Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 215: Tám Khối Cơ Bụng Thì Làm Sao


Tên nam nhân chết tiệt này, thật sự làm nàng tức chết rồi!
Cuối cùng Mặc Diệp cũng cảm nhận được, Triệu hoàng hậu và Đức phi bị nàng làm cho tức đến bệnh là như thế nào.

Lúc này hắn tức giận đến mức huyệt thái dương nhảy dựng lên “thình thịch”, trong đầu cũng đau nhức từng cơn.

Tim hắn dường như cũng co lại, tức giận đến mắt cũng đỏ bừng!
“Vân! Quán! Ninh!”

Mồm miệng nàng lợi hại!
Không những dám tranh cãi, lại còn nói mười câu cãi lại mười câu.

Cứ tiếp tục thì ai chịu nổi?
Nhìn thấy đôi môi mỏng của nàng không ngừng mấp máy không thể khép lại, Mặc Diệp không nhịn được nữa… Một tay hắn ôm lấy gáy của Vân Quán Ninh.

Sau đó hùng hổ dồn ép nàng.

Bàn tay còn lại siết chặt eo nhỏ của nàng.

Hành động đột ngột của hắn khiến Vân Quán Ninh choáng váng.

Nàng không sợ hãi.

Suy cho cùng nàng vẫn là một phụ nữ xuyên đến từ thế kỷ hai mươi mốt.

Chẳng lẽ nàng còn sợ hay sao?
Chẳng qua, nhìn hàng mi rung động của nam nhân, nàng bỗng chốc kinh ngạc.

Sau khi định thần lại, nàng đẩy mạnh Mặc Diệp.

Thế nhưng sức của tên nam nhân này thật lớn, cứ như đã uống thuốc tăng lực vậy.

Dù Vân Quán Ninh có vùng vẫy cỡ nào, hắn vẫn bất động.

“Đừng, Mặc Diệp, tên khốn khiếp này! Đừng…”
Vân Quán Ninh mơ hồ mắng một câu.

Thấy hắn vẫn không có ý buông nàng ra, Vân Quán Ninh trợn tròn mắt, bàn tay nhỏ nhắn tà ác vươn tới thắt lưng hắn…
Tám khối cơ bụng thì làm sao?
Phần thịt mềm ở thắt lưng vẫn phải bị đau thôi!

Bàn tay nàng tập trung vào phần thịt mềm mại ở eo hắn, cổ tay dùng sức vặn mạnh.

Cơ thể Mặc Diệp chấn động, nhưng hắn vẫn không buông tay.

Nếu buông ra…
Nữ nhân này sẽ còn tiếp tục ríu rít không ngừng.

Dù có đau một lần nữa, hắn cũng sẽ chịu đựng.

Cho đến khi Vân Quán Ninh dùng thêm sức, Mặc Diệp mới không thể chịu đựng được nữa.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 216: Cắn Người Thì Coi Như Lợi Hại Sao


Hắn nhìn về bức tường phía sau nàng, dứt khoát đẩy thật mạnh… lưng của Vân Quán Ninh bị ép vào tường.

Mặc Diệp rút tay ra, không biết nặng nhẹ giở trò xấu.

Bàn tay lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ, một cảm giác ấm áp.

Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy có một luồng điện dâng lên từ lòng bàn chân của nàng.

Nàng giống như! Chạm vào! Điện! Rồi!
Không phải trước đây nàng chưa từng nắm tay Mặc Diệp, nhưng hôm nay cảm giác hoàn toàn khác.

Có thể là do bị cưỡng ép chăng?
Vân Quán Ninh trừng mắt.

Nhìn thấy mắt hắn vẫn nhắm nghiền, tay cũng bị bắt lấy, nàng không thể lộn xộn được nữa.

Nàng ngay lập tức dùng chân đá: “Chàng, chàng buông ra! Nếu không ta sẽ đá chàng!”
Tuy mơ hồ không rõ, nhưng những lời này đại khái Mặc Diệp có thể nghe hiểu được.

“Oanh” một tiếng, một cỗ máu nóng dồn lê n đỉnh đầu.

Nữ nhân này thật to gan!
Cố ý cắn một cái để trừng phạt nàng.

“Đừng…”
Vân Quán Ninh bị đau, cố hết sức ngọ nguậy.

Thấy nàng đau đớn, Mặc Diệp mới đắc ý buông nàng ra.

“Mặc Diệp, chàng không phải biến thành chó rồi chứ?”
Nàng thẹn quá hóa giận phủi cánh tay hắn, dậm chân thở hổn hển: “Chàng làm thế nào lại còn cắn người? Ta thấy không thể gọi chàng là Minh Vương nữa, từ giờ gọi là Cẩu Vương đi.


“Cẩu Vương!”

Nàng hung dữ gọi hắn một câu.

Cẩu Vương Mặc Diệp đắc ý hừ nhẹ một tiếng: “Vân Quán Ninh, thế này đã thấy bổn vương lợi hại chưa?”
Còn lợi hại?
Cắn người thì coi như lợi hại sao?
Cứ như không ai làm được vậy!
Vân Quán Ninh dùng sức lau miệng, môi dưới của nàng muốn bị hắn cắn đứt rồi, một chút máu tràn ngập trong khoang miệng.

Không đau, nhưng nàng rất tức giận!
Nàng hung dữ trừng mắt với Mặc Diệp, trong khi hắn không chú ý… nàng kiễng chân, vươn tay ôm mặt hắn cắn một cái!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 217: Làm Thế Nào Mà Nàng Lại Quên Được Điều Này


Động tác đột nhiên xuất hiện của nàng khiến Mặc Diệp choáng váng.

Cho đến khi đôi môi cảm thấy đau…
Hắn mới cúi đầu kinh ngạc nhìn nàng.

Hắn cũng không trực tiếp đẩy nàng ra, cứ mặc nàng cắn chặt đôi môi mình như thế này, cho đến khi hơi rỉ máu lan ra giữa môi và răng, Vân Quán Ninh mới đắc ý buông tay ra.

Nàng cũng cắn môi hắn.

“Ngươi lợi dụng ta, ta cũng lợi dụng lại.


Nàng chỉ tay về phía Mặc Diệp, sau đó chỉ vào chính mình, đắc ý giống như tiểu hồ ly đắc chí: “Ngươi cắn ta, ta cũng cắn ngươi.


“Bây giờ, chúng ta đã thanh toán xong!”
“Ngươi có chắc đã thanh toán xong?”
Đôi mắt của Mặc Diệp trở nên nặng nề.

Hắn đưa tay ra, ngón tay mảnh khảnh chậm rãi vuốt v e đôi môi.

Hắn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau vết máu trên môi, nhìn nàng chằm chằm, giống như yêu tinh vừa mới hút máu người vậy.

Cuồng dã, mị hoặc.

Vân Quán Ninh trong lòng thầm thốt lên một tiếng ‘không hay rồi’!
Đối với một nam nhân như vậy, nàng căn bản không có sức phản kháng!
Trước đây, nàng chỉ nghĩ Mặc Diệp là chó, nhưng bây giờ mới phát hiện ra… Hắn còn có một mặt như vậy.

Ôi trời ơi, đúng là hình tượng nam thần hoàn hảo trong lòng nàng!
Nếu nhìn tiếp nữa, nàng sẽ si mê đến nơi rồi.

Nàng nhíu mày, xoay người lại, quay lưng về phía Mặc Diệp: “Vậy ngươi nói xem, thế nào mới gọi là thanh toán xong? Chẳng lẽ phải để ta bao nuôi một nam nhân trẻ, chúng ta mới coi như không nợ nần ai sao?”
Mặc Diệp: “…”
Nàng còn dám nhắc đến chuyện này?
Xem ra cách giáo huấn vừa rồi vẫn chưa đủ tàn nhẫn?

“Mặc Diệp, ngươi chính là chó! Từ nay ta sẽ gọi ngươi là cẩu vương, để xem ai nhục mặt hơn.


Nàng tức giận nói.

“Thật sao? Vậy về sau ta sẽ gọi ngươi sẽ là cẩu vương phi?”
Mặc Diệp nhìn bóng lưng nàng với tâm trạng vui vẻ hiếm có.

Vân Quán Ninh: “…”
Đúng vậy!
Làm thế nào mà nàng lại quên được điều này?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 218-219


<b>218: Nỗi Sỉ Nhục!</b>

<b>Nếu Mặc Diệp là cẩu vương, thì nàng không phải là cẩu vương phi sao?
Mắng hắn cũng không sao, tại sao lại mắng chính mình… Vân Quán Ninh đưa tay ra vỗ nhẹ vào đầu: “Sao lại ngốc thế?”
“Nàng bây giờ mới biết mình ngốc sao?”
Giọng điệu của Mặc Diệp rất lạnh.

Phổi của Vân Quán Ninh sắp nổ tung.

Ngày thường, nàng là người duy nhất đi chọc giận người khác.

Hôm nay, lại bị tên cẩu nam nhân này gây khó dễ, làm nàng muốn tức chết!
Hóa ra mùi vị bị người khác chọc tức là thế này, nghĩ đến Triệu hoàng hậu và Đức phi… Hình như cũng có chút đáng thương.

Vân Quán Ninh bỗng nhiên quay người lại: “Mặc Diệp, ngươi đừng có đắc ý!”
“Ngươi vừa ép ta vào tường, còn cướp đi nụ hôn đầu của ta! Ngươi nói phải bồi thường cho ta như thế nào? Đừng nói lấy thân báo đáp, ta không thèm!”
Ép vào tường?
Nụ hôn đầu?
Hai từ này thật là mới mẻ.

Tuy rằng Mặc Diệp chưa từng nghe qua, nhưng đại khái cũng biết hai từ này có nghĩa là gì.

“Nụ hôn đầu? Ngươi có chắc đó là nụ hôn đầu không? Bổn vương không phải bốn năm trước đã cướp mất nụ hôn đầu của ngươi rồi sao?”
Hắn đã dùng những lời lẽ vô cùng trơ trẽn để giúp Vân Quán Ninh nhớ lại.

Vẻ mặt của hắn lộ ra vẻ vô sỉ: “Bốn năm trước, động phòng hoa chúc, ở dưới người bổn vương… Đó không phải là chuyện mà ngươi hằng mong ước sao?”
Nỗi sỉ nhục!
Nỗi sỉ nhục!
Vân Quán Ninh giống như bị ngũ lôi oanh đỉnh.

Thanh danh hơn hai mươi năm qua của nàng đều bị hủy hoại trong tay cẩu nam nhân này!
Động phòng hoa chúc bốn năm trước chắc chắn là điều nhục nhã nhất trong cuộc đời nàng!

Nhưng Mặc Diệp vẫn dùng những lời lẽ vô sỉ đó để nhắc nàng nhớ lại chuyện bốn năm trước!
Nhìn thấy vẻ mặt nàng chấn động, toàn thân như cứng đờ tại chỗ, ngay cả hai tay cũng không biết đặt ở đâu.

Sự hoang mang, nhục nhã, căm hận hiện lên trong mắt nàng…
Mọi cảm xúc đan xen, cuối cùng lại hóa thành hai hàng nước mắt.

Hai màn sương mù hiện ra dưới đáy mắt nàng.

<b>219: “Cút Đi Cho Ta!”
</b>

Nhìn thấy, sắp khóc đến nơi…

Mặc Diệp không khỏi tự trách mình.

Vừa rồi có phải hắn đã nói những lời quá đáng lắm không?

Hắn chỉ bị nàng làm cho phát cáu nên đã không lựa lời nói, nói ra những lời như vậy…

Ngay khi hắn còn đang do dự, có nên nói lời xin lỗi, hắn đã thấy Vân Quán Ninh đột nhiên đưa tay ra và tát mạnh vào mặt hắn: “Mặc Diệp, ngươi là đồ vô sỉ, khốn kiếp!”

Mặc Diệp choáng váng vì cái tát này.

Nhìn thấy nàng vẫn còn đang run rẩy vì tức giận, sự tự trách của bản thân bỗng chốc biến thành cơn tức giận.

“Ngươi dám đánh ta?”

Hắn đưa tay ra bóp chặt cằm nàng: “Vân Quán Ninh, ngươi muốn chết sao?”

“Là ngươi trước khiêu khích ta trước!”

Vân Quán Ninh không còn cảm thấy sợ hãi nữa!

Đôi mắt nàng bừng bừng lửa giận, giống như một con gấu trúc nhỏ bị chọc tức, hai tay nắm chặt: “Dựa vào cái gì mà ngươi dám nói ra những lời đó xúc phạm ta?”

“Ta không phải thánh nhân, làm sao không có lỗi? Bốn năm qua, ta tự vấn chính mình, thay đổi hoàn toàn.”

“Dựa vào cái gì ngươi cứ lấy chuyện đã xảy ra bốn năm trước để làm nhục ta?”

“Chẳng lẽ ngươi chưa từng mắc sai lầm sao? Ta đã bù đắp lâu như vậy, ngươi không cảm động chút nào sao?”

“Hơn nữa, chuyện bốn năm trước, ta chính là bị người trong lòng người bày mưu hãm hại! Bốn năm qua, ta đã trả giá cho sự độc ác của nàng ấy!”

“Ngươi biết sự thật, không vì ta mà làm chứng rửa tội danh cũng thôi, dựa vào cái gì mà muốn sỉ nhục ta?”

Nàng nói rất nhiều từ “sỉ nhục”, điều này cho thấy nàng đang rất tức giận.

Đây là lần đầu tiên Mặc Diệp thấy Vân Quán Ninh tức giận như vậy.

Trong cơn tức giận, nàng dường như mất đi lý trí.

Cho dù người trước mặt rốt cuộc là ai, chỉ muốn thốt ra những lời trong lòng: “Các ngươi đều là đám cặn bã! Là rác rưởi, rác rưởi!”

“Ta khinh thường đám rác rưởi các ngươi!”

“Cút đi cho ta!”

Nàng dùng lực đẩy Mặc Diệp ra.

Cằm nhỏ đã bị hắn bóp đến mức đỏ ửng.

Nàng dường như không cảm nhận được đau đớn, lồ ng ngực phập phồng dữ dội, trong mắt bừng bừng lửa giận.

Trong phút chốc, Mặc Diệp ở trong mộng mới tỉnh lại.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 220-221


<b>220: Để Hắn Cô Độc Đến Già!</b>

<b>Vừa rồi hắn quả thực đã nói ra những điều khốn nạn mà lẽ ra không nên nói!
Thấy nàng tức giận, hắn muốn nói lời xin lỗi, nhưng lại không thể nói ra được.

Hắn đứng nguyên tại chỗ, nhìn Vân Quán Ninh muốn nói lại thôi: “Ninh Nhi…”
“Cút!”
Vân Quán Ninh giận dữ hét lên.

Thấy hắn không cút, nàng quay người lại, nặng nề đóng sầm cửa lại!
Cánh cửa “rầm” một tiếng, dường như lung lay sắp đổ, trên xà nhà vương xuống rất nhiều bụi bặm.

Mặc Diệp đứng ngoài cửa, sắc mặt cứng đờ.

Lần đầu tiên hắn bị người khác cự tuyệt ở ngoài cửa, lần đầu tiên bị người khác nói những lời khó nghe, lần đầu tiên bị người khác xua đuổi.

Nhưng trong lòng không hề tức giận, chỉ có ăn năn hối hận.

Nhìn cánh cửa đóng chặt, Mặc Diệp không mở miệng được.

Sau một hồi im lặng, hắn mới xoay người rời đi, rời khỏi Thanh Ảnh Viện cũng không quay đầu nhìn lại.

Trong phòng cũng không có bất kì động tĩnh nào.

Vân Quán Ninh sẽ không khóc, nàng chỉ… Lặng lẽ rơi nước mắt.

Sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc, định rời khỏi hố lửa Minh Vương Phủ này, rời xa tên cẩu nam nhân.

Không chỉ phải lấy tiền của hắn, mà còn phải dẫn theo con trai của hắn đi!
Để hắn cô độc đến già!
Nàng hung hăng phì một ngụm.

Mặc Diệp vừa đi, Viên Bảo cùng Như Yên đi ra khỏi rừng trúc cách đó không xa: “Phải làm sao đây? Mẫu thân và hắn đã cãi nhau rồi!”
Vừa rồi hai người cãi nhau, Viên Bảo nhìn thấy, trong lòng rất lo lắng.

Mặc dù không hài lòng với phụ vương Mặc Diệp này, nhưng vừa rồi có thể thấy hắn đang hối hận…
Trong khoảng thời gian này, Viên Bảo cũng cẩn thận “kiểm tra” những nam nhân chưa thành thân ở trong kinh thành.

Đếm đi đếm lại, Mặc Diệp có thể coi là có chút nổi trội.

Dù miệng hắn hơi đanh đá, tính tình lãnh đạm, nhưng dù sao hắn vẫn đối xử tốt với mẫu thân.

Hơn nữa, đó là cha của nó…
Viên Bảo lộ vẻ lo lắng, hai mắt to đảo quanh, đột nhiên ngẩng đầu nhìn Như Yên: “Như Yên tỷ tỷ, chúng ta hãy giúp bọn họ hòa giải đi!”

<b>221: Dù Sao Thì Cũng Đã Đầu Gối Má Kề Rồi…
</b>

Viên Bảo cho rằng khi một cặp đôi cãi nhau chỉ cần hôn là có thể giải quyết được.

Hôn một cái vẫn chưa giải quyết được thì hôn hai cái!

Ban nãy, Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đã hôn hai cái rồi vẫn chưa giải quyết được… Nó quyết định sẽ giúp hai người họ sắp xếp cái hôn thứ ba!

Nhưng mà mãi không tìm được thời cơ thích hợp.

Đêm hôm ấy, Vân Quán Ninh dặn bà Trương ghé qua Thỉnh Trúc Viện, bảo là nàng muốn tự xin cấm túc tại Thanh Ảnh Viện.

Ngoại trừ việc vào cung thỉnh mạch cho Mặc Tông Nhiên, nàng sẽ không bước ra khỏi cửa.

Nói xong, bà Trương có chút sợ hãi nhìn vương gia nhà mình.

Những ngày qua, bà ta đã đích thân chứng kiến vương gia và vương phi như cặp đôi song sinh dính liền nhau vậy.

Tuy hai người vẫn chưa phá vỡ lớp cửa sổ giấy kia.

Nhưng trong mắt các hạ nhân trong phủ, hai người sớm đã hòa thuận.

Dù sao thì cũng đã đầu gối má kề rồi…

Ai mà ngờ hôm nay lại đột nhiên cãi nhau như vậy?

Còn cãi đến mức long trời lở đất, xém chút lật tung cả cái Vương Phủ!

Mặc Diệp không có thái độ gì, chỉ bảo bà Trương về đi.

Nữ nhân này muốn được cấm túc, chẳng qua chỉ là không muốn gặp hắn mà thôi. Trong bốn năm cấm túc, nàng đã chịu đựng biết bao sự đau khổ, hôm nay việc này là lỗi của hắn, sao hắn có thể đồng ý cấm túc nàng chứ?

Sáng ngày hôm sau, hắn cố tình đứng đợi trước cửa, để cùng Vân Quán Ninh vào cung.

Nào ngờ đợi một hồi lâu, nàng vẫn chưa xuất hiện.

Hắn cau mày, sai người đi hỏi thì mới biết Vân Quán Ninh đã một mình vào cung từ sớm rồi…

Trong lòng Mặc Diệp không vui.

Vốn định vào cung gặp nàng để xin lỗi đàng hoàng, vậy thì hai người sẽ giảng hòa nhau.

Ai ngờ sau tảo triều, Vân Quán Ninh lại sớm hắn một bước đến Vĩnh Thọ Cung thỉnh an và khám bệnh cho Đức Phi.

Mặc Diệp vội vã đến Vĩnh Thọ Cung.

“Vân Quán Ninh? Nàng ta không phải vừa rời đi rồi sao?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 222: Khác Hẳn Hắn Trong Thường Ngày


Bà ta nhìn bộ dạng không tập trung của Mặc Diệp, lại nhớ đến Vân Quán Ninh hôm nay không năng động như thường ngày, trông nàng như bị quỷ đánh vậy, không có tinh thần gì cả.

Dưới đôi mắt còn có quầng thâm, có thể thấy rõ là cả đêm qua không ngủ.

Bình thường, bà ta nói một câu, nàng sẽ cãi lại mười câu.

Nhưng hôm nay, bà ta nói Vân Quán Ninh tận vài câu, nàng cũng chỉ uể oải hừ hai tiếng, không hề cãi lại.

Đức Phi còn tưởng rằng não heo của nàng đã được thông suốt, thay đổi bản thân, không chống lại mẹ chồng này nữa.

Nhưng giờ thấy bộ dạng của Mặc Diệp…
Trông chẳng khác gì Vân Quán Ninh!
“Hai người cãi nhau rồi sao?”
Đức Phi tò mò hỏi: “Sao lại cãi nhau?”
“Không có.


Mặc Diệp không thừa nhận.

“Con đừng có mà giở trò này với bổn cung! Con được bổn cung sinh ra đó, con nghĩ gì bổn cung biết tất! Hơn nữa, bổn cung là người từng trải, chẳng lẽ không nhìn ra được hai người có chuyện gì sao?”
Đức Phi hừ lạnh một tiếng.

Bà ta liếc nhìn Mặc Diệp.

Thấy hắn mặt ủ mày chau, tuy sắc mặt trông vẫn lạnh nhạt, nhưng trong mắt không hề có sự lạnh lùng.

Khác hẳn hắn trong thường ngày.

“Cho dù hai người có cãi nhau vì nguyên do gì đi nữa, bổn cung cũng không có gì để nói cả! Chỉ là con nha đầu thối đó nên được giáo huấn.


Thấy bọn họ cãi nhau, Đức Phi vô cùng vui mừng.

Bà ta mong hai người càng cãi càng lớn!
Như vậy thì bà ta có thể mỗi ngày đều nhìn thấy bộ dạng phờ phạc của Vân Quán Ninh… Nàng càng phờ phạc, trong lòng Đức Phi càng vui, càng phấn chấn!
Nhưng bà ta có vẻ đã quên mất con trai bà ta bây giờ cũng như bị quỷ đánh, cũng là bộ dạng uể oải!
“Mẫu phi, lần này không phải là lỗi của nàng ấy.


Mặc Diệp bênh vực Vân Quán Ninh.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 223-224


<b>223: Nàng Đừng Gây Thêm Phiền Phức Nữa!</b>

<b>“Cho dù có là lỗi của nàng ta hay không, con nhìn xem có thê tử nhà ai mà như nàng ta không hả? Ba ngày không đánh là có thể dỡ ngói mái nhà, không hề để mẹ chồng và phu quân trong mắt!”
Đức Phi hừ nhẹ một tiếng.

Hai người đã cãi nhau vậy rồi, mà Diệp Nhi còn bênh vực nha đầu thối đó…
Sao bà ta lại cảm thấy bực dọc vậy chứ?

Mặc Diệp không lên tiếng nữa.

Ngay lúc này, thân ảnh của Mặc Tông Nhiên xuất hiện trước cửa: “Đức Phi, nàng nói vậy là sai rồi! Nhớ lại thì ngày xưa nàng cũng là ba ngày không đánh là có thể dỡ ngói mái nhà đấy thôi?”
“Trẫm có đánh nàng bao giờ chưa? Mẫu hậu có giáo huấn nàng bao giờ chưa?”
Nghe ông nhắc lại chuyện xưa, mặt Đức Phi đỏ bừng lên.

Bà ta đứng dậy, sắc mặt không mấy tự nhiên: “Thần thiếp cung nghênh hoàng thượng! Sao hoàng thượng lại qua đây vào lúc này?”
“Nếu trẫm không qua đây, e là lão thất mất đi một người thê tử rồi!”
Mặc Tông Nhiên lườm bà ta một cái.

Đức Phi hoảng hốt: “Sao hoàng thượng lại nói như vậy?”
“Trẫm nhìn ra nha đầu đó không bình thường, sau khi tra hỏi ở Ngự Thư Phòng thì nói là tình cảm của nó với lão thất rạn nứt rồi, xin trẫm đồng ý cho hai người ly dị.


Lời nói này vừa được nói ra, cả Mặc Diệp và Đức Phi đều vô cùng kinh ngạc!
Mặc Diệp không thể tin nổi, còn Đức Phi thì cảm thấy phẫn nộ.

“Tên nha đầu chết tiệt này, đúng là phản rồi! Làm gì có nữ nhân nào đòi ly dị với phu quân mình vậy chứ? Sao nàng ta không leo lên trời ở luôn đi?”
Đức Phi xắn tay áo lên, trông như muốn đi đánh nhau vậy.

Mặc Tông Nhiên cảm thấy nhức đầu.

Ông ấy kéo bà ta lại: “Nàng đừng gây thêm phiền phức nữa!”
“Hoàng thượng, thần thiếp đây là muốn đòi lại công bằng cho Diệp Nhi! Thần thiếp phải đi hỏi rốt cuộc tên nha đầu chết tiệt đó muốn gì! Sao lại làm ra loại chuyện to gan vậy hả!”
Đức Phi tức giận đến mức cắn răng.

“Lão thất, trẫm hỏi con, con gây chuyện gì với Quán Ninh?”.

<b>224: “Loại Con Dâu Như Vậy, Nàng Tìm Đâu Mà Ra!”
</b>

Mặc Tông Nhiên vừa giữ Đức Phi, vừa cau mày nhìn Mặc Diệp: “Hôm nay trẫm thấy nha đầu đó như chết tâm rồi, có thể thấy là bị con làm tổn thương không nhẹ.”

Mặc Diệp cúi đầu: “Phụ hoàng, đều tại con không tốt.”

“Biết không tốt rồi còn không mau đi nhận lỗi?”

Mặc Tông Nhiên xém chút đá vào hắn rồi.

Cái thằng kém cỏi này!

Cứ phải chọc giận thê tử mình mới biết lợi hại?

“Hoàng thượng, Diệp Nhi mới là con trai ruột của ngài, sao ngài cứ bênh vực con nha đầu đó chứ?”

Đức Phi không vui.

“Nàng còn nói nữa sao?”

Mặc Tông Nhiên lườm bà ta một mắt: “Nàng làm mẹ chồng người ta, trẫm đã nói nàng bao nhiêu lần rồi? Năm xưa mẫu hậu và trẫm đối xử với nàng như thế nào?”

“Còn nàng thì đối xử với Quán Ninh như thế nào?”

“Thần thiếp…”

“Nàng đừng nói nữa!”

Mặc Tông Nhiên hừ lạnh một tiếng: “Tính cách của Quán Ninh y hệt như nàng hồi trẻ vậy. Bản thân nàng cũng là loại người kiêu ngạo, bướng bỉnh, không để ai trong mắt, mà nàng lại không cho phép người ta cũng như vậy à?”

“Nàng chỉ cho trẫm bênh nàng, không cho trẫm bênh nha đầu kia?”

“Nha đầu đó mà không có trẫm che chở, e là bị nàng ăn tươi nuốt sống rồi! Nàng làm như vậy là chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn!”

Ông ấy mắng Đức Phi một trận.

Vẻ mặt Đức Phi lúc trắng lúc xanh, rũ mặt xuống.

“Huống chi trẫm không phải là hôn quân không phân biệt đúng sai.”

Thấy bà ta có vẻ biết lỗi rồi, Mặc Tông Nhiên nhẹ giọng lại: “Trẫm thấy nha đầu đó là khẩu xà tâm phật thôi! Tuy nó hay chọc tức nàng, nhưng đối xử với nàng rất tốt.”

“Loại con dâu như vậy, nàng tìm đâu mà ra!”

Trong số các con dâu, người ông ấy ưng ý nhất chính là Vân Quán Ninh.

Cho nên, ông ấy không cho phép ai bắt nạt nàng cả!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 225: “bỏ Nhà Ra Đi”


Bị Mặc Tông Nhiên mắc một trận, Đức Phi thành thật cúi đầu: “Hoàng thượng dạy bảo rất đúng, thần thiếp biết lỗi rồi.


“Sau này thần thiếp nhất định sẽ đối xử tốt với nàng ta.


Nhớ lại năm xưa, khi vừa vào Kinh thành, bà ta cũng là tính tình phô trương như vậy.

Nhưng khi đó, cả thái hậu và Mặc Tông Nhiên thật sự rất che chở cho bà ta.

Trái lại, Vân Quán Ninh thì…
Bà ta đối xử khá tệ với nàng, còn dẫn dụ Mặc Diệp trừng trị nàng!
Đúng là bà ta đã sai rồi!
Đức Phi nhận lỗi rồi, Mặc Tông Nhiên mới hài lòng gật đầu, quay đầu thấy Mặc Diệp vẫn còn ngồi trên ghế, ông ấy lập tức đá hắn: “Còn không đi nhận lỗi với thê tử con đi?”
Mặc Diệp nhanh chóng cáo lui.

Nào ngờ về đến Vương Phủ, Thanh Ảnh Viện đã không còn ai nữa!
Hắn giận dữ nhìn bà Trương: “Vương phi đâu rồi?”
Có lẽ là do Mặc Diệp lớn tiếng, sắc mặt quá khó coi, bà Trương bị dọa đến mức quỳ thẳng xuống trước mặt hắn!
“Vương gia, vương phi…”
“Nàng ấy sao?”
Mặc Diệp vô cùng phẫn nộ: “Nếu như không trả lời được, bản vương sẽ cắt lưỡi của ngươi đem cho chó ăn!”
Bà Trương run lên, nhanh chóng đưa tay bịt miệng, đáp: “Nô tì cũng không biết vương phi đi đâu rồi, nhưng trước khi đi, nàng ấy hơi tức giận nói gì mà bỏ nhà ra đi…”
Bà ta không hề biết bỏ nhà ra đi có nghĩa là gì.

Nhưng nghe là biết không phải chuyện tốt đẹp.

Hơn nữa, vương phi còn tay xách nách mang bao lớn bao nhỏ, và dẫn cả tiểu công tử theo…
Vương phi và vương gia cãi nhau hai ngày nay rồi, bà Trương cũng đoán ra được ý của vương phi là gì.

“Bỏ nhà ra đi?”
Mặc Diệp giận đến nổi nắm chặt tay.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 226: Không Không Chỉ Là Một Người


Trước mắt, cả cột và tường đều cách hắn rất xa, cho dù hắn tức đến mức muốn đập tường thì cũng không thể bước lên thang để đi đập tường được!
Hắn đá mạnh một chân vào bà Trương trước mặt.

“Bản vương nuôi một đám phế vật các ngươi để làm gì vậy hả? Trông coi một người thôi cũng không làm được!”

Không, không chỉ là một người.

Là hai người!
Bà Trương bị trúng tim, bà ta “ây da” một tiếng gục xuống đất.

Bà ta đã lớn tuổi, lại là một bà già, sao mà có thể đỡ được?
Bà ta lập tức ôm ngực, nôn ra máu.

Bà ta không dám khóc, vội vàng bò dậy, run lẩy bẩy nói: “Vương gia, vương phi muốn đi thì sao mà nô tì cản được! Ngài đâu phải không biết tính của vương phi…”

Bà ta đã cản qua rồi!
Nhưng lúc đó cũng bị Vân Quán Ninh đá cho một chân!
Bà Trương lăn thẳng xuống cầu thang.

Cơn đau còn chưa qua, lại phải đỡ thêm một chân của vương gia…
Bà Trương cũng uất ức lắm chứ!
Hai người họ cãi nhau sao cứ phải trút giận lên bà ta chứ?
Bà Trương hận bản thân không phải là một con rùa, mang trên lưng cái mai rùa, ai muốn làm gì thì làm, bà ta không muốn hầu hạ nữa thì chỉ cần rụt cổ vào thôi, ai làm gì được bà ta?

Nhưng những lời này bà ta chỉ dám nghĩ trong lòng thôi, ai bảo bà ta là hạ nhân chứ.

“Ngươi bị câm hay là bị mất trí? Không biết đến báo với bản vương sao?”
Sắc mặt Mặc Diệp dữ tợn.

Bà Trương sợ đến mức nói năng không rõ: “Nô tì cũng muốn báo với vương gia, nhưng mà, nhưng mà vương phi nói, nói rằng nếu nô tì dám đến báo tin thì sẽ cắt lưỡi nô tì đem cho chó ăn!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 227: Vân Quán Ninh Đúng Là Lợi Hại Mà!


Hai người này quả là phu thê.

Sao cứ thích cắt lưỡi người khác đem nuôi chó vậy chứ!
“Phế vật!”
Mặc Diệp tức giận vô cùng, lại đá bà Trương về phía góc tường.

Hắn nổi giận đùng đùng đi vào Thanh Ảnh Viện, kiểm tra các căn phòng bên trong.

Vân Quán Ninh đúng là lợi hại mà!
Không những người đi, mà còn mang theo cả toàn bộ đồ đạc!
Tất cả những món đồ đáng tiền ở Thanh Ảnh Viên đều mất hết rồi!
Thật không biết một nữ nhân mỏng manh như nàng làm sao mà vừa dẫn theo Viên Bảo, vừa mang hết tất cả các món đồ trong viện rời đi được!
Hắn đâu biết việc Vân Quán Ninh có không gian vạn năng?
May là Vân Quán Ninh vẫn chưa quá nhẫn tâm, nếu không e là đến cánh cửa của Thanh Ảnh Viện cũng sẽ bị gỡ xuống và mang đi luôn rồi!
Mặc Diệp tức đến mức nhức đầu.

Ngay lúc này, Như Ngọc vội vã đến thưa, bảo là vương phi mang các tài liệu của Thần Cơ Doanh rời đi rồi…
“Chủ tử, những tài liệu đó thì cũng thôi, nhưng trong đó có không ít tài liệu liên quan đến hỏa khí, vương phi vừa đưa cho ngài hai hôm trước, ngài chưa kịp đọc qua nữa!”
Như Ngọc sốt ruột.

Mặc Diệp muốn áp chế Mặc Hồi Phong, cho nên mới muốn chế tạo hỏa khí.

Những thứ này bình thường khó mà có lề lối, nên Vân Quán Ninh cho hắn một số tài liệu liên quan đến hỏa khí.

Hắn bận rộn cả ngày, thật sự chưa có thời gian để xem qua.

“Mang đi thì mang đi! Không có mấy tài liệu đó là bản vương không tạo ra được hỏa khí sao?”
Mặc Diệp mạnh miệng, nói bướng.

Như Ngọc rất muốn gật đầu, trong lòng nghĩ không có sự giúp đỡ của vương phi, một hai tháng qua, chủ tử nhà hắn quả thật vẫn chưa tạo ra được hỏa khí, nhưng hắn không dám nói, sợ chủ tử nổi giận lên sẽ đá hắn ta như đá bóng.

“Nữ nhân này quá nhẫn tâm rồi!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 228: Đã Giảng Hòa Chưa


Mặc Diệp chửi thầm trong lòng.

Cuối cùng nhịn không được, hắn quát: “Nàng ấy đi cũng thôi, mang đồ đạc theo cũng được.



“Nhưng tại sao lại dẫn theo Viên Bảo!”
Hắn đã rất cố gắng để Viên Bảo nhận hắn làm phụ thân.

Cố gắng lâu như vậy rồi, một đêm là trở lại nguyên vẹn, bây giờ hắn thậm chí còn không gặp được Viên Bảo, như vậy làm sao mà Mặc Diệp không nổi giận được?
Mặc Tông Nhiên còn bảo hắn về nhận lỗi với Vân Quán Ninh…
Hắn! Không! Sai!
Mặc Diệp giận muốn nổ tung: “Lập tức điều tra tung tích của nữ nhân đó!”
“Có tin tức gì lập tức về bẩm báo cho bản vương!”
Hắn phải đích thân đi bắt nữ nhân đó về, băm nàng ra làm vạn mảnh!
Nhìn bộ dạng nổi giận lôi đình của hắn, Như Ngọc cảm thấy ngạc nhiên, bao nhiêu năm qua, tính tình của chủ tử nhà hắn luôn rất lạnh nhạt, nào ngờ sau khi giải trừ cấm túc, vương phi lại năm lần bảy lượt chọc tức chủ tử như vậy.

Sợ hắn thật sự bị Vân Quán Ninh chọc điên, Như Ngọc hoảng sợ hét lên một tiếng: “Chủ tử…”
“Cút! Lập tức đi tìm người!”
Đôi mắt Mặc Diệp đỏ ngầu.

Như Ngọc bị dọa sợ, lập tức rời khỏi.

Hắn ta vừa rời đi, Mặc Phi Phi bước vào.

“Thất ca ca, phụ hoàng và mẫu phi bảo muội đến xem huynh và tẩu tử…”
Đã giảng hòa chưa.

Những chữ cuối cùng chưa được thốt ra, nàng ta thấy đôi mắt tràn ngập lửa giận của Mặc Diệp, lập tức nuốt những chữ đó xuống bụng.

Mặc Phi Phi cười: “Không có gì đâu!”
“Muội chỉ là tiện đường ghé thăm huynh thôi, nếu không có chuyện gì thì muội đi đây…”
Không cần phải hỏi cũng biết hai người này chưa giảng hòa rồi!
Mặc Phi Phi không muốn dính líu vào chuyện của Mặc Diệp vào lúc này!.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 229: Câu Hỏi Này Quả Là Kỳ Quặc


Nàng ta cười khan vài tiếng, sau đó chuẩn bị rời đi.

Vừa bước được hai bước, thì thấy Mặc Diệp đi về hướng nàng ta: “Phi Phi, đứng lại!”
Toàn thân Mặc Phi Phi lập tức cứng đờ, nàng ta sờ mũi, nhìn hắn với vẻ mặt vô tội: “Thất ca ca, muội thật sự chỉ là tiện đường ghé qua mà thôi…”
“Muội nói đi, bản vương có phải rất đáng ghét không?”

Câu hỏi này quả là kỳ quặc.

“Không đáng ghét! Sao vậy?”
Nàng ta chớp mắt: “Ai dám nói ca ca của muội đáng ghét, muội sẽ nổi giận với người đó!”
“Thôi, hỏi muội cũng chẳng được câu trả lời thành thật.


Mặc Diệp đi ngang qua người nàng ta.

Mặc Phi Phi chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, nàng ta nhìn bà Trương đang giả chết ở góc tường, rồi lại nhìn căn phòng trống không… Nàng ta vội chạy theo: “Huynh, huynh đợi muội chút!”

“Ban nãy Như Ngọc vội vã như vậy là đi làm gì vậy? Đi tìm tẩu tử và Viên Bảo sao?”
“Muội nghe hắn đang bàn bạc với Như Mặc, cái gì mà đánh bọc sườn, lục soát, đào đất.


Bước chân Mặc Diệp bỗng ngừng lại: “Ừm.


“Vân Quán Ninh dẫn theo Viên Bảo bỏ nhà ra đi rồi.


“Bỏ nhà ra đi?”

Mặc Phi Phi sửng sốt, sau đó mới kinh ngạc nói: “Tẩu tử quả là to gan mà! Cách suy nghĩ đúng là mới mẻ, không ngờ lại dám bỏ nhà ra đi?”
Vương phi nhà ai mà lại hở ra là bỏ nhà ra đi chứ?
“Biết bao nhiêu người muốn làm Minh Vương Phi cũng không có cửa, mà tẩu tử lại bỏ nhà ra đi ư?”
Lại còn dẫn theo Viên Bảo, hèn gì thất ca ca lại nổi giận như vậy!
“Huynh, huynh tốt với tẩu tử như vậy…”
Vân Quán Ninh nỡ lòng nào lại bỏ nhà ra đi chứ?
Sau khi cảm khái xong, Mặc Phi Phi vội đuổi theo: “Thất ca ca, nếu vậy thì cũng không cần lục soát, muội biết tẩu tử dẫn Viên Bảo trốn ở đâu!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 230: Người Mà Tức Giận Là Sẽ Đánh Rắm


Mặc Diệp cau mày: “Ồ? Muội biết sao?”
“Huynh nghĩ đi, tẩu tử với Phủ Ứng Quốc công sớm đã cắt đứt rồi, trong Kinh thành cũng chẳng có họ hàng thân thích gì.

Một nữ nhân dẫn theo người con, có thể đi đâu?”
Mặc Phi Phi từng bước dẫn dắt.

“Khách điế m?”

Nữ nhân này rất nhiều tiền, còn có khả năng lớn là sẽ bao cả cái khách điế m nữa cơ!
Mặc Diệp cau mày: “Cũng có thể, nàng ta biết bản thân đặt mua nơi ở.


Mặc Phi Phi: “…”
Quá khó rồi.

Thất ca ca nhà nàng ta xử lý triều chính một cách thuận buồm xuôi gió, là “thiên tài” được phụ hoàng khen ngợi, nhưng trên chuyện tình cảm chẳng qua là một tên đồng đen rác rưởi!
Không cân nổi!
“Đương nhiên là ở Cố gia rồi!”
Mặc Phi Phi giậm chân: “Ngoài Cố gia ra, nàng ta còn có thể đi đâu nữa?”
Ban đầu, Mặc Diệp không đồng ý.

Nhưng khi nghĩ lại…
Nếu như hắn đích thân đi đón (không phải) bắt nàng về, e là chỉ có Cố Bá Trọng mới bảo vệ được nàng thôi!

Nghĩ như vậy, hắn càng cảm thấy nàng rất có khả năng ở Cố gia.

Y hệt như những gì Mặc Phi Phi và Mặc Diệp đoán, Vân Quán Ninh và Viên Bảo quả thật đang ở Cố gia.

Nhìn bộ dạng hai mẹ con ăn ngốn, Cố Bá Trọng cảm thấy đau lòng.

“Minh Vương đã làm gì hai người vậy? Bỏ đói bao nhiêu ngày rồi? Trông chẳng khác gì hổ đói xuất chuồng.


“Cũng không phải là bỏ đói, mà tại hôm qua con giận quá, nên không ăn gì cả.


Nàng vừa ăn, vừa mập mờ đáp: “Tức suốt một đêm, trong bụng toàn là hơi thôi, lại thải hơi suốt đêm nữa.



“Trời chưa sáng đã lên kế hoạch dẫn Viên Bảo bỏ nhà ra đi, bây giờ an toàn rồi nên con mới thấy đói.


Người mà tức giận là sẽ đánh rắm.

Không vì cái gì khác cả, chỉ vì đống hơi trong bụng…
Cho nên, tối qua Vân Quán Ninh nằm trong chăn, liên tiếp hỏi han tổ tông mười tám đời của Mặc Diệp.

Liên tiếp đánh rắm.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 231: “thái Lão Gia Thật Tốt!”


Cuối cùng làm cho Viên Bảo giật mình dậy, nó chê nàng đánh rắm thối nên bảo nàng thu dọn đồ đạc để rời khỏi cái “hố lửa” đó.

Đúng vậy, hai người họ bỏ nhà ra đi là chủ kiến của Viên Bảo!
Thấy hành động “hào phóng” của Vân Quán Ninh, nghe câu trả lời “th* t*c” của nàng, Cố Bá Trọng không khỏi thở dài.

Nhớ lại năm xưa, khi con gái ông ấy lấy chồng biết bao dịu dàng, rung động lòng người.

Sao cháu ngoại lại thô bỉ như vậy?
Một cô gái đàng hoàng bị Phủ Ứng Quốc công dày vò thành bộ dạng gì rồi?
Ninh Nhi chính là bị người của Vân gia hại!
Trong lòng Cố Bá Trọng nghĩ: Ninh Nhi hết cứu nổi rồi, e là suốt đời này cũng không thể ưu nhã như mẹ nó rồi.

Chỉ có thằng nhóc Viên Bảo này vẫn còn “cứu” được.

Ông ấy quay sang nhìn Viên Bảo: “Còn con thì sao?”
“Minh Vương không cho con ăn cơm sao?”
“Ăn rồi ạ.


Viên Bảo đặt chiếc đùi gà trong tay xuống, thành thật đáp: “Nhưng tối qua nhìn hai người này cãi nhau, con giận quá… nên nôn ra rồi.


Cố Bá Trọng: “…”
Đúng là hai mẹ con đáng thương!
“Ông ngoại, dù sao đi chăng nữa, người cũng phải bảo vệ bọn con đấy.


Vân Quán Ninh dùng bàn tay bóng loáng của mình nắm chặt tay áo của Cố Bá Trọng một cách thảm thương: “Từ nay, chỉ có người có thể bảo vệ được cặp cô nhi góa phụ tụi con thôi!”
“Tên chó Mặc Diệp đó nếu như mang tụi con về, chắc chắn sẽ hành hạ tụi con đến chết!”
Nhìn nàng lau hết dầu mỡ trên tay lên tay áo của mình, Cố Bá Trọng với vẻ mặt ruồng bỏ nói: “Rồi rồi rồi.


“Thái lão gia thật tốt!”
Viên Bảo trèo lên ghế, dùng miệng dính đầy dầu mỡ của nó hôn lên má của ông ấy.

Cố Bá Trọng lập tức bỏ chạy.


Không lâu sau, Mặc Diệp quả nhiên tìm đến tận cửa.

Cố Bá Trọng không muốn gặp hắn, nên Cố Minh lầ người ra tiếp.

Hắn ngồi trên xe đẩy chặn trước cửa, thể hiện rất rõ Cố gia không hoan nghênh Mặc Diệp, nhưng không có nói năng quá nặng, thái độ không hề bất kính.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 232: Hắn Rõ Ràng Là Đến Đây Đòi Người Mà!


“Không biết Minh Vương đến đây có chuyện gì?”
Sắc mặt Cố Minh ôn hòa, tuy có ý cười, nhưng giọng điệu nhàn nhạt.

“Cố nhị gia.


Mặc Diệp gật đầu một cách khách sáo, đưa mắt nhìn về phía sau của hắn: “Không biết vương phi của bản vương có ở quý phủ không?’

“Không có.


Cố Minh nói dối không hề chớp mắt: “Vương gia đánh mất vương phi, sao lại đến Cố gia tìm người?”
“Dù sao thì Cố lão gia cũng là ông ngoại của nàng ta, Cố nhị gia là nhị cữu cữ của nàng ta.


Sắc mặt Mặc Diệp không có biểu cảm gì.

Cố Minh khẽ cười: “Nói vậy là không đúng rồi.

Xét về độ thân quen, dù là Minh Vương phi mất tích, thì vương gia cũng nên đi tìm người ở Phủ Ứng Quốc công, chứ không phải Cố gia.



“Xét về thị phi, vương gia nên tự kiểm điểm lại bản thân, có phải đã làm chuyện quá đáng gì nên Minh Vương phi mới bỏ nhà ra đi.


“’Xét về đạo lý, lẽ ra phải là người của Cố gia đi đòi người mới đúng.


Hắn dừng lại một chút, vẻ cười trên mặt nhạt đi đôi phần: “Cho dù Vân gia có quan tâm Ninh Nhi hay không, thì Ninh Nhi và Viên Bảo cũng là người quan trọng của Cố gia.


“Bây giờ vương gia đến trước Cố gia ta nói là Ninh Nhi và Viên Bảo mất tích…”
Hắn ngước mắt lên nhìn Mặc Diệp, trong ánh mắt lộ ra sự bất thiện: “Vậy thì ta phải hỏi vương gia, tại sao Ninh Nhi và Viên Bảo lại mất tích?”
Mặc Diệp cau mày.

Người của Cố gia đều là quan văn nho gia, Thái Phó càng là được thừa kế qua mấy đời.

Trong hoàng thất, không ít hoàng tử thái tử, thậm chí cả hoàng đế đều được Thái Phó dạy bảo qua.

Cho nên đối với Cố gia, hoàng thất trước giờ đều rất lễ nhường.

Người của Cố gia đều rất giỏi biện luận.

Bản lĩnh chọc tức chết người khác không cần phải đền mạng của Vân Quán Ninh, và cả sự miệng mồm lanh lợi xem ra đều là công lao của máu Cố gia chảy trong người nàng.

Bây giờ bị Cố Minh chất vấn một phen, không ngờ Mặc Diệp lại có chút đuối lý?
Hắn rõ ràng là đến đây đòi người mà!.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 233-234


<b>233: Mặc Diệp Cũng Không Làm Khó</b>

<b>“Sớm đã nghe nói Cố nhị gia giỏi tranh luận, hôm nay gặp mặt quả là không khiến bản vương thất vọng.


Mặc Diệp không hề nổi giận, chỉ mỉm cười: “Với tài ăn nói này, Cố nhị gia nên vào triều làm quan mới đúng.


“Vương gia quá khen rồi, Cố mỗ không có hứng thú.


Cố Minh đặt hai tay lên đầu gối.

Mặt trời đã dâng lên rồi.

Ánh nắng mặt trời chiếu lên mặt hắn, càng khiến làn da trắng của hắn trở nên có chút xanh xao, nhưng đôi môi của hắn lại đỏ hồng.

Cố Minh này trông có vẻ hiền hậu, thật ra là người khó mà đối phó!
Mặc Diệp nhìn hắn: “Cố nhị gia vẫn chưa nói với bản vương rằng Ninh Nhi và Viên Bảo có ở quý phủ hay không.


“Có hay không thì vương gia làm được gì?”
Cố Minh khẽ cười: “Giữa ban ngày ban mặt, chẳng lẽ vương gia muốn cưỡng ép dẫn bọn họ đi sao?”
Nói vậy có nghĩa là có ở đây rồi.

Trong lòng Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Hắn vô cùng hận Vân Quán Ninh, nhưng không thể không mỉm cười trước mặt Cố Minh: “Bản vương cũng không phải là người nói đạo lý! Xin Cố nhị gia cho người đi hỏi xem nàng ấy có muốn theo bản vương về không.


Lời nói này nghe có vẻ là đang thỉnh cầu, chứ không phải ra lệnh.

Cố Minh cũng không tiếp tục gây khó dễ, hắn hạ giọng dặn dò gia đinh một câu.

Gia đinh đó đi rồi trở lại rất nhanh.

Hắn ta dè dặt nhìn Mặc Diệp một mắt, rồi mới thưa với Cố Minh: “Nhị gia, Minh Vương phi nói nàng ấy sẽ ở lại Cố gia một thời gian dài.


Cố Minh gật đầu.

“Vương gia nghe thấy rồi chứ? Ninh Nhi không chịu theo người về, chứ không phải là ta cố ý gây khó dễ.


Mặc Diệp cũng không làm khó.

“Nếu nàng ấy không chịu theo bản vương về, bản vương sẽ không ép buộc.

Xin Cố nhị gia hãy chăm sóc tốt hai mẹ con nàng ấy, đợi đến khi bọn họ muốn quay về, bản vương sẽ đến đón.


Nói rồi, Mặc Diệp thật sự rời đi không quay đầu lại!
Tin này truyền đến tai Vân Quán Ninh, nàng càng nổi giận hơn nữa!
Cái tên cẩu nam nhân này cứ vậy mà rời đi sao?.

<b>234: Như Vậy Không Phải Đủ Rồi Sao?
</b>

Lúc Cố Minh đi vào, Vân Quán Ninh đang giận đến phát điên.

“Làm sao nữa vậy?”

Hắn đẩy xe lại gần, nhìn bộ dạng nổi giận linh đình của nàng, hắn nhíu mày hỏi: “Ninh Nhi, không phải cữu cữu vừa trút giận thay con rồi sao?”

“Cữu cữu nhìn đi, rõ ràng là Mặc Diệp không hề quan tâm đến mẹ con bọn con!”

Vân Quán Ninh oán giận.

“Nếu như quan tâm, hắn sẽ nghĩ cách xông vào dẫn bọn con đi rồi!”

Nhưng hắn đã trực tiếp bỏ đi, căn bản không hề đấu tranh một chút, hỏi nàng thêm vài lần… Lỡ đâu hỏi thêm vài lần, nàng chịu theo hắn quay về rồi sao?

Nàng là người rất dễ dỗ.

Đã sắp sẵn đường cho hắn đi, mà hắn không chịu mà trực tiếp bỏ về?

Như vậy chẳng phải càng chọc tức nàng sao?

May là lúc này, Viên Bảo đã theo Cố Bá Trọng vào Thư Phòng rồi.

Nếu không, e là đến Viên Bảo cũng sẽ quở trách nàng.

Cố Minh bất lực lắc đầu: “Ninh Nhi, ban nãy ta đã cố tình thăm dò rồi, Minh Vương rất quan tâm con, và cũng rất tôn trọng quyết định của con, con còn giận dỗi gì nữa?”

“Minh Vương nói, nếu như con muốn ở lại Cố gia thì ở, đến lúc muốn quay về rồi, hắn sẽ đến đón các con.”

Câu trả lời như vậy không phải rất tốt sao?

Cố Minh thấy Diệp Mặc rất phong độ, lại còn chu đáo, ôn nhu, không quên dặn hắn chăm sóc tốt cho Vân Quán Ninh và Viên Bảo.

Như vậy không phải đủ rồi sao?

Nha đầu này đúng là có lý là lấn tới mà!

Đúng như những gì Viên Bảo từng nói: Nữ nhân là loại sinh vật kỳ lạ, lúc thì thấu tình đạt lý, lúc thì rắc rối lằng nhằng đến chết người!

Lúc đấy, Cố Minh còn nghĩ tên nhóc ranh Viên Bảo này từ đâu mà biết được những đạo lý này.

Bây giờ xem ra…

Vân Quán Ninh chính là một ví dụ sống động!

Chẳng trách sao Viên Bảo lại có cảm khái như thế!

“Cữu cữu, sao người ra đó một chuyến là bênh vực hắn rồi?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 235: Đừng Nói Bậy Bạ!”


Vân Quán Ninh giận dỗi ngồi xuống: “Cữu cữu không biết trong lòng hắn chỉ có Tần Tự Tuyết thôi! Bốn năm trước, con bị Tần Tự Tuyết hãm hại, mấy năm nay đều phải thay nàng ta chịu đựng những ác quả này.


“Bị mọi người căm hận, chán ghét.


Nhắc đến chuyện xưa, trong lòng Vân Quán Ninh vô cùng khó chịu.

Nhưng nàng rất kiên cường, không hề khóc, chỉ là muốn tìm một người tâm sự mà thôi.

“Con đã vượt qua rồi! Nhưng con đã làm nhiều chuyện cho Minh Vương Phủ như vậy, giúp Mặc Diệp nhiều như vậy! Thậm chí vì hắn mà con chủ động giảng hòa với Đức Phi.


Lúc nói đến những việc này, giọng điệu của nàng có chút uất ức.

“Hắn thì sao? Hắn làm gì chứ?”
Vân Quán Ninh đột nhiên bật khóc, nước mắt như sợi ngọc trai đứt dây, từng hạt rơi xuống: “Trong lòng hắn chỉ có mỗi Tần Tự Tuyết, con được xem là gì chứ?”
“Viên Bảo được xem là gì chứ?”
“Con liều mạng sinh con cho hắn, một mình con nuôi con lớn như vậy.

Trong mắt hắn chỉ có người nữ nhân mưu tính con, con không phục!”

Thấy nàng khóc, Cố Minh rất bất ngờ.

Những ngày tháng qua, hắn thấy Vân Quán Ninh như một con tiểu cường đánh mãi không chết vậy.

Cho dù có gặp khó khăn gì, nàng cũng có thể bình tĩnh giải quyết.

Đây là lần đầu tiên nàng khóc trước mặt hắn!
Cố Minh rất đau lòng, hắn đưa khăn tay cho nàng: “Lau nước mắt đi, khóc xong rồi trong lòng cũng thoải mái chút.


Vân Quán Ninh nín khóc lau nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn đỏ bừng.

Trong lòng nàng đang dồn nén: “Nói chung là lần này, nếu như hắn không đến nhận lỗi, không dỗ con, con, con sẽ… con sẽ không quay về đó nữa!”
“Con tự tức chết con, để hắn mất thê tử! Trở thành góa phu!”

Cố Minh bị lời nói của nàng chọc cười.

Sau đó, hắn lại nghiêm túc nhìn nàng: “Đừng nói bậy bạ!”
“Con tự tức chết con, hắn có thể cưới thê tử khác.

Còn Viên Bảo thì sao? Nó sẽ trở thành cô nhi thật đó!”
“Bao năm nay nó bị mọi người chửi là ‘dã chủng’, không được phụ vương yêu thương.

Hôm nay ta thấy Minh Vương thật sự thương yêu nó, tuy không nhận, nhưng cũng đã nhận định Viên Bảo là con trai của hắn rồi.

”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 236: Hắn Không Có Tư Cách!


Cố Minh trầm giọng dạy bảo nàng: “Con nỡ lòng nào để Viên Bảo mất cả mẫu thân?”
“Sau này không được nói những lời kém cỏi vậy nữa!”
“Con biết rồi, cữu cữu.


Vân Quán Ninh tủi thân đáp.

“Con yên tâm, nếu như Minh Vương bắt nạt con, ta và ông ngoại con chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.


Thấy vẻ mặt uất ức của nàng, Cố Minh lại thấy đau lòng.

Hắn nhẹ giọng, đột nhiên nói: “Ninh Nhi, thật ra là con đang ghen đó.


“Ghen sao?”
Vân Quan Ninh kinh ngạc!
Nực cười!
Nàng là ai chứ?
Sao mà ghen vì Mặc Diệp được?
Nhớ lại tối qua, cũng vì câu nói này mà nổi giận với Mặc Diệp, bây giờ lại nghe Cố Minh nói vậy, nàng lập tức nhảy dựng lên: “Cữu cữu, người đang nói chuyện liêu trai với con sao?”
“Con mà ghen sao? Mà còn là ghen vì tên cẩu nam nhân đó sao?”
“Con nhận hay không, trong lòng con biết là được.


Cố Minh lắc đầu: “Con nghỉ ngơi đi, bên Minh Vương có ta và ông ngoại con ra mặt.


“Chừng nào nghĩ kĩ rồi thì theo hắn về.


Hắn đẩy xe rời khỏi.

Cửa phòng được đóng lại, Vân Quán Ninh nhìn tia nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, trong không khí có những hạt bụi lơ lửng, nhưng khi đưa tay ra lại không nắm được chúng.

Nàng thử vài lần rồi buông tay xuống.

Đến hạt bụi cũng không bắt được, thì nói chi đến trái tim của Mặc Diệp?

Nàng chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ có được trái tim của hắn.

Cho nên, hắn có tư cách gì khiến nàng ghen vì hắn chứ?
Hắn không có tư cách!
Một đêm không ngủ, lúc này đầu óc cũng không tỉnh táo nữa rồi.

Vân Quán Ninh nằm xuống giường, kéo chăn đắp qua đầu rồi ngủ thiếp đi.


Mặc Diệp thất vọng quay về.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 237: “chủ Tử Người Biết Sao”


Mặc Phi Phi vẫn còn đang chờ ở Vương Phủ, thấy hắn một mình quay lại, nhịn không được trợn mắt hỏi: “Thất ca ca, huynh không đón tẩu tử và Viên Bảo về sao?”
“Nàng ta không chịu về.


Cho dù có chịu thừa nhận hay không, bản thân Mặc Diệp cũng cảm nhận được toàn thân hắn đang bộc phát ra sự suy sụp.

Hắn đi ngang qua người Mặc Phi Phi, ngồi ở đại sảnh.

Biết tâm trạng của hắn không tốt, Mặc Phi Phi cũng không dám tùy tiện lên tiếng.

Nàng ta chỉ nhẹ giọng an ủi hắn vài câu, rồi về cung báo tin với Mặc Tông Nhiên và Đức Phi.

Mặc Phi Phi vừa rời đi, Như Ngọc và Như Mặc cũng bước vào bẩm báo, nói là tìm khắp Kinh thành cũng không thấy vương phi và tiểu công tử.

“Không cần phải tìm nữa, bản vương biết bọn họ đang ở đâu.


Mặc Diệp cau mày, nhìn lá trà đang trôi trong ly, ánh mắt buồn bã, không biết trong lòng đang nghĩ gì.

“Chủ tử, người biết sao?”

Như Ngọc kinh ngạc: “Vậy tại sao không trói vương phi về?”
Như Mặc đấm hắn ta một cái.

Như Ngọc lập tức đổi cách nói: “Ý của thuộc hạ là sao chủ tử không dẫn vương phi và tiểu công tử về?”
BIết ở đâu mà còn bảo bọn họ đi lục soát khắp Kinh thành.

Như vậy không phải là có ý muốn để mọi người biết Minh Vương phi đã bỏ nhà ra đi sao?
Mặt mũi của chủ tử, mặt mũi của Minh Vương Phủ còn đâu nữa?
Cứ vậy mà để người khác xem trò cười sao?
Mặc Diệp ngước mắt lên nhìn hắn ta, vừa định mở miệng thì ai ngờ…
Một tiếng vang “bùm bùm” truyền đến từ hậu viện!
Cả Vương Phủ lúc này yên lặng vô cùng.

Hạ nhân trong phủ đều biết vương phi đã bỏ nhà ra đi rồi, còn mang theo người con cưng của vương gia – tiểu công tử Viên Bảo.

Vương gia nhà họ giống như một quả bom hẹn giờ, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.

Hạ nhân không ai dám manh động, đến di chuyển cũng không dám phát ra tiếng động, chỉ sợ không cẩn thận là chọc tức con sư tử này.

Cho nên tiếng “bùm bùm” này vô cùng lớn!
Như Ngọc nhanh miệng: “Đây là tiếng pháo nổ? Hình như được truyền đến từ Thỉnh Trúc Viện!”
Sắc mặt Mặc Diệp tối đi, lập tức đứng dậy đi về phía hậu viện.

Vừa bước vào Thỉnh Trúc Viện, lập tức nhìn thấy một tiểu thịt viên đang nhanh chân thoát khỏi “hiện trường gây án”….
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 238: Còn Nam Tử Hán Đại Trượng Phu Nữa Chứ


Đôi chân dài của Mặc Diệp, chỉ bước vài bước đã bắt được “hung thủ” về quy án rồi.

Hắn nhìn Viên Bảo không ngừng giãy dụa trong tay, cặp lông mày đẹp nhíu chặt lại: “Viên Bảo, con đang làm gì vậy?”
Vừa rồi nghe thấy tiếng pháo, hắn lập tức đoán được là Viên Bảo đã làm.

Suy cho cùng hai ngày trước, Như Ngọc đã nói rằng Viên Bảo muốn đốt pháo…
Hắn không ngờ tên tiểu tử thối này lại muốn đốt pháo và làm nổ tung Thỉnh Trúc Viện của hắn?
Nhưng Viên Bảo cũng biết có chừng có mực.

Mặc dù nó ném pháo vào trong viện của hắn, nhưng cũng chỉ ném vào bãi đất trống.

Thấy ánh mắt tức giận bất bình của nó, rõ ràng là nó đang trút giận, không phải thật sự muốn làm nổ tung Thỉnh Trúc Viện của hắn.

Viên Bảo bị hắn xách trong tay, căn bản không có xin tha thứ.

Nó vùng vẫy vài lần, nhưng thấy vùng vẫy mà không được thả ra.

“Muốn đánh muốn gϊếŧ thì tùy người! Con không có cái gì hết, chỉ có cái mạng nhỏ này! Có bản lĩnh thì người lấy đi!”
Bộ dạng của nó giống như một con sói con bị bắt và phải chịu nhục chịu khổ vậy.

Nghe thấy những lời này, Mặc Diệp không khỏi vui mừng: “Ai dạy con nói những lời này vậy?”
Một đứa nhỏ hơn ba tuổi, hẳn là không biết nhiều vậy, đúng không?
Viên Bảo vươn cổ lên nhìn chằm chằm vào hắn: “Có gì đáng cười chứ? Con là nam tử hán đại trượng phu, thà chết chứ không chịu nhục! Không cần ai dạy con những lời này cả!”
Nụ cười trên mặt Mặc Diệp càng sâu hơn.

Còn nam tử hán đại trượng phu nữa chứ.

Hắn đưa tay chọc vào cánh tay nhỏ bé và đôi chân ngắn ngủn của nó rồi ôm nó vào trong lòng: “Là mẫu thân của con đã dạy con đúng không?”
“Còn có cái gì mà thà chết chứ không chịu nhục nữa chứ? Ta không phải người xấu, ta sẽ không làm gì con đâu.


“Nói đi, có phải là con làm nổ tung cả Thỉnh Trúc Viện của ta không?”
“Đúng vậy!”
Viên Bảo tức giận quay đầu lại: “Đáng tiếc là con không có nhiều pháo như vậy! Nếu không thì cái viện này của người sẽ nổ tung thành bãi đất trống, để người lang thang đầu đường xó chợ!”
Như Ngọc và Như Mặc ở phía sau cũng không nhịn được, hai người cùng cười lên thành tiếng.

.
 
Back
Top Bottom