Ngôn Tình Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 440


63a3be5bd43a8RiT9WgzZfXGuo2YcWlG2.jpg


63a3be5c5cd2asWemdAg7BzUw7nkTb4Gg.jpg


63a3be5ce346eGtIleBf9BJo7OiaXLgNc.jpg


63a3be5d312f2tnnu6iLsLSeHqVo9db9D.jpg


63a3be5d5ba5d1iaFnWdYPWVHMqXQtCAn.jpg

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 442


63a3be7ef1d41x8MEMoFiLrLRK0tzneYU.jpg


63a3be7faff0bVp6jAKP8mzgLK583fhWa.jpg


63a3be8043d495Wjg706vp8zCBVHQ41A9.jpg


63a3be8090b7dTv1ln11hUpqZmRLWAGoH.jpg


"Đây là Đường Tiểu Bắc?"

Thiết Chùy nhìn chằm chằm vào cô gái đi ra và hỏi.

"Chắc là vậy, đôi mắt có phần giống với Đông Đông".

Kim Phi gật đầu và nhìn lên cô gái.

Có thể trở thành cô nương nổi tiếng của Xuân Phong Lâu, diện mạo và vóc dáng của Đường Tiểu Bắc đương nhiên sẽ phải rất được.

Cao khoảng 1,65 mét, mặc váy dài thiết kế riêng của thanh lâu, trông như tiên nữ, lại có mùi ma mị.

"Đa tạ các vị công tử đã ủng hộ, Tiểu Bắc gửi lời chào đến tất cả mọi người".

Đường Tiểu Bắc ôm chiếc đàn tỳ bà hơi ngồi xuống.

"Tiểu Bắc cô nương khách sáo rồi".

"Tiểu Bắc cô nương lại xinh đẹp hơn rồi, hoa khôi lần này không phải cô thì còn có thể là ai chứ!"

Hai vị khách quen lần lượt lên tiếng và chào hỏi nhiệt tình thể hiện mối quan hệ thân thiết với Đường Tiểu Bắc.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 443


"Trương công tử, Chu công tử, đừng trêu Tiểu Bắc mà".

Đường Tiểu Bắc cũng đáp lại hai người một cách vô cùng cung kính, sau đó cười nhìn những người khác: "Hôm nay có rất nhiều công tử lạ mặt ở đây".

Hàm ý là muốn những người còn lại tự giới thiệu về mình một chút.

Cô ấy vừa mới hoàn thành khóa đào tạo thanh lâu năm nay và bắt đầu có khách nên không quen biết nhiều người.

Tú bà đã sớm cho cô ấy dưới trướng một công tử có tiếng trong thành rồi, nếu trong đám người đến có kẻ như vậy thì cô ấy sẽ nghĩ cách lôi kéo về phía mình để chuẩn bị tranh vị hoa khôi.

Đây cũng là một trong những quy tắc của thanh lâu, khách đến thường xuyên đều hiểu rõ, Đường Tiểu Bắc nói xong, người thanh niên ngồi sau bàn đầu tiên bên phải đã đứng dậy.

"Tiểu sinh Ngô Tuấn Lâm, kinh chào Tiểu Bắc cô nương".

"Hóa ra là Ngô công tử từ hiệu buôn Ngô Ký. Rất hân hạnh được gặp!"

Đường Tiểu Bắc hơi cúi đầu hành lễ, trong lòng thầm nhớ bộ dáng của Ngô công tử.

Đây là đối tượng mà tú bà nhắc nhở phải lôi kéo, sau này không nên xem nhẹ.

Nhìn thấy Đường Tiểu Bắc biết mình, Ngô công tử khá tự hào ngồi xuống.

"Tiểu sinh Trần Quan Tiết, Tiểu Bắc cô nương quả thực tươi tắn như lời đồn, xứng danh thần tiên".

Người thanh niên thứ hai đưa ra một lời khen ngợi.

“Trần công tử quá lời rồi”, Đường Hiểu Bắc vừa nói vừa che miệng cười: “Ta nghe nói nhà họ Trần là thư hương thế gia, Trần công tử cũng là một trong số ít nhân tài trong quận. Hôm nay được gặp mặt quả thật phóng khoáng hiên ngang".

Trần công tử chủ động khen ngợi, Đường Tiểu Bắc cũng phải đáp lại, dù sao lời nói cũng chẳng mất tiền mua mà.

Đây cũng là một trong những kỹ năng mà cô nương nào ở thanh lâu cũng phải học.

Tiếp theo, các khách nhân lần lượt giới thiệu về mình, rất nhanh đã đến phiên Thiết Chùy.

“Tên ta là Thiết Chùy, ta tới cùng với tiên sinh”.

Thiết Chùy ồm ồm nói rồi ngồi xuống.

Nhiều công tử quay đầu nhìn sang.

Nhưng thay vì nhìn vào Thiết Chùy, lại nhìn Kim Phi, người đang ngồi bên cạnh Thiết Chùy.

Vì dù sao, để tham gia vào Trà Vây của Đường Tiểu Bắc, phí vào cửa là ba lượng bạc, bọn họ không dám dẫn người hầu vào.

"Đa tạ Thiết Chùy đại ca đã tham gia".

Bất kể thân phận của Thiết Chùy như nào, muốn vào cũng phải bỏ tiền ra, Đường Tiểu Bắc cũng không hề thay đổi sắc mặt vì Thiết Chùy là người hầu, vẫn hơi cúi người xuống chào hắn.

Sau đó, nhìn lên Kim Phi.

"Ta tên là Kim Phi. Ta đến từ huyện Kim Xuyên. Ta nghe bạn ta, Đường Đông Đông nói rằng Tiểu Bắc cô nương vô cùng tài năng, vì vậy ta đến để chiêm ngưỡng".
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 444


Đường Tiểu Bắc nghe thấy ba chữ Đường Đông Đông, hô hấp đột nhiên ngừng lại, môi bất giác run lên, ánh mắt khó tin nhìn Kim Phi.

Đường Đông Đông nghĩ rằng Đường Tiểu Bắc đã bị sói ăn thịt, Đường Tiểu Bắc cũng nghĩ rằng Đường Đông Đông gặp nạn rồi.

Nhưng bây giờ khi nghe thấy tên Đường Đông Đông từ miệng Kim Phi.

Nhất thời, Đường Tiểu Bắc hận không thể kéo Kim Phi vào phòng để hỏi thăm tình hình của Đường Đông Đông.

Nhưng cô ấy đã được đào tạo nghiêm ngặt, biết không thể làm thế được.

Kìm nén sự phấn khích của mình, Đường Tiểu Bắc chào Kim Phi như những người khác: "Đa tạ sự ủng hộ của Kim công tử, cũng nhờ Kim công tử chuyển lời cảm ơn của ta đến Đường công tử".

"Được".

Kim Phi gật đầu nhẹ và ngồi xuống.

Tiếp theo, những người khác vẫn tự giới thiệu bản thân, sau đó Đường Tiểu Bắc chơi hai khúc tì bà, sau đó biểu diễn một điệu nhảy.

Phải nói rằng Xuân Phong Lâu sẵn sàng nâng đỡ Đường Tiểu Bắc là có lý do.

Bất kể là chơi tỳ bà hay nhảy, đều rất đặc sắc.

Ở giữa, một vài vị công tử tự xưng là tài năng cũng biểu diễn một vài tiết mục nhỏ, hoặc làm thơ hoặc vẽ tranh, hoặc chơi nhạc cụ, khá sôi nổi.

Theo thể lệ, người chơi giỏi nhất trong Trà Vây, sau khi Trà Vây kết thúc, có thể nói chuyện với cô gái một lúc rồi mới rời đi.

Đây là lần đầu tiên Kim Phi tham gia vào một hoạt động trong thanh lâu, y cảm thấy rất thú vị, nên nghĩ sẽ xem thêm một chút nữa, nhưng không tỏ thái độ gì.

Nhìn thấy Trà Vây sắp kết thúc, Đường Tiểu Bắc không khỏi nháy mắt với Kim Phi một cái, muốn Kim Phi cũng biểu diễn.

Kim Phi bất đắc dĩ, chỉ có thể đứng lên nói: "Nếu mọi người đã thể hiện tài năng của mình, thì tiểu sinh đây cũng có bài thơ quèn góp vui, mong mọi người chỉ giáo thêm".

"Kim công tử, mời!"

Đường Tiểu Bắc thở phào nhẹ nhõm.

Giám khảo duy nhất trong Trà Vây là cô gái tổ chức Trà Vây, Đường Tiểu Bắc đã quyết định, cho dù Kim Phi có biểu diễn gì, chỉ cần không quá kém, cô ấy sẽ phán y thắng cuộc.

Vì đã xem qua, nên Kim Phi đã chuẩn bị sẵn tinh thần, chậm rãi nói: "Viễn sơn mi đại trường, tế liễu yêu chi niểu. Trang bãi lập xuân phong, nhất tiếu thiên kim thiếu. Quy khứ Quảng Nguyên thì, thuyết dữ thanh lâu đạo. Biến khán Tây Xuyên Hoa, bất tự Tiểu Bắc hảo".

Mọi người trước giờ đều chuộng thơ văn, khi nghe tin Kim Phi sẽ làm thơ, đều rất thích thú, nhưng khi Kim Phi đọc xong, tất cả mọi người đều bất giác đứng lên.

Bài hát này là bài "Sinh tra tử" do Yến Cơ Đạo viết cho danh kỹ Lý Sư Sư, một cô gái thanh lâu nổi tiếng của một thế hệ. Bây giờ Kim Phi đã đổi tên địa danh để ca ngợi Đường Tiểu Bắc, vừa đúng dịp.

"Chu công tử, bài thơ này không tệ!"

image.png

 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 445


Hầu hết những người có tiền đến thanh lâu dự buổi Trà Vây đều là con nhà giàu, có đọc sách, có thể không biết làm thơ nhưng vẫn có những kỹ năng cảm thụ cơ bản.

Mặc dù cảm thấy khó chịu, nhưng phải thừa nhận rằng bài thơ này hay hơn tất cả các bài thơ trước.

Ánh mắt Đường Tiểu Bắc nhìn Kim Phi cũng thay đổi.

Cô ấy đã chuẩn bị kỹ cho Kim Phi, nhưng bây giờ có vẻ như không cần nữa rồi.

"Kim công tử thật sự quá khen rồi!"

Đường Tiểu Bắc cúi đầu với Kim Phi: "Không biết Tiểu Bắc có vinh hạnh mời tiên sinh ngồi trong phòng một lát không?"

"Làm phiền cô nương rồi".

Kim Phi đứng dậy và hành lễ đáp lại.

Mục tiêu đến đây hôm nay đã đạt được.

Nhưng biểu hiện của những công tử khác đều trở nên kỳ lạ.

Một cô hầu gái lặng lẽ chạy ra ngoài trong khi không ai để ý.

Khi Đường Tiểu Bắc tiễn những công tử khác và chuẩn bị đưa Kim Phi vào phòng, mụ tú bà già vội vã chạy đến và trực tiếp chặn cửa.

Việc kiểm soát các cô gái trong thanh lâu rất nghiêm ngặt, nếu nói sai lời hoặc làm sai sẽ phải đối mặt với hình phạt rất nặng.

Mụ tú bà sắp xếp người hầu, nói là để hầu hạ Đường Tiểu Bắc nhưng sự chất là để giám sát cô ấy.

Tim Đường Tiểu Bắc thắt lại khi nhìn thấy mụ tú bà, nhưng vẫn giả vờ tươi cười hỏi: "Má mì, sao má mì lại ở đây?"

"Ta nghe nói có một vị đại tài tử đến đây, nên ta đến xem chút".

Tú bà nhìn Kim Phi cười: "Vị công tử này hẳn là Kim công tử, quả nhiên là một người tài hoa, chẳng trách khiến cho Tiểu Bắc cô nương mê mẩn..."

Kim Phi không hề có ấn tượng tốt với gái trong thanh lâu, cũng không thèm nói chuyện với bà ta, liền trực tiếp ngắt lời mụ tú bà: "Nếu bà có chuyện muốn nói thì nói đi, đừng vong vo nữa".

“Công tử quả là biết nói chuyện”, mụ tú bà cũng không khó chịu, vẫn cười: “Vậy thì ta sẽ nói thẳng, Tiểu Bắc rất được công tử yêu quý, muốn nói chuyện riêng cũng không sao, nhưng suy cho cùng, Tiểu Bắc vẫn là một cô gái trong trắng, cứ vậy dẫn vào khuê phòng, sợ rằng sẽ có đàm tiếu... "

"Được rồi, ta hiểu ý của bà rồi".

Kim Phi ngắt lời mụ tú bà: "Ta chỉ muốn có vài lời với Tiểu Bắc cô nương thôi. Nếu bà lo lắng, bà có thể thu xếp chỗ".

Vòng vo hồi lâu hóa ra là sợ sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Đường Tiểu Bắc.

Nữ nhân thanh lâu bình thường không có thanh danh gì, nhưng Đường Tiểu Bắc mới ra mắt năm nay vẫn còn trong sạch, bình thường gặp mặt riêng với công tử cũng sẽ chọn nơi thoáng đãng, dễ thấy, tránh hiểm nghi, chưa từng dẫn ai vào khuê phòng.
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 446


Giống như những ngôi sao kiếp trước, gặp mặt fan thì không ai nói gì. Nhưng nếu cả hai vào khách sạn cùng nhau, dù không làm gì, thì sau khi bị phanh phui, đó vẫn sẽ là một đòn giáng mạnh vào danh tiếng của ngôi sao đó.

Tú bà cũng dựa vào sự trong sạch và danh tiếng của Đường Tiểu Bắc để kiếm tiền nên vừa được báo tin đã chạy ngay đến ngăn cản.

Kim Phi không muốn chuyện gì xảy ra với Đường Tiểu Bắc, đối với y mà nói, vào khuê phòng hay đứng ngoài cửa cũng như nhau thôi.

"Vậy thì cảm ơn sự thông cảm của ngài".

Tú bà cúi đầu trước Kim Phi, sau đó cười nói: "Sân sau có một vọng lâu, yên tĩnh tao nhã, là nơi thích hợp nhất để nói chuyện".

"Như thế có được không?"

Kim Phi không trả lời tú bà, mà nhìn Đường Hiểu Bắc.

"Tất cả tùy vào công tử sắp xếp".

Đường Tiểu Bắc đáp.

"Vậy thì đi qua đó".

Kim Phi không muốn tốn nước bọt với tú bà về vấn đề này.

Có một cái ao nhân tạo ở sân sau của Xuân Phong Lâu rộng hàng chục mẫu, bên ngoài ao có một vòng hành lang, chính giữa ao có hai cái đình nhỏ, vài công tử thích thơ ca thỉnh thoảng ở đây ngâm thơ, cũng được coi là một cảnh đẹp của Xuân Phong Lâu.

Lúc này có một vọng lâu trống.

"Đã đưa đến đây rồi, chắc không cần đi theo nữa đâu nhỉ?"

Kim Phi liếc nhìn tú bà, giọng điệu của y có chút bất mãn.

Đây cũng là điều mà tiểu nhị đã dạy y, đừng khách sáo với tú bà trong thanh lâu và Quy Công, nếu không họ sẽ càng được nước lấn tới.

Quả nhiên, tú bà thấy Kim Phi tức giận, tươi cười rồi dừng lại: "Vậy ta sẽ không quấy rầy hai người nói chuyện nữa".

Kim Phi hừ lạnh, sải bước vào đình.

Đường Tiểu Bắc chào tú bà rồi nhanh chóng đi theo.

Nhìn thấy tú bà nháy mắt, cô hầu gái nhấc chân muốn đi theo nhưng bị Thiết Chùy chặn lại.

"Đại gia, ta đi bưng một bình trà đến cho công tử và cô nương".

Cô hầu gái cười giải thích, nhưng Thiết Chùy vẫn tiếp tục chặn lại như thể hắn không nghe thấy.

"Nếu công tử đã không cần thì thôi".

Tú bà cũng nghe về xung đột giữa Kim Phi và Quy công vừa rồi, biết rằng hai chủ tớ này không dễ gây lộn, liền gọi hầu gái về.

Lúc đó Thiết Chùy mới tránh ra và tìm đến một cây liễu, dựa vào bóng râm để nghỉ mát.

Trong vọng lâu, Đường Tiểu Bắc nhìn thấy tú bà cùng người hầu gái đã rời đi, vội vàng hỏi: "Công tử, làm sao ngài biết tỷ tỷ của ta?"

"Đây là bức thư của Đông Đông gửi cho cô. Cô ấy nói cô đọc xong sẽ biết".

Kim Phi lấy ra một phong thư.

"Cảm ơn ngài!"
 
Xuyên Không Tới Vương Triều Đại Khang
Chương 447


Đường Tiểu Bắc nhận lấy và nhanh chóng mở phong thư ra.

Một lúc sau, Đường Tiểu Bắc đặt lá thư xuống, đứng dậy nghiêm trang cúi đầu hành lễ với Kim Phi: "Tiên sinh, đa tạ ngài đã chăm sóc tỷ tỷ ta!"

Trong thư, Đường Đông Đông kể lại những trải nghiệm của hai người sau khi bị sói chia cắt, mà đương nhiên không thể thiếu Kim Phi.

"Tỷ của cô là một cô gái tài năng và là trợ thủ tốt nhất của ta. Chẳng ai cần chăm sóc ai cả, mà chúng ta là cùng nhau hợp tác", Kim Phi cười nói.

"Vậy thì phải cảm ơn tiên sinh vì đã cho tỷ ta cơ hội phát triển tài năng rồi?"

Đường Tiểu Bắc cười nói: "Nếu như trước đây có thể gặp được tiên sinh thì ta đã không lầm đường lạc lối như bây giờ”.

“Đông Đông nói rằng lúc đó cả hai đã sắp đến huyện Kim Xuyên rồi, tại sao cô lại quay trở lại Quảng Nguyên?”, Kim Phi hỏi: “Trở thành một cô nương ở Xuân phong Lâu”.

"Lúc đó, tỷ ta đã dẫn con sói hoang đi. Ta sợ quá nên chạy tiếp. Sau đó, ta bị lạc trong núi, cho đến khi gặp một người tiều phu, nếu không ta đã chết đói rồi".

Đường Tiểu Bắc nói: "Người tiều phu đưa ta xuống núi, nói rằng con trai ông ta đã chết trận, đôi vợ chồng già muốn nhận ta làm con gái của họ. Lúc đó ta nghĩ họ là người tốt, trong lòng lại sợ nên đã đồng ý nhưng sau đó họ đã bán ta cho Xuân Phong Lâu".

Nói đến đây, Đường Tiểu Bắc cười buồn: "Bởi vì ta biết chữ và biết chơi đàn nên họ đã bán được ta với giá cao".

Kim Phi liếc nhìn Đường Hiểu Bắc có chút thương cảm: "Tỷ cô bảo ta đưa cô ra ngoài, cô nghĩ thế nào, cô có nguyện ý rời khỏi Xuân Phong Lâu không?"

Điều này phải hỏi trước. Sau tất cả, Đường Tiểu Bắc hiện đang làm khá tốt ở Xuân Phong Lâu. Cô ấy sống trong một viện riêng và có hầu gái phục vụ hàng ngày. Khách hàng ngày đều là những người nổi tiếng trong quận. Nếu cuối cùng Đường Tiểu Bắc không muốn rời đi, thì không phải là lãng phí thời gian sao?

Một năm bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, Đường Tiểu Bắc nghe thấy câu hỏi của Kim Phi, trong mắt bất giác lóe lên vẻ hoảng sợ.

Sau khi bị bán vào thanh lâu, tú bà đã tìm một vài bà già đến để huấn luyện cô ấy, nếu cô ấy không làm tốt sẽ bị đánh đập hoặc mắng mỏ.

Cái giá của việc tin vào người lạ quá nặng nề, đã bị lừa một lần, bản năng bảo cô ấy không thể tin được bất cứ ai.

Cô ấy cúi đầu nhìn lướt qua bức thư trên tay lần nữa, sau khi xác nhận đó là chữ viết tay của Đường Đông Đông, cô ấy mới gật đầu: "Đương nhiên là ta muốn rời khỏi Xuân Phong Lâu, nhưng má mì nhất định sẽ không để ta đi".

“Ta sẽ tìm cách làm việc này, cô chỉ cần hợp tác với ta thôi”, Kim Phi nói.

“Ta sẽ nghe theo sự sắp xếp của tiên sinh”, Đường Tiểu Bắc nhanh chóng cam đoan.

"Được rồi, nghe ta nói..."

image.png

 
Back
Top Bottom