Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2708


Chương 2708

“Nếu như Cố Gia Huy không quan tâm tôi, tôi cũng sẽ không ở đây cùng anh. Anh không phải là người thứ hai, anh rất ưu tú, chẳng qua là….. Tim của tôi không nằm tại chỗ của anh! Anh không cần so sánh với anh ấy, anh không có thua, anh ấy cũng không có thăng. Tại sao lại muốn dùng tình cảm của tôi để đi phân thắng thua! Cái này rõ ràng là chuyện của tôi, tại sao các người lại cạnh tranh với nhau? Đây là không công bằng với tôi!”

“Diên, tôi biết rõ anh yêu tôi, nhưng tôi không thể đáp lại được, cũng không dám nhận của anh bất cứ cái gì, nếu tôi lấy… Trong lòng sẽ cảm thấy rất xấu hổi”

“Vậy tôi, sẽ cố gắng làm cho em yêu tôi, như vậy em sẽ không cảm thấy áy náy mà là chuyện bình thường nhận được.”

“Diên, rốt cuộc anh muốn tôi nói bao nhiêu lần thì anh mới nghe lọt?”

“Em không cần nói nhiều, tôi tin những điều mình làm! Quà này đã tặng ra ngoài thì không có đạo lý trả về được. Hai ngày này em ở chỗ này mà nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai tôi sẽ trở lại thăm em” Cậu ta nói xong vội vàng quay người rời đi.

“Anh…..Anh muốn đi đâu? Tôi không muốn ở lại nơi này…”

“Chẳng lẽ em muốn tôi ở bên cạnh em? Tôi càng nguy hiểm hơml”

Diên đưa lưng về cô, nói ra từng chữ một về phía cô.

“lốP “Hứa Minh Tâm, cậu ta nặng nề thở ra một hơi, lớn tiếng nói: “tôi thật sự điên rồi, tôi rõ ràng có vô số cơ hội có thể có được em, nhưng tôi lại sợ làm em tổn thương. Tôi có thể bất chấp tất cả để có được em, nhưng lại từ từ lấy được trái tỉm em, thậm chí có thể giữ em ở bên cạnh tôi cả đời. Tôi có rất nhiều thời gian để có thể cảm hóa được em, thế nhưng chính là tôi không muốn làm em tổn thương.”

“Tôi đối với em là một lòng một dạ, vậy mà em đối với tôi…..Lại tàn nhân như vậy. Có phải em cảm thấy trái tim của tôi chính là làm bằng thép, sẽ không biết đau đớn sẽ không thể bị thương và cũng có thể không chết!”

Cuối cùng cậu ta cũng có thể đem những thứ chôn giấu sâu trong lòng mà nói ra ngoài.

Hứa Minh Tâm……

Có phải em cảm thấy trái tim của tôi sẽ không biết đau đớn, sẽ không bị tổn thương và cũng sẽ không chết!

“Tôi không có…”

“Lời của cô, một chữ tôi cũng không thích nghe! Hứa Minh Tâm, đợi đến lúc tôi chết tâm, không phải muốn buông tha cho cô sao, sao cô có thể phát rồ đến thế chứ?”

“Diên… tôi không có cách nào để trả lời cậu, để cậu ảo tưởng, thật sự tôi không làm được!”

“Không sao, chúng ra vẫn còn trẻ, đời vẫn còn dài, tôi sẽ từ từ khiến cô thích tôi! Không cần đi theo tôi, tôi không được lý trí, tôi sẽ bị thương cô.

Cô xem, cho dù tôi phát điên rồi, tôi cũng không muốn làm hại cô! Hứa Minh Tâm, hãy để tôi và cô bình tĩnh lại. Tình yêu của tôi, không hề thua kém gì Cố Gia Huy, anh ta có thể vứt bỏ cô, nhưng tôi mãi mãi sẽ không bao giờ.

Anh ta không thể nào cắt đứt hết tất cả, nhưng tôi lại có thể.”

“Cô muốn một cuộc sống như thế nào, tôi sẽ cho cô cuộc sống như thế đấy! Còn anh ta, không thể làm được.”

Nói xong, cậu cất bước rời đi, bóng lưng rất cô đơn.

Người vừa mới đi, cô đã lập tức mềm nhữn ra ngã xuống đất.

Dù cho tấm thảm dưới sàn có dày mềm thì cô vẫn cảm thấy rất đau, có chút chạnh lòng.

Cô mở to mắt nhìn lền trần nhà, ánh nắng xuyên qua tấm kính cửa sổ trên đỉnh chiếu thẳng xuống, hơi chói mắt.

Trời xanh mây trắng, nhưng lòng cô lại rất đau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2709


Chương 2709

Cô rất muố nói với Cố Gia Huy những tủi thân của minh, nhưng bây giờ cô không biết nên liên lạc với anh thế nào.

Vì sao chuyện lại thành ra thế này.

Người chồng yêu thương sâu đậm mình, bây giờ lại trở thành một người xa lạ.

Còn người kia, lại yêu mình, trở thành một xiềng xích, trói buộc bước chân của côi Yêu và được yêu đều sai cả sao, rốt cuộc cô làm sai chỗ nào, ông trời sao lại giày vò cô như vậy!

Cô nằm dưới đất cuộn người lại, ôm chặt lấy chính mình.

Cô mệt rồi, cô sợ mình sẽ chịu không nổi nữa rồi.

Cô rất muốn biến thành một con rùa, có thể thu đầu lại, giả vờ như không hề có chuyện gì xảy ra cả.

Nhưng chuyện này… vì sao lại trở thành thế này.

Cả một ngày Diên cũng không đến quấy rầy, còn cô vấn cứ nằm trong căn nhà gỗ đó, điện thoại vẫn có tín hiệu, nhưng không ai liên lạc với mình cả.

Trong tủ lạnh toàn là đồ tươi ngon, còn có một chú sóc mang đến hai quả tùng.

Cô một mình ăn cơm, xem một bộ phim truyền hình nhàm chán.

Bên tai nghe thấy tiếng côn trùng kêu vang, có thể nhìn thấy cả ánh mặt trời, đợi đến khi hoàng hôn dần buông xuống, có thể đi ngắm sao.

Như Diên đã nói, đây thật sự là một nơi ẩn náu rất tốt, được thiết kế riêng dành cho cô ấy.

Chẳng phải cô khao khát muốn tránh xa tất cả tranh chấp sao, trải qua một cuộc sống cơm no áo ấm, an nhàn không phải sao?

Khi màn đêm buông xuống, cô nằm trên thảm ngắm sao, cũng không biết ngôi sao nào được đặt theo tên của mình.

Diên rất có tâm, thật ra cậu ấy chỉ cần một câu chúc phúc, bản thân đã rất vui rồi.

Nhưng cứ hết lần này đến lần khác, anh lại quá đặt nặng nó.

Có lẽ cô không nên sống ở London, trốn chạy sẽ không thể nào giải quyết được vấn đề.

Cô nên quay lại tìm Cố Gia Huy nói rố mọi chuyện.

Đợi đáp án của anh ấy, chỉ bằng mình tự đi tìm đáp án còn hơn!

Tôi lấy lại dũng khí, gọi điện thoại cho Quý Lưu Xuyên, bảo anh ta đến đón mình.

Ba tiếng sau, Quý Lưu Xuyên đến, đưa cô đi.

Lúc lên máy bay rời đi, cô đã gửi tin nhăn cho Diễn.

Phải mất một lúc lâu mới chỉnh sửa lại viết được một đoạn hoàn chỉnh.

“Cảm ơn món quà của anh, cả ngày hôm nay tôi đã rát vui. Chuyện tình cảm tôi không thể đáp lại được, cũng không có cách nào gắng gượng. Tôi không biết sau này tôi và Cố Gia Huy có đến được với nhau không, nhưng tôi vẫn luôn hy vọng như thế. Tôi yêu anh ấy, tôi không dám để cậu ở bên tôi, nhưng tôiy vọng anh đừng ép tôi.”

“Diên, anh có thể hận tôi, nhưng tôi sẽ không hận anh, chán ghét anh. Nếu như cậu gặp phải nguy hiểm gì, tôi vẫn sẽ vì anh mà lên núi đao, xuống biển lửa. Tôi muốn quay lại tìm Cố Gia Huy để hỏi cho rõ, hy vọng lần sau chúng ta gặp lại, anh sẽ có được tình yêu của chính mình.”

Sau khi viết xong, cô gửi đi, cảm thấy rất nhẹ lòng.

Một lần nữa cô đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, lúc xuống máy bay, tâm trạng của cô cũng không biết nặng nề hay giải thoát nữa.

Quý Lưu Xuyên vì công ty nên không thể nào rời khỏi London được.

Nhưng cô không hề cô đơn, thoáng cái cô đã nhìn thấy rất nhiều người quen.

Anh Ngôn Hải, dì Quý Thiên Kim, ông chú Ảnh Họa Bì và cả Quý Khiêm, Quý Cảnh An.

“Mọi người đến cả rồi sao?”

Cô hơi kinh ngạc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2710


Chương 2710

“Đương nhiên, ở Đà Nẵng em không chỉ có nhà chồng, có có đến hai nhà mẹ đẻ nữa mà.”

Ngôn Hải cười nói.

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, viên mắt khẽ ngấn nước.

Đúng vậy, dù sao rời khỏi Cố Gia Huy mình cũng có một cuộc sống độc lập rất tốt, không hề thiếu chút tình thương nào cả.

Bởi vì, có nhiều người yêu thương cô như vậy, cô càng phải chăm sóc thật tốt cho bản thân mình, không nên làm bọn họ lo lắng!

“Được rồi, về nhà thôi, đừng khóc nữa, con bé nCốc!”

Quý Thiên Kim nhẹ nhàng lên tiếng, lau lau khóe mắt tôi.

Bọn họ đến nhà họ Quý, ở đây đã chuẩn bị sẵn cho cô một phòng ngủ.

Đợi sau khi mọi đã giải tán, Quý Thiên Kim mới hỏi cô, dự định làm gì tiếp theo.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, thật ra không hề có chút kế hoạch nào cả.

“Bây giờ cháu chỉ muốn tìm anh ấy nói chuyện cho rõ thôi.”

“Minh Tâm, trong mắt cháu Cố Gia Huy là người như thế nào chứ hả?”

“Chính trực, ngay thẳng, điềm tĩnh, có trách nhiệm, biết gánh vác. Sòng phẳng, rõ ràng. Lần này thật sự rất không nghiêm túc khi mấy lần gặp qua anh ấy, cho nên cháu cảm thấy có chỗ nào đó rất kỳ lạ.”

“Thế cháu tin vào những gì chính cháu mắt thấy tai nghe, hay là sự tin tưởng ở trong lòng?”

“Sự tin tưởng ở trong lòng!”

Hứa Minh Tâm nói ra từng câu từng chữ chắc nịch.

“Đúng, giữa vợ chồng quan trọng nhất là sự tin tưởng. Bây giờ tốt nhất đừng đi gặp cậu ta, nếu như cậu ta thật sự có nồi khổ tâm, cháu gặp cậu ta rồi, cậu ta cũng chỉ sẽ làm tổn thương cháu thôi. Con gái, không thể để chuyệntình cảm hạn chế được, vừa đúng lúc cháu nên nhàn nhã xử lý chuyện của mình.”

“Chuyện của mình?” Cô nghe xong như lọt vào màn sương mù, không hiểu ý của dì là gì.

“Còn nhớ lúc đầu gì đã làm thể nào không? Con của dì mất rồi, đau khổ tuyệt vọng quay lại, không còn bao nhiêu thời gian bi thương nữa. Dì hiểu rất rõ rằng chỉ có mình tự trở nên mạnh mẽ, mới có thể bảo vệ được người mình yêu, mới có thể có được nhà họ Quý như ngày hôm nay. Nhà họ Quý vinh hiển, thịnh vượng không phải là không có lý do, mà là do mỗi người chúng ra cũng nổ lực, không dám lười biếng!”

“Minh Tâm, mặc dù cháu không phải là người nhà họ Quý, nhưng trên người cháu đang chảy dòng máu của nhà họ Quý. Dù cho khó khăn trùng trùng, thì người nhà họ Quý cũng không thể nào bị đánh bại! Dì biết khoảng thời gian này tỉnh thần cháu rất sa sút, rất buồn. Thế nhưng cháu phải hiểu rõ rằng, cháu yêu người đàn ông đó, cháu muốn hạnh phúc bên cạnh cậu ta. Đồng thời, cháu phải rời xa người đàn ông đó, cháu cũng sẽ không chết! Rời xa khỏi nhãn mác Cố Gia Huy, cháu là Hứa Minh Tâm, hiểu chưa?”

Quý Thiên Kim nói vô cùng nghiêm †úc.

Cô đang nhìn bà kinh ngạc, dường như tạt một gáo nước lạnh lên đầu.

Rời xa khỏi Cố Gia Huy, cô là ai?

Không, cô vẫn là Hứa Minh Tâm, là một người có thể bước vào nhà họ Cố, trở thành vợ của anh ấy.

Sau khi rời xa khỏi anh ấy, cũng có thể sống tốt, sống như một Hứa Minh Tâm.

Ngay lập tức, tâm trạng gần như không còn áp lực kiềm chế nữa mà trở nên rất cởi mở.

Cô nhịn không được ôm chầm lấy dì Quý Thiên Kim, xúc động nói: ‘Dì à cháu biết rời, cháu là người nhà họ Quý, cháu sẽ không bị nổi buồn đánh bại. Cháu biết tiếp theo mình nên làm gì.”

“Cháu không nên giống như một con rùa rụt cổ, cũng không nên tự chuốc lấy phiền phức, khiến bản thân không vui mà đi đâm đầu vào chỗ khổ cực để chứng minh nổi khổ tâm của anh ấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2711


Chương 2711

Cháu nên để nỗi đau đó lắng xuống, bình tĩnh lại, là chính mình. Bên cạnh anh ấy cháu là vợ của ông chủ Cố, rời xa anh ấy cháu là Hứa Minh Tâm!”

Quý Thiên Kim nghe được một tràng những lời này, hài lòng gật đầu, cũng nhẹ nhàng thờ phào nhẹ nhõm.

Có thể phấn chấn lại sau đau khổ, mới là người của nhà họ Quý!

Đến chiều Hứa Minh Tâm mới vực dậy tỉnh thần, không đi tìm Cố Gia Huy, mà đến một nơi khác.

Cô biết rất rõ bây giờ mình nên làm gì.

Chuyện cô muốn mở một nhà hàng Âu vẫn chưa nói cho mọi người biết, không ngờ Ngôn Hải lại nhận ra trước, đã chọn cho cô một địa điểm, một tâng lầu hướng biển tốt nhất trong †òa nhà đó.

Hứa Minh Tâm hơi ngại, có chút xấu hổ, Ngôn Hải lại rất hào phóng khách sáo, nói muốn góp thêm cổ phần, tiền lợi nhuận cứ để đó từ từ trả tiền thuê nhà, đợi đến khi cô có đủ năng lực mua lại tâng này.

Mấy năm nay cô cũng tích tích góp được không ít, nhưng phải mua cả tầng lầu, lại có chút khó khăn.

Dù sao, giá của một tòa nhà hướng biển thật sự quá cao.

Tiếp theo còn phải trang trí, nhà hàng còn chưa khai trương mà danh tiếng đã xôn xao.

Truyền thông cũng xao động không yên, vì vợ chồng bọn họ đã rất lâu không xuất hiện trên cùng một màn ảnh, giờ lại hoạt động riêng lẻ, không thấy đi cùng nhau, mà lại cứ tách nhau mãi.

Thậm chí còn có một số tay săn ảnh còn phát hiện ra rằng nhà hàng này không hề có bất kỳ sự đầu tư, giúp đỡ nào từ phía Cố Gia Huy, cũng không hề quảng cáo, toàn bộ đều do tập đoàn Phát Đạt thổi phòng.

Mọi người đều nhao nhao lên đoán mò, có phải bọn họ đã nảy sinh rạn nứt tình cảm nào rồi hay không.

Cả hai người đều từng lên truyền hình mà thể hiện tình cảm, tiết mục hot được phát đi phát lại vô số lần trên khắp thế giới.

Vô số người phụ nữ muốn tìm thấy Cố Gia Huy thứ hai, hận mình không thể trở thành Hứa Minh Tâm, xen vào giữa mối quan hệ của hai vợ chồng.

Nhưng không ngờ rằng, mới ngắn ngủi có mấy tháng, mà cặp vợ chồng này đã xảy ra mâu thuần, nháy mắt đã đến mức sắp đổ vỡ.

Hứa Minh Tâm hết sức chuyên tâm vào chuyện nhà hàng Âu, cũng không rãnh chú ý đến những tin tức bên ngoài.

Cô không ngờ rằng, nhà hàng còn chưa mở, mà người đầu tiên tiếp đón lại là Cố Yên.

Cố Yên nhìn thấy cô, không nói lời nào chạy đến ôm cô thật chặt.

“Cuối cùng tôi cũng tìm thấy cậu, cậu có biết tôi đã lăn lộn ở London biết bao lâu không? Nếu không nhìn thấy tin †ức trong nước, tôi còn tưởng răng Diên đã mang cậu đi giấu rồi!”

“Có chuyện gì sao? Cậu đến tìm tôi làm gì?”

“Còn không phải là chuyện của anh tôi sao?”

“Cố Gia Huy…” Nhắc đến cái tên này, đôi mắt của cô lập tức trở nên ảm đạm. Mấy ngày này bận đến tối mặt tối mũi, chỉ đến đêm cái tên ngày mới xuất hiện trong giấc ngủ. Cô còn tưởng rằng trái tim mình đã mất cảm đi cảm giác, không còn cảm thấy đau thắt nữa.

Nhưng đến bây giờ nghe thấy, lại cảm thấy đau đớn tâm can, hô hấp khó khăn.

Trái tim giống như có một tảng đá đè nặng, không thở nổi.

“Anh ấy… anh ấy làm sao?”

Cô cố gắng hết sức giữ bình tĩnh, nghĩ rằng đã rất bình thản.

Nhưng lời nói ra khỏi miệng trở nên run rẩy, đã bị vỡ vụn ra từ lâu.

Có những vết thương, không chạm vào thì nghĩ răng nó đã không còn nữa.

Nhưng thực ra… không thể nào xem nhẹ được, một khi đã để lộ ra, thì máu sẽ chảy đầm đìa.

“Anh tôi… anh ấy điên rồi.” Cố Yên nặng nề nói, kể hết đầu đuôi Cốc ngọn mọi chuyện mình biết được.

Lệ Nghiêm nói với cô, Cố Gia Huy rất chú trọng sự công bằng, nhưng anh ấy và Diên lại không có bất cứ khế ước nào. Cho dù sau này Diên đến tìm mình thanh toán, anh ấy cũng không hối hận.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2712


Chương 2712

Sau khi Hứa Minh Tâm nghe được toàn bộ câu chuyện, kinh ngạc đến nói không nên lời.

Cố Gia Huy làm như thế, là vì muốn vén bức màn người đứng sau điều khiển Tạ Quế Anh, đang khổ sở chờ thuốc giải.

Anh cho rằng để Tạ Quế Anh tin tưởng mình, nhưng lại tìm mọi cách để tránh né những cử chỉ của cô ta, thậm chí còn cả thuốc mạnh, khiến cả người không thể nào chịu nổi.

Sau khi cô ấy nghe xong, không nói lời nào mà cất bước chạy đi.

Cố Yên kịp thời ra tay, vội vàng cản cô lại.

“Cậu muốn đi đâu?”

“Tôi… tôi đi tìm anh ấy, sao anh ấy có thể như vậy được, không cần mạng nữa sao?”

“Anh của tôi vì cô mà từ lâu đã màng đến sống chết rồi hay sao?” Cố Yên nói ra những lời rất thấm thía: “Cậu đứng đi tìm anh ấy, anh ấy cũng không nhận ra đâu, cậu cứ giả vờ không biết, góp vui lấy lệ với anh ấy. Thuốc giải rất nhanh đã đến rồi, chỉ cần ba mẹ tôi thoát khỏi sự khống chế của Tạ Quế Anh, anh của tôi sẽ vạch trần cô ta.”

“Anh của tôi vì muốn thử độc bằng chính cơ thể mình, ngày nào cũng ngửi mùi hương gây ảo giác, sợ cậu cũng chịu phải thủ đoạn hiểm đọc, nên mới hợp tác với Diên đưa cậu đi. Nhưng không nghĩ rằng trên đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, bị Phó Minh Tước nhanh chân đến trước một bước.

Lệ Nghiêm thấy không thể tiếp tục được nữa, anh ta đã nói với anh tôi người này thông minh như vậy, nên để ý cẩn thận với chuyện của cậu, nhưng lần này anh ấy lại tạo cơ hội cho tình địch, còn nói cái gì mà công bằng, tôi thấy anh ấy điên rồi.”

“Cậu không biết anh ấy, tôi… tôi biết anh ấy…”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, trái tim đau như sắp chết đi.

Cô quá hiểu Cố Gia Huy, anh ấy không phải là giúp đỡ cho Diên, cho cậu ấy cơ hội, mà là vì muốn bảo vệ mình tốt hơn.

Anh ấy biết, chỉ có đáp ứng yêu cầu của Diên, anh ấ mới toàn tâm toàn ý mà bảo vệ cô.

Hóa ra, Diên kiên trì như thế không phải lấy mình làm động lực, mà là Cố Gia Huy.

Cái tên nCốc này! Vì bảo vệ mình, mà đẩy cô vào vòng tay của một người đàn ông khác sao?

Cô siết chặt tay thành nắm đấm, khống chế trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồ ng ngực.

Thật sự… rất muốn đến ôm lấy anh ấy, nói cho anh ấy biết… mấy ngày vừa qa thật sự rất nhớ, rất nhớ anh.

“Cần mấy ngày nữa sẽ có thuốc giải?”

“Ba ngày sau.”

“Ba ngày.”

Cô nhìn quanh nhà hàng của mình vừa mới trang trí, đã khá ổn rồi, chỉ thiếu đầu bếp và nhân viên phục vụ nữa thôi.

“Ừ, vậy là đủ rồi.”

Cô nhổ ra một bãi nước bọt, sau đó nói: “Ngọc V, tôi muốn cậu giúp tôi một chuyện.”

Nhà hàng của Hứa Minh Tâm vốn dĩ sau một tháng nữa sẽ khai trương, nhưng cô lại mở sớm hơn.

Tên của nhà hàng là Nhất Cố Dư Sinh.

Rõ ràng đây là nhà hàng tây, nhưng lại lấy tên Việt. Nhưng lúc mọi người nghe thấy cái tên này đều lập tức hiểu ra, chữ “Cố’ này ý chỉ Cố Gia Huy.

Mọi người đều nhao nhao lên suy đoán, rốt cuộc tình cảm của đôi vợ chồng này là như thế nào.

Hứa Minh Tâm đã gửi thư mời đến cho Cố Yên, nhà hàng vừa mới khai †rương, vị khách đầu tiên được mời đến là Cố Gia Huy.

Đích thân mình sẽ xuống bếp, đích thân mình sẽ tiếp đón!

Cô đang suy nghĩ, anh ấy có đến đến hay, có dám hay không, sẽ đưa ai đến!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2713


Chương 2713

Thậm chí cô còn thông báo với truyền thông rằng, chồng mình phải là vị khách đầu tiên đến nhà hàng này.

Cho đó, hãy nhìn cho kỹ.

Cô không tin, trước mắt bao nhiêu người, Cố Gia Huy có thể từ chối mình.

Thời gian trong thiệp mời là lúc bảy giờ tối, nhưng đồng hồ đã điểm tám giờ, người vân chưa thấy đâu.

Cô nhìn theo ngoài cổng, không hề có động tĩnh gì, không nhịn được mà cười giêu cợt.

Cô nhịn không nổi mà mắng chửi: “Cố Gia Huy anh là đồ nhát gan, ngay cả đến việc gặp em anh cũng không dám sao? Anh lừa em, lúc anh đẩy em cho người khác, sao anh lại lớn gan như thế. Bây giờ em không tính toán với anh nhiều, đợi đến khi có thuốc giải rồi, sức khỏe hoàn toàn hồi phục, xem em xử lý anh như thế nào!”

“Phân giường, phân phòng, đưa con rời đi, khiến cho anh mù mịit…”

Cô vừa nói, vừa thất vọng xoay người đi vào bếp.

Đột nhiên vang lên một tiếng.

“Hoan nghênh quý khách.”

Trong lòng cô trở nên run rảy, lập tức quay đầu lại, chỉ thấy… một người đàn ông mang đồ vest xuất hiện trong tầm mắt.

Dáng người cao ngất, mạnh mẽ, sống lưng thẳng tắp, bước đi có khí chất độc nhất vô nhị.

Mái tóc chỉnh chu, cá tính, vẻ mặt rất nghiêm túc, lạnh lùng, khiến khác trông thấy đã khiếp sợ.

Anh không phải là một người tốt, người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy như vậy, nhưng Hứa Minh Tâm lại hiếm khi thấy anh như thế.

Bởi vì… Cố Gia Huy trong mắt cô, là người tốt nhất, ấm áp nhất.

Ánh mắt chạm nhau, ánh nhìn rất lâu, rất lâu…

Cô như bị một loại ma thuật điều khiển, đứng yên tại chỗ không thể tiến cũng không thể lùi.

Cô ngây người ra nhìn anh từng bước tiến tới, ánh mắt rất chăm chú, cho nên ngay đến cả Tạ Quế Anh đi bên cạnh anh cũng không hề để ý đến.

Trong mắt chỉ có duy nhất một người là anh, làm gì quan tâm đ ến những thứ khác.

Cứ mãi nhìn người phía trước đến gần, cô mới lấy lại tinh thần, vội vàng lùi về sau, muốn sắp xếp tìm ghế ngồi.

Nhưng không ngờ lùi quá nhanh, không cần thận đụng trúng bàn, đầu Cối đau, bụng dưới cũng bị đụng đến đau đớn.

Cô chịu không nổi chật vậy khom người xuống, đau đến mức phải thốt lên, còn Cố Gia Huy lại đứng bên cạnh, nhìn như không thấy gì cả.

Tạ Quế Anh đắc ý nhìn cô, hất cằm †ừ trên cao nhìn xuống.

Cô ta đi giày cao gót, như là một bà hoàng giành được thắng lợi, cho răng mình đã chiếm được cả thế giới.

Cô không cần Phó Minh Nam giúp đỡ, dựa vào bản lĩnh của mình cũng nhíin ra được tất cả mọi chuyện!

“Xem ra cô vẫn chưa chuẩn bị tốt, tôi cũng không muốn lãng phí thời gian của cô, tôi và Tạ Quế Anh đi nơi khác.”

Anh lạnh lùng nói, ánh mắt tràn đầy lạnh lùng nhìn đi nơi khác.

Ai cũng không thể nhìn ra, ẩn sâu trong nơi tối tăm nhất đang dâng trào mãnh liệt.

Bàn tay ở nơi mà Tạ Quế Anh không nhìn thấy, siết chặt lại.

Anh cố nén mà nhịn xuống sự xúc động, không tiến lên ôm cô vào lòng.

Hứa Minh Tâm vội vàng đứng dậy, cố gắng nhịn đau, thậm chí còn nở một nụ cười trên mặt.

Chỉ cần anh ấy đến là tốt rồi, cô chuyện chút tủi thân, uất ức cũng không sao, cái gì cô cũng không oán không trách, chỉ hy vọng anh ấy sống tốt là được, khỏe mạnh là được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2714


Chương 2714

“Xin mời vào chỗ của hai người, tôi sẽ lập tức đưa thực đơn đến, toàn bộ quá trình sẽ do tôi phục vụ, hy vọng…

có thể khiến anh hài lòng.”

“Minh Tâm, có lẽ cô không khó nhìn ra, chúng tôi đang ở bên nhau?” Tạ Quế Anh lên tiếng, vẻ mặt trông rất giả dối: “Minh Tâm… xin lỗi, cô mới bỏ đi có hai mười ngày, cô không biết Gia Huy vượt qua như thế nào đâu, nổi đau khổ dày vò sống một ngày như dài cả trăm năm, có tôi cùng anh ấy, cho nên mới…”

“Cô không cần nói, tôi biết rồi, cái gì tôi cũng biết cả. Chỉ là tôi muốn mời hai người đến ăn một bữa cơm, chỉ là tôi muốn chứng minh bản thân mà thôi, Hứa Minh Tâm tôi rời khỏi anh, cũng có thể sống tốt.”

Cố Gia Huy, anh nhìn thấy chưa?

Tôi không cần Diên bảo vệ, tôi có thể độc lập tự chủ!

Dù cho cả quá trình không hề có sự giúp đỡ của anh, em cũng có thể an bài được hết mọi thứ.

Nếu như là lúc trước, e rằng anh ấy sẽ sắp xếp mọi thứ, không để tôi phải lo một chút nào cả.

Nhưng bây giờ, tôi kiên cường dũng cảm hơn, tôi có thể bảo vệ được anh rồi!

Cố Gia Huy, anh nhìn thấy chưa?

Những lời này, điên cuồng thét lên trong lòng cô.

Ánh mắt cô nhìn anh đầy nồng cháy, cô nghĩ, vợ chồng bọn họ đồng lòng, Cố Gia Huy nhất định tự có cách của chính mình!

Cố Gia Huy hiểu rõ câu nói đầy thâm sâu này, nhưng Tạ Quế Anh chỉ nghe hiểu những lời trên mặt chữ.

Cô âm thầm kinh ngạc, không ngờ Hứa Minh Tâm lại từ bỏ dễ dàng như vậy, cô còn chuẩn bị rất nhiều cái cớ mài Bây giờ xem ra, Hứa Minh Tâm thật sự không chịu nổi một kích này!

“Thế thì tốt, nếu như cô thật sự thảm như vậy, người ngoài cũng sẽ bàn tán người họ Cố tôi đây. Thế không dính dáng gì với nhau nữa, rất tốt.”

“Ừ, rất tốt… thế anh ngồi đi!”

Cả quá trình cứ nhìn mãi Cố Gia Huy, lúc đưa thực đơn, cũng không quan tâm đ ến Tạ Quế Anh.

Dù cho Cố Gia Huy lúc nào cũng chăm sóc cho Tạ Quế Anh, hỏi xem cô muốn ăn cái gì, dặn dò muốn uống nước trái cây ấm.

Nhưng Hứa Minh Tâm dường như không nghe thấy, ánh mắt cô cứ mạnh mẽ quấn chặt lấy Cố Gia Huy.

Tạ Quế Anh càng ngày càng không hài lòng, cô nhìn chằm chăm như vậy có lộ liễu quá không?

“Minh Tâm… cô và Cố Gia Huy đã quyết định cắt đứt thì hãy cắt đứt một cách sạch sẽ đi. Lần này làm cho truyền thông náo nhiệt như vậy, chúng tôi mới đến đây. Hy vọng lần sau sẽ không có lần thứ hai, tôi cũng hy vọng hai người đến với nhau vui vẻ thì cũng chia tay nhau trong yên bình, trước mặt truyền thông mong cô ăn nói tốt một chút.

“mm Hứa Minh Tâm không hề liếc nhìn cô ta một cái, vỗn dĩ không hề nghe thấy cô ta đang luyên thuyên cái gì.

Tạ Quế Anh đợi mãi vẫn không nhận được câu trả lời, sắc mặt đỏ lên, xem cô như không khí sao?

“Hứa Minh Tâm?”

Cô ta nói to hơn.

“Phục vụ?”

Cố Gia Huy không nhìn tiếp nữa, thay vào đó là quay đầu sang phía Tạ Quế Anh.

Hứa Minh Tâm cũng không thèm để ý đến cách gọi của anh ấy, lập tức trả lời: “Sao vậy ạ?”

“Bạn gái của tôi đang hỏi cô.”

“Nói gì ạ Hứa Minh Tâm mù mịt nhìn Tạ Quế Anh.

“Cô… Hứa Minh Tâm, cô đừng khinh người quá đáng, cô không thấy cô cứ nhìn chăm chằm bạn trai của tôi là rất quá đáng sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2715


Chương 2715

“Bạn trai của cô? Bằng chứng đâu?

Công khai rồi sao? Tôi chưa từng nghe thấy truyền thông làm rõ chuyện này, cô không thể đưa ra ánh sáng. Cho nên đừng nói những lời tùy tiện như thế này.”

“Cô…’ Tạ Quế Anh tức đến run người, không ngờ cô lại nCốc manh như thế, răng thật là sắc nhọn.

Cố Gia Huy cũng hung hăng nhíu mày lại, cho dù trong lòng đang rất Vui.

Anh thích thái độ như cún bảo vệ thức ăn này của Hứa Minh Tâm!

Mặt anh phủ đầy một tầng sương mù, nhíu mày lại, không hề vui: ‘Hứa Minh Tâm, chú ý thái độ của cô!”

“À à, chú ý, chú ý! Tôi tránh xa thế này được chưa? Trông anh đẹp trai như thế, tôi không thể rời mắt, tính tôi cũng không vấn đề gì. Tôi lại không thích phụ nữ, nên mới không thèm nhìn cô! Hơn nữa mắt là của tôi, muốn nhìn đâu thì nhìn, có liên quan gì đến cô sao?”

“Hứa Minh Tâm, thái độ này của cô là sao?” Tạ Quế Anh tức giận, đứng phắt dậy.

Hứa Minh Tâm bĩu môi, nói: “Chỉ vài món này thôi sao? Tôi vào nhà bếp chuẩn bị, xin hai vị chờ một chút.”

Nói xong, cô ôm lấy thực đơn rời đi.

Cố Gia Huy nhìn theo dáng vẻ cô rời đi, khóe môi khế cong lên.

“Tạ Quế Anh, trước khi đến đã nói rồi, bữa ăn cuối cùng là tránh cô ấy sau này không vướng bận gì nữa. Sau khi kết thúc bữa ăn, chúng ta có thể đường đường chính chính ở bên cạnh nhau. Ba ngày sau, anh sẽ thông cáo với bào chí, sẽ tổ chức họp báo mối quan hệ vợ chồng giữa anh và Hứa Minh Tâm sẽ dừng lại ở đây, anh cũng sẽ đứng trước mặt mọi người, lấy em làm vợ.”

Tạ Quế Anh nghe thấy những lời trìu mến này, sắc mặt ửng đỏ lên, trái tim cũng đập thình thịch.

Sau đêm hôm đó, ước chừng khoảng hai ngày sau mới nhìn thấy Cố Gia Huy.

Anh bận công việc, sắc mặt rất khó coi.

Cô ngượng ngùng nhắc đến, anh cũng không hỏi nhiều, mối quan hệ của hai người kéo lại gần nhau hơn, gần như đều ngầm thừa nhận chuyện tối đó.

Còn cô cũng trông mong, hi vọng kỳ kinh nguyệt của mình sẽ đến muộn, tốt nhất là trong lần đó.

“Ừ, thế em sẽ chịu đựng, em… em quá quan tâm đ ến anh, cho nên em mới tức giận, em không phải là người đanh đá như thế”

“Ừ, anh hiểu mà.”

Hứa Minh Tâm đứng sau bếp, lắng †ai nghe những lời bọn họ nói.

Lần này cô nhanh trí đặt một cái máy nghe trộm, lấy một cuốn sổ nhỏ để ghi chép lại.

Đợi đến khi Cố Gia Huy hết bệnh, sẽ từ từ tính sổ.

Thực ra… cũng rất lo lắng, anh ấy làm chuyện có lỗi với mình.

Mặc dù không ngừng tự nhủ trong lòng rằng, coi như mình buộc lòng phải làm vậy.

Cố Yên nói anh ấy vì tránh né Tạ Quế Anh, mà đã từ làm tổn thương chính mình.

Thế, cô thà rằng anh không thể khống chế được.

Anh có thể chấp nhận mình và Diên, nhưng vì sao lại không thể tha thứ cho anh ấy?

Cô vẫn còn nhớ rất rõ khẩu vị của anh, toàn làm ra những món hợp khẩu vị với anh.

Lúc anh ăn cơm, chắc sẽ không nghĩ đến mình chứ, nếm thử tấm lòng của cô.

Món điểm tâm, có súp bí đỏ và bơ, sau đó là bò bít tết nướng rượu, vân vân…

Gô làm xong tất cả, chuẩn bị làm món điểm tâm, vì muốn nó được ướp lạnh, cho nên mới làm trước.

Cô đang làm, không ngờ người giúp việc chô lại nói: “Chị Minh Tâm, hình như nhà vệ sinh có vấn đề, cô đi xem thử.”

“Hả? Thế cô giúp tôi đặt món bánh pudding này vào tủ lạnh, tôi đi xem xem.”

Cô lau tay, vội vàng đi vào nhà vệ sinh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2716


Chương 2716

Một tấm biển cảnh báo đã được treo trong nhà vệ sinh nam, ý chỉ rằng bên trong đang bị hỏng.

Cô buồn bực, thậm chí không suy nghĩ, đẩy cửa bước vào…

Vừa bước chân vào thì bất thình lình một luồng sức mạnh ập tới túm chặt cổ tay cô, kéo mạnh cô vào trong vòng tay ấm áp, vững chãi.

Cánh cửa nhà vệ sinh nam đóng sầm lại.

Thân hình nhỏ nhắn và yếu ớt của cô dựa lên cánh cửa gõ, đầu óc choáng váng, vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đôi môi đã bị lấp đầy.

Cô trợn tròn mắt, nhìn khuôn mặt tuấn tú vô cùng quen thuộc, tim giật thót.

Nụ hôn của người con trai mạnh mẽ nóng bỏng, như thiêu đốt con người.

Cô quên cả việc đáp lại, hoàn toàn để mặc cho anh làm chủ.

Cô còn đang ngẩn ngơ thì bị anh căn khẽ vào môi, lúc này cô mới hoàn hồn lại.

Nhưng vẫn không đáp trả, mà…

nước mắt giàn giua.

Bàng hoàng nhận ra cô đang khóc, Cố Gia Huy đứng lặng người.

Anh buông cô ra, nhìn cô đắm đuối.

Đầu ngón tay ấm áp vuốt v e gò má cô, và nói: “Anh xin lỗi đã làm em buồn, làm em phải rơi nước mắt, anh thực sự đáng chết muôn vạn lần.”

Hứa Minh Tâm nức nở không nói được nên lời, cổ họng như bị nhét bông gòn, ứ nghẹn lại cực kì khó chịu.

Đau rát như bị hóc xương.

Cô không biết mình nên gật đầu hay là lắc đầu, nước mắt rơi lã chã như mưa tuôn xối xả.

Cố Gia Huy cất tiếng thở dài ai oán, ghé sát lại gần, dùng đôi môi hôn đi dòng nước mắt của cô.

“Anh đáng chết muôn vạn lần.”

Từng lời từng chữ anh nói sâu nặng không tả xiết.

Cuối cùng, Hứa Minh Tâm đã lấy lại được giọng nói của mình.

“Tại sao lại gạt em? Tại sao lại muốn đưa em tới chỗ Diên? Tại sao không nói cho em biết tất cả? Tại sao…

Anh hề không nói cho em biết rằng anh rất đau khổ, anh rất khó chịu, rằng anh cũng cần có em?

“Tại sao? Tại sao?”

Sự tủi hờn dồn nén đến tận phút giây này bất ngờ bùng nổ, từng nắm tay cô đấm mạnh vào lồ ng ngực anh.

Vốn dĩ anh định gắng gượng chịu đựng, nhưng lại không kìm được ho lên húng hắng.

Nghe thấy tiếng ho, cô bỗng hốt hoảng, nhớ lại lời Ngọc Vy nói, nguyên khí của anh bị tổn thương nặng nề.

Cô lo lắng võ lưng cho anh, để cơn ho dịu đi.

“Anh không sao chứ? Anh đừng dọa em, Cố Gia Huy…”

Cô còn chưa kịp nói hết câu, Cố Gia Huy đã một lần nữa áp môi hôn.

Còn mạnh mẽ, hung hăng hơn lần vừa rồi.

Ban đầu, cô còn định vùng văng đẩy ra, nhưng nghĩ tới tình trạng sức khỏe của anh, lại không đành lòng.

Cuối cùng… chân tay đành buông xuôi, mặc cho anh làm mưa làm gió.

Nụ hôn này kéo dài rất rất lâu.

Mãi anh mới chịu buông ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2717


Chương 2717

Hai người dựa trán vào nhau, gương mặt tuấn tú sát gần trong gang tấc, cả hai đều có thể cảm nhận được hơi thở nóng hôi hổi của nhau.

Khoảnh khắc này, dường như chẳng cần đến quá nhiều lời nói, tất cả đều sáng tỏ ở trong lòng.

Cố Gia Huy nắm chặt bàn tay bé nhỏ của cô, nhìn đồng hồ, anh không thể ra ngoài quá lâu, đê tránh bị Tạ Quế Anh nghỉ ngờ.

“Minh Tâm, anh không ngờ em lại biết mọi chuyện sớm thế này, mà như vậy cũng tốt, em đỡ phải khổ. Còn về phía Diên, nếu như cậu ta muốn tính sổ thì cứ đến tìm anh là được.”

“Sao anh biết là em đã hiểu hết rồi?”

“Từ giây phút anh bước vào nhà hàng và trông thấy em là anh đã biết rồi. Có những lời không cần phải nói rõ ràng, anh hiểu là được. Đôi khi, anh còn hiểu em hơn em hiểu chính bản thân mình, không phải sao?”

Nghe những lời này, Hứa Minh Tâm hoàn toàn không thể phản bác lại.

Trên đời này người hiểu rõ về cô nhất, nếu như không phải bản thân cô thì chính là Cố Gia Huy.

Cô không hề nói với anh rằng Cố Yên đã cho mình biết hết tất cả.

Anh chỉ nhìn thoáng qua là hiểu hết được mọi cảm xúc của cô.

Vợ chồng là thế đó!

“Sức khỏe của anh… Em lo lắm…”

Cô nói mà lòng thấp thỏm không yên.

“Sẽ không sao đâu, anh làm gì cũng có mức độ. Anh còn chưa ở bên em đến răng long đầu bạc thì làm sao nỡ chết đi được?”

“Phủi phui cái mồm! Nói vớ nói vẩn gì thế, không được phép nhắc đến chữ đói”

Hứa Minh Tâm không mê tín, cũng có thể xem nhẹ chuyện sống chết, nhưng lại không thể bàng quan trước chuyện sống chết của Cố Gia Huy.

Thà rằng cô chết cũng không muốn anh gặp mảy may bất trắc.

“Được, anh không nhắc.”

Anh dịu dàng nói: “Tạ Quế Anh vẫn đang đợi anh ở bên ngoài, anh phải ra trước đây, không cô ta lại nghi ngờ. Minh Tâm, anh không hề có lỗi với em, cho dù anh với cô ta đóng kịch, thì anh cũng không làm gì quá. Có thể anh sẽ nói những lời làm em tổn thương, nếu như em thấy buồn thì đợi sau khi mọi chuyện kết thúc cứ từ từ trả thù lại, được không?”

“Anh yên tâm, em ghi hết vào sổ rồi, sẽ không tha cho anh đâu.”

Hứa Minh Tâm nói chắc như đỉnh đóng cột.

“Thế thì tốt, cũng còn hơn là em cứ dồn nén ở trong lòng.”

Cố Gia Huy thở phào nhẹ nhõm, đến tận lúc này anh vẫn lo nghĩ mọi bề cho cô.

Nghe câu nói ấy, chỗ mềm yếu nhất trong tim Hứa Minh Tâm bỗng chốc sụp đổ.

Cô phải may mắn đến thế nào mới gặp được người đàn ông này.

Cố Gia Huy nhìn đồng hồ, Hứa Minh Tâm hiểu anh sắp phải đi.

Anh mím môi, còn định nói gì thêm, nhưng thực sự thời gian quá ngắn ngủi, trong khi bản thân lại có quá nhiều điều muốn nói, không biết bắt đầu từ đâu.

Cuối cùng anh chỉ im lặng, giơ tay xoa đầu cô, cử chỉ yêu chiều ánh mắt dịu dàng nhìn cô đắm đuối.

Rồi quay lưng bước đi.

Hứa Minh Tâm đứng nguyên tại chỗ nhìn theo bóng lưng anh khuất dần, đợi đến khi hoàn toàn không còn thấy anh nữa, dòng nước mắt mới ban nấy ngừng rơi lại một lần nữa tuôn trào dữ dội.

Cô hiểu nỗi khổ của Cố Gia Huy, và cũng tôn trọng lựa chọn của anh.

Anh làm vậy là để bảo vệ mình, bảo vệ cho bà chủ Cố.

Một mình anh gánh vác tất cả mọi chuyện.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2718


Chương 2718

Anh không hề biết phía sau Tạ Quế Anh có bao nhiêu người, không hề biết mình có thể chống chọi được bao lâu, nhưng vấn khăng khăng quyết định thay cô.

Anh có thể sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho tương lai của cô, bất kể có anh hay không, cũng tính toán kĩ lưỡng, hoàn hảo không tì vết.

Còn anh…

Anh chưa bao giờ nghĩ cho tương lai của mình mà cứ luôn chọn lấy hiểm nguy.

“Cố Gia Huy… Em sẽ mạnh mẽ hơn, em sẽ bảo vệ anhI”

Hứa Minh Tâm về lại nhà bếp, làm món tráng miệng cuối cùng, rồi bưng lên.

Cố Gia Huy và Tạ Quế Anh nói chuyện câu được câu chăng, dường như đang bàn chuyện đám cưới.

Cố Gia Huy tỏ ra thờ ơ, những câu trả lời cũng lạnh nhạt.

Hứa Minh Tâm đưa món tráng miệng tới, lúc đang chuẩn bị quay về thì nghe thấy giọng nói nũng nịu của Tạ Quế Anh.

“Gia Huy… Đêm hôm đó anh lợi hại ghê, làm em đau mất mấy hôm, lần đầu tiên của em mà anh cũng không dịu dàng với em một chút.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy, bước chân bông khựng lại.

Theo bản năng, cô quay người ngẩn ngơ nhìn Cố Gia Huy.

Trước đó không hề nghe thấy chuyện này trong máy nghe trộm, và cũng không thấy Cố Gia Huy nhắc đến.

Anh đã nói là chưa làm cơ mà?

Không…

Dù đã làm rồi thì sao nào?

Anh không cố tình, chắc chắn là có tình huống bất ngờ xảy ra.

Anh yêu mình, chung thủy với mình cả thể xác lẫn tâm hồn, chắc chắn là anh có nỗi niềm khó nói.

Mình phải tin Cố Gia Huy!

Cô hoảng loạn một thoáng rồi quay lưng bước đi, như thể đang chạy trốn.

Thấy cô đi khỏi, mặt Cố Gia Huy không tỉnh bơ nhưng tim thì giật thót.

Anh còn chưa kịp nói về việc này, đêm hôm ấy thực sự quá rối ren…

Lúc thu dọn dao thớt trong nhà bếp, Hứa Minh Tâm vấn đau đáu về những lời Tạ Quế Anh vừa nói.

Do mất tập trung nên không cẩn thận cứ tay phải con dao.

Đau đớn, làm cô tức thì tỉnh táo…

Người phục vụ bên cạnh nhìn thấy liền giật lấy con dao trên tay cô.

“Chị Minh Tâm, chị không sao chứ?”

Gô lơ đãng vung tay rồi băng bó lại, người phục vụ không chịu được nữa liên giúp cô rửa sạch và sát trùng vết thương, yêu cầu cô nghỉ làm về nhà và sớm đến bệnh viện băng bó.

Cố Gia Huy đã ăn cơm xong, trong cửa hàng cũng không có việc gì phải lo liệu.

Cô nhặt lấy chiếc túi rôi mơ hồ mà bước ra khỏi nhà hàng.

Trời vẫn đang là giữa trưa, nắng có chút chói chang, mặt trời ở ngay trên đỉnh đầu.

Cô không thể mở mắt và cảm thấy rất chóng mặt.

Có vẻ như cô thực sự cần phải đến bệnh viện, chỉ để mất một ít máu mà đã không ổn rồi.

Cô đang loạng choạng bước đi thì đột nhiên phía sau cô lại vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Hứa Minh Tâm.”

Cô tức thì tỉnh táo lại, siết chặt bàn tay nhỏ bé của mình đến mức đâm vào vết thương mà vẫn không để ý.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2719


Chương 2719

Cô quay lại và nhìn thấy người đến chính là Tạ Quế Anh.

“Sao thế? Chưa đi à?”

“Tôi nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện đàng hoàng.” Hai tay Tạ Quế Anh ôm ngực, không còn vẻ dịu dàng như trước, hiện tại tràn đầy độc đoán cùng thù địch.

Cô ta ngạo nghề hếch cằm lên và kiêu ngạo mà nhìn Hứa Minh Tâm như thể cô ta đã là người chiến thắng.

“Hình như tôi không có chuyện gì để nói với cô.”

Cho dù lúc này trong lòng Hứa Minh Tâm khó chịu khủng khiếp giống như bị hàng ngàn con kiến ăn thịt, nhưng trên khuôn mặt cô vẫn bình thản thoải mái, thậm chí khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười chế giêu, có vẻ như Tạ Quế Anh là một tên hề đang nhảy nhót và cô không quan tâm đ ến điều đó chút nào.

Con người ta đều sẽ từ từ trở nên mạnh mẽ, nếu trước mặt kẻ địch mà lại †ỏ ra một chút đau lòng thì có nghĩa là mình đã thua cuộc rồi.

Con người hiền lành thì sẽ bị người khác bắt nạt, còn con ngựa ngoan ngoãn thì sẽ bị người ta cưỡi lên.

Cô từng trải qua hết lần này đến lần khác như thế, và bây giờ… cô đã có thể bình tĩnh đối mặt.

Tạ Quế Anh tỏ ra khó chịu trước vẻ ngoài bình thản của cô.

Rõ ràng là cô đã thua triệt để, nhưng mỗi lần Tạ Quế Anh nhìn thấy cô thì lưng của cô lại luôn thẳng tắp.

Khuôn mặt dường như được lấp đầy bằng bê tông cốt thép, vĩnh viễn cũng sẽ không bao giờ sụp đổ.

Nhưng cô ta chỉ muốn nhìn thấy Hứa Minh Tâm khóc lóc thảm thiết và thất bại thảm hại, như thế thì cô ta mới có được cảm giác sung sướng khi chiến thăng.

Nhưng cô ta không ngờ rằng Hứa Minh Tâm sẽ vực lại tinh thần nhanh chóng như vậy, thật sự là khiến người ta hận đến nghiến răng!

Cô ta vấn nhớ cái tát của Quý Thiên Kim, nó nhắc nhở cô ta rằng cho dù Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy thật sự ly hôn, nhưng với sự ủng hộ của nhà họ Ngôn và nhà họ Quý thì cô cũng sẽ không thua thiệt quá nhiều.

Nhưng cô ta thì khác, cô ta chỉ có thể buông tay và đặt hết hy vọng vào Cố Gia Huy.

Vậy nên… cô ta ghen tị.

Sự ghen tị sâu sắc như một con rắn cứ xoay tròn trong lòng, càng ngày càng lớn lên trong lòng cô ta.

Cô ta nóng lòng muốn giết Hứa Minh Tâm.

“Hứa Minh Tâm, chắc là cô đã biết rằng tôi đang yêu đương với Cố Gia Huy. Trong mắt anh ấy chỉ có tôi mà không hề có sự tồn tại của cô. Cho dù cô vẫn không muốn ly hôn cũng không thể thay đổi sự thật này. Tôi khuyên cô nên làm quen với chuyện này, đừng gây ra chuyện gì khó coi, đến lúc đó đừng trách tôi không nể mặt cô.”

“Tôi ngoại tình với người khác, còn Cố Gia Huy cũng đã tìm được tình yêu mới trong thời gian ngắn như vậy.

Một khi tin tức này lan truyền ra ngoài thì cô nghĩ Cố Gia Huy sẽ ít bị ảnh hưởng hơn tôi sao? Vì danh tiếng của nhà họ Cố thì anh ta sẽ không làm vậy đâu. Vậy nên cô hoàn toàn chẳng làm được gì tôi, cho dù tôi có ly hôn thì hai người cũng không thể ở cùng nhau, ít nhất cũng không phải trong thời gian ngắn. “

“Gia Huy đã hứa với tôi rằng anh ấy sẽ tổ chức một cuộc họp báo để tiết lộ mối quan hệ của chúng tôi!”

Tạ Quế Anh đặc thắng nói.

“Ồ? Nếu đã như vậy thì tôi sẽ không ly hôn. Tôi sẽ từ từ khởi kiện ly hôn với anh ta! Khiến cho mọi người đều biết chuyện này, dù sao tôi cũng không sợ xấu mặt.”

“GIÓ…

Tạ Quế Anh tức giận đến đỏ bừng mặt, chỉ vào cô mà hung tợn liếc mắt một cái.

Cô ta vốn đang vô cùng tức giận thì chợt nghĩ ra điều gì đó và mỉm cười.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2720


Chương 2720

“Được rồi, cô cứ từ từ đấu tranh, dù sao cũng không có ai có thể thay đổi sự thật rằng tôi và Gia Huy đang ở bên nhau. Tôi đã ngủ với anh ấy rồi! Cô nhìn thấy dấu vết trên cơ thể tôi rồi đấy, bây giờ nó đã mờ đi rất nhiều. Cô không biết đâu, khi tôi vừa thức dậy thì những vết đỏ đã đan xen chằng chịt, chậc chậc… “

Tạ Quế Anh xắn tay áo và kéo cổ áo xuống, làm lộ ra những dấu vết mờ nhạt bên trong.

Đó là… bằng chứng để lại sau khi ân ái.

Ngay cả khi cô đã chuẩn bị tỉnh thần và biết trước rằng Tạ Quế Anh chắc chăn sẽ khiến mình tổn thương nghiêm trọng.

Nhưng khi cô ta nhắc đến chuyện này một lần nữa, tất cả sự phòng thủ trong lòng cô đều tan rã.

Bàn tay nhỏ bé siết chặt, vết thương lại rớm máu nhuộm đỏ lên băng gạc màu trắng tạo thành một mảng tương phản rõ nét.

“Người đàn ông tôi đã từng dùng, cô dùng có tốt không?”

“Cái gì?”

“Tất cả các kỹ năng trên giường của người đàn ông này đều do tôi chỉ dạy đấy. Người đi trước trồng cây, người đến sau liền tận dụng bóng mát. Cô thật sự đã lựa được một món hời! Còn nữa, người đàn ông mà cô có được là thứ mà tôi đã chơi đến chán và cũng không cần nữa. Nếu cô cảm thấy quý trọng thì cứ mang ởi đi. Xung quanh tôi không thiếu đàn ông, cũng không thiếu tình yêu, có rất nhiều người cầu hôn xuất SE ˆ “Tôi không thiếu tình yêu, cũng không thiếu người ân ái. Không giống như cô, dường như cô thiếu tất cả. Cô phải phụ thuộc vào người khác, ra khỏi bệnh viện tâm thần thì liền chuyển đến nhà họ Cố. Cô có nơi nào để sinh sống ổn định không? Mọi thứ mà bây giờ cô có được đều là Cố Gia Huy đưa cho cô. Tôi có thể rời khỏi Cố Gia Huy, còn cô có thể rời đi được không?

“Nếu cô rời đi thì có ai biết đến cô không? Gô cso thể sống tốt sao? Cô còn có thể cười đến cùng, có thể sống tự do tự tại sao?”

“Cố… Hứa Minh Tâm, cô thật quá đáng!”

Tạ Quế Anh không ngờ miệng lưỡi của Hứa Minh Tâm lại khéo léo như vậy, từng câu từng chữ cứ như đang chèn ép nơi cuống họng mà cô ta lại không tìm được từ nào để phản bác.

Tạ Quế Anh tức giận mà giơ tay lên cao, trong lúc phân nộ định tát cô một bạt tai, nhưng nào ngờ Hứa Minh Tâm đã đề phòng từ trước, cô siết chặt tay của Tạ Quế Anh và trở tay tát thẳng xuống.

Cái tát này rất nặng nề, tiếng động cũng rất lớn làm dấy lên sự quan tâm của những người qua đường.

Tạ Quế Anh che miệng, mở to mắt không thể tin nổi mà nhìn cô.

“Cô… Cô đánh tôi, cô không sợ Cố Gia Huy…”

“Vậy cô cứ bảo Cố Gia Huy đến tìm tôi! Tôi đánh thì đã sao? Cô có tư cách gì mà khoe khoang kiêu ngạo trước mặt tôi, cô muốn khiến cho tôi đau buồn sao, tỉnh lại đi! Tôi đã cho cô mặt mũi, nhưng chính cô lại không biết tốt xấu, vậy thì đừng trách tôi dạy cho cô cách nhìn nhận thực tết”

“Tạ Quế Anh, tôi cảnh cáo cô, đừng đi quá xa, tôi không dễ bắt nạt như cô tưởng đâu!”

Cô lạnh lùng nói rồi quay lưng bỏ đi mà không thèm ngoảnh lại.

Trước đây khi còn đến trường thì cô chỉ đi giày đế bệt.

Sau đó cô đã cùng Cố Gia Huy tham dự nhiều bữa tiệc khác nhau và từ từ học được cách đi giày cao gót.

Đế xuồng, gót dày, gót nhọn…

Từ một cô gái nhỏ bé khù khờ, thiếu hiểu biết và lúc nào cũng cần được che chở, cô đã từng bước trưởng thành, trở thành một người phụ nữ có thể tự lập.

Bất cứ ai bắt nạt cô hoặc làm tổn thương gia đình cô thì cô sẽ không bao giờ nhẹ nhàng với bọn họ.

Cô bước trên đôi giày cao gót và dần biến mất khỏi tâm mắt của Tạ Quế Anh.

Hứa Minh Tâm trở về nhà họ Quý, mở ra tin tức xem thì thấy tin cô đã tát Tạ Quế Anh.

Đám nhà báo thêm thắt tình tiết và phóng đại sự thật để viết ra một tin tức rất lộn xộn.

Nói rằng cô bắt nạt, độc đoán và ghen tị vì Tạ Quế Anh và Cố Gia Huy thân thiết với nhau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2721


Chương 2721

Cho rằng cô đã mắc phải thói kiêu căng của người giàu có, trở nên ngạo mạn và không làm tròn nghĩa vụ.

Hứa Minh Tâm không thèm nhìn đến đống tin tức lộn xôn kia, cô trực tiếp tắt điện thoại.

Cô lại tiếp tục dậy sớm vào ngày hôm sau, coi như không có chuyện gì xảy ra và vân đến cửa hàng để giúp đỡ như thường lệ.

Tuy nhiên, nhà họ Quý thấy cô như vậy thì trong lòng rất lo lắng, nhưng họ lại ngầm giữ im lặng vì họ tin rằng cô có thể xử lý được.

Hứa Minh Tâm đang kiểm tra sổ sách trong cửa hàng thì ngoài cửa lại đột nhiên vang lên tiếng động cho thấy rằng có người đang đến.

Cô nghĩ đó là Ngôn Hải, nhưng không ngờ lại là…

Người đến hóa ra lại là phu nhân.

Bà tự do thoải mái đi lại mà không mai theo ai bên cạnh, bộ dạng không giống như trước đây lúc nào cũng cần có người bên cạnh chăm sóc nữa.

Hứa Minh Tâm hơi nhíu mày, cũng không biết phu nhân tới tìm mình, Cố Gia Huy có biết chuyện này không.

Cô đứng dậy chào hỏi, tiến lại gần bà nói: “Mẹ, mẹ tìm con…”

Cô chưa kịp nói xong thì không ngờ phu nhân chợt giơ tay, một lời cũng không nói liền giáng cho cô một cái tát.

Hứa Minh Tâm bỗng chốc sửng sốt, lúc đầu cô rất bất ngờ nhưng cô chợt hiểu ngay lập tức.

“Người đến thì không có ý tốt, người có ý tốt thì không đến, vì vậy phu nhân đến đây là để trả thù cho Tạ Quế Anh.

Hôm qua cô tát cô ta một cái, hôm nay phu nhân liền đến đây cho cô một bạt tai.

Đúng là một chút cũng không chịu thiệt!

Cô thở ra một hơi trầm khàn, đứng thẳng người dậy.

“Mẹ chồng, người làm vậy là có ý gì?”

“Đừng gọi tôi là mẹ chồng, tôi không có đứa con dâu đáng xấu hổ như oô.

Trong lòng tôi Quế Anh chính là con dâu của nhà họ Cốt”

“Không cần biết mẹ có đồng ý hay không, nhưng trên pháp luật con vấn là người của nhà họ Cố. Mẹ là bề trên, cái tát này con sẽ không so đo với mẹ nữa.

Mẹ từ đâu đến đây thì về lại đó đi, con gọi xe để người đưa mẹ về, miễn việc trên đường không an toàn.”

Hứa Minh Tâm đè nén lại uất ức, dù sao bà ấy cũng là mẹ của Cố Gia Huy.

Cho dù bản thân có lửa giận ngập trời cũng chỉ có thể tự mình dập tắt nó.

Phu nhân lạnh lùng nhìn cô, căn bản không thèm đếm xỉa tới lời của cô, cứ thế tiến thẳng đi vào.

Bà ấy lật bàn, đập vỡ bình hoa sau đó còn đập vỡ luôn bể cá cảnh của cô.

Nước ào ào chảy xuống, cá trên mặt đất vân còn đang vãy đuôi.

Nhà hàng phương Tây vốn dĩ được trang hoàng lộng lẫy bỗng chốc biến thành một mớ hỗn độn.

Nhân viên phục vụ lao ra định ngăn bà ấy lại nhưng bị Hứa Minh Tâm ngăn cản.

“Để bà ấy đập, lát nữa tính hóa đơn rồi tới đòi chỗ Cố Gia Huy. Còn nếu không đưa sẽ công khai với giới truyên thông. Mẹ chồng không vừa ý con dâu, đến nhà hàng của con dâu để gây sự.”

Hứa Minh Tâm nghiến răng, gắn từng chữ.

Phu nhân nghe được câu này thì vô cùng tức giận, mặt bỗng đỏ bừng.

Bà ấy sải bước tiến lên phía trước, vốn dĩ muốn đánh một lần nữa nhưng bị Hứa Minh Tâm dùng sức giữ chặt.

Bà ấy lớn tuổi rồi làm sao có thể là đối thủ của cô.

“Cô… Cô buông ra! Cô là đồ không có gia giáo, cái thứ dám đắc tội với người bề trên.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2722


Chương 2722

Phu nhân tức giận tới nói ra những lời khó nghe, “Mẹ chồng, có một số chuyện chỉ nên có một lần chứ đừng lặp lại, con dâu đã nhường mẹ lắm rồi, mẹ đừng có mà quá đáng. Con tát Tạ Quế Anh một cái, mẹ cũng tát con một cái, chuyện này coi như xí xóa. Ngoài ra, mẹ đập đồ của con con cũng không ngăn cản, mẹ thấy vui là được, nhưng tiền thì con sẽ đòi một đồng cũng không thể thiếu!”

“Mẹ là người của nhà họ Phó, tuy nhà họ phó xuất thân Hắc đạo, nhưng Phó Minh Nam và Phó Minh Tước đều là người thanh tao nho nhã, không hề thô lỗ quê mùa như vậy. Mẹ la lối om sòm có khác gì mấy bà dì chanh chua cãi nhau ngoài chợ đâu?”

“Cô… cô mở mồm thì gọi tôi là mẹ chồng, nhưng đây là thái độ của con dâu với mẹ chồng hả? Cô thế mà nói tôi là bà già chanh chual”

Phu nhân cầm lấy túi xách, một tay bị giữ chặt liền đổi qua một tay khác.

Cho dù Hứa Minh Tâm có thành công chặn được, nhưng chiếc túi xách bằng da nặng trình trịch đó vẫn đập trúng đầu ocô, làm rối tung mái tóc của cô.

Cái túi đó rất nặng, lại còn có cả kim loại trên đó nên đánh cô rất đau.

Phu nhân cứ như là phát hiện ra một thế giới mới, tiếp tục vung túi xách.

Hứa Minh Tâm không dám đánh trả, trong lòng luôn tự nhắc nhở mình đây là mẹ của Cố Gia Huy.

Cho dù bà ấy có phạm phải lỗi lâm lớn, bản thân cũng phải nhượng bộ.

Bà ấy là bề trên của mình, bà ấy chỉ là phát bệnh mà thôi, hành vi của bệnh nhân có thể tha thứ được.

Nhưng cô không ngờ được là nhân viên phục vụ lại ra tay.

Không biết nặng nhẹ mà đẩy phu nhân một cái.

Phu nhân có tuổi rồi làm sao có thể chịu được. Bà ấy ngã phịch xuống đất, đầu thế mà đập vào chân ghế.

Phu nhân thậm chí còn không kịp kêu đau một tiếng liền lập tức ngất xỉu.

Máu… túa ra từ tóc, nhuộm đỏ một mảng, tí ta tí tách chảy xuống mặt đất.

Nhân viên phục vụ nhất thời bị dọa tới ngây nCốc.

Tim Hứa Minh Tâm bỗng run lên, nhanh chóng tiến lên phía trước kiểm tra, phản ứng đầu tiên là gọi 120.

Nhưng không ngờ tới ngoài cửa truyền tới một giọng nói nhắc nhở, còn có… một giọng nói quen thuộc.

“Gia Huy, anh nhanh lên, phu nhân ở bên trong.”

Cô ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa, nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc.

Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, cô còn chưa kịp hiểu trong mắt Cố Gia Huy có ý gì thì người đàn ông đó đã xông lên phía trước, trực tiếp ôm phu nhân vào lòng rồi nặng nề gọi.

“Mẹ?”

“Phu nhân!”

Tạ Quế Anh cũng kinh hãi kêu lên rồi cùng đi qua đây, còn không quên đẩy Hứa Minh Tâm ra.

Cô bị ngã sang một bên.

Cố Gia Huy nhanh chóng bế phu nhân mang đi bệnh viện.

Trong lòng Hứa Minh Tâm thấp thỏm, bật dậy khỏi mặt đất rồi đi theo Sau.

Nhân viên phục vụ run lẩy bẩy nhìn chính mình, giọng nói phát run.

Hứa Minh Tâm bấy giờ mới nghĩ ra, ở đây còn một người có liên quan.

Cô ấy học chuyên ngành nấu ăn dinh dưỡng tại đại học Đà Nẵng, tên là Châu Vũ. Tin tức của nhà hàng vừa mới tung ra cô ấy liền đến ngay, tiên lương cũng không cần chỉ muốn ở phía sau hỗ trợ cho cô.

Một cô sinh viên 18 tuổi, trong sáng thuần khiết, giống như cô năm đó vậy.

Cô ngàn lần không ngờ tới, bản thân mình sẽ có một ngày trở thành hình mẫu trong mắt người khác, trở thành thần tượng.

Châu Vũ là một cô gái nhưng nhà hàng không đủ nhân viên, có rất nhiều việc bọn họ đều phải tự thân đi làm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2723-2724


Chương 2724

Mặc dù phu nhân không phải là do cô đẩy, nhưng Châu Vũ cũng vì cô mà mới ra tay.

Cô cũng có một trách nhiệm mà không thể trốn tránh được!

Vào lúc này, khi đối mặt với những người nhà họ Cố, trái tim cô giống như có một tảng đá đè nặng lên, đau kinh khủng.

Mọi người đều rơi vào trầm mặc, ai cũng không nói câu nào, tất cả đều căng thẳng nhìn về phía phòng bệnh.

Cứ thế phải một tiếng trôi qua cửa phòng phâu thuật mới được mở ra.

Phu nhân vẫn còn đang hôn mê chưa tỉnh được đẩy ra ngoài.

Bác sĩ trán đầy mồ hôi, sắc mặt nghiêm trọng, trái tim ai nấy cũng đều run lên, dường như đang nghĩ đến điều gì.

“Phu nhân có cục máu đông trong não, chúng tôi đã rất cố gắng để loại bỏ cục máu đông, nhưng nó vẫn còn sót lại. Cục máu đông ép vào dây thần kinh, rất có thể… rất có thể…”

Bác sĩ nói đến đây liền dừng lại.

Cố Đình Sâm nghệ đến đây, căng thẳng siết chặt cây gậy, run rẩy hỏi: “Rất có thể… như thế nào?”

“Rất có thể trở thành người thực vật.”

Bác sĩ bất lực nói: “Bệnh nhân vấn có thời gian 48 tiếng để quan sát, người nhà cố gắng nói chuyện với bà ấy nhiều hơn, không chừng có thể sẽ có xoay chuyển. Nếu như trong 48 tiếng mà bà ấy không tỉnh lại, vậy… vậy thì mọi người cũng phải chuẩn bị sẵn tỉnh thần.”

Cố Đình Sâm nghe được những lời này, thân thể khom xuống loạng choạng, nếu như không có Cố Trường Quân nhanh tay vững vàng đỡ lấy, e là bây giờ ông đã ngã ra đất rồi.

Mọi người theo bác sĩ đi vào phòng bệnh, Hứa Minh Tâm cũng muốn đi vào nhưng lại bị Tạ Quế Anh đẩy một cái.

Cô ta đẩy rất mạnh, tới mức đẩy cô tới bức tường đối diện.

Bờ vai gây bị đập mạnh vào tường, đau tới mức cô thở không ra hơi.

“Chỗ này không chào đón cô, nếu cô thực sự lo lắng thì ở bên ngoài đợi đi!”

Tạ Quế Anh lạnh lùng nói.

Trong mắt Cố Đình Sâm giờ chỉ có Uý Lam, không còn để ý đến ai khác nữa nên đã đi vào trong từ lâu.

“Quế Anh, cô vào đây trước, để tôi xử lý”

“Đừng để cô ta vào đây, cô ta chính là thủ phạm đã làm phu nhân bị thương!

Anh nhìn vết tay in trên mặt cô ta đi, chắc chắn là phu nhân đã đánh cô ta để đòi lại công bằng cho tôi, nhưng cô ta lòng dạ độc ác, tâm địa oán hận mà đối với phu nhân như vậy!”

“Được, tôi sẽ để cho cô ấy phải giải thích rõ ràng và trả giá.”

Anh nhìn Tạ Quế Anh, quay lưng về phía Hứa Minh Tâm.

Cô nhìn không rõ sắc mặt của anh, chỉ có thể nghe thấy giọng nói lạnh như băng của anh.

Cứ như là âm thanh truyền tới từ vực thẳm vô tận của địa ngục vậy, lạnh thấu tận xương, làm cho cả người cô căng cứng.

Tạ Quế Anh tin tưởng gật đầu, trừng mắt hung ác nhìn cô một cái rồi sau đó mới bước vào phòng bệnh.

Khi Cố Trường Quân và Cố Gia Huy bước đi ngang qua, một giọng nói lạnh lùng, sắc bén như dao truyền đến.

“Chú ba, anh cũng cần một lời giải thích! Hứa Minh Tâm phải cho nhà họ Cố một lời giải thích!”

Lời nói này không nhanh không chậm, nhưng từng từ từng chữ như lưỡi dao sắc bén.

Anh ấy không có ý hạ giọng xuống, những lời này không chỉ nói cho Cố Gia Huy nghe mà còn là nói cho cô nghe.

Cô nhất định phải trả giá cho sự việc này, nếu không nhà họ Cố nhất định sẽ không bỏ qua.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2725


Chương 2725

Đợi mọi người đều đi vào hết, cửa phòng bệnh đóng lại, lúc này trên hành lang chỉ còn lại hai người họ.

“Cố Gia Huy, em…”

Cô còn chưa nói xong, Cố Gia Huy đã sải bước tiến về phía trước, trực tiếp nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào cầu thang an toàn bên cạnh.

Bên trong hơi tối, nhưng cửa sổ lọt qua chút ánh sáng có thể nhìn rõ một chút.

Chỉ là khuôn mặt của anh ấy ở ngược sáng, nhìn vào có chút mờ mịt.

Cô không biết lúc này Cố Gia Huy đang nghĩ cái gì, có phải đang rất hận cô không.

Cô tiến lên, giơ bàn tay nhỏ bé ra muốn năm lấy tay áo anh. Nhưng không ngờ được người đàn ông này lùi lại vài bước, vội vàng kéo ra khoảng cách với CÓ?

Cảm nhận được sự xa lánh của anh, cô đứng sững sờ tại chỗ, hai chân cứ như đeo chì, làm thế nào cũng không động đậy nổi dù chỉ một chút.

Vốn dĩ cô nghĩ rằng mình vẫn có thể nhân nhịn được sự oan ức, sẽ không rơi nước mắt trước mặt anh, không để cho bản thân thể hiện ra vẻ đáng thương.

Nhưng….

Nhưng vì hiện tại anh lùi lại mấy bước, những cảm xúc đã cố gắng kìm nén của mình không giữ nổi nữa, nước mắt cứ thế tí tách rơi xuống.

“Em xin lỗi… thật sự rất xin lỗi, em không phải cố ý…”

“Anh đã xem camera giám sát rồi.”

Giọng nói trầm thấp và khàn khàn của Cố Gia Huy truyền đến bên tai.

“Anh biết không phải là em, anh đã cho Khương Tuấn xác minh ngay từ đầu, sở dĩ em thừa nhận là vì muốn bảo vệ cho nhân viên của em, em sợ bố sẽ không bỏ qua cho cô ấy.”

“Anh… anh đều biết cả rồi.”

“Bởi vì anh biết em sẽ không làm tổn thương tới mẹ, em yêu anh, sẽ không làm tổn thương tới mẹ của anh.”

“Vậy anh… tại sao?”

Hứa Minh Tâm hai mắt ngấn lệ, nhìn anh khó hiểu.

Tại sao anh lại tránh xa cô?

Cố Gia Huy đau đớn nhắm mắt lại, cố gắng hết sức để áp chế tác dụng của thuốc.

Anh sợ bản thân sẽ không khống chế nổi, cho nên… bạo phát trước.

Anh đột nhiên quay người, siết chặt nắm đấm nên một cú thật mạnh lên tường.

Bụi tường trắng rơi lả tả trên đất, có thể thấy được cú đấm này mạnh tới cỡ nào.

Âm thanh nặng nề đó thực làm người chấn động.

Hứa Minh Tâm lòng bỗng hoảng hốt, lập tức tiến lên muốn xem xét vết thương của anh nhưng anh vân cứ lùi lại.

“Không được qua đây!”

Lời nói này vô cùng nghiêm khắc, còn mang theo chút mắng mỏ.

Cô đứng im tại chỗ.

“Rốt cuộc… rốt cuộc có chuyện gì, tại sao anh không cho em tiến lại gần?”

“Anh sợ sẽ làm tổn thương em, thuốc gây ảo giác của Tạ Quế Anh quá mạnh. Cô ta muốn anh sinh ảo giác, nghĩ rằng bản thân anh đã yêu cô ta sâu đậm, anh… tâm trạng của anh rất không ổn định, một khi chuyện nặng nề như vậy xảy ra, anh rất khó kiểm soát tình hình bằng lý trí của mình, rất dễ dàng bị lôi kéo bởi tác dụng của thuốc.”

“Anh sợ…. anh sợ sẽ không khống chế nổi, đem tất cả những cảm xúc tiêu cực bộc phát hết lên trên người em.

Anh… anh không thể làm tổn thương em… mẹ cũng là do Tạ Quế Anh, mới đi tìm em, chuyện này anh không có cách nào đứng về phía em, cũng không có cách nào bào chữa cho mẹ…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2726


Chương 2726

“Anh… anh có phải rất vô dụng không?”

Anh quay lưng về phía cô, giọng điệu gấp gáp, cố hết sức nhãn nhịn.

Hứa Minh Tâm nghe xong những lời này, trái tim cô đau đớn dữ dội.

Phu nhân không phải là do mình đẩy, nhưng sự thật lại do cô.

Mà phu nhân tới tìm cô gây phiền phức, đánh cô, làm nhục cô, cũng là sự thật.

Anh không có cách hoàn toàn đứng về phía cô, cũng không có cách đứng vê phía mẹ anh.

Anh ấy muốn lấy lại công bằng, cũng giống như bị kẹp giữa hai lớp bánh quy vậy, cả hai bên đều khó xử.

Bắt buộc phải làm tổn thương một người, đối với anh mà nói việc lựa chọn ai cũng đều là tàn nhãn nhất với anh.

Nước mắt cô rơi như mưa, lặng lẽ rơi xuống.

Anh ở ngay trước mặt, rõ ràng chỉ cách có mấy bước nhưng bản thân lại không thể tiến lại gần!

Không, cô không sợ bị tổn thương.

Chỉ sợ…

Lúc anh đau buồn, lúc anh cần cô nhất cô lại không thể tiến lên ôm lấy anh~

Hứa Minh Tâm tiến lên phía trước.

“Dừng lại!”

Cố Gia Huy không hề quay người lại, nhưng dùng giọng nói trầm thấp giận dữ cảnh cáo cô.

Hứa Minh Tâm không hề dừng lại, thậm chí cô còn không cảm thấy sợ hãi chút nào.

Cô bước tiến về phía trước, anh muốn lùi về sau tránh né, nhưng cô nhanh hơn một bước chạy vội qua đó, từ phía đằng sau ôm chặt lấy anh.

Bàn tay to lớn của anh nắm lấy đôi tay nhỏ bé của cô, trực tiếp đem đẩy cơ thể cô kéo lại, cô ngã lên phía trên bức tường râầm một cái.

Cơ thể cô bị ngã đến mức đau nhức, nhưng ngay đến cả một tiếng kêu đau cũng không thấy cô nói ra, mà cô vẫn ôm chặt lấy anh.

Những lúc tâm tình anh không tốt, tâm trạng cục căn khó chịu, cô liền kiêng chân lên, dùng hai tay bám chặt lất cổ của anh, gửi đến cho anh một nụ hôn.

Đôi môi của cô ấm áp, còn đôi môi mỏng của anh thật sự lạnh lếo.

Cô không màng đến mọi thứ xung quanh mà hôn anh, không quan tâm đến chuyện mình bị ép trên tường, xương bả vai bị ép đến mức đau đớn.

Còn bộ dạng thô bạo nóng nảy đó của Cố Gia Huy cũng dần dần bình tĩnh lại, tiếng thở của anh vô cùng nặng nề.

Thời gian, một phút một giây cứ như Vậy trôi qua.

Rất lâu sau, Cố Gia Huy cuối cùng tâm trạng của anh cũng bình tĩnh lại, lý trí của anh cũng dần dần quay lại.

Cô thu người lại, ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh cảm thấy tốt hơn rồi chứ?”

“Em không sợ anh sẽ làm tổn thương em sao?”

Anh trầm tư tự nhìn lại chính mình, Đôi mắt sâu thắm bên trong tràn đầy vẻ đáng thương và dịu dàng.

Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng lắc đầu: “Thật ra… em rất sợ đau, nhưng em càng sợ hơn việc mình không thể ở bên cạnh anh. Những lúc em cần đến anh, anh đều sẽ xuất hiện, cho em tất cả sự dịu dàng ấm áp. Em cũng muốn vào những lúc em cần đến em nhất, em cũng có thể ở bên cạnh anh.”

“Cố Gia Huy… em cần anh bảo vệ em, em cũng muốn được bảo vệ anh.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2727


Chương 2727

“Cô gái nCốc, em là phụ nữ, làm gì có người đàn ông nào cân một người phụ nữ bảo vệ chứ?”

Anh đau lòng chạm lên đôi má của cô v**t v*.

“Cần! Anh lần nào cũng nói giống như mình là một người vạn năng vậy, thực ra cũng có những lúc anh cứng rắn đối diện. Chỉ là anh không dám để mình yếu đuối, anh chỉ là đang sợ em lo lắng cho anh mà thôi. Em biết anh rất mệt mỏi, em cũng biết anh nhất định phải tiếp tục kiên cường, còn có hai ngày nữa, đợi có được thuốc giải rồi thì tất cả sẽ kết thúc.”

“Anh… người anh muốn cứu nhất là mẹ, anh sợ Tạ Quế Anh sẽ làm hại bà ấy, nhưng không ngờ đến cuối cùng người làm hại bà ấy lại là em…”

“Em xin lỗi, đều là tại em không tốt, là em đã khiến anh phải thất vọng rồi!

Cũng khiến… khiến cho bố và anh hai phải thất vọng…”

Cô nghẹn ngào không nói nên lời, cúi gục đầu xuống.

Trên khóe mắt đọng lại những giọt lệ.

Cố Gia Huy nhẹ nhàng kéo cô ôm vào trong lòng, bàn tay to lớn của anh võ võ nhẹ vào sau lưng an ủi cô.

Người tính không băng trời tính, anh cũng không nghĩ rằng mọi chuyện sế biến thành ra như thế này.

“Cố Gia Huy, nếu như bà không tỉnh lại thì phải làm sao? Nhà họ Cố…

có còn tiếp nhận em nữa không?”

Đây là chuyện mà cô quan tâm lo lắng nhất.

Cho dù Cố Gia Bảo và Cố Trường Quân có tỉnh lại, không còn bị cảm xúc của Tạ Quế Anh chỉ phối nữa, tâm trí có thể bình thường lại.

Nhưng cô đã làm hại đến phu nhân, vì thế mà phu nhân trở thành người thực vật, đây chính là một cái xương cá, vĩnh viễn bị mắc nghẹn ở trong cổ họng, không thể nào gỡ ra được.

Cố Gia Huy nghe xong liền của mày, đây quả thật là một vấn đề khó giải quyết được.

“Minh Tâm, em không muốn làm người ác, vậy thì hãy để anh làm người ác thay em.”

“Lời này của anh là có ý gì?”

“Chỉ có thể đẩy người công nhân đó ra, anh hứa với em, anh sẽ bảo vệ tốt cho bà ấy, đem bà ấy đưa đến một thành phố khác và giấu đi. Chuyện này… không có liên quan gì đến em.”

“Nhưng bà ấy là vì em.”

“Anh không thể mất đi em, anh cũng không thể để mất đi mẹ mình. Đây là cách duy nhất mà anh có thể nghĩ ra, để anh xử lý, đợi bốn mươi tám tiếng sau.

Em hãy rời khỏi đây, đừng ở lại đây, tất cả bọn họ đều có ý xấu với em, anh sợ rằng mình sẽ không bảo vệ được em.”

“Vậy anh hai…”

Cô vần còn nhớ như in những lời mà Cố Trường Quân vừa rồi đã nói, anh ta muốn một đáp án.

“Để anh giải quyết.”

Cố Gia Huy đẩy cô vào trong thang máy, để cho cô mau chóng rời khỏi đây.

Cô không có cách nào khác, cô ở lại đây sẽ càng khiến anh càng thêm phiền não.

Cửa thang máy dần dần đóng lại, cho đến khi hoàn toàn khép lại nhìn không thấy người bên trong.

Thang máy đã bắt đầu đi xuống, Cố Gia Huy vần chưa chịu rời đi.

Ngay trong lúc này, Cố Trường Quân xuất hiện.

“Dễ dàng thả đi như vậy sao?”

Anh ấy nói với giọng lạnh lùng.

“Niệm đến tình cũ.”

Cố Gia Huy quay lưng với anh ấy, lạnh nhạt nói ra bốn chữ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2728


Chương 2728

Cố Trường Quân nghe xong, nheo mắt hung dữ, anh ấy đẩy mạnh anh ngã xuống đất, rồi nắm lấy cổ áo anh, tỏ ra vô cùng tức giận.

“Em đúng thật là một người trọng tình trọng nghĩa, mẹ còn đang nằm hôn mê trong phòng bệnh không biết khi nào tỉnh lại, còn anh ở lại đây niệm tình cũ với vợ của anh sao?”

“Chuyện này không có liên quan gì đến cô ấy…”

“em dám nói chuyện này không có liên quan đến cô ta? em dám nói không hề liên quan đến cô ta một chút nào?

em nói anh mất đi tỉnh táo, anh thấy người bị Hứa Minh Tâm đớp mất hồn mới là em đấy. Em vì cô ta, đã làm ra những chuyện gì? em ở làm hài lòng cả hai bên, em không dám làm hại đến cô ta, nhưng lại cảm thấy có lỗi với mẹ, em đã biến mình thành thứ gì rồi?”

“Dạo gần đây em gầy đi nhiều, em đang làm chuyện gì? Đang làm thứ gì?”

“Em sẽ giải quyết hết mọi chuyện.”

“Cố Gia Huy!”

Cố Trường Quân nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của anh, tức giận đến mức cả người run bần bật, giận đến mức hét lên thành tiếng.

Anh ấy giận đến mức cả gân xanh trên trán cũng nổi hết lên.

“Em là em trai của anh, em rốt cuộc đã giấu anh những chuyện gì. chuyện gì cũng đều do em giải quyết, vậy thì cần một người anh cả như anh để làm gì?

người phải bảo vệ nhà họ Cố đáng ra phải là anh, em thể hiện cái gì cơ chứ?

Anh độc thân một mình, không có gì đáng luyến tiếc, nhưng còn em thì lại khác!”

“Cố Gia Huy, anh không cần biết em quyết định như thế nào, anh muốn em dừng tất cả mọi chuyện lại.”

“Anh, không thể dừng lại được nữa rồi, chỉ còn hai ngày nữa là anh sẽ hiểu tất cả mọi thứ, em vẫn luôn nghĩ rằng anh với bố giống với nhau, hồ đồ giống nhau, nhưng không ngờ anh hai lại tỉnh táo như vậy.”

“Anh không tỉnh táo, anh không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh tin tưởng em, em hiểu không?”

Cố Trường Quân nhìn anh một cách sâu xa: “Bởi vì em là anh em ruột thịt của anh, anh chọn tin tưởng em vô điều kiện! Nhưng còn em, dường như không coi anh là một người anh ruột của em vậy!”

“Anh, em quen rồi. Từ khi anh xảy ra chuyện nhiều năm trước, em đã quen với việc đối kháng với mọi thứ. Thói quen, khó mà có thể bỏ được.”

EEini se Cố Trường Quân nghe xong câu này, bị chọc cho tức đến mức không nói nên lời.

Bộ dạng nhẹ nhàng thảnh thơi giống như không có chuyện gì xảy ra của anh, nhưng anh ấy biết Cố Gia Huy đã phải gánh chịu rất nhiều thứ, từ sớm đã có rất nhiều vết sẹo.

Nhưng anh lại dùng một tấm áo giáp kiên cường, che hết đi tất cả mọi thứ.

“Em rốt cuộc là đang làm gì!” Cố Trường Quân khổ sở hỏi anh.

Cố Gia Huy nhếch miệng, anh không có ý định nói ra.

Thời gian quan sát bốn mươi tám tiếng đồng hồ, hoàn toàn trùng hợp với thời gian mà Lệ Nghiêm quay trở về.

Cho dù là mẹ không tỉnh lại, chắc cũng sẽ nhờ vào sự khống chế của loại thuốc này.

Loại thuốc này khi hít mà phổi một thời gian dài, sẽ ăn mòn hệ thống thần kinh, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

Với lại, cái cân câu mà anh ta ném ra, cũng đã đến lúc phải thu lại rồi!

Đúng vào lúc này, điện thoại của anh kêu lên.

Anh liếc nhìn tên người gọi đến, tránh đi ánh mắt giám sát của Cố Trường Quân.

Cố Trường Quân không hề đuổi theo, vì anh ta biết đuổi theo chỉ uổng công vô ích.

Người em trai này của anh ấy tâm †ư thật thâm sâu, mặc dù bọn họ là anh em ruột, cùng chung một dòng máu, nhưng anh ấy cũng không thể đoán được em trai mình đang nghĩ gì.
 
Back
Top Dưới