Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1471


Chương 1471

Trước kia Bạch Thư Hân đều nhanh chóng trà lời, nhưng lần này, sau vài cuộc gọi, bên kia mới nhắc máy.

“Thư Hân, em đang làm gì? Sao lâu như vậy em không trả lời cuộc gọi của anh?”

“Tối nay em đi chơi với bạn bè, uống một chút rượu rồi ngủ một giấc đến giờ”

“Uống rượu? Nam hay nữ “Cả nam và nữ, đều là đồng nghiệp thời. Thái độ của cô ấy có chút nóng này.

Ôn Mạc Ngôn cũng biết Bạch Thư Hân không thích loại người như thế này, cái gì cũng muốn quan cả, có chút hạn chế sự tự do của cô ấy.

“Được, được rồi, em sẽ không nói chuyện với anh nữa. Em rất mệt, muốn nghỉ ngơi. Em đã đi làm hai ngày liên tiếp không nghĩ rồi

Bạch Thư Hân vội vàng nói, không kịp chờ đợi muốn tắt điện thoại,

Nhưng Ôn Mạc Ngôn vẫn còn nhiều điều muốn nói với cô ấy.

“Anh có thể… nói chuyện với em được không?”

“Anh định nói gì? Em rất mệt, bên này cũng đã muộn rồi. Ngày mai nói chuyện đi, em đi ngủ đây.”

“Được rồi, vậy em đi ngủ sớm đi, ngủ ngon mơ đẹp.”

Ôn Mạc Ngôn bất đắc dĩ nói.

Ngay khi Bạch Thư Hân định dập máy, giọng nói khàn khàn trầm thấp của Ôn Mạc Ngôn truyền đến bên tại cô ấy.

“Thư Hân, anh yêu em”

Những lời này khiến cho Bạch Thư Hân giặt minh, thân thể khẽ run run.

Ngón tay cứng đờ, cúp điện thoại, nhìn vào màn hình den kịt, không biết đây là cảm giác gì.

Trước đó, Ôn Thanh Vân đã gọi điện cho cô ấy.

“Người đàn ông trước hết phải có trách nhiệm với gia đình rồi mới có trách nhiệm với người yêu. Ngày nay, tình yêu và tình cảm gia đình không thể song song, em cũng biết cái nào quan trọng hơn.

“Ôn Mạc Ngôn đã chọn gia đình, có chút tiếc nuối đối với em. Em là ánh trăng sáng tốt đẹp nhất trong lòng thằng bé. Nếu lựa chọn em, nó sẽ sống trong đau đớn cả đời, sẽ hận chính bản thân mình.”

“Em cũng không muốn thắng bé sau này phải hối hận đúng không?”

“Cho nên, coi như chị cầu xin em, giúp Ôn Mạc Ngôn một chút, chủ động chia tay, để cho nó hoàn toàn hết hi vọng”

Những lời này văng vẳng bên tai, như gai nhọn chi chít, mãnh liệt đâm vào trái tim cô ấy, đau đến khó thở.

Thực chất, Bạch Thư Hân không đi uống rượu với bạn bè, mà là khi biết được tin này, sau khi lựa chọn xong, cô ấy xuống siêu thị dưới tầng mua bia.

Một mình uống trong bóng tối. Bạch Thư Hân muốn say, nhưng càng uống có ảy càng tỉnh táo.

Cô ấy nằm trên giường với đôi mắt ẩm ướt và nước mắt lặng lẽ rơi.

Cô ấy đau đớn nhắm mắt lại, cuộn mình dưới chăn.

Hóa ra từ bỏ Ôn Mạc Ngôn còn đau đớn hơn quyết định từ bỏ Lệ Nghiêm.

Chẳng lẽ cả đời này cô ấy đều không có được hạnh phúc sao?

Ôn Mạc Ngôn mấy ngày nay bị chuyện của Biellmann làm cho đau đầu, tâm trạng không tốt, nhưng Hứa Minh Tâm chưa bao giờ thấy anh ta gọi l Bạch Thư Hân để phàn nàn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1472


Chương 1472

Mỗi lần gọi điện, anh ta luôn niềm nở hỏi han Thư Hân, nhắc cô ấy đi chơi trời mưa nhớ mang theo ô khi thời tiết chuyền lạnh thì nhớ mặc thêm quần áo, hoặc dặn cô ấy nhớ ăn sáng, nếu không muốn nấu nướng thì có thể đến nhà Bạch Hoàng Nham thay vì ăn ở ngoài.

Mỗi lần chênh lệch múi giờ, thỉnh thoảng ở đây mới là đêm khuya, mà Đà Nẵng đã là sáng sớm, Ôn Mạc Ngôn vẫn sẽ gọi điện thoại cho Bạch Thư Hân để nhắc nhờ cô ấy buổi sáng đi ra ngoài ăn thì chú ý an toàn “Anh không nói cho Hoàn Hoàn biết chuyện gì đã xảy ra chứ?” Hứa Minh Tâm biết Ôn Mạc Ngôn khó xử.

Chỉ với một cái gật đầu nhẹ nhàng của Ôn Mạc Ngôn, mọi khủng hoảng đều sẽ nổ tan tành.

Ôn Mạc Ngôn khẽ lắc đầu, trên mặt lộ ra sắc thái mệt mỏi.

Làm sao anh ta có thể tràn đầy năng lượng nếu không có một giấc ngủ ngon trong nhiều ngày chứ.

“Tôi sẽ xử lí tốt, lô máy móc này đã được đẩy nhanh tiến độ, tôi cũng đã bỏ ra một số tiền lớn để mua một dây chuyền lắp ráp khác, tất cả đang gấp rút sản xuất ”

Ôn Mạc Ngôn vận dụng toàn bộ lực lượng, hi vọng chỉ trong vài ngày nữa có thể đẩy nhanh tốc độ.

Ngay cả khi cơ hội mỏng manh, anh ta vẫn không muốn từ bỏ.

Anh ta không đủ tư cách để nói bỏ việc, đây không phải việc của một mình anh ta. Còn có Bạch Thư Hân, Ôn Mạc Ngôn không thể để cô ấy thất vong. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nhìn thấy anh thế này, tôi cũng cảm thấy mệt mỏi. Buổi chiều không có việc gì, hay anh đi nghỉ người di?”

“Tôi phải đến công trường vào buổi chiều để kiểm tra tiến độ, không có thời gian nghỉ ngơi.

“Anh dốc sức như vậy, cho dù người làm bằng sắt cũng không chịu được đầu “Không sao, tôi có thể tiếp tục chịu đựng, nhưng… Thư Hân gần đây đối xử với tôi rất thờ ơ. Tôi không biết mình đã làm gì sai, cô có thể hỏi giúp tôi không? Tôi rất lo lắng cho cô ấy.” Anh ta khẩn thiết nói.

Hứa Minh Tâm nghe nói như thế thì gật gật đầu.

Cô có thể cảm giác được, Ôn Mạc Ngôn thật sự rất yêu rất yêu Thư Hân.

Chờ sau khi anh ta đi ra ngoài, cô lập tức gọi điện thoại cho Bạch Thư Hân.

Giọng nói bên kia yếu ớt mỏng manh, còn có chút mơ hồ, có vẻ như vừa mới tỉnh dậy.

Ở Đà Nẵng bên đó cũng tầm chạng vạng tối rồi mà vẫn còn đang ngủ? “Cậu ngủ trưa đến tận bây giờ vẫn chưa tỉnh sao?”

“Tối hôm qua tớ uống rượu, nhức đầu nên ngủ cả ngày, sao vậy?”

“Cậu đã cãi nhau với Ôn Mạc Ngôn sao? Anh ấy nói gần đây thái độ của cậu đối với anh ấy hơi lạnh nhạt, anh ấy rất quan tâm đến cậu”

“Cái gọi là quan tâm của anh ấy có nghĩa là gọi diện mỗi ngày sao? Dù sao yêu xa có nghĩa là yêu đương với cái điện thoại di động, cái gì cũng không thể chạm vào, bào anh ấy không cần quan tâm đến tớ, một minh to rat on.”

“Thư Hân… Cậu bị sao vậy? Giọng điệu nói chuyện của câu cứ là lạ “

“Minh Tâm, chẳng qua… tớ chỉ cảm thấy mệt mỏi với mối quan hệ xa cách, tớ không thể chịu đựng được nữa. Hơn nữa, trong lòng tớ hình như vẫn còn Lệ Nghiêm, căn bản tớ không thể nào quên được anh ấy.”

“Cái gì?”

Hứa Minh Tâm nghe nói như thế thì trợn mắt há hốc mồm, cô không thể tin được lời này lại là từ trong miệng cô ấy nói ra được.

“Vậy trước đây cậu và Ôn Mạc Ngôn là cái gì của nhau?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1473


Chương 1473

“Cậu chưa bao giờ nghe qua câu này sao? Cách tốt nhất để quên đi người trước kia chính là nhanh chúng phát triển một mối quan hệ mới, đối với tớ mà nói, Ôn Mạc Ngôn chỉ là chữa thương mà thôi. Đúng rồi, gần đây tớ phải đi London một chuyến, nếu có thời gian thì gặp mặt nói chuyện, tớ cần cậu giúp tớ một số việc ”

Nói xong, cô ấy vội vàng cúp điện thoại,

Hữa Minh Tâm lại gọi điện, nhưng điện thoại đã tắt.

Lời kia của Thư Hân là có ý gì? Không thể chịu được một mối quan hệ yêu xa, và yêu đương với ôn Mạc Ngôn chỉ là chữa thương?

Ôn Mạc Ngôn thì kiên trì, còn cô ấy chẳng lẽ muốn từ bỏ sao?

Trong nội tâm cô có chút dự cảm không tốt, luôn lo lắng chuyện sắp xảy ra.

Sáng hôm sau, cô nhận được một tin nhắn từ Bạch Thư Hân, nói rằng cô ấy đã lên máy bay, ước tính ba tiếng nữa là có thể đến London.

“Cậu chỉ cần đến gặp tớ là được rồi, không cần phải nói với Ôn Mạc Ngôn rằng tớ đang ở đây, tớ sẽ không ở lại London quá lâu đầu, còn phải đi những nơi khác nữa.”

Cô gọi điện thoại tới muốn hỏi tại sao lại không nói cho Ôn Mạc Ngôn biết, nhưng cô ấy đã tắt máy.

Ba tiếng sau, cô xuất hiện ở sân bay rồi nhìn thấy Bạch Thư Hân.

Cô ấy đeo kính râm, mặt lộ vẻ mệt mỏi, có vẻ như gần đây ngủ không ngon giấc.

Cô ấy nhìn thấy Hứa Minh Tâm thì đặt đồ đạc xuống: “Tớ vào phòng vệ sinh dặm lại lớp trang điểm, gần đây hình như chơi hơi quá rồi

Ngay lập tức, cô ấy bước vào phòng vệ sinh để dặm lại lớp trang điểm, đến lúc này mới phát hiện sắc mặt mình đã hơi tái nhợt, “Tìm một chỗ ngồi xuống từ từ nói chuyện đi, tớ có rất nhiều chuyện muốn nói với cậu.”

Sau đó, cả hai tìm đến một quán cà phê.

“Thư Hân, rốt cuộc cậu muốn nói với tớ điều gi?”

“Cậu có thể giúp tớ nói chia tay với Ôn Mạc Ngôn được không? Tớ không chịu nổi tính tình của anh ấy, ở trước mặt mà nói thì nhất định phải lắng nhà lắng nhắng với tớ thật lâu, một người đàn ông lớn rồi mà không có chút dứt khoát nào.”

“Tại sao lại chia tay, các cậu không phải rất tốt hay sao?”

“Biểu hiện bên ngoài mà thôi, mây ngày hôm nay tớ chơi rất vui vẻ, một mình cũng có thể tự lo cho bản thân được, nhưng anh ấy lại thường xuyên gọi điện làm phiền tớ, thật sự là tớ chịu đựng hết nổi rồi. Nếu không phải là yêu xa thì còn dễ nói, nhưng hết lần này đến lần khác, đã cách xa như vậy qua lại không tiên, lần này tớ ở đây là muốn đi đến một nước nhỏ bên cạnh mà trong nước không có chuyến bay, chỉ có thể đến đây dễ đi máy bay”.

“Cho dù là ở bên cạnh Ôn Mạc Ngôn, tớ cũng không thể nào hoàn toàn quân được Lệ Nghiêm, vì vậy tớ quyết định sẽ không tùy tiện yêu đương nữa, tớ muốn đi ra ngoài du lịch, tớ cũng vừa nộp đơn từ chức rồi.”

“Rất có thể… sau khi trở về tớ sẽ không đi Đà Nẵng nữa, chỉ ở Điện Biên thôi. Nếu như có duyên thì chúng ta vẫn là chị em tốt, nếu như không có duyên thì có lẽ sẽ không gặp lại nữa.”

Bạch Thư Hân nói một hơi, sau đó uống một ngụm cà phê.

Khi nuốt xuống cảm thấy rất đẳng chất.

Rõ ràng là cô ấy đã cho tất cả đường và sữa vào, nhưng nó vẫn rất đẳng.

Thấy cái lý của Hứa Minh Tâm không nhúc nhích, cô ấy nói: “Nếu cậu không uống cà phê thì đưa nguyên liệu cho tớ đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1474


Chương 1474

Cà phê đăng…

Thật khó nuốt.

Cô ấy vừa mới đưa tay ra, nhưng lại bị Hứa Trực Linh giữ chặt lại: “Cậu đang đùa tớ à? Trò đùa này không vui chút nào đầu, mong cầu hãy thu lại đi Hứa Minh Tâm ngồi thắng người, từng chữ một nơi ra đều rất to và mạnh mẽ.

Đôi mắt mây sáng ngời rạng rỡ kia nhìn Bạch Thư Hân không chớp mắt, vẫn cố chấp như vậy.

Cô muốn xem một chút dấu vết để lại, muốn thấy được một chút không tình nguyện của cô ấy.

Nhưng Bạch Thư Hân lại mìm cười, mim cười một cách vô tâm.

Thậm chí là hất tay cô ra.

“Minh Tâm, anh ấy và tớ vẫn chưa kết hôn, chỉ là một cặp đôi yêu nhau bình thường mà thôi, không thích hợp thì chia tay, có gì cần giải thích hay sao?”

“Giải thích chứ, cậu đang đùa giỡn tình cảm của người khác, cho dù cậu là bạn thân của tớ thì tớ cũng không thể bao che cho câu được, cậu đối xử với anh ấy như vậy, thật sự không công bằng.”

“Chuyện tình cảm vốn dĩ không hề công bằng, một người sẵn sàng đấu tranh còn người kia lại sẵn sàng chịu đựng, sao vậy? Tớ ghét nhất việc câu lên mặt giáo dục người khác, Hứa Minh Tâm, sau này cậu đừng có mà như vậy với tớ nữa!”

Cô ấy hơi tức giận, giọng điệu cũng trở nên hung hãng. Cô ấy chưa bao giờ có thể dựng cấu trừng mắt như thế này, giống như một con mèo bị giảm vào đuôi, toàn thân xù lông.

“Thư Hân… tớ sẽ không giúp cậu nói chia tay đâu, tớ không làm được.”

“Vậy quên đi, tớ sẽ tự mình nói, nếu như có thể làm bạn thì cứ tiếp tục làm bạn đi, nếu như cậu không thích nhìn hành động của tớ, vậy thì cậu đừng nhìn nữa, tâm trạng của cậu không tốt, vì Ôn Mạc Ngôn mà bệnh vực kẻ yếu, vậy thì tâm trạng của tớ cũng không tốt đâu!”

Bạch Thư Hân đập bàn đứng dậy, xách theo hành lý rồi muốn rời khỏi đây.

Nhưng không ngờ vừa quay người lại nhìn thấy hai người ngồi bàn bên cạnh.

Hai người Ôn Thanh Vân và Ôn Mạc Ngôn.

Trong nháy mắt sắc mặt cô ấy trở nên trắng bệch, kinh ngạc nhìn bọn họ.

Hứa Minh Tâm cũng đề ý tới bọn họ.

“Hai người… hai người đến đây từ lúc nào ?”

Ôn Mạc Ngôn đứng dậy, nói: “Chị Thanh Vân nói sẽ cho anh một điều bất ngờ, còn nói em ở đây, để cho anh đến sân bay đón, Bạch Thư Hân, đây chính là bất ngờ mà em dành cho anh sao?”

“Ôn Thanh Vân, chị điều tra tung tích của em sao?”

Bạch Thư Hân tức giận nhíu mày, chỉ vào cái mũi của Ôn Thanh Vâng “Em không cần quan tâm đến người khác, không phải em có lời muốn nói với anh sao?”

Ôn Mạc Ngôn ở trước mặt cô ấy, từng bước một tới gần.

Cô ấy đụng phải va li hành lý, cơ thể có chút lào dào.

Khi ánh mắt giao nhau, cô ấy nhìn thấy sự đau đớn sâu sắc trong mắt anh ta.

Đập vào mặt, như một làn sóng, ép cô ấy gần như không thở được.

Trái tim cô ấy bỗng nhiên lỡ nhịp, suýt chút nữa thì quên mất cách thở như thế nào.

Cô ấy gắt gao nghiên răng, bàn tay nhỏ bé năm chặt vào tay cầm va li hành lý.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1475


Chương 1475

Móng tay cắm sâu vào da thịt, đau đến thấu tim.

Cô ấy lấy hết can đảm để giao ánh mắt anh ta nói ra từng chữ một: “Ôn Mạc Ngôn, em nói thẳng với anh nhé, em thật sự không thể chịu nổi nữa rồi, khi em dọn dẹp phòng của Nguyễn Doanh ở nhà chủ, em đã nhìn thấy rất nhiều những đồ vật trước đây của bạn em, em chứt phát hiện ra tất cả mọi thứ em đã làm đều là vô ich.”

“Em vẫn yêu anh ấy, cho dù anh ấy không yêu em, nhưng điều này không thể ngăn cản việc em yêu anh ấy! Còn anh chỉ là vật thí nghiệm mà em lấy ra để quên đi Lệ Nghiêm mà thôi, nếu thí nghiệm đã thất bại… vậy thì anh cũng trở nên vô dụng, không còn chút giá trị lợi dụng nào nữa!”

Vật thí nghiệm…

Vô dụng…

Trong lòng cô ấy vẫn yêu một người khác…

Khoảng thời gian này, anh ta giống như muốn phát điện, đối phó với khủng hoảng gia đình, nhưng anh ta vẫn chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ tình cảm của bạn họ.

Nhưng anh ta vẫn kiên trì, vậy mà Bạch Thư Hân lại chạy tới nói với mình rằng cô ấy từ bỏ trước.

“Em có yêu anh không?” Ôn Mạc Ngôn nói từng chứ một, năm chữ ngắn ngủi như gần hết ra khỏi hai hàm răng

Cà người cô ấy cứng đờ nhìn anh ta, hai bàn tay to lớn buông xuống thắt lưng, siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên kịch liệt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể hung hăng đánh tới.

Trên người anh ta tràn đầy thủ địch, như sắp gục

Câu trả lời của cô ấy là rất quan trọng. ngã.

Cô ấy thở ra một hơi ngột ngạt, khóe miệng cong lên đầy khinh thường, như đang giễu cợt “Chuyện đến nước này rồi mà anh còn hỏi cái này, anh không cảm thấy buồn cười sao?”

“Nói cho anh biết, rốt cuộc em có yêu anh hay không?”

Anh ta siết chặt vai cô ấy bằng đôi tay to lớn của mình, lại còn dùng sức mạnh như thế, giống như muốn bóp nát xương cốt của cô ấy.

Cô ấy có chịu đựng cơn đau nhức, đáp lại một cách tỉnh táo: “Không yêu.”

“Em chưa từng yêu anh, từ đầu đến cuối em đều lợi dụng anh để quên đi Lệ Nghiêm mà thôi, đối với em mà nói thì anh vô cùng phiền phức, lần nào cũng chỉ có thể gọi điện thoại, điều mà em muốn chính là có một người bạn trai thực sự, chứ không phải kết nối với điện thoại anh có hiểu không? Vì vậy em và anh chia tay nhau là điều nên làm!”

“Vậy thì em… Vậy tại sao em không nói với anh som hon?”

“Em cứ nghĩ là mình sẽ yêu anh, dù sao nhìn vẻ ngoài anh cũng không tệ, gia cảnh cũng tốt. Nhưng thật sự em không có cách nào ép buộc bản thân mình, không thể nhịn được nữa nên em mới quyết định chia tay, mối quan hệ của em và anh cũng chỉ có nửa năm mà thôi, cuộc đời dài như vậy, những ngày tháng này chẳng là cái gì, đúng không?”

Cô ấy hời hợt nói, tỏ vẻ hoàn toàn xem thường.

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, cảm giác như dao cùn cắt thịt.

Từng lời từng chữ nói ra như hung hăng cửa vào trái tim, không còn chỗ lành.

Trái tim anh ta đã thủng trăm ngàn lỗ Anh ta buông lòng người cô ấy ra, lảo đảo lùi lại.

Anh ta đến đây với niềm vui ngập tràn, nhưng lại kết thúc trong sự tàn phá khắp nơi.

Ôn Thanh Vân không chịu nổi nữa, lao tới không nói hai lời trực tiếp tát một cái vào mặt Bạch Thư Hân.

Tiếng tất rất lớn.

“Bạch Thư Hân, đúng là chị đã nhìn lầm con người em rồi, vậy mà em lại dám đùa giỡn tình cảm của em trai chi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1476


Chương 1476

“Chị thì là cái thá gì mà đòi dạy dỗ em chứ?”

Bạch Thư Hân cũng không chút khách khí, vung tay lên tất một cái rồi thu tay về.

Thậm chí còn nặng hơn rất nhiều.

Ôn Thanh Vân không chống đỡ được, cả người lảo đảo lui về sau mấy bước.

Hai má cô ấy đỏ bừng, nhanh chóng sưng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, thậm chí khoé miệng còn trào ra máu tươi,

Máu tươi đỏ bừng, ai nhìn thấy cũng phải giật minh.

Con người của Ôn Mạc Ngôn bỗng nhiên có lại anh là bước nhanh về phía trước đó lấy Ôn Thành Hoàng “Chị, chị không sao chứ?”

“Ôn Mạc Ngôn, đây chính là cô gái mà em thích sao? Ngày nào em cũng khen cô ta tốt bụng, xinh đẹp và tràn ngập tinh thần trong nghĩa, nhưng có ta đã làm ra chuyện gì? Em đã vì cô ta mà tốn nhiều công sức như vậy, kết quả cô ta lại là một con nhỏ vô ơn, ngay cả hiểu chuyện cũng không có!”

Ôn Mạc Ngôn nghe xong lời này, toàn thân căng thẳng, giống như cung tên đang kéo căng.

Đôi mắt anh ta đỏ hoe, sau đó quay lại liếc mắt nhìn Bạch Thư Hân.

Trong mắt anh ta… có hận thù.

Căm hận.

Chán ghét.

Hồi hận.

Tất cả những cảm xúc tiêu cực đan xen vào nhau, giống như một tấm lưới khổng lồ, bao phủ lên đầu Bạch Thư Hân.

Anh ta bước vào từng bước một khiến cô ấy sợ hãi liên tiếp lùi lại phía sau.

“Là chị ta là chị ta ra tay trước, tại sao chị ta lại đánh em? Nếu đánh em thì nhất định em sẽ trả lại.

“Bạch Thư Hân, là anh nhìn lầm em

Vừa dứt lời, anh ta dùng bàn tay to bóp cổ cô ấy, thu lực lại một chút,

Cô ấy cảm thấy vô cùng ngột ngạt, sắc mặt ngày càng đỏ hơn.

Cô ấy không ngừng giãy giụa: “Anh làm gì vậy….. anh định giết em sao?”

Cô ấy lộ ra một vẻ mặt run sợ.

“Khuôn mặt đẹp trai đến mức này mà lại có một trái tim hung ác như thế sao?”

“Bạch Thư Hân, cảm ơn em đã cho anh một bài học, sau này anh sẽ trả lại cho em thật tốt.”

Dứt lời, anh ta buông lỏng tay ra.

Anh ta bỗng nhiên thu lực lại, cả người Bạch Thư Hân không chống đỡ nổi, chật vật té ngã trên đất, cơ thể đau gần chết.

Cô ấy đang nằm trên mặt đất, mà anh ta thì đang đứng đó, ngay sát bên cạnh, nhìn bản thân mình từ trên cao.

Ánh mắt đau khổ hận thù ấy như những mũi dao sắc bén, cửa từng mảnh da thịt của cô ấy. Ôn Mạc Ngôn nhìn thoáng qua thật sâu, đêm nay vô cùng lạnh lẽo,

Anh ta xoay người đó Ôn Thanh Vân sải bước rồi khỏi quán cà phê. Hứa Minh Tâm cũng vừa tỉnh táo lại, cô vội vàng đó Bạch Thư Hân lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1477


Chương 1477

Lại không ngờ bị cô ấy hung hãng đẩy ra.

“Đừng đụng vào tớ! Vốn dĩ cậu không hề là chị em tốt của tớ, cậu có người đàn ông đó, trái tim của cậu đều hướng về phía anh ta.”

“Thư Hân… Tại sao cậu lại biến thành như thế này?”

“Vốn dĩ tớ chính là như thế này, thô lỗ dã man, không nói đạo lý, đây cũng không phải ngày đầu tiên cậu nhận ra tớ như vậy.”

Cô ấy đứng dậy, kéo chiếc va li hành lý rời đi.

“Cậu muốn đi đâu?”

Cô chạy theo thì trông thấy Bạch Thư Hân gọi một chiếc taxi, sau đó nhanh chóng lên xe.

Hứa Minh Tâm không yên lòng, bám theo một đoạn đường.

Cuối cùng, nhìn thấy cô ấy đi đến sân bay, xem ra thật sự phải bay đến điểm dừng tiếp theo để du lịch.

Cô vẫn không thể tin được rằng Thư Hân lại trở nên như thế này.

Cho dù không thể quên Lệ Nghiêm thì nhất định cô ấy cũng sẽ không làm tổn thương Ôn Mạc Ngôn, chắc chắn là có hiểu lầm trong chuyện này.

Cô liên tục nhắn tin cho Bạch Thư Hân nhưng không có ai trả lời, điện thoại có thể kết nối được nhưng không có ai nghe máy.

Bạch Thư Hân vượt qua cổng kiểm tra an ninh, tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống.

Cô ấy sửa lại vé máy bay, nửa tiếng sau xuất phát.

Điện thoại không ngừng sáng lên, là Hứa Minh Tâm đang tìm minh.

“Thư Hân, có phải cậu đã xảy ra chuyện gì không? Cậu không phải loại người như vậy, nhất định là có chuyện gì đó, cậu có thể nói cho tớ biết được không, nếu gặp khó khăn gì thì có thể cùng nhau chia sé.”

“Đúng là tớ và Cố Gia Huy ở bên nhau, nhưng tớ không chỉ hướng về bọn họ mà, đối với tớ cậu cũng rất quan trọng, Thư Hân, cậu trở về với tớ có được không?”

“Thư Hân không thể nhìn rõ dòng chữ ở phía sau, vì nước mắt đã làm mờ đi tầm nhìn.

Cô ấy cuộn mình lại, ôm chặt lấy mình, bà vai run lên cầm cập.

Nước mắt cứ rơi như những hạt ngọc bị đứt khỏi sợi dây.

Đau quá…

Trái tim của cô ấy đau quá…

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật xin lỗi…”

Cô ấy tự lầm bầm một mình, nói không biết bao nhiêu tiếng xin lỗi.

Nói với Hứa Minh Tâm, nói với Ôn Thanh Vân cũng có, mà nhiều hơn hết chính là nói với Ôn Mạc

Ngôn.

Thật xin lỗi, em yêu anh, vì vậy em mới không thể trở thành chướng ngại vật của anh.

Em chấp nhận việc bây giờ anh hận em chứ không chấp nhận sau này anh tự hận bản thân mình.

Thật xin lỗi… Ôn Mạc Ngôn.

Hứa Minh Tâm như người mất hồn, tuyệt vọng trở về nhà họ Ôn. Ôn Mạc Ngôn tự nhốt mình ở trong phòng, không một ai có thể vào được.

Ôn Thanh Vân cũng mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, ở lì trong phòng làm việc không ra ngoài nữa.

Cố Gia Huy thì ngồi ở trên ghế sa lon, chở đến khi cô trở lại, thấy cô hoàn toàn bình an thì cũng thở dài một hơi: “Tâm trạng không tốt sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1478


Chương 1478

“Hôm nay Thư Hân giống như biến thành một người khác vậy, cậu ấy mắng em, còn ra tay đánh chị Thanh Vân rồi nói lời chia tay với Ôn Mạc Ngôn, thật nhiều chuyện xảy ra, em còn chưa kịp phản ứng lại. Thư Hân không phải là người như thế, cô ấy làm như vậy chắc chắn phải có nguyên nhân, nhưng mà em không biết chuyện gì đã xảy ra với cô ấy, em muốn giúp cô ấy nhưng lại bất lực”

Cô chán nản nói, cảm thấy bản thân mình rất vô dụng, một người bạn tốt gặp nạn nhưng lại không thể giúp chút nào.

Cố Gia Huy nghe vậy, đau lòng ôm cô vào trong vòng tay,

Làm sao cô có thể giúp được, tất cả mọi chuyện đều là màn kịch do On Thanh Vân và Bạch Thư Hân lên kế hoạch cẩn thận,

Những người không biết đầu là những quân cờ “Đó không phải lỗi của em, người ngoài cuộc không có quyền quyết định chuyện tình cảm của người khác, em cứ để bọn họ tự giải quyết đi “Nhưng nếu chuyện này cứ tiếp tục thi bọn họ sẽ chia tay!”

“Vậy chúng ta cũng chịu bỏ tay thôi, em cũng mệt mỏi rồi, trở về phòng nghỉ ngơi cho khỏe đi, đợi một lát nữa anh sẽ đến thăm em.”

Cố Gia Huy đưa cô trở về phòng, sau đó lại đi tìm Ôn Thanh Vân.

Trên mặt cô ấy hằn in năm dấu bàn tay vô cùng dễ “Lấy hết tất cả khổ nhục kể ra đi.” thấy “Ôn Mạc Ngôn nghe lời chị nhất, rất kính trọng chị. Nếu không thì cậu ấy sẽ không thể nào từ bỏ ý định đầu.

“Chị và Bạch Thư Hân tinh kế rất tốt, cố ý khiển cho cậu ấy nghe thấy những lời kia, sau đó lại dùng thần mạo hiểm, chịu một cải tắt buộc cậu ấy hạ quyết tầm kết thúc phần tình cảm này”

“Thanh Vân, tôi chưa từng nghĩ chị sẽ như thể này, quá ác liệt, quá tuyệt tình rồi”

Cố Gia Huy thản nhiên nói, anh nhìn chăm chăm vào gương mặt xinh đẹp giảo hoạt kia của cô ấy Trong mắt anh, Ôn Thanh Vân vẫn luôn là một người tự nhiên hào phóng.

Kể từ khi nào cô ấy lại không chứa thủ đoạn, tỉnh kế vô số chuyện như vậy chứ,

Ôn Thanh Vân nghe nói như vậy, cũng biết anh khinh thường bản thân mình.

Cô ấy cười khổ nói: “Thật ra thì mấy năm trước tôi đã như vậy rồi, có phải rất bất ngờ không? Quen biết nhau nhiều năm như vậy mới nhìn rõ được bộ mặt thật của tôi?”

“Không bất ngờ, tôi biết trong lòng chị cũng không chịu nổi, chị cũng hy vọng Ôn Mạc Ngôn có thể hạnh phúc, tìm một người thật lòng yêu mình. Nhưng mà… vị trí đứng đầu nhà họ Ôn, chị không có quyền lựa chọn “

“Mỗi một người đều có trách nhiệm của riêng mình, tôi phải bảo vệ người thân của tôi. Ngược lại tôi thì chẳng sao cả, chỉ là khổ cho Bạch Thư Hân mà thôi, phí hết công sức diễn kịch với tôi, chia tay với Ôn Mạc Ngôn, xích mích với Hứa Minh Tâm, em ấy mất quá nhiều thứ, tôi không phải phải đền bù như thế nào. Tôi thiếu nơ am ấy một ân tình, sau này có cơ hội sẽ trả lại Cô ấy nhức đầu để trán, thống khổ nhắm mắt lại “Cậu đi ra ngoài đi, chỉ muốn một mình yên lặng một chút “Bây giờ hối hận, vẫn còn đường lui đấy.

Cô Gia Huy xoay người đi tới cửa, do dự một chút rồi nói.

Ôn Thanh Vân không nhịn được bật cười: “Cậu đang cho chị một con đường lui hay cho chính bản thân mình đường lui đây? Thật ra thì cậu cũng sợ sau này sẽ đối mặt với sự lựa chọn khó khăn này đúng không? Chị chỉ giúp cậu cảm nhận được cảm giác này trước thời hạn một chút mà thôi. Cậu hy vọng chi tác thành cho bọn họ, cũng hy vọng chị có thể khích lệ cậu, sau này cậu có thể sống dài lâu với Hứa Minh Tâm.”

“Nhưng mà thực tế rất tàn khốc, có một số việc không phải do cậu không muốn quan tâm thì có thể vô ưu vô lọ đầu. Đây là chuyện nhà của nhà họ Ôn chúng tôi, cậu không cần giúp đỡ chị. Mỗi một bước đi, chỉ đều sẽ không hối hận, mũi tên bắn đi sẽ không quay đầu lại, biết chưa?”

Ôn Thanh Vân thành khẩn nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1479


Chương 1479

Giọng nói sâu kín của cô ấy rơi vào bên tại Cố Gia Huy, đánh vào linh hồn anh giống như đang muốn nói cho anh biết điều gì đó,

Mũi tên không quay đầu lại?

Rốt cuộc Ôn Thanh Vân muốn ám chỉ mình cái gi?

Anh luôn cảm giác trong lời nói của cô ấy có hàm ý, thế nhưng cuối cùng lại không thể hiểu nổi đó là cái gi.

Anh trở về phòng, Hứa Minh Tâm đang mơ thấy ác mộng.

Bàn tay nhỏ bé không ngừng quơ loạn trên không trung, sau đó đột nhiên thức tỉnh, đầu đầy mồ hôi.

“Sao vậy?”

Anh đi tới ôm cô vào lòng.

“Em mơ thấy Thư Hân đang khóc, khóc rất dữ dội, em muốn đi lên phía trước khuyên cậu ấy nhưng lại không thể di chuyển được. Em nhìn thấy cậu ấy khóc, em rất đau lòng nên cũng muốn khóc theo “Không phải em chia tay nhưng em cũng rất khổ sở, không biết rốt cuộc bọn họ thế nào nữa. Thư Hân nói không yêu Ôn Mạc Ngôn, thật ra thì em không hể tin một chút nào cả.”

“Em không tin thì có ích gì chứ, quan trọng nhất là rốt cuộc Ôn Mạc Ngôn có tin hay không.” Cô Gia Huy nói một câu trung tím đen, nhắc nhờ cô điểm quan trọng trong chuyện này.

Bọn họ có tin hay không cũng không quan trọng, quan trọng nhất chính là Ôn Mạc Ngôn có tin không?

Hứa Minh Tâm cũng biết đạo lý dễ hiểu này, thế nhưng đến bây giờ Ôn Mạc Ngôn vẫn còn tự giảm mình trong phòng, anh ấy nghĩ như thế nào cũng không ai biết được.

Ôn Mạc Ngôn đều không hề ăn cơm trưa và cơm tối, ngày hôm sau quả thật Ôn Thanh Vân lo lắng không thôi, cũng gọi người đến định sẽ cưỡng ép tháo cửa ra. Thế nhưng không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại mở cửa ra từ bên trong, bước ra ngoài.

Cả một ngày một đêm không ra ngoài, Ôn Mạc Ngôn giống như biến thành một người khác vậy.

Đôi mắt dịu dàng ngày thường, giờ phút này đã trở nên ác liệt kinh người.

Cả một khoảng thời gian dài không đeo mắt kính, bây giờ cũng đã đeo lên một lần nữa, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo b*n r* bốn phương.

“Ôn Mạc Ngôn, rốt cuộc em cũng ra rồi, có đói bụng không? Chị hâm nóng canh lại cho em nhé?”

Ôn Thành Hoàn vòi vàng nói, mới chỉ một ngày ngắn ngủi không thấy, thế nhưng tại sao cô ấy lại cảm thầy On Mạc Ngôn gầy đi rất nhiều nhịp

Trong mặt anh ta đỏ ngầu lên, khiến người khác nhìn thấy vô cùng đau lòng.

Ôn Mạc Ngôn thấy dấu tay trên mặt cô ấy vẫn chưa hoàn toàn biến mất thì đau lòng v**t v*.

“Còn đau không chiế “Không đau, chỉ cần em tốt thì chị có thể nào cũng không đau”

“Chị, Ôn Phước toàn quyền giao cho em xử lý có được không?”

“Em muốn… hoàn toàn tiếp quản Ôn Phước sao?”

“Vâng ạ, có thể không?”

“Đương nhiên có thể rồi, chị sẽ giúp…

“Không cần đầu chị, em sẽ khiến cho Ôn Phước như mặt trời ban trưa. Chị chỉ cần tin tưởng em là được, cứ buông tay để em đánh một trận đi

Ngay sau đó, anh ta bước nhanh ra bên ngoài, cũng không quay đầu lại nữa.

Ôn Thanh Vân hỏi anh ta đi đâu, thế nhưng anh ta cũng không đáp lời.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1480


Chương 1480

Cả nhà lo lắng đợi hơn nửa ngày, cuối cùng Ôn Mạc Ngôn mới trở về, cầm theo một hợp đồng gia hạn quay lại

Bellmann đồng ý cho giao hàng chậm một tháng, như vậy đẩy nhanh tốc độ sẽ vừa kịp lúc, hơn nữa cũng không cần bồi thường gấp tiền vi phạm hợp đồng.

Lúc Ôn Thanh Vân nhìn thấy hợp đồng kia đã vô cùng khiếp sợ: “Làm sao em làm được vậy?”

“Em và con gái thứ hai Christie nhà Biellmann có quen biết “Cái gì?”

“Chẳng phải cô ta thích em sao? Hơi lợi dụng một chút, nói vài lời khen thì cô gái nào cũng sẽ dễ dàng mắc câu mà thôi.”

“Vậy em muốn đính hôn luôn sao?”

“Không, lừa gạt cô ta chút mà thôi, cần gì phải tích cực như vậy chứ?”

Khóe miệng Ôn Mạc Ngôn khẽ cong lên, lúc nói vài lời tình cảm thì đáy mắt đều tràn ngập vẻ khinh thường.

Giống như trong mắt anh ta, những thứ tình cảm, hôn nhân không hề đáng giá một đồng vậy,

Ôn Thanh Vân ngây người như phỗng nhìn ôn Mặc Ngân, hiện tại anh ta hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ dịu dàng ấm áp trước kia,

Bây giờ… cả người đều tràn đầy dã tính, dữ tợn giống như yêu ma vậy.

Ôn Mạc Ngôn đã thay đổi, hoàn toàn thay đổi rồi, còn đáng sợ hơn việc có nhân cách thứ hai nữa.

“Chị, em mệt rồi, err lên lầu nghỉ ngơi đây.”

Ôn Thanh Vân ngạc nhiên nhìn bóng lưng rời đi của anh ta, trong lòng không biết dâng lên cảm xúc gì.

Cô ấy thật sự đã tự tay g**t ch*t em trai ruột của mình rồi, bây giờ người trước mặt cứ như một người hoàn toàn xa lạ vậy, không hề có một chút cảm giác quen thuộc nào cả.

Cô ấy nhìn vào hợp đồng, đôi mắt hiện lên chút phức tạp.

“Thanh Vân, tôi đã giải quyết xong phiền phức của chị rồi, tôi nghĩ tôi cũng không cần ở đây lâu thêm nữa. Tôi đã đặt khách sạn, định sẽ đưa Minh Tâm đi chơi hai ngày rồi về, cô ấy còn phải đi học nữa.”

“Không ở đây sao?”

“phát sinh quá nhiều chuyện rồi, nhà họ Ôn cũng phải cần thời gian điều chỉnh lại. Dù sao đây cũng là chuyện nhà của mọi người, dường như tôi cũng không có tư cách nhúng tay vào, hy vong… chị sẽ không hỏi Ôn Thanh Vân nghe vậy thì hơi cứng họng, biết anh vẫn canh cánh trong lòng chuyện trước kia.

Thế nhưng cô ấy không có lựa chọn, vì đại cuộc nên đành phải như vậy.

Tình cảm có thể buông tha, mất rồi tìm lại được.

Còn sự nghiệp thì một khi thất bại sẽ không thể trở mình được nữa.

Tư tưởng của cô ấy và Cố Gia Huy luôn đi ngược nhau.

Cố Gia Huy rời khỏi nhà họ Ôn, dọn vào khách sạn ở.

Hứa Minh Tâm nghe không hiểu cuộc đối thoại của hai người họ, thế nhưng cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc. Cố Gia Huy luôn luôn kính trong chị Thanh Vân, làm sao hai người họ lại phát sinh mâu thuẫn chứ

“Anh và… chị Thanh Vân gây nhau sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1481


Chương 1481

“Không có, đừng suy nghĩ lung tung. Anh khẽ sở đầu cô một cái, cười nói.

“Thật ra thì em biết anh có rất nhiều chuyện phiên lòng nhưng cũng không nói với em. Tuy nhiên anh nên biết, cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa thì em cũng sẽ ở bên cạnh anh. Em thấy Thư Hân và Ôn Mạc Ngôn trở thành như vậy, em cũng đã biết sợ rồi, em thật sự rất sợ sau này chúng ta sẽ chia cách”

Cô ôm lấy Cố Gia Huy thật chặt, rất dùng sức, cứ như rất sợ những gì trước mắt chỉ là hoa trong gương, trăng dưới nước mà thôi.

Cố Gia Huy cảm nhận được nỗi sợ hãi của cô, thật ra anh cũng là một người lo được lo mất.

Anh cảm thấy Ôn Thanh Vân kêu anh qua đó chính là để anh xem một vở kịch.

Một vở kịch khá chân thật, nhằm để nhắc nhờ anh rằng sẽ có một ngày anh cũng phải đối mặt với sự lựa chọn như vậy, Mà câu trả lời chỉ có thể là buông tha tình yêu, bảo vệ sự nghiệp của gia tộc.

Anh v**t v* đầu cô vô cùng kiên nhẫn, giống như đang dỗ dành trẻ con vậy.

“Chúng ta sẽ không đi tới bước đường đó đầu anh sẽ liều mạng để bảo vệ em.

“Em hy vọng mình có thể đến hai mươi tuổi nhanh một chút, có thể gả cho anh sớm một chút, như vậy em sẽ không cần phải lo lắng để phòng nữa.

“Anh cũng vậy mà, bé con ngốc.”

Anh bắt đắc dĩ nói.

“Được rồi, chuyện đã đến nước này thì chúng ta cũng không còn cách nào cứu vẫn nữa. Mấy ngày nay cứ việc vui chơi thỏa thích đi, thả lòng một chút, qua mấy ngày nữa thì đã phải trở về Đà Nẵng rồi.”

“Không có tâm trạng chơi…”

“Cứ coi như nghỉ phép cùng với anh đi, anh không thể lo chuyện của người khác được, chỉ muốn lo chuyện của chúng ta mà thôi.”

“Vậy cũng được.”

Cô khẽ gật đầu, chuyện của người khác vô cùng rắc rối, đúng là không lo được.

Chính vì bọn họ đã biến thành như vậy nên cô càng cảm thấy tình cảm rất đáng trân trọng.

Có sẽ cố gắng quý trong mỗi một ngày được ở bên Cố Gia Huy. không cần rầm rầm rộ rộ, khác cốt ghi tâm, chi muốn tiếp tục dài lâu, mỗi một ngày đều hạnh phúc vui vė.

Đây không phải là lần đầu tiên cô đến London nên cũng biết khá nhiều nơi nổi tiếng.

Cố Gia Huy dẫn cô đến rất nhiều địa danh nổi tiếng, hai người cũng đã ăn rất nhiều món ăn đặc sắc.

Cô không thèm nghĩ đến chuyện của người khác nữa, chỉ muốn cố gắng lo cho chuyện tình cảm của mình thật tốt mà thôi.

Lúc cô và Cố Gia Huy đi dạo trung tâm thương mại, vô tình lại gặp được Ôn Mạc Ngôn.

Bên cạnh là một cô gái mắt xanh tóc vàng thân mật kéo tay anh ta, hai người họ đang xem nữ trang.

Chính tại cô nghe được, cô gái kia kêu một tiếng anh yêu.

Chắc hẳn cô gái kia chính là Christie Biellmann.

Lúc Christie nhìn về phía Ôn Mạc Ngôn, trong ảnh mắt lóe lên tia sáng vô cùng rực rỡ Đó là ánh mắt nhìn người yêu,

Thế nhưng ánh mắt của Ôn Mạc Ngôn nhìn đối phương lại rất khác, trong đó xen lẫn chút tối tăm và phức tạp.

Ánh mắt trong suốt trước kia đã không còn nữa, hiện tại bên trong chỉ còn lại đầy rẫy gai nhọn.

Bốn người gặp mặt, không khi cũng có chút xấu hổ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1482


Chương 1482

Cuối cùng vẫn là Ôn Mạc Ngôn mở miệng trước, anh ta nhếch môi, lộ ra một nụ cười mê người rồi nói: “Thật trùng hợp, vậy mà lại có thể gặp mặt nhau ở đây. Xin giới thiệu một chút, đây là Christie bạn gái em. Còn hai người này là bạn của anh, Hứa Minh Tâm và anh Gia Huy.”

“Anh Huy đúng không? Tôi có nghe Ôn Mạc Ngôn nhắc tới rồi

Christie lễ phép chào hỏi.

Năm nay cô ta vừa mới tốt nghiệp đại học, trên mặt vẫn còn rất ngây thơ.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy cô ta cũng giống như nhìn thấy bản thân mình vậy.

Thế nhưng cô đã gặp được Cố Gia Huy.

Còn cô là lại gặp phải Ôn Mạc Ngôn đang điện loạn, cứ như bị ma nhập vậy.

Vì thế, cô cũng hơi gật đầu lại xem như chào hỏi.

“Ôn Mạc Ngôn, chẳng phải một lát nữa chúng ta sẽ đi ăn cơm sao? Chi bằng đi chung với nhau đi, em còn chưa được ăn cơm chung với bạn của anh đâu “Em nói sao thì chính là vậy” Ôn Mạc Ngôn khế cười, nhéo lỗ mũi cô ta một cái.

Nhìn thấy động tác này, Hứa Minh Tâm hơi kinh hãi, cảm thán không thôi.

Trước kia Ôn Mạc Ngôn rất hay xấu hổ, là một người khá quy củ.

Thế nhưng giờ phút này… lại có thể làm ra hành động ngà ngón như vậy.

Anh ta nhìn về phía Cố Gia Huy: “Cùng nhau dùng cơm nhé?”

“Minh Tâm, em cảm thấy thế nào?”

“Đi đi đi đi, hai người chúng tôi rất nhàm chán, tôi cũng rất muốn biết bạn bè của Ôn Mạc Ngôn, có được không cô Minh Tâm?”

Christie tiến lên kéo bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm, thân thiện nói.

Thịnh tình khó từ chối, vì thể có đành phải đồng ý. Bốn người nhanh chóng tìm một nhà hàng ngồi xuống, sau khi gọi thức ăn thì Christie đến nhà vệ sinh một lát, cũng kéo cả Hứa Minh Tâm theo.

Tình cảm của con gái rất đơn giản, vì thế hai cô gái tay trong tay đến nhà vệ sinh.

Sau khi người đến nhà vệ sinh, Christie nói: “Rất hân hạnh được biết cô, hy vọng chúng ta có thể làm bạn tốt”

“Cô biết Ôn Mạc Ngôn bao lâu rồi?” Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Bốn năm rồi, tôi đã thích anh ấy rất nhiều năm nhưng mà anh ấy vẫn luôn không biết. Lúc tôi tỏ tình, anh ấy càng đỏ mặt hơn nữa, cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

“Vậy cô có cảm thấy hiện tại Ôn Mạc Ngôn khác với trước kia không?” Hứa Minh Tâm thận trọng hỏi.

Christie đang rửa tay, nghe cô nói vậy thì động tác hơi dừng lại.

Ngay sau đó, cô ta khẽ cười một tiếng rồi nói: “Quả thật là không giống, lần trước gặp mặt anh ấy còn dịu dàng văn nhã. Thế nhưng chỉ trong một tuần ngắn ngủi, đến khi gặp lại thì anh ấy trở thành bây giờ “Trở thành một người… tà mị, không đoán ra nổi, có lúc ánh mắt rất đáng sợ.

“Cô không cảm thấy On Mạc Ngôn như vậy là có vấn đề sao? Giống như một người thay đổi hoàn toàn “Đúng rồi, nhưng mà anh ấy cũng đối xử tốt với tôi lắm, không từ chối tình cảm của tôi, cũng sẽ chủ động đáp lại nữa. Anh ấy đồng ý yêu đương với tôi, chấp nhận nói những lời tình cảm, tôi cảm thấy thay đổi như vậy cũng không có gì không tốt cả

Cô ta cười vô cùng ngọt ngào, nhún nhún vai tỏ vẻ sao cũng được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1483


Chương 1483

Yêu…

Ngày thứ hai sau khi Ôn Mạc Ngôn chia tay thì đã ở bên Christie rồi, cùng lắm hai người họ chỉ mới lui tới hai ngày mà thôi.

Ôn Mạc Ngôn lại có thể dễ dàng nói ra lời “yêu”

Trông Christie có vẻ không hề ngu ngốc, không thể nào không hiểu đó là một lời nói dối được.

Cô không biết nên mở miệng nói thế nào, thân là người ngoài cuộc, cô cũng không có tư cách phân xét người khác.

Cô do dự mâu thuẫn một lúc lâu, cuối cùng cũng nuốt xuống tất cả những lời định nói trở về, không hề hề răng một chữ nào cả. Thế nhưng không ngờ cô là lại chủ động lên tiếng.

Cô ta ưu nhã lau chùi ngón tay, thản nhiên nói: “Thật ra thì tôi biết cô muốn nói gì, Ôn Mạc Ngôn có bạn gái, vừa mới chia tay đã yêu đương với tôi rồi. Anh ấy trở thành như vậy cũng hoàn toàn là bởi vì cô gái kia, đúng không?”

“Cô biết hết rồi sao?”

Hứa Minh Tâm vô cùng khiếp sợ, nếu như đã biết hết thì tại sao lại còn ở bên cạnh anh ta để hưởng thụ tình yêu giả tạo chứ? “Tôi đã từng điều tra nên đương nhiên biết rồi Hôm anh ấy chia tay, tất cả chi tiết tôi đều biết vô cùng rõ ràng. Cô gái kia đã có người mình thích, nói rất nhiều lời tổn thương anh ấy, còn tát người chị gái mà anh ấy kính trọng nhất nữa. Ngày hôm sau, anh ấy đến tìm bố tôi để yêu cầu gia hạn hợp đồng, hơn nữa còn đồng ý yêu đương với tôi. Cả người anh ấy đều thay đổi, trở nên rất xa lạ, tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

“Nhưng mà như vậy thì sao chứ? Quan trọng nhất vẫn là kết quả, cuối cùng chúng tôi vẫn ở bên nhau đấy thôi. Tôi sẽ buộc anh ấy lại thật chặt, sẽ cùng anh ấy bước vào giáo đường kết hôn”

“Cô cảm thấy Ôn Mạc Ngôn bây giờ sẽ chịu kết hòn đàng hoàng sao?”

Hứa Minh Tâm cẩn thận hỏi, Christie nghe vậy cũng hơi sững người lại.

Tự lừa dối mình thì dễ nhưng muốn lửa người khác lại khó khăn hơn.

Cô ta không nhịn được cười, bất đắc dĩ nhìn Hứa Minh Tâm: “Cô đúng là không biết tán gẫu gì cả, lần nào cũng chạm đến vết thương lòng của tôi.”

“Hả? Thật không? Tôi… xin lỗi…

“ Hứa Minh Tâm vội vàng nói lời lỗi.

“Không sao, thật ra những lời cô nói tôi đều biết cả. Tôi cũng hiểu tôi và anh ấy không thể bước đến hôn nhân với nhau, nhưng nếu không thử một lần, tôi sẽ không thể từ bỏ được. Cô cũng rất yêu người đàn ông bên cạnh cô, nên chắc là cô sẽ hiểu được tâm trạng của tôi đúng không?”

“Vậy cô không sợ bị tổn thương sao?”

“Sợ chứ… nhưng tôi sẽ không dừng bước chỉ vì sợ hãi, nếu ai cũng nghĩ như vậy thì sẽ không thể nào thành công được. Bản thân tôi rất tin tưởng vào sự tồn tại của kỳ tích, nếu trước đó tôi dừng lại thì tôi sẽ không bao giờ có thể ở bên cạnh Ôn Mạc Ngân. Nhưng nếu tôi cũng cảm tiến về phía trước, vậy thì tôi vẫn còn một nửa cơ hội, đúng không?”

Hừa Minh Tâm nhìn khuôn mặt nhỏ nhấn sáng sủa của cô ta, muốn nói cô ta thật ngốc, nhưng làm sao cũng không thể nói nên lời.

Cô nghĩ, nếu chuyện như vậy rơi vào người cô, Hứa Minh Tâm của một năm rười trước nhất định sẽ chạy trốn như con rùa rụt đầu vậy.

Nhưng bây giờ… có lẽ cô sẽ giống như Christie, dũng cảm tiến lên, không đụng vào tường sẽ không quay đầu lại.

Bởi vì đã từng thử qua, nên mới có một nửa cơ hội. Tình yêu quả thực có thể khiến con người ta mù quảng. Dù biết rằng đó là ảo giác hư vô mở mịt, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện tiếp tục mơ mộng.

“Tôi nghĩ chúng ta sẽ trở thành bạn bè.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1484


Chương 1484

“Tại sao?”

“Bởi vì tôi rất ngưỡng mộ cô.”

“Đừng ngưỡng mộ tôi, tôi chỉ là một kẻ ngốc mà thôi.”

“Nói không chừng đến một ngày nào đó, tôi cũng sẽ trở nên ngốc nghếch như vậy.”

Bên này, tình bạn giữa hai cô gái bước đầu được thiết lập.

Còn trên bàn ăn…

Hai người đàn ông đợi bạn gái mình quay lại mà không nói một lời.

Cuối cùng, Ôn Mạc Ngôn là người phá vỡ sự trầm mặc.

“Anh Gia Huy, anh không có chuyện gì muốn nói với em sao?”

“Nói gì đây? Đây là con đường mà chính cậu đã chọn lựa, nên chính cậu cũng phải tự bước đi. Tôi chỉ là một người ngoài, trừ việc chúc phúc cho cậu, tôi không có gì để nói nữa.”

Câu nói này nằm ngoài dự đoán của Ôn Mạc Ngôn, nhưng có vẻ… cũng có lý.

Cố Gia Huy luôn nói chuyện đúng vào trọng tâm, vậy nên rất khó để có thể nghe được những lời khách sáo thốt ra từ miệng anh.

Tuy rằng những lời thẳng thắn của anh khiến cho người ta nghẹn họng, nhưng phải công nhận những gì mà anh nói là đúng, “Em còn tưởng rằng anh sẽ khuyên em chứ.” Ôn Mặt Ngân nói với vẻ bắt đặc đi “Tôi khuyên thì có hữu dụng không?”

“Không có “

“Vậy thì cần gì tôi phải phí tới?” Anh hôi ngược lại.

Lời này khiến Ôn Mạc Ngôn không thể phản bác, cuối cùng anh ta nở nụ cười: “Thôi đi, chuyện đã quá rồi, không cần nhắc lại nữa. Bây giờ em chỉ muốn quản lý tốt Ôn Phước, không hơn.”

“Có một số việc, theo thời gian sẽ trôi qua. Nhưng trong lòng lại không thể vượt qua được.”

“Chậc..” Ôn Mạc Ngôn tức cười nói: “Anh Gia Huy, mỗi lần anh nói chuyện có thể đừng nói trúng tim đen của người khác như thế không?”

“Tôi lại nói trúng thật hả?”

“Anh đang tiếp tục dùng lời nói thật để công kích em đấy, OK?”

“Tôi tưởng là cậu đã đổi bạn gái rồi nên sẽ cảm thấy tốt hơn. Hóa ra là cậu miễn cưỡng tươi cười, giả vỡ mạnh mẽ suốt cả buổi à?”

Ôn Mạc Ngôn cảm thấy mình không thể trò chuyện với anh thêm được nữa, từng câu từng chữ của anh như đang đâm vào tim anh ta vậy.

Ngay lúc anh ta không thể đáp lời thì các cô vừa văn quay lại, lúc này anh ta mới cảm thấy nhẹ nhõm hon.

Hai cô gái nhanh chóng kết thành một nhóm, sau khi ăn xong thì cũng trở về cùng nhau.

“Hy vọng lần sau chúng ta có thể gặp lại.” Christie cười nói.

“Mong là vậy.” Cô hy vọng lần sau sẽ thấy Ôn Mạc Ngôn và Bạch Thư Hân đi cùng nhau.

Nhưng chuyện lần này nghiêm trọng như vậy, cô cũng cảm thấy cơ hội tái hợp rất mong manh.

Christie rất tốt, nhưng… mà con người thì sẽ luôn thiên vị
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1485


Chương 1485

Ôn Mạc Ngôn và Christie đi mua sắm cùng nhau. Cô ta đi thử quần áo, sau đó xuất hiện trước mặt anh ta rồi hỏi anh ta xem mình có đẹp không.

Rõ ràng là anh ta nhìn rất nghiêm túc, trong mắt cũng là hình ảnh của cô ta. Nhưng sâu thẳm trong lòng anh ta lại bất giác hiện lên bóng dáng của Bạch Thư Hân.

Cô ấy mặc bộ đồ này thì trông có đẹp không?

Anh ta chợt nhớ ra, có rất nhiều chuyện thân mật giữa các cặp đôi yêu nhau mà hai người họ vẫn chưa làm được.

Cuộc đời của anh ta đã được sắp xếp ổn thỏa, mỗi một kế hoạch đều có sự hiện diện của cô ấy.

Nhưng trong thế giới của cô ấy, bản thân anh ta lại chỉ là công cụ chữa lành vết thương của cô ấy mà thôi.

Thật là nực cười

Anh ta vậy mà lại bị một cô gái bắn cợt trong tiếng hoạn hộ hò reo, còn bị dắt mũi đi vòng vòng

Kết quả là cô ấy chưa từng yêu bản thân anh ta, mà chỉ là lợi dụng.

Anh ta hơi nheo mắt lại, trên mặt hiện lên vẻ dữ tợn, khỏe miệng cũng gợi lên vòng cung sắc bén.

Christie nhìn thấy biểu tình của anh ta thì chợt hiểu được mọi thứ.

Ánh mắt anh ta rõ ràng đang dừng lại trên người cô ta, nhưng lại dường như đang thông qua bản thân cô ta mà nhìn một người khác.

Anh ta là bạn trai của mình mà trong lòng lại luôn nghĩ về người phụ nữ khác.

Cô ta bước tới và nói thẳng: “Anh đang nghĩ tới người con gái trước đây sao?”

Vừa nhắc tới cô ấy, sắc mặt Ôn Mạc Ngôn lập tức trở nên khó coi,

Mi tâm nhân lại như những ngọn núi nhỏ trùng diep.

“Đừng nhắc tới người phụ nữ đó với anh Đúng là vừa rồi anh có nghĩ đến cô ta, nhưng không phải vì yêu mà là vì hận. Anh đang nghĩ xem nên quay lại trả thủ có ta tàn nhẫn như thế nào. Một cô gái mưu mô như vậy phải bị trừng phạt ”

Anh ta nói một cách khó lường, cả người trần ngập đã tính, tựa như là một đã thủ đang phát điện lên.

Nắm tay siết chặt đến mức kêu răng rắc, những khớp xương trở nên trắng bệch, lộ ra những đường gần xanh ngoằn ngoèo.

Cứ tiếp tục dùng sức như thế, anh ta sẽ chỉ làm tổn thương chính bản thân mình mà thôi.

Cô ta bước tới và giữ chặt bàn tay anh ta lại rồi nói: “Ôn Mạc Ngôn, bây giờ em là bạn gái của anh. Cho dù anh hận cô gái khác thì cũng đừng biểu hiện ở trước mặt em. Em mệt rồi, muốn về nhà. Anh đưa em về nhà đi.”

“Được!”

Cả hai rời khỏi trung tâm mua sắm rồi lên xe,

Anh ta lái xe về phía nhà của cô ta, nhưng lại bị cô ta chặn lại.

“Em không về nhà cũ, về căn hộ riêng của em đi. Em đã dọn ra ngoài ở riêng rồi.” Cô ta lấy hết can đảm mà nói,

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy thế thì trái tim đột nhiên run lên,

Sau khi trải qua đã kích của Bạch Thư Hân, anh ta dường như đã thông suốt mọi thứ hơn.

Loại ám chỉ như vậy, anh ta thật sự hiểu một cách rõ ràng.

Anh ta khẽ nhưởng mày, không nói gì mà chỉ lằng lặng lái xe đi, cuối cùng đưa cô ta đến dưới lầu khu chung cư.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1486


Chương 1486

“Tiễn em lên đi! Thang máy hay có vấn đề lắm, em rất sợ.” Christie nói, đồng thời hai gò má đỏ bừng lên.

Anh ta không từ chối đưa mình về, chắc là cũng sẽ lên lầu nhỉ? “Ừ.” Anh ta không từ chối.

Anh ta đã chia tay với Bạch Thư Hân, nên những gì anh ta làm với người phụ nữ khác cũng sẽ không liên quan đến cô ấy, đúng không?

Chuyện này có tính là trả thù không? Nếu không sao anh ta lại cảm thấy hứng thú chức

Chiếc giày cũ bị cô ấy bỏ đi, nhưng lại có người coi nó như báu vật,

Anh ta rời khỏi cô ấy, chẳng lẽ không tìm được một người phụ nữ xuất sắc hơn 42

Mang theo tâm lý trà thủ, anh ta đưa Christie lên lầu, đi tới phòng của cô ta.

Nó rất sạch sẽ, còn được một chuyên gia thiết kế lại, vì thế cách bố trí của ngôi nhà khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Cô ta cũng rất có thẩm mỹ, trên bàn có bình hoa trên vách tưởng thì có tranh vẽ.

“Em đi rót cho anh lỵ nước.” Cô ta xoay người rời đi, không bao lâu đã trở lại, đã vậy còn thay một bộ quần áo khác.

Lúc đưa lý nước qua, cô ta cố ý khẽ vấp chân, cá người thuận thể ngã vào lồng ngực anh ta.

Ôn Mạc Ngôn cũng vô thức ôm người vào trong lòng. Cái ly văng ra thảm, nước tung tóe khắp nơi.

Cơ thể mềm mại đang nằm trọn trong vòng tay của anh ta.

Cô ta chủ động dùng tay ôm lấy cổ anh ta, ghé đôi môi thơm ngát lại gần.

Anh ta không từ chối, cũng không chủ động.

Chi thấy lúc cô ta định hỗn lên, không ngờ anh ta lại đột ngột đứng dậy, đồng thời đẩy cô ta ngã xuống đất rồi đi về phía cửa.

Anh ta muốn rời khỏi đây.

Sắc mặt của Christie đỏ bừng lên, cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Cô ta nhanh chóng đứng dậy, quát lên: “Ôn Mạc Ngôn, anh dừng lại cho em.”

Anh ta quay lưng về phía cô ta, dừng bước lại “Anh còn có chuyện khác, anh về trước “Rốt cuộc anh có phải là đàn ông hay không? Em đã làm đến thế rồi mà anh có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra ư? Em biết anh không muốn cưới em. Như vậy cũng không sao cả, em cũng không mong chúng ta có thể đi xa đến vậy. Nhưng còn t*nh d*c thì sao? Em muốn lên giường với người đàn ông mà mình đã yêu thương nhiều năm cũng là sai à? Em sẽ không bắt anh phải chịu trách nhiệm, cũng sẽ không nói một lời nào trước mặt bố. Sau này em càng sẽ không dùng nó làm thử uy h**p anh để buộc anh phải cưới em hay gì đó.”

“Xin lỗi, anh thật sự có việc bận.” Anh ta không thèm quay đầu lại, chỉ thản nhiên nói.

“Ôn Mạc Ngôn, em đã cam đoan như vậy mà anh vẫn cự tuyệt em sao? Anh làm vậy không phải là muốn tốt cho em mà là anh đang làm nhục em đấy.”

Ôn Mạc Ngôn mở miệng muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại không thốt ra được lời nào.

Cuối cùng, anh ta tàn nhẫn, dứt khoát mở cửa rồi đi mà không thèm quay đầu nhìn lại.

Cánh cửa đóng sầm lại, làm trái tim Christie cũng tần hát theo,

Cô ta chán chường ngồi bệt xuống đất, toàn thân lạnh buốt, cứng đờ, không còn chút sức lực nào

Cô ta cũng đã ép dạ cầu toàn đến như vậy mà anh ta lại thờ ở đến thể, không thèm liếc mắt nhìn cô ta dù chỉ một lần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1487


Chương 1487

“A… Em không thua cô gái kia, nhưng lại thua dưới tay Ôn Mạc Ngôn anh…”

Ôn Mạc Ngôn rời khỏi căn hộ trở lại xe, cảm thấy lồng ngực ngột ngạt, vô cùng khó chịu.

Anh ta kéo cà vạt ra ném sang một bên rồi mở cửa sổ xe, đạp ga, chiếc xe phóng nhanh ra ngoài.

Mùa đông đã gần kết thúc, gió lạnh vẫn còn xào xạc, không ngừng thổi vào cửa sổ xe. Gió lạnh táp vào mặt, sắc bén tựa lưỡi dao

Mỗi một nhát dao đều cửa vào tim anh ta.

Lần này Christie biểu hiện rõ ràng như vậy, nhưng trong lòng anh ta vẫn không có chút ý nghĩ mờ ám nào, vẫn luôn nghĩ đến Bạch Thư Hân.

Còn đòi trả thù cái khi gì chứ!

Cuối cùng, xe cũng dừng lại ở vùng ngoại ô thoáng đáng.

Anh ta đau khổ nhắm mắt lại.

Làm sao mới có thể quên đi người trong tim mình một cách triệt để đây?

Làm sao mới có thể

Liên tiếp mấy ngày, hai người bọn họ không thèm quan tâm đến bất cứ điều gì mà chỉ sống cuộc sống của riêng mình.

Sống một cách phóng túng, như muốn quên hết đi mọi muộn phiền.

Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được lâu, đến lúc bọn họ phải về nước.

Một ngày trước khi về nước, Ôn Thanh Vân gọi hai người họ đến ăn tối ở nhà họ Ôn, coi như là tiệc tiễn đưa.

Lúc đến nơi, không ngờ Christie đã ở đó.

Quan hệ của hai người vẫn khăng khít như cũ, tay trong tay, vai sánh vai. Nhưng cô ta cảm thấy giữa hai người đã bắt đầu xuất hiện khoảng cách.

Ôn Mạc Ngôn rất ít khi nói chuyện, như thể đã đánh mất khả năng nói chuyện. Khi gặp người khác, anh ta cũng chỉ hơi nâng khỏe miệng, tích chữ như vàng. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chỉ cần có thời gian rảnh là anh ta sẽ ở trong phòng sách xem tài liệu,

Ôn Thành Hoàn đối xử với Christie rất khách sáo vì nói sao thì cô ta cũng là khách, “Không ngờ chúng ta gặp lại nhau sớm như vậy, cỏ và Ôn Mạc Ngôn phát triển nhanh hơn tôi tưởng day.”

“Tôi dùng chân tình, nhưng còn anh ấy chỉ quen chơi cho vui, đương nhiên sẽ nhanh rồi.”

Cô ta nói thẳng ra, không hề che giấu, đôi môi nở một nụ cười chua xót.

Hứa Minh Tâm nghe thể thì cảm thấy hơi xót xa cho cô gái không đụng đến tưởng không quay đầu lại này.

Cảm giác yêu một người không dễ chịu chút nào, nhất là khi yêu mà không được đáp lại thì càng khó chịu hơn.

Cô không nói gì, vì cô không giúp được Christie. Chuyện tình cảm vốn dĩ đã rất khó lựa chọn.

“Nghe nói cô và cô gái kia là bạn bè”

“Cậu ấy có tên, tên cậu ấy là Bạch Thư Hân.”

“Xin lỗi, tôi quên mất. Cô có thể kể chuyện của cô ấy cho tôi nghe được không? Tôi rất tò mò, rốt cuộc cô gái như thế nào mới khiến anh ấy động lòng?”

“Thư Hân à cậu ấy rất chân thành và yêu chính nghĩa, đầy lòng nhiệt huyết và thích chống lại bắt công…” Hứa Minh Tâm nhắc đến cô bạn thân nhất của mình như thể có ngàn lời cũng không kế hết vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1488


Chương 1488

Christie lắng nghe rất cẩn thận, cô ta muốn biết cô gái này hơn mình ở điểm nào.

Nghe xong chuyện cũ, cô ta nở nụ cười.

“Hóa ra trước đây Ôn Mạc Ngôn cởi mở như vậy là do cô ấy dạy cho “

“Cô không nghĩ là hai người có tính cách bổ sung cho nhau thì mới dễ ở cạnh nhau sao? Ôn Mạc Ngôn tinh tế, hướng nội. Thư Hân phóng khoáng, nhiệt tình. Hay giống tôi vậy, tôi có hơi nhu nhược, bất tài nhưng còn Cố Gia Huy thì lại cố chấp, bá đạo. Nói theo cách của người phương Đông chúng tôi chính là âm dương bổ trợ lẫn nhau. Cô hiểu không…” Cô sợ mấy lời nói của mình quá sâu sắc khiến cô ta sẽ không hiểu được trong nhất thời.

Cô ta cười cười và xua tay, biểu hiện bản thân mình đã hiểu một chút.

“Cô khuyên tôi từ bỏ thế này, thật sự rất khó. Tôi đã yêu nhiều năm như vậy, sẽ không buông tay một cách dễ dàng.”

“Cô rất giống Thư Hân đó. Trước đây cậu ấy cũng rất thích một người, cũng thích đơn phương rất nhiều năm, nhưng cuối cùng cũng cậu ấy cũng gặp được một người thích hợp. Có cũng sẽ gặp được người như vậy, người đó nhất định sẽ xuất hiện “không cần! Tôi cảm thấy Ôn Mạc Ngôn rất thích hợp với tôi, tôi sẽ cố gắng hết sức ở bên cạnh anh ấy “Haiz, tôi cũng không biết nên khuyến cô như thế nào. Nhưng tôi vẫn muốn chúc cô may mắn, hy vọng… tương lai cô sẽ có được hạnh phúc.”

“Nếu có thể ở bên cạnh người mình thích, tôi sẽ rất hạnh phúc.” Cô ta cố chấp nói từng chữ một, như đang muốn nhấn mạnh điều gì đó.

Dù trong lòng có bao nhiêu đau khổ thì chỉ có thể tự biết tự hiểu. Còn người khác… chỉ cần nhìn thấy nụ cười rực rỡ của cô ta là đủ rồi.

Sau bữa ăn, Cố Gia Huy và Ôn Thanh Vân có chuyện cần bàn bạc.

Vì vậy, hai cô gái ở một chỗ liền hẹn nhau đi mua sắm.

Nửa giờ sau, điện thoại của Ôn Thanh Vân vang lên, là Christie gọi tới “Có chuyện gì vậy?”

“Không… không xong rồi không thấy Hữa Minh Tâm đầu hết!” Cô ta vội vàng nói “Cái gì?”

Hai hàng lông mày của Ôn Thanh Vân nhíu chất lại, phản ứng đầu tiên là nhìn về phía Cố Gia Huy

Hai người dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới chỗ Christie và biết được đầu đuôi mọi chuyện.

Hai người các cô đang đi mua quần áo. Hứa Minh Tâm đến nhà vệ sinh một chút, còn cô ta đi mua sắm ở cửa hàng bên cạnh.

Đợi một lúc lâu không thấy Hứa Minh Tâm ra ngoài nên cô ta cảm thấy hơi kỳ lạ mới đi vào trong tìm kiếm.

Cô ta tìm khắp mọi phòng nhưng vẫn không thấy bóng dáng của Hứa Minh Tâm đâu.

Cô ta đã tìm rất lâu, lại không liên lạc được, rồi vào đường cùng nên cô ta chỉ có thể báo cho Ôn Thanh Vân biết. Điện thoại của Hứa Minh Tâm đã tắt, điều tra camera giám sát thi phát hiện một nhân viên dọn vệ sinh đi ra từ nhà vệ sinh, còn đẩy một thùng rác lớn ra. Đó là thứ duy nhất có thể nhất được người vào.

Cùng lúc đó, bên trong lâu đài…

Rốt cuộc Ngôn Minh Hi cũng tìm được cơ hội rời khỏi Đà Nẵng đến London, sau đó nhân cơ hội Hứa Minh Tâm tách ra khỏi Cố Gia Huy mà hành động, Khoảng thời gian mừng năm mới, ông ta đã muốn ra tay nhưng vẫn không tìm được cơ hội Gần đây là bởi vì Đà Nẵng có quá nhiều cơ sở.

ngầm, cho dù hai người họ có tách ra thì chỉ cần có người đến gần cô là đám người kia sẽ ra mặt.

Ông ta không thể chờ được lúc Hứa Minh Tâm chỉ có một mình.

Cũng không ngờ trời không phụ kẻ có lòng, Hứa Minh Tâm thật sự đã đến London, nơi này chính là căn cứ của ông ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1489


Chương 1489

Ông ta tranh thủ lúc Hứa Minh Tâm đi vào nhà vệ sinh một mình mà đưa người đi Địa điểm ẩn náu an toàn nhất là tòa thành của gia tộc Kettering, một nơi cách biệt với thế giới bên ngoài.

Tòa thành này không có ai biết đến, còn có một hệ thống bảo vệ mạnh nhất, đến cả một con rưồi cũng không thể vào được.

Tín hiệu trong vòng bán kính năm trăm dặm đều bị lũng đoạn, không có cách nào để thăm dò giám sát tình hình bên trong được. Nếu không phải là người của gia tộc Kettering thì cơ bản là không thể tìm được chỗ này.

Ông ta muốn tặng món quà này cho Ngôn Hải. Đây chính là món quà gặp mặt đầu tiên mà một người bố dành cho con trai mình.

Ông ta cho người thay cho Hứa Minh Tâm một: bộ váy công chúa màu trắng rồi gửi ảnh chụp cho.

Ngôn Hải.

Ngay lập tức, Ngôn Hải gọi điện lại.

“Minh Tâm đâu? Ông đối xử với cô ấy thế nào rồi?”

“Bây giờ cô ta đang ở một nơi mà ngay cả Cố Gia Huy cũng không tìm được. Cố Gia Huy tìm kiếm mấy tháng mà không có kết quả thì sẽ từ bỏ, nói cho cùng cô ta cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi. Đến lúc đó, người phụ nữ này sẽ thuộc về cậu rồi. Món quà này có bất ngờ không? Đến thời điểm thích hợp, tôi sẽ để cho cậu làm anh hùng cứu mỹ nhân. Cậu thuận thế chiếm đoạt cả thân xác và trái tìm của cô ta, cho dù trong lòng cô ta vẫn còn Cố Gia Huy thì cô ta cũng thể quay về được, chỉ có thể ở lại bên cạnh cậu. Kế hoạch này có phải rất hoàn hảo hay.

không?”

Ông ta nghĩ đến mọi thứ mà mình đã tỉ mi sắp đặt thì không nhịn được mà bật cười Cười một cách rất vui vẻ thoải mái.

Cả nửa ngày mà không nghe thấy âm thanh của Ngôn Hải, ông ta bất giác nhíu mày, nói: “Cậu không vui à? Đây không phải là kết quả cậu vẫn luôn mơ ước sao?”

“Phải… tôi rất muốn có được cô ấy, nhưng tôi hy vọng là do cô ấy cam tâm tình nguyện lựa chọn tôi…”

“Cậu đừng nằm mơ” Ngôn Minh Hi ác độc nhắc nhở: “Cậu không bằng Cố Gia Huy. Nếu ở nhà họ Ngôn thì cậu vĩnh viễn chỉ là người đứng thứ hai mà thôi, địa vị của Cố Gia Huy sẽ luôn ở trên cậu. Bất cứ cô gái nào cũng sẽ lựa chọn Cố Gia Huy, có ai lựa chọn cậu chứ?”

“Không phải! Minh Tâm không phải là một cô gái nông cạn như vậy”

“Cho dù cô ta không phải như vậy thì cậu vĩnh viễn cũng không thắng được Cố Gia Huy, luôn kém hơn cậu ta một bậc. Cậu dùng cái gì để tranh đoạt phụ nữ với cậu ta chứ? Cậu đã thua ngay từ vạch xuất phát rồi, cả cơ hội cạnh tranh công bằng cũng không có nữa, cậu không cảm thấy mình rất đáng thương sao?

“Tôi…”

Những lời này khiến Ngôn Hải nghẹn họng không thể trả lời được.

Đúng vậy, địa vị bất bình đẳng đã khiến anh ta bị knock out ngay từ đầu.

Thậm chí anh ta còn không thể mở ra một cơ hội cạnh tranh công bằng cho chính bản thân mình, chỉ có thể chắp tay dâng cô cho người khác.

Thấy anh ta không còn gì để nói, Ngôn Minh Hi tiếp tục khích tướng: “Chỉ khi cậu ngoan ngoãn nghe theo lời tôi, tôi sẽ cho cậu chiến thắng Cố Gia Huy. Danh lợi, phụ nữ, một mùa bội thu!”

“Rốt cuộc ông là ai, đang tính toán điều gì?”

“Có cơ hội thì tự nhiên tôi sẽ gặp mặt cậu. Chỉ cần cậu ngoan ngoấn nghe lời, tôi sẽ cho cậu đạt được thứ mình mong muốn” Ông ta đắc ý nói “Cũng đừng quên, người phụ nữ cậu yêu thương nhất đang ở trong tay tôi. Tôi bắt cóc cô ta đến đây cũng là để thương lượng với cậu. Cậu và tôi là đồng lõa, là châu chấu được buộc trên cùng một sợi dây thừng”“
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1490


Chương 1490

“Ông… ông thật khốn nạn! Sao ông lại dám có ý nghĩ như vậy chứ?”

“Cuộc trò chuyện lần trước tôi đã ghi âm lại rồi, cậu không còn đường lui nữa đâu. Yên tâm, tôi sẽ không hại cậu, tôi chỉ sợ cậu sẽ đối ý mà thôi. Nếu cậu đi theo tôi, tôi sẽ cho cậu được rất nhiều thứ. Còn đi theo tên Ngôn Dương vô liêm sỉ kia, cậu sẽ chỉ có hai bàn tay trắng.”

“Rốt cuộc ông là ai? Ông nói cho tôi biết, ông..

Ngôn Hải còn chưa nói xong thì Ngôn Minh Hi đã cúp điện thoại Ông ta nhìn vào khuôn mặt đáng sợ phản chiếu trên màn hình.

Vụ tai nạn nổ xe đó khiến ông ta không còn được một miếng da nào lành lặn, muốn cấy da lại cũng không thể.

Kể từ đó, gương mặt của ông ta liền trở nên quái dị như vậy. Nửa đêm dậy đi vệ sinh, nhìn thấy gương mặt nửa người nửa quỷ của mình, ông ta lại hận.

Hận Ngôn Minh Phú!

Hận không thể ăn thịt ông ta, uống máu ông †a, lột da rút gân ông ta, rồi bằm ông †a thành ngàn đoạn.

Mối hận này len lỏi trong lòng, cuối cùng trở thành một tấm lưới thật lớn Đúng lúc này, điện thoại rung lên một chút.

Là Ngôn Hải gửi tin nhắn tới.

“Tôi có thể đồng ý với ông tất cả mọi thứ, nhưng ông phải đảm bảo cô ấy được an toàn.

Nếu cô ấy thiếu một sợi tóc thì tôi sẽ không tha cho ông đâu’“

Ngôn Minh Hi nhìn thấy dòng tin nhắn này thì cười một cách đắc ý. Đánh rắn phải đánh bảy tấc, nảm lấy điểm yếu của người ta là phương pháp.

hữu hiệu nhất Ông ta tắt điện thoại, đẩy cửa bước ra ngoài nhưng không ngờ lại đụng phải Lucia.

Ông ta lập tức thu lại biểu tình, trở nên cung kính, “Chào cô ba, sao cô ba lại tới chỗ ở của người làm chứ? Chỗ này không xứng với thân phận của cô”

“Ông là người của anh cả tôi, cũng có thể để cho tôi tùy ý sai khiến. Tôi biết được ông mang một người ngoài trở về, cho nên tôi tới xem một chút” Lucia ngẩng đầu lên, thản nhiên nói Tuy giọng điệu rất ngây thơ nhưng lại có một sức ép khó tả.

Dù sao cô ta cũng sinh sống ở Kettering từ nhỏ đến lớn, nơi mà kẻ mạnh mới tồn tại được.

Ngôn Minh Hải nhíu chặt mày, con ngươi liên tục đảo qua đảo lại.

Ông ta biết Hứa Minh Tâm và Lucia từng có mâu thuẫn. Nếu Lucia biết được chuyện này, Hứa Minh Tâm còn có thể giữ được mạng sao?

“Cô ba, xin cô giơ cao đánh khẽ, đây là người mà con trai tôi yêu thích nhất”

“Nhưng cô ta cũng là người mà tôi muốn giết nhất” Lucia khinh miệt nói, giọng điệu đầy vẻ xem thường.

Cô ta nhướng mày, tỏ vẻ bất thiện nhìn Ngôn Minh Hi mà nói: “Con trai của ông quan trọng hơn, hay là tính mạng nhỏ bé của ông quan trọng hơn?

Từ khi ông đến nương nhờ anh cả của tôi thì ông đã không thể tự làm chủ tính mạng của mình được nữa rồi. Bây giờ tôi là chủ nhân trực tiếp của ông, tôi muốn ông xử lý một người mà ông còn dám chống lại sao?”

“Nhưng mà…” Ngôn Minh Hi có hơi khó xử.

“Tôi sẽ không tự ra tay, sau này cũng sẽ không liên quan tới chuyện này. Cho nên ông làm đi, tôi muốn tận mắt nhìn thấy cô ta chết đi.”
 
Back
Top Dưới