Ngôn Tình Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 192: Lúc Này Lại Nói Là Họ Không Biết Tiến Thủ


Mà kỹ thuật thêu hai mặt này, lại khiến người khác thấy khả nghi.

Đừng nói là nàng đang bị cấm túc.

Khắp cả Nam Quận, e là không thể tìm được người nào biết kỹ thuật thêu hai mặt.

Một Vương phi bị ruồng bỏ như nàng, lại có thể học được kỹ thuật thêu hai mặt này từ đầu chứ?
Nghe Triệu hoàng hậu cứ luôn miệng nói người kia là "đứa ngu ngốc", Nam Cung Nguyệt rõ ràng là không đồng tình lắm.

Nàng ta nhíu mày lại, bưng chén trà lên trước mặt, giấu đi vẻ mặt hơi khó chịu của mình.

"Hôm nay con tới Minh Vương phủ, vậy có phát hiện được Vân Quán Ninh có gì lạ không?"
Giọng điệu Triệu hoàng hậu lại giống như đang thẩm vấn tội phạm.

Nam Cung Nguyệt hơi bất mãn trong lòng.

Nàng ta vốn là công chúa Đông Quận, tuy là hòa hiếu kết giao tới Nam Quận, nhưng mà cách Triệu hoàng hậu đối xử với nàng ta lại khác hẳn lúc đối xử với Tần Tự Tuyết.

Kiểu thiên vị này, từ lâu đã khiến trong lòng của nàng ta dấy lên phẫn uất.

"Không có."
Nam Cung Nguyệt lắc đầu: "Nhi tức cũng không quá hiểu rõ về Minh Vương phi."
"Thế nhưng dựa theo chuyện hôm nay, nhi tức thấy nàng ấy không có gì lạ cả."
"Đó là con không biết về nàng ta."
Triệu hoàng hậu hừ lạnh một tiếng: "Đức Phi thân là mẹ chồng chính thức của nàng ta nhưng cũng hận nàng ta thấu xương, huống chi là hai người ngoài như ta và con?"
Nam Cung Nguyệt không nói gì.

"Nghe nói hôm qua, phu thê Lão Nhị cũng đã tới Minh Vương phủ, con có hỏi Vân Quán Ninh, tụi nó tới để làm gì không?"
"Chuyện này...!Nhi tức thật là không có hỏi qua"
Nam Cung Nguyệt khẽ cau mày đáp.

"Vô dụng!"
Triệu hoàng hậu trầm giọng nói: "Bây giờ hoàng thượng càng lúc càng coi trọng Lão Thất, lẽ nào con không thấy lo lắng sao? Lúc này mà Lão Nhị tới Minh Vương phủ, nói không chừng là muốn kết bè phái với Lão Thất."
Nói như thế, lẽ nào Mặc Hồi Diên và Mặc Hồi Phong cũng không được gọi là kết bè phái hay
sao?
Nam Cung Nguyệt cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn không tỏ thái độ gì: "Nhi tức không biết"
"Ngươi với Diên Nhi đúng là một giuộc, không tranh không đoạt không có chí tiến thủ.

Nhưng
mà cũng không chịu động não một chút, nếu không tranh đoạt thì sau này phải làm sao hả?"
Trái tim của Triệu hoàng hậu đã nghiêng hẳn về một bên rồi, trong lòng bà ta bây giờ chỉ thiên vị mỗi Mặc Hồi Phong.

Nếu như Vương gia tranh chấp với Mặc Hồi Phong, chỉ e là Triệu hoàng hậu sẽ răn đe ngài ấy là huynh đệ một nhà không được tương tàn.

Lúc này lại nói là họ không biết tiến thủ.

Lông mày của Nam Cung Nguyệt càng nhíu chặt lại.

"Bỏ đi! Bổn cung không nói ngươi nữa."
Nhìn thấy vẻ mặt của Nam Cung Nguyệt không mấy hào hứng cho lắm, suy cho cùng nàng ta cũng là công chúa Đông Quận, Triệu hoàng hậu cũng không thể làm gì khác hơn là đổi giọng: "Con qua lại với Vân Quán Ninh cũng được, vừa hay có thể xem chừng bọn họ."
"Đức Phi được hoàng thượng sủng ái nhiều năm, Lão Thất lại là người trầm mặc ít nói, không thích tới lui cùng với người khác."
"Minh Vương phủ có động tĩnh như nào, cũng chỉ có thể nghe ngóng được từ chỗ của Vân Quán Ninh đó mà thôi."
Đối với Triệu hoàng hậu mà nói, Vân Quán Ninh chính là một người ngu ngốc.

Thám thính tin tức từ chỗ của nàng nhất định sẽ rất dễ dàng.

Triệu hoàng hậu nghĩ như thế.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 193: Quả Thật Là Con Sâu Rượu


"Mẫu hậu, chuyện này chỉ e là có chút khó khăn."
Nam Cung Nguyệt phản đối: "Nhi tức đi tìm Vân Quán Ninh là để học kỹ thuật thêu hai mặt, không phải đi dò thám.

Lấy danh nghĩa đi học thêu thùa để thám thính tin tức, không phải là rất vô liêm sỉ sao?"
Triệu - vô liêm sỉ - hoàng hậu gằn giọng: "...!Ngươi là đang ám chỉ bổn cung vô liêm sỉ sao?"
"Nhi tức không dám."
Thế nhưng nhìn dáng vẻ đó của nàng ta, rõ ràng là dám.

Triệu hoàng hậu tức tối trong lòng: "Dẹp, dẹp, ngươi mau trở về đi!"
Nam Cung Nguyệt thật sự đứng lên nhanh chóng cáo lui, không có mở miệng xoa dịu bà ta lấy một câu.

Cơn tức tối trong lòng Triệu hoàng hậu lại càng thêm sôi sục.

Ngày hôm sau, Nam Cung Nguyệt lại tới Minh Vương phủ tiếp.

Thật rất trùng hợp, hôm nay Chu Oanh Oanh cũng ở đây.

Hôm qua nàng ta với Mặc Hàn Vũ cùng nhau nếm thử rượu xái, tuy rằng rượu rất mạnh nhưng mùi vị lại vô cùng thơm ngon, so với rượu nữ nhi hồng trong vắt thì quả thật là khác một trời một vực.

“Ninh nhi, muội không biết đâu."
Chu Oanh Oanh uống một ngụm trà, khoa trương nói: "Nếu nói theo cách của Vương gia nhà ta thì rượu cái kia quả thật là quá tuyệt diệu!"
"Ta chỉ uống có một ngụm, nước mắt đã chảy cả ra rồi!"
Vân Quán Ninh khẽ cười: "Chẳng lẽ Hàn Vương lại không biết rượu đó mạnh sao? Vậy mà còn để tẩu uống?"

"Uống rượu là phải uống thật thoải mái mà, cái đó gọi là tình cảm sâu đậm, khó chịu cùng nhau."
Chu Oanh Oanh nhíu mày: "Ta với Vương gia nhà ta là phu thê tình thâm, đương nhiên phải cùng nhau chịu khổ rồi."
"Chỉ là...!Tối hôm qua cả hai chúng ta đều say, lúc tỉnh lại đã thấy khỏa thân cùng nằm trên đất.

Vậy mà lại nằm đó cả đêm, hạ nhân trong vương phủ lại giống như người chết, cũng không biết đỡ hai chúng ta lên giường!"
Nàng ta oán giận nói.

Nam Cung Nguyệt vừa mới vào đã nghe được mấy lời nói thẳng thừng này của người kia.

Gò má lại thoáng ửng đỏ, mỉm cười đi tới: "Nhị đệ muội, thật là khổ sở cho muội, tối qua không bị cảm lạnh chứ."
"Đại tẩu, tẩu tới rồi."
Chu Oanh Oanh vẫy tay với người kia: "Tẩu tới thật là đúng lúc, Ninh nhi vừa nói đã chuẩn bị cho ta hồng tửu gì đó."
"Mau tới nếm thử đi."
"Ta không giống muội, quả thật là con sâu rượu."
Vân Quán Ninh ngạc nhiên hỏi.

Hạ nhân vội đáp: "Vương Phi, Sở Vương phi và Hàn Vương phi đã rời đi rồi.

Nghe nói là Doanh Vương hồi kinh, bây giờ đã tiến vào tới cửa thành rồi!"
"Ồ? Mặc Hồi Phong hồi kinh?"
Vân Quản Ninh cảm thấy kinh hãi.

Đây quả thật là một tin tức chấn động.

Nàng cũng lập tức buông mấy thứ đồ trong tay xuống, tiến cùng xem trò vui.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 194: Chỉ Có Bản Thân Hắn Ta Không Biết Mà Thôi


Mặc Hồi Phong quả thực trở về rất nhanh.

Thư hối lỗi của hắn ta vừa tới được kinh thành, ngay sau đó thì người kia cũng đã lập tức khởi hành hồi kinh.

Trên đường quay về, Mặc Hồi Phong cũng không có lo lắng lắm, nghĩ rằng Mặc Tông Nhiên nhìn thấy thư hối lỗi đó nhất định sẽ hiểu được nỗi khổ tâm trong lòng hắn ta.

Hiểu rồi thì sẽ tha thứ.

Dù sao trong thư hối cãi, từng chữ đều đẫm máu và nước mắt, thái độ chân thành đến nỗi bản thân hắn ta còn cảm động.

Phụ hoàng là một người cảm tính và lý tính, nhất định sẽ bị thư hối lỗi của hắn ta làm rung động thôi.

Vì thế, Mặc Hồi Phong tự tin quay về kinh thành.

Vân Quán Ninh mới ra khỏi Minh Vương phủ đã thấy người kia cưỡi ngựa đi ngang qua từ phố Trường An, tiến thẳng về phía hoàng cung.

Mặc Hồi Phong cưỡi ngựa nhìn thẳng về trước, trong ánh mắt đó cũng không thấy chút gì gọi là hoảng loạn.

Xem ra, hôm nay người này tiến cung cũng không sợ phải đối mặt với Mặc Tông Nhiên cho lắm.

Vân Quán Ninh giương mắt nhìn lại, Chu Oanh Oanh đang lôi kéo Nam Cung Nguyệt, cả hai người đang hòa trong đám đông nhìn theo phía của Mặc Hồi Phong.

Nàng híp mắt, đi tới chỗ đám người đó.

“Đại tẩu, nhị tẩu.


Nhìn thấy Vân Quán Ninh tới, cả hai người kia lại thoáng giật mình.

Nhưng rất nhanh sau đó, Chu Oanh Oanh đã kéo tay nàng lại, nói: “Ninh nhi cũng tới à? Chúng ta còn tưởng rằng muội không thích xem nào nhiệt, cho nên không có chờ muội.


“Ai nói muội không thích xem náo nhiệt?”
Vân Quán Ninh nhíu mày nói: "Về sau có chuyện náo nhiệt như vậy, xin hãy lập tức dắt muội theo được không?”
“Được được được.


Chu Oanh Oanh một bên kéo tay của nàng, một bên kéo tay của Nam Cung Nguyệt, nói: “Đã vậy thì chúng ta mau chóng tiến cung đi, đi trễ chỉ e là không có trò hay để xem đâu.


Hiện tại đám huynh đệ của Mặc Hôi Diên đều biết Mặc Hồi Phong về kinh, nhất định sẽ có cảnh tượng “đẫm máu” rồi.

Chỉ có bản thân hắn ta không biết mà thôi.

Vì thế biết được Mặc Hồi Phong hồi kinh, người trong cung nhất định sẽ nghĩ trăm phương nghìn kế để tới gần Ngự Thư Phòng xem trò vui.

Chính là như Chu Oanh Oanh đã nói, đi trễ chỉ e là sẽ không xem được trò hay.

Ngay lập tức, chị em bạn dâu ba người họ cùng nhau tiến cung.

Mặc Hồi Phong đã tới Ngự Thư Phòng gặp Mặc Tông Nhiên, đám người của Vân Quán Ninh vừa tiến cung đã thấy Triệu hoàng hậu được Trương ma ma dìu đi, cũng vội vã tiến về phía Ngự Thư Phòng.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 195: “đa Tạ Quan Tâm Ta Rất Khỏe”


Nhìn thấy Nam Cung Nguyệt và Vân Quán Ninh đi cùng nhau.

Triệu hoàng hậu không khỏi tỏ vẻ khó chịu.

Nhưng không biết nghĩ tới chuyện gì lại chỉ gật gù mỉm cười nói: “Nguyệt nhi à, con là đại tẩu, bình thường nên phải thân thiết với các nàng ấy.


“Bổn cung đi trước đây.


Bà ta đi xong, Vân Quán Ninh và Chu Oanh Oanh đưa mắt nhìn nhau, hai người cùng nhìn về phía Nam Cung Nguyệt.

Chu Oanh Oanh là người ngay thẳng, trực tiếp hỏi: “Đại tẩu, hôm nay mẫu hậu uống lộn thuốc à?”
“Đừng nói bậy, để người khác nghe được muội lại bị dạy dỗ đó.


Nam Cung Nguyệt nhỏ giọng nhắc nhở.

Chu Oanh Oanh bĩu môi, không có phản đối.

Triệu hoàng hậu vừa đi qua, Tần Tự Tuyết lại cũng tới.

Nàng ta vẫn còn đang trong giai đoạn ở cữ vì sảy thai, trên trán đeo mạt ngạch, mặc xiêm y rất dày, đã tịnh dưỡng vài ngày rồi nhưng sắc mặt nhìn vẫn rất tệ.

Nhìn thấy đám người của Vân Quán Ninh, Tần Tự Tuyết thoáng hồi hộp trong lòng.

Nàng ta biết, các nàng nhất định là tới xem trò vui.

Nhưng mà điều khiến người ta thấy hoài nghi chính là… Nam Cung Nguyệt và Chu Oanh Oanh sao lại đi cùng với Vân Quán Ninh?
Cả ba người các nàng, từ lúc nào lại trở nên thân thiết vậy rồi?
Ba người nữ nhân tụ lại thành một cái chợ.

Bây giờ các nàng tụ hội lại với nhau, nhất định là đang nói xấu nàng ta đúng chứ?
Từ lâu, Tần Tự Tuyết đã hận Vân Quán Ninh thấu xương rồi.

“Doanh Vương phi.


Nhìn thấy Tần Tự Tuyết tới gần, Vân Quán Ninh chủ động cười chào hỏi: “Không biết cơ thể của Doanh Vương phi dạo gần đây có khỏe hơn chút nào không? Vốn dĩ là muốn tới thăm, nhưng mẫu hậu lại có lệnh là bất cứ ai cũng không được ra vào Doanh Vương phủ.


“Cho nên…”
“Đa tạ quan tâm, ta rất khỏe.


Tần Tự Tuyết ngoài cười nhưng dạ chẳng cười mà đáp lại.

Nàng ta nhìn về phía Chu Oanh Oanh và Nam Cung Nguyệt: “Đại tẩu, nhị tẩu, thật là trùng hợp.


“Trùng hợp? Chúng ta là cố ý tới đây.


Chu Oanh Oanh liếc mắt nhìn người kia một cái.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 196: Ngay Cả Ta Cũng Phải Chờ Ở Bên Ngoài


Từ lâu đã nghe Vân Quán Ninh nói… Xấu sau lưng Tần Tự Tuyết, nói nàng ta là một người ngang ngược không biết lý lẽ, Chu Oanh Oanh đã không còn chút hảo cảm gì đối với người này nữa.

Lúc bình thường nàng ta cũng cảm thấy Tần Tự Tuyết rất giả tạo.

Hôm nay vừa gặp, lại càng cảm thấy chán ghét.

Nữ nhân này đã nói xấu sau lưng nàng ta nhiều như vậy, bây giờ trước mặt nàng ta sao lại còn có thể tươi cười nói chuyện?
Nhìn thấy thái độ của Chu Oanh Oanh không tốt, trong lòng Tần Tự Tuyết càng thêm chắc ăn, Vân Quán Ninh nhất định đã tạo xích mích giữa bọn họ.

“Nhị tẩu, mọi người muốn đi đâu thế?”
Nụ cười trên mặt Tần Tự Tuyết càng thêm gượng gạo.

“Xem trò vui đó!”
Chu Oanh Oanh nhanh nhảu đáp: “Doanh Vương nhà ngươi hồi kinh, mới vừa đi vào Ngự Thư Phòng.

Cho nên chúng ta chạy tới, xem thử là phụ hoàng sẽ xử lý hắn như thế nào.


Sắc mặt của Tần Tự Tuyết trắng bệch.

Nếu không có Tử Tô đỡ lấy nàng ta, chỉ e là nàng ta đã lập tức té xỉu rồi.

Nàng ta siết chặt khăn tay: “Nhị tẩu thật là biết nói đùa.


Mấy chữ này, hiển nhiên là từ kẽ răng phát ra.

“Ta đâu có đùa với ngươi.


Chu Oanh Oanh cười lạnh, liếc nhìn người kia nói: “Ngươi ắt là cũng biết, Doanh Vương phạm phải sai lầm lớn.

Nói tới tất cả những thứ này, cũng đều là bởi vì ngươi đó!”
“Vì thế hôm nay, phụ hoàng nhất định sẽ không dễ tha cho hắn.


Tần Tự Tuyết thoáng run rẩy.

Tất cả những chuyện này, đều là nhờ Vân Quán Ninh ban tặng!
Đều do tiện nhân đó đã hại nàng ta sẩy thai, bị phụ hoàng quở trách, mẫu hậu trách phạt, Vương gia còn gửi thư về mắng nàng ta một trận.

Tất cả những thứ này, đều là vì cái lệnh bài phế vật đó!
Nếu không phải do Vân Quán Ninh buộc nàng ta vụиɠ ŧяộʍ lệnh bài thì làm sao lại gây ra nhiều chuyện như vậy chứ?
Chu Oanh Oanh nói không sai, hôm nay Vương gia hồi kinh, phụ hoàng nhất định sẽ không dễ tha cho ngài ấy.

Vương gia khó chịu, chỉ e là nàng ta cũng sẽ khó chịu!
Sau khi trở về vương phủ, Mặc Hồi Phong nhất định sẽ gϊếŧ chết nàng ta.

Tần Tự Tuyết hoảng loạn, mặt mày biến sắc: “Nhị tẩu, từ lâu phụ hoàng đã ra lệnh, nữ tử trong hậu cung không được tự ý ra vào Ngự Thư Phòng…”
“Ngay cả ta, cũng phải chờ ở bên ngoài.


Nghĩa bóng chính là, hôm nay bọn họ tới đây sẽ chỉ là vô ích mà thôi, muốn bảo bọn họ nhanh chóng quay về.

Vậy mà Chu Oanh Oanh lại hào hứng nói: “Ngươi phải chờ ở bên ngoài là chuyện của ngươi.


 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 197: Còn Gì Để Nói


“Ta với đại tẩu quả thực là không thể đi vào, nhưng mà chúng ta cũng có thể chờ ở ngoài! Hơn nữa, từ lâu phụ hoàng cũng đã ân chuẩn cho Ninh nhi có thể tùy ý ra vào Ngự Thư Phòng.”
Nói xong, nàng ta đắc ý nhìn về phía Vân Quán Ninh: “Ninh nhi, vào xem kịch đi, khi nào ra ngoài thì nói cho chúng ta biết là được rồi.”
Vân Quán Ninh: “…”
Chu Oanh Oanh này, cũng thật là giỏi gây thù hận nha!
Bản thân nàng ta chọc tức Tần Tự Tuyết, lại cũng phải lôi nàng vào cho bằng được.
Nhưng mà quả thật là giữa nàng và Tần Tự Tuyết cũng coi như là có ân oán, cho nên liên kết với Chu Oanh Oanh đối phó người kia cũng chẳng sao cả.

Vân Quán Ninh khẽ cười nói: “Chúng ta qua đó trước đã, mẫu hậu cũng đã tiến vào Ngự Thư Phòng rồi.”
Triệu hoàng hậu qua đây nhất định là nói đỡ cho Mặc Hồi Phong!
Tần Tự Tuyết thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng ngay sau đó cũng hồi hộp trở lại, lo ngại cho mình và cả Mặc Hồi Phong.
Bị ba người Vân Quán Ninh cô lập không sao, trong lòng của nàng ta cũng đã coi bọn họ là kẻ thù rồi.
Nàng ta không biết, Vân Quán Ninh đã âm thầm “tách” từng người một ở bên cạnh nàng ta đi rồi.

Nam Cung Nguyệt và Chu Oanh Oanh như thế, Mặc Phi Phi cũng thế, Đức Phi lại càng như thế.
Trong tương lai, đến cùng rồi Tần Tự Tuyết sẽ chỉ có một mình mà đối mặt với hết thảy mọi thứ.
Đang nghĩ ngợi, bọn họ cũng đã đi tới bên ngoài Ngự Thư Phòng.
Lúc này, cửa của Ngự Thư Phòng đột nhiên mở ra.
Chỉ thấy Triệu hoàng hậu hơi chật vật đi ra, nhìn dáng vẻ đó rõ ràng là bị Mặc Tông Nhiên đuổi ra rồi.
Mấy người đứng ngoài cửa kinh ngạc.

Thật sự là bởi vì, giờ phút này Triệu hoàng hậu có hơi chật vật.

Đầu tóc bà ta tán loạn, sắc mặt khốn cùng, trên mặt tựa hồ có giọt nước chảy xuống.

Cho dù Trương ma ma có lập tức lau cho ba ta thì vết nước trên vạt áo cũng rất rõ ràng!
Đây là...!bị Mặc Tông Nhiên hất trà lên đó sao?!
Thấy trên tóc bà ta còn có vài lá trà, Vân Quán Ninh và Chu Oanh Oanh thần liếc nhìn nhau.

Tần Tự Tuyết cũng lắp bắp kinh hãi.

Những năm gần đây, đây là lần đầu tiên thấy Triệu hoàng hậu chật vật đến thế, Mặc Tông Nhiên vô cùng tức giận đối với bà ta!
Nàng ta vội bước lên trước: “Mẫu hậu, người không sao chứ ạ?”
“Bản cũng có thể có chuyện gì được chứ?”

Triệu hoàng hậu thấp giọng khiển trách nàng ta: “Còn gì để nói?”
Chuyện xảy ra ngày hôm nay đều là do kẻ ngốc này!
Triệu hoàng hậu đã giận Tần Tự Tuyết đến đau thấu tim gan.

Thấy Tần Tự Tuyết tiến lên trước, Nam Cung Nguyệt cũng chỉ đành tiến lên.

Nàng ta không nói gì, chỉ lấy ra khăn gấm nhẹ nhàng lau sạch lá trà trên đầu Triệu hoàng hậu.

Nhìn thấy nàng ta chín chắn uy nghiêm như vậy, Triệu hoàng hậu cảm thấy thoải mái hơn một chút.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 198-199


<b>198: Người Đâu! Mau Mời Thái Y!</b>

<b>“Các người đến đây làm gì? Phụ hoàng đang tức giận lên đến đỉnh đầu! Còn không mau rời đi?”
Bà ta thấp giọng nói: “Ngự thư phòng là nơi các người có thể tùy tiện ra vào sao?”
"Vâng, mẫu hậu."
Nam Cung Nguyệt đáp lại thuận theo, ánh mắt nàng ta liếc nhìn về phía Chu Oanh Oanh dìu Triệu hoàng hậu xoay người rời đi.

Tần Tự Tuyết vốn định theo sau.

Không làm sao được nàng ta càng lo lắng cho Mặc Hồi Phong hơn, cho nên không để ý những lời quở trách vừa rồi của Triệu hoàng hậu, vẫn cắn răng đứng nguyên tại chỗ.

Thấy thế, Chu Oanh oanh cười nhạo liếc nhìn nàng ta: “Lúc này trong lòng Doanh vương phi hẳn đang rất lo lắng nhỉ? Dù sao thì lần này Doanh vượng, sợ là trốn không thoát rồi!"
Sắc mặt Tần Tự Tuyết gần như trắng bệch.

Nàng ta nghiến răng cố chấp, không lên tiếng.

Trong ngự thư phòng, truyền đến tiếng “Bộp”, giống như có tiếng đồ vật rơi xuống đất.

Tiếng Mặc Tông Nhiên tức giận vang lên: "Vô liêm sỉ! Ngươi lại còn dám nói dối?!"
Tần Tự Tuyết càng lo lắng cực kỳ, cả người lung lay sắp đổ.

Cửa điện lại một lần nữa bị mở ra, sắc mặt Tô Bính Thiện kinh hoàng phát ra: “Người đâu! Mau mời thái y!”
“Sao vậy? Tô công công?”
Vân Quán Ninh vội vàng hỏi.

“Hoàng thượng, Hoàng thượng ngất rồi!”
Thấy là Vân Quán Ninh hỏi, Tô Bính Thiện như là bắt được cây cỏ cứu mạng: "Minh Vương phi, ngài tranh thủ thời gian vào xem một chút đi! Hoàng thượng ngất rồi!”
Vân Quản Ninh biến sắc, vội vàng vào ngự thư phòng.

Mặc Hồi Phong đang quỳ dưới đất, nước trà chảy từ trên đầu xuống, hắn ta cúi đầu như chó nhà có tang.

Nàng không kịp để để ý hắn ta nhiều hơn nữa, vội đi đến chỗ Mặc Tông Nhiên.

Mặc Tông Nhiên ghé vào mặt bàn, quả nhiên đã ngất đi.

Vân Quán Ninh bắt mạch cho ông, phát hiện là giận quá mà ngất đi, lặp tức phân phó Tô Bính Thiện giúp đỡ, hỗ trợ đặt Mặc Tông Nhiên nằm lên giường, lại lấy châm từ không gian ra châm cứu cho ông.

Từ đầu đến cuối nàng đều không nói với Mặc Hồi Phòng một câu.

Mà Mặc Hồi Phong rướn cổ, cẩn thận nhìn động tác của nàng.

Thấy nàng vừa sờ tay áo đã lấy ra ngân châm, ánh mắt Mặc Hồi Phong khẽ run lên.

Nữ nhân này thật luôn mang theo ngân châm bên mình!
Nếu như thấy ai không vừa mắt, chỉ cần phóng một châm qua...!
Hắn ta rùng mình một cái.

Chỉ cảm thấy Vân Quán Ninh bây giờ thật sự khác hoàn toàn so với trước đây.

Chẳng mấy chốc, Mặc Tông Nhiên đã từ từ tỉnh lại, thấy Vân Quán Ninh ngồi bên giường lo lắng nhìn mình, ông trầm giọng hỏi: “Quán Ninh, trẫm sao vậy?”
“Phụ hoàng, người là giận quá dẫn đến ngất đi.”
Sắc mặt Vân Quán Ninh đầy sầu lo: “Phụ hoàng, sức khỏe của người vốn đã không tốt, dù là gì đi nữa cũng không thể tức giận như vậy nữa!”
“Hừ”.

<b>199: Giống Như Máy Ghi Âm Vậy.
</b>

Mặc Tông Nhiên lạnh lùng hừ ra tiếng.

Không thể tức giận như vậy nữa!

Tên vô sỉ này quay lại không phải chính là chọc giận ông đó sao?!

Ánh mắt ông bỏ qua Vân Quán Ninh nhìn về phía Mặc Hồi Phong, thấy ánh mắt né tránh của hắn ta: “Quán Ninh, người cảm thấy trẫm nên xử trí tên nghịch tử này thế nào mới phải?”

“Chuyện này.”

Vân Quán Ninh do dự.

Kêu nàng trả lời vấn đề thế này rõ ràng là không thích hợp.

Sau lưng Mặc Hồi PHong thì còn được, nhưng đây là trước mặt người ta, không hay đến cỡ nào?

“Phụ hoàng, chuyện này người làm chủ là được rồi”

Nàng cúi đầu.

Nhưng mà “lòng tốt” của nàng, rõ ràng là không có được sự cảm kích của Mặc Hồi Phong. Trong lòng hắn ta hận Vận Quản Ninh đến phát điện, thậm chí hận luôn cả Mặc Diệp.

Hắn ta đường đường là Doanh Vương, bây giờ lại xa cơ lỡ bước đến bực này?!

Nàng thế nhưng chỉ là một người phụ nữ đã có chồng?!

Mặc Tông Nhiên biết, nàng là không muốn trước mặt đắc tội với Mặc Hồi Phong.

Ông thu hồi ánh mắt, vừa khéo thấy miệng Vân Quán Ninh có chút thay đổi, nàng không phát ra tiếng nói với Mặc Tông Nhiên: Đánh!

Mặc Tông Nhiên hiểu ý.

“Người đầu! Kéo tên nghịch tử này ra ngoài, phạt đánh năm mươi gậy lớn!”

Năm mươi gậy lớn?!

Đánh xong năm mươi gậy lớn này, e là Mặc Hồi Phong không chết cũng mất nửa cải mạng?!

Tô Bính Thiện sửng sốt một chút, nhìn thoáng qua Mặc Hồi Phong đã cứng đờ tại chỗ, vội vàng khuyên: “Hoàng thượng, không thể làm vậy! Năm mươi gậy lớn này, thực sự là quá..”

“Lắm miệng thì đánh luôn cả ngươi!”

Mặc Tông Nhiên lạnh giọng nói: “Nó rèn luyện nhiều năm ở biên cương, trẫm không tin ngay đến năm mươi gậy này nó cũng không chịu được!"

Tô Bính Thiện nào dám lắm mồm nữa.

Chẳng mấy chốc, hai ngự lâm quân tiến vào, muốn kéo Mặc Hồi Phong đi.

Lúc này hắn ta mới hồi thần xin tha: “Phụ hoàng, phụ hoàng, nhị thần biết sai, nhi thần biết sai rồi!”

Giống như máy ghi âm vậy.

Mặc Hồi Phong luống cuống tay chân.

Nếu như hắn ta bị gậy đánh ngoài ngự thư phòng vậy thì sao này sao còn làm người được nữa chứ?!

Mặc Tông Nhiên quay đầu không muốn nhìn hắn ta, chán ghét xua tay ra hiệu cho ngự lâm quân mau đưa hắn ta ra ngoài: “Nếu tiếp tục la hét ầm ỹ thì bịt miệng nó lại.”

Lần này, Mặc Hồi Phong không dám nhiều lời nữa!

Nếu như bị bịt miệng đảnh thì càng mất mặt hơn nữa!

Mãi cho đến khi hắn ta bị kéo ra, Vân Quán Ninh mới cười khẽ: “Phụ hoàng, con dâu nghe nói, nếu như tức giận trong lòng thì nhất định phải trút nó ra”

“Nếu để kẹt mãi trong lòng, thì rất dễ trở thành một nút thắt! Đến lúc đó càng phiền phức hơn nữa!”

“Mà đánh người Là vui vẻ nhất, cũng là cách dễ trút giận trong lòng nhất!”
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 200: Mặc Hồi Diên Là Đại Ca


Mặc Hồi Phong này phạm tội, tất nhiên là nên đánh hắn ta.

Mặc Tông Nhiên gật đầu: “Ừ, trước mắt trong lòng trẫm thoải mái hơn nhiều rồi”
Nghe tiếng gậy ngoài cửa, lòng ông càng thả lỏng hơn, không nhịn được giơ ngón tay cái lên với Vân Quán Ninh: “Nha đầu ngươi cũng không ít ý tưởng quỷ quái!”
“Ngươi không sợ lão tam biết là chủ ý của ngươi sẽ oán hận ngươi sao?”

“Phụ hoàng, người không thể qua cầu rút ván được!”
Vân Quán Ninh trừng mắt: "Vừa rồi con dâu không nói gì hết! Là bản thân người tự quyết định phạt trượng, chẳng liên quan gì đến con dâu cả.”
"Ha ha ha ha..."
Mặc Tông Nhiên bật cười.

Ngoài cửa, Mặc Hồi Phong bị đánh đến mặt mày tím tái, mồ hôi nhễ nhại, la hét thất thanh.

Tần Tự Tuyết đau lòng không thôi lo lắng đứng ở một bên, không ngừng kêu ngự lâm quân ra tay nhẹ một chút.

Tiếng la hét ngoài cửa xen lẫn với tiếng cười sảng khoái trong ngự thư phòng, trong mắt Chu Oanh Oanh lóe lên tia phức tạp.

Xem ra Vân Quán Ninh quả là rất được lòng phụ hoàng!

Đúng lúc này ba huynh đệ Mặc Diệp cùng Mặc Hồi Diên, Mặc Hàn Vũ biết được tin kéo đến.

Nhìn thấy Mặc Hồi Phong bị đè trên ghế đánh, Mặc Hàn Vũ hớn hở tiến đến: “Ở, lão tam làm sao vậy?”
Nụ cười châm biếm của Mặc Hàn Vũ hiện ra rất rõ, như thể chỉ sợ Mặc Hồi Phong sẽ không nhìn
thấy được vậy.

Hắn ta còn cố ý tiến gần, ngồi xổm trước mặt của người kia nói: "Hôm nay trời cũng không nóng lắm, sao đầu của đệ lại đổ đầy mồ hôi thế kia? Thiết nghĩ là từ nơi biên cương vội vã trở về, cho nên đổ nhiều mồ hôi vậy nhỉ?"
Hắn ta làm ra vẻ "thân thiết” mà lau mồ hôi trên mặt của Mặc Hồi Phong.

Lúc này đây, nếu không phải là đau đến mắng không được, Mặc Hồi Phong nhất định sẽ phỉ nhổ một trận thật ác nghiệt, để người kia cút được bao xa thì cút.

Mặc Hồi Diên là đại ca.

Lúc bình thường cũng rất có phong độ của một người đại ca.

Nhìn thấy Mặc Hồi Phong đau đớn nói không nên lời, hắn ta vội cau mày nói với ngự lâm quân: "Nhẹ tay một chút."
"Phụ hoàng ở bên trong, cũng sẽ không nhìn thấy."
Mặc Diệp không nói gì.

Tần Tự Tuyết chỉ ở đó mà khóc lóc thảm thiết, Chu Oanh Oanh lại khoanh hai tay đi tới bên cạnh Mặc Hàn Vũ nói: "Chàng cũng đừng giậu đổ bìm leo nữa, chàng nhìn coi, Doanh Vương đau đến trán nổi gân xanh cả rồi."
Thật ra nàng ta không phải là có ý nói đỡ cho Mặc Hồi Phong.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 201: Vậy Đã Đánh Không Đúng Chỗ Rồi


Chỉ là nhìn thấy mấy huynh đệ của người kia đều đang ở đây, lại chỉ có Mặc Hàn Vũ lộ mặt vui vẻ thì sẽ dễ gây thêm thù hằn vào người.

Mặc Diệp chỉ liếc mắt nhìn thấy cửa của Ngự Thư Phòng đang mở, sau đó nhấc chân tiến vào.

Vừa vào trong đã thấy Vân Quán Ninh đang nói chuyện cùng với Mặc Tông Nhiên, hai người cười nói trông rất vui vẻ.

Hừm, hắn biết rõ là tình hình trước mắt, chỉ có nữ nhân Vân Quán Ninh này mới có thể "khuyên" được phụ hoàng.

"Phụ hoàng."

Hắn tới gần thỉnh an, Mặc Tông Nhiên cười với hắn, nói: "Lão Thất, con đã thấy tình hình ngoài kia rồi? Lão Tam bây giờ là hôn mê hay còn tỉnh táo?"
"Còn tỉnh táo."
Mặc Diệp thành thật đáp.

"Vậy đã đánh không đúng chỗ rồi."
Mặc Tông Nhiên cất cao giọng hét ra bên ngoài cửa: "Dùng sức đánh cho trẫm! Các ngươi chưa ăn cơm hay sao?"
Ngự lâm quân bị làm khó bèn liếc mắt nhìn Mặc Hồi Diên, sau đó vội vàng dùng sức đảnh.

Chưa qua mấy trượng, Mặc Hồi Phong đã ngất xỉu.

Mặc Hồi Diên vội vàng tiến vào nói: "Phụ hoàng, phụ hoàng hạ thủ lưu tình đi, Lão Tam đã ngất xỉu rồi."
"Nếu con cầu xin, vậy trẫm sẽ đánh con cùng với nó."
Lần này, Mặc Hồi Diên cũng không dám nói gì thêm nữa.

Huynh đệ tình thâm là một chuyện, nhưng mà chịu đòn lại là chuyện khác.

Một lúc sau, khi đã đánh xong năm mươi trượng, phía mông của Mặc Hồi Phong đã bê bết toàn là máu.

Hắn ta nằm nhoài trên cái băng ghế, hai tay buông lỏng, giống như một người chết.

Vân Quán Ninh có lòng tốt đưa cho Tần Tự Tuyết một lọ thuốc kim sang.

Nhưng mà người kia đang tức giận, lại ném lọ thuốc kim sang ngay trước mặt của Mặc Tông Nhiên.

"Không cần người ở đây giả vờ mèo khóc chuột!"
Tần Tự Tuyết cũng không giả vờ như bình thường nữa, lúc này lại giận dữ quát thẳng về phía Vân Quản Ninh.

Nàng ta đã khóc đến hai mắt đều sưng đỏ, nhìn có chút tiều tụy.

"Doanh Vương phi, ta là có lòng tốt."
Vân Quán Ninh có chút ấm ức.

Sắc mặt của Mặc Tông Nhiên rất mực khó coi: "Nếu các ngươi đã kiên cường như vậy, được thôi.

Truyền lệnh xuống, ai cũng không được phép trị liệu cho Lão Tam.

Sống chết có số, để nó tự sinh tự diệt!"
"Phụ hoàng!"
Tần Tự Tuyết há hốc mồm.

Đang định cầu xin lại bị Mặc Tông Nhiên hạ lệnh đuổi phu thê hai người ra ngoài.

Thực ra chỉ có mỗi Tần Tự Tuyết là bị đuổi ra ngoài, Mặc Hồi Phong thì bị khiêng về Doanh Vương phủ.

Ngoại trừ bị đánh ra, Mặc Hồi Phong còn bị cấm túc mấy tháng, Ngũ Quân Doanh trong tay của hắn ta cũng trao trả lại cho Mặc Tông Nhiên.

Tuy nói, chuyện của Ngũ Quân Doanh bây giờ là do Mặc Hồi Diên và Mặc Diệp cùng phụ trách.

Nhưng Mặc Diệp lại chủ động đề xuất, vì hắn còn phải phụ trách chuyện của Thần Cơ Doanh, cho nên không muốn quản lý thêm Ngũ Quân Doanh nữa.

Mặc Tông Nhiên nghe vậy cũng phê chuẩn, giao lại lệnh bài của Ngũ Quấn Doanh cho Mặc Hàn Vũ.

Hai huynh đệ Mặc Hồi Diên và Mặc Hàn Vũ sẽ cùng nhau quản lý Ngũ Quân Doanh.

Nhưng mà người giữ lệnh bài là Mặc Hàn Vũ.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 202: Trước Đó Là Nàng Ta Giả Vờ Quá Giỏi


Hôm nay, Mặc Hàn Vũ có thể nói là nhặt được món hời lớn, trước đó hoán đổi thư hối lỗi cũng không phải là công cốc.

Chuyện này truyền tới tai của Triệu hoàng hậu, bà ta tức đến ngã nghiêng.

"Cái thứ ngu ngục Tần Tự Tuyết đó, chuyện tốt không thấy mà chuyện xấu lại có thừa.

Mọi chuyện vốn tốt đẹp lại bị nó phá hỏng thành ra thế nào rồi chứ?"
Triệu hoàng hậu tức giận, đạp đổ không ít đồ vật.

Sau đó lại lần nữa tức đến sinh bệnh.

Ở Vĩnh Thọ cung.

Vân Quán Ninh và Mặc Diệp cùng nhau ra khỏi Ngự Thư Phòng, sau đó đến thăm Đức Phi.

Chu Oanh Oanh lấy cớ "đã lâu không thấy Đức mẫu phi", cho nên một mực kéo Mặc Hàn Vũ cùng đi theo họ tới Vĩnh Thọ cung.

Hôm nay, chuyện ở Ngự Thư Phòng rất nhanh đã lan truyền khắp nơi trong cung.

Nhìn thấy Chu Oanh Oanh và Vân Quán Ninh thân mật cùng tiến vào, Đức Phi cảm thấy hơi kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh sau đó cũng thu lại vẻ mặt kinh ngạc, dặn dò cung nhân dâng trà.

"Đức mẫu phi gần đây có khỏe không?"
Chu Oanh Oanh ngoan ngoãn nói: "Vốn dĩ định tới thăm người sớm hơn, nhưng do gần đây bận bịu quá."
"Hôm nay nhân lúc rảnh rỗi, tới đây thăm Đức mẫu phi."
"Bổn cũng biết con có lòng, mau ngồi xuống đi."
Đức Phi nở nụ cười, ánh mắt lúc nhìn về phía Vân Quán Ninh cũng có vài phần trìu mến: "Ninh

nhi cũng ngồi đi."
Cả người Vân Quán Ninh cứng đờ.

Cái gì?
Vừa nãy Đức Phi gọi nàng là gì cơ?
Ninh nhi?
Là nàng nghe nhầm, hay là Đức Phi đã gọi như vậy thật?
Nàng theo bản năng nhìn sang Mặc Diệp, chỉ thấy người kia khẽ gật đầu, ý nói là Đức Phi quả thật đã gọi nàng là Ninh nhi...!Vân Quán Ninh như thể bị sét đánh trúng, đơ ra một lúc.

Sau khi ngồi xuống lại không nhịn được mà rùng mình một cái, da gà cả người nổi lên.

Xưa tới giờ, không phải Đức Phi luôn gọi nàng là "đồ tiện nhân", "thứ vợ đó", hoặc là "nha đầu thổi" thôi hay sao?
Bây giờ lại gọi nàng là Ninh nhi?
Chao ôi, buồn nôn!
Vân Quán Ninh mặt nhăn mày nhỏ.

Đức Phi lại không phát hiện nàng có gì lại, sau khi hỏi chuyện ở Ngự Thư Phòng lại không khỏi thở dài một tiếng: "Nha đầu Tự Tuyết đó, bây giờ sao thế không biết?"
"Lúc trước bổn cũng thấy nó rất thông minh, sao bây giờ lại ngu ngốc đến vậy?"
"Trước đó là nàng ta giả vờ quá giỏi."

Chu Oanh Oanh bĩu môi, không hề khách khí mà nói: "Đức mẫu phi không biết đâu, ngày thường nàng ta dịu dàng thùy mị thế thôi, nhưng mà hôm nay lại khiến Ninh nhi khó xử ở trước mặt phụ hoàng"
"Con thấy chính là nàng ta tự chuốc lấy thôi."
Không biết Đức Phi đang nghĩ gì, chỉ thấy đăm chiêu gật gù.

Mặc Hàn Vũ đặt chén trà xuống, phì cười một tiếng: "Chính là không thấy được việc lại chỉ thấy làm hỏng chuyện mà thôi.

Chờ khi Lão Tam tỉnh lại, chỉ e là sẽ gi ết chết nàng ta mất."
"Chuyện của nữ nhân nhà người ta, chàng đừng có mà xen mồm vào."
Chu Oanh Oanh phóng ánh mắt sắc nhọn nhìn qua, Mặc Hàn Vũ lập tức câm miệng, chỉ bưng chén trà lên uống.

Đức Phi nhìn hai người họ, mỉm cười hiền hậu: "Bình thường miệng lưỡi của Lão Nhị trơn tru, cuối cùng cũng có thể tử như Oanh Oanh tới trị con rồi!"
Mặc Hàn Vũ tỏ vẻ thiệt thòi, cả đám đều bật cười.

Đức Phi lại nhìn Vân Quán Ninh bằng ánh mắt phức tạp.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 203: Hoàng Thượng Long Thể Quan Trọng


Nha đầu thối này, thời gian gần đây quả thật đã khiến bà ta có cái nhìn khác xưa.

Chỉ là bà ta vẫn còn có chút thành kiến...!Nếu Mặc Hồi Phong đã giao Ngũ Quân Doanh ra rồi, vì sao lại không giao cho Diệp nhi quản lý?
Nha đầu thổi này bây giờ được hoàng thượng yêu thương, có thể xen mồm vào nói giúp, nhưng sao lại không chịu tranh thủ nói giúp Diệp nhi chứ?
Nhìn thấy cái nhíu mày khe khẽ của Đức Phi, dĩ nhiên là Vân Quán Ninh hiểu được trong lòng người kia đang suy nghĩ chuyện gì.

Đấu trí với bà ta hơn nửa năm trời, mỗi khi bà ta nhíu mày lại, Vân Quán Ninh làm sao có thể không nhìn ra được người kia đang có ý đồ gì chứ?
Trong lòng nàng thoáng cười lạnh, cũng không có lên tiếng.

Đúng lúc này, Mặc Hàn Vũ lại móc lệnh bài Ngũ Quân Doanh ra khoe khoang...!Nhìn thấy Đức Phi có vẻ không hào hứng cho lắm, Vân Quán Ninh mới lựa lúc này mà đứng lên chuẩn bị xin cáo lui.

Vậy mà Tô Bỉnh Thiện lại vội vã đi vào nói: "Minh Vương phi, hoàng thượng mời người lập tức tới Ngự Thư Phòng một chuyến."
Nhìn thấy sắc mặt của người kia có vẻ sốt sắng, hình như là đã xảy ra chuyện gì rồi.

Đám người bên phía Đức Phi cũng bị làm cho khẩn trương, vội vàng hỏi: "Tô Công công, có chuyện gì thế?"
"Đức Phi nương nương, chuyện quá khẩn cấp, nô tài trước tiên cần phải mời Minh Vương phi tới Ngự Thư Phòng đã."
Ý là không muốn nói gì thêm.

Vân Quán Ninh cũng nhận ra tình hình có vẻ vô cùng cấp bách, vội vã cùng Tô Bỉnh Thiện tới Ngự Thư Phòng.

Đức Phi nháy mắt ra dấu với Mặc Diệp, ngay sau đó hắn cũng đứng lên đi ra ngoài.

Chu Oanh Oanh và Mặc Hàn Vũ đưa mắt nhìn nhau.

Mặc Hàn Vũ lặng lẽ cất lại lệnh bài.

Xúi quẩy!
Khó khăn lắm mới có dịp muốn khoe lệnh bài của hắn ta, Vân Quán Ninh và Mặc Diệp lại nói đi là đi.

Chu Oanh Oanh hôm nay xem trò vui cũng mệt rồi, phu thê hai người cũng nhanh chóng rời đi.

Vân Quán Ninh đã nhanh chóng vào trong Ngự Thư Phòng.

Mặc Tông Nhiên đang ở đó ôm ngực chau mày, miệng cứ thi thoảng lại rên vài tiếng.

Sắc mặt ông ta hơi nhợt nhạt, nhìn dáng vẻ trông vô cùng đau đớn.

"Phụ hoàng, người sao rồi?"
Vân Quán Ninh nhanh chân tiến tới: "Người thấy có chỗ nào không khỏe?"
Nhìn thấy người kia tới, Mặc Tông Nhiên lại thoáng kinh ngạc nói: "Sao con lại tới?"
Tô Bình Thiên đứng sau lưng Vân Quán Ninh, nước mắt nước mũi tèm lem nói: "Hoàng thượng, khi nãy nô tài thấy người khó chịu quá, nhưng người lại không chịu cho mời thái y."
"Quá sốt ruột, cho nên đã mượn danh nghĩa của người mà mời Minh Vương phi tới đây."
Ông ta quỳ gối xuống đất: "Hoàng thượng, người có thể trách phạt nô tài cũng được, quở trách nô tài cũng được."
"Hoàng thượng, long thể quan trọng."
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 204-205


<b>204: Mặc Tông Nhiên Do Dự</b>

<b>Nhìn dáng vẻ khóc lóc của Tô Bỉnh Thiện, Mặc Tông Nhiên lại bất đắc dĩ.

Ông ta thấp giọng, thở dài một hơi: "Tên cẩu nô tài nhà ngươi."
"Phụ hoàng, Tô công công nói không sai, long thể quan trọng mà."
Vân Quán Ninh khẽ lắc đầu khuyên nhủ: "Sau lưng người còn nhiều người như vậy, còn cả giang sơn của Nam Quận! Nếu như cơ thể của người có mệnh hệ gì, sau này sẽ làm sao bây giờ?"
"Nha đầu nhà con là đang giáo huấn trẫm à?"
Tuy nói thế, nhưng nhìn nét mặt của Mặc Tông Nhiên không hề có ý gì là đang trách móc.

“Nhi tức không dám."
Nàng tới gần nói: "Phụ hoàng, là đau ở tim a?"

"Làm sao con biết?"
Mặc Tông Nhiên nhíu mày nhìn nàng, đúng là trong khoảng thời gian đó đã đau ở tim.

Chẳng lẽ y thuật của nha đầu này thật sự lợi hại tới mức chỉ cần nhìn dáng vẻ của người khác, không cần bắt mạch, không cần hỏi han, cũng có thể biết đối phương là khó chịu ở đâu rồi ư?
"Không phải người vẫn luôn ôm ngực đó sao?"
Vân Quán Ninh cười khẽ: "Huống chi, lúc nãy phụ hoàng còn bị Doanh Vương làm cho tức giận đến kích động."
"Kích động quá mức sẽ rất dễ dẫn tới các bệnh về tim như tim đập nhanh, tim co thắt.

Vì thế nhi tức đã cố ý dặn dò phụ hoàng, nhất định phải giữ cho tâm trạng mình được thả lỏng, không nên kích động quá mức như chuyện vừa rồi."
Giờ đã thấy rồi đó, quả nhiên là để lại "hậu di chứng" rồi đúng chứ?
Mặc Tông Nhiên lại thở dài nói: "Trẫm sắp bị cái tên nghịch tử đó làm tức chết rồi."
"Sao mà có thể không kích động được chứ?"
"Phụ hoàng, người đã đánh rồi, cũng đã mắng rồi, thậm chí còn cấm túc Doanh Vương, lấy lại Ngũ Quân Doanh, người còn kích động gì nữa chứ?"
Vân Quán Ninh lôi ngân châm ra, định chuẩn bị thi châm cho Mặc Tông Nhiên.

"Lại phải thi châm sao?"
Nhìn thấy mấy cái ngân châm sáng lóe trên tay của người kia, Mặc Tông Nhiên không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt, trong mắt cũng lóe lên một tia khiếp đảm.

Ông ta đường đường là một đế vương mà lại sợ mấy cây ngân châm nhỏ bé này, truyền ra ngoài ắt sẽ trở thành trò cười trong thiên hạ.

Vì thế, Mặc Tông Nhiên cố kìm nén lại.

Ngược lại cũng không thể trách ông ta, thực sự là ngân châm của Vân Quán Ninh khác với ngân châm của thải y.

Ngân châm của nàng vừa mỏng lại vừa mềm, nhưng mà lúc đâm vào lại cực kỳ đau.

Thế nhưng, hiệu quả lại càng thêm ưu việt.

Hôm nay Mặc Tông Nhiên đã bị đâm một lần, giờ nhìn thấy mấy cây ngân châm này lại cảm thấy cơn đau kia vẫn còn âm ỉ chưa tan hết.

"Không thể châm thì phải uống thuốc."
Vân Quán Ninh nghiệm nghị nói: "Nếu như thế châm thì lúc nhi tức kế thuốc cho người sẽ không đắng lắm, nhưng nếu người không muốn thi châm thì sẽ phải uống thuốc rất đắng"
"Dù sao thì người tự mình chọn đi."
Nàng bây giờ cứ như đang dỗ dành trẻ nhỏ, đường hoàng nói dối một trận.

Mặc Tông Nhiên do dự.

Qua một lúc sau mới nói: "Vậy thì thi châm đi"
So với chuyện phải uống thuốc đắng mỗi ngày, ông ta cứ cố gắng nhịn đau một hồi cũng được, dù sao thì thi châm cũng chỉ mất có một khoảng thời gian thôi.

Lúc Mặc Diệp đi vào lại vừa vặn nhìn thấy Vân Quán Ninh đang thi châm cho Mặc Tông Nhiên.

Nàng hơi cúi đầu, đang dò tìm ***** **.

Nửa bên mặt mềm mại đang quay về phía cửa.

Ánh mặt trời chiếu lên trên gò má, rọi ra một quầng sáng nho nhỏ.

Ánh sáng hài hòa, ánh mắt của nàng chuyên tâm.

Trong khoảnh khắc đó, Mặc Diệp đột nhiên cảm thấy lòng mình như bị ném vào một hòn đá nhỏ.

Hòn đá ấy động vào trong nước, gợn sóng nhè nhẹ.

"Minh Vương"
Tô Bỉnh Thiện nhìn thấy hắn đã nhanh chóng đi qua, nhỏ giọng nói: "Minh Vương phi đang thi châm cho hoàng thượng ạ."
Ông ta ra hiệu cho Mặc Diệp đứng lên tiếng, để tránh quấy nhiễu Vân Quán Ninh.

<b>205: "Cái Gì Là Máy Móc?"
</b>

Mặc Diệp gật gù, im lặng không lên tiếng, chỉ đi qua một bên ngồi xuống.

Mặc Tông Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt than thở: Thê tử này của con không đơn giản nha!Y thuật này có thể so được với Hoa Đà rồi đó!

Mặc Diệp: "..."

Hắn tiếp tục im lặng không lên tiếng.

Qua một lúc sau, Vân Quán Ninh mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng đâm ngân châm cuối cùng vào huyệt đạo, nhưng cũng vì chuyên tâm quá mức nên trên trán đã đổ một tầng mồ hôi lạnh.

Mồ hôi lăn xuống má, nàng tùy tiện giơ ống tay áo lên lau, không chút giả vờ.

"Phụ hoàng, không phải con nói người đầu, nhưng mà người cũng nên vận động nhiều hơn một chút mới được!"

Nàng dặn dò: "Mặc dù nhi tức ngày nào cũng điều dưỡng cho người, nhưng mà cũng chỉ là trị ngọn chứ không trị tận gốc được. Cơ thể của mỗi người cũng đều giống như máy móc vậy, nếu không vận động thì sẽ rỉ sắt, chuyển động cũng không còn linh hoạt nữa."

"Cái gì là máy móc?"

Mặc Tông Nhiên tò mò hỏi.

"Là..."

Vân Quán Ninh cũng không biết nên giải thích như thế nào, lại nói: "Con kê thuốc cho người uống."

Nàng đi tới bên cạnh bàn cầm bút lên viết, lúc này mới để ý Mặc Diệp đang im lặng ngồi ở bên kia: "T? Vương gia tới từ lúc nào thế?"

"Vừa tới."

Mặc Diệp nhìn thấy trên trán của người kia vẫn còn mồ hôi, biết nữ nhân này không có thói quen mang theo khăn tay bên người, cho nên lấy một cái khăn tay từ trong ngực mình ra mang tới.

Vân Quán Ninh cầm lấy, tiện tay lau mồ hôi trên trán.

Sau đó... Cũng vô sỉ mà chiếm khăn tay của hắn làm của riêng, nhét vào trong ngực mình.

Mặc Diệp cũng không so đo.

Mặc Tông Nhiên nhìn thấy dáng vẻ ăn ý ngầm của hai người kia, lại thoảng nở nụ cười.

Tiểu tử Lão Thất này, luôn miệng nói là không thích Vân Quán Ninh... Nhưng hiện tại mà xem, hình như cũng không giống như vậy.

Xem ra, có người đã rung động rồi, nhưng mà vẫn chưa tự mình nhận thức được thôi.

Đã như vậy, ông ta lại có chuyện vui" để xem rồi!

Mặc Tông Nhiên ngồi dựa vào ghế quý phi, ý cười bên môi lại càng thêm đậm.

Vân Quán Ninh viết xong đơn thuốc rồi đưa cho Tô Binh Thiện, nói: "Tô công công, làm phiền ngươi tự mình tới Thái Y Viện một chuyến, ta sợ những thái y kia lại sẽ kiểu bằng mặt không bằng lòng."

Nàng nhắc khéo chuyện trước đó Đức Phi phát bệnh, đám thái y kia dưới sự sai bảo của Triệu hoàng hậu đã làm ra mấy chuyện vô sỉ.

Ánh mắt của Mặc Tông Nhiên trầm xuống, đã ghi nhớ chuyện này rồi.

Đám thải y vô liêm sỉ đó, nếu họ dám chuẩn bị thuốc cho ông ta sơ sài... Ông ta sẽ chặt hết đầu của họ để làm cầu đá!

Mặc Tông Nhiên thu lại tầm mắt, nhìn Vân Quán Ninh nói: "Quán Ninh, trẫm nghe nói mấy ngày

trước, con với Lão Thất có tới thăm Lão Tử?"

Ánh mắt Mặc Diệp hơi thay đổi, lại nhìn sang Vân Quán Ninh.

"

Hắn đang ngầm nhắc nhở nàng, đừng nói mấy chuyện linh tinh.

Vân Quán Ninh hiểu ý, trong lòng lại nhớ tới chuyện Mặc Vĩ bị bệnh phải nằm liệt giường quanh năm, chỉ e là trong đó còn có uẩn khúc gì khác nữa..
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 206: Xưng Bá Thiên Hạ


Nàng thoáng nhíu lông mày, đắn đo đáp trả: "Phụ hoàng, nhi tức với Vương gia cũng chỉ là nghe nói, bệnh tình của Chu Vương đã tới giai đoạn cuối."
"Phụ hoàng cũng biết mà, nhi tức cũng được coi là đại phu, mà trách nhiệm của đại phu chính là cứu người.

Nhi tức cũng không đành lòng đứng nhìn Chu Vương cứ như thế...!Cho nên đã kéo Vương gia cùng tới Chu Vương phủ."
Vân Quận Ninh chỉ lo là mình trả lời sai chỗ nào đó sẽ bị Mặc Tông Nhiên nhìn ra, nàng với Mặc Diệp là cố ý muốn lôi kéo Mặc Vĩ.

Người ở kia là đế vương.

Bậc đế vương, xưng bá thiên hạ.

Mặc Tông Nhiên đã xưng để nhiều năm, làm sao lại không nhìn ra trò mèo của họ?
Cho nên, Vân Quán Ninh đáp trả rất kỹ càng.

"Con khẩn trương cái gì? Trẫm đâu phải trách con là lo chuyện không đâu
chứ."
Mặc Tông Nhiên lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Lão Tử cũng là nhi tử của trẫm, chỉ là trẫm muốn biết, bệnh tình của nó rốt cuộc là như thế nào rồi?"
"Đám thái y vô dụng đó, đều nói Lão Tử đã không còn cách cứu chữa."
Sau khi ông ta nghe được Vân Quán Ninh đi tới Chu Vương phủ, trong lòng lại thắp lên chút hy vọng.

Có lẽ nàng, có thể chữa khỏi cho Mặc Vĩ?
Hóa ra là để hỏi thăm bệnh tình của Mặc Vĩ...!
Vân Quán Ninh nhẹ thở phào trong lòng, lúc này mới thành thật nói: "Phụ hoàng, bệnh tình của Chu Vương quả thực là phức tạp.

Nhi tức đang dốc toàn lực để tìm cách chữa trị, nhưng mà tới này vẫn không có cách gì."
Nàng cũng khẽ thở dài một hơi: "Đây cũng là lần đầu tiên, nhi tức nhìn thấy loại bệnh quái lạ như vậy."
Nghe thế, tia hy vọng trong lòng Mặc Tông Nhiên cũng thoáng tắt vụt.

Ông ta cũng biết.

Mặc Vĩ bị bệnh nhiều năm, có vô số thái y và đại phu đều lắc đầu chịu thua.

Cho dù là Vân Quán Ninh, có lẽ cũng không phải là ngoại lệ...!
"Bỏ đi! Nếu quả thật đã không thể chữa khỏi, vậy thì cứ cho qua đi."
Mặc Tông Nhiên tuyệt vọng.

"Phụ hoàng, vẫn còn chưa tới cảnh tuyệt vọng đâu.

Phụ hoàng đừng đau buồn, nhi tức sẽ dốc toàn lực để tìm ra cách chữa trị cho Chu Vương."

Vân Quán Ninh đứng ra khiêu chiến trực diện.

Hôm nay nàng đã nhìn ra rồi, thật ra Mặc Tông Nhiên cũng ôm hy vọng với Mặc Vī.

Nếu như có thể chữa trị khỏi cho Mặc Vĩ, nói không chừng Mặc Tông Nhiên sẽ càng coi trọng nàng hơn!
Nàng chỉ cần ôm chặt bắp đùi của Mặc Tông Nhiên, sau này còn ai dám làm gì nàng nữa.

Vân Quán Ninh nóng lòng muốn thử: "Phụ hoàng yên tâm, nhi tức nhất định sẽ không từ bỏ".

"Ừm."
Không phải là Mặc Tông Nhiên không tin tưởng nàng.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 207: Bộ Ta Là Đang Hát Hả


Chỉ là bệnh Mặc Vĩ đã bị bệnh nhiều năm như thế, thực sự là đã tới mức có uống bao nhiêu thuốc cũng vô phương cứu chữa rồi.

Nhìn thấy dáng vẻ tràn đầy tự tin của Vân Quán Ninh, ông ta ảo não phất ống tay áo nói: "Con cứ tận lực mà thử đi."
"Nếu như con có thể chữa khỏi cho Lão Tứ, trẫm sẽ trọng thưởng hậu hỉ."
"Phụ hoàng, đây là người nói đó."
Vân Quán Ninh vén ống tay áo lên, bày ra vẻ "anh em chí cốt" mà đi tới trước mặt Mặc Tông Nhiên.

Nếu như lý trí không trở về kịp lúc, có lẽ nàng đã đưa tay choàng vào tay Mặc Tông Nhiên luôn rồi.

Trước ánh mắt ngờ vực đó của Mặc Tông Nhiên, Vân Quán Ninh ngượng ngùng thu cánh tay lại, vuốt ông tay áo xuống nói: "Ý nhi tức là, phụ hoàng là quân tử, đã nói ra rồi nhất định phải giữ lời."
Nàng cười "ha ha" hai tiếng, lùi về bên cạnh Mặc Diệp.

"Phụ hoàng, nếu như không còn chuyện gì nữa thì tụi con xin cáo lui trước! Phụ hoàng nhất định phải bảo trọng long thể, uống thuốc đúng hạn nha."
Vân Quán Ninh căn dặn, kéo Mặc Diệp bỏ của chạy lấy người.

Nhìn bóng dáng hai người kia rời khỏi, Mặc Tông Nhiên cũng bất lực lắc đầu: "Nha đầu này..."
Lúc Vân Quán Ninh và Mặc Diệp xuất cung thì đã là hoàng hôn.

Thấy nữ nhân đi bên cạnh mình thi thoảng cứ thở dài thườn thượt, Mặc Diệp thật sự là nhịn không nổi mới quay đầu, nhíu mày nhìn nàng: "Răng người bị đau à?"
"Không phải người ta nói rằng đau thì đều muốn hát sao?"
Vân Quán Ninh liếc mắt nhìn hắn: "Bộ ta là đang hát hả?"
"Vậy thì là cổ họng bị đau."

Mặc Diệp không cảm xúc nói.

Vân Quán Ninh nắm lấy cánh tay của hắn: "Mặc Diệp, người quan tâm ta thì cứ việc nói thẳng đi, hà cớ gì phải lòng vòng như vậy.

Người chỉ cần hỏi nhẹ ta làm sao vậy, ta nhất định sẽ trả lời ngươi."
Mặc Diệp nhìn thấy cánh tay hư hỏng kia của nàng, cụp mắt nói: "Vậy ngươi sao thế?"
Đây rõ ràng là thừa nhận, hắn đang quan tâm nàng?
Vân Quán Ninh bỗng cảm thấy vui.

Giống như nắm được cơ hội, nàng nhíu mày cười nói: "Ta không thèm nói cho ngươi!".

Mặc Diệp: "..."
Đúng là không dạy thì người kia sẽ lên mặt mà.

Nữ nhân này, quả thật không nên nể mặt nàng, nàng chính là thèm đòn!
Nhìn thấy bước chân của hắn đi nhanh, Vân Quán Ninh vội vã đuổi theo: "Nè, có phải là người giận không? Đừng có đi nhanh như vậy mà, chân ta ngắn không theo kịp đâu."
Chân Mặc Diệp rất dài, một sải chân có thể cách nàng tới hai bước.

Trong chớp mắt đã bỏ nàng một quãng đường phía sau.

Vân Quán Ninh thở hồng hộc đuổi theo, lúc tới được cửa cung thì Mặc Diệp đã ngồi trong xe ngựa đợi nàng rồi.

Nàng chống cả tay chân, chật vật leo lên xe ngựa, ngồi bên cạnh hắn th* d*c: "Ngươi là ỷ mình chân dài làm khó ta."
"Có bản lĩnh thì chân của ngươi cũng dài như thế đi."
Mặc Diệp liếc mắt nhìn qua nàng, lộ rõ một vẻ mặt xem thường.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 208-209


<b>208: Ngươi Còn Có Danh Dự Sao</b>

<b>Cuối cùng, còn giở giọng khiêu khích mà nói với nàng: "Đồ con ếch chân ngắn."
"Cái gì? Ngươi nói gì đó?"
Vân Quán Ninh còn cho là mình nghe nhầm, ngoáy ngoáy lỗ tai, lại đưa tay tới véo tại của Mặc Diệp, nói: "Có phải là gần đây ta quá nhường người rồi không? Miệng ngươi có gắn dao găm hả? Nói chuyện sắc bén như vậy?"
Mặc Diệp nghiêng đầu tránh né, vỗ vào tay nàng.

Vân Quán Ninh thở phì phò vươn tay ra: "Bồi thường tổn thất danh dự cho ta."
Danh dự?

Nữ nhân này, tại sao lại không hề biết mình biết ta vậy chứ?
"Ngươi còn có danh dự sao?"
Mặc Diệp hời hợt nói, chọc nàng tức đến suýt đã ngất đi.

Sở dĩ nàng không có danh dự, còn không phải là vì Tần Tự Tuyết hãm hại sao?
"Còn không phải là vì người trong mộng của ngươi sao?"
Nàng hung hăng trợn mắt: "Mặc Diệp, ngươi chờ đó cho ta! Ngươi càng đả kích ta, ta sẽ càng vui vẻ mà bung lụa, sớm muộn gì ta cũng sẽ g iết chết người trong mộng của ngươi!"
Mặc Diệp liếc mắt nhìn nàng, không hé răng nói nửa lời.

Hắn biết, nữ nhân này chính là kiểu mạnh miệng nhưng nội tâm lại mềm mỏng.

Nàng nói gi ết chết Tần Tự Tuyết, ngược lại sẽ không phải là giết thật.

Mà dù có gi ết chết, thì cũng có liên quan gì tới hắn?

Vương phi của hắn là Vân Quán Ninh, không phải Tần Tự Tuyết.

Nhìn thấy hắn không lên tiếng, Vân Quán Ninh lại càng thêm giận dữ.

Nàng lại cho rằng Mặc Diệp là sợ mình gi ết chết Tần Tự Tuyết, cho nên mới lập tức câm miệng không đả kích nàng nữa.

"Được lắm! Mặc Diệp, người được lắm! Tần Tự Tuyết người kia đã sinh hai đứa nhóc cho Doanh Vương rồi, còn sinh non nữa, sao người lại còn nhớ nhung nàng ta chứ? Người ta đã nói rõ phu thê một lòng, là cố ý để tới gần ngươi, sao người lại không nhìn ra chứ?"
Vân Quán Ninh nói cực nhanh.

Nàng bốc chát đắp lại: "Cả thiên hạ này đâu phải chỉ có một mình Tần Tự Tuyết chứ."
"Cóc có ba chân còn tìm được, nữ nhân có hai chân còn khó tìm lắm sao? Sao ngươi cứ mãi u mê Tần Tự Tuyết không buông vậy?"
Ồn ào!
Nữ nhân này kiếp trước là chim sẻ đầu thai thành sao?
Cứ líu ríu bên tai thật khiến hắn thấy đau đầu chết được.

Mặc Diệp cau mày, không nhịn được nữa lập tức đưa tay bịt miệng nàng lại.

"Ưm ưm ưm..."
Miệng bị che lại, nhưng Vân Quán Ninh vẫn không có ngừng mồm, cứ ưm ưm mà không ngừng nói chuyện.

Nàng trợn tròn hai mắt, đủ để biết lúc này là đang hỏi thăm tới mười tám đời tổ tông nhà Mặc Diệp rồi.

Đúng lúc này, xe ngựa cũng đã dừng lại.

Từ phía ngoài xe ngựa truyền tới giọng nói mềm mại của Viên Bảo: "Mẫu thân..."

<b>209: Chơi Cùng Nhi Tử Nàng, Nên Thưởng!
</b>

“Ối!”

Vân Quán Ninh đánh bay cái tay Mặc Diệp ra, dáng vẻ hãy còn hung dữ vừa rồi, nháy mắt đã biến thành tình mẫu tử bao la rực rỡ: “Nhi tử bảo bối!”

Nàng vén màn xe ngựa, trực tiếp nhảy xuống.

“Hôm nay tan học sớm thế sao? Thái lão gia của con đâu?”

Vân Quán Ninh ôm Viên Bảo lên.

Sau khi vào xuân, Viên Bảo đã đến ở Cố gia vài ngày, lại mập lên không ít.

Cũng may khí hậu hiện giờ đã ấm áp hơn, nó cũng đã cởi bộ xiêm y dày nặng xuống, đổi thành áo mỏng.

Nếu như mặc đồ bông, sợ là Vân Quán Ninh đã không bế nó lên nổi.

“Hạ nhân Cố gia đến báo, nói là có khách đến cửa, cho nên thái lão gia đã trở về trước. Còn di mẫu cũng về Vân gia, một mình con chán chết à!”

Vì vậy nó đã ở cửa đợi Vân Quán Ninh về.

Hai tay Viên Bảo ôm lấy cổ Vân Quán Ninh, nũng nịu dán mặt lên mặt nàng: “Mẫu thân, con rất nhớ người!”

Trái tim Vân Quán Ninh như muốn tan chảy.

Nàng nhìn mấy cây gỗ nhỏ trên mặt đất, đang muốn hỏi, gia đinh đã trả lời: “Vương phi, vừa rồi nô tài đang cùng tiểu công tử đếm kiến ạ!”

Đếm kiến?

Hu hu hu, nhi tử cũng đáng thương quá đi?

Vân Quán Ninh ôm nó chặt hơn: “Thưởng.”

Nàng lấy ra một thỏi bạc từ trong không gian đưa cho gia đinh.

Chơi cùng nhi tử nàng, nên thưởng!

Gia đinh kích động đến rơi nước mắt đầy mặt, vội vàng nhét bạc vào trong ngực. Chỉ hận phải chi sau này, ngày nào tiểu công tử cũng đến cửa lớn chờ vương phi, nó sẽ cùng tiểu công tử đếm kiếm…

Vân Quán Ninh ôm Viên Bảo đi vào.

Mặc Diệp nhìn dáng vẻ thân mật của hai mẹ con, trong lòng ghen tỵ.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 210: Đây Là Đạo Lý Gì Thế!


Tên nhóc thối Vân tiểu viên này, không nhìn thấy hắn cũng quay về rồi sao?
Những ngày gần đây, hắn đã cố gắng hết sức, chiêu gì cũng dùng hết, nhưng tên nhóc thối này lại không chịu nhận hắn làm phụ thân!
Thật không ngờ, Viên Bảo là cố ý không để ý tới hắn.

Mặc dù nó chỉ là một đứa nhỏ, nhưng lại thông minh hơn những đứa nhỏ bình thường.

Nó cũng biết chuyện mẫu thân bị Mặc Diệp cấm tục bốn năm từ miệng đám người bà Trương.

Còn có chuyện đám người Đức Phi đối xử với Vân Quán Ninh không tốt…
Vân tiểu viên là cố ý, trút giận cho mẫu thân!
Giống như lời nó đã nói với Vân Quán Ninh vào mấy ngày trước: Cho bọn họ nghẹn chết, cho bọn họ rầu chết, không nhận bọn họ!
Ai bảo bọn họ ức h**p mẫu thân chứ?!
Mặc Diệp nhíu mày nhìn bóng lưng hai mẹ con biến mất trước mặt, lúc này mới hỏi Như Ngọc: “Viên Bảo còn thích món đồ chơi nào? Món điểm tâm gì? Đã hỏi rõ chưa?”
Biết khoảng thời gian gần đây, chủ tử nhà mình bị nghẹn khuất trước mặt tiểu công tử.

Thế nhưng, chủ tử nhà mình là một người “mềm nắn rắn buông”.

Trong lòng tức giận nhưng không dám trút lên người tiểu công tử, chỉ có thể trút lên đầu bọn họ.

Như Ngọc cẩn thận rụt rụt cổ: “Tiểu công tử nói, muốn có pháo…”
“Pháo?”
Đầu mày Mặc Diệp càng nhíu chặt hơn: “Tên nhóc này muốn pháo làm gì? Tết cũng đã qua rồi.

Con nít chơi pháo nguy hiểm nhường nào chứ?”
“Lập tức đi mua.


Hắn vung tay, không chút do dự phân phó.

Như Ngọc: “…Chủ tử, không phải người mới nói, con nít chơi pháo rất nguy hiểm sao?”

“Nhi tử của bổn vương muốn sao trên trời, bổn vương cũng hái xuống cho nó! Huống chi chỉ là dây pháo nhỏ nhoi? Bổn vương cùng chơi với nó là được! Nếu như Viên Bảo bị nổ bỏng tay, bổn vương sẽ bẻ đầu ngươi xuống cho nó làm bóng đá!”
Như Ngọc rơi nước mặt đầy mặt: “…”
Chủ tử nhà mình, đúng là có tiềm năng làm bạo quân!
Hắn chơi pháo cùng tiểu công tử, nhưng nếu như bị thương đến tay, thì lại bẻ đầu hắn ta cho tiểu công tử làm bóng đá?
Đây là đạo lý gì thế?!
Quả thực là không có thiên lý!
Tiểu công tử người ta còn chưa nhận người phụ thân là hắn đâu, ngược lại cứ mở miệng ra là “nhi tử của bổn vương”, gọi thân thiết thành thạo thế.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 211: Hai Mẹ Con Đứng Dậy Rời Đi


Da mặt vương gia dày thật!
Lúc trước còn một lòng cho rằng, tiểu công tử là “dã chủng” của tên gia đinh kia.

Ngày nào cũng nghiến răng nghiến lợi nói vương phi cắm sừng hắn, muốn gϊếŧ chết vương phi và tiểu công tử.

Hiện giờ cũng không biết là ai, tha thiết tiến lên lấy lòng vương phi và tiểu công tử.

Mặt của vương gia, bị đứa con này vả cho đau lắm nhỉ?
Như Ngọc giận mà không dám nói gì.

Sau khi phỉ nhổ trong lòng đã rồi mới chán ngán đi mua pháo.

Hắn ta vừa rồi quên nói, tiểu công tử nói muốn mua pháo, không phải để chơi, mà là muốn… phá Thính Trúc Viện của vương gia!
Ai bảo hắn luôn ức h**p mẫu thân chứ.

“Chủ tử…”
Như Ngọc nhớ ra vụ này, vừa quay người đã thấy Mặc Diệp đã đi vào đại sảnh.

Ài, thôi đi mua pháo trước vậy.

Mặc Diệp vào đại sảnh, chỉ thấy hai mẹ con đang cười cười, nói chuyện.

Thấy hắn đi vào, Vân Quán Ninh chỉ làm như không thấy.

Nàng còn đang tức giận chuyện lúc nãy trên xe ngựa đây!
Ai bảo Mặc Diệp bịt miệng nàng, không cho nàng nói chứ?
Ai bảo đã lâu như vậy rồi, trong lòng hắn vẫn còn nhớ đến người trong mộng Tần Tự Tuyết đấy chứ?!
Nàng mới là Minh Vương phi danh chính ngôn thuận, là thê tử chân chính của hắn.

Mặc dù hai người không có tình cảm, nhưng du͙ƈ vọиɠ chiếm hữu kỳ quái lại khiến cho Vân Quán Ninh khó chịu, nghĩ đến Mặc Diệp vẫn còn thích Tần Tự Tuyết thì lập tức tức giận trong lòng!
Trên khuôn mặt nhỏ của Viên Bảo, cũng bao phủ một lớp sương băng, tỏ rõ không muốn gặp hắn.

“Mẫu thân, chúng ta quay về Thanh Ảnh Viện đi!”
Viên Bảo trượt từ trên ghế xuống, nắm tay Vân Quán Ninh bước đi: “Hôm nay thái lão gia đã dạy con làm văn, con đã viết một bài văn, mẫu thân xem đi.


“Được.


Hai mẹ con đứng dậy rời đi.

Mặc Diệp vừa đi vào, còn chưa kịp mở miệng: “…”
Gió Bắc thổi, thổi thấu qua tim hắn lạnh ngắt.

Hắn là người trong suốt hay gì?
Hai mẹ con này, ai cũng không nhìn thẳng vào hắn?!
Hắn vẫn chưa mất hy vọng, lại nhíu mày đi theo.
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 212: Sao Lại Phải Đối Xử Với Hắn Như Vậy!


Hắn phát hiện, từ sau khi Vân Quán Ninh hết bị cấm túc, số lần nhíu mày của hắn vô cùng nhiều.

Bây giờ giữa hai hàng lông mày cũng đã có một lớp vết nhăn nhàn nhạt rồi, đó là do nhíu mày mà thành.

Vào Thanh Ảnh Viện, vẫn là cảnh tượng mẹ hiền con thảo.

Trong lòng Mặc Diệp rất khó chịu.

Thấy hắn đi vào, hai mẹ con đều quay lưng không để ý tới hắn.

Hắn không thể nhịn được nữa, bắt lấy cổ tay Vân Quán Ninh: “Vân Quán Ninh! Bổn vương muốn nói chuyện rõ ràng với ngươi!”
Có lời gì thì nói thẳng ra, cứ bày ra vẻ mặt khó chịu với hắn như vậy, có ý nghĩa gì chứ?
“Ta chẳng có gì để nói với ngươi! Vương gia có gì muốn nói, cứ đi tìm Doanh Vương phi mà nói! Dù sao thì bất kể như thế nào, trong lòng ngươi, ta cũng không hề quan trọng bằng người ta!”
Vân Quán Ninh gạt tay hắn ra.

Lời này, nghe kiểu gì cũng có một chút vị chua.

Mặc Diệp còn chưa nhận ra, trái lại là Viên Bảo đang chống cằm, ánh mắt thích thú đảo qua đảo lại trên mặt hai người.

“Mẫu thân, có lời gì thì nói rõ ràng ra đi, đừng để nghẹn trong lòng.


Viên Bảo liếc Mặc Diệp một cái: “Nếu ngươi dám ức h**p mẫu thân của ta, ta sẽ cho nổ banh Thính Trúc Viện của ngươi!”
Nó gác tay sau lưng đi ra, để lại không gian riêng tư cho hai người.

Mặc Diệp: “…”
Hắn coi như hiểu ra rồi, hóa ra tên nhóc này muốn mua pháo là để phá Thính Trúc Viện của hắn?!
Tên nhóc thối to gan lớn mật này, cái khí thế nghé con không sợ cọp này là học từ ai ra đây?!

Nghĩ tới nghĩ lui, hình như là học từ hắn…
Mặc Diệp ngừng suy tư, giương mắt nhìn Vân Quán Ninh với sắc mặt lạnh băng, hỏi bằng giọng điệu tốt hiếm khi thấy: “Vân Quán Ninh, rốt cuộc bổn vương đã trêu chọc ngươi thế nào?”
Sao lại phải đối xử với hắn như vậy?!
“Vương gia không có trêu chọc ta, ta cũng không dám làm bộ làm tịch trước mặt vương gia.


Vân Quán Ninh cười lạnh: “Ta là ai chứ? Ta là Vân Quán Ninh, cũng không phải là Tần Tự Tuyết! Nào dám cáu kỉnh trước mặt vương gia chứ?”
Mặc Diệp cảm thấy lạ lùng khó hiểu, đồng thời cũng ngửi thấy… mùi giấm chua?!
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 213: Bản Vương Không Quản


Về phương diện tình cảm, cả Mặc Diệp và Vân Quán Ninh đều thuộc kiểu không nhạy bén lắm.

Tuy nhiên, dù chậm chạp đến mức nào…
Mặc Diệp cũng hiểu, trong giọng điệu của Vân Quán Ninh có chút gì đó kỳ lạ.

Hắn nheo mắt: “Vân Quán Ninh, nàng ghen à?”
Ghen?
Lời này đối với Vân Quán Ninh đang tức giận mà nói, quả thật là quá khiêu khích!
“Ghen? Ta ghen cái gì?”
Nàng cười lạnh, không chút khách khí nói: “Vương gia cũng quá tự tin rồi.

Hận thù giữa ta và Tần Tự Tuyết lúc đó liên quan gì đến chàng? Sao ta phải ghen chứ?”
“Vương gia thật sự quá coi trọng bản thân rồi!”
Mặc Diệp: “…”
Hôm nay bị nàng oán hận, sao hắn lại không hề tức giận một chút nào?
Ngược lại còn thấy bộ dạng xù lông lên của nàng rất buồn cười?
Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Mặc Diệp đều mang theo ý cười: "Nếu không ghen, làm sao mà nói cả ba câu không câu nào không liên quan đến Tần Tự Tuyết, còn luôn nói nàng ta là người trong mộng của bổn vương? "

Lúc đầu hắn vẫn không hiểu người trong mộng có nghĩa là gì.

Sau vài lần bị Vân Quán Ninh chế giễu, cuối cùng hắn cũng đã hiểu ra.

“Ta thích nói như vậy đấy, chàng quản được chắc?”
Vân Quán Ninh cứng cổ cứng họng.

“Bản vương không quản.


Mặc Diệp buồn cười nhìn nàng: “Chỉ là nàng hiểu sai một việc rồi.

Tần Tự Tuyết không phải là người trong mộng của bổn vương.


Không phải người trong mộng của hắn?
Chẳng lẽ hắn còn có một người trong mộng khác? Còn Tần Tự Tuyết thật ra là người khắc sâu trong lòng hắn?
Phỏng đoán này càng khiến cho Vân Quán Ninh cảm thấy khó chịu trong lòng hơn!
Tên Mặc Diệp này, không ngờ lại có nhiều lịch sử tình sử như vậy?
 
Vương Phi Bướng Bỉnh Là Thần Y
Chương 214: Sợ Bị Hắn Đánh


Nhìn lại nàng, ngay cả nụ hôn đầu đời, cả lần đầu tiên cũng đều cho hắn, liều mạng sinh cho hắn một đứa trẻ.

Hết thảy của nàng đều cho hắn, nhưng lại chẳng là gì trong lòng hắn?
Càng nghĩ trong lòng càng tức giận, lại càng cảm thấy không đáng.

“Chàng thì lợi hại rồi! Lịch sử tình trường của chàng tràn lan! Ngày mai ta sẽ đi nuôi nam nhân trẻ!”
Nàng giận hắn!
Tình sử không bằng hắn, nhưng khí thế không thể thua được.

“Nàng nói gì? Nói lại lần nữa xem!”
Mặc Diệp bị nữ nhân này làm cho tức chết rồi!
Sao nàng dám nói ra điều vô liêm sỉ như nuôi dưỡng nam nhân trẻ trước mặt hắn?
Nếu không vì chút lý trí còn sót lại, hắn thật sự muốn đánh nữ nhân này… Thế nhưng lý trí nhắc nhở hắn, hắn là bậc trượng phu, là chính nhân quân tử.

Nam nhân tốt không đấu với nữ nhân!
Quân tử động khẩu không động thủ!

Hắn lẩm nhẩm trong lòng vài lần, lúc này mới tức giận trừng mắt nhìn nàng: “Vân Quán Ninh! Có bản lĩnh thì nàng nói lại lần nữa thử xem!”
“Ta nói lại mười lần cũng là như vậy! Chàng cũng không thử soi gương, nhìn xem mặt chính mình dày bao nhiêu.

Lại còn nói ta ghen, ta thèm ăn dấm chua của chàng sao?”
Vân Quán Ninh vịt chết còn mạnh miệng: “Thật buồn cười! Chàng chính là tự mình đa tình!”
Mặc Diệp: “…”
Hắn nhịn!
Hắn nắm chặt hai tay, trán nổi gân xanh, gò má cứng đờ lạnh như băng.

Sống với hắn lâu như vậy, Vân Quán Ninh làm sao lại không hiểu được tính tình của hắn?
Bộ dạng u ám này của Mặc Diệp, rõ ràng là đang vô cùng tức giận!

Như ngày thường nàng đã sớm sợ hãi rồi.

Sợ bị hắn đánh.

Nhưng hôm nay, trong lòng có một cỗ tà ác chạy tới chạy lui, hôm nay Vân Quán Ninh không làm hắn phát điên, nàng sẽ không từ bỏ!
“Chàng được phép có người trong mộng, lại không cho phép ta nuôi dưỡng nam nhân chẻ.

Chàng chính là cho phép quan phóng hỏa, không cho dân đốt đèn!”
 
Back
Top Bottom