Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 320


Chương 320

Lệ Nghiêm vừa mới đậu xe, đến muộn một bước.

Khi anh ấy nhìn thấy rõ người dến, thì đối phương đã đâm đầu thẳng vào trong ngực của anh ấy.

Hai tay cô ấy choàng tay qua cổ anh ấy, thân mật cọ sát trước ngực anh ấy.

Sau khi thấy Bạch Thư Hân và Hứa Minh Tâm trợn mắt há mồm, đây là tình huống gì vậy.

Bạch Thư Hân phản ứng trước, lập tức tiến lên, dùng sức kéo cô ấy ra.

“Anh làm gì vậy?”

Lệ Nghiêm ngăn cản Bạch Thư Hân lại nói: “Thư Hàn, đừng vô lễ, cô ấy là đối tác của anh. Mà cô ấy cũng là em gái của Cố Gia Huy, tên là Cố Yên. Mọi người vừa mới gặp nhau rồi hả?

“Cái gì?”

Bạch Thư Hân và Hứa Minh Tâm đồng thanh.

Bạch Thư Hân bị sốc khi Cố Yên là đối tác của Lệ Nghiêm, mà Hứa Minh Tâm bị sốc chính là Cố Yên hóa ra lại là em gái của Cố Gia Huy.

Em gái…

Đợi đã!

Nhà họ Cố có bốn đứa con, trên có ba đứa con trai, nhận nuôi một đứa con gái. Đến hiện tại cô cũng chưa từng gặp qua, cũng hiếm khi nghe Cố Gia Huy nhắc đến.

Cố Yên nhiều năm ở bên ngoài, là vì đi quân đội, hơn nữa còn là ở chung với Lệ Nghiêm.

“Đây chính là em gái ruột của anh? Cũng xinh đẹp, thân thủ cũng không tệ, không hổ là con cháu nhà họ Bạch. Anh của cô thường nhắc đến cô, coi như hôm nay tôi cũng đã được gặp mặt. Không nghờ cô và chị dâu tương lai của tôi lại là bạn tốt, mà tôi và anh cô vừa là cộng tác vừa là chiến hữu, thật sự là duyên phận đó ?”

Yên đưa tay ra, Bạch Thư Hân nhìn chằm chằm, cuối cùng cứng ngắc bắt tay cô ấy.

Cô ấy đột nhiên nghĩ đến lời nói lần trước của Lệ Nghiêm, anh ấy gặp được một người, không biết có thích hợp hay không.

Chẳng lẽ người được nói đến chính là Yên sao?

Mấy năm nay hai người họ xa cách, Lệ Nghiêm liền ngay lập tức bên cạnh Yên sao?

Bạch Thư Hân vừa nghĩ tới như thế, trái tim đau đớn vô cùng. Đến mức thất thần, quên buông tay, ngược lại nắm đến càng ngày càng chặt.

Yên phát giác, không khỏi có chút nhíu mày, sau đó tránh ra.

“Em gái của anh sao vậy?”

Yên nghi ngờ hỏi. ©) “Sức khỏe em ấy không tốt, tôi đưa em ấy về trước. Tôi đã xem tin tức rồi, có vẻ như là việc nhà của hai người, vậy tôi cũng không tiện nhúng vào.”

“Ừ, cậu về trước đi, tôi và anhGia Huy đến thăm bố rồi đi tìm cậu.”

“Được.”

Nói xong, Lệ Nghiêm liền đưa Bạch Thư Hân quay người rời đi.

Vào thang máy, chỉ có hai người họ.

Bạch Thư Hân thoát tay của anh ấy, cố nén nước mắt, tận lực dùng vuông vức ngữ khí hỏi: “ Trước đây anh nói có chọn được người rồi, chính là cô ấy đúng không?”

“Ừ, tụi anh rất phù hợp, nếu quả như thật để anh tìm một người bạn cùng nhau suốt quãng đời còn lại. Anh nghĩ, trừ cô ấy ra không còn có thể là ai khác. Thế nhưng anh cũng biết, từ khi bố mẹ mất, em chỉ còn có anh là người thân ruột thịt, trong lòng em sẽ cảm thấy bất an, sợ anh cưá vợ rồi ,vê sau không cần em nữa. Không sao đâu, anh có thể đợi, đây là em có @) bệnh về tâm lý, anh có thể đợi đến khi em hồi phục.”

Bạch Thư Hân nghe thế, trái tim lo lắng đau nhói.

Cái gì bệnh tâm lý, cô ấy cũng không phải sợ anh ấy mặc kệ mình, mình liền trở thành cô nhi.

Mà là …

Cô ấy yêu anh ấy! Nếu như yêu anh ấy là một loại bệnh, vậy thì cô ấy đã vô phương cứu chữa từ lâu rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 321


Chương 321

“Lệ Nghiêm, anh hiểu cái gì gọi là yêu không? Anh hiểu cái gì là hôn nhân không?”

“Mấy thứ này, sau này anh sẽ từ từ học được thôi.”

Anh ấy bình thản nói.

Tính tình anh ấy trời sinh đã nhạt nhẽo, vô dục vô cầu.

Anh ấy tòng quân là do cha me sắp xếp.

Sau khi anh ấy bị thương thì không cách nào tòng quân được nữa nên lièn đổi nghề sang làm quân y.

Cuộc đời anh ấy đã định sẵn là sống vì nhà họ Bạch, vì thế nên anh ấy cũng nên tìm một người vợ môn đăng hộ đối, có thể làm nhà họ Bạch vẻ vang.

Cố Yên là sự lựa chọn thích hợp nhất, nghề nghiệp hai người giống nhau, hơn nữa quân hàm của cô ấy cũng không thấp.

Nếu như nói cho chú biết thì chắc chắn chú sẽ giơ cả hai tay tán thành.

Anh ấy vốn dĩ không xác định chính là vì trong lòng cảm thấy trống rỗng.

Anh ấy cũng nói không được đó là cảm giác gì, chính là lúc nửa đêm khi đột ngột bị giấc mơ làm giật mình tỉnh dậy, nhìn quanh nhìn quất lại phát hiện mình là một người cô độc.

Nhưng mà khi anh ấy nhìn thấy Thư Hàn thì sẽ rất an tâm.

Hai ngày nay ở bên cạnh cô ấy, anh ấy cảm thấy những khoảng trống nơi trái tim anh ấy đều được lấp đến tràn đầy.

Anh ấy chỉ có coi nó như tình thân.

Đối với tình yêu mà nói, đúng thật là anh ấy dốt đặc cán mai, nhưng cũng không sao cả, sau này anh ấy cũng có thể từ từ học về nó.

Điều duy nhất khiến anh ấy lo lắng chính là Bạch Thư Hân, anh ấy sợ cô không vượt qua được chướng ngại trong lòng mình, sợ cô ấy sẽ coi anh giống như bố mẹ không còn cần cô ấy.

“Lệ Nghiêm, thật ra bệnh của em đã khỏi từ lâu rồi, anh cũng nên theo đuổi hạnh phúc của chính mình đi, em cũng đã hơn hai mươi tuổi rồi, dù sao thì cũng sắp kết thúc rồi, em cũng nên tìm một người bầu bạn cả đời rồi.

“Nếu được như thế là tốt nhất.” Lệ Nghiêm hít sâu một hơi, thật lâu sau mới nói ra một câu.

Câu này giống như một mũi gai nhọn, hung hăng đâm thật sâu vào tim cô ấy.

Lệ Nghiêm nói được, vậy thì cô liền tin.

Là chuyện tốt, nhất định là chuyện tốt.

Bọn họ phải bảo vệ bên cạnh những người khác nhau giống như hai cạnh của một hình bình hành vậy, ngoại trừ việc cùng hướng về nhau từ nơi xa xa thì vĩnh viễn cũng không thể có giao điểm được.

Lúc này, bên trong phòng nghỉ ngơi.

“Cậu nói xem anh tôi cũng đã một bổ tuổi đầu rồi, sao lại đi tìm một người nhỏ như thế được chứ? Cậu năm nay chỉ mới mười tám tuổi, tôi nên gọi cậu là em gái, hay là cháu gái? Hay là chị dâu? Anh tôi thật sự là đã quăng cho tôi một vấn đề xoắn hết cả não. Trâu già gặm cỏ non, cũng chẳng ai dạy anh ấy đi chơi mấy trò này mà?”

Cố Yên ngồi bên cạnh châm cứu cho Hứa Minh Tâm, mặt ủ mày ê nói. “Cậu…cậu vừa rồi tại sao không nói rõ cho tôi biết chứ?”

“Nói chuyện gì?”

Cố Yên biết rõ còn cố hỏi: “Tôi cũng không nói gì sai mà, chúng tôi thật sự là thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ ngây thơ hồn nhiên. Tôi cũng thật sự là vợ nuôi từ bé của anh ấy, mục đích lúc đầu bố tôi nhận nuôi tôi là vì muốn có một đứa con gái, nhưng mà sau này anh tôi không phải là bị như thế kia rồi sao? Vẻ ngoài xấu xí như vậy, đây đã trở thành một vấn đề vô cùng khó khăn rồi, vì thế nên bố mới muốn gả tôi cho anh ấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 322


Chương 322

“Tôi và anh tôi đều không đồng ý, bố tôi tuổi tác đã lớn rồi, hồ đồ mất rồi, nhưng chúng tôi thì lại không hồ đồ như thế nha. Bao nhiêu năm nay đều là anh em, sao có thể bên nhau theo kiểu người yêu được chứ?”

“Huống chi, chúng tôi thật sự là nói từ thi từ ca phú nói cho đến triết lý nhân sinh. Anh ấy thật sự không hiểu cô gái lớn đầu như cô muốn cái gì nên anh ấy càng cần đến tôi, anh ấy gọi điện thoại cho tôi hỏi xem nên tặng cho cô cái gì đó!”

“Vậy nhất định phải là giày cao gót rồi, có một câu quảng cáo nói rất đúng, trong tủ giày của một cô gái vĩnh viễn thiếu một đôi giày cao gót.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì mới hiểu ra, thì ra mọi chuyện là như thế.

Nhưng mà Cố Gia Huy chưa từng cùng cô nói từ thi từ ca phú cho tới triết lý nhân sinh!

Cô không vui!

“Tôi vừa nãy chỉ là thăm dò cậu một chút thôi, nếu cậu ở bên cạnh anh tôi thì áp lực thật sự sẽ rất lớn, tôi khảo sát khả năng chịu áp lực của cậu một tí mà thôi, sự thật chứng minh khả năng chịu áp lực của cậu rất bình thường, nhưng sau khi bạo phát thì năng lực cũng rất trâu bò, tôi thích cậu rồi đó.”

Cố Yên rướn người tới, kinh ngạc thốt lên: “Trên người cậu thật thơm quá đi, cậu biết không? Trong quân đội toàn bộ đều là đàn ông, số lượng phụ nữ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi. Ngày ngày tôi đều ở cùng một đám đàn ông thô kệch, đã rất lâu rồi chưa từng nhìn thấy phụ nữ.”

Cố Gia Huy họp xong trở về, khi anh vừa đẩy cửa phòng hội nghị ra thì liền nhìn thấy cảnh tượng thế này, sắc mặt tức thì liền trầm xuống.

Em gái anh đùa giỡn vợ anh sao?

Lý nào lại thế.

“Đủ rồi, một vừa hai phải thôi.” Cố Gia Huy đi tới phía trước túm lấy cổ áo Cố Yên, ngăn cản cô ấy tiến về phía trước thêm nữa.

Cố Yên bĩu môi nói: “Nhỏ nhen, lẽ nào anh còn muốn giấu vợ mình đi, không cho người khác nhìn một cái luôn sao hả!”

“Nếu mà có thể thì anh cũng muốn làm như thế lắm đó.” Cố Gia Huy bất đắc dĩ mà nói, anh thuận thế ôm lấy Hứa Minh Tâm, nói: “Dù sao thì mọi người cùng đã gặp nhau rồi, cùng nhau ăn cơm đi, buổi chiều anh và Yên sẽ đi gặp mặt bố.”

Mấy người rất nhanh đã đi tới nhà ăn, lúc này đây Hứa Minh Tâm mới biết được Cố Gia Huy cũng vừa lên mạng nên mới thấy được tin tức.

Anh ấy nhận điện thoại trở về, đi thẳng một đường vào phòng hội nghị, thẳng cho đến vừa nãy mới đi ra ngoài.

Cổ Yên nhìn video một cái, nhịn không được mà khen ngợi, cô ấy nói: “Chụp tôi cũng không tồi, cho tên phóng viên này thêm một cái chân gà.”

“Lát nữa để Khương Tuấn làm sáng tỏ, không phải chuyện gì khó.”

“Anh, người bạn nhỏ của anh rất để ý tới anh đó, sau khi nhận được tin tức thì lập tức chạy tới ngay. Khăng khăng muốn nghe chính miệng anh nói, em cố ý làm khó mà cô ấy cũng không chịu đi đâu.”

“Em ấy có bắt nạt em không? Nếu như có thì anh sẽ bắt nạt lại nó cho em.”

Cố Gia Huy rũ mi xuống nhìn Hứa Minh Tâm.

Da đầu Cố Yên nhất thời liền căng thẳng, cô ấy ra sức nháy mắt với Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm cười cười nói: “Không có, em mới không bị bắt nạt dễ như thế đâu.”

“Vậy thì tốt.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 323


Chương 323

Cố Gia Huy cưng chiều mà vuốt vuốt đầu cô.

Khi mấy người ngồi xuống ghế thì Cố Yên liền chủ động kéo ghế ra cho Hứa Minh Tâm.

“Cô bé đáng yêu nên có người đi theo sau làm tùy tùng, phục vụ mọi chuyện từ A đến Z. Anh, anh cũng phải có mắt chút đi chứ.”

Cố Gia Huy nghe thế thì sắc mặt đen thui.

Cố Yên giống như chẳng hề nhìn thấy sắc mặt đen thùi lùi của anh trai nhà mình, cô ấy tiếp tục nói: “Cô bé đáng yêu, nếu như cậu rời khỏi anh tôi thì chắc chắn sẽ có một đống lớn đàn ông theo đuổi, tôi dám cam đoan luôn đấy!”

“Đủ rồi.”

Sắc mặt Cố Gia Huy càng thêm khó coi.

Hứa Minh Tâm ngày càng trưởng thành, mặt mũi càng lớn lên lại càng thêm xinh đẹp hút hồn.

Anh đã cảm thấy áp lực rồi.

Hứa Minh Tâm cảm thấy tình cảm giữa hai anh em bọn họ rất tốt, mặc dù không thường xuyên ở cùng nhau nhưng hoàn toàn không hề có cảm giác xa cách.

Cô nghĩ, nhất định là Cố Gia Huy rất tín nhiệm Cố Yên, nếu không thì cũng sẽ không mua một món quà giá trị lớn, còn đi nhờ cô ấy dạy mình như vậy.

Tính cách của Cố Yên và Bạch Thư Hân lại có vài chỗ tương tự nhau, phóng khoáng, không để ý chuyện vặt vãnh.

Khi ba người đang ăn cơm, Cố Yên nhịn không được mà hỏi: “Anh, sao trước đây em lại không phát hiện ra anh là một kẻ luyến đồng nhỉ? Nếu không phải em đã điều tra căn cước của cậu ấy, biết cậu ấy đã thành niên rồi thì chắc chắn là em đã báo cảnh sát túm cổ anh đi rồi!

Quyến rũ thiếu nữ vị thành niên, tội này bị phạt nặng lắm đó.”

Khụ khu…

Một miếng cơm mà Cố Gia Huy chưa kịp nuốt xuống đều bị mắc kẹt ở cổ họng!

Anh không thích người khác nói anh là kẻ luyến đồng!

“Anh ăn chậm chút đi.”

Hứa Minh Tâm đau lòng vỗ lưng cho anh, cô đưa cho anh một cốc nước. Cố Yên lại sán tới trước mặt Hứa Minh Tâm, rất nghiêm túc mà hỏi cô một câu: (8) “Cô bé đáng yêu, sao cậu lại dại dột mà lại tìm phải anh trai tôi thế? Anh trai tôi lớn hơn cậu tận mười tuổi, ba tuổi đã là một thế hệ, giữa hai người phải nói là có một dải thiên hà chắn ngang qua luôn đói!

Dựa vào vẻ ngoài của cậu, đàn ông trẻ tuổi đẹp trai thế nào mà chẳng kiếm được chứ? Tôi còn nghe nói cậu chủ nhỏ của tập đoàn ngôn thị theo đuổi cậu nữa, sao cậu không cân nhắc về tên đó thử xem?”

Phá…

Em gái dùng chính thực lực của mình để hãm hại anh trai tới rồi đây!

“Xem ra anh phải bảo Khương Tuấn đóng gói hành lý của em trực tiếp đưa về nhà luôn, nhìn bộ dạng em có vẻ như muốn về nhà chăm sóc bên gối bố, sống những này tháng hạnh phúc ở nhà…”

“Ha…anh, chúng ta có chuyện gì thì từ từ nói mà, bố chắc chắn là sẽ niệm ngày niệm đêm như Đường Tăng, niệm chết em luôn mất!”

“Tôi sẽ dẫn cậu đi bệnh viện xem thử, xem thủ có tìm ra được loại thuốc nào tốt không.

Cậu cứ chờ nhận tin tốt đi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 324


Chương 324

“Cảm ơn cậu, thật sự rất cảm ơn cậu Hứa Minh Tâm kích động không thôi.

Nếu như có thể chữa khỏi bệnh này thì từ nay vê sau Cố Gia Huy có thể càng thêm tự tin rồi.

Cố Yên thu dọn một ít đồ vật rồi liền đi ra ngoài, vốn dĩ cô ấy muốn đi tìm Lệ Nghiêm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn là đi tới tập đoàn .J.C Khương Tuấn dẫn cô ấy tới phòng làm việc ngồi chờ.

Rất nhanh thì Cố Gia Huy đã kết thúc hội nghị rồi, nhìn thấy cô ấy đến thì có hơi kinh ngạc.

“Sao em lại tới đây?”

“Cô vợ chưa cưới bé nhỏ của anh có một vài chuyện nghĩ mãi mà không hiểu nên nhờ em đi hỏi thăm giúp.”

“Chuyện gì thế?”

Cố Yên cười cười, cô ấy ngồi trước.

Cổ Yên lập tức bắt đầu đau đầu, cô ấy còn cố ý lôi kéo Cố Gia Huy, hy vọng anh có thể đợi đến khi ông cụ ở nhà dạy dỗ cô ấy thì còn có người có thể giúp đỡ được cho mình ít nhiều.

Nếu như một mình cô về nhà, dựa theo tính tình của bố cô thì khẳng định sẽ bắt cô ở nhà cũ.

Cô ấy không muốn như thế đâu, nhất định sẽ rất kh*ng b* đó!

Cô ấy thấy Cố Gia Huy cầm điện thoại lên thì vội vàng ngăn cản, nói: “Không cần đâu mà anh, cứu mạng với! Mưu sát em gái này trời ơi!”

Cố Yên ôm chặt cây cột, bắt đầu kêu gào thảm thiết.

Hứa Minh Tâm có hơi chịu không nổi, hơn nữa cô cũng có mấy chuyện riêng tư bí mật muốn hỏi Cố Yên mà!

“Ừm, anh để cô ấy ở lại đi, em cũng không có bạn bè gì ở đây, có thêm một người nữa ở trong nhà cũng có thể có người làm bạn. nếu không thì cuối tuần em sẽ đến tập đoàn đó, một mình em ở nhà buồn tẻ bao nhiêu anh biết không?”

“Đúng thế, em có thể làm bạn miễn phí với cậu ấy mà!”

“Cái miệng đó của em lời nói kiểu gì cũng đều có thể nói ra được, em nghĩ anh sẽ tin em sao?”

Cố Gia Huy không vui mà trừng mắt nhìn cô ấy.

“Em đảm bảo lần này mình sẽ ngoan ngoãn mà.”

Cố Yên trưng ra bộ mặt trịnh trọng nói với anh, lại có thêm Hứa Minh Tâm cầu xin giúp nên cuối cùng Cố Gia Huy cũng mềm lòng.

Sau khi ăn cơm xong thì anh liền chuẩn bị đưa Hứa Minh Tâm đi.

Nhưng Hứa Minh Tâm lại kiên quyết muốn Cố Yên tiễn cô, còn nói muốn bồi dưỡng tình cảm chị em giữa hai người.

Cuối cùng thì Cố Gia Huy cũng chỉ có thể lùi bước, đồng thời anh còn nhắc nhở Cố Yên ba, bốn lần, nếu như Cổ Yên còn dám nói nhăng nói cuội trước mặt Hứa Minh Tâm nữa thì anh sẽ tống cổ cô ấy về nhà cũ ngay.

Đợi đến khi Cố Gia Huy đi rồi thì Cố Yên mới thở phào nhẹ nhõm, cô ấy nói: “Thật sự là một tên anh trai hung ác mà!”

“Tình cảm giữa cậu và anh ba cậu hình như rất tốt thì phải.”

“Ừ, nếu như anh hai còn sống thì tình cảm giữa tôi và anh hai cũng sẽ rất tốt, chỉ tiếc là…dù sao thì tôi năm nay tôi cũng chỉ mới hai mươi sáu tuổi mà thôi, nên khi ở bên cạnh anh hai và anh ba cũng có đề tài nói chuyện chung, với anh cả thì tôi tiếp xúc không nhiều lắm nên tình cảm cũng không thể coi như là sâu đậm được.”

“À, thì ra là như thế.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 325


Chương 325

“Nhưng từ trước tới nay tôi chưa từng thấy anh ba tôi để ý tới một người nào như thế đâu, lúc đầu khi bố tôi gọi điện cho tôi nói là anh ba đính hôn rồi tôi còn không tin nữa kìa. Không ngờ rằng vậy mà lại là sự thật, khi đó tôi còn đang nghĩ đến tột cùng là con gái nhà ai có mắt như mù mà lại vừa ý với anh ba tôi. Xin hỏi thị lực của cậu có bình thường không? Tôi có thể giúp cậu kiểm tra độ cận thị miễn phí!”

“Bình thường bình thường! Hơn nữa cậu cũng không thể nói như thế được, anh ba cậu bây giờ không phải rất tốt sao?”

“Bây giờ đúng thật là rất tốt, nhưng mà khi cậu và anh ấy đính hôn thì bộ dạng của anh ấy vẫn còn thế kia! Tôi thật sự không thể không bái phục năng lực thừa nhận của cậu! Vẻ ngoài của anh ấy thế nào tôi đều có thể tiếp nhận được, nhưng mà để một người ngoài như cậu tiếp nhận anh ấy, vậy thì từ nay về sau hai người phải chung chăn chung gối, chồng mình mà có bộ dạng như thế thật sự là rất khó thừa nhận nổi. Vì thế nên tôi mới cảm thấy anh ba của tôi đối xử tốt với cậu là chuyện anh ấy nên làm!”

Dáng vẻ Cố Yên đi đường phóng khoáng, không hề giống với một cô gái chút nào.

Dù sao thì cô ấy cũng ở chung với một đám đàn ông từ năm này sang tháng nọ, vì thế nên cũng giống như một tên đàn ông.

Năm đó ông cụ Cố muốn có một đứa con gái, nhưng vẫn luôn muốn mà không được, cuối cùng ông cụ chỉ có thể nhận một đứa con nuôi để thỏa mãn mong ước của bản thân.

Nhưng bây giờ thì lại ngược lại, một nhà bốn đứa con trai!

“Dù sao thì bây giờ cũng đều đã qua cả rồi, thật ra tôi có một vấn đề khá là riêng tư muốn hỏi cậu một chút!”

Hứa Minh Tâm nhìn ngó bốn phía, sau khi xác định là không có người nào nghe lén thì mới thật cẩn thận mà nói.

“Câu hỏi gì thế?”

“Xin hỏi cậu… đàn ông mà không cứng thì có thể trị được không?”

Khụ khụ…

Cố Yên không ngờ rằng Hứa Minh Tâm vậy mà lại hỏi một câu hỏi tế nhị thế này, thiếu chút nữa đã bị chính nước miếng của mình làm cho sặc chết.

“Cậu không sao chứ?”

Hứa Minh Tâm vội vàng rót cho cô ấy một cốc nước, còn không ngừng vỗ lưng giúp cô ấy nữa.

“Người trong câu hỏi của cậu… tôi có quen biết không?”

Cố Yên hơi nhướng mày hỏi lại.

Hứa Minh Tâm sợ bị cô ấy nhìn thấu nên vội vàng trốn tránh ánh mắt của cô ấy, liên tục xua tay nói: “Cậu…cậu không quen đâu! Đây là nỗi khổ não của một người bạn của tôi, cô ấy nhờ tôi tìm bác sĩ giúp cô ấy.”

“Ô? Là thế sao? Có triệu chứng cụ thể gì không? Làm thế nào mà cô ấy biết được?”

Cố Yên cũng không vạch trần cô, năm nay cô ấy đã hai mươi sáu tuổi rồi, tuổi tác lớn hơn Hứa Minh Tâm nhiều, mà những chuyện và con người từng gặp qua cũng rất nhiều.

Chút kĩ xảo diễn xuất vụng về của cô, trong mắt cô ấy căn bản là không đủ xem.

Cô ấy đã đoán ra là Cố Gia Huy, chỉ là trong lòng vẫn còn vô cùng bất ngờ và nghi hoặc.

Anh ba cô ấy cao lớn khỏe mạnh như vậy, không giống người có bệnh không tiện nói ra nha!

“Chỉ là… mỗi ngày bọn họ đều ngủ chung với nhau, nhưng giữa hai người lại chẳng xảy ra chuyện gì cả. Lại có một lần ngoài ý muốn, người đàn ông đó bị người khác bỏ thuốc, cô gái thì muốn giải quyết giúp anh ta nhưng người đàn ông lại không chịu, vậy mà lại từ chối cô ấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 326


Chương 326

Đối với chuyện lúc đó, giờ Hứa Minh Tâm vẫn còn canh cánh trong lòng, cho đến tận bây giờ cũng không thể nào hiểu nổi.

Cô vì nghe thế thì trừng lớn mắt, kinh ngạc đến mức cắm cũng sắp rơi xuống đất tới nơi.

Không phải thế chứ!

Anh ba cô thật sự có bệnh không tiện nói ra sao?

“Người bạn đó của tôi, thật ra cô ấy đã nhìn thấu rồi, nhưng lại ngại nói cho chàng trai đó biết thôi, cô ấy cảm thấy chuyện này đả kích người ta quá.”

“Vậy sao cô ấy còn không chịu rời khỏi người đó đi!”

“Bởi vì bọn họ thật lòng yêu thương lẫn nhau!”

Hứa Minh Tâm trả lời vô cùng dứt khoát, Cố Yên nhịn không được mà cảm thấy ấm áp trong lòng.

Cô ấy thật sự rất lo lắng, sợ Cố Gia Huy sẽ không tìm được người tốt, tuổi tác của hai người cách nhau lớn như vậy, chỉ sợ là không thể ở bên nhau tốt đẹp được.

Nhưng bây giờ xem ra là cô ấy đã lo lắng thừa rồi, có thích một người hay không cô cũng có thể nhận ra được.

Khi Hứa Minh Tâm nhắc tới Cố Gia Huy thì trong mắt đều là ánh sáng lấp lánh.

“Cậu nói xem có cách nào chữa khỏi không?” Hứa Minh Tâm mong chờ nhìn Cố Yên.

“Bạn của cậu đã từng nghĩ đến việc nếu như không thể chữa khỏi thì phải làm sao chưa?”

“Cũng không có cách nào, cứ sống với nhau như thế cả đời thôi. Nếu không có con thì đi cô nhi viện nhận một đứa về nuôi là được rồi.”

“Bạn của cậu suy nghĩ cũng đơn giản thật đó.”

“Đơn giản một chút không tốt sao?” Hứa Minh Tâm nghiêng đầu khó hiểu hỏi.

“Rất tốt là đằng khác, con người nên suy nghĩ đơn giản một chút, nghĩ phức tạp quá chỉ tổ làm mệt người mệt mình mà thôi. Tính huống của cậu tôi đã biết rồi, nhưng mà bây giờ tôi vẫn chưa tìm ra cách gì thích hợp hết, sau khi quay về tôi bàn làm việc, thần thần bí bí mà nói: “Anh ba, anh không cứng được sao?” Khụ khu…

Cố Gia Huy xém chút nữa là bị chính nước miếng của mình sặc chết.

“Em lại nghe ai nói nữa thế hả? Đúng là nói nhăng nói cuội!”

“Là Hứa Minh Tâm chính miệng nói cho em biết, cô ấy còn không dám nói đó chính là bệnh tình của anh nữa, cô ấy chỉ nói là chuyện của bạn mình. Nhưng mà em dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được người mà cô ấy nói chính là anh. Anh và cô ấy chung chăn chung gối bao lâu rồi nhưng vẫn chưa hề xảy ra chuyện gì khác sao? Anh bị người khác bỏ thuốc, thà rằng tự mình giải quyết cũng không muốn để cho cô ấy giúp đỡ?”

“Anh, em muốn hỏi anh một câu, anh bị bệnh này bao nhiêu năm rồi?”

“Em cút qua một bên đi, anh rất là khỏe mạnh, hoàn toàn không mắc bệnh gì khó nói cả.

Mặt mày Cố Gia Huy đen thui, tính tình cũng táo bạo hẳn lên.

Năm lần bảy lượt bị người khác nghi ngờ năng lực của mình, ai là đàn ông thì cũng sẽ không vui vẻ nổi.

“Thật sao? Chúng ta là người nhà với nhau cả, anh cũng đừng lừa gạt em làm gì! Tốt xấu gì thì em cũng là bác sĩ mà, dù sao thì em cũng có thể giúp anh được chứ.”

“Anh có cắn phải gạt em không? Anh thật sự rất khỏe mạnh, chỉ là tuổi của cô ấy vẫn còn nhỏ, bây giờ còn quá sớm mà thôi.”

“Anh, vậy là anh chưa từng nghĩ tới một vấn để này rồi. Con gái đặc biệt coi trong lần đầu tiên của mình, đổi với người đàn ông đấu tiên của mình cô ấy cũng sẽ có tình cảm rất sâu đậm!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 327


Chương 327

“Anh biết, nhưng loại thủ đoạn này quá ti tiện, anh không thể để cô ấy vì không thể quên được anh mà cướp đi sự trong trắng của cô ấy được. Nếu như cô ấy hai mươi tuổi thì nhất định anh sẽ không do dự, nhưng đối với anh mà nói thì bây giờ cô ấy vẫn là trẻ con, phải nói chuyện yêu đương một cách đứng đắn, phải để cô ấy hường thụ việc được người khác nâng niu. Anh có đủ khả năng để cho cô ấy những điều tốt đẹp nhất, để cô ấy có thể hưởng thu cuộc sống tươi đẹp đúng với độ tuổi mười tám của mình.”

Khi Cố Gia Huy nhắc đến Hửa Minh Tâm thì mặt mày ôn hòa, giọng nói dịu dàng.

Hai người này thật sự là càng ngày càng giống haivợ chồng, khi nhắc đến đối phương thì sắc mặt và ánh mắt đều như nhau.

Ôi ôi ôi, làm một con cầu FA như cô cũng phải nổi da ga

“Anh, em gái anh cũng có tuổi mười tám vậy, sao chẳng thấy anh che cho bảo vệ em, yêu thương em như vậy? Sao chẳng thấy em được hưởng thụ gì hết vậy?”

“Bây giờ còn cần anh phải đi quan tâm một cô gái hai mươi sáu tuổi như em nữa sao?”

CôGia Huy nhưởng mày nhìn cô ấy, Cổ Yên nhất thời liền giận điên lên: “Không cần!”

Cô ấy cầm lấy một quà táo lên gặm, đứng ở bên cửa số sát đất thường thức cành đẹp bên ngoài.

“Vây, chuyện bây giờ đã rõ ràng rồi, anh hoàn toàn không có vấn để gì hết, tất cả đều là do Hứa Minh Tâm đoán bửa. Vây em cũng biết nên giải quyết thế nào rồi!”

“Em muốn làm gì nữa?”

“Không nói cho anh biết! Được rồi, anh nhanh dẫn em về nhà cũ báo cáo điểm danh đi, em còn muốn kết thúc sớm một chút để đi tìm Lệ Nghiêm đây này. Sau khi anh ấy đi còn giao phó cho em một đống chuyện, em sắp mệt đến chết luôn rồi, em còn chưatim anh ấy tinh số đâu.”

“Em và Nguyễn Doanh thế nào rói?”

“Như thế nào là như thế nào?” Cô ấy cố ý giả bộ sửng sốt, biết rö ý của anh mà còn giả bộ hồ đổ.

“Em vì câu ta mà lén lút thay đổi chuyên ngành, thậm chí là vì cậu ta là một đứa con gái như em chạy tới một nơi lạnh khủng khiếp ở ngàn dặm xa xôi, cùng ăn cùng ở với một đám đàn ông. Em vì cậu ta mà làm nhiều như thế, anh đều nhìn thấy trong mắt cả. Bây giờ em cũng đã lớn già đầu rồi, vừa văn bây giờ kì nghi phép của em lại dài, nếu như có thể thi nhanh chóng giải quyết cho xong chuyện hôn nhân đại sự luôn đi.”

“Aiz ya, anh trai em vẫn còn chưa kết hôn, sao em có thể tranh trước anh một bước được chứ? Anh cứ lo cho vị kia nhà anh trước đi, em không cần phải vội vàng. Anh có thể đợi đến năm ba mươi tuổi thì Lệ Nghiêm cũng có thể!”

Cố Gia Huy nghe thế thì nhịn không được mà cốc lên đầu cô ấy mấy cái.

Mặc dù hai người không phài là anh em ruột, nhưng tình cảm rất sâu đậm.

Điều anh hy vọng nhất chính là cô em gái này có thể sống hạnh phúc, anh còn nhớ rõ khi anh và anh hai trên du thuyền, mỗi khi nỗi nhỏ nhà ập về thì liềnnhắc tới cô em gái này.

Hai người nói nói cười cười, nói phải gả em gái cho người tốt nhất, tuyệt đối không thể để cho em gái minh trở thành vật hi sinh vi lợi ích gia đình được. Có hai người anh trai chắn mưa chắn gió cho em ấy, cô em gái này của bọn họ liên có thể sống một cuộc sống tự do tự tại rồi.

Nếu như có người nào dám ăn h**p em ấy thìi bọn họ tất nhiên sẽ không bỏ qua.

Khi còn nhỏ bọn họ chưa đủ năng lực để bào vệ Cổ Yên, bây giờ rốt cuộc cũng có đủ sức mạnh, bọn họ nhất định sẽ làm chủ cho em gái minh, cho dù người kia là bạn thân của mình đi chăng nữa thì cũng vậy.

“Em không sơ hai năm này cậu ta sẽ xảy ra chuyện sao? Em đã đợi cậu ta thật nhiều năm rồi,”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 328


Chương 328

“Em cam tâm tình nguyện, cũng giống như chị Hoàn chờ đợi anh hai vậy. Lệ Nghiêm không thể bỏ rdi em gái mình, em thì không thể buông nối anh ấy. Em dang chờ tới ngày anh ấy nghĩ thông suốt, anh ấy không thể không kết hôn cả đời được, như thể thì em vẫn còn hy vọng. Em cũng biết trên đời này em chính là người phụ nữ thích hợp với anh ấy nhất, Em có thể đứng trên bàn phẫu thuật cùng anh ấy, chúng em cóthe cung nhau nấu cơm, cùng nhau đứng bên ngoài lều trại ngắm trăng”

“Giao anh ấy cho người phụ nữ khác, em không yên tâm được. Mặc dù em một mực im lặng không nói gi, vẫn luôn âm thầm trả giá sau lưng anh ấy, nhưng nếu như thật sự có tinh địch xuất hiện, em tuyệt đối sẽ không để cô ta thành công đâu.”

Có Yên nói rõ ràng rành mạch từng chữ, quyết tâm bảo vệ người mình yêu thương, không ai, cũng không có cách nào sánh được.

Cố Gia Huy thấy cô ấy tự tin như thế thì cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Nếu đã như vậy rồi thì anh vẫn hi vọng hai người có thể sớm ngày về bên nhau.”

“Yên tâm đi, em sẽ nói với anh ấy. Đi thôi, nhanh về nhà cũ thôi, bố chắc chắn sẽ mắng em chết mất!”

Cố Yên vốn dĩ còn muốn sau khi đi về nhà cũ, nếu có thời gian thì sẽ đi tìm Lệ Nghiêm.Nhưng cô ấy không ngờ rằng ông cụ ở nhà dạy dỗ cô ấy hết cà một buổi chiều, đến cả Cố Gia Huy cũng chẳng thể nào cứu nổi cô ấy.

Cứ như thế mà nói thắng tới tổi, nếu không phải là Cố Gia Huy nói Hứa Minh Tâm vẫn còn đang ở nhà đoi thì căn bản là ông cụ không tính buông tha cho CổYên.

Sau khi Có Yên về tới biệt thự, cả người đểu mém nhữn ngồi im trên ghế sofa.”Bố niệm kinh Đường Tăng càng ngày càng loi hại, bây giờ đầu em càng ngày càng đau..”

“Em cũng đủ rối đó, đến anh cũng bị em làm mệt lây đây này.”

“Hai người về rồi sao? Khát rồi đúng không, em ép nước trái cây cho hai người rồi đây.”

Hứa Minh Tâm bưng trái cây và nước ép trái cây ra, Cố Gia Huy nói: “Đợi lâu rồi đúng không? Anh lên lầu thay quần áo rồi sẽ xuống ăn cơm ngay.”

“Không vội đâu, anh nhanh đi đi.”

Hứa Minh Tâm ước gì anh đi sớm một chút, như thể thì cô mới có thể hỏi kết quả từ Cổ Yên được.

Ảnh mắt cô dõi theo Cố Gia Huy rời đi, ngay sau đó liền vội vàng hỏi Cổ Yên: “Yên, thế nào rồi?”

“Tìm được cách rồi, cậu chỉ cần theo lời tôi nói mà làm là đã thành công hơn nửa rồi!”

Cố Yên cười khẽ nháy mắt với cô, nhỏ giọng nói bên tại Hứa Minh Tâm. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hửa Minh Tâm đấy vẻ hổnghi.

“Này… có được không đấy?”

“Cậu yên tâm đi, không cần phải dùng thuốc, đảm bảo có thể giài quyết chuyện này một cách nhanh chóng!”

“Vậy, vậy cũng được, để tôi thử xem sao!”

“Cổ lên! Thời gian đã không còn sớm nữa, tôi đi về phòng ngủ trước đây, bye bye nha!”

Hứa Minh Tâm cũng âm thầm siết chặt nắm đấm, tiếp thêm sức mạnh cho bản thân.

Khoảng chín giờ tối, Cố Gia Huy từ phòng sách quay về phòng ngủ.

Khi anh đẩy cửa phòng ngủ ra thi liên nhin thấy Hứa Minh Tâm đang cắn bút làm bài tập.

Trong khoảnh khắc khi anh nhìn cô thì liên hung hãng nhíu mày lại.

Cả người từ trên xuống dưới chỉ mặc một chiếc áo

sd mi trắng của anh, nút áo thi trực tiếp bỏ trống cho tới dưới xương quai xanh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 329


Chương 329

Trong nháy mắt khí cô cúi người làm bài tập thì cành xuân liền hiện ra.

Hửa Minh Tâm càm giác được có người, khi nhìn thấy là anh thì vui mừng nói: “Anh quay về rồi sao? Anhcó mệt không?”

“Sao em lại ăn mặc thể này?”

Cố Gia Huy nhíu mày nói.

“Không đẹp sao?”

Cô đứng trên ghế sofa xoay một vòng.

Thân thể thon dài trắng nôn, mái tóc dài buộc hờ hững làm cả người cô hấp dẫn muốn chết.

Khi xoay người, vat áo tung bay, như ẩn như hiện.

“Đợi một chút, anh có chuyện cẩn phải xử lý.”

Cố Gia Huy hung hãng híp mắt lại, đóng cửa lại phanh’ một tiếng.

Hứa Minh Tâm sửng sốt, ngay sau đó cô liền nhụt chỉ ngồi trên ghế sofa.”vẫn không được, biện pháp này căn bàn là vô dụng! Còn nói gì mà anh ấy sẽ bổ nhào qua như sói đói chứ, gạt người!”

Phương pháp mà Cô Yên nói cho cô chính là mặc áo sơ mi trắng của Cố Gia Huy, sau đó liền lắc lư trước mặt anh.Mặc dù cô cảm thấy có hơi không ổn nhưng vẫn muốn thử một chút xem sao.

Không ngờ rằng vẫn không được.Bệnh này rốt cuộc là còn có thể chữa được không the?

Cố Gia Huy trực tiếp xông thắng vào phòng Có Yên, làm có ấy bị dọa chết khiếp.

“Anh, anh.. anh làm gì thế?”

Cổ Yên bị dọa sợ hết hồn phải gắt gao ôm chặt chăn.

“Cổ Yên, em làm được chuyện tốt rối!”

Anh không cần đoán cũng biết nhất định đó là chủ ý ngu xuẩn của Cố Yên.

“Đây là phúc lợi anh có hiểu không thế? Em phát phúc lợi cho anh lần nữa đấy! Bữa tiệc thị giác hoàn mĩ ( the, anh phải biết hưởng thu chứ!”

“Hưởng thụ quỷ gì mà hưởng thụ, để anh cho em hưởng thụ nhé. Em cút về nhà cũ ngay cho anh! Nếu như lần này anh còn mềm lòng nữa thì tên anh sẽ viết ngược lại.”

“Anh… anh, anh di đừng mà!”

Nhưng bất kể Cố Yên kêu gào xé họng thế nào thi cũng chẳng làm nên chuyện gì. Lần này, ngay cả chăn cũng bị đóng gói lên xe cùng cô ấy.

Hứa Minh Tâm nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết thì đi ra khỏi phòng xem thử, chưa đi được mấy bước thi liền bị Cố Gia Huy quát lón.

“Vẻ phòng thay quần áo cho anh, có nghe rõ chưa!

Quá… quá hung ác!

Hứa Minh Tâm bị dọa tới mức lạnh run, cô cũng không dám cầu xin giúp Có Yên nữa mà nhanh chóng về phòng thay quần áo trên người mình thành một bộ đồ ngủ hình phim hoạt hình.

Cố Gia Huy nhìn theo chiếc xe chạy đi xa mới thở phào nhẹ nhöm.

Sau khi về phòng, Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn giống như một con thỏ nhỏ, chỉ sợ Cố Gia Huy lấy mình ra khai đao trước thôi.

Cố Yên đã hy sinh lừng lẫy như vậy, cô phảibảo vệ tốt chính minh mới được.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 330


Chương 330

“Anh… anh đi tắm trước đi, em vẫn còn phải làm de.

“Sau này em không được nghe Cổ Yên nói nhằng nói cuội nữa, biết chưa? Em mặc như thế này rất xinh đẹp, anh rất thích.”

“ừm ứm ừm, sau này em sẽ chỉ nghe lời một mình anh thôi!”

“Ngoan.”

Anh giống như là muốn khen thường mà hôn lên trán cô một cái, ngay sau đó lien đi tắm.

Hứa Minh Tâm cũng thở phào nhẹ nhõm được một hơi, đại nạn không chết, sau này có phúc!

Đợi đến sau khi Cố Gia Huy trở ra thì Hứa Minh Tâm đã chuẩn bị đi ngủ rồi.

“Cái đó… xin lỗi anh… em không biết là anh sẽ tức giận. Phản cảm như vậy, nếu như anh ghét như thể thì sau này em sẽ không làm nữa.”

Hứa Minh Tâm cố gắng tích đủ dũng khí, chủ động tích cực thừa nhận sai lầm của mình.

Cố Gia Huy nghe thế thì trong nháy mắt tim gan dã mềm nhũn cả ra.

Sao anh lại có thể ghét như thế chứ? Rõ ràng là bịMôi mòng đè lên môi cô, rất nhanh đã công thành đoạt đất, làm cô hoàn toàn không còn sức lực để phản kháng. Cô rất muốn chiếm the chủ đạo một lần, nhưng chưa từng có lần nào thành công.

Nụ hôn của anh quả mức thô bạo và bá đạo, rất ngang ngược, thậm chỉ còn không cho cô cơ hội để suy nghĩ.

Cứ như vậy mà bị hôn tới mơ hồ, đầu óc choáng vang

Thời gian hôn lần này rất dài.Lâu đến nỗi Hứa Minh Tâm thiếu dưỡng khí, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng bị hôn đến đỏ bừng bừng.

Cố Gia Huy thấy cô như thế thì thật sự rất lo lắng về chi số thông minh của cô.

Anh kịp thời tách ra, để cho cô có thời gian để hít thờ, sau đó lại là một vòng công chiếm mới.

Không đúng nha.

Hứa Minh Tâm ủ ủ cạc cạc phát hiện ra vấn đề, tối nay Cố Gia Huy vô cùng bất bình thường, càng thêm hoang dã, tràn đầy tính xâm lược.

Đột nhiên cô cảm thấy không thoài mái, cơ thể anh quả nóng, cho dù cách nhau một lớp áo tằm cũngcó thể cảm nhận được một cách rõ ràng.

Cao hơn nhiệt độ của người bình thuong rất nhiều, nóng đến mức cô cũng sắp bị hòa tan tới nơi.cũng cảm nhận được sự thay đổi rõ ràng, Cô

Trong chop mắt đại não liên chết máy.

Hửa Minh Tâm kinh ngạc nhìn anh, một người nếu như thật sự không cứng nổi, sao lại có thể…

Ngay lúc này, Cố Gia Huy buông tha cho cảnh môi cô, anh sợ cứ tiếp tục như thế này nữa thì mình sẽ khổng chế không nổi mất.

Anh lại quay về phòng tắm tắm lại lần nữa, mà Hứa Minh Tâm thì lại nằm trên giường tự hỏi nhân sinh.

Cô run rẩy bum chặt đôi môi minh, nhớ tới cảm giác vừa rồi, trong đầu mơ hồ như keo dán.

Cô không còn cách nào khác, chỉ có thể nhắn tin cho Cố Yên.

Cũng may là trước đó cô đã có số điện thoại Cổ Yên.Cô hỏi: “Nếu như một người đàn ông đột nhiên hôn cô, hơn nữa còn nổi lên phản ứng sinh lý bình thường là tình huống gi? Bệnh được trị khỏi rồi sao?”

Rất nhanh Cổ Yên đã nhắn tin trà lời lại, cô ấy nhắn: “Ngu ngốc, căn bàn là anh tôi không có bệnh gì ca!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 331


Chương 331

Không có bệnh..

Không có bệnh thì tại sao anh lại không chạm vào co?

Lần trước bị ông cụ bỏ thuốc, anh ấy đã khó chịu khó nhịn như thế roi nhưng vẫn khắc chế bản thân.

Tại sao lại như thế chứ?

Hửa Minh Tâm suy nghĩ trăm mối mà vẫn không hiểu được, cô cứ thẫn thờ nhìn chằm chằm cánh cửa thùy tinh đang đóng chặt.

Thật lâu sau thi hình bóng anh mới xuất hiện lần nữa, chống lại ánh mắt nghi ngờ khó hiểu của Hứa Trúc nh.

Đôi con người trong suốt không chứa bất kì một chút tạp chất nào, anh cũng không nỡ để đôi mắt xinh đẹp như vậy nhuốm phải bụi bặm thế gian.

“Em còn chưa hiểu sao?”

Anh bất đắc dĩ mà hỏi một câu.

Hứa Minh Tâm lắc đầu nguầy nguậy, biểu tình vô tội.

“Yên nói anh là một người bình thường, căn bản là không bị bệnh gì cả. Nhưng mà nếu như khôngcó bệnh… không có bệnh thì sao lại…”

“Sao lại không ăn sạch em hà?” Cố Gia Huy giúp cô nói nốt nửa câu sau.

Hứa Minh Tâm gật gật đầu, bộ dáng giống như một đứa bé ngoan khiêm tốn nghe người lớn chi dạy, kiên nhẫn chờ đợi giáo viên giải đáp thắc mắc.

Cố Gia Huy tức giận cốc đầu cô, cô bị đau nên cơ thể cũng co rụt về phía sau.

“Anh… sao anh lại đánh em?”

Hứa Minh Tâm vô cùng đáng thương ôm đầu mình, cô bị bắn thật sự rất đau, rõ ràng là anh đã tăng thêm lực tay.

Đầu cô cũng phải sưng đò lên thành một cục rồi!

“Bởi vì em quá ngốc!”

“Vậy mà anh còn muốn đánh em thế này nữa, chẳng phải là em sẽ càng ngốc thêm sao?”

“Đạo lý đơn giản như thế mà em cũng không hiểu được sao? Anh không muốn khi em vẫn còn nhỏ như vây mà đã ‘muốn’ em. Em vẫn còn chưa tốt nghiệp, em vẫn chưa được nhìn thấy thế giới muôn màu muôn vẻ ngoài kia, anh sợ sau khi anh với em xảy ra quan hệ rối thì sau này em sẽ hối hận. Nếu bây giờ anh vẫn chưa thể mặc áo cưới lên cho em thì anh tuyệt đối cũng sẽkhông cời quần áo của em, em đã hiểu chưa?”

Hữa Minh Tâm nghe thấy anh nói thế thi trong lòng hơi chấn động.

Anh sợ sau này cô sẽ hối hận, anh còn muốn để cho cô có cơ hội lựa chọn người tốt hơn. Bây giờ anh không thể mặc áo cưới lên cho cô thì cũng tuyệt đối không c** q**n áo của cô ra.

Nếu như là người đàn ông khác, có lẽ vĩnh viễn họ cũng sẽ không nghĩ như thế này.

“Cố Gia Huy.. anh làm như thế là… sao em lại cảm thấy anh rất ngốc thế này? Lỡ như… lỡ như sau này thật sự em không lựa chọn ở bên cạnh anh nữa, vậy anh phải làm sao đây?”

“Vây thì anh hy vọng em có thể dành lần đầu tiền của mình cho người đàn ông mà mình yêu nhất, dù người đó không phải là anh cũng không sao.”

Khi Cố Gia Huy nói ra những lời này thì trái tim anh cũng co rút đau đớn.

“Đương nhiên anh sẽ không để cho loại tình huống như thế xảy ra, vĩnh viễn cũng sẽ không.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 332


Chương 332

Anh nặng nề nói ra từng chữ, vô cùng chắc chắn.

Hứa Minh Tâm nghe thế thi gắt gao ôm chặt lấy anh”Em còn tường là anh có bệnh khó nói, anh hai em phải nghĩ đến cà chuyện nếu sau này chúng ta không có cơn thì còn tôi một cô nhi viện nào đó nhận một đứa về nuôi nữa.”

“Cho dù kết hôn rối thì chúng ta cũng nên đợi hai năm sau hằng có con.”

“Tại sao chứ?”

“Bây giờ chỉ số thông minh của em thấp như vậy, mang thai một lần thì phải ngốc ba năm, anh cần phải có thời gian chuẩn bị

Cố Gia Huy nghiêm túc nói với cô.

Hứa Minh Tâm nghe thể thì tức giận trừng mắt nhìn anh, cô nói: “Em rất thông minh đó, ít nhất thì em cũng biết mình không thể buông tay Cố Gia Huy ra được, cho dù là ai tới tranh giành thì em cũng không thể buông tay được!”

“Đó là tất nhiên rối, thời gian không còn sớm nữa, em đi ngủ sớm chút đi.”

“Đúng rối… mỗi ngày anh đều ngủ cùng em, lẽ nào anh không..”

“Sẽ không đâu.”

Cố Gia Huy trực tiếp đánh gãy lời cô, anh tức giận nói.Nếu như để có biết được mỗi ngày anh đều bị dục hòa đốt người, mãi cho tới nửa đêm mới có thể ngủ dược thi chẳng phải là rất mất mặt sao.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức hiện lên vẻ suy sup.

Xong đời rồi…

Nhất định là cơ thể cô không hấp dẫn nên mới làm cho anh mất đi d*c v*ng.

Vậy phải làm sao đây?

Vì thế nên ngày hôm sau Hứa Minh Tâm liễn hen Có Yên ra ngoài, cô hỏi cô ấy: “Có bác sĩ nào biết cách năng ngực không?”

Phut!

Một ngụm cafe Cố Yên còn chưa kịp nuốt xuống thiếu chút nữa là đã phun ra ngoài.

Cô ấy kinh ngạc nhìn chằm chằm Hứa Minh Tâm, hỏi: “Cậu hỏi chuyện này để làm gi?”

“Hiển nhiên như thế, lẽ nào cậu không nhận ra sao?”

Hứa Minh Tâm vô cùng nỗ lực nâng nâng ngực minh lên cho cô ấy hiểu.

“Được rồi được rồi, có nâng lên nữa cũng vô Cố Yên phầy phẩy tay, lời này như một con

dung.” dao hung hăng đâm thẳng vào lòng cô.

“Thật ra… dồn lại một chút thì vẫn còn coi được..”Cô vẫn muốn giãy dụa lần cuối cùng trước khi chết.

CỔ Yên có hdi do khóc dở cười, cô ấy nói: “Nếu như cậu muốn lựa chọn dùng y học can thiệp thì có thể suy xét việc độn ngực bằng silicon.”

“Hả? Không có cách nào khác để phát triển tự nhiên sao?”

“Cái này…”

Cổ Yên rất muốn nói cho cô biết, muốn nâng ngực một cách tự nhiên thì cần phải có cả hai bên nam nữa cùng nhau hoàn thành.

Người ph*t d*c không tốt giống như Hứa Minh Tâm chỉ có thế cố gắng ngày sau mà thôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 333


Chương 333

Không những phải chủ ý đến chế độ ăn uống mà còn phải thường xuyên mát xa, hoặc là phải trông cây vào chuyện sau này có con mà ph*t d*c lần thứ hai.

Nhưng… lấy mối quan hệ giữa Hửa Minh Tâm và Cố Gia Huy bây giờ, rõ ràng là về trước hay về sau gi cũng đều không thích hợp.

“Câu đã thử uống sinh tố đu đủ chưa?”

“Mỗi ngày đều uống.”

“Vậy có sờ sờ mỗi ngày không..”

“Ngày nào cũng làm..”

“Thế này đi, tùy theo duyên số thôi. Tôi nghĩ anh tôi cũng sẽ không bỏ đi cậu đâu

Cổ Yên ngượng ngùng ho kho khu vài tiếng. Hừa Minh Tâm nhất thời tiền nhụt chí, trong lòng cô cảm thấy thật chua chát. cô gục đầu xuống, chán nản không gượng dậy nổi.

Yên nói chen vào: “Tình cảm giữa cậu và Cổ cô Bạch Thư Hân gì đó rất tốt sao? Tính tình cô ấy thế nào, thích cái gì?”

“Thư Hàn hà? Con người Thư Hàn rất tốt, tính tinh mặc dù có hơi nóng vội, dễ dàng nổi cơn tam bành nhưng không xấu, ngày thường vẫn là một người rất ôn hòa. Thích cái gi sao… thích mua mua mua, thích hoa tưới, thích ăn lầu…”

“Tôi biết rồi, tôi còn có chuyện khác, không thể chơi cùng cậu nữa, bye bye nha.”

Cổ Yên cầm đổ lên rời đi, ngay sau đó liên

xuất hiện trước cửa nhà Bạch Thư Hân.

Cô đã điều tra từ lâu rồi, mấy ngày gần đây Nguyễn Doanh đều ở đây chăm sóc cô em gái đang bị thương của mình.

Cô ấy nhắn chuông cửa, là Lệ Nghiêm đi ramô cửa.

“Sao em lại tới đây?”

“Em tôi thăm anh mà, em quay về mà anh cũng không đi tim em, em cũng chi đành tới tìm anh mà thol.”

“Thật ra anh cũng tính đi tìm em, trước khi đi anh phó thác cho em nhiều chuyện như vậy, cũng nên báo đáp em thật tốt mới phải.”

“Không phải anh nấu cơm rất lợi hại sao? Anh nấu cho em một bữa cơm là được rối. Sau khi anh đi rồi em cũng nuốt không trôi đồ ăn ở nhà ăn luôn.”

“Được.”

Cổ Yên ước vào nhưng không nhin thấy Bạch Minh Chậu đâu, cô ấy nghi ngờ hỏi: “Em gái anh đâu rồi?”

“Ở trong phòng ngủ, những thứ này đều là tặng cho em ấy sao?”

“Ừ, cô ấy sẽ thích chứ?”

“Đều là những thử em ấy thích, em ấy sẽ thích thôi”

Cổ Yên nghe thấy lời này thì không nhịn được mà thờ phào nhẹ nhõm.

Cô bước về phía trước gõ cửa phòng, trong phòng

truyền ra giọng nói của Bạch Thư Hân.

Cô ấy đấy cửa buoc vào trong rồi đặt bó hoa hồng màu hồng phấn trước mặt Bạch Thư Hân.

“Lần đầu tiền đến nhà chào hỏi, đây là một ít tấm lòng của tôi, mong cô không chê.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 334


Chương 334

“Cô tới đây làm gi? Hình như tôi và cô hoàn toàn

không thân như vậy mà.”

Bạch Thư Hân nhìn cô ấy, đầy cành giác hỏi.

Cổ Yên càm nhận được thái độ thủ địch từ trong lời nói của Bạch Thư Hân nên không nhịn được mà nhíu mày.

Lẽ nào là bởi vì chuyện ngày hôm quan nên Bạch Thư Hân không thích cô sao?

“Hinh như cô không thích tôi thì phải? Bởi vì Hứa Minh Tâm sao?”

“Hoàn toàn không phải, chỉ là tôi không thích người la đột nhiên tới nhà minh mà thôi.”

“Yên tâm đi, tôi đây cũng không phải đến để thăm cô, mục đích chủ yếu của tôi chính là tìm anh cô. Nếu như không phài bởi vì hai người có quan hệ anh em thì tôi cũng sẽ không chủ động lấy lòng cô thể này đâu. Vốn dĩ tôi nghĩ rằng chiêu này có tác dụng, nhưng đáng tiếc là có người không chịu tiếp nhận, mà tôicũng không phải là loại người già nhân giả nghĩa gi đó. Người đối xử tốt vời tôi thì tự nhiên tôi cũng sẽ đối xử tốt với người ta. Tôi đặt hoa ở đây, hỏi thăm một chút mà thôi, không cần cảm ơn.”

Cổ Yên thản nhiên nói, khí thế còn phải cao hơn Bạch Thư Hân mấy phần.

Bạch Thư Hân tức tức giận đến nỗi siết chặt nằm đắm, không phải là cô ấy tức giận Cố Yên, mà là ào não vi chính mình.

Cô ấy tức giận chinh minh yêu sai người, yêu phải một người không nên yêu.

“Yên, tới đây giúp anh chút.”

“Tới ngay đây.” Cổ Yên chuẩn bị rời đi, khi ra tới cửa rồi thì đột nhiên lại dừng lại bước chân, cô ấy nói: “Anh trai cô rất quan tâm tới cô, không ít lần nhắc tới cô bên tai tôi. Trong ấn tượng của tôi, cô vẫn luôn là một cô nhóc không hiểu chuyện, vĩnh viễn đều không thể hiểu được anh cô đã vì cô mà trà giá bao nhiêu. Trong lòng anh cô toàn bộ đều là cô, nhưng trong lòng cô lại không mày may coi anh ấy là anh trai.”

“Tôi chưa từng xem ảnh của cô, anh cô nói với tôi rằng tấm ảnh cuối cùng đã bị cô cầm đi rồi, cô không muốn đưa cho anh ấy. Ngay lúc đó tôi liền âm thẩm quyết định, nếu gặp được cô thì nhất định tôi phải dạydỗ cô một trận ra trò. Hy vọng cô sẽ không để tôi có thể nắm được cơ hội đó, nếu không thì tôi sẽ không khách khí với cô dâu”

Cổ Yên nói xong, đang chuẩn bị đi ra ngoài nhưng lại bị Bạch Thư Hân gọi lại.

“Vây, cô có biết không, nếu như cô muốn ở bên cạnh anh tôi, chi cần tôi không đồng ý thì anh ấy sẽ không chịu ở bên cô không.”

“Anh ấy sẽ.”

Cổ Yên hít sâu một hoi roi mới xoay người lại nói: “Anh ấy không phải chi sống vì một mình cô, chú cô không chỉ một lần tạo áp lực cho anh ấy, ép anh ấy phải cưới một cô gái môn đăng hộ đổi, bây giờ anh cô chi là đang chịu đựng vì cô mà thôi, đợi đến khi anh ấy không thể chịu đựng được nữa thi anh ấy vẫn sẽ phải quay về bên cạnh tôi thôi.”

“Anh cô chính là người thân của cô, chứ không phải là nô lệ của cô. Bố mẹ cô chết rồi, bổ me anh ấy cũng chết roi, anh ấy không cần phải chăm sóc cô khắp mọi phương diện. Chỉ bởi vi anh ấy lớn hơn cô vài tuổi nên phải chịu khổ khắp nơi thay cô sao?”

“Những tháng ngày binh yên mà cô có được là bời vì có người đi trước gánh vác giúp cô!”

Sau khi Cổ Yên nói xong thì liền xoay ngườirời đi.

Bạch Thư Hân có rất nhiều lời muốn nói nhưng đều nghen ở cổ họng, cô ấy muốn nói ra nhưng lại không thể thốt ra một chữ nào.

Như kẹt ở yết hầu.Bạch Thư Hân vẫn luôn biết rằng minh ích kỷ, biết mình đang giam cấm Lệ Nghiêm.

Cô ấy không muốn làm anh em bình thường với Nguyễn Doanh, nhưng lại dùng hai từ anh em này để ràng buộc Lệ Nghiêm, muốn làm gì thì làm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 335


Chương 335

Cô ấy cũng muốn thoải mái buông tay, nhưng căn bản là hành động không thể nào nhẹ nhàng như lời nói vậy được.Rất khó rất khó.

Khi Cổ Yên đi tới phòng bếp thì Lệ Nghiêm hỏi cô ấy: “Em và Thư Hàn ở trong phòng lâu như vậy nói những gì thế?”

“Không có gì, một số chuyện bí mật của con giá bọn em thôi.”

“Tính tình của hai người đều không tốt, anh còn lo lắng khí hai người gặp mặt sẽ đánh nhau nữa đó.”

“Vi thế nên anh mới gọi em ra ngoài này sao?” Cố Yên tức giận trừng mắt quát anh ấy: “Emlớn hơn cô ấy nhiều tuổi như vậy, em sẽ không ý manh h**p yếu! Con gà này xử lý thế nào đây?”

“Rút xương hầm canh.”

“Biết rối.

Cổ Ngọc Ký båt đấu rút xương gà, thậm chỉ cô ấy còn xếp xưởng gà lại với nhau, hợp thành một bộ xương gà hoàn chinh.

“Cơ thể con gà này không được tốt lắm, xương cốt quả giòn.”

“Ủ, sau này anh sẽ không mua gà ở nhà này nữa, ăn vào không tốt cho cơ thể.”

“Em biết có chỗ bán rau quà hữu cơ, tất cả thực phẩm chỗ đó đều rất sạch sẽ vệ sinh, khi đó khi em phát hiện ra tiệm đó thì liền đoán chắc rằng chắc chắn anh sẽ thích, lần sau em dẫn anh đi xem thử?”

“Được, lần sau coi như là quà bồi tội của anh đi, trì hoãn lâu như vậy mới có thể trở về”

“Làm việc cho anh không phải là chuyện nên làm sao? Dù sao thì em cũng đã bị anh giam ăn đứt lâu rái

Có Yên vô tội nhún vai nói rồi tiếp tục đẩm bóp thịt gà, sau đó liền đặt con gà lên nổi hầm canh, Bạch Thư Hân đứng ngoài cửa nhìn thầy mộtmàn này thi đột nhiên lại cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi vừa lửa.

Khi làm việc Cố Yên có thể đưa dao phẫu thuật cho anh ấy.

Khi tan làm về nhà rối hì Cổ Yên cũng có thể vào bếp giúp đỡ anh ấy.

Thật ra từ trước đến giờ đều là cô ấy trói buộc Lệ Nghiêm.

Nên buông tay sao?

Người đàn ông mà cô ấy yêu nhiều năm như thế, bây giờ lại phải chắp hai tay dâng lên cho người khác, loại cảm giác này phải gọi lại đau thầu tim gan.

Nhưng, nếu không buông tay thi cô ấy có thể làm gì được chứ? Khỏe môi Bạch Thư Hân nhếch lên một nụ cười đầy chua sót.

Hôm nay có sự giúp đỡ của Cố Yên vì thế cơm canh được làm xong rất nhanh. Cổ Yên chuẩn bị bưng bát canh đặt lên bàn liền bị Lệ Nghiêm ngăn cản.

“Cái đó nóng, em mang bát đũa sắp ra đó là được

“Thế cái này giao cho anh nhé.” rối.”

Bạch Thư Hân xuất hiện ở trước cửa, nói: “Có việc gì cần em giúp đỡ không?”

“Không cần đầu, em cứ ngồi xuống đi, có anh và Yên làm là được rồi.” Lệ Nghiêm cười nói, ánh mắt tràn đấy nuông chiếu nhìn cô ấy.

Trong ảnh mắt của Bạch Thư Hân thoáng chút àm đạm, cô ấy biết trong mắt Nguyễn Doanh bản thân cô vĩnh viễn chỉ là đứa trẻ không chiu lớn, vĩnh viễn chỉ là em gái mà không phải là người có khả năng kể vai sát cánh, đứng bên cạnh anh ấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 336


Chương 336

Lệ Nghiêm múc cho Bạch Thư Hân một bátcanh trước, bảo cô ấy tranh thủ uống luôn lúc canh còn nóng. Anh cũng không để cho Cố Yên bận rộn nữa, bảo cô ấy ngồi xuống trước đã.

Cơm canh đã được bày lên trên bàn, Cổ Yên theo thói quen lien đứng dậy xới cơm cho anh ấy. Nguyễn Doanh cũng không có ngăn càn.

Sự ăn ý giữa hai người bọn họ đã được bồi dưỡng từ lâu, chỉ cần ở bên canh nhau liên sẽ hình thành nên một sự phối hợp ăn ý vô hình. Đó không phải là thứ mà những người khác có thể phá vỡ được.

“Thư Hàn, em ăn nhiều một chút.”

“Anh, vết thương của em cũng đã gần khỏi roi, chiều hôm nay em còn muốn đến công ty để báo cáo. Anh cũng không cần ở chỗ em mãi thế này đâu, dù gi chỗ của em là một căn hộ đơn, một đứa con gái như em với một người đàn ông như anh cứ luôn ở đây cũng không hợp lý lắm.”

“Em vừa gọi anh là gì cơ?” Lệ Nghiêm có chút kích động, nắm chặt cánh tay của cô ấy, nói.

Bạch Thư Hân hít thật sâu một hơi, cưỡng chế ép xuống vị đắng ngắt trong cổ họng, nói: “Anh trai đó… anh vốn dĩ chính là anh trai của em mà.”

“Đúng, em nghĩ được như vậy là tốt rồi, Những thứ này đều là món em thích ăn đó, tranh thủ lúc còn nóngmau ăn đi. Nếu như em không muốn bị anh làm phiền

thì chiếu này anh sẽ tro về ngay. Nếu có việc gì thì gọi điện thoại cho anh.” “Vâng” Cô ấy dùng toàn bộ sức lực toàn thân, nói ra một chữ này.

Cô ấy rất muốn được tùy hứng, bưởng binh giống như lúc còn nhỏ. Nhưng cô ấy biết lúc nhỏ cô ấy đã sai rồi, hiện giờ không thể tiếp tục sai lắm nữa.

Cổ Yên ngồi ở phía đối diện, nhìn vào vẻ mặt của Bạch Thư Hân, cô ấy luôn cảm thấy có một điều gi đó không được đủng lắm. Cô ấy luôn cảm thấy tình cảm anh em giữa hai người bọn họ có chút gì đó kỳ quái, khiến cho người khác cảm thấy rất không thoài mái.

Ăn cơm xong, Cố Yên chuẩn bị thu dọn bát đũa nhưng lại bị Bạch Thư Hân giành lấy

“Chị Yên, chị để em làm cho, dù gì chi cũng là khách.”

“Yên, em cứ để đó đi, con bé khó khăn lắm mới chịu giúp anh dọn dẹp đó.” Lệ Nghiêm cũng nói theo.

Sau đó Lệ Nghiêm cũng theo sau Bạch Thư Hân chui vào trong phòng bếp.

“Để đó đi, những việc này không cần em phải làm,em ra ngoài đó nói chuyện với chị Yên đi.” “Anh… anh thích chị Yên sao?”

“Anh không biết, vẫn là câu nói đó, nếu như anh cần một người bầu bạn thì cô ấy là người phù hợp với anh nhất, không phải sao?” Anh ấy hỏi ngược lại Bạch Thư Hân.

Bạch Thư Hân không còn lời nào có thể phản bắc.

“Ừ, quả thực là rất phù hợp” Cô ấy thờ dài một hơi sau đó lau tay sạch sẽ rối đi ra ngoài.

Cổ Yên đang thu dọn đồ đạc cho Lệ Nghiêm, cô ấy chỉ cần nhìn thoáng qua là có thể nhận ra ly do chinh là bởi vì giữa hai người quá thấu hiểu nhau

“Chúng ta… có thể nói chuyện một chút không?”

“Có thể.”

“Không biết rằng anh trai của em đã từng nói với chị chưa, thực ra lúc anh ấy học phổ thông đã từng đưa một người bạn là nữ về nhà làm khách. Bởi vì ngày hôm đó trời mưa rất to, người con gái đó lại không mang theo ô, cũng không có tiền. Vừa hay xe của nhà đến đón anh trai của em vì thế anh trai em liền đưa cô ấy về nhà””Anh ấy chưa từng nhắc đến chuyện này,”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 337


Chương 337

“Đỏ là lần đầu tiên anh trai em đưa một người con gái về nhà, em không biết là anh ấy thích cô gái đó hay là chỉ đơn giản là thấy cô ấy đáng thương. Trong lúc ăn cơm, em cảm thấy rất cực đoan, đột nhiên lại xuất hiện một người ngoài nên em cảnh giác giống như một con mèo sợ bị giảm vào đuôi,”

“Em đuổi cô ấy ra khỏi nhà em, nói cô ấy không nên làm phiền gia đình em ăn cơm. Lúc đó bố em đã rất tức giận, liên dạy dỗ em một trận, em vì quá ẩm ức nên đã chạy ra khỏi nhà.”

“Bên ngoài trời vẫn đang mưa rất to, em cứ liều lĩnh như vậy. Khi đó là anh trai đuổi theo em.”

“Kết quả… anh ấy gặp phải tai nạn ở giữa đường, chân anh ấy bị thương, từ đó để lại di chứng. Thành tích của anh ấy có thể thi đỗ vào trường quân đội tốt nhất nhưng lại vì lí do sức khỏe mà phải từ bỏ.”

“Vĩnh viễn em cũng không thể quên được ánh mắt lúc đó của bố em, rất đau xót, ông ấy đặt rất nhiều kì vọng vào anh trai của em. Từ trước đến nay anh trai em chưa từng sống vì bản thân mình, vẫn luôn sống theo ý muốn của bố. Sau này, anh ấy học y mà bố mẹ cũng đột nhiên bị tai nạn.”

“Khi ấy em trở nên cực đoan, đối với anh ấy cũngrất khó chịu. Anh ấy đưa em đi khám bệnh, em bị bệnh về tâm lý, Những năm nay anh ấy vẫn luôn không muốn tìm bạn gái là vì sợ em không đống ý. Em sợ anh ấy sẽ rời xa em, em sẽ trở thành cô nhi”

Bạch Thư Hân hít sâu một hơi, để nói ra câu chuyện này, cô ấy đã phải chịu một áp lực rất lon. Nhin thầng vào lỗi lầm của mình cũng giống như bị dao khoét vào trong tim vậy.

Cô ấy không dám nói ra tình cảm lạ thường của mình nên đành phải đổ lỗi cho chứng bệnh về tâm lý.

“Nhưng bây giờ em nghĩ thông suốt rồi, chị và anh trai của em quả thực là trời sinh một cặp, em đồng ý tác thành cho anh chị.”

“Từ trước đến giờ anh trai em đều chưa từng nói với chị những điều này, anh ấy luôn nói với chị là em rất ưu tú, rất xinh đẹp, từ nhỏ tới lớn đều được rất nhiều bạn nam theo đuổi. Em cũng rất nghĩa khí, rất thích bệnh vực kẻ yếu, anh ấy luôn lo lắng em sẽ bị người ta ức h**p.” Cổ Yên đưa mắt nhìn người đàn ông đang bận rộn trong phòng bếp, trong lòng có chút run rẩy. Anh ấy là một người không khéo ăn nói, nếu như hôm nay Bạch Thư Hân không nói với cô những lời này thì chỉ sợ là cả đời này cô cũng sẽ không được biết.Cô ấy chưa từng nghe được một lời không tốt đẹp nào liên quan đến Bạch Thư Hân từ miệng của Nguyễn Doanh, có thể thấy anh ấy yêu thương em gái đến mức độ nào.

“Chị rất vui mừng khi anh ấy học y, vì thế chị không hề muốn trách móc em một chút nào. Chị và anh trai em là bạn học đại học, nhưng chị vốn di không phải sinh viên y khoa vì thế chị mới từ bỏ chuyên ngành đang học mà chuyển sang học y. Sau đó theo đuôi anh ấy, thi vào Học viện Quân y. Vì vậy chị cũng rất cảm ơn em đã tác thành cho chị.”

Câu nói này của Cố Yên giống như đang xát muối vào vết thương của Bạch Thư Hân vậy. Cô ấy từ đầu đến cuối đều không biết rằng tất cả đều là một tay cô ấy thúc đẩy hai người bọn họ, tạo nên cơ hội cho bọn họ ở bên nhau. Cô muốn khóc, nhưng cổ họng bị nghẹn lại, một câu cũng không thể nói nên lời.

“Được rồi, những điều nên nói cũng đã nói cả rồi, em hi vọng chị sẽ chăm sóc cho anh trai em thật tốt.”

“Chị sẽ làm như vậy, chị sẽ chăm sóc anh ấy cả đời.”

Rất nhanh sau đó Nguyễn Doanh đã dọn dẹp xong phòng bếp, nhìn thấy Cố Yên đã sớm thu dọn đồ đạc giúp anh liền dịu dàng nhìn cô ấy. Bất cứ lúc nào,Có Yên cũng là người thấu hiểu suy nghĩ của anh nhất thậm chỉ so với bản thân anh con hiểu rõ hơn.

“Thư Hàn, vậy bọn anh đi nhé”

“Vâng, anh chị về đi, có thời gian rành có thế tới đây thăm em, bây giờ em không còn bài xích anh nữa rối, có lẽ là do chị Yên, có người chịu nối tính cách quái di của anh, em còn thấy cực kỳ vui mừng nữa đó. Chị không biết đâu, anh ấy đi siêu thị rất thích làm khó người khác, nhất định phải nghiên cứu ra con heo đó đã chết được mấy ngày rối.” Bạch Thư Hân cố ý làm ra vẻ thoải mái nói.

“Con bé này, anh là vì muốn tốt cho em, sợ em ăn phải những thứ không tốt, ăn vào sẽ bị đau bụng.”

“Cũng chi có minh chi Yên mới chịu được tính cách của anh thôi.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 338


Chương 338

“Cũng đúng thật.” Lệ Nghiêm đưa mắt nhìn Cố Yên, hai người nhìn nhau rồi cười.

Cô Yên ra ngoài trước, Nguyễn Doanh vẫn không yên tâm đang dặn dò Bạch Thư Hân phải để phòng trộm cắp. Không ngờ rằng còn chưa kip nói xong, Bạch Thư Hân đột nhiên xông tới ôm chặt lấy anh

Lệ Nghiêm có chút kinh ngạc, thân thể cao lớn đều cứng đờ lại đứng yên tại chỗ, Bàn tay của anhkhông biết phải làm sao, cũng không biết nên đặt vào dâu, cuối cùng đành đặt lên sau lưng cô, nhẹ nhàng vỗ vé.

Kể từ sau khi bố mẹ mất, Bạch Thư Hân không hể dùng ánh mắt đó nhìn anh ấy thêm một lần nào nữa. Cô ấy ôm lấy Lệ Nghiêm khiến cho suy nghĩ của anh ấy trong chốc lát liến quay về nhiều năm trước.

Khi cô vẫn còn nhỏ luôn chạy quanh anh, anh trai di anh trai à. Lúc đó thực sự rất hạnh phúc.

“Lệ Nghiêm, dường như em vẫn chưa nói với anh một câu xin lỗi. Những năm này, anh vẫn luôn dung túng cho tính xấu của em, lúc nào em cũng đối xử không tốt với anh, nhưng anh lại vẫn bao dung em. Sau này… em sẽ không càn quấy như vậy nữa.”

“Thư Hàn, xem ra em thực sự trường thành rồi, thế mà lại có thể nói với anh những lời này.”

“Lệ Nghiêm, anh nhất định phải hạnh phúc, có biết không?” Bạch Thư Hân dùng toàn bộ dũng khí để nói ra. Lời này, chạm đến tận đáy lòng.

“Được” Anh ấy trầm lắng đáp lại một câu.Bạch Thư Hân tàn nhẫn đấy cái ôm ấm áp của anh ra. Nơi đó không phải nơi thuộc về cô ấy, cô ấy không thể tiếp tục lưu luyến nữa.

Lệ Nghiêm đi sau đóng cửa, Cổ Yên quan sát sắc mặt của anh ấy, dường như anh ấy không hề vui vẻ. Cô ấy chủ động tiến lên phía trước, kéo lấy cảnh tay của anh ấy, Lệ Nghiêm có chút khó chịu nhưng cũng không có đầy cô ấy ra.

“Hinh như anh đang không vui .”

“Thư Hàn tùy hứng quen rồi, anh cũng quen với việc nuông chiều tính xấu của nó rồi. Đột nhiên… con bé trở nên ngoan ngoãn như vậy, ngược lại anh cảm thấy có chút không thích ứng được.” Lệ Nghiêm khổ tâm nói.

“Mặc dù hai người là anh em nhưng anh có cuộc sống riêng của anh, con bé cũng có cuộc sống riêng của con bé. Con bé không cần thiết được anh luôn luôn bao dung nó như vậy, rối con bé cũng sẽ gặp được người bao dung nó cả một đời thôi.”

Lệ Nghiêm nghe lời này, trái tim giống như đang bị một bàn tay vô hình bóp chặt lấy. Sau này con bé sẽ gặp được người muốn bao dung nó cả đời. Anh ấy không biết được một người như nào mới có thể xứng với Thư Hàn.”Anh không yên tâm được…”

“Ai, anh thật là chỉ toàn lo lắng không đâu, em gái của anh bây giờ không thành vấn đề, hiện tại quan trọng nhất là chuyện của hai chúng ta. Anh có thể không cưới em ngay bây giờ nhưng em muốn chúng minh đính hôn trước. Lệ Nghiêm, anh biết đó, em và anh là duyên phận trời đất tác thành, không có ai phù hợp với anh hơn em. Em thầu hiểu tính cách sở thích của anh, bất kể là công việc hay trong cuộc sống em đều phủ hợp để đi cùng với anh. Một người con gái như em, không xấu hổ, không ngại ngùng gi chạy theo anh, chạy theo anh 4 năm đại học, 3 năm nghiên cứu, sau đó lại đi linh…”

“Chẳng nhẽ… anh không nên cho em một câu trà lời sao?” Mấy năm nay cô ấy đều chưa từng yêu cầu Lệ Nghiêm điều gì, vẫn luôn âm thầm hi sinh không mong được hồi đáp

Cô ấy căn bản không định ép anh ấy, trong lòng cô vẫn đang âm thẩm đợi chờ. Cố Yên vốn không nên tự mình nói ra những lời này mà là Lệ Nghiêm, chính miệng anh ấy phải nói ra. Nhưng lần này quay về không biết là tại làm sao mà cô luôn cảm thấy bất an. Cộng thêm trước đó Cố Gia Huy đã để nghị muốn hai người bọn cô ổn định trước đã. Vì thế nên cô mới càng có những suy nghĩ như vậy.Cô có thể không biết xấu hổ, không cần thể diện, có thể chủ động trong mọi việc chỉ cần anh ấy tình nguyên gật dầu là được.

Cổ Yên vì anh ấy mà làm tất cả mọi việc, anh ấy đều nhìn thấy, từng chút từng chút một đất nó trong tim. Cố Ngoc Vy thích minh, không phải anh ấy không biết. Cô ấy từ không gây sức ép cho mình đến bây giờ lại nói ra ngoài, anh ấy nghĩ… bản thân anh là đàn ông, cũng nên cho có một câu trả lời rõ ràng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 339


Chương 339

“Cuối tuần, đi cùng anh đến nhà của chú, chú muốn gặp mặt em.”

Cổ Yên nghe lời, trong lòng vô cùng khôn xiết, kích động ôm chặt lấy Lệ Nghiêm.

Lệ Nghiêm trong phút chốc cứng đờ người, cười theo và cũng giang tay ôm lấy cô ấy. Anh ấy không biết bàn thân anh ngay lúc này đang mang thứ tinh cảm gì, trong lòng có chút bức bối nhưng ngược lại lại có chút vui vẻ.

Một màn này đều bị Bạch Thư Hân đang đứng trên tầng nhìn thấy hết. Móng giả cắm sâu vào da thịt, máu tưới thuận theo vết rách chày ra ngoài. Cô đau đớn tường như ruột gan đứt đoạn, nhưng lại không thể nói ra ngoài.

Thứ tỉnh càm này chỉ có thể giấu kin trong tim, đểmặc nó mục nát. Cô ấy nên chúc phúc cho họ, chi là… cô ấy không biết mình có thể làm được hay không, điều này đối với cô mà nói thực sự quá tàn nhắn rối. Lệ Nghiêm đối với cô mà nói chính là người vô tình lướt qua như cơn gió lại khiến kẻ cô độc dậy sóng trong lòng.

Cố Yên về tới biệt thự, mang tin tức này nói cho Cố Gia Huy, Cố Gia Huy nghe xong cũng thấy yên tâm hơn.

“Anh phải nói với Nguyễn Doanh bảo cậu ta phải đổi xử từ tế với em, nếu như dảm ức h**p em thì đừng trách anh không niệm tình nghĩa anh em” Cố Gia Huy đang chuẩn bị gọi điện thoại cho Lệ Nghiêm nhưng lại bị Cố Yên ngăn cản.

Cổ Yên xấu hổ đỏ mặt, ôm lấy mặt nói: “Anh đừng có dọa anh ấy chạy mất đó, khó khăn lắm em mới đoi được tới ngày này. Không được, em phải đi hỏi bổ xem cuối tuần này qua đó em phải mang theo những thứ gì.”

“Vẫn còn chưa quyết định mà, chỉ là ăn một bữa cơm thôi mà em đã phần khích như vậy rồi sao?”

“Tất nhiên rối! Đợi em qua nhà chủ của anh ấy rối, sau đó sẽ đưa Lệ Nghiêm về nhà, cả gia đình chúng ta cùng ăn một bữa cơm.””Bổ không thích Lệ Nghiêm đầu, những nãm nay em vì cậu ta mà hi sinh nhieu như vậy, trong lòng bố sớm đã có sự cán trách rói

“Thế thì dã làm sao chứ? Người đàn ông này là chính bàn thân em lựa chọn. Kể cả có là ông trời tới rồi, em cũng phải gả cho anh ấy!”

Chỉ là Cố Yên không thể ngờ rằng, người tới không phải là ông trời nào hết mà lại chính là người thân nhất của anh ấy.

Cổ Yên vừa muốn đi lại bị Cố Gia Huy gọi lai.

“Yên, em cũng là con gái, em có thể phân tích điều này giúp anh một chút được không?” Cố

Gia Huy mặt ủ mày chau nói.

“Liên quan đến chị dâu tương lai sao?”

“Ừ” Cố Gia Huy thở dài một hơi, cũng chỉ có con bé đó mới có thể hành hạ anh thành cái bộ dang này. “Kể từ sau khi nhà họ Ngôn thừa nhận cô ấy là con gái nuôi, nhân duyên của Minh Tâm trở nên tốt đẹp hơn rất nhiều, có không ít nam sinh muốn theo đuổi Minh Tâm. Trên bàn của cô ấy lúc nào cũng có đồ ăn sáng, thư tình, hoa hồng…”

“Anh, có phải anh lại bí mật theo dõi rối không? Anh đây là đang giám sát, đang rình mò chuyện riêngtư của người ta đó, anh đúng là không có đạo đức độ nha! Sao anh lại giống y hệt bố vậy, trước đây ông ấy giám sát em, mua đứt hết cả bạn học và thấy cô giáo của em. Bây giờ thì hay rồi, di truyền sang cho anh, anh giám sát cà vợ của anh!” Cố Yên khịt mũi khinh thường.

Cố Gia Huy cũng cảm thấy rất ngượng ngùng, bàn thân anh tuổi tác không còn nhỏ nữa, thể mà lại làm ra loại chuyên vô đạo đức như vậy. Nhưng không còn cách nào khác thôi mà, chính bởi vì tuổi tác của anh không còn nhỏ nữa mới cần để phòng bị người khác cướp mất vợ!

“Đây không phải trọng điểm!” Cố Gia Huy mặt mũi u ám, ngại ngùng nói.
 
Back
Top Dưới