Khác What is the happiness?

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
118,052
Điểm tương tác
0
Điểm
0
306369495-256-k801956.jpg

What Is The Happiness?
Tác giả: Annie8080
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Kể về cuộc hành trình tìm lại niềm hy vọng, ánh sáng, đặc biệt là tìm lại được sự hạnh phúc của 1 cô bé chỉ mới 12 tuổi.



thủy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Part I : Love - Is that for me ?
  • tensei shitara slime ngoại truyện - ghé thăm vùng...
  • (ĐN Jujutsu Kaisen) The Queen
  • [ari-pis] TRO TÀN
  • [OLN] I Want To Live In This Adorable World (Rerun)
  • [ AiW!au ] What's Your Name?
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • What Is The Happiness?
    Một ngày mệt mỏi


    Thủy là một cô bé 12 tuổi.

    Cô có chiều cao 3 mét bẻ đôi, tóc khá dày, mượt, đen huyền và dài hơn vai một chút.

    Đôi mắt nâu sáng, gương mặt sáng sủa, có thể coi là đẹp.

    Hồi cấp 1, mọi người đều công nhận cô như một bão tố.

    Vì tính cô năng nổ, hoạt bát, có phần hơi nóng tính, nhanh nhẹn, dịu hiền thì ít mà bạo lực rất nhiều.

    Thậm chí cô từng đấm 1 thằng lớp kế bên bị bầm 1 tháng chưa hết.

    Thành tích cứ như là mưa: HS xuất sắc liên tục, đội trưởng đội trống, trưởng ban thư viện, thi hùng biện tiếng anh, thi vẽ cấp quận, và còn nhiều nữa.

    Cũng nhờ vậy mà bạn của cô cũng thuộc dạng rất nhiều.

    Nhưng đó chỉ là quá khứ thôi.

    Còn khi lên cấp 2, quả thật nó quá khủng khiếp đối với cô.

    Học hành thì vẫn nguyên vẹn, hs xuất sắc như thường.

    Tuy nhiên, chính vì thành tích như mưa nên cô được vào Ban Chỉ Huy.

    Từ đó sinh ra những áp lực khiến cô ngày càng rơi vào trạng thái tồi tệ, tuyệt vọng, cơ đơn và quan trọng là cô trở nên máu lạnh, trầm tư, ít nói và lạnh lùng với mọi thứ xunh quanh hơn.

    Khối của cô chỉ học buổi sáng thôi nên chiều được ngủ và coi TV cả ngày.

    Nhưng cô đã trong ở Ban Chỉ Huy và chuẩn bị có 1 cuộc thi dành cho các Ban Chỉ Huy ở các trường trong thành phố nên có 1 lịch tập huấn vào buổi chiều.

    Thành ra trưa cô chỉ được nghỉ ngơi 2 tiếng thôi.

    Chiều thì chạy lên trường để tập huấn.

    Mà lý thuyết lẫn thực hành đều khó như nhau.

    Thành ra nó đã khiến cô thêm 1 gắn nặng.

    Tối thì chỉ kịp ăn cơm rồi chép bài và chuẩn bị bài ngày mai, nếu còn 1 chút thời gian thì cô sẽ ôn tiếng anh ở trung tâm.

    Và cô đi ngủ.

    Tiếp theo cứ lặp đi lặp lại trong những ngày tiếp theo.

    Kết quả là HK1 cô bị kéo điểm môn Tin, tình hình học tập cũng sa sút hơn.

    Ba cô cũng ngày cành nhậu nhẹt nhiều hơn, mẹ cô thì đang bệnh, chưa kể khi ba cô say xỉn còn làm đủ thứ chuyện lung tung khiến cô đã cãi nhau với ba, từ đó mọi quyền lợi của cô trong nhà cũng bị bớt đi.

    Mẹ cô thì luôn tự làm mình khổ hơn, tình hình bệnh cũng ngày càng nặng thêm.

    Thủy cũng ngày càng ghét cô giúp việc, một bà cô béo ú thích hay dạy những điều người khác và bắt làm theo ý mình.

    Cô cũng bắt đầu gan bướng hơn với cô giúp việc, thành ra mẹ lại gánh thêm 1 việc nữa.

    Khuya chính là khoảng thời gian mà cô thích nhất.

    Yên tĩnh, không một ai có thể làm phiền cô nữa, mọi thứ rất yên bình.

    Lúc đó cô có thể khóc mà không ai biết.

    "Mọi thứ như một cú tụt dốc không phanh.

    Nó là thật...

    Hay chỉ là 1 giấc mơ?

    Nếu nó chỉ là 1 giấc mơ, thì tại sao không phải những điều lung linh như tôi tưởng...Mà phải là giấc mơ mang đầy sự khủng khiếp bị áp đặt lên người tôi và dài như bất tận?

    Nếu tôi sống tiếp, liệu còn được bình an không?

    Đôi khi, tôi bị mắc kẹt trong một cái hố nhưng chính tôi lại là người cứu mình?

    Tại sao lúc tôi mắc kẹt trong chính chiếc hố tuyệt vọng ấy...

    Mọi người lại khiến tôi lọt sâu hơn mà không giúp tôi?

    Những người mà tôi thật sự tôn trọng tại sao lại rời bỏ tôi?

    Tại sao?

    Bài học ở đây là gì?"

    Thủy viết những dòng trong nhật kí của mình, không ngừng rơi lệ.

    Lúc này cô quẹt nước mắt, mở cửa phòng ra một cách nhẹ nhàng không động tĩnh vì bây giờ là 12h đêm và bước ra ban công.

    Sài Gòn lúc tối gió rất nhiều.

    Không khí mát mẻ, đỡ oi hơn buổi sáng, đó là một điểm cộng cho đêm khuya.

    Ngoài ra, cũng ít người hơn rồi, vắng vẻ và yên tĩnh cũng là điều cô thích thú.

    Nhưng hôm nay, tâm trạng của cô không giống những ngày khác.

    Lần này cô càng khóc nhiều hơn, dù không ra tiếng động gì.

    Cô cảm thấy ghen tị với những người khác.

    Họ đang được chìm trong giấc ngủ sâu, một giấc ngủ với những điều đẹp đẽ, lung linh mà không phải lo gì cho ngày mai.

    Họ vẫn lạc quan và yêu đời dù họ có vấp ngã.

    Họ đâu có biết rằng có một cô bé chỉ mới cấp 2 nhưng gánh nặng thì như người lớn trưởng thành?

    Bỗng cô nhớ đến 1 câu hỏi có trong 1 cuốn sách mà cô đã từng yêu thích một thời.

    "What is the happines?"

    - Hạnh phúc là gì?

    Đến giờ cô vẫn chưa tìm được sự hạnh phúc trong cuộc sống cấp 2 của cô.

    Mọi thứ như thể quá nhanh để cô đuổi kịp.

    Nghĩ tới câu này, cô lại còn khóc nhiều hơn.

    Không biết rằng trong tương lai cô có thể trụ nổi nữa không..

    Thủy hít thở thật sâu rồi vô phòng lại và bắt đầu 1 giấc mơ.

    Giấc mơ tìm lại sự hạnh phúc.

    - HẾT -
     
    What Is The Happiness?
    Bạn thân


    Thủy hôm nay như thể bị bệnh vậy, mặt cứ trắng bệch.

    Vì hôm qua cô mơ một giấc mơ kì lạ.

    Cô đang ở trong một rất lạ nhưng cô cảm thấy quen quen, ở đó có rất nhiều viên sỏi và đá phát sáng, nói đúng hơn là đá quý.

    Cái nào cũng lấp lánh như nhau, nhưng cô lại có một cảm giác như thể chỉ có 1 viên duy nhất là thật, tất cả còn lại chỉ là giả.

    Bỗng nhiên cô thấy 1 cái bóng đen và nó có hình hài như 1 con quỷ.

    Nó ngày càng tiến lại cô, và mỗi lần như thế khiến cô cảm giác tuyệt vọng sắp tới nơi và rồi nó chỉ còn cách cô 1 bước nữa thì cô giật mình tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhãi, không biết là do máy lạnh hay do giấc mơ nữa.

    Lúc đó chỉ mới có 2h sáng thôi.

    Mệt mỏi, cô lại ngủ tiếp.

    Tối nay Thủy đã chép bài sớm hơn dự định nên cô có thời gian để nhắn tin với con bạn của cô, tên Vy.

    Thủy kể cho Vy nghe những áp lực đến từ cuộc sống của cô, cãi nhau với ba, muốn tự sát rằng thứ 2 đi học lại mà không thấy cô đi học lại nghĩa là cô đã và trù những thằng dám nói xấu Thủy lẫn Vy sẽ chết.

    Lúc đó Thủy đợi hồi âm của Vy tận 10p sau thì nó mới nhắn lại.

    "Thư dài, tao chuyển sang viết email.

    Gửi rồi đó, hồi âm đi."

    "Thứ 2 mày không đi học thì ai chơi với tao đây ai nói chuyện với tao.Mày thấy tao ngồi cười vs thằng Minh zậy thoi chứ có dui dẻ gì đâu,mày phải đi học để có đôi có cặp với tao chứ t không muốn là cục cứt để ruồi bâu vào.Mày sống tích cực và lạc quan lên nếu ko ai làm mày dui được thì mày tự nói chiện và bày đủ thứ chiện cho cái nụ cười trên môi của m là nụ cười thực sự đi.

    Giống Minh ấy nó ko làm được bài kiểm tra thay vì nó lo lắng khóc lóc thì lát sau nó cũng cười ha hả lại t cảm thấy khó hỉu vì đìu đó.

    Mà t mong là HK2 m vẫn giữ đc tinh thần cứng chắc và điểm vẫn cao.

    Và cảm ơn m cũng đã koi t là 1 ngừi bạn ha.

    Tao khuyên mày sống tích cực lên đi, vượt qua áp lực gia đình đi ròi mai mốt lên cấp 3 còn học chung với tao nữa chứ ròi chuyển ra riêng ở chung với tao nữa.

    Mày hứa rồi mà.

    Tiền nhà mỗi đứa 1 nửa m còn nghề kiến trúc sư kia mà có gì tao kiếm tiền còn mày thì lúc rảnh thì ngồi vẽ căng nhà to lớn để tụi mình sống chung các kiểu."

    Có khó khăn mới tạo ra được kim cương" nên hãy vượt qua những thứ làm cản trở gây áp lực trên tâm lí và cuộc sống của m đi.CỐ LÊN.TAO MONG THỨ 2 SẼ THẤY MÀY😽"

    (Thư này do 1 con bạn của au viết giúp bức thư vì au không giỏi viết thư lắm , mọi người thông cảm)

    Sau khi đọc xong, Thủy mới phát hiện mình cười tủm tỉm nãy giờ.

    Quả thật cứ mỗi lần Thủy có chuyện gì buồn hay tức, Vy sẽ là người lắng nghe và động viên cô.

    Cách động viên của Vy theo cách ấn tượng đối với Thủy (nhấn mạnh lại là chỉ với Thủy thôi nhé) thì nó có 1 nguồn năng lượng tích cực rất lớn vừa có 1 chút khôi hài, nó tác động không nhỏ đến những cảm xúc của Thủy.

    Và khi Vy có chuyện gì đó không vui, Thủy cũng làm y chang như thế.

    Bỗng nhiên Thủy cảm thấy may mắn khi có một con bạn tuy thiểu năng nhưng rất đáng đồng tiền bát gạo.

    Cô cũng cảm thấy vui hơn 1 tí, mặc dù nỗi buồn và sự tuyệt vọng vẫn bao trùm quanh người cô, nhưng cô kệ, thà có còn hơn không.

    12h kém 15, Thủy, theo 1 thói quen, lại ra ban công 1 lần nữa để cảm nhận sự yên tĩnh tuyệt vời vào ban đêm.

    " Những lúc tôi tuyệt vọng nhất, cũng là lúc chiếc hố tuyệt vọng mà tôi bị kẹt ở đấy đã bị lấp đi bởi 1 tảng đá bự , thì chính bạn thân tôi đã tạo ra một lỗ hở ánh sáng nhỏ.

    Lúc ấy, tôi sẽ có cảm giác vẫn còn hy vọng để thoát khỏi sự tuyệt vọng này.

    Tình bạn là thứ tôi quý trọng nhất.

    Khi có tình bạn, niềm vui được nhân lên nhiều lần và khi những nỗi buồn xuất hiện, tình bạn sẽ khiến nỗi buồn ấy chỉ còn một nửa.

    Mong là mình vẫn sẽ có 1 đứa bạn thân thật tuyệt vời như con Vy."

    Thủy nghĩ thầm.

    Trong lòng có 1 sự vui sướng mà cô không hề hy vọng sẽ tìm lại được, cô bước vô phòng cùng với nhiều nỗi niềm và mong ước, và chìm vào giấc ngủ.

    Trong giấc mơ ấy, Thủy một lần nữa, lại ở trong giấc mơ kì lạ hôm qua - Giấc mơ nơi mà có nhiều viên đá và 1 con quái vật.
     
    What Is The Happiness?
    Giấc mơ của sự hạnh phúc


    Thủy rớt từ trên trời xuống.

    Và tự nhiên, sau 5s xử lý thông tin thành và cho thông tin ra, cô ấy cũng phát hiện ra mình đang rơi từ trên xuống.

    "Khoan từ!

    Á Á Á Á !!!!!"

    - Thủy hét.

    RẦM !!!!

    "Ui da, cái lưng của tôi ..."

    Cô ngồi xuống, vừa kéo vừa xoa lưng.

    Sau khi cơn đau bớt đi, cô ngó ngang ngó dọc.

    " Đây là đâu?"

    Thủy vừa nghĩ thầm vừa đứng lên.

    Bỗng cô thấy 1 toàn nhà chung cư rất quen.

    "Nhà của mình!!!"

    Thủy chợt nhớ ra.

    Sau đó, có một giọng vang lên.

    Thủy quay lại và ngạc nhiên.

    "Nè, sao mày ngồi ở đây?

    Vô nhà đi chứ!"

    - Một cô gái có mái tóc dài, nước da của người Châu Âu, đôi mắt sáng và thân hình chất béo hơn người ta 10%.

    "HÂN!!!"

    Thủy hét lên.

    Sau đó cả hai ôm chầm lấy nhau."

    Tao nhớ mày quá!"

    "Hehe, lâu lâu cũng phải quan tâm bạn thân cấp 1 chứ."

    Hân cười, đồng thời cũng thả Thủy ra.

    Thủy với Hân là bạn thân cấp 1 của nhau.

    Hồi ấy hai đứa thân nhau lắm.

    Tính Hân hài hước và khá nhút nhát, nhà còn giàu nữa nên dễ bị bắt nạt, Thủy thì sức khỏe vượt trội nên đi chung cho yên tâm rằng cô bạn này sẽ không bị bắt nạt (mặc dù ai cũng thừa nhận rằng Thủy mới là người hay bắt nạt Hân).

    Nhưng lên cấp 2, Hân và Thủy không học chung với nhau nữa.

    Công việc trên trường cũng bận hơn nên Thủy không có thời gian gặp cô bạn.

    Có lần cô chạy trên hành lang để kịp nộp bài giải của lớp cho thầy Tổng Phụ Trách, không may đụng trúng Hân làm cô bạn bị ngã.

    Mặc dù Thủy đã hết lời xin lỗi nhưng cô bạn chất béo ấy không tha, từ đó tình bạn hai người nứt nẻ luôn.

    Thủy luôn mong muốn được Hân tha, ai nhè đã thành hiện thực rồi.

    "Này, tính nhìn nhau tới chừng nào nữa?

    Vô nhà ăn sinh nhật nữa."

    Vy cười tươi.

    "Ủa tao tưởng mày không được ra khỏi nhà chứ?"

    Thủy ngạc nhiên vì ba của Vy là 1 người nghiêm khắc, ngoài việc đi học ra nếu không có sự cho phép của ba thì cô không được đi ra ngoài.

    "Ừ nhưng giờ ba tao đã suy nghĩ lại rồi.

    Giờ ba đã cho tao đi chơi thỏa thích luôn."

    Vy nói.

    Lúc này hai người bạn thân của nhất của Thủy lôi cô vô chung cư.

    Mọi người trong chung cư cứ gặp Thủy là chào hỏi 1 cách niềm nở và thân thiện nhất.

    Thậm chí Tin, Cơ - hàng xóm nhà Thủy - còn tặng cô quá trời quà nữa.

    Thủy cảm thấy rất vui sướng, như thể mọi mong ước của cô đều được thực hiện.

    Lúc này, Thy- em gái của cô - chạy tới và ôm cô 1 cái thắm thiết."

    Chúc mừng sinh nhật chị 2!" kèm theo 1 cuốn vở được vẽ rất chi tiết những câu truyện mà do chính em tự nghĩ ra, không còn bắt chước ý tưởng của Thủy như trước nữa.

    Thủy cảm thấy mừng rỡ hơn vì người em đã có sự sáng tạo hơn trong việc vẽ truyện rồi.

    "Cảm ơn heo" Thủy cẩm cuốn vở lên và xoa đầu cô em.

    Sau đó, cùng những người người bạn thân, bước vô căn nhà thì Thủy vừa shock vừa ngạc nhiên, tới mức rơi đồ luôn.

    Ba mẹ thì đứng trước nhà và nói thiệt to "Chúc mừng sinh nhật".

    Nhà cừa thì được trang trí bằng 4 màu cô cực nghiện: xanh đá Sapphire, xanh Aquamarine, trắng tuyết và đỏ Ruby.

    Đồ ăn toàn món cô thích được trình bày một cách hoàn hảo và ngon tới mức khó cưỡng.

    Thủy trong trạng thái vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ tới muốn rơi lệ đi một vòng khắp căn nhà.

    Điều ngạc nhiên hơn là cô có 1 phòng riêng theo sở thích của cô: sự đơn giản nhưng mang đầy sự thoải mái được kết hợp với màu xanh nước cùng màu trắng, tạo nên ấn tượng là sự sạch sẽ, trên tường được treo 3 bức tranh dạng Geomatric shapes tuyệt đẹp cùng với 1 kệ sách màu trắng đầy sách về mọi lĩnh vực: kiến trúc, truyện tranh, khoa học viễn tưởng, vân vân.

    Điều cô thích nhất chính là căn phòng có 1 chiếc bàn lớn bằng kính, có 4 hộc tủ nhỏ, trên bàn có 1 cái đèn mà cô yêu thích từ lâu, đằng sau thì bằng cấp giấy khen được treo bằng khung gỗ rất đẹp và điều đặc biệt cô thích nhất chính là có 1 chiếc laptop xin xò trên bàn.

    Ngay lúc đó Thủy chỉ nghĩ sẽ là của ba hoặc mẹ, nhưng ngay lúc đó ba của Thủy đã nói:

    "Quà sinh nhật của ba tặng con đó.

    Nhớ sử dụng nó cho những việc con yêu thích nhé."

    Điều này cô đã mong ước từ rất lâu rằng cô sẽ có laptop riêng để có thể nghe nhạc mỗi ngày, đọc truyện bất cứ lúc nào, thậm chí rảnh cô còn có thể nhắn tin và viết email tới người bạn nước ngoài.

    Lúc đó mẹ Thủy đi tới chỗ Thủy và đứa cho cô 1 cái hộp.

    "Tặng con gái của mẹ"- Mẹ cô nói.

    Lúc cô mở hộp ra thì cô đã muốn nhảy lên trời.

    Trong hộp là 1 chiếc điện thoại xịn xò và có 1 chiếc Ipad có bút sang trọng.

    Cô cảm thấy rất vui sướng.

    "Xem quà vui chưa?

    Ra ăn đồ đi không lại nguộn chớ."

    Vy cười.

    "Ừ!

    Đi ăn thôi!"

    Thủy vui sướng đáp.

    Ngay lúc đó cả một party diễn ra, Thủy cùng với những người cô tôn trọng chơi hết mình.

    Lúc này cô chỉ muốn được ở trong thế giới này mãi mãi thôi.

    Sự hạnh phúc của cô đã được cô tìm thấy trong thế giới này, mọi điều ước của cô đều trở thành hiện thực.

    Cô chỉ muốn mãi mãi được ở trong thế giới của sựu hạnh phúc này.

    Tưởng chừng mình sẽ được hạnh phúc nữa, nhưng rồi có 1 tiếng chuông báo thực làm cô tỉnh lại thế giới thực.

    "Chậc, giấc mơ thì đẹp lung linh, ngoài đời thì toàn màu xám."

    Thủy nghĩ thầm.

    Sau một cái vươn người đầy sự mệt mỏi kèm theo 1 cú ngáp uể oải, cô vệ sinh cá nhân, thay đồ và lấy tiền ăn , sau đó bắt đầu 1 ngày chán phèo bằng cách đạp xe đạp tới trường.

    - HẾT -
     
    What Is The Happiness?
    Người lạ


    Thủy hôm nay trở về với chiếc cặp chứa 5 bài kiểm tra: 1 bài kiểm tra 15p môn văn với số điểm là 7,25, kiểm tra giữa kì toán 7,25 điểm, kiểm tra Văn giữa kì 8 điểm, giáo dục công dân 10 điểm và bài kiểm tra 15p Toán 6 điểm.

    Mệt mỏi, suy sụp tinh thần vì số điẻm không được ưng ý, áp lực học tập, cuộc sống, gia đình, tinh thần lẫn thể xác không còn điều khiển được nữa, Thủy nằm ngay lên giường và chìm vô cơn ngủ.

    Lúc này cô lại 1 lần nữa quay về "thế giới hạnh phúc"- do cô tự đặt tên.

    Trong thế giới lần này cô đang học trên lớp, đang đứng trước lớp.

    Mọi người đều nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ.

    - Lục Thủy, em rất đạt số điểm rất tốt.

    Mọi bài kiểm tra của em đều được 10.- Giáo viên môn Toán của cô khen.

    Cô ngỡ ngàng nhìn cô giáo.

    Lúc này bạn cô- Vy nói:

    - Mày ngỡ ngàng hả?

    Tao hiểu mày quá mà.

    Đừng lo, mày còn ngỡ ngàng thêm nhiều lần nữa.

    Tất cả mọi môn học mày đều đạt con 10 tuyệt đối ấy chứ!

    Thủ khoa của khối sao mà kì lạ vậy nè?

    Nói xong nguyên lớp cười.

    Thủy cũng cười vì sự phấn khởi của cô trỗi dậy.

    Lúc này cô Trang - giáo viên chủ nhiệm của Thủy, lên lớp thông báo.

    - Thủy!

    Con hãy xuống với cô ngay.

    Hôm nay là ngày lễ trọng đại của con đó.

    Nói xong, cô Trang không cho Thủy trả lời mà còn kéo cô đi.

    Thủy để ý là đi tới đâu ai cũng nhìn cô với ánh mắt chúc mừng và ngưỡng mộ, tôn trọng.

    Lúc này đi tới sảnh thì cô Trang mới dừng lại.

    - Giờ con chỉ cần đứng trước trường và mặt đầy tự tin là được.

    - Nói xong cô Trang dẫn cô ra sảnh.

    Thủy bất ngờ vì trước sảnh đầy người.

    - Và nhân vật chính đã xuất hiện rồi!- Giọng của MC vang lên.- Nguyễn Trần Lục Thủy, học sinh tiêu biểu, thủ khoa của khối và nhà vô địch của nhiều lĩnh vực.

    Lúc này mọi người đều hoan hô.

    - Và đây là phần thưởng cũng như là những thành tích xuất sắc cho cô bạn trẻ đầy tài năng này.- MC nói.- HS xuất sắc nhiều năm liền, thủ khoa của khối với tất cả mọi môn đều con 10 tuyệt đối.

    Giải nhất cuộc thi Kiến trúc sư nhí với tác phẩm "The Aquario and Rured House" - Ngôi nhà sống động với kiến trúc hiện đại không kém phần pha trộn với sự cổ điển độc đáo được phối với 2 màu tưởng chừng không phù hợp nhưng lại phù hợp không tưởng.

    Giải nhất nét vẽ Xanh với bức tranh "The Enviroment and the Earth".

    Huy chương vàng cuộc thi đáng cầu lông.

    Libero trẻ tuổi nhất từng được ghi nhận trong danh sách những tuyển thủ Libero giỏi nhất Việt Nam.

    Giải nhì Văn học cho trẻ em.

    Và con nhiều danh hiệu khác nữa."

    Lúc này Thủy cảm thấy đầy hãnh diện vì được mọi người tung hô.

    Cô mong được sẽ ở lại thế giới này mãi mãi.

    - ĐI THEO TÔI!

    CÔ BỊ GÀI BẪY RỒI ĐÓ!- Bỗng 1 giọng con trai vang lên.

    Cô nhìn thì thấy 1 cậu thanh niên trạc 20 tuổi.

    Mái tóc trắng, đôi mắt đỏ ngầu mặc 1 chiếc áo choàng lao vô cô.

    Anh ta lấy cách tay cô rồi bay lên.

    - Hả?

    Khoan..!!!

    - Thủy chợt nhận ra.- Anh định kéo tôi đi đâu!!!?

    - Im lặng đi!!

    Tôi đang cứu cô đó đồ ngốc!!- Anh ta hét.- Earges!!!

    Lúc này Thủy thấy một cái bóng lớn.

    Khi nhận ra bóng đó là cái gì thì cô phải sững sờ.

    Một con đại bàng khổng lồ, đôi mắt nó có màu đỏ, chiếc mỏ vàng rực với bộ lông mượt mà trắng muốt.

    Anh chàng bí ẩn kia ném cô lên con đại bàng rồi rút ra 1 thanh gươm.

    - Anh định làm cái gì vậy???- Thủy lo lắng.

    - Cô đừng hỏi nhiều!!!- Anh ta đáp.

    Nói xong, Thủy bỗng thấy con bạn thân nhất của Thủy, lao đến chỗ anh ta.

    Anh ta đâm 1 nhát thẳng vô người Vy.

    Thủy sững sờ.

    Trước khi Thủy định lao tới anh ta vì dám đâm chết bạn thân nhất của cô thì cô bỗng thấy người bị đam lúc đó không còn là Vy nữa, mà bộ dạng Vy từ từ rách ra, cuối cùng để lộ ra 1 con quái vật - không có mắt, màu đen xì, miệng rộng tới mang tai và điều khiến Thủy kinh tởm nhất là hàm răng nhọn hoắt của nó.

    Sau phát đâm đó, con quái vật hét lên rồi biến mất.

    Anh chàng tóc trắng rút thanh gươm ra.

    Lúc này cả trăm người lao đến với ánh mắt sát khí.

    Anh chàng tóc trắng này liền rút ra 1 chiếc gương nhỏ, xung quanh được trang trí bằng đá ruby và đá topaz vàng và giơ lên trước mặt đám người đó.

    Một ánh sáng chói lòe xuất hiện từ chiếc gương ấy.

    Thủy che mắt đi, chỉ nghe thấy những tiếng hét chói tai.

    Lúc này, cô không biết do tác dụng phụ của chiếc gương làm cô xỉu đi.

    Khi mở mắt, cô đã thấy mình ở trong một căn nhà bằng gỗ xinh xắn.

    Cô ngồi dậy thì thấy có 1 người đang nấu súp.

    Phần vì thơm nứt mũi, phần vì tò mò, Thủy rón rén lại gần.

    Hóa ra người đang nấu ăn ấy, chính là anh chàng áo trắng đã cữa con đại bàng khổng lồ có tên là Earges.
     
    What Is The Happiness?
    Whites Neil - Blackes Neil


    Thủy định hét lên, nhưng cô đã may mắn bịt miệng lại.

    Lý do ư?

    Vì anh ta đang bắt cóc cô - theo cô nghĩ.

    Trước khi cô chạy chốn, phải nhìn anh ta thật kĩ để có gì báo cảnh sát cho dễ.

    - Humm..- Thủy chọn 1 gốc đứng nhìn anh chàng đã cứu mình.

    Anh ta tóc trắng tuyết, giờ cô mới để ý là trên tóc anh chàng có 1 chỏm tóc đen.

    Mắt anh màu đỏ ngầu, da trắng tuyết, y hệt màu tóc của anh.

    Nhìn từ xa cứ tưởng anh ta là người bạch tạng vậy, đã thế người này còn mặc áo len cao cổ, tạp dề, quần dài lẫn đôi dép mang trong nhà, tất cả đều màu trắng hết, không trắng tuyết thì cũng trắng ngà.

    - Chẳng lẽ anh ta cuồng màu trắng?- Thủy suy nghĩ.

    Dáng anh khá cao, chắc cô cũng chỉ cao tới cằm anh ta thôi.

    Mà cô để ý rằng hình như anh ta có vẻ như.... mĩ nam í nhỉ?

    Mặc dù cô không thấy tim đạp thình thịch thình thịch hay mặt không nóng lên, nhưng cô cũng phải công nhận anh ta đẹp thật.

    (Dành cho những người khó hình dung về vẻ đẹp của anh chàng bạch tạng này^^ Và lý do không thấy chỏm tóc đen vì 1 phần tìm ra ảnh nhưng không thích hợp 1 phần vì au quyết định chỏm tóc ấy bị mái tóc tuyết của anh chàng này che phủ đi, phải nhìn rất kĩ mới có thể phát hiện được.

    Ảnh không có chỏm tóc đen đâu đừng tìm ^^)

    Thủy đã có thể nhớ được bộ mặt của anh chàng bí ẩn này rồi.Bây giờ cô phải thoát khỏi đây mau.

    Cô rón rén tìm cánh cửa ra ngoài.

    Nhưng... cô hoàn toàn không biết chỗ nào hết.

    Cô liền dò cánh cửa.

    Sau 5p dò tìm, chỉ còn hai cánh cửa cuối cùng.

    1 bên trái và 1 bên phải.

    - Haha, ta sắp được thoát khỏi đây rồi.- Thủy vừa thở vừa cười thầm.- Nhưng nên mở cánh nào ta?- Thủy nhăn nhó suy nghĩ.

    Cô quyết định mở cánh cửa bên phải trước.

    Lúc cô mở ra bỗng nhiên có 1 thế lực kì lạ gì đó hút lấy cô.

    Thủy bị bất ngờ nên không chuẩn bị kịp thành ra có nhiều thứ bên ngoài cửa bị bay vô đó.

    Thậm chí cô còn nghe thấy tiếng máy xay ở dưới, cô tưởng tượng ra cảnh những cái máy xay đó chắc chắn rất to, và đang xay những vật dụng đó ra trăm mảnh.

    Lúc này thế lực ấy ngày càng hút cô vô hơn.

    Vì lực hút quá mạnh nên cô mém bay xuống rồi, cũng may là cô kịp nắm cái đồ vặn cửa, nhưng cái vặn cửa trơn quá thành ra chưa được bao lâu thì cô trượt tay.

    - C..

    Chết rồi.- Thủy sững sờ.

    Bỗng nhiên có cánh tay kéo cô lên sau đó đóng cái rầm cánh cửa.

    - Cô bị điên hả!!??- Thủy nhận ra là anh chàng bạch tạng bí ẩn kia.- Tự nhiên lao vô chỗ chết thế kia!!!

    Bộ không thấy bảng cánh báo kế bên cánh cửa à?- Anh ta tức giận nói.

    Thủy nhìn bên phải cánh cửa thì mới phát hiện ra có cảnh báo thiệt.

    - T..

    Tôi xin lỗi.- Thủy nói.- Nhưng anh thả tôi ra!!!

    - Hả?

    Ý cô là sao?- Anh ta nheo lại 1 mắt tỏ vẻ khó hiểu.

    - Thì anh định bắt cóc tôi mà!!!

    - Thủy nói.- Đừng giả vờ giả vịt nữa!!!

    Cho tôi thoát ra khỏi đây đi!!!

    - À thì ra là vậy.- Anh chàng bạch tạng gãi đầu.- Được rồi theo tôi.

    - H.. hả?

    Anh định nhốt tôi ở đâu đúng không?- Thủy cảnh giác.

    - Tôi rảnh hay gì để nhốt 1 con thú dữ như cô chỉ 1 lý do nhảm nhí rằng bắt cóc cô?- Anh ta quay lại nói với vẻ mặt khó chịu.

    Sau đó anh ta mở cánh cửa bên trái ra.

    Thủy cảm giác được 1 luồng gió mát đang phà vô căn nhà này.

    Lúc này Thủy chợt nhận ra anh chàng bí ẩn ấy nhảy xuống.

    - Ê tên bạch tạng kia..- Thủy định nhảy xuống và hét lên rằng "Định bỏ tổi một mình à".

    Nhưng cô phát hiện ra căn nhà này đang...

    ở trên không!!!

    Thủy lo sợ nhìn xuống.

    - H.. hả?

    Cái gì vậy?

    Chuyện gì vừa mới xảy vậy nè?

    Chẳng lẽ..?

    - Thủy xanh mặt- ANH TA TỰ SÁT HẢAAAAAAAA???

    Lúc đó Thủy cảm giác như thể cô đang bị hóa đá thì bỗng có gì vụt lên không trung.

    - HÚUUUUUUUUUUU!!!- Anh chàng bạch tạng hét lên.- BAY CAO HƠN NỮA ĐI EARGES!!!

    Con đại bàng khổng lồ ấy bay ngày càng cao hơn.

    Mặc dù ddaij bàng bay quá nhanh làm cô không thể thấy được gì, nhưng cô hình như có thể cảm nhận được anh chàng bí ẩn kia và con đại bàng đang rất vui.

    - Sao?

    Không trốn nữa hả?- Anh ta cười trên trời hét xuống.

    - Xuống đây nói chuyện đang hoàng xem nào!!!- Thủy tức hét.

    - Earges nghe chưa?- Anh ta cười.- Hạ xuống nào chàng trai.

    Lúc nào con đại bàng hạ cánh xuống.

    - Sao?

    Có chuyện gì à?- Anh chàng nằm dài trên lưng con đại bàng.

    - Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.- Thủy nói.- Đây là nơi nào?

    Còn anh là ai?

    Tại sao lúc tôi đang được hạnh phúc anh lại đi phá tôi?

    Ngoài ra cái sinh vật đen xì - Thủy không thể nào không tỏ ra vẻ mặt kinh tởm khi nhắc tới quái vật ấy.- đó là cái gì thế?

    Anh chàng bạch tạng này từ từ ngồi dậy.

    Anh nhìn đăm đăm vô cô.

    Cô nhìn anh ta lại.

    Thủy thấy hình như có nỗi buồn gì đó giấu sau đôi mắt đỏ ngầu của anh ta.

    - Đây là vương quốc Dream.- Anh chàng bí ẩn nói.- Vương quốc của mọi giấc mơ.

    Ở vương quốc này sẽ tạo ra những giấc mơ cho những người ở Trái Đất.

    Tôi là Whites Neil- người quản lý và tạo ra những giấc mơ đẹp đẽ và tích cực cho loài người.

    Tôi cũng có 1 người em trai - em ấy tên là Blackes Neil- người cai quản mọi cơn ác mộng hay những giấc mơ tiêu cực.

    Lúc đầu hai anh em tôi rất thuận hòa, luôn làm đúng trách nhiệm của mình.

    Nhưng về sau, Blackes quá chán nản với công việc của mình - toàn bị mọi người nói xấu và ghét em ấy- nên em ấy đã lạm dụng tạo ra nhiều ác mộng cho những kẻ đã nói xấu em ấy ddeens kẻ đó chết.

    Từ từ lòng tham của em ấy trỗi lên.

    Thậm chí Blackes còn muốn lấy sức mạnh của tôi là cai quản những giấc mơ đẹp để con người chìm sâu vào cơn mộng và không bao giờ quay lại sau đó em ấy sẽ dùng những sinh vật mà cô gọi là "quái vật đen xì" - nó tên là Denvils, thì những con đó sẽ hút hết linh hồn của họ và đem dâng hiến cho chủ nhân của bọn chúng - là em trai tôi.

    Whites kết thúc bằng 1 tiếng thở dài.- Hai chúng tôi đã xảy ra mẫu thuẫn.

    Lúc tôi sơ ý, Blackes đã tước đi sức mạnh của tôi.

    Bây giờ đã có cả trăm người bị em ấy tước đi linh hồn.

    Thủy rất shock khi nghe tin này.

    - Vậy là tôi sẽ...

    - Đúng vậy- Whites gật đầu.- Dù cô không bị tước đi linh hồn nhưng không có nghĩa là cô sẽ tỉnh lại được đâu.

    -...

    - Xin lỗi...

    Thủy như muốn đổ vỡ trước tin này.

    Anh chàng bạch tạng này ngước lên định nói gì đó nhưng Thủy đã biết trước.

    - Cách gì anh hãy nói đi.

    - Hả?

    - Thì anh đang định nói là cách có giúp cô tỉnh lại mà?

    - S...

    Sao cô biết?

    - Thì nguyên mặt anh hiện lên 2 chữ :"Có cách" kìa.- Thủy cười khúc khích.

    - Có à?!- Whites ngạc nhiên, xong anh quay ra con đại bàng Earges của anh - Bộ mặt tao có hiện lên hai chữ đó hả?

    Earges chỉ biết nhún vai.

    Thủy thì càng thấy yên tâm hơn một chút hơn trong lòng trong khi cô đang nhịn cười vì độ ngố của Whites.

    - Được rồi, tôi đùa đấy.

    Anh nói cách đó đi.

    Nếu tôi giúp được thì tôi sẽ giúp.- Thủy mỉm cười.

    - Ơ...Ờ nhưng mà mốt đừng có đùa kiểu vậy, tôi không phải thuộc tuýp người phân biệt được giỡn với thật đâu.- Whites gãi đầu.- Earges, tao có để đồ ăn mày thích ở ngoài đấy.

    Ăn đi.

    Còn cô, đi theo tôi tới nhà bếp, tôi pha socola nóng cho uống.

    Nói xong anh ta lao về bếp, còn con đại bàng thì đang bay với vận tốc ánh sáng để thưởng thức đồ ăn do cậu chủ của nó nấu.

    Thủy ngập ngừng, nhưng rồi cô thấy tên bạch tạng đó cũng khá là dễ thương nên cô đi theo.

    -Albinism !

    Chờ tôi coi!!

    __________________________________________

    * Alibinist: từ bạch tạng trong tiếng anh có nguồn gốc từ tiếng Latin của chữ albus: màu trắng.

    Muốn biết thêm thông tin về căn bệnh sắc tố này thì hãy tra Google.Nếu lười quá thì au cho link luôn nek:

     
    Back
    Top Dưới