Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 625: Trẫm chính là thiên hạ (5)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 626: Trẫm chính là thiên hạ (6)


<b><i>Chương 626: Trẫm chính là thiên hạ (6)</i></b>

"Muốn chết sao?" Tô Mộc giữ cằm hắn, mạnh mẽ để cho hắn nhìn mình.

"Nhưng trẫm không đồng ý."

"Người đâu, nếu không ăn, liền rót xuống!"

Cung nhân: "Vâng. "

Bệ hạ vẫn trước sau như một sấm rền gió cuốn a.

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Người có thiết lập như vậy, ký chủ tuyệt đối sẽ không OOC.

Không sợ ký chủ cuồng không nổi, là sợ ký chủ cuồng lên, ai có thể ngăn được?!

Dung Dữ nghe xong, chậm rãi ngồi dậy, một đôi mắt ánh nước nhìn Tô Mộc, rõ ràng là vẻ mặt phẫn hận, lại bởi vì khuôn mặt đẹp đến bi thảm nhất trần, gắng gượng vặn vẹo thành ai oán cùng lên án.

Cho dù ai cũng không đành lòng, muốn đến hung hăng sủng hắn một phen.

Tất nhiên, ngoại trừ Tô Mộc.

"Sương Nguyệt Quy Mạch..."

"Lớn mật! Dám gọi thẳng tên húy bệ hạ!" Cung nhân quát lớn.

Dung Dữ cũng chẳng mảy may, lại bởi vì tức giận ngực nghẹn một hơi, lại ho nhẹ.

"Khụ khụ khụ..."

Đẹp đến ngay cả ho cũng đẹp.

Tô Mộc đưa tay, xoa lưng hắn, nhẹ nhàng vỗ.

"Trẫm cho ngươi một cơ hội rời đi."

Nhiệt độ trong lòng bàn tay truyền đến sau lưng, còn có lời nói thấp giọng kia, làm cho Dung Dữ trong nháy mắt kinh ngạc.

Nàng, nói cái gì?

Sau khi phản ứng lại, ho khan đã ngừng lại, tránh cái vỗ nhẹ sau lưng mình.

"Cơ hội gì?"

"Trước tiên ăn bữa sáng."

Nhìn thân thể hắn suy yếu đến nói một câu cũng ho thành như vậy, nếu cứ thế mà chết, nhiệm vụ của mình thất bại, còn bị trừ tích phân.

Dung Dữ dừng một chút, cuối cùng đứng dậy, tự mình mặc quần áo xong, sau đó ăn bữa sáng.

Tô Mộc ngồi đối diện hắn, hắn vừa nhấc mắt lên là có thể nhìn thấy.

Một chén cháo vào bụng, sắc mặt trắng bệch của hắn vẫn không có biến hóa gì.

"Cơ hội gì?"

"No rồi sao?" Tô Mộc nhìn hắn chỉ ăn một chén cháo, thân thể yếu, ăn ít như mèo.

Dung Dữ tránh đầu một bên không nói chuyện.

"Khi nào ngươi có thể đả thương ta, sẽ để cho ngươi rời đi." Tô Mộc mở miệng, nói xong liền rời đi.

Không nói để Dung Dữ rời khỏi tẩm điện, cũng không nói hắn có thể lưu lại.

Cung nhân cũng coi như cái gì cũng không biết.

Dung Dữ ngồi ở cửa sổ tẩm điện, suy tư lời nói của Tô Mộc.

Tô Mộc đến ngự thư phòng xem tấu chương.

Buổi chiều, Triều Nhạc tướng quân cùng Sương Nguyệt Hành tiến cung.

Hai người bọn họ chắc là suy tư một phen, không đợi được ngày mai.

"Bệ hạ, Dung Dữ đắc tội bệ hạ, thần có tội giáo dưỡng không được, mong bệ hạ trách phạt." Triều Nhạc tướng quân cùng Sương Nguyệt Hành quỳ không dám đứng lên.

Ngoài miệng tuy rằng nhận tội, nhưng sau lưng đã là một trận mồ hôi ướt đẫm.

Sau khi trở về cùng Sương Nguyệt Hành thảo luận qua, suy đoán là Tô Mộc căn bản không phải muốn bọn họ giải thích, mà là muốn thái độ của bọn họ.

Không thể nói cho Tô Mộc là Dung Dữ xuất thân nam quan, tuy rằng hắn còn chưa bị phá thân, nhưng danh tiếng nam quan, chính là khinh nhờn bệ hạ.

Cũng không thể vào lúc này vứt bỏ Dung Dữ, nếu không bệ hạ sẽ nghĩ như thế nào về phủ tướng quân!

Cho nên chỉ có thể kiên trì tới đây thỉnh tội.

"Đứa nhỏ Dung Dữ kia tùy hứng một chút, bệ hạ nếu muốn giáo huấn, cứ giáo huấn một phen, thần mang về nhà giáo dưỡng lại cho tốt. Không thể hầu hạ bệ hạ, là đứa nhỏ này không có phúc khí."

Sương Nguyệt Hành ở một bên phụ họa, cho thấy trách nhiệm của bọn họ.

Thật sự đem tội mưu hại mà Tô Mộc nói giải thích thành tính tình hài tử hồ nháo.

"Trẫm nhớ rõ, mưu hại trẫm, tru di cửu tộc." Tô Mộc chậm rãi nói.

Triều Nhạc tướng quân và Sương Nguyệt Hành: !?

Cũng không thấy trong cung nhân truyền ra chuyện bệ hạ bị ám sát, sao Dung Dữ đã thành mưu hại bệ hạ rồi?!

Điều này không phù hợp với dự đoán của bọn họ.

Còn tru di cửu tộc?

Tội danh bị giam giữ ở chỗ này, đã có thể nghiêm trọng.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 627: Trẫm chính là thiên hạ (7)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 628: Trẫm chính là thiên hạ (8)


<i><b>Chương 628: Trẫm chính là thiên hạ (8)</b></i>

Lúc hắn cho rằng mình đắc thủ, gót chân trái Tô Mộc dùng lực, hướng sang một bên né tránh nửa bước, cầm lấy cổ tay hắn nắm chặt cây trâm, mang theo hắn xoay tròn một cái, hai người ngã xuống giường.

Tô Mộc đè lên người hắn, Dung Dữ nhìn cô, con ngươi nhiễm giận dữ, mị đến tựa như đang mời cô thưởng thức.

"Ngươi thua." Tô Mộc mở ngón tay cầm cây trâm của hắn ra, nắm cây trâm, cắm lên tóc mình, "Trâm ta nhận lấy."

"Ai tặng ngươi!?" Dung Dữ tức giận, tức giận đến bệnh trạng trắng nhợt nhạt trên mặt nổi lên đỏ ửng.

Làm sao có thể có nữ tử mặt dày vô sỉ như vậy!?

"Đứng lên." Bị cô áp chế, hắn vô cùng không thoải mái.

Từ nhỏ đến lớn, còn chưa từng thân cận với nữ tử như thế.

Tô Mộc dùng sức, từ trên người hắn bật người đứng lên, sau đó dừng ở mép giường, nhìn hắn, mới phát hiện hắn thay một thân bạch y đêm qua.

"Sao lại thay xiêm y?"

Một thân bạch y này mặc mặc dù mờ nhạt, nhưng làm nổi bật sắc mặt hắn càng trắng, thân hình càng thêm đơn bạc, không tốt.

"Ta... Khụ khụ khụ..." Hắn quýnh lên, tức ngực vừa lên, liền nhịn không được ho khan.

Muốn nói chuyện lại không thể nói, thần sắc nóng nảy, ho đến cũng càng gấp.

Nàng ta còn không biết xấu hổ mà hỏi?

Hắn là một nam tử, bị một nữ tử nhìn sạch, về sau gả đi như thế nào?

Thật sự là...

Thật là một người đáng giận!

Tô Mộc đỡ hắn dậy, nhẹ nhàng vỗ lưng hắn.

Nhìn ửng đỏ trên mặt hắn vẫn không bớt, sờ sờ trán hắn.

Nóng...

Sao lại nóng rồi?

Dung Dữ hoãn lại còn chưa kịp mở miệng, đã bị Tô Mộc ấn trở lại giường, sau đó đắp chăn.

"Há miệng." Bên môi có mùi thuốc truyền đến, vừa nhìn, là thuốc cô nắm trong ngón tay.

Dung Dữ nghiêng đầu, nhắm mắt không để ý tới.

Tô Mộc cũng không chiều hắn, mà là bóp miệng hắn, đem thuốc ném vào.

"Nếu nôn ra, trẫm không ngại dùng miệng đút cho ngươi."

Đôi mắt đẹp Dung Dữ bất ngờ mở ra, trừng mắt nhìn cô.

Thật là một nữ tử không biết xấu hổ!

Lại, lại uy h**p hắn như thế?!

Dung Dữ uống thuốc, không bao lâu lại buồn ngủ.

Sau đó mấy ngày nay hắn cứ lặp đi lặp lại tốt lên lại nóng, tốt lên lại nóng.

Thân thể này của hắn thật sự yếu đến mức cực hạn, chỉ có thể dưỡng thật tốt.

Giờ phút này, Dung Dữ cũng đặc biệt hận thân thể của mình, sao lại không khỏi, mỗi ngày đều ở chỗ nàng, tuy nói nàng không chạm vào mình, nhưng cùng giường chung gối, quả thực làm tổn thương tiết tháo của hắn.

"Dung công tử, nên uống thuốc rồi."

Cung nhân bưng thuốc đến đình bên bờ sông, đưa đến tầm tay Dung Dữ đang ngồi phơi nắng.

Dung Dữ nhíu mày, bưng chén thuốc lên, ngửa đầu rót vào cổ họng.

"Dung công tử, mứt hoa quả."

"Không cần."

Hắn còn không đến mức yếu ớt đến mức ngay cả chút đắng này cũng không nhịn được.

Cung nhân cung kính lui ra, chỉ đứng ở xa xa chờ sai phái.

Bên cạnh đình là một hàng cây liễu, ngăn cách đình với con đường dẫn tới tẩm điện của Tô Mộc.

Lúc Dung Dữ phơi nắng, con đường bên liễu truyền đến tiếng bước chân cùng tiếng nói chuyện:

"Thị quân, ngài tự tay làm điểm tâm, bệ hạ nhất định sẽ rất cao hứng."

Dung Dữ vừa nghe liền biết là người nào, xưng hô chính là thị quân, ngoại trừ Vân Hoa Quân, còn có thể có người nào?

"Bệ hạ nhiều ngày chưa từng tới, ta đến như vậy, có thể chọc bệ hạ không vui hay không?"

"Thị quân, ngài cứ yên tâm đi."

...

Tiếng bước chân dần dần xa, tiếng nói chuyện của bọn họ không thể nghe thấy rõ ràng.

Ánh mắt Dung Dữ khẽ đảo, không biết nghĩ cái gì, mím môi, sau đó đứng dậy trở lại tẩm cung, không bao lâu liền nhìn hắn lại đi ra.

Bước chân cấp tốc hướng Cung Uyển nơi các bọn công tử tuyển tú ở.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 629: Trẫm chính là thiên hạ (9)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 630: Trẫm chính là thiên hạ (10)


<b><i>Chương 630: Trẫm chính là thiên hạ (10)</i></b>

"Tiểu Cừu, đi."

Tô Mộc xoay người rời đi, con sói gọi là Tiểu Cừu kia cũng đi theo phía sau vài bước, quay đầu lại nhìn người phía sau, xuyên thấu qua đám người, ánh mắt rơi vào trên người Dung Dữ, mang theo nghi hoặc.

Một đám Ngự lâm quân cùng cung nhân cũng đều đi theo phía sau cô.

"Cung tiễn bệ hạ."

Một đám công tử nhìn theo đội ngũ Ngự lâm quân đẹp trai bảo vệ ở phía sau, trái tim khẽ động.

Bệ hạ mê người như thế...

Dung Dữ trở lại phòng, ngồi trở lại vị trí của mình, cúi đầu tâm tình không rõ.

"Bệ hạ uy vũ, ngay cả sủng vật nuôi dưỡng cũng đặc biệt như thế."

"Nghe nói sủng vật của bệ hạ ngoại trừ con sói này, còn có một con nữa."

"Cái gì là cái gì?"

"<i>Hải Đông Thanh*</i>."

<i>*Hải Đông Thanh: Chim ưng.</i>

"Thật muốn trông thấy ra sao?"

"Ta nhát gan, con sói này đã dọa nửa cái mạng rồi, cũng không muốn gặp lại."

"Ngươi xem Dung Dữ không sợ kìa."

Nói đến đây, tất cả mọi người nhớ tới bộ dáng con sói cọ Dung Dữ vừa rồi, sôi nổi vây quanh.

"Dung Dữ, ngươi thuần phục con sói kia như thế nào, lại ngoan ngoãn như thế."

"Nghe nói sói nhận mùi, Dung Dữ trước kia gặp qua con sói kia sao?"

...

Nghe bọn họ nói, Dung Dữ biết vì sao con sói kia lại ngoan ngoãn mặc cho hắn vuốt lông.

Bởi vì hắn có hương vị của nàng.

Có hương vị của chủ nhân nó.

Sắc mặt lại trắng bệch, ho vài tiếng, mấy vị công tử xung quanh nhìn thân thể hắn không khỏe, nói:

"Thân thể của ngươi, mấy ngày nay ở chỗ thái y thất cũng chưa từng tốt, như thế nào mới tốt lên?"

"Qua nửa tháng nữa, sẽ đến đại điển tuyển tú, ngươi nên dưỡng sức nhiều hơn đi."

"Nếu được chọn, thân thể ngươi quá kém không thể hầu hạ bệ hạ, vậy..."

...

Ngôn ngữ của bọn họ, là ý tốt hay có ý định khác, Dung Dữ không muốn truy cứu.

Buổi tối.

Dung Dữ ngủ ở đây mình tiến cung ở lại một khoảng thời gian ngắn trên giường, lại cảm thấy không thoải mái như thế.

Bất quá, cuối cùng cũng tạm thời chạy trốn khỏi nơi đó.

Cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bị ép vào cung, đều là bởi vì dung mạo chết tiệt này, nếu thật sự đến thời khắc cần phải vứt bỏ, khuôn mặt này của hắn...

Tay v**t v* sườn mặt mình, đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn.

Suy nghĩ có chút nhiều, đầu óc không bao lâu liền mơ màng.

Nửa đêm chỉ cảm thấy có thứ lạnh lẽo v**t v* trên trán, có nước chảy xuôi vào cổ họng khô cạn của hắn, còn có mùi hương lạnh lẽo quanh quẩn ở chóp mũi.

Chờ ngày hôm sau hắn thanh tỉnh, trong phòng vẫn chỉ có một mình hắn.

Chỉ là...

Nệm hơi lõm bên cạnh cho thấy ai đó đã đến.

Ngày thường cho dù bên ngoài đi qua tiếng bước chân, hắn đều sẽ thanh tỉnh, sao...

Dung Dữ rũ mắt, che dấu cảm xúc trong đáy mắt.

Dung Dữ xem như trở về Cung Uyển học tập.

Tiểu Cừu bên Tô Mộc sau khi từ trong lồng chạy ra, xem như hoàn toàn giải phóng.

Cung nhân đều biết đó là sủng vật của bệ hạ, không thể chọc vào.

Cũng không dám chọc, nhìn bộ dáng hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang đem hoàng cung coi là lãnh địa của nó kiểm tra, phía sau còn có Ngự lâm quân đi theo, ai dám chọc?

Thừa dịp Tô Mộc ở Ngự thư phòng, Tiểu Cừu lần nữa đi tới Cung Uyển giáo tập.

Lần này là từ cửa vào, trực tiếp đi về phía Dung Dữ.

Sau đó liền co rụt ở bên cạnh bàn Dung Dữ.

Chúng công tử nín thở, vụng trộm liếc mắt đánh giá, chỉ cảm thấy thần kỳ.

Dung Dữ nhìn Tiểu Cừu, biểu tình vi diệu.

Nó là xem mình trở thành Sương Nguyệt Quy Mạch hay là vật sở hữu của Sương Nguyệt Quy Mạch?

Đêm qua mình rửa mặt xong, trên người coi như không còn mùi của nàng, nhưng đêm qua...

Cô thừa dịp hắn mê man xuất hiện, sáng nay cùng nhau đến, trên người hắn lại dính mùi của cô.

Tiểu Cừu cảm giác được ánh mắt Dung Dữ nhìn nó, nằm úp sấp di chuyển về phía hắn một chút, sau đó dùng đầu củng vào tay hắn đặt dưới y bào.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 631: Trẫm chính là thiên hạ (11)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 632: Trẫm chính là thiên hạ (12)


<i><b>Chương 632: Trẫm chính là thiên hạ (12)</b></i>

Dung Dữ nói thật, nhưng Vân Hoa Quân chỉ coi hắn không chịu nói phương pháp, tức giận xoay người rời đi.

Hắn xem như cùng Vân Hoa Quân trở mặt, nhưng vậy thì như thế nào?

Nếu có thể trục xuất hắn ra khỏi cung, vậy coi như là giúp hắn một ân huệ lớn.

Nhưng mà lúc chạng vạng Dung Dữ nghe được Vân Hoa Quân bị hạ chỉ trục xuất ra khỏi cung, Vân Hoa Quân không muốn, liền bị bệ hạ phái người ném ra khỏi cửa cung.

Nghe nói mẫu thân Thừa tướng đại nhân của Vân Hoa Quân đến cung đòi giải thích, không thấy bệ hạ, vẫn quỳ gối trước điện.

Vân Hoa Quân bị phế, ném ra khỏi hoàng cung, thánh chỉ nói sau này cưới gả tự do.

Nhưng Thừa tướng làm sao có thể nuốt xuống ngụm đắng không giải thích được này.

Bên kia dùng bữa tối sau đó lại nghe một buổi giảng tập, Dung Dữ trở về phòng mình, khi nhìn thấy nữ tử nằm trên giường mình, hơi ngẩn ra.

Sao tối nay nàng ta lại đến sớm như vậy?

Chờ đã...

Làm thế nào hắn lại nghĩ rằng chuyện này rất tự nhiên?

Sự thay đổi tâm lý vi diệu như vậy làm cho hắn ngạc nhiên.

"Bệ hạ có tẩm cung của mình không ở, lại muốn ở cái giường nhỏ này, đã như vậy, cái giường nhỏ này liền nhường cho bệ hạ." Hắn không thể bị chi phối bởi nàng ta, cho nên hắn phải thay đổi.

"Có hài lòng không?" Tô Mộc dựa vào đầu giường nghiêng đầu hỏi hắn.

Dung Dữ: ?!

Hài lòng cái gì?

Dung Dữ suy nghĩ một chút, hiểu được nàng nói cái gì, khẽ cười nói: "Nếu bệ hạ muốn lấy ta làm bia ngắm, như vậy bệ hạ coi trọng ta."

Hôm nay Vân Hoa Quân đến tìm mình, sau đó bị trục xuất khỏi cung.

Chỉ cần điều tra một chút, sẽ liên tưởng đến trên người hắn, dù sao sủng vật của bệ hạ cả ngày dính vào bên cạnh hắn, nếu không phải được bệ hạ chỉ thị, làm sao có thể vô duyên vô cớ đi theo hắn.

Nghĩ như vậy, Vân Hoa Quân bởi vì hắn bị trục xuất khỏi cung, như vậy hắn nhất định sẽ trở thành đối tượng địch nhân của phủ Thừa tướng.

Hắn là mang danh nghĩa thân thích phủ Tướng quân tiến cung.

Phủ Tướng quân và phủ Thừa tướng từ trước đến nay không hợp, chuyện này chỉ làm cho phủ Tướng quân và phủ Thừa tướng càng thêm không hợp, ở trên triều đình hình thành tình thế hai bên đối đầu.

Mà hắn là người có thể khiến bệ hạ trục xuất Vân Hoa Quân, sẽ trở thành mục tiêu thù địch và lợi dụng của những công tử này.

Nhưng...

Sương Nguyệt Quy Mạch, ngươi bỏ sót một bước không tính được.

Theo lời hôm nay Vân Hoa Quân tìm mình, phủ Thừa tướng chắc hẳn đã biết được xuất xứ của hắn, đang chờ lấy thân phận của hắn làm nhược điểm uy h**p phủ Tướng quân.

Không biết chờ Thừa tướng đem thân phận của mình nói cho nàng...

Nàng sẽ là vẻ mặt kiểu gì.

Dung Dữ cười nhiều hơn một tia tự giễu.

"Nếu ngươi nhất định muốn xuyên tạc ý tứ của trẫm, trẫm sẽ mất hứng." Tô Mộc lúc này đây thật sự rất thuần túy chính làm cho hắn hết giận.

Nhưng hết lần này tới lần khác vị trí của cô, làm chút gì cũng khiến cho người ta cảm thấy có ý đồ khác.

"Bệ hạ mất hứng, thì như thế nào?" Dung Dữ đứng, nhìn cô.

Tô Mộc từ trên giường đứng dậy, lắc mình đến trước mặt hắn.

Dung Dữ phòng bị rút lui về phía sau, Tô Mộc theo phương hướng của hắn, đem hắn đặt lên cột.

Trong ánh mắt phòng bị của Dung Dữ, cô bất ngờ không kịp đề phòng hôn lên môi hắn.

Hai mắt Dung Dữ hơi mở:!?

"Được rồi, ngủ đi." Tô Mộc đã trở lại giường.

Dung Dữ còn đang ở trạng thái khiếp sợ khi chạm vào môi hắn trong khoảnh khắc xúc cảm mềm mại vừa rồi.

Hắn, hắn bị một nữ tử khinh bạc!?

"Sương Nguyệt Quy Mạch! Ngươi... Ngươi!" Dung Dữ giận!

Khuôn mặt dùng tốc độ có thể thấy được đỏ lên, đôi mắt đẹp trừng mắt nhìn Tô Mộc.

"Ngủ cũng ngủ rồi, hôn một cái cũng không quá đáng." Tô Mộc nhướng mày nói.

Dung Dữ: !?

Phất tay áo ra khỏi cửa!

Cho dù cùng giường chung gối, bọn họ cũng không phải quan hệ như vậy!
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 633: Trẫm chính là thiên hạ (13)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 634: Trẫm chính là thiên hạ (14)


<b><i>Chương 634: Trẫm chính là thiên hạ (14)</i></b>

Tô Mộc đưa tay nắm lấy tay hắn, làm cho Dung Dữ đang có suy nghĩ khác thân thể cứng đờ.

Trong tay truyền đến xúc cảm trên tay cô...

Vành tai Dung Dữ lại đỏ lên.

"Hồ lô đường, hồ lô đường..."

"Son phấn, son phấn..."

"Bánh bao nóng mới ra lò, đi ngang qua đừng bỏ lỡ."

...

Dung Dữ nhìn tay kia của mình bị Tô Mộc nhét một cái kẹo hồ lô, mà cô đang đứng trước quầy bánh bao mua bánh bao thịt.

Phảng phất sau khi từ hoàng cung đi ra, đế vương liền trở thành bá tánh bình dân bình thường.

Việc hoán đổi thân phận vô cùng tự nhiên, hoàn toàn không nhìn ra chút không thích ứng và lúng túng nào của cô.

Sương Nguyệt Quy Mạch, ngươi đến tột cùng là một người như thế nào?

Dung Dữ siết chặt hồ lô trên tay, vẫn không ăn, Tô Mộc mua bánh bao nóng, nhét vào lòng Dung Dữ:

"Ăn chút nóng."

Nói xong đem hồ lô đường trên tay hắn nhận lấy.

Xâu kẹo hồ lô chua ngọt ngon miệng bị cô cắn một quả, sau đó đưa tới bên môi Dung Dữ, ý bảo hắn cắn một cái.

Nhìn cô phồng má nhai, Dung Dữ cũng không biết mình như thế nào đã bị mê hoặc cắn một miếng, hồ lô ngào đường đỏ rực bị hắn cắn một miếng, lộ ra thịt quả bên trong.

Trong miệng Dung Dữ tản ra hương vị chua chua ngọt ngọt, khiến cho hắn có khẩu vị ăn uống.

Dưới ánh mắt Tô Mộc, rất nhanh liền đem một xâu kẹo hồ lô ăn xong.

"Nhổ hạt." Tô Mộc đưa tay đặt lên môi hắn.

Dung Dữ nghiêng đầu, dùng tay của mình đón hạt trong miệng.

Hai người đi đi dừng dừng, một đường ăn không ít đồ.

Trên đường cũng không ít người bởi vì dung mạo hai người ghé mắt nhìn.

Đặc biệt là Dung Dữ, chỉ là nếu có người tới bắt chuyện, Tô Mộc một chữ "Cút" đuổi người chạy, nếu như không thức thời, vậy thì bị đánh một trận xám xịt rời đi.

Tô Mộc đang dắt Dung Dữ đi về phía trước, Dung Dữ đột nhiên đứng yên bất động, Tô Mộc nhìn lại, phát hiện tầm mắt của hắn vừa mới từ chỗ nào đó quay trở về.

"Sao thế?" Tô Mộc hỏi.

"Ta muốn đi nhà xí." Tai hắn đỏ lên.

Tô Mộc nhìn xung quanh, sau đó đi vào một tửu lâu, cùng lão bản tửu lâu thương lượng một phen, sau đó bảo hắn đi.

"Đi đi." Tô Mộc buông tay hắn ra, cũng đem đồ ăn trên tay hắn cầm lấy.

Dung Dữ cúi đầu nhìn bàn tay còn mang theo nhiệt độ của cô, xoay người rời đi.

Chờ hắn rời khỏi tầm mắt Tô Mộc, đến hậu viện có nhà xí, hắn ngước mắt nhìn bầu trời, thần sắc trong nháy mắt mê mang, hắn hẳn là nhân cơ hội chạy trốn, nhưng vì sao tâm tư chạy trốn đột nhiên không nặng như vậy?

"Ôi, đây không phải là Dung Dữ sao?"

"Thật đúng vậy."

"Mau tới mau tới, là Dung Dữ!"

"A, thật đúng là hắn."

Dung Dữ nghe được âm thanh, tầm mắt vừa chuyển.

Lầu hai cách vách viện này, cửa sổ một phòng mở ra, mấy nam tử trang điểm đậm đang đứng, nhìn phương hướng của hắn chỉ trỏ.

Dung Dữ lạnh lùng, xoay người muốn rời đi.

"Tốt xấu gì cũng cùng nhau ở chung một khoảng thời gian, như thế nào, trèo lên cành cao của Tướng quân, ngay cả nói chuyện với chúng ta cũng không chịu?"

"Cũng là tướng mạo ngươi tốt, chờ ngươi già nua sắc suy, ngươi còn không bằng chúng ta đây?"

"Đến lúc đó nếu như muốn trở về, chúng ta còn rất hoan nghênh."

Theo lời bọn họ nói, con ngươi Dung Dữ đột nhiên hiện lên hoảng loạn.

Không phải bởi vì lời nói của bọn họ, mà là bởi vì nữ tử chậm rãi đi về phía trước mắt hắn.

"Xong rồi?" Tô Mộc hỏi.

"Đó không phải là Triều Nhạc tướng quân mà, nhìn cũng không giàu thì quý."

"Dung Dữ, ngươi lại leo lên vị quan nhân nào? Thật là phúc khí tốt."

"Nhưng đừng quên mấy huynh đệ chúng ta."

...
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 635: Trẫm chính là thiên hạ (15)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 636: Trẫm chính là thiên hạ (16)


<i><b>Chương 636: Trẫm chính là thiên hạ (16)</b></i>

Trong lúc Tô Mộc dùng bữa trưa, lần lượt có cung nhân đến báo, nói vị đại nhân nào bởi vì thân thể không khỏe mà ngã bệnh; vị đại nhân nào đói đến đau dạ dày; vị đại nhân dân nào miệng sùi bọt mép bất tỉnh nhân sự...

Tô Mộc sai cung nhân truyền lời, nếu thân thể đều không khỏe, vậy để cho các vị đại nhân ở trong cung, gọi thái y tới xem bệnh.

Chờ thân thể khôi phục, lại nói chuyện này.

Các quan chức nghe kết quả như vậy, nội tâm muốn hỏng mất.

Nhưng hoàng mệnh ở trên, không thể không theo.

Cuối cùng cung nhân đỡ các vị đại triều thần lên, đỡ tới thiên điện.

Thiên điện có mấy cung nhân đã trải giường xong.

Các triều thần: !?

Đây là...

Để bọn họ ngủ chung giường lớn sao?

"Bệ hạ nói, như vậy thuận tiện cho các vị đại nhân bồi dưỡng tình cảm, dễ giao tiếp trao đổi."

Đây là cách nói của cung nhân sau khi gọt giũa.

Tô Mộc nói là thuận tiện cho bọn họ cấu kết.

Các triều thần thống nhất đều bị lưu lại trong cung qua đêm.

Ngày hôm sau, cung nhân nói, các vị đại nhân thân thể không khỏe, hôm nay ngày bãi triều, đến khi đại nhân thân thể tốt mới thôi, đều bãi triều.

Nếu các vị đại nhân cảm thấy tốt, vậy thì cùng cung nhân nói một phen, các nàng sẽ đi mời bệ hạ lại đây.

Các triều thần: "..."

Cho đến nay, chưa bao giờ nghe nói về một điều như vậy.

Đây chính là biến tướng của giam lỏng các nàng sao!?

"Thừa tướng đại nhân hiện giờ như thế nào cho phải đây?"

"Đúng vậy đúng vậy, bệ hạ làm như thế, quả thực là..."

"Ở trong hoàng cung này, cẩn thận ngôn từ!"

"Bổn thừa tướng xem ra, bệ hạ muốn, bất quá chính là cho ta một giáo huấn. Chuyện Xuân Phong Lâu này, lấy cớ mà thôi."

"Nói như vậy, Xuân Phong Lâu ở kinh thành từ tiên đế vẫn luôn hoạt động, cũng chưa bao giờ xảy ra chuyện, lần này bệ hạ đột nhiên niêm phong, còn liên lụy đến mọi người chúng ta, ta suy đoán..."

"Có nội gian!"

...

Bên này đang nghi ngờ lẫn nhau, bên kia Tô Mộc đang trêu chọc Tiểu Cừu chơi đùa.

Tiểu Cừu nhìn đũa Tô Mộc kẹp thịt, lấy lòng hừ hừ, cái đuôi vểnh lên lay động trái phải.

Tô Mộc đem thịt bỏ vào trong chén của nó, Tiểu Cừu một ngụm đã nuốt chửng, con ngươi tản ra hàn quang tiếp tục nhìn Tô Mộc.

"Đi." Tô Mộc mang theo nó đi đến Ngự Thiện Phòng.

Đầu bếp cung nhân Ngự Thiện Phòng còn tưởng rằng mình phạm phải sai lầm gì đó, thỉnh an xong quỳ trên mặt đất lạnh run.

Tô Mộc hỏi một câu gia cầm nuôi nhốt ở đâu?

Sau đó dẫn Tiểu Cừu rời đi.

Tô Mộc nhìn con gia cầm đang nhảy nhót: "Muốn ăn tự mình bắt."

Tiểu Cừu liếc Tô Mộc một cái, thân thể linh hoạt nhảy lên, liền đi vào giữa đàn gia cầm.

Một ngụm cắn một con, sau đó mang theo con gà chết thẳng cẳng lại nhảy ra.

Ném đến chân Tô Mộc: Nè, cho cô.

"Thức ăn của ngươi." Bởi vì đã từng nhập vào thân thể lớn lên từ nhỏ trong bầy sói, cho nên Tô Mộc có thể nhìn ra ý tứ của nó.

Tiểu Cừu lại đẩy đẩy con gà chết thẳng cẳng kia.

Nướng, ta muốn ăn nướng.

"Tự mình làm." Tô Mộc nói xong, xoay người rời đi.

Để lại Tiểu Cừu vẻ mặt ngây ngốc: "..."

Nếu tự nó có thể làm, còn muốn cô làm cái gì?

Tiểu Cừu xoay quanh con gà, sau đó ngậm gà đến gần nhà bếp.

Mọi người trong phòng bếp sợ tới mức không nhúc nhích nhìn nó.

Tiểu Cừu ném gà xuống đất, dùng móng vuốt đẩy đẩy, hừ nhẹ hai tiếng.

Mọi người trong phòng bếp: !?

Ý nó là sao?

Là đe dọa bọn họ sao?

Giết gà dọa khỉ?

Bọn họ không làm gì cả? Tại sao lại đe dọa bọn họ?

Tiểu Cừu lại đẩy đẩy, nhìn người phòng bếp vẫn không nhúc nhích, sợ hãi nhìn nó.

Nó tính khí nóng nảy!

"Ngao ~~"

Trong hoàng cung đột nhiên truyền ra một tiếng sói kêu giận dữ.

Mọi người nhìn về phía âm thanh phát ra, vuốt vuốt da gà nổi trên người.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 637: Trẫm chính là thiên hạ (17)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 638: Trẫm chính là thiên hạ (18)


<i><b>Chương 638: Trẫm chính là thiên hạ (18)</b></i>

【 Ký chủ, phần nhiều là do nguyên chủ không được lòng người, mà hiện tại ký chủ đang đi theo con đường cũ của nguyên chủ, thậm chí còn tàn nhẫn hơn nguyên chủ. 】

Cửu Thiên Tuế muốn cùng ký chủ tán gẫu chuyện tám hào này.

Lòng người?

"Lòng người dễ thay đổi, không bằng tiền bây giờ tới." Tô Mộc nói.

【 Ký chủ, bổn hệ thống không xoắn xệch ngụy biện này đó với cô. 】

Nó biết mình không thể nói lại ký chủ, cho nên quyết đoán không dây dưa tiếp.

【 Bổn hệ thống chỉ quan tâm đến việc hoàn thành nhiệm vụ! 】

"Vậy mi có thể câm miệng."

【 Ký chủ, cô như vậy sẽ mất đi bổn hệ thống, cô có biết không? Bổn hệ thống tốt bụng nhắc nhở cô, hoàn thành nhiệm vụ sớm không tốt sao? Hết lần này tới lần khác muốn dính dáng đến nữ chính làm gì? 】

"Bởi vì nàng ta ngăn trở cuộc hành trình tranh bá (tiền đồ) của ta."

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

【 Ký chủ, cô là cái móng heo lớn! Hừ! 】

"Đa tạ khích lệ."

【 Chúc ký chủ sớm <i>'lạnh'*</i> một chút. 】

<i>*凉(Lương): Lạnh, ý câu này là chết, xong đời.</i>

"Mi cũng vậy."

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Được rồi, trên đây chỉ là lời nói lúc nó tức giận, ký chủ mà lạnh có nghĩa là nó cũng lạnh luôn.

Đừng làm tổn thương lẫn nhau.

【 Ký chủ, cô có thể nghiêm túc cùng bổn hệ thống tâm sự nhân sinh không? Thơ từ ca phú nói về triết học nhân sinh. 】

"Cho ta một trăm tích phân."

Cửu Thiên Tuế: 【 !? 】

【 Xin chào ký chủ, tạm biệt ký chủ. 】

Cửu Thiên Tuế tự rước khinh nhục đã im lặng.

Cửu Thiên Tuế dỗi xong, Tô Mộc đi tìm Dung Dữ.

Dung Dữ đang bị một đám nam tử vây quanh, hỏi hắn về chuyện của cô.

Tô Mộc né tránh tất cả mọi người, đến phòng hắn đợi.

Dung Dữ trở về, nhìn thấy trước bàn làm việc của mình, cô đang ngồi cầm giấy bút nghiêm túc không biết đang viết cái gì.

Tô Mộc nghe được tiếng bước chân, ngước mắt nhìn hắn một cái, sau đó tiếp tục vùi đầu vào giấy.

Dung Dữ nhìn bóng lưng không hề đề phòng của cô, bàn tay giấu trong tay áo rộng siết chặt, dời tầm mắt, đáy mắt nặng nề suy nghĩ cái gì đó, sau đó đứng dậy đi về phía cô.

Động tác cực kỳ tự nhiên, giống như bình thường, không có chút khí tức nguy hiểm nào.

Tô Mộc nghe được tiếng bước chân của hắn, nghiêng người ra, mở miệng: "Ngươi nhìn xem, thích không?"

Tay dưới áo của Dung Dữ run rẩy.

Nghe giọng nói của cô, thần sắc lạnh nhạt nhìn tờ giấy trước mặt cô.

Tòa nhà bốn tầng, trung tâm tòa nhà trống rỗng một khối vòng tròn, giương mắt là có thể nhìn thấy bầu trời xanh biếc.

Vị trí trống rỗng là một đài cao tròn.

Được bao quanh bởi một căn phòng.

"Đài cao này hàng ngày sẽ biểu diễn ca múa nghệ kỹ của Sương Nguyệt quốc... Trong những phòng nhỏ này bày biện một bàn trà, cho khách thưởng trà xem biểu diễn..."

Giọng nói nhẹ nhàng của cô giải thích những gì trên bản vẽ.

Dung Dữ nghe dần dần mê mẩn, hắn thậm chí còn nghĩ...

Lúc đó hắn ở trên đài này vì nàng đánh đàn, mà nàng ngồi trong phòng nhỏ thưởng trà, chỉ có hai người bọn họ...

"Ngươi cảm thấy thế nào?" Cuối cùng Tô Mộc lại hỏi.

Dung Dữ phục hồi tinh thần lại, đối diện với con ngươi Tô Mộc, phảng phất như ý nghĩ vừa rồi của mình bị nhìn thấu, vành tai không khỏi đỏ lên.

"Rất tốt."

"Dung Dữ, ngươi đến đặt tên được không?"

Ở Sương Nguyệt quốc, tòa nhà bị niêm phong có thể dùng giá cao trùng kiến.

Tô Mộc dự định trùng kiến Xuân Phong Lâu thành như vậy, dùng phương thức mới mẻ độc đáo để kinh doanh.

Đây đều là lệnh tâm phúc của cô âm thầm đi làm.

Nghe cô nói muốn hắn đặt tên, Dung Dữ ngẩn người, sau đó trong đầu hiện lên một cái tên: "Bán Nhật Nhàn, được không?"

"Bán Nhật Nhàn, trộm đến kiếp phù du Bán Nhật Nhàn, ý cảnh biếng nhác, nhàn nhã, ngược lại cực tốt."

Tô Mộc nói xong, ở bên cạnh bản vẽ viết ba chữ "Bán Nhật Nhàn".

Đi tới trước cửa sổ, mở cửa sổ, bảo ám vệ cầm đi, chuẩn bị khởi công.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 639: Trẫm chính là thiên hạ (19)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 640: Trẫm chính là thiên hạ (20)


<i><b>Chương 640: Trẫm chính là thiên hạ (20)</b></i>

"Thật sự là đáng tiếc, Triều Nhạc tướng quân sau này lại mất đi một nơi mua vui."

Thừa tướng cũng không tức giận, mà biến tướng cười nhạo Triều Nhạc tướng quân cả ngày trầm mê nơi thanh sắc.

"Bổn tướng quân không cần Thừa tướng đại nhân quan tâm, Thừa tướng đại nhân vẫn nên quan tâm hôn sự của Nhị công tử đi."

Thừa tướng biến sắc, hừ một tiếng, quay đầu không nói lời nào.

Triều Nhạc tướng quân cùng Thừa tướng ngoài miệng đấu đá, những người còn lại đều thành thói quen, không có náo loạn quá lớn, cũng không để ý tới.

Một trận ầm ĩ này, rõ ràng là Triều Nhạc tướng quân chiếm thế thượng phong.

Hiện giờ ai không biết Nhị công tử nhà Thừa tướng cũng chính là Vân Hoa Quân bị phế truất kia, cho dù bệ hạ chưa từng đụng qua, nhưng mang danh hào như vậy, ai dám cưới chứ?

Đây cũng là một cái gai Thừa tướng mắc kẹt trong cổ họng gần đây.

Lại cứ, Triều Nhạc tướng quân nói làm cho đâm càng sâu hơn.

Sắc trời từng chút tối xuống, bệ hạ còn không có tin tức, tâm tình chúng thần vi diệu.

"Các vị đại nhân, thánh chỉ bệ hạ." Cung nhân vội vàng đến nắm cổ họng lớn tiếng nói.

Bệ hạ... Trở lại rồi!?

Chúng triều thần rất nhiều tâm tư nhìn thánh chỉ minh hoàng kia, sôi nổi quỳ xuống.

"Thần chờ tiếp chỉ."

"Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết: Chúng thần vất vả, tối nay ở trong cung nghỉ ngơi..."

"Các vị đại nhân, thiên điện đã thu thập xong, bữa tối cũng đã chuẩn bị xong, mời đi." Cung nhân cung kính nói.

Các triều thần: !?

Nhớ tới cái giường cứng rắn kia, người chen chúc, các nàng tỏ vẻ một chút cũng không muốn trải nghiệm nữa!

Thánh chỉ đến trong tay các triều thần, vừa nhìn mực kia vẫn còn mới, chữ viết này là chữ viết của bệ hạ không thể nghi ngờ.

Bệ hạ đã thật sự trở lại!

Thánh chỉ này, chính là nàng đang chứng minh với các nàng, nàng đã bình an trở về.

"Bệ hạ trở về là tốt rồi, chúng thần tuân chỉ."

"Chúng thần tuân chỉ."

Không tuân chỉ còn có thể làm gì?

Tạo phản hay sao?

Giờ phút này Tô Mộc quả thật trở về, đang nằm ở trong phòng Dung Dữ, bảo hắn băng bó vết thương cho mình.

Vết thương này không phải do người khác làm bị thương, là chính cô không cẩn thận cắt một đường.

Chuyến đi ra cửa này, đến thành trì cách kinh thành không xa nhìn một phen, vẫn có thể thấy được sản nghiệp của lão bản sau lưng Xuân Phong Lâu chiếm cứ vị trí chủ yếu.

Trên đường trở về kinh, gặp thích khách, trong lúc chém giết, lúc cô cưỡi ngựa trượt xuống chém đối phương, bị vũ khí sắc bén lộ ra ngoài trong lúc đánh nhau lập tức làm bị thương miệng hổ.

Thích khách đã bị khống chế hết, trước tiên nhốt trong không gian kín mít mấy ngày, sau đó đi thẩm vấn, hiệu quả càng tốt.

Bất quá thích khách là do ai phái, cô cũng suy đoán ra.

Dung Dữ rũ mắt nghiêm túc băng bó cho cô, nhìn vị trí vết thương...

"Được rồi."

Tô Mộc tiến lại gần, khẽ hôn lên trán hắn: "Ngươi ngủ trước, trẫm lúc sau sẽ đến."

Dung Dữ nhìn bóng lưng cô rời đi, tay v**t v* vị trí trán cô vừa mới khẽ hôn, xúc cảm nhẹ nhàng mềm mại.

Trong nháy mắt đó, hắn phảng phất nghe được trong lòng có tiếng hoa nở.

Bàn tay Dung Dữ v**t v* trán trượt xuống, rơi vào ngực mình.

Nhịp tim đập bất thường đó nói với hắn rằng, hắn động tâm.

Đời này, sống nông cạn một chút, thế nhưng tham luyến chút ấm áp này, yêu đế vương vô tình, chính là số mệnh của hắn đi.

Hắn vẫn nhắc nhở mình không thể trầm mê, nhưng chung quy vô lực chống cự.

Nếu đã tham luyến, vậy thì phóng túng đi, một đời này...

Nhớ tới các công t* c*ng Uyển tuyển tú, con ngươi Dung Dữ tối sầm lại.

Sương Nguyệt Quy Mạch...

Là ngươi trêu chọc ta trước, nếu ngươi thay lòng đổi ý, ta nhất định cùng ngươi đồng quy vu tận!

Một lúc sau, Tô Mộc trở về, ôm Dung Dữ, Dung Dữ lần đầu tiên ôm ngược lại eo cô, buồn bực ở trên vai cô hỏi: "Sương Nguyệt Quy Mạch, ngươi sẽ cho ta phân vị cỡ nào?"
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 641: Trẫm chính là thiên hạ (21)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 642: Trẫm chính là thiên hạ (22)


<b><i>Chương 642: Trẫm chính là thiên hạ (22)</i></b>

"Bệ hạ, tuy nói Dung Dữ là chất nhi của thần, nhưng chuyện Phượng Quân còn thỉnh bệ hạ thu hồi mệnh lệnh, bàn bạc kỹ hơn."

Triều Nhạc tướng quân nói xong, cũng đi cùng chúng triều thần tiếp tục quỳ.

Triều Nhạc tướng quân và Thừa tướng đối lập không sai, nhưng một mình nàng ta cũng không lợi hại đến mức có thể đối kháng chúng triều thần.

Vị trí Phượng Quân này nếu là một đứa hài tử nào đó của nàng ta ngồi lên, nàng ta không nói hai lời đều sẽ ủng hộ.

Nói cho cùng vẫn là chột dạ.

Bọn họ thích quỳ cứ quỳ, Tô Mộc trở về ôm Dung Dữ ngủ.

Dung Dữ ngoại trừ một danh tiếng Phượng Quân, danh chính ngôn thuận ở lại tẩm cung bệ hạ, những thứ khác đều không có biến hóa gì.

Hắn không cần nhiều cung nhân hầu hạ, cũng không cần nghi thức sắc phong long trọng như thế nào, càng không cần cung điện huy hoàng.

Hắn nhìn dung nhan an nhàn đang ôm mình nhắm mắt ngủ...

Như vậy là tốt rồi...

Chúng thần quỳ gối ngoài điện, thỉnh thoảng còn có cung nhân bưng trà rót nước cho bọn họ, thái y cũng chờ ở một bên, nếu có vị đại nhân nào ngất xỉu linh tinh, kịp thời cứu trị.

Đáng giận nhất...

Là cung nhân thế nhưng mang bàn ghế đi ra, đặt ở một bên, bên trên chuẩn bị trà nước giải khát.

Nói lời dễ nghe rằng quỳ mệt thì nghỉ ngơi một lát, uống trà, ăn chút điểm tâm, nghỉ ngơi đủ rồi tiếp tục.

Chúng thần: !!!

Bệ hạ đây là tức giận các nàng sao?!

Còn nghỉ ngơi rồi tiếp tục!

Các nàng tính toán quỳ đến khi bệ hạ hồi tâm chuyển ý, nhưng ý tứ này của bệ hạ, chính là đang nói với các nàng, nàng sẽ không thay đổi ý chỉ!

Nhìn vào chiếc ghế và bánh ngọt thoải mái ở đằng kia...

Nuốt nước bọt.

Bọn họ cũng có cốt khí!!!

Sẽ không thỏa hiệp dễ dàng như vậy!!!

Sau đó các nàng liền nhìn thấy Triều Nhạc tướng quân đứng dậy, vỗ vỗ đầu gối: "Thần khấu tạ bệ hạ hậu ái."

Sau đó...

Sau đó, nàng ta ngồi xuống ghế, uống trà ăn điểm tâm!!!

Các triều thần còn lại: !?

Thật là một Triều Nhạc tướng quân da mặt dày.

Âm thanh Triều Nhạc tướng quân ăn uống, tại nơi yên tĩnh này có vẻ đặc biệt rõ ràng.

Rốt cục một số quan viên hết lần này đến lần khác nuốt nước miếng xuống, cũng đứng lên.

Có một thì có hai, có hai thì có ba.

Cuối cùng triều thần ngồi một hàng đang ăn, mà quỳ nơi đó là Thừa tướng dẫn đầu, thân mình thẳng đến vô cùng cương trực công chính.

Một đêm qua đi, ngày hôm sau Thừa tướng hướng về phía Kim Loan Điện, chân quỳ đã chết lặng, lẳng lặng đứng lên, cung nhân tiến lên đỡ nàng, bị nàng ném ra.

"Bệ hạ, Sương Nguyệt quốc nếu tiếp tục như thế, tất vong a, tất vong a!!!" Thừa tướng kêu xong, xoay người chậm rãi đi ra khỏi cung.

Có Thừa tướng dẫn đầu, triều thần còn lại nhìn nhau một phen, cuối cùng đều chậm rãi đứng dậy rời đi.

Tô Mộc nghe được cung nhân đến báo, đang cùng Dung Dữ ăn sáng.

Dung Dữ nâng mi mắt lên, nhìn Tô Mộc.

Tô Mộc gắp thức ăn bỏ vào trong chén của hắn, sau đó chậm rãi nói: "Nói cho Thừa tướng biết, hy vọng nàng ta có thể đợi đến một ngày như vậy."

Vong quốc!?

Điều là không có khả năng.

Đây là tài sản dưới danh nghĩa của cô, cho dù bị hủy, cũng sẽ không đưa cho người khác.

Dung Dữ nghe cô nói như vậy, rũ mắt tiếp tục ăn bữa sáng.

Chúng triều thần biết cách này không thể thực hiện được, cho nên đổi đường, thúc giục Tô Mộc làm việc theo lệ thường, hậu cung tràn đầy.

Sau đó những công tử ở trong Cung Uyển tuyển tú bị thông báo rời cung.

Lý do là, bệ hạ ghét bỏ bọn họ không đủ đẹp.

Đúng vậy, so với Dung Dữ, bọn họ quả thật không đủ đẹp.

Nhưng mà, bọn họ không thừa nhận, các phương diện khác cũng sẽ thua Dung Dữ!

Không muốn rời đi.

Tô Mộc nói lần thứ hai, không đi liền ném ra ngoài.

Những triều thần có thân quyến hài tử nhận được thông báo, để cho bọn họ ở ngoài cung chờ, thân quyến hài tử của bọn họ rất nhanh đều bị ném ra khỏi cung.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 643: Trẫm chính là thiên hạ (23)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 644: Trẫm chính là thiên hạ (24)


<i><b>Chương 644: Trẫm chính là thiên hạ (24)</b></i>

"Hừ, ta giữ lại hai vị, để bệ hạ chỉ có thể nhìn không thể chạm vào, bệ hạ có cao hứng không?"

"Không thể chạm vào sao?" Tô Mộc quay đầu, ấn gáy hắn, cắn một cái trên môi hắn, "Vậy trẫm liền chạm vào ngươi."

Trên khuôn mặt vốn trắng nõn của Dung Dữ hiện lên đỏ ửng.

Hắn vốn đã sinh ra cực đẹp, lúc đỏ mặt, quả thực làm cho người ta muốn dừng lại không được, Tô Mộc nhéo nhéo mặt hắn, cảm giác trơn nhẵn mềm mại.

"Phượng Quân đỏ mặt làm gì?"

"Có chút nóng mà thôi." Dung Dữ nghiêng mặt ra, tránh ánh mắt của cô.

Sau đó nắm tay bên môi, ho nhẹ một tiếng che giấu sự xấu hổ của mình.

-

Ngoại trừ hai người Dung Dữ yêu cầu giữ lại, những người còn lại đều bị cung nhân đưa ra khỏi cung, ôm cột trụ trong cung sống chết không chịu đi, cuối cùng đều bị không chút lưu tình khiêng ra ngoài.

Dung Dữ giữ lại hai người kia ở trong cung điện không phải cách ly lãnh cung, phân phối cung nhân chiếu cố.

Một trong hai người đó, chính là một vị lúc trước Dung Dữ đi vào trong phòng hắn, dung mạo cương nghị cứng cỏi, tên là Liên Thành.

Một người khác có diện mạo dịu dàng, tên là Hoa Lăng.

"Đa tạ Phượng Quân." Liên Thành chắp tay cảm kích nói.

"Đa tạ Phượng Quân." Hoa Lăng tuy rằng trên mặt không tình nguyện, nhưng trong lòng cũng cảm kích.

Dung Dữ gật đầu, ngồi trong cung điện của hai người trong chốc lát, mới rời đi.

Ra khỏi cung điện, bóng đêm đã có chút sâu, một mình chậm rãi đi về phía Ngự Thư Phòng, cung nhân thấy hắn, đều cung kính hành lễ gọi một tiếng "Phượng Quân".

Đi ngang qua con đường nhỏ Ngự Hoa Viên, hương hoa hai bên xông vào mũi, chỉ là...

Ánh mắt Dung Dữ sắc bén bắt được bóng dáng màu đen thừa dịp bóng đêm ẩn giấu bên sườn núi giả trong hoa viên.

Đuổi theo, đối phương phản ứng cực nhanh, xoay người công kích về phía Dung Dữ, nhưng Dung Dữ thân thủ nhanh nhẹn, đón đỡ và đá vào đầu gối của người tới.

Đầu gối người tới tránh thoát, lại bị bổ bả vai...

Qua hơn mười chiêu, người tới hiển nhiên không phải là đối thủ của Dung Dữ, né tránh chạy trốn.

Dung Dữ đuổi theo.

Cuối cùng người nọ biến mất ở phụ cận lãnh cung.

Dung Dữ nhìn trái nhìn phải, cuối cùng chỉ nhìn thấy một cung nhân cầm đèn mà đến.

"Phượng Quân, bệ hạ đang tìm ngài."

"Ừm." Dung Dữ không nghi ngờ gì đã rời đi.

Cung nhân cầm đèn cúi đầu rũ mắt, Dung Dữ không thấy rõ nàng ta cúi đầu liếc mắt nhìn góc tường lãnh cung kia.

Chờ Dung Dữ theo cung nhân trở lại trong tẩm điện, không nhìn thấy Tô Mộc, mới phát giác có gì khác thường, nhưng chờ hắn đuổi theo ra, cung nhân cầm đèn kia đã sớm không thấy.

Hắn hỏi cung nhân canh giữ ở cửa, cung nhân canh cửa nói rời đi.

Cung nhân kia cùng hắc y nhân che mặt kia là một đám người!

Dung Dữ nhíu mày, nghĩ lại chi tiết vừa rồi.

Hắc y nhân che mặt đối với hoàng cung này cực kỳ quen thuộc, vả lại ở trong cung còn có người tiếp ứng.

Nếu không phải người trong cung, đó cũng là người thường xuyên ra vào hoàng cung.

Hơn nữa mùi vị trên người hắc y nhân che mặt vừa rồi, là mùi thơm nhàn nhạt, hương vị kia là do Kinh Đường quốc sản xuất.

Hàng năm có mấy hộp như vậy đưa đến các quốc gia, hương liệu này cũng chỉ là người trong hoàng tộc sử dụng, cũng không loại trừ chúng thần được đế vương ban thưởng.

Nhưng Dung Dữ càng thiên về người hoàng gia hơn.

Có thể thường xuyên tiến vào hậu cung, tính toán xuống...

Hậu cung của tiên đế hoặc là các hoàng nữ hoàng tử!

Chỉ là mọi người trong hậu cung của tiên đế, ngoại trừ mấy vị bị nhốt ở lãnh cung, còn lại đều canh giữ hoàng lăng.

Các hoàng tử, đều đã lập gia đình, hòa thân.

Gần hoàng cung, cũng là chính quân của Triều Nhạc tướng quân: Sương Nguyệt Hành.

Hắn ở phủ tướng quân một khoảng thời gian, có thể nhận ra người nọ cũng không phải Sương Nguyệt Hành.

Mà các hoàng nữ...
 
Back
Top Dưới