Chương 1: Ánh Mắt Của Em.
Theo bạn thì bộ phận trên cơ thể người nào là quan trọng nhất?
Bạn sẽ trả lời là bộ não đúng chứ?
Nhưng cũng sẽ có người trả lời là trái tim, liệu nó thật sự đúng không?
Trong cơ thể của một con người, mọi bộ phận đều rất quan trọng.
Khi bạn trả lời cái nào, nó cũng mang chức năng riêng.
Nó giúp chúng ta có thể sống khỏe mạnh, hạnh phúc.
Bộ não là nơi trung tâm điều khiển cơ thể , trái tim là nơi bơm máu di chuyển khắp cả cơ thể.
Cột sống còn là nơi nâng đỡ cơ thể ta.
Khi thiếu mất bộ phận nào, chúng ta chẳng còn có thể sống.
Ở một thế giới song song, Blue Block lại thiếu mất đi cả ba.
Dù cho có nhờ IQ từ Ego hay Anri, các cầu thủ của Blue Block vẫn không thể kết nối được với nhau.
Họ chỉ chơi bóng theo ý mình, chẳng thể nào thắng được U20.
Tuýtttttttt
Blue Block 1:4 U20
Khi tiếng còi kết thúc, bản thân họ lại gục ngã xuống sân cỏ.
Bachira nhìn lên bảng điểm trên cao, giống như một cánh cổng đóng lại ngay trước mắt.
Hắn thua rồi!
Thật ra chính hắn cũng đã nhận ra điều đó từ lâu, vốn muốn vùng vẫy thêm lần nữa.
Lỡ như kết quả khác thì sao?
Nhưng....
.....cuối cùng cũng đã thua rồi....
Ego cúi đầu xuống, che đi ánh mắt của mình.
Anri thì cúi người khóc, cô chẳng thể thực hiện được ước mơ.
Giấc mơ thay đổi bóng đá từ phía mọi người, đã kết thúc trong trận đấu hôm nay rồi.
" Đi thôi, Anri!
Chúng ta đến lúc giải tán rồi!
" - Bình tĩnh đi khuất sau cánh cửa.
" .....
" - Rời đi nhanh chóng, không dám nhìn mặt đám nhóc.
Những người khác cũng ngơ ngác, hóa ra bản thân đã đánh mất ước mơ rồi.
Cảm giác thua cực kỳ khó chịu, từng người nằm thẳng xuống thảm cỏ.
Họ tham lam hít lấy thời gian cuối cùng, đến lúc phải rời đi rồi.
Rin * đứng giữa sân bóng, ánh mắt bàng hoàng không tin được.
Hắn đã thua anh trai, chẳng còn có thể chứng minh được lý luận của anh là sai.
Hắn không cam lòng, hắn ghét bản thân mình như vậy.
Rốt cuộc bản thân thiếu mất điều gì?
Tại sao lại chẳng thể thắng?
Sae * thấy thằng em mình như vậy, dù rất thương em.
Nhưng cuối cùng quay bước rời đi, hắn chỉ để lại một lời nói.
Một lời nói an ủi, đấy là chính hắn nghĩ như vậy.
Còn riêng thằng em thì lại nghĩ khác, ánh mắt hiện lên sự căm hận nhìn bóng lưng Sae *.
" Mày thấy chưa, Rin?
Còn nhiều người giỏi hơn mày, cút về nhà đi!
"
Rin * đi từng bước nặng nề về cánh cửa, bản thân hoang mang về một tương lai xa.
Hắn bỏ mặc lại lũ hời hợt kia, cảm giác bản thân chẳng thể nào hiểu được sao mình lại không thắng.
Rin * bơ phờ cầm tay lên nắm cửa, chỉ cần mở nó ra nữa thôi.
Mở cánh cửa này ra, hắn chẳng còn cơ hội đạp anh trai dưới chân nữa.
Hắn ghét điều ấy, nhưng biết sao chứ....
Hắn thua rồi, thua thảm hại.....
Cũng cùng thời điểm ấy, Isagi Yoichi vừa mới cãi nhau xong với vẹt Đức.
Cậu đang cùng với mọi người về phòng, càng nghĩ càng thấy tức.
Hiori và Kurona đang ở cạnh chiếm lấy hiện diện bên cậu, chứ thật ra đã lên kế hoạch xử lý thằng kia rồi.
" Aaaaaa tức quá đi mất!!!!
Cái tên hoàng đế khỏa thân đó sao dám làm hư quà của Ego tặng cho tớ!!!!!
" - Dậm chân hầm hập.
" Isagi - kun, bồ bình tĩnh đi.
Ego đã hứa sẽ gửi lại quà rồi.
" - Hiori xoa đầu cậu, dịu dàng giúp cậu hạ hỏa.
" Cái tên đó rất đáng ghét!
Hắn còn xíu làm hư quà của tớ nữa đó!!
" - Kurona còn giúp tên họ K thêm tội, mặc dù hắn ếu làm -))
" Hừ hừ, để đó cho tớ.
Dám làm hư quà của hành tinh nhỏ, tớ sẽ đấm hắn nhập viện luôn!!!
" - Isagi tin người, quyết tâm giúp đỡ cậu bạn.
" Sao bồ gọi con cá mập kia là hành tinh nhỏ?
Thế còn tui thì sao?
" - Phụng phịu nhìn cậu.
" Thì tại cậu ấy dễ thương nên mới gọi vậy, tớ gọi cậu là bé ngoan nha?
" - Suy nghĩ sâu xa.
" Được!
Chỉ cần là bồ muốn!!
" - Ôm lấy eo cậu.
- " Mình dễ thương ư, dễ thương, dễ thương.....
" - Ôm lấy cánh tay của cậu.
Isagi cũng nắm lấy cánh cửa, muốn nằm trên chiếc giường êm ái của mình.
Hai người đằng sau thì người ôm eo, người ôm tay của cậu.
Cả hai đều hạnh phúc khi chung phòng với cậu, đang suy nghĩ tối tiếp tục ăn đậu hũ như nào?
Cạch
Khi cả hai bên cùng nhau mở lấy cửa, một điều kỳ lạ đã xảy ra.
Rin * nhìn ba con người trước mặt, biểu cảm đầy đặc sắc.
Nhưng trái tim lại không kìm được mà đập mạnh, Rin * nhìn người con trai đang được ôm mà ngẩn người.
" Ủa?
" - Nhìn Rin * khó hiểu, cậu bối rối xem lại tên phòng.
" Sao mày lại qua đây?
Không ở bên kia đợi đấu với đội Tây Ban Nha à?
" - Hiori cực kỳ khó chịu trong lòng, ngoài mặt liền cười vui vẻ đón tình địch.
" Chúng ta nên về thôi, Rin *...."
- Kurona * đi lại phía Rin *, thấy một bản y như mình.
Mọi người nhìn nhau, đôi mắt khó tin của hai người kia cực kỳ không vui.
Nhất là Kurona, bản thân khi nào có em trai song sinh thế?
Anh cảnh giác cao, kéo cậu ra phía sau.
Còn Hiori nghĩ đến bộ truyện kẻ giả mạo bắt cóc người thương, ngay lập tức nắm đấm siết lại nhìn hai kẻ kia.
" Mày là ai?
" - Cả hai Kurona đều đồng thanh hỏi, mắt luôn cảnh giác cao.
" Cái đó phải là tao hỏi mày, mày dám giả mạo tao để cướp Yoichi đúng không?
" - Kurona chạy lên túm tóc hắn, kéo ra đánh.
" Kurona à...."
- Nhìn bạn mình đang đánh người ta, cậu chạy lên can ngăn.
- " Chết rồi!!!!
Anh ấy sẽ thấy mình đanh đá rồi không gả cho mình thì sao?
" - Buông tên kia ra, mắt ngân ngấn nước nhìn cậu.
Ngay tại thời điểm này, cả hai Kurona đã bước qua cánh cửa đó.
Đôi mắt của cậu mở to, chạy lên định kéo anh lại.
Kurona cũng chạy về phía cậu, khi sắp nắm được tay thì anh đã biến mất.
Riêng Kurona * lại ngơ ngác, quên luôn vết thương trên người.
" Hành tinh nhỏ của tớ!!!!
" - Bên trong không còn là sân cỏ, chỉ thấy là phòng của cả nhóm liền hoảng loạn.
" Cái này là sao!!!
Mày mau nói coi, mày làm cách nào mà thay thế được cậu ta!!!!
" - Hiori nắm lấy cổ áo, trừng mắt nhìn hắn.
Mặc dù chính anh không thích tình địch, có thể đã loại được tình địch.
Nhưng lỡ như người thương buồn, anh không muốn thấy mắt cậu rơi giọt nước mắt nào.
Bởi chính Hiori luôn muốn cậu vui vẻ hoặc như ma vương trên sân cỏ, dù dáng vẻ nào của cậu.
Anh đều rất thích, phải là thương mới đúng.
" Bé ngoan, cậu bình tĩnh lại đi.
" - Mắt đỏ lên, run run giọng.
" Bồ hông được khóc, tớ sẽ lôi tên đó về cho bồ!!!
" - Buông hắn ra, ôm lấy cậu mà dỗ dành.
" Anou, có thể đưa tớ đến phòng y tế không?
" - Khó chịu khi thấy hai người ôm nhau, vết thương đau đến nhăn mặt.
" Được, tớ đưa cậu đi!
" - Đi lại định đỡ lấy Kurona *, anh cau mày kéo tay tên đó và lôi đi 🙂)
Khi xuống phòng y tế, Isagi giúp Kurona * xử lý vết thương.
Hắn nhìn cậu đến ngẩn người, bị Hiori chấm nước sát trùng vào vết thương.
Nước mắt hắn không kìm được mà rơi lả tả, cậu thấy vậy liền kêu anh ra ngoài.
" Ngoan, không sao đâu.
Thổi thổi đau đau bay đi!
" - Thổi phù phù, mắt dịu dàng nhìn Kurona *.
- " Cậu ấy là ai thế?
Tại sao lại dịu dàng đến vậy....."
- Vô thức nhìn vào đôi mắt của cậu, ngơ ngác.
- " Haizzz, cậu bạn này sao mong manh quá!
" - Chăm chú xử lý vết thương cho hắn.
Riêng Hiori lại đang cay cú, bèn đi truyền tin về sự kiện này.
Dặn cả đám cẩn thận bị thay thế, Ego nhận tin liền kêu Anri đi tra xét.
Anri nhìn tên nghiện đó, đưa tay cất đi vài thùng mì.
Thế là Ego phải tự thân vận động, để giải cứu con tin mì.
Bên này bình yên bao nhiêu, bên kia lại điên đến bao nhiêu.
Kurona nhìn cậu biến mất trước mắt mình, đã thế tên giả mạo kia rất giống anh.
Chỉ cần nghĩ đến tên đó làm nũng, còn ăn đậu hũ của cậu.
" Sao tên đó dám chứ!!!!
AAAAAAA!!!!
" - Đấm mạnh vào cửa, cuối cùng cửa rung lay muốn rớt.
Anh mới nhớ là cánh cửa này mới dẫn đến chỗ cậu, bèn ngưng lại quay qua nhìn Rin *.
" Mày là đứa nào?
Tao sẽ kéo rớt mặt nạ của mày!!!
" - Xông về phía Rin *.
" Con mẹ mày, tao phải là đứa hỏi mày!!!
" - Cũng xông lên đấm anh.
Những đồng đội nghe tiếng động, quay qua thì thấy cả hai đang đánh nhau.
Bachira * nhanh chóng chạy lại tách cả hai ra, Nanase * kéo anh ra một bên.
" Hai người sao lại đánh nhau, chúng ta là đồng đội đó!!!
"
" Á à, nhiều đứa dám giả mạo bạn tao ghê!!
" - Thấy cả đám, cười bí hiểm.
Nhưng quay qua đi đi lại lại, anh muốn tìm đường về.
Mọi người không kìm được mà rùng mình, sao con cá mập lại khác quá.
Tên đó không mặc đồng phục Blue Block, hắn đang mặc đồ ngủ.
Những người khác cũng phát hiện ra điều này, chỉ là sao tên đó gấp gáp như vậy?
To be continue
Tác giả có lời muốn nói: Tui viết cho tui ó ʕ •ᴥ• ʔ