Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2666


Chương 2666

Anh vét lấy thuốc mỡ, lòng bàn tay hơi nóng tiếp xúc với thuốc mỡ lạnh ngắt tạo nên sự chênh lệch rõ ràng.

Lúc vừa mới bôi lên, Tạ Quế Anh cắn chặt hàm răng, dù đau cũng không kêu lên.

“Tôi sẽ nhẹ tay chút nữa.”

Ngược lại là Cố Gia Huy chu đáo, nhận thấy được nên động tác chậm lại.

“Tạ Quế Anh, cô thích tôi phải không?”

Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói gợi cảm của anh.

Tạ Quế Anh nghe vậy, cơ thể đột nhiên cứng đờ.

Cô ta không ngờ rằng Cố Gia Huy sẽ nói trắng ra như thế, trực tiếp tỏ rõ tấm lòng của bản thân.

“Em… em biết anh là người đã có vợ, em không thể nhớ nhung, nhưng em… không kiềm chế được. Anh có thể từ chối em, nhưng tuyệt đối đừng đuổi em đi, em sẽ khống chế tình cảm của mình, sẽ không gây phiền toái cho anh!”

Tạ Quế Anh đưa mắt nhìn anh, trong nháy mắt trên lông mi đã óng ánh nước mắt, trông rất đáng thương.

Bất kỳ người đàn ông nào khi nhìn vào, phỏng chừng đều muốn kéo cô ta vào lòng để an ủi.

Giờ phút này Cố Gia Huy mới thật sự đau khổ.

Lý trí nói cho anh biết, không thể bị vẻ bề ngoài giả tạo của Tạ Quế Anh làm mờ mắt, nhưng dưới đáy lòng lại có một giọng nói khác khuyên anh thần phục.

Đó là… giọng nói của Tạ Quế Anh.

Anh tự nhận khả năng chịu đựng của mình hơn người, hiếm có người có thể đánh bại được. Thật không ngờ huân hương này lại mạnh như vậy, thành phần trong đó có chứa chất gây ảo ảnh, cũng khiến cho thần kinh của anh có chút rối loạn.

Anh cố nhịn, duy trì lý trí, không có bất kỳ hành động quá đáng nào, tiếp tục bình thản bôi thuốc.

“Tôi biết, tôi sẽ không làm khó cô, cô đã trả giá rất nhiều vì nhà họ Cố. Chỉ là… tôi không phải chồng của cô, chúng ta không có cơ hội.”

“Anh… không phải anh đã từ bỏ tìm kiếm Hứa Minh Tâm rồi sao?”

“Nhưng cô ấy vẫn là vợ tôi, mọi người đều biết.”

“Nhưng… người đã mất tích lâu như vậy, cho dù còn sống, vậy… vẫn còn trong sạch ư? Coi như là còn, nhưng nếu người ngoài biết được chuyện cô ấy chung sống hơn mười ngày với một người đàn ông, người ta có tin hay không? Cuối cùng là tổn hại đến danh dự của Tập đoàn Cố Linh, danh dự của anh đó!”

Tạ Quế Anh vội vàng nói: “Em biết anh là người coi trọng tình cảm, nhưng mà anh đã tận tình tận nghĩa với Hứa Minh Tâm rồi”

“Anh không cần phải gánh vác bất cứ điều gì, em cũng không muốn trở thành gánh nặng của anh, em chỉ muốn được ở bên cạnh anh. Em không cầu mong gì cả, cũng không oán hận gì hết, chỉ cần có thể ở bên anh, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy anh, là em thỏa mãn rồi!”

Giọng nói của cô ta nhỏ nhẹ tinh tế, khiến người ta phải thương tiếc.

Cô ta khẽ chớp mắt, nước mắt rơi xuống làm ướt Cối.

Cố Gia Huy đưa tay nắm cằm cô ta, cô ta ngước mắt lên đối mặt với anh.

“Cô thật sự không cầu mong gì, cũng không oán hận?”

“Đương nhiên, mấy năm nay em vẫn luôn chăm sóc bà chủ Cố, bây giờ đến ở nhà họ Cố em mới tìm được một chút cảm giác có gia đình. Vốn dĩ em không có gì cả, là mọi người cho em một mái nhà, mọi người đều đối xử với em rất tốt, em còn cầu mong gì nữa?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2667


Chương 2667

“Em không cầu được đáp lại, em chỉ hy vọng… anh đừng ngăn cản em thích anh, chỉ vậy thôi”

“Vậy cô muốn gì? Nói cho tôi biết?”

“Em chỉ muốn ở lại bên cạnh anh, có thể chứ?”

Cô ta mở to hai mắt, khát khao mà nói.

Cố Gia Huy im lặng một lát, rồi lập tức nói: “Có thể”

“Được rồi, bôi thuốc xong rồi, tôi còn có việc khác cần phải làm, đi trước đây”

Cố Gia Huy lạnh nhạt nói rồi xoay người rời đi, để lại một mình Tạ Quế Anh mừng thầm.

Đây chính là phòng ngủ của Cố Gia Huy!

Không đúng, cũng coi như là phòng ngủ của Hứa Minh Tâm, đầu giường còn treo ảnh cưới của hai người họ.

Mày bây giờ cô ta quang minh chính đại ngủ ở trên chiếc giường này, ngủ ở bên giường vốn thuộc về Hứa Minh Tâm, cảm giác này quả thật là thoải mái.

Loại vui sướng khi tu hú chiếm tổ chim khách.

Đoạt lấy thứ không thuộc về mình, chứng minh năng lực của mình hơn người.

Nếu như không phải sau lưng cô ta bị thường, sợ lưu lại sẹo, cô ta hận không thể lăn hai vòng trên chiếc giường này.

Cô ta nhấc bàn chân lên, ngâm nga hát, đúng lúc này thì có người gõ cửa.

“Ai?”

“Anh”

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Edward.

Tạ Quế Anh nghe vậy, trong lòng run lên.

Huân hương của cô ta có thể lừa gạt được Cố Yên, nhưng cô ta không chắc chản có thể lừa được người sớm chiều chung đụng như Edward.

Hai người đều nghiên cứu về khoa tâm thần, cho nên người hiểu rõ cô ta nhất chắc chắn là Edward.

Trong nháy mắt gương mặt cô ta đã trở nên nghiêm túc, bảo anh ta đi vào.

Sắc mặt Edward lạnh lùng, nói: “Anh muốn… nói chuyện với em”

“Nói chuyện gì?”

“Hương của em… có vấn đề”

“Vấn đề gì?”

Tạ Quế Anh thản nhiên hỏi.

“Nếu sử dụng lâu dài sẽ khiến cho tinh thần rối loạn, thậm chí là ỷ lại vào những hương thơm này, sẽ có cảm giác tán thành rất mạnh… đối với em”

“Đừng nói đàng hoàng như vậy… anh cứ nói thẳng sau này bọn sẽ trở thành nô lệ của em là được rồi. Thật ra em cũng không có ý định giấu diếm anh, sớm muộn gì anh cũng sẽ biết, nhưng em cũng biết rằng anh thích em, anh không trở về để tố cáo em, cho nên khi anh phát hiện ra điểm bất thường, chuyện đầu tiên anh làm là tới tìm em nói chuyện, không phải sao?”

Tạ Quế Anh vô vị mà nhún vai, dáng vẻ rất lạnh nhạt.

“Được, nếu em đã không kiêng kị gì vậy thì anh cũng nói thẳng luôn. Em… em không hề thích anh, người em coi trọng là Anh Huy. Vậy em…vậy tại sao lần trước em lại đồng ý với anh?”

“Bởi vì em cần bọn họ buông lỏng đề phòng với em, như vậy mới dễ dàng ra tay. Bây giờ em có thể nói rõ ràng với anh rằng, em chỉ đang lợi dụng anh thích em mà thôi, cho nên em đang muốn làm gì thì làm”

Tạ Quế Anh cười nói, trên mặt là nụ cười mê người, nhưng đằng sau nụ cười đó quả thật là lòng dạ rắn rết.

Việc cô ta giỏi nhất chính là nhìn thấu lòng người.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2668


Chương 2668

Edward yêu cô ta nên sẽ không bán đứng cô ta, anh ta là người tin tưởng vào tình yêu, trung thành với người yêu.

Cho nên cô ta có thể không chút kiêng kị mà nói ra những lời này.

Edward nghe thấy những lời này, cảm thấy từng câu từng chữ đều là gai nhọn, mạnh mẽ đâm vào trái tim anh ta.

Nắm đấm bất tri bất giác mà siết chặt lại, móng tay đâm vào máu thịt, đau đớn xót xa.

Rõ ràng là nên xông lên xé rách khuôn mặt giả tạo của cô ta, nhưng anh… lại không thể cất bước nổi.

Thậm chí, từ tận đáy lòng không có cách nào phản bác được.

Bởi vì mỗi câu mỗi chữ mà cô ta nói đều đúng.

Quả thật là anh ta không thể khiến cô ta tổn thương, cho dù cô ta không yêu mình, anh ta cũng không thể tố cáo cô ta.

Nếu không hậu quả chỉ có một, cô ta không sống nổi.

“Tạ Quế Anh, cô quá coi thường tôi rồi. Cô mà trước đó tôi yêu, vẫn còn là một bác sĩ. Bác sĩ tuân theo lương tâm, tôi sẽ không để cô gây thương tổn cho cả nhà Anh Huy”

“Tôi không gây thương tổn, mỗi người bọn đều rất tốt còn gì?”

“Tốt ư? Lúc đầu vợ chồng Anh Huy vẫn hòa thuận, nhưng bây giờ đã trở thành thế nào?”

Edward nổi giận nói.

“Tôi đang giúp anh ấy!”

“Cái gì?”

“Cố Gia Huy và .Jane De Kettering đều đang theo đuổi cùng một người phụ nữ, hai kẻ mạnh tranh chấp, không chết cũng bị thương, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt. Phụ nữ thì chỉ cần một người, nhưng lại có những hai người đàn ông ưu tú, chỉ vì một Hứa Minh Tâm, thật sự là quá uổng phí”

“Tôi không cho người bắt cóc Hứa Minh Tâm, tôi chỉ kiểm soát cảm xúc của Cố Gia Huy mà thôi, không thương tổn ai cả. Chỉ cần Cố Gia Huy từ bỏ Hứa Minh Tâm, như vậy là .Jane có thể nhân cơ hội mà có được Hứa Minh Tâm, đây chẳng phải là phương pháp tốt cho cả đôi bên còn gì?”

“Cô…” Edward nghe thấy lời nói như vậy, trợn to hai mắt, không thể tin được những lời này được nói ra từ miệng cô ta.

Quả thật là già mồm át lẽ phải, hoang đường!

Cướp chồng của người khác mà vẫn có thể nói năng hùng hồn đầy lý lẽ rằng mình không sai, đây rốt cuộc là tam quan kiểu gì?

“Quế Anh, tôi vốn tưởng rằng cô là một cô gái đơn thuần tốt đẹp, chân thành, không ngờ cô… cô lại giả tạo như vậy, tôi đúng là..”

“Đã từng… tôi cũng cho rằng mình là một cô gái đơn thuần tốt đẹp, tôi có được trời xanh mây trắng, tôi cũng có thể giống như những đứa trẻ khác, có thể cắp sách đến trường”

“Tôi ra đời ngay tại bệnh viện tâm thần kia, mỗi ngày chỉ đối mặt với bệnh nhân, đó chính là Úy Như”

“Mẹ bị bà ta nhốt ở bên cạnh thì thôi đi, tại sao tôi cũng không có tự do? Bởi vì tôi biết tất cả mọi chuyện, Phó Minh Nam sẽ không để tôi đi.

Tôi muốn đi học, ông ta mời gia sư cho tôi. Tôi cò nhớ lần đầu tiên tôi chạy trốn là năm tôi sáu tuổi. Tôi trộm được chìa khóa, nhưng còn chưa kịp đi ra ngoài đã bị bắt lại, bị đánh cho một trận nhừ xương…”

Giọng nói của Tạ Quế Anh nghẹn ngào, rủ rỉ mà kể lại chuyện…

“Nếu như không có mẹ dập đầu cầu xin, e rằng tôi đã chết rồi! Đêm đó, tôi đau đến nỗi run rẩy toàn thân, nhưng mẹ tôi lại không dùng thuốc giảm đau cho tôi, cũng không gây tê. Anh biết bà ấy nói gì với tôi không? Bà ấy làm vậy để tôi ghi nhớ nỗi đau này, chỉ có nhớ kỹ, không bao giờ quên, cũng sẽ không tái phạm nữa”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2669


Chương 2669

“Tôi nằm trên giường tròn nửa tháng, da thịt thối rữa, gây như que củi. Sau này tôi không bao giờ chạy trốn nữa, tôi tiếp nhận tất cả, liều mạng tiếp thu y thuật mà mẹ để lại cho tôi. Tôi đang chờ… chờ cơ hội!

Sau khi tôi trưởng thành, đã có quyền nói chuyện, tôi biết chỉ cần dựa vào phu nhân là tôi có thể có được hết thảy những gì mà tôi muốn”

“Tôi bèn lợi dụng phu nhân, cuối cùng tôi đã ra khỏi cái bệnh viện kia, đó là nơi mà mẹ tôi không có cách nào rời khỏi. Tôi ra ngoài nửa ngày, lấy cớ là hái thuốc, cho dù bị người ta âm thầm theo dõi, tôi cũng rất vui vẻ”

“Nhưng tôi tựa như một con diều, mà dây diều nằm trong tay Phó Minh Nam, tôi không bay đi được, cũng không bay cao được, tôi vẫn bị kéo trở lại. Phu nhân không thể rời khỏi tôi, vậy tôi sẽ để bà ta mãi mãi không thể rời tôi được. Tôi sẽ không để bà ta chết, bà ta mà chết thì tôi cũng không sống nổi.”

“Tôi là một người sống sờ sờ, tại sao vừa ra đời đã tước đoạt tự do của tôi! Tại sao phu nhân chết tôi cũng phải đi chịu chết, tại sao?

“Anh không đi hỏi nhà họ Phó, hỏi Úy Như, anh đến hỏi tôi ư? Là thói đời này bất công, không phải tôi!”

Tạ Quế Anh đứng dậy xuống giường, hạ giọng rồi khẽ kêu gào.

Edward kinh ngạc nhìn cô ta, không ngờ cơ thể nhỏ bé yếu đuối của cô ta đã phải trải qua nhiều chuyện như vậy.

Quả thật là Phó Minh Nam gây tổn thương cho cô ta, nhưng…chuyện này không thể giận lây sang nhà họ Cố được, phu nhân cũng là người vô tội mà!

“Nhưng mà… nhà họ Cố sai ở đâu, cô Tâm sai ở đâu?”

“Vậy còn tôi thì sao? Tôi có lỗi gì, tại sao phải trừng phạt tôi như vậy?

“Cô cũng không sai… kẻ xấu sẽ có người trừng phạt, cô thu tay lại đi…”

“Sẽ không có người trừng phạt, chỉ khi tôi trở nên mạnh lên, bọn họ mới không thể khiến tôi bị tổn thương. Tôi không thích Cố Gia Huy, tôi chỉ muốn có được quyền lực, mà anh ta có thể cho tôi. Tôi thích anh, lời này… không phải là giả, anh tin tôi không?”

Cô ta nước mắt lưng tròng mà nhìn anh ta, nói ra từng chữ một.

Edward nhìn gương mặt đẫm nước mắt của cô ta, nhìn đôi mắt như chứa sương mù mờ ảo kia, vốn không thể nào phân biệt được câu này là thật hay giả.

Cho dù là giả, anh ta… cũng bằng lòng tin tưởng.

“Vậy em… có thể vì anh mà thu tay lại không?”

“Những chuyện khác em đều có thể đồng ý với anh, duy chỉ có chuyện này là không thể”

Tạ Quế Anh nói chắc như đinh đóng cột, giọng điệu kiên quyết.

Edward nản lòng, đáp án này nằm trong dự liệu.

Anh ta buông lỏng bờ vai, thở dài một cái, nói: “Vậy em muốn anh làm thế nào… anh không muốn em làm người khác tổn thương nữa!”

“Em sẽ không làm tổn thương Hứa Minh Tâm, em chỉ muốn có được Cố Gia Huy, có được địa vị ở nhà họ Cố! Anh không cần làm gì cả, anh chỉ cần giả vờ như không biết gì là được, có được không?”

Tạ Quế Anh đến gần, kéo lấy tay anh ta.

“Anh nhìn em, đồng ý với em được chứ?”

Edward định né tránh nhưng lại bị cô ta giữ lấy mặt.

Bốn mắt nhìn nhau, anh ta không có cách nào từ chối người mình yêu thương.

Cuối cùng, anh ta đau đớn gật đầu: “Được, anh đồng ý với em”

“Em yêu anh!”

Tạ Quế Anh nhón chân lên, muốn hôn lên môi anh ta.

Edward thấy cô ta dần dần tới gần, rõ ràng là cơ thể rất thành thật mà đến gần cô ta, muốn ôm chặt lấy cô ta.

Nhưng…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2670


Chương 2670

Anh ta vẫn dặn lòng đẩy cô ta ra.

Tạ Quế Anh hơi kinh ngạc, cô ta cho rằng Edward sẽ không từ chối cô ta, huống chỉ là chuyện ướt át như vậy.

“Anh sao vậy?”

“Em không cần để bản thân phải uất ức như vậy, anh không cần em báo đáp gì cho anh cả. Đủ rồi, anh biết mình nên làm thế nào, hy vọng em cũng có thể đồng ý với anh, đừng làm tổn thương cô Tâm nữa”

Dứt lời, Edward xoay người rời đi.

Tạ Quế Anh vốn đang hoảng hốt, nhưng sau khi người đi, khóe miệng cô ta dần dần nở một nụ cười lạnh lẽo.

Cô ta cho rằng kế hoạch của mình không có chút sơ hở nào, nhưng thật ra lại không biết mỗi câu nói mỗi hành động của cô ta ở trong căn phòng này, Cố Gia Huy đều biết hết.

Thị trấn nhỏ.

Hứa Minh Tâm không biết mình làm thế nào để chấp nhận sự thật mà Phó Minh Tước nói.

Cố Gia Huy không tới cứu cô là hành động cố ý hay là sơ ý, cô không biết.

Tuy rằng cô buồn nhưng không thể vì lời nói một bên của Phó Minh Tước mà hoàn toàn phủ định Cố Gia Huy.

Có vài lời, nhất định phải giải thích trực tiếp mới được, cô cũng không phải là người càn quấy, bất chấp lý lẽ.

Cô áp xuống nỗi lòng bất an, giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, mà Phó Minh Tước cũng không nói thêm gì nữa, trực tiếp dẫn cô đi vào chùa để cúng bái chị.

Nhưng mà… trong chùa không có bài vị của chị.

“Chị đâu?”

“Dẫn cô đến đây để gặp một vị đại sư, chính là đồ đệ của vị cao tăng đã cảm hóa thị trấn nhỏ này, là trụ trì đời đời truyền lại”

“Gặp ông ấy làm gì?”

“Đi rồi cô sẽ biết”

Phó Minh Tước lạnh nhạt nói.

Không biết tại sao, rõ ràng là ở trong phật đường trang nghiêm nhưng cô lại cảm thấy sợ hãi.

Hôm nay rõ ràng là ngày sinh nhật của cô, nhưng lại làm giống như ngày giỗ của cô không bằng.

Nhưng mà cô cũng chạy không thoát, chỉ có thể đi theo sau anh ta vào phòng thiền.

Bên trong sương mù lượn lờ, ngập tràn mùi hương khói nhàn nhạt, vô cùng dễ ngửi.

Cô nhìn thấy một hòa thượng đang niệm kinh, nghe thấy tiếng mở cửa mới dân dần mở mắt ra.

Tuổi tác của đối phương đã rất cao, gầy như que củi, thân hình tiều tụy.

Run rẩy đứng dậy, giống như một trận gió thoáng qua cũng có thể thổi ngã.

“Đại sư Vân Đàm”

Phó Minh Tước chắp tay trước ngực, thành kính mà nói.

“Đây là em vợ Hứa Minh Tâm, một tên khác là Nhật Hạ”

“Nhật Hạ” Đại sư lẩm nhẩm, tựa như đang tính toán gì đó.

“Chào Đại sư.”

Hứa Minh Tâm đi vào phòng thiền, trái tim lập tức yên tĩnh lại, trong nháy mắt đã sinh lòng tôn kính đối với Đại sư Vân Đàm.

“Khởi hành thôi.”

Đại sư ho khan nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2671


Chương 2671

Sau đó ba người đi ra ngoài, Đại sư không chịu ngồi xe, nhất định phải đi bộ.

Cuối cùng khi trở về nhà thì hoàng hôn đã buông xuống.

Bất tri bất giác, ban ngày đã đi qua.

Đây là lần đầu tiên Hứa Minh Tâm đi vào phòng ngủ chính của Phó Minh Tước, đẳng sau một chiếc giường lại là… là linh đường?

Ởgiữa còn có một chiếc quan tài thủy tinh, bên trong toàn là băng và sương mù, giữa sương mù trắng ngần lượn lờ, cô nhìn thấy một gương mặt tương tự mình đến bảy tám phần.

Ngọc Diệp lớn tuổi hơn cô rất nhiều, nhưng mà lúc chị ấy mất cũng chỉ mới hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, mà dung mạo cũng dừng lại ở khoảnh khắc đó.

Cho nên gần như giống y hệt cô.

“Đây là..”

“Đại sư, xin nhờ ông”

Phó Minh Tước xoay người, thành kính nói, giọng điệu trầm trọng, dường như gửi gắm kỳ vọng rất cao.

“Thí chủ yên tâm đi, cậu đi ra ngoài trước, còn lại cứ giao cho tôi và cô Tâm.”

Phó Minh Tước nghe vậy bèn nhìn cô một cái đầy thâm thúy, sau đó đóng cửa rời đi.

“Đại sư, đây là ông muốn làm gì?”

Trong lòng cô vẫn còn sợ hãi mà nói.

“Thí chủ, cô đã từng nghe về truyền thuyết Lạt Ma tái sinh chưa?”

“Cái này… từng nghe nói, nhưng liên quan gì đến tôi?”

Trái tim cô đập thình thịch một cái, đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, nhưng lại cảm thấy vô cùng hoang đường.

Đã thời đại nào rồi mà còn tin những điều này?

Không phải thật đâu, chuyện kế tiếp không hề giống chút nào so với tưởng tượng của cô!

Trong lòng cô không ngừng kêu gào.

Đại sư Vân Đàm nhìn cô, đôi mắt đục ngầu chợt lóe lên ánh sáng.

“Không biết Hứa thí chủ có bằng lòng bình tĩnh lại để nghe câu chuyện của Phó thí chủ không”

“Xin mời Đại sư”

“Tính ra cũng đã được sáu năm rồi” Đại sư nói sâu xa: “Lúc đó Phó thí chủ gặp phải nỗi đau mất vợ, đã có ý định muốn chết, lại còn muốn cùng con tự sát. Mà tiểu tăng đi đây đi đó giảng kinh ở các nơi, trên đường trở lại thị trấn nhỏ thì gặp được Phó thí chủ”

“Thật ra tiểu tăng cũng chỉ là một người trần mắt thịt, Phật pháp lĩnh hội được thật sự rất nhỏ bé, nhưng với tôi mà nói cũng phải lĩnh hội cả một đời. Trong mắt mọi người, có lẽ tôi là cao tăng đắc đạo, nhưng tiểu tăng biết rõ, Phật pháp vô biên, tôi còn cách cảnh giới cao tăng rất xa”

“Tôi biết bà Phó đã qua đời, không thể cứu vãn, nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn cậu ấy chết ở trước mặt tôi, huống chi còn có một đứa bé vẫn còn đang bọc tã. Tôi tận tình khuyên can, hy vọng cậu ấy dù không suy nghĩ cho bản thân thì cũng phải suy nghĩ cho đứa coi “Nhưng Phó thí chủ đã quyết định, nói rằng sau khi bản thân đi, chắc chắn bố cậu ấy sẽ không bỏ qua cho đứa bé này, trái lại để đứa bé kia đi cùng cậu ấy có lẽ còn tốt hơn. Tiểu tăng hồ đồ, nghĩ đến chuyện Lạt Ma tái sinh, nên bèn lừa gạt cậu ấy”

“Tôi vốn định cứu người, nhưng lại hại Phó thí chủ nảy sinh chấp niệm quá sâu. Quả thật cậu ấy có ý muốn sống tiếp, nhưng mấy năm nay vẫn luôn không thể từ bỏ chuyện làm người vợ đã mất sống lại.

Sống chết đều có số, sao có thể cưỡng cầu. Hơn nữa, Lạt Ma tái sinh cũng là chuyển đến một cơ thể sống mới, là việc kéo dài sinh mệnh.

Nhưng phương pháp mà Phó thí chủ lựa chọn, là một mạng đổi một mạng”

“Tôi không có cách nào khuyên can, nếu không toàn bộ ngôi chùa, thậm chí là hơn trăm người trong thị trấn, Phó thí chủ đều muốn giết hết. Cậu ấy tin chắc răng ngày mà Hứa thí chủ ra đời, cũng là ngày mà vợ cậu ấy qua đời, đây là trời cao ám chỉ”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2672


Chương 2672

“Phó thí chủ nói mình có thể cảm nhận được linh hồn của người vợ đã mất vẫn còn ở bên cạnh mình, chỉ là không tìm thấy kí chủ mà thôi.

Mà cô và cô ấy là chị em, dung mạo tương tự, thời gian cũng vô cùng trùng hợp, cậu ấy cảm thấy sống lại ở trong cơ thể cô là chỉ ý của trời cao”

Hứa Minh Tâm nghe thấy một loạt những lời nói như vậy, chỉ cảm thấy sau lưng ướt đẫm.

Thảo nào…

Trước đó Phó Minh Tước từng hỏi cô, có từng nghe chuyện Lạt Ma tái sinh chưa, còn nói anh ta cảm nhận được sự tồn tại của Ngọc Diệp.

Hóa ra, vào lúc đó anh ta đã quyết định làm như vậy.

“Vậy… vậy nếu như anh ta không gặp được tôi thì phải làm sao?”

“Vậy Phó thí chủ sẽ tìm khắp mọi nơi, tìm người ra đời vào ngày này, tìm kiếm cô gái có dung mạo tương tự để làm kí chủ. Vì muốn tìm người phù hợp mà cậu ấy đã tốn mất thời gian năm năm. Mãi cho đến một năm trước, cậu ấy đột nhiên trở về, nói với tôi rằng cậu ấy đã tìm được người phù hợp nhất.”

“Tôi khuyên can một hồi, cậu ấy nổi trận lôi đình, suýt nữa thì giết người rồi!”

Vân Đàm nói đến đây, cảm xúc bỗng kích động, bắt đầu ho khan.

Thân hình ông ấy lại càng lọm khom hơn.

“Đại sư!”

Hứa Minh Tâm vội vàng tiến lên đỡ, phát hiện ông ấy tiều tụy đến đáng sợ, đã đến tình trạng đèn cạn dầu, toàn thân chỉ còn da bọc xương!

“Đại sư, ông không sao chứ?”

“Tôi vốn đã nên viên tịch, nhưng mà tôi nợ Phó thí chủ một lời hứa nên không dám rời đi. Tôi đã nói dối nghiêm trọng, không được đến thế giới cực lạc, chỉ có thể ở lại địa ngục A Tì để trả nợ cho tội lỗi của tôi.

Chỉ là… tôi đã làm liên lụy đến Hứa thí chủ”

“Vậy… chị tôi thật sự không sống lại được sao?”

“Người chết như đèn tắt, đây là quy luật tự nhiên, dù thật sự có phật Như Lai hiển linh cũng không thể nào vi phạm quy luật này. A di đà phật.”

Đại sư Vân Đàm ý vị sâu xa mà đọc một câu Phật hiệu, cảm khái không thôi.

“Vậy làm thế nào bây giờ?”

“Cô Tâm, thời gian của tôi không còn nhiều nữa, cô nhất định phải nghe kỹ từng câu tôi nói sau đây, nhớ kỹ không được có bất kỳ sai lệch nào”

“Lời gì?”

“Tất cả những gì liên quan đến bà Phó, cô chỉ có thể giả vờ mới có thể tránh được một kiếp”

“Tôi phải đóng giả chị?” Trong lòng Hứa Minh Tâm hơi hồi hộp nói: “Không được, con người tôi không nói dối được, sơ hở nhiều lắm!”

“Vậy cô uống chén nước này vào, có trợ giúp cho trí nhớ của cô.”

“Đây là cái gì?”

“Trong này có bột hoa Xá Tử, ngoài ra còn phối hợp với thuốc Đông y, có thể giúp tôi tạm thời sử dụng thần trí của cô. Nói theo cách của phương Tây thì hẳn là thôi miên, nhưng tiểu tăng lại dùng các vị thuốc”

“Hoa Xá Tử là hoa gì?”

“Hoa Xá Tử là hoa Mạn Châu Sa, là một loại hoa của thiên giới trong kinh Pháp Hoa. Màu trắng là dấu hiệu cho sự tốt lành, mà màu đỏ… mỗi màu đều có chỗ tốt riêng, cả hoa và lá đều có giá trị trong y học, tôi kiểm soát liều lượng nên cô sẽ không sao. Tiếp theo đây, tôi nói gì cô cũng sẽ nhớ. Nhưng điều kiện tiên quyết là, trong lòng cô không có tạp niệm, quên hết những chuyện cũ trước kia của cô đi”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2673


Chương 2673

“Thế nào là chuyện cũ trước kia của tôi?”

“Từ giờ trở đi, cô không phải là Hứa Minh Tâm, cũng không phải là Nhật Hạ, cô chỉ là Ngọc Diệp. Tác dụng của thuốc này chỉ có thể duy trì hơn nửa tháng, khi đến thời hạn cô sẽ tỉnh lại, đến lúc đó cô cứ nhân cơ hội mà chạy trốn đi!”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thời gian là nửa tháng, trong lòng có chút bận tâm: “Ngọc Diệp và Phó Minh Tước là vợ chồng, nhưng tôi không phải, nửa tháng này liệu có vì không tỉnh táo mà phản bội chồng tôi hay không?”

“Thí chủ không cần phải lo lắng, lát nữa tôi sẽ để cô nhớ kỹ, phải giữ khoảng cách với Phó thí chủ, sẽ không cùng giường chung Cối “

“Vậy… vậy là tốt rồi”

Hứa Minh Tâm thở phào nhẹ nhõm, vô cùng cảm kích mà nhìn Đại sư Vân Đàm.

Cô uống chén nước kia, bây giờ cô không thể trông cậy vào người khác, cũng chỉ có thể tự cứu mình.

Sau đó ý thức bắt đầu mê man, trước tiên Vân Đàm tụng kinh Pháp Hoa một lần khiến đầu óc cô choáng váng, tiếp đó mới rủ rỉ kể lại mọi chuyện của Ngọc Diệp.

Đây đều chuyện ông ấy nghe Phó Minh Tước kể lại, ông ấy có tư chất thông minh, đã thấy là không quên được, những lời nói được nghe một lần cũng có thể nhớ chỉ tiết.

“Cô có tính tình chín chắn, yêu nhất chồng cô là Phó Minh Tước, cô còn có một cô con gái…”

“Chồng cô đi ra ngoài, cô luôn ở trong nhà chờ cậu ấy, nấu món cá hấp mà cậu ấy thích ăn nhất, nhưng mà cô luôn không nắm chắc được độ lửa, nhưng cậu ấy vẫn cảm thấy đó là món ngon nhất trần đời.

“Cô và cậu ấy lớn lên bên nhau từ nhỏ, hai đứa trẻ vô tư thanh mai trúc mã, tình cảm sâu nặng. Khi còn nhỏ, luôn là cậu ấy ra mặt giúp cô…”

Vân Đàm nói một câu, Hứa Minh Tâm bèn lặp lại theo một câu.

Khi Vân Đàm nói xong chỉ tiết mọi chuyện thì đã là mấy tiếng sau, miệng đắng lưỡi khô.

Ông ấy nuốt nước bọt, cảm thấy vô cùng mệt mỏi, biết thời gian của bản thân không còn nhiều.

“Khụ khụ… Ngọc thí chủ, người mà cô yêu nhất là ai?”

“Phó… không đúng, là Cố… Cố gì đó…”

Hứa Minh Tâm từ từ nhắm hai mắt lại, thì thào nói, từ đầu đến cuối vẫn không nhớ nổi tên của người kia.

Sâu thẳm trong đầu cũng là hình dáng mơ hồ.

“Không phải Phó Minh Tước… đó là ai?”

Vân Đàm nghe vậy thì kinh ngạc nhìn cô, cuối cùng đành chật vật lắc đầu.

“Không ngờ tình cảm của vợ chồng Hứa thí chủ lại sâu đậm như vậy, dù là nước thuốc hoa Mạn Châu Sa cũng không thể khiến cô quên hoàn toàn người trong lòng. Chỉ mong rằng trong nửa tháng này cô không nhớ ra, nếu không tất cả sẽ thất bại trong gang tấc. Chỉ khi cô khiến Phó thí chủ lơ là, cô mới có cơ hội chạy trốn!”

“Quên họ Cố này đi, nửa tháng này đừng nghĩ đến, chồng của cô là Phó Minh Tước, biết chưa?”

“Cơ thể cô suy yếu, không thể sinh hoạt vợ chồng, nhớ lấy nhớ lấy”

Hứa Minh Tâm mơ mơ màng màng gật đầu.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua…

Lúc Hứa Minh Tâm mở mắt ra lần nữa, bên ngoài trời đã sắp sáng rồi.

Cô phát hiện mình ngã trên mặt đất, đau lưng nhức eo.

“Đây… là đâu?”

Cô lắc lắc đầu, lúc ngồi dậy thì thấy đối diện có một ông lão đang ngồi xếp bằng, tóc trắng xóa, đầu cúi thấp xuống, không còn chút sự sống nào.

Cô bị dọa sợ hết hồn, phát ra tiếng thét chói tai, Phó Minh Tước trông coi ở bên ngoài một đêm nghe thấy giọng của cô thì lập tức vọt vào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2674


Chương 2674

“Minh Tước!”

Hứa Minh Tâm nhìn thấy anh ta, chợt có một loại cảm giác thân thiết vô cùng mãnh liệt.

Cô không để ý đến chân tay đau nhức mà lao thẳng vào trong lòng anh ta: “Minh Tước, ông ấy…”

“Em… em gọi anh là gì?”

Phó Minh Tước kinh ngạc mà nhìn cô.

Hứa Minh Tâm ngước mắt nghi ngờ nhìn anh ta: “Minh Tước, sao vậy? Đây là đâu, ông ấy là ai, em bị làm sao thế này?”

Bây giờ trong đầu cô là trí nhớ hoàn toàn mới.

Là trí nhớ thuộc về Ngọc Diệp, do Vân Đàm truyền vào.

Cô không còn nhớ mình là Hứa Minh Tâm, nhưng nhớ rất rõ cái tên Ngọc Diệp, càng nhớ rõ Phó Minh Tước.

Anh ta là chồng của cô, mà trí nhớ của cô cũng dừng lại ở lúc trước khi chết.

Nói đúng ra, là trí nhớ của Phó Minh Tước.

Ký ức về vợ của Phó Minh Tước dừng lại ở thời điểm anh ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, lần cuối cùng nhìn Ngọc Diệp.

“Em ngồi xuống trước, để anh xử lý, lát nữa anh sẽ nói cho em biết.”

“Con đâu?”

“Con rất khỏe, con bé ở nhà họ Quý, con rất an toàn”

“Nhà họ Quý… lại là cái gì?”

Bây giờ trong đầu Hứa Minh Tâm toàn là dấu chấm hỏi, dường như cô có rất nhiều ký ức, nhưng lại rất hỗn loạn.

Hình như là ký ức của bản thân, mà hình như cũng không phải.

Phó Minh Tước ổn định tâm trạng cho cô, rồi đưa thi thể của Vân Đàm về chùa, sau đó mới giải thích tất cả với Hứa Minh Tâm.

Cô mắc một căn bệnh nặng, ngủ mê sáu năm.

Trong sáu năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Có điều đã không sao rồi, anh ta san bằng nhà họ Phó, cũng cách xa Jane De Kettering.

Anh ta không cần phải bán mạng vì bất kỳ ai nữa, có thể sống cả đời ở thị trấn nhỏ tách biệt với thế giới bên ngoài này.

Anh ta có thể không cần danh lợi, không cần vinh hoa quý phú, chỉ muốn cùng cô sống vui vẻ bên nhau trọn đời.

Phó Minh Tước quỳ một chân ở trước mặt cô, nắm chặt bàn tay nhỏ của cô, là một người đàn ông nhưng hốc mắt đã ẩm ướt.

“Ngọc Diệp, chúng ta sống ở đây có được không, chúng ta không chia xa nhau nữa, mặt trời mọc thì làm mặt trời lặn thì nghỉ, được chứ?

Ngày tháng sống ở đây sẽ nghèo khó một chút, nhưng sẽ không có ai quấy rầy!”

“Minh Tước… mấy năm nay, anh sống không vui vẻ sao?”

Hứa Minh Tâm cảm nhận được sự đau khổ của anh ta, trong lòng cũng không thoải mái.

Vậy mà… có sự đau đớn không khác nào bản thân phải chịu!

“Không, rất vui vẻ! Bởi vì biết em vẫn luôn ở đây, có em ở bên anh khiến anh rất vui. Em không biết đâu, thấy em tỉnh lại, anh sắp vui đến điên rồi! Ngọc Diệp, ở bên anh, cả đời đừng rời bỏ anh. Không ai có thể cướp em đi từ bên cạnh anh, ngay cả Diêm Vương cũng không thể!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2675-2676


Chương 2675

Anh ta nói ra từng câu từng chữ, câu nói cuối cùng có chứa sự tàn ác rất sâu sắc.

Việc mà bây giờ anh ta làm, chẳng phải là đòi người từ chỗ Diêm Vương hay sao?

Anh ta từng thử từ bỏ…

Nhưng không làm được.

Anh ta thà rằng từ bỏ toàn thế giới, cũng không thể nào từ bỏ được vợ của mình!

Anh ta vùi đầu vào giữa đầu Cối cô, bây giờ cuối cùng vợ chồng đã đoàn tụ, đời này anh ta không còn gì hối tiếc nữa.

Ngón tay Hứa Minh Tâm run rẩy, có hơi cứng ngắc mà giơ ở giữa không trung.

Cuối cùng cô dịu dàng xoa đầu anh ta, nói: “Được, em đồng ý với anh, trước kia chúng ta sống quá khổ rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu lại từ đầu!”

Tình yêu của bọn họ vẫn luôn đầy trắc trở.

Dạ Lang là trợ thủ đắc lực của Phó Minh Nam, là nhà chiến lược của hắc đạo, là Gia Cát sống.

Vốn cho rằng anh em bọn họ hòa thuận, ngồi vững vàng ở chiếc ghế thứ nhất và thứ hai, nhưng không ngờ… lòng dạ Phó Minh Nam quá tham lam.

Cấp dưới của Dạ Lang đã khuyên nhủ mấy lần, nói rằng Phó Minh Nam lòng lang dạ thú, chắc chắn sẽ ra tay với ông ấy. Nhưng Dạ Lang nghĩ đến tình nghĩa anh em, cảm thấy ông ta sẽ không làm vậy, thậm chí còn không đề phòng.

Cuối cùng bị Phó Minh Nam một mẻ hốt trọn, cấp dưới người thì chết kẻ bị thương.

Lúc đó Ngọc Diệp đã lấy anh ta, trở thành vợ của anh ta, lại bị coi như công cụ để uy h**p Dạ Lang tộc.

Dạ Lang đi vào cứu con gái, cuối cùng bị trúng đạn rồi rơi xuống biển.

Vốn cho rằng ông ấy đã chết, nhưng xem ra bây giờ vẫn còn sống, nếu không cũng sẽ không có sự tồn tại của Kỷ Thiên Minh.

Ngọc Diệp cũng bởi vậy mà căm hận Phó Minh Nam, tuy cô ấy biết chuyện này không liên quan gì đến anh ta, nhưng cô ấy vẫn không thể nào buông được.

Người mà bản thân lấy là con trai của kẻ thù giết bố!

Bản thân còn phải gọi hung thủ giết người một tiếng bố chồng, còn phải sinh con dưỡng cái cho nhà họ Phó!

Cô ấy vừa nghĩ đến đó đã đau khổ đến nỗi không muốn sống, nhiều lần tìm đến cái chết, nhưng sau đó lại phát hiện mình có thai, lúc này mới cố nhãn nhịn.

Bởi vì luôn uất ức không vui nên ngày sinh con bị chảy nhiều máu, suýt chút nữa là không cứu được.

Phó Minh Nam vẫn luôn muốn nhổ cỏ tận Cốc, cảm thấy Ngọc Diệp là kẻ vô ơn, vì còn có mối thù sâu đậm nên không thể buông tha được.

Cho nên quyết tâm g**t ch*t, nhưng Phó Minh Tước đau khổ cầu xin, bằng lòng làm cây đao sắc bén trong tay ông ta.

Ông ta bảo anh ta đi giết ai, anh ta bèn giết người đó, không có một lời oán hận nào.

Quả thật anh ta đã làm theo, nhưng đổi lại được là… vợ qua đời, con gái vừa ra đời không lâu cũng suýt nữa mất mạng.

Anh ta cứu được con gái, muốn dùng cái chết để chấm dứt tất cả nhưng lại gặp được Đại sư Vân Đàm, sức sống lại được đốt cháy.

Ý nghĩ làm Ngọc Diệp sống lại đã chèo chống giúp anh ta sống tiếp.

Những đêm lạnh lẽo kia, anh ta không ngủ được, mũi đao l**m máu, chỉ có thể nói chuyện với không khí.

Anh ta biết, chắc chắn Ngọc Diệp đang ở bên cạnh anh ta.

Chắc chắn là cô ấy đang khóc, muốn giúp anh ta băng bó, rồi vỗ về mặt anh ta, ôm lấy anh ta…

Anh ta muốn cô ấy sống sờ sờ xuất hiện ở trước mặt mình một lần nữa, có thể thật sự cảm nhận được rõ ràng!

Chương 2676

Nguồn thiếu chương.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2677


Chương 2677

Phó Minh Tước nói cô bị bệnh, hôn mê đến bây giờ, cho nên ấn tượng với con gái rất nhạt nhòa.

Cô cũng đã xem ảnh chụp nhưng vẫn không có một chút cảm xúc mẹ con liền tâm nào cả.

Khi cô đang ngơ ngẩn mà nhìn, hai mẹ con kia đã đi tới chào hỏi với cô.

“Cô Diệp, chào buổi sáng, cô đi mua rau về hả”

“Ừm, chào mẹ Đoàn Nam. Đoàn Nam lại lớn thêm rồi, đây là kẹo sữa thỏ trắng mà cô mua, cho con nè.”

Đoàn Nam cứ ngượng ngùng không dám nhận, cuối cùng là mẹ cậu bé nhận lấy, cậu bé mới bóc ra ăn một viên.

“Đoàn Nam thật ngoan.”

“Cô và cậu Phó vẫn còn trẻ, có thể sinh một đứa mà”

“Chúng tôi có con, đang ở chỗ bà ngoại, là một bé trai… không đúng, là một bé gái.”

Hứa Minh Tâm buột miệng nói ra, sửng sốt một lát rồi lập tức đổi giọng.

Mẹ Đoàn Nam cười nói: “Chắc là rất lâu rồi cô không gặp con gái của mình đúng không, con trai hay con gái cũng quên nữa”

“Ừm, chắc là vậy..”

Hứa Minh Tâm ngơ ngác nói, trong lòng có chút không yên.

Khi cô về đến nhà bèn liếc nhìn lịch, cách ngày cô tỉnh lại đã hơn mười ngày rồi.

Mấy ngày này cô trải qua rất phong phú, Phó Minh Tước cũng rất yêu thương cô, có thể nói là vợ chồng hòa thuận.

Nhưng mà… cô chưa từng làm bất kỳ chuyện thân mật nào với Phó Minh Tước.

Không nắm tay, hôn, ôm, lại càng không cần phải nói đến chuyên cùng giường chung Cối.

Hai người khách sáo không tưởng, nhưng cũng vô cùng hòa hợp.

Cô nghĩ đến quần áo còn chưa giặt, trong nhà vệ sinh không có quần áo của Phó Minh Tước, có lẽ là quên lấy xuống rồi.

Cô bèn đi vào phòng ngủ của anh ta, lúc đang tìm quần áo bẩn thì đột nhiên phát hiện phía sau giường còn có một gian phòng.

Đúng, là linh đường…

Lúc cô tỉnh lại chính là ở đây.

Nói đúng ra thì cũng không phải, mà là phật đường, bên trong thờ rất nhiều tượng Phật, mùi hương khói phảng phất.

Cô nghĩ rằng nếu như mình đã đến rồi thì nên thắp một nén hương, bái lạy thật nghiêm túc.

Dạo này tâm trạng của cô có chút không yên, cũng không phải là chuyện tốt lành gì.

Cô vừa mới thắp một nén hương, lúc chuẩn bị rời đi lại ngoài ý muốn liếc thấy bên dưới phật đường còn có thứ gì đó.

Hình như là ngăn kéo, có thể chuyển động.

Cô chỉ tò mò kéo một cái, không ngờ lại kéo ra một ngăn tủ vuông vức.

Tiếp tục kéo ra, dài khoảng bằng một người, giống như là… quan tài.

Chạm tay vào chỉ thấy vô cùng lạnh lẽo.

Cô gõ gõ tấm ván gõ, cũng không biết là chạm đến thứ gì mà tấm ván gỗ đột nhiên mở ra, lộ ra băng trong suốt ở bên trong.

Cô nhìn thấy một người…

Một người giống ý hệt cô!

Không, không giống, tiếp tục nhìn kỹ sẽ thấy có rất nhiều sự chênh lệch nhỏ.

Cô ấy là ai?

Hứa Minh Tâm sợ đến nỗi ngồi sụp xuống đất, một hồi lâu vẫn không đứng dậy được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2678


Chương 2678

Cô dùng sức che miệng, sợ mình hoảng sợ kêu thành tiếng.

Đúng lúc này, Phó Minh Tước vọt vào, ra sức nhíu mày, sắc mặt u ám.

Anh ta nhanh chóng đóng tấm ván gỗ lại, đẩy ngăn tủ vào.

“Ai cho em động vào cô ấy?”

Anh ta thốt ra tiếng gào thét!

“Cô ấy… cô ấy là ai? Không đúng, tôi là ai, tại sao chúng tôi lại giống nhau đến thế?”

Giờ phút này Hứa Minh Tâm cảm thấy đầu đau như sắp nứt ra, cô ôm đầu, dáng vẻ như đau đớn đến nỗi không muốn sống.

Phó Minh Tước lập tức cuống lên, vội nắm lấy bờ vai cô, dùng sức đong đưa: “Không được nghĩ nữa, em không cần phải nghĩ gì hết, em chỉ cần biết răng em là Ngọc Diệp, là vợ của anh là được rồi! Không được phép nghĩ nữa, anh ra lệnh cho em không được nghĩ nữa!”

Anh ta giống như sư tử bị thương, không ngừng gào thét.

Nhưng cho dù là như vậy cũng không thể ngăn cản.

Một khi trí nhớ xuất hiện vết nứt sẽ không trở lại như cũ được nữa, tựa như tấm gương bị vỡ vậy.

Bên trong quan tài thủy tỉnh chính là Ngọc Diệp, vậy cô là ai?

Cố… con trai… hoa Xá Tử…

Từ sâu trong đầu bỗng nhiên xuất hiện kẽ hở, là trí nhớ thuộc về bản thân cô, ùn ùn kéo đến.

Cô nhớ lại rồi, nhớ lại tất cả rồi!

Cô là Hứa Minh Tâm, không phải là Ngọc Diệp, người chết không thể sống lại! Chị sẽ không trở lại nữa.

Nhưng… cô còn nhớ những lời mà Đại sư Vân Đàm nói, nếu như để Phó Minh Tước phát hiện ra sơ hở, bản thân cô sẽ không có kết cục tốt.

Cô tỉnh táo lại, sợ hãi mà nhìn Phó Minh Tước.

Chỉ thấy mí mắt anh ta như sắp rách ra, bên trong bên trong phủ đầy màu đỏ máu.

Anh ta nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ, mang theo ý muốn giết người khiến người ta sợ hãi.

“Anh…”

Cô sợ đến nỗi nói không ra lời, không ngừng lùi lại, nhưng lại bị anh ta bắt lấy mắt cá chân dễ như trở bàn tay, đột nhiên kéo trở lại.

Anh ta bóp chặt cổ của cô, hơi thở tăm tối tỏa ra khắp toàn thân, tựa như đến từ vực sâu địa ngục.

Giờ phút này anh ta không hề giống con người, mà là ma quỷ!

“Tại sao không tiếp tục giả vờ, tại sao lại tỉnh lại sớm như vậy, tại sao phải nhắc nhở tôi rằng Ngọc Diệp sẽ không trở lại nữa, tại sao các người đang lừa gạt tôi nhưng lại lừa gạt cẩu thả như thế. Tại sao không tiếp tục coi tôi như một thằng ngu, tại sao, tại sao, tại sao!”

Từng tiếng vặn hỏi đánh vào trong tim.

Cô sợ đến nỗi toàn thân run rẩy, không thể thốt ra một từ nào.

Tay anh ta dần dần ra sức, có vẻ như là thật sự muốn giết cô.

“Khụ khụ…”

Cô chịu đựng ho khan một cách khó khăn, vô cùng chật vật.

Cô không muốn chết, cô còn muốn đi tìm Cố Gia Huy, cô còn có Cố Hy, còn có cậu mợ, còn có rất nhiều anh trai…

Trong phút chốc này, trong đầu cô hiện lên gương mặt của rất nhiều người, cô chỉ biết mình không thể chết, cũng không đáng chết!

“Chị… cứu em… chị, cứu em…”

Cô lẩm bẩm kêu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2679


Chương 2679

Một chữ chị này khiến cơ thể Phó Minh Tước run rẩy mạnh mẽ.

Con ngươi anh ta co lại, đột nhiên ý thức được bản thân đang làm gì, sợ đến nỗi lập tức buông tay.

Việc đầu tiên anh ta làm không phải là sám hối và xin lỗi Hứa Minh Tâm, mà là hướng về phía quan tài thủy tinh kia.

“Ngọc Diệp, xin lỗi, anh từng hứa với em rằng nhất định sẽ tìm được em gái của em, sẽ không làm tổn thương cô ấy, nhưng anh… nhưng anh đã làm gì? Em đừng tức giận, anh sẽ không làm vậy nữa, anh không động đến cô ấy, anh thật sự không động đến cô ấy!”

Phó Minh Tước nhào vào trên quan tài, bả vai run rẩy, là một người đàn ông nhưng giờ phút này lại nước mắt lã chã, khóc giống như một đứa trẻ vậy.

Hứa Minh Tâm còn chưa kịp ổn định lại hô hấp, thấy anh ta như vậy trong lòng cũng cực kỳ khó chịu.

Chị có được một người chồng như vậy, cho dù là đã mất chắc cũng sẽ rất vui.

Hơn nữa…

Từ lúc bắt đầu Phó Minh Tước đã biết là giả, tại sao còn muốn lừa mình dối người?

“Anh… anh rể, người đã chết không thể sống lại, anh không nên lưu luyến quá khứ nữa. Anh còn có Minh Diệp mà! Tôi nghĩ cho dù chị không về được nữa, cũng sẽ luôn luôn ở bên cạnh anh, bảo vệ bố con anh”

Giờ phút này, cô bằng lòng tin tưởng chị vẫn luôn tồn tại, ở trong cõi u minh bảo vệ bọn họ!

“Cô không hiểu, cô không hiểu gì hết, cô vốn không hề biết trong lòng tôi Ngọc Diệp quan trọng đến nhường nào!”

Anh ta đau đớn kêu gào, đau khổ đến tột cùng!

“Cậu… cậu cũng chỉ là con cháu, nếu bố cậu ở chỗ này cũng không dám nói chuyện như vậy với tôi!” Phu nhân tức giận nói.

Phó Minh Tước nghe vậy cười nhạo nói: “Bố tôi thích bà, nên đương nhiên sẽ nghe lời bà nói, nhưng bà là ai? Phó Minh Nam lấy mẹ của tôi nhưng mà chỉ là để che dấu chuyện tình cảm không bình thường của mình mà thôi, không để ý đến sống chết của mẹ của tôi, đối với ông ta thì tôi chỉ như là con rối gỗ, còn con dao thì nằm trong tay ông ta kìa”

“Nếu vậy thì chuyện tôi biến thành như bây giờ chắc chắn không thể không liên quan đến bà. Tôi là người có thù tất báo, bà nói xem, tôi có nên ra tay với bà không?”

“Cậu..”

Phu nhân nghe vậy tức giận đến nỗi không nói nổi một chữ.

Phó Minh Tước cũng không muốn nói chuyện vô nghĩa với bà ta: Hôm nay, tôi muốn gặp Cố Gia Huy, hãy gọi anh ta ra đây nếu không tôi sẽ cho nổ ở đây san bằng chỗ này.”

Trong lòng Hứa Minh Tâm cũng nóng lên khi nghe thấy những lời độc đoán như vậy.

Cô đứng phía sau của anh ta, dáng vẻ rất hiên ngang, nếu như chị cô còn sống để chứng kiến cảnh này thì thật tốt.

Anh ta không thể bảo vệ tốt chị cô nên đem phần tiếc nuối này đền bù lại cho cô.

Phu nhân tức đến nỗi đỏ cả mặt, Tạ Quế Anh cau mày nói : “Anh ấy uống nhiều quá, không tiện đi ra, tôi dẫn cô đi gặp anh ấy. Nhưng mà… Phó Minh Tước không được phép đi theo, nếu không thì nhà Cố chúng tôi sẽ không chấp nhận.”

“Nhà họ Cố chúng tôi? Từ lúc nào mà cô trở thành người nhà họ Cố vậy?”

Phó Minh Tước khinh thường nói, từ đầu đến cuối thái độ của anh ta đối với Tạ Quế Anh đều là thái độ khinh miệt.

“Nếu như không phải cô quanh năm đều đi theo phu nhân thì tôi cũng không biết cô là củ hành tây hay củ tỏi, đừng khiêu chiến sự nhãn nại của tôi, cô sẽ không nhận được cái gì tốt đâu.”

“Cho dù có là Phó Minh Nam có ở đây cũng vô dụng.”

“Vậy sao? Từ lúc nào mà ở nhà họ Cố lại đến lượt người ngoài ra lệnh?”

Đúng lúc này giọng nói lạnh lùng của Cố Gia Huy truyền đến.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2680


Chương 2680

Nghe được giọng nói quen thuộc, Hứa Minh Tâm run lên.

Cô ngước mắt nhìn, thời điểm nhìn thấy anh đi ra hốc mắt cô bỗng ươn ướt.

Người anh toàn mùi rượu, nhưng tốc độ vấn rất nhanh, đâu có bộ dáng lảo đảo vừa nấy.

Anh đi xuống cầu thang, lạnh nhạt nhìn mọi người xung quanh.

Lúc anh lạnh lùng nhìn cô, khiến cô có một cảm giác vô cùng xa lạ.

Đây chính là Cố Gia Huy mà cô biết quen sao?

Vì sao… vì sao lại khác nhau như vậy?

“Cố Gia Huy…”

Cô lẩm bẩm tên anh.Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

“Em còn biết trở về sao? Hai mươi ngày này trôi qua rất tốt đúng không?”

“Anh… anh nói vậy có ý gì? Đó là do em bị bắt cóc.”

“Bắt cóc? Ô, không có ai gọi tôi uy h**p đòi tiền, không uy h**p lấy mạng tôi, cứ đem nhốt em hai mươi ngày rồi lại thả ra? Vậy mà gọi là bắt cóc? Hứa Minh Tâm, trình độ nói dối của em từ lúc nào trở nên kém vậy?”

Cố Gia Huy châm chọc, lời này rơi vào tai cô đều như biến thành gai nhọn.

Mỗi lần một cây, đều đâm thật sâu vào trong trái tim cô, đau đến thấu tận †âm can.

Anh… vậy mà có thể nói cô như vậy?

“Anh… anh không tin em sao? Anh đang nghi ngờ em với Phó Minh Tước?”

“Nhìn xem, anh ta đem em đi, hôm nay lại vì em mà làm loạn nhà họ Cố, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy. Không phải tôi không tin em, mà là những chuyện em làm đều không đáng tin. Hứa Minh Tâm, tôi thật sự quá thất vọng về eml”

Câu nói sau cùng, anh nói thật nặng nề.

Hứa Minh Tâm…

Tôi thật sự quá thất vọng về em…

Khi nghe đến đây, cả người cô trở nên mềm nhũn, nếu không nhờ Phó Minh Tước đỡ kịp lúc thì cô đã ngã trên mặt đất.

Cô không tin nổi, nhìn vào đôi mắt phượng của anh, nó như hồ nước sâu không thấy đáy, nhưng lại không có bất kỳ gợn sóng nào.

Đôi mắt này… đã từng tràn đầy tình cảm, nhưng hiện tại… không còn một chút gì nữa.

“Cố Gia Huy… Đây là điều anh muốn nói với tôi sao? Được, anh luôn miệng chất vấn tôi, vậy còn anh thì sao?

Quan hệ của anh với Tạ Quế Anh là như thế nào? Tại sao anh lại cố ý để Phó Minh Tước đi? Tại sao?”

Mỗi một chữ mà cô nói ra đều như đâm vào trái tim, vô cùng đau đớn.

Tình yêu của anh đã có bao nhiêu ngọt ngào thì giờ đây có bấy nhiêu cay đắng…

Đau tận xương tủy, máu chảy đầm đìa…

Hứa Minh Tâm không tin nổi tình cảm sau ba năm mà chỉ trong hai mươi ngày ngắn ngủi xảy ra biến cố nghiêng trời lệch đất.

Cố Gia Huy nghe vậy, đôi mắt híp lại, trước mặt của cô, anh kéo tay Tạ Quế Anh, ôm cô ta vào trong ngực.

“Như cô nhìn thấy.”

Ngắn ngủi bốn chữ đã cho cô thấy rõ tất cả vấn đề.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2681


Chương 2681

Như cô nhìn thấy…

Kết quả đã như vậy, còn tìm hiểu quá trình làm gì, còn có ý nghĩa ư?

Cô như bị sét đánh, toàn thân cứng đờ, tay chân lạnh buốt.

Cô ngẩn ngơ không nói thành lời, phu nhân xông lên đẩy mạnh một cái cho cô mau đi khỏi đây.

“Cô không nên ở chỗ này tự làm mất mặt mình, cô là loại đàn bà bẩn thỉu, ở bên ngoài như vậy mà còn có mặt mũi trở về, quả thực cô đã làm mất mặt nhà họ Cố. Ngày mai là thứ hai, cục dân chính mở cửa, chúng ta sẽ ly hôn.”

“Ly hôn?”

Hai chữ này đối với cô thật là khó nghe.

“Đúng vậy, là ly hôn.”

Cố Gia Huy nhìn chằm chằm vào cô lặp lại một lần nữa.

Vào ngay lúc đó, trong một cái chớp mắt, trời đất quay cuồng.

Hứa Minh Tâm cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, không có lấy một điểm tựa, lập tức ngã xuống.

Phó Minh Tước vững vàng đỡ được cô, liên tục nhấn vào nhân trung của cô thì cô mới tỉnh lại.

Cô rất hy vọng tất cả những gì vừa rồi xảy ra chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Cô thậm chí còn hận Phó Minh Tước vì sao lại khiến mình tỉnh lại, nếu cô không tỉnh lại thì vấn đề này sẽ không bị lôi ra.

“Hứa Minh Tâm, sao cô lại yếu đuổi như vậy? Chị của cô so với cô thì mạnh mẽ hơn. Tạ Quế Anh đang chiếm tổ chim ác, là vị trí của cô, chả lẽ cô lại chịu để yên cho cô ta chiếm sao?”

Chim bồ câu chiếm vị trí của chim ác…

Đúng vậy, cô ta đã lấy đi tất cả của mình mà không cần tốn nhiều sức, mình không thể nhận thua như vậy được.

Cuối cùng, cô cũng đã mạnh mẽ hơn, chính là Cố Gia Huy khiến cô †rở nên như vậy.

Để cô làm một con đà điểu lần nữa sao?

Cô nắm chặt năm đấm, đứng thẳng người.

Dù gầy yếu nhưng tấm lưng của cô lại thẳng tắp mạnh mẽ giống như được thêm vào xi măng cốt thép.

“Cố Gia Huy, ly hôn sao…? Tất nhiên là được.”

“Thật sao?”

Tạ Quế Anh lên tiếng đầu tiên, không kìm lại được sự hưng phấn.

Còn Cố Gia Huy chỉ nhìn cô, không nói một lời tựa như biết rằng cô không chỉ đơn giản như vậy.

“Lần trước, anh hiểu lầm tôi với Jane có quan hệ, anh đã viết đơn ly hôn rồi.

Anh đường đường là một người đàn ông, anh không biết tính sao, nếu anh đã quên thì có thể nhờ Khương Tuấn in lại một bản khác.”

“Đường đường là giám đốc Cố, chắc sẽ không lật lọng đâu nhỉ? Nhưng mà,anh nói lời không giữ lấy lời, đi vứt bỏ vợ của mình. Sao anh có thể làm ra hành động nhỏ nhen như vậy?”

Hứa Minh Tâm nói.

Muốn để cô ly hôn sao, không thể nào.

Mối tình này không có vấn đề gì, cô cũng không sai, vẫn nguyện tin tưởng Cố Gia Huy.

Cô không tin tình cảm của 3 năm không bù lại được 20 ngày mất tích.

Lúc trước, anh vô cùng kiên định với cô, cho dù hiểu lầm cô với .Jane cũng không từ bỏ.

Nhưng bây giờ có vẻ như đã đổi thành một người khác.

Nhất định có uẩn khúc bên trong, cô không thể từ bỏ! Nếu từ bỏ thì cô thật sự sẽ không còn gì nữa!

Cố Gia Huy nghe vậy, đôi mắt dần tối sầm lại, nhìn về phía cô với ánh mắt sâu thẳm, u ám.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2682


Chương 2682

Thân mình nhỏ bé của cô rơi vào trong mắt anh giống như chìm vào vực sâu thăm thẳm không cách nào thoát được.

“Cố Gia Huy, có thể ly hôn.

Nhưng cái gì nên là của tôi thì đều phải thuộc về tôi! Tôi muốn mang Cố Hy đi, dù sao cũng không phải con anh.”

“Được.”

Cố Gia Huy nheo mắt lại, nói từ này đặc biệt nặng.

Từ này….rơi vào trong tim làm cô cảm thấy nặng trĩu.

Vậy mà anh lại đáp ứng, không có một chút phản đối.

Cô mở miệng, định nói gì đó để ngăn lại hành động của Cố Gia Huy.

Nhưng chưa kịp nói ra thì giọng nói lạnh lùng của Cố Gia Huy cắt ngang.

“Tôi chỉ muốn giải quyết chuyện này dứt khoát, tôi không muốn… không muốn nhìn thấy cô thêm một lần nào nữa.”

“Cố Gia Huy, chúng ta cùng trải qua ba năm, đã trải qua bao nhiêu đắng cay ngọt bùi. Vậy trong hai mười ngày này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến anh muốn giải quyết dứt khoát? Rốt cuộc trong tim anh, tôi là gì?”

“Trước kia tôi yêu cô, tôi đã nói với cô, cô là gì, vậy bây giờ tôi không còn yêu cô nữa thì cô thấy cô là cái gì? Cô là gì trong tim tôi? Câu hỏi rất hay, cô không là gì cả?”

Tràn ra bờ môi là giọng nói lanh như băng của anh.

Người ta thường nói, đàn ông môi mỏng sẽ phụ bạc, cô không tin. Nhưng bây giờ thì cô tin rồi.

“Vậy trong 20 ngày này… rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?”

“Trong 20 ngày ở chung với một tên đàn ông khác, cô hỏi tôi có chuyện gì xảy ra, thật đúng là buồn cười.”

“Thế còn anh và Tạ Quế Anh?” Cô tức giận nói.

“Tôi và bác sĩ Quế Anh không bẩn thỉu như cô nghĩ đâu.Trong thời gian này, là cô ấy an ủi tôi, nếu không thì tôi có lẽ đã không đứng đây nói chuyện với đôi gian phu dâm phụ các người. Cô lúc trước đã xả thân cứu .Jane, tôi biết rõ cô không tình nguyện. Bây giờ chuyện đã qua lâu như vậy, dù ban đầu không tình nguyện thì bây giờ cũng đã trở nên can †âm tình nguyện phải không?”

VAT % Hứa Minh Tâm cảm thấy nhục nhã, tức giận đến mức toàn thân run lên.

Lời này của anh có ý gì?

Can tâm tình nguyện cùng Phó Minh Tước vụng trộm ư? Sao anh lại có ý nghĩ dơ bẩn như vậy?

Cô định nói thêm điều gì đó nhưng bị Phó Minh Tước ngăn lại.

“Cố Gia Huy, việc đã đến nước này, chúng tôi cũng không muốn nói thêm điều gì. Ngày mai hãy tìm một luật sư giỏi phân chia tài sản và vấn đề con cái, sau đó đến cục dân chính. Cậu cũng không muốn ầm ï như vậy mà ra tòa phải không?”

“Minh Tâm, chúng ta đi thôi.”

“Cô, con đàn bà lẳng lơ này, đừng bao giờ bước chân vào nhà của tôi nữa.”

Phu nhân ở sau lưng hung tợn nói, Phó Minh Tước không muốn dừng lại nhưng vẫn quay đầu lại, hung dữ nhìn.

“Cố Gia Huy, coi chừng mẹ của cậu, nếu miệng bà ta còn nói ra những lời không sạch sẽ nữa thì đừng trách sao tôi lại độc ác. Dù sao giữa tôi và bà †a cũng có ân oán không nhỏ, hơn nữa tôi cũng không sợ cậu trở mặt.”

“Phó Minh Tước!”

Cố Gia Huy gắn từng chữ nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2683


Chương 2683

“Đây chỉ là lời cảnh cáo, nếu như có lần sau thì tôi nói được làm được. Nếu cậu có gan thì giết tôi đi.”

Phó Minh Tước mạnh mẽ nói, không có một chút sợ hãi.

Minh Diệp đi theo nhà họ Quý, vợ của anh ta cũng khó có thể phục hồi.

Anh ta đã sớm không còn là con rối của Phó Minh Nam nữa, hiện tại có thể sống cho chính mình.

Anh ta không chủ động gây phiền toái không có nghĩa là anh ta sợ nó.

Nói xong, anh quay người rời đi, nắm chặt tay cô.

Giờ phút này, thân mình của Hứa Minh Tâm mềm nhũn, không còn một chút lực nào, hơn một nửa sức nặng đều dựa vào trong ngực của Phó Minh Tước.

Bây giờ, cô đã không còn quan tâm ánh mắt của người khác.

Lên xe, Phó Minh Tước đưa cô một cốc trà nóng.

Mới vào thu, nửa đêm sương dày đặc, cửa kính xe còn hơi lạnh.

Nhưng tim của cô lạnh hơn.

Cô cầm cốc trà nóng nhưng toàn thân vẫn đang run, không dừng lại được.

Cô khó khăn uống một ngụm trà, nước ấm trôi xuống dạ dày, cô mới cảm thấy mình như sống lại.

“Phó… Phó Minh Tước, tại sao lại như vậy? Cố Gia Huy… giống như thay đổi thành một người khác.”

“Cô có tin anh ta không?”

Cái chữ này vân như cũ, không hề có một chút do dự như chém đỉnh chặt sắt được cô nói ra.

“Nếu như còn tin tưởng, vậy thì cô cũng đừng hỏi tại sao, hãy nhìn xem anh ta sẽ làm gì. Nếu như anh ta rơi vào cảnh ngộ khó xử thì chắc chắn sẽ có lúc lộ ra sơ hở.”

“Chẳng qua… đây chỉ là vấn đề sớm muộn mà thôi. Nếu sớm thì sẽ nhanh trở về như ban đầu. Nhưng nếu như quá muộn thì tình cảm cũng sẽ phai nhạt, cũng không biết chuyện sẽ như thế nào nữa.”

“Sẽ không đâu!”

Cô siết chặt nắm đấm, dùng sức nói.

Cô không tin Cố Gia Huy tàn nhân như vậy, để chính mình rơi vào ngõ cụt.

Đã từng là một người đàn ông tình cảm như vậy, giờ phút này lại lạnh như băng.

Cô không tin, có đánh chết thì cô cũng không tin!

“Nhưng mà, cô cứ như vậy mà tin anh ta, mẹ chồng cô không thích cô, mẹ chồng con dâu mâu thuấn nghiêm trọng. Mà chồng của cô lại dây dưa cùng bác sĩ. Nếu tôi là cô thì lập tức rời đi, sẽ không làm như vậy.”

“Vậy anh nhờ luật sư giỏi giải quyết phân chia tài sản, đó không phải đang giúp cho tôi sao?”

Hứa Minh Tâm cũng không nCốc nên tất nhiên biết Phó Minh Tước có lòng tốt.

Anh ta nghe vậy có sửng sốt một chút, hiển nhiên không nghĩ Hứa Minh Tâm lại nhận ra.

Trong trí nhớ của anh ta, không phải Hứa Minh Tâm rất nCốc sao? Sao bây giờ lại thông minh như vậy?

Anh ta sờ lên cái mũi của mình, không tự nhiên nói: “Cô nghĩ nhiều rồi!”

“Vậy thì anh coi như tôi nghĩ nhiều đi, không hổ là người đàn ông mà chị tôi yêu, thật sự ưu tú. Tôi nghĩ cả đời này việc mà chị không hối hận nhất chính là chuyện yêu anh, sinh ra cho anh một Cô không tin, có đánh chết thì cô cũng không tin!

“Nhưng mà, cô cứ như vậy mà tin anh ta, mẹ chồng cô không thích cô, mẹ chồng con dâu mâu thuãn nghiêm trọng. Mà chồng của cô lại dây dưa cùng bác sĩ. Nếu tôi là cô thì lập tức rời đi, sẽ không làm như vậy.”

“Vậy anh nhờ luật sư giỏi giải quyết phân chia tài sản, đó không phải đang giúp cho tôi sao?”

Hứa Minh Tâm cũng không nCốc nên tất nhiên biết Phó Minh Tước có lòng tốt.

Anh ta nghe vậy có sửng sốt một chút, hiển nhiên không nghĩ Hứa Minh Tâm lại nhận ra.

Trong trí nhớ của anh ta, không phải Hứa Minh Tâm rất nCốc sao? Sao bây giờ lại thông minh như vậy?

Anh ta sờ lên cái mũi của mình, không tự nhiên nói: “Cô nghĩ nhiều rồi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2684


Chương 2684

“Vậy thì anh coi như tôi nghĩ nhiều đi, không hổ là người đàn ông mà chị tôi yêu, thật sự ưu tú. Tôi nghĩ cả đời này việc mà chị không hối hận nhất chính là chuyện yêu anh, sinh ra cho anh một đứa conl”

“Vậy sao?”

Anh ta cúi đầu nói ra hai chữ, tâm trạng nặng nề.

“Đúng rồi, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?”

Cô chuyển chủ đề.

Có mấy lời chị cô không kịp nói thì cô sẽ thay chị nói ra.

Không biết đó có phải thần giao cách cảm giữa chị em không, nhưng nếu có thì mong chị cô có thể cho cô chút gợi ý để cô có thể làm gì đó cho Phó Minh Tước.

Nhiều năm chờ đợi như vậy nhưng không được đáp lại, thật sự là rất khổ SỞ.

“Người của .Jane đang trên đường đến đây, đưa cô đi London.

“Rời khỏi Đà Nẵng? Thỏa thuận ly hôn thì sao?”

“Không cần phải quan tâm, hãy cùng đi với .Jane đi, anh ta có đủ năng lực để bảo vệ cô.”

“Còn nhà họ Quý thì sao? Tôi không thể đến nhà họ Quý sao?” Hứa Minh Tâm bối rối hỏi.

“Tôi vốn định đưa cô đến nhà họ Quý, nhưng tôi nhận được tin nhắn của dane bảo tôi đưa cô đến London. Trong khoảng thời gian này, cô có thể bị nguy hiểm tới tính mạng cho nên hiện tại chỉ có thể làm như vậy. Hơn nữa, nếu cô ở Đà Nẵng ngày nào thì Cố Gia Huy sẽ tìm cô ly hôn ngày đó. Tốt hơn hết là cô nên rời xa nơi này, không cần phải suy nghĩ mấy chuyện ở đây.”

Câu nói sau cùng đã khiến cô thật sự cảm động.

Nếu như cô tiếp tục ở Đà Nẵng, Cố Gia Huy cố ý muốn ly hôn thì cô khẳng định không thể trốn thoát.

Cô chỉ có thể rời đi.

Cuối cùng cô gật đầu đồng ý, hy vọng Cố Gia Huy thật sự có nỗi khổ †âm, cô đang chờ ngày sự thật được phơi bày.

Lúc này, tại nhà họ Cố…

Cố Gia Huy đi vào trong phòng, đầu đau như muốn nứt ra.

Anh vốn có giác quan mạnh hơn người bình thường, cho nên khi thuốc phát huy tác dụng, lại càng khó để mà kiêm chế.

Anh không chỉ phải duy trì sự tỉnh táo mà còn phải giả vờ rằng mình đã bị đánh lừa để làm Tạ Quế Anh mất cảnh giác.

Hôm nay, những lời anh nói với Hứa Minh Tâm cũng không phải lời thật lòng.

Mỗi chữ, mỗi câu mà anh nói ra không chỉ làm tổn thương cô mà còn làm tổn thương chính mình.

Đúng lúc này, Tạ Quế Anh gõ cửa.

Anh lập tức ngồi nghiêm chỉnh, nói : “Vào đi!”

Tạ Quế Anh bưng sữa bò đến, nhẹ nhàng nói: “Buổi tối hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, chắc chắn trong lòng anh không thoải mái. Sợ anh buổi tối không ngủ được nên em mang cho anh ly sữa bò nóng. Còn nữa, đèn dầu sáp thơm ở đầu giường của anh cũng hết rồi nên em đã đổi cái mới, như vậy có thể giúp anh ngủ ngon hơn.”

Cô ta đi đến chiếc bàn ở đầu giường, thuần thục giúp anh đốt hương đèn dầu.

Cố Gia Huy lặng lẽ nhìn bóng lưng cô ta, hai bàn tay nắm chặt.

Đến khi cô ta quay lại, trong chớp mắt mọi sự thù địch của anh biến mất không còn dấu vết.

Anh cười nhẹ uống hết sữa bò, dù biết rõ trong sữa có bỏ thêm một vài loại thuốc gì đó.

“Chuyện tối nay… anh nghĩ như thế nào?”

Tạ Quế Anh hỏi một cách thận trọng. Cô ta sợ thuốc của mình có vấn đề, để không xảy ra sơ suất nào nên cô †a đã tăng nhiều liều lượng của thuốc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2685


Chương 2685

Cũng… nên cùng anh phát sinh chút gì đó để củng cố lại vị trí của bản thân trong gia đình họ Cố.

Cô ta rúc vào trong ngực anh nhưng anh không từ chối.

Cô ta nhìn anh đây ám muội, có chút lộ liễu.

“Không có nghĩ như thế nào, không thương chính là không thương, cô ta ở cùng ai cũng được, nhưng không nên mơ tưởng đến việc cản trở chuyện của chúng ta.”

“Anh…anh cứ như vậy mà yêu em sao?”

Tạ Quế Anh níu lấy cà vạt của anh, đầu ngón tay xoay quanh, còn tay kia nhẹ nhàng đặt lên cúc áo sơ mi của anh.

Cô ta đã thêm thuốc nên hiểu rất rõ chuyện này.

Chỉ ngắn ngủi trong hai mươi ngày, anh mỗi ngày đều hít thứ hương này vào, độc tố đã sớm xâm nhập vào trong cơ thể.

Loại thuốc này làm cho con người khi hít vào thì sẽ bị nghiện, nếu một ngày không ngửi sẽ khiến cảm xúc điên loạn.

Cố Gia Huy sẽ càng trung thành với cô ta hơn, đến lúc đó cô ta chỉ hướng đông thì anh sẽ không dám bước sang phía tây nửa bước.

Cố Gia Huy biết rõ cô ta muốn làm gì, khóe miệng anh nở một nụ cười xấu xa, bàn tay lớn nắm lấy cằm của cô ta.

“Anh yêu hay không yêu em, em còn không biết rõ ư? Anh đã từ bỏ Hứa Minh Tâm, sắp tới sẽ ly hôn. Một khi giấy chứng nhận ly hôn được trả về thì chúng ta sẽ lập tức đi cục dân chính đăng ký kết hôn. Em nói xem, như vậy có được không?”

Lời này được nói ra với giọng nói quyến rũ cứ văng vắng bên tai cô †a.

Khoảng cách của anh ngày càng gần, hơi thở phả vào mặt cô ta, hơi nóng mà trước đây cô ta chưa từng cảm nhận.

Tạ Quế Anh lập tức đỏ mặt, cô ta không nghĩ tới Cố Gia Huy lại chủ động tiến lại.

Cô ta ra vẻ kháng cự nhưng lại giống như mời chào, cũng không hề đẩy anh ra.

Nhìn thấy cánh môi hai người chuẩn bị dán lại với nhau, nhưng bất ngờ…

Cố Gia Huy đột nhiên ho kịch liệt, gương mặt đột nhiên tái nhợt, như thể máu trong toàn thân bị rút hết.

“Anh làm sao vậy?”

Tạ Quế Anh sợ hãi nhảy dựng lên, vội vàng hỏi.

“Khục…”

Cố Gia Huy đột nhiên ho ra một mảng máu lớn, mùi máu tươi nồng nặc, rơi xuống thảm phá đi vẻ đẹp của đóa hoa.

Tạ Quế Anh hiểu rõ khoa tâm thần nhưng với các khoa còn lại thì cô ta không hiểu rõ, nhìn thấy cảnh này ba hồn bảy vía của cô ta đều sợ hãi.

Cô ta kịp thời phản ứng, vội vội vàng vàng đi gọi bác sĩ.

Các bác sĩ đến đều không có giải pháp, toàn thân Cố Gia Huy là mồ hôi lạnh, vô cùng suy yếu nên mọi người đều tranh thủ thời gian đi tìm Lệ Nghiêm.

Lúc Lệ Nghiêm vội vàng chạy tới, mọi người mới tạm bớt lo lắng.

Toàn thân Cố Gia Huy lạnh như băng, như thể không còn chút máu nào, cả người đều cứng lại.

Lệ Nghiêm lập tức chữa trị, cả phòng ngủ chỉ còn hai người họ.

Trọn vẹn hai tiếng trôi qua, cuối cùng Cố Gia Huy mới ổn định hơi thở.

Lệ Nghiêm thấy anh tỉnh lại liền nhíu mày nói: “Cậu không nên uống loại thuốc mạnh kia nữa! Cậu vì muốn duy trì tỉnh táo, không bị hương kia mê hoặc mà uống nhiều thuốc này như vậy. Tuy nó có thể khiến cậu duy trì tỉnh táo nhưng …nhưng hai loại thuốc này xung khắc với nhau, nếu cứ tiếp tục như vậy thì cậu sẽ không còn mạng nữa đâu!”

“Còn có thể tiếp tục chịu được hai mươi ngày nữa, thuốc giải bên kia nghiên cứu thế nào rồi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 2686


Chương 2686

“Đã xác nhận được loại độc tố, đang định cấu hình. Nó có thể sẽ được hoàn thành tốt trong vài ngày tới, chẳng qua là nếu mang đến đây thì rất phiền phức.

Cậu và phu nhân trúng độc chắc chắn là nặng nhất, còn những người còn lại thì chỉ trúng một ít. Hơn nữa, cây thuốc phiện trong đó rất gây nghiện. Có nhiều loại thuốc trong đó rất khó tìm thấy nên không ai dám mắc sai lầm.”

“Vậy là tốt rồi!”

Cố Gia Huy nghe thấy có vẻ như thuốc giải đã sắp hoàn thành, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.

Lệ Nghiêm nhìn bộ dáng anh như chút được gánh nặng, liền cảm thán: “Cậu còn nghĩ như vậy là tốt sao?

Cậu có biết vừa rồi nếu tôi đến muộn thêm 10 phút nữa thì cậu sẽ bị chết vì sốc không?”

“Nếu không làm vậy thì làm sao tôi có thể giữ thân như ngọc, tránh khỏi Tạ Quế Anh được. Cậu không biết ánh mắt của cô ta đâu, như là chỉ hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi vậy.”

Lệ Nghiêm nghe anh trêu đùa nhưng cũng chẳng thể cười nổi.

Anh ta biết rõ Cố Gia Huy đang muốn làm bầu không khí thoải mái hơn, nhưng… sự việc nghiêm trọng, nếu cứ tiếp tục như vậy thì anh thực sự sẽ chết.

Anh ta nói khế: “Hứa Minh Tâm trở về nhưng bị cậu đuổi đi sao?”

“Ừ, tôi để cho Diên đưa cô ấy đi, như vậy việc ly hôn có thể kéo dài, tôi cũng có thể ứng phó với Tạ Quế Anh”

“Gậu vì cô ấy làm nhiều như vậy, cô ấy cũng không biết, mà chỉ biết oán hận cậu! Nếu cậu để cho Diên nói hết sự thật ra thì tất cả đều sẽ tốt.”

“Diên đã đưa ra điều kiện với tôi, nếu chuyện này chưa tra ra rõ rằng thì sẽ không ai được phép lộ ra. Cậu ta vì chính mình tranh thủ thời gian, muốn giành lại công bằng. Tôi nhờ cậu ta nên tất nhiên phải đồng ý.”

Lệ Nghiêm nghe vậy, trừng to mắt: “Cậu điên rồi! Cậu đang cho tình địch của mình cơ hội! Cậu còn mang cô ấy đến cạnh cậu ta? Cố Gia Huy, có phải cậu điên rồi không?”

“Có thể là vậy, tôi vốn ích kỉ. Tạ Quế Anh lợi dụng mẹ để uy h**p tôi, Minh Tâm không hề liên quan. Hôm nay, vì kéo dài thời gian làm thuốc giải mà lợi dụng cô ấy, người đáng trách chính là tôi mới đúng.”

“Tạ Quế Anh sẽ không bỏ qua cho Hứa Minh Tâm, nếu như cô ấy không rời đi thì cậu nghĩ Tạ Quế Anh sẽ không ra tay với cô ấy sao?”

“Nếu tính như vậy thì tội của tôi càng lớn. Tất cả là vì tôi, tại sao lại để cho cô ấy nhận lấy tất cả. Sau khi chuyện này kết thúc, xử lý xong Tạ Quế Anh, tôi sẽ đến nhà cô ấy xin tha thứ, tôi nhất định sẽ mang cô ấy trở về nhà, ngôi nhà của riêng hai chúng tôi.”

Cố Gia Huy nói từng chữ một, trong đôi mắt toàn bộ là sự kiên định.

Lệ Nghiêm nhìn thấy vậy, trong lòng nặng trĩu.

Anh đau lòng cho Hứa Minh Tâm, vậy thì ai đau lòng cho anh.

Từ đầu đến cuối đều làm người xấu, còn biến mình thành như vậy, chỉ sợ mình làm điều gì có lỗi với Hứa Minh Tâm.

Vì bảo vệ cho cô được an toàn mà anh lại đáp ứng yêu cầu của tình địch, dâng cơ hội cho người ta.

Lòng của anh đã sớm biến thành tổ ong, nhưng vẫn muốn cẩn thận bảo vệ trái tim của Hứa Minh Tâm.

Cô đau.

Anh còn đau hơn.

Mà trong ban đêm, khi đau đớn thì anh âm thầm chịu đựng, giống như con sư tử mạnh mẽ bị thương, tự mình l**m láp vết thương mà không để ai biết.

Dù bây giờ đang cùng anh ta nói chuyện trong bộ dáng bình tĩnh và thoải mái. Vị đắng trong đó, chưa có ai nếm thử, chỉ duy nhất có Cố Gia Huy vân nếm trải như trước.

Anh ta mở miệng, định nói gì đó nhưng lời vừa đến miệng thì một chữ cũng không nói ra.
 
Back
Top Dưới