Đô Thị Võ Tôn Đỉnh Cấp

Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 342


Chương 342

“Cửu Thiên sư đệ!”

Ba người Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính đều quát †o. Bọn họ bắt đầu liều mạng công kích thủ vệ tinh thần.

Cửu Thiên cắn răng kiên trì, ngay trong khoảnh khắc này, Cửu Thiên thấy thứ gì đó khác thường trong miệng thủ vệ tinh thần.

Hình như mảnh sáng kia là…

Cửu Thiên giật mình thốt lên: “Lối ra, lối ra là miệng nó. Ba vị sư huynh, trợ đệ một tay!”

Cơ bắp toàn thân Cửu Thiên căng lên, canh khí trên người chợt co rút mãnh liệt.

Ngay sau đó, Cửu Thiên buông lỏng trọng kiếm.

Ngay khoảnh khắc trọng kiếm bị ánh sáng đánh bay, Cửu Thiên ra quyền, sức mạnh toàn thân ngưng đọng, kết hợp tinh túy của Vô Tướng Quyền, tinh túy của Phá Diệt Quyền, tinh túy của Băng Sơn Quyền đồng loạt đánh ra.

“Mới”

Một quyền đánh tới, ánh sáng bốn phía như bị sóng lớn đánh sâu vào, nháy mắt văng ngược lại.

Vô số quyền kình bao phủ trước mặt Cửu Thiên, cả người thủ vệ tinh thần chấn động mãnh liệt.

Ba người Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính đồng thời nhảy vọt tới.

“Giết! Giết! Giết!”Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Hai luồng kiếm quang đẹp mắt cùng một ánh đao khí phách thoáng cái thả ra ánh sáng vạn trượng.

Thủ vệ tỉnh thần bị chém bay đầu, hai tay bị chặt đứt. Miệng nó trào ra ánh sáng trắng lóa như muốn chọc mù mắt người ta.

“Vọt vào đi!”

Cửu Thiên trở tay tóm lấy trọng kiếm của mình, xông thẳng vào lưồng sáng trắng kia.

Sở Trực, Sở Chính và Hàn Liên phản ứng lại, cũng nhanh chóng vọt tới.

Phía dưới, cơ thể to lớn của thủ vệ tinh thần thoáng cái tự bạo.

Tiếng nổ mạnh kh ủng bố cuốn lên sức mạnh hủy diệt theo sát ngay sau đó.

Cửu Thiên tăng nhanh tốc độ, vọt tới trước luồng ánh sáng trắng.

Hắn trở tay đánh một kiếm, trực tiếp đánh đám người Hàn Liên, Sở Trực, Sở Chính tiến vào.

Mà chính hắn lại bị sức mạnh nổ mạnh đáng sợ hất văng vào sâu trong luồng sáng.

Rầm! Rầm! Ruỳnh!

Ba tiếng nổ trầm đục liên tiếp vang vọng mặt đất.

Hàn Liên sư huynh gào thảm thiết: “Cửu Thiên sư đệ, mông đệ đè lên đầu huynh rồi.”

Cửu Thiên chật vật xoay người, canh khí suýt nữa bị nổ vỡ, ngay cả ánh sáng của Lân Long giáp cũng ảm đạm.

Hàn Liên hùng hổ đứng lên, vuốt thắt lưng nói: “Chờ sau này ông đây mạnh lên, nhất định sẽ quay lại đánh chết đồ khốn này! Nhất định!”

Cửu Thiên cười khẽ đứng dậy, giương mắt nhìn qua, thấy được căn phòng trước mặt.

Cửu Thiên hoàn toàn há hốc miệng.

Sở Trực và Sở Chính vừa đứng lên cũng trợn tròn hai mắt nhìn căn phòng này.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 343


Chương 343

Sau một lúc lâu, Cửu Thiên nuốt một ngụm nước miếng, hiếm khi buông lời thô lỗ: “Phát tài rồi!”

Nghe thấy hai chữ phát tài, Hàn Liên tức thì phấn chấn hẳn lên, nói lớn tiếng: “Phát tài? Phát tài gì thế?

Tài ở đâu? Uầy! Nhiều dược liệu thế!”

Hàn Liên rú lên như điên. Sở Trực và Sở Chính thì vẫn đang trong trạng thái ngẩn ngơ.

Đập ngay vào mắt là một căn phòng chứa dược liệu khổng lồ, nông nặc mùi hương của thuốc lan tràn cả trong không khí.

Xung quanh căn phòng là những tủ thuốc cao ngất ngưởng, được phân loại và sắp xếp ngay ngắn.

Ở chính giữa bày đầy các loại dược liệu lộn xộn, chất thành núi.

Xung quanh như thể đốt đàn hương khói bay vấn vít. Loại hương này có tên gọi là Vạn Niên hương, có thể bảo quản dược liệu cả vạn năm không bị mục nát.

Riêng chỗ hương này thôi đã không biết có giá bao nhiêu. Chắc chắn có tác dụng hơn hẳn một viên linh đan.

Nếu mà đem hết số hương này ra ngoài bán, e rằng sẽ có rất nhiều luyện khí sĩ gào khóc van xin một chút hương.

Quay lại nhìn những tủ chứa dược liệu kia, làm bằng gỗ phượng tê chính hiệu, đích thực là gỗ phượng tê đáng giá không chỉ ngàn vàng. Thứ gỗ này không bén lửa, không thấm nước. Nếu làm thành phù điêu gỗ đeo bên người thì còn có tác dụng kéo dài tuổi thọ, ngừa độc, diệt côn trùng.

Một mảnh gỗ phượng tê to bằng bàn tay thôi đã có thể trở thành báu vật truyền đời của cả gia tộc.

Hơn nữa còn là loại báu vật truyền đời rất hãnh diện.

Nhưng lúc này đây, nhìn toàn bộ đống tủ gỗ cao ngất ngưởng trước mặt đều được làm từ gỗ phượng tê.

Đã thế còn không phải loại gỗ non mới mấy năm hay mấy mươi năm tuổi. Nhìn sắc màu u tối, thậm chí sắp tỏa ra hào quang của chúng thì ít nhất phải là gỗ phượng tê trăm tuổi.

Chỉ cần dỡ đống tủ này đem đi bán là có thể trở thành phú hào lắm tiền nhiều của tiêu không bao giờ hết ngay tức khắc.

Tất nhiên, khả năng cao hơn là ngay sau khi lấy mấy miếng gỗ ra, sẽ bị luyện khí sĩ hoặc võ giả mạnh hơn cướp mất ngay.

Hắn hiểu cái lẽ mang theo tài lộc rước vạ vào thân chứ.

Cửu Thiên đang ra sức kìm nén cơn phấn khích của mình. Hàn Liên đã nhào tới, một cú nhảy vọt đưa thân mình tiến vào giữa ngọn núi dược liệu.

“Phát tài rồi. Phát hết cỡ luôn rồi. Cửu Thiên sư đệ, nhị sư huynh, tam sư huynh, mọi người còn đợi gì nữa? Mau gom đi thôi. Lấy được bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu!”

Nói rồi, Hàn Liên sư huynh bắt tay luôn vào vơ vét dược liệu luôn.

Đúng vậy, chính xác là vơ vét. Hắn ta chỉ hận một nỗi không thể dùng được cả tay lẫn chân để nhét toàn bộ dược liệu vào vật hư không của mình.

Mấy ngày gần đây thôi, họ có được rất nhiều vật hư không, cộng thêm mấy cái vừa lấy được của bọn Triệu Thường, nên giờ mới có thể ra sức vơ vét dược liệu.

Nếu không thì với ngần này dược liệu, họ cũng chẳng lấy được bao nhiêu. Sở Chính sư huynh và Sở Trực sư huynh đều sáng lóa cả mắt, bắt đầu vơ bạt mạng. Hai người cố gắng chọn toàn cái tốt, nhặt toàn dược liệu to. Khác với Hàn Liên, dược liệu mà hai sư huynh Sở Chính và Sở Trực chọn đều thiên về một kiểu nhất định. Rõ ràng là những dược liệu họ muốn lấy đều là loại dược liệu phù hợp với công pháp của mình.

Cửu Thiên không cùng Hàn Liên sư huynh, Sở Chính sư huynh và Sở Trực sư huynh nhặt những dược liệu bình thường này.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 344


Chương 344

Hắn thò tay lôi từng chiếc ngăn kéo ra, bắt đầu càn quét tủ dược liệu.

Rõ ràng số dược liệu được cất riêng này chắc chắn tốt hơn hẳn những dược liệu chất đống kia.

Tuy nhiên, những loại thảo dược này dường như đều được đặt cấm chế, mỗi lần Cửu Thiên lấy dược liệu ra, đều có thể cảm nhận được một sức mạnh tấn công vào tay mình.

Sử dụng canh kình khó khăn lạ thường, buộc phải dùng nguyên khí để hóa giải mới dễ dàng hơn một chút.

Tủ thuốc càng lên cao càng khó lấy. Đến cuối cùng, Cửu Thiên không còn cách nào khác đành phải tiến vào trạng thái như đang chiến đấu, canh khí tràn ngập khắp cơ thể, dồn toàn bộ sức lực kéo hết ngăn này đến ngăn khác.

Cùng với số lượng cấm chế càng lúc càng nhiều, càng lúc càng khó nhăn, dược liệu mà Cửu Thiên lấy được cũng càng lúc càng tốt hơn.

Bàn tay hắn đột nhiên lôi ra một ngăn kéo nhấp nháy tia sáng xanh mờ ảo. Hắn còn chưa kịp nhìn rõ dược liệu là gì thì một lưỡi đao gió hình lưỡi liềầm đã lao ra, va ầm ầm vào canh khí của Cửu Thiên.

Cửu Thiên cầm dược liệu trong đó lên, tập trung quan sát thì ngỡ ngàng thấy một cây nấm vẫn đang uốn éo.

Trên đầu cây nấm có một gương mặt quỷ, nhe hàm răng trắng muốt, hệt như người đang say giấc.

Vừa nhìn đã biết cấp bậc của loại dược liệu này hơn hẳn đám linh dược bình thường.

Cửu Thiên ngẩn người, vì hắn nhận ra loại dược liệu này là nấm sinh mệnh, một nguyên liệu để chế ngũ hành đan.

Thông thường chỉ cần có một sợi rễ của nấm sinh mệnh làm thuốc dẫn là đã có thể luyện được ngũ hành đan cỡ nhỏ rất tốt rồi.

Nếu được dùng thân cả cây nấm sinh mệnh thì có thể thử luyện ngũ hành đan cỡ lớn. Vậy thì đúng là linh đan đích thực, loại linh đan thập toàn đại bổ.

Cửu Thiên nuốt nước bọt, cất cây nấm sinh mệnh đi. Cùng lúc cũng bẻ lấy vài mẩu gỗ phượng tê, ném cùng đống dược liệu vào trong chiếc nhãn.

Bên dưới, đám Hàn Liên vẫn đang càn quét. Nhặt xong hết dược liệu bình thường, họ cũng bắt đầu thử đến dược liệu trong tủ.

Tiếc thay, vì không có nguyên khí nên sau khi lấy được vài món đã không thể kiên trì tiếp tục được nữa.

Nhìn đống dược liệu nhiều vô số kể, họ chỉ đành bồi hồi tiếc nuối.

“Ôi, Cửu Thiên sư đệ ghê thật. Chúng ta không lấy nổi nữa mà đệ ấy vẫn có thể lấy thêm.”

Hàn Liên nhìn bàn tay bị cứa đầy máu tươi của mình, chậm rãi lắc đầu.

Sở Trực lắc đầu nói: “Sau này nếu nói Nhất Nguyên viện chúng ta có ai tiền đồ rộng mở thì chắc chắn là Cửu Thiên sư đệ rồi. Hàn Liên sư đệ, Sở Chính sư huynh, hai người nói xem, lần này chúng ta lấy được nhiều dược liệu như vậy, có nên cho học viên các viện khác một chút bất ngờ không?”

Cái đám con Hàn Liên nhe răng cười tươi rói cháu ấy phen này xui tận mạng rồi. Này thì thường ngày huênh hoang, này thì châm chọc Nhất Nguyên viện chúng ta. Huynh nói xem, lần này chúng ta dẫm đạp tất cả bọn chúng dưới chân liệu có quá đã không?”

Sở Trực cười đáp: “Huynh mong lắm đây.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 345


Chương 345

Sở Chính gật đầu: “Đến lúc cho chúng nếm mùi lợi hại của Nhất Nguyên viện chúng ta rồi.”

Dứt lời, ba người nhìn nhau cười.

Còn lúc này, cuối cùng Cửu Thiên cũng đã lấy đủ dược liệu, nhảy vọt từ trên tủ thuốc xuống.

Cửu Thiên th ở dốc, cười bảo: “Các vị sư huynh, các huynh đã lấy xong chưa?”

Hàn Liên vỗ vào quần mình, đáp: “Lấy xong hết cả rồi. Cửu Thiên sư đệ, đệ cũng bội thu chứ hả?”

Cửu Thiên cười gật đầu. Đột nhiên, Cửu Thiên thấy bả vai bị xuyên thủng của Hàn Liên lúc này đã không còn vết thương gì nữa.

Cửu Thiên hỏi với vẻ ngờ vực: “Hàn Liên sư huynh, huynh trị thương khi nào thế?”

Hàn Liên cười giòn tan: “Trị thương? Huynh có cần lắm đâu. Cùng lắm chỉ nuốt hai viên đơn dược để giảm đau thôi.”

Cửu Thiên nhìn Hàn Liên, lấy làm khó hiểu. Sở Trực ở kế bên giải thích: “Cửu Thiên sư đệ, đệ đừng hỏi nữa. Thể chất tên Hàn Liên này tương đối kì quái, bị thương khỏi rất nhanh. Sau này đệ sẽ thấy sức sống như con gián của đệ ấy, có đập thế nào cũng không chết được.”

Hàn Liên nhướn mày: “Như đệ là năng khiếu trời cho, các huynh hiểu cái quái gì.”

Hàn Liên xua tay rồi nói tiếp: “Đi thôi. Chúng ta tiếp tục xem nơi này còn thứ gì tốt nữa nào. Đệ kết cái phủ đệ hư không này rồi đấy. Tiên khí sư giỏi thật đấy, sưu tầm được bao nhiêu là thứ. Đệ phải phát tài thêm lần nữa mới được.”

Cửu Thiên khẽ cười, theo chân Hàn Liên đi vào.

phía trong. Ngay phía trước phòng dược liệu, một cánh cửa đang tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

Còn phía bên kia cánh cửa là một căn phòng đầy những hình nhân.

Trúc lão quỷ máu me đầy người đang đứng chính giữa.

Xung quanh là đám hình nhân cầm lưỡi liềm, quấn trường bào màu đen khắp người như những bóng ma đang tấn công Trúc lão quỷ tới tấp.

Trúc lão quỷ đã sắp sức không trụ được nữa, quầng sáng xanh băng giá trên người bị đồn nén tột bậc, gần đến bờ vực sụp đổ.

“Hình nhân linh hồn chết tiệt! Sao lại cho những tên này canh giữ phủ đệ chứ? Chẳng lẽ cửa mình đi vào là… cửa tử?”

Trúc lão quỷ nghiến răng, cuối cùng thì lúc này đã hiểu ra.

“Mình quyết không thể chết ở đây được.”

Bất thình lình, Trúc lão quỷ lấy trong ngực áo ra một mảnh ngọc bội sáng lóa, mạnh bạo nghiền nát nó.

Sau đấy hét lên bằng giọng thảm thương: “Tinh Uyên, tôi là Phong Lịch đây. Giúp tôi một tay đi! Xin dâng linh đan.”

Ngay sau đó, một trận pháp sáng lòa xuất hiện trước mặt Trúc lão quỷ.

Rồi một giọng nói vang lên giữa trận pháp.

“Xin lỗi nha, sư tôn đi vắng mất rồi. Chi bằng để tôi giúp ông nhé.”

Một bàn tay bỗng thò ra giữa trận pháp.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 346


Chương 346

Trúc lão quỷ trợn trừng mắt, nhìn một bóng người chậm rãi bước ra khỏi trận pháp.

Mắt tựa sao trời, mày như kiếm sắc, tóc ngắn hoa râm, một gương mặt toát lên tà khí.

Áo bào võ giả màu đen tự nhiên và phóng khoáng. Đai ngọc hắc long đeo thắt lưng là loại thiên tâm noãn ngọc, giá trị không chỉ vạn lượng vàng. Miếng ngọc bội trên người ngoài mang lại hiệu quả giữ ấm cho cơ thể, mà còn có thể thay chủ nhân chống đỡ tổn thương.

Mỗi bên tay đeo một chiếc nhẫn hư không. Nhẫn tay trái trắng ngần không tì vết, khắc chữ “Dương”

bên trên, khí vận cuồn cuộn. Nhãn tay phải đen kịt như mực, khắc chữ “Âm”, biến hóa khó lường.

Nơi lồ ng ngực có biểu tượng âm dương dung hòa, là bào phục võ giả riêng biệt của Âm Dương viện.

Nam tử vừa bước ra ngoài đã thấy hình nhân linh hồn xung quanh vung lưỡi liềm ập tới.

Nam tử khẽ chau mày, tung ra một quyền vào khoảng không trước mặt.

Đường quyền đành vào không khí, trong phút chốc, không khí trước mặt ông ta bập bềnh như sóng nước.

“Nộ Hải Kinh Đào!”

Khí kình khủng khiếp lan tràn, cả đám hình nhân linh hồn bị đánh bật ra trong giây lát.

Mặt Trúc lão quỷ cũng biến dạng theo luồng khí kình ngang tàng. Nam tử quét mắt nhìn tứ phía, đôi mắt b ắn ra một luồng ánh sáng đáng sợ.

Hễ hình nhân linh hồn nào bị ánh sáng từ đôi mắt của nam tử chiếu vào là cố định ngay tại chỗ.

“Nhiếp Hồn Nhãn.”

Trúc lão quỷ lẩm bẩm thành tiếng. Ông ta biết chiêu thức này. Chẳng phải là tuyệt kỹ sở trường của Tinh Uyên ở Âm Dương viện đó sao?

Liền một lúc, mười mấy hình nhân linh hồn đã bị cố định, tất cả trở lại yên tĩnh.

Nam tử thu hồi ánh sáng trong đôi mắt, cười bảo: “Phong Lịch tiên sinh, chào ông. Tôi là Diêm Từ Vũ.”

Trúc lão quỷ đưa mắt quan sát Diêm Từ Vũ từ trên xuống dưới rồi nói: “Sư phụ của cậu là Tinh Uyên?”

Diêm Từ Vũ gật đầu đáp: “Đúng vậy.”

Trúc lão quỷ nói tiếp: “Từ lâu đã nghe người ta đồn, Tinh Uyên thu nhận được một đệ tử tài giỏi, hứa hẹn sẽ gây chấn động Thăng Võ hội của nước Võ Đỉnh. Ắt hẳn là cậu đây.”

Diêm Từ Vũ nhếch môi thoáng nở nụ cười. Rõ ràng hắn ta vô cùng hài lòng với tu vi của bản thân.

“Phong Lịch tiên sinh quá lời rồi. Linh đan mà tiên sinh vừa nói là thật chứ?”

Trúc lão quỷ gật đầu: “Dĩ nhiên là thật. Chỉ cần cậu giúp tôi được an toàn ở đây ba đến năm ngày, chắc chắn sẽ dâng tặng một viên linh đan.”

Nụ cười trên dương mặt Diêm Từ Vũ càng rõ rệt, nói: “Phong Lịch tiên sinh, hi vọng ông đừng dùng đan dược hạng kém để bịp bợm tôi. Đã hứa là linh đan thì đến lúc đó đừng lấy nguyên đan ra xua đuổi tôi.

Con ngươi của Trúc lão quỷ co lại, đáp: “Yên tâm, cam đoan là linh đan không sai.”

Diêm Từ Vũ gật đầu hài lòng, quét mắt nhìn xung quanh: “Vậy trước tiên hãy nói xem đây là nơi nào đã. Tiếp theo, chúng ta cần làm gì?”

Ở phía bên kia, nhóm Cửu Thiên đã đi đến trước cổng.

Lại là một cánh cổng trấn giữ, nhưng không hề có hoa văn phức tạp và huyễn thú long hổ canh giữ.

Cửu Thiên thận trọng nhìn đi nhìn lại, cuối cùng chắc chắn rằng cổng trấn giữ này chỉ có thể mở ra khi có dao động của nguyên khí riêng biệt. Cũng có nghĩa là ngoài chủ nhân của phủ đệ, những người khác rất khó có thể mở cánh cổng trấn giữ này.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 347


Chương 347

Cửu Thiên ngẫm nghĩ chốc lát, đột nhiên quyết định giương thanh trọng kiếm của mình lên đánh mạnh vào cánh cửa.

Kengl!

Động tác của Cửu Thiên khiến cho Hàn Liên và hai người còn lại giật nảy mình.

Như một phản xạ có điều kiện, cả ba lùi về sau mấy bước, đồng thời giơ vũ khí lên.

Nhưng đợi một lúc vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Ba người nhìn quanh nhìn quất, rồi Hàn Liên thở phào nhẹ nhõm: “Cửu Thiên sư đệ, đệ đừng dọa người ta có được không? Người dọa người sẽ dọa chết người đấy.”

Cửu Thiên đứng im tại chỗ, lặng lẽ cảm nhận sức mạnh mình tung ra đã bị cổng trấn giữ hấp thụ, sau đó chuyển hóa thành sức mạnh phòng thủ của cổng trấn giữ.

Cửu Thiên mở hai mắt ra rồi đáp: “Rắc rối rồi.

Cánh cổng này rất khó mở ra.”

Đám Hàn Liên tiến lên phía trước. Sở Trực nói: “Không thể ấn vào đâu đó để mở ra giống như cánh cửa kia à?

Cửu Thiên lắc đầu: “Hết khả năng đó rồi. Trừ phi có pháp khí hoặc công pháp của vị tiên khí sư đã qua đời này. Khoan đã. Pháp khí, có khi nào là…”

Như sực nhớ ra điều gì đó, Cửu Thiên vội vàng lấy Thập Phương đỉnh trong thắt lưng mình ra.

Thiên Địa Ngũ Hành Chỉ Lực vẫn đang chảy bên trong chiếc Thập Phương đỉnh trong suốt.

Cửu Thiên cầm Thập Phương đỉnh trên tay, chậm rãi truyền Ngũ Hành Chi Lực vào trong.

Cửu Thiên có thể cảm nhận thấy một luồng lực co thắt đáng sợ truyền ra từ bên trong Thập Phương đỉnh, liên tục bóp nghẹt canh khí mà hắn bơm vào.

Vẻ mặt Cửu Thiên nghiêm nghị, canh khí trào dâng khắp cơ thể. canh khí hóa thành nguyên khí.

Bỗng chốc, nguyên khí bùng nổ gấp hai mươi lần, xông vào trong Thập Phương đỉnh bằng sức mạnh hồng hoang.

Chỉ giây lát, Cửu Thiên đã “nhìn thấy” thông qua nguyên khí dấu khắc nho nhỏ bên trong Thập Phương đỉnh.

Không nghi ngờ gì nữa, đây là dấu ấn do chủ nhân của Thập Phương đỉnh để lại để điều khiển Thập Phương đỉnh. Thông qua dấu khắc nho nhỏ này, Cửu Thiên có thể cảm nhận được sức mạnh của vị tiên khí sư kia.

Luồng sức mạnh thâm sâu khó lường như đại dương, dù hàng trăm năm đã trôi qua, trong ấn ký vẫn ẩn chứa khí tức làm người ta bái phục.

Hít sâu một hơi, Cửu Thiên đẩy canh khí của mình vào dấu khắc.

Ngay sau đó, Thập Phương đỉnh sáng bừng lên.

Thập Phương đỉnh trong suốt tỏa ánh hào quang thập sắc, chiếu sáng cổng trấn giữ trước mặt.

Cửu Thiên cảm thấy sức mạnh của mình bị Thập Phương đỉnh cuốn đi như cơn lũ. Và khi ánh sáng càng lúc càng chói mắt, từng đường vân nối tiếp nhau bỗng sáng lên trên cổng trấn giữ trước mặt.

Những đường vân này chảy thành hai chữ Thập Phương màu vàng kim. Ngay sau đó, cánh cửa mở bung ra.

Hàn Liên kinh ngạc hô toáng lên.

“Mở ra rồi. Đệ thật sự không phải siêu đẳng bình thường đâu, Cửu Thiên ạ!”

Sở Trực ngạc nhiên cũng thốt lên: “Cửu Thiên sư đệ, đệ sử dụng nó như thế nào vậy? Võ giả chúng ta cũng có thể sử dụng pháp khí của luyện khí sĩ à?”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 348


Chương 348

Sở Chính nhìn thấy vẻ đau đớn trên gương mặt Cửu Thiên, đi lên trước mấy bước, đập vào tay Cửu Thiên cho Thập Phương đỉnh rơi ra.

Cửu Thiên lùi về phía sau, canh khí trên người đột nhiên biến mất. Ngoái đầu lại nhìn Sở Chính, Cửu Thiên lên tiếng: “Cảm ơn nhị sư huynh. Suýt thì bị nó hút cạn. Thập Phương đỉnh này đã bị đặt cấm chế.

Có vẻ sau này phải luyện hóa dần dân mới ổn được.”

Sở Chính nhặt Thập Phương đỉnh lên, đưa trả lại cho Cửu Thiên: “Món đồ của một tiên khí sư thì đâu dễ điều khiển như thế. Nhưng tại sao đệ lại có thể sử dụng được nhỉ?”

Cửu Thiên chớp mắt: “Có lẽ là vì canh khí của đệ tương đối đặc biệt chăng?”

Sở Chính mỉm cười, không hỏi gì thêm.

Sở Trực nghe thấy vậy cũng chỉ cười, bảo: “Đi thôi.

Cửa đã mở ra rồi.”

Thấy Sở Chính và Sở Trực không có ý định tiếp tục gặng hỏi, trong lòng Cửu Thiên hơi ngạc nhiên.

Hàn Liên tiến tới võ vai Cửu Thiên, thì thầm: “Ai mà chẳng có đôi chút bí mật đấy. Cửu Thiên sư đệ, đệ không muốn nói, các sư huynh cũng sẽ không hỏi nhiều. Hề hề, xem ra Nhất Nguyên viện đúng là khác hản. Mỗi học viên đều có một sự khác thường riêng. Ha ha.”

Lời của Hàn Liên khiến Cửu Thiên ngẫm nghĩ. Sau đó, hắn cất Thập Phương đỉnh lại. Cả nhóm tiếp tục đi về phía trước.

Ra khỏi phòng dược liệu, trước mặt là một nơi trống trải.

Mặt đất dưới chân đã biến thành nền đá màu đen cứng cáp. Loại đá này còn đen hơn cả hắc thạch dùng để đo cấp bậc của võ giả, một màu đen thăm thẳm như sắp hút linh hồn người ta vào trong.

Đi trên nền đá, bốn xung quanh đều vang vọng lại tiếng bước chân của nhóm Cửu Thiên.

Trước mặt có bốn cây cột đá khổng lồ, với luồng khí tựa sương mù đang lưu chuyển.

Quan sát kĩ càng còn có thể thấy được bóng người giữa những luồng khí này, đang nhấp nháy giữa màn sương như huyễn cảnh.

Bốn người tiến lên phía trước, qua lớp sương mù nhìn thấy một người quen thuộc.

“Ơ tên khốn này, sao ông ta lại ở trong đó?”

Hàn Liên chỉ vào bóng người trong huyền cảnh và rú lên. Người bị gọi là tên khốn kia chính là Trúc lão quỷ.

Cửu Thiên cũng đã nhận ra, cười khẽ: “Đây là cửa tử mà. Chân thực và hư ảo. Thì ra ông ta cũng ở đây. Còn có thêm một tên ranh nữa…”

Hàn Liên thắc mắc: “Cửu Thiên sư đệ, đệ nói gì thế?”

Cửu Thiên còn chưa đáp lời, Sở Trực đã nhìn quanh và nói: “Ý của Cửu Thiên sư đệ là, thực ra họ cũng đang ở đây, chỉ khác vị trí hư không chỗ chúng †a đang đứng thôi. Đệ có thể hiểu là chỗ chúng ta đứng là trong thế giới thực, còn họ đang ở trong thế giới của hồn phách”

Hàn Liên hiểu ra thì ồ lên: “Hư không trùng lặp thôi chứ gì? Đệ hiểu mà. Thế thì hai tên đó gặp nạn rồi. Theo như Cửu Thiên sư đệ nói thì chúng ta vào cửa sinh, họ vào cửa tử. Chúng ta ở đây bình an vô sự, họ bên kia chắc là cạm bẩy rình rập rồi. Ha ha, trận pháp hình nhân, họ bị hình nhân tấn công rồi.”

Cửu Thiên tập trung quan sát, quả nhiên trong huyễn cảnh lúc này, Trúc lão quỷ đã gặp phải trận pháp hình nhân đáng sợ.

Một đám hình nhân khổng lồ bằng đá như phát điên đang tấn công Trúc lão quỷ cùng một người khác. Còn hình nhân đá nào cũng đều to hơn Trúc lão quỷ ít nhất mấy chục lần.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 349


Chương 349

Hàn Liên chau mày bảo: “Sao trông thằng ôn con kia cũng quen thế nhỉ? À, nhớ ra rồi. Diêm Từ Vũ của Âm Dương viện. Sở Chính sư huynh, Sở Trực sư huynh, hai huynh xem có phải hắn ta không.”

Sở Trực gật đầu: “Đúng vậy, chính là hắn ta. Sao hắn ta vào được đây?”

Sở Chính đáp: “Không cần biết hắn ta làm thế nào vào được. Tốt nhất là chúng ta đừng tiếp xúc gì với hắn ta”

Cửu Thiên cảm thấy cái tên Diêm Từ Vũ này nghe khá quen. Ngẫm nghĩ giây lát, hình như Huyễn Tâm đã từng nhắc riêng cái tên này với hắn rồi, còn dặn hắn phải cẩn thận.

Cửu Thiên cất tiếng hỏi: ‘Diêm Từ Vũ là ai thế?”

Hàn Liên nghiến răng: “Thằng ôn con mất dạy của Âm Dương viện, còn là thằng mất dạy nhất nữa. Hắn ta là đại sư huynh của Âm Dương viện, được gọi là Huyết Thủ Diêm Từ Vũ.”

“Huyết Thủ Diêm Từ Vũ?”

Cửu Thiên càng cau mày chặt hơn, nghe tên gọi đã biết đại khái Diêm Từ Vũ là người như thế nào rồi.

Sở Chính bổ sung: “Cửu Thiên sư đệ, về sau nhìn thấy tên này thì đệ cứ tránh đi. Ngoài học viên của Âm Dương viện là hắn ta không giết ra, học viên của các học viện khác hễ đụng độ hắn ta ở nơi hoang vu hẻo lánh và xung quanh không có mặt đạo sư nào thì cầm chắc sẽ bị hắn ta hà h**p, rồi sau đó giết hại tàn nhẫn. Ngay cả trong những trận đấu xếp thứ hạng ở học viện, số học viên chết dưới tay hắn cũng quá một bàn tay rồi.”

Cửu Thiên sửng sốt: “Chẳng lẽ các đạo sư không quản sao?”

Sở Trực nói: “Quản? Quản kiểu gì? Hắn ta là học viên thiên tài của Âm Dương viện. Có thể tu vi hiện giờ đã sắp đạt đến Ngoại Canh đỉnh phong rồi.

Được mệnh danh là thiên tài ngàn năm hiếm gặp của học viện Võ Đạo cơ mà. Đạo sư bình thường còn không ghê gớm bằng hắn ta. Tinh Uyên sư tôn của Âm Dương viện còn bao che cho hẳn ta như con nữa chứ.”

Cửu Thiên hiểu ra, gật đầu. Có vẻ như tên Diêm Từ Vũ này là một nhân vật coi trời bằng vung đây.

Trong huyễn cảnh, Diêm Từ Vũ dẫn theo Trúc lão quỷ hừng hực khí thế đi về phía trước.

Sở Chính sư huynh nói hắn ta có tu vi Ngoại Canh đỉnh phong, nhưng theo quan sát của Cửu Thiên thì chắc chắn không chỉ có như vậy.

Đối mặt với hàng loạt hình nhân đá cao lớn dũng mãnh, tay cầm đủ các loại binh khí mà Diêm Từ Vũ vẫn không phóng ra canh y của mình. Nhưng dựa vào quyền pháp một tay mang theo chấn kình của mình, dọc đường đi về phía trước, những con hình nhân đá này hoàn toàn không thể cản bước hắn ta.

Nhìn bộ dạng thong dong như đi dạo của hắn ta, đến Cửu Thiên cũng tự thấy không bì kịp.

Tên Diêm Từ Vũ này trông có vẻ không nhiều tuổi hơn hẳn là bao, nhưng thực lực lại mạnh hơn hắn nhiều. Cửu Thiên âm thầm tính toán, e rằng mình phải đạt đến Ngoại Canh cảnh mới có thể đấu một trận với Diêm Từ Vũ.

Sau khi nhìn một hồi, mấy người Cửu Thiên cũng dời tầm mắt.

Cửu Thiên thấy hơi không hiểu, hư không trùng lặp, thực và hư đan xen nhau. Năng lực này không phải là thứ một tiên khí sĩ bình thường có thể nắm giữ.

Cửu Thiên còn nhớ, chuyện này e rằng chí ít phải là luyện khí sĩ đạt đến Càn Khôn cảnh mới có thể làm được.

Chẳng lẽ vị tiên khí sư này thực sự đã đạt đến Càn Khôn cảnh rồi sao?

Hàn Liên bĩu môi nói: “Huyết Thủ Diêm Từ Vũ, tôi thấy cũng chỉ có đến thế là cùng. Mạnh hơn tôi một chút mà thôi. Sớm muộn gì tôi cũng sẽ vượt qua hắn ta, ừm, sớm muộn…”

Âm thầm có tính toán trong lòng, bốn người tiếp tục đi về phía trước.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 350


Chương 350

Gian phòng này rất lớn, ước chừng đi gần một canh giờ, một khoảng không đáng sợ chợt xuất hiện ngay trước mắt.

Mấy người Cửu Thiên dừng bước, tất cả đều giật mình kinh hãi.

Đập vào mắt họ là một bãi xương cốt, xương trắng chất đống đầy cả gian, hai cây cột đá nhô ra giữa đống xương Cột đá sứt mẻ trông giống như từng bị vô số binh khí chém vào.

“Xương người, tất cả đều là xương người. Bấy nhiêu đây là bao nhiêu người chết chứ. Chẳng lẽ vị tiên khí sư này chết vì bị các cao thủ của cả học viện Võ Đạo vây đánh sao?”

Hàn Liên tặc lưỡi cảm thán, cầm Bích Thủy Trường Thiên kiếm đụng nhẹ vào một khối xương.

Ngay sau đó, khối xương liền nát thành bụi.

Hàn Liên giật mình, nói: “Chuyện gì thế này.”

Sở Chính sư huynh tương đối điềm tĩnh, ngồi xuống chạm nhẹ vào vụn xương, sau đó nhìn kỹ nhìn toàn bộ đống xương, lạnh lùng nói: “Không phải vì thời gian quá lâu mà là vì những người này đã bị lột s@ch da thịt chỉ trong chớp mắt, chỉ còn lại xương cốt. Nhưng xương của bọn họ cũng đều bị làm cho vỡ vụn rồi. Chẳng qua vẫn giữ được hình dạng như trước khi chết thôi.”

Sở Trực sư huynh cũng ngồi xuống, chỉ vào một bộ hài cốt bên trong, nói: “Thấy bộ xương kia không.

Xương cốt cũng sắp biến thành màu vàng rồi. Ít nhất cũng là võ giả Thiên Canh cảnh. Còn bộ kia nữa, sau khi chết xương phủ ánh sáng bảy màu, chắc chắn là tiên khí sư.”

Hàn Liên kêu lên: “Chuyện này không thể nào.

Chẳng phải chủ nhân của phủ đệ này cũng là một tiên khí sư sao. Một, hai, ba, bốn.”

Hàn Liên vừa đi lên trước vừa đếm, dựa theo những gì Sở Trực sư huynh nói thì trong đống hài cốt này ít nhất phải có hơn mười võ giả Thiên Canh cảnh, năm sáu tiên khí sư.

Với lực lượng như vậy thì cho dù có tấn công học viện Võ Đạo cũng không thành vấn đề.

Nhưng bây giờ đều bỏ mạng ở đây, hơn nữa còn bị giết chỉ bằng một chiêu. Chuyện này quả thực khiến người ta không thể tin nổi.

Sở Chính sư huynh nhẹ nhàng chạm vào một cái xác, trong nháy mắt, cả bộ xương cốt tan thành bụi hệt như gợn sóng lan tràn. Nếu chỉ xương cốt tan thành bụi thì không nói làm gì, nhưng đống binh khí ở bên cạnh xương cốt cũng y hệt như vậy.

Cửu Thiên ngây người, kinh ngạc nói: “Phải có sức mạnh đáng sợ đến nhường nào mới có thể làm được chuyện này chứ.”

Sở Chính nói: “Tôn giả Càn Khôn cảnh còn chưa chắc làm được. Có thể khẳng định chủ nhân của phủ đệ này không đơn giản chỉ là một tiên khí sư.”

Mấy người Cửu Thiên gật đầu tán thành.

Bước về phía trước, phiến đá đen dưới chân liên tiếp xuất hiện những lỗ sâu, những đường vân như mạng nhện trải khắp bốn phía.

Đến lúc này, Cửu Thiên mới có thể thấy rõ những phiến đá dưới chân rốt cuộc là chất liệu gì. Chính màu đỏ thẩm lấp lánh giữa những phiến đá đã khiến Cửu Thiên phát hiện ra.

Những phiến đá này đều là mặc thạch cực phẩm.

Loại mặc thạch tầm thường nhất cũng đã có thể làm thành một dụng cụ thi đấu cho các võ giả đánh tới đánh lui cũng không sứt mẻ gì. Còn mặc thạch cực phẩm thì càng có độ bền bỉ vô đối, hơn nữa còn có khả năng tự lành lại.

Nhưng bây giờ trên những phiến mặc thạch cực phẩm này đều là những lỗ sâu không thể khôi phục.

Có thể tưởng tượng được trận chiến khi ấy quả thực long trời lở đất.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 351


Chương 351

Sở Chính sư huynh nhìn những lỗ sâu ấy, nói: “Xem ra bọn họ đều không phải là tự đi vào mà là bị một sức mạch cực lớn nào đó lôi vào. Nhìn thấy những dấu vết này không, bọn họ đều đang chuẩn bị trốn thoát. Đáng tiếc bọn họ trốn không kịp. Tất cả đều bỏ mạng, sức lực trước khi chết đều giáng xuống mặt đất.”

Sở Chính sư huynh giống như một người lớn tuổi tràn đầy kinh nghiệm chiến đấu, giảng giải cho Cửu Thiên và mọi người biết những chuyện có thể xảy ra khi ấy đã hình thành nên những vết tích này. Thỉnh thoảng Sở Trực sư huynh còn ở bên bổ sung đôi ba câu, khiến Cửu Thiên nhanh chóng thông suốt.

Bây giờ Cửu Thiên lại có phần tò mò về lai lịch của Sở Chính và Sở Trực sư huynh, bọn họ đều chỉ lớn hơn hắn có vài tuổi, sao lại có ánh mắt sắc bén và kinh nghiệm phong phú đến vậy.

Hàn Liên đứng bên như thể nhìn thấu suy nghĩ của Cửu Thiên, hạ thấp giọng, nói: ‘Cửu Thiên sư đệ, ngạc nhiên lắm phải không. Ha ha, sư huynh đã nói rồi mà, người của Nhất Nguyên viện đều có chút bí mật nào đó.”

Cửu Thiên gật gù tán thành.

Cuối cùng Sở Chính sư huynh cũng dừng bước, đập vào mắt là một bộ xương quỳ một chân trên đất.

Khác hẳn với những bộ xương khác, bộ xương này trông có vẻ cũng rất cứng rắn.

Hàn Liên tiến lên dùng kiếm chọc vào bộ xương, kết quả chỉ nghe thấy mấy tiếng lộp bộp, nhưng bộ xương vẫn không có gì thay đổi.

“Ai chà, còn có một bộ xương không tan thành bụi này.”

Hàn Liên cười thành tiếng.

Sở Chính sư huynh nói: “E rằng hắn ta chính là người đã tung ra chiêu này đấy.”

Ánh mắt Cửu Thiên dừng trên tay phải của bộ xương.

Thấy trên tay phải hắn ta có một chiếc tháp nhỏ màu đen, cao chừng nửa thước, màu sắc đen nhánh. Trông có vẻ bình thường nhưng lại được điêu khắc tỉ mỉ, sinh động như thật, nhìn kỹ lại, hoa văn trên bề mặt cũng tràn trề sức sống.

Trực giác mách bảo Cửu Thiên rằng đây là một món đồ tốt.

Nhưng Cửu Thiên luôn này sinh cảnh giác, không cầm lấy nó ngay.

Bỗng dưng, Cửu Thiên cảm thấy đai lưng của mình khẽ rung lên.

Đưa tay mò vào bên trong, Cửu Thiên lập tức nhận ra Thập Phương đỉnh đang rung lắc kịch liệt.

Lấy Thập Phương đỉnh ra, chiếc đỉnh trong suốt lung lay dữ dội.

Cửu Thiên cau mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hàn Liên sư huynh đi một vòng quanh bộ xương này, lại nhìn chung quanh rồi nói: “Sao tôi có cảm giác, chính hắn ta đã ra chiêu giế t chết tất cả những người này nhỉ”

Sở Chính nói: ‘Khả năng quan sát của sư đệ có tiến bộ đấy. Không sai. Có lẽ là do hắn ta làm.”

Hàn Liên nói: “Như vậy có nghĩa là khi còn sống tên này hẳn phải rất lợi hại. Để sư đệ xem thử.”

Hàn Liên tiến lên, gõ một cái vào đầu bộ xương.

Ngay sau đó, đại điện đột nhiên chấn động, bộ xương màu vàng bỗng dưng động đậy.

“Lùi lại, lùi lại!”

Sở Chính lập tức kéo Hàn Liên lại, nắm chặt binh khí trong tay.

Bộ xương màu vàng chậm rãi ngẩng đầu lên, một làn sương mù dày đặc xám xịt bao phủ trong đôi mắt, lúc này đã ngưng tụ thành con ngươi.

Cùng với ánh mắt tĩnh mịch, toàn thân bộ xương cốt màu vàng kia ánh lên màu vàng kim chói lóa, khí thế ngang tàng trong phút chốc lấn át tất thảy.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 352


Chương 352

Mấy người Cửu Thiên vội lùi thêm mấy bước, kéo dãn khoảng cách với bộ xương màu vàng.

Nhưng còn chưa lui được mười bước, Cửu Thiên liền trông thấy không gian sau lưng trở nên méo mó.

Độ méo mó ấy đáng sợ đến nỗi khiến mấy người Cửu Thiên không dám lùi thêm bước nữa.

Trong đại điện bỗng dưng xuất hiện hết không gian huyễn cảnh này đến không gian huyễn cảnh khác, giống như những bức họa liên tiếp mở ra, hiện ra khắp nơi.

Ngay tức khắc, Cửu Thiên nhìn thấy được Tinh Thần điện bọn họ mới vừa đi qua, phòng dược liệu nơi họ vừa lấy dược liệu, thậm chí còn thấy cả cánh cổng lúc đi vào.

Ngoài ra còn có một gian phòng chứa đầy những chiếc lọ nhỏ, Cửu Thiên nhìn thoáng qua, trong lòng khẽ lay động. Đây là Đan Dược điện, cất giữ tất cả đan dược của một vị tiên khí sư để lại, được phân loại và bày biện chỉnh tề.

Đếm sơ qua có trên cả ngàn lọ.

Nhìn sang bên cạnh, có cả phòng để pháp khí, phòng chứa hình nhân, phòng chứa tiền vàng.

Mỗi một gian phòng đều trông vô cùng hoành tráng, đồ trong đó có lẽ đều là những thứ thượng hạng. Số của cải đồ sộ như vậy chắc chắn xứng tầm với thân phận của một tiên khí sư. Thậm chí, một tôn giả Càn Khôn cảnh bình thường cũng chưa chắc có số của cải lớn như ở đây.

Bỗng dưng, Hàn Liên còn trông thấy gian phòng mà đám người Trúc lão quỷ đang chiến đấu.

Trong phòng, Trúc lão quỷ và Diêm Từ Vũ đều toàn thân đẫm máu, giao chiến với bọn họ là một trận pháp hợp thể đáng sợ.

Tầng tầng lớp lớp đại trận, khiến Diêm Từ Vũ không thể không dốc toàn lực ứng phó.

Canh kình mạnh mẽ đem theo ánh sáng màu đen có thể thấy được bằng mắt thường, rõ ràng hắn ta đã gần đạt đến Nguyên Canh cảnh.

Canh kình ngưng sắc, đây là năng lực mà chỉ võ giả Nguyên Canh cảnh mới có. Màu đen nhạt chứng †ỏ †u vi trong võ đạo của Hàn Liên thiên về phe đạo hủy diệt và hắc ám.

Nhưng bất kể là loại võ đạo nào, chỉ cần bước vào ngưỡng cửa của đạo, uy lực cũng đều có một lần tăng vọt.

Cho dù Diêm Từ Vũ vẫn chưa hoàn toàn bước vào Nguyên Canh cảnh, nhưng với độ tấn công sắc bén của hắn ta, những võ giả Ngoại Canh cảnh kia vĩnh viên không thể sánh ngang.

Chỉ cần hạ một quyền, kình khí đáng sợ có thể phá hủy tất cả mọi thứ trong tầm mắt.

Cho dù là trận pháp đại ngũ hành hợp lại cũng đều phải liên tục lung lay trước cú đấm của hắn ta.

Trong trận pháp, những hung thú ngũ hành với uy lực đáng sợ, ngưng kết cao đến mười trượng cũng lần lượt bị phá hủy trước nắm đấm của Diêm Từ Vũ.

Cách một hư không mà Cửu Thiên cũng có thể cảm nhận được sức mạnh kinh khủng từ nắm đấm của Diêm Từ Vũ.

Bất chợt Diêm Từ Vũ và Trúc lão quỷ đều đồng thời quay đầu lại, bọn họ dường như cũng phát hiện ra huyễn cảnh hư không đột ngột xuất hiện.

Hai người đều tỏ ra kinh ngạc, dĩ nhiên cũng đã nhìn thấy mấy người Cửu Thiên. Sau đó bọn họ xông thẳng tới.

Cửu Thiên nắm chặt binh khí của mình, nhìn Diêm Từ Vũ vừa hét lên vừa xông ra từ trong huyễn cảnh hư không hình tròn.

Diêm Từ Vũ và Trúc lão quỷ đột ngột xuất hiện khiến mấy người Cửu Thiên lập tức đứng sát lại gần nhau.

Diêm Từ Vũ chửi ầm lên: “Cái nơi chết tiệt gì thế này, suýt chút nữa thì hại chết tôi rồi. Trúc lão quỷ Phong Lịch, tôi nói cho ông biết, một viên linh đan không đủ đâu, ít nhất phải hai viên linh đan.”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 353


Chương 353

Trúc lão quỷ chật vật đứng dậy, máu đen không ngừng chảy ra từ chân ông ta, có thể thấy ông ta đã trúng độc.

Ông ta liên tục bỏ đan dược vào miệng, nói: “Đã nói một viên là một viên. Diêm Từ Vũ, dù sư phụ cậu có tới đây thì cũng chỉ có một viên linh đan thôi.”

Diêm Từ Vũ bước tới tóm cổ Trúc lão quỷ.

Khoảng cách quá gần, hơn nữa với thực lực của Diêm Từ Vũ, Trúc lão quỷ gần như không có khả năng phản kháng.

Diêm Từ Vũ nghiến răng nói: “Ông già, tôi nói bao nhiêu viên thì là bấy nhiêu viên. Nếu ông không cho thì tôi không ngại thẳng tay gi ết chết ông ngay tại đây rồi lấy hết đồ của ông đâu.”

Trong mắt Diêm Từ Vũ tràn đầy khí thế hung tàn, canh kình màu đen lượn quanh người dần biến thành hình dạng hắc long.

Gương mặt già nua của Trúc lão quỷ đỏ lên, quả thật ông ta cũng cảm nhận được sát ý từ Diêm Từ Vũ.

“Được, hai viên thì hai viên!”

Trúc lão quỷ đành chịu thua, căn răng nói.

Diêm Từ Vũ hừ một tiếng rõ mạnh, lập tức ném Trúc lão quỷ sang một bên như ném rác. Với thực lực của một luyện khí sư như Trúc lão quỷ thì hoàn toàn không phải là đối thủ của Diêm Từ Vũ.

Ánh mắt Diêm Từ Vũ chầm chậm dời sang đám người Cửu Thiên, khẽ mỉm cười nói: “Có ai có thể giải thích cho tôi biết đây là nơi nào không?”

Mấy người Cửu Thiên đều không lên tiếng, chỉ nhìn hắn ta như nhìn kẻ thù.

Diêm Từ Vũ chợt trông thấy Sở Chính, thoáng chốc sững sờ, rồi sau đó cười nói: “Đây chẳng phải là Tả Thiên Đao Sở Chính của Nhất Nguyên viện sao? Chẳng lẽ nơi này là địa bàn của Nhất Nguyên viện các người à?”

Sở Chính lạnh lùng nói: “Anh nghĩ rằng tôi sẽ trả lời anh sao? Diêm Từ Vũ.”

Diêm Từ Vũ cười nói: “Tôi muốn anh trả lời, nếu không muốn bị tôi đánh cho nằm liệt giường mấy tháng.”

Sở Chính dựng trường đao lên, nói: ‘Lần trước ở Âm Dương viện tôi không dùng toàn lực thôi. Nếu anh muốn đánh với tôi ở đây, tôi nói cho anh biết, cho dù là làm trái với phép tắc của Nhất Nguyên viện, tôi cũng phải chặt đứt mấy khúc xương của anh”

Diêm Từ Vũ khẽ nở nụ cười khinh bỉ.

“Thế cơ à? Vậy e răng anh phải chết ở đây rồi.”

“Ai chết còn chưa chắc đâu!”

Cửu Thiên bước lên trước nói.

Hàn Liên hét lớn: “Diêm Từ Vũ, mày cũng chỉ dựa vào chút công pháp Âm Dương viện trâu bò này thôi, có giỏi thì không dùng công pháp Âm Dương viện đánh với tao một trận đi. Mày dám không hả thằng oắt con”

Diêm Từ Vũ vốn chẳng thèm để ý đến Hàn Liên, hắn ta quay đầu nhìn Cửu Thiên, cười nói: “Gương mặt mới à. Không phải là đệ tử mới của Nhất Nguyên viện bọn mày đấy chứ? Đáng tiếc, thằng nhóc trông cũng chẳng đến nỗi nào mà lại đến Nhất Nguyên viện.”

Cửu Thiên chậm rãi nói: “Vậy phải là tôi may mắn.

Hóa ra Âm Dương viện đều là những tên ngốc tự đại như anh”

Diêm Từ Vũ khẽ cười một tiếng, canh kình trên người bắt đầu ngưng tụ.

Bốn người Cửu Thiên cũng phóng canh kình của mình ra, cuộc đại chiến hết sức căng thẳng.

Lúc này, xung quanh chợt truyền đến tiếng vang ầm ầm kinh thiên động địa.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 354


Chương 354

“Năm tháng đăng đẫng, không biết đã qua bao nhiêu năm. Ta là Từ Sướng, được ngươi xưng là Thập Phương tiên sư. Các vị đạo hữu đã tới đây, nếu các ngươi muốn cướp tài sản của ta, vậy thì ta nghĩ chắc các ngươi đã lấy được rất nhiều ở Tàng Dược điện rồi. Đồ còn dư lại, ta để lại cho đệ tử truyền thừa của ta. Nếu không muốn trở thành đệ tử truyền thừa của ta thì nhanh chóng rời đi đi, bây giờ vẫn còn kịp.”

Nói xong, sau lưng bộ xư cốt màu vàng xuất hiện một cánh cổng hư không.

Bên ngoài là rừng cây xanh tươi và đủ loại cỏ dại, có thể thấy rõ đó là cánh cửa để ra ngoài.

Mấy người Cửu Thiên liếc nhìn nhau, không ai có ý định đi ra ngoài. Trúc lão quỷ lồm cồm bò từ dưới đất dậy, lập tức nhìn vào Pháp Khí điện trong huyễn cảnh hư không bằng ánh mắt nóng rực. Với nhãn lực của Trúc lão quỷ, đương nhiên ông ta nhìn ra được toàn bộ pháp khí bên trong đều là cực phẩm, bất kỳ cái nào cũng có thể nâng cao đáng kể năng lực của ông ta.

Diêm Từ Vũ quay đầu nhìn, lúc thấy trong đại điện chất đầy đan dược, hai mắt hắn ta sáng rực lên.

Diêm Từ Vũ tiến lên mấy bước, sau đó vươn tay, thăm dò xem có thể tiến vào hay không.

Tay của hắn ta vừa mới chạm đến huyễn cảnh hư không, bộ xương màu vàng đã đột nhiên vung tay, phóng ra một luồng sáng vàng, đập thẳng vào người Diêm Từ Vũ.

Trong ánh sáng vàng ẩn chứa sức mạnh có vẻ rất đáng sợ, Diêm Từ Vũ có thực lực bán bộ Nguyên Canh cảnh mà còn bị luồng sáng vàng này đánh xuyên qua canh kình, để lại trước ngực hắn ta một vết thương đen ngòm.

Diêm Từ Vũ lập tức nổi giận, hắn ta nhìn chằm chằm vào bộ xương cốt màu vàng.

Bên trong đại điện lại truyên đến giọng nói của Thập Phương tiên sư.

“Không thể trở thành người truyền thừa của ta thì ta sẽ không để các người lấy được bất cứ thứ gì đâu. Từ xưa tiền tài đã làm rung động lòng người, động đến lòng tham khiến thân tử đạo tiêu. Bây giờ các ngươi có thời gian một canh giờ để lựa chọn rời đi hoặc ở lại. Miễn là đạt tới Linh Khí Sư cảnh, luyện khí sĩ chưa tới một trăm tuổi thì đều có thể bái hài cốt của ta trước. Ta sẽ lựa chọn xem ngươi có thể tiếp nhận truyền thừa của ta hay không.”

Diêm Từ Vũ tiến lên vài bước rồi nói: “Linh Khí Sư chưa đến trăm tuổi, những người như vậy có ai mà không có tài năng tuyệt thế giống như ta đâu, sao lại bái một người chết làm sư phụ. Ta cũng muốn xem thử, đã là người chết rồi còn có sức mạnh cỡ nào.”

Diêm Từ Vũ đi lên trước, tung một quyền về phía bộ xương màu vàng.

Nắm đấm hóa thành một con hắc long, cả cơ thể chìm trong canh kình cuồn cuộn.

Nhưng năm đấm của hắn ta còn chưa đánh trúng bộ xương màu vàng thì tòa tháp nhỏ trong tay bộ xương màu vàng đã sáng lên.

Tòa tháp nhỏ trông thì bình thường nhưng lúc này lại đang tỏa ra ánh sáng cửu sắc lóa mắt, giống hệt chín cột xoắn ốc phóng lên tận trời, trực tiếp phá vỡ sức mạnh nắm đấm của Diêm Từ Vũ.

Đồng thời, chín luồng sáng còn hóa thành chín thanh kiếm trăm trượng khổng lồ, lập tức chém xuống.

Diêm Từ Vũ trợn to hai mắt, vội vàng giơ tay lên.

“Ngưng!”

Canh kình hóa thành một cái khiên hắc long, chặn thanh kiếm khổng lồ chém xuống.

Âm một tiếng, nửa người Diêm Từ Vũ đập thắng vào mặc thạch cứng rắn.

Diêm Tử Vũ lách mình, trông cứ như dịch chuyển tức thời vậy, thoát ra khỏi mặc thạch, trên trán nhỏ xuống một vệt máu tươi.

“Sức mạnh đáng sợ. Pháp khí mạnh mẽ.”

Diêm Từ Vũ lẩm bẩm.

Cửu Thiên nhìn bộ xương màu vàng, sắc mặt đã hoàn toàn thay đổi.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 355


Chương 355

Sức chiến đấu của bộ hài cốt này tuyệt đối không thua gì võ giả Địa Canh cảnh, hoặc là luyện khí sĩ của Ngự Khí Sư cảnh.

Trúc lão quỷ trợn mắt há mồm nhìn tòa tháp nhỏ trong tay bộ xương màu vàng, nói khẽ: “Cửu Long Huyền Cung tháp, không ngờ lại là Cửu Long Huyền Cung tháp, không thể nào. Tại sao Cửu Long Huyền Cung tháp lại ở trong tay Thập Phương thiên sư được. Hắn giữ Cửu Long Huyền Cung tháp thì tại sao lại chết. Cho dù là tu sĩ Càn Khôn cảnh cũng không giết được hắn mới đúng.”

Giọng nói của Trúc lão quỷ tuy nhỏ, nhưng tai Diêm Từ Vũ lại khế nhúc nhích, hắn ta nghe được rõ ràng.

Diêm Từ Vũ lập tức mỉm cười.

“Đây chính là Cửu Long Huyền Cung tháp à? Tôi đã nghe qua uy danh của nó rồi. Vạn năm trước, Thần Long tôn giả dựa vào pháp khí này mà nổi tiếng. Pháp khí bản mệnh của tôn giả à, tốt lắm, tốt lắm”

Sắc mặt Cửu Thiên thay đổi rõ rệt, pháp khí tôn giả!

Là pháp khí tôn giả mà truyền thuyết kể chỉ cần có được nó là có thể có được sức mạnh tối cao, có thể dễ dàng dời non lấp biển.

Cửu Thiên cũng kích động, nếu như có được pháp khí này, có lẽ có thể rút ngắn trăm năm khổ tu của hắn.

Trúc lão quỷ hét lớn.

“Diêm Từ Vũ, cầm lấy nó giúp tôi, pháp khí này không có tác dụng với cậu, chỉ cần cậu giúp tôi lấy được tòa tháp này, cậu muốn bao nhiêu linh đan tôi đều cho cậu hết.”

Diêm Từ Vũ nhìn Trúc lão quỷ như nhìn tên ngốc: “Lấy được pháp khí tôn giả rồi thì tôi còn linh đan làm gì? Tôi có thể mang nó đi đổi một ít huyền đan với mấy luyện khí sĩ lợi hại, không đúng, thậm chí là tiên đan cũng có thể đổi được.”

Sắc mặt Trúc lão quỷ lập tức tái mét.

“Nhưng cậu không phải luyện khí sĩ, cậu hoàn toàn không thể lấy được pháp khí tôn giả.”

Trúc lão quỷ nghiến răng đáp.

Ánh mắt Diêm Từ Vũ lạnh đi, hắn ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt già nua đầy nếp nhăn của Trúc lão quỷ: “Đúng vậy, tôi không phải, nhưng ông phải!”

Nói xong, Diêm Từ Vũ bước tới tóm lấy Trúc lão quỷ.

Nguyên khí mà ông ta vừa phóng ra đã lập tức bị Diêm Từ Vũ phá bằng bạo lực cực đoan.

Diêm Từ Vũ siết chặt tay, nắm vạt áo Trúc lão quỷ rồi ném ông ta tới trước mặt bộ xương màu vàng.

Trúc lão quỷ va mạnh vào bộ xương rồi hộc máu, Cửu Thiên và những người khác đứng bên cạnh nhíu mày.

Mặc dù họ không liên quan gì đến Trúc lão quỷ, thậm chí còn hơi chán ghét ông ta, nhưng lúc này thấy ông ta bị Diêm Từ Vũ hành hạ như vậy, bốn người vẫn không thể giữ bình tĩnh được.

Diêm Từ Vũ bước lên đá vào bắp chân của Trúc lão quỷ.

Tiếng xương gãy rợn người vang lên, Trúc lão quỷ.

quỳ một chân xuống đất, phát ra tiếng hét thảm thiết như lợn bị thọc tiết.

Diêm Từ Vũ trông rất bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười trên môi, sau đó tiếp tục đá gãy chân còn lại của Trúc lão quỷ, máu chảy lênh láng. Hắn ta cúi xuống bẻ gãy từng tấc xương chân ông ta, cười bảo: “Con người tôi đã học được rất nhiều thứ. Trong sáu năm ở Âm Dương viện, tôi đã học không ít võ kỹ, công pháp, bí thuật, cũng được gọi là hiểu biết sâu rộng. Tuy tôi không phải luyện khí sĩ, nhưng tôi biết một số pháp môn có thể trợ giúp cho luyện khí sĩ.

Phong Lịch tiên sinh, ông có nghe nói đến phương pháp huyết tế bao giờ chưa?”

Vừa nghe thấy mấy chữ “phương pháp huyết tế”, Trúc lão quỷ lập tức la hét điên cuồng.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 356


Chương 356

“Diêm Từ Vũ, cậu không thể làm vậy được. Tôi là bạn tốt của sư phụ cậu, còn được treo mệnh tiên ở học viện Võ Đạo. Nếu tôi gặp chuyện gì, cậu sẽ không trốn được đâu. Cậu sẽ bị học viện Võ Đạo huỷ đi tu vi, đuổi khỏi học viện.”

Diêm Từ Vũ khế cau mày: “Ông còn được treo mệnh tiên ở học viện Võ Đạo cơ à? Thế thì hơi khó cho tôi rồi, xem ra tôi phải nguy trang cái chết của ông mới được.”

Trúc lão quỷ bắt đầu liều mạng giấy giụa, bất ngờ xoay người lại, hai tay tập hợp nguyên khí lấp lánh ngưng tụ thành mũi nhọn bắn về phía vùng ngực và bụng của Diêm Từ Vũ.

Diêm Từ Vũ chỉ phóng thích canh kình đã nhẹ nhàng đỡ được chiêu thức của Trúc lão quỷ.

“Ngoan ngoãn cun cút tuân mệnh mới có cơ hội sống sót, lẽ nào đến cả điều này ông cũng không hiểu?”

Tay Diêm Từ Vũ ngưng tụ hai luồng sáng trắng đen. Đây là ánh sáng đặc trưng của Âm Dương Thái Cực quyết.

Hắn ta nhẹ nhàng giáng một chưởng vào đầu Trúc lão quỷ, ánh sáng trong mắt Trúc lão quỷ lập tức biến mất, chỉ còn lại một vùng sương mù xám xịt.

Diêm Từ Vũ nhanh chóng chỉnh Trúc lão quỷ thành tư thế dập đầu xuống đất, thỉnh thoảng còn quay đầu lại mỉm cười với mấy người nhóm Cửu Thiên.

Hàn Liên nhỏ giọng hỏi Sở Chính: “Sở Chính sư huynh, hắn ta đang làm gì thế? Phương pháp huyết tế là trò gì vậy?”

Sở Chính chậm rãi lắc đầu, hiển nhiên cũng không biết.

Cửu Thiên cảm thấy hình như mình đã từng nghe nói rồi, nhưng chỉ tiết cụ thể thì không thể nào nhớ nổi. Có thể là Ngô Tân sư phụ từng lỡ miệng nhắc tới, Cửu Thiên nhớ mang máng phương pháp huyết tế là một thứ rất xấu, vậy là liền nắm chặt chuôi trọng kiếm của mình.

Diêm Từ Vũ vỗ tay tươi cười.

Sau đấy lại nhìn về phía nhóm người Cửu Thiên, cười bảo: “Được rồi, tiếp theo xin mời mấy người nhỏ một chút máu ra đây.”

Bốn người đều sửng sốt, Sở Chính lạnh lùng hỏi: “Diêm Từ Vũ, anh muốn làm gì?”

Diêm Từ Vũ cười đáp: “Có vẻ mấy người không biết phương pháp huyết tế là gì nhỉ. Thật ra rất đơn giản thôi, phương pháp huyết tế, tên như ý nghĩa, chính là công pháp lấy máu người làm vật dẫn để cường hoá sức mạnh của khắp các phương diện cơ thể một người trong khoảng thời gian ngắn. Chẳng phải tên luyện khí sĩ đã chết này muốn có một đệ tử Linh Khí Sư sao? Vậy thì tôi biến lão già này thành Linh Khí Sư là được chứ gì. Mấy người cho tôi mượn một chút máu tươi để tôi làm xong việc này, hôm nay tôi sẽ để mấy người an toàn rời đi.”

Diêm Từ Vũ cười rất vui vẻ, như thể hắn ta đang nói về điều kiện mà nhóm người Cửu Thiên nhất định sẽ đồng ý vậy, ánh mắt nhìn bốn người mang rõ sự khinh miệt và kiêu ngạo.

Nghe thấy hai chữ “máu tươi”, Hàn Liên lập tức chửi ầm lên.

“Mượn cái tiên sư nhà mày, sao mày không lấy máu của mình đi? Mày bị ngu thì cũng đừng tưởng người khác cũng ngu như mày. Máu là thứ thích mượn là mượn được à? Bố cái thằng não mọc trên mông…

Những lời chửi rủa tục tíu của Hàn Liên khiến Diêm Từ Vũ sầm mặt lại.

Sở Chính ôm trường đao ngang trước ngực, lớn tiếng bảo: “Diêm Từ Vũ, muốn đánh thì đánh luôn đi, luyên luyên mãi làm gì thế?”

Cửu Thiên đã lặng lẽ điều động canh khí lên đến mức cao nhất, nhìn chằm chằm vào mặt Diêm Từ Vũ bằng ánh mắt như mũi tên.

Diêm Từ Vũ cười khẩy: “Vậy là mấy người không định cho mượn? Được thôi, xem ra tôi cần phải tự đi lấy rồi!”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 357


Chương 357

Canh kình màu đen trên người hắn ta sáng bừng lên.

Sở Chính lập tức hét lên: “Các sư đệ, ra tay!”

Hàn Liên và Sở Trực nhảy vọt ra, hai thanh trường kiếm đâm thẳng về phía ngực Diêm Từ Vũ.

“Chịu chết đi! Thằng ngu đáng chết của Âm Dương viện kia!”

Kiếm của Hàn Liên ẩn chứa lực xuyên thấu mạnh mẽ đâm vào ngực Diêm Từ Vũ, nhưng mũi kiếm chỉ đâm vào canh y của hắn ta một tấc đó Bích Thuỷ Trường Thiên kiếm bắt đầu rung lên ¡ dừng lại, sau mãnh liệt.

Kiếm của Sở Trực đâm trúng ngực Diêm Từ Vũ, ngay sau đó một phản lực truyền tới từ thân kiếm khiến Sở Trực phải lùi lại mấy bước.

“Lấy trứng chọi đá, không biết tự lượng sức mình”

Diêm Từ Vũ đứng bất động tại chỗ, nhưng canh kình trên người hắn ta lại đột nhiên co lại rồi tiếp tục phóng ra, chỉ trong tích tắc đã khiến Sở Trực và Hàn Liên văng ra xa. Canh kình đen mang theo tiếng nổ đánh vào người Sở Trực và Hàn Liên như vô số nắm đấm, cả hai người đều văng ra xa mười mấy trượng.

Sở Chính nhanh chóng tiến tới, vung đao chém về phía Diêm Từ Vũ.

Đao khí tung hoành, đao quang sắc bén khiến Diêm Từ Vũ chau mày né tránh.

Hắn ta nghiêng người né đao của Sở Chính, sau đó nhẹ nhàng duỗi một ngón tay ấn vào ngực Sở Chính.

“Long Phát”

Một mũi tên máu b*n r*, ngực Sở Chính lập tức bị thủng một lỗ nhỏ, Sở Chính lảo đảo nhưng không lùi lại chút nào, trở tay tiếp tục thi triển đao pháp.

Đao pháp mạnh mẽ chém vào người Diêm Từ Vũ tạo ra vô số tia lửa. Cùng lúc đó, Cửu Thiên cũng lao vọt tới, trọng kiếm vung vẩy, vừa đến hắn đã bùng nổ canh kình đã mạnh hơn gấp hai mươi lần của mình.

“Hoàn Long Kiếm!”

Trọng kiếm chém thẳng vào lưng Diêm Từ Vũ, canh kình gấp hai mươi lần khiến canh y của hắn ta run kịch liệt.

“Ô?”

Diêm Từ Vũ ngạc nhiên nhìn Cửu Thiên.

Sau đó hắn ta nheo mắt lại: “Chỉ là hạt châu mà cũng dám tranh sáng với nhật nguyệt! Hồn Nhãn, mởi”

Hai mắt Diêm Từ Vũ lập tức b*n r* tia sáng chói loá, Sở Chính và Cửu Thiên đứng gần nhất bị tia sáng bắn trúng, sau đấy bị cố định ngay tại chỗ.

Cửu Thiên chỉ cảm thấy cơ thể mình như bị hoá đá, canh khí trong cơ thể đột nhiên vận chuyển chậm lại, một sức mạnh đáng sợ khống chế mọi động tác của hắn.

Giờ phút này, Cửu Thiên cảm thấy như có vô số ngọn núi lớn bao quanh, hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích, ngay cả hít thở cũng khó khăn.

Lúc này đôi mắt của Diêm Từ Vũ chuyển sang hai màu đỏ đen, kì dị và tà ác như yêu quái.

Sở Trực và Hàn Liên vừa đứng dậy cũng bị Hồn Nhãn của Diêm Từ Vũ quét trúng, lập tức bị cố định tại chỗ.

Ánh sáng dần tan biến, Cửu Thiên có thể nhìn thấy phần cơ nơi ấn đường Diêm Từ Vũ co lại như thể sắp sửa rách thành một đường.

Ánh sáng trong mắt hoàn toàn biến mất, Diêm Từ Vũ lên tiếng: “Một lũ sâu kiến thực lực chỉ mới Nội Canh cảnh mà lại dám càn rỡ trước mặt tao. Giao máu của chúng mày ra đây!”

Canh kình trên người Diêm Từ Vũ hoá thành vô số xúc tu vô hình trói chặt bốn người nhóm Cửu Thiên, vài sợi xúc tu chui thẳng vào mắt, mũi, miệng và tai họ.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 358


Chương 358

Ngay sau đó, Cửu Thiên nhìn thấy các sư huynh của mình bắt đầu chảy máu thất khiếu, máu tươi từ trên mặt nhỏ xuống đất rồi lăn về phía Trúc lão quỷ.

Diêm Từ Vũ đánh vài luồng canh kình xuống mặt đất, dưới thân Trúc lão quỷ lập tức xuất hiện một trận pháp được ngưng tụ từ canh kình.

Khi máu tươi chạm vào trận pháp thì phát ra ánh sáng đỏ, hơi thở của Trúc lão quỷ bắt đầu mạnh lên, giờ phút này mặt mũi ông ta cũng thay đổi.

Trúc lão quỷ bắt đầu trẻ hoá, làn da nhăn nheo trở nên căng bóng, khuôn mặt già nua nhanh chóng trẻ lại.

Lúc này tuổi của Trúc lão quỷ cũng thay đổi, chẳng mấy chốc ông ta đã quay trở lại dáng vẻ hai, ba mươi tuổi.

Cửu Thiên vẫn đang đấu tranh với canh kình của Diêm Từ Vũ ở trong cơ thể mình. Canh kình của hắn ta ẩn chứa uy thế huỷ diệt mọi thứ, nó bắt đầu điên cuồng phá huỷ trong cơ thể Cửu Thiên, thứ duy nhất có thể chống lại là canh khí thoạt nhìn có vẻ “bé nhỏ’ trong cơ thể hắn.

Khác với mấy vị sư huynh, Cửu Thiên không chảy máu thất khiếu, ngược lại còn cảm thấy đang dần dần khôi phục khả năng hành động.

Canh khí của hắn thể hiện sức phòng ngự mạnh mẽ, dù là canh kình cao hơn hắn mười cấp của Diêm Từ Vũ cũng không thể phá huỷ canh khí của hắn.

May mà lúc này Diêm Từ Vũ đang tập trung vào Trúc lão quỷ.

Hắn ta hài lòng nhìn hơi thở của Trúc lão quỷ càng lúc càng mạnh, chỉ một lát nữa thôi sẽ đạt tới Linh Khí Sư cảnh.

Cách thăng cấp đốt cháy giai đoạn này không chỉ cần máu tươi của người khác, mà máu tươi của bản thân cũng sẽ bị đốt cháy. Dưới sự khống chế của Diêm Từ Vũ, Trúc lão quỷ đã đốt cháy sinh mệnh của mình, chắc chắn khi ông ta đạt tới đỉnh phong cũng sẽ là lúc ông ta chết.

Bỗng nhiên, hơi thở của Trúc lão quỷ tăng vọt.

Đây là dấu hiệu bước vào Linh Khí Sư cảnh, nhưng Trúc lão quỷ đã đau tới mức toàn thân run rẩy.

Diêm Từ Vũ cười, cười rất vui vẻ.

Bộ xương màu vàng ngẩng đầu lên, cất cao giọng: “Linh Khí Sư đang quỳ trước mặt ta kia, mặc dù thực lực của ngươi đã đủ, nhưng tại sao hơi thở lại yếu như vậy? Ngươi không đủ tư cách trở thành truyền nhân của tai”

Một câu khiến mặt Diêm Từ Vũ lập tức biến sắc.

Cửu Thiên hét lớn, chính là lúc này!

Trong nháy mắt, toàn thân Cửu Thiên bùng nổ một sức mạnh kh*ng b*, ngay sau đó canh khí của hắn và canh kình của Diêm Từ Vũ đồng loạt phát nổ.

Hắn vung trọng kiếm trong tay đánh Sở Chính bay ra ngoài.

Sau đó hắn nhanh chóng bước tới, vung hai nhát kiếm, Sở Trực và Hàn Liên cũng bị hắn đánh văng ra Xa.

Ba người lần lượt bay về phía cánh cổng đằng sau bộ xương màu vàng theo hình vòng cung tuyệt vời.

“Cửu Thiên sư đệ!”

Hàn Liên lớn tiếng gọi trên không trung.

Cửu Thiên cắn răng đáp: “Đừng quay lại!”

Ba người Hàn Liên ngã vào trong cửa, bay ra khỏi phủ đệ hư không.

Diêm Từ Vũ kinh ngạc, lớn tiếng nói: “Mày lại thoát được Nhiếp Hồn Nhãn của tao ư, không thể có chuyện đó được!”
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 359


Chương 359

Cửu Thiên dựng đứng trọng kiếm: “Điều này chứng tỏ Nhiếp Hồn Nhãn của anh không ổn lắm đâu!”

Chẳng mấy chốc nét mặt Diêm Từ Vũ đã từ kinh ngạc chuyển sang tàn nhẫn hung ác.

Gương mặt hắn ta trắng bệch, nét nào nét nấy đều toát ra vẻ điên tiết. Hàng mày kiếm dựng thẳng lên, hắn ta hơi híp mắt lại, trong con ngươi lóe lên chút sát khí.

“Thì ra mày mới là cường giả của Nhất Nguyên viện. Nhưng tiếc quá, trước mặt tao thì mày vẫn yếu đuối đáng thương như thường thôi. Quỳ xuống cho tao!”

Diêm Từ Vũ bỗng phóng thích canh kình toàn thân, canh kình đáng sợ ngưng tụ thành trận pháp Canh Võ lóe lên sau lưng hắn ta.

Tứ tượng thần thú Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ hội tụ, canh kình đen kịt tuôn trào như sóng biển. Diêm Từ Vũ giơ tay lên, tàn bạo giáng chưởng về phía Cửu Thiên.

“Tứ Tượng Chỉ Lực!”

Giây phút đó Cửu Thiên cảm nhận được một sức mạnh như trời sập nện xuống người mình, sức mạnh vô cùng kinh khủng đó khiến hai chân hắn như ghìm vào đất đá. Vô số những rãnh nứt lan dọc đi. Thiên Địa Chi Lực bốn phía nặng như sắt đá.

Bắp thị cả người Cửu Thiên như bị chèn ép, canh khí mà hắn phóng thích cũng bị đè lại, dán chặt vào da thịt hắn.

Khớp xương hai chân phải chịu một sức nặng khổng lồ, âm thanh xương cốt hắn như tiếng đậu nổ răng rắc vang lên.

Nhưng Cửu Thiên vẫn cứ đứng thẳng tắp ở đó.

“Anh chưa đủ tư cách bắt tôi phải quỳ đâu!”

Cửu Thiên cầm kiếm trong tay, chém một nhát về phía Diêm Từ Vũ.

“Thần Hồn Chỉ Lực!”

Trọng kiếm chém vào hư không khiến cơ thể Diêm Từ Vũ hơi chao đảo.

Thần Hồn Chi Lực đáng sợ khiến não Diêm Từ Vũ rúng động.

Nhưng ngay lúc đó, cổ Diêm Từ Vũ phát ra một luồng ánh sáng xanh, che đầu hắn ta lại, ngăn cản toàn bộ Thần Hồn Chi Lực.

Hắn ta khịt mũi một tiếng, bóng dáng tựa ảo ảnh, thoáng chốc đã đứng trước mặt Cửu Thiên.

Diêm Từ Vũ nện một đấm vào giữa ngực Cửu Thiên.

Quyền kình kinh khủng của hắn như một con quái vật nuốt chửng ánh sáng, trong chớp mắt đã phá vỡ canh khí của Cửu Thiên.

“Quyền Chấn Thiên Hại”

Ngực Cửu Thiên lõm xuống một hõm vô cùng kì dị, lục phủ ngũ tạng sôi trào, cơn đau đớn lập tức lan tràn khắp cơ thể.

Cửu Thiên nghiến răng ken két, tay vung kiếm lên.

Trọng kiếm chém lên người Diêm Từ Vũ chỉ xẹt qua một tia lửa nhỏ.

Hai người thuộc hai tu vi cảnh giới khác nhau một trời một vực, những đòn tấn công bén nhọn của Cửu Thiên hoàn toàn chẳng có chút tác dụng nào.

Diêm Từ Vũ trở tay, chân đá ngang đạp vào eo Cửu Thiên.

Sức lực kinh hồn khiến Cửu Thiên bay xa hơn mười trượng, người đập thẳng vào cột đá vang ầm một tiếng.

Diêm Từ Vũ nhìn chỗ mà mình đánh trúng, hắn phủi nhẹ bụi bám trên y phục, hờ hững nói: “Yếu ớt.”

Khắp người Cửu Thiên không có chỗ nào là không đau đớn, cổ họng hắn hơi ngọt ngọt, cảm giác máu tươi đang hộc lên.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 360


Chương 360

Hắn phun ra một ngụm máu, chỉ e là hắn không thể nào dẫn khí ra mạnh mẽ tấn công nữa rồi.

Hai mắt Cửu Thiên như ứ máu, hắn nuốt ngược máu tươi trở vào, tiếp tục vận canh khí thêm lần nữa.

Giây phút đó, Thiên Địa Chi Lực bốn phía bắt đầu ngưng tụ lại.

Diêm Từ Vũ nhìn Cửu Thiên rồi từng bước từng bước đi đến gần, bước chân hắn rõ ràng đến quái dị, tựa như đang đạp lên hai tai Cửu Thiên mà đi.

“Đã phục chưa? Phục rồi thì quỳ xuống xin lỗi tao ngay!”

Diêm Từ Vũ bình tĩnh nói.

Cửu Thiên chống trọng kiếm thẳng xuống đất, gắng gượng đứng lên: “Có giỏi thì đánh chết tôi đi.

Thằng ranh con như anh, muốn tôi phục thì cứ đợi đến kiếp sau đi.”

Cửu Thiên nhếch miệng cười cười, một giọt máu tươi chảy xuống theo khóe miệng.

Có lẽ vì ở cùng với Hàn Liên sư huynh kia quá lâu nên hiện tại Cửu Thiên đã học được cách dùng lời lẽ cợt nhả chọc đối thủ tức điên lên rồi.

Đây cũng là một loại thủ đoạn, một loại sách lược khi chiến đấu. Đối mặt với một người mạnh hơn mình rất nhiều, chỉ có thể chờ tới khi đối phương bị lửa giận đốt cháy đầu óc thì mới có khả năng giành thắng lợi.

Quả nhiên Diêm Từ Vũ đã bị chọc giận, bước chân hắn cũng dồn dập hơn, canh kình khắp người càng lúc càng sôi sục.

“Thằng oắt con, mày không nên chọc điên tao vậy đâu. Họa từ miệng mà ra, chết người thật đấy!”

Diêm Từ Vũ đi đến trước mặt Cửu Thiên, Cửu Thiên cũng thầm đếm khoảng cách giữa hai người.

Hai mươi bước, mười bước, năm bước.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Diêm Từ Vũ lại tung ra một quyền trong không trung, cùng lúc đó Cửu Thiên cũng ra chiêu.

Trọng kiếm chắn ngang, nắm đấm của Diêm Từ Vũ cũng đập thẳng vào trọng kiếm Vô Phong, vang lên một tiếng keng bén nhọn.

Trọng kiếm Vô Phong trong tay Cửu Thiên bay thẳng ra ngoài, Diêm Từ Vũ thoáng sững người. Lúc này Cửu Thiên trốn sau trọng kiếm lập tức ra tay.

Vô Tướng Phá Sơn Quyền!

Vô Tướng Quyền, Phá Diệt Quyền, Băng Sơn Quyền, ba quyền kình hợp thảnh một thể, cả người Cửu Thiên đỏ lừ, quyền thế như sắc đỏ.

Quyền kình kinh khủng đánh thẳng vào đầu Diêm Từ Vũ, ngay lúc Diêm Từ Vũ vẫn còn đang há hốc ngẩn ra, Cửu Thiên lại đấm thẳng vào mặt Diêm Từ Vũ, một loạt ánh sáng bắn tung tóe.

Canh y trên người Diêm Từ Vũ bị đấm chỗ lồi chỗ lõm, gương mặt cũng bị đánh đến méo xệch.

Sát khí dâng tràn trong mắt hẳn ta. Hắn ta hoàn toàn không hề ngờ được Cửu Thiên bị vậy rồi mà vẫn có thể tấn công mạnh mẽ đến như thế. Nếu tu vi của Cửu Thiên mạnh hơn chút nữa, chẳng phải quyền đó sẽ khiến hắn trọng thương ư?

Diêm Từ Vũ cảm nhận được canh y của mình suýt nữa đã không thể bảo vệ được hắn ta, sức lực trong một đấm đó của Cửu Thiên hoàn toàn vượt xa hai ba võ giả Ngoại Canh cảnh.

Diêm Từ Vũ thẹn quá hóa giận, nếu như bị một thẳng oắt tu vi Nội Canh cảnh đánh trọng thương, chuyện này truyền ra đi thì hắn còn mặt mũi gì mà sống nữa cơ chứt Diêm Từ Vũ nhấc chân đạp thẳng một cước vào ngực Cửu Thiên.

Vừa mới tung cước, cả đại diện đều có thể nghe thấy một âm thanh trâm đục vang lên. Cơ thể Cửu Thiên lập tức xuất hiện các lớp vảy làm thành áo giáp, bao lấy cả người hắn.
 
Võ Tôn Đỉnh Cấp
Chương 361


Chương 361

Diêm Từ Vũ lại đá một cước nữa, Cửu Thiên ngã vào cột đá, cả người như ghim vào cột đá kia.

Cửu Thiên đau đến suýt ngất xỉu, dù có lớp vảy bao phủ toàn thân, một cước này của Diêm Từ Vũ vẫn đạp đứt ít nhất ba cái xương sườn của hắn.

Cửu Thiên mạnh mẽ bứt khỏi cột đá, dựa lưng lấy đà đánh thẳng vào người Diêm Từ Vũ.

Diêm Từ Vũ hơi loạng choạng, mà Cửu Thiên lại mượn lực phản chấn này lộn nhào vài chục lần, lăn tới một bên khác.

Cửu Thiên quỳ rạp dưới đất thở hổn hển, nâng tay nhặt trọng kiếm rơi một bên lên.

“Không ngờ còn có võ kỹ như vậy để phòng thân.

Nhóc ranh, mày khiến tao hứng thú đấy. Nếu mày là người của Âm Dương viện thì có khi tao đã tha cho mày một mạng. Đáng tiếc, mày lại là người của viện khác. Trước giờ tao luôn đối phó kẻ địch theo phương châm diệt cỏ tận gốc.”

Hai lần ra tay đều không đánh chết được Cửu Thiên, Diêm Từ Vũ cũng đã bị khơi mào lửa giận, cụ cười trên khóe miệng càng tàn nhân hơn.

Diêm Từ Vũ dịch sang trái mấy bước, đã quyết định phải khiến Cửu Thiên bỏ mạng ở nơi này.

Vị trí hắn ta đứng chặn kín mọi khả năng chạy trốn của Cửu Thiên, sau đó lại chậm rãi đi về phía Cửu Thiên.

Diêm Từ Vũ đã bị áp bách đến mức quyết định ra tay toàn lực, bắt đầu bày ra võ thế mà chỉ có cao thủ Nguyên Canh mới có thể nắm giữ để bức người.

Võ giả Nội Canh cảnh với Ngoại Canh cảnh cùng lắm chỉ có thể dùng khí thế áp người thôi. Nhưng đến Nguyên Canh cảnh, canh kình hóa thành vật thực dẫn động thiên địa, cũng có thể chuyển hóa ra vô số thủ đoạn.

Giả dụ như tiếng bước chân của Diêm Từ Vũ lúc này, nếu gặp võ giả tâm trí không kiên định thì sẽ bị tiếng bước chân của hắn ta quấy rầy tiết tấu, thậm chí tốc độ vận chuyển canh kình cũng chậm lại.

Diêm Từ Vũ bước từng bước, dùng tư thái thần linh quan sát sinh linh từ trên cao nhìn xuống Cửu Thiên: “Hỏi lại một lần, có phục hay không!”

Cửu Thiên tiếp tục đứng lên, hít sâu một hơi, khẽ cười nói: “Phục ông nội mày!”

Một kiếm vung lên, Cửu Thiên dùng toàn bộ kiếm chiêu mình biết phóng xuất trong nháy mắt.

Giờ khắc này, Cửu Thiên cũng bộc phát ra tiềm năng thực sự của mình, kiếm quang như đóa hoa nở rộ. Chỉ trong nháy mắt, Cửu Thiên đã chém ra mấy chục, gần trăm kiếm.

Mỗi kiếm đều mang theo sức mạnh tàn phá đè nén, tiếng khí nổ ầm ầm vang lên không ngừng.

Canh y trên người Diêm Từ Vũ đã bị đánh cho lung lay sắp đổ. Diêm Từ Vũ gầm lên một tiếng, Thanh Long trảo nháy mắt bắt được trọng kiếm của Cửu Thiên.

Kiếm tới tay, Diêm Từ Vũ cảm thấy không đúng lắm, canh kình trên người hắn ta liên tục bị trọng kiếm Vô Phong phá vỡ. Vốn dĩ hắn ta bắt lấy kiếm là vì muốn bẻ gãy luôn binh khí của Cửu Thiên, nào ngờ trọng kiếm của Cửu Thiên chẳng những không sứt mẻ, mà tay hắn còn bị cứa ra một vết máu.

Hai mắt Diêm Từ Vũ lóe sáng sắc lẹm, canh kình trên người hóa thành cự mãng, gắt gao cuốn chặt Cửu Thiên.

“Ranh con, tao lại muốn xem thử mày lì đòn tới mức nào!”

Một quyền nện lên mặt Cửu Thiên, Cửu Thiên phun ra một ngụm máu tươi, lân giáp bị đánh lõm xuống.

Tay trái Diêm Từ Vũ hóa thành ảo ảnh, liên tục ra quyền.

Mỗi quyền đều có thể khiến lân giáp của Cửu Thiên biến hình, lân giáp vốn dĩ uy vũ khí phách, ánh sáng lấp lóe giờ đã bị đánh cho tổn hại liên tục, ảm đạm không chút ánh sáng.

Cửu Thiên miễn cưỡng chống đỡ không cho bản thân ngất xỉu, tay trái khẽ động, Thiên Địa Chi Lực bốn phía lặng lẽ không ngừng vây quanh Diêm Từ Vũ mà hắn ta không chú ý.
 
Back
Top Dưới