Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 830


Chương 830

Trong lòng anh vô cùng rõ ràng, cách này của Ngôn Dương là cách nhanh chóng nhất.

Cố Triệt không ra tay, vậy anh liền đóng giả làm Cố Triệt để ra tay, đến lúc đó thì Cố Triệt dù có trăm miệng cũng khó mà chối cãi được.

Mà anh thì chỉ cần ở đây chở đợi, đợi đến khi kết thúc ngày giỗ thì lại quay về. Trong bệnh viện, thời gian cứ trôi qua từng giây từng phút, sau khi qua được khoảng nửa tiếng, bác sĩ mới mở cửa đi ra.

Ôn Mạc Ngôn cũng đã bị tiêm thuốc gây tê, đang ngủ mê mệt mà bị đẩy đi, bác sĩ gật đầu với cô, rồi nói: “Bệnh nhân không có nguy hiểm đến mạng sống, chính là tương đối vất vả, một tháng kế tiếp tốt nhất là chỉ nên ở trên giường nghỉ dưỡng.”

“Được, tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.”

“Kể ra cũng kỳ lạ, anh ta là bệnh nhân có năng lực ý chí mạnh nhất mà tôi từng thấy, lúc đưa vào đây mà còn có thể giữ nguyên được tỉnh táo, thì đúng là chưa bao giờ gặp qua.” Bác sĩ nhịn không được mà cảm thán, sau đó thì nói: “Bệnh nhân đã được chuyển qua phòng bệnh thường, cô có thể đi xem rồi.”

“Xin cảm ơn bác sĩ.”

Cô ấy lại cảm ơn một lần nữa, sau đó thì cất bước đi đến phòng bệnh thường.

Ôn Mạc Ngôn không có nhiều vết thương trên mặt, chỉ có ở mỗi một chỗ ngay khóe miệng.

Cô ấy không nhịn được mà vén áo bệnh nhân của cậu lên, nơi bụng dưới đều là vết xanh đen ứ đọng, nhìn thấy mà giật mình.

Cô còn nhớ được ngay lúc anh ấy ngã xuống, thì cơ thể cuộn tròn lại, giống như con tê tê đang tự vệ vậy.

Anh ấy nhất định là rất đau đớn, vậy mà còn ráng nhịn lại.

Nói lời mềm mại một chút, thì rõ ràng là có thể giải quyết được rồi, sao anh ấy lại bướng bỉnh vậy chứ?

Bạch Thư Hân không làm sao nghĩ ra được, rồi lẳng lặng canh giữ ở bên giường.

Cô vốn nghĩ rằng thuốc mê của Ôn Mạc Ngôn cần phải tốn rất nhiều thời gian mới có thể tan đi, không nghĩ đến một tiếng sau, thì cậu đã tỉnh lại rồi.

Bạch Thư Hân cơ bản không hề ngủ, tâm sự trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Nên cậu ấy vừa tỉnh, thì cô liền nhìn thấy ngay, sau đó lập tức đi gọi bác sĩ.

“Thật đúng là kỳ tích, người khác ít nhất cũng cần phải ngủ mê một đêm, vậy mà bệnh nhân này lại chỉ ngủ mê có một tiếng rưỡi thôi.”

Bác sĩ nhanh chóng kiểm tra, thì phát hiện tất cả đều rất bình thường, tình trạng bệnh cũng không có chuyển biến xấu đi.

Sau khi kiểm tra xong, thì y tá cũng rời đi, trong phòng bệnh cũng chỉ còn lại hai người.

Ôn Mạc Ngôn chỉ cảm thấy đau nhức cả người, nhưng cậu lại không dám phát ra tiếng, sợ sẽ làm Bạch Thư Hân phải lo lắng.

“Sao anh lại nhanh tỉnh thế, bây giờ anh có thể ngủ lại được không?”

“Sợ là… không thể, cả người đều đau nhức… không có cách nào vào giấc được…”

“Vậy để em gọi bác sĩ tiêm cho anh một mũi an thần, như thế có lẽ sẽ đỡ hơn.”

“Không… không cần đâu, anh muốn trò chuyện với em…”

“Anh nói đi, lần này… em sẽ không ghét bỏ tật nói lắp của anh nữa.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 831


Chương 831

“Anh vẫn luôn chịu đựng mà không dám… không dám ngất đi, sợ em… sợ khi em thấy anh nhắm mắt, em sẽ lo lắng.” Ôn Mạc Ngôn nói một chữ thì nghỉ một chút.

“Vậy lần này anh tỉnh lại nhanh như Vậy…

“Cũng là, sợ em… sẽ khóc.” Khi nói đến chữ cuối cùng, thì giọng điệu vô cùng dịu dàng.

Lúc anh ta rơi vào trạng thái hôn mê, đầu óc không những không hề mất đi ý thức mà ngược lại còn rất tỉnh táo.

Trong đầu của anh ta bây giờ chỉ toàn là dáng vẻ cô ấy ngồi đó khóc thút thít.

Nếu như anh ta cứ hôn mê không tỉnh thì một người con gái như cô ấy làm sao có thể chống đỡ được đây? Nhất định cô ấy rất sợ hãi, rất sợ hãi.

Bạch Thư Hân nghe thấy lời này thì trái tim không khỏi run rẩy dữ dội, ngơ ngác nhìn anh ta.

“Khiến cho con gái khóc… là không tốt.”

Bạch Thư Hân nghe nói thì vội vàng quay mặt sang chỗ khác.

Anh ta là một người đàn ông lịch lãm vì thế mới luôn dành sự chăm sóc đặc biệt đến con gái.

Thế mà cô ấy lại cảm thấy lời nói vừa rồi của anh ta vô cùng dễ nghe, không khỏi khiến cho cô ấy có chút dao động.

“Em đã liên lạc được với anhGia Huy chưa… chỉ có anh ấy mới có thể nghĩ được cách giải quyết…”

“Anh đừng vội, em đã báo cho Cố Gia Huy biết rồi, anh ấy nói chuyện này cứ giao cho Khương Tuấn xử lý, tin là rất nhanh sẽ có tin tức thôi. Anh cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, tình hình của anh bây giờ không được khả quan lắm đâu.”

Ngôn Hải nghe Bạch Thư Hân nói đã báo tin cho Cố Gia Huy rồi thì mới có thể thở phào một hơi.

Cô ấy gọi bác sĩ đến cho anh ta uống một liều thuốc giảm đau và tiêm thêm một mũi thuốc an thần nữa, một lúc sau thì anh ta ngủ thiếp đi.

Thế mà cô ấy lại cảm thấy lời nói vừa rồi của anh ta vô cùng dễ nghe, không khỏi khiến cho cô ấy có chút dao động.

Mà ngay tại lúc này, ở Trấn Cổ…

Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy đang ở trong một ngôi nhà dân trong khu du lịch, trước đó đã có một công ty tổ chức thành một đoàn thể đến đây du lịch vì thế tất cả các khách sạn và quán trọ to nhỏ ở quanh đây đều đã được ký hợp đồng bao trọn cả rồi.

Vì vậy hai người bọn họ chỉ có thể tạm thời ở nhờ trong nhà của người ta, nữ chủ nhân của ngôi nhà này vốn người quen cũ, của mẹ Cố Gia Huy, nghe nói là bọn họ từ nhỏ đã chơi với nhau, cùng nhau trưởng thành.

Theo lý mà nói thì Cố Gia Huy vẫn phải tôn kính gọi người ta một tiếng bác gái. Trước đây cứ mỗi năm Cố Gia Huy đến đây đều sẽ mang theo chút đồ đạc đến thăm nom, biểu đạt thành ý.

Vì dù sao mẹ của anh cũng chẳng còn người thân nào ở đây nữa rồi nên anh mới dành một sự chăm sóc quan tâm đặc biệt đến người bạn cũ từ thuở niên thiếu này của mẹ mình.

Trong nhà của bác gái này còn có hai người con, một trai một gái, nghe nói công việc của người con trai bác ấy cũng là do Cố Gia Huy giúp anh ta tìm.

Còn một người con gái vừa mới tốt nghiệp đại học cũng đang ở trong nhà chờ việc, hoàn toàn không có ý định ra ngoài.

Nghe nói là đã nhờ vả được quan hệ với người nào đó, tìm được công việc làm hướng dẫn viên du lịch, nghỉ ở nhà một vài ngày nữa là phải đi làm rồi.

Hứa Minh Tâm cũng ngại không dám nói cô là bạn gái của Cố Gia Huy, mà chỉ bảo là cô đang trên đường đi thắp hương cho người lớn trong nhà nên mới tiện đường vào đây.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 832


Chương 832

Khu vực nội thành Đà Nẵng không có mưa nhưng khi bọn họ vừa đến đây thì ở thị trấn này đã bắt đầu nổi gió chuẩn bị mưa rồi.

Đường trên núi đều là đường đất, cứ hễ mưa xuống là dưới đất toàn là bùn nhão làm cho đường đi ẩm ướt và dễ trơn trượt, vì thế thời tiết mưa gió như vậy không thể lên núi được.

Bọn họ chỉ có thể đợi trời hết mưa rồi mới có thể đi tiếp, xem dự báo thời tiết thì có lẽ là ngày mai sẽ tạnh mưa, trời lại quang đãng rồi.

Trên bầu trời đã hiện ra một màu trắng bạc, lúc này đột nhiên Hứa Minh Tâm cảm thấy hơi khát nước liền mơ mơ màng màng bò dậy đi lấy nước uống.

Sau khi đi vệ sinh xong thì cũng tỉnh táo hơn một chút, tiếp theo lại bò lên giường nằm tiếp.

Sau khi lên giường cô bỗng cảm thấy có cái gì đó không đúng lắm.

Sao tự nhiên giường của cô lại trở nên nhỏ thế này, lúc cô ngủ một mình vẫn cảm thấy chiếc giường đơn này vừa đủ cho cô nằm, nhưng sao hiện giờ lại thấy chật chội, chen chúc thế này?

Cô vừa quay người lại liền rơi vào một vòng tay ấm áp.

Trong phút chốc liền tỉnh táo hẳn ra, ngẩng phắt đầu lên nhìn người vừa mới đến nằm vào giường của cô.

Cố Gia Huy?

Hai mắt cô trợn tròn, không khỏi kinh ngạc nhìn anh.

“Anh… sao anh lại ở đây vậy?”

Bọn họ không hề công khai quan hệ bạn trai bạn gái với mọi người cho nên tất nhiên không thể ngủ chung trong một căn phòng như vậy được hơn nữa bác gái cũng đã thu xếp cho bọn họ hai căn phòng, chính là hai căn phòng ở sát vách nhau.

Cô vẫn có thói quen khi ở bên ngoài, chỗ lạ lẫm thì sẽ khóa trái cửa, còn anh làm cách nào mà vào được đây vậy chứ?

Anh đã sang bên này bao lâu rồi?

“Chẳng lẽ vừa rồi em ngồi dậy mà cũng không nhìn thấy anh à?”

Cố Gia Huy không biết phải làm sao, bất lực nói.

“Không… không nhìn thấy, sao anh lại vào đây được?”

“Tất nhiên là lấy chìa khóa mở cửa rồi đi vào thôi, anh đánh thêm một chiếc nữa rồi mà.”

“Hả…”

“Anh vừa mới tỉnh lại hay là cả đêm chưa ngủ thế? Sao tinh thần lại tỉnh táo như vậy?” Hứa Minh Tâm có chút nghi hoặc, nói.

Cố Gia Huy nghe thấy cô nói vậy thì liền im lặng.

Sau khi anh biết Cố Cố xảy ra chuyện liền mắc bệnh khó ngủ, hiện giờ cho dù đã biết Cố Cố sẽ không có chuyện gì nhưng vẫn không khỏi nơm nớp lo sợ.

Mãi cho đến vừa rồi khi Ngôn Dương gửi video tới, chứng minh rằng Cố Cố vẫn đang rất khỏe mạnh thì anh mới có thể thở phào một hơi.

Lúc anh vừa chuẩn bị ngủ thì đột nhiên Hứa Minh Tâm lại ngồi dậy.

Cô bé này cứ mơ mơ màng màng, ở trên giường có một người sống to đùng thế này mà cô lại cứ thế không nhìn thấy, đợi đến khi cô trèo lên giường một lần nữa mới chú ý đến anh.

“Anh nghĩ đến một số chuyện nên không ngủ được, muốn qua đây ôm em ngủ.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 833


Chương 833

“Như này mà để bị người khác bắt gặp thì không tốt lắm đâu, anh mau đi về phòng của anh đi, nhanh lên, nhanh lên.”

“Hứa Minh Tâm… sao mẹ em không sinh em ra sớm thêm vài năm nữa nhỉ?”

Giọng nói của Cố Gia Huy trầm thấp, còn có chút buồn bực, nếu như cô ra đời sớm một chút, tốt nghiệp đại học sớm một chút thì tốt biết bao nhỉ?

Anh có thể mang cô ra ăn đến mức sạch sẽ từ trong ra ngoài, rồi nói với cả thế giới biết cô là của anh, đến nước cũng không được phép chạm vào cô, chứ đâu phải kiềm chế, nhẫn nại cực khổ như bây giờ?

Hứa Minh Tâm nhìn sắc mặt anh u ám thì không khỏi lén lút cười thầm.

“Đây là khảo nghiệm của ông trời dành cho anh đấy! Nhanh đi về phòng của mình đi, đợi bao giờ chúng ta về nội thành là được rồi.”

“Trước khi anh đi về, em không nên hôn anh một cái sao?”

Hứa Minh Tâm vì muốn anh có thể yên tâm về phòng liên thơm lên má anh một cái. Lúc này thì Cố Gia Huy mới miễn cưỡng cố gắng rời đi.

Tám giờ sáng ngày thứ hai ở đây, chủ ngôi nhà lên gọi bọn họ xuống nhà ăn cơm.

Những ngôi nhà ở đây đều là nhà có ba tầng vì vậy nên có rất nhiều phòng.

Ở đây có rất nhiều nghề phụ đang phát triển, người dân sẽ mở các khách sạn, nhà trọ để tiếp đãi khách du lịch.

Chủ nhà họ Ngô, cô gọi hai vợ chồng trung niên đó là chú Ngô và thím Ngô, con trai của họ làm việc ở bên ngoài, thường xuyên không có ở nhà, còn con gái út thì tên Ngô Ưu.

Lúc ngồi ăn cơm, chú Ngô và thím Ngô ngồi cùng nhau, Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy ngồi cạnh nhau còn Ngô Ưu thì ngồi ở phía đối diện cô.

“AnhGia Huy, anh nếm thử cái bánh trứng này đi, món này là do em dậy từ sáng sớm, đích thân làm cho anh ăn và cũng là món ngon nhất đó.”

Ngô Ưu ngọt ngào nói với Cố Gia Huy.

Một tiếng anhGia Huy vang lên làm cho toàn bộ lông tơ khắp người cô dựng thẳng đứng lên, da đầu tê rần rần.

Cô liếc nhìn Cố Gia Huy một cái, trái ngược với giọng nói ngọt ngào của Ngô Ưu, anh chỉ lạnh nhạt nói, “Không cần phải phiền phức thế đâu, để tự tôi ăn là được rồi.”

Ngô Ưu nói, “Thế anh cứ ăn tự nhiên nhé, nếu thấy không đủ thì nói với em, em làm nữa cho anh ăn. Mẹ em đúng là chỉ biết lừa người khác, lại còn nói anh là con ma lem, làm gì có con ma lem nào trông như thế này chứ?”

“Ngô Ưu, trước đây anh Cố quả thực đúng là…”

Thím Ngô cũng cảm thấy kỳ lạ, trước đây mỗi lần anh tới bà đều nhìn thấy nửa khuôn mặt của Cố Gia Huy bị biến dạng, kinh dị đến dọa chết người.

Lần nào đến đây anh cũng đều mang một chút đồ đạc tới để thể hiện lòng thành, mỗi lần nhìn thấy gương mặt đó, bà đều sợ đến mất ngủ trắng một đêm.

Không ngờ rằng năm nay lại thay đổi rồi.

Lúc anh tới đây, thím Ngô còn không dám tin rằng người trước mặt chính là anh, cho dù có đi phẫu thuật thẩm mỹ thì hiệu quả của cuộc phẫu thuật này cũng quá tốt đi ấy chứ, bà thậm chí còn không thể nhìn thấy bất cứ vết tích nào trên mặt anh.

“Không sao đâu, quả thực là trước đây không đẹp đế gì, nhưng cũng đều qua cả rồi.”

“Nếu sớm biết thế thì lúc đó em đã không đi học nữa rồi, cứ ở nhà chờ anh đến tốt biết bao?”

Ngô Ưu chớp chớp hai mắt, từ đầu đến cuối, tâm mắt của cô ta cũng không chịu rời khỏi Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 834


Chương 834

Trước đây cô ta đã từng nghe mẹ của mình nói rằng mỗi năm đều sẽ có một người khách quý đến thăm nhà mình, anh ta lại còn mang theo rất nhiều đồ đạc đắt tiền đến biếu cho bố mẹ cô ta. Hơn nữa công việc của anh trai cô ta cũng là do anh ta giúp đỡ mới †ìm được.

Lúc đó, xung quanh cô ta đều có đủ loại người vây lấy, căn bản là không thèm để mắt tới con ma lam như anh.

Cô ta trông rất xinh đẹp, ở trường học còn được mọi người bình chọn làm hoa khôi nữa, người theo đuổi cô ta có thể xếp thành hàng dài, tất nhiên trong số đó cũng không có ít các anh trai giàu có lắm tiền.

Cô ta đã hẹn hò với rất nhiều người, bọn họ đều ra tay rất hào phóng làm cho những ngày tháng cô ta đi học rất thoải mái.

Vì thế cho nên cô ta căn bản chẳng thèm để mắt tới người đàn ông mà mẹ cô nói. Mãi đến năm nay hiếm khi ở nhà, sau khi nhìn thấy Cố Gia Huy liền hối hận mãi không thôi. Nếu như cô ta sớm dụ dỗ được anh thì người đàn ông đẹp trai này chẳng phải là của cô ta rồi sao?

“AnhGia Huy, đợi chút nữa ăn cơm xong, em đưa anh đi dạo xung quanh đây nhé. Ở đây có rất nhiều cảnh đẹp đó, xung quanh còn có rất nhiều cánh đồng hoa cải rộng lớn, hiện giờ đang là mùa xuân, vừa đúng lúc hoa cải nở rộ, nhìn đẹp lắm đó!”

“Không cần đâu, tôi tự đi quanh quanh nhìn ngắm một chút là được rồi, vừa hay có thể kết bạn với cô ấy.”

Cố Gia Huy nhìn Hứa Minh Tâm rồi lạnh nhạt từ chối.

Ngô Ưu nghe vậy thì ý cười trên mặt liền tan biến trong nháy mắt.

Cô ta nhìn về phía Hứa Minh Tâm.

Bọn họ cùng nhau đi tới đây, nói là muốn lên núi để thắp hương cho họ hàng.

Nhưng cô ta đã đi tìm hiểu rất nhiều rồi mà vẫn không thể tìm thấy bất kì người nào có quan hệ họ hàng với nhà họ Hứa, thậm chí đến nhà họ Ngôn, cô ta cũng tìm hiểu cả rồi.

Thắp hương cho họ hàng cái quái gì chứ, căn bản là muốn tìm cơ hội dụ dỗ Cố Gia Huy mà thôi.

Một cơ hội tốt để lên đời đặt ngay trước mắt như vậy, cô ta không thể dễ dàng từ bỏ được.

Cái cô Hứa Minh Tâm này đã là thiên kim tiểu thư tiếng tăm lừng lẫy ở Đà Nẵng rồi, vậy mà vẫn muốn đi dụ dỗ đàn ông, thật là tham lam không có điểm dừng.

Cô ta tự cho rằng mình cũng xinh đẹp không kém Hứa Minh Tâm, hơn nữa còn lẳng lơ, có phong tình hơn cô, chẳng nói đến những cái khác, chỉ dựa vào b* ng*c này cũng không biết ai thua kém ai đâu.

Làm gì có người đàn ông nào yêu thích phụ nữ nhạt nhẽo, không có tư vị gì chứ?

Ngô Ưu nghĩ đến điều này, trong lòng không khỏi có cảm giác tự tin tràn trề.

Cô ta đã ứng phó với rất nhiều đàn ông, biết rằng đàn ông đều là những động vật suy nghĩ bằng nửa th*n d*** cho nên sẽ không có bất kỳ sức kiềm chế nào đối với thân thể của người phụ nữ.

Cô ta chỉ cần tìm cơ hội ở riêng một chỗ với Cố Gia Huy là mọi việc đều ổn thỏa cả rồi.

“Không sao đâu, mọi người cùng nhau đi dạo xung quanh, cô Hứa đi cùng chúng tôi đi. Đây là lần đầu tiên cô Hứa đến đây thắp hương đúng không? Còn có thể tìm được phần mộ của người thân không? Tôi rất quen thuộc với những ngọn núi ở đây, cô có cần tôi đưa đi không?”

“Không cần đâu, tôi có thể tự đi được.”

Hứa Minh Tâm khéo léo từ chối. Tất nhiên cô nhận ra Ngô Ưu đang muốn dụ dỗ Cố Gia Huy nhưng cô còn lâu mới thèm lo lắng, nếu như có thể dụ dỗ được anh thì coi như cô ta cũng có chút năng lực đó.

Thím Ngô ngồi bên cạnh cười nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 835


Chương 835

“Hôm nay có ánh nắng mặt trời rồi, thời tiết không tồi, các con đi lên thị trấn dạo vài vòng đi. Còn đường trên núi vẫn phải đợi một thời gian nữa mới đi được, nếu như chiều nay không đi được thì phải chờ đến ngày mai.”

“Có muốn đi dạo không?” Cố Gia Huy nhìn cô.

Cô nghĩ ngợi một hồi, nếu như đã đến rồi, hơn nữa hiện giờ cũng chưa thể lên núi thắp hương vậy thì đi xung quanh thị trấn xem một chút cũng được.

Thị trấn ở chỗ này có rất nhiều cảnh đẹp, mang đậm phong vị cổ xưa, cả một con đường dài đều bày bán các loại đồ vật hay đồ ăn đặc sản ở đây.

Cô cũng muốn đi xung quanh xem xem vì thế liền gật đầu đồng ý.

Ngô Ưu nhìn thấy cảnh tượng này mà không khỏi có chút tức giận.

Tai sao lại phải hỏi ý kiến của cô? Tốt nhất là cô đừng có đi, đi rồi còn làm cho người khác chướng mắt.

Nhưng cô ta lại ngại không dám từ chối, muốn cô ta đưa một cái bóng đèn theo thì cô ta đưa đi vậy, đợi chút nữa cô ta sẽ cho cô biết khó mà rút lui.

Sau khi mấy người bọn họ ăn cơm xong liền đi lên thị trấn ở cách đây không xa.

Ở chỗ đó có rất nhiều người, vô cùng náo nhiệt, hai bên đường còn bày bán trà ướp hoa, nấm, ngoài ra còn bán cả diều giấy và một số đồ thủ công nữa.

Có rất nhiều thứ đồ chơi hiếm có kỳ lạ mà Hứa Minh Tâm chưa bao giờ được nhìn thấy.

Ngô Ưu giống như một hướng dẫn viên du lịch, nói này nói kia.

Cố Gia Huy căn bản chẳng có tâm tình nào muốn nghe tiếp nữa, tầm mắt của anh vẫn luôn đặt trên người Hứa Minh Tâm, chú ý đến từng cử chỉ hành động của cô.

Trong lòng anh đang cảm thấy rất bất lực, anh biết Ngô Ưu có ý với anh nhưng Hứa Minh Tâm lại không hề lo lång một chút nào, nhìn thấy đồ ăn là không chịu đi nữa, trong lòng còn ôm một đống đồ ăn vặt.

Kẹo hồ lô thủ công, sữa chua đặc, đồ chơi làm từ đường hình tôn ngộ không…

Cô còn đang bận chết đi được, căn bản chẳng thèm nhìn anh lấy một cái.

Anh hận không thể đánh vào mông cô một cái thật đau, rồi bảo cô lấy phong thái của một người vợ mà giữ chặt lấy anh.

“Hứa Minh Tâm chúng ta đi cùng nhau đi, đợi lúc nữa còn cùng nhau trở về nữa”

“Không sao, không sao đâu, chỗ này cũng chỉ có một con đường thôi mà, hai người muốn làm gì thì cứ làm đi để tôi tùy tiện đi xem một chút. Nếu như chút nữa đi lạc nhau rồi thì tôi sẽ tự đi về, sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.”

Anh có thể ép cô vào tường rồi hung hăng hôn một trận không?

Những lời này là lời mà cô nên nói hay sao?

Cô bảo anh và Ngô Ưu đi cùng với nhau còn cô đi ăn sao?

Cố Gia Huy còn đang định nói gì đó thì Ngô Ưu đã nói, “AnhGia Huy, không phải anh muốn đi thắp hương sao? Ở phía trước có bán hoa tươi, chúng ta qua đó mua một chút đi.”

“Ừ.” Cố Gia Huy nhìn cửa hàng phía trước một cái rồi gật đầu, sau đó nhìn về hướng Hứa Minh Tâm đang đứng, nói, “Em ở lại đây đợi anh, anh đi mua ít trái cây và hoa tươi rồi về ngay.”

“Ừ, ừ, anh đi đi!”

“Không được chạy lung tung đâu đấy, nghe rõ chưa?”

Anh sợ cô không nghe lời nên còn đặc biệt nhấn mạnh giọng điệu.

“Biết rồi mà!”

Hứa Minh Tâm đang ăn kẹo hồ lô, ra sức gật đầu.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 836


Chương 836

Lúc này Cố Gia Huy mới thấy hơi yên tâm liền đi về cửa hàng hoa ở phía trước.

Ngô Ưu không hề đi cùng mà đi tới trước mặt Hứa Minh Tâm, chỉ vào một ngách nhỏ ở bên cạnh, “Ở đó có bán đậu phụ mặn, món đó có thể gọi là món ăn tuyệt nhất ở đây đó, cô có thể nếm thử. Mau đi mua đi, chúng tôi ở đây đợi chị mua xong rồi chúng ta cùng về.”

“Thật sao?”

Ánh mắt của Hứa Minh Tâm sáng ngời.

Cô nhìn vào trong ngách nhỏ, hình như quả thực là có thể ngửi thấy mùi đậu phụ tươi.

Đậu phụ mặn ăn rất ngon đó!

Nếu như đã là món ăn tuyệt nhất vậy tất nhiên là cô phải đi nếm thử xem rồi.

“Thế hai người chờ tôi nhé, tôi đi một chút rồi quay lại ngay.”

Hứa Minh Tâm ngay người rời đi, Ngô Ưu không khỏi đắc ý mỉm cười.

Cô ta còn tưởng rằng đối thủ này lợi hại như thế nào chứ, không ngờ rằng thế mà lại là cái đồ tham ăn.

Chỉ có chút đó mà đòi tranh giành đàn ông với cô. Có điều đậu phụ mặn ở đó quả thực là rất ngon, nhưng người đến mua cũng rất nhiều, mọi người cứ ùn ùn đi vào ngách nhỏ không ngừng, ước chừng cô xếp hàng mua xong thì cũng phải mất đến hai mươi phút.

Đợi cô đi ra thì cô ta và Cố Gia Huy đã đi về nhà từ lâu rồi.

Cố Gia Huy mua hoa tươi xong thì đi ra ngoài, nhưng lại không nhìn thấy Hứa Minh Tâm.

Ngô Ưu nói, “Có lẽ là cô ấy lại đi đâu đó mua đồ ăn rồi, cô ấy vừa nhìn thấy đồ ăn là không chịu đi đâu nữa, cũng không biết được kiếp trước có phải do quỷ chết đói đầu thai không nữa.”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy, đôi mắt sắc lạnh hơi híp lại, giọng nói không chút thiện cảm, nói: “Tôi đi tìm cô ấy, cô cứ tự nhiên đi.”

“AnhGia Huy…”

Ngô Ưu thấy anh đi rồi thì lòng như lửa đốt, đột nhiên nghĩ ra một chiêu.

“Ây da…”

Sau lưng truyền đến tiếng kêu đau của Ngô Ưu, thu hút không ít người ở xung quanh nhìn thấy.

Cô ta ngã sống soài trên mặt đất, chân đi giày cao gót nên không tránh khỏi bị trẹo.

“AnhGia Huy, em… em bị treo chân rồi, đau quá…”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì không khỏi cau mày.

Sao anh lại không thể nhận ra chút mánh khóe của Ngô Ưu chứ?

“AnhGia Huy, anh đưa em đi đến bệnh viện đi, em thật sự rất đau…

huhu…

Nói rồi, thế mà cô ta có thể òa khóc đến mức lê hoa đái vũ ngay được, làm như cô ta đang vô cùng đau đớn vậy.

Những người đứng xung quanh chỉ chỉ trỏ trỏ, bọn họ cứ tưởng rằng Ngô Ưu và Cố Gia Huy là quan hệ yêu đương nên đều túm tụm nói những lời không tốt về anh.

Cố Gia Huy trâm mặc không nói gì, tiến lên phía trước đỡ cô ta dậy, không nói một lời nào.

“Bệnh viện ở ngay trước mặt rồi…anhGia Huy, anh đỡ em thêm chút nữa, em… em đứng không vững.”

Cố Gia Huy không đáp lại nhưng lại giữ chặt cái eo thon nhỏ của cô ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 837


Chương 837

Trên mặt Ngô Ưu còn đang giàn giụa nước mắt nhưng trong lòng thì sớm đã vui đến mức nở hoa rồi.

Khó khăn lắm mới đuổi được con quỷ đói khát kia đi chỗ khác, tất nhiên cô ta phải làm gì đó để thu hút sự chú ý của Cố Gia Huy rồi, đây là cơ hội ngàn năm có một đó.

“Người đàn ông vừa rồi đẹp trai thật đó!”

“Bọn họ là người yêu của nhau sao?

Nhìn có vẻ không giống lắm nhỉ? Bọn họ đang cãi nhau sao?”

“Không phải đâu, hai người bọn họ chẳng có quan hệ gì với nhau cả.” Hứa Minh Tâm tay bưng bát đậu phụ mặn, vừa ăn vừa đứng hóng chuyện.

“Sao cô lại biết được?”

“À, tôi đã từng nhìn thấy bạn gái của người đàn ông đó, cô ấy rất xinh xắn, đáng yêu, lương thiện đó…”

Hứa Minh Tâm tấm tắc tự khen ngợi mình.

“Ây, nếu như đã có bạn gái rồi vậy thì tôi nhớ nhung gì anh ta nữa.”

Người qua đường lắc đầu rồi quay người rời đi.

“Ây, đúng là có nhiều người rất tự giác nhưng tại sao lại vẫn có những người không chịu biết điều chứ?”

Hứa Minh Tâm lắc lắc đầu.

Thật ra cô biết Ngô Ưu muốn tách mình ra nhưng cô cũng lười đứng đó tiếp tục dây dưa với cô ta.

Nhìn cô ta dính sát vào người Cố Gia Huy như dính phải keo chó vậy, nếu như cô mà có một chiếc dép lê ở đây thì nhất định sẽ đáp chiếc dép lên qua đó.

Nhưng hiện giờ, cô không thể thừa nhận quan hệ của mình và Cố Gia Huy được, làm người vẫn phải biết khiêm tốn một chút, cô cũng không muốn vô duyên vô cớ trêu chọc vào kẻ thù làm gì.

Thế là cô dứt khoát giúp người khác đạt được mong ước, để cho Cố Gia Huy tự mình đi đối phó với cô ta.

Cô nghĩ rằng với phẩm vị của Cố Gia Huy sẽ không đến mức vì bụng đói mà ăn quàng, đến người phụ nữ như vậy mà anh cũng có thể nuốt trôi.

Đậu phụ mặn quả thật rất ngon, có một anh trai xếp hàng ở phía trước đã mua được rất nhiều, sau đó thấy cô gái bé nhỏ như cô chen chúc trong đám người sắp bị kẹp cho bẹp dí rồi, vì thế lòng tốt liền trỗi dậy đưa cho cô một bát.

Không được, cô phải đi mua thêm một bát nữa, thật sự là quá nó ngon rồi!

Một mình Hứa Minh Tâm lắc lư đi lại trên đường, cô còn mua một balo lớn, chỗ này đựng một chút, chỗ kia nhét một chút, thậm chí quà định mua cho Cố Cố và Bạch Thư Hân cũng chuẩn bị xong cả rồi.

“Bưu thiếp đẹp quá, mua nhiều một chút mang về. Sau này chụp ảnh rồi gửi cho Diên xem.”

Tuy rằng từ trước tới nay Diên chưa từng trả lời email của cô nhưng mỗi một email cô gửi đi đều có người nhận rồi.

Cô tiếp tục đi xuống dưới nữa, cả một con đường này đâu đâu cũng có ngõ ngách, có những ngách nhỏ giấu rất nhiều đồ ăn ngon, nhưng cũng có những ngách nhỏ là ngõ cụt âm u, lạnh lẽo, ẩm ướt, không có ai thèm ngó ngàng tới.

Cô đang đi thì không ngờ rằng có một bàn tay to đột ngột vươn ra từ bên người bịt chặt miệng cô lại, sau đó kéo cô vào trong ngách.

Ngách nhỏ thường xuyên không có ánh nắng mặt trời chiếu vào nên vô cùng âm u và lạnh lẽo, mặt đất đều ra rêu xanh trơn trượt.

Hứa Minh Tâm bị dọa sợ chết khiếp, đang định hét lên một tiếng chói tai thì bị một bờ môi mỏng lấp kín miệng của cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 838


Chương 838

Mãnh liệt, nhanh chóng, công thành đoạt đất làm cho cô không có một chút phòng bị nào.

Cô đã cảm nhận được hơi thở quen thuộc nhưng lại không hề thấy yên tâm, ngược lại chỉ cảm thấy sợ hãi.

Hơi thở trên người anh rất thô bạo, giống như một con dã thú hung dữ mạnh mẽ vậy.

Cô sợ đến mức muốn vùng vẫy, nhưng lại bị anh ôm chặt vào lòng, không còn cách nào có thể trốn thoát.

Động tĩnh trong này làm kinh động đến người đi đường, bọn họ sợ Hứa Minh Tâm xảy ra chuyện bất trắc nên đều ngó vào nhìn xem.

Lại không ngờ… là hai người đang kịch liệt ôm hôn.

Trong phút chốc mọi người đều hiểu ra rồi vội vàng quay người rời đi.

Cố Gia Huy hơi nghiêng người, dùng bóng lưng quay ra đối diện với người ở bên ngoài, che chắn cho cô gái nhỏ mà anh đang giấu trong lòng, không cho phép người ngoài nhìn thấy. Một nụ hôn sâu vừa kết thúc, Hứa Minh Tâm đã thở hổn hển.

Hứa Minh Tâm đẩy vòng tay của anh ra, hai má đỏ bừng, nhịp tim đập nhanh từng hồi từng hồi.

Cô nhìn thẳng vào ánh mắt sâu thẳm và âm trầm của anh, trong ánh mắt đó dường như đang ẩn giấu cả một biển sao rộng lớn, mang theo cả sự mênh mông và thần bí.

Cô vừa nhìn anh một cái liền sợ hãi thu hồi tầm mắt, nhịp tim bất an đập thật nhanh.

“Anh… sao anh lại ở đây, không phải là anh đưa Ngô Ưu đi bệnh viện rồi sao?”

“Hóa ra là em còn biết anh và người phụ nữ đó đang ở cùng với nhau à?”

Cố Gia Huy mạnh mẽ nheo mắt lại, anh còn tưởng rằng cô không biết, không ngờ là cô còn biết rất rõ ràng.

“Cho anh một lời giải thích.”

“Có cô ta ở đây em cảm thấy rất không thoải mái, rõ ràng là người ta đang muốn lấy lòng anh cho nên em không muốn ở đây dự tiệc vui nữa, chi bằng một mình em tùy tiện đi xung quanh nhìn ngó một chút còn hơn!”

“Đây chính là lý do của em à?”

Cố Gia Huy nhíu mày: “Em đang quá tin tưởng anh hay đang quá tin tưởng bản thân mình, em tưởng rằng anh là quân tử, ở cạnh phụ nữ cũng sẽ không nảy sinh ra ý đồ xấu sao? Hay là em nghĩ rằng sức hấp dẫn của em đủ lớn, em đã hoàn toàn trói chặt được trái tim của anh, trong trái tim của anh chỉ chứa đựng được một người phụ nữ là em?”

“…”

Hứa Minh Tâm nghe thấy lời này, ngây ngốc cả nửa ngày cũng không biết phải trả lời như thế nào.

Ngược lại không phải là cô quá tự tin vào bản thân mình mà là cô tin tưởng Cố Gia Huy sẽ không thích Ngô Ưu.

Trước kia không phải cũng có mấy người phụ nữ muốn anh chú ý đến hay sao? Nhưng anh đều lạnh lùng đối đãi, sao lần này lại giận dữ như vậy chứ?

Cô có chút mơ hồ, không hiểu lý do tại sao.

Lửa giận trong lòng Cố Gia Huy đang hừng hực bùng lên, cho dù trong lòng cô hiểu rõ nhưng chỉ cần ngoài mặt cô vẫn làm ra vẻ ghen tuông, thì cũng đủ làm anh thấy vui vẻ rồi.

Nhưng cô lại cứ thờ ơ làm thinh khiến cho anh cảm thấy cô không hề để tâm đến anh một chút nào.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 839


Chương 839

Một người đàn ông hai mươi chín tuổi như anh, với một cô gái mười chín tuổi tranh cãi về vấn đề này cũng khó mà mở miệng.

Cũng không thể nói thẳng ra là cô không ghen tuông làm cho anh cảm thấy rất bực tức đúng không?

Không ghen tuông thì thôi đi, lại còn không có bất kỳ hành động nào nữa, rõ ràng cô biết rằng người phụ nữ đó không có mục đích tốt đẹp gì, thế mà lại còn để cô ta và anh có cơ hội ở riêng một chỗ với nhau.

Hiện giờ anh chỉ hận không thể biến cô thành mèo hay là chó gì cũng được, một con chó biết bảo vệ đồ ăn của mình, sau đó tốt nhất là coi anh như một cục xương duy nhất, sống chết cắn chặt lấy không chịu nhả ra. Cho dù là ai tới cũng sẽ nhe răng trợn mắt, nhe nanh múa vuốt!

“Hứa Minh Tâm… trả lời anh.”

“Em… em biết anh sẽ không như vậy đâu…” Cô chỉ nói những lời thật lòng thôi mà.

“Xem ra là do anh quá dung túng em, cho em quá nhiều cảm giác an toàn mới làm cho em không để tâm đến anh như vậy. Cũng được, phải trách anh quá nuông chiều, thế nên mới khiến em cảm thấy anh không có hứng thú với cô ta vì thế nên em vứt anh ở lại, vậy được, anh sẽ cho em toại nguyện.”

Anh gắn từng chữ từng chữ một, sau khi nói xong thì quay người rời đi, không thèm quay đầu lại.

Khoảnh khắc Cố Gia Huy quay người rời đi đã thầm nghĩ trong lòng.

Chỉ cần Hứa Minh Tâm gọi anh lại, nhất định anh sẽ quay người ôm cô vào lòng thật chặt.

Sau lưng truyền đến giọng nói nhỏ xíu của Hứa Minh Tâm.

“Cố… Cố Gia Huy…”

Cố Gia Huy nghe thấy câu nói này, trái tim liền mạnh mẽ run lên sau đó quay người lại.

Lại không nghĩ rằng Hứa Minh Tâm còn nửa câu chưa nói xong.

“Không… không có gì đâu, thế anh nhớ về sớm nhé, em… em còn đang đi dạo.”

Câu này vừa nói ra mồm, Hứa Minh Tâm hận không thể cắn đứt lưỡi của mình.

Vốn dĩ cô muốn níu kéo anh nhưng vừa nhìn thấy anh quay lại, nhìn thấy ánh mắt của anh nhìn cô, cô liền bị dọa đến mức run rẩy răng cắn vào môi.

Trong miệng liền phun ra câu nói lung tung lộn xộn đó.

Cố Gia Huy nghe thấy câu nói này, trong nháy mắt sắc mặt anh liền trở nên vô cùng lạnh lẽo.

Quả nhiên là anh quá dung túng cho cô gái này rồi nên mới làm cho cô không coi anh ra gì như vậy.

Hai tay buông thõng xuống eo, lặng lẽ nắm chặt lại.

Móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn vô cùng.

Anh quay người đi, lân này rất dứt khoát.

Hứa Minh Tâm nhìn bóng lưng của anh, ỉu xìu.

Ngay tại lúc này, cô nhìn thấy Ngô Ưu đang khập khiễng chạy tới.

“AnhGia Huy, anh đi đâu vậy?

Sao anh không ở trong phòng khám chờ em, anh có biết là lúc em không nhìn thấy anh, trong lòng lo lắng như thế nào không?”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy, trong lòng càng cảm thấy buồn bã hơn.

Những người phụ nữ khác đều dính sát lên người anh còn Hứa Minh Tâm lại không hề để tâm gì đến.

Nếu như câu này mà được nói ra từ miệng của cô thì tốt biết bao.

Chắc chắn anh sẽ thấy rất vui.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 840


Chương 840

Anh không quay người lại nhưng vẫn cảm nhận được tầm nhìn của Hứa Minh Tâm vẫn còn quanh quẩn trên người anh.

Cô vẫn còn đứng đó nhìn anh.

Cô thực sự không thấy sợ sao?

Đôi mắt phượng của Cố Gia Huy quay qua, trong đó ánh lên một tia khác lạ.

Sau đó, anh trực tiếp ôm Ngô Ưu vào lòng.

Ngô Ưu không khỏi cảm thấy kinh ngạc.

Cô ta vừa bôi thuốc xong, vừa quay người lại đã không nhìn thấy bóng dáng của Cố Gia Huy nữa, vì thế mới vội vàng chạy ra ngoài, đuổi theo anh.

Không ngờ là người đàn ông không có chút kiên nhẫn nào vừa rồi, lúc này lại niềm nở chủ động, vô cùng dịu dàng ôm lấy cô ta như vậy.

Anh… anh ôm mình sao?

Không phải cô ta đang nằm mơ đấy chứ?

“Không muốn ngã thì ôm lấy tôi.”

Cố Gia Huy miễn cưỡng nén lại sự ghét bỏ, lạnh nhạt nói.

Anh còn không muốn nhìn thấy mặt Ngô Ưu.

Ngô Ưu nghe thấy vậy thì mới phản ứng lại, cô ta vui sướng phát điên lên, nhanh nhanh chóng chóng quàng hai tay lên cổ của Cố Gia Huy.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy một cảnh này thì trái tim không khỏi đau đớn như bị hàng ngàn chiếc kim châm vào.

Cô cảm thấy rất buồn bã, nhưng tại sao lại không thể thể hiện nỗi buồn nó lên gương mặt được vậy?

Cô đi từ trong ngách nhỏ ra liền ngửi thấy mùi thơm ngậy của bơ sữa.

Cô phải đi ăn chút gì đó để điều chỉnh lại sự đau khổ trong lòng thôi.

Đây không phải điều căn bản nhất để trấn an bản thân hay sao?

Nhưng tại sao Cố Gia Huy lại tức giận nhỉ?

Cô cứ tưởng rằng anh tin tưởng cô và cô cũng tín nhiệm anh, cho dù là ai đi chăng nữa thì cũng không thể chen chân vào giữa mối quan hệ của hai người, làm cho một trong hai người nảy sinh cảm giác nguy hiểm.

Là do cô sai rồi sao? Cô ăn một miếng bánh mousse, nó rất ngọt ngào , vị ngọt dâng lên trong miệng nhưng lúc nuốt xuống lại cảm thấy đắng ngắt.

Cô biết Cố Gia Huy sẽ không thể đem lòng yêu mến Ngô Ưu, nhưng cô cũng không thể hiểu nổi vì sao anh lại kích động mà to tiếng với cô như vậy? Hơn nữa anh còn còn ôm Ngô Ưu như vậy nữa.

Thế nếu như cô cũng muốn trả thù anh, thì đến khi nào có người tỏ tình với cô, cô cũng có thể làm trò mờ ám với bọn họ như vậy sao?

Hay là nói giữa suy nghĩ của đàn ông và phụ nữ có khác biệt quá lớn?

Hứa Minh Tâm rất khổ tâm, nhìn cả một nửa con đường dài phía trước cũng không còn tâm trạng nào đi dạo tiếp nữa.

Sáng nay bọn họ cùng nhau tới đây, bây giờ lại chỉ còn một mình cô ở đây. Cô đi lang thang hết buổi trưa sau đó lại tiếp tục đợi đến khi mặt trời xuống núi rồi mới trở về nhà.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 841


Chương 841

Lúc bầu trời dần dần tối đen lại thì cô mới về nhà, vừa đúng lúc nhà họ Ngô đang chuẩn bị bữa tối.

“Cô Hứa về rồi đấy à? Vừa đúng lúc sắp xong cơm tối rồi, ngồi xuống cùng ăn đi.”

“Về rồi đấy à? Chắc là cô đã ăn ở bên ngoài rồi nhỉ?”

Ngô Ưu chính là cố tình nói như vậy, hôm nay cô ta vô cùng dương dương tự đắc, bởi vì thái độ của Cố Gia Huy đối với cô ta đã thay đổi rồi.

Cả một đường đều ôm chặt lấy cô ta đưa về bệnh viện sau đó lái xe đưa cô ta về nhà làm cho cô ta đến tận bây giờ vẫn cảm thấy hạnh phúc đến mức nhất thời không biết phải làm gì.

“Ngô Ưu, nói chuyện kiểu gì thế, cô Hứa là khách. Đã ăn rồi cũng không sao hết, không ăn cơm cũng được nhưng ăn một chút thức ăn đi, những món này đều là sở trường của thím Ngô đấy!”

“Ừ.”

Hứa Minh Tâm khẽ gật đầu, giọng nói cũng rất nhẹ.

Cô trở về rồi mà Cố Gia Huy cũng không thèm ngước mắt lên nhìn cô một lần mà chỉ bày ra khuôn mặt vô cùng lạnh lùng đó.

Anh ngồi ngay bên cạnh cô còn Ngô Ưu cũng ngồi ngay sát bên cạnh anh.

“AnhGia Huy, anh nếm thử miếng xương sườn này đi, ngon lắm đó.”

“Ừ”

Cố Gia Huy gật đầu.

Cánh tay đang gắp thức ăn của Hứa Minh Tâm khẽ run lên.

Cô có nên gắp đồ ăn cho Cố Gia Huy không?

Cô chưa từng sến sẩm như vậy bao giờ nên khó tránh khỏi cảm thấy không thích ứng được.

Ăn cái gì thì tự mình gắp là được rồi, cũng đâu phải là không có tay đâu, có đến mức phải khác người gắp qua gắp lại như thế không? Có phải là đang dùng đũa ăn chung đâu!

Cô lén lút liếc trộm Cố Gia Huy một cái, anh không nhìn cô.

Ây, thôi bỏ đi.

Tội gì phải giành tới giành lại với Ngô Ưu, nhìn cứ như hai phi tử đang tranh sủng vậy.

Cô lặng lẽ gắp vào bát của mình một miếng xương sườn đầy thịt béo ngậy.

Nhìn có vẻ rất ngon đó!

Cố Gia Huy thấy cô khựng lại một hồi lâu như vậy, không ngờ rằng cô lại gắp một miếng thịt ngon nhất rồi đặt vào bát của cô làm cho anh tức giận suýt chút nữa thì đập vào bàn.

Ăn ăn ăn, cô chỉ biết ăn thôi, người đàn ông của cô sắp bị người khác ăn mất rồi kia kìa!

Trước kia sao anh lại không phát hiện ra Hứa Minh Tâm có thể vững vàng và bình tĩnh như thế nhỉ?

Ngay tại lúc này dù cho núi Thái Sơn có nổ tung trước mặt thì có lẽ cô ấy vẫn giữ nguyên dáng vẻ dửng dưng đó.

Cố Gia Huy tức đến nỗi ngón tay cứng đờ lại, hàm dưới nín chặt. Tiếp theo anh cũng gắp cho Ngô Ưu một miếng thịt.

Anh không nói chuyện nhưng cũng đã làm cho cô ta thấy rất vui rồi.

“Cảm ơn anhGia Huy.”

Ngô Ưu ngọt ngào nói, giọng nói đó đúng là có thể làm cho người ta ngấy chết.

Hứa Minh Tâm không ngẩng đầu lên, cô đang rất nghiêm túc ăn cơm trong bát của mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 842


Chương 842

Đợi đến khi về Đà Nẵng rồi cô sẽ cẩn thận giải thích với anh sau, dù gì thì đây nói chuyện cũng không tiện.

Ăn cơm xong, thím Ngô vừa thu dọn bàn ăn vừa nói: “Ở đây vào buổi tối sẽ càng náo nhiệt hơn nữa, các con đi lên phố dạo một vòng đi, sẽ có rất nhiều người đến bên sông thả đèn đấy.”

“AnhGia Huy, chúng ta cùng đi đi! Chúng ta đi thả đèn.”

Hai tay của cô ta nắm lấy cánh tay của Cố Gia Huy, nhẹ nhàng lắc lư.

Cố Gia Huy không chút do dự rút tay về nhưng vừa quay sang nhìn thấy Hứa Minh Tâm vẫn thờ ơ như không có chuyện gì, thì liền nói với Ngô Ưu: “Được, vậy chúng ta đi thôi.”

“Em…”

Cuối cùng thì Hứa Minh Tâm cũng có chút không nhịn được.

Bọn họ đều muốn đi xem thả đèn sao?

“Em cái gì?”

Cố Gia Huy nhíu mày nói.

“Cô cũng muốn đi sao? Tôi thấy cô cũng mệt mỏi cả một ngày trời rồi, cô vẫn nên đi nghỉ ngơi sớm thì hơn.”

“Ngô Ưu, con nói chuyện kiểu gì vậy?”

Ngô Ưu nghe thấy vậy thì lè lưỡi, ôm lấy cánh tay của Cố Gia Huy giống như đang tuyên bố chủ quyền vậy.

Hành động này của cô làm cho Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút chướng mắt.

“Không cần đâu, hai người đi đi, tôi cũng mệt rồi nên muốn về phòng nghỉ ngơi.”

Hứa Minh Tâm nắm chặt tay lại, thở phắt ra một hơi rồi sau đó quay người rời khỏi phòng ăn.

Cố Gia Huy nhìn thấy bóng lưng đang bước lên tầng của cô, trong lòng liềm run rẩy mạnh mẽ.

“AnhGia Huy, chúng ta đi thôi, dòng sông đó cách đây khá xa đó, đi đường ít nhất cũng phải mất mười lăm phút. Chúng ta đi chơi đến muộn một chút rồi hãy về, buổi tối ở quảng trường còn bắn pháo hoa nữa đó.”

“Được.”

Cuối cùng, Cố Gia Huy cũng nản lòng, quay người đi ra ngoài. Cả một quãng đường đi anh đều trầm mặc ít nói, toàn bộ đều là Ngô Ưu líu ríu nói chuyện nhưng một câu anh cũng không nghe lọt vào tai.

Trong đầu anh bây giờ đều là dáng vẻ cụp mắt xuống rồi quay người rời đi vừa rồi của cô, nhìn bóng lưng cô mà trái tim anh không khỏi đau đớn.

Lúc đi đến nơi thì đã có rất nhiều người ở đó để thả đèn bên sông.

Vào Tiết Thanh Minh, những người bản địa ở đây đều có phong tục đi thả đèn trên sông để gửi gắm nỗi tiếc thương.

Có rất nhiều người vây quây bờ sông làm cho không khí ở đây vô cùng náo nhiệt.

Ngô Ưu nhìn chỗ này, ngó chỗ kia, chọn được mấy cái đèn lồng.

Cô ta thả chiếc đèn ở bên hồ còn Cố Gia Huy đứng ở một bên lạnh nhạt nhìn.

Đột nhiên anh chú ý đến các thôn làng ở xung quanh đây không có một nơi nào có ánh đèn thắp sáng cả.

Ngô Ưu đi qua đây, anh liền hỏi cô ta.

“À, trước đó không lâu ở đây thi công nên đường dây điện gặp vấn đề.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 843


Chương 843

Ngoại trừ chỗ này được kéo đường dây cung cấp điện dài kỳ thì xung quanh đây đều thường xuyên bị mất điện. Một khi mất là mất đến tận một, hai tiếng đồng hồ, nhìn thế này thì có vẻ là ở nhà em cũng mất điện rồi.”

Mất điện?

Đột nhiên Cố Gia Huy nhận ra điều gì đó.

Hứa Minh Tâm rất sợ bóng tối.

Cố Gia Huy không thèm quay đầu lại, liền quay phắt người rời đi, mặc cho Ngô Ưu có gọi như thế nào cũng không gọi anh quay lại được.



Trong nhà thím Ngô có rất nhiều đèn cầy, thím lấy đưa cho Hứa Minh Tâm hai cái đủ để chiếu sáng qua hai tiếng đồng hồ.

Nhưng… chỉ một chút ánh sáng từ đèn cầy thì làm sao có thể mang lại cho cô cảm giác an toàn được.

Cô châm lửa thắp sáng cả hai cây đèn cầy lên rồi run rẩy cuộn tròn người lại, ngồi im trên giường.

Cửa sổ không được đóng kín nên có một cơn gió nhỏ xíu thổi vào làm ánh đèn cầy đong đưa, phản chiếu bóng đen của các đồ vật trong phòng, cái nào cái nấy đều giống y như quỷ quái.

Bên ngoài có gió thổi qua, lá cây đung đưa xào xạc tạo ra bầu không khí vô cùng quỷ dị.

Cô sống chết ôm chặt lấy đầu, trong lòng không ngừng lẩm nhẩm.

Trên thế giới này không có ma quỷ, chỉ có những người làm việc ác mới sợ ma.

Cô chưa từng làm chuyện gì xấu xa nên ma quỷ yêu quái sẽ không tìm đến cô đâu.

Không được sợ hãi…

Sẽ không có chuyện gì đâu!

Nhưng càng nghĩ cô lại càng cảm thấy sợ hãi hơn.

Bên ngoài có chút gió thổi qua làm cây cỏ lay động, nhưng lọt vào tai cô dường như âm thanh đó bị phóng đại lên rất nhiều lần.

Nếu như ngay lúc này có Cố Gia Huy ở bên cạnh cô thì tốt rồi.

Có anh ôm lấy cô, cô sẽ không cảm thấy sợ hãi nữa.

Nhưng mà…

Anh tức giận như thế, lại cùng với người phụ nữ khác ra ngoài đi chơi rồi.

Vừa ôm cô ta, vừa gắp đồ ăn cho cô ta, bây giờ lại còn đi thả đèn cùng cô ta nữa.

Đúng là một người đàn ông xấu xal Nếu như thật sự có ma quỷ thì có thể dạy dỗ cho Cố Gia Huy một trận đã được không? Rồi sau đó hãy đến đây bắt cô đi sau cũng được.

Trên đời này sao lại tôn tại một sự việc đáng sợ như mất điện chứ?

Ngay lúc này thì cánh cửa “ầm” một cái, liền có người đẩy cửa đi vào.

Trời ạ. Yêu ma quỷ quái bây giờ đều trắng trợn, táo bạo và bạo lực như vậy sao? Lại còn dám đi từ cửa chính.

Cô cảm nhận được một bàn tay to đang nắm lấy hai đầu vai của mình liền bị dọa sợ đến mức hồn bay phách tán, đôi tay nhỏ dùng sức đẩy bàn tay đó ra.

Nhưng lại bị… bị bàn tay đó nắm chặt lấy.

“Minh Tâm, là anh.”

Bốn từ ngắn gọn và điềm tĩnh, bên trong còn chất chứa cả sự lo lắng vô cùng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 844


Chương 844

Khoảnh khắc nghe thấy giọng nói ấy, cô liền ngây người.

Sau đó liền ngả vào một vòng tay ấm áp và mạnh mẽ.

Là hơi thở của anh.

Sau khi Hứa Minh Tâm cảm nhận được sự ấm áp của anh thì liền không kiềm chế được được mà òa khóc, nhưng lại cứ khăng khăng ngang bướng lau nước mắt đi, hơn nữa còn dùng sức đẩy anh ra.

“Anh… không phải anh đi thả đèn sông cùng với Ngô Ưu rồi hay sao? Anh còn về đây tìm em làm gì?”

“Vẫn còn giận anh à?” Cố Gia Huy thấy rất bất lực, vốn dĩ là anh tức giận nhưng không ngờ rằng đến cuối cùng, cô gái này lại giận ngược lại anh làm cho anh lại phải xin lỗi cô.

“Hứ, anh không cần phải quan tâm đến em, anh đi ra đi…”

“Anh đi rồi, em không sợ sao?”

“Cho dù em có bị ma ăn mất rồi thì cũng không cần anh quan tâm, anh đi mà tìm Ngô Ưu đi!”

Cô tức giận quay ra chỗ khác, quay đầu đi không thèm nhìn anh.

Thấy vậy Cố Gia Huy liền trực tiếp ôm cô vào lòng, bàn tay to xuyên qua mái tóc mềm mượt, ôm lấy cái đầu nhỏ của cô.

“Đồ ngốc, em không thể đưa cho anh một bậc thềm để anh bước xuống sao? Đàn ông đều muốn có thể diện! Em cứ bướng bỉnh như vậy làm gì, làm nũng với anh một cái, không phải là mọi chuyện đều xong rồi sao?”

Cố Gia Huy bất lực nói, giọng nói trầm ấm êm tai.

Giọng nói khàn khàn êm dịu, trấm thấp quanh quẩn bên tai, có một kiểu dễ nghe không nói được ra thành lời.

Hứa Minh Tâm cũng rất ấm ức, cô căn bản không biết là mình đã làm sai chuyện gì, cô không hề cảm thấy mình phạm lỗi mà.

Đột nhiên anh trở nên hung dữ như vậy, lại còn cố ý chọc tức cô, ra vẻ xum xoe nịnh nọt người phụ nữ khác, chuyện này thì ai mà chịu được chứ?

“Anh cần có thể diện? Vậy thì em cũng muốn có thể diện! Anh tức giận rồi, còn biết bảo em dỗ dành anh, nhưng em cũng tức giận, anh lại không chịu dỗ dành em, lại còn giận em nữa.” “Hứa Minh Tâm, em có để tâm đến anh không?” Giọng nói của anh khàn khàn, gắn từng chữ một nói với cô.

Dưới ánh đèn cầy, ánh mắt của anh càng trở nên sâu thăm thẳm, tĩnh mịch và đặc biệt âm trầm.

Bên trong giống như có một vòng xoáy, đủ để hút người khác vào trong.

Cô nhìn thấy vậy thì trái tim liền run rẩy mãnh liệt, không chút nghĩ ngợi nói.

“Đương nhiên là có để tâm…”

Không để tâm đến anh thì sao lại có thể không ngần ngại làm việc nghĩa được chứ?

“Vậy tại sao em lại không ghen tuông? Không phải là con gái đều thích ghen sao? Nhưng dường như mỗi lần đều là anh khó chịu tức giận, còn em chưa bao giờ phải lo lắng vì anh. Em quá tin tưởng anh làm cho anh không thích chút nào.”

“Em… em tin tưởng anh là không tốt sao?”

“Không tốt, chính bởi vì em quá tin tưởng anh nên em mới không biết thế nào là ghen tuông, khẩn trương. Cho dù bên cạnh anh có xuất hiện chim oanh chim yến, nhiều người theo đuổi thế nào thì em cũng chưa từng chủ động làm gì đó, em đều để anh tự mình giải quyết. Bởi vì em biết anh sẽ giải quyết những chuyện đó thật tốt, anh sẽ không đi quá giới hạn dù chỉ nửa bước. Anh cũng tin tưởng bản thân anh… nhưng… anh vẫn muốn để em xử lý những chuyện đó.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 845


Chương 845

“Em phải giống như một chú chó đang bảo vệ đồ ăn của mình, đã biết chưa?”

“Em biết rồi.”

“Vì thế em nên giữ chặt lấy anh, biết không?”

“Biết… chờ đã, anh đang nói em là chó sao?”

“Ví dụ.”

“Ví dụ? Ví dụ cũng là nói em là chó mà. Chờ đã, không phải là chó đều thích ăn phân sao?”

Lúc Cố Gia Huy nghe thấy nửa câu sau, sắc mặt liền trầm xuống, mặt đen như đáy nồi.

“Đồ ngốc, em không thể nghĩ tới cục xương à? Rốt cuộc thì trong đầu em chứ cái gì vậy?”

Cố Gia Huy không khách khí mà gõ thật mạnh vào đầu của cô làm cho Hứa Minh Tâm đau đến mức ôm trán kêu lên.

“Chó không thể thay đổi thói quen ăn phân đâu… đây không phải là câu nói nổi tiếng sao?”

“Nổi tiếng cục ** “Cố Gia Huy, anh đang nói bậy đó…”

Hứa Minh Tâm cẩn thận từng li từng tí, dè dặt nhắc nhở anh.

Cố Gia Huy chỉ có thể bất lực, anh thật sự sắp bị cô gái này làm cho tức đến mức hồ đồ luôn rồi.

“Thế em đã hiểu tại sao anh lại tức giận chưa?”

“Anh đang giận em vì em không giữ lấy anh sao?”

“Ừ, anh là bạn trai của em, ai động vào dù chỉ là một chút thôi thì em cũng phải nghiến răng mắng cho cô ta một trận.”

“Nhưng mà…”

Nhưng mà cô không làm được mấy việc ngang ngạnh như thế, phải dịu dàng một chút, anh khỏe, em khỏe, mọi người đều khỏe.

“Rất khó sao?”

Anh hỏi ngược lại cô.

“Tuyên bố anh là của em, rất khó sao? Chẳng lẽ trong trái tim của em không có một chút khó chịu nào hay sao? Chỉ có một mình anh đang khó chịu, tức giận, ngoài ra không có bất kỳ ý nghĩa nào sao?”

Giọng nói của anh rất khàn cũng rất mê hoặc.

Một cơn gió nhỏ thổi vào từ khe cửa sổ, thổi bay âm thanh đó, giống như âm thanh của một bản nhạc cello nặng nề.

Nghe anh nói… tại sao trong lòng cô lại cảm thấy không thoải mái, nó giống như cô đang rất buồn?

Anh đang thất vọng sao?

Dường như đôi mắt phượng của anh đang mất đi ánh sáng rạng rỡ, âm u tĩnh mịch.

Trái tim của cô liền hoảng sợ, vội vàng tiến lên phía trước ôm chặt lấy anh.

“Không phải đâu, em cũng rất tức giận, nhưng mà em… em không biết phải biểu đạt như thế nào. Em cũng không thể nói với cô ta rằng em là vợ chưa cưới của anh, em cũng không biết phải làm thế nào mới ngăn cản được cô ta…” “Anh không biết rằng lúc em nhìn thấy anh ôm cô ta, gắp đồ ăn cho cô ta, hơn nữa lại còn cùng cô ta đi xem thả đèn, em buồn bực chết mất. Nhưng mà em thật sự không biết phải nói cái gì, em cảm thấy cực kỳ khó chịu, cực kỳ khó nghĩ… giống như một kẻ không biết xấu hổ vậy.”

“Quả thực là em rất tin tưởng anh, em tin anh sẽ không để cho em phải lo lắng, vì thế… em mới vô thức giao những chuyện này cho anh xử lý. Em cứ nghĩ rằng có một số thứ, em không cần tranh giành, không cần cướp nhưng nó vẫn sẽ mãi ở đó. Nếu như nó đã là của em thì sẽ mãi là của em, không phải của em thì em cũng không thể cưỡng cầu được.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 846


Chương 846

“Chẳng lẽ là em hiểu sai rồi sao?”

Cô đáng thương nói, thứ đạo lý này không phải là nên được hiểu như thế sao?

Cố Gia Huy nghe cô nói vậy thì không kìm được mà mềm lòng.

Cô vợ nhỏ bé bỏng của anh vẫn còn chưa được trải đời, vẫn chưa biết được thế giới này nham hiểm như thế nào.

Có một số thứ ngay cả khi nó là của em nhưng nó cũng sẽ không thể tránh được thủ đoạn của người khác.

Có rất nhiều thứ trên trái đất này có thể thay đổi trong chớp mắt.

Anh có thể bảo đảm rằng mình không thay lòng nhưng anh vẫn hy vọng cô sẽ làm điều gì đó để anh có thể cảm nhận được dáng vẻ của cô xù lông lên để bảo vệ anh, giữ chặt lấy anh.

“Không sai, em nói đúng. Em tin tưởng anh, những chuyện đó vốn dĩ cũng nên do anh xử lý. Vốn dĩ dung lượng não bộ của em đã nhỏ, tội gì phải tốn sức vì những chuyện vặt vãnh này chứ, để anh tự mình xử lý đi. Đừng sợ, anh ở đây với em.”

Cố Gia Huy lựa chọn thỏa hiệp.

Nói đi nói lại thì cô cũng là người con gái anh yêu, sao anh có thể nỡ lòng nào mà làm khó cô chứ?

Hứa Minh Tâm nghe thấy anh nói vậy, không khó để có thể nghe ra sự thất vọng trong giọng nói của anh.

Tất cả đàn ông đều hy vọng người phụ nữ mà mình yêu thương có thể giữ lấy mình.

Một khi có tình địch xuất hiện liền biến thành một sinh vật nhạy cảm, đánh tình địch tan tác ra hàng trăm mảnh.

Thật ra…

Cô cũng chỉ là đang ỷ lại vào tình yêu sâu đậm mà anh dành cho cô nên mới muốn làm gì thì làm như vậy.

Cô tin anh… không phải là cô không tin tưởng vào chính mình.

Cô nỗ lực học lập, mang tất cả những việc mình thích hoàn thành thật tốt, làm tốt vai trò một người con gái nuôi của nhà họ Ngôn, danh xứng với thực.

Cô hy vọng, thời gian hai năm vừa đến là cô có thể đứng bên cạnh anh chứ không phải là trốn sau lưng anh.

Cô muốn… kề vai sát cánh với anh, muốn cùng anh đi ngắm cảnh, chia sẻ với anh mọi vui buồn và cũng có thể đồng cam cộng khổ với anh.

Nhưng hiện giờ cô còn cách anh quá xa, nên cô cũng không có tư cách tranh giành cùng với người khác, mà chỉ có thể để Cố Gia Huy tự mình giải quyết mọi chuyện.

Cô rất sợ hãi.

Hứa Minh Tâm cụp mắt xuống, trong lòng cô đang rất buồn.

“Cố Gia Huy… em làm anh rất thất vọng đúng không?”

Cô cẩn thận, dè dặt hỏi.

“Không có, là do anh nghĩ nhiều rồi.

` Không sao đâu, mọi việc đã qua cả rồi, anh cũng có chỗ không đúng, sau này anh sẽ không cố tình làm em buồn nữa.”

Anh đang muốn nói đến chuyện anh để mặc Ngô Ưu đến gần mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 847


Chương 847

Hứa Minh Tâm vặn vẹo bàn tay nhỏ nhắn của mình. Không phải do anh nghĩ nhiều, là do cô còn chưa xuất trận mà đã nhận thua luôn mà thôi…

“Cố Gia Huy.”

Đột nhiên cô gọi tên của anh, nhấn mạnh từng chữ một.

Anh ngước mắt lên nhìn cô.

Ngay giây phút đó, đột nhiên cô sáp lại gần anh, đôi môi đỏ hồng hôn lên bờ môi mỏng của anh, học theo dáng vẻ của anh, bắt chước theo cách anh hôn cô.

Trái tim của Cố Gia Huy hơi run lên, cơ thể đều bị cứng lại vài phần, anh đang chuẩn bị đảo khách thành chủ thì lại bị cô gái này ảo não ngăn cản.

“Đừng mà, lần nào cũng là anh hôn em làm cho em không hề có chút quyền chủ động nào cả. Lần này để em hôn anh đi, vẫn phải để cho giáo viên biết thành tích của học sinh như thế nào chứ.”

“Được.”

Cố Gia Huy gật đầu nói.

Động tác của cô gái này chậm rì rì hơn nữa lại còn chẳng có chút kỹ năng nào.

Nói tóm lại… là rất vụng về, làm cho anh không khỏi ngứa ngáy trong lòng, đã mấy lần anh định cưỡng ép đẩy cô ngược trở lại để chiếm thế chủ động.

Nhưng, cô cũng đã lên tiếng rồi thì tất nhiên anh phải nhường cô rồi.

Đây là lý do mà anh để cho cô chủ động lần này. Cô gái này cũng khá lắm, còn có thể lén lút lấy hơi, một nụ hôn sâu dài cứ thế mà kết thúc, cũng không có vấn đề gì to tát.

Cô buông bờ môi mỏng của anh ra, hai má phiếm hồng.

“Xong rồi…”

“Xong rồi? Đây chính là thành quả học tập của em đấy à?”

“Ừ… Đột nhiên nghĩ muốn phản hồi lại anh một chút, anh cứ xem đây là sự bồi thường của em dành cho anh lần này đi vì em cũng có lỗi sai mà.”

“Tức là em xin lỗi xong rồi đấy à?” Cố Gia Huy hỏi.

Cô gật đầu, sau đó bên tai cô lại truyền đến giọng nói âm trầm khác lạ của anh, “Thế cũng nên đến lúc anh phải xin lỗi em rồi, anh nghĩ là trong chuyện này anh cũng có lỗi, hơn nữa còn có rất nhiều lỗi vì thế thời gian xin lỗi trong lần này phải lâu hơn một chút mới đúng.”

“Nà ní?”

Hứa Minh Tâm không khỏi kinh ngạc, đây là mưu kế gì vậy?

Cô còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị anh đánh chiếm thành trì, môi lưỡi quấn quýt, một khi bắt đầu là không thể dừng lại được.

Thời gian từng phút từng giây cứ thế trôi qua, nụ hôn của anh đặc biệt mãnh liệt và bá đạo, không cho cô một cơ hội nào để lấy hơi.

Chính vào lúc này, ở ngoài cửa liền truyền tới tiếng bước chân vội vã.

“AnhGia Huy”

Ngô Ưu đã đuổi theo anh về đây rồi. Cố Gia Huy nghe tiếng thì không khỏi chau mày, giữa lúc thế này mà lại bị cô ta làm phiền khiến cho anh mất cả hứng.

Hứa Minh Tâm vội vội vàng vàng đẩy Cố Gia Huy ra xa rồi nhanh chóng lau miệng đi sau đó căng thẳng ngồi nghiêm chỉnh tại chỗ.

Nhìn cô giống ý như một bạn nhỏ vừa làm sai chuyện gì, một giây sau đã trở nên vô cùng ngoan ngoãn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 848


Chương 848

Cố Gia Huy nhìn thấy vậy thì không kìm được mà bật cười, sau đó cũng đứng dậy.

Ngô Ưu đi vào trong phòng liền nhìn thấy hai người.

Ánh đèn cầy hơi yếu nên cô ta không thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ lên của Hứa Minh Tâm, vì thế cũng không hề nhận ra chuyện xấu mà hai người bọn họ vừa làm.

“Hai người… anhGia Huy, sao đột nhiên anh lại chạy về nhà thế?”

“Không có gì cả, chỉ là mệt rồi nên muốn quay về nghỉ ngơi thôi.”

Ngô Ưu nghe anh nói vậy thì vô cùng hoài nghi.

Lúc anh trở về vội vã như thế cho nên lý do này tất nhiên không thể coi là thật được.

Nhưng… tại sao chứ? Cũng không thể là vì Hứa Minh Tâm được chứ nhỉ?

Nếu như là vì cô thì anh cũng không thể đối xử tốt với cô ta như vậy được.

Ngô Ưu cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều nữa, cô ta nói, “AnhGia Huy, để em đi lấy một cái đèn cầy cho anh, ở trên tầng thượng có thể ngắm sao rất đẹp đó.”

“Không cần đâu, tôi muốn về phòng nghỉ ngơi.”

Cố Gia Huy lạnh nhạt từ chối, giọng nói vô cùng lạnh lẽo.

Ngô Ưu nghe thấy giọng nói của anh như vậy thì không khỏi có chút khó hiểu.

Không phải trước đó cô ta và Cố Gia Huy vẫn còn tốt đẹp hay sao? Sao đột nhiên lại trở nên lạnh lùng xa cách như vậy rồi?

“Thế để em đưa anh về phòng nghỉ ngơi nhé?”

Ngô Ưu vẫn không chịu bỏ qua, mặt dày nói.

Hứa Minh Tâm vừa nghe đến đây liền lo sốt sắng lên, cô ta nói như vậy khác gì bảo Cố Gia Huy cho cô ta đi vào tận trong phòng của anh đâu chứ.Tên miền mới của bên mình Truyen3.one. Cả nhà ủng hộ chúng mình để chúng mình có động lực ra chương mới nhé!

Cô không thể mất bình tĩnh được, cô đã đấu trí thắng Trịnh Hoa, cũng đã đấu thắng giáo viên gián điệp, vì thế cô không thể vừa đến đây đã bị đánh bại dễ dàng như vậy được.

Cho dù là nằm ngoài phạm vị năng lực của cô thì cô cũng bắt buộc phải ra tay, sự việc đã đến mức này rồi, cô cũng không thể cứ trơ mắt ra mà nhìn nữa, cô nhất định phải làm chút gì đó.

Phải làm thế nào mới có thể không làm lộ quan hệ của bọn họ mà lại có thể ngăn cản được Ngô Ưu chứ?

Trong khoảnh khắc đó, Hứa Minh Tâm đã phải vận dụng tất cả sức lực của đại não, tiểu não, bán cầu não trái, bán cầu não phải của mình, hoạt động với tốc độ ánh sáng để tìm ra cách giải quyết.

Cố Gia Huy còn chưa kịp trả lời thì không ngờ sau lưng đã truyền tới tiếng kêu đau đớn của Hứa Minh Tâm.

“Ây da…”

Thế mà cô lại bị ngã từ trên giường xuống bên dưới.

“Sao thế?”

Cố Gia Huy vội vàng tiến lên phía trước.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 849


Chương 849

“Em… vừa nãy em muốn đi vệ sinh, không ngờ lúc xuống giường đi nhanh quá nên ngã, hình như bị trẹo chân rồi.”

“Để anh xem nào.”

Cố Gia Huy căng thẳng, cuống cuồng sờ lên mắt cá chân của cô.

Còn Hứa Minh Tâm thì đau đến mức ngồi đó hít vào một hơi, vốn dĩ cô chỉ muốn diễn kịch thôi, nhưng ai biết được giả lại thành thật, lúc cô bước xuống giường quá vội vàng, mắt cá chân bị trẹo xuống “cách” một tiếng.

Đúng là tự mình chuốc lấy phiền phức…

Mắt cá chân nhanh chóng sưng vù lên với tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, trong một thời gian ngắn cũng sẽ rất khó để giảm sưng.

Hiện giờ lại còn đang bị mất điện nên muốn tìm một viên đá cũng không có.

“Để anh đưa em đến phòng khám gần đây.”

“Được.”

Hứa Minh Tâm vội vàng gật đầu.

Sau đó Cố Gia Huy liền ôm cô lên nhưng lại bị cô từ chối.

“Anh cõng em.”

Anh đã từng ôm người phụ nữ khác làm cho cô đến tận bây giờ vẫn cảm thấy không vui!

Cô cũng có chút nóng nảy chứ.

Tất nhiên Cố Gia Huy có thể hiểu được cô đang nghĩ gì, cô gái này của anh vẫn còn đang cố chấp phân cao thấp với anh nữa kìa.

Anh cõng Hứa Minh Tâm lên rồi đi ra phía cửa.

Ngô Ưu thấy vậy thì tức đến mức sắc mặt tái xanh đi rồi, đây chẳng phải là chút mánh khóe của cô hay sao? Thế mà Hứa Minh Tâm lại không biết xấu hổ diễn lại kịch của cô một lần nữa.

Đúng là cóc đi guốc, khỉ đeo hoa! Mắt nhìn thấy bọn họ sắp đi ra ngoài, Ngô Ưu vội vội vàng vàng túm lấy tay áo của Cố Gia Huy, khom người lại, nói: “AnhGia Huy, chân của em cũng bị đau mà.”

“Tôi thấy cô cả một đường về đây đều đi đứng rất khỏe mạnh và nhanh nhẹn, rất ổn mà.”

Anh không ngần ngại vạch trần cô ta, đánh cho cô ta một đòn phủ đầu.

Nếu như không phải vì anh muốn kích động đến Hứa Minh Tâm thì còn lâu anh mới thèm diễn mấy cái trò vụng về này với Ngô Ưu.

Ngô Ưu nghe anh nói vậy liền im lặng ngay tức khắc, trên mặt lúc thì xanh, lúc thì trắng.

Cảm giác bị người khác vạch trần thật sự không hề dễ chịu.

Cô ta không có cách nào có thể ngăn Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm lại, mà chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn họ rời đi.

Cô ta tức đến mức hung hăng giậm chân xuống dưới đất, trong lòng cô ta cảm thấy không cam tâm.

Chính ngay tại lúc này, thím Ngô đi tới và nói: “Mẹ vừa nhìn thấy anh Cố cõng cô Hứa ra ngoài, xảy ra chuyện gì thế?”

“Con đàn bà giả tạo đó muốn dụ dỗ anh ấy! Mẹ, sao trên đời này lại có thể xuất hiện loại người phụ nữ không biết xấu hổ như cô ta chứ? Rõ ràng anhGia Huy có thiện cảm với con, thế mà cô ta lại dùng thủ đoạn để tiện, thấp hèn như vậy, đúng là không biết xấu hổ!
 
Back
Top Dưới