Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đồng lư lạc


Thiên trường đến trước hoàng thanh điện ......

Hắn chần chừ một lúc lâu .....

- đến tìm trẫm sao ....?

Hắn nhìn qua bên phải .....

- ta tới thỉnh an ngài .....

Quảng vương khoanh tay đi lên phía trước .....

- ra ngự hoa viên uống trà rồi từ từ nói chuyện ....

Trẫm đang có chuyện cần hỏi ngươi đấy ......

- ....

Tuân mệnh ........

Quảng vương quay lại nói với hạ nhân :" không cần theo trẫm ...."

Rồi cùng ra ngự hoa viên với thiên trường ........

Ngồi trong đình mát cẩm túc thiên trường chắp nhẹ tay ......

- thỉnh an hoàng thượng .......

Quảng vương khoẽ miệng hơi cong lên .......

- trẫm lên ngôi một thời gian rồi .......

Hình như đây là lần đầu trẫm thấy ngài nhập cung .....

Có gì bất mãn với trẫm sao ........

- thần không dám .....

Chỉ là đổng ngạc gia có nhiều chuyện để giải quyết ...

Nên hạ thần rất bận ....

Hoàng thượng thứ lỗi ..........

Quảng vương ngó xung quanh rồi lại nhìn hắn ......

- nói .....

Tại sao ngươi lại lấy tư cách của đổng ngạc gia đưa yên nhi nhập cung ....

Ngươi có ý gì với muội ấy .....

Thiên trường cười lớn tiếng .....

- đúng là có ý gì thì sao ......

Ngài quản được ta .......

Yên nhi đáng yêu như thế .....

Không lẽ ngài cấm ta yêu nàng .....

Quảng vương hằn giọng .....

- đổng ngạc thiên trường ....

Trẫm nói cho ngưoi biết nàng là nữ nhân của trẫm ....

Cấm ngưoi tiếp cận nàng ......

- còn chưa chắc ........

Quảng vương trợn mắt ....

- ngưoi nói sao cơ ........

- hoàng thượng người đừng quên buổi tuyển chọn chưa kết thúc đâu ....

Tính cách của liễu nhược sương không phải là người không biết .....

Nàng ta sẽ chịu để yên chắc ....

Hahaha ......

Nói rồi hắn đứng lên cúi nhẹ đầu .....

- ta cáo lui ......

Nhanh ngư gió hắn rời đi ....

Quảng vương thở dài dựa lưng vào ghế .......

- làm sao đây ........

Sao ta có thể giữ yên nhi lại bên mình ......

Ta không thể để mất nàng một lần nữa .........

Hắn từng bước từng bước lang thang trong hoa viên .......

- quảng vương đệ ......

Quảng vương quay lưng nhìn nam nhân trước mặt .......

- đồng lư lạc .......

Mới vào cung sao .....

Sao không đến tìm ta uống rượi .....

Nam nhân ấy cười yếu ớt ....

- đệ xem ....

Thân thể ta thế này mà rượi gì chứ .......

À mà ta có chuyện muốn nói với đệ .......

- huynh cứ nói .......

Hắn băn khoăn một hồi ......

- à lúc trước đệ có bảo ta chọn trong số những hậu cung dự bị một người để làm phu nhân .......

Đệ cũng biết phụ thân ta lại cứ đang giục ta thành thân ....

Ta chọn được rồi ......

- hả ....

Ta còn định mai mới mời huynh đến buổi dạ tiệc để chọn lựa ....

Vậy mà huynh đã chọn được rồi ......

Là tiểu thư nhà nào vậy ...?

Hắn cười hiền lành ....

- ta không rõ nàng là tiểu thư nhà nào ....

Nhưng ta cảm thấy rất có cảm tình với nàng ........

Quảng vương khoác tay lên vai hắn ......

- ....

A hay là ngày mai có buổi dạ vũ huynh hãy đến ....

Đến lúc đó ta sẽ ban hôn cho hai ngừoi luôn.....

- ngày mai ....

Vậy có gấp quá không ....?

Nàng ấy còn chưa đồng ý mà ........

Quảng vương vỗ ngực .....

- ta là ai chứ .....

Ta là hoàng thượng đó ai dám không nghe ta .....

Hơn nữa huynh là tam công tử đồng gia .....

Ai mà không muốn bước chân vào đồng gia làm con dâu chứ ....

Chuyện này cứ để ta lo ......

Huynh ....

Chỉ việc chuẩn bị đón tân nương thôi haha .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lễ vật đồng gia


" rầm " tiếng cánh cửa đóng

Xầm làm nàng giựt mình ......

Liên nhi tức giận ngồi xuống ghế .....

Nàng ngồi dậy nhìn liên nhi .....

- là ai chọc giận tiểu liên em vậy.....

- bên thượng y cục thật quá đáng.....

Ngày mai là có buổi dạ vũ ....

Sớm đã nói mỗi hậu cung sẽ được chuẩn bị y phục riêng ....

Nhưng khi em đến lấy thì họ lại nói y phục của người bị hư phải may lại ......

Tiểu thư....

Đây rõ ràng là đang làn khó chúng ta ....

Nàng ngả lưng ra giường gác chân lên thành giường nhìn những hoa văn trên tấm rèm .......

- em cũng không thể đổ hết lỗi lên đầu thượng y cục .....

Người ra lệnh cho họ chắc chắn là liễu nhược sương .......

Ả ta đã không muốn ta có thể đến dạ vũ đây mà ........

Không muốn ta đến Ta lại càng phải đi .......

- còn y phục .........

Nàng chỉ tay lên tấm rèm cửa .......

- kìa .....

Chúng ta có thể tự may y phục ......

Đằng nào trước đây ta cũng là sinh viên trường mỹ thuật .....

Liên nhi ngơ ngác .......

- sao cơ .....

Trường mỹ thuật .......

Người đang nói gì vậy ....?

Nàng ngồi dậy xua tay ....

- mau mau lấy bút và giấy qua đây ........

À còn nữa .....

Gỡ giúp ta tất cả rèm xuống .....

- làm vậy được không tiểu thư .....

Đây là hoàng cung đó .....

Nàng cười trừ ....

- được ăn cả ngả về không .....

Em cứ nghe lời ta đi ........

Cùng lắm khi nào thiên trường vào cung ta bảo hắn mua tấm khác gắn lại ......

Đi đến châm cục phường lấy kim chỉ cho ta ....

Họ mà hỏi cứ kêu là để vá y phục cũ .....

- vâng em đi ngay ã .....

Liên nhi đẩy cửa bước ra ngoài .....

" bộp ..."

Chân liên nhi vấp trúng phải một vật gì đó .......

- tiểu thư ........

Nàng bước đến cầm chiếc hộp gấm tinh xảo dưới đất lên ........

- chắc là thiên trường đưa đến ......

Đã đến rồi mà không chịu chào hỏi ta ....

Thật là ...........

Thôi em đi lấy những thứ ta cần đi ......

- vâng em đi ........

Nàng bước vào phòng đóng cửa đặt hộp gấm lên bàn và mở ra .....trong hộp là một bộ trâm vàng và một đôi bông tai phỉ thuý .......

Đáy hộp có một lá thư nàng mở bức thư .....

Ttong thư chỉ vỏn vẹn mấy chữ ...."

Mai nàng nhất định phải cài bộ trâm này .....

Mai có bất ngờ cho nàng ....."

- thiên trường sao ......

Nàng nheo mắt nhìn nét chữ ......

- không đúng ..........

Chữ này không phải của thiên trường .....

Là ai vậy chứ ......

Thần thần bí bí .......

Mà thôi kệ trâm cài bên châm cục phòng cũng không mang đến cho ta .....

Xài đỡ vậy .........

Nàng đóng nắp hộp .....

Đặt hộp gấm lên bàn ........

...............................

Trăng đã lên cao .........

Quảng vương đặt bút xuống bàn vươn vai ngáp dài .....

" cạch ..."

Cách cửa hé mở đồng lư lạc bước vào hắn ngồi xuống ghế rót tách trà uống .....

- này ....

Đồng biểu ca ......

Trẫm là hoàng thượng đó ......

Huynh vào cũng không thông báo .........

Hắn dửng dưng đặt tách trà xuống bàn .......

- giờ cũng trễ rồi đệ còn câu nệ tiểu tiết ......

Lúc nhỏ chúng ta còn tắm cùng kia mà .........

Quảng vương ngó xung quang phòng thấy không có ai thì gác chân lên bàn ngả ghế ra sau ..........

- thật là ....

Không nói nổi huynh ......

Mai diễn ra dạ vũ huynh lại không khoẻ sao không về nghỉ ngơi sớm .....

Còn đến tìm ta .....

Mai không soái tiểu thư ngừoi ta không chịu gả thì đừng trách đệ ........

Hắn xua tay .......

- ta .....

Mới tặng nàng một món lễ vật .....

Không biết nàng ấy có thích không .........

Đi ngang qua đây thấy còn sáng đèn nên ta vào ngó một chút ...

- vậy là biết nàng là tiểu thư nhà nào rồi sao ....?

Bật mí chút đi biểu ca .......

Hắn xua tay đứng dậy ......

- gợi ý cho đệ ......

Nam nhân có văn võ song toàn .....

Nữ nhân thì là ......

Không nói nữa đi đây .....

Hoàng thượng ngủ ngon ......

Hắn bỏ ra ngoài ....

Quảng vương vẫn còn ngơ ra ....

- huynh ấy ......

Đang nói gì vậy ...?
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đã lâu không gặp


Nàng mở mắt phát hiện trời đã

Sáng và bản thân lại nằm ngủ gục trên bàn .....

Trên vai nàng là một chiếc áo mỏng .......

- là ai đã choàng cho ta .......

Liên nhi bước vào bưng theo chậu đồng .....

- tiểu thư tỉnh rồi .........

Nàng vươn vai vặn người vài cái ......

- ....

Ta nhớ y phục chưa may xong mà ....

Đâu mất tiêu rồi .......

- chưa may xong ......

Đâu có ....

Sáng nay em tỉnh dậy dã thấy y phục được may xong rồi .....

Hơn nữa còn rất đẹp .....

Em đã gấp lại để phía bên kia ạ .......

Mà có điều lạ lắm ......

Nàng đứng dậy đi đến kệ gỗ cầm bộ y phục lên xem ........

- không đúng ........

Đây đâu phải y phục ta may ......

Vải này cũng đâu phải vải rèm .....

Lụa kỉ châu.........

Là ai đã vào đây ......

Y phục ta đã may đâu ....

liên nhi lắc đầu ngơ ngác ......

- em không biết ..........

- à quên mất hôm qua em còn ngủ quên trước cả ta ........

Nàng cầm lên xem .....

Bộ y phục màu trắng được may cẩn thận .......

Phía trên còn được thêu vài bông hoa hải đường và đính ngọc trai trên thân váy .........

Phía ngoài là một chiếc áo mỏng làm từ tơ thượng hạng ........

Ngoài ra còn có một miếng ngọc bội và một cây quạt thêu chỉ vàng , một hương nang xanh ngọc ở gần đó .......

Nàng vuốt tay lên đoá hải đường trên bộ y phục ......

- ta biết là ai rồi ......

Đổng ngạc thiên trường ........

Chắn chắn những thứ này là do ngài ấy sai ngừoi đưa đến .....

.................

Thay y phục chải lại tóc và đeo trang sức lên nàng bước ra khỏi phòng .....

Ánh nắng dịu dàng hôn lên mái tóc nàng ......

Nàng điểm trang nhẹ nhàng ....

Y phục mát mắt trông nàng đẹp và rất tinh khôi như một đoá hoa mộc lan giữa ngự hoa viên rực rỡ ......

- yo .....

Là ai đây .......

Chẳng phải nam cung lục tiểu thư sao ......

Ly nhược phe phẩy chiến phiến ....

- ây da mộ dung cẩm ngươi nói sai rồi ......

Phải gọi là đổng ngạc tứ tiểu thư mới đúng chứ ......

Nàng ta tiến từng bước lại gần nàng nhưng lại không may dẫm phải bùn ......

Ngã ra nền đất .......

Đám hậu cung dự bị phía sau che miệng cười .....

Rồi vội chạy lại đỡ ly nhược dậy .....

Nàng cũng không nhịn được bất giác cười thành tiếng .....

Ly nhược thẹn quá hoá giận lớn tiếng ....

- ngươi cười cái gì ......

Nàng cười khẩy .....

- cùng là hậu cung dự bị cả .....

Đỗ tiểu thư không cần hành đại lễ với ta đâu .......

Nàng ta tức giận giơ tay cao định đánh nàng ......

Nhanh như chốc cánh tay nàng ta bị cản lại .......

Nàng ta lắp bắp .....

- đồng .....

Đồng công tử ........

Đám hậu cung rối cả lên ......"

Đồng công tử ..." , " là đồng công tử .....

Đẹp trai quá ......" , " phong độ quá ......"

Đồng lư lạc hôm nay thần sắc có vẻ tốt ....

Trông hắn khác hẳn với đồng lư lạc mà nàng đã gặp hôm qua ......

Hắn mặc y phục xanh đậm thuê hình chữ kim ........

Thể hiện cho thân phận của mình đầu đội lưu quán đen điểm bạc , ngang bụng là hoàng đái của quan nhị phẩm ........

Hắn cao hơn nàng rất nhiều che luôn cả ánh nắng chiếu vào mặt nàng ....

Hắn cười hiền lành .......

- ....

Hoàng thượng kị nhất là hậu cung xảy ra tranh chấp .....

Mong đỗ tiểu thư đừng chấp nhặn ....

Hãy khoan dung với mọi người ........

Đỗ ly ngược tức tối bỏ tay xuống ....

- lần này có đồng công tử ...

Bản tiểu thư không chấp nhất ngươi .....

Đừng để có lần sau ....

Ta sẽ không để yên đâu ......

Hắn không nhìn ly nhược ánh mắt dịu dàng của hắn cứ nhìn nàng chăm chăm .......

Giọng nói ôn nhu .....

- hôm nay nàng mặc y phục đẹp lắm ......

Trâm cài này cũng rất hợp với nàng ............

Nói rồi hắn rời đi .....

Đám hậu cung dự bị cũng tức tối bỏ đi .......

Ly nhược cười khẩy ......

- đồng sư huynh ......

Lâu rồi không gặp .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không tìm thấy


Dạ vũ diễn ra linh đình tại đào hoa lâm phía đông ngự hoa viên ....

Các quan nhân chức tước cao và phu nhân của họ cũng đã đến và được các thái giám , cung nữ hầu vào chỗ ngồi .....

Nàng cũng đến nhưng vẫn chưa tìm được vị trí của mình ....

Nàng đảo mắt xung quang ....."

Hoàng thượng chưa đến ....

Thiên trường cũng không thấy đâu ......"

Một bàn tay vỗ nhẹ vai nàng , nàng ngoảnh mặt ........

Đó là một nữ nhân hơi cao , hơi gầy .......

Nàng ta nhoẻn miệng cười .......

- người ....

Là đổng ngạc tiểu thư sao ã .......

- .....

Phải là ta .......

Nàng ta cúi nhẹ đầu .....

- thỉnh an tiểu thư ......

Ta là hạ nhân bên cạnh nhạc phi nương nương .......

Nương nương muốn người đến gặp nương nương một lát ã ........

Nàng ngó xung quanh thấy vẫn còn sớm liền đồng ý đi cùng nữ nhân ấy .....

- .....

Liên nhi ....

Em ở lại tìm chỗ ngồi giúp ta .......

Ta đi một lát rồi quay lại .....

Nàng vừa ngoảnh mặt đi thì cánh tay bị liên nhi níu lại ......

Liên nhi nói nhỏ ........

- tiểu thư .....

Đổng ngạc công tử đã dặn ở trong cung không được dời người nửa bước ....

Huống gì hôm nay dạ tiệc người đông ....

Rất nguy hiểm ạ ...

Nàng cười nháy mắt .....

- em cứ khoé lo .....

Ta là ai chứ .......

Ta chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi .....

Ai mà thèm chú ý đến ta .....

Nói rồi nàng cùng nữ nhân kia rời đi ....

Đi đến thanh ngâm trì nữ nhân ấy kêu nàng đứng đợi trên cây cầu đá ....

Nàng ngó nghiêng xung quanh .....

Thanh ngâm trì là suối nước nóng trong hoàng cung nên ở đây luôn mờ mờ ảo ảo ......

Nàng nhìn xuống dòng nước trong veo trong hồ .....

- ngươi ......đến rồi ........

Nàng bình thản quay sang nhìn nữ nhân mới xuất hiện .....

- ế ........

Đỗ ly nhược ......

Ngươi không ở buổi dạ yến đến đây làm gì ......?

Người hẹn ta là nhạc phi cơ mà ......

Ly nhược vuốt mái tóc dài hất ra phía sau ánh mắt gườm gườm nhìn nàng .....

Tiến lại gần nàng , nàng ta giơ tay lên ....

Nhưng nàng nhanh chóng hất tay nàng ta ra ....

- ngươi đang làm gì vậy .........

Khuôn mặt ly nhược lạnh lùng .....

- gỡ thứ ngươi đang cài trên đầu ra ......

- tại sao ta phải nghe lời ngươi .....

Ly nhược cười khẩy .....

- giao thứ đó ra đây ........

Nàng quả quyết ......

- ngươi muốn có sao .....

Ta không đưa ......

- vậy ngươi đừng trách ta .......

Ly nhược dồn nàng nàng vào thành cầu .......

Tay giựt hai cây trâm vàng trên đầu nàng ....

" nàng ta biết võ công sao ....?"

- thứ này .....

Nam cung ngọc yên ngươi không xứng được cài .......

Chàng ......

Là của ta ......

Rõ chưa .......

Nàng trợn mắt .....

- ta ....

Nói cho ....

Ngươi biết hoàng thượng là của tất cả người trong thiên hạ ....

Không ....

Phải của ngươi .....

Ly nhược cười nhếch ....

- hoàng thượng ......

Ngươi tưởng mục đích của ta là hoàng thượng sao .....

Không phải .........

Mục đích ta thi làm hậu cung là vì chàng ấy ........

Đồng lư lạc .......

Một kẻ không hiểu chuyện như ngươi thì biết gì chứ ........

Vừa dứt lời ly nhược xô mạnh nàng khiến nàng ngã ra phía sau rơi xuống hồ nước ........

Nước tràn vào miệng, mũi khiến nàng không thể thở .......

Cái cảm giác này .......

Giống hệt khi nàng từ tương lai đến ............

Nàng dần dần đi vào vô thức .......

......................

Thiên trường cùng thi ảnh và thiên vũ lúc này mới đến đào hoa lâm .....

Hắn đảo mắt xung quanh tìm nàng ....

Ánh mắt hắn bắt gặp liên nhi đang lo lắng đi qua đi lại phía dưới cây liễu bên hồ ......

Hắn bỏ lại thi ảnh và thiên vũ đếm chỗ liên nhi .....

- ngọc yên đâu ....?

Liên nhi răng cắn chặt lấy môi ...

- nô tì không biết ....

1 canh giờ trước có ngừoi đến báo nhạc phi muốn gặp riêng tiểu thư ....

Tiểu thư đã đi ....

Nhưng lúc nãy nhạc phi đến em có hỏi người nhưng người nói là người không có truyền tiểu thư ...........

Thiên trường nghe xong thì vội vội vàng vàng đến bên bàn của quảng vương nói nhỏ vào tai hắn ......

- .....

Ngọc yên ........

Không thấy đâu cả ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Chấp mê bất ngộ


Quảng vương bỏ ra ngoãi giữa lúc dạ vũ đang diễn ra khiến mọi người chú ý .......

Hắn vỗ nhẹ vai nguyên quân ......

- ở đây trẫm giao cho nàng .....

Trẫm có việc cần phải giải quyết ............

Đợi quảng vương rời đi nhược sương cũng rời khỏi vị trí ra chỗ liễu trường ngôn .....

- chuyện gì vậy nương nương .....

- nam cung ngọc yên biến mất rồi .......

Hoàng thượng chắc đi tìm ả rồi .......

Hi vọng là ả rớt xuống hồ sen rồi cứ thế chết đi .....

Đỡ mất công bản cung phải ra tay ...........

Trường ngôn ngó xung quanh .....

- ở đây nhiều tai mắt .....

Lời của nương nương nói khẽ thôi .....

Để các đại nhân nghe được thì không hay ......

Đừng quên tương lai nương nương là quốc mẫu ......

Đừng để một ả nam cung ngọc yên làm cản trở bước đường thăng tiến của gia tộc chúng ta .......

Nương nương hiểu rồi chứ .......

........................

Quảng vương cho người lục tung cả hoa viên lên nhưng cũng không thấy nàng .........

Nàng biến mất đã được 2 ngày .......

Hắn lo lắng , bất an sợ rằng nữ nhân của hắn đã xảy ra chuyện .....

Thiên trường cũng không khá hơn .......

Hắn từ lúc nàng biến mất vẫn chưa rời khỏi hoàng cung ......

Không ăn cũng chẳng ngủ chạy khắp hoàng cung tìm nàng .....

Thi ảnh thấy hắn như vậy thì cảm thấy rất xót xa ........

Nàng nhẹ đặt tay lên vai thiên trường ......

- công tử người hãy về phủ đi ã ....

Người đã hai ngày không nghỉ ngơi rồi....

Người sẽ ngả bệnh mất ......

Hắn gạt tay thi ảnh xuống .....

- ta ....

Không sao .......

Một ngày còn chưa thấy nhu nhi khoẻ mạnh đứng trước mặt ta ......

Ta sẽ không rời khỏi hoàng cung .......

Nàng cũng mệt rồi ....

Ta sẽ bảo thiên vũ đưa nàng về nghỉ ngơi .....

Hắn thất thiểu lê từng bước nặng nhọc rời đi .........

Thi ảnh khoé mắt cay rưng rưng lệ ...........

- nàng ta đã nhập cung .......

Nàng ta đã lựa chọn rời xa công tử ....

Sao ngừoi cứ chấp mê bất ngộ ..........

Ta ở đây ...

Luôn ở phía sau người tại sao ....

Tại sao người chưa từng quay lại nhìn ta ......

Tại sao cả cuộc đời ta chỉ có thể đối diện với bóng lưng của ngừoi ......

Thiên trường cười khẩy nhưng không quay lại nhìn nàng ....

- ảnh nhi ....

Nàng biết không .......

Trong mắt nàng chỉ có ta .....

Nhưng trong mắt ta nhu nhi chính là cả thế giới của ta .......

Ta không phải là ngừoi nàng ấy chọn để dựa dẫm cả đời .....

Ta chỉ có thể lấy tư cách của một ca ca để bảo vệ nàng ấy ..........

Ta tôn trọng nhu nhi .....

Cũng tôn trọng sự lựa chọn của nàng ấy ......

Ta đã thề sẽ để nhu nhi sống vui vẻ và hạnh phúc .....

Không để nàng ấy phải chịu bât kì thương tổn

Nào nữa .....

Nàng hiểu rồi chứ ......

Hắn bỏ đi , thi ảnh ngồi xụp xuống nền đất lạnh buốt .........

Thiên vũ đến bên cạnh nàng hắn không nói gì mà ngồi xuống khoanh chân tay chống cằm nhìn nàng ...........

Hắn nhẹ giọng ....

- .....

Ta thấy ....

Ngoài nhị ca là người bất mê chấp mê bất ngộ ra ....

Thì nàng cũng chính là một người chấp mê bất ngộ ..........

Ta đã Suy nghĩ kĩ rồi .....

Ta không muốn là một kẻ chấp mê bất ngộ ...

Nếu nàng có thể buông bỏ nhị ca thì ngày mai hãy đến cổng nam kinh thành ....

Chúng ta sẽ đến nơi khác làm ăn sinh sống ....

Có gạo ăn gạo ....

Có thóc ăn thóc ....

Rời xa nơi này ......

Từ bỏ quá khứ ....

Chúng ta sẽ làm lại từ đầu ......

Còn nếu nàng không thể buông bỏ huynh ấy ta sẽ một mình rời đi ....

Học cách buông bỏ nàng .......

Hắn đứng lên rời đi ..........

Trước khi rời đi hắn ngoảnh đầu nhìn nàng ......

- dù nàng có quyết định thế nào .....

Ta cũng tôn trọng nàng ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đáng tiếc .... Không có nếu như


Trăng đã lên cao .......

Nàng ngồi trên mái nhà ngẩng đẫu nhìn trăng sáng tay cầm bầu rượi ........

Nàng phải suy nghĩ thật kỹ .......

" buông tay sao ....?"

Chấp niệm của nàng đối với thiên trường đã mười mấy năm rồi đâu thể nói buông tay là buông tay .....

Nếu nói buông tay là có thể buông thì nàng đâu phải khổ sở ...

Dày vò bản thân suốt mười mấy năm qua ....

Thậm chí nàng còn giết hại tỉ muội tốt của mình .........

" nhị công tử .....

Liệu đã quá trễ để có thể buông bỏ tình cảm ta dành cho chàng ..........

"

Nhưng còn thiên vũ ......

Trước nay ánh mắt nàng chỉ nhìn theo bóng lưng thiên trường ....

Cả tuổi thanh xuân của nàng đều chạy theo bóng lưng chàng nhưng lại ngó lơ tình cảm mà thiên vũ dành cho nàng ....... có nhiều khi nàng đã ước rằng người đầu tiên nàng gặp là đổng ngạc thiên vũ .....

Ngườu đầu tiên nàng yêu là hắn .....

Nếu có thể như vậy thì cả nàng ....

Cả thiên vũ ....

Và thiên trường đầu sẽ hạnh phúc ..........

Đột nhiên nàng cười như điên dại ........

- đáng tiếc ......

Không có nếu như ......

........................

Hắn đã sớm đợi ở cổng nam kinh thành , tay nải và vàng bạc hắn đã để cả trên xe ngựa ............

Dù chỉ mang một chút hi vọng là nàng sẽ đến nhưng hắn vẫn đợi nàng ....

Mặt trời đã lên đến thiên đỉnh hắn vẫn đứng đợi nàng ..........

Hắn đọi rất lâu .....

Rất rất lâu .....

Đến khi hoàng hôn buông xuống ...........hắn vẫn kiên nhẫn đợi ....

Bỗng chốc hắn cười dịu dàng ......

- xem ra ..........

Người phải buông tay là ta rồi ...........

Ảnh nhi ........

Cả đời nhất định phải sống bình an ...........

Khi ta quên được nàng ....

Ta sẽ trở về ......

Nhưng có lẽ .....

Cả đời này .....

Ta sẽ không thể quay về đây nữa .......

Tạm biệt ........

Hắn tay dắt con ngựa lặng lẽ dời đi .....

Bóng hắn đổ dài trên mặt đất dứoi ánh tịnh dương dịu dàng .....

Người qua đường đã vãn .........

....................

Thi ảnh vội vã chạy đến cổng nam kinh thành ......

Trời đã tối ......

Nàng không còn thấy hắn đâu cả ......

Nàng đã đến trễ rồi sao ....

Nàng ngồi trên mặt đất lạnh lẽo .......

" xin lỗi .......

Ta đến trễ rồi ......"

Một giọt nước mắt nóng lăn dài trên má nàng .....

Nàng đang khóc ....

Khóc vì hắn sao ..... ????

Trước giờ nàng luôn là một nữ nhân lạnh lùng .....

Người có thể khiến nàng rơi lệ chỉ có đổng ngạc thiên trường .....

Nhưng tại sao giờ đây nàng lại khóc vì đổng nhạc thiên vũ ....

Nàng gục mặt xuống đầu gối nước mắt thấm ướt hai đầu gối nàng ......

- ......

Giờ này ..... khóc vì hắn thì có tác dụng gì chứ ......

Hắn đã đi rồi ......

Trước giờ mỗi khi nàng gục ngã ngừoi đỡ nàng dậy chưa bao giờ là đổng ngạc thiên trường ......

Tại sao nàng lại yêu hắn nhiều đến thế ......

Còn một kẻ khờ khạo .....

Luôn muốn che chở ....

Bảo vệ nàng .......

Nàng lại đối xử tàn nhẫn với hắn đến thế ....

Nàng cảm thấy bản thân mình thật ngu ngốc .......

Nàng hận cuộc đời sao lại đối xử tàn nhẫn với nàng ....

Đến khi nàng nhận ra đâu mới là điểm tựa của cuộc đời mình ....

Thì lão thiên gia lại để chàng đi mất .....

- kiếp trước ta đã làm gì sai sao ....? ....

Kiếp trước ta đã giết người sao ...?

Phóng hoả sao .....

Sao lại đối xử với ta như thế ..........

Nàng cười man dại rồi tự lấy gươm cắt đứt mái tóc dài của mình ........

Mái tóc dài rớt xuống xuống đấy ...

Thi ảnh khuôn mặt trở lên lạnh lùng đến đáng sợ ........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Không đơn giản


Thi ảnh chống thanh kiếm xuống đất gượng đứng lên ... nàng cười lạnh .......

Thi ảnh nàng vốn không có gì ........

Duy nhất chỉ có đổng ngạc thiên vũ là người quan tâm đến nàng .....

Hắn cũng đã bỏ nàng mà đi ......

Nàng thất thiểu bước về phía đổng ngạc phủ .....

- nam cung ngọc yên .....

Ngươi có gì tốt chứ .......

Thiên trường ta đã không có được thiên vũ thì nhất định phải có được chàng .............

.................

Vũ nhu hé hờ đôi mắt nàng ngửi thấy mùi thơm của thảo dược ....... : " ....

Dễ chịu quá ......"

Nàng cảm thấy bàn tay như đang bị nắm chặt nàng nhướng mắt nhìn ........

Một nam nhân gục mặt ngồi tựa lưng vào thành giường .............

- đồng .....

Lư lạc ..........

Sao hắn lại ở đây ........?

Hắn giựt mình .......

Thấy nàng đã mở mắt trân trân nhìn hắn ..........

Hắn sờ tay lên trán nàng ......

- tốt quá đã hạ sốt rồi .........

Hắn đỡ nàng ngồi dậy ...........

Cảnh tượng đỗ ly nhược đẩy nàng xuống nước nàng có nhớ như in ........

- đồng công tử ......

Đây là đâu ...

Tại sao ta lại ở đây ........

Hôm đó ta nhớ là ta bị té xuống nước ở long ngâm trì ......

Hắn dịu dàng kê gối sau lưng nàng .......

- hôm đó hoàng thượng đang dự yến thì tức tốc bỏ đi chưa chưa thực hiện lời hứa với ta .......

Suốt buổi yến ta cũng không thấy nàng ...........

Sau khi quay về lưu túc các nghỉ ngơi thì ta lại muốn đến long ngâm trì ngâm mình .....

Vừa hay thấy có người dưới nước .....

Sau cứu lên ta mới biết người đó là nàng ...........

Nên đã tự ý đưa nàng về lưu túc các ......

- hoàng thượng .......

Biết ta ở đây chứ .......

Hắn nhún vai lắc đầu .....

- ta không biết ......

Nhưng có lẽ đệ ấy mấy hôm nay rất bận rộn gì đó .........

Muốn gặp đệ ấy còn khó hơn lên trời .......

Nàng bước xuống giường ....

Hắn níu cổ tay nàng .......

- nàng mới tỉnh lại .....

Thân thể chưa khoẻ .........

Nàng định đi đâu .....

- quay về nơi ở của hậu cung dự bị ......

Ta là hậu cung ....

Lưu lại nơi ở của công tử nếu để người khác biết thì không tốt ......

Xin cáo lui ......

Hắn cười lớn ..........

- để người khác biết có gì không tốt .......

Ta đã xin hoàng thượng ban nàng cho ta làm đồng tam phu nhân ........

Sớm muộn gì nàng cũng là ngừoi của bản công tử ........

Nàng như chết đứng ......

- ngài nói sao cơ ..........

Ai là người của ngài .............

- nàng không biết sao ...........

Ta đã xin hoàng thượng ban hôn ......

Đệ ấy cũng đã đồng ý rồi ........

Dạo này đệ ấy chính sự bận rộn nên có lẽ thánh chỉ ban hôn sẽ sớm được ban xuống thôi .........

Nàng trợn mắt lững thững đi lại gần hắn .......

- ta và ngài chỉ mới gặp nhau hai lần ....

Giữa chúng ta không có tình cảm ........

Sao hoàng thượng lại có thể ban ta cho ngài .....

- nàng không tin bản công tử ........

Nàng yên tâm mặc dù chỉ mới gặp nàng nhưng ta biết nàng là nữ nhân mà ta tìm kiếm bấy lâu nay .........

Nếu nàng không tin bản công tử có thể thề sẽ không nạp thiếp ..........

Sẽ đối xử với nàng thật tốt ........

Sẽ cho nàng những gì tốt nhất .......

Nàng đẩy hắn ra xa .......

- ngài .....

Còn không biế thân phận thật của ta mà đòi lấy ta ........làm phu nhân ........

Hắn khuôn mặt bình thản ......

- nàng là ai .....?

- nam .....

Cung ....

Ngọc yên ...........

Lục tiểu thư nam cung gia .........

Đồng gia là thế gia .......

Ngài nghĩ đồng lão gia sẽ để ngài lấy nữ nhi của một bại gia hay sao .......

Đột nhiên hắn vòng tay ôm lấy nàng .......

- ta không quan tâm .......

Ta chỉ biết lúc này làng là đổng ngạc văn vũ ......

Và tương lai nàng cũng sẽ là đồng tam phu nhân .........

Nàng chuẩn bị đi .........

Ta sẽ nhờ pháp sư chọn ngày lành để đón nàng vào đồng phủ ..........

Nàng lắc đầu lia lịa .......

- hoàng thượng chắc chắn không thể ban ta cho ngài ......

Chắn chắn người không biết ngừoi ngài muốn lấy là ta .......

Hắn mỉm cười .....

Rút trong áo ra một mảnh vải vàng thêu hình rồng ......

- nàng biết đây gì chứ .......??

- .......

Thánh chỉ .........

Hắn đưa lại trước mắt nàng ........

- tiên hoàng ban cho ta thánh chỉ này .....

Ta có thể tuỳ ý viết gì lên .......

Nếu quảng vương không đồng ý ta sẽ tự ghi vào đây .....

Trong này có ngọc tỉ của tiên hoàng .....

Đệ ấy không thể không nghe .....

Nàng định sẵn sẽ là ngừoi của lư lạc ta rồi

Nàng giờ đây mới chợt nhận ra một bộ mặt khác của đồng lư lạc .....

Nhìn vào mắt hắn ....

Nàng đột nhiêm cảm thấy rợn ngừoi ......

Hắn .....

Không đơn giản như mọi ngừoi vẫn nghĩ .....

Ruốc cuộc hắn muốn gì ở nàng .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nữ nhân trẫm trân trọng nhất


Quảng vương đang phê duyệt tấu chương trong hoàng thanh điện ....

Đồng lư lạc cũng đứng kế bên ......

Một thái giám bước vào ...

- hoàng thượng......

Đổng ngạc nhị công tử cầu kiến ........

Hắn buông bút phất tay áo ......

- truyền ........

" truyền đổng ngạc nhị công tử ......"

Cửa lớn hoàng thanh điện mở ra thiên trường bước vào .....

Hôm nay hắn mặc bạch y mái tóc dài được buông xuống không cột cao như mọi khi .....

Quảng vương nhìn hắn gấp rút hỏi ......

- thế nào tìm được yên nhi chưa .......

Thiên trường chán nản lắc đầu ......

- ta đã đi khắp nơi rồi vẫn không tìm được nhu nhi .......

- vô lý nàng ấy có thể đi đâu được .......

Đồng lư lạc tiến lại gần thiên trường ........

Người hắn thoang thoảng mùi thuốc bắc ........

- yên nhi ....

Nhu nhi ......

Đổng ngạc công tử và hoàng thượng đang tìm ai sao ...?

Thiên trường gật nhẹ đầu ......

- nhu nhi ....

À không ....

Nàng là muội muội ta ....

Đổng ngạc văn vũ......

Không biết a đầu này đã đi đâu rồi ......

- à văn vũ tiểu thư ......

Ta biết nàng ở đâu mà .......

Quảng vương vội đẩy ghế đứng dậy ......

- nàng ở đâu ........?

- ở chỗ ta ........

Thiên trường xách cổ áo hắn .....

- ngài cho người bắt nhu nhi sao ....?

Sao nàng lại ở chỗ ngài .......?

Ngài đã làm gì nàng ấy .....

Quảng vương gỡ tay thiên trường .......

- đổng ngạc huynh bình tĩnh nghe lư lạc huynh nói đã .....

Thiên trường buông hắn ra ......

- chuyện là thế này .......

Nàng bị rớt xuống hồ ở long ngâm trì ......

Ta đến đó cứu được nàng nên đưa làng về lưu túc các tịnh dưỡng ....

Ta giữ nàng lại vì thân thể nàng vẫn còn chưa khoẻ .....

Vốn định đợi nàng khoẻ lại rồi đưa nàng về nơi ở của hậu cung .....

Vừa dứt lời ........Thiên trường đẩy lư lạc sang một bên rồi nhanh chóng chạy đến lưu túc các ........

Quảng vương và lư lạc cũng chạy theo sau .....

Tới nơi hắn bị thị vệ của lư lạc cản lại ....

Hắn thân thủ không tầm thường ra tay đánh thị vệ rồi xông vào lưu túc các .........

Đẩy cửa bước vào .....

Mùi thuốc xộc vào mũi hắn .....

Hắn thấy thân ảnh nhỏ bé của nàng nằm trên giường đôi mắt nhắm nghiền .......

Hắn ôm nàng vào vòng tay mình ........

- nhu nhi .....

Tỉnh lại đi ......

Nàng sao thế này ..........

Nàng trợn tròn mắt nhìn hắn ......

- ....

Ngài .....

Đang làm gì thế .....

Ta chỉ đang ngủ thôi mà ......

Hắn buông nàng ra để nàng ngồi thẳng dậy ........

Quảng vương và lư lạc cũng đã chạy đến ....

Quảng vương ngồi xuống cạnh giường ....

Tay đặt lên má nàng .......

- yên nhi .........

May quá .....

Nàng không sao ....

May quá .......

Ta truyền đại phu cho nàng ........

Lư lạc chắp tay trước ngực .......

- vốn định đợi nàng khoẻ lại rồi xin hoàng thượng người ban hôn .....

Nay hoàng thượng đã đến xin ngươi ban hôn cho ta và văn vũ tiểu thư ã ........

Cả 3 người còn lại trợn mắt nhìn nhau ......

Thiên trường đứng dậy .....

- gì mà ban hôn .............

Quảng vương chợt nhớ ra nhũng gì mà lư lạc đã nói lúc trước .......:" vừa giỏi văn lại vừa múa đẹp ......

Ý của huynh ấy là văn vũ ......

Người huynh ấy muôn lấy ....Đổng ngạc văn vũ ......

Là yên nhi của ta sao .........."

Quảng vương nắm chặt thành giường ....

- không thể ....

Ta không thể ban yên nhi cho huynh ........

Nàng ấy là hậu cung của trẫm.......

Tương lai sẽ là hoàng hậu của trẫm...................

Lư lạc cười nhẹ .....

- hoàng hậu của đệ .....

Không phải là sương nhi hay sao .....?

Hơn nữa đệ đã hứa sẽ ban nàng cho ta ......

Vua không nói chơi ........

Quảng vương nắm chặt tay nàng ......

- trong hoàng cung của trẫm .....

Huynh có thể lấy bất cứ nữ nhân nào .....

Chỉ duy nhất có nàng ấy là huynh không được động vào .........

Yên nhi ....

Là nữ nhân mà trẫm trân trọng nhất .........

Nàng là của trẫm ........

Huynh rõ rỗi chứ ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nhất định muốn nàng làm phu nhân


Thiên trường liếc ánh mắt sắc lạnh qua quảng vương .......

- hoàng thượng .......

Ngài giải thích đi ......

Chuyện này là sao ...?

Sao ngài lại đồng ý ban nhu nhi cho hắn ........

Quảng vương lúng túng .....

- ta .....

Vốn không biết người đó là nàng ........

Nếu ta biết người đó là nàng dù có lấy cả giang sơn đại chu ra để đổi ta cũng muốn giữ nàng bên mình ........

Đồng lư lạc thảnh thơi ngồi xuống bàn rót trà ra những chiếc tách ...........

- quảng vưong đệ không phải đã hứa ban nàng cho ta rồi sao .....

Sính lễ ta đã chuẩn bị cả ...

Ta cũng đã báo với phụ thân rồi .....

Chỉ đợi ngày rước nàng qua cửa .......

- hậu cung của trẫm giai nhân vô số ........

Còn rất nhiều vị tiểu thư xuất sắc khác .....

Xin đồng huynh hãy chọn vị tiểu thư khác .....

hắn mỉm cười lắc đầu cừoi nhẹ ....

Tâm thái trầm ổn ......

- không được ......

Ý ta đã quyết .....

Ta chỉ lấy nàng làm phu nhân mà thôi ......

Ngoại trừ nàng ra ....

Ta không cần nhữ nhân nào cả ......

Nàng buộc miệng ......

- đỗ ly nhược .......

Hắn điềm nhiên châm thêm trà ....

Hương trà bích loa xuân đến từ động đình sơn lan toả khắp gian phòng ........

- ly nhược .....

Nàng đừng hiểu lầm ta và muội ấy chỉ là sư huynh và sư muội mà thôi .....

Chúng ta đã từng bái tùng trang trụ trì linh đức chùa làm sư phụ .........

Ta không có chút tình cảm nam nữ nào với muội ấy cả ......

Một tiểu thái giám chạy vào ghé sát tai lư lạc ....:" tam công tử .....

Bên cổng tây mới báo ......

Đồng lão gia mới nhập cung đang đi về phía này ạ ....."

- ta biết rồi ......ngươi ra ngoài đi .......

Tên thái giám từ từ lui ra ngoài , lư lạc đứng lên .......

- phụ thân ta sắp tới .......

Có lẽ phụ thân nóng lòng được gặp nàng đây mà ............

Hắn kéo tay quảng vương và thiên trường ra khỏi phòng rồi sai thị nữ vào trong giúp nàng chải tóc , điểm trang và thay y phục .........

Nàng được khoác lên mình bộ thượng y 6 lớp màu lam tóc được chải đơn giản cái một cây trâm vàng nhỏ đính một viên ngọc trai ..........

Nàng quay sang hỏi thị nữ .....

- y phục này .....

Từ đâu ra ......

- thưa tiểu thư .......

Y phục này là tam công tử đã cho người may cấp tốc ạ ......( che miệng cười ....) .......

Cả hỉ phục công tử cũng đang cho may cấp tốc tại hoàng liêu trang ạ ........

Công tử đã mời những thợ may giỏi nhất kinh thành ngày đêm hoàn thành ạ ......

Tiểu thư xinh đẹp như vậy .......

Mặc hỉ phục lên chắc chắn là tân nương đẹp nhất đại chu .....

Nàng xị mặt ......:" cưới ta ......

Ta không thể gả cho hắn ..........

Nhưng hắn có thánh chỉ tiên hoàng để lại .......

Hắn từng là công tử mà tiên hoàng thương yêu nhất ......

Nếu vì ta huỷ hôn đồng gia tức giận gây khó dễ cho hoàng thượng ....

Cho thiên trường thì phải làm sao đây ....

Đồng lão gia cũng không đơn giản .....

So về chức tước đồng lão gia cũng chỉ dứoi hoàng thượng và liễu thừa tướng ......

Ta phải làm sao mới vẹn cả đôi đường ......."

Nàng nhẹ đẩy cửa bước ra ngoài ......

Ba nam nhân kia đã ngồi trong một đình mát trước lưu túc các .......

Ánh nắng mặt trời làm nàng hơi choáng .....

Nàng laongj choạng ......

Một cánh tay đỡ ngang eo nàng .......

Hắn đỡ nàng thẳng dậy ........

Nàng nheo mắt nhìn nam nhân trước mắt

- nhạc văn điện hạ .......

Đã rất lâu rồi nàng mới gặp lại Trường nhạc văn ......đi bên cạnh là lưu hạ ......

- yên tỉ không sao chứ ã ......

- sao nhạc văn điện hạ và văn hỉ công chúa .....

Lại ở đây .....

Văn hỉ chỉ về phía 3 nam nhân đang đi đến ......

- tứ ca đi tìm hoàng huynh còn muội nghe tin đổng ngạc huynh tiến cung .......

Chắn chắn là đến tìm hoàng huynh bàn chính sự ....

Vì vậy đã đi theo tam ca ........

Ghé sát tai nàng ..." ....

Đã lâu rồi muội không gặp đổng ngạc ca ....."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Phu nhân nam cung gia


- khụ ...

Khụ .....

Tiếng ho khan làm mọi người chú ý ........

Đồng lão gia đã bước qua ngưỡng cửa chính ........

Ông cúi nhẹ đầu ......

- lão thần .....

Thỉnh an hoàng thượng .......

Thỉnh an nhạc văn điện hạ ......

Văn hỉ công chúa .......

Quảng vương đưa tay đỡ lão dậy .....

- cữu cữu không cần đa lễ .......

Mau đứng dậy đi ạ .....

Nàng và thiên trường cũng cúi nhẹ đầu ......

- đồng đại nhân hảo ......

Lư lạc lại gần phụ thân hắn .....

- phụ thân ...

Ngừoi không khoẻ sao ạ ......

Để nhi thần truyền ngự y .......

Lão xua tay ....

- không cần đâu lư nhi .......

Ta đến đây để xem xem người con muốn lấy là ai ............

Hắn cầm lấy tay nàng dẫn nàng đến trước mặt phụ thân hắn .....

- thưa phụ thân .....

Nàng là người con đã nói với phụ thân .....

Muội muội của đổng ngạc thiên trường .......

Văn vũ tiểu thư ......

Lưu hạ trợn mắt .....

- sao ......

Người mà huynh nói sẽ là biểu tỉ phu nhân của muội chính là yên tỉ tỉ sao ........

- đúng vậy chính là nàng ......

Đồng lão gia mở to mắt nhìn nàng ....

Ông ngập ngừng hồi lâu ......

- đã lớn thế này rồi sao .........

Thật giống với uyển nhi ......

Tất cả mọi ngừoi có mặt đều thấy kì lạ bởi câu nói đó ....

Nàng chỉ ngược ngón tay vào mình .....

- người.....

Biết ta sao ........

Ông cừoi hiền lành ...........

_ đương nhiên ta nhận ra con ..........

Nữ nhi duy nhất của nam cung phủ .......

Nam cung ngọc yên ..........

Nàng và cả quảng vương ,thiên trường lẫn lư lạc đều bất ngờ .......

Quảng vương hỏi lão ......

- sao cữu cữu lại biết nàng là nam cung ngọc yên ......

Ông ngập ngừng hồi lâu ....

- nói ra thì ta và nam cung khởi phụ thân ngọc yên cũng là bạn lâu năm ......

Chính là trong cuộc chiến tử đàn châu ....

Nam cung khởi đã cứu ta ........

Vì đưa ta rời khỏi chiến trường mà đã không thể đưa nam cung phu nhân rời khỏi chiến trường một cách an toàn .....

Chính vì vậy mà mẫu thân con đã tự vẫn khi quân ngô xông vào tử đàn châu thành ......

..............................

- khởi khởi .....

Chàng nói đi ......

Có phải vì đồng thế lăng mà chàng bỏ ta hay không .........

Quân ngô đã bao vây xung quanh rồi .....

Chàng mà chết ....

Ta phải làm sao chứ .....

Chi bằng ta chết trước chàng ......

- uyển nhi ......

Nghe lời ta bỏ kiếm xuống .......

Ta thật sự phải đưa đồng thế lăng rời khỏi đây ......

Ngọc tỉ đang ở trong tay ngài ấy ......

Nếu để ngọc tỉ rơi vào tay ngô quốc thì đại chu ta sớm sẽ diệt vong ...........

Nàng yên tâm .....

Ta đã căn dặn đào mộc sau khi ta đưa đồng thế lăng rời đi ......

Lập tức đưa nàng rời khỏi đây ........

Quay lại hoàng thành gặp lại các con .......

Nàng buông hờ thanh kiếm .......

Đôi mắt ngấn lệ ....

Một giọt nước mắt dài lăn trên gương mặt thanh tú của nàng ....

- được .....

Nam cung khởi .....

Chàng giỏi lắm .........

Chàng 'đúng là một tướng tốt ....

Chàng đi đi .........

Chàng mau cút đi ............

Nam cung khởi ôm chặt nàng .......

Đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng ......

- uyển nhi ..........

Nàng yên tâm .....

Ta nhất định sẽ không sao ...........

Nàng khóc nấc thành tiếng ......

- a khởi chàng là đồ đáng chết .......

Nhất định .....

Nhất định phải trở về với ta ............

Nếu để bị thương ta sẽ không tha thứ cho chàng ..........

Nam cung khởi buông nàng ra rút thanh đoản dao ngắn đưa nàng ........

- uyển nhi .....

Nhất định phải chăm sóc bản thân mình ......

Gặp lại nhau ở hoàng thành ........

Hắn xoay lưng đi thật nhanh để nàng không nhìn thấy giọt nước mắt sắp rơi xuống ..........

Hắn sợ khi giọt nước mắt ấy rơi xuống nàng sẽ không để cho hắn đi vào chỗ chết ấy nữa ...........

Hắn và đồng thế lăng đi chưa bao lâu thì giặc ngô đã công phá thành lùng sục khắp nơi tìm ngọc tỉ ........

Tuy nhiên chúng đã không tìm được gì .......

Còn về phần uyển nhi .....

Vừa nghe tin ngô binh công pha thành nàng vì sợ sẽ bị bắt làm con tin để uy hiếp tướng công mình đổi lấy ngọc tỉ và đồng thế lăng nên đã thắt cổ tự vẫn ngay trong đại phủ của tử đàn châu thành .....

Còn nam cung khởi sau khi hộ tống ngọc tỉ về hoàng thành thì lập tứ dẫn đại binh đi thảo phạt ....

Đánh đổ ngô quốc ........

Quay về tử đàn châu thành thì lúc ấy uyển nhi chỉ còn là nấm mộ mà thôi .......

Từ đó nam cung phủ đã phải sống trong sự dằn vặt .......

Nam cung khởi rất yêu thương con vì con thật sự rấy giống mẫu thân con.......

Ông ấy chiều con đủ đường vì sợ để con phải tủi nhục vì khôngv có mẫu thân ..........

Ta nhớ lần cuối ta nhìn thấy con là lúc con lên 7 khi phụ thân con đưa con đến đồng phủ thăm ta .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lời hứa của đồng lão gia


Nàng cúi đầu ........

- mẫu thân ta vì ngài mà chết .....

Vậy tại sao lúc nam cung phủ xảy ra chuyện sao đồng gia lại không giúp đỡ ..........

Lư lạc kéo nhẹ tay nàng .........

- phụ thân ta vào ngày phụ thân nàng xuất thành ông đã lấy nghĩa là mang quân đinh ổn định biên ải đã cử 3 vạn binh lính đến thành ải quan .......

Nhưng lại bị quân của liễu thừa tướng phục kích suốt 3 ngày 3 đêm không ngừng nghỉ ..........

Kết quả là hơn1 vạn binh lính tử trận ...........

Sau khi cuộc chiến kết thúc ......

Quảng vương đã miễn tội cho phụ thân ta và phụ thân nàng ......

Nhưng không biết vì lý do gì mà liễu gia lại ra tay độc ác giết chết nam cung tướng quân ........

Trước khi quảng vương và phụ thân ta đến .......

Đồng lão gia xoa nhẹ đầu nàng ......

- nhưng con đừng lo .......

Từ bây giờ và sau này .......

Ta sẽ thay nam cung hiền đệ chăm lo cho con như thân nữ nhi .....

Lư nhi sẽ bảo vệ con .......

Đồng gia tuy không bằng hoàng cung này nhưng cũng là vương phủ do trấn đế ngự phong ......

Ngoại trừ hoàng thượng thì không ai có thể đụng đến đồng phủ ta .......

Sau này con trở thành phu nhân của lư nhi rồi ......đồng gia chính là chỗ dựa vững trãi của các con ......

Khi ta không còn nữa .....

Lư nhi là đứa con ta kì vọng nhất ........

Ta hi vọng hai con có thể bảo vệ trên dưới đồng gia thật tốt ............

Lão quỳ xuống trước mặt quảng vương ...............

- hoàng thượng .......

Xin người

Quảng vương chau mày .........

Chưa để đồng lão gia nói hết đã đỡ lão dậy ....

- cữu cữu .....

Có gì nói sau .....

Hôm nay trẫm không khoẻ .......

Trẫm lui về hoàng thanh điện ......

Quảng vương xoay lưng bỏ đi ....

Hắn nắm cổ tay nàng kéo cả nàng theo ......

Thiên trường , nhạc văn và lưu hạ cũng đi theo sau ........

Trong lưu túc các chỉ còn lại hai phụ tử đồng gia ......

Lư lạc ngồi xuống bàn đá .......

- quảng vương làm vậy là sao chứ ........

Chẳng phải lúc nãy ban hôn là được rồi sao ......

Nàng chỉ là một nữ nhân giữa hậu cung 3 ngàn giai lệ thôi mà .......

Đồng lão gia ánh mắt đăm đăm .....

- quảng nhi đang cố tình thoái thác .......

Nó không muốn ban yên nhi cho con ..............

Chuyện giữa ngọc yên ....

Thiên trường và quảng vương ta đã cho ngừoi điều tra cả rồi ......

Lư lạc tay chống bàn .....

- vậy ngày hôm đó người ép con phải nhập cung là vì ......

- để con gặp ngọc yên .....

Ta đoán quả không sai .....

Ngay từ lần đầu gặp mặt con đã thích con bé ......

Càng không ngờ là con lại xin hoàng thượng ban hôn ......

Nếu con không xin hoàng thượng ban hôn thì cũng là ta xin ......

Trước khi nam cung hiền đệ chết đã muốn ta phải chăm sóc yên nhi thay cho đệ ấy ......

Nhưng kết quả lại để trên dưới nam cung gia chết dưới tay thừa tướng .....

Yên nhi là ngừoi sống sót duy nhất ...

Đau khổ con bé đã chịu đủ rồi ........

Từ giờ đồng gia sẽ là chỗ dựa của yên nhi .........

Con .....

Nhất định phải thương yêu con bé ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Sai ngay từ khi bắt đầu


Nàng gạt tay hắn ......

- người ......

Sẽ gả ta cho đồng lư lạc sao ............

Hắn ôm lấy nàng cằm tựa trên mái tóc nàng ...........

- không .....

Trẫm không thể gả nàng cho huynh ấy ...............

Nàng là của trẫm ..........

Cùng lúc đó một tiểu thái giám đi đến .......

- hoàng thượng .....

Không xong rồi .....

Liễu thừa tướng ...

Và các quan đại thần đã đến đông đủ trước hoàng thanh điện .......

Ngài ấy nói rằng hoàng thượng đã nhiều ngày không lên triều .....

Nếu hôm nay không gặp được hoàng thượng thì họ sẽ không rời khỏi hoàng thanh điện .......

Hắn buông nàng ra cau mày .....

- lão hồ ly này lại muốn gì đây .......

Ngươi đưa nàng về nghỉ ngơi .......

Hắn nhìn nàng dịu dàng ....

- ta đi giải quyết chính sự ....

Nàng hãy tịnh dưỡng thật tốt .....

Thân ảnh của hắn mau chóng biến mất .........

Thiên trường cũng đi tới ......

- nhu nhi ta đưa nàng về .....

Hắn nắm lấy cổ tay nàng đưa nàng về tẩm điện ..........

......................

- hoàng thượng giá đáo ......

Các đại thần đồng loạt cúi đầu ......

- hoàng thượng vạn tuế ......

- miễn lễ .....

Hắn hất vạt áo ngồi xuống long toạ .........

- các khanh muốn gặp trẫm có chuyện gì sao .....

Hắn đảo mắt một vòng xung quanh chợt nhận ra phía dưới còn có liễu nhược sương và hà nguyên quân ..........

- sao các nàng lại ở đây ..........

Liễu thừa tướng cười bước gần đến long toạ ........

- hôm nay chúng thần đến đây ......

Là muốn .....

Xin hoàng thượng lập hậu .......

Dĩ nhiên là thần phi và nhạc phi cũng nên có mặt .........

Hắn không nhìn lão mắt hướng lên trần ......

- chuyện này trẫm chưa muốn quyết định ........

Quân nhi còn đang mang long chủng .......

Trẫm muốn đợi nàng ấy hạ sinh mới quyết định .......

Liễu nhược sương giọng nói chua chát .......

- nhạc phi .......

Nàng ta xứng với phụng toạ hay sao ............

Ả ta chỉ là một phi tử của cố đế tô cảnh .......

Hắn quát lên .....

- trẫm cấm nàng nhắc tới việc này một lần nữa .......

Bây giờ quân nhi là phi tử của trẫm và sau này cũng vậy ......

Nàng hiểu rồi chứ ...........

Liễu thừa tướng nhìn nguyên quân cười khẩy .......

- phi tử dù là trước hay sau cũng chỉ là một phi tử .........

Dù sau đi nữa thì cái ghế hoàng hậu nhất định phải do sương nhi ngồi vào .......

Hoàng thượng ngừoi đừng quên bao nhiêu binh sĩ của liễu gia đã vì người mà vong .......

Lời hứa của người ...........

Hắn giọng nghiêm trang .......

- nhưng quân nhi đang mang long thai .....

Nếu nàng ấy sinh được hài tử thì chính là trưởng tử của trẫm ......

Nàng ấy cũng có tư cách là hoàng hậu ......

Ánh mắt hắn di chuyển qua nguyên quân .....

- nhưng .....

Nguyên quân quỳ rụp xuống mặt đất ......

- nguyên quân không đủ tư cách ......

Cầu xin hoàng thượng hãy lập tỉ tỉ làm hậu .............

- nàng ..............

Hắn tức giận đứng lên ......

- nàng ....

Cả nàng nữa .......

Các người muốn ép trẫm sao .....

Được thôi ......

Các người muốn ai làm hoàng hậu thì người đó là hoàng hậu .....

Các người vừa lòng rồi chứ ........

Liễu thừa tiếng cười lớn .....

- hoàng thượng anh minh ......

Vậy lễ lập hậu ...........

Hắn bực dọc ....

- tuỳ ngài .........

Nếu không còn việc gì thì tất cả lui ra ngoài cho trẫm .......

Trẫm mệt rồi ...........

Âu khi mọi người dời khỏi hắn tựa lưng vào long toạ đầy mệt mỏi ......

Phải chăng việc hắn quá dựa dẫm vào liễu gia là sai ......

Hắn đã sai ngay từ khi có ý định đoạt vị ........

Hắn chợt nhớ đến những ngày thong dong tự tại làm bất cứ việc mình thích khi còn là một vương gia ........

Hắn vuu vẻ cả ngày chỉ có săn bắt và đi đây đó .....

Thế mà giờ đây hắn bị giam cầm ở một nơi chật hẹp ......

Hắn không muốn làm hoàng thượng nữa ......

Hắn mệt lắm ...........

- yên nhi ........

Trẫm thật sự .....

Rất mệt ........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Liên hôn


- hoàng thượng .......

Vương tử đặng .....

Đã đến khách điếm hoàng lâu rồi .....

Lần trước đến đại chu cũng gây khó dễ cho chúng ta .....

Không biết lần này lại muốn làm gì ........

Hắn đặt chiến phiến xuống bàn ....

- đặng kiều trấn .......

Lại là hắn .....

Hắn ỷ là người kế vị triệu quốc thì năm lần bảy lượt gây khó dễ cho đại chu ta .........

Cho người đón hắn vào cung .....

Trẫm phải tiếp hắn chu đáo tránh để triệu chu bất hảo .........

Đại tần ngư ông đắc lợi ....

.........................

Các đại thần đã đến đông đủ tại đại điện quảng vương ngồi trên cao toàn thân long bào sáng chói đầu đội niện quán ...........

Tứ hỉ lớn tiếng .......

- truyền vương tử đặng lên đại điện ........

Cuối đại điện một nam nhân bước vào ......

Hắn cao lớn .....

Toàn thân y phục lam sậm thuê chỉ vàng lấp lánh .......

Phía sau là chục vệ quân triệu quốc ......

Người nào người đấy đều gắt kiếm bên cạnh .........

Thi vệ ở cửa liền chặn lại ............

- vương tử ........

Lên đại điện không thể mang theo vũ khí .......

Vậy là mạo phạm thánh thượng ......

Kiều trấn nhướng mày nhìn quảng vương ..........

- thứ lỗi cho bản vương tử .......

Quân lính triệu quốc khi rời khỏi hoàng cung triệu thì kiếm không thể rời thân .......

Quảng vương xua tay .......

- các ngươi cứ để ngài ấy vào .........

Hắn bước đến gần tay chắp trước ngực cúi đầu ......

- thỉnh an hoàng đế đại chu .......

Lần này bản vương tử đến đột ngột .....

Không biết có làm đại chu hoàng đế khó chịu không ....

Hahaha ..........

- sao vương tử đặng lại nói vậy ........

Mối bang giao giữa triệu và chu trước nay vốn rất tốt đẹp ........

Vương tử không ngại đường xá xa xôi đến thăm hỏi .....

Đây chính là vinh hạnh của đại chu ta ..........

Người đâu mau ban toạ .....

Kiều trấn ngồi xuống ghế uống một ngụm trà ........

- trà ngon ............

Nhưng tiếc là .....

Không biết còn dịp để thưởng thức hay không .......?

Lông mày hắn nhíu lại ......

- ý vương tử đặng là ............

Kiều trấn nhìn chiếc nhẫn ngọc khảm rồng trên tay .......

- ta biết đại chu và đại tần đã bất hoà xưa nay ..........

Giữa triệu quốc và đại chu lại có mối giao hảo nhiều năm .......

Nay đại tần lại đột ngột muốn đại tần và triệu quốc liên minh .......

Muốn phụ vương ta gả bát muội ta cho hoàng đế đại tần .......

Nếu làm vậy chả phải mối giao hảo giữa đại chu và triệu quốc sẽ bị cắt đứt sao ...........

- ý của vương tử là .........

Hắn không vòng vo mà thẳng thắn .........

- liên hôn ...........

Phụ vương nuốn gả bát muội ta cho ngài làm hoàng hậu đại chu ...

Chỉ có gả bát muội cho ngài thì đại tần không thể đòi ngừoi vì bát muội là công chúa duy nhất trong hoàng cung triệu quốc ta mà mối bang giao giữa chu triệu cũng mãi mãi bền vững .......

Hoàng đế đại chu thấy sao .......

Hắn vốn biết đại tần muốn cắt đứt mối giao hảo giữa triệu và chu nhưng không ngờ lại định dùng cách liên hôn ...........

May sao triệu vương vẫn còn nể tình phụ vương hắn không đồng ý liên hôn cùng đại tần .........

Nhưng bát công chúa kia là ai hắn còn không biết mặt sao có thể đồng ý lập nàng ta làm hậu .....

Hơn nữa liễu nhược sương nàng ta ........

Quả nhiên không ngoài dự định của hắn liễu thừa tướng đã lên tiếng .......

- vương tử đặng có điều không biết .....

Ngôi vị hoàng hậu ..... e bát công chúa triệu quốc không thể ngồi vào .......

Đặng kiều trấn quay lại nhìn liễu thừa tướng .......

- không biết ý của thừa tướng đại chu là gì ......

- vốn đã định hai ngày nữa sẽ diễn ra lễ sắc phong hoàng hậu ....

Hơn nữa ngừoi được sắc phong chính là nữ nhi của ta ......

Thánh chỉ đã được công cáo thiên hạ .....

Có lẽ đặng vương tử đã đến muộn .......

Bát công chúa e là chỉ có thể sắc phong quí phi ........

Kiều trấn cừoi khẩy .....

- công cáo thiên hạ .......

Có gì ghê gớm .......

Hạ lệnh tháo xuống là được rồi ........

Bát muội ta là công chúa duy nhất của triệu quốc ........

Nếu không phải chính thất thì muội ấy sẽ không gả ...........

Còn nữ nhi của ông chỉ là nữ nhi của một đại thần...... so với bát muội ta ......

Xứng sao .....?

- ngài .......

Ngài ......

Hắn xoay ngừoi nhìn quanh đại điện ......

- không vòng vo ......

Bấy giờ ta sẽ cho ngừoi triều tin về triệu quốc ......bát muội ta sẽ sớm được gả đến đại chu .....

Xin đại chu hoàng đế viết cho ta một thánh chỉ liên hôn ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Chính cung nương nương


" choang ......"

Liễu thừa tướng vừa bước qua ngưỡng cửa hưng đức điện đã bị một phen giật mình ....

Ông nhìn đám cung nhân .......

- tất cả cút hết ra ngoài .........

Ông đến ngần nhược sương .........

- sương nhi .....

- phụ thân ..........

Người nhất định phải đòi lại công đạo cho nữ nhi .......

Ông liếc mắt nhìn lương nhi sợ sệt đứng sau tấm rèm mỏng ......

- lương nhi ........

Nương nương sao vậy ..........

Lương nhi chạy lại quỳ xuống đất ......

- lão gia ...........

Y cục phòng vốn đã nói phụng bào đã sửa xong theo ý nương nương vốn hôm nay phải mang tới ......

Nhưng kết quả lại không mang đến cho nương nương ..........

Nương nương tức giận đến y cục phòng thì trưởng sự y cục tào công công nhất định không giao phụng bào ra ..........

Lão ta còn nói ......

Nương nương .......

Không phải hoàng hậu ......

Không thể mặc phụng bào .......

Nương nương tức giận sai ngừoi vả miệng thì hắn nói đây là lệnh hoàng thượng truyền xuống ......

Hắn không thể không nghe .........

Nếu không tin thì có thể hỏi lão gia .........

Nhược sương vội túm lấy tay áo liễu thừa tướng ........

- phụ thân ..........

Có chuyện gì vậy .......

Ông cắn chặt môi , đôi mắt là sự căm phẫn .......

- buổi thượng triều sáng nay con biết là có ai đến chứ ........

Nhược sương khẽ gật đầu ........

- vương tử đặng của triệu quốc ........

Hắn thì có liên quan gì đến chúng ta .......

Ông thở dài mệt mỏi ......

- .....

Đặng kiều trấn đến thay cho triệu vương đề cập đến chuyện .....

Liên hôn giữa chu và triệu ...........

- chả lẽ .......

Hoàng thượng muốn gả văn hỉ công chúa cho vương tử đặng ..........

Liễu thừa tướng lắc đầu .....

- không phải là văn hỉ công chúa .......

Là bát công chúa triệu quốc ..........

Sẽ được gả sang đại chu chúng ta để tăng mối giao hảo giữa hai nước ......

Nhược sương đôi mắt giãn ra ......

- bát công chúa ...........

Là gả cho vị vương gia nào .........

Chả lẽ là phi tử của hoàng thượng sao ......?

- .......

Không phải phi tử ..........

Triệu quốc muốn bát công chúa trở thành chính cung nương nương ........

Hoàng hậu đại chu ta ...........

" xoảng ..."

Nàng đánh rơi tách trà trên tay ........

Bàn tay đặt trên bàn đang run lên ........

Đôi mắt đỏ ngàu .....

- chính ......

Chính cung hoàng hậu ......

KHÔNG . ....

KHÔNG THỂ NÀO ......

Phụ thân .....

Vậy còn nữ nhi thì sao .......

2 ngày nữa là lễ phong hậu của nữ nhi kia mà ........

Phụ thân ngừoi nói gì đi chứ ........

Ngừoi không thể để yên chuyện nào ............

Liễu thừa tướng thở dài đầy mệt mỏi không trả lừoi nhược sương .........

- phụ thân thánh chỉ sắc phong hoàng hậu của nhữ nhi đã được công cáo rồi .....

Nếu không thể làm hậu thì nữ nhi sao còn chỗ đứng trong hoàng cung này .........

Ông giữ chặt tay nhược sương ......

- sương nhi ......

Bình tĩnh ......

Tuy con không ngồi được ngôi vị hoàng hậu .....

Nhưng hoàng thượng đã đồng ý với ta ..... vào ngày sắc phong hoàng hậu sẽ đồng sắc phong con làm hoàng quí phi .........

Ban quyền quản lý lục cung phò trợ hoàng hậu .........

Ông nói khẽ hơn ......

- rồi sớm có ngày con sẽ lại trở thành hoàng hậu thôi hảo nữ nhi ......

Nghe lời phụ thân ....

Thời gian này đừng gây bất cứ chuyện gì nữa ......

Yên lặng mà sống.....

Nếu mang long chủng .......

Sau này ......

Đại chu này sẽ thuộc về liễu gia chúng ta ...........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nam nhân nàng ngưỡng mộ


Hoàng cung triệu quốc .......

- phụ vương ...........

Hoàng nhi nhi không gả .............. tên hoàng đế già đó .........

Lão ta đã gần 40 rồi .....

Hoàng nhi chỉ mới 18 .......

- già ...........

Ai nói với nghê thường con là là đại chu hoàng đế là một lão già chứ ........

Nàng trợn mắt ....

Mắt phượng nhướn cao .......

Giọng nói nhẹ lại

- đại chu hoàng đế ............

Không phải là đại tần hoàng đế sao .........

Ông ấn nhẹ vào đầu nàng .......

- sao phụ vương nỡ đặt viên dạ minh châu của mình vào tay đại tần hoàng đế chứ ......

Ta đã nghe ngóng từ quế châu ..........

Hoàng nhi đã ngưỡng mộ đại chu hoàng đế lâu rồi ......

Đúng chứ ........

Nàng ngại ngùng cúi mặt ....

Đôi má ửng hồng .....

- châu nhi đúng là nhiều chuyện ........

A đầu này về ta phải dạy dỗ cẩn thận ........

Đặng kiều trấn bước vào hắn cừoi lớn tiếng ...........

- xem xem ......

Phụ vương lại trêu chọc bát muội rồi ......

Ngừoi xem mặt đỏ ửng cả lên ........

Muội muội .....

Muội yên tâm hoàng huynh đã hoàn thành nhiệm vụ .......

Vài ngày nữa thôi muội sẽ được gả cho nam nhân mà muội mến mộ ............

Bỗng chốc đôi mắt triệu vương đục ngầu ......

Ông vuốt nhẹ mái tóc của nghê thường ........

- gả hoàng nhi đến tận đại chu xa xôi .....

Bản vương không nỡ ..............

Nghê thường con từ nhỏ đã được nuông chiều .......

Được ta và các huynh trưởng bảo vệ .....

Đến đại chu xa xôi kia sao ta đành lòng ......

Hoàng cung đại chu lại nắm trong tay liễu thị ........

Ta đã để con trở thành hoàng hậu ......

Hi vọng liễu thị có thể không đụng đến hoàng nhi của ta ......

Nhưng xem ra ta không thể để con một mình rồi .......

Đại ca con sẽ cùng qua hoàng cung đại chu cũng con một thời gian ......

Một thời gian nếu không có gì bất ổn ta sẽ lệnh cho đại ca con về nước .......

Nàng đôi mắt rưng rưng ôm triệu vương .....

- phụ thân .....

Ngừoi thật tốt với hoàng nhi ........

Ngừoi cứ như vậy thì cả đời này sao hoàng nhi có thể rời xa ngừoi đây ...........

Híc .......

......................

Nàng ngồi trước gương đồng miệng không tự chủ được mà cứ cừoi mãi ......

- tốt quá ........

Ta sắp trở thành hoàng hậu đại chu ........

Sắp có thể gặp lại chàng rồi ..........

Quảng vương điện hạ ..........

Châu nhi gãi đầu ......

- hoàng đế đại chu tốt đến thế sao .......

Người không những vẽ tranh ngài ấy mà còn thường kể về những chiến công của ngài ấy .......

Nhưng nô tì lại không nhớ là tiểu thư đã từng gặp ngài ấy khi nào ........

Nàng cầm lọn tóc nhỏ cuốn cuốn ......

Đôi môi anh đào vẫn tủm tỉm cười ........

- em không biết cũng phải thôi .........

10

năm trước khi chàng còn là một vương gia đã đến triệu quốc ta cũng lăng hàn tiên đế đại chu .......

..........................

- ngưoi là ai .........

Đôi mắt nàng to tròn nhìn cậu bé trước mắt , hắn chỉ cao hơn nàng một chút ..............

Khuôn mặt hắn ta lạnh lùng ......

Còn có vài vết thương nhỏ ..........

- bản công chúa hỏi ngưoi là ai .......

Ngưoi câm sao ..........?

- ta là ai thì liên quan gì đến người ......

Tránh ra ...........

Nàng giơ tay chắn ngang đường hắn ........

Giọng nói chanh chua ......

- đúng là không biết điều ...........

Ngươi không nói ngưoi là ai bản công chúa không cho ngưoi đi ..........

Hắn đột nhiên trợn mắt .......

Đẩy nàng ra đất khiến nàng lăn mấy vòng .......

Trước mắt nàng tối sẫm lại bên tai chỉ còn nghe tiếng ngựa hí vang trời và tiếng la hét của bọn nô tài .....

Lấy lại tinh thần nàng lộm cộn bò dậy .......

Nàng tức giận ........

- ngươi dám xô bản công .................

Đôi mắt nàng giãn ra khi thấy hắn nằm dứoi đất .............

Trán hắn có rất nhiều máu ........

Một tiểu công công cõng hắn trên lưng chạy về phái đông cung .........

Còn đám hạ nhân khác thì đang vây bắt con ngựa điên bị xổng ....

Nàng bật khóc chạy theo sau .....

Nhưng nàng chạy theo không kịp đến hoa viên thì nàng té khuỵ xuống .......

Đám cung nhân hốt hoảng .....

- tiểu công chúa đừng chạy nữa .....

Ngừoi bị thương rồi ..........

Nàng mếu máo vừa khóc vừa nói .......

- hắn là ai ..........

Tại sao gặp bản công chúa không hành lễ ....

Huhu ........

- nô tì nghe nói đó là quảng vương công tử hài tử của đại chu hoàng đế thưa tiểu công chúa .......

Nàng lúc đó trong lòng nóng như lửa đốt ......

Nàng sợ rằng hắn sẽ chết .....

Hại nàng mất ăn mất ngủ cả mấy đêm liền .......

Sau đó ba ngày nàng nghe ngừoi trong cung nói hắn đã trở về đại chu cùng đại chu hoàng đế .........

Đó là lần đầu nàng gặp hắn .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Muốn đấu với ta


Liên nhi cầm cây lược ngọc chải lại mái tóc giúp nàng .......

- tiểu thư ........... em nghe nói ......

Đoàn sứ đón bát công chúa đã rời khỏi triệu 5 ngày rồi ........... sáng mai bát công chúa sẽ đến hoàng cung đại chu ta ......

Các hậu cung dự bị khác đều đến ......

Người cũng đến chứ ...........

Nàng buồn chán tay chống cằm ......

- đến .......

Đến làm gì chứ ....?

Ta đến đó càng làm chàng cảm thấy áy náy ......

Tốt nhất ta không nên đến .........

Tìm cho ta bộ y phục đơn giản ......

Sáng mai ta sẽ đến phật kính đường niệm kinh ..........

- tiểu thư ......

Ngừoi chí ít cũng phải đến để xem xem bát công chúa ấy ruốt cuộc có tài cán gì mà buộc hoàng thượng phải phong nàng ta hoàng hậu đại chu .........

Nàng cười lạnh .........

Ánh mắt buồn rừoi rượi ......

- tài cán hay không ta không biết ........

Nhưng luận về thân phận và địa vị .......

Nàng ta hoàn toàn xứng đáng để có thể trở thành chính cung hoàng hậu .......

...........................

Nguyệt cần viện ........

- nương nương ngoài này gió lạnh người lại sắp hạ sinh tiểu hoàng tử ........

Tranh nhi xin người hãy vào trong tẩm điện tịnh dưỡng ã ........

Nàng hai tay đan vào nhau ......

- chỉ có chút gió như vầy mà không chịu được sao xứng làm hài tử của bản cung ......

Nàng xoa nhẹ bụng cừoi .......

- hài tử .........

Nhất định phải trở thành chỗ dựa vững vàng cho bản cung .......

Từ ngoài một nữ tì khoác áo choàng màu đen đi vào .......

Nàng ta gỡ mạn che mặt .........

Nguyên quân liếc mắt nhìn ........

- hưng đức điện thế nào rồi .......

- hồi nương nương .......

Bên hưng đức điện không có động tĩnh ........

Có điều thần phi cho người chuẩn bị một bộ y phục gần giống như phụng bào nhưng lại là tước điểu ........

Có lẽ là để phô trương thân thế và để cho triệu quốc công chúa biết .....

Hoàng cung đại chu thực sự là thiên hạ cả ai ........

Nguyên quân cười khẩy ......

- đồ ngu ngốc ........

Tự hạ thấp giá trị của bản thân .........

Dù ả ta có khoác lên phụng bào đi chăng nữa thì ả ta cũng không phỉa hoàng hậu đại chu ..........

Để xem liễu thị còn hung hãn được bao lâu ...........

Đi thôi .....

Đến y cục phòng ......

Ta sẽ đích thân chọn y phục cho ngài mai .........

Nguyên quân đi ngang qua hoàng thanh điện thấy còn sáng đèn nên nàng đi vào ...........

Nàng thấy hắn đang phê duyệt tấu chương ..........

- hoàng thượng ........

Đã qua giờ dậu rồi ngài còn không định nghỉ ngơi sao .........

Hắn cười dịu dàng .....

Vẫn là nụ cười mà nàng đã thấy từ hồi hắn còn bé ......

Một nụ cười ấm áp , hiền lành .

- quân nhi .............

Nàng thân thể không khoẻ , trời tối sương xuống rất hại cho thân thể ..........

Tứ hỉ .....

Mau đưa nương nương hồi cung .........

Nàng nắm hờ cổ tay áo hắn khẽ lắc đầu .........

- không cần đâu hoàng thượng .......

Tứ hỉ ở đây hầu hạ hoàng thượng ......

Thần thiếp còn rất nhiều cung nhân đang chờ bên ngoài .........

Hắn với tay lấy áo choàng của mình khoác lên vai nàng .........

- nàng mau về nguyệt cần viện nghỉ ngơi sớm .........phê duyệt tấu chương xong trẫm mang canh nhân sâm qua cho nàng được chứ .............

- vua không nói chơi ......

Hoàng thượng nhất định phải đến đó .....

Thiếp sẽ sai trù phòng làm những món người thích ..........

Thiếp chờ ngài .....

Nàng xoay lưng nhanh chóng rời khỏi hoàng thanh điện ........

Quảng vương cũng sai ngừoi đi chưng thang đồ bổ ...........

........................

Nguyên quân đi qua đi lại ....

Hết ngồi xuống bàn rồi lại đứng lên .......

Nàng quay qua liên tục hỏi thị nữ ......

- đã là giờ nào rồi ..........

- thưa nương nương đã qua giờ tuất .......

Nàng trong người nóng ran .......

Hắn đã hứa sẽ cùng nàng dùng thiện mà ..............

- nương nương .........

Từ ngoài tranh nhi chạy vài trên tay còn mang theo canh đồ bổ ........

- đồ bổ đây .....

Còn hoàng thượng đâu ........

Tranh nhi cúi mặt .....

- lúc nãy em nghe lời nương nương đến hoàng thanh điện ......

Kết quả là không gặp hoàng thượng .......

Tứ hỉ đưa em canh đồ bổ bảo em mang cho nương nương ........

Nàng lay hai vai tranh nhi .......

- nghĩa là sao ...?

Hoàng thượng .....

Hoàng thượng đi đâu rồi ........?

- hồi nương nương ......

Em đã đi nghe ngóng .....

Nghe các thị nữ theo sau hoàng thượng nói rằng ....

Hoàng thượng vốn định đến nguyệt cần viện chúng ta .....

Nhưng .......

Nhưng giữa đường gặp liên nhi ........

Không biết liên nhi nói gì mà hoàng thượng ......

Hoàng thượng đến thẳng nơi ở của ả hồ ly nam cung ngọc yên .....

Đến bây giờ cũng chưa rời khỏi đó nửa bước .....

Nguyên quân giận dữ đập mạnh bàn ......

- đâu ra lý đó ...........

Ả nam cung ngọc yên này ......

Muốn đấu với ta sao ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Giữ nàng bên mình


- trương thái y .......

Một lão thái y vội chạy lại cúi đầu ....

- có hạ thần ...........

- mau .....

Mau đến thái cực cung .......

Đổng ngạc tiểu thư bị té trật tay rồi .....

Hoàng thượng có lệnh mang thuốc tốt nhất đến ......

Trương thái y vội sắp xếp thảo dược vào hòm thuốc .......

Ông theo doãn công công rời đi ..........

Một vài thái y khác bắt đầu bàn tán .....

- ta nhớ lúc trước thần phi nương nương bệnh gần một tuần hoàng thượng không đến thăm .....

Thế mà tứ tiểu thư này mới chỉ bị trật tay thôi đã sốt sắng đến vậy .............

Xem ra tứ tiểu thư này quả là không tầm thường ......

- .....

Suỵt lão nhỏ tiếng thôi ......

Để liễu thừa tướng biết được thì chúng ta có 10 đầu cũng không đủ để ngài ấy chém hả cơn giận ..........

Các người cứ làm tốt trách nhiệm của một thái y là được rồi .........

Việc nhà của hoàng thượng cứ để ngài ấy quản .....

- lão lý nói đúng ......

Mau ....

Mau đi sắc thuốc bồi bổ cho các vị chủ nhân thôi ........

Đã trễ rồi .....

Hầm canh cũng mất 4 canh giờ ......

Đến sáng là các vị chủ nhân có thể dùng rồi .....

...................

Hắn đứng gần đó đôi mắt không rời nhìn trương thái y băng bó cho nàng .....

- hoàng thượng .....

Tay của đổng ngạc tiểu thư thần đã sử lý xong ......

Giờ mùi mỗi ngày thần sẽ đến thay thuốc cho tiểu thư ..........

Vi thần cáo lui ......

Hắn đỡ lưng nàng để nàng nằm xuống ...........

Với mền bông đắp lên cho nàng ...............

- ta đã nói nàng là hãy đi đứng cẩn thận .........

Mấy hôm nay trời lại nhiều sương nền đất rất trơn ........

Nàng không chịu đi nhẹ nhàng lại cứ bay nhảy hỏi sao không ngã bị thương ......

Nàng nhìn hắn hồi lâu ......

- mai bát công đến rồi .......

Chàng vui chứ .............

Hắn đặt tay lên má nàng khẽ lắc đầu ..............

- đối với trẫm ngoại trừ nàng ra không nữ nhân nào có thể làm trẫm vui vẻ cả ......

Trẫm từ khi gặp nàng và mãi mãi về sau cũng sẽ chỉ yêu một nữ nhân đó là nàng ........

Nàng hiểu rồi chứ ............

Ta không quan tâm có là bát công chúa hay trưởng công chúa thì họ cũng không thể sánh bằng yên nhi của ta ........

Hắn im lặng hồi lâu ......

- nhìn thấy nàng khóc ....

Lòng ta cũng không tự chủ được mà buồn bã ......

Nhìn thấy nàng cừoi vui vẻ ta bản thân ta còn vui hơn nàng .....

Nàng đau lòng ....

Ta chỉ có thể trách bản thân không thể mang cho nàng hạnh phúc ...........

Yên nhi phải biết rằng tất cả những gì ta làm đều là vì ta yêu nàng ........

Hắn nghĩ thầm trong đầu ...:" mọi tội lỗi ta gây ra ......

Cũng chỉ vì ta muốn giữ nàng bên mình mà thôi ........

Yên nhi .....

Ta xin lỗi ...."

.............

Phía trước cổng lớn kinh thành người dân tụ tập đông nghẹt .....

Họ bỏ cả công việc buôn bán chạy đến ....chủ yếu họ muốn biết ruốc cuộc hoàng hậu đại chu là ai .......

Bát công chúa triệu quốc liệu có xinh đẹp hơn nữ nhi của họ hay không .........

Tiếng kèn trống inh ỏi ......

Đội đưa dâu đã đến gần cổng thành .......

Một đoàn ngừoi gần hơn trăm ngừoi khiêng những chiếc rương cột hoa đỏ tiến vào thành , lại có thêm những cỗ xe ngựa chở đầy lụa là gấm vóc .......

Xem ra nàng công chúa này chính là bảo bối của triệu vương .....

Xuất giá cũng linh đình đến thế ......

Đi cuối cũng và có nhiều quân lính bao quanh nhất là một cỗ xe lớn khảm vàng khắc rồng phượng tinh xảo , 4 góc kiệu là trầm hương thơm nức mũi ...........

Qua lớp rèm mỏng mọi người thấy bên trong có một nữ nhân mặc hỉ phục nhưng không nhìn được mặt ......

Có lẽ chính là bát công chúa đặng nghê thường .....

" bátt công chúa .....

Là bát công chúa "

" gả cho hoàng thượng chúng ta sao .....

Đúng là tốt số thật ......"

" vị mày là người đã cướp ngôi hoàng hậu từ tay liễu thị sao ......."

" ...

Phải đó ......

Liễu gia chắc đang ngậm bồ hòn làm ngọt rồi ......"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Hoàng hậu , hoàng quý phi


- triệu quốc công chúa giá đáo ........

Sau tiếng hô lớn của công công tiếng trống lớn bắt đầu vang lên liên tục phía trên cao là quảng vương hắn đứng giữa đầu đội miện quán mặc hỉ phục đỏ của tân lang trước ngực thêu hình rồng lớn ......

Đeo trên đai lưng là hương nang ngọc yên đã từng tặng hắn ......

À không phải hắn cướp của nàng mới đúng chứ nhỉ .......

" - nàng đang may thứ gì đây ....

Xấu quá .......

Nàng giựt lại chu môi nhìn hắn rồi quay lại nhìn nam cung tướng quân ......

- phụ thân ......

Ngài ấy chê hương nang nữ nhi làm cho phụ thân không đẹp ........

Đuổi ngài ấy ra khỏi nam cung phủ đi ...

Một lúc sau Nàng vừa thêu xong hắn đã giựt mất .......

- xấu như vậy để phụ thân nàng đeo thật mất mặt ........

Chi bằng ......

Ta hi sinh một chút ........

Nhận thay cho phụ thân nàng vậy .........

- trả ta .........

Hắn cầm đeo lên đai lưng .........

- không trả ..........

Mà bản vương công nhận .......

Tay nghề của nàng .....

Ha ha xấu thật ..........

"

Khoảng thời gian đó nàng và hắn thật vui vẻ ........

Phía bên cạnh liễu nhược sương mặc y phụng xa hoa thêu chỉ vàng đính ngọc lấp lánh ...

Đầu cái kim thoa nặng và cây trâm mà phụ thân nàng ta mang đến phụng triều hoàng ..........

Trái với nhược sương nguyên quân chỉ vận lễ phục đơn giản đầu cũng không cài nhiều châm , chân đi giày đế thấp .............

Chiếc kiệu lớn dừng trước cửa bắc hoàng cung ........

Hai thị nữ tiến lại vén chiếc rèm mỏng sang hai bên ........

Thị nữ thân cận dìu nàng ta bước ra khỏi kiệu ..........

Nàng ngước mắt nhìn nam nhân mặc hỉ phục đứng trên cao qua lớp mạn che mặt mỏng ....

Nàng không rõ mặt vì hắn đứng khá xa..........

" vương gia.....

Ta ....

Đến rồi ..."

Tiếng trống vẫn đánh liên hồi nàng đi đến đâu thì quan lại quì rụp xuống .....

Nàng bước qua chậu lửa ........

Nàng từng bước ....

Từng bước bước lên từng bậc thang .....

Khoảng cách giữa nàng và hắn ngày càng gần ........

Nàng đã đến trước mặt hắn ....

Hắn đưa tay , nàng nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên .....

Trong giọng nói hắn có sự lạnh vô cảm ......

- công chúa đi đường nhiều ngày chắc cũng mệt rồi ......

Nàng nhìn ánh mắt của hắn có đôi chút hụt hẫng ....

Đây không phải ánh mắt mà nàng vẫn hình dung ....

Nàng lắc nhẹ đầu ......

- thần thiếp không mệt .....

Đoàn sứ trước khi tiến vào kinh thành đã nghỉ ngơi lại một ngày ở khách điếm ........

Nàng đến đứng cạnh hắn .......

Hắn nhìn toàn thể đại thần trên dưới ....

Trong đó có cả đặng kiều trấn ......

- đặng thị ....

Hiền lương thục đức .....

Lại là cành vàng lá ngọc , triệu chu hai nước lại có mối giao hảo trăm năm rất tốt .....

Nay trẫm thuận theo ý trời phong đặng thị làm hoàng hậu đại chu .....

Ban hoàng châu điện , trao phụng ấn cùng quyền quản lý lục cung .....

Khâm thử .....

" hoàng thượng vạn tuế .......

Hoàng hậu vạn tuế ......."

" hoàng thượng vạn tuế ........

Hoàng hậu vạn tuế ......."

Nàng cúi đầu .......

- thần thiếp đặng thị ....

Tạ chủ long ân ..........

Hắn đỡ nàng thẳng dậy quay xuống nhìn quần thần .......

- còn nữa .......

Các quan lại quay sang nhìn nhau .....

" còn gì nữa sao ....?"

" chuyện gì vậy ....?"

Hắn ho hai cái ........

- .....

Liễu thị ........

Luôn ở cạnh hầu hạ trẫm .....

Lại là người thông minh ......

Hoàng hậu mới đến chưa quen với việc trong hậu cung đại chu ta ........

Trẫm phong liễu thị làm hoàng quí phi .......

Ban quyền quản lý hậu cung .....

Giúp hoàng hậu nương nương xử lý việc hậu cung ..........

Đặng kiều chấn thấy không thoả đáng liền chắp tay ......

- hoàng thượng .........

Chuyện này .......

Hoàng hậu mới lên ngôi .....

Sao người lại ban quyền quản lý lục cung cho một nữ nhân khác .........

Liễu thừa tướng cũng không đứng im ........

- việc này có gì không thoả ......

Nữ nhi của ta trước nay vẫn luôn giúp hoàng thượng xử lý chuyện lớn nhỏ trong hậu cung ...........

Nay chuyện hậu cung lại có thêm một người phân ưu với hoàng hậu nương nương.....

Có lẽ vương tử phải thấy vui mới phải chứ .....?
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tâm tư của chàng .... Không ở chỗ ta


Hắn không nghe liễu thừa tướng và đặng kiều trấn tranh chấp mà di chuyển ánh mắt ra xa ........

" yên nhi ...."

Nàng đứng trên lầu khổng tước toàn thân vận y phục đỏ ........

Đầu cài một đoá hải đường trắng .....

Nàng nhìn hắn mỉm cười .....

Một nụ cười buồn rồi nàng từ từ rời đi ............

" quân vương ........

Ngừoi xưa nói không sai ........

Trái tim quân vương không thể dành cho duy nhất một người ........

Ta ......

Đã quá tham lam khi muốn giữ chàng cho riêng mình sao ...."

.....................

Trong hoàng cung yến tiếc linh đình ....suốt cả ngày hôm đó các đại thần thì ăn yến trong hoàng cung , các nô tì thái dám phải liên tục hầu hạ ....

Quảng vương cũng ngồi lại dự yến tiệc ......

Nghê thường được tổng quản đưa đến hoàng châu điện .......

Hoàng châu là nơi các đời hoàng hậu đại chu đã từng ở ......

Nằm phía hữu hoàng thanh điện , nơi đây rộng lớn không thua hoàng thanh điện , phía sau lại là long ngâm trì .........

Nàng mặc hỉ phục ngồi trên giường đợi hắn , miệng không tự chủ được mà cứ tủm tỉm cười mãi ...........

- công chúa .........

Không còn sớm nữa .......

Hoàng thượng sao còn chưa đến ..........

Có khi nào hoàng thượng đến chỗ hoàng quí phi hay không ạ

- châu nhi ....

đừng nói bừa .....

" hoàng thượng giá đáo ...."

Nàng vội đứng lên đến gần cửa cúi người ........

Hắn vẫn mặc đồ như lúc sáng bước qua ngưỡng cửa .......

Theo sau hắn là một lão công công và các thị nữ ............

- thưa hoàng hậu nương nương ........

Chúng ta bắt đầu nghi thức ............

Hắn để nàng ngồi xuống giường cầm phụng loan gặt tấm rèm che mặt của nàng sang hai bên ..........

Sau đó cũng uống rượi giao bôi .........

Khuôn mặt nàng sát với khuôn mặt hắn đến độ nàng có thể cảm nhận được hơi thở của hắn .........

Vừa uống rượi giao bôi xong thì lão thái dám và các thị nữ lui ra ngoài....

Trong gian phòng rộng lớn chỉ còn lại nàng và hắn ........

Nàng quay sang nhìn hắn ......

- để thiếp hầu hạ hoàng thượng thay xiêm y ........

- không cần đâu ........

Trẫm còn chính sự chưa giải quyết ........

Hoàng hậu cần gì thì cứ gọi thị nữ .........

Hắn đứng lên chỉnh lại y phục rồi xoay người đi ........

- quảng vương ........

Chằng gọi ta là thường nhi được không ...........

Hắn không quay lại chỉ liếc mắt nhìn nàng .........

-......

Hoàng hậu cũng mệt cả ngày rồi .........

Nàng nghỉ ngơi sớm đi ......

Hắn bỏ đi nàng ngồi xụp xuống sàn .........

Châu nhi thấy hắn đi ra vội chạy vào ......

- công chúa .......

Người sao vậy ........

Đôi mắt nàng đỏ hoe .....

Nàng gục đầu vào ngực châu nhi ........

- chàng ấy .......

Đi rồi.......

Chàng ấy ghét bỏ ta ......

- công chúa ......

Đừng buồn mà ......

Có thể ......

Có thể ......

Hoàng thượng sợ người mệt để người nghỉ ngơi .....

Nàng khẽ lắc đầu .......

- tâm tư của chàng ấy .......

Không đặt nơi ta ..............

...................

Hắn không cho nô tài theo sau một mình đi đến nơi ở của nàng.........

Khi đi ngang qua ngự hoa viên hắn thấy nàng đang đứng dưới gốc đại thụ lớn .....

Mắt nhìn trăng sáng ..........

- yên nhi ........

Hắn vòng tay ôm nàng từ phía sau đầu lười biếng gục trên vai nàng .......

- hoàng thượng ...........

Hắn cười lắc đầu ....

- không .....

Ta không phải hoàng thượng ......

Ta là quảng vương .........

Nàng rời khỏi vòng tay xoay đầu nhìn hắn ........

- khoan đã .......

Đêm nay .....

Sao chàng lại không ở chỗ hoàng hậu .......

Chạy đến đây ......

Không phải lễ đâu ...

- .......

Ta rất nhớ nàng ....

Ta chỉ muốn mỗi ngày ở bên nàng , còn những người khác ...

Ta không quan tâm ....

Nàng nhìn về phía hoàng châu điện .

Lúc này vẫn còn sáng đèn .......

- vậy còn hoàng hậu nương nương .......

Hắn nhắm mắt đầu vẫn dựa nhẹ trên vai nàng ...

- nàng ấy đã mệt mỏi cả ngày rồi, nên để nàng ấy nghỉ ngơi .......

Ta cũng mệt ....

Thế nên đến tìm nàng dựa vào nàng một lát .........

Nàng xoay người tựa đầu vào ngực hắn đứng dứoi đại thụ mà không hề hay biết , phía trên lầu khổng tước có người đang nhìn xuống ......

Hắn ta tay cuộn thành nắm túm chặt vạt áo ...."

Muội muội ....

Hoá ra tâm tư của hắn đặt ở nữ nhân này ..." , lại không xa trong hoa viên cũng có ngừoi đang nhìn họ mà thầm đau lòng ........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Hoá ra ta vẫn còn yêu chàng


Trời còn sớm .......

Liễu nhược sương thay xiêm y rời khỏi hưng đức điện ......

Nàng ta đi về phía hoàng châu điện .............

- nương nương .....

Chẳng phải người muốn cho hoàng hậu biết ai mới là chủ nhân trong hậu cung đại chu sao ....?

Sao ngừoi mới sáng sớm đã đến điện hoàng hậu thỉnh an ạ .....

Nhược sương che miệng cười ......

- thỉnh an .......

Lương nhi .....

Em quá ngây thơ rồi ....

Đêm qua đáng ra hoàng thượng phải lưu lại hoàng châu điện .....

Nhưng chàng ấy lại bỏ đi ......

Chứng tỏ trong hậu cung này nàng ta sẽ chẳng còn chỗ đứng ......

Vậy chẳng phải quá tốt cho ta sao ...........

- thỉnh an hoàng quí phi ..........

Nàng quay đầu ..........

- vương tử đặng .......

Hắn mặc áo lông dày màu đen , tóc vấn cao khuôn mặt lạnh lùng .........

- chẳng hay ......

Vương tử đặng đang đi đâu ..........

Hắn tiến lại ghé gần tai nàng .....

- tốt cho người ..........

Trừ phi .....

Nữ nhân đó không tồn tại .......

Nhược sương trợn mắt , liếc sang nhìn hắn rồi lại quay sang đám thị nữ ...

- các ngươi lui đi ......

Ta có chuyện muốn nói với vương tử ..........

Đám thị nữ lui xuống .....

Nàng đi vòng quanh hắn .......

- ngài nói gì ......?

Nữ nhân đó .........

Là có ý gì .........?

- tâm tư của hoàng đế tuy không ở chỗ bát nuội ta ......

Tuy nhiên cũng chẳng phải ở chỗ người .............

Đối với ta ngừoi vốn không phải là mối đe doạ của thường nhi ......

Nàng cười khẩy ........

- ngài khinh thường ta sao ......? ...

Nực cười ....

Nam cung ngọc yên .......

Ả ta mà so sánh được với ta sao ..........

Bản cung nói cho ngài biết ......

Liễu nhược sương ta đường đường là đại tiểu thư liễu gia , hoàng quí phi của đại chu .......

Còn ả ta thì sao .....

Một nữ tử nhỏ nhoi .....

Vốn không xứng .....

Hắn nhìn nàng cười nhếch lên .....

- xứng ....

Hay không xứng ......

Là do hoàng thượng quyết định .......

Không phải người nói là được ..................

- những lời này ngài lại nói với ta ......

Ngài có ý gì chứ .......?

Hắn cừoi lạnh lùng .....

- ta muốn để nàng ta biến mất .......

Người hiểu rồi chứ .......

- ......

Nếu không phải hoàng thượng và đổng ngạc gia luôn che chở cho nàng ta ......

Ngài tưởng ta không muốn giết nàng ta sao .........

Hắn quay lưng bỏ đi để lại cho nhược sương một câu nói ......

- ta sẽ giúp ngừoi ......

Có điều việc chúng ta hợp tác .......

Không được để bát muội ta biết ..................

............................

Nghê thường ngồi trong hoa viên thưởng trà .....

Nàng an nhàn ngắm nhìn những mái đình đã phủ đầy tuyết ......

- công chúa ......

Ngoài này rất lạnh ngừoi hãy về điện hoàng hậu nghỉ ngơi đi ã .....

- ta gả đến đây được bao nhiêu ngày rồi châu nhi ........

A đầu này ngẫm một hồi .....

- 9 ....

À không ....10 ngày thưa công chúa .....

Nàng cười buồn ......

- ....10 ngày rồi ......

Kể từ hôm động phòng quảng vương bỏ đi ....

Thì chàng vẫn chưa đến thăm ta một lần nào .....

Phía xa nguyên quân tiến lại gần .....

- thỉnh an hoàng hậu nương nương.....

Nghê thường nhướng mày nhìn nguyên quân .......

- tỉ tỉ ........

Nguyên quân đưa bình giữ ấm cho tranh nhi rồi ngồi xuống cạnh nghê thường ........

- sắc mặt hoàng hậu nương nương không tốt lắm nhỉ .......

Bệnh rồi sao ....?

- nghê thường không sao .....

Chỉ là .......

Châu nhi nhanh ngẹn trả lời .......

- ...

Hồi nhạc phi nương nương ......

Chỉ là hoàng hậu ngóng hoàng thượng đến bệnh cả người ã ........

- châu nhi .....

Nói năng hồ đồ .....

Tỉ tỉ đừng nghe a đầu này nói bừa ......

Muội muội vẫn khoẻ ......

Nguyên quân nắm lấy đôi bàn tay nhỏ của nghê thường .........

- hoàng hậu ......

Muội đừng buồn .......

Cuộc sống trong hậu cung chính là như thế ......

Hoàng thượng .......

Chính là không phải dành cho duy nhất một nữ nhân ........

Vì vậy ........

- .....

Muội biết chứ ...........

Muội cũng không muốn dành quảng vương cho riêng mình ........

Chỉ là ........

Muội chỉ muốn chàng ấy ......

Nhìn muội .....

Dù chỉ một lần ....

Cả hai cùng nhìn ra xa xăm ..........

Cười buồn ..........

Một dòng suy nghĩ thoáng qua đầu nguyên quân ......."

Ta ....

Còn tưởng là mình đã quên được chàng ấy ......

Tưởng mình chỉ dựa dẫm chàng ấy để có được quyền lực ......

Nhưng hoá ra ..........

Ta vẫn yêu chàng đến vậy .........

Cũng muốn chàng ấy đối xử với ta như với ngươi vậy .......

Ngọc yên ...."
 
Back
Top Bottom