Khác [ AllIsagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
147,355
0
0
408230957-256-k82152.jpg

[ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
Tác giả: HienDa26
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bầu trời vương lấy tia sáng,

Mây bay theo làn gió.

Gió đưa người đi rồi.

Ta đã thương em ư?

Ánh trăng mang khuyết nửa.

Con đường vẫn ở đó.

Khoảng không dài tận trời.

Bóng tối nuốt lấy ta.

Lòng ta mộng mị dần,

Tĩnh lặng như thời gian.

Em là người ta thương.

Nhưng sao lại chẳng nhớ?

Em ơi, em đẹp thật!

Em hệt như vầng trăng.

Chính ta chẳng thể nào.

Nhẫn tâm cướp hào quang.



songthe​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [BHTT][HOÀN - EDIT] CHINH PHỤC TRÊN ĐẦU LƯỠI - BẠCH...
  • [FULL] Đốt cháy - Bán Tiệt Bạch Thái
  • [Hoàn] Chồng tôi mắc hội chứng bác học - Bạo Táo...
  • [SasuNaru] Rơi Vào Một Đêm Xanh
  • [ Vicho ] Ly hôn sao?chờ đã!
  • [Đam mỹ] Thằng nhỏ ngốc
  • [ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
    Tình Mộng Thơ


    Tình Mộng Thơ

    Trời vương lấy tia sáng,

    Mây bay theo làn gió.

    Gió đưa người đi rồi.

    Ta đã thương em ư?

    Ánh trăng mang khuyết nửa.

    Con đường vẫn ở đó.

    Khoảng không dài tận trời.

    Bóng tối nuốt lấy ta.

    Lòng ta mộng mị dần,

    Tĩnh lặng như thời gian.

    Em là người ta thương.

    Nhưng sao lại chẳng nhớ?

    Em ơi, em đẹp thật!

    Em hệt như vầng trăng.

    Chính ta chẳng thể nào.

    Nhẫn tâm cướp hào quang.

    Ở một thế giới khác, Blue Block đã thua trận với U20.

    Cuộc cách mạng của họ kết thúc, chấm dứt luôn ước mơ còn đang dang dở.

    Họ vẫn đang chìm trong sự tuyệt vọng ấy, vẫn không hiểu tại sao lại thua?

    Rin * bơ phờ cầm tay lên nắm cửa, chỉ cần mở nó ra nữa thôi.

    Mở cánh cửa này ra, hắn chẳng còn cơ hội đạp anh trai dưới chân nữa.

    Hắn ghét điều ấy, nhưng biết sao chứ....

    Hắn thua rồi, thua thảm hại.....

    Cũng cùng thời điểm ấy, Isagi Yoichi vừa mới cãi nhau xong với vẹt Đức.

    Cậu đang cùng với mọi người về phòng, càng nghĩ càng thấy tức.

    Hiori và Kurona đang ở cạnh chiếm lấy hiện diện bên cậu, chứ thật ra đã lên kế hoạch xử lý thằng kia rồi.

    Isagi cũng nắm lấy cánh cửa, muốn nằm trên chiếc giường êm ái của mình.

    Hai người đằng sau thì người ôm eo, người ôm tay của cậu.

    Cả hai đều hạnh phúc khi chung phòng với cậu, đang suy nghĩ tối ăn đậu hũ như nào?

    Khi cả hai bên cùng nhau mở lấy cửa, một điều kỳ lạ đã xảy ra.

    Rốt cuộc là chuyện gì?

    Đây là điều tò mò hay chính bạn đã biết?

    Hãy chờ đón xem chương 1 nhé ^^
     
    [ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
    Chương 1: Ánh Mắt Của Em.


    Chương 1: Ánh Mắt Của Em.

    Theo bạn thì bộ phận trên cơ thể người nào là quan trọng nhất?

    Bạn sẽ trả lời là bộ não đúng chứ?

    Nhưng cũng sẽ có người trả lời là trái tim, liệu nó thật sự đúng không?

    Trong cơ thể của một con người, mọi bộ phận đều rất quan trọng.

    Khi bạn trả lời cái nào, nó cũng mang chức năng riêng.

    Nó giúp chúng ta có thể sống khỏe mạnh, hạnh phúc.

    Bộ não là nơi trung tâm điều khiển cơ thể , trái tim là nơi bơm máu di chuyển khắp cả cơ thể.

    Cột sống còn là nơi nâng đỡ cơ thể ta.

    Khi thiếu mất bộ phận nào, chúng ta chẳng còn có thể sống.

    Ở một thế giới song song, Blue Block lại thiếu mất đi cả ba.

    Dù cho có nhờ IQ từ Ego hay Anri, các cầu thủ của Blue Block vẫn không thể kết nối được với nhau.

    Họ chỉ chơi bóng theo ý mình, chẳng thể nào thắng được U20.

    Tuýtttttttt

    Blue Block 1:4 U20

    Khi tiếng còi kết thúc, bản thân họ lại gục ngã xuống sân cỏ.

    Bachira nhìn lên bảng điểm trên cao, giống như một cánh cổng đóng lại ngay trước mắt.

    Hắn thua rồi!

    Thật ra chính hắn cũng đã nhận ra điều đó từ lâu, vốn muốn vùng vẫy thêm lần nữa.

    Lỡ như kết quả khác thì sao?

    Nhưng....

    .....cuối cùng cũng đã thua rồi....

    Ego cúi đầu xuống, che đi ánh mắt của mình.

    Anri thì cúi người khóc, cô chẳng thể thực hiện được ước mơ.

    Giấc mơ thay đổi bóng đá từ phía mọi người, đã kết thúc trong trận đấu hôm nay rồi.

    " Đi thôi, Anri!

    Chúng ta đến lúc giải tán rồi!

    " - Bình tĩnh đi khuất sau cánh cửa.

    " .....

    " - Rời đi nhanh chóng, không dám nhìn mặt đám nhóc.

    Những người khác cũng ngơ ngác, hóa ra bản thân đã đánh mất ước mơ rồi.

    Cảm giác thua cực kỳ khó chịu, từng người nằm thẳng xuống thảm cỏ.

    Họ tham lam hít lấy thời gian cuối cùng, đến lúc phải rời đi rồi.

    Rin * đứng giữa sân bóng, ánh mắt bàng hoàng không tin được.

    Hắn đã thua anh trai, chẳng còn có thể chứng minh được lý luận của anh là sai.

    Hắn không cam lòng, hắn ghét bản thân mình như vậy.

    Rốt cuộc bản thân thiếu mất điều gì?

    Tại sao lại chẳng thể thắng?

    Sae * thấy thằng em mình như vậy, dù rất thương em.

    Nhưng cuối cùng quay bước rời đi, hắn chỉ để lại một lời nói.

    Một lời nói an ủi, đấy là chính hắn nghĩ như vậy.

    Còn riêng thằng em thì lại nghĩ khác, ánh mắt hiện lên sự căm hận nhìn bóng lưng Sae *.

    " Mày thấy chưa, Rin?

    Còn nhiều người giỏi hơn mày, cút về nhà đi!

    "

    Rin * đi từng bước nặng nề về cánh cửa, bản thân hoang mang về một tương lai xa.

    Hắn bỏ mặc lại lũ hời hợt kia, cảm giác bản thân chẳng thể nào hiểu được sao mình lại không thắng.

    Rin * bơ phờ cầm tay lên nắm cửa, chỉ cần mở nó ra nữa thôi.

    Mở cánh cửa này ra, hắn chẳng còn cơ hội đạp anh trai dưới chân nữa.

    Hắn ghét điều ấy, nhưng biết sao chứ....

    Hắn thua rồi, thua thảm hại.....

    Cũng cùng thời điểm ấy, Isagi Yoichi vừa mới cãi nhau xong với vẹt Đức.

    Cậu đang cùng với mọi người về phòng, càng nghĩ càng thấy tức.

    Hiori và Kurona đang ở cạnh chiếm lấy hiện diện bên cậu, chứ thật ra đã lên kế hoạch xử lý thằng kia rồi.

    " Aaaaaa tức quá đi mất!!!!

    Cái tên hoàng đế khỏa thân đó sao dám làm hư quà của Ego tặng cho tớ!!!!!

    " - Dậm chân hầm hập.

    " Isagi - kun, bồ bình tĩnh đi.

    Ego đã hứa sẽ gửi lại quà rồi.

    " - Hiori xoa đầu cậu, dịu dàng giúp cậu hạ hỏa.

    " Cái tên đó rất đáng ghét!

    Hắn còn xíu làm hư quà của tớ nữa đó!!

    " - Kurona còn giúp tên họ K thêm tội, mặc dù hắn ếu làm -))

    " Hừ hừ, để đó cho tớ.

    Dám làm hư quà của hành tinh nhỏ, tớ sẽ đấm hắn nhập viện luôn!!!

    " - Isagi tin người, quyết tâm giúp đỡ cậu bạn.

    " Sao bồ gọi con cá mập kia là hành tinh nhỏ?

    Thế còn tui thì sao?

    " - Phụng phịu nhìn cậu.

    " Thì tại cậu ấy dễ thương nên mới gọi vậy, tớ gọi cậu là bé ngoan nha?

    " - Suy nghĩ sâu xa.

    " Được!

    Chỉ cần là bồ muốn!!

    " - Ôm lấy eo cậu.

    - " Mình dễ thương ư, dễ thương, dễ thương.....

    " - Ôm lấy cánh tay của cậu.

    Isagi cũng nắm lấy cánh cửa, muốn nằm trên chiếc giường êm ái của mình.

    Hai người đằng sau thì người ôm eo, người ôm tay của cậu.

    Cả hai đều hạnh phúc khi chung phòng với cậu, đang suy nghĩ tối tiếp tục ăn đậu hũ như nào?

    Cạch

    Khi cả hai bên cùng nhau mở lấy cửa, một điều kỳ lạ đã xảy ra.

    Rin * nhìn ba con người trước mặt, biểu cảm đầy đặc sắc.

    Nhưng trái tim lại không kìm được mà đập mạnh, Rin * nhìn người con trai đang được ôm mà ngẩn người.

    " Ủa?

    " - Nhìn Rin * khó hiểu, cậu bối rối xem lại tên phòng.

    " Sao mày lại qua đây?

    Không ở bên kia đợi đấu với đội Tây Ban Nha à?

    " - Hiori cực kỳ khó chịu trong lòng, ngoài mặt liền cười vui vẻ đón tình địch.

    " Chúng ta nên về thôi, Rin *...."

    - Kurona * đi lại phía Rin *, thấy một bản y như mình.

    Mọi người nhìn nhau, đôi mắt khó tin của hai người kia cực kỳ không vui.

    Nhất là Kurona, bản thân khi nào có em trai song sinh thế?

    Anh cảnh giác cao, kéo cậu ra phía sau.

    Còn Hiori nghĩ đến bộ truyện kẻ giả mạo bắt cóc người thương, ngay lập tức nắm đấm siết lại nhìn hai kẻ kia.

    " Mày là ai?

    " - Cả hai Kurona đều đồng thanh hỏi, mắt luôn cảnh giác cao.

    " Cái đó phải là tao hỏi mày, mày dám giả mạo tao để cướp Yoichi đúng không?

    " - Kurona chạy lên túm tóc hắn, kéo ra đánh.

    " Kurona à...."

    - Nhìn bạn mình đang đánh người ta, cậu chạy lên can ngăn.

    - " Chết rồi!!!!

    Anh ấy sẽ thấy mình đanh đá rồi không gả cho mình thì sao?

    " - Buông tên kia ra, mắt ngân ngấn nước nhìn cậu.

    Ngay tại thời điểm này, cả hai Kurona đã bước qua cánh cửa đó.

    Đôi mắt của cậu mở to, chạy lên định kéo anh lại.

    Kurona cũng chạy về phía cậu, khi sắp nắm được tay thì anh đã biến mất.

    Riêng Kurona * lại ngơ ngác, quên luôn vết thương trên người.

    " Hành tinh nhỏ của tớ!!!!

    " - Bên trong không còn là sân cỏ, chỉ thấy là phòng của cả nhóm liền hoảng loạn.

    " Cái này là sao!!!

    Mày mau nói coi, mày làm cách nào mà thay thế được cậu ta!!!!

    " - Hiori nắm lấy cổ áo, trừng mắt nhìn hắn.

    Mặc dù chính anh không thích tình địch, có thể đã loại được tình địch.

    Nhưng lỡ như người thương buồn, anh không muốn thấy mắt cậu rơi giọt nước mắt nào.

    Bởi chính Hiori luôn muốn cậu vui vẻ hoặc như ma vương trên sân cỏ, dù dáng vẻ nào của cậu.

    Anh đều rất thích, phải là thương mới đúng.

    " Bé ngoan, cậu bình tĩnh lại đi.

    " - Mắt đỏ lên, run run giọng.

    " Bồ hông được khóc, tớ sẽ lôi tên đó về cho bồ!!!

    " - Buông hắn ra, ôm lấy cậu mà dỗ dành.

    " Anou, có thể đưa tớ đến phòng y tế không?

    " - Khó chịu khi thấy hai người ôm nhau, vết thương đau đến nhăn mặt.

    " Được, tớ đưa cậu đi!

    " - Đi lại định đỡ lấy Kurona *, anh cau mày kéo tay tên đó và lôi đi 🙂)

    Khi xuống phòng y tế, Isagi giúp Kurona * xử lý vết thương.

    Hắn nhìn cậu đến ngẩn người, bị Hiori chấm nước sát trùng vào vết thương.

    Nước mắt hắn không kìm được mà rơi lả tả, cậu thấy vậy liền kêu anh ra ngoài.

    " Ngoan, không sao đâu.

    Thổi thổi đau đau bay đi!

    " - Thổi phù phù, mắt dịu dàng nhìn Kurona *.

    - " Cậu ấy là ai thế?

    Tại sao lại dịu dàng đến vậy....."

    - Vô thức nhìn vào đôi mắt của cậu, ngơ ngác.

    - " Haizzz, cậu bạn này sao mong manh quá!

    " - Chăm chú xử lý vết thương cho hắn.

    Riêng Hiori lại đang cay cú, bèn đi truyền tin về sự kiện này.

    Dặn cả đám cẩn thận bị thay thế, Ego nhận tin liền kêu Anri đi tra xét.

    Anri nhìn tên nghiện đó, đưa tay cất đi vài thùng mì.

    Thế là Ego phải tự thân vận động, để giải cứu con tin mì.

    Bên này bình yên bao nhiêu, bên kia lại điên đến bao nhiêu.

    Kurona nhìn cậu biến mất trước mắt mình, đã thế tên giả mạo kia rất giống anh.

    Chỉ cần nghĩ đến tên đó làm nũng, còn ăn đậu hũ của cậu.

    " Sao tên đó dám chứ!!!!

    AAAAAAA!!!!

    " - Đấm mạnh vào cửa, cuối cùng cửa rung lay muốn rớt.

    Anh mới nhớ là cánh cửa này mới dẫn đến chỗ cậu, bèn ngưng lại quay qua nhìn Rin *.

    " Mày là đứa nào?

    Tao sẽ kéo rớt mặt nạ của mày!!!

    " - Xông về phía Rin *.

    " Con mẹ mày, tao phải là đứa hỏi mày!!!

    " - Cũng xông lên đấm anh.

    Những đồng đội nghe tiếng động, quay qua thì thấy cả hai đang đánh nhau.

    Bachira * nhanh chóng chạy lại tách cả hai ra, Nanase * kéo anh ra một bên.

    " Hai người sao lại đánh nhau, chúng ta là đồng đội đó!!!

    "

    " Á à, nhiều đứa dám giả mạo bạn tao ghê!!

    " - Thấy cả đám, cười bí hiểm.

    Nhưng quay qua đi đi lại lại, anh muốn tìm đường về.

    Mọi người không kìm được mà rùng mình, sao con cá mập lại khác quá.

    Tên đó không mặc đồng phục Blue Block, hắn đang mặc đồ ngủ.

    Những người khác cũng phát hiện ra điều này, chỉ là sao tên đó gấp gáp như vậy?

    To be continue

    Tác giả có lời muốn nói: Tui viết cho tui ó ʕ •ᴥ• ʔ
     
    [ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
    Chương 2: Tồn Tại Thế Giới Song Thế Ư?


    Chương 2: Tồn Tại Thế Giới Song Thế Ư?

    Ego muốn gặp cậu bạn Kurona * kia, nhưng anh lại không chịu gặp.

    Kurona * bám theo Isagi như cái đuôi nhỏ, bởi ai trong đây đều nhìn anh như kẻ trộm.

    Chỉ có mình cậu là đối xử bình thường với anh, dù là vậy thì anh chẳng thể thay thế được cậu kia.

    " Isagi, đợi tớ với.

    " - Lẽo đẽo theo sau cậu.

    Isagi nhìn Kurona * luôn đi theo mình, cậu bất lực với anh.

    Nhưng cậu cũng muốn đưa hành tinh nhỏ của mình về, không thể để anh phải khó xử.

    Nhưng khi nhìn khuôn mặt ấy, cậu lại mềm lòng rồi.

    " Chúng ta đấu 1 ván nhé?

    " - Dắt anh đến phòng tập luyện.

    " Hả?

    " - Ngơ ngác nhưng vẫn đi theo cậu.

    Mặc dù bản thân ở đây đã hai ngày, nhưng anh rất ít khi đụng vào bóng.

    Bởi vì trận thua ấy, anh chẳng còn can đảm nữa.

    Khi thấy cậu mời, Kurona * vô thức muốn chơi bóng cùng với cậu.

    Giống như bản thân đã từng chơi rồi, chỉ là anh không nhớ mà thôi.

    Sau một trận bóng, Kurona * biết mình không đấu lại cậu.

    Nhưng cảm giác nó nhẹ nhõm hơn, không còn nặng nề như trước.

    Isagi cũng đã nhận ra cảm xúc của cậu bạn này không đúng, cậu thấy được ánh mắt khao khát mà không có được.

    Phải chăng cậu ấy còn điều uất nghẹn trong lòng?

    Vì vậy cậu đã đề nghị chơi bóng với anh, muốn giúp anh thoải mái hơn.....

    " Mặc dù không biết cậu sao lại buồn, nhưng cũng mong cậu vẫn đi tiếp con đường đã chọn nhé!

    " - Xoa đầu Kurona *.

    Khi nghe được những điều đó, Kurona * đã không kìm được lao đầu vào ôm lấy cậu.

    Nước mắt anh không ngừng rơi, Isagi ở cạnh chỉ biết vỗ về an ủi.

    Một người khác ở góc khuất nhìn họ, miệng mím lại rời đi.

    Không hề nghe được những lời phía sau, cũng nhờ lời đó mà cậu cũng hiểu được sự việc.

    " Bọn tớ thua rồi, thua thật rồi!

    Thua U20, tớ không biết bản thân phải làm sao nữa....hức hức hu hu "

    " Ngoan, cứ khóc đi.

    Giải tỏa cảm xúc sẽ tốt hơn.

    " - Vỗ về anh.

    " Tại sao chỗ tớ lại không có cậu, có phải bọn tớ làm gì sai ư?

    " - Nước mắt nước mũi tèm lem.

    Cuối cùng Isagi cũng hiểu rồi, có lẽ đây là người đến từ thế giới khác.

    Mà tại thế giới ấy, Blue Block đã thua U20 và chẳng có cậu.

    Sau một hồi, Kurona * cũng bằng lòng gặp Ego.

    Nhưng với điều kiện là cậu phải đi theo, thế là Isagi như gà mẹ dắt gà con đi gặp thợ săn.

    Trên phòng làm việc, Isagi cũng đã trình bày về điều hiểu biết của mình cho Ego nghe.

    Hắn đã suy nghĩ rất lâu, nhìn cậu bằng ánh mắt cưng chiều.

    " Chúng ta sắp tới chắc sẽ gặp họ, tôi sẽ cho bọn kia biết mà chuẩn bị.

    Em cứ an tâm, tôi sẽ không để em bị cướp đi đâu.

    " - Xoa đầu cậu.

    " Còn cậu thì cứ bình thường, đừng áp lực quá.

    Tốt nhất là đừng gây phiền phức cho em ấy.

    " - Quay qua Kurona *, lạnh lùng nhìn anh.

    Màn lật mặt như chong chóng của Ego, Isagi lại không nhận ra.

    Riêng Kurona * nhận ra được sự dịu dàng và cưng chiều ấy, có lẽ ở đây người được Ego cưng là cậu.

    Anh nhìn cái cách đồ ăn trên bàn là biết, chẳng còn mấy hộp mì lỡ dở.

    Nó có một hộp đồ ăn đầy đủ dưỡng chất, nhìn tên này đỡ hơn tên nghiện kia.

    Sau khi nghe được thông báo, bọn họ lại cảnh giác cao độ hơn.

    Bởi nghe được bên kia không có Isagi Yoichi, sợ lũ kia qua cướp người.

    Người khó chịu nhiều nhất là Rin và Kaiser, cả hai luôn kiếm cớ gặp cậu.

    " Con mẹ nó, chỉ cần còn tao thì mày sẽ không bị cướp đi đâu.

    " - Khoác vai cậu.

    " Xê ra đi, tên cẩu hoàng đế.

    " - Đá cánh tay của hắn ra.

    " Mày chẳng thể bảo vệ thằng hời hợt đó đâu, cút về Đức đi.

    " - Kéo cậu vào lòng.

    " Móaaaa, cả hai đứa bây cútttt!

    Biết nóng lắm không hả?

    Tao mới khởi động xong, để yên tao chơi bóng.

    OK?

    " - Cầm quả bóng rời đi.

    Vì sự việc xảy ra bất ngờ, thế nên Ego đã cho dừng giai đoạn.

    Anri cũng không nói gì, sự việc này vượt qua nhận thức của cô.

    Cô cần phải tìm các chuyên gia tìm hiểu về nó, để có thể thuận lợi đến đích.

    Còn về Kurona * đang được Bachira thăm hỏi, ngay cả Chigiri cũng kéo hắn đi thật xa.

    Tránh khỏi cậu, để khi về thì không tương tư người thương của mình.

    Nhưng có lẽ họ đã muộn hoặc không, ai biết trước được tương lai đúng không?

    Tại thế giới song thế, Kurona cũng được mời lên phòng.

    Nhưng khác ở chỗ là anh rất ngông, còn vô tình đạp đổ hai ly mì của Ego *.

    Anri * lại là người phải dọn, điều đó khiến anh ngạc nhiên.

    " Ủa chị Anri *, không phải bình thường chị toàn đè đầu cưỡi cổ ông ta à?

    " - Khó hiểu.

    " Tôi chưa xử cậu vì dám làm đổ ly mì của tôi, còn cô ấy là trợ lý của tôi nên việc đó là đương nhiên.

    " - Khó chịu.

    " Xời, thế đéo nào bên đây thua thế?

    Non kém.

    " - Nhìn mấy tên phía sau Ego *.

    " Mày im mồm!!!!

    " - Gin * muốn xông lên đánh anh.

    Những người ở cạnh nhanh chóng giữ lấy cậu ta lại, mặt mày cũng rất khó coi.

    Đúng thật là họ đã thua, nhưng tên đó không có quyền phán xét.

    Ego * nhìn cái tên kiêu ngạo đó, cảm thấy thằng nhóc bên mình hiền chán.

    À không phải là hiền, mà còn rất thiếu chính kiến.

    " Có lẽ chúng tôi sẽ gặp bên đó sớm thôi, tôi cũng muốn hỏi một câu với chính tôi.

    " - Ego * thâm trầm nhìn Kurona, anh cũng nhìn lại bằng ánh mắt kiêu ngạo.

    To be continue

    Ego có lời muốn nói: Tao bị uy hiếp, Ok?

    Tác giả có lời muốn nói: Thật ra chữ viết bây giờ tối đa là 1000 hoặc 2000 chữ.

    Bởi tui cắt ra cho nó nhiều, chứ không thì bình thường 1 chương bằng 3 chương đó :3

    Chứ 1 chương của tui thường viết là hơn 5000 chữ ó :3

    Nói trước nhé.

    Rể cưng là Ness, chồng yêu là Hiori.

    Thế nên tui sẽ ưu ái họ hơn 1 chút, đừng có đập nhà tui nhen.

    Đoán thử xem ai đứng top 4 trong lòng bé Yoi?

    Đoán đúng tặng 1 chương nè♪~('ε` )
     
    [ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
    Chương 3: Cánh Cổng Xuyên Song Thế.


    Chương 3: Cánh Cổng Xuyên Song Thế.

    Kurona nhìn đám người kia, bản thân lại càng chán ghét ở đây hơn.

    Nhưng trong lòng lại tràn ngập hoảng sợ, phải chăng nếu không có Isagi Yoichi thì họ sẽ giống đám này ư?

    Thật may mắn, bản thân anh chưa hề đánh mất viên đá quý ấy.

    " Cho tôi một phòng riêng, đừng làm phiền.

    " - Không hề để ý sắc mặt đám kia.

    Cạch

    Trong lúc không khí đang căng thẳng, ba bóng hình bước vào.

    Rin * nhận ra anh trai của mình, nghiến răng ken két mà chẳng thể làm gì được.

    Sae * nghe tin xuất hiện việc lạ, hoãn lại thời gian rời đi lần nữa.

    Aiku * bước vào liền cười, thấy cái tên gây ra chuyện ảo ma.

    " Hú, chào đằng ấy.

    " - Aiku * vui vẻ chào Kurona.

    Kurona không hề khách khí nhìn hắn, nghĩ đến chuyện cũ khi đấu với U20.

    Tên này từng gọi người thương của mình là tên trộm bé bỏng, không kìm được muốn bay lên đấm tên kia.

    May mắn là Bachira * và Aryu * nhận thấy tình hình, kéo Kurona ra xa khỏi mọi người.

    " Anh bạn à, tôi chỉ muốn làm quen với cậu thôi mà.

    " - Tránh xa vài mét.

    " Quen cái Iồn, tao vẫn còn nhớ mày tán tỉnh vợ tao!!!!

    " - Muốn xông lên đánh Aiku *, nhưng đang bị giữ lại.

    Mọi người ở Blue Block nhìn cái tên đã ngông mà còn nóng nảy, tự nhiên nhớ đến Kurona * hiền lành của họ.

    Ít nhất là thằng nhỏ còn nghe lời, ngoan ngoãn.

    Chứ nhìn cái tên như quả bom nổ chậm này, họ cũng thấy áp lực vãi ra.

    Sae * nhìn anh mà rơi vào trầm tư, nếu xảy ra chuyện như này.

    Hắn chắc là chính bản thân hắn bên kia cũng sẽ thắng như bên đây, hắn cảm thấy không chắc lắm.

    Liệu có sự khác biệt gì ở đây không nhỉ?

    " Nhóc này sao manh động quá dọ ~ " - Shidou * cười dâm tà nhìn anh.

    " Im mồm đi, tên râu dế.

    " - Kurona chán ghét nhìn hắn.

    Ngay lúc cả hai đang tranh cãi, thời gian bỗng ngưng đọng lại.

    Mọi người đều kinh hãi khi bản thân chẳng thể động đậy, cứng đờ như tượng.

    Cảnh tượng tiếp theo đã đập mạnh trong tâm trí của họ, tam quan sụp đổ nghiêm trọng hơn trước.

    Một cánh cổng đứng giữa sừng sững ở đó, xung quanh bao bọc màn sương trong suốt.

    Khung cửa khắc họa lên những đường uốn lượn, từng họa tiết xoắn ốc quấn quanh viền cổng.

    Nhưng ẩn sâu bên trong là đường vân sáng trải dài như dải ngân hà, chuyển động chậm rãi theo nhịp thở không gian.

    Một cánh tay mở cửa ra, Isagi nhìn mọi người đầy ngỡ ngàng.

    Kurona vừa thấy cậu liền rơi nước mắt, miệng mếu máo nhìn cậu.

    Isagi vừa bước qua cánh cửa, mọi thứ nhanh chóng trở lại bình thường.

    " Oa oa oa Isagi ơi, tớ bị ăn hiếp bởi họ.

    " - Chạy lên ôm lấy cậu.

    " Hành tinh nhỏ của tớ, về nhà nhé!

    " - Lau nước mắt cho anh, nắm lấy tay anh.

    " Mọi người có thể đi cùng, Ego - san đang chờ mọi người đó.

    " - Quay qua nhìn mọi người.

    Mọi người không biết tại sao lại nghe lời cậu, cùng với cậu đi qua cánh cổng ấy.

    Nhưng có kẻ lại không thân thiện, ánh mắt muốn đấm chết bọn họ của Kurona là như nào vậy?

    Làm như bọn này sẽ cướp cậu ta không bằng ấy trời?

    Quay lại cảnh trước khi cậu tới, Isagi đã nằm mơ thấy cánh cổng này.

    Chỉ khác ở chỗ là cậu đang bay, theo nghĩa đen luôn ấy.

    Isagi nhìn đôi cánh thiên thần phía sau, nhất là cảnh bản thân dùng đôi cánh bay.

    Nhưng điều kỳ lạ duy nhất là cậu chẳng thể điều khiển mình, nhìn bản thân bay đến cánh cổng.

    " Con phải nhớ bản thân là người giữ cổng, con không được quyền rời khỏi đây.

    "

    " Con đã rời khỏi rồi, mọi hậu quả con phải tự sửa chữa nhé!

    "

    Một giọng nói mềm mại vang lên, lọt vào tai cậu.

    Cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc, khiến cậu mơ màng không hiểu gì.

    Khi hoàng hồn lại, dường như cậu hiểu điều gì đó.

    " Sửa chữa gì?

    Tôi là người giữ cổng ư?

    " - Isagi hốt hoảng nhìn xung quanh.

    " Không, con à.

    Nhưng cũng đúng, con à.

    "

    Isagi nhìn chiếc chìa khóa đang chậm rãi rơi xuống, cậu giơ tay đón lấy nó.

    Khi giật mình tỉnh dậy, cậu thấy chìa khóa đã nằm trên tay.

    Vì vậy giấc mơ ấy là hiện thực, cậu bèn đứng dậy chạy đi ra khỏi phòng.

    Bộp

    Isagi chạy ra ngoài không nhìn đường, bản thân tông vào ai đó.

    Ness nhìn cậu tông vào mình, bề ngoài bình tĩnh.

    Nhưng trong đã loạn lên, anh không nói gì cả.

    Cậu ngước lên thấy anh, liền bối rối không biết làm sao.

    " Ness à, sao không đi với tên kia?

    " - Đứng dậy nhìn anh.

    " Ừ, tìm mày ^V^.

    " - Không thèm trả lời câu kia.

    Ness đã bỏ thuốc sổ cho Kaiser, nhầm để trả thù hắn.

    Bởi hắn dám làm hư quà của Yoichi tặng, đấy là quà mà anh mặt dày mới có được.

    Tuy phải dùng thủ đoạn, anh vẫn cảm thấy hơi tủi thân một chút.

    Mặc dù trước mặt Kaiser, anh phải giả bộ tranh cãi với cậu.

    Nhưng cậu không biết được, cứ châm chọc anh.

    Ness nghĩ nếu được cậu mắng, chắc là cậu đang để ý mình.

    Anh còn làm cảnh khốn nạn hơn, đó là lừa Kaiser để cho hắn bị cậu ghét hơn.

    Như thế thì sau này anh đổi dần qua cậu, cậu sẽ cảm thấy anh thuận mắt hơn tên kia.

    " Khỏi nói nhiều, tao vừa tìm được cách đưa Kurona về rồi.

    " - Nắm lấy tay anh kéo đi.

    " Mày để ý cậu ta quá ha ^V^ " - Mỉa mai.

    " Ừ, cậu ấy là bạn của tao.

    " - Tỉnh bơ nói với anh.

    - " Friend zone à ~ " - Vui vẻ.

    - " Tên này đang vui hả?

    " - Tai hơi đỏ.

    Cả hai cùng nhau đến phòng của Ego, hắn nhìn tay của hai người liền đen mặt.

    Vốn định xông lên tách ra, nhưng nghe cậu nói liền im lặng lắng nghe.

    Khi cậu nói xong, Ego cũng đã hiểu tình hình.

    Nếu như vậy thì mọi cánh cửa có lẽ sẽ dẫn tới thế giới kia?

    Không chắc lắm...

    " Em thử cầm chìa khóa mở cửa kia đi.

    " - Chỉ cánh cửa kho đằng kia.

    " Được.

    " - Cầm chìa khóa cắm vào ổ, điều kỳ lạ đã xảy ra.

    Cánh cửa sắt bình thường đã chuyển đổi sang cánh cổng, nó tỏa ra sự ấm áp khắp nơi.

    Viền cổng khắc họa lên vàng kim tỏa ra rực rỡ, những dây leo đang lớn lên ôm lấy viền cổng.

    Chúng tựa như có sức sống, đung đưa như có cơn gió thổi qua.

    Khác với dải ngân hà bên kia, bên đây lại mang sự ấm áp của bình minh.

    " Em mở cửa nha!

    " - Quay qua nhìn Ego và Ness.

    " Ừ.

    " - Ego gật đầu, bản thân cũng lo lắng không kém.

    Tuy Ness không nói gì, nhưng bản thân anh lại đang trong tư thế sẵn sàng.

    Nếu có xảy ra chuyện, anh sẽ tránh họa thay cho cậu.

    Dù không nói gì, ánh mắt lại mang vài phần lo âu và sợ hãi.

    Không biết tại sao khi cậu nhìn vào, tim lại lỡ một nhịp mạnh.

    To be continue

    Mọi người ở bên kia: Nó xạo đó, đừng tin!!!!!

    Kurona: Tớ hem có nói dối....hức hu

    Isagi: Ngoan, đừng khóc.

    - Dỗ dành.

    Tác giả có lời muốn nói: Chính thức đến chương 10 sẽ phải đủ vote nhé!

    Còn câu hỏi kia thì chờ người trả lời đúng nhen ~

    Tui sẽ không cho gợi ý, bởi vừa cho là mấy bác biết luôn.

    Như thế thì sao tui đang thư giãn như này được chứ ha ~

    Bổ sung: Hai thế giới có thời gian khác nhau, chẳng hạn như: Ở thế giới này thì mới trôi qua 4 tiếng, còn chỗ bé Yoi là đã trôi qua 4 ngày rồi.
     
    [ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
    Chương 4: Chúng Tôi Đây Ư?


    Chương 4: Chúng Tôi Đây Ư?

    Khi mọi người đã qua cánh cổng, Isagi đã kéo Kurona chạy về phía Ego.

    Dù cậu biết đây là thế giới song thế, nhưng trái tim cậu luôn cảm thấy có gì đó rất sai ở họ.

    Những người kia không nói gì, bởi họ đã sốc trước cảnh tượng này rồi.

    Trước mặt của mọi người ở song thế, phiên bản khác của mình thật xa lạ.

    Dường như họ trưởng thành hơn, dần dần không còn gương mặt non nớt nữa.

    Trên gương mặt của mỗi người, đều mang sự bình tĩnh không kém phần nóng nảy của họ.

    " Isagi - kun, bồ phải đứng phía sau tụi này.

    " — Hiori bình tĩnh tách Kurona ra, kéo Isagi ra phía sau.

    " Hả!?

    " — Nhìn tấm lưng của mấy người kia.

    Ego là người bình tĩnh hướng ánh mắt nhìn về phía chính mình, cả hai hiểu được liền đi lại ghế ngồi.

    Còn những người khác thì vây Isagi thành hình tròn, cậu muốn đạp cho mấy tên này một phát mạnh.

    - " Mấy tên này ếu biết nóng à!!!!???

    " — Trợn mắt nhìn tấm lưng của mấy bạn mình.

    Isagi đẩy từng người ra, đi đến bên cạnh Ego ngồi xuống.

    Cậu cũng ngồi xem Ego * kia, ừ thì vẫn là gương mặt như nghiện không khác gì cả.

    Nhưng mà sao chị Anri lại có vẻ nhút nhát quá vậy, cậu vừa nghĩ đến cô.

    RẦM — Cánh cửa văng qua một bên.

    Anri bước vào với khuôn mặt kiêu hãnh, cô quăng tài liệu về phía Ego.

    Anh phải lập tức bắt lại ngay, không thì trúng vào người cậu mất.

    Cô đã nghe tin về việc bản thân sẽ gặp ' chính mình ', thế nên cô đi về sửa soạn lại trang phục.

    " EGO!!!!

    TÊN KHỐN NHƯ MI ĐÃ ĐỂ BỘ SƯU TẬP CỦA ISAGI ĐÃ CHO TÔI ĐÂU RỒI!!!!!

    " — Vừa đưa tài liệu, sẵn tiện chất vấn tên kia.

    " Cô làm mất mà kêu tôi, ha!

    " — Ego khó ở nhìn cô.

    " Chỉ có một mình anh có thể lấy nó, đừng quên thứ đó còn trong tay tôi.

    "

    " Mé, vấn đề là tôi đếch lấy, cô làm mất sao lại kiếm tôi!!!!

    " — Quạo.

    " ANH PHẢI TÌM LẠI CHO TÔI, KHÔNG THÌ ĐỪNG TRÁCH!!!!

    " — Quát lớn.

    - " Chị ấy hung dữ quá...." — Isagi hoảng loạn.

    Anri đã để bộ sưu tập trên bàn làm việc của mình, vốn cô đi xem tiến trình đến đâu của mấy nhà khoa học kia.

    Khi quay trở về liền mất tiêu, ở đây chỉ có một mình tên nhân viên kia thôi.

    - " Ờ, thôi thì Ego chịu thay mình ^V^.

    " — Ness lùi về sau phía lưng Kaiser.

    Khi cô bình tĩnh lại, thấy căn phòng có rất nhiều người.

    Anri liền thay đổi gương mặt, nở một nụ cười tươi.

    Cô còn vui vẻ nắm lấy tay của Anri *, kéo theo cô nàng nhút nhát rời khỏi đây.

    Mọi thứ lại trở về không khí khó xử, Ego vẫn không mảy may để ý đến vụ nãy.

    Thứ anh để ý là chẳng tìm thấy thứ kia, cứ bị Anri đè đầu cưỡi cổ khiến anh cực kỳ khó chịu.

    " Tôi nghe Kurona * kia bảo là các người thua U20?

    " — Nhếch mép cười.

    " Đúng, chúng tôi thua!

    Nhưng đừng có cao ngạo như thế.

    " — Ego * ghét cái cách ' chính mình ' đang cười.

    " Đây là đặc quyền của kẻ thắng, ai phán xét được tôi.

    " — Nhún vai.

    Bên này đang căng thẳng, còn phía đám người kia nhìn ' chính mình '.

    Tuy không nói gì, nhưng ánh mắt của đám người bên Isagi lại đưa hình viên đạn nhìn bọn họ.

    Cảm giác rất là khó chịu, Bachira * cực kỳ không hài lòng mà lên tiếng.

    " Đừng nhìn tụi tui như vậy, ai mà muốn thua đâu chớ.

    "

    " Ờ, tớ đâu có nhìn mọi người gì đâu.

    " — Bachira mắt lấp lánh nhìn họ, còn e thẹn vuốt tóc.

    Nếu không phải Isagi đang nhìn bên này, cái tên kia đã bị hắn đấm đá mấy chục lần rồi.

    Những người khác cũng có suy nghĩ như vậy, họ dùng ánh mắt tự cho là thân thiện chào đón ' mình '.

    Chỉ riêng Rin, Barou, Karasu và Shidou là đang nhìn rất thân thiện, còn nghiêm túc hơn khi thi đấu nữa.

    - " Mọi người thật thân thiện!

    " — Ngưỡng mộ nhìn họ.

    " Isagi - kun, bọn tớ cần phải nói chuyện với nhau.

    Thế nên xin phép đi trước nhé!

    " — Nắm lấy Hiori * cười thân thiện, kéo tên kia đi.

    " Hời hợt Isagi, bọn tao đi trước.

    " — Mặt thân thiện kéo Rin * đi, bỏ Sae * lại ở đó.

    " Lát nữa gặp, Isagi!

    " — Kéo Chigiri * đi.

    " Chút nữa nhớ ăn!

    " — Đưa kintsuba cho cậu, nắm đầu Kunigami * kéo đi.

    Những người khác cười nói với cậu, còn nhét thêm đồ ăn cho cậu.

    Họ chỉ muốn cậu bận rộn với đồ ăn, bỏ qua những tiếng động khác ngoài kia.

    Nhưng Isagi rất nhanh nhận ra ý đồ đó, cậu nghiêm túc nhìn đám bạn của mình.

    " Chỉ nói chuyện, không được đánh nhau!!!!

    " — Đã thấy nắm đấm của Bachira, hơi hoảng quát lớn về đằng trước.

    " Ố kê, Yoichi cưng ~ " — Uốn éo kéo Shidou * rời đi.

    Isagi rất muốn đi theo họ, nhưng lại bị Ness kéo đi dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Kaiser.

    Hắn rất nhanh nghĩ là hầu cận đi chửi nhau với cậu, không để tâm nữa mà nhìn hai tên nghiện kia.

    - " Nhờ hắn thì mình sẽ nổi bật hơn và cũng là ngoại lệ của Yoichi!

    " — Vuốt tóc tràn đầy tự tin.

    Khác với suy nghĩ của Kaiser, Ness chỉ cảm thấy bản thân mình hơi ghen.

    Tuy bản thân chẳng có danh phận, anh cũng muốn được cậu quan tâm như vậy.

    Rõ ràng là anh đã làm rất nhiều để được chú ý, sao cậu lại không để ý chứ?

    " Kéo tao đi đâu vậy?!

    " — Muốn vùng ra khỏi tay anh.

    " Bọn nó sẽ nói chuyện rất lâu, tao dắt mày trốn đi chơi ^V^ " — Đưa cậu đến đường bí mật.

    Đúng như các bạn nghĩ, nó thông ra với bên ngoài.

    Isagi khá ngạc nhiên, cái tên bạch tuộc đó đã tự tạo cho mình cái đường ra khỏi tù.

    Cậu rất háo hức, không thèm giãy ra nữa.

    Khóe môi Ness nhếch lên, không uổng công anh đào hầm từ lúc vào đây.

    " Ra ngoài thì chỉ có cây với cây, muốn đi vào thành phố rất lâu.

    " — Nghĩ đến gì đó.

    " Cứ đi dạo trong rừng, tao sẽ dắt mày đến căn cứ bí mật của tao ^V^ " — Cười bí ẩn.

    Cậu chỉ hứng thú một chút, chỉ chút thôi nhá.

    Chứ không phải là mê trai đâu, dù sao tên này luôn thích gây sự với mình.

    Tuy nhiên nụ cười của anh đẹp thật, nếu không phải là trai thì đã được cậu theo đuổi lâu rồi.

    To be continue

    Tác giả có lời muốn nói: Đám ' top ' ở thế giới kia, có 1 người đã bị thay thế.

    Bạn thử đoán xem là ai không nào?

    Lưu ý đặc biệt: Kẻ này sẽ là phản diện duy nhất trong truyện, là kẻ mà chính các bạn không ngờ đến.

    ?: Hời hợt muốn tìm tao à? •᙮•

    ?: Thế thì tao chấp tụi mày đó ~

    ?: Ai đã bị tao giết rồi thay thế đây ~ — Cười khúc khích

    ?: Tìm tao nhanh đi nào, không thì tao chán chết ~

    _______

    Qua đăng quên chúc sinh nhật trước cho rể cưng, giờ bổ sung vào nè :3

    HAPPY BIRTHDAY NESS ALEXIS 16/03, Má mì chúc trước con và ảnh nè. ( Giờ thêm câu này thì đúng mọe ngày lun, ha ha ha 💦 )
     
    [ Allisagi / Song Thế ] Trái Tim Ta Trao Cho Ai?
    Chương 5: Isagi Yoichi Là Độc Nhất.


    Chương 5: Isagi Yoichi Là Độc Nhất

    Isagi được Ness dẫn tới nơi bí mật, cậu rất thích nơi đó.

    Nhất cảnh tiếp theo là Ness đang trổ tài nấu nướng, anh đã làm ra món mà cậu yêu thích.

    Còn nếu hỏi về nguyên liệu, lúc anh đi gọi mọi người thì cũng đã gọi cho người hầu nhà mình đem đồ tới.

    " Ngon quá ~ " - Ăn liên tục các món khác.

    " Yoichi ăn từ từ thôi, đồ ăn còn nhiều mà.

    " - Khiếp sợ vì tốc độ ăn của cậu, tay liên tục nấu đồ ăn.

    Một lúc sau, Isagi đã ăn no.

    Cậu nằm xuống bãi cỏ biển hoa, Ness thì chuyên tâm dọn dẹp.

    Sau khi xong, anh mặt dày nằm kế cạnh cậu.

    Cậu cũng không nói gì, dù sao thì tên đó đã nấu ăn cho cậu.

    " Ê, sau khi xong ở đây.

    Chúng ta sẽ gặp nhau trên Word Cup đúng không?

    " - Ngắm nhìn trời.

    " Ừ, nếu đội tao thắng thì mày có thể đồng ý một điều kiện không? ^V^" - Vu vơ hỏi.

    " Đéo, đội tao sẽ là người thắng.

    Mày khỏi gì hết.

    " - Phản bác.

    " Vậy nếu tao thua, mày đồng ý nha ^V^ " - Cười.

    " Okie!

    " - Quay mặt đi, tai hơi đỏ.

    " Không được thất hứa đâu ^V^ " - Thấy cậu ngại, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

    Ở nơi đó được một lúc, Isagi mơ màng ngủ đi.

    Ness thấy vậy liền yên tĩnh lại, anh nằm ngắm nhìn con thỏ ấy.

    Cảm giác như thời gian dừng lại, anh nghĩ như thế cũng tốt.

    - " Mong em có thể nhìn tôi lâu một chút, không chỉ trên sân cỏ....."

    Ness nghĩ chắc bọn kia đã nói xong rồi, anh liền cẩn thận bế cậu lên.

    Từng bước một đi về Blue Block, nhưng mỗi bước đều nhẹ nhàng như sợ đánh thức ai đó vậy.

    _____________

    Trong căn phòng điều khiển, bầu không khí lại rất căng thẳng.

    Dù sao thì khi Ego * xem video quay lại khi đấu với U20, hắn đã rất sốc.

    Nhất là hình ảnh của một cậu trai có mầm, cảm giác hụt hẫng đó khiến hắn không cam lòng.

    Nếu như có cậu thì mọi chuyện sẽ rất khác đúng không ?

    " Em ấy là viên ngọc quý của riêng chúng tôi, bớt suy nghĩ viễn vong đi.

    " - Rất hiểu chính mình.

    " Tôi chỉ là vẫn không hiểu, cậu ấy không có trong Blue Block *.

    Tại sao khi không có sự tồn tại của cậu ấy, chúng tôi chẳng thể thắng được chứ?

    " - Trầm ngâm.

    " Viên ngọc ấy là tôi chọn, tin tưởng em ấy.

    " - Bình thản ăn mì.

    " Tất nhiên rồi!!

    Không có Yoichi thì tôi chẳng đến đây đâu.

    " - Kaiser nói ra đầy tự hào.

    Kaiser còn muốn khẳng định bản thân là ngoại lệ của cậu, không ngừng khoe khoang với Ego * và Sae * bên đấy.

    Hai người kia cứng đờ khi nghe hắn kể, hình như tên đó hiểu sai về ngoại lệ thì phải?

    " (٥↼_↼) " - Ego bó tay với kẻ này.

    - " Hình như tên đó được Isagi cho là ngoài đường mà?!

    Ngoại lệ mà toàn bị ăn chửi, ngáo à? ( ಠ ಠ ) " - Sae * nghĩ.

    Cạch

    Khi mọi người đang ngồi nói chuyện, Ness đi vào trong phòng.

    Chuyện sẽ không có gì nếu như Isagi đang nằm trong lòng anh, Kaiser thì không nghĩ nhiều như vậy.

    - " Tao đã thao túng tâm lý tên kia rồi, chắc chắn thằng đó sẽ không có gì với Yoichi.

    "

    Kaiser muốn đi lên bế cậu, ai ngờ cậu theo bản năng mà tát hắn.

    Tiếng vang rất rõ trong căn phòng, mọi người đều nhìn hắn.

    Nhưng Kaiser vẫn nghĩ bản thân là ngoại lệ, hắn quay qua khoe khoang với kẻ ở song thế.

    " Buông tao xuống, Ness.

    " - Mơ màng mở mắt.

    " Ừ!

    " - Anh đưa cậu lại ghế cạnh Ego.

    Những người khác cũng lần lượt đi vào, chỉ là sắc mặt của đám người song thế lại khó coi.

    Nhất là Otoya * và Karasu *, họ vừa vào liền nhìn cậu.

    Ánh mắt vừa bàng hoàng vừa kinh diễm, họ không ngờ bên đây mình lại đơn phương cậu ấy.

    Nagi * không hề buồn ngủ, anh ngơ ngẩn nhìn cậu.

    Cảm giác thật quen thuộc, giống như chính anh từng đánh mất gì đó.

    Trong đầu mơ hồ nhớ đến gì đó, nhưng lại chẳng thể nắm bắt được.

    " Sei ơi, tớ luôn ở đây nè!

    Cậu đừng buồn nữa, tớ sẽ xoa dịu nỗi buồn của cậu nhé!

    " - Giọng nói ngọt ngào vang lên trong tâm trí, mầm trên đầu lắc lư theo cơn gió.

    Nagi * muốn bắt lấy gì đó, cảm giác hụt hẫng và trống rỗng bao trọn tâm trí anh.

    Dường như anh đã từng ôm lấy ánh dương, nhưng lại tự tay đánh mất ánh dương đó rồi.

    " Chúng ta từng gặp nhau ư? •᙮•" - Vô thức hỏi cậu.

    " Không, chúng ta chỉ mới gặp nhau thôi.

    " - Cậu hơi ngạc nhiên, bình tĩnh trả lời câu đó.

    Nagi vừa thấy tên đó hỏi, mặt không vui đi lại gác cằm lên đầu cậu.

    Isagi cũng không nói gì, bởi cậu đã quen với mấy cảnh bạn bè hay động tay ôm ấp này nọ.

    Nagi * kia cũng không nói gì nữa, đầu óc anh hỗn loạn.

    - " Nhức đầu quá!

    Không nghĩ nữa •᙮• " - Nagi * nằm thẳng xuống sàn ngủ, mặc kệ bao nhiêu ánh mắt khác.

    " Nagi *, muốn ngủ thì đi chỗ khác!!!!

    " - Reo * kéo con gấu quăng ra ngoài.

    Mọi người ở song thế đều hiểu, Isagi Yoichi chính là thứ mà chính họ thiếu.

    Một con người có thể kết nối họ lại với nhau, cảm thấy thật ganh tị với chính mình.

    Riêng Rin * vẫn không chấp nhận được, chỉ vì thiếu tên hời hợt đó.

    Hắn lại chẳng thể nào vượt qua được anh trai, Sae * nhìn thằng em mình mà thở dài.

    Chính anh cũng không ngờ, sau này lại có người bước vào trái tim của cả hai anh em nhà Itoshi này.

    Sae * hiểu chính mình, chắc là anh đã rung động trước dáng vẻ cậu ấy rực rỡ.

    Rin ở đây tuy hung dữ hơn, nhưng giọng đôi lúc dịu lại dù vẫn rất hỗn.

    Anh cảm thấy cả hai đã nâng cấp lên thành đối thủ, chỉ muốn thiếu niên ấy luôn nhìn mình.

    Hiori * càng không thể ngờ, bản thân mình bằng lòng chia sẻ về cuộc đời cho thiếu niên nghe.

    Anh chỉ cảm thấy thật nực cười đến đáng thương, đơn phương một con người mà người đó lại chẳng hề biết.

    Barou * cũng bị chính mình làm cho khiếp vía, nhất là cảnh đe dọa ấy.

    Barou ở đây kêu rằng phải làm việc cẩn trọng, không được gây ấn tượng xấu cho hắn.

    Reo * không ngờ một thiếu gia như mình, đã từng căm ghét thiếu niên.

    Nhưng cuối cùng chính thiếu niên ấy đã dạy cậu ta bước trên đôi chân của mình, chẳng còn sự phụ thuộc tâm trí về Nagi.

    Những người khác đều cũng vậy, ánh mắt họ phức tạp nhìn chính mình.

    Cũng như nhìn cái cách mà cậu thiếu niên sắc xanh đó được cưng chiều, bọn họ can tâm tình nguyện cố gắng để đứng cạnh cậu ấy.

    Bachira * cảm thấy hâm mộ chính mình, cậu ấy đã tìm được người bạn quái vật rồi.

    Thế còn hắn thì sao?

    Hắn không xứng có người như cậu ư?

    Thế nên tàn nhẫn không cho cậu tồn tại trong thế giới của họ.....

    To be continue

    Tác giả có lời muốn nói: Bên Nhật tuổi sẽ khác bên mình, thế nên những người khác sẽ bằng tuổi với bé Yoi.

    Chẳng hạn như bạn sinh tháng 3, bạn của bạn lại tháng chín cùng năm.

    Bạn sẽ là người đi học trước, bạn của bạn sẽ thành hậu bối của mình.

    Vì vậy đã từng tranh cãi Rin với Nanase ấy, người thì mười sáu và người mười lăm.

    Nhưng lại học chung với nhau, đấy là sự khác biệt giữa Nhật với Việt ấy.

    Một phân cảnh khác của việc chỗ mà Ness đào:

    Kaiser: Mau bỏ bớt camera ở đây, Ness.

    - Chỉ cả đống camera ở góc khuất.

    Ness: Được ^V^ - Dọn dẹp camera.

    Ego: Cái lũ người Đức phá phách tụi mày, ai cho đụng vào hả!!!!

    Kaiser: Tao cho đụng, dù ông có lớn hơn tôi thì sao!!!!

    - Quát lớn.

    Ego: Giỏi thì moi tiền ra đây!

    Tao sẽ cho mày gỡ!!!!

    Kaiser: / Quăng thẻ đen của Noa ra, cười /

    Từ đó, Ness đã lợi dụng điều ấy mà điên cuồng gỡ từng khung sắt.

    Dù hơi cực một chút, nhưng ngay cả Kaiser và Ego không biết được.

    Anri: Nếu không phải tên kia cho nhiều tiền, tôi đây sẽ không che giấu đâu.

    ___________

    Cảnh ảo vụt qua trong tâm trí Nagi *, cậu ấy thật rạng rỡ.
     
    Back
    Top Dưới