Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 440


Chương 440

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Cố Yên khóc nguyên nửa tiếng đồng hồ, mắt sưng húp lên rồi.

Cô ấy lau nước mắt, thở một hơi dài, quả thực thoài mái hơn lúc này rồi.

“Đồ hơn chưa?”

“Tôi muốn uống rượu, tôi đưa cậu đi uống rượu nha”

Tâm tranh của Cố Yên đã đơn hơn nhiều rồi, cô ấy phỏng khoáng vỗ vỗ vai của Hứa Minh Tâm.

Cô bị dọa đến run lẩy bẩy, vội vàng khua tay, nói: “Không được đâu, anh cậu sẽ đánh gãy chân tôi đó!”

“Tôi bảo vệ cậu, anh ấy dám? Cùng lắm để bổ tôi ra mặt, để ba tôi trút giận cho cậu.”

“Thật không? Cậu có chắc có thể bào vệ được tổkhông?”

Hứa Minh Tâm yếu ốt nói.

“Đương nhiên rối.”

Sau đó Cố Yên với Hứa Minh Tâm khoác vai nhau đến quán bar.

Buổi chiều, quán bar đã bắt đầu mở cửa rồi, dẫn dần nảo nhiệt lên.

Đây là quán bar khá cao cấp, không có nhiều thứ hỗn tạp, những người đến đây hơn nửa là người có máu mặt. Đương nhiên, cũng có kiểu phục vụ giải trí tiêu khiển cho khách.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy một tên mập trái ôm phải ấp hai cô gái đẹp lên lầu, sởn gai ốc khắp người.

Mập như vậy. Liệu có đè chết người ta hay không?”

“Cậu uống thử đi!”

Cố Yên đẩy ly rượu tới trước mặt cô.

“Dễ uống không?”

“Đây là rượu Cocktail, hương vị không tối.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, không nhịn được nhấp thử một ngụm.

Chua chua ngọt ngọt, quà nhiên dễ uống! Hứa Minh Tâm khó chịu uống rượu, hết ly này đến ly khác, không lâu sau khuôn mặt cô đã đỏ rực.

Cố Yên vỗ vỗ bả vai cô, nói: “Tôi đi wc một lát, cậu ở đây chờ tôi nhé.”

Chờ Có Yên đi rối, cô mới bất chợt nhận ra “Thôi rồi… Tôi cũng muốn đi wc, cậu đợi tôi vội!”Hữa Minh Tâm lào đảo đứng lên, cố gắng tìm kiếm bóng dáng Cố Yên, nhưng trong quán bar toàn người là người, cô căn bàn không nhìn thấy rõ.

Hinh như cô thấy được chữ wc, chân nam đá chân chiêu đi tới.

Không ngờ lại đụng phải một bức tường.

Cứng quá!

Cô vươn tay sờ sờ: “Đây, đây là cái gi?”

Cô ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện là một người.

Ông chú trung niên mặt râu quai nón này trông na ná Trương Phi.

“Xin lỗi, làm ơn nhường đường, tôi muốn đi wc.” Cô muốn đi, nhưng ông chủ kia lại bắt lấy tay cô. “Ông… ông làm gi đấy! Tôi muốn đi wc!”

“Anh biết wc ở đâu, anh dẫn em đi nhé!” “O… thật không? Chỗ đó không phải wc sao?”

“Chỗ đó không sạch sẽ, anh dẫn em đến nơi sạch sẽ hơn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 441


Chương 441

Ông chủ cười d*m đ*ng nói, còn nhân cơ hội sở mó tay nhỏ của Hứa Minh Tâm, làn da min màng quả, sở thật thích.Không ngờ lại gặp được một em gái tuyệt như vậyđây, tuy rằng… hơi nhỏ chút, nhưng chỗ khác vẫn rất on.

Hơn nữa gương mặt còn ngây thơ non nớt, vừa nhìn đã biết em gái còn là học sinh, chắc là lần đầu tiên học người ta ăn chơi rối, vẻ ngoài thiếu kinh nghiệm nom thật đáng thương.

Ông chủ cần thận đỡ cô tới căn phòng của mình ở tầng hai: “Wc ở trong kia.”

Hứa Minh Tâm chạy vội vào, đang chuẩn bị cời quần thì phát hiện ông chủ kia vẫn khỏi.

“Chú à, đây là wc nữ đó!”

“Anh không nhìn, anh không nhìn, anh chờ em ở

bên ngoài.” Ông chủ cũng không vội vàng, ông ta phải chuẩn bị kỹ lưỡng đã.

Ông ta lấy ra vài công cụ từ dưới giường. Cởi áo, cời quần, c** s*ch.

Hứa Minh Tâm đi wc xong, ra ngoài thì thấy cách đó không xa có một pho tượng ngồi yên không nhúc nhích.

Cô đi lên nhìn ngắm.

Xấu quá!Me nó, ai làm pho tượng này thế, đúng là cay mắt, phải nhanh chóng rời khỏi đây thôi!

Hứa Minh Tâm muốn ra ngoài, lại bị ông chú mập kia nhanh chân đến trước, khóa trái cửa lại.

“Em gái nhỏ, đừng vội vã rời đi thế chứ, chơi cùng anh một trò chơi nhé?”

“Ông xấu quá, tôi không muốn chơi với ông, tôi có mắt thẩm mỹ bình thường…” Hứa Minh Tâm lắm bẩm nói.

Ông chủ nghe vậy, vẻ mặt cứng đờ.

Mẹ nó, dám chê ông ta xấu, đợi lát nữa phải cho cô ta khóc lóc một trận.

Ông chú cũng không khách sáo, trực tiếp ném cô lên giường.

Hứa Minh Tâm thần trí đã không rõ ràng, bây giờ lại bị ném mạnh, não càng không kịp phản ứng.

“A..”

Cô muốn rên lên một tiếng, lại cảm giác được có một quái vật khổng lồ đang đè lên người mình, nặng như con voi.Cô cố gắng đẩy ra, nhưng chẳng mày may lay động.Ông chủ b**n th** thỏ đầu tới, hit manh.

“Con mẹ nó, thật là thơm!”

“Hôm nay ông đây may mắn, lại tìm được em gái ngon lành như vậy, đúng là có lộc ăn!”

Mà giờ phút này dưoi lau, Có Yên trở về, phát hiện không thấy Hứa Minh Tâm, cô tim trong sảnh lớn một lúc lâu vẫn không thấy bóng Hứa Minh Tâm.

Lúc lòng cô đang nóng như lửa đốt, không ngờ Cố Gia Huy lại tới.

“Anh… anh ba..”

Trái tim cô run rẩy, vội vàng gọi người.

“Hứa Minh Tâm đâu?” Cố Gia Huy ngửi thấy mùi rượu thơm nồng, không khỏi nhíu chặt mày.

“Em không biết nữa, em chỉ đi wc một lát, quay lại đã không thấy cô ấy đâu. Em đã cho người đi check camera theo dõi, sắp xong rối.”

Cố Yên không dám nhìn vào đôi mắt Có

Gia Huy, lần này chết chắc rồi! Rất nhanh đã check được camera, Cố Gia Huy thấy Hứa Minh Tâm vậy mà bị người ta dẫn vào phòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 442


Chương 442

Trong nhảy mắt trái tim Cố Gia Huy nhảy vọt.vội vàng lao lên tầng hai.

Anh không kịp chờ người phục vụ mở cửa, trực tiếp đá văng cửa, kinh động đến hai người bên trong.

Anh chỉ thấy ông chủ trung niên kia bị trói chặt, còn Hứa Minh Tâm đang múa roi bên cạnh.

Hứa Minh Tâm thấy Cố Gia Huy tới, lập tức nói: “Người này kỳ cục quá, ông ta bắt em tra tấn mình! Còn nói em đánh ông ta một trận, ông ta sẽ cho em tiền…”

“Vì vậy em vì tiền mà cứ thể đánh?”

Cố Gia Huy đen mặt, sắc mặt sa sắm.

“Đánh một cái được ba trăm nghìn nha…” Hứa Minh Tâm nghiêng đầu, giơ ngón tay: “Em vừa mới… vừa mới đánh tổng công… đánh được bao nhiêu cái ta? Em cảm thấy tay mình sắp đứt rối, ít nhất cũng phải được vài chục nghìn cái!”

“Bốn trăm nghìn cái.”

Cố Gia Huy giúp cô tính.

Anh híp mắt nhìn người đàn ông râu quai nón trên giường.

Đã từng gặp một lần, là ông chủ một công ty. Từng muốn thu mua công ty đó với giá 120 tỳ.Roi này, có thể mua.

“Hình… hình như em không đánh được nhiều như vậy đâu.”

“Anh nói có là có, Cố Yên, dẫn cô ấy xuống, anh tính số với ông chủ Vương một lát.”

Giọng nói lạnh lẽo của Cố Gia Huy vang lên, không chứa một chút tình cảm nào.

Cố Yên nào dám nói nhiều, vội vàng tái mặt khiêng Hứa Minh Tâm đi.

Cô Gia Huy tiến lên, không ít đổ vật trên mặt đất đều là đồ chơi tình thủ.

Anh nhìn đổ vật dơ bẩn nhơ nhuốc trên mặt đất, trực tiếp dẫm mạnh lên bước qua.

Còn ông chủ Vương trên giường đã nhận ra thân phận của Cố Gia Huy từ giây phút anh vào phòng.

Ông ta sợ đến run lấy bẩy, không ngờ được em gái tình cờ gặp thế mà lại là người của Cố Gia Huy.

Ông ta muốn đứng dậy, nhưng lại vướng dây trói trên người.

Cô bé kia uống xong rượu, nhìn qua ngơ ngơ ngẩn ngẩn, vậy mà vừa học đã biết cách trói người. Hiện tại đội tay ông ta đang bị trói gỗ ở đẳng sau,thắt chặt.

Nhưng không nghĩ tới mình vẫn chưa kịp đứng lên, Cố Gia Huy đã nhắc chân đạp mạnh lên lưng ông ta, cơ thể ông ta lại rơi bụp xuống giường

“Đừng để tôi nhìn thấy bản mặt của ông, tôi sợ mình không nhịn được sẽ hủy đi gương mặt này.”

“Đừng… đừng đừng đừng, tổng giám đốc Trung xin hãy nương tay.”

“Vừa nãy tôi nói bốn trăm nghìn cái, một roi ba trăm nghìn, vậy chính là 120 tỷ. Ông muốn tự minh mang đến hay để tôi tự đi lấy?”

“Bốn trăm nghìn cải? Tổng giám đốc Cổ đừng đùa, cô bé kia vừa nãy cùng lắm đánh tôi được mười mấy cái mà thôi, dấu vết trên người tôi chứng minh tất cả… Tổng giám đốc Cố, tôi thật sự không biết cô ấy là người của cậu, người không biết là người vô tội, cậu đại nhân đại lượng tha cho tôi đi mà!”

“Tha?” Cố Gia Huy nhặt roi trên đất lên, sau đó quất mạnh lên người ông ta, khiến ông chủ Vương la oai oái.

“Được thôi. Cho ông toại nguyện. Ông nói tôi nói dối là bốn trăm nghìn cái, vậy tôi đây sẽ quật ông đủ bốn trăm nghìn cái. Gần đây tôi đang rất rành, thua thời gian nên cứ từ từ tính!”Sau đó Cố Gia Huy không hề khách sáo quất roi, tiếng kêu trong phòng còn thảm thiết hơn cả heo bị giết, tiếng sau to hơn tiếng trước.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 443


Chương 443

“Đưa! Tôi đưa!”

Cuối cùng ông chủ Vương cũng hết chịu nổi. chỉ có thể đầu hàng.

Cố Gia Huy nghe vậy, vẻ mặt lạnh nhạt, trực tiếp ném roi vào tay Khương Tuấn.

“Nếu ông chủ Vương đã biết điều rồi thì cậu hãy chiêu đãi ông ấy thật tốt đi. Khương Tuấn, chắc cậu chưa từng chơi trò này đúng không? Cử chơi từ từ, chơi chán thì thôi.”

“Tôi… Tôi đã đồng ý đưa tiền, vì sao… Vi sao còn muốn đánh tôi nữa?”

“Ông đây vui.”

Cố Gia Huy bò lại ba chữ này, sau đó xoay người rời khỏi.

Ông chủ Vương đến cùng vẫn không chịu nổi, hôn mê bất tinh.

Ngoài cửa, Cố Yên thấy Cố Gia Huy ra,nhanh chóng đỡ Hứa Minh Tâm đang mơ màng đi tới.”Anh… Anh ba…”

Cô ấy lắp bắp.Ánh mắt Cố Gia Huy cử như muốn ăn tươi nuốt sống cô đến nơi.

Cô không dám ngẩng đầu, da đầu tê rần.Bàn tay to của Cố Gia Huy vươn ra, kéo cô gái nhỏ vào lòng.

“Anh gọi người đưa em về nhà”

“Không cần đâu anh, em uống ít, em tự lái xe về cũng được. Vậy… giao Minh Tâm cho anh chăm sóc nhé…”

Cố Yên chi ước mình có thể sớm chuồn khỏi, vội vàng rời đi.

Hứa Minh Tâm vẫn chưa mất hết lý trí, cô biết mình uống rượu, Cố Gia Huy nhất định sẽ đánh gây chân cô.

“Ây… Cậu nói muốn chăm sóc tôi, sao lại nuốt lời như thế? Cậu… câu nói điêu quá.”

“Chăm sóc em?”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói, bàn tay to nắm lấy có áo cô, xách như xách mèo con.Hứa Minh Tâm cúi đầu, không dám nhúc nhích.

Cố Gia Huy trực tiếp xách người lên xe, không nói một lời, quay về biệt thự.Về đến phòng ngủ, Cố Gia Huy mới thốt ra ba chữ:

“Hứa Minh Tâm!”

Câu kế tiếp còn chưa kịp nói ra, Hứa Minh Tâm đã ‘phich’ một tiếng quỳ xuống.

Mông nhỏ đặt trên gót chân, hai tay túm chặt tai, đáng thương nói: “Em… Em sai rồi, em thật sự biết sai rồi.”

Cố Gia Huy nhìn cô lắc lư, không biết nên tức hay nên cười.Hai má cô đỏ bừng như trái anh đào chín chở người đến hái.

Đôi mắt vì uống rượu mà mơ màng trong sáng, như hổ phách ngập nước.

Hứa Minh Tâm nấc lên toàn hơi rượu, rụt rụt đấu.

“Sai ở đâu?”

Hứa Minh Tâm thầm kêu khổ trong lòng, những lời này cô đã nghe trên TV vô số lần.

Lần nào cũng là nữ chính chất vấn nam chính,nhưng đến lượt cô thì đổi thành Cố Gia Huy lạnh lùng hỏi cô sai ở đâu.

“Không nên uống rượu.”

“Còn gì nữa?”

“Còn nữa ư?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 444


Chương 444

Cô làm sai ở đâu? Chẳng lẽ là sai ở chỗ ông chủ xấu xí quái dị kia? Nhưng cô muốn kiếm thêm thu nhập mà, có sai đâu. Hơn nữa ông chú kia hào phóng quá, tiến của ông ấy thật dễ kiếm.Hứa Minh Tâm vắt óc lên nghĩ mãi vẫn không ra.

Cuối cùng cô nhin Cố Gia Huy bằng về mặt vô tội đáng thương.

Cố Gia Huy sắp bị cô chọc cho tức chết, cô có biết vừa nãy bàn thân mình đã rơi vào tình cảnh như thế nào không vậy?

Nếu anh đến muộn một chút thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Cô nhóc này đủng là không thôi khiển người ta lo lang.

Anh đỡ cô dậy, đưa cô toi phòng vệ sinh, xà nước cho cô tầm.

“Hứa Minh Tâm, em đúng là chẳng bao giờ chịu ngối yên. Anh phải bảo vệ em cần thận, nếu em bị kẻxấu bắt cóc, anh sẽ rất đau lòng. Nhiều lúc anh rất muốn ăn sạch em, khiến cả đời này em đều không thế thoát khỏi lòng bàn tay anh!”

“Ngoan ngoãn tắm rửa, không được lộn xộn, không anh sẽ đánh em.”

Hứa Minh Tâm rất ngoan, như một món đồ sử

tráng men, răm rắp nghe lời Cố Gia Huy.

Anh cảm giác minh như kẻ buôn m* t**, cần thận che chở cô nhóc này lớn lên, nơm nớp lo sợ bị người ta bê mất cả chậu.

Tâm rửa xong, Cố Gia Huy bể cô lên giường. Anh vốn định rời khỏi đi tắm một lúc, không ngờ cô nhóc lại tủm lấy tay anh.

Hơn nữa sức lực rất lớn, anh không kịp đề phòng liền ngã ra đằng sau.Nếu không phải anh kịp thời phản ứng, chỉ sợ cơ thể sẽ đè lên người cô.

Anh còn chưa kịp hỏi han, đôi tay của Hứa Minh Tâm như ngó sen trắng nõn vòng qua có anh, đôi môi căng mọng dán tới.

Vừa mềm mại lại mang hương vị luyến lưu.

Mỹ vị phía trước, hà cờ phải từ chối. Thời gian trôi qua từng phút từng giây, anh muốntách ra, anh đã cảm nhận được d*c v*ng bồng bột trong cơ thể. Nhưng… Hứa Minh Tâm càng bám chặt hơn, y hệt con bạch tuộc.

Hai cơ thể dán chặt vào nhau, mặc dù cách lớp quần áo, vẫn có thể cảm nhận được độ ẩm của đối phương.

Anh hơi nhíu mày, Hứa Minh Tâm… Có chút lạ thưởng…

Cô buông lòng cánh môi, nhẹ nhàng thủ thì bên tai anh: “Thật ra… Bây giờ anh ăn em luôn cũng không vấn đề gì đâu.”

Rượu vào lời ra, nếu là lúc tình táo, cô tuyệt đối sẽ không dám nói ra câu này.

Nhưng hiện tại… Cô muốn nói với Cố Gia Huy rằng anh không can nhan nai nữa, cô cam tâm tình nguyện.

Qua năm dương lich này, cô đã mười chín tuổi, cô có khả năng chịu trách nhiệm với cơ thể mình, cũng có thể chịu trách nhiệm với hành vi của mình.

Dù cho tương lai có xảy ra bất cứ chuyện gì, cô vẫn tin bàn thân mình sẽ không hối hận về quyết định ngày hôm nay.”Xin anh, hãy hường thụ em đi,”

Hứa Minh Tâm nhỏ giọng khế nói, hơi thờ ẩm ướt âm nóng thổi qua tai Cố Gia Huy, khiến cơ thể cao lớn của anh run mạnh.

Cô… lại dám nói ra lời này.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 445


Chương 445

Anh nhiu chặt mày, củ nén d*c v*ng, giọng nói khàn khàn có chút đáng sợ.

“Em uống nhiều rồi.”

Anh đẩy mạnh cô ra, quay người đi vào phòng vệ sinh.

Lại không ngờ Hứa Minh Tâm đột nhiên ôm chặt anh từ phía sau.

“Đúng là em đã uống rượu, nhưng em hiểu rõ mình đang làm gì. Em cam tâm tình nguyện, chỉ sợ… anh ghét bỏ em thôi..”

Cố Gia Huy nghe vậy liền xoay người, đối diện với ánh mắt mềm mại của cô.

Bàn tay to dịu dàng vén tóc mái trên trán cô.

“Anh biết em cam tâm tình nguyên, nhưng.. Với anh mà nói, em thật sự còn quá nhỏ. Nếu so với hoa tươi nở rộ ngày xuân thì em mới chỉ là nụ hoa. Em cảm thấy nụ hoa đẹp hay hoa tươi no rộ đẹp hơn?””Tất nhiên… là hoa tươi rồi!”

“Đúng vậy, là hoa tươi. Cho nên anh muốn chở đến thời điểm em thật sự bung nở thành đóa hoa tươi rực rỡ, mới hưởng thụ sự xinh đẹp của em. Em không cần lo việc anh sẽ ghét bỏ em, đối với anh, em là một vật báu hấp dẫn chết người. Anh không đủ kiên nhẫn chơi trốn tìm với một cô bé mười tám tuổi, nói một đăng nghĩ một nèo. Vì vậy nếu anh ghét bỏ em thì sẽ không muốn cười em.”

“Thật ra ngày ngày anh đều nhẫn nhịn rất vất và Anh là đàn ông, anh cũng có nhu cầu sinh lý bình thường. Nhưng anh muốn chờ đến lúc em trưởng thành lý trí hơn, khi đó muốn em vẫn kịp. Bây giờ muốn em, em có thể coi như sự hoang đường năm mười tám tuổi, nhưng… Chờ em hai mươi tuổi, như vậy sẽ là lễ trưởng thành chính thức.”

“Hy vọng vào năm ba mươi tuổi anh có thể nằm tay vợ yêu bước vào ngưỡng cửa hôn nhân. Khoảnh khắc em trở thành người vợ hợp pháp của anh, anh nhất định sẽ hái đóa hoa tươi này.”

“Nhưng… Còn tận một năm rưỡi nữa, chờ vậy lâu quá…”

“Đã chịu đựng hai mươi tám năm, thêm hai năm đã là gi?””Hiện tại cái gì em cũng không hiểu, dù anh có muốn em cũng chẳng phải trải nghiệm tốt gì. Anh đang đợi em lớn lên, biết không?”

Câu nói cuối cùng như một lời tuyên thệ khắc sâu trong lòng.

Anh ấy nói…

Anh đang đợi em lớn lên.

Chờ em từ năm mười tám, chờ đến khi hai mươi tuổi.

Chờ anh từ hai mươi tám, chờ đến ba mươi tuổi. Mười năm tròn, em đã trường thành, anh cũng có thể cưới em.

Hứa Minh Tâm gật mạnh đầu: “Cố Gia Huy, nếu anh coi trọng em như vậy, em cũng sẽ tuyệt đối không phụ lòng anh. Em sẽ nỗ lực trở thành bông hoa nở rộ đẹp đẽ nhất, sau đó c*m v** bãi phân trâu là anh!”

Cố Gia Huy nghe nửa đầu còn cảm thấy rất gì đó, nhưng nghe sang đoạn sau thì không khỏi nhíu mày.

Anh mà giống bãi phân trâu á?

“Em không thế tim ra từ nào khác để hình dung

“Lá xanh?”

“Từ ngữ của em có hạn, thôi mau đi ngủ đi.”

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn gật đầu, ôm anh chìm vào giấc ngủ.Hôm sau Cố Gia Huy nói với cô rằng Chương trinh học hai hôm nay tạm dừng, tối sẽ xuất phát đến Phú Quốc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 446


Chương 446

Không cần học bù lại còn có thể ra ngoài chơi, à?”quà thực ven cả đôi đường.

Cố Gia Huy muốn tới khai phá làng du lịch chỗ đó, nghĩ đến chuyển công tác lần trước minh ném cô một mình ở đây, gây ra một đống rắc rối.

Lần này anh phải dẫn cô theo.

Hứa Minh Tâm cũng tính toán xong xuôi, trước kia không có cơ hội đến Phú Quốc điều tra tung tích mẹ ruột minh, lần này vừa lúc tiện đường đến xem sao.

Cố Gia Huy để cô ở nhà thu xếp hành lý, còn anh đến tập đoàn làm chút chuyện.

Cố Yên vốn định tại xin lỗi, nhưng lại nhìn thấy bản kế hoạch trên bàn.

“Anh, anh muốn đến Phú Quốc công tác sao?”

“Ừ, bên đó có một làng du lịch trên bán đào. Mấy ngày nay thời tiết tốt, ánh nắng mặt trời giữa trưa cũng không tệ, chắc chắn trên bán đảo sẽ rất náo nhiệt, dẫn cô ấy ra ngoài giải sầu. Mấy ngày này ở nhà sắp buồn muốn chết rối.”

Cố Gia Huy bình thản nói.

Mùa đông ở Đà Nẵng tuy vừa ướt vừa lạnh, nhưng khí thời tiết tốt thì nhiệt độ vẫn khá ẩm.

Phú Quốc nằm giáp biến, là một địa điểm du lịch nổi tiếng, sóng lon đánh vào bờ biển cuốn theo cát,dần dẫn tụ lại thành một bán đảo.

Phong cảnh trên đảo tươi đẹp, thường xuyên có người đến tham quan du lịch.

Không ngờ anh ba đã nhắm được dự án hợp tác này, nếu đầu tư vào làng du lịch ở đó chắc chắn sẽ kiếm lợi không nhỏ.

Cô hơi đào mắt, trong lòng có ý tưởng, nói: “Anh, anh dẫn cả em và Lệ Nghiêm đi cùng với, em sắp đính hôn với anh ấy rồi. Chúng em ở bên nhau nhiều năm nhưng không ra ngoài chơi mấy, lần này có thể đi giải sáu cùng các anh không?”

“Cũng được, em có thể gọi cả Lệ Nghiêm đi cùng ”

“Anh gọi anh ấy đi, em hơi ngại. Anh, anh nhất định phải nói với anh ấy rằng đây là chuyển du lịch của hai cặp đôi, đừng dẫn theo người khác.”

Cố Gia Huy nghe vậy, không nhịn được ngẩng đầu nhìn cô đấy khó hiểu.

Lời này của em ấy có ẩn ý.

“Em đang ám chỉ em gái Lệ Nghiêm?”

“Cô ta có bệnh về tâm lý, không thích em và Lệ Nghiêm ở bên nhau… Em không muốn Lệ Nghiêm dẫn theo cô ta.””Bên anh vừa lúc cần phòng tài vụ tới nơi khác kiểm toán, trước mười giờ Bạch Thư Hân sẽ rời khỏi Đà Nẵng. Chiều nay anh sẽ thông báo cho Lệ Nghiêm. Điều gì có thể làm anh đều sẽ làm cho em, còn việc Lệ Nghiêm có đồng ý hay không thì anh không dám đảm bảo.”

Cố Yên nghe được lời này lập tức cảm động suýt rơi nước mắt.

Anh trai cô sắp xếp mọi chuyện luôn nhanh gọn rõ ràng, sắm rền gió cuốn.”Nếu Bạch Thư Hân bị anh điều đi rồi thì chiều em sẽ nói cho Lệ Nghiêm.”

“Ừ, vậy chờ tin em.”

Cố Yên mim cười rời đi, thời điểm ra đến cửa, Cố Gia Huy chợt gọi cô lại.

“Ở bên Lệ Nghiêm em thật sự vui vẻ sao?” Cố Yên nghe thấy câu này, cơ thể run bắn lên.

Cô nắm chốt cửa, dần dần siết lại, xương cốt đều nhói đau.

“Hôm qua em khóc rất đau lòng, là vì Lệ Nghiêm đúng không? Anh sẽ không hòi thăm chuyện riêng của em và cậu ta, anh tôn trọng riêng tư của em.Cậu ta là anh em của anh, còn em là em gái của anh, Cả hai người đều rất quan trọng với anh, nhưng dù sao cậu ta cũng là đàn ông, còn em là một cô gái, Nam nữ bên nhau, nữ giới luôn chịu thiệt hơn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 447


Chương 447

“Anh và anh hai đều yêu thương em, tuy không có quan hệ huyết thống nhưng em chính là em gái duy nhất của hai anh. Em có thể coi như anh là kẻ cuống em gái, nhưng anh không khoa trương như Lệ Nghiêm. Con gái trường thành rồi sẽ có bí mật nhỏ của riêng mình. Anh có thể cho em đủ không gian, nhưng.. anh ba không thể nhìn em chịu tùi thân, em và Minh Tâm, và cả Thanh Vân, chính là những người con gái quan trọng nhất cuộc đời này của anh.”

Cố Yên nghe những lời này, vành mắt nóng lên, nước mắt tí tách rơi xuống.

Cô không dám quay lưng lại, sợ sẽ không nhịn được mà nói cho Cố Gia Huy nghe chuyện ngày hôm qua.

Cô chỉ có thể nuốt hết tủi thân của mình vào trong bung

“Anh… Cảm ơn anh, Đời trước em chắc chắn phải tích nhiều phúc đức lắm nên đời này mới có được các anh trai luôn đối tốt với em như vậy. Em không tủi thân gi đâu, nếu có em nhất định sẽ nói với anh.””Em và Lệ Nghiêm… dù vui vẻ hay đau lòng… em đều sẽ lựa chọn người này. Em đã quen theo bước chân anh ấy, nhìn bóng dáng anh ấy. Em biết tình yêu của mình rất hèn mọn, một người phụ nữ mặt dày đi theo sau lưng một người đàn ông, dễ khiến người ta chế cười. Nhưng em không để bụng. Anh, em thật lòng yêu anh ấy, em tin anh ấy cũng sẽ đối xử tốt với em.”

Cô gắng sức nhin xuống run rẩy thút thít, giả vời bình tĩnh nói.

Cố Gia Huy thông minh như vậy, sao có thể không nghe ra sự run rẩy trong giọng nói của cô.

Anh hận mình không thể đứng dậy đi tới trước mặt cô, giúp cô lau nước mắt.

Nhưng anh lại nhịn xuống. Cố Yên tuy là một cô gái, nhưng có đôi khi con bé còn kiên cường cô chấp hơn cả đàn ông.

Anh siết chặt bút mày, giọng nói hơi khàn khàn: “Vậy thì tốt rồi, mặc kệ em có đi bao xa, đừng quên anh ba nơi đây vẫn mãi mãi là chỗ dựa của em.”

“Anh… Nếu có một ngày Lệ Nghiêm làm ra chuyện rất có lỗi với em, mong rằng anh… Đừng vì em mà làm rạn nứt tình cảm anh em. Xin anh hãy ti tường em gái anh, em có khả năng xử lý tốt mọi chuyện, được không anh?”Cố Gia Huy nghe vậy, rơi vào yên lặng thật lâu.

Cố Yên nói lời này không phải giả thiết, mà tựa hổ đã dự doán trước được tương lai.

Anh không biết mình có nên đồng ý hay không. Một lúc lâu sau, anh nặng nề lên tiếng.

“Được.”

Cảm ơn anh ba.”

Cố Yên nhẹ thở ra một hoi, mo cửa đi ra ngoài.

Cố Gia Huy nhìn cánh cửa đã đóng lại, khẽ thở dài trong lòng.

“Em gái ngốc. Anh tin em có thể xử lý tốt, nhưng anh không tin minh có thể nhẫn nhịn được…”

Bốn giờ chiều, Cố Yên nhắn tin tới, hai người muốn đồng hành cùng họ.

Cố Gia Huy sắp xếp máy bay tư nhân, Hứa Minh Tâm nghe tin này thì thất vọng một lúc lâu. Cố Gia Huy mãi mới ép được Hữa Minh Tâm chịu nói ra tình hình thực tế.

“Trên máy bay. có cơm mà. Lần truớc em ăn, cảm thấy hương vị không tệ lắm. Em còn tường lần nàycó thể ăn tiếp nên buổi tối không ăn cơm.”

Cố Gia Huy nghe vậy, đấu chày ra hai vạch đen, cô thể mà vẫn nhớ mãi không quên cơm trên máy bay.

Cố Gia Huy đen mặt, đành đặt bốn vé máy bay khoang hạng nhất.

Hứa Minh Tâm sướng rơn, lập tức kéo hành lý lên xe.

Bốn người hội hợp ở sân bay, nửa tiếng sau tới sân bay Phú Quốc.

Mọi người ở khách sạn cà đêm, ngày hôm sau mới khởi hành đến bán đảo trên biển.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 448


Chương 448

Nhiệt độ không khí ở Phú Quốc rõ ràng ấm áp hơn Đà Nẵng nhiều, đặc biệt là bán đảo được nước biển bao quanh, chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm nhỏ, càng có vẻ ấm áp hơn nhiều.

Nơi này cử như đang đầu thu, rất nhiều người chỉ mặc một cái áo khoác mòng, thâm chỉ có người còn tắm nắng trên bờ cát. Hứa Minh Tâm lần đầu nhìn ngắm cành đẹp như vậy, vui vẻ khôn xiết, kéo Có Yên chạy khắp nơi trên bờ cát.

Cố Gia Huy vẫn còn nỗi sợ với biển, chưa quen việc tiếp xúc gần với biển, chỉ ngồi xuống bờ cát.

“Uống hai ly nhé.”

“Gần đây tôi mà uống rượu là dễ làm hỏng việc, uống ít thôi.” Lệ Nghiêm hơi bất đắc dĩ nói.

“Lệ Nghiêm, cậu thật sự muốn cưới em gái tôi đúng không? Đứa em gái này tôi không được chứng kiến quá trình nó trưởng thành, con nhà người ta đều có anh trai chị gái che chở, con bé thì không có.”

“Con bé không so được với Bạch Thư Hân. Em gái cậu là đóa hoa trong nhà kính, từ nhỏ đã được cậu bảo vệ, còn em gái của tôi chính là đóa hoa hồng ngược gió nở rộ. Cậu có thể bảo vệ em gái cậu, tôi không nửa lời phàn nàn. Nhưng cậu không thể làm tổn thương Yên. Con bé đối với tôi không khác nào đầu quả tim lòng bàn tay, con bé cũng có anh trai.”

“Lệ Nghiêm, hôm nay chúng ta không nói chuyện với nhau như hai người anh em… mà với tư cách là anh trai Cố Yên, sắp tới tôi phải chứng kiến con bé gả cho người ta, người kia mặc dù là anh em của tôi, tôi vẫn không thể ngăn bản thân phải dặn dò kỹ lưỡng. Lệ Nghiêm, đối xử thật tốt với Yên, được chứ?”

Ngụm rượu nghẹn trong cổ họng Lệ Nghiêm, mãi không nuốt xuống nổi.

Cố Gia Huy chưa bao giờ nói chuyện với anh ta bằng giọng điệu như vậy. Anh là một người kiêu ngạo, không hề ăn nói khép nép.

Nhưng lúc này đây, anh lại cẩn thận trân trọng, mong anh ta chăm sóc tốt Yên.

Điều này khiến anh ta hơi động lòng.

“Tôi sẽ đối xử tốt với Yên.” “Có câu này của cậu tôi yên tâm rồi.”

Cố Gia Huy nâng chén, hai ly thủy tinh chạm nhau, phát ra tiếng động thanh thúy.

Cố Gia Huy một hơi uống cạn, cảm thấy rượu có chút đắng.

Đúng lúc này, đột nhiên rất nhiều người vây quanh bãi biển, dường như trên biển xảy ra chuyện gì đó.

Cố Gia Huy hơi híp mắt, nhìn qua bờ cát, không thấy Hứa Minh Tâm và Cố Yên, vội đi nhanh tới.

Cách bờ biển 20km có một rừng san hô ngầm, khi thủy triều hạ xuống, rừng san hô ngầm sẽ lộ ra, như một cảnh quan kỳ diệu trên mặt biển.

Nhưng không ngờ trên biển đột nhiên nổi gió to, thủy triều tới.

Nghe nói con thuyền vừa tới rừng san hô gặp nạn, theo dõi trên biển phát hiện ra.

Có người báo cảnh sát, đội cứu hộ đã chuẩn bị xuất phát.

Nghe nói có ba người gặp nạn, hai cô gái nhỏ và một ngư dân địa phương.

Hai cô gái nhỏ kia là người bên ngoài, đều không phải người địa phương, nói là lần đầu tiên tới đây nên muốn đi xem rừng san hô thần kỳ này.

Cố Gia Huy nghe thấy tin tức này, trái tim nảy mạnh. Hai cô gái nhỏ.

Là Hứa Minh Tâm và Yên!

Cố Gia Huy không nói hai lời, trực tiếp tìm một chiếc ca nô, muốn theo đội cứu hộ xuống biển.

“Để tôi đi thôi, tôi biết bơi. Hơn nữa cậu còn sợ nước, lỡ xảy ra chuyện, cậu không được…”

“Tôi có thể, tất cả những chuyện liên quan tới bọn họ, tôi đều có thể làm được!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 449


Chương 449

Cố Gia Huy nghiến răng nói, lần trước không phải khắc phục được hay sao? Lần này chắc chắn cũng có thể!

Anh đẩy ca nô xuống biển, nước biển không qua đến đầu gối.

Cẳng chân anh thế mà hơi cứng đờ.

Anh hít sâu một hơi, sau đó tung người nhảy lên ca nô.

Lệ Nghiêm cũng nhanh chóng đuổi kịp.

Đội cứu hộ thấy bọn họ theo đuôi đằng sau, nói: “Hai anh đừng đi nữa, nguy hiểm lắm!” “Tôi là bác sĩ, tôi có thể giúp đỡ.”

Lệ Nghiêm vừa nói xong câu này, đội cứu hộ không nói thêm gì, chỉ nhắc bọn họ nhất định phải theo sau.

Lúc này đột nhiên một trận gió to nổi lên, con thuyền dễ bị chệch hướng, hơn nữa còn xuất hiện sương mù, khiến người ta không nhìn rõ đường.

Bọn họ dần dần tới gần rừng san hô, lòng Cố Gia Huy đã nóng như lửa đốt.

Yên biết bơi, nhưng Hứa Minh Tâm lại là một con vịt cạn.

Cũng không biết cô có mang theo phao cứu sinh không nữa.

Lẽ ra anh nên dặn dò cô, đi chơi ven biển nhất định phải mang theo phao bơi.

Đều do lỗi của anh.

Trái tim Cố Gia Huy lơ lửng trên cổ họng, sợ các cô gặp chuyện.

Lệ Nghiêm cũng lo muốn chết. Anh ta chưa bao giờ nghĩ tới một ngày Cố Yên sẽ rời xa anh ta.

Anh ta đã quen với sự tồn tại của Cố Yên, cùng cô tham gia những cuộc phẫu thuật.

Chỉ cần anh ta vươn tay ra bên cạnh, không cần phải nói, Cố Yên cũng biết anh ta muốn cái kéo hay là nhíp.

Cô là cấp dưới của anh ta, chức vị thấp hơn anh ta mấy bậc, nhưng anh ta biết cô chính là cộng sự phù hợp với mình nhất.

Thật ra anh ta đã sớm hiểu rõ tấm lòng Cố Yên dành cho mình, có điều anh ta chỉ một lòng muốn cứu sống mạng người, thêm cả bệnh tâm lý của Bạch Thư Hân ảnh hưởng, khiến anh ta vẫn luôn hơi bài xích băn khoăn với chuyện tình cảm của mình.

Anh ta giả bộ không biết mà Cố Yên vẫn luôn cho anh ta không gian thoải mái, không hề ép buộc.

Anh ta rất thích ở cạnh cô, cảm giác rất thoải mái.

Anh ta biết, bất kể mình có đi bao xa, thời điểm ngoảnh đầu nhìn lại, nhất định sẽ vẫn thấy được một cô gái luôn nhìn mình bằng ánh mắt dịu dàng, đôi môi khẽ mỉm cười, yên lặng chờ đợi mình.

Anh ta chứng kiến cô từ cô gái nhỏ hai mươi tuổi trở thành cô gái hai mươi sáu tuổi, anh ta mắc nợ cô rất nhiều.

Từng khoảnh khắc từ khi quen biết Cố Yên đột nhiên xuất hiện trong đầu anh ta, đã khắc sâu như vậy, Không hề hoành tráng, nhưng lại đậm sâu, khắc ghi tận đáy lòng, sớm đã không thể buông bỏ.

Trước kia anh ta không hiểu thế nào là yêu, giờ phút này… hình như đột nhiên đã hiểu. Cố Yên chính là người con gái anh ta muốn cưới.

Cũng là mối duyên giờ đây anh ta không thể dứt bỏ.

Anh ta không thể để cô gặp chuyện, anh ta có thể chữa trị cho bất cứ ai, lại không thể nào chịu đựng nổi khi nhìn thấy cô nằm trên bàn phẫu thuật lạnh như băng kia.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 450


Chương 450

Anh ta vẫn luôn cho rằng mình vụng về trong tình cảm, còn cần một thời gian dài để tìm hiểu xem yêu là gì.

Nhưng giờ phút này anh ta mới hiểu được, anh ta sớm đã hiểu rõ, chỉ là… vờ như không hiểu.

Trái tim hai người đàn ông như bị bóp chặt đến khó thở.

Cuối cùng đội cứu hộ cũng chạy tới rừng san hô.

Bởi vì thủy triều dâng nên hơn nửa rừng san hô đã bị bao phủ.

Bọn họ thấy trên mặt biển có một người mặc áo cứu sinh.

Bọn họ vội vàng vớt người lên, là ngư dân kia.

Đội cứu hộ nhanh chóng vớt người, xem xét rồi hỏi: “Sao lại chỉ có mình ông?

Hai cô gái nhỏ kia đâu?”

Trên biển gió to quá, thổi chúng tôi vào sâu trong rừng san hô. Đáy thuyền va phải đá ngâm khiến chúng tôi ngã xuống biển. Tôi và hai cô gái kia bị tách ra, giờ thủy triều lên, rừng san hô biến thành đá ngầm, tôi… tôi cũng không biết hai cô gái ấy ở đâu.

“Các cô ấy chừng bao nhiêu tuổi?”

“Một người hai mươi mấy tuổi, mặc áo Sơ mi trắng và quần jean, còn một người…

tôi không nhớ được.”

Áo sơ mi trắng, quần jean…

Đây là Hứa Minh Tâm!

Trái tim Cố Gia Huy run bắn lên.

“Có thể đi vào không?”

Đội cứu hộ còn chưa nói gì, ngư dân đã xua xua tay: “Không thể đi vào, thời điểm thủy triều lên, nơi này sẽ thành vùng đất chết. ‘ Không ai có thể sống sót được!”

“Đúng vậy, thời điểm thủy triều lên, chúng tôi không thể tiến vào rừng đá ngầm, nếu không chẳng những không tìm được người, chúng tôi còn bị nguy hiểm.

Chúng tôi chỉ có thể cho người lặn xuống biển xem có thể tìm được hay không.

Nhưng người của chúng tôi chỉ tìm được trong phạm vi 7km. Một khi trời mưa, chúng tôi nhất định phải lùi lại, nếu không sương mù bốc lên, nhóm chúng tôi sẽ bị nhốt ở nơi này.”

“Tôi cũng xuống nước.”

Cố Gia Huy nghiến răng nói.

Mặt biển rộng lớn mênh mang lại ẩn giấu cuồn cuộn mãnh liệt.

Anh không biết mình có thể chịu đựng được hay không, nhưng anh biết mình phải tự mình vào sâu trong chỗ đá ngầm, tận mắt nhìn xem.

Nếu không… không cách nào yên tâm.

“Tôi đi cùng anh, chúng ta cùng nhau đi.”

“Hai người… Hai người không quen thuộc địa hình nơi này, lỡ như xảy ra chuyện gì thì phải làm sao bây giờ, ai có thể chịu trách nhiệm nổi?”

“Tôi tự chịu trách nhiệm!” Cố Gia Huy đeo bình dưỡng khí lên, không chút do dự lao xuống biển.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 451


Chương 451

Cố Gia Huy vừa xuống biển lập tức cảm nhận được cơ thể mình cứng đờ, run rẩy từng đợt.

Anh nhất định sẽ khắc phục được. Anh cố nhịn xuống sự khó chịu, nỗ lực bơi về phía trước.

Có lẽ là do ý nghĩ muốn cứu các cô quá lớn mạnh, Cố Gia Huy vẫn luôn mạnh mẽ vực dậy thần kinh sắp tan vỡ, đủ để anh bơi lội trong biển.

Có điều… Khiến người ta thất vọng chính là trong phạm vi 7km không hề có gì hết.

Dưới nước chỉ có đá ngầm đen như mực.

“Không thể vào sâu hơn, chỉ có thể là lại.”

“Tôi muốn thử một lần nữa, trong phạm vi 10km!”

“Tôi đi cùng anh.”

Ngay khi hai người muốn lặn xuống đáy biển lần nữa, bỗng phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.

“Ê hai tên ngốc kia, bọn em ở đây nè, các anh đi đâu thế?”

“Giọng Cố Yên!”

Trái tim Lệ Nghiêm run lên, vội vàng xoay người nhìn lại.

Chỉ thấy đằng sau có một chiếc ca nô đang tới gần.

Hứa Minh Tâm không ngừng múa may đôi tay: “Chú ba Cố, anh thấy em không?”

Hai người họ vội vàng bò lên trên ca nô, lái ra sau.

Còn đội cứu hộ thì đành từ bỏ. Sương mù trên biển đã nổi lên.

Cố Gia Huy nhảy lên ca nô của Hứa Minh Tâm, một tay ôm chặt cô vào lòng, dùng sức siết mạnh đến nỗi cô không thở nổi.

“Cố… Cố Gia Huy, em sắp bị anh siết chết rồi!”

Cô ho khan nói.

Cố Gia Huy không nói một lời, tình trạng đã rất nghiêm trọng, thế mà đột nhiên đổ về phía cô.

Hứa Minh Tâm bị đè trên ca nô, khiếp sợ nhìn Cố Gia Huy đã hôn mê, trong lòng vô cùng nôn nóng.

“Cố Gia Huy! Chú ba Cố, anh bị sao vậy? Anh đừng làm em sợ chứ!”

Cố Yên rất bình tĩnh, vội chạy tới kiểm tra. Cố Gia Huy ngâm mình trong nước lâu như vậy, hơn nữa còn có phản ứng tâm lý, cơ thể đã chịu đựng tới cực hạn.

Hứa Minh Tâm xuất hiện, sợi dây căng chặt trong đầu anh cuối cùng cũng đứt ra. Vì vậy không thể chịu đựng nổi nữa.

“Không sao, hôn mê mà thôi, mau lên bờ đi.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy, lúc này mới thờ phào nhẹ nhõm một hơi.

Sau khi lên bờ, Hứa Minh Tâm vội vàng gọi ngư dân phụ tới đỡ Cố Gia Huy tới một cửa hàng lân cận.

Cố Yên đang chuẩn bị đuổi theo, không ngờ tay lại bị Lệ Nghiêm đẳng sau kéo lại.

Cô không kịp đề phòng, đột nhiên bị kéo về, đâm sầm vào lồng ngực Lệ Nghiêm.

Toàn thân Lệ Nghiêm ướt đẫm, gió lạnh thổi tới khiến cơ thể lạnh như băng.

“Anh không sao chứ? Anh mau về khách sạn thay quần áo ướt trên người ra đi. Em đi thăm anh ba xong sẽ qua chỗ anh.”

“Cố Gia Huy chỉ bị kiệt sức mà lâm vào hôn mê mà thôi. Cùng lắm là ốm sốt một trận, sẽ không xảy ra chuyện gì lớn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 452


Chương 452

“Em biết, nhưng em vẫn không yên lòng, em…”

Cố Yên còn chưa nói xong đã bị Lệ Nghiêm ôm chặt vào lòng.

Bàn tay to xuyên qua mái tóc đen của cô, một tay khác kéo eo thon của cô lại.

Anh đột nhiên thân thiết khiến cơ thể Cố Yên cứng đờ, trái tim khẽ run lên.

Anh… anh đang?

“Xin lỗi, làm bẩn quần áo em rồi.”

Cố Yên nghe vậy hơi bất đắc dĩ, hiện tại là thời điểm quan tâm đến quần áo sao?

“Anh… không sao chứ? Sao đột nhiên anh lại…”

“Anh cho rằng người gặp nạn ở rừng san hô là em.”

Lệ Nghiêm thốt ra một câu thật dài, nghĩ đến sự lo lắng thấp thỏm vừa nãy của mình, quả thực còn đáng sợ hơn cả việc tiến hành một cuộc phẫu thuật ghép tim.

Suốt cả hành trình trái tim căng chặt, áp lực khiến anh suýt không thở nổi. Anh thân là một bác sĩ, vốn nên xem nhẹ chuyện sống chết, nhưng khi tưởng tượng ra người gặp nạn chính là Cố Yên, Cố Yên có khả năng sẽ chết, trái tim của anh giống như bị một bàn tay to bóp chặt, khiến anh không thể nào thở nổi.

Anh lang thang trong biển, không có mục tiêu tìm kiếm, lòng nóng như lửa đốt, sợ mình chậm trễ một giây thôi cô sẽ càng gặp nguy hiểm hơn.

“Cố Yên, có thể anh chính là kẻ ngốc nhất thế giới. Em vẫn luôn hỏi anh yêu ai, vì sao lại cưới em. Mà anh lại khờ dại hồ đồ nói với em rằng anh không hiểu chuyện tình cảm. Thì ra anh đã sớm hiểu được tình cảm của em, lại không hề đáp lại. Chẳng qua chỉ do chính anh không hiểu rõ bản thân mà thôi.”

“Anh muốn cưới em không chỉ vì em là cộng sự ăn ý nhất của anh, mà em còn là người bạn đời thích hợp nhất với linh hồn này của anh. Em thật sự là người thích hợp với anh nhất, nhưng anh cưới em không phải vì điều này, mà là… em làm bạn một hành trình, khiến anh muốn cả đời được bên em.”

Anh là một tên ngốc, mãi đến giờ mới bừng tỉnh hiểu ra, cô yên lặng trả giá nhiều năm như vậy đã sớm thay đổi trái tim anh.

Trước khi gặp cô, anh chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn. Sau khi gặp cô, anh liền không nghĩ đến chuyện kết hôn với người khác nữa.

Cố Yên đột nhiên nghe được lời bộc bạch từ đáy lòng này, trái tim nhảy lên thình thịch, tốc độ càng lúc càng nhanh.

Cô đang nằm mơ sao? Hạnh phúc sao lại tới bất ngờ đến vậy?

“Lệ Nghiêm, em đang nằm mơ sao? Anh… luôn yên lặng, sao đột nhiên lại nói nhiều lời ngon tiếng ngọt với em như vậy? Là anh điên rồi hay em điên rồi?”

“Anh nói thật lòng.” Lệ Nghiêm cúi người, hôn lên đôi môi hơi hé mở vì kinh ngạc của cô. Anh là một người cấm dục, nhưng hiện tại lại rất muốn hôn cô, nhấm nháp mỹ vị là cô.

Cố Yên cảm thấy bản thân sắp hạnh phúc chết đi được.

Nếu đây đúng là một giấc mơ, vậy cô hy vọng mình mãi mãi không tỉnh giấc.

Cô không phải người con gái e dè, hiếm có dịp anh chủ động, cô càng muốn nhiệt tình đáp lại anh!

Cô lấy hết can đảm, nhón chân, đôi tay vòng qua ôm eo anh.

Trên bãi biển, vì trời sắp mưa nên mọi người đã đi hết.

Chỉ có bọn họ còn ở đây. Mưa to trút xuống tầm tã.

Nhưng bọn họ cứ như không phát hiện ra, vẫn đứng trong mưa trao nhau chiếc hôn nồng nhiệt.

Xong việc, Hứa Trúc Lâm rất khó hiểu, Cố Gia Huy và Lệ Nghiêm đổ bệnh thì hợp lý, vì sao ngay cả Cố Yên cũng bệnh nốt?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 453


Chương 453

Hiện tại ba phòng có ba kẻ bệnh tật, chỉ mình cô nhảy nhót tưng bừng.

Cố Gia Huy bệnh nghiêm trọng nhất, vẫn còn hôn mê chưa tỉnh.

Lệ Nghiêm tới xem qua, nói ngủ qua đêm nay, hạ sốt rồi sẽ ổn.

Hứa Minh Tâm biết Lệ Nghiêm sẽ không lừa gạt mình, nhưng vẫn lo lắng đề phòng.

Lần đầu tiên cô thấy Cố Gia Huy bị bệnh, nằm yên tĩnh trên giường không nhúc nhích.

Dáng người cao ráo, gương mặt điển trai.

Mặc dù sắc mặt hơi tái nhợt nhưng không ảnh hưởng chút nào tới độ đẹp trai của anh.

Aiz, người bệnh rồi mà vẫn đẹp như thế nữa!

Trán anh rỉ mồ hôi, cân không ngừng dùng khăn ấm lau đi.

Rõ ràng có thể tìm điều dưỡng làm, nhưng Hứa Minh Tâm vẫn muốn tự tay làm.

Giao cho người khác cô không yên tâm, so ra vẫn kém với mình tự tay chăm sóc chu đáo.

Cô thay khăn lông cho anh, đang muốn xoay người rời đi, không nghĩ tới Cố Gia Huy như cảm nhận được, nắm chặt tay cô.

“Đừng đi!”

Xong rồi…

Lại nữal Hứa Minh Tâm k** r*n một tiếng trong lòng, kéo kéo, anh lại tăng lực nắm.

“Chú ba Cố, anh thả tay ra mau, không thả em chém anh đấy…”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong liền nghe được anh lẩm bẩm.

“Đừng đi, anh sẽ sợ lắm… Hứa Minh Tâm, anh sẽ không để em gặp phải chuyện gì đâu, anh đi cầu xin anh hai, xin anh ấy đừng mang cả em đi, nếu không anh biết làm gì bây giờ…”

Hứa Minh Tâm nghe anh nói, trái tim run lên.

Lúc này cô không uy h**p nữa, mà yên lặng ngồi xuống.

“Em không đi, em không đi đâu nữau l em ở đây chờ anh. Em xin lỗi vì lại làm anh lo lắng. Hình như em chỉ biết gây phiền phức cho anh mà thôi.”

“Cố Gia Huy, anh đừng đối xử với em tốt như vậy nữa, em sẽ ỷ lại vào anh đấy. Em sợ một khi rời khỏi anh, em không thể tự sống sót nữa.”

Hứa Minh Tâm dựa vào lông ngực anh, có chút khổ sở: “Anh đối xử tốt với em như vậy, em sẽ nghiện mất……

Ngày thứ hai, Cố Gia Huy vẫn chưa tỉnh lại nhưng đã hạ sốt rồi.

Cố Yên bị cảm nhẹ, ngày thứ hai đã hồi phục lại hoàn toàn. Sau khi cô ấy chăm sóc Lệ Nghiêm xong thì chú ý đến cô.

“Yên tâm đi, anh ba chỉ có chút trở ngại về tâm lý thôi, có lẽ khoảng tầm trưa sẽ tỉnh lại.”

“Trở ngại tâm lý sao?”

“Anh ấy sợ nước, bốn năm trước có sự cố đã xảy ra. Tôi cứ nghĩ rằng cả đời này anh ấy sẽ không thể xuống nước được, nhưng không ngờ anh ấy sẽ vì cậu mà lại lần nữa xuống nước, có thể thấy được cậu quan trọng thế nào trong lòng anh ấy.”

Hứa Minh Tâm nghe cô ấy nói vậy thì chăm chú nhìn vào Cố Gia Huy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 454


Chương 454

Cô không cần mình quan trọng như thế, chắc chắn là Cố Gia Huy không muốn sống nữa rồi, dám nhảy xuống nước trong hoàn cảnh nguy hiểm như vậy, anh ấy không cần tính mạng nữa sao?

Cô chết cũng không quan trọng, nhưng nếu anh ấy xảy ra chuyện thì tập đoàn J&C, ông cụ và Cố Yên phải làm sao bây giờ?

Nếu đưa ra so sánh thì mạng của anh còn quan trọng hơn rất nhiều.

“Tôi không thích anh ấy làm như vậy, chỉ chỉ hy vọng anh ấy có thể quan tâm đến bản thân mình hơn.”

“Cô ngốc, có người đàn ông như vậy yêu cậu thì đó là phúc của cậu.”

“Nhưng tôi chết đi cũng không sao, anh ấy mà gặp chuyện không may..” “Ai bảo em chết không quan trọng, em chết thì anh phải làm sao bây giờ?”

Hứa Minh Tâm chưa nói hết câu, không ngờ đã có người cắt ngang lời của cô.

Giọng nói quen thuộc, chỉ có điều có pha thêm một chút khàn khàn.

Hứa Minh Tâm kinh ngạc nhìn đến người vừa tỉnh lại trên giường bệnh, mãi vẫn chưa hồi hồn lại.

Cố Gia Huy tức giận ôm chặt cô vào lòng.

Ngày hôm qua vẫn ôm chưa đủ. Nhìn thấy cô bình an không có việc gì thật sự rất tốt. “Sau này anh không cho phép em nói những lời này nữa, em chết rồi thì anh biết phải làm sao bây giờ?”

“Nhưng mà…”

“Không nhưng nhị gì hết, đây là mệnh lệnh, em phải sống thật tốt thì mới báo đáp được tình cảm hai năm mà anh đã chờ đợi em. Nếu em xảy ra chuyện gì, anh tốn công sức canh chừng lâu như vậy, bồi dưỡng nên một cô vợ nhỏ xinh đẹp, nói mất là mất, anh đây cũng đáng thương quá đi mất.”

Hứa Minh Tâm nghe anh nói vậy thì cũng không biết nên phản bác lại như thế nào.

Bên cạnh đó Cố Yên đang khẽ nhếch miệng cười, lặng lẽ đi ra khỏi phòng, còn chu đáo đóng cửa lại.

Cô vừa xoay người đã va vào một lồng ngực ấm áp.

Cô ngẩng đầu lên, không ngờ đó lại là Lệ Nghiêm.

“Thân thể của anh còn chưa bình phục, sao lại chạy lung tung thế, anh nên quay về phòng bệnh nghỉ ngơi cho khỏe đi.”

“Bác sĩ không có ở đây, bệnh nhân rất cô đơn.”

Cố Yên nghe anh nói vậy, nhịn không được cười khúc khích: “Anh không phải là bác sĩ sao?”

“Rất khó để điều trị cho chính mình.”

Lệ Nghiêm nắm tay cô ấy, nói: “Hôm nay thời tiết tốt, em đi ra ngoài phơi nắng với anh một lát. Chúng ta đừng quấy rầy hai người bọn họ. Người khác cũng đừng nghĩ đến chuyện quấy rầy chúng ta.” “Lệ Nghiêm, chúng ta nhanh chóng kết hôn đi!”

Lần này, cô lại nói ra.

Cô suy nghĩ một chút thì thấy vẫn nên cho tránh đêm dài lắm mộng.

Nếu anh ấy đã nhận ra tình cảm của mình thì hôn lễ này lớn hay không lớn thì cũng có liên quan gì lắm đâu?

Cô biết chắc chắn Lệ Nghiêm sẽ không đối xử tệ với cô.

Cho dù hôn lễ là chuyện lớn của đời người, nhưng nghĩ lại chỉ cần chú rể là anh ấy thì cho dù được cử hành ở trong một nhà thờ nhỏ thôi thì cô cũng chấp nhận.

“Anh không muốn bạc đãi em, cháu của em Cố Tử Vị cưới vợ cũng tổ chức phô trương như vậy. Mặc dù nhà họ Bạch sẽ không làm một buổi lễ th* t*c như vậy nhưng chắc chắn sẽ không qua loa.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 455


Chương 455

“Em biết, nhưng… Em muốn gả cho anh, muốn anh nhanh chóng cưới em về nhà!”

Nói xong, Cố Yên nhón chân lên nhẹ nhàng mổ một cái trên cánh môi mỏng của anh. Lệ Nghiêm nghe cô nói vậy thì rất cảm động.

Cô ấy nói, cô ấy muốn gả cho anh.

“Được, anh đây sẽ cưới em ngay, về nhà sẽ bàn bạc với chú để xác định thời gian lễ cưới. Đến lúc đó anh và chú sẽ đến chào hỏi nhà em, thương lượng chuyện này với bố của em.”

“Vâng.”

Cố Yên quay về kể chuyện này với Cố Gia Huy. “Anh, đứa em gái này có lẽ sẽ kết hôn trước anh đấy, anh cũng đừng trách em không phúc hậu, em chỉ cần chưa đến hai mươi tám, hai mươi chín là đã thành gái lỡ thì rồi.”

Cố Gia Huy nghe cô ấy nói vậy thì cũng không biết làm sao, đây có thể xem như là tình yêu đẹp đẽ không?

Anh em cũng lớn như anh đều đã lấy vợ, mà anh… Ngay cả chuyện ngại ngủng nhất cũng không thể làm được!

“Thật thế sao? Vậy thì tốt quá rồi!”

“Đến lúc đó cậu làm phù dâu cho tôi, tôi sẽ ném hoa cưới cho cậu! Mà hoa cưới cũng rất linh nghiệm đấy, biết đâu cậu lại là người tiếp theo kết hôn!”

“Hay là cậu đừng đưa cho tôi, rất lãng phí!”

Hứa Minh Tâm vội vàng lắc đầu, cô và Cố Gia Huy vẫn còn một năm rưỡi nữa!

“Trước tiên cứ cầm đi đã, để lấy may.” “Cái này ngược lại cũng đúng.”

Cô có thể cảm giác được Cố Yên rất vui, thật ra cũng có thể đoán được ngày đó cô ấy đau khổ như vậy chắc cũng là vì Lệ Nghiêm.

Cũng chỉ có yêu một người, mới có thể khiến cho tâm trạng thay đổi thất thường như vậy.

Nhưng nhìn cô ấy bây giờ, trong lòng thật sự hi vọng có thể mãi mãi trải qua cuộc sống hạnh phúc như vậy.

Cô căn bản không biết, đây nhìn như là chuyện tình yêu của ai người, nhưng lại vướng vào chuyện yêu hận rối rắm của ba người.

Cố Gia Huy nghỉ ngơi chưa được bao lâu đã bắt tay vào chuẩn bị tài liệu.

Nội dung công việc tiếp theo không nhiều lắm, chủ yếu là để giải sầu.

Nhưng đối phương yêu cầu phải nhanh chóng chừng thực, cho nên hai ngày nay anh có chút bận rộn.

Cũng vì chuyện lần trước nên Cố Gia Huy cấm cô và Cố Yên đi gần biển, bắt Lệ Nghiêm phải chú ý đến hai cô.

Mặc cho các cô nhõng nhẽo xin xỏ như thế nào, cho dù Cố Yên đã sử dụng mỹ nhân kế, cũng chỉ tốn công vô ích.

Cô cảm thấy, kiếp trước có lẽ Lệ Nghiêm là một người tu hành, nếu không sao đời này anh lại có thể trong sáng không h*m m**n như vậy chứ.

Cố Yên… Cố Yên đã để lộ như vậy nhưng Lệ Nghiêm vẫn cứ bất động.

Sau đó, Hứa Minh Tâm kéo tay Cố Yên, nghiêm túc hỏi cô ấy: “Người đàn ông của cậu có phải có vấn đề không vậy? Người đàn ông của tôi không chạm đến tôi là vì tôi vẫn còn nhỏ, vẫn phải đợi từ từ. Người đàn ông của cậu tại sao lại không làm gì vậy, cũng không thèm nhìn lấy một cái luôn?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 456


Chương 456

Cố Yên nghe cô nói vậy thì mặt đen lại, soi vóc dáng trước lồi sau vểnh của chính mình trước gương, tuyệt đối nóng bỏng.

Cô mặc chiếc áo voan mỏng, lạnh cóng run cầm cập, nhưng không ngờ Lệ Nghiêm nhìn cũng không thèm nhìn lấy một cái, cầm lấy áo phủ lên người cô, nói: “Trở về mặc thêm quần áo vào, cẩn thận bị nhiễm lạnh.”

Mẹ kiếp, không hiểu phong tình! “Người đàn ông của tôi không có tật xấu, chỉ là đầu óc óc chút không được bình thường. Đàn ông nhà người ta thì thương người ta, còn người đàn ông của tôi… Là chính nhân quân tử cấm dục! Tôi và anh ấy sống chung nhiều năm, tôi chưa từng nhìn thấy mảnh giấy vệ sinh đáng nghi nào. Mẹ kiếp, người này cấm dục ăn rau, sau này sao mà tạo ra em bé được chứ?”

Cố Yên hận rèn sắt không thành thép, nói chỉ hận không thể lập tức ném người bên trong lên giường chơi giường chán.

“Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì, ở trên một bán đảo nổi tiếng nhưng lại không thể xuống nước để du ngoạn.”

“Thôi quên đi, tôi không đánh lại được anh ấy, cũng không dám hạ thuốc mê anh ấy, chúng ta đi dạo phố đi. Chắc là chỗ này sẽ có nhiều hải sản ngon lắm đây!”

Hứa Minh Tâm nghe cô ấy nói vậy thì hai mắt sáng rực lên: “Đúng rồi, chúng ta đã không thể xuống biển chơi rồi, chúng ta đi kiếm cái gì ăn đi!”

Hai cô vội vàng ra ngoài, Lệ Nghiêm cũng đi theo.

Làm chân khuân vác và ví tiền miễn phí.

Nhưng các cô cũng không được như mong muốn.

Khi móng vuốt của các cô định chạm đến mấy con hàu sống, từ phía sau Lệ Nghiêm thản nhiên nói: “Có kí sinh trùng.”

Hai cô tức giận rút tay lại, vừa nhìn về phía cua.

“Cua có tính hàn, Cố Yên, kỳ kinh nguyệt của em sắp đến rồi, không thể ăn được.”

“Cậu không thể ăn, tôi có thể ăn!”

“t* c*ng của em bị lạnh, tốt nhất cũng không nên ăn. Ăn nhiều, sau này dễ mắc bệnh phụ khoa.”

“Ặc…”

Hứa Minh Tâm đang hào hứng, nghe thấy thế thì ủ rũ xoa xoa rút tay lại. Anh lớn nên đúng, anh lớn nên anh nói gì cũng đúng.

“Sao biển thì sao?”

“Cái này à?” Lệ Nghiêm nhìn một chút, phun ra hai chữ: “Xấu quá.”

“Ặc..”

Hứa Minh Tâm và Cố Yên đi đằng trước, nhưng người bán hàng ở hai bên đều đang ra sức mời gọi.

Hai cô thèm ch** n**c miếng ròng ròng, nhưng năm lần bảy lượt cái gì cũng không thể ăn.

Chỉ cần định duỗi tay ra, phía sau nhất định sẽ có một giọng nói lạnh như băng truyền đến, sẽ đánh tan h*m m**n của hai cô ngay lập tức.

“Cố Yên, sao cậu lại không thể quản được người đàn ông của mình vậy, tôi cũng sắp chết đói rồi!”

“Không quản được, khuyết điểm của anh ấy chính là cái này, cũng đã hơn hai mươi năm rồi, kiểu thâm căn cố đế!”

“Vậy bây giờ phải làm sao? Tôi đói quá…”

“Cậu nghĩ tôi không đói hay sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 457


Chương 457

Ban đầu hai người rất hào hứng, cuối cùng đều ủ rũ cúi đầu, không khơi dậy nổi bất kỳ hứng thú gì nữa.

Cuối cùng ỉu xìu đi về.

“Nếu hai người muốn ăn thì anh sẽ đi mượn nhà bếp làm cho hai người.”

“Được, được!”

“Nhưng anh sẽ không làm hải sản, anh ghét những thứ có mùi tanh.”

“Vậy thì xong rồi, tôi cố nhịn thêm chút nữa, tôi sẽ đợi Cố Gia Huy về.”

“Tôi cũng nhịn một chút nữa, đợi anh ba của tôi về.”

Hai người ngồi ở cửa, ngẩng đầu trông ngóng.

Cố Gia Huy xong việc quay trở lại, đã nhìn thấy hai tên quỷ gào khóc đòi ăn, không kìm được nghi ngờ.

“Sao lại thành ra như vậy hả?”

“Ôi người nhà!”

Hai người vui vẻ hô lên một tiếng, đồng loạt tiến lên ôm lấy Cố Gia Huy.

Sau khi Cố Gia Huy hiểu rõ mọi chuyện, không kìm được cười một tiếng, lặng lẽ mở bếp nhỏ.

Thật ra Lệ Nghiêm cũng thừa biết, biết mình không cấm được nên đã mở một mắt nhắm một mắt, tỏ vẻ không biết.

“Thật sự rất ngon! Cố Yên, cậu nếm thử con cua hoàng đế này đi, ăn khá ngon đấy!”

“Có thể ăn loại hàu sống lớn như vậy, thật là hạnh phúc! Minh Tâm, cậu cũng nếm thử đi, nhớ chừa lại một chút món đó cho tôi.”

Hai người đói bụng cả một ngày, cuối cùng lại có được lộc ăn lớn. Sau khi Hứa Minh Tâm ăn xong, cái bụng nhỏ trong vo, xoa bụng vẻ thỏa mãn. Hai người một bên thì vừa uống đồ uống, một bên thì nằm trên ghế sa lon, cảm thấy đã đạt đến tột đỉnh của hạnh phúc.

Đời người, không cần có nhiều quy tắc như vậy, mà nên vui chơi giải trí!

“Được rồi, nên về rồi, không quấy rầy hai người nữa.”

“Không quấy rầy bọn tôi là đúng rồi, cũng không cần đi quấy rầy Lệ Nghiêm đâu. Dù sao nam chưa cưới gái chưa gả, ở dưới mí mắt của tôi cũng nên khiêm tốn một chút. Kể cả củ cải trắng nhà tôi bị heo ăn mất thì cũng không cần cho tôi biết đâu.”

Ặ..

Cố Yên nghe cô nói thế thì khuôn mặt không kìm được mà đỏ lên.

Cô vẫn còn chưa chuẩn bị xong mà, nhưng… Cô thật sự hy vọng, tiếp theo sẽ là mình.

Bây giờ cô vẫn còn là xử nữ, sớm muộn gì cũng sẽ chung giường với Lệ Nghiêm, chuyện này như thế nào mới ổn đây?

Chẳng lẽ cứ giấu mãi như vậy sao? Cô có chút khó nghĩ.

Lệ Nghiêm cũng rất có quy củ, sẽ không động chân động tay, cũng không cởi mở chuyện vui chơi đồi bại.

Chuyện ngày đó cũng khó nói thành lời được.

Cô nói buồn ngủ, anh hâm nóng một ly sữa tươi cho cô, sau đó rời đi.

Đến nửa đêm, đột nhiên cô bị đau bụng đến mức khó kìm được, đau đớn lăn qua lăn lại trên giường.

Cô cảm thấy có chút luồng ấm nóng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 458


Chương 458

Bà dì! Bà dì đột nhiên đến. Hôm nay cô lại còn ăn rất nhiều cua, đúng là muốn chết mà.

Cô đau đến mức không còn sức lực, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh đầm đìa.

Cô lăn từ trên giường xuống, muốn nhờ ai đó đi mua cho cô chút thuốc.

Nhưng đêm tối thế này thì biết tìm ai đây?

Như thường lệ cô chỉ có thể đến phòng Lệ Nghiêm tìm anh cầu cứu, Lệ Nghiêm không nói nhiều đi đến tiệm thuốc mua đường đỏ và thuốc giảm đau.

Nhưng cô đã uống thuốc mà vẫn không thấy khá hơn.

Anh không ngừng xoa bụng cho cô, giúp cô thư giãn để bớt đau. Cố Yên không còn một chút sức lực nào, cánh môi nhợt nhạt yếu ớt, nói đứt quãng. “Sớm biết… Đã nghe lời anh.”

“Nhưng em không chịu nghe, bây giờ thì khổ rồi.”

“Bây giờ anh không cần nói với em những lời vô ích này đâu..”

“Uống nhiều nước nóng một chút, có thể giảm bớt một chút.”

“Anh có biết… Lúc con gái đến ngày, chỉ muốn nghe người con trai nói câu gì nhất không?”

“Anh biết, mấy cô gái các em không thích nghe câu “uống nhiều nước nóng”, nhưng uống nước nóng rất có tác dụng, có thể làm ấm dạ dày, thư giãn thần kinh…”

“Im miệng, em là bác sĩ, em còn cần anh nói cho em biết những cái này hay sao? Anh thế mà lại dỗ em uống!”

Cố Yên đau gần chết, nhưng Lệ Nghiêm vẫn ngồi bên cạnh thao thao bất tuyệt. Rốt cuộc anh không cần vợ nữa đúng không?

Muốn cô bị chết khát sao?

Cô vốn không còn sức lực để đứng lên, Lệ Nghiêm muốn đỡ cô dậy nhưng lại bị cô từ chối.

“Đừng, đừng động vào em, rong huyết rồi..”

“Đây chỉ là hiện tượng sinh lý bình thường của phụ nữ, em ăn nhiều đồ có tính hàn, nên mới dẫn đến việc đau bụng… Anh biết em không thích nghe, anh bớt nói lại. Em đừng đứng lên, làm sao bây giờ?”

“Em… sao em biết được, anh nghĩ cách đi.”

Lệ Nghiêm thấy cô chật vật như vậy, trong lòng cũng cuống lên.

Mỗi lần Cố Yên đến kỳ kinh nguyệt đều rất đau đớn, trong bộ đội rất ít nữ, hơn nữa quân nhân nhiều như vậy, đau đầu sổ mũi đều cần phải quan tâm. Bận rộn cả ngày, cơ bản cũng không kịp nghỉ ngơi.

Cô mỗi lần đến tháng nhưng cũng rất liều mạng, bình thường vẫn cùng anh làm hết ca phẫu thuật này đến ca phẫu thuật khác.

Đau bụng kinh cũng ngày càng nghiêm trọng, bây giờ lại càng khủng khiếp hơn.

Ngay lúc anh nghĩ mãi không ra, suy nghĩ một chút, không hề do dự, uống một ngụm nước nóng, cúi xuống hôn thẳng lên cánh môi mỏng của cô.

Cả người Cố Yên chợt cứng lại, cũng không giãy dụa nữa, trong nháy mắt đã yên tĩnh.

Dòng nước ấm không ngừng được truyền sang, lặp đi lặp lại mấy lần.

Cơn khát của cô cuối cùng cũng được giải quyết.

Chỉ là…

Hình như cô phát hiện ra cái hôn này rất có hiệu quả, thế mà lại bớt đau.

“Chuyện đó… Lệ Nghiêm, anh hôn em một lần nữa đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 459


Chương 459

“Em vẫn muốn uống nước sao?”

“Không, anh chỉ cần hôn em, cái này giống như thuốc giảm đau…” Cố Yên ngạc nhiên nói.

“Em nói cái này không khoa học chút nào.”

“Ôi chao… Đau quá, thật sự rất đau…”

Cố Yên lại bắt đầu đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, đau đến mức lăn lộn.

Lệ Nghiêm thấy cô nhíu chặt lông mi, bất lực.

Phụ nữ đau bụng kinh, cho dù anh là bác sĩ giỏi thì cũng chỉ biết bó tay.

Nhìn thấy cô thống khổ như vậy, anh không dám chần chừ, cuối cùng cúi nguy hôn lên môi cô.

Ngay khoảnh khắc anh hôn cô, Cố Yên thừa dịp đó quàng tay qua cổ anh, nhẹ nhàng kéo một cái, kéo anh cùng ngã lên giường.

Lệ Nghiêm nói: “Em đây là đang lừa sắc.”

Cố Yên nghe vậy thì bị chọc giận gần chết: “Không hôn nữa, lễ nào anh còn cần một cô gái như em chủ động sao?

Lệ Nghiêm, đầu óc anh đổ toàn bê tông cốt thép hay saø? Có người bạn trai nào lại cự tuyệt yêu cầu này của bạn gái chứ?”

Cố Yên xoay người ngay đi, mặc cho bụng dưới đang rất đau, cũng cố gắng hết sức kìm nén, quật cường cắn răng.

Cô vốn không thích hợp làm một con chim nhỏ bé, quân y thì cũng là một nửa quân nhân rồi, làm gì yếu đuối chứ?

Huống hồ cô còn trưởng thành ở trong nhà họ Cố đầy phức tạp, bắt cô làm một cô gái trong sáng lương thiện là chuyện không hề thực tế.

Hiếm khi cô tỏ ra yếu đuối thế mà Lệ Nghiêm này lại.

Thật là làm cô tức chết.

Đúng lúc cô không để ý đến Lệ Nghiêm, không nghĩ đến anh lại mạnh mẽ kéo thân thể cô lại.

“Anh làm gì, đừng chạm vào em, nếu không em giận…”

Còn chưa nói hết câu, Lệ Nghiêm đã hôn xuống. Lần này, rất dài rất dài…

Cố Yên trợn mắt nhìn khuôn mặt điển trai trước mắt, không nghĩ tới môi lại bị anh cắn một cái.

Bị đau, cô hung hăng trừng anh: “Sao anh lại cắn em?”

“Em không tập trung, nếu em đã không có ý muốn uống thuốc thì thân là bác sĩ anh phải cưỡng ép một chút.”

“Anh…”

Lời này khiến cô không cách nào phản bác.

“Nhắm mắt.”

Lệ Nghiêm có chút không vui nói. Cố Yên cau mày. dù vẫn còn bất mãn nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng. Bọn họ ở trên bán đảo đợi suốt ba ngày, đáng lẽ đã nên trở về nhưng Hứa Minh Tâm vẫn muốn đến thị trấn nhỏ tìm mẹ ruột của mình. cô bèn đem chuyện này nói với Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy đổi vé máy bay để nhóm Cố Yên về trước, tự anh đi cùng cô một chuyến.

Bọn họ tiếp tục ở lại bán đảo một đêm, đến ngày thứ hai mới xuất phát.
 
Back
Top Dưới