Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 362


Chương 362

Diêm Từ Vũ lại nện một quyền xuống cổ tay phải của Cửu Thiên.

Quyền kình đánh nát lân giáp của Cửu Thiên, xương cổ tay của hắn trực tiếp bị đánh gãy, bàn tay buông thõng, trọng kiếm rơi vào tay Diêm Từ Vũ.

“Thanh kiếm này khá đấy. Ranh con, kiếm của mày, tao nhận.”

Diêm Từ Vũ lạnh lùng nhìn Cửu Thiên, nắm trọng kiếm trong tay, sau đó nhét vào nhẫn của mình.

Khóe miệng Cửu Thiên rỉ máu tươi, cười nói: “Đáng tiếc, mày không mang nó đi được đâu.”

Dứt lời, tay trái Cửu Thiên ấn xuống pháp quyết cuối cùng.

Diêm Từ Vũ chợt phát hiện dưới chân mình truyền tới một luồng sức mạnh khiến trái tim đập dồn dập, hắn ta cúi đầu nhìn.

Sau đó lập tức thấy một trận pháp Ngũ Hành cực lớn thành hình dưới chân, một cột sáng nháy mắt vọt lên.

“Cái gì?”

Diêm Từ Vũ kinh hãi hét lên.

Luồng sáng ngũ hành đáng sợ trực tiếp chiếu rọi cả đại điện đến nỗi sáng như ban ngày.

Ảo cảnh hư không trôi nổi bốn phía nháy mắt tan biến như bọt biển. Cửu Thiên dẫn động Thiên Địa Chỉ Lực châm đốt khắp xung quanh, đây là một loại phương pháp quyết đấu đồng quy vu tận, tên là Tiểu Ngũ Hành Phá Diệt trận.

Vô số huyễn thú ngũ hành xuất hiện, gầm rú chạy vòng quanh đại điện.

Cửu Thiên dùng cạn chút canh khí cuối cùng, trơ mắt nhìn luống sáng ngũ hành vọt tới, chuẩn bị nuốt trọn cả hắn.

Diêm Từ Vũ kinh hãi thốt lên, canh y hóa thành một con giao long màu đen vòng quanh không gian cách hắn ba trượng để bảo vệ, dẫn tới Cửu Thiên cũng không bị luồng hào quang ngũ hành đầu tiên g**t ch*t.

Tất cả luồng sáng đều đánh vào canh kình của Diêm Từ Vũ.

Diêm Từ Vũ liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi, chết tiệt, vì sao Thiên Địa Chi Lực của nơi này lại dồi dào như vậy chứ.

Nếu đổi thành một luyện khí sĩ thì lúc này cũng không phải sợ hãi gì nhiều, chỉ cần dùng là ngũ hành hộ thân rồi nghịch chuyển trận pháp là được ngay.

Với tu vi của Cửu Thiên bây giờ, dù dẫn đốt máu tươi của mình rồi liều mạng bố trí thì cùng lắm cũng chỉ đối phó được luyện khí sư cấp thấp hoặc cấp trung mà thôi, muốn đối phó luyện khí sư giỏi hơn chút là chuyện không thể.

Nhưng dùng để đối phó với võ giả thuần túy như Diêm Từ Vũ thì uy lực chiêu này đã đủ rồi. Dù không g**t ch*t được Diêm Từ Vũ thì cũng phải khiến hắn †a trả giá thê thảm.

Diêm Từ Vũ gào ầm lên.

“Muốn g**t ch*t tao à? Nào có dễ dàng như vậy.

Âm Dương Hóa Thái Cực, phá cho tai”

Nương theo tiếng gào giận dữ của Diêm Từ Vũ, một con hắc long dài khoảng mười trượng ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, sau đó chuyển hóa thành hai luồng khí đen trắng, b*n r* bốn phía.

Vô số quả cầu ánh sáng va chạm với Thiên Địa Chỉ Lực đang nổ tung. Nhìn qua thì có vẻ chỉ thấy Thiên Địa Chi Lực dày đặc, nhưng thật ra Thiên Địa Chi Lực lại tựa như băng tuyết, một khi va phải ngọn lửa hừng hực sẽ chẳng mấy chốc mà tan đi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 363


Chương 363

Chỉ mới chớp mắt vài cái, Thiên Địa Chi Lực bốn phía đang phát nổ đã bị một chiêu này của Diêm Từ Vũ dẹp yên.

Cửu Thiên nhìn đến ngơ ngẩn, trái tim như thắt lại.

Đến mức này rồi mà vẫn không thể làm gì được Diêm Từ Vũ.

Khoảng cách chênh lệch giữa bọn họ thật sự vẫn còn quá lớn.

Diêm Từ Vũ thở hổn hển, trán hắn ta cũng đã ướt đẫm mồ hôi.

Hắn ta trở tay, giận dữ bóp cổ Cửu Thiên, tàn nhẫn quẳng cả người Cửu Thiên ra xa.

Vài tiếng nổ liên tiếp vang lên, Cửu Thiên bị Diêm Từ Vũ quăng đi, đập người xuống mực thạch dưới đất, tạo nên vài cái hố sâu, trong đại điện cũng xuất hiện một khe nứt sâu hoắm.

Cửu Thiên rơi xuống trước mặt bộ xương cốt màu vàng.

Cách đó không xa, Trúc lão quỷ vốn đang quỳ trước mặt bộ xương cốt màu vàng cũng đã hoàn toàn tắt thở.

Toàn bộ máu tươi trên người ông ta đều bị thiêu đốt sạch, chút cơ hội sống sót cũng tan biến chẳng còn lại chút gì.

Bộ xương cốt màu vàng hơi quay đầu lại, liếc nhìn Cửu Thiên. Một ánh mắt đầy sương mù xám xịt, không thể nhìn ra chút tình cảm nào từ ánh mắt đó cả, cứ như thể bên trong ánh mắt kia là một thế giới nào đó vô cùng khác lạ.

Cửu Thiên cảm nhận được kinh mạch toàn thân mình đều đã đứt hết.

Như chiếc đèn cạn dầu, Cửu Thiên phải dựa vào năng lực hồi phục ngang tàng mạnh mẽ của cơ thể này mới có thể chống đỡ không ngất đi.

“Thật sự phải chết thật rồi sao? Nếu đã phải chết, vậy thì cũng phải đứng mà chết!”

Cửu Thiên điều hòa nhịp thở, dùng một hơi cuối cùng, gắng gượng đứng lên từng chút từng chút một.

Mỗi một động tác nhỏ đều có thể khiến hắn cảm nhận được cơn đau nhức day dứt như kim đâm. Lân giáp trên người hắn cũng đã thu lại, để lộ ra một cơ thể đầm đìa máu tươi.

Ngũ Hành trận ở đan điền như lung lay sắp đổ.

Âm Dương trận trong đầu thì bắt đầu đổ từng khúc từng khúc một.

Nhìn Cửu Thiên đến lúc này vẫn gắng gượng đứng lên, Diêm Từ Vũ gào lên mắng.

“Thằng oắt chết tiệt, mày còn dám đứng lên? Trên người thằng ranh tạp chủng nhà mày còn có cả pháp khí trận pháp của luyện khí sĩ! Hôm nay tao mà không chém mày thành trăm mảnh thì khó mà nén được cơn tức điên trong lòng tao.”

Dễ dàng nhận ra Diêm Từ Vũ vô cùng hận Cửu Thiên, lần này hắn ta thật sự quá bẽ mặt. Ban nãy hắn ta đã dùng hết ít nhất sáu phần mười năng lực Âm Dương Bản Nguyên rồi. Hắn ta khổ cực tu luyện Âm Dương Thái Cực suốt ba năm, quyết tâm tích từng chút từng chút mới được bấy nhiêu đó, tổn thất lần này vượt xa giá trị của một viên linh đan kia. Mà Diêm Từ Vũ cho rằng tất cả những chuyện này đều do pháp khí trận pháp mà Cửu Thiên mang theo trên người, đây là vật phẩm dùng một lần mà chỉ có các luyện khí sĩ mạnh nhất mới có thể chế luyện ra, giá trị không nhỏ, uy lực cũng không tầm thường. Theo lẽ thường thì phán đoán này của Diêm Từ Vũ hoàn toàn không sai, nhưng Diêm Từ Vũ hẳn sẽ không tài nào ngờ được thật ra Cửu Thiên chỉ dựa vào năng lực của chính bản thân mình để tạo ra Tiểu Ngũ Hành Phá Diệt Trận.

Diêm Từ Vũ giơ tay lên, một thanh trường kiếm đen tuyền khổng lồ ngưng tụ trong tay hắn ta.

Chuôi kiếm như đầu rồng, thân kiếm khắc long văn.

Thanh kiếm khủng dài đến hai mươi trượng, rộng khoảng ba trượng bỗng xuất hiện.

Khí tức mạnh mẽ như cuồng phong quét tới, thổi bay vạt áo Cửu Thiên.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 364


Chương 364

Y phục nhuốm máu bay phần phật, Cửu Thiên đang hộc máu cũng ngẩng đầu nhìn lên.

Khoảnh khắc nhìn thấy thanh trường kiếm đen tuyền khổng lồ trong tay Diêm Từ Vũ, Cửu Thiên cảm giác đầu óc mình đã hoàn toàn trống rỗng.

Sống thì sao, chết thế nào, đất trời lại ra sao.

Sắc mặt Diêm Từ Vũ dữ tợn, tàn bạo chém một nhát.

Khoảnh khắc này đáng lẽ thanh kiếm khủng kia phải vọt tới như chớp giật mới phải, nhưng trong mắt Cửu Thiên lại chậm đến mức hắn có thể nhìn thấy rõ từng đường vân trên thân kiếm đang chầm chậm chuyển động, có thể thấy rõ quỹ tích rơi xuống của mũi kiếm.

“Đáng tiếc quá, mình còn biết bao chuyện chưa làm được vậy mà.”

Cửu Thiên thầm oán than một tiếng, ánh sáng trong mắt chợt bén nhọn lóe lên.

“Dù có phải chết thì cũng phải chết cho oanh liệt, kéo đối phương cùng chết.”

Cửu Thiên quát ầm lên, trong chớp mắt, Âm Dương trận và Ngũ Hành trận trong cơ thể hắn vỡ vụn. Giờ khắc này, hàng vạn mảnh vỡ như cướp sạch lấy mọi thứ bên trong cơ thể của Cửu Thiên.

Gánh lấy chút sức mạnh từ hai trận pháp vỡ tan, trên người Cửu Thiên xuất hiện một chút ánh sáng.

Ánh sáng này có thể khiến con người ta mù lòa, còn chói hơn cả ánh mặt trời gay gắt.

Một ánh hào quang xuất hiện, máu tươi cả người Cửu Thiên bắt đầu chèn ép, Thiên Địa Chi Lực bốn phía cũng bất chợt trốn lui.

Sức mạnh này không phải canh kình, cũng không phải nguyên khí.

Nương theo sự xuất hiện của sức mạnh này, hư không bốn phía bắt đầu vỡ vụn. Ngay lúc đó, Diêm Từ Vũ cảm nhận được một luồng khí tức có thể gây nguy hiểm đến tính mạng hắn.

Tóc gáy Diêm Từ Vũ lập tức dựng đứng cả lên.

Nhưng ngay lúc này, bộ xương cốt màu vang lại đứng phắt dậy, một luồng ánh sáng vàng chói lóa bắn vào thanh kiếm khổng lồ đang phóng ra canh kình của Diêm Từ Vũ.

Diêm Từ Vũ còn chưa kịp phản ứng thì ánh sáng vàng đó đã phá hủy toàn bộ canh kình của hắn ta, cùng lúc đó, một luồng sức mạnh bạo ngược đưa hắn ta tới thẳng phía sau bộ xương cốt màu vàng kia, đồng thời, một vệt sáng khác bắn trúng Diêm Từ Vũ, đánh lui hắn ta rồi mở cánh cổng trấn giữ.

Diêm Từ Vũ không thể phản kháng, hắn ta bị đẩy vào phủ đệ hư không.

Cả người hắn ta đập vào một tảng đá lớn, một tảng đá to gần bằng một căn phòng cứ vậy mà nổ tung vỡ vụn. Cánh cổng cũng đột nhiên biến mất chẳng thấy đâu.

Cách đó không xa, đám Hàn Liên vất vả thoát được Nhiếp Hồn Nhãn của Diêm Từ Vũ, dần khôi phục sức mạnh.

Chứng kiến Diêm Từ Vũ bị đẩy đi, hai mắt Hàn Liên đỏ au, hắn gắt giọng gào lên: “Bố tổ nhà mày, Diêm Từ Vũ, mày để cái mạng mày lại đây cho tao.”

Sở Chính đứng bên cạnh giữ chặt Hàn Liên lại.

Sở Trực nghiến chặt răng, cả người không ngừng run rẩy, tất nhiên hắn cũng không nhịn được mà muốn lao vào liều mạng với Diêm Từ Vũ.

Sở Chính cũng kéo Sở Trực lại nốt, hắn giữ hai tên kia rồi gào lên: “Đi!”

Hàn Liên hô to: “Cửu Thiên sư đệ đâu rồi? Cửu Thiên sư đệ vẫn chưa ra mà. Nhị sư huynh, huynh buông đệ ral”

Sở Chính cắn chặt răng, hắn không nói gì, kiên quyết kéo Hàn Liên và Sở Trực đi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 365


Chương 365

Diêm Từ Vũ quỳ một chân trên nền đất nhìn đám Hàn Liên đi xa, hắn ta nghiến răng: “Nếu không phải tao đang bị trọng thương, chắc chắn tao sẽ g**t ch*t bọn mày. Cửu Thiên chứ gì, tao nhớ kỹ cái tên này rồi. Nhất Nguyên viện chết tiệt!”

Chút máu tươi chảy dài bên khóe miệng Diêm Từ Vũ, cơ thể hắn ta lúc này cũng nát bét.

Cuối cùng, Diêm Từ Vũ đánh mắt nhìn về phía cánh cổng đã biến mất kia, ánh sáng trong mắt hắn †a cũng toát ra cảm giác sợ hãi vô cùng.

Rốt cuộc khí tức vừa khiến hắn ta kinh hãi kia là gì vậy? Không thể là sức mạnh của thằng oắt kia được, tuyệt đối không thể.

Nhất định là sức mạnh còn sót lại của tiên khí sư đã chết kia.

Diêm Từ Vũ hít sâu một hơi, hắn ta lẩm bẩm: “Nhất định phải quay về chữa trị, thứ bên trong kia đành để lần sau quay lại lấy. Oắt con, tao hi vọng mày có thể sống sót, lần sau tao đến gặp, nhất định phải chém mày ra thành vạn mảnh.”

Diêm Từ Vũ đứng dậy, hóa thành cơn gió rồi nhanh chóng biến mất.

Trong phủ đệ hư không, Cửu Thiên được một chùm ánh sáng vàng nhẹ nhàng bao bọc lấy.

Lúc này, sắc mặt Cửu Thiên vô cùng khiếp sợ, hắn nhìn thấy bộ xương cốt màu vàng đã bắt đầu mọc x*c th*t, kinh mạch, huyết quản, da thịt nhanh chóng khôi phục ra hình ra dạng.

Cuối cùng, một người đàn ông trung niên dung nhan hiền hòa, tiên phong đạo cốt bước đến trước mặt hắn.

Y phục trên người ông khắc trận pháp Thập Phương, Thập Phương đỉnh bên đai lưng Cửu Thiên tự động bay lên.

Người đàn ông kia hơi nở nụ cười, từ tốn nói: “Ngươi có đồng ý trở thành truyền nhân của ta không?”

Giọng ông nhẹ nhàng ôn hòa, Thập Phương đỉnh chậm rãi rơi vào trong vòng tay ông.

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, người này chính là Thập Phương tiên sư đã chết. Ánh sáng trắng trên người Cửu Thiên nhanh chóng biến mất, hắn vẫn không hiểu sao đột nhiên đối phương lại sẵn lòng nhận hắn làm đệ tử.

“Chẳng phải người đã nói chỉ có những Linh Khí Sư chưa tới trăm tuổi mới có thể trở thành truyền nhân của người sao?”

Cửu Thiên nhìn chằm chằm Thập Phương tiên sư.

Thập Phương tiên sư chỉ vào ngực Cửu Thiên: “Chẳng phải ngươi vẫn chưa đủ một trăm tuổi à?

Hơn nữa sức mạnh mà ngươi vừa mới phóng thích đã đạt được tiêu chuẩn của Linh Khí Sư rồi. Tuy rằng sức mạnh này có hơi kỳ lạ, nhưng Cửu Long Huyền Cung tháp đã nói với ta, sức mạnh của ngươi rất tinh khiết, rất mạnh mẽ.”

Vẻ mặt Cửu Thiên hơi kì lạ, Cửu Long Huyền Cung tháp nói với ông á?

Hắn vừa định nói gì đó thì đột nhiên cảm giác suy nhược bao phủ cả người hắn, Cửu Thiên có thể cảm nhận được ý thức của mình đang nhanh chóng mất đi.

Dường như Thập Phương tiên sư cũng cảm nhận được sự thay đổi qua hơi thở của Cửu Thiên.

Một luồng sáng vàng nhẹ nhàng phóng ra từ Cửu Long Huyền Cung tháp trong tay ông rồi nhanh chóng chui vào trong cơ thể Cửu Thiên.

Cửu Thiên chỉ cảm thấy mình đang đắm chìm trong đại dương mang ánh sáng màu vàng, một luồng sức mạnh vừa thoải mái vừa ấm áp đang chảy trong cơ thể hắn, giúp các vết thương của hắn nhanh chóng bình phục.

Khả năng phục hồi của luồng ánh sáng vàng này quả thật vô cùng kinh khủng, chỉ trong phút chốc, xương cốt kinh mạch trong cơ thể hắn đều đã được chữa trị.

Mặc dù canh khí của hắn vẫn còn đang trong trạng thái khô kiệt, nhưng thương thế đã ổn hơn rồi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 366


Chương 366

Những mảnh vỡ của Âm Dương trận và Ngũ Hành trận trong cơ thể hắn đều không được truyền vào trong đan điền. Tất cả các mảnh vỡ tụ lại thành một khối cầu bất định, phát ra ánh sáng yếu ớt.

Phù…

Cửu Thiên thở hắt ra một hơi dài, đứng vững vàng.

Thập Phương tiên sư vẫn ôn hòa nhìn hẳn: “Đây là sức mạnh của ta, cũng là sức mạnh của Cửu Long Huyền Cung tháp. Sau khi được ta truyền thừa lại, ngươi sẽ trở thành kẻ khó bị giết nhất trên thế gian này.

Cửu Thiên bình tĩnh nhìn ông: “Thế nhưng người vẫn bị g**t ch*t đấy thôi.”

Thập Phương tiên sư gật đầu: “Đúng vậy, nhưng ta vẫn để lại xương cốt và sức mạnh truyền thừa của mình. Một tiên khí sư nhỏ bé bị mười vị tôn giả tấn công, trăm vị tiên sư vây đánh nhưng xương cốt vẫn còn nguyên vẹn, sức mạnh vẫn được bảo toàn. Dù rằng ta đã chết, nhưng sinh lực của ta là bất diệt.”

Cửu Thiên gật đầu: “Nghe cũng hay đấy. Vậy khi ta trở thành truyền nhân của người thì ta cần phải làm gì: Thập Phương tiên sư đột nhiên nổi giận, một trận gió cuồng bạo nổi lên khắp đại điện.

Âm thanh tựa như sấm sét không ngừng nổ vang, Thập Phương tiên sư phẫn nộ quát lên.

“Ta muốn ngươi g**t ch*t Võ Khuynh Thành, cho dù trời long đất lở, vật đổi sao dời, hàng tỷ năm trôi qua. Ta chỉ cần vào một ngày nào đó ngươi giết sạch Chúc Long giới, g**t ch*t Võ Khuynh Thành.

Một hồn phách của ta sẽ luôn bám vào ngươi, dõi theo ngươi. Nếu ngươi không làm được, hoặc người chết phách tan thì ta sẽ tiếp tục truyền thừa cho kẻ khác.”

Giọng nói của Thập Phương tiên sư ẩn chứa sự căm thù vô hạn.

Cơ thể Cửu Thiên cũng bị chấn động bởi giọng nói của ông ta, bên tai là tiếng vọng không ngừng.

Âm vang dần dần biến mất, vẻ tức giận của Thập Phương tiên sư cũng dịu trở lại.

Cửu Thiên nhẹ giọng hỏi ông ta: “Võ Khuynh Thành là ai? Chúc Long giới là cái gì?”

Thập Phương tiên sư hời hợt trả lời: “Ngươi nhận lấy sức mạnh của ta rồi thì tự khắc sẽ biết thôi.”

Cửu Thiên cân nhắc được mất một chút, cuối cùng gật đầu: “Được rồi, ta nhận truyền thừa của người.”

Thập Phương tiên sư cười: “Buông thả thân tâm, đừng chống đối.”

Cửu Thiên hít một hơi thật sâu, thả lỏng cả người.

Một lúc sau, Thập Phương tiên sư phóng ra vạn trượng kim quang, thân thể ông ta bắt đầu nhanh chóng nứt toác ra, Cửu Long Huyền Cung tháp trong †ay và Thập Phương đỉnh đồng thời bay lên. Dưới sự thúc đẩy của kim quang, ông ta đi tới trước mặt Cửu Thiên.

Thập Phương tiên sư biến lại thành hình dáng của một bộ xương màu vàng, sau đó, bộ xương bắt đầu nứt ra từng khúc văng tung tóe, hóa thành bột vàng lơ lửng giữa đất trời bay đến trước mặt Cửu Thiên.

Bột vàng nhanh chóng thấm vào cơ thể Cửu Thiên, hắn có thể cảm nhận được một lượng sức mạnh khổng lồ đang bắt đầu thấm vào cơ thể mình.

Khối cầu bất định trong đan điền bắt đầu nén nhỏ lại, tỏa ra ánh sáng nhu hòa.

Khối cầu bắt đầu trở nên tròn trịa dưới tác động của ánh sáng vàng, những nơi móp méo cũng dần biến thành ánh sáng sáng rực.

Nếu như một viên đan dược có thể giải phóng được sức mạnh trong đan điền của hắn, thì những gợn sóng này đi vào kinh mạch sẽ hóa thành luồng canh khí như nước, khi đi vào trong xương sẽ giúp xương kiên cường dẻo dai hơn, khó bị tàn phá.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 367


Chương 367

Chúng đi vào cơ bắp khiến cho sức bật kinh khủng hơn. Tiến vào nội tạng, ngưng tụ thành lớp vảy vàng trên bề mặt, giống như một cái áo giáp, tạo thành một lớp bảo vệ hoàn chỉnh.

Đồng thời, vô số hình ảnh và kiến thức cũng được đưa vào đầu Cửu Thiên.

Tựa một đợt thủy triều chứa đựng những ký ức của Thập Phương tiên sư trong suốt cuộc đời của ông ta.

Trong số những ký ức này, những việc mà Thập Phương tiên sư từng trải đang nhanh chóng tiêu tán, ngấm vào trong ý thức của hắn, dường như tất cả các loại kiến thức bản năng vẫn còn được gìn giữ tám chín phần.

Cửu Thiên tiếp thu số kiến thức này, truyền thừa cũng chỉ có một lần duy nhất. Sau khoảnh khắc này, tất cả những ký ức mà Thập Phương tiên sư để lại sẽ biến mất cùng với thi cốt của ông ta.

Cửu Thiên có thể hấp thu bao nhiêu hoàn toàn tùy thuộc vào bản thân hắn.

Đây mới thật sự là truyền thừa, truyền thừa toàn bộ sức mạnh và tri thức, không giữ lại dù chỉ là một chút.

Qua những kí ức này, Cửu Thiên mơ hồ nhìn thấy ân oán giữa Thập Phương tiên sư và Võ Khuynh Thành.

Hóa ra Võ Khuynh Thành là một mỹ nữ, hình ảnh rõ ràng nhất chính là khi Võ Khuynh Thành mặc bộ y phục ngũ sắc, đứng trong mây, nhìn về phía bầu trời xa xăm.

Gương mặt nghiêng nước nghiêng thành còn vương vài giọt nước mắt.

Hình ảnh này từ từ tan biến đi, cuối cùng trở về với hư vô.

Cửu Thiên thầm thở dài một hơi, sau đó tập trung suy nghĩ, tiếp tục tiếp nhận sự truyền thừa của Thập Phương tiên sư.

Thập Phương đỉnh và Cửu Long Huyền Cung tháp từ từ đáp xuống bên cạnh hắn.

Ấn ký được khắc trong đỉnh của Thập Phương tiên sư dần dần phai mờ, cuối cùng biến mất không còn tăm tích, chờ đợi chủ nhân tiếp theo tiếp nhận.

Mà Cửu Long Huyền Cung tháp lại dừng ở trên đầu Cửu Thiên.

Một âm thanh văng vẳng vọng ra từ trong tháp.

“Lại thay đổi chủ nhân nữa rồi, khi nào mới có người đáng tin cậy chút đây. Cứ thế này mãi, vài trăm năm là một chủ nhân nữa lại chết đi, mãi thế này thì biết khi nào ta mới có thể khôi phục được nguyên trạng đây. Tiên sư bà nhà nó, tiên sư tổ nhà nó chứ. Hy vọng ranh con này có thể mạnh mẽ hơn một chút, ừm, sức mạnh nội lực không đến nỗi nào, cũng khá tốt đấy. Phần còn lại phải chờ xem vận may và sức sống của hắn rồi, ý niệm này ấy à, thiên phú này kia đều đứng thứ hai hết, có sống sót đến cuối hay không mới là quan trọng nhất!”

Âm thanh nhỏ dần.

Cửu Thiên vẫn còn đang đắm chìm trong việc hấp thụ sức mạnh và tiếp thu kiến thức, hắn không hề nghe thấy giọng nói này.

Hơi thở của hắn bắt đầu chậm lại, khí tức cũng dần trở nên nặng nề.

Tất cả bột vàng cô đọng lại thành một cái kén vàng bọc lấy Cửu Thiên.

Kim quang đột ngột bị đóng lại, nếu lúc này có người ngoài đến cũng sẽ chỉ thấy được một hòn đá như quả trứng đặt sừng sững ở giữa đại điện mà thôi.

Chỉ sau một ngày, Cửu Thiên từ bên trong phá kén bước ra.

Thời gian trong phủ như dòng nước trôi, thế giới bên ngoài hỗn loạn tơi bời.

Ngay sau khi Cửu Thiên tiếp nhận truyền thừa và bế quan triệt để, cả học viện Võ Đạo náo động bởi một tiếng hét động trời.

“Cái gì? Cửu Thiên bị nhốt trong phủ đệ hư không?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 368


Chương 368

Nhất Thanh sư tôn giận dữ quát lên, vung tay đập nát chiếc bàn trước mặt, mặc cho đây là chiếc bàn ăn duy nhất của Nhất Nguyên viện.

Tiểu Hắc bò nhoài phơi nắng trước cửa cũng bật dậy, nhìn đám Hàn Liên đang quỳ trên mặt đất.

Hàn Liên nghiến răng nói dõng dạc: “Là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện. Thằng ôn con ấy cưỡng ép dùng phương pháp huyết tế phóng máu tươi của chúng con để tránh pháp khí của tiên khí sư. Cửu Thiên sư đệ… Cửu Thiên sư đệ vì cứu chúng con nên đã tự sa vào phủ đệ hư không. Thằng ôn con Diêm Từ Vũ thoát được ra ngoài, còn Cửu Thiên sư đệ thì không ra nữa. Có lẽ… có lẽ Cửu Thiên sư đệ đã bỏ mạng trong đó rồi!”

Nhất Thanh sư tôn quát tháo: “Ôn con Diêm Từ Vũ, dám cả gan đến thế là cùng.”

Chớp mắt, Nhất Thanh sư tôn bay lên tại chỗ, mang theo một vầng hào quang bay về phía Âm Dương viện.

Đạo Quang sư tôn và đại sư huynh đều không kịp nói một lời.

Đạo Quang sư tôn nhìn Nhất Thanh sư tôn bay vút đi, nghiến răng nói: “Lần này châm ngòi cuộc đại chiến giữa hai viện mất thôi. Hàn Liên, các con mau đưa ta đến nơi chuyện xảy ra. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Đi.”

Hàn Liên lập tức đưa Đạo Quang sư tôn đi.

Khuôn mặt mũm mĩm của đại sư huynh nhăn chặt, giữ Sở Trực đang chuẩn bị đi theo lại. Đại sư huynh nói: “Sở Trực sư đệ, là Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện đúng không?”

Sở Trực nghiến răng: “Đúng vậy, chính là hắn ta.”

Sở Trực siết nắm tay, quát lên: “Nếu như hắn ta g**t ch*t Cửu Thiên sư đệ thật thì đệ nhất định sẽ giết hắn ta”

Đại sư huynh gần từng chữ: “Kẻ nào làm sư đệ của ta bị thương ắt phải chết.”

Đại sư huynh chắp hai tay sau lưng, cất bước tiến ra bên ngoài.

Sở Trực nhìn theo bóng lưng của đại sư huynh và nói: “Đại sư huynh, huynh định sang gây chuyện với Diêm Từ Vũ đấy à?”

Trong giọng nói điềm tĩnh của đại sư huynh ẩn chứa sức mạnh: “Huynh phải sang Âm Dương viện làm ầm lên mới được!”

Tại Âm Dương viện, Diêm Từ Vũ đã về đến trạch viện của mình.

Là đại sư huynh của Âm Dương viện, trạch viện của hắn chỉ có thể miêu tả bằng hai chữ – cung điện.

Chiếm diện tích cả trăm dặm, sừng sững trên đỉnh núi, chìm trong biển mây, vô cùng nhiều thứ trân quý, hiếm lạ. Gần chỗ điện của Tinh Uyên sư tôn.

Riêng nô bộc của hắn ta đã có mấy trăm gần cả nghìn người. Đồ ăn, vật dụng mỗi ngày đều vô cùng xa xỈ.

Đi vào phòng đan dược, Diêm Từ Vũ chọn trong mấy trăm bình đan dược loại bản thân cần rồi nuốt vào.

Trong khi người khác coi một hai viên đan dược là bảo vật trân quý thì đan dược của Diêm Từ Vũ đã có thể bày đầy một căn phòng.

Nuốt tầm hai bình đan dược, Diêm Từ Vũ mới cảm thấy khá hơn một chút.

Hắn ta về phòng luyện công. Đây là lãnh địa tư nhân của hắn ta, trừ Tinh Uyên sư phụ của hắn, bất kể là ai cũng không được tiếp cận. Cho dù là nô bộc hắn ta tin tưởng nhất, nếu dám bước một bước vào phòng luyện công cũng sẽ bị giết.

Cả phòng luyện công đều dùng noãn thạch xây nên.

Thứ gọi noãn thạch, còn được gọi là võ uẩn noãn thạch, có tác dụng bình tâm tĩnh khí, điều hòa thân thể, tăng cường tu vi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 369


Chương 369

Có thể dùng nhiều noãn thạch như vậy để xây một gian phòng thì đến võ giả Địa Canh bình thường cũng làm không nổi.

Thế nhưng Diêm Từ Vũ có được sự ủng hộ của cả Âm Dương viện lại có thể thoải mái mà làm.

Hắn ta là tương lai, là hy vọng của Âm Dương viện.

Tỉnh Uyên sư tôn của hắn ta cũng từng nói cho hắn ta biết, chỉ cần hắn ta duy trì tốc độ tu luyện này, sau này ắt có thể trở thành sư tôn của Âm Dương viện.

Mà bản thân Diêm Từ Vũ cũng cho rằng việc sau này hẳn ta trở thành sư tôn của Âm Dương viện là chuyện ván đã đóng thuyền cả rồi.

Diêm Từ Vũ khoanh chân ngồi xuống, sau đó lấy chiến lợi phẩm của lần này ra.

Vì bị đuổi khỏi phủ đệ hư không nên khiến hắn ta còn thẳng lấy được đan dược của Trúc lão quỷ. Thứ duy nhất hắn ta có được là trọng kiếm Vô Phong của Cửu Thiên.

Trọng kiếm đen tuyền được lấy ra từ trong nhẫn, Diêm Từ Vũ cẩn thận quan sát.

Kiếm nặng hơn hắn ta tưởng tượng, Diêm Từ Vũ không hiểu tại sao một võ giả Nội Canh cảnh bé nhỏ lại có thể nhấc nổi thanh kiếm nặng thế này.

Diêm Từ Vũ gõ nhẹ lên thân kiếm, nhìn lướt qua tám chữ “Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công”

trên thân kiếm, mắt hắn ta càng lúc càng sáng ngời.

“Kiếm tốt! Đúng là kiếm tốt. Hiếm thấy, hiếm thấy, có lẽ giá trị của thanh kiếm này còn cao hơn mười viên linh đan.”

Diêm Từ Vũ nhìn ra sự bất phàm của trọng kiếm Vô Phong, đặc biệt là tám chữ trên thân kiếm càng là bảo vật vô giá.

“Thanh kiếm tốt thế này mà lại rơi vào tay một võ giả Nội Canh cảnh, tội mày quá. Đi theo tao thì mày mới có thể toả ánh hào quang xinh đẹp nhất.”

Diêm Từ Vũ cười toét miệng, sau đó đột nhiên lấy mười mấy cái lọ và vài viên đá có hình thù kì lạ từ trong nhẫn ra.

“Ừ, nếu thanh kiếm này đã thuộc về tay mình thì mình phải tăng cường thêm uy lực của nó.”

Diêm Từ Vũ cầm lấy một cái lọ nhỏ rồi đổ một loại chất lỏng đen như mực lên trọng kiếm Vô Phong.

Chất lỏng này tên là linh dịch Tụ Hoa, nó có tác dụng nâng cao tu vi cho con người, nhưng bôi lên binh khí và pháp khí lại có tác dụng tăng linh tính của vũ khí. Chỉ một lọ linh dịch Tụ Hoa này thôi đã có giá trị không thua gì thiên thạch Băng Tâm. Diêm Từ Vũ thực sự thích thanh trọng kiếm này, hắn ta muốn cải tạo nó thành binh khí phù hợp với mình nhất, muốn nâng cao uy lực của vũ khí, tất nhiên phải dốc hết công sức.

Chẳng mấy chốc Diêm Từ Vũ đã đổ ba, bốn lọ linh dịch Tụ Hoa và hai lọ dịch Tu Di, hơn nữa còn biến hai viên kỳ thạch có thể tập hợp Thiên Địa Hoả Chi Lực thành bột rồi bôi lên thân kiếm.

Tất cả những thứ này là tài sản quý giá nhất của Diêm Từ Vũ, nếu không hắn ta đã không mang theo bên mình.

Nếu Cửu Thiên biết trọng kiếm của mình được Diêm Từ Vũ bôi nhiều thứ có giá trị lớn như vậy, không biết hắn nên cười hay cười thật lớn đây.

Diêm Từ Vũ đã làm mọi thứ, nhưng hắn ta không hề phát hiện thanh kiếm này đã được Ngô Tân huyết luyện bằng một loại pháp môn đặc biệt, chỉ Cửu Thiên mới có thể phát huy tác dụng của nó.

Dù Diêm Từ Vũ có cường hoá thế nào cũng không thể phát huy một, hai phần mười uy lực của thanh trọng kiếm.

Tất nhiên tạm thời Diêm Từ Vũ chưa biết những điều này. Với kinh nghiệm của hẳn ta thì chỉ biết được rằng kiếm rơi vào tay hắn ta thì là của hắn ta, muốn cường hoá thế nào thì tuỳ thích, thậm chí hắn †a còn định nhờ Tinh Uyên sư tôn của mình rèn lại giúp.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 370


Chương 370

Khi Diêm Từ Vũ đang hào hứng cường hoá trọng kiếm, bên ngoài chợt vang lên một tiếng quát lớn.

“Tinh Uyên, ông ra đây cho tôi!”

Tiếng quát ầm lên, vang vọng khắp Âm Dương viện.

Tiếng quát đáng sợ làm cho không ít phòng ốc ở Âm Dương viện bị tốc mái.

Tất cả đệ tử Âm Dương viện đều đi ra ngoài, ngẩng đầu lên thì thấy Nhất Thanh sư tôn đứng trên không trung, ánh sáng đáng sợ bao quanh người ông ta gần như che khuất một nửa bầu trời.

Tinh Uyên đang tu luyện mở mắt ra, lạnh lùng nói: “Lại là lão già này, ông ta lại nổi điên gì thế?”

Ông ta lập tức bay lên từ trong viện.

Tóc trắng tung bay, Tinh Uyên vừa nhìn đã thấy Nhất Thanh đang nổi giận.

Tinh Uyên lạnh lùng hỏi: “Nhất Thanh, ông tới Âm Dương viện của tôi để làm gì, muốn chết à?”

Nhất Thanh giơ tay lên cầm lấy một thanh kiếm dài ba thước, khi thanh kiếm này xuất hiện, không gian xung quanh bắt đầu rúm ró.

“Tinh Uyên, đồ đệ ông giết đệ tử của tôi, hôm nay tôi sẽ không để Âm Dương viện các ông yên ổn đâu!

Tôi cũng muốn xem thử học viện Võ Đạo có còn phép tắc nữa hay không!”

Tỉnh Uyên tức giận đến mức sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng dừng lại ở màu xanh tím.

“Nhất Thanh, đồ đệ nào của tôi giết đệ tử của ông? Ông có gan thì chỉ mặt gọi tên, nói ra sự thật cho tôi nghe xem?”

Nhất Thanh chỉ thẳng vào mặt Tinh Uyên: “Lão lông trắng nhà ông, ông có mấy tên đồ đệ? Chẳng phải là tên đồ đệ Diêm Từ Vũ bảo bối của ông à.

Nếu ông không tin thì gọi hắn ta tới đây hỏi xem.”

Nghe thấy tên Diêm Từ Vũ, vẻ sắc lạnh chợt thoáng qua trong mắt Tinh Uyên.

Ông ta lạnh lùng nhìn Nhất Thanh: “Diêm Từ Vũ, tôi hiểu rồi. Ông nhân lúc cuộc chiến xếp hạng của học viện chưa diễn ra, cố tình đến đây gây rối với Diêm Từ Vũ chứ gì? Hừ, Nhất Nguyên viện các ông đứng cuối lâu quá nên năm nay không chịu ngồi yên nữa à?”

Ngay cả thịt mỡ trên mặt Nhất Thanh cũng run lên.

“Ông tưởng tôi cũng vô liêm sỉ như Âm Dương viện các ông chắc? Tinh Uyên, ông có chịu giao Diêm Từ Vũ ra đây không?”

Mái tóc trắng phơ của Tỉnh Uyên tung bay, hai mắt đột nhiên chuyển sang màu trăng phau.

“Nhất Thanh, ông muốn đánh thì đánh, không cần viện cớ nữa. Bắt tôi giao đồ đệ của mình ra á, ông đang nằm mơ giữa ban ngày rồi đấy.”

Hai vòng sáng một đen một trắng xuất hiện trên hai tay Tinh Uyên, đây là vũ khí bí truyền để ông ta tung hoành ở học viện Võ Đạo, Âm Dương mệnh luân.

Khi thấy Tinh Uyên bày ra tư thế chuẩn bị đánh nhau, Nhất Thanh cũng không nhiều lời nữa.

“Thần Hồn Phá Diệt Trảm!”

Một kiếm tung ra, sóng gió nổi lên, trời đất tối mịt.

Nhất Thanh không hề khách sáo, xông lên thi triển sát chiêu.

Gió mạnh thổi vù vù trên bầu trời, Thiên Hoàn của học viện Võ Đạo cũng ló cái đầu to sụ ra quan sát trận đấu giữa Nhất Thanh và Tinh Uyên.

Nếu là đệ tử học viện kết bè phái chém giết lẫn nhau, Thiên Hoàn nhìn thấy thì có thể ngăn cản.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 371


Chương 371

Nhưng người đánh nhau là sư tôn của hai phân viện lớn, Thiên Hoàn chỉ có thể đứng một bên khoanh tay mà nhìn.

Kiếm cuốn theo ánh sáng huỷ diệt chém rách không gian.

Sức mạnh đáng sợ xé toạc Thiên Địa Chi Lực trước mặt thành một vùng hư vô, vết kiếm nhanh chóng lao về phía Tinh Uyên.

Tỉnh Uyên xoay tay ném mệnh luân ra, hai vòng mệnh luân kết hợp thành một quả cầu trong suốt, mạnh mẽ đỡ lấy kiếm quang của Nhất Thanh.

Quả cầu Âm Dương run rẩy kịch liệt, bóng dáng Tinh Uyên ở trong đó trở nên hơi mơ hồ.

Một làn sóng sức mạnh lan rộng ra xung quanh, tất cả đệ tử Âm Dương viện ở bên dưới đều cảm nhận được một áp lực khổng lồ hạ xuống từ trên không trung, tất cả phòng ốc đều không trụ được.

phát ra tiếng kẽo kẹt.

Tinh Uyên thật sự không ngờ Nhất Thanh lại có thực lực như vậy, chắc chắn là tu vi Thiên Canh cảnh đỉnh phong.

Tỉnh Uyên coi thường Nhất Thanh không chỉ vì Nhất Nguyên viện của Nhất Thanh luôn xếp hạng thứ chín, điều quan trọng nhất là những năm qua Nhất Nguyên đạo quyết của Nhất Nguyên viện vẫn chưa có người kế thừa.

Nhất Nguyên viện mà không có Nhất Nguyên đạo quyết thì không xứng đáng được ông ta coi trọng.

Do đó, Tinh Uyên vẫn luôn cười nhạo và khiêu khích người của Nhất Nguyên viện.

Nhưng bây giờ chiêu kiếm này của Nhất Thanh chẳng khác nào cho ông ta một cái tát thật đau.

Diêm Từ Vũ đang luyện công trong phòng cũng nhanh chóng ra ngoài.

Hắn ta ngước nhìn lên trời với vẻ mặt cực kì khó coi.

Giọng nói to rõ của Nhất Thanh làm tất cả học viên của Âm Dương viện đều nghe rõ mồn một.

Khi nghe thấy Nhất Thanh gọi tên mình, tim Diêm Từ Vũ đập dồn dập.

Hắn ta thực sự không ngờ mình chỉ đối phó với vài tên nhóc Nội Canh cảnh mà lại làm sư tôn của một phân viện nổi giận đánh nhau với Âm Dương viện.

Nhìn thực lực mạnh mẽ và uy danh đáng sợ của đối phương.

Diêm Từ Vũ biết mình hoàn toàn không phải đối thủ, bây giờ hy vọng duy nhất của hắn ta là Tinh Uyên sư tôn của mình có thể thắng.

Không đúng, Tinh Uyên sư tôn là người đứng đầu chín phân viện lớn, làm sao có thể thua được?

Diêm Từ Vũ thở ra một hơi rồi mỉm cười, hắn ta đúng là lo bò trắng răng, Tinh Uyên sư tôn nhất định sẽ có thể dễ dàng đánh cho lão già béo cầm kiếm này về quê.

Diêm Từ Vũ đi ra cửa sân, ngẩng đầu nhìn lên.

Hắn ta vừa nhìn vừa v**t v* hoa văn của thanh trọng kiếm trong tay.

Trên bầu trời, Nhất Thanh và Tinh Uyên đã lao vào đánh nhau, tốc độ nhanh đến mức không thể bắt giữ bằng mắt thường, chỉ nhìn thấy hai luồng ánh sáng giao thoa trên trời, không ngừng tạo ra những làn sóng sức mạnh đáng sợ.

Ngày hôm nay đã định sẵn cả Âm Dương viện sẽ bị tàn phá.

Lúc này Tinh Uyên sư tôn đã bị Nhất Thanh sư tôn áp đảo, không còn tâm tư đâu để tập trung khuếch tán làn sóng sức mạnh nữa.

Còn Nhất Thanh sư tôn… Đây đâu phải Nhất Nguyên viện, đánh sập thì cứ đánh sập thôi, tốt nhất là huỷ hoại sạch banh!

Suy nghĩ vậy xong, Nhất Thanh sư tôn ra tay càng lúc càng tàn nhẫn.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 372


Chương 372

Thiên Địa Chi Lực xung quanh liên tục bị tàn phá, cả vùng trời tràn ngập sức mạnh đáng sợ.

“Nhất Thanh, đỡ một chiêu của tôi đi, Mệnh Chuyển!”

Song luân xuất hiện khoá cứng hai tay Nhất Thanh sư tôn. Tỉnh Uyên nhấn bàn tay xuống, hai luồng khói đen trắng đáng sợ tạo thành thế xoắn, mấy chục con rồng trắng và rồng đen lao tới từ bốn phương tám hướng.

“Vạn Long Bào Haol”

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!

Bốn tiếng nổ liên tiếp vang lên, cả vùng trời hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.

Ánh nắng bị che khuất, chỉ còn có thể nhìn thấy một tia nắng chiếu xa xa ở cuối tầm mắt.

Một giọt mồ hôi lăn xuống từ trên trán Tinh Uyên sư tôn, ông ta nhếch môi cười.

“Trúng chiêu này của tôi, lần này ông nhất định sẽ bị trọng thương tại chỗ!”

Ông ta còn chưa dứt lời, một thanh trường kiếm dao động ánh sáng, bóng dáng Nhất Thanh sư tôn lại bước ra.

Trận pháp Âm Dương xuất hiện dưới chân, quanh người Nhất Thanh sư tôn khoác một bộ áo giáp hai màu trắng đen. Đây mới thực sự là giáp võ chân chính, áo giáp mà võ giả sau Địa Canh mới có thể ngưng tụ.

Tỉnh Uyên khẽ nhíu mày, khó hiểu nhìn Nhất Thanh.

Giáp võ của võ giả Địa Canh đạt tới Thiên Canh cảnh sẽ không có tác dụng lớn, bởi vì võ giả Thiên Canh có canh thân võ đạo mạnh hơn nó. Cơ thể họ đã là một chiếc áo giáp rồi, thậm chí còn mạnh hơn gấp mười, trăm lần so với áo giáp.

Nhất Thanh vung kiếm chém một nhát, không có canh kình, không có tia sáng, một nhát kiếm đơn giản nhưng lại làm cho Tinh Uyên phải lùi lại vài bước trên không trung.

Tinh Uyên khiếp sợ nhìn Nhất Thanh, kinh ngạc thốt lên: “Đây là…”

Nhất Thanh cao giọng: “Nhìn ra rồi à? Vốn dĩ tôi không định để lộ, nhưng ông không nên chọc giận tôi, càng không nên dung túng cho đồ đệ ông giết đệ tử của tôi”

Bộ áo giáp trên người ông ta toả ra vô số tia sáng huyền ảo, ngay sau đó, áo giáp biến mất, Nhất Thanh như thiên thần giáng thế, toàn thân có một cảm giác thần bí khó mà giải thích nổi.

Rõ ràng đang ở rất gần, nhưng Tinh Uyên lại cảm thấy Nhất Thanh như cách xa mình vạn trượng.

Rõ ràng không phóng thích canh kình, nhưng Nhất Thanh mang lại cho ông ta cảm giác như thiên địa, bất khả chiến bại.

“Lĩnh vực võ đạo! Ông đã bước vào Càn Khôn cảnh!”

Tinh Uyên cắn răng nói.

Nhất Thanh tiếp lời: “Tôi mới bước vào một chân thôi, nhưng chỉ dựa vào một chân này cũng đủ để đối phó với ông!”

Ông ta chậm rãi giơ kiếm lên, chỉ thẳng mũi kiếm vào mặt Tinh Uyên.

Lúc này Tinh Uyên cũng không biết vì sao lại nhớ lại những lời chế giễu mà ông ta đã nói với Nhất Thanh suốt mấy năm qua.

Bây giờ nghĩ lại, chợt thấy ấu trĩ và buồn cười biết bao.

Tỉnh Uyên tức đến mức toàn thân run rẩy, đột nhiên giáng một chưởng vào ngực mình, há miệng hộc máu nhuộm đỏ vạt áo, mệnh luân trong tay cũng bị dính màu đỏ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 373


Chương 373

Nhất Thanh nghiêm mặt, không ngờ Tỉnh Uyên lại k*ch th*ch máu tươi, muốn liều mạng với ông ta.

Ông ta khit mũi, nếu nói liều mạng, người của Nhất Nguyên viện chưa bao giờ sợ ail Ở phía dưới, Diêm Từ Vũ đã không thể tiếp tục nhìn thẳng lên bầu trời được nữa.

Trận chiến phía trên không phải thứ mà võ giả cấp bậc như hắn ta có thể theo dõi, nếu nhìn lâu thì sức mạnh ẩn chứa trong đó cũng sẽ khiến hắn ta cảm thấy muốn hộc máu.

Diêm Từ Vũ dời mắt sang chỗ khác, lúc này một giọng nói điềm tĩnh nhưng hàm chứa sát ý vang lên bên cạnh hắn ta.

“Ngươi là Diêm Từ Vũ đúng không?”

Diêm Từ Vũ vội vàng quay đầu lại, nhưng xung quanh hắn ta lại không có một bóng người.

Nhĩn kĩ lại, ở cuối tầm mắt xa xa có một người béo như ngọn núi nhỏ đang bước tới.

Bước đi của hắn ta rất kì dị, mỗi bước đi sẽ vượt xa trăm trượng như dịch chuyển tức thời.

“Súc Địa Thành Thốn, cao thủ!”

Diêm Từ Vũ đưa ra nhận xét về người béo này.

Trong nháy mắt, người đang ở phía xa đã bước tới trước mặt hắn ta.

Người béo cúi đầu nhìn thanh trọng kiếm trong tay Diêm Từ Vũ, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.

“Kiếm trong tay cậu là của sư đệ tôi.”

Một câu nói đã khiến Diêm Từ Vũ biết đối phương không có ý tốt, hắn ta lập tức sâm mặt lại.

“Đúng thì đã sao? Anh là ai?”

Diêm Từ Vũ nhìn người béo với thái độ kiêu ngạo.

và khinh thường thường ngày.

“Tôi là đại sự huynh của Nhất Nguyên viện. Nói cho tôi biết, cậu có giết sư đệ của tôi không?”

Giọng đại sư huynh vẫn bình tĩnh nhưng lại ẩn chứa sự cưỡng chế, từng chữ dội vào tai Diêm Từ Vũ như nhát búa nặng nề.

Diêm Từ Vũ cảm nhận được sức mạnh như núi lửa sắp phun trào của đại sư huynh, vô thức lùi lại nửa bước: “Sư đệ của anh? Tôi không giết hắn, chỉ cướp kiếm của hắn thôi.”

Đại sư huynh nhìn lướt qua mặt Diêm Từ Vũ, sau đó lướt qua trọng kiếm Vô Phong, cuối cùng dừng lại trên một tia máu ở chuôi kiếm.

Người khác không nhìn ra, nhưng đại sư huynh nhìn ra được ý nghĩa của tia máu này. Đó là dấu ấn của phương pháp huyết tế, trừ phi chủ nhân cũ đã chết, nếu không tia máu này sẽ không biến mất.

Một lát sau, đại sư huynh bảo: “Có vẻ như cậu không nói dối. Vậy cậu đưa thanh kiếm đó cho tôi đi”

Diêm Từ Vũ bật cười: “Nực cười, đồ đã thuộc về tay tôi thì là của tôi, sao có thể…”

Hắn ta còn chưa nói xong, bóng dáng đại sư huynh đột nhiên biến mất.

Ngay sau đó, Diêm Từ Vũ nhìn thấy một đống thịt mỡ đâm vào người mình như một bức tường.

Thịt mỡ ẩn chứa sức mạnh không thể tưởng tượng nổi đụng bay hắn ta, trọng kiếm Vô Phong trong tay bị một cánh tay cường tráng cầm lấy rồi giật ra.

Diêm Từ Vũ cố xoay người trên không trung rồi đặt hai chân xuống đất.

“Chết tiệt!”

Diêm Từ Vũ quát lớn một tiếng, sau đó kéo theo một luồng khí đen tung quyền về phía đại sư huynh.

Nắm đấm đánh vào lớp thịt mỡ trên người đại sư huynh, vẻ mặt đại sư huynh không chút thay đổi, nhưng trong lớp thịt mỡ thoáng hiện một tia sáng.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 374


Chương 374

Canh kình màu đen của Diêm Từ Vũ lập tức bị bắn ngược lại.

Äm!

Diêm Từ Vũ bị chính sức mạnh của mình đánh Văng ra xa.

Đại sư huynh gật đầu, cất trọng kiếm đi.

Mặt Diêm Từ Vũ biến sắc, đây là chiêu thức gì vậy, hắn ta chưa gặp bao giờ.

“Rốt cuộc anh là ai? Nhất Nguyên viện không thể có cao thủ như anh được.”

Diêm Từ Vũ hét lớn.

Đại sư huynh bình tính đáp: “Cậu tin hay không thì “

tùy.

Canh kình màu đen trên người Diêm Từ Vũ dày đặc đến mức bao phủ phạm vi mười trượng.

“Đồ khốn, anh không nên dây vào tôi. Không cần biết anh là ai, hôm nay tôi nhất định khiến anh phải bỏ mạng ở Âm Dương viện!”

Nói xong, Diêm Từ Vũ lại chuẩn bị ra tay.

Nhưng lúc này, trên trời lại có một luồng sức mạnh vô song truyền tới.

Mặt đất rung chuyển, bầu trời nứt toạc, khung cảnh như tận thế.

Đại sư huynh ngẩng đầu lên thì thấy Nhất Thanh sư tôn cầm kiếm đâm vào vai Tinh Uyên.

Mệnh luân của Tinh Uyên cũng đánh vào ngực Nhất Thanh sư tôn.

Hắn ta khẽ cau mày: “Sư tôn đã nổi giận rồi, mình phải nhanh chóng rút lui thôi!”

Đại sư huynh giẫm nhẹ trên mặt đất, chớp mắt đã xuất hiện ở cách đó một trăm trượng, Diêm Từ Vũ tập hợp hết sức mạnh nhưng lại không thể làm đại sư huynh bị thương một chút nào.

Trên bầu trời, Tinh Uyên la lớn: “Nhất Thanh, hôm nay nếu ông không chết thì người chết sẽ là tôi!”

Nhất Thanh trả lời: ‘Luyên thuyên vừa thôi, chịu chết đi!”

Khi thấy hai người lại sắp ra tay.

Một cột sáng xuất hiện ở cách đó không xa, sau đó ánh sáng chiếu tới, càn quét tất cả mọi thứ trên bầu trời.

Đây là một luồng ánh sáng bảy màu kì diệu, trông tựa như ánh sáng cầu vồng khiến Tinh Uyên và Nhất Thanh phải dừng lại.

Sau đó một bóng dáng già nua xuất hiện trước mặt Tinh Uyên và Nhất Thanh, đó là bóng dáng của viện trưởng Thiên Nhai Tử.

“Tinh Uyên, Nhất Thanh, các ông định hợp sức huỷ hoại học viện Võ Đạo đấy à?”

Nhất Thanh hét lớn: “Ông phải hỏi ông ta mới đúng, là do đồ đệ ông ta giết đệ tử của tôi.”

Tỉnh Uyên nhanh nhảu: “Viện cớ, tất cả chỉ là cái cớ thôi.”

“Đủ rồi!”

Viện trưởng quát.

“Xem ra cả hai ông đều cần tĩnh tu. Được rồi, các ông đi theo tôi, khi nào cuộc chiến xếp hạng học viện bắt đầu thì tôi sẽ thả các ông ra ngoài.”

Nói xong, trên trời xuất hiện một cánh cổng bảy màu.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 375


Chương 375

Một lực hút đáng sợ hút cả Tinh Uyên và Nhất Thanh vào.

Hai người lập tức biến mất, bầu trời nhanh chóng khôi phục hình dạng ban đầu, mọi thứ bình yên trở lại.

Tất cả học viên Âm Dương viện đều kinh ngạc nhìn cảnh này, không biết nên nói gì. Lúc này Diêm Từ Vũ mới phát hiện đại sư huynh đã rời đi, bèn ngửa mặt lên trời hét thật lớn: “Kiếm của tôi, để kiếm lại cho tôi!”

Diêm Từ Vũ vừa định chạy ra ngoài thì một tia chớp đã đánh xuống từ trên trời.

Thiên Hoàn lại hiện thân, cái đầu to sụ lập loè ánh chớp.

“Tất cả học viên Âm Dương viện trở về phòng tĩnh †u, mọi thứ vẫn như cũ. Nếu ai còn tiếp tục gây rối thì sẽ bị vạn tia sét đánh vào người!”

Đôi mắt đáng sợ của Thiên Hoàn nhìn về phía Diêm Từ Vũ, Diêm Từ Vũ biết câu sau là đang nói với mình.

Hắn ta siết chặt tay, không cam lòng nghiến răng.

Vừa rồi hắn ta đã dùng mười mấy loại nguyên liệu quý giá của mình để cường hoá trọng kiếm.

Mười mấy loại đấy!

Diêm Từ Vũ rất muốn ngửa mặt lên trời gào thét.

Nhưng lúc này bỗng có một tia sáng hạ xuống từ trên trời.

Diêm Từ Vũ nhanh tay lẹ mắt bắt lấy.

Định thần nhìn lại, là chữ viết của Tỉnh Uyên sư tôn, trên đó có một hàng chữ rồng bay phượng múa.

“Đợi khi nào cuộc chiến xếp hạng học viện bắt đầu thì ta sẽ trở về. Vi sư sẽ trút cơn giận này giúp conl”

Diêm Từ Vũ bóp nát tia sáng, lẩm bẩm: “Sư tôn, không cần người hỗ trợ đâu ạ. Trong cuộc chiến xếp hạng học viện, con nhất định sẽ đánh cho tất cả học viên Nhất Nguyên viện tàn phế, tất cả đều chết trên tay con! Lũ khốn chết tiệt này!”

ở phía xa, đại sư huynh bước tới trước mặt Sở Trực và Hàn Liên còn đang trên đường đi tới.

Như một bóng ma, hắn ta vỗ vai Sở Trực và Hàn Liên: “Không cần đi nữa, huynh đã lấy lại đồ của Cửu Thiên sư đệ rồi.”

Hàn Liên sợ run cầm cập, sau khi thấy rõ là đại sư huynh mới lên tiếng: “Đồ? Hắn ta còn cướp đồ của Cửu Thiên sư đệ á? Đại sư huynh, huynh có đánh cho hắn ta một trận không?”

Sở Chính nghiến răng: “Đại sư huynh, ba người bọn đệ đi chắc chắn có thể đánh lại hắn ta.”

Đại sư huynh lắc đầu: “Chưa đến lúc, Cửu Thiên sư đệ không sao, tạm thời các đệ cứ yên tâm. Về việc đối phó Diêm Từ Vũ, các đệ cứ đợi đến cuộc.

chiến xếp hạng. Trong thời gian này, huynh phải để các đệ tăng cường tu luyện, không được phép lùi bước đâu đấy.”

Nghe thấy Cửu Thiên sư đệ không sao, Hàn Liên và Sở Chính đều thở phào nhẹ nhõm.

Hàn Liên lớn tiếng trả lời: “Nếu nói một chữ ‘không, đệ sẽ là con rùa. Đại sư huynh, lần này huynh có tham gia không?”

Đại sư huynh chậm rãi đáp: “Nhàn nhã lâu thế rồi, đã đến lúc phải chăm chỉ lại thôi. Lần này chúng ta giành hạng nhất phân viện cho vui cái nhé.”

Ở phía xa, trên núi Ly Sơn.

Đạo Quang sư tôn và Sở Trực đang tìm kiếm dấu tích của phủ đệ hư không cũng nhìn thấy một đường kim quang chiếu tới.

Đón lấy kim quang, Đạo Quang sư tôn nhìn lướt một cái, cười nói: “Nhất Thanh tên này lại bị phạt bế quan rồi, có điều nếu đã bị phạt cùng với Tinh Uyên rồi, vậy thì bỏ đi.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 376


Chương 376

Đập tan kim quang, ánh mắt của Đạo Quang sư tôn quét qua toàn bộ đỉnh Ly Sơn và nói: “Con chắc chắn là ở đây sao?”

Sở Trực gật đầu nói: “Không sai, chính là ở đây, bọn con đã bị hút vào khi ở đây.”

Đạo Quang sư tôn giải phóng canh kình của mình ra, đánh một quyền xuống đất.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, tất cả bụi đất đều bay lên.

Ánh mắt nhanh chóng quét qua tất cả bụi đất, đột nhiên, Đạo Quang sư tôn nhìn thấy đốm đen nho nhỏ kia.

Lóe thân lên phía trước, Đạo Quang sư tôn một tay năm lấy đốm đen.

Canh kình tuôn vào trong đốm đen, nhắm mắt lại.

Nhờ vào chút canh kình này, Đạo Quang sư tôn đã nhìn thấy phủ đệ hư không bên trong.

Trong chốc lát, Đạo Quang sư tôn cảm nhận được một sợi lực sinh mệnh tĩnh lặng bên trong.

“Ừ, Cửu Thiên vẫn còn sống, có vẻ như đang ở trong trạng thái bế quan.”

Đạo Quang sư tôn cười nói, chỉ cần còn sống là được. Bị thương hay gì đó không phải là vấn đề lớn.

Truyền nhân Nhất Nguyên viện có giáp vảy rồng không phải là người dễ g**t ch*t như vậy. Khả năng hồi phục vô cùng kinh người, điểm này Đạo Quang sư tôn hiểu rõ hơn ai hết.

“Được rồi, mang nó về, nghiên cứu kỹ lưỡng.

Nhưng khoảng thời gian này đừng làm phiền Cửu Thiên, để cậu ấy tu luyện bình thường, đại nạn không chết tất có hậu phúc, nói không chừng cậu ấy có cơ duyên lớn gì đó.”

Đạo Quang sư tôn cầm đốm sáng màu đen trong †ay, chậm rãi quay trở về.

Sở Trực hỏi: “Thật sự không sao? Quá tốt rồi, haizz, nếu Cửu Thiên sư đệ xảy ra chuyện thật, con nhất định phải giết đến Âm Dương viện. Cho dù là đánh lén, cũng phải g**t ch*t tên Diêm Từ Vũ đó.”

Đạo Quang sư tôn cười nói: “Với thực lực của con hiện tại thì không được. Tuy nhiên, qua sự việc này cũng nhắc nhở ta một điều, đó là phải tăng cường thực lực của các con. Bắt đầu từ hôm nay, ta cho phép các con sử dụng võ kỹ Địa cấp trong học viện.”

Hai mắt Sở Trực sáng lên: “Thật sao?”

Đạo Quang sư tôn ngẩng đầu nhìn thiên đạo: “Người kính ta một thước, ta kính người một trượng.

Người đả thương ta một lần, ta giết người một chỉ.

Sau này, chỉ cần các con không giết học viên của bổn viện, dùng võ kỹ Địa cấp cũng không sao cả.”

Sở Trực hung hăng khua khua nắm đấm.

Đôi môi của Đạo Quang sư tôn khẽ chuyển động, một sợi canh kình kèm theo âm thanh chảy vào trong đốm sáng đen.

Sợi canh kình này phất phơ bồng bềnh, cuối cùng đáp xuống quả trứng đá bao bọc Cửu Thiên.

Vào lúc này, Cửu Thiên, người đang lặng lẽ hấp thụ sức mạnh, đột nhiên nghe thấy giọng nói của Đạo Quang sư tôn.

“Cửu Thiên, nếu con đang bế quan rồi thì ta sẽ truyền thụ luôn cho con mấy khẩu quyết võ kỹ Địa cấp nên được truyền cho con. Nếu con có thể giác ngộ được thì tốt nhất. Có điều phải nhớ rằng, trước cuộc chiến xếp hạng học viện, con nhất định phải xuất quan. Mọi người đều đang đợi con.”

Cửu Thiên khế gật đầu, ngay sau đó, mấy bài khẩu quyết vang lên.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 377


Chương 377

Cửu Thiên cùng ghi nhớ lại với kiến thức mà Thập Phương tiên sư để lại, khắc sâu vào trong đầu.

Đôi môi khẽ động đậy, Cửu Thiên nói, “Đạo Quang sư tôn, các vị huynh đệ. Con sẽ không để mọi người thất vọng đâu.”

Nói xong, khí tức khế nâng lên của Cửu Thiên lại lần nữa chìm xuống.

Bên ngoài, Đạo Quang sư tôn khẽ cười, thu lại canh kình của mình.

Ông ta rất mong chờ xem cảnh giới của Cửu Thiên lúc xuất quan. Có lẽ đến lúc đó, cả học viện Võ Đạo sẽ không có học viên nào là đối thủ của hắn.

Haha, ai biết được chứ!

Thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ, chớp mắt đã mấy tháng trôi qua.

Mây trắng lững lờ trôi, gió mát thổi hiu hiu, cây cối khế đung đưa thân mình, phát ra âm thanh xào xạc.

Sông núi đã mang theo ý thu nồng đậm, gió thu cuốn lá rơi tán loạn, theo gió mà bay đi xa.

Trong điện chính của học viện Võ Đạo, đá Võ Đạo to lớn vẫn đang bay giữa không trung, tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Sân diễn võ, tiếng người ồn ào, trên cao đài, từng tiếng hò hét vang thấu trời cao.

Hôm nay là một ngày đặc biệt của học viện Võ Đạo, ngày mà cuộc chiến xếp hạng học viện bắt đầu, cũng chính là ngày mà chín đại phân viện cho ra những học viên của phân viện mình tham gia so tài trong cuộc chiến xếp hạng.

Các đạo sư của các học viện đã ngồi đầy trên cao đài đá xanh hùng vĩ, đạo sư của chín đại phân viện lần lượt mặc những bộ đồng phục học viện khác nhau, chia nhau ra ngồi xuống, xếp hàng theo thứ tự.

Bên dưới cao đài là những học viên tương ứng của chín đại học viện, cũng được phân thành chín luồng rõ ràng, vây quanh toàn bộ cao đài.

Mỗi học viện có chín vị đạo sư và một vi sư tôn, ngồi theo cửu cung trận.

Ghế được làm bằng gỗ xanh, chạm khắc hoa văn ngọn lửa. Ngụ ý, non xanh vô hạn, củi lửa truyền thừa.

Những sư tôn ngồi ở giữa phía trước trận, được ngồi trên những chiếc ghế làm bằng gỗ cây sưa, phía trên có biểu tượng học viện của từng người. Ví dụ Thái Cực Trận Đồ của Âm Dương viện, Vân Trung Phi Kiếm của Thanh Kiếm viện, Vạn Binh Trận của Thiên Nhân viện. . .

Chín đại sư tôn ăn mặc hoa phục, lần lượt ngồi xuống, chỉ duy nhất phía bên Nhất Nguyên viện có vẻ hơi yếu mỏng. Nhất Thanh sư tôn ngồi lẻ loi ở đó, thỉnh thoảng còn sờ vào mắt mình.

“Thiên lão quỷ đáng ghét, tĩnh tu thì tĩnh tu đi, đánh người làm gì. Cậy rằng nắm đấm của mình lớn thì có thể tùy tiện đánh người có phải không? Hừ, đợi ta đột phá xong, nhất định phải đánh ông răng rơi đầy đất”

Nhất Thanh nói lẩm bẩm một mình, dùng canh kình k*ch th*ch vào vị trí hốc mắt mình để nhanh chóng giảm sưng. Những ngày này, ông ta bị viện trưởng Thiên Nhai Tử giày vò không ít. Vết thương trên hốc mắt đã là nhẹ rồi, trên người mới đủ các vết bầm tím. Thiên Nhai Tử dùng Âm Dương kình của cường giả Võ Đạo thực thụ đánh ông ta. Loại vết thương này rất khó lành, hồi phục là một chuyện phiền phức.

Nhất Thanh quay đầu liếc nhìn Tinh Uyên cách đó không xa, Tinh Uyên đang ngồi ngay ngắn, vẫn là cái vẻ mặt như thế giới nợ ông ta mấy trăm vạn tiền vàng vậy.

Nhất Thanh khẽ cười một tiếng, vết thương của Tinh Uyên thực sự còn nặng hơn ông ta, chỉ là vết thương nằm ở vùng ngực, y phục đã che mất nên người khác không nhìn thấy mà thôi. Có lẽ bây giờ Tinh Uyên cũng đang cắn răng chịu đau.

Như thể cảm nhận được ánh mắt của Nhất Thanh, Tinh Uyên quay đầu nhìn Nhất Thanh một cái.

Ánh mắt của hai người chạm nhau, không khí xung quang dường như đều nóng lên.

Cùng đồng thời khẽ hừ một tiếng, hay người thu hồi ánh mắt.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 378


Chương 378

Chính giữa cao đài, một chiếc ghế mây cực lớn, màu xanh ngọc bích lóng lánh, dường như có những hạt sương đang lưu động trong đó.

Nhìn kỹ mới phát hiện đó chính là Mộc Chi Lực màu xanh đang lưu động phía trong. Chiếc ghế có thể tự ngưng tụ Thiên Địa Chi Lực, cho dù lấy làm pháp khí cho luyện khí sĩ cũng không tồi.

Cây mây là cây mây xanh vạn năm, phía trên có khắc chữ, viết sáu chữ lớn ‘Võ vô biên, đạo vô cương.”

Ngay sau đó, một đường sáng từ trên trời rơi xuống. Trong đường sáng, viện trưởng Thiên Nhai Tử xuất hiện. Đứng trước chiếc ghế mây, Thiên Nhai Tử giơ tay chỉ về phía bầu trời.

Tất cả học viên bên dưới bỗng nhiên reo hò như thủy triều, đây là lễ hội thường niên của học viện Võ Đạo.

Từ trên cao nhìn xuống, học viên của chín đại phân viện như chín dòng sông, kéo dài ra ngoài.

Trên nóc đại điện Võ Đạo, trên những cây cối xung quanh đều đã chật kín người.

Chỉ có Nhất Nguyên viện bên này trông bớt đáng thương hơn.

Đạo Quang sư tôn dẫn theo đám người Hàn Liên ngồi phía dưới cao đài.

Năm người bọn họ cộng với Tiểu Hắc chiếm một phần chín địa bàn của cả sân diễn võ.

Đám người Hàn Liên yên lặng ngồi bên dưới, so với hai tháng trước, trên người bọn họ đã có thêm phần điềm tĩnh.

Đặc biệt là Hàn Liên, nơi khóe mắt còn có thêm một viết sẹo kiếm nhỏ.

Vết sẹo nhỏ như vậy, dùng đại chút dược liệu là có thể xóa được. Trong phủ đệ hư không, Hàn Liên có được không ít dược liệu, muốn xóa vết sẹo đi quả thực dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng hẳn ta không làm như vậy. Cố ý để lại vết sẹo này, Hàn Liên mới có thể nhắc nhở bản thân nhớ kỹ lần huấn luyện đặc biệt này, theo cách nói của hắn ta: “Không lấy được vị trí đệ nhất phân viện, tuyệt đối không xóa vết sẹo.”

Đương nhiên, đây cũng là cách nói của bản thân hắn ta. Nếu để Sở Trực và đám người đại sư huynh nói thì cách làm như vậy của Hàn Liên chẳng qua là “Tên ngốc này giữ vết sẹo lại chỉ là do cảm thấy mình trở nên đẹp trai mà thôi.”

“Đạo Quang sư tôn, tại sao người không gọi Cửu Thiên sư đệ ra. Các học viên tinh anh của các học viện lớn sắp nhận kim bài hết rồi, không thể để Cửu Thiên sư đệ bỏ lỡ nghi thức như vậy.”

Trong lòng bàn tay của Đạo Quang sư tôn có một đốm sáng đen nhỏ.

Trong đó chính là phủ đệ hư không mà Cửu Thiên đang ở.

Đạo Quang sư tôn cau mày nói: “Ta đã truyền âm vào rồi, nhưng Cửu Thiên vẫn chưa tỉnh, con sốt ruột cái gì?”

Hàn Liên nói: “Đương nhiên là con rốt ruột rồi, hôm nay các đệ tử tham dự của các học viện lớn đều phải lộ diện công khai, nếu Cửu Thiên không đứng ra, đến lúc đó, sẽ không cho phép đệ ấy tham gia cuộc chiến xếp hạng nữa.”

Sở Trực cũng nói theo: “Đạo Quang sư tôn, người thúc giục lần nữa đi”

Đạo Quang sư tôn phẫn nộ, thật sự cho rằng ông †a chưa thúc giục sao?

Từ lúc sáng khi đến đây, ông ta đã thúc giục suốt dọc đường đi nhưng toàn bộ canh kình giải phóng vào đều giống như đá chìm xuống biển cả, bặt vô âm tín. Ông ta có cách gì chứ. Không thể dùng lực mạnh phá vỡ phủ đệ hư không rồi tiến vào được.

Như thế mới thực sự làm phiền Cửu Thiên.

“Chờ thêm chút nữa!”

Đạo Quang sư tôn lạnh lùng nói.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 379


Chương 379

Đại sư huynh cười ha ha ngồi một bên, vừa gặm đùi gà vừa nói: “Yên tâm, Cửu Thiên sư đệ rất ổn”

Đại sư huynh nói như vậy đương nhiên là có lý do của hắn ta. Trong Dây lưng hư không của hắn ta, trọng kiếm Vô Phong rất ổn, không có chuyện quái gì cả. Sợi máu kia vô cùng rõ ràng, Cửu Thiên sư đệ chắc chắn không có chuyện gì.

Đám người Hàn Liên không biết sự tư tin của đại sư huynh từ đâu tới nhưng đại sư huynh luôn mang lại cho bọn họ cảm giác thâm sâu khó lường, hơn nữa cho dù là chuyện gì đều chưa từng nói sai. Vì vậy, bọn họ cũng tin đại sư huynh, không nhiều lời nữa.

Trên cao đài, giọng nói của viện trưởng Thiên Nhai Tử lại vang lên.

“Các học viên tỉnh anh của các phân viện lên đài.”

Lời nói vừa dứt, đầu tiên, năm học viên ngồi phía trước của Thiên Nhân viện bay người lên đài. Trong nháy mắt, tất cả học viên của Thiên Nhân viện đều cao giọng hò hét.

“Thiên Nhân viện tất thắng!”

“Giết vào top bai”

Những học viên này chính là người tham gia cuộc chiến xếp hạng học viện lần này, chỉ có lên đài mới được đăng ký, đồng thời nhận kim bài võ đạo thuộc về phân viện của mình.

Từng bóng người tiến lên, Hàn Liên hít sâu một hơi nói: “Sư tôn, cũng tới lúc bọn con lên đài rồi chứ.

Đạo Quang sư tôn nhìn đốm sáng đen trong tay, nói: “Chờ thêm một chút, chúng ta nóng vội cái gì.”

Vào lúc này, Đạo Quang sư tôn nhìn thấy đốm sáng đen trong tay sáng lên.

Ngay lập tức, Đạo Quang sư tôn lộ vẻ vui mừng trên khuôn mặt, đây là dấu hiệu báo trước của việc xuất quan.

Tiếp theo đó, đốm sáng đen co rút dữ dội, trong phút chốc liền hóa thành một cánh cổng nhỏ.

Đám người Hàn Liên nhìn chằm chằm vào bên trong, lập tức nhìn thấy một quả trứng đá đang không ngừng rung lắc, một số vết nứt xuất hiện.

Ầm!

Quả trứng đá nổ tung, thân thể Cửu Thiên chiếu vào tâm mắt.

Đôi mắt từ từ mở ra, sáng rực rỡ.

Đôi mắt của Cửu Thiên sáng như sao, nó giống như tinh quang thật sự trực tiếp b*n r* ngoài cánh cửa hư không, chiếu lên mặt đất.

Ánh sáng trong mắt vụt tắt, Cửu Thiên bước nhanh ra khỏi cánh cửa.

Lúc này, không ít ánh mắt của các học viên đều nhìn về phía bên này, có thể là sự xuất hiện của Cửu Thiên quá kỳ lạ, ngay cả trên cao đài, không ít đạo sư và sư tôn đều đổ dồn ánh mắt qua đây.

“Phủ đệ hư không, tiểu tử may mắn.”

Thân Đồ sư tôn của Hoành Sơn viện bật cười haha, ông ta nhận ra Cửu Thiên đang bước ra khỏi cánh cổng.

Đối với học viên mà ông ta vô cùng ưa thích này, Thân Đồ luôn duy trì sự thích thú. Mặc dù Cửu Thiên vào Nhất Nguyên viện nhưng Thân Đồ luôn tin rằng sớm muộn gì Cửu Thiên cũng sẽ phát hiện ra thực.

ra một học viên có thân hình cường tráng như hắn thích hợp với tu hành của Hoành Sơn viện hơn.

Mấy vị sư tôn khác cũng mang theo nụ cười trên mặt, nhìn Cửu Thiên. Đặc biệt là viện trưởng Thiên Nhai Tử càng cười vui vẻ.

Đối với ông ta mà nói, mỗi một học viên ở đây đều là đệ tử của ông ta, nhìn thấy đệ tử có cơ duyên, ông †a đương nhiên là vô cùng vui vẻ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 380


Chương 380

Cửu Thiên vừa bước ra khỏi cánh cửa, lại có một người trực tiếp bị cánh cửa hư không phun ra ngoài.

Tiếp theo đó, cánh cửa hư không hóa thành một đốm sáng màu đen ẩn vào trong thắt lưng của Cửu Thiên.

Kẻ nhếch nhác ngã té dưới đất chính là người đã mấy tháng không gặp – Triệu Thường.

Hình dạng gây ốm, y phục trên người đều sắp thành những mảnh vải.

Triệu Thường trông còn không bằng người ăn xin, gầy đến chỉ còn lại da bọc xương.

Hàn Liên khẽ giật mình, nhìn một hồi lâu cuối cùng mới nhận ra được đây là luyện khí sĩ ngu ngốc có xung đột với bọn họ trước Thủ Hộ Chỉ Môn.

Vì chuyện của Cửu Thiên, bọn họ suýt chút nữa quên mất còn có một người ở trong phủ đệ hư không.

“Ôi trời ơi, sao hắn còn sống sót được.”

Hàn Liên kinh ngạc lên tiếng.

Trên mặt Sở Trực, Sở Chính cũng mang vẻ kinh ngạc.

Cửu Thiên liếc nhìn Triệu Thường một cái, hắn có thể ngửi thấy mùi xác chết nhàn nhạt trên người Triệu Thường.

Có lẽ nào tên này đã ăn xác chết để sống sót?

Cửu Thiên cảm thấy suy đoán của mình rất có khả năng là đúng. Nếu không cho dù Triệu Thường là một luyện khí sĩ, có thể nuôi dưỡng bản thân bằng Thiên Địa Chi Lực cũng không thể kiên trì được mấy tháng trời trong hoàn cảnh không có nước và không có thức ăn.

Triệu Thường bò trên mặt đất, hắn ta đã không thể đứng dậy được, chỉ nhìn chằm chằm vào đám người Cửu Thiên với đôi mắt đỏ như máu.

Một vị đạo sư bước nhanh qua, sau khi cẩn thận nhìn khuôn mặt của Triệu Thường, vị đạo sư này mới hét lên thành tiếng: “Triệu Thường, luyện khí sĩ Triệu Thường, sao ngươi lại thành như thế này.”

Vẫy tay, vị đạo sư này gọi mấy tên học viên đến, nhanh chóng khiêng Triệu Thường rời đi.

Đạo sư quay đầu nhìn về phía Cửu Thiên, nói: “Học viên Cửu Thiên, chuyện của Triệu Thường, hai ngày nữa sẽ có người đến hỏi cậu. Cậu phải trả lời thành thật.”

Cửu Thiên gật nhẹ đầu, sau đó trong tiếng hò reo của đám người Hàn Liên, Cửu Thiên ngồi xuống bên cạnh Đạo Quang.

Hàn Liên cười haha, nói: “Cửu Thiên sư đệ, đệ ra ngoài rồi. Hừm, xem ra trở nên lợi hại rồi, sau này đệ nhất định phải bao che cho huynh, sư huynh muốn cùng đệ kiếm kế sinh nhai.”

Sở Trực, Sở Chính đều võ nhẹ vào vai Cửu Thiên, đại sư huynh mỉm cười không nói, trực tiếp lấy trọng kiếm của Cửu Thiên ra.

“Kiếm của đệ, cầm lấy. Đừng làm mất nữa!”

Cửu Thiên ngạc nhiên nhận lấy thanh kiếm, hắn thực sự không ngờ đại sư huynh lại giúp hắn lấy kiếm về. Hơn nữa cảm giác như trọng kiếm Vô Phong của hắn càng lợi hại hơn một chút, trọng lượng trên tay cũng nặng hơn một chút.

“Đa tạ đại sư huynh”

“Đừng cảm ơn huynh, cảm ơn Diêm Từ Vũ đi.”

Đại sư huynh sờ bụng, cười nói.

Cửu Thiên hơi giật mình, sau đó như hiểu ra gì đó, nhếch mép cười.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 383


Chương 383

Bởi vì những học viên nam của các học viện khác nhìn thấy năm mỹ nữ của Minh Tâm viện lên đài, đã bắt đầu la hét điên cuồng.

“Yên Hoài sư muội, đến đây ngã vào vòng tay của ta đi”

“Linh Bối sư muội, ta yêu nàng.”

“Minh Châu sư tỷ, tỷ có bằng lòng sinh con cho ta không?”

Tiếng reo hò hết đợt này đến đợt khác, như sóng thủy triều, cơn sóng này cao hơn cơn sóng kia.

Lúc những đệ tử tinh anh của mấy phân viện lớn phía trước lên đài, bọn họ không kích động như vậy, hiện tại gần như tất cả nam học viên của các học viện đều lớn giọng la hét.

Hàn Liên cũng ở trong số đó, có điều hắn hét là: “Man Ngôn sư tỷ, ta đã nhìn thấy nội y của tỷ rồi, tỷ đi theo ta đi”

Cửu Thiên mặt đỏ, hắn đột nhiên cảm thấy xuất quan vào lúc này hình như không phải là sự lựa chọn đúng đắn.

Năm mỹ nữ của Minh Tâm viện đứng yên, đột nhiên Linh Bối quay đầu lại, nhìn về hướng của Cửu Thiên.

Bốn mắt nhìn nhau, Linh Bối đỏ mặt và khẽ cười.

Trên khuôn mặt Cửu Thiên cũng nở một nụ cười rạng rỡ.

“Aiyo, Cửu Thiên sư đệ, lén liếc mắt đưa tình nha.”

Hàn Liên khoác vai Cửu Thiên rồi cười.

Hai người Sở Chính Sở Trực cũng nhìn thấy cảnh này. Sở Trực vỗ đầu Hàn Liên: “Nói bừa gì thế hả.”

Bây giờ da mặt của Cửu Thiên đã được tôi luyện rồi, hắn mặt không đỏ tim không loạn mà nói: “Các huynh đố ky chứ gì.”

Hàn Liên chống eo: “Đố ky? Sư huynh đây cũng là nhân vật vạn người mê đó được không hả. Mọi người gọi huynh là sát thủ thiếu nữ đó.”

Đại sư huynh sờ bụng mình: “Ừm. Huynh có thể chứng minh chuyện này. Sẵn tiện nói luôn. Nếu huynh gầy đi thì cũng là một mỹ nam đỉnh cấp đấy.”

Bọn Cửu Thiên cười ha hả. Cả Đạo Quanh sư tôn cũng cười rất vui vẻ.

Đây chính là bầu không khí của Nhất Nguyên Viện, tình cảm giữa các huynh đệ trong Nhất Nguyên Viện đều rất tốt. Là loại tình cảm căn bản không thể thấy được ở những phân viện khác.

Những người tiếp theo lên đài là năm vị đệ tử tinh anh của Phiêu Miểu viện.

Ba người đi đầu thì Cửu Thiên không quen, nhưng hai người đi đằng sau khiến ý cười trên mặt Cửu Thiên nhạt đi không ít. Đặc biệt là cô nương cuối cùng.

Tĩnh Như!

Tĩnh Như mặc một thân võ phục ôm sát màu tím nhạt khiến cô ta vừa anh khí lại không mất đi cảm giác cao quý ưu nhã.

Mái tóc dài như thác nước, đôi môi đỏ tươi như son. Có thể nhìn ra trước khi lên đài, cô ta đã trang điểm nhẹ.

Gô ta có một vóc dáng có lồi có lõm, hoàn toàn khác với những nữ đệ tử nho nhã mặc áo choàng dài của Minh Tâm viện. Nhìn Tĩnh Như càng quyến rũ hơn một chút.

Cô †a khiến không ít nam đệ tử hò reo. Chỉ một cái quay đầu cười nhẹ, trong nụ cười mang theo chút phong tình đã khiến bao nhiêu nam đệ tử ngây thơ phải mê như điếu đổ.

Cửu Thiên lạnh lùng nhìn cô ta. Hắn không hiểu tại sao Tĩnh Như lại được chọn ra trong vô số cao thủ của Phiêu Miểu viện.
 
Back
Top Dưới