Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1231


Chương 1231

Các bạn học của cô bé ngạc nhiên đến mức lu lưỡi, mở to mắt nhìn Hứa Minh Tâm,

Rõ ràng là cô ấy vẫn còn rất trẻ, trông cô chẳng giống một bà mẹ có đứa trẻ lên năm chút nào.

Một số phụ huynh kéo con mình sang một bên và nói: “Sau này đừng chơi với con bé đó nữa, tránh xa con bé đó ra.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy không khỏi nhíu mày tức giận và có phần khó hiểu, ý gì vậy? Dù người kia có ý hạ giọng nhưng cô vẫn nghe được chút ít, thấy người mẹ trẻ đó đang rời đi thì có vòi nằm tay cô ta nói: “Mẹ bạn học này, cô nói thế này là có ý gì? Con của tôi có lỗi gì với cô sao, tại sao cô lại giáo dục con mình và không được chơi với con bé?”

“Đứa nhỏ này là do có sinh ra sao?”

“Chuyện sinh hay không thì có liên quan giám “Thoạt nhìn thì đứa bé này không phải là con của côi Cô là mẹ kế sao? Bố đứa bé cưới người mẹ ghẻ trẻ như vậy thì gia phong có thể tốt đẹp sao? Tôi không muốn con tôi chơi với con cô nếu không sẽ bị dạy h

Hứa Minh Tâm không khỏi cau mày khi nghe thấy lời này.

Thì ra đối phương coi minh là mẹ ghẻ con chồng, hơn nữa lại còn là mẹ kế trẻ tuổi, người kia cho rằng nhà Phó Minh Tước phức tạp sẽ dạy con không tốt

Phó Minh Diệp nghe thấy vậy, mặc dù con bé không hiểu lắm nhưng bé biết chuyện này rất tệ.

Cô bé hiểu cụm từ “mẹ kế”.

Bé kéo bàn tay nhỏ của Hứa Minh Tâm: “Mẹ ơi, con là con của mẹ, tại sao bọn họ lại nói mẹ là mẹ kể của con?”

“Con đừng nghe bọn họ nói bậy, mẹ là mẹ ruột của con. Cô gái này, cô không thấy tôi trẻ hơn cô do chăm sóc tốt sao? Cô nói năng lung tung như vậy không phải là đang dạy hư con cái sao? Tôi nghĩ mẹ thế nào thì con cũng sẽ thể ấy thôi, trước khi cô nói chuyện người khác thì nên quan tâm đến bản thân mình trước đám

Cô đáp trả lại không có chút lưu tình nào, cô không muốn làm cho Minh Diệp thất vọng. “Cô…sao cô dám nói chuyện với tôi thế này! Cô có biết tôi là ai và chồng tôi làm nghề gì không? Một nửa ngôi trường này là do nhà tôi quyên góp!”

“Giáo viên, mau tới đây!“

Cô giáo vừa nghe vậy liền đi tới, cô ta gật đầu nịnh nọt nói: “Mẹ Châu Dương, có chuyện gì vậy?”

“Cô có biết hoàn cảnh gia đình của con bé này không? Một gia đình đơn thân không có mẹ ruột. Loại gia đình như vậy có thể dạy dỗ ra đứa trẻ tốt sao? Con bé này học cùng lớp với Châu Dương nhà chúng tôi, tôi thực sự lo lắng nó sẽ ảnh hưởng đến con tôi, tôi sợ con tôi sẽ bị dạy hư. Cô xem đi! Những học sinh như vậy không nên được nhận vào ngôi trường này!”

“Chuyện này…” Cô giáo nghe vậy có chút xấu hổ nhưng cũng không dám xúc phạm cô ta, dù sao thì nhà họ Chu cũng rất giàu có, hiệu trưởng khi nhìn thấy cũng phải khách sáo huống hồ là một giáo viên nhỏ như cô ta.

“Hơn nữa, lúc mới đến đây thành tích của bạn học sinh này kém như vậy nhưng hiện giờ lại đột nhiên tăng lên nhiều hạng như thế, tôi nghi ngờ cô bé đã gian lận. Mới có tí tuổi đầu mà đã học những cái không tốt, sau này lớn lên còn không biết sẽ thành cái dạng gì nữa cơ, điển hình cho câu nói một con sâu làm rầu nồi canh đó!”

Giọng điệu của bà Chu càng thêm hung hãn dọa người.

Hứa Minh Tâm không thể nhịn thêm được nữa.

Kể cả chủ có thể nhịn nhưng thim cũng không thể thể nhịn nữa rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1232


Chương 1232

Huống hồ, đứa bé này còn gọi cô một tiếng mommy!

Cô siết chặt đôi tay nhỏ nhắn của Phó Minh Diệp nói: “Bà Chu, lời đã nói ra rồi thì bà phải có trách nhiệm với lời nói của mình đó! Bà không hề có một chút chứng cứ nào mà đã nói con cháu nhà tôi gian lần, bà không sợ tôi sẽ kiến bà vì tôi vu khống sao? “Có tưởng rằng cô nói như vậy là tôi sẽ sợ có hay sao? Cô không bằng không chứng, lấy căn cứ gì mà đòi kiện tôi tôi vu khống chứ Cẩn thận không tôi kiện ngược lại cô, cho có tăng gia bại sản đầy

Bà Chu cứ dương dương tự đắc nói chuyện, không hề có một chút sợ hãi nào. “Xem ra bà Chu đây cũng là một người có quyền có thể cho tôi mạo muội hỏi một chút, không biết chồng của bà Chu làm nghề gì?”

Hứa Minh Tâm cho tay vào trong ba lỗ rồi bật máy ghi âm lên. “Chồng tôi tự mình thành lập công ty riêng, là một công ty làm về kiến trúc, xây dựng. Trong trường tiểu học quốc tế tư nhân này phải đến một nửa số phòng học là do gia đình tôi đầu tư vào!”

“Vì thế cho nên gia đình bà có thể ăn nói ngang ngược như vậy sao?”

“Đúng vậy đó, thời buổi bây giờ ấy à, có tiền thì mới có quyền, cô nhanh chóng đưa con cháu của nhà cô chuyển sang trường khác đi, nếu không tôi cũng sẽ không khách khi nữa đâu!”

“Được rồi, tôi biết rồi. Đợi một chút nữa tôi sẽ đưa những tư liệu này cho tòa bảo. Phụ huynh học sinh vênh vào hung hăng, lên mặt nạt người, cậy mình đầu tư cho trường học một số cơ sở vật chất mà không coi ai ra gì! Tiêu đề bài báo viết như vậy, bà Chu thấy thế nào?

Hứa Minh Tâm lấy máy ghi âm ra rồi cho phát lại đoạn ghi âm vừa rồi.

Sắc mặt của bà Chu bỗng nhiên thay đổi, tức giận nhìn chằm chằm vào cô rồi nói: “Thế mà cô lại dám âm mưu hãm hại tôi sao?”

“Bà Chu, chồng của bà vật và kiếm tiền như vậy, đầu tư cho trường học vài phòng học cũng là vì hy vọng con trai mình có thể chăm ngoan học giỏi, sau này trưởng thành có thể mang lại thành tựu vang dội. Chứ không phải là để cho bà tiêu xài phung phí, rồi lấy cái cớ này để ức h**p các em học sinh đâu. Tuổi tác của bà cao như vậy rồi, con cái cũng không còn nhỏ nữa, sao mà bà lại chẳng hiểu biết một chút nào về đạo lý làm người vậy?”

“Cô… Cô đang giáo huấn tôi đấy à? Cô là cái thá gì mà cũng dám giáo huấn tôi chứ?

Nói rồi, bà ta đưa tay lên cao định cho cô một cái tát thật mạnh.

Nhưng Hứa Minh Tâm nhanh tay nhanh mắt liền chụp được tay của bà ta lại.

Tuy rằng sức lực của cô không dịch lại được bà ta nhưng dù gì cũng không để cho bản thân mình phải chịu thiệt thòi

Cô dùng lực đẩy bà ta ra làm cho bà Chu lào đảo lùi về sau mấy bước.

Bà ta còn chưa kịp nói xong thì Hứa Minh Tâm đã cười nói: “Sao nào, bà lại còn muốn động tay động chân đánh người nữa à? Nếu như bà dám đánh vậy thì tôi cũng không còn gì phải khách khí nữa đâu đấy nhé. Bà nói chồng bà có nhiều tiền đúng không? Nhiều tiền mà đầu tư có mấy cái phòng học thì tỉnh là cái quái gì!”

“Ái chà chà, khẩu khi cũng không nhỏ nhì, có bản lĩnh thì cô cũng đầu tư mấy phòng đi!”

“Vậy thì để tôi cho bà mở mang tầm mắt, xem xem bản lĩnh của tôi lớn đến đầu nhé?”

Cô lấy điện thoại ra rồi gọi cho chủ An, rất nhanh sau đó đầu dây bên kia đã bắt máy.

Hứa Minh Tâm báo thắng tên lớp và tên trường học, cô muốn nhờ chủ An điều tra xem bố của Chu Châu Dương làm nghề gì rồi trực tiếp dành cho ông ta một lời cảnh cáo, bảo ông ta nhanh chóng đến mang người vợ cậy quyền cậy thể làm ông ta mất mặt ở trước mặt cô đi ra cho khác.

Chủ An nói sẽ nhanh chóng hoàn thành những việc mà cô vừa giao

Chưa đến năm phút sau thì bà Chu cũng nhận được điện thoại của chồng. “Chồng ơi, anh mau đến trường học của con đi, em đang bị người ta ức h**p đây này, lần này anh nhất định phải giúp em xã cục tức này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1233


Chương 1233

Bà Chu còn chưa kịp nói xong thì đã bị ông Chu lên tiếng cắt lời: “Rốt cuộc thì bà đã làm gì ở trường học vậy? Bà có biết là nhà họ Cổ ở Đà Nẵng đã tìm đến tôi rồi hay không? Người ta còn bảo tôi nhanh chóng đến đó đưa bà đi, nếu không sẽ khiến cho tôi không thể tiếp tục lần lớn ở cái đất Đà Nẵng này nữa! Có phải bà lại đắc tội với người nào đó rồi không? Nhanh chóng xin lỗi người ta đi, sau đó cút về đây cho tôi, nếu không chúng ta sẽ ly hôn ngay lập tức, coi như mấy năm nay tôi và bà không quen biết nhau!”

“Cái gì cơ, ông…”

Bà Chu còn chưa kịp nói xong thì ông Chu đã ngắt điện thoại.

Bà Chu sững sờ nhìn Hứa Minh Tâm đang đứng trước mặt minh, nhìn cô căn bản không hề giống với những người đã làm mẹ vì thực sự là cô còn quá trẻ.

Cô đang nhưởng mày nhìn bà ta, thân hình nhỏ bé và cả sống lưng thẳng tắp, Có rất nhiều người đang đứng vây xung quanh, bọn họ đều là những người đến tham gia buổi họp phụ huynh cho các em học sinh, bây giờ đều đã nhìn thấy trò cười của bà ta.

Sắc mặt của bà ta trở nên tái nhợt, trên trán còn đang toát một tầng mồ hôi lạnh, bà ta suy nghĩ một hồi rồi quyết định đã đâm lao thì phải theo lao.

Vừa rồi rõ ràng bà ta còn khoa trương như vậy, chẳng lẽ vừa quay người đã đon đà xin lỗi người ta, tình thể này rơi vào bất cứ ai đi chăng nữa thì cũng khó lòng mà chấp nhận nổi.

Thật sự không thể kéo lại chút thể diện nào.

Bà ta nằm tay Chu Châu Dương định rời đi, ai ngờ còn chưa kịp quay người đã bị Hứa Minh Tâm cản lại. “Bà Chu, bà còn chưa xin lỗi tôi đâu. Cứ như vậy rời đi, không sợ chồng của bà sẽ ly hôn với bà hay sao?”

“Cô… rốt cuộc thì cô là ai?”

“Tôi? Tôi là mẹ của Phó Minh Diệp, hôm nay tôi đến đây để họp phụ huynh cho con gái của tôi”

Cô nói chuyện rất thoải mái và nhẹ nhàng, khỏe miệng nhếch lên khẽ mỉm cười, khi chất không hề thua kém những người đang đứng bên cạnh. Cô đã sớm không còn là Hứa Minh Tâm trước đây rồi, hiện giờ cô chẳng khác gì phương hoàng niết bàn, trùng sinh từ trong khổ nạn. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô đã trở nên kiên cường dũng cảm, cho dù là một mình thì cô vẫn có thể đối mặt với mọi chuyện.

Có Cố Gia Huy ở bên cạnh, cô có thể sống rất tốt.

Và ngay cả khi không có Cố Gia Huy thi cuộc sống của cô cũng sẽ không bị kém đi chút nào. “Cô… xin lỗi, như vậy là được rồi chứ gì?”

“Minh Diệp, bạn Chu Châu Dương này có hay bắt nạt con không?”

“Có! Bạn ấy lúc nào cũng nói con là đồ không cha không mẹ, nói con là nghiệt chủng!”

Nghiệt chủng…

Hai từ ác độc như thế này vậy mà lại được thốt ra từ miệng của một đứa trẻ.

Thật đúng là nhà dột từ nóc dột xuống!

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy thì không khỏi chau mày, khó chịu nhìn về phía Chu Châu Dương rồi nói: “Có phải cháu cũng nên xin lỗi bạn Minh Diệp hay không?”

Chu Dương thấy mẹ của mình cũng phải kinh sợ cô gái trước mặt này nên câu bé liên ngoan ngoãn nói xin lỗi

Sau đó, hai mẹ con nhà họ liền chán nản rời đi.

Lúc này cô giáo liên tiến lên phía trước, cần thận cung kính nói: “Bà Phùng, chúng tôi rất cảm ơn bà dù bận trăm công nghìn việc nhưng vẫn dành ra chút thời gian để tới đây tham gia buổi họp phụ huynh ngày hôm nay, bà vào trong ngôi một lát đi, đừng đứng ở bên ngoài mãi như thế “
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1234


Chương 1234

“Ừ, Minh Diệp, chúng ta đi thôi “

“Mommy thật lợi hại, mommy có phải là siêu nhân không? Chỉ có siêu nhân mới có thể khiến cho người xấu chán nản, cúp đuôi bỏ chạy thôi!”

“Vậy daddy có phải siêu nhân không?”

“Không phải… trước kia daddy là Pinocchio chi biết nói dối con. Nhưng hiện giờ daddy không nói dối con nữa, thật tốt “Daddy của con đã đi lâu như vậy rồi còn chưa về nhà, có khi nào daddy bị người ngoài hành tinh bắt đi rồi hay không?”

Cô không kìm được mà nói đùa với đứa bé, lại chẳng hề hay biết tất cả mọi việc xảy ra vừa rồi đều bị Phó Minh Tước nhìn thấy, Anh ta khoanh hai tay trước ngực, lưng đưa vào một cây cột nhỏ, chăm chú ngắm nhìn hai hình bóng một lớn một nhỏ đang dắt tay nhau đi vào bên trong. khỏe miệng của anh ta nhếch lên tạo thành một đường cong nhẹ, trong đôi mắt đều mang theo vẻ dịu dàng hiếm thấy.

Lúc mới đầu anh ta còn lo lắng, sợ cô không thể làm tốt vai diễn người mẹ này nhưng hiện giờ xem ra là do bản thân anh ta lo lắng không đâu rồi.

Có lẽ… là Ngọc Diệp trên trời có linh nên đã đặc biệt sắp xếp những chuyện này.

Hứa Minh Tâm là một người vợ tốt, cũng là một người mẹ tốt, anh ta rất hài lòng.

Hai người bọn họ vào trong không lâu thì Phó Minh Tước cũng đi vào. “Sao anh đi đâu mà lâu thế?”

Cô không khỏi nghi ngờ hỏi. “Nói chuyện với ban chủ nhiệm về tình hình gần đây của Minh Diệp một chút, tháng này con bé học tập rất chăm chỉ vì thế chút nữa nhất định phải thường cho nó, một nhà ba người chúng ta cùng nhau đi ăn cơm. “Tôi cũng đi à?”

“Cô là mommy của con bé, tất nhiên cũng phải đi Những lời mà anh ta nói tất nhiên rất hợp lý,

Nhất thời làm cho Hừa Minh Tâm không biết phải làm sao, liền đè thấp giọng xuống, ghé sát vào tai của anh ta rồi nói: “Phó Minh Tước, có phải anh đang có tình chỉnh đốn tôi đúng không? Rốt cuộc là ai mới là người báo ân vậy… tại sao lúc nào cũng là tôi giúp đỡ anh vậy?”

Phó Minh Tước cảm nhận được thân thể mềm mại của cô đang tiến lại gần anh ta, đôi môi đỏ hồng hé mở, hơi thở ấm nóng len lỏi vào tai khiến cho cơ thể của anh ta cứng đờ.

Khung cảnh năm đó đột nhiên không kìm được mà hiện lên rõ mồm một trong đầu, cô gái nhỏ đó cũng rất thích ghé sát vào tai anh ta mà nói chuyện như thế này. Cô ấy không cao bằng anh ta nên đành phải kiễng chân, đôi môi mềm mại như có như không chạm vào tai anh ta, giọng nói nhẹ nhàng len lòi…

Anh ta nhìn gương mặt nhỏ nhắn phóng đại trước mắt mình, gần như giống hệt

Tuy vẫn có thể thấy rất nhiều điểm khác biệt nhỏ nhỏ, Ngọc Diệp dịu dàng đoan trang hơn một chút, còn Hứa Minh Tâm thiên về hoạt bát nghịch ngợm, trẻ con hon.

Ngọc Diệp trắng trẻo hơn chút, đôi mắt không to như Hứa Minh Tâm, cũng không rực rỡ tỏa sáng như thế.

Mắt cô luôn trĩu nặng tâm sự, anh ta biết cô vẫn luôn không được vui. “Ngọc Diệp…”

Anh ta thì thào gọi khẽ.

Hứa Minh Tâm cau chặt đôi mày, hỏi: “Cái gì?”

“Mẹ, bỏ đang gọi mẹ đó

Ngọc Diệp Đó là tên người vợ quá có của anh ta sao?

Mình đã như thế này rồi mà vẫn khiến anh ta gọi nham tên sao?

Cô ôm một bụng hồ nghị, né ra xa hơn.

Bây giờ anh ta mới hồi phục tinh thần, ý thức được mình vừa mới thất thổ, lập tức rũ mắt điều chỉnh tâm tình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1235


Chương 1235

Thật sự quá giống, ai không biết hẳn đều sẽ cho rằng đó là Ngọc Diệp sống lại. “Mẹ, mẹ nhìn bố đỏ mặt kia, xấu hổ rồi ha? Mẹ mới nói riêng với bố gì đó, có phải là định cho con thêm một em trai em gái không a?”. “Khu khu…

Hứa Minh Tâm nghe nói thế, vội ho sặc sụa, suýt thì bị sặc nước miếng của mình luôn.

Thêm một em trai em gái, đây là cái ý tưởng quý quái gì thế? “Trẻ con đừng nói lung tung, không thể nào đâu.

Cô vội vàng đưa mắt đi chỗ khác, cảm thấy bầu không khí hơi ngượng ngùng.

Phó Minh Tước nhìn cô, thấy đôi gò má cô ứng hồng, mí mắt rũ xuống, vẻ như xấu hồ. Bộ dáng này của cô dần dần trùng khớp với bóng hình ăn sâu trong kí ức của anh, cuối cùng… ngay cả Phó Minh Tước cũng bắt đầu không nhận ra,

Ngọc Diệp… Thật sự là em đã trở về đó

Nếu không, trên đời này sao lại có thể có hai người giống nhau đến thế?

Cuộc họp phụ huynh khó khăn lắm mới kết thúc, Hứa Minh Tâm nhân cơ hội tham quan phòng học của Minh Diệp.

Có lẽ do vụ náo loạn trước đó, máy bà mẹ học sinh kia thoảng cái đã vây lại đây, khen Minh Diệp thông minh.

Bọn họ còn không ngừng bỏng gió xa xôi dò hỏi cô làm nghề gì.

Có người thấy cô quen mắt bèn nghi hoặc hỏi: “Cô… Chẳng phải cô chính là Hứa Minh Tâm, con gái cưng của nhà họ Hứa đó sao?”

“Ai tên Hứa Minh Tâm a? Mẹ cháu tên là Ngọc

Diệp.”

“Thế à? Tôi nhận nhầm người rồi à?”

“Minh Diệp, con ở yên trong phòng học chờ mẹ mẹ với bố con đi mua chút đồ uống nhé, con muốn uống giản “Con có thể ăn kem không a?”

“Không được, hiện giờ thời tiết lạnh rồi, không ăn kiếm được, ăn lạnh sẽ đau bụng đó – Vậy thì thôi a.”

“Mẹ mua cho con thứ khác nhé, bánh kem nề bánh bích quy nè, được không nào?”

“Cái gì mẹ mua con cũng thích hết ạ

Nhóc con kia buồn tới cũng nhanh mà đi cũng le, thoáng cái đã trở nên vui vẻ trở lại.

Hiện giờ bé con đã không còn bài xích cô, còn chủ động tới chơi cùng cô nữa.

Cô tranh thủ cùng Phó Minh Tước rời khỏi đó. “Kéo tôi ra đây làm gì?”

“Tôi rất muốn xem qua ảnh của người vợ quá cố của anh, hai chúng tôi … thực sự rất giống nhau sao?”

“Hiện tại tôi không có ảnh ở đây, nếu có cơ hội tôi sẽ cho cô xem ảnh cô ấy. Hai người… thực sự rất giống nhau, liệu cô có chị gái ruột không?”

“Đúng là tôi có chị gái, nhưng…. Tôi nghĩ hắn tôi với vợ anh không có liên quan gì đâu, dù sao, thế giới này rộng lớn như vậy, không gì không có thể xảy ra, người giống người cũng đâu có thiếu “Cũng phải, tôi cũng chưa từng nghe nói vợ tôi có em gái”

“Tôi có thể mạo muội hỏi một câu không vỡ anh đã qua đời như thế nào ạ?”

“Khó sinh, băng huyết. Sau khi sinh Minh Diệp, cô ấy đã rời xa tôi mà đi, Minh Diệp sinh non, sức khỏe vẫn luôn không được tốt, từ nhỏ sức đề kháng đã kém. Cho nên mấy năm nay tôi vẫn luôn đưa nó đi khắp nơi, tìm kiếm phương pháp điều trị cho nó, mãi đến gần đây mới ổn định trở lại. “Vậy anh… Vì sao lại luần quần trong lòng mà làm sát thủ?” Cô lấy can đảm tiếp tục hỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1236


Chương 1236

Thấy anh ta trầm mặc, sắc mặt trở nên xấu đi, cô vội vàng sửa lại: “Chắc hẳn anh có nguyên do không thể không làm thế, ai lại muốn sống một cuộc đời là lắng căng thẳng như thế đâu, huống hồ anh còn có con nhỏ. Chắc chắn là bị buộc không có cách nào, hiện tại cũng không thể rửa tay gác kiểm rũ bỏ có phải không? Anh không muốn nói thì không cần miễn cưỡng, ai cũng có bí mật riêng mà “

“Cô có không?”. “Tôi Ư… Hình như tôi thì không có ”

Cô thận trọng suy nghĩ một lát, vẫn không nghĩ ra điều gì.

Cô chưa từng gặp phải chuyện vui hay buồn quá lớn, cũng chẳng có nhiều tâm địa gian giáo, có chút tâm tư liền giấu không nổi, nếu không phải bị Cố Gia Huy phát hiện thì cũng bị Bạch Thư Hân nhìn ra

Cho nên, đến giờ cô vẫn không có bí mật gì lớn. “Hình như cô không sợ tôi lắm nhìn “Sợ chứ! Nhưng có sơ thì tôi cũng không còn cách nào khác, tới thì cũng tới rồi, tôi còn có thể làm sao được đây?”

Cô nhún nhún vai vẻ vô tội, hỏi: “Anh uống giá “Nước khoáng là được, còn cô?”

“Nước táo chưa đi, dạo này đang lên cân mà… Lấy thêm sữa chua cho Minh Diệp nữa.”

Cô nhanh nhẹn mua đồ uống, lúc trả tiền lại bị Phó Minh Tước ngăn lại. “Bình thường ai lại để con gái trả tiền, dù sao cũng là do tôi gọi cô tới đây mà.”

“Cũng đúng, thế anh trả đi, chẳng nhiều nhặn gì. Tối nay thực sự phải đi ăn cơm sao?” Cô thấy anh gật đầu bèn nói: “Vậy tôi phải gọi món đắt nhất mới được tôi muốn ăn chút gì đó ngon ngon để bù đắp cho trái tim yếu ớt này, thời gian qua nó bị anh dọa cho kinh hãi không ít dầu.”

“Xin lỗi, lần sau tôi sẽ chọn cách thức uyên chuyển hơn.

Dù anh có uyển chuyển đến đâu, chỉ cần tôi nghĩ tới chuyện anh là sát thủ thì tự nhiên sẽ sợ những chân thôi Anh… đi ra ngoài có mang theo súng không?”

“Xem tình hình thế nào đã. Cô hỏi tôi nhiều như thể rồi, đến phiên tôi hỏi lại nhé.”

“Anh muốn hỏi gì?” Cô nghi hoặc nhìn anh ta: “Theo lí mà nói, hẳn anh đã điều tra kĩ tôi rồi chứ nhỉ? Anh nên biết tôi và Cố Gia Huy có quan hệ không đơn giản đâu, nhà họ Ngôn cũng rất coi trọng tôi đó, thể mà anh còn dám đe dọa tôi, tôi nghĩ thế lực sau lưng anh cũng không đơn giản đầu nhiề

Anh ta không hề cố kị, bình tĩnh gật đầu một cái: “Có lẽ còn phức tạp hơn cả tưởng tượng của cô đó.”

“Trước đây tôi nghĩ cuộc sống của người có tiền hần rất đơn giản, uống trà khiêu vũ chơi mạt chược cả ngày. Hiện tại tôi mới phát hiện thực ra đều rất phức tạp, mỗi người đều sống rất khổ cực. “Nếu thấy mệt, cô hoàn toàn có thể quay trở lại cuộc sống vốn có của cô. Đi theo Cố Gia Huy cô thực sự rất khổ cực, người này phức tạp hơn tường tượng của cô nhiều làm. Những chuyện, những người mà anh ta dính dáng tôi chưa chắc đã là điều CỔ Có thể thừa nhận nổi đâu.”

“Anh nói tôi vừa tiếp xúc chứa được bao lâu cũng đã khó cực như thế rồi. Vậy anh nói xem, Cố Gia Huy sống trên thế giới này lâu như vậy, anh ấy sẽ thế nào? Tôi nghĩ cuộc sống của anh cũng không được thoải mái tốt đẹp lắm đúng không? khuyên người khác không nên dính vào, nhưng bản thân mình lại ra không được. Nếu nói đến ai sống không được tốt, thực tế thì chính cuộc sống của anh mới không ổn đó, đúng không nào?”

“Tôi mặc kệ người khác thể nào, tôi chỉ biết là khi quyết định làm chuyện này, tôi không hối hận, tôi chỉ muốn bảo vệ người tôi quan tâm.

Phó Minh Tước nghe nói như thế, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.

Hứa Minh Tâm còn nhỏ, kém mình đến mười tuổi, lại có thể nói ra những lời khiến anh ta nghẹn họng, không thể phản bác.

Đúng vậy…

Anh ta khuyên bảo cô đừng nên dẫn sâu vào thể giới của Cố Gia Huy, nhưng cuộc sống của anh ta chắc gì đã tốt lành.

Kì thực, anh ta và Cố Gia Huy đều thuộc về cùng một loại người, đều đang đau khổ giãy giụa trong địa ngục mà thôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1237


Chương 1237

Chỉ khác nhau ở điểm, một người đã tự mình cứu chuộc, một người vẫn còn đang lún chân giữa vùng

Anh ta thoáng hạ mi mắt, khóe miệng nhếch lên một nét cười tự giễu,

Thật đúng là chó chế mèo lắm lông: “Hứa Minh Tâm, làm người được cô quan tâm thực sự rất hạnh phúc, khiến người ta ước ao.

“Vậy sao? Đó là bởi vì người tôi đang quan tâm đều rất muốn đối xử tốt với tôi. Trái tim con người làm bằng thịt, người khác đối xử với tôi như thế nào thì tôi cũng sẽ đối xử với người đó như thế. Anh đừng làm tôi sơ, tôi cũng có thể coi anh là bạn, cho dù… Tôi vẫn chưa chuẩn bị xong. Tôi cũng rất thích Phó Minh Diệp, con bé xinh đẹp như vậy thì có thể thấy mẹ của con bé cũng rất xinh đẹp.”

“Cô rất giống cô ấy, cho nên Phó Minh Diệp cũng khá giống có. Nếu như nói hai người là mẹ con thì cũng không có gì là không thể cả. Đi thôi, Phó Minh Diệp đang đợi chúng ta.”

“Ừm, tôi đi mua một ít bánh ngọt. Không thể nào thất tín khi đã đồng ý với trẻ con được

Cô chạy đến quán bánh ngọt ở bên cạnh rồi mua một ít.

Khi quay về, Phó Minh Diệp vốn không nhận ra minh. Cô bé đang chơi trượt cầu trượt với bạn của mình.

Nhường nhìn lẫn nhau, sống chung rất hóa thuận. Đã lâu lắm rồi Phó Minh Tước chưa nhìn thấy Phá Minh Diệp vui về như vậy.

Anh ta đã quen phải lừa dối cô bé, bản thân anh ta cũng không muốn đối mặt với chuyện vợ mình qua đời, Làm thế nào để cho con mình biết được chuyện bản thân nó đã không có mẹ.

Thật ra Phó Minh Diệp biết những lời anh ta nói đều là lời nói dối, nhưng mỗi lần cô bé vẫn còn ngây ngốc mong đợi.

Cô bé đang tin vào kỳ tích, tin rằng mẹ mình thật sự quay trở về. “Lần sau còn có thể gọi cô đến đây không? Phó Minh Diệp rất thích cô “Nhưng anh cũng có thể lừa dối con bé cả đời này sao?”

“Có thể giấu điểm đến đâu thì giấu diếm đến đó. “Vậy tôi cũng có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?” Anh ta hỏi với vẻ tò mò. “Sau này đến lúc đó tôi sẽ nói, anh nhớ anh nợ tôi là được. “Được, chỉ cần tôi có thể làm thì sẽ không từ chối, và tôi cũng sẽ không… lừa gạt cô “Nói lời phải giữ lấy lời

Cô đưa ngón út của mình ra, anh ta hơi nghi ngờ. “Anh không hiểu cái này sao?”

Cô nắm bàn tay to lớn của anh ta rồi móc vào ngón tay út của anh ta, sau đó gập nó vào. “Ngoắc tay với nhau, trăm năm không được thay

Phó Minh Tước bật cười bởi tính cách trẻ con này đổi.” của cô.

Trong nháy mắt, anh ta cảm thấy mình không phải ba mươi hai tuổi nữa mà đã trở thành cậu nhóc hai mươi tuổi.

Trái tim luôn yên lặng của anh ta cuối cùng cũng có dấu hiệu đập lại.

Đây là chuyện tốt.

Cuối cùng Phó Minh Diệp đã chơi đến đầu đầy mỗi hội, cô bé cũng đói rồi.

Cô bé ngồi xuống nghỉ ngơi, Hứa Minh Tâm đi lên phía trước lau mổ hội cho cô bé rồi bất lực nói: “Con chơi nhiều như vậy đừng để đến tối cảm lạnh. Pho Minh Tước, tối nay sau khi tắm cho con xong thì nhớ chủ ý cửa số và chăn mền, không được để gió thổi “Ừm, tôi biết rồi.”

“Mẹ ơi, buổi tối mẹ không quay về cùng con sao?”

“Điều này… “Buổi tối mẹ còn đến bệnh viện, lần sau sẽ lại đến thăm Minh Diệp “Vậy ạ…” Trên gương mặt cô bé ngập tràn sự thất vọng: “Vậy lần sau mẹ nhất định phải đến thăm con, con sẽ ngoan ngoãn nghe lời và cố gắng học tập”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1238


Chương 1238

“Ừm, mẹ biết rồi.”

Hứa Minh Tâm chưa từng làm mẹ cô cũng từng tiếp xúc với trẻ con.

Cô cũng rất thích Cổ An Nhiên, nhưng không có sự háo hức như vậy.

Đứa trẻ này rất thân thiết với mình, nếu như cô không biết rõ mình là ai thì có đôi khi cũng thật sự tinh thần mơ hồ cho rằng cô chính là mẹ của Phó Minh Diệp.

Coi như cô đang tập làm mẹ, nhưng làm cũng rất Sau khi kết thúc buổi họp phụ huynh ở trường, ba người lên xe đi đến nhà hàng.

Đương nhiên Húa Minh Tâm cũng không khách khi có thứ gì đất một chút thì gọi thứ đó. Nhìn Phó Minh Tước như vậy cũng không thiếu gì tiến. “Mẹ ăn khỏe thật đó

Phó Minh Diệp không nhịn được là cảm thán. “Có thể ăn được là phúc, con biết không?”

Cô nhéo lên gương mặt nhỏ nhắn phúng phính thịt của cô bé, cười hì hì nói.

Đây là lần đầu Phó Minh Tước chính thức ăn cơm với Hứa Minh Tâm, anh ta cũng ngạc nhiên bởi cái dạ dày lớn của cô.

Một con người nhỏ bé như cô nhưng khi ăn uống lại không hề kém cạnh gì.

Ăn hết miếng này đến miếng khác nhưng không phải là ăn ngấu nghiền như hồ đói. Rõ ràng món ăn này không ngon, nhưng cô ấy ăn vào lại cảm thấy vô cùng ngon.

Bỗng nhiên khẩu vị của hai bố con họ cũng trở nên ngon hơn, ăn nhiều hơn so với bình thường.

Sau khi cơn nước no nê, Hứa Minh Tâm rất thỏa mặn mà vỏ cái bụng nhỏ của mình, Dáng và thỏa mãn của cô giống như: Một con gấu trúc nhỏ thật thà chất phác. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Anh ta không nhịn cười được mà nói: “Xem ra lần sau tôi phải cố gắng kiếm tiền, nếu không thật sự bị cô ăn đến nghèo luôn. “Cái gì, anh phải kiếm tiền để cho tôi ăn sao? Vậy tôi không ăn nữa, tôi trả tiền cho anh. Anh đừng đi kiếm tiền”

Số tiền anh ta kiểm đều là tiền người chết, nếu như anh ta nhận đơn thì chẳng phải có nghĩa là có người phải chết sao?

Cô trở nên căng thẳng, Phó Minh Tước nở nụ cười bất lực: “Tôi làm ăn chân chính, cho nên cô đừng sợ, nó không có ghê gớm như cô nghĩ đâu. “Thật sao?”

Cô vẫn còn chưa hoảng hồn mà nghi ngờ hỏi, nhìn thấy Phó Minh Tước gật đầu chắc nịch thì lúc này mới thở phào

Ăn cơm xong Phó Minh Tước theo lệ cũ bào người đưa Phó Minh Diệp về, Hứa Minh Tâm cũng không muốn ngồi xe mà muốn đi bộ để tiêu thức ăn.

Cô ăn hơi no cho nên muốn tiêu bớt đi một chút, “Anh không cần tiến tôi đâu, anh về nhà cùng với Minh Diệp đi. Bản thân tôi cũng không phải là không biết đường “không sao, tôi cũng muốn đi bộ một chút. Huống họ đưa cô về là nghĩa vụ của tôi”

“Đúng rồi, tôi muốn hỏi anh. Nếu như tại hôm đó tôi phản kháng lại thì liệu anh có giết tôi hay không?

Cô dừng bước chân lại, nhìn anh ta với ánh mắt nghiêm túc.

Bước chân của Phó Minh Tước dừng lại, trong lòng anh ta hơi run rẩy trước ánh mắt trong veo nghiêm túc của cô. “Cô muốn nghe lời nói thật lòng hay là giả?”

“Lời nói thật lòng”

“Sẽ giết, nhưng tôi biết cô sẽ không phản kháng. “Tại sao?”

“Trực giác.”

“Một sát thủ dựa vào trực giác? Anh không sợ mình sẽ nhanh chết sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1239


Chương 1239

“Nhưng sự thật đã chứng minh trực giác của tôi rất đúng, cho nên toio cũng không làm hại cô “Ứm, có thể cảm thấy được.

Cô gật đầu, qua nụ hôn của người quý ông tôi hôm đó có thể nhìn thấy anh ta không phải là người tốt, nhưng cũng không phải là người đáng chết.

Vào giây phút khi đối mặt với nguy hiểm, anh tà còn có thể để ý đến cảm xúc của cô, khiến cho cô rất ngạc nhiên.

Có lẽ anh ta sợ mình phản kháng kịch liệt sẽ liên lụy những người đó.

Nhưng cho dù xuất phát từ nguyên nhân nào thì anh ta cũng không hôn, khiến cô rất cảm kích.

Cô thật sự hơi nghiện sạch sẽ, nếu như đã ở cùng với Cố Gia Huy thì cô chắc chắn sẽ không nghĩ sẽ không an phận với bất kỳ người đàn ông nào khác.

Cô cũng không cho phép bản thân mình không sạch sẽ. “Được rồi, tôi cũng phải quay về rồi nên không nói chuyện với anh nữa. Tôi gọi xe, anh thì sao?”

“Ừm, tôi sẽ nhìn cô rời đi. Lần sau gặ.

Hứa Minh Tâm gọi một chiếc xe taxi, Phó Minh Tước rất lịch sự mà đặt tay lên đầu cô, sợ cô đụng vào cửa xe. “Trên đường nhớ chú ý an toàn, đến nơi thì có thể gửi tin nhắn báo bình an cho tôi.”

“m, tôi biết rồi.”

“Cô gái, bạn trai cô quan tâm cô ghén. Người ta vừa đẹp trai vừa cao to, cô thật may man

Người tài xế đùa giỡn, Hứa Minh Tâm lập tức thất ngại ngùng, mặt đỏ bừng hết cả lên. Cô vội vàng nói: “Chủ tài xế đừng trêu chọc cháu

Cô vẫn chưa nói xong, Phó Minh Tước đã cười cắt ngang và nói: “Vậy làm phiền bắc tài nhé.”

“Được rồi, được rồi, nhất định tôi sẽ đưa cô về bình an.”

Người tài xế cười cởi mở.

Đóng cửa xe lại, cô bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Phó

Minh Tước.

Cần gì phải để cho người lạ hiểu lầm?

Phó Minh Tước dõi mắt nhìn chiếc xe rời đi xa, sau đỏ mới thu ánh mắt u ám sâu thắm lại.

Anh ta quay về nhà, Phó Minh Diệp đã rửa mặt xong và nằm trên giường,

Bảo mẫu đã sớm rời đi. “Minh Diệp rất ngoan, tối hôm nay con muốn nghe chuyện gì?”

Anh ta thuận tay cầm một quyển truyện dành cho trẻ em rồi hỏi, “Tối hôm nay Minh Diệp không muốn nghe chuyện. Bố ơi, lúc nào chúng ta mới có thể chính thức ở cùng với mẹ vậy ạ? Người một nhà mà ngăn cách hạt nơi, thật đáng thương!”

“Con muốn mẹ ở cùng với chúng ta, đúng không?” Giọng nói của anh ta hơi trầm xuống, hỏi từng chữ một.

“Đương nhiên rồi ạ, nhưng con lo lắng cho sức khỏe của mẹ. Có phải rất nghiêm trọng không a?”

“Qua một thời gian ngắn nữa là được rồi, ba sẽ đưa mẹ về. Dù sao chúng ta mời là một nhà ba người, có đúng không? Minh Diệp ngoan, con ngủ sớm đi, bố sẽ bào mẹ con trở về. Chúng ta sẽ đoàn tụ. “Vâng, con tin bố

Phó Minh Diệp nói ngọt ngào rồi chui vào trong chặn, rất nhanh đã chim vào giấc ngủ. Khỏe môi cô bẻ cong lên, giấc mơ này rất có nhiệt độ và rất ấm áp.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1240


Chương 1240

Phó Minh Tước xót xa xoa đầu cô bé, động tác rất nhẹ nhàng. “Cả nhà chúng ta sẽ đoàn tụ nhanh thôi.”

Anh ta lầm bầm nói.

Cố Gia Huy đã ra nước ngoài một tháng rồi, hơn nửa tháng có không liên lạc được với anh. Dần dần, dường như cũng đã trở thành quen.

Cuộc sống của cô cũng rất bận rộn, không phải lên lớp thì cũng bám ở trong thư viện để nghiên cứu về mỹ thực hoặc là tìm một số công việc bán thời gian để làm.

Ngôn Hải thấy cô như vậy thì khuyên cô không cần vất và như vậy, ai cũng có thể nuôi có được.

Nhưng cô vẫn không dừng lại.

Dần dần cô cũng quen với sự xuất hiện của Phó

Minh Tước, trọng tâm cuộc sống luôn phải lệch một chút, nếu không cô không biết mình phải sống như thế nào trong thời gian dài như vậy.

Dường như Bạch Thư Hân hiểu cô hơn cả mình, cô ấy chưa từng nói gì nhiều mà luôn âm thầm ở bên cạnh cô.

Đã sang tháng mười một, nhiệt độ giảm xuống nhanh chóng. Có nơi đã rơi tuyết.

Nhưng tuyết rơi ở Đà Nẵng rất chậm.

Cô đã chuẩn bị quần dài cho những người ở trong biệt thự, cô sợ mọi người sẽ bị lạnh đến nỗi thành những ông bà già thấp khớp.

Lâu lắm mới có ngày nghỉ, cô đi dạo phố cùng với Bạch Thư Hân Bây giờ có đã mua đó rất thoải mái, không còn suy nghĩ dẫn do vì máy đồng bạc nữa.

Nhưng có nhìn rất lâu cũng không muốn mua, bởi vì trong nhà đã rất nhiều đồ rồi.

Vào mỗi đầu tháng, chủ An sẽ đưa một đồng đến, cô mặc cũng không hết. “Cậu xem dự báo thời tiết chưa? Ngày mai không khí lạnh sẽ giảm xuống, có thể có tuyết rơi đó.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy, mỗi năm Đà Nẵng rơi tuyết rất muộn, cũng không biết ngày mai có tuyết rơi không. Nếu như có tuyết rơi thì chính là tuyết đầu mùa của năm nay. Ngày mai cậu đến nhà tớ đi, chúng ta cùng ăn lầu uống rượu, thấy thế nào?”

“Được đó, được đó. Đã lâu lắm rồi tớ chưa ăn lẩu, giờ tớ thèm ăn chết mất “

“Vậy được, chứ quyết định như vậy nhé. Sáng sớm ngày mai cậu đến nhé.”

Hứa Minh Tâm gật đầu, sau đó đi cùng cô ấy đến trung tâm thương mại mua sắm.

Không ngờ lại gặp Cố Yên và Quý Khiêm.

Hai người họ vừa cười vừa nói, Cố Yên mua rất nhiều đồ, Quý Khiêm cam tâm tình nguyệt xách đồ ở phía sau cô ấy khỏe riêng anh ta nở nụ cười, gương mặt rất cưng chiều. Thật ra người tình mắt có thể nhìn thấy Quý Khiêm rất thích Cố Yên

Nhưng tình cảm của Cố Yên, ngoại trừ bản thân cô ấy ra thì không có ai biết được.

Cố Yên nhìn thấy hai người họ thì rất nhiệt tình chào hỏi. “Này, chúng ta từng gặp nhau rồi. Tôi là Quý

Khiêm.”

Quý Khiêm cũng chào hỏi.

Hai người họ gật đầu. “Quý Khiêm, anh đi mua ba cốc trà nóng cho bọn em đi. Bọn em đi mua sắm ở xung quanh tầng này, anh tiện thể cất đổ trong cốp xe nhé.”

“Tuân lệnh, thưa nữ hoàng của anh.”

Quý Khiêm vừa cười vừa nói, sau đó quay người roi di.

Cố Yên kéo đôi tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm rồi nói: “Cậu vẫn chưa liên lạc được với anh trai tôi sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1241


Chương 1241

Cô ấy nhìn thấy Hứa Minh Tâm lắc đầu thì không khỏi nhíu mày: “Rốt cuộc anh tôi đang làm cái gì vậy? Vô duyên vô có chơi cái trò mất tích. Ngày mai tôi phải đi đến London một chuyến để thăm Cố An Nhiên, tôi sẽ hỏi chỉ dâu hai giúp cậu. Anh ba cũng thật là tại sao di bàn chuyện làm ăn cũng khiến người khác là lặng vậy?”

“Được rồi, cô đừng nói nữa. Hôm nay chúng ta đi dạo phố mà.”

Bạch Thư Hân chuyển chủ đề, Cố Yên cũng là người thông minh nên cũng chuyền chủ đề nói chuyện rất nhanh.

Hứa Minh Tâm đi đến nhà vệ sinh, Cố Yên và

Bạch Thư Hân ngồi chờ ở ghế dài. Cố Yên nói: “Nghe nói chị hẹn hò với Ôn Mạc Ngôn.”

“Ừm, đúng vậy”

“Tôi thấy tính cách của chị cũng không giống như người dễ dàng từ bỏ. Tôi còn tưởng sau khi tôi rời khỏi Lệ Nghiêm thì hai người sẽ ở bên nhau. Sau này tôi nghe bổ tôi nói mới biết, tôi cũng rất ngạc nhiên, hóa ra chúng ta. Đều không lựa chọn Nguyễn Doanh.”

“Thật ra tôi chọn rồi, nhưng anh ất không thích tôi Trong mắt của anh ấy tôi mãi mãi là cô em gái cần anh ay bảo vệ mà thôi, trên thực tế người anh ấy thật sự thích là có ” Bạch Thư Hân nhìn Cố Yên với ánh mắt nóng nực, cảm xúc hơi kích động. Nhưng Có Ngọc Vy lại rất bình tĩnh, và tôi nhún vai: “Chuyện đó đã xảy ra đến bước này thì có thể trách ai được đây? Có lẽ bạ chúng ta đều có lỗi hoặc có lẽ đều không có. Trò chơi tình cảm này có thể phân thắng thua, nhưng không phân ra được đúng sai. Ba người chúng ta vướng vào với nhau, đau thì cũng đã đầu rồi, hận cũng đã hận rồi, Bây giờ mỗi người đều binh an chẳng phải rất tốt sao?”

“Đúng vậy, từ khi bị mất trí nhớ tôi đã gặp rất nhiều người. Hình như tôi vẫn chưa gặp Lệ Nghiêm, anh ấy không ở Đà Nẵng sao?”

“Anh ấy… có nhiệm vụ “

“Quân y mà, có nhiệm vụ thì phải đi thi hành.”

“Cô thích Quỷ Khiêm sao?”

“Tôi không biết, nhưng anh ấy là đối tượng kết hôn rất được. Có lẽ khi tôi yêu anh chị đã bỏ ra rất nhiều tình cảm, nhưng bây giờ không tính toán gì hết. Tôi sẽ mở rộng cuộc sống mới của tôi, có lẽ tôi sẽ hẹn hò với Quý Khiêm hoặc có lẽ sẽ không. Sau này nếu như có cơ hội nhìn thấy anh chị, chị hãy nói với anh ấy rằng tôi đã không còn hận anh ấy nữa, cho nên tôi sẽ sống tốt hơn”

Bạch Thư Hân nghe thấy lời nói này không biết nên vui hay nên buồn cho cô ấy. Nếu như Cố Yên không mất trí nhớ thì chắc chắn sẽ không nói những lời nói này.

Nhưng chắc chắn cô ấy cũng sẽ không sống tốt những ngày tháng của mình.

Giống như người không thoát ra được chỉ còn lại Lệ Nghiêm.

Mà cái chết… Là cách giải thoát duy nhất.

Cô ấy hy vọng Lệ Nghiêm sống tốt.

Còn sống là còn có hy vọng. “Hai người đang nói chuyện gì mà chủ đề nặng nề vậy?”

Hứa Minh Tâm quay lại, cảm thấy bầu không khí đang đè nén ngưng đọng lại thì không khỏi nghi ngờ. “Không có gì.”

Cố Yên mim cười.

Quý Khiêm cũng quay lại, cô ấy chia trà sữa rồi nói: “Chúng tôi còn phải đi chọn quả cho cô anh ấy. Nhìn là một đổ bằng ngọc cổ, có lẽ không giống như các cô nhìn. Các cô cứ đi dạo thong thả, chúng tôi đi trước đây. “Ưm, vậy cậu chủ ý an toàn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1242


Chương 1242

“Tôi có người đàn ông mạnh mẽ như Quý Khiêm người bảo vệ thì vốn không cần lo lắng. Các cô chú ý nhé. tạm biệt”

“Em nói anh là người đàn ông mạnh mẽ sao? Sao em biết?”

“Khi em đói thuốc cho anh cũng không phải là không nhìn thấy cơ thể của anh.”

“Đó chỉ là nửa thân trên thôi, em chưa nhìn thấy nửa th*n d*** thì sao có thể cắt câu lấy nghĩa được?”

“Anh đi chết đi! Cút sang bên kia!”

Hai người vừa cười vừa nói mà rời đi,

Bạch Thư Hân mở miệng, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại không nói ra được chữ nào.

Một lúc sau cô ấy thở dài rồi nổi: “Đi thôi, tiếp tục “Cậu không thoải mái trong lòng, đúng không?” đi dạo phố “

“Như nhau cả, sau khi Cố Gia Huy rời đi cậu cũng đâu dễ chịu gì. Mỗi ngày phải giả vờ điểm nhiên như không có chuyện gì, biến bản thân trở nên bạn rộn. Tất cả đều là tự cậu chữa thương cho mình mà thôi.”

“Tớ đã tốt hơn nhiều rồi. Có Cố Gia Huy tớ sẽ sống rất tốt rất tốt, nhưng không có anh ấy thì tớ cũng sống được. Tổ là vợ chưa cưới của anh ấy cũng giống như tớ là Hứa Minh Tâm vậy, tớ vẫn là tớ điều này không thể thay đổi được. “Minh Tâm, cậu mạnh mẽ hơn tới nhiều “Được rồi, đi dạo phố thôi. Đừng nói những lời linh tình nữa.

Cô cười hì hì nói, không biết bắt đầu từ lúc nào mà cô cũng học cách che giấu cảm xúc.

Cô là người phụ nữ của Cố Gia Huy, nhưng cô cũng là Hứa Minh Tâm.

Cô sống rất tốt khi dựa đàn ông.

Khi rời xa đàn ông cô cũng sống rất ổn, có nghĩ… Có lẽ mình rất xuất sắc rồi.

Hôm sau, Bạch Thư Hân ngủ đến tận mười một giờ mới gọi điện thoại cho cô, kêu cô qua đây cùng nhau nấu lẩu.

Hứa Minh Tâm liền qua chỗ cô ấy, tiên tay mua một đồng thức ăn lớn mang theo.

Thời tiết hôm nay khá âm u, có vẻ như sắp có mưa thật rồi, tin nhắn nhắc nhở cũng được gửi đến điện thoại, chắc chắn có tuyết rơi, hơn nữa đây còn là trận tuyết rất lớn.

Cô xách túi, những ngón tay đã lạnh công đến cứng ngắc.

Cô vừa đến nhà của Bạch Thư Hân liền nhanh chóng rửa rau chuẩn bị các loại nguyên vật liệu. “Thư Hân, bao lâu rồi cậu chưa đụng đến phòng bếp vậy? Cậu có biết ở đây toàn là bụi không thể “

“Thế à? Cậu cũng biết tớ không giỏi mấy việc nấu nướng mà, có phòng bếp cũng vô dụng, thà mua đồ hộp bên ngoài ăn còn hơn “

“Cậu không sợ ăn đổ bên ngoài hoài sẽ ảnh hưởng xấu đến dạ dày à?”

“Sợ gì chứ? Con người có kháng thể mà. Hot trend bây giờ là ăn đổ hộp ở ngoài bán đó. Rất nhiều người đi làm không có cách nào chú ý đến nhiều vậy đâu. Hơn nữa nấu cơm phiền phức vậy, tở cũng chả thích đầu. Đồ hộp vừa ngon vừa tiện lợi, tốt quả còn gì.”

“Lý do lý trấu, sau này chắc tớ sẽ thường đến đây vào cuối tuần. Cậu mau đi rửa mặt đi, rồi tùy ý ăn chút đồ lót dạ này”

“Đúng rồi, Ngôn Hải vừa gọi điện cho tớ đó, tớ cũng kêu anh ta đến đây ăn chung rồi “

“Đàn anh Ngôn Hải sao cũng đến đây thế?”

“Lo cho cậu chứ sao, lúc nào cũng hỏi bóng gió tớ tình hình của cậu như nào. Đúng lúc cậu cũng đến đây vậy tiên thể ăn chung một bữa với nhau đi. Dù gì mấy bữa lầu cũng không làm tớ nghèo được “

“Được rồi, vậy tớ xuống lầu mua thêm thịt”

“Thêm mấy lon bia nữa.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1243


Chương 1243

“Biết rồi mà.”

Hứa Minh Tâm mặc thêm áo xuống lầu, đến tầng dưới mới phát hiện mình không mang theo khăn quảng Cô rụt rụt cổ, cũng không muốn chạy lên lầu lại thêm lần nữa.

Dù sao đến siêu thị chỉ cần tốn mười phút mà thôi. đi đi về về cũng khá gần.

Cô chà chà hai tay, cuộn tay trong túi áo, vòi và chạy như điện đến chỗ siêu thị.

Cô mua thêm mấy hộp thịt bò cuộn, sợ không đủ cho mọi người ăn.

Lúc bước ra khỏi siêu thị liền nghe thấy có ai đó hô lên tuyết rơi rồi.

Cô lập tức ngước mắt lên nhìn, quả nhiên tuyết đã rơi rồi, từng mảng từng mảng khá to.

Hứa Minh Tâm liền nâng tay đón lấy một bông tuyết, còn chưa nhìn rõ dáng vẻ thì nó đã tan ra trong chớp mắt.

Phản ứng đầu tiên của cô là rút ra điện thoại di động, rất muốn nói cho Cố Gia Huy nghe tuyết đã rồi rồi.

Cô đã nhập xong tin nhắn rồi nhưng lại đột nhiên nhớ đến, dù có gửi đi thì chưa chắc anh đã nhận được nó.

Ánh mắt cô chúng lại, cuối cùng lại tắt điện thoại đi cất lại vào túi Trên đường, những ai có đôi có cặp dựa sát vào nhau, người độc thân thì che lại đầu mirih, với vàng chạy đến phía dưới mái hiên.

Hứa Minh Tâm đội nón áo lên, chậm rãi bước đi.

Tuyết rơi lớn thể rồi, em không biết đi nhanh hơn sao?”

Một giọng nói ôn hòa truyền vào tại cô, sau đó đã có người cầm lấy những túi đồ nặng trên tay cô. “Chủ ba Cổ!”

Trong lòng cô kích động, người đầu tiên mà cô nghĩ đến chính là Cố Gia Huy.

Nhưng mà người mà cô nhìn thấy lại là Ngôn Phúc Lâm. “Đàn anh?” Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Lại quên nữa sao? Không phải em kêu tên anh của anh à?”

“Um um.”

Cô liên gật gật đầu.

Anh ta cầm dù nói: “Anh vừa đến chỗ của Bạch Thư Hân, em ấy bảo em xuống lầu mua đồ. Em cũng không mang dù nên anh đến đây. Sao thể nhìn thấy anh mà không phải là Cố Gia Huy nên em rất thất vong ở ph “Không có không có, sao em phải thất vọng chứ, chẳng qua em…”

Cô không nói ra được một cái lý do tại sao nào cả.

Thấy Ngôn Hải cũng vui vẻ như vậy, nhưng mà vừa rồi cô lại tưởng là Cố Gia Huy nên mới cảm thấy mất mác như thế.

Ngôn Hải cũng không miễn cưỡng, sở sở đầu cô nói: “Ngốc quá, anh chỉ đùa thôi mà, em đừng để ý. Đi thôi, Thư Hân đang chờ chúng ta đó.”

Hai người quay trở về liền bắt đầu bận rộn bắt nối lau.

Bật máy điều hòa không khí lên, lại cộng thêm nổi lầu nóng hồi hồi, khung cảnh quả thực vô cùng náo nhiệt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1244


Chương 1244

Sau khi bật lên bộ phim truyền hình mà mình ưa thích, mỗi người cầm trên tay một ly đồ uống bắt đầu ăn uống no say.

Hứa Minh Tâm không uống rượu, vẫn còn nhớ những lời dặn dò của Cố Gia Huy nên chỉ uống một ly nước ngọt.

Mọi người cười nói vui vẻ, cô cũng tỏ ra rất bình thường, trên khuôn mặt không lộ ra chút bị thương tôi từ nào cả

Lúc mọi người đang ăn được một nửa, điện thoại của Bạch Thư Hân vang lên, là điện thoại của ôn Mạc Ngôn. “Ôn Mạc Ngôn à, có chuyện gì sao?”

“Nghe nói ở Đà Nẵng có tuyết rơi rồi.”

“Ừ, sau đó thì sao?”

“Bây giờ anh đang trên ban công ngắm tuyết, em cũng ra ban công nhìn chút đi. Anh rất muốn ngắm tuyết rơi chung với em cùng một lúc.”

“Ông anh à, London lệch múi giờ so với Đà Nẵng đó! Cái gì mà cùng lúc chứ, lúc bên em đang mười hai giờ trưa thì anh ở bên đó đang là buổi sáng đó?”

“Bạch Thư Hân, em không nói lời thật lòng thì sẽ chết à?”

Ôn Mạc Ngôn bất đắc dĩ nói, “Được rồi được rồi, đến chịu anh luôn đó. Đang yên đang lành tự nhiên ra ban công ngắm tuyết gì chứ. Cũng không phải chưa từng nhìn thấy tuyết mà!” Cô ấy bất đắc dĩ đáp lời, để lại hai người kia tự ngồi ăn, sau đó tự mình đứng dậy đi ra sân thượng ngoài phòng ngů.

Cô ấy mở toang cánh cửa sân thương bước ra ban công

Tuyết lúc này đã rơi dày đặc, lúc này chưa được bao lâu mà trên mặt đất đã phủ đầy một mảnh trắng xóa.

Một trận gió lạnh thổi qua, cô liền ôm chặt cánh tay mình. “Em đã ra ngoài ngắm tuyết rồi nè, sau đó thì sao nữa?”

“Sau đó, em có nhớ anh không?”

Âm thanh của Ôn Mạc Ngôn truyền từ phía sau lưng đến, giống hệt như một kì tích.

Một chiếc áo khoác dài ấm áp ôm trọn lấy thân thể cô, khiến cho trái tim run lên một nhịp.

Sau đó, một đôi cánh tay mạnh mẽ quấn quanh vòng eo cô, xiết thật chặt ôm trọn cô vào lòng.

Người đàn ông phía sau cúi đầu, chôn sâu vào hãm cổ của cô ấy, tham lam hít thật sâu hương thơm nhàn nhạt trên cơ thể cô “Thư Hân, anh rất nhớ em, em có nhớ anh hay không?”

“Anh… Sao anh trở về vậy?”.

Điện thoại di động từ trên tay cô rơi xuống dưới, nên trên nền đất làm vang lên một âm thanh thanh thủy, khiến hai người đang ngồi trong phòng khách giật mình.

Lúc Hứa Minh Tâm vội vàng chạy vào phòng, vừa lúc nhìn thấy cả hai người bọn họ đang đứng ở một cho ôm nhau. “Ôn Mạc Ngôn?”

“Anh ta là ai thế g “Đi thôi đi thôi, đừng quấy rầy hai người trẻ tuổi bọn họ.”

“Anh ta ở đây từ lúc nào vậy? Sao anh không

Hứa Minh Tâm đầy Ngôn Hải ra ngoài, biết

Cô siết chặt chốt cửa, nhìn hai người đang dựa sắt vào nhau ở ngoài ban công mà lòng hơi quặn thắt.

Cô khép lại mi mắt, sau đó đóng cửa lại.

Một tiếng phanh này giống như lạc vào tim cô, nhắc nhở cô một sự thật.

Cố Gia Huy vẫn chưa trở về, Ôn Ngôn cũng không ở xa đến vạn dặm cũng đã tới rồi, còn anh ấy đang ở nơi nào chứ.

Biến mất lâu đến thế, hoàn toàn không có chút tin tức nào cả. Cô cũng biết cầu kinh mà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1245


Chương 1245

Trở lại chỗ ngồi, Hứa Minh Tâm trực tiếp khui ra một chai bia, Ngôn Hải hơi ngạc nhiên: “Không phải em không uống rượu sao?”

“Em muốn uống.”

Cô thật sự muốn uống say túy lúy, say rồi thì sẽ không nghĩ ngợi lung tung nữa. ***

Mà giờ phút này, ở trên ban công

Bạch Thư Hân xoay người nhìn Ôn Mạc Ngôn, hai người đối mặt với nhau.

Đã lâu lắm rồi cả hai không gặp nhau, khuôn mặt của anh ta có vẻ ốm đi chút, nhưng cả người thì lại rắn chắc, chạm vào rất có cảm giác an toàn.

Mặc một chiếc áo len sọc xám trắng, một chiếc quần bình thường màu nhạt, cả người toát lên một vẻ đẹp trai ngời ngời.

Anh ấy nhìn cô thật thâm tình, trong mắt toát ra nhiệt độ nóng bỏng, tựa như có thể hòa tan hết băng tuyết ngập trời này.

“Sao anh lại quay về?” Cô ấy lại hỏi lần nữa.

“Anh vẫn luôn chú ý đến thời tiết ở Đà Nẵng, hôm nay có tuyết rơi, anh rất muốn cùng em ngắm tuyết Em không đến London tham anh, không còn cách nào khác anh phải đến đây thăm em rồi, An ủi nỗi sầu tương tự của anh, nói chuyện yêu đương nam nữ với em chứ”

“Lúc nào mà cái miệng anh lại ngọt vậy chứ, mở miệng ra là văn chương lai láng, thủ đoạn của gái mới à?”

“Không Không phải thể, anh thể, những lời này anh chỉ nói với mình em thôi. Anh cũng không biết anh làm sao nữa, giống như… đột nhiên thông suốt mọi thứ, có lẽ là do nhân cách thứ hai phá rồi, làm anh hiểu ra thật nhiều thứ.”

“Anh Thiện Ngôn dạy anh những cái gì thế?”

“Anh không thích sự tồn tại của anh ta, anh ta cũng không thích sự tồn tại của anh. Nhưng anh không thể không thừa nhân anh ta có những thứ mà anh không có. Gặp phải người mình yêu thì nên chủ động tiếp cận, không nên giống mấy tên oắt con vô dụng, cái gì cũng không nói, cái gì cũng không chịu làm “Bạch Thư Hân, anh rất thích em, thích thì phải nói ra, phải hành động, cứ giấu mãi trong lòng thi ngoại trừ bản thân sẽ không có ai rõ cả.”

Anh ta thu hết dũng khí mà bày tỏ.

Bạch Thư Hân bị vẻ mặt vô cùng nghiêm túc của anh ta làm cho bật cười, bất đắc dĩ nói: “Biết rồi, biết rồi. Chỗ này cách âm không tốt lắm, nếu anh mà nói lớn hơn chút nữa thì toàn bộ nhà trọ sẽ đều sẽ nghe hết đó!”

“Vào trong nhà thôi, tụi em đang ăn lầu đó “Em ăn lẩu ít thôi, món đó không tốt cho dạ dày đầu.” Anh ta vừa nói xong, ánh mắt khinh bị của Bạch Thư Hân trợn lên, anh ta liền cười một tiếng: “Thật ra mọi người đều biết mà, nhưng mà em vẫn sẽ ăn thôi, anh chỉ đang nhắc nhở chút thôi, cũng đâu cấm em ăn luôn đâu mà.”

“Xem như anh biết điều đó, nếu mà anh dám càn em thì em sẽ đánh cho anh quay về chỗ ban đầu luôn đó. Khoan đã, em vẫn còn vài chuyện muốn hỏi anh, anh gặp Cố Gia Huy ở London rồi a? Anh ta mất tích nhiều ngày vậy, đã đi cả tháng rồi, bây giờ đến cả bóng người cũng không thấy.”

“Anh không thấy anh ta, đúng là anh ta có đến đó xử lý công việc, nhưng mà chưa được mấy ngày đã biến mất rồi. Anh ta có đến bệnh viện cũ của Cổ An Nhiên, chắc là có việc gì rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1246


Chương 1246

“Bệnh viện? Anh ta bị bệnh à?”

“Chắc là do tật ở chân, anh cũng không rõ lắm. Chị của anh rất lo lắng cho anh ta, hình như chị ấy biết gì đó nhưng lại không muốn nói cho anh nghe “

“Nếu thật sự do anh ta bị bệnh, vậy thì có thể thông cảm tha thứ được. Còn nếu anh ta đi tán gái thì em sẽ liều mạng với anh ta. Đợi lát nữa gặp Hứa Minh Tâm, anh đừng nói gì cả, đừng để cô ấy biết chuyện này hiểu không?”

“Cũng đừng có show ân ái đó, cách xã em ra một chút “

“Cái này…”

Hai người quay trở lại phòng khách, Bạch Thư Hân thấy Hứa Minh Tâm đã nốc cạn một lon bia rồi, vẫn muốn khui lon thứ hai ra uống liền lập tức chạy đến cản cô lại. “Cậu không uống được rượu mà, cậu uống cái gì vậy chứ?”

“Ôn Mạc Ngôn về rồi, cao hứng mà, cái này đáng để chúc mừng đó”

“Chúc mừng cũng không thể uống được, cậu uống nước ô mai đi. Mọi người mau ăn đi, còn nhiều lắm chưa có ăn xong đâu.”

Ăn xong bữa cơm này, Hứa Minh Tâm muốn gọi xe quay về nhà, nhưng Bạch Thư Hân không cho, kêu Ngôn Hải đưa cô quay trở về.

Ngôn Hải đương nhiên là đồng ý, cô uống đến say khướt, một minh bắt xe về ai cũng không yên tâm. quay quay Ngôn Hải lái xe chở cô về nhà, thấy tâm trang của cô buồn bã, trong lòng vô cùng đau xót.

Anh ta rất sáng suốt, biết mình nên khắc chế tình cảm của bản thân, anh ta cùng Hứa Minh Tâm không có khả năng, nhưng mà… Thích chính là chính mà, dù hiểu rõ sẽ không có kết quả gì nhưng anh ta vẫn cứ như thiêu thân lao vào lửa, gặp bao khó khăn trắc trở cũng không chịu quay đầu.

Mà điều khiến anh ta càng buồn cười hơn là, dù có thích cô đi chăng nữa cũng không thể biểu hiện quá rõ ràng, chỉ có thể giả làm một người anh trai an ủi cô mà thôi.

Trong xe, bầu không khi mang chút kiềm nén.

Hứa Minh Tâm nhức đầu, tựa đầu vào ghế ngồi, miệng vẫn rì rầm lầm bầm, nói mê nói sảng. “Minh Tâm, em vẫn ổn chứ? Anh ta ân cần hỏi thăm. “Em muốn về nhà.”

“Về nhà họ Ngôn sao? Cố Gia Huy không có ở nhà, em có về đó cũng không có nghĩa lý gì. Ba mẹ cũng rất nhớ em, muốn em quay về ăn một bữa cơm, không thì em về nhà ở một khoảng thời gian ngắn đi mọi người cũng sẽ yên tâm hơn.

Đầu óc Hứa Minh Tâm choáng váng, nghe được những lời này, vẫn còn chút ý thức.

Còn trong rượu vẫn chưa phát huy hết tác dụng, đầu óc của cô vẫn hoạt động bình thường: “Không muốn.” Cô khoát tay la la “Thực ra em có thể tự mình giải quyết ổn thỏa mà, anh chỉ không ở nhà thôi, em không liên lạc được với anh ấy thôi mà. Anh ấy cũng nói với em rồi, là do em tự làm khổ mình mà thôi. Thật sự em có thể vượt qua được chuyện này, cũng không tính là chuyện to tát gì đâu. Nhưng mà… Nhưng mà mọi người cứ nhìn em như vậy

Giống như em bị thất tình vậy, bị người ta đá vậy “Bởi vì mọi người quan tâm nên em mới cảm thấy bản thân không chịu được nổi một cú đã kích.”

“Ngôn Hải anh… Em biết anh quan tâm em, anh với Thư Hân đều lo lắng em nghĩ quần. Thực ra. Em không có yếu ớt vậy đâu, em có thể tiếp tục duy trì mà. Chỉ cần…. anh ấy không biến mất bốn năm năm liền là được rồi, không có gì ghê gớm hết. Lần này, có thể tin em được không? Em không phải là con nít mà

Cô lắp ba lắp bắp nói, còn ợ hơi rượu nữa.

Ánh mắt cô mơ mơ màng màng, đôi gò má đỏ rực, lúc cô nói chuyện đôi tay nhỏ bé không ngừng khoa tay múa chán, rõ rằng đã say lắm rồi.

Ngôn Hải nghe cô nói thế lòng hơi đau. “Vậy thì anh thà em không cần phải kiên cường như thế”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1247


Chương 1247

“Anh… Anh nói gì?”

Cô không nghĩ rõ lắm, hỏi lại lần nữa, anh ta lắc lắc đầu, cũng không nói thêm gì nữa, tiễn cô về biệt thự nhà họ Cổ.

Cô đã say giấc nồng trên xe, mái tóc lộn xộn che khuất gò má to chừng lòng bàn tay.

Anh ta khe khẽ thở dài một hơi, vươn tay giúp cô vén lại mái tóc lộn xộn, lại nhìn thấy đổi hàng lông mi của cô đã ướt mèm.

Cô ấy khóc mất rồi…

Ngón tay anh ta hơi cứng lại, trong lòng vô cùng nặng trĩu.

Khóe miệng anh ta cong lên lộ ra nụ cười khổ sở, tự giễu mà nói: “Người đàn ông đó lại làm cho em đau lòng đến thế, nhưng mà em vẫn muốn quay trở về. Anh thật sự thua rồi, thất bại hoàn toàn rồi. Nhưng xem như anh có thua thì cũng không thể nói với em được.”

“Hứa Minh Tâm… Em không thể quay đầu lại xem thứ sao, xem có ai đang tình nguyện đợi chờ em? Anh mong em cùng anh ta có thể hòa hợp, lại mong em cùng anh ta bắt hòa. Anh nghĩ anh thật sự đã điên rồi

Anh ta lắc lắc đầu, bỏ mặc những suy nghĩ lộn xộn ngồn ngang trong đầu mình.

Anh ta xuống xe, mở ra cửa xe chỗ ngồi cạnh ghế tài xế, cẩn thận giúp cô cởi ra đại an toàn, ôm ngang cô bể lên.

Cơ thể cô rất nhẹ, rõ ràng ăn uống không tệ như thể lại không béo ra thêm chút nào.

Anh ta từng bước từng bước tiến gần đến cánh cửa sắt chạm khắc kia, càng đến gần, trái tim anh ta càng run rẩy.

Thực ra những suy nghĩ riêng trong lòng, cả đời này không buông bỏ được, thật là tốt biết bao. Nhưng anh ta vẫn nhấn chuông cửa, rất nhanh chủ An đã ra mở cửa, đỡ Hứa Minh Tâm. “Sao cô Minh Tâm lại uống say thành cái dạng này. ông chủ nói cô không thể uống rượu. “Tôi không liên lạc được với Cố Gia Huy, phiến chủ giúp thông báo cho anh ta một tiếng, lần sau Ngân Phúc Lâm sẽ đến đây thăm hỏi, vì em gái của tôi đòi lại công đạo”

Anh ta gần từng chữ một, bởi vì không thể nhìn được cảnh Hứa Minh Tâm chịu ủy khuất.

Chủ An nghe vậy hơi kinh ngạc, gật đầu một cái, tỏ vẻ sẽ chuyển lại lời của anh ta.

Sau đó, ông ấy đỡ người vào trong nhà, mà Ngôn Hải dừng lại ở cửa một hồi lâu, cuối cùng nhìn thật sâu một cái, vẫn không nỡ rời khỏi đây,

Bên trong xe vẫn còn lưu lại mùi rượu của có xen lẫn hương thơm trên người cô, vô cùng mê người.

Anh ta hạ kiếng xe xuống, gió lạnh thổi vào buồng xe làm cho đầu óc anh ta hơi tỉnh táo lại.

Có lúc, anh ta thậm chí còn điên cuồng nghĩ cách, rốt cuộc phải dùng biện pháp gì mới có thể có được Hứa Minh Tâm.

Nhưng mà, cũng chỉ suy nghĩ một chút mà thôi.

Hứa Minh Tâm được đỡ về phòng, chủ An nói: “Cô Minh Tâm, cô có nghe thấy lời tôi nói không?”. “Ừ, chủ nói… nói đi.”

Cô nằm sắp ở trên giường, nói chuyện mơ hồ không rõ ràng. “Hôm nay tất cả nhân viên chúng tôi xin nghỉ tập thể, trong nhà chỉ có một người là có thôi.”

“U… Di di di di…”

“Vậy được rồi, cô Minh Tâm chăm sóc tốt bán thân”

Chú An cười một tiếng, nụ cười có chút gì đó thần bí.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1248


Chương 1248

Nếu như Hữa Minh Tâm biết hôm nay ông chủ quay trở lại, cùng cô ngắm nhìn tuyết đầu mùa, không biết cô cao hứng đến nhảy cẫng lên không.

Sau khi chủ An rời khỏi, Hứa Minh Tâm cũng bị men rượu làm say choáng váng, rơi vào giấc ngủ mê mang.

Nhưng cô ngủ mơ mơ màng màng, cảm thấy miệng lưỡi mình đẳng khô. Khát quá…

Cô mở mắt trong đau đớn, đầu nhức đến nổi Cô nhìn đường không rõ lắm, chân nam đá chân muốn nứt ra. chiêu mà rời giường. “Khát quá… Nước, nước đầu rồi? Phòng bếp…

Cô lần đường ra cửa, bước đi loạng choạng nghiêng ngày.

Bị đụng vào vài lần, cô cũng không rõ mình đụng trúng cái gì.

Cô lại nhận sai phương hướng, tông vào cửa ra ban công, cả cơ thể nặng nề bị đụng giật ngược trở lại.

Lỗ mũi. ”

Cô đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, nằm chặt cái lỗ mũi của mình.

Một luồng nong nóng chảy ra ngoài mũi, nhỏ giọt xuống khăn trải giường trang tỉnh. “Đó Là màu đỏ,

Cô rơi vào mơ hồ, không hiểu chuyện gì đang xảy

Đúng lúc này cửa phòng bật tung, có người tiến vào phòng.

Cố Gia Huy vừa bước vào trong phòng liên nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang nằm sắp ở mép giường, mẫu mũi nhỏ từng giọt lên tấm đêm, cô cũng không cầm máu mà ngược lại đang ngồi nhìn ngơ ngác. “Sao em lại thành ra như vậy thế?”

Anh nghiêm khắc cau mày lại, cực kì đau lòng, lập tức đỡ cô ngồi dậy. “Ngồng đầu lên.”

Anh sốt ruột bảo cô.

Hứa Minh Tâm giống hệt một học sinh ngoan ngoãn nghe lời mà ngẩng đầu lên.

Cố Gia Huy dùng nước vỗ nhẹ lên đầu của cô để cô tỉnh táo lại một chút máu mũi cũng đã ngừng chay. “Em cảm thấy khá hơn chưa?”

Anh ôn tồn hỏi cô. Tải ápp Hola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hứa Minh Tâm chưa đáp lời mà nhìn người đàn ông ra đứng trước mặt mình trong kinh ngạc.

Đây… Đây là ai? Cố Gia Huy sao?

Mình đang nằm mơ hay sao? Nếu không sao anh ấy lại có thể đứng dậy được, cũng không thấy chiếc xe lần nào cả.

Khoảng thời gian này cô thường xuyên năm mộng thấy người đàn ông này, nhưng mà lần này có hơi quá chân thật rồi.

Bàn tay nhỏ bé của cô run rẩy vươn ra, v**t v* khuôn mặt của anh.

Có độ ẩm, độ đàn hồi của da cũng rất tốt.

Cô lại kiểm tra hơi thở, cảm thấy hơi thở cũng đều đặn. “Em đang làm gì vậy? Thấy anh em không vui mừng sao?” Anh hỏi với vẻ hoài nghi, “Em chưa từng có một giấc mơ nào mà sống động như thế. Vậy nếu em đánh anh, anh có cảm thấy đau không?”

“Đương nhiên rồi.”

“Vậy tốt rồi.”

Vừa dứt lời, Hứa Minh Tâm liền dốc hết sức vung lên một cử đấm, liên tục đánh vào ngực anh. Đối với anh mà nói thì chút sức lực của cô không thấm vào đầu cả

Nhưng mà hàng lông mày của anh cũng hơi câu lại, biết trong lòng cô rất buồn phiền nên mới muốn đánh mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1249


Chương 1249

Nhưng mà ngược lại cô đã bắt đầu khóc, xoa xoa bàn tay nhỏ bé mà nói: “Mẹ nó… Tại sao mình lại đau chứ? Cứng như sắt vậy, có phải anh đang giấu tấm sắt trong ngực không hả? Làm em đau muốn chết”

Vừa nói xong cô đã giở trò rồi, bắt đầu xé quần áo của Cố Gia Huy.

Anh dở khóc dở cười, cũng không ngăn cản cô , mặc cho cô lột ra áo sơ mi âu phục đắt tiền của mình.

Sức lực của bé con cũng không nhỏ chút nào, mấy cái khuy áo cũng bị kéo hư mất.

Cuối cùng, nửa thân trên của anh đã tr*n tr**.

Trong nhà đang bật điều hòa không khí nên anh cũng không thấy lạnh lắm. Hứa Minh Tâm nhìn cơ thể của anh, miệng cũng đã trề ra. “Cũng không có tấm sắt nào, tại sao lúc đánh lên ngực lại đau vậy chứ Sở lên cũng rất có dân đàn hồi mà. Kì cục quả “Hừa Minh Tâm, em năm mở với anh toàn mơ máy việc trêu chọc anh như vậy sao?” Cố Gia Huy vớ cùng bất đắc dĩ, nhức đầu đỡ trăn minh. “Đương nhiên không phải, em còn đánh anh nữa đó. Đánh ở đây anh không đau vậy thì đánh ở đây vậy… vẫn chưa nói hết câu thì Hứa Minh Tâm đã tung một cú đá khá mạnh đá về phía anh.

Bất ngờ đến mức không kịp để phòng Cố Gia Huy thê thảm bị đã trúng. “Em…”

Anh đau đớn khom người lại, gân xanh nổi đầy trần, mồ hôi lạnh tuôn ra đầm đìa.

Một tay của anh vịn vào tường, một ngón tay lại chỉ vào Hứa Minh Tâm, trông có vẻ đau đớn vô cùng. Nhưng mà Hứa Minh Tâm lại cười vô cùng khoái chí. “Cái tên khốn khiếp như anh cũng biết đau sao? Đau chết anh là được, anh cũng đâu có biết… máy ngày nay, chỗ này của em đau như thế nào.

Cô cứ nói, âm thanh dần dần trở nên nghẹn ngào rồi biến thành tiếng nức nở

Ngón tay nhỏ bé của cô chỉ vào vị trí trái tim nào từng giọt từng giọt nước mắt lăn xuống gò má, tựa như một chuỗi ngọc trai.

Cố Gia Huy thấy cô khóc như thế, trong phút chóc trái tim chợt thắt chặt lại.

Anh cố nén cơn đau, cắn chặt răng để làm dịu cơn dau.

Anh đến gần Hứa Minh Tâm, thở ra một hơi nặng nề mới cảm thấy đỡ đau hơn nhiều.

Anh ôm trọn cơ thể mềm yếu của cô, bàn tay to lớn xoa xoa đầu cô nói: “Xin lỗi em, để em lo lắng nhiều rồi.”

“Nói một câu xin lỗi thì mọi chuyện sẽ xong sao? Anh có biết mấy ngày nay em rất sợ hay không… Sợ anh chết, sợ anh mất tích, sợ anh không cần em nữa… Anh cho là anh báo trước với em một tiếng là được rồi sao, vừa đi lại biến mất lâu như thế, anh quá đáng lắm.”

Cô khóc lóc sướt mướt không ngừng, giống hệt một đứa bé đang mách cho người lớn người chuyện xấu xa của người khác vậy,

Có khóc lóc kể lể, cả Cố Gia Huy cũng ngăn không được.

Anh cũng muốn trở về đây sớm hơn, nhưng mà quá trình trị liệu phục hồi của anh phải cần một tháng, anh cũng đã có gắng nhanh hết mức rồi.

Mà cái bệnh viện chết tiệt kia lại hoàn toàn khép kín, hoàn toàn bảo vệ bệnh nhân, cũng cô lập hoàn toàn họ, anh cũng không cách nào khác. “Hôm nay em đánh anh như thế nào anh cũng sẽ không tránh, nhưng mà em đừng đá vào chỗ đó, sau này vẫn phải dùng đến.”

“U?”

Tại sao mấy lời này nghe vào cứ cảm thấy là la?

Hứa Minh Tâm chớp chớp đôi mắt mơ màng, mặt mờ nhìn anh.

Cả người cô toàn mùi rượu, lúc anh vừa bước vào đã ngửi thấy, biết cô không ngoan ngoãn, lại đi uống rượu rồi.

Rõ ràng tửu lượng của cô tệ như thế, lại còn uống, lỡ như có chuyện gì thì phải làm sao đây? “Cố Gia Huy…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 1250


Chương 1250

Cô đang gọi tên của anh. “Anh đang ở đây.”

“Om em di.”

“Được rồi,

Anh bế cô lên, cô đứng ở trên giường, dầu cao hơn anh một chút,

Anh khép mắt lại, cho rằng cô sẽ đánh mình, nhưng giây tiếp theo lại có một nụ hôn rơi xuống, Một nụ hôn mang theo hương lúa mạch, là mùi vị của bia.

Còn có mùi hương ngọt ngào trong veo của cô nữa.

Cô ôm cổ của anh, cúi đầu xuống hôn anh nhiệt tình.

Không giống với vẻ thẹn thùng của trước đây, nụ hôn lần này lại vô cùng mạnh dạn buông thả.

Dù sao cũng đang nằm mơ mà, cô muốn làm gì thì cứ làm thiết

Cả người Cố Gia Huy kìm nén cứng đờ, đã hơn một tháng rồi anh vẫn chưa thân mật với cô gái nhỏ của mình, cơ thể của anh còn điên cuồng hơn cả ý thức của bản thân.

Lý trí của anh dần dần không kiểm chế được d*c v*ng nửa, chẳng mấy chốc anh đã đặt Hứa Minh Tâm trên giường, giam cầm có thật chặt chế trong lòng mình.

Có cũng không có phản kháng, hoàn toàn không ý thức được nguy hiểm đang đến gần mình.

Cô còn đơn giản xem đây chỉ là một giấc mơ mà

Cố Gia Huy trong giấc mơ thì có gì đáng sợ thôi. chứ? “Um…”

Tiếng nì non của cô vang lên bởi vì trước ngực chợt cảm thấy lạnh lẽo.

Quần áo đầu mất rồi.

Cô mở mắt, mơ mơ màng màng nhìn người đàn ông phía trên đỉnh đầu của mình.

Đường nét thâm thủy, ngũ quan lập thể, giống hệt như đứa con cưng được thương để ti mi điều khắc thành,

Từng phân từng tắc đều thích hợp đến hoàn mỹ. không cách nào bắt bẻ được.

Cô cũng coi như đã thấy qua rất nhiều người đàn ông đẹp trai, mỗi người một vẻ, cũng không thua kém gi.

Nhưng mà… anh thì lại nhìn mãi không chán, mỗi lần ngầm đầu đẹp trai như thế.

Có còn nghĩ mình nhìn hoài sẽ chán nhưng bây giờ mới cảm thấy… Có những người nhìn cả một đời cũng không đủ chút nào.

Lúc cô đang hoảng hốt thì quần áo trên người có từng món từng món đã được cởi ra.

Thời điểm trên người cô chỉ còn lại nội y thì đầu óc anh mới dần dần tinh ra.

Khốn kiếp!

Mình đang làm cái gì vậy

Em ấy uống đến mức không rõ trời trăng, không lẽ bàn thân mình cũng hồ đổ hay sao?

Định muốn em ấy trong hoàn cảnh như thế này sao?

Anh siết chặt nắm đấm, móng tay bấm thật sâu vào trong da thịt, dùng sự đau đớn đổi lấy chút thanh tình cho mình.

Anh vung lên đôi tay to lớn, phủ cái chăn lên người Hứa Minh Tâm, che đi cảnh đẹp mê người kia.

Đối với sự nhiệt tình của Hứa Minh Tâm, bản thân hoàn toàn không có cách nào chống đỡ được.
 
Back
Top Dưới