Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 564


Chương 564

Nhưng Cửu Thiên dùng thực lực của mình nói với hắn ta, hắn ta không phải thiên tài giỏi nhất, mãi mãi không phải.

Vào trên địa bàn của hắn ta, trên Lôi Đình Nhai hắn ta có lòng tin nhất, Cửu Thiên hoàn toàn đánh bại hắn ta.

Mỗi khi nghĩ tới, trước khi chiến đấu, hắn ta còn hống hách nhường Cửu Thiên 3 chiêu, La Khởi cũng muốn tát mình.

Ra vẻ cái gì chứ, ra vẻ tới xảy ra chuyện rồi!

Cửa đột nhiên mở ra, bóng người của Hoắc Sơn sư tôn bỗng xuất hiện ở trước mặt La Khởi.

Hoắc Sơn sư tôn nhìn La Khởi bộ dạng chán nản, lạnh lùng nói: “La Khởi, con còn là một võ giả không?”

La Khởi ngơ ngác ngẩng đầu nói: “Sư tôn, con thua rồi. Xin lỗi, con làm mất mặt Lôi Đình viện. Qua ngày hôm nay, tin tức con thua Cửu Thiên ở Lôi Đình Nhai sẽ truyền khắp học viện Võ Đạo. Con làm người mất mặt.”

Hoắc Sơn cười nói: ‘Mất mặt ư? Khi ta còn trẻ mất mặt rất nhiều lần. La Khởi, nói cho ta biết, thua trận này, con còn là một võ giả không?”

La Khởi nghiến răng nói: “Ta đương nhiên phải.”

Hoắc Sơn hỏi tiếp: “Rất tốt. Vậy võ giả lúc này nên làm như nào?”

La Khởi hít thở sâu một hơi, đứng dậy nói: “Nhịn nhục, gia tăng tu hành.”

Hoắc Sơn gật đầu nói: ‘Được rồi, ta hỏi xong rồi.

Con tiếp tục. Ngày mai, ta muốn nhìn thấy con hoàn toàn khác, chứ không phải con của bây giờ.”

Dứt lời thì Hoắc Sơn đóng cửa phòng lại.

La Khởi nhìn tay của mình, từ từ nhắm mắt lại.

Hai ngày sau, tin tức Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện thắng Lôi Đình viện truyền khắp học viện Võ Đạo.

“Nghe nói gì chưa, Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện một mình khiêu chiến Lôi Đình viện. La Khởi đó chọn nơi có lợi nhất đối với hắn ta là Lôi Đình Nhai, vẫn thua thảm bại.”

“Lúc đầu ta cảm thấy Nhất Nguyên viện là một trong chín đại phân viện, sẽ không yếu như thế.

Thì ra người ta là giấu tài, lù đù vác cái lu mà chạy, không bay thì bay thì thôi đã bay là bay thẳng lên trời.”

“Ta thấy ấy à, lần này Nhất Nguyên viện chắc muốn giết vào top ba. Tĩnh Như của Phiêu Miểu viện bị đuổi khỏi học viện Võ Đạo. Ai còn có thể chặn được Cửu Thiên chứ.”

“Ha ha, Tĩnh Như đó cho dù ở đây thì có thể như nào. Không thấy cô ta solo với Cửu Thiên ở nơi hoang dã, còn không phải thua thê thảm hay sao, cuối cùng còn bị đuổi khỏi học viện.”

“Cũng đúng, người bây giờ có thể chặn được thế xung lên của Nhất Nguyên viện cũng chỉ có Thanh Kiếm viện và Âm Dương viện.”

Trên núi Giám Ngọc, xung quanh đều là tiếng bàn luận như vậy.

Gần như đi tới đâu cũng có thể nghe thấy không ít lời ngưỡng mộ của các học viên đối với Nhất Nguyên viện. Đồng hối hận lúc đầu nếu báo danh vào Nhất Nguyên viện thì tốt rồi.

“He he, đám người này. Lúc đầu ai cũng xem thường Nhất Nguyên viện chúng ta, bây giờ lại đổi chiều khá nhanh. Cửu Thiên sư đệ, đệ có tin không.

Ngày mai lại tuyển thêm học viên mới vào viện, Nhất Nguyên viện của chúng ta cũng sẽ có một đám sư đệ sư muội tới. Ha ha, đệ được làm ngũ sư huynh rồi. Ừ, phải tuyển thêm một ít các sư muội mới được. Có câu lâu đài gần nước được hưởng trăng trước.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 565


Chương 565

Hàn Liên vừa ăn đồ ăn ngon, vừa càm ràm.

Ở bên cạnh, Sở Trực, Sở Chính không rảnh để ý Hàn Liên, chỉ liều mạng gọi: ‘Lên đồ ăn, lên đồ ăn, đĩa đồ ăn này không tồi. Cho thêm ba đĩa.”

Cửu Thiên mặt mày khổ sở, Linh Bối ở bên cạnh lại ôm cánh tay của Cửu Thiên, không khách sáo mà nói với Hàn Liên: “Tôi và Cửu Thiên ra ngoài đi dạo núi Giám Bảo. Mấy người đi theo ra ngoài làm gì. Hừ, không thể cho bọn ta một chút không gian sao?”

Cửu Thiên gật đầu liên tục.

Hàn Liên mặt không đỏ, tim không đập nhanh, nói với dáng vẻ lợn chết không sợ dội nước sôi: “Sư tôn bảo huynh để ý đệ. Cửu Thiên, bây giờ đệ là điểm mấu chốt của Nhất Nguyên viện chúng ta.

Còn ba trận cuối cùng, đệ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện. Tuy núi Giám Ngọc có người quản, nhưng nếu lại có người ám sát đệ thì phải làm sao. Đệ đã quên lần trước chúng ta ở núi Giám Bảo đã đại chiến một trận hay sao. Tiểu nhị, hai đĩa này gói lại mang đi. Đại sư huynh, đám sư tôn còn đợi chúng ta mang đồ ăn ngon trở về.”

Cửu Thiên bất lực thở dài một tiếng.

Linh Bối bắt đầu xắn tay áo vào ăn, căn bản không quan tâm hình tượng.

“Đều là tiền đó, hừ, Cửu Thiên có tiền cũng không thể để các anh ăn như vậy. Cửu Thiên, anh cũng ăn đi, ăn nhiều một chút, ăn hồi vốn”

Linh Bối vừa gắp đồ ăn cho Cửu Thiên, vừa nói.

Cửu Thiên cười ha ha rồi ăn, thật ra loại cảm giác mọi người cùng nhau ra ngoài ăn uống như này, hắn rất thích như vậy.

Đang ăn, lại có mấy người đi tới.

“Linh Bối, Cửu Thiên, không mời chúng tôi ăn một ít gì sao?”

Mỹ nữ phong thái tuyệt vời, váy dài chạm đất, uyểu điệu thướt tha, không phải là sư tỷ Ngọc Cần của Linh Bối còn là ai nữa chứ. Đi theo bên cạnh Ngọc Cần còn có Lâm Ngọc Lan và Mạn Tiên.

Đột nhiên, người của các bàn trách đều nhìn sang bên này. Nhiều mỹ nữ như này tập trung không nhìn mới lạ.

Trong nhất thời cũng có người nhận ra Cửu Thiên, sau đó không ít học viên sửng sốt thốt lên.

“Là Cửu Thiên, Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện.

Cậu ta cũng ở đây.”

Ánh mắt của Lâm Ngọc Lan luôn dừng trên người Sở Chính. Mà từ lúc Lâm Ngọc Lan xuất hiện, ánh mắt của Sở Chính cũng nhìn chằm chằm cô ta, giống như cả thế giới chỉ có cô ta.

Vừa nhìn thấy Ngọc Cần, Sở Trực lập tức bỏ đũa xuống nói: “Mọi người ăn, tôi còn có việc, đi trước đây.”

Sở Trực nói xong, không đợi mọi người nói gì thì bèn chuồn đi như một cơn gió, sợ muộn một bước thì bị Ngọc Cần tóm đánh một trận.

Ngọc Cần nghiến răng nghiến lợi nhìn Sở Trực muốn chạy, Linh Bối lại vui vẻ mời mấy vị sư tỷ ngồi xuống.

Hàn Liên nhìn trái nhìn phải, bất lực dựa vào bên cạnh Cửu Thiên.

Bình ổn cảm xúc, Ngọc Cần nhìn sang Cửu Thiên nói: “Chúc mừng cậu Cửu Thiên. Thắng Lôi Đình viện, danh tiếng hiện nay của cậu càng ngay càng lớn. Mắt nhìn của Linh Bối thật sự không tệ, cậu rất giỏi”

Cửu Thiên rót một ly rượu cho Ngọc Cần, Lâm Ngọc Lan, Mạn Tiên, nói: “Ngọc Cần sư tỷ quá khen, sao rảnh như vậy.”

Ngọc Cần nói: ‘Không phải rảnh. Mà là sư tôn bảo tôi tới nhắc nhở cậu. Cẩn thận Phiêu Miểu viện.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 566


Chương 566

Hàn Liên kinh ngạc nói: “Phiêu Miểu viện? Tôi không nghe nhầm chứ. Ngọc Cần sư tỷ là nói Phiêu Miểu viện sao? Viện này đã không có cao thủ gì rồi.

Bây giờ e rằng còn không bằng Lôi Đình viện. Bọn họ còn có thể lật trời à”“

Mạn Tiên trừng mắt với Hàn Liên, nói: “Anh có thể nghe Ngọc Cần sư tỷ nói hết lời không?”

Hàn Liên lập tức rụt lại, nhỏ giọng lẩm bẩm “Nam nhân tốt không so đo với nữ nhân, nam nhân tốt không so đo với nữ nhân.”

Ngọc Cần lười để ý với Hàn Liên, từ từ lấy ra một từ giấy từ trong ngực, để ở trên bàn nói: “Võ bảng bản mới, mọi người xem đi. Cửu Thiên, bây giờ cậu xếp thứ 3 rồi.”

Cửu Thiên nhận lấy Võ bảng, quả nhiên, nhìn thoáng cái thì có thể nhìn thấy tên của hẳn ở vị trí thứ 3. Hai người đằng trước lần lượt là Diêm Từ Vũ, Huyền Phong.

Cửu Thiên khẽ mỉm cười, nói: ‘Không ngờ thứ hạng của tôi lại lên nhanh như thế. Ngọc Cần sư tỷ rốt cuộc bảo tôi chú ý ở đâu?”

Ngọc Cần chỉ vào cái tên cuối cùng của Võ bảng, nói: “Người này. Lạc Tinh mới vào Võ bảng. Có thể mấy người không quen thuộc lắm với cái tên này, nhưng tôi có thể nói người này cho mấy người.”

Tất cả mọi người đều tập trung lắng nghe, Ngọc Cần ngập ngừng nói: “Lạc Tỉnh, thiên tài của Phiêu Miểu viện vào hai năm trước. Cũng là dựa vào người đó, Phiêu Miểu viện mới một mạch giành được hạng 3. Kiều Chinh từng thua trong tay người đó, từ đó về sau Kiều Chinh cũng chưa từng bước chân vào Phiêu Miểu viện. hai năm nay, Lạc Tinh một mình đi vào sâu trong sơn mạch Kình Thiên, tu hành một loại công pháp tên là Huyễn Sát. Mà người đó được Mộng Vân sư tôn gọi về, rất rõ ràng là để đối phó với Nhất Nguyên viện các cậu. Cửu Thiên, cậu đừng tưởng Tĩnh Như bị đuổi khỏi học viện thì Phiêu Miểu viện không có ai có thể đánh một trận với cậu. Lạc Tinh này bây giờ chắc chắn có thực lực trên Ngoại Canh lục trọng.”

Cửu Thiên khẽ gật đầu, đồng thời cũng mỉm cười.

Như vậy mới thú vị, nếu Phiêu Miểu viện quá yếu, ngược lại khiến hắn cảm thấy vô vị.

Hàn Liên ở bên cạnh hỏi: “Cái tên Lạc Tỉnh này tôi ngược lại từng nghe nói. Kẻ đó là nam hay là nữ.”

“Nam.”

Ngọc Cần không khách sáo mà nói, đồng thời Mạn Tiên ở bên cạnh tiếp lời: “Hơn nữa còn là một mỹ nam tử vô cùng tuấn tú.”

Hàn Liên cười lớn tiếng: “Ở trước mặt tôi cũng dám nói mỹ nam tử. Thật là chưa thấy sự đời.”

Cửu Thiên phớt lờ Hàn Liên theo tính lựa chọn, đang nóng lòng muốn hỏi chỉ tiết hơn.

Vào lúc này, đột nhiên lại có ba người đi vào cửa.

Diêm Từ Vũ, Huyền Phong và một nam tử vô cùng tuấn tú, tay cầm quạt xếp.

“Lạc Tinh!”

Ngọc Cần kinh ngạc gọi thành tiếng.

Thật là thiêng khỏi nói, vừa mới nói tới Lạc Tỉnh, không ngờ Lạc Tỉnh lại xuất hiện ở trước mặt hắn.

Đám người Cửu Thiên cũng đưa mắt sang Lạc Tinh, tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng Lạc Tinh quả thật đẹp trai hơn bọn họ nhiều.

Tay phe phẩy chiếc quạt xếp, trên người khoác võ bào bách thú. Cơ thể cao lớn, cân đối. Một gương mặt trắng nhỏ, thật sự giống như da của nữ nhân, cũng phải muốn bóp ra nước rồi.

Mặt mày sáng sủa, tóc dài xõa trên vai. Hai lọn tóc trắng rũ xuống trước ngực, có thêm vài phần khí chất xuất trần.

Lạnh nhạt liếc nhìn Cửu Thiên, Lạc Tinh và Diêm Từ Vũ, Huyền Phong trực tiếp đi lên phòng bao ở Tầng hai.
 
Back
Top Dưới