Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 400


Chương 400

Cố Gia Huy tự trách nói, những ngày qua anh vẫn luôn dằn vặt bản thân mình như thế.

Anh hận người người nằm trên giường không rõ sống chết kia sao không phải là anh.

“Em không nghĩ như vậy… Trịnh Hoa hận em, hơn nữa nỗi hận này chất chứa đã lâu, cô ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho em. Lần này không ra tay thì vẫn còn lần sau. Đến lúc đó, anh ở xa thì không thể đến cửu em, cho nên em vẫn rất may mắn, ít nhất.. anh đã tới, em cũng tin anh sẽ tới.”

Hứa Minh Tâm bình tĩnh nói. Nếu như toàn thế giới không ai để ý đến cô, nhưng cô tin, Cố Gia Huynhất định sẽ để ý.

“Em tin tưởng anh như vậy, thế mà anh còn đến trễ, càng đáng chết hơn.”

Cố Gia Huy đưa tay v**t v* gương mặt nhỏ gầy gò của cô.

Hứa Minh Tâm nhin thẳng vào đôi mắt phượng của anh, bên trong là một mành sâu xa, giống như trời sao mênh mông vô tận, trong đó toát lên ánh sáng vô cùng lấp lánh.

Bóng dáng bé nhỏ của mình ảnh lên trong đó, có vẻ nhỏ bé đến nhường nào, nhỏ bé đến chẳng là chi.

Nhưng thế thì có sao đâu, trong mắt của anh chỉ có một mình mình thôi, chỉ có một bóng dáng bé nhỏ là mình thôi.

“Em hy vọng. Tương lai đều là em xảy ra chuyện, anh sẽ không bao giờ phải gặp chuyện gì cả.”

“Đừng nói bậy, anh là đàn ông, anh có thể gánh vác.””Nhưng mà… Em không thể chịu được.”

Hứa Minh Tâm hơi cụp mắt xuống, nói khế từng chữ một.

Lời này đánh vào trong mắt của Cố Gia Huy, làm thân thể anh khẽ run lên.

Anh nhìn cô thật sâu, n** m*m m** nhất trong trái tim mạnh mẽ sụp đổ xuống. “Anh mạnh mẽ như vậy, nếu như em xày ra chuyện chắc chắn anh sẽ chịu đựng được. Nhưng nếu như anh xảy ra chuyện, vậy em chắc chắn sẽ hoang mang lo sợ, chỉ có thể kêu cha gọi mẹ, cầu thần khẩn Phật. Em không thể chịu nổi củ sốc, vi thế vẫn nên để em xảy ra chuyện đi, anh cứ mạnh khỏe là tốt rồi. Tuy rằng thân thể đau đớn rất khó nhịn, nhưng mà cũng tốt hơn là… Đau lòng…”

Cô ấy còn chưa nói hết chữ cuối cùng, thân thể bẻ nhỏ đã hoàn toàn vùi vào trong lồng ngực của Cố Gia Huy.

Anh cần thận ôm ấp cô, không dám dùng sức sợ làm cô đau.

Song lại không dám thả lòng chút nào, dưỡng như sợ cô chạy mất.

“Sao em biết được anh chịu nổi củ sốc? Sao em biết được anh sẽ không hoang mang lo sợ? Sao em biết được… Anh sẽ không đau lòng?”

“Anh chưa bao giờ tin thần thánh, nhưng khi em gặp nguy đến tinh mạng, anh hận không thế vái lạy thần thánh khắp nơi xin họ cứu em, cho dù có phải đánh đổi bằng tuổi thọ của anh! Hứa Minh Tâm, anh cứ nghĩ rằng anh rất mạnh mẽ thông minh có tấm nhìn xa trông rộng, những lần trước đứng bên bờ vực sống chết anh đều có thể thoải mái đối mặt, nhưng bây giờ anh không thể nữa rồi… Hễ là những chuyện có liên quan đến em thì anh không còn là Cố Gia Huy của trước đây nữa. Anh chỉ biết, người anh yêu nhất bị thương rồi, xem như anh có bản lĩnh phi thường đi chăng nữa thì anh cũng không thể nào cứu được em, cũng không thể nào cùng em gánh chịu.”

“Vào lúc đó, anh chỉ là một người bình thường, xem như là em thương hại anh đi, lời như thế này em đừng nói nữa.”

Từng câu từng chữ của Cố Gia Huy nặng nề, quanh quần bên tai thật lâu không ngừng.

Thân thể Hứa Minh Tâm cứng đờ, trái tim mạnh mẽ giật bắn lên. Cơ thể anh đang run rẩy nhè nhẹ, anh… Như vậy là anh đang sợ hãi sao?

Cố Gia Huy ở trong an tượng của cô vẫn luôn là người một có thể làm được tất cả mọi chuyện, vô cùng mạnh mẽ.

Vấn để rõ ràng đã sắp đi vào ngõ cụt, nhưng ở trước mặt Cố Gia Huy lại trở nên cực kỳ đơn giản, anh làm việc gi cũng dễ như trờ bàn tay.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 401


Chương 401

Cô cứ nghĩ anh là người khổng lồ, cho dù trời có sập xuống, cũng sẽ không có lúc anh ngã xuống.

Nhưng không ngờ là…

Cố Gia Huy cũng là một người bình thường.

Cũng biết sợ hãi, cũng có lúc yếu đuối, cũng sẽ cầu xin cô…

“Cố Gia Huy.. Thân thể anh đang run rẩy này… Anh cũng có lúc sợ hãi sao?”

“Không được vạch trấn anh.”

Giọng nói của Cố Gia Huy rẫu rĩ truyền đến, có hơi không vui.

Hứa Minh Tâm nhịn không được cười rộ lên, tò mò hòi: “Vây anh khóc vì em sao?”

“Không có.”

Cố Gia Huy nói rất dứt khoát, nếu như không để ý đến đôi mắt ướt át.

“ÔI, thất vọng quá đi…”

Hứa Minh Tâm còn tường đầu Cố Gia Huy sẽkhóc bù lu bù loa lên nữa co, nhưng cô suy nghĩ một lát, Cố Gia Huy là ai chứ, sao anh có thể nói khóc là khóc được.

“Anh là đàn ông, không đến bước đường cùng, anh sẽ không nhượng bộ.”

Anh chờ hết hai mươi bốn tiếng, Hứa Minh Tâm vẫn hôn mê không tinh, lúc ấy anh chi muốn cho người nhà họ Trình cùng chôn theo, ở đâu ra mà lo lắng được nhiều như vậy.

Anh chỉ biết là, giải quyết xong mọi chuyện thì anh sẽ xuống suối vàng tìm cô.

Nước mắt có tác dụng gì?

Từ đó đến giờ anh vẫn luôn mạnh mẽ quyết đoán. “Anh ba Cổ… Anh đừng ôm em, em còn chưa ăn no nữa…”

Cố Gia Huy vốn dĩ đang cảm thấy bầu không khi này rất tuyệt vời, còn muốn ôm lâu thêm chút nữa, nhưng nghe cô nói như vậy, anh không khỏi sa sắm mặt mày.

Làm mất hứng…

“Trong mắt của em chỉ có ăn, không có anh à?” “Đối với em thì anh cũng là đổ ăn của em mà.””O? Thể à?”

“Xinh xắn ngon miệng đó! Anh ôm em thi sao em nhìn anh được chứ? Em phải ăn cho ngon, cũng phải nhìn cho đã mắt, cái này gọi là hai bên không thể bỏ lỡ bên nào.”

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

“Em ngụy biện quá trời.”

Cố Gia Huy cười nói.

Anh nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm, trong lòng âm thẩm ra quyết định.

Chi cần anh giải quyết xong chuyện của anh hai, anh sẽ dẫn cô rời khỏi.

Cô muốn đi nơi nào thì đi nơi đó, thích sống như thế nào thì sẽ sống như vây.

Trước đây anh theo đuổi tiếng tăm lợi lộc, nhưng

bây giờ… Anh muốn theo đuổi người mà mình yêu. Hứa Minh Tâm nằm trong bệnh viện tròn mười ngày, người nên đến cũng đã nên đến hết rồi, bao gồm cả người của nhà họ Hứa.

Chỉ có điều lần này Hứa Văn Mạnh đã đối xử lễ độ với cô hơn nhiều rồi.

Dường như chuyện lúc trước xảy ra ở trong phòng trang điểm, tất cả đều giống như một giấc mơ vậy. Hứa Văn Mạnh không nhắc lại một chữ nào, trái lạicòn hỏi han cô rất ân cần săn sóc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 402


Chương 402

Hứa Minh Tâm biết ông ta giá tạo, nhưng không ngờ ông ta lại giả tạo đến mức này.

Biểu hiện của cô cũng rất hờ hững, tủy tiện đuối di.

Có bọn họ ở đây chỉ tổ làm ảnh hưởng đến tốc độ ra viện của cô thôi. Cô xem tin tức mới biết được Trịnh Hoa đã bị tòa ản phản ánh rối, phải ở tù mười năm.

Trịnh Hoa là một cô chiêu nhà giàu kiêu căng tự phụ như vậy, cứ nghĩ bản thân mình siêu phàm.

Lúc đến dạy dỗ cô đếu ngước cao đầu, vênh mặt hất hàm sai bào.

Nhưng không ngờ là lại rơi vào kết cục như vậy.

Nhưng kết cục của cô ta có thể thảm hơn nữa thì Hứa Minh Tâm cũng chỉ cảm thấy đáng đời, là do cô ta gieo gió gặt bão.

Cô cũng không dám tin được, Trinh Anh thậm chí có ý muốn hại người, đó là chuyện cô chưa bao giờ trài qua. Cô cũng chỉ mới nhìn thấy những người kia hành hung làm người khác bị thương, làm ra hành vi không còn tính người như vậy ở trên chuyên mục pháp luật mà thôi.Trịnh Hoa bị xử tội, cô không hế có bất cứ ý kiến gi

Cô cũng không biết Cố Gia Huy đã sắp xếp hết rồi, tháng ngày Trịnh Hoa ở trong tù sẽ không được dễ chịu, đừng nói là mười năm, ngay cả một hai năm chưa chắc cô ta nhịn được.

Người chết trong tù là chuyện thật sự rất bình thường.

Cổ phiếu của nhà họ Trình cũng vì chuyện này mà bị xuống giá không phanh, thậm chí đã lâu rồi đều là số âm.

Những đối tác làm ăn với nhà họ Trình cũng thi nhau bỏ đi, cuối cùng tan đàn xẻ nghé.

Nhà họ Trình to lớn, trong mấy ngày ngắn ngủi đã tuyên bố phả sản, tài sản bị tòa án thanh lý.

Mà người có lợi lớn nhất trong đó lại là nhà họ

Ngôn, rất nhiều hạng mục khổng lồ của nhà họ Trình đều bị rơi vào trong tay của nhà họ Ngôn, còn lại một ít cổ đông chia chác gì đó của công ty. Hứa Minh Tâm không hiểu chút gì về những chuyện trên mặt làm ăn buôn bán này, chi quan tâm đến tin tức dư luận của mình.

Chuyện Tình Anh đánh người bị thương trở thành tin tức nóng hối, mà cô là người bi hai tất nhiên cũnnsẽ xuất hiện trên đấu để.

Cũng may có quan hệ xã hội giải quyết, cô không bị ảnh hưởng nhiều lắm.

Rất nhiều người đều đang suy đoán quan hệ giữ Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm, dù sao buổi tối hôm đó, người ôm Hứa Minh Tâm đi dưới con mắt nhìn chăm chằm của biết bao nhiêu người cũng chính là Cố Gia Huy

Nhưng nhà họ Ngôn lại ra tay làm nhà họ Trinh phá sàn.

Vì thế mọi người cũng nhìn mà ngơ ngác không hiểu gì, chi có thể suy đoán Cố Gia Huy vừa khéo là người qua đường, hơn nữa vì hai nhà họ Cố và Hứa là thông gia nên mới đặc biệt ưu ái cho người bế dưới.

Mà mọi người cũng thấy được hành động này của nhà họ Ngôn.

Tất cả mọi người không dám động vào Hứa Minh Tâm nữa, nhà họ Trình đã phải bỏ ra cái giá lớn đến cỡ đó, ai còn dám làm mích lòng nhà họ Ngôn? Thân phận của Hứa Minh Tâm lập tức trở nên cao quỷ hơn, xem thái độ đó của nhà họ Ngôn thì con gái nuôi gì cơ chứ, con gái ruột cũng thừa sức nữa.

Nhà họ Hứa vì để tránh dư luận nên cũng tạo một chút phiến phức cho nhà ho Trinh hất lon quan tâmgiúp đồ.

Hứa Minh Tâm xem tin tức, đầu óc muốn căng ra.

Cô chỉ có thể tự mình an ủi mình, là di chứng sau khi não bị chắn động, thế nên đầu óc mới không thể tiếp thu nổi, không nhìn ra được vấn đề phức tạp như vậy.

Cô cũng không để ý đến tin tức, chỉ quan tâm tới kỳ thi cuối kỳ của mình.

Giữa tháng một sẽ đến ngày thi cuối kỳ, mà mình cũng phải nằm trên giường bệnh hơn mười ngày, mắt thấy kỳ thi sắp tới gần, vậy phải làm sao bây giờ? Sang năm thi lại sao? Nhưng thi trượt mất mặt lắm!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 403


Chương 403

Hôm nay là ngày cô ra viện, nhưng Hứa Minh Tâm lại không vui, mặt ủ mày chau.

Cố Gia Huy đi tới đón cô, vết thương của cô cũng đã lành lại kha khá, vết thương sau đấu đã được cắt chi, lấy tóc che lai cũng không thấy nữa rồi.

Nhưng vết thương còn lại trên người cô cũng đã chuyển biến tốt hơn, ngoại trừ một ít máu bẳm chưa hế tan hết.

Bác sĩ để nghị nên nằm lại giường bệnh thêm vài ngày, nhưng cô không thích bệnh viện, thể là la hét đòi về nhà, vì thế cũng chỉ có thể về nhà.

Cố Gia Huy thấy cô mặt mày ủ rũ, muốn cốc đầu cô mấy cái, nhưng sợ cô bị ảnh hưởng đến đầu óc, bèn ngừng tay lại.

“Sao vậy, mặt mày ủ dột, không phải em vẫn la hét đòi về nhà à?”

“Vẻ nhà tất nhiên là vui rồi, nhưng mà… Còn có hơn mười ngày nữa là đến ngày thi cuối kỳ rồi, em nghĩ học nhiều buổi như vậy, lấy gì thi bây giờ?””Anh còn tường đâu em đang lo lắng chuyện gì nữa, không phải em còn có anh à?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế, đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Sao cô lại quên mất chứ, Cố Gia Huy chính là đại thần số một mà, kêu anh dạy kèm cho cô, vậy chẳng phải việc học hành của cô sẽ thành chuyện nhỏ hay sao?

Hứa Minh Tâm lập tức nịnh bợ nhìn anh, nói: “Đại thần à, anh dạy em được không, có câu nói này hay lầm, thấy giỏi có trò hay, thành tích của thầy cao như vậy, học trò như em chắc chắn cũng không kém hơn đâu!”

“Thật à? Anh chỉ sợ em làm anh mất mặt thôi.” Cố Gia Huy nhiu mày nói.

“Mới không có đâu! Trước đây anh giảng bài cho em, nói cái gì em cũng nghe hiểu được mà, em chắc chắn sẽ không làm anh mất mặt đâu.”

Hứa Minh Tâm vỗ ngực bảo đảm nói.

Cố Gia Huy đau lòng liếc nhìn, ngăn cản bàn tay còn định vỗ tiếp của cô: “Chừa lại chút cho anh.”

Hứa Minh Tâm nghe lời nói đầy thâm ý như thế, mặt thoắt cái đò bừng.Không đàng hoàng!

Cô tức giận trừng mắt.

“Don dẹp về nhà, anh ôn bài giúp em.”

“Được thôi.”

Hứa Minh Tâm về đến nhà, vốn cứ nghĩ là thích gì ăn nấy, thích gì uống nấy, nhưng không ngờ là thức ăn dinh dưỡng nhạt nhẽo trong bệnh viện làm đến nhà luôn rồi.

Mỗi ngày cô học thêm với Cố Gia Huy, mỗi ngày đếu phải dùng não, lại không cho ăn uống thỏa thích.

Nếu không phải ngày nào cũng có canh bổ thi cô thật sự muốn qua đời luôn cho rồi.

Cố Gia Huy thật sự là thầy giáo giỏi, vấn đề phức tạp như vậy vào miệng của anh lại trở nên cực kỳ bình thường dễ hiểu.

Cũng vào lúc này cô mới biết được, thì ra Cố Gia Huy là sinh viên ưu tú học song bằng ở nước ngoài.

Anh học kinh tế và luật, lúc đó đã lấy được bằng Tiến sĩ ở bên nước ngoài, nhưng vì về nước nên hoãn lai.

Nhà kinh doanh bị trì hoãn chuyện học hành, thật sự đáng sợ mà!

Hứa Minh Tâm vừa làm bài vừa cắn đầu bút nói: “Cố Gia Huy, anh ở nước ngoài tài giỏi như vậy, chắc chắn có rất nhiều cô gái theo đuổi anh nhi? C chị nào tóc vàng mắt xanh không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 404


Chương 404

Hứa Minh Tâm vẫn không ngẩng đầu lên, không thể nhìn thấy vệt u ám chợt lóe lên trong mắt anh.

Cô không nghe thấy anh trở lời, không nhịn được ngưoc mắt lên nhìn lại.

“Sao anh lại không nói chuyện?”

“Không nói em biết, lo làm bài đi.”

“Chậc, em đoán chắc chắn là có. Bốn năm trước anh vẫn có vẻ ngoài như thể này, chắc chắn mê hoặc không ít người! Thế anh có làm chuyện gì có lỗi với em không thể?”

“Làm sai rồi, có đáng đánh đòn không đây?”

Cố Gia Huy bất đắc dĩ gõ gõ vở của cô, anh trơ mắt nhìn Hứa Minh Tâm viết linh tinh.

“Á? Em bị mất tập trung!”

Hứa Minh Tâm vội vàng tính toán lại từ đầu, cũng đã quên béng mất ban nãy mình đã nói chuyện gi. Dung lượng não của cô thật sự hơi bị nhỏ một tí, vừa sơ ý một cái là sẽ làm sai chuyên. không thể làmhai chuyện cùng một lúc, chuyện no xo chuyện kia càng không được.

Có lẽ cô là sinh vật đơn bào.

Ngày hôm nay cô hoàn thành nhiệm vụ rất sớm, Cố Gia Huy kêu cô ngoan ngoãn ở nhà, anh muốn đến xem công ty một lát.

Ngôn Dương chủ động sang dây nói chuyện hợp tác, anh tất nhiên coi trọng.

Hứa Minh Tâm gật đầu như giã tỏi, ước gì anh nhanh chóng rời đi.

Ngày nào Cố Gia Huy cũng ở nhà, giống y chang như đang trông kẻ trộm, không cho cô bay nhảy bung xõa, không cho cô ăn đồ dấu mỡ hay đồ chua cay, cũng không cho cô đu phim.

Hiểm lắm anh mới ra khỏi nhà, đương nhiên phải bung xõa một phen.Cô chạy đến nhà bếp, chủ An cũng không có ở đó, đây là thời cơ thích hợp để làm chuyện xấu nhi!

“Di di… Có thể làm gì đó ngon ngon cho cháu ăn được không? Cháu đói quá à..”

“Ông chủ đã nói rồi, đồ ăn của cô phải làm theo bữa ăn dinh dưỡng, không thể ăn những món khác, không tốt cho sức khỏe của cô.””Cháu không muốn ăn thức ăn dinh dưỡng nữa, không ngon tí nào… Di thương cháu đi mà, làm món gì đó ngon ngon cho cháu ăn với. Con bảo đảm không ăn nhiều đâu, chi một miếng thôi, dù là ngửi mùi thơm thôi cũng được mà!”

Hứa Minh Tâm nói cực kỳ tội nghiệp, khoảng thời gian này cô gái xuống, trước đó đều coi như ăn phí rồi. Di không chịu được cô nhõng nhẽo xin xỏ, quyết định nấu cho cô canh nấm tuyết.

“Đây là món bồi bổ sức khỏe, nhìn cô thèm ăn như vậy, thôi ăn chút đi, ông chủ hẳn là sẽ không nói gì đâu.”

“Cảm ơn di, di lại trẻ ra thêm rồi.”

“Cô Minh Tâm, miệng cô cũng ngọt quá rồi.”

“Cháu nói thật lòng mà!”

Hứa Minh Tâm ăn uống no đủ, cũng vui về quay lại. Bài tập của cô làm gần xong rồi, thể là bèn đi dao khắp nơi trong phòng đọc sách.

Bên trong phòng đọc sách của Cố Gia Huy cũng không có gì cấm kỵ, có thể tùy ý đi đâu thi đi. Những tài liệu làm ăn để trên bàn kia cô cũng xem không hiểu.Cổ mở hộc tủ ra, bên trong có thứ gì đó.

Bên trong có một quyền Hồng Lâu Mộng. Sao lại không xếp lên kệ sách?

Hiếm lắm cô mới tìm được một quyển sách minh có thể đọc, không ngờ là sách tiếng Trung được dịch sang tiếng Anh.

Thế giới của ông trùm quà nhiên rất mạnh mẽ mà, đọc sách cũng không hề bình thường.

Cô đang buồn chán muốn bỏ vào lại, nhưng bất ngờ phát hiện ra bên trong có một đồ vật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 405


Chương 405

Cô mở ra nhìn, làm một tấm ảnh chụp, là ảnh của Cố Gia Huy và Cố Trường Quân, chỉ là bên của Cố Gia Huy bị thiếu mất gắn phân nửa.Cô không để ý cái chỗ trống kia, mà nhìn chằm chằm Cố Trường Quân.

Đây là anh hai của Cố Gia Huy sao?

Nhìn kỹ thì hai anh em này lại giống y chang nhau.

Nhưng người thường vẫn có thể nhìn ra được một chút khác biệt từ chân mày đến ánh mắt.

Đây rõ ràng ảnh từ bốn năm trước, bốn năm trước Cố Gia Huy rõ ràng không cẩn thận nghiêm túc như bây giờ, anh còn biết cười với ống kinh nữa cơday!

Đến bây giờ cô và Cố Gia Huy còn chưa từng chụp chung tấm ảnh nào, cô muốn lén lút giữ lại làm kỷ niệm.Cô lấy điện thoại di động ra, dứt khoát chụp lại. Ngay lúc này, phòng làm việc của tập đoàn J&C.

“Hôm nay tôi đến đây để nói lời cảm ơn.”

“Anh Ngôn không cần khách sảo.”

Cố Gia Huy gọi một tiếng “anh Ngôn”, dường như hai người đã quen biết nhau lâu lắm rồi.”

Ngôn Dương biết, Cố Gia Huy đây là đang khách sáo, nhường nhịn mình. Hai người cùng thế hệ, ông ấy lớn tuổi hơn Cố Gia Huy, trên mặt tuổi tác thật sự áp đào.

Nhưng nếu như bàn về sự nghiệp của hai nhà thì nhà họ Ngôn rõ ràng không thể sánh bằng J&C.

Cố Gia Huy thật lòng muốn hợp tác với nhà họ Ngôn, đây đối với nhà họ Ngôn là một chuyện tốt.

“Những tài sản kia của nhà họ Trình đã xử lý xong hết rối chứ?” “Mấy ngày hôm nay đang vội vàng xử lý, muốn chiếm hết tất cả thì vẫn cần thêm một vài ngày nữa, Người ngoài đều biết là nhà họ Ngôn chủ động đối phó với nhà họ Trình, nhưng trên thực tế là cậumuốn đổ thêm dau vào lửa, tiêu tốn lợi ích của bản thân, kéo Cổ Triệt lại, mới có thể để cho anh có cơ hội. Sau này nhà họ Ngôn chắc chắn có thể bước lên thành tập đoàn đứng thứ ba, cậu em có nhu cầu gì cần giúp một tay thì cứ mờ miệng.”

Ngôn Dương cũng không khách sáo, rời khỏi Thẩm Thanh, ông ấy nhìn xa thông minh bình tĩnh, có tẩm nhìn xa trông rộng.

Ông ấy biết hai anh em nhà họ Cổ ắt sẽ có một cuộc chiến tranh, nếu như ông ấy đã chịu ơn của Cố Gia Huy vậy tất nhiên sẽ dốc hết sức mình giúp đỡ cho anh. “Thật ra điều tôi muốn đơn giản, tôi chỉ muốn nhà họ CỔ bảo đàm an toàn cho Hứa Minh Tâm.”

Yêu cầu này nằm trong dự liệu của Ngôn Dương, nhưng cũng là ngoài ý muốn.

Nhà họ Ngôn đã chịu ơn của anh lớn đến như vậy, anh có đưa ra yêu cầu quá đáng hơn nữa thì ông ấy cũng sẽ cắn răng đồng ý.

Nhưng bây giờ, vậy mà chi kêu nhà họ Ngôn bào đảm an toàn cho Hứa Minh Tâm, đây trong mắt ông ấy có vẻ không đáng cho lắm.

Ông ấy nhịn không được nhắc nhờ: “Cậu Trung, yêu cầu này của cậu không phải đơn giản quá đẩy chứ? Chỉ đơn giản là bào vệ con bé kia thôi, cũng không cần làm to chuyện như vậy, bán cho tập đoàn nhà họ Ngôn của bọn tôi ân huệ lớn như vậy?”

“Bởi vì cô ấy xứng đáng, tôi nghĩ về điểm này thì anh Ngôn sẽ càng có tiếng nói hơn cả tôi, tôi đang cố gắng học tập từ anh đây.”

Ngôn Dương nghe thấy thế không nhìn được nhếch khỏe môi mim cười nhàn nhạt, nhẹ nhàng lắcđầu: “Trong giới quyền quý ở Đà Nẵng, tôi luôn là tấm gương phản diện, bị người bàn tán như một chuyện cười, thế mà cậu lại học theo tôi?”

“Bởi vì cô ấy đảng giá để tôi làm thế, không phải vậy sao? Tôi nghĩ chị dâu trong mắt của anh cũng xứng đáng như vậy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 406


Chương 406

Ngôn Dương nghe thấy thế đôi mắt cũng trở nên tối tăm thêm vài phần, nói như thế thì trái lại bọn họ có chút cùng chung chí hướng rồi.

“Cậu Trung, nếu như cậu và tôi về lại ngày xưa vậy chắc sẽ là bậc để vương yêu người đẹp không yêu giang sơn rồi.”

“Cô ấy chính là giang sơn của tôi, không có gì có thể quan trọng hơn cô ấy. Vì thế tôi không còn yêu cầu gì khác nữa, nhà họ Ngôn lớn mạnh, vậy thân phận vợ chưa cưới của tôi cũng sẽ được nâng cao theo đó. Nhưng tôi vẫn còn cần anh Ngôn giúp tôi một chuyện, tôi biết chị nhà thường hay tham gia những buổi tụ họp của các quý bà, xin nhờ dẫn vợ chưa cưới của tôi theo.”

“Chi khi mọi người thấy nhà họ Ngôn xem trọng cô ấy thì bọn họ mới nhún nhường cô ấy mấy phần, cũng không dám tùy tiện có ý đố. Một minh tôi không thể bảo vệ cô ấy chu toàn, vì thể tôi muốn mời thêm ngườicùng giúp đỡ tôi

“Đây tất nhiên là chuyện nhỏ, chi là… Tôi muốn đưa ra một yêu cầu.”

Ngôn Dương nghiệm mặt nói.

“Mời anh Ngôn nói, chỉ cần không quá đáng thì tôi sẽ đồng ý hết.”

“Cậu và tôi hợp tác với nhau trở thành tường thành mạnh mẽ cứng rắn nhất ở Đà Nẵng. Tôi muốn khi người khác nhắc đến nhà họ Ngôn của tôi thì vừa nghe tên đã kinh hồn bạt via, không dám đụng cham tới. Một mình tôi không thể nào trở thành bá chủ của Đà Nẵng, nhưng cùng cậu thi chắc chắn được rồi.”

“Nhưng mà… Còn nhà họ Cố nữa, anh cả tôi không phải là người bình thường.” Cố Gia Huy có hơi ngạc nhiên với lời này của Ngôn Dương, ông ấy không giống như người có lòng tham, nếu thật sự có thì mấy năm nay cũng sẽ không sống như vậy.

Anh rất khâm phục Ngôn Dương, mê muôi sắc đẹp, nghe lời bà xã, còn có thể quản lý nhà họ Ngôn được thành như vậy, thậm chí còn làm Cố Gia Bảo khen không ngớt lời.

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Có thể thấy được người này xuất sắc đến cỡ nào, chỉ sợ… Năng lực còn hơn cà anh.

Ngôn Dương vẫn luôn không thể hiện hết toànbộ năng lực của chính mình. “Cậu và tôi hợp tác mà còn sợ anh cả của cậu nữa sao? Tôi biết giữa cầu và anh cả cậu có xích mích với nhau, nếu cậu muốn bản thân mình an toàn, bà xã mình an toàn, vậy thì nhất định phải vượt mặt hơn người khác. Cố Triệt là chưởng ngại vật, có thể tiêu diệt, đến lúc đó cậu lên tiếp quản sản nghiệp của nhà họ Cố, không cần giúp đỡ tôi gì cả, tôi chỉ có một yêu cầu.”

“Lúc tôi cần câu giúp đỡ, cậu nhất định phải dốc hết sức mình giúp tôi!”

“Sau khi chuyện thành công, muốn tôi chắp hai tay nhường lại nhà họ Ngôn cũng không thành vấn đề, cậu chỉ cần đồng ý với tôi một chuyện!”

Ngôn Dương nói từng chữ nặng nề, cả người đều bắt đầu trở nên thâm sâu khó lường.Giọng nói của ông ấy trầm thấp khàn khàn, ánh mắt tối tăm bí ẩn.

Trong thân thể ông ấy như có một con thú bị nhốt, rốt cuộc tìm được nơi để thoát ra, chạy nhào ra ngoài. Cố Gia Huy biết, xem như bây giờ có gặng hỏi

thì Ngôn Dương chắc chắn cũng sẽ không nói đó là chuyện gì.

Chi là.. Rốt cuộc là ai có thể làm cho ông ấy đánh đổi bằng một cái giả lớn như vậy, cho dù là phải trả giá bằng toàn bộ nhà họ Ngôn?

Ngôn Dương điên rối sao?

Cố Gia Huy nhíu chặt chân mày, rơi vào suy tư, đây không thể nghi ngờ là một cuộc đánh cược.

Chi là cuộc đánh cược này, một vốn bốn lời, nhưng tôi vẫn phải suy nghĩ về nguy hiểm trong đó. “Cậu Trung, cậu không cần lo lắng tôi sẽ giở trò bịp bom, tôi thật sự thành tâm thành ý muốn giúp cậu. Mấy năm tôi vẫn luôn tìm một người bạn cùng hợp tác, nhưng không ai có thể giúp được tôi. Mãi đến tận khi cậu xuất hiện, năng lực của cậu không hề thua kém gì tôi, nhìn thì tường đâu chỉ có một tập đoàn J&C, nhưng vẫn còn có nhà họ Ôn ở nước Anh xa xôi giúp đỡ cậu. Cậu có nguồn tài nguyên phong phú ở nước ngoài, không lâu trước đó nhà họ Ôn cũng đã lấy được hiệp ước Mỹ thứ kỳ.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 407


Chương 407

“Câu là một lưỡi dao bén, tôi chỉ muốn điều khiển cậu nhất thời, để giúp tôi một chuyện. Chờ đến chuyện này kết thúc, đường ai nấy đi, những gì nên đưa cho cậu tôi cũng sẽ không thiếu một phần.”

Cố Gia Huy nghe thấy thế có hơi giật mình, Ngôn Dương quả nhiên là một con cáo già, thể mà lại điều tra ngọn nguồn của anh kỹ lưỡng như vậy.

Bình thường người ngoài chỉ biết ông ấy là đấy tờcủa bà xã, nghe lời Thẩm Thanh đấu đá lung tung.

Nhưng lại không ngờ Ngôn Dương cũng có lúc ngang tàng điên cuống như vậy.

“Được.”

Cố Gia Huy không do dự nữa, nếu đã muốn dánh cược, vậy nên đánh cước hết mình.

Ngôn Dương nghe thấy thế thờ phào nhẹ nhõm.

Ông ấy vẫn có chút lo rằng Cố Gia Huy không đồng ý, vì thế bất đắc dĩ phải đẩy nhà họ Ngôn ra làm mỗi câu.

Cố Gia Huy đứng dậy đi đến trước mặt ông ấy, Ngôn Dương đứng bắt tay với anh.

Hai người đàn ông cùng nhau bắt tay, mạnh mẽ đến như vậy.

“Hy vọng hợp tác vui vẻ.”

Ngôn Dương cười nói.

“Um, hợp tác vui vẻ.”

Ngôn Dương vẫn không nói gì thêm, quay người rời đi.

Cố Gia Huy nhìn bóng lưng rời đi của ông ấy, rái vào im lặng.Ngôn Dương là loại người gì, ông ấy cũng không hám danh hám lợi, bây giờ lại có gia đình đám ẩm, là thứ gì có thể xứng đáng cho ông ấy buông tay đọ sức, bất chấp hậu quả?

Ngôn Dương còn bí ẩn và đáng sợ hơn rất nhiều so với những gì anh đã tường tượng.

Cũng còn may, người này là bạn, không phải kẻ thủ.

Trên đường anh về nhà, nhận được một email, là của Ngôn Dương gửi đến.

Sau khi anh mở ra có chút khiếp sợ, Ngôn Dương thể mà lại điều tra Cổ Triệt rõ ràng đến như vậy, tất cả những sản nghiệp cá nhân cũng điều tra rö ràng như thế, thậm chỉ còn có chứng cứ Cổ Triệt rửa tiến.

Tuy rằng chứng cứ yếu ớt không đủ để lật đổ Cố Triệt, nhưng ông ấy có thể điểu tra ra được những chuyện này đã cực kỳ tài giỏi rồi.

Không lâu sau Ngôn Dương gọi điện thoại sang, hỏi: “Đã xem tài liệu chưa?”

“Tôi không ngờ là anh lại điểu tra Cổ Triệt tỉ mỉ như vậy.”

“Anh tốc sức làm ăn hết bốn năm trời mà cũng không điều tra được nhiều như vậy.”

“Không cần ngạc nhiên, tôi đã sớm sắp xếp Cố Triệt từng người tôi chọn lựa, nhưng cậu ta lòng dạ hẹp hồi, tính tình cũng nhỏ nhen. Chi sợ hợp tác với cậu ta thì cậu ta lại nghĩ đến chuyện chiếm đoạt luôn đối tác của mình. Vì thế nên tôi mới từ bỏ, nhưng những thứ này vẫn còn đang nằm trong vòng điều tra của tôi, tôi nghĩ cuối cùng rồi cũng sẽ có chỗ dùng đến, không ngờ là nhanh như thế đã có người cần dùng đến rồi.”

“Đây là chút lòng thành nho nhỏ của tôi, sau đó tôi đã sắp xếp hết rồi, con chó cảnh chờ tin tức của tôi thôi, tôi nhất định sẽ nhổ cải đinh trong mắt dùm cậu, xem như là quà đáp lễ tặng cho cậu.”

“Ngôn Dương, anh còn đáng sợ hơn những gì tôi tưởng tượng.”

“Cũng không phải đâu, mà vì tôi lớn tuổi hơn cậu nhiều thôi, nếu như cậu đến cái tuổi như tôi thì những thứ này cậu cũng có thể cảm được. Chẳng qua là tôi có lòng kiến tri mà thôi, được rồi, không nói nhàm nữa, gặp sau nhé.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 408


Chương 408

Ngôn Dương vội vàng cúp điện thoại.

Cố Gia Huy nhíu chặt lông mày, anh vẫn cảm thấy là mình đang điều khiến sợi dây này, chầm chậm đi về phía trước.

Hứa Minh Tâm xảy ra chuyện, dược Thẩm Thanh cứu ra, sau đó Thẩm Thanh nhận lửa Minh Tâm làmcon gái nuôi đế giài vây.

Sau đó anh đổ thêm dầu vào lửa làm to tin tức này ra, uy h**p kẻ khác.Anh cho rằng mọi chuyện đang đi theo quỹ đạo của bản thân mình, nhưng… Bây giờ anh mời phát hiện ra, Ngôn Dương lại càng giống như người đứng đằng sau, ngay cả anh cũng trở thành con cờ.

Cố Gia Huy nhíu chặt lông mày.

Anh đã quen tính toán người khác, đột nhiên bị người khác tính toán, cảm giác này không hề tốt đẹp gì cho cam.

Anh vẫn không có chứng cử chứng minh những suy nghĩ của mình, nhưng luôn cảm thấy tám chín phần mười. Ngôn Dương… Người này không thể nào coi thường được.

Lúc Cố Gia Huy quay lại, di không giấu, Cố Gia Huy cũng đoán ra được, anh không có nhà, sao cô có thể an phận cho được.

“Lần sau lấy ít huyết yến cho cô ấy bồi bổ, đừng nói cho cô ấy biết đó là gì.”

“Vâng thưa cậu.”

“Tiện thể hãy trông cô ấy ăn, tôi sợ cô ấy ăn

không hết lại đau bụng.”

“Câu đối xử với cô Minh Tâm tốt quá.”

“Cô ấy đối xử với tôi cũng rất tốt nên tôi mới muốn dùng thân báo đáp tử tế cho cô ấy.”

Cố Gia Huy dịu dàng nói, nhắc tới Hứa Minh Tâm là nụ cười lại thoáng hiện bên khóe môi ẩn chứa đây sự cưng chiều.

Anh vừa bước lên tầng đã thấy Hứa Minh Tâm đang làm ổ trên ghế sô pha. Anh liên bước chậm lại, sợlàm người đang ngủ kia tỉnh giác.

Hứa Minh Tâm ngủ rất say nhưng khi anh vừa ngối xuống, cô đã cảm nhận được mà mơ màng mo mát.

“Anh về rồi à?”

“Ừ, đã giải xong để chưa?”

“Xong rồi, anh có thể kiểm tra!”

“Em đau bụng, anh xoa giúp em đi, máu bẩm vẫn còn chưa tan nữa…”

Cô nắm tay anh đặt lên bụng mình, bụng của cô rất mềm, sờ vào còn thấy rất nhiều thịt.

Anh vừa cầm bài tập kiểm tra cẩn thận vừa dùng tay chậm rãi xoa cho cô.

Hứa Minh Tâm lại bắt đầu mơ màng, xem ra là sắp ngủ rồi.”Hứa Minh Tâm.”

Cô nghe tiếng anh đang gọi cô bèn dùng giọng mũi nhẹ đáp lời.

“Đúng hết rồi, thường cho em nhé.”

Nói rồi anh củi xuống dịu dàng đặt một nụ hôn lên trán cô.

Nu hôn tuy chỉ thoáng qua nhưng lại đầy yêu thương.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được, không nên được nhẹ cười nói: “Lần sau… vẫn muốn.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 409


Chương 409

Hứa Minh Tâm đã ở nhà tĩnh dưỡng suốt nhiều ngày và uống không ít Lục Cá Hạch Đào.

Đợi đến khi sức khỏe cô đã gần như hồi phục trở lại thì cuộc thi ờ trường cũng bắt đầu.

Viện trường cũng khuyên cô không được thì để năm sau đến nhưng cô lại cố chấp muốn đi.

Có người thấy tài giỏi như vậy thì cuộc thi lần này chắc chắn sẽ rất thuận lợi, cần gì phải đợi đến năm sau thi bù chứ?

Lúc đi thi, Cố Gia Huy giống y như phụ huynh giúp Hứa Minh Tâm chuẩn bị balo.

Đồ dùng học tập cắn có không thiếu thứ gì, thậm chí anh còn nhét thêm hai món điểm tâm vào balo vì sợ cô đói quá ngất xiu.

Hứa Minh Tâm vô cùng vui vẻ đi thi, lúc về Cố Gia Huy hỏi cô thi cử sao rồi.

“Em thấy cũng không tồi đâu, đạt chuẩn chỉ là vấn để nhỏ thôi!”Hứa Minh Tâm đắc ý nói.

“Cũng không xem xem thấy day em là ai chứ.” Cố Gia Huy không nhịn được cười đáp.

“Thầy đúng là thầy giỏi mà!”

Hứa Minh Tâm ôm Cố Gia Huy không kiểm được hôn anh một cái.

Cố Gia Huy nhìn cô bằng ảnh mắt dịu dàng, đẩy yêu chiều.

Những ngày nghi đông vô cùng nhàn hạ, hôm nay Cố Gia Huy đã xử lí xong hết công việc từ sớm, muốn nhanh chóng về nhà ở bên Hứa Minh Tâm.

Anh còn gọi cho chủ An để biết hôm nay cô nhóc kia ở nhà có ngoan ngoãn, nghe lời hay không.

Mặc dù vết thương trên người đã tốt lên nhiều, nhưng anh vẫn luôn sợ đại não sau khi bị chấn động sẽ để lại di chứng, sợ cô lại bị ngốc trước tuổi già.Chủ An nghe điện thoại nói rằng Hứa Minh Tâm đã đến trường rồi.Còn bảo hôm nay có kết quả cuối kì nên Hứa Minh Tâm đã đến ký túc xã lấy ít đồ rồi.

Cố Gia Huy nghe vậy khẽ cau mày. Có kết quả cuối kỳ rồi. thời gian này anh đã giúp cô bố túc không it. Thấy giòi day ra trò tốt, người thấynhư anh dạy hay như vậy thì chắc chắn theo lý thuyết mà nói, cô học trò này cũng có thể làm thấy giáo no mày nở mặt rối.

“Khương Tuấn, chuẩn bị xe đến đại học Đà Nẵng đi.”

Trên đường đi, trong xe…

Cố Gia Huy rơi vào trầm tư hỏi: “Khương Tuấn, lần thi này Minh Tâm làm không tồi, tôi nên thường gì cho cô ấy bây giờ?”

“Cô Minh Tâm chi thích ăn thôi, hay là anh đãi cô ấy một bữa đi?”

“Ăn sao, vậy có phải không được chân thành lắm không?”

“Thưa anh, tôi có biết một nhà hàng Tây, không khí vô cùng lãng mạn, năm ở trên một hòn đảo, tối còn có pháo hoa bắn đấy trời nữa. Nếu anh bao cả, với ảnh trăng sáng rọi lên bờ cát và pháo hoa đầy lãng mạn, chắc chắn cô Minh Tâm sẽ bị anh làm cảm động đến không biết nói gì luôn. Đến khi ấy thì chẳng phải điều nên đến hay điều không nên đều sẽ diễn ra cả hay sao?”

Chỉ trong chốc lát Khương Tuấn đã trở thành lão làng như thể rất có kinh nghiệm trong loại chuyện như vậy.

Nghe được nửa đầu thì Cố Gia Huy cũng thấykhả ổn nhưng càng nghe thì lại càng thấy không được đứng đắn.Anh cẩm tài liệu lên gỗ thẳng xuống bả vai Khương Tuấn không chút khách khí: “Thu lại cái suy nghĩ thô thiển ấy của cậu đi, tôi là người đàng hoàng. Mấy lời này đừng có mà nói trước mặt Minh Tâm. Đừng có làm hư cô gái của tôi, rõ chưa?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 410


Chương 410

“Vâng vâng vâng, tôi đảm bảo sẽ không cho cô Minh Tâm biết.”

“Ngoại trừ pháo hoa và bữa ăn tây ra thì tôi còn cần chuẩn bị quà cáp gi hay không?”

Cố Gia Huy hòi.

Anh còn chẳng bao giờ phí tâm tư suy nghĩ để ki được những hợp đồng cả trăm tỷ như vậy.

Nhưng hôm nay lại vô cùng đắn đo, tổn tâm, tổn sức vì tặng thưởng cho Hứa Minh Tâm.

Anh nghĩ một chút lại không kiểm được muốn tự cười chính mình.

Nhưng vậy thì đã sao, điều anh muốn chính là vậy. Anh muốn giao hết cho cô những thứ tốt nhất trên thế giới này.

“Nhẫn thì sao?”

“Đất quá, tôi sợ sau này cô ấy gặp cướp lại tinhnguyện để người ta cắt ngón tay cũng nhất quyết không chịu tháo nhẫn ra.” Cố Gia Huy ôm trán nói, anh quà là rất hiểu cái tỉnh ham mê vật chất của Hứa Minh Tâm.

Lúc vứt đồ cũ trong nhà đi, cả chú An cũng không dám để Hứa Minh Tâm biết được.

Chủ ấy sơn Hứa Minh Tâm sẽ đau lòng suốt cả ngày. Cô vừa nghĩ đến chuyện đồng gia sản tỷ bạc của mình bị ném đi đã ăn không ngon, ngủ không yên, cuối cùng người gặp xui xẻo lại chính là anh.

“Vậy… quần áo?”

“Cũng đắt quá.”

Anh lại nghĩ đến sau khi Hứa Minh Tâm biết đổ trên người đắt tiến ra sao lại ăn gì cũng cẩn thận từng chút.

Chính thế nên cô còn học được lễ nghi trong bữa ăn của phương Tây, nhét một mành vài trắng trước cổ áo mình.

Để tránh cho quản áo bị bắn, cô đúng là đã cố hết sức rồi. Khương Tuấn bất lực: “Thưa anh, tôi nói thật cô Minh Tâm hình như có chút bất thường đấy. Chắc là cà Đà Nẵng cũng chẳng tìm nổi người thứ hai giống vậy đâu. Anh có nhiều gia sàn như thế, bất động sản với cổ phần tính sơ chắc cũng hơn mấy nghìn tỷ rối đi. Người khác mà biết người đàn ông của mìnhgiàu như thế, chắc chắn sẽ vui mừng hớn hở, thích gì mua đó. Vậy mà cô Minh Tâm lại ngược lại, mở không it tài khoản ngân hàng, mà lại để hết tiền dành dụm vào đó.”

“Cậu đừng có mà nói cho Minh Tâm biết tôi có bao nhiều gia sàn, đừng có dọa cô ấy.”

Cố Gia Huy tức giận trừng mắt: “Tôi đã cười được một cô gái biết cần kiệm chăm lo gia đình, đó là chuyện tốt. Cậu mà dám nói năng lung tung thì nghi tết cũng không có đâu, đừng mong có thể tìm được đối tượng xem mắt.”

Khương Tuấn nghe vậy vội vàng ngậm mồm lại.

Lúc này Cố Gia Huy vẫn chưa thể nghĩ ra sẽ tặng món quà gì nên đành gác qua một bên.

Giờ vẫn còn sớm, có thể từ từ nghĩ ngợi. Cố Gia Huy đi thẳng đến kí túc xá sinh viên, anh sớm đã quen rồi, ai cũng chẳng dám cản anh lại.

Nhưng Hứa Minh Tâm lại không ở trong kí túc xá, bạn cùng phòng cô bảo với anh, Hứa Minh Tâm đã đến phòng làm việc của viện trưởng rồi.

“Chắc là kết quả thi tốt lắm nên môi đến cảm ơn viện trưởng.”Cố Gia Huy nở nụ cười rất đẹp.

Hết cách rồi, cô vợ nhỏ của anh là vậy mà, lương thiện lại đáng yêu. Nhưng lúc này, Hứa Minh Tâm lại đang run rẩy đứng trước bàn làm việc.

“Viện trường… Thầy có thể rủ chút lòng thương, cho em thêm ít điểm được hay không? Một môn 59, một môn 58, kém một hai điểm nữa là đạt rối, thật sự đáng tiếc lắm…”

Cô nhớ lúc trước bàn thân còn vỗ ngực khẳng định với Cố Gia Huy, đạt chuẩn chỉ là chuyện nhỏ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 411


Chương 411

Bây giờ thì thành chuyện lớn roi!

Viện trường cũng rất khó xử, nếu không vì nể mặt Cố Gia Huy thì ông cũng sẽ không ra bài kiểm tra cẩn thân như vậy.

“Còn có rất nhiều bạn khác nữa, thấy cũng không giúp nổi, đây đã là kết quả sau khi điều chinh điểm rồi. Em xem điểm thi của em đi, thấy nét chữ của em thấy cũng đã cho thêm hai điểm rồi! Thật sự không thể tiếp tục nhằm mắt đưa tay thêm nữa”

“Em đang học chuyên ngành kế toán đó, mà em xem bài chuyên ngành và toán cao cấp của em đều thi thành như vậy, nếu thấy mà để em qua rồi sau này emlại tính toán sai phạm luật, lúc đó em sẽ hận thấy mất!”

Viện trường khổ sở nói một mạch.

Hứa Minh Tâm nghe vậy cũng vô cùng buồn rấu. Lúc trước Cố Gia Huy đã bổ túc cho cô rối.

Rõ ràng là biết làm hết nhưng sao lúc thi lại không phát huy được hết chứ?

“Viện trường à.. Thật sự không thể nói tay thêm nữa được hay sao?”

“Sang năm tới thi lại đi, thấy tin là em sẽ làm được!”

Viện trưởng dành cho Hứa Minh Tâm một cái vỗ vai đẩy nghiêm túc và một ánh mắt rất kiên định, tin chắc rằng cô thi bù nhất định sẽ vượt qua được.

Trái tim Hứa Minh Tâm như đám tro tàn. Tiêu rối, lần này về nhà phải đối diện với Cố Gia Huy thế nào đây…

Xem chi chi có thể báo cáo láo mà thôi!

Hứa Minh Tâm hạ quyết tâm, sau khi cảm ơn sự săn sóc của viện trường lập tức quay người bỏ đi, không ngờ vừa quay lại đã thấy Cố Gia Huy đứng trong phòng.

Hứa Minh Tâm nhắm tịt mắt, cả người bị doa đếncứng đờ ra không dám động đậy.

Cố Gia Huy nhin cô đấy vui vẻ, miệng cũng cong lên thành nụ cười đấy cưng chiều bước đến xoa đầu cô.

“Nhờ anh không?”

Cố Gia Huy đứng trước mặt viện trường cũng không hề che đậy.

Ai dám cả gan suy đoán xem rốt cuộc bọn họ có quan hệ ra sao.

Nói là chủ cháu cũng được mà gái thành niên và ông chủ cũng đúng, nói sao cũng vậy.

“Sao… sao anh lại đến đây…”

Hứa Minh Tâm đang run rẩy nhưng bên ngoài lại cổ tỏ ra bình tĩnh.

Không thể để Cố Gia Huy biết cô thi được bao nhiêu điểm nếu không là chết chắc rồi.

“Vốn muốn về sớm với em nhưng mà chủ An lại bảo em đến trường rồi nên anh đến thẳng đây tìm em luôn. Nghe bào có kết quả cuối kỳ rồi đúng không? Để người thấy này của em xem xem thành tích của học sinh mình ra sao nào, xem xem có làm anh nở mày nở mặt không.”

“Chuyện đó… chúng ta về nhà nói nhé. Nói mấy chuyện này trong phòng làm việc của viện trường không hay ho lam, Chúng ta về nhà rối hằng nói.”

Hứa Minh Tâm kéo tay áo anh di ra cửa nhưng lại bị Cố Gia Huy cản lại.

“Sao nào, thi tốt thì cần gì xấu hổ chủ Dù sao anh cũng là phụ huynh của em, hỏi đến kết quả của em một chút, vừa hay viện trường cũng đang ở đây, ông ấy chắc chắn sẽ nắm rõ tình hình của em đúng chứ.”

Cố Gia Huy không hề muốn bỏ đi mà còn bước lên trường.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 412


Chương 412

Viện trường vội vàng mời anh ngồi.

“Em cũng ngồi đi.”

Cố Gia Huy vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh mình.

“Khôn… không dám..”

Hứa Minh Tâm run rảy đáp.

Cố Gia Huy nhìn dáng vẻ lúng túng của cô còn tường cô ngại ngủng trước mặt người ngoài.

“Không sao, ngối đi.”

Hứa Minh Tâm nghĩ một chút, đợi chút nữa, dựa vào tính cách của Cố Gia Huy chắc chắn sẽ chặt

đứt chân cô luôn. Cô vẫn nên đứng đó để cảm nhận cảm giác khichân còn chạm được đất vậy.

“Không, không được đâu. Anh ngồi đi.”

Hứa Minh Tâm lắp bắp đáp.

Lúc này Cố Gia Huy cũng không ép nữa. Anh nhìn viện trưởng cười hỏi: “Đứa trẻ nhà tôi

không gây thêm phien phức gì cho viện trưởng chứ?”

Viện trường đưa trà nóng cho anh cười nói: “Lúc ở trường, Minh Tâm ngoan lắm, luôn lấy giúp đỡ người khác làm niềm vui, quan hệ với bạn bè cũng tương đối hòa hợp.”

“Phải rồi, tôi hiểu rất rõ tính cách của đứa trẻ nhà tôi, em ấy quả đúng là một đứa trẻ ngoan. Nghe nói đã có kết quả cuối kì của học sinh rồi, lần trước Minh Tâm bị ốm, phải nghi rất lâu, tôi cũng dạy thêm cho em ấy rồi. Cơ bàn là em ấy đã nằm chắc hết kiến thức trong và ngoài sách cả rổi, tôi nghĩ là biểu hiện lần này chắc không kém đâu nhi. Không biết kết quả của em ấy ra sao?”

“Chuyện này…”

Viện trường vừa nghe vậy đã không dám cả thở mạnh.

Ông gượng gạo nhìn Hứa Minh Tâm, bản thân cảm thấy câu hỏi này giống như là một câu hỏi lấy mạng mình.

Cố Gia Huy có chút hoài nghi, sao anh hói viện trường mà ông lại nhìn sang Hứa Minh Tâm chứ?

Anh lại quay ra nhìn Hứa Minh Tâm phát hiện một đã tái sinh cả đi, môi khô khốc, trán cũng ướt đẫm cô mồ hôi lạnh.

Chẳng lẽ bệnh cũ tải phát sao?

“Có phải em thấy không khỏe không?”

“A… không đâu. Em chi thấy trong phòng nóng quá thôi, nhiệt độ điều hòa hơi cao rồi.”

“Thật sự không sao chứ? Đợi anh hỏi xong kết quả sẽ dẫn em lên viện kiểm tra xem có cần ở nhà nghỉ ngơi tiếp không.”

“Viện trưởng, kết quả thi của Minh Tâm đâu nhỉ? Đưa tôi xem chút đi.”

“Tôi… Tôi, để tôi in ra…”

Viện trường run rẩy đáp lời.

Hứa Minh Tâm chỉ thầy choảng váng, hoa mắt chóng mặt. rồi!

Tiêu rồi tiêu rồi, năm nay không thể sống tốt được Viện trường chẳng mấy chốc đã in xong phiếu kếtquà, một mực cung kính đưa cho CôGia Huy.

Cố Gia Huy von còn dang cười, sau khi thấy phiếu kết quả thi khỏe miệng lập tức cứng đo.

Sau đó anh từ từ thu lại nét cười, cuối cùng khuôn mặt trở nên cực kỳ khó coi.

Anh đang thấy gì đây?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 413


Chương 413

Một môn 58, một môn 59!

“Viện trường, ông chắc là không chấm sai bài thi đấy chứ?”

“Không sai.”

Viện trường lau mổ hôi lạnh trên trán.

“Vây còn điểm chữ đẹp thì sao?”

Lúc Cố Gia Huy nói ra câu này, tự mình cũng thấy thật xấu hổ.

Một cao tài sinh với hai bằng luật và tài chính như anh thì còn lạ gì đến điểm trinh bày, không ngờ lúc này lại phải hỏi đến.

Viện trường khó khăn đáp: “Đã cộng vào rồi, đây là bài thi của rất nhiều bạn học được tôi cần thận lọc ra, anh xem qua đi.”

Bài thi hai môn của Hứa Minh Tâm đã đưa đến tay

Cố Gia Huy,Sắc mặt Cố Gia Huy càng lúc càng trở nên khó coi, đen xì y như đáy nói vậy.

Lông mày anh nhíu chặt, nếp nhăn giữa hai lông mày cũng sắp ép chết một con ruổi đến nơi rối.

Anh siết chặt tờ bài thi trên tay, khớp xương tay trằng đã nổi rõ, đến cả gân xanh cũng lộ ra thì có thể hiểu phải dùng sức nhiều ra sao rối.

Hứa Minh Tâm nuốt nước bọt, sợ đến không dám thở mạnh.

CôGia Huy có thể bị cô chọc tức đến mức bệnh tim tái phát hay không?

Có thể nào lại mất hết binh tĩnh mà hành hung có trước mặt viện trường hay không.

Huhuhu…

Nếu như ông trời bằng lòng cho cô thêm một cơ hội thì cô nhất định sẽ thi cho thật tốt. Có quỷ mới biết lúc cô vào thi đầu óc đã chạy đi đâu.

Viện trưởng nhìn bộ dạng nén giận của Cố Gia Huy, sợ đến mùa hôi lạnh đầm đìa.

“Anh Trung, trường chủng tôi thực sự không thể làm việc vì tình riêng được. Nếu để cho bạn học Minh Tâm thi qua thì tôi chỉ sơ khi em ấy làm kế toán sẽ tự minh hại mình mất. Chúng tôi thực sự chỉ có thể đối xửcông bằng với các học sinh thôi, mong anh Trung thông cảm cho

Lời vừa dứt, Cố Gia Huy đã nằm chặt bài thi, đập mạnh xuống bàn.

Một tiếng vang gõ mạnh vào lòng cả hai người khiến họ cùng giật bắn mình.

“Viện trường làm rất đúng, thành tích như vậy để ra ngoài đúng là gây họa. Tôi rất cảm ơn thái độ nghiêm túc, có trách nhiệm của ông giành cho Minh Tâm. Là tôi không tốt, không giáo dục tử tế cho Minh Tâm còn gây thêm phiến phức cho nhà trường.” Cố Gia Huy cổ nén giân, gắn lên từng chữ.

Viện trường nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, luôn miệng đáp: “Vâng vâng!”

Cũng còn may tư tưởng của Cố Gia Huy đúng là quả tốt.

Sau đó Cố Gia Huy nhìn Hứa Minh Tâm bằng ảnh nhìn hận không thể mài sắt thành thép.

Anh không ngờ bản thân còn chưa được dạy dỗ con của mình thì đã phải đi day học cho cô dâu của bàn thân rồi.Anh đứng dậy, Hứa Minh Tâm bị doa đến hai chân mềm nhũn cå ra.

Cố Gia Huy áp sát cô, anh rõ ràng rất giận, đôi mắt phượng nhìn cô như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.

“Hứa Minh Tâm, anh bổ túc cho em hơn nửa tháng mà em lại thi ra kết quả như vậy à?” Anh giơ bài thi lên với suy nghĩ muốn giết người.Uống công trên đường đến đây anh còn suy nghĩ phải chúc mừng thể nào, tặng quà ra sao.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 414


Chương 414

Giờ thì hay rồi, Hứa Minh Tâm tặng ngay cho anh một cái tát thật đau.

“Em… em cũng đâu biết. Em cũng nghĩ mấy câu hỏi này đều rất quen, theo lý thuyết mà nói thì em đếu biết cả nhưng mà cuối cùng lại không thể làm nổi.”

“Hôm thi em để đầu óc đi đâu hà? Vứt ở nhà rối sao? Trách anh không lái xe dẫn em vào trường thi có phải không?”

Cố Gia Huy giận đến toàn thân phát run.

Anh đường đường là một cao tài sinh, sao có thể dạy ra một học sinh như vậy cơ chứ? Đúng là mất mặt! Lúc này Cố Gia Huy cảm giác như trong nhà mình có một đứa trẻ vô dụng.

“Chủ ba… được rối mà chủ ba. Em biết lỗi rồi, sau này em nhất định sẽ thi cho tử tế mà.” Hứa Minh Tâm vội vàng nhận lỗi, thái độ vô cùng thành khẩn.

Cố Gia Huy đứng trước ánh mắt vô tội của cô muốn tức cũng không thể tức nổi.

Sau đó, anh nhìn viện trường nói: “Có thể cho tôi gặp qua giàng viên của hai môn học này không. Tôi muốn biết trong giờ học em ấy đã làm gì.””Được được được, tôi sẽ gọi lên ngay.”

Sau đó hai người giảng viên kia đều đến rồi, họ đếu nói giống y nhau.

Trong giờ học, Hứa Minh Tâm rất chịu khó, lần nào cũng ngồi lên hàng đầu.Nhưng cô lại không hề tập trung chú ý, thường xuyên bị phân tâm.

Nghe vậy Cố Gia Huy nhăn trán, giọng nói trầm khàn kiểm chế ngọn lửa giận trong lòng.

“Lúc học em nghĩ gì, nói anh nghe!”

Nghĩ gì…

Hứa Minh Tâm cũng không biết mình nghĩ gì, hơn nửa tháng không đi học, có quỷ mới biết trong giờ học đầu óc đang treo ngược cành cây của cô nghĩ đến thử gì.

Nhưng cô biết rõ không phải bản thân muốn đi vệ sinh hay nghĩ xem trưa nay nhà ăn có gì ngon không, cũng không phải nghĩ xem chút nữa tan học sẽ làm gì hay là phải tiêu tiền thế nào…

Tuy nhiên… những lời này nhất định không thể nói cho Cố Gia Huy biết được.

Rốt cuộc phải đáp sao mới khiến Cố Gia Huy hài lòng đây?Lúc cô còn đang våt óc nghĩ câu trả lời thi Cố Gia Huy đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Rốt cuộc là trong giờ học cô cứ mải nghĩ chuyện gì mà để kì thi cuối kỳ thành ra như thế.

Bất luận là nghĩ cái gì thì cũng là tội không thể tha thứ.

“Khó trả lời thế sao? Hay là để anh đánh em hai cái cho em nhở ra vậy?”

“Anh Trung không thể phạt em ấy như vậy được! Đây là cách giáo dục sai đẩy.”

“Có gậy không? Không đảnh cho em ấy mấy cái thì đúng là tôi không thể nguôi ngoai cơn tức này được.”

Ôi mẹ di, Cố Gia Huy phát điện rồi sao? Lại còn muốn đánh cô trong phòng làm việc nữa chứ, bị phê bình đã đủ mất mặt lắm rồi.

Hứa Minh Tâm lòng nóng như lửa đốt nhưng cũng rất nhanh trí chợt nghĩ ra gì đó vội vàng nói.

“Em nhớ đến anh!”

Bốn chữ ngắn ngủi nhưng lại có sức mạnh cực lớn.

Cà bốn người còn lại đều ngơ ngác cùng quay sang nhìn Hứa Minh Tâm.Nhất là Cố Gia Huy nhìn cô không chớp mắt:”Em bảo sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 415


Chương 415

“Lúc lên lớp em không tập trung nổi là vì nhớ đến anh…” Hứa Minh Tâm cảm nhận được những ảnh mắt khác thường nhìn mình thì vội vàng bổ sung thêm: “Em nghĩ đến sự dạy dỗ bình thường của chú ba với mình…”

Lời vừa dứt, cả ba người kia đểu tỉnh ra. Bọn họ còn tường là tình yêu bất chấp vai về chứ!

Xem ra… thì cũng giống lắm.

Đúng lúc này, viện trường đã tìm ra một cái thước.

“Anh Trung, gậy mà anh cần đây.”

“Thôi thôi, là hiểu lầm, hiểu lắm thôi.”

Cố Gia Huy vô lực xua xua tay, nếu có nhở anh thì cũng đúng là không thể trách được.

“Sao?”

Viện trường cũng không ngờ Cố Gia Huy lại giờ mặt nhanh như vậy.

“Vậy bây giờ…”

“Tôi đã làm phiền ba vị rối, là do tôi dạy dỗ không đến nơi đến chốn, trở về nhất định sẽ quản giáo nghiệm hơn. Sau này vẫn mong viện trường báo lại mọi chuyện với tôi để tôi là người đấu tiên biết được biểuhiện của em ấy ở trường học.”

“Hiểm khi thấy tổng giám đốc Cố xem trọng cháu gái như vậy, tôi chắc chắn sẽ không phụ sự ký vong của anh.”

“Cảm ơn, vậy tôi xin phép đưa em ấy về trước.”

Cố Gia Huy kéo tay Hứa Minh Tâm rời khỏi

phòng làm việc. Anh đi rất nhanh, cô phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp anh.

Cố Gia Huy có vẻ khá giận nhưng cô lại không dám dỗ dành, sợ vạ lây ngưoi vô tội.

Chẳng mấy chốc cả hai đã lên xe, Khương Tuấn cười nói: “Thưa anh, đã đặt xong nhà hàng rồi.”

“Nhà hàng?”

Hứa Minh Tâm có phần ngạc nhiên.

“Phải rối, tối nay anh muốn cùng dùng bữa với cô mà. Nhà hàng kia đẹp lắm, chắc chắn là cô Minh Tâm sẽ thích cho mà xem.”

“Thật vậy sao? Vậy thì tốt quá, tôi lại có lộc ăn roi…”

Hứa Minh Tâm còn chưa vui được trọn vẹn thì đã nghe thấy giọng nói lạnh băng của Cố Gia Huy.”Không đi nữa.”

“Sao ạ?” Khương Tuấn ngạc nhiên. Lúc này anh ta mới để ý đến sắc mặt khó coi của Cố Gia Huy, hoàn toàn không còn sự vui vẻ như lúc mới xuống khỏi xe nữa.

Anh ấy bị sao vậy.

“Lái xe đi.”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói. Khương Tuấn liếc mắt thấy dáng về củi đầu đầy sợ sệt của Hứa Minh Tâm, phút chốc đã hiểu ra.

Chắc chắn là cô Minh Tâm lại chọc giận anh nhà

Khương Tuấn ngoan ngoãn ngậm miệng, chủ rồi. tâm lái xe.

Cả một đường im lặng mãi đến khi tới biệt thự, anh kéo cô xuống xe.

Anh đột ngột đứng lại mà Hứa Minh Tâm lại không kịp dừng theo.Nên đã đụng phải tầm lưng rắn chắc của anh, đau đến nhe răng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 416


Chương 416

Đau quá đi…

Cố Gia Huy chậm rãi quay người lại nói: “Hứa Minh Tâm, anh cử nghĩ mãi, có phải do phương thứcgiáo dục của anh sai rồi hay không”

“Om.” Hứa Minh Tâm đảo mắt ngắm nghĩ: “Thật ra lúc anh dạy em, em hiểu hết nhưng mà lúc em thi thì não em lại không thể nhớ được mấy cái để bài ấy… mà lại nhớ đến gương mặt anh… sau đó… sau đó lại bị phân tâm mất rồi, cuối cùng thì thi cử hòng bét hết.”

Hứa Minh Tâm nghiêm túc đáp lời.

Nghe vậy, Cố Gia Huy bất lực, anh cũng sắp bị cô nhóc này làm tức chết luôn rồi.

Đây chính là lý do thi không nổi đó sao?

“Vậy nên… anh cũng đâu thể hoàn toàn trách em được đúng không? Chuyện em thi không tốt, anh cũng có một phần trách nhiệm mà…”

Hứa Minh Tâm nhỏ giọng thì thẩm.

“Anh cực khổ day bổ túc cho em như vậy, chưa được lợi gì mà hôm nay còn bị em phản lại sao?”

Cố Gia Huy đau đầu nói.

“Anh cũng đâu thể nói như thể em vô tâm lắm vây được. Em… chằng qua chỉ đang tìm ra cốt lõi vấn đế thôi… Lần sau em thay đổi không được sao. Không phải còn có thị lại đó sao, em đàm bào sẽ không rốt nữa.”

“Hứa Minh Tâm, có phải là do bình thường anh choem tự do quá rối hay không? Sau này anh sẽ nghiêm khắc với em hơn.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thấy tim minh như rớt cái bộp.

Anh nói vậy ý là sao?

Nghiêm khắc hơn, làm sao để nghiêm khắc cơ?

Hứa Minh Tâm không hiểu nổi còn Cố Gia Huy sau khi vào nhà đã đi thằng lên phòng sách trên tầng.

Hứa Minh Tâm lo lắng để phòng, chú An thấy vậy hỏi: “Cô Minh Tâm sao vậy, có phải chọc giận câu chủ rồi không?”

“Tôi thi rớt… Làm anh ấy mất mặt, nhưng tôi cũng đầu có muốn đâu.” Hứa Minh Tâm làm bộ đảng thương y như đứa trẻ mắc lỗi.

Chú An nghe vậy thì cười hiển lành: “Lát nữa cậu ấy sẽ hết giận thôi, cậu ấy không nỡ giận cô lâu như vậy đầu.”

“Chung quy là do cháu làm không tốt, cháu phải bù đắp thế nào đây?”

“Bữa tối cần chuẩn bị ngay bây giờ, cô Minh Tâm muốn giúp một chút không?”

“Có có có!”

Hứa Minh Tâm liên tục gật đầu, vội vàng chạy vào trong bếp.

Nhưng cô chỉ biết làm chút cơm nhà, những món có hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa mà đủ sắc vị hương thì cô lại bất lực.

Ngay lúc cô đang lúng túng, di giúp việc cưới cười: “Cô Minh Tâm, chỉ cần cô để cậu chủ thấy tấm lòng của cô là được rối, tôi tin rằng cô làm gì cậu ấycũng thích hết.”

“Nói đúng lắm, quan trọng là tâm ý mà!”

Hứa Minh Tâm gật gật đầu, bận rộn trong bếp một phen, rất nhanh đã có thể ăn cơm tối rối.

Cố Gia Huy bước xuống, thấy Hứa Minh Tâm đang niềm nở bưng cơm.

“Chú ba, anh xuống rồi à, mau chóng rửa tay ăn cơm thôi, thử mấy món này xem, rất ngon đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 417


Chương 417

Cố Gia Huy nhìn bộ dạng bận rộn của cô, lúc nào cũng như con bướm đang tung tăng bay lượn, đội mắt sáng như pha lê, giống như những vì sao trên thiên cung vây.

Vợ anh còn nhỏ, vẫn chỉ là một đứa trẻ, sao anh có thể hà khắc với một đứa trẻ như vậy chứ?

Càng huống hổ thái độ nhận lỗi của cô thành khẩn như vậy, còn biết nấu nướng làm anh vui lòng, như thế đã vô cùng đáng quý rồi.

Cố Gia Huy rửa tay xong ngồi xuống, Hứa Minh Tâm nhìn anh nếm một miếng, hỏi: “Thế nào? Có ngon không?”

“Hương vị quà thực không tối, không ngờ tay nghề của em tốt thế đấy?”

“Món ăn ngon như vậy, rõ ràng không phải em làmrồi, là di giúp việc làm đấy.”

“Vậy em làm món nào?”

Cố Gia Huy quét mắt trên bàn ăn một vòng, muốn chọn đĩa nào xấu nhất, nhưng lại không có.

“Em… tay nghề em không tốt, lại sợ làm ra món ăn bị cháy đen, anh ăn vào sẽ đau bụng, nên là… không xuống bếp, làm hại phòng bếp.”

“Đây là thải độ nhận sai của em à?”

Cố Gia Huy tức sắp chết, anh còn tường Hứa Minh Tâm vật và làm bữa cơm cho anh ăn cơ.

Kết quả cả một bàn ăn không có món nào là cô làm.

“Thái độ nhận sai của em rất tốt mà, anh xem hoa quả em đã rửa sạch rồi! Còn có món phu là thỏ cà chua này em cũng rất vất vả để khắc ra đấy! Với lại anh xem, trên mỗi quả em đểu khắc hai chữ “xin lỗi”, em khó khăn lắm mới khắc được, suýt nữa thì bị cửa vào tay đầy này!”

Hứa Minh Tâm hud hud bàn tay thon dài trước mặt anh, năm đầu ngón tay quả thật đã đò hồng lên, còn có vết bị cửa qua, xem ra cũng không phải là già.

Cố Gia Huy bất đắc dĩ, anh dễ mềm lòng quả rối, bị đứa nhóc này lừa gạt hai câu liền muốn bỏ quachuyện này.

“Anh ăn đi mà, xem thỏ cà chua em làm có ngon không.”

Cô cảm thấy đĩa thỏ cà chua mình tự tay làm, ninh nọt đưa cho anh.

Cô làm cái shit.. chỉ cắm mỗi hai cái tai vào thôi!

Vẻ mặt Cố Gia Huy bất lực, nhưng vẫn lấy ăn. “Có ngon không? Em đã chọn cà chua rất khi đó, đảm bảo vô cùng ngot.”

“Hứa Minh Tâm, anh đã hoàn toàn xem xét lại bản thân, là anh sai rồi.”

“Ha?”

Cố Gia Huy tức đến hồ đổ rồi sao? Sao lại tự thấy sai thế?

Xong rồi xong rồi, không phải là giận đến hỏng đầu rồi chứ?

“Chú ba… anh… anh có thể tỉnh táo chút không?”

“Anh rất tỉnh táo.”

Đúng lúc đó Khương Tuấn đến, trong tay còn bưng một chiếc hộp hình vuông bọc vô cùng tinh tế.

“Đồ anh cần đây.”

“Được, lui xuống đi.”Hứa Minh Tâm nhìn chăm chăm chiếc hộp, thắt nơ bướm, giấy gói bằng ren, trông rất cao cấp.

“Mờ ra xem xem, quà anh chuẩn bị cho em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 418


Chương 418

“Em. em thi kém như vậy mà vẫn được quà sao?” Hứa Minh Tâm chỉ vào mũi mình, cảm thấy chắc chắn mình đang nằm mơ rồi.

Cô nhìn Cố Gia Huy gật đầu khẳng định, cũng không giống giả tạo chút nào.

Đây là sự yên bình trước bão sao? Hay là Cố Gia Huy ăn chảo đá bát, cảm thấy cô khó mà đẽo gọt được, nên không quản cô nữa?

Món quà này, có nên nhận hay không đây?

“Không muốn mở ra sao?” Cố Gia Huy nhưởng mày hỏi.

Hứa Minh Tâm gật đấu.

“Lẽ nào em muốn anh giúp em mờ ra? Động tác nhanh chóng lên!”

Giọng điệu của Cố Gia Huy có chút nghiêm khắc, Hứa Minh Tâm vội vàng mở quà ra.

Lần trước anh tặng giày cao gót, vậy lần này thì sao?

Một chiếc hộp dài dài, có thể đựng cái gì…Cái gì?

Để luyện tập?

Hứa Minh Tâm trừng to mắt, nhìn thứ đó bên trong chiếc hộp, không dám tin vào nó. Cô dụi dụi mắt, chi sợ bản thân bị sinh ra ảo giác nên nhìn nhầm.

Sao lại có thể là thứ này?

“Đây… đây là tặng cho em sao?”

“Nếu em thi tốt, trời nam đất bắc, kỳ trấn di bảo gì cũng đều cho em lựa chọn. Nếu em thi không tốt, thì em phải ở nhà luyện tập cho anh, năm nay em đừng hàng qua dễ dàng. đã xem xét lại vấn đề của mình, não chúng ta cầu tạo không giống nhau, phương pháp giảng dạy trực tiếp nhanh chóng của anh chỉ làm em hiểu bề mặt, một để bài y như vậy nhưng đổi cách thức đi là em sẽ hiểu ngay thôi.”

“Anh không hiểu nổi, đổi cách thức không phải vẫn là để như vậy sao? Sao em lại không biết chứ?”

“Anh đánh giá em quá cao rồi, anh đã tìm ra người có năng lực tương đương anh đến dạy em, như vậy tốc độ sẽ chậm hơn, em mới thực sự hiểu bài. Ki nghi đông này, em phải ngoan ngoãn luyện để cho anh, bài tập làm không xong thì không được ra khỏi cửa, rõchưa?

Hứa Minh Tâm nghe xong câu này, khóc không ra nước mắt.

Không muốn đâu! Cô đã lên đại học rối, đâu phải tiểu học lớp năm nữa đâu.

Sao lại có cả bài tập nghi đồng thế?

“Chú ba… yêu cầu của anh có quá tàn nhẫn không? Để em luyện để cả một kì nghi đông… đau khổ quả, khó khăn lắm em mới được nghi mà!”

Cô bắt lấy tay áo của Cố Gia Huy, cẩn thận lắc lắc, muốn được anh thương hại.

Cố Gia Huy nhắm mắt lại, không muốn nhìn ảnh mắt vô tội ngập nước của cô nữa.

Quả nhiên, không nhìn một cái, tổn thương cũng nhỏ hẳn đi.

“Đừng nói với anh những điểu này, anh không mềm lòng đâu. Nếu anh còn dung túng em, lần sau anh không có mặt mũi nào đến trường em nữa.”

Có một loại gọi là con trong nhà không phấn đấu, mặt mũi anh sẽ mất sạch.

Nếu Hứa Minh Tâm thi tốt, bây giờ anh đã kéo cô đi khoe khoang rồi.

Nếu gặp phải người quen, sẽ khen thưởng Hứa Minh Tâm thi rất tốt.

Nhưng bây giờ… anh hận không thể giấu Hứa Minh Tâm vào trong nhà, khi nào thông não rói mới lại thả ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 419


Chương 419

“Chú ba… anh thương thương em đi mà…”

“Không thương gì cả.”

“Em làm đồ ăn ngon cho anh.”

“Anh có thể bảo chủ An chuẩn bị hoa quà.”

“Chồng đi?”

Hứa Minh Tâm chớp chớp mắt, tung ra tuyệt chiêu.

Không nghe CôGia Huy lại đứng dậy, nói: “Hứa Minh Tâm, nếu em còn khóc lóc chơi xấu với anh như vậy, anh sẽ không ăn nữa, khi nào em ngoan ngoãn ăn cơm thì anh sẽ ra khỏi phòng sách.”

“Anh biết, dù sao em cũng không thương xót anh, đói chết anh thì thôi!”

Cố Gia Huy lập tức quay người rời đi, đầu không thèm ngoành lại.

Hứa Minh Tâm trợn mắt hả mm.

Lời này… sao lại quen thuộc thế nhì?

Cô còn nhớ lần đầu tiên cô gọi Cố Gia Huy là chống, anh đánh mông cô, cô cũng nói như vậy.

Anh đánh đi, dù sao em biết anh cũng không xótxem, đánh chết em thì thôi.

Cố Gia Huy!

Anh cũng độc ác quá rồi! Lịch sử, luôn giống nhau một cách đáng kinh ngạc!

Lần này Cố Gia Huy thực sự quyết tâm rối, cơm tối còn chưa ăn đã chui vào phòng sách, bây giờ đã mười giờ rối mà còn chưa ra.

Cô đến cửa phòng sách van cà mấy lần nhưng Cố Gia Huy không thèm để ý.

Cuối cùng cô bị ép đến bất đắc dĩ: “Cố Gia Huy… em đã kiểm điểm sâu sắc lỗi của bàn thân rồi, quả thực là do vấn đề của em, em nhất định sẽ học hành chăm chi, anh nói gì em cũng sẽ đồng ý anh, anh đừng ở bên trong nữa, ăn chút đồ ăn đi có được không?”

“Em chắc chắn?”

Trong phòng truyền đến giọng nói trầm thấp khàn khàn của CôGia Huy, cùng với sự nghi ngờ sâu sắc.

Hứa Minh Tâm đương nhiên không muốn ngoan ngoãn khuôn phép như thế, nhưng cô cũng hiểu kế hoãn bình đấy có được không!”Vâng vâng, anh ăn cơm trước, ăn xong rối thi nói gì cũng được,”

Lời vừa dứt, Cố Gia Huy mở cửa cho cô vào.cô không khỏi thờ phào nhẹ nhõm.

“Em bảo di giúp việc để phần ngon nhất lại cho anh đấy, ăn mau đi, để bụng đói làm việc hại thân thể lắm.”

“Ngày mai anh sẽ bảo thấy dạy bù đến đây.”

Haizz..

Vấn đề ngày thật nặng nề nha.

“Cố Gia Huy, em là học sinh, học sinh đều hy vọng ki nghỉ của mình càng ngày càng nhieu.” Cô muốn anh hiểu bằng cả cảm xúc và lý trí.

“Thân làm phụ huynh, đều hy vọng thành tích con mình càng ngày càng tốt.”

Hà?

Lời này nghe nó cử quái quái thể nào ấy, thể nhưng cô lại không cách nào phản bác được?

f*ck!

“Ai da.” Hứa Minh Tâm kêu thành tiếng, ôm lấy đầu nói: “Đau đầu quá, hình như vết thương lại nửt ra rồi, em thấy em cần nhập viện tĩnh dưỡng…”Hứa Minh Tâm chưa nói xong, sắc mặt Cố Gia Huy đột nhiên vô cùng khó coi, ôm lấy bụng minh.
 
Back
Top Dưới