Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 605: Ảnh đế quốc dân (57)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 606: Ảnh đế quốc dân (58)


<i><b>Chương 606: Ảnh đế quốc dân (58)</b></i>

Phim này của Hạ Lẫm đã quay được nửa năm, trong lúc đó những bộ phim truyền hình và phim điện ảnh trước đó đều lần lượt được chiếu, mặc dù Thiên Hanh còn đang lợi dụng chuyện Hạ Lẫm hủy hợp đồng trước đó để chèn ép Hạ Lẫm, nhưng nhân khí của anh vẫn tăng lên.

Quan trọng nhất, là bởi vì thời kỳ bị bôi đen toàn mạng, bị đẩy về sau phát sóng vô thời hạn.

Điệu nhảy tương phản đáng yêu của Hạ Lẫm vô tình tạo ra hài hước trong gameshow, thu hút fan hâm mộ vô số:

"Muốn rớt nước mắt, tất cả đều bị đè ép một năm trời, rốt cục cũng phát sóng, fan Hạ Lẫm như tôi rốt cục cũng được xoay người rồi!"

"Lúc trước tôi đối với Hạ Lẫm vô cảm, chỉ là fan Weibo phòng làm việc của anh, sau khi xem mấy bộ phim truyền hình và phim điện ảnh Hạ Lẫm đóng, quyết định chuyển thành fan Hạ Lẫm! Diễn viên thực lực, mỗi một nhân vật đều khắc họa vô cùng khắc sâu, đặc biệt là học trưởng bạch nguyệt quang kia, quả thực ấm áp bùng nổ, nữ chính không ở bên anh, quả thực là mắt mù!"

"Nhân phẩm có vấn đề mới thích Hạ Lẫm, lúc trước phản bội ông chủ, còn dựa vào Trần Thi bò lên, kết quả nửa đường liền đá văng Trần Thi ra, hắn còn có thể đứng vững trong giới, rõ ràng chính là không sạch sẽ!"

"Trên lầu, chuyện lúc trước, đều do một phía Giải trí Thiên Hanh nói, dẫn dắt công chúng! Nói cái gì Hạ Lẫm dựa vào Trần Thi bò lên, chẳng lẽ Trần Thi vô dụng như vậy? Chỉ có thể tranh thủ cho Hạ Lẫm một số nhân vật nhỏ như vậy?"

"Nhân vật nhỏ? Người phát ngôn YR lớn như vậy, nhỏ đó hả?"

"Có người đỏ mắt đến không biết sử dụng đầu óc, phát ngôn của YR là Trần Thi đưa cho? Trần Thi muốn trình diễn show YR còn phải dựa vào thực lực đi phỏng vấn, nếu cô ta có năng lực lớn như vậy, đi cửa sau không phải là tốt hơn sao?"

"Dù các người nói gì đi nữa, dù sao tôi cũng đã bị Hạ Lẫm chinh phục rồi, các người thích nói mù như thế nào thì như thế đó đi."

"Weibo phòng làm việc của Hạ Lẫm vừa mới đăng động thái mới của Hạ Lẫm, tôi đi l**m màn hình trước, các cậu tùy ý."

"Chờ tôi, tôi cũng đi."

"Tôi cũng đi."

...

Giải trí Thiên Hanh mắt thấy không kìm nén được nhân khí của Hạ Lẫm, cũng biết Hạ Lẫm quyết không trở về Thiên Hanh.

Thừa dịp anh còn diễn mấy vai nhỏ, nhận một phát ngôn của YR, còn chưa đứng vững, lại lần nữa toàn phương diện tung ra tư liệu đen muốn áp chế Hạ Lẫm.

Tuy nhiên, đây chỉ là Giải trí Thiên Hanh cho rằng Hạ Lẫm không đứng vững.

Tạm thời không nói đến tài nguyên trên tay Tô Mộc, sau khi Hạ Lẫm nói chuyện với Cố Hi Văn, dùng 10% cổ phần của mình chính thức tiến vào tập đoàn Cố thị.

Anh không muốn để cho Tô Mộc biết, Tô Mộc cũng làm bộ như không biết.

Cho nên ngày hôm đó, khi Giải trí Thiên Hanh tung ra những thứ được gọi là tư liệu đen, không bao lâu sau, mấy nghệ sĩ đang dưới trướng Giải trí Thiên Hanh liền chiếm lĩnh các tiêu đề lớn.

Tư liệu đen của Hạ Lẫm khó có thể đứng vững, như vậy những nghệ sĩ của Giải trí Thiên Hanh, ngoại trừ fan não tàn và mù mắt, đều có thể nhìn ra ai thật ai giả.

Giải trí Thiên Hanh liền lâm vào khốn cảnh, đủ các loại xả giao, vì thế càng tung ra tin tức lớn, Trần Thi và một đạo diễn nổi tiếng quốc tế có quan hệ tình cảm, đem ánh mắt công chúng dời đi.

Thời đại internet, tất cả các loại scandal giải trí xuất hiện không ngừng, chẳng bao lâu tin tức đã bị che khuất, lãng quên...

Trần Thi bị Thiên Hanh lợi dụng, không thể làm gì được nuốt xuống oán khí này, dù sao cũng là chủ quản của cô ta, nếu chủ ngã xuống, như vậy lợi ích của cô ta cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Về phần đạo diễn nổi tiếng quốc tế, bất quá chỉ là một tên háo sắc mà thôi, Giải trí Thiên Hanh cho gã chỗ tốt tuyệt đối, gã cũng không phủ nhận chuyện mình phong lưu chơi qua Trần Thi trong quá khứ.

Mặc dù vị đạo diễn này rất hy vọng có thể nếm thử hương vị của Trần Thi, nhưng Trần Thi lại không muốn phối hợp, Giải trí Thiên Hanh hiện tại đang gặp khó khăn, cũng không muốn trở mặt với Trần Thi hấp dẫn rất nhiều tài nguyên trên người.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 607: Ảnh đế quốc dân (59)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 608: Ảnh đế quốc dân (60)


<b><i>Chương 608: Ảnh đế quốc dân (60)</i></b>

"Mị lực của Giang ảnh hậu thật lớn, anh Hạ Lẫm ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn." Trần Thi mặc một bộ váy dài tung bay, làm người mẫu, mỗi góc độ của cô ta đều là khung ảnh, trên mặt lộ ra nụ cười, lời nói với Giang Oanh Tâm lại đặc biệt trào phúng.

"Vậy cũng tốt hơn một người mẫu đã có tình yêu như cô." Trên mặt Giang Oanh Tâm mỉm cười, ngoài miệng lại là châm chọc khiêu khích.

"Có tình yêu thì như thế nào, không bao lâu sau sẽ chia tay, bây giờ tôi còn trẻ, có thể so sánh với Dịch Yên, còn cô thì sao? Ha ha..."

"Có thể so sánh hay không vẫn chưa biết được..."

Hai người đá xéo nhau dưới sự quay hình của truyền thông, nghiễm nhiên là tình chị em sâu đậm đang nói chuyện phiếm.

Hậu trường.

Lần trước tham gia chương trình CP kia, người trong giới gọi là Lưu lão sư, ông đang nói chuyện phiếm với Tô Mộc.

Hạ Lẫm đi qua vừa vặn nghe được trọng điểm, thì ra hai người đang nói chuyện chương trình.

"Tôi từ chối." Nếu là gameshow lần trước, anh không tham gia.

Lưu lão sư nhìn thấy Hạ Lẫm tới, liền nghĩ đến điệu nhảy lúc trước trên chương trình giải trí, buồn cười nói: "Yên tâm, không phải chương trình giải trí kia, mà là một chương trình giải trí hoàn toàn mới."

Lưu lão sư đem tiết mục nói đại khái với Hạ Lẫm một lần nữa.

Đây là một tiết mục dã ngoại ba ngày hai đêm, tịch thu tất cả những thứ bên cạnh có thể ăn được sử dụng được, toàn bộ đều do tổ tiết mục phát, đồ ăn thức uống do hoàn thành nhiệm vụ của tổ tiết mục đạt được.

Với thâm niên của Lưu lão sư, ông sẽ mời các nghệ sĩ lâu năm, những nghệ sĩ lâu năm có thể đưa những người mới mà mình thưởng thức cùng tham gia chương trình.

Sự va chạm giữa các nghệ sĩ kỳ cựu và người mới, một chương trình rất mới lạ, dù nói là chương trình, cũng chỉ là một trải nghiệm hoàn toàn mới.

Rating gì đó căn bản không lo lắng, có Lưu lão sư ở đây, mời nghệ sĩ đương nhiên không kém, cơ bản đều là loại tự mang theo lưu lượng.

Hạ Lẫm là diễn viên mà ông rất thưởng thức, cho nên ông vừa mới trò chuyện với Tô Mộc, hy vọng có thể mời Hạ Lẫm tham gia chương trình.

"Tùy ý mang theo một người?" Hạ Lẫm vẫn cảm thấy hứng thú với tiết mục này.

Lưu lão sư gật đầu: "Lúc mới nói chuyện với Tiểu Mộ, biết công ty các cậu còn có một nữ diễn viên, còn là người mới, có thể dẫn cô ấy lên chương trình, tăng thêm tỉ lệ lộ diện."

"Không phải nghệ sĩ có thể không?" Hạ Lẫm hỏi.

Tô Mộc: Ách...

Món hàng này là muốn đưa cô lên chương trình hả?

"Có thể."

"Vậy tôi muốn cùng cô ấy lên chương trình." Không có gì ngoài ý muốn, tầm mắt Hạ Lẫm chỉ vào Tô Mộc.

Lưu lão sư dùng một đôi mắt hòa ái nhìn hai người, lúc trước ông đã cảm thấy quan hệ giữa hai người này không tầm thường, xem ra, có phải bị ông nói đúng hay không.

"Như vậy chương trình đầu tiên của tôi sẽ chính thức mời các cô cậu."

"Được, phòng làm việc nhận lời mời của ngài." Hạ Lẫm mở miệng đáp lại.

Tô Mộc ngay cả lời phản đối cũng không nói được, Hạ Lẫm vội vàng cùng Lưu lão sư ước định xong, sau khi chụp ảnh, cùng Tô Mộc rời đi.

"Sao anh đưa em cùng tham gia chương trình?"

Chương trình cái gì chứ?!

Việc lớn của cô là kiếm tiền!

Tiền kiếm được khi lên chương trình cũng không đủ để cô nhét kẽ răng, còn không bằng dùng ba ngày nhìn quan sát vào hạng mục trên tay cô.

"Đã đáp ứng Lưu lão sư rồi, nếu như vi phạm hợp đồng, anh nhớ tiền phạt vi phạm hợp đồng rất cao, hẳn là giống như lần trước em nhận chương trình giải trí kia." Hạ Lẫm dùng lời Tô Mộc dùng lần trước uy h**p anh để chặn cô.

Tô Mộc: "..."

Hạ ảnh đế tuyệt không đáng yêu chút nào.

Chỉ có thể sử dụng một số thủ đoạn đặc biệt để mang theo điện thoại di động.

Cửu Thiên Tuế: Không gian vòng tay của ký chủ chỉ đơn giản là một vũ khí gian lận.

Đêm của các ngôi sao đã kết thúc, nhưng chiếm một bảng xếp hạng hotsearch trong nhiều ngày.

Sau đó, đội hình khách mời của chương trình mà Lưu lão sư dốc sức mời cũng lên hotsearch.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 609: Ảnh đế quốc dân (61)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 610: Ảnh đế quốc dân (62)


<b><i>Chương 610: Ảnh đế quốc dân (62)</i></b>

Giang Oanh Tâm nhận được tin tức, tìm quan hệ ém xuống, nhưng lúc này sự tình đều đã được đưa lên mạng.

Tin tức nặng ký này trong đêm nay giống như virus lan tràn ra...

Ảnh hậu Giang Oanh Tâm dịu dàng trong lòng fans, trong một đêm liền sụp đổ, ngay cả quan hệ công chúng cũng không thể kéo lại.

Sức mạnh của cư dân mạng vô cùng mạnh mẽ, Giang Oanh Tâm dựa vào chỗ dựa cũng không dám dễ dàng lộ diện che chở cô ta.

Cô ta xây dựng thế lực nhiều năm, thực lực giải thích cái gì gọi là tường đổ mọi người đẩy.

Trong lúc nhất thời, rất nhiều diễn viên nhỏ tiết lộ mình từng bị Giang Oanh Tâm áp bức trong đoàn làm phim...

Kết cuộc của Giang Oanh Tâm đã rõ ràng.

Chuyện Dịch Yên đã được nghịch chuyển.

Dịch Yên dưỡng thương, có Cốc Tiểu Mãn làm bạn.

Tô Mộc thì cùng Hạ Lẫm tham gia chương trình.

Từ lúc xuống máy bay, những người tham gia chương trình, trên người ngoại trừ quần áo của mình, toàn bộ đồ ăn thức uống đều đã bị tịch thu.

Không biết sắp đi đâu, đi theo tổ tiết mục là được rồi.

Trên đường đến gặp gỡ các khách mời khác.

Các góc độ trong xe đều đã được lắp đặt trên ống kính, anh trai quay phim ngồi ở vị trí lái phụ.

Tô Mộc và Hạ Lẫm ngồi ở ghế sau, hai người đều không nói gì, trên tay Hạ Lẫm cầm một hộp bánh quy ăn, Tô Mộc nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng đưa tay cầm bánh quy ăn, bầu không khí hai người ở cùng một chỗ rất tự nhiên, rất thoải mái.

Chờ đã...

Ăn, ăn!?

Không phải tất cả đều bị tịch thu sao?

Hạ Lẫm lấy từ đâu ra?!

"Hạ Lẫm tiên sinh, Mộ Hạ tiểu thư, hoan nghênh tham gia chương trình của chúng tôi, đây là thẻ nhiệm vụ đầu tiên." Anh trai quay phim phía trước vẫn là đại diện tổ tiết mục mặt không đổi sắc hoan nghênh, đưa thiệp qua.

Hạ Lẫm nhìn Tô Mộc một cái, cô đưa tay nhận lấy thẻ nhiệm vụ, mở ra đưa tới trước mắt Hạ Lẫm, để cho anh đọc ra.

Đây là một trò chơi nhỏ trên đường đến tổ tiết mục.

Kiểm tra sự ăn ý.

Tổng cộng mười câu hỏi, mỗi câu hỏi có hai lựa chọn, phải lựa chọn giống hết mới tính là hoàn thành, hoàn thành sẽ có nước uống.

Cho ba cơ hội.

Chủ đề do anh quay phim đọc:

"Sữa đậu nành, sữa."

"Sữa đậu nành." Hai người đồng thanh.

"Bánh bao nhỏ, bánh bao nhân nước."

"Bánh bao nhỏ."

"Bánh bao nhân nước."

Sự lựa chọn của Hạ Lẫm là vế trước, Tô Mộc là cái sau.

"Ngày thường em đều ăn bánh bao nhỏ, sao lại chọn bánh bao nhân nước?" Hạ Lẫm nghi hoặc.

"Ngán rồi."

Vì ăn ngán nên chọn bánh bao nhân nước?

"Anh cũng thường uống sữa đậu nành, vừa rồi anh có nên chọn sữa không?"

"Tùy ý."

"Mộ Hạ, em không thật tâm muốn chơi trò chơi này phải không?"

"Em phải suy nghĩ mới lựa chọn."

"Em không cần suy nghĩ, theo bản năng của em trả lời."

"Ồ."

Anh quay phim: "..."

Hạ ảnh đế hung dữ như vậy sao?

Vòng hai.

Bảy câu hỏi ở trước đều rất giống nhau.

Câu hỏi thứ tám: "Son dưỡng, son môi."

Hạ Lẫm lựa chọn cái sau, Tô Mộc lựa chọn cái trước.

"Phụ nữ các em không phải yêu thích thứ này nhất sao?"

"Gần đây môi em khô."

Môi khô nên dùng son dưỡng.

"Vậy em có thích son môi không?"

"Cũng được." Thứ đó cũng không phải tiền, thích hay không gì chứ?

"Phòng làm việc có nhiều thỏi son như vậy, đều là cho chó ăn." Anh mua cho cô rất nhiều?!

"Phúc lợi của phòng làm việc đưa ra."

"Sau này sẽ đổi thành son dưỡng."

Anh quay phim: "..."

Vì sao từ giọng điệu đầy ghét bỏ của Hạ ảnh đế, anh ta nghe ra cưng chiều.

Anh ta có bị ảo giác không?

Lần thứ ba.

Cuối cùng cũng thuận lợi qua.

Anh quay phim hỏi bọn họ uống gì?

Hạ Lẫm gọi cà phê ấm.

Nhân viên công tác xe phía sau đưa tới.

Chỉ có một chai.

Vốn muốn thêm một chai nữa thì phải tham gia một trò chơi nữa.

Nhưng Hạ Lẫm vặn nắp chai đưa qua cho cô, Tô Mộc tiếp nhận uống vài ngụm, đưa về cho Hạ Lẫm, anh cầm lấy ngửa đầu uống sạch.

Anh quay phim: Anh ta dường phát hiện cái gì đó!?

Anh ta cảm thấy mình hơi dư thừa ở đây?
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 611: Ảnh đế quốc dân (63)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 612: Ảnh đế quốc dân (64)


<i><b>Chương 612: Ảnh đế quốc dân (64)</b></i>

Ngăn cách sự quấy nhiễu của thế giới bên ngoài, mọi người ở vùng nông thôn nhỏ này chơi đùa vui vẻ.

Chẳng bao lâu đã đến ngày cuối cùng.

Sáng sớm khi trời còn chưa sáng, camera bên ngoài lều trại của Hạ Lẫm và Tô Mộc truyền đến động tĩnh, tổ tiết mục lập tức cho anh trai quay phim qua.

Anh trai quay phim vừa tỉnh ngủ, quấn áo bông đi tới trước lều trại còn ngáp liên tục.

Vĩ độ của vùng nông thôn nhỏ thuộc về vùng nhiệt đới, cho nên dù phía Bắc đã bước vào mùa Đông, thời tiết vẫn rất ấm áp.

Nhưng sáng sớm vẫn đặc biệt lạnh.

Hạ Lẫm đã mặc kín đứng bên ngoài, anh trai quay phim hỏi một câu: "Hạ Lẫm, hai người đây là muốn đi đâu vậy?"

"Nghe nói bên này có đài quan sát mặt trời mọc, chúng tôi đi xem một chút, anh làm sao lại tới đây?"

Anh vốn định dẫn cô đi xem, kết quả sớm như vậy còn kinh động đến tổ tiết mục.

Anh trai quay phim: "..."

Điều này muốn anh ta trả lời như thế nào!?

Anh ta cũng không muốn tới làm bóng đèn, thật sự một chút cũng không muốn.

Lúc Tô Mộc đi ra, thân thể nhỏ nhắn quấn trong chiếc áo khoác cùng kiểu với Hạ Lẫm, gió lạnh thổi tới, lạnh đến nỗi cô vốn còn buồn ngủ trong nháy mắt tỉnh táo.

Hạ Lẫm nắm lấy tay cô và tay mình bỏ vào trong túi áo, hai người chậm rãi đi về phía đài quan sát sườn núi trong thôn.

Anh trai quay phim đi theo sau lưng hai người, chỉ quay được bóng lưng của bọn họ.

Hiện tại cảm thấy quay bóng lưng cũng là một họng cẩu lương.

Đoán chừng là trước ống kính, hai người có chút lời cũng không muốn nói, cho nên một đường trầm mặc, nhưng bầu không khí của hai người lại đặc biệt ấm áp.

Đài quan sát nằm trên một nền đất bằng phẳng nhô ra ở lưng chừng núi.

Đứng ở phía trên, cả thôn bao trọn dưới tầm mắt, những ngọn núi xa xa tầng tầng lớp lớp hết đợt này đến đợt khác, trong sương mù lượn lờ, giống như tiên hương yên tĩnh, an nhàn, mỹ lệ.

Chỉ là gió thổi ở giữa sườn núi càng mạnh, anh trai quay phim gắt gao quấn lấy cơ thể mình.

Hạ Lẫm đội mũ áo khoác của cô lên, nhưng gió thổi qua liền rơi xuống, anh đành ôm lấy cô, để đầu cô dựa vào mình, cố định mũ.

Xa xa trong dãy núi sương mù vờn quanh, chậm rãi có một đạo ánh sáng lóe ra, ngay sau đó sự yên tĩnh vốn có của núi được chiếu sáng, nhất thời sinh cơ dào dạt...

Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, sương khói nhạt đi, chỉ còn lại ánh mặt trời sáng chói như vòng tròn từ trên núi mọc lên, từng chút từng chút...

Không bao lâu sau, sự ấm áp của ánh bình minh bao phủ trên người hai người, giống như được phủ một tầng kim y.

Hạ Lẫm cúi đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ấm áp dưới ánh mặt trời, nhẹ giọng nói: "Mộ Hạ, anh rút lại những lời không cho phép em có tình cảm với anh lúc trước."

"Em mưu đồ đã lâu làm anh yêu em, hiện giờ đã đạt được mục đích, cho nên, em phải dùng phần đời còn lại phụ trách anh, biết chưa?"

"Em thích tiền, anh sẽ kiếm nhiều tiền hơn, nhưng em không thể thích tiền hơn là thích anh."

...

Những lời này, chỉ ở bên tai cô than nhẹ, sau đó bị gió thổi tán lạc khắp nơi giữa ánh mặt trời chiếu rọi.

Hai người đều không đeo micro, sườn núi gió rất lớn, anh trai quay phim chỉ có thể quay được cảnh hai người kề tai nói nhỏ, tò mò nhưng cái gì cũng không nghe được.

Tô Mộc khẽ cười duyên, ngẩng đầu đón tình cảm dịu dàng nơi đáy mắt anh, không nói gì.

Gió rất nhẹ, ánh nắng mặt trời rất ấm áp, tình ý dạc dào...

Tại thời điểm này.

"Bỏ lỡ, bỏ lỡ rồi!" Giọng nói đáng tiếc từ đường núi truyền đến đài quan sát, là Lưu lão sư.

Ông thở hồng hộc bò lên, kết quả chỉ có thể nhìn thấy mặt trời đã hoàn toàn mọc lên.

Cuối cùng Lưu lão sư đi cùng với mặt trời mới mọc, chụp ảnh cùng hai người, tiếp tục ghi hình chương trình ngày cuối cùng này.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 613: Ảnh đế quốc dân (65)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 614: Ảnh đế quốc dân (66)


<i><b>Chương 614: Ảnh đế quốc dân (66)</b></i>

Các diễn viên lúc trước ở đoàn làm phim nghe Hạ Lẫm giảng kịch bản, bây giờ đã có chút thành tựu, nói đến chuyện lúc trước ở chung với Hạ Lẫm:

"Ảnh đế Hạ Lẫm nhìn không dễ tiếp cận, nhưng thực tế người rất tốt, rất kiên nhẫn giảng kịch bản cho chúng tôi, vấn đề của chúng tôi anh ấy đều chỉ ra..."

"Lúc ấy quay phim rất khổ, ăn không ngon ngủ không ngon, chúng tôi đều thường xuyên oán giận, nhưng anh Hạ Lẫm lại một chút oán hận cũng không có."

"Tuy rằng ăn không ngon ngủ không ngon, nhưng chúng ta cũng kéo theo phúc khí của anh Hạ Lẫm, thường xuyên ăn được hoa quả ướp lạnh mà chị Hạ Mộ mua từ thị trấn."

"Ngẫm lại anh Hạ Lẫm còn thường xuyên rất ghét bỏ nói chị Mộ Hạ, chị Mộ Hạ lại một câu chặn trở về, lúc đó sắc mặt anh Hạ Lẫm, ha ha ha..."

"Mỗi lần chị Hạ Mộ bị anh Hạ Lẫm đuổi đi không bao lâu, anh Hạ Lẫm lại lấy đủ loại lý do tìm chị Mộ Hạ trở về, ha ha ha, hiện tại xem ra, là nhớ chị Mộ Hạ."

...

Còn có một số tiếp viên hàng không chơi Weibo cũng đến góp vui:

"Lúc Mộ Hạ tiểu thư ngủ trên máy bay, đều là được Hạ Lẫm tiên sinh ôm vào trong ngực."

"Lúc Mộ Hạ tiểu thư xem phim, Hạ Lẫm tiên sinh liền đem nước uống và đồ ăn vặt đặt ở bên tay Mộ Hạ tiểu thư, chỉ cần cô ấy đưa tay là có thể lấy được."

"Ngày đó nhìn thấy trước khi xuống máy bay, Hạ Lẫm tiên sinh bọc cho Mộ Hạ tiểu thư một lớp lại một lớp quần áo, cuối cùng mới dắt cô ấy xuống máy bay."

...

Dường như không ít người vô tình chứng kiến tình cảm của hai người.

Sau khi chương trình phát sóng hai tập, bọn họ nhìn thấy Hạ Lẫm dắt cô leo lên lưng chừng núi, hai người cùng nhau ngắm mặt trời mọc, anh nói gì đó bên tai cô, cô ngước mắt cười khẽ, vô tình lưu chuyển ấm áp.

Những người ban đầu kêu gào Tô Mộc không xứng với Hạ Lẫm, hơn phân nửa đều dừng lại.

Tình yêu của Mộ Hạ và Hạ Lẫm, người khác đều là người ngoài cuộc.

Tất cả các loại bình luận về bọn họ đều đã sớm bị ngăn cách bên ngoài thế giới hai người bọn họ.

Theo bộ phim truyền hình Hạ Lẫm đảm nhiệm vai chính phát sóng, đều bị diễn xuất đặc sắc của anh hấp dẫn.

Lời mời làm việc của Hạ Lẫm bắt đầu không ngừng, bận rộn đến choáng váng mấy tháng, Tô Mộc đều đi theo bên cạnh anh.

Khi anh thức khuya làm việc, cô ngủ trong phòng chờ anh.

Thời gian anh rảnh rỗi, anh liền cùng cô đi dạo xung quanh thành phố một chút.

...

Mà những thứ này, đều nhét cho đông đảo fans Hạ Lẫm một đống cẩu lương.

Bởi vì Cửu Thiên Tuế quản lý tài khoản Weibo phòng làm việc của Hạ Lẫm, thỉnh thoảng lại rải thức ăn chó cho bọn họ, hành văn vẫn rất trung nhị.

Rất nhiều minh tinh bắt chước nội dung Weibo phòng làm việc của Hạ Lẫm, nhưng đều không thể vượt qua Cửu Thiên Tuế.

Mấy tháng sau khi Hạ Lẫm khẩn trương làm việc, Tô Mộc đẩy tất cả công việc, để Hạ Lẫm toàn tâm toàn ý tham gia quay phim của Lục Tiếu Nam.

Dịch Yên và Cốc Tiểu Mãn cũng vào đoàn phim.

Lục Tiếu Nam quay phim, bên ngoài không có bất kỳ tuyên truyền nào.

Mãi cho đến khi quay xong, ngoại trừ nhân viên đoàn làm phim, cũng không ai biết.

Hậu kỳ phim cũng đặc biệt nghiêm ngặt.

Sau Tết nguyên đán, phim được công chiếu, như đi qua cuồng phong, hết sức hưởng ứng.

Ngay cả các đài truyền hình quốc gia cũng điểm danh khen ngợi.

Bộ phim đã được đưa ra trên nền tảng quốc tế và giành được các giải thưởng quốc tế.

Lục Tiếu Nam trở thành đạo diễn nóng bỏng tay trong nước, cùng năm đó tại lễ trao giải trong nước, bộ phim đã giành được rất nhiều giải thưởng.

Hạ Lẫm đã trải qua hai năm bị phong sát, trở lại lần nữa, năm nay lại bước lên vị trí ảnh đế.

Ảnh đế được mọi người mong đợi.

Sau khi trao giải ảnh đế, anh lại không nhìn thấy Tô Mộc đang chạy tới.

"Anh Hạ Lẫm, Mộ tỷ trên đường xảy ra tai nạn xe cộ!" Dịch Yên hướng về phía Hạ Lẫm từ bên kia lễ trao giải đi xuống hét lên.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 615: Ảnh đế quốc dân (67)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 616: Ảnh đế quốc dân (68)


<b><i>Chương 616: Ảnh đế quốc dân (68)</i></b>

Hạ Lẫm cùng Tô Mộc từ đồn cảnh sát đi ra, trên đường mím môi không nói lời nào, Tô Mộc biết anh đang tức giận.

【 Ký chủ, cô có muốn biết dỗ dành anh ta như thế nào không? Ở chỗ bổn hệ thống có toàn bộ kỹ xảo dỗ dành người khác, chỉ cần 99 tích phân nha ~】

Âm cuối ngạo kiều của Cửu Thiên Tuế, tìm góc chụp hình bóng lưng hai người đi trước sau, sau đó phát Weibo.

Phòng làm việc của Hạ Lẫm: Đôi tình nhân giận dỗi nhau chút, muốn nhân cơ hội này chia rẽ, online chờ đợi, rất gấp gáp.

Fans của Hạ Lẫm vẫn nhìn chằm chằm vào TV tìm bóng dáng anh, Hạ Lẫm không còn trong ống kính nữa sau khi nhận giải, thì ra là bản thân đã không còn ở hiện trường nữa:

"Chia rẽ!? Weibo phòng làm việc thật là kỳ quái, chẳng qua chỉ là giận dỗi, thế nhưng muốn chúng ta nghĩ kế chia rẽ bọn họ, chỉ sợ bạn không phải ruột thịt."

"Nhìn ảnh chụp, hình như Hạ ảnh đế đang tức giận, Hạ Lẫm thật kiêu ngạo, thế nhưng lại bỏ lại bạn gái ở phía sau, cũng không thèm liếc mắt một cái."

"Chia rẽ sao? Chia rẽ sao? Gửi địa chỉ cho tôi, tôi sẽ tận dụng cơ hội!"

"Nơi này, hình như ở gần nhà tôi, phương hướng kia đi ra, hình như là đồn cảnh sát."

"Đồn cảnh sát!? Ai đó có thể cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra không?"

"Chờ một chút, tôi vừa mới thấy trang web chính thức của sở cảnh sát đăng tin tức, tôi đi xem trước."

"Ngồi chờ ăn dưa."

"Ngồi chờ."

"Mẹ kiếp! Xảy ra tai nạn xe cộ, Giang Oanh Tâm và Mộ Hạ va chạm xe cộ, là Giang Oanh Tâm muốn đâm chết Mộ Hạ, xem tin tức của cảnh sát, trong xe Giang Oanh Tâm còn mang theo axit sulfuric... Cái quái gì vậy, thật là một người phụ nữ đáng sợ!"

"Xảy ra chuyện lớn như vậy!?"

"Trời ơi, phải hận bao nhiêu, ác phụ Giang Oanh Tâm!"

"Giang Oanh Tâm có thù với Hạ Lẫm sao? Đầu tiên là nhắm vào người mới trong phòng làm việc của anh, bây giờ còn nhắm vào bạn gái của anh."

"Ai biết được? Một số người chỉ đơn giản là không thể nhìn người khác tốt."

"Xin hỏi, chuyện lớn như vậy, vì sao Hạ ảnh đế lại tức giận?"

"Cùng câu hỏi với lầu trên."

"Không hiểu."

"Đến chỗ tôi, căn cứ theo suy đoán của tôi, lúc ấy thời điểm xảy ra tai nạn xe cộ, vừa lúc Hạ ảnh đế lãnh thưởng, nhìn trạng thái của Hạ ảnh đế, anh cũng không biết, cho nên hẳn là Mộ Hạ cố ý giấu diếm, Hạ ảnh đế sau khi biết được chân tướng cho nên mới tức giận."

"Thì ra là như thế."

"Hóa ra là như vậy!"

"Thụ giáo."

...

Tô Mộc nhìn người đàn ông phía trước cũng không quay đầu lại, đi tới, kéo tay anh: "Em không có muốn giấu diếm anh."

Hạ Lẫm dừng bước, đôi mắt sáng quắc nhìn cô, giống như muốn khóa cô trong mắt.

"Mộ Hạ, anh có nói qua hay không, lúc xảy ra chuyện phải gọi điện thoại cho anh trước!" Anh từ trong miệng Dịch Yên biết cô gặp chuyện không may, từ miệng cảnh sát biết được chân tướng sự tình, còn cô thì sao!?

Vẫn là anh chủ động gọi cho cô!

"Em có gọi." Tô Mộc ủy khuất.

Lúc cô gọi điện thoại cho anh, anh ở trên sân khấu, là Dịch Yên nhận, bảo cô ấy nói cho Hạ Lẫm biết, cô tiếp tục xử lý chuyện bên này.

Hạ Lẫm: !?

Lấy điện thoại di động ra xem, mới thấy nhật ký cuộc gọi được kết nối

Lúc này mới biết mình hiểu lầm cô, lúc ấy nghe Dịch Yên nói cô bị tai nạn xe cộ, trực tiếp cầm điện thoại di động đi ra, cũng không nghe Dịch Yên nói tiếp.

Nhìn bộ dáng hơi nhíu mày của cô gái, có chút ủy khuất, Hạ Lẫm nắm chặt tay cô, kéo cô về phía trước:

"Một mình em luôn có thể xảy ra chuyện, về sau đừng đi đâu một mình." Nghĩ đến nếu cô xảy ra chuyện gì, anh liền cảm thấy đau đớn.

"Không có việc gì."

Phiền phức tìm đến cửa, vậy thì xử lý thôi.

"Còn nói không có việc gì, chuyện nguy hiểm như vậy, em cũng không sợ sao?"
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 617: Ảnh đế quốc dân (69)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 618: Ảnh đế quốc dân (70)


<b><i>Chương 618: Ảnh đế quốc dân (70)</i></b>

Tô Mộc đặt vé máy bay trong ngày muốn bay về nước, nhưng Hạ Lẫm tạm thời đổi vé máy bay, hai người ở lại nước M thêm vài ngày.

Buổi tối.

Tô Mộc ngồi xếp bằng trên ghế sofa nhìn laptop.

Hạ Lẫm ở bên ngoài hút một điếu thuốc trở vào, nhìn cô dường như không phát hiện ra mình chút nào, nhíu mày đi tới.

Di chuyển laptop ra khỏi bàn tay của Tô Mộc.

"Laptop của em... ưm..." Hạ Lẫm cúi người, một tay chống lên sofa, môi dán lên môi cô, chặn lời cô sắp nói.

Thấy cô hôn môi vẫn còn nhìn máy tính bên cạnh, Hạ Lẫm hai tay n*ng m*ng cô, ôm cả người cô lên.

"Anh quan trọng hay máy tính quan trọng?" Giọng nói khàn khàn của Hạ Lẫm, mang theo u oán.

Hai chân Tô Mộc quấn quanh eo anh, vùi đầu vào cổ anh, hai tay cũng vòng quanh cổ anh, mang theo tiếng mũi nói: "Em buồn ngủ, muốn ngủ."

Rõ ràng là muốn tránh né vấn đề này.

Hạ Lẫm cũng không truy hỏi, ôm cô đi về phía phòng ngủ.

Tắt đèn, lên giường.

Tiếng quần áo ma sát vang lên.

"Anh xé quần áo làm gì?"

"Không phải em muốn ngủ sao? Anh chính là giấc ngủ."

Tô Mộc: "..."

Chìm chìm nổi nổi một phen qua đi, trong hô hấp nặng nề của hai người, Hạ Lẫm tham luyến ôm cô.

Đêm khuya.

Tô Mộc bị Hạ Lẫm ôm vào phòng tắm tắm rửa một phen, Hạ Lẫm cố nén ý niệm phòng tắm play trong đầu, nhanh chóng từ phòng tắm đi ra.

"Hạ Lẫm, hơn nửa đêm còn muốn làm gì?" Tô Mộc đang ngủ say, bị anh đánh thức, mở to đôi mắt lim dim, nhìn người đàn ông trước mắt đang mặc quần áo cho mình.

Rõ ràng đáy mắt tràn đầy lửa, nhưng cố nén.

Không khỏi nổi lên lòng dạ trêu chọc.

"Hạ Lẫm, em muốn ngủ." Cô đưa tay nhéo mặt anh.

Hạ Lẫm nắm tay cô, đặt lên môi khẽ hôn một phen, khàn giọng nói: "Ngoan, đừng làm rộn, nếu đã tỉnh táo, tự mình mặc quần áo."

Nếu anh tiếp tục như thế này, anh sẽ phát nổ.

Đứng dậy bất chấp tiếng cô kêu gọi, đi vào phòng tắm.

"Hạ Lẫm, Hạ Lẫm..." Tô Mộc nhìn bóng lưng cuống quít của anh, không nhịn được cười.

Món hàng kia nghiêm túc như vậy, cô trêu chọc cũng không lăn lộn, nghĩ đến chắc là có chuyện quan trọng.

Cúi đầu nhìn quần áo trên người mình.

Một chiếc váy dài, thiết kế tinh xảo duyên dáng, ngược lại càng giống như lễ phục tham gia bữa tiệc.

Thay quần áo, trang điểm nhẹ cho mình.

Lúc Hạ Lẫm từ phòng tắm đi ra, cũng đã thay một bộ âu phục trang trọng.

Thấy Tô Mộc đã chuẩn bị xong, đi lên trước, cúi người muốn hôn cô, bị Tô Mộc đưa tay cự tuyệt.

Hạ Lẫm: ?

"Hạ Lẫm tiên sinh, không nên phá hư trang điểm."

Hạ Lẫm cười cười, dắt Tô Mộc rời khỏi khách sạn.

Vào ban đêm, hai người đi lên tầng cao nhất của tòa nhà cao nhất nước M.

Một nhà hàng thủy tinh rất đặc biệt, đứng ở đây để ngắm nhìn cảnh đêm của thành phố là tuyệt vời.

Không có đèn trong nhà hàng, dùng ánh nến thắp sáng toàn bộ nhà hàng.

Khi bước vào nhà hàng, có một mùi hoa hồng mờ nhạt.

Trong nhà hàng không có ai, Hạ Lẫm lại rất thuận lợi dắt cô vào trong, ngồi ở vị trí gần cửa sổ, vị trí đã chuẩn bị thức ăn, có nắp che đậy, nhìn không thấy bên trong là thức ăn gì.

Hạ Lẫm mở nắp đĩa ra, Tô Mộc thấy rõ đồ vật trên đĩa, không có gì bất ngờ, là nhẫn kim cương.

Một viên kim cương lớn, giá trị không ít tiền.

Bên ngoài có ánh sáng lóe lên, Tô Mộc nghiêng đầu nhìn lại, nhìn thấy trên tòa nhà cách đó không xa, chậm rãi hiện ra mấy chữ to:

Mộ Hạ, gả cho anh.

Không phải là một câu hỏi, mà một câu tuyên bố.

Tô Mộc cười, tay đã bị Hạ Lẫm nửa quỳ trên mặt đất nắm, đeo nhẫn lên.

"Mộ Hạ, gả cho anh."

Nói xong, Hạ Lẫm từ trên kệ bên trái cầm một quyển gì đó tới.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 619: Ảnh đế quốc dân (71)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 620: Ảnh đế quốc dân (72)


<i><b>Chương 620: Phiên ngoại Dịch Yên</b></i>

Cô đạt được ảnh hậu, cùng với người bạn thân nhất của cô, Cốc Tiểu Mãn, thế nhưng, cô lại mất đi người thầy tốt bạn hiền quan trọng nhất trong cuộc đời.

Nhìn cái tên khắc trên bia mộ lạnh lẽo kia, nước mắt cô như mưa, mơ hồ hai tròng mắt.

Trước mắt phảng phất hiện lên năm đó cô mới ra mắt gặp chị Mộ Hạ.

Lúc đó cô chỉ là một diễn viên quần chúng, bị trợ lý giám đốc sản xuất quấy rối, còn lừa cô đến nhà kho lấy đồ, ý đồ bất chính với cô, mà cô không hề phòng bị.

Chờ cô nghe được tiếng đóng cửa nhà kho kia, âm thanh không có ý tốt của trợ lý chủ nhiệm sản xuất truyền đến, cô mới biết mình bị lừa.

Tay chân luống cuống, chị Mộ Hạ từ cửa sổ tiến vào, để cho cô từ cửa sổ bò ra ngoài, cô cũng không quay đầu lại chạy.

Đến khi nhìn thấy trợ lý trở về, bộ dáng mặt mũi bầm dập, quả thực hả giận, cô dùng diễn xuất của mình lừa gạt trợ lý.

Sau đó, cô ký với phòng làm việc của chị Mộ Hạ, ngày thường tính tình chị Mộ Hạ tuy rằng lãnh đạm, nhưng cô bị khi dễ luôn là chị ấy đứng ra.

Cô từng bước từng bước đi về phía ước mơ của mình, nhưng cuối cùng, chị Mộ Hạ đáng lẽ nhất nên ở bên cạnh chứng kiến mình huy hoàng lại không còn ở đây.

Chị ấy đi cùng với người yêu của mình.

Rõ ràng trước mắt quen thuộc như vậy là cùng nhau ăn lẩu, cùng nhau ở phim trường quay phim, nhưng bây giờ đều theo bia mộ lạnh lẽo kia nguội lạnh bụi bặm.

Sống chết có nhau như vậy, cô cả đời này...

Có thể gặp được không?

Nội dung Weibo cuối cùng của phòng làm việc Hạ Lẫm chính là tuyên bố của phòng làm việc của Hạ Lẫm toàn quyền thuộc về Dịch Yên.

Dừng ở đó, lâu lắm rồi cũng không cập nhật.

Sự ra đi của Hạ Lẫm và Mộ Hạ khiến nhiều fans hâm mộ không ngờ tới.

Một hồi lâu, dưới Weibo phòng làm việc, đều là một hàng nến, không có lời nào, chỉ có ánh nến kia lóe lên đang muốn nói cái gì đó.

Dịch Yên tiếp tục đi trên con đường này.

Có thêm nhiều giải ảnh hậu, còn có rất nhiều bạn bè trong giới làm bạn, con đường của cô cũng không gian nan.

Cốc Tiểu Mãn và Cố Hi Văn kết hôn, nghe nói Cố Hi Văn là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị, giữa chừng có một thời gian ngắn xuống dốc, cuối cùng đều chịu đựng được.

Người đàn ông tao nhã kia rất yêu Tiểu Mãn, làm bạn thân của Cốc Tiểu Mãn, cô rất vui mừng.

Sau khi Cốc Tiểu Mãn kết hôn, cũng rất ít khi tiếp diễn nữa.

Bạn bè bên cạnh qua lại, người theo đuổi cô cũng không ít, thế nhưng, trong mắt những người đàn ông kia, nhìn thấy không phải là yêu, mà là lợi dụng.

Cô đang ở trên cao, những người này muốn dùng cô để leo l*n đ*nh núi.

Cô đã không còn là cô gái đơn thuần kia, quy tắc trong giới này, cô quá quen thuộc.

Cô quen thuộc, nhưng cô không nhiễm bẩn, tựa như Hạ ảnh đế lúc trước, thân ở trong bùn lầy, lại không dính bùn.

Tất cả những điều này, đều là chị Mộ Hạ dành cho cô.

Cô thường nghĩ, nếu như lúc trước không gặp được chị Mộ Hạ, kết cục của cô sẽ như thế nào.

Đêm đó cô mơ thấy một giấc mơ, trong mơ chính là kết cục của cô không gặp được chị Mộ Hạ.

Bị cuốn vào trong bùn lầy này, thân bất do kỷ, không thể tự thoát khỏi, cuối cùng chết không nhắm mắt.

Hoàn cảnh trong mơ vô cùng chân thật, lúc đè ép cô không thở nổi, cô nghe được một tiếng máy móc lạnh như băng, hỏi cô có tiếc nuối hay không, nếu có, nếu giúp cô hoàn thành ước mơ, cô dùng cái gì để đổi lấy.

Khi đó, cô hai bàn tay trắng, không biết mình có thể dùng cái gì trao đổi, nhưng tiếng máy móc kia nói có thể dùng linh hồn trao đổi, cô đồng ý.

Nếu có thể trở lại một đời, leo l*n đ*nh cao của ước mơ, liếc nhìn người đã từng vũ nhục cô, cho dù hồn phi phách tán, cô cũng nguyện ý.

Sau khi thức dậy.

Cô mơ hồ hiểu được điều gì đó.

Ngày hôm sau mang theo bó hoa đi tế bái chị Mộ Hạ và Hạ ảnh đế.

Tình cờ gặp Tô Cách ở đó.

Anh ta nửa quỳ trước bia mộ, ngón tay v**t v* tên chị Mộ Hạ, cả người đều tràn ngập ưu thương.

Cô đứng sau lưng anh ta, lẳng lặng đứng hồi lâu.

Tô Cách chậm rãi đứng dậy, xoay người rời đi, gió mát thổi qua bóng lưng anh ta, dường như mang theo một câu chuyện bi thương...

"Chị Mộ Hạ, cảm ơn..."

Chân thành cảm ơn chị, giúp cho em sống không uổng kiếp này...

【 Phiên ngoại Dịch Yên - Xong 】
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 621: Trẫm chính là thiên hạ (1)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 622: Trẫm chính là thiên hạ (2)


<b><i>Chương 622: Trẫm chính là thiên hạ (2)</i></b>

Triều Nhạc tướng quân dáng người thô tráng, diện mạo tục tằng cuồng dã, ở trong triều một đám quan văn, có vẻ đặc biệt có cảm giác an toàn, cho nên rất được các hoàng tử và bọn công tử ưu ái.

Trong phủ ngoại trừ chính phu, trắc phu ra, còn rất nhiều tiểu thị, quả thực tinh lực tràn đầy.

Tô Mộc mới vừa rồi tiêu hóa một phen, đã thích ứng với những quy tắc này của thế giới này.

"Bệ hạ không lập tức đi xem một chút sao?" Tướng quân có ý định dụ dỗ Tô Mộc đi tới, muốn trực tiếp xem cô có hài lòng hay không.

"Không cần."

"Như thế, thần lui ra trước."

"Ừm."

Sau khi Triều Nhạc tướng quân rời đi, Tô Mộc chuẩn bị trở về trong điện, lại nghe được một trận tiếng bước chân vội vã.

"Bẩm bệ hạ, Vân Hoa Quân bị bệnh."

Vân Hoa Quân, là thị quân của nguyên chủ, mới mười sáu tuổi, vừa mới tiến cung mấy ngày.

Hậu cung của nguyên chủ a...

"Ừm." Tô Mộc nói xong, xoay người trở về trong điện.

Lưu lại cung nhân và cung nhân Vân Hoa Quân liếc nhau một cái:

"Bệ hạ hôm nay tâm tình khó chịu, khuyên thị quân các ngươi đừng chọc giận bệ hạ."

"Đa tạ ngài nhắc nhở." Cung nhân Vân Hoa Quân vội vàng lui ra.

Tô Mộc đến gần trong điện, nhìn bản đồ Sương Nguyệt quốc treo ở một bên, lãnh thổ rộng lớn...

Mà cô là người thống trị vùng đất này.

【 Ký chủ, bản đồ này có gì đẹp? 】

"Hệ thống, về sau thêm nhiều thân phận như này chút."

【 Hả? 】

"Thân phận như vậy, chơi mới càng thêm thú vị."

Một quốc gia vì tư bản, sau đó tranh bá thiên hạ, cô thích.

Cửu Thiên Tuế: 【 !? 】

【 Ký chủ, chúng ta còn có nhiệm vụ chính, nhiệm vụ chính...】

Nhiệm vụ chính...

Đám người vô dụng của bộ phận định chế còn chưa lấy ra.

【 Ký chủ, cô nên tiếp tục tìm hiểu hiện trạng đi... 】

Nguyên chủ vừa mới đăng cơ không bao lâu, chế độ bá quyền đã bắt đầu, mấy đại thần thuyết giáo nàng đều bị chém.

Các đại thần còn lại âm thầm thương lượng, cảm thấy nguyên chủ lệ khí quá nặng, cần một người tri kỷ ở bên người thổi gió, a không, là quan tâm nàng.

Cho nên chúng thần khởi tấu, muốn lấp đầy hậu cung nửa người cũng không có của nguyên chủ.

Nguyên chủ đáp ứng, hơn nữa yêu cầu, người đưa vào cung nhất định phải đẹp mắt, nếu không nàng sẽ trực tiếp đem người ném ra ngoài.

Các đại thần biết, bệ hạ thích bộ dáng lớn lên đẹp.

Về nhà từ nhi tử nhà mình cẩn thận nhìn kỹ một lần, chọn dung mạo xuất chúng nhất đưa vào cung.

Mặt khác còn ở các nơi tìm kiếm dung mạo xuất chúng đưa vào cung.

Những nam tử đưa vào cung này, trước tiên do nam quan chiếu cố dạy quy củ, sau đó thống nhất một tháng sau do Hoàng Thượng lựa chọn.

Hậu cung của tiên đế đều tuẫn táng, canh giữ lăng mộ hoàng đế, một người tọa trấn cũng không có, cho nên chỉ có thể do Hoàng Thượng tự mình lựa chọn.

Nếu Hoàng Thượng củng cố tâm tư triều thần, vậy sẽ biết, nam tử nào nhất định phải thu vào hậu cung, phong địa vị cao.

Hiện tại chính là khoảng thời gian chúng thần đưa người tiến cung.

Cho nên vừa rồi Triều Nhạc tướng quân đó là đưa người vào, chắc là người được chọn vô cùng hài lòng, cho nên gấp không nhịn được muốn cho Tô Mộc nhìn xem một chút.

Nếu nàng hài lòng, lập tức sẽ phong vị phân, Triều Nhạc tướng quân cũng nở mặt.

Giống như vị Vân Hoa Quân kia, chính là nam tử đầu tiên được phân vị trong đám người tiến cung này.

Được vị trí không giả, nhưng nguyên chủ chưa từng chạm qua hắn, cho nên hắn mới sốt ruột muốn biểu đạt cảm giác tồn tại của mình.

Ở trên.

Tất cả những điều này, Tô Mộc hiểu biết qua, nhưng không phải chủ yếu.

Chủ yếu, là...

"Bệ hạ, đồ vật trong quốc khố còn đang trong kiểm kê."

"Bệ hạ, thần chờ còn đang kiểm kê."

"Bệ hạ, còn cần hai ngày nữa mới có thể đối chiếu xong."

...

【 Ký chủ, mỗi ngày cô đều chạy về quốc khố, cô không mệt sao?! 】

Cửu Thiên Tuế đã tuyệt vọng.

Cô nhất quyết ở cùng với mấy thứ này!
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 623: Trẫm chính là thiên hạ (3)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 624: Trẫm chính là thiên hạ (4)


<b><i>Chương 624: Trẫm chính là thiên hạ (4)</i></b>

Chờ sau khi cô tắm xong đi ngủ, hồi tưởng lại một chút, phát hiện có một số liệu cô thống kê thì con số viết sai.

Khoác áo choàng ra cửa, phía sau lại có mấy cung nhân đi theo, Tô Mộc bảo các nàng không cần đi theo.

Một mình trở lại ngự thư phòng, sau khi sửa lại số liệu, đêm khuya theo bóng đêm thâm trầm chậm rãi đi về phía tẩm điện.

Lúc đi ngang qua núi giả, thoáng nhìn thấy một bộ bạch y bay qua.

Khi nhìn kỹ lại, đã biến mất.

Đụng phải quỷ?

Bắt được quỷ mang đi triển lãm, nhất định rất có lợi nhuận.

Cửu Thiên Tuế: 【 ... 】

Ý tưởng của ký chủ vẫn rất cường đại.

Tô Mộc đi về phía núi giả bên kia.

Trong giả sơn có một con đường, người hơi nhỏ một chút nghiêng người có thể đi qua.

Phía bên kia của ngọn núi giả là một con sông.

Sông là do tiên đế xây dựng vì một vị quý quân cực kỳ được sủng ái, hao phí lượng lớn sức người sức của, từ trên núi dẫn xuống, con sông này từ hoàng cung chảy ra, nối liền với sông đào bảo vệ thành.

Trên mặt sông tối tăm, Tô Mộc nhìn thấy một cái gì đó trôi dạt trên sông.

Dựa theo trí nhớ của nguyên chủ, Tô Mộc sử dụng khinh công bay qua mặt sông, nhặt thứ kia lên, trở lại núi giả bên này, còn chưa đứng vững, bên cạnh liền nghênh đón một đạo công kích.

Tô Mộc nhanh chóng phản ứng lại, tránh né.

Bóng dáng kia liền dừng ở phía sau, Tô Mộc xoay người nhìn lại.

Dưới ánh trăng, khuôn mặt nam tử tái nhợt, nhưng khó nén tuấn mỹ khiến người ta kinh diễm.

Nhất là đôi mắt kia, đôi mắt chứa nước, thanh nhuận linh tú, ngẫu nhiên lại mang theo hơi say, phong tình lưu chuyển.

Một bộ bạch y theo gió khẽ giương, chỉ lẳng lặng đứng ở nơi đó, lại giống như đang ở trong rừng rậm sương mù mờ mịt, thanh hàn tuyệt trần.

"Khụ khụ khụ..." Dưới tay áo rộng rãi một tay nắm tay, đặt ở bên môi ho nhẹ vài tiếng.

Nhìn mày hắn hơi nhíu lại, làm cho người ta rất lo lắng.

"Đem vật trong tay ngươi buông xuống." Sau khi ho nhẹ, con ngươi liễm diễm của hắn nhìn nữ tử đối diện.

Nữ tử khoác áo choàng thêu kim văn màu tím sậm, tựa như chiến bào ở trên người cô.

Một bộ mặc phát tất cả rải rác phía sau, lông mày anh khí bừng bừng, mang theo lệ khí tập kích người, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng liếc mắt nhìn thiên hạ lăng cuồng.

Một nữ tử đủ để cho thiên địa thất sắc.

Nhìn nhau vài giây, nam tử biết cô sẽ không trả lại đồ vật của hắn, mũi chân nhón một cái, hướng về phía cô công kích.

Nam tử công phu không tệ, nhưng đối với Tô Mộc mà nói, vẫn còn kém một chút, cuối cùng bị Tô Mộc một cái đầu gối đẩy đi, rơi vào trong sông.

Nước sông cũng không sâu, hắn đứng lên nhưng khó có thể chịu đựng được đầu gối của mình.

Nhưng hắn ngã ngồi ở trong nước sông, bạch y cả người ướt đẫm dán lên người.

Che lại ngực cúi đầu không ngừng ho khan.

【 Ký chủ, đối tượng nhiệm vụ chính: Dung Dữ. 】

Tô Mộc vốn định một chiêu đánh chết dừng lại, biểu tình có chút phức tạp nhìn nam tử trong nước.

"Là hắn hả?"

Hệ thống lúc này tuyên bố đối tượng nhiệm vụ, rất rõ ràng...

Nam tử vừa mới bị mình đánh rơi xuống sông, chính là Dung Dữ.

【 Bingo, ký chủ, cô đoán đúng rồi. 】

Cửu Thiên Tuế trả lời, trong giọng nói mơ hồ còn mang theo hưng phấn xem kịch.

Tô Mộc cúi đầu nhìn đồ vật trong tay, là một tờ thuyền giấy, bên trong hình như viết cái gì đó.

"Trả ta!" Dung Dữ trong sông đứng lên, trên mặt có dấu vết nước chảy xuống, giống như nước mắt lưu lại dấu vết, vẻ mặt hung tợn, sắc mặt trắng bệch nhìn thấy mà thương.

"Ngươi ném ở sông, còn không cho phép người khác nhặt sao?"

Tô Mộc kẹp thuyền giấy vào ngón tay, nhìn hắn mặc bạch y ướt đẫm đi về phía cô.

Rõ ràng hẳn là bộ dáng chật vật không chịu nổi, nhưng ở chỗ hắn lại là trí mạng dụ hoặc.
 
Back
Top Dưới