Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1351


Chương 1351

Quý Mặc Nhiên tức không thốt nên lời, vô thức tiến thêm một bước nhưng lại bị Hứa Minh Tâm lạnh giọng ngăn lại. công đừng có qua đây, nếu không tôi sẽ nhảy xuống đấy.”

“Được được được, cậu không qua đó, cháu ngoan ngoãn quay vào đã, cậu nói cho cháu nỗi khổ tâm của Thiên Kim được không? Chẳng phải cháu rất muốn biết tại sao Thiên Kim lại ngăn cản cháu với Cố Gia Huy ở bên nhau đầy sao?”

“Có phải ông muốn lừa tôii xuống nên cố ý nói vậy không?”

Hứa Minh Tâm vẫn cảnh giác, lo lắng nói.

Quý Mặc Nhiên bất lực, lắc đầu thở dài: “Cháu à, cậu không lừa cháu, cháu quay vào đi. Cảnh An, con cũng ra ngoài đi, bố có chuyện muốn nói riêng với con bé.”

“Vâng.”

Quý Cảnh An lui ra ngoài.

Hứa Minh Tâm bán tín bán nghi đi xuống, Quý Mặc Nhiên lập tức đi lên đỡ cô, sợ cô xảy ra chuyện không may.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm cũng vững vàng đáp xuống đất, Quý Mặc Nhiên cũng không biết là kích động hay tức giận mà giơ tay lên cao như muốn đánh cô, dọa cô sợ hãi lập tức nhắm mắt lại.

Nhưng qua một lúc, cô vẫn không cảm thấy đau chút nào.

Cô mở mắt, thấy Quý Mặc Nhiên chán chường thu tay lại, run rẩy bước đến ghế sô pha ngồi xuống, thở dài một hơi rồi nói: “Cháu à, cháu qua đây, quả thực có một vài con đường cháu phải lựa chọn, mọi người có ép buộc cháu cũng không được.

“Khi đó, sau khi bố mẹ cậu ly hôn, em ba đi theo mẹ. Sau khi mẹ mất, bố cậu muốn đón em ba về, không muốn em ba yêu một tên xã hội đen, bố cậu muốn đưa con bé về nhưng con bé từ chối. Sau này gia đình con bé xảy ra chuyện, mọi người đều biết rất rõ nhưng không thể làm được gì. Quả thực trông nhà họ Quý rất huy hoàng nhưng lại bị người khác nhìn chòng chọc vào như hổ đói, quá nhiều người dòm ngó tới, nhất cử nhất động đều bị hạn chế. Một khi có liên quan đến giới xã hội đen sẽ bị người ta cần lại ngay, lúc đó sẽ thân bại danh liệt. Bố cậu không thể lấy mạng sống của nhiều người như vậy ra đùa được, chỉ có thể chịu đựng không ra tay. Cuối cùng, không biết tung tích của gia đình em ba ở đâu, thực ra có lẽ cũng có thể tìm được, nhưng lành ít dữ “Thiên Kim từng khuyên nhủ em ba nhưng vô ích. Thiên Kim vẫn luôn canh cánh trong lòng chuyện của em ba, cảm thấy khi đó nếu quyết liệt hơn một chút, cứ mang em ba về có lẽ vẫn có thể thay đổi được kết quả. Vì chuyện này mà em ấy mất tích nửa năm, bên ngoài cũng đồn đại xôn xao. Thực ra mọi người cũng không biết nửa năm này đã xảy chuyện gì.

“Sau khi quay về, tính tình Thiên Kim thay đổi rất nhiều, quản lý mọi việc lớn nhỏ trong nhà, quả thật là rất quyết liệt và vô tình. Nhưng điểm xuất phát của mỗi một chuyện đều là vì người trong nhà. Em ấy buộc mình phải mạnh mẽ, như vậy mới không để người nhà của mình xảy ra chuyện. Với cháu cũng thế, nếu cháu tìm người khác thì em ấy cũng không sợ, nhưng sao cứ kiên quyết chọn Cố Gia Huy Quý Mặc Nhiên nói một cách thành khẩn: “Cố Gia Huy có một người anh cả tên là Cổ Triệt, vợ cũ của anh ta là một người có địa vị cao, có phải làm việc sẽ rất tiện đúng không? Nhưng sau khi Cổ Triệt xảy ra chuyện, bản thân nhà họ La còn khó mà giữ nổi, đây chính là kết cục của những người có liên đới. Nếu cháu cứ cố chấp ở bên cạnh Cố Gia Huy, một khi Cố Gia Huy xảy ra chuyện thì nhà họ Quý sẽ không cứu cháu, thậm chí còn ngoảnh mặt làm “Đây chính là lý do Thiên Kim cấm cản cháu, cháu hiểu không?”

Hứa Minh Tâm nghe xong thì trái tim run lên dữ dội. Hóa vì chuyện này.

Dì Thiên Kim sợ chuyện đến bước tệ nhất thì không có cách nào cứu được mình, giống như khi đó nhìn mẹ cô rời đi vậy.

Bà ta không hi vọng Hứa Minh Tâm giấm lên vết xe đổ, mà bà ta cũng không muốn như vậy.

Bà ta sợ cô lại bất lực, chỉ có thể trợ mặt nhìn.

Bà ta chỉ vụng về dùng cách của mình để bảo vệ gia đình mà thôi.

Chẳng trách …

Chẳng trách hao tâm tổn sức như vậy để ngăn cản cô.

“Em ấy có bệnh đau đầu khó cHứa, bây giờ đang ở trong “Dì Thiên Kim đâu ạ?” phòng nghỉ ngơi rồi. Nếu em ấy biết cháu làm chuyện nguy hiểm như vậy chắc sẽ còn đau đầu hơn nữa.”

“Cháu có thể đi xem dì ấy không? Cháu muốn nói chuyện với dì ấy.”

“Cháu muốn khuyên em ấy thì rất khó. Mấy năm nay, mặc dù đã hơn bốn mươi rồi nhưng tính tình em ấy cứ như trẻ con, không nói tới đạo lý đâu, không bao giờ nghe lời của người khác.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1352


Chương 1352

Quý Mặc Nhiên lắc đầu, không ngừng xua tay, tỏ ý cách này không hiệu quả.

“Tại sao dì lại thay đổi thành như vậy?”

“Đau lòng vì một tên khốn.”

“Cho nên cả đời dì không kết hôn sao?”

“Ôi, mọi người thấy mà cũng nóng ruột, nhưng lại không dám nhắc đến. Không nhắc đến chuyện này thì cũng thôi đi, nhưng em không chịu thoát ra, không ai giúp được cả. Cháu nghe lời dì với cậu cháu được không? Ở lại nhà họ Quý, mọi người sẽ bảo vệ cháu.

“Cháu muốn ở bên Cố Gia Huy, cháu yêu anh ấy “Còn trẻ con thì hiểu cái gì mà yêu với không yêu. Có phải tên đó bỏ bùa cháu rồi không, hay là nói lời ngon tiếng ngọt, viên đạn bọc đường? “Anh ấy thật sự rất tốt với cháu, dù là việc lớn hay việc nhỏ cũng vô cùng kiên nhẫn, yêu cháu thương cháu, nuông chiều cháu ngang ngược.

Lúc Hứa Minh Tâm nhắc đến Cố Gia Huy, trong mắt ánh lên tia sáng lấp lánh.

Quý Mặc Nhiên cau chặt mày, trong lòng thầm hét lên.

“Nhóc con, cháu bị cậu ta đầu độc rất nặng đấy!”

“Cháu cam tâm tình nguyện mà, rõ ràng dạ dày anh ấy rất quý giá nhưng lại cùng cháu đi ăn những thứ thực phẩm rác, nằm viện cũng không nói cho cháu biết. Rõ ràng anh ấy có thể bảo người khác đi mua đồ giúp cháu, thế nhưng anh ấy lại xếp hàng rất lâu chỉ để mua bánh bao chiên cho cháu. Cháu đi mệt rồi thì anh ấy sẽ công cháu lên dốc, cả quãng đường không than vãn một tiếng nào. Lúc ăn, đũa của anh ấy cứ không nghe lời gấp thức ăn vào chén của cháu.”

“Anh ấy biết cháu mang cỡ giày bao nhiêu, hợp với phong cách quần áo nào, dùng mỹ phẩm nào. Anh ấy biết cháu thích ăn nên trong nhà lúc nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt, biết cháu hay tiếc tiền nên nghĩ cách tiết kiệm tiền cho cháu làm cháu vui vẻ. Biết cháu còn nhỏ nhưng chưa từng ép buộc cháu phải chăm chỉ học hành thế này thế kia.”

“Cháu nghĩ sẽ không có ai nuông chiều cháu đến thế nữa.”

“Cháu nghĩ sẽ không có ai nuông chiều tôi đến mức ngang ngược như anh ấy nữa.”

“Anh ấy là người nhà của cháu, cũng là người yêu của cháu, là bạn đời của cháu, cũng là người thầy của cháu. Không có anh ấy thì không có cháu bây giờ.

“Cháu biết di rất bất đắc dĩ, mọi người cũng rất khó chịu khi không thể làm được gì, cảm giác khi mở mắt nhìn người thân của mình chịu khổ quả thật không dễ chịu gì cho cam. Nhưng cháu nghĩ, mẹ nhất định tin rằng người đàn ông mà bà ấy lựa chọn, có thể bảo vệ được bà ấy.

“Nhưng mẹ cháu đi sai một bước. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cháu cũng muốn đi bước này, cháu tin tưởng Cổ Gia Huy

“Đứa trẻ này, sao lại ngốc thế chứ, không nghe ai khuyên cả.” Quý Mặc Nhiên bất lực lắc đầu, thở dài tuyệt vọng nói.

“Cháu biết mọi người muốn tốt cho cháu, nhưng cháu muốn đi con đường của mình. Trước đây là cháu trách làm mọi người, cháu nói rất nhiều lời khó nghe, hi vọng mọi người có thể tha lỗi cho cháu. Cậu vẫn xem cháu là cháu gái chứ?”

“Đương nhiên rồi, cả đời này cháu là cháu gái duy nhất của nhà họ Quý “Vậy cháu gọi cậu là cậu nhé?”

“Cậu chỉ mong sao cháu gọi cậu là cậu.

Quý Mặc Nhiên kích động nói, đã lớn tuổi như vậy rồi mà hốc mắt lại nóng lên.

Ông ta rất khác với Quý Quốc Định, ông ta hơi béo, mặc một bộ vest, áo sơ mi trắng căng ra, trông giống như đang giấu một quả dưa hấu bên trong.

Ông ta nhìn rất hòa nhã, nhưng trong mắt lại toát lên vẻ khôn ngoan.

Không nên đánh giá thấp năng lực của người ứng cử. Còn cậu hai thì sao, cẩn thận và khôn ngoan giống như doanh nhân.

Nhưng không nghi ngờ gì, cả hai người họ đều đổi xử thật tâm với mình.

Là cô trách lầm bọn họ rồi.

“Vậy cậu ơi, cậu đưa cháu ra ngoài được không?” Hứa Minh Tâm nũng nịu cầu xin.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1353


Chương 1353

“Con nhóc này, sao lại để vai người xấu cho cậu làm chứ? Không được, cậu đi xem hồ sơ đây.

Quý Mặc Nhiên không thể quyết định được, ông ta sợ Quy Thiên Kim sẽ liều mạng với mình.

“Cậu!”

Hứa Minh Tâm gọi vài tiếng nhưng Quý Mặc Nhiên cũng không hề quay đầu lại.

Không chỉ vậy còn kêu người đến chặn cái ban công lại. Mười mấy phút sau, đội thi công đã đến lắp cái lan can cho ban công.

Hứa Minh Tâm khóc cười không xong, cô chỉ có thể ngồi đó nhìn thôi.

Một lúc sau, Quý Quốc Định đến và mang đồ ăn ngon cho cô.

Hứa Minh Tâm cũng rất đói rồi, cô vừa ăn trái cây khô vừa trò chuyện với ông ta.

“Cháu phải gọi cậu là gì? Cậu hai sao?”

“Gọi nghe êm tại lắm, cậu sẽ mua đồ tốt cho cháu, cháu thích gì? Đồ trang sức hay là nước hoa son môi, hoặc là quần áo túi xách đẹp? Cậu có rất nhiều tiền nhưng lại không có con gái, trong nhà chỉ có một cậu con trai thô lỗ mà thôi, thật sự là không ổn lắm, sau này cháu phụ trách giúp cậu tiêu tiền nhé, có được không?”

“Cậu, bây giờ cháu không muốn thứ gì cả, cậu thả cháu ra có được không?”

“Ừm, cái này không được, cháu cũng biết tính cách của d cháu mà, em ấy sẽ giết cậu mất!”

Quý Quốc Định vội vã xua tay, vừa nghĩ đến bộ dạng tức giận của Quý Thiên Kim đã run rẩy hết cả lên rồi.

Bị áp bức lâu năm đã khiến họ sợ hãi từ trong xương cốt.

“Cậu, cậu hãy đồng ý đi, giúp cháu đi!”

“Không được không được, cậu còn hợp đồng phải ký, cậu đi trước đây, lần sau lại đến thăm cháu và mang thức ăn đến cho cháu.”

Nói rồi ông ta nhanh chóng rời đi.

Hứa Minh Tâm chán nản ngồi xuống ghế sô pha, trong lòng đang thấy bực mình muốn chết.

Đúng lúc này lại có người đến gõ cửa, cô chán nản trả lời: “Ai vậy?”

“Là anh, Quý Cảnh An.

Vừa nói xong thì anh ta đã mở cửa và buồn bã đi đến bên cạnh Hứa Minh Tâm.

“Tìm em có việc gì thế? “Đến đưa em rời khỏi nơi này và đi tìm Cố Gia Huy.

“Thật sao?”

Hai mắt Hứa Minh Tâm sáng rực lên, nhìn anh ta kinh ngạc.

Quý Cảnh An gật đầu, anh ta không hề nói nhiều lời đã kéo tay cô chạy ra bên ngoài.

Xe đã được chuẩn bị sẵn dưới lầu rồi.

Cô thành công bước lên xe, chiếc xe thuận lợi rời khỏi cửa lớn của nhà họ Quý.

Đồng thời, Quý Thiên Kim đứng ở ban công tầng cao nhất và nhìn thấy cảnh tượng này.

Bà ta giữ chặt nằm đấm đến mức tay có chút đau.

Ly hồng trà nóng hổi bị đổ ra hết, làm bỏng hết cả mu bàn tay.

“Em gái, thì ra em ở đây, anh đang tìm em đấy.”

“Ai cho Cảnh An cái gan đó hả?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1354


Chương 1354

“Cứ mặc con bé đi đi, chúng ta không cản được đâu.”

Mặc Nhiên bất lực nói.

“Các anh chưa cố gắng giữ con bé lại thì làm sao biết cản không được chứ? Nếu như năm xưa em cố chấp chút nữa, không màng mọi thứ đưa Thùy Xuân về thì bây giờ chị ấy vẫn còn sống đấy, chính bởi vì các anh vô dụng mới xảy ra bi kịch đó!”

Cảm xúc của Quý Thiên Kim đột nhiên trở nên kích động, đôi mắt đỏ hoe hết cả lên.

Bà ta đứng dậy định đuổi theo ra ngoài nhưng bị Quý Mặc Nhiên cản lại.

“Em gái, con bé đã nói với anh rất nhiều lần rồi, nó sẽ đi theo Cố Gia Huy, cũng tình nguyện cùng cậu ta vào sinh ra tử, con bé có sự lựa chọn của con bé, Thùy Xuân có sự lựa chọn của Thủy Xuân, em cũng có sự lựa chọn của em. Bao nhiều năm qua em dốc hết sức vì gia đình này, em không thấy mệt sao?”

“Không mệt, không một chút nào cả, em chỉ muốn mọi người được sống thật tốt, tất cả người thân đều không rời khỏi em, em muốn bảo vệ nhà họ Quý này, lẽ nào em làm sai sao?”

“Em không làm sai, chỉ là em đã quá cực khổ rồi.”

Quý Mặc Nhiên ôm bà ta vào lòng còn bà thì vẫn ra sức vùng vẫy.

Cuối cùng thì cúi đầu khóc trong đau khổ.

Quý Thiên Kim quá mạnh mẽ nên khi cảm xúc bùng nổ thì càng khó coi hơn.

Bà ta đã hơn bốn mươi tuổi rồi, là người đàn bà mạnh mẽ có chuyện gì cũng quen gánh vác một mình.

Nhưng con lạc đạ dù kiên cường đến mức nào thì cũng có lúc bị cái bướu làm kiệt sức thôi.

“Em như thế khiến anh và Quốc Định cảm thấy rất vô dụng, cảm thấy đàn ông nhà họ Quý đều rất vô dụng, cần một người phụ nữ đứng ra bảo vệt Lẽ ra phải để anh trai bảo vệ em mới phải, bao nhiêu năm qua em vẫn chưa kết hôn, đối với anh đây vẫn là một cái gai luôn canh cánh trong lòng em biết không hả? “Đủ rồi, bây giờ đang nói về chuyện của Hứa Minh Tâm, anh đừng chuyển hướng về phía em, anh đang đánh trống lắng đấy!”

“Bản thân em cũng bước không ra, vậy sao bắt con bé phải bước ra, em không cảm thấy mình đang làm khó người khác sao? Em bị nhốt hơn hai mươi năm rồi, con bé mới bị lún sâu có một năm thôi, em có tư cách gì mà dạy dỗ tụi nhỏ chứ? Anh là anh cả, là chủ gia đình, anh sẽ là người quyết định, Hứa Minh Tâm có muốn trở thành người nhà họ Quý hay không hãy để con bé tự quyết định.”

“Nếu con bé lựa chọn vì người đàn ông đó thì sau này dù có chết đi cũng không liên quan đến nhà họ Quý chúng ta, con đường nó tự chọn thì nó phải chịu trách nhiệm đến cùng, chúng ta có thể tiếc thương, có thể chúc phúc nhưng không thể giúp nó gánh vác lỗi lầm, em hiểu rõ không?”

“Em không sai, em không sai! Bao nhiêu năm qua em không hề sai!”

Quý Thiên Kim hét lên, không ngừng đấm vào ngực Quý

Mặc Nhiên, bà ta dường như đang trút ra hết những uất ức trong lòng bao nhiêu năm qua. Bà ta không sai, bà ta không hề bị cuốn vào vòng xoáy của tình yêu.

Bao nhiêu năm qua bà ta không kết hôn cũng không phải vì đợi ai đó.

Bà ta không hề sai, một khi chấp nhận mình sai thì có nghĩa là bà ta đang thừa nhận mình đã thua rồi!

Hứa Minh Tâm rời khỏi nhà họ Quý và vội vã đi đến bệnh viện thành phố.

Cố Gia Huy không bị thương nặng lắm, chỉ bị xuất huyết não nhẹ và hôn mê mà thôi.

Trên người có nhiều vết bầm, bị thương ngoài da rất nhiều nơi, xem ra đám vệ sĩ kia ra tay cũng khá nặng.

Khi biết anh không sao thì cô mới thở phào nhẹ nhõm, người vẫn ổn là được rồi, không có gãy tay gãy chân là được rồi. Quý Cảnh An thấy cô thả lỏng mới bất lực nói: “Em không lo cho mình sao? Không sợ dì sẽ trả thù sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1355


Chương 1355

“Không sợ, em và Cố Gia Huy hoạn nạn có nhau, cho dù xảy ra chuyện gì cũng sẽ cùng nhau đối mặt.”

“Em đang muốn ép dì mềm lòng sao?”

“Em làm như thể có phải là rất xấu không?” Hứa Minh Tâm có chút buồn bã nói. Quý Thiên Kim xem trọng cô như thế, bà ta cố gắng hết sức để bù đắp lỗi lầm năm xưa.

Bà ta rất bao dung cô nên sẽ không làm tổn thương Cố Gia Huy, sợ sẽ liên lụy đến cô.

Nhưng mà chuyện năm xưa vốn không phải lỗi của bà ta, ai cũng có sự quyết định của riêng mình và phải tự chịu trách nhiệm.

Cô nghĩ mẹ cô không hối hận, cô cũng sẽ không hối hận.

Khi biết cô không phải người nhà họ Hứa, trên người không có dòng máu của nhà họ Hứa, cô cảm thấy sảng khoái hơn rất nhiều.

Nhưng cô vẫn rất cảm kích nhà họ Hứa đã nuôi dưỡng cô nên người, có đối với nhà họ Hứa cũng tận tình tận nghĩa rồi.

“Không biết nữa.” Quý Cảnh An nhun nhún vai nói: “Ngoài mặt cô trông rất mạnh mẽ nhưng thực tế lại rất mềm yếu, mặc dù cô ấy đã hơn bốn mươi tuổi rồi nhưng anh cho rằng, phụ nữ dù ở độ tuổi nào cũng cần phải dỗ ngọt cả, cô cũng cần người khác dỗ ngọt, chỉ là người đó vẫn chưa xuất hiện mà thôi.”

“Được rồi, anh không làm phiền hai người nữa, anh phải đi về đây.

“Em đã làm liên lụy đến anh rồi đúng không?”

“Đều là người một nhà cả mà, khách sáo gì chứ.” Quỷ Cảnh An mỉm cười rồi sờ vào đầu cô, bảo cô đừng để trong lòng: “Từ nay về sau em sẽ là công chúa nhỏ của nhà họ Quý chúng ta, anh là anh trai của em, có yêu cầu gì em cứ việc sai khiến, chỉ cần điều đó anh có thể làm được. Lần đầu tiên làm anh trai, nếu có chỗ nào không tốt em hãy thông cảm nhé.”

“Còn em thì không phải lần đầu làm em gái người ta rồi, Ngôn Hải cũng là anh trai của em nhưng em chưa từng làm người nhà họ Quý, sẽ cố gắng hết sức trở thành em gái anh.”

“Em không cần phải làm cái gì cả, anh trai thì phải thương em gái chứ, em có ba người anh trai, hai người cậu ruột và một người dì ruột. Nếu như Cố Gia Huy xảy ra chuyện làm liên lụy đến em, nhà họ Quý không thể giúp em thì em cũng đừng hận nhà họ Quý nhé, không phải mọi người độc ác mà là không thể giúp được.”

“Anh cũng biết sao?” Hứa Minh Tâm có chút kinh ngạc.

“Lòng của cô anh hiểu rất rõ, em có tin không?” Anh ta nở nụ cười, trông rất hiền hòa.

“Em tin.

Sự tin tưởng ban đầu giữa hai anh em đang dần dần được xây dựng rồi.

“Vì vậy nên khi về anh cũng sẽ không chịu phạt gì đâu, điện thoại của em đâu? Để anh lưu số vào.

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn truyền điện thoại qua, anh ta nhập số điện thoại vào và lưu tên là anh trai Cảnh An.

“Có chuyện gì cứ gọi cho anh.”

“Được thôi, anh trai ”

Hứa Minh Tâm ngọt ngào nói.

Tình thân đúng là mối quan hệ thần kỳ nhất.

Cô và Ngôn Hải ít nhiều cũng có chút khách sáo và xạ lạ nhưng đối mặt với Quý Cảnh An cô lại không hề có cảm giác này.

Sau khi Quý Cảnh An rời khỏi, phòng bệnh trở nên rất yên tĩnh.

Cô đến bên cạnh giường bệnh và nằm chặt tay Cổ Gia Huy.

Khóe môi anh sưng đỏ lên, trán cũng bị thương và phải dán băng keo cá nhân.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1356


Chương 1356

Cô rất đau lòng, là cô làm liên lụy đến anh. Cô đưa tay sờ nhẹ vào vết thương của anh, dường như người cô cũng đang đau nhói lên.

“Xin lỗi, đều do em không tốt, thì ra…sở hữu thân phận cao quý cũng áp lực như thế. Em không muốn làm Hứa Minh Tâm cao quý gì nữa, em chỉ muốn quay về lúc trước, được anh che chở, không cần suy nghĩ gì cả thật tốt biết mấy.

Đúng là cô rất thích có người nhà, thích được họ bảo vệ.

Nhưng…cô cũng cảm nhận được sự bất lực của họ bởi vì cô đã lựa chọn Cố Gia Huy.

Nhận được càng nhiều thì lúc mất đi sẽ càng đau nhiều hơn.

Cô lo sợ bản thân mình lúc này quá tốt đẹp, tình thân, tình yêu, tình bạn đều quá hoàn hảo, đến ngày nào đó đột nhiên mất đi thì cô chắc chắn sẽ đau đến mức chết đi sống lại. Thậm chí có còn không còn nghĩ đến ngày đó nữa, cô cảm thấy rất đau, nỗi đau không thể nói nên lời.

Cô thở ra một hơi và dựa vào người anh, đau khổ nhắm mắt lại.

Một dòng lệ bỗng tuôn trào ra.

Cô đã kiềm nén rất lâu rồi, cô thấy mệt mỏi lắm rồi. Cuối cùng mệt mỏi đến mức ngủ thiếp đi.

Cố Gia Huy hôn mê không lâu thì đã tỉnh lại, phản ứng đầu tiên của anh là đi tìm Hứa Minh Tâm.

Nhưng vừa thức dậy đã cảm thấy có ai đó đang nằm lấy tay mình.

Đôi tay này có cảm giác này rất quen thuộc. Là…Hứa Minh Tâm.

Sau khi xác định đúng thì lòng anh mới thấy nhẹ nhõm.

Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Hứa Minh Tâm đang ngủ bên cạnh, khóe môi anh bất giác nở ra một nụ cười mãn nguyện.

Có cô ở bên cạnh, cảm giác này thật tuyệt. Anh đưa tay ra khẽ vuốt mái tóc cô.

Có lẽ cô cũng cảm nhận được nên hơi nhăn mũi một cái.

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ kia, khuôn mặt xinh đẹp và ngũ quan tinh xảo.

Các nét trên khuôn mặt phối hợp hài hòa với nhau trông rất hoàn hảo.

Làn da mịn màng căng bóng, khuôn mặt còn rất trẻ trung nữa.

Cô y như còn búp bê sứ vậy, lo sợ mạnh tay quá sẽ làm vỡ mất.

Trong lúc anh đang ngắm nghĩa thì điện thoại đột nhiên vang lên, là một số điện thoại lạ.

Sau khi anh bắt máy lên, đầu dây bên kia im lặng hồi lâu mới mở miệng nói.

“Tôi là Quý Thiên “Xin chào cô “Tôi là dì của Minh Tâm, cậu còn dùng thân phận của cậu để xưng hô sao?”

Cố Gia Huy nghe xong thì hơi kinh ngạc: “Dì chấp nhận cháu rồi sao?” tôi chỉ là bị con bé đánh bại thôi, nó không hề thuyết phục được tôi nhưng lại ép tôi phải thừa nhận hai người, đây là con đường con bé chọn, sau này nhà họ Cố có phạm lỗi lầm gì thì nhà họ Quý cũng không giúp nó đâu “Nếu như hai người thật sự bên nhau thì cậu phải hiểu là con bé không hề có nhà ngoại cụ thể, không thể giúp đỡ cậu được. Nếu như cậu phạm lỗi lầm, chúng tôi cũng tuyệt đối không mềm lòng với cậu đâu, con bé cùng cậu đi con đường này sẽ rất cô đơn và cực khổ, vì vậy nên cậu phải đảm bảo với tôi là cậu phải đối xử thật tốt với nó.

“Chắc chắn là như thế, cháu sẽ xem cô ấy quan trọng hơn cả sinh mạng của mình nữa.”

“Thật ra tôi không tin tưởng đàn ông lắm nhưng lần này tôi tình nguyện tin tưởng vì tôi thật sự hy vọng cậu hãy đối xử với con bé thật tốt, nó là đứa trẻ rất đáng thương, nếu cậu làm nó bị tổn thương thì tôi sẽ để nhà họ Cổ của cậu chết chung đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1357


Chương 1357

Câu nói cuối cùng rất lạnh lùng, hoàn toàn phù hợp với phong cách của Quý Thiên Kim.

“Cháu hiểu rồi.”

“Được rồi, cậu có thể cút rồi.”

“Tạm biệt.

Cố Gia Huy có chút bất lực, người ta buông lời độc ác với mình mà anh cũng phải trả lời khách sáo, chỉ vì bà ta là trưởng bối của Hứa Minh Tâm. Anh cúp máy và nhìn Hứa Minh Tâm một cái, ánh mắt dịu dàng đi rất nhiều.

Cô bé ngốc này…

Đi theo anh cả đời mà không sợ bị thiệt thòi sao? Đây rõ ràng là cắt hết mọi đường lui và không có mình cơ hội quay trở lại.

Anh đứng dậy và nhấc bổng cô lên để cô ngủ bên cạnh mình.

Cô mơ hồ mở mắt ra, không biết đây là mơ hay thật nữa. Cô chỉ biết mình thấy khuôn mặt của Cố Gia Huy, cảm giác đó rất quen thuộc.

“Cố Gia Huy.”

Cô lẩm bẩm.

“Anh đây.

Chỉ hai từ thôi đã khiến lòng cô mềm nhũn ra, cảm thấy lồng ngực tràn đầy sức mạnh.

Cô tham lam chui vào lòng anh, tự nhiên điều chỉnh một tư thế thoải mái cho mình và ngủ thiếp đi.

“Xin lỗi, Cố Gia Huy, sau này em sẽ ngoan, sẽ không gây phiền phức cho anh đâu.”

Cố Gia Huy nghe thấy những lời này mà có chút đau lòng, đây hoàn toàn không phải là lỗi của cô, sao cô lại phải ôm trách nhiệm vào mình chứ?

Anh hôn nhẹ lên trán cô một cái và nhẹ nhàng nói: “Đồ ngốc, đều do anh không tốt, không thể cho nhà họ Quý cảm giác an toàn, nếu như được thì anh sẽ rút lui, anh không cần gì cả, anh chỉ cần em thôi.”

Ôn Thanh Vân nhận được cuộc gọi của Cố Gia Huy, nói đơn giản chuyện gì đang xảy ra. Ôn Thanh Vân rất kinh ngạc đến mức nói chuyện lắp båp. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cậu thật sự thật sự từ bỏ sao? Đối với chuyện anh hai của cậu đã hoàn toàn buông bỏ rồi, thật sự không để tâm chuyện quá khứ như thế sao nữa sao?”

“Tôi nghĩ anh hai cứu tôi cũng vì muốn tôi hãy sống thật tốt, tôi quyết định từ bỏ rồi, chuyện năm xưa nếu tiếp tục điều tra chỉ khiến hai bên cùng bị thương mà thôi. Nếu như sống chết chưa rõ thì tôi tình nguyện giao mạng sống của mình cho Hứa Minh Tâm quản lý.

“Tôi không phải tham sống sợ chết, mà tôi chỉ muốn vì một người sống thật tốt, đi làm nhiều chuyện có ý nghĩa hơn nữa.”

“Những gì cậu nói chị hiểu rất rõ, những lời cậu nói bây giờ trước kia chị cũng từng nói với cậu rồi, quả thực không nên quá cố chấp. Chị…chị chuẩn bị đi viếng anh ấy, chị sợ nếu chị tiếp tục nhớ nhung thì vong hồn anh sẽ không thể siêu thoát được, đêm trước chị đã mơ thấy anh ấy, anh ấy không hề nói gì cả, chỉ lặng lẽ đứng nhìn chị thôi.”

“Chị cũng đang nghĩ có phải là chị cố chấp quá nên làm liên lụy đến anh ấy không thể siêu thoát không?”

“Lần này chị cũng buông bỏ rồi, Cổ Thiện Linh đã chết rồi, thật sự chết rồi, chúng ta vẫn phải sống thật tốt, con người phải sống vì những người còn sống mà, đâu phải sống vì một người chết đâu, có đúng không?”

Ôn Thanh Vân cố nén nỗi đau trong lòng và lấy hết dũng khí nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1358


Chương 1358

Cô ấy đã kiên trì bao nhiêu năm qua cũng không chịu tin tưởng việc Cổ Thiện Linh đã chết.

Nhưng bây giờ…

Cô ấy từ bỏ rồi, cổ chấp chỉ khiến người ta đau lòng thi hà cớ gì chứ?

“Được, tôi ở Đà Nẵng đợi chị.”

Nghe thấy tiếng khóc nghẹn ngào của Ôn Thanh Vân ở đầu dây bên kia, Cố Gia Huy nặng nề thốt ra mấy chữ. Sinh ly tử biệt, người đau khổ nhất vẫn là người còn sống. Sau khi cúp điện thoại, phòng bệnh lại rơi vào yên tĩnh.

Anh ôm cô trong lòng một cách mãn nguyện, như thể đang ôm cả thế giới trong tay mình. Thì ra…trút bỏ hết mọi hận thù, cảm giác cùng cô trải qua cuộc sống này lại tuyệt vời đến vậy.

Hứa Minh Tâm ngủ thẳng tới 9 giờ tối mới tỉnh lại, cô cảm thấy vô cùng ngạc nhiên khi phát hiện mình đang nằm trên giường. Cô đang chuẩn bị ngồi dậy thì bàn tay đặt trên eo cô bằng siết lại, ôm chặt lấy cô.

Trước mũi là một mùi hương quen thuộc.

Cố Gia Huy? “Anh…anh tỉnh rồi à? Anh ôm em lên a? Anh đã đỡ hơn chưa, có phải là rất đau hay không?”

“Em hỏi nhiều như vậy, muốn anh trả lời câu nào trước đây?”

Anh từ từ mở mắt, đôi mắt phượng trấn tĩnh, không có một chút nào mơ màng như vừa tỉnh ngủ.

Hai tròng mất sâu thảm, giống như bầu trời đêm rộng lớn, hình ảnh của cô được phản chiếu trong đó, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bị nó hút vào.

Bắt gặp ánh mắt của anh, trái tim cô khẽ run lên. Nó đang rung động.

“Anh không sao là tốt rồi.”

Bao nhiêu lời muốn nói đều bị nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng cô chỉ thốt ra được sáu chữ

Không sao là tốt rồi, bình an mạnh khỏe là tốt rồi.

Như vậy là cô đã mãn nguyện lắm rồi.

Cô chui vào lòng và ôm chặt lấy anh.

Ngày hôm nay đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện khiến cô cảm thấy dường như cả một thế kỷ đã trôi qua.

Buổi sáng thì gặp Quý Cảnh An, buổi trưa bọn họ muốn thi đấu với nhau, sau đó cô biết được mình là con gái ruột nhà họ Quý, còn bị buộc chia tay.

Nhưng kết cục, bọn họ vẫn ôm chặt lấy nhau. Như vậy đã quá đủ rồi.

Cố Gia Huy cảm nhận được thân thể gầy yếu của cô đang run lên, liền mềm lòng, chắc hẳn hôm nay cô đã cực kỳ sợ hãi.

“Xin lỗi, để em phải lo lắng nhiều rồi.”

Anh ôn nhu nói, rồi đưa bàn tay lớn của mình luồn qua tóc và nhẹ nhàng xoa đầu cô.

Anh vô cùng kiên nhẫn, giống như đối đãi với đứa con của mình.

“Mệt chưa? Mau ngủ sớm đi, ngày mai anh đưa em trở về nhà họ Quý.

“Trở về làm gì?”

“Ở bên cạnh anh, em cũng có thể có được gia đình thuộc về mình. Anh sẽ không để em chịu uất ức. Anh muốn gia đình em chấp nhận anh.”

“Thực ra không cần phải làm vậy đâu, ở bên anh là lựa chọn của chính bản thân em, em có thể tự mình gánh chịu hậu quả.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1359


Chương 1359

“Ở trước mặt người đàn ông của em không được nói mấy lời vớ vẩn như thế, từ lúc nào anh lại cần em vì anh mà gánh chịu hậu quả. Em chỉ cần ngoan ngoãn núp sau lưng anh.”

“Gia Huy, anh thật gia trưởng.”

“Ừ, anh chỉ như vậy với mình em. Ngủ đi, anh cũng mệt rồi, muốn ôm em “Vâng.”

Cô ngoan ngoãn gật đầu, bản thân thì nằm trong ngực anh ngủ một giấc thật ngon.

Ngày hôm sau, bọn họ thu dọn đồ đạc trước khi đến nhà họ Quý. Nhưng Quý Thiên Kim có lệnh, Hứa Minh Tâm có thể vào nhưng Cố Gia Huy thì không.

Nghe thấy lời truyền đạt của người giúp việc, lòng Hứa Minh Tâm khẽ nhói đau.

Thật sự vô cùng đau đớn khi có người nhà nhưng lại không thể chung sống hòa thuận với nhau.

Nhưng nếu cô đã đưa ra lựa chọn thì cô sẽ gánh chịu mọi hậu quả.

Cô nằm chặt tay Cố Gia Huy, lòng bàn tay toát ra một tầng mồ hôi mỏng: “Chúng ta về thôi. Đây… không phải là nhà của chúng ta. Nhà của em, là do anh xây dựng, chúng ta trở về nhé?”

“Nếu cứ như vậy mà rời đi, anh nghĩ em ở cạnh anh cũng sẽ không vui vẻ. Cố Gia Huy nằm ngược lại tay cô, siết chặt, như đang tiếp thêm sức mạnh cho cô.

Anh bấm điện thoại gọi cho Quý Thiên Kim, đầu dây bên kia do dự hồi lâu mới miễn cưỡng nhận điện thoại.

“Cậu còn đến đây làm gì, muốn chịu đòn à?”

“Cháu muốn nói với dì rằng nhà họ Cố sẽ không bao giờ trở thành kẻ thù của người khác. Cháu sẽ dừng tay và ở lại Đà Nắng, cháu sẽ không đi gây chuyện với người khác. Cháu sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm, cũng sẽ không để cô ấy phải chịu một chút tổn thương nào. Như vậy, nhà họ Quý sẽ không rơi vào tình thế khó xử nữa, đúng chứ?”

Quý Thiên Kim nghe vậy thì rơi vào trầm mặc, hiển nhiên không thể ngờ rằng Cố Gia Huy lại đưa ra quyết định như vậy.

Thật ra Cố Gia Huy cũng hiểu vì sao Quý Thiên Kim lại phản đối anh và Minh Tâm đến vậy. Bọn họ lo sợ, khi nhà họ Cổ rơi vào cảnh khốn đốn sẽ liên lụy đến Hứa Minh Tâm mà nhà họ Quý lại không thể làm gì được.

Anh là một doanh nhân khôn ngoan, mưu mô xảo quyệt và biết rõ đạo lý cá lớn nuốt cá bé.

Trong giới kinh doanh, nhà họ Cổ là bá chủ.

Trong những thành viên cấp cao, nhà họ Quý chắc chắn đứng đầu.

Luôn bị người khác nhìn chăm chăm như hổ đói, chỉ cần một phút lơ là thì sẽ không thể phục hồi.

Lấy cứng đối cứng chưa chắc là biện pháp đúng, ngược lại còn bứt dây động rừng.

Anh biết rõ hiện tại mình đang muốn làm gì, anh có thể không cần cả thế giới, nhưng anh chắc chắn cần Hứa Minh Tâm.

“Được, cậu đã thuyết phục được tôi. Anh cả, cho họ vào đi.”

Quỷ Thiên Kim cúp điện thoại, Quý Mặc Nhiên đích thân ra ngoài chào đón, khi nhìn thấy Hứa Minh Tâm, ông ta liền phấn khích không thôi.

“Đứa bé ngoan, cuối cùng cháu cũng trở về. Cậu còn tưởng rằng sẽ không bao giờ được gặp lại cháu nữa.”

“Cậu cả.”

Bỗng nhiên được người thân trong gia đình quan tâm, cô lại giống như một đứa trẻ ngốc nghếch, không biết làm sao cho phải.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1360


Chương 1360

“Còn cậu hai của cháu nữa, mau vào đi. Cậu đã sớm dặn dò nhà bếp chuẩn bị bữa trưa rồi. Đảm bảo tất cả các món trên bàn đều là món ăn yêu thích của cháu. Cậu nhớ kỹ lắm đấy.

Hứa Minh Tâm tiến vào trong sự vây quanh của mọi người, hai người cậu còn chưa hỏi han được mấy câu đã dặn dò Quý Cảnh An và Quý Khiêm dẫn cô đi xung quanh thăm quan, tìm hiểu sơ qua về nhà mình.

“Còn anh…”

Cô nhìn Cố Gia Huy, có chút lo lắng.

Anh mim cười, trấn an: “Đăng nào cũng phải gặp mặt phụ huynh, em cứ đi đi, anh sẽ không sao đâu.”

“Hai cậu, các cậu đừng làm khó anh Huy nhé, anh ấy còn đang bị thương.”

“Con bé này, còn chưa cưới, sao đã nói đỡ hộ cậu ta rồi?” Quỹ Quốc Định có chút bất lực nói.

“Con gái lớn trong nhà như quả b nổ chậm!”

Quý Mặc Nhiên cũng xúc động nói.

Hứa Minh Tâm có chút xấu hổ, hai má đỏ bừng, chán nản mà rời đi.

Ngay sau khi cô rời đi, Cố Gia Huy lập tức được đưa đến phòng đọc sách để tra hỏi. Quý Thiên Kim đang ngồi trên ghế sô pha, Quý Mặc Nhiên và Quý Quốc Định thì đứng ở phía sau, có thể ngay lập tức thấy được địa vị cao thấp trong nhà họ Quý.

“Những lời cậu nói lúc trước trong điện thoại là có ý gì?” Quý Thiên Kim vẫn có chút nghi ngờ, vì để trả thù Cổ

Gia Huy đã kiên trì biết bao năm như vậy, bây giờ nói buông bỏ là buông bỏ sao? “Cái chết của anh hai thực sự khiến cháu cảm thấy canh cánh trong lòng, nhưng…năm năm đã trôi qua, cháu cũng hiểu ra rằng có nhiều việc quan trọng phải làm hơn là trả thù. Nếu ngay cả người phụ nữ mình yêu nhất cháu cũng không bảo vệ nổi thì dù có trả thù thành công cháu cũng sẽ buồn bực không vui ”.

“Trước khi Minh Tâm xuất hiện, lý do khiến cháu tiếp tục sống là để trả thù cho anh hai, nhưng bây giờ lý do khiến cháu sống tiếp là Minh Tâm.

“Bên nào nặng bên nào nhẹ, cháu nghĩ cháu vẫn có thể nhận rõ.”

“Nhưng cậu phải hiểu rằng một khi giương cung thì không thể rút lại được. Cho dù cậu muốn rút lui, nhưng Kettering thì lại không nghĩ như vậy.”

“Vậy thì…cháu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cố gắng hết sức”

“Cho nên, cậu đang nói nhảm với tôi sao?

Quý Thiên Kim đập mạnh vào bàn: “Cậu vẫn không thể bảo đảm an toàn tính mạng của Hứa Minh Tâm như trước. Cậu càng có nhiều kẻ địch mạnh, tính mạng của con bé cũng gặp nguy hiểm. Cậu có thể cho tôi một lời hứa hẹn nào không? Bảo vệ con bé thật tốt, thậm chí còn tốt hơn cả sự bảo vệ của nhà họ Quý?”

“Mạng của tôi.”

Đôi môi mỏng của Cố Gia Huy hé mở, ba chữ ngắn gọn, từng chữ vang vọng, đánh vào trong lòng ba anh em nhà họ Quý.

Quý Mặc Nhiên và Quỷ Quốc Định đều là đàn ông nên họ đều đồng cảm sâu sắc. Một người đàn ông yêu người con gái còn hơn cả sinh mệnh của mình, ai cũng không tưởng tượng được anh ta yêu sâu đậm đến mức nào.

Hai người nhìn thoáng qua nhau, đều đọc được sự kinh ngạc trong mắt đối phương.

“Cậu nghĩ tôi sẽ tin lời đám đàn ông các cậu sao?” Quý Thiên Kim siết chặt năm tay.

“Cháu nghĩ chắc chắn dì đã từng chịu tổn thương về mặt tình cả, không cần dì tin cháu, chỉ cần Hứa Minh Tâm tin tưởng cháu, cháu tin rằng nhất định mình sẽ làm được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1361


Chương 1361

“Cậu…

Quý Thiên Kim nghe thấy thế, tức giận đỏ cả mặt

Quý Mặc Nhiên vội vàng an ủi cô: “Em gái, em đừng kích động.”

“Vậy anh nói xem phải làm sao bây giờ?”

“Đồng ý cho bọn nó, chẳng lẽ em nghĩ anh và em có thể chia rẽ hai đứa đó hay sao?”

Quý Thiên Kim nghe thấy thế thì đắn đo suy nghĩ, tuy rất muốn phản bác lại nhưng nghĩ một lúc lâu cũng không biết nói gì.

Bởi vì bà ta cũng không biết nên dùng phương pháp nào mới chia rẽ được bọn họ.

“Cố Gia Huy, cậu có thể qua lại với Hứa Minh Tâm, nhưng … nếu cậu hại chết Minh Tâm mà cậu vẫn còn sống, tôi nhất định sẽ lấy mạng của cậu, cả gia đình của cậu cũng phải chôn cùng con bé.

Quý Thiên Kim hung hãng nói, lời nói không hề có ý vui đùa, mà là nói được thì làm được.

“Được.”

Cố Gia Huy đồng ý mà không cần suy nghĩ, không một chút do dự, chần chừ.

“Tốt, tốt lắm. Xem như Minh Tâm chính thức mang bạn trai về nhà. Sau này làm dì rồi cũng không thể để sắc mặt xấu như vậy. Em đắp mặt nạ ở đây rồi nghỉ ngơi đi, anh dẫn tên nhóc này ra ngoài, kẻo em nhìn thấy rồi lại thêm bực bội.

Quý Quốc Định ăn nói hơn người, biết lựa từng hoàn cảnh, làm thương nhân nên miệng lưỡi rất trơn tru. Ông ta an ủi Quỹ Thiên Kim mấy câu, sau đó dẫn Cố Gia Huy đi.

Hai người Quý Mặc Nhiên, Quý Quốc Định một phải một trái dẫn theo Cố Gia Huy, vừa đi vừa hỏi: ” Cậu không bắt nạt Minh Tâm nhà tôi chứ, năm nay nó mới 19 tuổi, vẫn là một đứa bé, tên cầm thủ nhà cậu vẫn chưa làm chuyện gì xấu chứ?”

“Ví dụ như?”

Cố Gia Huy hiểu rõ.

“Tên nhóc này dám trêu đùa tôi à? Tôi hỏi gì chắc chắn cậu cũng biết. Hai người đã phát triển đến bước nào riêng tư của con cháu mà bậc cha chủ cũng phải hỏi hay sao?”

“Nếu cháu của tôi tìm một tên nhóc 20 tuổi, hai đứa tự do yêu đương thì tất nhiên là không có vấn đề gì. Quan trọng là cậu cũng là người trưởng thành rồi, ai biết cậu có phải loại mặt người dạ thủ hay không? Thẳng thần được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị. Tôi học tâm lý học rồi, nếu cậu nói dối tôi có thể nhìn ra ngay.” Quý Mặc Nhiên học nói.

“Nam tay.” thể được.

“Cái này…cũng có thể được.”

“Hôn môi.”

“Cậu…cái tên khốn nạn.” Quý Mặc Nhiên kích động nói.

“Anh hai, về tình về lý đều có thể xảy ra.

“Ăn ngủ cùng nhau.

“Chết tiệt, cái này thì không thể chịu đựng được. Anh hai, b*p ch*t cậu.”

Cảm xúc của Quý Quốc Định không thể khống chế được.

Hai người xoa xoa tay tựa như sắp đánh nhau đến nơi, Cố Gia Huy từ tốn nói: “Hai người ngủ trên một cái giường, ôm nhau mà ngủ, không còn chuyện gì nữa.”

“Vậy…nghĩa là như thế “Nói cách khác, cháu ngủ với cô ấy hơn 1 năm rưỡi vẫn chưa từng xảy ra chuyện gì. Trừ bước cuối cùng, còn lại chuyện gì cũng đã từng trải qua. Đáp án này, hai cậu có hài lòng “Tên nhóc này, cậu không có vấn đề gì chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1362


Chương 1362

Ánh mắt của hai người đều đồng loạt dừng ở một nơi nào đó, mang theo sự nghi ngờ, vẻ mặt tìm tòi nghiên cứu gì đó.

Cố Gia Huy cảm giác cả người đều rợn tóc gáy, che chắn theo bản năng, nói: “Cháu rất bình thường, chẳng qua là do cô ấy còn nhỏ quá.”

“Hừ, cậu còn có lương tâm mà nhận thức mình là trâu già gặm cỏ non hay sao?”

“Cháu rất già sao?” Cố Gia Huy buồn bực nói

Hai mươi chín tuổi, sự nghiệp thành công, cũng có rất nhiều người hâm mộ anh.

Nhưng hiện tại lại bị người khác nói thành “trâu già”.

“Tuổi của cậu đúng là hơi khó nói, nói cao quá thì không đủ mà nói bé thì lại thừa.

Lời nói này chọc đúng nỗi đau của Cố Gia Huy, trạng thái trước mắt của anh chính xác là như vậy.

Sau khi qua lại với Minh Tâm, thân phận của anh có dấu hiệu trong ngoài không đồng nhất.

“Hai cậu còn muốn hỏi chuyện gì nữa không?” Cố Gia Huy bất đắc dĩ nói, người bên nhà mẹ đẻ của vợ mình mạnh mẽ quá cũng không tốt.

“Không có gì, hỏi nữa cũng vô dụng, cháu gái bảo bối của nhà chúng tôi lại coi trọng cậu, chúng tôi biết làm thế nào bây giờ. Cậu cũng đừng bắt nạt Minh Tâm nhà chúng tôi, nếu không cậu cũng không yên ổn với chúng tôi đâu.”

Cố Gia Huy sở mũi, dở khóc dở cười, anh đã bị uy h**p mấy lần rồi.

Mà lúc này.

Quý Cảnh An và Quý Khiêm dẫn cô đi xung quanh tham quan.

Từ trên lầu xuống dưới lầu, từ sảnh trước đến sân sau. Cô nhận thấy Quý Cảnh An đi đường không vững, biết ngay chắc chắn anh lại bị phạt.

Nhưng cả đường đi, Quý Cảnh An đều cười khiến cho cô cảm thấy rất ấm áp.

Anh không nói lời nào, chắc là sợ cô lo lắng.

Ba người đang phơi nắng ở sân sau, ánh mặt trời mùa đông rất hiếm hoi.

“Không thể tưởng tượng được, anh còn có một người em gái.” Quý Khiêm hơi xúc động nói.

“Anh cũng không nghĩ đến việc nhà họ Quý còn có một hòn ngọc quý như vậy.” Quý Cảnh An cười nói, đưa quả táo đã được gọt sẵn cho Hứa Minh Tâm. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cảm ơn anh hai.”

“Sau này chắc chắn trong nhà sẽ rất náo nhiệt. Bởi vì cô, bố và bác cả thường bận việc quản lí nên không thích trở về, bây giờ có em ở nhà, chắc chắn bọn họ cũng lưu luyến không rời khỏi đây. Rốt cuộc năm nay cũng là một năm đoàn viên, thật vui vẻ.

“Năm nay em sẽ ăn Tết ở đây sao?”

“Chắn chắn rồi, em nghĩ bác cả và cô sẽ để em đi hay sao?” Quý Cảnh An nói.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì sắc mặt cứng đờ, hơi sợ hãi. Quý Cảnh An an ủi cô, bảo cô đừng lo lắng quá, từ giờ đến Tết còn vài tháng, người nhà ở cùng nhau có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm.

Mấy người tán ngẫu một lúc, Quý Cảnh An đã bị Quý Khiêm bảo đi, có lẽ là có chuyện muốn nói.

Đề tài này tất nhiên là về Cố Yên.

Quả nhiên, anh nhãn nhỏ một lúc rồi xấu hổ nói: “Minh Tâm, em và Ngọc Vy là bạn tốt, nhất định biết trong lòng cô ấy nghĩ như thế nào đúng không? Thật sự cô ấy không thích anh một chút nào hay sao, không muốn kết hôn với anh sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1363


Chương 1363

“Thật ra anh cũng biết mà đúng không? Anh biết cô ấy có một khoảng thời gian trước cùng Lệ Nghiêm.”

“Nhưng cô ấy đã quên, và cũng quên hoàn toàn rồi. Chẳng lẽ không phải do sổ trời bảo cô ấy đến, để cho bọn anh một cơ hội hay sao?”

Quý Khiêm vội vàng nói.

Anh vẫn cảm thấy lần này ông trời đang giúp đỡ anh, nhưng sau bao lâu mối quan hệ của anh và Cố Yên vẫn không hề tiến triển như cũ.

Là bạn bè, là một người cấp trên và là một chiến hữu. Nhưng nhất định không phải tình yêu.

Cô tôn trọng bản thân, thỉnh thoảng cũng tụ tập với bạn bè, nhưng rất khách sáo. Quà tặng của anh, thỉnh thoảng cô cũng nhận, cũng sẽ từ chối anh một cách lịch sự, càng tặng quà lại cho anh, có qua có lại không nợ nần nhau điều gì.

Cô ấy thẳng thần như vậy, không hề dây dưa dài dòng. Bởi vì như vậy nên anh mới thấp thỏm lo lắng.

Từ khi cô chú giục kết hôn, Cố Yên về lo cho nhà cũ, đến bây giờ vẫn chưa trở về, cũng không có tin tức gì.

Nếu anh đoán đúng, có lẽ cô ấy nhất định đang trốn tránh.

“Cô ấy nói với em rằng trong lòng rất trống rỗng. Có lẽ trống rỗng là do không buông bỏ được. Quả thực cô ấy đã quên Lệ Nghiêm nhưng trái tim của cô ấy đã mất cảm giác yêu.” Hứa Minh Tâm nói như một lời cảnh tỉnh với Quý Khiêm đang tự lừa dối bản thân.

Cô ấy chắc chắn đã quên Lệ Nghiêm. Một Lệ Nghiêm đã lấy đi rất nhiều.

Trái tim cũng mất đi cảm giác yêu.

“Em khuyên anh nên buông bỏ sao?”

“Em không biết, chuyện tình cảm của mình không đến lượt người khác nói, chỉ có bản thân mới hiểu rõ.”

Cô nhún vai, thật sự lực bất tòng tâm, không biết giúp anh như thế nào. Giúp anh theo đuổi Cố Yên, cô sợ mình không thể làm được.

“Anh sẽ suy nghĩ thật kỹ.”

“Em không làm phiền anh nữa.” Hứa Minh Tâm biết điều rời đi.

Trong lúc này, Quý Thiên Kim đang đi xuống dưới tầng hầm, tâm trạng không được vui nên muốn tìm nơi để trút giận.

Thậm chí bà còn cảm thấy Phó Minh Tước đáng ghét hơn cả Cố Gia Huy. Tức giận đánh Phó Minh Tước một lúc, bà cũng mệt mỏi mồ hôi nhễ nhại. Cuối cùng thở hổn hển ngồi trên ghế mà th* d*c.

Phó Minh Tước hít một hơi đây đau đớn, cảm thấy rõ ràng lần này bà ấy đánh rất mạnh, như muốn giết mình đến nơi.

“Dì đang giận à?”

“Đúng.

“Giận ai?”

“Giận Hứa Minh Tâm, giận Cố Gia Huy, cũng giận cậu nữa.”

“Nói cho tôi nghe đi, đừng để tôi bị đánh oan chứ?” Phó Minh Tước bất đắc dĩ nói.

“Ngọc Diệp và Minh Tâm là chị em, Phó Minh Diệp cũng là cháu gái của tôi. Tôi có thể nhận Hứa Minh Tâm quay về, nhưng cậu lại không thể nhận Phó Minh Diệp về. Bởi vì con bé có một người cha như vậy. Nhà họ Quý không thể có quan hệ nào với xã hội đen, cho nên người tôi không thể bảo vệ được chính là đứa bé Phó Minh Diệp này, cậu nói xem tôi có nên tức giận hay không?”

Quý Thiên Kim nổi giận đùng đùng nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1364


Chương 1364

“Dì tự cho mình là đúng, dì nghĩ rằng dì có thể bảo vệ được tất cả mọi người. Nhưng trên thực tế, những người này cũng không cần dì bảo vệ. Tôi có thể bảo vệ được Minh Diệp, dì không cần phải tham gia.

“Vậy cậu nói cho tôi biết, Ngọc Diệp đâu rồi? Vì sao cô ấy lại phải chết, Dạ Lang đã đi đâu? Rốt cuộc tên bất lực đó đã đi đầu rồi?”

Quý Thiên Kim khàn giọng gào lên, thậm chí còn vọng vào tầng hầm truyền ra những tiếng vang dội, âm thanh đau thấu tim gan.

Lời này khiến cho Phó Minh Tước lặng im không nói nên lời.

Anh ngập ngừng một lúc, đôi môi khô khốc, muốn nói cho bà biết rằng Ngọc Diệp thực ra chưa chết, cô ấy vẫn luôn ở cạnh anh, chẳng qua anh không tìm được biện pháp đưa cô ấy trở về.

Nhưng… anh không thể nói nên lời.

Anh đau khổ nhằm mặt lại, nói: “Tôi không biết.

“Tôi cũng đoán được, tên phế vật như cậu làm sao biết được Dạ Lang đang ở đâu. Phó Minh Diệp không có quan hệ gì với nhà họ Quý, con bé sống hay chết, tôi cũng không can thiệp. Đây là đường của nó, tôi không thể bảo vệ được, nhưng đứa nhỏ này làm ra chuyện gì sai lầm, cậu sẽ phải đền mạng cho tôi. Lý do tôi không giết cậu, không phải là vì tôi không muốn báo thù cho Ngọc Diệp, mà là bởi vì đứa bé này”

“Phó Minh Tước, cậu cút đi, về sau đừng rơi vào tay tôi một lần nữa, nếu không tôi sẽ khiến cho cậu sống không bằng chết.”

“Dì à, dì hung dữ như vậy, chắc chắn sẽ không ai lấy đâu.

“Cút!”

Quý Thiên Kim gắt gỏng nói.

Bà xoay người đi ra khỏi tầng hầm, một lúc lâu cũng không thể bình tĩnh lại được.

Tuổi càng lớn thì cảm xúc cũng ngày càng khó khống chế.

Bà đau đầu vô cùng, nằm co ro như một quả bóng nhỏ trên ghế sofa, rồi uống thêm một viên thuốc an thần.

Sau đó uống một ít nước ẩm, cảm xúc từ từ bình tĩnh trở

Bà hơi mệt mỏi, chợp mắt nằm trên ghế sofa.

Có người đi đến đó.

“Anh tìm em mãi ”

Bà mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, khuôn mặt này đã từng xuất hiện vô số lần trong giấc mơ của bà, nhưng chưa bao giờ nó lại trở nên chân thực đến vậy.

“Anh…anh thật sự đi tìm em sao? Không anh lại đang nói dối tôi, đây là chiêu trò thường ngày của anh mà.” Quý Thiên Kim khàn khàn giọng nói, mang theo vô vàn chua xót. lai.

Anh ấy rõ ràng gần như vậy, nhưng lại cảm giác như ở rất xa, có chạm như thế nào cũng không chạm đến.

Cô thăm dò giữa khoảng không, cả người chật vật ngã xuống dưới ghế sofa.

Đau đớn khiến cô tỉnh táo trong nháy mắt.

Quý Cảnh An cũng nhanh chóng tiến lên, nâng cô dậy.

“Bác, bác lại nằm mơ.

“Là cháu?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1365


Chương 1365

Đây không phải là lần đầu tiên bà bị mất bình tĩnh trước mặt người cháu trai này, vẻ mặt cũng vô cùng thản nhiên.

Đau đầu ôm trán, được anh dìu về ghế sofa.

Anh cũng xoa bóp huyệt thái dương cho bà, nói: “Cháu với người đó … Thật sự rất giống nhau hay sao? Bác thường xuyên lầm tưởng cháu là người đó.

“Cháu anh tuấn hơn anh ta, tốt hơn nhiều so với anh ta thời trẻ. Khi đó, anh ta chỉ là một tên lưu manh đáng ghét.

Quý Thiên Kim nhỏ nhẹ chậm rãi nói.

“Nhưng mà, một tên lưu manh như vậy lại khiến cho bác thương nhớ nhiều năm. Nếu có thể, cháu rất muốn bắt hắn đến trước mặt bác, để cho bác xử lý. Quý Cảnh An tức giận nói.

Tuy rằng anh là đứa cháu được nhận nuôi, nhưng hầu như đều được người bác này chăm sóc.

Cũng bởi vì anh giống người đó, Quý Thiên Kim mới đặc biệt thân thiết với anh.

Đôi khi bà cũng hề giấu giếm lời nói của mình, bà cũng cần tìm người để giải tỏa tâm trạng, một nơi để trút hết nỗi khổ của mình.

Quý Thiên Kim chua xót cười.

“Chuyện này đã qua nhiều năm, không có gì hay để kể.”

“Nếu bác cảm thấy đau khổ, vậy đừng nhắc đến nữa, cháu kể chuyện cười cho bác nghe”

“Ừ hiếm khi cháu trở về nhà, nói chuyện với bác đi.

Bà chậm rãi nhắm mắt lại, Quý Cảnh An nói gì đó, bà cũng không nghe rõ ràng.

Ngược lại, bóng dáng kia càng hiện lên rõ ràng khắc sâu trong đầu bà, dường như được khảm thật sâu vào trong trí não, không thể nào dứt ra được.

Thời gian càng lâu, có đôi khi bà nghi ngờ chính mình có phải đã xuất hiện ảo giác hay không.

Một người đã trải qua nhiều năm như vậy, có đáng hay không?

Bà cũng không biết.

Chuyện tình cảm, như nước uống vậy, ấm lạnh tự biết rõ, chưa nói đến chuyện có đáng hay không.

Đến giờ ăn trưa, bầu không khí trên bàn ăn rất áp lực. Quý Thiên Kim ngồi ở chủ tọa, theo thứ tự trái phải là Quý Mặc Nhiên và Quỷ Quốc Định.

Hứa Minh Tâm có bối phận nhỏ nhất nên tất nhiên sẽ ngồi xuống cuối cùng với Cố Gia Huy. Cả nhà ăn chỉ có âm thanh va chạm của chén đĩa, khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi.

Trên bản đều là đồ ăn mà Hứa Minh Tâm thích ăn, sườn xào chua ngọt, tôm xào tỏi, thịt lợn hấp, cá dưa.

Cô hơi xấu hổ, khẩu vị cũng không ngon nên chỉ vùi đầu vào ăn cơm.

Đúng lúc này, Quý Thiên Kim lại gắp một miếng xương sườn cho cô.

“Đây đều là những món mà cháu thích ăn đúng không? Bình thường cháu vẫn ăn nhiều mà, sao về đến nhà lại khách sáo như vậy?”

Về nhà…

Đây thực sự là nhà của cô sao?

Cô hơi sợ hãi.

Đúng lúc này, Quý Cảnh An chạm nhẹ vào cánh tay cô, khiến cô hoàn hồn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1366


Chương 1366

“Còn sững sờ gì nữa, em cảm ơn dì đi.”

“Cháu cảm ơn dì.”

Hứa Minh Tâm cảm động nói.

“Tốt lắm, gia đình này đã nghiêm túc nhiều năm như vậy, cũng nên thoải mái hơn. Có thể uống cứ uống, uống rượu cũng được, cũng có thể nói chuyện to.

“Em gái, rốt cuộc em cũng thông suốt rồi, anh tham rượu nhiều năm rồi, cuối cùng cũng có một ngày được uống rượu trên bàn ăn.”

Quý Quốc Định cảm động đến rơi nước mắt nói, lập tức đi lấy bình rượu trân quý nhiều năm của mình.

“Mọi người ăn uống no say đi, đều là người một nhà, là không cần khách sáo.”

Tất cả mọi người đều giơ ly rượu, chỉ có Hứa Minh Tâm cầm nước chanh

Tiếng cụng ly vang lên như làm sống dậy cả nhà ăn.

Mọi người nói chuyện thoải mái, nói cười vui vẻ.

Ban đầu gương mặt của Quý Thiên Kim cũng căng thẳng, nhưng thấy một cảnh như vậy bà cũng dần lộ vẻ tươi cười.

Hứa Minh Tâm kính rượu Thiên Kim, bà uống một hơi cạn sạch. Hôm nay vui vẻ, bà cũng uống hơi nhiều, cuối cùng Hứa

Minh Tâm phải dìu bà về phòng.

“Dì không say, dì còn rất tỉnh táo. Chỉ là hôm nay dì thấy rất vui cho nên uống hơi nhiều.” Quý Thiên Kim dựa vào cửa sổ nói rõ ràng từng chữ một.

“Cháu biết, nhưng như vậy rất hại cho dạ dày. Đợi lát nữa phòng bếp mang canh giải rượu đến, uống xong rồi đi đi ngủ nhé.

“Được, cháu ở đây giúp dì cũng tốt.”

“Dì à, thực ra có một chuyện cháu muốn hỏi dì.

“Hỏi đi.”

“Cháu nhớ trước kia có một chủ hỏi cháu có biết người nào tên là Thủy Xuân không? Mà mẹ cháu tên là Bạch Thủy Xuân. Cháu suy nghĩ cũng có thể là do trùng tên đúng không a?”

Hứa Minh Tâm nghi ngờ hỏi..

“Ai hỏi cô vậy?”

Cảm xúc của Quý Thiên Kim bỗng nhiên trở nên cực kích động, rồi đột ngột đứng dậy, siết chặt bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm.

Vì dùng lực quá mạnh nên đã khiến cho lòng bàn tay cô trở nên đau nhói.

“Di à, dì làm sao vậy dì?”

Quý Thiên Kim nhận thức được sự mất bình tĩnh của mình, liền buông tay cô ra. Bà ấy khẽ lau lau mồ hôi đang rơi vãi trong lòng bàn tay của mình, giả vờ bình tĩnh mà nói: “Cô nói tiếp đi.”

“Cháu cũng không biết người đó tên là gì nữa, ông ta tuổi tác cũng khá lớn, khoảng chừng bốn mươi tuổi. Lời nói ra cũng chẳng đoan trang nho nhã, nhưng mà lúc nói chuyện thì thấy cũng không tệ lắm, ông ấy hỏi cháu có quen ai tên là Thủy Xuân không, còn nói cái gì mà nợ nần tiền bạc gì đó. Cháu cũng đang xoắn xuýt, thế giới này chắc không nhỏ đến như vậy, vừa hay đó lại là mẹ cháu đâu nhi?”

“Hơn nữa, dì nói mẹ cháu có quen biết với người trong giới xã hội đen nên mới không về được Quý gia mà. Cái chú cao cao gầy gầy ấy, nhìn kiểu gì cũng không giống xã hội đen hết mà!” há?”

“Cô gặp ông ta ở chỗ nào vậy? Ông ta đã liên lạc với ai “Là gặp ở Ngôn gia đó! Ông ấy là bạn tốt của ba cháu “Được, tôi hiểu rồi. Người mẹ cô nhìn trúng là người rất lợi hại, nhưng đã mất tích lâu lắm rồi, không phải là loại mà lưu manh du đăng có thể so sánh tới được đâu. Cô không cần quan tâm đến tên khốn nạn ấy. Tên khốn nạn ấy sớm muộn gì rồi cũng sẽ phải nhận lấy quả báo mà thôi! “Dì quen biết với ông chú ấy sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1367


Chương 1367

“Quen biết, còn có qua lại nữa.” Quý Thiên Kim bỗng chốc bừng tỉnh, đôi bàn tay nhỏ bé giấu dưới chiếc khăn trải giường vô tình lặng lẽ mà siết chặt lại thành quyền.

Mấy ngón tay thon dài cửa sâu vào trong da thịt, đau như kim châm muối xát.

Bà ấy biết rõ người đàn ông đó là một tay xã hội đen, hơn nữa còn có mối quan hệ khá sâu sắc với thị trường chợ đen.

Nhưng bà ấy lại không thể tìm ra được bất kỳ một manh mối hoàn chỉnh nào cả, lời nói ban nãy của Hứa Minh Tâm cũng xem như là đã nhắc nhở được cho bà ta một manh mối lớn.

Ngôn gia. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Lần này, bà ấy nhất định sẽ tìm ra được người ấy, khiến cho ông ta phải nợ gì trả nấy!

Buổi chiều, Cố Gia Huy chở cô quay về, bởi vì đã có uống một vài chén rượu, nên anh không thể nào lái xe được, nên chỉ có thể đành để cho tài xế Quỷ gia chở họ về.

Cố Gia Huy bị chuốc rượu khá nhiều, mặt mày đỏ bừng lên, đôi mắt nhắm nghiền lại kiệt quệ, anh nghiêng ngả dựa dẫm vào người của cô.

Cô thận trọng từng li từng tí, khe khẽ võ vai lưng anh, nhìn anh uống nhiều rượu đến như vậy cũng đau lòng làm chú.

Hai người cậu và hai người anh, cùng nhau tắm rượu, một mình anh cho dù còn có thể uống thêm nữa thì cũng chẳng căm c* noi.

“Anh có ổn không vậy?”

“Không sao đâu mà, ngủ một chút là ổn ngay thôi.”

“Thật là chẳng hiểu nổi được lễ nghĩa trên bàn rượu của đàn ông các anh luôn ấy, nhất thiết phải uống nhiều rượu như thế này làm cái gì chứ?”

“Nếu mà anh không uống cạn chén say hôm nay với bạn họ, thì sau này làm sao có thể khiến cho họ cam tâm tình nguyện gả em cho anh chứ?”

“Nhưng mà anh cũng cực khổ quá rồi đó.

Hứa Minh Tâm đau lòng mà nói.

Cố Gia Huy thường ngày công việc cũng rất bận rộn, việc xã giao tiếp khách cũng rất nhiều, đều là có Khương Anh Tú ở bên cạnh làm tài xế toàn thời gian cho anh suốt.

Nhưng năm nay Khương anh Tú phải trở về quê hương để kết hôn rồi, còn phải xin nghỉ phép để hưởng thụ tuần trăng mật, làm gì có ai lái xe chở anh về đâu chứ.

Nên cô đã tranh thủ kĩ lưỡng kì nghỉ đông này đi thi lấy bằng lái xe.

Sau này đi đâu cần phải ra ngoài, bản thân cô không uống rượu thì còn có thể lái xe đưa anh về nhà nữa. Cố Gia Huy ngủ một giấc dài ngay trên xe, đến lúc về nhà cũng đã đỡ đi rất nhiều rồi.

Ai mà ngờ vừa mới về được một lúc chưa lâu, tiếng chuông điện thoại trong nhà đã reo lên giòn giã, là do Cổ Chí Thanh gọi đến.

Cố Yên bỏ chạy đi trốn rồi.

Quý Thiên Kim có ý định làm thông gia, Cổ Chí Thanh liền giơ cả hai tay lên mà đồng ý.

Ông cũng không hi vọng con gái mình gả không nổi cho người khác, cả đời này lún sâu vào vòng xoáy thác loạn của tình cảm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1368


Chương 1368

Ông ấy cũng rất hài lòng với Quý Thiên Kim, vì vậy nên liền sảng khoái mà đồng ý lập tức.

Nhưng sau khi Cố Yên biết được chuyện này thì đã không ngừng cãi nhau, gây loạn với ông, thậm chí còn nhất mình vào trong phòng rồi tuyệt thực. Vậy mà hôm nay, cô ấy lại cả gan bỏ nhà đi chạy trốn, hơn nữa còn thu dọn đem theo cả một đống hành lí.

Ông cụ tìm không thấy được người đầu, liền gọi điện đến hỏi xem bọn họ có ai nhìn thấy con gái của mình ở đâu không.

Nhưng mà bọn họ chẳng hề thấy.

Hứa Minh Tâm bỗng dưng nghĩ đến một người, lập tức gọi điện đến cho Quý Khiêm.

“Anh ba, Ngọc Vy bỏ nhà chạy trốn rồi, anh có biết tin này không vậy?”

“Anh biết, là anh giúp cô ấy ra ngoài bỏ đi đó.” Quý Khiêm bình thản cự độ mà đáp lời: “Bây giờ cô ấy đang ở đây cùng với anh này, cô ấy muốn đi tìm Lệ Nghiêm để hỏi cho rõ ràng mọi việc ra lẽ. Em nói không sai, trong tim của cô ấy bây giờ quả thực đã trống rỗng một mảnh rồi, không có năng lực yêu người khác. Cô ấy đã đề ra ước pháp tam chương với anh rồi, bọn anh đi tìm Lệ Nghiêm kia lấy lại khoảng trống ấy về đây đã, nếu mà tìm về được thì cô ấy sẽ kết hôn với anh.

“Bây giờ…Anh phải đưa cô ấy rời đi ngay lập tức.”

“Bác sĩ Nguyên không phải đang đi thực hiện một nhiệm vụ rất nguy hiểm hay sao? Ngọc Vy à, có phải là có nguy hiểm rồi không?”

“Sẽ có, nhưng anh đã nhờ người khác chăm sóc tốt cho cô ấy rồi. Đây là con đường mà bản thân cô ấy đã chọn, anh chỉ có thể giúp cô ấy được đến đây thôi. Anh đến sân bay rồi, khi nào về rồi nói chuyện sau đi.”

Quý Khiêm vội vội vàng vàng nhanh chóng cúp đi điện thoại, dứt khoát dừng lại, nhìn về hướng người con gái xinh đẹp mỹ miều ốm ốm kia.

Cô ấy đang nhìn anh, cảm kích vạn phần: “Cảm ơn anh.”

“Không cần cảm ơn anh, anh đang giúp đỡ cho em, cũng như tạo ra cho bản thân mình một cơ hội cuối cùng vậy. Nếu em đi tìm Lệ Nghiêm được rồi, muốn cùng anh ta nối lại tình xưa, anh cũng sẽ yên lòng mà chúc phúc cho em với cậu ấy. Còn nếu em chịu dứt khoát cắt đứt được đoạn tình duyên trước đây, tìm lại được con tim của mình, quyết định ở lại bên cạnh anh, thì đối với anh, đó là một chuyện cực kỳ tốt.

“Được thôi, em cũng rất muốn biết được rốt cuộc trái tim của em nghĩ như thế nào đấy, em nghĩ rồi, chỉ có Lệ Nghiêm mới cho được em một câu trả lời.”

Cố Yên dùng lực gật đầu, định rằng sẽ tự đối mặt với đoạn tình cảm đã đánh mất ấy của mình. Mà rõ rệt nhất chẳng qua cũng chỉ là Nguyễn Doanh mà thôi.

Mà việc đầu tiên của cô là phải đi đến quân đồn trú của lúc trước kia, đi hỏi xem người khác rốt cuộc cô là Nguyễn Doanh những năm này đã trải qua như thế nào.

Bước tiếp theo, là đi đến Vikla để tìm Lệ Nghiêm.

Cô mở toang cửa xe, muốn bước đi xuống, nhưng lại không muốn anh cứ mãi nằm chặt lấy tay mình

Miệng thì nói ngay thẳng lắm, nhưng thân thể…thì rất thành thực.

Cố Yên cảm nhận được sức mạnh và hơi ẩm truyền đến từ đôi tay to lớn của anh ấy đang giữ chặt lấy tay mình, dùng lực mạnh mẽ.

Như thể gồng đến sức cùng lực kiệt, lại muốn níu giữ cho bản thân mình.

Cô run rẩy cả lên, cố gắng dùng lực bình tĩnh lại, “Em xin lỗi, Quý Khiêm…Nếu cứ như thế này, thì chúng ta gần như sẽ không có kết quả được đâu.”

Quý Khiêm nghe xong, mấy ngón tay run rẩy kịch liệt đến ngỡ ngàng, sau đó chầm chậm buông ra.

Cô không dám quay đầu lại nhìn, liền mở toang cửa xe, dứt khoát bước ra ngoài.

Nhưng giọng nói thống khổ kia của Quý Khiêm lại tiếp tục văng vắng vọng lại từ phía sau.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1369


Chương 1369

“Em có biết Vikla là nơi như thế nào không, nó là biên giới giữa hai đất nước, chiến tranh bạo loạn triền miên không dứt. Hơn nữa còn đang bùng phát một loại vi rút dịch hạch gây lây nhiễm nhanh, chỉ cần em bất cần một chút thôi đã có thể mất mạng bất cứ lúc nào.”

“Em sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, anh không cần phải lo lắng làm gì.”

“Có phải, cho dù anh có ra sức khuyên ngăn em như thế nào, thì em vẫn sẽ nhất quyết không bỏ cuộc, đi tìm cậu ta không?”

“Phải.”

Cố Yên khe khẽ nghiến răng, cuối cùng cũng buông lời một cách kiên định.

“Vậy được thôi, anh sẽ giao cho em một nhiệm vụ cuối cùng. Trong mấy tháng anh nghỉ phép ở nhà đây, em sẽ là bác sĩ độc quyền của anh, mọi nhất cử nhất động của em đều phải tuân thủ theo sự phân công của anh. Em hoàn thành được nhiệm vụ cuối cùng này, anh sẽ để cho em đi.”

“Nhiệm vụ gì?”

Cuối cùng cô cũng chịu quay người lại nhìn anh, gấp gáp mà hỏi.

Quý Khiêm nhìn thấy bộ dạng như thế của cô ấy, trong lòng đau đớn khôn nguôi.

“Nhiệm vụ cuối cùng của em là…”

Lời của anh còn chưa ngắt, người đã nghiêng hẳn về phía trước, đôi bàn tay to lớn vòng về trước ôm trọn thân thể của cô vào lòng.

Hai thân thể nóng ẩm lập tức áp vào nhau, dính như keo như sơn, đôi môi mỏng của anh ấy cũng chậm rãi hạ xuống. Nhưng…chẳng hề có hành vi đi quá giới hạn nào xảy ra cả, chẳng qua đã bỏ cuộc giữa chừng rồi thôi. Hai đôi môi áp vào nhau, có một sự dịu dàng khó tả dãy lên.

Cố Yên không vùng vẫy chống cự, anh ấy là quân tử, nụ hôn này chẳng qua chỉ là qua loa sơ sài mà thôi. Cô có thể cảm nhận được sự buồn bã của anh, dẫu cho nó rất nhỏ bé, còn bị anh Huy gắng đè nén xuống.

Dù sao anh cũng là quân nhân, xương sắt hoà nhập.

Nên cho dù có buồn bã đến mức nào, cũng chẳng thể biểu hiện nó ra bên ngoài được.

Cô chỉ có thể xin lỗi.

Cô thậm chí còn đang nghĩ, nếu như không có Lệ Nghiêm, có thể bản thân cô sẽ yêu tên nam tử hán đổ máu không đổ lệ này rồi mất.

Anh là thép sắt luyện trăm lần, cũng có thể biến mình thành người ôn nhu nho nhã.

Có lẽ đa phần phụ nữ đều sẽ khao khát một người đàn ông như thế này đúng không? Nhưng cô lại cứ một mực đem trái tim của mình đi trao cho Lệ Nghiêm kia, mãi mãi chẳng thể tìm lại được khoảng trống của riêng mình đã đánh mất ấy nữa…

Một lúc lâu, anh mới buông cô ra, cúi đầu, không nhìn mặt cô.

“Đi, đi nhanh lên, nếu không anh sợ anh không khống chế được mà ngăn cản em.”

Cố Yên cần nhẹ môi, không còn gì do dự nữa. Nếu cổ tiếp tục kéo dài, đối với hai người chỉ càng thêm tổn thương.

Cô xuống xe, lấy hành lý đi vào sân bay không hề quay đầu lại.

Quý Khiêm thấy bóng dáng rời đi nhanh chóng của cô, trái tim đau nhói.

Cô là một cô gái rất liều lĩnh, chuyện gì cũng làm thật dứt khoát, nhất là chuyện tình cảm. Thích là thích, mà không thích thì cũng sẽ không cho ai bất kì cơ hội nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1370


Chương 1370

Anh đã nghĩ, không người đàn ông nào thích một cô gái luôn làm loạn cả.

Dường như có thể chạm được đến, nhưng dường như lại mơ hồ không chiếm được.

Nhưng bây giờ, anh chỉ phát điện hy vọng Cố Yên chơi trờ chơi mập mờ với mình, như vậy… anh còn có thể tự lừa mình dối người, cho rằng bản thân còn có cơ hội.

Ngay cả mặt Lệ Nghiêm anh cũng chưa từng gặp, cử như vậy đã bị phán thất bại, thật là mất mặt.

Anh đợi ở cửa sân bay rất lâu, luôn mong chờ Cố Yên sẽ đi ra từ bên trong. Cô hối hận, không đi tìm Lệ Nghiêm, nguyện ý lấy anh làm chồng.

Trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng đó, kết quả lại có vẻ thật nực cười.

Lúc anh đang chuẩn bị về nhà, lại nhận được điện thoại của Quỹ Thiên Kim.

Nói là Cổ Chí Thanh đã tìm đến nhà họ Quý.

Lúc nghe điện thoại, anh đã thấy bình tĩnh hơn, thản nhiên nói: “Nếu dì muốn phạt cháu, chờ cháu về rồi nói sau.

“Cháu cứ uống rượu bên ngoài, không cần nhất định phải về nhà uống. Trong nhà tuy đầy rượu ngon, nhưng đều ở chỗ cha cháu, dường như cháu uống cũng không thoải mái. Quý Thiên Kim bình tĩnh nói.

Quý Khiêm ngạc nhiên, dì lại nói cho phép anh buông thả, có thể mượn rượu giải sầu sao? “Dì …Dì vẫn là dì của con sao?”

Anh tiết lộ tin tức của Vikla, đáng ra dì nên phạt anh ta mới phải.

“Tất nhiên dì là dì của cháu, dì biết lúc này trong lòng cháu khó chịu, ra ngoài thả lỏng rồi hãy về nhà. Ba cháu để di xử lý. Ông ấy nói cháu không có tiền đồ, đến bà xã cũng để người ta chạy mất.

“Trong lòng cô ấy không có cháu.”

Quý Khiêm chua xót nói.

“Về sau cháu sẽ tìm được người tốt, đàn ông 30 tuổi lập gia đình cũng chưa muộn. Đừng áp lực như vậy, uống rượu xong thì tìm lái xe chở về, đừng để vi phạm pháp luật.

“Dì …có vẻ đã thay đổi rất nhiều.”

“Xin lỗi cháu, có lẽ trong hai mươi năm qua dì là một người di nghiêm khắc, một người em nghiêm khắc, dì sẽ dần dần thay đổi.”

“Di à …”

“Hơn bốn mươi tuổi mới dần dần lớn thay đổi, có phải đã muộn rồi hay không? Quý Thiên Kim cười hỏi.

“Không đâu, mặc kệ ai có nói gì, dì vẫn là người dì tuyệt vời nhất của cháu.”

“Tốt lắm, buổi tối nhớ về sớm một chút.

Quý Thiên Kim vừa nói xong liền cúp điện thoại.

Đột nhiên thay đổi bản thân, bà cũng không quen lắm, nhưng … Dường như mọi chuyện đang dần trở nên tốt hơn.

Chiều tối, có người bấm chuông cửa của biệt thự.

Chú An ra mở cửa, nhìn thấy người đàn ông hiên ngang đứng ngoài cửa, nghi ngờ hỏi: “Xin hỏi, ngài là … ?”

“Tôi là bạn của Hứa Minh Tâm. Con của tôi ở tạm chỗ này, bây giờ tôi đến đón nó trở về.”

“Ngài chờ một chút để tôi vào hỏi lại.”

Chẳng mấy chốc chủ An đã quay trở lại, dẫn anh ta vào nhà trong.

Minh Diệp thấy Phó Minh Tước liền xông lên, nhảy vào trong ngực anh ta.
 
Back
Top Dưới