Ngôn Tình Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 180


Chương 180: Tin tưởng

Hạ Huy Thành “Không phải cậu ấy chơi trò giả chịu khổ, giả chịu nhục để qua mắt, lấy lòng tin của mọi người đấy chứ?

Nhưng cái giá phải trả của trò này cũng quá lớn rồi.

Bây giờ, chưa nhắc đến việc có thành công hay không, mà cứ cho là thành công đi, thì cậu ấy cũng không thể đến với Lê Nhật Linh. Một người phụ nữ có chồng đi ngoại tình, còn gây nên ồn ào lớn như thế. Cho dù có li hôn đi chăng nữa, mang tiếng là con nuôi của nhà họ Hạ, cậu ấy cũng không thể nào cưới Lê Nhật Linh được.”

Hà Dĩ Phong rất tin tưởng Hạ Huy Thành, nhưng mà thông tin lại bị đứt đoạn ở trong chính khách sạn của anh ấy.

Hà Dĩ Phong nghĩ mãi cũng không ra, cuối cùng thì người đứng đằng sau đụng tay đụng chân vào là ai đây.

“Không phải là trò nếm mật nằm gai đâu, thật sự từ đầu đến cuối Hạ Huy Thành đều muốn tốt cho cô ấy.” Lâm Quân nói.

Hà Dĩ Phong thờ ơ nhìn anh: “Cậu còn giải thích giùm cho tình địch à, rộng lượng gớm nhỉ.”

Lâm Quân vô cùng tin tưởng Hạ Huy Thành. Bởi vì, vào cái hôm ở bệnh viện, anh đã nhìn thấy ánh mắt của Hạ Huy Thành. Nỗi đau trong ánh mắt đó là thật lòng, anh ấy thật sự hy vọng Lê Nhật Linh sẽ ổn.

Cho dù anh ấy không phải là người sẽ ở bên Lê Nhật Linh đến cuối đời đi nữa thì cũng chẳng sao cả.

Tận đáy lòng mình, Hạ Huy Thành muốn Lê Nhật Linh được hạnh phúc.

Lâm Quân nói: “Hạ Huy Thành sẽ không làm như vậy đâu.”

“Thế thì còn có thể là ai được nữa, kì lạ thật. Dù sao thì tôi cũng chỉ có thể điều tra đến đây thôi, phần còn lại cậu tự tìm cách mà điều tra tiếp đi.”

Ngược lại, Lâm Quân lại nghĩ đến một người, nhưng anh không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Chỉ là nghi ngờ mà thôi, hoàn toàn không có bất cứ bằng chứng nào cả.

Mà một khi đã nói ra, người chịu đau khổ nhất cũng chỉ là Lê Nhật Linh.

“Lê Nhật Linh về nước mới có nửa năm, chưa làm gì đến mức mà người ta lại căm thù cô ấy đến vậy, cũng không biết là ai đã tốn biết bao nhiêu công sức để hại cô ấy, còn quay cả đoan phim đó.” Hà Dĩ Phong cũng trầm mặt xuống: “Nhắc đến thì vẫn là nên cảm ơn sự chính trực của Hạ Huy Thành, nếu không thì ồn ào từ đoạn phim đó hoàn toàn không có cách nào dừng lại được.”

Lê Nhật Linh đun nước nóng, rót hai ly đem đến cho bọn họ, vừa mới đến đã nghe thấy bọn họ nói về đoạn phim.

Cô buột miệng hỏi một câu: “Các anh đang nói về đoạn phim gì vậy?”

“Vừa rồi có đoạn phim quay lén một cô gái thay quần áo bị truyền ra ngoài. Cô ấy là phát ngôn viên hợp tác trong dự án mới của công ty chúng tôi.”

Không muốn để cho cô phải suy nghĩ nhiều, Lâm Quân cố gắng tránh không nhắc đến cái tên Hạ Huy Thành, cũng không muốn cô biết đến chuyện này.

Lê Nhật Linh gật đầu: “Mấy chuyện này trong giới giải trí đúng là xảy ra như cơm bữa. Chỉ đáng tiếc cho cô gái ấy, đoạn phim thay quần áo đó bị truyền ra ngoài rồi, cô ấy phải chịu bao nhiêu lời nói xấu sau lưng đây.”

Hà Dĩ Phong hơi khựng lại, bảo sao Lâm Quân cứ giấu cô.

Ngay cả việc thay quần áo bị quay lén thôi mà cô đã cảm thấy nghiêm trọng như vậy, nếu như biết được đoạn phim kh** th*n của mình bị truyền ra ngoài, chỉ sợ rằng trời sập mất thôi.

Lê Nhật Linh bị ánh mắt của Hà Dĩ Phong làm cho sợ hãi: “Anh nhìn tôi như thế làm gì vậy? Không muốn uống nước thì nói với tôi một tiếng là được rồi.”

Hà Dĩ Phong vội thu lại ánh nhìn, nhận lấy nước từ trong tay cô. Lúc nhận ly nước, mu bàn tay anh ta lỡ đụng trúng ngón tay của cô.

Tay anh giật nảy, ly nước rơi xuống đất vỡ toang, mảnh thuỷ tỉnh vương vãi khắp sàn, nước nóng cũng đổ ướt một mảng.

“Hà Dĩ Phong anh làm cái trò gì vậy, làm tôi hết hồn à.” Chân Lê Nhật Linh xém chút nữa là bị bỏng rồi, cũng may Lâm Quân kịp ôm cô đẩy ra phía sau.

Hà Dĩ Phong “a” lên một tiếng: “Quên mất tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước nhé.”

Vừa nói xong, anh ta nhanh chóng bỏ đi giống như là muốn chạy trốn vậy.

Lê Nhật Linh tỏ ra bực bội, quay sang thì thấy điện thoại của Hà Dĩ Phong để quên ở trên bàn: “Hôm nay Hà Dĩ Phong cứ sao sao ý, nhìn thấy tôi mà làm như thấy ma vậy.”

Lâm Quân lặng người suy nghĩ, ánh mắt đảo qua đảo lại khắp người Lê Nhật Linh: “Chắc là anh ta cũng chưa tỉnh ngủ rồi.”

“Tôi đi đưa điện thoại cho anh ta, dù gì anh ta cũng đi chưa được mấy bước đâu.”

“Để tôi đưa cho.”

“Tôi đưa vẫn hơn chứ, trông anh kìa, quần áo còn chưa thay nữa, không lẽ muốn mặc đồ ngủ đi ra ngoài à?”

Lê Nhật Linh cầm điện thoại di động lên, bước qua khỏi đống vụn thuỷ tỉnh rơi vãi khắp sàn, đuổi theo Hà Dĩ Phong.

Kết quả, vừa xuống đến phòng khách đã thấy Hà Dĩ Phong bị Lê Minh Nguyệt chặn ở cửa ra vào, hai người hình như đang cãi nhau gì đó.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 181


Chương 181: Không thể bắt nạt vợ của bạn bè.

“Hà Dĩ Phong này, anh-có thấy bản thân mình phiền hay không. Tôi đã nói buổi chiều tôi còn có việc phải làm, mà anh cứ giữ tối ở lại đây là sao?”

“Không phải cô đến để nói chuyện hay sao, đã một tiếng trồi qua tồi cồ còn muốn ngồi ngốc ở đây bao lâu nữa! Cô còn nhiều thời gian nhưng mà thời gian của tôi thì rất eo hẹp. Cô có thể suy nghĩ một chút đến cảm nhận của người khác hay không hả?“ Cô ấy đã đồng ý buổi chiều hôm nay sẽ đi phát tờ rơi, nếu không đi qua đó thì sẽ không kịp nữa.

Anh ta là tổng giám đốc sẽ không bao giờ thiếu tiền. Còn cô ấy hiện tại ngay cả một công việc nghiêm túc cũng không có.

Nhưng cô ấy thiếu tiền! Cô ấy còn phải sinh sống!

Khuôn mặt Lê Minh Nguyệt đỏ lên, thở hổn hển mà cãi nhau với Hà Dĩ Phong.

Hà Dĩ Phong vẫn im lặng không trả Lúc Lê Nhật Linh cẩm điện thoại đuổi đến đây thì thấy cảnh tượng như này.

Có lẽ đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy bộ dạng tức giận đến mức đỏ mặt tía tai của Lê Minh Nguyệt. Cho nên cô hơi sững sờ.

Lê Minh Nguyệt nhìn thấy người vừa vào phòng là Lê Nhật Linh thì bỗng chốc im bặt: Chuyện quan trọng mà Hà Dĩ Phong nói chính là đến thăm Lê Nhật Linh ư2-Sao lại có cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm nhỉ.

Chờ đến khi nhìn thấy Lãm Quân. mặc áo ngủ chậm rì đến đây, thì lúc này Lê Minh Nguyệt mới phản ứng lại được. Hóa ra là Hà Dĩ Phong tới tìm Lâm Quân, mà Lâm Quân lại là chồng của Lê Nhật Linh.

Nghĩ lại năm đó cô cũng đã từng là một người làm nghề phóng viên, làm sao lại có thể quên mất chuyện này được cơ chứ.

Lâm Quân đứng đẳng sau Lê Nhật Linh, cánh tay anh vòng qua ôm bả vai của cô: “Điện thoại đâu rồi?”

Lê Nhật Linh sửng sốt, lúc này mới nhớ đến việc.

phải trả lại điện thoại di động cho Hà Dĩ Phong.

Cô làm sao cũng không thể ngờ tới, Lê Minh Nguyệt và Hà Dĩ Phong bỗng nhiên quen thuộc tới mức đã có thể cãi nhau như thế này rồi.

“Cái đó, Hà Dĩ Phong này, tại sao cô nhóc Nguyệt lại ở cùng một chỗ với anh vậy?”

Hà Dĩ Phong vốn còn đang thất thần, vừa nghe xong lời này liền nổi khùng lên.

“Này này này, cái gì mà ở cùng một chỗ, không cuộc sống cá nhân của tối. Nên làm tài xế cũng nằm trong phạm vi làm việc của cô ấy mà.” Vẻ mặt của Hà là ở cùng một ‘chỗ,“Cô“ấy hiện tại là trợ lý cho.

Dĩ Phong có chút quái dị, anh ta đẩy đẩy Lê Minh Nguyệt ra xa: “Đừng có làm ra bộ dạng như tôi đang bắt nạt cổ, chính cô đã nói vậy mà.”

“Đúng vậy, anh ta nói đúng đấy.” Lê Minh Nguyệt gật đầu.

Lê Nhật Linh cười tủm tỉm: “Ý của tôi là vì sao Nguyệt em lại trở thành trợ lý cá nhân của anh mà?”

Hà Dĩ Phong xua tay và nói: “Để trừ nợ.”

Trừ nợ? Lê Nhật Linh dường như đã hiểu ra, ánh mắt đặt ở trên người anh ta và Lê Minh Nguyệt liếc qua liếc lại.. Khóe môi chợt cong lên một đường, trong mắt ẩn chứa đầy ý cười: “Đây là lí do khiến anh lúc nấy thất thần một hồi đó sao?”

Hà Dĩ Phong biết Lê Nhật Linh đang hiểu lầm quan hệ giữa anh ta và Lê Minh Nguyệt. Nhưng anh ta vẫn thuận tay đẩy thuyền theo dòng nước, khẽ gật đầu.

Lê Minh Nguyệt không biết Hà Dĩ Phong và Lê Nhật Linh đang nói cái gì. Nhưng cô ấy vẫn có thể nhận ra Hà Dĩ Phong có gì đó hơi kỳ lạ, không giống với thường ngày cho lắm.

“Vừa hay đến giờ cơm trưa, hay là bốn người chúng ta tìm một quán cùng nhau ăn cơm được không?” Lê Nhật Linh-để nghị, bấy giờ cô đang cực kỳ tò mò, không biết Hà Dĩ Phong và Lê Minh Nguyệt đã tiến triển tới bước nào rồi.

Lê Minh Nguyệt nhảy dựng lên, đã lâu lắm rồi cô ấy không được ăn đồ ngon. Nếu cùng ăn cơm chung với người như Lâm Quân thì chắc chắn không cần phải chia tiền. Cũng không tới lượt chính mình phải trả tiền, có lợi mà không chiếm lấy ngay thì thật uổng phí.

“Được thôi… hả?”

Đáng tiếc còn chưa nói hết câu đã bị Hà Dĩ Phong bịt kín miệng: “Không phải đã nói buổi chiều còn có chuyện phải làm sao? Ăn cái gì mà ăn, bây giờ đến không sợ đến muộn hả?”

“Hải Hớ… a…”

“Được rồi, tôi biết cô đang vội, tôi sế tự mình đưa cô đi qua đó.”

Lê Minh Nguyệt nói không ra lời, chỉ có thể hung dữ trừng mắt nhìn anh ta.

Hà Dĩ Phong lôi kéo Lê Minh Nguyệt đi ra ngoài.

Vẻ mặt Lê Nhật Linh ngơ ngác nhìn theo hai người kia, sau đó mới nở nụ cười: “Yêu đương như vậy thật là tốt”

Lâm Quân dừng lại một chút, lúc lâu sau mới nặng nề lên tiếng: “Nếu tôi đối với em cũng giống như Hà Dĩ Phong đối với Lê Minh Nguyệt như tí thấy không được tốt lắm. Nhìn người khác sẽ luôn cảm thấy rất tốt, nhưng đến lượt chính-mình thì lại là một cảm nhận khác.!
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 182


Chương 182: Giấu đầu lòi đuôi.

“Cũng đúng.” Anh-ấy nói quả đúng là không sai.

Dù sao Lâm Quân cũng không phải là Hà Dĩ Phong. Mà bản thân cô và Lê Minh Nguyệt lại là hai người có tính cách hoàn toàn khác nhau.

Anh ấy thật sự rất muốn đối xử với chính mình như vậy, nhưng chỉ sợ toàn thân cô sẽ nổi da gà mất thôi.

Lâm Quân kề sát cơ thể của mình lại gần, vòng hai tay ôm lấy cô: “Lê Nhật Linh tối hôm qua em đã đồng ý với tôi những gì, thì bây giờ em không được phép hối hận đâu nhé.”

Cô cố ý nói: “Hình như tôi chưa đồng ý điều gì cả”

Anh nói: “Em muốn thân mật một chút. Tôi cũng đã hôn rồi, hàng đã bán thì không được đổi trả. Nếu em hối hận thì tôi cũng không cho phép quay đầu.”

Lê Nhật Linh đỏ bừng cả mặt.

Đi ra từ trang viên Lệ Thủy, nụ cười vui vẻ hoạt bát của Hà Dĩ Phong giống như một cái mặt nạ đã bị ai đó tháo xuống. Anh lại giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, không biết là đang suy nghĩ cái gì.

Trên đường về nhà, anh ta cũng không để cho Lê Minh Nguyệt lái xe mà tự mình ngồi vào ghế của người cầm lái. Còn Lê Minh/Nguyệt thì chui vào ghế phụ.

Lê Minh Nguyệt vốn đang rất bực mình đã không.

kịp giờ đi làm thêm thì thôi, lại còn bị Hà Dĩ Phong từ chối mất một bữa cơm ngon của cô ấy, đúng là thiệt thời quá lớn cho cô mà.

Nhìn thấy con đường đang ởi có vẻ hơi xa lạ, cô ấy không nhịn được mà lên tiếng hỏi một câu: “Này, anh đang lái xe đi đâu vậy?”

Hà Dĩ Phong im lặng nhìn cô ấy: “Đến ngã tư đường phía trước, tôi sẽ thả cô xuống xe.”

Lê Minh Nguyệt dè đặt hỏi: “Anh bị làm sao vậy, nhìn anh có hơi lạ lùng đó.”

Anh ta nhướng mày không kiên nhẫn và nói: “Tôi thì có thể làm sao được, tôi bình thường không sao cả.

Không phải cô nói buổi chiều còn phải làm việc bán thời gian sao, tranh thủ thời gian đi làm đi chứ.”

“Đã muộn từ lâu rồi, dù cho bây giờ tôi có muốn đi cũng không thể đi được nữa.”

“Vậy thì tới ngã tư phía trước cô xuống xe đi. Cô muốn tới nơi nào thì tới nơi đó.”

“Nơi này rộng lớn như vậy sao tôi có thể bắt taxi được, tôi không xuống xe đâu” Lê Minh Nguyệt cũng đang tức giận. Rõ ràng là anh ta cưỡng ép lôi kéo bảo mình làm tài xế, vậy mà bây giờ lại xem cô giống như là rác, muốn vứt chỗ nào thì vứt.

Hà Dĩ Phong tức giận hỏi ngược lại: “Tôi đi tìm bạn gái cũ đấy, cô cũng muốn đi theo sao?”

Lê Minh Nguyệt không nói nên lời.

“Hà Dĩ Phong này, anh bị sao mà tự nhiên lại trở nên căng thẳng như vậy chứ?”

“Tôi đang thấy phiền” Anh ta giơ tay ấn ấn giữa hai đầu lông mày, nói tiếp: “Tới phía trước thì cô xuống xe đi. Tôi không có nói giỡn với cô đâu, tôi thật sự muốn đi tìm bạn gái cũ”

Trong lòng anh ta rất là loạn, anh muốn biết rõ ràng rốt cuộc suy nghĩ của mình là như thế nào.

Vì sao lúc nãy vừa thấy Lê Nhật Linh, anh lại có chút không thể kiểm chế được cảm xúc của chính mình.

Từ trước đến nay bên cạnh anh ta có rất nhiều người phụ nữ, nhưng chưa từng xảy ra tình huống như vậy bao giờ.

Quan trọng nhất là Lê Nhật Linh đã kết hôn rồi, cô ấy còn là vợ của Lâm Quân nữa.

Lê Minh Nguyệt nhìn bộ dạng này của anh ta, khựng lại một chút mới do dự mở miệng nói: “Hà Dĩ Phong, không phải là anh thích Nhật Linh đấy chứ?”

Hà Dĩ Phong giống như:là bị đâm trúng chỗ hiểm câu: trong tim, anh ta thẹn quá hóa mắng “Đừng có nói vớ vẩn!”

Ban đầu chỉ là muốn thử thôi, nhưng nhìn thấy phản-ứng dữ dội của anh ta-như vậy, càng làm cho Lê Minh Nguyệt có thể dám chắc tâm tư của anh ta: “Hà Dĩ Phong, vừa rồi anh ở trước mặt Nhật Linh cố ý thừa nhận điều đó. Chính là là muốn cẩn thận che dấu tình cảm của mình đối với cô ấy” Nhật Linh hiểu lầm giữa hai người bọn họ có gì mờ ám. Tuy anh ta không có thừa nhận nhưng gần như anh ta đã hùa theo, và ngắm đồng ý với lời nói của Nhật Linh.

Những chuyện vốn không thể nghĩ ra được, thoáng cái đã bị Lê Minh Nguyệt đâm thủng. Anh ta muốn làm bộ như cái gì cũng không biết, cái gì cũng không làm.

Hà Dĩ Phong đập mạnh vào vô lăng xe: “Chết tiệt, cô đừng có mà nói nhảm!”

“Tôi không có nói nhảm, tôi có thể nhìn ra được ánh mắt của anh nhìn Nhật Linh không giống với ánh mắt anh nhìn những người khác.”

“Bớt nói linh tinh đi. Không giống chỗ nào, chẳng lẽ một người còn có thể có hai cặp mắt hả?”

Lê Minh Nguyệt khống tranh›cãi với anh ta nữa, chỉ ng hay không giống trong lòng anh tự biết rõ.”

nhẹ giọng nói một câu.

Bộ dạng giấu đầu lòi đuôi của anh ta rõ ràng như vậy. Nhất định là Hà Dĩ Phong đang thích Lê Nhật Linh.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 183


Chương 183: Nhà của tôi cũng là nhà của em.

Lâm Quân quấn quít lấy:Lê Nhật Linh suốt cả hai ngày trời. Hai người cùng nhau ra ngoài đi mua đồ ăn, Lê Nhật Linh thì nấu cơm. Mỗi ngày trải qua cứ như những cặp Vợ chồng bình thường khác/ Lâm Quân rất thích thưởng thức cuộc sống như.

vậy, chỉ là sợ trợ lý Lưu không chịu nổi được mà thôi.

Trước đây ở nước Pháp còn chưa tính, bây giờ đã trở về nước rồi, cũng không thèm đến công ty. Ở đó còn một đống giấy tờ cần anh ta xử lý. Trợ lý Lưu cảm ở nhất của bản thân đã tới rồi.

Bị ép buộc đến mức không còn cách nào nữa, mỗi ngày anh ta đều chạy đến trang viên Lệ Thủy, từ sáng đến tối đều đặn cứ ba lần hằng ngày, để đưa giấy tờ cho Lâm Quân.

Còn về việc sau này khi thấy Lê Nhật Linh nhìn trợ lý Lưu với ánh mắt tràn ngập vẻ thương hại và đau lòng, thì lúc này Lâm Quân mới trở về làm một ông chủ .

bình thường, ngoan ngoãn tới công ty làm việc.

Chỉ là không biết anh ta học được đâu ra một tật xấu, mỗi ngày đều hôn rồi mị Lê Nhật Linh nghỉ ngờ rằng Lâm Quân làm như.

vậy là vì đã nhìn hay học tập được cái gì đó không sạch sẽ. Nhưng mà mỗi khi trở lại trạng thái làm việc, anh ta vẫn luôn có bộ dáng nghiêm túc cẩn thận.

Bà Lê gọi điện thoại tới, hỏi Lê Nhật Linh có còn đau tay lắm không.

Thực ra đã trội. quà vài ngày rồi, sớm không còn đau chút nào cả.

Trong lòng Lê Nhật Linh không thể nói là không thấy ấm áp.

Bà Lê do dự chẩn chừ gì đó mà không cúp máy, mãi một lúc lâu sau với hỏi cô, tối nay có thể trở về nhà một chuyến hay không.

Cô im lặng một lúc lâu sau mới nói được.

Lâm Quân cũng không tới công ty, ở nhà nhìn đống giấy tờ kia. Anh thấy cô có bộ dạng do dự gì đó, hỏi một câu: “Ai đớ?”

“Mẹ tôi, bà ấy bảo tôi tối nay trở về nhà dùng.

bữa.”

“Em có muốn trở về đó hay không?”

Cô khẽ gật đầu.

Anh đứng dậy chuẩn bị đi thay quần áo, nói với cô: “Tôi đi với em.”

“Không cần đâu, việc của tôi thì tôi tự có cách giải quyết được.”

“Làm sao vậy? Tôi không có quyền được về đó sao?”

“Không phải là như vậy” Cô giữ chặt tay anh ta và nói: “Anh cũng nhìn rõ rồi mà, bầu không khí ở nhà chúng tôi không biếng với hà ánh: Thực ra để anh đi đến đó, ngược lại cũng khống tốt lắm” Cha cô có lòng tham không thấy đáy, chắc chắn sẽ mượn cơ hội này mà kiếm tiền từ túi của Lâm Quân.

Anh cảm thấy lời cô nói như vậy khiến cho anh khá là bực mình và khó chịu: “Nhà của tôi cũng là nhà của em.”

“Vâng.” Nhắc tới bố mẹ nhà chồng, Lê Nhật Linh cười một nụ cười tươi tắn, Hoàng Ánh đúng thật là đối xử với cô ấy y như con ruột của bà Thực sự đúng là cần phải so sánh, tuy rằng Viên.

Vũ đối xử với cô cũng khá là tốt, nhưng bà ta lại đặt hơn nửa sự chú ý của bản thân ở trên người Lê Nhã Tuyết, kém xa sự đối xử của Hoàng Ánh giành cho cô.

“Nói mới nhớ đó, chúng ta đã lâu không trở lại nhà ở cũ của nhà họ Lâm, khi nào thì trở lại xem một chút đ*t Lâm Quân ôm cô khẽ lắc đầu nói:””Hai người chúng ta ở với nhau không được sao?”

“Tôi cũng không có nói là hai chúng ta ở với nhau không được. Tôi chỉ muốn nói rằng, trở về nhà thăm cha mẹ một chút mà thôi.”

“Vậy thì để sau rồi nói-đi;”

Anh đang cố ý kéo dài thời gian.

Lê Nhật Linh cảm thấy có đì đó hơi là lạ, những cô cũng không nghĩ nhiều lắm.

“Không phải gần đây anh rất rảnh rỗi sao, sau này cho dù là bất cứ lúc nào, chúng ta cùng nhau đi về ăn một bữa cơm, cũng không tốn bao nhiêu thời gian mà “Đồ ăn là do đầu bếp làm, không phải do em làm, nên không hợp với khẩu vị của tôi.”

Lâm Quân bỗng nhiên nói lời tâm tình khiến cô á khẩu không biết nên trả lời làm sao.

Anh còn nói: “Dù sao em cũng muốn về nhà họ.

Lê, còn tôi tối nay sẽ trở về nhà của chúng ta thăm hai lão già là được rồi”

“Anh đừng có nói nhằm, bọn họ không có già.”

“Thật đúng là một người vợ tốt mà” Anh khẽ hôn lên môi cô.

Hai tay cũng không tự giác được bắt đầu hành động, bàn tay luồn vào áo thăm dò bên trong.

Cô ngăn lại động tác càn rỡ của anh: “Hôm nay không được.”

Ánh mắt anh hờn dỗi như một con chó săn nhỏ.

không được ăn no, cô nhìn anh cười tủm tỉm: “Nhanh nhanh về nhà đi, với lại trong nhà không có cái kia.”

Anh còn cố ý giả vờ như cái gì cũng không biết, con người trừng lớn, vẻ it mờ mịt: “Cái kia là thứ gì?”

Cô đấm anh một cái nhẹ, đỏ mặt nói ra ba chứ: “Thuốc tránh thai.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 184


Chương 184: Thật sự không tiện

Lâm Quân lái xe chở-Lê Nhật Linh về đến nhà họ Lâm. Anh xuống xe chỉnh lại quần áo cho cô, sau đó lại đòi hôn một cái rồi mới chịu rời di.

Người giúp việc trông thấy một cảnh tượng như.

vậy, trong lòng không khởi cảm thấy khiếp Sợ: Lễ Nhã Tuyết tung tăng chạy tới kéo tay Lê Nhật Linh, phảng phất cứ như người hô to gọi nhỏ ngày hôm đó không phải là mình vậy: “Chị này, là em bảo mẹ gọi chị về nhà đó. Hôm đó là em không đúng, sợ chị còn giận em.”

“Chị làm sao giận em được.” Cô đã sớm quen với tính cách của em gái mình rồi, sẽ không thật sự để trong lòng.

“Chị không tức cùng với chị.”

là tốt rồi. Chị này, em muốn ở Cô cảm thấy hơi bất ngờ: “Làm sao mà bỗng nhiên em lại có cái suy nghĩ này vậy?”

Lê Nhã Tuyết nói: “Gần đây tính khí của cha không được tốt cho lắm. Ông ấy thường xuyên cáu giận với em, em ở nhà thấy không được thoải mái.”

Cô suy nghĩ một lúc, nhưng vẫn từ chối: “Nhưng.

mà Nhã Tuyết, chỗ chị bên kia có thể sẽ không được tiện cho lắm đâu.”

Cô nhìn thấy rố được, lúc cô em gái mình nhìn Lâm Quân, trong ánh mắt còn có những cảm xúc khác thường. Sự sùng bái của em gái mình đối với Lâm Quân cũng vượt ra khỏi tình cảm dành cho anh rể rồi thì phải.

Cô không có ý định để cho xảy ra bất cứ chuyện bất ngờ, khiến cho tất cả mọi người cùng cảm thấy khó chị.

Quan trọng nhất chính là, tính cách của Lâm Quân cũng không dễ sống chung như vậy. Em gái mình lại là một cô nàng từ nhỏ đã được nuông chiều tới mức thành hư rồi. Nếu để hai người sống chung với nhau ở một nhà, khẳng định sẽ không dễ dàng hòa thuận được.

“Chị cùng với anh rể ở trang viên Lệ Thủy lớn như vậy, làm sao lại nói là không tiện được?” Lê Nhã Tuyết bĩu môi mà nói: “Chắc chắn chị vẫn còn khúc mắc, chưa tha thứ cho em đúng không?”

“Không đâu mà.”

“Nếu như không có, tại sao chị lại không muốn để.

em ở cùng chị mấy ngày, Hơn nữa, chẳng qua là em chỉ ở nhờ có mấy ngày, cũng không phải là một mực ăn vạ ở chỗ chị không chịu đi đâu chứ.”

“Nhã Tuyết, thật sự là không tiện thật mi lắc đầu.

ô khế “Em biết rồi, chỉ, chị chính là đang không tin tưởng em. Chị cảm thấy em:có ý định gây rối, sẽ gây ra chuyện khác người.” Lê Nhã Tuyết cũng không đòi hỏi cô nữa, sắc mặt lạnh lùng hẳn đi: “Nếu như chị không cần người em gái là em đây, những lỗi vừa rồi coi như em chưa từng nói qua.”

“Nhã Tuyết, em đừng có nghĩ linh tỉnh…”

” Nhã Tuyết con im miệng cho ta! Ai cho phép con tự mình quyết định như vậy.”

Lê Hải Thiên không biết Lê Nhật Linh bị hai mẹ.

con Viên Vũ gọi quay về. Lúc nghe người giúp việc kể lại, ông sợ hết hồn.

Ở trên bàn ăn hôm đó, thời điểm chỉ có ông ta ngồi cùng Lâm Quân, Lâm Quân đã nói với ông ta, nếu như ông ta còn dám hãm hại Lê Nhật Linh, anh sẽ bắt ông phải trả lại gấp đôi.

Lâm Quân không muốn ông ta nói những chuyện vớ vẩn ấy với Lê Nhật Linh. Tốt nhất là, ngay cả tiếp xúc thông thường cũng hết sức cố gắng không cần thiết phải có.

Ông ta vội vàng chạy về, ông rất sợ Viên Vũ và Lê Nhã Tuyết tự mình quyết định rồi gây ra phiền toái.

Không ngờ rằng, con bé ngu xuẩn Lê Nhã Tuyết lại làm việc không có đầu óc hư vậy.

Con nhỏ chết tiệt này lại muốn ở cùng một chỗ với Lâm Quân. Ngày hôm đó Lâm Quân cố tình dặn dò ông ta một câu, chính là để cho ông ta quản tốt không.

để Lê Nhã Tuyết ngáng đường.

“Con đứng lại cho ta!” Lê Hải Thiên nổi giận đùng đùng.

Lê Nhã Tuyết không để ý tới, quay người rời đi.

“Nếu như con mà dám bước thêm một bước nữa, ta sẽ đánh gãy chân con!”

Lê Nhã Tuyết cũng không dừng lại, cô ta không tin cha cô lại thật sự dám đánh mình.

Cô ta không nghĩ tới một giây sau đó, cây roi mây.

ở trên tay Lê Hải Thiên thật sự đã chạm vào trên người cô ta.

Lúc này Lê Nhã Tuyết mới dừng chân lại, oa một tiếng rồi ngồi thụp xuống đất mà khóc nức nở.

Lê Nhật Linh muốn đi tới đỡ cô ta dậy, lại bị cô ta đẩy ra: “Chị đỡ em làm cái gì chứ, dù sao chị cũng không coi em là em gái của chị, chị cứ để cha đánh chết tôi đi.”

“Lê Nhã Tuyết con vẫn còn muốn nói nhảm với ta sao!” Lê Hải Thiên tức: giận, giơ cao cây roi mây lên gần như chuẩn bị đánh xuống: “Nhã Tuyết, mau đứng dậy đi.” Lê Nhật Linh sợ Lê Hải Thiên sẽ thật sự đánh Lê Nhã Tuyết, vội vàng kéo.

cô ta đứng dậy.

Nhưng Lê Nhã Tuyết lại dùng sức đẩy cô ra, nước mắt rưng rưng có vẻ tủi thân vô cùng: “Nếu như chị không quan tâm đến tôi thì cứ mặc kệ tôi đi”

Cô không có biện pháp nào cả, chỉ có thể cắn răng đồng ý với cô ta: “Được, chị đồng ý với em.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 185


Chương 185: Lần nào cũng bị trúng chiêu

Lâm Quân đã đồng ý với Lê Nhật Linh, buổi tối sẽ tới đón cô.

Anh cũng không nghĩ tới, lần này Lê Nhã Tuyết lại theo cô ấy, cùng nhau lên xe.

Lê Nhã Tuyết chạy nhanh tới, leo lên vị trí phụ lái trước tiên, ngồi bên cạnh Lâm Quân.

Ánh mắt Lâm Quân lạnh lẽo liếc nhìn qua cô ta.

Trong lòng Lê Nhã Tuyết thầm run bần bật, nhưng.

cũng không sợ hãi. Dù sao Lê Nhật Linh cũng đã đồng ý với cô rồi, cô ta cũng không phải là người không mời mà tới.

Lê Nhật Linh không có biện pháp nào cả, chỉ có thể ngồi ở đằng sau. Trông thấy dáng vẻ của Lâm Quân giống như là sắp nổi giận đến nơi rồi, mới vội vàng giải thích với anh: “Nhã Tuyết muốn ở trang viên Lệ Thủy vài ngày với chúng ta.”

“Anh rể, xe của anh thật là thoải mái, thật rộng rãi, em muốn ở cùng hai người mấy ngày, anh cũng đừng ghét bỏ em nhé.” Cô ta nói xong còn chủ động cúi đầu thắt dây an toàn.

Nhưng cô ta lại phát hiện dây an toàn bị một bàn tay to vững vàng giữ chặt, cô ta không tài nào cài nổi.

Lê Nhã Tuyết nhìn theo hướng tay lên trên, đối diện với ánh mắt của Lâm:Quận: “Anh rể, anh làm cái gì vậy?”

Lâm Quân lạnh lùng-yêu cầu với Lê Nhã Tuyết: “Cô! Mau xuống phía sau ngồi đi Lê Nhã Tuyết cong mối,nũng nịu nói: “Nhưng mà em cũng đã ngồi đây rồi.

Anh nhếch môi, nở nụ cười đầy vẻ mê hoặc, nhưng lời nói ra không một chút nể tình: “Nếu như: không muốn ngồi phía sau, vậy cút xuống khỏi xe của Lê Nhã Tuyết không còn cách nào khác, lúc này mới đẩy cửa xe ra, bước xuống xe.

Thời điểm mở cửa sau xe ngồi vào, cô ta hít sâu một hơi khí lạnh ngoài trời: “Chị, em ngồi cùng với chị nhé.”

Cô ta vừa dứt lười, Lâm Quân nhìn thằng vào Lê Nhật Linh: “Em lên đây ngồi.

Lúc tầm mắt hai người giao nhau, cô có thể cảm giác được anh đang không được vui. Anh ấy không trực tiếp nói thẳng ra đã là cho mình mặt mũi rồi.

Cô mở cửa xe bên kia ra, vòng qua đầu xe, ngồi vào vị trí phụ lái.

Cô vừa mới ngồi vào chỗ, anh liền sáp tới.

Khi môi hai người gần nhử $ắp chạm vào nhau, cánh tay của anh đặt ở bên hông cô.

Trong phút chốc, gồ má cô lập tức ửng đỏ lên, “Anh đừng như vậy, Nhã Tuyết còn ở trong Xe đấy.”

Anh mặt dày hỏi ngược lại: “Tôi đừng như nào cơ?”

“Trong lòng anh tự mình hiểu rõ đi.” Cô lầm bẩm gì đó.

“Tôi làm cái gì thì đương nhiên là tự mình cân nhắc.

được.”

Anh cười khẽ một tiếng, sau đó chỉ nghe thấy tiếng “sạt sạt”, rồi lui ra khỏi người cô.

Hoa ra, là anh thắt dây an toàn cho cô.

Chiêu trò này thật đúng là lần nào anh ta cũng dùng, mà cô lần nào cũng có thể bị trúng chiêu.

Lâm Quân chậm rãi khởi động xe, thế nhưng tay phải vẫn nắm lấy tay Lê Nhật Linh.

Lê Nhã Tuyết ngồi phía sau nhìn thấy từng cử chỉ nhỏ của hai người, trong lòng không tránh khỏi tức giận.

Cô ta còn đang ngồi ở phía sau xe đấy, bọn họ như vậy là đang cố ý coi thường cô, hay là đang cố ý làm những việc này để cho cổ ta nhìn?

Chị ấy như thế là đang ra oai với mình đúng không?

Lê Nhã Tuyết siết chặt nắm tay; biểu cảm trên mặt trở nên cứng ngắc.

Lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, Lê Nhã Tuyết bỗng nhiên kêu lên một tiếng: “Dừng xe dừng xe, em muốn mua một ít đồ, em quên mang đồ rửa mặt rồi.

Thật ra là cô ta muốn nghe được Lê Nhật Linh nói một câu ở nhà cũng có. Nhưng mà cô ấy không nói gì cả, mà Lâm Quân thuận thế dừng xe lại.

Lê Nhã Tuyết chỉ có thể xuống xe, trên mặt hiện rõ vẻ mất hứng rồi đi vào cửa hàng tiện lợi.

Lê Nhật Linh không dám để cho Lê Nhã Tuyết đi bên ngoài một mình vào buổi tối. Cô cũng cởi dây an toàn ra, xuống xe theo cô ta: “Nhã Tuyết, để chị đi cùng em.”

Lê Nhã Tuyết dừng bước, quay đầu chờ cô đi tới.

Lê Nhật Linh mới đi được vài bước liền phát hiện Lâm Quân cũng xuống xe theo. Tay cô bị bàn tay anh nắm lấy chặt chẽ, không để cô cách xa mình nửa bước.

“Sao anh cũng xuống theo rồi?”

Mười ngón tay họ đan vào nhau, sóng vai cùng đi: “Cùng hai người đi mua đồ,-vừa hay, tôi cũng có ít đồ muốn mua.”

Cô buồn-bực:.”Anh có Vật gì mà lại muốn mua ở cửa hàng tiên lơi cơ chứ?”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 186


Chương 186: Đi mua sắm cùng cái bóng đèn.

Lâm Quân cái con người này, từ đầu đến chân đều là đồ được đặt may cao cấp. Đã có quản gia trong nhà giúp chuẩn bị mọi thứ. THĨ còn cái gì mà cần chính anh phải chạy đến cửa hàng tiện lợi để mua vậy chứ?

Anh nhíu mày lại, không nói gì cả.

Buổi tối rất lạnh, cô cũng không đòi hỏi thêm gì nữa. Hai người cùng đi theo Lê Nhật Linh vào cửa hàng tiện lợi.

Lê Nhã Tuyết và Lê Nhật Linh. Hai cái tên tuy gần giống nhau, nhưng lớn lên lại khác nhau một trời một vực.

Người khác chỉ cần liếc nhìn Lê Nhật Linh một cái liền khen là người đẹp. Mà Lê Nhã Tuyết nhiều nhất chỉ có thể xem là mi thanh mục tú.

Lê Nhật Linh sắc nước hương trời, Lâm Quân lại cao ráo, đẹp trai. Hai người tay trong tay, vừa nhìn đã thấy là một đôi tình nhân mà người người đều mong muốn, ao ước. Mà Lê Nhã Tuyết lại một mình lẻ loi đi đằng trước, rõ ràng chính là một cái bóng đèn đang chen giữa hai người này.

Hai cô bé nhân viên bán hàng thì thầm với nhau.

Cặp đôi này cũng hay thật, đã buổi tối mà còn ra ngoài mua sắm cùng một cái bóng đèn.

Đúng lúc Lê Nhã Tuyết nghe thấy, tức giận tới thiếu chút nữa đi đập phá quầy hàng nhà người ta.

Cái gì mà bóng đèn cơ chứ, cô ta sao lại có thể là bóng đèn đượ!

c Những nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng-ngại- phiền phức của Lâm Quân. Thì lúc này mới miễn cưỡng nhịn xuống, áp chế lửa giận trong lòng.

Cô ta đi đến khu giặt giữ, chọn bừa vài chai rồi đến quầy thu ngân để tính tiền.

Vừa lúc chính là cô bé nhân viên bán hàng vừa nói chuyện phiếm ban nãy giúp cô ta tính tiền, Lê Nhã Tuyết liền bắt đầu sai bảo.

Sau khi cô bé nhân viên bán hàng quét xong mã vạch, Lê Nhã Tuyết liền rút ra một chai dầu gội: “Cái này không lấy nữa.”

cô bé nhân viên bán hàng tìm ra mã của chai dầu.

gội rồi xóa đi.

Lê Nhã Tuyết lại cầm chai dầu gội về: “Thôi, hay là cứ lấy đi, bỏ chai dầu xả này lại vậy.”

cô bé nhân viên bán hàng ngẩn người ra, nhưng vẫn làm theo lời cô ta.

Chờ khi cô bé đã tính xong giá cả, Lê Nhã tuyết lại thả món đồ kia về, bỏ hai thứ khác ra ngoài: “Tóc tôi khô, nhất định phải dùng.dầu xả, thôi thì bỏ sữa tắm đi vậy.”

Sắc mặt của nhân viên bán hàng đã bắt đầu hiện lên vẻ bối rối. Nhưng vì khách hàng chính là thượng đế, nên cô bé này-vẫn cố gắng. kiểm chế, tính tiền lại theo lời của Lê Nhã Tuyết.

Lê Nhã Tuyết chọn tới chọn lui, bỏ rồi lại thêm vài món đồ, gần như mọi hàng hóa đều đã bị ném ra một lần, lấy lại một lần.

Nhân viên bán hàng rốt cục không nhịn được nữa: “Xin hỏi chị này, cuối cùng là chị muốn lấy món nào?”

“Thái độ của cô là sao đây, lúc tôi mua sắm chẳng.

lẽ không được chọn đồ à? Không cho tôi chọn, thì cô có thể cho tôi tiền được sao?”

“Vậy mời chị đi sang bên kia chọn, chờ chọn xong lại đến tính “Không được. Lê Nhã Tuyết vô cùng ngang ngược: “Tôi chỉ muốn chọn ở đây.”

Nhân viên bán hàng dứt khoát không để ý đến cô.

ta nữa. Cô ta để lại hết mấy thứ đồ vật linh tỉnh đó vào giỏ, rồi đẩy sang một bên. Sau đó nhìn về phía Lê Nhật Linh và Lâm Quân cười tủm tỉm: “Anh và chị này, em thấy hai người đã đứng đây hổi lâu rồi. Xin hỏi hai người muốn mua gì ạ?”

Lê Nhật linh cười ôn hòa: “Cảm ơn, nhưng tôi không mua đồ mà đi cùng em gái tôi.”

ôi mua.” Lâm Quân thản nhiên mở miệng nói.

Bàn tay có những khớp xương rõ ràng rời khỏi vai của cô, chọn một hộp gì đó trên giá hàng đặt lên quầy thanh toán.

‘Tôi muốn cái này.”

Người đàn ông này không chỉ đẹp trai mà còn sở hữu bàn tay cùng giọng nói đều gợi cảm như vậy. cô bé nhân viên bán hàng lập tức liền đỏ mặt.

Lúc đang chuẩn bị tính tiền lại đột nhiên nghe thấy anh nói: “Đợi đã.”

Mọi người đều nghỉ hoặc nhìn về phía anh ta.

Lại nghe anh thản nhiên mở miệng nói: “Một hộp không đủ được.”

Sau đó anh lại cầm thêm hai hộp nữa rồi đặt lên quầy tính tiền.

cô bé nhân viên bán hàng nhịn không được liếc.

qua kích cỡ in trên hộp bao cao su, rồi hít vào một hơi sâu, đều là cỡ lớn nhất.

Chuyện giường chiếu của đôi này thật là hạnh phúc nha.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 187


Chương 187: Không giống một chút nào cả

Cô gái nhân viên bán hàng sau khi quét giá hết tất cả các đồ vật, thì hỏi thêm một câu: “Có còn muốn mua thêm cái gì nữa không?”

Lâm Quân vẫn còn chưa kịp nói gì thì Lê Nhật Linh đã âm thẩm nhéo ãnh một cái, thấp/giọng’ khẽ nói: “Anh đừng có nói linh tỉnh gì đấy, Nhã Tuyết vẫn đang.

còn ở đây này.”

Lâm Quân cũng không hề tức giận mà lại nở nụ cười, rồi kéo cô ôm chặt trong lòng: “Không cần cái gì nữa đâu, cô ấy xấu hổ rồi”

Lê Nhã Tuyết bị ngó lơ đứng ở một bên, nhìn thấy thế liền tức giận dùng dùng. Cô ta đợi Lâm Quân thanh toán xong thì vứt giỏ đồ hàng lên quầy thanh toán và nói: “Cô làm nhân viên bán hàng cái kiểu gì thế, có thanh toán cho tôi hay là không đây?”

Cô gái nhân viên bán hàng nhìn cô ta một cái, lịch sự hỏi lại: “Thế chị có cần xem trước cái nào cần, cái nào không cần không?

“Tôi là khách hàng, tôi là thượng đế cơ mà. Tôi muốn mua cái gì, không muốn mua cái gì, cô quản được chắc?”

“Thế thì chị cứ chọn lựa xong xuôi đi, rồi sau đó lại đến thanh toán ạ.”

“Tôi muốn khiếu nại cô”: “Thế thì chị cứ việc khiếu nại đi.”

“Cô” Lê Nhã Tuyết từ nhỏ tới lớn đã quen thói hống hách ngang ngược, làm sao mà cô có thể nuốt nổi cục tức này được. Cô ta đã xắn tay áo lên chuẩn bị ra tay thì bị Lê Nhật Linh kéo lại.

“Thanh toán cả đi, chúng tôi mua hết. Làm phiền “Chị, nhưng mà em không mang đủ tiền đâu. Hơn nữa, chuyện em mua đồ chị đừng nhúng tay vào làm gì”

“Chị có mang tiền đây, không sao đâu, cứ mua hết đi”

Lê Nhã Tuyết thấy thế lại càng tức giận hơn. Lê Nhật Linh là chị ruột của cô ta thế mà lại đi giúp cho một người ngoài: “Em còn chưa chọn xong đâu, mua về xong em không dùng thì lãng phí chết à?”

“Không sao đâu. Cứ thanh toán xong rồi mình về.

nhà chọn sau cũng được. Em không ưng cái nào thì để cho chị, chị dùng hết”

“Em gái ngoan, thôi nào!”

Lê Nhã Tuyết vẫn tức giận bừng bừng. Nhưng cô.

ta liếc thấy ánh mắt không còn kiên nhẫn của Lâm Quân, thì đành phải im lặng.

Trong lòng cô ta âm thầm căm ghét Lê Nhật Linh.

Dựa vào cái gì mà chị cô được chọn vai người tốt, còn cô tả Bhải đóng tải ác ‘chứ. ‘Chị ấy có còn là chị ruột của cổ ta không thế?

Thế mà chị ấy lại đi giúp người ngoài rồi làm cô ta mất mặt trước anh rể.

Cô gái nhân viên bán hàng nhìn nhìn mặt của hai chị em bọn họ, xong rồi mới bắt đầu thanh toán: “Hai người là họ hàng đấy à?2”

Lê Nhật Linh bình thản trả lời: “Con bé là em gái của tôi”“

“Em gái ruột à?“ Cô gái nhân viên bán hàng lại có chút tò mò: “Hai người các cô đúng là không giống nhau một chút nào.”

Tính cách không giống đã đành, ngoại hình cũng hoàn toàn khác xa.

Một người có một ngoại hình của thiên sứ, và mang một tâm hồn của một thiên sứ. Còn người còn lại thì có ngoại hình của một người bình thường, nhưng lại mang tâm hồn của một con ác quỷ.

Lê Nhật Linh nghe thấy thế thì ngẩn người, nhìn em gái mình một cái¿ Hai người tuy là chị em gái ruột, nhưng đúng là không-giống nhau gì cho lắm. Từ nhỏ đến lớn đúng là vẫn luôn có người nói hai người bọn họ không giống nhau ở bất kỳ điểm nào.

Cô dừng lại một chút rồi mới giải thích: “Có thể là do tôi giống mẹ tôi, còn em.gái tôi lại giống ba tôi nhiều hơn đó.”

Cô gái bán hàng gói ghém lại hàng hóa cẩn thận xong mới tươi cười đưa cho Lê Nhã Tuyết: “Đã gói xong cả rồi đây, cảm ơn quý khách, hoan nghênh lần sau lại tới.”

Lê Nhã Tuyết tức giận đùng đùng đi phía trước.

Cô ta duỗi tay muốn mở cửa phía bên ghế phó lái để được ngồi phía trước với Lâm Quân.

Nhưng cô ta không ngờ rằng Lâm Quân từ đằng xa đã bấm điều khiển khóa cửa xe lại, cho nên cô ta kéo thế nào cũng không thể mở cửa được.

Lê Nhã Tuyết ngạc nhiên nhìn Lâm Quân một cái, lúc này anh mới không mặn không nhạt giải thích với cô ta: “Ấn nhầm ấy mà”

Cô ta nói: “Anh mau mở cửa xe đi, mở cả cốp nữa, rồi cất đổ đạc vào luôn.”

Anh cất gọn túi đồ hàng hóa rồi mới ngồi vào bên ghế lái, để Lê Nhật Linh ngồi ở ghế phó lái.

Lê Nhã Tuyết vẫn còn đang đứng bên ngoài xe nghiến chặt răng.

Cô ta dựa vào cái gì mà phải tự làm nhục mình như thế chứ. Nếu đã không muốn đi cùng bọn họ thì cô tả đừng có mà đồng ý.làm gì: Bây giờ vừa tự làm khó mình lại vừa khó chịu để làm cái đì chứ?

Lê Nhật Linh xuống xe nhìn cô ta rồi hỏi: “Làm sao.

thế, sao lại không lên xe? Em cảm thấy không thoải mái chỗ nào à?”

Lê Nhã Tuyết hất mạnh tay của cô ra khiến cô trở tay không kịp, cánh tay bị đập vào cửa xe đỏ một mảng.

Lê Nhã Tuyết nổi cơn tam bành lên: “Chị đừng có mà giả vờ giả vịt nữa. Nếu như chị thật sự để ý đến em thì chị đã không làm như thế này rồi”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 188


Chương 188. Lòng tham sự hư vinh không đáy

Lê Nhật Linh cho rằng là cô ấy đang nói đến việc thanh toán lúc nãy, nên liền kiên nhẫn mở miệng giải thích cho cô ta: “Cô bé nhân viên bán hàng lúc nãy là sinh viên nhìn có vẻ cũng xấp xỉ tuổi của em. Chắc đại học đi làm thêm để kiếm tiền. Người ta sống cũng.

không dễ dàng gì thì mình rộng lượng với người ta một chút cũng có làm sao đâu” Hơn nữa người ta cũng có làm sai cái gì đâu.

Lê Nhã Tuyết vẫn cứ khăng khăng không chịu buông tha: “Thì cũng có phải em bắt cô ta đến đây đi làm đâu. Đã là một đứa nghèo hèn rách nát rồi thì sao có thể trách được ai.”

“Nhã Tuyết, em không thể nói như thế được.”

“Thế chị nói xem em phải nói như thế nào? Vừa nãy lúc em mở thì cửa xe rõ ràng không bị khóa. Vì sao chị lại bảo anh rể khóa cửa lại? Chị không muốn nhìn thấy em ngồi ở vị trí ghế phó lái có đúng không?”

“Chị không có nói anh ấy khóa cửa xe, là anh ấy tự ấn thôi mà”

“Chị nói dối!” Cái lý do này có đứa ngu mới tin ấy.

Cô biết mình có giải thích thế nào thì cô em gái cũng không tin, Lê Nhật Linh bèn hít một hơi thật sâu, mở cửa xe rồi nói: “Thế này đi, em ngồi phía trước đi, chị ngồi phía sau”

“Em còn lâu mới thèm ngồi nữa. Em mà ngồi lên đó, thể nào anh rể cũng nghĩ là em là đứa vô duyên vô cớ gây sự”

“Thế thì em muốn như thế nào, em cứ nói đi chị đều đồng ý với em hết.”

“Cái gì mà nói là em muốn như thế nào? Rõ ràng là chị thiên vị người ngoài hơn” Trong lòng Lê Nhã Tuyết thầm nghĩ, tôi muốn thế nào ấy à, tôi muốn chị đi đi thì chị có đồng ý không? Rõ ràng là không thể làm được, lại còn bày đặt ở đây giả vờ giả vịt cái gì đó với tôi.

Trước đây không ngờ chị cô lại là loại người vừa đạo đức giả, lại vừa có lòng dạ đàn bà như thế.

Hai người phụ nữ cứ đứng ngoài xe giằng co lôi kéo. Lâm Quân nhìn ra phía bên ngoài một cái, Lê Nhật Linh không đeo găng tay cứ thế đứng ở bên ngoài cũng không sợ lạnh: “Mau lên xe đi, cũng không còn sớm nữa rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Vừa nghe anh nhắc tới từ “nhà; trong lòng Lê Nhật Linh lại mềm nhũn ra: “Nhã Tuyết, lên xe đi.”

Lê Nhã Tuyết vẫn đứng bất động, cô ta đang do dự xem có nên lên ghế phụ lái ngồi hay không.

Tính tình Lâm Quân vốn không nhiều kiên nhẫn, anh lạnh lùng liếc cô ta một cái: “Cô có lên xe hay không, cô không lên thì bọn tôi đi đây.”

Bọn tôi và cô.

Ranh giới được vạch ra rất rõ ràng.

Trong lòng Lê Nhã Tuyết bỗng chốc hiểu rõ. Cô ta còn nào đám tự làm mình mất mặt mà đi ngồi ở ghế phó lái nữa cơ chứ.

Vừa đúng lúc cửa xe đang được Lê Nhật Linh kéo ra, cô ta liền thuận thế chui vào phía sau.

Lúc về tới trang viên Lệ Thủy rồi, Lê Nhã Tuyết tự mình chọn một gian phòng cho khách để ở.

Cô ta để đồ xuống, tận hưởng căn phòng chỉ thuộc về mỗi mình cô ta. Một ngày đen đủi như thế cuối cùng cũng có được một chút một tí cái gì đó được thỏa lòng.

Nằm ngửa trên chiếc giường rộng lớn mềm mại, sự buồn ngủ cũng ùn ùn kéo đến, cái cảm giác này thật sự là tuyệt vời đến mức không thể tả được.

Cô lôi điện thoại ra, uốn éo tạo dáng, tự chụp mấy tấm ảnh, đăng lên mạng xã hội kèm theo dòng trạng thái: “Giường nhà anh rể thật là thoải mái quá đi!”

Không tới một lúc sau, bên dưới đã có rất nhiều bình luận.

“Anh rể của cô là Lâm Quân à? Trời ạ, cô đang ở trong nhà anh rể cô à?”

“Lại chém gió rồi, ai mà chả biết quan hệ anh rể.

với nhà cô thật ra là rất không hòa thuận. Cô làm sao.

mà vào được nhà anh rể cố cơ chứ!”

“Hâm mộ quá đi. mất, trời 0i Đó là nhà,của Lâm Quân đói”

“Chúng ta đến cả cơ hội gặp mặt Lâm Quân cũng không có. Cô ấy lại có thể ngủ trên giường nhà anh ấy.

Hức hức hức! Đúng là giữa người với người mà số phận lại khác biệt đến như thế!”

Những lời bình luận như thế cứ câu này đến câu khác liên tiếp đăng lên, thế nhưng chỉ có duy nhất một lời bình luận là làm cô ta cảm thấy tham vọng trở lại: “Cô như vậy là đang ám chỉ bản thân mình đã trèo lên được giường của Lâm Quân ấy hả?”

Đây là bình luận của hoa khôi học viện thương mại kinh tế – Cố Thanh Mạn đăng tải lên.

Cô ta với Cố Thanh Mạn vốn dĩ đã gây thù kết oán với nhau từ lâu nhưng từ trước đến nay chưa bao giờ trực tiếp nói xấu công khai cả. Thậm chí khi gặp nhau ít tươi cười mà chào hỏi nhau.

Cố Thanh Mạn vẫn luôn tự cho mình là loại con gái thanh cao kiêu ngạo: Lại cộng thêm với trông cũng rất xinh đẹp khiến cho không biết bao nhiêu nam sinh đều muốn thẹo đuổi.

Mà điều khiến cho Lê Nhã Tuyết ghét nhất, chính là Cố Thánh Mạn cũng dây dưa với không ít người. Vậy mà lại giả vờ như mình là một người con gái trong trắng, chỉ muốn tìm một anh chàng cao ráo, đẹp trai, giàu có mà thôi.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 189


Chương 189. Dù sao thì cũng là em gái của mình

Không chỉ có mình cô ta-ghét Cố Thanh Mạn. Cô ta biết Cố Thanh Mạn cũng rất ghen tị với mình.

Cố Thanh Mạn ghen tị với gia cảnh nhà cô, càng ghen tị với việc cô có thể gặp gỡ Lâm Quân. Đó là bởi vì mục tiêu ‘của Cố Thanh Mạn là sau khi cô ta tốt nghiệp, có thể có cơ hội làm việc cho tập đoàn Lâm Thị.

Thấy Cố Thanh Mạn lần đầu tiên bình luận trên dòng trạng thái của mình, lòng tham hư vinh của Lê Nhã Tuyết lại càng to lớn hơn. Cô ta lướt màn hình điện thoại, nhẹ nhàng gõ phím trả lời lại: “Cô đoán xem nào?”

Bên kia rất nhanh đã trả lời lại. Nghe thấy tiếng thông bảo tin nhắn, mở ra xem một cái, Lê Nhã Tuyết bị chọc tức đến mức suýt ném luôn cả điện thoại.

“Cô muốn trèo, nhưng mà trèo không được. Tôi đoán là cô mặt dày mày dạn bám theo chị gái cô về nhà mà thôi. Nhưng cùng lắm thì cô chỉ được ngủ phòng dành cho khách thôi, mà lại còn cách phòng ngủ chính cực xa nữa.”

Chút tâm tư đó bị người ta vạch trần như thế, tuy cách một màn hình điện thoại nhưng vẫn có thể chọc cho Lê Nhã Tuyết tức điên lên.

Lê Nhã Tuyết phẫn nộ tới mức đấm mạnh hai phát vào gối đầu. Cô ta quyết định phải chứng minh cho Cố Thanh Mạn xem.

“Rầm rầm rầm”

Nghe thấy tiếng gõ cửa phòng mình, Lê Nhật Linh đi tới mở cửa.

Lê Nhã Tuyết thấy cửa mở ra, không hề nói gì cứ thế mà tự mình xông thẳng vào phòng.

Lâm Quân đang tắm, trong phòng tắm vang lên tiếng nước chảy tí tách vọng ra bên ngoài.

Tiếng nước chảy tí ta tí tách lại càng khiến người ta ngứa ngáy thêm.

Lê Nhật Linh kéo cô ta lại hỏi: “Nhã Tuyết, em không sao chứ hả?”

“Chị, chị kéo em làm gì chứ, em chứ có phải kẻ trộm đâu? Em chỉ muốn qua xem phòng ngủ của anh chị như thế nào thôi, có khác gì với phòng ngủ cho khách không.” Thấy bi: được tốt lắm thì thái độ của cô ta mềm mỏng hơn: “Chị! Lúc nãy tâm trạng em không được tốt lắm, em có nói nặng lời với chị, chị có giận em không?”

Lê Nhật Linh thật sự hết cách với cô em gái của mình. Cô biết em gái mình trong thâm tâm không hề xấu, chỉ là tính tình hơi xấu một chút.

Cô lắc đầu: “Khống có”

“Không giận thì tốt rồi.” Lễ Nhã Tuyết trắng trợn đánh giá căn phòng ngủ xa hoa này một lúc rồi chẹp chẹp miệng: “Phòng ngủ chính đúng là không giống với phòng ngủ cho.khách thật.”

Tủy rằng cái phòng cho khách thôi thì cũng tốt hơn cái phòng trong nhà cô rất nhiều rồi, thế nhưng phòng ngủ chính rõ ràng lại còn cao cấp hơn phòng ngủ cho khách tận mấy bậc. Nhìn một cái đã thấy rằng người thiết kế cực kỳ có tâm rồi.

“Nhã Tuyết, đã muộn thế này rồi, nếu em không có chuyện gì thì đi nghỉ sớm đi.“ Lâm Quân vẫn đang tắm, cô không muốn đợi đến khi Lâm Quân tắm xong đi ra với mỗi cái khăn tắm quấn quanh hông lại bị em gái cô thấy được.

“Chị, nếu như sau này em cũng thường xuyên tới đây ở thì có thể trang trí cái phòng cho khách em đang ở thành giống như thế này có được không?”

“Nhã Tuyết!“ Cô thở dài một hơi: “Rốt cuộc em muốn nói cái gì?”

“Em không mang theo đồ ngủ, chị lấy cho một bộ của chị cho em mượn mặc tạm nhé?”

“Chị đi lấy, em đứng chờ ở đây, đừng có đi lung tung đâu đó.”

“Vâng, được ạ!” Lê Nhã Tuyết ngoan ngoãn đồng.

Đợi lúc cô vừa đi vào phòng để quần áo lấy đồ, Lê Nhã Tuyết lập tức lôi điện thoại di động ra, chụp mấy tấm ảnh của phòng tắm. “Sau đó lại chụp khắp nơi trong phòng, mỗi nơi chụp thêm mấy tấm.

“Tách”

“Tách tách.”

Cô vừa quay lại thì thấy em gái mình đang cầm điện thoại di động quay lại, vừa thấy cô thì lập tức đứng thẳng lên: “Chị, chị thấy em có ngoan không?

Em vẫn luôn đứng ở đây không nhúc nhích nhé.”

“Ừ, rất ngoan. Cô bị chọc đến buồn cười, đưa bộ quần áo ngủ mới tinh chưa mặc tới lần nào đặt vào trong tay em gái: “Đây, bộ này cho em mặc trước.”

Lê Nhã Tuyết lén lút để vừa cười vừa nói cảm ơn chị mình.

in thoại lại vào trong túi, Cầm quần áo rồi nhưng Lê Nhã Tuyết vẫn đang nấn ná đứng đó mãi chưa chịu đi.

Mãi đến khi tiếng nước trong phòng tắm dừng lại, Lâm Quân từ trong phòng tắm bước ra, cô ta vội vàng dời tầm mắt của mình nhìn qua.

Lâm Quân không có thói quen vừa tắm xong đã mặc quần áo, anh chỉ tùy tiện lau qua mấy cái rồi quấn.

khăn tắm quanh eo rồi cứ thế bước ra.

Anh vốn dĩ có suy nghĩ muốn dọa Lê Nhật Linh một chút lại không ngờ rằng Lê Nhã Tuyết cũng đang ở đây. Thế là sắc mặt vốn đạng mang theo ý cười lập tức sầm xuống: “Sao cô lại ở đây?
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 190


Chương 190. Có một đứa con nhé.

“Em đến hỏi mượn quần áo của chị em, còn muốn nói chuyện với chị ấy một lúc, Em với chị em…”

Cô ta còn chưa nói dứt câu đã bị Lâm Quân cắt ngang: “Đi ra ngoài.”

Lê Nhã Tuyết vốn dĩ còn muốn nói thêm, thế nhưng cô ta nhìn thấy sắc mặt âm u của Lâm Quân liền ngoan ngoãn đi ra.

“Anh rể, chúc ngủ ngon.”

“Chị, chúc ngủ ngon.”

Rời khỏi phòng, cô ta đưa tay sờ sờ lên túi áo. Dù sao chuyện mà cô ta muốn làm cũng đã thành công rồi.

Lần này để xem cô ta có chọc tức chết con nhỏ Cố Thanh Mạn chết tiệt không.

Sau khi Lê Nhã Tuyết đi ra, Lâm Quân đi ra khóa trái cửa phòng lại, rồi ôm chặt Lê Nhật Linh vào trong lòng ngực mình.

Anh vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn phảng.

phất hơi nước nóng. Nước đọng lại cũng chưa lau khô hết, giống như hỗn hợp thuốc nước giúp hai người hòa quyện vào một chỗ.

Anh dán sát vào bên tai cô, giọng nói tuy rằng vẫn.

bình tĩnh nhưng có,thể nghe ra được sự không vui trong đó.

“Đã muộn đến thế này rồi, cô ta muốn vào là em để cho cô ta vào à? Hả? Em không sợ cô ta có ý định phá rối à2”

“Nhưng đó là em gái cửa tôi, tôi cũng hết cách với em ấy”

Lâm Quân đương nhiên hiểu rõ tính cách của cô.

Cô cực kỳ quan tâm đám người nhà mặt là người nhưng lòng dạ không khác gì cầm thú này. Anh im lặng một lúc rồi mới nói tiếp: “Nếu như cô ta không muốn ở trong nhà họ Lê, tôi có thể tặng cho cô ta một căn nhà. Nhưng việc cô ta cứ ở đây thì tuyệt đối không thể được: Nơi này là căn phòng mà anh đã thiết kế đặc biệt dành riêng cho cô, là nơi dành riêng cho tình yêu của hai người bọn họ.

“Qua hai ngày nữa tôi sẽ bảo nó đi về.”

“Ba ngày.” Anh giơ ra ba ngón tay lên, nhéo nhéo phần thịt mềm mại trên eo của cô và nói: “Nhiều nhất là ba ngày cô ta nhất định phải đi khỏi đây.”

Con nhỏ Lê Nhã Tuyết giống hệt như ông già bố cô ta, lòng tham không đáy, tâm tư không chút trong sáng. Nếu để cô ta ở lại lâu dài, tuyệt đối là mối nguy hiểm.

“Tôi sẽ cố gắng”

“Không phải là cố gắng, mà là phải.” Anh nói xong.

liền cúi xuống bế ngang cô lện, đè lên phía trên, ép cô xuống phía dưới: “Làm tài xế cho em một ngày trời rồi, cũng phải đến lúc tôi thu lấy một tí lãi lời chứ nhỉ?”

Quấn khăn tắm rất tiện lợi, anh ‘chỉ cần nhấc tay một cái là khăn tắm đã tuột xuống, cả người tr*n tr**ng như thế phơi bày ra trước mặt cô.

“Đồ lưu manh.”

“Ừ, chỉ thích lưu manh với mình em thôi.”

Thấy cô đã bắt đầu dao động, anh liền tấn công một phát: “Nhật Linh, nếu như có thể, chúng ta sinh một đứa nhỏ đi”

“Ừm… Được!”

Nếu như có thêm một đứa nhỏ nữa thì sẽ có thêm những niềm vui khác.

Đã được sự đồng ý của cô gái nhỏ trong lòng.

mình, anh ta càng ra sức mà cố gắng.

Bị lăn qua lăn lại một đêm, Lê Nhật Linh mền nhũn nằm trên giường đến tận trưa ngày hôm sau mới mở mắt ra.

Mà Lâm Quân đã đi đến công ty từ sớm rồi, nhưng.

vẫn để lai cho cô môt mảnh giấy nhỏ trên đầu giường.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 191


Chương 191 Em muốn tranh giành với chị sao?

Bình thường Lê Nhã Tuyết là người rất hay ngủ nướng, ngủ đến tận giờ ăn trưa mới dậy.

Nhưng đây không phải nhà họ Lê, không có ai phục vụ bữa sáng, cũng chẳng có người nào chuẩn bị bữa trưa Chơ cô cả.

Lê Nhã Tuyết vừa xoa xoa tóc mình vừa xông thẳng vào phòng Lê Nhật Linh nói: “Chị ơi, em đói rồi.”

Lê Nhật Linh đang cầm một tờ giấy vừa lắc đầu vừa cười ngốc nghếch, thấy cô ta vào, cô vội vàng thu lại ý cười: “Em muốn ăn gì, muốn ăn ở nhà hay là ra ngoài ăn?”

Lê Nhã Tuyết chạy thẳng tới giật lấy tờ giấy trên tay cô: “Có gì hay mà chị cười như ngốc thế?”

“Nhã Trí! Em đừng như vậy trả lại cho chị.”

“ Không trả”

Cô càng để ý thì Lê Nhã Tuyết càng tò mò, cô ta vừa cúi xuống nhìn qua thì trông thấy trên tờ giấy là một lời nhắn ngắn gọn là “Bà Lâm! Tối qua đã vất và Lời nhắn ấy có ý gì, quá rõ rồi không cần nói cũng biết.

Lê Nhã Tuyết cảm thấy tờ giấy này giống như một củ khoai nóng bỏng tay nên vội vo tròn nó lại rồi ném vào ngăn tủ đầu giường:’“Sao:bây giờ chị cũng ngủ dậy muộn thế này, chẳng lẽ bình thường ở nhà chị chịu khó như vậy chỉ là giả vờ cho:cha mẹ xem à?”

Lê Nhật Linh không vui nhíu mày lại, đứa em gái này bậy giờ càng ngày. càng không biết lễ phép nữa rồi, Ban đầu còn nói được vài câu dễ nghe, bây giờ lại dở cái tính xấu của cô chủ được nuông chiều ra rồi.

Cô có thể dễ dàng tha thứ cho tính xấu của em gái mình, nhưng cô tuyệt đối không cho phép em gái vượt quá giới hạn cho phép của cô.

Cô không nói gì, vén chăn lên rồi đi thẳng vào phòng vệ sinh rửa mặt.

Khi người đàn ông tên là Lâm Quân này lạnh lùng thì có thể khiến người khác chết cóng, nhưng khi anh ân cần chu đáo thì có thể khiến trái tim người khác trở lên ấm áp.

Thế mà anh lại giúp cô nặn kem đánh răng cho vào bàn chải rồi để sẵn vào trong cốc rồi, Khoé môi cô thoáng hiện ra nụ cười, sau đó mở vòi nước ra bắt đầu.

Lê Nhã Tuyết bước theo cô vào nhà tắm hỏi: “Chị, anh rể đâu rồi.”

Nghe thấy thế cô dừng động tác đang đánh răng của mình lại, rồi nhổ bọt trắng từ miệng ra: “Em tới đây.

vì anh rể của em sao?”

Lê Nhã Tuyết hơi ngẩn người ra một chút rồi phủ nhận nói: “Đương nhiên là không phải rồi.”

“Không,phải’ thì-tốt” ‘Cô lại tiếp tục đánh. răng, xuyên qua tấm gương trông thấy vẻ’mặt không được.

tự nhiên của em gái, thì cô biết ngay, con bé này đang nói dối.

Xem ra, Lâm Quân nói không sai, đúng là nên đưa con bé đi khỏi đây từ lâu rồi mới phải. Nếu không thì với cái tính ngang ngược của đứa em gái này, không biết nó sẽ còn gây ra chuyện khó chịu gì nữa.

Trước đây vì sợ em gái mình bị tổn thương nên cô không muốn để nó có bất kỳ liên quan nào với Lâm Quân cả.

Hiện giờ, cô không muốn em gái mình có quan hệ gì với Lâm Quân, là vì muốn bảo vệ cuộc hôn nhân của mình.

” Chị, có phải chị đang đề phòng em hay không, sợ em cướp mất anh rể à?”

Lê Nhật Linh không đáp lời cô ta, sau khi cô rửa mặt xong, dọn dẹp lại mọi thứ sạch sẽ, đến lúc đó mới nhẹ nhàng vặn ngược lại một câu: “Cho nên, em muốn tranh giành với chị sao?”

Lê Nhã Tuyết cứng họng; cô,ta vẫn muốn giữ thể diện, nên nhất định không thể nói ra những lời nói kiểu ấy.

Cô ta đang nghĩ xem nên chuyển để tài hỏi xem trưa nay định ăn gì thì điện thoại:của Lê Nhật Linh vang lên: Lê Nhật Linh cũng không ngại cô ta, nên trực tiếp.

nghe điện thoại luôn ở đó.

“Nhật Linh, tớ đây, cậu dạo này có khỏe không?”

“Lan Châu! Mình vẫn ổn.”

Từ khi chia tay nhau ở quán bar, hai cô vẫn chưa hề liên lạc lại với nhau Hạ Lan Châu thì đang áy náy, bởi vì cô, nên Nhật Linh mới đến quán bar, rồi mới sẽ xảy ra chuyện như vậy.

Còn Lê Nhật Linh cũng không chủ động liên lạc với cô ấy, cũng vì cô không muốn nhớ lại chuyện đã xảy ra ngày hôm đó.

Tình cảm giữ người với người là thứ rất kỳ lạ, chỉ cần hai bên đều không chủ động liên lạc với nhau thì tình cảm cũng dần dẫn bị mai một.

Trước đây khi cô ra nước ngoài ba năm, lúc về nước thì tình cảm hai người vẫn thân thiết như xưa.

Nhưng mà sau khoảng thời gian không liên lạc với nhau này, đột nhiên-‘cô cảm thấy quan hệ giữa hai người có chút xa lạ.

Sau khi im lặng một-lúc lâu, cuối cùng Hạ Lan Châu cũng mở miệng: “Nếu cậu có thời gian thì chúng ta gặp nhau một chuyến có được không?”

“Được, hẹn nhau lúc nào?”

Bây giờ tớ không có thời gian, sáu giờ tối nay có được không? Hẹn nhau ở quán bánh ngọt mà chúng ta hay đến kia nhé.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 192


Chương 192 Hạ Lan Châu sắp đính hôn

Vừa trông thấy cô-cúp điện thoại, Lê Nhã Tuyết đã bắt đầu đặt câu hỏi dồn dập như nã pháo liên thanh: “Chị, điện thoại của ai tế? Anh rể à? Có phải anh ấy muốn đưa hai chị em mình đi ăn trưa không?”

Cô đưa di động ra lắc lư vài cái trước mặt Lệ Nhã Tuyết.

Khi Lê Nhã Tuyết trông thấy tên hiển thị trên điện thoại, thì cô ta thở dài thất vọng: “Hàng ngày anh rể cũng không quan tâm đến việc ăn uống của chị sao?”

“Anh ấy còn có công việc riêng phải làm, anh ấy cũng không phải là người giúp việc nam chuyên phụ trách vấn để ăn uống cho chị.

Nói xong, cô xắn tay áo lên đi về phía phòng bếp, cô muốn nhìn thử xem trong bếp còn gì để ăn không.

Lê Nhã Tuyết cảm thấy mất công mình đến đây quá, vất vả mãi mới đi được một lần, lại phải ăn mấy thứ này: “Hai chị em mình ăn cơm ở nhà à?”

Trong giây phút ấy Lê Nhã Tuyết cũng không nghĩ ra mình muốn ăn gì, có điều sau khi nghĩ lại cô ta nói: “Ăn cơm ở nhà cũng được, chúng ta làm thêm một phần rồi đưa qua cho anh rể luôn nhé.”

Đúng lúc cô ta còn chưa bao giờ được đến Lâm Thị, Nếu có thể đến thăm văn phòng của tổng giám đốc một chút thì tốt.

Lê Nhật Linh đứng yên một lát, cô khoanh tay nhìn về phía em gái mình: “Lê Nhã Tuyết, em có thấy hôm nay số lần em nhắc đến anh rể hơi nhiều rồi không?”

Em gái cô đang ở độ tuổi thanh niên, trái tìm dễ rung động cũng là chuyện bình thường dễ hiểu, nhưng mà Lâm Quân là chồng cô.

Suy nghĩ không nên có thì tuyệt đối không thể để nó sinh ra trong lòng em gái cô được.

“Em chỉ thuận miệng nói thế thôi, chị em mình cứ ở nhà ăn cũng được rồi.” Lê Nhã Tuyết đảo mắt vòng.

cô ta mở cửa tủ lạnh ra, lấy một ít khoai tây lai chị em mình cũng không cần làm gì cầu kỳ quá, chị nấu cơm cà ri gà cho em ăn đi được không?”

Rốt cuộc vẫn còn là đứa trẻ, rất nhanh đã nghĩ sang chuyện khác.

Cô cũng không nghĩ nhiều thêm nữa, chỉ cười.

Sau khi ăn xong cơm trưa, Lê Nhã Tuyết đi lòng vòng khắp xung quanh nhà, dạo một vòng trong phòng tập thể dục trên tầng ba chụp vài tấm ảnh, rồi lại lượn vào phòng chứa đổ, một mình tự chơi đùa cũng rất vui vẻ.

Lúc chạng vạng tối, Lê Nhật Linh ra khỏi nhà, khi cô đến cửa hàng bánh ngọt thì Hạ Lan Châu đã đến rồi.

Hơn một tháng không gặp, cô cảm thấy Hạ Lan Châu đã thay đổi rất nhiều.

Không phải là vẻ bể ngoài, mà là khí chất bên trong.

Hạ Lan Châu có chút không giống cô ấy trước kia, ngày xưa thì là một cô nhóc ồn ào hay hô to gọi nhỏ, bây giờ đã trải đời hơn rất nhiều.

Có lẽ, do chuyện xảy ra ở quán bar ngày hôm đó đã dọa cô ấy chăng?

Hạ Lan Châu đã gọi sẵn đồ uống mà Lê Nhật Linh thích rồi, khi trông thấy cô đến, thì cô ấy cười tủm tìm rồi vẫy tay với cô.

Lê Nhật Linh đi đến chỗ cô ấy, vừa mới ngồi xuống, đã nghe thấy Hạ Lan Châu nói “Nhật Linh, tớ sắp đính hôn.”

Cô ngây cả người: “Sao nhanh thế?”

Hạ Lan Châu nhún vai, dáng vẻ không thèm để ý: “Đúng vậy, cuộc sống rất kỳ diệu, làm người ta vĩnh viễn không bao giờ biết một giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.”

Lê Nhật Linh nghĩ đến-mấy lần say rượu trước đây của Hạ Lan Châu, đề!

cậu đính hôn với người đàn ông.

giờ anh tã cũng thích cậu rồi à?”

Cô có chút xúc động, cũng có chút lo lắng.

Có lẽ người đàn ông kia thật sự đã bị sự theo đuổi của Hạ Lan Châu khiến anh ta rung động, nhưng cô lại lo lắng người đàn ông kia không thích Hạ Lan Châu nhiều lắm, vậy chắc gì đã mang lại hạnh phúc cho cô ấy.

Hạ Lan Châu không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nói là: “Là đính hôn với anh trai tớ.”

Lê Nhật Linh sững sờ: “Cái, cái gÌ…?”

Cũng chỉ có cậu không nhận ra thôi, thật ra anh trai tớ không phải là anh ruột, mà được nhận nuôi từ trại trẻ mồ côi. Khi còn nhỏ không phải cậu vẫn thường xuyên đi theo dì Viên đến trại trẻ mồ côi Thánh Chỉ sao? Anh trai tớ cũng được đưa về nhà tớ từ nơi đó, bởi vì anh ấy cũng họ Giang, tên lại dễ nghe nữa, cho nên cha mẹ tớ đã chọn trúng anh ấy.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 193


Chương 193 Đùa một chút thôi mà

Lê Nhật Linh sợ ngây-người, vừa nghe thấy tin tức.

lớn như vậy nhất thời cô còn chưa có cách nào tiêu hóa ngay được.

“Nhưng mà, sao trước đây chưa bao giờ tớ nghe thấy mọi người nói đến chuyện này?”

Hạ Lan Châu nở nụ cười: “Làm gì có ai sẽ chủ động nói ra chuyện ấy, ngay cả cha mẹ tớ cũng thật sự coi anh ấy như con ruột của mình, còn tớ không nói ra chuyện này vì sợ anh trai tớ xấu hổ…”

Còn anh ấy không nói đến, chắc là vì không muốn khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.

Hạ Huy Thành vẫn luôn cho rằng, một người từng.

sống trong trại trẻ mồ côi như anh, thì không xứng với cô.

Nhưng Hạ Huy Thành càng sợ Lê Nhật Linh biết, mục đích của nhà họ Hạ khi nhận nuôi anh từ nhỏ, chính là muốn anh trở thành chồng tương lai của Hạ Lan Châu, kế thừa sản nghiệp của nhà họ Hạ.

Quan hệ giữa Lê Nhật Linh và Hạ Lan Châu lại tốt như vậy nữa, anh không muốn khiến cô nghĩ nhiều.

‘Vậy à.” Lê Nhật Linh uống một ngụm nước trái cây.

“Buổi lễ đính hôn của chúng tớ được tổ chức vào.

thứ bảy, nếu như cậu có:thời gian, tớ hy vọng cậu có thể tham dự.” Hạ Lan Châu lấy-một tấm thiệp mới từ trong túi xách ra đặt lên trên mặt bàn, rồi cô ấy chậm.

rãi đẩy nó đến trước mặt Lê Nhã Tuyết: “Quan hệ giữa hai chúng ta, chắc có lẽ sẽ không tình hình kỳ quái này làm ảnh hưởng đâu nhỉ? Nhật Linh, chỉ mong, hai chúng ta sẽ mãi mãi là bạn bè tốt nhất của nhau.”

Cô gật đầu có chút miễn cưỡng: “Nhưng mà cậu có thật sự thích anh hi vanh không? Không phải cậu đang thích một người đàn ông khác, thích đến mức có thể chết vì anh ta sao?”

Cô ấy cứ nghe lời người nhà rồi đính hôn như vậy, nếu như không có tình yêu thì làm sao có thể có hạnh phúc.

Cô thấy lo lắng thay cho Hạ Lan Châu, cuộc hôn nhân của cô cũng do người nhà sắp đặt, từ đầu cho đến tận bây giờ, có bao nhiêu khó khăn chỉ mình cô biết.

Nếu như không phải cô may mắn, sau đó Lâm Quân cũng yêu cô, thì bây giờ không biết hoàn cảnh của cô sẽ như thế nào nữa.

Hôn nhân không có tình yêu, rất là đáng sợ.

Hạ Lan Châu vẫn nở nụ cười hoàn mỹ: “Có lẽ, tớ hơi thích anh ấy một chút.”

“Lan Châu.”

*Haiz, đính hôn là chuyện vui, ngoài việc chúc phúc ra, cậu không được nói những điều khác.” Cô chưa kịp nói hết thì Hạ Lan Châu đã cắt ngang lời cô.

“Tớ chỉ Hồi:cậu: một câu cuối .cùng thôi, cậu thật sự nghiêm túc muốn gả cho anh ấy sao?”

“Tớ thật sự muốn gả cho anh ấy.” Từ trước đến giờ vẫn luôn muốn.

Nhưng mà Lê Nhật Linh không biết, Hạ Huy Thành cũng không biết.

Đây là bí mật chỉ thuộc về một mình Hạ Lan Châu.

Lê Nhật Linh bỏ cốc nước xuống, rồi cười nói: “Chúc cậu hạnh phúc.”

Hạ Lan Châu hỏi: “Vậy cậu sẽ đến chứ?”

Cô lắc đầu, không đâu.

Hạ Lan Châu cũng không ép cô, nhưng mà trong lòng lại có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

à Hôm nay Lâm Quân từ công ty về nhà sớm, vốn dĩ anh định tạo bất ngờ cho cô, nhưng sau khi anh về đến nhà lại phát hiện ra Lê Nhật Linh không ở nhà.

Anh tìm khắp quanh nhà, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô đâu cả.

Đến lúc ấy anh mới gửi một tin nhắn sang cho cô, để hỏi xem cô đi đâu.

Khi Lê Nhật Linh trả lời tin nhắn, anh mới biết cô đi gặp Hạ Lan Châu hại người ăn tối xong mới về nhà.

Bên phía nhà họ Hạ, anh đã thông báo trước, đừng nói những lời không nên nói rồi.

Có lẽ Hạ Huy Thành đã từng nói với Hạ Lan Châu, có lẽ bản thân Hạ Lan Châu cũng biết cân nhắc điều gì nên nói điều gì không nên nói, sẽ không nói linh tỉnh về chuyện video trước mặt cô.

Lâm Quân ngồi trên ghế sô pha, anh giật cavat ra khiến cổ áo có chút xộc xệch.

Bỗng nhiên hai mắt anh bị người khác bịn kín, ngửi thấy mùi hương bạc hà quen thuộc truyền đến, Lâm Quân kéo tay của cô xuống, đặt lên môi hôn một cái: “Nhóc lừa gạt, không phải em nói mình đi gặp Hạ Lan Châu sao? Dám lừa anh hả.”

Anh dùng sức kéo người nọ ngồi lên chân mình, lúc ấy anh mới nhận ra cô ta căn bản không phải Lê Nhật Linh.

Người đó là —— Lê Nhã Tuyết, cô ta đang mặc áo.

ngủ của Lê Nhật Linh, dùng nước hoa của Lê Nhật Linh.

Anh tức giận đẩy cô ta ngã xuống đất.

Lê Nhã Tuyết không phòng bị chút nào, nên bị đẩy ngã ngồi xuống đất, thiếu chút nữa thì đầu cô ta đập vào bàn uống nước.

Trong mắt anh hiện lên vẻ chán ghét, lại nghĩ đến mình vừa mới hôn tay cô ta, trong lòng cảm thấy vô cùng buồn nôn: “Ai cho cô mặc bộ quần áo này hả?”

“Em không mang theo quần áo ngủ, nên đã tự mình chọn một bộ trong tủ.”

“Cút ra ngoài!”

“Anh tức giận như vậy làm gì, chẳng qua em chỉ đùa một chút mà thôi.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 194


Chương 194 Tôi không muốn phải nói đến lần thứ ba

Vừa rồi còn hôn tay mình, bây giờ đã trở mặt, đàn ông đúng là loại động vật vô sỉ nhất trên thế giới này.

Có- điều cũng: không sao cả, ai bảo anh là Lâm Quân chứ: Lê Nhã Tuyết yêu kiểu ngồi co người dưới đất, cũng không có ý định đứng dậy, dường như đang chờ Lâm Quân đến đỡ cô ta.

Dáng vẻ giả vờ đáng yêu kia thật sự khiến cho.

người ta phải buồn nôn, thậm chí ngay cả việc nhìn cô ta thôi Lâm Quân cũng cảm thấy bẩn cả mắt mình: “Cút.”

Lê Nhã Tuyết không nhúc nhích, hình như đang xem xét vẻ mặt này của anh có phải đang nói nghiêm túc hay không.

Lâm Quân nói bằng giọng vô cùng phiền chán: “Tôi không muốn phải nói đến lần thứ ba, hoặc là cút về phòng, hoặc là cút ra khỏi ngôi nhà này.”

Cô ta đã xem xét xong, đúng là anh đang rất nghiêm túc.

Lê Nhã Tuyết thức thời bò dậy khỏi mặt đất, rồi chậm rì rì đi về phía phòng mình.

Khóe môi cô ta khẽ.cong lên một cái, còn lâu cô ta mới tin Lâm Quân thật sự bảo mình cút.

Tuy rằng khuôn mặt cô ta không xinh đẹp bằng chị mình, nhưng cô ta trẻ tuổi hơn, dáng người cũng.

không kém, một người đàn ông tĩnh lực tràn đầy sao.

có thể thật lòng bảo cô cút đi được chứ: Đơn giản là không muốn bị mất thể diện thôi, nếu không thì anh cũng sẽ không hôn tay mình, còn ôm mình lên đùi anh nữa.

Nhất định là anh có cảm giác với mình, anh chỉ đang sợ mất mặt thôi.

Nếu như anh rể không chủ động muốn làm cái gì đó, thì cô ta sẽ mặt dày một chút, chủ động thêm một chút thì có làm sao?

“Đợi một chút” Bỗng nhiên Lâm Quân mở miệng gọi cô ta lại.

“Còn có chuyện gì sao anh rể?”

Anh lạnh lùng nói: “Cối quần áo ra, cô không xứng mặc nó”

Quần áo của Lê Nhật Linh, cho dù có vứt đi cũng không thể để cho một người phụ nữ buồn nôn như thế này mặc.

Lê Nhật Linh có đứa em gái như cô ta đúng là ‘may mắn’, đứa em gái này đúng là giỏi thật, thế mà lại dùng trăm phương ngàn kế muốn bò lên giường anh rễ.

“A.” Lê Nhã Tuyết không để vào lòng nửa câu sau, mà quay đầu lại ngay, đứng ở trước mặt anh bắt đầu cởi áo tháo thắt lưng.

Đầu tiên cô ta cởi áo khoác bằng voan mỏng để lộ ra bờ vai, rồi sau đó lại dơ tay lên cởi dây buộc trên Vai.

Lâm Quân cảm thấy việc mình đồng ý với Lê Nhật Linh đưa cô gái này về đúng là một sai lầm: “Cô đang.

làm gì thế hả?”

“Không phải anh rể bảo em cởi ra sao?” Lê Nhã Tuyết mở to mắt, vẻ mặt rất vô tội.

Lâm Quân nắm chặt tay thành nắm đấm, trên trán nổi đầy gân xanh, anh thật sự muốn đánh người rồi.

Anh đứng dậy, kéo tay Lê Nhã Tuyết rồi đi ra khỏi cửa, giống như đang muốn ném cô ta với bộ dạng quần áo không chỉnh tề này ra ngoài vậy.

Lần này Lê Nhã Tuyết mới biết sợ: “Anh rể, anh rổ, anh đừng ra tay, bây giờ em biết rồi, là do em hiểu lầm, bây giờ em sẽ về phòng thay ra ngay.”

Nhưng Lâm Quân vẫn không có dấu hiệu dịu đi chút nào, anh mở cửa đang muốn đẩy cô ta ra ngoài, thì lại nghe thấy Lê Nhã Tuyết nói: “Trời sắp tối rồi, anh muốn ném em ra ngoài thế này, nếu lỡ em xảy ra chuyện gì, thì nhất định chị gái em sẽ trách anh đấy.”

Lúc này anh,mới buông lỏng-tay ra: “Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, biết điều một chút.”

Lê Nhã Tuyết buộc lại róc, rồi nhặt áo khoác mỏng.

trên mặt đất lên, sau đó chạy trốn ngay về phòng dành cho khách mà cô ta đang ở.

Huyệt thái dương của Lâm Quân nhảy lên thình thịch, đúng là không hiểu nổi rốt cuộc nhà họ Lê là chỗ quỷ quái nào, mà ngoài Lê Nhật Linh ra những người còn lại đầu óc ai cũng không ngay thẳng cả.

Cha bán đứng con gái, ngay cả em gái còn muốn bò lên giường của anh rể.

Xem ra, đã đến lúc nên để cô cắt đứt quan hệ với nhà họ Lê.

Vừa nghĩ tới cô gái Lê Nhã Tuyết kia từng đứng.

trong căn phòng này, anh lại cảm thấy buồn nôn, nên đành phải cầm lấy đống tài liệu đang đặt trên bàn mang về phòng ngủ của mình.

Sau khi ném đống tài liệu lên giường, anh không nhịn nổi phải gọi ngay cho Lê Nhật Linh một cú điện thoại.

Rất nhanh đầu bên kia đã nghe máy: “Bao giờ thì em về?”

“Em ăn tối xong rồi, đang bắt xe, có lẽ khoảng nửa tiếng nữa là về đến nhà.”

Lâm Quân hít sâu một hơi, sau khi nghe giọng nói của cô, anh mới hít thở bình thường lại được: “Anh nhớ em rồi.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 195


Chương 195 Ai bảo cô vào đây

“Vậy anh chờ em nhé, em sẽ về nhà nhanh thôi.”

Trong lòng Lê Nhật Linh cảm thấy rất ngọt ngào, đây là cái kiểu một ngày không gặp như cách ba mùa thu, cho nên mặc dù mới chỉ không gặp có mấy tiếng nhưng đã nhớ,nhung có phải không?

“Nhưng anh còn chưa ăn tối.”

“Anh xem trong tủ lạnh còn gì ăn không, đợi lát em về em nấu cho anh. Nếu như không có món anh thích, thì em mang một ít về cho anh nhé?”

“Được rồi, em cứ về sớm một chút đi, em nấu gì anh cũng thích ăn hết.”

“Ừ, em đang đợi xe.”

Giọng nói Lâm Quân có chút buồn bực: “Mua một chiếc xe đi, cũng không phải không có tiền trả.”

Cô khẽ cười: “Nhưng điều quan trọng nhất là em không dám lái xe, sát thủ đường cái như em còn chưa muốn làm hại trái đất này. Gọi xe cũng không phải quá phiền phức, em không sao đâu.”

‘Ðược, anh dạy em.” Trong lòng Lê Nhật Linh cảm thấy rất ấm áp: “Em cúp máy trước nhé, về nhà rồi n chuyện với anh sai.”

“Anh đợi em, love you.” Giọng nói mang theo sức hút của anh truyền đua khoại, làm tai cô có cảm giác hơi tê dại.

Cô mím môi cười, sau đồ mới chậm rãi nói ra khỏi miệng: “Me too.”

S& khi. cúp ‘điện thoại, cưối cùng. thì tâm trạng.

của Lâm Quân mới tốt hơn một chút.

Không phải tất cả phụ nữ đầu xấu tính như vậy, ít nhất thì Lê Nhật Linh không phải loại ấy.

Nói ra cũng phải cám ơn Hạ Huy Thành, nếu như không phải do anh ta, thì anh vẫn chưa phát hiện ra ưu điểm của cô nhanh như vậy được.

Lần trước anh ta đã giúp mình đè xuống sóng gió vụ video kia, lần này nhà họ Hạ đính hôn, anh cũng sẽ cho anh ta chút thể diện, sẽ tặng một món quà lớn sang đó, Lâm Quân nhìn túi tài liệu trên giường, khóe môi không nhịn nổi khẽ nở nụ cười.

Đây là niềm vui bất ngờ mà anh chuẩn bị cho Lê Nhật Linh, anh biết trước đó cô đang bí mật làm gì trong nhà, nên anh muốn giúp cô một chút.

Anh giật cà vạt ra, áo sơ mi cũng cởi bỏ hai nút để lộ ra lồng ngực rắn chắc, rồi tựa vào đầu giường chợp mắt một chút.

Hai mươi phút Sau, tiếng cửa phòng bị đẩy ra khiến anh tỉnh giấc, người nọ rón ra rón rén đi đến gần anh.

Lâm Quân không mở mắt ra, anh muốn xem xem Lê Nhật Linh sẽ dùng cách nào để đánh thức mình.

Một lần hương quen thuộc chui vào mũí anh, càng lúc càng đậm, càng lúc càng gần hơn…

Đột nhiên Lâm Quân mở mắt ra, rồi dùng sức đẩy người nọ một cái. Lê Nhã Tuyết đang vô cùng thẹn thùng, trên người mặc bộ quần áo mỏng manh, mặc như không mặc vậy.

Cô ta không hề đề phòng, nên bị anh đẩy ngã ra đất, đầu gối đập xuống sàn nhà khiến nó sưng lên một mảng.

“Ai bảo cô vào!”

“Không phải anh bảo em c** q**n áo ra sao?” Lê Nhã Tuyết xoa xoa đầu gối, rồi chỉ quần áo bên cạnh mình: “Em cởi ra rồi, bây giờ đem trả lại cho anh.

“Bỏ quần áo xuống, sau này sữa tắm và nước hoa o đây.

của cô ấy, cô cũng không được dùng nữa.” Trên trán Lâm Quân nổi đẩy gân xanh, anh đã từng gặp người không biết xấu hổ, nhưng mà loại người không biết xấu hổ như cô ta thì vẫn chưa từng thấy qua.

“Không dùng thì thôi.”

“Lăn”

“Anh rể lúc nào cũng-bảo em lăn, nhưng mà em mặc váy không có cách nào lăn được thì phải làm sao bây giờ?” Lê Nhã Tuyết vẫn.còn có tâm trạng để làm.

nũng.

Lúc trước cô ta nói không mang theo áo ngủ chỉ là lấy cớ, thật ra áo ngủ cô ta mang theo đều rất gợi cảm, một chiếc váy hai dây bằng ren mỏng, khiến b* ng*c phập phồng của cô ta hiện ra lấp ló.

Cô ta ngồi trên mặt đất, còn tạo dáng quyến rũ người khác, sau đó cô ta xốc váy ngủ của mình lên rồi thò tay vào chậm rãi móc ra một hộp bcs từ trong q**n l*t: “Hôm qua anh rể mua bcs mà quên không lấy về, là cố ý muốn em mang đến đây cho anh sao?”

Lâm Quân cố gắng thế nào cũng không nén nổi lửa giận trong lòng nữa.

Không nói đến người thông minh, cho dù chỉ là một cô gái có đầu óc bình thường thôi cũng không dám giở trò hạ tiện này trước mặt anh.

Nhưng cô gái Lê Nhã Tuyết này lại là trường hợp.

ngoại lệ, vừa ngu xuẩn lại vừa bỉ ổi, còn dựa vào mối quan hệ với Lê Nhật Linh mà làm mưa làm gió nữa.

“Cút”

“Anh rể.” Cô ta thỏ thẻ gọi anh.

Chạm vào cô ta thì anh ngại bẩn, nhìn cô ta thì không vừa mắt, Lâm Quận. không thể nhịn được nữa, nên cầm cái đèn ngủ trên đầu giường lên, ném mạnh một ái xuống bên cạnh cô †a: “Tôi €hỉ nói một lần cuối cùng, cút ra khởi chỗ này.”

Chụp đèn thủy tỉnh vỡ tung tóe, có vài miếng còn cắt vào tay Lê Nhã Tuyết.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 196


Chương 196: đụng chạm thích hợp

Lê Nhã Tuyết bị dọa đến mức nhảy dựng lên.

Cô ta không những không cút đi ngay mà còn dán lên người Lâm Quân nữa.

Bạn nãy Lê Nhã Tuyết vừa thay áo ngủ của chị vào, còn cố tình tắm rửa sạch Sẽ, bây giờ đến cả đồ lót cô ta cũng không thèm mặc.

Ngay khi dán lên người Lâm Quân, cô ta liều lĩnh chôn đầu vào lồng ngực anh rồi lầm bầm trong miệng: “Anh rể ơi, đáng sợ quá, mảnh vỡ cắt tay em đau quá đ*t Lâm Quân chán ghét đẩy cô ta ra, Lê Nhã Tuyết té xuống đất, mảnh vỡ trong lòng bàn tay càng cứa vào sâu hơn khiến máu chảy ra rất nhiều.

Từ nhỏ cô ta đã được cưng chiều, đây là lần đầu tiên cô ta thấy nhiều máu như thế trên da thịt mềm mại của mình, mặt của cô ta trắng bệch trong chốc lát.

Lâm Quân đến trước mặt cô, từ từ cúi người xuống, đôi mắt ưng sắc bén của anh chạm vào ánh nhìn của cô ta: “Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn, Lê Nhã Tuyết, tôi cho cô ba phút để cút khỏi căn phòng này, nếu không tôi sẽ đích thân gọi người tới đưa cô ra ngoài.”

Cô ta không muốn rời khỏi căn phòng này, cô ta còn muốn người đàn ông ở trong căn phòng này thuộc về mình.

Môi Lê Nhã Tuyết run lên một cái, cô ta không cam lòng.

Nhưng vì sao cô tạ đã-làm đến bước này mà vẫn không thành công?

Không lẽ Cố Thanh Mạn lại nói đúng, cô ta lại bị Cố Thanh Man cười cợt sao?

Cô ta cố gắng nhịn cơn đau xót vì bị mảnh kiếng đâm vào, thừa dịp anh không để ý câu lấy cổ anh rồi dán môi mình đến.

Cô ta không tin có người đàn ông từ chối được phụ nữ nhào vào lồng ngực mình.

Lâm Quân quay đầu, môi của Lê Nhã Tuyết rơi vào trên gò má anh.

Lê Nhật Linh vui vẻ về đến nhà, cô kêu vài tiếng mà không nghe thấy ai trả lời lại mình, vừa đẩy cửa phòng ra thì cô nhìn thấy cảnh này.

Túi đựng đồ trong tay cô rơi xuống, bánh gato.

được đóng gói đẹp đế cũng rơi xuống đất, không còn hình dáng vốn có nữa.

Lâm Quân đá Lê Nhã Tuyết một đá văng ra ngoài, Lê Nhã Tuyết bị đá nằm sụp xuống đất, vết thương trong lòng bàn tay càng đau đớn hơn.

Anh đuổi theo ôm cô vào trong ngực, vội vàng giải thích: “Em tin anh, anh không có gì với cô ta cả! Giữa bọn anh cũng sẽ không bao giờ có chuyện gì xảy ra Lê Nhật Linh bị anh ôín như vậy, rất lâu sau cô cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Em, tin tưởng anh.”

Trước đó cô còn gọi điện cho Lâm Quân, dù anh thật sự muốn làm chuyện gì với Lê Nhã Tuyết thì anh cũng sẽ không chọn lúc này.

Huống chị, cô biết rõ ý đồ của Lê Nhã Tuyết.

Nhưng cô lại không ngờ gan Lê Nhã Tuyết lạ đến mức có thể làm chuyện này.

Lê Nhã Tuyết nhịn đau rút từng mảnh vỡ trong.

lòng bàn tay ra, mặc bộ đồ ngủ hở hang khập khiếng bước ra ngoài.

Thấy Lâm Quân quan tâm chị mình như vậy, cô ta không biết cảm xúc trong lòng mình là gì, cô không hiểu nổi cuối cùng thì mình thua chị mình ở đâu.

“Chị”

Lê Nhật Linh vẫn bị Lâm Quân ôm trong cực, cô vô cùng thất vọng: “Nếu cô gọi tôi một tiếng chị, sao.

cô còn không biết xấu hổ mà làm chuyện này?”

“Năm đó chị có thể bò lên giường anh rể thì sao bây giờ em lại không thể.” Lê Nhã Tuyết hùng hồn nói.

‘Tình hình năm đó Và bây giờ không hề giống nhau!” Năm đó cô bị ba mình chuốc thuốc, cô cũng là người Bị lừa mà thôi.

“Được, không nhắc đến chuyện năm đó nữa, sau khi gả cho anh rể thì chị vẫn dây dưa không rõ ràng với Hạ Huy Thành đúng không? Chị không buông tay anh ta được thì sao không thể chia sẻ anh rể với em.” Lê Nhã Tuyết nói liên hồi: “Em cũng không muốn giành giật thứ gì của chị, em chỉ muốn được chia một ít thôi mà”

Cô cực kỳ nhức đầu, không biết phải nói sao mới khuyên được em gái mình.

“Anh ấy không phải là hàng hóa, tình yêu cũng không phải hàng hóa, không thể nào tùy tiện san sẻ được”

Cô mượn cái cớ nào cũng có lý hơn tình yêu, vốn dĩ Lê Nhã Tuyết không hề tin vào tình yêu, cô ta cười châm chọc: “Tình yêu à? Nếu chị thật lòng yêu anh rể, vì sao kết hôn rồi chị còn dây dưa với Hạ Huy Thành, còn quay…”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 197


Chương 197: người cùng trải qua một đời

“Sao-em biết?”

Lê Nhật Linh sợ hãi Hơn nữa, chuyện video.đã qua lâu như vậy, sao em cô lại biết được?

“Nếu muốn người không biết…” Lê Nhã Tuyết còn đang định nói gì đó nhưng“Cố-ta không có cơ hội nói hết câu của mình.

“Cút ngay!” Lâm Quân lớn tiếng ngắt lời cô ta: “Cút khỏi căn phòng này.”

Lê Nhã Tuyết không chịu, Lâm Quân liền nắm lấy cánh tay cô ta rồi xách cô ta đến cửa.

Mở cửa, ném cô ta ra ngoài như ném rác, sau đó anh đóng mạnh cửa lại.

Một cánh cửa, ngăn cách thế giới bên ngoài lại.

Dù Lê Nhã Tuyết ầm ï ngoài cửa ra sao thì người trong phòng cũng không hề nghe thấy.

Lâm Quân gọi điện cho bảo vệ: “Tống người đàn bà điên đó ra ngoài, sau này không được để cô ta xuất hiện gần đây nữa.”

Lê Nhật Linh đau đầu suy nghĩ: “Chuyện video đó sao Nhã Tuyết lại biết được…”

Anh vuốt lưng cô, ấn cô ngồi xuống sofa: “Có lẽ do em nhạy cảm quá nên nghĩ nhiều rồi đấy. Cô ta chắc chỉ nói bậy bạ thôi cũng chưa nói đến từ video mà, năm đó ảnh của em và Hạ Huy Thành cũng bị người ta thêm mắm dặm muối vào, em quên rồi sao?”

Cô xoa ấn đường: “Đứng vậy, chút nữa là em quên mất rồi.”

“Hơn nữa đã xảy ra nhiều chuyện như thế mà chúng ta vẫn có thể bên nhau, đúng là bất ngờ thật.”

“Đây không phải là bất ngờ, là định mệnh.”

Cô miễn cưỡng cười, định đứng dậy.

“Em đi đâu vậy?”

“Em mở cửa xem thử Nhã Tuyết sao rồi” Cô không nỡ mặc kệ em gái mình, tuy rằng Nhã Tuyết làm nhiều chuyện có lỗi với cô, nhưng dù sao thì em ấy vẫn chưa thành công mà?

Hơn nữa bây giờ trời tối rồi, bên ngoài tối đen như.

mực, em ấy là con gái còn mặc đồ ngủ như thế, cô sợ sẽ có chuyện không may xảy ra.

“Không được.” Anh kéo cô nhốt vào trong ngực mình.

Sống lưng mảnh khảnh của cô dựa vào ngực anh, hai bên đều cảm nhận được cảm giác ấm áp của nhau.

“Nhưng em ấy còn nhỏ…”

“Cô ta mười tám tuổi chứ không phải tám tuổi, đã thành niên lâu rồi, không cồn nhỏ nữa.”

“Nhưng dù sao Nhã Tuyết cũng là em gái em.” Cô không thể nhẫn tâm như thế.

“Ai cũng phải tự chịu trách ni cho lỗi sai của mình, không ngoại trừ Bất kì ái cả. Chỉ cần ôm nay em không nỡ bỏ cô ta, thương cô ta dắt cô ta về thì ngày mai cô ta sẽ dám đường đường chính chính c** s*ch đồ leo lên giường của anh.”

Lê Nhật Linh do dự, vì cô biết Lâm Quân không nói sai.

Từ nhỏ Lê Nhã Tuyết đã kiêu căng, nếu như không đập nát hết toàn bộ hi vọng của cô ta thì cô ta sẽ không ngừng lại.

Lâm Quân nghiên đầu mở miệng nói: “Bây giờ em không chỉ có đám người nhà họ Lê mà em còn có anh, anh mới là người muốn cùng em đi hết một đời này.”

Trong lòng cô ấm áp, nhưng vẫn còn mơ hồ như trước: “Cùng em đi hết một đời? Anh nghiêm túc thật không?”

“Có khi nào anh không giữ lời không, em không được nghỉ ngờ tấm lòng của anh.” Nói xong anh đẩy cô xuống sofa, vội vàng c** q**n áo cô.

Trên người Lê Nhật Linh là mùi hương chỉ có ở riêng cô, có trời mớí biết anh đã nhớ nhung thân thể của cô tới mức này, dù sáng hôm nay bọn họ vừa mới làm xong.

“Lâm Quân, chúng ta Về phòng đi.”

“Ngoài cửa phòng là bánh Kem; còn dưới đất toàn là mảnh thủy tỉnh, đêm naý chúng ta khổng vào phòng được đâu.”

“Phòng… phòng cho khách cũng được…” Làm ở trên sofa thì quá xấu hổ rồi đó.

Anh hôn lên da thịt trơn mịn của cô, rất lâu sau mới đáp lại một câu: “Được, làm xong lần này thì đến phòng cho khách.”

ổ lưu manh.”

“Anh chỉ lưu manh với một mình em thôi.”

“Anh nhớ cho kỹ lời anh từng nói, nếu em phát hiện anh có chuyện gì… mờ ám với người khác, em sẽ không bỏ qua cho anh một cách đâu.” Cô hạ quyết tâm: “Những chuyện đã qua thì chúng ta coi như bỏ đi,chúng †a chỉ quan tâm đến chuyện sau này thôi.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 198


Chương 198: Lê Nhật Linh, tôi hận chị.

Cách nhau một bức tường.

Cánh cửa mật mã chất lượng cao cấp ngăn chặn Lê Nhã Tuyết ở ngoài, mặc dù bên ngoài có la hét như thế nào thì bên trong cũng không mảy may nghe thấy một tiếng động.

Lê Nhã Tuyết ra sức đập cửa, ngang ngược không biết lí lẽ mà kêu la: “Lê Nhật Linh, tôi là em gái của chị!

Sao chị có thể đuổi tôi ra ngoài như vậy!”

“Khi nào tôi về nhà, tôi sẽ nói cho ba nghe! Để ba dạy dỗ lại chị thật tốt!”

“Không chỉ nói cho ba, tôi còn sẽ nói cho mẹ nghe, để mẹ biết được cô con gái lớn mẹ yêu thương lại không biết xấu hổ đến cỡ nào mà lại ngược đãi em gái ruột của mình!”

“Lê! Nhật Linh!”

Thế nhưng mà, cho dù cô ta có la hét như thế nào.

thì ở bên trong cũng không hề có một chút âm thanh.

“Chị, em biết sai rồi, chị cho em vào đi.”

Cô ta không muốn chỉ mặc áo ngủ mà bị đuổi ra ngoài như vậy, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng có ai duổi cô ta.

“Chị, chị cho em vào đi, em hứa là sẽ ngoan ngoãn được không?”

“Ngày mai em sẽ đi liền, chị cho em ở lại một đêm đi, chỉ một đêm cuối cùng mã thôi.

Tiếng la to nhỏ của cô ta không chỉ không kêu được ñ@ười trong nhà ta mở cửa mà còn thu hút hai nhân viên bảo vệ đến.

Bảo vệ nhìn thấy Lê Nhã Tuyết, ngay lập tức kìm kẹp hai bên của cô ta mà lôi đi.

“Mấy người là ai, thả tôi ra, tôi chính là em vợ của tổng giám đốc Lâm, mấy người mà lại dám động tay động chân với tôi sao!”

“Chính tổng giám đốc Lâm là người kêu chúng tôi đuổi cô ra ngoài, sau này cũng không cho phép cô xuất hiện ở đây nữa, các cô gái nghĩ hết cách này đến cách khác để bò lên giường nhà giàu như cô, chúng tôi đã gặp nhiều rồi. Đáng tiếc là do cô chọn sai đối tượng, tổng giám đốc Lâm chưa từng dẫn người phụ nữ bừa bãi nào về ở qua đêm ,ngoại trừ bà Lâm”

Lê Nhã Tuyết cố gắng giấy dụa nhưng tiếc là không thể chống cự lại sức lực của hai người, chỉ có thể bị kéo lê đuổi ra ngoài, đai đeo váy ngủ viền ren trên vai trượt xuống làm lộ nửa b* ng*c của cô ta: “Lê Nhật Linh, tôi hận chị! Tôi hận cô đến chết!”

Một tên bảo vệ khác sờ lên hàm râu trên cằm, ánh mắt lưu luyến nhìn lên thân hình trẻ trung của cô ta: “Thật lằng lơ, đến nội y cũng không mặc.”

“Muốn thì nhìn thôi là được, đừng sờ bậy, người sống ở đây, cho dù là phụ nữ rác rưởi mà bọn họ đã vứt thì chúng ta cũng không được đụng vào.”

“Điều này cũng đúng.“-Huống hồ, có vẻ như người phụ nữ này còn là em vợ của tổng giám đốc Lâm, ai cũng không muốn vì đụng vào một người phụ nữ mà liên lụy bản thân.

Sợ Lê Nhã Tuyết lớn tiếng la lối làm phiền đến những người khác, hai bảo vệ bước đi nhanh hơn, che miệng của cô ta lại rồi ném cô ta ra ngoài.

Lê Nhã Tuyết mặc áo ngủ lạnh buốt đứng trên đường, không còn cách nào, chỉ có thể đứng ven đường đón xe về nhà họ Lê.

Nhưng ở đây là khu dân cư cao cấp, đều chỉ có xe riêng chứ không hề bắt được một chiếc xe taxi nào.

Lê Nhã Tuyết đứng trong gió lạnh đến sắp đông cứng, thật sự không còn cách nào khác, cô ta nhảy ra giữa đường chặn một chiếc xe riêng lại.

Chủ xe tưởng rằng có tên điên nào đấy đến giả làm người bị đụng, vừa xuống xe đã muốn chửi ầm lên nhưng lại nhìn thấy một người phụ nữ ăn mặc hở hang, yếu ớt mà nói: “Đưa tôi về nhà,”

Đưa cô ta về nhà.

Xem ra, là cô gái nào đó đến đây để mời chào.

khách.

Hơn nữa, đôi chân dài của cô ta cũng rất được, còn fặc ít như thế, nên-hắn gật đầu, cho-phép. cô ta lên xe.

Lê Nhã Tuyết ôm cánh tay của mình, cuối người ngồi vào ghế sau, đọc địa chỉ lên.

Chủ xe cười cười, ha, chẳng qua chỉ là gái đ**m mà lại xem hắn ta là tài xế.

Chỗ ngồi phía sau còn có một tên đàn ông vừa thấp vừa lùn, lại còn béo, nhìn thấy Lê Nhã Tuyết đến, hai con mắt của gã phát sáng lên. Tên đàn ông mập lùn huýt sáo: “Ven đường cũng có thể nhặt được phụ nữ, không tồi nha.”

Chủ xe cười châm chọc: “Ven đường thì làm sao nhặt được người phụ nữ nào tốt, đều là gái điểm.

Người phụ nữ ăn mặc như thế này lại ở trang viên.

Lệ Thủy, chắc chắn cô ta biết đây là khu của nhà giàu nên đến để chờ vận may câu dẫn được kẻ ngốc nào đó.

Nghĩ lại, bọn hắn ghét nhất những người phụ nữ như vậy, bọn hắn không có tiền thì thế nào? Bọn hắn không đẹp trai thì thế nào?

Chẳng phải hai chân của những người phụ nữ này sẽ chuyển hướng sao, tại sao lại không vừa mắt bọn họ.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 199


Chương 199: Lôi cô ta ra ngoài.

Giọng điệu nói chuyện trời đất của hai người này không đúng, ánh mắt nhìn cô cũng không thích hợp.

Lê Nhã Tuyết rụt cổ lại ngồi lui vào trong một góc, ánh mắt cô ta chán ghét nhìn lướt qua hai người kia.

Chiếc xe này ngồi không thoải mái chút nào, hình như là loại xe kém nhất. Hạng người như vậy mà lại nhìn mình bằng ánh mắt ghét bỏ như người ta thấy ruồi nhặng.

Nếu không phải là bởi vì đón xe không được thì cô ta sẽ không lên chiếc xe rách rưới này đâu.

Ánh mắt miệt thị của Lê Nhã Tuyết đúng lúc bị hai người đàn ông nhìn thấy được, bọn hắn nhìn nhau cười một tiếng.

Lái xe một lúc lâu, Lê Nhã Tuyết mới phát hiện hướng này hoàn toàn không phải là hướng đi về nhà của cô ta: “Đây không phải là nơi tôi muốn đến, tôi muốn đến nhà họ Lê ở phía nam! Lỗ tai của mấy người điếc rồi nên không nghe rõ sao?!”

“Em gái à, cũng không phải là anh đồng ý chở em đến đấy.”

Tên mập lùn cũng không đành lòng, ôm chặt lấy Lê Nhã Tuyết, cánh tay mập mạp s* s**ng trên thân thể của cô ta, mò vào trong ngực của cô ta, sau đó chửi thể một tiếng: “Qủa nhiên là con đ**m, ngay cả nội y cũng không mặc mà ra đón khách” Hắn cảm nhận được xúc cảm mềm mại, lực xoa ngực càng lúc càng mạnh.

Chủ xe dâm tà cười một tiếng: “Thoải mái không?”

“Thoải mái, đợi chút nữa cậu cũng thử xem thì biết được cảm giác như thế nào.”

“Dừng xe! Tôi muốn xuống xe! Thả tôi xuống xe!”

Đến giờ Lê Nhã Tuyết mới biết sợ hãi, nhưng mà đã là quá chậm.

Người đàn ông đẩy ngã cô ta lên ghế sau, đè lên người của cô ta, xé rách luôn cả áo ngủ viền ren mỏng manh của cô ta.

“Thả tôi ra! Loại rác rưởi như anh lấy tư cách gì vào đụng vào tôi! Anh biết tôi là ai không? Lâm Quân là anh rể của tôi! Tôi là con gái thứ hai của nhà họ Lê, nếu anh dám đụng vào tôi, tôi sẽ khiến anh chết không có chỗ chôn!”

“Cô xem tôi là đứa con nít lên ba à? Nếu thật sự cô có năng lực như thế thì sao lại có thể bị ném ra ngoài như rác rưởi vậy, còn phải cản xe của chúng tôi.”

Tên đàn ông mập lùn hoàn toàn không tin, hắn kéo.

khóa quần của mình.

“Dừng xe! Xuống Xe! Tôi muốn xuống xe!”

Chủ xe hỏi một câu: “Thật sự là cô muốn xuống xe?”

Lê Nhã Tuyết rưng rung nước mắt: “Tôi muốn xuống,xe!”

“Được, cho cô xuống xe.” Chủ xe đạp phanh lại, dừng lại xe ở bên đường: “Mập, lôi cô ta ra ngoài.”

Tên mập cầm quần lên, vẻ mặt khó hiểu: “Này, anh muốn buông tha cho người phụ nữ này thật sao?”

“Tôi trông có vẻ giống như người tốt lắm sao?”

“Vậy anh cho cô ta xuống xe làm gì?”

“Gần đây vắng vẻ không có người, xuống xe thì không gian chiến đấu rộng rãi hơn chứ.”

Tên mập giơ ngón tay cái lên: “Chỉ có anh sáng suốt.”

Váy ngủ của Lê Nhã Tuyết đã bị xé rách, cô ta chật vật ôm lấy ngực, vừa chạy vừa kêu: “Cứu tôi với!”

Chủ xe dùng một tay bịt miệng của cô ta, kéo mảnh vải rách trên người của cô ta xuống, nhét vào trong miệng của cô ta để ngăn giọng nói lại.

“Kéo vào trong bụi cỏ kia đi, nếu như có người đến đây thì anh đứng dậy nói là đang đi vệ sinh.”

“Được!”

Hai người lôi Lê Nhã Tuyết vào sâu phía trong bụi cỏ bên dải cây xanh ven đường, cho dù có người đi ngang qua thì nhìn thoáng -cũng không thể nào biết được người bên trong đang gặp phải chuyện gì.

Mọi việc ổn thỏa.

Một hồi lâu sau, người phụ nữ r*n r* thê thảm.

Lê Nhã Tuyết chống cự không được, cô ta bị hai tên đàn ông một béo một gầy xâm phạm, mọi thứ sau đó là điều không thể tránh khỏi.

Khuôn mặt của cô ta xám như tro tàn nhìn lên bầu trời, mong chờ khoảng thời gian nhục nhã này có thể trôi qua mau.

Cũng không biết qua bao lâu, hai tên kia cuối
 
Back
Top Bottom