Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1251


Chương 1251

Huống chi, cơ thể lại thành thực như thế, khát khao hợp nhất với cô dù là thể xác hay linh hồn như thế. Anh liên muốn bước xuống giường, đi vào vào tâm xói nước lạnh cho tỉnh táo lại, nhưng không ngờ Hữa Minh Tâm lại kéo anh lại…

Bàn tay nhỏ bé của cô thật ấm áp, lòng bàn tay còn rịn ra một tầng mồ hôi mong mỏng.

Cô nắm lấy cổ tay của anh, nhẹ giọng bảo: “Đừng đi mà.”

“Em uống nhiều rồi.”

“Đúng là em uống nhiều rồi, nhưng mà nếu uống say mới có thể thấy được anh chân thật như thế, em thà sau này mỗi ngày đều chìm trong men rượu. Mấy ngày qua em thật sự rất sợ, sợ mãi mãi sẽ không nghe được tin tức nào về anh, sợ anh sẽ bỏ em mà đi. Càng sợ anh không cần em nữa, cũng không quay về đây nói với em lời nào.”

“Anh không ở căn nhà này, có vẻ như em cũng không cần phải tiếp tục ở lại đây làm gì nữa. Em cũng biết, thành phố đó có bạn gái trước của anh, cô ấy cái gì cũng tốt, anh với cô ấy còn có kỷ niềm bốn năm dài dáng đẳng”

“Anh đừng nghĩ trước đây em rộng lượng như vậy. nơi cái gì mà không để ý, còn mang anh cùng đến bệnh viện thăm cô ấy, biết quá khứ của hai người cũng không tìm hiểu mọi thứ rốt cuộc ra sao. Thật ra em rất để ý, không có ai có thể phớt lờ thể được, em chỉ đang giả vờ mà thôi.”

“Em không liên lạc với anh được, biết bao nhiêu lợi còn chưa nói cho anh nghe. Bây giờ em đang trong giác mơ của chính mình, anh phải nghe lời em mới đúng. “Đây không phải là mơ…”

Cố Gia Huy đau đầu đáp lời cô, cũng không dám xoay người lại, sợ bản thân mình sau khi nhìn thấy càng không thể sửa lại mọi việc nữa. “Không phải là mơ sao… Làm sao có thể anh có thể đi lại như bình thường, chắc chắn đây là mơ rồi. Cố Gia Huy… Anh ôm em đi, có được hay không?”

“Em mặc quần áo đàng hoàng lại, anh sẽ ôm em”

“Chỉ là giấc mơ thôi, anh đừng xấu hổ mà.

Vừa dứt lời, Hứa Minh Tâm đứng dậy, từ phía sau ôm chặt lấy anh.

Cả người cô trấn trụi, giờ phút này giống hệt như một đứa bé sơ sinh vậy.

Anh cũng đang ở trần, cảm xúc càng thêm rõ món môt.

Muốn mạng người mà t

Cơ thể có mềm mại ấm áp, càng làm cho anh khó mà chống cự lại.

Anh quay người lại, mạnh mẽ đè cô xuống giường, cô quá bất ngờ nên không kịp để phòng, cả người đập mạnh xuống giường, cho dù giường có mềm mại đi nữa thì cũng bị ngã đến mức thần trí mơ hồ. “Hức… đau…”

Vẫn chưa kịp nói hết câu thì nụ hôn của anh đã rơi trên cánh môi cô, câu nói sau đó cũng trở nên nức nở nghẹn ngào.

Một lúc lâu sau, cả hai người tách ra thì cô đã * l**n t*nh m* rồi.

Hô hấp cũng trở nên dồn dập, b* ng*c cũng lên xuống phập phồng.

Cô nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác, miệng lẩm bẩm: “Tại… tại sao giấc mơ này lại chân thực vậy chứ? Mình… mình đang nằm mộng xuân à?”

“Nhìn anh đi, em biết anh là ai không?”

Anh cực lực khống chế bản thân, vẫn còn sót lại một tia ý chỉ cuối cùng. “CÓ Cố Gia Huy “Anh là gì của em hả?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1252


Chương 1252

“Người đàn ông của em.

Chỉ năm chữ ngắn ngủi, lời lẽ thắng thẳng như đây là chuyện đương nhiên vậy.

Đúng thế, chính là thân phận này.

Người đàn ông của cô ấy! “Vậy em phải nhớ rõ cho anh, đêm nay, tất cả mọi thứ đều là thật sự.”

“Cái gì… Ý anh là gì?”

Hứa Minh Tâm rất chưa hiểu rõ lắm thì đã bị Cố Gia Huy hôn một cái, cứ như thế cúi xuống….

Cảm giác rất là kì lạ…

Không đúng, giấc mơ này… sao mà kì lạ đến vậy “Đợi… đợi một chút đã.”

“Chuyện này không thể đợi thêm được nữa.”

Em muốn nói…

Cũng không biết sức lực của Hứa Minh Tâm từ đâu ra, xô mạnh Cố Gia Huy ra, điên cuồng chạy về phía phòng tắm.

Sau đó, cô nằm trên thành bồn cầu nôn mửa, chứ. thiếu điều muốn đi hết nước chưa trong dạ dày ra hết.

Cố Gia Huy bị cô đột ngột đấy ra trong tình huống d*c v*ng đang lúc cao trào như thế, cả người từ đầu đến chân giống như bị xối một chậu nước đá, thậm chí một tia d*c v*ng cuối cùng cũng không còn nữa.

Cố Gia Huy đi vào nhà vệ sinh, phát hiện Hứa Minh Tâm sau khi ói xong đã thoải mái hơn hẳn, năm tựa vào thành bồn cầu khỏe miệng cong cong, vậy mà muốn ngủ luôn.

Sau khi uống rượu quả thật rất dễ bị mệt đến mức chỉ muốn ngủ.

Anh hứng một ít nước súc miệng để cho cô súc, cô còn vô cùng buồn bực, cuối cùng lại bị lừa gạt dỗ dành mà súc miệng. “Em… Em khát quá, em muốn uống nước.

Ngược lại cô cũng không quên dự định ban đầu của mình, vẫn còn nhớ bản thân muốn tìm nước uống.

Cố Gia Huy nhẫn nhục chịu đựng, đi rót nước cho cô uống.

Sau khi cô ừng ực uống hết nước liền ngã xuống giường ngủ say mất.

Có ngủ say sưa, Cố Gia Huy đứng ở một bên cảm thấy vô cùng mơ hồ,

Vừa rồi là do mình nằm mơ sao?

Khoanh tay nhìn bản thân còn một bước nữa là thành công lại chấm dứt trong thất bại.

Quả nhiên không thể làm loạn flag mà, lúc đầu tại sao chính mình lại không nghĩ ra chứ, phải giả làm người đàn ông chân chính gì đó, nói muốn đợi cô ấy hai năm, đợi đến khi nào cô ấy hoàn toàn đủ tuổi?

Giờ thì hay rồi, tự bê đá đập vào chân mình.

Con người mà… Đáng lẽ phải ích kỷ hơn chút mới được.

Khóe miệng Cố Gia Huy cong lên một nụ cười khổ sở, đi vào phòng vệ sinh, phải dập lửa thôi.

Hôm sau, ánh nắng ban mai rọi vào phòng.

Hôm qua cô quên đóng cửa sổ lại, ánh nắng mùa đông vào lúc tám giờ sáng hơi làm người ta nhức mắt.

Cô ngủ trên giường, mơ mơ màng màng.

Cô bất đắc dĩ mở mắt ra, nhìn bầu trời bên ngoài đã sáng rồi, trong lòng hơi hoảng hốt.

Đầu thật là đau, lỗ mũi cũng đau quả, tối hôm qua là sao vậy? Cô có nhớ mang mảng một chút, có có uống chút nướu, được đàn anh Ngôn Hải đưa về nhà
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1253


Chương 1253

Chú An đỡ cô về phòng xong liền nói muốn xin nghị, trong nhà chỉ còn một người là cô.

Đúng vậy… vậy sau đó hẳn là bản thân mình đã ngủ say như chết, bất tinh nhân sự rồi.

Suy nghĩ của cô đã trở nên mạch lạc rõ ràng, đột nhiên nghe thấy tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh.

Có người đang tắm bên trong sao?

Cô sửng sốt, sao có thể như vậy chứ?

Chỉ có cô một mình ở nhà, tại sao vẫn còn có người khác chứ

Cô đột nhiên giật mình một cái, từ trên giường ngồi bật dậy, lại thấy được cả căn phòng lộn xộn bừa bäi.

Quần áo của mình bị xé thành từng mảnh vụn ném ở trên sàn nhà.

Còn có quần áo của đàn ông nữa, nút cài áo sơ mi đã bị kéo hư, có thể thấy được tình huống chiến đấu kịch liệt bao nhiêu.

Máu…

Tại sao trên giường sẽ có máu chứ Hai mắt có trợn tròn, không thể tin được mà nhìn cảnh trước mặt mình.

Chẳng lẽ… Tối hôm qua cô uống quá nhiều rượu, còn làm ra chuyện gì không thể cho người ta biết. Còn mang đàn ông ở ngoài về nhà sao?

Hôm qua cô còn nằm mộng xuân nữa, mơ thấy mình với Cố Gia Huy cùng làm chuyện xấu hổ e thẹn đó, mặc dù còn chưa thực sự làm nhưng đó cũng là một giấc mộng xuân mà.

Cô từng xem qua bài báo về giáo dục giới tính, bình thường sau khi làm chuyện đó, lần đầu chắc chắn sẽ có máu, cả người cũng sẽ đau xót.

Cô cũng cảm thấy thế.

Hơn nữa cả người cô đều tr*n tr**, dưới đất còn có quần áo của đàn ông, chứng có xác thật.

Cổ đã làm ra chuyện có lỗi với Cố Gia Huy Người đàn ông lạ mặt kia còn đang tắm trong nhà vệ sinh.

Làm sao bây giờ? Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sao cô có thể làm ra chuyện như thế này chứ?

Cô cuống cuống lật đật cắm điện thoại di động lên), muốn tìm Bạch Thư Hân nhờ cô giúp đỡ, nhưng lại cảm thấy như vậy không nên Cô không nên trốn tránh sự thật, phải thẳng thắn lên.

Cô mở điện thoại di động ra, nhập vào dãy số quen thuộc kia, mấy ngon tay cũng run rẩy hết.

Có… có muốn thẳng thắn mọi chuyện với anh ấy hay không?

Những chuyện này giấu không được, đợi sau khi cả hai người đã phát sinh quan hệ rồi, biết mình không phải là lần đầu tiên, chắc chắn mọi chuyện sẽ bị bại lộ.

Chết sớm siêu sinh sớm vậy!

Cô hít một hơi thật sâu, mình đã phạm phải sai lầm thi không nên được nhận nhượng,

Dù cho Cố Gia Huy đối xử với mình thế nào, mình cũng phải nhận:

Hiện tại cô hoàn toàn không có dũng khí đi gõ cửa nhà vệ sinh, không muốn đối mặt với người đàn ông xa la kia.

Cô run rầy bấm nút gọi vào số của Cố Gia Huy, biết rõ đối phương không có khả năng trả lời. Nhưng người mà cô muốn nói chuyện đầu tiên chính là anh!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1254


Chương 1254

Cô không muốn giấu diếm anh cái gì, nhất là trong chuyện tình cảm. Điện thoại vậy mà không hiện lên trạng thái đang tắt máy, như một kỳ tích vậy. không lâu lắm, điện thoại đã được kết nối, mà trong khoảng thời gian chớp mắt, tiếng nước trong nhà vệ sinh đã dừng lại hẳn.

Ôi mẹ ơi, thật là đáng sợ.

Cố Gia Huy còn chưa kịp nói chuyện, Hứa Minh Tâm đã vội vàng mở miệng nói. “Chú chú ba Cổ”

“Anh khoan hãy nói gì hết, em có một chuyện rất quan trọng muốn nói với anh. Em… Em thấy hay là hai chúng ta chia tay đi, hình như em đã làm chuyện có lỗi với anh rồi.”

“Chuyện gì?”

Đầu dây bên kia truyền đến âm thanh trầm thấp khàn khàn, tựa hồ đang cố hết sức giảm âm lượng xuống, nhưng cái này không phải là điểm chính.

Trong lòng cô vô cùng hoảng loạn, hoàn toàn không chú ý đến điểm này.

Cô gãi gãi đầu, cảm thấy vô cùng nhức đầu: “Em… Em say rượu loạn tỉnh rồi.” Say rượu loạn tính, khi cô bắn chữ này nói ra giống như đã dùng cạn hết sức lực cả người.

Đợi cô nói xong thì sống lưng đã ứa mổ hội, cả người cũng đã hơi mệt lã.

Cô ào não cúi đầu, vành mắt đã đẫm lệ.

Nói cô không tủi thân là giả, nhưng mà cô cũng không thể oán trách người khác được.

Là do bản thân uống rượu, làm ra chuyện sai lầm, còn có thể trách được ai đây?

Chẳng qua… Dù thế nào cô cũng không được ngờ rằng, lần đầu tiên của mình không phải trao cho Cố Gia Huy mà là một người khác.

Mà điều khiến cho cô chán ghét nhất là bản thân đã phạm sai lầm trong chính căn phòng của hai người bọn họ.

Trong lòng cô đã xuất hiện ý nghĩ muốn chết quách đi, đột nhiên cảm thấy bản thân mình rất hư hỏng, rất xấu xa.

Cũng chính vào lúc này, cửa phòng nhà vệ sinh bật tung, bên tại có truyền đến âm thanh quen thuộc: “Ngược lại anh còn muốn sau khi em uống rượu mất hết lí trí, nhưng đến cuối cùng chỉ còn lại một mình anh dừng núi này trong núi nọ.”

Hừa Minh Tâm nghe được am thanh này, trong lòng vô cùng kinh ngạc.

Trong điện thoại có, bên cạnh mình cũng có

Cô vội và ngắng đầu lên, thấy được người kia bước ra từ nhà vệ sinh.

Đây… Đây không phải là Cố Gia Huy sao? “Sao lại là anh?”

Cô khiếp sợ chỉ vào anh, không phải anh bị tàn tật cả hai chân sao? Sao lại có thể đứng trước mặt mình hoàn hảo không chút sứt mẻ nào chứ

Cố Gia Huy cúp điện thoại, lau đi mái tóc còn ướt của mình đi tới trước mặt cô

Hứa Minh Tâm véo má mình một cái, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Không phải là nằm mơ… Là sự thật.

Cố Gia Huy thật sự quay trở về rồi, mà còn hoàn hảo không chút thương tích nào cả.

Cô cảm thấy hơi hoảng hốt, nhưng mà Cố Gia Huy lại có vẻ bình tĩnh hơn rất nhiều, bàn tay to lớn sở vào chỗ vừa nãy bị cô nhéo, nhẹ nhàng xoa xoa cho cô “Nhèo anh là được rồi, nhiều mình làm cái gì. “Vậy… Vậy tối hôm qua chúng ta… chúng ta đã làm cái gì vậy?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1255


Chương 1255

Cô chỉ chỉ trên giường vết máu, chẳng lẽ tối qua mình uống nhiều quá, làm chuyện mây mưa với Cố Gia Huy rồi, sau khi tỉnh lại không nhớ ra nổi sao? “Trai đơn gái chiếc cùng ở trong một căn phòng, lại thành thực thẳng thắn với nhau, em cảm thấy chúng ta nên làm cái gì hả?”

Anh buồn cười hỏi ngược lại cô.

Hứa Minh Tâm nghe anh nói như thế chỉ cảm thấy trong đầu mình vang lên tiếng ông ông, giống hệt như bị sấm rền cuốn qua vậy.

Ảnh mắt cô rủ xuống, hình như đang suy nghĩ điều gì đó, vô cùng nghiêm túc.

Cố Gia Huy thấy cô như vậy, cảm thấy hơi đau lòng, dung lượng não của cô bé này nhỏ như vậy, đừng có mà nghĩ mấy thứ linh tinh lang tang, làm cho đầu óc rối loạn

Anh đang muốn mở miệng giải thích mọi chuyển buổi tối hôm qua, không ngờ được cô bé này lại ngườ mặt, không chút chớp mắt mà nhìn anh: “Cố Gia Huy, mọi người đều đã trường thành rồi… cũng đừng đặt nặng mấy chuyện này quá. Em cũng không biết hơn nửa tháng nay anh đã mất tích đi đầu, mặc dù em đã hết lần này đến lần khác không ngừng tự nói với bản thân, anh có công việc, có thể tha thứ được. Nhưng em lại nghĩ, nếu mà em biến mất lâu như thế. vậy anh cũng sẽ không vui vẻ chút nào.”

“Mặc dù anh đã báo cho em biết từ trước, nhưng… nhưng mà trong lòng em vẫn nhỏ nhen, em không vượt qua cửa ai kia trong lòng mình. Quãng thời gian này, em trở thành đối tượng bảo vệ trong điểm, mọi người nói chuyện với em ai cũng cần thận từng li từng tí. Thư Hân, Ngôn Hải, Cố Yên Các cậu ấy thấy em, cũng ít khi nhắc đến anh, sợ em buon rau.”

“Em không hiểu, tại sao các cậu ấy lại như vậy, anh khẳng định anh sẽ trở về mà, tại sao mọi người lại lo lắng cho em như thế. Thật ra thì… họ cũng đang sợ, sợ anh một đi không trở lại, sợ anh không cần em nữa, sợ anh nổi lại tình xưa với Lucia. Thì ra, không phải chỉ có mình em đang lo lắng. Bọn họ lo lắng cho tâm trạng của em, sợ em nghĩ không thông, chịu không nổi đã kích.”

“Cố Gia Huy, cứ xem như em đã phát sinh quan hệ với anh rồi, nhưng mà em lại nghĩ… ở cùng một chỗ với anh thật sự quá mệt mỏi. Trước đó còn có người nói với em rằng, cuộc sống của anh rất khó dung nhập vào, tại sao em lại cố gắng như vậy, tiến vào cái thế giới anh chịu khổ. Bởi vì em rất yêu anh, anh cũng yêu em. Nhưng cái này không thể chống đá cho em suốt cả một đời được, chính vì thế giới của anh tràn ngập nguy hiểm, em càng muốn lúc nào cũng nắm rõ từng đường đi nước bước của anh. Em sợ nhất là một ngày nào đó anh chết ở ngoài kia mà em lại không hay biết gì”

“Cái cảm giác này, anh có hiểu hay không? Nếu em rời xa anh, anh chết hay sống gì đó, sống có tốt hay không đều không liên quan gì đến em cả. Em nghĩ đến đó, đột nhiên cảm thấy bản thân vô cùng nhẹ nhàng. Cố Gia Huy, anh nói xem… có buồn hay không?”

Cô nói đến câu cuối cùng, viên mắt ướt át làm ướt đôi hàng lông mi.

Cô ngước mắt nhìn anh, hai mắt ngấn lệ mông lung, nhưng từng đường nét của anh lại vô cùng rõ ràng, không thể nào gạt bỏ được.

Người đàn ông này… Cô rất là nỗ lực yêu anh, cổ gắng làm cho bản thân mình trở nên mạnh mẽ hơn, lại học tập đủ các loại chuyện, chỉ vì có thể dung nhập vào thế giới của anh.

Nhưng lúc quay đầu lại, cô phát hiện mọi chuyện không có đơn giản như thế, thế giới của anh so với tưởng tượng của cô phức tạp hơn rất nhiều.

Anh tràn đầy nguy hiểm, bên cạnh cũng có quá nhiều nhân tố bất ổn.

Cô rất lo lắng cho sự an toàn của anh.

Cho dù trước khi biến mất anh đã thông báo trước cho cô, nhưng cô vẫn cảm thấy vô cùng lo sợ.

Cô thật sự rất sơ Cố Gia Huy xảy ra chuyện gì, nhưng bản thân lại là người cuối cùng biết được chuyện này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1256


Chương 1256

Hơn nữa, cô cũng không ngờ được Cố Gia Huy sẽ mất tích hơn nửa tháng, so với lần trước còn lâu hơn nữa.

Hơn nửa tháng anh cũng không liên lạc được với mình, anh không cảm thấy lo lắng sao?

Cô không muốn sau này hàng năm phải trải qua chuyện này một hai lần, cuộc sống lo sợ phập phồng như thế này, thật sự rất khó chịu được. “Hứa Minh Tâm… Bây giờ em nói muốn từ bỏ anh hay sao?”

“Ừ… em không tin tưởng anh, cũng không tín nhiệm chính bản thân mình. Anh xảy ra chuyện gì rồi, em không bảo vệ được anh, ngược lại sẽ làm liền lụy anh mất. Em không thể không thừa nhận, bản thân chính là gánh nặng phiền toái của anh. Bước trên con đường này, có rất nhiều người nói với em như thế, nhưng em lại không tin, bởi vì em cảm thấy chính mình có thể làm tốt hơn nữa, mới có thể bảo vệ được bản thân, không cần anh phải bận tâm về em.”

“Nhưng… Nhưng mà trận hỏa hoạn lần trước làm em hiểu ra rằng, em vẫn là thứ đồ bỏ đi, làm gì cũng sai cả. Ngay cả tính toán sổ sách em còn làm không xong, chỉ có thể nấu nướng một chút đồ ăn. Thật sự là em với anh không thích hợp… Cũng có lúc em tự so sánh mình với Lucia, phát hiện bản thân không có chỗ nào có thể so được với cô ấy. Anh vẫn còn chút tình cũ với cô ấy, tình yêu cũ quay lại chắc là rất đơn giản. Cô ấy lại có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của anh, so với kẻ vô dụng như em tốt hơn rất nhiều.”

Lời nói của cô vừa chấm dứt, cổ tay liền bị người đàn ông dùng sức bóp chặt.

Anh dùng lực rất lớn, đau đến mức khiến cô khiến cô nhíu mi, nhưng vẫn không chịu khuất phục, không kêu đau, ngược lại cứ cố chấp nhìn anh, không có chút sợ hãi nào.

Đôi mắt phương thâm thủy của anh đen thăm thắm, giống hệt như một đầm mực đen nồng đậm, vô củng mạnh m

Cô thật sự cảm thấy sợ hãi, nhưng trên mặt lại không lộ ra cái gì. “Hừa Minh Tâm, em có thể từ bỏ anh, nhưng em không thể đẩy anh vào lòng người đàn bà khác được “Anh có chọn ai… Thật ra không liên quan gì đến em. Em thật sự muốn từ bỏ. Nếu như có thể, em rất muốn bàn thân ăn một hơi có thể biến thành một người to béo, trở thành một người phụ nữ kiên cường độc lập. Em cũng có thể lực, có tại mắt khắp nơi, có thể biết hết từng hành động một của anh.”

Tâm trạng của cô hơi mất khống chế mà gào to lên, đây là lần đầu tiên cô sụp đổ như thế.

Lúc trước Cố Gia Huy giảm thị bản thân, cô có thể hiểu được, mặc dù không thích như thể nhưng cô lộ ra mềm yếu, chính mình lập tức thỏa hiệp.

Anh ấy lo lắng cho mình, cho nên bất cứ lúc nào cũng muốn nhìn thấy bản thân, nắm rõ hành động của cô.

Cô có thể chấp nhận, cũng muốn làm anh yên lòng.

Đặt mình trong hoàn cảnh người khác, lúc anh rồi đi có cũng vô cùng lo lắng. Cô ở Đà Nẵng, ở cùng một thành phố với anh, lại làm việc trong tập đoàn của anh, anh cũng muốn giảm sắt, điều khiển.

Vậy còn có thì sao?

Cô không cần cảm giác an toàn hay sao?

Anh tha hương nơi đất khách quê người xa xôi, cơ thể bất tiên, lại biến mất lâu như thế.

Mỗi đêm cô đều ngủ không yên giấc, trấn trọn thao thức, cả ngày cứ vô tri vô giác.

Hôm sau lại còn phải mạnh mẽ xốc lại tinh thần đi làm, không dám để Bạch Thư Hân phát hiện ra vẻ khác thường của mình. “Cố Gia Huy, Em vẫn cứ cho là bản thân mình sợ quỷ nhất, nhưng hiện tại em cảm thấy mình sợ nhất chính là… bị người khác thao túng tình cảm, trở nên không giống con người chân thật của bản thân. Em cứ cho là mình sẽ không đánh mất bản thân, nhưng mà… em vẫn lầm đường lạc lối. Em thật sự rất muốn biết, Hứa Minh Tâm sau khi rời khỏi Cố Gia Huy rất cuộc sẽ trở thành người như thế nào. Em muốn trở lại một năm trước. Em không muốn trở thành vật phụ thuộc vào anh, để anh trở thành người chu cấp tiền bạc cho em. Cho nên… em muốn từ bỏ anh ”

Yêu một người không đáng sợ, đáng sợ nhất là sau khi rơi vào bể tình, đến cuối cùng lại đánh mất bản thân mình.

Cô vẫn luôn cho rằng tính cách của mình kiên định, sẽ không bị dán lên cái mác của Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1257


Chương 1257

Nhưng những ai bên cạnh đã biết chuyện của bạn họ đều cảm thấy rằng cô đã là người đàn bà của Cố Gia Huy.

Có lúc cô nghĩ rằng, nếu như lúc đầu cô không gặp gỡ Cố Gia Huy, hoặc là đêm đó cô không quay trở lại, trốn đi xa hơn chút nữa, có phải mọi chuyện đã có một kết cục khác hoàn toàn hay không?

Cô cứ cho rằng rời khỏi nhà họ Hứa, chính mình có thể thoát khỏi nhà tù rồi.

Nhưng hôm nay, cô lại tự tay tạo cho bản thân một cái nhà tù mới, tất cả đều do một tay mình thúc đầy mà tạo thành. “Hứa Minh Tâm, em cứ tuyên cho anh một bản án từ hình như vậy sao, cũng không muốn nghe anh giải thích mọi chuyện sao?”

“Không muốn, em sợ em nghe xong sẽ mềm lòng.

Trước kia xem phim trên tivi, kịch bản hay dùng của nam nữ chính chính là nam chính giải thích, nữ chính không nghe, tạo thành hiểu lầm ngày một sâu hơn. Chúng ta không phải hiểu lầm, là em… vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, trở thành vợ của anh. Em trở nên khác hoàn toàn con người trước kia, em cần phải điều chỉnh lại bản thân một lần nữa.”

“Sau khi điều chỉnh lại, em sẽ quay trở lại sao?”

“Sau này hãy nói đi…”

Đôi mắt cô hơi rũ xuống, nói chia tay với người đàn ông mà mình yêu nhất, đây là một chuyện khiến người ta tan nát cõi lòng.

Rất đau rất thống khổ

Cô khổ sở đến mức thở không được, cảm giác bản thân mình giống hệt như chết đi vậy. “Anh có thể vào phòng vệ sinh không? Em muốn thay quần áo.”

“Cái gì cũng đã làm rồi, bây giờ còn gì phải che che giấu giấu nữa chứ.” Anh cắn chặt răng nói, giọng nói vô cùng trầm thấp khàn khàn, mang theo chút hung ác. Lời nói này khiến hô hấp của cô trở nên tác nghẽn

Bàn tay nhỏ bé không tiếng động siết chặt lại. móng tay dâm thật sâu vào da thịt, đau như thế muối xát vào tim vậy. “Vậy được, đợi em dọn khỏi căn nhà này, chúng ta kết thúc thôi. Bây giờ… em vẫn là vợ chưa cưới của anh, đợi một lát nữa em sẽ thu dọn hành lý…”

Cô vẫn còn chưa dứt lời cả người Cố Gia Huy đã ép đến. Anh vừa mới tắm xong, còn sót lại chút hơi lạnh trên cơ thể, nửa th*n d*** vẫn quấn khăn tắm.

Hai tay của anh giam chặt lại bàn tay nhỏ bé của cô dễ như trở bàn tay, ép chặt ở bên người, đôi môi mỏng dẫn đến, trần trọc quyến luyến, bá đạo cuồng dä.

Anh điên cuồng hấp thu như muốn lấp đầy những nỗi bất an trong lòng.

Anh không trách móc cô hành động như thể chẳng qua… anh sẽ không buông tay.

Có được Hứa Minh Tâm, mỗi khi làm việc anh thật sự phải cân nhắc rất nhiều thứ, cũng không thể lại làm việc gì cũng quên đi chính mình, mỗi lần hành động đều phải nghĩ ra biện pháp trở lui toàn thân Anh không thích bản thân mình như vậy, trở nên sở hải trước sau, việc gì cũng phải tiến hành trong bóng tối,

Nhưng… anh lại cam tâm tình nguyện, anh hiểu rất rõ chỉ có sống sót mới có thể mãi mãi ở bên cô.

Nhưng mà nếu anh muốn bình an sống sót thì phải trà một cái giá cực lớn.

Mà cái giá này người bình thường không cách nào có thể hình dung được, anh cũng không thể nói cho Hứa Minh Tâm biết được.

Nhưng mà anh tuyệt đối sẽ không buông tay.

Hứa Minh Tâm vậy mà không có phản kháng, ngược lại còn vụng về đáp lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1258


Chương 1258

Từ bỏ mối tình này, cô thật sự không nỡ chút nào.

Nhưng như vậy thì sao chứ, bọn họ không phù hợp chính là không phù hợp, cho dù có tự lừa mình đối mình ra sao chăng nữa cũng không được.

Cô cũng chỉ trách bản thân mình năng lực có hạn, tốc độ trưởng thành quả chậm.

Cô cũng muốn thể lực riêng của chính mình, bảo về anh ấy, điều tra ra anh đang làm gì, có an toàn hay không.

Nhưng mà… cô lại không có. Có thật sự rất hận chính bản thân mình.

Nụ hôn này rất sâu nặng rất thảm thiết, da thịt trắng nõn của cô ừng lên một tầng hồng nhạt vô cùng hấp dẫn.

Hai người dựa vào nhau gần như thế, có thể cảm nhận được nhiệt độ trên cơ thể của đối phương.

Mập mờ như thế, lại cắt đứt mọi quan hệ như the.

Nụ hôn sâu vừa kết thúc, anh thở hổn hển, vùi vào hôm vai của cô.

Hứa Minh Tâm thở ra một hơi nặng nề nói: “Sao vậy, sáng sớm còn phải làm một lần trước khi chia tay em với có thể ra đi sao?”

Cố Gia Huy nghe được lời nói khó nghe tổn thương người như thế, không tránh được cau chặt hàng lông mày.

Anh cắn nhẹ vào cổ cô, không nhẹ không nặng mà m*t. “Em có thể đi, anh cũng sẽ không ngăn cản em. Em muốn cắt đứt mọi tình cảm với anh, sẽ không dễ dàng như vậy.”

“Cố Gia Huy… quen em anh không cảm thấy mệt mỏi sao? Nhìn thấy anh vì em mà bị thương, vì em

anh không thấy mệt sao? Em biết anh muốn báo thù cho anh hai, muốn đối địch với Kettering. Anh có kế hoạch của anh, em ở đây chỉ khiến anh bị liên lụy mà thôi.”

“Anh tình nguyện bị em liên lụy”

“Nhưng mà em không muốn như thế

Có đau khổ nhắm mắt lại, cuối cùng cũng thấy rõ được sự thật.

Hiện tại tất cả mọi thứ của cô đều không thể rời xa

Cố Gia Huy.

Có lẽ sau khi cả hai chia tay, cô sẽ trở trang thái lúc đầu, nhưng như vậy có lại cảm thấy rất vui vẻ.

Cô cũng không cần những thứ vinh dự kia, cô chỉ muốn anh được bình an yên ổn mà thôi,

Anh cứ ôm lấy có như thế, thời gian cứ từng giây từng phút một trôi đi. Cuối cùng Hứa Minh Tâm phá vỡ bầu không khi im lặng này, đẩy anh ra, thong dong bình tĩnh mặc lại quần áo trước mặt anh, rửa mặt sau đó thu dọn lại hành lý.

Cô chỉ cầm đi những món quần áo mà lúc đầu mình mang đến đây, những đồ vật còn dư lại, với điều kiện kinh tế của cô hoàn toàn không thể nào mua nổi. Những thứ kia cũng không thuộc về cô. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô thả thẻ ngân hàng xuống nói: “Đây là tiền tiết kiệm của em, so với số tiền mà anh tiêu tốn cho em thì không thấm vào đầu nhưng đây là toàn bộ số tiền mà em tích cóp được. Sau này em sẽ kiếm tiền từ từ trả lại cho anh, em có số thẻ ngân hàng của anh rồi.”

“Ngoài ra đây là quà cho anh, em đã tích cóp rất lâu, thậm chí cuối cùng còn phải lấy ra số lãi định kì nữa. Cái này cũng không phải đó quý giá gì, đối với anh mà nói cũng không tính là gì cả, nhưng đối với em, hình như đây là lần đầu tiên em lại dùng tiền của mình nhiều vậy. Hy vọng anh sẽ thích nó.

Cố Gia Huy nhận lấy cái hộp nhung, mở ra, thì ra là một cái đồng hồ đeo tay dành cho nam giới.

Anh đã dùng rất nhiều loại đồng hồ đeo tay xa xỉ, giá trị đầu từ máy chục tỷ trở lên, mà khối đồng hồ này… anh nhìn một cái cũng biết, chỉ có giá mấy trăm triệu mà thôi.

Anh có thể hiểu rõ được áp lực củng những chúa xót trong long Hứa Minh Tâm, chênh lệch quá lớn, cô cũng rất mệt mỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1259


Chương 1259

Cái đồng hồ một tỷ năm trăm triệu này đối với cô mà nói đoàn chừng có nằm mơ cũng không thể nào nghĩ đến, mình vậy mà sẽ tặng cho người khác một cái đồng hồ đeo tay đất như thể, đoàn chứng bán mình cũng không tăng nổi.

Bây giờ cô đã có năng lực rồi, nhưng số tiền một tỷ năm trăm triệu vẫn là một món tiền không nhỏ chút nào.

Cô không muốn dùng đến tiến của anh, như vậy thì món quà này cũng không còn chút ý nghĩa nào nữa.

Ban đầu cô làm gương mặt đại diện đóng quảng cáo cho tập đoàn Phát Đạt đã kiếm được một số tiền, toàn bộ đều tiết kiệm hết.

Cô phát hiện công việc bình thường mình hay làm dù là mỗi ngày đều bận rộn, có tăng ca thêm đi nữa, số tiền kiếm được chẳng qua cũng chỉ có mấy triệu mà thôi.

Cuối cùng cô vẫn cắn răng rút ra tiền theo kỳ hạn, chọn mua một cái đồng hồ đeo tay trong phạm vi năng lực của mình.

Cô vẫn luôn biết sự chênh lệch giữa minh và Cố Gia Huy, nhưng cô không từ bỏ ý định, cho đến hiện tại, cô thật sự chịu không được nữa: “Nếu như anh không thích thì cứ vứt nó đi. Đồng hồ đeo tay của nam giới em giữ lại cũng không có ích lợi gì. Em cũng sợ cái đồng hồ này làm mất mặt anh. Nhưng mà những cái còn lại quá mác, em mua không nổi… Cố Gia Huy, nếu nói cho người khác biết, em là vợ chưa cưới của anh, mà một cái đồng hồ đeo tay cho nam giới em mua không nổi, em cảm thấy rất mất mặt “Ai.”

“Yêu anh em cảm thấy đau khổ như vậy sao?”

“Cũng không tỉnh, cũng rất vui vẻ. Trước kia em có thể độc lập tự chủ, có thể sống rất tốt, ăn cơm ở căn tin chín ngần mười lăm ngàn em cũng cảm thấy rất vui vẻ. Nhưng khi quen anh, em giống như biến thành một đứa bé vậy, cần phải được bảo vệ. Em không thích như thế… Em cảm thấy bản thân như vậy càng thêm vô dụng. Cảm ơn anh đã yêu em thương em, cứng chiều em. Nhưng mà… Em càng chính chính minh độc lập kiên cường, ở chung một chỗ với anh em sẽ trở nên yếu ớt không chịu nổi một cú đả kích.”

“Cho nên bây giờ phải từ biệt, anh phải sống thật tôt.

Cô nói một hơi, sợ bản thân vẫn còn tình cảm lưu luyến. Nói xong liền không chút do dự xoay người rồi đi, cũng không ngoảnh đầu nhìn lại.

Cô rời khỏi biệt thử, gọi điện thoại cho Bạch Thư Hân.

Lúc cô ấy biết được Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy đã chia tay rồi, không biết tâm tình như thế nào.

Thay cô cảm thấy nhẹ lòng hơn, nhưng lại đau lòng vì cô.

Cô ấy lái xe đến đón cô, cũng không quay trở lại biệt thự mà lại đến quán ăn nhỏ ở gần đại học Đà Nẵng.

Ông chủ quán ăn còn biết hai người, bởi vì trước kia hai cô thường xuyên đến ăn cơm.

Quán ăn này vừa sạch sẽ vừa vệ sinh, vừa rẻ vừa ngon, mỗi lần đến đây ăn cơm ai cũng xếp thành một hàng thật dài.

Cô gọi hai phần cơm xào trứng chỉ tốn có ba mươi sáu ngàn, còn được miễn phí thêm món dưa muối. Hứa Minh Tâm ăn cơm ngấu nghiên, nhưng Thư Hân lại chẳng muốn ăn chút nào. “Sao cậu không ăn thế? Lúc trước không phải cầu rất thích ăn cơm xào trứng sao?”

“Thấy cậu như vậy, tớ ăn không vô

Bạch Thư Hân chọt chọt đôi đũa, bắt đắc đi nói, rất muốn nói ra vài lời an ủi, nhưng mà lại không biết nên nói cái gì mới phải. “Kiên trì lâu như vậy rồi, đến bây giờ tình cảm đã sâu đậm như thế mới nói từ bỏ, cậu không cảm thấy khổ sở sao?”

Suốt một đường Hứa Minh Tâm giả vờ như tâm trạng vẫn ổn, bây giờ toàn bộ đều bị phá vỡ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1260


Chương 1260

Cô hơi rũ mắt xuống, trong lòng tràn đầy muộn phiền.

Sao lại không cảm thấy đau đớn chứ, nhưng cô lại hiểu vô cùng rõ một đạo lý, đau dài không bằng đầu ngắn. “Vậy lúc cậu từ bỏ tình cảm đối với bác sĩ Lệ Nghiêm, lẽ nào không cảm thấy đau khổ sao?”

“Hoàn cảnh của tớ khác cậu, Lệ Nghiêm anh ấy không có yêu tớ. Cho dù tớ có sống chết muộn quấn lấy anh ấy, anh ấy cũng sẽ không chọn tớ. Tớ rất quan trọng đối với anh ấy, anh ấy cũng tình nguyện bảo vệ to bằng cả tính mạng, nhưng mà anh ấy chỉ xem tờ như một người em gái, mãi mãi cũng chỉ là em gái mà thôi. Mà tớ cử khổ sở tiếp tục dây dưa không ngừng, đã làm hại ba người. Bây giờ, tớ cũng đã hại chết bọn họ rồi!”

“Cậu rời khỏi Lệ Nghiêm, có thể tìm được một người khác thích hợp hơn, tớ cũng muốn mình cũng sẽ như thế”

“Cậu đừng có nói nhảm, tình cảm làm sao có thể dễ dàng từ bỏ như vậy. cũng cần phải có người thích hợp xuất hiện mới có thể! Tớ chi không sao hiểu nổi, sao cậu lại đột nhiên tỉnh ngộ, trước đó tớ khuyên cậu biết bao nhiêu lần, cậu vẫn muốn ở bên cạnh anh ta, lần này sao lại nhẫn tâm như vậy chứ?”

“Bởi vì… không biết anh ấy đang làm cái gì, tớ sợ anh ấy chết rồi, tớ không muốn nhặt xác hộ anh ấy”

“Cái gì?”

“Bạch Thư Hân cảm thấy hơi khó hiểu, khó tránh khỏi việc cau mày, nghi hoặc mà nhìn cô. Cô hít vào một hơi thật sâu nói: “Khoảng thời gian này khi anh ấy biến mất, tớ đã suy nghĩ rất nhiều, khác biệt quá lớn, anh ấy có thể nắm được mọi tin tức của tớ mọi lúc, nhưng mà tớ lại không biết anh ấy đang làm gì. Tình cảm này… không bình đẳng, tớ cũng không mong mình sẽ ngang tài ngang sức với bạn đời của mình, nhưng mà tớ cũng không muốn làm kẻ trung của anh ấy, câu hiểu không?”

“Thư Hân, nếu như cậu không phải con gái nhà họ Bạch, cậu giống như tớ, thân thể cũng không hiển hách gì, cậu sẽ quen Ôn Mạc Ngôn sao?”

“Giống như lần đầu tiên tớ đi London tìm Cố Gia Huy, tớ cũng không có bao nhiêu tiền, ngay cả tiền vé máy bay cũng là cậu bỏ ra….”

“Tớ sắp chịu hết nổi rồi, tớ thật sự rất mệt mỏi…”

Nói đến cuối cùng, lời nói trở nên nghẹn ngào.

Bạch Thư Hân đau lòng không tài nào chịu được, liền vội vã ôm cô vào lòng, không nói gì nhiều nữa, chẳng qua không ngừng vỗ về lưng cô.

Đột nhiên cô ấy cảm thấy thấu hiểu Hứa Minh Tâm.

Kiên cường chống chọi đến tận bây giờ, thật sự rất mỏi mệt. “Nếu đã chia tay rồi, vậy thì không cần phải nghĩ gì thêm nữa, hôm nay tớ sẽ ở bên cậu.”

“Vậy… vậy Ôn Mạc Ngôn phải làm sao bây giờ?”

“Lăn qua một bên đi.”

Bạch Thư Hân chờ cô trở về nhà trọ, cố gắng không nhắc đến Ôn Mạc Ngôn

Cô ấy sở Hữa Minh Tâm thấy được tình cảm của mình với Ôn Mạc Ngôn tốt như thế sẽ cảm thấy bị đả kịch.

Hứa Minh Tâm bước vào phòng ngủ, thấy trên mặt đất có một đôi giày của đàn ông, nói: “Chẳng lẽ tối qua hai người. “

“Cậu đừng có nghĩ lung tung, hôm qua anh ấy về nhà ngủ, buổi sáng có đến đây chơi, tớ vẫn chưa kịp dọn dẹp mọi thứ mà thôi.”

“Hôm qua anh ta đặc biệt quay trở về, cậu không bày tỏ tình cảm với anh ta một chút sao?”

“Bày tỏ đương nhiên có rồi, nhưng không nhất định phải lên giường, cử thuận theo tự nhiên đi, chỉ cần nghĩ đến trong cơ thể anh ấy vẫn còn một người nữa thì tớ liền cảm thấy làm chuyện đó sẽ rất kì quái, cho nên hơi chống cự”

“Nhưng… nhưng mà hình như hôm qua tớ uống say quá nên đã phát sinh quan hệ với Cố Gia Huy rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1261


Chương 1261

Cô ảo não gãi gãi đầu mình, nói: “Uống nhiều quá quả nhiên có chuyện xảy ra mà “

“Cậu… tối qua cậu với Cố Gia Huy tôi qua hai người làm cái gì?” Bạch Thư Hân kinh ngạc đến mức lâu có lưới “Tớ cứ nghĩ mình làm mộng xuân mà thôi, không ngờ được là thật. Trên giường có máu, tớ cũng không có mặc quần áo, trên đất toàn là đổ áo của tớ với anh áy.”

“Có dùng biện pháp an toàn không?”

“Biện pháp an toàn gì cơ?”

“Bao cao su ngừa thai đó! Đồ ngốc! Cậu đã chia tay rồi, cậu cũng không muốn vừa làm một lần đã dính bầu chứ?”

“Đúng rồi!”

Hứa Minh Tâm chợt giật mình bật dậy: “Tớ đi mua!”

“Được rồi, tớ đi cho, cậu cứ ngoan ngoãn ở lại đây di.”

Bạch Thư Hân xuống hiệu thuốc dưới lầu mua thuốc ngừa thai giúp cô, Hứa Minh Tâm liền bỏ thuốc vào miệng uống nước, lại bị Bạch Thư Hân ngăn lại. “Cậu nghĩ kỹ chưa, lỡ mà có đứa bé, con đường quay lại của hai người…”

“Không nghĩ nữa, tớ đã quyết định rồi.”

Cô tránh khỏi tay Bạch Thư Hân, một hơi nuốt xuống, uống máy ngụm nước mới hòa hoãn lại. “Vậy câu có hối hận không?”

Hữa Minh Tâm nhẹ nhàng lắc đầu, trao cho anh ấy… không cảm thấy hối hận chút nào, tiếc nuối duy nhất của lòng có chính là bản thân đã quên sạch sẽ quá trình chi tiết của tối hôm qua không còn mống nào.

Dù gì đó cũng là lần đầu tiên của cả hai người, cô cũng quá không có trách nhiệm rồi!

Cô phiền não gãi gãi đầu, trong lòng âm thầm thể, sau này cũng sẽ không uống rượu nữa!

Vốn dĩ Bạch Thư Hân còn cho rằng Hứa Minh Tâm sẽ khổ sở chán chường rất lâu, nhưng không ngờ đến cô lại phần khởi trở lại nhanh đến như vậy. “Buổi trưa cô ngủ một giấc, lúc tỉnh lại Hứa Minh Tâm đang làm bánh ngọt ở trong phòng bếp. “Cậu làm bánh ngọt để làm gì vậy?”

“Làm cho bạn nhỏ, lát nữa tớ phải ra ngoài, không cần phải lo cho tớ đâu.”

“Tớ tin cậu.”

Hứa Minh Tâm bỏ hết đồ đạc vào túi rồi lập tức đến trường tiểu học quý tộc.

Cô cũng không liên lạc với Phó Minh Tước, trực tiếp thìn đến Minh Diệp. “Me dil”

Minh Diệp la lên vui vẻ “Mẹ có mang theo bánh ngọt với bánh bích quy con đem chia cho máy bạn nhỏ khác đi

Minh Diệp nghe lời chia bánh cho các bạn học, các bạn nếm thử một miếng đều khen ăn rất ngon, về mặt tràn đầy hâm mộ nhìn Minh Diệp, ngưỡng mộ bé có một người mẹ trẻ tuổi xinh đẹp, còn biết nấu ăn ngon như thế.

Cô nắm tay Minh Diệp tản bộ trên sân vận động, bé vui vẻ nói chuyện: “Mẹ ơi, mẹ giỏi quá à!”. “Ở trường con với các bạn ở chung như thế nào?”

“Mấy bạn cũng không có chê cười con, còn chủ động kết bạn với con nữa đó.”

“Vậy thì tốt rồi!”

Lần này cô đến đây, cũng chính là vì cải thiện quan hệ giữa cô và bạn học.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1262


Chương 1262

Rời khỏi Cố Gia Huy, bản thân hoàn toàn không phải là kẻ chẳng làm nên trò trống gì. “Mẹ, có phải mẹ đang không vui hay không…” Bé kéo bàn tay nhỏ bé của Hữa Minh Tâm, nhẹ nhàng kéo kéo.

Con nít luôn nhạy cảm thế, cho dù cô vẫn luôn cười, nhưng vẫn bị Minh Diệp phát hiện ra.

Nàng nghe bé nói thế, nụ cười giả vở nơi khỏe miệng hơi hơi cứng lại.

Cô ngồi xổm người xuống, sở sở đầu bé mà nói: “Cuộc sống gặp phải một vài phiền não, cũng không có gì to tát hết. Mỗi người đều phải vượt qua khó khăn, hướng về phía trước mà tiến lên, mẹ sẽ vượt qua được, Minh Diệp cũng sẽ khắc phục có đúng không nào?”

“Cho nên, sau khi về nước không theo kịp chương trình học ở trường, chỉ cần nỗ lực cũng sẽ học tập tốt phải không nào?”

“Dạ, Minh Diệp sẽ trở nên ưu tú giống như mẹ vậy.”

Hứa Minh Tâm nhìn đứa bé, liền trở về kí túc xá, dự định buổi tối sẽ ở trường học.

Hôm qua tuyết rơi cả một đêm, hôm nay trên mặt đất đã phủ đầy một tầng tuyết thật dày.

Tuyết ở trên đường đã được xúc sạch sẽ, trong trường vẫn còn nhiều chỗ chưa được quét dọn, nhìn khung cảnh trắng xóa trước mắt, xinh đẹp không cách nào là được. Sắp đến buổi lễ kỷ niệm một trăm năm của trường học, khắp nơi đều đang được trang trí màu xanh. Thứ ba chính là buổi lễ kỷ niệm thành lập trường, sẽ mới rất nhiều người thành công đã từng tốt nghiệp đại học ở Đà Nẵng trở về diễn thuyết, đến lúc đó nhất định sẽ rất náo nhiệt.

Cô chẳng có thời gian mà đau khổ, chỉ có thể tận dụng thời gian mà thôi.

Cô sợ một khi thả lỏng một cái là bản thân lại nghĩ ngợi lung tung.

Nếu như là bản thân đã lựa chọn thì không nên hối hân.

Dù lòng có đau đến mấy thì cũng phải kiên trì bước tiếp.

Buổi lễ kỷ niệm thành lập trường có một gặp mặt với sinh viên năm tư sắp tốt nghiệp, buổi gặp mặt bao gồm những sinh viên năm tư và những nhân vật thành công nhiều thành tựu, cũng coi như là một buổi tuyển dụng nhỏ.

Tất cả sinh viên năm tư đều phải tham gia.

Từ hôm thứ hai đã có rất nhiều nhân vật nổi tiếng lần lượt tới tham gia. cô không ngờ rằng chủ tịch hội sinh viên lại tìm dân cô bạn có tới văn phòng.

Lúc cô tới, chủ tịch nói nói: “Có nhà tài trợ tới trường ta, chưa quen với trường, anh cần em đưa họ đi tham quan và giới thiệu”

“Sao đột nhiên anh lại tìm em?”

Cô không phải là cán bộ học tập ưu tú, sao lại tìm tới cô chứ? “Đối phương chỉ đích danh em, mười giờ tiếp đón tại công trường.”

“Đối phương là ai a? Anh có thể cho em biết không?”

“Anh cũng không biết, chỉ biết là một nhà tài trợ, cũng là khách mời của buổi lễ ngày mai.

Hứa Minh Tâm nghe xong liền gật đầu, cô đã xem qua danh sách khách mời ngày mai, đều là những cái tên lạ lẫm.

Cô sợ nhất là sự nhập nhằng của Cố Gia Huy, cũng sợ bản thân sẽ mềm lòng, không chịu được mà muốn quay lại.

Nhưng một khi quay lại, cô và Cố Gia Huy dường như không còn đường lui Cô tới cổng trường, nhẫn nại chờ đợi

Chưa tới mười giờ, một chiếc Mayback đã đứng trước cổng

Sau đó cửa xe mở ra, một người tử ghế sau bước xuống.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1263


Chương 1263

Khoảnh khắc nhìn thấy anh, trái tim cô run lên dữ đội, cô vô thức đưa chân muốn chạy.

Nhưng tốc độ của cô sao có thể nhanh bằng Cố Gia Huy.

Anh nhanh chân bước tới, bắt lấy cổ tay cô, giọng nói lạnh lùng: “Đây là cách tiếp đón khách của trường em sao?”

“Anh…anh là khách mời? Sao lại có thể, em đã xem danh sách, căn bản không có tên anh.”

“Nửa tiếng trước mới quyên góp “Anh góp bao nhiêu?”

“Không nhiều.”

Hai chữ không nhiều này như đè nặng trong lòng, khiến cô có chút khó thở.

Cái “không nhiều” của Cố Gia Huy là bao nhiêu? Chỉ sợ đối với cô, đó là con số trên trời.

Anh vì đến gặp cô mà vung tay như vậy? “Cố Gia Huy, anh đây là làm tăn

Cô tức giận, nói. “Anh đã nói, anh sẽ không buông tay. Nếu như: anh đã quyền tiến, với thân phận là sinh viên Đại học Đà Nẵng, có phải em nên đưa anh đi tham quan một chút?”

Hứa Minh Tâm giận đến nỗi không thốt ra lời nào, đúng lúc này chủ tịch gọi điện thoại tới.

Cô nghe máy ngay lập tức, muốn anh đổi người khác. Nhưng cô chưa kịp nói gì thì chủ tịch đã nói một cách hưng phấn: “Nghe nói khách mời lần này là anh Huy? Thảo nào lại chỉ đích danh em dẫn đi tham quan. Vừa hay em và anh Huy quen biết nhau, em nhất định phải thay trường tiếp đón tốt, anh ấy là khách quý của trường ta đó. Đến cả hiệu trường cũng phải nề, chuyện quan trọng này giao cho em hết đó “Không không thể đổi người khác được sao?”

Cô cố gắng thấp giọng xuống, sợ Cố Gia Huy nghe thấy, hết sức khó xử, nói. “Anh Huy đã chỉ đích danh em, chúng ta cũng hết cách. Nếu như em tiếp đón anh ấy không tốt, năm này tôi phải tốt nghiệp sớm rồi. Minh Tâm, em nhất đình phải tiếp đón anh Huy thật tốt. Như vậy nhé, anh cúp máy dây

Nói xong, chủ tịch liên tắt máy.

Hứa Minh Tâm rất rối.

Vậy giờ phải làm sao? Cô thật sự phải dẫn Cố Gia Huy đi tham quan trường sao? “Sao thế? không đi sao? Hay là muốn anh khiếu nai?”

Anh nói một cách lở mở.

“Anh… ”

Cô lại tức đến nỗi không thể nói lên lời.

Cố Gia Huy nhìn thẳng vào cô, giọng nói vừa lạnh lẽo lại vừa đau thương, dường như đang kìm nén hết sức.

So với sự tức giận và tâm trạng rối tung của cô, anh có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

Đôi mắt phượng nhàn nhạt, bên trong như thể đang bùng lên có một ngọn lửa, ngọn lửa ấy găm vào cô, khiến cô có cảm giác không còn chốn quay lại.

Trái tim cô khẽ run lên, vô thức tránh ánh mắt của anh. “Đi đi thôi”

Cô nói trong vô vọng, cô không thể vì lý do cả nhân mà liên lụy tới chủ tịch được.

Luận văn tốt nghiệp vẫn nhờ có chủ tịch chọn giúp chủ đề, cô không thể nào lấy oán bảo ăn được.

Trên đường đi, nhiều nữ sinh không ngừng tháng thốt, họ đều đổ rạp trước vẻ đẹp trai của Cố Gia Huy.

Bây giờ anh cũng coi như là nhân vật có ảnh hưởng ở Đà Nẵng. “Trời đất, không phải nói anh tàn tật sao? Sao lại đẹp không tì vết thế này?”. “Tin lá cải đúng là không thể tin được mà, lúc trước còn đưa tin anh xấu như quỷ, cậu nhìn khuôn mặt đó đi, thần tiên còn phải đố kỵ, tuyệt mỹ “Hoang đường hơn nữa là có người nói anh đồng tỉnh! Khí chất ngời ngời như vậy nhất định là trai thằng. Cũng không biết anh yêu đương thế nào nhỉ, chắc chắn là rất “hin” rồi!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1264


Chương 1264

Hứa Minh Tâm nghe thấy mấy lời phỏng đăng như vậy hai má liền ửng đỏ.

Máy hôm nay đã suy nghĩ rất nhiều, cô muốn biết trải nghiệm đầu tiên của mình như thế nào, nhưng cô đã quên sạch, căn bản không còn biết gì.

Lúc cô vẫn đang cúi đầu suy nghĩ không biết như: thế nào mới tốt thì đột nhiên một lực phía sau kéo cô trở lại.

Cô vừa đi vừa cúi đầu, không kịp phòng bị, ngã vào lòng anh.

Lồng ngực quen thuộc, hơi ẩm quen thuộc, hơi thở quen thuộc.

Dường như chưa có gì thay đổi, nhưng mối quan hệ giữa cô với anh lại đổi rồi.

Cô cũng không biết giữa họ có được tính là cái nhau, chia tay trong hòa bình hay không, nói tóm lại…tất cả đều rất kỳ lạ.

Cô giống như một chủ thỏ, sợ hãi đẩy anh ra, lùi lại hai bước, rồi lại đụng phải một cái cây to.

Cô cuối cùng cũng hiểu, tại sao anh lại ngăn minh lại, nếu không cô đã đâm đầu vào cái cây đó rồi. “Sao lại không chú ý như vậy, em đang nghĩ gì thé?”

“Anh…anh bỏ ra “Em nói gì?”

Cố Gia Huy cau mày tức giận, im lặng nằm chặt tay cô,

Anh nằm chặt lấy tay cô, dưa cô đi về một hưởng.

Nhà để xe

Anh căn bản không cần có phải dẫn đường, anh rõ rằng còn quen thuộc ngôi trường này hơn cả cô, lại còn biết được phía Tây Bắc còn có nhà để xe lớn như vậy.

Cô bị anh dẫn tới phía sau một chiếc xe khách nhỏ(Minibus), đây là một góc chết, người bên ngoài không thể nhìn thấy phía sau.

Cô bị ép vào mặt kính, chưa kịp phản kháng lại thì người đàn ông trước mặt đã được nước lấn tới, ghi mạnh lên đôi môi cô.

Anh hôn một cách mãnh liệt. Mỗi cô rất đau, cô muốn thoát ra nhưng đổi lại chỉ là sự mãnh liệt hơn nữa của người trước mặt.

Đây đúng là lưu manh mà.

Nhưng khuôn mặt anh trầm lặng, đôi mắt phượng nheo lại giận dữ, bên trong tựa như mặt biển ban đêm, từng cơn dữ dội.

Anh nhìn cô một cách nham hiểm, như một con sư từ nhìn trúng con mồi yêu thích của mình. “Anh… anh đừng có mà làm loạn, đây là trường uỷ em nói, ra khỏi trường thì đi đâu làm cũng học.” được?”

Làm…

Từ này đúng là khiến cho người khác cảm thấy xấu hổ. “Cố Gia Huy, anh không phải bẻ ý của em Anh buông em ra, em kêu người đấy! “Chuyện này không do em quyết.” Nói xong, anh lại hòn có một cách dữ dội một lần nữa.

Cô cố gắng thoát ra, cô vừa giảm vào giày anh lại có can vào lưỡi anh, trong miệng có giờ toàn là vị máu tưới ngọt nồng, nhưng có vẻ anh chẳng hề cảm thấy dau.

Nụ hôn này…lâu thật lâu, cuối cùng vì cô không thể thờ ra hơi nữa nên anh mới buông cô ra trong tiếc nuổi.

Đôi mắt anh sâu thẳm, như thể nếu có lật sự trầm mặc đó bên trong sẽ lộ ra tia sáng mà cô chẳng thể hiểu nổi.

Giọng anh khàn đục lạ thường. “Hứa Minh Tâm, là anh đã quá chiều em nên em mới cả gan làm xăng như vậy hả, Em không nghe lời, anh sẽ dùng cách của anh khiến em ngoan ngoãn nghe lời.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1265


Chương 1265

“Cách cách gi?”

“Hôn em, muốn em, ăn em một cách sạch sẽ.”

“Anh đồ lưu manh

Hứa Minh Tâm giận đến run người, nước mắt cử thể tuôn ra. “Sao lại nói em cả gan làm xắng, anh chơi trò mất tích, anh còn có lương tâm không. Anh không phải đi cho nào khác mà là đến London, Em đã cố gắng không quan tâm tới anh, nhưng em không thể làm được. Máy ngày nay, em phải ngủ trên chiếc giường lạnh lẽo, anh có biết em sợ hãi đến nhường nào không? Em gặp phải biết bao nhiều chuyện, muốn tâm sự với anh biết bao, nhưng gọi điện anh lại luôn tắt máy. “Em không nên nhập nhằng với anh lâu như vậy, sớm ý thức được khoảng cách giữa anh và em, sau đó chạy thật xa, thì bây giờ em cũng không phải đau khổ như vậy. Mẹ kiếp!

Cô đau khổ gục xuống, nước mắt cứ từng giọt uất ức tuồn rơi, ướt hết cả vạt áo.

Một Cố Gia Huy mạnh mẽ kiên cường khi nãy trong giây phút cô rơi lệ liền mềm lòng, vứt bỏ lớp áo giáp bên ngoài, đầu hàng cô.

Anh ôm cô vào lòng, cô ra sức vùng ra nhưng anh quyết không buông tay.

Anh ôm cô thật chặt, hạ giọng nói: “Hứa Minh Tâm, rốt cuộc anh phải giữ em như thế nào mới được?”

“Anh muốn nhẫn tâm với em một chút, mạnh mẽ một chút, muốn mọi chuyện đều phải theo ý anh. Cố Gia Huy anh từ lúc nào lại bị cô gái nhỏ như em dắt mũi rồi? Nhưng nhưng anh vẫn chưa kiên trì được máy phút liên bại dưới tay an “Nếu khoảng cách giữa anh với em là trời với đất, anh sẽ cố gắng hết sức để bù đắp, em không cần phải khiến bản thân mệt mỏi như vậy, em chỉ cần là chính em thôi. Dáng vẻ của chính em rất tốt, em không phải so sánh với ai cả. Bởi trong lòng anh, chẳng ai có thể so sánh được với em.”

“Cố Gia Huy thật ra em luôn hiểu một điều, nếu em mạnh mẽ hơn, có quyền thì sẽ vô cùng tốt đối với anh. Bây giờ cuối cùng em đã hiểu, tại sao những nhà quyền thể lại cần một người vợ môn đăng hộ đối, bởi lẽ chỉ có người vợ như vậy mới không liên lụy tới chồng”

“Mặc dù mẹ nuôi lúc trước cũng không có gì nhưng giờ bà ấy là một ngôi sao sáng, viên ngọc của quốc tế. Bà ấy là phu nhân nhà họ Ngôn, cũng chính là chính mình. Nhưng em…em chỉ đứng dưới tên tuổi của anh, em không phải là em nữa.”

“Là em vô dụng…”

“Anh xin lỗi.”

Lời của Hứa Minh Tâm vẫn chưa nói hết, bên tai nghe thấy ba tiếng nói của anh,

Ba từ ấy rất nặng nề như một hòn đã đè nặng vào tim.

Trái tim có run lên, nước mắt cùng tuôn trào mãnh liệt. “Là anh không tốt, nếu có thể, anh mong anh không phải là Cố Gia Huy, anh cũng muốn là một người bình thường, cũng em sống hạnh phúc suốt cuộc đời. Thấy em vất và từng bước đi lên, anh còn khó chịu hơn em. “Hứa Minh Tâm…anh từ bỏ, anh quyết định từ bỏ. “Anh…anh muốn từ bỏ em, đúng không? Vậy chúng ta hẹn không ngày gặp lại… “Không, anh từ bỏ tất cả, anh sẽ đến thế giới của em. Chúng ta có thể đến một nơi khác, không ai biết chúng ta cà rồi sống một cuộc sống bình dị. Không báo thù nữa, không cần nhà họ Cổ, không cần tập đoàn J.C nữa, anh chỉ cần em.”

Nói xong, anh ôm cô chặt hơn, như thể lấy hết sức binh sinh nắm lấy một viên ngọc quý

Lời này đã khiến trái tim Hứa Minh Tâm run lên, khiến cô nhất thời không kịp phản ứng lại.

Anh từ bỏ tất cả…

Anh đến thế giới của em…

Anh chỉ cần em Những lời này quý hơn cả vàng bạc, đề năng trong có khiến có không thở được.

Anh anh nói gì?”

Rất lâu sau đó cô mới tìm lại tiếng nói của mình. “Anh biết, thật ra bao năm nay ý nghĩa cuộc sống của anh là báo thù cho anh hai. Thanh Vân đã sớm từ bỏ rồi, anh cho rằng vì cô ấy có con nên đã đã trở nên cầu an nhàn hơn. Bây giờ anh đã hiểu, là cô ấy quá mệt mỏi. Cô ấy rất yêu anh hai nhưng lại chuyện quan trọng hơn đó là nuôi dưỡng chăm sóc An Nhiên vô tư trường thành.”

“Anh lúc đó không hề có vướng bận gì cả, bởi vì mạng của anh là anh hai cứu, anh chỉ muốn đòi lại công bằng cho anh hai. Nhưng bây giờ, cuộc sống của anh lại có ý nghĩa khác, em muốn sống cho em, sống cho anh. Anh hai đã cứu anh, cũng muốn anh sống tốt. Nhưng rời xa em, anh sợ bản thân sẽ quay lại địa ngục, lại biến thành kẻ người không ra người ma không ra ma.”

“Hứa Minh Tâm, người ta một khi đã nắm được mật ngọt sẽ mãi không nếm lại được trải đẳng.”

“Em cho anh một hũ mật ong rồi ngay lập tức tại bắt anh hoàng liên (vị thuốc đẳng) anh ăn không nổi.”

“Anh chẳng cần thứ gì cả, anh chỉ cần em.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1266


Chương 1266

Hứa Minh Tâm chớp mắt đau đớn, một giọt nước måt lang le roi.

Khi một người đàn ông ôm chặt lấy bạn, nói với bạn anh sẽ từ bỏ tất cả, chỉ muốn bên cạnh bạn.

Nếu đây không phải là tình yêu thật sự thì cô không biết cái gì mới phải

Nhưng cô không thể nhìn Cố Gia Huy từ bỏ tất cả, cứ cho là không phải vì anh hai, cũng phải vì anh ấy, đây đều là tâm huyết bao năm nay của anh! “Cố Gia Huy… anh có thể bình tĩnh chút không? Anh đừng nói lung tung nữa được không?”

Cô nói trong hồn hồn, muốn đẩy anh ra, nhưng cái ôm của anh mạnh mẽ như bức tường sắt, căn bản không thể xê dịch được. “Anh đang rất bình tĩnh, danh lợi sau này có thể lại đạt được, nhưng em chỉ là duy nhất. “Cố Gia Huy… anh đừng như vậy.”

Cuối cùng cô cũng điều hòa lại được hơi thờ lùi lại một bước, “Sao chư

Anh buông cô ra, ánh mắt nóng bằng nhìn cô, ánh mặt này như thể có thể nhìn thấu linh hồn có. Có rút đôi mắt, nói: “Cố Gia Huy, ngày mai trong lễ kỉ niệm sẽ tổ chức đêm hội hóa trang, đến lúc đó sẽ có rất nhiều người. Anh không được điều tra ngày mai ern sẽ mặc gì, đeo mặt nạ gì, nếu có thể tìm thấy em trong biển người như vậy thì em có thể tin, chúng ta đã được ông trời an bài bên nhau”

“Nếu anh không tìm được thì chứng minh chúng ta không hợp nhau, được không?”

“Anh nhất định sẽ tìm được em “Anh không được gian lận!”

“Được rồi, anh đồng ý, nếu anh gian lận, anh chết không được yên

Anh giơ tay thể với trời, lời thể của anh khiến tim cô đau đớn.

Từng lời từng chữ như từng chiếc gai nhọn đâm vào tim cô đau đớn. “Được, nói lời giữ lời, vậy anh bỏ em ra được chưa?”

Cố Gia Huy chớp chớp mắt, sau cùng vẫn buông cô ra một cách tiếc nuối.

Có thở dài một tiếng, quay người định bỏ đi nhưng lại bị anh gọi lại: “Em vẫn chưa đưa anh đi tham quan trường”

“Anh vẫn muốn tiếp tục sao? Anh rõ ràng là còn quen hơn cả em”

“Muốn

Anh nói một cách ngắn gọn.

Cô gật đầu bất lực, đi trước dẫn đường.

Cô vốn dĩ định không lên tiếng, không biết nên nói gì, thế mà lại bị Cố Gia Huy giáo huấn một hồi, nói cô không tận tụy với công việc, không giới thiệu lịch sử của tòa nhà này, lai lịch của thảm trúc kia…

Hứa Minh Tâm chi biết bình tĩnh tinh thần, để anh làm hưởng dẫn, vừa đi vừa giới thiệu, cứ như vậy tốc độ đi hai người chậm dẫn.

Cuối cùng tới tòa nhà thứ tư, “Đây là tòa nhà cho giảng viên, bây giờ phải phá bỏ rồi, cũng không biết bao giờ mới bắt đầu xây lại tòa mới “Ngày mai”

“Sao anh biết gi “Anh quyền góp.”

“AC…”

Rất tốt rất quyết đoán, câu trả lời đáng cho điểm tuyệt đối. “Anh nhớ lúc đến trường không tìm được em, tìm Bạch Thư Hân thì lại đến chỗ này. Em bị khóa trái bên trong, trời tối đen như mực, bên trong cũng chẳng có đèn, em sợ đến nỗi cả người run cầm cập. Lúc đó cảm thấy em thật yếu đuối, co ro trong một góc, chi còn là một năm tròn vo “Lúc ôm em, cả người anh rộn ràng, trái tim loạn nhịp, anh cần thận ôm lấy em, chỉ sợ ôm em không chắc hoặc đi đứng không cần thận mà đánh rơi mất em. Rõ ràng em rất nhẹ, nhưng anh lại cảm thấy rất nặng, giây phút đó anh chợt nhận ra, cả thế giới của mình đang nằm trên đôi tay, đợi anh tới bảo vệ cả đời.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1267


Chương 1267

Giọng anh trầm ấm, du dương như một khúc dương cầm, như thủ thỉ, v**t v* trái tim cô

Cô cũng nhớ, bản thân đã sợ hãi như thế nào, người cô nhớ tới lúc đó lại chính là Cố Gia Huy. “Chuyện đã xảy ra lâu rồi… “Những ký ức vẫn còn, như khắc cốt ghi tâm. “Đi thôi, đến chỗ tiếp theo nào.” Cô vội vàng nói, cảm thấy ở đây như có một từ trường vô hình bao trọn lấy cô, cô không thể thở nổi đến nơi rồi,

Lúc cô định quay đầu rồi đi thì Cố Gia Huy giữ chặt lấy tay cô. “Em đang sơ, bản thân em cũng không thể kiến định được, đúng không?”

“Anh có muốn đi tiếp không? Nếu không đi nữa thì em về đây.”

“Đi, em dẫn đường.

Anh run rẩy buông tay ra, ngón tay có chút cứng lai.

Hứa Minh Tâm không biết đã trải qua ngày hôm nay như thế nào, đưa anh đi tham quan trường xong thì cũng tới giờ cơm trưa rồi.

Anh nói anh muốn ăn trưa nhưng Hứa Minh Tâm lại từ chối, lấy bừa một lý do, nói buổi chiều còn phải lên lớp, vội vã bỏ đi.

Thực ra, năm tư rất ít môn, hầu hết thời gian đầu rất nhàn hạ.

Lòng có rất rồi, cô gọi cho Bạch Thư Hân Cô ta nghe thấy thỏa thuận giữa hai người thì rất bất ngờ “Em như thể cũng làm khó người ta quái Kỷ niệm trăm năm thành lập trường nhiều người tham gia như vậy, mà em còn muốn tìm thấy em trong biết bao nhiêu cái mặt na, Hứa Minh Tâm, em quá đáng lắm rồi!”

“Vậy ư… nếu em nói với chị ngày mai em muốn làm rùa rụt cổ, có phải chị sẽ khinh thường em không?”

“Rùa rụt cổ? Lời này là có ý gì, lẽ nào em định không tham gia?”

Cô ta kinh ngạc hỏi.

Hứa Minh Tâm không trả lời, Bạch Thư Hân bỗng nhiên hiểu ra, cô thật sự là định làm như vậy.

Không xuất hiện, vậy thì đương nhiên không thể tìm thấy cô, vậy thì còn nói gì đến duyên với phận? “Hứa Minh Tâm, não em úng nước rồi sao? Cãi nhau cũng chỉ là cãi nhau, em chặn hết đường của mình là như thế nào?”

“Có lẽ rời xa là lựa chọn tốt nhất, cũng như trước kia chị rời xa Lệ Nghiêm vậy. “Vớ vần, hoàn cảnh chúng ta không giống nhau.

Ngày mai em muốn trốn ở đâu, nói cho chị “Em vẫn chưa biết thế nào, lúc đó rồi nói: ” Hữa Minh Tâm với và tắt máy, sợ nói nhiều, Bạch Thư Hân lại nói cho Cố Gia Huy.

Là một chú heo baby, Giang Hà Lan đã tăng nó cho cô.

Là một chú heo baby, Giang Hà Lan đã tăng nói cho cô.

Màu hồng rất đẹp, nhưng cô đeo không nổi nữa.

Rất nhanh đã tới ngày hôm sau. Buổi lễ kỷ niệm chín giờ bắt đầu, lãnh đạo trường dẫn khách mời tham quan trường. Hứa Minh Tâm không đi, cô vẫn nằm say giác trên giường.

Cô ngủ liên hồi tới tận bốn giờ chiều, ký túc xá sớm đã chẳng còn bóng người, cô cũng đói nên dạy pha mi tôm ăn.

Cô gửi tin nhắn cho Giang Hà Lan, biết được bọn họ đang ở trong hội trường, nghe các nhân vật thành công diễn thuyết ”

Trong đó còn có Ngôn Hải. “Cố Gia Huy lên bục chưa?”

“Anh ấy chưa tới.”

“Chưa tới? Cả ngày nay vẫn chưa xuất hiện sao?”

“Ừ, chỗ ngồi của anh ấy vẫn trống. Cũng không biết anh ấy có tham gia vũ hội hóa trang không nữa, cũng không biết ai sẽ khiêu vũ cùng anh ấy nhỉ, nghĩ thôi cũng đã thấy lãng mạn rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1268


Chương 1268

Hứa Minh Tâm nghe cô nói vậy thì hơi cau mày tức giản, vừa có chút bất ngờ.

Cả ngày nay anh vẫn chưa xuất hiện, anh muốn trực tiếp từ bỏ sao?

Cũng tốt, dù anh có tìm được hay không, lòng cô cũng đều không dễ chịu, có lẽ lặng lẽ từ bỏ là cách tốt nhất.

Sáu giờ tối, vũ hội bắt đầu.

Vũ hội được tổ chức ở hội trường lớn nhất, cả trường đầu rất náo nhiệt.

Cả ký túc xá tối om chỉ có mỗi điện hàng lang là sáng đèn, còn phòng nào phòng ấy tối đen như mực.

Hứa Minh Tâm cảm thấy u ám, sợ hãi, một mình trốn trong ký túc xá, không dám ra ngoài.

Cô gọi một suất mì cay, thêm một phần nước có ga, vừa ăn vừa xem phim, vô cùng tự do tự tại.

Đúng lúc này có người gõ cửa phòng,

Lẽ nào Hà Lan với Linh Viện đã về rồi “Giao hàng”

Bên ngoài truyền tới giọng dàn ông khăn khăn, có chút cổ quái, không quen lắm. Cô cau mày, đó ăn cô gọi đến rồi, sao vẫn còn đổ nữa. Lẽ nào người khác gọi nhằm rồi gửi đến đây?

“Xin lỗi, tôi không gọi đổ, có lẽ anh giao nhằm rồi.

Cô đi tới mở cửa, chưa nói dứt lời thì đã nghẹn trong cổ họng.

Cô sửng sốt nhìn người đàn ông trước mặt, khi cô vừa hay định đóng cửa lại thì đã bị anh giữ lấy. “Anh tìm được em rồi.”

“Anh…anh gian lận”

Cô vội vã nói, nếu như anh không gian lận thì sao có thể biết cô ở đây, lại còn lợi dụng cái danh giao đồ để lừa cô ra.

Cố Gia Huy vươn một tay vào trong, không phản kháng, nói: “Nếu như em nỡ thì cứ chặt đứt tay anh đi.”

“Anh đúng là đồ lưu manh.”

Hứa Minh Tâm tức giận nhưng không có cách nào, cần bản không dám dùng lực. Cuối cùng, Cố Gia Huy chẳng cần dùng bao nhiều sức mở cửa một cách dễ dàng. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh thật sự đã mua đồ ăn đến, thương hạng hơn mì cay của cô rất nhiều, là đồ ăn của nhà hàng năm sao.

Hộp vẫn chưa mở mà cô đã ngửi thấy mùi vị thơm nức mũi rồi.

Đều là những thứ cô thích ăn: sườn xào chua ngọt, cá hấp, thịt lợn xào cay, …

So sánh ra thì đồ ăn cô mua quả thấp kém rồi.

Thua kém hết sức. “Sao bàn lại bừa bộn đến thế? Em mới về ký túc xã thôi mà?”

Cố Gia Huy rất tự nhiên đi tới, giúp cô dọn dẹp lại.

Cô mới dọn hành lý về không lâu, vốn đã không có tâm trạng dọn dẹp, cho nên đồ đạc cứ vứt bừa thành một đống.

Anh cầm đồ lót của cô lên, cũng không rõ định làm gì.

Cô đỏ ửng mặt mày, vội vã chạy tới cầm lấy đồ lót nhét vào tủ quần áo, đóng sầm một cái, “Đây là riêng tư, anh có hiểu không “Làm gì cũng làm rồi, còn phải nói anh điều này “Đó là trước đây, bây giờ chúng ta chia tay rồi

Cô vừa thở hổn hển vừa nói. “Anh chưa đồng ý, tình cảm không phải mình em nói kết thúc là có thể kết thúc”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1269


Chương 1269

“Cố Gia Huy, anh nói thật đi, có phải anh gian lận không?”

“Không. Anh hiểu em, anh biết em chắc chắn sẽ không xuất hiện, em sẽ trốn tránh như rùa rụt cổ cho nên anh cũng không đi, không muốn phí thời gian. Thật ra ban ngày anh cũng tới rồi, gõ cửa mà em không ra cho nên ra thang máy đợi, thấy người giao đồ ăn nên mới biết em dậy rồi, đói rồi nên anh mới gọi nhà hàng giao đồ ăn tới.”

“Xem ra em ăn cũng tương đối rồi, nhưng chỗ này làm sao làm no cái bụng em được, ngồi xuống ăn với anh đi.”

“Không ăn.”

Cô tức giận nói, cô không phải loại vì mấy món ăn mà bán đứng bản thân. “Hứa Minh Tâm, bây giờ em lại muốn nói lời nuột.

U?” lợi với anh sao? Anh tìm được em rồi, chứng tỏ chúng ta có duyên phận “Cái này không tính, phải tìm được em trong đống người đeo mặt nạ cơ”

“Nhưng em có đi đầu”

“Em…em đi bây giờ đây, chúng ta cùng chơi một trò chơi.

Hứa Minh Tâm vội vã nói, muốn lấy đồ ra ngoài liên bị Cố Gia Huy giữ tay lại. “Cho dù em có muốn đi thì ăn no đã rồi hãy đi. Nhớ anh không tìm được em, chứng minh chúng ta không có duyên phận thi ít ra cũng được cùng em ăn một bữa cơm

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, lòng vô cùng đau. Cô không dời đi nữa, quay lại ghế ngồi.

Cố Gia Huy giúp cô chuẩn bị bát đũa, đưa hết đồ ăn ngon lên trước mặt cô.

Lúc trước cô ăn rất được, cũng rất ham ăn uống, nhưng giờ nhiều đồ ăn ngon trước mặt như vậy mà cô lại cảm thấy như sáp, chẳng vui chút nào.

“Cô gái của anh, em không phải cố chấp đến vậy đầu. Lần này anh ra nước ngoài vốn dĩ là để giải quyết chút chuyện, nhưng anh muốn đứng dậy thật nhanh, Theo cách trị liệu trong nước, anh phải mất ba tháng, ba tháng đối với anh mà nói là quá dài “Ba tháng không được ôm em, không được nắm tay em đi dạo, đây đúng là sự dày vò với anh. Anh đã tới bệnh viện kín, lúc đầu An Nhiên cũng ở đó, ở đó rất an toàn, hơn nữa còn có kỹ thuật trị liệu tiên tiến nhất thế giới.

“Cuối cùng anh cũng có thể đứng trước mặt em là anh đã không để ý đến cảm nhận của em, là anh sai rồi. Anh sợ trị liệu vật lý thất bại sẽ khiến em thất vọng, cho nên anh đã giấu chuyện này, anh không muốn em lo lắng “Thật không ngờ rằng đều là anh tự cho mình đúng, ngược lại càng khiến em lo lắng”

Giọng anh rất trầm, khàn khàn, văng vắng bên tại cô.

Hứa Minh Tâm đẳng nghẹn nơi cổ họng, giọt nước mắt nóng hồi lăn dài chảy xuống bát.

Cô không việc Cố Gia Huy chuyện gì cũng tự quyết, như vậy càng chứng tỏ cô vô dụng, nhỏ bé, một chút năng Iwujc cũng không có.

Đến cuối cùng, cô không muốn người khác chân ghét mình, cô không chấp nhận một bản thân như vậy.

Có luôn sống theo nguyên tắc, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu

Nhưng Cố Gia Huy lại luôn sống theo nguyên tắc có phúc cùng hưởng, có họa anh tự mình gánh vác.

Anh cứ như vậy, khiến cô cảm thấy bản thân như bình hoa trang trí, chẳng có tác dụng gì.

Trước mặt anh, ưu điểm của cô nhỏ bé không đáng kể còn khuyết điểm lại bị người ta phóng đại rồi mang ra mà bàn tán.

Cô có thể chịu đựng được những ánh mắt khinh miệt đó, nhưng cô không qua nổi ngưỡng cửa đó trong lòng.

Bữa cơm này, kéo dài thật lâu.

Cô không hề được ăn bao nhiêu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1270


Chương 1270

Bảy giờ, ngoài trời tối đen như mực.

Trên bầu trời những bông tuyết bắt đầu rơi.

Tuyết rơi rồi. “Anh ở London biết được thời tiết ở Đà Nẵng, muốn cùng em đi ngắm tuyết, không hề nghĩ

Anh nói dờ, rồi lựa chọn im lặng.

Cô ngưỡng mộ Ôn Mạc Ngôn nhưng thực ra Cố Gia Huy cũng đang phấn đấu quên mình. Cô cũng muốn cố gắng phần đầu nhưng Cố Gia Huy chưa bao giờ cho cô cơ hội.

Trời lạnh, em có chiếc khăn cho anh quán này:

Cô quay người vào phòng, lấy ra một chiếc khăn màu đen, cô mua từ lâu rồi, vẫn chưa dùng tới bao giờ. “Thật ra em cũng hiểu rõ, em căn bản không thể thoát khỏi anh, đúng không?”

“Cố Gia Huy anh không biết là nam nữ chia tay xong thì người đàn ông càng phải quyết đoán sao? Anh cứ như vậy không sợ ảnh hưởng tới hình ảnh vị chủ tịch bá đạo sao?”

Hứa Minh Tâm nghiến răng nghiến lợi, vốn dĩ cô rất cứng rắn, vậy mà bị anh làm cho mềm nhũn như vậy, cô thật sự không biết nên làm gì.

Cô sợ sau khi quay lại, cô với anh sẽ lại rơi vào vòng lặp vô tận. “Anh chỉ biết nếu anh không thể theo đuổi lại em, anh sẽ cô độc đến giả.”

“Làm gì nghiêm trọng đến vậy, trên đời này, ai rồi xa ai cũng có thể sống tốt.”

“Có thể sống, nhưng vô vị

Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô, cô không hề vùng ra. Bởi cô biết bản thân không thể tránh được. Cô rưng rưng, trong lòng cũng rất khó chịu

Hứa Minh Tâm, thật ra em rất rõ, dù cho em có đeo mặt nạ thì anh cũng sẽ tìm được em. Bởi vì anh hiểu em, hiểu hơn cả em hiểu bản thân mình. Anh biết em sẽ thích ngồi ở góc nào, biết em thích mặt nạ như thể nào, cho nên em căn bản không thể thoát khỏi tay anh. “Đúng vậy…em cũng nghĩ không thể thoát nổi, nhưng em vẫn muốn thử. Cố Gia Huy, lúc tìm em nhớ suy nghĩ kỹ lưỡng. Nếu anh muốn cưới một bình hoa, đặt trong nhà làm đồ trang trí, anh không cần tìm em nữa. Còn nếu anh muốn tìm một cô vợ, anh phải coi cô ấy là cánh tay trợ giúp bên cạnh cả đời, sau này…anh không được giấu em bất cứ chuyện gì, đặc biệt là chuyện liên quan tới an nguy của bản thân.”

“Cố Gia Huy, tạm biệt.

Nói xong, cô đẩy anh ra, quay lưng rời đi.

Cô xuống lầu, bóng hình chim vào trong màn đêm.

Tuyết vẫn rơi, càng lúc càng lớn.

Hứa Minh Tâm tìm được nhà vệ sinh, thay quần áo và đeo mặt nạ.

Lúc cô vừa đi ra thì điện thoại reo, là Phó Minh

Tước gọi đến. “Sao lại là anh? “Hôm nay trường nhộn nhịp quá, đưa Minh Diệp tới chơi “

“Anh gọi tôi…có chuyện gì không?”

“Tuyết rơi rồi, Minh Diệp rất vui, đang chơi trên sân, tôi đứng đây một mình liền nghĩ tới em nên mới gọi điện “phó Minh Tước, tôi có một chuyện không hiểu, tôi cũng không biết nên hỏi ai, vừa hay anh gọi điện tới. Tôi hỏi anh được không?”

“Đừng sâu sắc quá, đặc biệt là chuyện tình cảm”

“Anh tin vào duyên phận không Hứa Minh Tâm lấy hết dũng khí nói: “Anh tin vào duyên trời định không?”
 
Back
Top Dưới