Ngôn Tình Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 260


Chương 260: Nhường chỗ cho vợ bé của anh

Lê Nhật Linh nhìn thấy Lâm Quân, tức càng thêm tức.

Cô nhấc chân tha cho cái tay của Lâm Thùy Ngọc, trong mắt đầy chế giễu nhìn Lâm Quân: “Sao, gọi tất cả đứng lại, là muốn ở trước mặt mọi người bảo vệ vợ bé của anh à?”

“Vợ bé vớ vẩn cái gì chứ?” Lâm Quân đầu óc mù tịt không hiểu gì.

Anh chỉ là thấy màn hình điện thoại trong tay cô bị vỡ, tưởng rằng cô cũng bị ngã rồi, nên muốn tìm người gây tội trả thù giúp cô.

Lâm Thùy Ngọc ôm tập tài liệu rơi vãi, trông rất đáng thương, vừa đứng lên đã bị Lê Nhật Linh đẩy một cái sang cạnh Lâm Quân.

Đống tài liệu không dễ gì mới nhặt lên được lại lần nữa rơi đầy đất, hai tay Lâm Thùy Ngọc ôm chặt lấy cánh tay của Lâm Quân mới có thể đứng vững.

Lê Nhật Linh nhìn thấy bộ dạng đáng thương dựa vào anh của Lâm Thùy Ngọc, cười lạnh nói: “Vợ bé của anh ở đây rồi, Lâm Quân, rốt cuộc anh có bao nhiêu người phụ nữ, nuôi bao nhiêu cô vợ bé? Anh chưa chơi đủ tại sao không nói thẳng với tôi, tôi cũng không cần phải là anh mới được.”

Lê Nhật Linh vừa nói ra, mọi người đồng loạt hít hơi lạnh.

Gô ta thật sự dám nói, ngộ nhỡ tổng giám đốc thật sự li hôn với cô ta, người hối hận còn không phải cô ta sao?

Lâm Quân đẩy Lâm Thùy Ngọc ra, trên mặt có hơi tức giận: “Em nói lung tung cái gì vậy, mỗi ngày anh đều ở cùng em, chỉ thiếu điều chết bên cạnh em, ở đâu ra vợ bé gì đó chứ?”

Rõ ràng vừa nãy đang yên đang lành, sao qua một lúc đã thành lật mặt không nhận người thế này?

Tâm tư con gái thật khó nắm bắt.

Lê Nhật Linh cười mỉa mai: “Anh không biết?”

“Anh phải biết cái gì?” Lâm Quân vô duyên vô cơ bị đổ oan, vô cùng tức giận.

Chỉ là người kia là Lê Nhật Linh, anh không thể nổi nóng mà chỉ có thể nhịn lại.

Lê Nhật Linh chỉ vào Lâm Thùy Ngọc: “Được, vậy cô tự nói đi”

“Bà, bà chủ… Tôi chỉ nói đùa thôi, không có ý gì khác.”

“Nếu đã thích lấy tổng giám đốc ra làm trò đùa, sau lưng nói nhiều như vậy, bây giờ trước mặt anh ta sao lại không dám nói?”

Bộ dạng Lê Nhật Linh hung hăng ép người, Lâm Thùy Ngọc không ngờ rằng chuyện này lại bị lộ ra trước mặt Lâm Quân, lại không nói gì nữa, khóc vô cùng đau lòng, như một nàng dâu nhỏ bị tủi thân.

Thật sự giống với lời kia, vợ bé của tổng giám đốc Lâm.

Bây giờ dáng vẻ của cô chẳng phải chính là vợ cả đang bắt nạt người, chèn ép cô ta sao?

Lê Nhật Linh cảm thấy buồn cười.

Chỉ vào người quản lý vừa nấy gọi Lâm Thùy Ngọc, lạnh giọng nói: “Cô ta tủi thân như thế, vậy anh đến đi, đến trước mặt anh ta gọi lại một lần”

“Bà, bà chủ, chỉ là đùa thôi, cô nghiêm túc quá rỒI.

Quản lý nào dám ở trước mặt tổng giám đốc Lâm nói những lời đó, chỉ có thể cố gắng đẩy vấn đề này đi.

Lâm Thùy Ngọc thanh khiết đáng yêu như bông hoa nhỏ vậy, quản lý không nỡ đẩy cô lên trước chắn đạn, bản thân cũng không muốn gánh tội, chỉ có thể đổ lỗi lên người Lê Nhật Linh.

Không phải chỉ là nói đùa, tùy tiện xưng hô một câu sao, vợ tổng giám đốc Lâm, Lê Nhật Linh cũng thật sự không khoan dung gì cả.

“Tôi nghiêm túc quá?” Lê Nhật Linh tức hóa quá cười: “Xem bộ dạng, quả thực là vợ bé của tổng giám đốc Lâm rồi, cấp dưới cũng bảo vệ đến vậy.

“Vợ bé gì chứ? Không được nói lung tung!”

Lâm Quân có chút tức giận: ‘Anh không thích em đùa như vậy.”

“Không thích hay là không thừa nhận? Trò đùa này cũng không phải tôi làm, hỏi thử cấp dưới tốt của anh xem, hỏi thử vợ bé của anh xem.” Mọi người đều nghĩ là lỗi của cô, được, cô đi.

Lâm Quân bắt lấy cổ tay cô: “Đi đâu?”

Cô trừng mắt, tiếp tục bước ra ngoài: “Về trang viên Lệ Thủy.”

Vừa sợ làm thương cô, vừa không muốn cô tức giận cãi nhau với anh như vậy, thế là anh ôm cô từ đằng sau, rất biết xem xét tình hình mà nhận thua trước: “Bây giờ em về đó làm gì?”

“Thu dọn đồ đạc, nhường chỗ cho vợ bé của anhl”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 261


Chương 261: Cảm thấy anh ghê tởm

“Nói bậy nói bạ cái gì vậy, anh có vợ bé hồi nào?”

Lê Nhật Linh cười lạnh một tiếng.

“Đừng chạm vào tôi, bẩn chết đi được: Lê Nhật Linh trong lúc nóng giận không kiềm chế được lời nói.

Lâm Quân cũng không tức giận: “Được được được, vậy anh sẽ không chạm vào em, chúng ta hãy nói chuyện cho rõ ràng đi”

Anh xuống nước với cô trước, kêu Hà Dĩ Phong kéo Hạ Nhật Linh lại không cho cô đi. Sau đó đi đến trước mặt Lâm Thùy Ngọc đang ngồi khóc nức nở dưới đất, lạnh lùng hỏi: “Nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Thùy Ngọc chỉ biết khóc lóc, còn quản lý thì cũng ấp a ấp úng.

Có một tên gan dạ đứng dậy, gã này cũng thích thâm Lâm Thùy Ngọc lâu rồi, nhưng tỏ tình không thành công. Thừa dịp này, gã cũng đứng ra muốn tranh thủ ghi điểm với Lâm Thùy Ngọc: “Bà chủ và Lâm Thùy Ngọc gây gổ với nhau, bà chủ đạp lên ngón tay của Lâm Thùy Ngọc.”

Lâm Quân vuốt vuốt mày, cảm thấy cái tên Lâm Thùy Ngọc này hơi hơi quen tai, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.

Nhưng việc này không quan trọng: “Chuyện trước đó là sao?”

Mọi người đều nhìn qua nhìn lại, trước đó bọn họ thật sự không thấy gì.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà bà chủ tức giận tới như vậy?

“Không nói phải không, được, hôm nay tất cả cút hết cho tôi: ‘Vì một nhân viên quèn mà bị mất việc? Không đáng chút nào.

Bên nào nặng bên nào nhẹ thì người có thể leo đến vị trí quản lý này chắc chắn có thể hiểu được.

Quản lý lập tức nói: “Ban đầu Thùy Ngọc đi xuống từ tầng 18 của anh, nghe nói trước đó cô.

ta có quan hệ rất tốt với anh nên bọn tôi nói đùa gọi cô ta là vợ bé của tổng giám đốc, vô tình bị bà chủ nghe thấy nên hiểu lầm. Thật ra cũng không có gì cả, chỉ là một trò đùa mà thôi.”

Ban đầu Lâm Thùy Ngọc làm thư ký riêng của tổng giám đốc ở tầng 18, trước Lâm Thùy Ngọc là cô Lưu Ly làm công việc này.

Nghe nói Lâm Thùy Ngọc được ông lớn tổng giám đốc ôm trên đùi hôn hít, chọc tức bà xã tổng giám đốc, nên tất cả mọi người đều nói đùa với nhau kêu cô ta là vợ bé của tổng giám đốc.

Mỗi lần đùa giốn với nhau thì Lâm Thùy Ngọc.

đều đỏ mặt xấu hổ, nhưng cũng không cãi lại, chỉ cười mắng nói mấy người này xấu ghê.

Mọi người thấy cô ta cũng xuôi xuôi không cãi lại nên cứ gọi như thế mãi.

Không ngờ lại bị Lê Nhật Linh bắt gặp.

Lần này Lâm Quân đã hiểu vì sao Lê Nhật Linh lại tức giận tới vậy rồi.

Anh nhìn cô gái đang khóc sướt mướt kia lạnh lùng lên tiếng: “Vợ bé sao? Tự xưng à? Hay là được bầu chọn?”

Thoáng nhìn, dường như ánh mắt của anh mang theo nét cười, nhưng nếu xem kỹ lại bên trong đó thì lại là sự hung ác nguy hiểm sắc bén như dao nhọn.

“Xin lỗi anh, tổng giám đốc, sau này sẽ không đùa giỡn kiểu này nữa” Quản lý nói xin lỗi.

“Đến phòng tài vụ nhận tiền lương rồi cút hết đi” Lâm Quân nhìn đám người vẫn còn ngơ ngẩn đứng tại chỗ, ánh mắt lạnh lùng nhìn quanh một lượt: “Sau này không giữ được miệng mồm thì rủ nhau cút hết cho tôi.”

“Dạ!” Tất cả mọi người cùng hô to.

Lâm Thùy Ngọc vẫn không nói chẳng rằng, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Lòng quản lý lập tức rớt xuống hầm băng, vất vả chiến đấu suốt nhiều năm như vậy mà chỉ trong phút chốc đã quay về điểm bắt đầu.

Không, thậm chí còn chẳng bằng điểm bắt đầu.

Bị Lâm thị đuổi việc với lý do là không giữ.

miệng giữ mồm đi bàn ra tán vào đời sống riêng tư của tổng giám đốc, với tội danh này thì cho dù ở đâu đi nữa cũng không thể làm được chức quản lý rồi. Không có công ty lớn nào sẽ để cho một người có vấn đề về nhân phẩm và làm hại đến bản thân mình trèo lên chức quản lý được cả.

Mặc dù anh ta thật sự chỉ là đùa vui mà thôi.

Cuối cùng Lâm Thùy Ngọc cũng lau lau nước mắt, nhìn chảm chằm Lâm Quân như bé thỏ nhỏ, cực kỳ tủi thân, dường như muốn dùng ánh mắt làm anh thay đổi quyết định.

Lâm Quân và cô nhìn nhau vài giây không rời mắt.

Lâm Thùy Ngọc tưởng đâu Lâm Quân xiêu lòng, trong mắt ánh lên niềm hy vọng.

Mà rốt cuộc Lâm Quân cũng nhớ ra.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 262


Chương 262: Là tôi không biết xấu hổ

Cô Lâm Thùy Ngọc này là thư ký vừa vào.

không lâu sau khi Lưu Ly bỏ đi, lúc đó anh còn lấy cô ta ra để chọc tức Lê Nhật Linh.

Xong rồi, hỏng chuyện rồi.

“Sao cô ta còn ở Lâm thị?” Lâm Quân tức giận hỏi.

Lê Nhật Linh cười lạnh: “Ở đây là Lâm thị, là sân nhà họ Lâm. Sắp xếp nhân viên trong Lâm thị mà anh lại hỏi tôi à?”

Lâm Quân nhớ lại một lát, chuyện của Lâm Thùy Ngọc là anh giao cho trợ lý Lưu sắp xếp: “Trợ lý Lưu, rốt cuộc chuyện này là sao đây?”

Trợ lý Lưu đứng trong đám người ở phía sau đột nhiên cứng ngắc: “Xin lỗi anh, do tôi hiểu nhầm rồi”

Lúc đầu Lâm Quân nói thẳng là chuyển Lâm Thùy Ngọc đi, cũng không ra lệnh chính xác rõ ràng là gì, trợ lý Lưu suy nghĩ mãi mới quyết định chuyển vị trí cho Lâm Thùy Ngọc.

Thật ra cũng không thể trách trợ lý Lưu được, vài năm này khi bà chủ không có ở thành phố Hà Nội thì bên cạnh tổng giám đốc Lâm cũng chưa bao giờ thiếu phụ nữ đến đến đi đi.

Huống chỉ lúc đó quan hệ giữa tổng giám đốc Lâm và bà chủ cũng không được hoà thuận, không thể so sánh với tình cảm tốt đẹp gắn bó.

keo sơn như bây giờ. Nếu như quan hệ của tổng giám đốc và bà chủ lúc đó cũng như hiện tại thì trợ lý Lưu chắc chăn sẽ đá cô ta đi xa ngay.

Như vậy thì sẽ thành câu chuyện khác, dù sao trong mắt người ngoài thì Lâm Thùy Ngọc cũng là người phụ nữ mà tổng giám đốc Lâm đã từng.

“chạm vào”, anh ta cũng không thể làm quá gắt được, nhỡ đâu có một ngày cô ta xoay mình được thì sao?

Lại thêm một thời gian lâu sau đó, anh ta cũng quên béng chuyện này, không ngờ là lại chôn xuống một quả mìn.

Đúng lúc hôm nay còn bị bà xã tổng giám đốc đạp lên kíp nổ.

Trợ lý Lưu nghiêm túc nhận sai: “Do tôi hiểu nhầm, không xử lý Lâm Thùy Ngọc sạch sẽ, xin tổng giám đốc cứ phạt.”

Trợ lý Lưu đã đi theo anh nhiều năm, làm việc.

cũng có trách nhiệm, Lâm Quân suy nghĩ lại, nói: “Trừ tiền thưởng một năm của anh”

“Cảm ơn tổng giám đốc” Trợ lý Lưu rất hài lòng, hình phạt này đã rất may mắn rồi.

Mà Lâm Thùy Ngọc thì tan nát cõi lòng, cô ta rơm rớm nước mắt, đáng thương nhìn Lâm Quân.

Tại sao lại như vậy, rõ ràng anh ấy nhớ rõ mình là ai, vì sao vẫn vô tình như thế?

Rõ ràng anh ấy từng ôm mình, từng hôn mình, lúc đó dáng vẻ dịu dàng biết bao nhiêu, tại sao bây giờ lại trở mặt vô tình như vậy? Còn nữa, cô ta cũng đâu muốn làm gì Lê Nhật Linh đâu.

Bên trong đôi mắt long lanh nước chất chứa biết bao tình ý đậm sâu, dường như cô ta có rất nhiều lời muốn nói ra, lại ngại hoàn cảnh xung quanh nên không nói thành lời.

Trợ lý Lưu lấy công chuộc tội, lập tức dẫn Lâm Thùy Ngọc đi.

Lâm Thùy Ngọc bị kéo đi rất thê thảm, lúc này mới bỏ hết sĩ diện kéo tay Lâm Quân: “Tổng giám đốc Lâm, anh thật sự không nhận ra em sao? Em là Thùy Ngọc đây, em là Lâm Thùy Ngọc đây.”

Giọng nói xen lắn tiếng khóc nức nở, nhẹ nhàng du dương làm người ta yêu thương.

Lâm Quân vừa nhớ tới chuyện ngu ngốc mình làm lúc trước vì muốn chọc tức Lê Nhật Linh, chỉ hận không thể nhanh chóng đẩy Lâm Thùy Ngọc ra xa.

Nhưng hết lần này tới lần khác Lâm Thùy Ngọc cứ làm ra vẻ tình cũ khó quên sát lại gần bên cạnh anh, nếu thật sự anh đã làm gì đó với Lâm Thùy Ngọc thì anh cũng nên nhận, nhưng thật ra anh chỉ lấy Lâm Thùy Ngọc ra để chọc tức Lê Nhật Linh mà thôi, chưa từng làm cái gì cả.

“Tổng giám đốc Lâm, lúc trước anh đối xử với em dịu dàng lắm, anh không phải như thế này…”

Lâm Thùy Ngọc giống như đóa hoa trắng nhỏ bị mưa dập gió vùi, cực kỳ tội nghiệp.

Lê Nhật Linh cười lạnh nhìn cảnh này, rút tay mình ra khỏi tay của Lâm Quân, quay đầu đi ra ngoài.

Cô bị điên rồi nên mới đứng đây nghe kỷ niệm xưa của anh và cô vợ bé.

Lâm Quân thấy Lê Nhật Linh định đi, cũng không thèm để ý tới phong độ quý ông gì nữa.

“Cút”

Rốt cuộc cũng nhịn hết nổi rồi nên Lâm Quân ghét bỏ đẩy Lâm Thùy Ngọc ra, áo khoác đồ vest bị cô ta nắm chặt cũng cảm thấy ô uế giống như: rác rưởi, cởi phăng áo khoác ra vứt trên mặt đất.

Lâm Quân bước nhanh về phía trước đuổi theo Lê Nhật Linh, ôm chặt cô vào trong ngực: “Bà xã à, em đừng đi.”

“Lâm Quân, anh có biết xấu hổ không vậy.”

“Không biết” Lâm Quân nói dứt khoát không hề do dự.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 263


Chương 263: Sợ đến rơi hàm

Tình huống hiện tại còn cần gì mặt mũi nữa.

Vì danh dự, Lê Nhật Linh xoay người bỏ chạy.

Anh dám đi trăng hoa, đúng là không biết xấu hổ.

Trong lòng Lê Nhật Linh tràn ngập lửa giận, tưởng tượng cảnh người đàn ông của mình ôm ấp Lâm Thùy Ngọc, trái tim cô lại đau đớn.

Cô sa sầm mặt, lạnh lòng: “Lâm Quân, anh buông ra, đừng có chạm vào tôi, chỉ cần nghĩ tới chuyện anh hôn cô ta là tôi đã thấy ghê tởm rồi!”

Lâm Quân cũng biết chuyện này là mình sai trước, dĩ nhiên anh sẽ không buông tay, còn mặt dày nói: “Anh đã rửa qua nhiều lần rồi, bây giờ rất sạch sẽ. Huống hồ giữa anh và Lâm Thùy Ngọc cũng không có quan hệ gì cả, chỉ có lần trước em tới công ty, anh lấy cô ta ra chọc giận em thôi.

Nếu hôm nay không xảy ra chuyện náo loạn này, anh vốn chẳng thể nhớ nổi Lâm Thùy Ngọc là ai”

Giọng nói của Lê Nhật Linh như hụt hơi, lồng ngực phập phồng mãnh liệt: “Tôi chẳng tin vào cách nói qua loa lấy lệ này của anh, thà rằng nói Lâm Thùy Ngọc là do đám bạn xấu kia đưa đến cho anh còn đáng tin hơn.”

“Anh không muốn lừa em, mặc dù biết chuyện này khó tin, nhưng anh vẫn muốn nói sự thật với em, anh từng hiểu lầm em một lần, nên mới muốn em tin tưởng anh” Lâm Quân dùng tình cảm đả động trái tim.

Anh buông tay một lúc, cúi đầu trước mặt cô, đôi mắt đen như mực lại toát lên vẻ đáng thương.

Như một con chó lớn đang sợ bị chủ nhân vứt Lòng Lê Nhật Linh cũng bị ánh mắt của anh làm cho dịu xuống, cuối cùng tâm trạng đã bình phục phần nào.

Lâm Quân thấy tình hình đang chuyển hướng tích cực, nghiêm túc nghĩ ngợi, đưa ra đề nghị “Vậy đi, anh sẽ đuổi người phụ nữ phiền phức kia đi”

Gô lại lý giải thành ý khác: “Lâm Thùy Ngọc đã bị anh đuổi việc rồi, chẳng lẽ dáng vẻ vừa rồi của anh là muốn đóng giả cho tôi xem?”

“Ý của anh là đuổi cô ta khỏi thành phố Hà Nội, không để cô ta lắc lư trước mặt chúng ta cho.

thêm chướng mắt. Anh không biết xấu hổ thì không sao, nhưng em cần giữ lại hình tượng của mình”

Nhóm nhân viên bị tổng giám đốc bắt đứng yên một chỗ nghe xong lời này, đột nhiên giật mình.

Lời nói dịu dàng nhỏ nhẹ như vậy, vẻ mặt lấy lòng thế kia, có đúng là tổng giám đốc cao quý lạnh lùng nhà họ không?

Mọi người thấy sự cưng chiều của Lâm Quân với Lê Nhật Linh, gần như sợ đến rơi hàm.

Bọn họ đang nghỉ ngờ lỗ tai của chính mình, người ngạo nghễ như vậy thế mà lại ăn nói khép.

nép, quấn lấy vợ mình, còn tự thừa nhận mình là kẻ không biết xấu hổ.

Mọi người đều hít sâu một hơi.

Thì ra bà chủ bướng bỉnh như vậy là do ông chủ chiều ra.

Người thực sự không muốn bỏ cuộc hôn nhân này không phải là bà chủ, mà chính là ông chủ của bọn họ.

Ánh mắt mọi người nhìn Lê Nhật Linh lại sinh ra biến hóa, có hâm mộ, có ghen ghét…

Tiếng mọi người hít vào thực sự quá rõ ràng, Lê Nhật Linh vốn đã bị đám người này cho rằng là người bụng dạ hẹp hòi không chấp nhận nổi người khác, giờ đây, sự thật này càng được chứng minh rõ ràng.

“Anh nói vậy là muốn ám chỉ tôi lòng dạ hẹp hòi, chỉ biết ghen tuông đố ky đúng không?”

“Không, là anh lòng dạ hẹp hòi, không ngờ làm những việc như vậy lại ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta” Từ sau khi tỉnh ngộ, Lâm Quân đã trở thành người đàn ông co được dãn được, ngoan ngoãn nhận dạy bảo, tuyệt đối không giả ngu: “Do anh ghen ghét đố ky, không muốn em thân thiết quá với bất kỳ người đàn ông nào cả.”

Lâm Quân gần như mặt dày mày dạn giải thích, sợ Lê Nhật Linh hiểu lầm, còn đặc biệt cẩn thận trong cách dùng từ: “Em đồng ý với anh là chúng ta bắt đầu lại từ đầu, chuyện trước kia không để ý tới nữa rồi, em không thể đối xử với anh như vậy được”

“Đó đều là chuyện quá khứ rồi”

Tảng băng trong lòng Lê Nhật Linh bị tình cảm dịu dàng của anh hòa tan, cô cắn cắn môi, quấn bách một hồi lâu vẫn không nói thêm gì.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 264


Chương 264: Ngược đãi chó FA

Lâm Quân thở phào nhẹ nhõm, anh biết, Lê Nhật Linh đã chịu bỏ qua chuyện này.

Anh ôm cô lên quay một vòng, sau đó không.

để ý ánh mắt của mọi người, hôn cô thật sâu.

Ngoại trừ Hà Dĩ Phong, mọi người đều che kín mắt mình, cúi đầu thật thấp, cố gắng không nhìn loại hình ảnh ngược đãi chó FA này.

Mà Lâm Thùy Ngọc cũng phát hiện tình hình khác hoàn toàn so với dự liệu, sắc mặt trắng bệch, càng giống một đóa hoa trắng nhỏ mảnh mai.

Trợ lý Lưu kéo Lâm Thùy Ngọc đi, Lâm Thùy Ngọc tỏ ra hoàn toàn tuyệt vọng, không hề phản ứng.

Cô ta phát hiện mình còn không bằng một quân cờ.

Cô ta chỉ như đồ bỏ đi, dùng xong một lần liền biến thành rác rưởi, bị người ta quăng đi.

Lâm Thùy Ngọc hoàn toàn chết lòng, thì ra cô ta là đáng chê cười đến vậy.

Lúc các nhân viên còn nói đùa, bảo cô ta là vợ bé của tổng giám đốc Lâm, cô ta còn tưởng rẵng trong lòng tổng giám đốc, mình có chút khác biệt.

Không ngờ Lâm Quân lại không có chút lưu luyến với cô ta, còn vì Lê Nhật Linh mà đuổi cô ta đi. Thậm chí muốn đuổi luôn cô ta khỏi thành phố Hà Nội.

Trợ lý Lưu phát hiện cảm xúc Lâm Thùy Ngọc.

không quá ổn định, lén gọi bảo vệ tới, kéo cô ta đi.

Đồ đạc trong văn phòng của cô ta cũng do người khác thu dọn giúp, cho hết vào một hộp giấy bọc gọn gàng lại, ném đến trước mặt cô ta.

“Biết điều thì đừng làm chuyện hại người cũng chẳng lợi ta, nhân lúc tổng giám đốc Lâm còn chưa giận, cô mau đi đi” Đây là lời khuyên trợ lý Lưu cho cô ta.

Trợ lý Lưu đi theo Lâm Quân đã nhiều năm như vậy, hiểu rõ thói quen của Lâm Quân, hôm nay chỉ vì muốn giữ lại mặt mũi cho Lê Nhật Linh, anh mới ra quyết định không quá tuyệt tình.

Nếu Lâm Quân thật sự tuyệt tình, đừng nói rời khỏi thành phố Hà Nội, dù có tránh đến trời Nam đất Bắc, Lâm Thùy Ngọc cũng không có nổi một ngày lành.

Lâm Thùy Ngọc ôm hộp giấy, nước mắt chảy dài, cô ta không tin nổi Lâm Quân lại làm vậy chỉ vì cô ta động vào Lê Nhật Linh một chút.

Hết thật rồi, cô ta không còn gì nữa rồi…

Vất vả lắm cô ta mới thoát khỏi huyện nhỏ, đóng cọc trong thành phố Hà Nội, cô ta không muốn trở về.

Không cam lòng, cực kì không cam lòng!

Sắc trời thay đổi thất thường, Lâm Thùy Ngọc ôm đồ của mình đi ở ven đường, chưa đến nhà ga, mưa đã rơi tí tách.

Ban đầu mưa còn nhỏ, chưa tới hai phút sau đã biến thành mưa tầm tã.

Lâm Thùy Ngọc không có ô, bị xối ướt dầm đề, áo sơ mi dính sát vào người, lộ ra màu sắc đồ.

lót bên trong.

Như một con gà rơi vào nồi canh, cũng như một con chó hoang đáng thương mà chật vật…

Đôi mắt Lâm Thùy Ngọc sưng đỏ, đã không còn phân biệt được đâu là mưa đâu là nước mắt.

Cô ta ném hộp giấy xuống, hai tay vòng quanh ngực, che đi đồ lót lộ ra, cô ta nắm chặt bàn tay, hạt giống oán hận gieo vào trong lòng, được nước mưa tưới xuống, hạt giống kia chốc lát đã mọc rễ nảy mầm…

Nếu Lê Nhật Linh không tranh chấp với mình, để mình đi sửa điện thoại, thì sẽ không xảy ra nhiều chuyện như vậy!

Trước giờ cô ta chưa từng muốn phá hoại tình cảm của bọn họ, bọn họ lại đối xử với cô ta như thế.

Tất cả mọi chuyện đều do Lê Nhật Linh gây ra.

Hận, cô ta rất hận!

Lâm Quân ôm bà xã mình vừa dỗ xong, phất phất tay, để đám nhân viên đang nơm nớp lo sợ ra ngoài.

Nhóm nhân viên vừa sợ hãi vừa kinh ngạc rời khỏi, trong lòng không ngừng vang lên dư âm của chuyện này.

Xem ra muốn sống tốt trong công ty này, người không được phép gây thù nhất chính là Lê Nhật Linh.

Phì phì phì, cái gì mà Lê Nhật Linh, rõ ràng là bà chủ!

Sau khi chuyện này qua đi, nhân viên trên dưới tập đoàn Lâm Thị hoàn toàn vỡ mộng về những tin đồn Lê Nhật Linh quản chặt gắt gao tổng giám đốc Lâm, sợ anh trêu đùa ong bướm.

Tất cả đều than thở về tốc độ thay đổi sắc mặt của tổng giám đốc Lâm và sự cưng chiều vô hạn với vợ mình của anh, còn khen bà chủ nhà mình thật may mắn.

Từ đó, mỗi khi Lê Nhật Linh tới công ty, không cần thông báo của cấp trên, nhân viên đã tự giác khom lưng, thành khẩn gọi một tiếng “Bà chủ”, thiếu điều quỳ xuống hô “Bà chủ thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 265


Chương 265: Như một cặp vợ chồng bình thường

“Trời mưa rồi, hôm nay chúng ta về nhà sớm một chút đi, anh muốn ăn cơm em nấu” Lâm Quân nắm tay Lê Nhật Linh, đan tay thật chặt vào nhau.

“Ở nhà hết đồ ăn rồi” Lê Nhật Linh nói.

“Vậy, gọi điện thoại cho siêu thị thực phẩm tươi sống đặt mang thực phẩm qua”

“Trời mưa rồi, đừng làm phiền người khác, chúng ta tiện đường ghé qua chợ mua một ít nhé?”

Những nơi như chợ, Lâm Quân sống gần ba mươi năm nay chưa từng ghé qua một lần. Chỗ đó vừa ồn ào vừa hỗn loạn, Lâm Quân không cần thiết tự hành hạ bản thân, người cao quý như anh chỉ cần một cuộc điện thoại, thậm chí một câu nói, tự nhiên sẽ có người chọn lựa những nguyên liệu tươi ngon nhất mang đến tận cửa.

Nhưng chuyện này do Lê Nhật Linh đề xuất, vậy thì lại là vấn đề khác.

Mặc dù vấn đề này đã cho lựa chọn, nhưng Lâm Quân lại cảm thấy đây căn bản không phải một câu trắc nghiệm.

Đây là Lê Nhật Linh nhân cơ hội trừng phạt chuyện quá khứ của anh và Lâm Thuỳ Ngọc, mới nói ra như vậy.

“Đi, đương nhiên là đi” Lâm Quân cần răng, dối lòng nói.

“Này này, Lâm Quân, cậu nói lời không giữ lời!

Đã nói là tối nay hai vợ chồng cậu mời tôi ăn cơm mà?” Hà Dĩ Phong nhìn hai người hoà giải như: trước, lại gạt mình qua một bên, anh ta tức giận gào lên.

Lâm Quân lúc này mới nhìn anh ta một cái: “Lần sau đi, hôm nay mưa rồi, tôi với Nhật Linh về nhà sớm nấu cơm ăn”

Hà Dĩ Phong đi lên theo: “Vậy tôi cũng về nhà cùng hai người, tôi vẫn chưa nếm thử tài nghệ của Nhật Linh!”

“Nếu như không xảy ra điều gì ngoài ý muốn, đời này cậu cũng không có cơ hội được thử đâu”

Vợ của anh, anh cũng không nỡ để cô vào bếp mỗi ngày, cái tên Hà Dĩ Phong đó còn muốn ăn chực, nằm mơ đi.

“Lâm Quân! Cái tên lừa đảo chuyên lừa dối bạn bè! Việc đã nhận lời còn có thể nuốt lời!”

Anh ta tốn bao nhiêu công sức điều tra ra vấn đề hai anh em nhà họ Giang mới đổi lại một bữa cơm, kết quả chớp mắt đã không còn cơ hội.

Muốn ăn một bữa cơm với Lê Nhật Linh, sao lại khó như vậy chứ?

Lâm Quân ôm lấy eo Lê Nhật Linh, không quay đầu đưa cô rời đi: “Lần sau mời cậu ăn cơm, chúng tôi đi trước đây”

Lê Nhật Linh coi như có lương tâm, quay đầu cười với anh ta, còn vẫy tay: “Tạm biệt.”

Vừa dứt lời, Lâm Quân kéo đầu cô lại Hà Dĩ Phong ứa máu trong họng.

265.jpg


mình rồi, huống hồ rốt cuộc thì Lâm Thuỳ Ngọc cũng là chuyện trước đây. Anh đã làm đến bước này, cô cũng không cần so đo tính toán nữa.

Cô kéo tay anh: “Chúng ta đi thôi.”

“Chỉ mua một ít măng tây là đủ rồi sao?” Lâm Quân ngạc nhiên, hai người chỉ ăn món này?

“Đến siêu thị mua đi” Không dày vò anh nữa.

“Nếu đã đến rồi, thì mua hết ở đây đi, đây là lần đầu anh đến những nơi thế này”

“Anh không quen”

“Cũng không phải mỗi ngày đều đến, khó có dịp đến một chuyến, phải tận hưởng quá trình này một chút” Lâm Quân cầm lấy túi măng tây trong tay cô, tay còn lại đan chặt mười ngón tay cô, không để cô lui lại.

Lê Nhật Linh nhìn chằm chằm vào mặt anh một lúc, phát hiện anh không có ý miễn cưỡng, lúc này mới tiếp tục cùng anh đi tiếp.

Giọng Lâm Quân trầm xuống bên tai cô: “Những việc thường ngày các cặp vợ chồng thường làm, anh cũng không muốn em vì anh mà bỏ lỡ bất cứ việc nào”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 266


Chương 266: Khách không mời mà đến

Lê Nhật Linh cảm thấy ấm áp trong lòng, cô nắm lấy tay anh.

Mua một cái móng lợn và hai bắp ngô về nấu canh, còn mua cả một ít thịt về làm thịt viên chiên, măng tây xào trứng gà, còn mua một cái xúp lơ xào với thịt.

Sau khi quyết định xong, đồ nhanh chóng đã mua đủ.

Cuối cùng Lâm Quân một tay xách đồ ăn, tay còn lại dắt tay Lê Nhật Linh, nam thanh nữ tú trở thành một phong cảnh tuyệt mỹ, cho dù là ông chú bà dì cũng không nhịn được liếc thêm vài cái Anh nghĩ, thật ra, cuộc sống vừa bình dị vừa giản đơn cũng rất tốt, chỉ cần cô luôn ở bên cạnh mình là được.

Đặt đồ ăn vào trong xe, Lâm Quân lái xe đưa Lê Nhật Linh về, trên đường thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn cô.

“Anh nhìn em làm gì, nhìn đường đi.” Cô không nhịn được nhắc nhở.

“Em xinh quá!”

“Anh còn có rất nhiều thời gian để ngắm từ từ, nhưng đường thì anh chỉ có thể nhìn hai mươi phút này thôi.”

Lâm Quân cười nhẹ, thu lại tầm nhìn, chăm chú nhìn đường.

Trên người Lê Nhật Linh thật sự có một sức mạnh đặc biệt, thu hút người khác lại gần.

Một khi không cưỡng lại được sức hút này, sau khi tiếp cận cô có được cô, thì dù thế nào.

cũng không muốn buông tay. Lâm Quân cũng không ngờ, bất giác, anh lại càng đắm chìm sâu hơn.

Rất nhanh đã đến trang viên Lệ Thuỷ, hai người đến cổng.

Lâm Quân xách rau, Lê Nhật Linh đi trước mở cửa.

Ngón tay vừa chạm vào khoá cửa, còn chưa dùng lực ấn xuống, cửa đã hé ra một khe nhỏ.

Cô ngẩn người.

Lâm Quân phát hiện có gì không ổn: “Sao.

thế?”

Cô do dự: “Trong nhà có người, cửa không đóng chặt.”

Ai mà lại tới thẳng đây vậy, còn biết mật khẩu nữa chứ?

Ngày sinh nhật thật của Lâm Quân chỉ có người nhà và Hà Dĩ Phong biết, người ngoài chỉ biết sinh nhật theo lịch dương, còn sinh nhật theo lịch âm mới là mật khẩu cửa này.

Huống hồ, cho dù có đoán đúng mật khẩu, người ngoài cũng không dám tự ý vào nhà. Các hộ gia đình ở khu trang viên Lệ Thuỷ không giàu cũng quyền quý, vì trộm ít đồ mà khiến bản thân phải vào tù thì thật sự không đáng, bọn trộm cũng rất tự giác tránh điều này.

Vì thế, người tự ý mở cửa đi vào không thể là người ngoài được.

Lâm Quân nghĩ rồi nói: “Có phải là Hà Dĩ Phong không can tâm bị chúng ta bỏ lại nên đuổi đến không?”

Lê Nhật Linh cảm thấy cũng đúng, liền thả lỏng, lập tức đẩy cửa ra.

Nhưng cảnh tượng trong phòng khách lại khiến cô ngẩn người – Người tự ý đi vào không.

phải là Hà Dĩ Phong, mà là người nhà họ Lê.

Lê Hải Thiên và Viên Vũ ngồi trên ghế sô pha, trước mặt hai người là một tách trà nóng, là loại trà mà Hà Dĩ Phong tặng cho Lâm Quân, rất ít khi lấy ra dùng.

Lê Nhã Tuyết mở tivi, vừa ăn đồ ă n vặt vừa xem chương trình tạp kỹ trên truyền hình, cười nói rôm rả.

Dường như bọn họ coi mình là chủ nhà, không có chút khách sáo nào.

Trong lòng Lê Nhật Linh có cảm giác kỳ lạ: “Cha, mẹ, sao mọi người lại đến đây?”

Ba người nhà họ Lê lúc này mới phát hiện bọn họ, Lê Hải Thiên lập tức đứng dậy, sắc mặt cũng không thoải mái như trước.

chương trình tạp kỹ trên tivi vẫn đang chiếu, tiếng nhạc vui đùa tiếp tục vang lên, tiếng cười của Lê Nhã Tuyết đã ngừng lại, cô ta vẫn ngồi trên sô pha, nhìn Lâm Quân và Lê Nhật Linh ngoài cửa, nhếch môi cười, nụ cười đó có chút ảm đạm.

Người duy nhất cảm thấy bất an là Viên Vũ, nhưng khi bà ta nhìn thấy tay Lâm Quân xách đồ ăn, cũng nhẹ nhõm hơn.

Đón phía trước, kéo tay Lê Nhật Linh, cảm động nói: “Nhật Linh đúng là chiếc áo bông ấm áp.

của mẹ, biết chúng ta đến còn đặc biệt mua đồ ăn chuẩn bị nấu ăn cho chúng ta. Mẹ thích nhất là các món của Nhật Linh, tươi ngon lắm”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 267


Chương 267: Cực kỳ vô sỉ

Trước khi tới, Viên Vũ đã gọi điện thoại cho Lê Nhật Linh, nói bọn họ muốn đi qua.

Nhưng mà điện thoại của cô tắt máy, không gọi được nên bà để lại một tin nhắn.

Lê Nhã Tuyết lén lưu lại mật khẩu của căn nhà này, liền đưa ba người vào được.

Lúc này nhìn thấy tay Lâm Quân cầm thức ăn mới mua, bà cho cứ cho rằng Lê Nhật Linh đã nhìn thấy tin nhắn của bọn họ, để hoan nghênh bọn họ nên cố ý mua đồ ăn, giữ họ lại dùng bữa.

“Lúc đầu cha con còn nói muốn mời tổng giám đốc Lâm ra ngoài ăn, nhưng đồ ăn bên ngoài sao sạch sẽ như đồ nấu ở nhà được chứ!”

Viên Vũ kéo cánh tay Lê Nhật Linh, cảm thán nói: “Vẫn là con gái lớn chu đáo, thấu hiểu lòng người, thông hiểu cuộc sống hàng ngày”

Lê Nhật Linh có chút xấu hổ, nói đúng thì không được, mà nói không phải cũng không được.

Cô chưa bao giờ biết là người nhà mình lại l* m*ng như thế, còn không biết lễ phép tùy ý ra vào nhà người khác như vậy.

Lê Nhã Tuyết liếc cô một cái, châm chọc mở miệng: “Chúng ta có năm người, chút đồ ăn này hơi ít đấy!”

Từ sau khi tâm tư đen tối bị vạch trần rồi bị đuổi khỏi trang viên Lệ Thủy, tính cách của Lê Nhã Tuyết càng ngày càng kì quái. Mãi đến sau lúc sinh non bị cắt bỏ t* c*ng, cả người cô ta cũng trở nên âm trầm giống như một bà phù thủy, cả người đều là oán khí.

Trước đây còn có thể giả vờ ngụy trang một chút, bây giờ liền thẳng thừng không chút che giấu bản chất của mình.

Có dáng vẻ của loại bình sứt mẻ.

Lê Khải Thiên bất mãn kéo con gái, trừng mắt liếc cô ta để cô ta ngậm miệng lại.

“Con gái nhỏ của tôi lúc nào cũng vậy, nhanh mồm nhanh miệng, nghĩ cái gì là nói cái đó, thật ra không có ý xấu gì cả” Lê Khải Thiên vội vàng lên tiếng hòa giải.

Lâm Quân cười lạnh, không nói gì.

Hôm nay bọn họ định kín đáo đưa con bé cho.

Lâm Quân, để hai chị em cùng nhau tranh thủ quyền lợi đóng góp cho nhà họ Lê, tại sao nó lại không biết giữ mồm giữ miệng vậy, làm dáng vẻ khiến người ta chán ghét như thế không phải đang phá mình sao?

Vợ thì cả ngày chỉ khóc thút thít, con gái thì hoa tàn bại liễu chắc chắn sẽ gả vào gia đình cũng chẳng ra sao cả.

267-1-2.jpg


Lê Khải Thiên ngồi không yên, nếu con gái lớn không quan tâm, con gái nhỏ lại sống chết muốn theo đuổi anh rể thì chỉ bằng đưa con gái nhỏ đến, để con gái nhỏ bỏ ra chút sức lực.

Đứa con gái nhỏ này được nuông chiều từ nhỏ đến lớn, lại là ruột thịt, chắc chắn sẽ đứng về phía người nhà hơn.

Lâm Quân không mở miệng, chỉ chăm chú nhìn Lê Nhật Linh.

Nét mặt của cô có chút khó chịu, anh không kiên nhãn nhưng cũng muốn gấp đến muốn xì khói.

Viên Vũ mỉm cười đến nhận đồ ăn trong tay Lâm Quân: “Con bé Nhật Linh này, nhiều đồ như vậy sao lại để chồng con xách một mình thế?

Không biết chia sẻ gì cả, có phải trong nhà chiều hư con rồi phải không”

Lâm Quân đổi tay kia xách túi, khéo léo tránh được việc Viên Vũ đến gần.

Môi mỏng khế mở, hờ hững vô tình phun ra ba chữ: “Đi ra ngoài.”

“Cái, cái gì?”

“Ba người các người, cút ra ngoài.”

Ba người nhà họ Lê ngây ngẩn, đây là ý gì chứ?

Bọn họ còn chưa kịp nói gì mà?

Lê Khải Thiên muốn nói gì đó, Lâm Quân lại giành trước ngắt lời ông ta, “Nếu như các người thực sự thấy vui khi ở đây, được, căn nhà này cho các người.”

Sắc mặt Lê Khải Thiên đang vui vẻ lại nghe anh nói tiếp: “Tuy nhiên, những thứ khác tôi sẽ đòi lại không thiếu thứ gì”

Những thứ khác có thể là thứ gì?

Đương nhiên là tài chính hỗ trợ cho công ty Lê Gia rồi.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 268


Chương 268: Thu hồi lợi tức

Đây rõ ràng là uy h**p.

Viên Vũ và Lê Nhã Tuyết hình như không hiểu, nhưng Lê Khải Thiên thì đã hiểu ra, sắc mặt chợt thay đổi, tay nắm chặt lại, kéo vợ con ra ngoài.

Lúc đi qua bên người Lâm Quân, trên mặt còn mang theo ý cười xin lỗi.

Ba người họ ra cửa không lâu đã bị bảo vệ trong khu lôi ra bên ngoài.

“Buông ra, chúng tôi tự đi được!” Lê Khải Thiên ra sức dãy dụa: “Cậu biết tôi là ai không, sao cậu dám đối xử với tôi như vậy hả?”

Bảo vệ không thèm quan tâm ông ta nói gì, động tác thô lỗ đẩy ông ta ra.

Tiện thể chụp ảnh ba người này đăng vào nhóm công việc của mình.

Người phụ nữ này trước đây đã bị tổng giám đốc Lâm đuổi ra ngoài một lần, lúc ấy anh ta là người chịu trách nhiệm xử lý, những người khác không biết, hôm nay thấy cả nhà ba người bọn họ ăn mặc không giống người nghèo mới để cho họ vào.

Loại chuyện như thế này về sau nhất định không thể để xảy ra tiếp, nếu không bát cơm này chắc chăn không giữ được nữa.

Nhưng anh ta tưởng tượng cũng quá tốt đẹp rồi, hôm nay để cho ba người nhà họ Lê vào, ngày hôm sau tất cả đều bị sa thải.

Lê Khải Thiên sống hơn nửa đời người, đây là lần đầu tiên mất mặt như vậy.

Lâm Quân trở mặt vô tình, mặc dù Lê Nhật Linh là con gái nhà họ Lê, chỉ cần một câu là có thể nói đỡ cho nhà bọn họ.

Không biết chừng việc Lâm Quân rút đầu tư lần này cũng do Lê Nhật Linh nói qua nói lại bên tai. Bởi vì Lê Nhã Tuyết lôi kéo người đàn ông của cô, cho nên con nhóc này muốn chỉnh nhà họ Lê.

Chuyện này càng khiến cho Lê Khải Thiên muốn nhét Lê Nhã Tuyết vào bên cạnh Lâm Quân hơn.

Con gái ruột của ông ta so ra cũng không kém Lê Nhật Linh là bao, nếu như con gái có thể giành lấy vị trí của Lê Nhật Linh chẳng phải sẽ càng tốt sao?

Hơn nữa, con gái nhỏ còn vì Lâm Quân mà phá thai, vì thế mà cắt bỏ t* c*ng. Chỉ bằng điểm này, Lâm Quân nhất định sẽ đối xử với Lê Nhã Tuyết tốt một chút Lê Khải Thiên nhìn Lê Nhã Tuyết, đặt hết hy vọng lên người cô ta.

Lâm Quân để số nguyên liệu nấu ăn mới mua vào bếp, quay ra thấy Lê Nhật Linh đang đứng ngẩn người tại chỗ, anh liền ôm cô từ phía sau, gọi cô tỉnh lại.

Lê Nhật Linh không nhắc lại chuyện nhà họ Lê. Bọn họ tự tiện xông vào nhà người khác là bọn họ quá đáng, nhưng dù sao họ cũng là ruột thịt của cô, cô chỉ có thể thờ ơ chứ không thể làm gì khác được.

Chỉ là không biết rốt cuộc bọn họ muốn làm gì, cả nhà ba người đều tới.

Nhìn cha mặc đồ tây nghiêm chỉnh, có vẻ như là có rất nhiều chuyện quan trọng muốn nói Trong lòng có dự cảm xấu, bản năng của con người chính là lẩn tránh vấn đề, cho nên cô không muốn nhắc đến chuyện nhà họ Lê.

Lâm Quân ôm cô, cần lỗ tai cô: “Đang suy nghĩ gì vậy?”

“Đang suy nghĩ có nên nhờ tổng giám đốc Lâm giúp em làm bếp hay không?”

“Có thể, nhưng giúp việc bếp núc phải thu lợi ích”

Lê Nhật Linh cười: “Được, thưởng cho anh nhiều thêm một bát cơm”

Đáy mắt Lâm Quân hiện lên một tia giảo hoạt.

Mãi đến lúc ăn cơm, Lê Nhật Linh mới biết lợi ích mà Lâm Quân nói là có ý gì.

Lâm Quân này chính là một con sói háo sắc, tối qua rõ ràng làm đến tận khuya, còn chưa qua hai mươi tư tiếng anh lại làm ra một bộ dạng đói bụng rồi.

Thường ngày đều bị anh đè xuống giường làm, lần này thu lợi ích, cô vừa mới tắm rửa xong, người còn đang tr*n tr**ng đã bị anh ôm đến phòng sách.

Quần áo anh vẫn chỉnh tề, vẫn là bộ quần áo lúc đi làm.

Lúc này, Lê Nhật Linh mới biết anh vẫn còn bận tâm chuyện không thể “làm” ở phòng làm việc.

Buổi tối giúp đỡ chuyện bếp núc nhận lợi ích chỉ là cái cớ, đào sẵn cái hố này chờ cô nhảy vào mới là việc chính.

Lúc nhận ra chuyện này thì đã muộn, cô bị đặt trên bàn gỗ, anh đứng ở g*** h** ch*n cô, mạnh mẽ cày cấy.
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 269


Chương 269: Vì em mà thủ thân như ngọc

“Lâm Quân… Anh đúng… Đúng là… Không biết xấu hổ.”

Lúc ở trong phòng làm việc bị cắt ngang tưởng là xong rồi, không ngờ anh lại mong chờ đến tối bù lại ở trong phòng sách.

Làn da trơn mịn dán lên mặt bàn làm bằng gỗ thật, đồ đạc trong phòng sách có phần giống với phòng làm việc của anh, bàn làm việc cũng là kiểu dáng đó.

Lúc đó, Lê Nhật Linh thật sự tưởng rằng cô bị anh đè lên bàn trong phòng làm việc.

Người đàn ông trên giường thật sự không mắng không được, Lâm Quân híp híp mắt, dùng lực động một cái.

Lê Nhật Linh không nhịn được kêu lên thành tiếng: “Lâm Quân! Nhẹ… Chút, nhẹ chút! Em không muốn nữa!”

Anh bất mãn: “Gọi chồng!”

Cô nũng nịu kêu nhỏ: “Chồng, không muốn”

Lâm Quân vốn muốn khống chế bản thân, nhưng giống như bị tiếng kêu này của cô khơi dậy ý chí chiến đấu, lại càng làm mạnh hơn.

Lê Nhật Linh cũng không nói được câu hoàn chỉnh, chỉ còn lại những từ rời rạc thoát ra khỏi miệng: “Chồng… Không cần nữa… Chồng… Nhẹ một chút…”

“Hôn một chút cũng được, nhưng hôn chỗ nào em phải nói rõ, nếu không anh hôn nhầm chỗ thì phải làm sao?”

Lâm Quân hoàn toàn không khống chế nổi sức mạnh trong cơ thể nữa, người ngoài căn bản không thể tưởng tượng ra, dưới cái vẻ mặt đối xử lạnh lùng với người ngoài của anh, bên trong lại lưu manh như vậy.

Lê Nhật Linh mệt đến mức cuối cùng không còn sức mà mắng anh nữa.

Đợi Lâm Quân làm xong mới ôm cô quay về phòng ngủ chính.

‘Vừa nấy tắm rửa thật uổng công, hai tiếng đồng hồ bị dày vò như vậy, toàn thân cô ướt đẫm mồ hôi.

Lâm Quân lại lấy cớ giúp cô tắm rửa, ở trong phòng tắm dày vò cô thêm lần nữa, cuối cùng mới bế cô lên giường.

Lúc này đã là nửa đêm rồi, Lê Nhật Linh mệt đến mức mí mắt cũng không muốn nhấc lên.

Trong lòng cô nghĩ, ngày mai nhất định sẽ không đến công ty cùng Lâm Quân, theo mức độ khát vọng của anh, ngày mai anh chắc chắn sẽ lại tìm cơ hội làm chuyện này với cô ở trong phòng làm việc.

Mỗi lần Lê Nhật Linh bị dày vò thành đủ kiểu, mức độ mặt dày đã đến đỉnh điểm, nhưng ở phòng làm việc làm chuyện đó, trước mắt cô không làm được.

Cô nặng nề thở dài một hơi, về mặt này, sao người đàn ông kia lại vui thích thế không biết?

Lâm Quân bị cô chọc cười: “Chồng em lợi hại đến mức mỗi ngày đều có thể cho em vui vẻ đến lật trời, em nên hài lòng mới đúng, em không biết có bao nhiêu cô gái cầu còn không được kìa”

Cô kéo thân thể mỏi nhừ, nhịn không được nhéo ngực anh một cái, có chút tức giận.

Bây giờ dày vò cô độc ác như vậy, chắc chắn trước đây anh đã từng chơi với không ít gái, nếu không cái kĩ thuật điêu luyện này không thể là trời sinh đã có được.

Trong lòng cô khó tránh khỏi có chút ghen tuông: “Rốt cuộc ngày trước anh đã lăn lộn với bao nhiêu cô gái rồi?”

Anh túm lấy đầu ngón tay cô, đặt lên miệng hôn một cái: “Em nói không so đo chuyện trước đây nữa mà, chúng ta chỉ nhìn tương lai, anh sẽ vì em mà thủ thân như ngọc.”

Bốn chữ “thủ thân như ngọc” dùng trên người Lâm Quân đúng là không hợp, Lê Nhật Linh không nhịn được cười nhẹ.

Thấy cô bớt ghen rồi, anh mới nói: “Vợ à, ngày mai chúng ta đổi mật khẩu cửa đi”

“Được thôi, đổi thành gì?”

“Sinh nhật em được không?”

“Không được, đơn giản quá.”

“Vậy đổi thành 0521 là được rồi”

“Anh tùy tiện nói một số à?” Lê Nhật Linh cảm thấy không hay lắm, ngộ nhỡ cả hai người đều không nhớ được dấy số này, chẳng lẽ lúc vàocổng còn phải tìm người cạy khóa hả?

“Hay là đổi thành mật khẩu vân tay đi!” Cô đề nghị.

“Không đổi, phải là 0521”

“Có ý gì sâu xa sao, chẳng lẽ là mấy cái anh yêu em tầm thường đấy à?”

Lâm Quân dùng sức nhéo nhẹ cô một cá ngày trên giấy đăng kí kết hôn của chúng ta.”
 
Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn
Chương 270


Chương 270: Khẩn cầu của mẹ

Lê Lâm Quân là người luôn chọn những lúc bạn không chút phòng bị mà cho bạn sự kinh ngạc và lãng mạn nhất.

Hoặc là một động tác, hoặc chỉ là vài từ.

Lúc đầu bọn họ kết hôn hoàn toàn không có mặt, giấy đăng ký kết hôn là nhờ người đặc biệt đi cửa sau làm ra, nhưng bây giờ anh lại luôn ghi nhớ ngày kết hôn của bọn họ.

Lông mày Lê Nhật Linh nhướng lên, nụ cười mang theo sự ấm áp lan đến tận đáy lòng.

Anh thật sự rất để tâm chuyện hôn nhân này, bắt đầu muốn bảo vệ nó rồi.

Lê Nhật Linh bị dày vò, ngày hôm sau không chịu cùng anh đến công ty, anh cũng không miễn cưỡng, chỉ là giận dỗi ôm lấy cô hôn sâu một cái, rồi tự mình rời đi.

Lâm Quân đi rồi, cô lại cuộn vào trong chăn của mình ngủ thêm một giấc nữa.

Thẳng đến trưa mới tỉnh dậy, đang chuẩn bị làm nóng lại đồ ăn tối qua làm đồ ăn trưa.

Lại bị mẹ Lê gọi điện thoại kêu cô ra ngoài.

Lê Nhật Linh lập tức bỏ đồ trong tay xuống, thay quần áo rồi vội ra ngoài.

Viên Vũ đã đến từ sớm, gọi đồ ăn xong cả rồi, đang ở trong nhà hàng đợi cô.

“Mẹ, có hơi tắc đường, con xin lỗi, làm mẹ đợi lâu rồi”

“Không sao, mẹ đến sớm chút cũng tiện gọi trước đồ ăn” Viên Vũ âu yếm nhìn con gái: “Mẹ biết con thích ăn gì, cũng lâu rồi mẹ không ngồi cùng con ăn cơm”

Từ sau khi Lê Nhật Linh vào nhà họ Lâm, cơ hội hai mẹ con bọn họ gặp nhau đã ít lại càng ít.

Lê Nhật Linh năm lấy tay Viên Vũ, dịu dàng nói: “Mẹ, nếu mẹ nhớ con, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi con đi ăn cơm mà”

Ánh mắt Viên Vũ trầm xuống.

Gọi cô đi ăn, chứ không phải đến nhà cô ăn cơm.

Cái đứa trẻ Lê Nhật Linh này, rốt cuộc vẫn không hề muốn thân thiết với bà.

‘Viên Vũ đến sớm, đồ ăn đều đã gọi xong, tất cả các món đã lần lượt được mang lên.

Lê Nhật Linh biết mẹ đối tốt với mình, cũng không nghĩ nhiều, vui vẻ ăn bữa cơm này.

Nhưng đến cuối bữa cơm, lại khiến cô nuốt không trôi.

“Nhật Linh, mẹ biết con là đứa trẻ tốt, cũng biết cuộc hôn nhân của con và cậu Lâm ngay từ đầu đã không dễ dàng. Mẹ đã theo dõi con suốt chặng đường này, từ khi cắt bỏ t* c*ng, cả người em con đều không được tốt lắm, cũng không âm như trước, dường như biến thành một người khác.

vậy, cả ngày đều rất ảm đạm”

“Bác sĩ nói, là chứng tự kỉ, nhưng con bé không chịu đến bệnh viện kiểm tra.’ Viên Vũ vừa nói, lại vừa lau nước mắt.

Lê Nhật Linh rút giấy ra đưa cho bà, xót xa nhìn bà khóc, mặc dù cô càng ngày càng tránh xa ngôi nhà đó, nhưng vẫn là nguyện ý lùi một bước: “Vậy để con tìm thời gian, quay về khuyên em ấy.

Hoặc là con giúp em ấy tìm một bác sĩ tâm lí tốt một chút?”

“Không cần không cần, những điều này mẹ và cha con đã sớm làm rồi, nhưng đều không có tác dụng gì.”

Lê Nhật Linh ngơ ra, đợi tiếng khóc của Viên Vũ ngừng lại mới hỏi: “Mẹ, mẹ nói với con những lời này là muốn con làm gì?”

“Nhã Tuyết thích cậu Lâm, con bé thích đến mức sẵn lòng sinh con cho cậu Lâm, lại vì cậu Lâm mà sinh non, thậm chí mất đi cả t* c*ng.”

Viên Vũ khóc thút thít, bà kéo lấy tay con gái, thành khẩn nói ra đề nghị của mình: “Nhã Tuyết đã mất đi thứ đáng quý nhất của con gái rồi, con có thể nghĩ cho em nó mà nhượng bộ một chút không?”

Lê Nhật Linh kinh sợ: “Mẹ, mẹ biết mẹ đang nói gì không?”

“Mẹ biết, đương nhiên là mẹ biết mình đang nói gì, nhưng mẹ thật sự không còn cách nào.

khác cả, mẹ không nỡ để em con biến thành bộ dạng bây giờ. Tự kỉ cũng là bệnh, sẽ chết người!

Bây giờ có bao nhiêu người chết vì bệnh tự kỉ chứ, mẹ sợ con gái mẹ bỗng nhiên nói mất là mất luôn”
 
Back
Top Bottom