Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 480


Chương 480

Cô cũng sẽ nhìn anh, trong mắt ngập tràn sự nhiệt tình.

Nhưng hiện tại dù là mặt đối mặt, anh vẫn cảm thấy hai người rất xa lạ, rất quạnh quẽ.

“Ở nơi này của anh không cần nhiều quy củ như vậy, em có thể dùng nó ứng phó với người khác, nhưng không phải ứng phó với anh.”

“Không phải ứng phó mà, chẳng lẽ anh không thích đoan trang thục nữ sao?”

Hứa Minh Tâm nhìn anh với vẻ mặt nghi ngờ.

“Không thích, anh chỉ thích em, anh thích dáng vẻ chân thực của em.”

“Nhưng mẹ nuôi nói như vậy là không lễ phép, nói em không thể không thực hành trong mọi bữa cơm, làm như vậy khi có bữa tiệc sẽ không bị sai sót. Về sau em không muốn anh mất mặt nên hiện tại phải nỗ lực gấp bội.”

“Không học, chúng ta không tham gia bữa tiệc này nữa, quay về như cũ thôi.”

Cố Gia Huy xị mặt, nói vô cùng nghiêm túc.

Nếu vì nâng cao thân phận cho cô mà khiến cô trở nên gò bó khô khan, không khác gì những phu nhân danh giá được khắc ra từ cùng một khuôn mẫu kia, vậy anh làm gì còn niềm vui, Hứa Minh Tâm vẫn là Hứa Minh Tâm sao?

Một phu nhân danh giá học những lễ nghi cơ bản sẽ không khiến nhà mình mất mặt, đây là điều tất yếu.

Nhưng ở nơi của Cố Gia Huy lại không cần vậy, anh cưới Hứa Minh Tâm không phải vì để cô làm rạng danh tổ tông, mà cưới cô về là nắm tay cô cả đời.

Anh cưng chiều cô còn không kịp, sao dám tùy tiện cho cô học này học nọ.

“Em không đi đâu, cùng lắm em không làm vậy khi ăn cơm với anh! Vất vả lắm mới học được, sao có thể nói bỏ là bỏ được, anh trẻ con quá đi!”

“Bữa tiệc em tham gia đúng là yêu cầu lễ nghi. Em học một chút cũng tốt, nhưng em không được đối xử với anh cũng như thế. Em cảm thấy giữa chồng chưa cưới và vợ chưa cưới làm vậy có quá khách sáo xa lạ không?”

“Điều này cũng đúng.”

Cô không nhịn được nghĩ đến Ngôn Dương và Thẩm Thanh, dáng vẻ hai người quấn quấn quýt quýt khiến cô nổi cả da gà.

Nếu Cố Gia Huy không cần thì cô cũng thoải mái phóng thích bản thân vậy.

Nếm thử cái này, nếm thử cái kia, mở rộng dạ dày.

Cô không nhịn được tò mò hỏi: “Cố Gia Huy, anh có nghĩ tới dáng vẻ của chúng ta khi bốn năm chục tuổi sẽ như thế nào không?”

“Liệu có tình tình cảm cảm như bố nuôi mẹ nuôi không? Anh có thể cưng chiều em như vậy không? Hôm nay bố nuôi chuẩn bị cơm trưa tình yêu cho mẹ nuôi, mà anh thì sao? Chỉ biết để người ta mua cho em hai hộp cơm trên máy bay!”

“Em ăn cơm không thấy có gì lạ sao?” Cố Gia Huy khép hờ mắt.

“Ăn thấy có gì? Em ăn sạch rồi vẫn không thấy gì nha!”

“Anh thả một cái nhẫn bên trong, em không thấy sao?” “Cái gì cơ? Em nuốt cả quả táo, ăn xong sạch sẽ. Lúc ấy vẫn đang tức giận, em nào có chú ý trong đồ ăn có gì. Em ăn đến nghẹn, không phải mắc vào nhẫn đó chứ?”

Hứa Minh Tâm lập tức hoảng loạn.

“Không được! Em muốn đi bệnh viện, em muốn rửa ruột. Chiếc nhẫn kia chắc chắn quý lắm, sao có thể nằm trong bụng em được!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 481


Chương 481

“Lừa em đấy, không có nhẫn.”

“Thật sao?”

“Ừ, bây giờ có phải em cảm thấy anh không chuẩn bị cơm trưa tình yêu cho em còn tốt hơn không?” Cố Gia Huy cười xấu xa nói, có chút hài hước.

Hứa Minh Tâm lúc này mới phát hiện mình bị chơi xỏ.

Cố Gia Huy anh được lắm!

“Chú ba Cố, em tức giận, anh không chuẩn bị cơm trưa tình yêu cho em thì thôi, anh còn lừa em, bây giờ ngay cả nhẫn cũng không có! Anh là đồ lừa đảo!”

Cô vừa nói xong, không ngờ Cố Gia Huy đột nhiên lại gần, môi mỏng chuẩn xác dán lên đôi môi mọng của cô.

Trong lòng Hứa Minh Tâm run lên, theo bản năng muốn đây ra, dù gì cũng đang ngồi trước mặt nhiều người.

Nhưng Cố Gia Huy giữ chặt cô, khiến cô không thể động đậy.

Anh gia tăng nụ hôn này.

Lúc cô đẩy Cố Gia Huy ra được mới thấy trên cổ có thêm một chiếc vòng, phía dưới xỏ một chiếc nhẫn.

Nhẫn?

“Đây…”

“Cơm trưa tình yêu anh chuẩn bị có ngon không?”

“Sao đột nhiên anh lại muốn đưa nhẫn cho em?”

“Nhẫn này làm theo kích cỡ ngón áp út của em, anh đã sớm chuẩn bị xong xuôi. Nhưng bây giờ em không tiện đeo nó, anh liền treo nó trên cổ em. Kim cương không quá lớn vì sợ em bị cướp giật, chờ đến năm em thành niên 20 tuổi, anh sẽ chuẩn bị một cái lớn hơn cho em.”

“Bồ câu… Lớn như trứng chim bồ câu sao?”

“Em biết trứng chim bồ câu?”

“Vâng, trên phim truyền hình thường xuyên chiếu cảnh mười tám cara chỉ là chút lòng thành, trứng chim bồ câu mới đứng đầu.”

“Được, vậy chuẩn bị trứng chim bồ cau.

“Vậy anh phải đưa em thêm một két sắt ngân hàng! Em muốn để dành!” Hứa Minh Tâm vội vàng nói.

Cô không biết viên kim cương đính trên nhẫn dù không lớn nhưng nó lại là viên kim cương hồng có một không hai trên thế giới, hơn nữa tính chất vô cùng tinh khiết và chất lượng rất cao.

Trong mỏ quặng chỉ có viên be bé thế này, cộng thêm cắt và đánh bóng nên mới nhỏ vậy.

Nếu anh mua một quả trứng bồ câu”, đoan chắc cũng không quý giá như cái đang đeo trên cổ của cô.

Thật ra nhẫn này đã được chuẩn bị xong từ sớm nhưng anh chưa lấy ra mà thôi.

Nếu cô đã có can đảm đi bước đầu tiên, vậy anh cũng phải nhanh chóng khóa cô nhóc này lại.

Phòng ngừa cô lại kéo thêm hai năm, thấy thêm nhiều trai đẹp rồi sau đó nhìn anh phát ngán lên, vậy thì toang rồi.

“Em đã nhận chiếc nhẫn của anh, kiếp này em là người của anh rồi. Dù cho ở đây có bao nhiêu anh chàng đẹp trai trẻ trung thì cũng không liên quan gì đến em nữa, biết không?”

“Hóa ra đây là cái bẫy à! Anh muốn dùng cái này để trói em lại?”

“Trói em là cái này.”

Anh nắm lấy tay cô, đặt lên lồng ngực của mình.

Cách lớp áo, cô có thể cảm nhận được trái tim đang đập thình thịch của anh.

Đây là trái tim của anh.

Hứa Minh Tâm nghe được những lời có cánh đó thì gò má khẽ đỏ bừng, muốn rút tay về nhưng không thể làm được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 482


Chương 482

“Anh có thể… có thể nào khiêm tốn chút được không, ở đây còn rất nhiều người ngoài đó, xấu hổ chết mất!”

“Sợ gì mà sợ, em là vợ chưa cưới của anh, đâu phải anh trộm vợ của người khác đầu.” Cố Gia Huy cười khẽ rồi nói: “Tối nay muộn rồi, anh còn muốn dẫn em đi gặp chị dâu hai, nhưng có vẻ bây giờ không được rồi. Em mau tranh thủ ngắm anh lâu một chút đi, mấy ngày sau có thể em sẽ không được gặp anh nữa đấy.”

“Tại sao? Anh phải về sao?”

“Không có về, anh đợi em xong xuôi hết. Nhưng hai ngày tới em phải học rất nhiều thứ nên nếu anh ở bên cạnh em thì sẽ chỉ làm em phân tâm thôi. Nếu em thể hiện tốt, hoàn thành vượt mức chỉ tiêu thì buổi tối anh sẽ đến tìm em, dẫn em đi dạo đây đó, được không.”

“Sao gặp anh khó vậy, còn phải xem anh như phần thưởng nữa, đúng là phạm quy mà.”

“Vậy em không gặp được anh rồi.”

“Hay anh cứ gặp em đi, em sẽ học hành đàng hoàng.” Hứa Minh Tâm bất đắc dĩ nói.

Người đàn ông nhà mình đột nhiên biến thành phần thưởng qua ải, quả thật quá đáng thương.

Cô đã tản bộ ở ngoài tận một tiếng, tuyết rơi càng ngày càng nhiều, trên mặt đất cũng đã phủ một lớp tuyết.

Người dần dần ít đi, hai người cũng phải về.

Anh đưa Hứa Minh Tâm về khách sạn, cô có chút quyến luyến không nỡ.

Sau khi sắp vào trong, cô kìm lòng không đậu quay lại nhìn Cố Gia Huy đang đứng bên đường, hô lớn: “Em xem phim Hàn thấy vào hôm tuyết đầu mùa phải tỏ tình với người yêu, như vậy sẽ thành công ngoài mong đợi đấy.”

“Dường như em chưa bao giờ tỏ tình với anh nhỉ, anh luôn là người nói những lời tuyệt vời với em thôi. Anh nói anh không khéo ăn nói nhưng lại nói rất hay. Em trông nói nhiều vậy… nhưng cứ hay ngại ngủng.”

“Vậy hôm nay em sẽ nói cho anh biết nhé, em thích anh! Em nhớ ban đầu em đã nói rằng mình sẽ làm được, sẽ vượt qua được chính mình, không sợ anh. Trước khi anh trở nên đẹp trai thế này thì em đã hoàn thành mục tiêu rồi, nên em nghĩ cái em yêu không phải là vẻ ngoài của anh, cũng không phải thân phận cao quý của anh, em yêu chính con người anh đấy, Cố Gia Huy.”

“Cố Gia Huy, đừng thấy em còn nhỏ nhưng thật ra em hiểu được rất nhiều điều. Anh đối xử tốt với em, em có thể cảm nhận được điều đó. Em cũng sẽ cố gắng gấp bội, sẽ đối xử tốt với anh!”

“Quãng đời còn lại, xin chỉ giáo nhiều hơn.”

“Mặc dù em ngốc nghếch nhưng mong anh đừng ghét bỏ!”

Hứa Minh Tâm cố lấy hết dũng khí, nói một mạch rất nhiều điều.

Cố Gia Huy có chút bất ngờ, cơ thể cao lớn cũng đứng yên như trời trồng.

Những lời này, quả là bất ngờ.

Hứa Minh Tâm nói ra hết những lời mình ấp ủ thì thoải mái hơn nhiều, đang đợi Cố Gia Huy phản ứng.

Sao anh lại chẳng có chút phản ứng gì hết vậy?

Chẳng lẽ không cảm động sao?

Hứa Minh Tâm cũng hơi hoài nghi, đợi khoảng một phút nhưng Cố Gia Huy vẫn cứ đứng nhìn mình trong trời tuyết, trên ô đã có một lớp tuyết đọng rồi.

“Anh… anh không trả lời em hả?”

Hứa Minh Tâm thấy rất tổn thương. “Thôi, quãng đời còn lại em cứ mù mờ sống qua ngày vậy.”

Sau đó cô thất vọng quay đi, quả nhiên trong phim Hàn đều toàn lừa đảo, tỏ tình gì đó toàn giả dối thôi.

Cô còn chưa đi được mấy bước, bỗng nhiên cơ thể được ai đó ôm chặt lấy từ phía sau.

Là Cố Gia Huy.

Anh cần tiêu hóa, đột nhiên nghe một đoạn cảm động lòng người như thế, dường như anh đang trông thấy chú mèo luôn kêu gào đòi ăn của nhà mình bắt đầu khôn lớn rồi, còn biết thưởng cho chủ mình một viên kẹo nữa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 483


Chương 483

“Anh…”

Cô cảm nhận được hơi thở se lạnh khi Cố Gia Huy vùi đầu vào hõm vai của cô khiến cô không nhịn được phải rụt đầu lại.

“Đừng nhúc nhích, để anh ôm một lát, anh sắp đứng không vững rồi.”

Anh sợ mình bị hạnh phúc làm choáng hết đầu óc.

Anh ôm thật lâu mới lưu luyến buông cô ra.

Cô quay người lại, mới nhận thấy Cố Gia Huy đã ném ô đi rồi, chạy như bay từ bên kia đường đến đây.

Trên người của anh còn có bông tuyết đã tan chảy. Cô vội vàng phủi giúp anh nhưng tay chợt bị anh nắm thật chặt.

“Hứa Minh Tâm, em nói thật cho anh biết, không phải anh đang nằm mơ đúng không? Vừa rồi em nói em thích anh phải không? Không đúng, là em yêu anh, có đúng không?”

“Không phải vừa rồi anh chẳng có phản ứng gì sao?”

“Đợt công kích quá lớn, anh cần một chút thời gian để bình tĩnh. May mà anh không bị bệnh tim, nếu không nhất định sẽ bị em hành chết mất.”

“Có khoa trương vậy ư?”

“Có, mỗi một câu nói của em đều đánh thẳng vào tim anh, làm đầu óc anh mụ mị. Anh thật sự không tin nổi, còn nghi ngờ tai mình nghe lâm nữa đây. Cô nhóc nhà em luôn vô tâm vô tình, vụng về và ngốc nghếch trong chuyện tình cảm như thế nhưng bỗng nhiên sao hôm nay lại nói những điều ấy với anh. Anh phấn khích đến mức sắp chịu không nổi luôn rồi!”

Cố Gia Huy kích động ôm lấy cô xoay vài vòng dưới trời tuyết.

Cô có thể cảm nhận được sự hưng phấn của anh, người đàn ông 28 tuổi này hóa ra… cũng có lúc không đủ chín chắn hệt như trẻ con khi lấy được viên kẹo ngọt nhất hoặc món đồ chơi mình yêu thích nhất vậy.

Anh cũng như mình, rất rất vui, thế là đủ rồi.

Hồi lâu sau, anh cẩn thận hạ cô xuống: “Quãng đời còn lại, anh chắc chắn sẽ săn sóc nhiều hơn.”

Sau đó anh nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cô, khiến con tim thổn thức.

Lòng Hứa Minh Tâm bỗng trở nên mềm mại, gật đầu thật mạnh.

“Vậy… Vậy em vê nha, em sợ mẹ nuôi phát hiện.”

“Được, anh đứng đây nhìn em vào.”

Hứa Minh Tâm vội vàng chạy mất hút vào khách sạn, suy cho cùng cô vẫn là một cô gái nhỏ nên thấy hơi ngượng.

Ánh mắt Cố Gia Huy thật ấm áp, trông như một sợi tơ mềm mại và mạnh mẽ dõi theo cô đến khi cô biến mất không còn thấy nữa.

Anh chạm vào trái tim mình, nhiều năm qua nó chưa từng đập nhanh như vậy. Anh như một bệnh nhân vừa được hồi sức, giành được cơ hội sống tiếp.

Cố Gia Huy rời đi một cách luyến tiếc. Trong góc tối, có một người lặng lẽ bước ra.

Dáng người cao lớn, dưới ánh đèn đường nom bóng dáng anh ta rất dài và rất cô đơn.

Một giọt máu tươi chậm rãi rơi xuống, nhỏ trên nền tuyết trắng xóa trông như là một đóa mai hồng rực.

Móng tay khảm sâu vào da thịt, đau đến mức chết lặng.

Nỗi đau này sao có thể so sánh với nỗi đau trong lòng chứ?

Anh ta thấy hai người đó quyến luyến nhau, nghe thấy những điều Hứa Minh Tâm nói, anh ta mong biết bao nhiêu rằng những lời đó chỉ là tự nhủ thôi?

Anh ta chỉ muốn đến đây lén ngắm nhìn cô một chốc, chỉ một chốc thôi là được rồi, chứ không hề muốn thấy cảnh đó. Những câu nói ấy làm cho lòng anh ta đau như đứt từng đoạn ruột.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 484


Chương 484

Cố Gia Huy về chỗ của Ôn Thanh Vân, chỉ cần anh đến nước Anh thì sẽ ở lại chỗ của Ôn Thanh Vân.

Ôn Thanh Vân thấy anh trở về bèn rót cho anh một ly nước ấm.

Trông anh có vẻ mất hồn mất vía cùng với nụ cười cong cong trên môi.

Đây nào có phải là Cố Gia Huy cô quen biết, đây rõ ràng là chàng trai trẻ đang chìm đắm trong mối tình đầu.

Sự dịu dàng đong đầy tình cảm trong đôi mắt đó, nụ cười như gió xuân trên môi…

Cô cảm thấy da gà da vịt của mình đang nổi lên hết ráo.

Cô kìm lòng không đặng gõ bàn trà, nhắc nhở người nào đó hoàn hồn.

“Này cậu để ý đến mọi người xung quanh một chút được không nhỉ? Chị dâu cậu vẫn còn ngồi đây cơ mà, cậu cứ mang vẻ mặt đắm chìm trong tình yêu thế mà được à?”

“Chị Dĩ Tình, chị không biết đâu, cô bé kia ngốc nghếch trong chuyện tình cảm chết đi được ấy. Thế nhưng hôm nay cô ấy lại đào tim đào phổi ra nói với tôi một tràng dài, chính xác là nói yêu tôi, bây giờ tôi đi đường cũng thấy đường không được thẳng, cứ muốn bay, tôi cảm thấy mình giống như đang nằm mơ vậy.”

Ôn Dĩ Tĩnh nghe thế thì kiềm lòng không đặng lắc đầu.

Không ngờ Cố Gia Huy cũng có ngày bị chìm sâu vào một cái hố như thế!

“Xem ra cô gái đó đã ăn chắc được cậu rồi, cậu định khi nào mới đưa con bé đến gặp chị đây?”

“Chờ đêm từ thiện này kết thúc rồi tôi sẽ dẫn cô ấy đến gặp chị.”

“Đêm từ thiện ư? Cậu đang nói đến đêm từ thiện gia tộc lớn nhất tổ chức đấy hả?” “Đúng vậy, chỉ có như thế thì mới đủ để củng cố thân phận và địa vị của cô ấy, có thể giữ cô ấy ở vị tró không ai có thể đụng tới được.”

“Cậu cũng mạo hiểm thật đấy, đêm từ thiện của năm nào cũng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, thế nhưng có cái lợi cũng có cái hại, nổi bật quá thì cũng không hay. Chị sẽ không can thiệp quá nhiều vào chuyện này, tự cậu xử lý đi. Cố Cố rất nhớ cậu nên cậu có muốn đưa cô ấy đến gặp Cố Cố không?”

“Vẫn chưa đến lúc công khai Cố Cố, bớt đi một người biết về Cố Cố thì sẽ giảm đi một phần rủi ro. Không phải là do tôi không tin tưởng cô ấy, thế nhưng vì Cố Cố nên tôi không thể mạo hiểm được. Lần này thì thôi vậy, để lần sau có cơ hội lại giới thiệu cho cô ấy làm quen sau.”

“Thế nhưng Cố Cố lại rất muốn được gặp mặt vợ cậu, ngày nào cũng gọi điện thoại cho chị hỏi xem khi nào thì bố Hàn Châu mới dẫn mẹ mới tới cho con bé làm quen. Con bé còn hỏi là có phải mẹ mới không thích nên mới không tới thăm con bé không. Con nhóc này tuổi thì nhỏ xíu thôi nhưng suy nghĩ thì lại nhiều lắm, cứ ở trong bệnh viện ầm ĩ với chị suốt.”

Ôn Thanh Vân cũng hơi đau đầu nói.

Cố Gia Huy cười cười: “Xem ra tôi phải đích thân đi giải thích vài lời với con bé rồi.”

“Thời gian cũng không còn sớm nữa, ngủ sớm đi. Ở nhà chị thì phải kiềm nén bản thân mình lại một chút, đừng có trưng ra cái vẻ mặt cười cười khiến người ta nổi da gà da vịt đó. Chị cậu là phụ nữ độc thân, mong cậu để ý cho, chị sẽ không vui đâu.”

“Được.” Cố Gia Huy lập tức tém tém lại, không muốn k*ch th*ch Ôn Thanh Vân.

Cô ấy luôn cố gắng kìm nén nhưng… Nhớ nhung trong khoảng thời gian dài đằng đẵng như thế thì làm sao mà đè nén được?

Ôn Thanh Vân trở lại phòng mình, cuối cùng nụ cười trên môi cô cũng không thể nào duy trì được nữa, nó dần biến mất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 485


Chương 485

Bốn năm…

Một mình cô ôm lấy gánh nặng và thận trọng sống ở nhà họ Ôn này.

Tất cả đều vì người đàn ông không có lương tâm nào đó đã chết đi.

Thậm chí còn không thể tìm thấy xác, được tuyên bố đã tử vong.

Bao năm nay cô vẫn không tin, nấm mồ chôn quần áo và di vật nằm ở Đà Nẵng và cô chưa bao giờ quay về mảnh đất Đà Nẵng đó.

Cô không thể đi thắp hương tế bái, nếu cả cô cũng tin thì Cố Trường Quân đã chết thật rồi.

“Thiện Linh, tại sao nhiều năm như thế đã trôi qua rồi mà anh vẫn không về báo mộng cho em? Chẳng lẽ anh đã quên em đi mất từ lâu rồi ư?”

Cô nhìn tấm hình trên đầu giường, đó là bức ảnh hai người đứng cùng nhau được chụp lại vào bốn năm trước.

Thời gian bốn năm thật sự rất dài.

Vài ngày sau đó, Cố Gia Huy thật sự nói được làm được, không hề xuất hiện trước mặt Hứa Minh Tâm nữa.

Thẩm Thanh cũng không hề hay biết rằng Cố Gia Huy đã tới nơi này.

Chẳng hiểu tại sao bà ấy lại đột nhiên cảm thấy Hứa Minh Tâm trở nên sáng dạ ra hẳn, học cái gì cũng nhanh hơn rất nhiều, chẳng được mấy ngày đã khá là ra gì rồi.

Xem ra thì con bé này cũng không đế nỗi ngốc nghếch lắm.

Cuối cùng chính là học khiêu vũ, sau đêm từ thiện cô sẽ phải tham gia buổi tiệc tối.

Đến lúc đó những người đến tham dự đều những nhân vật có uy tín và tiếng tăm trên toàn thế giới, khiêu vũ là một thứ cực kì quan trọng nên không thể để bất kì một sai lầm nào xảy ra.

Dù không có ai mời Hứa Minh Tâm ra nhảy thì cũng phải học mới được.

Bà ấy tìm cho Hứa Minh Tâm một người bạn nhảy để dạy cô khiêu vũ.

“Mẹ nuôi à, nhất định phải mang đôi giày có gót vừa nhọn vừa cao thế này u?”

Cô mang giày cao gót đi đường bình thường thôi đã khó khăn lắm rồi, bây giờ lại còn phải mang nó xoay tròn nhảy nhót nữa thì đúng là một thử thách to lớn.

“Tất nhiên là phải mang rồi, con nhìn mẹ rồi học theo nhé. Một tà hai, tà bốn, năm tà sáu…”

Theo tiếng nhạc lên xuống, Thẩm Thanh bắt đầu những bước nhảy.

Tay chân Hứa Minh Tâm có vẻ hơi cứng, trông cực kì ngốc nghếch.

Chẳng biết cô đã giẫm lên chân bạn nhảy bao nhiêu lần rồi, cô có thể cảm nhận được người đó đang cố nhịn đau, mặt mũi tái mét.

Trên trán là mồ hôi lạnh lấm tấm, trông cực kì đau đớn.

Một tiếng sau, bạn nhảy ôm chân nói: “Thưa bà, tôi không thể làm được nữa rồi, cứ tiếp tục thế này thì tôi sợ mình phải rời khỏi bộ môn khiêu vũ này mất.”

Thẩm Thanh nhìn đôi chân sưng phồng lên của người đó thì cũng thấy đau đầu, đổi cho Hứa Minh Tâm một người khác.

Lần này bà ấy cho cô cởi đôi giày cao gót ra, thế nhưng dùng giày đế bằng rồi vẫn khiến chân con người ta sưng phồng.

“Mẹ nuôi à… Hay là để con tự tập nhảy trước vậy!”

Cô thật sự rất ngượng, nghĩ chứ tính mỗi tiền thuốc thang khám chân cho bạn nhảy tối nay thôi đã đủ để cô ăn uống no nê mấy bữa rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 486


Chương 486

Thẩm Thanh thấy thế cũng chỉ biết gật đầu, tình trạng bây giờ của Hứa Minh Tâm thật sự không thể tập cùng ai nữa.

Chưa từng khiêu vũ lần nào nên tay chân đều không chịu hợp tác, đó không phải là thứ đầu óc ghi nhớ là làm được.

Muốn học được cách bước đi đúng nhịp thì cơ thể phải đủ mềm mại, nếu không mọi thứ sẽ rất khó.

Hứa Minh Tâm nhảy trong phòng khách lâu thật lâu, bắp chân bắp đùi đau nhức vẫn chẳng giải quyết được vấn đề gì cả.

Cô như một chú chim cánh cụt ngu ngốc chỉ biết cung tay vung chân lên rồi thôi.

Cuối cùng, cô nhụt chí trở lại phòng nằm lên giường.

“Khó quá đi mất… Liệu mình có thể nhờ vả Cố Gia Huy được không nhỉ? Học với anh ấy thì cái gì cũng học được rất nhanh.”

Cô muốn dùng phần mềm hackl Hứa Minh Tâm thoáng do dự rồi gửi tin nhắn cho Cố Gia Huy nhưng bên kia không có ai trả lời.

“Uầy, giờ này chắc là đã đi ngủ rồi.”

Cô hơi nhụt chí, mệt thở hồng hộc và cũng không muốn tắm rửa làm gì nữa, chỉ muốn nằm đây luôn không nhúc nhích gì.

Không ngờ sau đó không lâu thì ngoài ban công lại có tiếng loạt soạt lạch cạch, cô lập lức lên tinh thần.

Chắc chắn là Cố Gia Huy tới đây.

Cô còn chẳng kịp mang giày vào đã vội vàng chạy ù ra ngoài.

Từ đang vào từ lan can bảo vệ ấy không phải Cố Gia Huy thì còn là ai được nữa đây?

“Anh đến rồi, em biết ngay là anh sẽ không bỏ mặc em đâu mài!”

Hứa Minh Tâm nhanh chóng nhào vào trong lòng anh, ngây ngô cọ vào ngực anh.

Cố Gia Huy đến vội vàng, trông anh có vẻ mệt mỏi đầy sương gió.

Thế nhưng trông thấy cô thì anh lại cố gắng điều chỉnh lại hơi thở của mình, không muốn để cô phải lo lắng.

“Mau mang giày vào đi nào, London lạnh lẽo lắm đấy.”

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn mang giày vào, sau đó nói: “Anh có biết khiêu vũ không? Là điệu Waltz ấy, anh có thể dạy em được không vậy?”

“Em muốn học cái gì anh cũng có thể dạy được.”

Đây chính là tiêu chuẩn cơ bản dành cho người đàn ông của Hứa Minh Tâm.

Dù anh có biết hay không, chỉ cân cô muốn học thì anh nhất định sẽ thành thạo thứ đó trước khi đến gặp cô.

Cô mở nhạc lên, Cố Gia Huy cầm tay cô, ôm hông cô.

Cô không dám bước vì sợ giãm phải chân anh.

Không ngờ Cố Gia Huy lại bảo cô đặt chân lên giày anh để anh bước đi và kéo theo cô để tạo cảm giác trước.

“Thế này… Liệu em có nặng quá không?”

“Anh có thể ôm được người con gái của mình”

Anh đỡ vòng eo nhỏ của Hứa Minh Tâm nhấc nhẹ lên trên một chút để cô có thể giãm lên giày mình, sau đó bắt đầu di chuyển theo điệu nhạc. Thì ra…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 487


Chương 487

Khiêu vũ chính là cảm giác này ư?

Hứa Minh Tâm hơi lo lắng nhìn anh, Cố Gia Huy lại giúp cô thả lỏng tinh thần, để ý đến điệu nhạc, hoàn toàn tin tưởng vào bạn nhảy của mình, thế thì mới tập trung hòa vào tiết tấu được. Hứa Minh Tâm hiểu chỗ nọ chỗ không, bắt đầu di chuyển theo từng cử động của Cố Gia Huy.

Nửa ngày trôi qua vẫn không hề có sự tiến bộ.

Cố Gia Huy cực kì kiên nhẫn, làm lại hết lần này đến lần khác.

Hứa Minh Tâm hơi ngượng ngùng, yếu ớt nói: “Em cảm thấy mình không có khiếu trong bộ môn khiêu vũ này cho lắm đâu, em chỉ thích hợp làm chú chim cánh cụt thôi.”

Cố Gia Huy nghe thế thì lại nhịn không được cười cười.

“Minh Tâm, có việc gì đó mà em rất rất muốn làm không? Anh thấy em cũng không thích ngành tài chính kế toán. Em cũng chẳng thích xuất hiện trước đám đông, cũng chẳng muốn trở thành một cô công chúa danh gia vọng tộc. Anh biết em đang rất cố gắng để có thể hoàn thành thật tốt nhưng tất cả những điều đó đều không phải là sở thích của em, em có nghĩ thử xem là bản thân mình thích cái gì và muốn phấn đầu vì nó không?”

“Em…” Hứa Minh Tâm hơi ngạc nhiên, cô chưa bao giờ suy nghĩ tới những vấn đề này cả.

Tại sao lại chọn chuyên ngành này? Hứa Văn Mạnh là người đã giúp cô lựa chọn, cô đã quen với việc bị điều khiển.

Nhà họ Hứa bảo cô phải làm gì thì cô sẽ làm cái đó, suy cho cùng thì cô cũng chẳng có đường nào để chống đối cả.

Cô như một chú lừa nhỏ, từ bé đã bị dắt đi, sau khi vùng vẫy đấu tranh không có kết quả thì thoải mái chấp nhận.

Lớn lên rồi, dù không còn dây thừng nữa thì cô cũng tự động đi theo.

Nếu Cố Gia Huy không nhắc nhở thì chắc đến cuối đời cô cũng không hề nhận ra điều đó.

Mỗi người đều có một sở trường của riêng mình, bác sĩ Lệ Nghiêm thì có khả năng chữa bệnh cực kì giỏi, Cố Gia Huy thì biết cách kinh doanh, Thẩm Thanh thì là siêu sao quốc tế…

Dường như bọn họ đã sống cực kì vẻ vang, còn cô thì… Đúng là không thích ngành tài chính kế toán, thế nên mỗi lần nhìn đến các đề toán thì lại thấy cực kì đau đầu.

Vậy thì cô giỏi làm việc gì đây?

“Em… Em không có hứng thú gì với cơm ta lắm nhưng lại thích làm mấy món ngọt ăn nhẹ của Tây Âu. Em học từ dì khá nhiều đấy, làm cũng kha khá… Cái đó, cái đó có được tính là một kỹ năng không?” Hứa Minh Tâm ấp úng hỏi.

“Cũng được tính, thế sau này em có muốn phát triển theo hướng đó không?”

“Liệu nó có… Kém cỏi không thấy tương lai gì không? Ngày nào cũng trốn trong bếp chẳng thấy ánh mặt trời?”

“Không đâu, tất cả các ngành nghề trên thế giới này đều đáng được tôn trọng. Nếu như em thích thì anh sẽ ủng hộ em, anh cũng tin chắc rằng em có thể làm được rất tốt. Khoảng thời gian này thấy em chăm chỉ học tập thì cũng có thể nhận ra em thật sự không có tí hứng thú nào với chuyến đi này, vậy nên giây trước anh vừa mới dạy xong thì một giây sau em đã quên béng đi đâu mất. Những thứ mình không thích thì não sẽ xóa đi nó rất nhanh.”

Hứa Minh Tâm nghe thế lại cảm thấy hơi ngượng.

Anh nói quá đúng, đó chính là sự thật nên cô không cách nào phản bác được.

“Minh Tâm, em có thể nâng cao nhận thức lên, những thứ chúng ta ăn không phải chỉ để chắc bụng mà còn có thể thưởng thức và nhấm nháp.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 488


Chương 488

“Anh… Anh đang nói móc nói xéo là em có nhận thức kém cỏi đấy hả?” Hứa Minh Tâm hơi buồn bã nói.

“Đó là trọng tâm trong câu nói của anh đấy ư?” Đầu Cố Gia Huy đầy vạch đen, sao mạch não của cô gái này cứ hoạt động theo cái cách khó hiểu đến thế nhỉ!

“Rõ là anh đang có ý đó mà… Tuy là em không muốn thừa nhận lắm nhưng rõ ràng tất cả những lời anh nói đều là sự thật, trong suốt mười tám năm nay em thật sự chưa bao giờ tự suy ngẫm về cuộc đời mình, Bây giờ thì hình như em đã hiểu ra được một chút và cũng biết mình phải làm thế nào.”

“Em có thể tìm thấy được sở thích của mình thì anh cũng rất vui vẻ. Đừng mãi nghĩ là bản thân mình quá ngốc nghếch, thật ra em là một cô gái rất thông minh.”

“Thật ư?” Hai mắt Hứa Minh Tâm chợt sáng rực lên, hơi vui vẻ và mừng rỡ. “Thế nên chắc chắn tối nay em có thể học được cách nhảy điệu Waltz” Hứa Minh Tâm nghe thế thì lại càng tin tưởng hơn bao giờ hết.

Thật ra cô biết rõ Cố Gia Huy chỉ đang cố khích lệ, cổ vũ cô mà thôi, thế nhưng cách này có thể dùng được.

Cô đột nhiên có niềm tin cực kì lớn vào bản thân mình, không bao giờ nghi ngờ về mình nữa.

Cô sáng dạ ra hơi trễ một tí vậy thôi, thật ra cô không hề ngốc nghếch một tí nào cả, chỉ là cô vẫn chưa tìm được một phương pháp chính xác mà thôi.

Hứa Minh Tâm cảm thấy mình có thật nhiều niềm tin, cơ thể nhỏ bé bỗng chốc có thật nhiều năng lượng.

Được Cố Gia Huy cổ vũ, cô dần dần học được cách nhảy.

Hứa Minh Tâm vui đến chết mất, cô ôm chặt lấy Cố Gia Huy nói: “Chú ba Cố này, anh giỏi thật đấy, anh đúng là người thầy tuyệt vời nhất, giỏi nhất trên đời!”

“Chỉ thuộc về một mình em thôi.”

Cố Gia Huy thấy cô vui vẻ thì cũng cong môi cười.

“Cố Gia Huy, anh tin rằng em có thể trở nên tốt hơn mỗi ngày đúng không?”

“Tất nhiên rồi.”

“Đúng vậy, người phải chờ đến thời mới được, từ nhỏ đến lớn không có người nào khẳng định khả năng của em, em sẽ cố gắng hơn gấp ngàn gấp vạn lần. Dù em có khiến cho tất cả mọi người thất vọng cũng sẽ không để cho anh phải thất vọng.”

“Ngoan, cũng không còn sớm nữa rồi nên em mau đi ngủ cho sớm một chút đi, lần sau lại gọi anh tới.”

“Ừm!” Hứa Minh Tâm gật đầu thật mạnh.

Sau khi Cố Gia Huy đi thì một mình cô nằm trên giường thật lâu vẫn không thể đi vào giấc ngủ.

Cô đột nhiên tìm được một mục đích sống hoàn toàn mới.

Hôm sau, Thẩm Thanh thức dậy và hoàn toàn không thể ngờ được rằng trên bàn bày đầy những món ăn phương Tây.

Bà ấy hơi ngạc nhiên, tưởng Hứa Minh Tâm gọi người phục vụ bữa sáng.

Hứa Minh Tâm pha một bình cà phê và hỏi: “Mẹ nuôi, mẹ muốn uống mấy viên đường, mấy muỗng sữa?”

“Nửa viên đường, một muỗng sữa.”

“Sẽ xong ngay ạ.”

Chẳng mấy chốc Hứa Minh Tâm đã bưng một ly cà phê nóng hôi hổi lên bàn và nói: “Mẹ mau tranh thủ lúc nó còn nóng ăn thôi, con muộn nhà bếp của khách sạn để làm riêng đấy, mẹ nếm thử xem.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 489


Chương 489

Đúng là cô rất thích làm những món phương Tây, có lẽ là do cô từng ăn khá nhiều, hơn nữa ở nhà dì mưa dầm thấm đất nên cũng bắt đầu rất nhanh.

Bàn thức ăn không phải là những món ngon nhất trên đời nhưng trông màu sắc và hương vị cũng đạt chất lượng.

Thẩm Thanh cực kì ngạc nhiên: “Sao con lại nghĩ đến chuyện làm bữa sáng thế này?”

“Đột nhiên tìm được một lĩnh vực con khá am hiểu nên muốn thử một chút thôi. Đây là lần đầu tiên món bánh mâm xôi này, mẹ nếm thử xem thế nào. Nếu có điểm nào chưa tốt thì mẹ hãy nói cho con biết, lần sau con sửa.”

“Được thôi.”

Thẩm Thanh ngồi xuống nếm thử một miếng, cảm thấy mùi vị không tệ tí nào, có thể nói là sánh ngang với đầu bếp của các khách sạn năm sao.

Con bé này ngốc nghếch khù khờ là thế, cái này không biết cái kia cũng không hay nhưng lại có một tay nghề nấu ăn trời băn đấy.

Quả nhiên những người biết thưởng thức món ngon thì cũng sẽ biết cách làm ra nó.

“Ăn có ngon không ạ?” Hứa Minh Tâm căng thẳng hỏi, đây là lần đầu tiên cô làm thử, cũng không biết kết quả như thế nào.

“Cũng tạm được.”

“Chỉ có tạm được thôi hả…” Hứa Minh Tâm nghe thể thì có hơi thất vọng, cố gắng như thế mà chỉ đổi lại hai chữ tạm được thôi.

Thẩm Thanh thấy ánh mắt đầy ảm đạm của cô thì hơi mềm lòng, suy cho cùng cũng là người lớn, không đành lòng nghiêm khắc với sấp nhỏ quá.

Suy cho cùng thì bàn thức ăn này cũng không tệ tí nào, rất hợp với khẩu vị của bà.

“Có thể sánh ngang với đầu bếp của nhà hàng rồi đấy, tiếp tục cố gắng nữa nhé.

“Thật không ạ? Con sẽ cố gắng! Mẹ ăn nhiều một chút, nếu mẹ thích món này thì con sẽ làm thêm cho mẹ.”

“Sao thế, con thích làm bếp rồi hả?”

“Con học tập không giỏi, cũng không thích chuyện ngành này tí nào nên đó giờ không hề có một chút niềm tin nào, con cảm thấy bản thân mình rất ngốc. Thế nhưng bây giờ con đột nhiên phát hiện ra cũng không phải là con chẳng thể tiếp thu được bất kì điều gì, ít nhất thì… Thức ăn con làm có người thích ăn, mà con cũng rất thích cảm giác đó. Con biết cái gì mới là thứ thíc hợp với mình nhất, có lẽ con không phải là một người giỏi học toàn nhưng con có thể làm cho người mình thương những món ăn thật ngon.”

“Mọi người vui vẻ khi ăn nó thì con cũng vui vẻ.”

Hôm nay Hứa Minh Tâm có vẻ hoạt bát vui vẻ hơn bình thường, so sánh với cô hôm qua thì dường như là hai người hoàn toàn khác nhau.

Từ khi sang nước Anh cô vẫn không hề có chút tự tin nào nhưng không biết đã xảy ra chuyện gì mà cô lại dần dần hiểu và ngộ ra được nhiều thứ, dường như cũng trở nên to gan can đảm hơn rất nhiều.

Nhìn thẳng vào điểm yếu của bản thân mình và cố gắng vượt qua.

Cũng tìm ra được ưu điểm của chính mình và tiếp tục duy trì.

Sống trên đời này sợ nhất là sự vô tri vô giác, chẳng làm được tích sự gì.

Mặc dù sau lưng có người che chở, nhưng nếu như bản thân người đó không có một chuyện mình muốn làm thì trái tim sẽ trống rỗng lắm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 490


Chương 490

Đó chính là lý do lại sao cô luôn chán nản và thiếu tự tin.

“Con sẽ ngày càng tốt lên thôi, mẹ cũng tin tưởng vào con đấy.”

Nghe được lời khẳng định ấy thêm một lần nữa, Hứa Minh Tâm cực kì kinh ngạc.

Thì ra… Thì ra tất cả mọi người đều tin tưởng vào cô, không có ai tạt nước lạnh, cũng chẳng có ai dè bỉu khinh thường mà họ đều cổ vũ cô tiếp tục tiến lên. Ôi trời hạ, cô thật là hạnh phúc!

Hứa Minh Tâm nhào tới ôm chặt lấy Thẩm Thanh.

“Mẹ nuôi, mẹ nói có thật không? Mẹ cũng ủng hộ con tiếp tục ư? Mẹ nuôi! Mẹ thật là tốt!”

Hứa Minh Tâm kiềm lòng không đặng hôn lên má bà hai cái khiến Thẩm Thanh sửng sốt, sao con bé này còn nhiệt tình hơn cả Ngôn Dương thế này?

Bà là một người đẹp có khí chất lạnh lùng, không phải là người dễ dàng và thường xuyên thể hiện tình cảm của mình ra ngoài, dù đã trở thành vợ chồng già với Ngôn Dương thì cũng chẳng thấy ngán ngấy.

Hứa Minh Tâm như gấu túi con bám dính trên người bà ấy và liên tục hôn.

Bà ấy thầm vui như mở cờ trong bụng nhưng ngoài miệng lại nói những lời ghét bỏ.

“Được rồi, được rồi! Sản phẩm dưỡng da của mẹ quý giá lắm đấy, là đồ chồng mẹ tự tay làm. Con có thể giữ lý trí một chút, đừng hôn nữa được không…”

“Không dừng đâu, hôn càng ngày càng mạnh luôn! Mẹ nuôi, con nhất định sẽ tốt lên từng ngày!”

Hứa Minh Tâm nhảy nhót hoan hô như một đứa trẻ vài ba tuổi.

Cuối cùng Thẩm Thanh cũng không thể nhịn được, khóe miệng cong cong tạo thành nụ cười nhạt.

“Ừ, chắc chắn con sẽ làm được.”

Thẩm Thanh ăn bữa sáng xong, lần này bà không còn khống chế lượng calories nạp vào người nữa, nhanh chóng ăn hết hơn phân nửa những thứ đang bày ra trước mặt bình. Bà ấy tao nhã lau miệng, nói: “Hôm nay mẹ phải đến chỗ ban tổ chức để tham gia diễn tập, tạm thời con không cần phải đến. Tới lúc đó con hãy làm nhân viên hỗ trợ cho mẹ, vào hội trường trước đi. Sau khi kết thúc mẹ sẽ giới thiệu con với cánh phóng viên, sau đó tham gia vào buổi tiệc bên ban tổ chức cử hành. Có việc gì thì gọi điện thoại cho mẹ, nói đi nói lại thì con cũng không quen với nơi này, mẹ sẽ để tài xế lại cho con, hôm nay nghỉ, con ra ngoài chơi đi.”

“Có thật không ạ?”

“Mấy ngày nay học cũng kha khá rồi, mẹ cực kì hài lòng nên đây là phần thưởng!”

Nghe được hai chữ phần thưởng, Hứa Minh Tâm có cảm giác mình vừa mới thi đỗ mười điểm tròn và thầy cô giáo tặng cho một viên kẹo ngọt.

Sau khi Thẩm Thanh đi thì Hứa Minh Tâm cũng nhịn không được muốn ra ngoài đi dạo.

Cô không hề báo trước với Cố Gia Huy vì muốn tới tập đoàn HOAN để cho anh một bất ngờ.

Chắc chắn anh đang ở cùng với chị Thanh Vân!

Cô bảo lái xe về đi, một mình cô đi là được.

Tuy là thành phố này cực kì xa lạ nhưng cô có thể giao tiếp trao đổi bình thường với người nước ngoài, cũng đã tra google đường đi rồi.

Một người sống lớn đến từng tuổi này rồi, chắc chắn sẽ không đi lạc mất đâu mà.

Hứa Minh Tâm mang theo món mình vừa làm được, hào hứng thích thú đi tới đó. Mấy ngày nay London cứ có tuyến rơi mãi, mặt đất là tuyết trắng dài thật dày, không ngờ vừa mới xuống lâu cô đã nhìn thấy một em gái cũng tầm tầm tuổi mình, ngồi trên một chiếc xe lăn và đang bị người ta bắt nạt!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 491


Chương 491

Em gái đó rụt đầu lại, xoay bánh xe lăn nhưng tuyết đọng trên mặt đất quá dày, bánh xe mắc kẹt lại rồi nên hoàn toàn không cách nào di chuyển được.

Cô ấy chỉ có thể vất vả quay đầu đi, trốn tránh.

Hứa Minh Tâm lập tức lao về phía trước nắm lấy tay mấy đứa nhỏ: “Mấy đứa làm cái gì thế hả? Bắt nạt người tàn tật ư?”

“Mắc mớ gì tới chị? Buông ra, buông ra!”

Đứa nhỏ làm mặt ngáo ộp trợn mắt lè lưỡi với cô.

Thậm chí còn cười nhạo em gái ngồi trên xe lăn: “Đồ câm điếc! Đồ què!”

“Thằng nhóc ranh này!”

Hứa Minh Tâm hơi tức giận, cô nắm một đống tuyết lên ném về phía mấy đứa nhỏ.

Suy cho cùng thì cô cũng lớn hơn, mấy đứa nhỏ đó không thể trở thành đối thủ của cô được.

Hứa Minh Tâm vo một nắm tuyết thật lớn rồi ném thật mạnh tới.

“Nếu như mấy đứa con phá phách gây chuyện ở đây nữa thì chị đánh đấy nhé, đừng tưởng là mấy đứa còn nhỏ thì chị không dám làm cái gì nha.”

“Xí, chỉ giỏi chỏ mõm vào việc của người khác, chúng ta đi!”

Mấy đứa nhỏ khinh bỉ nhìn cô rồi kéo nhau bỏ đi.

Hứa Minh Tâm nhìn em gái phía sau, trên mái tóc màu nâu kia là bông tuyết, trong cổ cũng có tuyết rơi vào, chắc chắn em ấy đang rất lạnh.

Cô vội vàng dùng khăn giấy lau miệng trong phần thức ăn mang đi để lau khô cho cô bé, hỏi: “Tại sao em lại ở đây một mình thế này, người nhà em đâu rồi?”

Cô bé đó ngước đầu lên nhìn cô với ánh mắt vô tội.

Ánh mắt đó thật sự rất đẹp, nó có màu của biển xanh sâu thắm cực kì thu hút.

Ôi trời ạ…

Một cô gái thật xinh đẹp!

Cô ấy mặc chiếc váy mang phong cách lolita, mái tóc dài qua vai, gương mặt nhỏ nhắn bằng lòng bàn tay.

Trông chẳng khác gì một em búp bê hồi còn bé cô hay mua về, nhỏ nhắn và xinh đẹp khiến tất cả mọi người nhìn thấy một lần rồi sẽ không bao giờ quên được.

Trời ạ, đứa trẻ người nước ngoài nào cũng trông xinh xắn thế này u?

Cô thầm than thở một lát, mãi đến khi cô bé ấy kéo lấy ống tay áo thì cô mới giật mình phản ứng lại.

Cô bé thật sự rất lạnh, cánh môi cũng sắp lạnh đến nỗi xanh tím như đồ đông lạnh rồi.

Hứa Minh Tâm nghĩ tới những lời đứa nhỏ lúc nãy vừa nói, cô bé là một người câm điếc, có lẽ là không biết nói chuyện.

Cô đảo mắt nhìn xung quanh, phát hiện có một quán cà phê bèn vội vàng đẩy cô bé vào trong.

“Em có thể nghe được những lời chị nói không?”

Cô ngồi xổm người xuống và kiên nhẫn hỏi. Cô bé này thật là xinh đẹp, cô muốn có một đứa em gái như thế này quá.

Đúng là cô bé này lại đang dụ dỗ cô sau này nên sinh một đứa con gái đây mà!

Cô bé gật đầu, đôi mắt ấy sáng ngời và trong suốt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 492


Chương 492

“Lạnh lắm đúng không?” Cô bé khẽ gật đầu.

Hứa Minh Tâm vội vàng chọn một nơi gần máy điều hòa, tháo khăn choàng cổ của mình xuống quấn lên cổ cô bé.

Sau đó cô gọi một ly trà sữa nóng cùng với hai món ăn nhẹ.

Có thể thấy cô bé đang đói bụng, trà sữa cực kì nóng nhưng cô bé vẫn cố chịu nóng uống lấy uống để, còn ăn hết sạch cả món bánh ăn nhẹ.

“Em có muốn ăn nữa không?” Cô bé lại vô tội gật đầu.

Hứa Minh Tâm lại gọi thêm vài món nữa, lần này cô mới để ý đến giá tiền.

Đắt thật đấy!

Một miếng bánh ngọt bé tí mà tốn hết mấy chục bảng Anh.

Nếu đổi sang tiền việt thì một miếng nhỏ bé tí thế thôi cũng đã tốn sáu bảy trăm hay thậm chí là một triệu.

Mấy món sáng nay cô làm chỉ tốn đâu đó chừng vài bảng Anh mà thôi.

Hứa Minh Tâm nếm thử một miếng và phát hiện nó cũng không phải là loại ngon xuất sắc gì cho cam, còn chẳng bằng cô tự tay làm nữa là.

Tự tay làm vừa ngon lại đầy đủ dinh dưỡng, cô đã bỏ vào rất nhiều trừng gà và sữa tươi đấy.

Hứa Minh Tâm lấy bánh ngọt mình định tặng cho Cố Gia Huy ra, đặt trước mặt cô gái nhỏ và nói: “Em có thể nếm thử món chị làm, nó cũng khá là ngon. Nhưng mà ăn xong em phải cho chị một vài nhận xét, ăn thấy ngon thì em gật đầu, còn không ngon thì em cứ lắc đầu nhé.”

Cô lo là Thẩm Thanh thương mình nên đã không nhận xét thật lòng và công tâm.

Cô bé này là người qua đường vô tình gặp nhau nên hẳn là có thể đưa ra nhận xét khách quan và đúng đắn chứ nhỉ?

Cô gái nhỏ cắn một miếng bánh trứng và gật đầu, sau đó nhét hết vào miệng.

Trông con bé ăn vừa nhanh vừa vội thế này cũng khá giống là ngon.

“Em ăn chậm thôi, cẩn thận mắc nghẹn đấy.”

Cuối cùng cô gái nhỏ cũng được ăn no, bắt đầu chậm rì rì uống ly trà sữa vừa gọi thêm như một nàng công chúa xinh đẹp.

Cô bé chớp mắt nhìn Hứa Minh Tâm, Hứa Minh Tâm cũng nhìn lại.

“Người lớn nhà em đâu hết rồi?”

Cô bé nghe thế thì thoáng do dự rồi nắm lấy tay Hứa Minh Tâm, viết một hàng chữ trên lòng bàn tay cô.

“Em đi lạc ư?’ Cô bé gật đầu.

“Em có muốn chị đưa em đến đồn cảnh sát không?”

“Không cần đâu, bọn họ sẽ tìm được em, chỉ cần ở đây chờ thôi là được rồi.”

Hứa Minh Tâm gật đầu, không tùy tiện bỏ đi, sợ người nhà cô bé không đến nhưng người bắt nạt cô bé lại đến thì phải làm sao bây giờ.

Ông trời thật là tàn nhẫn, ông cho cô bé một vẻ ngoài cực kì xinh đẹp rồi lại cố tình bắt con bé làm một người tàn tật.

“Năm nay em bao nhiêu tuổi rồi?

Em được mười tám tuổi chưa? Chị thấy em có vẻ tầm mười lăm hoặc là mười sáu tuổi. Năm nay chị mười tám tuổi, à không, qua Tết Nguyên Đán này chị đã lên mười chín tuổi rồi nên em phải gọi chị là chị nhé.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 493


Chương 493

Cô bé không nói gì mà chỉ chớp mắt nhìn cô.

“Em có thấy chị ngồi nói huyên thuyên nhiều quá không?” Hứa Minh Tâm tò mò nhìn cô bé: “Thật ra chị cũng có thể không nói bất kì một lời nào, chị cảm thấy nhìn em thôi là cũng đủ hạnh phúc rồi ấy. Em là cô bé xinh xắn nhất chị từng được gặp, rất rất là đẹp luôn ấy! Chị có thể chụp bức ảnh cho em được không? Chị sợ là sau này chị sẽ không được gặp một cô bé nào xinh đẹp như em nữa.”

Cô bé gật đầu.

Hứa Minh Tâm lập tức nhanh chân đi vòng qua chụp một tấm hình với cô bé.

Vừa mới chụp xong thì cô bé đã lấy điện thoại của cô, nhập vào một địa chỉ email, sau đó còn viết là: Đây là hòm thư của tôi, nhớ gửi cho tôi đấy nhé.

Còn nữa, tên tôi là Diên.

“Không thành vấn đề!” Hứa Minh Tâm cười hì hì nói.

Cô lại kiềm lòng không đặng giơ tay lên sờ đầu cô bé.

Cảm giác rất thật.

Tóc là thật, quần áo phong cách lolita cũng là thật, gương mặt nhỏ nhắn này cũng cực kì mịn màng.

Oa, thật là mềm mại.

Cánh môi… Cánh môi căng bóng, bôi son môi đấy ư? Nhìn thế nào cũng thấy nó giống pha lê trong suốt bóng bẩy.

Ma xui quỷ khiến thế nào Hứa Minh Tâm không hỏi han gì đã chạm vào cánh môi như đóa hoa ấy.

Uầy, mềm thật đó!

Khi cô kiềm lòng không đặng than thở thì không ngờ Diên lại đột nhiên há miệng, cắn ngón tay cô.

Cũng không đau lắm nhưng lại không chịu nhả ra.

“Em đừng cắn chị chứ!”

Cô đột nhiên có cảm giác cô bé đang l**m mình.

Đầu lười rất mềm và cũng rất nóng, ẩm ướt… Cảm giác cứ kì lạ thế nào ấy.

Sau đó cô bé buông ra, cầm khăn giấy ướt lau cho cô đoạn viết vào lòng bàn tay cô rằng: Trông bạn thật là ngon, bạn có vị ngọt.

Đầu óc Hứa Minh Tâm hơi choáng váng, đó là lời khen cô đấy ư?

Mấy cô bé xinh xắn thường khen ngợi người khác như vậy hả?

“Em… Em đang khen chị đẹp đấy hả?”

Diên nghiêm túc gật đầu. Ánh mắt Hứa Minh Tâm sáng lên.

Đúng là một đứa trẻ thành thật. Hứa Minh Tâm cũng nói cho cô bé tên mình, tên là Hứa Minh Tâm.

“Em có thể gọi chị là Tâm.”

Cô việt chữ “Tâm” lên lòng bàn tay Diễn.

Diên nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình suy nghĩ một điều gì đó, sau đó nhanh chóng nắm chặt đôi tay bé nhỏ của mình.

Đúng lúc này, có một người đàn ông khá lớn tuổi vội vàng chạy vào quán cà phê, mới liếc mắt đã trông thấy cô gái nhỏ bên cạnh máy điều hòa và gọi: “Cô chủ!”

“Cuối cùng tôi cũng tìm được cô chủ rồi! Cô chỉ, cô có biết là tôi lo lắng đến nhường nào không.” Ông cụ cực kì lo lắng nói, sau đó ông ấy mới để ý đến Hứa Minh Tâm, ánh mắt bối rối vội vàng đó nhanh chóng biến thành vẻ khôn khéo lõi đời, nhìn chằm chằm Hứa Minh Tâm không chớp cùng với vẻ đề phòng cảnh giác.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 494


Chương 494

Ánh mắt có sức tấn công và đe dọa mãnh liệt ấy khiến cô sợ hãi.

Cô kìm lòng không đặng rụt đầu, âm thầm nuốt một ngụm nước bọt.

Ông lão này trông thật là đáng sợ!

Tuổi lớn ơi là lớn, trông đáng sợ ơi là đáng sợ.

Đúng lúc này, Diên chợt kéo lấy tay cô, khẽ lắc lắc đầu.

Cô bé dùng ngôn ngữ của người khuyết tật để nói cho ông ấy sự thật.

Ông lão biết được chuyện đó xong thì lịch sự cúi đầu, áy náy xin lỗi: “Thật lòng xin lỗi cô, cô chủ vừa mới nói với tôi là cô đã giúp đỡ cô ấy. Tôi xin lỗi cô vì đã suy bụng ta ra bụng người. Tình trạng của cô chủ nhà tôi có hơi kì lạ nên là tôi…”

Hứa Minh Tâm nghe vậy lập tức gật đầu, tỏ vẻ mình có thể hiểu được.

Nhà cô mà có được cô bé xinh xắn đáng yêu thế này, lại là người khiếm khuyết không khỏe khoắn như người ta thì chắc cô cũng lo lắng lắm.

Xem ra Diên là một cô công chúa của nhà giàu có, thế nên ông lão mới vội vàng và căng thẳng đến mức đấy.

Ông lão bảo Diên theo mình về nhà nhưng Diên lại từ chối không chịu. Ông lão cực kì khó xử trong tình huống này, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, nói: “Cô chủ không muốn về nhà, cô ấy muốn đi ngắm tuyết rơi, liệu cô Minh Tâm có thể đi cùng với cô ấy được không? Cô chủ của chúng tôi thường xuyên bị nhốt trong nhà, chẳng mấy khi ra ngoài. Lần này London đột nhiên rơi tuyết lớn mấy ngày liền, cô chủ kiềm lòng không đặng nên mới lén lút trốn ra ngoài.”

“Chẳng mấy khi cô ấy mới ra ngoài được một lần nên không muốn trở về nhà sớm thế, cũng chẳng mấy khi gặp được một người có thể nói chuyện với cô ấy nên ông già này xin cô Minh Tâm hãy đi cùng với cô ấy được không?”

“Xem tuyết ư? Tôi có biết một chỗ này, chắc chắn cô ấy sẽ thích lắm!” Hứa Minh Tâm đã chọn được một địa điểm khá tốt, đó chính là tầng tượng của khách sạn.

Tầng thượng cực kì cao và rộng rãi, hơn nữa không có ai lên đó nên chắc chắn sẽ không bị người ta quấy rầy.

Cô dẫn bọn họ lên tầng thượng, đẩy cánh cửa sắt nặng trịch ra, ngoài kia là một bầu trời trắng xóa.

Diên nhìn màn trời trắng phau phau trước mặt, trong mắt cô bé là sự rung động không nói nên lời.

Đã lâu rồi cô bé không được nhìn thấy màu trắng tinh khiết như thế này, tuyết rơi ở London mỗi năm nhưng cô bé chỉ có thể ngồi ở trước cửa sổ ngắm nhìn chúng.

Sức khỏe cô bé yếu ớt nên dường như người giúp việc cũng sẽ không chịu đẩy cô bé ra ngoài chơi.

Chờ đến khi tuyết ngừng thì người giúp việc trong nhà cũng nhanh chóng dọn đi sạch sẽ.

Lần này cô bé may mắn trốn ra ngoài để tìm một nơi thật sạch sẽ, thật nhiều tuyết rồi lại phát hiện ra thế giới bên ngoài này cũng không có tuyết.

Tuyết đọng lại ở ngã tư đường đã được dọn dẹp sạch sẽ, ướt đẫm, không phải là những đụn tuyết trắng phau phau cô bé tưởng tượng.

Thế nhưng bây giờ đây trước mặt cô bé chính là thật nhiều tuyết.

Diên cảm thấy cực kì xúc động, vội vàng xoay bánh xe lăn.

Ông lão chuẩn bị đi tới, không ngờ Hứa Minh Tâm lại tranh trước một bước, đẩy cô bé ra ngoài.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 495


Chương 495

“Em có được xem pháo hoa bao giờ chưa? Trước đó trên này còn thấy được pháo hoa đấy.”

Diễn lắc đầu.

Hứa Minh Tâm lập tức cảm thấy cô bé này thật là đáng thương, chỉ là những thứ bình thường như thế mà cô bé cũng chưa một lần được nhìn thấy.

Có lẽ là do sức khỏe không được tốt bằng những đứa trẻ khác nên không thể ra ngoài, giống như chú ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết ngồi trong góc nhỏ nhìn lên khoảng trời mênh mông ngoài kia.

Thế giới này lớn như thế, còn rất nhiều thứ như thế… “Không sao, nếu như lần sau em đến đây nữa thì hãy nhắn trước cho chị biết, chị có thể chuẩn bị pháo hoa cho em. Thế nhưng chị cũng không thể ở đây được lâu, vài ngày nữa là chị phải về rồi.”

“Chúng ta có thể gặp lại nhau.” Diên cầm lấy tay cô và chậm rì rì viết.

Ông lại cực kì ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Ông ấy cực kì hiểu tính tình của Diên, cô bé có thói quen giấu kín tất cả mọi thứ trong lòng, ngoài ông và bà chủ còn thường xuyên trao đổi với cô bé bằng ngôn ngữ tay thì cô bé chẳng mấy thân thiết với bất kì người nào khác.

Thế nhưng lần này cô bé lại cầm lấy tay của một người vừa mới gặp mặt lần đầu, viết chữ vào lòng bàn tay của người đó.

Đây là chuyện ông ấy chưa được từng thấy bao giờ.

Xem ra Diễn cực kì thích cô bé này, hay ít nhất là cô bé không ghét.

“Nếu lần sau em đến thì chị sẽ làm thêm vài món cho em ăn, tay nghề làm bánh của chị cũng không đến nỗi tệ lắm.”

Hứa Minh Tâm cực kì tin tưởng vào bản thân mình.

Diên gật đầu.

Thế nhưng… Thời gian trôi qua rất nhanh.

Cũng chẳng được bao lâu thì ông lão đã nhận được một cuộc điện thoại, người ở nhà đang hối thúc ông ấy.

“Cô chủ, đến lúc chúng ta phải trở về rồi.”

Ông lão cực kì cung kính nói.

Ánh mắt Diên trở nên ảm đạm ngay trong chớp mắt, chẳng mấy chốc ánh mắt màu xanh nhạt ấy đã trở nên tối tăm.

Cô bé lại phải trở về cái lồng giam đó.

Cô bé quay đầu lại nhìn ông lão với ánh mắt vô tội, hỏi.

“Chú Strzyga, lần sau tôi có thể ra ngoài nữa không?”

“Bà chủ đã ra lệnh, tôi không thể làm điều ngược lại, chúng tôi cũng chỉ muốn tốt cho cô thôi!”

Ông lão cũng dùng ngôn ngữ của người khuyết tật, Hứa Minh Tâm biết chắc chắn bọn họ không muốn cho cô nghe hiểu nội dung của cuộc nói chuyện này.

Cô cực kì biết điều ngồi xổm một bên để nghịch tuyến.

Diên khẽ cụp mắt xuống, bầu không khí đau thương buồn bã bao phủ lấy người cô gái nhỏ.

Cô bé nhìn Hứa Minh Tâm với ánh mắt lưu luyến, cô bé rất thích người bạn này.

Cô ấy dùng tay nói: ‘Chú Strzyga, tôi thích bạn ấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 496


Chương 496

Strzyga cực kì hoảng hốt, Diên không thường nói đến từ thích đó.

Hồi mười tuổi, cô bé đột nhiên chỉ vào chiếc TV trước mặt và nói: “Tôi thích xem-TV.”

Đó là lần đầu tiên cô bé nhắc đến từ thích’ này.

Và bây giờ là lần thứ hai cô bé nhắc đến nó.

Thích người bạn mới quen này.

Trong mắt Strzyga là vẻ khiếp sợ, sau một thoáng do dự thì ông ấy nói: “Tôi hứa với cô, chúng tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp lần gặp mặt tiếp theo cho hai người, nhưng bây giờ cô hãy theo tôi trở về trước đã, bà chủ đang cực kì tức giận.”

“Được, tôi muốn chào tạm biệt bạn ấy”

Cô bé chỉ vào tuyết, nhờ Strzyga lấy cho mình một nắm tuyết, sau đó ném vào đầu Hứa Minh Tâm.

“Em vừa mới ném chị ư?” Hứa Minh Tâm bĩu môi, không hề khách sáo trả lại một quả cầu tuyết.

Diên cười cười, nắm chặt ông tay áo của Strzyga để ông ấy chuẩn bị đạn cho mình tấn công.

Hai đứa trẻ ném tới ném lui, Hứa Minh Tâm biết cô bé không thể trốn tránh dễ dàng được nên cố tình nhường cô bé, để Diên ném tuyết cực kì vui vẻ.

Cô run run người, tóc trên tuyết rơi xuống.

Tuyết lạnh lọt vào trong cổ, lạnh lẽo.

Diên cười cười, nụ cười đó dần tắt ngóm.

“Tôi phải đi rồi.” Cô bé viết vào lòng bàn tay Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm cũng thấy cực kì lưu luyến, chẳng mấy khi cô được gặp một cô bé đáng yêu thế này cơ mà.

“Chị sẽ gửi vào email cho em.” Cô quơ quơ điện thoại di động, cô vẫn còn giữ ảnh chụp chung của hai người cơ mà.

Cô ấy vẫy tay, Strzyga đẩy cô bé xuống.

Strzyga bế cô bé lên xe sau đó tự lên xe rồi nhanh chóng đóng cửa lại.

“Cô chủ cần phải trở về, cô nên kìm nén lại cảm xúc của bản thân mình, thế giới bên ngoài không thích hợp với cô đâu.”

“Anh cả đã trở về chưa?”

“Cũng về rồi, thế nên cô chủ cần phải cẩn thận hơn bao giờ hết mới đúng, thân phận của cô cực kì tôn quý, cô phải cẩn thận hơn nhiều.”

Strzyga lái xe nhìn bóng người dần biến mất trên chiếc kính chiếu hậu, ánh mắt cô tràn đầy vẻ cô đơn lạc lõng.

Hi vọng lần gặp sau có thể đến càng sớm càng tốt, cô ấy khá là mong đợi.

Cô gái này thật sự rất thú vị, thật là… Năng nói chuyện, điểm này rất tốt, đã lâu lắm rồi cô ấy không được nghe người ta nói nhiều như thế.

Nhìn theo chiếc xe Diên rời đi, Hứa Minh Tâm xem đồng hồ, cũng chỉ mới đến giữa trưa thôi, bây giờ cô chạy đến tìm Cố Gia Huy thì đúng lúc có thể ăn cơm trưa.

Hứa Minh Tâm chạy tới dưới cao ốc tập đoàn HOAN, nhà họ Ôn đã chuyển sang nơi này từ nhiều năm trước, tạo quan hệ với hoàng gia Anh nên dần dà đã bén rễ và cắm sâu vào lòng đất London.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 497


Chương 497

Ôn Thanh Vân là cô cả nhà họ Ôn, cô ấy có một đứa em trai năm nay vừa mới tròn mười tuổi, là con của mẹ kế sinh ra.

Mẹ kế của cô ấy là một người trong hoàng tộc.

Lễ tân nghe nói cô muốn tìm Cố Gia Huy còn hỏi xem cô có thiệp mời không, cô lắc đầu.

“Thật lòng xin lỗi, ngài Cố Gia Huy không phải là người ai muốn gặp cũng gặp được.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì hơi khó xử, cô muốn cho anh một bất ngờ vui vẻ nhưng không ngờ lại bị chặn đường ở đây.

“Tôi là bạn của anh ấy thì cũng không được ư?”

“Thời buổi này ấy à, con chó con mèo ngoài đường cũng tự nhận mình là bạn của ngài Cố Gia Huy được ư?” Lễ tân nói với giọng hơi khinh thường, sau đó không thèm để ý tới Hứa Minh Tâm. Hứa Minh Tâm hơi ngượng ngùng, cô ta khinh thường cô ra mặt và xem cô thành kẻ chạy tới cố gắng móc nối quan hệ.

Hứa Minh Tâm xoay người đi về phía khu nghỉ ngơi để ngồi, định gọi điện thoại cho Cố Gia Huy thì đằng sau có giọng nói bàn tán của bọn họ.

“Thời buổi này người nào cũng muốn thấy người sang thì bắt quàng làm họ nhỉ, không tự nhìn lại xem bản thân mình là cái thá gì, há miệng cái là đòi gặp ngài Cố Gia Huy, tưởng cái tập đoàn này là nơi nhà cô ta mở ra chắc?”

“Đúng đó, cần gì đến phó tổng Thanh Vân ra tay, chúng ta có thể đuổi đi luôn ở đây được rồi.”

Hứa Minh Tâm cũng chẳng biết phải có cảm giác gì nữa.

Cô không phải là chó mèo hoang ngoài đường đâu!

Cô nhấn số điện thoại, đầu bên kia nhanh chóng nhấc máy.

“Gặp phải chuyện gì khó chịu hả?”

“Em đang ở dưới lầu tập đoàn HOAN, anh có ở đây không vậy.”

“Anh xuống lầu đón em lên ngay.”

Chẳng mấy chốc Cố Gia Huy đã vội vã đi tới, hết sức ngạc nhiên khi trông thấy cô ở đây.

Không ngờ cô lại tự mò mẫm đường đi tới nơi này.

“Sao em lại tới đây thế? sao không báo cho anh biết trước một tiếng, em tới đây một mình ư? Em không quen đường quen nẻo gì ở đây mà, nhỡ em đi lạc mất thì phải làm sao bây giờ? Đúng là em không bao giờ khiến con người ta yên tâm cho được ấy, trên đường đi có xảy ra chuyện gì không vậy…”

Cố Gia Huy nói chuyện cứ như đang bắn rap vậy khiến hơi dở khóc dở cười.

“Này chú ba nhà họ Cố, dù thế nào thì em cũng là một người trưởng thành rồi, em có thể đọc được chữ nhé.”

“Thế thì sao? Trong mắt anh thì em vẫn là một đứa trẻ chưa lớn thôi. Em đã đến đây rồi thì anh đưa em đi gặp mặt Thanh Vân.”

“Gặp người lớn thì cũng được thôi nhưng mà anh phải giúp em một việc khác trước đã. Đây, hai người kia cứ cười mỉa mai em, bảo là em tới đây để thấy người sang bắt quàng làm họ rồi cười khinh bỉ em. Anh nói cho bọn họ nghe xem anh có quen biết em không? Anh có biết em là ai không hả?”

Hứa Minh Tâm không hề khách sáo nhìn mấy cô gái ở quầy lễ tân.

Có lẽ trước đây cô sẽ cố nhịn cơn tức tối và ấm ức này nhưng bây giờ cô không cần phải tự chịu uất ức như thế nữa đâu.

Cố Gia Huy nghe thế thì khẽ híp mắt lại, nhìn nhân viên ở quầy lễ tân với ánh mắt tối tăm.

“Các người thích bàn tán về người khác thật đấy nhỉ, đây là người của tôi, các cô có ý kiến gì không?”

Nghe lời nói lạnh như băng đó, bọn họ sợ tới mức cả người run lên, mồ hôi lạnh đầm đìa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 498


Chương 498

Người của Cố Gia Huy ư? Những lời anh nói nghĩa là sao?

Tức là kẻ thứ ba thành công leo lên ghế chính rồi hả?

“Không dám ạ!”

Bọn họ run rẩy nói.

“Sau nay cô ấy có đến tìm tôi thì đưa cô ấy lên thẳng phòng làm việc.”

“Dạ thưa ngàiGia Huy.”

Cố Gia Huy là người có quyền lớn nhất trong tòa nhà này. “Được rồi, chúng ta đi ăn cơm thôi, anh gọi cả chị Thanh Vân nữa, em hơi đói bụng rồi.”

“Được, thế em chờ anh một chút, anh sẽ xuống nhanh thôi.”

Chẳng mấy chốc Ôn Thanh Vân đã xuống tới, cô ấy bước trên đôi giày cao gót đen nhọn vào cao, trên người là tây trang chỉn chu.

Mái tóc được quấn lên cao, trông có vẻ trưởng thành giỏi giang và đầy khí chất.

Cô ấy nhoẻn miệng cười trông cực kì hiền lành và hòa nhã. Đây là một cô gái cực kì dịu dàng hòa nhã nhưng cũng là một người mạnh mẽ có thể quyết đoán và kiên cường.

Hai khí chất hoàn toàn trái ngược nhau cùng hòa vào làm một ở cô ấy nhưng lại không có vẻ kì lạ và ngược ngạo.

Ôn Thanh Vân giơ tay ra cười nói: “Chị thường ngheGia Huy nhắc tới em, bây giờ cuối cùng chị cũng được gặp người thật ở đây rồi. Không thể ngờ nổi người có thể ăn được Cố Gia Huy sạch sành sanh lại là em.”

Hứa Minh Tâm hơi ngượng ngùng, nói: “Chào chị Thanh Vân, chuyện không phải như lời chị nói đâu, rõ ràng em mới là người bị chú ba nhà họ Cố ăn sạch sành sanh đấy chứ. Anh ấy nói gì em cũng không dám cãi lấy một lời!” Hứa Minh Tâm kiềm lòng không đậu oán trách.

Ba người bọn họ đi tới một nhà hàng cơm ta, Ôn Thanh Vân nhìn Cố Gia Huy liên tục gắp thức ăn cho Hứa Minh Tâm.

Ánh mắt anh cực kì dịu dàng, cực kì cẩn thận.

Ôn Thanh Vân ngồi đối diện nhìn thấy thế thì nhịn không được lại cười cười.

Khi Cố Gia Huy đi vệ sinh thì Ôn Thanh Vân mới mở miệng nói: “Chị chưa từng thấy cậu ấy hiền lành săn sóc cho một người nào như vậy đấy, đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, ai có thể ngờ được là cậu ba nhà họ Cố chỉ cần vung tay lên là có thể tạo thành mưa thành gió lại là một người yêu thương và cưng chiều vợ mình như vậy.”

“Chị Thanh Vân, chị nói thế khiến em cũng phải ngượng ngùng đấy.”

“Chẳng có gì để ngượng đâu mà, như thế rất tốt. Sau khi cậu ấy bắt đầu hẹn hò với em thì tâm trạng cũng vui vẻ sáng sủa lên rất nhiều, không còn nặng nề và đầy áp lực như trước kia nữa, đó là một chuyện rất tốt. Em có biết về quá khứ củaGia Huy không? Tất cả những chuyện từng xảy ra ở Anh ấy?”

Ôn Thanh Vân tò mò hỏi.

Hứa Minh Tâm lắc đầu, cô không hề biết gì nhiều về quá khứ của Cố Gia Huy, cô chỉ biết là từ nhỏ anh đã bị Cố Triệt xa lánh, đưa sang đây, bốn năm trước về nước thì lại gặp nạn vì chiếc thuyền nổ mạnh.

Quá khứ… Có thể kết thúc trong một câu.

“Đó đều là những ký ức không mấy hay ho gì, không nói ra cũng dễ hiểu thôi. Đây xem như là lân đầu tiên chúng ta chính thức gặp mặt nhau, em đến đây đột ngột quá nên chị không có chuẩn bị sẵn quà gặp mặt để tặng cho em, thật ngại quá.’ “Không cần quà gì đâu ạ! Chú ba Cố có tiền, em chẳng thiếu thốn gì cả.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 499


Chương 499

“Hai chuyện này không giống nhau, trừ khi em không muốn chấp nhận chị dâu hai này.’ “Không phải… Nếu chị Thanh Vân nhất quyết phải tặng thì hãy tặng em một món nào đó rẻ tiên thôi, nếu không cầm mấy món đồ đắt tiền ấy em lại không nỡ dùng, không nỡ ăn, lại còn phải tốn tiền mua cái két bảo hiểm để cất đi, thật sự là mệt lắm đó. Chị có thể tặng em mấy món xinh xắn mà con gái hay thích là được rồi, em không có yêu cầu gì đâu!”

Hứa Minh Tâm vội vàng nói, cô thật sự rất sợ mấy món quà người giàu có tặng, cầu xin trời đừng tặng cho những thứ đắt xắt ra miếng.

Mặc thì không nỡ mặc, ăn thì không nỡ ăn, nhìn lại thấy đau lòng, dùng lại càng thấy đau lòng.

Cảm giác đó thật sự quá tệ.

Ôn Thanh Vân nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô thì không nhịn được cười cười.

Cô bé này thật là thú vị.

“Được rồi, để chị cẩn thận suy nghĩ xem, chị thật sự chưa tặng ai món quà > nào đẹp nhưng giá rẻ bao giờ cả.”

Chẳng mấy chốc Cố Gia Huy đã đi về sinh xong và trở về, thấy bọn họ tán gẫu với nhau cũng khá vui vẻ, tâm trạng cũng rất tốt.

Khi quay về, có lẽ là do điêu hòa trong xe quá ấm áp nên Hứa Trúc Lin bất tri bất giác tựa vào lòng Cố Gia Huy và ngủ thiếp đi.

Ôn Thanh Vân lái xe nhìn lên kính chiếu hậu muốn nói lại thôi. Cuối cùng, cô ấy thở hắt ra một hơi mạnh, bất đắc dĩ hỏi: “Em chưa kể cho Hứa Minh Tâm nghe về những chuyện về em ở nơi này, cũng chưa từng nhắc tới người đó…”.

Cô ấy nói cực kì lấp lửng, sợ làm Hứa Minh Tâm đang ngủ say giật mình tỉnh giấc.

Cố Gia Huy đang vuốt sợi tóc rơi xuống trên trán Hứa Minh Tâm thì đột nhiên nghe thấy những lời đó, ngón tay anh khẽ run lên.

Cả người anh cứng đờ trong nháy mắt, sóng lớn bắt đầu cuồn cuộn dâng lên trong đôi mắt kia.

Anh hít một hơi thật sâu và ngược mắt lên nói: “Chuyện trôi qua thì đã là quá khứ rồi, cũng chẳng có gì hay để kể lại cả.”

“Trước đó em giấu diếm thân phận, cô ấy cũng không biết em vẫn còn sống. Thế nhưng bây giờ em đang sáng rực như mặt trời ban trưa, sau này nhà họ Ôn cũng sẽ giúp đỡ em, dù là em chỉ tạo sóng tạo gió ở Đà Nẵng nhưng hệ thống và mạng lưới tin tức trên toàn thế giới phát triển như thế, cô ấy không thể bỏ qua không để ý đến em.”

“Chị dâu, sau này chị đừng nhắc lại về chuyện này nữa. Em của năm đó đã chết rồi, bây giờ em chỉ là Cố Gia Huy mà thôi.”

Cố Gia Huy nói với giọng âm u, ánh mắt sâu thăm thẳm, Ôn Thanh Vân nhìn lên kính chiếu hậu rồi thở dài thườn thượt.

Đúng là chuyện đã qua nhưng sóng gió lại chưa bao giờ lặn xuống.

Trong bốn năm nay, cô ta đã gây ra tiếng vang lớn ở London.

Nếu Cố Gia Huy đã không muốn nhắc lại thì cô ấy cũng sẽ không nhiều lời, chỉ mong là chuyện đó thật sự trôi qua và trở thành dĩ vãng.

Nếu không một khi bị dính vào thì người vô tội nhất chính là Hứa Minh Tâm.

Lốc xoáy quá lớn, một người chẳng có tí kỹ năng sinh tồn nào không thể sống đến phút cuối cùng được.

Hứa Minh Tâm chờ đến ba giờ chiều mới quay về, về đến rồi cô cũng không nghỉ ngơi nhàn rỗi, cô học lại các lễ nghi cùng với tập nhảy, sau đó là làm bánh ngọt cho Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh về tới cùng với gương mặt cực kì mệt mỏi.
 
Back
Top Dưới