Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Sinh thần phụ thân


trở về với thực tại ,lúc này trời đã khuya , không khí cũng lạnh buốt đến tận từng đốt sống ..... vũ nhu cùng 3 nam nhân kia cũng đã đến trước cổng sau của Nam cung phủ ....... vũ Nhu ngồi xuống bậc tam cấp thở dốc ......

- mệt chết ta rồi ..........

trường quảng vương hắn ta bế xốc nàng lên .

Nam cung tuấn nghị định gạt tay quảng vương ra nhưng lại bị cánh tay Nhạc văn chắn ngang ...

- cứ kệ họ đi , chúng ta vào phủ trước ........

Nhạc văn cùng tuấn nghị đi lướt ngang qua ngưỡng cửa ......

- ơ đại ..... ca.....

nàng bình tĩnh ngửa mặt nhìn hắn ....

- ngài đang làm cái trò gì thế ..... cho ngài 3 giây thả ta xuống .......

hắn ta khuôn mặt bình thản bước những bước dài ....

- ta không thả .... nàng làm gì được bản vương .....

- ngài thật sự không thả ....

- thật .....

- vậy thì đừng có mà hối hận .....

vừa nói dứt câu nàng nắm lấy búi tóc của Trường quảng vương giựt mạnh về phía sau .

- này thì không thả ...... này thì cho chừa nhé ......

- đau ...

đau .... ta thả , ta thả nàng mau dừng tay ........

hắn đặt nàng xuống đất nàng mới chịu buông tay .....

- lần này ta còn nhẹ tay .... lần sau mà còn nhây như thế ta vặt trụi đầu ngài ....

- nàng thật là lúc nãy thì đấm vào mắt ta , giờ thì còn túm tóc ta ......

đưa Vũ nhu về biệt uyển Lưu tích quảng vương cũng quay về ngưng hương đường nghỉ ngơi ....

đẩy cánh cửa bước vào phòng mùi hương hoa hải đường đã xộc vào mũi nàng . mùi hương thật dễ chịu làm sao ........ phía trước mắt nàng là Liên nhi đang châm trà ....... vừa thấy nàng nha đầu này vội chạy đến mừng rỡ ......

- hay quá tiểu thư về rồi ..... em cứ sợ tiểu thư đi chơi vui quá quên mất đường về rồi ạ .........

Vũ nhu thở dài ngồi xuống bàn ....

- vui cái đầu em ...... cả ngày hôm nay ta bị tên đổng ngạc thiên trường bắt nhốt trong phủ hắn ..... chả có gì vui cả .......

- thật sao... nhưng thật may là người bình an hồi phủ rồi ã ......

à mà lễ vật mai tiểu thư dâng lên cho lão gia đại công tử đã sai người mang đến rồi ạ ....... người muốn xem không ạ .....

Liên nhi kéo miếng vải đen ra ....... một đồ vật lấp lánh chạm vào mắt vũ nhu ....... là một chiếc bình vô cùng đẹp ......

- liên nhi ...

đại ca ta kiếm đâu ra chiếc bình đẹp dữ vậy ........

-nghe lưu hằng nói đây là chiếc bình phỉ thúy . những viên ngọc trên thân bình hình như là nước mắt hồ li luyện thành thì phải ....... lại còn có mùi hương rất dễ chịu .......

đây chính là lễ vật mà khả hẵn tân duy ô dâng lên làm cống phẩm cho hoàng cung 2 năm trước ..... công tử đã bỏ ra 500 vạn lượng để có chiếc bình ...

vũ nhu ngồi xuống giường suy nghĩ

" tên Nam cung tuần nghị đó không ngời có nhiều ngân lượng như thế ...... mình đang là muội muội hắn cũng là lục tiểu thư nam cung gia sao lại chẳng có đồng nào vậy nhỉ ....."

- liên nhi .... ta thật sự không có chút ngân lượng nào ngoài đống trâm vàng , kim thoa kia sao ...?

- người nói gì thế ..... người rất được lão gia cưng chiều ....... ngân lượng được đưa đến biệt uyển lưu tích này hàng tháng còn nhiều hơn các vị công tử ......chỉ là .........chỉ là số ngân lượng đó người đã đưa đi cứu tế hết rồi à .......

Vũ nhu trợn tròn mắt , hà hốc mồm .... : " ta trở thành một tiểu thư mà lại chẳng có chút ngân lượng nào ... hóa ra là do nam cung ngọc yên đã mang hết số ngân lượng đi cứu tế ....... nam cung ngọc yên cô đúng là đồ ngốc ,chí ít phải giữ lại một chút cho ta phòng thân chứ ... kẻ chuyên gây hoạ như ta sớm muộn cũng bị tống ra khỏi ohur cho xem "

..................

vũ nhu hé mở mắt ... những ánh nắng chạm vào đáy mắt nàng , bên ngoài tiếng kèn tiếng trống inh ỏi , tiếng cười nói không ngớt ... phía trước là liên nhi và một vài nữ hạ nhân đang chuẩn bị y phục . nàng ngồi bật dậy miệng mấp máy ...

- liên nhi .......

hôm nay a đầu này không mặc bộ y phục như thường ngày , liên nhi mặc một bộ y phục có phần diễm lệ hơn mái tóc cũng được chải cầu kì hơn cài thêm cây trâm bạc nhỏ .... nha đầu này chỉ thua nàng 2 tuổi , xem ra sau khi trưởng thành cũng sẽ trở thành 1 tiểu mỹ nhân

- ngoài kia thật ồn ào quá ....

- đương nhiên rồi ạ , hôm nay là sinh thần của lão gia mà tiểu thư ....

liên nhi chạy lại kéo nàng đứng lên ...

- tiểu thư để em hầu người rửa mặt , em sẽ điểm trang và chải kiểu tóc thật đẹp cho người ... năm nay người đã 16 có thể đến tham dự sinh thần lão gia cũng các công tử ....

- bộ lúc trước sinh thần phụ thân ta không ra khỏi biệt uyển lưu tích này sao ...?

- dạ ... theo luật lệ nữ nhân dưới 17 tuổi không nên ra khỏi khuê phòng .... em cũng đã rất lâu rồi chưa ra khỏi nam cung phủ này ... em nghe nói hôm nay rất nhiều vương tôn công tử đến .... thậm chí cả hoàng thượng cũng đến nữa ạ ....

vũ nhu tặc lưỡi xua tay .....

- lũ người đó ta không quan tâm lắm , ta chẵng thà quan tâm đến hôm nay sẽ dùng món gì ...

rửa mặt xong nàng ngồi trước chiếc gương đồng để chải tóc ....... nhìn số trâm vàng trâm ngọc trên mái tóc mình nàng ngán ngẩm ...

- những thứ này chẳng thú vị gì cả , cài làm gì cho lắm ......... tháo bớt ra đi ....

- không được đâu tiểu thư ....

đây là kim thoa trâm đủ bộ 12 chiếc trâm vàng thiếu mất chiếc trâm nào là không may mắn đâu ạ ..... người mau ngồi yên đi ạ ......

" cốc cốc ..."

- tiểu thư để tiểu lam và tuyết nhi tiếp tục hầu hạ người , em ra ngoài mở cửa ....

cánh cửa mở ra liên nhi bước ra ngoài , trước mắt nàng là 3 thanh niên anh tuấn , họ đầu khoác lên mình những bộ quốc phục khác nhau đại diện cho thân phận mình ....

- đại công tử hảo .... hai vị vương gia hảo ....

- yên nhi còn chưa trang y xong sao ....?

- dạ thưa đại công tử ...........

quảng vương thân mặc hắc y thêu hình long ngồi xuống chiếc bàn đá tròn trong khuân viên biệt uyển lưu tích ...........

- nàng ta đúng thật là ..... ngươi bảo nàng ta nhanh lên chúng ta chờ , rồi cùng đến đào hoa lâm .......

- vâng , nô tì rõ rồi ạ ..........

liên nhi bước lên bậc tam cấp đẩy cánh cửa bước vào phòng ...... lúc này vũ nhu đang được hầu hạ khoác lên bộ y phục đến cả chục lớp ......

- ai tìm ta vậy ........

- là đại công tử , tam vương gia và ngũ vương gia , họ đợi người cùng đến đào hoa lâm ạ ....

mặc xong y phục nàng ngắm mình trước chiếc gương đồng lớn ....

- thế nào .... ta có đẹp không ....

-tiểu thư người là một đại mỹ nhân đương nhiên mặc gì cũng đẹp rồi ạ , bộ y phục này là độc nhất vô nhị là đại công tử 1 tháng trước đã mang về từ hàng châu .... người xem có phải đại công tử rất là thương người không ...

nàng rũ nhẹ vạt áo lao đầu ra cửa .....

- chúng ta đi thôi liên nhi .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lễ vật thần bí


Liên nhi chạy lại kéo tay vũ nhu ...

- tiểu thư người khoan đi đã ....

- còn chuyện gì nữa .....

Liên nhi nhìn từ đầu xuống và cuối cùng đôi mắt a đầu này dừng trên đôi chân vũ nhu ....

- hôm nay là ngày trọng đại tiểu thư không thể mang đôi hài thêu đó ....

Người phải mang chu tước ẩn mới đúng ..

- ở đâu .....

Bán tay nhỏ nhắn của liên nhi chỉ về phía đôi hài màu đỏ hai bên thuê hình chu tước ....

Hơn nữa lại còn có đế khá cao .....

Vĩ nhu chạy lại cầm đôi hài lên ...

- cao thế này đi té dập mặt mất ......

- nhưng tất cả tiểu thư khuê tú vẫn thường mang những đôi hài thế này cho đại lễ ạ .....

Để em giúp ngời mang vào ....

Nàng xua tay ý muốn nói không cần rồi tự sỏ đôi hài vào bàn chân nhỏ nhắn.....

Đảo qua đảo lại vài vòng

- ôi trời ....

Khó đi quá ....

Chẳng vui gì cả ....

Mau đi thôi phụ thân còn đang đợi ......

Nàng xô cửa bước bước lớn .....

Cũng thật là xui xẻo vạt áo của nàng bị vướng vào cánh cửa khiến nàng ngã về phía trước

Một cánh tay đưa ra đỡ ngang eo nàng ......

Một giọng nói nói vào tai nàng ....

- nàng là nữ nhi mà sao manh động thế , cứ từ từ mà đi ......

Là giọng trường quảng vương .....

Nhạc văn điện hạ cũng buông lỏng cánh tay để nàng đứng thẳng dậy , nhạc văn cúi xuống nhặt cây trâm vàng vừa rơi khỏi tóc nàng nhẹ nhàng cài lại giúp nàng ....

- nàng không sao chứ .... nền đất cứng như thế phải cận thận để té sẽ bị thương đấy ...

- ta không sao ....

Đa tạ ngài nhạc văn điện hạ .....

Nàng lườm nguýt sang tên quảng vương .......

Rồi bỏ sang chỗ tuấn nghị ...

- ca muội xong rồi đi thôi ạ .....

Đến khuân viên đào hoa lâm thì nàng thấy mọi người đang dâng lễ vật và những câu chúc tốt đẹp cho nam cung tướng quân ....

Cũng có không ít kẻ đến xu nịnh quyền thế ....

Một tên lính lớn tiếng .....

- trường quảng vương điện hạ , nhạc văn điện hạ đáo .......

Nam cung tướng quân nhìn xung quanh .....

- hai vị vương gia dành chút thời gian đại giá quang lâm thật vinh hạnh cho nam cung phủ ....

Mà chẳng hay không thấy thừa đức điện hạ đâu nhỉ .....

Nhạc văn chắp tay trước ngực cung kính .....

- thừa đức đã đến tây vực để lo vụ buôn bán và liên giao giữa 2 nước ....

Đệ ấy có gửi lời chúc Nam cung tướng quân phúc như đông hải , thọ tỉ nam sơn .....

Dâng lễ vật đã chẩn bị từ trước xong nhạc văn và quảng vương lui qua một bên ......

Từ phía không xa vũ nhu nhìn thấy chính là đổng ngạc thiên trường đang ngồi trên chiếc xe gỗ được thi ảnh từ từ đẩy vào .....

" đúng rồi chân hắn bị phỏng không nhẹ ...

Ta xén thì quên ....."

- đổng ngạc công tử đến tham dự sinh thần của ta thật là hiếm thấy đấy ....

Chẳng hay ngọn gió nào đưa công tử đến đây .....

Thiên trường khuôn mặt hiền lành nhướn mày nhìn nam cung tướng quân đang ngồi trên cao ...

- thật ra hậu bối cũng rất muốn đến tham dự sinh thần nam cung tướng quân nhưng những năm trước hậu bối thật sự là phải giải quết chính vụ giúp gia phụ và hoàng thượng .....

Nam nay hậu bối bị thương được hoàng thượng cho cáo bệnh nghỉ ngơi liền lập tức đến chúc thọ nam cung tướng quân ngài ......

Xin ngài thứ lỗi ....

Ảnh nhi nàng giúp ta dâng lễ vật ta đẫ chuẩn bị cho nam cung tướng quân .....

Thi Ảnh hôm nay diện bộ y phục màu tím nhẹ nhàng , mái tóc vấn gọn gàng cài một vài chiếc trâm khuôn mặt điểm trang thanh khiết , phong thái thoát tục và danh tiếng đệ nhất mỹ nhân đã nhanh chóng thu hút được ánh nhìn của mọi nam nhân có mặt ở đào lâm viên .....

Vũ nhu đã từng gặp thi ảnh nàng ta vốn đã nhan sắc khuynh thành hôm nay lại cực kì diềm lệ ....

Nàng bước lên những bậc thềm đến trước mặt nam cung tướng quân đặt chiếc hộp nhỏ lên bàn ....

Nam cung tướng quân cầm chiếc hộp gấm từ từ mở ra ...

Đôi mắt ông giãn ra ....

- thứ này ....

Chẳng phải .....

Tuấn nghị liếc nhìn ánh mắt đổng ngạc thiên trường ....

" không biết hắn ta lại muốn giở trò gì đây ......

"

Thiên trường nhướn cao đôi mày thanh tú .....

- đại tướng quân ....

Không biết lễ vật này có vừa ý ngừoi không ã ......

Ấn phù trong tay tướng quân có thể điều động 3 vạn quân lính dưới trướng đổng ngạc phủ ...

Hậu bối nghe nói tướng quân đang có ý định trừng trị gian thần lý quốc xung ....

Chiếm lấy phù dung thành ...

Nam cung tướng quân cười lớn tiếng .....

- mãn ý ...

Mãn ý ......

Đổng ngạc gia đúng là có hậu đãi quá tốt với nam cung phủ chúng ta .......

Đa tạ đổng ngạc nhị công tử .....

Vương thi ảnh quay về đứng sau thiên trường ...

Nàng nhẹ nhàng đẩy hắn sang một bên để tiếp tục cho những kẻ khác dâng lễ ......

" oáp ....."

Vũ nhu ngáp dài ....

Nàng vội đưa tay lên che miệng khi ánh mắt nàng bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình đăm đăm phía đối diện .....

" đổng ngạc thiên trường ......

Hắn ta nhìn mình như thế là có ý gì chứ .....

Hay hắn vẫn còn cay vụ mình trốn mất tăm .....

Mau chuồn thôi ......"

Quan sát thiên trường vừa liếc đi chỗ khác vũ nhu vội chạy lại núp sau lưng tuấn nghị ....

- yên nhi muội đang làm gì thế .....

- lễ vật lát huynh dâng lên phụ thân giúp muội ....muội .....

Muội rất đói , muội đi ăn chút bánh điểm tâm đây ....

- ây khoan ....đã .....

Lời chưa dứt vũ nhu đã xách váy chạy mất tiêu .......

Trường quảng vương vội đi theo phía sau vũ nhu ....

Nhạc văn ghé vào tai tuấn nghị , giọng nói trầm ổn ....

- có gì không ổn sao ....?

Tuấn nghị chỉ vuốt trán thở dài .....

- nha đầu này không biết từ lúc nào trở nên hoạt bát , hiếu động đến vậy .

Phụ thân căn dặn ta phải trông chừng đừng để muội ấy tiếp tục gây hoạ ....

Ta nhớ tính tính yên nhi lúc trước rất ôn nhu , hiền hoà kia mà .....

- Yên nhi còn nhỏ ....

Huynh cứ để nàng ấy tự do chút đi ....

Ta cũng hi vọng nàng ấy mãi vui vẻ như hiện giờ ..... dáng vẻ hiện giờ của nàng quả thực rất giống với ....

Đoạn dứt câu Nhạc Văn khẽ thở dài , Tuấn nghị cũng như hiểu được tâm ý chỉ đưa tay lên vỗ nhẹ vai hắn

- ta biết ....

Ngài vẫn không quên được

Vũ nhu ngồi vào chiếc xích đu gỗ quen thuộc trong hoa viên ......

Nàng gỡ đôi chu tước ẩn , tiện tay quăng luôn xuống đất .....

- nàng ....

Đang làm trò gì thế ....?

Vũ nhu ngửa mặt .....

- không thấy à còn hỏi ......

Mà ngài đi theo ta làm quái gì .....?

- nàng thật vô lý .....

Là kẻ nào nói bản vương đang đi theo nàng .....

- không cãi với ngài nữa .... ta thật không hiểu lần nào ngài cũng phải gây sự với ta là sao nhỉ ... nè , bộ không gây với ta ngài ăn không ngon , ngủ không yên sao ngũ điện hạ .

Vũ nhu hướng mắt ra xa nàng thấy có hai thân ảnh mặc y phục đỏ chói lọi .....

- là kẻ nào mà còn mặc nổi hơn cả ta thế ....

Nhìn thật khó chịu .....

- người đàn ông già lọm khọm lưng còng đi trước là trương quốc cửu ....

Muội muội lão là trương thái hậu , còn tên phía sau là trương tử phục ....

Gia tộc hắn nắm trong tay đội quân hùng hậu ....

Đến hoàng thượng cũng phải nể hắn 3 phần .....

Hai phụ tử lão không có việc xấu gì không làm .......

Vũ nhi nhảy khỏi xích đu ....

- nàng đi đâu vậy ....

- làm một việc rất thú vị ....

Ngài tham gia không ......?

Nàng quay sang nhìn hắn nháy mắt ......

Hắn ngầm hiểu cũng nháy lại rồi cả hai đột nhiên cười đầy ẩn ý
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Hoàng thượng , công chúa giá đáo ....


" bốp ....

Bốp ...."

Trên trán của hai cha con nhà họ vương xưng lên to đùng bởi hai cục đá vô duyên từ trời rơi xuống .....

Hai kẻ vừa làm ra cái trò kì quái núp vội vào lùm cây ....

Nàng cười hí hí ......

- lâu lắm mới chơi trò ném đá giấu tay .....

Khoái thật .....

Bữa nào chúng ta chơi tiếp ......

Thấy hai cha con vương tử phục tức giận bỏ đi quảng vương thở phào ...

- lần này thôi , lần sau đừng như thế nữa ....

Vương bằng là quốc cửu gia muội muội lão là thái hậu ....

Đụng đến hắn là đụng đến hoàng thượng đó ....

Đến lúc thái hậu trách tội xuống không ai gánh được đâu .....

- ta không sợ ngài sợ gì chứ ..... trừng trị 1 tên đại xấu xa thì có gì mà sợ ....

Hứ ......

Nàng đứng dậy phủ tay bỏ về đào hoa lâm ......

Trường quảng vương cũng đi sát phía sau ......

Nàng trông thấy liên nhi đang loay hoay tìm nàng trong đám đông ....

- liên nhi ....

Ta ở đây ....

- a hay quá .....

Tìm được người rồi ......

Mau chuẩn bị thiết yến thôi ạ ....

Chẳng phải ngừoi nói người rất có hứng thú muốn biết hôm nay dùng món gì sao ã .....

Nàng đưa mắt nhìn một vòng đám tiểu thư khuê các đến tham dự yến tiệc ....

Họ mỗi người mỗi vẻ nhưng nhìn chung họ đều có nước da trắng sứ , hàm răng như bắp , mày liễu môi đỏ .....

Vận những bộ thượng y lộng lẫy , diễm lệ ,....

Trên đầu biết bao nhiêu là trâm vàng trâm bạc , kim thoa , ngọc bích , ....

- sinh thần phụ thân mà đông tiểu thư khuê tú đến dự thế sao ...?

Liên nhi khúc khích cười .....

Ghé nhỏ tai vũ nhu nói ....

- họ thật ra là muốn gặp hoàng thượng , muốn hoàng thượng để mắt tới nên đã cố ý đến đây đó ã .......

- hoàng thượng .....

Hoàng thượng chẳng phải rất già sao ..... ?

Quảng vương phất mạnh chiến phiến .....

- già ...... hoàng thượng là hoàng huynh của ta .... là con trai duy nhất của phụ hoàng và trưởng tôn hoàng hậu , huynh ấy mới 28 tuổi mà thôi

- 28 tuổi ......

" khoan đã vị hoàng đế đăng cơ 28 tuổi thời nam hoàng .....

Mình đã từng nghe La Nho Nghị nhắc đến trong lần thấy bộ chiến bào nhuốm máu ở viện sử học ......"

Liên nhi kéo tay vũ nhu ....

- tiểu thư đi thôi ã .......

Em đã dọn sẵn chỗ cho người rồi ã .....

Quảng vương cũng được tên hạ nhân trong phủ đưa đến chỗ ngỗi đã sớm được chuẩn bị ......

- vi cá hầm huyết yến , bào ngư chưng nhân sâm , lưu sa tuyết liên hương .......

" woa toàn những món quý giá mình chưa thấy bao giờ ......

"

Phía xa không khí trở nên huyên náo , tiếng xì xẩm nổi lên ....

Một nam nhân toàn thân y phục vàng chói lọi , trước ngực thêu hình rồng lớn , trên đầu đội lưu quán , khuôn mặt đầy chính trực .

Khí chất bất phàm bước từng bước từng bước vào , Phía sau là cả đoàn người hộ tống .......

Một lão công công lớn tiếng ......

- Hoàng Thượng giá đáo ........

Nam cung tướng quân chạy đến trước mặt hoàng thượng ...

Lão quỳ phục xuống ....

Các quan khách có mặt cũng vội hành đại lễ ...

- hoàng thượng vạn tuế ......

Tên mặc long bào khoé miệng hơi cong lên , chỉ cần thế thôi cũng đã làm xao xuyến biết bao nữ nhân trong thiên hạ ...

Hắn đỡ nam cung tướng quân dậy ....

- tướng quân không cần đa lễ ...

Chúng ta là chỗ quen biết ....

Khắp nơi hương thơm ngào ngạt ...

Cánh hoa đào lất phất rơi , khung cảnh như ở chốn tiên cảnh , nam nhân mặc long bào ngồi uy nghi trên ghế rồng vừa thưởng thức sơn hào hải vị vừa xem ca vũ được dâng lên từ những vũ nữ bậc nhất kinh thành , bên cạnh là nam cung tướng quân .

Một tiểu cô nương từ xa chạy thẳng đến chỗ hoàng thượng ....

- hoàng huynh ...

Muội đi dạo chơi một lát ...

Nghe nói không nơi nào trong kinh thành có hoa hải đường nhiều và đẹp như trong nam cung phủ đâu ã ....

Chưa kịp để hoàng thượng trả lời hình bóng của nữ nhân đó đã chạy mất hút ....vũ nhu nói nhỏ với liên nhi ....

- cô nương đó là ai vậy ....

- dạ đó là văn hỉ công chúa ....

Người là nữ nhi duy nhất của chu thái phi cũng là tiểu muội được hoàng thượng sủng ái nhất ã ...

- à liên nhi ta ra hoa viên dạo một lát , em không cần theo hầu ta đâu ......

Vũ nhu từ từ rời khỏi bàn tiến về hoa viên .....

Nàng lại muốn ngồi trên chiếc xích đu gỗ quen thuộc , nơi đó vừa vắng ngừoi cảnh vật lại rất đẹp ......

Thấp thoáng từ xa nàng đã thấy bóng ai chiếm mất chỗ ngồi yêu thích của mình ..."

Ruốc cuộc là kẻ nào cả gan chiếm chỗ của ta....."

Một thân ảnh nhỏ bé mặc một bộ thượng y màu hồng phấn đang vắt vẻo trên chiếc xích đu của nàng ...

Đột nhiên nàng lại mường tượng ra cái hình ảnh ngớ ngẩn của bản thân khi lần đầu gặp đổng ngạc thiên trường ...

Cũng là nơi đây , cũng là một bộ y phục màu hồng phấn .....

Nàng tiến lại khom người trước cái kẻ đã chiếm xích đu của mình ....

- văn hỉ công chúa hảo .......

Tiểu cô nương hướng mắt , đôi má phúng phính còn đang nhai dở chiếc bánh quế hoa cao ....

- oa ....

Tỉ tỉ ....

Tỉ thật xinh đẹp ....

Tỉ tiểu thư nhà nào vậy ã ....

- ta là nam cung ngọc yên , lục tiểu thư nam cung phủ ....

Văn hỉ công chúa lấy chiếc diều từ tay một nô tì ....

- Tỉ tỉ đừng gọi ta là văn hỉ công chúa , nghe dài dòng văn tự lắm ....

Tỉ cứ gọi ta là lưu hạ là được ạ .....

Giờ tỉ đi thả diều cùng ta nha ...

- được thôi lưu hạ .....

Hai cô nương vui vẻ chạy qua nhảy lại không còn dáng dấp gì của một tiểu thư khuê tú nữa ....

Lúc mệt cả hai ngả lưng xuống thản cỏ xanh mơn mởn mắt hướng nhìn bầu trời trong veo...

- tỉ tỉ ....

Chơi cùng tỉ thật vui ...

Giá mà ngày nào muội cũng có thể được chơi vui như thế ....?

- ở trong hoàng cung rất buồn chán sao ....?

Văn hỉ công chúa khuôn mặt phụng phịu ....

- đúng vậy ....

Ngoài hoàng huynh ra các tỉ đệ khác đều nói tính tình muội cổ quái kì quặc , họ chẳng chịu chơi cùng muội , mẫu phi thì không muốn muội bị thương nên cứ bắt muội ở trong lưu đức cung miết ....

- ta hiểu cảm giác cô đơn của muội ....

Ta lúc nhỏ cũng đã từng tăng động đến nỗi chẳng ai chịu làm bạn cùng ta ....

Lưu hạ phì cừoi ....

- đúng .... chúng ta rất giống nhau .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Hãy gọi ta là lưu hạ


" ưkm hừm ...."

hai cô gái ngồi dậy hướng mắt nhìn , thì ra là giọng nam cung tuấn nghị , đi bên cạnh còn có cả hoàng thượng và trường Nhạc Văn .

Văn hỉ công chúa vội đứng dậy lao tới ôm ngang bụng trường Nhạc Văn .....

- tam ca ca .... lưu hạ rất nhớ huynh ...

đã rất lâu rồi không thấy huynh mang bánh điểm tâm đến cho lưu hạ .........

hắn xoa đầu tiểu công chúa mỉm cười dịu dàng , đây là nụ cười mà trước nay nàng chưa từng trông thấy ..... nụ cười ấy khiến nàng hơi ngơ người ....

- bản vương hứa khi nào rảnh sẽ mang thật nhiều bánh điểm tâm đến cho muội được không ....

đương kim hoàng thượng nhìn Vũ Nhu ....

- nàng là ......

- tâu hoàng thượng ta là nam cung ngọc yên , lục tiểu thư nam cung phủ ....

- ngọc yên ...... quả là một cái tên hay .....

đa tạ nàng đã giúp ta trông chừng nha đầu phá phách lưu hạ ....

giọng nói người trầm ổn , toát ra một khí chất mà người thường không thể có được .....đây chính là khí chất của một bậc quân vương hay sao ...?

- hoàng thượng quá lời , tiểu nữ không dám nhận lãnh

Tuấn nghị đôi mắt hơi giãn ra nhìn chăm chăm vũ nhu ....

- muội bị sao vậy , sao đột nhiên ăn nói nhỏ nhẹ thế ......

nàng hất chiếc mũi nhỏ .....

- chẳng phải huynh vẫn hay dặn muội cư xử nhỏ nhẹ hay sao .....

lưu hạ tiếp tục với trò chơi thả diều của mình còn vũ nhu và 3 nam nhân kia ngồi vào một đình mát gần đó ..... hoàng thượng hằn giọng ....

- lý công công ngươi cho dọn vài món điểm tâm và trà lên đây , xong việc thì tất cả các người lưu xuống ...

- vâng thưa hoàng thượng ........

đợi cho đám hạ nhân lui xuống hết tuấn nghị đột nhiên bật cười .......

- tiểu cảnh đệ không cần phải chưng ra cái bộ mặt nghiêm chỉnh thế đâu , ở đây cũng đâu có người của thái hậu ......

hoàng thượng cũng bật cười theo , hắn như biến thành một người khác vậy .... từ một hoàng thượng chững chạc , uy nghi , điềm tĩnh bỗng chốc lại biến thành một chàng trai trẻ , yêu đời , lạc quan .

Hắn vươn vai , ngáp dài rồi gỡ lưu quán trên đầu xuống ....

- oáp ... cả ngày bị gò bó , làm việc gì cũng hàng trăm con mắt dõi theo ....

ây dà mệt chết ta rồi .

Trường Nhạc Văn quay sang bất ngờ bắt gặp khuôn mặt thất thần của vũ nhu , hắn liền giải thích ....

- nàng đừng bất ngờ ..... cái bộ dạng nghiêm trang , uy nghi chỉ là cái vỏ bọc để thái hậu vừa lòng thôi ... cái bộ dạng đó của huynh ấy lâu lâu ta còn thấy sợ .... thực chất huynh ấy cũng giống như ta và Ngũ Đệ , đều rất ham vui ha ha ha ...

Tô Cảnh ( tên thật của hoàng thượng ) liếc xéo trường Nhạc Văn ...

- này Nhạc Văn , đằng nào ta cũng là hoàng thượng đó , hơn nữa ở đây còn có nam cung tiểu thư , đệ không giữ cho ca ca này chút thể diện được à ... có muốn ta cắt bổng lộc tháng này của đệ không ....?

vũ nhu hướng mắt ra phía đình mát giữa hồ , trước mắt nàng là bóng dáng thanh thoát của một nam nhân một thân bạch y , tay phe phẩy chiến phiến cùng một nam nhân lam y khác ... nàng ghé sát tai tuấn nghị cầm chiến phiến che nửa mặt khẽ nói ...

- đại ca người giữa hồ không phải đổng ngạc thiên trường và Trường Quảng Vương hay sao ? hai người họ trông ra thì có lẽ cũng khá thân ã ....

- hai người họ có rất nhiều điểm tương đồng , chẳng hạn như đều mê đánh cờ , thích vẽ tranh , võ công lại cao cường , tài hoa xuất chúng nên cũng có chút qua lại .... trước đây giao tình giữa ta và đổng ngạc thiên trường cũng khá tốt ......

tuấn nghị nhấp một ngụm trà rồi lại bình tĩnh nói tiếp .....

- nhưng việc ta không đồng ý hôn sự với ninh muội muội đã khiến ta và huynh ấy bất hòa rất lâu rồi ..............

..........................

ĐÌNH MÁT GIỮA HỒ

hương sen tỏa hương thơm ngát , từng cơn gió nhẹ nhàng thổi qua làm cho những tấm rèm mỏng khẽ rung động .... thoang thoảng trong không khí còn có hương thơm nhẹ nhàng của hương trà Tuyết lộ .

Trường Quảng Vương vén tay áo nhẹ nhàng đặt xuống một quân cờ trắng , rồi nhấp một ngụm trà nóng .... giọng nói có phần trầm ổn hơn mọi khi ...

- đến huynh đấy ....

đột nhiên thiên trường ngả lưng ra phía sau đặt hộp cờ đen xuống bàn ....

- ta mệt rồi ... không chơi nữa ...

Quảng Vương dùng chiến phiến chặn tay thiên trường lại .....

- khoan ... hết ván đã chứ ..... chúng ta đã hòa hơn 10 ván rồi .... bản vương muốn so cao thấp với đổng ngạc công tử huynh .....

- xin cáo Quảng Vương điện hạ cáo lỗi ... ta thật sự không còn hứng thú nữa ... ta đang rất muốn gặp một người ... hẹn người dịp khác chúng ta tiếp tục so cao thấp ......

Thi ảnh vén tấm rèm bước vào , nàng từ từ đẩy thiên trường ra khỏi đình mát đi qua cây cầu đá lớn .......

- ảnh nhi ... nàng đã dò hỏi xem Vũ nhu nàng đang ở đâu chưa .....

- công tử .... nàng ta là nam cung ngọc yên , không phải vũ nhu ......

ảnh nhi nghe hạ nhân nói nàng ta đang ở trong hoa viên chơi thả diều cùng văn hỉ công chúa ã .....

từ xa thiên trường đã trông thấy thân ảnh nhỏ bé hoạt bát đang nô đùa cùng đám nô tì trên thảm cỏ xanh rì ..... hắn đưa mắt dò tìm nhưng vẫn chẳng thấy người quan trọng mà hắn muốn gặp ở đâu cả .......... hắn tiến lại gần .......

- văn hỉ công chúa hảo ......

lưu hạ vội chỉnh chu lại đầu tóc , y phục nàng không muốn để đổng ngạc công tử nhìn thấy bộ dạng xấu của mình...

- đổng ngạc ca ca .... muội đã nói bao nhiêu lần đừng gọi muội là văn hỉ công chúa ...... muội là lưu hạ ....

- được rồi ....được rồi ... lưu hạ muội muội .....

lưu hạ hất chiếc mũi nhỏ mỉm cười ......

- à mà đổng ngạc ca ca đi đâu vậy ã ....?

thiên trường mỉm cười dịu dàng làm trái tim thiếu nữ mới lớn chậm vài nhịp ....

- nãy giờ lưu hạ ở đây muội có gặp nam cung tiểu thư không ã ...ta có chuyện cần gặp nàng ấy .

- ưm ....

ý huynh muốn hỏi yên tỉ tỉ ấy hả .... tỉ ấy lúc nãy đã cùng hoàng huynh , ngũ ca và tuấn nghị ca ca đến đình mát phía bên kia nghỉ chân rồi ... hay lưu hạ đưa huynh qua đó nhe ....

- vậy phiền lưu hạ rồi .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ta không muốn gặp hắn


Vũ nhu đang ăn dở miếng bánh quế hoa , nàng xén làm rơi miếng bánh xuống bàn khi qua tấm rèm mỏng nàng nhìn thấy thiên trường đang tiến lại gần đình mát , nàng lén lút núp phía sau trường Nhạc Văn , trông nàng như một kẻ phạm tội đang tìm cách tẩu thoát vậy ....

Bắt gặp hành động kì lạ của mỹ nhân trước mắt tô cảnh khuôn mặt ngô nghê nhìn nàng ...

- nam cung tiểu thư ....

Nàng đang làm gì vậy ....

Vũ nhu đưa tay lên miệng ...

- suỵt ....

Ngài không thấy đổng ngạc thiên trường đang đến hay sao ....

Chẳng hiểu sao hắn ta luôn phát ra một thứ khí chất gì đó làm ta thấy rất sợ ....

Tuấn nghị nhẹ nhàng xoa đầu tiểu muội muội ....

- muội sợ làm gì chứ ...

Muội đừng quên đây là nam cung phủ ...

Còn có hoàng thượng , ngũ vương và cả ta nữa ...

Hắn sẽ chẳng dám manh động đâu ....

Lưu hạ nhanh nhẹn vén tấm màn mỏng chạy vào trước nàng ngồi xuống ghế lấy ngay chiếc bánh quế hoa lên ăn , theo sau là đổng ngạc thiên trường và thi ảnh ...

Tô cảnh nhìn hắn ...

- thật hiếm khi trẫm thấy đổng ngạc công tử đích thân đến chúc thọ một ai đó ....

À mà chân đổng ngạc huynh sao rồi ...

Huynh tính đến bao giờ mới nhập cung luyện kiếm cùng trẫm đây ?

Đổng ngạc thiên trường hướng đôi mắt sắc lạnh sang nam cung tuấn nghị .

- hoàng thượng đã quá đề cao ta rồi ...

Bên cạnh người còn có nam cung đại công tử đây võ công cao cường , thân thủ nhanh nhẹn hay sao ....

Đến lớp canh phòng nghiêm ngặt của đổng ngạc phủ còn vượt qua được kia mà ...

Tuấn nghị cười khẩy ....

- đổng ngạc công tử quá lời ...

Ta nào dám nhận lãnh , công tử đã quá đề cao ta rồi , quân lính canh gác nghiêm ngặt không nơi nào có thể so với đổng ngạc phủ ...

Ta nào dám xông vào chỗ chết ...

Trường Nhạc Văn thở dài ngao ngán quay sang nhìn vũ nhu ...

- nàng coi ...

Thiệt là 2 tên này lúc nào cũng ganh nhau ..........

Hắn trợn mắt bất ngờ ..."

Ủa ngừoi đâu mất rồi ..."

Tất cả ánh mắt dồn vào chiếc ghế trống bên cạnh Nhạc Văn .....

Tuấn nghị liếc sang lưu hạ ...

Nàng lúc này đang vô cùng tập chung vào các món ăn thơm ngon , béo ngậy trên bàn ...

- văn hỉ công chúa .....

Nàng ngửa mặt nhìn tuấn nghị ....

- ay da hị a a ã ói ...

Ừng ọi a à ăn ỉ ơ à...

Tô cảnh lắc đầu không hiểu ....

- ôi trời lại vừa ăn vừa nói ....

Trường Nhạc Văn , chẳng phải đệ là ngừoi duy nhất nghe hiểu lưu hạ nói gì khi nó đang ăn hay sao ...

Đệ mau dịch đi ...

- muội ấy chính là đang nói ...."

Ây da nghị ca ca đã nói đừng gọi ta là văn hỉ cơ mà ....."

Tuấn nghị tiếp lời ...

- vậy lưu hạ , công chúa nói xem tiểu muội ta ngọc yên đã đi đâu rồi ....

Lưu hạ cố nuốt hết miếng bánh lấy hơi nói ...

- muội không biết ...

Chỉ biết lúc nãy mấy huynh nói chuyện tỉ ấy troè qua hành lang chạy về phía bích đình các rồi ....

Tô cảnh thở dài nhìn tiểu muội ...

- sao muội im hơi lặng tiếng để ngọc yên chạy mất tiêu .....

Lưu hạ hắt chiếc mũi nhỏ ....

- có ai bảo muội phải thông báo mỗi khi yên tỉ bỏ đi đâu ...

Xí ...

Sao hoàng đế ca ca lại trách muội .....

Không chơi với hoàng đế ca ca nữa ....

Muội đi tìm bọn tiểu thư nhà quyền quí chơi với muội ....

Nàng dùng dằng xách váy bỏ đi ....

Còn không quên mang theo luôn cả đĩa bánh đang ăn dở ....

Thế rồi trong đỉnh chỉ còn 4 tên nam nhân 4 mắt trân trân nhìn nhau
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Coi như ta cầu xin ngươi ... Chu tâm lăng


nàng thong dong đi dọc bờ hồ , tay cầm chiến phiến ra sức quạt thật mạnh... con đường lục lam thạch tử lộ này vốn rất mát nhưng do y phục quá dày nàng thấy vô cùng nóng nực ....... trong không trung văng vẳng bên tai nàng là một thanh âm trong trẻo , nhẹ nhàng đến mức tuyệt diệu......

"Nước sông không trôi hết những nỗi bi ai.....

Tháng năm không ngăn nổi biết bao chờ đợi...Hoa xuân vốn muốn đung đưa trước gió...

Mà cát vàng lại chôn vùi cả oán hận lẫn tình riêng.

Rất mực thông minh, nhưng phải vờ ngớ ngẩn ......tấm chân tình biết thổ lộ cùng ai.

"

- woa .... người đánh ra được tiếng đàn và có giọng hát như thế chắc chắn là một tài nữ ......

giọng hát lẫn tiếng đàn tranh du dương , tha thiết lại pha lẫn sự buồn bã trong lòng một nữ nhân ....

- giọng hát này ...... ta đã từng nghe ở đâu rồi thì phải .....

giọng hát đã đưa vũ nhu đến một đình mát phía bắc lục lam thạch tử lộ ..... nàng tiến lại gần hơn , nàng muốn biết tài nữ sở hữu giọng hát thiên phú đó ruốc cuộc có dung mạo ra sao . qua lớp rèm mỏng bóng dáng của một nữ nhân hiện lên . nàng ta đeo một chiếc mạng mỏng che đi nửa khuôn mặt xinh đẹp , đôi mắt ẩn chứa nỗi buồn sâu thẳm ... những ngón tay mảnh khảnh của nàng ta nhẹ nhàng lướt trên dây đàn . nàng ta vận toàn thân y phục tím nhẹ nhàng phía trên tóc còn cài bông hoa trắng muốt tựa băng phong thái thoát tục ...... vũ nhu nhẹ nhàng vén chiếc rèm mỏng tiến vào , nàng ngồi xuống đối diện nữ nhân ấy .........

nữa nhân kia đã nhận thấy sự có mặt của Vũ nhu , nàng ta không bất ngờ mà vẫn ung dung đánh hoàn chỉnh khúc nhạc .

đánh xong khúc nhạc nàng mới nhướng mi nhìn nữ nhân trước mắt .

đặt cây đàn tranh qua một bên nàng nhàn nhã rót trà mời vũ nhu ....

- cô nương , mời dùng trà ......

nhận lấy tách trà từ tay nữ nhân kia nàng khẽ nhấp một ngụm trà .....nữ nhân kia giọng nói êm như ru

- không biết cô nương đây là tiểu thư nhà nào .........?

nàng hào sảng trả lời ...

- ta là nam cung ngọc yên , lục tiểu thư nam cung gia .... còn người.......

nữ nhân kia nhẹ cúi đầu...

- nam cung tiểu thư hảo ..... ta là liễu nhược sương , phụ thân ta là liễu quốc khanh , liễu thượng thư .... hôm nay ta thay mặt phụ thân đến dâng lễ vật cho nam cung tướng quân ........

nàng ta đưa tay gỡ chiếc mạn mỏng xuống đặt lên bàn .... vũ nhu giựt mình đánh rớt tách trà trên tay xuống y phục , cơ mặt cứng lại ....... trước mắt nàng là khuôn mặt đã quá đỗi quen thuộc ................

" chu tâm lăng "

liễu nhược sương rút vội khăn tay lau số trà vương trên y phục vũ nhu .....

- nam cung tiểu thư ..... nàng không sao chứ ....... nàng không khỏe sao....?

vũ nhu nắm lấy cánh tay mảnh khảnh của nữa nhân lay mạnh khiến nàng ta sợ hãi .

- a lăng .....

đúng là cậu rồi ........ cậu là người đã đưa tôi về đây mà .....tôi xin cậu đó .... hãy đưa tôi quay lại tương lai đi ......

nét mặt liễu nhược sương trở nên hoang mang tột độ .......

- nam cung tiểu thư ....nàng đang nói gì vậy ... bản tiểu thư thật sự không hiểu .... mau buông ta ra ....đau.....

trong đáy mắt vũ nhu tràn ngập sự thất vọng , nàng buông lỏng đôi tay ra ......

- nàng thật sự không phải chu tâm lăng sao ...?

- ta thật sự không biết vị tiểu thư họ Chu đó , có lẽ nam cung tiểu thư đã nhầm ta với vị tiểu thư đó rồi .......... xin lỗi ta cáo từ .....

vũ nhu nhìn liễu nhược sương khẽ cúi đầu .......

- liễu tiểu thư .... thứ lỗi , ta thất lễ rồi .

liễu nhược sương đúng dậy nhẹ cúi đầu rồi vén chiếc rèm mỏng bước ra ngoài , bóng nàng khuất dần ....... vũ nhu thở dài gục mặt xuống bàn trà .....

" khuôn mặt đó ....... nàng ta chính là chu tâm lăng mà ........... hay do mình lo nghĩ quá nhiều ..... nàng ta không phải chu tâm lăng ....

ây da ruốc cuộc nàng ta có phải hay không đây .......?

"

bước đến bên chiếc đàn tranh nàng ngồi xuống đặt tay lên dây đàn .... nàng chán nản khua tay đánh loạn xạ ........ một nam nhân ngồi xuống ngắm nhìn nàng , hắn ta thậm chí còn không chớp mắt ....

- bản vương đang thắc mắc ruốc cuộc là ai có thể đánh ra khúc nhạc khủng khiếp như thế ..... thì ra chính là nàng ......

- ngài đến đây làm gì ...... ?

tên kia tự rót trà vào tách , hắn nhấp một ngụm ....

- đang yên đang lành , nàng chạy xa như vậy đến đây chỉ để đánh đàn thôi sao .... tài nghệ của nàng ... tốt nhất đừng đánh nữa .... ha ha ha .....

vũ nhu ngưng đánh đàn .... nàng chụp lấy chiến phiến ném vào người trường quảng vương .

- ngài im lặng chút đi .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nàng có còn nhớ trẫm


Trời đã khuya , nàng ngồi bên bờ hồ , ánh trăng thật tròn thật đẹp .....

Nàng gỡ bỏ đôi hài đưa đôi bàn chân nhỏ xuống đạp nước ......

- công nhận nước mát thật ...

Ha ha ....

Lướt qua mũi nàng là một mùi hương đặc biệt .....

" leng keng .....

Leng keng ....."

Nàng ngoảnh đầu ....

Phía sau nàng là một nữ nhân lạ mặt , nàng ta vận y phục cầu kì , trên đai lưng là một chiếc chuông nhỏ ....

- người là .....

Không trả lời câu hỏi của vũ nhu , nàng ta ngồi xuống cạnh nàng ....

Gỡ luôn đôi hài của mình ra đưa bàn chân nhỏ chạm vào mặt nước ....

Quay sang nhìn vũ nhu nàng ta mỉm cười đầy thiện ý ....

- ta là Hà Nguyên quân ....

Phi tử của hoàng thượng .......

- người là phi tử của hoàng thượng sao ...

Tham kiến nương nương .....

Nàng vẫn chưa hiểu sao trong nam cung phủ lại có phi tử của hoàng thượng ......

- ngừoi là phi tử sao lại không ở trong hoàng cung mà lại ở đây ...

Hơn nữa ta cũng không thấy có thị nữ đi theo người ......

- hoàng thượng trong ba ngày tới sẽ lưu lại nam cung phủ ....

Cô mẫu đặc cách cho ta xuất cung hầu hạ ngừoi ...

( cô mẫu : trương thái hậu ...)

- ái phi .......

Một giọng nói trầm ổn từ phía sau ....

Cả hai nữ nhân quay lại , hà nguyên quân vội khom ngừoi hành lễ , vũ nhu cũng vội bắt chước nàng ta ....

- thần thiếp tham kiến hoàng thượng ...

Tô cảnh gỡ chiếc áo choàng của mình khoác lên đôi vai nguyên quân .

- ái phi ...

Ta đã nói rồi , thân thể nàng vốn không tốt , nàng không cần đến nam cung phủ này , nàng chỉ cần ở hoàng cung dưỡng bệnh là được rồi ...

- hoàng thượng ...

Thần thiếp thực sự không sao cả .......

Ngừoi đừng bận tâm ....

Tô cảnh hằn giọng ....

- ngừoi đâu ....

Đưa Quân phi về tồn cúc đường nghỉ ngơi ....

Bóng dáng hà nguyên quân và đám thái giám từ từ biến mất trong màn đêm .....

Trong thời khác này , tô cảnh đứng 1 bên , nàng đứng 1 bên .

Phía trước là hồ nước , phía trên là trăng sáng .....

Khung cảnh thật lãng mạng .....

Đột nhiên cái tên trường quảng vương lại lướt qua dòng suy nghĩ trong đầu nàng ....

" ây da mình đang nghĩ gì vậy chứ ....

Mình và hắn ....

Không thể nào ....."

Nàng xoay lưng định bỏ đi thì cánh tay nàng bị níu lại ...

- nàng ....

Nói chuyện cũng trẫm một lát được không .....?

- dạ .....

Tô cảnh khoanh tay sau lưng mắt hướng nhìn ánh trăng sáng ...

Nhìn hắn nàng chợt liên tưởng đến phong hàn dự ......

Hai người họ có một nét gì đó rất giống nhau ......

- yên nhi ....

Nàng còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau chứ .....?

- lần đầu ......

" không phải hôm nay mới là lần đầu ta và hắn gặp nhau hay sao ...?

"

- hoàng thượng thứ lỗi , dạo trước ta không cẩn thận té bị thương ở đầu nên một số chuyện đã không còn rõ nữa rồi ....

Nhưng chẳng phải đây là lần đầu ta gặp ngừoi sao ạ ....

- nàng quả thật không nhớ nữa rồi .....

5 năm trước trong một lần ta lén lút trốn mẫu hậu xuất cung nhưng chẳng may bị thương ở khu săn bắn viên châu .

Một tiểu cô nương đã băng bó vết thương cho ta ....

Tiểu cô nương đó còn để lại một chiếc khăn tay phía trên là chữ nam ....

Sau khi hồi cung trẫm đã cho thăn dò , vào đúng ngày hôm đó nam cung tướng quân cùng tuấn nghị và còn có cả lục tiểu thư đã đến đó săn bắn ....

Tiểu cô nương đó chẳng phải nàng hay sao .....

Nàng xem ....

Tô cảnh rút chiêc khăn tay màu hồng phấn phía trên đúng là có một chữ nam ....

- trẫm vẫn luôn mang nó bên mình ....

Bao năm qua trẫm luôn đến đây hi vọng có thể gặp được nàng ...

Nhưng nàng còn là tiểu cô nương chưa thể ra khỏi khuê phòng ...

Nên ta đành đợi ....

Ta đã đợi ngày này đã rất nhiều năm rồi ...

Yên nhi....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nữ nhân của ta


Nàng khuôn mặt vẫn còn ngây ra ....

" nam cung ngọc yên ...

Cô đi gieo cảm tình cho nhiều nam nhân thế này giờ lại bắt ta gánh hết ....

Ta phải làm sao đây ....."

- hoàng ....

Hoàng thượng .....

Chẳng phải người đã có nguyên quân tiểu thư ....

À không quân phi nương nương ...

Rồi hay sao ....

Ta ...

Ta....

Ánh mắt hắn ta thoáng buồn ....

- ta vốn không yêu nguyên quân ....

Nàng ta là cháu gái trương thái hậu ....

Gia tộc họ trương có thế lực lớn trong triều , phụ thân nàng ta lại là thừa tướng ....

Ta không thể đối sử bạc với nàng ta .....

Nàng có đồng ý trở thành phi tử của trẫm hay không ....?

"Bộp ..."

Cánh tay nàng bị nắm chặt lấy ...hắn xuất hiện trước mắt nàng như một bóng ma ....

Ôm nàng sát lại gần mình hắn nhìn chăm chăm tô cảnh ...

- hoàng thượng ....

Nàng ấy là nữ nhân của đệ ....

Nàng ấy không thể trở thành phi tử của huynh được .....

Huynh đã có nguyên quân ....

Lẽ nào còn định cướp mất nàng ấy nữa sao ...?

Vũ nhu lí nhí nói ...

" ngài nói gì thế ...

Ngài lên cơn sao ... ?

Ai là nữ nhân của ngài chứ ...."

Hắn liếc ánh mắt sắc lạnh nhìn nàng rồi lại nhìn qua Tô cảnh .....

- nhân đây đệ muốn huynh ban hôn cho đệ với nàng .....

Khuôn mặt tô cảnh cũng lạnh lùng không kém .....

- không thể được .....

Nàng ấy sẽ không gả cho đệ đâu quảng vương ....

Nàng xô quảng vương ra ....

- thất lễ rồi ...

Ta cáo lui ....

Nàng cắm đầu đi về phía trước ......

Đi đến khi không còn sức nữa nàng ngồi sụp xuống đất .....

" làm sao đây ....

Nếu vì mình mà hai ngừoi đó huynh đệ tương tàn thì chẳng phỉa mình sẽ là tội nhân thiên cổ hay sao .....

Nam cung ngọc yên , đây là cuộc sống của cô mà ....

Nếu là cô , cô sẽ làm gì đây ....

Mau chỉ cho ta đi ....."

Một bàn tay đưa ra đỡ lấy nàng ....

- tiểu thư ....

Sao người lại ở đây chứ ....

Em tìm ngừoi rất lâu rồi ạ .....

Trễ rồi quay về nghỉ ngơi thôi ã .....

Liên nhi cùng nàng quay về phòng nghỉ ngơi .

- tiểu thư ....

Lúc chiều người hầu đổng ngạc gia có mang đến ạ ...

Họ kêu nhị công tử tặng ngừoi một bộ y phục mang tên hải đường phục ạ .....

Ngoài ra còn rất nhiều lễ vật của các vương tôn công tử khác tặng .....

Hiền thân vương tặng người 1 đôi vòng phỉ thuý , đức ngạn công tử cũng tặng ngừoi một cây trâm phụng triều hoàng , ......

Nàng dựa lưng vào thành giường ...

- cất hết xuống kho đi , không giữ gì lại cả

Đoạn nghĩ một hồi lâu nàng lại căn dặn Liên nhi

- dù gì bộ y phục đổng ngạc thiên trường đưa đến ta đã từng mặc , hơn nữa lại rất đẹp , thôi đồ của hắn giữ lại vậy , còn mấy thứ khác thì xung công

Liên nhi cùng vài hạ nhân khác đưa những lễ vật trên bàn đi ....

Một mình nàng ngồi trong phòng nhìn ngọn nến chập chờm cháy .....

" cốc ....

Cốc ..."

- ngọc yên tiểu thư ....

Bản cung vào được chứ ....

" bản cung .....

Có lẽ là hà nguyên quân ....

Nàng ta đến tìm ta làm gì chứ ...?

"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Định sẵn là hoàng hậu


Nàng nhẹ nhàng đẩy cảnh cửa phòng ....

Phía sau cánh cửa quả đúng là hà nguyên quân ....

- tiểu nữ tham kiến quân phi nương nương .....

Chẳng hay ngừoi đến tìm ta có việc gì ã ........

Hà nguyên quân xua tay ....

- lý ma ma bà và các hạ nhân quay về tồn cúc đường đi ...

Bản cung có chút chuyện muốn nói cùng nam cung tiểu thư ....

Lát nữa bản cung sẽ về sau ....

- dạ nương nương .... nô tì phụng mệnh bảo vệ người nên không thể rời khỏi ã , chúng nô tì xin phép phụng mệnh bên ngoài đợi nương nương ạ ....

Nàng ta bước vào phòng khép cánh cửa lại ...

Nàng ta nhẹ nhàng ngồi xuống bàn ......

- ngọc yên muội muội ....

Chuyện hoàng thượng muốn nạp muội làm phi ta đã nghe tề công công nhắc đến ....

Có thật là vậy không ...?

- thật sự là có chuyện đó ...

Nhưng ngừoi đừng hiểu lầm ....

Muội vốn không có ý định trở thành phi tử của hoàng thượng , tranh sủng với tỉ đâu ......

Nguyên quân nắm lấy đôi tay nhỏ của nàng ....

Mỉm cười nhẹ nhàng ...

- nếu muội có thể trở thành phi tử của hoàng thượng , bản cung thật sự rất vui mừng ....

Bản cung thấy rất quí muội ...

Muội rất giống với tịnh nhi ....

Muội muội bản cung ......

- tịnh nhi ....

Nàng ấy hiện đang sống trong cung hay trương gia ã ....

Nguyên quân thở dài ....

- muội ấy gả đi xa rồi ...

Mà thôi chuyện không vui đừng nhắc lại làm gì ....

Muội có thể đi dạo với ta một lát không ?

Bước xuống bậc tam cấp nguyên quân giẫm phải vạy áo , cả thân thể nàng đổ về phía trước .....

Vốn có chút võ công , vũ nhu lao về phía trước vòng tay qua eo nàng ta đỡ nàng ta thẳng dậy ......

Eo àng ta thật thanh mảnh ....

- nương nương ...

Tỉ không sao chứ ...?

- bản cung không sao ...

May mà có muội .....

Cánh tay nguyên vẫn trong tay vũ nhu ....

Tay áo bị hất lên quá nửa để lộ những vết thương nhỏ cả cũ cả mới ....

- quân phi ....

Tay ngừoi ....

Nàng ta vội rút tay lại ....

Kéo vạt tay áo che đi ....

- ta ....

Ta không sao ....?

Nàng ta quay đi thì cổ tay bị vũ nhu níu lại ....

- hà nguyên quân tỉ bị sao vậy ....?

Nàng ta một lần nữa thở dài ....

Nữ nhân này xuất thân cao quí , dung mạo như hoa ...

Là phi tử có chức tước cao , lại được thái hậu yêu quí .....

Hoàng thượng đối xử với nàng ta lại không tệ ....

Hà cớ gì một nữ nhân như vậy lại liên tục thở dài .....

Có lẽ cuộc sống của nàng ta cũng không dễ dàng gì .....

Kéo hà nguyên quân ngồi luôn xuống bậc tam cấp , ánh mắt nàng chăm chăm nhìn nàng ta .....

- hà nguyên quân ...

Tuy ta không biết tỉ đã trải qua những gì ....

Nhưng dựa vào thái độ của tỉ ta biết cuộc sống của tỉ vốn không dễ chịu ....

Ánh mắt nàng ta nhìn xa xăm ....

- muội nói không sai ....

Cuộc sống này vốn không phải cuộc sống mà hà nguyên quân ta muốn .....

Từ lúc ta mới chào đời đã được định sẵn sẽ nhập cung làm hoàng hậu ...

Ta 7 tuổi đã phải học đánh đàn , học ca múa , đánh cờ .....

Có những đêm mùa đông lạnh thấu gan ta phải luyện múa giữa trời tuyết , đêm đến lại chẳng thể nào chợp mắt được vì những ngón tay và bàn chân ta đều ê ẩm cả .....

Ta không có quyền ăn những món mình thích ....

Đi đến những nơi khác ngoài hoàng cung và trương phủ ...

Ta thật sự không muốn cuộc sống như thế .....

- vậy còn những vết thương trên tay tỉ .

Nàng ta mỉm cười nhẹ nhàng ....

- đều chỉ là những tranh chấp nhỏ giữa ta và các phi tần khác thôi , họ có vẻ không thích ta lắm .....

Muội không cần bận tâm ....

- những phi tần đó làm tỉ bị thương thế này sao ...?

Sao tỉ không bẩm báo với hoàng thượng hay với thái hậu ....

- ta thiết nghĩ thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện .....

Họ cũng chỉ là tức giận vì hoàng thượng ít đến cung họ mà thôi .......

Ta không muốn làm to chuyện ....

Nàng tay chống cằm ...."

Ta thật sự không rõ nữ nhân này là hiền lành hay là ngu ngốc nữa ....haiz...."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đoạt vị


" ta sẽ không bao giờ trở thành phi tử .....

Chết ta cũng sẽ không trở thành phi tử ....."

Nàng mở mắt ....

Ánh nắng chạm vào đáy mắt nàng .....

" rầm ......"

- tiểu thư ....

Tiểu thư .....

Không xong rồi .....

- oáp ....

Mới sáng ra mà chuyện gì thế ....

Liên nhi hớt hải quỳ phục xuống thành giường ......

- em vừa đến phòng bếp chuẩn bị đồ ăn cho tiểu thư ....

Lúc quay về đây em có đi ngang qua phòng lão gia ....

Em ...

Em nghe nói đêm hôm qua hoàng thượng và trường quảng vương điện hạ xảy ra xô xát .....

Trường quảng vương ....

Ngài ấy đã rời khỏi đổng ngạc phủ quay về đất phong rồi ạ ....

Nàng tặc lưỡi .....

- hắn quay về đất phong thì mặc hắn liên quan gì đến ta .....

- ây da đại tiểu thư của em ơi .....

Khi còn sống trường quảng vương chính là hoàng tử được tiên hoàng thương yêu nhất ....

Tuấn nghị bước vào cắt ngang lời liên nhi ....

- đáng lẽ trường quảng vương mới là ngừoi được kế thừa hoàng vị ....

Nhưng tô cảnh lại được trương gia phò trợ ...

Thành công lên ngôi .....

- ca ....

Muội thấy quan hệ của họ cũng không tồi mà .....

Tuấn nghị ngồi xuống bàn nhìn nàng ....

- họ vốn bất hoà đã lâu ....

Tất cả chỉ là một vở kịch họ tạo ra nhằm che mắt thiên hạ ......

Có một chuyện nữa là hà nguyên quân vốn là thanh mai trúc mã của quảng vương .....

Nhưng tô cảnh lên ngôi chưa bao lâu thì sắc phong nguyên quân làm phi .....

Cũng chính vì chuyện này mà khiến đệ ấy không tham gia thượng triều trong một thời gian dài .....

Không màng đến sức khoẻ của bản thân ......

" thanh mai trúc mã ....

Thì ra hắn và hà nguyên quân quan hệ không đơn giản ..."

- nhưng việc hắn và hoàng thượng bất hoà có ảnh hưởng gì đến nam cung gia chúng ta ......

- theo lời nội gián truyền tin ....

Trường quảng vương dường như đang có ý định tạo phản .....

Đệ ấy dùng thượng kiếm mà tiên hoàng để lại tập hợp quân lính của đất phong , đã bắt đầu chế tạo vũ khí rồi ....

Nam cung gia chúng ta đứng đầu trong tứ đại thế gia lại là đại tướng được tiên hoàng tin tưởng ....

Hơn nữa ...

Theo lời trường quảng vương nói ....

Hắn làm tất cả vì muội .....

" chả lẽ vì ta mà hắn tạo phản sao ....

Không ...

Chắc chắn vì hắn biết ở bên tô cảnh hà nguyên quân sống không dễ dàng gì ....

Ta chỉ là cái cớ ....."

Một toán lính hồng hộc chạy vào ...

- đại công tử ....

Tiểu thư ....

Lão gia ....

Lão gia và hoàng thượng cùng lưu nhất tướng quân đã đến cổng bắc kinh thành chuẩn bị xuất binh thảo phạt quảng vương điện hạ và nhạc văn điện hạ rồi ạ ......

Tuấn nghị đập bàn đứng phắt dậy ....

- nguy rồi ....

- chuyện gì vậy đại ca .....

- đội quân tinh nhuệ của đất phong vốn rất hùng mạnh lại thêm sự trợ giúp của nhạc văn từ đất thục ....

Xem ra quảng vương thật sự đã quyết tâm soán ngôi đoạt vị rồi .....

Quân đội triều đình vốn đang bị các gia tộc mạnh tranh chấp lại chẳng thể thống nhất ....

Xem ra thế trận này vốn rất bất lợi cho tô cảnh và phụ thân .....

Tuấn nghị nhìn tên lính ....

- ngưoi mau chuẩn bị ngựa ....

Ta phải ngăn cản phụ thân lại ....

Trận chiến phần thắng vốn không nằm trong tay chúng ta ...

Cần có chiến lược kĩ càng hơn ....

- tuân lệnh đại công tử .....

Tuấn nghị đôi mày nhíu lại đôi chân nhanh chóng dời đi ....

.............

Mặt nước tĩnh lặng ...

Một thân ảnh nho nhã đang thưởng thức loại trà thơm thượng hạng từ tế nam ...

- công tử .....

Ngoài kinh thành đang lo lắng về việc trường quảng vưong muốn đoạt vị ....

Ngừoi không muốn biết lí do sao ...?

Hắn ta ánh mắt nhướng nhìn thi ảnh ....

Tay vuốt mái tóc đen dài của nàng ....

- ta không muốn dính vào chuyện này ....

Đợi đến khi sắp kết thúc ta mới quyết định nên giúp bên nào ....

Nàng hiểu ý ta ...

Đúng chứ ....

Nàng ta nhẹ gật đầu ..

- công tử anh minh
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Từ chối giúp đỡ


" rầm ...rầm rầm ..."

cánh cửa lớn đổng ngạc phủ hé mở , vài tên lính bước ra ....

- ngươi là ai đến đây làm loạn gì thế .....?

- ta đến tìm công tử các người ....

Một tên lớn tiếng nói với nàng ....

- nhị công tử của ta không phải muốn gặp thì gặp ...

Mau cút đi ....

- ngươi cho ta gặp hắn một chút thôi ......... .......................................

-A cái gì kia ......

Mấy tên lính ngửa đầu nhìn lên trời ...

Canh đúng thời điểm nàng lao vào bên trong.....

Đám lính vội đuổi theo ....

Một thân ảnh lướt qua mắt nàng ....

Cánh tay nàng đã nằm trọn trong bàn tay nữ nhân trước mắt ...

- vương thi ảnh .....

- nam cung tiểu thư .....

Nàng xông vào đổng ngạc phủ hình như là không đúng rồi .....

Nàng hất mặt nhìn vương thi ảnh ...

- có gì mà không đúng ....

Đằng nào đây cũng đâu phải lần đầu ta đến đây ....

Mau kêu đổng ngạc thiên trường ra gặp ta .....

Thi ảnh hất nhẹ vào vai nàng ....

Mặt nàng ta vẫn luôn lạnh lùng như thế .

- nam cung ngọc yên ta không có lý do gì phải nghe lệnh ngươi cả ....

Hơn nữa công tử ta cũng không có ở trong phủ ....

Giờ thì ngươi mau cút về nam cung phủ .....

Nàng vùng tay ra khỏi tay vương thi ảnh .....

Lao thẳng vào sảnh chính ....

- đổng ngạc thiên trường ...

Huynh mau ra đây cho ta ....

Đổng ngạc thiên trường ....

" xẹt ...."

Một thanh kiếm bén dài đặt sát cổ nàng và ngừoi cầm thanh kiếm đó chính là vương thi ảnh ....,

- vương thi ảnh ....

Ngưoi tính làm gì ....

- ta đã nói rằng công tử không có trong phủ .....

Ngưoi còn không mau đi ta sẽ giết ngưoi ngay lập tức ....

Nàng lắp bắp ....

- ngưoi ....

Ngưoi ...

Ngưoi tưởng bản tiểu thư sợ ngưoi sao ....

Đi thì đi ...

Làm gì dữ vậy ....

Nàng lấy tay nhẹ đẩy thanh kiếm ra rồi nhanh chân chạy vọt ra khỏi đổng ngạc phủ ....

" công nhận là ta rất muốn tìm đổng ngạc thiên trường muốn hắn ta xuất binh hỗ trợ phụ thân ....

Nhưng giữ mạng vẫn quan trọng hơn ....

Được lắm ta sẽ tìm cách khác ...."

Thi ảnh tra kiếm vào vỏ hướng mắt nhìn qua tấm bình phong ....

Đổng ngạc thiên trường bước ra ....

Hắn phe phẩy chiến phiến trên tay ....

- công tử ....

Ngừoi thật sự không muốn gặp nàng ta sao ....?

- đương nhiên không phải ....

Ngừoi mà muốn gặp nàng ấy nhất trên đời chính là ta ....

Nhưng ta biết chắc chắn nàng ấy đến đây muốn xin ta đưa viện binh đến giúp hoàng thượng ....

Tạm thời cứ tránh mặt nàng ấy một thời gian .....

Ta vẫn chưa quyết định đứng về phe nào mới có lợi ....

...................

Vũ nhu đúng đợi ở phía sau đổng ngạc phủ rất lâu .....

" đổng ngạc thiên trường mà không đồng ý xuất binh ....

Phụ thân và đại ca ta thua là cái chắc ....

Ta một thân một mình quay về quá khứ này ....

Tính ra ngừoi thân cũng chỉ có mỗi ngừoi nhà nam cung phủ .

Ta cũng không thể để họ xảy ra chuyện .."

- " két ...."

Nàng thấy có một nữ hạ nhân bước ra ...

Nàng dùng thanh gỗ đánh mạnh vào sau gáy nữ nhân kia khiến nàng ta ngất đi ....

Thay đổi y phục của nàng ta vũ nhu lẻn vào bên trong đổng ngạc phủ ....

- chắc chắn vương thi ảnh không muốn cho ta gặp đổng ngạc thiên trường ....

Ngươi xem bản tiểu thư là đồ ngốc chắc .....

Đổng ngạc thiên trường đang được hoàng thượng cho nghỉ ngơi dưỡng thương ...

Hắn không ở đây thì ở đâu chứ ...."

- tiểu thư ngừoi đừng luyện kiếm nữa ã ....

Công tử sai gọi tiểu thư đến tuyết nguyệt câu lan dùng thiện ạ ...

Qua tán lá cây nàng thấy vương thi ảnh cũng người hầu của nàng ta .....

Nàng ta cắm phật thanh kiếm xuống nền đất .......

Khuỵa xuống thở dốc .....

- được rồi ...

Ta biết rồi ...

Chúng ta đi thôi đừng để công tử đợi ....

Nha đầu kia lấy chiếc ào choàng mỏng khoác lên ngừoi nàng ....

- tiểu thư ngừoi khoác thêm áo ...

Đêm khuya sương xuống rất dễ nhiễm phong hàn .....

Nàng đi theo vương thi ảnh đến một biệt uyển lớn .....

Mùi đồ ăn thơm phúc bỗng làm nàng chợt nhớ ra bản thân vẫn chưa ăn gì ...

Nàng nhắm mắt hít thở sâu .....: " đói chết ta rồi ....."

Vừa mở mắt ra nàng đã không còn thấy vương thi ảnh và hạ nhân của nàng ta đâu cả ......

- ngưoi đúng là không sợ chết .....

Nàng quay sang phải thì bắt gặp thi ảnh .....

- đương nhiên ta sợ chết ....

Nhưng ta cần phải gặp đổng ngạc thiên trường ngay lập tức ......

Thi ảnh nhanh nhẹ lao đến tay nàng ta đặt lên cổ nàng , dồn nàng vào góc tường ......

- ta đã nói ngươi đừng đến đây làm phiền công tử rồi kia mà .....

- ặc ....

Ặc .....

Buông ..

Ra .....

Một bàn tay rắn chắc kéo tay thi ảnh ra ...."

Dừng tay ...."

- công tử .......

Vũ nhu chạy vội ra sau lưng đổng ngạc thiên trường .....

- nàng ta ....

Nàng ta định giết ta .....

- ảnh nhi nàng lui xuống đi ta nói chuỵen với vũ nhu một lát .....

Thi ảnh nhẹ cúi đầu rồi ấm ức cùng hạ nhân của nàng ta rời đi ....

Nàng ngửa mặt nhìn hắn ....

- ngưoi vẫn gọi ta là vũ nhu sao ...?

Ta là nam cung ngọc yên kia mà ....

Hắn mỉm cười ....

- không nàng là vũ nhu .....

Sực nhớ đến lí do mình đến đây nàng tún lấy tay áo hắn ....

- thiên trường ....

Ngưoi hãy cho xuất binh giúp phụ thân ta được không ....

Ta cầu xin ngưoi đó .....

Bất ngờ hắn kéo tay nàng ôm nàng vào lồng ngực mình . tựa cằm lên tóc nàng ...

Còn nàng thì đôi mắt trợn to đầy bất ngờ ....

Mùi hương hải đường trên mái tóc nàng quen thuộc theo làn gió đêm thoang thoảng bên cánh mũi hắn ....

Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại , giọng nói vẫn ấm áp , dịu dàng như không xảy ra chuyện binh biến .

- vũ nhu ta xin lỗi ....

Nhưng ta không thể xuất binh .....

" không thể xuất binh ...

Vậy là hắn không muốn giúp nàng ...."

Dùng hết sức bình sinh nàng xô hắn ra ....

- ngươi ....

Ngươi nói vậy là không muốn giúp nam cung gia chúng ta .....

Hắn nắm đôi tay nhỏ của nàng

- ta xin lỗi nhưng tình thế bây giờ đang không tốt ...

Ta không muốn tham gia vào cuộc chiến này ....

Nàng có hiểu không .....

Nàng mạnh tay hất tay hắn ra .....

- hôm

Nay ta đã không còn màng thể diện , đến cầu xin sự giúp đỡ của ngươi ....

Nếu ngưoi không đồng ý xuất binh thì từ nay chúng ta không bằng hữu gì nữa cả .....

Nàng vùng tay khỏi bàn tay lạnh lẽo của hắn , thân nhỏ bé của lao vút đi ...

Bóng nàng dần dần bị màn đêm nuốt chửng .... còn hắn ta chỉ đứng thẫn thờ rất lâu nhìn vào trong màn đêm tĩnh mịch .

Mãi cho đến khi Vương Thi ảnh xuất hiện họ mới rời đi
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ngăn cản đoạt vị


Nàng chán nảm tựa lưng vào gốc cây , đầu ngửa lên nhìn những ngôi sao lấp lánh trên bầu trên nền trời đen ...

Liên nhi ngồi xuống bên nàng ....

Nó dựa đầu vào vai nàng ....

- sao rồi ....

Em đã thăm dò tình hình của phụ thân , hoàng thượng và quảng vương hay chưa ......

- dạ ...

Em đã sai ngừoi đến quân doanh thăm dò .....

Ở lưu quan đội quân của lưu nhất tướng quân sắp không chống đỡ nổi rồi ạ ....

Xem ra đã sắp đánh tới thành dung qui mà lão gia đang canh giữ ....

Nàng răng cắn chặt môi .....

- canh lúc đại ca không có trong phủ ...

Nhị ca , tam ca và tứ ca đều đi theo phụ thân em hãy mau chuẩn bị một bộ y phục nam nhân , một con ngựa tốt và cả bản đồ khu vực đang giao chiến .....

Ta phải đi ngăn cản trường quảng vương ...

- nhưng .......

Thôi được , lần này em tin tưởng tiểu thư .....

...............

Vừa đúng khắc thứ 3 nàng thay bộ y phục nam nhân ..

Tay dẫn theo con ngựa đen , đi phía trước là liên nhi ....

Vừa đến cổng nam một tên lính hỏi ...

- không biết nửa đêm canh ba liên nhi cô nương muốn đi đâu ã....

- tiểu thư sai hắn truyền thư cho lão gia và tam công tử ....

Các ngừoi mau tránh đường .....

Bọn lính ngoan ngoãn tắp sang hai bên .....

" ế ...."

Tên đội trưởng nắm lấy cổ tay nàng ...

- tên tiểu tử này .....

Trông lạ quá ....

Ngưoi là ngừoi mới bên cạnh tiểu thư sao .......

Dạo này tiểu thư tính khí không tốt như trước ....

Ngừoi rất hay nổi nóng ....

Ngưoi cẩn thận đó .....

Nàng lí nhí ....

- đa tạ vị đại ca này .....

Ta sẽ lưu tâm .....

Hắn vỗ mạnh vai nàng ....

- thôi trễ rồi ....

Nhanh lên đường đi huynh đệ ......

Liên nhi đứng phía trong nhìn thấy bóng dáng chủ tử mình ngồi trên ngựa lao vút đi ra khỏi cổng thành ....."

Tiểu thư .....

Ngừoi nhất định phải thành công ngăn cản trường quảng vương điện hạ tấn công kinh thành ....."

Nàng ngồi trên lưng ngựa dựa theo bản đồ chạy suốt 2 ngày 3 đêm ....

Đứng trên dãy côn luân nàng thấy 1 bên núi là quân đội phụ thân nàng ....

Bên còn lại là cắm cờ của đất phong ....

Ngọn cờ đỏ chói bay phần phật trong gió ..."

Không biết rằng máu của bao lê dân bách tính lương thiện đã đổ ra để nhuốm đỏ lá cờ đó .....

Trường quảng vương ....

Sao ngưoi lại có thể làm thế ...

Ta hãy còn tưởng ngưoi sẽ là một vị vương gia vô nhàn không màng quyền vị , thế tục ...."

Không nghĩ nhiều nàng phi ngựa về phía quân doanh của đất phong ...

" xem ra lưu nhất tướng quân đã thất thủ .....

Chỉ mai kia nữa thôi trường quảnh vương sẽ cho quân đánh vào nơi của phụ thân và tiến vào kinh thành ...., ta phải nhanh lên mới được ..."

Nàng cứ thế lao xuống núi như một cơn lốc nhỏ ......

Nàng thật sự muốn hắn dừng lại việc đoạt vị ....

Nàng thật sự muốn hắn ngưng việc làm ngu ngốc này lại ....

Dẫu hắn có giàng chiến thắng nàng cũng sẽ không bao giờ ở bên hắn ......

" trường quảng vương ....

Ngài là đồ ngu ngốc ....."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Liễu tiểu thư


Dòng suối phía sau quân doanh trong vắt , trường quảng vương dắt con chiến mã của mình đến bên dòng suối ...

Hắn gỡ giáp bào vứt lên mỏm đá .....

Chiếc áo vải màu lam bên trong máu đã nhuốm đỏ cả vùng cánh tay hắn ....

Hắn gỡ áo ...

Phơi bộ ngực trần đầy rắn chắc trước thiên nhiên ....

Dùng khăn thấm nước lau vết thương ....

- để ta .....

Chiếc khăn trên tay hắn bị một nữ nhân giành mất .

Nàng nhúng ướt chiếc khăn vắt ráo nước rồi nhẹ nhành lay vết thương cho hắn ....

Hắn giọng nói điềm tĩnh nhưng không nhìn nàng mà nhìn ra xa xăm ......

- sao nàng lại đến đây ....?

- ta lo cho chàng không được sao .....?

Hơn nữa chàng đã hứa sau khi giành được ngai vàng sẽ sắc phong ta làm hoàng hậu ....

Ta đương nhiên không thể để chàng chết được .....

Hắn nhíu mày ...

Giựt lại chiếc khăn trên tay nàng ta .....

- chuyện ta hứa sắc phong nàng làm hoàng hậu là do mẫu phi trước khi lâm trung bắt ta phải thề ...... nàng không phải ngừoi ta yêu cũng không phải ngừoi bản vương cần ....

Nhưng nàng hãy cứ yên tâm ngôi vị hoàng hậu sớm muộn gì cũng thuộc về nàng mà thôi liễu tiểu thư ...

Nàng khẽ đặt chiếc khăn vào tay Quảng Vương , ngồi xuống cạnh bên nàng nghiêng nhẹ đầu nhìn vào mắt hắn.

- chằng nghĩ nàng ta sẽ tha thứ cho chàng sao ....

Nếu muốn giành được chiến thắng chàng nhất định phải loại bỏ nam cung tướng quân và bè cánh của lão ta ....

Đến lúc đó nàng ta còn muốn gặp kẻ đã giết phụ thân và các ca ca của mình sao ...?

- nàng ta là ai .....?

- chằng đừng tưởng ta không biết gì ... ta biết nguyên nhân chàng khởi binh là vì chuyện đó ....chỉ là 1 phần ....

Nguyên nhân chính là nàng ta ....

Xem nào tên là nam cung ngọc yên ...

Đúng chứ quảng vương điện hạ ....

À không hoàng thượng mới đúng ....

Ha ha

ánh mắt phượng của nàng đầy vẻ kiêu hãnh của một vị đại tiểu thư cao quý , hắn thờ ơ choàng lại áo dắt con ngựa quay lại quân doanh ...

Một tên lính bước vào lều của hắn ....

Lúc này hắn đang ngồi đọc sách bên ánh nến phật phùng ....

- vương gia ....

Y phục ngừoi dặn đã may xong ạ ....

Vừa mới được đưa tới quân doanh ....

- mang lại đây ....

Lướt tay trên bộ y phục hắn chợt nhớ đến hình ảnh của nàng hôm đó ...

" - nàng làm gì đó ....

Định lợi dụng ta à .

Nàng buông tay nhìn hắn ...

- hứ ....

Chỉ là loại vải y phục ngưoi đang mặc rất dễ chịu ...

Ta cũng muốn một bộ như thế ....."

Khoé môi hắn hơi cong lên ....

- yên nhi ....

Đợi bản vương ....

Bản vương tuyệt đối sẽ không làm tổn hại đến nàng và ngừoi trong nam cung phủ ...

Liễu nhược sương bước vào , trên tay nàng ta là một bầu rượu ....

- hoàng thượng ....

Uống cùng ta được chứ ....

Nàng ta đặt rượu lên bàn đến gần hắn nhìn bộ y phục ....

- nữ y ....

Tặng ta sao ....?

- nàng mau quay về nghỉ ngơi đi hôm nay bản vương không có hứng thú uống rượu ...

Nàng ta dặt tay lên bộ y phục ....

" kim thiêm tằm ....

Vải loại một từ mộc nam tư .....

Xem ra ngừoi nhận món lễ vật này không phải ta ....

Trêu ngài ấy một chút ..."

- vậy không khách sáo ...

Ta mang đi đây .....

Nàng vừa bưng khay gỗ lên xoay người đi thì cánh tay đã bị níu lại .....

- nếu nàng thích ta sẽ cho ngừoi làm bộ khác tốt hơn tặng nàng .....

Bộ y phục này không hợp với nàng đâu ....

- chàng hứa rồi đó ...

Lúc khác ta đến tìm chàng đòi nợ .....

Liễu nhược sương cùng đám hạ nhân bỏ ra ngoài
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Điều muốn nói


Trăng đã lên cao ....

Quân lính trong doanh trại cũng đã vắng đi ít nhiều ....

Nàng lẻn đã lẻn vào bên trong quân doanh ....

Nhưng kẹt nỗi nàng không biết ruốc cuộc là hắn đang ở đâu ....

- ngươi ....

Đứng lại ....

" là gọi ta sao ....

Ta đã cải trang kĩ thế này mà cũng bị tóm à ......"

Nàng quay lại .... trong bóng tối gương mặt quen thuộc từ từ hiện lên , nữ nhân mà nàng từng cho là chu tâm lăng , liễu nhược sương ......

- liễu tiểu thư có gì dặn dò ạ .....

- lương nhi ....

Em đưa áo khoác lông hồ ly cho hắn cầm ....

Khuya rồi ta không tiện gặp quảng vương ....

Em đi một mình ta cũng không yên tâm ....

Cùng hắn đến đó đưa áo này cho chàng ấy ...

Nói rằng con hồ ly này chính tay đại ca Liễu Trường Ngôn của ta bắt được mang tặng chàng ấy ....

Đi đi ....

Nàng thở phào nhẹ nhõm ..."

May quá nàng ta không nhận ra ta ...."

Nàng đi phía sau lương nhi đến dưới 1 gốc cây lớn phía sau quân doanh .....

Hắn ngồi đó , nàng thấy bóng lưng hắn trong ánh sáng mờ ảo của ánh trăng ....

Hắn thổi một khúc nhạc nhẹ nhàng , du dương .......

Nhìn bóng lưng quen thuộc nàng thật muốn ngả vào sau chẳng đường dài đã đi .....

- điện hạ ....

Nô tì phụng mệnh Liễu tiểu thư mang áo choàng lông hồ ly cho ngừoi à .... con hồ ly này là đích thân Đại công tử Liễu Trường Ngôn của phủ chúng ta dâng lên người ạ

Giọng nói hắn lúc này đã trầm hơn so với giọng nói mà nàng ghi nhớ trong lòng .....

- giờ đang là mùa hạ , nàng ấy muốn ta nóng chết hay sao ......

Ngưoi mang về trả cho nàng ấy .....

- nhưng .....

Lương nhi lẳng lặng lui đi ....

Nàng đứng chôn chân tại chỗ nhìn bóng lưng hắn .....

- ngưoi vẫn chưa quay về ngủ sao ....

Đã trễ rồi đấy .....

Nàng lắc đầu lia lịa .....

Hắn quay lại nhìn nhưng trời quá tối hắn không tài nào nhận ra được đó chính là " nữ nhân của hắn "

- hôm nay ngươi có lộc uống rồi ...

Lại đây uống rựou cùng bản vương .....

Nàng tiến lại tay che mặt giả bộ ho vài cái ...

Hắn đưa bầu rượu đến trước mắt nàng ..... tuyệt nhiên đôi mắt vẫn nhìn trăng sáng trên trời chứ không hướng mắt về phía nàng .

- uống đi ...

Sẽ ấm người đấy .....

Nàng dùng tay còn lại nhận lấy vò rượu .....

Hắn uống sạch vò rượi trên tay rồi lại cầm 1 vò rượu khác lên tiếp tục uống ...... cứ thế từng vò rượu bị vuets xuống nền đất , quả thật nàng chưa từng thấy ai uống nhiều đến vậy .

Men rượi đã ngấm , hắn bắt đầu lảm nhảm và làm những trò nhảm nhí ....

Nào là phồng má , trợn mắt rồi thì nghiêng qua nghiêng lại ......

Hắn thậm chí còn hát nữa ....:" có 2 lão hổ ...1 con không đuôi , 1 con không tai .....

Ha ha ha ...."

Nàng chưa từng thấy hắn như vậy bao giờ ......

- này trường quảng vương .....

Hắn gục đầu vào vai nàng .....

- ngừoi ngươi thơm quá ....

Ngưoi làm ta nhớ đến yên nhi đấy ....

Nàng vỗ nhẹ má hắn ....

- ngài bị mất hết nhận thức rồi ....

Xem ra hắn say như chết chẳng nói được gì cả ....

Rút thôi ....

Nàng để hắn dựa đầu vào gốc cây đứng lên bỏ đi ...

- yên nhi ....

Đừng đi ......

Ở đây với ta một lát đi ......

Nàng muốn gì ta cũng làm ....

Hắn chụp cổ tay nàng

- vậy ngài rút binh về đất phong đi ....

- không được ...

Không được ......

Hắn thiếp hẳn đi

- đợi lúc khác thôi .....

Nàng gỡ áo choàng ngoài bộ quân phục choàng lên cho hắn ....

Để hắn không mắc phong hàn .....

Rồi rời khỏi quân doanh tìm 1 gốc cây tốt nghỉ ngơi 1 đêm lấy số màn thầu trong tay nải ra dùng đỡ ...
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lời từ biệt của nam cung tướng quân


Ngửa đầu nhìn ánh trăng sáng nàng đột nhiên lại nhớ đến khuôn mặt của nam cung ....

Không .....

Không biết từ lúc nào nàng đã thật sự coi ông là cha mình .....

Nàng lớn lên trong cô nhi viện ...

Từ nhỏ đã thiếu thốn tình thương của cha mẹ , của ngừoi thân ....

Nếu ông trời đã mang đến cho nàng một phụ thân tốt , 4 ca thương yêu nàng thì nàng cần phải hết sức trân trọng họ .....

Nàng nhảy lên lưng ngựa lao vút đi ....

Nàng lao nhanh về phía quân doanh phía nam cung tướng quân ....

Bên trong doanh trại nam cung tướng quân ngồi cạnh nam cung tuấn nghị .....

Ông thở dài mệt mỏi ...

Trên khuôn mặt của vị tướng già đã loang lổ những vết sẹo cũ có , mới có ...

- nghị nhi ....

Có thật con không ngăn cản được hàng lưu thủ rút viện binh không ....

- phụ thân ....

Nhi thần vô dụng ....

Hắn ta đã gạt chúng ta .....

Hắn điều binh đi nhưng không đến quân doanh chúng ta mà đã đến thẳng đất phong rồi ạ .....

Còn phía bên trương gia ......

Lão hồ ly trương lượng đã đưa tất cả ngừoi trong gia tộc họ trương đến nương nhờ nước lương rồi ạ ....

- xem ra ta không thể ngăn cản huynh đệ tương tàn rồi ....

Có lẽ chúng ta đầu hàng thôi ....

Quân lính không thể chết thêm ai nữa cả .........

Một tên lính chạy vào .....

- tướng quân , đại công tử ,....

Lục tiểu thư đến đây rồi ạ ....

Người muốn gặp tướng quân .....

- chiến trường khốc liệt ....

Yên nhi Đến đây làm gì kia chứ .......

Mau đưa tiểu thư vào đây bên ngoài nhiều sương ..

Rất dễ bị nhiễm phong hàn ....

Nàng chạy vào đứng trước mặt ông ...

Nàng đặt bàn tay nhỏ run run lên má ông ....

Mới 1 tuần không gặp mà ngừoi trước mắt nàng giờ đây với ngừoi trong đại thọ lần trước hoàn toàn như 2 ngừoi xa lạ ....

Ông đã già hẳn đi ....

Trên mặt , trên cổ , trên tay toàn những vết thương ....

- phụ thân ....

Mặt của ngừoi .....

Ông nhẹ xoa đầu nàng .....

Mỉm cừoi hiền lành ....

Vẫn là nụ cừoi như lần đầu nàng gọi ông là phụ thân nhưng sao bây giờ khác quá ....

- yên nhi đừng lo ....

Phụ thân không sao ....

Yên nhi nghe lời phụ thân quay về nam cung phủ đi ...

Ở đây không an toàn ....

Phụ thân hứa vài ngày nữa sẽ về nhà cùng yên nhi .....

Nàng khoé mắt cay cay ......

- là thật sao ....?

- phụ thân từng gạt yên nhi chưa ....?

Vừa nói dứt lời ông đánh mạnh vào gáy nàng khiến nàng ngất đi ....

Ông đỡ lấy nàng ôm nàng vào lòng chuyển nàng cho tuấn nghị ....

Gỡ sợi dây chuyễn có chiếc nhẫn ngọc trên cổ ra đeo vào cổ nàng ....

- phụ thân ngừoi muốn làn gì ....?

- con đưa yên nhi đi đi ....

Càng xa càng tốt đừng quay về kinh thành nữa ....

Trận chiến này do nó mà ra ...

Chắc chắn trương gia thất thế sẽ không buông tha cho nó .......

Tốt nhất đừng quay lại kinh thành nữa ....

Phụ thân đi tìm quảng vương nói chuyện ...

Mọi chuyện lắng xuống ta sẽ đi tìm các con về ....

- nhưng ....

Nam cung tướng quân quỳ sụp xuống ....

- nghị nhi hãy xem như con báo đáp nam cung gia chúng ta ...

Đưa yên nhi đi ....

Càng xa càng tốt .....

Nam cung tuấn nghị răng căn chặt lấy môi ....

- nhi thần nghe theo ý của phụ thân ....

Tuấn nghị ãm nàng trong tay ...

Nàng đôi mắt nhắm nghiền không biết bất cứ gì cả ......

Hắn trèo lên lưng ngựa phi nhanh về phía tây nam ....

Bóng họ dần bị bóng tối nuốt chửng lấy ......

Vị tướng già đứng lặng yên .....

Đôi mày chau lại .....

" ta có lẽ không thể trở lại được nữa rồi yên nhi .....

Không phải trương gia thì cũng là liễu gia không buông tha cho ta ....

Đứng về phía nào ta cũng không xong ......

Nữ nhi của ta .....

Hãy sống cuộc đời bình an vô lo vô nghĩ , phụ thân thật sự rất yêu con ......."

Rồi ông mở hộp tủ gấm cầm lấy một lọ gốm trắng nhỏ ....

đôi môi khẽ cười ...

" uyển nhi .... xin lỗi vì ta không phải người phụ thân tốt ... ta phải đến tạ tội với nàng đây ..

"
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Thế lực liễu gia


Nàng hé mở mắt ....

Những ánh nắng dịu dàng hôn lên khuôn mặt của nàng ....

Mùi thịt nướng thoang thoảng trong không trung .....

Trước mắt nàng là bóng lưng quen thuộc .....

- ca ......

Hắn quay lưng ...

Nàng nhìn thấy nỗi buồn , nỗi lo lắng trong mắt hắn ....

- ca ....

Không phải chúng ta đang ở quân doanh sao ....

Đây là đâu ....?

- yên nhi .....

Chúng ta đang ở tế gianh ....

" tế gianh ....."

Nàng lấy bản đồ da bò gắt bên hông mở ra coi ....

Nàng trợn tròn mắt nhìn tuấn nghị .....

- sao chúng ta lại đi xa đến vậy chứ ....

Huynh ở đây còn phụ thân đâu .....

Muội muốn gặp phụ thân ......

Ca .....

Ca......

Hắn xoa đầu nàng nở nụ cừoi trấn an nàng ...

- yên nhi , muội yên tâm ....

Phụ thân đã quyết định sẽ đầu hàng ...

Quảng vương và chúng ta giao tình không tệ ....

Ngài ấy chắc chắn sẽ không làm gì phụ thân đâu ....

- cho dù vậy đi nữa muội cũng phải quay lại .....

Huynh đừng ngăn cản ....

Tuấn nghị hết cách trói tay nàng vào một gốc cây mắc cho nàng phản kháng ....

- ca .....

Thả muội ra ....

Nếu phụ thân bình an thì sao phải đưa muội đi lánh nạn xa vậy chứ ....

- muội nói đúng .....

Phụ thân đã xảy ra chuyện rồi .......

2 canh giờ trước ta đã nhận được tin .....

Phụ thân mang tiếng phản ....

Đã bị chém đầu rồi .....

Dòng nước mắt chảy dài trên gò má tuấn nghị còn nàng thì khóc nấc lên .

- không huynh lừa muội ..... phụ thân là trung thần , người hết mực trung thành với hoàng thượng và thái hậu sao lại có thể mang danh tạo phản được...

Hức.....

Muội phải gặp phụ thân .....

Quảng vương hắn ta không thể giết phụ thân ta được ........

Trường quảng vương ngươi là đồ khốn nạn ..........

Hu hu hu .....

Trời chuyển mưa .....

Những giọt mưa đầu mùa thấm ướt mái tóc nàng chảy xuống hoà cùng những giọt lệ trên má nàng .....

Tuấn nghị ôm chặt lấy nàng ...

..............

" xoảng ...."

Một loạt tiếng vỡ leng keng chạm vào nhau vỡ toang ......

Nhược sương quỳ sụp xuống ......

Hắn tức giận ném vỡ mọi đồ đạc xung quanh ....

- nàng nghĩ mình là ai chứ ......

Dám tự tung tự tác không coi bản vương ra gì ......

Nhược sương lí nhí .....

- trương gia bỏ trốn , hoàng thượng tô cảnh thiền vị ....

Chàng chắc chắn sẽ là tân hoàng đế ......

Ta đương nhiên là hoàng hậu rồi , giữ lại lão ta không có ích gì cho chúng ta cả ...

Biết đâu 1 ngày nào đó lão ta sẽ quay lại cắn chúng ta ..... hắn là cận thần của Trường Tô Cảnh , sao có thể trở thành cánh tay đắc lực trên còn đường thăng tiến của chàng .

Hắn tức giận đến mức giơ tay lên định đánh lên khuôn mặt nàng nhưng lại hạ tay xuống ....

- nàng cút đi ...

Bản vương không muốn gặp nàng nữa ......

" két ...."

Cánh cửa mở ra ....

Liễu tứ quân bước vào .....

Lão ta to lớn .

Khoác trên mình bộ y phục đen trông rất oai ....

Lão là phụ thân liễu nhược sương , kẻ thù của trương gia .....

- quảng vương điện hạ ta thấy sương nhi làm vậy không có gì sai cả .......

Ngừoi không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật .....

Không có thế lực của liễu gia trang chúng ta ngài có thể lật đổ được trương gia hay sao ....

Ngài liệu làm sao thì làm ....

Ta muốn ngài hãy mau hồi kinh , công bố thiên hạ ổn định lòng dân , thực hiện lời hứa năm xưa chính thức lên ngôi công cáo thiên hạ sắc phong Sương nhi lên làm hoàng hậu đi .....

Ta đã đợi ngày này nhiều năm rồi ......

Lão ta đỡ liễu nhược sương đứng dậy ....

- sương nhi con mau quay về nghỉ ngơi đi ......

Chuyện này phụ thân sẽ thay con giải quyết ....

Nàng ta mỉn cười ....

đôi mắt thể hiện sự đắ chí dù bản thân nàng ta đã gây ra hoạ lớn .

- đa tạ phụ thân ...

Nữ nhi cáo lui .....

Nàng ta vội lui ra khỏi phòng .

.............

Sau khi hồi cung quảng vương lên ngôi lấy niên hiệu Trường Hoành văn đế , sắc phong đích mẫu từ hiền phi làm hán văn Từ thái hậu , phong liễu nhược sương làm Thần phi trao quyền quản lý lục cung cho nàng ta , đất nước đứng dưới quyền cai quản và chi phối chính bởi thế lực liễu gia ....

Trương gia phủ chính thức bị dỡ bỏ và đổi thành liễu gia trang .....

Liễu tứ quân thay cho trương chu mạc trở thành quốc cửu và cũng là thừa tướng đương nhiệm ....

Đứng dưới một ngừoi trên vạn người ....

À mà không ...

Thực chất lão hồ ly liễu tứ quân cũng không coi cái người mà lão mở miệng một tiếng hoàng thượng , hai tiếng hoàng thượng kia ra gì ....

Liễu gia trước nay âm thầm nuôi quân .....

Hơn 5 năm trước lão đã phát hiện một mỏ vàng nằm ở khiên châu ...

Lão đã dùng số vàng ấy nuôi binh bấy lâu ...

Nhẫn nhịn trương gia ......

Đào tạo quân lính và chỉ đợi thời cơ đưa một người khác hắn có thể dễ sai khiến hơn lên làm hoàng đế ...

Và không may cho trường quảng vương hắn chính là ngừoi mà liễu gia đã chọn để củng cố quyền lực .....

.................

- ca .....

Huynh đi thật sao ...?

- yên nhi ......

Phù lưu châu này rất an toàn đối với nam cung gia chúng ta .....

Muội ở đây huynh rất yên tâm ....

Huynh sẽ đi tìm tam đệ , tứ đệ và ngũ đệ ......

Chúng ta sẽ lập lại cơ nghiệp của phụ thân để ngừoi có thể yên tâm nhắm mắt .....

Nàng gắt thanh đoản dao nhỏ phòng thân lên đai lưng tuấn nghị ....

- vậy bao giờ huynh trở lại ....

Muội rất sợ ....

Hắn xoa đầu nàng .....

- muội muội ...

Ca cũng không biết nhưng muội yên tâm ca ca sẽ mau chóng cùng các huynh khác về đây cùng muội .....

Hắn đặt một túi ngân lượng vào bàn tay nàng ....

- muội giữ lấy ....

Nếu muốn ăn , muốn mặc gì thì mua .....

Đừng để bản thân chịu khổ ......

Trời chuyển lạnh thì khoác thêm áo ấm ....

Ca đi đây .....

Nàng đưa đôi tay mảnh khảnh níu lấy vạt áo hắn rồi ôm lấy hắn từ phía sau , nàng khóc nước mắt ướt đẫm lưng áo hắn ....

- ca .... muội muốn đi cùng huynh , muội không thể để một mình huynh đương đầu với bọn họ được .....

Hắn quay lại khom lưng dùng tay quẹt nước mắt trên má nàng ....

- tiểu muội .... yên nhi , cho dù nam cung gia đã bại ... thì muội vẫn mãi là bảo bối của nam cung gia chúng ta , là bảo bối của phụ thân ... là bảo bối của đại ca ....

đại ca sẽ không bao giờ phải để muội phải chịu bất cứ khổ cực hay tổn thương nào khác nữa ....

đại ca thương muội ......

Nàng bàn tay nhỏ run run nắm chặt lấy bàn tay của nam nhân trước mắt ...

- muội là nữ nhân không kiên nhẫn ... nếu như 3 tháng huynh vẫn không quay lại muội sẽ đi tìm huynh ..... nghe muội nói 1 câu , muội biết huynh thân thủ phi phàm , nhưng huynh nhất định không được cậy mạnh phải biết giữ mình .... muội không cần gì cả , chỉ cần huynh và các huynh khác an toàn trở về mà thôi ....

- đại ca hứa với muội ......

Nam cung tuấn nghị khoác tay nải lên lưng bước xuống bậc tam cấp rồi đi mất .........

Bóng hắn biến mất dần dưới ánh nắng hoàng hôn chói chang ......

Nàng nhìn quanh căn phòng trống trải khẽ thấy rợn người ......

Nàng đã từng được là một tiểu thư cao quý , ở trong một toà biệt uyển đẹp như tranh vẽ , bên cạnh không thiếu kẻ hầu ngừoi hạ ...

Thế mà chỉ trong vòng 1 tháng tất cả đã thay đổi hoàn toàn .....

Nàng đã mất đi ngừoi cha yêu thương nàng hết mực ....

Ngừoi thân li tán ....

Không còn là nữ nhi của một đại tướng quân nữa mà đã trở thành nữ nhi một kẻ phản phệ ....

Tại sao cuộc đời lại bất công với nàng đến thế .....

Nàng gục mặt xuống bàn mà khóc .....

Phải rồi kẻ làm nàng ra nông nỗi này chính là hắn .....

Nàng giận bản thân mình vào buổi đêm hôm đó không một kiếm đâm chết hắn thì có lẽ phụ thân nàng đã không phải chết một cách đau đớn như thế ......

Phải rồi một kẻ nhẫn tâm như hắn không xứng làm hoàng đế ....

Nàng phải giết hắn ...

" quảng vương ta sẽ không để ngưoi được yên đâu ......

................

- hắt ....xì .....

- hoàng thượng ngừoi bị nhiễm phong hàn ssao ....

Ngừoi đâu truyền thái y .....

Hắn xua tay .....

- không biết kẻ nào đang nguyền rủa trẫm đây ....

Haiz .........

Không cần truyền thái y đâu ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Giọt máu của trường tô cảnh


Hắn đặt bức tranh xuống bàn , tay đặt lên má nữ nhân trong tranh ...

Thấy nữ nhân trong tranh rất lạ quang tự lên tiếng .....

- hoàng thượng ....

Nữ nhân này là ai vậy ã ......

- nàng là nữ nhân trẫm yêu nhất ....

Nhưng nàng đang ở đâu chính trẫm cũng không rõ nữa .....

Hắn cuộn bức hoạ lại đặt lên bàn rồi mắt hướng ra cửa sổ ....

-Đến nguyệt cần viện , ta đi thăm quân nhi ...

Từ khi tô cảnh bỏ đi nàng ấy thường xuyên đau ốm khiến trẫm không yên lòng .....

- dạ .....

Nô tài tuân mệnh ....

" nguyệt cần viện khởi giá ......."

Khi hắn đi ngang qua hoa viên thì thấy liễu nhược sương ....

Nàng ta đang cùng hạ nhân cho cá ăn phía đình mát tứ thuỷ ....

Thấy thân ảnh màu vàng chói lọi lướt qua mắt nàng ta vội đi lại ....

- tham khiến hoàng thượng ......

Người đang đi đâu vậy ã ......

Mắt hắn không nhìn nàng .....

Quang tự liền lên tiếng ....

- thưa thần phi nương nương hoàng thượng đến nguyệt cần viện ạ .....

Trường quảng vương đi lướt qua nàng , đám nô tài cũng vội khom lưng chạy theo ....

Nhược sương liếc mắt nhìn đám cung tì phía sau .....

- nguyệt cần viện ........

Là nơi nào ?

Bản cung chưa từng nghe đến ......

Nha đầu lương nhi vội lên tiếng ....

- tiểu thư ....

Nguyệt cần viện là nơi ở cũ của từ thái hậu .....

Bây giờ là nơi ở của hà nguyên quân tiểu chủ .....

Phi tử của hoàng thượng Tô cảnh .....

Nàng ta nhíu mày .....

- ta đã quên mất nữ nhân này ....

Nàng ta đã từng là thanh mai trúc mã của hoàng thượng .....

Hãy còn tưởng Trương gia bại vong thì nghĩa nữ như nàng ta cũng biệt tăm ....

Không ngờ còn lưu lại hoàng cung này .....

- vậy chúng ta phải làm gì đây tiểu thư ....

Nàng nghiễm nhiên không trả lời câu hỏi của lương nhi mà nhẹ nhàng rời đi ....

Có lẽ trong lòng moptj nữ nhân tâm tư sâu như nàng đã có những suy nghĩ , tính toán riêng ........

Hà nguyên quân trông gầy hơn hẳn so với lúc nàng ta ở nam cung phủ ..... nàng ta mặc một bộ lam y đơn giản đầu cài chiếc trâm bạc nhỏ vì nàng giờ đây đã không phải phi tử nữa rồi .

Tuy y phục đơn giản là thế nhưng vẫn không thể che đi được vẻ đẹp hoa nhường nguyệt thẹn của nàng .

Ngồi trên chiếc xích đu gỗ tay giơ cao đón lấy những chiếc lá khô nhẹ nhàng rơi xuống .......

- quân nhi ......

Nàng nhướn mắt phượng nhìn hắn miệng hơi cong lên ....

- quảng vương .......

Trường quảng vương quay lại nhìn đám hạ nhân .....

- các ngưoi lui ra ngoài trước .....

Đợi đám ngừoi kia lui ra khỏi nguyệt cần viện nàng mới nhìn hắn rồi xoa nhẹ bụng mình ......

- quảng vương .... chàng đã đọc lá thư ta gửi cho chàng chưa ...

Hắn nheo mày đầy nghi hoặc , lẽ nào là lá thư ở trên bàn thư phòng .

Hắn chưa hề động vào lá thư đó .

- đại chu vừa ổn định lại , chính sự lúc này bận rộn .

Ta lại vô tâm với nàng rồi , mà có chuyện gì sao

Hà Nguyên Quân khẽ nhíu mày ngập ngừng hồi lâu nàng mới nhẹ giọng nói ...

- thiếp ....

Thái y mới đến chẩn mạch cho thiếp .

Thiếp có hỉ mạch rồi , là long chủng của Tô Cảnh ...

Trường quảng Vương ban đầu còn tỏ ra lo lắng , nhưng hắn biết người lo lắng nhất lúc này là nàng , bản thân nàng đang ở trong hoàn cảnh khó khăn nhất , Cuối cùng hắn chỉ mỉm cười trấn an nàng .

- quân nhi của ta sắp được làm mẫu thân rồi sao ...

Chắc bây giờ muội hạnh phúc lắm .......

- phải ....

Tuy Tô cảnh đã bỏ đi nhưng thiếp cũng sẽ cố gắng hết sức bảo vệ hài tử .........giờ thiếp chẳng muốn gì cả chỉ muốn có một cuộc đời bình an bên hài tử ...

- nàng hãy cứ yên tâm ở đây dưỡng thai .....

Hàng ngày trẫm sẽ phái thái y đến bắt mạch bình an cho nàng .....

Nguyên quân nhìn hắn đầy dịu dàng .....

- ngừoi đã tìm được ngọc yên muội muội chưa ......?

Hắn khẽ lắc đầu .......

- ta đã cho lật tung cả kinh thành lên cũng không tìm được bất cứ ngừoi nào trong nam cung gia cả ......

- ngừoi đừng lo lắng .....

Chắc chắn tuấn nghị đang bảo vệ nàng ấy rất tốt mà ......

Ngừoi hãy cẩn trọng long thể .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Đổng ngạc thiên vũ


Tiếng vó ngựa rầm rập vang lên ở khu rừng trúc cách kinh thành hơn 100 dặm ......

Nàng ngồi trên lưng ngựa sau lưng là tay nải và một thanh kiếm tốt mà tuấn nghị đưa nàng ..... :" ca ....

Muội xin lỗi vì không nghe lời huynh .....

Nhưng muội phải làm rõ cái chết của phụ thân ....

Ruốc cuộc lý do mà quảng vương giết phụ thân là gì ....?

Hơn 2 canh giờ sau nàng đã đến cổng nam kinh thành .....:" ta quay về rồi đây ...."

Nàng xuống ngựa , dắt từ từ vào trong kinh thành .......

Xem ra nếu muốn làm rõ việc này nàng chỉ có thể nhờ đổng ngạc thiên trường mà thôi ....

Tuy thế cục trong triều thay đổi nhưng địa vị của đổng ngạc gia vẫn không hề gặp chút trở ngại nào cả .....

Như vậy thì hắn là ngừoi thích hợp nhất nàng lựa chọn .....

- ể .......

Đang mải vừa đi vừa suy nghĩ nàng thấy đổng ngạc thiên trường từ xa đi ngược lại ....

Quái lạ , sao hôm nay thi ảnh lại không đi cùng hắn nhỉ ......

Hắn càng lúc càng lại gần nàng ....

Đột nhiên hắn lướt qua nàng .......

Nàng trợn mắt quay lại túm lấy tay áo hắn .....

Hắn nhanh chóng phòng thủ đẩy nàng ra xa ....

- to gan .... ngưoi làm gì đó ....?

Hắn quát lớn ....

May mà lúc này còn sớm nên ít người qua lại .....

- này họ đổng ngạc kia .....

Ngưoi đang dở trò gì đó còn giả bộ không biết ta .....

Hắn phe phẩy chiến phiến trong tay cười lớn ..... khuôn mặt đắc chí .

- à ......hiểu rồi , có phải nàng nghĩ ta là đổng ngạc thiên trường không ....

Nàng nhìn kĩ lại chút đi .....

Nàng nheo mắt .....

Đúng là có gì đó kì lạ .......

Đổng ngạc thiên trường mỗi lần nàng gặp đều mặc y phục màu trắng còn ngừoi này vận y phục đen ......

Tóc còn chải theo kiểu khác , .....

Nhưng khuôn mặt này ....

- vậy ngươi là ......

- nàng chắc là ngừoi quen của nhị ca ....

Ta là đổng ngạc thiên vũ .....

Ta và huynh ấy là thai song sinh .....

- hèn gì hai người giống nhau ghê ha ....

À ta muốn gặp đổng ngạc thiên trường ngưoi đưa ta đi gặp hắn được không ....

Hắn gãi đầu nhìn nàng ....

- thiên trường ca đã cùng thi ảnh đến tế nam để thăm cửu cửu của ta ....

Đợi huynh ấy về chắc cũng vài tuần nữa ....

" vài tuần .....

Vậy thì lâu quá ...."

Nàng kéo hắn vào một quán trà gần đó ......

- hay nàng đến đổng ngạc phủ ở tạm đi ....

Tuy ở đó không đẹp như hoàng cung nhưng cũng rất dễ chịu .....

- ngưoi từng sống trong cung rồi sao ...?

Hắn mỉm cừoi ăn một miếng bánh ....

- đương nhiên ....

Ta từ khi lên 7 đã bị lão già trương khắc văn nói không hợp với nhị ca nếu trước 20 tuổi để chúng ta ở gần nhau thì ta sẽ không thể sống được quá 20 tuổi .....

Cũng chính vì thế mà phụ thân để xin tiên hoàng ân chuẩn để ta ở trong hoàng cung cho các ma ma nuôi dạy ...

Nếu không phải lần này nhị ca cùng ảnh nhi đến tế nam ta cũng chẳng về phủ trông nom việc làm ăn làm gì ....

Thật phiền phức ...... ta đang có dự định đến Tế Nam du ngoạn .

Nàng hạ giọng nói nhỏ bên tai hắn ....

- nếu huynh đã là ngừoi trong hoàng cung thì giúp ta nhập cung được không , ta cần làm rõ một chuyện .....

Hắn phụt ngụm trà trong miệng ra ....

Ngơ ngác nhìn nàng ....

- nàng nghĩ hoàng cung là đâu mà thích đến là đến , đi là đi ....

Với lại ta cũng không biết được ruốc cuộc nàng vô cung với mục đích gì ....

Ngộ lỡ như nàng là thích khách hành thích hoàng thượng thì đổng ngạc gia cũng không tránh khỏi liên can ..... ta đâu có điên .

Nàng gỡ miếng ngọc bên hông xuống đưa lên trước mặt hắn .....

- ngưoi nhận ra thứ này chứ .....?

Hắm trợn to mắt nhìn rồi cầm miếng ngọc lên .....

- đổng ngạc thiên trường đáng ghét ....

Miếng ngọc phồn thạch này ta năm lần bảy lượt xin huynh ấy huynh ấy không cho , thế mà lại mang đi tặng nữ nhân .....

đúng là ham mê nữ sắc .

- ta là người vô cùng quan trọng đối với đại ca ngài thế nên ngài giúp ta nhập cung đi .....

Hắn chống tay nhìn nàng .....

- này người quan trọng của nhị ca ....

Nàng muốn nhập cung làm phi tử sao ...?

Vậy còn ca ta phải làm sao ...?

Huynh ấy mà biết ta đưa nàng tiến cung huynh ấy giết ta là cái chắc.....

Ta đâu ngốc thế ......

- không phải thế ....

Ta vốn định vào cung làm cung nữ ....

Ta cần gặp một người rất quan trọng trong hoàng cung , nhưng tính đi tính ....

Làm cung nữ sẽ phải ở trong hoàng cung không được ra ngoài ....

Giờ gặp được ngài rồi , ngài thu nhận ta làm nữ tì thân cận đi được không ...?

Hắn xoa đầu .....

- nữ tì ....

Ta đâu thiếu .....

Nhưng mà nàng thì .....

Đồng ý liền haha ....

Nàng xinh đẹp như vậy chủ nhân như ta cũng hãnh diện lắm chứ .....

Haha ....

Nàng nhìn nam nhân trước mắt thật không hiểu nổi :" ruốc cuộc ngoài khuôn mặt kia thì hắn chẳng giống đổng ngạc thiên trường ở điểm nào .....

Tên ngốc này ...

Đồng ý luôn , thậm chí chẳng cần biết tên mình , mình là người ở đâu .....

Đúng là đại ngốc ....."

Hắn đang dùng điểm tâm thì nhướn mắt nhìn nàng ...

- này nữ tì ....

Ta phải gọi nàng là gì đây .....

Nàng ngẫm một hồi

- nhị ca ngài gọi ta là Đường Vũ nhu .....

- vũ nhu ...

Tên hay đó ....

Ta gọi nàng là nhu nhi nha ....haha ....

- tuỳ ngài .....

Nói trước với ngài với thân phận của ta sẽ không hầu hạ ngài như những tì nữ khác đâu .....

Hắn đặt đôi đũa xuống bàn .....

- ta cũng không cần nữ nhân hầu hạ ....

Ta đâu phải nhị ca mà lúc nào cũng có nữ nhân kè kè bên cạnh , Đúng là đồ yếu đuối .

- nữ nhân .....

- phải ....

Thì chính là Ảnh nhi chứ ai .....

Nàng ta từ nhỏ đã chẳng chịu đi chơi cùng ta , lúc nào cũng chạy theo nhị ca cả .....

Haiz ..... ta cảm thấy bản thân khá thú vị mà ...

Nàng cười nhoẻn miệng

- phải rồi , thú vị lắm .

Dùng xong điểm tâm nàng theo hắn ra khỏi quán trà ....

Đường phố lúc này đã đông đúc hơn lúc nãy nhiều , ngừoi qua kẻ lại không ngớt .....

- ngài không hỏi ta lý do muốn vào cung sao .... ?

Hắn quay lại nhìn nàng cười cười ....

- hử .....

Ta không phải là tên lắm chuyện , nếu nàng không muốn nói ta cũng không muốn biết .....

Nàng cúi mặt .....

- ngài thật tốt .....

Hắn cừoi lớn .....

- haha nàng nói đúng ta không những tốt bụng còn rất ưu tú , hèn gì các tiểu thư trong kinh thành chết mê chết mệt ta .....

Nàng đẩy vai hắn ...

- thôi được rồi biết ngài là một tên không biết khiêm tốn là gì ta đã chẳng nói lời tốt với ngài ......

Hắn dừng trước cửa một tiệm y phục lớn ....

Kéo nàng vào bên trong ....

- tiểu mai .........

Nàng mau ra đây .....

Từ phía trong một ả nữ nhân y phục đỏ õng ẹo đi đến nàng ta đặt tay lên eo thiên vũ ....

- ây da tam công tử ....

Ngài đến thăm ta sao ....

Hắn kéo tay nàng ....

- lựa y phục tốt cho nàng ấy ....

- ta không thèm ....

- nàng mặc y phục nam nhân mà muốn nhập cung sao ....

Mau lên đi theo tiểu mai đi ......

Nhược mai xua xua chiến phiến kéo tay nàng ....

- tiểu cô nương ....

Đi theo ta ...

Ta sẽ làm cô nương trở lên thật xinh đẹp ....

- ể ......

Nàng bị nhược mai kéo nhanh vào phía trong điểm trang còn đổng ngạc thiên vũ thì đứng ngoài chọn y phục ......

Hắn cầm một bộ y phục màu trắng nhẹ nhàng được diệt bằng lưu thiên tằm đưa cho một nữ hạ nhân ....

- bộ này ....

- vâng thưa tam công công tử ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nhập cung


Nàng rón rén đi lại phía sau hắn ....

Kéo nhẹ lưng áo hắn ....

- ê ....

Này ....

Hắn giựt mình xoay lại ....

Quả thật hắn choáng ngập trước trước nàng ....

Nàng xinh đẹp trong bộ y phục trắng , mái tóc dài được thắt nhẹ nhàng và một đoá hoa hải đường trắng muốt do nàng đòi cài lên ....

- này ....

Ta chỉ là thị nữ theo hầu , ngài có cần phô trương thế không ....

Hắn xoa đầu nàng ....

- gì mà phô trương chứ .....ta đường đường là tam công tử đổng ngạc gia lại là bạn tốt của hoàng thượng đương nhiên tất cả thuộc về ta phải là thượng hạng ....

Nàng là thị nữ cũng là của ta đương nhiên cũng phải thượng hạng chứ .....

Hồi cung thôi .....

- í .....

Chẳng phải ngài nói phải trông nom đổng ngạc phủ sao ....

Ngài hồi cung rồi thì đổng ngạc phủ tính sao ....

Hắn kéo nàng lên xe ngựa chờ sẵn trước tiệm y phục ....

- ta không cần lúc nào cũng ở đó ...

Công chuyện trong phủ ta đão giao cho lão thống sử lý , chỉ cần vài ngày lại về kiểm tra lại việc làm ăn của phủ là được rồi ....

- à ...

Ra là thế ......

Chiếc xe ngựa lăn bánh đếm thẳng thiên vũ môn .....

Một tên hộ bệ chặn xe ngựa lại .....

Hai tên lính tiến lại vén chiếc rèm lên ....

Họ nhìn nàng chăm chăm ......

Thiên vũ quát lên ....

- nhìn gì mà nhìn chứ .....

Không được nhìn ......

- tham kiến đổng ngạc công tử ......

Vị này là .....

Hắn xua tay .....

- nàng là thị nữ mà nhị ca đã chọn cho ta ....

Có ta đảm bảo .....

- nhưng trước giờ ngài đâu cần ai theo hầu .....

- trước không cần giờ cần ...

Chẳng lẽ bản công tử muốn một người theo hầu thì phải hỏi ý các ngươi à ..... các ngưoi mau tránh ra .....

- tuân mệnh .......

Hai hàng lính tách sang hai bên để xe ngựa chạy qua .......

Qua thiên vũ môn nàng và hắn cùng xuống xe .......

- này ....

Thiên vũ ...

Ngài trướcc giờ không có ai theo hầu hạ sao .... ?

- ừ ......

Nàng là ngừoi đầu tiên ngoài thẩm ma ma ta đấy vinh hạnh chưa ....

Ha ha ha ......

Nàng vừa đi vừa ngước mắt nhìn khuôn mặt hắn ....... :" tên hay cừoi này thì ra là một ngừoi cô đơn ....

Hắn từ nhỏ đã chẳng được ở gần phụ mẫu ....

Sống trong hoàng cung cô dộc lạnh lẽo này suốt mười mấy năm ....

"

- way .....nàng làm gì mà cứ nhìn ta chăm chăm thế ....

Bị nhan sắc của ta hút hồn à .......

Ha ha ha xin lỗi nàng , ta cũng thích nàng lắm nhưng tiếc là ta không thể giành với nhị ca được ...

Haha

Nàng tặc lưỡi ....

- tự ...

Cao...

Tự ...

Đại .....

Mặt ngài bị dơ kìa , lo mà lau đi , ở đó mà nhan sắc ...

Hứ ......

Nàng đi vượt lên hắn ....

Hắn vội sờ tay lên mặt rồi chạy theo ...

- này ...

Nhu nhi ....

Nàng phải nói cho ta biết dơ chỗ nào để ta còn chùi đi chứ .....

- không nói ngài làm gì được ta ....

Hứ ....

Nàng và hắn đến một nơi phía bắc hoàng cung có tên gọi tương bích quán .......

Nơi mày rộng lớn , nhìn sơ qua cũng thấy rộng gấp đôi lầu ẩn tích của nàng .....

Xung quanh được bày trí rất gần gũi với thiên nhiên ...

Những cây trúc xanh rì được trồng thẳng táp dọc hành lang gỗ dài vài chuc thước .... , phía trong chính cung được trưng bày biết bao kì trân dị bảo , toàn là đồ quý cả ......

Hắn ngồi xuống ghế rót tách trà đưa cho nàng kéo nàng ngồi xuống luôn ....

- ở đây vốn không có nô tì và thái giám thường xuyên ra vô nàng hãy tự nhiên như ở nhà .......

- đúng là kì lạ ......

Trong hoàng cung này ngoài lãnh cung ra còn nơi vắng vẻ không bóng kẻ hầu ngừoi hạ như ở đây sao ......

Hắn uống ngụm trà nhướn mắt nhìn nàng ...

- đều bị ta đuổi đi cả rồi ....

Ta thích yên tĩnh vẽ tranh , bọn họ thì cứ chạy ra chạy vào làm ta rất bực .....

Với lại ta có phải đứa trẻ đâu mà cần ngừoi chăm sóc .....

Nàng tuyệt đối đừng làm phiền ta lúc vẽ tranh đấy .......

Hắn đang nói giọng trầm thì đột nhiên đổi giọng ......

- còn những lúc khác .....

Cứ tự nhiên ha ha ha .....

Nàng ngơ mặt nhìn nam nhân trước mắt ......"

TTên này ....

Đúng là đầu óc không bình thường ....

Thôi kệ mình vô đây không phải vì hắn , nhanh chóng hành động rồi rời khỏi đây thôi ..."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nhạc phi


Trường quảng vương ngồi trong chính điện hắn ném mạnh tấu chương xuống bàn ......

- hoàng thượng có chuyện gì vậy ạ .....

- lão già liễu tứ quân đáng ghét ...

Hắn ỉ là đại thừa tướng rồi tự tung tự tác không coi trẫm ra gì ....

Phong đại nhân đã theo phò tá phụ vương từ lúc mới lên ngôi , chẳng qua dâng sớ đề nghị tuyển chọn hậu cung mà lão dám đày cả phong gia đến biên ải xa xôi ......

Ruốc cuộc trong mắt hắn còn vị hoàng đế này không ....

Ở bên ngoài có tiếng công công báo vào ....

- hoàng thượng quân tiểu thư cầu kiến ....

" két ...."

Hà nguyên quân bước vào , nàng vận bạch y trên tay bưng chung đồ bổ ....

- tham kiến hoàng thượng ......

Hắn đứng dậy đỡ nàng ngồi xuống bàn .....

- quân nhi ....

Nàng sao không ở tẩm điện nghỉ ngơi , thân thể nàng không khoẻ nhỡ nhiễm phong hàn thì sao ...

Nàng không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho l hài tử chứ ....

Trẫm đưa nàng về nguyệt cần viện ......

Hắn đưa chung đồ bổ cho hạ nhân rồi đỡ nàng ra ngoài .......

Đi đến giữa hoa viên họ đụng mặt liễu tứ quân đang ngồi uống trà cùng liễu ngược sương và đại ca nàng ta ....

Họ đứng dậy hành lễ ...

- tham kiến hoàng thượng .....

Liễu tứ quân lại gần nguyên quân và hắn .....

- hà nguyên quân .....

Sao nhà ngưoi lại ở đây .....

Đáng ra ngưoi phải tuẫn táng rồi chứ ....

Còn ngang nhiên mê hoặc hoàng thượng .....

Ngừoi đâu bắt ả lại cho ta ....

Đám quân lính của lão vừa xông lên thì đã bị thị vệ chặn lại ....

- đại thừa tướng ....

Ngài đừng vô lý như thế ngừoi là do ta giữ lại , nàng sống hay chết là quyền của trẫm .....

Liễu nhược sương cũng nhẹ bước đến ...

Nàng ta nâng tay nguyên quân nhìn vào khuôn mặt nàng ....

- ây da quân tỉ tỉ ....

Bản cung cũng rất quý tỉ .....

Tiếc là ....

Tiếc là tỉ tỉ là phi tử của phế chủ ....

Lưu lại hoàng cung là trái với quy tắc thế nên mong tỉ tự trọng ....

Nàng ta mạnh đẩy tay nguyên quân kiến nàng xén ngã , may là quảng vương đỡ được nàng .....

Hắn lớn tiếng ...

- liễu ngược sương ...

Nàng đừng có quá đáng ở đây , bản thân nàng chỉ là một phi tử , nàng đừng ỉ vào Liễu gia mà đến trẫm nàng cũng không xem ra gì....

- hoàng thượng ....

Ta thấy sương nhi không có gì quá đáng cả ...

Đấy là qui định chung ...

Phàm là phi tử của phế chủ chỉ có con đường là tuẫn táng ...

Nếu hoàng thượng ngừoi đường đường đứng đầu 1 nước không tuân theo di huấn tổ tiên để lại thì thử hỏi còn ai phục hoàng thượng ....

Ngừoi đâu giải ả ta đi .....

Quảng vương nắm lấy bàn tay nhỏ của nguyên quân giơ lên cao ....

- không được đụng vào nàng ấy ...

Đang ấy đang mang trong mình giọt máu của trẫm ....

Đụng vào nàng ấy cũng chính là đụng vào long duệ hoàng tôn .

Tất cả ngừoi có mặt ở đó đèu hơi ngớ ngừoi ...

Nhược sương lớn tiếng ....

- không ....

Chuyện này là không thể ....

Phụ thân ...

Chắc chắn là ả nữ nhân này mê hoặc chàng ấy .....

Ả ta không thể mang long chủng được ....

Liễu tứ quân lão ta khá bình tĩnh ngoài sức tượng tượng của hắn .....

- thật vậy sao hoàng thượng .....

- nếu không tin ngài có thể mời thái y đến kiểm chứng .......

Lão hơi cúi mặt nhưng rồi lại ngửa cổ đầy kiêu ngạo ...

- vậy hoàng thượng ngừoi định xử lý chuyện này ra sao ....?

Dù gì ả ta cũng đã là phế phi của phế chủ vậy nên người hãy làm sao cho hợp lý .

Hắn quay sang nhìn khuôn mặt đầy bất ngờ của nguyên quân rồi liếc nhìn mọi ngừoi xung quanh ....

- hà nguyên quân .....

Tính tình ôn nhu , nhã nhặn , nhân hậu và tài đức đủ cả ....

Lại mang trong mình long thai ...

Ban cho chữ nhạc .....

Phong hiệu phi ......

Giờ thìn ngày mai tiến hành lễ sắc phong .....

Mọi ngừoi trong hoa viên quỳ rụp xuống trừ ba cha con liễu gia ....

" thỉnh an nhạc phi nương nương ......"

...............

" choang ....

Bốp ...bốp ..."

Một dàn những âm thanh đồ vật vỡ liên tiếp nhau .....

Lương nhi chạy lại ngăn cản chủ nhân của nàng ....

- tiểu thư người hãy bình tĩnh lão gia và đại công tử sẽ giải quyết chuyện này giúp người mà ....

Chắc chắn lão gia sẽ không để ả hồ ly hà nguyên quân được yên đâu ....

Ngừoi bảo trọng phượng thể .....

Nàng quát lớn ....

đôi mắt đỏ ngầu , lệ đã rưng rưng trào tuôn khỏi mắt

- phượng thể gì chứ ....

Ta cũng đâu phải hoàng hậu .....

Hoàng thượng lấy lý do ta cho ngừoi xử chết lão nam cung tướng quân nên chỉ ban ta tước phi ....

Thế mà bây giờ lại phong tiện nhân hà nguyên quân làm nhạc phi , ngang vai ngang vế với bản cung ....

Hoàng thượng coi ta là gì chứ ....

- tiểu thư ....

Ngừoi hãy suy nghĩ xem quyền quản lý lục cung vẫn nằm trong tay ngừoi mà ....

Chúng ta sẽ từ từ hành hạ nàng ta ......

Nàng ta vốn đâu xứng làm phi ....

- đúng vậy ...

Không được để ả ta yên ....

Lần này phụ thân dễ dàng bỏ qua cho ả nhưng bản cung thì không thể bỏ qua được ...

Hà nguyên quân ngưoi đợi đó cho ta .....

Có ngưoi thì không có ta , có ta không có ngưoi ...

Sáng sớm hôm sau nguyệt cần viện ngừoi ra kẻ vào tấp nấp ....

Lễ vật nườm nượp được đưa đến ....lễ vật đa phần là muốn nịnh bợ nàng vì nghĩ nàng đang mang long chủng có thể làm hoàng hậu .....

Một vài nha đầu đứng kiểm kê và ghi chép số lễ vật được dâng lên ....

- nương nương ....

Người thật có phúc khí ....

Không những mang long chủng lại còn được nhận những lễ vật vô cùng trân quý .....

Nàng đặt chiếc áo nhỏ đang thêu dở xuống nhìn đống lễ vật trước mắt cao như ngọn núi ....

- đổi tất cả thành ngân lượng đưa đi cứu tế , bản cung không cần dùng đến ....

- nhưng ...

Nương nương làm vậy hình như là hơi coi thường thành ý của của các đại nhân trong triều .....

Nàng khoác thêm chiếc áo bông đẩy cửa bước ra ngoài ...

- ta nói sao thì các ngưoi nghe vậy đi ...

Ta cũng không có ý định kết giao với họ và tham dự triều chính ......

Ta ra ngoài dạo ....

Các ngưoi không được đi theo ....

- nương nương ....

Nguyên quân bước bước dài trong ngự hoa viên vắng vẻ ....

Tay nhẹ đặt lên bụng ....

- hài tử ....

Không biết phụ hoàng con đang ở nơi nào .....

Không biế chàng có được ăn uống đầy đủ không ....

Mẫu thân thật sự rất lo cho phụ hoàng .....

Đi một hồi nàng đã không rõ ruốc cuộc mình đang ở nơi nào .....

" ha ha ha ....

Ngài thật ngốc ....

Đúng là đồ ngốc ....."

Một tiếng nói thật quen tai ...

Nhưng nàng không nhớ đã nghe thấy ở đâu ....

Qua tán dương liễu nàng bắt gặp thân ảnh nhỏ nhắn toàn thân bạch y xoay lưng về phía nàng ....

Nàng không biết nàng ta là ai cả ....

Còn nam nhân đứng cạnh nàng ta ....

Đổng ngạc thiên vũ ...

Rất lâu rồi nàng chưa gặp hắn .....

Nàng nhẹ vén tán dương liễu tiến lại .....

- đổng ngạc tam công tử hảo ......

Chợt nghe thấy có tiếng nói cả ngọc yên và thiên vũ cùng xoay lại nhìn nguyên quân ......

Nguyên quân nhìn nàng ....

- lâu rồi không gặp huynh khoẻ chứ .....

Còn vị tiểu cô nương đây là .....

May mà lúc nãy có linh cảm chẳng lành nàng đã dùng một chiếc mạng che mặt nên nguyên quân không nhận ra nàng .....

- ta rất ổn .....

À ....

Nàng ấy là đường vũ nhu ngừoi mà nhị ca đặc biệt đưa đếm chăm sóc ta ...

Phải không nhu nhi ....
 
Back
Top Bottom