Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 171: Nếu Như Chữa Trị Không Khỏi…


“Lục phủ ngũ tạng của Chu Vương đã khô kiệt từ lâu rồi, cả người chỉ còn lại một thể xác bên ngoài, giống như xác chết di động vậy.


Vân Quán Ninh nói rõ ràng rành mạch.

Nghe xong mấy lời này, Trần Bá trợn tròn hai mắt, đứng không vững ngất đi.

Mặc Diệp nhìn thấy Trần Bá ngã quắp ra đó cũng không vội đỡ dậy, chỉ cau mày hỏi: “Xác chết di động? Nếu lục phủ ngũ tạng đã khô kiệt từ lâu, vì sao Tứ ca còn có thể sống được?”
Một người nếu như không còn lục phủ ngũ tạng, làm sao có thể sống được?
“Vì thế đây cũng là điều mà ta thấy kỳ quái.


Vân Quán Ninh nhìn Mặc Diệp bằng ánh mắt sâu xa: “Nói chung, bệnh tình của Chu Vương rất quái lạ, muốn chữa trị cho huynh ấy thì cần phải tìm ra nguyên do mới được.


“Nếu như không tìm được nguyên do… Dựa theo tình hình bây giờ của huynh ấy mà nói thì nhiều lắm cũng chỉ có thể sống được thêm nửa năm thôi.


Gỗ mục đã khô cằn, sẽ không nảy mầm được nữa.

Người đã khô kiệt rồi, cho dù có là Hoa Đà tái thế cũng không thể cứu được.

Tình trạng của Mặc Vĩ như thế, có thể sống được tới hôm nay thật sự đã là kỳ tích rồi.

Ánh mắt Mặc Diệp chấn động: “Vậy ngươi có chắc sẽ có thể tìm ra được nguyên do không?”
Vân Quán Ninh khẽ lắc đầu đáp: “Không nắm chắc được quá ba phần.


Mặc Diệp trầm mặc.

“Bây giờ cả ngươi và ta đều bị cuốn vào chuyện này rồi, lúc này dù có thoát ra được cũng chỉ e là không có cách nào lo liệu cho thân mình được.

Huống hồ, đây cũng là lần đầu tiên ta gặp phải tình huống như thế, đúng là muốn thử một lần.


Vân Quán Ninh bày ra vẻ tự tin nói: “Ta muốn đạp khó mà tiến lên.



Nếu như có thể chữa trị khỏi cho Mặc Vĩ thì quá tốt.

Nếu như chữa trị không khỏi…
Dù sao thì hắn ta cũng chỉ còn nửa năm để sống, chi bằng cứ liều thử một phen.

Mặc Diệp và Vân Quán Ninh ngồi trong xe ngựa, bàn về bệnh tình của Mặc Vĩ.

“Ta cũng không khẳng định được rốt cuộc có phải là ung thư hay không, nhưng nếu như không phải ung thư thì lại là gì nhỉ?”
Vân Quán Ninh cau mày, nhẹ giọng nói: “Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy trên đời lại có loại bệnh như vậy, còn dày vò người khác hơn cả ung thư.


 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 172-173


<b>172: Lời Nói Của Hắn Mang Nghĩa Sâu Xa</b>

<b>Mặc Diệp nhìn nàng hỏi: “Rốt cuộc thì ung thư là cái gì?”
Người này cứ thi thoảng lại phun ra mấy chữ mà trước đây hắn chưa từng nghe tới, vừa mới mẻ lại vừa lạ lẫm.

Nhưng mà từ ung thư này, vừa nghe qua đã biết chính là một căn bệnh rất lợi hại.

“Ung thư… Giải thích với ngươi như thế nào đây nhỉ?”
Vân Quán Ninh trầm ngâm: “Đại khái thì ngươi chỉ cần nhớ, ung thư chính là căn bệnh dày vò người khác nhất là được rồi.


Mặc Diệp gật gù đăm chiêu, cũng không biết rốt cuộc là có hiểu hay không.

“Hôm nay ngươi làm Tứ ca ngất xỉu, thật ra là cố ý chứ gì?”
“Làm sao ngươi biết?”
Vân Quán Ninh có chút kinh ngạc.

Nàng không chỉ là cố ý khiến Mặc Vĩ tức đến ngất, mà còn cố ý khiến hắn ta tức đến hộc máu… Bởi nàng muốn kiểm tra tổng quát cho Mặc Vĩ.

Nếu người kia tỉnh, chắc ăn sẽ không chịu phối hợp.

Hơn nữa những thiết bị chữa bệnh kia, không tiện cho hắn ta nhìn thấy.

Ngày sau tới chữa trị cho hắn ta, hoặc là châm cứu khiến hắn ta ngủ thiếp đi, hoặc là… Vẫn nên chọc cho hắn ta tức đến ngất đi thì hơn.

Vân Quán Ninh nghĩ tới đây, thoáng buồn cười.

“Ngươi là người nào chứ, bản vương còn không ngươi nữa sao?”

Mặc Diệp hừ nhẹ một tiếng: “Trong thiên hạ này, có ai mà không bị ngươi chọc tức chết đâu.


Đức Phi, Triệu hoàng hậu đều bị nàng chọc tức đến phát bệnh.

Bây giờ lại có thêm Mặc Vĩ.

Nữ nhân này quả nhiên là chọc tức chết người không cần đền mạng mà.

Vân Quán Ninh bĩu môi: “Không phải ta cũng chưa có chọc ngươi tức chết đó sao? Ngay cả tức đến ngất cũng đều không có, nói tới lại thật nể ngươi, có tiềm năng chịu đựng dày vò lắm đó!”
“Cũng khó trách, từ lúc nhỏ đã bị ức h**p.


Nàng hơi “xem thường” Mặc Diệp.

Nghĩ tới cảnh ngày bé hắn bị ức h**p, nàng lại cau mày nói: “Mặc Diệp, không phải ngươi rất lợi hại sao? Trước mặt ta không phải cũng rất ghê gớm sao? Vậy lúc còn bé sao lại không biết chống lại gì cả?”
Nàng cũng không biết mình đang xót cho hắn.

Còn chỉ đơn giản nghĩ rằng mình đang “xem thường” hắn!
“Chống lại?”
Mặc Diệp nở nụ cười trầm thấp, không bày tỏ cảm xúc vui buồn.

“Vân Quán Ninh, đôi lúc có vài việc chúng ta không thể tự quyết định được.


Lời nói của hắn mang nghĩa sâu xa.

Tuy hắn là hoàng tử có thân phận cao quý được vạn người kính trọng, nhưng ở trong cung từ nhỏ, hắn chính là lớn lên trong từng cơn khiếp sợ, trong kẽ hở của sự tranh quyền đoạt lợi.

Đức Phi không được sủng ái, hắn và Mặc Phi Phi không sống yên ổn được.

<b>173: “Trời Cũng Tối Rồi Đó.”
</b>

Đức Phi được sủng ái, hai huynh muội bọn hắn lại càng như sống trên mũi dao, đứng nơi đầu ngọn gió, âm thầm bị kẻ khác hãm hại.

Hắn không muốn gây phiền phức cho Đức Phi.

Không thể trốn đi được.

Vì thế, từ thuở nhỏ hắn đã chơi đùa cùng với lão Lục.

Các huynh đệ còn lại đều chung tay ức h**p hai người đệ đệ nhỏ nhất là bọn hắn, đồng thời cũng là hoàng tử được hoàng thượng yêu thương nhất, mẫu phi đều rất được sủng ái.

Từ khi lão Lục mất, Mặc Diệp đã không còn muốn mở lòng với bất cứ một vị huynh đệ nào khác.

Hắn, vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho chuyện bọn họ hại chết Lục ca.

“Giả vờ trầm ngâm gì chứ.”

Vân Quán Ninh lẩm bẩm một câu, chỉ thấy hơi buồn ngủ, nàng ngáp một cái rồi tựa đầu lên thùng xe ngựa, muốn nhắm mắt nghỉ ngơi.

Xe ngựa chạy rất êm.

Nhưng tình cờ lướt qua hòn đá nhỏ bên đường, vẫn xóc nhẹ lên một đợt.

Vân Quán Ninh ngủ rất say, nhưng vì xe ngựa xóc một trận khiến trán của nàng sắp va vào thành xe. Mặc Diệp thấy thế, ánh mắt tối sầm lại.

Hắn đưa tay kéo nàng vào trong lòng, để nàng có thể dựa vào thoải mái một chút.

Hắn cũng không biết vì sao mình phải làm thế, giống như ma xui quỷ khiến vậy… “Bản vương chỉ là không muốn cho nàng bị đập đầu thành kẻ ngốc thôi, vì vốn dĩ đã ngu ngốc lắm rồi.”

“Không thể để cho Viên Bảo có một người mẫu thân ngu ngốc được.”

Mặc Diệp lẩm bẩm, tự tìm ra một “lý do” rất xác đáng cho hành động vừa nãy của mình.

Vân Quán Ninh ngủ say sưa.

Chu Vương phủ là một nơi hẻo lánh, hơn nữa còn yên tĩnh, là một nơi dưỡng bệnh rất tốt.

Nhưng mà cách Minh Vương phủ quá xa, đi xe ngựa cũng phải mất tầm nửa canh giờ.

Về tới được Minh Vương phủ thì trời đã gần tối đen rồi.

Vân Quán Ninh vẫn chưa tỉnh lại, Mặc Diệp còn đang do dự sẽ bế nàng xuống xe hay là trực tiếp thô bạo mà đánh thức nàng dậy. Dù sao thì trong mắt của nàng, hắn cũng không phải là kiểu chính nhân quân tử gì đó.

Đúng lúc này, từ phía một cỗ xe ngựa khác vang lên tiếng cười hào sảng.

“Lão Thất, bọn đệ đã trở về rồi, ta đã đợi bọn đệ rất lâu rồi đó.”

Giọng nói này rất lớn.

Mặc Diệp theo bản năng nhìn qua Vân Quán Ninh, chỉ thấy nàng dụi dụi mắt, vẫn còn ngái ngủ mở mắt ra: “Là ai vậy? Làm gián đoạn giấc mơ của người ta.”

“Đúng thật là không biết điều.”

Mặc Diệp lúc này mới thầm giật giật bả vai.

Suốt chặn đường trở về, hắn sợ nàng ngủ không ngon nên vốn không dám động đậy, chỉ sợ làm cho nàng tỉnh giấc.

Tới lúc này, vai cũng đều tê cứng cả rồi.

“Xuống xe đi.”

Hắn thản nhiên nói.

“Trời cũng tối rồi đó.”

Vân Quán Ninh vén màn xe lên, nhìn thấy Vương Phủ đã thắp đèn, sau đó mới nhảy xuống xe ngựa.

Vừa mới bước xuống, nàng lập tức nhìn thấy kẻ “không biết điều” mà lúc nãy mình vừa nói đã đi tới trước mặt: “Lão Thất, vợ lão Thất, phu thê hai người đã đi đâu vậy?”

Lúc này, Vân Quán Ninh ngẩng đầu nhìn lên mới thấy người tới là Hàn Vương - Mặc Hàn Vũ!

Mặc Diệp trước giờ không có nói chuyện với người này.

Thậm chí cũng rất hiếm khi gặp mặt đám người của Mặc Hồi Diên.

Hôm nay, vì sao Mặc Hàn Vũ lại không mời mà tới?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 174: “ngươi Có Ý Gì”


Vân Quán Ninh theo bản năng đưa mắt nhìn Mặc Diệp.

Hắn không nhìn nàng, ánh mắt có chút u ám khẽ quét về phía Mặc Hàn Vũ: “Nhị ca có việc?”
Rất ngắn gọn.

Không hề dư chữ nào.

Mặc Hàn Vũ đã quen với tính khí khó chịu này của người kia lâu rồi, cũng quen nhìn vẻ mặt khó ở này rồi, cho nên cũng không hề tức giận, chỉ đến gần cười nói: “Trong lúc rảnh rỗi, bản vương muốn tìm đệ uống rượu.


Uống rượu?
Vân Quán Ninh đảo mắt một vòng, trong lòng nảy ra một kế sách.

Mặc Diệp vốn là định từ chối.

Nhưng Vân Quán Ninh lại nhanh nhảu gật đầu: “Uống rượu thì được thôi! Như thế này đi, trời cũng không hẳn là muộn lắm, hai người cứ vào ngồi chờ chút đã.


“Ta đi chuẩn bị cho hai người chút đồ nhắm cùng rượu mang tới.

"
Mặc Diệp nhìn Vân Quán Ninh bằng ánh mắt ngờ vực.

Nàng biết nhu mì như thế sao?
Vân Quán Ninh cười hì hì, sau đó vào trong bếp trước.

Mặc Diệp thấy thế cũng không tiện nói nhiều, không còn cách nào khác đành mời Mặc Hàn Vũ vào đại sảnh trong phủ ngồi nói chuyện.

Rất nhanh sau đó, Mặc Diệp cũng vào trong bếp.

“Ngươi có ý gì?”
Nhìn thấy Vân Quán Ninh thật sự là chuẩn bị rượu và thức ăn, hắn chau mày, giọng điệu có chút không vui nói: “Cũng không phải ngươi không biết, bản vương có rượu vào sẽ lập tức bị say.


Nàng thật không phải là cố ý muốn nhìn thấy hắn mất mặt đó chứ?
“Sợ cái gì? Có câu phu thê đồng lòng mà.


Vân Quán Ninh xoay người lại.

Bên trong nồi là đậu phộng rang, vừa nãy nàng đã dặn bà Trương nhóm lửa, sau đó quay sang vỗ vai Mặc Diệp: “Ngươi uống rượu sẽ say ngay lập tức, nhưng không phải còn có ta sao?”
“Ngươi?”
Mặc Diệp bày ra một vẻ rõ ràng là không tin tưởng người này, nói: “Ngươi sẽ uống rượu giúp bản vương?”
“Đúng vậy, chẳng lẽ Vương gia không thấy được, hôm nay Hàn Vương tới đây rõ ràng là chồn hôi tới chúc tết gà hay sao?”
Vân Quán Ninh trừng mắt nhìn.

Mặc Diệp nhìn nàng bằng ánh mắt nặng trĩu: “Có ý gì?”
“Ngươi biết ý của ta mà, ngươi cũng đâu phải là kẻ ngốc.


Vân Quán Ninh liếc hắn một cái: “Thực ra Minh Vương phủ chúng ta cũng giống với Chu Vương phủ, cửa sân đều vắng vẻ, mấy người ca ca này của ngươi có bao giờ tìm tới Minh Vương phủ chúng ta đâu.


Mặc Diệp bán tín bán nghi, nhưng cũng đi ra ngoài.

Chỉ chốc lát sau, Vân Quán Ninh đã tự mình mang thức ăn cùng rượu ra tới.

Một dĩa đồ khìa, một dĩa đậu phộng, còn có thêm một dĩa điểm tâm, một dĩa trái cây.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 175: Đây Là Gì Thế Mùi Thật Là Thơm


Mặc Hàn Vũ đang tán dóc cùng với Mặc Diệp.

Nhưng nhìn thấy bầu không khí giữa hai người… Rõ ràng là không giống như đang trò chuyện rất vui vẻ.

Hầu như đều là Mặc Hàn Vũ vừa nói vừa cười, Mặc Diệp ngồi ở một bên lại không có chút cảm xúc nào.

Nhìn hai người, cộng thêm Mặc Hàn Vũ làm nền, y hệt hai tên ngốc.

Nhìn thấy Vân Quán Ninh tiến vào, Mặc Hàn Vũ nhìn dĩa đồ ăn trong tay của nàng.

“Bản vương ngược lại không biết, Thất đệ muội lại là nữ nhân có đức hạnh như vậy.


Hàn Vương quả nhiên là biết ăn nói, chỉ trong chớp mắt đã đổi cách gọi Vân Quán Ninh từ “vợ Lão Thất” trở thành “Thất đệ muội” rồi.

Mặc Hàn Vũ lấy làm ngạc nhiên: “Đây là gì thế, mùi thật là thơm.


Hắn ta duỗi tay chỉ vào dĩa đồ khìa kia.

“Đồ khìa.

"
Vân Quán Ninh cười sảng khoái, giải thích: “Hôm nay đã trễ, vì thế ta cũng không có ăn chay nữa, cho nên cho hết món nguyên liệu chay vào cùng khìa, hai người nếm thử mùi vị đi.


Nàng đặt mâm xuống: “Còn có món này nữa.


Sau đó lại lấy hai vò rượu từ chỗ nha hoàn ở sau lưng mang tới.

“Đây là gì nữa?”
Mặc Hàn Vũ lại hiếu kỳ hỏi.

“Rượu xái.


Vân Quán Ninh đưa vò rượu xái ra trước mặt của người kia, nói: “Rượu này là do chính tay ta tự chưng cất, đảm bảo Hàn Vương chưa từng nếm qua rượu nào có vị nồng như thế này đâu.


“Rượu này có nồng độ rất cao, uống vào mấy chén chỉ sợ sẽ say khướt, nếu như Hàn Vương không uống được thì cứ uống trà nhé.


Nàng mỉm cười nói.

Chiêu khích tướng ngầm này, dĩ nhiên rất hữu hiệu.

“Thật sao?”
Mặc Hàn Vũ phất tay chặn lại, ánh mắt tỏ vẻ xem thường: “Trước giờ bản vương ngàn chén không say, chỉ với loại rượu nhỏ bé này của muội cũng có thể chuốc say bản vương?”
Nhưng mà, hắn ta cảm thấy hình dáng của vò rượu này có chút kỳ quái.

“Vậy vò rượu này của muội được làm bằng gì thế? Nhìn không giống với những vò rượu bình thường khác.


 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 176: “cảm Ơn Lời Khen Tặng Của Hàn Vương”


Vân Quán Ninh nhìn thấy dáng vẻ “mười ngàn câu hỏi vì sao” đó của Mặc Hàn Vũ bèn cười khẽ đáp: “Đây là bí mật!”
Nàng mở nắp bình ra, rót cho Mặc Diệp và Mặc Hàn Vũ mỗi người một chén rượu: “Mời Hàn Vương nếm thử mùi vị của rượu này nhé?”
“Được.


Mặc Hàn Vũ cũng không ngượng ngùng, cầm lấy chén rượu uống một hơi cạn sạch.

Trong mắt Vân Quán Ninh lóe lên một tia u ám, lại nói: “Vương gia nhà ta xưa này không giỏi uống rượu, chi bằng để cho ta thay mặt uống cùng với Hàn Vương vài chén?”
“Muội biết uống rượu?”
Mặc Hàn Vũ uống một chén rượu xái vào, viền mắt đã hơi đỏ.

Hắn ta không ngờ loại rượu này lại thật sự nồng như thế, ngay cả hắn cũng chịu không được.

Bên trong cổ họng khô rát, hắn ta ho khan vài tiếng mới vội vàng nén lại cơn ho xuống, tránh để Mặc Diệp và Vân Quán Ninh chế giễu.

“Miễn cưỡng cũng có thể uống được vài chén, nhưng cũng không thể sánh được với ngàn chén không say là Hàn Vương đây.


Vân Quán Ninh ngồi xuống bên cạnh Mặc Diệp.

“Thất đệ muội quả thật là hào kiệt trong phái nữ nha.


Mặc Hàn Vũ lúc này mới nhìn thẳng Vân Quán Ninh, cảm thấy quả nhiên người này rất khác so với bốn năm trước.

Ngày thường, “cọp cái” trong phủ của hắn ta cũng sẽ uống cùng với hắn.

Nhưng rượu mạnh như thế này, chỉ sợ ngay cả Chu Oanh Oanh cũng không uống nổi.

“Không ngờ Thất đệ muội lại có khả năng như thế, chẳng những có thể đảm đương chuyện bếp núc, lại còn có thể uống rượu.

Tay nghề chưng cất rượu như thế này, chỉ e là người bình thường cũng không học được đâu.


Mặc Hàn Vũ ngợi khen.

“Cảm ơn lời khen tặng của Hàn Vương.


Vân Quán Ninh cười đáp, nâng chén cụng với Mặc Hàn Vũ.

Mặc Hàn Vũ uống hai chén rượu, trong bụng đã như có lửa đốt khiến hắn ta chịu không nổi rồi.

Hắn ta vội vã ăn một miếng điểm tâm.

Nhìn thấy Mặc Diệp đang ăn đồ khìa, trong lòng lại cảm thấy rất tò mò không biết đồ khìa này là món gì, có mùi vị gì… Ngửi thấy mùi thơm đậm đặc, hắn ta thèm nhỏ dãi, nhịn không được nuốt một ngụm nước bọt.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 177: Đây Là Món Ăn Thần Tiên Gì Vậy Chứ


Mặc Hàn Vũ gắp một miếng ngó sen, nếm thử mùi vị xong lại bỗng kinh ngạc trợn tròn mắt: “Đây, đây…”
Đây là món ăn thần tiên gì vậy chứ?
“Hàn Vương thấy mùi vị như thế nào?”
“Đây quả thật là sơn hào hải vị của nhân gian đó.


Mặc Hàn Vũ lại gắp thêm một miếng khoai tây, tiếp tục nhịn không được lại gắp thêm một miếng móng gà khìa, ăn không ngừng miệng.

Vân Quán Ninh và Mặc Diệp đưa mắt nhìn nhau, khẽ lắc đầu cười.

Nhìn dáng vẻ “chưa từng va chạm với thế gian” đó của Mặc Hàn Vũ, Mặc Diệp cười lạnh trong lòng.

Những lúc bình thường, Vân Quán Ninh cũng đều sẽ làm mấy món này, hắn đã thưởng thức qua từ lâu rồi.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy rất tự hào về người phụ nữ của mình.

Nhìn thấy Mặc Hàn Vũ ăn món khìa đó quá hối hả, Vân Quán Ninh khẽ buông đũa xuống mỉm cười: “Hàn Vương.


“Nếu huynh muốn uống rượu, chỉ uống không như thế thì nhạt nhẽo quá nhỉ? Chi bằng chúng ta chơi trò mới mẻ hơn đi.


Mặc Hàn Vũ thoáng ngừng đũa: “Chơi như thế nào?”
Trước loại rượu này, hắn ta đã có chút sợ hãi.

Mặc Diệp quay đầu thầm cười khổ, xác định được Vân Quán Ninh là muốn hành sự rồi!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 178: Không Phải Chỉ Là Ném Xúc Xắc Sao


“Không nhẽ ngươi muốn phạt rượu?”
Mặc Hàn Vũ tò mò nhìn Vân Quán Ninh.

“Phạt rượu? Ta không phải người nho nhã, làm như vậy để làm gì?”
Vân Quán Ninh xua tay, cười nói: “Hay là chúng ta… ném xúc xắc?”

“Chơi thế nào?”
Mặc Hàn Vũ chưa từng chơi.

Vân Quán Ninh phân phó Như Yên đi lấy xúc xắc đến, thị phạm cho Mặc Hàn Vũ nghe: “Chúng ta ném tùy ý, ai ném được điểm thấp hơn sẽ phải uống!”
Nàng tiện tay ném, ném ra được 1 điểm.

Mặc Hàn Vũ thấy vậy rất có tự tin.

Không phải chỉ là ném xúc xắc sao?
Không lẽ hắn ta không thể ném nhiều hơn nữ nhân Vân Quán Ninh kia?
Hắn ta xắn tay áo lên, bộ dạng “khai chiến” nói với Mặc Diệp: “Lão Thất, đệ làm trọng tài! Cần phải công bằng, không được thiên vị bất cứ ai.


Hắn ta nhìn Vân Quán Ninh đầy ẩn ý.

“Chúng ta đều đang chơi, đệ không được bảo vệ vợ mình đâu nhé.


Mặc Hàn Vũ tư thế sẵn sàng, chuẩn bị ném xúc xắc.

Vân Quán Ninh vòng hay cánh tay: “Mời Hàn vương.


“Thất đệ muội, đợi chút nữa đừng có mà khóc nhè đấy!”

“Hàn vương, có chơi có chịu, đạo lý này ta vẫn hiểu.


Vân Quán Ninh mỉm cười.

Mặc Hàn Vũ vô cùng tự tin, tiện tay ném một cái…ba điểm.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 179: “nhị Ca Huynh Thua Rồi”


Tuy rằng không ném được sáu điểm như tưởng tượng, nhưng mà hắn ta đã thỏa mãn với ba điểm.

Không phải vừa rồi Vân Quán Ninh chỉ ném được một điểm thôi sao?
Hắn ta cười đưa xúc xắc cho Vân Quán Ninh: “Thất đệ muội, đến muội rồi.


Nhìn thấy khuôn mặt tự tin của hắn ta, khuôn mặt Vân Quán Ninh có phần cảnh giác.

Sau đó… lại ném được một điểm.

Hàn Mặc Vũ cười tươi như đóa hoa cúc: “Thất đệ muội, uống đi.


Hắn ta cầm ly rượu đưa cho Vân Quán Ninh.

“Ôi, vận may của ta.


Vân Quán Ninh lắc đầu thở dài, nhận lấy ly rượu một hơi uống cạn.

“Được! Quả nhiên Thất đệ muội là nữ hào kiệt!”
Mặc Hàn Vũ càng cười tươi hơn, tự tin ném xúc xắc lần nữa.

Xúc xắc lăn một lúc thì dừng lại ở mặt số bốn.

Hắn ta chỉ cảm thấy hắn ta chính là thiên tài chơi xúc xắc.

“Thất đệ muội, muội không nên chơi xúc xắc với ta, về mặt này bổn vương là thiên hạ vô địch!”
Thật trùng hợp, Vân Quán Ninh ném được năm điểm.

Nàng cười nhìn hắn ta: “Hàn vương, có phải lần này đến lượt huynh uống rồi phải không?”
Mặc Hàn Vũ nhìn ngây ngốc.

Mặc Diệp không biểu cảm nói: “Nhị ca, huynh thua rồi.


“Sao có thể như vậy được?”
Mặc Hàn Vũ mắt chữ o mồm chữ a nhìn điểm năm.

Dụi mắt xong vẫn là năm điểm.

Hắn ta không can tâm nhìn.

Quay sang nhìn Vân Quán Ninh: “Muội, là vận may của muội tốt! Ván này là do bổn vương nhường muội thắng!”
Hắn ta cầm ly rượu lên, cau mày uống.

Nhưng không ngờ lại sặc đến nước mắt rơi ra.

“Hàn vương đã nhường rồi, tiếp tục.


Mặc Vũ Hàn : năm điểm.

Hắn ta dương dương tự đắc nhìn, giống như một con khổng tước huênh hoang.

Vân Quán Ninh khẽ cau mày, tiện tay vứt : sáu điểm.

“Cái gì?”
Mặc Hàn Vũ nghẹn họng nhìn trân trối.

Nếu như nói vừa rồi Vân Quán Ninh may mắn thắng hắn ta một ván…vậy thì lần này phải giải thích thế nào?
“Nhị ca, huynh thua rồi.


Mặc Diệp cầm ly rượu đưa sang.

Mặc Hàn Vũ ngây ngô nhận lấy, chóng mặt uống.

Mặc Hàn Vũ : ba điểm.

Vân Quán Ninh : Bốn điểm.

“Nhị ca, huynh thua rồi.


Mặc Diệp đưa rượu.

Mặc Hàn Vũ : Bốn điểm.

Vân Quán Ninh : Năm điểm.

“Nhị ca, huynh thua rồi.


Mặc Diệp đưa rượu.

Vân Quán Ninh không cố tình đếm điểm của Mặc Hàn Vũ, không phải con số cách quá xa.

Mỗi lần đều trùng hợp chỉ thắng hắn ta có một điểm.

Sức công kích không cao, nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh!
Sau vài ván, Mặc Hàn Vũ đã chóng mặt quay cuồng, phải chống vào bàn mới có thể đứng vững.

Hắn ta chỉ thấy trước mình Vân Quán Ninh có hai đầu, Mặc Diệp có ba đầu.

Hắn ta giống như một con cá,trực tiếp trượt xuống dưới bàn.

Mặc Diệp nhìn thấy Mặc Hàn Vũ đã trượt xuống dưới bàn, trong lòng nghĩ nếu như Vân Quán Ninh thay hắn ta “ra trận”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 180: “mặc Hồi Phong Không Phải Người!”


Vậy thì tối nay người mất mặt trượt xuống dưới bàn, e rằng chính là hắn.

Nhìn thấy Mặc Hàn Vũ không được nữa, Vân Quán Ninh khịt mũi khinh bỉ: “Mới như vậy đã không cạn ly nổi nữa?”
“Còn tự tin là thiên hạ vô địch?”
“Đại vương khoe khoang sao?”
Lúc này Vân Quán Ninh mới phân phó Như Yên kéo Mặc Hàn Vũ ra khỏi gầm bàn.

Hai má hắn ta đỏ ửng, bất tỉnh nhân sự.

Mặc Diệp liếc cô một cái: “Không phải nói là muốn chuốc say nhị ca để hỏi chuyện sao?”
Quả thật hắn ta đã bị chuốc say, nhưng vì dùng lực quá mức…Mặc Hàn Vũ đã bất tỉnh nhân sự, vậy thì hỏi chuyện kiểu gì?

“Vương gia đừng nóng vội.


Vân Quán Ninh rút kim bạc ra và cắm nó vào các huyệt đạo của Mặc Hàn Vũ.

Hắn say sẩm mặt mày mở to hai mắt, chỉ là ánh mắt mờ mịt, rõ ràng là vẫn còn say rượu: “Đây là đâu, các ngươi là ai?”
Mặc Hàn Vũ say bí tỉ hỏi.

Vân Quán Ninh giơ ra một ngón tay: “Hàn vương, đây là mấy?”
“Đây là ngón chân, tại sao ngươi lại dùng ngón chân chỉ vào bổn vương? Thật là gan to bằng trời, lôi nàng ta xuống chém mau!”
Sau khi Mặc Hàn Vũ uống say, rất có tiềm năng làm bạo quân.

Vân Quán Ninh tặc lưỡi, hất cằm về phía Mặc Diệp: “Vương gia muốn hỏi gì mau hỏi đi.


Như Ngọc đã dìu Mặc Hàn Vũ lên trên ghế ngồi.

Nhưng hắn ta say như chết, rất nhanh lại trượt xuống dưới ghế.

Bất đắc dĩ Như Ngọc chỉ có thể ấn hắn ta lên ghế, giữ chặt lấy cánh tay hắn ta.

Mặc Diệp nhìn Mặc Hàn Vũ say khướt, trầm giọng hỏi: “Nhị ca, hôm nay huynh đến Minh vương phủ rốt cuộc là có mục đích gì?”
“Minh vương phủ? Ta nghĩ xem.


Mặc Hàn Vũ nấc lên, hơi rượu phả ra nồng nặc.

Mặc Diệp cau mày, chán ghét lùi lại một bước.

“A! Buổi trưa ta ở trong cung, nghe trộm thấy đệ và đại ca nói chuyện.

Nói cái gì mà, cái gì mà thư hối lỗi của lão tam đã bị tráo đổi.


Mặc Hàn Vũ lại nấc lên cười “khà khà khà” : “Là ta đã tráo đổi!”
“Rất bất ngờ phải không? Các người không nghĩ tới phải không?”
Hắn ta bày ra bộ dạng “lão tử đỉnh nhất”, cười vui vẻ gật đầu.

Mặc Diệp: “…”
Quả thật rất bất ngờ.

Theo hắn thấy, tuy rằng đằng sau Mặc Hàn Vũ có đắc lực Chu gia giúp đỡ, nhưng bình thường hắn ta chỉ là một tên bất tài, đối với chuyện trong triều không hề biết gì.

Mà Chu Oanh Oanh cũng là một “nữ hán tử”.

Hai phu thê bình thường ngoài cơm khô, thì không còn sở trường nào cả.

Không phải chỉ có Mặc Diệp nghĩ vậy mà cả đám Mặc Hồi Diên bọn hắn cũng nghĩ như vậy…

Vì thế khi nghe Mặc Hàn Diệp nói vậy, quả thật hắn cảm thấy rất bất ngờ.

“Tại sao huynh lại tráo đổi thư hối lỗi của tam ca?”
“Bởi vì nó mắc nợ! Nhạc phụ đưa tin nói với ta, lão tam có ý muốn viết thư hối lỗi.

Ta đã nảy sinh ra một chủ ý, xem ta phá thằng ranh đó!”
Mặc Hàn Vũ cắn răng nói tục: “Từ nhỏ đã cướp đồ của ta.


“Mặc Hồi Phong không phải người!”
Mặc Diệp: “…”
Lúc này hắn nghe thấy âm thanh ‘két két’ kỳ quái phát ra từ sau lưng.

Hắn quay đầu nhìn thì thấy Vân Quán Ninh đang loay hoanh cầm một vật màu đen hình vuông.

Âm thanh ‘két két’ chính là từ đó phát ra.

Mặc Diệp cau mày: “Vân Quán Ninh, ngươi đang làm gì? Đây là cái gì?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 181: “tìm Đệ Làm Gì”


“Đây là máy ghi âm!”
Vân Quán Ninh không thèm ngẩng đầu lên, giọng điệu oán trách: “Hệ thống rách nát này! Ta cần bút ghi âm, nào ngờ lại đưa cho ta món đồ cổ tồi tàn này!”
Máy ghi âm?
Hệ thống?
Bút ghi âm?

“Ngươi đang nói gì vậy?”
Mặc Diệp chẳng hiểu câu nào cả.

Vân Quán Ninh lúc này mới khôi phục lại tinh thần… ôi mẹ ơi, vừa nãy nàng đã nói gì vậy?
Xem ra tối nay không phải chỉ có Mặc Hàn Vũ say, nàng cũng say rồi!
Nàng vội vàng vứt máy ghi âm sang một bên: “Ôi trời, ta cũng say rồi!”
Vân Quán Ninh nằm bò ra bàn, mắt nhắm mắt mở nhìn Mặc Diệp.

Thấy hắn vẫn đang cau mày nhìn nàng, nàng vội vàng nhắm mắt lại, ra vẻ có tật giật mình.

Mặc Diệp lúc này mới thu tầm mắt lại.

Hắn nhìn máy ghi âm một cái, sau đó lại nhìn sang Mặc Hàn Vũ.

Việc khẩn cấp trước mắt chính là moi móc thông tin từ Mặc Hàn Vũ.

Còn nữ nhân này, ngày mai rồi chỉnh đốn sau.

“Ngoại trừ tráo đổi thư hối lỗi của Tam ca, huynh còn làm chuyện gì nữa?”
Ánh mắt Mặc Hàn Vũ mơ màng: “Ta không làm gì cả! Ta muốn đùn đẩy chuyện này cho đệ, cũng ám chỉ vài lần trước mặt Đại ca.

Nhưng Đại ca quá ngu ngốc, vậy mà lại không đoán ra được ta đang ám chỉ huynh ấy điều gì.


“Ta đành phải đến Minh Vương Phủ tìm đệ.


“Tìm đệ làm gì?”
“Ám chỉ cho đệ, chuyện này do Đại ca làm!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 182: Thật Sự Là Gặp Ma Rồi!


Mặc Hàn Vũ ra vẻ cây ngay không sợ chết đứng.

Mặc Diệp: “… đầu óc huynh có vấn đề gì không?”
Trò ly gián gây xích mích trẻ con như thế, quả thật là giống như trò trẻ con học làm người lớn vậy.

“Đầu óc đệ mới có vấn đề đó! Oanh Oanh nói ta là người thông minh nhất thiên hạ!”
Mặc Hàn Vũ nổi giận trừng mắt với Mặc Diệp.

Mặc Diệp bất lực đáp: “… được được được huynh thông minh nhất, huynh cực kỳ thông minh.


“Đúng vậy.


Mặc Hàn Vũ không hề nghe ra sự ghét bỏ trong lời của hắn, đắc ý cười nói: “Ta nói cho đệ nghe, thật ra Đại ca cũng rất bất mãn với lão Tam!”
Mặc Diệp không lên tiếng.

Nhưng Mặc Hàn Vũ một khi đã uống say thì bắt đầu ba hoa, ríu ra ríu rít nói không ngừng.

Nói từ lúc bọn họ còn nhỏ đến tận bây giờ.

Mặc Diệp thấy hơi đau đầu, đang chần chừ không biết có nên đánh ngất hắn ta hay không, sau đó căn dặn Như Ngọc đưa về Hàn Vương Phủ…
Vân Quán Ninh không biết tìm giấy bút ở đâu ra, viết thoăn thoắt vài dòng chữ.

Hắn lại gần xem thử, chỉ thấy trên đó viết: Giấy chứng nhận.

Ý chung chung chính là giấy chứng nhận thư hối lỗi của Mặc Hồi Phong đã bị Mặc Hàn Vũ tráo đổi.

Hắn ta đã chính miệng thừa nhận rồi, đồng thời cũng đã đóng dấu ký tên, lấy cái này chứng minh bản thân hắn ta không thể trở mặt đổi lời được nữa.

Vân Quán Ninh kéo ngón tay Mặc Hàn Vũ viết tên của hắn ta, sau đó lại kéo tay hắn ta ấn vào hồng nê để lấy dấu vân tay.

“Xong rồi.


Nàng đưa “giấy chứng nhận” cho Mặc Diệp: “Lấy xong rồi.


Mặc Diệp không chút biểu cảm nào nhận lấy: “Không phải ngươi uống say rồi sao?”
“Hahaha, bây giờ lại hết say rồi.


Vân Quán Ninh cười gượng, vội vàng cất máy ghi âm.

“Món đồ này dùng thế nào? Ngươi lấy ở đâu ra vậy?”
Mặc Diệp nhanh tay lẹ mắt đoạt lấy máy ghi âm.

Hắn rất chắc chắn, tối nay lúc Vân Quán Ninh bước vào đại sảnh, nàng không hề mang theo thứ này trong tay!

Nàng gả vào Minh Vương Phủ bốn năm, cũng chưa từng nhìn thấy những đồ vật này bên cạnh nàng.

Ngược lại là mấy tháng gần đây, nàng trở nên kỳ lạ hơn cũng đành, nhưng bên cạnh còn có rất nhiều đồ vật kỳ dị mới lạ mà Mặc Diệp chưa từng thấy.

Lời nói cũng toàn là những câu từ mới mẻ.

Thật sự là gặp ma rồi!
“Ta tiện tay nhặt trên đường đó.


Vân Quán Ninh chột dạ dời tầm mắt.

“Sao bổn vương lại chưa từng nhặt được?”
Nói dối không chớp mắt!
Mặc Diệp không hề do dự chút nào vạch trần lời nói dối của nàng: "Món đồ này có lẽ không thể tùy tiện nhặt được như thế nhỉ? Thành thật khai báo rốt cuộc là món đồ gì?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 183: Ánh Trăng Sáng Tỏ Cảnh Vật Trong Vắt


Thấy thái độ "thành thật sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ bị trừng trị"của hắn, Vân Quán Ninh yếu đuối khẽ rụt cổ lại.

Vừa nãy nàng chỉ lo ghi âm lời của Mặc Hàn Vũ, lại quên mất phải giải thích thế nào!
“Ngươi nghe xem!”
Vân Quán Ninh vừa ấn phím, giọng nói của Mặc Hàn Vũ lúc nãy lập tức vang lên: “Ồ! Buổi trưa ta ở trong cung, nghe lén được đệ và Đại ca nói chuyện.

Nói gì mà thư hối lỗi của lão Tam, bị người ta tráo đổi.


“Ợ…”
“Hahaha, là ta tráo đổi đó!”
“Rất bất ngờ đúng không? Các người không ngờ chứ gì?”
Mặc Diệp kinh ngạc!
Ngay cả Như Ngọc ở bên cạnh cũng kinh ngạc không ngậm miệng lại được!
Ánh mắt nhìn về phía máy ghi âm trong tay Vân Quán Ninh, giống hệt như nhìn thấy quái vật vậy.

“Vương phi, đây, đây là thứ gì vậy? Cái này cũng thần kỳ quá!”
Thấy chủ tớ hai người họ đều bị máy ghi âm thu hút, Vân Quán Ninh đắc ý bật cười: “Ta rất thích dáng vẻ chưa trải sự đời của các ngươi!”

“Cái này gọi là máy ghi âm! Thế nào, chưa từng thấy đúng không?”
“Đâu chỉ chưa từng thấy, thuộc hạ quả thật cũng chưa từng nghe!”
Như Ngọc xem như bảo bối, khẽ vuốt v e máy ghi âm, miệng há to đến mức có thể nhét cả quả trứng vào.

Tối nay, Mặc Diệp vẫn luôn cau mày không buông lỏng.

Hắn thu tầm mắt lại, kéo Vân Quán Ninh đi: “Ngươi theo bổn vương đến đây.


“Khoan đã!”
Vân Quán Ninh cầm lấy máy ghi âm, nhân lúc Mặc Diệp không để ý nhét nó vào trong không gian: “Ngươi muốn làm gì, có gì từ từ nói, động tay động chân làm gì?”
Mặc Diệp kéo nàng đến Hậu Hoa Viên.

Ánh trăng sáng tỏ, cảnh vật trong vắt.

Dưới màn đêm, từng cánh hoa đào từ cành cây rơi xuống, trải trên mặt đất một “thảm hoa” thật mỏng.

“Mặc Diệp rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Trước vườn hoa dưới ánh trăng, muốn thổ lộ tình cảm với ta sao?”
Nàng xoa xoa cổ tay bị hắn bóp chặt.

Mẹ kiếp!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 184: “ngươi Không Phải Nàng Ta”


Hôm nay bị hắn bóp cổ tay tận hai lần!
Hổ không gầm bèn tưởng nàng là con mèo ốm yếu dễ bắt nạt sao?
“Rốt cuộc ngươi là ai? Có lai lịch gì?”
Mặc Diệp nhìn nàng chằm chằm.

Tiêu rồi!

Dạo gần đây quá buông thả bản thân trước mặt hắn, quả nhiên đã bị hắn nghi ngờ rồi… Vân Quán Ninh thầm tính toán, suy nghĩ phải trả lời thế nào.

Nàng mỉm cười: “Ta là Vân Quán Ninh, lẽ nào còn có thể là người khác sao?”
“Vết bớt trên người ta, không phải ngươi cũng nhìn thấy rồi sao? Còn gì để nghi ngờ nữa chứ?”
Thông thường, vết bớt không thể làm giả được.

Mặc Diệp hầu như có thể chắc chắn, người trước mặt chính là Vân Quán Ninh.

Nhưng bốn năm trước và bốn năm sau, quả thật nàng đã thay đổi quá nhiều.

Cho dù là tính tình thì vẫn là người khác.

Nếu không phải mang gương mặt của Vân Quán Ninh, Mặc Diệp chắc chắn sẽ cho rằng bốn năm trước và bốn năm sau là hai người khác nhau!

“Ngươi không phải nàng ta.


Giọng điệu Mặc Diệp chắc chắn: “Vân Quán Ninh ngu ngốc như cái đầu heo, nhưng ngươi lại thông minh như vậy.

Nàng ta chỉ quen ăn sung mặc sướng, còn ngươi lại lên được đại sảnh xuống được trù phòng.


“Nàng ta không biết gì cả, ngươi thì cái gì cũng biết.


“Tính tình nàng ta nóng nảy, ngươi lại khôn khéo hiểu chuyện,”
“Nàng ta chỉ biết chọc giận bổn vương, ngươi lại giúp bổn vương nguôi giận…”

Mặc Diệp từng bước áp sát, nhìn chằm chằm vào hai tay nàng.

Bỗng nhiên, hắn đưa tay nắm chặt lấy cái cằm của nàng, hỏi từng câu từng chữ: “Rốt cuộc ngươi là ai?”
Như vậy… còn chưa tính là thổ lộ tình cảm sao?
Xem ra Vân Quán Ninh bốn năm trước, quả thật đã khiến Mặc Diệp vô cùng chán ghét.

Dưới cằm bị hắn bóp đau, trong đầu Vân Quán Ninh nảy ra một kế.

Nàng ra một đòn chí mạng: “Mặc Diệp, ngươi đã yêu ta rồi phải không?”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 185: Chu Oanh Oanh Đến Rồi


Ngay lúc đó, Mặc Diệp cảm thấy bản thân hơi choáng váng.

“Vân Quán Ninh, ngươi bị bệnh à?”
Hắn vươn tay ra, sờ thử trán của vân Quán Ninh, cau mày nói: “Không phải bị bệnh, nói linh tinh cái gì thế?”
“Nếu không phải ngươi yêu ta thì là đang khen ta ư?”
Vân Quán Ninh lộ vẻ ngạc nhiên: “Mặc Diệp, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy ngươi khen ta đấy! Ngươi khen ta hay thật đấy! Có thể khen ta thêm vài câu nữa được không?”
Nhìn thấy nàng trông giống như một kẻ ngốc, Mặc Diệp không muốn nói chuyện với nàng nữa.

Bất luận nàng rốt cuộc có phải là Vân Quán Ninh hay không, chỉ cần nàng không có tâm tư xấu xa đối với hắn là được.

Dù sao đối với tình huống hiện tại, nàng có lẽ cũng không có tâm tư xấu xa gì.

Chỉ là không thể mất cảnh giác, vẫn phải đề phòng nàng…
Mặc Diệp nghĩ trong lòng.

Thấy hắn không nói nữa, Vân Quán Ninh biết đêm nay nàng miễn cưỡng thoát được kiếp nạn này.

Nàng vừa thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Mặc Diệp nhàn nhạt nói: “Bất kể ngươi là ai.

Bản vương đây cũng phải cảnh cáo ngươi, người không nên xúc phạm, đừng động vào.


“Những tâm tư không nên có thì đừng có.


“Những tâm tư không nên có? Ngươi muốn nói ta không được yêu ngươi sao?”
Vân Quán Ninh chớp chớp mắt.

Mặc Diệp thực sự không chịu nổi suy nghĩ ngớ ngẩn của nàng: “Ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ.


Hắn quay lưng bước đi.

Chỉ là bóng lưng ấy dù nhìn thế nào cũng có chút bối rối.

Vân Quán Ninh che miệng, thấp giọng cười: “Cái tên này, chẳng lẽ ta còn không trị nổi ngươi ư?”
Lâu lắm rồi không uống rượu như vậy, gặp gió lạnh thổi qua, nàng chỉ cảm thấy hơi choáng váng.

Vân Quán Ninh lắc lắc đầu, định quay lại Thanh Ảnh Viện nghỉ ngơi.

Nhưng ngay khi nàng quay lại, Như Ngọc đã vội vã tìm đến.

“Vương phi, vương phi, Hàn vương phi đến rồi!”
Chu Oanh Oanh đến rồi?
Chắc đến đón Mặc Hàn Vũ về.

“Đến thì cũng đến rồi, có chuyện gì đâu mà gào to thế.

Nàng ta chắc đến đây để đón Hàn vương về, bảo nàng ta đón về là được, đến đây bẩm báo cho ta làm gì?”

Nàng quay người rời đi.

“Không phải đâu vương phi!”
Như Ngọc vội vàng chặn nàng lại: “Chủ tử nói, bảo người đi tiếp đãi Hàn vương phi!”
Tiếp đãi?
Vân Quán Ninh cau mày.

Chẳng lẽ Chu Oanh Oanh không muốn nhanh chóng rời đi?
Nàng bây giờ là Minh vương phi, là nữ chủ tử của vương phủ này… Khách đến cửa, lại là khách nữ, quả nhiên phải để Minh vương phi này lộ diện tiếp đãi nàng ta rồi.

Vì vậy, nàng lắc lắc đầu, muốn bỏ cảm giác choáng váng đó.

“Ngươi đi trước, ta chút nữa đến sau.


 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 186: “rượu Tên Là Rượu Xái”


Uống quá nhiều rượu, giờ lại đang mót.

Vân Quán Ninh quay người rồi đi đến nhà xí.

Khi trở lại đại sảnh, Chu Oanh Oanh đang nhìn Mặc Hàn Vũ nằm trên ghế, rất lo lắng.

Nàng ta nắm chặt khăn gấm trong tay, nhíu mày: “Cái tên này nói đi tìm lão thất để bàn bạc chút chuyện, vậy tại sao lại bàn bạc đến nỗi thành con heo say thế này?”
Cả người Mặc Hàn Vũ nồng nặc mùi rượu, Chu Oanh Oanh chán ghét ngồi bên cạnh.

“Lão thất, rốt cuộc đã cho huynh ấy uống bao nhiêu rượu rồi?”
“Nhị tẩu hiểu lầm rồi, chính là nhị ca ca tự mình muốn uống rượu, không liên quan gì đến bổn vương.


Mặc Diệp cầm tách trà lên, nét mặt không chút thay đổi.

“Thật sao? Tuy rằng ngày thường vương gia thích uống rượu, nhưng cũng không đến nỗi uống say thế này!”
Chu Oanh Oanh rõ ràng không tin.

“Nhị tẩu.


Giọng nói của Vân Quán Ninh từ ngoài cửa truyền đến: “Vương gia nhà ta nói không sai.

Đúng là Hàn vương muốn uống rượu, ta và vương gia không cản được.


Nàng bước vào, nở nụ cười thật tươi.

Đây là lần thứ hai Chu Oanh Oanh nhìn thấy Vân Quán Ninh.

Lần đầu tiên là ở Vĩnh Thọ cung.

Hôm đó là thọ yến của Đức phi, Vân Quán Ninh đã tặng một đôi tranh thêu hai mặt quý giá.

Nhưng lúc đó họ chưa biết hàng, Chu Oanh Oanh thậm chí còn chế nhạo nàng dữ dội… Nhưng sau khi hiểu lầm được giải quyết, thái độ của nàng ta đối với Vân Quán Ninh cũng cải thiện phần nào.

Chu Oanh Oanh là một người rất thẳng thắn.

Thích là thích, không thích tức là không thích.

Vân Quán Ninh trước kia, đừng nói là Chu Oanh Oanh không thích, e rằng toàn bộ những người trong kinh thành này cũng tìm không ra một người thích nàng.

Nhưng hôm đó tại Vĩnh Thọ cung, nàng đã khiến Chu Oanh Oanh phải nhìn nàng với vẻ ngưỡng mộ.

Lúc này nhìn thấy nàng bước vào, nở nụ cười trên mặt… Tục ngữ nói rất hay, đánh kẻ chạy đi không ai đánh người chạy lại.

Chu Oanh Oanh miễn cưỡng nở một nụ cười: “Minh vương phi, không biết rượu trong Minh vương phủ của muội ngon cỡ nào, lại có thể làm cho vương gia của ta say đến mức này?”

“Không phải là ta muốn khoe khoang, nhưng loại rượu này chắc chắn nhị tẩu chưa từng uống qua!”
Vân Quán Ninh lấy rượu xái đưa cho nàng ta: “Nhị tẩu, thử xem?”
Chu Oanh Oanh cũng có thể uống được một ít.

Nhưng lúc này, nàng ta nhìn “vò rượu” kỳ quái này, ánh mắt ngạc nhiên giống hệt với Mặc Hàn Vũ.

“Cái này là gì?”
“Rượu, tên là rượu xái.


Vân Quán Ninh đáp: “Nhị tẩu hiện tại không uống thì có thể mang về nếm thử.

Rượu này do chính ta nấu, mùi vị rất khác so với rượu nữ nhi hồng.


 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 187: Ta Xé Rách Miệng Của Muội!


Ngoài rượu xái ra, nàng còn có “đòn sát thủ” khác.

Nếu Chu Oanh Oanh không thích rượu xái, nàng vẫn có rượu vang, rượu mơ…
Rồi cũng sẽ có một loại mà nàng ta thích!
Lôi kéo Chu Oanh Oanh tốt hơn là chiến đấu với nàng ta.

Trong số các tẩu muội bọn họ, Chu Oanh Oanh bình thường rất hung hăng, nhưng cũng có vốn kiêu ngạo… Phụ thân của nàng ta- Chu Uy, là võ tướng được Mặc Tông Nhiên coi trọng nhất.

Chính là trong triều, đứng đầu các võ tướng!
Cho nên nàng ta cũng không cần cố ý lấy lòng người khác, bình thường luôn có tính cách thẳng thắn.

“Rượu của muội quá mạnh.


Chu Oanh Oanh tỏ ý không thích và đặt rượu xái lên bàn.

“Chính vì rượu mạnh nên Hàn vương mới say thành ra như vậy.


Vân Quán Ninh mỉm cười.

Vì loại rượu này có mùi rất mạnh, chẳng trách Mặc Hàn Vũ uống say như heo.

Chu Oanh Oanh trong lòng đã rõ, nhưng vẻ mặt vẫn có chút không vui.

“Lão thất, Minh vương phi.


Nàng ta đặt tay lên đầu gối, nói với vẻ không hài lòng: “Đây là thời điểm quan trọng.



“Các ngươi vẫn để cho huynh ấy uống say như vậy, đây không phải là cố ý kiếm chuyện sao?”
Vân Quán Ninh liếc nhìn nàng ta.

“Ta nghĩ tẩu giống như đang muốn kiếm chuyện.


Nàng không khách khí nói: “Vương gia của tẩu say, tẩu không vui chọc giận huynh ấy, tẩu tức giận với bọn ta làm gì chứ?”
Vốn dĩ nàng muốn sống hòa thuận, nhưng lần này rõ ràng Chu Oanh Oanh đang muốn kiếm chuyện.

Vân Quán Ninh không phải là một cái bao mềm mại mặc cho người khác sờ mó!
Triệu hoàng hậu với Đức phi thì thôi, đều là trưởng bối.

Nhưng Chu Oanh Oanh và nàng là tẩu muội, nhưng lại làm ra vẻ trưởng bối để dạy dỗ nàng, Vân Quán Ninh đương nhiên không thoải mái: “Nếu tẩu muốn trút giận, bây giờ mang theo tai của huynh ấy, dạy cho huynh ấy một trận đi.


Mặc Diệp muốn cản nàng lại.

Nhưng nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt của Chu Oanh Oanh, hắn không nói gì, để mặc Vân Quán Ninh tấn công.

“Tẩu không phải không biết tính khí của Hàn vương, huynh ấy một khi đã muốn uống thì ngay cả bọn ta cũng có thể cản được sao?”
Vân Quán Ninh hừ một tiếng: “Không dễ gì mới có dịp Hàn Vương tới làm khách, Minh vương phủ đương nhiên phải tiếp đãi cẩn thận.

Nếu không, có lẽ tẩu lại nói Minh vương phủ không tiếp đãi nhiệt tình với vương gia.


Dù là trực nam như Mặc Diệp, hay trực nữ như Chu Oanh Oanh, hay trà xanh như Tần Tự Tuyết…
Vân Quán Ninh chuyên trị không phục!
Chu Oanh Oanh trợn tròn mắt.

Trong số các tẩu muội này, nàng ta luôn là người giương nanh múa vuốt.

Nam Cung Nguyệt hiền lành, Tần Tự Tuyết rất giỏi giả tạo, cả hai đều có thể chịu đựng được.

Vân Quán Ninh đã bị cấm túc bốn năm, Chu Oanh Oanh chưa từng tiếp xúc với nàng.

Bây giờ nàng ta đang buồn bực, đã quen với việc được tâng bốc, giờ giống như bị đá từ trên mây xuống đất, ngây người nhìn Vân Quán Ninh.

Hồi lâu sau mới hoàn hồn lại, tức giận đứng lên: “Vân Quán Ninh, ta xé rách miệng của muội!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 188: Ta Ngang Ngược Vô Lý


"Ở đây là Minh Vương Phủ, tẩu chắc chắn muốn ra tay với ta ở đây sao?"
Vân Quán Ninh không né tránh, trái lại còn cười như không cười nhìn nàng ta: "Nhị tẩu, vốn đã nghe nói tẩu ngượng ngược vô lý, nhưng không ngờ lại không nói lý lẽ như vậy!"
"Ta ngang ngược vô lý?"
Chu Oanh danh nổi giận.

Cuộc đời nàng ta ghét nhất là người khác nói nàng ta ngang ngược vô lý!
"Vân Quản Ninh! Ngươi nghe ai nói vậy?"

"Doanh Vương Phi đó."
Vân Quản Ninh buộc miệng nói ra: "Nàng ấy dặn ta nhất định phải coi chừng tẩu.

Nói tẩu là một người ngang ngược vô lý, bảo ta thấy tẩu thì tránh xa một chút."
Nàng trực tiếp mang Tần Tự Tuyết ra làm lá chắn.

Dù sao bây giờ Tần Tự Tuyết vừa sinh non, vẫn còn đang ở cữ.

Người của Triệu hoàng hậu đều vây quanh Doanh Vương Phủ, ngay cả con ruồi cũng không lọt vào được.

Vào lúc này, Chu Oanh Oanh cũng không thể xông vào Doanh Vương Phủ tìm Tần Tự Tuyết gây chuyện.

"Ta biết ngay mà, chắc chắn là tiện nhân Tần Tự Tuyết này!"
Chu Oanh Oanh tức giận dậm chân: "Ngoài nàng ta ra, còn ai hủy hoại thanh danh của ta như vậy nữa? Nàng ta còn nói gì với ngươi?"

Nàng ta trừng mắt nhìn Vân Quán Ninh.

"Chuyện này..."
Vân Quán Ninh hơi chần chừ: "Người ta nói chuyện riêng với ta, ta nói cho tấu biết như vậy không hay lắm!"
Tuy nàng không nói thẳng ra, nhưng Chu Oanh Oanh biết, chắc chắn Tần Tự Tuyết còn nói xấu chuyện khác trước mặt Vân Quán Ninh.

Nàng ta có thể nhìn ra được từ thái độ ngập ngừng của Vân Quán Ninh.

"Tiện nhân này! Ta phải đi xé cái miệng của nàng ta!"
Chu Oanh Oanh làm ra vẻ muốn đi tìm Tần Tự Tuyết, nhưng lại bị Vân Quản Ninh ngăn lại: "Nhị tẩu đừng kích động! Sau này tẩu vẫn còn thời gian đi tìm nàng ấy tính sổ."
"Nhưng trước mắt nàng ấy vẫn còn đang ở cữ, tẩu đi tìm nàng ấy thế này không hay lắm!"
Nàng nhìn nàng ta nói: "Nếu mẫu hậu biết được chắc chắn sẽ trách tội tẩu đó."
"Cũng đúng."
Chu Oanh Oanh hậm hực ngồi xuống: "Nhưng trong lòng ta không nuốt trôi cục tức này được! Chu Oanh Oanh ta vẫn là lần đầu gặp phải loại tiền nhân không biết xấu hổ như vậy!"

"Vậy thì tẩu cũng đành phải nhịn thôi."
Vân Quán Ninh lườm nàng ta một cái: "Phía Hàn Vương tẩu định làm thế nào?"
"Tối nay ngủ lại Minh Vương Phủ bọn ta hay là đưa đi?"
"Chắc chắn là đưa đi rồi!"
Chu Oanh Oanh cau mày: "Con sâu rượu này! Đợi chàng ấy tỉnh lại ta sẽ tính sổ với chàng ấy!"
Thành công trút giận lên đầu Mặc Hàn Vũ.

"Vậy thì cáo từ không tiền nhé!"
Vân Quán Ninh cầm vò rượu để trên bàn nhét vào người Chu Oanh Oanh: "Vẫn nên mang rượu này theo đi! Để tránh sau này Hàn Vương muốn uống rượu lại ra ngoài uống thì làm
sao?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 189: Bây Giờ Lại Hiếm Có Như Vậy


"Được thôi."
Chu Oanh Oanh cầm vò rượu để lên, dặn dò người hầu bên ngoài vào đưa Mặc Hàn Vũ đi.

Đi được vài bước, nàng ta quay lại trừng mắt với Vân Quán Ninh: "Ngày mai ta lại đến!"
"Lại đến làm gì? Tìm ta cãi nhau sao?"
Chu Oanh Oanh: "...!không."
Nàng ta hung dữ nói: "Ta muốn nghe thử, tiện nhân Tần Tự Tuyết đó còn nói xấu bổn vương phi trước mặt người thế nào!"

"Được."
Vân Quán Ninh mỉm cười đồng ý: "Ngày mai ta sẽ chuẩn bị Cơm nước đầy đủ, tẩu chỉ cần đến là được."
Chu Oanh Oanh hừ lạnh, quay người bước vào màn đêm.

Nàng ta vừa đi, Như Ngọc đã tặc lưỡi bước đến nói với Mặc Diệp: "Chủ tử, sức chiến đấu của Vương Phi nhà chúng ta lại còn ghê gớm hơn Hàn Vương Phi vậy sao?"
Trong kinh thành này, ai không biết Hàn Vương Phi Chu Oanh danh là nhân vật ghê gớm thế nào chứ?
Vừa rồi hắn ta lại nhìn thấy Hàn Vương Phi chịu thua trong tay Vương Phi nhà mình!
"Xem ra trong phủ này, quả nhiên phải có một nữ chủ nhân mới được."
Không đợi Mặc Diệp đáp lại, Như Ngọc đã tự biên tự diễn: "Chủ tử, Vương Phi nhà chúng ta lợi hại thật! Sau này làm gì có ai dám đến gây sự nữa chứ?"
Tuy Mặc Diệp im lặng, nhưng theo Như Ngọc thấy thì im lặng tức là đồng ý rồi.

Hắn ta giơ ngón tay cái lên: "Chủ tử, phải biết quý trọng Vương Phi đó!"
Cuối cùng Mặc Diệp cũng đáp lại.

Hắn chỉ nói đúng một chữ: "Cút."
"Vâng, vương gia."

Như Ngọc nhanh chóng cút ra ngoài.

Hầu như mấy ngày nay Minh Vương Phủ vô cùng náo nhiệt.

Tối qua phu thê hai người Mặc Hàn Vũ và Chu Oanh Oanh đến, hôm nay lại là Nam Cung Nguyệt đến.

Nghe Như Yên nói Sở Vương Phi đến, Vân Quán Ninh còn ngơ ngác một chút, sau đó bật cười nói: "Không phải trước giờ Vương Phủ chúng ta không có ai đến thăm sao?"
"Bây giờ lại hiếm có như vậy."
Nếu người ta đã đến rồi, cũng không thể không tiếp đãi.

Thế là Vân Quán Ninh gác việc trong tay lại, sau đó đi tiếp đãi Nam Cung Nguyệt.

Lúc đó, nàng vẫn đang đọc tài liệu y học, tìm cách chữa bệnh cho Mặc Vĩ.

Nam Cung Nguyệt đang thưởng trà ở đại sảnh.

Dáng ngồi của nàng ta đoan trang đứng đắn, không hề giống với dáng vẻ "thổ phỉ" của Chu Oanh Oanh tối qua.

Ngay cả uống trà cũng tao nhã như vậy, không khỏi khiến người ta nhìn đến say mê.

"Đại tẩu."
Sau khi khôi phục lại tinh thần, Vân Quán Ninh mỉm cười bước đến.

"Đại tẩu quả là Đông Quận công chúa, ngay cả phong thái uống trà cũng tao nhã như vậy, thật sự khiến ta cảm thấy tự ti."
Lời nói khách sáo của nàng không quá xa cách, cũng không quá thân mật lấy lòng.

Nam Cung Nguyệt đặt chén trà xuống: "Ninh Nhi."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 190: Hôm Nay Muội Có Rảnh Không


Cách xưng hô của nàng ta với Vân Quán Ninh cũng hơi thân thiết quá...!
Ánh mắt Vân Quán Ninh hơi lóe lên: "Mặc dù không biết hôm nay đại tẩu đến đây vì chuyện gì, nhưng hôm nay đẹp trời, chi bằng chúng ta đến hoa viên đi dạo đi?"
"Được thôi."
Nam Cung Nguyệt đứng dậy: "Bây giờ ta cũng thấy hơi mệt, đúng lúc muốn ra ngoài đi dạo"

Sự dịu dàng của nàng ta khác với Tần Tự Tuyết, không giống như giả vờ mà là toát ra từ bên trong.

Rất xứng với Mặc Hồi Phong hiền hậu ôn hòa.

Hai người đi đến hoa viên.

"Hôm nay tùy tiện đến thăm, vẫn mong Ninh Nhi đừng trách."
Nam Cung Nguyệt khoác tay nàng, mỉm cười giải thích: "Từ nhỏ ta rất có hứng thú với việc thêu thùa, nhưng cho dù ở Đông Quận, ta cũng chỉ nghe nói cách thêu hai mặt chứ chưa từng tận mắt nhìn thấy."
"Hôm sinh thần của Đức Phi ở Vĩnh Thọ Cung, thấy Ninh Nhi lấy bức thu hai mặt ra, quả thật ta đã rất ngạc nhiên."
"Vốn định đến Minh Vương Phủ học theo muội từ lâu, nhưng vẫn luôn bận rộn không có thời gian đi."

Nam Cung Nguyệt khẽ mỉm cười, nhìn Vân Quản Ninh nói: "Hôm nay muội có rảnh không?"
Thì ra là đến tìm nàng học cách thêu hai mặt.

Vân Quán Ninh cũng có cảm tình với Nam Cung Nguyệt.

Cho dù hôm đó ở Vĩnh Thọ Cung nàng ta giải vây cho nàng...!hay là sau này mỗi lần gặp nhau nàng ta đều mỉm cười nói chuyện với nàng, tóm lại trông có vẻ là một người rất tốt.

Nhưng không biết bộ mặt thật của nàng ta là như vậy, hay là khả năng giả tạo của nàng ta còn cao thâm hơn cả Tân Tự Tuyết.

Trong mấy tẩu muội bọn họ, sợ cũng chỉ có Chu Oanh Oanh là người đơn giản nhất.

Nàng ta không giỏi giả tạo, cảm xúc đều hiện hết lên trên mặt.

Trong cuộc sống sau này, Vân Quán Ninh cần phải cẩn thận cảnh giác vị đại tẩu này mới được.

"Đương nhiên rảnh rồi! Ta ngày nào cũng rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nếu đại tẩu thật lòng muốn học, vậy thì hằng ngày cứ đến tìm ta."
Vân Quán Ninh kéo nàng ta vào trong định nghỉ mát, dặn dò Như Yên chuẩn bị kim chỉ, sau đó lại tìm vài bức vẽ đưa chưa Nam Cung Nguyệt: "Đại tẩu nhìn xem, muốn học kiểu nào?"
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 191: Không Nói Tới Y Thuật


Hai người họ ở chung rất vui vẻ.

Nam Cung Nguyệt chuyên tâm học cách thêu hai mặt, không hề nhắc đến chuyện khác.

Cho đến khi hoàng hôn buông xuống, nàng ta mới rời khỏi Minh Vương Phủ.

Nhưng còn chưa về Sở Vương Phủ, nàng ta đã bị Triệu hoàng hậu cử người mời đến Khôn Ninh Cung...!
Trong lòng Nam Cung Nguyệt hiểu rõ, vì sao Triệu hoàng hậu lại cho gọi nàng ta vào cung.

Trên đường đi đã nghĩ được kế sách để ứng phó rồi.

Đúng như dự đoán.

Sau khi tiến vào Khôn Ninh cung, nàng ta còn chưa kịp thỉnh an đã nghe Triệu hoàng hậu nói tới: "Bổn cung nghe nói, hôm nay con tới Minh Vương phủ, để làm gì thế?"
"Hồi bẩm mẫu hậu, nhi tức tới Minh Vương phủ để học tập kỹ thuật thêu hai mặt."
Triệu hoàng hậu tự mình lẩm bẩm.

Chỉ trong bốn năm, quả nhiên có thể khiến cho một người thay đổi lớn tới vậy sao?
Không nói tới y thuật.

Trong bốn năm bị cấm túc, Vân Quán Ninh có thể dành thời gian đó để đọc sách về y thuật, tự mình nghiên cứu.

Mặc dù Triệu hoàng hậu cũng không tin, nhưng mà quả thật là chỉ bốn năm ngắn ngủi, người kia đã có thể tự mình học y thuật thuần thục đến mức như vậy.

Y thuật còn cao thâm hơn cả đám thái y.

Ngoại trừ cách lý giải như trên, Triệu hoàng hậu thật sự không thể tìm ra nguyên nhân nào hợp lý hơn nữa.
 
Back
Top Bottom