Khác Vương Phi 13 Tuổi

Vương Phi 13 Tuổi
Chương 185: Cái đích cho mọi người chỉ trích (12)


Từ trước tới nay, còn chưa có ai dám chống đối với nhiều thế lực một lúc như vậy, Lưu Nguyệt quả thực cuồng vọng, cuồng vọng vô biên, đến mức khiến người ta muốn hủy diệt nàng hoàn toàn.Lạnh lùng vung tay lên, trong đêm tối yên lặng, mọi người đều động.Nếu không chiếm được, vậy hủy diệt nó.Tuyệt đỉnh nhân tài như vậy, tuyệt đối không thể cho các nước khác chiếm được, tuyệt đối không thể.Thế lực bốn phía vốn đang trong tình trạng giằng co, hiện giờ đầu tên đã chuyển hướng, nhất tề đều nhắm ngay Lưu Nguyệt.Đêm tối, bóng đen thật nhiều.Thân như lợi kiếm, Lưu Nguyệt không hề né tránh, vẫn hướng phía trước chạy tới.Năm ngón tay lướt nhanh trên mặt đàn, kia không phải một giai điệu mênh mang gì, chỉ có những âm luật khàn khàn.Nhưng mà, một tiếng vang lên, máu tươi lập tức văng tung tóe.Không ai có thể ngăn cản được phong nhận nhanh như chớp, không ai biết phong nhận sẽ bắn về hướng nào, không ai thấy được thân hình quỷ mị của Lưu Nguyệt.Rõ ràng một khắc trước đã vọt tới gần người nàng, một khắc sau, nàng đã di động đến sau lưng hắn.Rõ ràng một đao đã muốn bổ tới nàng, ngay sau đó, đao kia lại chém vào người đồng bọn.Không nhanh, tuyệt đối không nhanh như bọn họ, nhưng mà lại không thể nắm bắt, hướng di chuyển thực quỷ dị không thể tưởng tượng nổi.Tiếng đàn bén nhọn vang vọng trong bầu trời đêm, phong nhận vô hình giống như lưỡi hái thu gặt sinh mệnh.Bước qua tất cả những kẻ chặn đường, quét ngang tất cả những ai muốn ngăn cản nàng.Trong tiếng đàn, một thân áo bào nguyệt bạch bị thấm nhẹ vài điểm đỏ tươi, giống như hồng mai trong tuyết trắng nở rộ, đẹp đẽ đến chết người.Chân không ngừng di chuyển, tóc đen bay bay, trên khuôn mặt tuấn mỹ như Nguyệt thần (thần mặt trăng), lại là lạnh như băng, một mảnh thiết huyết lạnh như băng.Nơi nàng đi qua, ai dám chặn mũi nhọn này.Thủ lĩnh thế lực bốn phương thấy vậy, mặt mày đầy sát khí, không mưu mà hợp (không bàn tính mà hợp sức), bốn người liên thủ vây quanh Lưu Nguyệt, định giết nàng.Người cường hãn như vậy, tuyệt đối không thể lưu lại.Gió đêm thổi nhẹ, đầu xuân mà khí lạnh dày đặc.Ánh trăng phủ xuống, một mảnh sát phạt.Tứ đại thủ lĩnh ra tay, sao có thể như mấy tên bình thường kia, đao kiếm sắc nhọn chưa chạm đến Lưu Nguyệt, mà tiếng xé gió phá không đã muốn vang vọng khắp nơi.Lực lượng dày đặc, theo bốn hướng bay nhanh tới, vô song vô cùng, không khí trong nháy mắt đều bị ngưng đọng.Bốn phương cùng đánh, không có một kẽ hở.Muốn đẩy Lưu Nguyệt bên trong vào tử địa.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 186: Thoát khỏi vòng vây (1)


Trăng lạnh, ánh trăng càng lạnh hơn, sinh tử chỉ trong chớp mắt.Đôi mắt lạnh như băng của Lưu Nguyệt chợt lóe, sát khí trong mắt ào ạt tuôn ra, không phải lạnh như băng nữa, mà là một loại bùng nổ, một loại hơi thở tử vong tuyệt đối.Một loại sát khí chỉ có trên người Mộ Dung Lưu Nguyệt.Bốn người đang đánh tới giữa không trung nhất tề cả kinh, sát khí như vậy, hảo âm hàn, hảo thiết huyết.Dao cầm trong tay vung lên, Lưu Nguyệt một lóng tay cắt đứt dây đàn, sau đó xoay người qua hướng khác cũng không thèm nhìn tới hắc y nhân đang bổ tới từ sau lưng nữa.Kiếm như ánh sáng, dây đàn như lợi kiếm, nhìn thoáng qua, nhanh như lưu tinh (sao băng).Chỉ thấy Lưu Nguyệt vung tay lên, dây đàn lướt qua lợi kiếm kia, nó còn chưa kịp chém tới lưng nàng, dây đàn mỏng như sợi tóc, đã vững vàng cắm vào ngực hắc y nhân kia.Ánh bạc chợt lóe, một màu đỏ sẫm lan rộng trên ngực hắc y nhân, dây đàn mỏng như tóc đã muốn quay về.Không có máu tươi văng tung tóe, trên nền quần áo màu đen kia, cơ hồ cái gì cũng không thấy.Chỉ thấy hắc y nhân kia chợt trợn hai mắt.Cũng không thèm nhìn hắc y nhân đằng sau nữa, Lưu Nguyệt thu dây đàn về, đầu ngón tay lại vung lên, dây đàn quét ngang trời.Mà thân thể, lại ngửa ra sau 90 độ (gập ngược lại luôn á, giống như Túy Quyền vậy)Kiếm phía sau còn tại không trung, hắc y nhân kia không kịp phản ứng, lúc này, giống như Lưu Nguyệt tự đem chính mình ngã vào mũi kiếm của hắn vậy.Ba người chung quanh đang xông lên, mặt mày chợt lóe, đây là Lưu Nguyệt tự mình muốn chết.Ba đạo kiếm quang, bay vụt đến.Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này.Chỉ thấy một đạo ánh bạc vút qua đêm đen, cơ hồ không ai thấy được.Mà cùng lúc đó, Lưu Nguyệt đã muốn ngã đến mũi kiếm hắc y nhân kia, thân thể cũng đã thối lui đến trong lòng hắc y nhân.Mà phía trước nàng, tam đại thủ lĩnh cũng nhất tề xông đến, kiếm chiêu chớp động, đều hạ xuống.Ánh bạc lóe lên, bốn người đều đứng tại đây.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 187: Thoát khỏi vòng vây (2)


Thời gian trong nháy mắt giống như ngưng lại, mọi người xung quanh đều đồng loạt dừng tay, nhìn về phía bên này, kết quả hẳn là đã xác định rồi.Vòng vây ngày càng khép chặt, Lưu Nguyệt đứng trong bóng tối hơi hơi cúi đầu, trên người đã bị đâm cùng lúc bởi ba thanh trường kiếm, mà ở phía sau lưng, kiếm của hắc y thủ lĩnh kia đã muốn xuyên thấu quần áo của nàng.Ánh trăng sáng tỏ, hết thảy đều thấy được rõ ràng.Người chung quanh nhất tề nhẹ nhàng thở ra, xem ra, đã giải quyết xong .Trong vòng vây nho nhỏ, thủ lĩnh áo lam đứng trước mặt Lưu Nguyệt , khuôn mặt hoàn toàn trở nên vặn vẹo, trường kiếm nắm trong tay, thân thể lại run rẩy, ánh mắt lộ ra vẻ khiếp sợ tột độ cùng hoảng sợ."

Ngươi, ngươi. . . . . ."

Tiếng đàn vang lên, huyết sắc bắn ra.Người áo lam đối diện Lưu Nguyệt, trên cổ trong nháy mắt nở rộ vết máu, mà ngay tại thời khắc đó, trong ngực hắn 'xoẹt' một tiếng, huyết sắc văng ra khắp nơi, một vết thương thật dài từ từ hiện ra.Huyết sắc lan tràn, nhè nhẹ chảy xuôi theo thân thể.Người áo lam vẫn nắm trong tay trường kiếm, chậm rãi ngã xuống phía sau.Thân kiếm sắc nhọn kia theo trên người Lưu Nguyệt rút ra, lại một chút vết máu cũng không có, hắn chỉ là đâm xuyên thấu quần áo của Lưu Nguyệt thôi.Lưu Nguyệt chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt đã muốn đầy sát khí, sát khí trên người trong nháy mắt bùng nổ phóng ra.Lạnh như băng, cái lạnh làm người ta không rét mà run chỉ có trên người Lưu Nguyệt .Không có bất luận kẻ nào khác nhìn thấy được cái loại sát khí kia của Mộ Dung Lưu Nguyệt, bởi vì tứ đại thủ lĩnh vây quanh nàng đã không để lọt ra bất kì khe hở nào.Bởi vậy, chỉ có bọn họ thấy, nhưng những người khác không có thấy.Sát khí của Lưu Nguyệt chỉ phát ra trong nháy mắt, nhưng đã lưu lại thật sâu trong mắt bọn họ.Yết hầu khẽ vang lên vài âm thanh ú ớ không rõ, một câu cũng nói không nên lời.Hai đại thủ lĩnh ở hai bên trái phải vô cùng hoảng sợ nhìn Lưu Nguyệt, kiệt lực muốn nói ra cái gì, nhưng đến cuối cùng bọn họ cũng chỉ như hai người kia.Lưu Nguyệt mặt lạnh như băng cười lên một tiếng.Đẹp đẽ mà tuấn lãng khôn cùng.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 188: Thoát khỏi vòng vây (3)


Hai vị thủ lĩnh thân hình lực lưỡng, đồng loạt phịch một tiếng ngã xuống.Ở vị trí trái tim, một vết máu lan ra, đây chính là vết thương trí mạng.Kiếm, theo bọn họ ngã xuống cũng rớt ra khỏi người Lưu Nguyệt, trên quần áo nàng có đến bốn lỗ hổng lớn, vậy mà Lưu Nguyệt ngay cả một chút trầy xước cũng không có.Sai một ly, sẽ là lạc hơn ngàn dặm.Lưu Nguyệt đối với tính toán phương hướng cùng cách tấn công của vũ khí thật sự rất tinh chuẩn.Đêm trăng thanh lãnh, những bóng đen chung quanh đã ngừng tay công kích, một đám đứng sững sờ ngây ngốc tại chỗ, giống như không thể hiểu rốt cuộc chuyện gì xảy ra, khiến bọn họ trong nháy mắt không có phản ứng.Trên khuôn mặt lạnh như băng chợt lóe lên một tia cuồng ngạo, Lưu Nguyệt hướng phía trước từng bước tiến lên.Phía sau, thủ lĩnh đám người hắc y nắm trường kiếm cũng theo đó ngã xuống, máu trên miệng vết thương ở ngực sớm đã như đóa hoa nở rộ rực rỡ.Trên quần áo màu nguyệt nha, hơi hơi thẩm thấu ra một chút máu tươi.Đó là khi Lưu Nguyệt lui về phía sau, liền bị mũi kiếm của hắc y thủ lĩnh đâm vào, chẳng qua chỉ là vết thương nhỏ, không cần quan tâm nhiều.Ánh trăng nhô lên cao, một lần đối mặt, kết quả liền được xác định.Nhanh đến mức không có bất luận kẻ nào nhìn ra nàng làm như thế nào, nàng rốt cuộc làm cái gì.Tiếng đàn vang lên, phong nhận bay múa, Lưu Nguyệt dừng bước, lập tức cả thân mình ẩn vào trong bóng tối.Trong tiếng đàn, đám người đang ngây ngốc nhất thời phản ứng lại, lúc này tuy khiếp sợ vô cùng, nhưng cũng liền nhanh như chớp đuổi theo Lưu Nguyệt .Hoặc là mời về được, hoặc là hủy diệt hết thảy, đây là nhiệm vụ hôm nay của bọn họ.Mặc kệ bất luận kẻ nào đã chết, đều phải hoàn thành nhiệm vụ, cho dù bọn họ chỉ còn lại có một người.Ánh trăng thanh lãnh.Bóng đen chớp động, khắp mặt đất đầy bóng người mờ ảo...Rừng cây ngoại ô Nghi Thủy thành.Ngọn cây trong gió nhẹ nhàng đung đưa vang lên tiếng xào xạc, ngọn gió đầu xuân tươi mát làm cho người ta vui vẻ thoải mái, trong tai truyền đến tiếng nước chảy róc rách, làm cho không khí trở nên ướt át.Trong rừng cây, Lưu Nguyệt một tay cầm lấy dao cầm, một bên chậm rãi hướng theo tiếng nước chảy đi tới, một thân áo bào màu nguyệt bạch, ở trong bóng đêm thong dong mà tự nhiên cực kỳ.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 189: Thoát khỏi vòng vây (4)


Những điểm máu trên thân thể nàng như hồng mai nở rộ, không nhiễm chút khí huyết tinh, ngược lại càng khiến nàng thêm tuấn lãng khôn cùng.Khuôn mặt lãnh đạm không có biểu tình, cắt đuôi những kẻ đuổi giết nàng, thật sự rất dễ dàng.Thế gian này, võ công tốt khinh công tốt không nhất định là vô địch thiên hạ, luận về truy tung cùng công phu né tránh, nếu Lưu Nguyệt nàng nhận thứ hai, không ai dám xưng thứ nhất.Nhớ năm đó đội năm người, được nhiệm vụ hỏa tạc Tổng đốc phủ M quốc, giết Tổng đốc, bị thuộc hạ của hắn đuổi giết suốt một tháng.Bất cứ thủ đoạn tiên tiến gì đều dùng hết, nàng còn thoát ra được lãnh thổ của họ, hoàn hảo không tổn hao gì, thật nhàn nhã.Còn thời đại vũ khí lạnh này, không có dụng cụ tiên tiến trợ giúp, tất cả đều là con người thực hiện, nàng phải tránh né tầm mắt mọi người, quả thực dễ như trở bàn tay.Đêm trăng thanh u, bóng thụ che phủ.Rừng cây u tĩnh không có sát khí, không âm thanh gì, thực yên lặng, thực vững chãi.Lưu Nguyệt chậm rãi tiêu sái đi, có tiếng nước chảy phía trước, hẳn là sắp tới rồi, bận việc cả đêm, thật khát chết người.Cứng rắn cứng rắn bước tới, Lưu Nguyệt xuyên qua rừng cây.Ánh trăng dần dần hạ về Tây.Từng bước đứng vững ở dưới một góc đại thụ, Lưu Nguyệt nhìn cây ngô đồng trước mắt, mày đột ngột nhướng lên, khởi một tia lãnh khí, nhíu chặt.Không đúng, gốc đại thụ này nàng đã thấy qua rồi.Tinh tế đánh giá cây ngô đồng trước mắt, Lưu Nguyệt mặt mày dần lạnh đi, nàng xác định gốc cây này nàng đã gặp qua, nơi này, nàng đã đi qua rồi.Cây cối mọc thành bụi, Lưu Nguyệt cũng không tới cái bản lĩnh nhìn qua một lần là không quên được, nhưng nàng đối với hoàn cảnh xung quanh vô cùng chú ý, quản chi nàng cho rằng chuyện này không có hại gì, dần dần trở thành phản xạ bản năng.Ngẩng đầu nhìn khung cảnh xung quanh, khắp nơi là cây ngô đồng, che hết tầm mắt, không nhìn ra được dị thường gì.Không có bẫy rập, không có sát khí, cũng không có nguy cơ, cái gì cũng không có, giống như nơi này chỉ là một rừng cây bình thường vậy.Lưu Nguyệt thấy cảnh này, mắt chớp chớp, chính do việc không có sát khí cùng bẫy rập, mới khiến nàng dễ dàng bước vào, nàng với sát khí và bẫy rập vô cùng mẫn cảm, chỉ cần có, nàng nhất định đã sớm phát hiện không ổn.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 190: Thoát khỏi vòng vây (5)


Nhưng mà, nơi này không có, dù không khí trầm lặng, cũng không mang tính công kích gì, nàng không phải thần, không cho rằng nơi này không đi được.Nghiêng tai nghe tiếng nước chảy phía trước, thực thanh u, cứ như đang gần quanh đây.Xem ra, nàng nãy giờ vẫn chạy quanh một khu vực, nhưng tiếng nước chảy sao luôn vang lên ở phía trước, địa phương này có cái gì đó quái quái?Hơi hơi cau mày, Lưu Nguyệt vung dây đàn, trên thân cây ngô đồng kia lập tức hiện một vết khắc, Lưu Nguyệt lại một lần nữa đi về phía trước.Theo phương hướng tiếng nước chảy, Lưu Nguyệt cẩn trọng đi.Một đường thẳng tắp, tiếng nước chảy không có gì thay đổi, cơ hồ phương vị (phương hướng + vị trí) cũng không khác đi, Lưu Nguyệt cũng nhận ra được phương hướng đó, đi thẳng tới, không hề dạo lòng vòng.Nhưng mà, cuối cùng Lưu Nguyệt lại một lần nữa đứng trước gốc ngô đồng đã khắc ký hiệu, nàng nhíu chặt mày.Đây là địa phương quỷ quái gì?Mê cung, mê lâm?Không đúng, nơi này không có chướng khí gì, không chứa những kỳ thạch khác thường khiến người ta lầm lạc phương hướng.

(các nàng coi phim thì thấy, ngày xưa người ta bày trận, thường dùng những tảng đá lớn, hoặc những gốc cây, sắp xếp theo một trật tự nhất định, khiến người ta lạc lối, đi lòng vòng mãi trong đó không thể thoát ra.)Lưu Nguyệt từng đi qua tam giác Bermuda, từng qua Kim tự tháp Ai Cập, cũng từng thâm nhập vào đầm lầy rừng rậm.Biết rõ, ở một số tình huống nhất định, có nơi sẽ sinh ra một thứ gì đó khiến người ta luôn lầm lạc phương hướng, thí dụ như chướng khí (sương mù dày đặc), có thể khiến người ta mê muội, phân biệt phương hướng không rõ ràng nữa.Thí dụ như, tam giác Bermuda, dưới đáy biển chất chứa một loại lực lượng gì đó, khiến những công cụ định vị, chỉ tới phương hướng sai lầm.Thí dụ như, Kim tự tháp Ai Cập, dùng một loại tính toán hoàn mỹ siêu việt mà người hiện đại mới tính nổi, xây dựng những hành lang gấp khúc quỷ dị không tưởng khiến người ta không thể xác định được phương hướng.Hành lang gấp khúc quỷ dị, Lưu Nguyệt nhướng mày, nàng hiểu rồi.Không phải tự nhiên sinh ra, vậy là nhân tạo, nơi này có người bố trí, nàng không có nghiên cứu qua cái gì gọi là Cửu cung Bát quái thời Trung Quốc cổ đại, cũng không biết cái gì Tinh la trận thế.Nhưng mà, nói vậy không phải nàng không biết, trên đời có những thứ kỳ môn bát quái như vậy.Gió nhẹ thổi qua, có tiếng bước chân rất nhỏ, truyền từ xa xa đến.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 191: Thoát khỏi vòng vây (6)


Lưu Nguyệt lắng tai nghe, đột nhiên nhướng mày, chậm rãi tựa người vào cây ngô đồng bên người, lạnh lùng nghe tiếng bước chân càng ngày càng đến gần.

Đám người này thoải mái tới gần nàng không chút che dấu.

Gió xuân thổi qua ngọn cây, người đã đứng yên một chỗ cách Lưu Nguyệt không xa.

Mi dày cong vút, mày sắc như kiếm, đôi mắt đen láy mênh mang như biển xanh sâu thắm, tóc dài được buộc thành một bó tùy ý bay bay phía sau người, lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng hết thảy, nhưng mà cũng lại xinh đẹp làm cho người ta muốn đui mù.

Giống như hoa sen trong tuyết, lạnh lùng vô song, lại khuynh quốc khuynh thành.

Kia không phải chính là Thái tử Ngạo Vân quốc – Độc Cô Dạ hay sao.

Lưu Nguyệt lạnh lùng nhìn Độc Cô Dạ một thân ăn mặc tùy ý không chút nào sợ bại lộ thân phận, ánh mắt ban ngày kia nàng quả nhiên không cảm giác sai, Độc Cô Dạ, chính là kẻ đã gặp mặt ba năm trước.

Ba năm không gặp, Độc Cô Dạ ngày càng lạnh hơn, cũng càng toát lên khí chất thiên hạ vô song.

Độc Cô Dạ đứng ở trong bóng đêm, bình tĩnh nhìn Lưu Nguyệt một thân lạnh như băng, trong mắt tia sáng chớp động, giống như đang xem xét một cách cẩn thận.

Lưu Nguyệt bất động thanh sắc, tùy ý để Độc Cô Dạ đánh giá, con người này đánh giá người khác, nếu không cẩn thận, sẽ lộ ra sơ hở.

Một thân hơn người, tuấn mỹ tiêu sái.

Đây là phong độ, tao nhã mà nam tử mới có, cái này nữ tử không thể có được cũng không có khả năng ngụy trang.

Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt liếc mắt một cái, hơi hơi nhíu mày.

Nhưng mà, Lưu Nguyệt cho hắn cảm giác quá giống, rất giống nàng ba năm trước, một thân nho nhỏ tiểu vương phi dung mạo không sắc sảo.

Sự sát phạt quyết đoán, sát khí tử vong đầy người, tất cả chỉ có ở nàng, Mộ Dung Lưu Nguyệt.

Chính là từ một kẻ không xu dính túi, trong giây lát vang danh tứ phương bởi danh hiệu Dực Vương phi.

Quá giống, nếu không phải người trước mắt là nam tử, hắn cơ hồ nhất định cho rằng người này chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, người vốn vẫn là Dực Vương Phi của Thiên Thần quốc.

Ánh mắt lạnh lùng chậm rãi thu lại đánh giá, Độc Cô Dạ đạm mạc nhìn Lưu Nguyệt trước mắt.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 192: Thoát khỏi vòng vây (7)


Lưu Nguyệt thấy vậy liền biết tuy rằng hoài nghi nhưng hắn không nhìn ra nàng.

Nam trang kiếm được không khó, khí chất lại càng thêm không cần cố ý ngụy trang, ai nói chỉ nam tử mới có thể duy ngã độc tôn, có thể đỉnh thiên lập địa.

Nữ tử, giống như Lưu Nguyệt nàng cũng có thể đỉnh thiên địa, không thua kém gì nam nhi.

Tao nhã tiêu sái, ai nói chỉ có nam nhân mới có được.

Độc Cô Dạ đạm mạc, Lưu Nguyệt lạnh như băng, mắt đen đối chọi nhau như có lửa văng ra khắp nơi, vô cùng bén nhọn.

“Ta vốn nên giết ngươi.”

Đối diện tầm mắt, Độc Cô Dạ thản nhiên nói.

Lưu Nguyệt nắm trong tay cầm huyền, thần tình sát khí nhìn Độc Cô Dạ, nhưng không có nói một tiếng.

Độc Cô Dạ nhìn Lưu Nguyệt sát khí đầy người, sự dò xét trong mắt hoàn toàn biến mất, người này thực không phải nàng, chính là hơi thở không giống, tuy rằng đều là sát khí nhưng hoàn toàn bất đồng, không phải loại sát khí làm hắn dù chỉ một lần gặp Lưu Nguyệt ở Thiên Thần quốc cũng không thể quên được.

“Ta chính là khinh thường.”

Nhìn Lưu Nguyệt trong mắt lạnh như băng, Độc Cô Dạ đột nhiên lên tiếng giải thích một câu, không biết vì sao, lại không muốn Lưu Nguyệt nghĩ mình quan trọng với hắn.

Đúng vậy, hắn khinh thường, khinh thường kẻ đến tranh đoạt vị trí tam phẩm võ tướng Hậu Kim quốc , khinh thường kẻ muốn làm tay sai cho Hậu Kim kia.

Hắn khinh thường, Ngạo Vân quốc khinh thường, hắn Độc Cô Dạ càng thêm khinh thường.

Đối với chuyện tình đã rõ ràng như vậy, hắn ngay cả nhúng tay cũng không nguyện ý nhúng tay, hắn đến, bất quá là vì việc khác, thuận đường nên đến xem náo nhiệt mà thôi.

Chính là, không nghĩ nơi này gặp Lưu Nguyệt, trong vài ngày danh vang chói lọi, xuất thế ngang trời, còn khiến các quốc gia khác để ý đến.

Quá mức chói mắt, chói mắt đến mức khiến hắn vừa muốn hủy diệt, lại muốn thu phục.

Hơn nữa, với tính tình kiệt ngạo bất tuân kia, chỉ sợ sẽ không hàng phục bất cứ ai.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 193: Thoát khỏi vòng vây (8)


Không chiếm được chính là hủy diệt, không thể thần phục thì chỉ là đồ vô dụng.

Chính là, từ xa nhìn thoáng qua, hắn đột nhiên đổi ý, hắn không muốn giết nàng, không biết vì cái gì, chính là không muốn.

“Hãy bớt sàm ngôn (nói nhảm) đi.”

Vẫn lạnh lùng dựa vào cây ngô đồng, Lưu Nguyệt nhìn Độc Cô Dạ đằng sau thần thái hoảng sợ trong nháy mắt, lạnh như băng mắt bá sáng ngời.

Lời nói còn đang phiêu đãng trong không trung, phong nhận trong tay đã muốn bắn về phía Độc Cô Dạ.

Phương hướng xẹt bay, nhanh như tia chớp.

Mắt thấy Độc Cô Dạ cái gì cũng không chuẩn bị, phải chịu một chưởng phong nhận, hắn đột nhiên hơi hơi động.

Chỉ thấy cổ tay hắn vung lên, trong tay áo sáo ngọc nháy mắt chém ra, trong người liền nhoáng lên một cái.

Chỉ nghe phịch một tiếng giống như tiếng đao kiếm va chạm vào nhau, phong nhận của Lưu Nguyệt bị sáo ngọc trong tay Độc Cô Dạ hóa giải nhẹ nhành như không.

Lưu Nguyệt thấy vậy hơi nheo nheo mắt.

Nàng tuy rằng không dùng toàn lực, nhưng xem ra Độc Cô Dạ cũng ngăn cản rất dễ dàng.

Không nghe nói võ công Độc Cô Dạ cao bao nhiêu, chỉ nghe qua hắn giỏi mưu lược, đứng đầu trong 7 nước.

Hiện tại xem ra có lẽ sự việc không đơn giản như vậy, Độc Cô Dạ này quá mức sâu không lường được.

Đôi mắt chợt lóe ra sát khí.

Người này rất nguy hiểm, nhất định sẽ uy hiếp đến Triệt.

Hiện tại hắn chỉ có một mình, vậy tốt nhất…

Ý niệm trong đầu chợt lóe, Lưu Nguyệt rất nhanh tiến lên trước một bước, năm ngón tay ấn lên dao cầm.

Một cước bước lên.

Cảnh tượng trước mắt đột nhiên biến đổi.

Vừa rồi trước mắt vẫn là rừng cây rậm rạp, Độc Cô Dạ đứng sừng sững ở phía trước.

Một bước chân, tuy rằng vẫn là một mảnh rừng cây, nhưng Độc Cô Dạ lại biến mất, cả một tia tung tích cũng không thấy.

Lưu Nguyệt đột nhiên cả kinh.

Đây là có chuyện gì?

Chẳng lẽ…

Ý niệm xẹt qua, Lưu Nguyệt vội vàng lui từng bước về, cảnh sắc trước mắt lập tức biến đổi.

Độc Cô Dạ vẫn thản nhiên đứng ở nơi đó, không hề di chuyển, cực kì bình tĩnh nhìn nàng.

Năm ngón tay gắt gao nắm chặt, tay còn lại đang ôm dao cầm, Lưu Nguyệt cắn chặt môi dưới.

Chết tiệt, đây là bố trí quái quỷ gì?

Thản nhiên nhìn vẻ mặt đầy sát khí của Lưu Nguyệt, Độc Cô Dạ chậm rãi mở miệng nói : “Hôm nay, ta không thể giết ngươi.

Sau này, đi hay ở, tùy ngươi”.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 194: Thoát khỏi vòng vây (9)


Dứt lời, liền xoay người đi vào trong rừng cây.

"Ngươi đứng lại đó cho ta."

Lưu Nguyệt vừa thấy Độc Cô Dạ đi, hai mắt trầm xuống, phong nhận trong tay bắn ra hàng loạt, đuổi gấp theo hắn.

Bóng cây khẽ nhúc nhích, bóng lưng Độc Cô Dạ đột nhiên từng chút biến mất, Lưu Nguyệt chỉ thấy cảnh tượng trước mắt biến đổi, Độc Cô Dạ đã không còn thấy tăm hơi, giống như biến mất thành hư không.

Quả thực thần kỳ, thần kỳ đến tức chết đi được, Lưu Nguyệt nghiến răng nghiến lợi.

Phong nhận, tất cả đều vụt thẳng đến rừng cây, cắt đứt mấy cành nhỏ, vang lên một trận tiếng sàn sạt.

"Ta vây ngươi ba ngày, ba ngày sau trận thế sẽ giải, Lưu Nguyệt, ngươi hẳn phải thấy may mắn khi có một cái tên nghe rất hay, nếu không, chờ ngươi hôm nay không phải vây trận, mà là sát trận."

Tiếng tự thuật (trình bày) trầm thấp từ trong trời đêm truyền đến, vang vang không phân biệt được phương vị, không phải đắc ý tuyên cáo, mà chỉ là bình tĩnh tự thuật.

Thanh âm vừa dứt, rừng cây lại chậm rãi khôi phục bình thường.

Không có hơi thở, không có tiếng nói, Độc Cô Dạ đã đi xa rồi sao.

Năm ngón gắt gao nắm chặt dây đàn trong tay, Lưu Nguyệt hung hăng rủa hắn tốn hơi thừa lời, lại đột nhiên chợt nhíu mày, tên nghe hay, có ý tứ gì?

Chẳng lẽ, nói như vậy, người Độc Cô Dạ muốn thả, chính là Mộ Dung Lưu Nguyệt, chính là nàng?

Mặt mày đảo qua một tia kỳ lạ, thả nàng đi?

Nàng khi nào cùng hắn có giao tình?

Mày gắt gao nhíu chặt, Lưu Nguyệt đối với Độc Cô Dạ thật mạc danh kỳ diệu (không thể hiểu nổi), kệ hắn muốn thả ai, giờ tìm cách thoát khỏi cái địa phương quỷ quái này mới là chuyện chính.

Vây nàng ba ngày, khiến nàng không thể tham gia trận đấu cuối cùng trên lôi đài, vậy kế hoạch của nàng, Huyết Thiềm Thừ của nàng......

Không được, không thể để kế hoạch của nàng rối loạn.

Nhưng mà, đây là cái trận chết tiệt gì, rốt cục phải phá như thế nào đây.

Nàng tuy rằng từng là đệ nhất trong giới lính đánh thuê, nhưng cũng không đại biểu nàng sẽ hiểu Kỳ môn độn giáp, Ngũ hành bát quái của Trung quốc cổ đại, chưa nghe nói qua lính đánh thuê còn cần biết mấy cái này, thật sự có điểm làm khó nàng.

Ánh trăng dần lặn về Tây, không trung một mảnh thâm lam (xanh đen).

Đó là dấu hiệu trời đã sắp sáng.

Mà giờ phút này, tại phủ của Thành chủ Nghi Thủy thành.

"Toàn bộ giết chết, một người cũng không tha?"

Trong phủ đệ, người trung niên mặt mũi bình thường, nhướng cao mày nhìn Thành chủ Nghi Thủy thành.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 195: Thoát khỏi vòng vây (10)


Thành chủ Nghi Thủy thành gật đầu nói: "Toàn bộ giết, không có tha một phe nào, dùng toàn lực giết chết, xuống tay cực ngoan độc, xem ra thật sự không phải người của bọn họ."

Người trung niên vừa nghe nhất thời đứng bật dậy, nghiêm mặt nói: "Lập tức ban ra mệnh lệnh, Hậu Kim quốc ta, dùng toàn lực bảo hộ người này, Lưu Nguyệt, khó tìm được một người cư nhiên không thuộc về bất kỳ một thế lực nào, Hậu Kim quốc ta nếu có được hắn, thật sự là may mắn lớn."

"Đúng vậy, quả thực là chuyện tốt khó gặp, vốn định tổ chức đại hội này để làm chuyện khác, không nghĩ tới lại chiêu được một nhân tài như vậy đến đây, thật sự là trời giúp Hậu Kim ta mà."

Thành chủ Nghi Thủy thành vội vàng đứng dậy, thần tình vui mừng nói, vừa nhanh bước ra cửa.

"Nhân tài như vậy, tuyệt đối không thể để cho bọn họ hủy diệt."

Trung niên nhân theo sát phía sau, cũng đi ra ngoài.

Vốn tưởng Lưu Nguyệt này là người của thế lực khác phái tới, cho nên, bọn họ bàng quan, không ngờ thật sự là một thế lực gì cũng không có, chân chính là một tuyệt thế cao thủ "trắng sạch không tì vết", nếu hắn ở Hậu Kim quốc mà không ra tay trợ giúp, thật sự là không có thiên lý.

Chân trời, một tia rạng đông xuyên phá trời cao, sáng rực cả một chân trời.

Một ngày mới, đã đến.

Không ai thấy Lưu Nguyệt, người đêm qua xông ra đối mặt, giết tất cả các thế lực, một phiến giáp bất hoàn, giống như biến mất vào hư vô vậy, nơi nào cũng không có, nơi nào cũng không thấy.

Không rời khỏi Nghi Thủy thành, cũng không có tin báo đã chết, tiêu thất, đột nhiên tiêu thất.

Khắp nơi đều động, toàn bộ Nghi Thủy thành bắt đầu tìm kiếm, thế lực trong sáng ngoài tối gì cũng có.

Có lo lắng, có may mắn khi người khác gặp nạn, có bí hiểm,.......thật như mạch nước ngầm nổi sóng, phập phồng dưới ánh mặt trời ngày xuân sáng lạn mãnh liệt.

Mà ngay tại lúc mạch nước ngầm nổi sóng này, Lưu Nguyệt bị nhốt ngoài rừng cây ngoại ô Nghi Thủy thành, không sao thoát ra được.

Nàng không hiểu Kỳ môn bát quái, chỉ biết đi, đi xuôi, đi ngược, đi tới, đi lui, đi ngang, đi dọc, đều đi không ra khỏi cái địa phương này, đã chém không ít cây cối, nhưng vẫn không thấy đường, thậm chí còn có cảm giác cây cối càng lúc càng rậm rạp hơn, càng nhiều tư thế, đã thử hết cách, Lưu Nguyệt cơ hồ chỉ thiếu nước tìm cách đốt trụi nơi này nữa thôi.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 196: Thoát khỏi vòng vây (11)


Ba ngày, nhoáng cái đã trôi qua, đảo mắt nhìn ánh rạng đông buổi sớm đã muốn xuyên thấu phía chân trời, tỏa sự ấm áp ra khắp bốn phương tám hướng.

Dòng người nối nhau, toàn bộ Nghi Thủy thành đều chen chúc chật như nêm, cơ hồ mọi người trên khắp đại lục đều đến đây, trận đấu cuối của đại hội, ai trụ lại cuối cùng, ai sẽ là đệ nhất thiên hạ.

Chữ đệ nhất thiên hạ này, khiến cho tất cả mọi người sôi trào.

Tại quảng trường, người người tấp nập, nhìn qua giống như một đám kiến, một đám kiến tụ lại thành mảnh lớn vô hạn vô biên.

Trong hội trường, đại biểu thế lực ba phương còn lại đều tới rồi, tuy rằng không ai nói gì, nhưng trong lòng đều rõ ràng, ba người này đều là gian tế của quốc gia khác.

Chỉ có, người mà thế lực gì cũng không có, lý lịch thân thế trong sạch đến không thể trong sạch hơn, Lưu Nguyệt, còn chưa thấy đến.

Ba ngày trước biến mất, giờ vẫn chưa thấy mặt, quả thực khiến mọi người ở Hậu Kim quốc nóng lòng lo lắng muốn chết.

"Còn chưa tìm được?"

Trên ghế khách quý, một người trung niên thân mặc bộ triều phục (quần áo mặc khi vào triều) màu tím, mặt bình tĩnh đè thấp giọng nói.

"Chưa."

Thành chủ Nghi Thủy thành sắc mặt cũng khá nhục nhã.

"Trận đấu sắp được cử hành, danh đệ nhất cho ai cũng không sao, nhưng mà Lưu Nguyệt này......."

Thành chủ Nghi Thủy thành không nói tiếp, nhưng mày gắt gao nhíu chặt.

"Tìm, nhất định phải tìm cho ra."

Người trung niên mặt mày xanh mét.

"Vâng."

Thành chủ Nghi Thủy thành trán đầy mồ hôi.

Sắc trời đã sáng rõ, một hồi tỷ thí cuối cùng đã sắp bắt đầu rồi, chỉ có Lưu Nguyệt còn chưa tới, còn chưa tới.

Tầng tầng ánh mặt trời chiếu rọi, ngoại ô Nghi Thủy thành, chim hót líu lo, một mảnh thanh u, lịch sự tao nhã, gió lạnh thổi nhẹ, cực kỳ thanh lương.

Lưu Nguyệt sắc mặt lạnh như băng, năm ngón tay vung lên, đại thụ ngáng đường trước mặt, 'rầm' một tiếng, bị đánh ngã.

Nàng không tìm thấy cách đi ra, vậy chỉ có xông tới, dựa theo ánh mặt trời mà đi, trên đường đánh ngã bất cứ thứ gì ngáng chân.

Nàng cũng không tin, nàng không thoát ra được.

"Rầm."

Thêm một tiếng vang lên, một gốc đại thụ bị đốn ngã, Lưu Nguyệt từng bước phóng qua, chân còn chưa kịp chạm đất, đột nhiên từ xa xa truyền đến một trận thanh âm cộp cộp.

Tiếng bước chân, trên mặt Lưu Nguyệt chợt lóe qua tia lạnh lẽo, quay đầu nhìn lại, năm ngón tay quấn nhanh dây đàn, nếu là Độc Cô Dạ, nàng nhất định toàn lực ứng phó, không lưu tình.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 197: Thoát khỏi vòng vây (12)


Tiếng bước chân đã tới rất gần, ngay sau đó, một người từ trong bụi cây xông ra, hé ra khuôn mặt sáng lạn như ánh mặt trời, Vân Triệu.

"Huynh đệ của ta, huynh quả nhiên ở trong này, ta tìm thật khổ."

Vân Triệu đứng nhìn một mảng cây cối đổ sập lung tung xung quanh, Lưu Nguyệt lạnh như băng đứng ở giữa, thần tình u ám nhất thời tán đi, lại cười sáng lạn như ánh mặt trời.

Lưu Nguyệt vừa thấy người tới là Vân Triệu, không khỏi hơi buông lỏng dây đàn trong tay ra.

Vân Triệu vừa gạt mồ hôi, vừa bước nhanh về phía Lưu Nguyệt, đồng thời cao giọng nói: "Ta nói huynh làm cái gì mà lại đắc tội tới Thái tử Ngạo Vân quốc - Độc Cô Dạ thế, cửu sát trận của hắn cư nhiên lại dùng để vây huynh, ây da, không đúng, không phải cửu sát trận, mà là cửu vây trận, hắn cư nhiên không xuống tay giết huynh?"

Kinh ngạc nhướng mày, Vân Triệu giống như cảm thấy một chuyện gì cực kỳ bất khả tư nghị (không thể diễn tả/cực kỳ khó tin).

"Có vấn đề à."

Lưu Nguyệt xoay người trừng mắt nhìn Vân Triệu.

"Không có, không có."

Vân Triệu nhất thời giơ tay đầu hàng: "Bất quá, thực là, chuyện này quá khó gặp, hắn xuống tay cực kỳ nhanh gọn, ra tay là không chút lưu tình, cư nhiên không giết huynh."

"Nói nhiều, đi mau."

Lưu Nguyệt vừa thấy Vân Triệu đi vào, lập tức cầm lấy cánh tay hắn, trầm giọng nói, trận tỷ thí của nàng, kế hoạch của nàng.

Vân Triệu thấy vậy, lập tức xoay người lại đi trở ra, vừa nói: "Huynh cũng biết gấp à, trận đấu sắp bắt đầu rồi, hoàn hảo ta mất đến ba ngày trời, cuối cùng cũng lần mò ra được đường đi trong trận thế, nếu không nhìn huynh tỷ thí như thế nào đây.

Thật là, Độc Cô Dạ cư nhiên cũng đến đây, hoàn hảo hắn chỉ dùng cửu vây trận, nếu dùng cái khác, ta cũng đành bó tay, người biết cách giải trận thế hắn bày ra, phỏng chừng ngoài Thiên Thần Dực Vương Hiên Viên Triệt còn đang không rõ tung tích kia, những người khác cũng chỉ biết đứng nhìn......"

Hiên Viên Triệt, Lưu Nguyệt vừa nghe vậy mắt sáng ngời, Triệt của nàng.

Ánh mặt trời rạng rỡ, trận tỷ thí cuối cùng sẽ bắt đầu ngay thôi.

Tiếng chuông thanh thúy vang vọng trong quảng trường, người của ba phương thế lực kia đã đi lên lôi đài, chỉ còn Lưu Nguyệt chưa xuất hiện.

"Trong thời gian một nén hương, nếu Lưu Nguyệt không xuất hiện, xem như bỏ cuộc."

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tàn hương đã tắt, Lưu Nguyệt còn chưa thấy.

"Đã đến giờ, Lưu Nguyệt bỏ cuộc, tỷ thí bắt đầu............."
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 198: Thăng quan tiến chức (1)


“Ai nói ta bỏ cuộc.”

Trên lôi đài, người chủ trì còn chưa nói xong, một âm thanh lạnh như băng đột nhiên vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh của hội trường.

Lãnh khốc mà mang theo cứng rắn như đá.

Hội trường vốn đang tĩnh lặng, dân chúng xung quanh nhất thời ồ lên, thần tình vui sướng nhất tề quay đầu nhìn lại hướng phát ra tiếng nói.

Bọn họ rất coi trọng sự xuất hiện của Lưu Nguyệt.

“Đến rồi, đến rồi …”

Đột nhiên trong tiếng huyên náo, từ tầng lầu hướng đông bắc, 2 bóng người bay nhanh đến.

Bước vào, Lưu Nguyệt một thân Nguyệt Nha trắng đã sớm bạc màu, khuôn mặt hồng hào diễm lệ đã trở nên nhem nhuốc, cả người không sạch sẽ.

Nhưng chính tình trạng này lại giúp Lưu Nguyệt toát ra vẻ xơ xác tiêu điều cùng thiết huyết, vốn trong trẻo lạnh lùng lại nổi lên từng đốm máu đỏ tươi, tản mác ra sự kiên cường cùng thiết giận.

Vạt áo bay bay trong gió, sát khí tỏa ra.

Bất tri bất giác, quần chúng lập tức di chuyển, nhường đường cho Lưu Nguyệt.

Giữa tiếng hô hào, giữa dòng người tấp nập, một đường thẳng tắp hướng về lôi đài.

Lưu Nguyệt vẻ mặt lạnh băng xuyên qua đám người nhộn nhịp, đi thẳng về lôi đài.

Ven đường, hô hấp của mọi người đều ngừng lại.

Sát khí kinh người như vậy khiến bọn họ sợ hãi.

Dao cầm của Lưu Nguyệt đã bị phá hủy.

Vân Triệu đi phía sau nàng, cau mày suy nghĩ.

Dao cầm đã không có cách nào dùng, Lưu Nguyệt hôm nay dùng cái gì tiến công.

“Mượn”.

Từng bước bước đến đội nhạc công mừng người thắng cuộc cuối cùng, Lưu Nguyệt cầm lấy cây tỳ bà trong tay một nữ tử, ôm lên lôi đài.

Đứng trên lôi đài, người chủ trì thấy Lưu Nguyệt đi lên, liền quay đầu nhìn thoáng người ngồi trên ghế khách quý – Nghi Thủy thành chủ.

“Rốt cuộc cũng đến.”

Nghi Thủy thành chủ lúc này cũng thấy một thân huyết sắc cùng thần tình giận dữ của Lưu Nguyệt, tâm tình thả lỏng.

Rốt cuộc cũng đến.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 199: Thăng quan tiến chức (2)


Xem ra ba ngày nay nhất định trải qua rất nhiều trận chiến kịch liệt, Lưu Nguyệt một thân tàn tạ, không biết phải trải qua bao nhiêu gian khó mới có thể đến, nhưng chỉ cần đến được đây là tốt rồi, còn sống là tốt rồi.

Không đợi người trung niên bên cạnh phân phó, Thành chủ Nghi Thủy thành gật đầu với người chủ trì một cái.

Người chủ trì vừa nhận được ám hiệu của hắn, căn bản mặc kệ ba người sắc mặt xanh mét bên cạnh, lập tức cao giọng nói : “Tốt !

Nếu Lưu Nguyệt không có bỏ cuộc, như vậy cuộc tỉ thí cuối cùng xin được phép bắt đầu.

Danh hào đệ nhất thiên hạ này, xem ai có thể giành lấy.”

Lời nói vừa cất lên, Lưu Nguyệt xoay người một cái lên lôi đài, một thân sát khí bức người, giống như tiết trời nóng bức của mùa xuân đều bị nàng đánh tan, toàn bộ trên lôi đài một mảnh lãnh khí.

Người chủ trì thấy vậy, vội vàng nhảy xuống.

Xem ra Lưu Nguyệt này lửa giận ngút trời, cũng không nên hại hắn bị liên lụy theo.

Trên lôi đài, ba người vốn đang ở ba phương hướng, lúc Lưu Nguyệt vừa lên đến nơi, lập tức bị họ vây quanh.

Không hề nhắc nhở, không hề thủ thế, ba người nhất tề đem Lưu Nguyệt làm đối thủ cần phải chung sức hợp tác mới có thể tiêu diệt.

Lưu Nguyệt từng bước nhảy lên lôi đài, căn bản không thèm nhìn đến ba đối thủ đang vây kín nàng.

Tì bà trong tay vung lên một cái, không nói hai lời, ôm đàn, năm ngón tay khẽ gảy lên một tiếng.

Tiếng tì bà vốn rất thanh thúy, không thể so với tiếng đàn bầu nặng nề, không thể so với đàn tranh tao nhã, là một lọai âm thanh thanh thúy, trầm bổng.

Cổ khúc từ tì bà, thập diện mai phục, lập tức bay nhanh theo năm ngón tay, mang theo sát khí dữ tợn, mang theo khí thế ngút trời.

Phong nhận từ đầu ngón tay Lưu Nguyệt bắn ra, bay thẳng về ba hướng khác nhau.

Âm điệu đơn độc, làn điệu khô khan.

Âm thanh lưu loát, mênh mang, sát khí bay tán loạn, âm điệu bay bổng, tình cảm mãnh liệt lan ra bốn phía, bên trong thật ra ẩn giấu phong nhận liên miên cùng sát khí tuyệt đối.

Tóc đen bay phấp phới, áo bào bạc màu phiêu đãng theo gió, sát khí vây quanh Lưu Nguyệt, giống như một cơn lốc xoáy, một lốc xoáy có thể cuốn tung cả biển trời.
 
Vương Phi 13 Tuổi
Chương 200: Thăng quan tiến chức (3)


Ba người trên lôi đài lập tức biến sắc, trường kiếm trong tay vung lên, trên lôi đài chỉ nghe thấy những tiếng binh khí va chạm nhau keng keng keng keng.

Đao kiếm ba người như chém tán loạn trong không khí, nhưng chân lại lui về phía sau từng bước.

Phong nhận vô hình, nhìn như hư vô, nhưng lại có lực công kích mãnh liệt, không kém gì với việc bị vũ khí trực tiếp công kích, hơn nữa càng thêm xảo quyệt và nhanh.

Khiến người ta khó lòng phòng bị.

Sát khí trong mắt trầm xuống, Lưu Nguyệt đột nhiên ôm tỳ bà, cắt ra mấy sợi dây đàn, quay người hướng về một trong ba đối thủ, kéo mạnh, năm ngón tay lấy tốc độ nhanh nhất vung lên.

Chỉ nghe một tiếng ‘xoẹt’, nam tử gầy yếu đang đứng trước mặt Lưu Nguyệt, chống lại dây đàn từ năm ngón tay nàng, cuồng phun một ngụm máu tươi, trường kiếm trong tay gãy thành mấy khúc, té thẳng xuống mặt đất.

Thân hình lảo đảo lui về phía sau, nơi ngực có mấy vết máu, đang dần loang ra, huyết sắc, nháy mắt phun tung toé.

Nam tử gầy yếu mặt mày co rúm, ngửa mặt lên trời, té ra phía sau.

Một chiêu, chỉ là một chiêu trong khoảng khắc.

Lưu Nguyệt giống như cũng không thấy nam tử gầy yếu ngã xuống, quay người, năm ngón tay lại vung lên, tỳ bà lại đầy đủ dây như trước, phong nhận bắn nhanh về phía hai nam tử mặt mày biến sắc đối diện.

Tiếng đàn tỳ bà vốn sang sảng, một bản thập diện mai phục, lại càng là một trong những khúc tỳ bà cực phẩm.

Sát khí sâm nghiêm, chồng chất, dày đặc tỏa ra bốn phương tám hướng.

Kiếm khí hiu quạnh, mai phục khôn cùng, đều bao phủ trên một mảnh trời đất này.

Tiếng tỳ bà kịch liệt vang vọng phía chân trời, cực kỳ kịch liệt.

Tất cả những dân chúng vây xem xung quanh, đều sôi trào lên, sắc mặt đỏ bừng, trừng lớn hai mắt, bàn tay nắm chặt, cơ hồ hận không thể xông lên lôi đài tham gia trận đấu ở giữa.

Trời xanh mây trắng, tình cảm mãnh liệt bay thẳng tận trời xanh.

Năm ngón tay vung lên một cái, chân nhảy lên, Lưu Nguyệt đột nhiên xoay người một cái, đã đứng vững sau lưng hai người, dây đàn bắn ra, đúng, chính là bắn ra.

Làn điệu dâng trào, cơ hồ muốn xé rách cả đất trời.

Ngay tại lúc dâng trào này, trung niên nam tử đưa lưng về phía Lưu Nguyệt, còn chưa kịp xoay người, đột nhiên buông tay, gục xuống phía trước.

Sau lưng, một vết máu xuyên thấu qua, máu tươi từng giọt từng giọt tuôn ra.

“Hảo, hảo…….”

Dân chúng chung quanh thấy vậy, khen ngợi không ngớt, âm thanh cơ hồ rung chuyển cả đất trời.
 
Back
Top Dưới