Khác Vương Phi 13 Tuổi

Vương Phi 13 Tuổi
Chương 85 : Phong vân trở mình (1)


Nhìn cứ nghĩ mũi tên màu đen kia chắc chắc sẽ bắn trúng Lưu Nguyệt, đột nhiên một đạo kim quang loé lên, lướt qua Lưu Nguyệt, bắn trúng mũi tên đen kia.Chỉ nghe 'phịch' một tiếng nhỏ, mũi tên đen bị đạo kim quang bắn vỡ làm hai nửa, rơi trên mặt đất.Một mũi tên vàng vững vàng cắm trên mặt đất sau lưng Lưu Nguyệt.Ánh mặt trời chiếu qua tàng cây, rọi xuống, ánh vàng chói mắt lóe ra.Lưu Nguyệt thấy vậy hơi hơi chau mày, nhướng mắt nhìn phía trước, là Độc Cô Dạ một thân bạch bào tóc đen, ngồi trên một con bạch mã trắng như tuyết, lúc này đang thu đại cung hoàng kim trong tay lại, sắc mặt lạnh lùng.Mà tam kỵ hộ vệ bên người hắn, lúc này đã tự động tách ra tấn công thích khách trong rừng rậm.Đám võ tướng cùng thị vệ nãy giờ vẫn luôn theo Lưu Nguyệt Bát hoàng tử, thấy vậy thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhất tề rống giận đuổi theo thích khách trong rừng, cư nhiên dám ám sát Dực Vương phi của bọn họ.Mũi tên đã gãy nát, không thể nhận diện.Lưu Nguyệt thu hồi nhuyễn kiếm, ghìm ngựa đứng tại chỗ.Chỉ còn một chút nữa là xong rồi."

Tam tẩu, tẩu không sao chứ?"

Bát hoàng tử phóng tới, thần tình lo lắng."

Không có việc gì."

Lưu Nguyệt cũng không quay đầu lại, trả lời Bát hoàng tử, chỉ chăm chú nhìn mũi tên đen đã bị bắn thành hai mảnh.Tiễn pháp rất tốt, vừa vặn một phát, đã hủy mất ấn ký khắc lên trên.Lưu Nguyệt tự tiếc uổng một chút, cái ấn ký kia là của Tả tướng, nàng cố ý tạo ra một cái thật hoàn mỹ, thật tinh xảo như vậy, để hôm nay dùng tới, không ngờ Độc Cô Dạ này một chiêu thật là 'chuẩn', hủy không còn một mảnh.Hôm qua nàng nhìn theo sắc mặt Liễu hoàng hậu cùng Tả tướng, bí mật phân phó gì đó, hôm nay là bên trong rừng rậm, có dã thú, có loạn tiễn, tình huống gì cũng có thể xảy ra, quả thực là một thiên đường để ám sát.Nếu Tả tướng bọn họ mà không động thủ sớm, sẽ không còn cơ hội khác nữa, chờ Độc Cô Dạ đi rồi, Hiên Viên Triệt thật sự có thể thay thế ngôi vị Thái tử, Hiên Viên Thừa không còn giá trị gì.Hôm nay, là một ngày tốt, Lưu Nguyệt cũng từ Huyết Ảnh vệ moi ra được tin tức của Tả tướng, bất quá, so với khiến mình thành tấm bia cho kẻ thù, không bằng tự mình làm, vu oan giá họa, muốn làm gì, phải nắm lấy tiên cơ trong tay, nếu không đành ở thế bị động, nàng không thích như vậy.Trong lòng uất giận, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, Lưu Nguyệt chậm rãi phóng ngựa tới trước Độc Cô Dạ, từ hàm răng nghiến ra hai chữ: "Đa tạ."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 86 : Phong vân trở mình (2)


Con mẹ nó, không vu oan được Tả tướng, làm nàng phí mất cả buổi tối tính toán, cố ý lệnh Huyết Ảnh vệ hôm nay đến đây vừa ăn cướp vừa la làng, liền bị Độc Cô Dạ 'quang minh chính đại' hủy đi, còn phải tạ ơn hắn cứu giúp nữa chứ.Chết tiệt chết tiệt!Xem ra, nàng không còn trông cậy gì nữa, Hiên Viên Triệt đành phải tự lực cánh sinh hôm nay thôi.Lạnh lùng gật đầu, Độc Cô Dạ phóng ngựa đi tới, cũng không nói thêm gì, một tia kiêu ngạo đắc ý cũng không có, chỉ lạnh nhạt.Chỉ là, hai mắt hắc lam bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt, ánh sáng mặt trời qua tàng cây chiếu xuống, lưu quang tràn ngập trong mắt, đẹp đến bất khả tư nghị (bất khả tư nghị: không thể nói được gì.)Lưu Nguyệt thấy vậy, khẽ nhướng mày, quên đi quên đi, dù sao Độc Cô Dạ cũng là một phen hảo ý, tuy rằng hảo ý thật không đúng lúc, việc hôm nay cũng đã qua."

Khởi bẩm Bát hoàng tử, không thể đuổi theo thích khách."

Võ tướng thị vệ từ trong rừng rậm trở về, sắc mặt xấu hổ đứng trước Bát hoàng tử cùng Lưu Nguyệt."

Các ngươi đồ nuôi phí cơm....."

"Quên đi, với thân thủ bọn họ, các ngươi đuổi theo chỉ có chết thôi."

Bát hoàng tử còn chưa mắng xong, Lưu Nguyệt đột nhiên thản nhiên lên tiếng.Nói đùa chứ, tất cả đều là Huyết Ảnh vệ của nàng, chỉ bằng chừng này võ tướng và thị vệ mà đuổi theo được, nàng về sẽ chặt đầu đám kia hết.Đám võ tướng cùng thị vệ nghe vậy, nhất tề cảm kích nhìn Lưu Nguyệt.Mà ngay sau đó, ba thị vệ của Độc Cô Dạ khi nãy đuổi theo, cũng nhất tề trở về, hướng Độc Cô Dạ lắc lắc đầu nhẹ, không ai nhận ra.Độc Cô Dạ thấy vậy, hơi hạ mắt, liếc nhìn Lưu Nguyệt một cái, trong đó có tia hiểu rõ, mà cũng có tia mờ mịt."

Booong, Booong......"

Đúng vào lúc này, âm thanh báo động đột ngột xuyên qua rừng rậm, truyền tới rất nhanh.Bát hoàng tử vừa nghe thấy, nhất thời biến sắc, lớn tiếng nói: "Phụ hoàng gặp chuyện."

Võ tướng cùng thị vệ chung quanh cũng nhất tề biến sắc.Lưu Nguyệt nhìn phương hướng Hiên Viên Dịch xa xa một cái, Hiên Viên Triệt chính là đi cùng với hắn, bây giờ gặp chuyện, vậy ý tứ là có người động thủ rồi.Trên mặt lộ ra vẻ lo lắng, trong lòng lại hiểu rõ, ám sát Hiên Viên Triệt, tội danh này không lớn lắm, tuy nhiên cũng đủ diệt đám Liễu hoàng hậu và Tả tướng.Bất quá, nếu Hiên Viên Triệt và Hiên Viên Dịch cùng đi một đường, ám sát Thiên Thần hoàng đế, tội danh so với ám sát Hiên Viên Triệt lớn hơn nhiều, vậy thuận tiện tung ra hư chiêu, tùy tiện tấn công Hiên Viên Dịch, sau đó chủ yếu tấn công Hiên Viên Triệt, chỉ cần phong phanh lộ ra một tia chứng cứ, Tả tướng sẽ vĩnh viễn không thể xoay người. (xoay người: thay đổi sự tình.)
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 87 : Phong vân trở mình (3)


"Đi, đi mau."

Lưu Nguyệt nhất thời hô to một tiếng, phóng ngựa hướng phía tiếng trống phát ra, bộ dạng thật sự lo lắng.Độc Cô Dạ thấy vậy hơi nhíu nhíu mày, biểu tình khẽ thay đổi, thật sâu nhìn bóng hình Lưu Nguyệt đang phóng như điên phía trước, cũng thúc ngựa đi theo.Lưu Nguyệt, Độc Cô Dạ, Bát hoàng tử, cả đoàn người tốc độ cực nhanh phóng đến phương hướng của Hiên Viên Dịch.Cùng thời khắc đó, toàn bộ hoàng tử võ tướng trong rừng rậm, cũng nhất tề cưỡi ngựa chạy về, phóng đến cùng một địa phương.Ánh mặt trời sáng lạn, xuyên thấu qua tàng cây, chiếu trên ngọn cỏ lấp lánh, một bãi cỏ rộng, lúc này lung linh như lửa, xinh đẹp không thể diễn tả bằng lời.Tiếng trống càng ngày càng gấp, càng ngày càng gấp, âm thanh cuồng liệt kia, cơ hồ xuyên thủng trời cao.Chim chóc trong rừng rậm nhất thời bị kinh động bay khắp nơi, một loạt tiếng cánh vỗ đập, cực kỳ hỗn loạn.Phóng ngựa chạy đi, thoạt nhìn thật nhanh, bất quá con ngựa nàng đang cưỡi là do Hiên Viên Triệt cố ý chuẩn bị cho nàng, không phải ngựa tốt, muốn nhanh hơn cũng không nổi, chỉ có thể cố đến đây.Lưu Nguyệt vừa nghe tiếng trống càng lúc càng dồn dập, không khỏi nhíu mày thật chặt, gấp như vậy, chẳng lẽ thật sự đã gặp chuyện gì?Như thế nào có thể, đám người Thu Ngân đều âm thầm mang theo Long kỵ hộ vệ bảo vệ Hiên Viên Triệt, cho dù thật là Tả tướng động thủ, cũng không đến mức xảy ra tình huống gì nghiêm trọng, chẳng lẽ thật sự có người ám sát Hiên Viên Dịch.Hàng mi dài khẽ chớp, kẻ chủ mưu thật hảo chơi."

Lên đây."

Tâm niệm còn đang đảo, Độc Cô Dạ vẫn đang sóng vai một bên với nàng, đột nhiên lạnh lùng nói.Lưu Nguyệt quay đầu, nhìn con ngựa của Độc Cô Dạ, nàng không biết nhìn ngựa tốt, nhưng con mà Độc Cô Dạ đang cưỡi chắc chắn tốt hơn con của nàng nhiều.Lập tức không nghĩ ngợi gì, một chưởng chụp lưng ngực, Lưu Nguyệt phi thân trên không, trở mình, thẳng tắp ngồi phía sau lưng Độc Cô Dạ, nàng muốn thật nhanh đến xem tình hình.Độc Cô Dạ cũng không nói nhiều, hai chân hơi hơi kẹp chặt bụng ngựa, con bạch mã lập tức như một lợi kiếm sắc bén phóng đi, tốc độ so với khi nãy không chỉ nhanh gấp đôi.Truy vân trục nguyệt (đuổi mây bắt trăng), nhanh như điện.Ngay lập tức, Độc Cô Dạ đã đưa Lưu Nguyệt đến nơi có ám sát hỗn loạn.Độc Cô Dạ thúc ngựa quá nhanh, hình như bọn họ là người đầu tiên đến được đây.Một mảnh hỗn loạn, Hiên Viên Dịch được cấm vệ quân hộ tống, vương miện nghiêng ngả, cuống quít trốn đằng sau.Thái tử Hiên Viên Thừa bên cạnh bả vai bị thương, máu loang ra một mảng lớn, sắc mặt tái nhợt, thất tha thất thểu đi theo, mà khu rừng rậm phía trước, một mảnh tiếng đao kiếm va chạm, vô cùng kịch liệt, đứng bên này vẫn nghe thấy rõ.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 88 : Phong vân trở mình (4)


Không thấy bóng dáng Hiên Viên Triệt, cũng không có thân ảnh đám người Thu Ngân, mọi cận vệ của Vương phủ đều không ở đây.Lưu Nguyệt nhướng cao mày, đem hết thảy tình huống xem hết, nhất thời rùng mình một cái, sát khí vô hình lập tức lan tỏa ra."

Vút."

Một mũi tên nhọn từ trong rừng rậm bay ra, hướng tới Hiên Viên Dịch đang cuống quít trốn, cực kỳ nhanh.Bên người Hiên Viên Dịch đều là cấm quân, nhưng cao thủ không có mấy, người mạnh nhất là Phỉ tướng quân, thuộc võ tướng thế gia đứng thứ hai Thiên Thần quốc, hiện đang bảo hộ phía bên Thái tử.Lưu Nguyệt thấy vậy nhíu mày, tay nhấc lên, một phi tiêu nhỏ bắn ra, phá đi mũi tên nhọn đang bắn đến Hiên Viên Dịch.Hiên Viên Dịch tuy võ công không tốt lắm, nhưng dù sao cũng là hoàng đế, lúc này chưa bối rối đến mức hoảng loạn không làm gì được.Nghiêng đầu nhìn thấy Lưu Nguyệt cùng Độc Cô Dạ, nhất thời mừng rỡ nói: "Lưu Nguyệt, nhanh lên, Hiên Viên Triệt còn kẹt bên trong, chúng ta trúng mai phục, Hiên Viên Triệt đưa bổn hoàng ra trước, hắn chặn phía sau, nhanh lên."

Ba câu tóm tắt toàn bộ tình huống xảy ra.Lưu Nguyệt vừa nghe, mặt nhất thời lạnh đi, đây là ám sát Hiên Viên Dịch, cho Tả tướng mười lá gan hắn cũng không dám làm, vậy rốt cục là ai?"

Ta mượn ngựa một chút."

Lạnh lùng nói năm chữ, Lưu Nguyệt đột nhiên ôm lấy Độc Cô Dạ, ném phía trướcĐộc Cô Dạ cũng không phản đối, thân hình nhoáng cái đứng vững trên mặt đất, cho Lưu Nguyệt mượn ngựa cũng được, kêu hắn mang nàng đi tới đó cũng được, nhưng bảo hắn cứu Hiên Viên Triệt, lẫn vào đám hỗn loạn muốn ám sát Thiên Thần hoàng đế này, hắn không có hứng thú.Huống hồ, hắn là Thái tử Ngạo Vân quốc, đại biểu cho Ngạo Vân quốc, tại đây âm mưu quỷ kế đang sắp đặt, quá mức nhiệt tình cũng không phải chuyện tốt.Hai chân kẹp bụng ngựa, Lưu Nguyệt không lùi bước mà xông thẳng phía trước, vọt tới khu rừng rậm.Một mảnh tiếng kêu đánh nhau vang dội, đao quang kiếm ảnh trùng trùng, mùi máu tươi dày đặc.Hiên Viên Dịch lúc đi mang theo bên người hai đứa con Hiên Viên Thừa và Hiên Viên Triệt, cùng Mộ Dung tướng quân và Phỉ tướng quân, thêm một đám cấm vệ quân, cũng không có bao nhiêu.Ai lại nghĩ tới được, ngay trên địa bàn của mình, lại gặp phải ám sát quy mô lớn đến thế, chừng này người rõ ràng không đủ, lại thêm không ít cấm vệ quân đã rút đi cùng Hiên Viên Dịch và Hiên Viên Thừa, trong này còn khoảng chừng vài chục người, mà viện binh, còn chưa đến.Thích khách mặc quần áo xanh lục, giống như cùng cây cỏ hòa lại làm một.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 89 : Phong vân trở mình (5)


Thích khách không nhiều lắm, nhưng tuyệt đối có thể một địch mười, mấy chục cấm vệ quân kia giống như củ quả nát vậy, một đao một đao đi xuống là bị thái làm hai mảnh, bất quá trên đường Lưu Nguyệt xông tới, cũng hạ được mười mấy người.Nhóm thích khách, lúc này liều mạng tấn công Hiên Viên Triệt, điên cuồng hơn lúc trước, giống như đối tượng ám sát của bọn họ là Hiên Viên Triệt chứ không phải Hiên Viên Dịch.Mà Hiên Viên Triệt, đang bị ép tới bên vách núi, cả người xơ xác, tóc đen tán loạn, trên người vết máu loang lổ, ngân kiếm trong tay cơ hồ trở thành huyết kiếm.Ngựa, sớm đã không thấy tung tích.Mà bên người hắn, Mộ Dung Vô Địch, Thu Ngân cùng Long kỵ hộ vệ đang gắt gao bảo hộ, hai phương chém giết kịch liệt.Bọn họ muốn giết Hiên Viên Triệt.Lưu Nguyệt lập tức đỏ mắt, sát khí dữ tợn tán loạn bắn ra."

Phanh."

Một thanh âm va chạm thanh thuý vang lên, Hiên Viên Triệt nhìn mũi tên nhọn đang bắn về phía hắn, giữa không trung đột nhiên bị đánh lệch hướng, không khỏi ngẩng đầu lên.Lọt vào tầm mắt, là Lưu Nguyệt một thân lam y, sát khí đầy người điên cuồng phóng đến đây.Trường kiếm tung hoành, thế tới cực nhanh, mỗi kiếm đều đâm vào điểm cực yếu của đối phương, khiến họ nháy mắt mất mạng.Lưu Nguyệt ra tay rất nhanh, bạch mã tốc độ còn nhanh hơn, một người một ngựa lướt qua, chỉ thấy máu dây quanh người nàng, lần lượt từng người từng người ngã xuống, trong mắt tràn ngập khiếp sợ.Không có chiêu thức kịch liệt đánh nhau sống chết, cũng không có máu văng tung toé đầy trời, chỉ có giơ tay chém xuống, một kiếm một mạng, thật giống như lưỡi hái tử thần đang thu hoạch sinh mệnh, hết thảy đều tĩnh lặng không tiếng động, giữa một trường chém giết đánh nhau kịch liệt này, đây thật là quỷ dị.Không có biểu tình, không có nhiệt khí, chỉ có sát khí, sát khí dày đặc, sâu trong mắt Lưu Nguyệt bốc lên cuồng nộ hoả, chấn nhiếp linh hồn.Hiên Viên Triệt thấy vậy, hơi mở to mắt, hắn là lần đầu tiên nhìn Lưu Nguyệt ra tay giết người, trước kia tuy có xem qua thân thủ Lưu Nguyệt, biết chiêu thức của nàng rất ngắn gọn, nhưng rất lợi hại, bất quá tới giờ vẫn chưa tận mắt thấy nàng giết người.Vô tình, lạnh như băng, một kích một mạng, cái loại tốc độ này, chính là thảm sát, trời ạ.Giết người, cần mấy chiêu thức ba hoa chích chòe làm gì?

Một chiêu, chỉ cần một chiêu vào chỗ yếu hại là đủ rồi.Đây là lời Lưu Nguyệt từng nói qua, hắn trước vẫn còn tưởng là nàng chỉ nói chơi thôi, làm sao có thể chỉ một chiêu là đủ.Hiện tại mới biết, Lưu Nguyệt đã nói, nàng nhất định làm được.Một chiêu, chính là một chiêu, cái loại ngắn gọn đến không thể gọn hơn, lại sắc bén đến không ai chống nổi, một chiêu, một chiêu trí mạng.Hiên Viên Triệt cũng chấn kinh rồi.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 90 : Phong vân trở mình (6)


Lưu Nguyệt cưỡi ngựa phi nhanh đến, cả người sát khí hừng hực, cái làm người ta kinh sợ, không phải mùi máu tươi dày đặc, mà là trường kiếm trong tay nàng.Một cỗ hơi thở cực kỳ âm hàn, bao phủ nàng, như tử thần huơ lưỡi hái, cái loại lạnh lùng băng giá như đến từ địa ngục này, khiến người ta sinh ra cảm giác sợ hãi từ tận đáy lòng.Đám người Thu Ngân, Mộ Dung Vô Địch khiếp sợ, nhìn Lưu Nguyệt đang chạy nhanh đến đây, cả người tràn ngập khí huyết thị tức, quả thực khiến người ta đui mù, làm trong lòng sinh ra cảm giác tôn kính, như vị thần chiến tranh tối cao vậy.Nhóm lục y thích khách sợ hãi, thích khách trên giang hồ chuyên về ám sát, đối với hơi thở vô cùng mẫn cảm, với những người ngoài giới, bọn họ có thể thẳng tay giết chết không ngần ngại, nhưng với những Vương giả trong giới sát thủ, cái loại run sợ tận sâu tâm can này, không thể ngăn được.Trong lúc nhất thời, tất cả thích khách giống như đã quên mất mục đích ám sát Hiên Viên Triệt, nhất tề quay người tấn công Lưu Nguyệt.Kiếm khí xẹt qua, sắc bén mà quyết tuyệt.Một trời đầy máu, mặt đất đầy thi thể.Lưu Nguyệt lướt qua, ai dám tranh phong.Máu theo trường kiếm chậm rãi từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất, Lưu Nguyệt nhảy xuống ngựa, bước qua thi thể vô hồn, dẫm trên máu bước đến, bình tĩnh đứng ở trước người Hiên Viên Triệt, đỏ mắt nhìn hắn: "Có sao không?"

Cúi đầu, Lưu Nguyệt sắc mặt bình tĩnh, nhưng hai mắt lại tản ra tia lo lắng, Hiên Viên Triệt hơi giơ tay lau đi vết máu trên mặt nàng, nhướng mày nở nụ cười: "Nàng quá coi thường ta, ta như thế nào sẽ có chuyện?

Đây là máu của bọn hắn."

Hiên Viên Triệt hơn mười tuổi đã lăn lộn trên chiến trường, cũng là người từ trong địa ngục bước ra, thích khách này, tuy lợi hại, nhưng làm sao có thể làm hắn bị thương.Bất quá, tiểu Vương phi thật sự làm cho hắn ấm lòng, mắt kia thật xơ xác tiêu điều, bàn tay thật quyết tuyệt ngoan độc, cả người đầy máu xông đến, chỉ nói một câu, ba chữ, có sao không.Cứ như vậy lãnh huyết bước đến, đạp lên thi thể đầy trên mặt đất, mặt không đổi sắc bước tới trước mặt hắn, ân cần hỏi thăm, loại cảm giác này, thật không thể dùng lời nói hình dung được.Hai tay ôm khuôn mặt nhỏ nhắn của Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt cúi đầu xuống, nhẹ nhàng, hôn lên đôi môi Lưu Nguyệt.Nụ hôn thật ôn nhu, ôn nhu như nước, nhưng tình cảm chất chứa bên trong còn nóng hơn cả lửa.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 91 : Phong vân trở mình (7)


Lưu Nguyệt chậm rãi nhắm mắt lại, tùy ý Hiên Viên Triệt ôn nhu thân mật, một bên thì thào nói: "Không có việc gì là tốt rồi."

Không có việc gì là tốt rồi, Hiên Viên Triệt của nàng không có việc gì là tốt rồi.Khóe miệng tươi cười vẽ nên vẻ yêu mị cực kì, Hiên Viên Triệt hôn càng lúc càng sâu.Thi thể khắp mặt đất, mùi máu tươi nồng nặc khắp nơi, nhưng mà ngay tại nơi như vậy, thanh kiếm thiết huyết kia, nụ hôn ôn nhu kia, lại như đóa hoa kỳ lạ nở rộ, hương thơm ngát mũi.Không có đao kiếm ồn ào, không có sát khí dữ tợn, lúc này, hết thảy đều tĩnh lặng lại, chỉ còn tiếng gió thổi qua , chỉ còn tiếng ngọn cây rì rào đung đưa, cùng tiếng thương binh hơi hơi rên rỉ .Đứng ở bên cạnh không có lên tiếng, Mộ Dung Vô Địch lúc này mới có chút phục hồi tinh thần lại, nhìn thi thể chất đầy ngang dọc trước mắt, nét mặt già nua cũng hơi hơi nhăn lại.Thật là lợi hại, kiếm kỹ linh hoạt như vậy, một kích lấy mạng, một kích là đã lấy được mạng đối phương.Tay khẽ run rẩy, kiếm này nếu đâm vào chính hắn, hắn có thể chống cự lại hay không?

Mi tâm nhăn lại thật chặt, không thể, cái loại giết chóc cực kỳ lợi hại không thể ngăn chặn này , hắn, cũng không thể né tránh nổi.Thái dương chảy qua một giọt mồ hôi lạnh, Mộ Dung Vô Địch âm thầm cảm thấy may mắn, hoàn hảo, bọn họ phát hiện ra nàng, hoàn hảo, bọn họ lựa chọn đứng về phía nàng, nếu không. . . . . .Gió nhẹ đầu hạ, thổi tung khung cảnh huyết tinh phi vũ nơi đây.Bên ngoài rừng rậm, Độc Cô Dạ lạnh lùng xem một màn trước mắt, trong mắt chợt lóe qua một tia khiếp sợ, gió nhẹ làm phất lên áo bào trắng, trông thật xuất trần."

Vương phi thật là lợi hại."

Kinh nghi qua đi đám người Thu Ngân lập tức cực kỳ hưng phấn nhìn Lưu Nguyệt, Vương phi của bọn họ, quả nhiên lợi hại.Lưu Nguyệt còn chưa nói, Hiên Viên Triệt ôm lấy tấm thân nhỏ bé của Lưu Nguyệt bên mình , đắc ý vạn phần nói: "Đó là đương nhiên."

Lưu Nguyệt nghe vậy không khỏi mỉm cười, nhìn lướt qua thích khách lục y phía sau, tức giận một lần nữa ập trở lại: "Bọn họ là ai?"

"Không biết, không phải người của Tả tướng, cũng không phải người của Độc Cô Dạ."

Hiên Viên Triệt cũng đang nổi giận, đè thấp thanh âm.Những thích khách này thân thủ cực kỳ lợi hại, so với những thông tin bọn họ biết đến về người của Tả tướng , không biết cao hơn bao nhiêu lần, nhưng là nếu cùng người của Độc Cô Dạ so sánh lại thua kém ba phần, bởi vậy không phải Tả tướng, cũng sẽ không là Ngạo Vân Thái tử Độc Cô Dạ."

Không phải người của hai nhóm này, vậy là ai?"

Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày, còn có ai có chủ ý hãm hại Hiên Viên Triệt ?
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 92 : Phong vân trở mình (8)


Hôm nay xem ra, thứ những người này thực sự muốn không phải mạng của Hoàng đế Thiên Thần quốc Hiên Viên Dịch, mà là đầu của Hiên Viên Triệt."

Làn da ngăm đen, thân hình cao lớn, không phải người Thiên Thần quốc."

Thu Ngân vạch khăn che mặt của tử thi, quỳ xuống trầm giọng nói.Thiên Thần quốc trong nước tuy rằng phổ biến nhiều dạng người, cũng không có người cao lớn như vậy, dáng người vừa thấy đã biết không phải người Thiên Thần quốc, ngược lại trong lục quốc lại rất phổ biến.Không phải người Thiên Thần quốc, chẳng lẽ là người của các nước khác?

Lưu Nguyệt nhất thời mặt mày nhăn lại, quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt.Tuy nhiên Hiên Viên Triệt cũng không phản ứng nhiều lắm, thấy Lưu Nguyệt nhìn mình, lập tức giương lên mi cười lạnh một tiếng nói: "Thiên hạ này người muốn mạng của ta quả thực rất nhiều."

Lời này vừa nói ra, Lưu Nguyệt nhất thời sáng tỏ, Hiên Viên Triệt rất xuất sắc , một Độc Cô Dạ có thể trong vài năm biến Ngạo Vân quốc cư nhiên trở thành đệ nhất đại quốc, vậy một Hiên Viên Triệt cũng có thể quật khởi Thiên Thần quốc, tiến đánh các nước xung quanh mở mang bờ cõi.Đây là một cái mối nguy tiềm tàng quá lớn, bản thân không thể dùng, như vậy cũng chỉ có thể hủy đi.Thiên Thần quốc có thể tồn tại bất luận kẻ nào, duy độc không thể tồn tại Hiên Viên Triệt, người này đối với chư quốc chung quanh đã trở thành uy hiếp quá lớn.Cho nên, hôm nay là một cơ hội tốt, việc Thiên Thần quốc tổ chức săn bắn với các chư quốc cũng không phải một bí mật.Thân thủ ôm lấy đầu Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt ngẩng đầu nói: "Đừng sợ."

Hiên Viên Triệt nghe vậy nhất thời cười ha hả, đồng dạng cuồng vọng cực kỳ nói: "Ta nếu sợ, ta sống không đến hôm nay."

Phóng nhãn khắp thiên hạ, Hiên Viên Triệt hắn có sợ hãi ai."

Tốt lắm, Tam hoàng tử điện hạ, chúng ta đi về trước rồi nói."

Họ Mộ Dung Vô Địch dù sao cũng lão luyện thành thục, lập tức ra tiếng nói.Nếu là ám sát Hiên Viên Triệt, vậy nơi này sẽ không an toàn.Hiên Viên Triệt gật gật đầu, kéo Lưu Nguyệt qua, thuận tay đỡ theo một cấm vệ quân đang bị thương rất nghiêm trọng không di chuyển đươc.Chung quanh đám người Thu Ngân cũng bắt đầu chuẩn bị."

Vút."

Ngay tại lúc này, trong rừng rậm tĩnh lặng đột nhiên truyền đến tiếng xé gió, những thiết cầu lớn nhỏ như nắm tay trẻ em hướng phía Hiên Viên Triệt phóng tới như tia chớp."

Bên trong có khói độc, bế khí, cẩn thận."

Mộ Dung Vô Địch liếc mắt nhìn đám thiết cầu một cái nhất thời biến sắc, rống to ra tiếng.Cùng thời gian Hiên Viên Triệt cũng nhận ra vũ khí kia, sắc mặt trầm xuống, thuận tay cầm lấy cấm vệ quân kia cùng Lưu Nguyệt , thân hình chợt lóe liền lui nhanh về phía sau đi.Hắn căn bản đang đứng ở phía trên vách núi, một bước lui xuống, lập tức liền gần sát mép núi.Một bước cũng không thể lui tiếp, cấm vệ quân đang bị trọng thương kia, đột nhiên sống lưng chuyển động, một chưởng liền đánh vào ngực Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt, song chưởng tối đen, nội kình cùng độc công hòa lẫn vào nhau, hùng hậu cực kỳ.Gian tế.Ba người vốn khoảng cách rất gần, một chưởng này lực có thể đủ phá núi, nếu đánh trúng. . . . . .
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 93 : Nguy cơ lớn (1)


Biến cố xảy ra, bất ngờ không kịp phòng.Chung quanh mọi người nhất thời quá sợ hãi.Hiên Viên Triệt cũng không phải người thường, lập tức sắc mặt trầm xuống, biến chiêu kì mau, biến trảo vi chưởng, một chưởng liền hướng người trước mặt đánh đến.

Cùng thời gian, Lưu Nguyệt sát khí nhất chích, phản thủ một kiếm liền phóng tới.Phịch một tiếng trầm đục đột nhiên vang lên, Hiên Viên Triệt chỉ cảm thấy một cỗ khí lực mạnh mẽ vọt mạnh tới, cho dù là hắn cũng đứng vững không được, lảo đảo lui về phía sau.Người này quả thực nội lực vô cùng hùng hậu.Một bước lui xuống, chân liền đạp đến vách núi đen.Hiên Viên Triệt trong lòng dự cảm không tốt, giận không thể phát hết sức, tay phải liền dùng sức ném Lưu Nguyệt trong ngực về phía trước , chính mình hướng vách núi đen rơi xuống.Cùng khắc, gian tế bị Hiên Viên Triệt một chưởng chống lại , một ngụm máu tươi cuồng phun mà ra, thân hình liền phi vụt về phía sau.Chỉ thấy một đạo máu tươi cùng với hắn lui về phía sau bắn ra, hiện tại sớm đã nổi lên thành một vệt đỏ trên bùn đất, thân thể cường tráng ở giữa không trung, rồi đột nhiên chia thành hai nửa, ngã xuống dưới.Một kiếm chặn ngang, Lưu Nguyệt phân thân hắn làm đôi.Sắc mặt lạnh như băng, Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn tới gian tế phía sau bị nàng chặn ngang chém, từng bước hướng tới vách núi đen phóng đi, không chút nghĩ ngợi theo sát sau Hiên Viên Triệt nhảy xuống.Thân ảnh nhỏ bé nhất thời biến mất ở trên vách núi.Hết thảy chỉ xảy ra trong chớp mắt, đám người Mộ Dung Địch cùng Thu Ngân cơ hồ còn chưa kịp phản ứng, tất cả đều rơi vào trạng thái hoang mang, trên vách núi đá này trong chốc lát họ mất cả Vương gia và Vương phi .Kia sương trắng trên miếu độc yên lượn vòng, một mảnh tịch liêu."

Vương. . . . . ."

Tiếng rống vang vọng quanh quẩn ở toàn bộ vách núi phía trên.Dưới vách núi, Lưu Nguyệt mãnh phác hướng Hiên Viên Triệt đuổi theo, mãnh lực gian đầu hướng tầm tay Hiên Viên Triệt mà rơi xuống.Hiên Viên Triệt mắt như muốn nổ tung nhìn đuổi theo Lưu Nguyệt mà rống lên: "Nàng điên rồi."

Hắn thật vất vả mới đem nàng ném quay về vách núi đen, nàng lại còn đi theo nhảy xuống."

Ta không điên."

Lưu Nguyệt so với hắn thanh âm đáp trả còn lớn hơn vài phần, một bên cổ tay vừa động nơi đó vẫn đeo một cái bao cổ tay không giống bao cổ tay mà cũng không phải dùng để bảo vệ tay, mạnh mẽ cứng rắn, hô một chút khiêu khai, bên trong một vật dài nhỏ thẳng hướng phía trên mà phóng đi.Hiên Viên Triệt còn không có thấy rõ ràng đó là cái gì, thân thể đột nhiên dừng giữa không trung, lắc qua lắc lại không rơi xuống nữa .

Hiên Viên Triệt hai mắt trợn to, khiếp sợ vạn phần nhìn theo Lưu Nguyệt cùng vật kia, một cây dài nhỏ thiên tàm ti.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 94 : Nguy cơ lớn (2)


Hắn nhớ rõ trong bảo khố của hắn có mấy thứ này, nhưng đã sớm đưa chìa khóa cho Lưu Nguyệt, tùy nàng quản lý, bất quá hắn chưa từng nghĩ đến thiên tàm ti còn có thể dùng như vậy.Hai mắt kinh ngạc nhìn sợi thiên tàm ti thật mỏng manh, nhưng lại có sự mềm mại dẻo dai ngay cả kiếm cũng không chém đứt, Hiên Viên Triệt chậm rãi, gắt gao nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Lưu Nguyệt.Đáy mắt chậm rãi hiện lên một chút ấm áp ôn nhu, Hiên Viên Triệt thấp giọng nói: "Nàng thật ngu ngốc."

Cúi đầu mắng, nhưng bên trong lại đầy tình cảm nhộn nhạo thắm thiết.Lưu Nguyệt một tay nắm chặt lợi kiếm, một tay nắm lấy Hiên Viên Triệt phía dưới, không hành động dư thừa, quay đầu nhìn Hiên Viên Triệt của nàng, mặt đường đường chính chính nói: "Ta không ngu ngốc, ta chỉ biết hạnh phúc của mình phải do mình tự nắm giữ, nếu chàng là hạnh phúc của đời ta, vậy ta cũng sẽ tuyệt không buông xuôi từ bỏ, ai cũng không thể cướp đoạt chàng khỏi tay ta, cho dù là thần chết cũng không thể."

Càng nói càng nắm chặt tay Hiên Viên Triệt, kiếp trước nàng không thể kiếm được tình cảm như vậy, kiếp này nếu đã có, vậy tuyệt sẽ không buông tay.Hiên Viên Triệt nghe vậy, nhìn Lưu Nguyệt vẻ mặt bình tĩnh kiên định, cả người đầy chấp nhất và quyết tuyệt.Lập tức, không khỏi nhẹ nhàng nở nụ cười, thấp giọng khẽ nói: "Con nhóc ngốc này."

Lưu Nguyệt lần này không phản bác Hiên Viên Triệt nữa, chỉ trừng mắt nhìn hắn, trong mắt ngập tràn kiên định.Không nói một lời, trong lòng nhộn nhạo, hai người nhìn nhau.Trong mắt ta có chàng, trong mắt chàng có ta.Trừ thân ảnh của nhau phản chiếu trong mắt, còn lại tuyệt đối không có gì khác nữa.Gió núi vù vù thổi qua, quất vào vạt áo hai người, một bên đỏ sẫm, một bên xanh biếc, khung cảnh mờ ảo lâng lâng.Hai tay đồng thời nắm chặt, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt đồng thời nở nụ cười, quang mang trong mắt có thể so với nhật nguyệt trên trời cao.Lướt qua mắt, Lưu Nguyệt nhìn xuống bên dưới Hiên Viên Triệt.Còn khoảng cách khá xa, thiên tàm ti của nàng không đủ dài.Nếu ở hiện đại còn có thể dùng vũ khí bằng hợp kim tiên tiến, giờ trong tay chỉ có thiên tàm ti, chiều dài lại không đủ, không thể làm gì được."

Đưa kiếm cho ta."

Đang suy nghĩ cách, Hiên Viên Triệt đột nhiên lên tiếng, đưa tay còn rảnh ra.Lưu Nguyệt nhìn bàn tay kia một mảng đã hóa đen, sắc mặt không khỏi trầm xuống, nhưng không nhiều lời, năm ngón tay lập tức buông lỏng, nhuyễn kiếm liền rớt xuống trong tay Hiên Viên Triệt.Cầm chắc nhuyễn kiếm, Hiên Viên Triệt quay đầu lại, cắm mũi kiếm vào vách đá, chỉ thấy trường kiếm cứ như đâm vào đậu hũ, lún sâu vào đất đá, Hiên Viên Triệt tựa lực vào kiếm, Lưu Nguyệt lập tức thấy sức nặng cả người được buông lỏng một chút.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 95 : Nguy cơ lớn (3)


Nhướng mày, Lưu Nguyệt nhất thời buông Hiên Viên Triệt vừa bám vào được vách núi, đế hài (đế giày) dày dưới chân, đột nhiên lòi ra một lưỡi dao mỏng manh sắc bén, cắm sâu vào vách núi, cổ tay vung lên, tàm ti rút lại vào tay."

Con nhóc quỷ sứ này, trên người rốt cục còn giấu bao nhiêu thứ loạn thất bát tao (linh tinh lộn xộn) như vậy nữa hả?"

Dùng kiếm chống đỡ, Hiên Viên Triệt nhìn động tác của Lưu Nguyệt, nhất thời nhướng mày, nhìn nàng, nhếch miệng nói.Tiểu Vương phi của hắn, hằng ngày nhìn thật bình thường, nhưng mỗi khi tới thời điểm mấu chốt thì cả người đều là vũ khí."

Đây là tiền cược cho tính mạng đó."

Lưu Nguyệt cực kỳ tự nhiên trả lời.Hiên Viên Triệt nghe vậy hơi nhíu mày, cũng không định đi hỏi Mộ Dung tướng quân phủ, liệu có cần phải trang bị chỉnh tề cả người như vậy để giữ mạng hay không, lập tức vươn tay hướng Lưu Nguyệt, nói: "Đi nào."

"Ta cõng chàng."

Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt, trầm giọng nói.Một chưởng trên vách núi kia, Hiên Viên Triệt đã bị trúng độc, giờ phải vận dụng nội lực, sẽ không tốt lắm.

Nàng cõng hắn, tuy chậm một chút, nhưng tuyệt đối có thể khiến hai người an toàn hạ xuống mặt đất.Hiên Viên Triệt nghe vậy, chậm rãi nở nụ cười, thân thế rướn lên cầm lấy tay Lưu Nguyệt, khẽ thầm cười bên tai: "Ta còn chưa có vô dụng đến mức đó, đi theo ta."

Một tay ôm chặt Lưu Nguyệt, trường kiếm rút ra, Hiên Viên Triệt ôm nàng thả người rơi xuống, chân đạp liên tục vào vách núi đá lởm chởm, từ từ phi thân xuống.Vạt áo đỏ sậm phất phới, như một hắc ưng tung hoàng trời đất.Nghênh đón gió thổi, tóc đen tung bay.Lưu Nguyệt lần đầu tiên cảm thấy, biết khinh công thật tiện lợi, nếu nàng cũng có thể luyện khinh công đến trình độ như Hiên Viên Triệt, thì thật là tuyệt vời.Một thân nhẹ nhàng, Hiên Viên Triệt ôm Lưu Nguyệt đứng vững tại chân núi.Ngẩng đầu nhìn đỉnh núi, lúc này chỉ còn một điểm nho nhỏ mờ mờ khuất sau làn mây.Lưu Nguyệt nhướng mày, quả nhiên nhanh hơn nàng nhiều, lòng nghĩ vậy, tay liền cầm lấy tay Hiên Viên Triệt, màu đen, toàn bộ cánh tay đã chuyển sang màu đen.Ngẩng đầu nhìn sắc mặt Hiên Viên Triệt, đôi môi vốn đỏ mọng giờ cũng tái đi, hơi chuyển đen, đây là do liều mạng dùng nội lực sau cú chưởng kia."

Không chết được."

Hiên Viên Triệt thấy vậy, khẽ cười với Lưu Nguyệt một cái.Lưu Nguyệt hung hăng trừng mắt nhìn Hiên Viên Triệt, một mũi kim chừng lóng tay đâm vào đầu ngón tay hắn, chỉ thấy một dòng máu đen đặc chảy ra.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 96 : Nguy cơ lớn (4)


"Ăn cái này."

Lưu Nguyệt thấy vậy, tay lấy một viên thuốc màu trắng bên hông, đưa tới miệng Hiên Viên Triệt.Hiên Viên Triệt nhìn mắt Lưu Nguyệt, dù nàng không nói nhiều nhưng bên trong đầy lo lắng, lập tức hé miệng nuốt viên thuốc, chẳng cần biết nó là giải dược hay độc dược, khoanh chân ngồi tại chỗ, cười nói với Lưu Nguyệt: "Cho ta nửa canh giờ." (1 canh giờ = 2 tiếng)Chừng này độc hắn không để vào trong mắt, nhưng hắn không muốn khiến Lưu Nguyệt lo lắng.Lưu Nguyệt thấy vậy, cũng không nói nhiều, cầm lấy trường kiếm trong tay Hiên Viên Triệt, cũng ngồi xuống bên cạnh, thủ hộ cho hắn bức độc.Mấy bụi cỏ ở đây, cái nào cái nấy cao gần bằng người, hai người ngồi xuống, nhìn từ xa như không có ai, chỉ có cỏ dại trải dài tít tắp.Không gian tràn ngập hơi thở thơm mát của thiên nhiên, trời thật xanh, mây trắng trôi lửng lờ, hôm nay thời tiết thật đẹp.Lưu Nguyệt ôm trường kiếm ngồi bên người Hiên Viên Triệt, nhìn máu đen từ trên đầu ngón tay hắn từng giọt từng giọt chảy ra, cả người không nhúc nhích, như một pho tượng đá."

Rắc."

Một tiếng động rất nhỏ, con rắn xanh biếc nhỏ xíu, nhìn lướt qua rất khó thấy, đã bị mũi kiếm đâm dính trên mặt đất, cả người giãy đành đạch, rồi ngưng hẳn.Mũi kiếm rút lên, trở về, vô thanh vô tức.Một chút cũng không quấy rầy đến Hiên Viên Triệt đang bức độc kế bên.Vẫn ngồi như một pho tượng, Lưu Nguyệt chống cằm quan sát Hiên Viên Triệt, thật là đẹp mắt, càng nhìn càng thấy đẹp, thực thích."

Vèo."

Một tiếng chạy qua rất nhỏ, Lưu Nguyệt vốn trầm tĩnh như một pho tượng, đột nhiên tai khẽ động, hai mắt đang nhìn Hiên Viên Triệt quan sát bốn phía.Ngoài tiếng gió thổi qua bụi cỏ, không còn thanh âm nào khác, thực tĩnh, thực tĩnh lặng.Hai mắt hơi nheo lại, Lưu Nguyệt cầm trường kiếm lên, trong mắt hiện tia huyết tinh, đây không phải tiếng gió, chung quanh có người.Cái loại hơi thở này, không lừa được nàng.Khoé miệng chậm rãi mỉm cười, một nụ cười thiết huyết máu tanh nở rộ, năm mười tuổi, nàng đã xưng vương trong rừng rậm Amazon rồi, cả vùng toàn cỏ dại này, chính là địa bàn thân thuộc của nàng, dám tại đây dùng chiêu đó đùa với nàng à.Thân hình lặng yên không một tiếng động rời đi, Lưu Nguyệt như một con báo, lặng lẽ, chậm rãi, không một tiếng động dần biến mất trong bụi cỏ cao ngất.Không thể để cho những người này tới gần Hiên Viên Triệt, nếu dám quấy rầy hắn bức độc, dù cho các ngươi toàn bộ xuống địa ngục hết, ta cũng không hết giận.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 97 : Nguy cơ lớn (5)


Vạt áo xanh biếc, như hòa nhập với màu cỏ cây thành một thể, Lưu Nguyệt quỳ trong bụi cỏ, thong thả lạnh lùng nhìn phía trước, là một cao thủ che dấu tung tích đang tiến tới, càng lúc càng gần chỗ nàng.Trường kiếm trong tay có kịch độc, lưỡi kiếm ẩn hiện ra màu hồng đen, có thể thấy đã phết lên không ít độc dược.Xem ra những người này đã sớm có chuẩn bị, ở nơi này chờ bọn họ.Cũng phải, có thể trà trộn vào cấm vệ quận, có thể hợp lực đánh bọn họ xuống vách núi đen, sao không thể phái người giăng bẫy bọn họ ở chốn này, thật là cực kỳ chu đáo chặt chẽ.Khóe miệng lạnh lùng cười mỉm, Lưu Nguyệt đột nhiên vung tay chế trụ người phía trước, lục y nhân kia không kịp kháng cự, đã bị nhuyễn kiếm xẹt qua cổ họng, không kịp kêu một tiếng nào ngã xuống.Buông lục y nhân đã chết ra, Lưu Nguyệt lại xoay người biến mất trong bụi cỏ."

Vù vù."

Tiếng gió rất nhỏ vang lên.Ngân quang chợt lóe, tiếng gió khi nãy chợt đứt, chỉ còn máu bắn ra."

Thầm thì, thầm thì."

Trong bụi cỏ, phát ra âm thanh.Ngân quang chớp động, lục y nhân hai mắt trừng trừng nhìn mũi kiếm xuyên qua yết hầu, trong mắt đầy kinh hãi."

Kêu không thật tí nào."

Lưu Nguyệt không một tiếng động, làm cái khẩu hình, cười lạnh rút kiếm ra.

(khẩu hình: nói mà không phát ra tiếng, có thể nhìn môi đoán được nội dung.)Từng chút từng chút một, Lưu Nguyệt như một con độc xà, vô thanh vô tức tới gần con mồi, thời điểm con mồi cứ nghĩ mình là thợ săn, liền bị nàng cắn nuốt vào bụng.Ngân quang lóe lên, một kiếm một mạng, huyết sắc dần phủ lên các bụi cỏ cao bằng người này.Vạt áo xanh biếc, xuất quỷ nhập thần.Mười một người, Lưu Nguyệt lau mũi kiếm trên áo tử thi, thân hình lại chợt biến mất vào bụi cỏ.Tiếng gió thổi khi nãy đã không còn, tiếng "thầm thì" biến mất, cả tiếng bụi cỏ dao động cũng im bặt, hết thảy đều trở nên tĩnh lặng, giống như từ trước đến giờ vốn là như vậy.Lục y nhân cuối cùng kinh hãi, mặc cho hắn phát ra tín hiệu thế nào, những người khác đều giống như đá rớt vào đại dương, một tiếng phản ứng cũng không có, giống như đã tiêu thất trong không khí."

Hô, hô......."

Không có, vẫn là không có.Phía sau lưng đã muốn mồ hôi ướt đẫm, đây là chuyện gì?

Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?Chung quanh không có sát khí, không có thanh âm, cái gì cũng không có, giống như không có người vậy, những người khi nãy đã đi đâu, đi đâu rồi?
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 98 : Nguy cơ lớn (6)


Chẳng lẽ còn có cao thủ cao tay hơn bọn họ trong lĩnh vực ẩn mình này?Lông tơ cả người nháy mắt dựng lên, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, Dực Vương Thiên Thần quốc Hiên Viên Triệt, là cao thủ, nhưng hắn tuyệt đối không có kỹ năng này, người chưa từng trải qua huấn luyện chuyên môn, không có khả năng một chút hơi thở cũng không lộ ra, đây rốt cục là ai?Gió chợt nổi lên, hây hẩy một mảng cỏ.Mùi máu tươi dày đặc chậm rãi phiêu lãng trong gió.Lục y nhân còn lại càng thêm hoảng sợ, mùi máu tươi, chẳng lẽ.....chẳng lẽ là......."

Thầm thì, thầm thì."

Bên người đột nhiên truyền đến tín hiệu trả lời của đồng bạn, lục y nhân nhất thời mừng rỡ, lập tức quay đầu hướng tới chỗ vừa phát ra tiếng.Trong bụi cỏ, một lục y nhân khác cúi đầu ngồi, quay lưng lại phía hắn.Hắn thấy kỳ lạ, từ từ tiến lên, vỗ vai người kia một cái.Người kia nhất thời quay đầu lại, chỉ thấy cổ họng hắn tét ra, vết cắt rất sâu, đầu lặc lìa, đong đưa qua lại, dính bằng một miếng thịt nhỏ, máu chảy ròng ròng, hai mắt trợn trắng, đờ đẫn nhìn lại, thè lưỡi ra, cười hềnh hệch.Lục y nhân nhất thời cả kinh, không kịp xoay người phòng bị, một kiếm đã quét qua, máu từ cổ họng nhỏ giọt xuống.Muốn nói, không nói nên lời, muốn gọi, cũng gọi không được.Lục y nhân mở to mắt quay đầu nhìn, Lưu Nguyệt chính là đang ngồi xổm bên người, lưỡi liếm liếm môi, trên mặt nở nụ cười xinh đẹp thị huyết, khiến người ta lạnh thấu xương.Không phát hiện ra, cho dù Lưu Nguyệt có ngồi trước mặt, hắn cũng không phát hiện ra được, giống như nàng chính là người vô hình, không, nàng là một linh hồn, một bóng ma không một tí hơi thở trần gian.Yết hầu hơi động, kinh hoảng trong mắt phóng lớn, thân thể từ từ ngã ra sau.Bọn họ sai lầm rồi, bọn họ đã sai lầm lớn rồi, nơi này, khó đối phó nhất không phải Hiên Viên Triệt, mà chính là tiểu cô nương bé nhỏ kia, chính là nàng.Đáng tiếc, khi nhận ra thì đã quá muộn rồi, chỉ còn cách xuống dưới địa ngục phân trần cho Diêm vương nghe thôi.Chậm rãi lau sạch vết máu trên kiếm, Lưu Nguyệt lạnh lùng cười, đứng dậy, đi đến chỗ Hiên Viên Triệt.Cây cối yên tĩnh, chính là nơi nàng thích nhất.Bước vài bước tới chỗ Hiên Viên Triệt, thấy hắn đã mở mắt, sắc mặt hồng nhuận, một tia dị sắc cũng không có, nhưng bụi cỏ xung quanh, bị máu đen thẩm thấu, héo rũ đi."

Sao mùi máu tươi lại nồng như vậy?"

Hiên Viên Triệt ngửi ngửi, mùi vị thấp thoáng trong không khí, đứng lên, đi tới bên Lưu Nguyệt, nói."

Vài con gián mà thôi."

Lưu Nguyệt nói, vân đạm phong khinh.Hiên Viên Triệt nghe vậy nhíu mày, mấy con gián, Lưu Nguyệt thật đúng là cái gì cũng nói được."

Nơi này cũng không sạch sẽ?"

Hiên Viên Triệt hơi thấp giọng nói.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 99 : Nguy cơ lớn (7)


"Có thể trà trộn vào cấm vệ quân, không bại lộ thân phận, nếu ta không cùng chàng tới tử địa này, xem chàng sao giải quyết được bọn họ đây."

Lưu Nguyệt ném trường kiếm trong tay cho Hiên Viên Triệt.Nàng không thích sử dụng kiếm, so với kiếm, nàng thích dùng chủy thủ hơn. (chủy thủ: dao găm.)Đến cấm vệ quân mà cũng dám chơi, chuyện này chắc chắn không chỉ có các vị cao tầng Thiên Thần quốc tham dự, mà còn liên thủ với thế lực ngoài, nếu Hiên Viên Triệt còn sống trở về, không biết bọn họ còn dám bày ra cái gì nữa."

Sợ không?"

Hiên Viên Triệt nắm kiếm, thuận tay vuốt vuốt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán Lưu Nguyệt, xinh đẹp cười hỏi."

Chàng nói gì cơ?"

Lưu Nguyệt nhất thời nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, mười phần lãnh khốc kiêu ngạo.Hiên Viên Triệt thấy vậy cười thật tươi, kéo tay Lưu Nguyệt, ngửa đầu nói: "Hảo, vậy chúng ta cùng đi."

"Đi nào."

Lưu Nguyệt cũng nắm lại tay Hiên Viên Triệt, chỉ cần hắn ở bên cạnh, cho dù phía trước là núi đao biển lửa, nàng cũng xông vào, nơi có thể ngăn cản nàng, phóng mắt khắp thiên hạ này cũng không có.Cây cỏ rậm rạp, gió thổi, trời xanh, mây trôi.Ánh sáng mặt trời sáng lạng chiếu rọi, nhưng không khí nơi đây lại cực kỳ âm lãnh.Từng bước từng bước trèo lên một quả đồi, Lưu Nguyệt cúi đầu nhìn phía trước, chỉ thấy rừng rậm xanh rì trải dài, lông mày nhíu nhíu."

Không còn đường khác?"

"Không có."

Câu hỏi ngắn gọn, câu trả lời cũng không kém.Rừng rậm trước mặt, bẫy rập dày đặc, thực tinh diệu mà cũng thực bí mật, nhưng đối với Lưu Nguyệt mà nói, sơ hở nhiều lắm, nàng liếc mắt qua cũng có thể thấy được trong rừng này ẩn dấu không ít cơ quan bẫy rập.Nhưng mà, quá nhiều, tiếp nối nhau, tầng tầng lớp lớp, động một cái là tất cả sẽ cùng khởi động, không có cách nào tháo dỡ từng cái một được.Mà bọn họ không có nhiều thời gian như vậy, rừng rậm này rất tươi tốt, thời tiết vào hè lại khô hanh, rất dễ phát lửa, đến lúc đó bọn họ có mọc cánh cũng không thoát ra được."

Đi vào?"

Lưu Nguyệt quay đầu lại nhướng mày, mang găng tay bạc vào."

Đi vào."

Hiên Viên Triệt lạnh lùng trả lời, một tay ôm chặt Lưu Nguyệt, dưới chân khinh công, bay vào trong rừng rậm trước mắt.Xông vào, không cần kỹ xảo hoa chiêu, chỉ cần tốc độ cùng thực lực.Bởi vậy, Lưu Nguyệt cũng không có phản đối Hiên Viên Triệt ôm lấy nàng, ngược lại còn ôm chặt lấy hắn.Phi nhanh mà đi, Hiên Viên Triệt từng bước xâm nhập rừng rậm."

Vút."

Dưới chân đột nhiên mềm nhũn, Hiên Viên Triệt nhất thời rùng mình, lập tức tre trúc xung quanh, theo bốn phương tám hướng bắn đến, mũi được vót nhọn, mà trên đại thụ đột nhiên một khúc cây quét xuống, trên thân cắm đầy mũi nhọn, mỗi cái dài hơn nửa trượng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 100 : Nguy cơ lớn (8)


"Phía trên...."

Hoàn toàn không chờ Lưu Nguyệt nhắc nhở, Hiên Viên Triệt dưới chân điểm một chút, thân hình như đại bàng phóng vụt lên cao, hướng tới trên đỉnh đại thụ.Vừa mới nhảy lên, trúc tre từ bốn phương bắn tới kia cùng thân cây, phập một tiếng đâm vào nhau, răng nhọn lỉa chỉa hung hăng cắm vào, nếu chậm một chút, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt chắc chắn sẽ chỉ còn một bãi huyết tương bầy nhầy.Phi thân nhảy lên ngọn cây cao cao, còn không đợi Hiên Viên Triệt đến nơi, đại thụ đột nhiên động.Vô thanh vô tức, trên đỉnh đầu hai người, hé ra một cái lưới úp xuống, bên trong đầy mũi nhọn, mũi nhọn kia dưới ánh sáng mặt trời, lóe ra ngân quang âm lãnh, cùng tiếng gió rít, rơi xuống cực nhanh.Lưu Nguyệt được cõng trên lưng Hiên Viên Triệt , thấy vậy, hàn quang trong mắt chợt lóe, bàn tay liều chụp hướng lưới kim loại kia.Cái lưới dưới ánh sáng mặt trời, lóe ra quang mang bạc bạc, nếu nàng không nhìn lầm, nó là do chỉ bạc đan lại mà thành, mấy thứ này rất hiếm có, nhưng mà, không ăn nhằm gì với nàng.Găng tay bạc rất nhanh chụp lấy tâm cái lưới đang phủ xuống kia, năm ngón tay cử động, tấm lưới dày đặc mũi nhọn, nhẹ nhàng bị Lưu Nguyệt túm vào trong tay.Bàn tay mang găng rất nhanh vung lên, sức của nó có thể khiến đá tảng lủng lỗ, tấm lưới cũng nhanh chóng bị xé thành một nùi chỉ bạc.Nhanh chóng nhét vào trong ngực, đây là hàng tốt.Mà Hiên Viên Triệt đang ôm nàng, cước bộ cũng không dừng lại, thấy vậy chỉ mỉm cười.Hai người vừa đáp xuống đất, mặt đất vốn nhìn như bằng phẳng, đột nhiên trầm xuống, Hiên Viên Triệt nhất thời thầm kêu không tốt, nơi này không có chỗ đặt trọng tâm để hắn phóng lên.Nơi này thật đúng là cơ quan liên hoàn, một cái tiếp một cái, chồng chất."

Trống không."

Cảm giác được cả người đột nhiên trầm xuống, Lưu Nguyệt hiểu được, cổ tay duỗi, thiên tàm ti bắn ra, quấn lấy đại thụ bên cạnh.Lưu Nguyệt không cần nhắc nhở, Hiên Viên Triệt lập tức mượn lực, phi thân vọt lên.Mà ngay tại nơi hai người vừa rời đi, mặt đất hoàn toàn lún xuống, bên trong lỉa chỉa xiên sắc nhọn.Hàn quang loé ra loè loè, mặt trên còn bôi chất độc giống như thứ trên kiếm của các lục y nhân khi nãy, toàn bộ đều là kịch độc nguy hiểm, đừng nói rơi xuống bị nó đâm thủng, thậm chí chỉ cần bị xước qua một chút, Hiên Viên Triệt cùng Lưu Nguyệt sẽ khó gắng gượng nổi, đây là nhắm vào bọn họ.Trong lòng còn không kịp nghĩ nhiều, đại thụ bị Lưu Nguyệt dùng thiên tàm ti quấn lấy, đột nhiên phát ra tiếng răng rắc.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 101 : Gió thổi mây phun (1)


Lưu Nguyệt vừa nghe thấy âm thanh đó, thiên tàm ti lập tức bắn vào một cành khác, đu qua, nơi hai người vừa đứng khi nãy, vô số châm nhỏ như lông trâu, phô thiên cái địa bắn tới.Độc châm màu đen, mỏng như tóc, dày đặc như mưa bụi, nếu khi nãy Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt chậm chân một tí, cho dù không bị bắn thành con nhím, cũng bị độc phát tác mà chết.Hai đạo thân ảnh, trong rừng rậm đầy cạm bẫy, mạnh mẽ vượt qua từng cái."

Cạm bẫy không tồi, bất quá thiết kế không được tốt lắm."

Lưu Nguyệt cười nhạo một tiếng.Hiên Viên Triệt vừa nghe vậy, không khỏi trừng mắt nhìn Lưu Nguyệt một cái, nàng sau mấy vụ thoát hiểm cận kề sống chết vậy, còn có tâm tư bình phẩm à, hơn nữa hắn thấy mấy cơ quan này thiết kế cũng thật tinh diệu, liên hoàn liên hoàn, hắn ứng phó phải cẩn thận từng tí, mà 'ai kia' khẩu khí thật không nhỏ.Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt đang trừng mắt, không khỏi nhướng mày, thấp giọng cười nói: "Chừng nào rảnh, ta bố trí cho chàng mấy cái như vậy, cho chàng biết thế nào gọi là lợi hại."

Cơ quan ám khí trọng tinh không trọng đa, một khi đã mai phục, là phải một kích giết chết, thiết kế nhiều cơ quan chồng chồng lớp lớp như vậy, chỉ cần người ta tránh được cái đầu tiên, vậy cái thứ hai cũng không tính có gì nguy hiểm, bất quá tốn công một chút mà thôi.Những người này không hiểu được đạo lý quan trọng này.Hiên Viên Triệt nghe Lưu Nguyệt nói vậy, không khỏi nhướng mày nói: "Hảo, ta thật muốn xem rốt cục nàng có bao nhiêu lợi hại."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi về phía trước, thoạt nhìn cực kỳ nhàn nhã, làm gì có cái cảm giác chạy trốn trối chết, sinh tử trước mắt.Phương rừng rậm này, nói nhỏ thì không nhỏ, mà lớn cũng không lớn lắm, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt sau một chung thời gian, đã thoát khỏi vùng thiết kế cạm bẫy trùng trùng này.Từng bước từng bước, Lưu Nguyệt nhìn trận thế dày đặc trước mắt.Một thân quần áo xanh biếc, lãnh đao sắc bén, ánh sáng ban trưa chiếu xuống, vốn phải nóng nực, nhưng nơi đây lại tản ra hàn khí phô thiên cái địa, sát khí nồng nặc.Năm trượng trước mặt, là một trận doanh của lục y nhân, nhìn lướt qua, số lượng không mấy trăm cũng một ngàn, phong tỏa tất cả đường đi.Đao phản quang chói mắt.Lưu Nguyệt hai mắt hơi chớp chớp, đây là quân nhân, nàng khẳng định chắc chắn, hơi thở của quân nhân hoàn toàn khác với sát thủ, sát thủ không có cảm giác vì tập thể chung và thói quen phối hợp với nhau, nhưng quân nhân thì có, hoàn toàn đối nghịch với sát thủ, rất nguy hiểm.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 102: Gió thổi mây phun (2)


Ngón tay đưa lên, nắm chặt đoản kiếm hàn quang lòe lòe, Lưu Nguyệt nhếch miệng: "Xuất động cả quân đội, đối thủ hoàn toàn không xem nhẹ chàng."

"Ta có nên cảm thấy vinh hạnh hay không."

Hiên Viên Triệt trả lời Lưu Nguyệt một câu, nắm chặt nhuyễn kiếm trong tay.Xem khí thế này, đây tuyệt đối là thiết kỵ hoàng gia một đế quốc, hoặc là quân đội chủ chiến, ngay cả thứ này cũng xuất động, xem ra là Tả tướng đã dẫn sói vào nhà rồi.Gót sắt cạch cạch, mã tấu soàn soạt, tiếng nện bước chỉnh tề vang lên.Ánh đao âm hàn, sát khí tỏa ra khắp nơi.Không nói gì, không hề thủ thế, Lưu Nguyệt cùng Hiên Viên Triệt đồng thời động, Lưu Nguyệt phía trước, Hiên Viên Triệt sau, giống như hai đầu mãnh hỗ, cùng đánh tới huyết tinh thiết kỵ trước mặt.Hàng vạn hàng nghìn lợi đao huy động, song hổ nhập bầy sói.Tay cầm đoản kiếm, Lưu Nguyệt đi đầu, ánh đao lóe ra, đập vào trước mắt.Không có kiếm quang, đoản kiếm gần như không thấy rõ hình ảnh, chỉ có máu tươi bắn ra trên mặt đất, rất thực, rất ít, nhìn như những đóa hồng đỏ nhỏ bằng móng tay nở rộ trên mặt cỏ xanh.Tay nâng kiếm đánh, không hề phòng thủ, chỉ có tấn công tấn công, cách phòng thủ tốt nhất chính là công kích, Lưu Nguyệt tại thời khắc này, phát huy điều đó vô cùng nhuần nhuyễn.Lãnh đao của đối phương còn đang huơ tại không trung, kiếm của nàng đã đâm vào trong ngực hắn, đao của đối phương còn đang chém vào đầu nàng, một khắc sau nàng đã đứng vững trước người hắn, cổ họng kia tràn ra một chút máu tươi.Lưu Nguyệt động tác không nhanh, nhưng rất sắc bén, một loại sắc bén không thể diễn tả bằng lời, chỉ cần chém một cái, là một mạng ngã xuống, nàng xuống tay, chưa từng đánh cùng lãnh đao của đối phương, nơi nàng nhắm tới, là chỗ trí mạng của địch.Hoàn toàn không để ý an nguy bản thân, coi như căn bản không thèm để ý tới trường đao đang chém tới.Chỉ có đúng thời điểm, găng tay bạc liền trảo ra như chớp, ngăn trụ lãnh đao kia, tay còn lại một kiếm đưa hắn quy thiên.Những thời điểm còn lại, mặc cho ánh đao bay múa, máu của mình bắn ra, Lưu Nguyệt giống như căn bản không để ý, giống như đống máu kia không phải của mình vậy, căn bản không phải mình bị thương, hoàn toàn không nhìn đến, cái loại lãnh huyết này, khiến người ta nghẹn họng nhìn trân trối.Trả cái giá thấp nhất, đổi thương thế của bản thân, lấy được lợi thế lớn nhất cho mình.Bàn chân nhanh chóng di động, chỉ cần đi tới một bước, liền tuyệt đối sẽ không lui về phía sau, chỉ có tiến về phía trước, giữa hàng vạn hàng nghìn ánh đao, đi tới.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 103: Gió thổi mây phun (3)


Hiên Viên Triệt nãy giờ vẫn theo sát Lưu Nguyệt, nhìn nàng giống như một người khác, vô thanh vô tức, giữa kiếm quang chớp động ngập trời này, như một con ngân long, bay múa, mạnh mẽ mà tuyệt diễm.Cùng với ngân long phi vũ, huyết sắc cũng văng khắp nơi, giống như mưa máu đang rơi, bắn khắp mặt đất.Một kiếm đẩy trường đao đang chém tới sau lưng Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt phản thủ, đưa kẻ này đi tây thiên, kiếm quang bàng bạc bao phủ hai người, vì Lưu Nguyệt diệt trừ hết thảy nguy cơ phía sau.Lưu Nguyệt đi phía trước, là đã đem sau lưng hoàn toàn giao cho hắn, loại tín nhiệm này, hắn còn cầu gì nữa, bảo hộ cho nữ nhân của mình không bị thương, là thiên kinh địa nghĩa. (hợp tình hợp lý)Lưu Nguyệt chủy thủ vô cùng sắc bén, đi trước mở đường, hắn kiếm vung tứ phương, vây cản địch theo sát phía sau.Hai người phối hợp, nhuần nhuyễn không kẽ hở.Dưới màn trời xanh xanh này, chỉ thấy một phương huyết khí dữ tợn.Không có tiếng động, không có thét lớn, chỉ có đánh nhau, chỉ có liều mạng đánh nhau.Lưu Nguyệt, Hiên Viên Triệt tiến lên từng bước, thiết kỵ bao vây họ lập tức vô thanh vô tức té ngựa, nhưng người khác lại lên thế chỗ, vòng vây này tuyệt đối kín kẽ, nếu muốn xông ra ngoài, vậy phải giết sạch bọn họ, nếu không, vĩnh viễn đừng mong thoát.Đây là sự khác nhau giữa quân đội hoàng gia và sát thủ, đây là sự phối hợp của quân nhân.Lưu Nguyệt rất nhanh tiến tới trước, nhưng người bên cạnh vừa ngã xuống, lập tức có kẻ khác thế vào, hai người ngã xuống, hai người khác thế chỗ, vô cùng vô tận.Mày nhíu chặt, Lưu Nguyệt đã sớm rõ quân đội tuyệt đối không nên trêu chọc, dù cho ngươi có mạnh bao nhiêu, nhưng sức một người là hữu hạn, đối mặt vời hàng ngàn hàng vạn binh sĩ, sớm muộn gì cũng sẽ kiệt sức.Nàng cùng Hiên Viên Triệt rất mạnh, nhưng cũng không phải dạng một chọi một ngàn, mà những thiết kỵ này cũng không kém cạnh họ, lại thêm thế mạnh phối hợp liều mạng, không phải chỉ thêm một hai phần hiệu quả, mà ít nhất là gấp đôi.Cho nên, chỉ có thể bằng tốc độ nhanh nhất, xé ra một con đường, mở một lỗ hổng từ vòng vây phòng thủ sâm nghiêm này, nếu không, hai người đều phải tán mạng nơi đây.Xuống tay càng thêm vô tình, lưỡi đao trái phải gì cũng không để ý, toàn bộ ném cho Hiên Viên Triệt phía sau, Lưu Nguyệt chỉ để ý phía trước một đường, chỉ để ý đối thủ phía trước.Một đao xẹt qua bả vai Lưu Nguyệt, Lưu Nguyệt cũng không cảm thấy gì, mặc kệ cho máu tươi chảy xuống, nàng hai mắt chỉ tập trung phía trước, công kích trí mạng.Chỉ cần không chết, đây cũng không phải vết thương lớn.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 104: Gió thổi mây phun (4)


Tốc độ càng lúc càng nhanh, tóc đen điên cuồng tung bay, sát khí dữ tợn, Lưu Nguyệt giờ như một mũi thương sắc nhọn, đâm thẳng tới phía trước, phá tan tất cả mọi trở ngại, liều lĩnh xông pha, xé mở vòng vây.Như là điên cuồng không muốn sống.Máu bắn tung tóe, trong trời đất như chỉ còn một mảnh sát phạt này tồn tại.Chỉ còn âm thanh binh khí va chạm.Xa xa, trên đỉnh núi cao, Độc Cô Dạ một thân bạch bào, lạnh lùng nhìn tràng chém giết phía dưới, gió núi thổi tung vạt áo trắng của hắn, phiêu phiêu xuất trần."

Thật là lợi hại, vòng phòng ngự chắc chắn nhất Tuyết Thánh quốc cũng bị phá vỡ."

Một nam tử bưu hãn đứng cạnh hắn trầm giọng nói.Bọn họ đứng từ góc độ này có thể thấy rõ, thân ảnh màu xanh biếc kia di chuyển cực nhanh, điên cuồng như không muốn sống, đang dần phá đi vòng thiết vệ nổi tiếng của Tuyết Thánh quốc, đội quân mà hoàng gia Tuyết Thánh vô cùng kiêu ngạo.Độc Cô Dạ lạnh lùng nhìn thân ảnh kia, xanh biếc như hòa nhập cùng cây cỏ, nhưng hắn có thể thấy rõ, nữ tử nho nhỏ, nhưng thân thể lại tản ra khí chấn lãnh duệ khó ai bì được, nếu để nàng trưởng thành, không biết phóng mắt khắp thiên hạ này, có ai có thể sánh được với nàng, dù chỉ nửa phần đây."

Thái tử, Long kỵ vệ của Hiên Viên Triệt đã sắp tới đây."

Nam tử bưu hãn quay đầu nhìn phía sau, trầm giọng nói với Độc Cô Dạ.Phía sau, Thu Ngân suất lĩnh Long kỵ vệ, nhanh như chớp chạy tới đây, hiển nhiên đã phá được chướng ngại của Tả tướng, nếu để cho người của Hiên Viên Triệt tiếp cận tới đây, ý định muốn giết chết Hiên Viên Triệt, chắn chắn không thành.Độc Cô Dạ vẫn bình tĩnh nhìn thân ảnh nhỏ xinh kia, không lên tiếng.Nam tử bưu hãn thấy vậy hơi nhíu mày, nói: "Thái tử, nàng là chướng ngại vật với chúng ta."

Độc Cô Dạ nghe thấy lời này, trên mặt chợt lóe ra một chút thương cảm, không ai thấy được suy nghĩ giấu sâu bên trong.Đúng vậy, nàng là người của Hiên Viên Triệt, nàng là địch nhân của hắn, thân thủ cường hãn như vậy, theo thời gian, chắc chắn sẽ trở thành đối thủ cường đại nhất của hắn sau này.Chỉ là, hắn thật muốn lưu giữ đối thủ này, thật sự có điểm...không nỡ xuống tay với nàng.Chậm rãi thở dài một tiếng, Độc Cô Dạ lạnh lùng vung tay lên, hắn vẫn không quên, hắn tự mình đến đây, ngoài mặt là tham dự hạ thọ của Thiên Thần hoàng đế, kì thực là tới ám sát Dực Vương Hiên Viên Triệt, tới giết chết đối thủ uy hiếp Ngạo Vân của hắn.Hiện tại, có người đã động thủ trước một bước, vậy giờ để hắn bồi tiếp một kích đi.Nhất thời, mệnh lệnh liên tiếp ban ra, rất nhanh truyền xuống.
 
Back
Top Dưới