Khác Vương Phi 13 Tuổi

Vương Phi 13 Tuổi
Chương 45: Khởi binh vấn tội (1)


Thiên Tây cung, Hiên Viên Dịch, Hoàng Đế bệ hạ Thiên Thần quốc, đang cùng Trần quý phi đánh cờ, Lưu Nguyệt đột nhiên bước nhanh tới, hướng Hiên Viên Dịch quỳ xuống."

Đây là sao vậy?

Triệt nhi khi dễ con?"

Hiên Viên Dịch khuôn mặt oai nghiêm, có phần nho nhã, khẽ mỉm cười hướng Lưu Nguyệt nói, khẩu khí vô cùng thân thiết.Tuy rằng hắn chưa từng gặp qua Lưu Nguyệt, nhưng cũng có nghe danh, tuổi nhỏ như vậy, tư sắc bình thường, trong Hoàng cung ngoài Lưu Nguyệt ra còn có ai."

Có người khi dễ Lưu Nguyệt."

Lưu Nguyệt thần tình ủy khuất."

Ai dám khi dễ con dâu của ta?

Nói, Mẫu phi giúp con trừng trị hắn" Trần quý phi thẳng thắn nói ngay, mặt tươi cười trầm xuống."

Không, ai khi dễ con, con sẽ tự mình đi tìm hắn xử lý, chỉ mong bệ hạ ân điển, xin đừng can thiệp giúp người khi dễ Lưu Nguyệt kia, Lưu Nguyệt nhất định phải hảo hảo đánh hắn một trận cho hết giận."

Lưu Nguyệt cũng không ngẩng đầu lên, nổi giận đùng đùng nói.Hiên Viên Dịch thấy Lưu Nguyệt cư nhiên lại mong hắn ân điển điều này, hơi bất ngờ, người khi dễ Lưu Nguyệt hẳn lai lịch không nhỏ, hắn định khuyên châm chước một chút, bất quá sau khi nghe Lưu Nguyệt nói chỉ muốn đánh một chút, tâm liền thả lỏng, đánh thì cho đánh đi, dù Lưu Nguyệt có võ, nhưng có thể đánh thành cái dạng gì nào.Lại thêm Trần quý phi kế bên cũng không bác bỏ, hắn lập tức cười gật gật đầu nói: "Hảo, trẫm đáp ứng con không hỗ trợ hắn, nhưng phải nhớ rõ, đừng gây tai nạn chết người là được."

"Lưu Nguyệt đã biết, đa tạ Hoàng Đế bệ hạ."

Dứt lời, tạ ơn một câu, xoay người chạy đi, nhìn như một cô nương mười ba tuổi đang xúc động.Hiên Viên Dịch thấy vậy không khỏi hướng Trần quý phi cười nói: "Vẫn là một tiểu hài tử a."

Trần quý phi khẽ cười cười, trong mắt tỏa sáng, nàng cùng Lưu Nguyệt cũng từng trò chuyện với nhau, có lẽ, Lưu Nguyệt không phải đơn thuần là một tiểu hài tử.Trên đường cái ở thủ đô Thiên Thần quốc, một trong những khu phố lớn nhất.Lúc này, trên đường cái một mảnh ồn ào, người đến người đi, vô cùng náo nhiệt.Mà ở chỗ dễ nhìn thấy nhất trên đường cái, có một đại trạch giàu có, mặt tiền sơn son thiếp vàng, tảng đá sư tử trước cửa to bằng một con ngựa, hiển quý dị thường, trên tấm biển cao cao kia ghi ba chữ vàng to, Tả tướng phủ.Cạch, một chiếc ghế vàng lớn đoan đoan chính chính đặt trước đại môn Tả tướng phủ, Lưu Nguyệt tay áo bào vung lên, đường hoàng ngồi xuống, roi da trong tay hướng mặt đất quất một phát, chỉ nghe 'chát', một tiếng vang thanh thúy, trên mặt đất một đường màu trắng dài, hiện ra rõ ràng.Bên trái Lưu Nguyệt cùng mấy khóm hoa trước cửa đền có vết roi, thật dài nối nhau thành một đường thẳng trước đại môn, mà Lưu Nguyệt sau đó thu roi lại, ngồi xuống phía sau đường vạch ấy, uy nghiêm bất động.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 46: Khởi binh vấn tội (2)


Khuôn mặt cực kỳ bình thường, nhưng lại tản ra hơi thở bảo 'chớ gần', lãnh khốc dị thường.Người đi đường chung quanh vốn vô cùng náo nhiệt, thấy vậy cũng ngạc nhiên nhìn Lưu Nguyệt nhỏ xíu, chụm đầu lại to nhỏ.Xung quanh Lưu Nguyệt khí thế quá thịnh, khiến mọi người nhất tề lui xa, tạo ra một khoảng trống lớn.Chỉ thấy, trước Tả tướng phủ to lớn uy nghi, Lưu Nguyệt một người ngồi đó, dung nhan lạnh như băng.Hai bên thủ vệ canh giữ đại môn thấy vậy, nhất tề nhíu nhíu mày, trong đó một thủ vệ thần tình dữ tợn, bước lại gần, cao ngạo quát: "Cô nương kia, cô muốn làm gì?

Tả tướng phủ chúng ta là nơi cô có thể chặn đường à, cút xéo."

Vừa nói, thân thủ vừa hướng Lưu Nguyệt đập tới.Tay còn chưa đụng được tới người, Lưu Nguyệt vốn nhìn như đang nhắm mắt ngủ, đột nhiên cổ tay vung lên, trường tiên (roi dài) trong tay đột nhiên quất ra.Thủ vệ kia còn chưa kịp phản ứng, thân thể liền bị trường tiên cuốn lại, ném đập đầu vào tảng đá sư tử kia.Chỉ nghe một tiếng phịch trầm đục, thủ vệ thần tình dữ tợn, phun ra một ngụm máu tươi, nằm trên mặt đất không đứng dậy nổi.Mọi người đứng xem xung quanh nhất thời ồn ào, đây là công khai đến trước cửa Tả tướng phủ làm loạn đây."

Hảo, cư nhiên dám đến Tả tướng phủ chúng ta sinh sự, không biết phân biệt tốt xấu, thật to gan."

Một thủ vệ khác thấy vậy, nhất thời sờ bội đao trên lưng, bước nhanh đến chỗ Lưu Nguyệt.Chỉ thấy tiên ảnh chợt lóe, thủ vệ kia liền hai tay bưng mặt tru lên, từ kẽ tay máu tươi chậm rãi chảy ra."

Ngươi, ngươi, cứ chờ đó."

Thủ vệ khi nãy bị ném đến tảng đá sư tử, lúc này chật vật đứng lên, một mặt xoa thắt lưng, một mặt thất tha thất thểu đẩy cửa đại môn sơn màu đỏ, đi vào.Người chung quanh thấy vậy, có kẻ hảo tâm lập tức hét lên: "Tiểu cô nương, chạy nhanh đi, Tả tướng phủ không phải dễ chọc đâu....."

"Đúng vậy, Tả tướng là tướng quốc đương triều, con gái hắn là Hoàng Hậu, nghe nói cháu gái cũng sắp thành Thái tử phi, ai dám dây vào bọn họ, sẽ thiệt cho mình đấy......"

"Chạy nhanh đi, người trong đó ra rồi thoát không được đâu......"

Lưu Nguyệt nghe lời nói, hai mắt khép hờ chậm rãi mở, hướng cửa đại môn sơn son kia, cười lạnh lùng, nói: "Từ hôm nay, nơi này, chỉ cho tiến vào, không được bước ra."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 47: Khởi binh vấn tội (3)


Câu nói cực kỳ kiêu ngạo, lập tức đàn áp tất cả mọi lời nghị luận, đường cái vốn náo nhiệt đông đúc nháy mắt chỉ còn một mảnh yên tĩnh."

Nhìn không giống một con bọ cánh cam, cũng không phải một bình hoa sứ dễ vỡ, hay là đã có chuẩn bị mà đến đây......."(ý không phải mấy người bình thường, hay mấy cô tiểu thư yếu đuối)"Mấy roi vừa quất hồi nãy, không đơn giản, không đơn giản....."

Sau một khắc yên tĩnh, liều có người cúi đầu nói thầm thì.Lưu Nguyệt nghe hết thảy, nhưng một tia động dung cũng không có, hơi hơi nhắm mắt lại, một bộ dạng cực kỳ thong thả."

Là ai?

Ai dám đến Tả tướng phủ chúng ta giương oai?"

Lúc này, đại môn sơn son ầm ầm mở ra, một đội hộ vệ người cầm kiếm, kẻ nắm thương, một thân sát khí vọt ra."

Chính là nàng ta."

Thủ vệ khi nãy bị đánh chảy máu mặt, lập tức trỏ tay vào Lưu Nguyệt, trong mắt đầy oán giận: "Còn nói gì mà, chỉ cho tiến vào, không cho bước ra nữa."

Trung niên nhân dẫn đầu thấy vậy, sắc mặt trầm xuống, căm tức nhìn Lưu Nguyệt, lớn tiếng nói: "Thật to gan, dám công nhiên đến đây ẩu đả thủ vệ và phủ của ta, ngươi xem Vương pháp ra gì hả?"

Lưu Nguyệt khép hờ hai mắt, không thèm quan tâm mấy lời lý lẽ, nhìn như đã muốn ngủ gật rồi.Người trung niên thấy vậy, lập tức giận dữ, vung tay lên, lớn tiếng nói: "Lên, đánh, đánh gãy hai chân cho ta, trói lại giam trong chỗ lạnh nhất ở doanh trại quân đội, Tả tướng phủ chúng ta không phải nơi cho đứa trẻ con như ngươi tới càn rỡ."

Lời vừa nói ra, mười mấy hộ vệ phía sau lập tức huơ vũ khí, vọt tới chỗ Lưu Nguyệt.Mái tóc đen mượt, không có gió mà bay bay, Lưu Nguyệt trên mặt sát khí chợt lóe, trường tiên trong tay như tia chớp, quét ngang qua.Một roi, quất ngang trời, khoảng khắc đó, chân chính nhìn như tia chớp nổ vang giữa không trung.Chỉ nghe một tiếng 'phịch' lớn, quang mang màu đen chợt lóe qua, người chung quanh cái gì cũng không thấy, chỉ thấy bụi bay đầy trời.

Lưu Nguyệt nhìn vẫn như trước, nhắm mắt như đang suy nghĩ điều gì, không nhúc nhích.Mà trước mặt nàng, hơn mười đại hán đều thẳng tắp bay đi xa, mà trên cổ họng, nhất tề in một đạo tiên ấn đỏ tươi.Một roi, chính là một roi.Mười mấy đại hán, không chịu nổi một kích.Bị đánh tơi bời, mười mấy đại hán ôm cổ thống khổ quay cuồng, mặt toát đầy mồ hôi, vẻ mặt cực kỳ dữ tợn.Từ từ nhắm hai mắt, tựa lưng vào ghế dựa, Lưu Nguyệt chậm rãi lấy hai ngón tay vuốt ve trường tiên, trên khuôn mặt cực kỳ bình thường kia, hiện lên lạnh lùng, coi rẻ, cùng với tự cao tự đại.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 48: Khởi binh vấn tội (4)


"Xôn xao xôn xao."

Một đám người xem náo nhiệt xung quanh nhất thời ồn ào, nhìn Lưu Nguyệt bằng cặp mắt khác xưa, càng lùi về sau hai bước, thật là một nữ tử lợi hại.Trung niên nam tử sắc mặt lúc này cực kỳ khó coi, một đám hộ vệ té trên mặt đất kêu thảm, chỉ còn một mình hắn đứng ở giữa, thật không ngờ xú nữ này lợi hại đến vậy."

Ngươi là ai?"

Nữ nhân lợi hại như vậy, hắn ở kinh thành chắc chắn phải nghe qua tên rồi chứ, hay đây là con cháu của võ tướng thế gia?Không thèm trả lời, Lưu Nguyệt vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo, người như hắn, không xứng để biết.Không nói gì, nhưng so với có nói còn đả kích hơn, hoàn toàn coi thường, còn thảm hơn so với trực tiếp tát lên mặt trung niên nam tử.Trung niên nam tử mặt càng xanh mét, nhưng lại không thể tìm được bậc thang đi xuống. ( không có lý do để lùi bước mà vẫn còn giữ được thể diện)" Hảo bổn sự."

Đúng lúc này, thanh âm thản nhiên vang lên, hai trung niên nam tử chậm rãi từ trong Tả tướng phủ đi ra, một người trong đó mở miệng khen."

Lâm giáo đầu, nàng ta....."

Trung niên nam tử nhất thời như tìm được chỗ dựa, lập tức xoay người bước nhanh đến nghênh tiếp.Người vừa cất lời, Lâm giáo đầu, phất phất tay: "Ta biết rồi, ngươi lui xuống đi."

Trung niên nam tử thấy vậy, nhất thời rất nhanh lui về một bên, thần tình cười lạnh nhìn Lưu Nguyệt, đây chính là hai người lợi hại nhất trong phủ bọn họ, tuyệt đối sẽ xử đẹp xú nha đầu này."

Tiểu cô nương, vậy đừng trách chúng ta không khách khí."

Tiếng nói vừa dứt, Lâm giáo đầu cùng người bên cạnh, đột nhiên một người phi thân bay lên, chạy ra phía đường cái, mà Lâm giáo đầu lại rút ra lưỡi kiếm, hướng Lưu Nguyệt công kích tới.Thủ đoạn của Lưu Nguyệt, bọn họ vừa rồi đứng sau cửa đã thấy, cho nên vừa ra tay, đã không chừa một đường sống.Khóe miệng lạnh lùng nhếch lên, Lưu Nguyệt cười lạnh, hắc tiên trên mặt đất, đột nhiên vút lên trời, đuổi theo người đang vọt ra ngoài kia, như một con hắc long.Cùng lúc đó thân hình cũng vừa động, bày tay trắng nõn đầy đặn, chộp hướng Lâm giáo đầu, chỉ phong như điện, phương hướng quỷ dị khó lường cực kỳ.Một thân sát khí dày đặc bắn ra, bao trùm toàn bộ không gian, giống như trở thành vật chất.Lâm giáo đầu đứng mũi chịu sào, âm hàn sát khí kia cứ như Cửu điện Diêm La, làm hắn không chịu nổi, trong lòng hoảng hốt, nếu không phải người đã từng lăn lộn giữa bờ vực sống chết, chắc chắn không thể có được sát khí bậc này, nữ nhân này, nữ nhân này......
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 49: Khởi binh vấn tội (5)


Lâm giáo đầu trong lòng hoảng hốt, trường kiếm trong tay khựng lại một chút, bàn tay trắng nõn kia lập tức quỷ dị xẹt qua cổ tay hắn, hoàn toàn không phải chiêu thức võ công gì, nhưng lại....Bàn tay nhẹ huơ, thân hình đột nhiên lộn ngược ra sau, Lưu Nguyệt ngồi vững chắc trên cái ghế hoàng kim kia, hơi thở trầm ổn, cực kỳ thản nhiên."

Phanh."

Một tiếng thanh thúy vang lên, Lâm giáo đầu khó tin nhìn cổ tay của mình, máu tươi đang chảy ra, năm ngón tay đã khó có thể giữ vững vũ khí, bàn tay khi nãy......"

Ta đã nói rồi, chỉ được phép vào, không cho đi ra."

Lời nói lãnh khốc, cực kỳ kiêu ngạo vang lên, mang theo khí phách không gì sánh được.Lâm giáo đầu trong lòng run lên, quay đầu, nhìn trung niên nhân khi nãy đi cùng hắn, lúc này quằn quại trên mặt đất, xương đùi vặn vẹo quái dị, mà nơi hắn nằm, có một vết roi màu trắng.Hai cao thủ giỏi nhất Tả tướng phủ, cũng thua dưới một chiêu của cô gái nho nhỏ này, nữ tử này rốt cục là ai?Kinh hãi, kinh hãi không thể tin được.Người xem náo nhiệt xung quanh, lúc này một phen nghẹn họng nhìn trân trối, theo bản năng lại lùi về sau một chút, cô gái này, quá lợi hại.Thu liễm sát khí trong mắt, Lưu Nguyệt tùy ý để trường tiên nằm dưới chân, ánh mắt rẻ rúng khinh thường nhìn một đám tàn binh bại tướng, lạnh lùng hừ một tiếng, bên trong còn chứa cả khinh miệt, ngay cả một đám người cách mấy chục trượng ngoài kia cũng cảm giác được.Mặt trời trên cao sáng lạn, dưới này lại một mảnh âm hàn.Nhìn Lưu Nguyệt gây sự như thế, có mấy người có giao hảo với Tả tướng hoặc muốn a dua, đã chạy đi tìm Cửu Môn Đề Đốc, giữa ban ngày ban mặt ẩu đả người Tả tướng phủ, không thèm để ý Vương pháp, vậy phải báo Cửu Môn Đề Đốc giải quyết.Một con ngựa cao to cùng mấy trăm binh sĩ rất nhanh chạy đi."

Hôm nay cần phải hảo hảo báo hướng bề trên báo cáo công lao mới được."

Cửu Môn Đề Đốc tự mình suất binh, trong mắt tản ra vẻ mừng như điên, mấy ngày nay đang sầu không biết tìm đâu ra thời cơ nịnh bợ Tả tướng, hôm nay tự nhiên được dâng tận miệng.Lời nói vừa dứt, phó tướng bên cạnh còn không kịp tiếp lời, đột nhiên một thanh âm lạnh lùng vang lên: "Tranh công, ngươi có biết người tìm tới Tả tướng phủ gây phiền toái là ai không?"

Cửu Môn Đề Đốc nghe thấy lập tức ghìm ngựa, nhìn hướng ngã tư đường.Một thân áo xanh dài, dung mạo cực kỳ tuấn lãng, đây không phải người trẻ tuổi kiệt xuất nhất Mộ Dung phủ, Mộ Dung Trần, thì còn là ai nữa, người này không đắc tội nổi.Cửu Môn Đề Đốc lập tức ghìm ngựa, cười nhìn Mộ Dung Trần nói: "Xin hỏi là ai?"

"Tiểu muội của ta, Mộ Dung Lưu Nguyệt."

Mộ Dung Trần dựa vào tường, nhìn Cửu Môn Đề Đốc, hơi nhướng mày nói.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 50: Khởi binh vấn tội (6)


"Mộ Dung Lưu Nguyệt."

Cửu Môn Đề Đốc mặt đắc ý lập tức biến mất.

Đây là người mà gia thế còn lớn hơn nữa, sau lưng là Mộ Dung tướng quân phủ – Thiên Thần quốc đệ nhất võ tướng thế gia; hiện giờ là chuẩn Vương phi của Tam hoàng tử – Dực Vương, người có quyền khuynh vua, được dân ngưỡng vọng; phía sau nữa còn có Hữu tướng phủ âm thầm hỗ trợ.Một bên là Đông cung, một bên là Tây cung, Tả tướng, Hữu tướng, Mộ Dung tướng quân phủ, mấy nhà này ai hắn cũng không đắc tội nổi.Tròng mắt xoay động, Cửu Môn Đề Đốc lập tức 'Ui da' một tiếng, quay đầu nói: "Đầu của ta, đầu của ta đau quá, mau trở về, mau trở về."

Vừa nói vừa quay ngựa lại, đi trở về, tốc độ so với lúc đi tới còn nhanh hơn.Mộ Dung Trần dựa vào tường thấy vậy, khinh bỉ cười, quay đầu nhìn phía trước đang bị người vây chật như nêm, Mộ Dung Lưu Nguyệt, muội muội chưa từng gặp mặt này, hắn thật thưởng thức.Một khắc trước, một con ngựa tốc hành báo tin cho Mộ Dung phủ bọn họ, lão tổ tông Mộ Dung Vô Địch nghe xong, cái gì cũng không nhiều lời, trực tiếp hạ lệnh, bảo hắn phải trấn thủ khúc đường cái đi tới Tả tướng phủ này, mặc kệ là Cửu Môn Đề Đốc hay thủ vệ phòng giữ kinh thành, một người cũng không cho qua.Đây là rõ ràng, vì nàng xuất chiến.Được người khác chiếu cố, có dũng có mưu, Mộ Dung Lưu Nguyệt này, chân chính là tiềm long ẩn mình, khi lộ diện sẽ bay thẳng lên trời cao.Những người quản lý trật tự kinh thành đã mặc kệ, Mộ Dung Lưu Nguyệt thật đúng là không ai dám động.Trước đại môn sơn son của Tả tướng phủ, cục diện một mảnh lạnh lùng."

Tránh ra, tránh ra, con yêu nghiệt nhà người, dám đến phủ chúng ta giương oai, khinh thường Tả tướng phủ ta không có ai phải không."

Một chốc sau, Liễu Tâm Ngải đã phóng ngựa tới.Phía sau Liễu Tâm Ngải, Thái tử Hiên Viên Thừa cũng chạy tới.Ở trong cung, bọn họ đã chậm một bước đi tìm Hoàng Đế, biết Lưu Nguyệt đã được ban ân điển, vốn đã chuẩn bị tốt trong cung hoá giải chuyện tình này như thế nào, thì Lưu Nguyệt đã chạy ra ngoài từ trước.Ngay sau đó nghe được vô số tin tức truyền lại báo rằng, Lưu Nguyệt cư nhiên chắn trước đại môn Tả tướng phủ, đánh người trong phủ, việc này đã nháo thành chuyện lớn, không thể dàn xếp êm đẹp được nữa rồi.Lưu Nguyệt khép hờ mắt suy nghĩ, nghe thấy thanh âm Liễu Tâm Ngải, vẻ lãnh khốc thị huyết trên mặt càng nồng đậm, cũng không quay đầu lại xem, trường tiên nằm yên trên mặt đất, đột nhiên như có sinh khí, vụt tới hướng Liễu Tâm Ngải, khí thế như điện.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 51: Khởi binh vấn tội (7)


"Tiểu thư cẩn thận, mau tránh đi."

Hộ vệ trung niên duy nhất không bị thương đứng trước cửa, thấy vậy sắc mặt tái nhợt, gấp giọng hét lớn.

Giáo đầu tốt nhất trong phủ bọn họ, đều thua dưới tay Lưu Nguyệt, tiểu thư há có thể là đối thủ."

Ta mà sợ ngươi.....Aaaaaaaa........."

Lời kiêu ngạo còn chưa kịp nói xong, hắc tiên của Lưu Nguyệt đã vụt mạnh đến, một tiên quấn quanh thắt lưng Liễu Tâm Ngải, nhấc lên, đem nàng ta ném ra đại môn."

Tâm Ngải."

Liễu Tâm Tình vừa đến thấy thế, nhất thời sợ hãi kêu ra tiếng.Hiên Viên Thừa lúc nãy chưa kịp thấy rõ cảnh tượng trước phủ, giờ đã thu tất cả vào trong mắt, không khỏi nhíu mày, ghìm ngựa đứng tại chỗ, cũng không tiến lên.Lưu Nguyệt thoạt nhìn là rất quyết tâm, nếu hắn ra mặt, tất nhiên sẽ bị làm mất hết thể diện."

Ầm."

Một tiếng va chạm nặng nề vang lên, Liễu Tâm Ngải bị đập thật mạnh vào đại môn sơn son rắn chắc, hắc tiên thu lại, Liễu Tâm Ngải rớt xuống ngay tại chỗ, loạng quạng một chút, lại đứng lên.Tuy cả người ê ẩm, nhưng một chút thương tích cũng không có.Liễu Tâm Ngải thấy thế, lập tức nghĩ rằng Lưu Nguyệt không có một tí công phu, lập tức tức giận nói: "Yêu nghiệt, xem bản cô nương....."

"Rầm."

Lời còn chưa nói xong, Lưu Nguyệt đột nhiên vụt roi một cái, đại môn sơn son làm bằng thiết mộc kia, bị nàng đánh vỡ thành mảnh nhỏ, thiết mộc văng khắp nơi, đại môn sơn son ầm ầm sụp đổ.Liễu Tâm Ngải trong nháy mắt hoảng sợ, trời ạ, thiết mộc chính là loại gỗ cứng rắn nhất, cơ hồ có thể so sánh với tinh thiết, vậy mà một roi liền......."

Còn dám nói năng lỗ mãng, tiếp theo chính là cái đầu của ngươi."

Lưu Nguyệt trừng mắt nhìn Liễu Tâm Ngải, cực kỳ lãnh khốc nói.Liễu Tâm Ngải sắc mặt tái nhợt, cỗ sát khí trong mắt Lưu Nguyệt kia làm nàng cả người không tự chủ phát run, nữ nhân này, sao có thể đáng sợ đến vậy.Liễu Tâm Tình theo sau thấy Liễu Tâm Ngải không có chuyện gì, không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, bước nhanh tới bên người Tâm Ngải, hướng Lưu Nguyệt nhẹ nhàng gật gật đầu: "Lưu Nguyệt, sự tình hôm nay là Tâm Ngải không đúng, ta mang nàng hướng ngươi xin lỗi, ngươi đại nhân đại lượng, không cần so đo với nàng.Huống chi, tất cả mọi người cũng rõ, chuyện này mà nháo lớn, đối với chúng ta không tốt lắm."

Lưu Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, liếc mắt nhìn Liễu Tâm Tình, nói: "Ngươi là ai?"

Ba chữ lạnh lùng, khiến Liễu Tâm Tình có chút xấu hổ, tuy vậy nàng cũng nhịn xuống, hít vào một hơi hướng Lưu Nguyệt mỉm cười nói: "Ta là cháu gái thứ ba của Tả tướng, tên Tâm Tình."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 52: Khởi binh vấn tội (8)


"Ngươi có tư cách gì bàn nhân tình với ta."

Lời nói lạnh như băng, cực kỳ bén nhọn.

Liễu Tâm Tình nhất thời sửng sốt, lập tức hiểu được, Lưu Nguyệt là do Hoàng Thượng tứ hôn, là Dực Vương phi danh chính ngôn thuận, còn nàng tuy không lâu sau cũng sẽ nhập Đông cung, nhưng vẫn chưa có giấy tờ gì, thân phận chính thức hiện giờ chỉ là cháu gái của Tả tướng, cùng Dực Vương phi cách nhau như trời với đất, làm sao có tư cách hướng nàng bàn bạc nhân tình.

Đã hiểu ra được, Liễu Tâm Tình không khỏi cắn răng, giương mắt nhìn xung quanh, nàng không có tư cách, vậy Thái tử điện hạ hẳn có đi.

Ánh mắt lướt nhanh qua đám người, không thấy thân ảnh Hiên Viên Thừa, Liễu Tâm Tình không khỏi dậm chân nhíu mày, người này lúc thời điểm mấu chốt lại chạy đâu mất rồi.Lưu Nguyệt thấy vậy lạnh lùng cười, Hiên Viên Thừa nếu dám đến, nàng cũng khiến hắn chịu không nổi.Trước đại môn Tả tướng phủ một mảnh ầm ĩ, tiếng rên rỉ, tiếng hô đau, cùng với cánh cổng rách nát, càng khiến nơi này thêm náo nhiệt."

Đều lui ra cho ta."

Giữa lúc náo nhiệt, một đạo thanh âm cực kỳ vững vàng vang lên, một nam nhân vận trường bào màu xanh chậm rãi bước ra, nhìn khoảng năm mươi tuổi, tóc đen đã điểm nhiều sợi bạc, khí thế rất to lớn.Công chính lại cực kỳ uy nghiêm, nhân vật chính của vở kịch niêm cửa đả cẩu (đóng cửa đánh chó) đã tới."

Không biết Bổn tướng có tư cách chăng?"

Thản nhiên nhìn Lưu Nguyệt, Tả tướng chậm rãi nói.Lưu Nguyệt tay mân mê hắc tiên, lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thuý của Tả tướng, rốt cục không ngồi yên nữa.Không hợp tính, lạnh lùng nhìn nhau."

Không biết Mộ Dung tiểu thư giữa ban ngày ban mặt, không để ý vương pháp uy nghiêm, chắn trước cửa phủ, đả thương hạ nhân của ta, là có chuyện gì?"

Thanh âm ôn đạm vang lên, nhưng từng câu từng câu đều kể tội lỗi của Lưu Nguyệt ra."

Khởi binh vấn tội."

Lưu Nguyệt cười lạnh một tiếng, nói rõ ràng một câu, cực kỳ cuồng vọng.Người vây xem chung quanh nhất thời ồn ào, chưa từng có người dám đăng môn vấn tội như vậy, Mộ Dung gia tiểu thư này, thực ăn gan hùm mật gấu.Tả tướng nghe vậy nhíu mày, nhìn Liễu Tâm Ngải đang nơm nớp lo sợ bên kia, cùng Liễu Tâm Tình không ngừng hướng hắn nháy mắt, bảo vào phủ hẵng nói, hắn đây là đã bị Lưu Nguyệt bức đi ra, nếu bây giờ bỏ mặc đi vào lại, thể diện Tả tướng phủ còn biết vất đi đâu.Huống chi, khẩu khí Lưu Nguyệt kiêu ngạo như thế, một nữ tử mười ba tuổi, dám cùng hắn đấu khẩu, hắn thật muốn xem thử nàng có bao nhiêu lợi hại.Lập tức hơi hơi bình tĩnh lại, trầm giọng nói: "Tốt, xin mời nói."

"Coi rẻ Quân vương, không nhìn Thánh lệnh, phạm thượng, nói xấu trọng thần triều đình, coi rẻ Vương phi đương triều, có đủ hay không?"

Câu cuối Lưu Nguyệt gần như hét lớn, nhất thời như tiếng sấm đánh giữa trời quang, khí thế kinh người.Mỗi một tội trên này, cái nào cũng đủ khiến Tả tướng phủ hắn chịu cảnh tịch thu tài sản cả nhà, giết kẻ phạm tội rồi.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 53:Khởi binh vấn tội (9)


Tả tướng nhất thời nhướng mày, mấy tội này, một tội hắn cũng gánh không nổi.

Lập tức sắc mặt trầm xuống, nói: "Mộ Dung tiểu thư, cũng không nên ăn nói lung tung, Tả tướng phủ chúng ta cũng không phải dễ dàng tha thứ tội vu hãm đâu, nếu hôm nay tiểu thư không đưa ra được chứng cớ, cũng đừng trách Bổn tướng lên triều diện thánh, cáo ngươi vu hãm trọng thần triều đình."

Dứt lời hướng Hoàng cung, chắp tay một cái.Lưu Nguyệt nghe xong, cười lạnh ra tiếng: "Cần chứng cớ, được thôi, Liễu Tâm Ngải là cháu gái của ngươi đúng không?"

Tả tướng nghe được, thần sắc trên mặt cứng ngắc lại, trầm giọng nói: "Phải."

"Liễu Tâm Ngải hôm nay trước mặt tất cả Long kỵ hộ vệ, vu hãm Bổn vương phi cùng Mộ Dung tướng quân liên thủ, thay nhau dối gạt đương kim Thánh Thượng, Tả tướng, một chiêu chế địch, Bổn vương phi chẳng lẽ không làm được."

Thanh âm lạnh như băng, hắc tiên trong tay Lưu Nguyệt chợt vung lên, một mảnh đại môn sơn son còn hoàn hảo phía sau lưng Tả tướng, lập tức ầm ầm sụp đổ, gỗ vụn văng khắp nơi."

Nói xấu trọng thần triều đình, đây là tội thứ nhất."

Trên mặt Tả tướng nhất thời méo xẹo, đây chính là tội không phải lớn, cũng không phải nhỏ, hung hăng trừng mắt liếc Liễu Tâm Ngải một cái.Không chờ hắn nói gì, Lưu Nguyệt mặt lạnh lên, lớn tiếng nói: "Bổn vương phi là do chính Hoàng đế Bệ hạ tự mình tứ hôn, được liệt vào danh sách thành viên Hoàng tộc, đứng giữa đường hô to gọi nhỏ Vương phi ta, còn ra thể thống gì nữa.Coi rẻ Vương phi triều đình, đây là tội thứ hai.Chỉ là một đứa cháu gái nho nhỏ của Tả tướng, dám tuỳ ý nhục mạ Vương phi đương triều, chẳng lẽ con cháu của Tả tướng quyền lực có thể trên cả Hoàng thất Vương phi là ta.Phạm thượng, đây là tội thứ ba."

Lưu Nguyệt lạnh lùng nói ra, mỗi một câu một câu, mặt Tả tướng càng lúc càng trầm, mặt mày nhăn lại."

Hừ, nói xấu Bổn vương phi cùng Mộ Dung tướng quân phủ, còn có thể châm chước, nhưng dám to gan coi rẻ Thánh dụ, thời điểm Bổn vương phi nói về Hoàng đế Bệ hạ, cư nhiên dám nói năng lỗ mãng, còn nói 'vậy thì sao' nữa chứ.Được thôi, Hoàng đế Bệ hạ Thiên Thần quốc dù không đúng, một Tả tướng như ngươi há có thể quản?Lời Hoàng đế Bệ hạ đã ban ra, ban bố Thánh chỉ, ngươi lại không xem trọng, chẳng lẽ lời của Tả tướng ngươi mới là Thánh chỉ?"

Thanh âm lạnh lùng như băng tuyết Bắc cực, một câu 'chẳng lẽ lời của Tả tướng ngươi mới là Thánh chỉ?' nhất thời khiến xung quanh bốn bề yên tĩnh, mọi người đều ngừng hô hấp, đây là đại nghịch bất đạo, là lời nói cực kỳ phạm thượng."

Nói bậy, Bổn tướng đối với Hoàng đế Bệ hạ cúc cung tận tuỵ, từ trước tới giờ đã vậy, làm sao có thể nói những lời như thế?

Mộ Dung tiểu thư, đừng tuỳ tiện nói xấu Bổn tướng."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 54: Khởi binh vấn tội (10)


Tả tướng nghe được câu cuối cùng của Lưu Nguyệt, thần tình nhất thời nghiêm túc lên, những tội khác cũng có thể giải quyết được, chỉ có cái cuối cùng kia, chính là tru di cửu tộc."

Tả tướng ngươi bảo ta vu hãm ngươi, có cần Bổn vương phi tự mình dẫn ngươi đi xem chứng cứ, những lời này không phải chỉ có một người nghe thấy, cứ hỏi cháu gái Liễu Tâm Tình của ngươi đi."

Hắc tiên trong tay vụt một phát, Lưu Nguyệt thần tình lãnh khốc.Tả tướng lập tức quay đầu nhìn thoáng qua Liễu Tâm Tình, nàng ta chỉ hạ thấp mi, không có phản ứng."

Nhìn đi, đây là quyền lực của Tả tướng đó, đương sự không dám nói, có phải hay không đang chờ đợi, đợi tới lúc Thái tử điện hạ, Dực Vương, Long kỵ hộ vệ,một đám đều phải sửa miệng bảo không có nghe thấy, hoặc cắn ngược lại Bổn vương phi một phát, nói ta vu hãm ngươi.Xem ra, Thiên Thần hoàng triều hôm nay, quyền lực của Tả tướng ngươi đã muốn bao trùm....."

"Mộ Dung tiểu thư."

Lưu Nguyệt còn chưa nói xong, Tả tướng đột nhiên lớn tiếng cắt ngang.Lưu Nguyệt nhất thời hai mắt trừng lớn, đồng thời quát lại: "Liễu Thành Thanh, Bổn vương phi niệm ngươi là trưởng bối, là Quốc cữu đương triều, kính ngươi ba phần, ngươi đừng cho rằng Mộ Dung Lưu Nguyệt ta dễ bị khi dễ, Thiên Thần hoàng triều hôm nay, không tới phiên ngươi lấy thúng úp voi."

Từng câu từng chữ đều bảo ngươi chế trụ hoàng quyền, cái mũ tội danh cao tận trời này, xem ngươi làm sao thoát được?Không khí trong nháy mắt giương cung bạt kiếm.Nếu phản ứng sai lầm, kia không chỉ có Tả tướng cùng Hữu tướng đối chọi, mà còn có Dực Vương, Mộ Dung tướng quân phủ đồng thời chống lại.Hít một hơi thật sâu, Tả tướng kiềm chế lửa giận trong ngực, trên mặt vẫn giữ vẻ trầm ổn như trước."

Ta, ta không có ý đó."

Giữa lúc tình thế căng thẳng này, Liễu Tâm Ngải đột nhiên lắp bắp nói: "Ta chỉ xem nàng không vừa mắt, không hề có ý kháng chỉ Bệ hạ, ta......ta cũng không có......không có........"

Mắt hoa đào xinh đẹp, vừa nhìn thấy Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn qua, nhất thời im bặt, nửa ngày sau cũng không nói được tiếp chữ nào.Tả tướng nghe vậy, mày khẽ nhíu, một thân lửa giận lập tức thu liễm lại.Lập tức hướng Lưu Nguyệt mỉm cười nói: "Nguyên lai là cháu gái ta nói lầm, Mộ Dung tiểu thư, đứa nhỏ không ý thức được những gì chúng nói, nếu cháu gái Bổn tướng bảo không có ý coi rẻ Bệ hạ, tin tưởng khi Hoàng đế Bệ hạ biết, cũng sẽ không trách tội, tội danh này Tả tướng phủ cũng không dám gánh vác."

Dừng một chút rồi tiếp: "Về phần nói xấu trọng thần đương triều, Tâm Ngải cũng chỉ là thuận miệng nói ra, Mộ Dung tướng quân cũng là chỗ quen biết, Bổn tướng sẽ tự mình đến cửa, miễn cho tổn thương hoà khí hai nhà."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 55: Khởi binh vấn tội (11)


"Mà Tâm Ngải bất kính với Mộ Dung tiểu thư, điểm này nàng nên bị phạt, há có thể không có quy củ như vậy, Tâm Ngải, mau tới đây, cho Mộ Dung tiểu thư một câu xin lỗi."

Nói đến đây, Tả tướng quay đầu nhìn Liễu Tâm Ngải hô một tiếng.

Nói lảm nhảm vài câu, liền hoá giải mọi cáo buộc của Lưu Nguyệt, Tả tướng đã nhiều năm lăn lộn quan trường, cũng không phải tay mơ.

Lưu Nguyệt sớm đã rõ ràng, hôm nay nếu chỉ bằng vào mấy lời của Liễu Tâm Ngải mà động đến Tả tướng, căn bản là không đủ, mà nếu chỉ cần xin lỗi thì quá phô trương thanh thế đi, mục đích cuối cùng của nàng, không chỉ đơn giản là vậy."

Giải thích, vậy có đủ chăng?"

Lời nói lạnh như băng, Lưu Nguyệt cầm trường tiên trong tay, bắt chân, tựa lưng vào ghế dựa, cười lạnh một tiếng, nói."

Ý tứ của Mộ Dung tiểu thư là?"

Tả tướng hai tay khuất trong áo bào, nhìn Lưu Nguyệt đối diện."

Ý tứ của ta là, dạy dỗ con cháu không nghiêm, Tả tướng, ngươi không nghĩ mọi chuyện sẽ cho qua đơn giản như vậy?"

Khoé miệng vẽ một tia cười lạnh lùng, roi trong tay Lưu Nguyệt vụt thẳng một cái.Tả tướng nghe vậy mày nhíu chặt lại, xem ra, hắn không thể tránh nặng tìm nhẹ được nữa rồi.Giương mắt nhìn thật sâu đánh giá Lưu Nguyệt, nữ tử này mới mười ba tuổi, tâm tư như thế nào cẩn mật vậy, khí thế lại bức người, nếu để cho nàng trưởng thành, vậy....

"Mộ Dung Lưu Nguyệt , đánh chó phải ngó mặt chủ."

Hai mắt hơi nhíu, bên trong còn hằn tơ máu."

Đứa nhỏ không ý thức được những gì chúng nói, tốt, Bổn vương phi không cùng Liễu Tâm Ngải so đo nữa, vẫn là câu khi nãy, Bổn vương phi hôm nay nếu không nhận được hồi đáp xứng đáng, Tả tướng phủ này, chỉ cho phép vào, không được bước ra."

Lời nói cực kỳ cuồng vọng, Lưu Nguyệt vung hắc tiên lên, quất tại đại môn trước phủ.Dung nhan lạnh như băng, trên khuôn mặt bình thường kia, phát ra nhuệ khí bức người.Tả tướng nghe Lưu Nguyệt dùng chính câu của mình chặn họng mình, lập tức nhíu chặt mày, không nói gì.Trong nhất thời, một mảnh không trung thật tĩnh lặng.Người vây xem chung quanh, không đến ngàn vạn, nhưng cũng có mấy trăm, một ngàn, lại không có ai nói chuyện, cả một phương này, giờ tiếng kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe rõ ràng.Yên tĩnh không một tiếng động, hai bên đối đầu.Mà lúc này trong Hoàng cung cũng rất náo nhiệt, Thiên Thần cung, Hoàng đế Thiên Thần Hiên Viên Dịch, lúc này xoa trán nhìn hậu cung song hùng trước mặt, Liễu hoàng hậu cùng Trần quý phi, cười khổ một chút.Hắn vẫn cứ tưởng rằng Lưu Nguyệt trẻ con, bị khi dễ liền phải đánh lại, cho nên không nhúng tay.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 56: Khởi binh vấn tội (12)


Nào ngờ lá gan Lưu Nguyệt lại lớn như vậy, hành động kiên quyết, cư nhiên lại chạy đến Tả tướng phủ, không những đánh đập người trong phủ, lại còn chặn cửa không cho ai ra ngoài một bước, thật sự làm hắn không biết phải nói gì."

Hoàng thượng, người cần phải làm chủ cho nô tì, đường đường là Tả tướng, lại bị một con nhóc trấn đại môn, chuyện này nháo ra ngoài, không những cha nô tì mất hết mặt mũi , mà thủ đô Thiên Thần chúng ta cũng không còn tí thể diện nào nữa."

Liễu hoàng hậu ai oán nhìn Hiên Viên Dịch, trầm giọng nói.Làm chủ, hắn cũng muốn làm chủ đây, nhưng đã lỡ đáp ứng Lưu Nguyệt rồi, giờ lật lọng sao được."

Ta đã chuẩn không nhúng tay vào chuyện của nàng, đành để nàng ta đánh một chút vậy."

Hiên Viên Dịch lại lần nữa nhíu nhẹ mày."

Nàng hiện tại ngay cả người cũng đã đánh, còn muốn chờ gì nữa?"

Liễu hoàng hậu mặt ai oán, ẩn chứa tức giận nhè nhẹ."

Có đánh qua người nhà Liễu Tả tướng chưa?"

Trần quý phi ngồi một bên nhàn nhã sơn móng tay, chậm rãi quay đầu hỏi người đằng sau."

Không có, chỉ đánh bất quá là một ít hạ nhân thôi, nhà Tả tướng phủ một người cũng chưa động vào, ngay cả Liễu Tâm Ngải tiểu thư liên tục xuất khẩu vô lễ, cũng không có bị gì."

Thái giám phía sau lập tức lên tiếng.Trần quý phi nghe, gật gật "ừ" một tiếng.Một câu dư thừa cũng không có, nhưng ý tứ cũng rõ, Lưu Nguyệt còn chưa đánh người nhà Liễu gia, vậy không thể không giữ lời.Hiên Viên Dịch nhìn hai phi của mình, nghe xong, lâm vào thế khó xử.Liễu hoàng hậu nghe vậy, nhíu nhíu mày, quay đầu nhìn Trần quý phi nói: "Muội muội, Liễu Tâm Ngải còn nhỏ tuổi, nói lời xúc phạm, nên bị phạt, Lưu Nguyệt làm chủ phạt nàng, Ai gia tuyệt đối sẽ không nói một câu che chở, nhưng rốt cục lại xông tới Tả tướng phủ của cha ta, vậy là có ý gì?"

Trần quý phi nghe Liễu hoàng hậu nhắc tới mình, lập tức ngẩng đầu lên, thần tình mỉm cười, nói: "Nói cũng phải, Lý công công, Lưu Nguyệt nói gì khi đó?"

"Dưỡng dục con cháu không nghiêm, nếu đứa nhỏ làm sai, tự nhiên sẽ tìm người chịu trách nhiệm giải quyết."

Lý công công đứng phía sau Trần quý phi, lập tức khom người rất nhanh nói.Trần quý phi nghe vậy, cười gật gật đầu, lại nhìn về Liễu hoàng hậu sắc mặt nhục nhã nói: "Tỷ tỷ cũng nói, Liễu Tâm Ngải không hiểu chuyện, nàng năm nay mười sáu tuổi, cũng không còn nhỏ lắm, vậy tự nhiên là do Tả tướng dạy dỗ không tốt, mà Lưu Nguyệt tuy mới mười ba, bất quá đã được tứ hôn, vậy phải thành đại nhân, đại nhân há có thể cùng đứa nhỏ so đo, nên phải tìm đại nhân khác giải quyết, tỷ tỷ xem có phải hay không?"

Lời nói chậm rãi, cơ hồ khiến Liễu hoàng hậu muốn hộc máu, nhưng một câu phản bác cũng không nói được.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 57: Khởi binh vấn tội (13)


Trầm mặc nửa ngày, Liễu hoàng hậu biết hôm nay không làm gì được rồi, không ngờ Lưu Nguyệt còn nhỏ mà tâm tư lại cẩn mật như thế, khiến Tả tướng phủ của nàng hôm nay ăn một cái tát, làm trò cười khắp thành.

Dừng một chút, Liễu hoàng hậu hít một hơi sâu, nhìn về Hiên Viên Dịch đang im lặng, nhẹ giọng nói: "Bệ hạ, một khi đã như vậy, thỉnh bệ hạ hãy điều động Cửu Môn Đề Đốc cùng quân đội kinh thành xua đi dân chúng xem náo nhiệt, tụ tập láo nháo như vậy còn ra thể thống gì."

Hiên Viên Dịch nghe vậy, nhìn Trần quý phi không phản đối, gật gật đầu nói: "Vậy hãy....."

"Phụ hoàng."

Lời còn chưa nói xong, Thái tử Hiên Viên Thừa bước vào, cắt ngang lời của hắn."

Phụ hoàng, nhi thần vừa mới đi đến Cửu Môn Đề Đốc phủ cùng thống lĩnh binh lính phòng vệ kinh thành, ai cũng không có nhà.

Một người nghe nói là phụ cận kinh thành có cướp bóc, nên mang binh đi.

Người còn lại thì nằm trên giường không dậy nổi, thủ hạ là Tam đại phó lĩnh, đều mang binh ra ngoại ô thao luyện, nhất thời chưa thể quay về."

Thái tử Hiên Viên Thừa cười khổ lắc đầu nói.Hắn vừa nói xong, Thiên Thần cung một mảnh yên tĩnh, Liễu hoàng hậu răng nghiến ken két.Mấy tên này chưa lâm trận đã bỏ chạy sao, khốn kiếp, phụ cận kinh thành có người nào dám đánh?

Vậy mà cũng nghĩ ra được?

Sinh bệnh?

Một đám hôm qua còn khỏe như trâu, hôm nay liền bệnh không dậy nổi, ai mà tin cho được.Chẳng phải là e ngại thế lực hai phủ, bên nào cũng không trêu chọc được, nên mặc kệ không tham gia, chết tiệt hai tên dối trá.Liễu hoàng hậu thật sâu nhìn Trần quý phi sắc mặt không đổi, khó trách vừa rồi không phản đối, thì ra là đều đã chuẩn bị tốt.Trần quý phi thấy Liễu hoàng hậu nhìn mình như thế, trong lòng hiểu được nàng ta nghĩ tới cái gì, bất quá, đành ủy khuất nàng vậy.Hữu tướng phủ phía sau nàng còn chưa hề động thủ, bất quá đã sớm thu được tin, Mộ Dung tướng quân phủ ra tay, trong các võ tướng, quyền lực của Mộ Dung tướng quân phủ có thể sánh với Hữu tướng phủ bọn họ rồi, cần gì mình ra tay nữa, xem ra tiểu nha đầu Lưu Nguyệt này, quả nhiên lợi hại, đã sớm chuẩn bị hậu chiêu."

A, quả nhân xem Lưu Nguyệt hình như rất nghe lời Triệt nhi, Triệt nhi lúc trước bảo nàng một tháng không được ra khỏi Ngọc Lưu Ly điện, nàng liền làm đúng y, Triệt nhi hẳn có thể khuyên nhủ nàng."

Hiên Viên Dịch thở dài, hai người như thế nào càng không khiến hắn bớt lo được một chút."

Đúng vậy."

Liễu hoàng hậu nhất thời mắt sáng lên, ngày ấy trong cung của nàng, Hiên Viên Triệt chính là trực tiếp lôi Lưu Nguyệt đi, mà Lưu Nguyệt cũng không có nửa điểm phản kháng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 58: Khởi binh vấn tội (14)


Bọn họ nào biết rằng đâu phải Hiên Viên Triệt không cho Lưu Nguyệt ra khỏi phủ mà là vì nàng đang trong thời gian hồi phục võ công nên không thể ra khỏi phủ."

Không cần".

Thái tử Hiên Viên Thừa cười khổ nói: "Tam đệ vừa mới đi Triều Châu, bảo là mang Long kỵ hộ vệ quân đi tập luyện."

Đây rõ ràng là Hiên Viên Triệt tuyên bố không hỗ trợ nàng.Trong Thiên Thần cung không ai nói gì , mọi người đều trầm mặc.Thời gian từng giây từng phút trôi qua, sắc trời dần buông xuống.Trước phủ Tả tướng, Lưu Nguyệt mặc xiêm áo dài ngồi bên một bàn đầy thức ăn, rượu ngon, chậm rãi dùng, hoàn toàn không để ý tới những gì xung quanh.Từ trong cung, những người có giao hảo với Tả tướng đến phủ, Lưu Nguyệt cũng cho đi vào dễ dàng, bất quá muốn rời đi thì thật sự khó khăn.Hắc tiên vừa vung lên, người hầu trong phủ đã tè ra quần lui trở vào trong, những người lúc nãy tới để truyền ý chỉ trong cung giờ không biết làm sao để ra ngoài đây.Sắc trời ngày càng lúc càng mờ nhạt, từng ngọn đèn dầu dần thắp lên.Dân chúng tụ tập quanh phủ xem náo nhiệt, cũng không một ai ly khai, thậm chí còn mang ghế đến, đốt đèn lồng, lẳng lặng ngồi xem.Không ai đuổi bọn họ đi, trước kia, nếu đêm xuống sẽ có quy định cấm người đi lại, nhưng đêm nay lại không có binh lính nào ra can ngăn cả.Bởi vậy, mọi người đều mừng rỡ, ngồi chồm hổm xem kịch vui.Cơm no rượu say, ném ra một thỏi bạc, lập tức có người chạy đến thu dọn bàn, Lưu Nguyệt hai chân thả lỏng, hai mắt hơi nhắm lại, roi trong tay nhịp nhịp, thần thái kia, nhàn nhã cực kỳ.Ngược lại, hai cánh cửa lớn trước mặt nàng rách nát, tiêu điều xuống dốc, khiến Tả tướng phủ xưa nay vốn cao cao tại thượng, giờ nhìn chẳng khác một cái miếu hoang.Tả tướng không đứng ở cửa, Liễu Tâm Ngải, Liễu Tâm Tình cũng đều đã đi vào, chỉ còn một thủ vệ đứng canh, nơm nớp lo sợ, luôn quan sát nhất cử nhất động của Lưu Nguyệt.Thời gian trôi qua thật nhanh, ánh trăng đã xuất hiện.Ánh sáng bàng bạc chiếu rọi cả vùng trời mênh mông, thanh lãnh mà cũng thật cao quý.Lẳng lặng ngồi trên ghế, Lưu Nguyệt nhìn như đã muốn ngủ, dưới ánh trăng bao phủ, nhìn thật thần bí khó lường.Bóng dáng thản nhiên dưới ánh trăng, như hòa vào bóng đêm thành một thể, giống như nàng chính là màn đêm đen này vậy.Mọi người chung quanh đều lẳng lặng nhìn, giống như giờ khắc này, chỉ có nàng tồn tại.Ánh trăng nhạt dần, trời đã sắp sáng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 59: Khởi binh vấn tội (15)


Tả tướng phủ không hề có động tĩnh, Lưu Nguyệt cũng vậy, hai bên âm thầm đối đầu."

Nơi này, nơi này có người đi ra."

Một mảnh tĩnh lặng, đột nhiên có người ồn ào lên, mọi người đều quay nhìn về bên trái phủ, thấy một người đang lồm cồm bò lỗ chó đi ra, khuất trong chỗ tối, lập tức kêu ầm lên.

(lỗ chó: những lỗ hổng dưới chân tường gạch/hàng rào kẽm, khá nhỏ, thường chó hay chui ra chui vào nên gọi thế)Lưu Nguyệt nghe vậy, chậm rãi mở to mắt, lạnh lùng cười: "Ta chỉ chắn đại môn, nếu Tả tướng cũng muốn chui ra bằng lỗ chó, ta, Mộ Dung Lưu Nguyệt cũng phóng hắn một con ngựa."

Thanh âm lạnh lùng vang lên trong đêm, vòng vây xem chung quanh đang yên tĩnh, đột nhiên một người cười khúc khích.Cười là một phản ứng dây chuyền, ngay sau đó tất cả mọi người đều cười, hi hi ha ha hê hê hô hô vang trong đêm tối, thể hiện rõ ràng sự khinh miệt.Giữa lúc đó, Hoàng cung xa xa vang lên tiếng chuông.Giờ mẹo, đến giờ vào triều.Tiếng bước chân vang, đèn đuốc sáng trưng, Tả tướng phủ vốn yên tĩnh đột nhiên có tiếng người truyền ra, vô số cây đuốc được thắp lên, khiến cả khu này sáng rõ.Tả tướng một thân triều phục, đầu đội châu quan khổng tước đỉnh long, mặc mãng bào màu tím, chân mang giày quan nhất phẩm, thần tình uy nghiêm, từng bước đi ra.Dưới ánh sáng đèn dầu, rọi rõ thân ảnh hắn.Sau lưng nhất phẩm triều phục, Tả tướng hai tay để sau lưng, trên lưng buộc chặt một cành mận gai, đây là.....chịu đòn nhận tội.

Mọi người chung quanh nhất thời hưng phấn ồ lên."

Dưỡng dục con cháu không nghiêm, cháu gái Liễu Tâm Ngải ác ngôn nhục miệt Dực Vương phi do Hoàng đế bệ hạ ban chỉ, Bổn tướng bụng làm dạ chịu, có tội, tự nhiên sẽ hướng Hoàng Thượng chịu đòn nhận tội."

Dứt lời, lửa giận ngập lòng lạnh lùng nhìn Lưu Nguyệt , lớn tiếng nói: "Ra đây."

Phía sau, lập tức có gia đinh đưa Liễu Tâm Ngải ra cửa phủ, mạnh tay ấn quỳ gối xuống đất."

Năm nay đã mười sáu, tội khó thoát được, theo quốc pháp Thiên Thần, nhục mạ hoàng tộc, nặng thì một trăm côn, đánh."

Hét một tiếng thật to, Tả tướng sắc mặt xanh mét.Gia đinh phía sau lập tức ấn trụ Liễu Tâm Ngải đang kinh hoảng, quân côn trong tay lập tức đánh xuống.Nhìn Lưu Nguyệt đang quan sát bọn họ chăm chú, lực tay nhất thời chẳng dám nhẹ nửa phần, hết sức đánh xuống.Nhất thời, chỉ nghe thấy tiếng 'bang bang' mãnh liệt.Liễu Tâm Ngải vốn được nuông chiều từ bé, làm sao nếm trải đau đớn như thế này bao giờ, nhất thời gào khóc, liên tục mắng: "Mộ Dung Lưu Nguyệt , ngươi....."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 60: Khởi binh vấn tội (16)


Quân côn, hạ xuống càng nặng.

"Ôi, ta không dám, tha ta đi, ta không dám.........A........."

Lưu Nguyệt thấy vậy, lạnh lùng cười, ngồi tựa trên ghế hoàng kim lớn, ung dung nhìn.

Tiếng gào khóc theo tiếng đánh dập nhỏ dần, một trăm quân côn, nếu đánh thật tình, da thịt đầy đặn của Liễu Tâm Ngải sẽ nát bét.

Đánh đánh đánh, cơ hồ không ra tiếng nữa."

Như vậy, Mộ Dung tiểu thư đã vừa lòng chưa?"

Tả tướng không nhìn Liễu Tâm Ngải phía sau, mặt giận dữ nhìn Lưu Nguyệt, nói.

"Hảo, Tả tướng không hổ là Tả tướng, trị gia quả nhiên nghiêm cẩn."

Lưu Nguyệt chậm rãi đứng lên, cổ tay đột nhiên huơ một cái.

Trường tiên màu đen lập tức vút ra, đánh bay quân côn đang không ngừng quất xuống kia."

Bỏ đi."

Lưu Nguyệt chậm rãi nói một câu.

Liễu Tâm Tình nãy giờ đứng ở bên trong lập tức vọt ra, mặt đầy nước mắt ôm lấy Liễu Tâm Ngải đang hấp hối, trong lòng oán hận.

Đánh thì đã đánh tới chín mươi quân côn rồi, giờ mới bảo bỏ đi, cùng với đánh hết một trăm có gì khác biệt."

Việc hôm nay coi như bỏ qua, Tả tướng lấy đức thu phục lòng người, Lưu Nguyệt thập phần bội phục."

Đánh người đã đời xong nói lời khen ngợi, quả thực so với trực tiếp móc xỉa còn khó nghe hơn.

"Nếu đã như vậy, Mộ Dung tiểu thư xin rời đi, Bổn tướng muốn thượng triều."

Dứt lời, Tả tướng liền cất bước đi, cư nhiên là muốn đi bộ vào triều.

Nếu không phải sợ trễ giờ, khiến thế lực khác cướp lấy tiên cơ, hắn thật muốn nhìn xem Mộ Dung Lưu Nguyệt có thể trấn cửa tới bao lâu.

Đáng tiếc, Lưu Nguyệt hết thảy đều có tính toán, hậu chiêu còn ở phía sau."

Kia thật không phải, người đâu, tới chuẩn bị cho gia gia các ngươi một cái kiệu, đường đường là Tả tướng, lưng đeo bụi gai đi bộ, thật sự tổn hại đến thể diện quá."

Thản nhiên vung tay lên, Lưu Nguyệt thần tình phấn chấn nhìn Tả tướng xấu hổ mặt đỏ bừng, cười thật tao nhã.

Tả tướng vừa nghe, thiếu chút nữa phun máu, nàng trấn tại đây một ngày một đêm, dù kết cục có như vậy hay không, thể diện hắn đã sớm tổn hại hết rồi, giờ nói mấy lời này, giả người tốt cũng chân chính là chọc tức chết hắn mà.Giữa một đám người mặt lúc xanh lúc trắng chung quanh, Lưu Nguyệt xoay người, cười lớn không xem ai ra gì, rời đi.Tiếng cười trong màn đêm trống vắng, vang vọng xa xa.

Đem toàn bộ tùy tiện cùng kiêu ngạo phát ra đến cực hạn.

Hôm nay, Tả tướng bị Lưu Nguyệt cho ăn đòn đau điếng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 61: Cường giả vi tôn (1)


Ánh trăng nhạt dần, chân trời cũng từ từ hửng sáng.Bay vọt về Ngọc Lưu Ly điện, Lưu Nguyệt gặp Thu Ngân, Ngạn Hổ đặc biệt đứng chờ ở cửa, lúc này hướng tới nàng giơ cao ngón tay cái, thần tình hưng phấn.

Mà trong điện đèn đuốc sáng trưng, Hiên Viên Triệt cười như không cười ngồi trên ghế nhìn nàng.Lưu Nguyệt thấy vậy cười một cái, đi nhanh tới bên người Hiên Viên Triệt, cực kỳ tự nhiên an vị trong lòng ngực, đầu cọ cọ gò má hắn.Gió lạnh bên ngoài thổi cả đêm, trong này vẫn là một khung cảnh ôm ấp ấm áp."

Nàng tiểu gia hỏa này, chuyện hôm nay thật tuyệt."

Hiên Viên Triệt dứ dứ chóp mũi Lưu Nguyệt, khuôn mặt tà mị lộ ý cười.Nghĩ Tả tướng thường ngày cao cao tại thượng, các Hoàng tử cũng phải có chút nịnh bợ, hôm nay mặt mũi mất hết, cúi đầu, chỉ nghĩ tới thôi cũng thấy khoái trá.Lưu Nguyệt nghe vậy cười lớn: "Ta nói rồi mà, dám trêu người của ta, tuyệt đối không có kết cục tốt."

"Nàng a."

Hiên Viên Triệt nhất thời cười lớn, cúi đầu xuống, hôn thật mạnh trên mặt Lưu Nguyệt, tâm tình vô cùng tốt."

Tuy vậy, về sau, chàng cũng nên cẩn thận."

Lưu Nguyệt ôm Hiên Viên Triệt, hôn lại một cái, đột nhiên nhướng mày nói.Tả tướng là ai, là người quyền khuynh vua áp dân, Quốc cữu đương triều, sao có thể ngậm bồ hòn làm ngọt như vậy, Liễu hoàng hậu trước kia còn dám hạ độc nàng, giờ khẳng định sẽ còn mạnh tay hơn."

Nàng không phải đang muốn dẫn động bọn họ ra chỗ sáng đấy chứ."

Hiên Viên Triệt chợt hơi nheo mắt, bên trong chợt lóe tia lãnh huyết.Trước kia Liễu hoàng hậu cùng Tả tướng thường ra tay trong tối, muốn động thủ liền động thủ, khó lòng phòng bị được.Mà vì Lưu Nguyệt nháo một màn này, hắn – Dực Vương Thiên Thần quốc Hiên Viên Triệt, vốn đã nắm binh quyền trong tay, nổi bật hơn cả Thái tử, giờ còn thêm một Vương phi lợi hại như vậy, nếu họ liên thủ lại, Thiên Thần quốc còn ai là địch thủ nữa, cho nên thế lực của Tả tướng, sẽ nhanh chóng ra tay.Tả tướng giờ đang sốt ruột động thủ, bọn họ thì không chút hoang mang.

Giờ đã sắp đảo ngược càn khôn, bọn họ thành trong tối, còn Tả tướng bị lôi ra ngoài sáng.Lưu Nguyệt vừa nghe nhất thời ôm chặt Hiên Viên Triệt, ngửa đầu cắn một ngụm trên môi hắn."

Con cún nhỏ nàng a."

Hiên Viên Triệt ăn đau, nhất thời đẩy Lưu Nguyệt đang cười sáng lạn ra.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 62: Cường giả vi tôn (2)


Hai tròng mắt sáng rỡ sinh động kia, ẩn chứa ý cười tận đáy lòng, Lưu Nguyệt vui sướng đến như vậy, Hiên Viên Triệt là lần đầu tiên thấy, không khỏi hơi chớp chớp mắt."

Chàng như thế nào có thể hiểu ta đến như vậy."

Cúi đầu xuống, Lưu Nguyệt vừa nói thầm, vừa tiến tới, đầu lưỡi nho nhỏ, nhẹ nhàng liếm vết thương nàng vừa cắn kia.Nhẹ nhàng, hết sức ôn nhu.Năm thủ hạ của nàng trước kia, cần phải có hơn mười năm đồng sinh cộng tử mới có thể ăn ý đến vậy, mà hiện tại Hiên Viên Triệt, chỉ trong thời gian ngắn ngủi, đã có thể cùng nàng tâm ý tương thông, người này, nàng thật không thể không thích, không thể không động tâm.Hiên Viên Triệt không hề có ý tranh giành ngôi vị Thái tử, nhưng hắn quá xuất sắc khiến người khác động sát ý, nếu không sao vừa rồi, Liễu hoàng hậu lại hạ độc nàng, đây là khiến Hiên Viên Triệt một người thân cận bên cạnh cũng không có, nàng lúc đầu không rõ, nhưng sau nếu không hiểu ra, thì thật ngu xuẩn.Hiên Viên Triệt trên chiến trường lãnh khốc vô tình, nhưng đối huynh đệ lại nương tay không hạ thủ, màn cá cược trên chiếu bạc kia đã thể hiện rõ, nếu Hiên Viên Triệt không hạ thủ ngoan độc được, vậy nàng sẽ làm.Tất cả những người gây nguy hại cho Hiên Viên Triệt, nàng tuyệt đối không lưu tình."

Cũng không buông tay."

Nhẹ nhàng mút đôi môi Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt chậm rãi nhắm mắt, nhưng cực kỳ kiên định nói ra bốn chữ này.Người này, nàng quyết không buông tay.Nhẹ giọng cười, Hiên Viên Triệt mềm mại hôn trả Lưu Nguyệt, trầm thấp nói: "Vậy, nàng phải bắt nhanh lên."

Nhẹ nhàng ôm nhau, ôn nhu hôn môi.Ánh mặt trời chiếu rọi sáng rực, bên trong Ngọc Lưu Ly điện một mảnh nhu tình mật ý.Mặt trời lên cao, trong một biệt uyển ngoại ô kinh thành, một trong những gia trang của Hiên Viên Triệt.Bên ngoài nhìn như một nơi du sơn ngoạn thủy, kỳ thực, nơi này là trụ sở của ám vệ dưới tay Hiên Viên Triệt, Huyết Ảnh vệ.Chấp chưởng việc thu thập quân cơ mật báo, Long kỵ hộ vệ của Hiên Viên Triệt nắm quyền sanh sát trong tay, nhưng có một số việc không tiện ra mặt, vậy bọn họ sẽ thực hiện, một sáng một tối cùng tồn tại song song.Huyết Ảnh vệ, kỳ thực còn có một tên gọi khác, Thánh Long cung.Thánh Long cung, tổ chức sát thủ đứng đầu Thiên Thần quốc."

Huyết Ảnh vệ, đây là tất cả bổn sự của chàng sao?"

Dáng người nhỏ xinh, Lưu Nguyệt tay chỉ đám người nghiêm trang tiêu điều trước mặt, đang chắp tay sau lưng nhìn mình, châm chọc nói.Hiên Viên Triệt nghe vậy nhướng mày, ám vệ đã trải qua huấn luyện, trong mắt Lưu Nguyệt lại tệ hại như vậy sao?
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 63: Cường giả vi tôn (3)


Trong viện, người không nhiều lắm, chỉ khoảng hai mươi Huyết Ảnh vệ, lạnh lùng nhìn Lưu Nguyệt đang châm chọc, tuổi còn nhỏ mà khẩu khí không hề nhỏ, nếu không phải nàng là Vương phi của chủ tử, dám châm chọc bọn họ, sớm đã bị bẻ gãy cổ.Hiên Viên Triệt đem hết thảy thu vào mắt, chậm rãi tiến lên từng bước, thản nhiên nói: "Về sau, nàng chính là chủ nhân của các ngươi."

Một câu thản nhiên, lập tức đổi lấy một mảnh huyết tinh tức giận, hai mươi ánh mắt nhất tề nhìn thẳng về phía Lưu Nguyệt, trong đó không hề có cung kính, chỉ chứa đầy khinh thường cùng phẫn nộ."

Không, nàng ta không có tư cách đó."

Thủ lĩnh Huyết Ảnh vệ, Đỗ Nhất, lạnh lùng nói.Hiên Viên Triệt nghe vậy, không nói nhiều, chỉ lui về phía sau vài bước, mỉm cười nhìn Lưu Nguyệt.Hôm qua Lưu Nguyệt cảm thấy rằng, không có thế lực của riêng mình, động tay động chân thật khó, phủ Mộ Dung tướng quân cùng Hữu tướng, dù sao cũng là thế lực của người khác, cho dù vì lợi ích chung mà liên kết lại, nhưng khẳng định cũng sẽ vì chuyện lợi ích mà phân rã.Chỉ có tự mình có lực lượng tuyệt đối, mới có thể tùy ý hành động.Cho nên, Lưu Nguyệt đã mở miệng yêu cầu, hắn cũng đáp ứng, mang ra thế lực khiến hắn tự hào nhất, giao cho nàng chưởng quản.Hiện tại, là lúc nàng phải xuất ra thực lực của mình, muốn hàng phục những ám vệ mắt cao hơn đỉnh, quyền sanh sát trong tay này, không cần những lời thừa thãi, mà là thực lực tuyệt đối.Không có lời dư thừa nào, Lưu Nguyệt sắc mặt đạm mạc, chậm rãi mang vào một cái bao tay bằng chỉ bạc, tay trái chỉ tới hai mươi ám vệ, lạnh lùng ngoắc ngón tay, cực kỳ lãnh khốc nói: "Cùng lên đi."

Ba chữ lạnh lùng, cùng lên đi, nháy mắt khiến hai mươi ám vệ mặt xanh mét, bọn họ ai cũng là những sát thủ hàng đầu Thiên Thần quốc, chưa khi nào phải cùng nhau ra tay, mà nữ tử mới mười ba tuổi này, cư nhiên dám khiêu khích bọn họ cùng lên, đây tuyệt đối là vũ nhục, vũ nhục không nói nên lời.Nhìn đám ám vệ sắc mặt xanh mét, Lưu Nguyệt trong mắt hiện lên một tia khinh miệt."

Các ngươi chọn bất động, vậy đừng trách ta."

Thanh âm lạnh lùng còn phiêu tán ở không trung, thân hình Lưu Nguyệt đã biến mất.Tốc độ không phải cực nhanh, nhưng cũng đủ chớp nhoáng xuất hiện trước mặt họ.Đỗ Nhất thấy cảnh này, hừ lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay không rút ra khỏi vỏ, hướng thẳng ngực, nơi yếu hại của Lưu Nguyệt, đâm tới.Không nghĩ rằng Lưu Nguyệt không hề cố kỵ, bao tay bạc lướt trên vỏ kiếm, đầu ngón tay lại chuyển động bất ngờ đâm tới.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 64: Cường giả vi tôn (4)


Đỗ Nhất chợt ngẩn ra, Lưu Nguyệt trước người đã nhanh chóng lướt qua, nhào vào giữa đám ảnh vệ.

Đao quang kiếm ảnh, sát khí nháy mắt bốc lên, như bướm vờn bên hoa, bóng người phiêu diêu."

Vương gia, Vương phi liệu có ổn không?"

Thu Ngân đứng bên cạnh Hiên Viên Triệt, lo lắng nhìn Lưu Nguyệt, nàng tựa như một con dê non nhào vào giữa đàn sư tử đói.Lưu Nguyệt động tác không nhanh lắm, có thể nhìn rõ, mà những ám vệ đấu với nàng, tốc độ lại khá nhanh, cái loại kiếm khí càn quét khắp nơi này, nhanh như chớp vậy.Vậy, Vương phi của bọn họ liệu có ổn không?"

Trời, Vương phi nhắm hai mắt lại, nàng....nàng không phải muốn chết đấy chứ."

Ngạn Hổ nhìn Lưu Nguyệt đang đánh nhau, đột nhiên nhắm mắt lại, sợ hãi hét lên.Đối thủ sẽ không nương tay, càng lúc càng ngoan độc, mà Vương phi của bọn họ cư nhiên còn nhắm mắt lại, này.....Hiên Viên Triệt lúc này cũng nắm chặt tay, Lưu Nguyệt phải chăng đã đánh giá mình quá cao, nói thế nào thì nói, đối thủ của nàng đều là sát thủ đã qua huấn luyện tỉ mỉ, nàng dù võ công cao, bất quá mới mười ba tuổi thôi, dù là bắt đầu luyện võ từ trong bụng mẹ, cũng chỉ mới mười ba năm, có thể đến mức nào?Nhưng mà, hắn lại không biết, Lưu Nguyệt, chính là lính đánh thuê giỏi nhất, sát thủ tuyệt đỉnh, không phải chỉ đứng đầu trong trăm vạn người, mà là đứng đầu toàn thế giới hơn sáu tỷ dân này.Nàng, là từ cõi chết đi ra.Nàng, là Tu La trong biển máu trưởng thành.Nói không ngoa, nếu Lưu Nguyệt tung hoàng giới sát thủ nói mình thứ hai, không ai dám nhận thứ nhất.Cho nên, đối phó với mấy ám vệ này, chỉ như chuyện con nít, bởi vì sát khí bọn họ rất rõ ràng, nàng thậm chí không cần nhìn, chỉ bằng cảm giác cũng có thể cảm nhận được chỗ bọn họ đứng, nơi đó, tỏa ra sát khí sắc bén.Thân như con bướm bay lượn, giữa một đám sát thủ khinh công tuyệt đỉnh, động tác của Lưu Nguyệt hoàn toàn như một pha quay chậm.Cơ hồ có thể thấy, đao kiếm kia rõ ràng đã lướt qua thân thể nàng, từ trong cổ trong ngực đâm ra, nhưng, lại không thương tổn nàng.Hiên Viên Triệt chợt buông lỏng tay, cực kỳ khiếp sợ nhìn Lưu Nguyệt, đây là loại công phu gì?

Nhìn như hoàn toàn lơ đãng, nhưng có thể tránh được nhiều công kích như vậy, thậm chí động tác còn quá chậm?Ý niệm trong đầu chợt lóe qua, thân hình Lưu Nguyệt đã động, bước từng bước tới trước mặt hắn, cực kỳ tự nhiên kéo kéo góc áo.
 
Back
Top Dưới