Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1491


Chương 1491

Hiếm khi có cơ hội trước mặt, cô ta sẽ không dễ dàng từ bỏ.

Hứa Minh Tâm chết rồi thì cứ đẩy trách nhiệm lên đầu Ngôn Minh Hi, vì ông ta cũng có động cơ giết người.

Đến lúc đó, chính cô ta sẽ bắt Ngôn Minh Hi nhận tội, Cố Gia Huy sẽ phải thiếu nợ cô ta một ân tình.

Không có sự cản trở của Hứa Minh Tâm này thì cô ta chắc chắn sẽ có thể nối lại tình xưa với anh.

Cơ hội này rất hoàn hảo!

Nghĩ đến đây, khóe môi bất giác nở nụ cười, như thể cô ta đã nhìn thấy hình ảnh mình và Cố Gia Huy ở bên nhau.

Cô ta thấy Ngôn Minh Hi vẫn chưa mở cửa thì quát lên một tiếng.

“Ông muốn chết à?”

“Không… không dám.

Ngôn Minh Hi bất đắc dĩ xoay người mở cửa.

Đang khi hai người định đi vào thì bất chợt phía sau lại vang lên giọng nói của một người đàn ông trung niên.

“Cô ba!”

Lucia nghe thấy tiếng gọi thì nhíu mày, đảo mắt nhìn lại thì thấy Strzyga đang đẩy Diên đi tới.

Hôm nay, chỗ ở của đám người làm bất chợt náo nhiệt hắn lên.

“Ngọn gió nào đưa em đến đây vậy?”

Bởi vì Diên nên trong tòa thành, từ trên xuống dưới ai cũng biết dùng thủ ngữ của người câm điếc.

Diên khoa chân múa tay làm vài cái thủ ngữ: “Em nghe nói người của anh trai mời bạn bè của em tới. Có lẽ anh ấy biết em ở nhà có một mình rất buồn chán nên muốn tìm người chơi cùng em, thế nên em đang định qua đây xem thử, rồi dẫn cô ấy về phòng em luôn”

“Bạn bè của em? Em muốn nói Hứa Minh Tâm chính là bạn của em sao, hai người các em quen nhau hả?”

Lucia hết sức kinh hãi, cô em gái này của cô †a là một quái thai, tính tình đã quái gở, bị câm, hai chân còn tàn tật. Cậu ấy chưa từng rời khỏi tòa thành, luôn được mẹ kế bảo hộ cẩn thận chu đáo.

Cậu ấy làm quen với Hứa Minh Tâm bằng cách nào cơ chứ?

“Cô ấy là bạn tốt của em, nếu cô ấy đã đến †òa thành này làm khách, vậy em cũng phải làm tròn trách nhiệm của một chủ nhà chứ. Chú Strzyga, mang cô ấy đi”

Strzyga gật đầu, bước lên, nhưng ông ấy lại bị Lucia cản lại.

“Diên, em đây là muốn cướp người từ tay chị có đúng không?”

“Chị có lý do gì cần giữ cô ấy lại sao?” Cậu ấy hỏi ngược lại.

Lucia cắn răng, cô ta không biết phải đáp lại như thế nào. Giết người thì phải làm một cách bí mật, không ai hay biết mới hoàn hảo. Nếu bị nhiều người phát hiện như vậy, chỉ sợ sẽ để lại hậu họa khôn lường về sau ‘Vả lại, Diên và Josh còn là anh em ruột, thế lực của hai người họ ngang tài ngang sức với thế lực của anh cả. Nếu hôm nay mình đi sai một bước, khiến anh cả không vui, có lẽ chính mình cũng sẽ gặp xui xẻo.

Muốn giết Hứa Minh Tâm thì có rất nhiều thời gian, còn bây giờ… có lẽ nên lùi một bước, nhìn xem rốt cuộc Diên muốn giở trò gì?

“Nếu là bạn của em đến nhà làm khách, vậy chị không nhiều chuyện nữa, em dắt cô ấy đi đi.

Nhưng, người ngoài muốn vào toà thành cần phải tuân thủ rất nhiều quy củ, em nhớ để mắt đến cô ấy, miễn cho cô ấy làm gì đắc tội với người khác, khi đó người ta có lẽ sẽ không dễ nói chuyện như chị đâu”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1492


Chương 1492

“Cảm ơn chị đã nhắc nhở, em sẽ chú ý” Cậu ấy ra hiệu bảo Strzyga mang người đi. Nhìn thấy ông ấy ôm Hứa Minh Tâm bước ra, cậu ấy lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Đặt lên đùi tôi”

“Việc này…”

Strzyga hơi do dự, cuối cùng ông ấy vẫn nghe theo lời cậu ấy, đặt Hứa Minh Tâm vào trong ngực cậu ấy. Cậu ấy hơi cúi người với Lueia, xem như nói lời cảm ơn, sau đó xoay người rời khỏi.

Lucia nhìn theo bóng dáng đang xa dần của cậu ấy, trong bụng đầy ắp nỗi nghi ngờ.

Vì sao cô ta cứ cảm thấy quan hệ giữa Diên và Hứa Minh Tâm rất kỳ lạ vậy, bạn bè với nhau mà có thể thân thiết tới thế sao?

Strzyga giúp Diên về tới phòng của cậu ấy, cậu ấy ngắm nhìn thế giới bé nhỏ xinh xinh còn đang say giấc trong ngực mình, thấy cô không bị gì hết thì không khỏi thở phào.

Strzyga giúp cậu ấy đặt cô lên giường.

“Cậu chủ, cậu làm vậy sẽ khiến cậu hai và bà chủ không vui đâu.”

“Tôi không nghĩ được nhiều như vậy, nếu tôi tới muộn chút nữa, cô ấy sẽ rơi vào nguy hiểm mất” Cậu ấy thương tiếc v**t v* khuôn mặt nhỏ.

nhắn, núng nính như trẻ con cùng với hai gò má ửng hồng, trông rất ngây thơ, đáng yêu của cô.

“Cô ấy là người bạn duy nhất của tôi, nếu cô ấy đã tới tòa thành, tôi sẽ không để cô ấy bị thương dù chỉ là một chút.”

“Hệ Strzyga thở dài một hơi, chờ khi bà chủ và cậu hai về tới, có lẽ sẽ lại náo loạn một trận đây.

Hứa Minh Tâm mê man thật lâu, cô cảm thấy cả người rất nặng nề, còn mơ một giấc mơ kỳ quái nữa.

Tới khi cô tỉnh lại, phát hiện khung cảnh xung quanh cực kỳ lạ lắm thì vô cùng hoảng sợ. Cô lập tức ngồi bật dậy, rồi lại nhận ra quần áo của mình đã bị đổi. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô còn chưa hiểu rõ tình hình thì chợt, bên tai vang lên tiếng động.

Cô quay đầu nhìn, thấy bên cạnh giường, Diên ngồi trên xe lăn, chiếc xe đang đụng vào thành giường. Thấy cô nhìn mình, c: cười, nằm lấy tay cô, viết: “Đã lâu không gặp”

“Tôi đang ở đâu vậy? Tại sao tôi lại ở đây?”

“Đây là nhà của tôi, cô quên rồi sao?”

“Nhưng… tôi tới đây bằng cách nào chứ?”

Trong lòng cô tràn đầy sự nghi hoặc.

Diên khẽ khép hàng mị, viết: “Cô bị kẻ xấu theo dõi, trùng hợp sao chú Strzyga lại thấy được nên mới mang cô về đây. Bây giờ cô đã an toàn lần trước cô đã tới một lần rồi, yên tâm đi”

Cậu ấy không đề cập đến Lucia và Ngôn Minh Hi vì sợ sẽ dấy lên mâu thuần giữa nhà họ Cố và Kettering. Dù sao thì Cố Gia Huy cũng là một kẻ thù rất mạnh Cô nhớ là mình đang đi vệ sinh, lúc bước ra rửa tay thì xuất hiện một tên bảo vệ, không ngờ giây tiếp theo cô đã bị chụp thuốc mê. Cũng còn may là gặp được Diên, bãng không mình sẽ gặp họa mất.

“Cảm ơn cô, thật ra lúc qua đây, tôi cũng muốn liên lạc với cô. Nhưng mà bưu kiện tôi gửi cho cô tới giờ cũng chưa có hồi âm, tôi cũng không có cách thức liên lạc với cô nên dù muốn Tìm cô đi chơi cũng không được” Cô nói với giọng điệu ủ rũ.

Diên nghe thế thì hơi khép mi lại. Sau cùng, tựa như đã được bơm đầy dũng khí, cậu ấy viết xuống lòng bàn tay cô một dấy số Cô đọc thầm lại một lần, tò mò nhìn cậu ấy: “Số gì thế?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1493


Chương 1493

“Là số điện thoại riêng của tôi, nếu cô muốn liên hệ với tôi, có thể gọi điện thoại tới số này”

“Thật không?”

Đôi mắt cô sáng rực cả lên, cô quá đối vui mừng nên nhịn không được nhào xuống giường ôm cậu ấy một cái thật chặt.

Thậm chí… cô còn kích động hôn một cái chụt lên mặt cậu ấy.

Trước kia, khi cô và Bạch Thư Hân ở cùng nhau cũng thường xuyên làm thế. Con gái mà, làm mấy động tác thân mật như vậy là chuyện bình thường.

Nhưng… Diên là đàn ông!

Là một thẳng đàn ông hàng thật giá thật Chớp mắt một cái, khuôn mặt của cậu ấy đã đỏ ửng hết cả lên, cả người cứng đờ, hai tay nắm chặt lấy tay vịn, dùng sức đến độ móng tay sắp long ra luôn. Dây thần kinh khắp người bị kéo căng, giờ chỉ cần hơi chạm nhẹ chút thôi là sẽ đứt ngay.

Cô… cô vậy mà lại hôn cậu ấy.

Đôi môi cô mềm mại như cánh hoa khẽ lướt qua khiến cậu khó mà giữ lại. Cũng… khó mà quên đi.

Hứa Minh Tâm buông cậu ấy ra, cô phát hiện cậu ấy ngây ra như phông, mất hồn mất vía. Hơn nữa mặt mũi còn đỏ lên như đít khi vậy.

“Cô làm sao thế? Sốt à? Sao mặt cô nóng quá vậy?”

Nghe thấy cô gọi thì cậu ấy mới hồi thần lại, vội vàng xua tay. Cậu ấy đẩy mạnh xe lăn, hơi nghiêng người, không muốn để cô trông thấy dáng vẻ xấu hổ của mình, cậu ấy cảm thấy chuyện đó thật mất mặt “Không sao hết, đúng không? Rõ ràng vừa nãy còn rất khỏe mà, cô không phải là đang thẹn thùng đó chứ? Hai chúng ta đều là con gái, còn từng ngủ chung với nhau nữa, mấy chuyện này thì nhằm nhò gì? Mà sao không gặp nhau lâu như vậy mà cô không lớn thêm được tí nào thế? Ngực cũng chả thay đối chút nào, phải làm sao bây giờ, cứ vậy thì mốt sẽ khó ph*t d*c lắm…”

Diên nghe cô nói vậy thì cảm thấy vô cùng xấu hổ. Lúc cô ôm cậu ấy, hình như… hình như bên dưới có chút biến hóa, dường như lớn hơn một chút, quần cũng bị đội lên một tẹo rồi Cậu ấy biết mình không nên suy nghĩ quá nhiều, nếu không sẽ trông rất d*m đ*ng. Nhưng cố tình sao cô lại nói đến chuyện này làm trí óc cậu ấy như được cởi dây cương vậy.

Mệt… hình như có phản ứng rồi. Thậm chí cậu ấy còn chưa kịp chào một tiếng đã vội vàng lăn bánh rời đi.

“Nè? Sao thế?”

Hứa Minh Tâm không hiểu tại sao hành động của cậu ấy lại lạ lùng như vậy.

Ngoài cửa, Strzyga đang đứng chờ ấy thấy cậu ấy đi ra, đầu chảy đầy mồ hôi thì khá thắc mắc.

“Cô chủ… cô bị sao vậy?”

“Cần hạ nhiệt”

Strzyga đã là một người đàn ông trưởng thành rồi, tất nhiên cái gì cũng hiểu, ông ấy lập tức chuẩn bị nước cho cậu ấy tắm rửa Strzyga xấu xa nhìn về chỗ nào đó, nói: “Cơ.

thể cậu chủ đúng là chưa phát triển xong, nhưng.

chỗ đó… quả là rất không tồi”

Diên nghe vậy, mặt mũi tức khắc đỏ bừng, cậu ấy cả giận nói: “Chú đang nói bậy gì thế?

“Tôi không có nói bậy, tôi là đang ăn ngay nói thật. Thật ra hai chân bất tiện… cũng không ảnh hưởng gì mấy, cậu chủ vẫn có thể lưu lại hậu thế cho nhà Kettering mà. Nếu cậu chủ thật sự thích cô Minh Tâm, chỉ cần nói cho bà chủ một tiếng thì bà chủ chắc chẩn sẽ giữ cô ấy ở lại tòa thành vĩnh viễn, cậu chủ cũng không cần lo chuyện Cố Gia Huy tìm tới cửa đâu” Strzyga không kiềm được nói thẳng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1494


Chương 1494

“Hai chân tôi bất tiện, cơ thể cũng không thể phát triển. Một người hai mươi tuổi, cơ thể lại nhỏ như một một cô gái vị thành niên mười năm mười sáu tuổi. Bản thân tôi còn phải dựa vào cây gậy này, chú có nghĩ rằng tôi có thể cho cô ấy hạnh phúc không? Nếu là con gái của chú, chú có bãng lòng gả con gái cho một người tàn tật như tôi không?”

“Chuyện này… Nếu là con gái của tôi, tôi đã biết hoàn cảnh của cậu chủ, lại cũng biết tính tình của cậu, tôi nghĩ tôi sẽ thông cảm được”

“Thông cảm? Vậy là thương hại tôi sao?”

Strzyga mở miệng định nói gì đó, nhưng rốt cuộc không nói được lời nào.

Trong lòng cậu chủ có sự kiêu ngạo.

Bởi vì thân thể tàn tật, cho nên tự tạo ra một lớp rào chắn nhốt mình bên trong, Sau đó cậu ấy gặp được Hứa Minh Tâm. Cô gái này đột nhiên xâm nhập vào thế giới tăm tối của cậu ấy, mang đến cho cậu ấy chút ánh sáng.

Ánh sáng đó càng lúc càng lớn, càng lúc càng chiếu rọi đến nhiều nơi, cũng càng ngày càng chạm sâu hơn vào sinh mệnh của cậu ấy.

Cậu ấy bắt đầu khao khát được bước ra bên ngoài, cũng mong ngóng Hứa Minh Tâm đến tòa thành này nhiều hơn.

‘Vướng bận quá nhiều, thay đối quá nhiều, rốt cuộc là tốt hay xấu đây?

Ông ấy không biết, nhưng có một điều mà ông ấy chắc chản, đó là cậu chủ đã cười nhiều hơn. Là nụ cười chân thành, rất vui vẻ.

Đã nhiều năm rồi ông ấy không được nhìn nụ cười vui vẻ mà thoải mái đến vậy trên gương mặt của cậu ấy.

“Cậu chủ, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.”

“Hy vọng là vậy.”

Diên trầm giọng nói.

Cậu ấy từ từ nhắm mắt lại, có chút mệt mỏi.

‘Sau khi tắm rửa xong xuôi, Diên thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi đi ra ngoài.

Mà nhà bếp cũng đến nói rằng bữa trưa đã sẵn sàng.

Cậu ấy đi tìm Hứa Minh Tâm, đưa cô đến phòng bếp ăn trưa.

“Đầu bếp trong nhà làm món ăn không ngon lắm, cô nếm thử chút xem có hợp khẩu vị không”

Hứa Minh Tâm gật đầu, cần một miếng xương sườn, vị ngon lan đến đầu lưỡi khiến cô chỉ muốn nuốt chửng.

Đây gọi là nấu đồ ăn không ngon lắm sao?

Rõ ràng là ăn ngon đến không muốn dừng.

Cô lại cần một miếng to, phát hiện cậu ấy thực sự ăn rất ít.

“Có phải đồ ăn không hợp khẩu vị của cô không? Thực ra cả đồ ăn như thế nào tôi đều ăn được. Chỉ cần là đồ có thể ăn, tôi không kén chọn đâu. Cô không cần phải làm theo khẩu vị của tôi, cứ yêu cầu theo sở thích của mình là được.”

“Đồ ăn rất ngon, tôi cũng rất thích, chỉ là… tôi đang nhìn cô”

“Nhìn tôi?”

Cô chỉ vào mũi của mình, có chút khó hiểu.

“Nhìn tôi thì có thể thèm ăn sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1495


Chương 1495

“Rất muốn ăn”

Khóe miệng cậu ấy cong lên, cười nói.

“Điều này cũng đúng. Cố Gia Huy từng nói với tôi, nhìn thấy tôi ăn, dường như mỗi món ăn đều biến thành cao lương mỹ vị. Đúng rồi… tôi bị mất điện thoại di động rồi, cũng không tìm thấy điện thoại bàn. Tôi muốn báo cho anh ấy là mình không sao, anh ấy hẳn đang rất lo lắng”

‘Vừa rồi cô muốn liên hệ với Cố Gia Huy, nhưng tìm một hồi cũng không thấy điện thoại nên đành phải từ bỏ.

“Tôi đã cử người thông báo rồi, cô cứ yên tâm, “Vậy thì tốt rồi, khi nào thì anh ấy đến đón tôi?”

“Anh ấy bảo để cô chơi ở đây hai ngày. Anh ấy còn có việc phải xử lý, chắc là đi bắt kẻ xấu”

Diên nói lý do mình mới bịa ra một cách rất nghiêm túc.

Đúng là cậu ấy đã thông báo cho Cố Gia Huy, nhưng Cố Gia Huy cũng không hề bảo là để Hứa Minh Tâm ở đây vài ngày.

Chờ Cố Gia Huy tìm được đến tòa thành này, đoán chừng cũng mất hai ngày.

Hai ngày… thật ngắn, nhưng mà… cậu ấy đã thỏa mãn rồi Ở bên cạnh cô, mỗi một phút một giây đều vô cùng quý giá.

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy hơi nhíu mày, nghiêng đầu nói: “Anh ấy rộng lượng như vậy từ khi nào thế: “Có lẽ thấy cô là con gái nên anh ấy cũng yên tâm. Ở chỗ này chơi cũng tốt, cô đẹp như thế này khiến cho người ta nhìn thấy đã thích mắt. Đợi lát nữa chị gái đây sẽ tết tóc cho cô.”

“Được”

Diên mỉm cười đáp lại.

Không biết tại sao, đối với việc cô coi cậu ấy thành một cô gái, thế nhưng cậu ấy lại không hề bài xích một chút nào.

Thay vào đó lại vô cùng mong chờ.

Mong chờ cô bởi vì thân phận giả này của cậu ấy mà tiếp cận làm bạn, chủ động tới gần cậu ấy hơn Đồng thời Diên cũng sợ hãi, sợ rằng sau khi cô biết được thân phận thực sự của mình, có lẽ cô sẽ cảm thấy cậu ấy là một kẻ b**n th** mà sợ hãi tránh xa.

Lo được lo mất… Nói chung là như vậy.

Hứa Minh Tâm ở chố này được nửa ngày, tò mò hỏi về gia cảnh nhà Diên. Có thể ở tại tòa thành này nhất định phải là một gia đình có tiếng tăm.

Chỉ là cô ngàn vạn lần không ngờ tới, tên đầy đủ của Diên lại là Jane De Kettering.

Chữ De ở giữa chỉ có giới nhà giàu và đầy quyền lực ở châu Âu mới có. Năm giữa tên và họ, nó là tượng trưng cho sự cao quý.

Kettering..

Họ của cậu ấy là Kettering?

“Vậy mối quan hệ của cậu với Lucia là gì?”

“Lucia là chị ba của tôi”

Hứa Minh Tâm quan tâm đến mối quan hệ gia đình của cậu ấy Hiện tại gia đình Kettering do Angus, bố của Diên đứng đầu. Ông ta có hai người vợ. Trong khi cuộc hôn nhân thứ nhất vẫn đang diễn ra, ông ta đã quen biết với mẹ của Diên. Đó có thể coi là sự lạc lối trong hôn nhân, thậm chí ông ta còn sinh ra một đứa con ở bên ngoài. Đó là anh trai của Diên, Josh.

‘Sau khi Lucia ra đời không lâu, Angus và vợ đầu chính thức tuyên bố ly hôn. Angus cũng đường đường chính chính cùng với mẹ của Diên kết hôn Mẹ của Diên có quan hệ thân thiết với hoàng gia, nghe nói là bạn tốt của nữ hoàng “Chờ một chút, cô nói cô bao nhiêu tuổi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1496


Chương 1496

“Tôi năm nay hai mươi ba tuổi, chúng ta đã quen biết nhau hơn một năm”

Năm nay cô hai mươi ba? Làm sao có thể.

Nhìn cô rõ ràng còn trẻ hơn tôi”

Hai mắt Hứa Minh Tâm trợn tròn, trong mắt †oàn vẻ không tin.

Diên nở một nụ cười chua xót.

“Cho nên, tôi là một kẻ quái dị phải không?”

Nhìn thấy vẻ mặt cô đơn của cậu ấy, trái tim Hứa Minh Tâm chùng xuống, như bị kim đâm vào, vô cùng đau đớn.

Cô vần luôn cho rắng Diên nhỏ hơn mình Quen biết với nhau lâu như vậy, bây giờ mới biết được vì bị bệnh mà cơ thể cậu ấy mới trở nên như vậy Cô là kiểu bạn bè gì đây?

“Không phải, cho dù cô là kẻ quái dị, cũng là kẻ quái dị tốt nhất. Hai mươi ba tuổi thì làm sao, cô không biết có bao nhiêu người mong trẻ mãi ở tuổi mười tám đâu”

“Cô không nghĩ tôi rất đáng sợ sao? Tôi đã sống được hai mươi ba năm, nhưng bộ dáng thì mãi chỉ có thế dừng lại ở năm mười lắm, mười sáu tuổi”

“Đây cũng đâu phải chuyện cô có thể quyết định được. Tôi biết trong lòng cô nhất định cũng rất khó chịu. Vậy cô… Cô cũng không còn nhỏ, vậy có từng yêu đương chưa?”

Cậu ấy nhẹ nhàng lắc đầu.

“Có chàng trai nào theo đuổi cô không?”

“Tôi rất ít khi ra ngoài, cũng không tiếp xúc với nhiều người lắm. Thực ra mẹ tôi cũng lựa chọn cho tôi mấy người. Nhưng tôi nghĩ, với hoàn cảnh của mình, liệu có ai sẽ bằng lòng lấy tôi chứ?”

“Nếu tôi là con trai, tôi nhất định sẽ lấy cô. Cô đẹp như vậy, mỗi ngày nhìn thấy đã đủ khiến cho tâm trạng tràn đầy năng lượng rồi Cô mỉm cười nói.

“Vậy… Nếu tôi là đàn ông thì sao? Cô có băng lòng lấy tôi không?”

Cậu ấy nằm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của cô, viết từng nét một rõ ràng.

Lòng bàn tay cô bị chạm vào hơi ngứa, như là có lông vũ quét qua Đọc hết những dòng chữ, cô sửng sốt trong giây lát, nhưng không phản ứng lại.

Cô chưa bao giờ nghĩ đến giả thiết này.

Diên là một người đàn ông? Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thật sự không thể tưởng tượng được một người con trai lại có thể thanh tú và xinh đẹp đến vậy.

Nhưng mà cậu ấy đã hỏi thì cô cũng nên thật lòng đáp lại.

“Tôi không thể đồng ý được, bởi vì tôi đã có chồng chưa cưới rồi”

Diên nghe thấy như vậy, trái tim khẽ nhói lên Hỏi những điều vô nghĩa này đế làm gì chứ?

Có thế thay đối được gì sao?

Cậu ấy làm ra vẻ đầy cô đơn, sau đó xoa xoa đầu cô, dẫn cô ra hoa viên đi dạo.

Ra khỏi cửa lớn, đi đến vườn hoa bên ngoài.

Phóng tâm mắt ra ngoài, tất cả đều là công trình kiến trúc theo phong cách Gothic.

Công trình lớn nhất là đại sảnh. Chỉ khi nào gia đình họp mặt, hoặc là diễn ra sự kiện trọng đại thì mới có thể tập hợp mọi người lại “Lance là anh cả, sống ở tòa nhà chính gần nhất kia. Tiếp theo là anh trai của tôi Josh, đăng sau mới là của Lucia và tôi. Kettering đã có thời kì huy hoàng từ lâu về trước, mới tích lũy đư ợc sản nghiệp như bây giờ. Nhưng kỳ thực trong nhà đấu đá vô cùng căng thẳng. Anh cả và anh hai đều tranh giành quyền thừa kế, người nào có năng lực thì mới có thể gánh vác”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1497


Chương 1497

“Cũng may cô là con gái, nếu không nhất định khó mà tránh khỏi cuộc chiến này. Đúng rồi… Cô còn chưa nói cho tôi biết tại sao cô lại bị bệnh?”

“Cho dù là tôi, cũng không có cách nào tránh khỏi” Cậu ấy bâng quơ nói một câu, cũng không giải thích tỉ mỉ.

Cô nhận ra trên mặt cậu ấy hiện lên vẻ đau đớn, xem ra đó là một đoạn ký ức không vui chút nào.

Đôi môi hồng mím lại, cô trở nên thận trọng hơn, không muốn động đến quá khứ đau buồn của cậu ấy nữa.

Đúng lúc này, Strzyga bước tới và nói gì đó vào tai cậu ấy.

Cậu ấy nặng nề đứng lên, bảo cô nghỉ ngơi ở đây, đừng chạy lung tung, cậu ấy đi một lúc rồi sẽ trở lại.

Strzyga không đi cùng Diên mà có người khác đưa cậu ấy đi rồi Hứa Minh Tâm cảm thấy ánh mắt Strzyga khi nhìn cô có vẻ là lạ, như thể là ông ấy đang giám sát cô vậy.

Cô bị nhìn như thế thì cảm thấy rất khó chịu và không được tự nhiên. Cô nói: “Tôi hứa sẽ không chạy lung tung, ngoan ngoãn ở yên đây.

Chú có thể đi làm việc của mình, không cần giám sát tôi đâu”

“Tôi làm theo lệnh của bà chủ, phải năm chắc.

mọi hành động của cô.”

“Bà chủ… là mẹ của Diên ư?”

“Phải!” Strzyga nhắc tới bà chủ với thái độ rất kính cẩn: “Cô Minh Tâm, cô đừng lo lắng. Mặc dù bà chủ có rất nhiều bất mãn với cô nhưng tôi nghĩ bà chủ nhất định sẽ bảo vệ cô an toàn. Đối với cô chủ, cô là một sự tồn tại rất quan trọng”

“Cô chủ có bất mãn với tôi? Tại sao?”

Hứa Minh Tâm rất khó hiểu, cô chưa bao giờ gặp mẹ của Diên thì bất mấn này từ đâu ra chứ.

Strzyga nghe vậy chỉ khế thở dài một hơi rồi nói: “Cô không biết chuyện của cô chủ đúng không? Bệnh của cô ấy… khi bà chủ mang thai, bác sĩ đã chẩn đoán nhầm đó là một bé trai. Dù †in tức đã bị phong tỏa nhưng vẫn lọt vào tai của những người cố ý nghe ngóng. Bà chủ đã đề phòng chu đáo nhưng vẫn bị người ta hạ độc.

Loại thuốc này không ảnh hưởng nhiều đến người mẹ nhưng lại rất nguy hiểm cho thai nhi trong bụng, rất dễ gây dị dạng và khiến thai nhỉ tử vong.

Đến ngày sinh, bà chủ bị băng huyết, rất khó khăn mới sinh ra cô chủ, mà cô chủ cũng rơi vào cơn hấp hối. Bác sĩ nói cô ấy không sống được quá ba tuổi. Cơ thể của cô chủ rất yếu ớt, bà chủ đưa cô ấy vào hoàng gia, giao cho hoàng hậu nuôi dưỡng.

Qua một khoảng thời gian rất lâu mới đón về lại. Tuy người vẫn sống sót nhưng cơ thể lại hoàn †oàn tàn phế, hơn nữa còn vĩnh viên dừng lại ở hình dạng mười lăm, mười sáu tuổi. Dù cô chủ là con gái, không cần phải tham gia cuộc chiến giành quyền thừa kế, nhưng ở Kettering này, không ai có thể thoát khỏi số phận bị nó nuốt chửng.

Cô chủ vẫn luôn ở trong tòa thành này và rất ít khi ra ngoài, bình thường trâm mặc kiệm lời và hoàn toàn không có bạn bè gì cả. Nhưng vào năm ngoái, cô ấy bất ngờ chạy trốn, vô tình lại gặp được cô. Cô ấy rất quý trọng người bạn như cô nên tôi hy vọng cô có thể đối xử tử tế với cô chủ.”

Strzyga tha thiết nói, hy vọng Hứa Minh Tâm có thể đối xử với cậu ấy tốt một chút, để cậu ấy có thể sống một cách thoải mái hơn.

“Cuộc đời của cô ấy, quá đau khổi”

Hứa Minh Tâm nghe xong những lời này thì cảm thấy rất đau lòng cho Diên.

Trong cơ thể bé nhỏ như vậy lại phải chịu quá nhiều khổ cực gian nan.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1498


Chương 1498

Cô nghĩ cuộc sống của mình từ nhỏ đến giờ đã đủ xui xéo rồi, nhưng không ngờ lại có người còn đáng thương hơn cả mình Bị tật từ nhỏ, chắc là khó khăn lắm nhỉ?

“Tôi hứa. Cô ấy cũng là một người bạn rất quan trọng của tôi, cô ấy đối xử với tôi đương nhiên tôi cũng sẽ đối xử tốt với cô ấy”

“Cảm ơn!” Strzyga vô cùng cảm kích mà nói.

“Nhưng… tại sao bà chủ lại không thích tôi?”

“Bà ấy sợ cô liên lụy cô chủ, bà ấy rất thương cô chủ”

“Vậy sao? Sao tôi có thể liên lụy cô ấy được!

Tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy mà.”

“Chờ cô chủ trở về đi”

Strzyga không muốn nhiều lời. Ông ấy không thể nói với Hứa Minh Tâm rắng Diên thật sự là con trai Cùng lúc đó, tại phòng sách…

Không khí đầy căng thẳng, nặng nề một cách kỳ lạ Đứng sau lưng người phụ nữ đoan trang là một chàng trai anh tuấn, tấm lưng thẳng tắp, ánh mắt lãnh đạm, lắng lặng rơi vào trên người cậu thiếu niên ở đối diện.

“Em trai à, em không nên quá thân thiết với cô †a. Tình hình bây giờ vẫn chưa ổn định, một khi cô †a phát hiện ra em là con trai, sẽ dẫn đến rất nhiều hậu họa”

“Cô ấy sẽ không biết. Cho dù biết, cô ấy cũng sẽ không bao giờ phản bội em”

“Ồ, em quen cô ta bao lâu rồi? Hai người ở chung với nhau bao lâu rồi? Em dám đưa ra kết luận như vậy sao? Cả anh và Lance đều muốn lôi kéo Cố Linh làm liên minh, tìm kiếm sư trơ giúp đắc lực từ bên ngoài. Chỉ cần hơi vô ý một chút thì cô ta sẽ trở thành kẻ thù của chúng ta. Em tin tưởng một kẻ thù, có phải là quá hấp tấp rồi không?”

“Anh hai… hãy tin em đi, cô ấy không phải là người như vậy…”

Diên còn chưa dứt lời thì một người phụ nữ trung niên đập mạnh tay xuống bàn.

Hai người ngẩn ra một lúc rồi lặng lẽ nhìn bà †a.

“Mẹ” Hai người đồng thanh lên tiếng “Diên à, mẹ đã cho con cơ hội. Nếu con thích, mẹ sẽ tặng cô ta cho con. Nếu không thích thì không nên kết thân với cô ta. Con là vũ khí cuối cùng của mẹ nên không thể có chuyện gì sơ suất được. Lần này con quá lớn mật, con làm vậy là đang buộc mẹ phải giết cô ta” Mấy chữ cuối cùng… lạnh đến tận xương.

Người phụ nữ trung niên lạnh lùng nhìn cậu ấy. Nhiệt độ phút chốc đông đặc lại, dường như ngay lập tức giảm xuống mức đóng băng được hết mọi thứ.

Từ trước đến giờ, bà ta là người nói được làm được.

Diên nghe thấy thế thì trái tim run lên dữ dội, như vừa nghe thấy sét đánh bên tai Cậu ấy cần chặt răng, lấy ra một thứ gì đó rồi đặt nó trước mặt người phụ nữ trung niên.

“Mẹ, con muốn sử dụng quyền lực của con.

Con muốn thông báo cho mọi người trong gia tộc, dùng huy hiệu gia tộc để bảo vệ tính mạng của cô ấy”

“Con dám!” Bà ta đập bàn đứng dậy, phắn nộ nhìn cậu ấy.

Diên ngước mắt lên không chút sợ hãi, đôi mắt trong suốt ánh lên vẻ kiên định.

Bên trong có một ngọn lửa đang rực cháy, như thể không biết chịu thua là gì “Một khi công khai thì không ai có thể làm tổn thương cô “Đây là bùa cứu mạng của con, sao con có thể dùng nó cho người ngoài một cách dễ dàng như thế được?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1499


Chương 1499

“Cô ấy không phải là người ngoài, cô ấy là người bạn quan trọng nhất của con”

“Không được! Josh, mau thu hồi huy hiệu gia tộc lại đi. Chưa đến lúc bất khả kháng thì đừng đưa lại cho nó. Mẹ sẽ không cho con công khai nó và cũng sẽ không cho con gặp bố của con”

“Mẹ, mẹ đang ép con sao? Từ nhỏ đến lớn, cái gì con cũng nghe theo mẹ, nhưng đây là chuyện duy nhất không thể. Nếu mẹ muốn giết c: phi… giết con trước.”

“Con.”

Người phụ nữ trung niên ngơ ngác nhìn Diên.

Chưa bao giờ bà ta thấy con trai mình kiên định và quyết đoán như thế, đến mức lấy cả tính mạng của mình ra mà uy h**p bà ta Cuộc sống của cậu ấy rất đau khổ, bọn họ đều biết điều đó. Nhưng cậu ấy chưa bao giờ từ bỏ sinh mệnh của mình.

Vậy mà ngay lúc này, cậu ấy lại dùng tính mạng của mình để ép buộc bà ta Bà ta nghiến răng nghiến lợi, nằm tay vô thức siết chặt lại.

Đôi tay găng tay nhung đen đầy những nếp gấp, bị siết chặt đến mức biến dạng.

“Được, mẹ có thể không giết cô ta, nhưng con phải cho mẹ một lý do chính đáng”

“Cô ấy là bạn của con”

“Lý do này không đủ” Bà ta nheo mắt lại, cực kỳ có uy nghiêm: “Phải cho mẹ một lý do chính đáng thì mẹ mới tha cho cô ta. Bằng không, dù mẹ không giết cô ta thì cũng sẽ khiến cô ta sống không băng chết. Nghe nói mâu thuẫn của cô ta và Lucia cũng không nhỏ, mẹ không ra tay thì tự nhiên có người khác ra tay thôi. Con có thể đề phòng được Lance và Lucia không?”

Diên nghe thấy thế thì nhíu mày, chìm đảm vào dòng suy nghĩ sâu xa.

Đúng là không thể đề phòng được.

“Nghĩ cho kỹ đi, rốt cuộc cô ta là gì của con, là gì của mẹ, mà lại đáng để mẹ bảo vệ tính mạng của cô ta”

“Mẹ, con.

Diên như hiểu ra điều gì đó, kinh hoàng nhìn bà ta.

Bà ta đang buộc bản thân cậu ấy phải lựa chọn.

Cậu ấy dùng hết sức siết chặt nắm tay, cuối cùng đành chịu thua, bất đắc dĩ nói: “Cô ấy… là người vợ mà con đã xác định, xin mẹ hãy tác thành”

“Thì ra là con dâu tương lai của mẹ. Con nói sớm chút thì lúc nãy mẹ đã khách sáo với người ta hơn rồi, đúng không? Diên, chính con đã nói ra lời này nên mẹ hy vọng khi con khôi phục thâi phận là một người đàn ông sẽ ngoan ngon lấy vợ sinh con. Mẹ sẽ sắp xếp đám cưới cho con”

“Con.

“Nếu con dám lừa gạt mẹ thì đừng trách mẹ vô lương tâm”

Nghe thế, sắc mặt Diên trở nên tái mét.

Cuối cùng, cậu ấy bất lực gật đầu, xem như nhận lời.

Bây giờ, giúp Hứa Minh Tâm đề phòng Lucia mới là quan trọng nhất.

Cuộc đấu tranh giành quyền thừa kế của anh hai và Lance vấn chưa biết khi nào mới kết thúc.

Chỉ cần cậu ấy trì hoấn thời gian và không khôi phục lại thân phận đàn ông của mình là được.

“Con đi ra ngoài đi!” Người phụ nữ trung niên khoát tay.

Josh cũng chào tạm biệt, giúp đấy cậu ấy ra ngoài.

Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện với nhau trên hành lang.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1500


Chương 1500

“Trước đây anh luôn làm việc ở nước ngoài nên không gặp mẹ. Vừa rồi anh đã nói chuyện với mẹ một lúc, biết được sáu tháng trước em có thể khôi phục lại thân phận của một người đàn ông Tại sao em lại từ chối?”

“Anh không nghĩ một người đàn ông như em rất giống một con quái vật ử?” Cậu ấy hỏi ngược lại Josh nghe vậy liền dừng bước lại: “Em lo lắng ánh mắt của người khác hay là Hứa Minh Tâm?

Thời điểm em biến thành con gái, em rất bình tĩnh tự nhiên mà. Tại sao bây giờ lại sợ hãi?”

Những lời này khiến Diên á khẩu, không thể.

trả lời được.

Điều cậu thực sự lo lắng chỉ là ánh mắt của.

một mình Hứa Minh Tâm.

“Anh hai… Nếu anh trở nên như thế này, liệu anh có lo lăng về ánh mắt của những người ngoài kia không?”

“Anh cũng như em, chỉ quan tâm đến ánh mắt của một người. Người đó không bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ. Khi bọn anh ở cùng nhau, anh rất thoải mái”

“Vậy… anh may mắn hơn em rồi.”

“Tất cả chúng ta đều không may. Sinh ra trong một gia tộc như vậy, anh đã định phải làm vật hy sinh của em, nhưng anh tự nguyện. Cho đến bây giờ, quyền thừa kế luôn không phải là điều anh muốn” Josh nói một cách thản nhiên, đẩy cậu ấy vào thang máy và chậm rãi đi xuống dưới. “Hôm nay, em cũng đã nhìn thấy thái độ của mẹ rồi đó. Dựa vào người khác để bảo vệ người mình yêu luôn là điều không thực tế, em phải dựa vào chính bản thân mình”

“Em hiểu rồi! Huy hiệ đưa cho em được không?”

“Vẫn muốn đưa nó cho cô ấy ư?” Josh hỏi ngược lại.

Diên hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn thuận theo trái tim mình, kiên quyết gật đầu “Anh đồng ý với em, và anh cũng sẽ giữ bí mật cho em”

“Vậy thì anh có thể thay em biến nó thành một chiếc đồng hồ được không? Em muốn tặng cô ấy một món quà đưa tiễn thật tốt”

“Được!”

gia tộc của em… anh .Josh không từ chối, vì anh ta hiểu rất rõ tấm lòng của Diên, dù gì thì hai người cũng là anh em đã chung sống hơn hai mươi năm.

Hai người đến khu vườn sau nhà, Hứa Minh Tâm đang pha trà thơm Cô không ngờ rằng Strzyga đã thu thập được rất nhiều trà thơm. Mặc dù bên ngoài trời lạnh nhưng thời tiết khô ráo, cộng với cái ấm áp của iết trời mùa xuân nên chỉ cần vận động một chút là cơ thể sẽ ấm hẳn lên.

Cây trong vườn ươm chịu được thời tiết lạnh nên khá tươi tốt và không hề có một chút dấu hiệu khô héo nào.

Strzyga vốn là đang giám sát cô, nhưng hiện ại lại đang ngồi xoa tay ở bên cạnh, lo lắng hỏi “Cô bé, cô làm xong chưa? Tôi còn đang chờ uống trà nóng đấy”

“Pha trà phải thận trọng, chú chờ một chút đi!

Chú đã thu thập nhiều trà lài như vậy mà sao lại không đi pha?”

“Tôi không hiểu mấy thứ này, trà tôi pha xong không thơm giống cô.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1501


Chương 1501

“Chờ một chút, sắp xong rồi, để thay nước trà thêm một lần nữa”

Cô từ tốn, pha trà rất chú tâm, có vẻ không gấp gáp gì cả.

Ngay sau đó, một tách trà thơm đã được pha xong. Strzyga vội vàng nhận lấy, cẩn thận nếm thử.

“Rất thơm, dư vị lại ngọt ngào. Uống rất ngon!”

“Bộ dụng cụ pha trà này cũng ảnh hưởng đến hương vị trà. Lần sau chú có thể thử thay đối khoảng cách.”

“Thật không? Vậy thì lần sau tôi sẽ mua thêm một ít”

Hai người nói chuyện rất thoải mái. .Josh đẩy Diên ra đứng ở cửa rồi cả hai lặng lẽ quan sát.

“Cô ấy thật sự có hơi đặc biệt, nhưng… chắc không đến nỗi khiến em trở thành như vậy chứ?”

“Cô ấy làm cho người ta cảm thấy rất dễ gần, sẵn sàng trút bỏ mọi gánh nặng và cảnh giác để đùa giỡn với cô ấy. Ở bên cô ấy rất dễ chịu, giống như một chỗ tránh gió vậy”

“Thật không? Vậy thì anh cũng muốn làm quen với cô ấy: .Josh tỏ vẻ hứng thú đẩy cậu ấy đi qua đó.

Khi thấy họ đến, Strzyga lập tức đứng dậy và kính cẩn cúi đầu.

“Cậu hai, cô chủ.”

“Không cần câu nệ. Vừa rồi tôi thấy chú rất tự nhiên thoải mái, mẹ tôi không có ở đây, cũng không có người ngoài, chú cứ tự nhiên đi”

“Tôi… tôi không thế phạm quy”

con người là sống. Trong gia ng nói sao? Chú còn dám “Không… không dám, vậy tôi… ngồi đây”

‘Strzyga nơm nớp lo sợ, hoàn toàn không giống một ông chú bốn mươi hay năm mươi tuổi gì mà giống như một đứa trẻ ngơ ngác trước mặt osh hơn.

Hứa Minh Tâm thấy hơi mất tự nhiên, cô nên câu nệ hơn hay nên tự nhiên hơn đây?

“Còn tôi…”

“Cô không phải là người của gia tộc Kettering, cứ làm những gì mà cô thích.”

“Vậy thì anh có đánh tôi không?”

“Sẽ không” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần không bị đánh thì mọi chuyện đều dễ nói “Vậy tôi sẽ pha trà cho hai người, hai người uống gì? Có hoa nhài Bảo Châu, hoa hồng và cúc vạn thọ…

Cô pha trà rất nhanh, hương trà rất thơm và dư vị rất ngọt ngào. Mọi người uống vào đều thấy rất sảng khoái.

Hứa Minh Tâm đã sớm đói bụng, bất giác sờ sờ bụng, nói: “Haiz… thật muốn ăn một nồi lẩu…”

“Lẩu? Ăn ngon không?”

“Ngon đấy, nhưng không biết bụng các anh có ăn được không. Mùa đông lạnh mà được ăn một nồi lẩu nóng hôi hổi chẳng khác gì mùa hè được ăn kem vậy. Hay là tôi làm cho mọi người một nồi lẩu chim uyên ương nha, tôi sẽ tự chuẩn bị nguyên liệu, mọi người có muốn không? “

“Có thể nếm thử xem sao, cô đi làm đi.”

“Được.”

Hứa Minh Tâm lén la lén lút đi vào bếp, đeo.

tạp đề, cầm dao lên rồi khẽ ngâm nga một bài hát.

Ba người đứng trước phòng bếp, tỏ vẻ rất mong chờ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1502


Chương 1502

Trong cả tòa thành, ai ai cing nghiêm túc thận trọng. Mọi người đều dùng vẻ mặt nghiêm trang mà giao tiếp với nhau.

©ó thể do Hứa Minh Tâm từ bên ngoài đến nên căn bản không ý thức được tòa thành này là một sự tồn tại uy nghi như thế nào. Nên ăn vẫn ăn, nên uống vẫn uống, nên cười vẫn cười, nên chơi vẫn chơi.

Trong mắt Josh và những người khác, cô như là một con diều gặp gió vậy.

Còn bọn họ lại là những con diều bị buộc chặt trên dây, thậm chí đến cả tư cách để bay ra ngoài cũng không có.

Bởi vì không ai có thể cười đùa cợt nhả khi đối mặt với sự uy nghiêm và bất khả xâm phạm của Kettering.

Nhưng sống như thế này thì mệt mỏi lầm.

Vì vậy sự xuất hiện của Hứa Minh Tâm giống như một con bướm đang nhảy múa, đập vào mặt gương, mặt gương lập tức có dấu hiệu vỡ vụn.

Tuy không tan rã nhưng một khi mặt gương đã xuất hiện vết nứt thì rất khó sửa chữa lại như ban đầu.

Mặt trời của cô thật rực rỡ, đó là thứ mà họ chỉ có thể thấy chứ không thế Hứa Minh Tâm hầm nước lèo, xào thịt bò đế lát nữa cho vào nồi lẩu.

Bận rộn hơn một tiếng đồng hồ mới gần xong.

Lại làm thêm các loại rau ăn kèm thì mới xem như đã chuẩn bị ổn thỏa, vừa lúc đến bữa tối.

Mấy người bọn họ dọn đồ vào nhà hàng, sau đó ngồi xuống quanh một cái bàn rồi bắt đầu nấu lấu.

.Josh cần trước một miếng thịt bò béo như thể anh ta đang thử thuốc độc vậy.

“Như thế nào? Ăn ngon không? Tôi đã hầm xương rất lâu đó, nước canh thế nào?”

“Không tệ không tệ.”

Diên nghe thấy thế thì định cầm đũa lên ăn nhưng bị Josh ngăn lại: “Bụng chướng thì đừng ăn cay, húp nước đi, còn chỗ này để anh”

“Cậu hai… tôi có thể ăn bên này không? Có mất vệ sinh không “Không cần chú ý nhiều như vậy, có món lẩu mà cô phải một chiếc đữa tôi một chiếc đũa à..”

Lời Hứa Minh Tâm nói hoàn toàn không có tác dụng, Strzyga vẫn luôn nhìn Josh, ông ấy thấy anh ta thả lỏng mới bắt đầu động đũa.

Cô tỏ vẻ hơi tổn thương, cô mới là nhân dân lao động chân chính mà…

Hứa Minh Tâm chuẩn bị rất nhiều món ăn, bọn họ không ăn thì còn một vua dạ dày như mình đây mà.

Nhưng cô đã coi thường sức chiến đấu của 4Josh và Strzyga, hai người vẫn mở một chai rượu vang đỏ ra.

Ăn lẩu uống rượu vang, tuyệt đối rất hiếm thấy.

Đến cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng không ăn bao nhiêu, hơn nữa còn lặng lẽ ăn một nồi canh suông.

Đôi đũa bên cạnh thật sự không gắp được, đồ cô bỏ vào đều bị Josh ăn.

Nếu cô gắp một miếng thịt của .Josh thì Josh sẽ lập tức trừng dọa cô sợ đến không dám ăn nữa.

Quả nhiên không có chuyện gì là một bữa lẩu.

không giải quyết được, nếu như có thì ăn hai bữa thôi.

Lúc mấy người ăn khí thế ngất trời thì đột nhiên trên cầu thang truyền đến tiếng động.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1503


Chương 1503

.Josh nghe thấy trước, anh ta lau miệng rồi lập tức đứng dậy kéo Diên qua một bên.

Strzyga cũng vội vàng giấu rượu vang ra sau, ba người đứng song song với nhau.

Hứa Minh Tâm mờ mịt luống cuống không biết xảy ra chuyện gì.

Người phụ nữ trung niên đi tới phòng ăn thấy cả bàn bừa bãi thì không khỏi cau mày, khó chịu bịt kín mũi.

Hứa Minh Tâm ngước lên nhìn người phụ nữ mặc áo khoác màu đen, tay đeo găng tay nhung †ơ, cả người có vẻ ưu nhã thần bí trước mặt.

‘Vóc dáng cao gầy, còn đi giày cao gót, có vẻ cao quý đẹp để lại lạnh lùng, “Mẹ”

.Josh mở miệng gọi.

“Bà chủ”

Lúc này Hứa Minh Tâm mới nhận ra là người lớn tới Cô vội vàng tắt lửa đứng dậy nhưng vì quá căng thẳng mà dẫn đến nói chuyện lắp bắp.

“Chào… chào bà chủ…”

Hơi thở của mẹ Diên thật sự quá mạnh mẽ, cô không dám đứng thẳng lưng cũng không dám nhìn thẳng vào bà ta.

Người phụ nữ trung niên nhìn Hứa Minh Tâm với vẻ chê bai, nói: “Ngẩng đầu lên để tôi nhìn xem”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì có hơi khó hiểu, nhà bọn họ kết giao bạn bè còn cần nhìn xem giá trị nhan sắc trước sao?

‘Vậy vẻ ngoài của mình vượt qua kiểm tra hay là không vượt qua kiểm tra đây?

Cô run rẩy ngẩng mặt lên nhìn người phụ nữ trung niên với vẻ sợ hãi.

Cô thấy được vẻ chê bai ở trong mắt người.

phụ nữ trung niên nên nhất thời cảm thấy rất tổn thương.

“Diên, ánh mắt của con quá kém, chẳng hề giống mẹ, thật khiến mẹ thất vọng”

“Josh, con thân là anh mà dạy em làm bậy, phải phạt nặn “Strzyga, ông cũng là người lớn trong nhà mà lại biết pháp phạm pháp, tội thêm một bậc”

“Con lập tức đi lãnh phạt”

“Tôi đây cũng vậy”

Vì vậy hai người rời đi.

Hứa Minh Tâm bị dọa sợ, ăn lẩu cũng bị trừng phạt sao?

Cô nhìn sắc mặt bọn họ nghiêm trọng, có lẽ hình phạt không nhẹ!

[Mẹ, con cũng tình nguyện lãnh phạt] “Không cần, con khác bọn họ. Còn cô nữa, nếu lần sau cô còn dám đem mấy thứ chướng khí mù mịt này vào nhà tôi thì tôi sẽ nấu sôi nước hồ bơi đẩy cô vào nấu chín.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời hù dọa thế thì sợ.

nổi da gà.

Trời ạ, thật là ác độc, chỉ mới nghe thôi cũng đã cảm thấy đau đớn như da đang cháy!

Hứa Minh Tâm không nhịn được toàn thân nhẹ run lên, đúng lúc này Diên vô thức năm tay cô.

Tay của cô lạnh như băng trong khi tay của áp, bàn tay lớn hơn tay cô một chút.

Rất khó tưởng tượng một người nhìn gầy teo nho nhỏ mà khi c** q**n áo ra khung xương lại rất lớn Cô xoay qua nhìn Diên, cậu ấy cũng đang nhìn mình, dường như ánh mắt đang trấn an cô không cần phải sợ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1504


Chương 1504

Nhất thời trong lòng cô có thêm một chút can đảm, cô gật đầu.

Người phụ nữ trung niên thấy cảnh đó thì không khỏi hơi nhíu mày.

Ánh mắt bà ta thoáng qua vẻ phức tạp, cánh môi ngập ngừng như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại lựa chọn yên lặng.

Bà ta nhìn cô một cái rồi xoay người rời đi.

Khi người đã đi xa hoàn toàn không nhìn thấy.

nữa thì cô mới cảm thấy tốt hơn nhiều Áp lực vô hình kia cũng dân dần đi xa.

Cô thở ra một hơi, tay không ngừng võ ngực như bị dọa sợ cực độ.

“Bà chủ thật dữ, làm tôi sợ muốn chết.”

[Thật xin lỗi, là tôi không tốt, không chăm sóc tốt cho cô.] Cô xua tay nói với vẻ không sao cả: “Cùng lắm thì lần sau không ăn nữa, nhưng anh cô và quản gia Strzyga không sao chứ?”

Cậu ấy nhẹ nhàng lắc đầu mà không nói thêm dì Buổi tối, chín giờ hơn, .Josh và Strzyga mới trở về.

Cả người Strzyga mệt mỏi đi về phòng trong, ocn2 Josh lại thẳng lưng với vẻ mặt vô cảm.

Anh ta nhìn về phía Hứa Minh Tâm rồi hơi gật đầu mà không nói thêm gì xoay người rời đi.

Dường như Josh từng giành thịt ăn với mình hoàn toàn không tồn tại Cô cũng cảm thấy .Josh ăn lẩu kia mới là .Josh thật, mà bây giờ… là anh ta đang đóng giả.

Người người ra đời trong hoàn cảnh như vậy đều sẽ có một mặt nạ sao?

‘Sống như vậy… không mệt mỏi sao?

“Diên, mặt nạ của cô là gì?”

€ô tò mò hỏi.

[Mặt nạ?] “Cô xem, tất cả mọi người đều đeo mặt nạ sống qua ngày, có nghiêm túc, có nề nếp, câu chữ rõ ràng… Josh là vậy, quản gia cũng vậy. Còn cô?

Cô cũng có mặt nạ sao? Nhưng tôi thấy cô rất chân tÌ n Chân thật, hai chữ này dùng ở trên người mình thật đúng là xa xỉ.

Cậu ấy sớm đã không có cái gọi là chân thật nữa rồi, một bí mật làm giả hơn hai mươi năm.

Cậu ấy nhẹ nhàng mím môi cười, không muốn để cho cô nhìn thấu cái gì [Vậy cô thích tôi như vậy không7] “Thích chứ, ở cùng với cô thoải mái hơn rất nhiề [Thích là được rồi, tôi tặng cô một món quà] Diên cẩn thận lấy một hộp nhung hình chữ nhật ở sau lưng ra.

.Josh tới đây chính là tặng cái này.

“Cái gì vậy?”

Cô mở ra xem, đó là một cái đồng hồ đeo tay nữ bằng kim loại, hào phóng đơn giản, bên trong còn khảm kim cương vụn.

Không cần phải nói, chắc chản giá cả của thứ này không rẻ.

Cô liên tục từ chối: “Không được, chắc chẳn là rất đắt, tôi không thể nhận.”

[Chút tiền này đối với nhà Lucia De Kettering mà nói là chín trâu không mất một cọng lông. Cô là người bạn đầu tiên của tôi, lần trước tặng cô huy hiệu gia tộc nhưng lại không nghĩ tới sẽ bị anh hai lấy lại nên vẫn luôn cảm thấy ái ngại. Nếu như cô từ chối thì chứng tỏ cô vẫn còn canh cánh chuyện lần trước trong lòng”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1505


Chương 1505

“Tôi không…”

[Không thì đeo đi, tôi đặc biệt đặt chế tạo loại nhỏ nhất, cô đeo chắc chắn sẽ thích hợp.] Cậu ấy cầm tay của cô rồi đeo đồng hồ †ay cô mà không cho cô bất kỳ cơ hội từ chị Vẻ mặt của cậu ấy rất nghiêm túc và tập trung, Khi đeo xong đồng hồ đeo tay thì cậu ấy mới thở phào nhẹ nhõm, [Cái đồng hồ đeo tay này có biểu tượng của gia tộc Lucia De Kettering, nếu như sau này Lucia lại làm khó dễ cô thì cô cứ đưa đồng hồ đeo tay.

cho cô ta xem, tự nhiên cô ta sẽ hiểu] “Đây… đây không phải là bùa hộ thân sao?”

Hứa Minh Tâm ngạc nhiên nói Cô nhìn kỹ đồng hồ đeo tay thấy phía trên có vài hoa văn chìm, đó là đồ án trên huy hiệu gia tộc thần bí và cổ xưa.

Đồng hồ đeo tay vừa vặn làm nổi bật lên cổ †ay nhỏ bé và làn da trắng nõn của cô.

Ánh đèn chiếu xuống làm phản chiếu ánh sáng sặc sỡ, trông đẹp đế lại hào phóng Đây là quà kết bạn nhưng hai tay cô lại trống trơn, thật sự là cô không có chuẩn bị trước.

Cô có chút nhụt chí: “Nhưng… tôi không có quà tặng cho cô”

[Thiếu đi, bất kể cô tặng cái gì tôi cũng thích.] Cậu ấy đang tìm cơ hội gặp lại cô lần nữa…

Cô nghe thấy thế thì gật đầu, vỗ ngực đảm bảc, chắc chắn lần sau sẽ tặng cho cậu ấy một món quà chất lượng tốt nhất.

“Thời gian cũng không sòn sớm nữa, chúng †a cũng nên đi ngủ thôi, cô +gủ cùng tôi có được không? Tôi cảm thẩy ở đây… vẫn còn hơi đáng sợ.

nên không dám ngủ một mình.”

Diên nghe cô nói như thế tFì hai gò má đỏ ửng lên.

Cậu ấy vội vàng nhìn xuống, sợ cô nhìn ra manh mối gì đó.

“Không… không ổn chút nào!”

“Cũng khôrg phải chưa từng ngủ càng nhau”

*…Vậy cũng được, nhưng cô không được cử động lung tung biết chưa?”

“Tôi khóng khống c”ế được cái này đâu. Lúc tôi ngủ cơ bản không biết mình đang làm cái gì.

Nếu tôi quấn ôm lấy cô thì cô cứ đẩy tô ra là được. Chất lượng giấc ngủ của tôi rất tốt cho nên cô có đẩy tôi cũng không biết gì đâu, không cần phải ngại”

Những lời Hứa Minh Tâm nói đều rất thật lòng.

Sau khi bọn họ rửa mặt xong thì năm trên giường, rất nhanh cô đã tiến vào mộng đẹp.

Cô giống như một chú mèo nhỏ ngây thơ, rất dính người và thích chui vào lòng người khác.

Hơn nữa cô đã quen ngủ cùng với Cố Gia Huy nên có thói quen ôm lấy cánh tay của người khác, hoặc co rúc trong cánh tay của người khác.

Cậu ấy năm thẳng người, cũng không dám động đậy dù chỉ một chút, cô gái nhỏ vậy mà cứ.

chui vào trong lòng cậu Cô ôm lấy cánh tay của cậu ấy, ôm chặt trước ngực mình Bên trong… bên trong không mặc gì cả?

Hứa Minh Tâm nghĩ rằng cả hai người đều là con gái nên cũng không kiêng dè gì cả.

Hơn nữa quần áo đều đã giặt, quần áo mới thì sáng mai người giúp việc sẽ chuẩn bị, cho nên cô mặc q**n l*t và mặc quần áo ngủ của cậu ấy, bên trên chắc là không mặc gì cả.

Cho cô mười cái đầu cô chắc cũng không hề nghĩ rằng Diên là một người đàn ông.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1506


Chương 1506

Diên cười khổ bất lực, cảm thấy mình tự làm tự chịu Nếu như cậu cương quyết từ chối thì chắc là sẽ không có chuyện phiền toái như thế này.

Nhưng cậu ấy không nố từ chối cô.

Cậu ấy cũng muốn ôm lấy cô, thân thiết không có khoảng cách với cô.

Cậu ấy cũng không dám cử động, suy nghĩ lạc trôi, không dám có suy nghĩ bậy bạ gì.

Đây là một sự không tôn trọng.

Một người đàn ông sẽ không có nhiều ý nghĩ tà ác đối với người phụ nữ mà mình thích, một khi nó xuất hiện thì sẽ kịp thời kìm chế, thậm chí cảm thấy mình không bãng cả thú vật.

Cậu ấy có thể làm lơ đi cảm giác trên cánh tay của mình, cảm thấy cả người mình cứng ngắc, cả người khô nóng Cậu ấy muốn yên ổn ngủ nhưng lại càng tỉnh táo, Đúng lúc này, bên tai truyên đến giọng nói nỉ non trong mơ của cô.

“Cố… Gia Huy.

Cậu ấy nghe ba chữ này thì trái tim run rẩy dữ.

dội, có một loại cảm giác đau đớn không thể diễn tả bãng lời lan ra khắp cơ thể.

Thì ra nghe được tên của một người đàn ông khác từ trong miệng của cô lại đau đớn như vậy.

Điều này có phải như đang nhắc nhở cậu ấy phải tỉnh mộng lại không?

Cô yêu Cố Gia Huy, không liên quan gì đến mình cả.

Cậu ấy nhếch miệng lên đầy đau khổ, cảm thấy đau nhói, bởi vì ba chữ ngắn ngủi của cô đã tiêu diệt tất cả.

Giống như bị dội một chậu nước lạnh từ đầu xuống chân, dập tắt sự tức giận sâu trong lòng cậu ấy, cuối cùng ngay cả một làn khói xanh cũng không còn.

Cậu ấy khó khăn xoay người, đối mặt với Hứa Minh Tâm, nhìn ngắm gương mặt nhỏ nhắn gầy gò của cô.

Khuôn mặt của cô chỉ to cỡ bàn tay, các bộ phận trên gương mặt cân đối xinh đẹp, trên mặt hoàn mỹ không có một chút tì vết.

Lông mi cong cong và cũng rất dài và mảnh, trông tinh xảo như một cây quạt nhỏ.

Cậu ấy nhớ rất rõ, khi đôi mắt này mở to thì có.

bao nhiêu quyến rũ và sáng đến lóa mắt.

Cậu ấy xoa mái tóc cô, chất tóc mềm mại mượt như nhung, giống như bộ lông của động vật lúc mới được sinh ra vậy.

Thân thể cô cuộn tròn lại nhỏ thành một cục.

“Nếu như bây giờ dáng vẻ của tôi không phải như vậy, chắc chắn tôi sẽ liều mạng giành lấy cô.

Tôi tuyệt đối yêu cô còn hơn cả Cố Gia Huy, chiều chuộng cô và cho cô tất cả những thứ tốt hơn”

“Nhưng… đáng vẻ của tôi lại tàn phế như thế này: Câu cuối cùng còn mang theo một tiếng thở dài nặng nề.

Chưa có lúc nào cậu ấy hận cơ thể tàn tật của mình như lúc này.

Tất cả những phương pháp trị liệu khôi phục đều đã thử nhưng làm sao cũing không thể đứng lên được Cậu ấy chỉ đành dựa vào xe lăn để sinh hoạt.

Một mình cậu ấy đều không thể chăm sóc được chính mình thì làm sao dám mơ mộng xa vời chăm sóc được cho cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1507


Chương 1507

‘Yêu một người không phải mà là chúc phúc cho họ.

Biết rõ chính mình không thích hợp thì sẽ không ràng buộc cô, mà sẽ mong muốn cô phải sống tốt hơn.

Cô nghe thấy giọng nói của cậu ấy, nhưng do cô ngủ say mà mơ mơ màng màng nên cứ nghĩ mình đang mơ.

Cô nhẹ giọng nỉ non.

“Cố Gia Huy… sao anh vẫn chưa ngủ, ngày mai… còn phải đi làm đấy.”

“Chẳng lẽ trong mắt của cô chỉ có một mình Cố Gia Huy thôi sao? Rõ ràng cô đang nằm trên giường với tôi mà…”

Lời nói của cậu ấy đầy cay đẳng, trong cổ họng giữ lấy người đó giống như đang mắc sợi bông, nóng bỏng khó nuốt.

“Ưm.

Cô ưm một tiếng rồi đổi một tư thế thoải mái khác rồi ngủ tiếp.

Cậu ấy chán nản, tính toán với cô những thứ này làm gì chứ?

Cậu ấy nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể của cô, cẩn thận từng li từng tí. Động tác chậm rãi để có thể bắt được từng hình ảnh một.

Cậu ấy không vượt qua mà chỉ vòng lấy, ngón tay rất quy củ Cậu ấy sẽ không kinh thường người phụ nữ mình thích, chỉ là cậu ấy muốn nhớ kỹ… nhớ kỹ thời khắc khó quên này, Ít ra lúc này cậu ấy vẫn còn đang sở hữu được cô, sau này cho dù có tiếc nuối thì trong lòng chắc sẽ không đau đớn đến vậy!

“Hứa Minh Tâm, tôi tên là Diêi Cậu ấy thì thầm bên tai của cô, hy vọng cô sẽ mãi mãi nhớ tên của mình.

Nhớkỹ trong cuộc đời của cô đã từng có một người như vậy, dùng thân phận không trọn vẹn bảo vệ cho cô, hy vọng cả đời cô luôn bình an vui vẻ.

Một đêm này rất quý giá với cậu ấy.

Ngày hôm sau, lúc Hứa Minh Tâm ngủ dậy thì phát hiện Diên đã thức dậy.

Cậu ấy đã mặc quần áo chỉnh tề, Strzyga đang đứng bên cạnh cậu ấy.

Cô hơi xấu hổ, cậu ấy biết ý kéo Strzyga rời đi.

Lúc này cô mới đứng dậy thay quần áo.

Diên nhìn thấy cô định c** q**n áo thì mặt đỏ lên, gõ lên tay vịn một cái, thu hút sự chú ý của Hứa Minh Tâm.

“Sao vậy?”

“Cô đang làm gì thế?”

“Thay quần áo, không phải người giúp việc đã đưa quần áo đến rồi sao?”

“Nhà vệ sinh ở bên kia…”

“Đầu là con gái, sao cô lại xấu hổ như vậy chứ? Nói vậy chứ tôi vẫn chưa thấy cô thay quần áo đâu.”

Cô lẩm bẩm, định tiến lên trêu đùa cậu ấy.

Gương mặt của cậu ấy đỏ bừng đến mang tai, cậu ấy vội ngăn cản cô lại, chỉ chỉ hướng phòng vệ sinh và bắt cô đi vào đó thay quần áo.

“Cô gái nhỏ thật dễ xấu hổ kìa”

Hứa Minh Tâm nhìn gương mặt cậu ấy đã đỏ hết, không kìm được lại bắt đầu muốn trêu đùa, véo véo má của cậu ấy.

Cảm giác ở tay vô cùng tốt!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1508


Chương 1508

Nếu mình hai mươi ba tuổi mà dã cũng được như vậy thì thật tốt.

“Diên, bình thường cô dùng mỹ phẩm dưỡng da gì vậy, sao da cô lại tốt như vậy chứ, trơn bóng mềm mềm, thật là thích đến không muốn buông tay rai”

Cô tiếc nuối di chuyển bàn tay, lại véo véo.

Cậu ấy gật nhẹ đầu, cái này là trời sinh.

“Đừng đỏ mặt, đã đỏ đến tận mang tai rồi trông giống như đít khi ấy. Không cần phải xấu hổ đến vậy đâu, tình bạn của con gái nuôi dưỡng nên là nhờ dắt tay nhau cùng đi toilet, ngủ, thay quần áo mà thành! Cố gắng nhìn ngực của tôi và ngực của cô, nếu có ngày ngực cô lớn lên thì nhớ phải chỉ công thức cho tôi với!”

Trước khi cô đi còn véo véo ngực của cậu ấy.

Đúng là nghèo rớt mồng tơi.

Đột nhiên cô cảm thấy mình dễ chịu, tốt xấu gì thì cô cũng còn thứ để mất.

Diên hai mươi ba tuổi chắc còn vội hơn so với côi Cô vừa nghĩ vừa đi đến nhà vệ sinh Để lại Diên đang cứng đờ người tại chỗ.

Câu ấy… chuyện này, coi như là bị sờ vú sao?

Cậu ấy có chút dở khóc dở cười, lần đầu tiên trong đời bị người khác số sàng như vậy.

Nếu cô ấy biết mình là một người đàn ông thì không biết sẽ có biểu cảm gì.

Cậu ấy vừa mong chờ… nhưng cũng rất lo lăng.

Rất nhanh Hứa Minh Tâm đã thay xong quần áo, đúng lúc này, ở bên ngoài Strzyga đang gõ cửa.

“Cô chủ”

Cậu ấy đẩy cửa đi ra ngoài, Strzyga dùng vẻ mặt kì lạ nhìn Hứa Minh Tâm ở phía sau, sau đó ghé sát vào tai cậu ấy nói nhỏ.

‘Vừa nói xong, vẻ mặt của cậu ấy nặng nề.

Cậu ấy nhìn về phía Hứa Minh Tâm, ánh mắt thâm thúy, “Sao vậy? Có chuyện gì xảy ra sao?”

Diên nhìn thấy cô hơi do dự nên nằm lấy tay cô, dùng ngón tay viết lên lòng bàn tay của cô dòng chữ: “Hứa Gia Huy đến rồi, anh ấy đến sớm hơn dự đoán của tôi. Tôi cứ nghĩ anh ấy sáng mai mới đến đây, xem ra anh ấy rất không yên tâm để cô ở đây”

“Anh ấy đến rồi ư?” Hứa Minh Tâm khẽ nói, hai mắt sáng lấp lánh không thôi.

‘Vậy mà trước nay cô chưa từng vì mình mà có ánh mắt như vậy, mỗi lần nhắc đến Hứa Gia Huy, cô đều cười vô cùng vui vẻ. Diên thầm nghĩ rồi chỉ chỉ tay xuống dưới lầu. Hứa Minh Tâm lập tức đi xuống, bên dưới có Josh đang tiếp đón Hứa Gia Huy, họ ngồi trên ghế sofa. Nghe tiếng bước chân từ cầu thang phía sau, Hứa Gia Huy quay lại nhìn, nhìn thấy đó là Hứa Minh Tâm thì anh lập tức bật dậy. Còn Hứa Minh Tâm thì chạy như bay đến, tay dang ra nhào vào lòng Hứa Gia Huy, anh cũng dang tay ra đón lấy cô, ghì chặt cô vào lòng rồi luồn tay qua tóc phía sau gáy cô dịu dàng v**t v*.

Chiều hôm qua đúng lúc anh vừa mới có được tung tích của cô nhưng chưa cụ thể, định tiếp tục điều tra thì Diên cho người đến thông báo với anh rằng Hứa Minh Tâm đang ở lâu đài của nhà Kettering. Anh chỉ biết rằng cô vẫn an toàn, còn những tin tức khác anh không hay biết gì.

Sau khi biết tin cô ở đây, cả đêm qua anh không hề chợp mắt, sáng tinh mơ vội vã đến ngay.

‘Vì đêm qua không ngủ được nên lúc mới đến đây, hốc mắt anh hẳn tơ máu, khuôn mặt tràn đây mệt mỏi. Thế nhưng khi vừa trông thấy cô, mọi mệt mỏi đều tan biến tức khắc.

“Anh đưa em về nhà nhé!” Chỉ vẻn vẹn sáu từ của anh cũng khiến cô hết thảy an lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1509


Chương 1509

1osh ở bên cạnh chứng kiến cảnh này thì vô thức quay sang chỗ khác, sau đó nhìn thấy Diên bước ra từ thang máy. Cậu ấy né tránh ánh mắt 4Josh, sợ bị Josh nhìn ra vẻ bối rối “Anh Huy đã đến đây rồi, chúng tôi cũng không có lí do gì để giữ người nữa, anh cứ tùy ý!”

“Không vội, tôi còn có chuyện khác nữa, tôi muốn nói chuyện với Lucia” Hứa Minh Tâm nghe thấy anh nói vậy trong lòng khẽ run, rời khỏi lòng anh.

“Ngoan, anh chỉ nói chuyện công việc thôi, không liên quan đến chuyện khác!” Hứa Minh Tâm gật gật, sở dĩ khi anh nhắc đến Lucia cô có phản ứng như vậy vì dù sao Lucia cũng coi như tình địch của cô. Nhưng cô tin tưởng Hứa Gia Huy sẽ không làm chuyện có lỗi với cô.

“Vậy thì trưa nay hai người ở đây dùng bữa đi, nơi này đã nhiều năm không có người ngoài lui đến rồi, hoan nghênh!” Josh mỉm cười nói “Tôi rất hân hạnh!” Hứa Gia Huy khách sáo đáp lời rồi cùng Hứa Minh Tâm đi ra. Josh đến cạnh Diên nói nhỏ: “Đừng quên em đã nói với mẹ những gì, nếu như mẹ nhìn thấy cảnh tượng con dâu tương lai của mình lại đi ôm ôm ấp ấp người khác thì e là hai người bọn họ không thể thoải mái mà ra khỏi đây đâu!”

Bây giờ mẹ không ở đây, anh giúp em giữ bí mật còn những người làm ở đây sẽ không nhiều chuyện, mẹ sẽ không biết được!”

“Nếu như anh là em, anh sẽ không hãm sâu vào vũng bùn như vậy!”

“Em… bây giờ em không thoát ra nổi nữa rồi”

Giọng nói của cậu tràn đầy chua xót. Nếu như tình cảm có thể dễ dàng kiểm soát thì cậu đã không phải khổ tâm như vậy. Josh nghe xong khuôn mặt trầm ngâm không nói thêm gì nữa.

Hứa Gia Huy đến tòa nhà mà Lucia ở, trước đó cô ta đã biết tin anh sẽ đến nên từ sớm đã trang điểm, ăn mặc lộng lẫy chờ anh. Khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Gia Huy, trái tim cô ta đập mạnh liên hồi “Bernie, anh đến rồi!”

“Tôi đến tìm người”

“Anh tìm ai?”

“Ngôn Minh Hi, hình như tên khác của ông ta là Carol: “Anh tìm ông ta có việc gì?” Lucia cau mày, sắc mặt có chút khó coi “Việc này có lẽ cô cũng tự mình điều tra được không nhất thiết phải hỏi tôi. Ông ta bắt cóc vợ chưa cưới của tôi hòng mong rằng tôi sẽ từ bỏ ý đồ đối địch với Kettering. Tốt nhất cô nên giao.

ông ta ra đây, tránh làm lớn chuyện đôi bên khó xử”

“Ở London, Kettering là vua, nhưng cô đừng quên rằng mạng lưới kinh doanh của Kettering ở thành phố lớn nước khác cũng rất phát triển. Tôi †in rằng Lance sẽ không vì một cấp dưới vô dụng mà trở mặt với tôi đâu” Anh nói một cách nhẹ nhàng bâng quơ nhưng Lucia thừa hiểu ẩn ý cứng rằn bên trong lời nói của anh. Không bắt được Carol, e rằng anh sẽ không từ bỏ ý định.

“Anh đến tìm em là vì ông ta sao?” Lucia nhấn mạnh từng chữ một cách khó khăn, bàn tay xiết chặt thành đấm giấu trong ống tay áo, móng tay cấu mạnh vào lòng bàn tay, đau đớn.

Không ngờ anh lại không có một chút nhớ nhung gì đến mình!

Bồng Hứa Gia Huy nói tiết đúng hơn là, tôi đến đây tìm vợ chưa cưới của tôi” Rốt cuộc anh cũng nói trắng ra, vì Hứa Minh Tâm chứ không vì bất kì thứ gì! Lucia căm hận nghiến răng, cuối cùng cô ta vẫn cam chịu gọi một cuộc điện thoại cho người tìm Carol đến. Nhưng người kia báo lại là trùng hợp ông ta đã mất tích rồi, hiện tại không có ở trong lâu đài. Rất có thể ông ta đã đánh hơi thấy điều gì nên đã bỏ trốn trước.

“Người mất tích rồi, nếu anh tìm được ông ta thì mặc anh xử lí!”

“Được, tôi nhất định sẽ không hạ thủ lưu tình”

Nói rồi anh nhìn xung quanh một lượt: “Nếu cô tìm thấy ông ta thì giúp tôi chuyển lời rắng tốt nhất đừng để rơi vào tay tôi, nếu không tôi sẽ khiến ông ta sống không bằng chết!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1510


Chương 1510

“Được. Trừ việc này ra, anh còn lời nào muốn nói với em không?” Cô ta dường như đặt hết dũng khí và tự tôn vào câu hỏi này. Đối với cô ta mà nói, bản thân cô ta đã hết lần này đến lần khác thỏa hiệp anh, cho anh cơ hội. Tất cả sự kiêu ngạo và lòng tự tôn của cô ta đều liên tiếp bị sụp đổ trước mặt anh.

“Cóz’ Anh khẽ thốt ra một từ duy nhất khiến lồng ngực cô ta nảy lên, cảm giác hồi hộp pha chút kích động mong chờ.

Lueia vội hỏi: “Là gì?”

“Đừng làm hại đến Hứa Minh Tâm, cũng đừng đối đầu với tôi. Tôi không tham dự vào đấu đá nội bộ của Kettering, tôi cũng không hi vọng có người phá hoại việc làm ăn của chúng ta, vừa phải thôi, đây là lời tôi muốn gửi đến cô và Lance”

“Anh… anh chỉ muốn nói những lời này với em sao? Anh đang cảnh cáo em ư?” Lucia cau mày lạnh lùng nhìn anh, không chấp nhận được những lời anh vừa nói. Anh vậy mà lại vì Hứa Minh Tâm mà cảnh cáo cô ta?

“Đúng vậy, lần này tôi tạm thời chấp nhận rằng sự việc lần này chỉ do Carol một mình gây ra.

Nhưng nếu như còn tiếp tục xảy ra chuyện như vậy thì đừng trách tôi không khách khí. Cho dù là người bên trong Kettering tôi cũng sẽ không bỏ qua, cùng lắm cá chết lưới rách. Tôi lại càng thích bắt đầu lại từ đầu!”

“Anh vì người phụ nữ đó mà không màng mọi thứ như vậy sao?”

“Đúng vậy!”

“Ngay cả tính mạng của anh cũng không cần à?” Lucia nhấn mạnh từng chữ.

“Đúng vậy!” Anh đáp ngắn gọn, không chút do dự rồi cứ thế dứt khoát bước đi. Luoia ngơ ngẩn nhìn bóng lưng anh khuất đần rồi biến mất, trái tìm cô ta như bị hàng vạn mũi tên xuyên thấu, tan nát cối lòng.

Lúc này Carol bỗng từ đâu chui ra, đứng sau lưng Lucia cung kính nói: “Tạ ơn cô ba đã cứu giúp, sau này tôi nhất định nghe theo mọi sự sai bảo của côI” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Tôi lấy mạng ông làm gì, tôi chỉ muốn lấy mạng Hứa Minh Tâm. Nếu như ông không nghĩ ra một kế sách hoàn mỹ vừa có thể g**t ch*t Hứa Minh Tâm vừa không liên luy tới Kettering thì tôi phanh thây ông ra!”

Cảm xúc Lucia có hơi điên cưồng, hất đổ tách trà xuống đất.

Tiếng gốm sứ quý giá rơi xuống đất vang lên, lập tức vỡ thành nhiều mảnh.

Gương mặt xinh đẹp của cô ta lúc này nhăn nhó đến đáng sợ.

Ngôn Minh Hi nói: “Cô chủ, không cần phải giết Hứa Minh Tâm! Tôi có một kế sách này, không biết cô chủ có hứng nghe không?”

“Mau nói!”

Ngôn Minh Hi nghe xong, nhìn xung quanh, phát hiện có không ít người giúp việc bèn bước lên rồi nói nhỏ bên tai cô ta.

Lucia nghe Ngôn Minh Hi nói xong, cau chặt mày lại, hiện vẻ chấn động trong mắt.

“Ông nói thật chứ?”

“Thật hơn cả sự thật thưa cô! Đây là bệnh di truyền, gene lặn, nói không chừng sẽ phát tác.

Cho dù Cố Gia Huy có thích Hứa Minh Tâm đến đâu đi nữa thì cũng phải có mạng mới thích được! Nếu như người chết rồi thì mọi thứ cũng trở.

nên vô nghĩa. Tôi đã tìm được tin tức chuẩn xác nhất, Cố Gia Huy mấy năm nay vẫn luôn nhờ quan hệ tìm kiếm, nhưng mãi không tìm thấy”
 
Back
Top Dưới