Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 239: Hai Người Họ Lập Tức Chuồn Mất


Dù cho có nổ tung cả Minh Vương Phủ, chủ tử của mình cũng sẽ không lang thang đầu đường xó chợ đâu?
Chỉ là vị tiểu công tử này của nhà họ…
Tuổi còn nhỏ mà lại có quyết đoán như vậy?
Quả nhiên là hổ phụ sinh hổ tử.

Mặc Diệp cũng bị nó chọc cười, sau đó hắn nghiêm túc nhìn nó: “Bản vương là phụ thân của con! Ta có thù sâu oán nặng gì với con? Sao con lại muốn làm nổ tung Thỉnh Trúc Viện này của ta để trút giận?”
Một câu “Bản vương là phụ thân của con” khiến lông mày của Viên Bảo càng nhíu chặt lại.

Phụ thân sao?
Hắn! Không! Xứng!
Chỉ cần làm khó dễ mẫu thân thì chính là người xấu!
“Người khiến mẫu thân phải tức giận bỏ nhà đi, người còn muốn làm phụ thân của con, người nằm mơ đi!”
Viên Bảo giội một gáo nước lạnh vào người hắn mà không một chút do dự.

Như Ngọc và Như Mặc đều nhìn nhau, ho nhẹ một tiếng rồi hai người nhanh chóng hỏi: “Chủ tử, thuộc hạ còn có chuyện phải xử lý, xin cáo lui trước.



Lúc này chủ tử rõ ràng bị chọc giận rồi.

Nhìn thấy sắc mặt của hắn không thay đổi, hai người họ biết điều chuồn đi mất.

Tiểu công tử này cũng thật sự dám nói!
Trên đời này có bao nhiêu người muốn làm con trai của chủ tử nhà mình, muốn nhận chủ tử làm phụ thân, nhưng chủ tử của mình lại không bằng lòng.

Tiểu công tử này, không nói đến việc rốt cuộc có phải là con trai ruột của chủ tử hay không…
Dựa vào tình yêu thương của chủ tử đối với nó thì nó không nên cố ý chọc giận chủ tử như vậy mới đúng!
Hai người họ lập tức chuồn mất.

Hai má của Mặc Diệp cũng căng ra, đúng là bị lời nói của Viên Bảo chọc giận đến mức không nói nên lời.

Một lúc lâu sau, hắn mới trầm giọng hỏi: “Có phải là mẫu thân của con đã dạy con nói như vậy không?”
“Con không phải là một kẻ ngốc, tại sao người luôn nói là mẫu thân con dạy con nói như vậy vậy?”
Viên Bảo cũng không sợ hắn.

Làm nổ tung viện của hắn mà nó cũng dám làm, vậy còn sợ hắn trừng mắt sao?
Khi nghe lời này, Mặc Diệp mới thoải mái.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 240: Vân Quán Ninh Đã Khóc Sao


Đúng rồi, mặc dù nữ nhân Vân Quán Ninh đó ăn nói hơi chua ngoa, hơi khó chịu…
Nhưng thường ngày, nàng rất để tâm đến việc dạy dỗ Viên Bảo.

Nàng luôn dạy dỗ Viên Bảo phải làm một người ngay thẳng.

Chỉ muốn để nó nhìn thấy khía cạnh tốt đẹp của thế giới này, không muốn để nó bị vấy bẩn.

Vì vậy Vân Quán Ninh cũng sẽ không dạy Viên Bảo “quan niệm sai lệch” như vậy.

Mặc Diệp thở phào nhẹ nhõm: “Viên Bảo, chuyện của người lớn, con còn nhỏ thì đừng can thiệp vào.


“Tại sao con không được can thiệp vào chứ?”
Viên Bảo hỏi ngược lại: “Người có biết người đã khiến mẫu thân của con tức giận đến mức nào không?”
Điều này Mặc Diệp thật sự không biết.

Lẽ nào không phải do Vân Quán Ninh đã làm hắn tức giận sao?
Ở trong cung hắn đã bị mắng một trận, đích thân đi đến Cố gia đón nàng, lại bị Cố Minh châm chọc khiêu khích.

Hắn đường đường là Minh Vương, làm sao chịu được sự tức giận như vậy?

Hắn đã bỏ cả thể hiện, ai biết được nữ nhân này lại được nước lấn tới, không chịu xuống nước.

Bây giờ thì ngược lại, còn nói nàng bị chọc giận đến mức nào sao?
Trong lòng Mặc Diệp cười nhạt.

Nhưng đối mặt với Viên Bảo, ánh mắt của hắn rất dịu dàng: “Tức giận đến mức nào vậy?”
“Mẫu thân của con đã khóc!”
Viên Bảo giơ nắm đấm nhỏ lên, hung dữ nói: “Mẫu thân của con chưa bao giờ khóc! Vậy mà lần này lại khóc!”
Vì vậy nó mới tức giận và đến đây làm nổ tung cả viện của Mặc Diệp, tìm cách gây rắc rối cho Mặc Diệp.

Mặc Diệp sững sờ một lúc.

Vân Quán Ninh đã khóc sao?

Hôm đó khi hắn và nàng cãi nhau ở Thanh Ảnh Viện, nàng cũng hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng, không thấy nàng rơi một giọt nước mắt.

Nàng vốn tức giận đến mức sắp khóc, nhưng lại giơ tay tát hắn một cái!
Còn bảo hắn cút!
Người nên uất ức là hắn mới đúng chứ?
“Người không tin sao?”
Nhìn Mặc Diệp không lên tiếng, Viên Bảo cau mày nói: “Vì vậy cữu lão gia mới không cho người vào cửa!”
Thảo nào sắc mặt của Cố Minh đối với hắn cũng không tốt, hóa ra là vì nguyên nhân này.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 241: Vì Vậy Tình Yêu Sẽ Biến Mất


Trong lòng Mặc Diệp hơi phức tạp.

Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng nữ nhân như Vân Quán Ninh đó sẽ khóc.

Những nữ nhân khác được làm bằng nước, còn nàng thì được làm bằng xi măng cốt thép!
Đừng nói là khóc… ai làm cho nàng uất ức, nàng nhất định sẽ trả lại gấp mười.

Nhưng lại vì hắn mà khóc sao?
Lần này thật sự là hắn quá đáng rồi sao?
Mặc Diệp suy nghĩ đến những lời hôm đó hắn đã nói trước mặt nàng, quả thực có chút quá đáng.

“Người phải đi xin lỗi mẫu thân con! Có biết không?”
Thấy hắn không nói nên lời, Viên Bảo đưa tay ra sờ hai má của hắn: “Người phải dỗ dành mẫu thân của con thật tốt đấy, không được để mẫu thân buồn, vậy thì con sẽ chấm cho người phụ thân giả như người được chín điểm.


Phụ thân giả sao?
Tại sao Mặc Diệp cảm thấy cách gọi này lại buồn cười như vậy chứ?
“Ta là phụ thân ruột của con.


Hắn để Viên Bảo sờ mặt của mình, vui tươi hớn hở nói: “Ta là phụ vương của con, không phải là giả.



“Con nói là phụ thân giả thì chính là phụ thân giả.


Bộ dạng không biết lẽ phải của Viên Bảo thật sự giống hệt với Vân Quán Ninh.

Mặc Diệp không thèm tranh cãi với nó nữa, chỉ nhìn nó rồi mỉm cười: “Con nói con chấm cho ta chín điểm, vậy điểm tối đa là mấy điểm? Mười điểm sao?”
“Một trăm điểm…”
Sắc mặt của Viên Bảo chán ghét.

Mặc Diệp: “…”
Tình phụ tử dạt dào của hắn cuối cùng đã gửi gắm sai rồi!
Vì vậy, tình yêu sẽ biến mất.

“Người có nghe thấy không! Phải đi xin lỗi mẫu thân của con! Nếu như người dỗ dành mẫu thân của con không tốt, vậy thì con sẽ không nhận người phụ thân như người!”
Viên Bảo ra vẻ oai phong.

Nhìn thấy bộ dạng tức giận của nó, Mặc Diệp có thể có cách gì chứ?
Chỉ có thể chiều chuộng con trai của mình thôi!
“Được, bản vương biết rồi.


Hắn thành thật gật đầu đáp.

Lúc này Viên Bảo mới hài lòng rồi quay trở về Cố gia, nhìn trăng nhìn sao đợi Mặc Diệp đến xin lỗi, dỗ dành mẫu thân thật tốt rồi họ sẽ quay về Vương Phủ.

Nhưng ai biết được rằng nó đã đợi đến khi hoa tàn rồi, cũng không thấy Mặc Diệp đến.

Vân Tiểu Viên vô cùng tức giận!.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 242: Thì Ra Là Vì Thần Cơ Doanh Xảy Ra Chuyện


Đợi trái đợi phải cũng không thấy Mặc Diệp đến xin lỗi, Viên Bảo lại lén lút về Vương Phủ.

Nhưng mà, Mặc Diệp lại không ở trong phủ.

Đã ba ngày kể từ lần trước nó cho nổ banh Thính Trúc Viện.

Như Mặc và Như Ngọc cũng không có, chỉ có một mình Như Yên trông giữ Thanh Ảnh Viện trống rỗng.

Thấy Viên Bảo, nàng ấy vui mừng nghênh đón: “Tiểu công tử, sao người trở về rồi? Vương phi cũng về rồi sao?”
Hầu hạ Vân Quán Ninh đã lâu, Như Yên đã thật lòng nhận nàng là chủ.

Cũng thật lòng xem Viên Bảo là tiểu công tử của Vương Phủ.

“Không có.


Viên Bảo cúi đầu ủ rũ lắc đầu: “Như Yên tỷ tỷ, phụ thân giả kia của ta đi đâu rồi? Sao ta tìm quanh Vương Phủ một vòng, cũng không thấy ông ta đâu?”

“Cả Như Mặc ca ca và Như Ngọc ca ca cũng không có, bọn họ đi đâu rồi?”
“Phụ thân giả?”
Như Yên bị xưng hô này làm cho ngạc nhiên.

Một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, thì ra tiểu công tử nói đến vương gia…
Nếu như vương gia nghe được cách xưng hô này, nhất định là tức đến mức bán chết đi?
Dù sao thì hắn cũng yêu thương tiểu công tử đến vậy!
Như Yên nhịn cười, bất đắc dĩ nói: “Thần Cơ Doanh xảy ra chút chuyện, ba ngày trước vương gia đã chạy ra đó xử lý rồi, đến bây giờ còn chưa về.


Ba ngày trước?
Thế không phải vừa đúng lần đầu tiên nó đến tìm Mặc Diệp sao?

Thảo nào đợi suốt ba ngày, cũng không thấy ông ta đến xin lỗi và dỗ dành mẫu thân.

Thì ra là vì Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện?
“Xảy ra chuyện gì thế? Lại có thể xử lý mất ba ngày?”
Sắc mặt Viên Bảo hơi có chút lo lắng.

Nó thông minh hơn những đứa nhỏ cùng tuổi rất nhiều.

Đứa nhỏ ba tuổi hơn nhà người khác có thể còn đang nghịch bùn, Viên Bảo đã quan tâm đến ‘đại sự trong triều’ rồi: “Phụ thân giả của ta có thể gặp chuyện không may gì không?”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 243: Như Yên Không Thể Để Nó Đi Mạo Hiểm!


“Này…”
Vấn đề này khiến Như Yên nghẹn lại.

Nàng ấy cũng từng muốn đi dò hỏi tin tức, nhưng hỏi Như Mặc, thì phía Như Mặc cũng không nói được điều gì.

Vì vậy, bèn dứt khoát không hỏi nữa.

“Tỷ cũng không biết sao?”
Như Yên lắc đầu: “Ta thật sự không biết.


Viên Bảo thất vọng: “Vậy được rồi, thế thì ta đến Thần Cơ Doanh xem thử!”
“Đừng!”
Như Yên túm nó lại, khẩn trương nói: “Nghe nói chuyện ở Thần Cơ Doanh, có liên quan đến Doanh Vương! Lúc này người qua đó, nhỡ đâu bị người của Doanh Vương nhìn thấy thì làm sao đây?”
Mặc dù hiện tại vẫn chưa xác định thân thế thật sự của Viên Bảo.

Nhưng dựa vào khuôn mặt giống Mặc Diệp đến bảy tám phần này, ai cũng sẽ nghĩ nó là nhi tử của Mặc Diệp!
Ở thời điểm này, Như Yên không thể để nó đi mạo hiểm!
“Hơn nữa, Thần Cơ Doanh được canh phòng nghiêm ngặt, cơ quan bên trong trùng trùng điệp điệp.

Một đứa nhỏ như người sao có thể trà trộn vào đó?”
Như Yên bất đắc dĩ lắc đầu: “Đây không phải là chuyện mà đứa nhỏ như người nên lo lắng!”

“Ta đều đã ba tuổi rồi! Cũng không phải đứa nhóc một hai tuổi, cái gì cũng không hiểu.


Viên Bảo người nhỏ nhưng rất lém lỉnh, ma quái.

Nó học theo dáng vẻ của Cố Bá Trọng, gác hai tay sau lưng, hừ một tiếng rồi đi ra khỏi Thanh Ảnh Viện.

Thấy thế, Như Yên chỉ cảm thấy mắc cười.

Vội vàng đuổi theo, đưa Viên Bảo đến Cố gia.

Cố gia.

Vân Quán Ninh nằm ngủ dưới cây hoa anh đào.

Có một cơn gió nhẹ lướt qua, làm rơi một trận mưa hoa anh đào.

Ngay cả trong chén trà bên cạnh, cũng trôi nổi một lớp cánh hoa.

Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy tinh thần thoải mái, nào có chút dáng vẻ ‘nản lòng thoái chí’ nào?
Đều nói là ánh nắng mùa xuân không phơi đen được.

Vừa phơi, đã lốm đốm đầy mặt.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 244: “có Người Mẫu Thân Nào Đáng Trách Như Người Không”


Viên Bảo đi vào thì nhìn thấy nàng nằm dưới cây hoa anh đào phơi nắng, sợ mẫu thân nhà mình bị phơi hư, nó vội vàng cởϊ áσ choàng che lên mặt nàng.

“Vân tiểu viên, con làm gì đó?”
Vân Quán Ninh suýt bị nó dí chết.

“Người muốn con sau này gọi người là Vân mặt rỗ hả?”

Viên Bảo ra vẻ nghiêm trang nói: “Bây giờ người đang cãi nhau với phụ thân giả của con, nếu như người phơi nắng đến nỗi rỗ chỗ đầy mặt, đến lúc đó ông ta càng chướng mắt người.


“Mặc kệ cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, ông ta nhất định sẽ ly hôn với người mặt rỗ như người đây!”
Vân Quán Ninh: “…”
Không phải người ta đều nói rằng, con gái là chiếc áo bông tri kỷ.

Con trai là chiếc áo măng tô ấm ấp sao?
Chiếc áo măng tô này của nàng, hình như bị lọt gió nghiêm trọng lắm?
“Con mới là Vân mặt rỗ ấy.



Vân Quán Ninh tức giận đẩy bàn tay mập của nó ra, khoác lại áo choàng lên người nó: “Vân tiểu viên, có phải là mẫu thân ta đây được con nhặt từ trong thùng rác ra không?”
“Còn nhi tử con, là do ta nạp tiền điện thoại được khuyến mãi à?”
“Có người mẫu thân nào đáng trách như người không?”
Nàng trừng mắt với nó: “Cái gì mà người trong lòng, mối tương tư, con nghe ai nói đấy hả?”
Nàng dám khẳng định, nàng chưa từng nói những lời này trước mặt Viên Bảo!
“Con nghe người và cửu lão gia nói.


Viên Bảo chớp chớp mắt, không hề che giấu: “Vừa rồi con gặp Như Yên tỷ tỷ ở ngoài cửa! Tỷ ấy nói Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện rồi, phụ thân giả của con đã đến Thần Cơ Doanh, suốt ba ngày trời chưa về nhà.


“Mẫu thân, có phải ông ta nuôi vợ bé bên ngoài không?”

Một câu rồi lại một câu giật gân, bay ra từ trong miệng tên nhóc thối này, làm vỡ nát tam quan của Vân Quán Ninh.

“Ông ta nhất định là lén làm chuyện xấu sau lưng người.

Mẫu thân, người có muốn đến Thần Cơ Doanh xem thử không?”
Không nghe ra ý tên nhóc con này là cố ý lừa nàng đi Thần Cơ Doanh, Vân Quán Ninh chỉ cảm thấy lòng bàn tay có hơi ngứa ngứa, có thể là phải đánh người mới có thể hết ngứa được!
Nàng quất một cái tát về phía mông Viên Bảo: “Cái hay con không học, cứ học mấy thứ xấu.

”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 245: Con Lo Lắng Cho Hắn”


“Ai dạy con mấy thứ vớ va vớ vẩn đấy hả?!”
Viên Bảo sớm đã đoán được nàng sẽ động thủ.

Mắt thấy cái tát của nàng còn chưa rơi xuống, nó lập tức nhấc cái chân ngắn lên, chuồn đi: “Là Như Ngọc ca ca dạy con!”
“Tên Như Ngọc này! Ta nhất định sẽ lột da hắn ta, bẻ xương hắn làm củi đốt!”
Vân Quán Ninh tức đến mức giậm chân.

Viên Bảo chạy một vòng, lại chạy về bên cạnh nàng.

Vân Quán Ninh ngồi xuống ghế, nó vươn tay ra, vòng lấy cổ nàng, kéo đầu nàng vào trong lòng một cách vô cùng bá đạo: “Mẫu thân, không cần phải đau lòng, khóc lóc vì tên phụ thân giả xấu xa đó.


“Không phải còn có con đây sao? Ông ta không thương người, thì con thương người!”
Vân Quán Ninh cảm động đến ‘nước mắt rơi đầy mặt’.

Có điều là Viên Bảo dùng sức quá lớn, nàng suýt nữa thì bị nó ghìm chết!
“Buông tay.


Nàng kéo cái tay mập của nó xuống, mặt đỏ tía tai ho khan vài tiếng: “Không phải vừa rồi con đã chạy đi rồi sao? Sao còn quay lại?”
“Mẫu thân, người đến Thần Cơ Doanh xem thử đi.



Viên Bảo nhíu mày: “Như Yên tỷ tỷ nói, Thần Cơ Doanh xảy ra chuyện có thể là có liên quan đến Doanh Vương.

Phụ thân giả ba ngày chưa về, khẳng định là xảy ra chuyện lớn rồi.


“Con sợ một mình phụ thân giả không thể ứng phó.


Nó mở miệng ra là ‘phụ thân giả’, làm cho Vân Quán Ninh cười ngả nghiêng ngả ngửa.

“Con lo lắng cho hắn?”
“Vâng.


Viên Bảo gật đầu: “Dù sao thì ông ấy cũng là phụ thân con mà…”

Thấy nó thu lại vẻ mặt tinh quái, trong mắt tràn đầy sự lo lắng, Vân Quán Ninh xúc động một hồi.

Đúng vậy, bất kể thế nào, tên cẩu nam nhân đó cũng là phụ thân ruột của nhi tử.

Nhi tử bình thường không nói, cái gì cũng theo nàng, nhưng thật ra trong lòng lại rõ ràng hơn ai hết.

Mặc Diệp, chính là phụ thân nó.

“Được rồi, nể mặt con, ta sẽ đến Thần Cơ Doanh nhìn xem.


Vân Quán Ninh đứng dậy, sửa sang lại làn váy, bá đạo tuyên bố: “Muốn ức h**p cũng chỉ có thể là ta ức h**p cha con, người khác đừng mơ chạm đến đầu ngón tay của hắn!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 246: Đây Không Phải Là Nơi Ngươi Nên Đến”


Mấy ngày không ra khỏi cửa Vân Quán Ninh vào Thần Cơ Doanh.

Vốn Thần Cơ Doanh không phải là nơi ai cũng có thể tùy tiện tiến vào.

Nhưng danh tiếng của Minh Vương Phi, hiện tại đã vang dội khắp kinh thành.

Cho nên thấy nàng đến, thị vệ nào dám ngăn cản?

Vân Quán Ninh thuận tay bắt, cấu, cào một gã thị vệ: “Vương gia nhà ta đang ở đâu?”
“Ở, ở bên trong…”
Thị vệ líu lưỡi.

“Ta ăn thịt người à? Sao lại sợ như vậy.


Vân Quán Ninh vỗ vai thị vệ, thu lại chủy thủ, xoay người đi vào trong.

Thị vệ: “…”
Cấu trúc của Thần Cơ Doanh không giống với tưởng tượng của nàng.

Bên trong đều là hán tử thô ráp, đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy có nữ nhân tiến vào.

Nhất là không ít người nhận ra, vị này chính là “Cọp cái” tiếng tăm lừng lẫy của Minh Vương Phủ, Minh Vương Phi Vân Quán Ninh.

Lanh tay lẹ mắt, lập tức đi vào báo với Mặc Diệp.

“Vương phi đến đây?”
Hắn nhíu mày: “Nàng ta đến đây làm gì?”
Không phải hắn và nữ nhân kia đang giận dỗi nhau sao?
Hắn vừa mới đứng dậy, Vân Quán Ninh đi vào: “Làm sao vậy? Thiếp nghe Viên Bảo nói chàng bị người khác bắt nạt?”
Mặc Diệp: “…”
Như Mặc, Như Ngọc bên cạnh và đám thị vệ đều lui xuống.

Bọn họ mới vừa nghe cái gì vậy?
Ngày thường Minh Vương cao ngạo lạnh lùng như một trích tiên, lại có thể bị người khác bắt nạt?
“Không thể nào.


Mặc Diệp có chút xấu hổ, thu hồi ánh mắt, ngồi xuống, bình tĩnh nói: “Ngươi đến đây làm gì? Đây không phải là nơi ngươi nên đến.


“Ta nên đến hay không, do ngươi định đoạt?”
Vân Quán Ninh ngồi xuống đối diện hắn.

Nhìn thấy tay hắn đang cầm một xấp phong thư dày cộm, nhiều bức vẫn chưa được mở ra.

Nàng nâng cầm: “Cái gì vậy?”
“Không có gì.

”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 247: Ngươi Tự Xem Đi”


Mặc Diệp ném xấp phong thư sang một bên, rõ ràng không muốn cho nàng xem.

Vân Quán Ninh cười khẩy: “Mặc Diệp, người đừng tưởng ta đến đây là vì ngươi.

Con trai ta lo lắng cho ngươi, không muốn ngươi bị người khác bắt nạt, nên mới bảo ta đến đây.



“Viên Bảo bảo ngươi đến?”
Lời này của nàng khiến Mặc Diệp vô cùng ngạc nhiên.

Tên nhóc thối kia, không phải còn ước hắn bị người khác bắt nạt à?
“Nếu không ngươi nghĩ ta muốn đến?”
Vẻ mặt Vân Quán Ninh vẫn bình tĩnh, không cho hắn sắc mặt hòa nhã.

Nhưng lúc này, Mặc Diệp đang chìm đắm trong sự vui mừng và kinh ngạc mà Viên Bảo mang lại, nên cũng không thèm so đo với khuôn mặt nhăn nhó của nàng, chỉ hỏi: “Nó bảo ngươi đến đây làm gì?”
“Nhặt xác ngươi.


Vân Quán Ninh dịu dàng nhìn hắn.

Mặc Diệp nhíu mày.

“Chùi đít cho ngươi.


Lúc này Vân Quán Ninh mới ăn ngay nói thật: “Viên Bảo lo lắng cho ngươi.


Mặc Diệp cực kỳ cảm động.

Hắn không thương lầm tên nhóc kia!
“Bây giờ ngươi có thể nói cho ta biết, có chuyện gì đang xảy ra không?”
Vân Quán Ninh nhìn phong thư trong tay hắn: “Viên Bảo nói, ba ngày nay ngươi không trở về vương phủ, nó nghi ngờ, ngươi có vợ lẽ ở bên ngoài.



Mặc Diệp xấu hổ: “Sao bổn vương có thể?”
Có vợ lẽ?
Một mình Vân Quán Ninh, hắn đã không đủ sức lực để chống đỡ!
“Cái này…”
Hắn đưa phong thư cho Vân Quán Ninh: “Ngươi tự xem đi.


Vân Quán Ninh nhận lấy, mở ra xem được hai ba phong, mày không khỏi nhíu lại: “Đây không phải là chuyện của triều đình sao? Liên quan gì đến Thần Cơ Doanh?”
Những phong thư này, là của quan tri phủ ở các huyện trấn phía nam phái người đưa đến, xin giúp đỡ.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 248: Dùng Thủ Đoạn Đánh Tráo Thư Hối Lỗi”


Nội dung đại khái là từ đầu xuân đến nay, không ngừng xảy ra nhiều trận mưa lớn, khiến cho mùa màn thất bát, hòa màu bị tàn phá, dân chúng đói khổ kêu than liên tục.

Hy vọng triều đình xuất lực, nhanh chóng giải quyết chuyện này.

“Thần Cơ Doanh ngươi là rèn luyện binh khí, đâu phải đi cứu tế dân chúng.


“Bổn vương đương nhiên biết.


Mặc Diệp lắc đầu: “Nhưng Doanh vương thượng tấu, nói là những năm trước đó chưa từng xảy ra loại tình huống này, cố tình năm nay xây dựng Thần Cơ Doanh, lại bất ngờ xảy ra.


“Ngay cả Khâm Thiên Giám quan sát hiện tượng thiên văn, cũng nói là nhân gian sắp hứng chịu đại họa.


“Khắp nơi đều chỉ ra, chuyện này và Minh Vương Phủ, Thần Cơ Doanh khó tránh khỏi liên quan.

Cho nên phụ hoàng cố ý hạ lệnh bổn vương, trong vòng một tháng phải nhanh chóng giải quyết.


Nàng đã quen nhìn vẻ mặt của Mặc Diệp hoặc là không chút biểu cảm, hoặc là đắc ý cười khẩy, hoặc là phẫn nộ tức giận.

Lúc này lại nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ và phiền muộn của hắn, ánh mắt Vân Quán Ninh hơi lẫn tránh.

“Nếu chuyện này có liên quan đến Doanh vương, sao ngươi không giải thích với phụ hoàng?”
Lần này, rõ ràng là Mặc Hồi Phong muốn hãm hại Mặc Diệp.

“Cùng là con của phụ hoàng, không có chứng cứ, ngươi cảm thấy phụ hoàng sẽ tin lời ta nói sao?”
Chẳng trách Mặc Diệp lại phiền muộn như vậy.

Vì Mặc Tông Nhiên không muốn làm một người phụ hoàng bất công.

Dù quan điểm giữa hai huynh đệ bọn họ bất đồng, cũng sẽ để bọn họ tự giải quyết, Ông giữ thái độ trung lập.


“Sao Mặc Hồi Phong lại muốn hại ngươi?”
Vân Quán Ninh nhìu mày nhìn hắn: “Lần này lệnh bài năm quân giao cho Hàn vương, sự vụ ở năm quân cũng do Hàn vương và Sở vương giải quyết, ngươi căn bản không có sờ đến.


Cho dù Mặc Hồi Phong cảm thấy oán hận, thì không phải nên oán hận Mặc Hồi Diên và Mặc Hàn Vũ sao?

Như thế nào lại đối phó ngược lại với Mặc Diệp?
“Hắn nghi ngờ bổn vương đánh tráo thư hối lỗi.


Mặc Diệp nhìn nàng thật sâu.

“A.


Vân Quán Ninh lạnh lùng cười: “Hắn ta là óc heo hả? Dùng ngón chân nghĩ cũng biết Chu tướng quân mật báo với Hàn vương, dùng thủ đoạn đánh tráo thư hối lỗi.

”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 249-250


<b>249: Đây Là Vấn Đề Của Năm Quân!”</b>

<b>“Sao hắn ta lại nghi ngờ ngươi chứ?”
“Chắc là do mặt bổn vương nhìn ác?”
Mặc Diệp nở nụ cười xấu xa hiếm thấy: “Có lẽ ngày thường, chỉ có mình bổn vương là hắn không đối phó được đi.


“Thối lắm.


Vân Quán Ninh vỗ bàn, chửi thề: “Rõ ràng là vì Tần Tự Tuyết, người trong mộng của ngươi!”
“Ngươi còn cố ý che chở cho nàng ta?”
Nhắc tới Tần Tự tuyết, cả người nàng tràn ngập lửa giận.

Diệp Mặc dường như không ngờ đến, sự thù địch của nàng dành cho Tần Tự Tuyết, càng lúc càng lớn.

Thấy nàng tức giận, hắn trầm mặc, thức thời không trêu chọc nàng nữa.

Vân Quán Ninh hít một hơi thật sâu, điều chỉnh cảm xúc: “Thôi! Hôm nay ta không phải đến để cãi nhau với ngươi, nếu Mặc Hồi Phong muốn hại người, vậy thì ngươi hại lại.


“Hắn ta nói đây là vấn đề của Thần Cơ Doanh, thì chính là vấn đề của Thần Cơ Doanh?”
“Ta cũng nói, đây là vấn đề của năm quân!”
Tuy nhiên, hiện tại năm quân đang nằm trong tay Mặc Hồi Diên và Mặc Hàn Vũ, hoàn toàn không liên quan đến Mặc Hồi Phong.

Cho dù năm quân có khai hỏa, cũng không rơi trúng đầu Mạc Hồi Phong.

Tên xảo quyệt này, chỉ vì lệnh cấm túc, mà mất đi năm quân, xem như là hai bàn tay trắng.

Cho nên Mặc Hồi Phong mới to gan lớn mật, trực tiếp xen vào chuyện của Mặc Diệp?
Người như vậy, vô cùng hung ác, thứ gì cũng không để vào mắt.

Vân Quán Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu xa: “Khâm Thiên Giám cũng bị cuốn vào vòng tranh đấu này?”
“Vậy đi, trước hết kéo đám người Khâm Thiên Giám hồ đồ kia xuống, sau đó tổ chức lại nội bộ, thay thêm nhiều người biết điều vào, để xem Mặc Hồi Phong sẽ lấy cái gì chĩa vào ngươi.


Mặc Diệp hiểu lời của nàng.

“Ý của ngươi, là muốn ta xuống tay với Khâm Thiên Giám trước?”
“Phụ hoàng không phải nghe lời Khâm Thiên Giám, mới bắt ngươi tự chùi đít sao?”
Vân Quán Ninh liếc nhìn hắn: “Kế tiếp nên làm thế nào, chắc hẳn là vương gia phải hiểu chứ?”.

<b>250: Tay Trói Gà Không Chặt?
</b>

Mặc Diệp kỳ thật là hiểu ý.

Nhưng đối diện với ánh mắt hùng hổ dọa người kia của nàng… hắn càng muốn nghe, Vân Quán Ninh rốt cuộc nghĩ thế nào.

Vì thế hắn lắc đầu: “Ngươi nói rõ xem.”

“Làm cho ông ta quản tốt cái miệng mình.”

Vân Quán Ninh cũng không nhiều lời vô nghĩa, nói thẳng với hắn: “Nếu không quản được, vậy thì trực tiếp gϊếŧ ông ta! Sau đó đổi lại người khác nghe lời hơn, đến giữ chức Khâm Thiên Giám!”

Nàng nở nụ cười thâm độc.

Giờ khắc này, cả người tràn đầy sát khí.

Đây là lần đầu tiên Mặc Diệp nhìn thấy một Vân Quán Ninh vô tình, khí phách như thế!

Hai tay chống má, hắn có chút đăm chiêu nhìn nàng.

Nữ nhân này, chẳng lẽ vẫn còn giận hắn?

Cho nên mới cố ý trút xuống đầu Khâm Thiên Giám?

Trong một phút, Hắn cảm thấy có chút đồng tình với Khâm Thiên Giám…

“Ngươi định làm thế nào?”

“Chẳng lẽ còn chưa nghĩ ra?”

Vân Quán Ninh nhíu mày nhìn Mặc Diệp: “Ngươi mới là nam nhân, ta đã thay ngươi bày mưu tính kế, chẳng lẽ còn phải thay ngươi, đi gϊếŧ Khâm Thiên Giám?”

“Ta chỉ là nữ nhân tay trói gà không chặt thôi!”

Nhìn nàng trợn mắt, mày dựng ngược, Mặc Diệp cúi đầu cười tủm tỉm: “Được, bổn vương hiểu rồi.”

Tay trói gà không chặt?

Sợ là nàng hiểu sai nghĩa câu này đi?

Có bao nhiêu nữ nhân tay trói gà không chặt, nhảy dựng lên như nàng không?

Nhìn nàng đi ra ngoài không thèm ngoảnh mặt lại, Mặc Diệp có chút đăm chiêu.

Lúc đầu hắn chỉ nghĩ giải quyết tốt chuyện này, cho phụ hoàng một lời câu trả lời thỏa đáng. Về phần Mặc Hồi Phong khiêu khích và bày mưu tính kế với hắn, hắn cũng sẽ không quan tâm.

Nhưng những lời vừa rồi của Vân Quán Ninh quả thật không tồi.

Người phụ ta, thì ta phụ người.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 251: “các Ngươi Rốt Cuộc Là Ai”


Hắn đối với Hồi Mặc Phong, hiện tại là kính trọng nhưng không gần gũi.

Ai ngờ Mặc Hồi Phong vẫn cắn chặt không tha… Vậy thì làm cho hắn ta nhớ kỹ một chút, về sau không còn dám tính kế với hắn nữa!
Vì nếu lúc này hắn không giải quyết, Mặc Hồi Phong vẫn sẽ tiếp tục tính kế với hắn.

Chỉ có chặt đứt căn nguyên, mới có thể loại bỏ được tai họa vĩnh viễn!
Mặc Diệp nhanh chóng nghĩ ra cách.

Hắn sẽ dùng một loại biện pháp đơn giản nhất, thô bạo nhất: “Trực tiếp trói Khâm Thiên Giám lại.


Hôm đó là một đêm trăng thanh gió mát… Lưu Đại Văn mới vừa đặt lưng xuống giường, thì bị một gã mặc áo đen bắt đi, mang tới bên sông hộ thành.

Lưu Đại Văn hoảng sợ, không ngừng giãy dụa.

Tới bên sông hộ thành, Lưu Đại Văn nghe thấy tiếng nước, trong lòng vô cùng hoảng loạn.

Ông ta bị trói chặt hai tay hai chân, bịt hai mắt, miệng nhét một miếng gỗ.

Không thấy rõ được tình hình xung quanh, nhưng lại nghe rõ tiếng động phát ra.

Càng như thế, ông ta càng sợ hãi.

Mới đầu còn cứng rắn đe dọa: “Các ngươi là ai? Các ngươi muốn bắt ta làm gì? Ta nói các ngươi biết, bổn quan chính là Khâm Thiên Giám, người được hoàng thượng tính nhiệm nhất!”
“Nếu các ngươi dám đụng vào ta, hoàng thượng nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi!”
“Bốp” một tiếng, một cái tát vang dội rơi xuống mặt ông ta.

Mặt Lưu Đại Văn bị đánh cho lệch sang một bên, đau rát, không nói được câu nào.

“Ồn ào!”
Một giọng nói lạnh lùng truyền tới bên tai, sau đó vạt áo Lưu Đại Văn bị người bắt được, xách ông ta lên như xách gà: “Gần đây ngươi có làm chuyện gì sai trái không?”
Hai chân Lưu Đại Văn lơ lửng trên không trung, dùng sức đạp vài lần, mũi chân vẫn không chạm được đất.

Lúc này hắn mới bỏ cuộc, run rẩy đáp: “Ta, ta không có!”
“Các ngươi rốt cuộc là ai?”
Mặc dù ông ta không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được, trước mắt ông ta không chỉ có một người.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 252: Thật To Gan Lớn Mật!


Mà nam nhân đang xách ông ta, cũng không phải là người tốt!
Ông ta đoán không sai.

Người đang xách ông ta là Như Mặc, vẻ mặt Mặc Diệp âm trầm, đứng một bên phụ hai tay, Như Ngọc hung hăng đánh một quyền vào người Lưu Đại Văn: “Ngươi còn dám nói dối?”
Lưu Đại Văn đau đớn cuộn tròn người lại, giống như một con tôm luộc.

“Ta không có nói dối, những lời ta nói, đều là sự thật!”
Thấy hắn vẫn không thừa nhận, Mặc Diệp nâng cằm, ý bảo Như Mặc ném Lưu Đại Văn vào sông hộ thành.

Như Mặc hiểu ý, ném thẳng Lưu Đại Văn xuống!
“Bùm” Một tiếng, nước sông văng tung tóe khắp nơi.

Lưu Đại Văn như lợn chết, bị Như Mặc ném thẳng vào sông hộ thành.

Tuy ông ta bị ném xuống, nhưng Như Mặc vẫn giữ chặt dây thừng.

Lưu Đại Văn ở trong nước, hai chân hai tay bị trói chặt, cố sức giãy dụa.

Ông ta nổi lên, lại chìm xuống, uống rất nhiều nước.

“Cứu mạng! Cứu mạng!”
Ông ta hét lên: “Ta không biết bơi!”
Qua mấy lần như vậy, ông ta uống không ít nước.

Nước sông lạnh tới thấu xương, nhưng ông ta lại chỉ mặc duy nhất một chiếc áσ ɭóŧ.

Như Mặc kéo ông ta vào bờ.

Quần áo Lưu Đại Văn ướt sũng dính vào trên người, ông ta run rẩy, môi cũng bắt đầu tái xanh: “Các ngươi rốt cuộc là ai?”

“Có phải Doanh vương sai ngươi, nói hươu nói vượn hãm hại Minh vương đúng không?”
Vừa nghe thấy lời này, trong lòng Lưu Đại Văn lập tức hiểu rõ.

Chẳng lẽ người động thủ hắn đêm này, là Minh vương?
Thật to gan lớn mật!
Mặc Diệp là Minh vương, nhưng ông ta là Khâm Thiên Giám, người được hoàng thượng tín nhiệm nhất!
Thế mà hắn dám ngang nhiên, bắt cóc ông ta ngay tại phủ, lúc này còn tra tấn ông ta?
Lưu Đại Văn lắp bắp nói: “Ngươi, các ngươi, là người của Minh Vương? Có cái gì, thì đến trước mặt hoàng thượng nói! Trút giận xuống đầu Khâm Thiên Giám ta, đó gọi là bản lĩnh?”
“Chao ôi, ngươi còn mạnh miệng, đây là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ đúng không?”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 253: Lưu Đại Văn Sợ Đến Nỗi Mặt Tái Mét!


Như Ngọc cười khẩy, xoa tay đến gần.

Không chút do dự đạp một phát vào ngực Lưu Đại Văn.

Ông ta ngã ngửa ra sau, lần nữa rơi xuống nước!
Toàn bộ mắt, mũi, tai, miệng Lưu Đại Văn đều là nước, không ngừng kho khan: “Thả ta ra! Minh Vương gϊếŧ người! Cứu mạng!”
Như Mặc lại kéo ông ta lên bờ.

Lưu Đại Văn như lợn chết, ghé vào mặt đất thở hổn hển.

“Ngươi còn dám mạnh miệng nữa không?”
Như Ngọc giẫm lên mông ông ta: “Nếu không thành thật khai báo, ta sẽ trói ngươi bên bờ sông, trét đầy mật ong lên mặt ngươi, cho kiến cắn nát mặt ngươi.


“Ngay cả tròng mắt của ngươi, cũng bị cắn cho lòi ra.


Hắn và huynh đệ Như Mặc, đã phối hợp ăn ý với nhau nhiều năm.

Một người chuyên phụ trách động thủ, một người chuyện phụ trách hùng biện.

Như Mặc động thủ, xuống tay rất tàn nhẫn không chút lưu tình.

Như Ngọc hùng biện, lời nào cũng đe dọa uy h**p người.

“Chờ cho cá, đỉa bò khắp người ngươi, cắn xé da thịt người.

Ngay cả xương cốt ngươi, cũng bị đỉa hút không còn một mảnh.


“Cuối cùng xương cốt bị cắn thành nhiều lỗ, cá bơi qua bơi lại ở bên trong…”
Như Ngọc nói đến vô cùng hăng hái, hai mắt sáng lạ thường, dường như đang nhìn thấy cảnh tượng đó vậy.

Lưu Đại Văn sợ đến nỗi mặt tái mét!
Đe dọa, la hét cầu xin tha mạng gì, đều bị ông ta ném sang một bên.

Miệng ông ta lấp bấp, ánh mắt tràn đầy sợ hãi!
Mặc Diệp không chút biểu cảm nhìn vẻ mặt Lưu Đại Văn không ngừng thay đổi, Như Ngọc đang muốn nói tiếp, lại nghe thấy Lưu Đại Văn kêu lên: “Đừng mà!”
“Tha cho ta, các ngươi làm ơn, tha cho ta!”
“Chỉ cần ngươi thành thật khai báo, ta sẽ tạm tha cho ngươi một mạng.


Như ngọc ngồi xổm xuống, vỗ nhẹ khuôn mặt lạnh buốt vì ngâm lâu trong nước sông của ông ta.

Hàm răng Lưu Đại Văn run cầm cập, không còn dáng vẻ cây ngay không sợ chết đứng nữa, khóc nức nở nói: “Ta nói, ta nói!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 254: Ông Ta Nào Dám Nói Nữa Chữ “không” Chứ


“Thật sự là Doanh Vương bảo ta nói như vậy trước mặt Hoàng Thượng.


Lưu Đại Văn nản lòng thoái chí cúi đầu xuống, run rẩy rõ ngọn nguồn: “Doanh Vương sợ Hoàng Thượng không tin nên đã cố ý bảo ta tính một quẻ trước mặt Hoàng Thượng.


“Trên quẻ tượng cho thấy, ở hướng Tây Bắc chính là kẻ đầu sỏ gây nên tình tình thiên tai như bây giờ.


Mà vị trí của Thần Cơ Doanh trùng hợp là ở hướng Tây Bắc của Kinh Thành.

Ánh mắt của Mặc Diệp hơi lóe lên.

Như Ngọc nhìn hắn ta một cái rồi lại hỏi tiếp: “Doanh Vương còn bảo ngươi nói gì nữa không?”
“Doanh Vương còn bảo ta nói với Hoàng Thượng, chỉ có đổi chủ của Thần Cơ Doanh thì mới có thể giữ được cho dân chúng Nam Quận yên bình.


Đổi chủ à?
Xem ra Mặc Hồi Phong đã mất đi Ngũ quân doanh nên mới chủ ý động đến trên đầu của Thần Cơ Doanh.

Hắn ta không nghĩ đoạt lại Ngũ cơ doanh mà ngược lại lại muốn cướp đi Thần Cơ Doanh của Mặc Diệp à?
Trong đầu của hắn ta rốt cuộc là chứa cái gì vậy?

Là phân heo à?
Mặc Diệp cười lạnh một cái.

“Doanh Vương biết rõ muốn cướp Thần Cơ Doanh không phải là chuyện dễ dàng.


Lưu Đại Văn nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận từng li từng tí nói: “Cho nên sẽ tạo một vài rắc rối cho Thần Cơ Doanh trước, Minh Vương sẽ không giải quyết được những rắc rối này.


“Đến lúc đó Doanh Vương sẽ ra mặt giải quyết! Vậy thì có thể thuận lý thành chương đòi Thần Cơ Doanh với Hoàng Thượng…”
Nghe thấy vậy, Như Ngọc không nhịn được chậc lưỡi: “Không nhận ra Doanh Vương lại có đầu óc như vậy đấy.


Vậy mà lại có thể nghĩ ra biện pháp không tiếng động mà cướp đi Thần Cơ Doanh như thế.

Hắn ta vỗ mặt của Lưu Đại Văn: “Sớm nghe lời chút thì không phải là được rồi à? Cũng sẽ không phải chịu nhiều đau khổ như vậy.

Ngươi nói có đúng không, Lưu đại nhân?”
Cả người Lưu Đại Văn ướt đẫm.

Cái tay vỗ vào mặt này của Như Ngọc giống như là có gai vậy, mặt của ông ta vừa tê lại vừa đau.

“Đúng vậy, đúng vậy.


Ông ta nào dám nói nữa chữ “không” chứ?.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 255: Chỉ Là Để Bảo Vệ Tính Mạng


“Những lời kế tiếp đây ngươi nghe kỹ cho ta.


Như Ngọc chậm rãi đứng dậy: “Ngươi phải giúp Minh Vương vượt qua cửa ải khó khăn này, tốt nhất là kéo Doanh Vương xuống nước.

Nếu không thì đêm nay, ta sẽ khiến ngươi nếm thử thế nào là cảm giác sống không bằng chết.



Cơ thể Lưu Đại Văn cứng đờ.

Chẳng qua là chỉ một lúc thôi, ông ta đã cảm nhận được cái gì gọi là sống không bằng chết rồi.

Nam nhân trước mặt này là ma quỷ à?
Lưu Đại Văn sợ rồi, sợ từ tận đáy lòng.

Ông ta vội vàng gật đầu: “Dạ, dạ, dạ, ta nhất định sẽ nghĩ cách, nhất định sẽ dựa theo lời của ngài nói mà làm.


Như Ngọc vừa mới dơ chân lên, đang định đạp một cước vào ngực ông ta, ai mà biết Lưu Đại Văn đã thức thời đồng ý rồi: “Coi như ngươi biết thức thời.


Hắn ta thu chân lại, một tay kéo Lưu Đại Văn dậy.

Để cho ông ta sửa sang lại y phục một chút: “Chắc ngươi sẽ không vừa quay đầu thì lập tức tố cáo với Doanh Vương đâu nhỉ?”
Lưu Đại Văn đã sớm sợ tới mức toàn thân cứng ngắc.

Ông ta không dám động đậy lung tung, chỉ run giọng trả lời: “Không dám, ta không dám…”
Giữa Doanh Vương và Minh Vương, dù sao ông ta cũng phải chọn một người.

Lúc trước giúp đỡ Doanh Vương là bởi vì ông ta có nỗi khổ trong lòng.

Bây giờ khai Doanh Vương ra, chỉ là để bảo vệ tính mạng.

Như Mặc đưa ông ta về Lưu phủ, cởi xong dây thừng thì lập tức rời đi.

Lưu Đại Văn đã bị lạnh đông cứng từ lâu, hai tay run rẩy cởi bỏ miếng vải che mắt xuống.

Thấy là phòng ngủ của ông ta, lúc này mới thở dài thả lỏng một hơi.

Nếu không phải là trên người ướt đẫm, ông ta sẽ cho rằng cảnh tượng tối nay chỉ do ông ta mơ là một cơn ác mộng.

Ông ta run rẩy thay bộ y phục ướt đẫm trên người, không để ý đến bóng đêm càng thêm dày đặc, lòng nóng như lửa đốt đi ra khỏi Lưu phủ.

Chân trước ông ta vừa đi, một bóng dáng màu đen đã lập tức đi theo ông ta không một tiếng động.

Lưu Đại Văn không dám đến phố Trường An.

Cho dù là bây giờ đêm khuya yên tĩnh, đường phố không một bóng người.

Ông ta vô cùng cẩn thận, vượt qua mấy con đường đến một ngõ nhỏ tối đen dơ tay không thấy năm ngón, xuất hiện ở cổng sau của phủ Doanh Vương.

Sau khi gõ cửa, rất nhanh đã có người dẫn ông ta vào trong.

.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 256: “vương Gia Có Chuyện Không Hay Rồi!”


Lúc này Mặc Hồi Phong đã ngủ từ lâu rồi.

Hắn ta đã bị đánh mấy gậy ở ngoài Ngự Thư Phòng, Mặc Tông Nhiên hạ lệnh không cho phép đại phủ vào chữa trị cho hắn ta.

Ngay cả Triệu hoàng hậu cũng không dám ngỗ nghịch sự phân phó của Mặc Tông Nhiên.

Vì vậy Mặc Hồi Phong đã cố gắng chịu đựng, nhẫn nhịn miệng vết thương kết vảy rồi lại nứt ra, nhẫn nhịn đến khi có thể bước đi.

Nhẫn nhịn đến mức tràn đầy ý chí chiến đấu, đến khi ngừng thở cũng không dừng lại.

Cuối cùng, biến thành một lòng oán hận.

Hắn ta hận Mặc Diệp, hận Vân Quán Ninh.

Thậm chí hận cả Tần Tự Tuyết, hận Mặc Tông Nhiên, còn hận cả Triệu hoàng hậu.

Hận Mặc Hồi Diên, hận Mặc Hàn Vũ…
Hắn ta chỉ cảm thấy rằng hắn ta là kẻ đã bị tất cả mọi người lãng quên.

Khoảng thời gian này, Mặc Hồi Phong và Tần Tự Tuyết không sống chung một phòng.

Hắn ta đuổi tần Tự Tuyết đến sương phòng cách vách, hôm nay nhìn thấy bộ dạng vô dụng “chuyện thành thì ít mà chuyện bại thì nhiều” của nàng ta, trong lòng hắn ta cảm thấy vô cùng chán ghét.

Nếu không phải còn có sót lại chút lý trí thì hắn ta đã bóp ch ết nữ nhân ngu xuẩn này từ lâu rồi!
Đêm nào hắn ta cũng mất ngủ.

Bây giờ còn nằm ở trên giường độc ác nguyền rủa Diệp Mặc “Sinh con trai không có mí mắt”.

Hạ nhân đến báo rằng Lưu đại nhân đến.

Đêm hôm khuya khoắt thế này mà Lưu Đại Văn còn đến nhất định là có chuyện gấp gì đó.

Mặc Hồi Phong sai người dẫn ông ta vào.

Vừa vào đến cửa, nhìn thấy sắc mặt kinh hoảng, dáng vẻ nhếch nhác của Lưu Đại Văn, lông mày của hắn ta nhíu chặt lại: “Lưu đại nhân bị làm sao vậy? Gặp phải bọn cướp lúc nửa đêm à?”
“Vương gia, có chuyện không hay rồi!”
Mặc Hồi Phong kinh sợ, giãy giụa ngồi dậy.

Nhưng miệng vết thương vẫn chưa khép lại, vừa mới ngồi dậy đã đau đến mức nhe răng trợn mắt, chỉ có thể nằm xuống lại.

Sau đó thì không còn chút khí thế nào để nói rồi.

“Đã xảy ra chuyện gì rồi?”
Hắn ta trầm mặt hỏi.

“Vương gia, không viết vì sao Minh Vương lại biết được chuyện này là do Vương gia bày mưu đặt kế bảo hạ quan làm.

Cho nên đêm nay đã cố ý bắt hạ quan đi, tra tấn tàn nhẫn một trận!”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 257: “bản Vương Biết Rõ! Ngươi La Hét Cái Gì!”


Lưu Đại Văn oan ức nói.

“Mặc dù hạ quan da dày thịt béo, nhưng con người Minh Vương lòng dạ ác độc, tra tấn người khác không lưu tình chút nào.


Mặc Hồi Phong không có tâm trạng, cũng không có hứng thú nghe Lưu Đại Văn kể lể.

Hắn ta trực tiếp cắt ngang lời của ông ta: “Ngươi đã khai Bản vương ra rồi hả?”
“Vương gia, hạ quan cũng là bất đắc dĩ…”
Lời còn chưa nói xong đã bị Mặc Hồi Phong tàn nhẫn đạp một cước ngã ngửa.

“Ối!”
Lưu Đại Văn và Mặc Hồi Phong đều đồng loại than đau một tiếng.

Nhưng người trước là do bị đạp ngã, gáy đập vào chân ghế.

Lưu Đại Văn đêm nay đã bị đạp mấy cước rồi, lồ ng ngực đau đến mức không thở nổi.

Còn người sau là bởi vì đã đạp một cước mà không suy nghĩ, làm miệng vết thương lại nứt ra.

Dưới sự phẫn nộ, hắn ta dường như đã quên mất trên người mình còn đang bị thương.

Vì vậy hai người đồng thời cùng kêu lên một tiếng đau đớn.

Sắc mặt Mặc Hồi Phong trắng bệch, hạ nhân vội vàng tiến lên kiểm tra, chỉ thấy miệng vết thương khó khắn lắm mới khép lại giờ đã nứt ra lần nữa, quần cũng đã bị máu tươi nhuộm đỏ.

“Vương gia!”
Hạ nhân sợ đến mức ngón tay cũng run rẩy: “Miệng vết thương của ngài lại bị vỡ ra rồi!”
“Bản vương biết rõ! Ngươi la hét cái gì!”
Trong lòng Mặc Hồi Phong nghẹn một cục tức, hận không thể gϊếŧ chết hai người bọn họ cho hả giận!
Hắn ta dùng sức đẩy hạ nhân ra: “Đồ vô dụng, còn không mau tìm thuốc về đây!”
Lúc này hạ nhân mới vội vàng đi ra ngoài.

Ánh mắt của Mặc Hồi Phong giống như là muốn ăn thịt người vậy, độc ác nhìn chằm chằm Lưu Đại Văn đang ngã chổng vó: “Đồ phế vật không được tích sự gì! Vậy mà ngươi cũng dám phản bội Bản vương!”
Lửa giận của hắn ta cháy hừng hực.

Lúc này chút lý trí đã chẳng còn lại bao nhiêu của hắn ta tất cả đều đã bị sự phẫn nộ thay thế.

Mặc Hồi Phong dùng sức đập vào mép giường, tức giận quát lên: “Người đâu! Kéo tên phế vật này ra ngoài, loạn côn đánh chết cho ta.

”.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 258: Nếu Để Tự Mình Hắn Ta Giải Quyết


"Vương gia xin tha mạng, vương gia xin tha mạng!"
Lưu Đại Văn vội vàng quỳ xuống, xin tha mạng: "Vương gia, hạ quan chỉ muốn giữ cái mạng này, nên bất đắc dĩ đắc tội với vương gia.

Nhưng trên đường đi đến đây, họ quan đã nghĩ ra được cách giải quyết rồi!"
"Xin vương gia tha mạng cho họ quan lần này, cho hạ quan cơ hội lập công chuộc tội!"
Lập công chuộc tội?

Ánh mắt Mặc Hồi Phong u ám nhìn ông ta: "Nói! Nếu ngươi không thể lập công chuộc tội, bản vương sẽ chặt người đem cho chó ăn!”
Lưu Đại Văn run rẩy nói ra kế hoạch của mình.

Cuối cùng nước mắt nước mũi chảy xuống, cầu xin: “Vương gia, tội của họ quan không liên quan đến người nhà! Xin vương gia rủ lòng từ bi, tha cho người nhà hạ quan!"
Mặc Hồi Phong không trả lời.

Hắn ta đăm chiêu nhìn Lưu Đại Văn, nghĩ đến chuyện ông ta vừa nói “cơ hội lấy công chuộc tội”, có phần khả thi.

Cùng lúc này tại Minh Vương Phủ.

"Chủ tử, quả nhiên đúng như người đoán, Lưu Đại Văn thật sự đã tới Doanh Vương Phủ."
Như Mặc đang bẩm báo Mặc Diệp, trong mắt tràn đầy sát khí: "Lưu Đại Văn nhất định đã đến cáo trạng với Doanh Vương rồi, cái mạng của ông ta còn có thể giữ lại được không?"
"Không giữ lại thì định làm gì? Giết ông ta?"
Mặc Diệp khẽ cười một tiếng, lắc đầu.

Lúc này đã qua canh ba sáng, nhưng hắn không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

"Cho dù muốn đi cáo trạng với Tam ca...!Mà đầu óc của Tam ca cũng không nghĩ ra được chủ ý hay ho gì."
Hắn khẽ nhíu mày, trên môi nở nụ cười: "Bản vương thật sự rất hiếu kì, Tam ca sẽ giải quyết như thế nào.

Trực tiếp giế t chết Lưu Đại Văn? Hay là cho ông ta nghĩ kế?"
Suy đoán của hắn nghiêng về vế sau hơn.

Chỉ là Mặc Hồi Phong hữu dũng vô mưu, mấy năm nay đều dựa vào các mưu thần phía sau bày mưu tính kế.

Đứng đầu là thừa tướng Tân Đông Lâm.

Ngoài ra còn có Triệu hoàng hậu, nhà họ Triệu...!
Vì vậy mới có thể thuận lợi đi đến ngày hôm nay.

Nếu để tự mình hắn ta giải quyết...!
"Tam ca đêm nay có lẽ bị lửa giận làm cho choáng váng đầu óc, chỉ nóng lòng muốn lập tức đầy đủ bản vương.

Vậy nên sẽ không quan tâm phải người đến hỏi ý kiến của Tân Đông Lâm, sẽ trực tiếp hạ lệnh cho Lưu Đại Văn hành sự"
Những ngón tay mảnh mai gõ nhẹ lên mặt bàn.

Trong màn đêm tĩnh lặng này, có tiếng vang lanh lảnh..
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 259: Chưa Gì Đã Làm Hắn Vui Vẻ Rồi!


Mặc Diệp nhìn tách trà trên bàn: "Hắn ta có thể nghĩ ra được chú ý gì? Chẳng qua là để cho Lưu Đại Văn tiến cung cáo trạng với phụ hoàng, hung hăng tố giác bản vương."
Như Mặc cau mày: "Những chủ tử, như vậy hoàng thượng chẳng phải sẽ trừng phạt người sao?"
"Ngươi cho rằng nếu Vân Quán Ninh ở đây, nàng sẽ để phụ hoàng trừng phạt bản vương sao?"
Mặc Diệp nhíu mày nhìn Như Ngọc, vẻ mặt đắc ý.

Như Ngọc:"..."
Tại sao hắn ta luôn cảm thấy nụ cười trên mặt chủ nhân có chút để tiện?
Nhưng ngay sau đó, hắn ta lại cười vui vẻ: "Nói cũng phải, vương phi sẽ không bao giờ để người nào ức h**p chủ tử!"
"Tiểu công tử nói cho thuộc hạ biết, vương phi nói...!Chỉ có vương phi mới có thể bắt nạt người, còn những người khác đừng hòng động đến một ngón tay của người!"
Như Ngọc ghé sát vào: "Chủ tử, đây là vương phi đang bao che tội, xem ra vương phi rất quan tâm đến chủ tử."
Như Mặc khinh thường, liếc hắn ta một cái: "Đúng là chỉ giỏi nịnh hót."
Như Ngọc trừng mắt với hắn ta: "Nếu có bản lĩnh, ngươi cũng tới vỗ mông ngựa chủ tử đi?"
Mặc Diệp thu lại ý cười, một chân đạp tới: "Ngươi dám nói bản vương là ngựa?"
Như Ngọc bỗng nhiên chịu một phát đạp, oan ức đứng sang một bên: "Chủ tử, Là Như Mặc nói trước! Thuộc hạ chỉ muốn nói vương phi thật sự rất quan tâm đến chủ tử."
“Vương phi là một người trong nóng ngoài lạnh, miệng nói chua ngon nhưng thực ra rất yếu Ót!"
"Tuy rằng cãi nhau với chủ tử, nhưng trong lòng thật sự đang nghĩ đến chủ tử!"
Như Ngọc có mối quan hệ rất tốt với Viện Bảo, đã đến mức trở thành "huynh đệ".

Với sự ủy thác của Viện Bảo...!
Hắn ta dốc hết sức lực để hai người họ giảng hòa: "Người nhìn xem, nghe nói chủ tử đang gặp khó khăn, không nói nhiều lời, vương phi lập tức xông vào Thần Cơ Doanh, thay chủ tử bày mưu tính kế!"
"Cho dù lần này Lưu Đại Văn đến cáo trạng với Hoàng Thượng, vương phi nhất định sẽ bảo vệ chủ tử!"
"Ai mà không biết, người mà hoàng thượng thương nhất chẳng phải là vương phi nhà chúng ta sao?"
Những lời này khiến Mặc Diệp rất dễ chịu.

Nụ cười trong mắt hẳn đã trở lại, hắn hài lòng liếc nhìn Như Ngọc: "Tên tiểu tử nhà người giờ học từ ai vậy, miệng lưỡi cũng trơn tru lắm."
Chưa gì đã làm hắn vui vẻ rồi!
"Không phải là thuộc hạ miệng lưỡi trơn tru, thuộc hạ chỉ đang nói sự thật! Đã nói phu thê đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, không thể để thù hận qua đêm.

Chủ tử đã giận vương phi lâu như vậy rồi, cũng nên đi đón vương phi về Minh Vương Phủ! "

Như Ngọc cười nói: "Hơn nữa tiểu công tử chắc hẳn cũng phải muốn trở về!"
Mặc Diệp cụp mắt, không khỏi nghĩ đến giọng nói và nụ cười của Vân Quán Ninh.

Còn cả Viên Bảo
Trong lòng hắn thực sự có nhớ bọn họ.

"Được rồi, chuyện này giải quyết xong, bản vương sẽ đến Cố gia đích thân đón hai người bọn họ trở về nhà."
Mặc Diệp nói..
 
Back
Top Bottom