Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2729


Chương 2729

Thâm chí anh ấy còn cảm thấy mình chỉ được cái lớn thêm vào tuổi.

Cố Gia Huy đi đến phía cuối hành lang, tránh đi tất cả mọi người mới lấy điện thoại ra nghe máy.

“Anh à, đã điều tra được rồi, đối phương quả thật đã không thể ngồi yên nữa, bọn chúng đã có hành động rồi.”

“Ngủ đông lâu như vậy, cuối cùng cũng chịu bò ra khỏi hang rồi, tôi quả thật đã xem thường bọn họ rồi.”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói, từng từ từng chữ rất lạnh lùng.

Quả nhiên, có kẻ đứng đăng sau giở trò!

Hứa Minh Tâm về đến nhà, luôn lo sợ không yên với việc của bệnh viện, chỉ sợ bà cụ sẽ trở thành người thực vật.

Vốn dĩ chuyện này không có người nào biết, nhưng giới truyền thông không biết nghe ngóng được ở đâu, giống như ong vỡ tổ chặn trước cửa nhà hàng và bệnh viện.

Bây giờ chỉ vừa mở tivi, trang web, liền có thể thấy những tin tức bình luận nói mối quan hệ của mình và bà cụ bất hòa, chỉ vì lỡ tay, khiến bà cụ phải nằm viện.

Mẹ chồng con dâu không hợp, đây là những tin tức khiến người ta nói hăng say từ trước đến nay.

Hứa Minh Tâm ngồi trước tỉ vi, xem phát sóng trực tiếp trên mạng.

Cố Gia Bảo từ bệnh viện đi ra, bị phóng viên vây đến chật kín, lên xe có chút khó khăn.

Những phóng viên đó đều truy hỏi rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, lời đồn có phải là sự thật không.

“Ngài Cố, cặp vợ chồng lúc trước giống như trẻ sơ sinh không tách rời, bây giờ lại không xuất hiện cùng nhau, người nào có công việc và cuộc sống của người đấy, xin hỏi có phải là tình cảm đã xảy ra vấn đề không?”

“Ông có thể giải thích một chút không, năm đó bà chủ đã qua đời, tại sao bây giờ vân còn sống?”

“Quan hệ mẹ chồng nàng dâu không hòa hợp là thật sao? Hứa Minh Tâm sau khi trở thành bà chủ nhà giàu, trở nên hống hách kiêu căng, ở trên đường tát con gái nuôi mà ông nhận nuôi, xin hỏi ông có thái độ như thế nào? Xin hỏi là do Hứa Minh Tâm chủ động khơi mào, hay là lỗi sau của vợ ông?”

Những phóng viên đó hỏi liên tiếp, câu nào cũng khó nghe.

Sắc mặt Cố Gia Bảo xanh mét, cách màn hình mà cô còn cảm nhận được sự tức giận của ông cụ, trong tay nắm cây trượng, dùng sức năm chặt như vậy, gân xanh đều nổi hết lên.

Lúc phóng viên đang mồm năm miệng mười nói liên tục, ông cụ rốt cuộc có động tĩnh.

Cây trượng nặng nề gõ lên mặt đất, phát ra tiếng vang trầm thấp.

Đám phóng viên lập tức yên tĩnh lại, không dám thở một hơi.

Tức khắc yên lặng như tờ.

Mọi người nhìn nhau, tôi nhìn anh anh nhìn tôi. Bọn họ chỉ thấy Cố Gia Bảo đã già rồi, không còn tham gia vào chuyện của tập đoàn Bình Minh, cho nên đã quên rằng, ông cũng từng là một con sư tử hùng dũng, khiến cho tất cả quyền quý ở Đà Nẵng phải nghiêng mình kính trọng, mang lòng kính nể.

Ông cụ lạnh lùng nhìn đám người, từng lời từng chữ nói: Các người hình như rất có hứng thú đối với chuyện riêng của nhà họ Cố, nếu đã cảm thấy hứng thú như vậy, thì trực tiếp đến nhà họ Cố đi, tôi sẽ mời mọi người uống trà, nói chuyện.”

“Cái này… Cái này nếu như không tiện, vậy thì thôi đi, chúng tôi cũng chỉ là quan tâm bà chủ thôi.”

“Không cần, chuyện riêng của nhà tôi, tôi sẽ tự mình giải quyết ổn thỏa, không cần người ngoài quan tâm. Tránh rai”

Chỉ hai chữ ngắn gọn, khiến đám phóng viên hai bên đều lùi lại, nhường ra một con đường.

Cố Gia Bảo lạnh mặt, đi thẳng, ai cũng không dám nói nửa lời.

Hứa Minh Tâm xem xong tâm trạng trầm xuống, lặng lẽ tắt ti vi.

Bây giờ đang đứng ở đầu sóng ngọn gió, nếu cô đi bệnh viện, sẽ khiến trong lòng của Cố Gia Bảo sinh ra oán trách.

Nếu như không đi, lại sẽ bị giới truyền thông chỉ trích.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2730


Chương 2730

Mẹ chồng cô thì đang trong cơn nguy kịch, cô không đến thăm, điều này không ổn.

Cô có chút lo lắng, nhìn tách trà trống không, định rót một cốc nước nóng, vừa đứng dậy thì lại thấy đầu váng mắt hoa, sau đó nặng nề ngã xuống đất.

“Chị Minh Tâml”

Châu Vũ vội vàng tiến lên, đỡ lấy người của cô: ‘Chị vẫn ổn chứ?”

“Khu khụ…’ Cô không kiềm được ho hai tiếng: “Tối qua không ngủ được, tỉnh thần không tốt, chị đi nghỉ ngơi một lát.”

“Sắc mặt chị xấu lắm, đến bệnh viện khám đi, em đi cùng chị.”

Châu Vũ cố chấp như vậy, còn cô thì cơ thể yếu ớt căn bản không có sức để từ chối.

Xảy ra chuyện như này, sao cô có thể ngủ yên giấc được.

Tối hôm qua cả đêm khó ngủ, sáng nay cũng không ăn gì mấy, bây giờ sao có thể không khó chịu cho được.

Đến bệnh viện, bị cảm nhẹ, còn có hạ huyết áp, thiếu dinh dưỡng.

“Thiếu dinh dưỡng?” Châu Vũ có chút ngạc nhiên, đây không phải là chỉ ngày một ngày hai mà trở nên như vậy, ít nhất cũng phải một tháng rồi.

Hứa Minh Tâm cũng không ngờ sẽ nghiêm trọng như vậy, cân nặng của cô giảm xuống, cô cũng không quá để tâm.

Từ sau khi cô bị Phó Minh Nam bắt đi, khẩu vị không tốt, suy nghĩ quá nhiều.

Không ngờ chỉ ngày một ngày hai, đã trở thành thiếu dinh dưỡng.

“Cô Tâm, cô có thể đến phụ khoa xem xem.”

“Phụ khoa? Tôi bị sao thế?”

“Cơ thể cô thiếu máu nghiêm trọng, cô đã từng sinh con, t* c*ng ít nhiều cũng bị tổn thương, nếu còn muốn sinh con thứ hai, thật sự không thể như thế này được nữa.”

Bác sĩ nhận ra cô, rất có thiện ý nhắc nhở.

Hứa Minh Tâm nghe xong tâm trạng trầm trọng, lập tức đi lấy số khám ở phụ khoa.

Tình trạng cơ thể rất tệ, nếu muốn có thai thứ hai sẽ rất khó.

Nếu như không điều dưỡng tốt, khí huyết hư tổn thì muộn rồi.

Bác sĩ cũng an ủi, cô vẫn còn trẻ, muốn điều dưỡng trong vòng nửa năm sẽ có chuyển biến tốt. Nhưng nếu vẫn giữ tình trạng như bây giờ, ăn không ngon ngủ không yên, người cứ tiếp tục gầy đi, thật sự rất nguy hiểm.

Hứa Minh Tâm rời khỏi bệnh viện, cả người đều rất yếu.

Cô quay về cửa hàng, ở phòng nghỉ phía sau uống thuốc rồi nằm xuống.

Bởi vì bị bệnh, sau khi uống thuốc rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.

Giấc ngủ này rất say, tận đến chập tối thấy đói bụng mới tỉnh dậy.

Cô đã rất lâu rồi không cảm thấy đói bụng như vậy.

Cô đi đến nhà bếp, muốn nấu chút đồ ăn, vừa đi vào đã ngửi thấy mùi thơm.

Trong nồi đang bật chế độ hẹn giờ nấu cháo.

Bên cạnh còn có tờ ghi chú của Châu Vũ.

“Chị Minh Tâm, chị bị ốm dạ dày không tốt, em nấu cho chị chút đồ ăn thanh đạm. Em còn hầm canh, để ở trong hộp giữ nhiệt chị nhớ uống nhé.

Em biết dạo này chị không thoải mái, cuộc sống tình cảm một đống hỗn loạn, nhưng lúc chị khai trương nhà hàng, em thấy chị rất kiên cường, cho dù có nhiều chuyện không như ý đi nữa, chị vân kiên trì làm những gì mình muốn làm.”

“Chị Minh Tâm, chị tuyệt đối không được gục ngã, em vẫn còn muốn theo chân chị đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2731


Chương 2731

Hứa Minh Tâm nhìn tờ ghi chú, lại nhìn cháo ở trong nồi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Được người khác quan tâm ủng hộ một cách vô điều kiện, là một loại hạnh phúc thế nào?

Cô ăn cháo, nước mắt bất giác rơi xuống, bởi vì cảm động.

Trước đây, cô cảm thấy mình chỉ có tình yêu.

Lúc cuộc sống tình cảm của cô xảy ra nguy cơ, cô mới phát hiện, thứ cô có rất nhiều rất nhiều.

Cô vẫn luôn cho rằng, thứ quý giá nhất là tình yêu của Cố Gia Huy, bây giờ cô. mới biết, ngoại trừ tình yêu của Cố Gia Huy, cô còn có những thứ khá Nhà họ Quý, nhà họ Ngôn, sự quan tâm của người thân.

Sự quan tâm của bạn bè!

Cái gì cô cũng không thiếu, sao còn phải than vấn nữa.

Sự quan tâm của bọn họ, mới là động lực lớn nhất của mình, cũng khiến cô lấy lại dũng khí lần nữa, dũng cảm tiến về phía trước.

Khẩu vị của cô không tốt lắm, nhưng nghĩ đến lời của bác sĩ vẫn cố ăn nhiều hơn một chút.

Buổi tối cô không quay về nhà họ Quý, mà ở trong tiệm nghỉ ngơi, mà ngày thứ hai… Châu Vũ đến muộn, không đi làm!

Hứa Minh Tâm rất thắc mắc, mọi ngày cô ấy đều sẽ đến sớm hơn một tiếng, sao hôm nay lại đến muộn?

Cô gọi điện, không ai bắt máy.

Cô thấy có gì đó không ổn, lập tức liên hệ với bạn cùng phòng của Châu Vũ, bạn cùng phòng nói hôm qua cô ấy không về, tiết học sáng nay cũng không đến.

Cô cảm thấy có gì không đúng, lập tức phái người đi điều tra.

Cuối cùng đã có kết quả…

Châu Vũ hôm qua đã đến nhà họ Cố, trực tiếp tìm ông cụ.

Trong lòng cô lập tức hoảng sợ.

Cô gọi điện cho Cố Gia Huy, nhưng anh lại không biết chuyện này, ông cụ không nói với ai.

Hôm qua ông cụ quay về thu dọn đồ đạc, không để ai đi cùng, những người khác đều ở lại bệnh viện.

Cho nên, ông cụ làm gì Châu Vũ, ai cũng không rõ.

“Minh Tâm, chuyện này em đừng kích động, anh đi tìm bố nói chuyện.”

“Không có tác dụng đâu… Châu Vũ nhất định đã xảy ra chuyện rồi, ông cụ không thể động vào em, nhưng ông ấy sẽ không tha cho Châu Vũ!”

Giọng cô run rẩy, sớm đã rời rạc.

Châu Vũ chỉ là vì mình, mới động đến những chuyện này, nhưng cô lại không bảo vệ được em ấy.

Cố Gia Huy nhíu mày thật sâu, ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc.

Anh bảo Hứa Minh Tâm đừng làm gì khác, anh tự mình đi tìm ông cụ.

Ông cụ trông coi cả đêm, Cố Gia Huy bỏ hết chuyện trong tay xuống, vội vàng đến bệnh viện.

“Con đến rồi à.”

Ông cụ không hề cảm thấy bất ngờ đối với sự xuất hiện của anh: “Muốn tìm bố để đòi người à?”

Cố Gia Huy mím môi, không nói gì.

“Chuyện này không phải do Hứa Minh Tâm làm, mà là nhân viên của cô ấy. Cô gái đó rất dũng cảm, mang theo video camera đến tìm bố, bảo bố đừng trách Hứa Minh Tâm, tất cả đều là lỗi của cô ấy. Người trẻ tuổi đã thật thà như vậy, bố tự nhiên phải giúp cô ta một lần”

“Gô ấy là vô tình sơ xuất mà thôi, bố cũng nên xem những gì mẹ làm ở nhà hàng chứ.”

“Đúng vậy, bố đều xem rồi…”

Cố Gia Bảo chậm rãi nói, ánh mắt dịu dàng nhìn vợ mình đang ở trạng thái hôn mê nằm trên giường bệnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2732


Chương 2732

Một người từng dịu dàng như vậy, nhưng sao bây giờ lại trở nên hống hách kiêu căng nhường ấy?

Ông luôn cho rằng là do ám ảnh mà Phó Minh Nam để lại quá lớn rồi, cho nên tích cách bà ấy mới thay đổi lớn, nhưng bây giờ xem lại, giống như là thay đổi hẳn thành một con người khác vậy.

Rõ ràng là cơ thể giống nhau như đúc, nhưng không thể nào tìm lại cảm giác năm ấy.

Nhưng ông vẫn yêu bà, đến chết cũng không thay lòng.

“Không phải là con bỏ Hứa Minh Tâm rồi à? Sao bây giờ lại đến nói giúp nó?”

“Gia Huy, con là đứa con xuất nhất của bố, cũng là con trai nhỏ nhất của bố. Tâm tư con sâu xa, làm chuyện gì cũng cẩn thận. Bố rất yên tâm về con, cũng chưa từng nghỉ ngờ. Hi vọng… lần này con đừng làm bố thất vọng, người, bố sẽ không trả lại. Cô ta làm mẹ con bị thương, bố không khiến cô ta vạn kiếp bất phục, là đã rất giữ thể diện rồi.”

“Vậy bây giờ cô ấy… còn sống không?”

“Còn sống.”

Cố Gia Huy nghe vậy thở ra một hơi, nếu vậy có thể nói lại với Hứa Minh Tâm rồi.

“Bố… có phải đã biết điều gì rồi phải không?”

Anh nhìn thật sâu vào Cố Gia Bảo chậm rãi nói.

“Bố nhiều tuổi rồi, không còn tác dụng gì nữa, người trẻ tuổi các con tự lo đi.”

Ông cụ phất tay, không nói gì nữa.

Anh mím môi, cũng không tiếp tục hỏi nữa.

Sau khi Cố Gia Huy rời đi, Tạ Quế Anh đi đến, để ông cụ đi nghĩ, suy cho cùng ông đã trông coi cả đêm rồi.

Tuổi tác lớn rồi, căn bản không chịu nổi.

Tạ Quế Anh dìu ông đến phòng nghỉ ngơi, sau đó tự mình chăm sóc bà cụ.

“Bệnh nhân Úy Như ở phòng vip, đến giờ tiêm rồi.”

Đúng lúc này, có một bác sĩ mặc áo blouse trắng đến gần, đeo khẩu trang màu xanh, cúi thấp đầu, giọng trâm hơi khàn.

“Thuốc gì đấy?”

Tạ Quế Anh tiện lời hỏi một cây, vì hôm nay y tá trưởng cũng không nói phải làm kiểm tra gì uống thuốc gì.

Bà cụ vẫn đang tiếp tục truyên nước, trước khi dùng thuốc khác đều phải thông báo trước.

“Tiêm truyền dinh dưỡng, bổ sung thể lực cho bệnh nhân.”

Người đó lạnh nhạt nói, nói xong đi đến trước giường bệnh, vén tay áo của bà cụ lên.

“Sao tôi chưa từng thấy anh?”

Tạ Quế Anh chú ý đến anh ta, nhíu mày thật sâu.

Những nhân viên y tế chăm sóc bà chủ đều cố định, người này trông rất lạ mắt.

Cô cảm thấy có gì đó không đúng, lập tức nắm lấy cổ tay anh ta: “Anh là ai, bảng treo tên bác sĩ của anh đâu?”

“Tạ Quế Anh, tôi đến là để giúp cô, cô quên rồi sao?”

Người đó chậm rãi nâng mắt, trong mắt đều là ý cười hung ác, mang theo sự khát máu.

Do đeo khẩu trang, cô chỉ có thể nhìn thấy một đôi mắt.

Đôi mắt này… cô thế mà lại tìm thấy một tia quen thuộc, nhưng càng nhiều hơn là sự sợ hãi.

Ánh mắt của người này quá đáng sợi Tạ Quế Anh lập tức nghĩ đến Phó Minh Nam, chẳng lẽ đây là người mà Phó Minh Nam phái đến tiếp ứng mình?

“Anh…anh là ai?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2733


Chương 2733

“Tôi gọi là Hắc Ảnh, bố nuôi phái tôi tới đây giúp cô. Chỉ cần cô buông tay, tôi liền có thể đưa bà già này về thế giới bên kial”

“Bố nuôi? Bố nuôi của anh là Phó Minh Nam?”

Giọng nói của Tạ Quế Anh run lên Hắc Ảnh không nói gì, nhưng mắt híp lại mang theo ý cười, nụ cười này…khiến người khác cảm thấy sau gáy lạnh toát.

Anh ta đây chính là đang thầm thừa nhận!

Tạ Quế Anh nắm chặt tay, không để anh ta xuống tay.

“Tôi không cần biết anh là ai, do ai phái đến, tôi khuyên anh đừng quá đáng! Cả tầng này đều trong phạm vi giám sát của nhà họ Cố, chỉ cần tôi hét lên, anh không trốn thoát được đâu!”

“Vậy cô thì sao? Mỗi ngày cô bỏ thuốc gây ảo giác ở trong hương, khiến người nhà họ Cố tinh thần không rõ ràng, đều trở thành kẻ đần! Chỉ cân cô dám hét, tôi liền dám phá vỡ kế hoạch của cô.”

“Anh…

Tạ Quế Anh không ngờ Phó Minh Nam lại hiểu rõ mình như vậy, rõ ràng mọi thứ cô đều tiến hành một cách bí mật!

“Cô cho rằng bố nuôi tại sao phải giữ cô lại, mà không thay người khác, còn không phải là do nhìn trúng bản lĩnh của cô sao? Không, chủ yếu là nhìn trúng bản lĩnh của mẹ có. Chất gây ảo giác! Lợi dụng chiết xuất hương liệu, khiến người ta trở nên điên loại trong vô hình, lợi hại thật đấy. Nhưng mà cô quá vội vàng rồi, nếu như làm một cách chậm rãi, nhất định sẽ không để lộ nhiều sơ hở như vậy.”

“Sơ hở! Tôi… Tôi để lộ sơ hở rồi?”

Tim Tạ Quế Anh đập thình thịch, tròng mắt thu lại hết cỡ, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt.

Anh ta chỉ cười, cười đến mức khiến cô nổi da gà, khắp người không tự nhiên.

“Anh nói đi chứt”

Cô vội vã quát.

“Cô thật sự cho rằng người tối hôm đó ngủ cô là Cố Gia Huy sao? Chậc chậc, đúng là người si năm mộng.”

“Anh…lời này của anh có ý gì? Anh rốt cuộc đã biết những gì?”

Lời này đối với Tạ Quế Anh mà nói không khác gì sét đánh, khiến não cô ta cả nửa ngày cũng chưa kịp phản ứng lại.

Cả người cô cứng lại, mặt trắng bệch, trên trán đổ mồ hôi lạnh.

Cô cảm thấy Cố Gia Huy đáng sợ, người trước mắt đáng sợ, Phó Minh Nam càng đáng sợ hơn…

Cô tự nhận mình làm không để lộ sơ hở nào, nhưng ở trong mắt Hắc Ảnh lại vụng về như vậy.

Cô không biết mình đã để lộ sơ hở chỗ nào.

“Tôi biết tất cả mọi thứ liên quan đến Cố Gia Huy, không chỉ mắt nhìn thấy, lòng của tôi còn cảm nhận được. Cô và Cố Gia Huy, không hề phát sinh chuyện gì, từ đầu đến cuối anh ta đều đang lừa cô, anh ta đang lợi dụng cô, muốn bố nuôi ra mặt.”

“Không… đây không phải sự thật, anh đang lừa tôi!”

Cô cầm lấy bình hoa ở đầu giường, đập mạnh về phía anh ta, nhưng lại bị Hắc Ảnh vững vàng nắm lấy.

“Xuyt, nhỏ giọng chút, đừng kinh động đến người đang nghỉ ngơi ở bên trong, nếu không cô cũng không sống được đâu.”

“Anh, anh không phải là người của Phó Minh Nam, Phó Minh Nam yêu bà chủ sâu đậm như vậy, sao có thể giết bà ấy!”

“Một người phụ nữ không yêu mình, tại sao còn phải giữ lại? Những năm này bố nuôi cách gì cũng đã dùng rồi, nhưng bà ta chưa từng nhìn ông dù chỉ một cái. Bố nuôi mệt rồi, không muốn chơi trò chơi tình yêu này nữa. Ông thấy có quyền lực trong tay, tốt hơn bất cứ thứ gì! Chỉ có kẻ nCốc, mới nói chuyện tình yêu, ví dụ như cô, hahal”

Anh ta cười man rợ, giọng âm u kh*ng b*, giống như đến từ địa ngục sâu thẳm, khiến cả người cô đều run rẩy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2734


Chương 2734

Hắc Ảnh này, rốt cuộc là người thế nào!

Nghe nói như thế Tạ Quế Anh tức giận đến mức run rẩy.

Cô ấy tức giận không phải vì những lời chế giễu của Hắc Ảnh, mà là những chuyện trào phúng đã xảy ra tối hôm qua.

Nếu như người kia không phải Cố Gia Huy, thì là ai?

“Ai, nói cho tôi biết người đêm kia rốt cuộc là ai, đêm đó rốt cuộc là ail”

Tạ Quế Anh tâm trạng rất kích động nắm chặt lấy cổ áo của Hắc Ảnh, vô tình kéo mặt nạ của anh ta ra lộ ra…

Một nửa khuôn mặt rất đáng sợ.

Từ phía dưới mũi, một nửa khuôn mặt của anh ta bị bỏng đến mức ngưng mủ đến mức không còn hình dáng nữa.

“Aaaaa…

Tạ Quế Anh kêu lên một tiếng ngắn ngủ, ý thức được nơi nay là bệnh viện, Cố Đình Sâm vẫn còn đang ở căn phòng sát vách để nghỉ ngơi.

Cô cố hết sức bịt miệng lại, bị dọa đến mức ngã bệt xuống đất.

“Anh… Anh là người hay là quỷ?”

Gô chỉ vào Hắc Ảnh, giọng nói run rẩy vang lên.

Hắc Ảnh vẫn không để ý, sắc mặt vân rất quỷ dị.

Khóe mắt nhướng lên rõ ràng là đang rất vui vẻ, khuôn miệng của anh ta chẻ đôi, lộ ra làn da màu nâu ở bên trong nhăn nheo, cùng hàm răng trắng.

Trông giống như là… ác quỷ từ trong địa ngục, là loại có thể ăn thịt người, giữa ban ngày cũng có thể mang lại cho người ta cảm giác sởn gai ốc.

Trên gương mặt của anh ta còn có một vết dao, một đường dài và hẹp xấu xí như loài bò sát.

Hắc Ảnh bình tĩnh lấy lại chiếc mặt nạ từ trong tay cô đeo lại lên mặt một lân nữa.

“Đừng căng thẳng, ông Cố Đình Sâm vẫn còn nghỉ ngơi ở phòng bên kia, hiện tại vừa mới ngủ rất sâu, vừa rồi chẳng qua chỉ là hù dọa cô.

“Mặt của anh….”

“Rất đáng sợ có phải hay không?”

Anh ta vừa cười vừa nói, giọng nói có chút quỷ dị.

Tạ Quế Anh sợ đến mức không dám thở mạnh lại không ngừng nuốt nước bọt.

Hơn nửa ngày cô mới bình tĩnh và đứng dậy.

“Anh, anh còn không nói cho tôi cái người đêm đó rốt cuộc là ai.”

“Đi hỏi Cố Gia Huy, anh ta biết cái gì anh ta cũng biết. Tôi đến chỗ này không phải để giúp cô giải quyết vấn đề, Anh ta tiếp tục rút ra một ống tiêm, hướng về cánh tay của người phu nhân đâm vào.

“Anh điên rồi!” Tạ Quế Anh vội vàng ngăn cản.

Hai người cứ mãi giằng co một trên một dưới, nhưng dù sao cô cũng là phụ nữ, sức lực làm sao có thể so với một người đàn ông trưởng thành?

Mắt thấy cây im sáng loáng đang muốn đâm xuống dưới, không nghĩ tới lúc này ngoài cửa truyền đén tiếng đập cửa.

“Ba… Con có thể vào không?”

Đây là giọng nói của Hứa Minh Tâm?

Trái tim của Tạ Quế Anh đập liên hồi, nói: “Hứa Minh Tâm đã đến, nếu nhìn thấy chúng ta như vậy thì không ai có thể trốn thoát, tôi khuyên anh……”

Tạ Quế Anh còn chưa nói xong, không nghĩ tới anh ta lại cười như ma quỷ: “Sợ cái gì. Là tôi đã gọi người đến!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2735


Chương 2735

“Cái gì?”

Tạ Quế Anh sửng sốt, trong nhất thời hoàn toàn không biết Hắc Ảnh đang muốn làm gì.

Cô chỉ thấy mình thật đáng sợ, giống như là người mất trí.

“Vào đi.”

Đúng lúc này, giọng nói của Hắc Ảnh đột nhiên đè thấp lại, giọng trầm hơn rất nhiều, vậy mà giống giọng nói của Cố Đình Sâm như đúc.

Anh ta bắt chước giọng nói của người khác?

Không cần nhiều sức, Hắc Ảnh rất dễ dàng mở tay của Tạ quân ra , ngay tại thời điểm hai người họ tách nhau ra Hứa Minh Tâm cũng vừa vặn bước vào.

Cô cho rằng Cố Đình Sâm sẽ ở bên trong nhưng lại không thấy mà lại thấy Tạ Quế Anh mặc áo blouse của bác sĩ không khỏi có chút buồn bực.

Vừa mới nấy ô rõ ràng nghe được giọng nói của Cố Đình Sâm!

“Tạ Quế Anh? Ba đâu?”

“Ông ấy…”

Gô ta ấp úng không biết trả lời như thế nào.

“Cố lão tiên sinh đang trong phòng nghỉ, ông ấy không biết phải gặp cô như thế nào, trước tiên cô ở chỗ này chờ „ xem.

Không nhanh không chậm Hắc Ảnh mở miệng nói.

Ánh mắt của Hứa Minh Tâm nhìn cửa của phòng nghỉ cách đó không xa, mình ở ngoài cửa có thể nghe được giọng nói của Cố Đình Sâm cũng không quá nặng lời.

“Cô Quế Anh, phiền cô có thể đi tìm trợ lý của tôi là bác sĩ Hàn không? Tôi cần anh ta phối hợp với tôi để làm kiểm tra”

Hắc Ảnh nhẹ nhàng nói.

Nghe vậy Tạ Quế Anh hung dữ nhíu mày, tại sao anh ta lại đuổi mình rời đi?

Chẳng lẽ…. Anh ta muốn động thủ với Hứa Minh Tâm?

Nếu đúng là như vậy thì cô sẽ cam †âm tình nguyện rời đi.

Hơn nữa, chỉ cần phu nhân không gặp chuyện không may ngay dưới mi mắt của mình, vậy thì cũng tốt.

Tạ Quế Anh gật đầu, nhìn Hắc Ảnh thật sâu rồi quay người rời đi.

Sau khi Tạ Quế Anh rời đi, Hứa Minh Tâm nhìn phu nhân yên tĩnh nằm trên giường bệnh nội tâm tràn đầy tự trách.

Buổi sáng Cố Đình Sâm gọi cho cô gọi cô đến bệnh viện, dù sao cũng là bố chồng, không muốn làm ầm lên khó coi như vậy.

Đến bệnh viện nói chuyện cũng tốt, cô cũng muốn hỏi về tung tích của Châu Vũ.

Tạ Quế Anh rời khỏi phòng bệnh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Phu nhân…. Vẫn còn chưa tỉnh ư?”

“Quả thật cũng không có vấn đề gì lớn, phu nhân hoàn toàn không phải người thực vật mà chỉ là đang trong tình trạng hôn mê. Chỉ cần tôi tiêm cho bà ấy một liều thuốc trợ tim, bà ấy sẽ rất nhanh tỉnh lại”

“Thật sự?” Hứa Minh Tâm mở to mắt, câu trả lời này mang đến niêm vui ngoài ý muốn.

“Ừm, mới đầu tôi cũng tưởng là người sống thực vật chỉ là một chứng bệnh, là bệnh viện chẩn đoán sai, thật sự rất có lỗi.”

Hắc Ảnh đứng nghiêm trang, giọng điệu rất lãnh đạm, ra dáng một bác sĩ chính hiệu.

Sau khi tiêm xong anh ta nói: “Phu nhân cần mười phút nữa mới có thể tỉnh lại, tôi đi xử lí việc khác trước đã, cô ở đây canh chừng bệnh nhân.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2736


Chương 2736

Nói xong anh ta quay người rời đi, thời điểm quay người lại, đôi mắt phượng nhàn nhạt quét qua trên người của Hứa Minh Tâm.

Cái nhìn này…vậy mà cảm thấy nó rất quen thuộc?

Ma xui quỷ khiến Hứa Minh Tâm gọi anh ta quay lại.

“Chờ đất”

“Làm sao vậy?”

Hắc Ảnh đưa lưng về phía cô, đừng bước chân.

“Vị bác sĩ này, chúng ta… có phải đã từng gặp nhau không, con mắt của anh rất quen thuộc…giống như đã từng gặp nhau ở đâu đó rồi.”

“Không có, đây là lần đầu tiên tôi gặp cô Tâm. Có khả năng người mà cô quen biết có chút giống tôi, người giống người thôi.”

“Ah? Thì ra là như vậy.” Hứa Minh Tâm nghĩ lại, thế giới to lớn này cũng không thiếu những điều lạ, hơn nữa chỉ là đôi mắt có cảm giác quen thuộc mà thôi.

Cô cũng không nghĩ nhiều, yên tĩnh ngồi ở bên đầu giường canh giữ, yên lặng cầu nguyện cho phu nhân sớm tỉnh lại, như vậy ông cụ cũng có thể buông tha cho Châu Vũ.

Cô không thể thấy được, ngay khi bóng đen đẩy cửa đi ra ngoài, một nụ cười thâm độc đã nở lên trên khóe miệng.

Vậy cái kim châm kia thật sự chỉ là thuốc trợ tim, có thể giúp phu nhân tỉnh lại.

Từ khi bắt đầu, phu nhân cũng không phải là người sống đời thực vật, những năm gần đây Phó Minh Nam sớm đã sắp xếp vô số người ở trong tập đoàn nhà họ Cố.

Ông ta không ở Đà Nẵng, nhưng nhất cử nhất động ở Đà Nẵng ông ta đều nắm trong lòng bàn tay.

Mua chuộc được bác sĩ, nói hai lời nói dối cũng không là cái gì đáng kể.

Thuốc trợ tim đã được thêm vào chất gây ảo giác, bà ấy sẽ thấy những thứ kinh khủng nhất, đồng thời cũng sẽ khơi dậy sự sợ hãi nơi sâu thảm nhất trong lòng mỗi con người.

Lúc này trong phòng chỉ có một nhân chứng, đó là Cố Đình Sâm đang chuẩn bị thức dậy.

Cửa phòng đã bị khóa lại, dù có cậy mạnh cũng không thể mở ra được.

Một trò chơi hay… Đang chậm rãi chuẩn bị được bắt đầu.

Hứa Minh Tâm ngồi trên giường gọt hoa quả cho phu nhân, cầu mong cho phu nhân bình an vô sự không có việc gì.

Phu nhân sớm hơn cô nghĩ chưa đến mười phút, đại khái chỉ năm phút sau liền mở mắt ra.

“Đây là đâu……

Phu nhân nhìn cảnh vật xung quanh, mơ màng nói.

Thần kinh đang căng thẳng của Hứa Minh Tâm cuối cùng cũng thở dài một hơi, trái tim liền quay về lại chỗ cũ.

Cô vội vàng nói: “Mẹ, mẹ tỉnh rồi sao?”

phu nhân mở mắt ra còn chưa kịp thích nghi với hoàn cảnh, mà nhìn thấy trước mặt là Hứa Minh Tâm với khuôn mặt hung dữ, con dao sáng loáng trên †ay.

Ánh mắt thì khát máu, lộ ra vài phần sát khí.

Đột nhiên phu nhân ngồi dậy trừng †o mắt, kinh ngạc lên tiếng: “Cô, Cô làm cái gì vậy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2737


Chương 2737

Hứa Minh Tâm nhìn thấy bà ấy kinh hoàng bật dậy, cũng bị dọa sợ.

“Con… Con không muốn làm gì cả…

mẹ có đói bụng không, con vừa mới gọt quả táo, mẹ muốn uống nước không?

Con đi lấy nước cho mẹ.”

Cô đưa quả táo tới, thế nhưng trong mắt phu nhân chính là máu tươi đâm đìa.

Bà thấy cái này rõ ràng chính là đe dọal “Cô bỏ ra, cô muốn làm gì với tôi!

Cũng bởi vì tôi đánh cô một tát, cô liền ở đây muốn làm càng với tôi ư?”

Hứa Minh Tâm nghe không hiểu, nghĩ rằng đang nói về việc Châu Vũ đẩy bà ấy.

“Châu Vũ cũng không phải là cố ý, con thay cô ấy xin lỗi mẹ. Mẹ, mẹ đối với con thế nào cũng được, mẹ chỉ vừa mới tỉnh tại, đừng quá kích động, con sẽ đi tìm bác sĩ cho mẹ.”

Cô đang định đi tới để bấm chuông, nhưng bị phu nhân quát bảo dừng lại.

“Thả ra, để hết đồ đạc xuống cho tôi… Nếu không thì Cố Gia Huy sẽ không bỏ qua cho cô đâu.”

Hứa Minh Tâm không thể làm gì, chỉ đành bỏ tất cả những thứ trên tay xuống.

Cô vừa mới đặt cây dao Cốm sứ ở trên đầu giường, không ngờ phu nhân đã nắm lấy nó không cần suy nghĩ, thậm chí còn cầm lấy trái táo cô vừa mới gọt ném qua.

Hứa Minh Tâm không thể tránh kịp, bị trái táo đập trên trán một cái.

“Mẹ…”

Cô vừa định nói cái gì đó, không ngờ phu nhân lại kích động xốc chăn lên đi xuống giường.

Bà ấy vậy mà đang nắm chặt lấy cây dao chỉ mình.

Hứa Minh Tâm biết được sự việc càng trở nên nghiêm trọng, cô biết rõ phu nhân chán ghét mình, nhưng cũng không nghĩ đến lại chán ghét đến mức thế này.

Thậm chí còn dùng cây dao chỉ về phía mình!

Chẳng lẽ mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu lại bế tắc như vậy sao, cứ mãi giằng co không thể hòa hoấn được một chút nào ư?

“Mẹ… mẹ đang muốn làm cái gì?”

“Cô hỏi tôi làm cái gì? Là cô muốn làm cái gì tôi mới đúng. Tôi biết rõ tròng lòng cô rất hận tôi, nhưng tôi thật sự không ngờ tôi lại ác độc như vậy, cô muốn giết tôi có phải hay không?”

“Con không có…

Hứa Minh Tâm không thể phản bác lại, cô không biết địch ý của phu nhân là đến từ đâu.

Ở đâu mà cô có lá gan dám đi giết người?

Cô lắc đầu tràn đầy bất đắc dĩ, rơi vào trong mắt phu nhân giống như là một ác ma đang cười tàn nhân.

“Mẹ, trước tiên mẹ hãy để dao xuống, chúng ta có thể từ từ nói chuyện chứ? Con sợ người tự làm bị thương chính mình!”

Cô tới gần giường bệnh bấm chuông, hy vọng bác sĩ nhanh chóng tới đây.

Chẳng qua cô chỉ mới đến gần vài bước mà thôi, không nghĩ tới phu nhân lại giống như đang mất đi tâm trí của người bình thường, vậy mà chủ động lấy dao muốn đâm cô.

Dù chỉ là cây dao gọt hoa quả bằng Cốm sứ nhưng nó thật sự đâm vào máu thịt thì cũng không phải là chuyện đùa.

Cánh tay của cô bị một dao hung dữ mà đâm vào.

Bởi vì đau đớn, theo bản năng liền vùng lên mạnh mẽ.

Phu nhân lực bất tòng tâm bị đẩy ngã ra trên mặt đất, mà dao cũng ở lại trên cánh tay của cô.

Mũi dao đâm vào rất sâu, máu tươi ồ ạt rơi xuống nhuộm đỏ cả quân áo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2738


Chương 2738

Đau…

Đau đớn làm cho toàn thân cô run rẩy, trên trán chảy ra rất nhiều mồ hôi, hít vào một ngụm khí lạnh.

Cô rút con dao ra, máu tươi nhuộm đỏ cả cái áo màu trắng tuyết bằng tơ lụa, giống như là những bông hoa máu nở rộ.

Mà một màn này rơi vào trong mắt phu nhân lại là Hứa Minh Tâm tren tay dính đầy máu tươi, nắm chặt lấy cây dao dang đi về phía mình.

“Cô đừng tới đây, đừng giết tôi, tôi cầu xin cô đừng giết tôi….”

Thậm chí phu nhân ngày càng kích động, dù là Hứa Minh Tâm đứng tại chỗ không có di chuyển, có thể những gì bà thấy nhìn thấy được cũng chỉ là ảo giác.

Bà nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang dần tới gần, thấy cô giơ dao lên, hung dữ đâm xuống.

Theo bản năng phu nhân đỡ lấy, hai tay vung loạn trên không trung.

Tất cả những đồ vật gì có thể chạm bằng hai tay bà đều cầm lấy và ném qua.

Bình hoa, đồ trang sức, sách vở, cái điều khiển từ xa của máy điều hòa.

Hứa Minh Tâm hoàn toàn không có nơi để trốn, chỉ có thể cố hết sức ôm lấy đầu.

Cô cầu mong bác sĩ mau chóng lại đây, bệnh của phu nhân thật sự không rõ.

Phu nhân dần dần lùi vào bên mép cửa sổ.

Bà mở to mắt, ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi, nhìn Hứa Minh Tâm giống như là kẻ sát nhân hung ác.

“Đừng… Đừng giết tôi…”

Một bước phu nhân đã giãm vào mảnh vỡ thủy tỉnh của chén trà, trượt chân một cái, thân thể lung lay ở bên cửa sổ sắp ngã xuống.

Hứa Minh Tâm sợ hãi ngay lập tức xông lên phía trước.

Cả người của phu nhân lật nghiêng ra ngoài, Hứa Minh Tâm kịp thời xuất hiện, nắm chặt tay của bà.

phu nhân tỉnh lại biết mình đang được cứu, ngẩng đầu lên nhìn thấy khóe miệng của Hứa Minh Tâm đang cười âm trầm.

„ “Aaa…

Bà hét lên, dưới bầu trời trên bàn tay dính đầm đìa máu của Hứa Minh Tâm.

“Cô… Cô muốn giết tôi!”

“Con không cói”

Cô vốn là nắm lấy rất chặt, hai tay như vậy mà dùng sức, không ngờ phu nhân làm cho trên tay của cô đầm đìa vết thương.

Thậm chí cô bất chấp cả đau đớn, vân cố gắng năm chặt như cũ, cánh tay bị tấm lưới trên sổ mài đến mức đau nhức cũng không quan tâm.

Nếu cô buông tay, lâu cao như vậy thật sự là vô vọng!

phu nhân không muốn chết, tay kia cố gắng kéo cửa sổ lại.

Nhưng có thể trong mắt bà ấy là Hứa Minh Tâm đang tàn nhẫn đóng cửa sổ lại, không muốn cho bà ta cầm lấy.

“Cô… Cô tại sao lại là người phụ nữ ác độc như vậy? Con trai tôi bị mù mới nhìn trúng cô, cô là đồ đàn bà độc ác!

Tôi cho cô biết, tôi cho dù có chết, cũng sẽ biến thành Lệ Quỷ mà ám lấy cô, tôi sẽ không bỏ qua cho cô, Hứa Minh Tâm!

Tôi sẽ không bỏ qua cho côi”

Những chữ cuối cùng, mỗi chữ điều độc ác.

Đó chính là một lời nguyền rủa!

Phu nhân mở to mắt nhìn cô, giống như có thâm cừu đại hận từ trước.

Mà hiện tại Hứa Minh Tâm thâm nghĩ chỉ muốn cứu người, cũng không kịp trả lời vấn đề của bà ấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2739


Chương 2739

“Mẹ… Mẹ đừng có nhúc nhích, con thật sự chịu không nổi, đừng nhúc nhích…”

Thật sự cô đã dùng hết sức mà kéo, thế nhưng tay càng ngày càng trượt xuống, dần dần cũng không trụ được.

Thời điểm mắt nhìn thấy phu nhân sắp rơi xuống, không nghĩ đến sau lưng truyền đến một tiếng vang thật lớn, âm thanh giống như cửa phòng đã bị đá văng.

Sau đó có một người lao đến lập tức bắt lấy tay tay, vững vàng mà bắt lấy tay của phu nhân.

Người phá cửa sắt chính là Cố Đình Sâm!

Hai người hợp lực mà kéo phu nhân từ cửa sổ lên, Hứa Minh Tâm yếu ớt đến mức ngã trên mặt đất, lòng bàn tay vô tình bị mảnh thủy tinh trên mặt đất đâm vào, máu tươi lập tức tiếp tục tràn ra ngoài.

Mà Cố Đình Sâm ôm lấy phu nhân không ngừng an ủi.

Ông cũng không dám tưởng tượng, nếu như mình chậm một bước, sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy cô ấy nữa có phải hay không.

“Bà không sao chứ? Úy Như, bà đừng làm tôi sợ.”

“Hứa, Hứa Minh Tâm muốn giết tôi, cô ta muốn giết tôi…”

Phu nhân hoảng sợ đến mức tột độ, run rẩy nói xong câu đó liền rơi vào hôn mê.

Cố Đình Sâm vội vàng tìm đến bác sĩ, phu nhân đã chuyển nguy thành an tạm thời không có bất kỳ nguy hiểm gì, chỉ cần bà ấy tỉnh lại là tốt rồi.

Mà Hứa Minh Tâm không kịp băng bó từ đầu đến cuối chỉ mong phu nhân không xảy ra bất cứ chuyện gì.

Khi cô nghe được câu này, xác định phu nhân không sao mới thở dài một hơi.

Cô quay người nhìn về phía Cố Đình Sâm, vừa mở miệng muốn giải thích.

Nhưng chưa kịp nói ra một chữ đã bị bàn tay của Cố Đình Sâm hung dữ đánh vào.

Tại trước mặt của tất cả mọi người, cái tát rất rất nhanh chóng, khiên cho mặt của cô bị lệch sang một bên, đôi má đỏ lên dưới tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

Trong miệng có cảm giác ngọt, đó chính là mùi của máu tươi.

Thậm chỉ chảy ra khóe môi, không thể khống chế được.

Không khí xung quanh đột nhiên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Ngón tay Cố Đình Sâm run rẩy, khiếp sợ vì chính mình vậy mà không thể khống chế được, ra tay đánh Hứa Minh Tâm. Mặc khác, chính xác là giận đến mức toàn thân cứng ngắt!

Ở trong phòng ông ta nghe được rành mạch.

ở bên kia cánh cửa, truyền đến tiếng thét kinh hoàng của Úy Như, không ngừng cầu xin Hứa Minh Tâm đừng giết mình.

Mà lúc ông xông cửa ra, liền nhìn thấy Úy Như bị treo bên ngoài cửa sổ, lại luôn miệng nguyên rủa Hứa Minh Tâm, nói là thành quỷ cũng không bỏ qua cho cô.

Ông ta nghe được, thấy được, chỉ định Hứa Minh Tâm chính là hung thủ giết người..

Bởi vì Úy Như đánh cô ta một cái nên cô canh cánh trong long, nhìn thấy phòng bệnh không có ai, nên xảy ra xung đột với Úy Như, nổi lên lòng xấu xa.

Hứa Minh Tâm kinh ngạc nhìn ông, trong mắt ngoại trừ khiếp sợ còn có bi thống.

Vậy mà Cố Đình Sâm không cho mình bất kì cơ hội nào để giải thích.

“Ba…”

“Không được gọi tôi là ba!”

Cố Đình Sâm quay người qua chỗ khác không hề nhìn vào mắt của cô, bởi vì ông không đành lòng.

Cô con dâu này là ông ưa ý nhất, lúc trước cùng với chú ba liền cùng cầu mong đợi cô vào nhà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2740


Chương 2740

Thật không ngò bây giờ lại thành ra thế này.

Ông đương nhiên phải đứng về phía Úy Như để bảo vệ vợ mình.

“Con không có, con thật sự không GÓI “Tôi không muốn nghe cô giải thích, tôi chỉ tin tưởng những điều tôi nhìn thấy, những gì tôi nghe được! Chô này không chào đón cô, cô hãy đi đâu thì đi.

Cho dù Quý Thiên Kim có đến, tôi cũng sẽ cho cô bất cứ cái gì mà đẹp mặt!”

“Ah? Vậy sao?”

Đúng lúc này, ngay ngoài cửa truyền đến giọng lạnh như băng của phụ nữ.

Khuôn mặt của Quý Thiên Kim lạnh lùng, giãm trên giày cao gót mà đi đến.

Theo sau là Tân Nhâm Thành, còn có Quý Mặc Nhiên, Quý Quốc Định.

Quý Thiên Kim tiến lên phía trước trực tiếp kéo Hứa Minh Tâm về phía sau, nói: “Minh Tâm, ông ta không nghe con giải thích, chúng ta nghe, chúng ta tin, nói một chút xem rốt cuộc mọi chuyện là như thế nào.”

“Con cũng không biết, là ba…” Lời vừa nói ra khỏi miệng, cô mấp máy cánh môi, do dự nói: “Là ông cụ gọi điện thoại co con, để con tới đây nói chuyện, cho nên con tới…”

“Tôi gọi điện thoại cho cô khi nào?”

“Là một số lạ, nhưng giọng nói đích thực là của ba, ba muốn nói chuyện với con. Con tới đây, sau đó bác sĩ bảo phu nhân không phải là người sống thực vật mà chỉ đang hôn mê, khi bà ấy tỉnh lại liền…..liền nổi điên lao đến. Con không muốn làm tổn thương phu nhân, là bà ấy không cẩn thận té xuống, con đã rất cố gắng để cứu bà ấy!”

Những lời kìm nén trong lòng cuối cùng cũng có thể nói ra, cô có chút rất thoải mái.

May măn thay… cô còn có cơ hội giải thích, dù ông ấy có tin hay không thì lương tâm của cô vẫn không cắn rứt.

Cô ấy có thể làm gì cho bản thân, còn muốn như thế nào đây?

Quý Thiên Kim nghe vậy, cau mày, đôi mắt lạnh tanh nhìn về Cố Đình Sâm: “Thông gia, ông nhìn kĩ một chút, vợ của ông đến cọng lông ngọn tóc không bị gì, thế nhưng cháu gái của tôi vết thương chồng chất! Ông cảm thấy đây là động thủ giết người diệt khẩu, Minh Tâm ngu xuẩn ở chỗ này mà ra tay thì còn có cơ hội để chạy thoát ư? Huống hồ, sức lực của nó lại không bằng của phu nhân ư?

Thân thể mình bị thương rất nhiều nhưng phu nhân một chút xíu cũng không có?”

“Tôi cho rằng Minh Tâm gả vào nhà họ Cố, cọng lông ngọn tóc sẽ không hư hao gì, có thể bảo vệ cả đời nó an yên.

Thật không nghĩ đến bao nhiêu ấm ức điều cho các người ban tặng! Vốn vợ của ông là một người điên điên khùng khùng, nhắm vào Minh Tâm mọi nơi. Về sau là Cố Gia Huy hiểu lầm nó ,, có quan hệ không trong sáng với một bác sĩ. Hôm nay ông cũng giống như cả nhà của ông đối xử lạnh nhạt với Minh Tâm của tôi.”

Mỗi câu của Quý Thiên Kim điều giống như quả bom, dội vào trong lòng của Cố Đình Sâm.

Đồng thời, cũng hung tợn dội vào trong lòng của Hứa Minh Tâm.

Không nghĩ tới… bản thân mình lại chịu nhiều ấm ức như vậy.

Người của nhà họ Cố thay đổi hoặc cô cũng đã thay đổi, người mà cô từng rất kính trọng, hung dữ ma cho cô một cái bạt tai, thậm chí ngay đến cả một cơ hội giải thích cũng không cóiI “Nếu như nhà họ Cố không coi trọng Hứa Minh Tâm, Quý gia chúng tôi cũng không có lý do để con gái của nhà chúng tôi tiếp tục ở lại chỗ này, để cho mấy người tùy ý mà chà đạp. Ly hôn, chuyện này sẽ do dì làm chủ, Minh Tâm, cho dù con có ý kiến…”

Thời điểm Quý Thiên Kim đang định ép định thay cô làm chủ, lại không ngờ Hứa Minh Tâm mở miệng nói.

“Ừm… không có ý kiến”

Cô mấy máy môi, có chút trâm mặc lập thức nói ra ba chữ.

Lời này vừa nói ra bốn phía đều khiếp sợ.

Hứa Minh Tâm bịt những ngón tay trên vết thương, máu tươi đã ngừng chảy ra, hình thành những vảy máu xấu XIE Cô nhìn thẳng ông cụ Cố, nói từng chữ một: “Ông cụ Cố, tôi thật lòng kính trọng ông thương yêu ông, phu nhân đối với tôi mặc dù có nhiều thành kiến, nhưng dù sao bà ấy cũng là mẹ của Cố Gia Huy, tôi cũng không dám trách móc gì, chịu ấm ức cũng chỉ có thể căn răng chịu đựng mà nuốt vào bụng.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2741


Chương 2741

“Hôm nay, tôi sẽ ly hôn với Cố Gia Huy, từ nay về sau tôi và nhà họ Cố sẽ không có quan hệ gì. Mặc dù tôi với Cố Gia Huy tình cảm có sâu đậm như thế nào, nhưng mà đối với gia đình nhà họ Cố mà nói, không có biện pháp để hòa nhập. Nói cho cùng tôi cũng chỉ là người ngoài. Đã từng là con gái của ông, nhưng bây giờ… Tôi sợ là cũng không bằng người ngoài.”

“nhà họ Cố, tôi không có phúc. Ngày mai đi cục dân chính chứng nhận ly hôn. Tôi sẽ không ở trước truyên thông nói bất kì cái gì liên quan đến chuyện nhà của Cố gia. Tôi nghĩ là nói chuyện của nhà họ Cố ra thì họ cũng sẽ chửi bới thanh danh của tôi. Ly hôn xong, nếu bà Cố muốn đụng vào tôi một lần nữa thì tôi sẽ thật sự ra tay. Chưa nói xong, không chừng nợ mới tính luôn nợ cũ sẽ tốt hơn.”

Giọng nói của Hứa Minh Tâm lạnh nhạt, không rõ vui buồn .

Đó chính là sự thất vọng… vô cùng thất vọng!

Đối với nhà họ Cố đã thật sự tuyệt vọng, không phải là cô không đủ tin tưởng Cố Gia Huy, cũng không oán trách anh, mà là Cố Đình Sâm cùng phu nhân…

Quá mệt mỏi, thật sự quá mệt mỏi, cô đã hết sức để chịu đựng.

Cô sẽ tiếp tục sống tốt, dù là không còn tình yêu chống đỡ, nhưng cô vẫn còn tình bạn và tình thân!

“Đúng rồi, tôi muốn mang Cố Hy đi, nó và nhà họ Cố không có chung huyết mạch. Cố Gia Huy còn trẻ, sẽ tìm một người sinh một đứa trẻ thật ngoanl”

“Minh Tâm…”

Cố Đình Sâm gọi cô, đột nhiên ông cảm thấy rất hối hận, cái tát kia là chính mình quá kích động, đã đánh người.

Ông không thể khống chế nổi tâm trạng của mình, đại não còn chưa tỉnh táo thì cơ thể đã rất nhanh phản ứng.

Nhìn thấy đôi mắt của Hứa Minh Tâm trong trẻo và lạnh lùng, khuôn mặt như có một tầng sương lạnh, như vậy rất lạ lãm.

Rõ ràng là người một nhà, bây giờ lại trở thành như vậy.

“Dì à, chúng ta đi thôi, con mệt rồi.”

“Dì dẫn con đi băng bó, con xem bà Cố nằm trên giường bệnh an ổn, người của con toàn là vết máu, ai quan tâm con, con bé nCốc…”

Quý Thiên Kim đau lòng mà nói, những lời này cũng là nói cho Cố Đình Sâm nghe.

Lại để cho ông ta sáng mắt ra, nếu như Hứa Minh Tâm muốn giết người, vì điều gì mà khiến cho bản thân mình chật vật như vậy, còn phu nhân ngay đến cả cọng tóc cũng không hư hao gì?

Cố Đình Sâm muốn nói chút gì đó, nhưng đôi môi khô mấp máy, một chữ cũng không thể nói ra.

Quý Thiên Kim kéo tay cô đi ra ngoài, Hứa Minh Tâm quay người đi vô cùng dứt khoát cũng không quay đầu lại.

Vừa đến cửa không ngờ rằng thấy Cố Gia Huy vội vàng chạy đến.

Lần đầu tiên anh nhìn thấy trên tay của Hứa Minh Tâm bị thương, ngón tay vẫn còn nhỏ máu.

Lập tức anh nhíu mày hung dữ, bước nhanh đến phía trước.

“Em làm sao vậy?”

Đưa tay ra muốn xem vết thương Hứa Minh Tâm lùi về phía sau một bước, lạnh lùng tránh đi.

Bàn tay của Cố Gia Huy s* s**ng lung tung trên không trung, có chút không thể tin nổi mà cau mày.

“Minh Tâm, làm sao vậy?”

“Hôm nay anh lấy được thuốc giải rồi đúng không? Vậy chuyện ở bên này chắc là anh cũng có thể giải quyết triệt để rồi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2742


Chương 2742

“Ừ, anh đã chuẩn bị mọi thứ và đang chờ thu lưới.”

“Được rồi, anh cứ đối phó với những kẻ xấu đó cho thật tốt, còn tôi sẽ không dây dưa nữa. Bây giờ thì tôi cuối cùng cũng không cần phải lo lắng sợ hãi nữa.

Chín giờ sáng mai, hãy mang giấy đăng ký kết hôn đến Cục Dân sự để giải quyết cho xong chuyện ly hôn đi. Tôi sẽ không mang theo bất cứ thứ gì, tôi chỉ muốn Cố Hy thôi, và tôi sẽ rời khỏi nhà. Dù sao thì lúc kết hôn rồi dọn đến đây thì tôi cũng không mang theo gì nhiều.”

“Minh Tâm, em đang nói cái gì vậy?”

Lông mày của Cố Gia Huy chùng xuống, nếp gấp ở giữa hai đầu lông mày xếp thành từng lớp giống như một ngọn đồi nhấp nhô.

Hứa Minh Tâm lúc này khiến anh khẩn trương một cách kỳ lạ.

Đôi lông mày hờ hững, đôi mắt nhìn anh không hề chứa một tia cảm xúc nào, thậm chí còn có vẻ lạnh lùng, lãnh đạm.

Cô lùi lại một bước, dứt khoát tạo ra khoảng cách với anh.

Rõ ràng là chỉ cách một bước, nhưng lại không thể vượt qua như thể họ cách nhau cả một con sông.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô biến thành thế này.

“Thôi, Minh Tâm, con mau đi mặc quần áo vào đi, nếu cậu không hiểu thì cứ đi hỏi bố của cậu đi. Minh Tâm, chúng ta đi thôi.”

Quý Thiên Kim lười nói nhảm với anh, cứ thế nắm tay Hứa Minh Tâm rời đi.

Vai của cả hai chạm nhẹ vào nhau.

Hứa Minh Tâm bước đi, nhưng từ cổ tay cô truyền đến một sức mạnh bốc lửa.

Cố Gia Huy đang nắm chặt lấy †ay cô.

“Minh Tâm.”

Hai chữ này trầm thấp khàn khàn, còn mang theo sự thâm tình trong đó.

Cố Gia Huy yêu cô, cô cũng yêu anh, anh không muốn khiến cô chịu tủi thân, nhưng… người khác lại muốn.

Hôn nhân vốn không phải chuyện của hai người, mà là của cả hai gia tộc.

Cô mang theo tấm niềm nở vui vẻ đến nhà họ Cố đâu phải là để chịu đựng sự chèn ép.

Cố Gia Bảo không đủ tư cách để đối xử với cô như thế này, mà vợ của ông ấy cũng không đủ tư cách.

Cho dù cô có yêu Cố Gia Huy đến thế nào, nhưng nếu cứ phải nhãn nhịn hết lần này đến lân khác thì con người cũng có giới hạn chịu đựng của họ.

Khi Cố Gia Bảo tát cô một bạt tai và không cho cô cơ hội để giải thích thì trái tim cô… đã hoàn toàn tan nát.

Cái lạnh thấu xương này giống như rơi xuống hầm băng vậy.

Cô không hề quay đầu nhìn lại, cũng không có cãi lại mà chỉ muốn có được một chút tự do.

Sức lực của cô không lớn, nhưng cô có sự quyết tâm!

Hứa Minh Tâm nghĩ rằng sau khi giải thoát thì chính mình sẽ rất đau đớn, nhưng trên thực tế…

Trái tim cứ như bị gai nhọn đâm Xuyên qua vậy, nhưng sau một hồi đau đớn thống khổ thì trong lòng lại chẳng còn một chút cảm giác nào khác, thật kỳ lạ.

Làm sao có thể không đau khi phải từ bỏ người mà mình yêu thích?

Có thể là cô đã đau đến tê liệt, đã dần quen với nỗi đau này nên không còn cảm nhận được gì nữa chăng?

Cố Gia Huy trơ mắt nhìn nhà họ Quý dẫn Hứa Minh Tâm cùng rời đi, sắc mặt anh vô cùng u ám, nhanh chóng lao vào trong phòng bệnh.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

Cố Gia Bảo cảm thấy chột dạ nên đã kể lại toàn bộ sự việc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2743


Chương 2743

Nghe vậy, Cố Gia Huy lại bình tính khác thường, sau khi xác định vợ không sao thì anh lập tức điều tra máy quay giám sát.

Anh chỉ nhìn thấy Tạ Quế Anh và một bác sĩ khác ra vào.

Vị bác sĩ kia luôn cúi gằm mặt và cố gắng né tránh sự theo dõi của máy quay giám sát, vì vậy trong toàn bộ quá trình đều không thể nhìn rõ anh ta trông như thế nào.

Anh gọi Lệ Nghiêm đến, thuốc giải độc cần phải được uống trong một thời gian ngắn và liều lượng phải được kiểm soát chặt chẽ.

Anh không kịp tìm hiểu hết mọi chuyện đã phải đi điều tra chuyện trước đó.

Vậy là Lệ Nghiêm lền giải thích toàn bộ câu chuyện, kể từ khi họ tiếp cận Tạ Quế Anh thì họ đã bắt đầu dần bị nhiễm độc.

Chất độc theo các hương liệu mà xâm nhập vào cơ thể thông qua đường hô hấp, cứ ngấm dần theo thời gian thì ý thức tinh thần của con người cũng dần suy yếu, tính tình bất ổn, cực kỳ dê bị người ta khống chế.

Mà bà chủ bị quản thúc nhiều năm đã sớm mê mang thiếu tỉnh táo từ lâu rồi.

Khi Cố Gia Bảo nghe thấy điều này thì toàn thân cứng đờ vì sốc.

Chẳng trách ông ấy lại cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng ông ấy lại không thể tập trung và suy nghĩ sâu xa nên đã bị những biểu hiện bề ngoài lừa gạt.

Bệnh viện đã lấy máu của bà chủ và tìm ra thành phần của chất gây ảo giác còn sót lại trong đó.

Vậy nên những gì bà chủ nhìn thấy chỉ là ảo giác mà thôi.

Bà chủ cũng nhanh chóng tỉnh lại, vừa nhìn thấy Cố Gia Bảo liền thở phào nhẹ nhõm.

“Hứa Minh Tâm đâu? Mau bắt cô ta lại đây đi, cô ta muốn giết tôi.”

“Rốt cuộc bà đã nhìn thấy cái gì vậy?”

“Tôi… tôi thấy cô ta đang cầm một con dao muốn giết tôi, cô ta cười rất ghê rợn, trên tay còn có vết máu nữa.

Cô ta còn muốn đóng cửa sổ và ném tôi xuống dưới…

“Đóng cửa sổ? Cô ấy đâu có…”

Cố Gia Bảo nhớ lại lúc ông ấy chạy đến thì Hứa Minh Tâm đang cố gắng cứu người chứ đâu phải muốn đóng cửa sổ.

Hiểu lầm… Mọi thứ đều là hiểu lầm.

Uổng cho ông ấy thông minh cả một đời, không ngờ đến khi về già lại hồ đồ như vậy.

Ông ấy thế mà lại bị một con nhóc dối trá dắt mũi chạy vòng vòng.

“Tạ Quế Anh đâu rồi!”

Cố Gia Bảo tức giận đến mức đập mạnh cây gậy xuống sàn.

Cho đến giờ Tạ Quế Anh vẫn chưa xuất hiện, tìm khắp cả bệnh viện cũng không có, cũng không biết cô ta đã đi đâu.

“Cố Gia Huy đã đi điều tra, người của Phó Minh Nam cũng đã được cử đến. Lý do tại sao anh ấy để bà chủ đi cũng một phần là vì chiến lược của anh ấy. Anh ấy đã sớm nhận ra rằng Tạ Quế Anh có vấn đề nên rõ ràng anh ấy cố ý làm như vậy.”

“Phó Minh Naml”

Cố Gia Bảo nắm chặt tay đến mức kêu cót két, vào lúc này ông ấy thật sự muốn trực tiếp g**t ch*t Phó Minh Nam.

Nhưng điều quan trọng nhất không phải là chuyện này, mà là Hứa Minh Tâm.

Trong hai tháng qua, ông ấy lại quá mức hồ đồ mà dần dần tin tưởng Tạ Quế Anh, để rồi nảy sinh nhiều mối nghỉ ngờ với Hứa Minh Tâm.

Ông ấy còn không nhận ra rằng mình đang bị đánh thuốc, thậm chí ông ấy còn nghi ngờ cô!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2744


Chương 2744

“Gọi cho chú ba và nói cậu ấy đến gặp bố!”

Ông ấy gấp gáp đến nhảy dựng lên.

Mà lúc này Cố Gia Huy đã kiểm †ra máy quay giám sát đường xá xung quanh bệnh viện nhưng lại không tìm thấy bóng dáng của Tạ Quế Anh.

Anh yêu cầu Khương Tuấn tiếp tục điều tra, còn anh thì tự mình trở lại bệnh viện.

Khuôn mặt anh vần luôn u ám khó coi, lông mày cau lại, không có một khắc nào là giãn ra.

Nhìn thấy Cố Gia Huy bước vào, Cố Gia Bảo lập tức nói: “Con đến vừa đúng lúc, bây giờ tạm gác lại mọi chuyện trong tay đi. Ưu tiên hàng đầu là đến nhà họ Quý và đưa Hứa Minh Tâm về đây cho bố. Bố sẽ đích thân xin lỗi, cho dù muốn bố quỳ xuống cũng được, thật sự là bố đã hiểu lầm đứa trẻ này rồi!”

“Không đi được.”

Cố Gia Huy nói một cách dứt khoát, giọng điệu không thể thay đổi được.

“Gái gì?”

Cố Gia Bảo kinh ngạc nhìn anh, nghỉ ngờ rằng chính ông đang bị ảo giác thính giác và trúng độc càng nghiêm trọng hơn.

“Con… con đã uống thuốc giải chưa? Con vần chưa nhìn rõ tình hình sao?”

“Con đã sớm uống thuốc giải độc rồi, từ đầu đến cuối con đều rất tỉnh táo và giữ được lý trí. Nhưng lần này Minh Tâm bỏ đi là đúng. Cô ấy đã chịu đựng quá nhiều chuyện tủi thân rồi, giờ con cũng nên gánh chịu hậu quả.”

“Là ly hôn đấy! Loại hậu quá này con có thể gánh chịu nổi sao?”

“Con muốn chính thức theo đuổi cô ấy một lần nữa ngay trước mặt nhà họ Quý. Mấy ngày nay mẹ đã cho cô ấy quá nhiều sự ủy khuất, và con cũng cần phải giải quyết xong chuyện này trước đã. Tất nhiên là việc này cũng cần sự hợp tác của mọi người.”

“Ừ, bố và Úy Như đã làm quá nhiều chuyện sai lâm.”

Cố Gia Bảo thở dài nói.

Nhớ đến vẻ mặt thất vọng của Hứa Minh Tâm khi rời đi lại khiến ngón tay ông ấy không khỏi run lên.

Ông ấy tự trách mình bốc đồng, bây giờ mà đẩy mọi lôi lầm cho chất gây ảo giác thì cũng không phải hoàn toàn đúng đắn.

“Là nhà họ Cố có lỗi…”

Cố Gia Bảo thở ra một hơi đục ngầu và khẽ nói: “Sai lâm của bố rất nghiêm trọng, gia đình các con vốn đang hạnh phúc như vậy mà lại bị bố phá hoại. Con nói đúng, hãy đường hoàng theo đuổi con bé một lần nữa trước mặt nhà họ Quý, còn bố cũng nên chân thành xin lỗi Minh Tâm.

“Chuyện này để ngày mai lại nói tiếp đi, bố hãy chăm sóc mẹ trước đã.”

Cố Gia Huy xoa xoa huyệt thái dương.

Dù anh đã hạ quyết tâm nhưng tất nhiên trong lòng vẫn rất nặng nề.

Lý do anh đồng ý ly hôn là vì tôn trọng cô.

Nếu đã làm tổn thương trái tim của một người thì chúng ta nên chấp nhận mọi hình phạt.

Dường như anh chưa từng chân chính theo đuổi cô, lúc đầu địa vị của hai người không bằng nhau nên cô vân luôn phải cẩn thận từng li từng tí.

Giờ đây họ đã có địa vị ngang băng, dù kể về thân thế hay là tinh thần thì cô đều không hề yếu hơn anh.

Tình yêu tương xứng, người yêu xứng đôi vừa lứa!

Khi Hứa Minh Tâm trở về nhà họ Quý, cả nhà họ Quý đều bị bao phủ trong một làn khói mù dày đặc, mọi người trong nhà ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Cô vào phòng ngủ cũng không có ai dám vào hỏi thăm.

Hứa Minh Tâm biết họ đang lo lắng điều gì, họ sợ rằng cô sẽ không thể vượt qua được vũng lầy này.

Tuy nhiên, cô lại bình tính hơn cô tưởng, bình tĩnh vượt quá sự mong đợi của cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2745


Chương 2745

Cô đã gửi một tin nhắn cho Cố Gia Huy để nói rằng vào buổi chiều cô sẽ đến nhà họ Cố để đón con, và các thỏa thuận ly hôn đã được luật sư soạn thảo xong.

Không lâu sau khi tin nhắn được gửi đi thì Cố Gia Huy đã gọi lại.

Cô thât thân nhìn vào màn hình sáng đèn, cuộc gọi đầu tiên đã kết thúc mà cô vần không lấy được can đảm để bắt máy.

Sau đó, cô nhận được một tin nhắn văn bản từ Cố Gia Huy.

“Anh sẽ đợi em ở nhà.”

Nhà…

Cô luôn nghĩ rằng nhà họ Cố là định mệnh của mình, nhưng bây giờ có vẻ như cô cần phải tự mình giải quyết vận mệnh của mình.

Không phải nhà họ Quý, cũng không phải nhà họ Cố, mà là cô phải tự thân độc lập và tạo ra một gia đình có thể che chở cho cả bản thân và Cố Hy.

Cô không trả lời, mà lúc này Quý Thiên Kim đã gõ cửa và nói rằng bữa trưa đã sẵn sàng.

Cô đẩy cửa bước ra, trên mặt không có nước mắt, trên đôi môi vẫn còn hồng hào, trông cô hoàn toàn bình thường.

“Minh Tâm…”

Quý Thiên Kim nhìn cô với vẻ lo lắng.

Cô mỉm cười để khiến họ an tâm.

“Dì à, hãy tin tưởng cháu, cháu có thể xử lý tốt.”

“Cháu không hối hận sao?”

“Cháu không hối hận, bởi vì… trong lòng con đã tính trước.”

Cô cười nhạt với vẻ tự tin rạng ngời trên khuôn mặt.

Quý Thiên Kim là người thông minh, bà ta cũng hiểu được đôi chút nên chỉ đành nhẹ nhàng võ vai cô.

Trong bữa ăn cô lại nhờ Quý Mặc Nhiên đi tìm Châu Vũ, cũng không biết bây giờ cô ấy sống thế nào.

Sau khi ăn xong, cô lái xe trở về biệt thự, đây là nhà của cô ấy và Cố Gia Huy.

Cô vẫn có chìa khóa và có thể dễ dàng mở cửa.

Chú An nhìn thấy cô thì cổ họng run lên, ông ấy cố gắng nói điều gì đó nhưng lại không thốt ra được câu nào.

Cô nhìn lướt qua phòng khách, không thấy Cố Gia Huy nên hỏi: “Chú An, Cố Gia Huy ở đâu vậy?”

“Anh ấy đang ở trong phòng ngủ.”

“Gòn Cố Hy thì sao?”

“Cố Hy đang ở trong phòng trẻ, người trông trẻ đang chăm sóc cậu ấy.”

Hứa Minh Tâm gật đầu và đi về phía cầu thang.

Vừa định leo lên bậc thang thì giọng nói khàn khàn của chú An từ phía sau truyền đến: “Thưa cô chủ, cô thực sự định ly hôn sao? Tôi có thể thấy cô yêu cậu chủ rất sâu sắc, và cậu chủ cũng rất yêu cô.”

“Nhưng nhà họ Cố đã hiểu lầm và khiến cháu chịu quá nhiều đau khổ rồi.

Để duy trì một gia đình thì đâu chỉ cần dựa vào tình yêu của chúng tôi dành cho nhau, mà cũng cần sự bao dung của người lớn trong nhà. Cháu tưởng vấn đề giữa mẹ chồng và con dâu là khó khăn nhất, nhưng không ngờ quan hệ giữa bố chồng và con dâu cũng có những mâu thuẫn không thể hòa giải.”

“Cháu ly hôn với Cố Gia Huy không phải vì anh ấy đã sai. Nếu anh ấy đem lại cho cháu bất kỳ đau khổ nào thì cháu cũng đều sẵn sàng chịu đựng, vì cháu biết anh ấy không còn cách nào khác. Khi để cháu chịu một chút đau đớn thì chính anh ấy sẽ phải chịu đựng đau đớn gấp nhiều lần. Nhưng lần này…

không thể trách anh, chính là ông chủ, là bà chủ… “

“Ông chủ đã rất hối hận rồi…”

“Nếu hối hận có tác dụng thì còn cần cảnh sát để làm gì?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2746


Chương 2746

Cô nhẹ nhàng nói mà không quay đầu lại, sau đó trực tiếp rời đi.

Chú An còn muốn nói giúp cho ông chủ, nhưng khi nghe được câu nói của Hứa Minh Tâm thì nhất thời không nói được gì nữa.

Đúng, gương đã vỡ thì khó mà hàn gắn được, cái tát này đã làm trái tim cô lạnh lẽo.

Hứa Minh Tâm lên tâng hai, đứng trước phòng ngủ chính nhưng lại không có dũng khí mở cửa.

Cô đặt tay lên nắm cửa, cầm lên rồi đặt xuống, lại do dự hết lần này đến lần khác.

Rõ ràng là trên đường đến đây, cô đã rất dứt khoát và không hề chân chừ.

Nhưng tại sao đến lúc này cô lại cảm thấy rụt rè?

Bởi vì… cô không biết phải đối mặt với Cố Gia Huy như thế nào.

Cô thở dài thườn thượt nhận ra mình chẳng thể làm được, đang có ý định bỏ chạy nhưng không ngờ cánh cửa lại mở ra.

Anh cũng không kinh ngạc khi nhìn thấy cô, chỉ nhẹ giọng nói: ‘Sao không vào, em ở bên ngoài lâu lắm rồi.”

Giọng điệu của những lời này giống như anh đã sớm đoán được cô đang đứng bên ngoài.

Hứa Minh Tâm không thể lùi lại nên chỉ đành cắn răng bước tới.

“Ừm… tôi đến đây để đóng gói đồ đạc, chỉ là một số quần áo hàng ngày, số còn lại… đều là do anh mua, anh cứ vứt hết đi, dù sao tôi cũng sẽ không dùng đến.”

“Chúng ta nói chuyện trước đã.”

Giọng nói của anh nhẹ nhàng không chút vội vàng, khiến người ta không thể phát hiện được trong lòng anh đang dậy sóng.

Cô lại bước vào căn phòng ngủ quen thuộc, trong lòng cô lúc này chất đầy suy nghĩ.

Cô vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra rằng Cố Gia Huy thực sự đã giúp cô đóng gói đồ đạc vào vali, lại còn có đến ba chiếc vali lớn!

So với chiếc rương nhỏ 21 inch mà cô đang cầm trên tay thì đây đúng là một số lượng khổng lồ.

“Thế này là sao?”

Cô nghỉ ngờ hỏi.

“Vali này dùng để đựng đồ trang điểm và các sản phẩm dưỡng da. Mùa thu đông da khô nên anh đã đặt rất nhiều mặt nạ dưỡng ẩm, tất cả đều là loại mà em thích dùng. Vali này để quần áo và giày dép, anh đã chọn quần áo mùa đông, áo ấm, áo khoác lông cừu, ngoài ra còn có quần dài. Em vốn luôn sợ lạnh, để ý đến nhiệt độ hơn là thời trang, vì vậy mấy cái này không thể thiếu…”

“Tôi có thể tự mình mua những thứ này…”

Hứa Minh Tâm ngắt lời anh và bất lực nói.

“Nhưng anh đã mua những thứ này cho em.”

“Chúng ta sắp ly hôn rồi.”

“Hiện giờ thì vẫn chưa.”

Lời nói của anh chắc nịch lại còn mang theo giọng điệu ra lệnh, xem ra hôm nay nếu cô không đem những thứ này đi thì đừng nghĩ tới chuyện bước ra khỏi cánh cửa này.

“Thôi được rồi… nhưng còn một cái vali nữa này? Trong đó đựng cái gì vậy?”

“Đồ trang sức, túi xách, và một số loại thuốc thường dùng.”

“Cũng được, chỉ cân mang theo là được, Dù sao anh cũng không cần những thứ này, nếu tôi mang đi thì anh cũng chẳng cần phải đau lòng.”

Cô chỉ có thể chọn cách thỏa hiệp, cô thậm chí còn chẳng cần dùng đến vali của chính mình.

“Lần sau trở lại thì em không phải mang những thứ này về, anh sẽ mua đồ mới cho em.”

Nghe thấy câu nói này thì Hứa Minh Tâm liền giận dữ nhìn anh.

Giọng điệu như thể cô sẽ quay lại Vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2747


Chương 2747

“Làm ơn đi, lân này chúng ta muốn ly hôn chứ không phải cãi nhau rồi dọn ra ngoài ở hai ngày.”

“Anh biết chứ, em có thể sống trong vài tháng, vừa hay lại có thể mua cho em những kiểu dáng mới cho mùa xuân và mùa hè.”

“Cố Gia Huy! Anh có biết ly hôn là gì không?”

Hứa Minh Tâm đang rất vội, ly hôn là hoàn toàn cắt đứt, sau này mỗi người một ngả!

“Biết rồi.”

Đôi mắt phượng của anh sâu thắm nhìn cô một lát.

Cô nhìn thấy hình ảnh nhỏ bé của chính mình được phản chiếu trong đó, cảm giác giống như rơi xuống biển sâu.

Cô nhìn thấy tình yêu không thể nào quên, dịu dàng và âu yếm cùng với một nỗi buồn nhàn nhạt.

Hứa Minh Tâm nhanh chóng né tránh ánh mắt của anh, cô chọn ly hôn thì đã không còn quan hệ gì với Cố Gia Huy.

Nhưng anh lại trở thành nạn nhân trực tiếp.

“Nếu đã biết thì anh không nên chuẩn bị…”

Cô chưa kịp nói xong thì giọng nói yếu ớt của anh đã vang lên bên tai cô: “Sau khi ly hôn thì em sẽ lại độc thân, anh sẽ tiếp tục theo đuổi và cưới em trở về.

“Anh đang đùa với em đấy à?”

Cô thật sự cảm thấy vừa tức giận vừa buồn cười.

“Theo em thì sao?”

Anh sải bước lại gần cô khiến hai người xích lại gân nhau hơn.

Khí thế của anh lớn đến mức gần như hoàn toàn nghiền nát bản thân cô, làm cho cô có cảm giác không thể nào thoát ra được.

Cô vô thức lùi lại phía sau, nhưng Cố Gia Huy vẫn tiếp tục ép sát.

Cuối cùng…

Cô lúng túng đụng trúng bức tường, phía sau… đã không còn đường lui!

“Anh muốn làm gì đấy…”

Trước khi nói xong thì miệng cô đã bị bao phủ bởi một đôi môi mỏng lạnh lo.

Chiếc lưỡi to lớn thẳng thừng tiến vào trong, hoàn toàn không cho cô cơ hội phản kháng.

Chẳng bao lâu đã xâm chiếm mọi ngóc ngách khiến cô không còn nơi nào để trốn tránh.

Cô cố làm cho tim mình tàn nhân, mạnh mẽ ngậm chặt miệng và cắn vào lưỡi anh.

Ngay lập tức trong miệng liền tỏa ra một mùi máu tanh nồng.

Cơ thể của người đàn ông cũng đột ngột khựng lại một chút, động tác của anh cũng ngừng lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm tưởng rằng bây giờ anh sẽ dừng lại, nhưng cô không ngờ chỉ là ngừng trong phút chốc mà thôi, kế tiếp… chính là cơn bão tố dữ dội xâm chiếm.

Cô cố dùng hai tay vùng vấy, nhưng lại dễ dàng bị một tay anh khống chế và nắm chặt ở sau lưng.

Sức lực ít ỏi của cô làm sao có thể so sánh được với anh.

Cuối cùng, anh vừa chiếm lấy vừa đòi hỏi.

Thời gian từng chút trôi qua, cô không kịp hít thở, nước da cũng đỏ bừng lên giống như một con cá biển sắp chết nằm trên bờ.

Khi Cố Gia Huy thấy vậy thì có chút bất lực, mím môi như thể vẫn chưa thấy đủ.

“Sao đã nhiều lần như vậy rồi mà em vẫn không học được cách lấy hơi?”

Trong câu nói này còn có một chút phàn nàn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2748


Chương 2748

Nghe vậy, cả người Hứa Minh Tâm run lên, tức giận trừng mắt nhìn anh: “Cố Gia Huy! Tôi muốn ly hôn với anh, vậy mà giờ anh đang làm cái gì vậy?”

“Bây giờ chúng ta vân là một cặp vợ chồng hợp pháp, anh làm gì với em đều là lẽ đương nhiên thôi.”

“Anh…

Cô muốn nói thêm gì đó nhưng không ngờ anh lại nói trước: “Nếu em còn nói thêm một câu nữa thì anh sẽ ngủ với em.”

“Anh… anh được lắm…”

Hứa Minh Tâm không nói được lời nào, chủ yếu là vì cô sợ rồi.

Con sói đói này thực sự có thể làm bất cứ điều gì, đơn giản, thô lỗ và thẳng thắn.

Nó được thể hiện rất rõ ràng và hoàn toàn không hề che giấu.

Cô không khỏi thì thào: “Mới nói vài câu không hợp đã gây sự, đồ không biết xấu hổ, đồ hư đốn… ‘ “Em đang nói thâm cái gì vậy?”

“Không có gì! Đồ đạc của tôi đã đóng gói xong rồi, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”

“Cần gì phải gấp gáp như vậy? Cố Hy vân đang nghỉ ngơi. Anh đoán là thằng bé sẽ không thức dậy cho đến sau bữa tối. Hay là em ở lại ăn tối đi.”

“Không…

“Anh đã làm món sườn xào chua ngọt yêu thích của em, thịt bò nấu canh chua, cánh gà nướng…

“Vậy… được rồi…

Nghe anh kể ra từng món một thì tất cả sự kiên định của cô đã suy giảm, cuối cùng vì đống thức ăn ngon kia mà cô đành trực tiếp nhận thua.

Trên thực tế, Cố Gia Huy nấu ăn không ngon bằng cô, nhưng cô lại chỉ thích ăn cơm anh nấu.

Vì anh là người cô yêu nhất nên đối với cô mọi thứ về anh đều tràn ngập niềm vui.

Còn lâu mới đến bữa tối, cô có chút xấu hổ muốn trốn khỏi nơi này.

“Thế… Em đi gặp Cố Hy…”

Cô vừa định xoay người rời đi thì không ngờ Cố Gia Huy lại nắm lấy tay cô, trực tiếp kéo cô vào lòng.

“Khi em đưa Cố Hy về thì ngày nào cũng sẽ có thời gian gặp thăng bé, bây giờ em nên nhìn anh nhiều hơn một chút.”

“Nhìn anh… nhìn anh để làm gì?

Nhìn suốt ba năm qua em đã sớm chán ngấy rồi.”

Cô không dám nhìn vào mắt anh mà nói dối với lương tâm cắn rứt.

“Nhưng anh lại nhìn em không chán.”

Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng đặt cằm lên tóc cô.

Bàn tay to lướt qua mái tóc mà nhẹ nhàng v**t v*.

Cô áp má vào ngực anh, có thể nghe rõ ràng nhịp tim mạnh mẽ của anh.

Mỗi nhịp tim dường như đang nói: “Anh yêu em.”

Trong giây phút này, thời gian…

dường như đã ngừng trôi.

Cô chống tay lên eo anh nhưng rốt cuộc lại không có dũng khí đẩy ra, dù sao cô cũng không nỡ.

Từng là tình yêu mãnh liệt, bây giờ lại đi đến nước đường này, cô không đỏ mặt đã là một điều may mắn.

“Cố Gia Huy… Đã ba năm rồi, dù nhận lấy cái kết cục này tôi cũng không hối hận, cũng không phải anh hay tôi sai, có lẽ chỉ là chúng ta thật sự không thích hợp.”

“Nếu em nói cho anh những chỗ không phù hợp thì anh sẽ cố gắng hết sức để lấp đầy những thiếu sót đó.”
 
Back
Top Dưới