kêu chúng ta tới tìm ngươi, cho nên chúng ta mới biết ngươi nên liền tới mời ngươi làm bàn tiệc."

Lý Hà Hoa bừng tỉnh, thì ra là như vậy, không chừng hàng xóm này là lần trước ở nhà Vương Lão Đầu đã ăn được bàn tiệc nàng nấu. Nói vậy đi làm bàn tiệc thì không vấn đề gì.

Nhưng mà trước khi đáp ứng phải đề cập đến vấn đề giá cả bàn tiệc thật rõ ràng, nàng trước hết hỏi rõ khoảng cách, căn cứ vào khoảng cách bao xa mà lấy tiền, địa phương xa mà dựa theo giá cũ thu là không được rồi.

Vì thế Lý Hà Hoa hỏi: "Cố đại thúc, Cố đại thẩm, không biết từ nhà mọi người đến đây đại khái mất thời gian bao lâu vậy?"

Cố Đại suy nghĩ một lát liền trả lời: "Từ nhà ta trực tiếp đến nơi này đi bộ không sai biệt lắm là một canh giờ rưỡi." Hơn một canh giờ đối với Lý Hà Hoa mà nói đã là có chút xa, cả đi và về mất thời gian một ngày, hơn nữa buổi sáng trời còn chưa sáng nàng đã phải đi mới có thể không chậm trễ làm bàn tiệc.

Vậy bàn tiệc này phải thu tám văn tiền một bàn. Lý Hà Hoa quyết định cùng đôi phu thê này nói tốt vấn đề giá cả từ đầu: "Cố đại thúc, Cố đại thẩm, giúp mọi người làm bàn tiệc không vấn đề gì, nhưng mà về giá ta muốn nói cùng hai người trước, hai người nghe xem được không rồi lại bàn tiếp."

"Nhà hai người cách nơi này rất xa, lượt đi lượt về ta sẽ lãng phí nhiều thời gian ở trên đường, cho nên bàn tiệc này ta sẽ thu tám văn tiền một bàn, hai người xem có thể chấp nhận giá này không, có thể chấp nhận thì ta sẽ đi nấu cho các ngươi."

"Cái gì? Tám văn tiền..." Hai người nghe tám văn tiền một bàn thì cả kinh, không phải nói là thu năm văn tiền một bàn sao? Bọn họ bởi vì nghe được nàng không chỉ làm đồ ăn ngon giá cũng hữu nghị mới tìm đến nàng. Làm sao mà tới bọn họ lại là tám văn tiền một bàn lận?
 
Xuyên Qua Nông Phụ Làm Trù Nương
Chương 79


Cố Đại do dự mở miệng: "Đây là... Ta nghe nói lúc trước hình như tà thu năm văn tiền một bàn mà? Làm sao giờ tại thu của chúng ta tám văn tiền rồi?

Chẳng lẽ đầu bếp Ltý này cũng giống như Chu Lão Căn kia là cố tình tên giá?

Lý Hà Hoa biết, trước đó bọn họ khẳng định đã hỏi thăm qua giá bàn tiệc nàng thu trước kia, hiện tại có nghi vấn này cũng là bình thường, cho nên nàng nghiêm túc giải thích cho bọn họ: "Trước kia đúng là ta thu năm văn tiền một bàn, nhưng đó là do làm ở địa điểm gần nhà ta, ngày đó ta trừ bỏ làm bàn tiệc sẽ không chậm trễ thời gian khác, cho nên cứ theo lẽ thường thu năm văn tiền một bàn. Nhưng ở địa điểm xa, thời gian trên đường ta phải mất hết một ngày, cũng chính là một ngày này không thể làm gì khác để sống, vậy nếu cũng thu năm văn tiền ta sẽ rất thiệt, các ngươi nói xem có phải hay không?"

"Này...." Phu thê hai người biết nàng nói có tý, nhưng mà đây là một lần thêm tận ba văn tiền nha, tám văn tiền một bàn tiệc, bọn họ cũng tuyến tiếc bỏ ra.

Thấy hai người do dự, Lý Hà Hoa cũng không miễn cưỡng, tập tức cười nói: "Đại thúc, đại thẩm, như vậy đi, hai người về suy xét tại rồi nói sau, nếu được thì nói ta, ta sẽ đi làm cho các ngươi."

Phu thê hai người nhất thời cũng lưỡng lự, cũng muốn trở về hảo hảo ngẫm tại cho nên nương theo lời Lý Hà Hoa nói mà đứng lên: "Vậy chúng ta đi trước, trở về thương lượng lại rồi nói."

Lý Hà Hoa khách khách khí khí mà tiễn hai người đi ra ngoài, trong lòng đối với công việc này được hay không thật ra cũng không có gì chờ mong.

Nếu thành nàng sẽ đi nấu, không thành nàng tiếp tục bán điểm tâm của nàng, dù sao cũng không chậm trễ việc kiếm tiền.

Thấy người đi rồi, Tào tứ muội vừa tiếp tục nhóm lửa giúp Lý Hà Hoa vừa nói: "Đại muội tử, ta nói thật người làm bàn tiệc kia thật sự quá ngon, kỳ thật ngươi thu tám văn tiền ta cảm thấy một chút cũng không đắt, ngược lại rất đáng giá, nhưng mà người trong thôn tập tức không tiếp thu được cũng có thể lý giải. Trước đây Chu Lão Căn làm bàn tiệc đều thu năm văn tiền một bàn, hiện tại đột nhiên một bàn phải bỏ thêm ba văn, bọn họ do dự là bình thường."

Lý Hà Hoa đương nhiên biết đạo lý này, nàng cười cười đáp lời: "Đại tỷ, ta biết chứ, nhưng mà người cũng thấy đấy, hiện tại ta bán điểm tâm cũng có thể kiếm tiền, nấu tiệc ở chỗ quá xa, người thì mệt mà kiếm tiền còn không nhiều bằng ta bán điểm tâm, ta còn đi thì không phải là ngốc sao? Cho nên ở xa ta quyết định thống nhất thu tám văn tiền một bàn. Nếu người ta cảm thất đắt vậy cũng không còn cách nào."

Tào tứ muội thấy Lý Hà Hoa nói rất có đạo lý, nếu là nàng ấy thì cũng sẽ không ngốc mà chỉ thu năm văn tiền một bàn, vậy không phải sẽ mệt chết rồi sao: "Nhưng mà muội tử à, kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, ngươi thu tám văn tiền một bàn thì gia chủ nhà kia cũng không có hại, trù nghệ của Chu Lão Căn không tốt như muội ta không nói, chỉ nói giá cả, tuy rằng Chu Lão Căn chỉ thu năm văn tiền một bàn, nhưng mà hắn là người có tính tình lớn, tại còn muốn thêm lễ vật, cái gì mà thêm rượu, không có thì không làm cho ngươi, đồ cho thêm nhiều vô số, một bàn này nói không chừng không chỉ tám văn tiền thôi đâu."

Lý Hà Hoa nhướng mày, đối với cách làm này của Chu Lão Căn không tỏ ý kiến.

Tào tứ muội tiếp tục nói: "Kỳ thật muốn ta lựa chọn, ta sẽ chọn muội, muội lại không cần lễ vật, thái độ cực tốt, làm món ăn tại ngon, không lựa chọn muội mà chọn Chu | Lão Căn chính là đầu óc bị hỏng rồi."
Lý Hà Hoa nghe vậy tiền mỉm cười: "Được rồi đại tỷ, chọn ai hay không chọn ai vẫn là do nhân gia tự mình suy tính. Nếu bọn họ tìm ta làm bàn tiệc, ta đây phải nấu thật tốt, không tìm ta cũng không quan hệ gì."
 
Back
Top Bottom