Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 360


Chương 360

“Một lát nữa anh bảo người chuẩn bị cho em một cái hộp giữ nhiệt, để em có thể mang đến trường mà ăn, còn có thể chia cho các bạn cùng lớp, bạn cùng phòng của em. Được không nào?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì trong lòng cảm thấy vui như muốn nổ tung vậy.

Ông chủ lớn đúng là ông chủ lớn mà, sao lại có suy nghĩ cần thận như thế chứ. Cô thật không ngờ đến mà.

Thậm chí Cố Gia Huy còn nghĩ đến mấy việc tận sau này cho cô luôn, thật hạnh phúc quá đi!

“Cậu ba nhà họ Cố của em di, anh thật sự là quá thông minh đó! Vậy thì sau này mỗi ngày em có thể được ăn món ngon roi. Hơn nữa không chỉ ở mỗi nhà mà đến trưởng vẫn có thể được ăn!””Vậy em nên thường cho anh cái gì đây nào?” Cố Gia Huy chỉ vào miệng mình, ý tứ thể hiện vô cùng rõ ràng.

Hứa Minh Tâm nhịn không được mà trừng mắt nhìn anh: “Người lương thiện thật sự sẽ không đòi hỏi như thế.”

“Anh có phải người lương thiện đầu nào. Xem ra là tâm hồn ăn uống của em cũng chẳng lớn lắm đâu nhi. Anh thấy di ở nhà cũng không có gì làm nhiều đầu, cũng khá nhàn rỗi rồi, chắc là không cần sắp xếp thêm đầu bếp…”

Anh còn chưa kịp nói xong lời của mình thì Hứa Minh Tâm đã kiễng mũi chân lên, áp đôi môi vẫn còn vương mùi thơm ngọt lên môi của anh.

Ban đầu cô chi định hôn nhẹ một cái như chuôn chuồn lướt nước thôi là được rồi, không nghĩ rằng tốc độ của người đàn ông kia lại nhanh đến như vậy.

Một tay của anh ôm chặt lấy vòng eo thon của cô, một tay khác lại luồn vào tóc cô, giữ lấy gáy của cô.

Hai cơ thể dán chặt vào nhau, không có một khe hờ nào.

Nếu không phải là vẫn còn mặc quần áo trên người, chỉ sợ rằng…Cơ thể của anh như dang dán tro nên nóng hơn, dãn cách một lớp quần áo roi mà vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ nóng bòng kia.

Cà người của anh… Đang tràn ngập hơi thở của d*c v*ng, của h*m m**n đẩy hoang dại.

Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút sợ hãi.

Loại sợ hãi này của cô rất kì la, sau anh sẽ làm loạn, nhưng cũng sợ anh sẽ không làm gì nữa.Cô sợ nhìn cơ thể chẳng đâu vào đâu của mình sẽ khiến cho anh không lên nối d*c v*ng.

Mặc dù anh đã từng giải thích rằng bây giờ anh không động vào cô là vì thương cô còn nhỏ tuổi quá, không muốn để lại một ấn tượng không tốt đẹp cho cô.

Nhưng mà đã sống chung với nhau hai năm trời rồi mà cũng không xảy ra cái gì cả… Điều đó làm cô không khỏi nghi ngờ về sức quyến rũ của chính mình.

Rốt cuộc là vì sức chịu đựng của anh quả mạnh mẽ, hay vẫn là vì minh quá nhạt nhẽo. Cô cũng không rõ nữa.

Ngay khi cô còn đang mơ hồ như lạc vào bấu sương mù, thì người đàn ông chợt buông cô ra.

Anh hít sâu một hơi, có gắng hết sức để kìm nén h*m m**n bên trong mình, sợ rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì sẽ cọ súng ra lửa mát.

“Anh… Anh không sao đấy chứ?”

Hai mắt của Hứa Minh Tâm vẫn còn hơi mơ màng, thờ hổn hến.

Giọng nói của cô vì nụ hôn vừa rồi mà trở nên vô cùng mềm mại, nghe như nũng nịu vậy.

Nghe mà khiến cho người ta dễ bị mê hoặc.

Cố Gia Huy nắm chặt tay, nói: “Không sao cả, anh đi rửa mặt đã.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 361


Chương 361

Sau đó, anh đi vào trong phòng tắm. Hứa Minh Tâm cảm thấy có chút thất vọng.

Quả nhiên là sẽ không làm gì mà.

Trong lúc mà cô chờ Cố Gia Huy đi ra thì nhận được điện thoại của Hứa Văn Mạnh, nói rằng ông ta đang tìm mình ở ngoài sành lớn.

“Bổ à, có chuyện gì thế a?”

“Mặc dù chị của con không mời con làm phủ dầu, nhưng con vẫn phải cùng bố đưa chị con lên thâm đỏ. Hôm nay không có phỏng viên đến nhưng những người có máu mặt đều đến đây, không thể để cho người ta nghĩ rằng gia đình chúng ta không hòa hợp, rồi đi phát tán linh tinh làm trò cười cho mọi ngườiđược.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thi cảm thấy có chút buón cười.

Cô và chị cô luôn không thể hòa hợp với nhau được. Từ nhỏ đến lớn đều bị HứaAn Kỳ bắt nạt, bố cũng không bao giờ nói một câu gì.

Mà bây giờ lại bắt cô phải làm thế kia.

Thật ra trong lòng mọi người đều biết rõ như vậy cà rồi. Cố tình làm như vậy, cũng chi để người ta nhin ngoài cho đẹp thôi.

“Con biết rồi, để con đi đến phòng thay đổ ngay.”

Cô cúp điện thoại, Cố Gia Huy cùng từ phòng tắm đi ra.

“Có chuyên gì vậy?”

“Em phải nhanh chóng đến gặp HửaAn Kỳ, dù sao thì cô ấy cũng là chị của em.”

“Anh đã bảo Khương Tuấn mang mấy đỏ kia về rồi.”

“Vậy cử để đấy đi, lát nữa em về thì ăn.”

“Được, vậy anh đi tim Cố Triệt để, tí sẽ quay lại tìm em. Nếu em không gọi được cho anh thì phải đến tìm Yên, Cô ấy sẽ tiên hdn anh nhiều.””Um, em biết rồi.”

Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn nói, sau đó đi vào phòng thay đổi

HửaAn Kỳ đã trang điểm xong hết rối. Người ta nói rằng trong cuộc đời của người phụ nữ đẹp nhất là khi được làm cô dâu, quà đúng là như vậy.

Trước kia cô nhìn thế nào cũng thấy không thể yêu thương nổi HửaAn Kỳ, thể mà hôm nay nhìn lại thấy rất thuận mắt.

Phù dâu của cô ta cũng không phải người xa lạ gì. Chính là cái người đã làm ầm ĩ ở bữa tiệc sinh nhật lần trước, Lâm Thanh Loan.Nghe nói là cô ta trở về rối ẩm i với bạn trai một trận rối sau đó liền chia tay.

Ban đầu hai người đó còn định sẽ kết hôn, ngày cưỡi còn trước cả HứaAn Kỳ. Vậy mà vì một chiếc váy giả mà mỗi người đi một hướng.

Lâm Thanh Loan nhìn về hướng của Hứa Minh Tâm, trong đôi mắt xinh đẹp kia như muốn bùng lửa.

“Đan Kỳ, sao cô ta lại đến đây?” Lâm Thanh Loan không hài lòng mà nói.

“Cậu nghĩ rằng tôi muốn lắm à? Còn không phải là vi muốn diễn cho người ngoài xem sao. Đợi lát nữa côta phải đi phía sau bố của tôi, đưa tôi đi thảm đỏ nữa.”

Về mặt của HưaAn Kỳ cũng vô cùng không hai lòng. Bây giờ cà địa vị lẫn thân phận của Hứa Minh Tâm đã cao hơn cô ta rất nhiều rồi.

Muốn chửi cũng không chửi được, đánh cũng không đánh được, càng đừng nói đến nhiều thứ khác phải nhin.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 362


Chương 362

“Ừm… Mấy người đừng để ý đến tôi, tôi sẽ tự tim chỗ ngồi, không cần phải chào hỏi gì đâu.”

Hứa Minh Tâm cũng có chút xấu hổ. Kẻ thủ gặp nhau thì hận đỏ mắt mà. Cô trêu chọc đến một Trinh Anh là đã quả đủ rồi, cũng không muốn dây đến hai người phụ nữ kia nữa.

Rất nhanh sau đó, Hứa Văn Mạnh và Trần Hiểu Vân đã chay đến đây.

Trần Hiểu Vân nhìn thấy đứa con gái xinh đẹp của mình, xúc động đến bật khóc.

Bà ta ôm lấy cổ của HứaAn Kỳ, nói: “Con gái à, cuối cùng mẹ cũng nhìn thấy con kết hôn rồi. Khi con vừa mới được sinh ra, bố của con vẫn luôn rất thất vọng, nói rằng là con gái thì sau này sớm hay muốn vẫn phải gà cho người khác thôi. Không nghĩ rằng nhanh như vậy đã đến rồi. Nhiều năm như vậy đã trôi qua, con gái của chúng ta cũng dã lon thật rối.””Đúng vậy, giờAn Kỳ đã lớn lên xinh đẹp như vậy, cũng đã tìm được một người dàn ông tốt rói. Con được gả vào nhà họ Cố rồi thì nhà họ Cố chắc chắn sẽ không đối xử tệ với con đầu. Về sau nhở phải thường xuyên về nhà thăm bố và mẹ con đấy, đã biết chưa?”

Hứa Văn Mạnh là một người đàn ông không muốn phải rơi nước mắt, nhưng đôi mắt cũng đã trở nền đỏ hoe.

Hai người vây quanh HứaAn Kỳ mà nói dài nói ngắn, dịu dàng dặn dò.

Nếu Hứa Minh Tâm là người ngoài, nhìn một màn như vậy tất nhiên sẽ cảm thấy vô cùng cảm cảm động. Nhưng trở trêu thay… Hứa Văn Mạnh lại là bố của minh.

Cô ngồi ở một bên, Hứa Văn Mạnh bước vào cửa nhưng cũng không thèm nhìn cô lấy một cái. Toàn bộ sự tập trung đều rơi hết lên người HứaAn Kỳ.

Ông ta hình như chỉ biết có đến con gái của mình.

Thế còn cô thì sao?

Cô là cái gì chứ?

Tự nhiên trái tim Hứa Minh Tâm cảm thấy hơi nhói lên, côn vốn con tưởng từ lâu mình đã chai li với điều này rồi.

Cô ở trong nhà họ Hửa mười tám năm và từ lâu có phát hiện ra mình cũng chi làm một người thừa nhưng bây giờ cô lại nhận ra, thậm chí cô không phải là một người thừa, trong mắt của bọn họ, bây giờ cô đã không còn tồn tại. Sự tồn tại của cô là hoàn toàn vô nghĩa và có hay không cũng được.

Cổ họng Hứa Minh Tâm nghẹn cứng lại, cô muốn khóc nhưng lại không khóc đưỢc.

Co giữ chặt lấy tay của mình, dầu móng tay ghimsâu vào trong da, đau đến mức nhói lên.

Hai người bọn họ hỏi thăm nhau một lúc rối Hứa Văn Mạnh mới liếc mắt sang nhin cô: “Cô cũng ở đây à? Nghe nói cô có tranh chấp gì với con gái của nhà họ Trình. Về sau ở những nơi đông người, nếu có thể không nói chuyện thi đừng nói chuyện, dung dắc tội với những người mình không thể đắc tội được. Hiểu chưa?

“Đó không phải là lỗi của con, là lỗi của cô ta..”

Hứa Minh Tâm vẫn chưa nói hết thì đã bị Hứa Văn Mạnh ngắt lời: “Tôi không quan tâm đó là lỗi sai của ai. Mặc dù nhà họ Hửa và nhà họ Trình không phải có một quan hệ gì quả thân thiết với nhau nhưng vẫn có khi phải đi lại trong lúc làm ăn. Cô bảo tôi về sau còn mặt mũi nào để đi làm ăn với người ta nữa? Có phải cô nghĩ mình với được đến Cố Gia Huy, lại là con nuôi của nhà họ Ngôn nên trong mắt cô không còn người bố này nữa phải không?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy định lên tiếng giải thích gì đó cho minh nhưng nghĩ lại lúc đầu, khi Hứa Văn Mạnh nho cô ăn cơm với con trai của thị trường thì còn lời ngon tiếng ngọt. Vậy mà sau khi lợi dụng cô xong lại lên mặt mắng chửi cô như vậy.

Đúng là bố của cô!”Con biết rồi”

Một lúc sau cô mới nói ra được ba từ đó và giọng điệu cũng rất lạnh lùng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 363


Chương 363

“Biết là tốt, tôi không mong cô đem lại cho tôi bắt cử phiền phức gì. Đợi đến nữa cả nhà cùng ngồi xuống thi cũng đừng khiến cho người khác phải cười nhạo, Lúc bữa tiệc bắt đầu, cô sẽ đi với tôi để đến xin lỗi ông cụ Trinh.

“Con không đi.”

Hứa Minh Tâm đứng thẳng lưng, cô nói ra từng chữ rõ ràng.

Hứa Văn Mạnh nghe vậy thì cũng cau mày, không vui.

“Văn Mạnh, ông xem đứa con gái nhỏ của ông đi. Nó vẫn còn chưa gà vào nhà họ Cổ mà đã dám cãi lại bổ như thế. Con gái đúng là nuôi tôn cơm, chúng nó đến khi đủ lông đủ cánh rồi thi lập tức bay đi.”

“Chủ Thắng, châu chỉ là một người ngoài nhưng cháu không nghe được những lời như thế. Tính khí của Hứa Minh Tâm càng ngày càng lớn, đúng là có người ở đằng sau chống lưng nên khác hẳn, dám nói chuyện với bố mình như thế.

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì lại thấy hơi buồn cười.Cô đã làm gì chứ?

Cô mới chỉ nói có ba chữ, nêu ra ý kiến của mình chứ cô cũng chẳng nói cái gì láo lếu bắt hiểu cả.

“Lâm Thanh Loan, đây là chuyện của gia đình tôi thì liên quan gì tới cô? Nhà cô ở cạnh biển nên cô muốn quàn nhiễu thứ như vậy sao? Hay là tôi tặng cho cô một giải thưởng luôn nhi?”

Sự chịu đựng của Hứa Minh Tâm cuối cùng đã bi phá vỡ tan tành.

Bác trai, bác gái, Cổ Yên và Cố Gia Huy đều nói rất đúng.

Con ngựa giỏi thì luôn bị người ta cưỡi còn người hiển lành thi luôn bị người khác bắt nạt.

Cô nhẫn nhịn một lần thi bọn họ lại tường rằng cô yếu đuối dễ bắt nạt.

Bây giờ thi cô có gì phải sợ chứ?

Cô sợ sản nghiệp của nhà họ Cố không đủ lớn hay người đàn ông của cô sẽ không ra mặt giúp cô?

Đúng là cô dựa vào đàn ông đấy, như thể thi có làm sao chứ?

Có bản lĩnh thì mấy người bọn họ cũng đi tìm

những người đàn ông như Cố Gia Huy mà dựa vào

diVậy nên, dựa vào đàn ông cũng không có gì xấu cà, người đàn ông này cũng là do cô tự mình đi tim.

Lâm Thanh Loan nghe thấy câu đó thì cũng tức giận.

“Cô… cô nói lại một lần nữa xem nào.”

Cô ta chỉ tay vào mũi của Hứa Minh Tâm, cả mặt đỏ phừng phừng vì giận dữ.

Liên quan đếch gì tới cô?”

Câu trả lời của cô dúng là rất ngang ngược nhưng rất có hiệu quả.

“Cô.. chú Thắng, chủ nhìn con gái mình xem cô ta vừa nói gì đi? Nếu như người khác nghe được thì còn tường nhà họ Hửa không biết day con cái.”

Hứa Văn Mạnh nghe xong câu đó thì sắc mặt rất khó coi.

Lúc đầu ông ta còn e sợ một chút thể lực của Cố Gia Huy và đôi vợ chồng không nói lý lẽ nhà họ Ngôn kia.

Nhưng lúc này, là một người chủ gia đình, lại làm một người bố, bị Hứa Minh Tâm thẳng thừng từ chối như vậy trước mặt nhiều người, ông ta thấy minh phải đứng ra nói gì đó.

Cho dù Cố Gia Huy có tìm đến ông ta thì ôngta cũng có cái lý của minh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 364


Chương 364

Một người bố dạy dỗ con gái thi là một chuyện không thể đương nhiên hơn được nữa.”Hứa Minh Tâm!”

Hứa Văn Mạnh tức giận hét lên, thậm chí ông ta còn đập mạnh tay xuống bàn trang điểm.

“Bổ, con nói có gì không đúng sao? Con đang nói chuyện với bố thi những người ngoài này xía vào làm gì? Chẳng lẽ bố mẹ cô ta không dạy cô ta biết khi người khác đang nói chuyện thì đừng xen vào sao?”

“Mày… không ngờ mày còn mặt mũi mà đi đổ lỗi cho người khác? Tao thấy mày hỏng quả rồi.”

Cơn giận của Hứa Văn Mạnh bốc cháy hừng hực, bây giờ ông ta không còn e ngại một chuyện gì nữa.

Trí khôn của ông ta đều bị ngọn lửa tức giận che mất, ông ta chỉ muốn phải dạy lại đứa con gái không biết trên biết dưới là Hứa Minh Tâm kia.

Hứa Văn Mạnh bước tới, bàn tay giơ cao trên trời định đánh thẳng xuống mặt cô.

Hứa Minh Tâm cau mày, nhưng cô không tránh né, cô chị lạnh lùng nói.

“Bố, bố cứ đánh đi”

“Cùng lắm thì con cử mang cái vết bạt tai này rangoài để cho mọi người xem bố dạy dỗ con gái minh như thế nào. Năm nay con 18 tuổi chứ không phải là 8 tuổi để mà bố vẫn còn dùng đòn roi nói chuyện với con. Nếu chuyện này mà truyền ra bên ngoài thì không biết làm trò cười đến đâu?”

“Mày..”

Hứa Văn Mạnh bị câu nói đó của Hứa Minh Tâm làm cho nghen họng. Bàn tay ông ta vẫn giơ lơ lửng trên trời, ông ta đánh xuống cũng không được mà không đánh xuống cũng không xong.

Đứng trước mặt Hứa Văn Mạnh, Hứa Minh Tâm trở nên nhỏ bé hơn, thân hình của Hứa Văn Mạnh rất lớn nên càng làm người cô trở nên gây gò yếu ớt.

Nhưng cô đứng thẳng lưng kiêu hãnh, giống hệt như hình ảnh cây tùng vẫn đứng thằng trong gió rét. Hứa Minh Tâm nâng cao cằm lên, ngẩng đầu nhìn

Hứa Văn Mạnh.

Ánh mắt cô không còn vẻ sợ hãi muốn rút lui nhưng mà cô trực tiếp nhìn thằng sang.

“Bó, vẫn còn chuyện vừa này bố muốn con đi xin lỗi ông cụ Trình. Vây thì trước khi con đi xin lỗi, con sẽ đi hỏi bố mẹ nuôi của con. Bọn họ vừa mới giải quyết chuyện này xong, là cả con và Trịnh Hoa đếu có lỗi Nếu như con phải đi xin lỗi thì cô ta phải đến đây xin1ỗi con trước”

“Và lại, con cũng muốn đi tim Có Thanh Trung xem anh ấy thấy chuyện này như thế nào.”

“Mày đang uy h**p tạo đúng không? Mày lôi cả Ngôn Dương, Thẩm Thanh và Cố Gia Huy ra như thế có phải là mày đang muốn chống đối lại tao đúng không?”

Hứa Văn Mạnh vô cùng tức giận, sao lúc trước ông ta không phát hiện ra Hứa Minh Tâm lại còn mạnh mẽ như vậy?

Hứa Minh Tâm cũng ăn nói đâu ra đấy, còn cô thì như một con nhím, lúc nào cũng xù lông: “Con cũng chỉ muốn lấy lại công bằng cho mình thôi. Con chi không hiểu một điều rằng con và bọn họ không có quan hệ máu mủ gì với nhau mà cũng có thể bào vệ con như vậy. Còn bố là bổ ruột của con nhưng lại đối xử tàn nhẫn với con như thế? HứaAn Kỳ là con gái của bố, còn con chẳng lẽ không phải sao? Sao bổ lại nhất bên trọng, nhất bên khinh như thế? Chẳng lẽ bố không cảm thấy lương tâm mình bị cắn rứt sao?

Cuối cùng, Hứa Minh Tâm nói ra câu hỏi ở sâu trong đáy lòng mình.

Cô đã chôn giấu nó ở đó bao nhiêu năm nay, lúc trước có vẫn luôn muốn hỏi nhưng lại không dám.Cô thấy sợ…

Cô sợ cỏ nói ra sẽ làm Hứa Văn Mạnh không vui?

Nhưng bây giờ cô đã hiểu, cô không có gì phải sợ cả, cô muốn hỏi thì cứ hỏi thôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 365


Chương 365

Hứa Văn Mạnh nghe vậy thì sắc mặt càng đỏ hơn, cơn giận cũng càng lúc càng bốc lên cao ngút. Ông ta không khống chế được mình, cái tát giáng mạnh xuống nhưng không phải là vào mặt cô mà rơi trên cánh tay cô.

Cơ thể gầy gò nhỏ bé của Hứa Minh Tâm làm sao có thể chịu được một cái đánh như trời giáng như thế.

Cô loạng choạng ngã xuống đất, đầu gối đập trên nên gạch lạnh ngắt, vô cùng đau đớn.

Hứa Minh Tâm cũng muốn cổ để đứng dậy nhưng cà người cô hoàn toàn không có chút sức lực nào cả.

Hứa Văn Mạnh thật sự ra tay đánh cô sao?

Tại sao lại như thế?

Hữa Minh Tâm ngẩng đầu lên, hai mắt cô đỏ ừng, long lanh nước.

Nhưng không hề có một giọt nước mắt nào rơi xuống.

Cô hoàn toàn thất vọng với hai chữ “tình thân”

“Mày hỏi tao tại sao tao lại nhất bên trọng, nhất bên khinh đúng không? Vậy thì tao nói cho mày biêt, bởi vì mày là một nỗi ô nhục. Chi có HứaAn Kỳ mới là niềm tự hào của tao, cho dù bây giờ Cố Gia Huyvà gia đình nhà họ Ngôn chống lưng cho máy nhưng sự chân ghét của tao dành cho mày vẫn không hé thay doi.

Nỗi ô nhục…

Ba chữ này như một mũi dao, khắc sâu vào trong não của cô, găm đến tim cô và để lại một hổ sâu rất lớn.

Vết thương máu me đầm đìa, không thể liên da.

Hóa ra cô là một nỗi ô nhục, là một nỗi ô nhục của nhà họ Hứa.

Bọn họ có thể khinh thường cô, nhưng cô không thể tự hạ thấp mình được.

Nếu như người khác không yêu cô thì cô càng phải biết yêu thương mình hơn.

Hứa Minh Tâm hít sâu vào một hơi, hít thờ xong cô mới từ từ đứng từ dưới đất lên.

“Bố nói vậy thì con biết rồi. Con là nỗi ô nhục của nhà họ Hứa nên vinh nhục từ giờ của con đều không có liên quan đến nhà họ Hứa nữa. Bổ, con có thể tham gia cùng bố buổi tiệc hôm nay, già vo như không có gì trước mắt khách khứa nhưng nếu bố bắt con đi xin lỗi thì con không làm được

“Mày… mày đúng là là đứa bất hiếu, Mày lại côndám nói với tao những lời như thé?”

Hứa Văn Mạnh vẫn muốn dạy dỗ cho Hứa Minh Tâm nhưng đã bị Trần Hiiểu Vân kéo đi.

“Văn Mạnh, được rối, ông việc gì phải tức giận với những người không quan trọng như thế?”

Bà ta âm thẩm nháy mắt với Hứa Văn Mạnh để bào ông ta bình tĩnh lại, nhất định không được để giận quả mất khôn.

Nếu như Hứa Minh Tâm bị thương ở đâu đó thì Cố Quang Trung nhất định sẽ đến tìm bọn họ làm cho ra nhẽ.

Hứa Văn Mạnh bị kéo một cái như thế thì cũng bình tĩnh lại, Ông ta trừng mắt nhìn Hứa Minh Tâm một cái rồi kéo rầm cửa ra ngoài.

Trần Hiểu Vân cũng lập tức đuổi theo.

Tự nhiên trong phòng chi còn lại có ba người.

Hai tay Lâm Thanh Loan khoanh trước ngực, nhìn Hứa Minh Tâm đẩy đắc ý.

Thấy vẻ khốn đốn của Hứa Minh Tâm thì cô ta thấy rất vui trong lòng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 366


Chương 366

HứaAn Kỳ cũng tỏ thái độ, cô ta nói: “Tự minh làm thì tự mình nhận đi, lại còn tường thật sự mình đã bay được lên cao làm phượng hoàng rồi. Có gì mà giòichứ? Cũng không sợ về sau trèo cao ngã đau sao?”

Hứa Minh Tâm cảm thấy, bọn họ đang nhìn cô như thế một con chó hoang không có nhà để về.

Đúng là bộ dạng bây giờ của cô rất chật vật nhưng cô không hề sai.

Bây giờ cô phải chịu đánh là vì đôi cánh của cô vẫn chưa cứng cáp, cô vẫn chưa hoàn toàn là một người mạnh mẽ.

Nhất định sẽ có một ngày cô trở nên mạnh mẽ.

Chỉ một lúc sau đó là đám cưới bắt đầu, du thuyền cũng ra đến giữa biển.

Khoảng biển này là của nhà họ Cố, mọi người có thể thả câu, cũng có thể nhìn thấy từng đàn cá bơi lội, không gian trước mắt thật sự là rất rộng lớn.

Ba chiếc du thuyền đi sát với nhau, mọi người có thể tự do hoạt động.

nhạc trong đám cưới vang lên, bỏng bay bay phần phật trên biển.Từng đợt hoa hồng rơi xuống và là cà một cơn mưa hoa hồng.

Người của nhà họ Hứa đều tham gia. Hữu Đức

Thắng nắm tay HửaAn Kỳ.

Hứa Minh Tâm đi sau lưng của Trần Cẩm Văn, phùdâu và hoa đồng thì ở ngay bên cạnh cô.

Mọi người sắp bước lên thâm đò, những chuyện về sau là của Hứa Văn Mạnh.

Cô đang chuẩn bị củng Trần Hiểu Vân ngối sang phía khách mời bên cạnh để dự tiệc nhưng không ngờ khi cô vừa xoay người thì có một lực lớn ở phía sau truyền tới.

Cô không kịp phòng bị và ngã sóng soài ra đất.

Có người vừa giẫm lên váy của cô. Cô bị ngã, mọi người đều nhìn sang và cười ồ lên.

Mặt Hứa Minh Tâm đỏ lên, cô vội vàng đứng dậy.

Cô không dám ngẩng đầu lên, không dám nhìn mặt của những khách khứa đang ở đó.Trần Hiểu Vân nhìn Hứa Minh Tâm đầy chán ghét, bà ta vội vàng kéo cô dậy nhưng lại âm thầm véo cô một phát.

Hứa Minh Tâm bị đau nên cau chặt mày, khuôn mặt nhỏ của cô cũng nhợt nhạt đi vài phần.

Cô vừa mới bị Hứa Văn Mạnh tát cho một cái rối vừa xong lại bị ngã sóng soài ra đất.

Trần Hiểu Vân không an ủi cô lấy một câu mà

phản ứng đầu tiên của bà ta là trách móc và dạy dỗcô.

Cô cản chặt răng chịu đựng, việc bây giờ cô có thể làm chỉ có thể là chịu đựng.

Nếu như cô làm ẩm mọi chuyện lên thì cô càng thấy xấu hổ hơn.Cô quay đầu nhìn về phía của Lâm Thanh Loan, cô ta nhìn cô cười, giống như việc vừa rối không phải do cô ta làm.

“Cô nhin tôi làm gì, muốn ăn thịt tôi à?”

Lâm Thanh Loan đắc ý nói.

Hứa Văn Mạnh quay đầu lại, ánh mắt đầy bất mãn: “Còn chưa đủ mất mặt sao? Cầm Vân, mau chóng kéo nó dậy.”

Trần Cầm Vân nhanh chóng kéo Hứa Minh Tâm đi.

Khách mời ngối ở phía trước, ở những vị trí quan trọng nhất đương nhiên là người của nhà họ Có.

Bởi vì đứng ở xa nên Cố Gia Huy không hiểu có chuyện gì xảy ra, anh chỉ biết cô vợ nhỏ của mình bị

ngã ra đất và những người khác đang cười đùa cô.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 367


Chương 367

Cố Gia Huy siết chặt năm đam, anh cổ kiem chế không chạy tới đỡ cô mà chỉ lạnh giọng nói: “Có gì buon cui sao?”Giọng nói của anh không lớn nhưng vô cùng lanh lùng, moi người nghe xong đeu lặng im thin thit.

Không gian xung quanh đều trở nên tính lặng hơn.

Hứa Minh Tâm ngồi ở bên trái còn Cố Gia Huy ngồi ở bên phải, ở giữa hai người cách nhau một lối đi.

Thực ra Cố Gia Huy cũng không quan tâm gì tới đám cưới này cả, tất cả mọi sự chủ ý của anh đếu dồn lên người của Hứa Minh Tâm.

Hình như… cô không được vui lắm.

Cô cúi gằm đầu xuống và không nhìn bất cứ ai cả, hai tay cô để trên đầu gối, nghich qua nghịch lại quân áo trên người mình.Cô gái nhỏ của anh phải chịu ấm ức rồi.

Cố Gia Huy định đứng dậy đưng đã bị Cố Gia Bảo ngăn lại.

“Bây giờ con đi cũng chẳng có ích gì, con định làm gì trong khi mọi người đang nhìn chằm chằm như the?”

“Nếu như con đã đồng ý là chờ hai năm thì trong hai năm này con nhất định phải nhẫn nhịn.”

CôGia Huy nghe vậy thì nghiên chặt răng. ngói lại chỗ của mình: “Mặc dù con không thể giúp đỡ ra mặt nhưng nếu như con muốn âm thắm làm cái gìđó thì bố cũng không ngăn cản con. Gia dinh nhà họ Hữa cũng coi như là thân thích, hai đứa con gái nhà họ cũng là con dâu của nhà họ Cố chúng ta. Bố sẽ không nhất bên trọng, nhất bên khinh đầu. Nếu như Hứa Văn Mạnh không thể đối xử công bằng với hai đứa con gái thì con có thể ra mặt cho Hứa Minh Tâm. Nhưng đối phương dù sao cũng là bố vợ con, con phải nế mặt một chút.”

“Mình âm thầm giành mối làm ăn của bọn họ, không có việc gì thì dọa nạt một chút, đại khái thôi là được, đừng làm việc gì quá đáng quá.”

“Bố, bố hình như rất có kinh nghiệm nhì.”

Cố Gia Huy nhướn mày nói.

“Ấy, lúc bố còn trẻ cũng từng làm qua không ít việc xấu. Những chuyện này bổ nói với con đều là dựa vào kinh nghiệm của bố đẩy, chứ không phải đùa đâu. Đợi sau khi buổi lễ kết thúc đi, đến lúc đó thì con hãy đi an ủi bạn gái của con.”

“Vâng”

Từng giây từng phút trôi qua, Cố Gia Huy cảm giác vô cùng khó chịu.

Sau khi mục sư tuyên bố, hai người trao nhẫn cho

nhau xong thì buổi lễ cũng coi như gắn kết thúc.Phia sau chi còn lại chuyện cô dâu chủ rế honnhau và ném hoa.

Người nhận được hoa cười sẽ là người kết hôn tiếp theo.

Lúc này Hứa Minh Tâm mới ngắng đầu lên.

HứaAn Kỳ quay người lại về phía sau rối ném

hoa về phía những người đến dự tiệc. Tất cả mọi người đều ngẩng cổ mong chờ, hy

vọng người được ném hoa cưới chính là mình.

Cuối cùng thì bỏ hoa cưới rơi trúng vào trong lòng của Cổ Yên.

Cổ Yên ngây người ra một lúc, cô không có ý định cướp mà hoa cưới lại tự động bay về phía cô sao?

Ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung về phía cô và mang theo sự chúc phúc.

“Xem ra chuyện vui tiếp theo của nhà họ Cổ là rơi vào cô tư của nhà này rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 368


Chương 368

“Ông cụ đúng là thật có phúc.”

Hứa Minh Tâm cũng nhìn sang, nhưng cô lại bắt gặp ánh mắt thâm sâu của Cố Gia Huy. Trong lòng cô tự nhiên cảm thấy hoang mang rối nhanh chóng củi đầu xuống.

Lần này Cố Gia Huy nhìn rõ, hốc mắt của cô đang đỏ ứng lên.

Cổ Yên đi đến trước mặt của Cố Gia Huy nói: “Anh, em lấy được hoa cưới này. Anh chúc mừng em đi. Nói không chừng mấy hôm nữa em lại kết hôn với Lệ Nghiêm đấy, nghĩ tới đó thôi cũng thấy mừng rồi.”

Cổ Yên cấm bó hoa cưới và ngửi.

Cổ Yên phát hiện Cố Gia Huy mãi không trả lời mình, cô không kim được mà nhìn sang thi thấy hỏa ra Cố Gia Huy đang không hề tập trung nhin mình.

Ây dà..

Người đàn ông rơi vào lưới tình thật đáng sợ, đến cả em gái của mình cũng không để ý đến nữa.

“Anh đừng nhìn nữa, anh nhìn rồi cũng không biết cô ấy làm sao, chỉ bằng hỏi em đi, biết đâu em lại biết gì đó.””Lúc bọn họ ra ngoài vẫn bình thường mà, sao mới đi gặp CổAn Kỳ có một chuyến mà dã trở nên như vậy?”

“Thì chịu ấm ức rồi chử sao?”

“Cô ấy làm sao vậy?”

Cố Gia Huy cau mày nhìn em gái một lúc, xem ra Cố Yên biết có chuyện gì xảy ra.

Vừa nãy lúc hai người hôn nhau ở trong phòng em cũng biết. Cũng chẳng còn cách nào khác, ai bào cái tai nghe này chất lượng tốt như thế chứ. Cảnh hai người hôn nhau… chao ôi, em không thể chịu được, nghe xong em noi het cả da gà lên rồi đây này”

“Cô ấy đeo tai nghe?”

“Đúng vậy, thế nên em có ghi âm lại rồi đây này, anh nghe thử xem, Anh có thể nghe thử tiếng hai người hôn nhau mà xem.”

“Chẳng ra thể thống gì cả.”

Cố Gia Huy trừng mắt nhìn cô một cái rối cũng nghe đoạn ghi âm.

Âm thanh là sau khi vào phòng trang điểm không lâu, sau đó thì có mâu thuẫn với Hứa Văn Mạnh.Chả trách cô lại buồn bã như vậy, bị chính bổ ruột của mình nói như vậy thì ai có thể vui được chữ.Nỗi ô nhục…

Không ngờ ông ta dám nói người phụ nữ mà anh yêu nhất là một nỗi ô nhục.

Cố Gia Huy nheo mắt lại, siết chặt lấy nằm đám.

“Em biết từ lâu như vậy rối sao bây giờ mới nói cho anh biết?”

“Em xin anh đấy, vừa rối hôn lễ còn chưa bắt đầu, nếu như em nói cho anh biết thì với cái tính của anh thi buổi lễ có còn tiếp tục được nữa không. Em cũng phải nhẫn nhịn cho tới bây giờ đây, thôi được rồi, buổi lễ như vậy cũng coi như gắn kết thúc rồi. Phía sau chỉ còn phần nhày múa nữa thôi, anh có thể đi tìm người yêu bé nhỏ của anh rồi”

CôGia Huy lòng như lửa đốt, cùng lúc đó anh lại nhìn thấy Hứa Minh Tâm đang rời khỏi đám cười dự tiệc đi về phía cửa sau. Anh cũng nhanh chóng đuổi sang

Anh theo sau đến tận phía boong tàu nhưng cuối cùng lại không thấy bóng dáng của Hua Minh Tâm đầu cả. Đúng lúc đó thi anh lại nhìn thấy một phòng kho.

Không lẽ cô trốn ở trong đây sao?Lúc anh đến gần đến phòng kho, định đưa tay ra mở cửa thì đột nhiên lại nghe thấy tiếng của Hứa Minh Tâm

“Anh không được vào trong?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 369


Chương 369

“Bây giờ bộ dạng của em rất khó coi, em không cho em anh được nhìn thấy em!”.

Hứa Minh Tâm vội vàng nói, nghe thấy bước chân đó là cô đã biết Cố Gia Huy đã đuổi theo cô rối.

Nhưng bây giờ cô đã khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, nếu như đề Cố Gia Huy nhìn thấy thì thật xau hổ.

Là cô quá vô dụng, là cô quả yếu đuối nên mới suốt ngày bị người khác bắt nạt như thế.

Cố Gia Huy nghe được câu đó thì trái tim như bị ai bóp lấy, vô cùng đau đớn.Cho anh vào xem tình hình của em thế nào được không, ít nhất thì những lúc em buồn anh cũng phải ở cạnh em chứ.”

“Không được, anh không được vào trong, em khóc xong thì sẽ tự động ra ngoài.”

“Minh Tâm…”

“Anh nghe em một lần được không?”

Giọng nói của Hứa Minh Tâm mang theo về nghènnghẹn cầu xin.

Cố Gia Huy bất lực nói: “Được rồi, vậy anh chờ em.”

Một cảnh cửa ngăn cách hai người.

Chân của Cố Gia Huy như đóng đá, anh muốn vào trong nhưng lại sợ Hua Minh Tâm càng buồn hơn nên anh chi có thể đứng chờ ở bên ngoài.

Hứa Minh Tâm vốn dĩ muốn tìm một nơi không có ai để có thể khóc thoải mái.

Nhưng không ngờ CôGia Huy lại đuổi theo

cô ra ngoài, cô muốn gào khóc thật to nhưng lại cảm thấy làm như vậy thì thật xấu hổ. Cô không dám vì như thế quá xấu hổ nên chỉ biết khóc thút thít.

Cô kim lại trong ba phút rồi cuối cùng cũng không khóc ra nữa.

Cổ họng như bị bông chặn lại, cô cảm thấy mình nuốt xuống thật khó khăn, thậm chí còn hơi đau nữa.

Cuối cùng, Hứa Minh Tâm xấu hổ lau nước mắt và đi ra khỏi phòng kho.

Cô vừa đi ra ngoài đã bị Cố Gia Huy ôm vào long

Lực tay của anh rất mạnh, giống như muốn gắn cóvào trong xương minh luân.

“Em không khóc dược. Anh ở đây nên em ngai, không khóc được”

Hứa Minh Tâm tức giận nói.

“Vậy thì em đừng khóc nữa, anh trêu cho em cười được không?”

Cố Gia Huy đau khổ nói.

“Tâm trạng của em không tốt, em hơi đói nên muốn ăn gì đó. Chắc ăn xong thì em cũng thấy khá hơn.”

“Được, thế anh đưa em đi ăn.”

Cố Gia Huy nằm chặt bàn tay nhỏ của cô và đưa cô trở lại phòng nghi ngơi.

Có Minh Tâm ăn một miếng bánh ngọt, cô cũng không chế bánh ngọt và ngấy quá.

Lúc này cô cần phải trút bỏ tâm trạng không tốt ra ngoài, nếu như không ăn chút đồ ngọt thì làm sao có thể che giấu nỗi chua xót trong lòng đây?

Cô vừa ăn vừa rơi nước mắt, cuối cùng mắt cô nhòe đi, đến lúc cô muốn lau thì đã không kịp nữa.

“Ngon thật đấy… nhưng thể này không dù, em muốn ăn thêm.”Cô phống mà lên và nói, giọng nói không rõ ràng lắm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 370


Chương 370

Cố Gia Huy dua cho cô một cốc nước ấm và nói: “Em không ăn nữa được không? Em ăn vậy là được rồi, em có ấm ức gì thì cứ nói cho anh biết, anh giúp em trút giận.”

“Nhưng anh không phải là em. Bọn họ sợ em không phải là vì bàn thân em mà vì sau lưng em có anh và bác trai bác gái… Hứa Minh Tâm em… vẫn chẳng là gì cà..”

“Em thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Chẳng lẽ không phải sao?”

“Vậy tại sao những người khác lại sợ HứaAn Kỳ? Là vi năng lực của cô ta hơn người, hay là cô ta đẹp nghiêng người nghiêng thành, hay là bọn họ e ngại nhà họ Cố và nhà họ Hứa sau lưng cô ta? Em đã nghe tới con quan và con nhà giàu chưa?”

“Đương nhiên là em nghe thấy rồi”

“Um, anh cũng muốn em trở thành con quan, con nhà giàu, kiểu mà có thể vênh mặt lên mà đi ấy. Em quan tâm làm gì chuyện người khác sợ mình vì điều gì làm gì, chỉ cần em có thể bảo vệ được bản thân mình là được. Anh biết em không muốn làm hại ai nhưng anh không dám chắc là không có ai muốn hại em. Emcó thể lợi dụng the lực sau lưng em để bảo vệ chính bản thân mình, chứ không phải dùng nó để cây mạnh h**p yêu. Vay thì chuyện những sức mạnh đó là của em hay không của em thì có liên quan gì đâu chứ?”

“Nếu như em muốn làm chuyện xấu, tùy tiện làm bậy, mà những sức mạnh đó không phải là của em thì người ta sẽ gọi em là chó cậy gån chủ.”

“Nhưng em chỉ dùng nó để bảo vệ bản thân minh, như thế là lợi dụng một cách có thiện ý. Em không cần phải cảm thấy có áp lực quá lớn, em chỉ cần làm tốt việc của mình là được. Hiểu chưa?”

“Cố Gia Huy. Sao em thấy những lời anh nói đều là sai, nhưng lại có thể thuyết phục em được vây? Như vậy rốt cuộc là đầu óc của em mê muội rồi hay là do kỹ thuật của anh quá cao?”

Lúc đầu Hứa Minh Tâm còn cảm thấy vô cùng buồn khổ vì sự yếu đuối của mình.

Nhưng nghe anh vừa nói vậy thì cô lại cảm thấy mình nên mặt dày một chút.

Cô ấm ức nhìn Cố Gia Huy một lát, cô cảm thấy mình hơi mo màng.

Cố Gia Huy bất lực gõ lên đầu cô một cái, rổi nở nụ cười: “Em tin anh đi, không bao giờ sai đầu, vì anh sẽ không bao giờ làm hại em dâu. Chuyện em phảichịu ấm ức ở cho của Hứa Văn Mạnh anh đã biết hết rối. Không sao đâu, anh trút giận giúp em

“Đừng… đến lúc đó bố em nhìn thấy em sẽ cáng thấy không thoải mái và lại trút giận lên em.”

“Ông ta dám sao!”

Cố Gia Huy trưng lớn hai mắt, hai mắt không có chút cảm xúc nào nhưng khiến người khác phải run rẫy. Nhà họ Hứa… đúng là càng lúc càng không ra gì rồi.

Hứa Văn Mạnh nghĩ rằng bám được lấy Cố Triệt là có thể kê cao gối lên để ngủ, thậm chí còn tường tượng đến một viễn cảnh rất đẹp đẽ.

“Em mệt roi, em có thể nghỉ ngơi ở đây không? Bây giờ em vẫn chưa muốn xuống dưới, đợi đến khi ăn cơm rồi em mới xuống có được không?”

“Được, lát nữa anh đến đón em.”

Cố Gia Huy giúp cô đắp chăn rồi hôn lên trán cô một cái và nói: “Nhớ mơ đến anh trong giấc mơ đấy.”

“Hử!” Hứa Minh Tâm bĩu môi tức giận, người này đúng thật là bá đạo, đến giấc mơ của cô của cô cũng muốn quản lý, sao anh không đến làm ở Cục giám sát luôn đi.

Cố Gia Huy véo véo má cô một chút rồi xoay người rời đi.Anh đương nhiên là có việc phải làm, nhà họ Hứa đã bắt nạt người của anh thì anh đưong nhiên không thể tha cho bọn họ được.

Hứa Văn Mạnh lúc đó vẫn còn ở trong đại sảnh giao lưu với mọi người. Mọi người đều tới chúc mừng, ông ta uống nhiều rượu đến mức cảm giác người mình có thể bay lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 371


Chương 371

Người gặp được chuyện vui thì tinh thần thoải mái, đúng là ông ta đang cảm nhận được cảm giác này.

Cố Gia Huy cam ly ruou tới và cạn ly với Hứa Đức Thằng.

Hứa Văn Mạnh nhìn thấy rõ người đang tới là ai, trong lòng ông ta không khỏi run lên, ông ta bắt đầu nhận ra có chuyện gì đó không ổn.

Xem ra đứa con gái khốn kiếp kia đã đi mách lẻo, đúng là có được một chỗ dựa thì không coi người bổ này ra gì.

“Anh Trung.” Hứa Văn Mạnh nói.

“Tôi muốn uống với bố vợ một ly.”

Anh nói nhẹ nhưng mọi người xung quanh đều biết ý nên đi sang cho khác.

Thấy vậy, Hứa Văn Mạnh hình như hiểu ra điều gì

đó.”Anh Trung tìm tôi là vì chuyện của con bé Minh Tâm sao?”

“Trước đó tôi đã nói với ông mấy lời rồi nhưng hình như ông không coi nói ra gì, ông làm như vậy thật là làm khó tôi.”

Cố Gia Huy nhìn chất lỏng màu đỏ tươi trong cốc rồi lắc nhẹ, ánh đèn phản chieu ra một màu sắc võ cùng kỳ lạ.

Ánh sáng màu đỏ đó hắt lên khuôn mặt anh, khiến khuôn mặt anh trở nên thâm sâu khó đoán hơn.

Cả người anh… giống như một bóng ma.

Bây giờ Từ Văn Mạnh cũng đã là thông gia với Cổ Triệt và ngang hàng với Cố Gia Huy, thêm chuyện Cố Gia Huy muốn cưới Hứa Minh Tâm thi ông ta thấy vai về của mình vẫn có chút hơn.

Ông ta cảm thấy tự tin hơn một chút: “Anh Trung, ông là người làm cha, chẳng lẽ dạy dỗ con gái mình một chút cũng là sai sao?”

“Sao tôi nhớ lúc đầu, ông không nói chuyện với tôi như the nhi? Ông nói chuyện rất khách sáo và còn khẳng định chắc chắn rằng sẽ chăm sóc tốt cho Ha Minh Tâm, không để cho cô ấy phải chịu một chút ẩm ỨC nào trong nhà họ Hứa, Sao bây giờ con gái lớn của ông trở thành người của nhà họ Có, qua lại với anh traicủa tôi thi cách nói chuyện của ông lại thay đổi như vậy?”

“Tôi cũng chỉ nói sự thật, nếu con bé Hứa Minh Tâm không làm gì sai, thi tôi việc gì phải trừng phat no? Tôi yêu thương nó còn không hết kia kia. Thật sự là vì lần này là nó ăn nói không biết suy nghĩ, không biết trên biết dưới nên tôi mới tức giận dạy dỗ cho nói một trận. Trên đời này làm gi có người cha nào lại không dạy dỗ con mình chứ? Kể cả là HứaAn Kỳ, nếu như nó làm gì sai thì tôi cũng sẽ xử lý nó.”

“Nhưng ông nói cô ấy là một sự sỉ nhục?”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói, từng chữ từng chữ được nói ra từ đôi môi mỏng quyến rũ.

Hứa Văn Mạnh nghe vậy thì cà người run lên.

Ông ta không ngờ, Hứa Minh Tâm còn nói cả những điều này với Cố Gia Huy nhưng ông ta không biết rằng Cố Gia Huy từ lâu đã nghe thấy hết những gì ông ta nói.

“Ông nghĩ rằng HứaAn Kỳ gả vào nhà họ Cố, phía sau có anh trai tôi chống lưng thì có thể kế cao gối mà ngủ sao? Tính tình tôi cũng chẳng tốt đẹp gì lắm, lại còn dễ tức giận. Lúc đầu ông đưa con gái thử hai của mình cho tôi cũng là để lấy lòng nhà họ Co. Bây giờ ông không lấy lòng được tôi thì tôi cũng không cần phải khách sáo nữa.”

“Những thủ đoạn của tôi cũng không dược sach sẽ gì làm, Con gái ông từ nay về sau đều ở nhà họ Cố, ông không nhìn cũng không gặp dược, nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra thì dùng là không hay lắm

“Anh… anh đang uy h**p tôi sao?”

Mặt Hứa Văn Mạnh biến sắc, ông ta hơi tức gián.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 372


Chương 372

“Ông động vào người của tôi thi làm sao tôi không được động vào người của ông?”

Cố Gia Huy lạnh lùng nói, ánh mắt của anh vô cùng nguy hiểm, thậm chí giống như muốn ăn tưới nuốt sống người khác vậy.

Hứa Văn Mạnh nghe thấy vậy thì cả người run lên.”Hứa Văn Mạnh, ông một bó tuổi như vậy rồi, cũng không dễ dàng gì mới lấy được những thứ trong tay, ông đừng hủy hoại trong chốc lát như thế. Nếu như ông không thể làm chủ được nhà họ Hứa thi ông cứ nắm mơ đến J.C đi. Nếu như ông đã không thể công bằng, vậy thì để tôi đứng về phía Hứa Minh Tâm, bây giờ ông thử dụng vào di.”

Câu nói cuối cùng rõ ràng là đang uy h**p ông ta.

Bây giờ anh không khác gì một con sư từ dữ khi bị con minh bị người khác động vào, vô cùng tức giận.Hứa Văn Mạnh bị những lời này dọa cho đến mức đổ mồ hôi lạnh, vừa nãy ông ta còn mơ màng vì uống rượu nhưng bây giờ thì ông ta đã tinh cả rượu.

“Anh Trung.. đang nói..”

“Về sau chỉ có tôi được day do cô ấy, ông không có cái quyền ấy, ông hiểu chưa?”

“Tôi hiểu… hiểu rồi.”

Hứa Văn Mạnh tức giận nhưng không dám nói, đúng là núi cao còn có núi cao hơn.

Cổ Triệt đúng là rất lới hại nhưng ông ta không thể không đề phòng Cố Gia Huy.

Những năm nay, Cố Triệt vẫn luôn muốn lấy mạng Cố Gia Huy, nhưng lần nào Cố Gia Huy cũng thoát chết trong gang tấc, thậm chí còn cài trang tới bây giờ, phát triển J.C thành một tập đoàn có sức mạnh kinh người.

Mấy năm nay Có Triệt còn phải e dè Cố Gia Huy thì làm sao ông ta có thể đắc tội được với người này.

Bây giờ ông ta chỉ có thể kiểm chế.

Những gì Cố Gia Huy nên nói anh cũng đang nói xong, những gì không nên nói anh cũng đã nói nên lúc này anh quay người rời đi.Anh đã dặn dò Khương Tuấn, nên đối phó với Hửa thị như thế nào thì cử đối phó như thế, chi cần để bọn họ không phá sản là được.

Dù sao Hữa Minh Tâm cũng là con gái của nhà họ Hửa, Hửa Thị sụp đổ kiểu gì cũng có ảnh hưởng đến cô.

Đến khi thời điểm chín muối, anh nhất định sẽ cho Hứa Minh Tâm rời khỏi nhà họ Hứa, hoàn toàn rời khỏi căn nhà máu lạnh vô tình đó.

Về sau, nhà của anh sẽ là nơi ở duy nhất của cô.Anh giai cho Khương Tuấn mấy chuyện, thứ nhất là chuyện của nhà họ Hứa và thứ hai là Lâm Thanh Loan.

Mồm miệng của cô ta có vẻ quá dài rối.

“Ông nghĩ nên đoi phó như thế nào với những người đàn bà lắm mồm?”

“Đương nhiên là và miệng rồi, giống như trong phim cung đấu vậy. Bên trái một cái rối lại bên phải một cái, đánh như thế mới sung sướng.”

“Vây tôi giao nhiệm vụ này cho ông”

“Tôi cũng lớn tuổi rồi, đánh một người phụ nữ thì có về không hợp lý lam?” Khương Tuấn nói hơi ngắn ngại.”Tôi bảo ông phải tự ra tay sao? Ông không biết tim người khác sao?” Cố Gia Huy hơi tức giận nói.

VÀ? Vậy thì tôi trông giống thái giám, đứng canh người ta ra tay?”

Khương Tuấn cử cảm thấy kỳ lạ.

Cố Gia Huy chưa về đến phòng nghỉ ngơi thì đã bị Cổ Yên chặn lịa.

“Anh, anh muốn uống một ly không?”

Cô cười và nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 373


Chương 373

Trong lòng Cố Gia Huy đang hơi khó chịu nên nhanh chóng gật đầu.

Hai người ngồi một góc trong sành lớn, trên bàn bày rất nhiều rượu và điểm tâm.

Cổ Yên khó hiểu không biết vi sao Hứa Minh Tâm lại thích ăn thứ này.

Những thứ này đều ngọt như vậy, cô làm sao mà ăn được vậy.Cô ăn thừ một miếng bánh ngọt và lạnh nhưng không chịu được nên đành bỏ xuống.

“Cái này ngọt quả, làm sao có thể ăn được vậy?”

“Hứa Minh Tâm cô ấy khóc suốt nên mới muốn dựa vào những thứ đó ngọt này để lấp đầy nỗi đau tronglong.”

Cố Gia Huy nhìn những món điểm tâm đó, anh giống như đang suy nghĩ gì đó.Khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo nụ cười của Hứa Minh Tâm hiện lên trong tâm tri anh, cô rất ấm áp, cô giống như chưa từng trải qua những chuyện trên cuộc đời và cũng chưa từng trải qua những chuyện sóng gió. Không biết suốt cả quãng đường vừa qua cô đã vất và như thê nào.

Cổ Yên nghe điều này thì hơi xúc động.

“Nhưng … nếu cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt cho cơ thể, sau này vẫn phải kiểm chế, nếu như phải nhập viện thì rất tệ”

“Sao em lại chung một cái nết như Lệ Nghiêm vậy?”

Cố Gia Huy bất lực nhìn sang.

Cổ Yên cười và nói: “Vậy sao? Em cũng chẳng còn cách nào khác? Ai bảo bọn em là một đôi?”

“Sông có khúc, người có lúc, hai đứa vẫn chưa phải chính thức đâu mà sao em tích cực vậy?”

“Em và anh ấy không quan tâm đến điều đó, chỉ cần bon em hiểu nhau là được. Tình cảm nam nữ lãng man bọn em có, mà tình anh em trượng nghĩa giúp đỡ nhau bọn em cũng có. Bọn em là đối tác làm việc hợp nhau nhất, cũng là một cặp trai xinh gái đẹp giúp đỡlẫn nhau trong cuộc sống bình thường, như thế không phải rất tốt sao?”

“Thực ra em cũng không có nhiều tham vọng lắm, Em cũng chỉ muốn làm một người phụ nữ nhỏ sau lưng anh ấy. Nếu anh ấy cần em xuất hiện thì đương nhiên em phải là một đầu sĩ. Nếu anh ấy không cần thì em là một người vợ bình thường thôi.”

“Lệ Nghiêm không biết đã tích bao nhiêu phúc mà kiếp này mới gặp được một người chung tình như em.”

“Đúng vậy, không biết kiếp trước anh ba cũng tích được bao nhiêu phúc mà kiếp này mới gặp được một cô vợ nhỏ như hoa như ngọc vậy. Anh xem, ở cạnh anh thì áp lực nhiếu thế nào, ăn một chút thôi cũng bị người khác nói này nói kia. Nếu như anh công khai mọi chuyện ra thì chắc cô ấy chết chim trong nước bọt của người khác mất.”

“Anh thì không sao chứ người chịu cực khổ là Hứa Minh Tâm.”

“Anh biết điều đó.”

Giọng nói của Cố Gia Huy rất thấp, về mặt anh cũng rất nghiêm túc.Anh muốn bảo vệ cô một cách chu toàn nhưng không có bức tường nào mà không lot gió. Chuyện haingười ở bên nhau con chưa công khai mà đã nhiều song gió như vậy roi.Nếu không phải có sự giúp đo của nhà họ Ngôn, giúp địa vị của cô trở nên cao hơn thì sợ sau này quãng đường của hai người còn khó đi hơn.

“Anh luôn cảm thấy minh nợ cô ấy quá nhiều và anh muốn dùng cả cuộc đời mình để bù đắp”

Cố Gia Huy khẽ nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 374


Chương 374

“Hy vọng con đường về sau sẽ tốt hơn, cũng không biết cô ấy có thể kiên trì được không nữa. Nếu … cô ấy sợ hãi và muốn bỏ chạy thì làm sao?”

“Anh cũng không biết.”

Cố Yên không khỏi cảm thấy kinh ngạc khi nghe thấy bốn chữ này.

Hiểm khi cô thấy anh cô bối rối như vậy.

“Trước đây, đã có lần anh để cô ấy đi. Anh nghĩ như thế là mình đã được giải thoát nhưng sự thật đã chứng minh là anh rất ích kỷ, anh chỉ mong có thể giữ cô ấy bên minh cả đời.”

“Anh ba, từ trước đến giờ anh vẫn là một người rất thông minh, trăm trận trăm thắng nhưng sao đừng trước một cô gái anh lại trở nên mất tự tin như vậy?”

“Gặp phải cô ấy thi tất cả sự thông minh của anhgắn như biển mất hết cả. Anh không buông giáp đấu hàng đã là quá may rói”

Khi Cố Gia Huy nhắc tới Hứa Minh Tâm, khóe miệng anh không khỏi cong lên thành một nụ cười nhẹ, những đường nét trên khuôn mặt anh đều bị xóa nhòa, cả con người trở nên vô cùng dịu dàng.

Một người cứng rắn như anh cũng có lúc tro nên dịu dàng như thế.

“Anh à, nếu anh thật sự muốn bào vệ cô ấy một cách chu toàn, thì anh phải tạo dựng được thể lực của riêng mình. Để thân phận của Hứa Minh Tâm lên cao đến mức người khác không või tới được thì tất nhiên những người đó cũng không dám ăn nói linh tinh.”

“Anh biết rồi, có lẽ nhà họ Hửa không được nữa rồi, bây giờ chi còn biết trông cậy vào nhà họ Ngôn.”

“Nhà họ Ngôn đúng là sẽ giúp anh chuyện này, nhưng bọn họ cũng có lòng riêng, bọn họ muốn Hứa Minh Tâm và con trai nhà họ ở cạnh nhau. Chi sợ lại phản tác dụng.”

“Anh tin cô ấy. Cố Gia Huy mim cuoi, nói: “Anh tin cô ấy sẽ không rời bỏ anh. Cô ấy đã không rời bỏ anh khi anh xấu xí và nghèo nàn nhất. Bây giờ anh ở trên cao như vậy thì anh cũng sẽ không từ bỏ cô ấy. Những chuyện này anh chỉ có thể âm thẩm ra tay, HửaMinh Tâm không muốn nhận ân tinh của nhà họ Ngôn, anh cũng không muốn cô ấy có gánh nặng tâm lý

“Anh đúng là dành hết tâm sức cho chuyện này. Em không thông thao chuyện kinh doanh nên không thể giúp đỡ anh. Anh cả cũng nhất định không chịu ngôi cho chết. Mấy năm nay, anh ta đều coi anh như cái gai trong mắt, anh ta nhất định không để cho Hứa Minh Tâm một bước lên mây dễ dàng như vậy. Anh lấy một người vợ manh mẽ như vậy, lại còn thêm quan hệ với nhà họ Ngôn nữa. Chẳng lẽ anh quên mất trước đây anh cả đã làm những gì sao?”

Nghe thấy vậy, Cố Gia Huy như biến thành một con người khác.

Anh nheo mắt lại, siết chặt chiếc cốc trong tay.

Anh hung hăng nheo mắt, nằm tay chiếc cốc, vô thức siết chặt.

Trong sâu thẳm đôi mắt của anh đang có sóng làn cuộn dâng Đôi môi mỏng lạnh lùng mím lại thành một đường.đường nét khuôn mặt cũng vì thể mà trở nên sắc hơn.Trong phút chốc Cố Yên cảm thấy Cố Gia Huy hình như đã trở thành địa ngục Tu La, cà người trân ngập sự thủ địch đáng sợ, đến mức có thể ăn tươi nuốt sống người khác.Trái tim Cố Yên run lên, có đã động đến chỗ đau của anh ba mình.

Cô vội vàng đưa tay ra bất lấy tay anh: “Anh đứng dùng sức nữa, như thể sẽ làm anh bị thương đấy.”

Trên thành chiếc cốc xuất hiện những vết nứt nhỏ, nếu cử tiếp tục như vậy thì e rằng nó sẽ vỡ mất.

Nghe vậy, Cô Hàn Trung đau lòng nhằm mắt lại, rồi lại bình tĩnh mờ mắt ra. Tất cả trở lại bình thường.giống như những gì cô vừa trông thấy chi là ảo giác.

Anh thả tay ra, chất lòng trong ly tử tử chày ra nhuộm đỏ cả mặt bàn, giống như một vũng máu vậy.

“Anh làm em sợ rồi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 375


Chương 375

“Không.” Cổ Yên khẽ lắc đầu: “Em biết mấy năm nay anh ba cũng không hạnh phúc. Em là con gái, lại chi là con nuôi nên anh cà không để phòng em. Nếu như em có liên quan gì tới công ty của gia đình thì nhất định không được yên. Vậy nên em mới chọn một chuyên ngành khác là làm bác sĩ quân y.”

“Nhưng em và Nguyễn Doanh ở bên nhau, lại có quan hệ với nhà họ Bạch, chỉ sợ lại làm chuyện bàn tán cho người khác. Dã tâm của anh cả quá lớn, nhất định không cho em phát triển lên. Cho dù em là con gái cũng không được. Anh ấy… quá da nghi nên không chấp nhận ai khác mình, thậm chỉ đó là anh em ruộtCố Yên nói nhỏ.

Cổ cảm ơn ông chủ đã nhận nuôi cô để cô không phải ở trong cô nhi viên rối sau đó sống cuộc đời trôi nổi.

Những âm mưu tranh đấu trong nhà họ Có khiến cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi.Ngay sau khi anh hai và anh ba rời đi, cô cũng tự xin những trường nội trú.

Cô không thích về nhà, cũng không muốn về nhà để nhìn thấy bộ mặt đáng sợ của anh cả.

Lúc chọn chuyên ngành đại học, cô không dám chọn tài chính, vì sợ anh cả sẽ nghĩ rằng cô muốn chống đối.

Mấy năm qua cô cũng sống trong run rẩy sợ hãi. Gia đình nhà họ Cổ… quá phức tạp, có quá nhiều con dao được giấu sau lưng mọi người.

“Em nghĩ ai là cánh tay phải của anh cả?” Cố Yên nghe vậy thì suy nghĩ một lúc rồi nói: “Vợ của anh ấy là La Nhã Lan và cả phó chủ tịch hội đồng quản trị. Vị trí phó chủ tịch hội đồng quản trị rất quan trọng Ngoài bố ra thi chi có người đó là có thâm niên nhất. Ngoài ra còn có chị dâu, chúng ta không thể coi thường thân phận của chị ấy được. Bố của chị ấy cũng từng là nhân viên cao cấp, vậy nên anh cà bắt đầu bấtcử dự án nào mà có được sự đồng ý của hai người đó chứng tỏ không đơn giản

“Chúng ta cử làm từ từ, phải chặt đứt cánh tay phải của anh ta đã.”

Cố Gia Huy nói nhỏ.

“Anh có ý tưởng rối sao?”

“Um, nhưng anh không thể nói cho em biết, anh phải từ từ suy nghĩ, tốt nhất em cũng không nên dính vào chuyện này.”

“Em tin anh ba, nhưng… anh ba, anh thật sự tin là do anh cả nhúng tay vào sao? Anh hai anh ấy..”

Cô Yên nói đến đó thì không nói được tiếp nữa.

Đây là lý do khiến Cố Gia Huy luôn muốn đối phó với anh cà của mình. Không chỉ để bảo vệ bàn thân mà còn để trả thù cho anh hai.

“Em nghĩ anh ba sẽ lừa em à?”

Cô Yên nghe vậy thì thẩm cảm thấy hơi tuyệt vong

Mặc dù cô và anh cả không thân nhưng cô cũng không muốn nhìn hai anh em ruột tàn sát lẫn nhau như vậy. Nhưng nếu anh cả ra tay trước thì đúng là đang ép anh ba phản kháng lại.“Mặc dù anh cả không tham gia trực tiếp vào chuyện đó, nhưng anh chắc chắn là anh ta đã nhúng tay vào. Yên tâm, dù là hung thủ hay đồng lõa thì anh đều không tha đâu.”

“Anh ba… anh làm vậy vì anh hai à? Đáng không? Chuyện này chẳng khác gì là đang đánh cược. Anh phá anh cả, người chịu tổn thương nhiều nhất chính là bố, mà tài sàn bị tổn thất nhiều nhất cũng chính là cơ nghiệp nhà họ Cố. Bây giờ anh cả và anh đang ngang tài ngang sức, chắc chắn sẽ là hai bên cùng chết đay!”

“Anh hai bảo vệ anh… nên mới chết”

Cố Gia Huy ngập ngừng, giọng nói phảng phất vẻ bị thương.

Mặc dù đây là chuyện của nhiều năm trước, nhưng nó vẫn luôn hằn sâu trong lòng anh. Anh không thể vượt qua nỗi cửa hài tâm lý của bàn thân.

Anh chỉ ước khi đó người chết chính là mình.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 376


Chương 376

Lúc đó anh hai và Ôn Thanh Vân cũng đã chọn xong ngày cưới, Thanh Vân còn mang thai.

Chi đợi đến lúc anh ấy quay về Đà Nẵng để thông bảo mọi chuyện cho bổ thôi, nào ngờ lại xảy ra vụ nổ trên du thuyền.

Anh hai đã đưa chiếc phao cuối cùng cho anh rối đẩy anh xuống biển.

Sau đó du thuyền bốc cháy, cơ thể anh ấy cũng bị ngọn lửa nuốt trọn.

Có lẽ, mãi đến khi chết đi thì anh cũng không thể quên nổi cảnh tượng hôm đó.

Cuối cùng du thuyền đã nổ tung, chẳng còn chút hài cốt nào.

Cố Gia Huy muốn tìm thi thể của anh trai về, để anh có thể về lại nơi chôn nhau cắt rốn nhưng lại không thể làm nổi, Đây là chuyện hết sức đau lòng.

Người anh em ruột thịt của mình lại chết vì bàn thân mình, để lại vợ con sống ngày này qua thàngkhác trong niềm thương nhớ khôn nguôi.

Anh nợ anh hai rất rất nhiều.Cô Yên nghe vậy cũng rơi vào im lặng, chủ để của hai người bỗng trở nên đau thương hơn hẳn.

Cố Gia Huy lại rót thêm một chén rượu mạnh, ngửa đầu uống can.

Vài chén liên tiếp như vậy, Cố Yên cũng

không khuyên anh dừng lại, vì cô biết là minh có khuyên cũng chẳng ăn thua gi.

Chuyện này là nút thắt trong lòng Cố Gia Huy, mãi không thể gỡ ra nổi.

Những người uống rượu như vậy thường rất dễ say.

Uống xong hai chai rượu brandy tinh khiết, Cố Gia Huy cũng bắt đầu cảm thấy choáng váng.

Cổ Yên thấy anh uống cũng nhiều rồi nên càn lại: “Về đi, Minh Tâm đang đợi anh.” Cố Gia Huy còn muống uống thêm, nhưng

nghe cô nói vậy thì do dự một lúc rồi đặt ly rượu xuống rồi.

“Anh ba, nếu ngày ấy anh chết thì anh sẽ không gặp được Hứa Minh Tâm đâu”

“Du không gặp được anh thi kiếu gì cô ấy cũng sẽtim được một người yêu mình, cung nhau đi hết cuộc đời này. Anh thà rằng… cô ấy không gặp được anh, thả rằng anh hai côn sống.”

Cố Yên nghe vậy thi yên lặng.

Xem ra… chấp niệm của anh ba vẫn rất sâu.

Cô diu Cố Gia Huy về phòng.

Hứa Minh Tâm cũng đã tinh lại, thấy anh uống say khướt, ngạc nhiên hỏi: “Sao lại uống thành ra thế này?”

“Tôi và anh ba nói chuyện phiếm, không nhịn được

nên uống hơi quá chén, để tôi đi chuẩn bị canh giải rượu.”

“Ừ, để tôi ở lại chăm anh ấy.”

Hứa Minh Tâm cởi giày, cời quần áo ra cho Cố Gia Huy, sau đó tổn hết sức lực mới có thể kéo anh lên giường.

Trời ạ… sao lại nặng vậy chứ, anh giảm béo đi.”

Cố Gia Huy nghe thấy giọng cô, không nhịn được mà nắm tay cô lại, ôm cô vào lòng.

“Em dang nói xấu anh.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 377


Chương 377

“Hà, anh không say à, vậy mà vẫn để em vật lộn từ này đến gio””Đúng là lúc năy anh bị say, nhưng bây giờ khá hơn rối, thuốc giải rượu của anh dang có tác dụng rói này”

Thuốc giải rượu của anh chính là Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm thở phì phi, trừng mắt với anh: “Anh không cho em uống rượu và cuối cùng lại say đến mức này, quá đáng thật đấy! Đúng là cho quan phóng hòa nhưng lại không cho dân thường đốt đèn mà!”

Cô vừa nói dứt câu thì bắt ngờ Cố Gia Huy nhào lên hôn cô.

Hứa Minh Tâm không thể phản kháng lại nổi, cộng thêm mùi rượu nồng nặc trên người anh, cô ngửi một lúc rồi cũng cảm thấy cả người nóng lên, đầu óc choáng váng.

Cổ nghĩ… hình như mình cũng say rồi, nếu không thì sao đầu óc lại choáng váng, mất hết cả lý trí. Chẳng hiểu sao cô lại… đảm chim trong nụ hôn này, không thể kiểm soát nổi bản thân nữa.

Lúc này, người nào đó đang chuẩn bị canh giải rượu ở bếp thì rùng hết cả mình.

“Cô chủ, cô sao vậy ạ?” Người giúp việc quan tâm

“Tôi đang run, da gà trên người tôi nổi hết lên rói, hỏi.chết mẹ, tôi quên tắt tai nghe rói.”

Khà năng thu tiếng của mạch thu tiếng này rất tốt, Có Yên còn nghe ro rang mạch được cả tiếng nói chuyện giữa hai người, ngay chết mất!

Cô Yên vội vàng tháo tai nghe ra, mäi đến lúc

này cỗ mới cảm thầy dễ chịu hơn một chút. Co so so mặt, má cô nóng rực lên, chắc hẳn bây giờ mặt cô đang đỏ lựng lên rồi.

Cô và Nguyễn Doanh quen biết nhau từ thời đại học đến giờ cũng phải tám chín năm rồi, từ hối quen nhau, mến nhau đến giờ là yêu nhau nhưng cà hai chưa bao giờ triển miên với nhau đến mức này.

Trước giờ Cổ Yên và Lệ Nghiêm ở cạnh nhau lúc nào cũng rất nghiêm chỉnh, chưa bao giờ đưa tay đi chơi xa cả.

Tính ra tốc độ của anh hai nhanh thật đấy, tính đến bảy giờ mới có mấy tháng thôi mà đã nắm tay rồi, hôn rối, ôm rồi, kể ra nếu không phải là Hứa Minh Tâm vẫn còn nhỏ thì có khi còn làm cả chuyện kia rối ấy chứ…

Hấy, tốc độ của Cổ Yên đúng là quá chậm rói, phải tăng tiến độ lên mới được.

Sau đó Hữa Minh Tâm đã nhận được điện thoại Của Có Yên, cô ấy nói là sẽ không dưa canh giảirượu lên nữa, sợ quấy rầy chuyện tốt của hai người.

Lúc này Hứa Minh Tâm mới nhở dến chuyên tai nghe, đò bừng mặt lên.

“Ay… Xin lỗi, tôi.. tôi quên mất.”

Hứa Minh Tâm ngại ngùng nói.

“Ây da, còn trẻ tốt thật đẩy, tinh thần phấn chấn hừng hực, mạnh mẽ thật đấy!”

“Rõ ràng là… do anh ba nhà cậu dở trò mà!” Hứa Minh Tâm vô tội nói.

“Anh ba nhà tôi cũng lớn tuổi rồi, cũng không biết xấu hổ là gì, sao tôi quan tâm anh ấy chứ? Giờ tôi biết cách đối phó với Lệ Nghiêm rồi, cảm ơn hai người đã làm mẫu cho tôi.”

“Nói vậy là sao?”

Hứa Minh Tâm vẫn còn chưa hiểu phần đấu đuôi câu chuyện thì Cô Yên đã cúp điện thoại.Lúc này thì Cố Gia Huy ngủ không ngon giấc chút nào.

Trong md, cành tượng bốn năm trước lại hiện ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 378


Chương 378

Vốn dĩ bọn họ đã định đi máy bay, nhưng không ngờ chuyến bay đó lại bị hủy. Họ đành phải chuyển sang đi bằng du thuyền, dù sao thì cũng chỉ mất nửangày mà thôi.

Không ngờ trên du thuyền lại xuất hiện một tai nạn bất ngờ có may vị khách không mời mà đến.

Du thuyền bị gài bom, những người kia thi cám sủng để giết người, mục đích của họ là phải g**t ch*t bọn họ bằng được.

Cố Trường Quân đã quyết tâm ở lại, giữ chân những người kia lại để cho Cố Gia Huy có thời gian để rời di.

Anh đã thành công tránh được một kiếp, nhưng..

“Đừng mà!”

CôGia Huy lại phải trở mắt ra nhìn Cổ Thiên Linh đứng tại boong tàu, xung quanh anh ta là một biển lửa, một ngọn lửa lớn liềm đến, nuốt chửng anh ấy, rồi sau đó còn có một tiếng súng lớn.Nhanh chóng và dữ dội.

Thậm chí Cố Gia Huy còn thấy được cả ánh mắt tuyết vọng trong mắt anh hai, bàn thân anh ấy cũng không muốn chết.

Nhưng thà vậy còn hơn là để Cố Gia Huy chết chung vài mình.

“Đứng mà!”

Hữa Minh Tâm nhin người dàn ông trên giường,anh đã hết cầu “Đừng mà.” này hai lắn rối.

Trán anh toàn là những giọt mồ hôi to bằng hạt đậu xanh, gân xanh nổi hẳn lên, nhìn có vẻ rất đáng sợ. Tay anh dang túm chặt lấy chiếc chăn trên người, các đốt ngón tay trắng bệch ra, có thể thấy là anh đang tủm rất chặt.

Hứa Minh Tâm đang định lau mồ hôi cho Cố Gia Huy, nào ngờ cô vừa đến gần thì Cố Gia Huy lại đột nhiên đưa tay ra, túm chặt lấy tay cô.

Anh vẫn chưa tỉnh dậy, đó chi là phàn ứng theo bàn năng của anh mà thôi.

Sức của anh rất lớn, cứ vậy nắm chặt lấy cổ tay

Phần cổ tay cô đỏ bừng lên, đau nhói. cô.

“Đau quá…” Hứa Minh Tâm nhíu mày lại, không nhin được mà kêu ra thành tiếng, nhưng người đàn ông trên giường lại không nghe thấy gì cà.

Người đàn ông này sao mà khỏe thế nhi!

Tay Hàn Minh Tâm đau quá, muốn dùng sức để rút tay ra, nhưng không biết tại sao anh lại giữ chặt đến thể, cô không thể làm gì.

“Anh hai…”

Sau đó Cố Gia Huy rên ri nói thêm được vài từ anh hai” nữa.

Hứa Minh Tâm lập tức hiểu ra, hóa ra anh đang gặp ác mộng, hơn nữa lại còn là cơn ác mộng của bốn năm trước.

Cô cũng không quan tâm đến cảm giác đau trên tay, nhanh chóng đưa tay còn lại ra vỗ nhe vào ngực anh, nhẹ nhàng dỗ dành: “Không phải sợ, em ở đây rối. Anh ba em sẽ luôn ở cạnh anh.”

Nghe xong câu này, Cố Gia Huy cũng trở nên ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Tay anh cũng dẫn nối lòng ra, Hứa Minh Tâm thẩm hớn hờ, đang định rút tay ra thì anh lại nằm chặt lại taycô, không chịu thả tay ra.

“Anh ba, anh nghe được nói chuyên dúng không?”

Hứa Minh Tâm vui vẻ nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 379


Chương 379

Cố Gia Huy nghe được tiếng cô nói thi cũng dan bình tĩnh lại, mặc dù thi thoảng vẫn thì thào nói gi đó, nhưng không còn lo lắng, sợ hãi như lúc nãy nữa rồi.

Hứa Minh Tâm lau mồ hôi giúp anh, sau đó quạt quạt cho anh bằng tay, sợ anh bị nóng.

Dẫn dẫn Cổ Thành cũng bình thường trở lại, nhìn giống như đang ngủ say. Nhưng phần lông mày của anh vẫn nhíu chặt lại, điều này khiến cô cảm thấy rất khó chịu.

Cô đứa hai đầu ngón tay ra, đặt ở phần giữa lông mày của anh, miết nhẹ.Miết xong, Hứa Minh Tâm bật cười, nói: “Như vậy mới dễ xem chử. Năm nay anh mới hai mười tám tuổi thôi mà cứ chau mày như ông già năm mười tám tuổi ấy. Em không thích chút nào, Cố Gia Huy đẹp trai ngây người mới là số một cơ”

“Đây đúng là khuôn mặt đẹp trai đến mức gây họa

mà.””Anh ấy không phẫu thuật thẩm mỹ thật chứ?”

Hứa Minh Tâm lầm bảm roi nhéo nhẹ vào má anh.

Hóa ra da anh rất mịn màng.

Min màng?

Hình như dùng hai chữ này để tà đàn ông thì nghe bị kỳ kỳ.

Nhưng cảm giác không tệ chút nào, sở rất thoải mái.

Cô nhìn phần lông mày bị đứt đoạn của anh, không nhịn được, đưa tay sờ vào. Cô chưa bao giờ hỏi Cố Gia Huy về nguyên nhân của vết sẹo này.

Nhìn miệng vết thương rất kỳ lạ, không biết là đã bị vũ khí gì đâm vào mà ngắn cụt lủn. Mặc dù không ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai phong trần của anh, nhưng vì nó nằm ở ngay lông mày nên nhìn rất đáng sợ.

Nếu không hiểu rõ Cố Gia Huy thì Hứa Minh Tâm cũng sẽ bị vết sẹo này dọa.

Nhìn rất gian ác, chẳng gần gũi chút nào. Có cảm giác như vết sẹo này giống như đang nói với người khác rằng: “Cấm lại gắn, ai mà đến gần thì sẽ phải chết!” vậy.

Cô v**t v* vết sẹo đó, sau đó lại sở tiếp xuống khuôn mặt anh.Ánh mắt anh rất đẹp, là kiểu mắt phượng đien hình, hơn nữa lại còn là mắt hai mi, khiến đôi mất phượng của anh trở nên sâu hơn hẳn.

Cô nhớ rất rõ hình ảnh khi anh mở mắt ra, đôi mắt đến thăm thầm như bầu trời đêm, mênh mông như biển cả, cô cũng chẳng rõ là trong đó cất giấu những gì nữa.

Đôi mắt này lúc thì độc ác, khi thì lại dịu dàng. Nhưng anh chưa bao giờ độc ác với cô.

Lông mi của anh rất dài, lại còn cong nữa, đúng là đẹp đến mức khiến người ta phải hâm mộ.

Hứa Minh Tâm không kìm lòng được mà sở lên hàng mi của anh, không cần thận làm rung mất hai cọng, cô vội vàng thổi bay đi, không để lại bất kỳ chứng cứ phạm tội nào.Hành động này của cô đã khiến Cố Gia Huy hơi giật mình, mí mắt anh hơi giật giật, cô còn tường là anh sẽ tinh nhưng hóa ra lại không.

Cô lại sờ tiếp xuống, cảm giác như mình đang so một bức tượng diêu khắc vậy, lại còn là một bức tượng điêu khắc hoàn hảo không khuyết điểm gì.

Anh nhìn giống người đẹp ngủ trong rừng quá.không biết bây giờ cô hôn anh thì anh có tính không nhỉ?

Cô nghĩ đến chuyện này, ngại ngùng cười cười, thật ra nghĩ lại thi ý này cũng không tệ. Sống mũi cao ráo, bờ môi mỏng gợi cảm.

Người ta thường nói những người đàn ông môi mong thường bạc tình phụ nghĩa, nhưng Cố Gia Huy là một ngoại lệ, nhìn đi, anh chung tình, trung nghĩa biết bao.

Môi anh mỏng quả, muốn cần một cái ghế. Cô còn nhớ rõ vị của đôi môi này, rất mềm, ăn rất ngon.
 
Back
Top Dưới