Khác Vương Phi 13 Tuổi

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
61507010-256-k131857.jpg

Vương Phi 13 Tuổi
Tác giả: jv26062002
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện: Vương Phi 13 Tuổi
Nguồn: thautamquyquan.wordpress.com



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Related threads
  • Vương Phi Của Vương Gia
  • Vương Phi 13 Tuổi
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • Nữ Vương Chi Mộng
  • Vương Gia,Vương Phi Lại Chạy Trốn
  • Đế vương tuyệt yêu
  • Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 6 : Cái gì vậy?


    Hừ lạnh một tiếng, Lưu Nguyệt vung tay lên, trường tiên đột nhiên vung lên, con gái của tổng quản đang bị trường tiên trói chặt nháy mắt bị hất lên cao."

    Rầm."

    Chỉ nghe một tiếng vang lớn, cô gái bị đánh tung lên kia giờ nằm bất động dưới đất."

    Rắc."

    Tiếng vỡ vụn vang lên thanh thúy, chắc chắn đã gãy không ít xương sườn rồi."

    Ngươi cho rằng mình là ai, mà dám hô to gọi nhỏ với ta."

    Thanh âm lạnh như băng mang theo chút bá đạo của Lưu Nguyệt vang lên.Nhớ có lần, các chính khách quốc gia muốn nàng ra tay giúp bọn họ giết người, còn phải hạ mình đi cầu cạnh nàng.

    Vậy mà một con bé với thân phận con gái của một tổng quản nho nhỏ thôi mà lại dám la mắng nàng, Lưu Nguyệt nàng chắc chắn không bỏ qua."

    A..."

    Lũ nô bộc lúc này mới phản ứng lại, xung quanh đột ngột nổi lên tiếng thét chói tai xen lẫn kinh hoàng.Lưu Nguyệt lạnh lùng liếc nhìn, bị vẻ uy nghiêm cùng đôi mày sắc lạnh như vậy lướt qua, tiếng thét chói tai lập tức ngừng bặt.

    Bọn người hầu chân không ngừng run rẩy, sợ hãi nhưng lại không dám chạy, dưới ánh mắt của Lưu Nguyệt liền trở thành một lũ câm như hến."

    Tiểu thư Lưu Nguyệt vốn nổi tiếng vô dụng ở Mộ Dung gia, từ khi nào lại trở nên mạnh mẽ lợi hại như vậy?"

    Bọn họ đều thầm nghi hoặc.Một roi quất xuống, khiến cả người Mộ Dung Thu đều đầy thương tích, lúc đầu thống khổ khóc thét vì bị thương, nhưng rồi tiếng kêu thét cũng nhỏ dần rồi biến mất.Lưu Nguyệt thấy vậy lạnh lùng hừ một tiếng, thu lại trường tiên trong tay, chậm rãi tiến lên một bước đặt chân lên tay phải của Mộ Dung Thu, hơi đè xuống một chút, chỉ nghe một tiếng răng rắc vang lên, tay phải của Mộ Dung Thu đã bị Lưu Nguyệt đạp gãy.Một tiếng la hét cũng không có, Mộ Dung Thu đầu nghiêng qua một bên, hoàn toàn ngất đi.Về sau, nàng không bao giờ có thể tập võ được nữa.Bọn người hầu xung quanh sớm đã bị dọa cho run rẩy, lúc này sắc mặt càng thêm trắng bệch."

    Ở trên địa bàn của ta, ta chính là quy củ."

    Lạnh lùng ném ra những lời này, Lưu Nguyệt ném trả lại trường tiên cho Mộ Dung Thu lúc này vẫn bất tỉnh, xoay người chậm rãi đi vào trong phòng.Trong thế giới sát thủ, năng lực luôn được lấy làm đầu, Lâm – danh hiệu đệ nhất sát thủ chính là nàng, nàng chính là quy củ, quy củ của kẻ mạnh nhất chính là quy củ của cả giới sát thủ."

    Cút."

    Tiếng quát lạnh băng kèm theo một tia mệnh lệnh.Mộ Dung Thu – kẻ hại chết Mộ Dung Lưu Nguyệt, đây là cái giá mà nàng đương nhiên phải trả, mà giá này xem ra còn rất rẻ.Bọn hạ nhân lúc này còn đang nơm nớp lo sợ, vừa nghe Lưu Nguyệt quát lạnh, tựa như được giải phóng, lập tức đỡ Mộ Dung Thu đang ngất xỉu cùng con gái của Ngô quản gia đồng loạt bỏ chạy.

    Tiểu viện bỗng chốc náo loạn lại trở về với sự yên tĩnh vốn có.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 7 : Yêu nghiệt


    Cất bước tiến vào trong phòng, Lưu Nguyệt nhìn thoáng qua hai tay, lắc đầu lẩm bẩm: "Vẫn không được."

    Thân là đệ nhất sát thủ, tinh thông mười tám loại vũ khí, việc nàng sử dụng được trường tiên cũng không phải việc gì đáng ngạc nhiên.Tuy nhiên, hôm nay tuy động thủ, nhưng sức lực so với trước kia còn kém xa, điều khiển độ mạnh yếu cũng chưa đạt, vốn muốn phế đi bốn cái xương sườn của con gái Ngô tổng quản, giờ lại chỉ được ba cái.

    Sai lầm như vậy, nếu là ở hiện đại, một lần cũng đủ vong mạng.Thân thể này còn cần phải rèn luyện thêm thật nhiều nữa.Nắm chặt tay, Lưu Nguyệt quyết định thu dọn tư trang.Hôm nay phế đi tay phải của Mộ Dung Thu, trừng phạt người hầu, lão già kia chắc chắn sẽ tìm nàng để đòi công bằng.

    Nàng bây giờ cha không lo mẹ không thương, ngay đến võ công cũng chưa khôi phục, chắc chắn không thể chống lại địch thủ, đã vậy thì tốt nhất là nên tránh đi, bảo vệ cái mạng nhỏ.Dù sao, Mộ Dung gia đối với nàng mà nói cũng không phải gia đình.

    Lúc đầu nàng ở nơi này chẳng qua là vì rèn luyện thân thể để tăng khả năng bảo hộ bản thân, nay khả năng đó cũng có rồi, rời đi lúc này có lẽ cũng thích hợp.Lưu Nguyệt cũng không có đồ vật gì đáng giá, chỉ có một khối ngọc bội tùy thân luôn mang bên mình, thuận tay nàng lấy thêm một ít quần áo.

    Xoay người, Lưu Nguyệt đi ra cửa."

    Đánh xong bỏ chạy, đây phải chăng chính là quy củ mà ngươi nói?"

    Âm thanh lười biếng đột nhiên vang lên bên tai Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt trong lòng cả kinh, người nào, vậy mà lại đến không một tiếng động, tiếp cận nàng lúc nào mà nàng cũng không hề hay biết?Nhanh chóng xoay người lại, mặt trời tỏa sáng rực rỡ, một nam tử tóc đen mặc trường bào màu tím nhạt tiêu sái đi tới.Phía sau hắn dường như phát sáng, thứ ánh sáng làm chói mắt kinh người.Lưu Nguyệt khẽ nheo mắt.Trong ánh sáng chói chang, hình dáng người đi đến dần hiện ra.Đường nét gương mặt sắc sảo như điêu khắc, mi mày sắc đậm, đôi con ngươi đỏ thẫm mang theo sắc thái hủy diệt, làm cho người ta mê hoặc, sống mũi cao thẳng, môi mỏng đỏ tươi.Ngũ quan nếu xét từng thứ một thì cũng không quá xuất sắc, nhưng cùng đặt trên một gương mặt, lại đoạt hết phong tình của hoa xuân trăng thu, cùng sự sắc bén của núi cao biển sâu.Lãnh khốc cùng tà mị, vốn là có lẽ không thể cùng dung hòa, vậy mà khuôn mặt kia dường như lại thể hiện chúng một cách tự nhiên.

    Nam nhân này quả thực yêu nghiệt, tuấn lãng đến mức làm người ta phải thở dài oán trách.Lưu Nguyệt kiếp trước vốn gặp qua không ít mỹ nam, tuy nhiên người này vẫn là khiến nàng trong phút chốc không dời được ánh mắt.Đây có lẽ là hợp thể hoàn hảo của quỷ vương cùng yêu tinh.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 8: Có người tới


    Người mới tới liền bước vào trong phòng, khoanh tay nhíu mi nhìn Lưu Nguyệt, áng chừng là một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi.Chậm rãi buông tư trang trong tay, Lưu Nguyệt tiến đến trước mặt nam tử kia, người này có thể thản nhiên đến gần nàng không một tiếng động mà nàng lại không hề phát giác, mặc dù thân thể này chưa rèn luyện đạt đến trình độ trước kia của nàng, nhưng cũng chứng tỏ nam tử trước mắt này không thể xem thường được."

    Ngươi có ý kiến sao?"

    Lưu Nguyệt nhìn hắn.Khóe miệng chậm rãi vẽ nên một nụ cười yêu mị, người mới tới không chút để ý, tựa vào cạnh cửa mà nói: "Chuyện này không liên quan đến ta, chẳng qua là ta nổi hứng lên muốn quan tâm, ngươi cũng có thể quan tâm lại chuyện của ta vậy."

    Người này chắc cũng tới để gây chuyện.Lưu Nguyệt khẽ nhăn mày, người này trong trí nhớ chưa từng xuất hiện, nàng không biết, như vậy sẽ không phải là người của Mộ Dung gia, nếu đã không phải, nàng cũng không cần để ý đến hắn.Xoay người nắm túi hành lý, Lưu Nguyệt vừa bước nhanh tới cửa, vừa trầm giọng nói:"Tránh ra."

    Nam tử kia nghe vậy vẫn tựa vào cạnh cửa như trước, không tránh ra cũng không ngăn trở, vẻ mặt tràn đầy hứng thú.Lưu Nguyệt thấy hắn cũng không cản trở mình, lập tức lách người qua, đi ra khỏi phòng."

    Có người đến đây, để ta nghe một chút, bốn mươi ba, bốn mươi bốn, bốn mươi lăm, tổng cộng bốn mươi lăm người, ha ha, ngươi nói xem họ là ai?

    Có thể là người của Mộ Dung gia hay không?"

    Cúi đầu, tiếng cười vang lên, lời nói còn nhẹ hơn gió thoảng, làm cho Lưu Nguyệt nhất thời dừng lại bước chân.Mộ Dung gia cho người đến, hành động thật đúng là mau.Nàng, đi không được."

    Ta không ngại cho ngươi mượn chút đồ đâu."

    Nam tử cười yêu mị, bàn tay như bạch ngọc vươn ra chộp lấy tay nải của Lưu Nguyệt, một tay đặt bên hông rút ra một cái, một thanh nhuyễn kiếm màu bạc lập tức xuất hiện trong tay của hắn."

    Cho ngươi dùng, nhưng cũng đừng làm cho ta mất mặt."

    Tiện tay quăng cho Lưu Nguyệt trường kiếm trong tay, nam tử ý cười đầy mặt lui từng bước ngồi xuống ghế ở trong phòng, ung dung chuẩn bị xem kịch.Cầm trong tay nhuyễn kiếm, Lưu Nguyệt nhíu nhíu mày "Đừng cho hắn mất mặt", hừ, rốt cuộc nàng và hắn có quan hệ gì?Trong lòng nghĩ vậy nhưng miệng lại không nói thêm gì, Lưu Nguyệt nắm nhuyễn kiếm tiến lên mấy bước đứng hiên ngang giữa sân trong tiểu viện, ánh dương chiếu lên trên người Lưu Nguyệt, cả người chỉ mặc quần áo vải thô nhưng lại phát ra khí chất cao quý cũng lãnh ngạo làm người ta không dám đến gần.Tiểu viện bỗng trở nên đông đúc, không gian bỗng chốc náo động.Nhẹ nhàng nhắm mắt lại, Lưu Nguyệt lắng tai nghe, người tới bước chân thật loạn, có nặng, có nhẹ, hiển nhiên cũng đều là võ công cao cường.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 9: Ai sợ ai?


    Một, hai, ba...

    Ba mươi bảy người.Hơi hơi nhíu mày, Lưu Nguyệt chỉ nghe ra ba mươi bảy tiếng bước chân, mà nam tử kia lại nói có bốn mươi lăm người, còn có tám người nàng không hề nghe thấy tiếng bước chân.Như vậy, tám người này võ công quả thật cao hơn nàng rất nhiều.Chậm rãi mở mắt, hai ngón tay lướt nhẹ qua thân nhuyễn kiếm."

    Tiểu súc sinh, dám đánh chị họ..."

    Tiếng rống to truyền đến, cùng với đó một đám người vọt tiến vào.Ánh mắt chớp lên, tay khẽ lướt qua thân kiếm làm nhuyễn kiếm bất chợt búng ra, phát ra thanh âm "vù vù", cực kỳ sắc bén.Kiếm ảnh ánh bạc, dưới ánh mặt trời bỗng lạnh như hàn băng.Đám người nhà Mộ Dung đang vọt tới thấy vậy đều ngưng bước chân, nhìn vào trong viện thấy Lưu Nguyệt một thân một mình đang đứng chờ bọn họ, nàng toàn thân trầm tĩnh, hơi thở cũng vô cùng sắc bén, làm cho người ta không dám đối diện, đây chẳng lẽ thật là Mộ Dung Lưu Nguyệt...?"

    Ngũ thúc, ai là súc sinh?

    Ta, Mộ Dung Lưu Nguyệt là con của Tam ca của thúc, hay là, trong mắt Ngũ thúc, dòng máu chảy trong người Tam ca của thúc cũng chính là dòng máu súc sinh?"

    Lưu Nguyệt thản nhiên mà hỏi, thanh âm kia mềm nhẹ theo gió thổi qua, vừa lúc rơi vào tai cha nàng Mộ Dung Nghị.Nghe như bình thản, kì thực vô cùng sắc bén.Mộ Dung Nghị nghe vậy không khỏi hơi hơi nhíu mày.Mộ Dung Cương cũng đồng thời chau mày, mím chặt môi, lập tức lạnh lùng nói: "Trong người Tam ca của ta chính là mang dòng máu cao quý, con cháu luôn hiểu phép tắc lễ nghi, không bao giờ làm ra chuyện thị phi, không như ngươi tàn nhẫn đánh đập cả thân nhân mình, Mộ Dung gia có kẻ như vậy thật không bằng loại cầm thú."

    "Đúng vậy, ngươi đúng là con quỷ tàn nhẫn độc ác, con gái của ta cùng ngươi không thù không oán, ngươi lại đánh nàng một thân thương tích, lại còn phế đi tay nàng, khiến con gái ta cả đời sẽ không luyện được võ công, trở thành phế nhân, ta một ngày còn sống trong Mộ Dung gia tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi."

    Mẫu thân của Mộ Dung Thu hai mắt đầy huyết thù, hận không thể ăn tươi nuốt sống Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt ánh mắt lạnh nhạt đảo qua những người đi đến, có già có trẻ, rất nhiều người nàng không hề biết, hoặc cũng có thể thời gian làm họ thay đổi khiến nàng nhận không ra, tuy vậy, đối với nàng cũng không phải chuyện gì quan trọng.Chậm rãi cầm nhuyễn kiếm trong tay, Lưu Nguyệt ngẩng đầu nhìn Ngũ thúc cùng Ngũ thẩm đang lửa giận bừng bừng, lạnh lùng gật đầu một cái rồi nói: "Tốt, không oán không thù, Mộ Dung Lưu Nguyệt ta ở nơi này tám năm, chưa từng bước ra ngoài nửa bước, xin hỏi Ngũ thúc Ngũ thẩm, ta đây chạy đến chỗ nào mà phế đi tay của Mộ Dung Thu?

    Ta đây ở chỗ nào mà ẩu đả với nàng?"

    Một lời vừa nói ra, toàn trường thoáng chốc đều trầm mặc.Mộ Dung Lưu Nguyệt vẫn luôn ở nơi này, chưa từng đi ra ngoài quá nửa bước, nếu là hôm nay không phát sinh chuyện như vậy, bọn họ có lẽ cũng không nhớ nơi này còn có người mang họ Mộ Dung .
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 10: Không phải dễ bắt nạt


    Dường như mọi ánh mắt đều chuyển lên người Mộ Dung Cương, Lưu Nguyệt nếu không có rời đi, vậy thì là do Mộ Dung Thu tìm tới cửa, Mộ Dung Thu có tiếng ngang ngược ở Mộ Dung gia trước nay ai cũng rõ.Lập tức, cơn phẫn nộ của người nhà Mộ Dung sau đó cũng dần lắng xuống."

    Con gái ta thương cảm ngươi một mình cô đơn, thường thường chạy tới làm bạn với ngươi, thật uổng phí lòng tốt của nàng, ngươi vậy mà lại dùng lòng dạ rắn rết đả thương nàng.

    Thật không biết phân biệt tốt xấu."

    Mộ Dung Cương lạnh lùng nhìn Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt nghe vậy liền cười nhạt, cặp mắt lại thêm phần sắc bén, con ngươi đen như nước hồ sâu càng thêm ý châm chọc."

    Lòng dạ rắn rết?

    Tốt, Mộ Dung Thu vũ khí sở trường là trường tiên, hôm nay cũng là do trường tiên đả thương, nơi này của ta làm sao có roi, nếu không tin có thể lục soát.

    Thương cảm ta, vậy trường tiên kia đem đến làm chi, giúp ta gãi ngứa hay đuổi muỗi?

    Hay nàng muốn ta đem trường tiên quất nàng?"

    Lời vừa nói ra, trong đám người trẻ tuổi có cười khúc khích .Mộ Dung Cương sắc mặt nhất thời một mảnh xanh trắng lần lượt biến đổi."

    Ngũ thúc, ngũ thẩm, Lưu Nguyệt ta cũng không phải dễ bắt nạt, đánh ta còn muốn ta quỳ gối lấy lòng, ta làm không được, thúc cũng không phải thật khinh người quá đáng sao, đám nô bộc đi theo con gái của thúc cũng không phải mù mà không biết chuyện xảy ra.

    Mộ Dung Lưu Nguyệt ta ngày hôm nay không còn là kẻ bị người ta uy hiếp mà phải ủy khuất nuốt nước mắt vào trong nữa."

    Tiếng nói vừa dứt, Lưu Nguyệt đột nhiên vén lên hai cánh tay áo, lộ ra trong đó hai cánh tay trắng nõn nhưng chằng chịt những vết roi, một tháng nay tuy Lưu Nguyệt hết sức tĩnh dưỡng đã giảm đi không ít nhưng vẫn còn nhận rõ, kia đều là do trường tiên đả thương.Đám người rơi vào im lặng, ánh mắt nhợt nhạt hết chăm chú lên người Lưu Nguyệt rồi lại chuyển sang người Mộ Dung Cương cùng phu nhân hắn."

    Ngũ đệ, nàng ở trong Mộ Dung gia tuy không được sủng ái, nhưng dù sao cũng là con gái của Mộ Dung Nghị ta."

    Mộ Dung Nghị trầm mặc ho khan một tiếng, quay đầu nhìn Mộ Dung Cương mà nói.Mộ Dung Cương khẽ nhíu mày, chuyện con gái cưng của hắn bắt nạt Lưu Nguyệt này, không phải mới ngày một ngày hai, trước giờ không ai hỏi đến, mà Lưu Nguyệt kia cũng không dám lên tiếng phản bác, không nghĩ hôm nay lại đột nhiên lại có chuyện, Lưu Nguyệt lại thay đổi tính cách, dám cùng hắn đối đầu, vết roi rõ ràng như vậy, lại trước mặt bao nhiêu người, hắn quả thật khó xử không biết giải thích làm sao.Dù thế nào, nàng ta vẫn là con gái của Tam ca hắn.Phu nhân của Mộ Dung Cương – Đỗ Quyên Như cũng là kẻ khôn ngoan, vừa thấy mọi chuyện chuyển biến xấu lập tức ủy khuất hướng Mộ Dung Nghị kiên quyết nói: "Tam ca, đứa nhỏ Thu nhi này ngày thường tập võ rất cầu tiến, cũng có khi tìm Lưu Nguyệt tỉ thí, nàng từ sớm đã nói cho ta biết, ta vẫn cho là chuyện đùa chưa từng hỏi qua, xem ra thật sự là như thế.

    Tam ca, bọn nhỏ tỷ thí có thương tích cũng là bình thường phải không nào? ."

    Tỷ thí gây thương tích, lời này nói ra quả thật hợp tình hợp lý.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 11: Tỷ thí


    Đứng ở trong sân, Lưu Nguyệt vừa nghe thấy lời nói của Đỗ Quyên Như liền không đợi Mộ Dung Cương lên tiếng mà nói lớn: "Nếu tỷ thí gây thương tích là bình thường, vậy hôm nay Ngũ Thúc cùng Ngũ thẩm vì việc gì mà tới đây chất vấn Lưu Nguyệt?

    Lưu Nguyệt tuổi còn nhỏ, nhất thời thất thủ không khống chế được lực đạo như vậy sao có thể trách Lưu Nguyệt được?

    Tỷ thí luận võ, sinh tử là do trời định, huống chi Lưu Nguyệt bị nhiều vết thương như vậy cũng không oán trách nửa lời...?"

    Tiếp lời nói của Đỗ Quyên Như, Lưu Nguyệt cũng có vài câu thuận nước đẩy thuyền, lập tức khiến Mộ Dung Cương cùng Đỗ Quyên Như không nói nên lời.Mộ Dung Nghị nãy giờ không lên tiếng nhưng thực ra đang tỉ mỉ đánh giá lại Lưu Nguyệt hiện tại, trong trí nhớ trước kia Lưu Nguyệt quả thực chỉ là đứa trẻ vô năng, chỉ biết khóc lóc mềm yếu không ngờ khi lớn lên lại thay đổi như vậy."

    Nói rất đúng, tỷ thí luận võ, sinh tử là do trời định, Lưu Nguyệt muội muội xem ra một thân võ công thượng thừa, ngu huynh hôm nay xin được lãnh giáo."

    Trong bầu không khí đang lặng yên bỗng vang lên một giọng nói đầy tức giận, cùng với đó một nam tử mặt đen xuất hiện.Hắn vừa ra mặt, mấy nam tử đứng gần đó liền vui sướng nhìn hắn, những ánh mắt thoáng như cười châm chọc lại như vui sướng khi nhìn thấy người khác gặp nạn tất cả đều chuyển lên người Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt thản nhiên nhìn nam nhân trước mặt, người này là ai?

    Trong trí nhớ của nàng hình như không có xuất hiện người này."

    Mộ Dung Xuân Thủy là con cả của Ngũ thúc ngươi, tuổi còn trẻ nhưng một thân võ nghệ cao cường, về tài trí vốn không thua kém Mộ Dung Trần cùng Mộ Dung Lý."

    Lưu Nguyệt đang nhíu mày suy nghĩ đột nhiên có âm thanh vang lên, người vừa nói chính là nam tử áo tím đang ngồi trong phòng kia.Mộ Dung Trần, Mộ Dung Lý, một người là con của Đại bá nàng, người còn lại là con trai của cha nàng, tuy vậy cả hai người nàng đều không quen, chỉ mơ hồ có nhớ đến có hai người này.

    Nàng cũng không biết hai người họ lợi hại ra sao, vậy nên cũng không xác định được thực lực của Mộ Dung Xuân Thủy.Tuy vậy, cái này cũng không có gì quan trọng, nàng trước mắt không có khả năng đánh lại đứa con này của Mộ Dung Cương.Hướng mũi kiếm về phía Mộ Dung Xuân Thủy, Lưu Nguyệt lạnh lùng hất cằm lên, tay trái vươn ra, ngón trỏ chỉ thẳng vào Mộ Dung Xuân Thủy một cách tự nhiên, tâm thế kia quả thực cực kì cuồng vọng.Nàng quả thực không có một chút hảo cảm nào với người của Mộ Dung gia.Vừa thấy Lưu Nguyệt đồng ý khiêu chiến, xung quanh lập tức truyền đến một tràng than thở, có người còn lấy tay che miệng.Thưa thớt vang lên vài tiếng vỗ tay làm cho Mộ Dung Xuân Thủy sắc mặt xanh mét, hắn quả thực khinh thường ra tay với kẻ yếu hơn mình, nhưng người bị nàng ta đả thương lại là muội muội của hắn, vậy nên hắn sẽ không để ý tới vấn đề khác.Thu lại lợi kiếm, Mộ Dung Xuân Thủy trầm giọng nói: "Ta nhường ngươi ba chiêu."
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 12: Vũ lực


    "Không cần."

    Thanh âm đạm mạc vang lên, thân hình Lưu Nguyệt chợt loé, liền xuất hiện trước mặt Mộ Dung Xuân Thuỷ.Mộ Dung Xuân Thuỷ trong mắt xẹt qua tia uất giận, dám đối với hắn cuồng ngạo như vậy, hắn sẽ bắt nàng trả giá rất lớn.Thân hình nhanh như điện, một kiếm chĩa thẳng hướng Lưu Nguyệt đâm tới.Lưu Nguyệt cũng không thèm nhìn mũi kiếm đang bay đến, thân hình còn hướng về phía trước, trường kiếm trong tay thẳng đến cổ họng Mộ Dung Xuân Thuỷ.Lấy mạng đổi mạng.Đây là cách đánh đồng quy vu tận (cả hai đều chết), mọi người xung quanh đang xem náo nhiệt, tâm liền chùng xuống một chút, không ai nghĩ tới Lưu Nguyệt vừa ra tay lại chọn cách đồng quy vu tận này.Mộ Dung Xuân Thuỷ hơi nhíu mày, ai muốn cùng nàng đồng quy vu tận chứ, lập tức mũi kiếm hơi chuyển, bàn chân di động.Chân vừa mới di động, kiếm trong tay còn đang chĩa giữa không trung, Lưu Nguyệt trước mặt đã không thấy bóng dáng, không đợi hắn kịp phản ứng, trên cổ liền xuất hiện cảm giác lạnh như băng, mũi nhọn sắc bén rùng mình kia, làm sắc mặt Mộ Dung Xuân Thuỷ trong nháy mắt trắng bệch."

    Ngươi thua rồi."

    Đứng sau lưng Mộ Dung Xuân Thuỷ, nhuyễn kiếm trong tay chĩa vào cổ hắn, Lưu Nguyệt lạnh lùng nói.Thứ nàng học không phải dùng để so chiêu với người khác, cái nàng học được, chính là kĩ năng giết người, một chiêu đánh ra, máu văng tung toé, không phải là thứ võ công tuyệt mĩ, mà là giết chóc.Lấy mệnh cùng bồi, hắn còn không xứng.Toàn trường trong nháy mắt tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc, tất cả người nhà Mộ Dung đều khiếp sợ không ngậm miệng được.Một chiêu, chỉ một chiêu, người đứng thứ ba trong thế hệ trẻ nhà Mộ Dung – Mộ Dung Xuân Thuỷ, đã thua trong tay nàng.Trời ạ, điều này quả thật làm người ta không dám tin.Trong tiểu viện ánh mặt trời chiếu rọi sáng ngời, nhưng lại không che phủ được sát khí dày đặc giữa sân."

    Bộp, bộp, bộp."

    Một trận tiếng vỗ tay vang lên, hướng cửa tiểu viện có hai người bước vào, một người là công tử trẻ tuổi tao nhã, gương mặt tươi cười vỗ tay.Người còn lại là lão gia tử Mộ Dung phủ, nhân vật chính của buổi sinh nhật ngày hôm nay, Mộ Dung Vô Địch.Người đã sáu mươi tuổi, nhưng một chút dấu hiệu già cả ốm yếu lại không hề xuất hiện, cả người hừng hực khí thế như tráng niên."

    Lưu Nguyệt, hạ kiếm của ngươi xuống, chĩa vào huynh trưởng của mình như vậy, còn ra thể thống gì nữa."

    Mộ Dung Vô Địch trong mắt loé ra tinh quang khi thấy Lưu Nguyệt, miệng nói thì như trách cứ, nhưng mọi người đều nghe ra trong đó toàn cao hứng cùng nâng niu bảo vệ.Mộ Dung gia xuất thân từ võ tướng, vũ lực là nhân tố quyết định địa vị."

    Đúng vậy, đừng để Thái tử điện hạ chê cười, Lưu Nguyệt, lại đây tham kiến Thái tử điện hạ."

    Mộ Dung Nghị lúc này hưng phấn, sắc mặt hơi đỏ lên, hướng Lưu Nguyệt cười nói.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 13: Đồ bỏ đi


    Chỉ mới mười ba tuổi, mà một chiêu đánh bại cao thủ đứng thứ ba trong thế hệ trẻ Mộ Dung gia, tuy loại võ công này hơi quái dị, tuy Lưu Nguyệt từ nhỏ không thể tập võ công, mà nay đột nhiên xuất hiện một thân võ công quỷ dị, nhưng mà, tất cả có gì quan trọng đâu?

    Nàng là con gái của hắn, là con gái của Mộ Dung Nghị này.Chỉ cần nàng là con gái của Mộ Dung Nghị, vậy hết thảy đều không có vấn đề."

    Nếu ta nói không thì sao."

    Thanh âm lạnh lùng vang lên, mũi kiếm Lưu Nguyệt hơi cứa vào cổ Mộ Dung Xuân Thuỷ, một dòng máu đỏ tươi chậm rãi chảy ra, sát khí càng nặng hơn bao phủ lấy Mộ Dung Xuân Thuỷ.Mộ Dung Xuân Thuỷ không phải muốn tỷ thí với nàng, hắn là muốn giết nàng, vậy nàng vì sao phải buông tha cho hắn.Toàn trường nhất thời lâm vào trầm tĩnh, mọi người không nhìn Lưu Nguyệt nữa, mà hướng về phía Mộ Dung Vô Địch, Mộ Dung Cương sắc mặt tái nhợt, Ngũ mạch bọn họ thật vất vả mới có được một nhân tài như vậy, nếu hôm nay bị giết chết, vậy Ngũ mạch của bọn họ... (Ngũ mạch: vợ chồng con cái cháu chắt v.v.... của Ngũ thúc trong Mộ Dung gia)"Cha....."

    Đỗ Quyên Như cả người đã muốn run bần bật hướng Mộ Dung Vô Địch há mồm cầu khẩn, nhưng nhìn sắc mặt không chút biểu tình của hắn, câu nói kế tiếp liền kẹt tại cổ họng, không nói nên lời.Tĩnh lặng không một tiếng động, tiểu viện to như vậy, giờ tiếng kim rơi xuống đất còn nghe rõ được.Lưu Nguyệt hơi nghiêng đầu, đầu lưỡi hơi liếm trên dòng máu một cái, trong mắt thị huyết quang mang chớp động, nàng thật sự muốn giết Mộ Dung Xuân Thuỷ.Trầm mặc một chút, Mộ Dung Vô Địch chậm rãi gật đầu: "Trong lúc luận võ, sinh tử không màng, hết thảy tuỳ ngươi."

    Thản nhiên nói mấy câu, giải quyết dứt khoát."

    Cha....."

    Mộ Dung Cương trên mặt không còn tí máu, thân hình giật lên, giống như không giữ vững được nữa, lui về phía sau hai bước, còn Đỗ Quyên Như liền trực tiếp ngất đi.Mộ Dung gia xung quanh một mảnh tiếng hấp khí vang lên, lão tổ tông của bọn họ hy sinh Mộ Dung Xuân Thuỷ.Mộ Dung Xuân Thuỷ đang bị Lưu Nguyệt chĩa kiếm vào lúc này thân hình đều run lên, loại đối mặt với tử vong này, hắn không thể giấu đi nỗi sợ hãi.Nhìn Mộ Dung Xuân Thuỷ bị doạ cả người co rút lại, không ngừng run rẩy, Lưu Nguyệt hai mắt hơi nhíu lại, cười lạnh một tiếng: "Đồ bỏ đi."

    Ném ra ba chữ, Lưu Nguyệt thu lại trường kiếm trong tay, loại người này ngay cả tư cách cho nàng giết còn không có.Nhìn thấy Lưu Nguyệt tha cho Mộ Dung Xuân Thuỷ, Mộ Dung gia xung quanh nhất tề thở dài nhẹ nhõm một tiếng.Mộ Dung Vô Địch thấy vậy hơi cười, ngoắc tay với Lưu Nguyệt, nói: "Đến đây, khấu kiến Thái tử điện hạ."
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 14: Hàm ngư chuyển mình


    "Thiếu niên xuất anh hùng, Mộ Dung gia có nữ nhân như vậy, thật là có phúc, có phúc."

    Thái tử điện hạ của Thiên Thần quốc một thân hoàng bào nhạt đứng bên cạnh Mộ Dung Vô Địch, lúc này lên tiếng, đồng thời mỉm cười đánh giá Lưu Nguyệt.Thiên Thần quốc, lấy dân làm gốc, chỉ cần có tài, không kể nam nữ, đều có thể trấn giữ biên giới, cắt đất phong vương.Thu hồi kiếm, Lưu Nguyệt chậm rãi nhìn Thái tử điện hạ đi đến, nàng rất cuồng vọng, nhưng nếu không phải kẻ ác, nàng tuyệt không đắc tội.Lực lượng một người có hạn, lực lượng một quốc gia là vô hạn.Nhìn nhuyễn kiếm màu bạc bên cạnh Lưu Nguyệt loé lên dưới ánh mặt trời, Thái tử Thiên Thần Hiên Viên Thừa hơi nhíu mày, Mộ Dung Vô Địch bên cạnh cũng trừng mắt nhìn."

    Tốt lắm, không làm Bổn vương mất mặt."

    Dưới ánh mặt trời vàng chiếu rọi, một thanh âm bá đạo mà lười biếng truyền đến, tử y chói mắt cực kỳ. (tử: màu tím)"Tam đệ."

    Hiên Viên Thừa ngẩng đầu nhìn người từ trong phòng Lưu Nguyệt đi ra, mặt hiện tia mỉm cười.Mà những người Mộ Dung gia bên cạnh, nhìn Dực vương Hiên Viên Triệt từ trong phòng Lưu Nguyệt đi ra, mở miệng nói một câu như vậy, liền bừng tỉnh hiểu ra, Lưu Nguyệt một người không thể tập võ công, bị Mộ Dung gia vứt bỏ không quan tâm đến đột nhiên lợi hại như vậy, thì ra là nhờ Dực vương dạy dỗ, khó trách khó trách.Mà đám người Mộ Dung Cương vừa nãy do phẫn nộ nên không chú ý, thấy Hiên Viên Triệt lộ diện, liền nhớ tới, nhuyễn kiếm trong tay Lưu Nguyệt, chính là vũ khí độc nhất của Dực Vương.Thần binh lợi khí do chính đương kim Hoàng thượng ban cho.Nhất thời, một đám người tự cho rằng mình thông minh, đều gật đầu.Mà không hề ngẫm lại, đệ nhất Tướng quân phủ vốn đề phòng sâm nghiêm, có thể bị người khác xem như hoa viên muốn đến là đến, muốn đi là đi sao?Nhìn nam tử kia cư nhiên lại là Tam điện hạ Thiên Thần quốc, Lưu Nguyệt nhíu mày, tùy tay đen nhuyễn kiếm trả cho hắn."

    Cảm tạ."

    Hiên Viên Triệt thấy vậy vung tay áo bào lên, trường kiếm lập tức bắn ngược về phía Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt nhướng mày, tiếp nhận nhuyễn kiếm, nhìn Hiên Viên Triệt."

    Tạm thời ngươi cứ giữ lấy."

    Huơ tay áo bào, Hiên Viên Triệt túm lấy Thái tử Hiên Viên Thừa, hướng phía ngoài đi ra.Ánh sáng mặt trời sáng lạn phản xạ trên tử y kia, khiến người ta chói mắt không thể nhìn gần.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 15: Thánh chỉ


    Người của Mộ Dung gia xung quanh liền nhìn phắt về phía Lưu Nguyệt, ánh mắt càng lúc càng nồng nhiệt.Lưu Nguyệt cảm thấy mình bị nhìn chăm chú như vậy, cúi xuống nhìn nhuyễn kiếm trong tay, người này, thật không hiểu nổi.Tiếp theo, Lưu Nguyệt đã hiểu được cái gì gọi là hàm ngư chuyển mình, cách đối đãi của bọn họ, trong nháy mắt thăng từ dưới địa ngục lên thẳng thiên đường, đúng, chính xác là biến hoá như vậy.Phòng nhỏ yên tĩnh, biến thành biệt viện rộng lớn; áo tang vải thô, biến thành tơ lụa thướt tha; cơm đạm nước trà, biến thành sơn hào hải vị.Hai mươi nha hoàn ngoại viện, hai mươi nha hoàn trong nội viện, bốn nha hoàn bên người, những người trước kia từng theo hầu hạ phu nhân của Mộ Dung Vô Địch – Hướng An Thần – nãi nãi (bà) của nàng, giờ được phái tới đây, toàn là nha hoàn cao cấp hàng đầu trong Tướng quân phủ.Tất cả, đều diễn biến tốt đẹp đến mức không thể tốt hơn được nữa.Tuy vậy, nàng không cần.Có lẽ, nếu thật sự là Mộ Dung Lưu Nguyệt, chắc sẽ cảm động đến rơi nước mắt, nhưng đây là nàng, nàng sẽ không như vậy, gì chứ những ngày phồn hoa phú quý tiêu tiền như nước không phải nàng chưa trải qua bao giờ, nên những thứ này với nàng không có chút hấp dẫn.Buổi chiều, Mộ Dung Tướng quân phủ càng thêm náo nhiệt, không chỉ do hôm nay là ngày sinh của Mộ Dung Vô Địch , mà còn là do tân cao thủ của Mộ Dung gia quật khởi, ngày này càng thêm đáng để ăn mừng.Lưu Nguyệt trên cao ngồi bên cạnh Mộ Dung Vô Địch, như đang xem kịch, giống như nàng là người xem bàng quan, những người kia là diễn viên đang đóng kịch vậy.Cha của nàng cùng đại nương (vợ lớn) mặt cười như nở hoa, nhận khen tặng từ huynh đệ tỷ muội khắp xung quanh, nhìn còn muốn đắc ý hơn nàng ba phần.Mà bên cạnh, những lời chúc mừng dối trá, âm thầm căm thù, nàng thấy rất rõ.Âm thầm lạnh lùng cười, Mộ Dung gia, Lưu Nguyệt nàng khinh thường.Ngày mai, Mộ Dung gia sẽ là Mộ Dung gia, còn nàng Lưu Nguyệt vẫn là Lưu Nguyệt, nàng không nghĩ còn muốn ở lại thêm một ngày nào nữa.Màn đên buông xuống, sao trời lung linh ánh ngọc.Ánh trăng chiếu sáng khắp mặt đất, một mảnh ngân quang.Ánh mặt trời hửng sáng."

    Tiểu thư, xin tỉnh dậy, lão tổ tông muốn gặp người."

    Bốn nha hoàn xinh đẹp dịu dàng như nước, thơm như hoa lan nhẹ giọng gọi Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt chậm rãi trở mình một cái, nhìn hành động của bốn người kia, lệ quang trong mắt chợt loé, đao nhỏ ở cổ tay định hướng cổ bọn họ chém tới.Hôm qua bị lão già kia quản thúc không trốn thoát được, bây giờ, đã có cơ hội."

    Tiểu thư, tiểu thư, chuyện lớn chuyện lớn."

    Tay còn chưa kịp động, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng kêu thất thanh, một nha hoàn ngoại viện hấp tấp vọt vào.Đi theo phía sau nàng ta, là đại nương của nàng, Dịch Thu Ngâm.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 16: Tứ hôn


    "Ta tự mình tiếp."

    Thản nhiên nói một câu, Lưu Nguyệt đứng dậy."

    Đúng là đứa trẻ ngoan, mười ba tuổi mà đã có khả năng như vậy."

    Dịch Thu Ngâm thần tình tươi cười.Lưu Nguyệt thấy vậy, không thèm đáp lời.Mộ Dung phủ, trong đại sảnh, đầy người đang quỳ dưới đất."

    Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết, hôm nay thấy được Mộ Dung Lưu Nguyệt của Mộ Dung tướng quân phủ, trí tuệ xinh đẹp, tài đức vẹn toàn, thích hợp vị trí Vương phi, nên đặc biệt hạ chiếu tứ hôn cùng Tam hoàng tử Hiên Viên Triệt, tuỳ lúc lập gia đình, khâm thử."

    Cổ họng tắc nghẹn, Lưu Nguyệt sắc mặt tối như mực, có ý gì đây, tứ hôn nàng, Hiên Viên Triệt."

    Tạ long ân hoàng thượng."

    Mộ Dung Vô Địch lập tức đứng lên cảm tạ, Mộ Dung phủ của hắn trước giờ xuất ra võ tướng không ít, nhưng chưa bao giờ có một Vương phi, hôm nay rốt cuộc là ngày may mắn gì vậy trời.Toàn bộ người trong đại sảnh vui vẻ ra mặt, chỉ duy nhất Lưu Nguyệt mặt lãnh trầm (lạnh lùng trầm tĩnh)."

    Nhưng mà, Lý công công, Lưu Nguyệt nhà ta mới mười ba tuổi, chuyện này...."

    Phu nhân lão tướng quân Hướng An Thần nhăn mày cười nói, chuyện kết hôn này, Lưu Nguyệt mới mười ba a.Lý công công vừa nghe, lập tức cười nói: "Không có vấn đề gì, Tam điện hạ nói, chuyện cưới xin đợi Vương phi lớn lên làm cũng được, lão tướng quân a, Vương phi Lưu Nguyệt nhà ngài rất có phúc, Tam điện hạ chính là tự mình cầu bệ hạ ban chiếu chỉ này, có thể thấy được về sau sẽ thương yêu Vương phi Lưu Nguyệt như thế nào a."

    "Thật không, vậy thì tốt rồi, ha ha, vậy thì tốt rồi."

    Trong đại sảnh nhất thời vang lên một trận cười."

    Đúng rồi, Vương phi, Tam điện hạ dặn nô tài đưa cho Vương phi phong thư này."

    Vừa nói vừa cười gian gian, hắn lấy từ trong ngực ra một phong thư, cung kính vạn phần đưa cho Lưu Nguyệt.Lưu Nguyệt vừa nhìn mấy dòng chữ."

    Nhóc con, đừng để ta có cơ hội bắt gặp ngươi chuồn êm, nếu không ta sẽ không để ý lời hứa chờ ngươi lớn lên đâu."

    Một hàng chữ rồng bay phượng múa khiến sắc mặt Lưu Nguyệt đanh lại.Hắn cư nhiên có thể biết được suy nghĩ trong lòng nàng, biết Mộ Dung phủ không thể giữ chân nàng.Hai mắt hơi nhíu lại, Lưu Nguyệt không giận mà cười, trong mắt sáng lên ý cười lung linh như ngọc, tốt, tốt, vậy nàng sẽ xem thử hắn làm như thế nào được.Đám người Mộ Dung Vô Địch thấy Lưu Nguyệt thần tình đầy ý cười, nghĩ chắc Lưu Nguyệt cũng vạn phần kỳ vọng vào cái hôn sự này, nhất thời càng cao hứng hơn.Chúc mừng, chúc mừng không ngớt.Xem như hai ngày nay tất cả chuyện tốt đều tập trung trong Mộ Dung tướng quân phủ, hôm qua quan lại hiển quý của vương triều Thiên Thần mới rời đi, hôm nay lại lục tục tiến đến bái phỏng.Mộ Dung tướng quân phủ, thu lễ vật cơ hồ muốn gãy tay.Lưu Nguyệt không thèm để ý tới mấy chuyện rườm rà này, đóng cửa từ chối tiếp khách, một mình luyện võ.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 17: Đánh nhau trong phòng tắm (1)


    Nàng bây giờ chính là Phượng hoàng của Mộ Dung phủ, so với Mộ Dung Tinh, người được xưng đệ nhất mỹ nhân vương triều Thiên Thần còn muốn nổi tiếng hơn vài phần.Nàng bế môn luyện võ, các trưởng bối không dám có ý kiến, bọn tiểu bối thì không dám lộn xộn, chỉ dám đi loanh quanh ngoài cửa, Lưu Nguyệt được một chút thanh tĩnh.Trăng cùng sao lung linh trên trời, đêm lạnh như nước.Lưu Nguyệt một thân nam trang màu lam, một hơi thổi tắt đèn, khung cảnh đang sáng chợt tối sầm lại, xoay người lại, nàng chạy vội ra ngoài trời đêm mờ mịt.Hộ vệ canh giữ phòng ốc của nàng bên ngoài, không một chút phát hiện Lưu Nguyệt đã ly khai.Quang ảnh dao động trong nháy mắt, tầm mắt nhanh chóng thích ứng, đây là kỹ năng giết người, là sở trường của nàng, bất quá hiện tại chỉ dùng để trốn đi.Ban ngày đã làm đủ công tác chuẩn bị, Lưu Nguyệt ẩn núp trong ánh trăng mờ mịt, chạy thẳng hướng Hoàng cung Thiên Thần quốc.Khứu giác cùng thị giác của nàng rất mẫn tuệ sắc bén, có thể phát hiện người lần đó trong phủ tướng quân, Hiên Viên Triệt, là một cao thủ, nàng tuy không nghe ai nói gì, nhưng có thể cảm giác được, cảm giác, chính là sinh mệnh thứ hai của lính đánh thuê.Lưu Nguyệt không biết khinh công, bất quá kỹ năng ẩn nấp của nàng, tất cả mọi người ở đây đều không bì kịp.Thân hình nhỏ xinh như con báo, trong đêm trăng lặng yên không một tiếng động thoát khỏi vòng vây thủ vệ, chạy hướng tới Hoàng cung nơi Hiên Viên Triệt đang ở.Trên đời này còn không có ai dám uy hiếp nàng mà không phải trả giá đắt.Ngọc Lưu Ly điện, cung điện của Hiên Viên Triệt, Vương phủ của hắn vẫn đang trong thời gian xây dựng, bởi vậy tuy đã được phong Vương, nhưng hắn vẫn ở trong Hoàng cung.Lúc này, trong hậu điện rộng rãi, hơi nước bốc lên như sương khói, lượn lờ trên mặt nước.Hiên Viên Triệt tựa người vào bậc thang bằng bạch ngọc, thân thể ngâm trong nước, tóc đen dài xoã tung phía sau lưng, trên da thịt trắng như ngà kia, đọng lại nhiều giọt nước trong veo, mặt hơi hơi phiếm hồng, trong hơi nước mờ ảo, từng giọt từng giọt từ từ chảy xuống, cảnh trí như vậy, tuy chỉ nhìn được từ sau lưng, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy hấp dẫn kích thích cực kỳ.Lưu Nguyệt ẩn núp sau cửa, hơi nhíu mày, nàng cư nhiên lại thấy một màn khoả thân kích thích sống động như vậy, nàng trước kia thấy qua nude 100% cũng không ít, nhưng mà chưa từng có ai chỉ bằng nhìn từ phía sau lưng đã khiến nàng có cảm giác yêu mị đến vậy.Hiên Viên Triệt này, chính là một tên yêu tinh a.Âm thầm nhíu mày, Lưu Nguyệt đang lặng yên ẩn núp không một tiếng động, xem ra đây là cơ hội tốt."

    Nhóc con, thật đúng là không thể xem thường ngươi."

    Mới bước được một bước, một tiếng cười chợt vang lên.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 18: Đánh nhau trong phòng tắm (2)


    Lưu Nguyệt trong lòng lạnh lùng cười, trên mặt lại vờ kinh hãi, thân hình chợt loé, trường kiếm trong tay liền chĩa thẳng hướng Hiên Viên Triệt bay tới, đồng thời phi thân lui về phía sau.Mành trướng (giống như rèm cửa sổ, nhưng bằng lụa và dài hơn nhiều) khẽ cuốn, phất phơ, Hiên Viên Triệt thân hình chợt loé tránh mũi kiếm đang phóng tới của Lưu Nguyệt, tay vươn ra chụp lấy mành trướng.

    Mành trướng thấm hơi nước đã sớm ướt, trong tay Hiên Viên Triệt liền như một con giao long, bay tới hướng Lưu Nguyệt.Thân thủ nhanh như điện, nội lực bức người.Thân hình chợt khựng lại, nội lực cường đại kia như thực chất, ép tới người khiến nàng chậm đi, còn không đợi Lưu Nguyệt kịp phản ứng, mành trướng đã muốn quấn quanh người.Cảm giác như bị kéo đi, thân thể liền bay lên không trung.Chỉ nghe ùm một tiếng, Lưu Nguyệt đã tơi vào trong ao, ngồi bên cạnh Hiên Viên Triệt.Khuôn mặt xinh đẹp lúc này bị hơi nóng làm hồng nhuận, nếu nhìn từ sau lưng, Hiên Viên Triệt đã như một yêu tinh, giờ nhìn thẳng mặt như vậy, hắn như thành một yêu tinh ngàn năm, mị hoặc khuynh thành, đoạt hồn chúng sinh.Khoé miệng nhếch lên ý cười nồng đậm, ngón tay Hiên Viên Triệt nhẹ nhàng mân mê đôi môi đỏ mọng của Lưu Nguyệt, cười gian nói: "Thật sự một khắc cũng không cho người ta yên tĩnh, tuy vậy, ta thích...."

    Lời vừa nói xong, khuôn mặt đẹp đẽ đột nhiên trầm xuống, Hiên Viên Triệt cúi đầu nhìn ngực của mình, nơi đó giờ đang kê một cái ám tiễn lạnh như băng, đầu mũi tên đen nhánh ngắm chuẩn xác vào vị trí trái tim.Lưu Nguyệt thu nét mặt hoảng sợ lại, chậm rãi nở nụ cười, công kích từ xa, nàng không có Bazooka cũng không có súng ngắm, đối đầu với cổ nhân võ nghệ cao cường, nàng chẳng có chút lợi thế, nhưng nếu là công kích cận chiến, nàng mà xưng thứ hai, không ai dám nói thứ nhất."

    Còn thích nữa không?"

    Nụ cười xinh đẹp nở rộ trên khoé miệng Lưu Nguyệt, mang theo điểm thị huyết, mang theo chút trào phúng.Hiên Viên Triệt không cúi nhìn ngực mình nữa, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Lưu Nguyệt trước mặt.Khuôn mặt nhỏ xinh kia thật bình thường, nhưng ánh mắt lại đen như hồ sâu, toả ra mị lực khiến người ta không thở nổi, bờ môi đang cười kia, toát ra toàn bộ vẻ xinh đẹp của nàng, làm người ta không dời mắt đi được.Chết tiệt, vốn mặt mũi bình thường, lặng lẽ như đầm lầy, khi cười lên lại đẹp như nhật nguyệt, Hiên Viên Triệt vốn không phải chưa bao giờ nhìn qua người đẹp, lúc này lại bị hấp dẫn thật sâu.Khoé miệng chậm rãi nhếch lên một chút, Hiên Viên Triệt cười tà mị.Hoàn toàn không để ý đến ám khí trước ngực mình, Hiên Viên Triệt vươn tay vuốt ve mái tóc ướt đẫm nước của Lưu Nguyệt, cực kỳ gian trá tà mị nói: " Càng ngày càng thích, làm sao bây giờ?"
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 19: Đánh nhau trong phòng tắm (3)


    Lưu Nguyệt nhướng mày, ám tiễn trong tay càng ấn vào một chút, chỉ cần nàng dùng lực nhẹ một cái thôi, mũi tiễn sẽ đâm xuyên qua trái tim Hiên Viên Triệt: "Ngươi có thể càng thích hơn nữa nhé."

    Hiên Viên Triệt nhìn thân thể nho nhỏ trước mắt, nhưng lại cực kỳ cuồng vọng, đột nhiên ngửa đầu cười ha hả, bàn tay to lớn xoa đỉnh đầu Lưu Nguyệt, cười to nói: "Tốt, tốt, đủ độc đáo, ta thích."

    Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt không một chút để ý tới ám tiễn của mình, hơi hừ lạnh một tiếng: "Đáng tiếc, ta không thích ngươi, ta hôm nay đến để nói với ngươi một câu, đừng giỡn mặt với ta, ta không có rảnh để cùng ngươi chơi đùa."

    Dứt lời, tay phải còn trống cầm một tiểu đao hướng cổ Hiên Viên Triệt chém tới."

    Nhóc con, móng vuốt thật sắc nhọn."

    Hiên Viên Triệt ảm đạm cười, đột nhiên ra tay như chớp, bàn tay hướng ám tiễn trong tay Lưu Nguyệt chộp tới.Lưu Nguyệt vừa thấy vậy, lệ quang trong mắt chợt loé, bàn tay cầm ám tiễn đâm tới phía trước.Đầu tiễn lướt qua, không thấy máu tươi phụt ra, Lưu Nguyệt chỉ cảm thấy khi mũi tên trượt qua, ngực Hiên Viên Triệt cổ quái co rụt lại, làm đầu tiễn chỉ cắt qua da thịt một chút, không đủ gây nguy hiểm.Chết tiệt, lực tay không đủ.Lưu Nguyệt nhíu mày, thân thể này hiện chỉ có chừng 1/10 lực lượng trước kia của nàng, nếu là khi nàng đã khôi phục hoàn toàn, làm sao có thể xảy ra vấn đề này."

    Hiện tại ngươi không phải đối thủ của ta."

    Tiếng cười thản nhiên tràn ngập bên tai, dù rất nhẹ, nhưng lại vô cùng kiêu ngạo.Lưu Nguyệt nhăn mặt, một chưởng nháy mắt đập trên mặt nước, cả thân lộn mèo, đáp xuống thành bờ xa bên kia.Một kích không đắc thủ, nàng giờ không có cơ hội ra tay nữa.Hơi thở nồng đậm đã bao vây lấy nàng, đó là nội lực.Hiên Viên Triệt cả người không mảnh vải che thân từ trong ao đứng dậy, thân hình thon dài hoàn toàn lộ ra trước mắt Lưu Nguyệt, tóc dài hỗn độn xoã trên vai, ngực trắng đẹp như sứ thượng phẩm, thắt lưng cong một cách hoàn mỹ, sáu khối cơ bụng tráng kiện, hai chân thon dài thẳng tắp.Nhiều giọt nước lấm chấm trên da thịt hồng nhuận do nhiệt, toả ra hương vị kích thích nồng đậm, người này, quả là kiệt tác hoàn mỹ nhất của thượng đế.Lưu Nguyệt nhíu mày, người này, gợi cảm đến chết tiệt.Ngón tay nàng ở tay áo mấp máy, cứ lần lữa ra tay.Trên khuôn mặt thiên hạ vô song kia tràn đầy vẻ tươi cười tà khí, Hiên Viên Triệt nhìn Lưu Nguyệt đứng bên ao, từng bước từng bước tới gần, ánh mắt càn rỡ đánh giá Lưu Nguyệt bị ướt sũng nước từ trên xuống dưới.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 20: Đánh nhau trong phòng tắm (4)


    Ánh mắt đỏ sậm khi đảo qua chỗ da thịt đầu vai, vẻ càn rỡ chợt trầm xuống, Hiên Viên Triệt mặt cũng trầm hơn.Lưu Nguyệt thấy vậy, hơi nhíu mày.Bước tới vài bước, Hiên Viên Triệt đứng trước mặt Lưu Nguyệt, ánh mắt nhìn chằm chằm đầu vai, ngón tay chậm rãi vuốt ve.Nơi đó, có vô số vết tiên thương. (vết thương do roi gây ra)Ngón tay chậm rãi mơn trớn, mang theo ôn nhu không nói nên lời, Hiên Viên Triệt nhẹ nhàng quỳ xuống, kéo ống quần Lưu Nguyệt lên, từ bàn nhân trắng nhỏ cho đến trên đùi, tất cả dày đặc vết thương.Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt quỳ trước người nàng, tay chậm rãi vươn ra, đặt trên đầu hắn."

    Có đau lắm không?"

    Bàn tay to nóng vuốt ve vết thương trên da thịt trắng ngần, trong mắt Hiên Viên Triệt chợt loé lên sát khí, nhưng chạm vào vết thương vẫn rất ôn nhu.Có đau lắm không?

    Lưu Nguyệt hơi sửng sốt, tay khựng lại, chưa từng có ai hỏi nàng như thế, nàng là lính đánh thuê giỏi nhất thế giới, mọi người chỉ biết người nàng làm bằng sắt, bằng kim loại cứng, chứ chưa từng có ai hỏi nàng, có đau hay không.Mà với bản thân Mộ Dung Lưu Nguyệt, cũng chưa có ai hỏi nàng như thế.Hơi nhăn mày, cảm giác này thật xa lạ, nhưng cũng rất dễ chịu.Lưu Nguyệt cúi đầu, nhìn Hiên Viên Triệt đang quỳ gối trước mặt.Vết roi dày đặc, tuy hiện giờ đã bớt nhiều, nhưng vẫn có thể thấy rõ.Hiên Viên Triệt đôi mắt yêu mị trầm xuống thật sâu, bàn tay nóng vuốt ve từng tấc từng tấc da thịt, trong mắt lại hiện ra tia thiết huyết, miệng chậm rãi nói: "Về sau, ta chính là chỗ dựa vững chắc của ngươi, ai dám khi dễ ngươi, ta cho hắn ăn miếng trả miếng, ăn miếng trả miếng."

    Lời nói ôn nhu, nhưng lại mang theo thiết huyết dữ dội và kiên quyết.Ta chính là chỗ dựa vững chắc, câu nói bình thản, lại khiến trong lòng Lưu Nguyệt dấy lên sóng to gió lớn.Hạ thấp mắt tránh đi hai mắt Hiên Viên Triệt đang nhìn, nhưng bên trong cặp mắt lãnh khốc tiêu điều kia không giấu được một tia đau đớn chợt loé lên rồi biến mất, người này đang nói thật lòng.Chỗ dựa vững chắc, chưa từng có ai nói với nàng những lời này, dù ở thế giới trước kia, cũng không có ai dám, nàng tung hoành thiên hạ, tay phải là vân, tay trái là vũ, chỗ dựa vững chắc, hừ, nàng không tin, cũng không có ai xứng đáng như vậy.Tuy nhiên, người mạnh mẽ đôi khi cũng muốn một nơi có thể thả lỏng nghỉ ngơi, người cao ngạo đôi khi cũng hy vọng được một bờ vai ấm áp chở che, nàng không phải không muốn dựa vào ai, mà là nàng không tìm được, tới giờ vẫn chưa có ai đủ để hứa hẹn những lời như vậy.Cúi đầu cười một tiếng, Lưu Nguyệt giương mắt nhìn Hiên Viên Triệt, chậm rãi nói: "Ta tuyệt sẽ không bỏ qua cho ai dám khi dễ ta, cho dù là ngươi, cũng không được."

    Nói thì nói như vậy, nhưng bàn tay đang đặt trên đỉnh đầu Hiên Viên Triệt thu lại, vì những lời hắn nói hôm nay, phóng hắn một con ngựa.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 21: Ngươi là của ta


    Hiên Viên Triệt hoàn toàn không biết mình vừa từ quỷ môn quan trở về, tay Lưu Nguyệt hoàn toàn không có nội lực, không có vũ khí, hắn căn bản không chú tâm, nhưng lại không biết kỹ năng giết người của Lưu Nguyệt hoàn toàn không dựa vào nội lực.Tai nghe thấy lời nói lãnh khốc của Lưu Nguyệt, vốn hắn thật giận, nhưng nhìn thấy vết roi loang lổ kia, lửa giận không bùng lên nổi.Khẽ cười cười: "Trước mặt ta không cần giả bộ kiên cường, ta sẽ không khi dễ ngươi đâu, tốt lắm, từ nay về sau, ngươi chính là người của ta, có gì cần cứ tìm ta, không cần lớp vỏ bọc kiên cường này, cũng không cần một mình đối mặt tất cả, trượng phu của ngươi, không phải chỉ để trưng cho vui."

    Dứt lời, Hiên Viên Triệt đứng dậy, khoé miệng nhếch lên cười, tay dứ dứ chóp mũi Lưu Nguyệt, trong ánh mắt có thấu hiểu cùng sủng nịch.Hôm qua nàng trong tiểu viện ngạo nghễ quyết liệt, xuống tay lãnh khốc vô tình, hắn đều hiểu được, tính cách này không phải trời sinh đã có, mà là tích tụ từ lâu, nữ tử này kiên cường cao ngạo, bóng người dưới ánh mặt trời chiếu rọi thiết huyết không lưu tình, nhưng cũng thật cô độc, giống như hắn, thật cô độc.Cho nên, hắn liếc mắt một cái liền nhìn trúng nàng, hai con sói cô độc nên là một đôi.Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt, hai mắt đỏ sậm kia để lộ ra tâm tình, rất nhiều tâm tình, khiến nàng cũng đủ hiểu được con người trước mặt này.Hắn và nàng là cùng một loại người, cho nên, hắn lựa chọn nàng.Ngửa đầu than nhẹ, rồi cúi xuống, từ từ ngắm kỹ thân thể loã lồ của Hiên Viên Triệt, từng tấc từng tấc da thịt, hoàn mỹ thật, quang mang trong đôi mắt sâu thẳm chợt loé.Nàng, thay đổi ý định."

    Ta là người của ngươi, vậy, ngươi...cũng là người của ta."

    Có một nam nhân hoàn mỹ như vậy làm trượng phu, nàng cũng không chịu thiệt.Đời trước, nàng chưa bao giờ yêu, chưa từng có người nào lọt được vào mắt, giờ có người chủ động dâng tận miệng, vậy, nàng nhận thôi.Hiên Viên Triệt nghe thấy, nhất thời sửng sốt, đứng hình một chút, rồi ngửa mặt lên trời cười to, thần sắc sung sướng cực kỳ: "Hảo, hảo, ta là người của ngươi."

    Hùa theo đùa một câu.Lưu Nguyệt nhìn Hiên Viên Triệt sung sướng cười to, trong mắt chợt loé qua nguy hiểm: "Như vậy ngươi phải nhớ cho kỹ điều này, không được phản bội ta, nếu dám phạm đến cấm kỵ của ta, ngươi...không chịu nổi cái giá phải trả đâu."

    Ném lại một câu, Lưu Nguyệt cũng không rời đi, một tay cởi bỏ quần áo ướt sũng trên người mình xuống, xong xoay hướng giường lớn của Hiên Viên Triệt leo lên.Nếu hắn là người của nàng, vậy nơi ở của hắn cũng là của nàng.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 22: Khôi phục công phu


    Hiên Viên Triệt nhìn Lưu Nguyệt một khắc trước còn gây sự với mình, giờ lại cực kỳ tự nhiên leo lên giường ngủ của hắn, ám quang trong mắt chợt loé, nàng, nói thật.Cúi đầu, nhìn đầu ngón tay còn có vài vệt màu vàng (bột dịch dung trên mặt Lưu Nguyệt), Hiên Viên Triệt lại nhìn Lưu Nguyệt đã đi xa xa, xem ra, tiểu Vương phi của hắn còn giấu không ít bí mật.Bóng đêm mê người, gió lạnh như nước.Thời gian trôi như bay, đảo mắt đã một tháng trời."

    Oanh."

    Một tiếng vỡ vụn thanh thuý vang lên, trong hoa viên ở hậu viện Ngọc Lưu Ly điện, một đống tảng đá lớn nhỏ, sau khi bị chuỷ thủ (dao găm) đâm vào, vỡ vụn thành mảnh nhỏ.Đứng cách đó không xa là thủ hạ của Hiên Viên Triệt, đệ nhất thống lĩnh của Long kỵ hộ vệ, Thu Ngân, khoé miệng không ngừng co rúm, không dám tin nhìn tiểu Vương phi của Vương gia bọn họ, thoạt nhìn qua cực kỳ bình thường, Mộ Dung Lưu Nguyệt.Công lực cỡ như Vương gia bọn họ, muốn đánh vỡ tảng đá lớn cũng cần thực lực rất mạnh, thoạt nhìn tiểu Vương phi này một tí nội lực cũng không có, chiêu thức kỳ quá cũng không có, chẳng khác gì những tiểu thư yếu đuối e lệ, mà nhẹ nhàng quơ chuỷ thủ một cái, khối đá lớn liền hoàn toàn vỡ vụn, điều này sao có thể được?Vương gia của hắn còn cố ý dặn hắn bảo hộ Vương phi, nhưng nhìn công lực như vậy, còn cần bảo hộ gì nữa?

    Hắn biết bảo hộ như thế nào đây.Thu Ngân trong mắt tràn ngập khiếp đảm, nhưng đồng thời trong đó còn có cuồng nhiệt sùng bái.Tiểu Vương phi nhà bọn họ năm nay mới bao nhiêu tuổi a, mà cư nhiên đã xuất sắc tới mức này.Trong hoa viên, Lưu Nguyệt trong tay cầm chuỷ thủ, khoé miệng đắc ý cười, cực kỳ ngạo nghễ.Công phu kỹ năng của nàng đã hoàn toàn trở lại.Liếc mắt nhìn tảng đá vỡ vụn, vạn vật đều có nhược điểm trí mệnh, tảng đá cũng vậy, chỉ cần công kích đúng điểm trí mạng ấy, dù nó có to lớn đến mức nào, cũng sẽ vỡ tan.Mà nàng học được chính là tìm ra điểm trí mạng đó, tấn công một kích.Giết người, cũng đồng dạng như thế, không cần chiêu thức ba hoa chích choè, không cần vũ khí cực kỳ sắc bén, chỉ cần một chiêu, một chiêu trí mạng là đủ rồi, quản gì nó là kiếm gỗ, chỉ cần trong tay nàng liền biến thành thần binh lợi khí.Tùy ý xoay xoay chuỷ thủ, Lưu Nguyệt quay đầu nhìn Thu Ngân nói: "Vật ta cần, đã chuẩn bị xong chưa?"

    Thu Ngân vừa nhìn thấy ánh mắt thản nhiên của Lưu Nguyệt đảo qua, tự giác đứng thẳng, lớn tiếng nói: "Sau khi Vương phi ra lệnh, đã chuẩn bị xong, đang để ở trong điện."

    Lưu Nguyệt nghe xong gật đầu, xoay người hướng nội điện đi vào, đây là trang bị nàng cần, chế không được hoả tiễn đại pháo, nhưng nếu làm ra vài thứ vũ khí lạnh tiên tiến ở nơi này, cũng không làm khó được nàng.

    .
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 23: Ván bài


    Thu Ngân cung kính nhìn Lưu Nguyệt đi lướt qua bên cạnh, nửa ngày sau mới hoạt kê ngẩng đầu lên, nàng bất quá còn chưa đại hôn, sao hắn lại đối với nàng khách khí như vậy, còn nghe lệnh nàng nữa chứ?Hắn chính là thủ lĩnh của đội vệ binh Long kỵ, đội quân tinh nhuệ nhất Thiên Thần quốc, cho dù là quan tam phẩm trở xuống, cũng phải hành lễ khiêm nhường hắn vài phần, Vương bài quân đội tốt nhất Thiên Thần quốc a.Thu Ngân miệng co rút, chính là do từ trên người Lưu Nguyệt phát ra một khí thế Vương giả trời sinh, khiến cho người khác bất tri bất giác nghe lệnh nàng.Không thể phản kháng, không dám phản kháng.Mà hai ngày nay, khí thế trên người Lưu Nguyệt lại càng lúc càng thịnh, cái loại khí thế mà chỉ cần liếc mắt cũng toả ra khí chất cuồng ngạo thiên hạ này, hắn còn lâu mới bì được, có lẽ, chỉ có Vương gia của hắn mới địch nổi."

    Hàn tổng quản, Hàn...Vương phi...."

    Trong nội điện, Lưu Nguyệt đang mang vào vũ khí vừa được chế tạo, thì hộ vệ vẫn luôn theo bên người Hiên Viên Triệt, Ngạn Hổ, đột nhiên xông vào.Trung niên nhân đứng bên người Lưu Nguyệt, Hàn tổng quản, nhất thời nhíu mày nói: "Sao mà hoang mang rối loạn thế, kinh hách Vương phi thì sao?"

    Ngạn Hổ lập tức thu liễm hơi thở, cung kính đứng bên cửa."

    Có chuyện gì?"

    Lưu Nguyệt liếc nhìn Ngạn Hổ một cái, cất tiếng hỏi.Một tháng này, nàng đều ở trong điện của Hiên Viên Triệt, đối với hộ vệ thường ngày vẫn luôn bất động thanh sắc này cũng hiểu biết vài phần, lúc này thấy hắn tuy giữ bình tĩnh không một chút bối rối, nhưng trong mắt vẫn ẩn chứa thần sắc lo lắng, tất nhiên là Hiên Viên Triệt đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không dù trời có sập xuống bọn họ cũng không một tia động dung.Ngạn Hổ cũng là võ tướng, mấy ngày nay lúc không có việc gì làm hắn cũng quan sát Lưu Nguyệt luyện công, cái loại chiêu thức tuyệt đối sắc bén nhanh gọn này, lúc đầu hắn cũng không để trong mắt, nhưng sau khi thấy hiệu quả của nó, liền nhìn Lưu Nguyệt với cặp mắt khác xưa hẳn.Bởi vì, cái loại chiêu thức giết người này, nếu đổi vị trí là đánh lên người bọn họ, bọn họ một chiêu cũng đỡ không được, cho nên, với đất nước vũ lực vi tôn như Thiên Thần quốc, tuy Lưu Nguyệt tuổi còn nhỏ, nhưng thái độ bọn họ vẫn tôn kính vô cùng.Tức thời, nghe Lưu Nguyệt hỏi, Ngạn Hổ liền lớn tiếng nói: "Hôm nay Vương đang ở sàn đấu tập luyện, Thái tử điện hạ, Nhị hoàng tử, Ngũ hoàng tử, Thất hoàng tử không biết nghe tin từ đâu, biết Vương phi đang ở đây, nhất thời bảo Vương phải uống rượu mừng với bọn họ.Lúc đó, ba vị hoàng tử hùa nhau nói uống rượu phải có chơi bạc ăn tiền mới thú vị, Vương cũng đồng ý.Hiện giờ, không biết bọn họ tìm đâu được một cao thủ đổ thuật (đổ xí ngầu), Vương đã muốn thua hai tòa nhà rồi, ra lệnh cho thuộc hạ đi về lấy khế ước đất."

    Chuyện thì dài, Ngạn Hổ chỉ ngắn gọn nói vài câu đã trình bày lớp lang rõ ràng.
     
    Vương Phi 13 Tuổi
    Chương 24: Ba đánh một


    "Cao thủ đổ thuật à."

    Lưu Nguyệt huơ huơ tay áo, hừ lạnh một tiếng."

    Đi, ta đi xem."

    Vung tay lên, Lưu Nguyệt liền vẫn một thân nam trang như khi luyện võ, nhấc chân bước ra ngoài.Ngạn Hổ cùng Hàn tổng quản và Thu Ngân khi nhìn thấy vậy, ba mặt nhìn nhau một cái, cũng nhất tề đi theo.'Vạn Hướng hoa phường.' Khu hoa lâu nổi danh nhất thủ đô thiên thần quốc, những người bên trong đều là kẻ giàu có kinh người, nữ nhân nơi này tài mạo song toàn, thanh danh nổi tiếng chỉ bán nghệ không bán thân, kì thực nói trắng ra thì cũng chẳng khác gì thanh lâu, bất quá nhìn thoáng cao quý hơn chút mà thôi.Bước từ xe ngựa xuống, Lưu Nguyệt quét mắt nhìn tên lâu, Ẩm Tửu Hoa, thật không tồi a.Lạnh lùng cười, Lưu Nguyệt nhanh hướng cửa đi vào, Ngạn Hổ lập tức đi trước mở đường, má mì trong lâu thấy vậy, lập tức cười tươi, bước ra nghênh tiếp."

    Tam ca, huynh mau mở đi a, hay là thua hết tiền rồi."

    Người còn chưa tới nơi, đã nghe một tiếng nói lớn từ trong phòng vọng ra. (Thất hoàng tử)"Thất đệ, đệ nói hơi quá rồi, chúng ta đều là hoàng tử, mà tài sản của Tam đệ so với Đại ca còn muốn nhiều hơn ba phần, thiên hạ này nói ai thua hết tiền cũng được, nhưng chỉ có Tam đệ là không có khả năng này a." (Nhị hoàng tử)Một thanh âm ôn nhã truyền đến, nghe thì rõ là bênh Hiên Viên Triệt, nhưng ngầm ý khích tướng."

    Đại ca phú giáp tứ hải, tương lai thiên hạ này cũng là của Đại ca, huynh nếu còn giàu hơn huynh ấy, đệ tính để mặt mũi Đại ca ở đâu hả?"

    Thanh âm thản nhiên vang lên, giống như không chút để ý, nhưng bên trong cất dấu thâm cơ. (Hiên Viên Triệt)"Ha ha, lời vừa nãy xem như quên đi, trở lại, trở lại vấn đề chính, Tam ca, mau mở ra."

    Thanh âm sang sảng. (Thất hoàng tử)"Đúng rồi, đúng rồi, mau mở ra đi, Tam ca nếu không còn tiền đặt cược, đệ ở đây còn mấy khu nhà lớn, cho Tam ca mượn cũng được mà."

    Lớn giọng nói nhanh. (Ngũ hoàng tử)"Tam ca còn không đến mức ấy, mấy khu nhà đó, huynh còn không để vào mắt."

    Thanh âm Hiên Viên Triệt vang lên, lạnh nhạt tự nhiên.Thật náo nhiệt, Lưu Nguyệt cười lạnh một tiếng, tay đẩy cửa phòng, từng bước đi vào."

    Để ta mở."

    Thanh âm thanh thuý vang lên, Lưu Nguyệt nhìn lướt qua mấy người đang ngồi trong phòng khách, sau liền đi tới bên cạnh Hiên Viên Triệt đang không có hoa nương nào làm bạn.Mắt ngăm đen nhìn Hiên Viên Triệt, trên mặt không chút biểu tình.Hiên Viên Triệt đang ngồi trong phòng khách, không nghĩ rằng Lưu Nguyệt sẽ đến đây, hơi sửng sốt, sau đó nhìn thật sâu vào mắt Lưu Nguyệt, tựa vào ghế cười nói: "Hảo, nàng tới mở đi."

    "Nàng a, dựa vào cái gì có tư cách đó?"

    Thất hoàng tử lớn lên thanh tú lại lớn giọng, ánh mắt đánh giá Lưu Nguyệt từ trên xuống dưới, bên trong lộ vẻ hèn mọn.
     
    Back
    Top Dưới