Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1431


Chương 1431

“Em lạnh lùng với anh quá, anh không đoàn được tâm tình của em cho nên mới chủ động tìm đến. Nếu em không nhiệt tình, anh sẽ cho em hai mươi điểm nhiệt tình.”

Ôn Mạc Ngôn từng chút một nói, lời nói vô cùng thành khẩn, không có lấy một chút oán giận.

“Anh vẫn luôn nghĩ rằng tình yêu là một cán cân sẽ luôn cân bằng, nhưng bây giờ anh mới phát hiện ra nó không bằng một chút nào. Vậy cũng không sao cả. Anh yêu em nhiều hơn một chút, cố gắng nhiều hơn một chút, như vậy thì em cũng không thể chạy thoát rồi.

“Ôn Mạc Ngôn… có lẽ vấn đề không phải ở anh, mà là do em.”

Cô ấy đau đầu ôm lấy trán. Cô ấy sợ rằng anh ta cứ chờ đợi kết quả như vậy, thực sự sẽ chẳng nhận lại được bất cứ thứ gì mà chi chậm trễ tuổi trẻ của anh ta mà thôi.

Một người đàn ông hai mươi lăm tuổi, tuy rằng không phải già nhưng cũng không còn trẻ nữa.

“Anh biết, là bởi vì anh của em Nguyễn Doanh. Không sao đâu, em muốn đợi một năm, anh sẽ cùng em đợi một năm, đợi mười năm, anh cũng nguyện ý đợi mười năm. Chỉ cần em thuộc về anh trong suốt những năm tháng này vậy là được rồi.

“Ôn Mạc Ngôn, anh đúng là quá bướng bình. Hơn nữa, hôn nhân của anh, anh có thể quyết định sao?”

“Đúng vậy, anh có thể làm chủ, còn em thì sao? Em có thể quyết định hôn nhân của em sao?”.

Ôn Mạc Ngôn sải bước tiến tới, siết chặt vai cô ấy, nói từng chữ một.

“Em…”

Bạch Thư Hân hơi do dự, không biết nên nói gì. Cô ấy biết như vậy không công bằng với Ôn Mạc Ngôn, nhưng cô ấy cũng khó có thể khắc chế cảm giác tội lỗi của mình.

Sự trừng phạt lớn nhất của cô ấy, thực ra người tổn thương nhất chính là Ôn Mạc Ngôn.

Nếu anh ta thức thời, đáng lẽ nên tránh xa mình ra, nhưng anh ta… lại lao đến như con thiêu thân lao vào lửa.

Cô ấy chưa kịp trả lời thì Ôn Mạc Ngôn đã cúi người nhiệt tình hôn lên môi cô ấy.

Từ trước đến nay anh ta đều rất dịu dàng, cho dù hôn môi cũng rất có quy củ, nhưng lần này lại trở nên rất cuồng nhiệt, như thể là đang trút giận.

Cô ấy biết anh ta không vui nên không vùng vẫy mà chỉ kiếng chân đáp lại. Sau khi cảm nhận được sự chủ động của cô ấy, anh ta hôn sâu hơn.

Sau một lúc lâu mới tách ra, cả hai đều thở hổn hển.

“Bạch Thư Hân, nếu như em nói với anh, em không yêu anh nữa thì có lẽ anh còn có thể chết tâm, Nhưng rõ ràng em yêu anh như vậy, nhưng lại muốn anh phải từ bỏ, không thể nào đâu!”

“Anh… anh là Ôn Mạc Ngôn hay Thiện Ngôn?”

Bạch Thư Hân bị hôn đến choáng váng, từ khi nào kỹ năng hôn của Ôn Mạc Ngôn lại trở nên tốt như vậy, làm cho bản thân cô ta thở không nổi.

Hơn nữa còn bá đạo như vậy, có phải nhân cách thứ hai đã ra mặt quấy phá không?

“Anh là Ôn Mạc Ngôn” Anh ta khàn khăn lên tiếng, trầm giọng nhấn từng chữ một: “Bạch Thư Hân, nếu em không muốn nói chuyện kết hôn, không thành vấn đề, chúng ta chỉ yêu nhau thôi cũng được. Nếu một năm nữa Lệ Nghiêm không trở lại, chúng ta sẽ là người yêu của nhau một năm, nếu mười năm nữa không trở lại, chúng ta sẽ như vậy mười năm!”

“Vậy… nếu là cả đời thì sao?”

Bạch Thư Hân ngẩn ngơ hỏi.

Đôi mắt lóng lánh hơi nước, mờ mịt vô thôi nhìn chòng chạc vào anh ta, lòng khế chùng xuống.

“Vậy thì chúng ta sẽ là người yêu cả đời.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1432


Chương 1432

“Là anh đien, hay là em điên rồi? Gia đình anh sẽ không ép buộc anh kết hôn sao? Sẽ không thức giục anh sinh con sao? Tại sao anh lại lặng phí thời gian vào em?”

“Nếu em cho rằng anh yêu em là lãng phí thời gian, vậy thì anh không còn gì để nói. Em đã đáp ứng ở bên anh, cho anh một cơ hội, tại sao bây giờ em lại làm vậy với anh. Bạch Thư Hân, em cho rằng anh không phải con người bằng máu thịt, anh không biết đau có đúng không?” Ôn Mạc Ngôn cực kì phẫn nộ, anh ta siết chặt nắm đấm, hung hăng mà vung tới…

Cô ấy không né tránh mà cam tâm tình nguyện nhắm mắt lại.

Cô ấy không sợ đau mà sẵn cho anh ta hung hãng đánh mình một trận đòn nhừ từ để trút giận.

Nhưng…

Cơn đau đã đoán trước lại không rơi xuống người, mà lại có một tiếng nổ vang lên từ sau tai.

Cô ấy sợ tới mức lập tức mở mắt ra, đã nhìn thấy Ôn Mạc Ngôn dùng nắm tay đấm ẩm ẩm vào tường.

Phòng ở đã hơi cũ cũ, lớp vôi trắng đều đang loạt xoạt rơi xuống.

Trên tường xuất hiện những vết rạn, ai nhìn thấy cũng phải giật mình.

Tây của anh ta. Lấy tốc độ của mắt thường cũng có thể thấy được nó đang nhanh chóng sưng đỏ lên, thắt chặt trái tim cô ấy.

“Anh điên rồi, anh cứ đánh em là được, anh đập tường làm cái gì? Hay là anh nghĩ xương của anh còn cứng hơn tường đây?”

Bạch Thư Hân tức giận nói, trong lòng đau đớn kinh khủng như sắp chết đến nơi, vội vội vàng vàng kéo anh ta ra khỏi phòng bếp.

Ngay vào lúc mấu chốt quan trọng này, Ôn Mạc Ngôn vẫn nhớ tới việc phải tắt bếp.

Cô ấy kéo anh ta về phòng, rất lâu sau mới tìm được rượu thuốc mà năm ngoái mình đã để dự bị ở trong nhà.

Trước tiên cô ấy rửa sạch vết thương bằng thuốc khử trùng một chút, sau đó thoa rượu thuốc lên.

Ôn Mạc Ngôn không nói gì, để yên cho cô ấy tùy tiện băng bó.

Bầu không khí bỗng trở nên im ắng… Cô ấy không dám nhìn vào ánh mắt của anh ta, bởi vì không biết phải nói cái gì.

Dường như cô ấy đã trở thành một người phụ nữ xấu xa.

“Chúng ta hãy luôn yêu thương nhau có được không?” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cuối cùng Ôn Mạc Ngôn cũng mở miệng nói, giọng nói trầm thấp nặng nề, có phần khàn khàn,

Cô ấy nghe vậy, ngón tay hơi cứng lại, cuối cùng bất lực nói: “Anh không sợ người nhà nói gì sao? Em sợ bố mẹ anh sẽ mang con dao rựa dài năm mươi mét đến giết em mất, từ bé đến lớn em đã không làm được chuyện gì thành công rồi, không muốn tiếp quản tập đoàn, không muốn sống theo ý muốn của bố mẹ, nhưng ở trong chuyện yêu anh này, em muốn làm thật tốt và trở nên hoàn hảo, miễn là anh sẵn sàng cho em một cơ hội, anh không cần lo lắng về phía bố mẹ em, anh chỉ cần cho em một câu trả lời rõ ràng là được “Em sợ phải nói về chuyện yêu đương cả đời với anh sao?”

“Em… Em mới không sợ gì hết, chủ yếu là em sợ anh hối hận mà thôi, dù sao anh cũng không còn trẻ nữa, cũng nên lập gia đình, lập nghiệp rồi.”

Cô ấy ấp ủng nói, giọng nói hơi không lưu loát.

Bên tại cô ấy, truyền đến lời nói trầm thấp của anh “Anh chỉ muốn lấy em, kết hôn rồi bắt đầu một gia đình với em, sinh con đẻ cái, chỉ vậy thôi là đủ rồi.”

Trái tim cô ấy run lên dữ dội, bị dao động bởi tiếng lòng của ai kia.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1433


Chương 1433

Cô ấy ngước mắt lên, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của anh ta, có một luồng ánh sáng dịu dàng chảy trong đó.

Bóng dáng bé nhỏ của bản thân được phản chiếu trong đó, và bên trong… chỉ có một mình mình.

Trái tim của cô ấy, trong nháy mắt bỗng ẩm ẩm như sóng dậy.

Cô ấy nghĩ, không ai có thể từ chối Ôn Mạc Ngôn vô cùng dịu dàng thâm tình lúc này được.

Bầu không khí đột nhiên trở nên mập mờ.

Không biết vì cái gì, anh ta hôn lên người cô ấy, hai người thuận thế nằm ở trên giường, quần áo cũng nhanh chóng được cởi ra.

Bởi vì thời tiết rét lạnh nên dù có bật điều hòa thì vẫn có thể cảm thấy từng tia không khí hơi se lạnh.

Cho đến khi cảm nhận được sự mát lạnh ở ngực, cô ấy mới kịp phản ứng, nhận ra rằng hai người họ thực sự đã đối xử thẳng thắn với nhau.

Cô ấy theo bản năng vô thức dùng hai tay che ngực, cảm giác được lớp da thịt của hai người và chạm, sắp dán vào một chỗ.

Xong rồi, phải bắt đầu sao?

Đây không phải là lần đầu tiên của cô ấy, nhưng… nhưng tại sao cô ấy vẫn rất lo lắng như vậy, giống như một con nghề non mới sinh?

Mà Ôn Mạc Ngôn cũng rất căng thẳng, hai tay chồng ở hai bên, không biết nên đặt ở đầu mới được.

Rõ ràng là… cũng đã xem rất nhiều phim giáo dục, nhưng đến lúc phải vác súng ra trận thì lại vô cùng mờ mịt.

Anh ta ngày người không dám tiền vào, hơi thở gấp gáp và nặng nề.

Anh ta nhìn Bạch Thư Hân thật sâu, khản giọng nói: “Thư Hân… em sẵn sàng giao thân cho anh sao?”

“Em… bây giờ em nói không sẵn sàng thì còn kịp sao? Em cũng không phải là không thích anh, cũng không có từ chối anh chuyện này. Chỉ là, em cảm thấy vừa lạ lẫm vừa rất xấu hổ. Anh cảm thấy thế nào? Chúng ta có cần phải chọn một ngày hoàng đạo, hay là chờ trời tối tắt đèn rồi tính không?”

Cô ấy nói năng lộn xộn, vừa nói ra cái gì thì đảo mất một phát là quên đi luôn. Cô ấy chỉ cảm thấy máu toàn thân như sắp dồn hết lên trán, hai má nóng bằng như lửa đốt.

“Em không từ chối, anh cũng không từ chối. muốn “Chờ đã, Thiện Ngôn, em có thể ở trong cơ thể anh, biết rõ từng cử động của anh hay không…”

Ngay khi những lời này nói ra, đột nhiên hai người trở nên lúng túng xấu hổ.

Rõ ràng đó là câu chuyện tình yêu của hai người, nhưng hết lần này đến lần khác lại có bên thứ ba xen vào.

Ôn Mạc Ngôn chật vật đứng dậy, tranh thủ thời gian vội vàng mặc quần áo vào.

Anh ta bực bội vò đầu bứt tóc: “Tại sao anh lại không biết chuyện gì xảy ra với nhân cách thứ hai, nhưng anh ta lại biết anh, vậy thì chẳng phải anh ta sẽ biết hết mọi chuyện anh làm với em sao?”

Bạch Thư Hân ôm chăn bông che thân thể đi, trong lòng cũng cảm thấy kỷ quái, phiền phức.

Rốt cuộc là mình muốn hiển thân cho một người, hay là cho hai người đây? “Anh sẽ làm bữa sáng cho em.”

Ôn Mạc Ngôn bực mình nghẹn ngào nói, xoay người rời đi.

Bạch Thư Hân không thể nhịn được cưới khi nghe giọng điệu nghẹt thở này.

Ôn Mạc Ngôn… vẫn rất đáng yêu mà, trước đây là một con chó sửa nhỏ tiêu chuẩn, nhưng bây giờ cũng đã có một phong cách bá đạo, khi tự cưỡng chế bản thân, trái tim cứ bịch bịch đập mạnh.

Nói chuyện yêu đương cả đời sao…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1434


Chương 1434

Xem ra cũng không tệ lắm, thật sự cô ấy rất muốn bao nuôi một bé công từ bột lâu dài.

Mà giờ phút này, Ôn Mạc Ngôn đang ở trong bếp chiến cơm.

“Cái nhân cách thứ hai chết tiệt kia, sau này tao và Thư Hân anh anh em em, thậm chí là khi muốn… muốn chuyện đó như vậy thì phải làm sao?”

Anh ta vừa chiên cơm, vừa mắng cho hà giận. Chờ đến lúc Bạch Thư Hân rửa mặt thay quần áo xong rồi đi ra, Ôn Mạc Ngôn đã chuẩn bị xong món cơm chiên trứng.

“Ăn đi.”

Sắc mặt anh ta vẫn còn có chút u ám.

“Anh đang tự so đo với bản thân mình thật sao?”

“Anh là anh, anh ta là anh ta. Anh ta ghét bỏ anh thì anh cũng ghét bỏ anh ta, chẳng ai ưa nhau hết.

Ôn Mạc Ngôn rầu rĩ không vui nói.

“Được rồi được rồi, tranh thủ thời gian mau ăn cơm đi, chờ chút nữa em còn phải đi thăm hỏi cả nhà Tiền Cao Ban nữa, còn phải ngồi xe thật lâu đấy.”

“Ừm, anh đi cùng với em, anh lái xe, anh cũng mua cho em rất nhiều thứ, đến khi đi chúc Tết thì dùng.”

“Anh cũng chuẩn bị xong hết rồi?” Bạch Thư Hân hơi kinh ngạc, cô ấy dự định khi đi trên đường thì tùy tiện mua một chút gì đó mang đến, dù sao ông cụ cũng không để tâm đến cô ấy làm gì, mang ân tình đến là được rồi.

“Có vấn đề gì sao?” Ôn Mạc Ngôn hỏi lại, bày ra dáng vẻ giống như anh ta làm tốt tất cả mọi chuyện thì có gì sai sao?

Bạch Thư Hân cười cười, không nói gì.

Ngay cả Lệ Nghiêm chắc cũng không làm được cẩn thận như vậy đâu nhỉ?

Tất cả điều tốt đẹp về tình yêu trên thế giới đều là thích hợp.

Trước kia cô ấy không hiểu, chen lấn đến đầu rơi máu chảy, muốn gia nhập thế giới của Nguyễn Doanh, trở thành người yêu của anh ta.

Cô ấy chưa từng cân nhắc có thích hợp hay không, chỉ biết rằng mình tràn đầy nhiệt huyết.

Mà bây giờ nghĩ thông suốt rồi, người thích hợp với Nguyễn Doanh nhất chính là Cố Yên.

Người thích hợp nhất với bản thân mình chính là Ôn Mạc Ngôn.

Buổi sáng Bạch Thư Hân vẫn còn nằm ỳ trên giường ngủ, Ôn Mạc Ngôn đã quét dọn gần hết trong nhà.

Sau khi chỉnh đốn đơn giản và đi ra ngoài, lại gặp không ít hàng xóm láng giềng.

“Thư Hân hiếm khi về quê ăn Tết, vậy mà lại đưa bạn trai đi cùng à?”

“Thư Hân lớn như vậy rồi, đã một năm không về quê, anh trai của cháu đâu?”

“Bạn trai thật đẹp trai, rất xứng đôi đấy!”

Hàng xóm mồm năm miệng mười nói, cô ấy cũng cười đáp lại.

Sau đó bọn họ lập tức lái xe xuất phát.

“Hằng xóm của em cũng khen anh đẹp trai, vậy thì chắc anh sẽ không khiến em xấu hổ đâu nhỉ?”

“Em cũng trong rất đẹp mà”

“Vậy khi nào em về nhà với anh, anh cũng sẽ để cho gia đình anh khen ngợi em”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1435


Chương 1435

“Ơ…”

Bạch Thư Hân nghe vậy thì nhíu máy, nói: “Anh đang giờ trò với em sao?”

“Có được không?” Ôn Mạc Ngôn nghiêm túc nói.

Anh giơ một bàn tay lên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô ấy.

Có một sự ấm áp khó tả khi bàn tay to đan lại trên bàn tay nhỏ.

Trong lòng Bạch Thư Hân hơi dao động, hít sâu một hơi, đang định đồng ý, không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại mở miệng nói.

“Từ từ, lần này đừng vội, chúng ta còn một thời gian dài cùng nhau mà.”

Bạch Thư Hân nghẹn trong cổ họng, cuối cùng cô ấy cũng hạ quyết tâm, nhưng anh ta lại nhẹ nhàng lướt qua mất.

“Anh…”

“Anh không muốn ép em làm những điều em không thích. Anh có thời gian, có thể từ từ đợi, chỉ cần em không cho người khác cơ hội là được “

“Ôn Mạc Ngôn, tình yêu không trọn vẹn, anh sẽ cảm thấy mệt mỏi”

Bạch Thư Hân bất lực nói.

“Bởi vì anh yêu em, mọi chuyện đều là anh tình nguyên “

“Nhưng mà em cũng yêu anh, em nguyện ý vì anh mà trả giá. London chắc là đang vào mùa xuân, chờ đến giáng sinh, anh đưa em trở về, em muốn gặp bố mẹ của anh. Hơn nữa, em sẽ đợi một năm, nếu lúc ấy Lệ Nghiêm vẫn chưa quay lại, ngày này năm sau, minh tổ chức đám cưới đi…”

Cô ấy thu hết can đảm và nói.

Trong lòng thẩm lẩm bẩm.

Anh trai, xin lỗi.

Thực sự… xin lỗi, Lệ Nghiêm.

Bạch Thư Hân đã phải dùng dũng khí rất lớn mới có thể chấp nhận hạnh phúc.

Đối với cô ấy, hôn nhân không phải là khởi đầu của hạnh phúc mà là xiềng xích của lương tâm.

Cô ấy không dám kết hôn, cô ấy không dám ở bên Ôn Mạc Ngôn, nhưng cô ấy không thể cự tuyệt tình cảm của anh ta.

Cô ấy chưa bao giờ thấy ai ngu ngốc như vậy, đã trà giá nhiều như vậy mà không nản lòng một chút nào.

Cô ấy đã thỏa hiệp.

Thật lòng tình nguyện tiếp nhận xiếng xích này, tình nguyện khóa chặt chính mình.

“Có thật không?”

Ôn Mạc Ngôn xúc động vô cùng.

“Ừ, vui không?”

Cô ấy nhìn anh ta và hỏi với một nụ cười.

Chỉ là sâu trong nụ cười có chút chua xót, nhưng không ai có thể nhìn ra được.

Ôn Mạc Ngôn đột nhiên ôm cô ấy vào lòng, thật quá kích động.

Đây chính là cảm giác mây mù tan biển, trắng sáng chiếu rọi.

Hạnh phúc đến không dễ dàng, anh ta phải nằm thật chặt.

Chẳng bao lâu đã đến nhà Tiền Cao Ban, nhà cậu ta cũng đang có khách.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1436


Chương 1436

Bố của Tiến Cao Ban tên là Tiền Chí Trung, ông ấy là một người đàn ông trung thực nổi tiếng trong làng, tuy không nổi bật về ngoại hình nhưng ông ấy rất chăm chỉ.

Vì nhà nghèo nên đến khi ngoài ba mươi tuổi ông ấy vẫn chưa tìm được vợ, gặp mẹ của Nguyễn Doanh, sau đó kết hợp thành một gia đình.

Tiền Cao Ban đã định sẽ kết hôn vào ngày Quốc khánh năm nay, và Bạch Hoàng Nham cũng đã chuẩn bị một món quà hào phóng,

Nghe nói bên nữ đòi rất nhiều lễ vật vì nhà đông con và có cậu con trai ngoài hai mươi tuổi đang nóng lòng mua nhà.

Khoảng trả trước còn thiếu bảy trăm triệu, thế nên họ đã mở miệng đòi bảy trăm triệu lễ vật kết hôn.

Tiền Cao Ban rất yêu người phụ nữ đó, nhưng ngay khi nghe tin quà cáp, cậu ta đã lập tức rút lui.

Gia đình thật sự không đưa ra được nhiều tiền như vậy, nguyên bản dự tính là hai trăm tám mươi triệu tiền quà, tính ra ở thôn này đã là tương đối cao.

Lại không ngờ nhà bên kia chỉ có ý định bản con gái lấy tiền.

Khi cả hai chuẩn bị chia tay, không ngờ bên nữ lại có thai, ngay sau đó tin tức lan truyền khắp phố phường. Đến lúc này không cưới cũng không được Cô ấy còn nhớ rõ bố của Tiến Cao Ban đặc biệt gọi điện thoại cho Bạch Hoàng Nham, người đàn ông thẳng thắn này phải mở miệng vay tiền, hơn nữa lại là mượn người nhà họ Bạch, cần dũng khí rất lớn.

Ông lão dường như đã dùng hết thể diện dành dụm được trong kiếp này để vay tiền.

Bên Bạch Hoàng Nham hiểu được mọi chuyện liên không chút chần chừ mà cho vay tiền, nói nếu họ có khả năng thì trả, không thì thôi.

Nhưng hàng tháng, Tiền Chí Trung sẽ chuyển tiền sinh hoạt phi của mình qua để trà nợ, tuy ít nhưng cũng nhầm người. tỏ Bạch Hoàng Nhạm không hề giúp đỡ

Dù đám cưới không mấy vui vẻ nhưng cả hai vẫn nên duyên vợ chồng, cuộc sống vẫn nên tiếp tục.

Lần này Bạch Thư Hân đến thật không đúng lúc, không ngờ nhà vợ đến xin phí dưỡng thai.

Do Tiền Cao Ban phải ra ngoài làm việc, còn Tiền Chí Trung đã lớn tuổi chỉ có thể tự chăm sóc bản thân, nhưng nếu muốn chăm sóc một phụ nữ mang thai thì rất khó.

Thế là người vợ về quê sinh con, từ tháng mười đến nay đã tròn bốn tháng.

Bây giờ là Tết Nguyên Đản, muốn đưa vợ về nhà đoàn tụ gia đình, nhưng chẳng ngờ nhà vợ lại không đồng ý, mở mắm đòi phí dưỡng thai trong bốn tháng này, tổng cộng một trăm bảy mươi triệu.

Tiền Cao Ban không thể trả nổi, nên vợ cậu ta chỉ có thể ở lại nhà mẹ đẻ. không ngờ gia đình của cô ta lại chủ động đến trước cửa, tố cáo dã tâm của Tiền Cao Ban.

Nói vợ đang mang bầu mà cậu ta cũng không đoái hoài gì, Tết Nguyên đán cậu ta cũng không đưa người ta về, có phải là muốn ly hôn hay không. Bạch Thư Hân vừa xuống xe liền nghe thấy cảnh hỗn loạn bên trong.

Sau khi nghe những người hàng xóm đồn thổi trước cửa, cô ấy cũng hiểu được nguyên do vấn đề.

Hàng xóm đều thấy nhà bên vợ thật quá đáng, đã có gia đình, cũng có thai rồi thì việc ly hôn này là không phù hợp

Chỉ có thể bị nhà vợ bòn rút đến chết.

Ôn Mạc Ngôn chưa từng thấy mấy chuyện lộn xộn trong nhà người ta như vậy, dù sao cuộc đời anh ta cũng hào phóng, thấy được quá nhiều mưu mô, thương trường quỷ quyệt, nhưng đây là lần đầu tiên anh ta thấy được loại tính toán như vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1437


Chương 1437

“Khi kết hôn… mẹ vợ đều ghê gớm thế này sao?”

“Anh đừng lo lắng chuyện mẹ vợ nữa, mẹ em nhiều lắm cũng chỉ kéo anh tình khỏi mộng thôi. Ảnh vạn nên lo lắng cho em kìa.”

“Tại sao vậy?”

“Lát nữa nếu em muốn đánh người, anh nhất định phải ngăn cản em, em sợ lỡ tay g**t ch*t lũ khốn kiếp này mất

Bạch Thư Hân xắn tay áo trực tiếp xông vào, nhanh chóng đẩy đám người ra.

Bầu không khí trong nhà khá căng thẳng.

Tiền Chí Trung đang ngồi ở ghế đầu tiên, hút điều thuốc khô khốc, khuôn mặt héo hơn nhăn nhỏ.

Còn nước da của Tiền Cao Ban đỏ bừng lên vì tức giận, âm thanh phản bác đã bị phía nhà vợ dập tắt.

Nhìn về phía nhà vợ, mẹ vợ, em vợ, chị vợ và hai người trung tuổi, có lẽ là các cô chủ dì bác.

Trận chiến này thực sự rất lớn.

“Tiền Cao Ban, anh phải có chút lương tâm, vợ anh đang mang thai, tôi cho nó ăn ngon uống tốt. Đầu phải tôi mở miệng nói bừa, tổ yến và nhân sâm tôi mua đều có hóa đơn rõ ràng đấy!”

“Tôi không hề lợ là chăm sóc vợ của anh, anh phải đưa tôi phi chăm sóc chứ”.

“Tiến Cao Ban, nếu hôm nay anh không đưa vợ về, tôi sẽ liều mạng với anh.”

Bên nhà vợ mồm năm miệng mười, lúc thì than vẫn, lúc lại răn đe.

Họ đều buộc Tiền Cao Ban phải đưa người về, và phải trả cho họ một trăm bảy mươi triệu tiền chăm sóc.

Lúc này, những tờ hóa đơn trong tay bà mẹ vợ bị lấy mất.

Bà ta nhìn vào cô gái trạc ngoài hai mươi, trắng trẻo, ăn mặc thời trang, chẳng giống dân quê chút nào.

Bà ta nhưởng đôi lông mày mỏng và cao giọng nói: “Cô là ai?”

“Tôi á? Bạch Thư Hân, người thân của nhà họ Tiền. Bốn tháng qua nếu thật sự ăn nhiều như vậy, tôi sẽ trả hết cho các người. Nhưng nếu không ăn mà tùy tiên đem hóa đơn đến đòi tiền, vậy thì để toà án dân sự giải quyết đi.”

Bạch Thư Hân lạnh lùng nói, “Con nhóc non nớt từ đầu đến mà lại dám quần chuyện người khác vậy?”

Một người đàn ông béo tốt dữ tợn trong số bọn họ vỏ bàn gầm lên.

Đúng lúc này, Ôn Mạc Ngôn tiến lên bảo vệ Bạch

Thư Hân.

Anh ta lạnh lùng nhìn người đàn ông kia, bất mãn nói: “Thế nào? Muốn làm gì?”.

“Còn anh là ai?”

“Người đàn ông của cô ấy.”

Ôn Mạc Ngôn hùng hổ nói như thể rất tự hào.

Bạch Thư Hân bất lực mặc kệ bọn họ, trực tiếp chụp ảnh toàn bộ hóa đơn. Vẻ mặt bà mẹ vợ trở nên khó coi, muốn giựt lại đồng hóa đơn, nhưng lại bị Ôn Mạc Ngôn ngăn lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1438


Chương 1438

Sau đó Bạch Thư Hân gọi điện tìm người của đồn cảnh sát.

“Tôi nghi ngờ ở đây có một vụ tổng tiền nên mời các anh đến một chuyển, càng sớm càng tốt, cuối năm mà làm phiền các anh rồi

Sau khi cuộc gọi cúp máy, cô ấy lại gửi ảnh cho bạn bè để giúp kiểm tra tính xác thực của những hóa đơn này.

Người bạn kia nói rằng mười phút nữa sẽ có kết

Cô ấy kiên nhẫn chờ đợi. quà.

Sau khi cô ấy làm tất cả những điều này, sắc mặt mấy người bên nhà vợ trở nên vô cùng khó coi.

Bà mẹ vợ lạnh lùng nói: “Tiền Cao Ban, đây là kiểu người thân gì vậy? Đang cố tình tìm lỗi sao? Anh có còn là đàn ông không? Vợ anh đang mang thai con của anh, ăn ngon một chút, anh cũng muốn tính toán rạch rồi sao?”

Nghệ được lời này, mặt Tiền Cao Ban liền đó bừng, cất giọng định phản bác nhưng lại bị Bạch Thư Hân chăn lại.

“Anh có thể tin tưởng để tôi giúp anh giải quyết không?”

“Có thể “

“Vậy anh còn muốn người vợ này không?”

“Tôi…”

Khuôn mặt của Tiền Cao Ban lộ ra vẻ đau khổ.

Tất nhiên là muốn, cả hai đã quen nhau từ lâu, cũng đã mang thai và có con rồi.

Nhưng nhóm người thân họ hàng này thực sự rất khủng khiếp và quá đáng.

“Vợ anh rất tốt, nhưng ở nhà không có quyền nói chuyện, đều là mẹ vợ quyết định. Anh nghĩ… đây không phải là chủ ý của cô ấy.”

“Nếu vợ anh thực sự yêu anh, cô ấy sẽ không bị thao túng như thế này. Nói trắng ra, có thể cô ấy không chân thành yêu anh như vậy. Cứ giao chuyện này cho tôi. Chuyện xấu nhất có thể xảy ra là gì chắc anh cũng đoán được, anh chịu được không?”

Phương án tồi tệ nhất chính là ly hôn.

Tiến Cao Ban cũng từng nghĩ đến, dù sao cũng đã lớn chuyện đến như vậy rồi,

Những luật pháp quy định người phụ nữ có thai thì không được ly hôn.

“Cô xử lý đi, anh sẵn sàng gánh chịu bất kể hậu quả như thế nào.”

Tiền Cao Ban chán nản nói.

Tình cảm dù sâu đậm đến đâu cũng không thể chịu đứng được mọi thử hết lần này đến lần khác.

Tình cảm là thứ xa xỉ đắt giá nhất.

“Tiền Cao Ban, anh là đàn ông à? Anh giao việc của vợ cho người ngoài giải quyết sao?”

Cậu em vợ lo lắng rồng lên.

Nhưng cậu ta không ngờ Bạch Thư Hân lại nặng nề đập tay lên bàn, sau đó tức giận nói: “Còn la hét cái gì, đây là nhà của anh sao? Tôi nói cho các người biết, nếu những hóa đơn này là giả, các người đều vào đồn cảnh sát mà chở đi. Đón năm mới mà cả nhà các người tề tụ đông đủ như vậy cũng coi như viên mãn rồi!”

“Cô con dâu này, nếu các người không tự mình đứa qua đây thì cũng không cần nữa, năm nay cho cô ta ở cùng mấy người luôn. Đừng dùng việc mang thai để chèn ép chúng tôi, đứa trẻ này là của nhà họ Tiến, nhưng lẽ nào không phải là con của cô ta? Bắt kẻ đó là ý muốn của các người hay của cô ta, đều coi đứa trẻ như một món hời để đổi lấy phần thường. Dù sao chuyện này cũng không có tác dụng với chúng tôi, một xu chúng tôi cũng không đưa “Mấy ngày này nếu bỏ qua được thì tốt, không làm hòa được thì xẻ rách mặt mũi cũng chẳng sao. Nói cho các người biết, chuyện của nhà họ Tiền chính là chuyện của nhà họ Bạch chúng tôi. Nếu các người là công dân tốt, tuân thủ luật pháp và quy định thì tôi cũng không thể làm gì các người. Nhưng bây giờ các người đang tổng tiền và làm trái đạo đức, thì tôi không thể để yên được “Mang thai không được ly hôn, đợi đứa nhỏ sinh ra luôn cũng được? Sinh ra rồi còn phải xét nghiệm rõ rằng, có phải là con cháu nhà họ Tiền hay không còn chưa biết được đâu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1439


Chương 1439

“Cô… con nhóc cô sỉ nhục người khác quá đáng đấy!”

“Các người cũng tự trọng nhì, đánh đồng minh với tiền bạc thì có thể đáng quý đến mức nào?” Bạch Thư Hân nở nụ cười chế nhạo, lạnh lùng nói.

Máy chuyện đầu khẩu thế này, trước giờ cô ấy chưa từng thưa ai cả. Đối phương là điển hình của mềm nhắn rằng buông, chi biết ức h**p nhà Tiền Chí Trung thật thà,

Ước chúng cũng biết ông ấy có sự giúp đỡ của nhà họ Bạch, có thể dễ dàng mượn tiền nhà họ Bạch, nên sẽ tìm mọi cách để đòi tiền.

“Tiền Cao Bar, chúng tôi có xét nghiệm rồi, đứa nhỏ này là con trai, là đích tồn của nhà họ Tiền: Nếu còn để cho cô ta tiếp tục càn quấy, chúng tôi sẽ bỏ đứa bé này.”

Tiền Cao Ban muốn nói điều gì đó, nhưng cậu ta nghiên rằng kim lại.

Nếu như cậu ta mềm yếu, cậu ta sẽ bị mẹ vợ bòn rút cả đời.

Gia đình này đã phải vật lộn để kiếm sống rồi.

“Ông Trung, ông cũng nghĩ như vậy sao? Đã hơn sáu mươi tuổi rồi còn không muốn bế cháu nội à?”

“Muốn chứ…”

Đôi tay thô ráp của Tiền Chí Trung đều đang run ráy.

Nghĩ đến sau này trong nhà sẽ có một đứa cháu trai mập mạp, đôi mắt đục ngầu của ông ấy đầy vẻ vui sướng, Nhưng cuối cùng, ông ấy đã kiềm chế rất nhiều.

Cải giá của đứa trẻ này là quá lớn, “Thì bỏ đi.”

Bạch Thư Hân lạnh lùng nói.

“Nếu đứa trẻ bị phá, Tiền Cao Ban sẽ lập tức lý hôn, tôi sẽ thuê luật sư giỏi nhất.”

“Cô… cô đang làm cho Tiền Cao Ban trở thành kẻ có tội, cô đang hại anh ta đấy!”

“Không, tôi đang giúp anh ấy, là các người đang làm hại con gái của các người. Tôi nghĩ nếu chuyện này được lan truyền, sẽ chẳng ai nói là lỗi của Tiền Cao Ban đâu. Ngược lại cả nhà bà làm ầm ĩ, khiến mọi người đều biết rõ tường tần, nghe nói con trai thứ hai và con gái nhỏ của bà đều chưa kết hôn, cũng chẳng hay còn ai dám lấy?”

“Các bác hàng xóm, mọi người thấy sao?”

“Không dám lấy, gia đình này quá ngang ngược!”

Bạch Thư Hân hỏi những người ngoài cửa, và dân làng ngay lập tức xua tay liên tục.

Dù có núi vàng, núi bạc, họ nhất định sẽ không già con hay lấy vợ nhà này.

Gia đình này giống như ma cà rồng hút máu, giả con gái còn đỡ, nếu mà cưới con gái út về, chẳng phải là rước rắc rối về nhà sao? Nhìn thấy cảnh này, bà mẹ vợ tức đến run lên, không thể kiềm chế được nữa, vung tay đã định đánh Bạch Thư Hân.

Ôn Mạc Ngôn ở bên cạnh vẫn luôn chú ý, thấy bà ta hạ căng tay liền không khách khi còn lại.

Bạch Thư Hân hung hăng nheo mắt, khỏe miệng hiện lên một tia giễu cợt.

Lại còn dám đánh người “Ôn Mạc Ngôn, anh buông ra đi, anh là đàn ông, đánh phụ nữ thì khó nói. Nhưng em thì khác, em là phụ nữ, em muốn đánh thể nào cũng được.” Cô ấy nói gắn từng chữ: “Chỉ cần bà ta dám chạm vào mặt em, em đảm bảo sẽ đánh cho chồng bà ta cũng không nhận ra noi!”

“Con nhóc cô sao lại tàn bạo như thế?”

“Bà già này sao lại hung hăng như thế?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1440


Chương 1440

Bạch Thư Hân không khách sáo chút nào. Những người lớn tuổi nên được tôn trọng, nhưng cũng phải tùy người. Những người hiểu lý lẽ thì cô ấy sẽ đối xử rất lịch

Nhưng đối với loại đàn bà chua ngoa này, cô ấy sẽ không dành bắt cứ tình cảm nào. Đối phó với loại người này, nhất định phải dùng bạo lực khổng chế bạo lực, phải hung ác hơn thì bà ta mới có thể hiểu vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

“Cô cô không tồn trong trường bối”

“Xin lỗi, bà không đủ tư cách làm trưởng bối của

Bạch Thư Hân rất thẳng thừng.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, đã có kết quả điều tra.

Cô ấy đặc biệt bật loa ngoài: “Thư Hân, tớ giúp cậu kiểm tra rồi. Mấy cửa hàng này chưa từng bán đồ gì, đúng ngày xuất hóa đơn và phiếu xuất kho không có đơn hàng nào. Danh sách này cũng là giả mạo, tớ sẽ gửi cho cậu biên lai chính xác. Là ai đang làm giả hóa đơn vậy? Nếu những hóa đơn này bị truy cứu trách nhiệm pháp lý, thì ước tính hình phạt cũng không nhẹ đầu “Cậu có muốn tiến hành thủ tục pháp lý không? Tớ biết thẩm phán và luật sư bào chữa, cậu có cần không?”

“Ử, trước tiên cậu cứ để ý một chút, sang năm tổ chức kiện tụng là được rồi. Làm phiền cậu điều tra giúp mình với “

“Chuyện nhà thôi, vậy tờ đi làm việc, tớ đã chuyển tôi.” chứng cử cho cậu rồi, cậu tự mình in ra nhé ”

Hai người nhanh chóng cúp máy, Bạch Thư Hân lại nhìn về phía gia đình kia, thấy sắc mặt mỗi người đều tái nhợt. Xem ra là bị dọa bởi cuộc điện thoại và chuyển phải chịu trách nhiệm pháp lý rồi.

“Cô… cô đang hù doạ tôi sao, cô tưởng rằng các cô có người ở trên thì chúng tôi không có sao?”

Mẹ vợ bắt đầu run rẩy khi nói chuyện, cách nói chuyện cũng không còn lưu loát.

“Bà đi tìm đi, để tôi xem pháp luật sẽ nghiêng về phía ai.”

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng còi xe cảnh sát.

“Thật xin lỗi, tôi đã gọi cảnh sát trước rồi, chúng ta làm theo thủ tục đi.”

Cảnh sát rất lịch sự với Bạch Thư Hân, sau đó tìm hiểu tình hình.

Tranh chấp dân sự, nghi ngờ tổng tiền.

Sau đó lập tức phải đưa đến đồn cảnh sát để giảm giữ, thẩm vấn hay gì đó.

Cả một nhà khí thế hung hăng, khi rời đi đều rất xấu hổ, đều bị đưa lên xe cảnh sát. Hàng xóm láng giếng cũng vui vẻ ra về.

Bọn họ cảm thấy hạnh phúc khi người xấu bị trứng phat.

Tiến Cao Ban xấu hổ nhìn Bạch Thư Hân, nói, “Thật xin lỗi, tôi cũng không biết bọn họ sẽ đột nhiên tới như vậy, khiến mọi người cười chê rồi, còn… còn làm phiền cô phải giúp tôi.”

“Không sao đâu, năm nay anh trai tôi cũng sẽ không về, tôi là em gái của anh ấy, đây là tất cả những gì tôi nên làm, anh không cần phải cảm thấy phiền phức, đều là bạn bè, cũng coi như là thân thích. Máy người này chắc đã sợ rồi, có lẽ lần sau cũng không dám làm ầm ĩ nữa đâu, vợ anh sẽ được đưa tới đây sớm thôi, còn sau này các anh muốn đi đến cuối cùng hay không, vẫn phải xem quyết định của anh, tôi sẽ không can thiệp.”

“Dù sao thì thà phá bỏ một ngôi chùa còn hơn là phá bỏ một cuộc hôn nhân.”

“Ừm, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

Tiền Cao Ban cũng vô cùng đau đầu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1441


Chương 1441

Tiền Cao Ban đi vào phòng bếp để nấu cơm, còn bạn họ thì đi lên núi để tế bái mẹ của Nguyễn Doanh một chút.

Chở đến khi bọn họ trở về, cơm trưa cũng đã xong xuôi, chỉ là bữa cơm này ăn rất nặng nề ngột ngạt

Cô ấy cũng không bận tâm nhiều, lập tức đưa Ôn Mạc Ngôn trở về

Trên xe, Ôn Mạc Ngôn không nhịn cười được.

“Anh cười cái gì?” Bạch Thư Hân nghi hoặc nhìn anh ta.

“Bạch Thư Hân, anh nghĩ về lí do tại sao lúc trước anh lại thích em.”

“Tại sao?”

“Có lẽ là… nhìn dáng vẻ em hăng hái làm việc nghĩa rất cuốn hút, không giống bình thường, điều đó thu hút anh ngay lập tức. Em rất chính trực, nhưng cũng rất hiền lành, em không dung túng cho bạn còn đồ làm tổn thương người lạ, em cũng sẽ làm mọi thứ tốt nhất cho bạn bè của mình, em đã cứu bọn anh, sau đó biệt thự gặp nguy hiểm, em đã không chạy trốn mà ở lại với anh, có sống cùng sống, có chết cùng chết”

“Chung cư bốc cháy, em cũng liều mạng xông vào, bây giờ vì người nhà của anh em mà cũng không ngại phiền phức, phấn đấu quên mình như thế, em thật sự rất tốt bụng, em không có chút xấu xa nào, em rất tốt, tốt đến mức… anh không thể buông bỏ được

Bạch Thư Hân nghe được những lời tình cảm này, hai gò má trở nên ửng đỏ.

Cô ấy không nhịn được liếc mắt một cái: “Miệng lười trơn tru.

Sau đó thì nhìn ra phía ngoài cửa sổ, trong khi anh ta không nhìn thấy, khỏe miệng nhẹ nhàng cong lên, lộ ra một vòng mìm cười.

Được người yêu khen ngợi, thật sự rất hạnh phúc ***

Sau khi bọn họ trở về, khi đi hai người một đôi, khi về cũng một đôi, rất nhanh sau đó tất cả những người xung quanh đều biết Bạch Thư Hân đưa bạn trai về ăn Tết. không nghĩ tới ngày thứ ba, người nhà mẹ vợ Tiền Cao Ban lại đến.

Lý Thanh Yến đưa con gái Phương Yến Nhi tới đến để xin lỗi.

Bọn họ đã trở về từ đồn cảnh sát và giải thích rằng đó là một trò hề của gia đình, bị giam giữ trong mười hai tiếng trước khi được thả.

Sau đó, bọn họ đưa vợ của Tiền Cao Ban về, thậm chỉ còn mang theo rất nhiều thứ qua, hi vọng bạn họ sẽ không ly hôn và sống cuộc sống hòa thuận, mà. Cố gắng xoa dịu đôi vợ chồng trẻ xong lại nhanh chúng mang đổ đến, củi đầu khom lưng chịu nhận lỗi.

Bạch Thư Hân liếc mắt nhìn đống đó, đều là yến và vây cá mập gì đó, nhưng đều không phải là đã gì tốt, cô ấy còn không thèm nhìn qua những thứ này

Nhưng nhìn dáng vẻ nhẹ nhàng bưng xách của bọn họ thì có lẽ cũng đã mất rất nhiều máu.

Lý Thanh Yến sợ cô ấy ghi hận trong lòng, cho nên mới đặc biệt tới đây.

“Chuyện đó, cô Bạch Thư Hân à, trước đây đúng là chúng tôi làm sai, chúng tôi… chúng tôi đã quá đáng, nếu có điều gì không tôn trọng cô, mong cô rộng lượng tha thứ. Nông dân chúng tôi không hiểu cấp bậc lễ nghĩa nên đã xúc phạm cô.”

“Tôi nghĩ chuyện này không liên quan gì đến nông thôn hay thành phố cả, các người bắt nạt người lương thiện, khinh người quá đáng, cũng đừng trách tôi quá đáng.”

“Vâng vâng vâng, cô dạy phải lắm a.”

“Ừm, hai người có thể đi về rồi, chỉ cần không quá đáng đối với nhà họ Tiền thì tôi với các người cũng sẽ không còn khúc mắc gì nữa. Đồ cũng mang hết đi đi, tôi không dùng được “Cái này

Lý Thanh Yến thấy cô ấy không chịu nhận thì có chút khó xử.

“Tôi muốn ra ngoài, bà mang đi đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1442


Chương 1442

Dứt lời, cô ấy lập tức kéo cánh tay của Ôn Mạc Ngôn bước ra ngoài.

Cô ấy phát hiện ra Phương Yến Nhi kia lại đang liếc mắt đưa tình với Ôn Mạc Ngôn.

“Bạn trai của tôi đẹp trai không?”

Cô ấy cười hì hì nói.

Sắc mặt Phương Yến Nhi đò lên, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, không biết nên trả lời như thế nào.

“Thật ra cô không nói tôi cũng biết rất đẹp trai có đúng không?”

Phương Yến Nhi gật đầu.

“Nhưng anh ấy đã có chủ rồi, là của tôi, cô định cướp của tôi sao?”

“Không… tôi không dám “

“Không dám? Vậy thì hãy tránh xa anh ấy một chút có được không? Nếu không tôi sẽ đến gần cô một chút, tôi đánh người thì đau lắm đấy!”

“Cô… cô thật hung dữ Phương Yến Nhi nói lắp bắp, “Tôi như thư này mà có bảo là hung dữ a? Cô có muốn tôi hung dữ thêm một chút không?”

Cô ấy nói một cách hung hang, Phương Yến Nhi sơ đến mức sắc mặt trắng bệch, nghĩ đến sức mạnh của Bạch Thư Hân hôm đó.

Cho dù cô ta có mười cải lá gan cũng không dám xúc phạm Bạch Thư Hân.

Mẹ con Lý Thanh Yến không còn cách nào khác, đành phải cầm theo đổ đạc mà quay về, không thành công mà rút lui.

Ôn Mạc Ngôn cười cười: “Không ngờ em lại còn biết ghen tuông cơ đấy? Biết che chở anh a? Có cảm giác nguy hiểm sao?”

“Không đến mức đó, em biết anh ngứa mắt loại mặt hàng này, hơn nữa người sáng suốt chắc chắn sẽ lựa chọn em, trừ khi mắt anh bị mù.”

“Vậy vừa rồi không phải em đã vẽ với thêm chuyện sao? Cô ta lại không cho em được bất cứ cảm giác nguy hiểm nào à?”

“Đúng vậy… Ở đây không thoải mái, đồ của em bị người khác nhìn chăm chăm loại cảm giác này thật sự rất khó chịu.” Bạch Thư Hân chọc chọc trái tim, loại cảm giác này đến rất mãnh liệt.

Ghen tuông… Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Thật sự không đáng vì loại người như thế này.

Nhưng cô ấy vẫn không khống chế nổi bản thân mình, không nhịn được xua đuổi những con chim lắm mom kia di.

Ôn Mạc Ngôn nghe nói như thế, không kìm được ôm chặt cô ấy vào trong lòng.

“Thật vui khi có thể nghe em nói ra điều này.”

“Đồ của em, em không thích người khác đụng vào hay là nhìn nhiều. Hơn nữa em cũng không dịu dàng hiền lành như Minh Tâm, có người quan tâm nhớ thương đồ vật của em chính là muốn ăn nắm đấm rồi “Được rồi.”

“Có phải anh nghĩ em rất dã man hay không?”

“Không cảm thấy như vậy, ngược lại anh cảm thấy em rất đáng yêu “Cũng dễ thương trong lúc bạo lực gia đình?” Cô ấy bất lực nói.

“Ừm, anh cảm thấy vô cùng đáng yêu, anh luôn luôn có cơ thể khoẻ mạnh, em không phát hiện ra anh đã rắn chắc hơn rất nhiều sao? Chống chịu đánh rất giỏi đó.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1443


Chương 1443

Anh ta theo bản năng bắt lấy bàn tay nhỏ của cô ấy rồi đặt lên trên v*m ng*c mình.

Chiếc áo len đen cũng không thể ngăn lại cơ bắp giàu có co giãn đàn hồi bên trong.

Bạch Thư Hân đỏ mặt muốn rút tay về, nhưng… đành chịu vì không nó. không thể không thừa nhận rằng cảm giác này thực sự rất tốt, cảm thấy rất chắc chắn và có cảm giác vô cùng an toàn.

Thoạt nhìn rất gầy, dáng người cũng rất cân đối, không ngờ rằng bên trong lại giàu có như vậy.

“Sao vậy? Nghiện rồi à? Không muốn thu tay lại à?”

“Khụ khụ… Em không thèm nhé, anh chuẩn bị đi mua đồ ăn đi, em đói rồi…”

“Thật ra em sở nhiều một chút cũng không sao

Anh ta dịu dàng cười cười, nhét bàn tay nhỏ của cô ấy vào bên trong chiếc áo len, như thế này càng thêm trực quan hơn.

Tây cô ấy rất lạnh, khi vừa chạm vào lớp da thịt ẩm áp kia, lập tức trở nên nóng hơn, Đây có phải là biến thành lưu manh đang đùa nghịch không? Nhưng cô ấy không muốn rút tay lại

“Như vậy… có phải rất b**n th** hay không?”

“Chờ lát nữa lên xe sẽ không có ai nhìn thấy đâu, cứ sở thoải mái, dù sao anh cũng là của em, em muốn sở chỗ nào cũng được”

“Thật là chỗ nào… cũng có thể sao?”

Cô ấy theo bản năng nhìn về nơi nào đó, Ôn Mạc Ngôn nhịn không được hơi chuyển động cổ họng.

Chết tiệt, chỉ một ánh mắt thôi mà đã suýt khiến anh ta có phản ứng rồi, “Bạch Thư Hân, bây giờ em đang giở trò lưu mạnh đấy.” Anh ta bất lực đỡ trấn nói: “Nếu em không sợ chuốc họa vào người thì có thể thử xem, anh là một người đàn ông bình thường đấy!

Anh ta nhấn mạnh mấy chữ cuối cùng.

Người đàn ông bình thường sẽ ăn thịt, sẽ làm những chuyện ấy ấy

Đương nhiên là Bạch Thư Hân hiểu được ý từ tiềm tàng trong lời nói của anh ta, nhịn không được mim cười hì hì, chỉ hất tay nói: “Vẫn nên cư xử chuẩn mực một chút đi, lỡ chúng ta không thể kiềm chế được thì làm sao bây giờ?”

“Có phải là do nhân cách thứ hai vẫn luôn ở đó, cho nên chúng ta. Chúng ta không thể làm đến bước kia đúng không?” Ôn Mạc Ngôn có hơi ngại ngùng, nhưng cũng rất phiền muộn, vì vậy nên trong giọng nói có vẻ rầu rĩ không vui.

Bạch Thư Hân nghe được những lời này, cũng cảm thấy đây là một phiền phức rất lớn.

Nhân cách chính không biết những chuyện nhân cách thứ hai làm, nhưng Thiện Ngôn lại biết được mỗi tiếng nói mỗi động tác của Ôn Mạc Ngôn.

Có lẽ khi bọn họ đang bàn luận về chủ đề này thì Thiện Ngôn đang ở trong thân thể của anh ta âm thẩm mắng chửi, cũng không biết đang suy nghĩ lung tung về cái gì!

Hai người luôn phải đi đến bước đó, anh biết em sâu hay cạn, em biết anh dài hay ngắn vân vân mây máy. Dù sao cô ấy cũng không tin vào tình yêu trong sáng gi dầu.

Những người yêu nhau đều sẽ có khát vọng về da thịt, sẽ hy vọng hai người thân mật với nhau hơn. khuôn mặt của cô ấy lộ vẻ khó xử: “Nhưng anh không cảm thấy kỳ quái sao? Rõ rằng người em thích là anh, nhưng nếu cùng anh lên giường thì lại có cảm giác như đang cùng hai người đàn ông… Em cảm thấy như mình đang phản bội anh vậy “Anh cũng thấy rất kỳ quái, cứ như đang có người thứ ba nhìn chằm chằm. Nếu không… anh thử đi trị liệu tâm lý xem sao, để cho anh ta… Không bao giờ xuất hiện nữa?”

“Anh không cảm thấy sự xuất hiện của Thiện Ngôn đã dạy cho chúng ta điều gì đó hay sao? Anh học được sự thẳng thắn trung thực của Thiện Ngôn, Thiện Ngôn cũng từ từ học được tính cách hiền lành của anh. Cho dù là anh hay là Thiện Ngôn thì em cũng không có quyền lực để cướp đoạt đi sự tồn tại của ai cả. Mặc dù đây là một loại bệnh, nhưng khi anh được chữa khỏi thì em cứ có cảm giác như anh đã g**t ch*t Thiện Ngôn vậy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1444


Chương 1444

“Rõ ràng anh ấy có cơ hội giành được thân thể, nhưng lại vì em mà chủ động rời khỏi. Nếu em đồng ý cách làm của anh thì không khác nào mình là tội phạm giết người cả, em sợ… em sẽ không thể ở bên anh được nữa, cũng giống như sự áy náy của em đối vỚI Nguyễn Doanh vậy”

Bạch Thư Hân nặng nó nói.

Cho dù biết rõ sự tồn tại của Thiện Ngôn là không hợp lý, nhưng cứ nghĩ đến việc sẽ khiến anh ta biến mất, trái tim của cô ấy cử như bị một bàn tay vô hình nào đó bóp chặt, vô cùng đau đớn.

Chuyện này… cũng giống như giết người, lương tâm của cô ấy sẽ rất bất an.

“Cũng đúng, anh ta đúng là đã dạy anh rất nhiều chuyện, có lẽ sự tồn tại của anh ta cũng là điều tất nhiên, anh không có tư cách cướp đoạt quyền lực của anh ta. Chỉ cần em không yêu anh ta là được, phân rõ hai người bọn anh thì anh đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Thư Hân, cứ từ từ tính đi, rồi cũng sẽ tìm được phương pháp cân bằng. Cho dù cà đời cũng không thể đi đến một bước kia thì anh cũng sẽ không buông tay em ra đâu.”

Sau đó, anh ta dùng sức nằm chặt tay cô ấy.

Cô ấy bỗng nhiên hiểu được vì sao Hứa Minh Tâm lại có thể vì Cố Gia Huy mà kiên trì lâu đến thế.

Có một loại tình yêu có thể vượt qua cả thể xác và đạt được sự thống nhất của linh hồn, Cho dù nó không hoàn hảo, nhưng đó vẫn là một cách yếu:

Anh yêu em, cho nên anh bằng lòng từ bỏ d*c v*ng. không phải anh không muốn có được em, nhưng so với những thứ kia, thì anh càng muốn được ở bên em.

Cô ấy mìm cười, nhịn không được xoay người ôm chặt lấy anh ta.

“Em vì Lệ Nghiêm nên không dám nhìn thẳng vào tình cảm của chính mình. Anh lại vì Thiện Ngôn nên không dám nhìn thẳng vào em, cho nên chúng ta huế nhau, chúng ta chắc chắn sẽ tìm ra được phương pháp cân bằng, chắc chắn sẽ “

“Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, biết không?”

“Ừm, em tin mà

Cô ấy mạnh mẽ gật đầu, lần này… cô ấy muốn dùng hết sức để nắm chặt hạnh phúc của mình.

Đà Nẵng.

Hứa Minh Tâm đã nhận được thông báo từ bên Quý Thiên Kim đích thân gọi điện thoại đến, có phải về nhà ăn cơm vào đêm ba mươi Tết.

Ngay sau đó ông cụ Thanh cũng gọi điện thoại đến, nói rằng năm nay Có Triệt sẽ ở dưới chi nhánh của công ty, không quay về Đà Nẵng, ông cụ ở nhà một mình cũng rất cô đơn.

“Con và Minh Tâm nhớ đến sớm chút nhé, hôm nay bố đích thân xuống bếp, sẽ để cho hai đứa ăn thoải mait

Hứa Minh Tâm nghe thể có hơi khó xử, hai nơi đều phải đi, nhưng cô chỉ có một người mà thôi.

Cô nhìn Cố Gia Huy như đang cầu cứu, nói: “Không lẽ năm nay ăn tết anh đi nhà anh em đi nhà em sao?”

“Ăn Tết là ngày cả gia đình sum họp, vợ chồng tách ra như thế thì sao mà được?”

“Không phải chúng ta còn chưa kết hôn à?”

“Hum?”

Cố Gia Huy nghe thấy lời này, khẽ nhưởng mày, không vui nhìn cô. Hứa Minh Tâm lập tức chịu thua, lắp bắp nói: “Anh nói rất đúng, nhưng cả hai bên gia đình, nhà nào em cũng không dám làm mất lòng được.

“ạnh biết em muốn về nhà họ Quý, dù sao đó cũng là người thân ruột thịt của em. Nhưng anh cũng rất muốn được ăn Tết cùng với em, cho nên quyết định thế này đi, đầu tiên em đến nhà họ Quý, sau đó thì về nhà cũ. Dù sao em cũng không ăn nhiều, ăn hai lần cũng chẳng sao cả “Đúng rồi, sao em không nghĩ đến chuyện này nhỉ, em có thể đi ăn cả hai nhà mà! Để em gọi điện thoại cho dì .
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1445


Chương 1445

Cô lập tức gọi điện thoại cho Quý Thiên Kim, bên kia vừa nghe nói Cố Gia Huy cũng muốn đến, tức thì trong giọng có vẻ uể oải.

“Cố Gia Huy cũng đến à? Với thân phận gì?”

“Bạn… bạn trai a “Cháu mới mấy tuổi mà đã đưa bạn trai về nhà ăn Tết rồi?”

“Không được sao a?” Hứa Minh Tâm yếu ớt hỏi.

“Cháu đừng có mà nghe lời dì, cứ mang Cố Gia Huy về đi, cậu chống lưng cho, người một nhà hòa thuận ăn một bữa cơm đoàn viên là được.”

Lúc này Quý Mặc Nhiên cầm điện thoại, cười hì hì nói.

Hứa Minh Tâm biết ơn vô cùng, không ngừng nơi lời cảm ơn, sau đó cúp điện thoại. Cô thở phào một hơi, nhìn Cố Gia Huy: “Có khả năng anh phải ứng phó với rất nhiều thân thích của em đấy, cũng không biết anh có xử lý được không “Cũng đúng không cố gắng một chút thì làm sao bọn họ bằng lòng gả ern cho anh được.

Anh sở đầu của cô, ánh mắt vô cùng dịu dàng.

Đợi đến ngày ba mươi, Hứa Minh Tâm cho cả gia đình chủ An ở nhà mình ăn cơm tất niên, dù sao có khi bọn họ sẽ bận rộn đến khuya mới xong.

Năm nay cũng sẽ có quần áo mới và tiền lì xì, sẽ không khắt khe với mọi người. Sau đó cô xách theo bao lớn bao nhỏ đi đến nhà họ Quỷ.

Nhà họ Quý cũng vô cùng náo nhiệt, mọi người đang cùng nhau dẫn câu đối xuân ở hai bên cửa.

Trên cửa treo hai cái đèn lồng màu đỏ, lộ ra không khí ngày lễ vui vẻ.

“Minh Tâm đến rồi

Quý Mặc Nhiên cười nói.

Hứa Minh Tâm chào từng người, con trai lớn của Quý Mặc Nhiên đang ở bên ngoài làm việc, mọi năm đều không ở nhà. Những người ngồi ở đây năm nay cô đều biết hết.

Cô vào phòng, người hầu liên bưng trà rất nước.

Cô nhìn thấy rất nhiều đồ ăn vặt để ở trên bản, có có thể khẳng định nhà họ Quỷ không có ai ăn những loại đồ ăn vặt bình dân như mận khô và thịt khô bỏ cả. Muốn tiếp đãi khách khứa cũng sẽ không lấy cái này ra, cho nên để nhiều như vậy chắc chắn là đã hỏi thăm về sở thích của cô rồi.

“Những cái này là chuẩn bị cho tôi sao?”

“Ừm, thích chứ? Tôi tùy tiện mua một ít, còn có khoai tây chiên và coca nữa, có muốn không?”

“Muốn muốn muốn!

Cô vừa mới vui mừng nói xong, không ngờ lại bị Cố Gia Huy ngăn cản: “Coca thì không cần đâu, thân thể cô ấy không thoải mái lắm, mùa đông cũng không nên uống những thứ lạnh như vậy” Quý Cảnh An nghe thể lập tức hiểu được hóa ra là do Hứa Minh Tâm đến tháng rồi.

Anh ta hiểu ý cười nói: “Ngược lại, Cố Gia Huy lại rất hiểu con người của Minh Tâm đấy.”

Hứa Minh Tâm hơi ngần người, mặt bỗng chốc nóng bừng.

Đều đặn đầu mỗi tháng cô đều đến kỳ, nhưng lần này lại đến sớm hơn.

Rõ ràng cô chưa bao giờ nói cho Cố Gia Huy biết, không ngờ anh đã nhận ra từ lâu.

Huống chỉ đến sáng nay cô mới bắt đầu đến, sao anh lại biết được?

Cô nhìn anh đầy nghi hoặc.

“Buổi sáng anh thấy BVS trong ngắn kéo bị mở ra. Hơn nữa nếu không phải buổi sáng anh xoa bụng cho em, em có thoải mái như vậy được không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1446


Chương 1446

“Cố Gia Huy, anh quan sát tỉ mỉ như vậy thật đáng sợ quá đi “Em sợ cái gì chứ? Sợ anh ăn em bất thành hả?”

Cố Gia Huy tức giận nói. Nếu không phải là Hứa Minh Tâm mà là người khác, anh cũng không rảnh quan tâm làm gì.

“Được rồi được rồi, trong nhà này có nhiều cấu độc thân lắm đấy, các người không phải diễn cảnh ân ái đầu.” Quý Cảnh An có chút không chịu nổi sở sở mũi, nhanh chóng chuồn mất dạng.

Hứa Minh Tâm cũng không nhàn rỗi, đi vào phòng bếp giúp đỡ, Cố Gia Huy chủ động ra giúp Quý Mặc Nhiên dần câu đối Tết.

“Tên nhóc, hôm nay cậu đã vào nhà họ Quý chủng tôi, cũng chính là con rể mà chúng tôi đều tán thành. Tuy Minh Tâm không lớn lên trong nhà họ Quý, cô cháu gái này của tôi cũng đã xa nhà bao nhiều năm nay, nhưng chúng tôi vẫn vô cùng quan tâm con bé.”

“Đúng vậy. Nếu tên nhóc nhà cậu dám ức h**p con bé, chúng tôi sẽ có vô vàn cách khiến cậu chết khó coi đấy.” Quý Quốc Định tiếp lời nói nốt.

Cố Gia Huy bất đắc dĩ nói: “Hai cậu à, mỗi lần cháu qua đây hai người đều phải cảnh cáo cháu như vậy sao?”

“Đương nhiên rồi. Ai mà biết được cậu đã nhiều tuổi như vậy còn không kết hôn, có phải có gì kỳ quái khó nói, có tỉnh trăng hoa hay có sở thích xấu xa gì đó hay không ?”

“Trâu già gặm cỏ non, phải có tính tự giác chứ”

Trâu già…

Cố Gia Huy nghe hai chữ kia, có chút dở khóc dở cười.

Qua đêm giao thừa hôm nay, anh chính là một người đàn ông ba mươi tuổi, ngẫm nghĩ cũng cảm thấy thể lương.

Người đàn ông ba mươi tuổi, sự nghiệp thành công, trường thành chững chạc, không biết có bao nhiều người cực kỳ hâm mộ.

Nhưng từ sau lúc anh gặp được Hứa Minh Tâm, mỗi khi nghĩ đến vấn đề tuổi tác, đều cảm thấy tổn thương sâu sắc. không có cách nào khác, vợ xinh đẹp vẫn còn quá nhỏ.

“Nếu cậu dám đối xử không tốt với Minh Tâm nhà chúng tôi, tôi lập tức sẽ giới thiệu cho nó một chàng trai khác cao ráo giàu có đẹp trai. Tôi quen biết không ít với quan chức chính phủ, toàn những nhân tài tuổi trẻ đầy hứa hẹn đấy.” Quỷ Mặc Nhiên nói “Hừ, tôi vào Nam ra Bắc, đặc biệt chuyên làm ăn kinh doanh ở nước ngoài, cũng quen biết rất nhiều người trẻ tuổi giỏi giang, năng lực cũng không thua kém gì câu đầu

Cố Gia Huy vừa nghe mấy lời này, đầu như to ra, nhất thời cảm thấy nguy cơ rình rập mọi nơi.

Con đường đi đến đích cưới vợ này vẫn còn lắm gian truân. Tình địch ẩn minh thật sự rất nhiều.

“Thưa hai cậu, nhiều lời cũng vô dụng, hai người chỉ cần xem biểu hiện của cháu là được a.”

Anh một chữ cũng không hé răng, cũng là để hai người bọn họ có thể yên tâm.

Ai cũng có thể nói những lời có cảnh nhưng những người thực sự làm được lại rất ít.

Quý Mặc Nhiên nghe vậy, cũng coi như đã vừa lòng gật đầu. Cháu rể này trừ việc tuổi tác không thích hợp ra, những cái khác không có gì để bắt bẻ được.

“Hai người bọn tôi vẫn là người dễ đối phó, nhưng em gái của tôi thì không dễ chút nào đâu.”

Lời vừa mới rời khỏi miệng, chợt nghe thấy tiếng người hầu thông báo, Quý Thiên Kim muốn gặp anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1447


Chương 1447

Anh em Quý Mặc Nhiên vốn định theo đi cùng lại không nghĩ được Quý Thiên Kim chỉ muồn gặp một minh Cố Gia Huy, Cố Gia Huy đi tới thư phòng, Quý Thiên Kim đang xoa huyệt thái dương, bộ dạng một phu nhân cao quỷ điển hình.

Tuy trên người không mặc trang phục lộng lẫy nhưng khí tức cao quý ưu việt không thể nào giấu được: “Lần đầu đến nhà họ Quý ăn tết, cũng là thể hiện cho việc nhà họ Quý đã thừa nhận cháu rể rồi. Nhưng về phần đối ngoại, nhà họ Quý và nhà họ Cổ không có giao tình qua lại gì. Nhà họ Quý sẽ không đem lại lợi ích gì được cho cậu. Sống chết của nhà họ Cổ, nhà họ Quý cũng không nhúng tay vào. Nếu như con bé rời khỏi cậu, tôi vẫn có thể che chở cho nó cả một đời được. Nhưng nếu con bé đã lựa chọn cậu, nó đã không còn đường lui, nhà họ Quý cũng không còn đường lui, cậu hiểu không?”

“Cho nên lần này tôi không phải đứng trên lập trường của một trường bối, chỉ là một người đi của cháu gái mà thôi. Con bé, tôi đành giao cho cậu. Lúc tôi còn sống, tôi phải thấy nó được hạnh phúc, cậu hiểu chưa?”

“Lời mà dì nói cháu đều hiểu cả. Lúc trước cháu không biết em ấy là người nhà họ Quý, sống chết của em ấy cũng nằm trong tay cháu. Cháu yêu con người của em ấy, không quan tâm đến thể lực nhà ngoại ra sao. Nếu thật sự để ý đến nó, bọn châu cũng đã không đi được đến hiện tại. Cháu nghĩ điểm này di hoàn toàn có thể hiểu được “Nhưng dù sao cậu cũng là một nhân vật nguy hiểm. Hai nhà chúng ta nhìn thì có vẻ là hào nhoáng rực rõ, kì thực bên trong luôn là sóng ngầm, không biết có bao nhiêu người sau lưng đang lục đục rục rịch. Mỗi người đều có chuyện phiền phức của họ, chỉ có thể cố gắng tự bảo vệ mình mà thôi.” Quý Thiên Kim có chút đau đầu nói. Mỗi người trong lòng đều có cho mình một cán cân riêng.

Nhà họ Quý và nhà họ Cổ, một nhà là chính trị hàng đầu, một nhà nằm giữ mạch kinh tế. Những gia tộc có thực lực như vậy thường hay bị người ngoài ghen ghét tìm cách soi xét.

Cuối cùng bà ta thở dài một hơi nói: “Sau này c** nh* thường xuyên đưa con bé về đây thăm nhà, qua lại ăn với nhau bữa cơm. Tôi không có con cái, con bé giống như con gái ruột của tôi vậy. Cậu dẫn đứa cháu gái của tôi đi rồi, đã mang hoa đi thì nên cầm theo chậu, cậu phải đối xử với nó thật tốt.”

“Dù dì không nói cháu cũng sẽ làm như vậy.”

“Được rồi, cùng nhau xuống ăn cơm thôi”

Quý Thiên Kim thản nhiên nói, coi như hoàn toàn tiếp nhận Cố Gia Huy. Vì còn phải đến nhà cũ nên ba giờ chiều mọi người đã bắt đầu ăn cơm.

Hứa Minh Tâm không ngờ rằng ngoài Cô Gia Huy cho cô có được cảm giác có nhà ra, cô còn có một gia đình khác.

Trong nhà tràn ngập cảm giác thân thương, mỗi người đều đối xử với cô nhiệt tình thân thiết.

Cô thật sự rất vui vẻ.

Mười tám tuổi gặp Cố Gia Huy.

Cuộc sống của cô liền có sự thay đổi vô cùng to

Có lẽ…

Anh chính là ngôi sao may mắn của cô.

Bên này nhận tiền lì xì, ăn uống xong xuôi, bọn cô liền vội vàng đến ngôi nhà cũ. Đến đó là sáu giờ tối, trời đã hoàn toàn tối đen.

Chú An cũng qua đây, có lẽ là tới trò chuyện, chuẩn bị bữa ăn cùng ông cụ.

Ông cụ cũng đã biết thân thể của cô, thổn thức không thôi, không ngờ rằng cô lại là con cháu nhà họ

Quý.

Hứa Minh Tâm cũng đã tiêu hóa hết thức ăn vừa ăn lúc chiều trên cả đoạn đường lái xe rồi, cho nên không lon. có chút gì tỏ ra làm khách, ăn uống rất tự nhiên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1448


Chương 1448

Bữa ăn xong xuôi, cô chủ động vào phòng bếp rửa bát.

Đến khi dọn dẹp mọi thứ xong hết, cô phát hiện Cố Gia Huy không ở trong phòng khách.

Cô thử lên tầng tìm anh, lại nghe thấy thanh âm trong thư phòng truyền tới.

Cửa phòng khép hờ, ghé mắt có thể nhìn thấy bóng dáng bọn họ: “Không nghĩ rằng con nhóc Minh Tâm này lại là cháu gái nhà họ Quý, người nhà họ Quỷ cũng không phải hạng tốt đẹp gì. Bố và Quý Thiên Kim nói chuyện điện thoại với nhau, người phụ nữ đang thời kì mãn kinh này trước đó lại còn giới thiệu đối tượng cho Minh Tâm! Bà ta biết rõ Hứa Minh Tâm là con dâu của bố, còn cố ý chọc bổ nổi giận. Nếu không phải bố có sức khỏe tốt, có khi đã nhập viện rồi cũng nên.”

Cổ Chí Thanh thở hổn hển, lông mi hoa rầm run lên theo.

“Bà ấy chỉ là tùy ý nói vài câu mà thôi, không phải thật đầu “Bố không cần biết có phải là thật hay không, các con một ngày chưa kết hôn thì ngày đó bố còn là sự Con cũng trường thành rồi, ba mươi tuổi rồi còn chưa kết hôn. Bố làm sao có thể xứng với mẹ con đây?”

“Còn nửa năm nữa thôi, rất nhanh.” Cố Gia Huy đau đầu nói.

Trong lòng anh cũng sốt ruột làm chứ nhưng có thể làm gì bây giờ? Cô còn phải từ từ lớn lên, đợi học xong tốt nghiệp nữa.

“Nếu không thì… gạo nấu thành cơm vậy. Bố đánh tiếng với trường học trước, dù sao kì sau của năm thứ tư cũng không phải học môn gì nữa. Hơn nữa hai đứa cũng đã công khai, sinh viên đại học cũng có thể kết hôn sinh con mà! Cho dù hai đứa không kết hôn đi chăng nữa, cũng… cũng nên làm chút gì đó chứ? Hai đứa đã ở chung lâu như vậy, nói không xảy ra cái gì có quỷ mới tin thôi!” Cổ Chí Thanh sốt ruột gào lên.

“Chú Anh”

Ảnh mắt Cố Gia Huy không tốt lành gì nhìn về phía chủ An. Mọi chuyện trong biệt thự này ông ấy đều biết rõ vô cùng, nhất định là ông ấy đã nói gì đó.

“Con nhìn ông ấy làm gì, hai ông lão chúng ta cũng là lo lắng cho con thôi mà? Ngay từ đầu Minh Tâm chính là con cháu nhà họ Hứa, sau đó lại trở thành con gái nuôi nhà họ Ngôn. Đến bây giờ lại thành cháu gái nhà họ Quý tiếng tăm lừng lẫy! Những tin tức này thật sự quá sốc. May sao bố của con không mắc bệnh tim, không thì có khi giờ đã bị nhồi máu mà qua đời mất thôi. Có biết không hả?”

“Vậy thì đã sao?”

“Thái độ này của con là gì thế?” Ông cụ nôn nóng không ngừng gỗ gậy chống, hận không thể gõ thủng sản nhà: “Con không thấy nguy cơ đầy rẫy đó à? không sợ cô vợ bé nhỏ chạy mất hay sao? Đã ba mươi tuổi rồi, người mà chạy mất thì biết đi đầu tìm hả con? “Quả thực con cũng choăn về phương diện này, nhưng con sẽ không vì muốn giữ em ấy lại bên mình mà phát sinh quan hệ gì với em dâu, Điểm xuất phát của em ấy càng ngày càng cao, những người quen biết cũng càng ngày càng tốt, đến cuối cùng vẫn sánh vai bên con. Điều đó chứng tỏ con mới là người tốt nhất, thích hợp nhất với em ấy.”

“Thời điểm em ấy đính hôn với con, em ấy mới có mười tám tuổi, trẻ con cái gì cũng không hiểu, có lẽ lúc ấy cảm thấy con là người con trai tốt nhất. Nhưng đến khi em ấy lớn hơn, ra ngoài tiếp xúc với nhiều người, hằn sẽ có sự lựa chọn cho riêng mình. Con cần phải để phòng nhưng con không thể dùng loại thủ đoạn để tiện này để trói chặt em ấy ở bên mình được.”

“Như vậy… con cũng sẽ xem thường chính mình.” Cố Gia Huy nói rõ ràng từng chữ, ánh mắt vô cùng nghiêm túc, mi tâm nhíu lại như núi non trùng điệp.

Cổ Chí Thanh nghe những lời này cảm thấy có chút đau đầu, trong lòng dâng lên cảm giác hận rèn sắt không thể thành thép.

“Con đúng là muốn chọc cho bố tức chết mà. Mặt mũi quan trọng hơn hay vợ quan trọng hơn? Bố chưa thấy một người đàn ông nào lại có thể dẫn vợ của mình đi mở mang tầm mắt, gặp gỡ những người ưu tú cầ “Vì vợ quan trọng hơn nên con mới không muốn ép em ấy. Em ấy còn nhỏ, vẫn phải trường thành hơn một chút “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1449


Chương 1449

“Thằng ba, con có biết như con gọi là cái gì không? Người khác bá vương ương ngạnh thì gọi là cảm thủ. Mà con thế này còn không bằng cầm thủ. Con cút ra ngoài cho bố, mới đầu năm đã làm cho bố tức chết rồi.”

Ông cụ nổi giận đùng đùng chỉ ra cửa, quát đuổi anh ra ngoài.

Cố Gia Huy bắt đắc dĩ lắc đầu, xoay người rời di.

Hứa Minh Tâm nghe trộm, có tật giật mình. Tuy rằng không phải cô có ý nghe lén nhưng cô lại nghe từ đầu đến cuối.

Thấy ông cụ đuổi anh đi, cô vội vã chạy xuống dưới nhà.

Chi một lúc sau Cố Gia Huy đã xuống, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng, anh lấy làm kì lạ: “Điều hòa rất nóng a? Sao lại ra nhiều mồ hôi the?”

“Có hơi nóng một chút.” Cô chột dạ nói.

“Bên ngoài tuyết đang rơi rồi, đi ra ngoài tàn bộ một chút đi. Buổi tối em cũng ăn khá nhiều, coi như vận động cho tiêu hóa “

“Vâng”

Hai người ra đến cửa, Cố Gia Huy trước tiên quảng khăn cho cô, khoác thêm áo khoác sau đó đeo găng tay rồi ôm hai tay cô ủ ấm trong ngực.

Cho cô mặc ấm áp xong xuôi anh mới mặc thêm áo, đổi giày. khi ở bên Cố Gia Huy, Hứa Minh Tâm cảm thấy bản thân như người tàn tật.

Nếu hai người tắm uyên ương cùng nhau, toàn là anh tầm cho cô sạch sẽ trước rồi mới đến mình.

Những người khác theo tuổi tác tăng lên cũng dẫn dần trở nên trưởng thành hơn. Nhưng Cố Gia Huy lại yêu chiều cô như yêu chiều một đứa nhỏ.

Được che chở như một đứa bé cũng không phải cảm giác quả tốt.

Ra ngoài, cô không nhịn được rùng mình vì cái lạnh buốt giá

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé cô, bọc lại ủ ấm.

“Có ấm hơn không?”

Cô gật đầu, nghĩ một lát lại hỏi: “Cố Gia Huy, anh có cảm nhận gì khi có bạn gái nhỏ tuổi “

“không dám chạm vào Ngâm trong miệng sợ tan, để trong tay sợ rơi, giống như trận bảo quý báu vậy

Anh thật thà đáp.

“Kì thật trong mắt anh, tuổi tác không thành vấn để. Bởi vì anh yêu em cho nên anh mới làm như vậy. Thế còn em thì sao, có bạn trai hơn mình tận mười tuổi, có cảm nhận gì không?”

“Giống… giống như có thêm một người bố

Hứa Minh Tâm run run trả lời.

Cố Gia Huy nghe vậy, sắc mặt trầm xuống.

Bố sao…

Đôi mắt anh hơi run rẩy: “Đợi sau này em ở trên giường nói mấy lời kia thử xem.”

“Vì sao…

“Thôi bỏ đi, kẻo anh lại dạy hư em.”

“Cố Gia Huy anh là lão tài xế đấy à?”

“Anh là đàn ông, những chuyện bình thường anh vẫn biết chứ. Hơn nữa anh còn hơn em mười tuổi, cũng không phải chỉ để trang trí.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1450


Chương 1450

Cố Gia Huy bất đắc dĩ đỡ trấn, anh nhìn giống lão tài xế lắm à? “Thật ra thì vừa nãy anh và bố nói chuyện ở thư phỏng em đã nghe thấy rồi. Nhưng anh thật sự yên tâm để em làm quen với những người ưu tú, không sợ em sẽ thay lòng đổi dạ d?”

“Bởi vì anh tin tưởng chính bản thân anh, anh chính là người đàn ông tốt nhất trong cuộc đời em. Em gặp qua hàng nghìn người, mỗi người mỗi vẻ. Nhưng đến cuối cùng vẫn sẽ phát hiện ra anh mới là người thích hợp nhất với em.”

“Anh tin tưởng bản thân đến vậy cơ à?”

“Ừ, chưa từng nghi ngờ”

Hứa Minh Tâm nghe những lời khẳng định chắc nịch của anh, không nhịn được cười khúc khích.

Anh thật sự có loại tin tưởng này.

Từ khi rời khỏi nhà họ Hứa, cô càng ngày càng trở nên tốt hơn, gặp gỡ rất nhiều người đẹp trai tài giỏi.

Nhưng cô vẫn biết một điều rằng, tay trái của cô nên nắm lấy tay phải của ai.

“Cố Gia Huy, anh có biết em thích anh từ bao giờ không?”

“Từ khi nào thế? Mà anh cũng rất tò mò, dù sao lúc ấy anh thật sự xấu xí, thậm chí xấu đến dọa người, không biết có bao nhiêu người đã chùn bước “Lúc mới bắt đầu em cũng rất sợ, cũng chẳng bản đến chuyện thích nhau. Nhưng lần trước đến nhà cũ, em bị Cổ Lâm vu oan, khi anh nói anh tin tưởng em, trong lòng em thật sự rất vui. Sau đó em lại bị Hứa An Kỳ gây khó dễ, nhốt trong phòng học, người em nghĩ đến đầu tiên cũng là anh”

“Anh không ép em làm gì, lại cực kỳ tồn trong em. Theo lẽ thường tình em đã xem anh như người thân trong nhà. Anh bảo vệ em, em cũng có thể bảo vệ anh. Lúc ở khu vui chơi cãi nhau với người khác, anh vì em mà đòi lại công bằng, thậm chỉ còn nổi nóng với em bắt em phải ngoan ngoãn trốn sau lưng anh là được. Em nghĩ là lúc đó em đã động lòng với anh rồi.”

“Anh thích em không phải nhất kiến chung tình, cũng không phải rung động nhất thời mà là mưa dầm thấm lâu.”

“Em cũng vậy.”

“Cho nên chúng ta là trời sinh một cặp, vì vậy nên ở bên nhau đúng không nào?”

Cô tinh nghịch nhảy mắt, ánh sáng rạng ngời trong mắt dưới trời đêm đầy tuyết như càng thêm tỏa sáng lấp lánh,

Đôi môi mỏng gợi cảm của anh nhếch lên thành một độ công đẹp mắt.

Anh gật đầu ôm cô vào lòng.

“Hứa Minh Tâm, qua mười hai giờ rồi, trên danh nghĩa mà nói em đã hai mươi tuổi rồi ”

Bên tại có truyền đến giọng nói trầm ấm của anh.

Lúc này cô mới phát hiện đêm giao thừa đã qua giờ là một mồng tết rồi.

Trên danh nghĩa, cô đã tròn hai mươi tuổi.

“Có phải đã chờ rất lâu không?”

Giọng nói tinh tế nhỏ xíu vang lên.

“Ử, thật sự rất lâu, nhưng vô cùng đáng giả. Hứa Minh Tâm, chúng ta đã thông báo cho mọi người rồi, vậy giờ anh có thể cầu hôn em rồi.”

“Cái gì cơ?”

Hứa Minh Tâm có chút kinh ngạc, không ngờ được anh sẽ chọn thời khắc này để cầu hôn.
 
Back
Top Dưới