Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 850


Chương 850

Ngô Ưu tức giận nói, cô ta cũng quên mất đây chính là mánh khóe mà sáng nay cô ta mới dùng xong, còn Hứa Minh Tâm cũng chỉ là nhìn quả bầu vẽ ra cái gáo mà thôi.

Thím Ngô nghe thấy thế thì nói: “Anh Cố này không phải là người bình thường đây, anh ta chính là cậu ba nhà họ Cố tiếng tăm lừng lẫy ở Đà Nẵng đó, đó là những người nhà giàu đấy con ạ, không phải là nơi mà con có thể bước vào đâu. Con vẫn nên ngoan ngoan thật thà ở nhà đi làm đi sau đó tìm một người tương xứng với mình rồi gả cho người ta.”

“Mẹ, sao mẹ lại không có chút chí khí nào như vậy chứ? Mẹ không ôm hy vọng thì cũng không thể đả kích sự tích cực của con gái như vậy chứ! Mẹ không thấy hôm nay anhGia Huy đối xử với con rất ân cần hay sao? Hơn nữa, người chị em đó của mẹ cũng là mẹ ruột của anhGia Huy, không phải đều xuất thân từ những nơi nhỏ bé bần hàn hay sao?

Bà ấy có thể gả vào nhà giàu, vậy tại sao con lại không thể?”

“Nếu như ban đầu mẹ cũng đi học chuyên ngành hộ lý cùng bà ấy thì nói không chừng cũng có thể gả vào nhà họ Cố, lúc ấy con chính là tiểu thư nhà giàu rồi.”

“Đừng có nói linh tinh, những lời này mà để bố con nghe được thì chỉ có xong đời. Bớt ở đó nằm mơ giữa ban ngày đi, ngày mai bọn họ đi thắp hương xong sẽ đi ngay, con đừng có mà hành động hàm hồ. Cũng không còn sớm nữa rồi, mau vê phòng đi ngủ đi.”

Thím Ngô không hề ủng hộ con gái mình một chút nào, bà ấy sợ cô ta suy nghĩ hão huyền.

Dù gì thì Cố Gia Huy cũng không phải là người cô ta đắc tội được, còn có cô Hứa Minh Tâm kia nữa cũng là một cô gái nhà giàu có tiếng tăm thật sự.

Bọn họ có thể ở lại đây, nhận một phần nhân tình của bà đã là tốt lắm rồi, sau này nếu muốn nhờ vả gì thì cũng thuận tiện hơn.

Thím Ngô quay người rời đi, nhưng Ngô Ưu vẫn không cam tâm.

Vừa nghĩ tới sự dịu dàng trước kia mà Cố Gia Huy dành cho mình thì cô ta liên đỏ mặt.

Chắc chắn là Cố Gia Huy có thiện cảm với cô ta, nếu không sao có thể đối xử với cô ta tốt như vậy được?

Còn cái cô Hứa Minh Tâm đó mới là loại phụ nữ không biết xấu hổ, ỷ vào việc có chút quan hệ với nhà họ Cố nên mới mặt dày như vậy, đuổi từ nội thành theo tới tận đây.

Đúng là đồ không biết xấu hổ, còn đòi học theo cô ta nữa chứ!

Cô ta không tin là cô ta không đấu lại Hứa Minh Tâm.

Ngay tại lúc cô ta đang tức tối không thôi thì không ngờ điện thoại đột nhiên reo lên, là một số điện thoại lạ gọi tới.

Cô không hề do dự mà tắt đi luôn nhưng đối phương vẫn không chịu bỏ cuộc, lại gọi thêm một cuộc nữa.

Cô ta tắt máy liên tục mấy cuộc, cuối cùng cũng không thể chịu được nữa, mất kiên nhẫn nghe điện thoại.

“Anh là ai thế?”

“Dám tắt điện thoại của ông đây, emn cô muốn chết à?”

Đầu dây bên kia điện thoại truyền tới một giọng nói kh*ng b*, đáng sợ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 851


Chương 851

Ngô Ưu nghe thấy giọng nói ồm ồm, u ám ở đầu dây bên kia làm cho cô ta bị dọa sợ đến mức hồn bay phách tán.

Cô ta cứ tưởng rằng mình gặp ma rồi, đầu ngón tay cũng run lẩy bẩy, trực tiếp tắt điện thoại đi luôn.

Sau đó vứt chiếc điện thoại vẫn còn hiển thị ánh sáng xanh xanh mờ ảo xuống dưới nền.

“Anh… rốt cuộc thì anh là ai? Là người hay là mà?”

“Đương nhiên tôi là người, hơn nữa tôi còn biết cô đang thích Cố Gia Huy nữa, có đúng không? Tôi có thể giúp cô có được anh ta và khiến cho Hứa Minh Tâm không thể tiếp tục cản đường cô được nữa!”

Ngô Ưu nghe thấy vậy liền lập tức xông tới nhặt điện thoại lên, cầm nó trong tay thật chặt.

“Những lời này của anh là có ý gì?”

“Tôi giúp cô có được Cố Gia Huy nhưng cô cũng phải giúp đỡ tôi.”

“Rốt cuộc anh là ai?”

“Cô không có tư cách được biết.”

Giọng nói đó âm trầm quỷ quái, giống như đang phát ra từ địa ngục sâu thẳm vậy, khiến cho cô ta không kìm được mà run rẩy.

Người này rốt cuộc là ai?

Nhưng, cô ta chỉ quan tâm anh ta có thật sự giúp đỡ cô diệt trừ mối họa Hứa Minh Tâm này và giúp cô ta có được Cố Gia Huy, thành công gả vào cửa nhà giàu hay không thôi?

“Anh… anh thật sự có thể giúp đỡ tôi sao?” Cô ta dè dặt, cẩn thận hỏi.

“Có thể, nhưng phải xem xem cô có thành ý muốn hợp tác với tôi không đã.”

“Anh… anh cần tôi phải làm gì?”

Cô ta hít một hơi thật sâu rồi to gan nói.

Thật ra cô ta cũng tự biết mình là người thế nào. Còn Cố Gia Huy là nhân vật thế nào, đó là người được sống trong nhung lụa đó, anh muốn loại phụ nữ nào mà chẳng có, cần gì phải tới tận chỗ này, tùy tiện nhìn trúng người nào thì mang người đó về chứ?

Vì thế cô ta nhất định phải dùng chút thủ đoạn nhưng mà thời gian cấp bách, nếu như cô ta còn chần chừ không chịu hành động thì rất có thể miếng thịt mỡ béo ngậy đưa đến bên miệng rồi còn để rơi mất.

Rồi lại phải tiếp tục đợi đến tháng tư năm sau thì thật sự quá xa vời rồi.Tên miền mới của bên mình Truyen3.one. Cả nhà ủng hộ chúng mình để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Cô ta bắt buộc phải làm liều, nếu như người này đã có cách giúp cô ta đạt được nguyện vọng thì tội gì mà không thử cơ chứ?

Sau đó, người kia gắn lên từng tiếng một, âm trầm nói ra.

“Được… tôi có thể giúp cô, hy vọng chúng ta có thể hợp tác vui vẻ.”

“Được, tôi muốn Hứa Minh Tâm còn cô có thể có được Cố Gia Huy.”

Hai người thống nhất hợp tác sau đó ngắt điện thoại đi.

Màn hình điện thoại tắt tối đi, cả một hành lang đều chìm trong bóng tối.

Trong bóng đêm u ám, cô ta cười lên hung ác, dữ dằn, dường như cô ta đã nhìn thấy ánh sáng của thắng lợi.

Mà ngay lúc này, Cố Gia Huy đã cõng Hứa Minh Tâm đi đến Trấn Cổ.

Phòng khám vẫn còn đang mở cửa, vết thương ở trên của cô không quá nghiêm trọng chỉ là hơi sưng đỏ nhẹ lên mà thôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 852


Chương 852

Không cần phải chườm đá, chỉ cần bôi thêm ít thuốc ngoài da rồi trở về nghỉ ngơi cẩn thận là được.

Mua thuốc xong, Cố Gia Huy lại cõng cô đi ra ngoài.

“Em ngã thật hay là ngã giả vờ vậy?”

“Lúc bắt đầu là định ngã giả vờ, nhưng không ngờ rằng lúc em bước xuống đất quá mạnh làm cho chân bị trẹo thật, nên chỉ có thể từ giả biến thành thật thôi.”

Hứa Minh Tâm cũng vô cùng bất lực nói.

“Vậy anh tình nguyện không mong em làm như vậy, tự nhiên lại để bản thân mình bị thương”

“Cũng chẳng phải vết thương nghiêm trọng gì, chúng ta vẫn có thể ra ngoài đi dạo đây đó mà không có người thứ ba xen vào, chỉ có mỗi hai người chúng ta, như thế không tốt sao?”

“Tốt, được rồi, vậy em muốn đi đâu?”

“Em cũng muốn đi thả đèn sông, chúng ta đi thả một cái cho mẹ của anh, có được không?”

“Vẫn còn chưa gặp mẹ chồng mà đã nghĩ cách lấy lòng một người già như bà ấy rồi sao?”

“Anh… anh nói linh tinh cái gì đó?” Hứa Minh Tâm có chút ngại ngùng nói.

Cố Gia Huy thấy vậy cũng chỉ mỉm cười sau đó đưa cô tới bên bờ sông.

Ở đây vẫn còn rất nhiều người, quả nhiên ở đây vào buổi đêm rất náo nhiệt, bọn họ đến đây vừa đúng vào kỳ nghỉ Tiết Thanh Minh.

Có rất nhiều người ở bên ngoài đều tới đây thắp hương và thả đèn trên sông.

Những ngọn đèn này thế mà lại thật sự được dùng nến thắp lên, trước đây cô chỉ nhìn thấy nó trong phim truyện cổ trang thôi, còn hiện giờ cô có thể tận mắt nhìn thấy rất nhiều đèn hoa sen.

Hơn nữa ở đây không chỉ bán mỗi đèn hoa sen mà còn có cả hình con thỏ, hình con hổ nhỏ, nói chung là họ cần còn gì là có con đó.

Hứa Minh Tâm mua hai cái đèn, sau đó được Cố Gia Huy đỡ đi thắp đèn rồi thả nó vào dòng sông.

“Anh nói xem, những ngọn đèn này sẽ trôi về đâu? Chúng sẽ trôi ra sông hồ hay biển lớn đây? Hay là nhược thủy dưới hoàng tuyền?

“Tốt nhất là nên trôi xuống hạ nguồn, ở đó có những chuyên đi trục vớt, như vậy có thể bảo vệ môi trường.”

“Hả…”

Câu trả này này chẳng có chút đặc biệt gì cả, một chút lãng mạn cũng không có.

Căn bản không phải đáp án tiêu chuẩn!

“Cố Gia Huy, anh tích cực như thế thật sự tốt sao? Đây vốn dĩ là phong tục để gửi gắm niềm tiếc thương, anh không thể suy nghĩ ra một cái gì đó tốt hơn được sao? Làm gì mà cứ phải thẳng thắn nói ra sự thật như thế, tự nhiên phá hỏng hết cả sự tưởng tượng tốt đẹp của em.

“Ừ, đi xuống hoàng tuyền.”

Cố Gia Huy lập tức thay đổi.

“Muộn rồi!”

Hứa Minh Tâm tức giận nói rồi quay người nhảy từng bước một rời đi.

Cố Gia Huy vội vàng đi lên phía trước rồi quỳ xuống trước mặt cô: “Lên đây.”

“Cố Gia Huy, anh phải nghĩ cho kỹ vào, nếu như bây giờ em leo lên thì cái lưng này của anh từ nay về sau cũng đừng mơ cõng người con gái khác đó.”

Hứa Minh Tâm cười nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 853


Chương 853

Có một vài chuyện cô vẫn phải nhắc nhở anh trước, hiện giờ cô rất ghét kiểu ôm công chúa của anh, không hề thích thú một chút nào!

“Ừ, anh đồng ý với em.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy thì mới ngoan ngoãn leo lên lưng anh.

Hai tay cô quàng qua cô anh, vừa nhìn thấy đồ ăn ngon liền lập tức giục Cố Gia Huy đưa cô qua đó.

Cô mua một cây kem, còn không quên cho anh ăn vài miếng. “Sao đột nhiên vừa rồi lại nghĩ đến chuyện ngăn cản cô ta vậy?”

“Ây, thật ra trước đó em cũng ý thức được rồi. Ví dụ như đám người theo đuổi anh như Trịnh Hoa, Tiết Minh Khu… thật ra chưa đến lúc bất đắc dĩ thì thực sự em không muốn ra mặt. Bọn họ biết rõ quan hệ của chúng ta nhưng vẫn cố tình phá hoại vì thế nên em mới rất tức giận, phản ứng mới kịch liệt hơn một chút. Nhưng còn lần này thì khác, Ngô Ưu không biết quan hệ giữa em và anh nên bây giờ mà tỏ thái độ thì em cứ có cảm giác như kiểu mình đang vô cớ gây sự vậy.”

“Cố Gia Huy… đi theo anh, em sẽ rất sợ hãi. Sợ mình không đủ tốt, liên lụy đến anh, làm cho anh bị người khác chê cười, bọn họ sẽ nói anh lấy phải một người vợ vô dụng. Em sợ mình không hiểu được những quy củ trong thế giới của anh, ở bên ngoài sẽ làm anh mất mặt. Vì thế em vẫn luôn cẩn thận từng li từng tí một, em muốn mình sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Hiện giờ em… em vẫn chưa có thực lực đó, nếu như đợi đến lúc em có thực lực rồi thì khi ấy mới có thể khiến bọn họ tâm phục khẩu phục em. Vì thế em rất muốn trốn vào một góc không có ai biết, bế quan chăm chỉ gắng sức khổ luyện.”

“Vì thế trước đây em rất muốn làm một con đà điểu, cố gắng chôn vùi bản thân mình đi. Em… có phải rất không có tiền đồ đúng không?”

Trong lòng Hứa Minh Tâm đang vô cùng rối loạn, nói.

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì dừng lại, nói: “Anh làm cho em cảm thấy khó xử như vậy sao?”

“Cùng không phải… em biết anh không ghét bỏ em, nhưng em ghét bỏ chính mình…”

Hứa Minh Tâm buồn bã nói, cô ghét bỏ bản thân mình ngu ngốc, ghét bỏ bản thân mình không có một chút lễ phục em. Vì thế em rất muốn trốn vào một góc không có ai biết, bế quan chăm chỉ gắng sức khổ luyện.”

“Wì thế trước đây em rất muốn làm một con đà điểu, cố gắng chôn vùi bản thân mình đi. Em… có phải rất không có tiền đồ đúng không?”

Trong lòng Hứa Minh Tâm đang vô cùng rối loạn, nói.

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì dừng lại, nói: “Anh làm cho em cảm thấy khó xử như vậy sao?”

“Cùng không phải… em biết anh không ghét bỏ em, nhưng em ghét bỏ chính mình…”

Hứa Minh Tâm buồn bã nói, cô ghét bỏ bản thân mình ngu ngốc, ghét bỏ bản thân mình không có một chút lễ nghi quý tộc nào hết, có rất nhiều điều sau này cô phải miễn cưỡng mới học được.

Nếu như sớm biết ông trời đã sắp xếp cho cô trở thành vợ của Cố Gia Huy thì cô nhất định sẽ dốc sức chăm chỉ tập luyện để có thể từ một quả dưa chuột dưới lòng đất, làm cho mình trở nên tốt đẹp hơn, tỏa sáng trước mặt anh.

“Em đã từng nghe câu chuyện về cô nàng ốc chưa?”

“Anh muốn kể chuyện cho em nghe sao? Không muốn đâu, câu chuyện mà anh kể không lãng mạn truyền kỳ một chút nào!”

“Em không nghe cũng không được, lân này anh muốn kể câu chuyện về chàng trai ốc.”

“Hả? Anh còn định xuyên tạc lịch sử à? Nói ra em nghe xem nào.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 854


Chương 854

“Có một cô gái nọ nhặt được một con ốc…”

“Hả? Câu chuyện này bắt đầu như vậy sao?”

“Hứa Minh Tâm, em còn tiếp tục cắt lời anh nữa, anh sẽ ăn hết sạch kem của em đấy Cố Gia Huy sắp phát điên rồi, còn Hứa Minh Tâm vẫn nhăn nhở lè lưỡi, giả vờ ngoan ngoãn làm trò: “Được được được, anh nói đi, nhặt được một con ốc xong rồi sao nữa…”

“Vẻ bề ngoài của chàng trai ốc đó không hề đẹp đẽ gì, thậm chí lại còn có chút dọa người, mọi người đều xa lánh cậu ta. Nhưng cô gái đó lại không hề ghét bỏ, hơn nữa còn đưa cậu ta về nhà. Nếu có người nói xấu chàng trai ốc này thì cô gái đó sẽ không ngần ngại mà đứng ra bênh vực cậu ta, tức giận vì cậu ta.”

“Lúc chàng trai ốc gặp phải phiền phức, cô gái ấy cũng không hề ghét bỏ mà hơn nữa còn chịu rời đi.”

“Không có ai thích chàng ốc cả nhưng cô gái đó lại đối xử với cậu ta rất tốt, thậm chí còn ngốc nghếch nghĩ rằng sau này chàng ốc không thể sinh đẻ, sẽ không có con cái nuôi dưỡng tuổi già. Nhưng cho dù là như vậy thì thái độ của cô gái vẫn không hề thay đổi, vẫn đối xử với cậu ta tốt như lúc ban đầu. Sẽ âm thầm dành dụm tiền để nuôi dưỡng gia đình cho chàng ốc, không nhẫn tâm gây ra bất cứ rắc rồi nào cho cậu ta, cô gái ấy luôn muốn dĩ hòa vi quý vì sợ rằng mình sẽ làm liên lụy đến chàng ốc.”

“Cuối cùng cũng có một ngày, chàng ốc biến thành một chàng trai sáng sủa sau đó dự định quay trở về lấy thân báo đáp, trả lại ân tình cho cô gái đó.”

Hứa Minh Tâm nghe câu chuyện dài dằng dặc này xong thì trong lòng hơi ấm lên.

Đây là anh đang kể chuyện về hai người bọn họ sao?

Cô chưa từng nghĩ rằng, thế mà Cố Gia Huy lại nhớ tất cả mọi chuyện rõ ràng như vậy làm cho người ta không kìm được mà cảm thấy cay cay ở đầu mũi.

“Thế bây giờ thì sao?”

“Bây giờ? Chàng trai ốc đó đang cõng cô gái trở về nhà.”

“Anh kể chuyện xong rồi, vậy thì anh muốn nói với em điều gì? Nói với em là chàng trai ốc đang lấy thân báo đáp sao?”

“Không chỉ có vậy, thật ra ngay từ lúc bắt đầu em thích anh không phải vì vẻ bề ngoài hay gia thế, và anh cũng vậy, việc anh thích em không hề liên quan đến những thứ ở bên ngoài. Nếu như em thật sự cảm thấy rất mệt vậy thì đừng liều mạng như vậy nữa, liều mạng là chuyện mà người đàn ông nên làm. Nhìn em như vậy, anh rất đau lòng.” “Anh cưới em, bất cứ ai dám nói một chữ “không”, anh sẽ khiến cho anh ta phải hối hận vì đã sinh ra trên thế giới này.”

Cố Gia Huy nhàn nhạt nói, tuy rằng giọng điệu lạnh nhạt nhưng lại chẳng có ai có thể nghi ngờ phân lượng trong lời nói đó.

Hứa Minh Tâm mỉm cười, sáp lại gần hôn lên má anh một cái. “Em cũng không phải hoàn toàn vì những lời bàn luận tào lao của người khác, mà em thật sự muốn đứng cùng độ cao với anh, không phải đơn thuần được anh bảo vệ, em cũng muốn để anh thấy được một Hứa Minh Tâm ưu tú hơn nữa. Nói cho cùng, chính là bởi vì anh trở nên đẹp trai hơn rồi, trở nên giàu có hơn rồi, làm cho em cảm thấy áp lực gấp bội. Vì thế em cũng muốn trở nên tốt hơn để cho anh một chút áp lực, nếu không sẽ không công bằng.”

Cô lè lưỡi, có chút không vui và nói.

“Từ khoảnh khắc anh nhận định em là vợ của anh, anh đã luôn cảm thấy rất áp lực.”

Cố Gia Huy có chút không biết phải làm sao.

Cô gái này không biết bản thân mình có những ưu điểm gì sao?

Tính cách chân thành của cô làm người khác cảm động, lớn lên lại còn xinh đẹp khiến cho người khác rất dễ yêu thích cô, nhất là những người lớn trong nhà.

Cố Gia Bảo và vợ chồng Ngôn Dương đã sớm coi cô như một người con gái ruột trong nhà mà đối đãi, người khác còn lâu mới có được sức hấp dẫn như vậy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 855-856


Chương 855

Mỗi ngày anh đều phải cẩn thận, đề phòng có người chạy đến theo đuổi Hứa Minh Tâm làm cho anh phiền chết đi được.

Thế nhưng cô gái này lại cứ cho mình là vô dụng, rõ ràng khắp người đều là bảo bối chỉ là bản thân cô không phát hiện ra mà thôi.

Vẻ bề ngoài có thể lay động con người một lúc, nhưng thứ giữ con người bên nhau cả đời chính là nội tâm của một con người.

Từ khoảnh khắc cô quay đầu quay lại là anh đã biết cả đời này anh không thể buông tay cô.

“Cố Gia Huy, gặp được anh là phúc ba đời của em.”

“Ừ, anh cũng vậy.”

“Thế… em muốn ăn tokbokki… phiền chàng ốc trả tiền giúp em đi.”

Hứa Minh Tâm cười đến vui vẻ nói, sai đó hai người ngồi vào trong cửa hàng.

Trong cửa hàng có khá đông người, Cố Gia Huy vừa bước vào đã thu hút ánh nhìn của rất nhiều người.

Dù sao thì một anh đẹp trai ngời ngời như vậy cũng là điều trăm năm khó gặp mà.

Hứa Minh Tâm chú ý đến ánh mắt của mấy người phụ nữ ở đó, người nào người đấy đều như hổ đói rình mồi, mắt sáng như đuốc.

Cô đưa đôi đũa cho anh, nói: “Anh yêu à, anh đút cơm cho em.”

Cố Gia Huy nghe thấy cô nói vậy thì không khỏi buồn cười, trước đây nói cô không có chút hành động gì, hiện giờ lại phản ứng mãnh liệt như vậy sao?

Anh còn tưởng rằng cả đời này cô vợ nhỏ của anh cũng không thể thông suốt, để mặc anh tự làm lá chắn cho chính mình nữa chứ.

Tâm trạng của Cố Gia Huy rất tốt nên rất vui lòng gắp đồ ăn đút cho cô.

“Có phải em không thích những chuyện như thế này đúng không?”

“Quả thực là phải lãng phí tâm tư để ngăn chặn đám oanh oanh yến yến đó làm em không thích lắm, nhưng mà… những điều anh nói không phải không hợp lý, đúng là em không thể cứ mãi bỏ mặc tất cả như vậy được. Cái gì của em thì phải là của em, tuy rằng đã biết người khác sẽ không cướp đi được nhưng đúng là để cho người khác động vào, dù chỉ một chút thôi thì em cũng cảm thấy không thoải mái.”

“Nếu như trong lòng đã không thoải mái thì tại sao lại phải nhẫn nhịn, em nên chủ động đánh trả, có đúng không?”

“Đúng là thông suốt hơn rất nhiều rồi.”

“Em cũng cảm thấy gần đây IQ của em được nâng cao rồi, dù là làm bài tập cùng vèo vèo một cái là xong, mau khen em đi!”

“Vợ yêu của anh là giỏi nhất.”

“Cái gì mà vợ yêu của anh chứ… em còn chưa được gả cho anh đâu.”

Hứa Minh Tâm ồn ào đến mức khuôn mặt nhỏ của cô đỏ bừng hết cả lên, tức giận trợn mắt với anh.

“Sớm muộn gì đều sẽ là như vậy, em phải tập làm quen từ bây giờ đi, hơn nữa cũng phải làm tốt công tác chuẩn bị, tất nhiên em cũng có thể gọi anh là chồng yêu từ bây giờ.”

“Đúng là không biết xấu hổ, anh mau đút cho em đi, em sắp chết đói rồi.”

Chồng yêu, vợ yêu…

Có vẻ rất ngọt ngào đó. Sau khi bọn họ ăn xong thì liền trở về nhà thím Ngô.

Chương 856

Ngô Ưu vẫn chưa ngủ, mặc dù trong nhà đã có điện rồi nhưng cô ta đang đứng ở của chờ hai người.

Lúc cô ta nhìn thấy Cố Gia Huy đang cõng Hứa Minh Tâm trên lưng thì nổi trận linh đình, nắm đấm cũng nắm chặt lại.

Cô ta vội vàng tiến lên phía trước đỡ Hứa Minh Tâm, nói: “Ây da, chân của cô vẫn còn đau sao, hay là để tôi giúp cô nhé, tôi đưa cô về phòng.”

“Không cần đâu, tôi tự đi được rồi.”

Cố Gia Huy lùi về sau một bước, né bàn tay của cô ta ra.

Hứa Minh Tâm đau đến mức nghiến răng nghiến lợi, cái cô Ngô Ưu này thật xấu xa, thế mà vừa rồi lại nhéo cánh tay của cô.

Ngô Ưu nghe thấy anh nói vậy thì tức đến nỗi muốn giậm chân.

Cố Gia Huy đưa cô về phòng, còn Ngô Ưu sợ Hứa Minh Tâm dụ dỗ Cố Gia Huy nên cũng đi lên cùng bọn họ luôn.

“À thì… nếu như Hứa Minh Tâm đã bị thương rồi vậy thì anh nên để cô ấy nghỉ ngơi sớm đi!”

“Không thích… em sợ ma, anh phải lại đây với em.” Hứa Minh Tâm nắm chặt cánh tay của Cố Gia Huy, giả vờ đáng thương nói.

“Được.” Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Cố Gia Huy mỉm cười rồi gật đầu đồng ý, điều này sắp làm Ngô Ưu tức chết rồi.

Cái cô Hứa Minh Tâm này nhất định là dùng thủ đoạn gì đó để dụ dỗ Cố Gia Huy rồi, cô bây giờ với trước đây hoàn toàn là hai người khác nhau, thế mà cô lại chủ động ra tay rồi.

Thật đáng chết, sớm biết thế này thì vừa rồi cô ta đã chạy theo rồi.

Ngô Ưu không thể tiếp tục ở lại đây nữa, cô ta còn quay về phòng lấy rượu thuốc được ngâm từ dược liệu hái trên núi về, đặc biệt hữu dụng mang sang cho Hứa Minh Tâm.

Cô ta muốn tìm cơ hội để chen vào giữa hai người bọn họ, không thể để cho Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm có bất cứ hành động tiếp xúc thân thể nào được.

Nhưng cho dù cô ta đưa ra bất cứ yêu cầu gì cũng đều bị Cố Gia Huy ngăn cản, anh nói anh muốn tự mình làm.

Cô ta căn bản không còn cách nào khác, chỉ có thể nhìn hai người bọn họ giống như đang dựng lên một bức tường thành vô hình mà người khác không thể nào chen chân vào giữa được.

Cô ta cứ đứng ở đó chờ đợi, cô ta không tin rằng Cố Gia Huy sẽ không chịu về phòng đi ngủ.

Đến cuối cùng, Hứa Minh Tâm buồn ngủ rũ cả mắt xuống rồi liền đẩy Cố Gia Huy ra, bảo anh nhanh chóng đưa Ngô Ưu đi ra chỗ khác đi, cô thực sự không thể chịu được nữa.

Cô không ngờ rằng da mặt của Ngô Ưu lại dày như vậy, trước đây cô còn cố ý để bị cô ta tách ra, cho cô ta cơ hội ở riêng một chỗ với Cố Gia Huy nữa đó.

Sao bây giờ cô ta lại có thể lấy ân báo oán như vậy được chứ?

Cố Gia Huy gật đầu, cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách.

Anh quay người rời đi, lúc này thì Ngô Ưu mới thở phào một hơi, nhanh chóng chạy theo.

“Được rồi, cô Ngô, tôi cũng phải về phòng nghỉ ngơi rồi.”

Anh đứng chắn ở trước cửa, khôn hề có ý để cho cô ta đi vào, giọng điệu đuổi khách rất lạnh lùng.

Ngô Ưu bị thái độ của anh dọa sợ, dù gì thì trước kia anh cũng đối xử với cô ta dịu dàng như thế. Cô nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn là không kìm được mà hỏi, “AnhGia Huy, thực ra anh bị Hứa Minh Tâm lừa rồi! Cô ta không hề có người họ hàng nào ở đây hết, em đã tìm hiểu hết rồi, bất kể là nhà họ Hứa hay nhà họ Ngôn thì cô ta đều không có người thân nào ở đây hết. Cô ta tới đây chính là vì muốn tiếp cận anh thôi, loại phụ nữ như vậy nhất định là có ý đồ riêng.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 857


Chương 857

Cố Gia Huy nghe thấy những lời này, sắc mặt liền trở nên có chút khó chịu.

“Cô đã nói xong chưa?” Anh lạnh lùng nói.

“Anh Trung, rõ ràng cô ta đang cố ý mà! Anh phải cẩn thận đề phòng với loại phụ nữ này mới đúng, em nghi ngờ lần này cô ta căn bản đang giả vờ để tranh thủ giành được sự đồng cảm của anh đó.”

“Hình như chuyện giữa tôi và cô ấy không liên quan gì đến cô hết.”

“Nhưng mà…”

Ngô Ưu còn chưa nói xong thì đã bị Cố Gia Huy không chút khách khí cắt ngang: “Đêm khuya rồi, mời cô cứ tự nhiên.”

Nói xong liền đóng sập cửa lại, bỏ Ngô Ưu đứng một mình ngoài cửa.

Nếu như không phải anh nể tình cũ giữa mẹ anh và nhà họ Ngô thì anh sẽ không nhẫn nhịn như vậy.

Ngô Ưu tức đến mức nắm chặt nắm đấm, thật sự cô ta không nhịn được nữa nên đã trực tiếp xông tới phòng của Hứa Minh Tâm.

“Con hồ ly tinh như cô, rốt cuộc cô đã làm gì anhGia Huy rồi? Rốt cuộc thì cô đã giở thủ đoạn gì với anhGia Huy rồi?”

“Tôi… tôi không có giở trò gì mà! Tôi chỉ là chủ động lao vào vòng tay của anh ấy, hôn một chút, sờ một chút, chỉ là thiếu chút tìm một khách sạn nào đấy để thuê phòng thôi mà.”

Hứa Minh Tâm cười rạng rỡ và nói, không hề cảm thấy xấu hổ.

Ngô Ưu nghe thấy những lời này thì tức đến mức giậm chân. “Cô… cái loại phụ nữ không biết xấu hổ như cô, năm nay cô mới mười chín tuổi thôi đó, còn chưa tốt nghiệp đại học nữa mà đã vô liêm sỉ như vậy rồi sao? Cô không sợ tôi sẽ mang những chuyện này truyền ra ngoài, để cho mọi người đều nhìn thấy sự giả tạo của cô sao?”

“Tôi vô liêm sỉ cái gì chứ, không phải là tất cả mọi thứ tôi đều học hỏi từ cô hay sao? Không phải cô cũng giả vờ đau chân rồi bảo anh ấy đưa cô đến bệnh viện sao? Sao hả? Việc cô làm là hợp pháp, còn việc tôi làm là sai hay sao? Đây là đạo lý ở đâu ra thế?”

“Cô… dù sao thì tôi cũng không để tiện và hèn hạ như cô, cô căn bản không phải tới đây để thắp hương, mà là vì cô biết anhGia Huy ở đây cho nên mới đi theo. Cô có biết xấu hổ không mà lại còn có thể làm ra loại chuyện này?”

Nghe thấy những lời này của Ngô Ưu, Hứa Minh Tâm cảm thấy cực kỳ buồn cười.

Sao cô ta có thể không biết ngại mà nói cô trong khi cô ta cũng chính là người như vậy nhỉ?

Tại sao cô ta có thể đứng trên đỉnh cao đạo đức mà buộc tội cho cô, đầu óc của người phụ nữ này bị hỏng rồi sao?

Không hợp lý một chút nào đâu nhé!

“Cô Ngô, phiền cô đi ra ngoài có được không? Cô ở đây líu ra líu ríu rất ồn ào, tôi còn phải đi ngủ nữa!”

“Cô cút ra ngoài ngay cho tôi, gia đình tôi không hoan nghênh cái loại kỹ nữ tâm cơ như cô tới đây, cô cút ra ngoài cho tôi!”

Cô ta lao tới và mang hết đồ đạc của Hứa Minh Tâm vứt ra ngoài cửa.

Hiệu quả cách âm ở đây không đủ tốt, sau khi Cố Gia Huy nghe thấy liền vội vàng chạy đến, vững vàng bắt được từng món đồ của Hứa Minh Tâm bị Ngô Ưu đáp ra ngoài cửa.

Nhưng Ngô Ưu vẫn còn chưa nhận ra điều đó, cô ta chỉ thẳng vào mũi Hứa Minh Tâm và nói.

“Mau đứng dậy cho tôi, nhà tôi không chào đón thứ đàn bà đê tiện như cô!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 858


Chương 858

Hứa Minh Tâm bất lực nhìn Cố Gia Huy, làm mất thể diện thật sự không đẹp đẽ gì.

Cố Gia Huy vội vàng bước tới, ôm cô từ trên giường đứng lên.

“Anh…Gia Huy, sao anh lại ở đây?”

Ngô Ưu đột nhiên trở nên bối rối và hoảng loạn, cô ta sợ anh sẽ nhìn thấy hành động như những người đàn bà chanh chua của mình vừa rồi.

Chú ba Cố, hiện giờ tôi nên làm gì mới được?”

“Chúng ta đi ra ngoài ở. Có nhiều khách sạn như vậy nhất định có thể tìm được một cái. Ngày mai lên núi thắp hương xong rồi chúng ta sẽ trở về ngay lập tức.”

“AnhGia Huy, cô ta nói dối anh đó, cô ta chỉ muốn cố tình tiếp cận anh thôi…”

Ngô Ưu còn chưa kịp nói xong đã bị anh không chút khách sáo cắt ngang.

“Nhìn tôi ngu ngốc như thế sao? Nên mới cần cô nói cho tôi chuyện này?”

Khi Ngô Ưu nghe thấy điều này thì trái tim không khỏi run lên.

Đúng vậy, đến cô ta còn có thể phát hiện ra Hứa Minh Tâm hoàn toàn không đến đây để thắp hương vậy thì Cố Gia Huy thông minh như vậy sao có thể không biết chứ?

Nếu như anh đã biết điều đó vậy tại sao lại không ngăn cản mà còn quan tâm đến cô ta như vậy?

Chẳng lẽ hai người bọn họ…

Ngô Ưu kinh ngạc nhìn bọn họ, có lẽ nào thực sự bọn họ đều có tình cảm với nhau hay sao, vì thế nên Cố Gia Huy mới ngầm thừa nhận đồng ý cho Hứa Minh Tâm đi theo.

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này liền cảm thấy rất buồn cười.

Tại sao lại biến thành chính mình theo đuổi Cố Gia Huy sau đó Cố Gia Huy vừa hay cũng nhìn trúng mình rồi?

Cố Gia Huy hoàn toàn không để ý đến Ngô Ưu, anh chỉ chú tâm vào chuyện bế cô lên và xách vali ra ngoài.

Chú Ngô và thím Ngô hoảng hốt chạy ra ngoài nhưng cũng không thể ngăn anh lại được, Cố Gia Huy để lại tiền sinh hoạt và tiền phòng mấy ngày hôm nay rồi bỏ đi không thèm ngoảnh lại. Thím Ngô hung hăng tát Ngô Ưu một cái: “Con làm gì vậy, mẹ đã nói là đừng làm bừa rồi mà, sao con lại đuổi người ta đi? Anh trai của con sau này vẫn phải dựa vào Cố Gia Huy để sống đấy!”

“Anh cả, anh cả, mẹ chỉ biết đến anh cả thôi, tại sao từ trước đến nay mẹ không nghĩ cho con? Mẹ không quan tâm đến hạnh phúc cả đời của con gái sao?”

“Mẹ thấy con đúng là suy nghĩ quá viển vông rồi, con là như thế nào mà muốn gả vào gia đình giàu có chứ? Cút vào trong nhà cho mẹ, ngày mai cùng mẹ đi xin lỗi người ta, thật là càng ngày càng không biết phép tắc.”

Thím Ngô tức giận nói rồi xoay người rời đi.

Ngô Ưu tức phát khóc, cô siết chặt nắm đấm của mình, cô ta không cam tâm.

Cô ta nhất định có thể trèo lên cao thành công, dù sao thì cũng đã có người đó giúp đỡ mình, tuyệt đối không thể sai sót nhầm lẫn gì nữa!

Hứa Minh Tâm ngồi trên vali, trên tay cầm một gói đồ ăn vặt, vừa đi vừa ăn.

Còn Cố Gia Huy đang nhẫn nhục chịu khó đeo cặp sách của cô, bên trong đều là đặc sản vùng miền ở đây, ngoài ra trên tay còn đang xách một túi đồ ăn vặt giúp cô nữa.

“Chú ba Cố… sao anh lại đi ra ngoài? Buổi tối như này chúng ta đi đâu tìm chỗ ở đây? Hiện giờ đang là kỳ nghỉ lễ nên số lượng người đến đây chơi có nhiều đi.”

“Rồi sẽ tìm được thôi, không phải em nói là suýt chút nữa đã cùng anh đi thuê phòng rồi hay sao? Bây giờ được như ý muốn rồi đó.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 859


Chương 859

“Anh … anh nghe thấy hết sao?”

“Hiệu quả cách âm giữa các phòng không tốt, không những nghe thấy mà còn nghe thấy rõ ràng từng chữ một.” Cố Gia Huy cười: “Không nghĩ tới em cũng nóng lòng muốn thuê phòng cùng anh như vậy đấy? Trái lại làm cho anh có chút được nuông chiều mà sợ hãi.”

“Không phải… còn lâu mới như thế.” Hứa Minh Tâm đỏ mặt nói.

Cô tưởng rằng Cố Gia Huy không tìm được phòng, nhưng không ngờ là anh có thể tìm thấy nhanh như vậy, cũng đơn giản thôi vì anh được trả giá tiền phòng gấp ba lần cơ mà.

Quả nhiên, trên thế giới này tiền không phải là thứ vạn năng nhưng không có tiền thì hàng vạn lần không được.

Nhưng mà… khách sạn này cũng chỉ còn trống một phòng duy nhất mà thôi, vốn dĩ căn phòng đó là để dành cho bà con của ông chủ, mười hai giờ đêm họ mới tới đây. Nhưng vì thấy Cố Gia Huy ra giá cao nên ông ấy đành nhường cho anh.

Dù sao họ vẫn luôn ngủ cùng nhau, nhưng đây là lần đầu tiên họ ngủ cùng nhau trong khách sạn.

Nếu lần đầu tiên gặp mặt mà Cố Gia Huy muốn cô vậy thì tính ra bọn họ đã từng thuê phòng một lần rồi, thế nhưng lần đó anh đã bỏ đi.

Cô đột nhiên nghĩ tới đây, không kìm được hỏi: “Cố Gia Huy, lúc anh và em gặp nhau lần đầu tiên, vốn dĩ em đã định mang mình đến làm quà cho anh, tại sao anh lại không muốn em?”

“Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

“Bởi vì lân đầu tiên thuê phòng không viên mãn, anh lại rời đi trước, lần này mới là lần chúng ta thuê phòng một cách nghiêm túc, em nghĩ đến nên muốn hỏi xem sao. Lúc đó có phải đột nhiên lương tâm của anh trỗi dậy nên mới tha cho em đúng không?”

“Muốn biết à?”

“Ÿ ừ”

Hứa Minh Tâm gật đầu như giã tỏi.

“Ngay từ đầu anh đã biết là em tự mình đưa tới nhưng lúc đó em mới mười tám tuổi, còn quá nhỏ so với anh.

Nên anh không hề có ý định muốn động vào em, cũng không có ý định thu nhận em làm người phụ nữ của anh, bởi vì đối với anh mà nói thì phụ nữ là một người rất rườm rà và phiền phức.”

“Sau khi anh rời đi, lúc em vừa từ khách sạn đi ra đã có phóng viên vây lấy em, em còn nhớ không?”

“Em nhớ, bọn họ xông vào rất quyết liệt, ke chuẩn giờ mà lao vào, rõ ràng là cố ý!”

“Thật ra anh cũng không đi đâu xa, chỉ là ở trong xe cách đó rất gân.

Anh cứ tưởng rằng em sẽ không giải quyết được nên mới bảo Khương Tuấn giải quyết giúp em, nhưng không ngờ… em lại nói một câu “người đàn ông của tôi” làm cho anh nghe thấy ngược lại lại cảm thấy tràn đầy vui mừng, vì thế liền nhờ chú An đến đón em ve.

“Sau đó thì sao?”

Hứa Minh Tâm tiếp tục tò mò hỏi. “Có lẽ chính dáng vẻ bảo vệ anh của em đã khiến anh cảm động, khiến cho anh phải chú ý đến em, anh nghĩ em là một cô gái không tồi, để em làm vợ chưa cưới của anh để đối phó với gia đình cũng không có gì là không được.”

“Chỉ là lúc đó em vẫn còn sợ anh, làm anh cho cảm thấy rất tẻ nhạt và vô vị nên cũng không tiếp tục trêu chọc em nữa, liền để cho em rời đi. Nhưng không ngờ rằng thế mà em lại trở về, lúc đó tại sao em lại trở về vậy? ”

Em á?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 860


Chương 860

Một mặt là vì em sợ anh nuốt lời không chịu đầu tư cho nhà họ Hứa nữa, lúc đó bố em nhất định sẽ giận cá chém thớt lên em, cuộc sống của em sẽ không dễ chịu nữa. Hơn nữa… nếu không ở bên cạnh anh thì ông ấy cũng sẽ tìm cách bán cho em cho những người khác. Dù sao thì cũng đều không phải kết quả tốt đẹp gì, em cũng không muốn phản kháng nữa. “

“Ban đầu quả thực em rất sợ anh, nhưng sau một thời gian dài em mới cảm nhận được tính tình của anh rất tốt cho nên dần dần cũng không sợ nữa. Ngược lại hiện giờ em còn cảm thấy có chút hoài niệm dáng vẻ anh đeo lên cái mặt nạ xấu xí đó, nhưng tiếc là… không thể nhìn thấy nó nữa rồi.”

Hứa Minh Tâm buồn bã nói.

Cố Gia Huy nghe xong không nhịn được cười, người khác ai cũng sợ gương mặt của anh, nhưng chỉ có mỗi mình cô là thích. “Vì vậy, anh ở đây để báo đáp em đó. Theo thần thoại và các câu chuyện cổ tích thì em không thể từ chối việc anh lấy thân báo đáp đâu. Anh là của em cho nên… nữ hoàng cứ tùy ý sai khiến.”

“Em muốn ăn trái cây, anh rửa giúp em một quả đi.”

“Được thôi.”

Sau khi rời khỏi nhà họ Ngô, không cần phải kiềm chế điều gì nữa, Hứa Minh Tâm liền giống như một con mèo con nhào vào vòng tay anh.

Cố Gia Huy nhẹ nhàng ôm lấy cô, không dám dính sát lại gần cô nhưng lại không nỡ buông ra.

Đã hai đêm rồi anh không được thoải mái ôm lấy cô vì thế cho dù là một khắc anh cũng không muốn buông tay.

Ngày hôm sau, bọn họ cùng nhau lên núi, nhưng không ngờ Ngô Ưu cũng đến, trong tay còn xách theo ít đồ để thắp hương. Cô ta vô cùng hối lỗi nói: “Cô Hứa, tối hôm qua thật ngại quá, tôi không nên giở tính trẻ con mà đuổi cô đi như vậy. Mẹ tôi đã dạy dỗ tôi rất nhiều rồi, mong cô đại nhân đừng chấp kẻ tiểu nhân như tôi, đừng giận tôi, có được không? Hai người cũng hiểm khi mới đến đây và cũng là khách của nhà tôi, thực sự tôi không nên làm như vậy.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, rồi nhìn thấy vẻ mặt áy náy, đầy thành ý của cô ta nên cũng không làm khó cô ta nữa.

Nhìn dáng vẻ của cô ta như vậy, đoán chừng là cũng đến để thắp hương, hôm nay người mất là lớn nhất, cô cũng không muốn tính toán gì với cô ta nữa. “Không sao, tất cả đều kết thúc rồi.”

“Vậy thì… tôi cũng muốn thắp cho bác gái một nén hương, cứ coi như là một chút tâm ý của tôi đối với người lớn.”

Cô ta cũng đã nói như vậy rồi nên Cố Gia Huy cũng không có ngăn cản, dù sao cũng là tâm ý đến viếng thăm mộ của mẹ anh. Cố Gia Huy không đốt tiền giấy bởi vì anh cảm thấy như vậy không tốt cho môi trường nên đã mua một vài bó hoa và trái cây mang đến.

Bọn họ lễ bái ở trước mộ xong thì Cố Gia Huy liên lạnh nhạt nói: “Tôi còn có mấy lời muốn nói với mẹ tôi, cô có thể tránh đi một lúc được không?”

“Được được… vậy cô Hứa…”

“Cô ấy không cần, mẹ tôi vẫn luôn muốn nhìn thấy con dâu tương lai.”

Cố Gia Huy nắm chặt bàn tay nhỏ bé của Hứa Minh Tâm, từng chữ từng chữ một vang vọng.

Hứa Minh Tâm nhất thời không biết phải làm sao, sớm biết sẽ như này thì chi bằng nên nói cho nhà họ Ngô biết mối quan hệ của bọn họ ngay từ đầu.

Che che giấu giấu đến tận bây giờ, không ngờ đều trở thành công cốc rồi.

Ngô Ưu nghe thấy vậy thì sắc mặt hơi tái đi, cô ta nhìn vào hai bàn tay đang nắm chặt của bọn họ mà không khỏi cảm thấy chướng mắt.

Đôi tay nhỏ bé giấu trong tay áo âm thầm siết chặt, móng tay đâm sâu vào da thịt khiến người ta đau đớn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 861


Chương 861

Cô cố gắng nhẫn nhịn, giả vờ bình tĩnh. “Vậy thì… vậy tôi đi trước đây… Đúng rồi, sau khi thắp hương xong hai người nhớ về nhà tôi ăn cơm nhé, mẹ tôi đã chuẩn bị bữa trưa và nói rằng bà nhất định phải xin lỗi hai người, nếu không bà sẽ cảm thấy có lỗi. AnhGia Huy, anh nhất định phải đến nhé. “

Cố Gia Huy không từ chối, anh không thể thường xuyên sống ở đây, cỏ dại trên ngọn núi này mọc rất nhanh anh vẫn phải nhờ nhà họ Ngô giúp anh xử lý chúng.

Vì thế anh vẫn phải giữ lại cho họ một chút thể diện.

Sau khi Ngô Ưu rời đi, Hứa Minh Tâm liền thở phào nhẹ nhõm, giữa ba người vẫn có chút ngượng ngùng.

Cô nhìn vào bia mộ, trên bia mộ có một bức ảnh đen trắng, người phụ nữ trong bức ảnh là mẹ của Cố Gia Huy, nhìn bà trông như vẫn đang ở tuổi hai mươi, có lẽ đây là bức ảnh được chụp cách đây lâu rồi.

Trên khóe miệng còn mang theo một nụ cười xinh đẹp động lòng người.

Chẳng trách bà lại được nhân vật trí dũng kiệt xuất như ông cụ nhìn trúng, chỉ dựa vào khuôn mặt như vậy cũng đủ khiến những người đàn ông phải yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. “Chẳng trách anh sinh ra đã đẹp trai như vậy.” Hứa Minh Tâm không khỏi cảm thán nói: “Gen di truyền này của anh đúng là quá mạnh mē!”

“Bác gái, con tên là Hứa Minh Tâm, đây là lần đầu tiên con đến đây, nếu như con có chỗ nào làm chưa đúng thì mong bác hãy bỏ qua cho con nhé.”

Hứa Minh Tâm thành kính khom lưng nói. “Em không nên đổi thành gọi mẹ sao?”

“Không phải là chúng ta còn chưa kết hôn sao?”

“Em cứ gọi một tiếng đi, anh nghĩ… nếu bà ở dưới suối vàng nghe thấy được, nhất định sẽ rất vui.”

Cố Gia Huy nhìn vào bia mộ một cách rất chăm chú, giọng nói có chút âm trầm.

Ký ức của anh về mẹ của mình rất mơ hồ, năm đó khi anh năm tuổi phải rời khỏi nhà họ Cổ thì sức khỏe của mẹ anh đã không được tốt rồi. Anh nhớ lúc anh lên xe, mẹ anh đứng ở cửa, không đến gần, cũng không nói gì mà chỉ đứng yên ở đó khóc.

Năm thứ hai, trong nhà truyền tin đến nói rằng mẹ anh đang ốm nặng, anh và anh hai liền vội vã trở về, nhưng anh vẫn không kịp gặp mẹ lần cuối.

Đây cũng chính là điều đáng tiếc nhất trong cuộc đời của anh và anh hai.

Anh nghe bố anh nói rằng thực ra mẹ không muốn kết hôn với ông, nhưng bà đã mang thai anh hai nên bất đắc dĩ mới phải chịu ấm ức gả vào nhà giàu.

Bà vì bố anh, vì anh hai mà luôn cố gắng lấy lòng Cố Triệt nhưng lại liên tục bị sỉ nhục.

Dù bố anh có thể bảo vệ bà nhưng ông không thể thay đổi được sự thật rằng Cổ Triệt không chấp nhận người mẹ kế này.

Cộng thêm địa vị thấp kém của trong giới quý tộc bà luôn bị người ta coi mẹ, nên thường, còn có những lời đàm tiểu được truyền đi rất quá quắt.

Cổ Triệt ngày càng lớn, anh ta cũng có tiếng nói trong tập đoàn, cứ như vậy nên những người chỉ trích mẹ của anh ngày càng trắng trợn hơn.

Anh có thể nhận ra mẹ luôn không vui, muốn quay lại nghề cũ nhưng lại không dám ra ngoài mà chỉ có thể ở nhà.

Anh và anh hai rời đi rồi, tuy rằng mẹ anh rất buồn nhưng sau đó sẽ được vui vẻ hơn.

Bà không muốn hai anh em họ ở trong cái lồng nhà họ Cố này cả đời, khiến cho hai anh em họ cũng giống như bà, bị nhốt ở đây từ đó nảy sinh sự sợ hãi với thế giới bên ngoài.

Anh không oán hận Cố Gia Bảo, anh biết rằng bố anh đã làm hết sức mình rồi và quả thực là ông rất yêu mẹ anh, luôn muốn bảo vệ cho bà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 862


Chương 862

Là do mẹ của anh… không thể vượt qua rào cản trong lòng.

Vì vậy, anh mới tìm mọi cách để nâng cao vị thế của Hứa Minh Tâm, anh không muốn cô phải chịu những lời đàm tiểu giống như mẹ anh năm đó nữa.

Chỉ là khi cô thực sự trở nên tốt hơn rồi thì anh lại bắt đầu lo lắng, suy tính thiệt hơn. “Mẹ, con đưa Hứa Minh Tâm đến thăm mẹ. Cô ấy là người phụ nữ mà con trai của mẹ yêu thương nhất,con nhất định sẽ bảo vệ cô ấy cả đời.”

“Mẹ ..”

Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng nói, cô có chút ngại ngùng.

Mẹ…

Từ ngữ này đối với cô vẫn còn rất xa lạ, cô đã từng gọi Trần Hiểu Vân như vậy, nhưng cô biết Trần Hiểu Vân cũng không thích thú gì khi cô gọi bà ta như vậy, nếu như không phải vì thể diện của Hứa Văn Mạnh, thì bà ta chỉ mong sao có thể công khai thân phận của đứa con gái riêng của bà ta ra bên ngoài mà thôi.

Cô cũng không thực sự coi bà ta là mẹ và cô cũng chưa từng được nhìn thấy mẹ ruột của mình.

Vì thế khi cô cất lên tiếng gọi mẹ, cô có cảm giác rất xa lạ.

Hiện giờ bắt chước Cố Gia Huy gọi bà một tiếng “mẹ” làm cô không khỏi có chút ngượng ngùng.

Ngay khi tiếng gọi của cô cất lên anh đã siết chặt bàn tay nhỏ bé của cô và nhìn sâu vào ánh mắt của cô. “Cảm ơn em, anh nghĩ bà chắc hẳn đang cảm thấy rất hạnh phúc.”

“Giữa anh và em còn khách sáo cái gì chứ? Dù sao thì… sớm muộn gì em cũng sẽ gọi mà.” Cô đỏ mặt, nói.

Hứa Minh Tâm nhìn bia mộ, trong lòng cô âm thầm hạ quyết tâm.

Cô nhất định sẽ chăm sóc Cố Gia Huy thật tốt, anh đã vất vả như vậy rồi, hai người thật vất vả mới có một gia đình.

Cô sẽ quản lý nó thật tốt.

Cô rất muốn sớm tròn hai mươi tuổi, để có thể quang minh chính đại làm vợ Cố Gia Huy.

Cô không nhịn được nghĩ đến chiếc váy cưới màu trắng, cô rất chờ mong mình mặc nó vào, và gả cho Cố Gia Huy sẽ trông ra sao.

Cô không cần hôn lễ hoa lệ cỡ nào, phố trương mức nào, và cũng không cần tổ chức lễ cưới trên biển như Hứa An Kỳ.

Một nhà thờ nhỏ là đủ rồi, có những người quan trọng nhất ở đó, cô cũng đã rất thỏa mãn.

Trước đây, chuyện kết hôn cô không dám nghĩ tới, nhưng hiện tại, cô hơi không kịp chờ đợi muốn trở thành cô dâu của Cố Gia Huy. “Cố Gia Huy, anh phải nhớ cầu hôn em khi em hai mươi tuổi! Đặc biệt phải lãng mạn nhé, em không muốn có tiếc nuối.”

“Được, anh sẽ cho em một buổi cầu hôn vừa ý, để em cam tâm tình nguyện gả cho anh.”

“Ở trước mặt người lớn, không tính nhé! Mẹ, mẹ nhớ kỹ giúp con, nếu anh ấy không làm được, mẹ nhớ báo mộng cho anh ấy, để dạy dỗ anh ấy một chút!”Tên miền mới của bên mình là Truyen3.one. Cả nhà truy cập vào đọc để ủng hộ chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

“Em đã gọi cứu binh rồi?”

Cố Gia Huy bất đắc dĩ cười.

Anh nhìn giờ, cũng không còn sớm, nói: “Chúng con cần phải về, người của nhà họ Ngô còn đang chờ chúng con về ăn cơm.”

“Ừm, hẹn gặp lại mẹ, sang năm chúng con trở lại.”

Cô phất tay một cái, đi theo Cố Gia Huy xuống núi.

Anh quay đầu nhìn mộ bia thật sâu. Mẹ, lần sau con sext mang Cổ Cố tới.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 863


Chương 863

Đó là huyết mạch duy nhất của anh hai, nếu mẹ dưới suối vàng mà biết, và tìm được anh hai, thì mẹ nói anh ấy không cần lo lắng.

Bọn họ về tới nhà họ Ngô, thím Ngô đã chuẩn bị xong cơm trưa phong phú.

Lúc họ đang ăn cơm, không nghĩ tới hàng xóm lại vội vội vàng vàng chạy tới, nói chính phủ muốn trưng dụng đất ở trên núi, muốn dời mộ bia đi.

Hiện tại đã có người lên núi, mọi người đang huyên náo bận túi bụi.

Cố Gia Huy nghe vậy thì cau mày, người chết là chuyện lớn, anh cũng không thể để mẹ không được yên nghỉ.

Anh buông chén đũa xuống, mau chân đến đó xem, để bảo đảm mộ của mẹ không có chuyện gì. “Em đi chung với anh.”

“Không cần, em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh, anh sẽ trở về rất nhanh.”

Cố Gia Huy sờ sờ đầu của cô, rồi xoay người rời đi.

Chú Ngô và thím Ngô cũng đi theo, vì dù sao trên núi cũng có liệt tổ liệt tông của nhà họ Ngô.

Lúc đầu, một bữa cơm náo náo nhiệt nhiệt, giờ lại trở nên quạnh quẽ.

Hứa Minh Tâm cũng ăn không vô nữa, cô lo lắng chờ Cố Gia Huy trở về. Đúng lúc này, Ngô Ưu lại đứng dậy đóng cửa lại, trong phòng tối đen trong nháy mắt.

Hứa Minh Tâm thấy vậy, trong lòng cô run lên.

Ban ngày, tại sao lại muốn đóng cửa, cô có một dự cảm xẩu. “Ngô Ưu… Cô đây là muốn làm gì?”

Ngô Ưu cười lạnh, nói: “Cô có thể xuống, dẫn người đi.”

Ngô Ưu nhìn lên cầu thang, Hứa Minh Tâm cũng thuận thể nhìn sang, khi nhìn thấy người tới con ngươi cô chợt co rút lại.

Cô nhìn chằm chặp người đến, mà thân thể cứng ngắc.

Thế nhưng cô cũng phản ứng kịp rất nhanh, chạy về phía cửa.

Nhưng Ngô Ưu lại ngăn chặn cô.

Cô ta lộ ra nụ cười ác độc: “Hứa Minh Tâm, lần này tôi xem cô trốn chỗ nào. Lần này lên núi, mặc kệ thế nào cũng phải mất hai mươi phút, tôi xem ai có thể cứu được cô!”

“Cô tránh ra, cô điện rồi sao…”

Hứa Minh Tâm dùng hết lực khí toàn thân, để đẩy Ngô Ưu ra.

Người đang cảm nhận được thời điểm nguy hiểm, thì năng lực mà thân thể bùng nổ ra vô cùng đáng sợ.

Cô lại đẩy Ngô Ưu sang một bên, rồi mở rộng cửa chạy đi, nhưng…

Một bàn tay to lạnh như băng tóm bả vai của cô, một nguồn sức mạnh đã kéo cô lại.

Cửa lại bị đóng một lần nữa.

Hứa Minh Tâm liên tiếp ngã nhào trên đất, đầu gối cô đập vào sàn gạch lạnh như băng, làm cô đau như kim châm muối xát.

Cô không ngừng lùi lại, thân thể lạnh run. “Cố… Cố Tử Vị, anh… An muốn làm gi?”

Cô ngàn lần không nghĩ tới, Cố Tử Vị lại ở nơi này, lại thông đồng với Ngô Ưu. Nói vậy thì chuyện chính phủ đột nhiên trưng dụng đất trên núi cũng là giả, là Cố Tử Vị loan tin tức giả.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 864


Chương 864

Sắc mặt Cố Tử Vị tối sầm lạnh lẽo biến hoá kỳ lạ, giọng nói độc ác vang lên. “Tôi muốn làm gì? Cố Gia Huy biển tôi thành bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ như hiện tại, tôi cũng muốn để anh ta nếm thử mùi vị đau thấu xương. Khoản nợ của anh ta cô tới nếm thử đi, tôi cũng muốn làm cho anh ta cảm thấy đau đớn!”

Cố Tử Vị trực tiếp kéo Hứa Minh Tâm lên, xe của mình đã ở phía sau, đã sớm chuẩn bị xong. “Khôn..”

Hứa Minh Tâm cực lực giãy dụa, nhưng sức lực của hai người khác nhau một trời một vực, cô vốn không nhúc nhích được.

Cuối cùng bị Cố Tử Vị lôi kéo lên xe, bởi vì cô giãy dụa nên Cố Tử Vị đặc biệt căm tức, cậu ta tát mạnh cô một cái.

Cái tát này quá độc ác, làm nửa bên gò má cô đau rát, đau đến mức hơi choáng.

Cô cảm nhận được trong lỗ tai có máu đỏ tràn ra, lỗ tai ong ong, khiến cô không nghe được âm thanh.

Cô bị cái tát này đánh mắt nổ đom đóm, ngã ở ghế sau xe, cuộn mình lại, nửa ngày không thể ngồi dậy. Đau…

Rất đau, rất đau.

Cố Tử Vị còn chưa hết giận, thậm chí cậu ta còn dùng chân đạp mạnh một cái.

Cô ngã xuống từ ghế ngồi.

Cố Tử Vị ngồi ở trước tay lái, đôi mắt cậu ta dữ tợn, tàn khốc, nhìn vô cùng đáng sợ.

Trước đây cậu ta rất thích Hứa Minh Tâm, tham lai nhớ về thân thể mê người, gương mặt đẹp đẽ của cô, nhưng bây giờ cậu ta trở thành một, nên sớm đã không thể nhân đạo, Hứa Minh Tâm đối với cậu ta mà nói cũng vô dụng.

Cậu ta trở nên như vậy, mọi thứ đều do Cố Gia Huy làm hại, chắc chắn có liên quan đến anh.

Lúc đầu cậu ta cũng không muốn bí quá hoá liều, nhưng cậu ta liên tiếp gặp những người phụ nữ đê tiện, cứ ghé vào lỗ tai cậu ta cười nhạo cậu ta không thể quan hệ, nhắc nhở cậu ta đã không phải là đàn ông thật.

Bác sĩ nói đời này cậu ta không thể có con, thậm chí cũng không thể sinh hoạt vợ chồng.

Cậu ta còn sống còn có ý nghĩa gì, không thể truyền nổi hương hỏa, cũng không thể làm một người đàn ông.

Vậy cậu ta muốn hung hang mà trả thù.

Trong khoảng thời gian này Cố Tử Vị vẫn nhìn lại mình, nhưng không biết vì sao, dường như ông trời cũng đang giúp cậu ta, có người lại dẫn dắt tai mắt của Cố Tử Vị, để cậu ta có cơ hội trốn đi.

Cậu ta bám theo đến nơi này, và đang tìm cơ hội trả thù bọn họ.

Bây giờ rốt cuộc cũng tìm được cơ hội, thì làm sao cậu ta có thể buông tha.

Cậu ta nhìn Hứa Minh Tâm đang yếu ớt ở ghế sau xe, mà nhếch miệng cười ác độc.

Cậu ta không thể quan hệ, nhưng cậu ta có thể tìm người c**ng b*c Hứa Minh Tâm, cậu ta muốn nhìn xem phụ nữ không còn sạch sẽ, Cố Gia Huy còn muốn không?

Cậu ta lái xe rất nhanh, tinh thần phấn khởi, vui vẻ vì báo được thù, nên không chú ý đến phía sau còn có một chiếc xe thương vụ bình thường màu đen bám theo suốt đoạn đường.

Cố Tử Vị dừng xe trước cửa một nhà máy bỏ hoang, chỗ này là chỗ hẻo lánh, không ai quan tâm đến, đã bị bỏ hoang từ lâu.

Bình thường sẽ không có ai tới đây. Cậu ta liếc nhìn phía sau, thì không phát hiện có ai, mới khiêng Hứa Minh Tâm vào.

Không đến năm phút, xe thương vụ màu đen kia đã đi theo.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 865


Chương 865

Bọn họ đi chậm một chút, vì sợ Cố Tử Vị phát giác ra, sau đó mới chạy tới.

Cố Tử Vị mang người vào bên trong, bên trong có bốn tên côn đồ đã sớm đợi không nhịn được. “Tôi nói này người anh em, không phải anh nói cho bọn tôi hàng mới sao? Người đâu?”

“Cho anh.” Cố Tử Vị ném Hứa Minh Tâm xuống đất.

Cái trán đập vào mặt đất, trong nháy mắt đầu chảy máu, máu đỏ chảy ra.

Máu tươi nóng bỏng chảy ra, che cả mắt.

Trước mắt cô hoàn toàn mơ hồ, nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy mấy bóng người. “Này à?”

Mấy người cảm thán nói.

Bọn họ là người mà Cố Tử Vị tùy tiện tìm đến, không những được miễn phí khai trai, mà sau đó còn có thể có được một khoản thù lao không tồi, cớ sao mà không làm?

Có người sờ mặt của cô, cảm thán vẻ ngoài của cô đẹp đẽ, nhưng không thể phá.

Sau đó, xoa xoa vết máu trên gò má cô, cô nhìn thấy rõ hai người.

Bốn tên thanh niên có vẻ ngoài khác nhau, trên người bẩn thỉu.

Bọn họ nhìn mình, và lộ ra nụ cười bỉ ổi. Tên nào cũng xoa xoa tay, vì họ đều nóng lòng muốn thử.

Có người quá mức hơn thậm chí còn cởi dây lưng.

Cô không ngừng lùi lại, giọng nói hoảng sợ: “Không… Cố Tử Vị, xin anh buông tha cho tôi!”

“Bỏ qua cho cô? Hiện tại ông đây biến thành cái dạng này, tại sao anh ta không buông tha cho tôi?”

Cố Tử Vị tràn ngập sự độc ác nói. “Mấy người nhanh lên một chút cho tôi, thời gian có hạn! Tôi mặc kệ mấy người chơi thể nào, chỉ cần không chết là được rồi!”

“Được được được, cảm ơn người anh em!”

Mấy người vừa cười vừa nói, sau đó không nói nhảm nữa, mà bắt đầu làm chuyện chính.

Hứa Minh Tâm vừa định giãy dụa, nhưng không nghĩ tới trên cổ cô đột nhiên đau nhói trong nháy mắt.

Cô cảm thấy thân thể mình mềm nhũn, mí mắt rất nặng rất nặng, cuối cùng… Hoàn toàn mất đi ý thức.

Cô túm chặt quần của mình, cô muốn phản kháng lần cuối cùng, nhưng mắt tối sầm lại, hoàn toàn mất đi tri giác.

Bọn họ cũng không chú ý tới chi tiết này, chỉ biết là Hứa Minh Tâm không phản kháng, cho nên vẫn tiếp tục xé rách quần áo của cô.

Xoẹt một tiếng, quần áo của cô bị xé rách, da thịt trắng nõn béo mập lộ ra ngoài triệt để. Mắt thấy quần của cô bị cởi hết, đúng lúc này, mấy người đồng loạt cảm thấy trên người đau xót, như là bị châm nhói một cái. Sau đó… họ ngã hết xuống đất, nhưng chỉ có một người còn đứng, hoàn hảo không chút tổn hại. Anh chậm rãi mặc quần vào, lục lọi trên người Hứa Minh Tâm, rồi chậm rãi tăng thêm lực, để lại một vết tích xanh tím.

Cố Tử Vị thấy một màn như vậy, trong lòng cậu ta run lên. “Bọn họ… Bọn họ đã xảy ra chuyện gì?”

“Tôi không biết, tôi chỉ biết là nhiệm vụ của tôi là làm theo anh, đến đây để vấy bẩn cô gái này. Thân thể của cô ấy thật đúng là tuyệt vời, cảm xúc rất tốt, thảo nào có thể làm cho anh nhớ mãi không quên, liên tục bí quá hoá liều. Người khác là vì tài tử, mà anh lạu chết dưới gấu quần phụ nữ, Cổ Triệt có con trai như anh, thật đúng là làm người ta lạnh lẽo tâm gan.”

“Nếu tôi là bố anh, một đêm kia có anh, thật là bốc đồng.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 866


Chương 866

“Anh… Anh rốt cuộc là ai, anh nói mát tôi cái gì.”

“Cũng thương hại anh, nếu mình còn chút năng lực thì đã có thể tự ra trận, chỉ tiếc!” Anh để lại thật nhiều vết tích trên người Hứa Minh Tâm, sau đó chậm rãi kéo ba người còn lại tới thùng giấy phía sau.

Cố Tử Vị cũng không phải người ngu, lúc này còn không chạy, thì còn đợi khi nào?

Cậu ta liều mạng chạy ra cửa, nhưng không nghĩ tới cửa sắt vừa dày vừa nặng lại kêu ken két, chậm rãi khép lại.

Một chớp mắt kia hoàn toàn đóng lại, nó kêu rầm một tiếng. Cố Tử Vị nghe tiếng động, mà trái tim run rẩy.

Cậu ta phẫn nộ xoay người, nói: “Anh rốt cuộc là ai? Anh muốn hại tôi có phải không?”

“Anh thực sự là ngu xuẩn, chuyện đã đến nước này, tôi tất nhiên là muốn hại anh. Nếu không phải tôi giúp anh, làm sao anh dễ dàng tránh khỏi người của Cố Triệt như vậy? Tôi đang dụ dỗ anh phạm tội, thắng nhóc ngốc!”

Anh cười lạnh lùng, tiếng cười hơi lành lạnh hơi vang vọng trong nhà kho rộng lớn.

Anh không nhanh không chậm, giống như lưỡi hái của tử thần, mà thu gặt tính mạng của cậu ta từng chút một.

Cố Tử Vị nghe vậy, bỗng nhiên cậu ta nghĩ tới điều gì.

Đúng vậy, sao cậu ta lại dễ dàng tách khỏi mắt của bố như vậy, cậu ta còn tưởng rằng ông trời trợ giúp mình, nhưng không nghĩ là có người cố ý!

Hơn nữa… Lúc đầu cậu ta không có ý định tìm Cố Gia Huy báo thù, vì cậu ta biết rõ mình nặng mấy cân mấy lượng.

Tục ngữ nói, chết tử tế không bắng kém sống, cậu ta không muốn chết.

Nhưng…

Mấy ngày này, cậu ta luôn gặp phải mấy người phụ nữ đê tiện, trào phúng nói chỗ của cậu ta không được.

Cậu ta là cái đàn ông, bị nhục nhã nổi điên, cho nên mới làm ra chuyện điên cuồng như vậy.

Là anh!

Là anh bày kế từng bước một! “Là anh, là anh hại tôi, tôi muốn liều mạng với anh!”

Cố Tử Vị phát điên vọt tới, nhưng thân thủ đối phương thoăn thoắt, nhẹ nhàng lóe lên đã thành công né tránh cậu ta.

Cố Tử Vị lại ngã trên mặt đất, chật vật không chịu nổi.

Đúng lúc này, bên ngoài nhà khi truyền đến tiếng còi ô tô.

Anh liếc nhìn giờ, tới sớm hơn dự liệu.

Cố Tử Vị sắp xếp người loan tin tức giả, Cố Gia Huy thật sự lên núi, thì nhất định đã quá muộn.

Cố Tử Vị mang Hứa Minh Tâm đến kho hàng này quá dài, mà Hứa Minh Tâm vẫn trong sạch, tâm tư lại Cố Gia Huy kín đáo, nên chắc chắn anh có hoài nghi. Cho nên anh đã sắp xếp trước một người đóng giả làm người dân trong làng, nói cho Cố Gia Huy biết hoàn toàn không có chuyện đó, là nói bậy bạ.

Cố Gia Huy thông minh như vậy, tất nhiên biết trong đó có bẫy, anh sẽ trở lại đường cũ.

Dọc theo đường đi anh đã để lại kẽ hở giúp Cố Gia Huy, thì cùng lắm Cố Gia Huy sẽ cho rằng Cố Tử Vị ngu dốt, chuyện xấu nhất là sẽ không tiêu hủy chứng cứ mà thôi.

Chờ anh tìm hiểu nguồn gốc tra ra nơi này, anh sẽ là tên côn đồ chuẩn bị cưỡng gian Hứa Minh Tâm.

Cuối cùng Cố Gia Huy sẽ giận chó đánh mèo đổ trên đầu Cố Tử Vị, còn anh sớm đã tìm ra phương pháp kim thiền thoát xác thoát đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 867


Chương 867

Tất cả đều nằm trong kế hoạch, nằm trong lòng bàn tay.

Anh nhanh chóng ngồi xổm người xuống, giả bộ dáng vẻ háo sắc, bắt đầu xé rách đống quần áo cuối cùng của Hứa Minh Tâm.

Cố Gia Huy đẩy cửa tiến vào, thì nhìn thấy màn này, an vội xông lên, đạp một cước lên người nọ.

Sau đó, anh choàng áo khoác lên người Hứa Minh Tâm, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn sưng đỏ không chịu nổi của cô mà vô cùng giận dữ.

Người nọ lập tức gió chiều nào theo chiều nẩy, giá bộ rất sợ, quỳ trên mặt đất không ngừng dập đầu cầu xin tha thứ. “Không phải tôi… Là anh ta bảo tôi cưỡng gian người đẹp này, không phải tôi…”

Cố Gia Huy nhìn Cố Tử Vị vừa mới bò dậy từ dưới đất.

Cố Tử Vị đối mặt với tầm mắt của anh, im lìm, bầu không khí chết chóc, còn có ảnh sáng khát máu.

Trái tim của cậu ta rơi lộp bộp. “Chú ba… Chú nghe cháu giải thích, chuyện không phải như chú nghĩ, cháu cũng là bị người bị hãm hại, chú ba…”

Cố Gia Huy đang trong cơn thịnh nộ, làm sao anh có thể nghe vào những lời nói nhảm này, anh đấm mạnh vào mặt Cố Tử Vị.

Cố Tử Vị không có thân thể cường tráng như vậy, trên thực tế không chịu nổi một cú.

Một đấm này đánh cậu ta ngã nhào trên đất, nửa ngày không tỉnh lại.

Cố Gia Huy giẫm một cước nặng nề trên người cậu ta: “Cậu thật to gan, tôi đã cho cậu đường sống, thả cậu đi hết lần này tới lần khác, không nghĩ tới cậu lại không biết tốt xấu như thế. Hiện tại, dù có là thiên hoàng ông đây tới, ông đây cũng không thể bỏ qua cho cậu.”

“Chú ba, không phải cháu, không phải là cháu thật, là tên khốn nạn này thiết kế hãm hại cháu…”

Cố Tử Vị muốn giải thích, nhưng có nói cũng không có ai tin phục.

Cố Gia Huy ôm ngang Hứa Minh Tâm lên, trực tiếp liên lạc với cảnh sát. Cố Gia Huy cũng vội vã mang người đi, mà tên côn đồ kia đã lén lút đi cửa sau, lặng yên không một tiếng động trốn đi.

Cố Gia Huy đưa Hứa Minh Tâm tới bệnh viện gần đó.

Cơ thể thì không hề hấn gì, nhưng trên người vẫn lưu lại rất nhiều dấu vết.

Trên người cô có rất nhiều vết thương do vùng vẫy trốn thoát mà có, một đạp đó của Cố Gia Huy đã khiến da cô bị tụ máu, để lại những vết đỏ không dễ tan đi.

Nghiêm trọng nhất chính là tai của cô, lần trước tai đã bị thương rồi, lần này lại càng nghiêm trọng hơn, màng nhĩ lại rách ra thêm lần nữa.

Bác sĩ nói có khả năng sẽ ảnh hưởng lâu dài tới thính lực của cô, chỉ có thể đợi khi tỉnh lại rồi giải quyết tiếp.

Vết sưng đó trên má cô sau khi bôi thuốc vào cũng khó mà tan ngay đi được.

Cố Gia Huy làm vài bước kiểm tra sơ bộ cho cô ở bệnh viện này, sau đó lại đưa cô về thành phố, vội vàng đưa cô vào bệnh viện của thành phố.

Còn ở bên này, Khương Tuấn và Ngôn Dương đã sớm hợp tác với nhau, cùng diễn một vở kịch.

Khương Tuấn đã cứu Cổ Cố ra, Ngôn Dương cũng đã làm xong bằng chứng vu cáo hãm hại, chỉ đợi anh quay về rồi quyết định tiếp.

Ngôn Dương nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang hôn mê bất tỉnh, con ngươi ông cũng trở nên sẫm lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 868


Chương 868

Ông hỏi rõ ràng mọi chuyện: “Đã xảy ra chuyện gì vậy? Khi hai đứa đi không phải vẫn còn tốt lắm sao? Sao giờ quay về lại…”

“Tôi đúng là không nên mền lòng mà cho anh ta cơ hội, lần này cậu muốn thể nào thì làm thế đó, tôi sẽ không chịu để yên nữa đâu.

Tôi sẽ không lấy mạng của bố con bọn họ nhưng tôi cũng sẽ khiến bọn họ hối hận đến cuối đời!”

Giọng điệu lạnh lẽo như băng, từng câu từng chữ nói ra từ đôi môi mỏng ấy đều mang theo sự đoạn tuyệt lạnh lùng.

Ngôn Dương nghe thấy lời này, trong mắt hiện ra nụ cười không dễ nhận ra, nó chỉ thoáng qua trong nháy mắt mà thôi.

Quả nhiên, tất cả đều nằm trong tính toán của ông hết.

Ông đồng ý không động vào Cố Cố, nhưng đâu có hứa là không động vào Hứa Minh Tâm đầu.

Lần này, ông nhất định phải truy cùng giết tận, một mũi tên trúng hai đích.

Cũng chỉ có Hứa Minh Tâm mới có thể khiển Cố Gia Huy kích động đến như vậy. “Vậy chuyện này là do ai làm?”

“Cố Lâm.”

Khi anh nói ra hai chữ này, ý thù hận trong lời nói vô cùng mãnh liệt, chỉ hận không thể nghiền nát Cổ Lâm ra. “Vậy anh ta đâu?”

“Tôi không đưa người qua đây, đầu tiên anh ta bị nhốt trong đồn cảnh sát, bây giờ thì đang ở trong tay tôi.”

“Vậy được rồi, cứ giao cho tôi đi, tôi sẽ báo cho anh biết ngay khi có tin tức. Bây giờ anh cứ chăm sóc tốt cho Hứa Minh Tâm là được, những chuyện khác để tôi lo.”

“Ừ”

Ngôn Dương quay người rời đi, sau khi lên xe thì ông cảm nhận được trên xe có thêm một người nữa. “Anh lại cạy cửa xe tôi rồi?”

“Con người lăn lộn trong xã hội, nói chuyện với nhau bằng thực lực chứ không phải gia cảnh. Lão Cửu, lần này ông lại nợ tôi một ân tình rồi đấy.”

“Ảnh Họa Bì, cảm ơn anh nhiều.”

Ngôn Dương vô cùng cảm kích nói.

Ánh Họa Bì chính là người đã giả dạng thành tên côn đồ trước đó, vóc dáng anh ta hơi gầy, mắt xếch, có vẻ vô cùng hung dữ, độc ác. Nhưng trên thực tế anh ấy lại là người rất thông minh, lại còn là thông minh ở những chuyện quỷ quái kiểu này.

Không có chuyện gì là anh ta không làm được. Ban đầu, khi tiếp quản tập đoàn Hắc Mao, anh ấy cũng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất, nhưng cuối cùng anh ấy lại từ bỏ.

Kêu anh ấy làm mấy việc mua bán còn được chứ bảo anh ấy duy trì trật tự của tập đoàn Hắc Mao thì hơi khó nuốt, anh ấy không hợp làm mấy việc quản lý nhân tài này, bởi anh ấy sống tùy hứng quen rồi.

Vậy nên anh ấy đã thành toàn cho Ngôn Dương, làm hậu thuẫn phía sau cho ông, sống những tháng ngày thong dong.

Lần này, Ngôn Dương không thể tin bất cứ ai được nữa, giao cho ai ông ấy cũng không dám yên tâm cho được.

Hơn nữa ông ấy mà ra tay sắp xếp thì không thích hợp cho lắm, rất dễ bị Cố Gia Huy phát giác ra, khiến mình bị truy lùng ra dấu vết thì dở.

Vậy nên ông ấy đã đặc biệt gọi Ánh Họa Bì từ nước ngoài về, kêu anh ấy giúp mình chuyện này.

Ảnh Họa Bì rất trượng nghĩa, không nói hai lời liền tới ngay.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 869


Chương 869

Không ai biết được tên thật của anh ấy, mỗi một người làm việc trong tập đoàn Hắc Mao đều có một biệt danh riêng.

Biệt danh của Ngôn Dương là lão Cửu, còn biệt danh của anh ấy là Ảnh Họa Bì, thần bí khó lường, người y như tên. “Ha ha, tôi cũng cần thù lao đấy nhé.”

“Đủ để cho anh sống những tháng ngày thong dong.”

Ông ấy đưa cho Ảnh Họa Bì một cái thẻ ngân hàng, Ánh Họa Bì cũng không hỏi số tiền bên trong, cứ thế nhét nó vào túi ở eo. “Lão Cửu, nếu ông đã để tôi tính kế, xúi giục Cố Lâm rồi, tại sao lại còn phải diễn một vở kịch ở thủ đô làm gì?”

“Nếu như không có sự xuất hiện của Cổ Lâm, vậy thì kế vườn không nhà trống này của chúng ta cũng không diễn tiếp được rồi. Cố Gia Huy vẫn còn sự kiêng dè, anh ta không thể nào ra tay g**t ch*t anh em của mình được, tôi nhất định phải k*ch th*ch anh ta.

Anh ta năm lần bảy lượt bỏ qua cho Cố Lâm, nhưng người ta lại cứ được nước lấn tới, liên tiếp phạm lỗi, Cố Gia Huy là đàn ông, chắc chắn không thể nào nhịn nổi rồi.”

“Ông làm như vậy là để khiến anh ta có quyết tâm hơn, không chần chừ dây dưa thêm nữa, mau chóng ra tay sao?”

“Vậy nên, có sự k*ch th*ch từ Cố Lâm, anh ta nhất định sẽ gia tăng tốc độ chiến đấu, nhanh chóng kéo Cổ Triệt xuống, cướp lấy tập đoàn Cổ Linh.”

“Không sai, cho dù sự việc bên này có kỳ quặc đến đâu, nhưng Cố lâm có thể làm ra chuyện hoang đường như vậy, cũng có thể làm ra chuyện mưu sát đứa bé kia, tới lúc đó đổ tội, giá họa cho người khác, như vậy là ok rồi.”

Trí thông minh của Cổ Triệt cũng khá cao, biết được khúc xương này không thể động vào, cũng đoán ra được việc Cố Gia Huy rời khỏi đứa bé kia chỉ là một màn nhử mồi, anh ta không hề mắc bẫy. “Đáng tiếc, anh ta đã nuôi một thằng con trai phế vật, thua một màn trông thấy.”

Khóe miệng Ngôn Dương nở nụ cười lạnh lùng, đắc ý, tất cả mọi người đều năm trong tầm kiểm soát của ông ta, trở thành quân cờ trên bàn cờ. Ảnh Họa Bì nghe vậy không thể không khâm phục, nhìn Ngôn Dương. Trước đó, anh ấy nhường vị trí kia, một phần là biết bản thân không phải người thích hợp, mặt khác anh ấy cũng cảm thấy bản thân mình không phải đối thủ của Ngôn Dương.

Anh ấy không thể nào nằm chắc được đại cục, còn Ngôn Dương lại giống như một lão hồ ly đã tu luyện ngàn năm, lắm mưu nhiều kế.

Ông ta rất biết tính kế, ra tay lại vô cùng tàn độc, không mang theo chút tình cảm, mơ hồ nào.

Anh ấy không thích cảm giác bị Ngôn Dương nhìn chằm chằm, nó giống như là bị chim ưng, rắn độc nhìn vậy, khó tránh khỏi cái chết, vậy nên anh ấy mới chủ động không tranh đoạt nữa, mà trở thành đồng minh với ông ấy. “Lão Cửu, ông đã tính toán, ra trận tài như vậy, tại sao lại không lộ diện đi?”

Ảnh Họa Bì hiếu kỳ hỏi, vấn đề này vẫn luôn luẩn quẩn trong tim anh, anh không kìm nổi mà hỏi.

Trước đó khi anh ấy ở nước ngoài cũng là vì yêu cầu của ông ấy, chỉ ở nước ngoài canh chừng một người duy nhất mà thôi.

Anh ấy biết, Ngôn Dương chuẩn bị kỹ càng như vậy là vì không muốn Cố Gia Huy hao tâm tổn sức, chỉ hy vọng có thể khiến Cố Gia Huy làm được chuyện lớn, đủ sức lực đối phó với một người.

Ngôn Dương nghe vậy, ông bày ra dáng vẻ bày mưu tính kế, sau đó khóe miệng nở nụ cười khổ sở. “Có lẽ là bởi vì tôi cũng là người trong cuộc nên không tài nào dùng người tôi yêu thương đi đánh cược được. Tôi đối xử với người khác không hề tốt bụng như thế, cho dù trong lòng có cảm giác tội ác, nhưng chỉ cần cô ấy ở bên cạnh tôi, tôi liền cảm thấy tất cả những chuyện tôi làm đều nên hết.”

“Ông không sợ chị dâu biết được dáng vẻ này của ông hay sao? Lúc đó chị ấy sẽ sợ thì làm sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 870


Chương 870

“Cô ấy vĩnh viễn sẽ không biết đâu, chỉ cần người kia không xuất hiện, cô ấy sẽ không thể nào biết được hành vi năm đó của tôi.”

Ngôn Dương nói một cách tràn ngập ý thù địch.

Một tay Ánh Họa Bì đặt lên bả vai ông ấy, nắm chặt vai ông lại, khiến ông bình tĩnh lại: “Thảo nào ông chỉ tính kế với người khác, chỉ khi tính kế với người khác mới tỉnh táo được. Một khi đã liên lụy đến bản thân, liên lụy đến Thẩm Thanh, ông liền không làm chủ được mình, Tôi phải nhắc nhở ông chút, ông và Cố Gia Huy cùng là một loại người, khuyết điểm lộ ra quá rõ ràng rồi. Tính kế với người khác thì bình tĩnh, nhưng người bên cạnh có mệnh hệ gì thì,, Cẩn thận, lỗ hồng của các người bị người ta nằm được thì gay đấy.”

Ảnh Họa Bì chân thành nói, con người sống ở đời, khó tránh khỏi có kỳ phùng địch thủ.

Một vụ hợp tác thú vị như này, anh ấy không muốn ông cứ thế mà chết sớm quá đâu.

Bọn họ vẫn cần phải tìm một người quản lý tập đoàn Hắc Mao nữa: “Người anh em, tự chăm sóc, bảo vệ tốt cho bản thân mình nhé, có chuyện thì gọi tôi, chỉ cần tôi chưa chết thì sẽ có mặt.” Ảnh Họa Bì nói, anh ấy vỗ vai ông, sau đó đẩy cửa xe ra, nhanh chóng biến mất, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Ngôn Dương nhắm mắt lại, trong đầu cứ quanh quẩn câu nói mà Ảnh Họa Bì nói khi nãy.

Cẩn thận, điểm yếu của ông bị người ta nắm được, đến lúc đó chết cũng không biết nguyên do.

Câu nói này, mỗi một chữ đều giống như chiếc gai nhọn hoắt, đâm mạnh vào tim ông, đau đến tột cùng.

Mấy năm nay, ông né tránh hết toàn bộ nguy hiểm là để bảo vệ Thẩm Thanh. Không ai được làm hại đến cô ấy, nếu không thì ông sẽ phát điên lên mất!

Tin tức Hứa Minh Tâm bị thương đã truyền đến tai Cố Lôi Đình, tin Cố Cố gặp nguy hiểm anh ấy cũng đã sớm biết rồi. Anh đã cử người đi điều tra, cũng đã hỏi Ôn Mạc Ngôn và Bạch Thư Hân.

Bây giờ Ôn Mạc Ngôn vẫn còn chưa xuất viện, anh ta vẫn đang nắm dưỡng bệnh ở bệnh viện thành phố.

Anh đã tìm được một ít manh mối, thuộc hạ của Cổ Triệt lại từng đến tập đoàn Hắc Mao.

Mà những người đã ra tay kia đều từ tập đoàn Hắc Mao tìm tới.

Anh cũng không có thêm chứng cứ gì nữa, Ngôn Dương cũng sẽ không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Bởi vì chuyện này căn bản là ông ấy chỉ đứng sau chỉ đạo, là tự ông ta bày mưu tính kế.

Nếu như để lộ ra chứng cứ quá rõ ràng sẽ dễ bị người ta lần theo dấu vết, tóm được đẳng chuôi, tìm ra chân tướng.

Bây giờ Hứa Minh Tâm đã bị Cổ Lâm làm bị thương, chuyện này đã được chứng thực.

Thứ Ngôn Dương lợi dụng chính là sự nghi ngờ của con người, Cố Lôi Đình chắc chắn sẽ nghi ngờ Cố Triệt, cho dù không phải Cổ Triệt làm thì tên khốn nạn Cố Lâm cũng sẽ không làm ra chuyện điên cuồng như vậy đâu.

Phạm hai tội cùng một lúc, có trốn đăng trời! “Con bé Minh Tâm sao rồi?”

Cổ Lôi Đình lo lắng nói. “Vẫn còn chưa tỉnh lại.”

Cố Gia Huy nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô, canh chừng ở bên giường. Bạch Thư Hân không nhìn nổi nữa, cô nói: “Bác, bác nhất định phải đòi lại công bằng cho Minh Tâm, Cổ Lâm không phải làm thế một hai lần nữa rồi, đây là lần thứ ba rồi đấy, anh ta muốn tìm người làm nhọ Minh Tâm! Bác, cháu không quan tâm đến ân oán của nhà họ Cố các người, nhưng chị em tốt nhất của con đang nắm ở đây, hôn mê bất tỉnh, chịu nhiều vết thương nghiêm trọng như vậy, cháu không thể bỏ qua được!”

Bạch Thư Hân vội vàng nói. Cổ Lôi Đình yên lặng, đúng lúc này thì Thẩm Thanh cũng đã tới.

Bà ấy vội vàng nói: “Thư Hàn này, chuyện này không đến lượt nhà họ Bạch ra tay đâu, nhà họ Ngôn bác sẽ là người đầu tiên đứng ra phản đối. Hứa Minh Tâm giờ chính là con gái nuôi của bác, con bé đã là người nhà họ Ngôn rồi, người nhà họ Ngôn chúng ta không thể bị người ta ức h**p trắng trợn mà không đánh trả lại được!”
 
Back
Top Dưới