Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 384


Chương 384

Anh cũng không hiểu tại sao Tĩnh Như từ một người ngây thơ đơn thuần lại biến thành bộ dạng phong tình vạn chủng như thế.

Thời gian quả thực là một thứ đáng sợ, nó có thể biến một người thành dáng vẻ mà ngay cả người thân thiết nhất cũng không thể nhận ra.

Đương nhiên, Tĩnh Như biến thành người như thế nào cũng không liên quan gì tới hắn.

Cửu Thiên chỉ nhìn một cái rồi thu mắt.

Bảy đại học viện đã đi lên hết, bây giờ chỉ còn lại mỗi Nhất Nguyên viện và Âm Dương viện.

Bọn Cửu Thiên cũng không vội, Hàn Liên cười nói: “Dù sao năm nào cũng là chúng ta lên cuối, năm nay ngoại lệ làm gì. Người trâu bò nhất mới xuất hiện vào lúc cuối cùng. Không thấy lần nào viện trưởng cũng là người đến cuối sao. Chúng ta kết màn, Cửu Thiên sư đệ, chúng †a cứ ngồi yên ở đây đi, để đám nhãi Âm Dương viện lên trước!”

Cửu Thiên gật đầu rồi ngồi yên.

Đợi một lúc thì những đệ tử tinh anh của Âm Dương viện đã lên trước.

Cả năm người đều mặc một thân áo choàng màu đen trắng.

Đây là võ phục độc nhất vô nhị của Âm Dương viện bọn họ, nó không chỉ tượng trưng cho viện đứng đầu Học Viện Võ Đạo, mà quan trọng hơn cả chính là, chỉ riêng chất liệu làm bộ y phục này đã là một món binh khí thượng hạng.

Chất liệu của bộ y phục này được lấy từ một con dã thú tên là Linh Dã sống sâu trong dãy núi Kình Thiên.

Dùng da của nó làm y phục không chỉ có khả năng phòng thủ kinh người, chống nước chống lửa mà còn có thể phóng ra một biển lửa trong một thời gian ngắn thông qua việc tiêm canh kình vào.

Giá trị của bộ y phục này tương đương với một viên nguyên đan ngũ phẩm. Những đệ tử của viện khác không có được phúc lợi tốt như vậy đâu.

Năm người lên đài, đi đầu là Diêm Từ Vũ.

Diêm Từ Vũ dùng ánh mắt hung dữ nhìn thẳng về phía Nhất Nguyên viện.

Vừa nấy, hắn ta luôn nhìn theo Cửu Thiên đi ra khỏi phủ đệ hư không, khóe miệng hắn khẽ nhúc nhích, sau đó, giọng của Diêm Từ Vũ khế truyền đến tai Cửu Thiên.

“Tốt lắm. Ngươi không chết tại nơi đó. Ta sẽ lấy cái mạng của ngươi.

Miệng Cửu Thiên cũng khẽ động.

DiêmTừ Vũ nghe thấy rõ ràng giọng nói của Cửu Thiên văng vẳng bên tai.

“Yên tâm, ta sẽ tới Âm Dương viện để xử ngươi.”

Mắt Diêm Từ Vũ hơi co lại.

Hắn có thể dùng canh kình truyền âm sao?

Diêm Từ Vũ nhớ rất rõ, thực lực của Cửu Thiên còn xa mới đạt tới cảnh giới ngoại canh. Sao hắn có thể dụng canh kình của ngoại canh cảnh truyền âm được.

Nhưng sự thật rành rành ra đó, Cửu Thiên đã làm được.

Lòng Diêm Từ Vũ khẽ run lên, chẳng lẽ Cửu Thiên đã đạt được cái gì đó từ phủ đệ hư không sao?

Diêm Từ Vũ càng nghĩ thì càng thấy có khả năng, bằng không Cửu Thiên đã bị hắn ta đánh trọng thương như thế, sao có thể bình yên vô sự thoát ra ngoài được.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 385


Chương 385

Trong mắt Diêm Từ Vũ ánh lên một tia lạnh lẽo, hắn ta nở một nụ cười quái dị với Cửu Thiên.

Cửu Thiên nhìn chằm chằm hắn, sau đó dời mắt đi.

Trong bốn người đi theo Diêm Từ Vũ, Cửu Thiên còn biết hai người nữa.

Vũ Kiếm, người mà Cửu Thiên từng có duyên gặp một lần, hắn ta điềm nhiên bước lên đài, hễ nhìn hắn †a là Cửu Thiên lại muốn cười. Vũ Kiếm và Lãnh Tử Thâm đã cống cho hắn không ít thứ tốt. Đợi lúc nào rảnh, Cửu Thiên định sẽ mở lò luyện một vài viên đan dược.

Đi đằng trước Vũ Kiếm là cô gái buộc tóc đuôi ngựa Huyễn Tâm.

Huyễn Tâm nhìn về phía viện trưởng rồi nở nụ cười nổi loạn, trông như đang khiêu khích.

Viện trưởng trực tiếp ngó lơ Huyễn Tâm và quay đầu đi.

Đến bây giờ Cửu Thiên vẫn còn nhớ rất rõ đoạn hội thoại giữa Huyễn Tầm và viện trưởng trong Tháp Tu Hành. E là viện trưởng cũng hết cách với Huyễn Tầm rồi. Dù sao sư phụ của Huyễn Tầm cũng là một vị tiểu thành cảnh âm dương võ tôn hàng thật giá thật.

Các đệ tử của Âm Dương viện đều ngẩng đầu nhìn lên đài hoan hô cổ vũ cho bọn Diêm Từ Vũ.

Các đệ tử từ những viện khác không định cỗ vũ cho bọn họ. Mỗi người đều nhìn chằm chằm binh khí và y phục của bọn Diêm Từ Vũ, sau đó thốt lên những lời cảm thán và ghen tị.

Tất cả những đệ tử tinh anh của tám viện đều đã †ề tựu. Hàn Liên đứng dậy: “Đi thôi các sư huynh sư đệ, đến lượt chúng ta rồi.”

Cửu Thiên gật đầu đứng dậy.

Đại sư huynh vung tay lên nói: “Đợi chút, huynh chỉnh mông chút đã”

Đại sư huynh vừa nói vừa nhét đống mỡ từ trên ghế lên, sau đó mỉm cười bước lên đài.

Năm người Cửu Thiên cũng theo sau, nhưng họ không hề nhận được bất kỳ lời hoan hô cổ vũ nào như những viện khác, thay vào đó là một tràng khinh bỉ.

“Aiyo, đây là đệ tử của Nhất Nguyên viện đó nha.

Haha, vừa đủ năm người, ta thật lòng muốn biết lỡ họ không đủ người thì phải làm thế nào.”

“Haha, ngươi không biết nhỉ, mấy năm trước bọn họ luôn không đủ người, bốn chọi năm, thua thảm như bao cát ấy.”

TÔ) một phân viện ít người như vậy thì thà không mở còn hơn.”

“Ta cũng cảm thấy như vậy, cần một phân viên rác rưởi như vậy làm gì chứ.”

Đối mặt với những lời bàn luận chỉ trích bên dưới, năm người Cửu Thiên chỉ nhìn nhau cười.

Đợi đến khi lũ người đó nhìn thấy bọn họ càn quét hết tất cả những phân viện khác thì không biết còn có thể nói như vậy nữa không.

Tổng cộng có 40 đệ tử xếp thành một hàng.

Lúc này, viện trưởng mới đứng dậy nói lớn: “Mọi người chính là tinh anh của chín đại phân viện, là tương lai và hi vọng của học viện võ đạo. Hôm nay là cuộc đấu xếp hạng giữa các phân viện. Ta hi vọng mọi người sẽ dùng thực lực của mình để mang lại vinh quang cho phân viện. Hơn nữa năm nay không giống với những năm trước, trong cuộc thi xếp hạng năm nay, phân viện nào giành được từ ba kim bài trở lên sẽ có cơ hội xem võ kỹ thiên cấp. Các vị đệ tử cố lên nào.”

Vừa nghe tới bốn chữ võ kỹ thiên cấp, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Cửu Thiên cảm thấy máu sôi sùng sục, là võ kỹ thiên cấp đó, là võ kỹ thiên cấp có thể dời non lấp bể, là võ kỹ thiên cấp vạn năng trong truyền thuyết đó.

Chỉ một câu thôi đã thắp lên đấu chí của tất cả đệ tử. Viện trưởng chỉ tay lên trời.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 386


Chương 386

“Lấy kim bài!”

Ngay sau đó, chín cột sáng màu vàng kim từ trên trời rơi xuống.

Chín kim bài nương theo chín cột sáng xuất hiện trước mặt bọn Cửu Thiên.

Cửu Thiên ngẩng đầu nhìn tấm kim bài trước mặt, trên đó có hai chữ khắc rất rõ ràng.

“Nhất Nguyên!”

Đây là kim bài thuộc về Nhất Nguyên viện, Hàn Liên nhìn tới mức sắp ch** n**c miếng.

“Đúng là một cục vàng lớn.”

Cửu Thiên hỏi nhỉ: “Hàn Liên sư huynh, thứ đây trước kia không lớn như vậy sao?

Hàn Phong cúi đầu, trầm giọng nói: “Trước đây chỉ to bằng một nắm tay thôi, sao có thể so với cái này được. Cửu Thiên sư đệ, những kim bài này đều có trận pháp đặc biệt, bên trong phong ấn canh kình cực mạnh. Vốn một mảnh bằng nắm tay thôi đã đủ cho ta và bọn Sở Trực sư huynh hút vài ngày rồi. Lần này lớn như vậy, chắc đủ cho mỗi người chúng ta thăng lên một cấp đó.”

Cửu Thiên chớp chớp mắt nhìn kim bài, ánh mắt hắn có chút nóng lên. Hóa ra kim bài vẫn có vai trò như vậy, nếu lấy được cả chín kim bài thì sẽ thu được lợi ích lớn thế nào chứ?

Khi Cửu Thiên đang nghĩ tới việc quét sạch chín kim bài thì trong đầu bỗng vang lên một giọng nói.

“Tấm kim bài này trông không tệ nha, chủ nhân mới của ta ơi, ta có thể nuốt nó không”

Cửu Thiên giật mình, hắn vội vàng nhìn trái nhìn phải. Ai đang truyền âm mà có thể truyền thẳng vào não hắn vậy, tu vi thâm hậu quá.

“Đừng nhìn nữa, ta là tháp linh của Cửu Long Huyền Cung Tháp, ta ở trong đầu của ngươi.”

Cửu Thiên trợn tròn mắt, Cửu Long Huyền Cung Tháp?

Cửu Thiên không nhịn được mà sờ vào thắt lưng của mình. Một cái tháp có cả tháp linh sao? Còn có thể nói trong đầu anh?

Cửu Thiên hoài nghi không biết mình có trúng phải tà thuật gì không.

Giọng nói trong đầu hắn vẫn tiếp tục.

“Đừng nghỉ ngờ nữa, ngươi chưa bao giờ nghe tới cơ linh sao? Thứ tà thuật nào có thể nghe được tiếng lòng của ngươi chứ. Chủ nhân đáng yêu của ta ơi, xem ra ngươi còn phải học nhiều đó. Hahahaha, yên tâm, ta sẽ từ từ dạy cho ngươi.”

Tay Cửu Thiên chạm vào phủ đệ hư không trên thắt lưng. Khi tay hắn chạm vào một hạt màu đen nho nhỏ đang phát sáng, hắn liền hiểu ra.

Thập Phương Tiên Sư đã để mọi thứ cho hắn, bao gồm cả Cửu Long Huyền Cung Tháp và phủ đệ hư không.

Giờ đây, toàn bộ phủ đệ hư không là của hắn.

Lòng hắn khẽ động, các cửa bảo vệ của phủ đệ hư không liền mở ra.

Cửu Thiên thầm nói trong lòng: “Cửu Long Huyền Cung Tháp, nghe nói khả năng hồi phục của ngươi rất mạnh, là thật sao?”

Cửu Long Huyền Cung Tháp trả lời: “Khả năng hồi phục? Haha, đó chỉ là một chiêu nhỏ của ta thôi.

Không gì mà Cửu Long Huyền Cung Tháp này không làm được. Hiện giờ thực lực của ngươi không đủ, đợi đến khi ngươi đã trở nên mạnh hơn, ta sẽ giúp ngươi nghịch thiên cải mệnh, cải tử hoàn đồng luôn ấy chứ. Ngươi nhanh mạnh lên đi, tiện thể tìm vài cái thiên tài địa bảo, thần binh quỷ đao gì đó cho ta ăn.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 387


Chương 387

Có ta ở đây thì lợi ích của ngươi là vô tận. Nhìn thấy đống đồ do chủ nhân trước để lại không, tám mươi phần trăm là dựa vào ta mới kiếm được đấy, tiếc là ta bị thương quá nặng nên năng lượng tích trữ gần như đã bị cạn kiệt. Bằng không đã có thể giúp ngươi mở cấm địa, tăng tốc độ thăng cấp tu vi.

Được rồi, không nói nhiều nữa, nói chuyện cũng tốn năng lượng đấy. Ta hỏi lại lần nữa, ta có thể nuốt tấm kim bài này không?

Cửu Thiên thâm trả lời trong lòng: “Bây giờ thì không thể. Nói sau đi.”

Cửu Long Huyền Cung Tháp thở dài tiếc nuối, sau đó âm thanh biến mất.

Cửu Thiên khẽ nhếch môi, hình như hắn vừa kiếm được thứ gì ghê gớm lắm.

Lúc này, đại sư huynh đã bước lên cầm lấy tấm kim bài thuộc về Nhất Nguyên viện. Viện trưởng quét mắt nhìn mọi người, sau đó nói to: “Vậy thì cuộc chiến xếp hạng học viện chính thức bắt đầu, thời gian là một tháng.”

Nói xong, viện trưởng liền vẫy tay, canh kình sáng rực hóa thành bột ở giữa không trung rồi rắc lên người mọi người.

Khi những hạt bột này rơi lên người Cửu Thiên, hắn bỗng cảm thấy canh kình trong người trỗi dậy, hỗn nguyên châu trong đan điền bị k*ch th*ch và giải phóng ra một phần canh kình.

Lớp bột trên cánh tay Cửu Thiên kết thành thành một phù văn nhỏ với những võ tự rất rõ ràng.

Cửu Thiên có thể cảm nhận được, từ chút thiên địa chỉ lực tinh khiết bị phù văn hấp thụ, sau đó chuyển hoá thành năng lực cung cấp cho võ giả.

Hàn Liên vẫn luôn đứng cạnh cười haha, thấy trên mặt Cửu Thiên lộ ra chút kinh ngạc.

Hàn Liên bèn nói: “Cửu Thiên sư đệ. Haha, đây chính là phúc lợi thật sự của học viện võ đạo: Võ đạo phù văn. Đệ có cảm nhận được công năng hấp thụ năng lượng của nó không. Ta vì cái này mới tới học viện võ đạo đấy. Mấy năm nay, ta đã tích được vài cái phù văn rồi.

Hàn Liên xắn tay áo lên để Cửu Thiên nhìn.

Trên đó là bốn cái võ đạo phù văn rất rõ. Hàn Liên đắc ý nói nhỏ: ‘Đám ngốc ở những phân viện khác cứ nghĩ Nhất Nguyên viện không tốt. Nhưng bọn họ nào biết chỉ cần vào Nhất Nguyên viện rồi thì sẽ có cơ hội có được võ đạo phù văn. Những đệ tử tỉnh anh của những phân viện khác sẽ không nói vụ này với bọn họ đâu. Vậy nên. . . hehel”

Cửu Thiên cũng cười, đúng như Hàn Liên sư huynh nói, đây quả là một lợi ích hiếm có.

Tu vi của võ giả đều dựa vào việc tu luyện thiên địa chỉ lực để luyện hoá bản thân, lấy thân thể làm nền để luyện canh kình. Nếu có thể hấp thụ trực tiếp thiên địa chỉ lực thì đây chẳng phải là bản lĩnh của luyện khí sĩ sao.

Vì vậy, một phù văn có thể giúp võ giả hấp thụ thiên địa chỉ lực như luyện khí sĩ sẽ quý giá tới nhường nào. Giá trị của nó tương đương với một viên linh đan đấy.

Dù Cửu Thiên có pháp quyết của luyện khí sĩ, có thể hấp thụ thẳng thiên địa chỉ lực để dùng. Nhưng vì lượng thiên địa chỉ lực mà canh kình cần vượt xa lượng canh kình và nguyên khí bình thường nên nếu có một tấm phù văn có thể giúp hắn gia tăng tốc độ hấp thu thì đúng là một điều tuyệt vời.

Cửu Thiên cảm thấy mình nên ở lại học viện võ đạo thêm vài năm nữa như Hàn Liên sư huynh, tích được 4-5 tấm phù văn gì đó. Đó cũng là lí do tại sao bọn Hàn Liên, Sở Trực và Đạo Quang sư tôn nhất quyết để Cửu Thiên ra mặt lúc này. Nếu tới muộn thì có thể sẽ không còn phù văn nữa.

Hầu hết những trên đài đều trông rất bình tĩnh, rõ ràng bọn họ đều đã biết tới lợi ích này rồi. Còn những người mới lần đầu tham gia như Cửu Thiên đều ngạc nhiên.

Có tấm võ đạo phù văn này, tốc độ tu luyện của bọn họ lại có thể kéo dài khoảng cách với những đệ tử bình thường rồi.

Khoảng cách này sẽ ngày càng lớn hơn đến khi nó trở thành một cái hố không thể vượt qua.

Một bước không theo kịp thì vạn bước cũng không theo kịp. Đây chính là tu luyện, đây chính là thế giới.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 388


Chương 388

Ở bên dưới, những đệ tử khác không biết những người trên đài đã được nhận được phúc lợi to lớn đến nhường nào. Bây giờ bọn họ chỉ hết lòng cỗ vũ cho tinh anh thuộc phân viện của mình.

Đại sư huynh võ vai Cửu Thiên: “Đi thôi, đồ cũng lấy rồi, chúng ta về rồi. Béo phì không tốt như vậy đấy, đứng lâu chút là mệt.”

Bọn đại sư huynh cầm theo kim bài bước xuống đài.

Cửu Thiên hỏi: “Vậy là về thôi?”

Hàn Liên nói: “Không về thì còn làm gì, đứng xem bọn họ đánh nhau sao. Cửu Thiên sư đệ, đệ không thấy chúng ta nên quay về hút tấm kim bài này mới tốt à. Còn vụ xếp hạng học viện thì chẳng phải vẫn còn một tháng nữa sao. Từ từ làm, không cần gấp.”

Đạo Quang sư tôn gật đầu và nói: “Đúng vậy, đây mới là chính sự.”

Cửu Thiên khó hiểu: “Nhưng chẳng phải kim bài dùng để tham gia đấu xếp hạng sao. Nếu chúng ta hút rồi thì sao dùng nó để tham gia thi đấu được nữa.

Bọn đại sư bật cười.

Sở Trực trả lời: “Cửu Thiên sư đệ, đệ vẫn chưa hiểu sao. Chúng ta là học viện hạng chót đấy. Trong trận chiến xếp hạng, chỉ có học viện hạng thấp mới có thể thách đấu học viện hạng cao hơn. Chúng ta xếp hạng chót thì ai thách đấu chúng ta chứ. Vì vậy, hút thì cứ hút thôi, không ai giành đâu. Năm nào chúng ta cũng làm thế.”

Cửu Thiên bừng tỉnh, thì ra hạng chót lại có lợi như thế.

Tấm kim bài này tương đương với việc cho không rồi.

Ai nói phúc lợi của Nhất Nguyên viện không tốt, chỉ riêng tấm kim bài này thôi đã hơn phúc lợi của những viện khác.

Những đệ tử từ các phân viện khác nhìn bọn họ.

Không ít đệ tử nhạy bén phát hiện ra nguyên lý này, mọi người đều kinh ngạc hô lên.

“Nhất Nguyên viện chuẩn bị về rồi? Bọn họ lấy kim bài dễ dàng quá.”

“Đúng vậy, Nhất Nguyên viện tổng cộng chỉ có năm đệ tử. Tấm kim bài lớn như vậy, mỗi người được chia không ít đâu.”

“Hơi không công bằng nhỉ”

“Hay ta cũng đến Nhất Nguyên viện, chôm xong kim bài rồi đi.”

“Haha, chỉ vì chút vàng mà ngươi chuẩn bị tới Nhất Nguyên viện luôn sao? Đúng là đồ ngu”

Những tiếng thảo luận cũng không ngăn được bước chân của bọn Cửu Thiên.

Hàn Liên hả hê nói: “Nếu những người này biết được tác dụng thực sự của kim bài, e rằng phải đỏ cả mắt ấy chứ. Đáng tiếc, dù là tấm kim bài nào thì bọn họ cũng chẳng có phần.”

Đại sư huynh võ đầu Hàn Liên rồi nói: “Nào nào, có kim bài rồi, mau quay về thôi.”

Đại sư huynh lập tức đặt kim bài lên đầu Hàn Liên.

Hàn Liên cười cười cầm lấy sau đó bước nhanh về phía trước.

Trên đài, Nhất Thanh sư tôn cũng đứng dậy phủi mông: “Được rồi, buổi lễ kết thúc rồi. Ta cũng quay về thôi, dù sao Nhất Nguyên viện chúng ta vẫn luôn như thế, không phải sao?”

Nhất Thanh sư tôn mỉm cười chuẩn bị rời đi.

Nhìn thấy mọi người mang tấm kim bài lớn như vậy về, Nhất Thanh sư tôn cười toe toét.

Thu hoạch năm nay quả thật không nhỏ, bọn nhóc đó lại có phúc rồi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 389


Chương 389

Những sư tôn khác đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt mọi người đều sầm xuống.

Đặc biệt là Tinh Uyên sư tôn, vẻ mặt của ông ta cực kỳ tệ.

Tinh Uyên vỗ mạnh lên ghế rồi nói: “Viện trưởng, như vậy không công bằng.”

Viện trưởng quay đầu nghi hoặc hỏi: “Sao Tinh Uyên lại nói như thế?”

Tỉnh Uyên nói: “Chúng ta có tám đại phân viện, hơn vạn đệ tử, cả trăm cả nghìn đạo sư, thế mà chỉ chia cho một tấm kim bài và tư cách tham gia cuộc đấu xếp hạng phân viện. Còn Nhất Nguyên viện bọn họ vừa ít người đệ tử lại yếu kém, năm nào cũng xếp hạng chót thì có tư cách gì cầm kim bài chứ”

Tinh Uyên cao giọng, cả võ trường đều nghe thấy.

Bọn Cửu Thiên dừng bước xoay người nhìn lên đài cao.

Ánh mắt của Đạo Quang sư tôn lạnh hẳn đi.

Nhất Thanh sư tôn cũng dừng bước.

Ý cười trên mặt viện trường vẫn không giảm, thậm chí còn tăng lên vài phần, ông ta nhìn Nhất Thanh rồi nói: “Nhất Thanh, Tinh Uyên nói Nhất Nguyên viện của ngươi như thế đấy. Ngươi có muốn nói gì không?”

Nhất Thanh lạnh lùng nhìn sang: “Tinh Uyên, xem ra ngươi muốn đối đầu với Nhất Nguyên viện của ta nhỉ. Được, Nhất Nguyên viện của ta thì sợ gì ngươi chứ. Thế theo ý ngươi thì muốn làm thế nào?”

Tinh Uyên đứng dậy gẵn từng chữ: “Ta cũng không bắt nạt Nhất Nguyên viện các ngươi. Tham gia thi đấu, dùng kim bài đánh cược, vài đệ tử của Âm Dương viện bọn ta sẽ giao đấu với đệ tử của ngươi. Yên tâm, không phải mấy người trên đài đâu.

Nhất Nguyên viện các người không đáng để bọn họ ra tay. Ta sẽ gọi một vài đệ tử hơi yếu để đánh cược với các người. Dám không!”

Âm thanh vang khắp võ trường, gió nổi lên mang theo một luồng sóng âm.

Những đệ tử Âm Dương viện bên dưới cũng hét lên.

“Đúng vậy, dám đấu không.”

“Lũ rác rưởi Nhất Nguyên viện thì có bản lĩnh gì mà cầm kim bài chứ.”

“Ta lên giải quyết bọn họ, đám rác rưởi Nhất Nguyên viện kia, đấu với ông một trận đi.”

Tiếng la thét loạn xà ngầu. Có thể là vì vốn dĩ danh tiếng của Nhất Nguyên viện đã rất tệ nên những học viên từ các viện khác cũng hùa theo mà hét.

Ví dụ như học viên của Thiên Nhân viện hét to nhất, thậm chí tiếng chửi mắng còn át cả Âm Dương viện.

Hoành Sơn viện, Lôi Đình viện, Không Động viện cũng cười đùa hét theo. Đệ tử của Minh Tâm viện, Thanh Kiếm viện, Phiêu Miểu viện vẫn còn chút giáo dưỡng, nhưng bọn họ vẫn nhìn Nhất Nguyên viện bằng ánh mắt rất lạnh lùng, Dù da mặt của bọn Hàn Liên đủ dày nhưng khi bị mắng như thế này, họ vẫn hơi nhíu mày.

Cửu Thiên cười gần, khung cảnh này khiến hắn nhớ lại lúc ở Long Cửu. Nhưng lúc đó chỉ có một mình hắn đối mặt, còn bây giờ hắn cùng các vị sư huynh đều bị mắng cùng nhau.

“Các sư huynh, xem ra hôm nay chúng ta không đi được rồi.”

Cửu Thiên cười nói.

Hàn Liên vứt kim bài ra đất rồi xắn tay áo lên chuẩn bị chửi lại.

Nếu thi chửi nhau thì hắn ta sợ ai chứ!

Thấy tư thế của Hàn Liên, bọn Cửu Thiên bèn khôn ngoan lùi về sau một chút.

Sở Chính võ nhẹ lên vai Hàn Liên: “Giao cho đệ đó.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 390


Chương 390

Hàn Liên cười nói: “Yên tâm, chỉ là một đám nhãi ranh, để đệ mắng chết bọn chúng.”

Hàn Liên hắng giọng rồi bắt đầu.

Với chất giọng như gà trống, Hàn Liên bắt đầu chửi lại tất cả mọi người.

Bao nhiêu thể loại văng tục chửi thề đều được tuôn ra như đại bác. Tiếng mắng chửi vang lên không dứt, càng chửi càng hăng.

Trên đài, các vị sư tôn đều đang sững sờ. Họ chưa từng gặp ai chửi lộn giỏi như thế, hơn nữa còn chửi được cả tập thể. Nhưng người của tám viện thế mà lại không chửi thắng một mình hắn.

Giọng Hàn Liên càng lúc càng lớn, như đã luyện ra một loại võ kỹ mắng người đặc biệt.

Tiếng của nhiều người như vậy mà không át nổi một mình Hàn Liên. Giọng nói của hắn ta như kim chích, đâm thẳng vào tai của tất cả mọi người ở võ trường, không muốn nghe cũng không được.

Thân Đồ sư tôn của Hoành Sơn viện mở miệng nói: “Đúng là thiên phú nha. Yết hầu của hắn đã được cường hoá, hơn nữa canh kình của hắn cũng rất đặc biệt? Hàn Liên. .. Hàn Liên. … chẳng lẽ là người của nhà họ Hàn sao?”

Thân Đồ sư tôn tựa hồ vừa nghĩ ra gì đó, ông ta biến sắc, vẻ mặt khi nhìn Hàn Liên cũng hoàn toàn thay đổi.

Nếu đúng như ông ta đoán thì lai lịch của tên Hàn Liên này không hề nhỏ.

Lúc này, Nhất Thanh sư tôn cũng tiến lên chỉ thẳng vào mặt Tỉnh Uyên: “Lão khốn tóc trắng nhà ngươi, tưởng Nhất Nguyên viện này phế thật sao?

Được, cược thì cược, mang tiền cược của mấy người ra đây, bây giờ chúng ta bắt đâu!”

Tỉnh Uyên sư tôn hừ lạnh một tiếng rồi vứt ra một tấm áo choàng võ giả tối màu.

Bên trên được thêu hình rồng ẩn, nhìn có vẻ bình thường nhưng trong đó lại hơi loé sáng.

“Một tấm Hắc Long Võ Bào, đủ rồi chứ!”

Nghe thấy mấy chữ Hắc Long Võ Bào, tất cả những sư tôn khác đều nhìn sang.

Sắc mặt viện trưởng hơi thay đổi: “Tinh Uyên, ngươi thật sự đem thứ này ra cược à? Đây là tấm áo choàng làm từ da hắc long, rất hiếm đó.”

Tinh Uyên nói: “Không hiếm thì ta không lấy ra làm gì. Nhất Thanh, bảo học viên của người lên đài đi, để †a xem thử thực lực của các ngươi thế nào.”

Thấy tấm Hắc Long Võ Bào, trên mặt Nhất Thanh hiện lên một nụ cười rạng rỡ.

Sau đó Nhất Thanh quay đầu hét lớn với Hàn Liên.

“Hàn Liên, các ngươi lên cho ta, có việc để làm rồi đó.”

Giọng của Nhất Thanh như tiếng chuông kinh thiên động địa, còn to hơn giọng Hàn Liên nhiều.

Nghe thấy Nhất Thanh gọi, Hàn Liên vội ngậm miệng lại.

Đạo Quang sư tôn vỗ gáy bọn Cửu Thiên: “Nhanh lên đi, có việc đấy.”

Bọn Cửu Thiên mỉm cười lần nữa bước lên đài.

Viện trưởng phất tay với các học viên tinh anh từ những viện khác: “Các ngươi lui xuống trước đi.”

Những học viên khác cúi người, trên mặt Diêm Từ Vũ hiện lên nụ cười đắc ý, hắn ta thầm nghĩ, lần này sư tôn đào hố chết bọn Nhất Nguyên viện rồi.

Cũng tốt, nên dạy dỗ đám Nhất Nguyên viện này một bài học rồi.

Đợi sau khi sư tôn đào hố bọn họ xong thì hắn ta sẽ lại tìm Nhất Nguyên viện gây rắc rối lần nữa.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 391


Chương 391

Những học viên khác đều lui xuống. Trên đài cao chỉ còn lại bọn Hàn Liên.

Có thể là vì lúc nãy những học viên bên dưới chửi nhau với Hàn Liên đều đã bị chọc giận nên khi nhìn thấy bọn Hàn Liên lại bước lên lên đài, tất cả học viên đều hét lớn.

“Xử chết bọn chúng.”

“Bọn Nhất Nguyên viện rác rưởi, ngươi nhớ cho kỹ, sau này đừng để ta gặp lại các ngươi ở bên ngoài.”

“Bọn khốn Nhất Nguyên viện, mau cút khỏi học viện võ đạo.”

Viện trưởng quét mắt khắp võ trường rồi nghiêm nghị nói: “Im miệng!”

Tiếng hò hét lập tức lắng xuống. Viện trưởng hơi cau mày, những học viên tinh anh này mới bị mắng có vài câu đã tức giận như thế này, xem ra tâm tính vân không đủ.

Nhưng bọn họ vẫn chưa kích động tới mức đánh người, chứng tỏ khả năng kiềm chế không tồi.

Xem ra sau này phải tăng cường bồi dưỡng phẩm chất cho những học viên này. Tâm tính là một phần rất quan trọng trong việc tu hành võ đạo đấy.

Lại nhìn bọn Cửu Thiên bình tĩnh đứng đó, đến cả Hàn Liên đã mắng chửi nửa ngày cũng cười haha.

Viện trưởng không khỏi thở dài. Đây chính là người của Nhất Nguyên viện, da mặt của mỗi người dày không phải dạng vừa đâu, khí chất cũng thế.

Nhất Thanh sư tôn đi đến bên cạnh bọn Hàn Liên rồi hạ giọng nói: “Mấy đứa nghe rõ đây, võ kỹ địa cấp gì gì đó cứ dùng thoải mái đi. Nếu mấy đứa dám thua trận này thì quay về ta sẽ cho mấy đứa biết thế nào là huấn luyện đặc biệt.”

Hàn Liên nghe thấy mấy chữ “huấn luyện đặc biệt”

liền run lên.

Sở Chính Sở Trực đỡ hơn chút nhưng vẫn tái mặt.

Chỉ có mỗi đại sư huynh và Cửu Thiên vẫn bình tĩnh. Nhưng đại sư huynh là vì không sợ huấn luyện đặc biệt, còn Cửu Thiên là vì không biết huấn luyện đặc biệt là cái vẹo gì.

Tỉnh Uyên bước lên trước vài bước rồi chỉ vào đám học viên Âm Dương viện: “Lãnh Tử Thâm, Hoa Ngữ, Điền Bất Khinh, Tửu Thương, Dụ Lãng, mấy đứa lên đi”

Những người bị Tinh Uyên điểm danh lập tức lên đài.

Trong đó có hai cái tên quen tai với Cửu Thiên, Lãnh Tử Thâm và Dụ Lãng chẳng phải là thủ hạ bại tướng dưới tay hắn sao.

Năm người bước lên đài, Tinh Uyên sư tôn lạnh lùng nói: “Năm người các ngươi và năm người bên Nhất Nguyên viện, đánh cho đàng hoàng, cho chúng biết đệ tử của học viện võ đạo nên có dáng vẻ như thế nào.”

Năm người đồng thanh đáp vâng, ba người trong số đó đều khinh bỉ ra mặt, còn hai người còn lại đã đổ mồ hôi lạnh.

Hai người này chính là những người đã biết thực lực thật sự của Nhất Nguyên viện- Lãnh Tử Thâm và Dụ Lãng.

Khi nhìn thấy gương mặt của Cửu Thiên, thứ đã khắc sâu vào đầu họ, Dụ Lãnh bắt đầu run rẩy, hai mắt Lãnh Tử Thâm đỏ lên, hắn ta nhìn chằm chằm vào cổ Cửu Thiên. Ở đó có võ ý bội của hắn.

Hàn Liên cười nhẹ: “Đám cá ươn này mà cũng dám đánh với bọn ta sao. Các vị sư huynh sư đệ, chúng ta nên làm thế nào đây.”

Đại sư huynh ngẩng đầu nhìn lên: “Chẳng có đứa nào đáng để ta ra tay cả. Hàn Liên, các đệ xử đi. Ta đi xuống dưới ngồi đây.”

Sở Chính cũng hơi lắc đầu: ‘Ừ, ta cũng lười động thủ. Hàn Liên. Sở Trực, Cửu Thiên, các đệ xử đi.”

Ba người Hàn Liên, Sở Trực, Cửu Thiên đưa mắt nhìn nhau, trên mặt hiện lên vẻ bất lực.

Hàn Liên thở dài: “Làm sư huynh thật tốt mà.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 392


Chương 392

Dưới ánh mắt của mọi người, đại sư huynh và Sở Chính xuống đài rồi ngồi một bên.

Hành động của hai người khiến viện trưởng và các sư tôn khác hơi cau mày, chẳng lẽ Nhất Nguyên viện chỉ phái ra ba người ứng chiến?

Tỉnh Uyên nói: “Nhất Thanh, đệ tử của ngươi không muốn xuất chiến sao?”

Nhất Thanh sư tôn quay về chỗ ngồi của mình rồi bình tĩnh nói: “Không phải không muốn mà là không cần thiết. Mấy người phái ra 5 người, bọn ta chỉ cần 3 người là đủ. Đấu 5 trận, thăng 3 đi.”

Lời vừa dứt, toàn trường náo động.

Tinh Uyên lạnh lùng nói: “Đúng là ngông cuồng.”

Bọn Hoa Ngữ, Điền Bất Khinh cũng đen mặt. Nhất Nguyên viện dám coi thường bọn họ như thế, đúng là đáng chết.

Bên dưới, các học viên Âm Dương viện cũng cao.

giọng hét lớn.

“Bọn rác rưởi Nhất Nguyên viện kia, các người chuẩn bị thua trắng ba trận đi.”

“Hừ, sợ mất mặt nên chỉ phái ra ba người chứ gì, tưởng bọn ta mù không nhìn ra âm mưu của các ngươi sao?”

“Lãnh Tử Thâm sư huynh, Hoa Ngữ sư huynh, đánh chết đám rác rưởi Nhất Nguyên viện đi.”

Tất cả học viên của Âm Dương viện đều vô cùng phân nộ, ai nấy đều muốn bước lên đài để đánh bại bọn Hàn Liên.

Hàn Liên cười cười nhìn họ: “Một lũ ngu, lát nữa các ngươi sẽ phải câm miệng thôi. Cửu Thiên sư đệ, Sở Trực sư huynh, để ta lên trận đầu đi. Cuối cùng cũng có thể dùng võ kỹ địa cấp rồi, ta mốn sướng một trận. Các ngươi đừng cản ta.”

Hàn Liên nói xong liền sải bước tiến lên.

Cửu Thiên và Sở Trực nhìn nhau cười, được rồi, vậy thì để Hàn Liên lên trận đầu đi.

Xem ra hẳn ta đã nhịn rất lâu rồi, sắp bệnh luôn rồi. Để hắn đánh cho sướng đi, sẵn tiện cho đám người Âm Dương viện kia ngậm miệng. Chúng cứ hét như thế thật sự hơi ồn.

Hàn Liên cầm Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm của mình lên. Trường kiếm vung ra, một canh kình như đủ sức đâm xuyên qua đá xanh trên mặt đất bắn tới.

“Ai lên cho ông đây chơi nào.”

Vẻ mặt hắn ta rất ngạo nghề, mang theo chút khinh bỉ và coi thường. Hàn Liên chỉ hận không thể hếch mũi đâm thẳng vào đám Tinh Uyên.

Hoa Ngữ không nhịn được mà bước lên: “Ta tới, các ngươi đừng cản ta.”

Tỉnh Uyên sư tồn gật đầu, thực lực của Hoa Ngữ không tệ, tu vi nội canh đỉnh phong, chắc chắn muốn xử thằng nhãi miệng tiện này cũng không thành vấn đề.

Canh kình trên người toả ra, một thanh trường đao ngưng tụ trên tay Hoa Ngữ.

Ngưng kình thành binh, dù không phải là tu vi ngoại cảnh thì cũng không kém lắm.

Thanh trường đao màu trắng chỉ thẳng vào mặt Hàn Liên, Hoa Ngữ nói: “Tiểu tử, hôm nay ta không chặt ngươi thành từng khúc thì không xong đâu.”

Hàn Liên cười haha, tiếng cười cực kỳ chói tai, khiến nét mặt Hoa Ngữ đen đi vài phần.

Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm bị Hàn Liên cắm thẳng vào đất.

Hàn Liên một tay chống hông, tay còn lại chỉ vào mặt Hoa Ngữ: “Tới đi, để ta xem thực lực của ngươi thế nào. Hôm nay, chỉ cần ngươi có thể chạm vào ta thì xem như ngươi thắng.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 393


Chương 393

Hoa Ngữ nổi giận thật sự, hắn ta dãm mạnh xuống đất, sỏi cát bay tứ tung, cả người hắn ta phóng về phía Hàn Liên như mũi tên.

“Chịu chết đi, Trảm Phong Đao!”

Trường đao xuất ra, gió nổi lên, tóc Hàn Liên tung bay tán loạn.

“Gió lớn ghê tat”

Hàn Liên đứng yên tại chỗ không chút nhúc nhích. Những học viên Âm Dương viện đứng dưới đều mở trừng mắt, khoé miệng nhếch lên.

Thằng ngu này, dám tiếp đao pháp của Hoa Ngữ sư huynh, hắn chết chắc rồi!

Đao của Hoa Ngữ đều đã ngưng tụ thành phong đao rồi, trường đao quét tới trước mặt Hàn Liên, khi chỉ còn cách Hàn Liên hai bước thì đao phong bỗng ngừng lại.

Hoa Ngữ trợn trừng mắt, không hiểu tại sao hắn ta chỉ cảm thấy đao trảm của mình bị một luồng khí vô hình chặn lại.

Hai mắt Hoa Ngữ bỗng loé lên ánh vàng, sau đó xung quanh bỗng vang lên tiếng rồng gầm.

Hàn Liên sư huynh vận canh kình ra, canh kình sau lưng hắn dần ngưng tụ thành một kim long ngũ vuốt.

Tuy kim long khá nhạt và mờ nhưng long uy vẫn rất oai hùng.

“Long Dương Luyện Thể Quyết!”

Cửu Thiên nhớ ra rồi, khi ở Tu Hành Tháp, hắn đã giúp Hàn Liên sư huynh lấy được một quyển linh cấp võ thuật. Bây giờ chắc Hàn Liên sư huynh đang dùng võ công trong cuốn sách đó nhỉ.

Mà phải nói, trông có vẻ rất lợi hại đó.

“Hộ thể long canh!”

Hàn Liên hơi hít nhẹ, Hoa Ngữ chỉ cảm thấy một cỗ uy lực mạnh mẽ đẩy hắn ta ra xa.

Hoa Ngữ liên tiếp lùi về sau vài bước, sắc mặt lập tức thay đổi.

Chết tiệt, canh kình của thằng nhãi này không hề kém hắn!

Canh kình trên người Hàn Liên đã đạt tới nội cảnh đỉnh phong.

Cửu Thiên khẽ mỉm cười, chỉ trong vòng vài tháng thôi nhưng Hàn Liên sư huynh đã tiến bộ vượt bậc!

Đại sư huynh ngồi cạnh nói: “Huấn luyện đặc biệt có kết quả rồi, tuy Hàn Liên hơi lười nhưng hiệu quả vẫn không tệ.”

Sở Chính nói tiếp: “Ừ, sau này có thể tăng cường huấn luyện đặc biệt cho nó. Tiềm lực của nó không nhỏ đâu”

Đạo Quang sư tôn đứng cạnh cũng gật đầu, ba người cùng cười rộ lên.

Nếu Hàn Liên biết màn biểu diễn vừa rồi của bản thân đã mang về một khoá huấn luyện đặc biệt thì không biết hắn ta nên khóc hay nên cười nữa.

Nhưng hiện tại, Hàn Liên đang chìm trong trạng thái hưng phấn.

Hắn ta lật tay một cái, Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm bay lên và xoay vòng trên đầu hắn ta.

Chiêu dùng khí ngự kiếm này có thể nhìn ra năng lực của hắn ta.

Tỉnh Uyên sư tôn tái mặt, chẳng lẽ là chiêu đó sao?

Không thể nào, Nhất Nguyên viện mà có đệ tử luyện được chiêu đó sao? Đó là võ kỹ địa cấp đấy!

“Đoạt thiên, diệt địa, thần ma trảm!”

Hàn Liên vung một tay ra, Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm lập tức biến mất.

Ngay sau đó, một tiếng gầm đột nhiên vang lên, vô số kiếm khí bao phủ toàn bộ đài cao.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 394


Chương 394

Tầm nhìn của mọi người đều bị che khuất, chỉ có thể nhìn thấy vô số ánh kiếm đáng sợ.

Tất cả học viên dưới đài đều phải dần lùi lại, trong ánh kiếm kinh khủng kia, họ chỉ thể thể nhìn thấy vẻ mặt uy nghiêm và tư thế tiêu dao của Hàn Liên.

Kiếm khí xuất, thiên địa diệt.

Cuối cùng tất cả kiếm khí đều nổ tung.

Trong ánh kiếm, Hoa Ngữ bay thẳng từ đài cao xuống đất.

Dù hắn ta biết bao nhiêu võ công và tu vi nội canh đỉnh phong, nhưng với chiêu này của Hàn Liên, rõ ràng hắn ta cực kỳ yếu.

Trong phút chốc, cả những học viên tinh anh từ các viện khác cũng phải sững sờ.

Dù là bọn họ thì cũng không biết có thể sống sót sau chiêu đó không.

Diêm Từ Vũ sững sốt, hắn ta lẩm bẩm: “Đây là học viên của Nhất Nguyên viện sao?”

Hắn ta không dám tin, sao Nhất Nguyên viện lại có võ công đáng sợ như vậy được, đến cả hắn ta cũng cảm thấy bị đe doạ.

Kiếm khí dần biến mất, Bích Thuỷ Trường Thiên Kiếm quay về tay Hàn Liên.

“Sướng, lâu rồi không đánh sướng như vậy!”

Hàn Liên chỉnh lại tóc. Đầu có thể rơi, máu có thể chảy nhưng tóc thì không được loạn.

Chiêu này chắc câu được không ít nữ học viên rồi nhỉ.

Hàn Liên quét mắt nhìn khắp võ trường thì phát hiện tất cả nữ học viên đều đang kinh ngạc nhìn hắn, không ai tỏ vẻ ngưỡng mộ cả.

Haizz, xem ra không được rồi.

Hàn Liên nghĩ nghĩ, có thể là do tư thế không đủ ngầu, để về nhà nghiên cứu lại vậy rồi.

Hoa Ngữ phun ra một ngụm máu tươi, cả người hắn đầy vết kiếm đáng sợ.

Vài đạo sư vội chạy lên để chữa trị vết thương cho Hoa Ngữ. Vẻ mặt bọn họ nhìn Hàn Liên đã hoàn toàn thay đổi.

Hàn Liên bước xuống đài cao.

Hắn ta cố ý nhảy vào giữa đám đông, hắn ta đi đến đâu, mọi người tách ra đến đấy.

Không còn âm thanh nào cả, tiếng la hét chế nhạo đều biến mất.

Biểu hiện của Hàn Liên thực sự khiến mọi người không nói nên lời. Những người vừa mắng Hàn Liên điên cuồng kia, bây giờ trong mắt họ lại ánh lên chút phức tạp.

Hàn Liên mạnh như vậy mà còn bị bọn họ gọi là rác rưởi Nhất Nguyên viện, vậy thì họ tính là gì chứ.

Không bằng cả rác rưởi?

Mọi người đều ngậm miệng, ngay cả những đạo sư ngồi trên đài cao cũng sững sờ.

Uy lực của chiêu vừa rồi đã đủ để giết một vài người trong số họ rồi.

Hàn Liên kiêu ngạo đi tới bên cạnh đại sư huynh rồi khoanh chân ngồi xuống.

Đạo Quang sư tôn đã thực sự lười nói hắn rồi, ba chữ “thắng không kiêu” cũng vô dụng với Hàn Liên thôi.

Dù sao là một thành viên của nhà họ Hàn, hắn ta cũng không cần phải biết cái này. Đạo Quang sư tôn mỉm cười mặc kệ hắn ta.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 395


Chương 395

Dù sao hắn cũng đã cho mọi người thấy thực lực của Nhất Nguyên viện rồi, nếu nhất định phải khiến mọi người ngước nhìn thì phải khiến cho họ hoàn toàn chấn động.

Đạo Quang sư tôn ho nhẹ rồi nháy mắt với Cửu Thiên và Sở Trực đang đứng trên đài.

Ý tứ trong mắt rất rõ ràng, nếu như hai người biểu hiện kém hơn Hàn Liên thì chuẩn bị trở về chịu phạt đi.

Sở Trực rùng mình, còn Cửu Thiên thì bật cười.

Ở bên kía, bọn Lãnh Tử Thâm đều kinh hãi, dáng vẻ kiêu ngạo và khinh thường lúc đầu đã bị một kiếm của Hàn Liên đánh bay sạch sẽ.

“Lãnh Tử Thâm sư huynh, trận thứ hai huynh lên đi, không thể để bọn chúng kiêu ngạo như vậy được.”

Điền Bất Kinh, Dụ Lãng quay đầu nhìn Lãnh Tử Thâm. Theo như bọn họ thấy thì hiện giờ, trong năm người bọn họ, người có thể đảm bảo phần thắng chỉ có Lãnh Tử Thâm. Vì vậy, họ hi vọng Lãnh Tử Thâm sẽ đứng dậy vào lúc này và giành chiến thắng trong trận đấu tiếp theo. Đánh gục tinh thần của đối thủ.

Lãnh Tử Thâm không đáp, chỉ lo sợ nhìn Cửu Thiên.

Những người này căn bản không hề biết Cửu Thiên đáng sợ tới mức nào mà cứ nghĩ chỉ cần hắn ta lên thì nhất định sẽ thắng. Nhưng trong lòng hắn biết rõ, dù hắn ta có lên thì chỉ cần Cửu Thiên bước ra đấu thì hắn ta thua là cái chắc.

Lãnh Tử Thâm còn đang do dự thì Tửu Thương đứng cạnh đã không nhịn được mà tức giận bước ra.

“Trận này để ta lên.”

Lãnh Tử Thâm sững người, Tửu Thương đã bước ra rồi.

Lúc này, những học viên Âm Dương viện lại tiếp tục hò hét.

Nhưng giọng không đủ lớn, một vài người còn đang nhỏ giọng bàn tán.

“Tửu Thương sư huynh lên có được không? Hình như đám người Nhất Nguyên viện kia khá mạnh!”

“Vớ vẩn, Tửu Thương sư huynh nhất định sẽ thắng. Dù Nhất Nguyên viện là một phân viện rác rưởi thì vẫn có sư tôn, có một tên hơi mạnh chút cũng bình thường thôi. Nhưng tuyệt đối không có chuyện tên nào cũng mạnh như vậy đâu, Tửu Thương sư huynh nhất định sẽ thắng.”

“Vương Đại Thuỳ sư huynh nói có lý.”

“Xử đám Nhất Nguyên viện rác rưởi kia đi.”

Lúc này, Sở Trực và Cửu Thiên lại nhìn nhau, Cửu Thiên cười cười: “Sở Trực sư huynh, huynh lên hay đệ lên.”

Sở Trực vỗ vai Cửu Thiên: “Ta lên trước đi. Cửu Thiên sư đệ, đợi lát nữa đệ cho bọn họ một sát chiêu, không cần hạ thủ lưu tình đâu.”

Cửu Thiên gật đầu: “Yên tâm.”

Sở Trực sư huynh cầm trường kiếm bước tới, ngoắc ngoắc tay về phía Tửu Thương.

Ánh mắt của các vị sư tôn đều đổ dồn về phía Sở Trực. Biểu hiện lúc nãy của Hàn Liên đã khiến họ hiểu rõ học viên của Nhất Nguyên viện vẫn có chút bản lĩnh, thế nên hiện giờ những vị sư tôn đều muốn nhìn thử học viên của Nhất Nguyên viện rốt cuộc thế nào.

Thân Đồ sư tôn cách Nhất Thanh gần nhất nên trực tiếp hỏi nhỏ.

“Nhất Thanh, Nhất Nguyên viện các ngươi có bao nhiêu học viên luyện thành công bí tịch võ kỹ địa cấp vậy.”

Nhất Thanh mỉm cười: “Cũng không nhiều, chỉ có năm người thôi.”

Nghe Nhất Thanh sư tôn nói thế, những sư tôn khác sững sờ một lúc rồi biến sắc.

Thân Đồ sư tôn nói: “Chỉ? Nhất Nguyên viện các người tổng cộng chỉ có năm học viên thôi mà.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 396


Chương 396

Tên này luyện cái gì? Ðm. .. âm dương huyền long kiếm”

Thân Đồ còn chưa nói xong thì đã thấy Sở Trực dùng một tay giơ kiếm lên, dưới chân hiện lên bát quái trận, canh kình hình rồng quấn quanh lưỡi kiếm.

Những sư tôn khác đều rất sốc. Âm dương huyền long kiếm lại là một bộ võ kỹ địa cấp khác. Sắc mặt Tỉnh Uyên sư tôn rất tệ, đương nhiên ông ta biết ý nghĩ của công pháp địa cấp. Chỉ cần có bộ công pháp này rồi thì dù tu vi của tên tiểu tử này chỉ là nội canh sơ kỳ thì vẫn có thể đánh với võ giả nội canh phong đỉnh. Nhưng canh kình trên người tên tiểu tử này đã là nội canh phong đỉnh rồi. Cũng có nghĩa, dù là võ giả ngoại canh cảnh cũng chưa chắc là đối thủ của hắn ta.

Sở Trực lạnh lùng nhìn Tửu Thương, kiếm khí vung ra.

Khi Tửu Thương thấy Sở Trực vận canh kình, hắn †a liền tăng tốc. Nắm đấm với ánh sáng rực rỡ, rõ ràng đã được bọc một tâng canh kình đặc biệt.

“Kích quyền!”

Đối mặt với kiếm khí của Sở Trực, Tửu Thương không chút do dự mà chọn cách dùng cứng chọi cứng.

Thấy Tửu Thương hành động như thế, Tinh Uyên sư tôn đã nhắm mắt lại.

Thằng ngu này, cố ăn huyền long canh kình chính là tìm chết đó. Dù có là đám điên cơ bắp của Hoành Sơn viện cũng chưa chắc chống đỡ nổi đâu chứ đừng nói Tửu Thương chỉ là một người tu luyện quyền pháp không tệ lắm.

Một đạo canh kình trực tiếp hất bay Tửu Thương, huyền long canh kình đáng sợ lập tức phong kín năng lượng của Tửu Thương.

Một người tu quyền pháp mà không thể áp sát, lại không thể vận canh kình thì kết cục của hắn chỉ có thể là tiêu đời.

Sở Trực đứng yên tại chỗ nhẹ nhàng liên tục vung kiếm khí.

Từng đạo kiếm khí mãnh liệt như mưa rơi lên người Tửu Thương.

Sau sáu sáu ba mươi sáu đạo kiếm khí, Tửu Thương nằm sống soài trên đất như bao cát.

Cả người hắn ta toàn là vết thương, đá xanh dưới thân vốn đã bị nổ tung giờ lại bị kiếm khí chém phẳng như gương.

Trên đá xanh là những bát quái trận đơn giản. Sở Trực đã nương tay rồi đấy, bằng không Sở Trực đã tung ra chín chín tám mươi mốt đạo kiếm khí, lúc đó chắc chắn Tửu Thương sẽ chết không toàn thây.

Lại là một sự im lặng tới chết người, học viên của Âm Dương viện lại cạn lời.

Thảm bại, như đang bắt nạt một đứa con nít.

Tửu Thương sư huynh luôn xếp hạng top trong Âm Dương viện lại thua như thế này. Thậm chí còn thua thảm hơn trận trước.

Dù sao trận trước mọi người cũng có thể nhìn ra Hàn Liên đã dùng chiêu mạnh nhất.

Nhưng trận này Sở Trực cứ như đang chơi đùa vậy. Tuỳ tiện ra vài đạo kiếm khí đã đủ khiến Tửu Thương sư huynh thảm bại.

Nhiều học viên Âm Dương Viện đã mặt mày tái mét, những lời vừa la hét vừa rồi chẳng khác nào những cái tát tát liên tục vào mặt họ, khiến ngũ quan của họ biến dạng.

Sao lại thế này chứ?

Đó là tiếng lòng của phần lớn học viên Âm Dương viện.

Đến cả bọn tinh anh như Diêm Từ Vũ, Huyễn Tầm, Kiều Chinh đều nhìn Nhất Nguyên viện với ánh mắt khác.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 397


Chương 397

Một tên không tệ thì bọn họ chẳng thèm đặt vào mắt. Nhưng nếu hai tên không tệ thì phiền phức rồi.

Nếu cả năm người Nhất Nguyên viện đều có trình độ như thế này thì địa vị của họ sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Trong trận chiến xếp hạng học viện năm nay, có lẽ sẽ có vài con thiêu thân.

Sở Trực cầm kiếm mỉm cười bước xuống đài.

Trước khi đi, hắn ta còn gật đầu với Cửu Thiên, ý là, còn lại giao cho đệ đó.

Hàn Liên hét với Cửu Thiên đáng đứng trên đài: “Cửu Thiên sư đệ, trận cuối rồi, không cần nể mặt bọn họ. Mau xử lý đi, chúng ta còn phải về mau, trong nhà có việc đấy.”

Cửu Thiên bình tĩnh gật đầu rồi chậm rãi bước lên.

Lúc này, Dụ Lãng, Điền Bất Khinh đều nhìn Lãnh Tử Thâm. Trong ba người còn lại, chỉ có Lãnh Tử ‘Thâm mạnh nhất.

Lãnh Tử Thâm cắn răng đứng dậy, dù hắn ta có hơn rén nhưng việc này có liên quan đến mặt mũi của Âm Dương viện, hắn không thể không lên.

“Sao tên Lãnh Tử Thâm này lại hơi do dự nhỉ, khí thế không vững!”

Thân Đồ sư tôn chỉ liếc qua đã thấy Lãnh Tử ‘Thâm không đúng lắm.

Nhất Thanh cười: “Người của Âm Dương viện ấy mà, có thể hiểu được”

Tinh Uyên tức giận liếc mắt nhìn sang rồi siết chặt nắm tay.

Nhất Thanh cười rất vui vẻ, ông ta muốn vả mặt Âm Dương viện thế đấy, sau đó, Nhất Thanh hét với Cửu Thiên: “Cửu Thiên, sao ngươi không lấy kiếm ra chặt dưa cắt rau, xử lý nhanh đi.”

Cửu Thiên cười cười: “Sư tôn, không cần dùng kiếm đâu.”

Cửu Thiên nở nụ cười tự tin.

Nhất Thanh thấy khí tức của Cửu Thiên rất mạnh nên cũng không nói gì nhiều nữa.

Những học viên Âm Dương viện bên dưới tỏ vẻ không vui, chặt dưa cắt rau gì chứ!

Có thanh âm hai học viên hét lên.

“Lãnh Tử Thâm sư huynh cố lên, huynh là cường giả võ bảng đấy.”

“Đúng vậy, Lãnh Tử Thâm sư huynh sẽ không thua”

Hai người hét xong bỗng phát hiện chẳng có ai hưởng ứng cả.

Một lão học viên đứng cạnh kéo áo hắn rồi nói: “Đừng hét nữa, mấy người không biết sao? Tên Cửu Thiên đó cũng là cường giả võ bảng.”

Tên học viên kinh ngạc: “Cái gì? Hắn ta lên võ bảng hồi nào thế.”

Lão học viên thở dài: “Chỉ mới vài tháng trước thôi. Hắn đã đánh bại Triệu Thế của Hoành Sơn viện trước mặt mọi người đấy.”

Một bên khác, Kiều Chinh lén hỏi Triệu Thế: “Hắc Hổ, nghe nói ngươi thua thằng nhãi Cửu Thiên kia hả?”

Triệu Thế đen mặt: “Đúng thì sao?”

Mắt Kiều Chinh hơi loé lên: “Không có gì, xem ra Nhất Nguyên viện khá thú vị đấy.”

Trên đài cao, Lãnh Tử Thâm vận canh kình.

Vẫn là trình độ như thế, đã mấy tháng trôi qua mà hắn ta vẫn không hề thăng cấp một chút nào.

Cửu Thiên hơi cau mày, hắn tưởng Lãnh Tử Thâm sẽ cho mình chút bất ngờ, nhưng nghĩ kỹ lại, ồ, chắc phần lớn thời gian đều dùng để dưỡng thương.

Cửu Thiên lắc đầu, nếu Lãnh Tử Thâm đã không khiến hắn bất ngờ thì hắn lười ra tay quá.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 398


Chương 398

Cửu Thiên khoanh tay thờ ơ nhìn Lãnh Tử Thâm.

Thấy thế, sắc mặt Tinh Uyên tối sầm lại, ông ta lạnh lùng nói: “Một thằng nhãi kiêu ngạo.”

Nhất Thanh sư tôn cười cười: “Không phải kiêu ngạo đâu, ngươi nhìn là biết thôi, nói nhảm nhiều làm gì.”

Lãnh Tử Thâm nâng kiếm chuẩn bị lao về phía Cửu Thiên. Khi hắn ta vừa cất bước thì một luồng khí tức kinh người đột nhiên giáng xuống trên người hắn.

Như núi lay, biển động, trời sập.

Lãnh Tử Thâm bị đè bẹp xuống đất, khí tực đáng sợ khiến hắn ta không còn sức để nhấc nổi một ngón tay.

Canh kình trên người dần bị nuốt gọn, cả người hắn ta như chìm sâu vào bên trong đá xanh.

Tất cả mọi người đều sững sờ, bởi vì những người xung quanh đều không cảm nhận được khí tức gì cả.

Cửu Thiên cứ đứng yên tại chỗ như thế, bình thản như nước.

Trong phút chốc, tất cả sư tôn có mặt tại đây đều phải biến sắc.

“Khí thế được đấy, hắn ta đã bước vào võ đạo.”

Vô Sầu sư tôn của Minh Tâm viện phán đoán chính xác về Cửu Thiên, mấy vị sư tôn bên cạnh cũng gật đầu liên tục.

Lúc này, sắc mặt Tinh Uyên sư tôn không chỉ khó coi mà còn có cả ngạc nhiên.

Ông ta nhận ra Cửu Thiên, đây là học viên ông ta đánh giá cao nhất tại nơi so tài của các học viên mới.

Lúc trước, ông ta chắc chắn rằng sau khi Cửu Thiên bước vào Nhất Nguyên viện, hắn sẽ bị phá hủy hoàn toàn, nhưng bây giờ, Cửu Thiên lấy sự thật để nói cho ông ta, chẳng những Nhất Nguyên viện không thể phá hủy hắn mà trái lại, nơi đó còn giúp hắn có được kết quả tốt.

Chiêu vô hình chi khí này ít nhất phải võ giả Nguyên Canh Cảnh mới có thể lĩnh ngộ được.

Người dưới Nguyên Canh Cảnh mà lại có thể phóng khí thế chỉ nhằm vào một người, chứ không hề lan ra ngoài như thế thì chỉ có thiên tài mới có thể làm được, vốn dĩ thiên tài như vậy Tinh Uyên sư tôn cũng mới chỉ nghe nói chứ chưa từng nhìn thấy.

Nhưng hôm nay, Cửu Thiên lại để ông ta tận mắt chứng kiến.

Cửu Thiên mới vào viện chưa đến một năm, chắc chắn hắn chưa thể bước vào Nguyên Canh Cảnh.

Tỉnh Uyên sư tôn không thể tưởng tượng ra, thiên phú đó đáng sợ như thế nào, rốt cuộc người dạy phải giỏi đến mức nào mới có thể dạy cho hắn được vô hình chi khí.

Nhìn chung, Âm Dương viện của ông ta có hàng trăm hàng nghìn học viên, nhưng cũng không có ai có thể làm được.

Tinh Uyên sư tôn biết mình đã thua, chí ít về lĩnh vực dạy dỗ học viên, ông ta đã thua không còn manh giáp.

Ánh sáng trong mắt ông ta trở nên yếu ớt, Tinh Uyên sư tôn chợt nghĩ, chẳng lẽ cách mình dạy dỗ học viên sai rồi sao?

Chẳng lẽ để bọn chúng có ý thức cạnh tranh, sau đó trong lòng cảm thấy không cam tâm cũng là sai sao?

Ông ta chìm vào trầm tư.

Nhất Thanh sư tôn cũng vô cùng kinh ngạc khi thấy màn thể hiện của Cửu Thiên.

Nói thật, ông ta không biết Cửu Thiên đã xảy ra chuyện gì mà lại có được thành tựu như bây giờ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 399


Chương 399

Tuy nhiên ông ta vẫn thấy mừng thay cho Cửu Thiên, học viên có thành tựu như thế, người làm sư phụ như ông ta cũng cảm thấy vui mừng.

Trên đài cao, Lãnh Tử Thâm ngất hoàn toàn, không k** r*n nổi tiếng nào.

Cửu Thiên từ từ thu khí thế, hắn đến không bóng dáng, đi không tiếng động.

Bây giờ hắn hoàn toàn chẳng cần phóng canh khí mà chỉ cần gợi Thiên Địa Chi Lực là đã đủ để đè chết đối thủ có sức mạnh kém hơn.

Cho đến bây giờ, Cửu Thiên mới bắt đầu thật sự cảm nhận được sự mạnh mẽ của canh khí.

Sau khi nhận truyền thừa của Thập Phương tiên sư, sức mạnh của hắn đã bước vào Ngoại Canh Cảnh.

Mà khi đến cảnh giới này, hắn sẽ có thể sử dụng vài pháp quyết của luyện khí sĩ, cũng sẽ không quá thua kém so với người khác.

Vô hình chỉ khí là thí nghiệm nhỏ của hắn, xem ra hiệu quả khá tốt.

Những võ giả khác, sao có thể điều khiển Thiên Địa Chi Lực được như hẳn. Kể cả có người có thiên phú đến b**n th**, cũng có thể Dùng Vô Hình Chi Khí, nhưng chắc chắn sẽ không thể sử dụng mạnh mẽ và nhẹ nhàng như Cửu Thiên.

Có một chiêu này thôi, Cửu Thiên sẽ không cần sợ bất cứ võ giả Canh Cảnh nào, hay thậm chí cả khí sĩ còn chưa bước vào luyện khí sư cảnh.

Với hắn mà nói, thì cho dù là cảnh giới nào, hay có bao nhiêu người thì cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Võ giả hay luyện khí sĩ đơn thuần còn có thể chết vì rất nhiều kẻ địch cấp thấp. Từ giờ phút này, tình huống đó sẽ không bao giờ xảy ra với Cửu Thiên.

Cửu Thiên có thể cảm nhận được mình đang đi trên một con đường mạnh mẽ, thần bí hơn nữa lại chẳng thấy điểm cuối.

Hắn đã bước trên còn đường trở thành cường giả.

Nhất Nguyên Viện thắng cả ba trận. Tất cả nghi ngờ, tra hỏi, toàn bộ những lời mỉa mai, châm chọc đều biến mất không dấu vết.

Mà thay vào đó, là ánh mắt kính sợ của các học viên khác.

Đặc biệt khi bọn họ nhìn về phía Cửu Thiên, ánh mắt đều chứa đựng sự sợ hãi.

Chẳng còn cách nào, dù cho có là Hàn Liên hay là Sở Trực, thì ít nhất vẫn cần võ kỹ, xuất chiêu, hay phóng canh kình để mọi người biết được cảnh giới †u vỉ.

Nếu có thắng, thì kể cả có mất mặt thì chí ít cũng nằm trong phạm vi mà bọn họ vẫn có thể chấp nhận.

Nhưng sức mạnh của Cửu Thiên, thì quả thật bọn họ không thể chấp nhận nổi.

Hắn chỉ đứng đó, chắp tay ra sau lưng, chẳng phóng ra bất cứ tia canh kình nào, đối thủ đã tự động nằm xuống. Thậm chí người kia còn bị đè vào đá xanh, đè đến mức hôn mê.

Phương pháp như vậy, bọn họ chưa từng gặp, thậm chí là chưa từng nghe thấy.

Nếu như là bất cứ đạo sư hay vị sư tôn nào làm ra chuyện này, bọn họ còn có thể hiểu. Nhưng Cửu Thiên kia trông còn trẻ hơn mọi người ở đây, sao hắn lại mạnh đến vậy.

Hơn nữa người hẳn xử lý đến mức chẳng thể động đậy không phải là học viên bình thường, mà là Lãnh Tử Thâm, người có tên trên võ bảng với thứ hạng khá cao.

Hắn đối phó với cao thủ như Lãnh Tử Thâm còn nhẹ nhàng như vậy, nếu muốn ra tay với bọn họ, chẳng phải chỉ cần một ngón tay cũng đủ nghiền nát bọn họ, à không, có khi, chẳng cần đến một ngón tay.

Lãnh Tử Thâm được đưa xuống dưới, mấy vị đạo sư trị liệu đến giúp hắn ta, họ cảm nhận được xương cốt trong người Lãnh Tử Thâm đã bị ép đến mức biến dạng. Chỉ cần mạnh tay với người kia một chút thôi, rất có thể mấy khúc xương đó sẽ vỡ vụn, c*m v** lục phủ ngũ tạng. Đám người Dụ Lãng đứng trên đài, sắc mặt trắng bệnh, bọn họ cảm thấy nếu còn đứng đây nữa thì sẽ vô cùng mất mặt.

Chẳng đợi Tinh Uyên nói gì, bọn họ đã nhanh chóng chạy xuống đài.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 400


Chương 400

Nhất Thanh sư tôn đứng dậy, đi đến giữa sân, cầm lấy võ bào hắc long lơ lửng giữa không trung, sau đó ném cho Cửu Thiên, nói: “Cửu Thiên, cầm lấy thứ này. Chúng ta về đi.”

Cửu Thiên khế cười gật đầu, sau đó từ từ bước xuống đài.

Nhất Thanh sư tôn ngâm nga, ưỡn bụng, sau đó rời đi với dáng vẻ hùng dũng, oai vệ, khí phách hiên ngang.

Ba người đại sư huynh, Hàn Liên, Sở Trực cũng đứng dậy.

Đạo Quang sư tôn phất tay dùng canh kình nhấc kim bài lên, sau đó quay người rời khỏi.

“Cửu Thiên sư đệ, chiêu này hay đó, lát về nhớ dạy lại cho huynh.”

Hàn Liên kề vai sát cánh với Cửu Thiên.

Cửu Thiên nói: “Được thôi, chỉ cần sư huynh học được, chắc chắn sư đệ sẽ dạy cho sư huynh.”

Sở Trực thò đầu qua dò hỏi: “Tính cả phần của huynh nữa. Dùng chiêu này để chim chuột với các cô gái, nghe có vẻ rất hay đấy.

Sở Chính sư huynh nói với giọng lạnh lùng: “Đệ học vũ kỹ để chim chuột với con gái sao? Đúng là chẳng có mục tiêu gì cả. Cửu Thiên sư đệ, hai người bọn họ không có thiên phú đâu. Đệ vẫn nên dạy cho huynh trước đi. Ha ha ha.”

Sở Trực, Hàn Liên giơ ngón giữa với Sở Chính.

Đại sư huynh sờ bụng, nói: “Mau về thôi, huynh đói rồi, nếu biết trước, huynh đã mang theo Tiểu Hắc ra ngoài.”

Đám người cười nói, bước dần về viện.

Còn ở bên này, các học viên của học viên khác cứ nhìn chăm chú theo bóng lưng của mấy người Cửu Thiên, mãi đến khi những bóng lưng đó biến mất khỏi tầm mắt, bọn họ mới thôi không nhìn nữa.

Hoành Sơn viện, Kiều Chinh há to miệng, cười vui sướng, gật gù nói: “Cửu Thiên này là của tôi. Chỉ cần hắn đến Hoành Sơn viện, chắc chắn phải đánh với tôi đầu tiên. Các người ai dám cướp tôi sẽ đánh người đó.

Triệu Thế tức giận: “Có ai giành với cậu đâu.”

Những người khác cũng gật đầu đồng ý.

Thanh Kiếm viện, Huyền Phong ôm kiếm nói: “Một đối thủ hiếm có. Bao giờ rảnh, xem ra phải đến Nhất Nguyên viện một chuyến.”

Mộc Phiên bên cạnh cười nói: “Ha ha, cậu không quan tâm họ có thể đánh đến Thanh Kiếm viện sao?”

Huyền Phong mỉm cười, ôm kiếm không nói.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Mộc Phiên cũng hiểu rõ, hắn ta nhìn sang một hướng khác, đó là hướng của Âm Dương viện.

Minh Tâm viện, Linh Bối thầm thì: “Hóa ra Cửu Thiên lại mạnh đến vậy, xem ra tôi cũng phải cố gắng hơn thôi. Ừ, chờ đến khi họ đến Minh Tâm viện chúng ta, tôi có nên đánh với hắn không nhỉ? Ấy, thật là khó chọn”

Phiêu Miểu viện, trong mắt Tĩnh Như lóe lên ánh sáng lạnh, tay cô ta v**t v* một viên ngọc, khóe miệng chợt nở nụ cười.

“Cửu Thiên, ngày tận thế của anh sẽ đến nhanh thôi.”

Âm Dương viện, Diêm Từ Vũ chẳng nói gì, chậm rãi nhắm mắt lại.

Nhất Nguyên viện.

Cách mấy tháng trời, lại lần nữa quay về nhà gỗ của mình, cảm giác không gì tốt hơn.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 401


Chương 401

Hít sâu một hơi, Cửu Thiên cảm thấy ngay cả không khí cũng tươi mát hơn nhiều.

Tiểu Hắc nhìn thấy Cửu Thiên, lập tức lao đến, nhào vào trong ngực Cửu Thiên.

Mấy tháng không gặp, Tiểu Hắc sắp lớn bằng sư tử rồi, hơn nữa đường vân đen kịt trên người nó này là chuyện gì.

Thoạt nhìn giống như là dùng đao khắc lên, ngay lúc chạm vào trong ngực Cửu Thiên, đường vân còn lóe sáng lên.

Sức mạnh bây giờ của Tiểu Hắc cũng không thể xem thường, với thực lực của Cửu Thiên như bây giờ bị nó va vào như vậy cũng cảm thấy ngực rất đau.

Có lẽ thực lực bây giờ của Tiểu Hắc cũng hơn cả võ giả Nội Canh đỉnh phong bình thường.

Bên cạnh, Hàn Liên lên tiếng nói: “Cửu Thiên Sư đệ, Tiểu Hắc bây giờ cũng là dạ dày vương chân chính của Nhất Nguyên viện chúng ta rồi. Đệ không biết một ngày nó muốn ăn bao nhiêu thứ. Nếu như không phải tự biết lên núi kiếm ăn, huynh nghĩ Nhất Nguyên viện chúng ta cũng nuôi không nổi. Hơn nữa nó còn rất kén ăn, chuyên chọn đồ ngon để ăn, thịt bình thường cũng chứng mắt.”

Nhất Thanh sư tôn cũng đi đến, lớn tiếng nói: “Con biết cái gì. Tiểu Hắc bây giờ đang trong giai đoạn phát triển mấu chốt, cần sức mạnh khổng lồ chống đỡ. Qua một thời gian nữa, ta chuẩn bị mang nó đến sâu trong núi Kình Thiên một chuyến, để nó vào đầm Yêu Long ngâm một chút, rất có lợi cho no.

Cửu Thiên lấy từ trong ngực ra mấy cọng dược liệu đưa cho Tiểu Hắc.

Dược liệu tỏa ra một ánh sáng nhàn nhạt, rõ ràng đều là dược liệu cấp linh dược.

Tiểu Hắc không chút do dự nuốt hết xuống, hài lòng nhìn Cửu Thiên. Ánh mắt đó giống như là đang nói, vẫn là chủ nhân của mình tốt.

Cửu Thiên cảm thấy Tiểu Hắc càng ngày càng có linh tính rồi, nó ngoại trừ không biết nói tiếng người, cơ bản có trí tuệ giống như người thường.

Võ vỗ đầu Tiểu Hắc, Cửu Thiên nói: “Tiểu Hắc, đi làm chút đồ ăn đi, đã lâu không ăn đồ mày làm rồi.”

Tiểu Hắc gật gật cái đầu lớn của mình như gà mổ thóc, sau đó chạy ra sau nhà gỗ.

Không lâu sau đó, đã nhìn thấy Tiểu Hắc ôm một miếng thịt Hoang Thú đã được nêm nếm xong ra, đi đến phòng bếp.

Đám người Hàn Liên cũng nhìn đến ngốc rồi, Sở Trực kêu lên: “Tiểu Hắc học được nêm nếm thức ăn †ừ khi nào? Nó học với ai? Chết tiệt, ta nhớ ra rồi, nó từng nhìn thấy ta nêm nếm gà rừng một lần, nhưng cũng chỉ một lần thôi.”

Hàn Liên thì lớn tiếng gào thét: “Tiểu Hắc thế mà học được tự mình giấu thức ăn rồi, nó tự giấu đồ ăn ngon không nói với chúng ta. Ta đã sớm nói với mấy người, chúng ta ăn không phải là phần thịt Hoang Thú ngon nhất, mấy người không tin. Bây giờ tin chưa, nó lấy miếng thịt ngon nhất tự giấu đi rồi.”

Cửu Thiên cười ha ha, những người khác cũng không quan tâm đến Hàn Liên hô to gọi nhỏ.

Đại sư huynh vuốt bụng nói: “Xem ra sau khi sư đệ Cửu Thiên trở về, thức ăn của chúng ta lại có thể tăng thêm một bậc, thiện tai, thiện tai.”

Hàn Liên vung tay ném kim bài vào trong viện.

“Ta đến phòng sau xem xem, Tiểu Hắc khẳng định không lấy ra toàn bộ, nó khẳng định vẫn còn hàng giấu riêng. Ta đi tìm xem.”

Nói xong, Hàn Liên chạy ra đằng sau nhà gỗ của Cửu Thiên.

Lát sau, Hàn Liên chợt kêu lên một tiếng sợ hãi.

“Tía nó, Tiểu Hắc mày thế mà còn để lại bẫy, không phải chỉ có mấy miếng thịt thôi sao, phải vậy sao, áo của ta! Ai đến giúp ta một chút vậy.”

Mọi người khẽ cười lắc đầu, không có người nào đi giúp Hàn Liên.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 402


Chương 401

Hít sâu một hơi, Cửu Thiên cảm thấy ngay cả không khí cũng tươi mát hơn nhiều.

Tiểu Hắc nhìn thấy Cửu Thiên, lập tức lao đến, nhào vào trong ngực Cửu Thiên.

Mấy tháng không gặp, Tiểu Hắc sắp lớn bằng sư tử rồi, hơn nữa đường vân đen kịt trên người nó này là chuyện gì.

Thoạt nhìn giống như là dùng đao khắc lên, ngay lúc chạm vào trong ngực Cửu Thiên, đường vân còn lóe sáng lên.

Sức mạnh bây giờ của Tiểu Hắc cũng không thể xem thường, với thực lực của Cửu Thiên như bây giờ bị nó va vào như vậy cũng cảm thấy ngực rất đau.

Có lẽ thực lực bây giờ của Tiểu Hắc cũng hơn cả võ giả Nội Canh đỉnh phong bình thường.

Bên cạnh, Hàn Liên lên tiếng nói: “Cửu Thiên Sư đệ, Tiểu Hắc bây giờ cũng là dạ dày vương chân chính của Nhất Nguyên viện chúng ta rồi. Đệ không biết một ngày nó muốn ăn bao nhiêu thứ. Nếu như không phải tự biết lên núi kiếm ăn, huynh nghĩ Nhất Nguyên viện chúng ta cũng nuôi không nổi. Hơn nữa nó còn rất kén ăn, chuyên chọn đồ ngon để ăn, thịt bình thường cũng chứng mắt.”

Nhất Thanh sư tôn cũng đi đến, lớn tiếng nói: “Con biết cái gì. Tiểu Hắc bây giờ đang trong giai đoạn phát triển mấu chốt, cần sức mạnh khổng lồ chống đỡ. Qua một thời gian nữa, ta chuẩn bị mang nó đến sâu trong núi Kình Thiên một chuyến, để nó vào đầm Yêu Long ngâm một chút, rất có lợi cho no.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Cửu Thiên lấy từ trong ngực ra mấy cọng dược liệu đưa cho Tiểu Hắc.

Dược liệu tỏa ra một ánh sáng nhàn nhạt, rõ ràng đều là dược liệu cấp linh dược.

Tiểu Hắc không chút do dự nuốt hết xuống, hài lòng nhìn Cửu Thiên. Ánh mắt đó giống như là đang nói, vẫn là chủ nhân của mình tốt.

Cửu Thiên cảm thấy Tiểu Hắc càng ngày càng có linh tính rồi, nó ngoại trừ không biết nói tiếng người, cơ bản có trí tuệ giống như người thường.

Võ vỗ đầu Tiểu Hắc, Cửu Thiên nói: “Tiểu Hắc, đi làm chút đồ ăn đi, đã lâu không ăn đồ mày làm rồi.”

Tiểu Hắc gật gật cái đầu lớn của mình như gà mổ thóc, sau đó chạy ra sau nhà gỗ.

Không lâu sau đó, đã nhìn thấy Tiểu Hắc ôm một miếng thịt Hoang Thú đã được nêm nếm xong ra, đi đến phòng bếp.

Đám người Hàn Liên cũng nhìn đến ngốc rồi, Sở Trực kêu lên: “Tiểu Hắc học được nêm nếm thức ăn †ừ khi nào? Nó học với ai? Chết tiệt, ta nhớ ra rồi, nó từng nhìn thấy ta nêm nếm gà rừng một lần, nhưng cũng chỉ một lần thôi.”

Hàn Liên thì lớn tiếng gào thét: “Tiểu Hắc thế mà học được tự mình giấu thức ăn rồi, nó tự giấu đồ ăn ngon không nói với chúng ta. Ta đã sớm nói với mấy người, chúng ta ăn không phải là phần thịt Hoang Thú ngon nhất, mấy người không tin. Bây giờ tin chưa, nó lấy miếng thịt ngon nhất tự giấu đi rồi.”

Cửu Thiên cười ha ha, những người khác cũng không quan tâm đến Hàn Liên hô to gọi nhỏ.

Đại sư huynh vuốt bụng nói: “Xem ra sau khi sư đệ Cửu Thiên trở về, thức ăn của chúng ta lại có thể tăng thêm một bậc, thiện tai, thiện tai.”

Hàn Liên vung tay ném kim bài vào trong viện.

“Ta đến phòng sau xem xem, Tiểu Hắc khẳng định không lấy ra toàn bộ, nó khẳng định vẫn còn hàng giấu riêng. Ta đi tìm xem.”

Nói xong, Hàn Liên chạy ra đằng sau nhà gỗ của Cửu Thiên.

Lát sau, Hàn Liên chợt kêu lên một tiếng sợ hãi.

“Tía nó, Tiểu Hắc mày thế mà còn để lại bẫy, không phải chỉ có mấy miếng thịt thôi sao, phải vậy sao, áo của ta! Ai đến giúp ta một chút vậy.”

Mọi người khẽ cười lắc đầu, không có người nào đi giúp Hàn Liên.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 403


Chương 403

Rất nhanh, những sức mạnh này được thân thể hắn luyện hóa, rót vào viên cửu thải châu trong đan điền của hắn.

Viên châu bắt đầu một vòng tăng trưởng mới, giống như trái tim đập lên, truyền đến tiếng vang trầm thấp trong cơ thể hắn.

Đan điền của Cửu Thiên bây giờ đã là một hồ nước nho nhỏ, bên trong là ánh sáng bảy màu. Đây là sức mạnh của Thập Phương tiên sư, Cửu Thiên còn chưa hoàn toàn luyện hóa hết, dù sao cũng là tu vi cả đời của một vị tiên khí sư, Cửu Thiên chỉ đến một cảnh giới nào đó, mới có thể luyện hóa một phần. Cho đến một ngày, hắn cũng bước vào Tiên Khí Sư cảnh, hoặc là Thiên Canh Cảnh ngang bằng với Tiên Khí Sư, mới có thể hoàn toàn hấp thu hết tất cả sức mạnh.

Có những sức mạnh này tồn tại trong đan điền của hắn, tốc độ tu hành của Cửu Thiên cũng nhanh hơn rất nhiều. Đan điền được nuôi dưỡng, viên châu bản thân Cửu Thiên cũng không biết là cái gì này cũng sẽ tăng mạnh thêm một bước.

Những sức mạnh này tạm thời không được hấp thu, nhưng sức mạnh trong kim bài có thể trực tiếp rót vào trong viên châu. So sánh thì sức mạnh trong kim bài ôn hòa hơn, hấp thu vào cũng không có nguy hiểm gì.

Không khó để đoán, sức mạnh trong này, tuyệt đối là do người có cảnh giới cao hơn Tiên Khí Sư rót vào.

Càn Khôn cảnh, hay là Âm Dương cảnh, không biết được.

Có thể luyện hóa được sức mạnh đến trình độ như vậy, dễ dàng hấp thụ hơn Thiên Địa Chỉ Lực, thủ đoạn thật sự mạnh mẽ.

Cửu Thiên nhắm hai mắt lại, đắm chìm trong trạng thái hấp thu sức mạnh.

Mắt thường có thể thấy được, trong kim bài, từng đường vân sức mạnh màu bạc trên kim bài sáng lên, sau đó chui vào lòng bàn tay Cửu Thiên.

Canh khí được thả ra, hoàn toàn thành hình, canh y hết sức chân thật bao phủ lấy Cửu Thiên, trên canh y rõ ràng có đường vân Âm Dương trận, nếu như nhìn kỹ, còn có thể nhìn thấy Ngũ Hành trận bị Âm Dương trận bao phủ bên dưới.

Không ai biết, Cửu Thiên sau khi tiếp nhận truyền thừa của Thập Phương tiên sư, đã chính thức bước vào Ngoại Canh Cảnh, nhưng mà không phải Ngoại Canh Cảnh cấp một, mà là tu vi Ngoại Canh Cảnh cấp hai.

Đây là kết quả Cửu Thiên cật lực áp chế, không toàn lực phá giai.

Dù sao cũng không phải sức mạnh của mình, nếu như lên quá nhanh, thì không thể nào hoàn toàn không chế được, vậy thì được không bù nổi mất.

Thực lực mạnh mẽ, không chỉ là giai vị cao thấp, thứ càng mấu chốt là sử dụng và khống chế sức mạnh.

Cửu Thiên đi từng bước trong võ đạo vô cùng ổn, hắn cố gắng tiếp tục giữ vững loại trạng thái này.

Sức mạnh trong kim bài, Cửu Thiên cũng hấp thu vô cùng cẩn thận, luyện hóa từng chút từng chút, gắng đạt đến độ khống chế hoàn mỹ.

Qua nửa canh giờ, Tiểu Hắc bưng đồ ăn ra, đám người Hàn Liên ngửi thấy mùi thơm lập tức đi ra ăn cơm.

Nhưng Cửu Thiên không chút động đậy, vẫn lắng lặng ngồi ở chỗ kia.

Không ai quấy rầy Cửu Thiên, ngược lại nhìn canh y trên người Cửu Thiên, đầu tiên là hơi kinh ngạc, rồi sau đó trên mặt mỗi người đều tươi cười.

Hàn Liên nói: “Cửu Thiên sư đệ không ăn cơm có được hay không. Đệ ấy còn muốn hấp thu bao lâu?”

Đại sư huynh nhìn lại, nói: “Có lẽ cần ba năm ngày đi. Yên tâm, trong cơ thể Cửu Thiên sư đệ tràn đầy sức mạnh, lại đến Ngoại Canh Cảnh, sức mạnh trong cơ thể vẫn luôn nuôi dưỡng cơ thể đệ ấy, cho dù không ăn cơm cũng không sao.”

Hàn Liên ồ một tiếng, cong miệng cười.
 
Back
Top Dưới