Ngôn Tình Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 220


Chương 220: Nếu không tin tưởng

“Nói cho người nhà họ Lê; sau này còn dám gọi Lê Nhật Linh tới lần nữa, tôi sẽ lập tức biến tập đoàn nhà họ Lê thành bọt biển.”

“Vâng!”

“Lâm Quân! Anh dựa vàø cái gì mà làm như vậy!

Hôm nay em chủ động trở về, không có bất kỳ ai gọi em về cả”

Lâm Quân lạnh lẽo cứng rắn nhìn cô, ánh mắt chứa đầy tức giận: “Nhưng em trở về cũng bởi vì người nhà họ Lê, tâm trạng bị ảnh hường. Anh không nhìn quá trình bắt đầu, anh chỉ xem kết quả.”

“Anh thật quá đáng” Đó cũng là người nhà của cô, mặc dù bố và em gái bụng dạ khó lường, nhưng còn mẹ thì sao?

Chẳng lẽ tư cách trờ về thăm mẹ cô cũng không có sao? Lâm Quân đây là đang mạnh mẽ chia cách mối quan hệ giữa cô và nhà họ Lê.

Khúc mắc trong lòng Lê Nhật Linh càng sâu: “Anh sợ em về nhà họ Lê như vậy, có phải có việc gạt em không?”

Nếu như trong lòng thằng thắng vô tư, vốn không.

cần không cho mình trờ về. Hay là Lê Nhã Tuyết không hề nói dối, anh và Nhã Tuyết thật sự có gì đó, cho nên mới nổi trận lôi đình, cố gắng giấu đầu hờ đuôi.

“Nói cho cùng, con mẹ nó em vẫn hoài nghỉ Lê Nhã Tuyết mang thai con của anh.”

Lâm Quân tức giận, nhưng anh không thể nồi giận với Lê Nhật Linh.

Âm thanh anh đấm vào cửa vào cửa váng bên tai cô, sức mạnh tay anh đấm xuống rất lớn, cửa “ong ong” chấn động, ngay cả tâm trí của Lê Nhật Linh cũng run rầy theo.

Sức mạnh lớn như vậy, tay anh đau biết bao nhiêu.

“Anh không sao chứ, em xem một chút, có đau không? Có bị thương tới gân cốt không?” Lê Nhật Linh phản ứng lại, lập tức kéo tay anh, muốn kiểm tra vết thương.

Nhưng anh lại hờ hững rút tay ra, lạnh lùng nhìn cô một cái: “Nếu không tin tường anh thì không cần thể hiện ra bộ dáng này khiến anh hiều lầm.”

“Lâm Quân…”

Kéo cô từ trên cửa ra, Lâm Quân trực tiếp rời khỏi nhà này.

Mặc kệ Lê Nhật Linh sau lưng gọi anh thế nào thì anh cũng không quay đầu lại.

Lê Nhật Linh bất lực dựa vào vách tường, cơ thể.

từ từ trượt xuống đất.

Cô cuộn mình thành một đoàn, đôi tay bao quanh chính mình.

Lâm Quân, Lê Nhã Tuyết… Tất cả dồn dập hỗn loạn trong đậu cô,khiến cô cực kỳ hỗn loạn.

Điện thoại bỗng nhiên vang lên, cô sỡ sờ, nắm trong lòng bàn tay: “Alô?”

Giọng nói của Lê Hải Thiên hơi hoang mang, giọng điệu nói chuyện hết sức lo sợ mà cô chưa từng nghe.

thấy trước đây: “Nhật Linh à, ba mẹ và Nhã Tuyết có lỗi với con, chúng ta cũng không lo lắng đến cảm nhận của con, con yên tâm, sau này sẽ không có nữa. Con và tổng giám đốc Lâm nụ rõ với nhau đi, sau này nếu đứa bé Nhã Tuyết kia còn dám nói lung tung, ba sẽ là người đầu tiên dạy dỗ nó.”

Hẳn là lời bảo ban của Lâm Quân đã truyền đến nhà họ Lê, cô hít một hơi thật sâu “ừ” một tiếng.

Nhận được sự đồng ý của cô, lúc này Lê Hải Thiên mới lo lắng cúp điện thoại.

Cô luôn cảm thấy Lâm Quân muốn nhốt cô ở trong.

một thế giới chỉ có anh, cho nên mới muốn chia cách mình với tất cả người xung quanh.

Có lẽ con của Lê Nhã Tuyết thật sự không phải của anh, nhưng cách làm như thế của anh cũng đủ khiến cô khó có thể chịu đứng.

Cô không phải động vật càng Không phải món đồ chơi, cuộc đời cô nên dó chính cô kiểm soát, mà không phải bời vì những lời nói bay bồng đầu tiên của anh đã bị sắp đặt vào quỹ đạo.

Phương thức như thế, cô tuyệt đối không chấp.

nhận.

Lâm Quân rời khỏi cũng tốt, đúng lúc cô có thể một mình yên tĩnh một chút, sắp xếp dòng suy nghĩ.

Một tiếng sau.

“Reng reng reng reng…” Chuông cửa vang lên.

Lê Nhật Linh mỡ cửa, lại phát hiện là anh trai giao thức ăn nhanh.

“Có phải anh đi nhầm chỗ không, tôi không có đặt thức ăn nhanh.”

“Không sai đâu, có người sợ cô ờ nhà ngột ngạt nên đặt cho cô chút bánh ngọt.”

Anh trai giao thức ăn nhanh nhét toàn bộ món hàng ôm trong ngực vào ngực của Lê Nhật Linh, cũng không để cô ký nhận đã trực tiếp rời khỏi.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 221


Chương 221: Anh sai rồi được không nè

Lê Nhật Linh đành phải mang đồ về phòng.

Vẻ mặt cô mờ mịt mở hộp đồ ăn ngoài to bự ra nhìn thì phát hiện bên trong không chỉ có bánh ngọt mà đồ ăn mặn và canh đều có.

Hơn nữa, đều là những món cô thích ăn nhất, ở góc trên cùng của bao bì còn có nhãn hiệu của cửa hàng.

Là cửa hàng cô thích nhất, mà còn thường xuyên đi ăn với Lâm Quân.

Cô cũng nhớ từ trước đến nay nhà hàng đó không có giao hàng online.

Người có thể khiển một nhà hàng không giao hàng online phá lệ cũ cũng chỉ có Lâm Quân.

Cô đang nghĩ phải xử lý đống này làm sao thì điện thoại di động bỗng “è è” rung hai tiếng, là Lâm Quân gửi tin nhắn đến.

“Nhận được chưa? Ăn đồ ăn tâm trạng có tốt hơn chút nào không?”

Lê Nhật Linh hơi hơi buồn cười, rõ ràng người tức thở hồn hền đá cửa đi là chính anh. Nhưng giờ lại hỏi cô có phải còn tức giận hay không á?

Thật ra, cô cũng biết đây là cách mà Lâm Quân muốn làm hòa.

Cô chưa trả lời tin nhắn của anh ngay mà mờ đồ ăn ngoài anh kêu người ta đưa đến, cô hạnh phúc ăn.

Cô ăn xong súc miệng cũng không chờ anh, trực tiếp lên giường, chọn một quyển sách ở phòng đọc sách cầm về phòng ngủ, đọc một lát rồi nằm xuống ngủ.

Lúc Lâm Quân trở về thì thấy đồ ăn được giao ở phòng khách bị ăn hết sạch, trong lòng anh bỗng nhiên cảm thấy hơi hơi hối hận, đáng nhẽ ra, anh hẳn là tự mình mang về mới đúng.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, bên trong đen ngòm, người trên giường đã ngủ.

Anh khẽ thở dài, rón ra rón rén đi tới, vén chăn lên chui vào.

Anh vừa trở về, trên người còn dính không khí lạnh của bên ngoài, Lê Nhật Linh lập tức tỉnh lại, đôi mắt xinh đẹp sáng long lanh trong bóng tối.

Cô liếc nhìn anh một cái, trở mình, xoay mặt về phía bên kia, tiếp tục ngủ.

Lâm Quân nhanh tay nhanh chân c** q**n áo trên người ra, ôm cô vào ngực, nói: “Vẫn còn giận à?”

Lê Nhật Linh mím môi, không nói chuyện.

Anh co được dãn được, cắn lỗ tai cô, dịu dàng dỗ cô: “Anh sai rồi được không nè? Anh không nên nổi giận với em.”

Thật ra sau khi anh đá cửa đi ra ngoài, tiến vào thanh máy thì đã hối hận.

Anh mất biết bao nhiêu công sức mới dỗ được Lê Nhật Linh, nếu bởi vì chút chuyện nhỏ ấy mà lại cãi nhau thì người chịu thiệt chính là anh.

Suy cho cùng, không phải cô không rời xa anh được, mà anh mới là người không rời xa cô được.

Đôi tay mạnh mẽ của Lâm Quân đang ôm lấy eo cô dần dần mò lên phần bụng cô, ôm chặt cô vào ngực mình, nói: “Nói gì đó, được không?”

“Anh muốn nghe em nói cái gì?” Giọng nói của cô rất bình tĩnh, không nhận ra được cảm xúc gì bên trong.

Nhưng mà Lâm Quân lại có thể cảm giác được cô đang không vui. Chỉ có điều, cô không có từ chối mình tới gần, ít nhất thì nó đã cho thấy cô cũng không còn tức giận mấy nữa.

Xem ra, đưa đồ ăn tình yêu online vẫn có hiệu quả.

Lâm Quân thừa thắng xông lên, nắm lấy tay cô sờ lên mu bàn tay đang sưng tấy của anh, bắt đầu chơi khổ nhục kế: “Em xem nè, sưng lên luôn rồi, đau lắm đó.”

Lần này, cô cuối cùng cũng có phản ứng, “Vậy mà anh còn liều mạng đập cửa?”

Cũng may đó là cửa bằng kim loại, nên chỉ hơi hơi lõm vào một chút, nếu như nó là cửa gỗ thì sau khi đập vỡ tay nhất định sẽ bị các mảnh gỗ đâm vào. Vậy mà giờ, anh còn không biết xấu hổ kêu đau y như một đứa trẻ với cô à.

Lâm Quân dứt khoát lật người cô lại, hôn lên môi cô, nói: “Dù sao người đau là anh, đập vào chỗ nào cũng không sao hết, nhưng mà chắc chắn sẽ không đánh lên người em.”

Trái tim Lê Nhật Linh bị anh làm cho dao động, đầu ngón tay sờ sờ vào mu bàn tay anh, đúng là sưng lên một cục.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 222


Chương 222: Báo cáo kiểm tra sai

Lâm Quân bị trêu chọc, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, anh ôm cô lật người, đặt cô ở dưới thân mình.

Cánh tay không bị thương kia nhẹ nhàng vén sợi tóc của cô ra sau lưng, đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh của cô, mang theo từng luồng điện tê dại.

Đôi mắt của cô đen như mực, rõ ràng ghi rõ lời từ chối.

Lâm Quân cũng không ngủ được, anh ôm chặt người phụ nữ vào lòng.

“Anh biết em đề ý cái gì, thật sự anh với Lê Nhã Tuyết không có gì, anh thề.

Giọng nói nam tính trầm thấp truyền vào tai của cô, thổi lỗ tai cô hơi ngứa, ngứa đến cả trong lòng.

Lông mi của cô run rầy.

“Trước đây anh hồ đồ nhưng cũng không đến mức bụng đói ăn quàng. Con nhóc Lê Nhã Tuyết kia tâm tư khó lường, anh không cần thiết phải động vào cô ta, anh cũng thấy cô ta chướng mắt.

“Vậy ý của anh là nếu như là người khác thì có khả năng?” Lê Nhật Linh từ trong lòng anh tìm được khe hỡ.

“Đừng xuyên tạc lời nói của anh, em biết ý anh muốn nói là gì mà. Nếu em có nghỉ ngờ gì về những chuyện như thế này thì em có thể trực tiếp hỏi anh, không cần thiết phải nghe người khác nói linh tỉnh”

Lê Nhật Linh nhẹ nhàng “ừ” một tiếng, do dự không biết có nên nói chuyện ảnh chụp với anh hay không.

Thế nhưng chính cô cũng sợ nghe được đáp án khẳng định.

Cô hơi sợ hãi nên dứt khoát giấu ở trong lòng, hy vọng sự thật trong sạch giống như Lâm Quân nói.

Cô hơi nghiêng đầu tựa vào khuỷu tay của anh.

Lâm Quân hiểu rõ như vậy chính là không sao rồi.

Anh hôn một cái lên trán của cô, trong lòng lại càng thêm xác định những chuyện như thế này nếu còn xảy ra thêm một lần nữa thì cho dù Lê Nhật Linh cầu xin sự thương tình anh cũng sẽ không tiếp tục bỏ qua cho nhà họ Lê.

Tuyệt đối sẽ không.

Nhà họ Lê thật đúng là một ổ sâu bọ thối nát, ngoại trừ Lê Nhật Linh thì mỗi một người nhà họ Lê đều khiến người ta buồn nôn muốn chết…

Sáng sớm hôm sau, Lâm Quân đang ăn bữa sáng do Lê Nhật Linh làm.

Anh uống một ngụm sữa bò sau đó đặt cô ở trên bổn rửa hôn sâu, hôn xong vẫn không quên đùa nghịch lưu manh: “Uống ngon không? Sữa bò của anh ngon hơn hay.

là sữa bò đi mua về ngon hơn?”

Lê Nhật Linh thường anh một cái liếc mắt: “Anh có muốn tự mình nếm thừ hay không?”

Nụ cười của Lâm Quân càng sâu hơn, anh đang chuẩn bị nói gì đó thì bệnh viện gọi điện thoại tới.

Viện trường run rẩy, tiếng nói cũng lay động: “Tổng… tổng giám đốc Lâm, anh có thể đến bệnh viện một chuyến được không?”

Lâm Quân thu lại khuôn mặt tưới cười, lãnh đạm hỏi: “Xây ra chuyện gì?”

Viện trường lau mồ hôi lạnh: “Báo cáo kiểm tra sức khoẻ lần trước của bà Lâm bị cầm nhầm”

Trong lòng Lâm Quân căng thẳng: “Tôi đến ngay”

Lê Nhật Linh nhìn sắc mặt của anh không tốt lắm, đi lên trước mặt anh hỏi: “Xây ra chuyện gï?”

“Không có chuyện gì, em đừng nghĩ lung tung, anh đi ra ngoài môt chuyến.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 223


Chương 223: Cô vẫn không thực sự tin vào chính bản thân mình

Lâm Quân vô cùng lo lắng chạy tới bệnh viện.

Viện trường và Chủ nhiệm Phụ khoa đều đang chờ phòng họp. Thấy anh đã đến, họ lập tức mời anh trà nóng: “Tổng giám đốc Lâm, anh ngồi trước đi ạ.”

“Không cần đâu. Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gi”

Viện trường cố gắng đẩy mình ra khỏi sự việc lần này: “Sáng sớm hôm qua làm kiểm tra quá nhanh, đúng lúc lại có một phần báo cáo xét nghiệm cao cấp, hơn nữa y tá mới đến lại sơ ý bất cần nên đưa nhầm ạ.”

“Bệnh viện lớn nhất mà cũng lấy nhầm báo cáo à?” Lâm Quân gần giọng chất vấn.

Nếu đúng là chỉ lấy nhầm mà báo cáo cũng không đâu cần thiết phải gọi riêng anh đến đây đề nghe anh chửi.

Chắc chắc họ đã phát hiện vấn đề trong báo cáo xét nghiệm.

Viện trường giải thích mà mồ hôi đầy đầu: “Trước.

đây, em gái của phu nhân là cô Lê Nhã Tuyết từng phá thai dẫn đến băng huyết, cô ấy từng đến bệnh viện đề mồ. Các bác sĩ y tá còn nhố nhóm máu của cô Lê Nhã Tuyết là AB. Tuy nhiên hôm qua phu nhân đến lấy máu xét nghiệm, lúc ấy có hai bản báo cáo cùng in ra. Một bản là máu A, một bản là máu RH(-), hay còn được gọi là máu gấu trúc.”

“Chúng tôi cho rằng phu nhân thuộc nhóm máu A nên lấy bản báo cáo ấy, nhưng mà, nhưng mà.

trưởng cứ “nhưng nhưng” cả buổi, không dám nói tiếp.

Lâm Quân lạnh lùng nhìn ông: “Tiếp tục nói hết đi!

“Nhưng bản báo cáo nhóm máu A thuộc về người khác, nhóm máu của phu nhân là RH(-), chúng tôi lấy nhầm báo cáo rồi.” Viện trường vẫn không dám nói thẳng, khéo léo chỉ ra chỗ ấy.

Ông vô tình phát hiện bí mật của nhà giàu, cảm thấy khá lo lắng.

Lâm Quân đã hiểu. Lê Nhật Linh thuộc nhóm máu gấu trúc, không cùng nhóm máu với Lê Nhã Tuyết, họ vốn không phải chị em ruột.

Trong hai người chắc chắn có một người không chảy dòng máu nhà họ Lê, nhưng sự thật rõ ràng là cả nhà đấy đều nghiêng về Lê Nhã Tuyết, liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra ai là con ruột.

Chẳng trách… có ba mẹ nào nố xem con gái mình lợi dụng chứ?

Đơn giản vì đứa con ấy không thuộc dòng máu của họ mà thôi.

Lâm Quân nheo mắt. Nếu Lê Nhật Linh không phải con cái nhà họ Lê, anh càng không cần phải nhẹ tay với nhà đó.

“Nếu đã lấy nhầm báo cáo, vậy những chuyện khác thì sao? Sức khỏe không có vấn đề, vì sao cô ấy vẫn không có thai?”

Lâm Quân càng quan tâm sức khỏe cô hơn thân thế.

Viện trường xoa xoa cái trán bóng lưỡng, bấy giờ mới cần thận giải thích: “Vợ ngài vẫn không có thai, nguyên nhân không phải vì khó có thai, mà bời vì vợ ngài luôn uống thuốc tránh thai.”

Đầu óc Lâm Quân bỗng dưng nồ tung, anh tóm lấy.

ông Viện trường mập ú, khó tin hỏi lại: “Ông nói gì hả?”

Lâm Quân giận dữ, dọa cho Viện trường không dám nói câu nào. Chủ nhiệm có gan chạy tới cứu, lặp lại lần nữa: “Vợ ngài vẫn không có con vì cô ấy luôn uống thuốc tránh thai. Sau khi ngừng thuốc, thử lại lần nữa, chắc hẳn vợ ngài sẽ nhanh chóng mang thai con trai.”

Chuyện này… dù muốn già vờ không nghe thấy cũng không được.

Không có thai được, thì ra do Lê Nhật Linh đang uống thuốc tránh thai.

Nếu không xét nghiệm máu, có khi cả đời này anh cũng chẳng biết được lý do.

Ngoài mặt thì đồng ý với mình, ngoan ngoần nghe.

lời mình, thế mà sau lưng lại lén uống thuốc tránh thai.

Suy cho cùng, cô ấy vẫn không tin mình. Bằng không dù chẳng muốn mang thai, cô cũng có thể nói cho anh biết chứ không dùng cách tồn hại sức khỏe này để lén lút tránh thai.

Lê Nhật Linh!

Lê! Nhật! Linh!

Em đúng là giỏi lắm!

Viện trường ôm ngực, lâu lắm mới bình ồn được nhịp tim.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 224


Chương 224: Em có gì muốn nói với anh không?

JZ là công ty thương hiệu quần áo mà Lâm Quân tặng cho cho Lê Nhật Linh, công ty đã có hệ thống điều hành riêng, các bộ phận nội bộ phân công rõ ràng và hoạt động rất tốt, chỉ kém công ty mẹ mà thôi.

Thực ra Lê Nhật Linh cũng biết, dù cô có phải là chủ của công ty này hay không thì đối với hoạt động của công ty mà nói, cũng không có gì khác biệt.

Nhưng đúng với nguyên tắc của một người làm việc có trách nhiệm, bất cứ khi nào có thời gian cô đều sẽ chạy đến JZ, ở lại công ty để học hỏi điều gì đó.

Nhưng cô sinh ra thực sự không phải đề kinh doanh, vừa nhìn những biều bảng và báo cáo cô đã bị đau đầu dữ dội. Mò mẫm ð công ty cả ngày nhưng cô vẫn không hiểu được nhiều.

Lê Nhật Linh đổi với năng lực của bản thân đã không còn ôm hy vọng, sau khi tan làm đã cùng với nhân viên JZ cùng rời công ty, cô quay về thẳng trang viên Lệ Thủy.

… Cô nghĩ rằng tối nay khi quay về cô vẫn cần phải nói rõ với Lâm Quân công ty này cô không cần. Vốn dĩ công ty hoạt động rất tốt, người không hiểu về quản lý cũng không hiểu về làm ăn như cô tham gia vào thì chỉ phản tác dụng mà thôi.

Cô không cần tiền nhưng cũng không thiếu tiền.

Cô tiếp tục giữ cuộc hôn nhân này với anh không.

phải là để chia tiền của anh mà chỉ là vì hai chữ “hôn nhân” mà thôi.

Trên đường đi, Lê Nhật Linh đã sắp xếp lại suy nghĩ của bàn thân đề dự định lúc quay về sẽ nói rõ với Lâm Quân. Công ty này cô vẫn là không cần.

Đúng lúc là giờ cao điểm sau khi tan làm vào thứ sáu và tình trạng tắc đường rất nghiêm trọng. Cô bị kẹt xe suốt quãng đường trở về trang viên Lệ Thủy, đợi đến khi về đến nơi cũng đã rất muộn rồi.

Vừa mỡ cửa cô đã nhìn thấy Lâm Quân đang dựa vào ghế sô pha, ngồi im lặng như tượng, ngay cả đèn cũng không bật, trong phòng tối om.

Lê Nhật Linh chạm vào công tắc đề bật đèn. Đột nhiên, căn phòng rộng lớn được chiếu bằng bởi ánh đèn vàng ấm áp.

“Sao hôm nay anh về sớm vậy, ngồi ở đây bao lâu rồi?”

Lâm Quân quay đầu lại nhìn cô, đôi mắt vốn đang chìm đắm trong bóng tối bỗng nhiên bị ánh sáng kích khích hiện lên một ít màu đỏ trong mắt, nhìn như sắp có chút máu chảy ra.

Lê Nhật Linh có chút lo lắng đi về phía trước, áp lòng bàn tay trắng nốn lên trán anh: “Anh sao vậy, có phải cảm thấy cơ thể không khỏe không?”

Anh bỗng chốc nắm lấy tay cô, nhìn cô không nói lời nào.

Lê Nhật Linh cảm thấy nhiệt độ trong lòng bàn tay.

anh bình thường, có lẽ không sốt nên cũng yên tâm: “Anh ăn tối chưa? Anh muốn ăn gì, hôm nay em.

nấu cho anh hai món anh thích có được không?”

Nhưng anh vẫn nắm tay cô, không hề thả lỏng trái lại anh càng dùng lực nhiều hơn.

Cô cảm thấy dáng vẻ của Lăng Trí có chút kỳ lạ: “Anh làm em đau.”

Nghĩ đến cuộc điện thoại lúc sáng, cô cho rằng tập đoàn Lâm Thị đã xây ra chuyện gì đó, trong lòng anh đang có phiền muộn nên im lặng không nói gì.

Lâm Quân dùng lực kéo mạnh cô vào lòng ngồi trên chân của mình. Một tay anh giữ eo cô, một tay anh giữ cổ tay mảnh khảnh của cô, v**t v* một cách khó chịu, cuối cùng anh trực tiếp đưa tay lên môi cô: “Lê Nhật Linh, em có gì muốn nói với anh không?”

Cô nghĩ rằng Lâm Quân đã đoán được chuyện cô không cần công ty này.

Ngừng lại một chút mới gật đầu nói: “Có”

Chuyện này càng đề lâu thì càng không tốt nên nói rõ ràng từ sớm thì vẫn tốt hơn.

Lâm Quân tức giận bóp cằm cô, bắt cô nhìn vào mắt mình: “Em định giấu anh đến khi nào, nếu như anh không hỏi thì có phải cả đời này em cũng không định nói với anh!”

“Lâm Quân, anh sao vậy?” Lê Nhật Linh không hiểu cơn tức giận của anh từ đâu ra.

Nhưng đó là công ty, muốn hay không là lựa chọn của cô, không tồn tại cái gọi là giấu giếm.

Cô đúng là nói một đằng làm một nẻo, lúc đầu thì đồng ý nhận, bây giờ lại nuốt lời. Nhưng chuyện này hoàn toàn có thể thương lượng lại, cô cũng không nói thẳng những gì đã làm sau lưng, tại sao anh lại nổi giận đến như vậy?
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 225


Chương 225: Em không có

“Mình bị sao vậy? Mình chính là bị cô ấy ép buộc!”

Lâm Quân biết điểm yếu của bản thân nằm ở đâu.

Anh có thể cưng nựng cô mà không hề có giới hạn, cho cô làm những gì cô thích, nhưng đối với chuyện này thì không thể.

Cô lại còn dám đang lén lút tự mình uống thuốc tránh thai.

Nếu như không muốn có con thì có thể nói với anh, nhưng cô đang lừa dối anh, đề phòng anh, điều này rõ ràng là không tin tường anh.

Không, nói cách khác, cô đang đề lại một con đường lui cho chính mình. Không có con cái thì lúc rời đi cô có thể thoải mái, ngang nhiên ra đi chẳng có gì phải lưu luyến.

Lâm Quân véo cằm cô, trong mắt rực lên ngọn lửa: “Lê Nhật Linh, rốt cuộc là em muốn anh phải như thế nào! Mấy ngày nay những chuyện anh làm vẫn chưa đủ sao? Anh có chỗ nào không tốt, em hoàn toàn có thể nói với anh, anh có thề thay đổi! Anh đã ôm trái tìm chân thành đến trước mặt em, em có thể không in, nhưng sau khi đã tiếp nhận thì đừng lén lút vứt nó trên đất rồi chà đạp một cách độc ác.”

Lê Nhật Linh bị đau cố gắng dùng sức đầy anh ra, thoát khỏi vòng tay của anh, cô nhíu mày nhìn người đàn ông đang đột nhiên trở nên điên cuồng.

Rõ ràng là sáng nay vẫn ổn, rõ ràng là tối qua vẫn nhẹ nhàng giải thích với cô. Rốt cuộc người đàn ông này có bao nhiêu khuôn mặt?

Cô xoa xoa cổ tay và quai hàm bị anh làm đau, Lê Nhật Linh tức giận không nói nên lời đến mức cực điểm: “Chẳng qua chỉ là một công ty, anh tức giận điên cuồng như vậy là có ý gì? Nếu như anh càm thấy những thứ anh tặng đều bị người ta ném trả lại, vậy thì em giữ lại là được rồi”“

“Công ty? Hóa ra ngay cả công ty em cũng không.

cần” Lâm Quân lạnh lùng cười: “Lê Nhật Linh, có phải em cảm thấy đồ anh tặng cho em, em đều không cần, thì có thể một thân một mình đi tìm tự do đúng không?”

“Lâm Quân, rốt cuộc hôm nay anh bị sao vậy?

Việc nào ra việc ấy, suy nghĩ của anh lệch đi quá nhiều “Đến bây giờ em vẫn không muốn nói với tôi sự thật sao?“ Lâm Quân tức giận dùng chân đá bàn trà: “Em không muốn sinh con tại sao không trực tiếp nói với anh? Hay là nói, em chỉ là không muốn đứa con mà anh đã cho em!”

Lê Nhật Linh sửng sốt, trợn to hai mắt nhìn anh: “Em không hề không muốn có con.”

“Không có? Đến bây giờ em vẫn không muốn nói sự thật cho anh đúng không?” Lâm Quân cười mỉa mai, rút báo cáo kiểm tra ra ném trước mặt cô.

Anh nói như gần từng tiếng một, anh muốn xem.

trái tìm của cô rốt cuộc lớn như thế nào: “Vì em vẫn luôn uống thuốc tránh thai sau lưng anh, vì vậy mới thản nhiên đề xuất cùng anh đi đến bệnh viện, em có phải không ngờ rằng chúng ta sẽ xét nghiệm máu, chỉ cảm thấy kiểm tra cơ thể vốn dĩ không thể phát hiện ra em đang uống thuốc tránh thai đúng không?”

Lê Nhật Linh ngồi xổm xuống, cầm tờ báo cáo lên xem. Ở bên trên là một loạt các thuật ngữ chuyên môn được.

“Em không có.” Cô siết chặt tờ báo cáo trong tay, bình tĩnh nhìn anh: “Em không biết tại sao báo cáo xét nghiệm lại như thế này, nhưng em thực sự không hề uống thuốc tránh thai.”

“Sự thật đang ð ngay trước mắt, cho dù em có phủ nhận thì dù sao cũng nên tìm một lý do tốt hơn.”

Lâm Quân gần như không thề kiểm chế được cảm xúc của mình, những đường gân nồi rõ trên cổ anh: “Lê Nhật Linh, anh vốn cho rằng những trả giá của anh có thể làm em rung động, thật không ngỡ người rung động lại chỉ có mình anh. Em không muốn có con thì có thể nói thằng với anh, không cần phải lén lút uống thuốc tránh thai như vậy!”

Cơ thề của cô vốn đã lạnh lại uống nhiều thuốc tránh thai thật sự rất dễ xảy ra chuyện!

“Em không có uống thuốc tránh thai” Lê Nhật Linh không hiểu tại sao báo cáo xét nghiệm lại như vậy. Nhưng cô thật sự là chưa từng uống, cô cũng rất cố gắng phối hợp với anh mỗi lần ân ái, là vì cô cũng muốn có một đứa con. Có con thì cuộc hôn nhân này mới càng bền chặt và trọn vẹn.

Ngay cả khi, trong tương lai cuộc hôn nhân của họ có sụp sổ thí ít nhất cô cũng đã từng cố gắng không.

hối tiếc.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 226


Chương 226: Chiến tranh lạnh

Lâm Quân cười một cách mïa mai, lầm bẩm hỏi: “Lê Nhật Linh, chẳng lẽ anh nhìn nhầm em?”

“Anh không tin em.” Lê Nhật Linh lạnh lùng nói ra sự thật này.

Cô ngừng một chút, rồi kéo lấy tay anh, mắt đối mắt nhìn anh không có gì đề thanh minh cho bản thân.

“Chúng ta đi xét nghiệm lần nữa đi, em thật sự không uống thuốc tránh thai.

“Có thể là hôm nay em không uống” Anh cười lạnh, hất tay cô ra, mờ cửa rồi bước đi.

“Lâm Quân!”

Anh không quay đầu lại, cũng không kêu người tặng đồ đến để lấy lòng cô như lần trước.

Lê Nhật Linh ngồi trên ghế sô pha, nhìn đống bừa bộn khắp sàn nhà, cười chua xót.

Anh lúc nào cùng trách cô không tin anh, nhưng anh lại không hề tin tưởng cô?

Thuốc tránh thai. Chỉ ba từ đó đã phá vỡ niềm tin của anh, tình yêu của Lâm Quân thực ra cũng không hơn là bao.

Lê Nhật Linh mờ mắt nhìn một cách mỡ mịt, nước mắt đã lâu chưa xuất hiện chảy dài, lăn hai bên má. Cô lau đi, gạt bỏ nước mắt khẽ mỉm cười.

Không sao, tuỳ theo ý anh là được.

Chẳng phải cô đã sớm chuẩn bị cho điều tôi tệ nhất rồi sao? Không cần phải đào sâu thêm làm gì cả.

Sau khi Lâm Quân rời đi, suốt ba ngày liền anh đều không trờ về.

Lê Nhật Linh không gọi điện cho anh, cũng không đến tập đoàn Lâm Thị tìm anh vì cảm thấy không cần thiết.

Hai người lâm vào cảnh chiến tranh lạnh, không ai chịu cúi đầu trước.

Nhưng ngày hôm sau, Lâm Quân đã hối hận không phải chỉ là một đứa trẻ sao, muốn lúc nào sinh thì sinh cũng được mà?

Hơn nữa, nếu tâm trạng của người mẹ không tốt có thể sẽ ảnh hường đến sự phát triển của em bé trong bụng.

Trước hết hãy tạm gác chuyện của đứa bé sang một bên, đợi đến khi Lê Nhật Linh muốn sinh con rồi hãng đem chuyện này ra nói.

Lâm Quân muốn quay lại tìm cô như lần trước, nhưng anh không làm được.

Lần trước không phải lỗi của cô, nên anh mới có thể mất mặt chạy đến ôm cô, nịnh nọt khép nép lấy lòng cô. Nhưng lần này thì khác, lần này là Lê Nhật Linh đã nói dối anh, lén lút uống thuốc tránh thai sau lưng anh.

Loại chuyện thế này, anh không có cách nào chủ động cúi đầu.

Cho nên…

Ngày thứ tư, trợ lý Lưu gọi điện cho Lê Nhật Linh, bảo cô gửi tài liệu để quên ð nhà đến công ty.

Lê Nhật Linh yêu cầu trợ lý Lưu cử người đến lấy, cô không đi.

Kết thúc ngày thứ năm, trợ lý Lưu đã gọi điện nhiều lần, nói rằng tâm trạng tồng giám đốc không tốt, rất bận, bận đến nỗi không ăn sáng, cũng không ăn trưa.

Lê Nhật Linh lên mạng đặt mua đồ ăn, rồi điền số điện thoại liên lạc của Trợ lý Lưu.

Ngày thứ sáu, trợ lý Lưu nói rằng dạ dày của tổng.

giám đốc không được tốt , đau dạ dày lắm nên kêu cô giúp anh ta đưa đến một số thuốc chữa bệnh dạ dày.

Lê Nhật Linh trực tiếp cúp máy.

Lâm Quân nhìn trợ lý của mình, ánh mắt mang theo sự chờ đợi: “Thế nào? Cô ấy qua không?”

Trợ lý Lưu lúng túng mấp máy môi, không biết nên nói thế nào.

Lâm Quân cũng đã chuẩn bị tinh thần từ mấy ngày trước rồi: “Nói đi, cuối cùng thì Lê Nhật Linh nói gì? Để cậu đi lấy, hay là để người khác đem đến cho tôi.”

Trợ lý Lưu lắc đầu tỏ vè chịu tội: điện thoại rồi.”

“Cô chủ … cúp “Gọi lại” Lâm Quân im lặng.

Trợ lý Lưu đáng thương lại có một nhiệm vụ là gọi cuộc điện thoại khác.

Chẳng qua, điện thoại của Lê Nhật Linh cũng không gọi được nữa, cô đã chặn mình rồi.

Sắc mặt của Lâm Quân tối sầm lại.

Thực ra Lê Nhật Linh biết rằng Lâm Quân không tin tường cô, cho rằng đó là lỗi của cô cho nên không thể hạ mình đi tìm cô như lần trước. Nhưng anh lại không can tâm, nên anh luôn nhờ trợ lý Lưu nói bóng nói gió, tìm mọi cách đề cô tìm anh trước, đề tìm cho mình một lối thoát.

Nhưng bọn họ đã không còn là trẻ con nữa, không thể mỗi lần cãi nhau đều dùng cách trẻ con này đề bỏ qua được.

Hơn nữa cô vốn không hề uống thuốc tránh thai, là anh không tin tường cô, cô không cần phải phối hợp với anh đề giờ trò lửa bịp như vậy.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 227


Chương 227: Muốn mượn cậu một ít tiền

“Nhật Linh, tớ muốn mượn cậu một ít tiền.”

Lê Minh Nguyệt hẹn Lê Nhật Linh ra ngoài, trả lại chiếc túi mà cô ấy đã đề lại ở chỗ mình. Do dự một lúc lâu, mới cực kỳ khó khăn nói ra được câu nói này.

“Được rồi, cậu muốn mượn bao nhiêu, nếu tớ có đủ sẽ cho cậu mượn” Lê Nhật Linh đồng ý mà không hề nghĩ ngợi.

“Tớ muốn mượn năm trăm triệu.” Lê Minh Nguyệt vô cùng xấu hồ, tùy tiện nói, âm thanh vô cùng nhỏ.

“Cậu muốn chuyền khoản hay là tiền mặt, cậu phải đi cùng tớ một chuyến để lấy tiền.

Trên người tớ không mang theo nhiều tiền mặt như vậy.”

Lê Minh Nguyệt suy nghĩ một lát, sau đó quyết định một cách dứt khoát: “Cần tiền mặt Cô ấy tức giận nghĩ, đã đến lúc phải tát vào mặt Hà Dĩ Phong, vỗ hai cái, Hà Dĩ Phong luôn dùng tiền ăn đề ép bức mình.

“Hà Dĩ Phong không phải là ức h**p cậu chứ? Trả lương cho cậu rất thấp sao?” Lê Nhật Linh nghỉ ngờ.

Cô biết rằng một tên tay chơi như Hà Dĩ Phong.

luôn ra tay hào phóng, người phụ nữ theo anh ta đều có thể kiếm được không ít lợi ích. Lê Minh Nguyệt ờ bên cạnh Hà Dĩ Phong sao có thể thiếu tiền được, còn thiếu đến tận con số năm trăm triệu.

“Anh ta vốn không hề trả lương cho tớ, thay vào.

đó, anh ta đào cho tớ một cái hố lớn, tớ theo anh ta làm việc đề trả nợ, nhưng trái lại nợ ngày càng nhiều hơn.”

“Trả nợ? Cậu nợ anh ta cái gì?” Lê Nhật Linh cười hỏi.

Lê Minh Nguyệt vừa nghĩ đến Hà Dĩ Phong liền cảm thấy người đàn ông đó thật là không biết xấu hồ, cô ấy tức giận đem chuyện này nói ra.

Rõ ràng Hà Dĩ Phong là một người có tiền, không cần phải tính toán tiền ăn với mình như vậy.

Tính toán tiền ăn cũng được, bởi vì cô ấy nợ, nên trả nợ là đúng, cô ấy cũng đồng ý chuyện này.

Nhưng anh ta còn đào cái hố cho mình nữa, từ lúc vì trả nợ mà làm trợ lý riêng cho anh ta, anh ta không chỉ để cô ấy lái xe, đưa cơm, thậm chí mấy hôm trước anh ta còn quá đáng hơn, ném cái quần đề cô ấy giặt.

Lê Minh Nguyệt cũng không hiều gì về vải vóc, dựa theo cách giặt quần áo của mình đề giặt quần cho.

Hà Dĩ Phong, kết quả là chiếc quần sau khi đã được sấy khô, liền từ size XL biến thành size S.

Hà Dĩ Phong bắt cô ấy phải đền tiền, chiếc quần có giá hơn hai mươi triệu, anh ta nói rằng chiếc quần này đã mặc qua được mấy lần, cho nên anh ta giảm giá cho cô ấy còn hai triệu là được rồi.

Nhưng hai triệu cũng đủ khiến cô ấy đau lòng.

Hiện tại mỗi ngày cô ấy đều bị Hà Dĩ Phong làm cho tiêu phí thời gian, vốn không có cơ hội ra ngoài làm việc, phải ở bên cạnh anh ta hai tháng, đã vậy còn nấu cơm cho anh ta nữa.

Nhưng khoản nợ này căn bản là không trả xong, Hà Dĩ Phong luôn yêu cầu cô ấy làm những việc không làm được, nếu làm sai sẽ phải trừ tiền.

Ví dụ, lái xe đón anh ta đi làm về, anh ta không hề báo trước với cô ấy, lại càng không cho cô ấy thời gian để chuẩn bị dựa theo thời gian và địa điểm. Anh ta luôn làm theo ý mình, muốn lúc nào tan làm thì liền gọi cô ấy đến đón, còn chỉ cho cô ấy thời gian mười lăm phút. Đến trễ thì trừ lương, càng gia hạn thêm thời gian trả nợ…

Lê Minh Nguyệt ý thức rõ được rằng không thể dây dưa như vậy với Hà Dĩ Phong được, thế thì không bằng mượn tiền ném vào mặt anh ta để anh ta giải thoát cho mình.

Sau khi nghe lời phàn nàn của Lê Minh Nguyệt, khuôn mặt của Lê Nhật Linh nở ra một nụ cười: “Xem ra, Hà Dĩ Phong vẫn còn có tính cách là một đứa trẻ con, như học sinh tiểu học, thích ai thì bắt nạt người đó.”

“Không phải không phải, cậu hiểu nhầm rồi” Lê Minh Nguyệt thấy cô đã hiểu lầm, vội vàng xua tay: “Hà Dĩ Phong mới không thích tớ, người anh ta thích là…

Chợt ý thức được điều gì đó, Lê Minh Nguyệt kịp thời ngậm miệng lại: “Dù sao thì mỗi ngày anh ta cũng đều tìm lý do đề mắng mỏ, ép bức tớ, anh ta làm như.

thế không phải là vì thích tớ, anh ta thích người khác.

Bởi vì tớ nhìn thấu được suy nghĩ hèn hạ của anh ta, anh ta mới hãm hại tớ như vậy. “

Lê Minh Nguyệt hết sức nhấn mạnh hai từ hèn hạ.

Mặc dù tình yêu không có đúng sai nhưng yêu sai người vẫn đủ khiến người ta kinh tờm, Nhật Linh không chỉ là đã kết hôn rồi, mà còn là vợ của anh em của anh ta, Hà Dĩ Phong sao lại có thể vô liêm sỉ như vậy.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 228


Chương 228: Cô nói láo

“Cậu biết suy nghĩ bần thỉu gì của anh ta vậy, thật sự là rất hèn hạ sao? Có nhiều chuyện bần thu sao?”

Lê Nhật Linh tủm tìm cười với Lê Minh Nguyệt.

Sự bần thìu của người đàn ông chẳng qua chỉ là những chuyện lên giường.

Cô nhầm tường rằng Hà Dĩ Phong với Lê Minh Nguyệt đã phát triển rất “sâu sắc” rồi.

Lúc vừa mới bắt đầu với Lâm Quân, cũng là dùng bằng mọi cách, giở mọi mánh khoé… Cô cũng cảm thấy bần thìu, nhưng về sau, cô đã quen rồi.

Nghĩ đến Lâm Quân, vẻ mặt của Lê Nhật Linh tối sầm lại.

Lê Minh Nguyệt thờ hồng hộc, không chú ý đến sự thay đổi cảm xúc của cô, cô chỉ dùng sức gật đầu: “Hà Dĩ Phong người này có khả năng là lừa cậu rồi, anh ta không phải là có ý gì tốt.”

Hi vọng có được vợ của anh em mình, sao có thể.

không hèn hạ như vậy được.

Mắng người thì vẫn là mắng người, những lời không nên nói, Lê Minh Nguyệt vẫn kiên quyết không nói ra.

Một khi nói ra, chút suy nghĩ nhò nhoi của Hạ Dĩ Phong sẽ ngầm xoắn thành nút thắt trong lòng tất cả mọi người.

Có thể nhìn ra được Lê Minh Nguyệt không phải là rất muốn tiếp tục ập tới chuyện này, Lê Nhật Linh nghĩ đây là chút hứng thú tình cảm của cô ấy với Hà Dĩ Phong, cũng không tìm hiều sâu nữa: “Đi thôi, được dịp cũng uống cho xong đã rồi chúng ta đi lấy tiền.”

Vừa đứng lên, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó: “Lê Minh Nguyệt, món nợ mà cậu nợ Hà Dĩ Phong, không phải là khoản tiền ăn lần trước sao?”

Lê Minh Nguyệt nhanh nhẹn gật đầu, sau đó lại gục mặt xuống.

Lê Nhật Linh hơi trầm tư: “Thế thì đây không tính là mượn, lần trước đã nói rồi là tố mời cậu, khoản nợ này nên là tớ trả lại tiền cho Hà Dĩ Phong.”

Vừa dứt lời, liền nhìn thấy ý cười nhẹ nhàng của Hà Dĩ Phong đang đi về phía bọn họ.

Trung tâm thương mại này là của nhà họ Hà, nghe.

nói Lê Nhật Linh đến đấy, anh ta vừa lúc ờ cách đó không xa nên nhanh chóng đi dạo qua đây.

Kể từ khi Lâm Quân hòa giải với Lê Nhật Linh, đã lâu rồi anh ta không có cơ hội gặp Lê Nhật Linh.

Có lúc, bất kể là tâm trí hay cơ thể đều không thể kiểm soát được.

“Ô, Nhật Linh cô nói gì tôi thế?” Khóe môi anh ta hơi nhếch lên, khuôn mặt tuấn tú kia lại thêm một chút tà mị, đủ để mê hoặc hàng nghìn cô gái.

Không ngờ Hà Dĩ Phong có thể vì một chút tiền ăn với Lê Minh Nguyệt mà so đo tính toán, còn lấy chuyện này đề ức h**p Lê Minh Nguyệt, trong lòng Lê Nhật Linh cũng có chút không thoải mái, dù sao lúc đầu là cô chủ động muốn mời Lê Minh Nguyệt đi ăn tối.

Mặc kệ Hà Dĩ Phong có phải vì thích Lê Minh Nguyệt mới bắt nạt cô ấy hay không, chuyện này cô cũng có trách nhiệm.

Học dáng vẻ của Hà Dĩ Phong, Lê Nhật Linh nhấc.

khóe môi, vẻ mặt như cười như không, trong mắt lại ánh lên tia lạnh lếo: “Nói anh hèn hạ đó, Hà Dĩ Phong, trong lòng anh rốt cuộc là muốn thế nào, thích một người thì không nên giống cách thích như thế này của anh.”

Hà Dĩ Phong thích Lê Minh Nguyệt, sao có thể bắt nạt cô ấy như vậy chứ?

Biết Lê Minh Nguyệt không có tiền, thế mà còn dùng tiền ăn để gây khó dễ với cô ấy.

Thật sự thích Lê Minh Nguyệt, muốn theo đuổi cô ấy, nên đối xử tốt với cô ấy, đề cô ấy chấp nhận thay vì là bị ép buộc.

Hà Dĩ Phong vừa nghe thấy điều này, còn tường rằng Lê Minh Nguyệt đã nói với c¿ anh thích cô ấy, tâm trạng ngay lập tức liền trở nên tệ hơn: “Nhật Linh, não của người này có vấn đề rồi, luôn thích suy diễn, cũng thích nói bừa, những gì cô ấy nói với cô, cô ngàn vạn lần đừng tin. Tôi, tôi không có suy.

nghĩ lệch lạc gì đâu.

Lê Nhật Linh cau mày, cảm thấy những lời này của Hà Dĩ Phong rất kỳ quái.

Hà Dĩ Phong nhìn cô với vẻ mặt ngạc nhiên, một phen kéo Lê Minh Nguyệt qua, kéo tới trước mặt Lê Nhật Linh, tức giận nó “Lê Minh Nguyệt, cô nói rố ràng với Nhật Linh đi!”

“Tôi… tôi nói cái gì?” Cổ tay Lê Minh Nguyệt bị anh ta kéo một cái đau điếng, cô ta vốn không nói gì mà.

“Cô vừa rồi nói cái gì, thì bây giờ giải thích như thế!”

“Tôi đã bảo là không nói gì cả mài “Nói dối!” Nếu cô ta không nói gì, làm sao Nhật Linh lại có thể nói như thế với mình.

Không muốn cãi nhau với một người phụ nữ trước.

mặt Lê Nhật Linh, sẽ làm mất đi phong độ của mình, Hà Dĩ Phong túm Lê Minh Nguyệt đi: “Cô đi theo tôi!

Vẻ mặt Lê Nhật Linh không hiểu, cô trơ mắt nhìn, hồi lâu không phản ứng được.

Chỉ có thể hét một câu sau lưng hai người hị Minh Nguyệt, chút nữa tớ sẽ chuyển tiền cho cậu!
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 229


Chương 229: Có phải cô không có lòng tự trọng không?

Hà Dĩ Phong kéo thẳng Lê Minh Nguyệt vào phòng làm việc của anh ta.

Tất cả nhân viên nhìn thấy ông chủ của bọn họ kéo một người phụ nữ trở về thì sợ hết hồn, thoạt nhìn còn tường là Lê Nhật Linh nhưng nhìn kỹ thì phát hiện không phải. Cô gái này chỉ có mấy phần giống Lê Nhật Linh, nhưng khí chất thì khác nhau một trời một vực.

Lê Nhật Linh ôn hòa hào phóng, cô bé này bể ngoài cời mỡ tự nhiên.

Rõ ràng chênh lệch lớn như vậy nhưng sao bọn họ lại cảm thấy có điểm giống nhau chứ? Xem ra do làm việc lâu quá phải đi rửa mặt cho tỉnh táo lại mới được.

“Lê Minh Nguyệt! Có phải cô không có lòng tự trọng không? Rốt cuộc cô đã nói gì với Lê Nhật Linh?

Tôi cảnh cáo cô, nếu cô còn dám ở trước mặt cô ấy nói linh tỉnh coi chừng tôi sẽ xé rách miệng cô đấy!”

Hà Dĩ Phong không dám thừa nhận cũng không thể thừa nhận tình cảm của mình.

Anh ta có liêm sỉ cũng biết đúng sai.

Bây giờ tình cảm của Lâm Quân và Lê Nhật Linh rất tốt, anh ta không thể đi làm kè thứ ba phá hoại hạnh phúc của bọn họ được.

Thích Lê Nhật Linh là chuyện riêng của anh ta, anh ta đã không có cách nào khống chế được suy nghĩ của bản thân, càng không cần thiết khiến người khác phiền lòng cùng anh ta.

“Anh hiểu lầm rồi, tôi không nghĩ sẽ nói với cô ấy chuyện anh thích cô ấy!” Lê Minh Nguyệt biết nặng nhẹ, mặc dù cô không nuốt nổi tâm tư này của Hà Dĩ Phong nhưng cô biết nên nói thế nào. Cô hoàn toàn không nói bất cứ lời nào không nên nói trước mặt Lê Nhật Linh.

Hà Dĩ Phong sa sầm mặt nhìn cô, dường như không quá tin tưởng những gì Lê Minh Nguyệt nói.

Lê Minh Nguyệt lại giải thích: “Đúng là tôi không nghĩ sẽ nói những chuyện kia với Lê Nhật Linh, tôi tìm cô ấy là có chuyện riêng.”

“Được, vậy cô nói đi, cô tìm cô ấy có chuyện gì?”

Vốn dĩ Lê Minh Nguyệt muốn lấy tiền Hà Dĩ Phong, nhưng tiền còn chưa lấy được đã bị Hà Dĩ Phong tóm được, cô ngượng nghịu một hồi mới rầu rĩ nói ra hai chữ: “Mượn tiền”

“Bây giờ cô đang ở chỗ tôi, ăn ngon uống say, cô còn thiếu tiển gì nữa chứ?” So với cuộc sống thuê phòng dưới tầng hầm, ăn uống mấy thứ không có dinh dưỡng như trước đây thì cuộc sống bây giờ của cô có thể xem như là thiên đường ờ nhân gian rồi, vậy mà cô lại tìm Lê Nhật Linh để mượn tiền?

Chả trách cuối cùng Lê Nhật Linh còn nói thêm câu chuyển khoản cho cô.

Cô không lo ăn không lo mặc, xe của anh ta cũng cho cô dùng, bây giờ cô còn thiếu tiền gì chứ?

“Ăn uống ngủ nghỉ ở nhà anh là chiếm lợi của anh, nhưng tôi hoàn toàn không có không gian tự do. Thời gian mỗi ngày của tôi đều lãng phí cho anh, tôi không có cách nào tìm được việc làm. Tuy không lo ăn lo mặc nhưng tôi vẫn phải có cuộc sống riêng của mình chứt Hơn nữa ban đầu chúng ta đã nói rồi, tôi chỉ làm trợ lý cuộc sống riêng của anh hai tháng mà thôi, nhưng bây giờ thì sao chứ? Theo cách tính của anh tôi không làm được nửa năm thì hoàn toàn trả không hết nợ”

Lê Minh Nguyệt nói hết ra những lời đã nhịn trong lâu nay: “Chẳng lẽ nửa năm này tôi đều phải vật vờ không có mục đích như vậy sao?”

Ba mẹ khăng khăng muốn cô tìm việc ở thành phố là muốn cô kiếm tiền, chứ không phải đề cô làm sâu mọt cuộn mình sống trong một góc xa hoa nào đó.

Hà Dĩ Phong cười khẩy nói: “Nói như vậy vẫn là tôi có lỗi với cô?”

Xem ra không phải là cô ta đang mượn lực đề đánh lực, mà là viện cớ mượn tiền Lê Nhật Linh đề ám chỉ đòi tiền anh ta.

Nếu không nề mặt Lê Nhật Linh, muốn chiếm được cảm tình của Lê Nhật Linh thì anh ta hoàn toàn không muốn thu nhận, giúp đỡ người phụ nữ Lê Nguyệt này.

Ban đầu đề Lê Minh Nguyệt làm trợ lý chịu trách nhiệm đời sống riêng của anh ta là vì anh ta muốn trả thù một chút.

Nhưng sau đó khi nhìn thấy cô gái này lại sống trong một nơi rách nát như thế, không có gì ăn cho tử tế, ngay cả bữa ăn cũng không có một chút đồ ăn mặn gì cả thì anh đã thay đồi ý định.

Lê Minh Nguyệt là bạn của Lê Nhật Linh, cứ coi như anh ta làm chuyện tốt, tích chút tiếng thơm và nhân phẩm cho bản thân đi.

Mặc dù vẫn lấy danh nghĩa là trợ lý chịu trách nhiệm cuộc sống riêng của anh ta, nhưng anh ta lại vứt cô vào chung cư ở, tiền cơm một ngày ba bữa đều đề trong ngăn kéo. Thậm chí sợ cô ra ngoài tìm việc làm không tiện, anh ta cũng phải tìm một chiếc xe loại bình thường nhất không khiến người khác chú ý để cho cô dùng.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 230


Chương 230: Lẻ loi một mình

Nhưng hiện tại Hà Dĩ Phong cảm thấy có lẽ là mình nhìn nhầm rồi, vốn cho rằng Lê Minh Nguyệt chỉ là một cô gái nhỏ ngay thằng chưa lớn, nhưng rõ ràng lòng dạ cô ta thâm trầm hơn bất kỳ ai.

Bây giờ mới bao lâu mà đã biết đòi tiền rồi.

“Không phải cô muốn đòi tiền sao? Không cần tìm cô ấy đâu, tôi cho cô!”

Hà Dĩ Phong lấy một tấm thẻ trong ngăn ví ra ném lên mặt Lê Minh Nguyệt.

Tấm thẻ lạnh như băng sắc bén xẹt qua mặt cô ấy, khiến Lê Minh Nguyệt cảm thấy đau nhói như bị đâm vào.

Cô ấy ôm lấy mặt, hốc mắt đỏ ngầu: với Nhật Linh không phải vì tiền của cậu ấy, mà vì tôi thật sự thích con người của cậu ấy.”

Tôi làm bạn Cô ấy thích Lê Nhật Linh, đồng thời cũng hâm mộ Lê Nhật Linh.

Cô ấy chưa bao gi nghĩ đến việc trục lợi từ Lê Nhật Linh, cho đến giờ cô chưa từng nghĩ đến thân phận của Lê Nhật Linh, cô ấy thật sự coi Lê Nhật Linh.

là bạn.

Lê Nhật Linh là người rất tốt, cô ấy cũng biết, mình.

và Lê Nhật Linh không phải là người cùng một đẳng cấp.

Nhưng như vậy thì sao chứ?

Tình bạn không liên quan đến những thứ đó, chỉ cần thật lòng với nhau là được rồi.

“Không phải vì tiền của cô ấy, vậy thì cô đến đòi tiền gì của cô ấy?” Hà Dĩ Phong chế nhạo nhìn cô ấy, thể hiện rõ là mình không tin.

“Là mượn, không phải đòi tiền!” Lê Nguyệt bướng bình nói, đây là danh dự của cô ấy, không thể đề cho người ta giày xéo.

“Mượn xong không trả khác gì với đòi tiền sao?”

Một lâu sau Lê Minh Nguyệt mới ngồi xổm xuống, nhặt tấm thẻ ngân hàng lên.

Hà Dĩ Phong cười lạnh một tiếng, còn tường rằng.

thanh cao thế nào, cuối cùng chẳng phải là vẫn ngoan ngoãn nhặt thẻ lên sao.

Mà động tác tiếp theo của Lê Minh Nguyệt lại khiến cho nụ cười trào phúng của anh ta nhạt đi.

Lê Minh Nguyệt nhặt tấm thẻ lên, lau sạch bụi đất bám trên mặt, đã lau nước mắt, không nói một câu đi thằng ra ngoài.

lên chiếc bàn bên cạnh anh ta rồi Vóc dáng cô ấy gầy gò, bóng lưng cô độc của cô ấy khiến người ta nhìn thấy phải đau lòng.

Cơn giận của Hà Dĩ Phong từ từ tan đi, nhìn theo bóng dáng buồn bã của cô, cảm xúc dần dần bình tĩnh lại.

Anh ta sờ sỡ tấm thẻ kia, lẽ nào anh đã quá đáng với cô ấy sao?

Lê Minh Nguyệt xoa xoa mũi, đi ra khỏi tập đoàn Hà Thị, đắm mình trong ánh nắng ấm áp, ta lại là một hảo hán.

Không sao cả, vốn dĩ cô chỉ có một mình.

Không cần thiết vì mấy lời của Hà Dĩ Phong mà buồn bã.

Vốn dĩ cô chỉ có một mình đến thành phố này học tập, tìm công việc, nếu thật sự không thề sống nồi ở đây thì cùng lắm là lại đi nơi khác thôi Chỉ là lẻ loi một mình mà thôi, có gì đáng sợ đâu…

Hà Dĩ Phong kéo Lê Minh Nguyệt đi mất rồi, chỉ còn lại một mình Lê Nhật Linh đứng ngoài cửa.

Không thể nghĩ ra được rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra giữa hai người họ. Trên lý thuyết thì đã ở cùng nhau rồi chắc chắn tình cảm sẽ rất tốt, nhưng trông hai người bọn họ có hơi kỳ lạ.

Không nghĩ ra thì không nên nghĩ tiếp nữa, Lê Nhật Linh chuẩn bị trở về rồi chuyển khoản cho Lê Minh Nguyệt.

Lại quên mất hỏi cô ấy số tài khoản ngân hàng rồi, xem ra chuyển tiền online vẫn tiện lợi hơn.

Lê Nhật Linh lấy điện thoại di động ra, vuốt vuốt trên màn hình mấy cái, chuyển tiền qua cho Lê Minh Nguyệt.

Vốn là số tiền chưa đến năm trăm triệu, cô nghĩ một hồi rồi lại đổi thành tám trăm triệu tám trăm tám mưỡi tám.

Sau khi chuyển tiền xong, trong lòng cô nhẹ nhốm thở phào, chưa kịp ngầng đầu thì một bé trai tầm trên dưới bốn tuổi đã đâm sầm vào lòng cô.

Bé trai đang định cướp điện thoại của cô, tiếc là tuổi còn quá nhỏ, sức lực không đủ nên không cướp được. Di động trong tay cô rơi thẳng xuống đập lên đầu đứa bé trai, sau đó rơi xuống đất, tiếp tục lộn hai vòng.

Đứa trẻ nghịch ngợm, mặt mũi lấm lem, khóe miệng còn vương những cặn thức ăn thừa bần thỉu.

Trên trán bị đập vào đỏ ửng lên, bé trai “òa” một tiếng khóc váng lên.

Lê Nhật Linh cũng không thèm đề ý đến di động của mình, vội vàng ngồi xổm xuống, nhìn xem bé trai này có bị thương vào mắt không: “Đau ở đâu? Đề cô xem bị thương chỗ nào rồi.

Bé trai lại tát một cái vào mặt cô, nói chuyện còn chưa sối, nhưng mắng người ta thì lại khá sối “Sao mày hông đưa điện thoại cho tao? Ai hông cho tao thì nà đồ hốn! Tại mầy nàm tao bị đau, tao ghét mày!”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 231


Chương 231: Cháu trai của Hạ Huy Thành

Lê Nhật Linh trở tay không kịp, bị đứa bé trai tát cho một cái.

Sao bây giờ lại có nhiều đứa bé hư như vậy chứ?

Bởi vì cha mẹ không cho nó chơi điện thoại nên nó muốn cướp của người khác ư?

Bời vì mình không đưa điện thoại cho nó, đập trúng đầu thì lại trách mình à?

Đây là kiểu lý lẽ ngang ngược gì thế?

Lê Nhật Linh là người có lòng thương xót, nhưng lòng thương cũng có giới hạn thôi.

Cô rất thích các thiên sứ nhỏ, mà cô không có trách nhiệm phải chăm sóc một đứa bé hư tự làm tự chịu.

Cô nhặt điện thoại di động lên, lau bụi bẩn bám trên đó đi.

Lúc cô xoay người chuẩn bị đi, cha mẹ đứa bé hư kia mới xuất hiện, vẻ mặt lạnh lùng chắn trước mặt cô.

Nhìn tuổi đứa bé, xem ra người phụ nữ này chỉ ngoài ba mươi tuổi, nhưng ăn mặc lại rất quê mùa, trông như sắp bốn mươi vậy.

Giọng người phụ nữ rất lớn, nhìn cái là biết chị ta chính là loại người thường hay ra vào chợ rau cò kè mặc cả, nếu không mặc cả được thì chửi người ta: “Cô đi đứng cái kiểu gì thế? Không biết nhìn đưỡng à, lố đụng phải trẻ con thì cô có chịu được trách nhiệm không? Cô xem thường dân quê chúng tôi đúng không? Tôi nói cho cô biết, dù chúng tôi không có tiền, nhưng em trai của chúng tôi lại là nhân vật lớn đấy, cô không đắc tội được đâu!”

Nếu đã nói như vậy thì chắc chắn chị ta đã thấy con trai mình đến cướp điện thoại của cô rồi.

Con trai mình thì không quản, lại làng sang chuyện khác, nói cô xem thường dân quê?

Có thể dạy ra được một đứa bé ngang ngược như.

vậy, quả nhiên cha mẹ cũng chỉ là cái dạng như thế.

Người phụ nữ cứ liên mồm nói là cô sai, thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người trong nhà hàng cao cấp.

Lê Nhật Linh cảm thấy phiền phức, cầm túi bước.

đi.

Nhưng người phụ nữ kia lại giữ cô lại, nói: “Cô làm ( con trai tôi bị thương, cô không được đi!”

Lê Nhật Linh rút tay về, vẻ mặt chế giễu nhìn chị ta: “Vậy chị muốn thế nào? Đần tiền hả?”

Người phụ nữ không ngờ được cô sẽ nói như vậy, ngây người, sau đó lập tức nói: “Như thế cũng không phải không được.”

Nụ cười châm chọc của Lê Nhật Linh càng sâu: “Bên này hẳn là có camera theo dõi, chúng ta lấy băng ghi hình đến đồn công an đi, xem phải bồi thường bao.

nhiêu, tôi sẽ không quyt đâu.”

Cô có thể đối tốt với những người hiển lành đáng.

thương, nhưng cô tuyệt đối sẽ không để loại người vô lại này bắt chẹt.

Người phụ nữ lớn tiếng kêu lên: “Cô làm con tôi bị thương rồi còn dọa dẫm báo cảnh sát đúng không? Có còn đạo trời không? Có còn phép vua không!”

Từ đứa bé đi đường không có mắt đã biến thành làm con chị ta bị thương rồi, Lê Nhật Linh rất muốn Cười: “Thời đại phong kiến đã sụp đồ lâu rồi, bây giờ không ai dùng phép vua nữa, mà dùng pháp luật.”

Chồng của người phụ nữ ăn mặc đẹp hơn một chút, còn ra hình người, thế nhưng ánh mắt thì chẳng.

khác gì nhau, ánh mắt của cả nhà ba người này đều xấu xa giống hệt nhau.

Người đàn ông nãy giờ vẫn không nói chuyện, nhưng lại dùng ánh mắt tr*n tr** nhìn cô.

Lê Nhật Linh thấy thế thì rất buồn nôn, muốn rời khỏi nhưng người phụ nữ kia lại ngồi bệt xuống đất, ôm lấy chân cô, vừa khóc vừa gào, không đề cho cô đi, nói cô bắt nạt người khác.

Và lại bên cạnh còn có một đứa bé trai ôm trán đang khóc, ngược lại như vậy cũng có chút đáng tin.

Một số người không biết sự thật có thể sẽ nhìn sang, cảm thấy Lê Nhật Linh không đúng, tiến lên giúp người một nhà đáng thương kia nói chuyện.

Kết quả những người đã theo dõi toàn bộ quá trình không thể chịu đựng được nữa, đứng về phía Lê Nhật Linh, kể lại sự thật một lần nữa.

Tình thế lập tức trờ nên nghiêng về một phía, tất cả mọi người đều chỉ trích gia đình ba người kia ăn vạ.

Lê Nhật Linh bị người phụ nữ quấn lấy không có cách nào thoát thân, cô thật sự không còn cách nào khác đành lấy điện thoại di động ra chuẩn bị báo cảnh sát.

Chưa kịp mờ khóa điện thoại, người phụ nữ đột nhiên thả tay ra, chạy về phía người đàn ông vừa đi tới, vừa khóc vừa kêu: “Hạ Huy Thành, bọn chị là người thân của cậu đây, cháu trai của cậu bị người ta bắt nạt đây này, có quan tâm không!”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 232


Chương 232: Anh, không xứng với cô ấy Hạ Huy Thành.

Cái tên này đã k*ch th*ch màng nhĩ của Lê Nhật Linh.

Quay đầu lại nhìn, thì ra đúng là Hạ Huy Thành.

Khi Hạ Huy Thành nhìn thấy tình cảnh này, đại khái cũng biết chuyện gì đã xảy ra, anh tránh né sự đụng chạm của người phụ nữ, đi tới trước mặt Lê Nhật Linh, ôn như hỏi: “Em không sao chứ?”

Cô lắc đầu: “Em không sa Suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Nhưng đứa nhỏ bị điện thoại đập trúng, cứ khóc mãi.”

“Vậy mặt của em bị làm sao thế này?” Hạ Huy Thành bước tới muốn lau đi vết bẩn do bị tay của đứa nhỏ bôi bần trên mặt cô, nhưng đột nhiên ý thức được thân phận của hai người, lại chậm rãi thu tay về.

Anh lấy một chiếc khăn tay từ trong túi áo ra đưa cho cô: “Lau mặt đi.”

Cô không từ chối, nếu từ chối ngược lại sẽ khiến cả hai ngượng ngùng, cô nhận lấy chiếc khăn tay mềm mại, lau lau khuôn mặt.

Quả nhiên, chiếc khăn tay trắng tỉnh sau khi lau xong đã biến thành một chiếc giẻ lau bần thỉu.

Thằng nhỏ không thích sạch sẽ, tay cũng không.

sạch sẽ nên cái tát đó đã chà xát hết vết bần lên trên má mặt cô.

Cô cầm khăn tay, trả lại cũng không được, mà không trả lại cũng không xong.

Sau khi suy xét một chút, vẫn là gấp chiếc khăn tay lại rồi cất vào túi của mình, nhẹ giọng nói một tiếng: “Cảm ơn”

Hạ Huy Thành điểm tĩnh hơn cô: “Không có gì, đã xảy ra chuyện gì.”

“Thực ra cũng không có gì, chỉ là…”

“Huy Thành à! Mày là người thân của chúng tao, sao lại đi giúp đỡ người ngoài như thế hả!” Thấy tình hình không ồn, người phụ nữ chạy đến trước mặt anh, hét lên với hai người.

đây đông người, Hạ Huy Thành không muốn đề người ngoài xem được trò cười, lời ra tiếng vào về Lê Nhật Linh đã đủ nhiều rồi.

Anh dẫn đám người trờ lại phòng ăn để nói chuyện.

Vừa quay trở lại phòng ăn, người phụ nữ mỡ to cuống họng hét toáng lên cứ như sợ những người bên ngoài không nghe thấy.

“Hạ Huy Thành, mày khôn nhà dại chợ thì hay rồi, coi bọn tao không ra gì, tao là chị gái ruột của mày đó, sao mày có thề đi giúp người ngoài như vậy hả?”

Lê Nhật Linh lúc này mới hiểu ra, thì ra ờ bên ngoài khí thế hùng hồ như vậy là vì nói có một người em trai rất lợi hại, hoá ra chính là Hạ Huy Thành.

Hạ Huy Thành trông có về thờ ơ, dường như đã quen với kiểu cãi vã này.

Anh kéo ghế ra, đề Lê Nhật Linh ngồi xuống.

Nhiều năm như vậy, chuyện anh giấu diếm trong.

góc không muốn đề Lê Nhật Linh biết được, cuối cùng vẫn bị cô phát hiện.

Anh, không xứng với cô ấy.

Hạ Huy Thành bị cái người được gọi là chị gái cùng huyết thống ép đến đây đề ăn tối, và người thanh.

toán hoá đơn đương nhiên chính là Hạ Huy Thành.

Anh cũng cảm thấy loại chuyện này nếu cứ tiếp tục dây dưa cũng không có ý nghĩa gì, nói ra sớm một chút đều tốt cho tất cả mọi người.

Tuy nói là huyết mạch tương thông, nhưng rốt cuộc, một chút tình cảm cũng chẳng có hay thậm chí là một chút tiểu tiết cũng không giống nhau. Năm đó Hạ Huy Thành bị vứt bỏ vào trại trẻ mồ côi, cũng là nhờ có một phần công lao của bà chị này.

Vi vậy, trên bàn ăn, anh nói rất rố ràng.

Sẽ không cho tiền, sẽ không cho bọn họ ở lại thành phố Hà Nội, nhiều nhất cũng chỉ mua một ngôi nhà mới trong thị trấn cho bọn họ thôi.

Thế nhưng một nhà ba người vô cùng bất mãn, mượn cớ đi vệ sinh để bàn bạc, không ngờ lại đụng phải Lê Nhật Linh.

“Mày không nói là có ý gì, mày với người phụ nữ xấu này có quan hệ gì? Cô ta đã đánh cháu trai nhỏ của mày đấy!”

Lê Nhật Linh từ nhỏ đã đến trại trẻ mồ côi đề làm từ thiện, tính tình của cô ấy sẽ không bao giờ ra tay với một đứa trẻ.

Hạ Huy Thành căn bản là không tin loại lập luận này.

Ngược lại, mặt mũi một nhà ba thành viên nhà họ Hạ này khó coi đến mức sỉ nhục người nhìn.

Anh thờ ở nhìn cả gia đình ba người này, lạnh lùng nói: “Tôi tin cô ấy sẽ không làm chuyện này, các người cứ tiếp tục gây rối ờ thành phố Hà Nội cũng không có ý nghĩa gì. Tôi đã nói rất rõ ràng rồi, phương án giải quyết của tôi chính là như vây.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 233


Chương 233: Quá khứ mà cô ấy chưa biết

Phương án giải quyết của Hạ Huy Thành là gì, một ngôi nhà trong thị trấn sao?

Còn không đáng tiền bằng một chiếc xe hơi hay một chiếc đồng hồ của anh ấy!

Người phụ nữ vừa nghe thấy vậy lập tức nhảy dựng lên, không thèm quấy nhiễu Lê Nhật Linh nữa, trực tiếp trừng to mắt nhìn Hạ Huy Thành: “Không được! Hiện tại mày giàu có như vậy, là chủ tịch tập đoàn, vậy mà muốn dùng một căn nhà ở thị trấn để đuổi cổ bọn tao sao? Không được, tao vẫn muốn thêm ba tỷ nữa cơ!”

Hạ Huy Thành hoàn toàn không có ý thỏa hiệp: “Nếu các người đã không cần, vậy thì quên luôn đi.

Các người muốn làm gì thì làm, muốn tiếp tục tốn thời gian với tôi ờ thành phố Hà Nội thì cũng chẳng sao cả, chuyện ăn mặc chỗ ở đi lại của các người tôi sẽ không giúp một xu nào nữa.”

Người phụ nữ phát điên mất, muốn mắng người, lại bị người đàn ông kéo lại: “Mày!”

Hạ Huy Thành đáp lại bằng một vẻ mặt thờ ơ: “Bây giờ đưa ra quyết định đi, các người chọn cái trước hoặc sau.”

Người đàn ông giữ lấy người phụ nữ: “Bỏ đi, thà có một căn nhà còn hơn không.”

Có thể thấy rằng Hạ Huy Thành đã rất kiên quyết.

Bọn họ đã ở thành phố Hà Nội náo loạn nửa tháng trời, nếu cứ tiếp tục làm loạn thế nữa, chắc chắn sẽ không có kết quả tốt đẹp gì.

“Được, bọn tao đồng ý.”

“Tôi sẽ cho người tiễn các người đến trạm xe, mua vé ngay ngày hôm nay trở về đi.”

Người phụ nữ bất mãn nói lày đưa hết tiền taxi và tiền vé cho tao, chúng tao tự về, không cần ai tiễn.”

Hạ Huy Thành lấy ví tiền ra, lấy ra xấp tiền mặt bên trong, đưa hết cho bọn họ.

Anh biết rõ tính nết của bà chị gái và anh rể này.

hẳn là không dễ nói chuyện, nhất định là đang giấu giếm chuyện gì khác: “Tiền giao cho các người rồi, nếu còn không về thì nhà cũng đừng mơ mà có.”

Anh ấy đang rất nghiêm túc.

Căn nhà này là giới hạn cuối cùng của anh rồi, nếu bọn họ không cần nốt thì anh sẽ không cho bất kỳ thứ gì khác, sinh hoạt phí ở thành phố Hà Nội rất cao, bọn họ căn bản là không ở nồi được mấy ngày, cho dù bọn họ có chết đói ð thành phố Hà Nội thì anh cùng lắm là đi nhặt xác giúp bọn.

Bất kể bọn họ có gây rắc rối như thế nào, anh cũng sẽ tuyệt đối không bao giờ đề cái nhà này muốn gì được nấy đâu.

Bời vì bọn họ không xứng.

Chút tâm tư này của người phụ nữ bị nhìn thấu, tức giận gật đầu, cầm lấy tiền mặt: “Được rồi, biết cậu chủ Hạ mày coi thường người nông thôn bọn tao, bọn tao cũng không ở lại làm chướng mắt mày nữa!”

Ngưỡi phụ nữ nắm lấy tay người đàn ông và giận dữ thở hồn hền bước ra ngoài!

Dùng lực mạnh đá cánh cửa phòng ăn.

Chì là Hạ Huy Thành bảo vệ người phụ nữ này như vậy, cũng không biết là quan hệ gì.

Phải bí mật gửi một tin nhắn cho Hạ Lan Châu, Hạ Huy Thành đã không đề bọn họ sống tốt hơn cũng không cho bọn họ tiền, vậy thì cô ta cũng sẽ khiến Hạ Huy Thành gặp rắc rối.

Hạ Lan Châu là vị hôn thê của Hạ Huy Thành, cũng là con gái ruột của nhà họ Hạ. Hạ Huy Thành tường rằng anh ta cùng họ với nhà họ Hạ, nếu có thể kết hôn với con gái nhà họ Hạ, vậy thì anh ta thực sự sẽ một bước lên mây rồi muốn vạch rõ ranh giới với người nhà quê bọn họ sao?

Đừng có mơi Cô ta muốn nói cho Hạ Lan Châu rằng anh ta đang liếc mắt đưa tình với một người phụ nữ khác, đợi tiểu thư nhà họ Hạ kia nồi giận, huỷ bỏ hôn ước với anh ta, để xem anh ta còn có thề làm gì.

Cửa phòng ăn bị đóng sầm một cái, chén canh còn sót lại trên bàn rung lên hai lần.

Lê Nhật Linh vẫn luôn im lặng xem trận ầm ï này, cô không ngỡ Hạ Huy Thành lại có một gia đình như.

vậy.

“Cuối cùng cũng bị em biết rồi, anh vẫn luôn muốn giấu em” Hạ Huy Thành cười khổ, đây là quá khứ đáng xấu hồ nhất của anh.

Sờ dĩ vẫn chưa từng nói cho cô ấy biết rằng mình là con nuôi nhà họ Hạ cũng là do tự tỉ.

“Anh Huy Thành…” Khóe môi cô hơi khô khốc, cũng đã hiểu tại sao quen biết đã bao năm nay nhưng anh chưa từng nói ra chuyện mình là con nuôi.

“Thực ra, cũng không buồn như vậy đâu, đều đã qua cả rồi” Hạ Huy Thành ngồi xuống bên cạnh cô, giải thích một cách đơn giản, kể cho cô nghe về quá khứ của anh.

Lúc trước giấu diếm là bởi vì còn ôm hy vọng, ảo tường có thể ð bên cô, muốn xứng đôi với cô.

Bây gið, đã không còn cần thiết nữa.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 234


Chương 234: Đứa trẻ bị vứt bỏ

Hạ Huy Thành bị cha mẹ đưa từ nông thôn lên thành phố rồi vứt bỏ.

Trong thôn không có bao nhiêu tiền nhưng gia đình nào cũng có nhiều hơn một đứa con.

Mong vào gia đình giàu có mới có thể mang lại hy vọng cho cái nhà này, theo lý mà nói, cho do dù có muốn vứt bỏ con cái, ở nông thôn cũng rất hiếm con trai, nên hầu hết mọi người không cần con gái, đen con gái đi đồi lấy tiền.

Hạ Huy Thành là con trai mà bị bỏ rơi, cũng phải cảm ơn người chị từ nhỏ đã có tâm cơ thâm thuý vừa nãy.

Nói ra cứ tường như chuyện đùa, ngọn nguồn của việc vứt bỏ một đứa con chỉ là vì một cái đùi gà.

Nhà họ Hạ tổng cộng có ba người con, một người anh trai tên Hạ Hi Vọng, chị gái Hạ Bào Trân, đến người con trai út, ông Hạ không biết đã nghe ai đọc bài thơ của chủ tịch Mao, hồi tưởng lại những năm tháng thịnh vượng trước kia và nghĩ đó là một chữ hay, chắc chắn là có ý nghĩa tốt, nên đã dùng những lời lẽ lên người con trai nhỏ.

Nhà họ Hạ tuy nghèo, nhưng không phải lúc nào cũng như vậy, cũng có thể sống qua ngày chỉ là cuộc.

sống có hơi miễn cưỡng một chút.

Cho đến sau này, một con gà do nhà họ Hạ nuôi bị chết, hai cái đùi gà, mà ba đứa con không cách nào chia được.

Ở trong thôn, con gái luôn bị coi thường, tất nhiên đùi gà không đến lượt chia sẻ cho cô ấy.

Không biết Hạ Huy Thành di truyền tính khí của ai, mà không hề giống cái tính thần ích kỷ của nhà họ Hạ một chút nào, anh ấy lén lút chia một nửa cái đùi gà của mình cho chị gái.

Còn chị gái sau khi ăn xong thì bị phát hiện và bị đánh một trận nên đã ghỉ hận lên người Hạ Huy Thành.

Rồi một ngày nọ, chị gái gây ra một tai họa lớn làm vỡ chiếc tivi của một gia đình trong thôn, thì đồ lỗi cho em trai.

Chiếc tỉ đền nổi, nhà họ Hạ dù sao cũng không thiếu trè con lúc đó rất có giá trị, căn bản là không nên đã đem Hạ Huy Thành đến cổng cô nhi viện ở thành phố Hà Nội rồi đề vài ngày ở đó, nghĩ rằng vài năm nữa sẽ đón về.

Sau khi vứt con, bớt đi một miệng ăn, để người dân thành phố nuôi giúp, còn không cần trả tiền, thật là lời biết bao nhiêu.

Hạ Bảo Trân đương nhiên là không muốn em trai mình trở về, không có em trai thì đùi gà sẽ thuộc về cô ta.

Cô ta cố tình tiết lộ tin tức cho trường thôn, trường thôn đến nhà tính sổ, tất nhiên là hai vợ chồng nhà họ.

Hạ không chịu thừa nhận.

Mà hậu quà của việc không thừa nhận chính là không thể đón con trai út về nhà nữa.

Lúc đầu cũng có chút không nố nhưng về sau cũng không còn quan trọng nữa.

Bởi vì bà Hạ rất nhanh sau đó lại mang thai một đứa con trai nữa.

Không biết có phải quả báo hay không, con trai út của nhà họ Hạ bị bệnh nặng, trên đường đi đến bệnh viện huyện thì cả nhà bị tai nạn xe, trừ một mình Hạ Bảo Trân thì không ai sống sót.

Năm nay không biết Hạ Bảo Trân làm sao mà biết được tình hình hiện tại của Hạ Huy Thành, mặt dày mày dạn lặn lội tới thành phố Hà Nội, vịn vào cớ người thân để xin tiền.

Sau khi nghe xong, trong lòng Lê Nhật Linh không thể tả được là đang cảm nhận như thế nào.

Hạ Huy Thành bây giờ tốt như vậy, ai có thể ngờ rằng trước đây anh ấy đã trải qua một quá khứ u ám thế này.

“Anh Huy Thành, mọi chuyện đã qua rồi, anh của hiện tại là tốt nhất.” Cô chân thành nói.

“Nhưng anh biết bản thân mình như vậy luôn không xứng với em.” Đôi mắt Hạ Huy Thành buồn bã: “Bời vì mẹ bị tổn thương t* c*ng khi sinh Châu, nhà họ Hạ muốn có một người con trai tiếp quản sự nghiệp, nên anh mới được đưa về nhà họ Hạ. Cho nên anh cứ mãi giấu diếm em, không dám nói cho em biết anh được nhà họ Hạ nhận nuôi từ cô nhi vịện Một là vì không xứng với cô, hai là không muốn đối mặt với sự kỳ vọng của nhà họ Hạ đối với mình.

Trong lòng Lê Nhật Linh có chút nhẹ nhõm: “Anh, vẫn luôn biết rằng nhà họ Hạ muốn anh kết hôn với Châu đúng không?”

Nếu là như vậy, ngay cà khi không có Lâm Quân, bọn họ cũng không thề nào đi đến cuối cùng.

Cô nói quá thằng thắn, đem thực tế tàn nhẫn nói ra một cách phũ phàng. Phần yếu đuối nhất trong anh bị chạm trúng, biết rằng không nên nói ra, nhưng anh vẫn muốn nói với cô: “Anh thích Châu, nhưng chỉ có thể là tình cảm như anh em.”

“Chắc là em không nhớ anh, nhưng anh, đã luôn yêu thầm em” Nói ra được khỏi miệng, trong lòng cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Trong ánh mắt ngơ ngác của Lê Nhật Linh, Hạ Huy Thành chua xót giải thích: “Không cần nghĩ ngợi nhiều đâu, cứ coi như là một lời từ biệt quá khứ đi.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 235


Chương 235: Yêu thầm cô ấy

Năm đó, Hạ Huy Thành được đưa vào trại trẻ mồ.

côi vì không thể tìm thấy cha mẹ ruột của mình.

Không biết có nên cảm ơn vì cái tên đẹp của anh ấy hay không, chỉ ở mấy năm trong cô nhi viện đã được nhà họ Hạ nhận nuôi.

Cha mẹ nói đưa anh lên thành phố chơi nhưng lại coi anh như rác rười mà vứt lại ở đây.

Nhắc mới nhớ, những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời anh chắc là lúc ở trong cô nhỉ viện đó.

Cô nhỉ viện là nơi tuy ấm áp nhưng cũng lạnh lẽo.

Tất cả mỗi một người ở đây, mặc dù trên mặt mang theo nụ cười, nhưng trong lòng lại rất lạnh lếo.

Hạ Huy Thành sống ð đây cũng dần dần biết cách phân biệt lòng người, ai là thật lòng, ai là giả dối.

Người duy nhất có thể mang lại hơi ấm cho anh trong cô nhi viện lạnh lẽo này chính là Lê Nhật Linh.

Trong những năm tháng u ám nhất, Lê Nhật Linh chính là ngọn đèn sáng nhất trong cuộc đời anh.

Khi đó Lê Nhật Linh vẫn còn nhỏ, Viên Vũ thường đưa Lê Nhật Linh đến cô nhi viện đề tặng đồ ăn vặt, quần áo, quà cáp cho bọn trẻ ở đâu… Khi giàu có còn tặng một số trang thiết bị cho cô nhi viện, nói là chút việc thiện đề tích đức.

Lê Nhật Linh mặc một bộ váy trắng như tuyết, từ đầu đến chân đều sạch sẽ, thuần khiết như thiên thần.

Hạ Huy Thành phát hiện không chỉ mình anh mà tất cả các cậu bé khác trong trại trè mồ côi, khi nhìn thấy Lê Nhật Linh, ánh mắt đều ngập tràn ấm áp.

Hóa ra không phải anh là người duy nhất thích Lê Nhật Linh, tình địch của anh có mà đầy ra đó.

Lê Nhật Linh sau khi cùng mẹ phân phát quà cho tất cả bạn nhỏ, lại nhìn thấy Hạ Huy Thành trơ trọi ngồi một mình trong góc tối, ánh mắt rất không vui.

Cô bước đến trước mặt anh, đưa tay về phía anh, mỉm cười và hỏi tại sao anh không vui.

Khi đó, Hạ Huy Thành không nói gì, cũng không đưa bàn tay nhỏ bé bần thìu của mình cho cô ấy.

Lê Nhật Linh không tức giận mà ngược lại còn kéo anh từ dưới đất đứng dậy, lén lôi kéo anh chạy ra ngoài: “Đừng ủ rũ nữa, mình dắt cậu đi xem một thứ rất ấm áp rất dễ thương, nhìn thấy nó cậu sẽ trở nên vui vẻ ngay thôi.”

Hạ Huy Thành bé bỏng nhìn hai bàn tay đang nắm lấy nhau của hai người mà mắt miệng đều cong lên nét cười.

Thật tuyệt, bàn tay của cô ấy thật ấm áp, cô ấy không chê mình bần thi…

Lê Nhật Linh bé bỏng dắt Hạ Huy Thành ra khỏi cửa nhỏ bên hông, cửa hông đi ra một con hẻm nhỏ hẹp, ngày thường rất ít người qua lại, bên trong có rất nhiều chó hoang làm ồ.

Cái thứ dễ thương và ấm áp mà Lê Nhật Linh nói là một chú chó con vừa được sinh ra từ một con chó hoang.

Hai người ngồi xổm sang một bên háo hức nhìn: “Có dễ thương không?

Ồ đây thường có rất nhiều sinh linh mới được sinh ra. Mình đã nói với mẹ rằng mình muốn mang một số con về nhà nuôi, nhưng mà mẹ không cho, bởi vì mẹ sắp sinh em gái rồi.”

Những chú chó con vẫn còn quá nhỏ, run rầy có vẻ như rất sợ người.

Hạ Huy Thành chỉ nhìn mấy con chó nhỏ một chút, lại quay sang ngắm nhìn Lê Nhật Linh.

Lê Nhật Linh cho rằng anh ấy khác với cô, không.

có hứng thú với những chú chó con.

Cảm thấy hơi xấu hồ nhưng chưa kịp hỏi rõ đã kéo anh ra ngoài. Hạ Huy Thành quá gầy, trên mặt trên tay đều bần, Lê Nhật Linh cảm thấy có chút đau lòng cho.

anh ấy. Nếu lúc mình bị bản chắc chắn cũng sẽ không vui đâu, chẳng trách anh ấy luôn buồn bã.

“Không biết vì sao mà cậu không vui, nhưng mình hy vọng cậu có thể vui vẻ một chút” Cô lấy khăn tay của mình nhẹ nhàng lau vết bần trên tay anh, sau đó lại cất lại vào túi mà không một chút khinh thường nào.

Sau khi suy nghĩ một chút, lại lấy trong túi ra chiếc bao lì xì nhỏ, nhét vào tay anh: “Cái này cho cậu, một món quà khác, những bạn nhỏ khác không có đâu.”

Hạ Huy Thành sững sờ, trong đôi mắt to tràn ngập.

lấp lánh.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 236


Chương 236: Sớm đã quên rồi

Nhìn thấy thái độ dịu dàng không chút đau thương của anh, Lê Nhật Linh nhỏ bé tự giới thiệu bản thân: “Mình tên là Lê Nhật…”

“Tôi biết, cậu tên là Lê Nhật Linh.”

“Cậu nói chuyện với tôi rồi, tôi cứ cho rằng cậu ghét tôi chứ”

Tôi cứ một mình nói rất nhiều và cuối cùng cũng có phản hồi. Đôi mắt của Lê Nhật Linh sáng lên, niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt cô.

Hạ Huy Thành nhỏ bé mỉm cười với cô, giọng nói nhẹ nhàng và đơn giản, ánh mắt ánh lên niềm hy vọng: *Tôi tên là Hạ Huy Thành.”

Xin cậu, hãy nhớ tên tôi, được không?

Đây là tâm nguyện của Hạ Huy Thành, cũng là tâm nguyện đầu tiên trong cuộc đời anh.

Mặc dù không thể thành hiện thực, nhưng anh đã được Chúa ban cho một cơ hội tốt hơn.

Sau ngày hôm đó, Hạ Huy Thành không bao giờ gặp lại Lê Nhật Linh nữa.

Người ta nói rằng, sau khi mẹ Lê Nhật Linh sinh ra Lê Nhã Tuyết, bà cho rằng đã dành dụm đù tiền, việc tiếp tục trợ cấp cho trại trẻ mồ côi là lãng phí và không cần thiết.

Hạ Huy Thành lúc bấy giờ không biết phải diễn tà cảm giác mất mát của mình như thế nào, nhưng cũng hiểu rằng cậu không thể làm gì, chỉ có thể chăm chỉ, cố gắng đề làm cho bản thân tốt hơn.

Cậu ấy ăn uống đầy đủ để giúp mình to cao hơn.

Cậu ấy học hành chăm chỉ đề giúp bản thân trờ nên vĩ đại.

Cậu bắt đầu mỉm cười, muốn biến thành người như cô.

Sau đó, cậu được nhà họ Hạ nhận nuôi.

Mãi cho đến một lần Hạ Lan Châu dẫn Lê Nhật Linh đến đứng trước mặt anh và nói đây là người bạn tốt của cô ta, lúc đó anh ấy biết nỗ lực của mình đã được đền đáp.

Anh đã gặp lại cô, lần này nhất định anh sẽ không buông tay cô nữa.

Anh cố gắng đối xử tốt với Lê Nhật Linh, che giấu đi cảm xúc không thể khống chế được của mình, cố gắng đề xứng đáng với cô ấy.

Nhưng đối với Lê Nhật Linh, cô đã sớm quên đi người con trai năm ấy bị sự ấm áp của cô làm rung động…

“Anh thích em, mãi mãi là như vậy” Hạ Huy Thành ôm lấy cô, anh không dám mạnh tay vì sợ cô sẽ đau.

Anh đứng sau lưng cô, không thề nhìn thấy mặt cô, nhưng anh có thể cảm nhận được cơ thề của cô thay đổi theo câu chuyện anh kể, từ cứng đỡ, chuyền sang mềm mại hơn một chút.

Lê Nhật Linh chưa bao giờ nghĩ rằng dưới vẻ ngoài dịu dàng của Hạ Huy Thành lại giấu nhẹm đi một quá khứ gập ghềnh như vậy.

“Anh đã nghĩ mình đủ tốt, nhưng khi công ty nhà họ Lê gặp khó khăn về tài chính, tôi mới phát hiện ra là bản thân mình vẫn chẳng thể làm được gì” Hạ Huy.

Thành đột nhiên siết chặt cánh tay Lê Nhật Linh, khẽ thì thầm nói một cách đau khổ.

Anh hơi buông ra một chút, nhưng không để cô rời khỏi mình, tay vẫn đè lên cánh tay cô: “Xin lỗi, anh không cần thận đã làm em đau?”

Cổ họng Lê Nhật Linh khô khốc, không biết nên nói cái gì, nhẹ nhàng lắc đầu.

235-1-2.jpg


Nhưng cậu không thề nói một cách trắng trợn như vậy được.

Vì cô đã là người có gia đình rồi, anh cũng không còn độc thân nữa.

Một mình gánh vác hai gia đình, thứ anh có thể làm chỉ được đến đây thôi.

“Thực xin lỗi…cảm ơn anh” Hàng ngàn chữ muốn nói cuối cùng chỉ được nói ra trong vỏn vẹn sáu chữ này.

Hạ Huy Thành bình tĩnh cười: “Không sao, chúng ta ôm nhau lần cuối được không?”

Lê Nhật Linh cười trong nước mắt, và mờ rộng vòng tay hướng về phía cậu.

Hạ Huy Thành cúi người xuống ôm cô.

Một cái ôm nghỉ thức bình thường, nhưng trong lòng hai người biết cái ôm này chính là nói thay từ từ biêt cho hai người.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 237


Chương 237: Mặt em bị sao thế?

Cánh cửa phòng riêng bị đá tung ra phát lên một tiếng: “Rầm!”

Cà gia đình ba người vừa đi chưa được bao xa thì bị bác bảo vệ giữ lại.

Rất khó để làm cho đứa trẻ nín khóc, giờ đây lại bị dọa khóc to hơn, cổ họng như sắp bị xé toạc ra, khóc đến lặng người đi, làm người khác thấy rất phiền phức.

Sau đó Lê Nhật Linh mới tách ra khỏi Hạ Huy Thành, khó hiểu nhìn ba người.

Câu hỏi chưa kịp nói ra, câu trà lời đã xuất hiện.

Gương mặt của Lâm Quân trầm ngâm, bình tĩnh bước ra từ sau đám đông.

“Lâm Quân?” Sao tự nhiên anh lại xuất hiện ờ đây?

Nhân viên bảo vệ kéo gia đình ồn ào của ba người lại, Lâm Quân đi qua đám đông trong sự chú ý của mọi người và bước tới đứng trước mặt cô.

Ánh mắt sâu thẳm của anh không ngừng dò xét gương mặt cô, giọng điệu u ám: “Mặt em bị sao thế?”

Làn da của Lê Nhật Linh vốn đã trắng và mềm mại, thường anh sẽ để lại trên cơ thể những vết đỏ dễ thấy khi anh gãi hoặc véo nó.

Vết móng nhỏ trên mặt cô ấy quá rõ ràng.

Lâm Quân vươn tay muốn chạm vào, nhưng bị Lê Nhật Linh né tránh: “Em không sao.”

“Có vết thương nào khác không?” Anh hỏi.

“Không có. Mặt em chỉ bị xước một chút thôi, không nghiêm trọng đâu.” Lê Nhật Linh không nói tình hình của đứa bé, cô chỉ nói sơ qua tình hình của mình.

“Em không nói cho anh biết, anh cũng có thể nhìn ra ai là người có dấu tay lốn như vậy” Đôi mắt sâu thằm của Lâm Quân lướt qua gương mặt ba thành viên trong gia đình.

Cô ta không dám tự phụ như vừa rồi, giọng nói trầm xuống rất nhiều: “Khải cũng chỉ là bất cần thôi.”

Lê Nhật Linh thoáng liếc qua nhìn người phụ nữ, mới nhận ra rằng cô ta lại có thể nói với âm lượng nhỏ nhẹ như vậy.

Trước đó, mỗi một câu người phụ nữ này nói ra gần như là la hét, gầm gừ, cô còn cho rằng đó là một giọng nói lớn tự nhiên. Ö trước mặt Lâm Quân, cô ta nhướng mày tỏ ý dịu dàng, nhìn dáng vẻ xem ra cô ta chỉ là một người ăn h**p kẻ yếu thôi.

Người phụ nữ nhìn Lê Nhật Linh, nói: “Cô nhìn cái gì, nếu như không phải đánh Khải nhà tôi thì tôi cũng không bao giờ muốn nhìn mặt cô đâu.”

“Xem ra cô đã quá quen với việc đổi trắng thành đen như thế?”

“Người đàn bà như cô đang nói cái gì thế? Đánh một đứa trẻ cũng có lý, đúng không?”

“Cô câm miệt.” Lâm Quân nhẹ giọng nói.

Vệ sĩ hiểu ý, lập tức bịt miệng người phụ nữ lại.

Lời nói của Lâm Quân rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người ta sờn cả gai “Cô đánh cô ấy như thế nào, thì đánh trả lại như thế ấy.”

Người phụ nữ trợn tròn mắt, vốn dĩ vợ chồng cô ta định đưa đứa bé rời đi xa, nhưng lại bị một đám người bất ngờ giữ lại, cô ta biết người đàn ông này chắc chắn không dễ dàng bỏ qua cho cô ta.

Suốt quãng đường đi, người này không nói lời nào, để cho vệ sĩ đè xuống ba người nhà bọn họ xuống, ánh mắt cay nghiệt, lạnh lùng không cử động, dường như muốn biến bọn họ thành không khí.

Họ tự hỏi tại sao lại kỳ lạ như vậy, họ đều là dân quê, cũng không có gì phải lo lắng cả.

Đến bây giờ mới hiểu ra điều đó, không ngỡ người đàn ông này lại vì người phụ nữ này mà trả thù.

Người phụ nữ bịt miệng không nói được.

Người đàn ông thận trọng nói: “Chúng tôi không cố ý, chỉ là trẻ con vô tình lúc chơi đùa.”

Lâm Quân nhếch môi, vẫn là nụ cười lạnh lùng: “Ai sinh con thì người đó phải có trách nhiệm dạy dỗ, bây giờ đánh đứa bé hay đánh các người, tự các người quyết định đi”

Vệ sĩ nhận lệnh và buông tay.

Người phụ nữ phẫn nộ và nói: “Khải của chúng tôi mới bốn tuổi, nó vẫn còn là một đứa trẻ. Chúng ta đều là người lớn, sao lại đi so bì với trẻ con chứ?”

“Lời này của cô cũng không sai” Lâm Quân nhẹ giọng nói.

Người phu nữ thờ phào nhe nhõm.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 238


Chương 238: Gieo gió gặt bão

Còn chưa kịp đắc ý, chỉ thấy Lâm Quân liếc mắt ra hiệu với vệ sĩ, lạnh lùng nói: “Con không hiếu thuận là do cha mẹ, nếu mà cha mẹ che chờ, vậy thì không cần hơn thua với đứa bé, tính sổ với người lớn là được.”

Lâm Quân thậm chí không cần mờ lời, chỉ dùng một ánh mắt, vệ sĩ lập tức giơ tay tát một cái thật mạnh lên mặt người phụ nữ.

Người phụ nữ bị tát lệch cả mặt, khóe miệng cũng sưng vù lên một mảng.

Vệ sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh, một cái tát của vệ sĩ mạnh hơn bọn họ nhiều.

Người đàn ông trông vậy, lập tức tự tát mình một cái.

Dưới ánh mắt bình tĩnh của Lâm Quân, là sóng ngầm dâng trào.

“Đánh cô ta một cái, các người cảm thấy vậy là đủ rồi? Vay tiền còn có lãi đấy.”

Người đàn ông hiểu ý của anh, liên tục đánh lên trên mặt mình, tuy rằng tiếng rất to, nhưng mà không mạnh tay. Dù sao, bàn tay của mình vẫn dễ tự khống chế sức lực.

Người phụ nữ kia không thức thời, đáng thương hơn nhiều, bị vệ sĩ liên tiếp đánh vài cái tát, mãi tới khi gò má sưng tấy không trông rõ dáng vẻ ban đầu, lúc này mới xem như thôi.

Lâm Quân lạnh lùng nhìn qua đám người kia một cái, sau đó gật đầu xem như chào với hỏi Hạ Huy Thành, rồi kéo cánh tay Lê Nhật Linh rời đi.

Một nhà ba người này bị đánh đến ngơ ra, bây giờ còn chưa kịp phản ứng lại là chuyện thế nào.

Đúng lúc này vệ sĩ nhắc nhờ một câu: “Chỗ này là thành phố Hà Nội, không phải là quê nhà các người, la lối om sòm cũng phải xem đối tượng, thằng nhóc con nhà các người tát bà Lâm một cái, tổng Giám đốc Lâm chưa chặt tay con trai mấy người là tốt lắm rồi đấy!”

Nhân viên phục vụ đi ngang cửa hóng chuyện, đưa tai nghe được hai câu, kết quả nghe được cụt lùn, chỉ nghe thành chặt tay con trai của cô ta đi.

Sau lần đó, truyền ra một lời đồn đáng sợ: Bởi vì một đứa bé tát Lê Nhật Linh một cái, cả nhà đều bị Lâm Quân chặt một cái tay.

Chuyện này thì sau hãy nói.

Người phụ nữ bị dọa sợ phát run, lúc này mới phản ứng được, vậy là đắc tội người không nên đắc tội rồi.

Cô ta nhìn về phía Hạ Huy Thành, không biết vì sợ hay là do bị đánh, nên tiếng nói cũng có phần run rầy: “Nói sao chị cũng là chị của em, người phụ nữ này vai vế lớn vậy sao em không nói cho bọn chị biết?”

“Bất kể là đối với ai, cũng nên có lễ phép căn bản.” Bọn họ là gieo gió gặt bão.

“Nhà ð quê bọn chị cũng không cần nữa, em có thể bảo tổng giám đốc Lâm gì đó cho qua không, đừng có chặt tay con chị?”

Hạ Huy Thành hỡi hợt nhìn cô ta một cái, giờ biết Sợ rồi sao, thế sao trước còn làm vậy?

Có điều với thủ đoạn của người đàn ông tên Lâm Quân này, nếu mà anh nồi giận ngay lập tức như vậy thì về sau căn bản sẽ không còn vấn đề gì nữa.

Hạ Huy Thành gật đầu.

Nhưng người phụ nữ vẫn lo lắng: “Nhưng mà, vừa nãy chị gọi điện cho cô lớn nhà họ Hạ, nói em và người phụ nữ vừa nãy, không không không, là bà Lâm, nói hai người có qua lại. Bây giờ cô lớn nhà họ Hạ rất tức giận, chuyện này nếu mà truyền ra, giám đốc Lâm chắc không cắt đầu lưỡi bọn chị chứ?”

Hạ Huy Thành thật sự hết lời để nói với gia đình này.

Càng để ý tới bọn họ, bọn họ càng lấn lướt.

Tính tình Hạ Huy Thành vốn cũng xem là tốt, đồng ý chuyện căn nhà đó cũng xem là hết lòng giúp đỡ rồi, bây giờ nhìn lại, thật sự không cần phải quan tâm sự sống chết của bọn họ nữa.

Anh cầm lấy áo của mình đặt trên ghế dựa, không nói một câu xoay người rời đi.

Một nhà ba người dường như không hiểu ý của Hạ Huy Thành là gì, chỉ có thể hét lên phía sau anh: “Chị cũng thấy em đối với bọn chị quá ích kỷ, chì muốn trả thù một chút, mới làm như vậy.”

Hạ Huy Thành đi xa, tiếng nói phiền nhiễu đó cuối cùng không nghe thấy nữa.

Vừa tới hầm đề xe, ngồi lên xe, Hạ Lan Châu đã gọi điện thoại tới.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 239


Chương 239: Người anh muốn lấy là em

Hạ Huy Thành nhận máy.

Đã kết nối nhưng một hồi không có ai nói gì, chỉ có một loạt tiếng hít thờ.

Hạ Huy Thành gọi cô một tiếng: “Châu”

Hạ Lan Châu vẫn không đáp.

“Nếu giờ em không muốn nói, vậy chờ anh về nhà chúng ta đối diện nói chuyện, bây giờ anh chuẩn bị lái xe.”

“Không.” Hạ Lan Châu biết, đối diện với Hạ Huy Thành, rất nhiều chuyện cô ta đều không nói ra lời: “Anh có thể đừng gặp mặt cô ấy không, người anh muốn lấy là em! Lê Nhật Linh đã lập gia đình rồi, cô ấy đã lập gia đình từ lâu rồi!”

Hạ Lan Châu thấp giọng khóc lóc: “Anh có thể suy nghĩ cho em một chút được không? Em cũng biết đau lòng”

Hạ Huy Thành hỏi cô: “Châu, em cảm thấy em thích anh không?

“Thích.”

“Nhưng anh cảm thấy, em thích, là sự cố chấp của em. Là sự cố chấp nếu không chiếm được, thì chắc chắn phải chiếm được. Một khi anh thỏa hiệp, em cũng sẽ thấy vô vị, em chỉ là không cam lòng.”

“Anh đang nói gì vậy?” Hạ Lan Châu mơ hồ nghe ra được ý tứ không bình thường trong lời nói.

“Chuyện ba năm trước, thật ra anh biết. Anh chỉ giả vờ không biết, không muốn nói thằng mọi chuyện ra đề khiến chúng ta đều khó xử,” Ba năm trước, là Hạ Lan Châu đưa ra ý kiến cho nhà họ Lê.

Đưa một đứa con gái lên giường Lâm Quân, nhờ vào đó cứu vãn nhà họ Lê.

Khi đó Lê Nhã Tuyết còn quá ít tuổi, chắc chắn không được. Người duy nhất có thể làm vật thí nghiệm, chỉ có Lê Nhật Linh.

“Anh muốn hủy hôn sao?” Giọng nói của Hạ Lan Châu mang theo tiếng khóc nức nở.

“Châu, em vấn luôn thông minh như vậy.”

“Em không! Em không đồng ý, chúng ta đã đính hôn, nếu như anh hùy hôn vào lúc này thì anh muốn em phải làm sao đây “Chúng ta có thể kéo dài, cứ mãi không tổ chức hôn lễ. Qua vài năm, chuyện nhạt dần đi, chúng ta chính thức hủy hôn.”

“Em không muốn.”

“Thành, em vẫn luôn biết anh không yêu em.”

“Nhưng em không quan tâm.” Hạ Lan Châu khó khăn lắm mới chờ được ngày này, khó khăn lắm mới có thể đính hôn với anh. Ngày hôm nay anh chỉ gặp Lê Nhật Linh một lần liền nói muốn từ hôn, Lê Nhật Linh rốt cuộc nói gì với anh?

“Nhưng anh không muốn, Châu chúng ta không hợp.”

“Không thử sao biết không hợp? Chúng ta đã đính hôn rồi, nhưng anh còn chưa từng nắm tay em, ngay cả môi em cũng chưa từng hôn, anh còn chưa từng thừ, vậy thì làm sao anh biết có hợp không hợp?”

“Em cũng biết, anh không muốn thử.”

“Vậy sao lúc trước tại sao anh còn đồng ý đính hôn!” Hạ Lan Châu phát điên.

“Vì nhà họ Hạ, anh đứng ra gánh vác tiếng xấu của video, ắt sẽ sinh ra ảnh hưởng tới họ Hạ.”

“Bây giờ Lâm Quân vừa đưa hạng mục mới cho họ Hạ làm, anh cảm thấy không thẹn với lòng đã muốn vứt bỏ em đúng không?”

“Châu, em trờ nên cố chấp như vậy từ khi nào?”

“Em vẫn luôn thế, có điều anh không biết thôi.

Anh, em nói anh biết, em không đồng ý hủy hôn, trừ phi anh muốn thấy em chết!” Hạ Lan Châu không cho.

anh cơ hội, liền cúp ngay điện thoại.

Không sai, cô ta biết cô ta không có gì cả.

Hạ Huy Thành đã biết cả chuyện ba năm trước cô ta hãm hại Lê Nhật Linh, cô ta chẳng còn lại bất kỳ thứ gì trước mặt anh.

Thứ duy nhất có thể cược, là mạng của mình.

Cô biết ân tình của họ Hạ với anh sâu như thế nào, nếu như cô ta tự sát, anh nhất định sẽ quay đầu lại.

Hạ Huy Thành nhìn màn hình biểu thị cuộc trò chuyện kết thúc, bỗng nhiên có hơi hối hận. Hoặc nói, lúc trước anh đồng ý đính hôn là một quyết định sai lầm.

Nhưng Hạ Lan Châu lại lấy việc tự sát uy h**p anh…

Hay là, ngay từ ban đầu anh đã không hiểu rõ về Hạ Lan Châu.

Có lẽ sau khi lột đi lớp vỏ bên ngoài, bộ dáng điên cuồng này mới là bộ dáng thật của cô ta.
 
Back
Top Bottom