Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 810


Chương 810

“Nhưng… đây chính là một cơ hội ngàn năm có một, nếu như Cố Triệt ra tay thì tôi có thể huy động tất cả mọi lực lượng trong tay để tìm chứng cứ đủ để tố cáo anh ta. Bố cậu biết Cố Triệt là người thế nào, nhưng mà từ trước đến nay ông ấy đều không ra tay tàn nhẫn, dù sao thì anh ta cũng là con ruột của ông ấy, nhất định ông sẽ không ra tay độc ác.”

“Nếu như ông ấy biết Cố Triệt động thủ, cậu cảm thấy ông ấy sẽ làm thế nào? Lòng ông ấy sẽ hoàn toàn nguội lạnh, vậy thì Bình Minh cũng sẽ không lụi bại trong tay ông ấy! Tôi có thể đảm bảo với ấy, tôi sẽ không để Cố An Nhiên phải chịu bất cứ một vết thương nào, tôi lấy tính mạng mình ra bảo đảm!”

Ông ấy nói từng từ một, từ nào từ nấy đều âm vang.

Ngay sau đó ông ấy liền móc ra một khẩu súng từ trong túi áo của mình ra, trịnh trọng đặt ở trước mặt anh.

“Nếu như tôi làm trái với những gì hôm nay tôi đã nói, cậu có thể bắn chết tôi.”

“Người bây giờ đang nói chuyện với cậu không phải là người phụ trách của tập đoàn Phát Đạt, mà là ông Càn của chợ đen, lực lượng trên tay tôi là không thể ước lượng được.”

Cố Gia Huy bình tĩnh nhìn khẩu súng đen ngòm trong tay, trong mắt u ám thâm thúy.

Anh híp mắt nhìn về phía Ngôn Dương, lời nói của ông ấy thành khẩn, mặt mày chân thành tha thiết, không có bất cứ một dáng vẻ đang giả vờ nào.

“Được, tôi tin ông một lần.”

Anh cầm khẩu súng lên, nói: “Vậy tôi cần phải làm thế nào?”

“Cậu chỉ cần đi cúng bái mẹ của cậu, người chết là quan trọng nhất, tôi sẽ xử lý bên phía thủ đô. Cậu không đi thì chắc chắn Cố Triệt sẽ không ra tay.”

“Vậy ông có chắc chắn Cố Triệt sẽ ra tay không? Nếu Cố An Nhiên xảy ra chuyện gì thì anh ta chính là đối tượng tình nghi đầu tiên.”

“Chuyện này không phụ thuộc vào anh ta, tôi tự có biện pháp riêng của tôi.”

Khóe miệng Ngồn thần khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười lạnh lùng độc ác.

Trăm mưu nghìn kế.

Kiêu hùng.

Hai từ này dùng trên người Ngôn Dương là thích hợp nhất.

Cố Gia Huy cũng không thể không bái phục tâm tư kín đáo của Ngôn Dương, mỗi một bước đi ông ta đều tính toán vô cùng chính xác.

Nếu như ai bị ông ấy nhắm trúng thì chắc chắn cuộc sống sẽ không an lành.

“Ngôn Dương, tôi rất tòn mò, vợ ông có biết ông là người thế này không?”

“Cậu nói chuyện cười sao, vậy vợ chưa cưới của cậu có biết cậu thế này không? Sợ là trên tay cậu cũng đã dính không ít máu rồi đúng không? Đều đã từng làm ra chuyện không thể để người khác biết, phải xem bản lĩnh của ai cao hơn, ai có thể tạo ra được cảnh bình yên giả tạo.”

“Thị trường ở thủ đô là một miếng bánh béo bở, ao cũng muốn chia một phần, mà chuyện chúng ta cần làm chính là đọc chiếm, một nhà nuốt trọn!”

Ngôn Dương vô cùng tự tin nói.

Ông ta có tự tin này, chỉ cần Cố Gia Huy phối hợp tốt với ông ta là được.

“Hy vọng lần này chúng ta có thể hợp tác vui vẻ. Còn cần tôi giúp ông làm chuyện gì nữa không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 811


Chương 811

“Để Khương Tuấn lại cho tôi, lần này cậu rời đi không được mang theo người của mình. Khương Tuấn lại thủ đô cũng sẽ khiến Cố Triệt nghĩ rằng cậu bất đắc dĩ phải đi cúng bái nên mới để Khương Tuấn ở lại đây chăm sóc Cố An Nhiên.”

“Được, hy vọng lần này ông sẽ không làm tôi phải thất vọng. Ngôn Dương, có một số chuyện chỉ có một cơ hội duy nhất.”

“Tôi biết rồi.”

Ngôn Dương cười cười, nhưng trong lòng ông ta lại âm thầm bổ sung một câu.

Mọi việc có lần thứ nhất không có lần thứ hai, có lần thứ hai không có lần thứ ba.

Ngôn Dương xoay người đi ra cửa, rất nhanh ông ta đã xuống tới lầu dưới, ngồi lại trên xe.

Thư ký ngồi đặng trước lái xe, nói: “Ông chủ, đã làm theo lời ông dặn dò rồi, tất cả mọi chuyện đã được chuẩn bị ổn thỏa.”

“Ừ, khi Cố Gia Huy rời đi thì dẫn người âm thầm bảo vệ bọn họ trong bóng tối, đợi tới khi mọi chuyện đã ngã ngũ thì lại xuất hiện.”

“Ông chủ, anh Trung rõ ràng đã cảnh cáo chúng ta, nếu chúng ta phái người đi theo thì không phải mọi chuyện đều sẽ bại lộ sao?”

“Tới lúc đó tất cả mọi chuyện đều đã kết thúc rồi, còn sợ gì nữa chứ. Tôi chỉ cần cậu đảm bảo một chuyện, Hứa Minh Tâm không thể chết, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì mà chết đi thì chúng ta sẽ thua cả bàn cờ.”

Ngôn Dương hơi hơi híp mắt, giọng nói có hơi lạnh lẽo.

Bất cứ con bạc nào đều sẽ bí quá hóa liều.

Ông ta cũng đang đánh cược.

Thư ký nghe thế liền biết tầm quan trọng của chuyện này nên vội vàng gật đầu liên hồi. “Thuộc hạ đã rõ, lần này thuộc hạ sẽ đích thân đi, đảm bảo tuyệt đối sẽ không xảy ra bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào.”

Ngôn Dương gật gật đầu, ông ấy quay đầu nhìn tòa cao ốc của tập đoàn J.C một cái, tòa cao ốc cao chót vót lộ ra sự im lặng chết chóc.

Ông ta thích cảm giác hô mưa gọi gió.

Nhất định trước khi người kia ngóc đầu trở lại ông ta sẽ xây dựng cho mình một bức tường thành kiên cố nhất, đủ để bảo vệ người phụ nữ mình yêu!

Buổi tối khi Hứa Minh Tâm quay về nhà, Cố Gia Huy nói với cô về chuyện cúng bái.

Ngày giỗ của mẹ anh cách tiết thanh minh không xa, anh dự định đợi đến cuối tuần cô được nghỉ thì sẽ đi về quê cúng bái.

“Về quê?”

“Ừm, hình như từ trước tới giờ anh chưa từng nói chuyện về mẹ anh với em.”

“Nếu như anh cảm thấy khó chịu thì không cần nhắc đến nữa.”

“Cũng chẳng có gì, từ lúc bọn anh còn rất nhỏ thì mẹ anh đã mất rồi, năm thứ hai sau khi anh được đưa ra nước ngoài thì bà ấy liền chết vì bệnh nặng. Bác sĩ nói, phần lớn nguyên nhân là vì hậm hực lâu ngày thành bệnh. Có thể thấy được những năm tháng bà ấy gả cho bố anh hoàn toàn không vui vẻ gì.”

“Vậy bà ấy… vì sao lại muốn gả cho bố anh?”

Mẹ của Cố Gia Huy năm ấy chẳng qua cũng chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng mà Cố Gia Bảo đã hơn bốn mươi tuổi rồi.

Khoảng cách tuổi tác lớn như vậy không ai có thể khắc phục được.

Nhìn mẹ của Cố Gia Huy cũng không giống như loại người vì quyền thế lợi lộc, nếu không thì cũng sẽ không hậm hực thành bệnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 812


Chương 812

“Khi anh rời nhà thì đã năm tuổi rồi, khi ấy cũng đã bắt đầu nhớ chuyện. Anh có thể nhận ra được mẹ anh rất yêu bố anh, đối xử với Cố Triệt cũng giống như con ruột của mình, nhưng mà Cố Triệt lại hoàn toàn không thích mẹ anh, anh ta vẫn luôn coi mẹ anh như kẻ địch.

Khoảng thời gian đó ngôn luận bàn tán rất nhiều, đều là những lời nói không tốt về bà ấy, có người cố ý bịa đặt gây chuyện.”

“Là… Cố Triệt sao?”

“Anh cũng không biết, bây giờ an đã có năng lực rồi, nhưng muốn điều tra lại chuyện hơn hai mươi năm trước cũng rất khó khăn. Anh cũng không muốn ác ý phỏng đoán Cố Triệt như vậy, nếu không… anh sợ mình sẽ khống chế không được mà muốn lấy mạng anh ta.”

Âm thanh của Cố Gia Huy tràn đầy lạnh lẽo nói.

Không phải là anh chưa từng điều tra, nhưng mà những bài báo năm đó đều đã bị người khác cắt bỏ từ lâu, hai mươi năm sau đã là cảnh còn người mất, vì thế nên không thể nào kiểm chứng được.

Anh cũng đã từng hoài nghi Cố Triệt… nhưng chưa từng giận chó đánh mèo với anh ta.

Anh đã đồng ý với Cố Gia Bảo rằng mình sẽ không giết người, đây chính là điểm mấu chốt duy nhất của anh.

“Khi mẹ anh qua đời thì bọn anh cũng quay về nhưng đã bỏ lỡ mất thời gian, mẹ anh đã được chôn cất từ lâu.

Từ đó về sau, mỗi năm anh đều sẽ về cúng viếng bà, nhưng bây giờ đã thiếu mất một người. Thêm năm nay nữa thì đã là năm thứ năm anh đi cúng viếng mẹ một mình rồi.”

“Em không phải là người sao?”

Hứa Minh Tâm bĩu môi nói: “Không phải năm nay anh muốn dẫn em đi cùng sao?”

“Năm nay, lại là hai người.” Anh nhéo mũi cô nói.

cùng cháu nhé.”

‘Phựt.”

Ôn Mạc Ngôn vừa mới uống một ngụm nước, nghe thấy câu này thì trực tiếp bị dọa tới mức phun ra ngoài.

Anh ấy ho khan không ngừng, cũng bắt đầu khó thở.

Một hồi lâu sau anh ấy mới tốt lên một chút, vẻ mặt ngượng ngùng nói: “Cố An Nhiên, cháu đang nói bậy bạ gì thế?”

“Buổi tối ba Gia Huy và Minh Tâm đều ngủ cùng cháu mà, hôm nay cậu và Thư Hàn không thể ngủ cùng cháu sao?”

Cố An Nhiên chớp chớp đôi mắt to tròn đen láy như một quả nho đen, trong mắt lộ ra ẻ hồn nhiên và ngây thơ.

“Vậy mẹ anh là người ở đâu?”

“Một trấn cổ ở dưới thủ đô, nơi đó đã bị khai phá thành địa điểm du lịch từ lâu rồi.”

“Vậy mẹ anh làm nghề gì? Có phải bà ấy rất ưu tú nên mới bị bố anh nhìn trúng không?”

“Ừ, mẹ anh là một hộ lý, bố anh vất vả lâu ngày thành bệnh, cần phải tĩnh dưỡng, bà ấy tới chăm sóc bố anh. Nếu như mẹ anh vẫn còn sống thì chắc chắn bà sẽ rất thích em.”

“Em cũng cảm thấy như vậy đấy, dù sao thì em cũng đáng yêu lại đảm đang thế này mà, đúng không?”

Hứa Minh Tâm cười khanh khách nói, hoàn toàn chẳng thấy cô ngại ngùng chút nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 813


Chương 813

Cô nghĩ tới Cố An Nhiên, đột nhiên phải rời đi mấy ngày, Cố An Nhiên ở nhà một mình phải làm thế nào đây?

Cố Gia Huy đã nói với Ôn Mạc Ngôn để cuối tuần được nghỉ cậu ấy sẽ tới chăm sóc cho Cố An Nhiên, cũng để Khương Tuấn ở lại đây.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì mới yên tâm.

Cô đi học một tuần, rất nhanh đã tới cuối tuần rồi, Cố Gia Huy lái xe chở cô đi, cũng không phải là rất xa, đại khái là phải lái xe khoảng bốn giờ đồng hồ.

Sáng sớm xuất phát, sáng thứ hai sẽ về sớm.

Trước khi rời đi anh còn đặc biệt gọi cho Ngôn Dương một cuộc điện thoại.

Anh muốn Cố An Nhiên phải bình an sống sót, một cọng tóc cũng không được thiếu mất.

Buổi chiều Ôn Mạc Ngôn tan làm rồi quay về phòng trọ một chuyến để cầm một vài thứ tới.

Bạch Thư Hân đứng trước cửa nhìn Ôn Mạc Ngôn, thấy anh ấy cầm một bọc đồ thật to, toàn là đồ mà trẻ con thích ăn nên liền biết anh muốn đi tới biệt thự.

“Anh đi thăm Cố An Nhiên sao?”

“AnhGia Huy và Hứa Minh Tâm đi về quên để cúng viếng bác gái, để Cố An Nhiên ở biệt thự một mình anh không yên tâm, vì thế nên anh muốn tới chơi cùng con bé. Cuối tuần em có dự định gì không?” anh ấy nghiêng đầu hỏi.

“Em cũng không có sắp xếp gì, có thể sẽ ở lại kí túc xá. Em cũng mua cho Cố An Nhiên vài món đồ chơi, ngẫu nhiên nhìn thấy, lông xù xù nên nhịn không được mà mua cho cô bé một cái.”

Bạch Thư Hân cầm một món đồ chơi hình một con cá lớn được làm bằng bông từ trong phòng ra.

“Đây là cá voi, cũng có thể dùng làm ghế thư giãn, ngồi ở phía trên thoải mái lắm.”

“Anh còn… còn nghĩ rằng một người con gái như em… sẽ không thích mấy thứ… mấy thứ lông lá xù xù như thế này chứ…”

Khi anh ấy nhìn về phía Bạch Thư Hân thì lại bắt đầu nói lắp ba lắp bắp.”

“Sao thế? Anh nghĩ rằng em là một người phụ nữ mạnh mẽ nên sẽ không thích những thứ này sao?”

“Không… không phải như thế đâu..”

Ôn Mạc Ngôn vội vàng giải thích.

“Được rồi, anh nhanh đi qua đó đi, em sẽ bỏ cái này lên xe giúp anh.”

Ôn Mạc Ngôn gật gật đầu.

Không lâu sau Ôn Mạc Ngôn liền tới biệt thự, khi Cố An Nhiên nhìn thấy con cá lớn đó thì mắt liền sáng bừng lên, cô bé nói: “Cậu, cậu nghĩ thông suốt rồi sao? Sao lại mua cho cháu cái này thế?”

“Cháu có thích không?”

“Thích chứ ạ, buổi tối cháu có thể ngủ cùng nó được không ạ? Gấu bông của cháu có thể có bạn mới rồi!”

“Đương nhiên là được rồi, tối nay cháu cũng phải ngủ cùng cậu nữa. Cháu thích là được rồi, đây là dì Thư Hàn tặng cháu đó.”

“Thư Hàn tặng sao ạ?”

Ban đầu Cố An Nhiên cũng gọi cô ấy là dì Thư Hàn, nhưng sau này khi cô ấy biết được Cố An Nhiên gọi Hứa Minh Tâm là Minh Tâm nên cô ấy cũng bám riết không chịu buông tha mà bảo cô sửa miệng gọi mình là Thư Hàn.

Tuyệt đối không thể gọi con gái bằng xưng hô già hơn tuổi được, con gái kiêng kị nhất chính là điều này.

“Ừ, nếu như cô ấy biết cáu thích thì nhất định cũng sẽ rất vui.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 814


Chương 814

“Cậu ơi… cháu cũng rất thích Thư Hàn, nếu không thì cậu cưới Thư Hàn về nhà làm mợ cháu đi, có được không ạ?”

“Cái, cái gì?”

Ôn Mạc Ngôn nghe thấy câu này thì xém chút nữa đã tự cắn trúng lưỡi mình.

Cưới Bạch Thư Hân về nhà?

Từ trước tới giờ anh ấy chưa từng nghĩ tới vấn đề này, cũng không dám nghĩ.

Anh là một người không có duyên với việc yêu đương, vừa nhìn thấy con gái nhà người ta thì liền đỏ mặt ngượng ngùng nên cũng chưa từng nghĩ đến việc kết hôn.

Hơn nữa chẳng qua anh cũng chỉ mới hai mươi tuổi mà thôi, tuổi tác cũng không phải là quá lớn nên cứ tùy ý, phương diện này hoàn toàn không cần gấp gáp chút nào.

“Cậu à, cậu cũng đã lớn rồi, không còn nhỏ nữa đâu, cậu mà còn không chịu gả ra ngoài thì sẽ bị người khác coi như trò cười đó.”

“Cậu… cậu là đàn ông mà…”

“Đàn ông thì không thể gả ra ngoài được sao? Không phải mẹ cháu cũng gả cho ba cháu đấy sao? Không phải ai thích người nhiều hơn một chút thì sẽ gả cho người còn lại sao? Cháu thấy cậu thích Thư Hàn nhiều hơn một chút mà.”

“Chuyện không giống như cháu nghĩ đâu, cháu vẫn còn nhỏ, cháu không hiểu chuyện này được đâu. Cậu xuống nhà bếp nhìn xem đồ ăn tối của cháu đã được làm xong chưa, ngoan.”

Ôn Mạc Ngôn không dám tiếp tục nói về vấn đề này nữa, anh đã căng thẳng tới mức lòng bàn tay cũng đổ đầy mồ hôi rồi, anh không dám trả lời câu hỏi này trước mặt cháu gái.

Anh ấy và Bạch Thư Hân ở bên nhau…

Khong thể được, ăn bản là cô ấy không xem trọng anh, mà anh cũng không có dự định sẽ yêu đương.

Cố An Nhiên nhìn theo bóng lưng Ôn Mạc Ngôn rời đi mà có chút đăm chiêu, ngay sau đó cô bé liền cầm điện thoại của Ôn Mạc Ngôn mà anh đang để trên bàn trà lên, hí hoáy một lát thì liền tìm được số điện thoại của Bạch Thư Hân.

Cô bé nghẫm nghĩ một hồi rồi mới soạn một đoạn tin nhắn gửi đi.

Hai mươi phút qua đi, bữa tối cũng đã được chuẩn bị xong rồi.

“Cố An Nhiên, tại sao cháu lại không ăn?”

Ôn Mạc Ngôn nghi hoặc mà nhìn cô bé, cô bé còn bảo hai dì trong nhà bếp làm nhiều thêm vài món ăn, hình như là khẩu vị đang rất tốt mà.

“Cố An Nhiên muốn cho cậu một niềm vui bất ngờ, cậu cũng không được ăn.”

Cố An Nhiên nói một cách tinh quái. “Niềm vui bất ngờ?” Ôn Mạc Ngôn mới vừa dứt lời thì ngoài phòng khách đã vang lên tiếng chuông cửa.

“Bất ngờ tới rồi, cậu nhanh nhanh đi mở cửa đi!”

“Cháu, rốt cuộc là nhóc con tinh quái cháu đang làm gì thế hả, nếu như để cậu biết được cháu đang đùa giỡn cậu thì cậu sẽ dạy cho cháu một bài học đấy.”

Ôn Mạc Ngôn giả vờ nghiêm túc nói, sau đó anh liền đi mở cửa.

Ngoài cửa là tiếng thở hổn hển của Bạch Thư Hân.

“Em… sao em lại tới đây?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 815


Chương 815

“Những thời điểm mấu chốt như thế này anh không được nói lắp, được không? Cố An Nhiên đầu rồi? Không phải là anh nói Cố An Nhiên đổ bệnh rôi sao? Không phải anh nói một người đàn ông như anh chăm sóc không xuể sao? Anh đã gọi bác sĩ chưa?”

“Cố An Nhiên… đổ bệnh sao?” trong nháy mắt Ôn Mạc Ngôn liền hiểu rõ, con bé có cố này thật là.

Bạch Thư Hân không kịp đợi câu trả lời của anh mà đã trược tiếp đẩy người anh ấy sang một bên rồi đi vào, vừa vào liền nhìn thấy cô cố đan ở trong nhà bếp.

“Thư Hàn tới rồi sao? Để cháu đi lấy thêm bát đũa cho Thư Hàn, chúng ta cùng nhau ăn tối đi.”

“Cháu…”

Bạch Thư Hân kinh ngạc chỉ vào Cố An Nhiên, đầu óc là một mảnh mờ mịt.

Ôn Mạc Ngôn bất đắc dĩ mà cười cười, anh ấy nó: “Em bị nhóc con tinh quái này lừa rồi, con bé nào có bị ốm chứ, khẩu vị cũng rất tốt, trước khi ăn tối còn ăn không ít trái cây nữa mà.

“Vậy… vậy con bé gọi em tới dây làm gì? Em nhận được tin nhắn của anh, còn nghĩ rằng anh chăm sóc trẻ con không được nên mới vội chạy tới đây.”

Ngay lúc này, Cố An Nhiên đi ra từ phòng bếp, còn cầm cho bạch hoan một bọ bát đũa.

Cô bé đi về phía trước dắt tay Bạch Thư Hân, để cô ấy ngồi xuống ghế.

“Thư Hàn, ngồi xuống ăn cơm thôi! Buổi tối Thư Hàn và cậu ngủ Bạch Thư Hân cũng rất ngượng ngùng, cô ấy nói: “Bọn họ là một đôi, đương nhiên là có thể ngủ cùng nhau, dì… dì và cậu cháu cũng đâu phải là một đôi.”

“Nhưng cháu và cậu cháu cũng đâu phải là một đôi đâu…”

“Chuyện này… không giống nhau, người lớn và trẻ con có thể ngủ cùng nhau, nhưng hai người lớn… sẽ bị người hác bàn tán.”

“Như thế… cháu không hiểu…”

Cố An Nhiên lắc đầu biểu thị mình rất mê mang.

Ôn Mạc Ngôn bất đắc dĩ đỡ trán, anh ấy hỏi: “Cố An Nhiên, cháu đừng làm loạn nữa, đợi lát nữa cậu sẽ tiễn dì Thư Hàn về, lần sau cháu không thể trêu cợt người khác như vậy nữa.”

“Thư Hàn ở lại đi mà, cháu muốn Thư Hàn ở lại mà, baGia Huy và Minh Tâm không ở nhà, cháu ở nhà buồn chán lắm. Cậu chỉ được cái lớn xác, Thư Hàn yên tâm để cậu trông cháu một mình sao?”

“Hừm…”

Bạch Thư Hân nhìn vào mắt Ôn Mạc Ngôn, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ.

Nếu đã đến đây rồi, vậy ở lại đi, cứ thoải mái giống như ở nhà là được.

“Nhưng mà cô và cậu của cháu chỉ có một người được ngủ thôi. Cháu chọn ai bây giờ?”

“Cháu chọn cô ạ.”

“Hừm…”

Trả lời rõ ràng như vậy, không chút do dự nào.

“Vì sao thế?”

“Vì cháu đã ngủ cùng với cậu rồi. Còn Tiểu Bạch cháu chưa ngủ cùng bao giờ.”

“Lý do rất hợp lý đấy. Vậy đêm nay chúng ta đi ngủ thì cậu ngủ ở đâu?”

“Trong nhà nhiều phòng như vậy, cậu ngủ bừa một chỗ cũng được mà. Anh ấy là đàn ông, có gì mà phải ngại. Cha Cổ nói cho cháu biết rồi, con gái thì cần giữ ý, còn con trai tùy tiện một chút cũng không sao, không cần quan tâm lắm.”

“Cha Cố của cháu cũng có tư tưởng giác ngộ cao đấy chứ nhỉ!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 816


Chương 816

“Anh… Anh cũng rất cao… có được không?”

Ôn Mạc Ngôn lắp bắp nói.

“Cậu ngốc nghếch lại không nói chuyện tử tế rồi.”

Cố Cố bất đắc dĩ nói.

Bạch Thư Hân nghe vậy nhịn không được nở nụ cười. Mà Ôn Mạc Ngôn bên cạnh đã đỏ bừng mặt không nói lên lời.

Một bữa cơm này cũng xem như hòa thuận vui vẻ.

Buổi tối Bạch Thư Hân ngồi trong phòng khách.

Cố Cố tắm rửa sạch sẽ liền lên sàn. Cô bé tựa vào lòng Bạch Thư Hân cùng nhau đọc tiểu thuyết kiếm hiệp Kim Dung.

“Tiểu Bạch, cô có người trong lòng rồi à?”

“Sao tự nhiên lại hỏi cái này?”

“Cô cứ nói cho cháu biết cô có hay không là được.”

“Coi như là… có đi.”

Quan hệ giữa cô và Lý Hải Long phát triển cũng khá thuận lợi, tuy rằng chưa có gì rõ ràng nhưng cũng đã gặp nhau vài lần.

Chú vẫn cứ hỏi ý cô thế nào, bảo cô không cần phải miễn cưỡng, chú hoàn toàn có thể từ chối nhà họ Quý.

Chỉ là cô vẫn chưa suy nghĩ kĩ càng, trước mắt cứ làm bạn trước đã.

Cố Cố nghe thấy vậy có hơi khó chịu một chút.

“Có vẻ như cậu sẽ tiếp tục độc thân rồi. Mẹ cháu nói rằng cậu sẽ trở thành một gã độc thân già nếu không tìm được đối tượng.”

“Sao mà khoa trương như vậy được. Cậu của cháu vừa đẹp trai lại có gia thế tốt, không phải nên có rất nhiều người mang lễ đến tận cửa hay sao? Còn sợ không tìm được bạn gái?”

“Nhưng cậu không thích thì làm thế nào. Vừa thấy con gái nhà người ta đã tự động trốn tránh, chẳng bao giờ chủ động nói chuyện cùng. Những người chị em tốt mà mẹ giới thiệu cho cậu đều nói xấu cậu trước mặt mẹ thôi. Nói cậu xem mắt hơn một tiếng đồng hồ, mà không nói được nổi năm câu, nói cậu cháu rất nhàm chán, EQ lại thấp. Sau này tìm bạn trai nhất định không thể tìm kiểu người như cậu được..”

“Cậu, thật sự tệ như thế à? Thật lo lắng không biết bao giờ mới có thể gả cậu ra ngoài đây..”

“Đứa nhóc như cháu thì lo lắng cái gì hả?”

“Cháu sợ cậu cứ mãi mãi ở một mình. Mẹ có cháu rồi, cha Cố có Minh Tâm, Tiểu Bạch cũng có đối tượng rồi, vậy cậu phải làm sao đây? Cậu không cảm thấy mình rất cô đơn, rất đáng thương sao? Cố Cố cháu nhìn mà đau lòng vô cùng…”

“Cậu của cháu không kém cỏi như vậy đâu.”

Bạch Thư Hân vừa nghĩ tới phong thái trên bàn rượu của anh ấy, một mình cân hết cho cô.

Lúc mà cô được anh đỡ rượu, rất có cảm giác an toàn.

Có lẽ bản thân cô sợ mình uống say khướt không về được, chỉ cần có anh ấy bên cạnh liền yên tâm. Đây cũng là một loại cảm giác an toàn hiếm thấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 817


Chương 817

“Cô có thấy cậu của cháu tốt không?”

“Khá tốt, là một người không tồi đâu.”

“Vậy cô cưới cậu về đi, được không ạ? Coi như là làm phúc…”

“Ừm…”

Bạch Thư Hân đầu đầy vạch đen. cưới anh ta về là cái quỷ gì thế?

“Ngươi cứ vậy mà muốn đá cậu của cháu ra ngoài đường sao?”

“Đúng vậy. Trong nhà không nuôi được kẻ ăn không ngồi rồi…”

“Ha ha, ăn không ngồi rồi. Được rồi được rồi, cô sẽ tìm mấy người nữa để giới thiệu cho cậu. Chuyện của cậu, cháu không cần quan tâm nữa nhé, ngoan ngoãn ngủ đi, cô đợi cháu rồi mới ngủ.”

“Được. Vậy chúc Tiểu Bạch ngủ ngon nha.”

Sau lời chúc ngủ ngon, Cố Cố liền chui vào chăn, rất nhanh sau đó đã ngủ say.

Bạch Thư Hân có chút đói bụng bèn xuống nhà tìm đồ ăn.

Không ngờ rằng Ôn Mạc Ngôn vẫn chưa đi ngủ, vừa bước từ thư phòng ra, trên tay còn cầm hai quyển sách.

Cô xuất phát từ phép lịch sự nói: “Em hơi đói nên đi nấu bữa khuya, anh có ăn cùng không?”

“Có..Có ăn…”

“Vậy cùng nhau đi, xem trong bếp có gì ăn được không?”

Cô xuống nhà mở tủ lạnh phát hiện bên trong chẳng còn tý cơm thừa nào. Muốn làm cơm rang trứng cũng không được.

Quả nhiên là nhà giàu có, không tìm được chút cơm thừa canh cặn nào cả.

Đến sủi cảo đông lạnh cũng không có luôn, vậy ăn cái gì bây giờ?

“Thôi bỏ đi, không ăn nữa. Uống cốc nước rồi lên đi ngủ vậy.”

“Có mì Ý… ăn mì Ý được không?”

“Nhưng em không biết…”

“Để anh… anh làm cho.”

“Có phải quá phiền phức không?”

“Không…”

Anh nói còn chưa nói hết câu, Bạch Thư Hân đã bảo: “Anh làm đi, đừng nói gì nữa.”

Ôn Mạc Ngôn cũng thở một hơi nhẹ nhõm. Nhìn thấy cô anh thật sự không thể nói chuyện bình thường được.

Không nói gì với nhau cũng khá thoải mái.

Bạch Thư Hân nhìn anh lấy ra từ trong tủ lạnh nào là thịt bò tươi, ớt xanh, cà rốt…

Một bên luộc mì, một bên thái rau.

Đợi đến lúc mì gần được, anh bắt đầu xào thăn bò sốt tiêu đen.

Không lâu sau cô đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, ngón tay hơi gõ xuống bàn.

Mà bụng của cô đã cảm nhận được, phát ra âm thanh đòi ăn.

“Sắp được ăn chưa?” Bạch Thư Hân đã có chút không chờ được bèn hỏi thử.

“Sắp rồi… Xong ngay đây.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 818


Chương 818

Anh vớt mì ra cho ráo nước, sau đó đổ vào nhau cùng xào lên, cuối cùng bày lên đĩa.

Bạch Thư Hân chú ý thấy đĩa của cô rất nhiều thịt bò, còn đĩa của anh quá nửa là ớt xanh.

Quả nhiên là thân sĩ!

Về sau lấy vợ nhất định phải lấy được người biết yêu thương vợ. Ai mà được gả cho anh đúng là rất có phúc.

“Nếm thử xem…”

Cô cầm dĩa lên cuộn một miếng đầy cho vào miệng, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Sốt tiêu không quá cay, thịt bò rất mềm rất thơm, mỳ Ý cũng rất vừa miệng.

Trời ạ…

Ngon quá đi mất!

Bạch Thư Hân không khách khí đứng dậy, gật đầu như gà mổ thóc, cho anh một like rồi lại ngồi xuống tiếp tục ăn.

Ôn Mạc Ngôn cười cười, cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, còn đang lo lắng cô không thích ăn.

Anh nhớ tới gì đó bèn hỏi: “Chuyện là… Em và đối tượng xem mắt ra sao rồi?”

“Minh Tâm nói cho anh rồi à?”

“Anh… anh chỉ hỏi vậy thôi.”

“Là thế đó. Phát triển thuận theo tự nhiên thôi.”

“Em… Em thích anh ta sao?”

Kỳ thực Ôn Mạc Ngôn muốn hỏi, buổi tối hôm đó cô uống say như chết, khóc lóc thảm hại, miệng một mực nhắc tên một người không biết đó là ai?

Khi cô ấy nhắc tới đối tượng xem mắt, trong mắt không hề có chút tình cảm nào. Anh cũng không phải kẻ ngốc, nhìn ra được Bạch Thư Hân thực ra không thích người kia.

Nhưng tùy ý để phát triển tình cảm theo tự nhiên không phải đến cuối cùng là muốn thành một đôi hay sao?

Trong thế giới của Ôn Mạc Ngôn không có nhiều thứ phức tạp như vậy.

Thích chính là thích, không thích chính là không thích.

Về sau người mà anh tìm nhất định phải là người mà hai bên cùng có tình cảm với nhau.

Nếu đối phương không thích mình, anh cũng sẽ không miễn cưỡng.

Mà Bạch Thư Hân như vậy…

Không phải là coi tình cảm như một trò đùa hay sao?

“Thích có thật sự quan trọng như vậy không? Tình cảm có thể từ từ bồi dưỡng mà. Ở với nhau chỉ cần có thể hòa thuận là được rồi.”

Cô ấy thản nhiên nói.

“Vậy… Nếu như đơn phương… trong lòng đơn phương thích người khác…

cũng có thể vui vẻ ở cùng người đàn ông khác được sao?”

Ôn Mạc Ngôn vội vàng nói.

Vừa dứt lời, Bạch Thư Hân đập mạnh cái dĩa xuống đĩa mỳ, kêu keng” một tiếng “Câu này của anh là sao? Anh đã biết được gì rồi? Ai nói cho anh biết, là Minh Tâm phải không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 819


Chương 819

Khuôn mặt xinh đẹp phủ đầy sương lạnh, bất mãn nhìn anh, hỏi dồn dập.

“Không. .. Không phải. . ” Ôn Mạc Ngôn có chút khẩn trương, vội vàng giải thích. ..

“Ngày hôm đó… Hôm đó em uống say, chính miệng em đã nói… chính miệng em nói, nói người mà em thích không cần em..”

Bạch Thư Hân nghe vậy, nhíu chặt lông mày. Sau khi cô say rượu vậy mà lại nói ra rồi?

Cô khẽ cụp mắt, hàng mi cong vút che đi ánh sáng bên trong.

Theo sau đó cô cũng buông dĩa xuống.

“Em ăn no rồi, anh cứ ăn từ từ.”

Nói xong đứng dậy cầm đĩa mang vào phòng bếp.

Ôn Mạc Ngôn vội vàng đuổi theo, nhìn thấy cô đổ hơn nửa đĩa mì Ý vào thùng rác.

“Bạch Thư Hân…”

Mắt thấy cô muốn đi, Ôn Mạc Ngôn vươn tay nắm lấy cổ tay giữ lại.

Không biết tại sao khi thấy cô tức giận, Anh lại cảm thấy lòng nghẹn lại muốn nói lời xin lỗi.

Cô tức giận lên không đáng yêu chút nào, còn rất dọa người.

Anh cảm thấy lúc cô nở nụ cười rất xinh đẹp, khi cô hung hăng bướng bỉnh đi báo thù cho bản thân rất xinh, khi cuộn tròn người đi ngủ cũng vô cùng đẹp.

Mà giờ phút này…

Không xinh đẹp một chút nào.

Cô tức giận, anh cũng không vui theo.

“Buông tay!”

Bạch Thư Hân lạnh mặt quát một tiếng.

“Không buông.” Thanh âm của anh đột nhiên tăng lên, khó có khi không lắp bắp, ngược lại còn nói rõ ràng từng từ từng chữ.

“Anh biết… Anh biết anh đã chọc giận khiến em không vui. Em có thể đánh anh cho hả giận, nhưng đừng dùng… trò chiến tranh lạnh với anh. Anh không phải cố ý đâm vào… vết sẹo của em đâu.”

“Anh nghĩ rằng tôi không dám sao?” Bạch Thư Hân lạnh giọng nói, theo sau đó xoay người hung hẳng nện một quyền lên khóe miệng Ôn Mạc Ngôn.

Chỉ nháy mắt, khóe miệng đã sưng đỏ.

Trong miệng mùi máu tươi ngập tràn.

Anh ta nuốt vài miếng, xoa xoa miệng vết thương.

Nhưng anh cũng không lùi lại, bàn tay vẫn như cũ không chịu thả ra, gắt gao nắm chặt tay cô.

Bạch Thư Hân nóng nảy, cố gắng giãy dụa, nhưng lại không thoát ra được.

Lẽ nào cô lại có thể bị một tên thư sinh trói gà không chặt trói buộc hay sao?

“Nếu anh còn không buông tay thì đừng trách tôi không khách khí. Tôi thật sự sẽ ra tay nặng hơn đó.”

“Đánh anh… Em có vui vẻ không? Nếu như có thể làm em bớt giận, em cứ việc đánh. Anh… anh không phải cố ý đâu. Anh xem em như là một người bạn, cho nên anh hy vọng em… hi vọng em có thể sống vui vẻ hạnh phúc.”

“Anh coi tôi như một người bạn nhưng tôi chưa bao giờ coi anh là bạn cả. Tôi cảm thấy anh vô cùng phiền phức, ở chung với anh chẳng phải chuyện tốt đẹp gì. Chuyện của tôi cũng không cần anh quan tâm làm gì, anh chẳng là gì của tôi cả, đừng quá coi trọng bản thân, tự cho mình là đúng. Tôi thích ai, không yêu ai là chuyện của tôi. Anh dựa vào cái gì mà đứng đây dạy bảo tôi?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 820


Chương 820

“Hơn nữa, anh có biết tình cảm là gì không? Anh thích người nào chưa, yêu đương với ai chưa mà nói? Anh cái gì cũng không biết thì anh khuyên tôi được gì đây? Người trong lòng tôi là ai không liên quan đến anh, tôi ở cùng ai cũng không phải chuyện anh quản được!”

Ngữ khí Bạch Thư Hân vô cùng ác liệt. Lời nói ra giống như viên đạn b*n r* phát nào trúng phát đó, nhanh, chuẩn lại ngoan độc.

Cô bị lửa giận công tâm cũng vì anh đột nhiên mạo phạm vào vết sẹo đau nhất, sâu nhất nơi đáy lòng cô.

Cô giống như một con nhím, chỉ có thể dựng lên những chiếc gai nhọn khắp người, hi vọng có thể giảm bớt tổn thương.

Cô rất không thích bị người khác xen vào việc của mình, nhất lại là chuyện tình cảm.

Ôn Mạc Ngôn nghe cô nói như vậy, con ngươi chợt co lại. Hiển nhiên không ngờ rằng trong mắt Bạch Thư Hân bản thân lại là người không biết tự mình lượng sức, tự tìm mất mặt như vậy.

Cũng đúng thôi…

Anh đâu phải là gì của cô, dựa vào đâu mà can thiệp đời sống tình cảm của cô được chứ.

Anh coi cô như một người bạn, thực lòng quan tâm chăm sóc, nhưng cô lại không coi anh là bạn..

Ôn Mạc Ngôn không nói lời nào, buông lỏng bàn tay đang nắm tay Bạch Thư Hân, ánh mắt tràn đầy vẻ ảm đạm.

Bạch Thư Hân nhìn thấy trong mắt anh hiện lên một tia bị thương, trái tim phút chốc run rẩy, há miệng th* d*c định nói gì đó.

Nhưng…

Cuối cùng muốn nói lại thôi.

Cô cắn chặt răng, cằm dưới bạnh ra, xoay người rời đi.

Vừa định lên lầu thì ngoảnh đầu lại đã nhìn thấy Cố Cố.

Cô bé đang ôm con gấu bông, đứng ở góc cầu thang nhìn hai người họ.

Ánh mắt trong suốt như thủy tinh.

Bạch Thư Hân đối diện với ánh mắt trong trẻo sạch sẽ kia, cả người cứng đờ. Trái tim như bị bàn tay vô hình bóp nghẹn, cảm thấy hít thở cũng khó khăn.

Cô còn chưa kịp mở miệng nói, Cố Cố đã hỏi: “Hai người… đang cãi nhau sao?”

“Cố Cố, trở về ngủ đi.” Thanh âm Ôn Mạc Ngôn phá lệ trầm thấp khàn khàn mang theo một chút buồn bã.

Cố Cố nhìn vết thương trên khóe miệng cậu mình, hốc mắt dần ửng đỏ.

“Cậu, mặt cậu bị làm sao vậy?” Cố Cố chạy nhanh xuống dưới, Ôn Mạc Ngôn ôm cô bé vào trong ngực.

“Cậu có đau không?”

“Cậu không đau, là cậu không cẩn thận nên mới ngã bị thương, không sao cả. Giờ Cố Cố nên đi ngủ đi nhé, theo Tiểu Bạch lên lầu được không nào?”

“Tiểu Bạch. ..”

Cố Cố có chút sợ hãi nhìn Bạch Thư Hân. Bạch Thư Hân siết chặt đôi tay nhỏ bé, cảm thấy bản thân không cách nào ở lại đây được nữa.

Nơi này vốn dĩ không phải nhà của cô, ở lại đây còn có ý nghĩa gì nữa?

“Thật xin lỗi, tôi đột nhiên nghĩ ra tôi còn có chút việc, xin phép đi trước.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 821


Chương 821

Bạch Thư Hân vội vàng chạy lên lầu, khoác thêm áo sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Ôn Mạc Ngôn nhíu chặt mày. Hiện giờ đêm hôm khuya khoắt, lúc cô đến đây là gọi xe. Ở đây căn bản không gọi được xe,cô trở về kiểu gì?

Nơi này là ngoại thành hẻo lánh, xung quanh lại u ám. Một cô gái chạy ra ngoài một mình chắc chắn không an toàn.

Nghĩ vậy Ôn Mạc Ngôn nhanh chóng đuổi theo.

Bạch Thư Hân còn đang tức giận, cảm thấy bản thân như một người phụ nữ điên cuồng mắng chửi Ôn Mạc Ngôn thậm tệ.

Những lời vừa nãy cô nói ra… Thật sự không phải lời xuất phát từ trái tim, nhưng cô không biết nên kết thúc như thế nào, cảm thấy vô cùng khó xử xấu hổ.

Bạch Thư Hân chạy ra khỏi biệt thự, đi tới đường lớn, đột nhiên lại nhìn thấy trong bóng tối có rất nhiều người.

Tình huống gì thế này? Hay là cô bị hoa mắt?

Bạch Thư Hân giật mình dừng bước. Cẩn thận nhìn xung quanh, đột nhiên phát hiện phía xa xa kia có ánh sáng le lói giống như ánh sáng xanh của màn hình di động.

Chẳng lẽ. .. Có người đang theo dõi mình?

Trái tim Bạch Thư Hân đập dồn dập.

Đúng lúc này, Ôn Mạc Ngôn đã đuổi kip theo.

“Thư Hàn, đừng đi nữa. Buổi tối… Buổi tối không an toàn.”

“Di động.”

“Cái gì cơ?”

“Đưa tôi di động! Nhanh lên!”

“Tôi… Tôi không mang theo. Vậy anh có cái gì?” Bạch Thư Hân không nỡ ném di động của mình, cuối cùng nhắm trúng vào thắt lưng của anh.

Khóa của thắt lưng da này nhìn có vẻ nặng.

Cô bắt đầu giở trò.

“Em… Em làm gì vậy hả?”

Ôn Mạc Ngôn thấy cô đột nhiên muốn lột quần mình, sợ tới mức ngay lập tức ngăn cản. Chỉ là anh ta sao có thể là đối thủ của Bạch Thư Hân.

Cô hung hãn tát một cái, chụp lấy bả vai anh. Anh cảm thấy bả vai mình đau đến mất đi tri giác, không cách nào cử động được.

Cuối cùng thắt lưng cũng bị kéo ra.

“Em… Em muốn làm gì… Chúng ta… Chúng ta…

Lời anh nói có chút lộn xộn, dùng ánh mắt của người vợ bé nhỏ nhìn cô.

Đầu Bạch Thư Hân nhất thời to như cái đấu. Nếu không phải vì muốn biết trong bụi cỏ kia có người hay không, cô mới không chọn làm cách này.

Bụi cỏ cách chỗ hai người một đoạn, nếu có người theo dõi thì từ đó nhìn cô và anh giống như chỉ đang cãi nhau mà thôi.

Trên đường sạch sẽ không có bất kỳ vật nào để có thể ném thử thăm dò.

1,2,3…

Cô đếm thầm trong bụng sau đó dùng hết sức lực toàn thân, quăng mạnh dây lưng về phía bụi cỏ kia.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 822


Chương 822

“A…

Một tiếng kêu đau rất nhỏ hô lên.

Thật sự có người!

Bạch Thư Hân không kịp nghĩ nhiều, nhanh chóng bắt lấy tay Ôn Mạc Ngôn xoay người bỏ chạy.

Ôn Mạc Ngôn vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Cửa nhà ‘sâm’ một tiếng đóng kín, Bạch Thư Hân thở hồng hộc. Hiện tại nên làm gì bây giờ?

“Thư Hàn…em…em còn đang nắm tay anh…”

“Đến lúc nào rồi, anh đừng ngượng ngùng như vậy khi nhìn em có được không? Ở bụi cỏ bên ngoài có đầy người, gần đây mọi người có gây chuyện với ai không? Hôm nay em tới đây đúng là không đúng dịp, thật là xui xẻo!”

Trong lúc nói chuyện, cô vào bếp tìm cái gì đó tiện tay rồi kêu người giúp việc ôm Cố Cố lên lầu.

“Anh cũng đi lên đi, ở đây anh cũng không có chuyện gì, nếu có người xông vào anh cũng không giúp được.”

“Bên ngoài…Thật sự có người ở ngoài đó sao?”

“Đúng, có rất nhiều. Nhà của em là ba đời theo quân sự, từ nhỏ em đã học qua chống trinh sát. Em sẽ chú ý đến tất cả những gì đang xảy ra xung quanh mình. Có người đang mai phục ở bên ngoài, hoặc là tới để trộm đồ hoặc muốn bắt ai đó. Không phải là anh thì chính là Cố Cố nên anh nhanh chóng lên lầu đi.”

“Vậy… Vậy em phải làm sao?”

“Anh cho rằng anh ở lại đây có ích lợi gì sao?” Bạch Thư Hân lạnh lùng nói.

Càng lúc căng thẳng và hồi hộp thì cô ấy càng bình tĩnh và điềm đạm hơn.

Ôn Mạc Ngôn không còn gì để nói đành phải tuyệt vọng rời đi.

Khi đi lên lầu anh nói: “Cẩn thận, nếu có chuyện gì…cứ la lên, anh…anh nhất định sẽ là người đầu tiên lao xuống cứu em!”

“Không biết tự lượng sức.”

Bạch Thư Hân nói với vẻ giễu cợt nhưng…trong lòng vẫn ấm áp.

Đúng lúc này có một thứ gì đó đã làm vỡ kính cửa sổ.

Khi Bạch Thư Hân đi kiểm tra thì cô đã bị bắn vào tay, rất đau.

Súng bắn keo!

Mặc dù thứ này không gây nguy hiểm đến tính mạng nhưng nó lại khiến người ta đau đớn vô cùng!

Cô ấy bị bắn vào tay, chờ một lúc lâu vẫn không giảm cơn đau, đau khiến cô run rẩy cả người.

Cô đã nhìn thấy bóng dáng bên ngoài. Có rất nhiều người!

Và đều có chuẩn bị từ trước.

Bỗng nhiên có ai đó ném một thứ gì vào giống như một quả lựu đạn nhưng lại không phải, nó đang bốc khói nghi ngút.

“Chết tiệt! Thuốc mê, quá xảo trá!”

Cô không kịp gõ cửa phòng chú An, chỉ có thể liều mạng chạy lên lầu.

Không khí ở tầng trên lưu thông có thể tốt hơn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 823


Chương 823

Nhưng vào lúc này vang tiếng khóc của Cố Cố và tiếng k** r*n của Ôn Mạc Ngôn truyền ra từ phòng khách.

Bạch Thư Hân khẽ run lên, cô không chút do dự vội xông tới.

Trên ban công đột nhiên xuất hiện một người mặc áo đen, người kia muốn bắt cóc Cố Cố, Ôn Mạc Ngôn đã ngã xuống đất và ôm chặt lấy chân của người áo đen kia, có vẻ như anh cũng đã bị bắn bằng súng bắn keo.

“Cố Cố!”

Cô nhanh chóng nhặt đồ vật ở gần và ném mạnh về phía kia.

Mục tiêu chính xác đến đáng sợ, chiếc cốc thủy tinh đập mạnh vào ót người đối diện.

Người đàn ông hét lên một tiếng vì đau đớn, sau đó anh ta giơ súng bắn keo lên và bắn một phát về phía Thư Hàn.

Bạch Thư Hân dù nhanh nhẹn đến đâu cũng khó có thể di chuyển thoải mái trong căn phòng này.

Cô ấy trốn dưới chân giường và bị trúng hai phát vào lưng, đau kinh khủng.

Cô hít vào một hơi lạnh, cảm thấy đối phương sắp rời đi cô lại phải vội vàng chạy tới.

“Rắc rối!”

Người đàn ông nói với vẻ không vui rồi lấy trong túi ra một quả bom sương mù ném qua.

“Nhanh lên…”

Bạch Thư Hân không để ý tới Cố Cố nữa, cô chỉ có thể giúp Ôn Mạc Ngôn nhưng…vẫn đã quá muộn.

Sau khi người mặc đồ đen thành công thì cũng không vội vàng rời đi mà trói mọi người lại mang đi.

Thời gian trôi qua, Bạch Thư Hân tỉnh lại lần nữa thì thấy mình bị nhốt trong một căn phòng tối.

Cô và Ôn Mạc Ngôn bị nhốt cùng nhau nhưng anh thì vẫn chưa tỉnh.

Khi anh tỉnh lại cũng đã nửa tiếng sau.

Đúng là một người đàn ông yếu đuối, hôn mê cũng lâu hơn người bình thường một chút.

Loại thuốc mê này tuy mạnh nhưng thời gian duy trì rất ngắn, ước chừng chỉ khoảng nửa giờ nhưng cậu nhóc này lại ngủ tới một giờ.

Lúc trước cô còn mắng anh nhưng trong nháy mắt lại bị nhốt chung với anh, quả là tạo hóa trêu ngươi.

“Cố Cố ở đâu?”

“Bị mang đi rồi.”

“Đây là đâu? Thả tôi ra!”

“Không cần thử, em đã thử rồi, không ai thèm để ý tới chúng ta. Đây là một căn phòng sắt, có thể là nhà kho hay sao…Bên kia chắc hẳn là tới vì Cố Cố nên có lẽ sẽ không hại chúng ta.”

“Em không chắc họ sẽ cho chúng ta nước và thức ăn không nên đừng lãng phí sức lực của anh nữa, cứ ngồi ở đây đi.”

“Cố Cố…Anh thật vô dụng, thật xin lỗi chị gái, em đã không chăm sóc tốt cho con bé.”

“Em đoán bên kia sẽ không làm Cố Cố bị thương.” Bạch Thư Hân phân tích.

“Tại…tại sao?”

“Tại thời điểm mấu chốt như vậy anh có thể suy nghĩ nhanh hơn không, đầu lớn hơn rồi hãy nói chuyện với em!” Bạch Thư Hân không có chút hứng thú nói: “Ở Đà Nẵng thì người muốn giết Cố Cố nhất là ai anh biết không?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 824


Chương 824

“Cổ Triệt, kẻ thù của cha Cố Cố!” Ôn Mạc Ngôn quay đầu lại lo lắng nói.

“Anh ta?” Bạch Thư Hân nghe vậy thì có chút kinh ngạc, đúng là nhà giàu, nội bộ đấu đá thật rối rắm. “Còn nguyên nhân thì sao?”

“Vì quyền thừa kế, bởi vì Cố Cố là con của Cố Trường Quân nên con bé cũng có thể nhận được một phần ba cổ phần của nhà họ Cố, làm sao Cố Triệt có thể bằng lòng?”

“Thì ra là như vậy, vậy thì em càng chắc chắn rằng Cố Cố sẽ không gặp nguy hiểm.”

“Sao lại như vậy?”

“Nếu Cố Triệt làm chuyện này thì kiếm mấy khẩu súng bắn keo và bom sương mù thì tốn thời gian và công sức quá. Nếu như anh ta muốn bắt cóc thì phải muốn mạng! Nếu là em thì em sẽ dùng một khẩu súng thật tiến mọi người suống suối vàng!”

“Anh ta… Anh ta vẫn còn cố kỵ gì đó nên không giết người sao?”

“Nếu có điển cố kỵ là tốt nhất. Điều đó chứng tỏ rằng Cố Cố vẫn còn ưu thế mà anh ta sẽ không làm hại con bé trong một thời gian. Nếu anh ta giết cả Cổ Cố thì tại sao chúng ta phải giữ lại hai con tôm nhỏ như chúng ta mà không giải quyết đi cho rồi? Hãy tiếp tục chờ xem bên kia muốn làm gì.”

Bạch Thư Hân bình tĩnh nói xong không ngờ Ôn Mạc Ngôn lại mở miệng nói…

“Cảm ơn em.”

“Cái gì?”

Bạch Thư Hân hơi sững sờ, cô không hiểu tại sao anh lại nói ra lời này.

“Cảm ơn…vì đã nói những lời này giúp anh an tâm.”

Anh cúi đầu tránh ánh mắt của cô. “Anh hy vọng rằng Cố Cố không sao, nếu không anh sẽ không tha thứ cho bản thân mình bởi vì anh đã không chăm sóc tốt cho Cố Cố, và…anh gây rắc rối cho.”

“Đừng nói những lời vô ích vào lúc này, em cũng không trách anh…Chúng ta nên sạc lại năng lượng và chờ xem sắp tới xảy ra chuyện gì.”

Ôn Mạc Ngôn im lặng, không nói chuyện, chỉ lắng lặng gật đầu.

Ánh sáng trong phòng rất yếu giống như một cái hộp đen, bên trong chỉ có một ngọn đèn tường mờ mờ.

“Chân của anh không sao chứ? Tuy rằng súng bắn keo này rất mạnh nhưng sẽ không làm da thịt của anh bị phá.

Chỉ là đau nhức mà thôi.”

“Anh có thể chịu đựng được, còn em thì sao?”

“Em cũng có thể chịu được.”

Chủ đề kết thúc và căn phòng lại chìm vào im lặng chết chóc.

Bạch Thư Hân dựa vào tường, chớp mắt nói: “Ôn Mạc Ngôn, anh sợ chết không?”

“Sợ…Trên đời này chắc không ai có thể không sợ cái chết chứ?”

“Em cũng đoán vậy, nếu không sợ cái chết thì cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán. Em hy vọng chúng ta có thể trốn thoát. Em không muốn chết ở đây. Em chưa làm được nhiều việc. Em còn chưa…tham dự đám cưới của người đàn ông đó…

“Người đàn ông đó?”

“Ừ, là người mà em thích.” Bạch Thư Hân cười em thì sao?”

“Em cũng có thể chịu được.”

Chủ đề kết thúc và căn phòng lại chìm vào im lặng chết chóc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 825


Chương 825

Bạch Thư Hân dựa vào tường, chớp mắt nói: “Ôn Mạc Ngôn, anh sợ chết không?”

“Sợ…Trên đời này chắc không ai có thể không sợ cái chết chứ?”

“Em cũng đoán vậy, nếu không sợ cái chết thì cuộc sống sẽ trở nên nhàm chán. Em hy vọng chúng ta có thể trốn thoát. Em không muốn chết ở đây. Em chưa làm được nhiều việc. Em còn chưa…tham dự đám cưới của người đàn ông đó…

“Người đàn ông đó?”

“Ừ, là người mà em thích.” Bạch Thư Hân cười khổ, giọng nói của cô nhẹ nhàng bình thản nhưng trong lòng lại chua xót vô hạn.

“Anh ta… vì sao lại từ chối em?”

“Bởi vì… anh ấy đã có người mà mình thích rồi, trong chuyện tình cảm anh ấy rất mơ hồ, không phân biệt chính xác được. Em còn cho rằng mình sẽ có cơ hội để lợi dụng được, lại chẳng nghĩ đến… vì sự có mặt của em, thì họ vốn phải là người yêu rồi trở thành người nhà của nhau, thế nhưng giờ đây lại do sự tồn tại của em mà mỗi người đi một ngả rồi.”

“Em vẫn còn nhớ đến sự thoải mái của người con gái ấy trước lúc rời đi, không một âm thanh, nói đi là đi ngay, rồi nói buông cũng liền buông ngay. Còn em, cứ như đang tự bày ra lồng giam dành cho mình, rồi bị vây khốn ở trong ấy mà không bước ra được nữa.”

“Vậy em… vậy còn người mà em thích.”

“Vì để anh ấy được yên tâm, để anh ấy nghĩ rằng em đã buông xuống thật rồi. Em muốn làm cho anh ấy thoải mái, cũng muốn làm cho bản thân mình hết hy vọng một cách triệt để.”

“Thực ra… em cũng không cần phải hy sinh chính mình mà, người đó… em cũng đâu thích có đúng không?”

“Quả thực là như thế, nhưng… em có thể chấp nhận, cho dù là cả một đời này.”

“Em… em sao lại có thể qua loa như thế chứ? Nếu không… nếu không thì như vậy đi, đợi sau khi chúng ta rời đi,anh có thể giả làm bạn trai của em, vừa để em có thể làm người kia yên tâm, mà cũng… cũng có thể không cần cần phải hy sinh , hy sinh bản thân. Có.. có được hay không?”

Bạch Thư Hân cảm nhận được ánh mắt chân thành của cậu ấy, bèn quay đầu nhìn sang, rồi không nhịn được mà bật cười lên.

“Em… em cười cái gì chứ?”

Cậu ấy có hơi khó hiểu. “Với cái tật nói lắp này của anh, thì có lẽ ai cũng sẽ không chịu nỗi đâu. Em sợ chú thím sẽ hiểu lầm hai chúng ta đến với nhau thật, rồi sẽ khuyên chúng ta chia tay đó. Mà với dáng vẻ này của anh… chắc cũng không trở thành người đàn ông của em được đâu. Nói thật, với tật lắp bắp của anh, mà ở trước mặt chú của em, thì em sợ chú của em sẽ đánh anh một phát Bay vào tường, thì có muốn khóc cũng không khóc được đâu.”

“Cái này… có phóng đại quá không? Anh… anh thật sự nghiêm trọng tới vậy?”

“Ừm, luyện tập cho tốt đi, anh thấy em thì căng thẳng lắm hả? Em thấy khi anh nói chuyện với Minh Tâm không phải vẫn rất ổn đó sao?”

“Anh… anh cũng không biết nữa…”

Cậu ấy đành gãi đầu vừa cũng không biết phải làm sao, rồi cũng vừa cảm thấy không sao nói rõ ra được.

Có thể là khi ở trước mặt Bạch Thư Hân, có quá nhiều lúc rơi vào cảnh khó khăn, cho nên mới sẽ như vậy đi.

“Ôn Mạc Ngôn… em mệt rồi, em muốn tựa vào vai anh nghỉ một chút, có được không?”

Cô ấy nói khẽ.

“Được thôi.” Cậu ấy liền gật đầu một cách quyết đoán, cậu ấy là một người đàn ông, thì sao có thể từ chối yêu cầu nho nhỏ này của một cô gái được chứ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 826


Chương 826

Sau đó cậu cảm nhận được vai của mình dần nặng trĩu, mái tóc ấy lướt nhẹ qua cổ mình, cảm giác có hơi ngưa ngứa.

Đáy lòng cậu không kìm được mà run rẩy, thân thể cũng đã cứng đờ, mà không dám nhúc nhích, vô cùng là lúng túng.

“Em… em thật sự chắc chắn Cố Cố sẽ không xảy ra chuyện gì sao?”

“Ừm, trên tám mươi phần trăm đó, dù sao thì em cũng được xem một nửa cảnh sát mà, thì chắc chắn vẫn phải có năng lực quan sát chứ, anh chỉ cần tin tưởng em là được rồi.”

Bạch Thư Hân híp hai mắt lại, thực ra là do không muốn làm tăng thêm gánh nặng tâm lý cho Ôn Mạc Ngôn thôi.

Cô ấy quả thực là có suy đoán như vậy, nhưng dù sao thì cũng không thể nhìn thấy tận mắt, nên cô ấy cũng không dám chắc chắn một trăm phần trăm là sẽ như thế.

Hiện tại cho dù có biết Cố Cố đang trong tình trạng rất nguy hiểm, thì bọn cô cũng bị cản trở ở nơi này rồi, bản thân mình còn chưa lo xong, thì nói gì đến việc cứu người cơ chứ?

Cô ấy cảm thấy hơi mệt mỏi, thoáng cái mà đã thiêm thiếp đi rồi.

Ôn Mạc Ngôn cảm nhận được tiếng hít thở đều đặn của cô ấy, trong một bầu không khí yên tĩnh thì càng nghe thấy rõ ràng hơn, hơn nữa cậu ấy còn có thể nghe được cả tiếng tim mình đang đập lên bùm bùm một cách mãnh liệt nơi lồng ngực.

Cậu ấy còn không dám hít thở lớn tiếng, ngay cả ánh mắt cũng không biết phải nhìn về hướng nào.

Cứ chần chứ như vậy trong vài phút, sau đó cậu ấy mới đánh liều mà buông mắt xuống nhìn ngắm Bạch Thư Hân.

Da của cô ấy rất trắng, ở dưới ánh đèn êm dịu càng trông như vừa được phủ thêm một lớp lông tơ mạ vàng.

Các đường nét trên khuôn mặt rất tinh xảo, nhưng cũng không xinh xắn, có lẽ là do lông mày hình lưỡi mác kia, thế mà lại hơi toát ra khí khái anh hùng.

Dáng người của cô ấy rất đẹp, bởi vì tập thể dục thường xuyên, cho nên ngay cả một vết sẹo lồi cũng không có.

Dù có bị che kín bởi lớp quần áo, cũng vẫn có thể cảm nhận được đường cong mềm mại đó, đó là điều mà không thể bắt bẻ được.

Cậu ấy chợt nhớ đến khung cảnh đã giúp Bạch Thư Hân thay quần áo vào buổi tối nọ, khi đó cậu còn nhìn thấy cả bên trong áo lót của cô…

Ôn Mạc Ngôn vừa nghĩ đến đây, liền vội vàng lắc đầu ngay, ngăn chặn dòng suy nghĩ hỗn loạn của chính mình.

Có lẽ do động tác của cậu có hơi lớn, làm ảnh hưởng đến người đang mơ ngủ bên cạnh, sau đó cô kêu ra tiếng khó chịu khe khẽ: “Đừng… đừng có nhúc nhích mà, em mệt lắm…”

Ôn Mạc Ngôn nghe vậy, thì liền ngồi thẳng người, không nhúc nhích ngay lập tức.

Thực ra thì…

Dáng vẻ của cô ấy khi ngủ cũng khá là dễ thương.

Không khóc lóc mà cũng chẳng ầm Ĩ, lại ngoan ngoãn vừa đủ, như là một con búp bê vải bình thường vậy.

Một người đẹp đẽ đến như vậy, thì làm sao sẽ có người không thích được chứ?

Cậu ấy thì cảm thấy Bạch Thư Hân rất tốt, cô rất khác biệt so với những cô gái mà cậu quen biết, những cô gái khác đều sẽ có điệu bộ nũng nịu, muốn được người che chở.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 827


Chương 827

Thế nhưng Bạch Thư Hân thì giỏi hơn rất nhiều, không những tự bảo vệ được bản thân, mà còn bảo vệ cho cả cậu nữa.

Với tư cách là một người đàn ông, thì cậu cũng có đôi lúc rất tự ti, xem ra cậu cần phải học những môn võ này cho giỏi, rồi cả đánh xa, đấm bốc nữa.

Không thể cứ lần nào gặp phải nguy hiểm, là lại để cho cô xông pha dẫn đầu lên trước, thì bản thân còn đáng mặt đàn ông sao chứ.

“Bạch… Bạch Thư Hân, nếu như lần sau có gặp phải nguy hiểm, thì anh… anh chắc chắn sẽ đứng ở phía trước che chở cho em, sẽ bảo vệ em… hãy tin… tin tưởng vào anh!” Cậu vừa nắm chặt nắm tay vừa nói.

Bọn họ không biết, một một cử động của họ, thì đều đang lọt vào mắt của người khác.

“Đợi lát nữa dạy dỗ bọn họ một chút, rồi tìm cơ hội mà thả họ ra ngoài, cố gắng giả vờ cho giống một tí. Không ngờ được năng lực quan sát của đứa con gái này lại mạnh như thế, vậy mà lại biết chúng ta sẽ không làm người khác bị thương, nhưng dù sao cũng phải làm cho ra dáng một chút, để cho người khác xem.”

“Vâng, thưa cậu chủ.”

Thuộc hạ tuân lệnh.

Bạch Thư Hân còn chưa ngủ được bao lâu, thì không nghĩ đến đã có người mở cửa ra đi vào, sau đó ánh sáng ở bên ngoài cũng theo đó mà chiếu vào.

Ánh sáng ở ngoài cửa rất mạnh mẽ, chiếu vào lớp vỏ sắt của nhà kho đến vô cùng rực rỡ.

Bạch Thư Hân mở mắt với vẻ đau khổ, thì chỉ thấy có hai người trông vạm vỡ đã đi vào.

Có một tên trong đó làm cho cô ấy cảm thấy rất quen mắt, chính là tên đã bị cô đập cho bể đầu.

Họ không nói gì, mà nắm chặt nắm chặt nắm tay nghiến răng ken két.

Sau đó liền bắt đầu xông vào nhau mà đánh.

Bạch Thư Hân phản kháng, rồi vật lộn với họ được một lúc, thế nhưng hai đấm tay thì sao có thể đọ nổi với bốn tay được.

Mắt thấy cô đã ngã xuống, mà quả đấm của tên đàn ông đó vẫn cứ như mưa trút xuống không ngừng, thì không nghĩ đến Ôn Mạc Ngôn sẽ đột nhiên vọt qua, kiên cường dùng thân của mình đỡ được một đấm này.

“Anh hùng cứu mỹ nhân? Dùng ở đây được đó. Con quỷ nhỏ này ra tay cũng quá độc ác đó, tao cần phải đánh một để xả giận mới được.”

“Anh… anh là đàn ông, thì ao có thể đánh phụ nữ chứ!” Ôn Mạc Ngôn nói đầy giận dữ.

“Lúc này không phải là lúc để phân biệt đàn ông phụ nữ! Mày cũng đừng có lôi cái nguyên tắc chó má kia ra với tao.”

Bạch Thư Hân vô cùng sốt ruột, đây là lúc dạy đạo lý cho tên côn đồ sao chứ?

“Chậc chậc chậc, này tên nhóc, mày là đang dạy tao cách làm người sao?”

“Các người đánh tôi đi, muốn đấm muốn đá gì thì cứ làm, nhưng có thể đừng đánh cô ấy được không.”

“Ý mày đang nói? Hai người bọn tao đánh mày?”

“Đúng vậy”

“Được, để tao xem xem tên nhóc như mày có thể miễn cưỡng đỡ được bao lâu.”

Hai người bắt đầu tay đấm chân đá, Ôn Mạc Ngôn cũng rất kiên cường, đánh không lại thì cũng chẳng khóc lóc cầu xin tha thứ, ngay cả một tiếng rên cũng chẳng bật ra.

Bạch Thư Hân không nhìn được nữa, muốn che chắn cho cậu ta, nhưng lại bị một tên trong đó cản lại.

Dù cho chỉ dư lại có một người, Ôn Mạc Ngôn cũng không chống lại nỗi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 828


Chương 828

“Tên nhóc này, kêu ra tiếng cho bố mày nghe, giả bộ cái gì chứ?”

Ôn Mạc Ngôn ngậm chặt miệng lại một cách gắt gao, mà không nói câu nào.

“Mày chỉ cần xin tha với bố mày, thì bố mày sẽ ngừng tay ngay!”

“Khốn… khốn kiếp!” Ôn Mạc Ngôn thốt ra được hai từ: “Muốn đánh thì cứ đánh, sao cứ nói lắm thế?”

“Ôn Mạc Ngôn!”

Bạch Thư Hân vội gào to tên của cậu ấy.

Nhìn thấy khóe miệng của cậu từ lâu đã nhiễm máu tươi, thế mà vẫn ngoan cố chống đỡ đến cùng.

“Đừng đánh nữa, xin các người đừng đánh nữa!”

“Đường đường là thế hệ sau của nhà họ Bạch, thế mà cũng sẽ mở miệng xin tha đó!”

Tên to con đó nói với giọng châm biếm.

“Đừng… đừng cầu xin họ, có bản lĩnh thì mày hãy đánh chết tao đi!”

“Mẹ nó, mồm miệng của tên ôn con này sao mà cứng như vậy?”

Tên đàn ông đó tức giận nói, lại hung hăng đá tiếp hai cú lên người cậu. Ôn Mạc Ngôn rên ra tiếng, thân mình cũng trượt rất xa trên mặt đất, cuối cùng bị văng thật mạnh vào góc tường, lúc đó cơ thể khó khăn lắm mới ổn định được.

Người của cậu co quắp lại một chỗ, không phát ra tiếng động nào.

Tên to con đó đi đến xem xét hơi thở trên người cậu, thì thấy cậu ta vẫn còn sống.

Một tên khác thì thả Bạch Thư Hân ra, sau đó cô liền chạy ngay đến trước mặt cậu, rồi đỡ cậu ngồi dậy.

“Anh không sao chứ, Ôn Mạc Ngôn, anh nhìn em đi!”

Cậu ấy không nói gì, tiếng hít thở sớm đã trở nên yếu ớt.

Một tên to con khác nói: “Đi thôi, tốt nhất là đừng gây ra án mạng, nếu không anh cả sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu.”

“Mẹ nó, tên ôn con này đúng là chọc tức người khác mà!” Tên đàn ông nói vẻ bực tức.

Sau đó thì xoay người rời đi.

Bạch Thư Hân nhìn thấy bọn họ không có đóng cửa lại, xem ra thật đúng là muốn thả họ ra.

Cô ấy tranh thủ nâng Ôn Mạc Ngôn dậy, tuy rằng nhìn cậu có vẻ rất gầy yếu, nhưng thân người lại rất nặng, dù sao cũng là đàn ông, khung xương của nam nên mới vậy.

Bạch Thư Hân cố sức mà đỡ cậu dậy, rồi đi một cách khó khăn.

“Ôn Mạc Ngôn.. anh không sao chứ! Anh nói chuyện với em đi được không? Ôn Mạc Ngôn.”

“Anh…” Cậu cố gắng mà nói ra được một chữ, muốn nói một lời để cho cô ấy yên tâm, nhưng còn chưa nói xong, thì trong nháy mắt đã ho ra máu từ trong cổ họng.

Máu…

Cậu ấy thấy được một bãi máu trên mặt đất, rồi cảm thấy đầu choáng váng não như căng ra, mà mỗi một dây thần kinh trên người đều đang đau ê ẩm, lại có thể giữ cho cậu không bị ngất đi.

Cậu dời mắt đi, chớp mắt đầy khó nhọc, rồi nói: “Anh… anh không chết được đâu…”

“Đi, em đưa anh đi đến bệnh viện, anh phải cố gắng lên…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 829


Chương 829

Bạch Thư Hân đến cùng thì vẫn là một cô gái, gặp phải loại chuyện này, thì cho dù có bình tĩnh lại thì cũng vẫn sẽ sợ hãi.

Cô sợ nếu Ôn Mạc Ngôn mà xảy ra chuyện gì, thì cô sẽ không có cách nào mà tha thứ được cho mình mất, dù sao thì anh ấy cũng vì mình mà bị thương.

Ôn Mạc Ngôn nhìn thấy nước mắt trên mặt của cô ấy, thì muốn giúp cô lau đi, song cả người lại đau đến không còn sức lực, thì chỉ có thể từ bỏ.

Bạch Thư Hân khó khăn mà đỡ cậu ra khỏi gian phòng bọc sắt, thì thấy quả nhiên là một nhà kho.

Hơn nữa còn là ở nông thôn, vô cùng hoang vu. Cô ấy cố gắng đỡ cậu đi ra đến đường cái, cuối cùng thì cũng nhìn thấy được một chiếc xe hơi tư nhân.

Cô không còn cách nào khác, chỉ có thể xông ra cản lại.

Chiếc xe hơi đó khó khăn lắm mới dừng lại được, thiếu chút nữa đã đụng vào người Bạch Thư Hân.

Tài xế nhìn thấy người phụ nữ ở ven đường bỗng nhiên lao ra, thì gầm lên giận dữ: “Cô có bị thần kinh không, muốn chết thì đừng có tìm tôi, thật đúng là xui xẻo.”

“Không, không phải, bạn của tôi bị thương rồi, cần phải đi vào bệnh viện ngay, anh có thể có lòng tốt đưa chúng tôi đi một đoạn được không, sau đó tôi sẽ trả thù lao cho anh, mong anh hãy giúp đỡ!”

Tài xế nghe thấy vậy, thì bình tĩnh trở lại, rồi nhìn qua Ôn Mạc Ngôn đang ngã ở ven đường.

Vừa rồi khi Bạch Thư Hân thấy có xe đến, thì sợ chính mình dìu Ôn Mạc Ngôn sẽ không đuổi theo kịp, nên mới buộc phải buông cậu ra.

Người tài xế cũng rất tốt tính, xuống xe mà dìu người lên xe, rồi chạy với tốc độ nhanh nhất để đến bệnh viện.

Trên người Ôn Mạc Ngôn có một chỗ xương sườn bị gãy, còn nhiều chỗ khác thì gặp phải chấn thương mô mêm.

Lẽ ra, người phải chịu đựng tổn thương lớn đến vậy thì sớm đã phải lâm vào hôn mê rồi, thế nhưng đến tận khi được đưa vào bệnh viện Ôn Mạc Ngôn vẫn rất là tỉnh táo.

Vì bác sĩ phải làm kiểm tra cho cả người, nên Bạch Thư Hân không thể đi vào, chỉ có thể chờ trong lo lắng ở bên ngoài.

Trên người cô không có di động, chỉ có thể mượn điện thoại ở chỗ tiếp tân để gọi cho Hứa Minh Tâm.

Cuộc gọi nhanh chóng được nhận, là Cố Gia Huy nghe máy.

Có thể trực tiếp mà tìm được anh chính là cách tốt nhất!

“Cố… Cố Gia Huy, Cố Cố xảy ra chuyện rồi, có một đám người đã đến bắt Cố Cố đi rồi. Thế nhưng những người đó chắc sẽ không gây nguy hiểm đến mạng sống của con bé, bọn họ cũng đã thả em và Ôn Mạc Ngôn ra rồi.”

“Anh biết rồi, anh sẽ lập tức để Khương Tuấn đi xử lý.”

Giọng nói của Cố Gia Huy vô cùng bình tĩnh và thâm trầm.

Bạch Thư Hân vô cùng sốt ruột, cả tâm trí đều để ở trên người Ôn Mạc Ngôn, nên cũng không để ý đến thái độ hết sức bình tĩnh của anh.

Sau khi đã ngắt áy, cô ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Mà vào giờ phút này, ở cổ trấn Anh và Hứa Minh Tâm đã đừng chân, khi Ngôn Dương gọi điện qua vào hai tiếng trước, nói cho anh biết là đã bắt đầu hành động rồi.

Nhóm người lần này không phải là người của Cố Triệt, mà là nhóm người của chợ đen.

Cho nên Cố Cố hoàn toàn không xảy ra vấn đề gì.

Anh cũng biết Ôn Mạc Ngôn đã chịu khổ rồi, song anh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn.
 
Back
Top Dưới