Ngôn Tình Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai

Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 585: Ảnh đế quốc dân (37)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 586: Ảnh đế quốc dân (38)


<b><i>Chương 586: Ảnh đế quốc dân (38)</i></b>

Ngày Tết Đoan Ngọ.

Phòng làm việc của Hạ Lẫm.

Hạ Lẫm tỉnh lại trên giường phòng làm việc, đứng dậy, tiện tay cầm lấy điện thoại, con ngươi mang theo vài phần ưu sầu, nhìn tin nhắn trên điện thoại.

Một số không có ghi chú gửi tin nhắn đến.

"Hạ Lẫm, Tết Đoan Ngọ về nhà ăn cơm cùng nhau đi."

Nhìn vài giây, ném điện thoại sang một bên.

Gãi gãi tóc rối bời, Hạ Lẫm cũng ngã mình lên giường, nhìn trần nhà...

Thật yên tĩnh...

Chóp mũi truyền đến mùi hương nhàn nhạt, mang theo một cỗ ma lực làm cho anh an tâm, có thứ gì đó ở ngoài cửa sổ bay bay.

Hạ Lẫm đứng dậy, mở cửa sổ ra nhìn, có thứ mềm mại ghé vào mặt anh, mang theo mùi hương khiến anh yên tâm.

Ngón tay khớp xương rõ ràng vén ra những thứ mơ hồ trên mặt anh...

Là một cái khăn, khăn của cô ấy.

Đây là mùi hương của cô ấy sao?

Tại sao anh lại quen thuộc như vậy...

Ngón tay Hạ Lẫm nắm khăn mặt siết chặt, lập tức hất khăn mặt ra, đóng cửa sổ lại.

Quay người lại nhìn, đột nhiên nhớ tới, tối hôm qua cô chính là ở chỗ này ngủ, trước đó cũng vậy.

Từ khi nào, chỉ cần cô ấy không sống ở đây, anh sẽ đến đây ở?

Khi nào?

Tuần trước?

Tuần trước nữa?

Hay tuần trước trước nữa?

Ánh mắt dừng lại ở phía sau cửa treo áo khoác của cô, không hiểu sao lại có loại ảo giác hai người sống chung.

Hạ Lẫm kinh ngạc nhận ra suy nghĩ của mình, lắc lắc đầu.

"Aiz ~" chắc vì ngủ trên giường thoải mái hơn, nên anh có thể ngủ ngon như vậy.

Buổi tối trở về anh liền mua một bộ khăn trải giường mới thay thế.

Hạ Lẫm từ phòng làm việc rửa mặt, thay một bộ âu phục trang trọng, sau đó lái xe rời đi.

-

Ở thành phố này cực kỳ phồn hoa, Cố gia chiếm diện tích cực rộng, giống như thế ngoại đào nguyên sừng sững ở chỗ này.

Màu xanh lá cây mọc um tùm, có núi có nước, mà biệt thự ở trong non nước này, cùng thành thị phồn hoa bên ngoài ngăn cách, tự tạo thành một thế giới.

Xe của Hạ Lẫm từ cửa lớn đi vào, chậm rãi đi về phía trước, đối với hoàn cảnh biến hóa như vậy sắc mặt càng thêm âm trầm.

"Hạ Lẫm thiếu gia đã trở lại? Lão gia và phu nhân cùng đại thiếu gia đều ở đây, mời ngài vào." Khách khí tôn kính, không mang theo chút cảm xúc nào.

Thân hình cao ngất của Hạ Lẫm theo quản gia dẫn đường đi về phía trước, anh giống như khách nhân đến đây, mà vị khách này...

Không được chào đón...

Cùng lúc đó, Tô Mộc đang trên đường sắt cao tốc về nhà.

Nhìn người đàn ông cao ngạo mặc âu phục, toàn thân lộ ra vẻ lạnh lùng.

Hạ Lẫm.

Nhị thiếu gia Cố gia.

Tập đoàn Cố thị là một trong ba đại gia tộc trong nước.

Anh trai của anh, Cố Hi Văn, là tổng giám đốc tập đoàn Cố thị.

Nhưng có một chuyện xưa bi thương và cẩu huyết ở đây.

Hạ Lẫm là con riêng của Cố gia, mẹ anh là tình nhân đầu tiên của cha, từ nhỏ anh đã không có mẹ, được cha Cố đón về nhà.

Hạ Lẫm là sau khi hiểu chuyện mới trở về Cố gia, bởi vì mẹ Cố không đồng ý, cho nên chuyện anh là người Cố gia không bị người ngoài biết.

Ngoại trừ cha Cố, người Cố gia đối xử với anh cũng không tốt.

Ngày thường cha Cố không có ở đây, mẹ Cố đối với anh cực kém, càng là bởi vì cha Cố âm thầm đem 10% cổ phần của công ty cho anh lại bị mẹ Cố phát hiện, nên đối xử với anh càng tệ hơn.

Ở trước mặt anh mắng mẹ anh là tiểu tam, là con đ*, còn bảo người giúp việc cho anh đồ ăn hỏng, lấy động vật dọa anh...

Khi đó Cố Hi Văn còn nhỏ cũng bởi vì hận anh cướp đi tình yêu của cha Cố nên khoanh tay đứng nhìn, chờ Cố Hi Văn lớn lên hiểu chuyện, thái độ đối với Hạ Lẫm có chút thay đổi, nhưng Hạ Lẫm cảm thấy anh ta đối tốt với mình, hoàn toàn là bởi vì 10% cổ phần kia.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 587: Ảnh đế quốc dân (39)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 588: Ảnh đế quốc dân (40)


<i><b>Chương 588: Ảnh đế quốc dân (40)</b></i>

Anh đối với ăn uống luôn luôn không chú ý, lúc trước đều là trong tay có cái gì ăn cái đó, không có thì không ăn, lúc đói đến không chịu nổi mới gọi cơm hộp về ăn hoặc ăn mì gói.

Nhưng gần đây...

Ngược lại bị cô nuôi dưỡng khẩu vị.

Thức ăn đầu bếp cao cấp nhất Cố gia này, lại thua cô làm.

Một chút nhớ bánh sandwich và lẩu cô làm.

Buổi tối Tết Đoan Ngọ nếu ăn lẩu trên sân thượng, hẳn là rất tốt.

Đúng rồi, lại chấm nước sốt do cô pha chế...

Suy nghĩ của Hạ Lẫm không ở đây, cho nên những lời chanh chua cay nghiệt của những người này ngược lại là gió bên tai.

Sau khi ăn cơm xong, Hạ Lẫm được cha Cố gọi đến thư phòng.

"Lời nói của cô và mẹ con con không nên để ở trong lòng." Cha Cố nhìn Hạ Lẫm, thấy sắc mặt anh không tệ, rất là vui mừng.

Đứa nhỏ sống tốt, ông cũng yên tâm, đứa nhỏ này, bộ dạng thật giống...

Ánh mắt cha Cố nhìn Hạ Lẫm, giống như đang xuyên thấu qua anh nhìn một người khác.

"Bọn họ nói cái gì, cùng tôi không quan hệ."

"Mẹ con nói mấy ngày trước ở Bắc Viên nhìn thấy con, nói chuyện với con vài câu, cha còn không biết con đã trở về."

"Ừm." Hạ Lẫm cũng không muốn nói nhiều.

Cha Cố khẽ thở dài một hơi, từ tủ dưới bàn cầm một cái hộp nhỏ ra: "Đây là sợi dây chuyền mẹ đẻ con thích nhất, năm đó bị rơi hỏng, cha mang đi sửa cho bà, nhưng cuối cùng..."

Cuối cùng cũng không thể giao lại cho bà...

Cha Cố giao sợi dây chuyền cho Hạ Lẫm.

"Nếu như không có việc gì, tôi đi trước." Hạ Lẫm không chút lưu luyến đứng dậy.

Cha Cố biết anh không thích nơi này, đêm nay anh có thể trở về ăn cơm với mình, ông cũng đã rất cao hứng, đứng dậy cùng anh đi ra khỏi thư phòng: "Nếu có khó khăn gì, thì... Thôi, trên đường chú ý an toàn."

Nếu như thật sự có chỗ khó khăn gì, anh cũng sẽ không tìm mình giúp.

"Ừm." Hạ Lẫm trả lời.

Cha Cố nhìn theo anh lái xe rời đi, mới xoay người trở về phòng.

Trong đại sảnh, đám người chỉ cả Cố cùng mẹ Cố đang chơi mạt chược đùa giỡn, thỉnh thoảng còn truyền đến vài câu trêu chọc về Hạ Lẫm, cha Cố khẽ thở ra một hơi, trở lại thư phòng.

"Cốc cốc cốc ——" Cửa thư phòng vang lên, chờ cha Cố trả lời xong, cửa mở ra.

Là Cố Hi Văn.

"Con đi điều tra tình trạng của em trai con xem."

"Cha, em hai bên kia hiện giờ rất tốt, những tin tức không đúng sự thật trên mạng cũng không có uy h**p đến em ấy, trong bóng tối có người giúp em ấy, con còn đang truy xét mục đích của người này."

"Giải trí Thiên Hanh bên kia, quan sát một chút."

"Vâng, thưa cha."

...

Bên kia Tô Mộc về nhà, sau khi ăn một bữa cơm với cha mẹ nguyên chủ, cha mẹ vẫn luôn hỏi cô có bạn trai hay chưa, luôn nhắc đi nhắc lại bảo cô đón năm mới mang bạn trai về, nếu không sang năm bọn họ sẽ ép cô xem mắt.

Giọng điệu nói chuyện với nguyên chủ, đều lấy khiển trách làm chủ, nguyên chủ từ nhỏ cùng bọn họ rất ít ở chung, cho nên cũng đặc biệt sợ hai người họ.

Tô Mộc cùng bọn họ nói chuyện một hồi, sau đó thu dọn đồ đạc chuẩn bị trở về.

Hai người họ cũng bận rộn, không có giữ cô, mẹ nguyên chủ cho cô một ít bánh chưng, hai người đưa cô ra ngoài.

Một nhà ba người coi như là trải qua Tết Đoan Ngọ.

Tô Mộc đặt vé lên xe, xâm nhập vào hệ thống giám sát của Cố gia, chỉ nhìn thấy người Cố gia trong đại sảnh đang chơi mạt chược, không nhìn thấy bóng dáng Hạ Lẫm.

Không ở Cố gia, hẳn là ở trong phòng làm việc, chuyển sang hệ thống giám sát phòng làm việc, quả nhiên nhìn thấy anh dựa vào ban công hút thuốc.

Chờ Tô Mộc từ nhà trở về, bắt taxi trở lại phòng làm việc, đã là tám giờ tối.

Hạ Lẫm đang tắm rửa, nghe thấy cửa phòng làm việc bị mở ra, vội vàng tắm xong liền đi ra.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 589: Ảnh đế quốc dân (41)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 590: Ảnh đế quốc dân (42)


<i><b>Chương 590: Ảnh đế quốc dân (42)</b></i>

"Tiểu Yên, cậu không sao chứ?" Cốc Tiểu Mãn ân cần tới hỏi thăm, từ trên xuống dưới đánh giá Dịch Yên, phát hiện cô ngoại trừ trên người dính chút bụi bặm, không có bị thương, mới yên tâm.

"Người đại diện của Giang Oanh Tâm và cô ta thật sự là một đức hạnh... Ách, Tiểu Yên, tớ không có ý này, tớ..."

Cốc Tiểu Mãn thốt ra chửi bới, đột nhiên nhớ tới Giang Oanh Tâm là nữ thần của Dịch Yên, dừng một chút.

Dịch Yên cười cười: "Không sao đâu."

Đoàn làm phim đã sẵn sàng cho buổi quay.

Dịch Yên và Giang Oanh Tâm diễn vai đối thủ.

Trong vở kịch này, có một cảnh Giang Oanh Tâm đánh vào mặt Dịch Yên.

Giang Oanh Tâm cố ý ép diễn, Dịch Yên bị NG nhiều lần, đạo diễn đều đã không kiên nhẫn, bảo Giang Oanh Tâm đánh thật.

Thẳng đến khi mặt Dịch Yên bị đánh sưng lên, Giang Oanh Tâm mới buông tha Dịch Yên.

Nhưng phân cảnh tiếp theo là không có cách nào diễn với gương mặt như vậy.

Giang Oanh Tâm và đạo diễn cũng là bạn cũ hợp tác trong nhiều bộ phim, nhưng vẫn xin lỗi nói với đạo diễn một phen, về những cảnh cùng Dịch Yên diễn đối thủ tiếp theo, cô ta không có thời gian chờ mặt cô tiêu sưng rồi quay lại.

Đạo diễn đương nhiên hiểu được ý tứ của cô ta, tìm Dịch Yên và Tô Mộc, rất rõ ràng thông báo cho các cô về chuyện đổi góc.

"Tuy rằng cô là nghệ sĩ của phòng làm việc Hạ Lẫm, nhưng chuyện này xin lỗi, thời gian của tôi quý giá, hy vọng lần sau có cơ hội hợp tác." Giang Oanh Tâm cũng ngồi ở một bên giải thích.

Tiểu Hoa đứng ở phía sau Giang Oanh Tâm, nhìn Tô Mộc, có chút đắc ý.

"Đạo diễn, tôi có một người thích hợp ở đây, tôi bảo cô ấy tới thử..." Giang Oanh Tâm đã nói chuyện với đạo diễn về việc thay thế Dịch Yên.

Dịch Yên kinh ngạc đến nói không nên lời: !!?

Nữ thần của cô nói, nói cái gì?!

Dịch Yên chỉ cảm thấy mặt trái nóng bỏng đau đớn.

Muốn đổi cô!?

Cô vẫn luôn lấy nữ thần làm mục tiêu!

Tại sao?

Tại sao!?

"Tại sao lại đổi Tiểu Yên!?" Cốc Tiểu Mãn vừa nghe nói chuyện này liền tới, trừng mắt nhìn đạo diễn và Giang Oanh Tâm.

Đạo diễn ngược lại giải thích hòa ái một phen, Giang Oanh Tâm biết bối cảnh của Cốc Tiểu Mãn, không dùng thân phận ảnh hậu đè cô ấy, chỉ cười hiền lành đáp ứng lời của đạo diễn.

"Nếu không có thời gian chờ đợi, vậy chị diễn cái gì?" Cốc Tiểu Mãn hừ lạnh, "Cũng không nhìn xem mặt Tiểu Yên là ai đánh!"

"Dịch Yên!" Đạo diễn quát lớn, tuy rằng ông đối với thân phận của cô có chút kính sợ, nhưng quyền uy của mình cũng không cho phép người khác khiêu khích!

"Hừ, không quay thì không quay, tôi cũng không quay nữa!" Cốc Tiểu Mãn nhìn không quen loại này nhất, lôi kéo Dịch Yên bỏ đi!

Ánh mắt Tô Mộc bình thản dừng trên người Giang Oanh Tâm vài giây, sau đó xoay người rời đi.

Cuối cùng Cốc Tiểu Mãn vẫn không thể bỏ diễn thành công, được người đại diện khuyên trở về, Dịch Yên bộ dáng bị đả kích, Tô Mộc dẫn cô ấy đến khách sạn nghỉ ngơi.

Buổi tối, người của đoàn làm phim lần lượt trở về khách sạn.

Khách sạn này đại đa số đều là nghệ sĩ, khách sạn bảo vệ rất tốt sự riêng tư của nghệ sĩ, nhưng vào buổi tối, phòng của Giang Oanh Tâm truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, sau đó dưới ánh mắt của nhân viên khách sạn, nhìn thấy Giang ảnh hậu mặc đồ ngủ chân không từ trong phòng chạy ra...

Nương theo khuôn mặt hoảng sợ của mỹ nhân kia, dáng người uyển chuyển như ẩn như hiện hiện ra trong tầm mắt mọi người...

Thật là k*ch th*ch!!!

Bảng xếp hạng hotsearch vào ngày hôm sau:

# Giang Oanh Tâm khách sạn hoa dung thất sắc #

# Bí mật của ảnh hậu #

...

Bức ảnh được lan truyền trên mạng, đã bị xóa, nhưng không thiếu ảnh chụp màn hình nhanh tay của cư dân mạng.

Người phơi bày Giang Oanh Tâm, là một tài khoản paparazzi không biết tên, dựa vào lần này thanh danh truyền xa.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 591: Ảnh đế quốc dân (43)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 592: Ảnh đế quốc dân (44)


<i><b>Chương 592: Ảnh đế quốc dân (44)</b></i>

"Cậu rất ồn ào." Giọng nói của Tô Cách vẫn không ngừng, Tô Mộc ngước mắt lên, nhàn nhạt mở miệng.

"Thật đúng là ít ai nói tôi ồn ào." Tô Cách cười.

"Chỉ là một cô gái, tính tình lạnh nhạt như vậy, không dễ tìm bạn trai nha."

"Nếu không để tôi giới thiệu cho cô? Những người đàn ông tôi biết đều rất ưu tú."

...

Dọc theo đường đi Tô Cách ồn ào không ngừng, Tô Mộc toàn bộ không nghe thấy.

Điểm đến của bọn họ là như nhau.

Sau khi xuống lạc đà, bước chậm lại.

Đoàn làm phim đóng quân trong sa mạc và dựng nhiều lều trại.

Trong biển cát màu vàng hoang vắng này, lều đầy màu sắc giống như một bông hoa nở trong sa mạc.

"Thật đúng là bị tôi đoán đúng rồi, cô là diễn viên sao?" Tô Cách đi bên cạnh Tô Mộc, sờ cằm còn đang đoán.

"Tô Cách tiên sinh, hoan nghênh đến đây." Là trợ lý đạo diễn tới đón Tô Cách.

Vì bộ phim có kinh phí đầy đủ, đạo diễn đã mời Tô Cách đến hát bài hát chủ đề.

Tô Cách đọc kịch bản, rất thích, liền nhận lấy, còn hỏi đạo diễn có cần khách mời không? Đạo diễn đã sắp xếp cho anh ta một vai khách mời.

Tô Cách đến đây nhận vai khách mời, cũng là để gần gũi hơn với kịch bản để tìm cảm hứng hát bài hát chủ đề.

"Đây có phải là diễn viên của đoàn làm phim anh không? Tên cô ấy là gì?" Tô Cách nhìn Tô Mộc, hỏi trợ lý đạo diễn.

Trợ lý đạo diễn lắc đầu, nói rằng anh ta không biết.

"Mộ Hạ, ngốc bên kia làm cái gì? Lại đây." Giọng của Hạ Lẫm vang lên cách đó không xa.

Anh nhìn Tô Mộc và Tô Cách đi cùng nhau, "Vui vẻ" nói chuyện phiếm, trong lòng khó chịu.

Tô Mộc đi về phía Hạ Lẫm.

Trợ lý đạo diễn lúc này mới biết được thân phận của Tô Mộc, giải thích với Tô Cách: "Đó là người đại diện của Hạ ảnh đế, Mộ Hạ."

"Mộ Hạ sao?" Tô Cách khẽ đọc tên Tô Mộc.

Bên kia Hạ Lẫm nhìn Tô Mộc lấy bánh quy từ trong túi ra, rất tự giác cầm tới ăn.

Hương vị này anh nhớ nhiều ngày rồi.

"Cô và Tô Cách có quen biết hả?" Hạ Lẫm ăn bánh quy, vừa hỏi Tô Mộc đang sắp xếp lại đồ đạc của mình.

"Mộ Hạ, cô còn chưa ăn cơm trưa đúng không, cùng nhau... Ôi, Hạ Lẫm, anh cũng ở đây à?" Tô Cách rất quen thuộc xốc lều trại của Tô Mộc lên rồi tiến vào.

Vừa rồi trợ lý đạo diễn nói dẫn anh ta đi ăn trưa, anh ta nhớ Tô Mộc đi cùng một đường cũng chưa ăn, liền thuận đường gọi cô đi cùng, không nghĩ tới nhìn thấy Hạ Lẫm đang dựa vào bên cạnh bàn, trong tay cầm một hộp bánh quy đang ăn bánh quy, cô thì ở một bên thu dọn đồ đạc.

"Tôi ở đây rất kỳ quái sao?" Hạ Lẫm nhìn Tô Cách hỏi ngược lại, đây là người đại diện của anh, Tô Cách tới đây mới kỳ quái.

Nghe giọng điệu của Tô Cách, quả nhiên bọn họ quen biết.

"Sao có thể? Bất quá tôi cùng Mộ Hạ một đường tới đây cũng chưa ăn cái gì, trước cùng nhau ăn chút gì đi?" Tô Cách cười nói.

"Tô Cách tiên sinh, Hạ ảnh đế đã đóng gói thức ăn cho người đại diện Mộ, hay là tôi dẫn anh đi ăn một chút trước." Trợ lý đạo diễn giải thích.

"Cảm ơn ý tốt của Tô Cách tiên sinh." Tô Mộc lịch sự nói, sau đó nhìn Tô Cách rời đi.

"Vậy được rồi, tôi sẽ đến tìm cô chơi sau." Tô Cách cười rồi rời đi với trợ lý đạo diễn.

Ra khỏi lều bên ngoài còn chưa đi xa, nghe thấy trong lều truyền đến tiếng của bọn họ.

Tô Cách mới hiểu được, cô gái kia, cũng không phải tính tình lạnh lùng nha.

"Đói bụng thì ăn cơm trước, bản thân đem theo nhiều đồ ăn như vậy, đói bụng mà không chịu ăn hả? Làm giống như tôi ngược đãi cô."

"Hạ ảnh đế, trước khi cậu nói chuyện, làm phiền đem bánh quy của tôi buông xuống."

"Không phải là mang tới đây cho tôi ăn sao? Mấy thứ này cô đừng đụng, đồ ăn ở trong túi đằng kia, tự lấy."

"Ở đâu?"

"Có đôi mắt dài để làm gì? Ở đây!"

...
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 593: Ảnh đế quốc dân (45)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 594: Ảnh đế quốc dân (46)


<i><b>Chương 594: Ảnh đế quốc dân (46)</b></i>

Hạ Lẫm mang theo tâm tình nghi hoặc đi lên trước nhìn.

Hóa ra là một người ngồi ở đó.

Người nọ quay đầu lại, dưới ánh trăng vô cùng quen thuộc.

"Sao cô lại ở đây?" Hạ Lẫm hỏi.

"Những lời này hẳn là tôi nên hỏi Hạ ảnh đế mới đúng." Trên mặt Tô Mộc phủ ánh trăng, không có ý cười, lạnh lùng.

"Tôi đi dạo, buổi tối một cô gái như cô không ngủ, ở nơi này làm cái gì?" Tuy rằng nơi này là sa mạc, không có người ngoài, nhưng đoàn làm phim nhiều người mắt tạp, ai biết trà trộn vào loại người nào, cô là một cô gái...

Đột nhiên nghĩ đến chuyện lúc trước cô vào đồn cảnh sát.

Một cô gái như cô đánh người.

Hạ Lẫm ngồi xuống bên cạnh Tô Mộc, Tô Mộc không trả lời.

Ngửa ra sau muốn ngủ trên sa mạc.

Hạ Lẫm nhìn thân thể cô ngã về phía sau, theo bản năng liền duỗi cánh tay đón cô.

Tô Mộc nhìn cánh tay anh duỗi tới, đáy mắt mềm mại, theo sức lực duỗi cánh tay của anh kéo anh nằm trên sa mạc.

Mà cô gối lên cánh tay của anh.

Cửu Thiên Tuế nín thở, sợ Hạ Lẫm nghi ngờ sau đó bị hệ thống cảm ứng được.

Mặc dù nó không thở.

Nhưng mà Hạ Lẫm nằm trên sa mạc, cánh tay còn bị Tô Mộc gối lên, anh cũng không sinh ra nghi ngờ, ngược lại tim đập nhanh hơn...

Yo, tim đập nhanh hơn!?

"Hạ ảnh đế, trái tim anh có vấn đề rồi." Bên tai tiếng tim đập vô cùng rõ ràng, Tô Mộc mở miệng nói.

"Bị cô dọa!" Hạ Lẫm giảo biện, ngoài miệng hung tợn, nhưng lại không thô lỗ rút cánh tay mình ra.

Trên cánh tay đầu cô gối lên, một khắc kia chỉ cảm thấy đáy lòng cực kỳ mềm mại, chóp mũi vốn đều là mùi sa mạc, giờ phút này truyền đến mùi hương nhàn nhạt trên người cô, chỉ cảm thấy dễ ngửi.

Hai người đều không nói gì, lẳng lặng nằm trên cát vàng ấm áp.

Hạ Lẫm vốn không hề buồn ngủ phiền não nhìn sườn mặt cô, trái tim đột nhiên an tĩnh.

Hạ Lẫm phát giác mình cũng không bài xích cảm giác như vậy, hơn nữa trong lòng sinh ra vui vẻ.

Vui vẻ sao?!

Anh thích cô sao!?

Hạ Lẫm chỉ cảm thấy hoang đường thô lỗ rút cánh tay mình ra: "Tôi muốn ngủ, cô không sợ thì cứ tiếp tục ở lại đi." Nói xong anh đứng dậy rời đi.

Tô Mộc nhìn bóng lưng có chút bối rối của anh, đáy mắt hiện lên ý cười, cánh tay ôm ở sau gáy, tiếp tục nằm.

【 Ký chủ, Hạ Lẫm phát hiện mình động tâm. 】

"Ừm."

【 Ký chủ đã học được điều này lúc nào thế? 】 Rõ ràng lúc trước cái gì cũng không hiểu.

"Đọc sách." Cô đọc rất nhiều sách, không phải vô ích.

【 Đọc sách khiến cô từ tình cảm tiểu bạch trở thành cao thủ được hả? Ký chủ, cô không phải là con người, đúng không? 】 Hệ thống nó có hơn ngàn vạn cuốn sách, sao có thể thua ký chủ, hừ!

"Có lẽ vậy." Trong ánh mắt mềm mại của Tô Mộc không còn bóng dáng Hạ Lẫm, sau đó chỉ còn lại một mảnh vắng vẻ.

【 Ký chủ, làm nhiệm vụ lâu như vậy, cô thật sự không có ý định sống lại sao? 】 Ký chủ vẫn chưa từng kiểm tra giá thẻ trọng sinh, nó thật sự không biết ký chủ đến tột cùng có muốn sống lại hay không?

Nếu như không tái sinh, như vậy trói định với nó hoàn thành nhiều nhiệm vụ như vậy, kiếm được tích phân để làm cái gì?

Cho dù cô thích tiền, thích kiếm tiền, cũng không có khả năng cứ tiếp tục làm nhiệm vụ vô biên.

Đây là lần đầu tiên gặp phải một ký chủ thoạt nhìn thích tiền như vậy, kì thực là vô dục vô cầu.

"Hệ thống, nói cho ta nghe chuyện của Phủ Hi đi."

【 Ký chủ, về Phủ Hi đại nhân, hệ thống biết cũng không nhiều. 】

【 Bổn hệ thống chỉ biết, Phủ Hi đại nhân ở Tinh Tế, là tồn tại người người đều tránh. 】
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 595: Ảnh đế quốc dân (47)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 596: Ảnh đế quốc dân (48)


<i><b>Chương 596: Ảnh đế quốc dân (48)</b></i>

Tất cả các bức ảnh đều được chụp lén ở mọi góc độ, nhưng chất lượng rất cao.

Mỗi một tấm lấy ra, kèm theo bài viết, đều là một tấm bìa tạp chí.

"Những bức ảnh này, là cô chụp hả?" Hạ Lẫm hỏi, bình thường nhìn cô đều là tự mình cầm máy tính hoặc là máy tính bảng ngồi ở một góc hoặc là không thấy bóng người, nghĩ như thế nào cũng không phải cô chụp.

Tô Mộc nhìn và trả lời: "Không."

"Ai chụp vậy?"

"Paparazzi."

"Paparazzi!? Mộ Hạ cô đang đùa tôi sao?" Trường quay làm sao có thể có paparazzi trà trộn vào, hơn nữa còn có thể tìm được góc độ tốt như vậy chụp ảnh mà không bị phát hiện!?

Và quan trọng nhất, tại sao ảnh chụp của paparazzi lại ở trên tay cô.

"Tôi tìm."

Hạ Lẫm: "..."

Anh không nên hỏi cô.

Vừa lúc cô nhận được tin tức một công ty giải trí nhỏ, kiếm sống bằng cách chụp lén.

Lần trước sự kiện của Giang Oanh Tâm, đã dùng thử.

Lúc Hạ Lẫm vào tổ, cô đã nói rõ với đạo diễn Hàn, tuy rằng đạo diễn Hàn kinh ngạc, nhưng chủ yếu lấy quay Hạ Lẫm làm chủ, cũng đáp ứng.

"Những bài viết này thì sao?" Câu văn này, khắp nơi tràn ngập hơi thở của trung nhị, thật không biết cô đi đâu tìm ra.

"Cũng là mời."

Hạ Lẫm: "..."

"Cô thật đúng là biết tìm người."

"Đều là vì phục vụ Hạ ảnh đế."

Hạ Lẫm: Anh thực sự không cần dịch vụ như vậy!

Hạ Lẫm đang nói chuyện với Tô Mộc, lúc làm mới lần nữa nhìn thấy Weibo mới phát hai phút trước:

Thuận lợi đến nước M, đang đi về phía trụ sở YR, trên đường không có gì bất ngờ, khiến các bạn thất vọng.

Bên dưới phối đồ chính là ảnh Hạ Lẫm đi ở sân bay, lên xe YR.

Nhìn thấy nội dung Weibo như vậy, Hạ Lẫm không nói nên lời, dứt khoát không tiếp tục xem, vốn anh cũng không thường xem Weibo, ngay cả Weibo của anh vô số tin nhắn anh cũng không để ý tới.

Thuận lợi đến YR bắt đầu quay trang điểm.

Cảnh quay chụp sử dụng cảnh công nghệ cao để kết hợp với hậu kỳ, có vẻ bầu không khí rất bí ẩn cao cấp.

Lịch quay chụp hai ngày hoàn thành, ở lại nước M thêm một đêm nữa, ngày hôm sau Hạ Lẫm phải vội vàng bay về nước tiếp tục quay phim.

Vào cuối buổi chụp hình YR, nhân viên YR đã tặng bọn họ vé cho một bữa tiệc lớn của YR.

Ban đầu cũng có ý muốn Hạ ảnh đế tham gia catwalk, chỉ là anh quay chụp phát ngôn, không có thời gian tiến hành diễn tập trình diễn linh tinh, YR cũng chỉ đành từ bỏ.

Buổi trình diễn của YR lần này chính là bộ sưu tập vest mùa mới, cũng là tiêu chí định hướng của xu hướng vest toàn cầu.

Âu phục của YR lấy kiểu nam làm chủ đạo, kiểu nữ đang phát triển, buổi tối nam nữ mặc âu phục catwalk lấy một loại trạng thái vô cùng chói mắt hiện ra trước mắt mọi người, quả thật là một bữa tiệc thị giác.

Rất nhiều ngôi sao trong và ngoài nước đều có mặt, Tô Mộc và Hạ Lẫm lấy vé nội bộ, tất nhiên được an bài vị trí tốt, một số ngôi sao lớn trong nước cho dù tiêu tiền cũng không ngồi được vị trí này, cho nên không ít người nhìn vị trí của Hạ Lẫm đỏ mắt.

Trên sàn catwalk, còn thấy một bóng dáng quen thuộc: Trần Thi.

Gương mặt phương Đông độc đáo của Trần Thi kết hợp với bộ âu phục này, đẹp trai và khí chất quyến rũ cùng tồn tại, quả thực thu hút sự chú ý của mọi người.

Không ít phương tiện truyền thông trong nước đang quay phim, đặc biệt là những người của Giải trí Thiên Hanh, đây chính là bọn họ muốn thổi vốn!

Chương trình quốc tế, người mẫu của Giải trí Thiên Hanh bọn họ!

Trong nước tuyệt đối chiếm giữ tiêu đề đầu tiên!

11:30 tối, chương trình YR Vest kết thúc.

Lúc Hạ Lẫm và Tô Mộc rời đi, bên cạnh đột nhiên có một người đuổi theo.

Âm hồn bất tán Giang Oanh Tâm.

"Hạ Lẫm, buổi tối rảnh rỗi cùng nhau ăn khuya." Giang Oanh Tâm dịu dàng nhìn Hạ Lẫm, mặc một thân lễ phục, đi bên người Hạ Lẫm mặc âu phục cao ngất, có vẻ như chim nhỏ dựa vào người.

"Không rảnh." Hạ Lẫm kéo dài khoảng cách giữa mình và Giang Oanh Tâm.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 597: Ảnh đế quốc dân (49)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 598: Ảnh đế quốc dân (50)


<b><i>Chương 598: Ảnh đế quốc dân (50)</i></b>

"Tô Cách, cậu ở đây làm gì vậy?" Người đại diện của Tô Cách đi tới, nhìn bóng lưng cách xa bên kia, khẽ thở ra một hơi, "Khó có được thích một cô gái, cậu cũng đừng quá buồn."

Người đại diện vỗ vai anh ta, bày tỏ sự an ủi.

"Buồn..." Tô Cách thấp giọng nỉ non, tim bỗng nhiên đau đớn.

Không, không chỉ buồn...

Đó là tuyệt vọng cùng vô lực áy náy bao trùm...

Mộ Hạ?

Mộ Hạ sao...

Nhưng anh ta cảm thấy không phải cái tên này, là cái tên gì đây?

Cái gì...

-

【 Ký chủ, Tô Cách này có gì không đúng sao? 】 Cửu Thiên Tuế cảm giác được tâm tình Tô Mộc dị thường lạnh như băng, giống như một tấc cỏ không sinh hoang vắng ngưng kết thành băng, chỉ còn lại cái lạnh thấu xương.

"Làm cho ta nhớ đến một người mà thôi..." Giọng của Tô Mộc bình thản.

【 Một người sao? 】 Người này khẳng định đắc tội với ký chủ, nếu không ký chủ làm sao có thể nhớ kỹ một người như vậy.

"Đúng vậy..." Tô Mộc nói xong, ngước mắt nhìn thấy một bóng dáng cao thẳng đứng ở cửa khách sạn.

"Biểu tình này của cô là sao đây? Bị bỏ rơi hả? Tô Cách tốt chỗ nào? Tôi thực sự không biết ánh mắt của cô ra sau nữa." Hạ Lẫm ghét bỏ đi đến bên cạnh Tô Mộc, còn lấy khăn giấy cho cô.

Con ngươi vốn lạnh lẽo của Tô Mộc nhìn Hạ Lẫm, nhận lấy khăn giấy anh đưa tới, lau cổ tay mình vừa mới bị Tô Cách nắm chặt.

Hạ Lẫm và Tô Mộc một trước một sau đi vào khách sạn.

Phòng của bọn họ nằm ngay bên cạnh.

Hạ Lẫm sau khi rửa mặt làm thế nào cũng không ngủ được, không biết vì sao, trong đầu anh vẫn xuất hiện lúc anh đứng trước khách sạn chờ cô.

Nhìn bóng dáng của cô chậm rãi đi tới, dưới ánh đèn ban đêm, phảng phất như cách ly với thế giới này, tùy thời đều có thể biến mất.

Nhịp tim bất an làm anh không thể ngủ được.

Hạ Lẫm châm thuốc lá đi ra ban công, lại nhìn thấy trên ghế treo ở ban công của mình không biết từ lúc nào có một bóng người.

"Sao cô lại tới đây?" Đầu ngón tay Hạ Lẫm bóp điếu thuốc, nhìn Tô Mộc ngồi dựa vào ghế treo.

Tô Mộc chỉ vào ban công, sau đó tiếp tục vùi đầu vào laptop.

Ban công hai phòng cách nhau khoảng một mét, mặc dù khoảng cách cũng không rộng, nhưng độ cao hơn ba mươi tầng này, người bình thường cũng không dám nhảy qua như vậy.

"Cô điên rồi sao?! Có việc tìm tôi gõ cửa là được rồi, từ nơi đó qua đây, là ghét bỏ mạng cô quá dài sao?" Hạ Lẫm nói xong, hít sâu một hơi thuốc, khẽ phun ra mây mù, xuyên qua mây mù trước mắt, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn yên tĩnh của cô, bất an ban đầu tiêu tan, chỉ còn lại một mảnh dịu dàng.

"Cô đến chỗ tôi có việc gì sao?" Hạ Lẫm dời tầm mắt khỏi người cô, khống chế nhịp tim rối bời của mình.

"Sợ Hạ ảnh đế bị cướp sắc, cho nên lại đây canh giữ." Tô Mộc nói xong, ánh mắt nhìn máy tính lóe lên, cong mày.

Sản phẩm đưa ra thị trường hưởng ứng không tệ, đã liên tiếp nhận một vài đơn đặt hàng lớn, lại là một tài tiền lớn.

Nghe cô nói là quan tâm mình bị cướp sắc, Hạ Lẫm hừ lạnh: "Cô vẫn nên quan tâm bản thân đi."

Nhìn biểu tình của cô như nhận được món lời nhỏ, nhất định lại kiếm tiền ở đâu đó, Hạ Lẫm cảm thấy lo lắng của mình có chút dư thừa.

Tuy rằng không biết vì sao mình có thể tiếp nhận chuyện kiếm tiền theo cách này của cô, nhưng cô không phải vì Tô Cách mà buồn, anh cũng an tâm.

Hai người đang nói chuyện, chuông cửa phòng Hạ Lẫm vang lên.

Hạ Lẫm dập tắt điếu thuốc trong tay, bước chân thon dài đi tới cửa mở cửa.

"Anh Hạ Lẫm, em nghe nói anh cũng ở đây, lại đây chào hỏi anh." Nghe giọng nói ngọt ngào dịu dàng này, là Trần Thi.

Cô ta vừa từ bên show thời trang trở về khách sạn, tìm người hỏi phòng Hạ Lẫm liền tới đây.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 599: Ảnh đế quốc dân (51)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 600: Ảnh đế quốc dân (52)


<i><b>Chương 600: Ảnh đế quốc dân (52</b></i>)

Phòng Hạ Lẫm bị người ta nhớ thương.

Sau khi đóng cửa lại Hạ Lẫm nhìn ra ban công, chỉ thấy Tô Mộc đã vững vàng dừng lại trên ban công phòng cô.

"Mộ Hạ, cô bị điên hay ngốc thế! Có cửa không đi, lại muốn leo tường."

Nhìn độ cao này, nếu cô ngã xuống thì sao!?

"Hạ ảnh đế, ngủ ngon." Tô Mộc có lệ khoát tay áo, liền đi vào phòng.

Bóng dáng cô gái biến mất ở đáy mắt mình, Hạ Lẫm lại lấy ra một điếu thuốc, đứng ở ban công hút thuốc, ánh mắt thỉnh thoảng dừng ở phòng bên cạnh.

Nhìn đèn trong phòng tắt, anh vẫn rút từng điếu một, đáy mắt thâm trầm, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Sau khi show YR kết thúc, Hạ Lẫm trở lại trường quay, còn Tô Mộc thì trở lại phòng làm việc.

Trải qua một khoảng thời gian bình tĩnh, Dịch Yên nghĩ thông suốt, sức chiến đấu cực cao chuẩn bị muốn thử vai.

Dịch Yên và Cốc Tiểu Mãn quan hệ không tệ, ngược lại lây dính hào quang nữ chính còn có Tô Mộc trợ giúp, nhận mấy bộ phim không tồi.

Tô Mộc đưa Dịch Yên đến trường quay, vốn là sau khi đưa cô ấy qua, cô sẽ bay đến bên Hạ Lẫm, nhưng Tô Mộc phát hiện người theo dõi.

Quan sát trong chốc lát, phát hiện là nhìn chằm chằm Dịch Yên.

Chờ phim trường quay chụp kết thúc, những người đó còn đang ẩn nấp ngồi xổm canh gác, người phía sau vẫn đi theo đến khách sạn.

Tô Mộc bảo Cốc Tiểu Mãn và Dịch Yên trở về khách sạn trước, sau khi cô dừng xe xong, đi về phía chiếc xe đi theo phía sau.

Mấy người trong xe sửng sốt, mở cửa sổ hung tợn hỏi: "Làm gì thế!?"

"Ai sai khiến các người?" Tô Mộc một tay cầm điện thoại di động, một tay đút túi áo, thờ ơ hỏi.

"Có liên quan gì đến cô!?" Một người đàn ông cao to đầu trọc đánh giá Tô Mộc từ trên xuống dưới.

"Đại ca, đây là người đại diện của Dịch Yên."

"Người đại diện sao? Dùng cô ta dụ Dịch Yên tới đây không phải là tốt rồi."

"Đại ca, chúng ta đem người phụ nữ không lớn không nhỏ này lên xe đi."

"Vừa lúc trong xe đều là đàn ông, nhiều phụ nữ càng thêm náo nhiệt."

...

Mấy người trên xe bước xuống, lưu manh vô lại, ánh mắt bất thiện, ăn mặc đủ màu sắc, rất xã hội đen.

Trong bãi đỗ xe rất ít người, cho dù có một hai người đi qua nhìn thấy trận chiến cũng đều vội vàng đi qua.

Cơ bản treo một bộ thái độ không liên quan đến mình.

Rất dễ dàng xử lý mấy tên côn đồ, trên người đầy vết thương lớn nhỏ bị tóm vào đồn cảnh sát.

Tô Mộc một lần nữa đến đồn cảnh sát để làm khách.

Trùng hợp lại là cảnh sát trực lần trước, ánh mắt nhìn Tô Mộc đều là một bộ dáng, "Sao lại là cô?"

Hỏi một phen, những tên côn đồ kia đều đồng thanh nói là Tô Mộc tự nhiên đánh bọn họ, bọn họ chỉ là đi ngang qua mà thôi.

Tô Mộc lười nói chuyện, lấy ra bản ghi âm cùng với chứng cứ bọn họ theo dõi Dịch Yên.

Dưới chứng cớ, mấy tên côn đồ lại đổi giọng, nói bọn họ chỉ là trùng hợp, sau đó nhìn cô ấy xinh đẹp muốn kết giao làm bạn mà thôi.

Bọn họ cũng là khách quen phạm tội, đối với chuyện này ở cục cảnh sát hiểu rõ như lòng bàn tay, bọn họ không phạm tội, chỉ là nói ngoài miệng, nhiều lắm cũng chỉ bị giáo dục xong là được thả ra ngoài.

Chờ bọn họ đi ra ngoài, nhất định phải g**t ch*t người phụ nữ này!

Ánh mắt Tô Mộc lạnh lẽo đảo qua: "Bắt cóc cộng với muốn xâm phạm phụ nữ bất thành..."

Bọn côn đồ: !?

Tại sao những lời nói ra từ miệng cô lại nghiêm trọng như vậy!

"Phì, chúng tôi rõ ràng cái gì cũng không làm!"

"Đúng, chúng tôi còn muốn kiện cô đánh chúng tôi!"

"Đau chết tôi rồi! Tay tôi dường như bị gãy."

"Chân của tôi..."

Một đám diễn viên bắt đầu diễn.

"Hiện tại thêm một tội giả người bị thương nặng." Tô Mộc nói với cảnh sát ghi lại.

Đây là một xã hội pháp quyền, Tô Mộc ra tay biết nặng nhẹ, không gây ra thương tích chết người.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 601: Ảnh đế quốc dân (53)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 602: Ảnh đế quốc dân (54)


<i><b>Chương 602: Ảnh đế quốc dân (54)</b></i>

Lúc ánh mắt chạm đến cô, dường như muốn chỉ dẫn anh tới gần cô, cho nên không do dự dừng xe ôm cô vào trong ngực.

Sự ấm áp trên người cô truyền qua, khiến anh cảm thấy chân thật như vậy.

Một lát sau.

"Hạ Lẫm, cậu còn muốn ôm bao lâu nữa?" Giọng nói của Tô Mộc từ ngực anh truyền ra.

Lúc nói chuyện, cô thở ra hơi nóng, cách một lớp quần áo truyền đến da thịt anh, chỉ cảm thấy tê dại.

"Ôm em một lát thì sao? Làm tôi sợ hãi như vậy, đây là thu lãi." Hạ Lẫm không chỉ không buông cô ra, còn nắm chặt tay cô.

"Cộm đến hoảng."

Hạ Lẫm nghe giọng cô hơi oán giận, lỗ tai đỏ lên, vội vàng buông cô ra: "Ai, ai cộm em!"

th*n d*** anh tuy rằng có phản ứng, nhưng bị anh áp chế, căn bản không có...

"Cái này." Tô Mộc chỉ vào cần điều khiển, nãy giờ vẫn cộm vào bụng cô.

Hạ Lẫm: "..."

Vì che giấu sự xấu hổ của mình, Hạ Lẫm ghét bỏ mở miệng: "Thật làm ra vẻ, đau thì nói, chịu đựng làm gì?"

"Đau." Tô Mộc nói.

"Hừ, làm bộ."

Tô Mộc: "..."

Thứ hàng hóa ngạo kiều.

Trên đường trở về phòng làm việc, đi ngang qua siêu thị lớn, Hạ Lẫm lái xe đến bãi đỗ xe siêu thị.

Tô Mộc nghi hoặc.

"Buổi tối ăn lẩu." Hạ Lẫm nói.

Mấy tháng quay phim, anh nhớ hương vị này đã lâu lắm rồi.

Lần này bởi vì cô, anh từ đoàn làm phim xin nghỉ phép trở về, thế nào cũng phải ăn một bữa.

Hạ Lẫm mang theo mũ từ lối vào đẩy xe đẩy, Tô Mộc thì đi theo phía sau anh, đang cúi đầu nhìn điện thoại.

Đi dạo siêu thị, Hạ Lẫm đưa tay nắm lấy tay kia của cô, miệng còn ghét bỏ nói: "Lạc còn phải đi tìm em, phiền phức."

Giống như nhìn thấy một cái đuôi ngạo kiều đang lắc lư.

Tô Mộc không có vạch trần anh, để anh dắt cô, cô cũng không cần vừa nhìn đường vừa xem điện thoại di động, anh dẫn là được rồi.

Nhanh chóng xem qua đồ vật trong điện thoại di động, Tô Mộc cất điện thoại đi.

Ngước mắt lên nhìn thấy trên tay Hạ Lẫm cầm một hộp thịt, nhìn trái nhìn phải, không nhìn ra nhãn hàng nào trực tiếp ném vào trong xe đẩy, sau đó đẩy giỏ hàng đi về phía trước.

Đi một đoạn đường, xe đẩy đã bị chiếm hơn phân nửa bởi thịt, anh đi vòng qua khu vực thịt đến khu vực rau.

Vẫn tùy ý như trước, nhìn thuận mắt liền bỏ vào trong xe đẩy.

Xe đẩy đã đầy trong nháy mắt.

Sau khi mua nguyên liệu nấu ăn, không biết phải mua gì nữa.

"Khi mua nguyên liệu nấu ăn, còn thiếu thứ gì không?"

Hạ Lẫm hỏi Tô Mộc, quay đầu lại nhìn cô một cái, không hề báo trước mà xông vào trong đôi mắt lạnh lùng của cô.

Giống như có ma lực đem anh hút vào trong đôi mắt trong suốt kia.

"Mua chút nguyên liệu nấu nước lẩu." Tô Mộc chậm rãi mở miệng, mặt mày khẽ nhướng lên, một nụ cười nhạt hiện ra, nhạt đến gió thổi qua liền biến mất.

"Ngoài nguyên liệu nấu nước lẩu còn gì nữa không?" Hạ Lẫm dùng lời nói để che dấu sự bất thường của mình.

Nhưng nhiệt độ của bàn tay nhỏ bé mềm mại trong tay truyền tới, đáy lòng dường như có từng đợt, ấm áp.

Cô gái trước kia rõ ràng không có chút cảm giác nào, mấy tháng nay không hề báo trước đã xâm nhập vào nội tâm anh.

Quen với việc cô sắp xếp công việc cho mình, quen với hương vị bánh quy cô làm, quen với những bữa ăn cô nấu, quen với việc cô không nói nhiều nhưng lại làm mình vô cùng tức giận...

Càng quen, là thời gian có cô...

Nhớ lại gần nửa năm trước, anh còn cảnh báo cô không được động tâm với mình.

Bây giờ...

Ánh mắt dừng trên tay hai người đang nắm tay...

Cô cũng hoàn toàn không bài xích sao?

Hạ Lẫm nghĩ đến chuyện này, giống như phía sau lại có thêm hai đôi cánh nhỏ đang kích động.
 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 603: Ảnh đế quốc dân (55)



 
Xuyên Nhanh Công Lược: Định Chế Boss Vai Ác Có Một Không Hai
Chương 604: Ảnh đế quốc dân (56)


<i><b>Chương 604: Ảnh đế quốc dân (56)</b></i>

"Được, được ạ." Dịch Yên và Cốc Tiểu Mãn đều vô cùng tán thành.

"Tùy ý." Hạ Lẫm mở miệng, đang dùng một đũa dài kiểm tra nguyên liệu nấu ăn trong nồi coi chín chưa.

Cũng không cố tình chờ Tô Mộc đồng ý, Tô Cách liền ngồi xuống, vị trí ngồi vừa vặn đối diện Tô Mộc.

Tô Mộc sau khi pha nước sốt xong liền trực tiếp đặt vào trong tay Hạ Lẫm.

Một bữa lẩu này, đều là hai người Dịch Yên và Cốc Tiểu Mãn khuấy động không khí, Tô Mộc chỉ lẳng lặng ăn, Hạ Lẫm thỉnh thoảng tiếp lời hai người tán gẫu về diễn xuất, Tô Cách thì trả lời mấy câu hỏi của cô nàng fan Cốc Tiểu Mãn.

Ăn lẩu xong, là mười giờ tối, sau khi Cốc Tiểu Mãn và Dịch Yên rời đi, Tô Cách mặt dày tiếp tục đợi.

Tô Mộc gọi anh ta xuống cầu thang.

"Tôi nói rồi, cút." Giọng điệu của cô lạnh băng dị thường.

"Mộ Hạ, anh thích em, có thể cho anh một cơ hội không?" Sắc mặt Tô Cách có chút trắng bệch, anh muốn tới gần cô, nói chuyện với cô, nếu có thể, anh muốn chăm sóc cô, che chở cô...

"Tô Cách, mặc kệ cậu là ai, lại tiếp cận tôi, g**t ch*t bất luận tội!" Giọng lạnh băng của cô giống như lưỡi băng, từng chữ từng chữ đâm vào người anh ta, Tô Cách nhìn bóng lưng cô đi xa, bước chân nặng nề đến mức thế nào cũng không dời được.

"Thật xin lỗi..." Miệng không ngừng nỉ non, ngay cả anh ta cũng không biết vì sao mình phải xin lỗi.

Tô Mộc trở lại phòng làm việc, nhìn thấy Hạ Lẫm đang dựa vào cửa hút thuốc.

Hai người bốn mắt đối diện nhau, phảng phất có cái gì đó lưu động trong không khí.

Hạ Lẫm dập tắt điếu thuốc trong tay, mở miệng: "Nói xong rồi sao?"

"Ừm." Không có gì để nói, bất kể người đó là ai, cũng không liên quan đến cô.

Có liên quan đến cô, chỉ có người trước mắt.

Thu dọn một phen, Tô Mộc ngủ trên giường phòng làm việc.

Hạ Lẫm ngủ trên sofa khó có thể ngủ được.

Luôn cảm thấy Tô Cách ở đáy lòng cô không giống người khác, mới vừa rồi sau khi nói chuyện riêng với Tô Cách, anh rõ ràng cảm nhận được cảm giác xa lạ trên người cô.

Loại cảm giác này làm cho anh rất bất an, cảm giác bất an sợ cô cũng ngăn cách anh bên ngoài thế giới của cô.

Nghĩ lại ngồi dậy, đi ra ngoài ban công hút thuốc.

Tô Mộc đang ngủ.

Trong bóng tối.

Tràn đầy mùi máu tươi, chỉ chốc lát sau bóng tối biến thành huyết sắc, thi thể chồng chất thành một mảnh, <i>thi hải*</i> mênh mông nhìn không thấy bờ.

<i>*Thi hải: biển người chết.</i>

Giữa thi hải có một người đứng, thân hình nghiêng nghiêng cầm một thanh trường mâu, một bộ chiến phục lộn xộn nghiền nát, tóc dài bị gió thổi bay, cùng huyết sắc giao hòa...

Trong một mảnh tĩnh mịch này, chỉ có thân ảnh kia, không thấy rõ là ai, lại có thể cảm giác được máu tươi vô thanh vô tận đầm đìa...

Không lâu sau đó.

Bầu trời tối tăm mưa rơi máu đỏ mờ mịt, từng giọt từng giọt, nhỏ xuống đều là chất lỏng màu đỏ, đánh vào thi thể khắp nơi, nở rộ ra hoa địa ngục...

Thân ảnh cầm trường mâu chậm rãi ngẩng đầu...

Một đôi mắt không tiêu cự bất ngờ mở ra.

Nhìn trần nhà tối tăm mờ ảo in bóng loang lổ từ ngoài cửa sổ, tiêu cự trong mắt chậm rãi trở về.

【 Ký chủ, đó là giấc mơ gì? 】

Cảnh tượng áp lực trong mộng, một hệ thống như nó cũng cảm thấy khó chịu.

Hiếm khi thấy ký chủ nằm mơ, vừa nằm mơ đã mơ thấy cảnh tượng đáng sợ như vậy.

Tô Mộc ngồi xếp bằng, rũ mắt chậm lại: "Ác mộng mà thôi. "

Quả nhiên vẫn bị ảnh hưởng chút ít...

Đầu óc đã tỉnh táo, Tô Mộc không hề buồn ngủ đứng dậy, bật đèn ra phòng nghỉ rót nước uống.

Đến phòng nghỉ, nhìn thấy Hạ Lẫm đứng trên ban công, giữa ngón tay kẹp điếu thuốc, khói thuốc lượn lờ mơ hồ dung mạo của anh.

Nghe được tiếng động, anh quay đầu nhìn qua, nhìn thấy Tô Mộc mặc một thân áo ngủ phủ đến đầu gối, lộ ra da thịt trắng nõn, thoạt nhìn áo ngủ bảo thủ, trong mắt Hạ Lẫm lại làm cho anh miệng đắng lưỡi khô.
 
Back
Top Dưới