Editor: moonstruck.noir
⸻⋅ 𓆩★𓆪 ⋅⸻
Phương Đường nghe thấy tiếng mưa rơi.
Anh nhắm mắt, dụi má vào gối cọ cọ đầy hưởng thụ.
Anh rất thích những lúc như thế này.
Ngày mưa lớn, ở nhà một mình, tiếng mưa gõ lộp bộp lên mái nhà, như tách biệt hẳn khỏi thế giới bên ngoài, mang lại cảm giác cô độc nhưng yên tâm.
Chỉ tiếc là căn hộ một người anh đang thuê khá cũ kỹ chật chội, cách âm kém, tiếng nhạc pop Latin của hàng xóm tầng trên tối nào cũng lọt xuống đúng giờ, cái cửa sổ nhỏ duy nhất trong phòng ngủ lại bị màn hình máy tính to đùng của anh che mất.
Giá mà có một bệ cửa sổ lồi thì tốt biết mấy, anh có thể ngồi đó thả hồn, tựa đầu vào cửa kính, ngắm nhìn những hạt mưa trắng xóa đập vào mặt kính.
Phương Đường trở mình, lơ mơ giữa tỉnh và mơ.
Anh nghĩ hình như từ bé mình đã thích những không gian kín đáo kiểu này, căn hộ giữa cơn mưa lớn, gác mái dưới ánh chiều tà; cả truyện đọc cũng thế, nào là "Chú chuột chũi nhỏ" (vì có cái hang), "Khu vườn bí mật" (vì có khu vườn).
Úi chà, nói vậy chẳng lẽ gu size kink [1] khi xem phim người lớn của anh cũng liên quan đến cái đấy?
Mấy ngôi sao anh thích đều là kiểu Alpha cao to lực lưỡng, có thể cho đối phương một cái ôm tin cậy khiến họ không còn đường lui, giống như Ian lần trước...
Phương Đường lại lật người, úp mặt xuống ga giường.
Ian, hôm nay cậu ta sẽ đến tìm anh, lại còn chọn lúc sáng sớm.
Tất nhiên, việc này chẳng dính dáng gì tới chuyện nhớ nhung thành bệnh cả, tên kia chỉ muốn đến sớm để chữa chứng mất ngủ mà thôi.
Phương Đường thậm chí còn cảm thấy pheromone của hai người giống như Romeo và Juliet, còn anh với Ian lại thành kẻ chia rẽ đôi uyên ương – độ tương thích pheromone đúng là đáng sợ, sao mới đánh dấu tạm thời một lần mà đã quấn quýt không rời thế cơ chứ?
Dù sao thì vẫn tốt hơn tình trạng trước đây.
Nếu nói rối loạn pheromone là ngọn lửa bùng cháy hừng hực, thì nghiện pheromone lại giống như cái răng yếu gặp phải gió lạnh – mỗi khi Ian không ở bên, nó lại mang đến cho anh một cảm giác nhức nhối, trống rỗng rất khó gọi tên.
...
...
...
Hửm?
Sao tiếng mưa nghe gần vậy?
Chân còn hơi lạnh nữa?
Phương Đường mơ màng mở mắt ra, và anh thấy... trần nhà mình đang đổ mưa.
Trong một thoáng anh còn tưởng mình đang mơ, bèn chớp mắt liên tục, để mắt thích nghi với căn phòng lờ mờ lúc tảng sáng, nơi chỉ có chút ánh mặt trời lọt qua rèm.
Rồi anh nhận ra cả căn phòng mình đang mưa thật.
Từ phía trần nhà nơi cuối giường, đến cái chuông báo động ngay cửa... những giọt nước men theo chiếc đèn trần ở giữa phòng nhỏ xuống, từng giọt to rơi "bộp bộp" xuống sàn.
Phương Đường còn chưa kịp phản ứng, định đưa tay nhấn công tắc đèn đầu giường thì bỗng nghe "phụt" một tiếng, đèn trần tắt ngỏm!
"Đệt!"
Lúc này thì anh tỉnh hẳn, bật dậy khỏi giường.
Nhưng vẫn thấy có gì đó sai sai, nhà anh trải thảm cơ mà, cái tiếng lách tách giòn tan như mưa đập trên mái nhựa kia ở đâu ra thế...
Ồ.
Ôi thôi xong!
Phương Đường nhìn về phía tủ quần áo của mình, ôi không không không không không...
Anh run tay kéo cửa tủ ra, chỉ thấy nước trong tủ xối xuống như đập Hoover xả lũ, dội ướt đống đồ mùa đông hôm qua anh vừa giặt xong gấp lại, rồi chảy dọc theo vali xuống sàn.
Phương Đường vội vã cứu mấy bộ còn khô ra ngoài, chậu, đúng rồi, anh phải vào bếp tìm cái chậu để hứng nước đã.
Anh vừa mở cửa phòng, nước như đang chờ sẵn ở đó, ào một phát đổ xuống.
Phương Đường giật mình nhảy lùi lại, nhưng vẫn bị ướt nửa cánh tay.
"Cái...
đệt..."
Căn hộ của anh là kiểu phòng khách, phòng ăn và bếp nối liền nhau, giờ thì cả trần nhà đều toang hết, tường bị ngấm nước phồng rộp lên, nhấp nhô nom như thân rắn vừa nuốt chửng con mồi.
Nước từ đèn trần và chuông báo động chảy xuống không ngừng, Phương Đường vừa không dám ngửi cái tay áo đã ướt nhẹp, vừa không cách nào đi qua phía bồn rửa tay được.
Đúng thế, đằng đó cũng đang mưa.
Có lẽ anh nên đi lấy cái ô trước.
Hay là lao thẳng xuống ban quản lý luôn.
Phương Đường rút điện thoại ra, bắt đầu quay video đăng Instagram.
Cứ như ông trời cố tình khiến vận xui của Phương Đường phải khớp bằng được với bài đăng #SựKiệnTuyệtVọngKinhKhủngNhấtLịchSửLoàiNgười của anh, bài còn chưa kịp đăng thì chuông báo động bị ngấm nước trên trần bếp bỗng dưng rú lên.
Rồi—
Một cái kéo theo mười cái—
Mười cái kéo theo cả đống—
Toàn bộ chuông báo động trong căn hộ đồng loạt gào thét inh ỏi—!
Bà mọe.
Lần này thì Phương Đường hoảng thật sự.
Bây giờ còn chưa đến tám giờ sáng, anh không dám tưởng tượng cảnh cả khu chung cư bị tiếng báo cháy nhà mình đánh thức sẽ ra sao.
Phương Đường trố mắt nhìn cái chuông báo động đang nhỏ nước tí tách, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Làm sao để tắt nó đi đây?
Ngắt cầu dao có tác dụng không?
Anh chỉ biết cầm tờ báo đứng dưới quạt lấy quạt để, chứ cái thứ này bị ngấm nước thì chịu chết...
Đúng lúc đó, chuông cửa lại vang lên!
Để tôi yên tĩnh một phút thôi cũng không được à!?
Phương Đường chạy ra cửa, mở cửa thì thấy Ian đang đứng trước mặt.
Phương Đường bị cận, không đeo kính áp tròng, chỉ nhìn thấy một mảng người mờ mờ.
Anh nhận ra Ian là nhờ mùi pheromone, vẫn như mọi khi, đáng ghét đến nao lòng.
"Anh—" Ian vừa định nói thì khựng lại, nghi hoặc liếc nhìn vào trong nhà, "Chuyện gì thế?"
"Ờm, tôi cũng chẳng biết nữa, vừa ngủ dậy là cả trần nhà đã dột khắp nơi..."
Đang nói dở thì một dòng nước lại dội xuống giá để bát đĩa, đánh lật cái bát đang nằm ở thế cân bằng mong manh của Phương Đường, kêu "cạch" một tiếng rơi thẳng vào bồn rửa!
"Rồi nước chảy vào chuông báo động, thế là tất cả cùng kêu..."
Ian bước vào nhà, nhìn quanh một lượt.
"Tầng trên đang rò nước."
"Wow, ngài đúng là tinh mắt thật, không nói tôi còn tưởng nước suối phun lên từ dưới đất cơ."
Ian không để ý lời cà khịa của anh, "Ý tôi là, hàng xóm ngay phía trên anh."
"...
À."
"Cầu dao tổng nhà anh ở đâu?"
"Ơ?
Trong phòng ngủ."
Ian rẽ sang trái, Phương Đường cũng lật đật chạy theo.
Anh chỉ cho Ian cái hộp điện xấu xí cạnh bàn làm việc, được che bằng một tấm vải.
Trời ạ, anh không nỡ nhìn vào bộ ga giường từ màu xanh nhạt đã biến thành màu xanh thẫm của mình nữa.
Ian ngắt cầu dao tổng, rồi kéo cái ghế ăn mà Phương Đường bê vào phòng ngủ để làm ghế làm việc ra ngoài (đúng thế, đó là cái ghế duy nhất trong nhà anh).
Cậu ta đặt ghế cạnh cửa, trèo lên, rồi xoay cái chuông báo như vặn núm, tháo nó xuống, chỉ còn dính lại vài sợi dây điện.
Phương Đường thấy cậu ta bấm nhẹ vào mặt sau, đèn đỏ chợt lóe lên, cái chuông im bặt nín thinh, rồi được đặt lên bàn bếp.
"Gọi ban quản lý đi."
Chán thật, đúng là nhà dột còn gặp mưa rào, "Hôm nay Chủ nhật họ không làm việc."
"Xem trên cửa trung tâm cộng đồng có số điện thoại khẩn cấp không."
Ian bắt đầu đi xử lý cái chuông tiếp theo, "Lát nữa lên tầng hai tìm tôi."
"À, ờ, được, cảm ơn nhé!"
Phương Đường gật đầu, chạy một mạch ra trung tâm cộng đồng của khu chung cư.
Cửa chính đóng chặt, nhưng anh đã tìm thấy số điện thoại của thợ sửa chữa ngoài giờ hành chính dán cạnh cửa kính.
Anh gọi mất năm phút mới được.
Ông chú thợ ở đầu dây bên kia rõ ràng là vẫn đang ngái ngủ, nghe Phương Đường kể xong cũng chẳng buồn vội vã, chỉ nói lát nữa sẽ qua xem.
Nhưng ông chú ở thị trấn bên cạnh, chạy qua đây chắc cũng phải mất một tiếng.
Phương Đường lại chạy về nhà, thấy cửa phòng hé mở, vẫn là một cảnh tượng nước tràn bờ đê, nhưng may mà tiếng chuông báo động đã dứt hẳn.
Anh vội vàng vào phòng ngủ đeo kính, vớ lấy chìa khóa ở cửa rồi chạy thẳng lên lầu.
Lên đến tầng hai, Ian đang trưng ra bộ mặt không cảm xúc, liên tục bấm chuông rồi lại gõ cửa nhà hàng xóm.
Phương Đường nghe thấy tiếng bước chân hùng hổ đang tiến lại gần từ phía trong nhà, không kìm được mà nép vào sau lưng Ian một chút.
Cửa bị kéo "xoạt" ra, một anh chàng gốc Latin tóc húi cua xuất hiện với đôi mắt ngái ngủ, trên mặt còn in cả vết da ghế sofa, trông đầy vẻ bực bội.
"Yes?
Có chuyện gì?"
Ian không bị thái độ hung hăng của đối phương ảnh hưởng, "Chúng tôi là người ở căn 103 bên dưới, nhà anh đang bị rò nước, tràn xuống nhà chúng tôi rồi."
Phương Đường lén liếc nhìn Ian một cái.
"Cái gì?
Nhà tôi không có!"
Ngón tay Ian chỉ thẳng xuống sàn nhà bên trong: "Nước."
Phương Đường và anh chàng tóc húi cua nhìn theo, thấy ngay khu vực cửa ra vào, dưới cánh cửa phòng đầu tiên bên trái đang có nước chảy ra, bò ngoằn ngoèo trên thảm như một con rắn.
Đây là lần đầu tiên Phương Đường nhìn thấy nhà người khác, hóa ra căn hộ của họ thuộc dạng nhiều hộ chung sống.
"... ¡Dios mío! (Lạy Chúa tôi!)" Anh chàng tóc húi cua cuối cùng cũng phản ứng lại, vội vàng quay người dùng nắm đấm nện thình thình vào cánh cửa đang đóng chặt, "Này!
Lucian, mở cửa ra!"
Anh ta gào lên, nện thêm mấy phát rồi vặn nắm cửa tới lui, nhưng bên trong chẳng có chút động tĩnh nào.
Anh chàng tóc húi cua tặc lưỡi một cái, đi ra phía cửa.
"Xin lỗi nhé, anh bạn, tránh ra chút."
Anh ta vỗ vai Ian, bước ra ngoài, mở tủ cứu hỏa ở cầu thang, lục một hồi mới tìm được một chùm chìa khóa dự phòng, khí thế cũng dịu đi hẳn, "Tối qua bọn tôi có một bữa tiệc khá điên."
Phương Đường giờ không còn tức giận nữa, ngược lại là tò mò muốn chết, rốt cuộc là có chuyện gì thế?
Ôi làm ơn đừng là án mạng, làm ơn đừng là án mạng...
Anh chàng tìm được chìa, tra vào ổ khóa, xoay một cái rồi đẩy cửa ra.
Phương Đường bước theo vào, nín thở chờ đợi—
Trong phòng chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ thấy nước lênh láng khắp sàn, khiến tấm thảm lông màu trà sữa chuyển sang màu nâu sẫm.
Cánh cửa phòng vệ sinh đối diện giường thì khép hờ, lộ ra một vệt sáng cam.
Anh chàng tóc húi cua lao vào, Phương Đường cũng định theo, quay đầu lại thấy Ian vẫn đứng im tại chỗ, liền nắm cổ tay cậu ta kéo vào phòng.
Ngay sau đó là một tiếng gào thét vang trời: "Lucian Kindelan, đồ ngu chết tiệt nhà mày!"
Chà chà, Phương Đường hăm hở ghé mắt nhìn vào cửa phòng vệ sinh, và rồi anh đã tìm thấy nguồn gốc của trận sóng thần trong nhà – vòi nước bồn tắm mở to hết cỡ, nước chảy không ngừng nghỉ, tràn đầy bồn rồi còn tràn ra ngoài, làm ngập cả phòng.
Anh chàng tóc húi cua vội vàng khóa vòi nước, rồi cúi xuống, cố kéo một sinh vật dài ngoằng, ướt sũng từ dưới đất lên.
Mãi đến khi sinh vật dài ngoằng đó dùng một tay bám chặt lấy mép bồn tắm không chịu buông, trông chẳng khác gì bức họa 《Sự tạo dựng Adam》 [2], lại còn lộ ra cẳng tay thon dài màu mật ong trong lúc giằng co, Phương Đường mới dám khẳng định đó không phải xác chết mà là một người sống nhăn răng đang say bí tỉ.
Anh chàng tóc húi cua chắn phía trước nên Phương Đường không nhìn rõ hết được, chỉ thoáng thấy đôi giày thể thao trên chân người kia bị nước loang ra thành từng lớp màu rất có chiều sâu, cùng một mái tóc bạch kim ướt sũng đến thảm hại.
Đúng là dân chơi sành điệu, nhưng làm ơn đừng có dẫn nước sang nhà người khác được không?
"Lucian, tỉnh lại đi, này!
Cái đồ con lợn, tỉnh dậy mau!"
Tóc húi cua tát lấy tát để vào mặt bạn mình, nhưng cái gã "Lucian" kia chỉ càng ngọt ngào nghiêng đầu sang một bên ngủ say như chết.
"...
Trước khi anh gọi anh ta dậy," Ian lên tiếng, "chúng tôi phải về kiểm kê thiệt hại tài sản trước, đợi ban quản lý đến rồi bàn chuyện bồi thường.
Đi thôi."
Câu cuối là nói với Phương Đường, anh ngẩn ra một chút, rồi cũng "ừ ừ" theo Ian rời đi.
"Cái gì cơ, ý là tôi phải dọn ra ngoài á?"
"Tạm thời thôi."
Quản lý tòa nhà cầm cuốn sổ kẹp tài liệu vừa viết vừa vẽ, "Chúng tôi bắt buộc phải sửa sang lại toàn bộ căn hộ này."
"Đầu tiên là trần nhà."
Cô dùng bút bi chỉ vào cái trần nhà loang lổ xám trắng, dập dềnh như một bức tranh thủy mặc; đúng lúc đó, một mảng vôi vữa rơi "bụp" xuống, vỡ vụn trên đệm giường.
Phương Đường chỉ muốn lao lên lầu, bóp cổ cái tên tóc bạch kim kia rồi dìm chết trong bồn tắm.
"Thảm cũng phải thay hết, còn chỗ này nữa," quản lý bước đến cạnh tường, ngồi xuống, dùng bút khều nhẹ tấm ván ốp chân tường bằng gỗ đã bong tróc, "với cả phòng bị ngập nước thế này dễ dẫn dụ côn trùng lắm, nên chúng tôi còn phải sắp xếp người đến phun thuốc khử trùng."
"Tôi không thể ở lại đây sao?
Tôi hứa, tôi sẽ co ro trên giường, thôi được rồi, trên ghế sofa cũng được."
"Ôi, Đường à.
Tôi rất tiếc nhưng không được đâu, tôi không muốn cậu bị ốm."
"Thường thì việc sửa sang mất khoảng hai tuần, nhưng sắp tới lại đúng vào kỳ nghỉ Lễ Tạ ơn của công nhân... nên ắt hẳn là sẽ hoàn thành trong vòng một tháng."
Người khác thế nào không biết, chứ Phương Đường thì khỏi cần tạ ơn gì nữa rồi.
"Đừng lo, tiền thuê tháng này chắc chắn sẽ được miễn.
Còn tiền bồi thường thì đợi sửa xong, chúng tôi sẽ thỏa thuận với tầng trên.
Đường này, cậu nhớ chụp ảnh lại toàn bộ đồ đạc bị hư hại rồi gửi mail cho tôi nhé.
Cuối cùng, cậu có bạn bè nào có thể cho cậu ở nhờ không?"
Hơi có mùi "bắt nạt kiểu Mỹ" rồi đấy chị gái ơi.
Lỡ không có bạn thì mặc định ra đường ở luôn à?
Ban quản lý đi rồi, Phương Đường ngơ ngác ngồi trên tay vịn ghế sofa da, nhìn quanh căn hộ tan hoang như đống phế tích mà thấy đau hết cả đầu.
Trong cái rủi có cái may là anh có khá nhiều bạn, nhưng trong cái may lại có cái rủi là hình như chẳng ai giúp được gì cả – Dụ Hồi ở cách tận ba tiếng lái xe; mấy đàn chị đàn em thì người vướng víu gia đình, người thì là Alpha độc thân; Phương Đường là một quả bom Omega đang bị rối loạn pheromone, thật sự không có mặt mũi nào nhờ người ta chứa chấp tận một tháng trời.
Hay là hỏi giáo sư hướng dẫn...
ặc!
Nhưng con gái, con rể và cháu gái của Gina sắp về ăn Lễ Tạ ơn rồi...
Phương Đường đang tính toán vét sạch tiền tiết kiệm cả đời ra để thuê motel [3], sẵn tiện đi rửa bát thuê cho anh em đồng hương để trừ tiền trọ, thì bỗng chạm phải ánh mắt của người trước mặt.
Ian vẫn đang đứng thong dong giữa căn hộ ngập nước, trông phong thái cứ như "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn".
...
"...
Này."
Phương Đường khẽ đá vào mắt cá chân cậu ta, "Cảm ơn cậu đã giúp."
Câu này là hoàn toàn thật lòng.
Vừa rồi anh hoảng quá, đầu óc rối tung, nếu không có Ian xử lý nhanh như vậy, anh cũng không biết sẽ ra sao.
"Ờm, phải rồi, cậu đến để đánh dấu tạm thời nhỉ...?"
Phương Đường hào phóng nghiêng đầu sang một bên, vỗ vỗ vào cổ, làm điệu bộ 'đây, đến mà cắn tôi đi'.
Alpha kia lại chẳng nói lời nào, cứ thế nhìn chằm chằm vào anh, nhìn đến mức Phương Đường thấy rợn cả tóc gáy mới dời mắt đi, liếc nhìn căn hộ một lượt rồi lên tiếng:
"Anh có thể đến nhà tôi ở."
⸻⋅ 𓆩★𓆪 ⋅⸻
Chú thích
[1] Size kink: Là xu hướng bị hấp dẫn (thường mang tính tình dục) bởi sự chênh lệch kích thước cơ thể giữa hai người, như cao – thấp, to – nhỏ, mạnh – yếu, tạo cảm giác áp đảo hoặc được bao bọc.
[2] Sự tạo dựng Adam
[2] Motel (Motor Hotel): Là loại hình nhà nghỉ bình dân ven đường, thường dành cho khách đi xe, có phòng riêng và chỗ đậu xe ngay gần phòng.
⸻⋅ 𓆩★𓆪 ⋅⸻
Tác giả:
Nhân vật nam số ba "amigo" (bạn bè) của chúng ta đã lên sàn một cách đầy tỏa sáng—! (dù đang trong trạng thái như xác chết trương phình vì ngâm nước 🙂))
Cảm ơn bình luận của mọi người nhé, tôi vui lắm.
Nô lệ tư bản này sẽ tiếp tục viết, tiếp tục quảng bá đây T T