Cập nhật mới

Khác [ xuyên không ] mỹ nhân vô lễ

[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Bùa ngải


Nguyên quân về đến nguyệt cần viện ....

Nàng vô cùng phẫn nộ ......

Khuôn mặt biến sắc ......

Nàng ngồi xuống bàn rót một tách trà ......

" nam cung ngọc yên ......

Ngươi muốn đấu với ta .....

Được ....

Ta chưa gây sự với ngươi , ngươi lại tự dẫn xác đến trước mặt ta .....

Hôm nay ngươi làm ta mất mặt bao nhiêu thì hãy cứ đợi đấy bản cung sẽ trả lại gấp bội ..........

Nhũ mẫu bế hài tử của nàng ta chạy vào ........

Khuôn mặt lo lắng ....

- ....

Nương nương ....

Tiểu điện hạ ......

Không biết bị sao mà người sốt vô cùng cao ......

Nô tì đã uống thuốc thái y viện sắc rồi để tiểu điện hạ uống sữa của nô tì ....

Nhưng tiểu điện hạ không hề giảm sốt .....

Phải làm sao đây nương nương .......

Nàng ôm đứa bé vào lòng .....

Ban đầu khuôn mặt còn có chút chua xót ....

Nhưng bỗng nhiên khuôn mặt trở nên lạnh băng ....

- ....

Ông trời giúp ta rồi .....

Để ta xem lầm này nam cung ngọc yên sẽ phải làm sao .....

Hoàng thượng không ở trong hoàng cung ...

Đây là thời cơ tốt nhất để loại bỏ ả ta .....

Tranh nhi khó hiểu nhìn nàng ......

- nương nương .......

Tiểu điệm hạ sốt cao như thế .....

Người còn không mau truyền thái y tiểu điện hạ sẽ không xong mất ...

Nguyên quân nhẹ nhìn đứa trẻ ....

Khẽ nhíu mày ....

-....

Đã là long duệ của hoàng thượng thì không được yếu đuối như thế ......

Tranh nhi khẽ nói nhỏ .....

- .....

Nương nương .....

Người cũng biết tiểu điện hạ không phải hài tử của hoàng thượng mà ........

Nàng cười ....

- .....

Những lời ấy mà ngươi cũng nói được sao ......

Nó chính là hài tử của chàng ....

Hơn nữa tương lai sẽ là thái tử ...........

Ánh mắt nàng di chuyển sang nhũ mẫu .......

Khẽ cúi đầu

- ....

Khang hoà ....

Người đã chăm sóc ta từ lúc ta nhập cung .....

Chuyện này người hãy xem như không biết gì .......

Trên khuôn mặt già của nhũ mẫu là sự lo lắng ......

- ....

Nương nương .....

Khang hoà ta tuyệt đối trung thành với người ....

Đương nhiên ta sẽ không làm tổn hại đến người ....

Có điều nô tì đã che sóc tiểu điện hạ từ khi mới chào đời .....

Để điện hạ như vầy ta không nỡ .........

Xin nương nương nghĩ kĩ ....

Nàng ôm đứa trẻ môi hôn lên trán nóng hổi của nó .....

- ....

Hài tử .....

Con chỉ cần cho mẫu thân một ngày để sắp xếp mọi chuyện thôi .....

Mẫu thân sẽ lập tức truyền thái y cho con ......

Nàng giao đứa bé cho nhũ mẫu .....

- chăm sóc tiểu điện hạ cho tốt ........

.....................

Sáng sớm khi trời còn chưa sáng rõ mặt trời nguyên quân khuôn mặt nhợt nhạt , toàn thân y phục trắng ...

Tóc chỉ cột một dây vải trắng .....

Trên tay ôm hài tử của mình nàng khóc xưng cả mắt quì trước điện thôi thái phi ......

Một nữ tì chạy vào trong điện ....

Khi này thôi thái phi mới vừa tỉnh dậy ......

- thái phi nương nương .....

Không biết có chuyện gì mà nhạc phi đã quì ở đây

Rất lâu rồi .........

Còn mặc bạch y , tay bế tiểu điện hạ .....

Ngoài kia lạnh như vậy nô tì sợ .......

Thay xiêm y chải lại tóc thôi thái phi choàng áo lông bước ra ngoài ........

Giữa không gian trắng xoá là thân ảnh nhỏ bé của nguyên quân .....

- quân nhi ........

Có gì thì con mau vào điện nói .........

Hà tất phải tự dày vò mình , con không nghĩ đến mình cũng phải nghĩ đến hài tử của mình và hoàng thượng chứ ......

Nguyên quân khóc lóc ....

- ......

Thái phi nương nương ....

Xin người hãy cứu hài tử của con ........

Thôi thái phi liếc nhìn tranh nhi .....

- tranh tranh .....

Chủ tử ngươi nói chuyện không rõ ràng .....

Ngươi nói xem .......

Tranh nhi cúi người .....

- hồi thái phi .......

Tiểu điện hạ đã bắt đầu phát sốt từ 2 ngày trước .....

Đã truyền thái y nhưng vẫn không thể hạ sốt ......

Nương nương đến thượng phong trì nhờ thái thượng tử xem cho tiểu điện hạ thì người nói .....

Âm khí trên người điện hạ rất nặng , chắc rằng có người giở trò bùa ngải ám hại .....

Xin Thái phi nương nương minh xét .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ngậm máu phun người


Thôi thái phi trước nay vô cùng căm ghét chuyện bùa ngải .....

25 năm trước khi thôi thái phi , lúc ấy còn là từ tần mang long thai lần đầu tiên ...

Bà rất được tiên hoàng sủng ái .....

Vào mùa xuân năm ấy tiếng kêu là vang ra từ điện bắc thuần .....

Tin dữ đồn khắp hoàng cung ...."

Từ tần nương nương truỵ thai rồi ....."

Đứa bé đã thành hình được thái y lấy ra .......: " nương nương .....

Là tiểu hoàng tử .....

" bà đau đớn nhìn hài tử của mình , nó chỉ lớn hơn bàn tay một chút ......

Thôi thái phi thân thể vốn rất tốt , đột nhiên lại sinh ra thai chết khiến tiên hoàng tức giận cho người làm rõ chuyện này .....

Sự thật đã được tìm ra ......

Ở trong vườn điện bắc thuần tìm được một hình nhân vải , bên trên có ghi sinh thần bát tự của thôi thái phi và rất nhiều kim châm .......

Nhìn thấy hình nộm bà đã ngất đi ........

Sự thật được phơi bày , người nộm vải là do tiêu kính phi vì ghen tức vì bà được hoàng đế ân sủng đã giở trò ếm bùa ......

Nàng ta lập tức bị bắt giam vào lãnh cung , ban cho dải lụa trắng tự kết liễu ....

Tuy sự việc đã qua nhưng tâm tình của người làm mẫu thân thì đấy là một nỗi hận không thể quên .....

Thôi thái phi giận dữ .....

- hà nguyên quân ......

Con nói sao ....

Trong hoàng cung này có kẻ ếm bùa hài tử của con sao .........

Nguyên quân dập đầu ....

- mong thôi thái phi làm chủ cho thần thiếp ......

Xin người hãy cứu hài tử của hoàng thượng ........

Thôi thái phi liếc mắt nhìn ma ma kế bên ......

- ....

Truyền lệnh ta xuống .....

Lục soát khắp hoàng cung ....

Một ngóc ngách cũng không được chừa .......

Mau chóng tìm ra cho ta ....

Ruốc cuộc ở trong tầm mắt của ai gia , là kẻ nào cả gan có ý ám hại tôn nhi của ta .....

- tuân lệnh thái phi ......

............................

Nàng mệt mỏi ngồi dậy ......

Cả người nàng rất mệt , cả tuần nay đều như thế .......

Tú tâm chạy vào khấu đầu ......

- nương mương người mau thay xiêm y đi ạ ....

Thôi thái phi và nhạc phi nương nương đã đến rồi ạ ......

Nàng ngồi trên giường cười nhẹ .....

- .....

Hôm nay đến chỗ ta rồi sao .....

Ruốc cuộc họ đang muốn tìm gì vậy nhỉ ??????

Tú tâm chỉ khẽ lắc đầu .....

- tâm nhi không biết ........

Nàng thay xiêm y bước ra ngoài điện , nàng khấu đầu hành lễ .....

- thôi thái phi vạn phúc , nhạc phi tỉ tỉ hảo .......

Thôi thái phi nhìn ma ma ....

- bên các cung kia ta đều xét qua chỉ còn chỗ ở của đổng phi con là chưa xét .....

Mạo phạm rồi ......

Nguyên quân nhìn đám thị nữ ....

- người đâu ....

Mau giúp các ma ma xét cung .....

Chúng ta còn phải đi nơi khác nữa ....

Các thị nữ đảo qua đảo lại như chong chóng .....

" nương nương nô tì tìn thấy rồi ......"

Thôi thái phi liếc nhìn nàng rồi vội đi vào trong tẩm điện của nàng , còn nàng vẫn ngơ ngác chưa hiểu .........

Tranh nhi cầm trên tay một hình nhân vải nhỏ ......

Chạy đến gần thôi thái phi .....

- thái phi .......

Nô tì đã tìm thấy thứ yêu tà mà thái thượng quân đại nhân nói ....

Chắc bệnh của tiểu điện hạ là do vật này gây ra .....

Nguyên quân giựt lấy hình nhân vải tay sờ lên dòng sinh thần bát tự trên người vải ......

Một dòng nước mắt lăn dài trên má nàng ......

" bốp ...."

Nguyên quân tát mạnh vào mặt nàng ........

- đổng phi muội muội .....

Ta trước nay không thù không oán với muội ....

Muội đã được hoàng thượng sủng ái như thế sớm muộn gì cũng hoài long thai ......

Sao lại còn ra tay với hài từ của ta .........

Nguyên quân xin thái phi minh xét , trả lại công bằng cho thần thiếp ......

Thôi thái phi ánh mắt giận dữ nhìn nàng ......

- đổng phi ....

Ngưoi được hoàng thượng sủng ái đến thế , ai gia còn tưởng ngươi là một đứa trẻ hiểu chuyện ....

Không ngờ lòng dạ lại độc ác như thế .....

Nàng trợn trừng mắt .......

- ....

Không phải thần thiếp .....

Là vu khống ......

Hoang đường .....

Thần thiếp không có lý do nào để hại nàng ta cả .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Giữ chân


Toàn bộ hạ nhân trong thanh hoà cung đều bị bắt giam vào thiên lao dùng hình tra khảo .......

Còn nàng được đích thân thôi thái phi đưa đến điện hoàng hậu ....

Dĩ nhiên nghe được tin này người có quyền quản lý như liễu nhược sương cũng không thể vắng mặt .......

Hoàng thượng không có ở trong cung , nay lại xảy ra chuyện người nắm giữ phụng ấn như hoàng hậu đương nhiên sẽ trở thành chủ toạ ....

Dù nghê thường muốn tránh cũng không tránh nổi .......

....................

- phu quân ..........

Giữa làn khói trầm nghi ngút thân ảnh của một nam nhân cao lớn hiện lên hắn buộc dải lụa lam lên mái tóc đen nhánh ...

Giọng nói trầm ổn khác xa với a đầu kia ...

- .....

Tiểu liên .....

Ta đã nhắc nhở nàng không biết bao nhiêu lần ....

Đi đứng thì cứ từ ......

Chạy như kia té thì sao ......

Hắn nhìn đôi chân nhỏ của nàng ....

Nàng vội kéo gấu váy che đi ......

Hắn tặc lưỡi .....

- ......

Giày còn không kịp mang .....

Nàng lại dùng kinh công đến đây sao .....

Nói ta nghe ...

Có chuyện gì mà phu nhân nhà ta lại gấp vậy .......

Tiểu liên khuôn mặt nghiêm nghị nhìn hắn .......

- .....

Phu quân .....

Thiếp nghe nội gián trong cung truyền đến nói có người dùng nhân vải ám hại tiểu thư .....

Thiếp xin chàng hãy để thiếp nhập cung .....

Thiếp phải bảo vệ tiểu thư .......

Lư lạc đôi mắt giãn ra ......

- .....

Nội gián .....

Nàng dám cài nội giám vào hoàng cung ......

Nàng bẽn lẽn ....

- không giấu gì chàng , thiếp từ bé đã theo hầu tiểu thư ....

Gả cho chàng rồi thiếp chẳng thể chăm sóc bảo vệ tiểu thư ....

Thiếp thấy rất áy náy lên đã âm thầm đưa người mình vào thanh hoà cung .........

Chàng hỏi nhiều quá mau đưa thiếp vào cung đi ....

Lư lạc sai người chuẩn chuẩn bị xe ngựa nhập cung , tiểu liên vội về phòng thay thượng y 8 lớp vì nàng thân phận là phúc tấn không thể mặc đồ qua loa .............

Xe ngựa chưa ra khỏi cửa phủ đã bị quân lính chặn lại ....

Lư lạc lớn tiếng ....tay vén tấm rèm

- to gan ......

Bản công tử bên trong , ai dám làm càn .........

Một nam nhân mặc áo chùng gấm đen đi từ phía sau lên ......

- đại ca ........

Nam nhân áo đen ấy là đồng thái lăng đại công tử đồng gia ...........

- ....

Tam đệ ......

Đệ muốn nhập cung sao .........

- đúng vậy huynh mau tránh ra ........

Thái lăng phe phẩy chiến phiến ........

- ....

Nhập cung ......

Không thể được .........

Tiểu liên ghé sát đầu lư lạc .....

Mắt căm căm nhìn thái lăng .....

- .....

Tại sao ta và phu quân không thể nhập cung .......

Hắn nhíu mày ......

- .....

Ta biết hai người nhập cung vì chuyện của đổng phi hai hôm trước .......

Càng biết rõ em dâu là nghĩa muội của đổng phi .......

Nhưng chính vì mối quan hệ giữa em dâu và đổng phi mà ta không thể để hai người nhập cung .........

Lư lạc đệ nghĩ mà xem ....

Chuyện bùa ngải vốn được xem là điều cấm kị trong cung .....

Nếu chẳng may đồng gia chúng ta bị cuốn vào thì chẳng hay ho gì .........

Phụ thân là thúc thúc của hoàng thượng .....

Nếu kẻ ác mà đồn đồng gia có liên quan đến hình nhân vải kia có ý tạo phản chẳng phải đồng gia ta sẽ trở thành tội nhân thiên cổ sao .......

Trường quảng vương đa nghi như thế hắn sẽ bỏ qua cho chúng ta sao ......?

Xin lỗi..... nhưng một bước hai người cũng không thể ra khỏi đồng phủ .......

....................

ĐỔNG NGẠC PHỦ ......

Thiên trường đang vẽ tranh ngoài hoa viên một nô tài đi đến nói vào tai hắn ......

- .....

Phò mã .....

Đồng phủ gửi đến một mật hàm .............

Hắn mở bức thư ra đọc , nét chữ trong thư rất đẹp nhưng nhìn không ngay ngắn có lẽ là viết vội .....

" .......

Vạn sự nguy biến .....

Nay có việc hệ trọng , tiểu liên bức quá mới phải viết cho đổng ngạc nhị công tử một bức mật thư ........

Chuyện trong nội cung đã bị bưng bít ....

Tiểu thư nhà ta bị hàm oan đã bị nhốt vào lãnh cung đợi ngày xét xử .......

Xin công tử nhập cung tìm ra sự thật giải oan cho tiểu thư .....

Ta thân là tam thiếu phu nhân đồng gia nhưng lại bị giữ chân không thể ra ngoài nên mới to gan nhờ thân tín lén lút đưa mật hàm đến cho người .....

Xin công tử cứu giúp ...."

Hắn vò nát bức thư trên tay đôi mắt giận dữ gằn lên những tia máu

- được lắm .....

Là kẻ nào đã để cho nhu nhi phải chịu oan khuất ta sẽ giết kẻ đó ....

- công tử ngừoi trong hoàng cung cgungs ta không thể đụng đến .......

Hắn bước những bước lớn về phía chuồng ngựa .....

- .....

A huy .....

Vào cung lập tức đi tìm cao quốc .....

Giết hắn đi ........

- ....

Sao cơ ạ ....

Giết a quốc .....

- đúng vậy .....

Ta đưa hắn vào cung để bảo vệ nàng , nàng xảy ra chuyện thì lập tức báo cho ta biết thế mà lại báo nàng bình an vô sự ...........

Người như hắn giữ lại chắc chắn là một mầm hoạ .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Lãnh cung


Lãnh cung lạnh đến rợn người , nơi đây những thân cây trơ trọi , xác xơ .....

Không gian thật ảm đạm .....

Đến độ đáng sợ .........

Bầu trời giữa mùa đông không có đến một tia nắng ..........

Nàng không biết nữa ....

Không biết đã có bao nhiêu người bỏ mạng ở đây ......

Về chuyện bùa ngải đáng ra nàng bị định tội phải chết , nhưng nghê thường vốn nhân hậu ....

Dù một bên là liễu nhược sương ra sức thêm dầu vào lửa , một bên là hà nguyênt quân ra sức khóc than ............

Nhưng nghê thường mặc họ .....

Nàng ta vốn định cấm túc nàng trong thanh hoà cung giáng xuống làm mỹ nhân nhưng phải nể mặt thôi thái phi hạ phụng chỉ giam nàng vào lãnh cung ..........

Tước bỏ ngôi phi của nàng ...........

Trong căn phòng tối nàng có thể ngửi thấy được mùi ẩm ướt của gỗ .......

Chiếc giường nơi góc phòng cứng ngắc , lạnh băng .......

Nơi này là lãnh cung , vốn không có than để sưởi ấm .......

Ngồi lên giường nàng co chân kéo gấu váy che đi bàn chân nhỏ , cằm nhẹ nhàng dựa vào hai đầu gối ...

- quảng vương bao giờ chàng mới về .............

Cạch ........

Cửa gỗ mở sang hai bên , nàng vội nhìn ......

Một nữ nhân bước vào ......

Mặc y phục lộng lẫy choàng áo lông chồn dày ấm áp ......

Đôi mắt nàng nhíu lại ..........

- ......ngươi đến đây làm gì ......

Nữ nhân kia dùng tay che miệng cười .......

- bản cung đến đây đương nhiên là để xem cái bộ dạng thảm hại bấy giờ của ngươi rồi .......

Nàng cười khẩy ..........

- chuyện hình nhân vải là do ngươi gây ra ,.........

Nhược sương dùng tay hất nhẹ hàm nàng ........

- phải thì đã sao .....

Không phải thì đã sao ......

Nhưng chuyện này thực sự làm bản cung rất vui , ......

Hoá ra ngưoi lại làm cho ngừoi muốn nhổ thảo trừ căn như vậy ha ha ha .....

Nàng xoay mặt đi giọng nói kinh thường ......

- .......

Tiểu nhân đắc trí ........

Nhược sương tay hất cằm nàng .......

- ........

" tiểu nhân ...."

Hay cho câu tiểu nhân đắc trí ..........

Vừa dứt lời nhược sương giáng xuống mặt nàng một bạt tai ..........

- ........

Ngươi nghĩ bản thân mình là ai lại dám dùng những lời đó để nói bản cung ..........

Nàng ánh mắt oán hận , răng cắn chặt lấy môi đến mức bật máu ........

Nhược sương nhếch mép phủi tay rồi rời đi ...........

................

Thiên trường đã vào cung nghe tin nàng bị nhốt ở lãnh cung thì vội chạy đến đó ........

Hắn lạnh lùng nhìn nhìn những tên thị vệ .........

- ......

Tránh đường .........

Một tên thị vệ chắp tay cúi đầu .....

- ...

Phò mã ........

Người không thể vào .......

- vậy các người đừng trách ta không khách khí ......

Hắn vừa định ra đòn thì một giọng nói ngăn hắn lại .......

- phò mã .......

Xin người hãy dừng tay

Hắn hạ tay quay sang nhìn người vừa nói .......

Hắn cúi nhẹ đầu .....

- hoàng hậu nương nương cát tường ...

Nghê thường tiến lại .......

- ......

Ta có chuyện muốn nói .....

Người có thể cùng ta đến đình mát phía trước không ......?

Thiên trường đi theo nghê thường đến đình mát phía trước ngồi xuống một bàn đá tròn ......

Nghê thường cho hạ nhân lui xuống , giọng nàng trầm ổn ........

- .....

Ta biết đổng phi là muội muội của phò mã .......

Ta cũng không rõ thâm tình giữa phò mã và nàng ta sâu bao nhiêu ......

Nhưng ở trong hoàng cung này nếu phò mã tự ý làm càn , ra tay đánh người , xông vào lãnh cung như thế thì người hãy thử nghĩ xem sẽ gây ra bao nhiêu tai hoạ .....

Bản cung mong phò mã có thể suy nghĩ kĩ trước khi hành động .......

Thiên trường nét mặt lo lắng ........

- muội muội ta đã bị giam trong lãnh cung ,.....

Vậy ý của nương nương ta phải giương mắt lên xem muội muội mình phải chịu dày vò trong lãnh cung sao .......

Nghê thường nhìn hắn dịu dàng nói .....

- .......

Tại sao ngài không nghĩ cách truyền tin tức cho hoàng thượng để người sớm hồi cung , khi đó chẳng phải sẽ không ai dám làm hại đổng phi sao .....

Thiên trường ngẫm nghĩ , cuối cùng cũng dứt khoát ....

- vậy xin nương nương giúp ta toại nguyện , để ta chuyển đến hàn gia thư để ta có thể canh chừng muội ấy ........

Nghê thương khẽ gật đầu .....

- .....

Ta sẽ cho người sắp xếp ......

Có điều .....

Xin phò mã hãy nhớ thân phận của mình
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Giúp ta bảo vệ đứa con này


Giữa đêm khuya thanh vắng , tĩnh mịch ....

Trăng đã lên cao , nàng không tài nào chợp mắt được ........

Một âm thanh tuyệt diệu truyền đến tai nàng ......

Một khúc nhạc nhẹ nhàng , trầm ổn ........

Tuy trong người đang rất mệt nhưng nàng cũng xỏ giày đi ra khỏi phòng đứng bên bức tường cao nàng nhẩm thầm .....

- đã trễ và còn lạnh đến vậy mà vẫn có ngừoi thổi tiêu sao .........?

Nàng chợt nhớ ra khúc nhạc này rất quen .......

Phải rồi là vào cái ngày nàng nàng nhốt mình trong phòng vì cái chết của nam cung tuấn nghị ......

Cũng vào cái đêm mùa đông tuyết rơi dày đặc năm ngoái ...........

Nàng nói vọng ra ngoài giọng yếu ớt

- ......

Là ngài sao thiên trường .......

Tiếng tiêu đã ngừng ...

Không có tiếng trả lời .....

Nàng hỏi lại một lần nữa ......

- ......

Thật sự là ngài sao ......?

Hắn khẽ gật đầu lòng đầy chua xót ..........

Giọng nói vẫn trầm ổn .....

- .....

Ở trong đó nàng ổn chứ nhu nhi..........

Ta ....

Rất lo cho nàng ......

Nàng đảo mắt xung quanh ........

- .....

Ở nơi đây đúng là không tốt như đổng ngạc phủ nhưng ta ổn .....

Ngài yên tâm ta sẽ tự bảo trọng thân thể ...........

Hắn đặt tay lên bức tường lạnh tanh mặt hơi cúi ........

- ......

Nàng bị hãm hại ....

Bị đày vào lãnh cung ......

Nàng bảo ta phải yên tâm thế nào đây ......

Nàng tựa lưng vào thành tường nhìn lên trời ........

- .......

Thiên trường ....

Đừng quên ngài là nam nhân đã thành gia lập thất ......

Ta lại là phi tử của hoàng thượng ...

Tâm tư của ngài không nên đặt chỗ ta quá nhiều .......

Hắn đấm tay vào thành tường .....

Một dòng máu nóng chảy ra nhuốm đỏ nơi nó chảy tới ..........

Nàng cau mày .....

- .....

Đổng ngạc thiên trường ngài làm gì vậy ....

Ngài điên rồi sao ....?????

Vừa dứt lời hắn dùng kinh công bay vào trong lãnh cung ......

Tay hắn vẫn chảy máu rất nhiều ......

Hắn nhíu mày nhìn nàng ánh mắt hừng hực tia lửa .......

Nàng đứng đó trố mắt nhìn hắn .....

- ....

Ngài .....

Chưa để nàng nói hết câu hắn dồn nàng vào góc tường gương mặt sát với mặt nàng ......

Tay hắn dù bị thương nhưng vẫn đủ sức để giữ nàng chặt không cho nàng vẫy vùng .......

Nàng xoay mặt đi giọng lạnh lùng ......

- ......

Cho dù ta có là phế phi đi chăng nữa thì ngài cũng không thể đụng đến ta .......

Ngài có biết nếu tự ý xông vào lãnh cung sẽ bị xử chết không ......

Chỉ cần ta la lên ..........

Sắc mặt hắn có vẻ không tốt ......

Hắn hôn lên đôi môi anh đào của nàng một cách mãnh liệt .........

Bỗng chốc hắn buông nàng ra .........

Tay đưa lên quẹt đi vệt máu trên môi ........

Còn nàng thì vội lùi lại mấy bước ....

Đôi mắt đã long lanh những hạt ngọc .....

Tay đưa lên che miệng ............

- .....

Nàng vốn không đủ nhẫn tâm để giết ta ......

Với bản tính của nàng đấu được với đám nữ nhân trong hậu cung sao .......

Hắn tiến tới thì nàng lùi lại .......

Hắn đau khổ .......

- ......

Nhu nghe ...

Nghe ta ......

Hãy rời khỏi đây trước khi quá trễ ......

Ta không quan tâm nàng là phi tử hay ta là phò mã gì cả .....

Chỉ cần nàng đồng ý chân trời góc bể ta cũng có thể đưa nàng đi .............

- .....

Ta không đi ............

Hắn tiến lại nắm lấy cổ tay nàng ....

- ....

Tại sao chứ .......

Ở nơi này thì có gì đáng để nàng lưu luyến ........

Nàng cười lạnh .... tay đặt lên bụng mình .........

- ......

Ngài có biết không .........

Đó là một sinh linh .......

Là long chủng của hoàng thượng ....

Ta không thể đi được .....

Hơn nữa thù lớn ta còn chưa trả ....

Nếu ngài muốn đưa ta đi thì hãy giết ta ......

Còn không ta vạn lần không thể theo ngài .....

Thiên trường như chết sững

- nàng .....

Mang long thai rồi ........

- đúng là ta đã mang thai con của hoàng thượng .....

Đứa trẻ này tương lai có thể sẽ giúp ta lấy lại vinh quang cho nam cung gia .....

Hơn nữa trên danh nghĩa nó cũng là cháu của ngài .....

Ta xin ngài hãy giúp ta bảo vệ nó .......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Nữ nhân giống nàng


Thiên trường tuy đã cho người ngày đêm phi ngựa tức tốc đến báo tin cho quảng vương nhưng có lẽ vì thời tiết quá xấu ....

Các trận bão tuyết lớn liên tiếp diễn ra khiến lũ ở sông hoàng hà chảy càng ác liệt khiến mọi con đường đều không thể đi được khiến cho hắn không thể biết được rằng nữ nhân của hắn đang gặp nguy hiểm .......

Còn tại hoàng cung tuy nhược sương luôn làm mưa làm gió nhưng Nghê thường thì vẫn luôn quản lý việc trong cung rất tốt , nàng tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất giống mẫu hậu mình , lo mọi việc luôn chu toàn ......

Nhưng việc hình nhân vải kia nàng vẫn thấy chưa thoả đáng ........

Đổng phi kia được sủng ái đến vậy , nàng ta sớm cũng sẽ mang long thai ....

Hà cớ gì phải hãm hại hài tử của nhạc phi .......

Hơn nữa còn để hình nhân vải ở nơi dễ kiếm đến thế ........

Nàng ngồi đăm chiêu bên hồ sen rất lâu ...

Cuối cùng cũng đứng dậy ........

- châu nhi .....

Bảo cung nhân lui hết đi .....

Cùng bản cung đến chứng sự phòng ........

A đầu châu nhi giựt mình ....

- chứng sự phòng .......

Sao nương nương lại đến đó ã .........

- .....

Có một việc ta cảm thấy mình giải quyết rất không thoả đáng .....

Dù sao chăng nữa ta cũng phải xem xét lại ........

Nghê thường cùng châu nhi đến chứng sự phòng .........

Thấy nàng đến quan giám sát và các nô tài quì rụp xuống ......

- hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an ..........

- miễn lễ ......

Nàng đi vào nhìn những món đồ để trên bàn ......

- .....

Hình nhân vải 3 ngày trước đưa đến đâu rồi .....

Sao bản cung không thấy ,.......

Một lão đại nhân cúi đầu ......

- ....

Hồi nương nương .......

Vừa lúc nãy tiểu bá tử đã đem đi đốt cùng một vài thứ khác rồi ạ .......

Nàng trợn mắt ...

Chạy ra khỏi chứng sự phòng .....

Lúc này tiểu bá tử đang đi lại nhìn thấy nàng hắn cúi đầu .......

- tiểu bá tử thỉnh an hoàng hậu nương nương ........

Châu nhi nhìn hắn .....

- hình nhân vải 3 ngày trước bên nguyệt cần viện đưa đến ngươi đã đốt rồi sao .......

Hắn gãi đầu .....

- .....

Nhắc đến chuyện này nô tài cũng thấy kì lạ .........

Khi lấy đồ đi đến hoả trường nô tài để để người vải đó cùng các đồ khác .....

Nhưng khi lấy ra hoả thiêu thì lại biến mất ....

Nàng nheo mắt .....

Mày nhướng cao.....

- .....

Biến mất .....

Không thể nào ......

Ngươi nhớ xem từ chứng sự phòng đến hoả trường ngươi đã gặp những ai .......

- ........

Hồi nương nương thì cũng là những cung nhân trong cung thôi ã ......

À mà lúc đó nô tài còn được văn phò mã gọi lại hỏi chuyện nữa .....

Ngài ấy chỉ hỏi loan tử hoa các đi hướng nào rồi đi ngay ạ .......

Nàng xoay lưng đi châu nhi vội đi theo .......

- nương nương người lại đi đâu nữa ạ ..........

- .....

Loan tử hoa các ..........

Tìm văn phò mã .......

Đổng ngạc thiên trường ...

Khi nàng đi đến loan tử hoa các trước mắt nàng là một khung cảnh tuyệt đẹp ........

Nàng đã vào cung lâu như vậy ....

Cũng nghe người trong cung nói nơi đây rất đẹp nhưng đây mới là lần đầu nàng đến đây ......

Tuy vào mùa đông nhưng những cảnh đẹp thì bốn mùa quanh năm đều vẫn có vẻ đẹp riêng của nó .....

Nàng thấy bóng lưng hắn .....

Toàn thân hắn vận áo chùng gấm trắng mái tóc được buộc thấp .....

Trông hắn dịu dàng hơn rất nhiều so với những lần trước nàng gặp hắn .....

Nàng để châu nhi đứng lại chỉ một mình đến gần ........

- bản cung đoán không sai .....

Quả nhiên hình nhân vải trong tay ngài ....

Ngài có biêt tự ý lấy đồ của chứng sự phòng phạm phải tội gì không .....

Hắn liếc mắt nhìn nghê thường rồi mắt lại dán vào hình nhân vải kia .......

- .....

Mọi chuyện đều do hình nhân vải này gây ra .......

Ta muốn xem xem trên này ruốc cuộc có chứng cứ gì không .....

Xin hoàng hậu nương nương giơ cao đánh khẽ .....

Đừng nhúng tay quá sâu vào chuyện này ..........

Nghê thường cười nhẹ ......

- .....

Bản cung đến cũng không phải để trừng phạt ngài ......

Ta đến để giúp ngài ......

Chẳng phải ngài luôn miệng khẳng định đổng phi vô tội sao .....

Bản cung cũng không muốn xử tội oan cho người khác .....

Chi bằng điều tra thật kĩ ..........

Thiên trường ngỡ ngàng quay sang nhìn nghê thường ......

- ......

Người không ghét muội muội ta ..... hoàng thường vì muội ấy mà lạnh nhạt với người kia mà .....

Một cái lắc đầu nhẹ rồi một hơi thở dài ......

- .....

Bản cung không ghét nàng ta ......

Nhưng ta .....

Ghen với nàng ta ........

Ghen vì bên cạnh nàng ta luôn có những nam nhân tốt đến vậy ra sức bảo vệ nàng ta ........

Nghê thường lặng lẽ rời đi ....

Thiên trường nhìn theo bóng lưng nhỏ của nàng mà khẽ môi hơi cong lên ....

Một nữ nhân nhỏ bé .....

Lại từ ngàn dặm xa xôi đến , bị hoàng thượng lạnh nhạt .....

Nhưng lại vô cùng mạnh mẽ kiên cường ......

Chợt hắn nhân ra giữa nghê thường và nhu nhi của hắn rất giống nhau .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ta thật ngốc


Một ngày ở lãnh cung dài tựa như 1 năm vậy ......

Đã là ngày thứ 5 rồi .......

Nàng tuy không sao .....

Nàng có thể chịu khổ cực được nhưng .....

Còn đứa con nàng đang mang ..... ......Nàng ho liên tục .....

Nơi này quá lạnh , nàng lại không đủ đồ giữ ấm nên đã nhiễm phong hàn rất nặng .....

" két ......"

Ánh sáng le lói chiếu vào mắt nàng ......

Một nữ nhân đã bước đến cạnh giường nàng ....

Giọng nói có phần lạnh băng .........

- .....

Ta đến thăm tỉ đây ......

- ....

Lưu hạ .....

Sao muội lại đến đây ......?

Lưu hạ cười buồn .....

- sắc mặt tỉ kém quá ......

Có lẽ là bệnh không nhẹ .....

Nhưng trận phong hàn này cũng không uổng phí .......

Phu quân đã xin ta đến thăm và truyền thái y cho tỉ .......

Vì chàng ấy biết ......

Chỉ ta là công chúa mới có thể ngang nhiên đến đây ........

Chàng rất lo cho tỉ ....

Nàng ho vài cái giọng yếu ớt .......

- .......

Thiên trường đã nói gì với muội sao lưu hạ .......

- .........

Chàng ấy chỉ nói ta đến thăm và truyền thái y cho tỉ thôi .....

Nhưng .....

Cấm địa ở đổng ngạc phủ ......

Tỉ cũng biết chứ ........

" cấm địa .......

Phải rồi ....

Là nơi thiên trường không cho ai lui đến .....

Nơi có rất nhiều tranh hắn vẽ nàng ...."

Đoạn ngưng một lúc lưu hạ lại nói tiếp ........

- .....

Muội đúng là ngốc thật ......

Nếu chàng ấy không có bất cứ tình cảm gì với tỉ thì hà cớ gì lại nhận tỉ làm muội muội .....

Hà cớ gì lại quan tâm lo lắng nhiều cho tỉ đến thế ......

Chàng có tình cảm sâu đậm với tỉ mọi người đều hiểu ......

Chỉ có muội là không .......

Nàng chống tay ngồi dậy ....

Bàn tay nắm lấy tay lưu hạ ......

- ....

Vậy muội có hận ta không ......

Lưu hạ lắc đầu ......

- ....

Hận .......

Tỉ biết không .....

Ngay từ lúc ta hạ quyết tâm gả cho chàng ấy ta đã biết rằng chàng ấy chỉ coi ta là một tiểu cô nương .....

Chàng tuy đối xử với ta không tệ ....

Nhưng chàng không yêu ta ......

Vì vậy nên dù ngừoi trong lòng chàng là tỉ hay vương thi ảnh thì đối với ta cũng như nhau cả thôi ......

Rồi lưu hạ ngồi xuống mép giường ......

- .....

Nhưng có 1 câu ta không thể không nhắc nhở tỉ .....

Tỉ đã là người của hoàng thượng .....

Dù hoàng thượng có yêu tỉ ra sao , sủng ái tỉ thế nào thì .....

Người vẫn là một nam nhân ......

Đã là một nam nhân thì không thể chấp nhận được nữ nhân của mình có dính líu đến bất kì một nam nhân nào khác ....

Ta hi vọng tỉ có thể giữ khoảng cách nhất định với thiên trường .......

Đây là hoàng cung .....

Chỉ cần nhất cử nhất động của tỉ cũng có thể làm hại đến toàn bộ người trên dưới đổng ngạc gia và cả người của thanh hoà cung ........

Ta nói như vậy không có ý gì cả .....

Ta chỉ muốn bảo đảm sự an toàn cho chàng ấy mà thôi .......

Đây là điều duy nhất lưu hạ ta cầu xin tỉ ........

Nàng gật đầu nhẹ .....

- .....

Ta đương nhiên hiểu những gì muội nói ......

Nhưng ......

Muội cũng biết tính khí của thiên trường .....

Chàng ấy quá cố chấp .......

Ta thạt sự hết cách với chàng ấy ........

Đột nhiên bụng nàng đau thắt lại ......

Khuôn mặt tái nhợt ....

Nàng đã ngất đi ....

Trong voi thức nàng nghe thấy tiếng lưu hạ vang vảng bên tai ....

- ......

Người đâu .....

Mau truyền thái y ..........

.............

Nguyên quân , nghê thường và thôi thái phi đang dùng trà trong hoa viên thì nhược sương đi đến ......

Nàng ta vẫn như mọi khi ....

Ăn mặc khoa trương , mặt điểm trang kĩ càng chân đi hài cao .......

Thôi thái phi giọng điềm tĩnh .....

- ....quí phi ......

Trời lạnh vậy sao con không mặc y phục dày hơn ........

Còn nữa ....

Tuyết rơi dày thế kia đường rất trơn .....mang hài cao thế lại té thì khổ ....

Mau lại đây dùng trà cùng ta .....

Nhược sương tiến lại .....

Nhìn nghê thường rồi ngồi xuống ghế .....

Nguyên quân giọng bỡn cợt ......

Dứng dậy cúi người

- nhạc phi thỉnh an quí phi tỉ tỉ ........

Tỉ tỉ cũng thật vô ý quá .....

Tỉ là một quí phi gặp chính cung nương nương phải hành lễ mới đúng ......

Còn cả thôi thái phi nữa chứ .......

Nhược sương nhìn nguyên quân ánh mắt tức tối .......

- .........

Nhạc phi ngưoi mới lâm bồn sao không ở trong nguyệt cần viện tịnh dưỡng ........

Lại chạy đến đây gây chuyện .....

Một lão thái y đi đến ....

Lão ta khom ngừoi

- .......

Hạ thần thỉnh an hoàng hậu , thái phi .....

Quí phi , nhạc phi .........

Thôi thái phi xua tay .....

- ..... miễn lễ .....

Bên lãnh cung thế nào rồi .........

- hồi nương nương .......

Đổng ngạc thị bị nhiễm phong hàn nặng ........

Hơn nữa ......

Vi thần đã bắt được hỉ mặt của nàng ta ........

Đã tầm 2 tháng rồi ạ ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tử bằng mẫu quý


Chẳng chốc tin đồn đổng phi trong lãnh cung mang long thai đã lan tràn khắp hoàng cung .....

Dĩ nhiên đối với nguyên quân việc nàng có thai là một mối tai hoạ lớn ....

Hài tử của nguyên quân tuy trên danh nghĩa là trưởng tử của hoàng thượng ......

Nhưng cả nàng ta và quảng vương đều hiểu rõ .....

Đứa trẻ đó thật ra là giọt máu của tô cảnh ..........

" ......

Không ngờ ....

Nam cung ngọc yên vừa vào cung chưa bao lâu đã mang thai nhanh như vậy ......

Ta phải làm sao đây .....

"

Tranh nhi bước đến nói nhẹ ....

- ....

Nương nương ......

Vương tử đặng cầu kiến ........

Nguòi có gặp không ạ ....

Nàng liếc ánh mắt lạnh lùng ......

- .....

Lại là hắn ....... vương tử đặng là một tên gian xảo ......

Bản cung thừa biết hắn tìm đến ta cũng chẳng có ý tốt gì ......

Nói với hắn bản cung đang ngủ trưa ......

Không tiện gặp mặt ......

Tranh nhi cúi đầu ......

- .....

Hồi nương nương ......

Vương tử đặng còn nhờ em đưa bức thư này cho người .....

Ngài ấy còn nói người nhất định sẽ gặp ngài ấy ....

Nàng đưa tay lấy lá thư nhẹ nhàng mở ra ....

Nét chữ trong thư vô cùng đẹp ..... : " ta biết người sẽ không gặp ta ...

Tuy nhiên ta cũng biết ....

Đối với nhi tử của người thì long thai trong người đổng phi không thể giữ .....

Ta đến là để giúp người .....

Địa vị trong cung của người có được vững hay không là do người quyết ....."

Giọng nguyên quân trầm ổn ....

- đặng kiều trấn ......

Hắn nói vậy là có ý gì chứ ......

Truyền hắn vào chính điện ......

- vâng thưa nương nương .....

Tranh nhi nhanh chóng rời khỏi tẩm điện của nàng ......

Nguyên quân ngồi trước gương đồng chỉnh trang lại đầu tóc .....

Sau đó nàng mới ra ngoài .......

đặng kiều trấn đã an toạ tại chính điện .....

Vừa thấy nguyên quân hắn đứng dậy chắp tay cúi nhẹ người .......

- ......

Nhạc phi nương nương hảo .....

Nguyên quân cũng cúi đầu .....

- ....

Vương tử đa lễ rồi ....

Ta chỉ là một phi tử của hoàng thượng .......

Không thể nhận lễ của vương tử .......

- nương nương sao có thể nói vậy.....

Nương nương là đích mẫu của đại hoàng tử .....

Tương lai của nương nương còn có thể tiến xa hơn cả ngôi phi nữa ........

Nguyên quân ngồi xuống ghế , cho hạ nhân lui ra ngoài chỉ để lại tranh nhi ...

- ........

Chẳng hay vương tử muốn gặp ta là vì chuyện gì ..........

Kiều trân khuôn mặt có chút kiêu căng ....

- ....

Ta sẽ giúp hài tử của người trở thành thái tử .......

Đoạn ngưng một hồi hắn lại nói tiếp .......

- .....

Có điều ....

Ta muốn người hãy giao đại hoàng tử cho hoàng hậu nuôi dưỡng ..........

Nguyên quân cười khẩy .....

- ....

Hài tử của ta hà cớ gì ta lại phải giao cho hoàng hậu nương nương .....

Đâu ra lý đó .....

Kiều trấn điềm tĩnh nói tiếp ......

- ......

Trước khi đến đây gặp nương nương ta đã cho điều tra tất cả mọi chuyện rồi .........

Người lúc trước từng là quân phi của cố đế tô cảnh .........

Sau khi hoàng thượng lên ngôi mới sắc phong ngừoi thành nhạc phi ........

Trong triều chính hiện chia làm hai thế lực .....

Thứ nhất đương nhiên sẽ là liễu gia cũng là hậu thuẫn vững chắc của quí phi nương nương ......

Thứ hai đương nhiên là đổng ngạc gia ......

Đổng ngạc gia tuy không nhúng tay sâu vào triều chính nhưng cũng được xem là đại thế gia , đổng ngạc thiên trường nắm trong tay hàng vạn binh lính ....

Và cũng là thuẫn của đổng phi ......

Chưa kể ....

Trong những năm tiếp theo sẽ có vô số những tiểu thư khuê tú khác nhập cung ..

Họ đều có hậu thuẫn vững chắc ....

Còn người .....

Người muốn chiến đấu mà không có hậu thuẫn sao .........

Ta đến đây là muốn chủ động làm hậu thuẫn cho nương nương ......

Nương nương thấy sao ......

Nguyên quân cười khẩy ......

- .....

Ngài có tư cách gì làm hậu thuẫn cho bản cung ......

Ngài xem .....

Hoàng hậu nương nương ....

Đến muội muội của mình ngài còn không đảm bảo được vinh hoa phú quí cả đời cho nàng ta ....

Huống hồ gì là ta ......

Một phi tử khác của hoàng thượng .........

Kiều trấn không trả lời ngay mà bình thản uống trà ......

- ......

" tử bằng mẫu quí ...."

Chẳng hay nương nương đã từng nghe qua câu này chưa .....

Nguyên quân lẩm nhẩm .....

- mẹ quí nhờ con .......

- đúng là vậy .......

Nương nương cũng rõ dựa vào nương thì đại hoàng tử dù có là trưởng tử của hoàng thượng cũng khó có thể trở thành thái tử ......

Tuy nhiên nếu nương nương giao đại hoàng tử cho hoàng hậu nương nương nuôi dưỡng thì lại khác ......

Hoàng hậu là công chúa của lương quốc .....

Đương nhiên hài tử mà hoàng hậu nuôi dưỡng trở thành thái tử là điều tất nhiên ......

Còn người .....

Người là thân mẫu của đại hoàng tử ......

Một ngày đại hoàng tử trở thành hoàng đế há chẳng phải nương nương là người nhiều công lao nhất sao .......

Kiều trấn đến đây hôm nay đã nói hết những gì cẫn nói ....

Mong nương nương suy xét .....

Còn chuyện long chủng đổng phi ta sẽ giúp nương nương nghĩ cách giải quyết ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Phục tuỳ gấm


- sao ...?

Ngươi nói đổng phi được thả khỏi lãnh cung quay lại thanh hoà cung rồi .....

Ánh mắt nguyên quân hằn lên tia lửa ....

- .....

Ta tốn bao công sức để tống ả vào lãnh cung ....

Ruốc cuộc kẻ nào đã thả ả ta ra .....

Tranh nhi giọng run rẩy .....

- nương nương bớt giận ...

Là ....

Là hoàng hậu nương ạ ......

Nô tì đã cất nhắc hoàng hậu ....

Nhưng còn bị hoàng hậu giáo huấn

Nguyên quân ném chiến phiến trên tay xuống đất .....

- .....

Đặng nghê thường .....

Ả ta thực sự nghĩ mình là chủ nhân lục cung ....

Ngôi vị hoàng hậu ......

Nàng ta xứng sao .......

Bên thôi thái phi và quí phi thế nào .......

- .......

Đều đã đến hoàng châu điện rồi ạ ......

Họ nghĩ hoàng hậu nên có câu trả lời thích đáng ..........

Nương nương cũng đến chứ ạ ....?

Nguyên quân không nói xô cửa bước ra ngoài tiến nhanh về hoàng châu điện .........

" nhạc phi nương nương đáo ......"

Trong chính điện có mặt của thôi thái phi , liễu nhược sương và còn cả đổng ngạc thiên trường cùng lưu hạ ....

Ngoài ra còn quí quốc phúc tấn phu nhân của hằng thân vương , bắc hương công chúa và những phu nhân nhất phẩm của các quan lớn khác .....

Nghê thường giọng dịu dàng .....

- bản cung đã cho người đi mời nhạc phi ....

Không ngờ nhạc phi lại đến nhanh thế ......

Người đâu.....

Ban toạ .......

Nguyên quân quì xuống .......

- ....

Xin hoàng hậu , thái phi hãy để nguyên quân và hài từ xuất cung .......

Thôi thái phi nhìn nguyên quân chau mày .....

- ....

Nhạc phi con đừng hồ đồ ....

Mau ngồi xuống ghế đi ......

Bắc hương công chúa nhướng mày nhìn nguyên quân ......

- .....

Nhạc phi mới sinh hạ hoàng tử thân thể còn chưa hồi phục , tỉ mau ngồi xuống ghế đi ạ ......

Hoàng hậu nương nương đặc biệt mời ta và các phu nhân khác lập tức tiến cung có chuyện gấp sao ah .......

Nghê thường nhìn vòng quanh một lượt rồi nhìn thiên trường .........

- ...... tất cả những người mà ngày hôm đó ta đã thưởng phục tuỳ gấm ....

Đều có mặt đủ rồi ......

Họ quay sang ngơ ngạc nhìn nhau ........

- phục tuỳ gấm ......

Phục tuỳ gấm thì sao chứ ......

- .....

Ta không biết ......

Nghê thường nhìn châu nhi ......

- .....

Mang ra đây .......

Châu nhi cầm hình nhân vải đưa lên cho nghê thường ........

Cầm hình nhân trên tay nghê thường di chuyển ánh mắt xuống phía dưới .......

- ......

Mọi người chắc cũng biết đây là thứ gì rồi chứ ......

Thôi thái phi trợn mắt .....

- hoàng hậu ....

Thứ tà vật đó sao người còn giữ lại ...........

Nghê thường nhìn hình nhân vải rồi chỉ vào bộ y phục trên người hình nhân ......

- .......

Mọi người nhìn xem .....

Bộ y phục này được may bằng thứ gì .....

Quí quốc phu nhân nheo mắt nhìn kĩ rồi buộc miệng nói ........

- .....

Phục tuỳ gấm .......

Lúc này thiên trường mới lên tiếng ......

- .......

Phục tuỳ gấm là quốc phẩm mà hoàng hậu nương nương từ triệu quốc xa xôi nghìn dặm mang tới ........

Là loại gấm chỉ dùng trong vương thất triệu quốc ........

Ta nhớ khi hoàng hậu nương nương mới đến đại chu đã đặc biệt thưởng cho một vài người .....

Những người ngày hôm đó nhân được phục tuỳ gấm đã có mặt ở đây cả ....

Nhược sương nhếch mép ......

- ....

Vậy thì sao chứ .......

Nghê thường đứng lên đi ra giữa điện ..........

- .....

Hình nhân vải này từ thanh hoà cung mà ra ........

Nhưng ........

Bản cung nhớ khi mới đến đại chu chưa từng thưởng loại gấm này cho đổng phi .......

Vậy hình nhân này từ thanh hoà cung mà ra .....

Không phải quá vô lý rồi sao ........

Nguyên quân cười khẩy ......

- ......

Vậy ý hoàng hậu muốn nói ta vu oan giá hoạ cho đổng phi ......

Nghê thường liếc mắt nhìn nguyên quân .....

- ......

Vu oan giá hoạ ......

Tỉ tỉ nghĩ quá nhiều rồi .......

Người nhận được phục tuỳ gấm tổng cũng là 8 người .......

Bản cung đâu nhắm vào tỉ .....

Tuy nhiên bản cung có cách để tìm ra kẻ giả quỉ thần hãm hại đổng phi .....

Cũng là kẻ vu oan giá hoạ cho người khác ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Ai đã giúp ta


Thôi thái phi chậm rãi .....

- hoàng hậu có cách sao ....?

Nghê thường gật nhẹ đầu .......

- .....

Đúng là thần thiếp có cách .......

Chắc hẳn ai trong chúng ta đều rõ phục tuỳ gấm là thứ không dễ có được .......

Mỗi người bản cung cũng không ban nhiều .......

Vậy những vật được may bằng phục tuỳ gấm xin mọi người mang đến đây ..........

Bắc hương nhìn xung quanh gian phòng ......

- .......

Ta đã dùng phục tuỳ gấm dùng làm hương nang cho mẫu thân và phụ thân .....vậy ta phải quay lại khánh thanh phủ để lấy sao .......

Nghê thương cao giọng .......

- .....

Công chúa và các phu nhân không phải lo ta sẽ cho thân tín của các vị đến mỗi phủ mang tới ngay lập tức ........

Các vị không cần phải đích thân đi ...

Chỉ cần nói chỗ để là được ...............

Nguyên quân đã vò nát chuếc khăn trong tay .....:" phục tuỳ gấm .........

Ta vô ý quá .....

Vốn tiện tay lấy đại tấm vải trắng bình thường ......

Không ngờ lại là phục tuỳ gấm ..........

Giờ ta phải làm sao .....

"

Vì phục tuỳ gấm được cho không được nhiều nên hầu như chỉ dùng để may hương nang chỉ duy có nhược sương dùng làm hài thuê hoa ......

Những chiếc hương nang trắng thuê hoa đã được mang đến hoàng châu điện đặt ngay ngắn trên bàn ......

Nghê thường cầm một túi hương nang lên nhìn .....

- .....

Đây đúng là phục tuỳ gấm .....

Ánh mắt nàng liếc qua nguyên quân .........

- ......

Đồ của các cung khác đã mang đến sao tranh nhi còn chưa quay lại ...

Nguyên quân lo lắng còn chưa biết nói gì tranh nhi đã vội bước vào ........

- .......

Xin hoàng hậu nương nương và các vị phu nhân , công chúa thứ lỗi .....

Nô tì đến muộn rồi , trên đường có xảy ra chút vấn đề ......

Tranh nhi đặt một chiếc quạt vải lên bàn ...........

- thưa hoàng hậu đây là chiếc quạt phục tuỳ của nhạc phi nương nương ...........

Nguyên quân mở to mắt nhìn kĩ chiếc quạt ......

" chiếc quạt này .....

Chưa từng thấy bao giờ ......

Là ai đã đưa tranh nhi ......"

Thôi thái phi lên tiếng phá tan bầu không khí ảm đạm ....

- ........

Hoàng hậu đã rửa oan được cho đổng phi ......

Nhưng kẻ đã làm ra chuyện bùa ngải kia lại quá xảo trá ...

Xem ra chuyện này kết thúc ở đây thôi ..........

Nhạc phi mới sinh hạ hoàng tử , thân thể chưa phục hồi .....

Đổng phi lại đang mang long thai .......

Hoàng thượng hiện dang không ở trong hoàng cung .......

Bản cung xin hoàng hậu đừng làm lớn chuyện ........

Nghê thường ấm ức .....

- .....

Nhưng thưa thái phi ........

Trong hoàng cung nếu có kẻ làm mưa làm gió như vậy thì sao có thể kiến cho hoàng thượng yên tâm .......

Nhược sương ngắt ngang lời nghê thường .....

- ....

Sao hoàng hậu không nghĩ kẻ làm ra chuyện này đúng là đổng phi ....

Phục tuỳ gấm có thể nàng ta đã lấy được ở đâu .....

Nói rồi nhược sương đứng lên bỏ đi ......

Các phu nhân , công chúa cũng rời đi ....

Nguyên quân lại gần thôi thái phi cùng lưu hạ .....

- con đưa người về thọ khang cung .....

Sau khi tất cả rời đi nghê thường mệt mỏi ngồi tựa vào ghế tay xoa trán .....

Nhướng mày nhìn thiên trường .....

- ta vô dụng quá đúng không ......

Rõ ràng là biết ngừoi gây hoạ là nhạc phi nhưng lại không thể làm gì được nàng ta ........

Thiên trường nhìn nghê thường đầy thông cảm ......

- ....

Chuyện này nương nương đã cố gắng hết sức rồi ......

Nhưng ta vẫn không hiểu .......

Chiếc quạt phục tuỳ đó .....

Nhạc phi lấy đâu ra .........

Nghê thường cừoi lạnh ...

- .......

Là đại ca ta ....

Lần này huynh ấy giúp nhạc phi qua được một kiếp ......

Xem ra trong đầu đã có tính toán gì đó .........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Thất sủng


Một buổi sáng sương mù dày đặc tất cả phi tử và các đại thần đã có mặt ở cổng tây cung ......

Hôm nay quảng vương sẽ về cung .....

Đã nửa năm rồi nàng không gặp hắn .....

Đứa trẻ trong bụng nàng cũng thế ......

" con ngoan .....

Phụ thân của con sắp về rồi ......"

Tiểu liên đứng cạnh nàng khi vừa xoay mặt qua đã thấy ánh mắt của thiên trường nhìn nàng chăm chăm ......

Tiểu liên chỉ khẽ cười ......

Tiếng ngựa đã hí vang cả một vùng trời hắn ngồi trên lưng tuấn mã , y phục lam sậm màu , đôi môi hắn nhếch nhẹ ..........

Hắn nhanh như chớp phóng xuống ngựa ....

Chúng thần có mặt đều khom người ....

- hoàng thượng vạn tuế ....

Vạn tuế .....

Vạn vạn tếu .......

Giọng hắn lạnh lùng , dứt khoát .......

- miễn lễ ........

Giữa hàng thị vệ mọi người nhận thấy có một chiếc kiệu nhỏ .......

Chiếc rèm mỏng được vén lên ....

Một nữ nhân bước khỏi kiệu .....

Nàng ta vận xiêm y tím nhẹ , mái tóc dài đen óng .....

Khuôn mặt thanh tú , nụ cười đẹp như hoa bách hợp ......

Quảng vương xoay người lại gần nàng ta dìu nàng ta đến trước mặt chúng phi .....

- quảng ....

Hắn từ khi xuống ngựa chưa nhìn nàng đến một lần ......

Nàng thấy trong mắt hắn toàn là hình ảnh của nữ nhân kia .......

Quảng vương cầm tay nàng ta mỉm cười .........

-.....

Cẩm nhi ....

Trẫm đưa nàng đến vĩnh hạng nghỉ ngơi .......

Nhanh như chớp bóng hắn và bóng nữ nhân kia đã biến mất .....

Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng quay sang nhìn nhau .......

" nữ nhân đó là ai chứ ....?"

" ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai ...."

" thôi ....

Các ông đừng bàn tán nữa ......

Mai thượng trièu chúng ta cùng hỏi hoàng thượng ....."

................

Nghê thường ngồi trong hoa viên nhìn lên tán lá trước mắt ......

- ......

Lại đến vĩnh hạng .......

Đã gần 1 tháng rồi ....

Hoàng thưởng đêm nào cũng đến vĩnh hạng .....

Còn mời rất nhiều nhạc sư đến tấu nhạc ....

Dung mĩ nhân này ruốc cuộc đã dùng bùa mê gì với hoàng thượng .......

Nghê thường chợt thấy nàng đi qua .....

Châu nhi giọng nói đầy cảm thông .....

- ....

Đổng phi thật đáng thương .......

Đã mang thai bảy tháng rồi mà hoàng thượng đến thăm cũng chẳng được mấy lần ..........

Còn về nàng .....

Nàng không thể hiểu hắn vì sao lại luôn né tránh nàng ....

Tỏ ra lạnh lùng với nàng .....

Còn vì nữ nhân kia mà phạt nàng cấm túc trong thanh hoà cung 1 tuần ......

Ánh mắt ôn nhu mà nàng vẫn thường trông thấy như hoàn toàn đã biến mất .........

Một giọng bói chua ngoa ....

- ....

Ây dô .....

Nam cung ngọc yên ....

Bản cung không ngờ người cũng có ngày này .........

Nàng cười khinh .....

- .......

Chuyện của ta liên quan gì đến quí phi nương nương .......

Nhược sương dùng chiến phiên che miệng cười ngặt nghẽo ....

- ......

Ngươi vẫn ngu như lúc trước ......

Ngươi tưởng hoàng thượng chỉ yêu ngươi thôi sao .....

Trái tim của người ngươi vĩnh viễn không thể đoạt được ...........

Nàng ta chế nhạo nàng xong thì bỏ đi .......

Đôi mắt nàng đỏ ngầu , rồi nàng cũng lững thững rời đi .......

Phía cây anh túc không xa ,..... thân cây đã bị bóp gãy bởi một bàn tay ai đó .....

......."

Nhu nhi .......

Xem ra ta đã giao nàng cho nhầm người rồi ......"

- ......

Ngài tức gì chứ .....

Hắn quay đầu ......

- bạch tiểu liên .......

Tiểu liên đứng cạnh hắn nhìn theo bóng lưng nàng ........

- thất sủng 2 tháng rồi mà vẫn không có ý định tranh sủng ......

Ta lúc trước không muốn xuất giá sớm cũng vì lo cho đường vũ nhu ........

Nàng ta vốn không biết nữ nhân ở trong hoàng cung này không được hoàng thượng sủng ái thì chẳng khác gì đang chết vậy ..........

Nàng ta cứ kéo dàu như vậy thì thù của nam cung gia bao giờ mới báo đây .....?

Nàng ta cần phải lấy lại sự sủng ái của hoàng thượng .....

Chỉ có vậy tiểu thư của ta mới yên tâm nhắm mắt ......

Thiên trường cừoi buồn ......

- ....

Ngưoi nghĩ nhu nhi vì báo thù mới tiến cung sao .......

Ngưoi sai rồi .....

Báo thù chỉ là một phần .....

Nàng ấy tiến cung vì nàng ấy yêu hắn .....ngưoi có hiểu không ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Tranh sủng


Tiểu liên cười nhạt .....

- yêu .....

Hắn là hoàng thượng .......

Là thiên tử ..........

Những thứ hắn không có hắn sẽ muốn đoạt được .....

Nhưng khi đã có rồi ....

Hắn sẽ tự tìm thú vui khác ......

Ngài quản được sao ......

Thiên trường đôi mắt hằn lên những tia máu .........

- .....

Lúc trước tự ta đã đem nàng giao cho hắn .......

Vì lời cầu xin của nàng mà ta đã gắng gượng ép cưới nữ nhân khác .......

Trường quảng vương ......

Nếu hắn dám vì nữ nhân khác mà để nhu nhi đau khổ ta thề sẽ mang nàng đi khỏi hoàng cung này , để hắn vĩnh viễn không thể gặp lại nàng .......

Tiểu liên đưa chiến phiến cho thiên trường ...........

- .....

Ngày đưa nàng ta đi sao .......

Ngài nghĩ mà xem ......

Giờ đây nàng ta đang mang long chủng ...

Cho dù phò mã ngài có đem hàng trăm con ngựa đến cũng không thể đưa nàng ta rời khỏi hoàng cung ......

Nếu ngài thật sự muốn nàng ta không phải trải qua những tháng ngày lạnh lẽo , đau khổ .....

Chi bằng khuyên nàng ta ......

Đừng ở mãi trong thanh hoà điện đợi hoàng thượng đến ....

Chi bằng ngài và ta cùng giúp nàng ta tranh sủng .....

Thứ nhất vì ta cần phải nhanh chóng giúp tiẻu thư hoàn thành di nguyện ....

Thứ hai vì ngài ......

Chẳng phải ngài luôn muốn nàng ta được vui vẻ hạnh phúc hay sao ........

Những lời hôm nay ta nói xin phò mã hãy suy nghĩ ......

Ta đến thanh hoà cung ......

Khi nào ngài có đáp án hãy đến đồng phủ tìm ta ....

Tiểu liên lấy lại chiến phiến xoay lưng bỏ đi .....

Nàng ta đi chưa được 3 bước thiên trường đã lên tiếng ......

- ........

Không cần suy nghĩ thêm nữa ......

Ta đồng ý với ngươi sẽ toàn tâm toàn ý giúp nhu nhi lấy lại sự sủng ái của hoàng thượng .....

Ngươi nói xem ta phải làm sao ......

Tiểu liên quay lại nhìn hắn ....

Nàng ta tiến lại nói nhỏ vào tai hắn .....:" chỉ cần ngài nghe theo sự an bài của ta ....

Ta đảm bảo đường vũ nhu sẽ mau chóng lấy lại thánh sủng ....."

..................

Nàng lững thững đi trong hoa viên .......

Tiểu liên đi sát cạnh dìu nàng .......

Đồng lư lạc sớm đã đến thỉnh an thôi thái phi .....

Tiểu liên thừa biết vị thái phi cao cao tại thượng kia vốn chẳng ưa nàng ......

Nàng chẳng dại đến đó ........

- ........

Tiểu thư ......

Ta biết người vì thái độ của hoàng thượng mà rất đau lòng ..........

Ruốc cuộc mộ dung cẩm kia có gì tốt mà hoàng thượng ở mãi trong vĩnh hạng cung không biết .....

Nàng khẽ lắc đầu .....

- .....

Ta không biết ..........

Không biết từ lúc nào mà chàng ấy đối với ta quá xa lạ .......

7 tháng không gặp ......

Chàng đã không còn yêu ta nữa sao .......

Tiểu liên cười trừ .....

- ......

Tiểu thư .....

Người phải biết rằng trái tim nam nhân rất nhiều ngăn mà ..........

Mộ dung cẩm đó hoàng thượng mang về cung là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp ....

Hoàng thượng động lòng cũng phải thôi ....

Ta đã nghĩ nếu bây giờ người không còn được hoàng thượng sủng ái như trước nữa cũng không sao .....

Người vốn không cần quan tâm ....

Nàng khựng chân quay qua nhìn tiểu liên ......

- ....

Em nói thế là có ý gì chứ ......

Bạch tiểu liên cười lạnh ......

- ....

Tiểu thư không nhớ mục đích ban đầu người nhập cung là gì sao .......

- ....

Mục đích ban đầu .....

- .......

Người nhập cung không phải là để ở bên cạnh nam nhân mình yêu ......

Người nhập cung để chiếm lấy trái tim quân vương ......

Nhưng dựa vào tình cảm sao người có thể khẳng định hoàng thượng sẽ không yêu nữ nhân khác sao .....

Giờ người đã mang long thai.....

Ngày chúng ta hoàn thành tâm nguyện của tiểu thư ta đã không còn xa .......

Người đang ở ngôi phi .......

Nhưng ta nuốn ngừoi trở thành hoàng hậu .......

Chỉ có vậy người mới có được trái tim hoàng thượng .....

Mới có được quyền lực thật sự để báo thù cho lão gia ....

Cho đại công tử .......

Một giọng nói trầm ổn , quá đỗi quen thuộc với nàng .....

- .....

Tiểu liên nói không sai .......

Nàng nhẫn tâm nhìn hài tử của nàng ra đời mà không được hoàng thượng yêu thương sao ....?

Nàng trợn mắt .....

Đôi môi anh đào mím chặt cuối cùng cũng bật được lời .....

- ....

Ta đương nhiên không muốn .....

Nhưng ......

Ta chưa từng muốn hại ai cả .......

Thiên trường .....

Tiểu liên .....

Ta rất mệt mỏi ....

Xin hai người đừng nói nữa ........

Nàng xoay ngài nhanh chóng bỏ đi .....

Thiên trường phủi tay .....

- nàng ấy không muốn tranh sủng .....

Tiếp theo phải làm sao đây ......

Tiểu liên khoanh tay trước ngực .....

- ....

Ngu xuẩn .....

Nếu nàng ta không tự mình tranh sủng ......chi bằng .....

Chúng ta tranh sủng thay nàng ta ....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Dung mỹ nhân


Đứa nhỏ trong bụng nàng thường đạp dữ dội .....

Liên nhi hay đến thăm nàng đương nhiên sẽ nhận ra đứa trẻ vô cùng khoẻ mạnh ......

- .....

Tiểu thư .....

Đứa trẻ trong bụng người khoẻ đến vậy nhất định là một hài tử .......

Nàng cầm chiếc áo nhỏ liên nhi đang thêu lên nhìn ........

- .....

Trai hay gái đối với ta không quan trọng .......

Nhưng ta nghĩ .....

Nếu là nữ nhi thì sẽ tốt hơn .....

Có điều .......

Hoàng thượng .........

Sao lâu rồi ta chưa thấy hoàng thượng nhỉ ......

Liên nhi khuôn mặt chán nản ...

- ......

Người ít ra khỏi thanh hoà cung nên không biết cũng phải ........

Hoàng thượng đang gấp rút hoàn thành một số công vụ ......

Chẳng phải tuần sau đã là đầu tháng 8 rồi sao .......

Nếu không hoàn thành công vụ sớm thì sẽ qua mất mùa săn bắn .........

Nàng chỉ cười nhẹ ......

Nàng vẫn nhớ hắn rất thích săn bắn .....

...........................

- hoàng hậu nương nương vạn phúc kim an .........

Trong hoàng châu điện nghê thường đã ngồi trên cao , phía dưới có nhược sương , nguyên quân , nàng và cả mộ dung cẩm .......

- miễn lễ ....

Ban toạ .....

Sau khi ngồi xuống ghế nhược sương nhíu mày .....

- .....

Hoàng hậu mời bản cung đến đây là muốn nói về chuyến đi săn bắn ở bắc uyển sắp tới sao ......

Nghê thường cười nhẹ .....

- ....

Quí phi nói không sai ........

Lần đi săn này là lần đầu tiên hoàng thượng đi kể từ sau khi lên ngôi ....

Đối với tất cả mọi người trong cung đều rất quan trọng ....

Bản cung lại chưa có nhiều kinh nghiệm trong việc sắp xếp nơi ở chẳng hay có thể thỉnh giáo nhạc phi không .....

Bản cung nghe nói trước đây tỉ từng nắm quyền cai quản lục cung .........

Chuyện nguyên quân từng là phi tử của tô cảnh vốn là điều mà nàng ta không muốn đề cập đến nhất .......

Nhược sương được thế nên dành mặt nguyên quân ........

- .....

Ây da ....

Giờ sao còn được như trước nữa .....

Hoàng thượng khi còn là vương gia đã từng đi săn bắn tại nam uyển cùng ta và phụ thân ta vài lần ......

Việc này chi bằng hoàng hậu cứ hỏi ta .......

Nghê thường lấy chiến phiến che nửa khuôn mặt cười .....

- .....

Vậy phiền quí phi cùng bản cung đến kính sự phòng sắp xếp ....

- ....

Không phiền ....

Không phiền .......

Nguyên quân đứng dậy nhún nhẹ người .....

- ....

Hoàng hậu cáo lỗi ....

Thân thiếp thấy thân thể không được khoẻ ......

Vừa xoay mặt đi đã có một cánh tay cản trước mặt nguyên quân .....

- .....

Nhạc phi đi đâu chứ ......

Xem đổng phi xem ......

Nàng ta đang mai thai còn không than mệt ......

Một ngừoi khoẻ mạnh như nhạc phi lại hơi chút than mệt .....

Không phải quá vô lý rồi sao .........

Nguyên quân cười khẩy .....

- ....

Ta có ra sao thì liên quan gì đến quí phi người .....

Hơn nữa hoàng thượng nói rồi ....

Ta từ sau khi sinh hạ hoàng nhi thân thể vẫn chưa phục hồi .......

Ta quay lại nguyệt cần viện nghỉ ngơi cũng cần quí phi tỉ cho phép sao ......

Tỉ tỉ đúng là quá tự đề cao mình quá rồi .....

Nguyên quân đẩy tay nhược sương , đầu ngẩng cao thản nhiên vước ra ngoài ......

Mộ dung cẩm giọng nói nhỏ nhẹ như dòng suối .....

- ....

Vậy không còn chuyện gì nữa muội muội xin cáo lui .......

Chưa đợi ai phản ứng mộ dung cẩm đứng lên bỏ đi .....

Vốn đang tức tối với nguyên quân , nhược sương lập tức gây chuyện .......

- .....

To gan .....

Ngươi chỉ là một mỹ nhân .....

Bất kì ai có mặt trong điện này đều hơn ngươi rất nhiều ......

Chưa được cho phép đã tự ý rời đi ........

Dung cẩm cười nhếch ......

- .....

Hoàng thượng đã hẹn hôm nay sẽ đến vĩnh hạng dùng thiện cùng thần thiếp .....

Nếu thần thiếp không sớm quay lại .....

Đến lúc hoàng thượng trách tội không biết quí phi tỉ tỉ gánh được hay không ..........

Lúc này nàng mới lên tiếng ........

- ......

Dùng thiện ......

Không biết bản cung có nghe nhầm hay do dung mỹ nhân nhớ nhầm .......

Hoàng thượng chẳng phải đã đến kim thành thăm hài tử mới hạ sinh của an quận vương rồi hay sao .......

Mai người mới hồi cung .....

Dung cẩm lắp bắp .....

- ....

Có ....

Có thể muội muội nhớ nhầm ......

Là mai hoàng thượng mới đến vĩnh hạng ......

Nghê thường ngồi trên cao giọng lạnh băng .....

-.....

Thất lễ với hoàng hậu , hoàng quí phi , đổng phi ......

Rồi lấy hoàng thượng làm cớ ......

Muội muội nói xem muội đáng tội gì ..........

Mộ dung cẩm quì xuống .....

- ....

Xin hoàng hậu và hai vị nương nương tha tội .....

Là cẩm nhi thất trách .....

Quên lễ nghi trong hoàng cung .....

Là lỗi của cẩm nhi.....

Vừa nói nàng ta tự tát vào má mình ......

Lòng oán trách

: " đặng nghê thường ....

Liễu nhược sương ....

Đổng ngạc văn vũ ......hôm nay các ngươi ỉ ta chỉ là một mỹ nhân làm nhục ta ......

Thù này ta ắt sẽ báo ....."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Giao ước


- .....

Khởi giá .......

Tiếng trống âm ỉ vang cả một vùng trời ......

Đoàn người từ cổng bắc cung tiến thẳng đến bắc uyển ......

Cả khu vự bắc uyển đã được cả ngàn cấm vệ quân bảo vệ kĩ càng ......

Hắn ngồi trên lưng hắc mã , toàn thân là hoàng kim giáp sáng chói , sau lưng là cung tên rồng nạm vàng ..........

Đi ngay sau hắn là 6 chiếc kiệu lớn .....

Hắn nheo mày đăm chiêu nhẹ ngoảnh đầu nhìn chiếc kiệu màu lam nhẹ .......

Ánh mắt đầy tâm sự ....

- " ......

Ta rất nhớ nàng ..........

"

Bỗng hắn bắt gặp ánh mắt sắc bén từ chiếc kiệu hồng phấn phía sau chiếc kiệu lam ......

Nàng ta cười khẩy ....

Miệng nàng ta khẽ mấp máy .........

- ..........

" hoàng thượng ....

Đừng quên những gì chúng ta đã thoả thuận ......

"

Hắn xoay người đi ....

Khuôn mặt trở nên lạnh lùng ..........

Tới bắc uyển nàng được sắp xếp ở phía nam hành cung nơi hắn ở ........

Phía bắc là nơi hoàng hậu và là nơi của nhược sương ......

Phía tây là nguyên quân và mộ dung cẩm .......

Dưới ánh sáng nhẹ của ánh trăng , trường quảng vương một mình đứng dưới gốc cây trơ trọi lá bên cạnh một bờ sông rộng lớn , tĩnh lặng ......

Một nữ nhân đi đến ........

- khó khăn lắm đúng không .....

Hoàng thượng ......

Nhưng hôm nay chàng làm ta không vừa ý rồi .....

Hắn liếc nàng ta bằng nửa con mắt ......

- ........

Ta đã làm theo những gì đã giao ước .....

Ngươi còn muốn gì nữa ......

- giao ước ..........

Ánh mắt của chàng vẫn không biết nghe lời thế sao .......

Hắn giọng lạnh lùng .......

- .....

Ta đã rất cố gắng rồi ......

Nhưng ta không thể ngăn được bản thân quan tâm đến nàng .....

Càng không thể ngăn được ánh mắt nhìn về phía nàng ......

Nàng ấy đang mang trong mình giọt máu của ta ......

Ngươi không thể cho ta quan tâm nàng ấy một chút sao ....

Nàng ta tiến lại khuôn mặt sát với mặt hắn ......

Đầu nhẹ ngả vào ngực hắn .......

- ....

Không thể .....

Bất cứ nữ nhân nào cũng không thể .....

Nhất là nàng ta .....

Nếu chàng không thực hiện lời hứa với ta .....

Chuyện năm đó chàng đã gây ra .....

Ta sẽ kể hết cho nàng ta .....

Đến lúc đó ....

Cơ hội được nhìn thấy nàng ta của chàng cũng không còn .......

Nhưng quảng vương à .....

Chàng nhớ kĩ cho ta .......

Dù chàng có giết ta .....

Thì ở ngoài kia ta vẫn còn rất nhiều thủ hạ ........

Chỉ cần ta có bất trắc .....

Không quá 1 canh giờ tin tức sẽ lập tức được truyền đến tai nàng ta .....

Đến khi đó ......

Ha ha ha ........

Mộ dung cẩm liếc mắt thấy nàng đang dạo phía bên kia bờ sông ......

Vừa nhận ra ánh mắt nàng nhìn về phía mình ....

Dung cẩm nhón nhẹ chân hôn lên môi hắn .......

Phía bên kia nàng vừa hay nhìn thấy ......

Nàng cười nhẹ ....

Tim đau thắt lại .......

Hắn nhìn nàng ....

Ánh mắt vẫn lạnh băng ....

Rồi hăn

Nhìn nàng từng bước bỏ đi .........

" ....

Yên nhi ....."

Mộ dung cẩm thu người lại .....nhìn theo bóng lưng nàng .......quảng vương cười khẩy .....

- ....

Ngươi đã vừa lòng chưa .......

Nàng ta dựa vào vai hắn .....

- .....

Ta đương nhiên là cừa lòng .....

- .....cút .....

Dung cẩm quay snag nhìn hắn .....

- hả ......

- .....

Trẫm nói ngưoi không hiểu sao .....

Cút .........

Nàng ta cừoi lạnh rồi bỏ đi ...... :" hôm nay vậy là đủ rồi ...."
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
An bài


- nương nương ......

Người đừng đi nữa .....

Đi tiếp sẽ ra khỏi bắc uyển mất ....hơn nữa trời tối thế này nếu lạc đường thì nguy hiểm lắm ạ ........

Nàng khựng chân đưa tay quẹt đi những giọt nước mắt .......

" nãy giờ ta đã đi quá xa rồi ....

Đêm sương xuống rất hại cho hài tử .....

Chàng ấy làm ta đau khổ ....

Nhưng ta không thể để hài tử của chàng xảy ra bất trắc được ........quay về thôi ...."

Nàng nhìn bốn phía xung quanh tối mịt chỉ le lói ánh sáng từ chiếc đèn mà nguyệt cầm đang cầm trên tay .......

- ......

Có chuyện gì vậy .....

Sao ngươi còn chưa đi ......

Nguyệt cầm khuôn mặt lo lắng ....

- .....

Nơi này xa quá ....

Nguyệt cầm ...

đã không nhớ đường về nữa rồi ......

Nàng lớn tiếng ....

- ....

Người đâu .....

Có ai không .....

Bên tai họ chỉ còn nghe tiếng gió rít trên những cành cây .........

" hú ...

Hú ....."

Nguyệt cầm sợ hãi nhưng cũng đứng trước nàng giang tay .....

- ....

Nương nương đừng sợ ....

Nguyệt cầm nhất định sẽ đưa người bình an hồi cung ....

Nàng hạ tay nguyệt cầm xuống cười nhẹ ....

- ....

Bản cung không sợ ......

Ta thấy người sợ là ngươi mới đúng .....

Mặt tái mét cả .....

Nào ....

Nhanh tìm đường về thôi .....

Ta từng nghe hoàng hậu nhắc cứ cách một khoảnh sẽ buộc sợi vải đỏ vào gốc cây để đánh dấu ....

Để tránh có người đi lạc ...

Mau tìm thôi ....

............

Trên một ngọn đồi thấp một nữ nhân ăn mặc y phục tím chấm gót đứng cạnh một nam nhân áo chùng gấm bạc .......

- ......

Chẳng phải ngươi luôn đi với nàng ấy sao ....

Giờ ngươi ở đây còn nhu nhi đâu .....

Tiểu liên cười nhẹ .......

- .....

Có thể đang lạc ở trong rừng rồi cũng nên ......

Hắn ta giựt mình tay nắm chặt lấy vạt áo , ánh mắt như có tia lửa đang cháy ...

- ....

Ngưoi nói sao .....

Lạc trong rừng .......

Ta phải đi tìm nàng ấy .....

Hắn vừa xoay lưng vạt tay áo hắn đã bị nắm lại ......

- .....

Chẳng phải ngài nói sẽ nghe theo ta sao ......

Ngài yên tâm ....

Nàng ta sẽ không xảy ra chuyện gì cả ....

Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của ta ....

Ta đang muốn giúp nàng ta lấy lại sự sủng ái của hoàng thượng mà thôi ....

Ngài không cầm quá lo lắng .....

Để ta xem trong trái tim hoàng thượng nàng ta nặng bao nhiêu .....

Thiên trường nắm chặt cổ tay tiểu liên ....

Răng nghiến chặt ...

- bạch tiểu liên .....

Thâm thù đại hận giữa ngươi và liễu gia bao sâu ta không cần biết .....

Nhưng nếu vì để trả thù ngươi dám làm tổn hại đến nàng .......

Thì bản phò mã khẳng định ....

Ngươi sẽ không còn mạng để trả thù cho tiểu thư nhà ngươi .....

Tiểu liên gạt tay thiên trường cười khẩy .....

- ....

Thù của tiểu thư nhà ta ......

Nói cho ngài rõ ....

Đường vũ nhu chính là tiểu thư nhà ta ........

Nàng ta chính miệng đã nói nàng ta là nam cung ngọc yên ........

Chẵng phải mối thù diệt môn của nam cung gia nàng ta tất phải trả hay sao ....

Đổng ngạc thiên trường .....

Chẳng phải trước giờ ngài không quan tâm chuyện triều chính hay sao .......

Vậy chuyện ở Hàng châu ngài giấu hoàng thượng .....

Liên kết với lưu thân vương , hà giang đại tướng quân .....

Binh bộ thượng thư ......

Nuôi 30 vạn tướng sĩ là muốn làm gì .......

Chẳng phải ngài cũng muốn giúp nàng ta báo thù hay sao .........

Thiên trường lạnh người ......

- ......

Chuyện này sao ngươi biết ..........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Số phận bất hạnh


Trời đã khuya quảng vương ngồi trong hành cung ( nơi ở tạm của hoàng đế ) hắn nhìn ngọn đèn le lói trên bàn tay chống cằm ánh mắt đầy suy tư .......

" ....

Trẫm phải làm sao đối mặt với nàng đây ....."

Một công công bước nhanh vào nói khẽ bên tai hắn .....

- ......

Hoàng thượng ....

Không xong rồi ......

Không thấy đổng phi đâu cả ......

Nô tài đã thăm dò các cung nữ ....

Bọn họ đều nói từ giờ dậu đã không còn thấy đổng phi và nha đầu nguyệt cầm

Hắn lập tức đứng lên .......

Khuôn mặt hằn lên sự lo lắng ......

Giọng nói dứt khoát ......

- .....

Chẳng phải trẫm đã nói ngươi phái người đi theo bảo vệ nàng ấy hay sao ........

Người làm việc kiểu gì vậy ....

Ban đêm trong rừng rất nguy hiểm ....

Nàng xảy ra bất trắc gì thì sao trẫm sống nổi .......

Lập tức phái người tìm nàng .....

Nàng mà có chuyện trẫm sẽ lấy đầu của tất cả các ngươi ......

Tứ hỉ quì rụp xuống .....

- ....

Tuân mệnh .....

Nô tài sẽ phái người vào rừng tìm đổng phi nương nương .......

Quảng vương đi nhanh ra ngoài lấy ngựa của một tên lính phi thẳng vào sâu trong bắc uyển ......

Tứ hỉ lớn tiếng ......

- ....

Người đâu mau theo hộ giá .......

Khắp đại doanh đuốc cháy sáng bừng ......

Quân lính từng đợt dời khỏi đại doanh .......

Mộ dung cẩm bước ra ngoài , khuôn mặt lạnh lùng ......

- .....

Đúng là một con ngựa hoang khó thuần ......

Ta còn tưởng rằng biết được bí mật của chàng có thể giữ chàng lại bên mình .....

Không ngờ vừa nghe tin nàng ta gặp chuyện chàng đã quên hết những gì đã đồng ý với ta .........

Thị vệ bên cạnh đặt tay lên vai nàng ta ......

- ....

Cẩm nhi ......

Nàng làm vậy chỉ giữ được con người hắn ....

Vốn không giữ được trái tim hắn .......

Nàng có hạnh phúc không chứ .....

Mộ dung cẩm nhìn nam nhân kia cười khẩy .......

- .......

Ta không quan tâm chàng vì lý do gì mà ở bên ta .....

Thứ ta quan tâm là hiện nay trong hoàng cung ta mới là nữ nhân được hoàng đế sủng ái .......

- .....

Cẩm nhi ...

Ta vẫn không hiểu ....

Vì sao nàng nhất định muốn trở thành phi tử .....

Hà tất phải tranh giành một nam nhân với những nữ nhân khác .....

Nàng ta cười nhạt .....

- chàng thật sự không biết vì sao ta muốn trở thành phi tử sao ........

Nam nhân kia lắc đầu ......

Giọng mộ dung cẩm trùng xuống ......

- ....

Lúc trước mẫu thân ta là một nữ nhân rất xinh đẹp và hiền từ .....

Phụ thân ta chỉ là một thư sinh nghèo , thi cử nhiều lần vẫn không đỗ đạt công danh ...

Mẫu thân lại là nữ nhi trong một gia thế giàu có ....

Khi mẫu thân muốn gả cho phụ thân thì mạc gia phản đối rất dữ dội , gia gia còn nhốt mẫu thân trong phòng để không cho họ gặp nhau .....

Ngoại tổ mẫu rất thương mẫu thân ta nên đã âm thầm thả mẫu thân ta đi và cho người một số của hồi môn .......

Đêm hôm đó mẫu thân và phụ thân đã trốn tới phù lưu châu .....

Nam nhân kia ánh mắt mắt xa xăm ....

- ....

Chuyện này chưa từng nghe nàng nhắc tới .....

Sau đó sao nữa ......

- ....

Sau khi thành thân phụ thân vẫn tiếp tục học để thi nhưng vẫn không đạt được công danh ......

Mẫu thân đã mang hết hồi môn mà ngoại tổ mẫu cho đi bán , người đã dùng số tiền ấy mua cho phụ thân một chức quan nhỏ .......

Phụ thân ta vốn tài giỏi lại được lưu đàm viện để mắt đến ....

Ông ta muốn phụ thân ta thành thân cùng nữ nhi của ông ta ......

Vì vậy mà mẫu thân ta trở thành tiểu thiếp ....

Sự nghiệp của phụ thân ta cũng lên như diều gặp gió .........

Mẫu thân nhan sắc tàn phai còn bị lạnh nhạt .....

Người đã sớm qua đời .....

Nam nhân kia nhìn nàng ....

- ....

Ta thấy phụ thân nàng đối xử với nàng không tệ mà .......

Nàng ta cười khẩy .....

- ....

Đúng là không tệ .....

Phụ thân đối xử tốt với ta chẳng qua là vì muốn ta gả cho con trai lưu bộ thượng thư để nói lời tốt đẹp cho ông ta .....

Lúc nhỏ cuộc sống của của ta và mẫu thân còn không bằng đám tì thiếp mà phụ thân mang về .....

Ta đã thề sau này nhất định sẽ trở thành người có quyền lực trong tay .....

Thay mẫu thân ta báo thù ......

- kẻ đó là .....

- .......

Lưu chu diệp ......

Đại phu nhân mộ dung gia .....

Năm đó bà ta cho rằng ta là khắc tinh của nữ nhi bà ta mộ dung tần tương nên đã xúi phụ thân ta đuổi ta ra khỏi mộ dung phủ .....

Kết quả ngươi biết thế nào không ........

Hắn lắc nhẹ đầu ......

Nàng khuôn mặt biến sắc ......

- .....

Đó là lần đầu ta giết người .......

Hắn ta trợn mắt nhìn nàng .....

- ......

Năm đó .....

Nàng là người đã giết tần tương .........

Không phải cái chết của tần tương là do trượt chân ngã xuống hồ sen hay sao ........

Nàng cười khẩy lắc đầu ......

- ....

Phụ thân ta là một người mê tín .....

Một pháp sư đã nói phụ thân ta cả đời dù có bao nhiêu thê thiếp đi nữa thì cũng chỉ có hai nữ nhi mà thôi ......

Phụ thân ta thông minh như thế đã sớm biết ta là người đã xô tần tương xuống hồ .....

Ông vì không muốn mộ dung gia tuyệt tử nên đã che giấu mọi chuyện .....

Đưa ta đến hàng châu giam chân ta ở đó ....

Nhưng lưu chu diệp lại năm lần bảy lượt cho thích khách truy sát ta ....

Muốn dồn ta vào chỗ chết.....

Minh huấn cũng cứu ta khỏi tay đám thích khách nên đã chết.........
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Một chút ích kỷ


Nàng toàn thân lạnh toát ngồi xụp xuống dưới một gốc cây , nguyệt cầm xoa xoa lòng bàn tay rồi áp vào má nàng ......

- nương nương .....

Người lạnh lắm đúng không ....?

Là nguyệt cầm vô dụng không tìm được sợi vải đỏ nào cả ......

Nàng hướng mắt nhìn bốn phía ..... :" quảng vương chàng ở đâu ...?"

Song cùng lúc này quảng vương đã cữoi ngựa vào sâu trong rừng.....thị lực hắn vốn tốt , hơn nữa hôm nay trăng khá sáng nên không cần đuốc hắn vẫn có thể thấy đường .......

Đôi mắt hắn nheo lại ....

Hắn nghĩ đến nàng sẽ gặp biết bao nguy hiểm nơi rừng sâu .......:" yên nhi .....

Là lỗi của trẫm .....

Đáng ra trẫm ......

"

Đoạn ngưng một hồi hắn lại nghĩ tiếp ....

Nơi khoé mắt đã đục ngầu .....

- ...

" xin lỗi nàng .......

Trẫm không còn lựa chọn khác .......

Trẫm sai rồi ...."

Cả khu rừng sáng bừng ...

Tiếng gọi vang khắp bắc uyển ......

" đổng phi nương nương người ở đâu ...."

" nương nương ...."

Nghê thường ngồi dậy hướng mày nhìn châu nhi đứng kế bên thành giường .....

- .....

Có chuyện gì mà ồn vậy châu nhi ..

- thưa công chúa châu nhi vừa nghe cẩm y vệ nói ....

Hình như đổng phi mất tích rồi ........

Đôi mắt nghê thường giãn to bước khỏi giường ......

- .....

Đổng phi mất tích ......

Hoàng thượng đâu .....

Châu nhi khẽ lắc đầu .....

- ....

Châu nhi không biết .....

Em chỉ nghe nói hoàng thượng đã cưỡi ngựa vào rừng tìm đổng phi rồi .....

Đến giờ vẫn chưa thấy quay lại ......

Nghê thường liếc mắt nhìn châu nhi .....

- .....

Thay xiêm y cho ta ....

Ta phải đi một chuyến xem sao ......

Chuyện lớn như vậy mà em cũng không báo .....

- ....

Công chúa tha tội ....

Châu nhi chỉ muốn công chúa nghỉ ngơi thêm thôi ạ .....

Nghê thường đập bàn ....

- ...

Hồ đồ .....

Ta là chính cung hoàng hậu ......

Lần sau xảy ra chuyện tương tự phải lập tức báo ta ngay ....

Em rõ chưa ....

Nghê thường nhanh chóng thanh y phục đơn giản rồi ra ngoài , bên ngoài đã sớm có mặt nguyên quân và nhược sương , Nhược Sương giọng nói đanh đảnh .......

- ....

Đúng là chính cung hoàng hậu ....

Giờ này mới có mặt ......

Còn cả đổng phi kia nữa ....

Làm náo loạn cả lên ....

Thật mất nhã hứng quá ........

Nghê thường vuốt tóc .....

- ....

Nếu hoàng quí phi thấy mệt ....

Không nhất thiết phải đứng ở đây .....

Nơi này đã có bản cung lo rồi ........

Nhược sương cười khẩy rồi quay lại lều .....

Nguyên quân nhìn nghê thường rồi cúi nhẹ người .......

- ....

Hoàng hậu đã đến ta yên tâm rồi .....

Vậy nơi này giao cho hoàng hậu .....

Ta cùng với lưu hạ đi tìm phò mã .....

Nhạc phi cáo lui ....

............

Trời đã chớm sáng .........

Nàng tựa vào gốc cây ngủ thiếp đi lúc nào không hay .....

Quảng Vương từng bước tiến đến , Nguyệt Cầm cúi người chưa kịp lên tiếng hắn đã ra lệnh im lặng .....

Hắn ngồi xuống , khuôn mặt gần với khuôn mặt nàng , tay hắn nhẹ nhàng phủi đi chiếc lá vướng trên tóc nàng ..... :" cảm tạ trường sinh thiên đã bảo hộ cho nàng ...."

Hắn bế nàng lên xoay qua nhìn nguyệt cầm .....

- .....

Đừng nói với nương nương người tìm thấy nàng là trẫm ......

Nếu ngươi nói ra trẫm sẽ chém đầu ngươi .......

Hắn không cưỡi ngựa mà bế nàng đi bộ quay về đại doanh .....

Trước khi tiến vào đại doanh hắn đã giao nàng cho nhạc văn và dặn :" ....

Trẫm không thể đưa nàng về được ....

Huynh cũng biết vì sao mà ......

Giúp trẫm đưa nàng về ....

Đừng nói người đưa nàng về là trẫm ....

Cầu xin huynh ....."

Nhạc văn gật nhẹ đầu .....

- ....

Ta biết .....

Đệ cứ yên tâm .....

Ngọc yên cứ giao cho ta , ta sẽ thu xếp giúp đệ .........

Nhạc văn bế nàng về nơi ở , nghê thường cũng vội đến .....

Nàng nằm trên giường sắc mặt không được tốt lắm .......

- .....

Nhạc văn điện hạ hảo ......

- ....

Hoàng hậu nương nương cát tường .......

Nghê thường đến cạnh giường .....

- .....

Là ngài đã tìm thấy đổng phi sao .......

Còn hoàng thượng đâu .......

Nhạc văn giọng trầm ổn .....

- ......

Hoàng thượng đã sớm quay lại đại doanh nghỉ ngơi rồi ....

Nương nương chưa gặp ngài sao ......

- ......

Quay lại rồi .....

Kì lạ .....

Sao bản cung không hay biết ........

- có lẽ nương nương không để ý đó thôi ......

Không còn chuyện gì nữa ....

Ta cáo lui trước ........

Nàng mở mắt thấy mờ mờ một bóng lưng nam nhân đang rời đi .....

Miệng nàng mấp máy .....

- .....

Quảng vương .....

Nghê thường ngồi xuống giường .....

- ....

Tỉ tỉnh rồi sao ........

Nghê thường đỡ nàng ngồi dậy .....

Nàng yếu ớt nói .....

- ....

Hoàng thượng ....

Là hoàng thượng mới đến đúng chứ ......

Nghê thường ánh mắt buồn bã .....

- .....

Không phải ....

Đó là nhạc văn điện hạ .....

Chính ngài đã đưa tỉ về ......

Nàng cười buồn tựa lưng vào thành giường .....

- .....

Chàng ấy thật vô tâm ......

Chàng ấy thật sự còn không đi tìm ta .....

Nghê thường vốn định nói việc hắn có vào rừng kiếm nàng ....

Nhưng một chút ích kỉ trong lòng đã khiến nghê thường không thể nói ra .....
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Mối quan hệ


Quảng vương đã quay lại hành cung , hắn mặc bạch y thêu chỉ vàng ngồi phê tấu chương bên cạnh là nhạc văn .....

- ....

Thái y đã đến rồi chứ ? ....

Yên nhi ...

Nàng không sao chứ ......

Nhạc văn xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay ....

- ....

Nếu muốn biết nàng ấy ổn hay không .....

Sao đệ không đích thân đi một chuyến .....

Nàng là phi tử của đệ , đệ đến thăm nàng không phải là lẽ thường tình hay sao ......

Quảng vương chỉ lắc nhẹ đầu ....

Chợt hắn nhớ ra gì đó rồi lấy trong người ra đặt lên bàn ......

- ....

Huynh xem .......

Trên bàn là 4 sợi dây đỏ đã bị cắt đứt ......

Nhạc văn cầm lên nhìn .....

- .....

Việc này ta cũng thấy kì lạ nhưng chưa nói đệ ....

Mọi năm đi săn bắn để đề phòng bất trắc các sợi dây đỏ sẽ được cột lên các thân cây để đánh dấu đường về đại doanh ...

Nhưng sáng sớm nay vào sâu trong nam uyển tìm ngọc yên ta lại không trông thấy sợi vải nào ...

Quảng vương nói nhỏ ......

- .....

Những sợi vải này đệ thấy trôi theo dòng nước nên mới lấy lên xem .....

Đúng là có người giở trò .....

Kẻ đó là cắt toàn bộ vải xuống để nàng không tìm được đường về .......

Huynh nghĩ là ai đang giở thủ đoạn .......

Nhạc Văn lắc đầu ....

- ta không biết ........

Cũng không thể đoán bừa .....

Nhưng chỉ dựa vào những sợi vải này .....

Và hơn nữa ngọc yên cũng không bị sao ......

Đành cho qua thôi .......

Đệ cũng biết trong cung nguy hiểm trùng trùng .....

Đệ dù có lạnh nhạt với nàng ấy cũng phải bảo hộ nàng ấy thật tốt ........

Nam cung gia diệt vong .....

Là chúng ta nợ nàng ấy .....

Mộ dung cẩm thản nhiên bước vào

- .....

Đúng vậy là các người nợ nàng ta .....

Quảng vương đứng dậy chỉ thẳng vào mặt mộ dung cẩm ......

- .....

Chuyện này là chuyện tốt nàng gây ra đúng chứ .......

Dung cẩm cười nhạt ....

- ....

Đúng là ta thì đã sao ....

Chàng sẽ làm gì ta ........

Quảng vương rút kiếm kề vào cổ nàng ta .....

- .....

Mộ dung cẩm ....

Trẫm cảnh cáo ngươi ...

Không được đụng đến nàng .....

Đừng chạm đến giới hạn của trẫm .......

Nàng xảy ra bất trắc gì thì trẫm cũng bắt ngươi và trên dưới mộ dung gia bồi táng .......

Mộ dung cẩm lấy tay đẩy thanh kiếm ra môi vẫn nhoẻn nụ cười đầy thách thức ......

- .....

Thật đáng tiếc .....

Lần này ta không liên quan ......

Hơn nữa không chỉ riêng ta muốn nàng ta chết ....

Những nữ nhân kia cũng không buông tha cho nàng ta .......

Hắn lạnh lùng nhìn dung cẩm ....

- ....

Cút .......

Mộ dung cẩm đặt tay lên ngực hắn ....

- .....

Đây là lần thứ 2 chàng nói ta cút ......

Rồi sẽ có một ngày chàng cần đến mộ dung cẩm ta .....

Hoàng thượng ....

Thần thiếp cáo lui ....

Nàng ta nhẹ nhàng rời khỏi hành cung .....

Quảng vương ngồi xuống nhướng mày nhìn nhạc văn .....

- ....

Huynh cũng quay về nghỉ ngơi đi ....

Vất vả cả đêm rồi ...

Nhạc văn tra kiếm vào vỏ rồi rời đi ....

Ra ngoài khi đi ngang qua mộ dung cẩm hắn cười khẩy .......

- .....

Ngươi rất thông minh .....

Nhưng đừng để sự thông minh của bản thân hại chết bản thân mình .....

Dung cẩm khựng chân .....

Nhìn hắn đôi mắt liếc ngang .....

- ......

Ngài nói vậy là có ý gì ....

Sự thông minh của ta ......

Không phải là năm đó ngài dạy dỗ sao .......

Sư phụ .......

Nàng ta cười khẩy ....

- ...

Ta thật không hiểu ...

Ả nữ nhân đó có gì tốt mà khiến người như sư phụ ngươi say mê ....

- ....

Đừng gọi ta hai tiếng sư phụ , ngươi đã không còn xứng nữa .....

............
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Người là ai ...?


Nàng nhắm hờ đôi mắt .... : " tiếng trống đã vang lên lâu rồi ....

Chắc giờ này cuộc thi săn bắn đã bắt đầu ......"

Bên tai nàng một gọng nói nhỏ nhẹ .....

- .....

Tiểu thư .....

Nàng hé mở mắt ......

- ....

Tiểu liên ......

Bạch tiểu liên ngồi xuống mép giường ......

Nhìn nàng giọng nói bình thản .....

- .....

Tiểu thư không sao chứ .......

Nàng cười nhắm mắt lại .....

- .....

Ta sao có thể xảy ra chuyện được .....

Chẳng phải tất cả đều đã được em sắp xếp ổn thoả ngay từ đầu rồi sao .....

Tiểu liên cười ....

- xem ra người đã thông minh hơn rất nhiều ......

Nói em biết .....

Sơ hở ở đâu .......

- .....

Bắc uyển trước giờ có rất nhiều thú lớn .....

Hơn nữa ta đã đi sâu đến vậy ...

Lý nào đến một con thỏ cũng không nhìn thấy .....

Hơn nữa hoàng hậu trước nay luôn cẩn thận , mỗi thân cây đều được cột vải để đánh dấu không lý nào ta lại không tìm được ......

Để ta bị lạc trong rừng nhưng lại sắp xếp an toàn cho ta ......

Người đó chẳng phải là bạch tiểu liên em hay sao .......

Tiểu liên tay đặt nhẹ lên vai nàng ....

- ....

Kết quả thế nào hoàng thượng đã đến chứ .......

Em nghe nói đêm qua khi nghe tin người mất tích hoàng thượng đã ........

Nàng cắt ngang lời nói của tiểu liên .....

- ....

Để em thất vọng rồi ....

Người đã đưa ta về là nhạc văn điện hạ .....

Không phải hoàng thượng giờ này đang cùng với dung mỹ nhân kia đi săn bắn rồi sao ....

Người đã không còn quan tâm đến ta nữa rồi ......

Nàng xoay người mặt hướng vào phía trong .....

- ....

Em ra ngoài đi ...

Ta rất mệt muốn nghỉ ngơi ......

Tiểu liên nhẹ lắc đầu rồi đi ra ngoài ....

Nàng ta nhìn nguyệt cầm đang đứng phía ngoài lều giọng ra lệnh .....

- ....

Chăm sóc nương nương cho cẩn thận .....

Chuyện xảy ra đêm qua đừng để tái diễn lại ....

- ....

Vâng thưa phu nhân .....

Nguyệt cầm sẽ chăm sóc nương nương cẩn thận .....

Xin phu nhân đừng lo lắng .......

....................

Dưới tán lá cây rậm rạp , ánh nắng xuyên qua tán lá chiếu lên mái tóc dài đen nhánh của một nam nhân .....

Hắn mặt giáp bạc ánh mắt lạnh lùng ......

- .....

Tình hình thế nào rồi ........

Một nam nhân chạc tứ tuần nhảy xuống ngựa quì một chân cúi đầu tay đặt ngang ngực .......

- .....

Chủ nhân yên tâm ....

Tình hình rất tốt , vũ khí toàn bộ đã được bí mật chuyển đến phía bắc ngoại thành ....

Đại quân cũng đã sẵn sàng chỉ cần đợi lệnh của ngài ....

Lập tức tấn công tử cấm thành .......

Hắn nhếch mép cười khẩy ........

- ......

Tốt lắm ....

Ngay lúc này chưa tiện khởi binh .....

Ngài điều quân đến từng văn huyện nhỏ gần kinh thành trà trộn vào người dân .....

Đừng để triều đình nhìn ra thân phận ......

Rõ chưa .....

- vâng thưa chủ nhân.....

Hắn nhảy xuống ngựa đỡ người kia lên .......

- ......

Người đó thế nào rồi .......

- .......

Đại phu đã nói rồi người này bị thương quá nặng , mất máu quá nhiều ....

E là khó tỉnh lại ........

Hắn rút một cây sáo bên đai lưng thổi một hơi , một con chim bồ câu đậu trên vai hắn ........

Hắn đưa cây sáo cho người kia .....

- .....

Từ giờ ngươi đừng đường đột đến gặp ta nữa ......

Để người khác thấy thì không hay .....

Con chim này là tiểu cương .....

Có chuyện gì cấp bách thì nhờ nó gửi thư cho ta ....

À còn nữa .....

Cho dù người kia bị thương nặng thế nào thì nhất định phải nghĩ cách chữa khỏi cho hắn .....

Hắn rất quan trọng đối với ta ......
 
[ Xuyên Không ] Mỹ Nhân Vô Lễ
Sự ấm áp suốt đời ta không thể có


Sau khi hồi cung rất lâu sau đó hắn đã không đến thanh hoà điện , không chỉ vậy hưng đức điện , nguyện cần viện và thậm chí cả hoàng châu điện cũng không hề nhận được một chút thánh sủng nào .....

Mộ dung cẩm được sắc phong thành dung phi , nàng ta càng hung hăng ngang ngược hơn ...

Nhưng kì lạ dù nàng ta làm gì quảng vương cũng không hề lên tiếng ......

Buổi thượng chiều sáng hôm ấy quần thần bàn tán , việc quảng vương chỉ chuyên sủng một phi tử đã khiến liễu thừa tướng và một số quần thần khác bất bình .......

- ....

Hoàng thượng ......

Gần đây lão phu nghe nói hoàng thượng chỉ chuyên sủng vĩnh hạng cung mà lạnh nhạt với các cung khác .........

- .....

Lời của liễu thừa tướng nói là có ý gì ......

Lương đại nhân cúi đầu .....

- ....

Hồi hoàng thượng người là thiên tử của đại chu rộng lớn này ....

Người không thể chỉ sủng hạnh một nữ nhân , người mới chỉ có một hài tử mà thôi ...

Để tiếp nối long mạch ....

Thần cảm thấy người cần san sẻ ân sủng nơi hậu cung ....

Thứ nhất vì để hậu cung hài hoà , thứ hai cũng là để thuận theo qui tắc của thánh tông thái tổ hoàng đế ....

Tránh trường hợp nới hậu cung xảy ra ganh ghét , đố kị ......

Quảng vương đập bàn đứng dậy ......

- ......

Trẫm không khoẻ .......

Buổi thượng triều kết thúc ở đây .....

Hồi hoàng thanh điện ......

Sau khi quảng vương rời đi các lão đại nhân tuy bất bình nhưng cũng từ từ tản ra .....chỉ duy nhất một nam nhân vẫn chưa rời nửa bước , một công công chạy lại cúi đầu nhìn hắn .....

- .....

Phò mã ....

Người vẫn chưa rời đi sao ạ .........

Các đại nhân đã đi cả rồi .....

Thiên trường cười nhạt rồi xoay lưng bỏ đi .....

Hắn lang thang lại đến trước cửa cung nàng , tên hạ nhân theo sau hỏi hắn .....

- ....

Phò mã .....

Người có vào thăm nương nương không ạ ......

Hắn khoanh tay sau lưng xoay người đi ........

- ......

Nàng dạo này thế nào rồi ....

- ....

Nô tài nghe nguyệt cầm nói nương nương dạo gần đây thân thể suy nhược , tâm trạng ngày càng buồn bã ......

Hay phò mã hãy đến thăm nương nương một lát ....

Biết đâu gặp được người tâm trạng nương nương lại tốt hơn .........

Hắn cười buồn bã ....

- ....

Giá như khi gặp ta tâm trạng nàng tốt lên thì hay biết mấy .....

Nhưng ta biết ......

Người nàng muốn gặp lúc này nhất chính là hắn ta .......

Tên nô tài đi theo sau hắn nhìn về phía bắc ......

- .....

Người mà phò mã nói chính là hoàng thượng .....

Thiên trường đi về phía hoàng thanh điện ....

Hắn thấy quảng vương đang cho cá ăn tại một đình mát cạnh hồ sen cách hoàng thanh điện không xa .......

Giọng hắn trầm ổn

- .....

Vẫn có thời gian rảnh rỗi cho cá ăn ......

Ngươi thật sự bận đến mức không thể dành cho nàng ấy chút thời gian nào hay sao .....

Cho dù ngươi không yêu nàng nhưng chí ít hãy vì đứa bé nàng đang mang trong mình hãy đến cạnh nàng một chút .......

Quảng vương tay rải thức ăn xuống hồ mắt liếc nhìn thiên trường ......

- ....

Trẫm là hoàng đế ....

Việc trẫm đến thăm phi tử nào cũng phải xin ý kiến ngài sao ....

Phò mã .....

Thiên trường không nói mà đột nhiên lao đến giáng một cú đấm lên mặt quảng vương ......

Mấy tên thị vệ vội chạy lại hướng kiếm về thiên trường ......

Quảng vương đứng thẳng dậy tay lau đi vệt máu nơi khoé môi .....

- ......

Các ngươi lui hết xuống đi .....

Tứ hỉ lo lắng .....

- ...

Hoàng thượng .....

Còn vết thương của ngừoi ......

Hắn xua tay ....

Binh lính lập tức rút hết , tứ hỉ cũng đi ......

Quảng vương nhìn một vòng xung quanh rồi tay chống lên thành đình ....

- ....

Sao ngài lại đánh ta ......

Thiên trường ánh mắt đục ngầu ......

- ......

Ngưoi không xem tình cảm của nàng ra gì .....

Nhưng đối với ta ....

Chỉ một nụ cười của nàng .....

Một ánh mắt của nàng chính là sự ấm áp suốt đời mà ta không có được ......

Ngươi đã từng hứa sẽ để nàng trở thành nữ nhân hạnh phúc nhất .....

Nhưng người nhìn xem .....

Nàng vì ngưoi mà đã biến thành bộ dạng nào rồi ........

Quảng vương tay đã bấu chặt lấy thành đình đến bậy máu nhưng khuôn mặt vẫn ra vẻ ơ thờ ......

- ...

Đổng ngạc thiên trường .....

Trẫm nói cho ngưoi biết .....

Trong lần cá cược này ngươi đã thua ta .....

Ta là kẻ thắng .......

Việc ta muốn đi nước cờ nào không phải ngưoi nói là được .......

Thiên xoay lưng bỏ đi để lại nụ cười khẩy .......

" Trường quảng vương ....

Nếu hôm nay ngươi chịu đi gặp nàng thì ta đã để nàng ở lại bên ngươi .....

Nhưng ngươi lại quá tham lam , ích kỉ ..........

Xem như ta đã nhượng bộ ngươi đủ lâu rồi ......

"
 
Back
Top Bottom