Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 180


Chương 180

Cô nằm trên mấy tảng đá viền ao, gương mặt nóng hổi của Hứa Minh Tâm dán lên mặt đá lạnh lẽo, vô cùng thoải mái.

Hứa Minh Tâm cảm thấy mình sắp bị ngâm tan luôn rồi, nhưng cô lại không nỡ đi ra, chỉ có thể dùng cách này để hạ nhiệt. Nếu như lúc này có một khối băng lớn thì tốt biết mấy.

Đúng ngay lúc này, dường như cô thấy được có người đi tới trước mặt mình.

Hứa Minh Tâm mở to đôi mắt mơ màng, nhưng chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng đại khái.

Rất nhanh sau đó người này đã tới gần, bây giờ cô mới có thể thấy rõ mặt mũi của anh.

Mẹ ơi, anh đẹp trai.

“Minh Tâm, em uống rượu rồi à?”

Cố Gia Huy thấy cô mãi chưa về thì tới đây tìm kiếm. Anh vừa đi vào đã thấy Hứa Minh Tâm nằm bò lên viền đá như một con báo biển thật thà.

Anh vừa đi vào là đã ngửi được mùi rượu lơ lửng trong không khí, lại nhìn xuống mấy vỏ chai lăn ở một bên. Xem ra là uống cũng khá nhiều đấy.

“Cố Gia Huy!”

Cuối cùng Hứa Minh Tâm đã nhận ra ai tới, cô nấc một cái rồi không kiềm chế được mà cười lên.

Cô bắt lấy tay của Cố Gia Huy, anh không kịp đề phòng nên bị cô kéo xuống ao.

Người anh lạnh quá, thoải mái quá.

“Ôm một cái!”

Hứa Minh Tâm giống như một con bạch tuộc bám chặt vào người Cố Gia Huy. Sau một loạt hành động thì áo choàng tắm của cô cũng nới lỏng qua.

Thậm chí Cố Gia Huy còn nhìn thấy được bóng xuân e ấp, anh không khỏi cảm thấy khô nóng.

Cố Gia Huy không kiềm chế được mà nhớ về lần say rượu trước của cô, lần đó cũng như muốn lấy mạng của anh luôn vậy.

Lịch sử luôn có thể lặp lại một cách khiến người ta bất ngờ.

“Minh Tâm, nên về thôi.”

Cố Gia Huy nhấn mạnh, giọng nói khàn trầm của anh rơi vào trong tai Hứa Minh Tâm khiến cho cô cảm thấy vô cùng thoải mái.

“Em không muốn về, em còn chưa ngâm đủ, còn chưa uống đã rượu trái cây… Anh có muốn thử không, ngon lắm đó.”

“Em say rồi.”

“Không có say mà. Chủ trọ bảo rượu này không say được.”

“Vậy em cũng phải nhìn mình uống bao nhiêu rồi chứ. Minh Tâm về thôi, nên nghỉ ngơi rồi.”

“Anh phiền quá.”

Hứa Minh Tâm có chút không kiềm chế được khát vọng muốn chặn miệng của Cố Gia Huy lại. Đầu óc của cô cũng chưa kịp nghĩ sâu xa gì thì trực tiếp đưa môi qua.

Xúc cảm lạnh băng, tựa như là thạch trái cây vậy, khá là thích thú.

Có vẻ ngon lắm!

Cố Gia Huy cảm nhận được động tác của cô mà không biết nên khóc hay nên cười.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 181


Chương 181

Chỉ có Hứa Minh Tâm mới có thể nhớ tới ăn trong tình cảnh này mà thôi.

Sau mà Cố Gia Huy lại từ chối nụ hôn Hứa Minh Tâm chủ động được chứ. Anh còn ước gì tìm cơ hội hưởng thụ một phen.

Vốn Hứa Minh Tâm chiếm thế chủ đạo, nhưng rất nhanh sau đó đã bị Cố Gia Huy cướp cờ đi trước.

Hứa Minh Tâm còn chưa kịp tỉnh táo lại, thì đã bị Cố Gia Huy đặt lên thành ao sau đó hôn lấy hôn để.

Cô th* d*c, không kịp lấy hơi nên cảm thấy đầu óc rất mờ mịt.

Qua một lúc lâu thì Cố Gia Huy mới buông cánh môi mềm mại của cô ra. Mà lúc này, cặp mắt của cô lại càng thêm mê ly, hai gò má đỏ ửng.

Hứa Minh Tâm còn l**m môi rồi nhìn Cố Gia Huy với vẻ luống cuống.

Nhưng mà biểu cảm này của cô lại khiến cho anh hận không thể lập tức chiếm hữu lấy cô.

Những sợi tóc ẩm ướt rũ xuống trước ngực, che đi những ánh xuân cuối cùng.

Sợi tóc màu đen kia như con rắn của d*c v*ng, quấy rầy khiến cho trái tim Cố Gia Huy không được bình yên.

Đúng lúc này, đột nhiên Hứa Minh Tâm nhíu mày lại, cô đưa tay xuống nước rồi nói.

“Đừng nhúc nhích, em nhổ nhánh cây đã.”

Câu nói này của cô như một chậu nước cạnh xối thẳng vào người Cố Gia Huy.

Anh vội vàng đẩy cô ra.

“Cố Gia Huy… anh sao thế?”

“Không sao, em nhìn nhầm rồi.”

“Thế à?”

“Được rồi, đã trễ lắm rồi, phải về đi ngủ thôi.”

Bây giờ Cố Gia Huy mới thở dài một hơi. Anh đi lên ôm Hứa Minh Tâm rồi đi về tới gian phòng của mình.

Cố Gia Huy không vội thay quần áo cho mình mà là thay cho Hứa Minh Tâm trước. Nếu không thì mặc đồ ướt sẽ rất dễ bị cảm.

Lúc anh đi ra ngoài còn đặc biệt chuẩn bị hai bộ đồ của cô, cũng xem như là đáp ứng nhu cầu bức thiết.

Đối với Cố Gia Huy mà nói thì chuyện thay đồ cho Hứa Minh Tâm chính là một việc có tính khiêu chiến nhất mọi thời đại.

Rõ ràng là món ngon trước mặt nhưng lại không thể ăn.

Cảm giác này rất khó chịu.

Cho dù thế công của anh có mạnh mẽ tới cỡ nào nhưng cô nhóc chỉ sẽ nhìn anh với ánh mắt đần độn. Nói không chừng còn cảm thán vì ngực mình nhỏ.

Cố Gia Huy không vội chuyện nam nữ.

Khả năng chịu đựng của anh cũng đủ mạnh mẽ, nhưng sau khi gặp được Hứa Minh Tâm thì Cố Gia Huy mới phát hiện khả năng chịu đựng của mình chẳng lẽ gì trước mặt cô cả. Lần nào Cố Gia Huy cũng bị Hứa Minh Tâm đạp đổ dễ như trở bàn tay.

Một ngày hầu vỢ, cả đời hầu vợ! Người là mình chọn, phải chịu thôi.

Cố Gia Huy bắt đầu thay đồ giúp Hứa Minh Tâm, giống như mặc đồ cho búp bê vậy. Sau khi mặc xong thì Hứa Minh Tâm mới đi qua ngửi ngửi: “Cố Gia Huy, anh thơm thế, có thể ăn không?”

Cố Gia Huy nghe vậy thì xụ mặt xuống, đúng là đồ ăn hàng. Đã say tới cỡ này rồi nhưng vẫn còn nhớ tới chuyện ăn uống.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 182


Chương 182

“Anh là đồ em có thể ăn ư?” Cố Gia Huy bất đắc dĩ gõ đầu của cô rồi nói.

“Anh thơm quá, sờ trơn bóng, không kiềm chế được muốn cắn một miếng..”

“Thật sự muốn ăn à?”

Cô nhóc vội vàng dậy đầu.

Sau đó Cố Gia Huy đưa tay tới gần miệng cô.

Hứa Minh Tâm bắt lấy một cách vui vẻ, sau đó há to miệng chuẩn bị cắn một miếng.

Nhưng khi cắn xuống lại rất nhẹ nhàng.

“Không ăn nữa à?”

“Không nỡ, anh sẽ đau mất…”

Cố Gia Huy nghe Hứa Minh Tâm nói thế thì trái tim anh như mềm ra, trong lòng cô nhóc này vẫn rất quan tâm mình.

“Vậy tối nay cho em ôm anh ngủ được không?”

“Ừm ừm, ngủ chung với nhau.” Hứa Minh Tâm lại bắt đầu trở nên vui vẻ.

Cố Gia Huy sợ rằng mình phạm tội nên trực tiếp khiêng cô nhóc lên giường rồi nói: “Em ngoan ngoãn đi ngủ cho anh, anh đi tắm một cái.”

Giọng nói của anh khàn đi, Cố Gia Huy siết chặt nắm đấm, móng tay đều đã đâm vào thịt.

Cố Gia Huy sợ rằng nếu như mình tiếp tục nhịn như thế này thì sẽ nhịn chết mất.

Cố Gia Huy tắm xong thì có chút mệt, đây đều là do bị Hứa Minh Tâm tra tấn.

Nhưng chỉ cần anh nhìn thấy tướng ngủ của Hứa Minh Tâm thì mọi mệt nhọc đều như tan biến.

Cô ngủ như một con mèo, cả người cuộn thành một cuộn, ôm lấy chăn mà ngủ.

Cố Gia Huy rón rén nằm lên giường, anh sợ làm cô tỉnh nhưng cuối cùng cô vẫn phát hiện.

Hứa Minh Tâm lật người, cuộn vào trong vòng tay của anh, lại còn dùng trán chà sát vài cái.

Cố Gia Huy nở một nụ cười thỏa mãn rồi giơ tay xoa đầu cô, nhìn cô rất là hưởng thụ.

“Cố Gia Huy…”

Hứa Minh Tâm kêu lên, tiếng cô rất nhỏ, như là đang nỉ non.

“Ừ, anh đây.”

Cô nhóc nghe thấy câu này thì mới hài lòng chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm vừa tỉnh thì đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Cô mở mắt ra nhìn mọi thứ trong phòng, suýt nữa là bị dọa tới nhảy dựng lên.

Cô đứng dậy một cách khó khăn rồi đưa mắt nhìn đồng hồ, bảy giờ sáng.

Tám giờ tập hợp ăn sáng, cô vẫn còn thời gian để về phòng.

Khi Hứa Minh Tâm đang chuẩn bị bò dậy muốn rời đi thì lại bị Cố Gia Huy giữ chặt lại.

Giọng nói lười biếng dịu dàng của anh từ từ vang vọng khắp phòng: “Sao đây? Ngủ anh rồi muốn chạy à? Không cần trả giá chút gì sao?”

Hứa Minh Tâm đưa mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, có thể thấy là anh ngủ rất ngon.

Cô vẫn còn có chút chưa thích ứng được với gương mặt này. Đẹp trai tới nỗi nhức trứng, quả thật là tội nghiệt.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 183


Chương 183

“Anh muốn tiền à?” Hứa Minh Tâm hỏi một cách cẩn thận.

Cô vừa nói xong thì đã bị Cố Gia Huy đạp xuống.

“Mẹ ơi.”

Cô ngã chổng mông.

“Cố Gia Huy, anh ác quá rồi đấy.”

“Ai dạy em mấy câu này?”

Cố Gia Huy ngồi dậy rồi mở mắt nhìn Hứa Minh Tâm và nói.

Trong đôi mắt đó có chút sợ mơ màng do vừa tỉnh, nhưng vẫn rất sắc bén cơ trí, vô cùng thâm thúy.

Hứa Minh Tâm vuốt vuốt cái mông mình rồi nói với vẻ đáng thương: “Trong tiểu thuyết, nữ chính ngủ nam chính xong rồi đều sẽ để lại một chút tiền. Bình thường đều không vượt quá năm trăm ngàn. Sau khi làm nhục nam chính thì nam chính sẽ bắt đầu buộc cả trái tim lên người nữ chính.”

“Còn có chuyện này nữa à? Vậy em cho anh tiền, mau nhục nhã anh đi. Nhanh lên.”

Cố Gia Huy nói với vẻ thúc giục. “A?” Hứa Minh Tâm có chút không thể hiểu nổi, đây là logic kiểu gì thế chứ.

“Em… em không mang theo tiền.”

“Vậy em mau về lấy đi, quay lại đưa anh.”

Cố Gia Huy dùng giọng điệu ra lệnh để nói chuyện với Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm không khỏi cảm thán trong lòng. Cô không ngờ Cố Gia Huy thích loại chuyện này cơ đấy.

Hứa Minh Tâm vội vàng rời khỏi căn phòng của anh, lại phải cẩn thận từng li từng tí, sợ người khác phát hiện.

Bạch Thư Hân thấy cô trở về thì với cái vẻ lén lút như trộm đấy thì không kiềm chế được mà cười rồi trêu ghẹo: “Ngủ cũng ngủ rồi, còn giả vờ như tình nhân ngầm, cậu không thấy mệt à?”

“Mệt chứ, nhưng mệt còn đỡ hơn là bị người đánh chết!”

Khi Hứa Minh Tâm tìm ví tiền thì cũng nhận được tin nhắn mà Cố Gia Huy gửi tới. Anh bảo cô chín giờ đi tới rừng lá phong để tính phí tổn tối hôm qua.

Hứa Minh Tâm muốn hỏi một chút, ngủ loại trai đẹp hoàn hảo như thế này thì phải trả bao nhiêu tiền.

Mười triệu… hình như không đủ. Cô khóc không ra nước mắt, còn chưa ăn được bữa cơm nào mà đã mất ráo.

Hôm nay chuẩn bị leo núi, mọi người đều đã nghỉ ngơi cả một buổi tối nên rất có tinh thần.

Mọi người tụ tập ăn sáng. Hứa Minh Tâm vừa mới ăn xong thì đã nhận được tin nhắn của Cố Gia Huy, anh bảo cô đi tới phòng của anh, nhớ mang theo tiền.

Gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm nhíu lại, mặc dù cô rất đau lòng cái ví của mình nhưng không dám vi phạm lời nói của Cố Gia Huy.

Hứa Minh Tâm nhìn thoáng qua bàn ăn, tất cả mọi người đều đang ngồi vừa ăn vừa tám chuyện, cũng chẳng ai chú ý tới mình.

Cô đi về hướng nhà vệ sinh, sau đó chạy như một làn khói tới cửa sau. Hứa Minh Tâm cảm giác như mình là xã hội đen vậy.

Cô thở hồng hộc đi tới phòng của Cố Gia Huy. Cửa không khóa nên cô cũng chẳng nghĩ ngợi gì mà đẩy cửa ra.

Sáng nay Cố Gia Huy vừa mới tắm, anh chỉ quấn một cái khăn rồi đi ra ngoài.

Đột nhiên Hứa Minh Tâm nhìn thấy nửa người trên lộ ra ngoài không khí của Cố Gia Huy thì bị dọa đến nỗi run lên, cô vội vàng quay lưng lại.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 184


Chương 184

“Sao… sao anh vẫn còn tắm.”

“Hạ hỏa.”

Cố Gia Huy nói với vẻ không vui. Sáng nay lại có phản ứng sinh lý, nếu không thì anh cũng đâu cần phải tắm nước lạnh chứ.

Cũng may là cơ thể của Cố Gia Huy khỏe mạnh, nếu không thì cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì anh cũng bị Hứa Minh Tâm tra tấn chết mất.

Hứa Minh Tâm nghe ra sự không vui trong giọng nói của anh thì có chút không hiểu nổi.

Anh nóng trong người thì không vui với mình làm gì chứ?

Mỗi bữa ăn của Cố Gia Huy đều do đầu bếp chuẩn bị một cách tỉ mỉ, không giống với bữa ăn phổ thông của các cô.

Chắc chắn là ăn quả ngon quá bổ nên mới nóng trong người, liên quan gì tới cô chứ?

“Cầm tiền tới đây chưa?”

“Rồi rồi.”

Hứa Minh Tâm vội vàng lấy ví tiền ra, mặc dù rất đau lòng.

Cô nói: “Trong ví của em chỉ có hai triệu rưỡi tiền mặt, nếu anh cảm thấy ít thì em chuyển khoản cho anh thêm… Em… em chỉ có mười triệu, đó chính là toàn bộ tài sản của em rồi. Anh có thể giảm gía một chút không?”

Hứa Minh Tâm lấy năm tờ tiền màu xanh lá cây ra rồi nói với vẻ đáng thương.

Đây đều là tiền mồ hôi xương máu của cô đó!

Hứa Minh Tâm nhìn Cố Gia Huy, nhìn vẻ mặt của anh xụ xuống mà trái tim của cô run lên.

Mười triệu còn chưa đủ ư? Anh muốn nhiều hơn ư? Mẹ ơi, ngủ có một đêm, còn chẳng làm gì, sao lại đắt như thế chứ?

Mặc dù trong lòng cô không ngừng kêu gào nhưng cũng không dám thể hiện ra ngoài.

“Hay là… em đi mượn…”

“Đưa ví cho anh.”

Anh nói với vẻ âm trầm.

Hứa Minh Tâm đành phải nộp lên.

Chỉ thấy Cố Gia Huy tìm trong đó một lúc lâu, cuối cùng tìm được…

A?

Một nghìn?

Hứa Minh Tâm có chút sửng sốt.

Khi Cố Gia Huy đưa ví lại cho Hứa Minh Tâm thì anh nói: “Anh lấy cái này là được rồi.”

“Một ngàn ư? Rẻ thế?”

“Không phải em nói nữ chính trả càng ít thì nam chính sau này càng thích nữ chính sau? Em không muốn anh chung thủy trung thành với em à?”

“A…?”

Đây là lối suy nghĩ quỷ quái gì vậy chứ?

“Anh vẫn chưa ăn sáng, em đi ăn với anh nhé?” “Nhưng mà… đợi lát nữa phải tập hợp…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 185


Chương 185

“Chẳng phải thời gian tập hợp là do anh quyết định à?”

“Cũng đúng, vậy mà lại có thể ăn hai lần, hạnh phúc quá. Có món gì ngon vậy anh.”

Ánh mắt của như đang phát sáng. Rất nhanh sau đó bữa sáng đầy đủ sắc hương vị đã được đưa lên. Bánh bao được tạo hình con thỏ, nhìn vô cùng đáng yêu.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy con thỏ thì không kiềm chế được mà nhớ tới một bộ phim mình từng xem, tên là .

Trong đó có một đoạn liên quan tới con thỏ.

Hứa Minh Tâm không kiềm chế được mà bật cười.

Cố Gia Huy gõ đầu cô rồi nói: “Cười cái gì?”

“Cố Gia Huy, em hỏi anh. Anh thích phụ nữ làm nũng nịu hay là thẳng thắn?”

“Anh thích em như thế này.”

Cố Gia Huy không hề do dự mà đưa ra câu trả lời.

“Đáp án này của anh rõ ràng là phạm quy rồi.”

“Sao lại tính là phạm quy? Em nũng nịu với anh thì anh dỗ dành em, có gì là không thể?” Hứa Minh Tâm nghe thế nhưng mà không tìm ra sơ hở nào để phản bác.

“Cố Gia Huy, em đoán anh bàn bạc công việc làm ăn với người khác chắn chắn rất ghê gớm. Cái miệng này của anh lấy một địch mười, tàn sát tứ phương.”

“Em cho rằng miệng này của anh chỉ có mỗi tác dụng này thôi à?”

“Miệng… trừ ăn uống nói chuyện ra thì còn tác dụng nào khác chứ?”

Hứa Minh Tâm có chút không hiểu, đúng ngay lúc này, người đàn ông trước mặt đã dùng hành động thực tế nói cho cô biết.

Anh đưa người tới, bàn tay to lớn giữ chặt cổ cô, khiến cô không thể nào đào thoát.

Cánh môi đụng vào nhau, Cố Gia Huy lấy đi đồ ăn sáng cô còn chưa kịp ăn.

“Còn có chức năng này.”

“Anh đoạt thức ăn trước miệng cọp?” “Đần, anh đang hôn em, có thể phân rõ cái nào nặng cái nào nhẹ không hả?”

Cố Gia Huy nói với vẻ bất đắc dĩ.

Đời trước của cô nhóc nhà anh chắc chắn là heo, vậy nên đời này mới có thể tham ăn như thế.

Người khác được nghỉ về nhà đều là đi chơi, cô thì cứ như heo xổng chuồng vậy, nếu không ngăn chặn lại một chút thì có lẽ cái gì cũng có thể nhét vào miệng được.

Hứa Minh Tâm ăn rất thỏa mãn, Cố Gia Huy gõ gõ đầu của cô rồi nói: “Đợi lát nữa phải leo núi, có lẽ anh sẽ không đi chung với em được, phải bảo vệ chính mình cho tốt. Đợi leo tới đỉnh núi rồi lại hội hợp, hiểu chưa?”

“Anh yên tâm đi, anh cũng phải cẩn thận đó.”

Hứa Minh Tâm quay người rời đi, Cố Gia Huy còn định tặng cho cô một cái hôn tạm biệt. Nhưng ai ngờ anh còn chưa kịp nói thì cô nhóc này đã chạy đi mất.

Chẳng chú ý tới anh gì cả.

Hứa Minh Tâm và Bạch Thư Hân cõng ba lô leo núi, đường núi cũng không quá dốc, nhưng trước đó có vài cơn mưa mùa thu nên rất trơn. Có nơi không được ánh nắng chiếu tới còn mọc rêu. Cho nên đường không phải dễ đi cho lắm, phải hai người đỡ nhau mới đi được.

Bạch Thư Hân mang theo rất ít đồ, cô ấy lại nhìn Hứa Minh Tâm mang theo một ba lô vô cùng lớn thì không khỏi nhíu mày: “Cậu chuẩn bị cái gì thế hả, sao mà lại nặng vậy?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 186


Chương 186

“Đồ ăn đó, không phải là bữa trưa phải giải quyết trên núi sao? Chắc chắn là tự mang lương thực. Tớ mang cả phần của ậu và Cố Gia Huy nữa.”

“Mang theo nhiều như thế mà cậu không thấy nặng à? Bữa trưa ăn chút gì đó là được rồi.”

“Nhưng mà… trong này toàn những món tớ thích ăn…”

Hứa Minh Tâm không nỡ bỏ lại. Bên trong có cá khô, đậu phụ thối, cổ vịt… Có rất nhiều đồ ăn ngon.

Đây đều là do cô đi siêu thị dưới lầu mua đó. Mua hết năm trăm ngàn tiền đồ ăn vặt lận.

Hứa Minh Tâm đoán rằng dạ dày cao cấp như Cố Gia Huy chắc chắn chưa từng ăn mấy thứ này. Cho nên cô còn đặc biệt mang theo cho anh nếm thử.

Bạch Thư Hân không còn gì để nói nữa rồi.

Trí thông minh của Hứa Minh Tâm vốn đã không cao, bây giờ lại còn bị tình yêu làm mờ con mắt, sắp biến thành số âm rồi!

“Để tớ xách cho cậu một ít.” Cuối cùng Bạch Thư Hân lựa chọn thỏa hiệp.

Cô từ chối: “Không nặng mà, tớ có thể cõng được. Tớ chuẩn bị cho cậu hai chai nước uống tăng lực, nếu mà cậu mệt rồi thì nói tớ.”

“Biết rồi biết rồi, người ngốc có ngốc phúc…”

Bạch Thư Hân nói với vẻ bất đắc dĩ.

Một hàng người lên núi, Cố Gia Huy đi đầu.

Bình thường Hứa Minh Tâm cũng đi bộ nhiều, bởi vì không nỡ bỏ tiền ra đi xe buýt hoặc là taxi nên vẫn có thể chịu được. Nhưng những người khác thì không, rõ ràng có chút có lòng mà không có sức.

Còn chưa đi được bao xa thì đã có người la hét muốn dừng lại nghỉ ngơi.

Mọi người đều dừng lại, Bạch Thư Hân và Hứa Minh Tâm cũng không tiện đi tiếp. Hai cô cũng tạm dừng nghỉ ngơi một lát.

“Bạch Thư Hân, bên kia có quầy quà vặt, cô đi mua cho tôi chai nước đi.”

Có người nói to.

“Đúng đúng, cũng giúp tôi mua một chai đi. Lên núi không mang quá nhiều đồ.”

“Cũng may là gần đây có quầy quà vặt, không cần mang theo quá nhiều đồ. Bạch Thư Hân cũng giúp tôi mua một chai đi.”

“Tôi thống kê một chút xem có bao nhiêu người… Cô mua mười hai chai đi. Cô uống cái gì? Còn anh?”

Người đầu tiên mở miệng nói bắt đầu sắp xếp.

Bọn họ không những muốn uống nước khoáng lọc mà còn có người muốn uống bò húc, pepsi,..

Bây giờ Bạch Thư Hân chỉ là một nhân viên thực tập, tự nhiên là đối tượng bị sai vặt.

Nhưng quầy quà vặt cũng không gần, đi qua mất năm mười phút, lại còn vừa đi vừa về, xách thêm mười mấy chai nước nữa. Cũng không biết là phải đi mấy vòng.

Nếu là những nhân viên thực tập khác thì thôi, hết lần này tới lần khác Bạch Thư Hân cũng không phải là người sợ chuyện gì.

Cho dù trời sập xuống cũng có Lệ Nghiêm che chở cho cô ấy.

Huống chi chủ tịch của tập đoàn này là chồng chưa cưới của bạn thân cô cơ mà. Sợ cái đếch?

Bạch Thư Hân không quan tâm tới, cứ ung dung ngồi cắn hạt dưa.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 187


Chương 187

Người đầu tiên hô lên có chút không nhịn được, cô ta nhíu mày rồi nói với vẻ lạnh nhạt: “Nhân viên thực tập kia, cô điếc à? Không nghe thấy chúng tôi nói gì sao? Cô còn không đi mua đi?”

Hứa Minh Tâm nhận ra cô ta, là trưởng phòng của phòng tài vụ. Tất cả mọi người đều gọi cô ta là chị Dương, năm nay cũng chưa tới ba mươi tuổi.

Tới giờ vẫn chưa lập gia đình, rất khó chơi. Bạch Thư Hân đã kể lể về chị ta không chỉ một lần.

Ý thế h**p người, làm quan hệ bám váy ngay trong bộ phận, lừa trên gạt dưới.

Nhưng năng lực làm việc lại rất mạnh, cho nên người khác có giận cũng chẳng dám nói gì.

Hứa Minh Tâm nhìn thoáng qua về mặt không tình nguyện của Bạch Thư Hân thì lại sợ cô ấy gây chuyện nên vội vàng lôi cô ấy đi.

Bạch Thư Hân liếc Hứa Minh Tâm một cái rồi nói: “Cậu tốt như thế làm gì? Rõ ràng là bọn họ đang nghiền ép sức lao động miễn phí là tớ đây.”

“Dù sao đối phương cũng là cấp trên của cậu. Cậu cũng không muốn sau này chị ta hạch sách cậu đúng không?”

“Bà đây đã không muốn làm từ lâu rồi. Toàn bộ phòng tài vụ đều bị cô ta kiến cho tối tăm rối loạn. Cậu nên khuyên chồng chưa cưới của cậu đi, rửa sạch mắt vào, đừng có nhìn không rõ.”

“Tớ chẳng quan tâm tới chuyện của anh ấy, tớ chỉ quan tâm cậu thôi. Nếu mà cậu cảm thấy làm việc ở đây không được thu lợi thì có thể đổi m chỗ khác, kiểu gì chẳng kiếm được chỗ phù hợp.”

“Minh Tâm, cậu vẫn luôn lạc quan như thế này sao?”

Bạch Thư Hân vốn đang tức tới bốc khói, nhưng lại bị Hứa Minh Tâm nói mấy câu mà bình tĩnh lại.

Hứa Minh Tâm luôn có kiên nhẫn khuyên bảo mình, dường như trời có sập trước mặt cô thì cô cũng có thể hóa nhỏ lại một chút vậy.

“Đây là lạc quan à? Đây không phải là tích cực hướng về phía trước sao?”

“Đây là ngốc.”

“Đại trí giả ngu cậu hiểu không. Tớ cũng biết bị người khác sai bảo không được thoải mái lắm. Nhưng tớ cũng không thể vì chồng sắp cưới của mình là Cố Gia Huy mà tùy ý làm bậy được đúng không. Tớ ở bên cạnh anh ấy có thể trở nên càng tốt hơn, nhưng tớ cũng không hi vọng rằng mình rời khỏi anh ấy sẽ trở nên nghèo khó, chẳng làm được trò trống gì.”

“Tớ có thể dán lên người mình nhãn hiệu của Cố Gia Huy, nhưng tớ không muốn trở thành thứ phụ thuộc anh, dựa vào anh mà sống. Nếu anh ấy cho mình cái gì thì mình sẽ nhận. Nếu anh ấy không cho thì mình vẫn có thể sống tốt. Đây không phải rất tốt sao?”

Bạch Thư Hân nghe thấy thế thì trái tim cô ấy run lên.

Có thể để mình dán lên nhãn hiệu của anh ấy, nhưng không thể trở thành kẻ phụ thuộc.

Ỷ vào quyền thế của người khác cũng mãi chỉ là giả dối mà thôi.

Chỉ có dựa vào chính bản thân mình mới là an toàn. Hóa ra Hứa Minh Tâm không ngốc, cô nhìn rõ mọi chuyện hơn bất cứ mọi người.

Nếu không thì chỉ cần dựa vào quan hệ giữa cô và Cố Gia Huy thì ai dám sai sử chứ. Có khi còn không kịp nịnh bợ.

Nếu như người khác trở thành vợ của chủ tịch thì chắc chắn vui tới nỗi không biết đông tây nam bắc gì rồi. Nhưng Hứa Minh Tâm lại khác.

Cô chân thật, cho nên mãi mãi cũng sẽ không bị tiền tài quyền thế mê hoặc.

“Ông chủ, lấy cho tôi mấy cái này.” Bạch Thư Hân chủ động nói, khiến Hứa Minh Tâm có hơi kinh ngạc.

Cô còn tưởng rằng trong lòng cô ấy không vui nên không bằng lòng xách nước về chứ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 188


Chương 188

Bạch Thư Hân thấy ánh mắt của Hứa Minh Tâm thì cười rồi nói: “Cậu nói đúng, tớ có thể dán lên nhãn hiệu của người kia nhưng không thể trở thành kẻ phụ thuộc.”

“Ai thế? Đừng nói là cậu giấu tớ đi yêu đương nhé?”

“Không nói cho cậu biết.”

Tính tình của Bạch Thư Hân kiêu căng, lại coi trời bằng vung. Nếu là trước kia thì chắc chắn cô ấy sẽ không thỏa hiệp.

Nhưng bây giờ…

Cô ấy cảm thấy Hứa Minh Tâm nói rất đúng.

Lệ Nghiêm, anh không thể quay trái quay phải tôi được đâu!

Anh là anh trai tôi, nhưng tôi chắc chắn sẽ không thành kẻ phụ thuộc của anh!

Bạch Thư Hân muốn chứng minh chính mình, để Lệ Nghiêm luôn xem nhẹ cô ấy phải cúi đầu.

Rất nhanh hai người đã mua nước về, cả hai mệt đến nỗi thở hồng hộc. Nhưng những người kia chẳng thèm cảm ơn lấy một câu mà còn cất lời oán trách.

Phàn nàn sao lại lâu như thế, mua sai nước các kiểu.

Bỏ sức mà chẳng được gì tốt.

Mặt Bạch Thư Hân xụ xuống, cô ấy nắm tay thành đấm.

Hứa Minh Tâm nhìn thế thì giật mình, cô thật sự rất sợ Bạch Thư Hân sẽ bay qua đấm cho mỗi người đó một cái.

Một lúc lâu sau Bạch Thư Hân mới hít sâu một hơi rồi nói: “Hít vào, mình không tức giận. Thở ra, mình không giết người! Hít vào, không tức giận, thở ra..”

Bạch Thư Hân làm như thế mấy lần mới kiềm chế lại được.

“Đi thôi.”

Sau đó hai cô cõng túi xách lên rồi lại bắt đầu đi đường.

Chỗ này có một cái động nhân duyên, người ta đồn bảo hai người yêu nhau mà tìm được động nhân duyên sẽ đạt được chúc phúc.

Hoặc là lấy được thẻ cầu nguyện trong động nhân duyên cũng được.

Nhưng động nhân duyên ở nơi sâu, phải đi rất xa.

Có người đề nghị đi qua đó, có người muốn tiếp tục lên núi.

Hứa Minh Tâm cũng đi theo.

Bụng của Bạch Thư Hân không thoải mái nên cô ấy muốn đi nhà vệ sinh. Nhưng ở đây cũng chẳng có nhà vệ sinh, phải lên tới đỉnh núi mới cô.

Vậy nên Bạch Thư Hân đi trước.

Động nhân duyên xa hơn những gì Hứa Minh Tâm tưởng tượng, bây giờ cũng không phải là mùa du lịch nên lại càng không thấy những khách du lịch khác.

Trên tảng đá có đầy rêu xanh, hơi không cẩn thận là sẽ bị trẹo chân.

Hứa Minh Tâm đi qua đó một cách cẩn thận, cô nhìn thấy động nhân duyên, trong đó có một cặp tượng đá đang quỳ lại. Trên tượng được bôi màu đỏ, tựa như là áo cưới.

Rất nhiều người không đi vào trong, bởi vì bên trong có chút hoang tàn, họ chỉ cần nhặt được thẻ cầu nguyện là đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 189


Chương 189

Hứa Minh Tâm thấp bé, cô cũng muốn lấy một cái thẻ cầu nguyện nhưng với không tới.

Cô muốn tìm người giúp đỡ nhưng bọn họ lại vội vàng l*n đ*nh núi nghỉ ngơi, lấy được đồ là quay người đi khỏi đây luôn rồi.

Hứa Minh Tâm nhảy nhảy, cuối cùng cũng có thể với tới thẻ cầu nguyện ở trên cao.

Nhưng lại không ngờ rằng giẫm trúng rêu xanh trên tảng đá, trực tiếp trượt chân ngã xuống đất.

Đau quá…

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi, cô đau tới nỗi khóc lên.

Bàn tay đã rách, chảy máu ra ngoài.

Hứa Minh Tâm ngẩng đầu muốn nhờ người giúp đỡ, nhưng không ngờ rằng mọi người đã đi hết rồi.

Cũng đúng, ai ai cũng mang theo rất ít đồ, làm gì có ai mang nhiều đồ như cô chứ.

Cô run rẩy, muốn đuổi theo đội ngũ nhưng chân quá đau, không thể bước nổi.

Đừng nói gì là lên núi, bây giờ Hứa Minh Tâm muốn xuống núi cũng có chút khó khăn.

Cô chỉ có thể quay lại động nhân duyên, ngồi trên tảng đá đợi Bạch Thư Hân giải quyết xong quay lại tìm mình.

Trong động gió thổi, rất lạnh…

Hứa Minh Tâm run lên rồi ôm chặt lấy chính mình, cô nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác. Chỗ này có thần linh phù hộ, chắc sẽ không có yêu ma quỷ quái gì đâu nhỉ.

Hứa Minh Tâm biết càng nghĩ sẽ càng sợ nhưng cô không thể khống chế chính mình được.

Cô chỉ có thể núp trong một góc đợi Bạch Thư Hân quay lại.

Những người khác rất nhanh đã leo tới đỉnh núi.

Cố Gia Huy nhìn thoáng qua lại không thấy Hứa Minh Tâm đâu cả, anh không khỏi nhíu mày.

Hứa Minh Tâm không ở đây, cô ấy đi đâu rồi?

Anh thấy Bạch Thư Hân thì gọi cô ấy tới.

“Minh Tâm đâu rồi?”

“Cô ấy không tới sao?”

Bạch Thư Hân cũng đã nhận ra vấn đề này, Hứa Minh Tâm vẫn chưa đi lên.

Cô ấy vội vàng đi hỏi những người vừa đi động nhân duyên. Bọn họ cũng không chú ý tới Hứa Minh Tâm. Dù sao cũng là người nhà đi theo, cũng không quen, ai quan tâm nhiều như thế chứ.

“Điện thoại của cô đâu, xem xem cô ấy có tìm cô không.”

“Điện thoại của tôi… vừa mới rớt trong nhà vệ sinh rồi…”

Bạch Thư Hân nói với vẻ đau đầu.

Cố Gia Huy nghe thấy thế thì nhíu mày. Cô nhóc đần độn như Hứa Minh Tâm sao có thể ở một mình trên núi chứ.

Anh đi nghe ngóng đường tới động nhân duyên rồi định đi xuống núi một mình.

Hứa Minh Tâm vẫn còn ở trong động, lúc sau còn có mưa.

Cô đã xem dự báo thời tiết, hôm nay nắng đẹp, không ngờ rằng thời tiết trong núi khó lường như thế, nói mưa là mưa.

Có lẽ chỉ là mưa bóng mây thôi. Nhưng dù gì cũng là mưa mùa thu, trong đó còn cuốn theo một trận gió lạnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 190


Chương 190

Gió lạnh thổi vào động, mang theo chút lạnh lẽo của mưa táp vào người Hứa Minh Tâm. Cô vội vàng chuyển vào trong, ngồi sau hai tượng đá để che mưa.

“Hai anh chị cực khổ một chút nhé, em cho anh chị một chút đồ cúng này.”

Cô cố gắng nói chuyện để xua đi sợ hãi.

Đúng lúc này đột nhiên có một giọng nói từ xa truyền tới, dường như là đang gọi tên của cô.

“Thần linh… hay là quỷ quái.” Trái tim của cô như ngừng đập.

“Anh chị ơi, nhớ bảo vệ em nhé, trên núi nhiều tinh quái, em chỉ là vô ý đụng chạm mà thôi.”

“Hứa Minh Tâm!”

Tiếng gọi càng ngày càng gần, đúng là có người đang gọi mình rồi.

Trong động có tiếng vang, nghe rất kinh khủng, tựa như tiếng quỷ khóc đòi mạng.

Hứa Minh Tâm sợ tới nỗi cả người run lên bần bật.

Cô ôm lấy đầu mình, không dám ngẩng đầu lên.

Cả đời này của Hứa Minh Tâm chưa từng làm chuyện gì có công có đức, nhưng chắc chắn là chưa làm chuyện gì thương thiên hại lý!

Yêu ma quỷ quái không nên tìm tới chính mình!

Cố Gia Huy tìm thấy động nhân duyên, cũng đã nhìn thấy Hứa Minh Tâm, đang ngồi trong góc run lẩy bẩy, cô cuộn người lại rồi trốn sau hai tảng đá.

Cuối cùng Cố Gia Huy cũng đã có thể yên tâm.

Anh vội vàng đi lên đằng trước, khi đụng tới cô thì cô còn sợ mà hét lên, vội vàng tránh ra.

“Đừng mà! Tôi chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý cả, yêu ma quỷ quái mau rời đi.”

Cố Gia Huy nghe thế thì dở khóc dở cười. Anh quên rằng cô nhóc nhà anh không những có thể ăn có thể ngủ mà lại còn sợ ma.

Hứa Minh Tâm ở trong chỗ hoang tàn như thế này lâu như thế chắc chắn là rất sợ.

Cô thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên xem, cứ thế mà xoay người đi. Sao không chọc cô một chút nhỉ? Cố Gia Huy đè giọng xuống rồi nói.

“Cô chắc chắn là mình chưa làm chuyện gì trái với lương tâm chứ? Vậy tại sao tôi lại tìm cô?”

“Tôi… sao tôi biết được. Từ nhỏ tới lớn tôi đều là học sinh ba tốt. Mặc dù sau khi lớn lên có chút ngốc nghếch nhưng đây cũng không phải là lý do để anh tìm tôi.”

“Đã như thế thì có lẽ cô là người tốt. Tôi là thần tiên của động nhân duyên, tôi ban cho cô một người chồng nhé?”

“Không… không cần, tôi đã có chồng chưa cưới rồi. Anh vẫn nên đi đi thì hơn.” Hứa Minh Tâm ôm chặt đầu rồi nói, cô không dám ngẩng đầu lên, sợ mình nhìn thấy một bộ mặt đầu trâu mặt ngựa.

“Chắc chắn là chồng chưa cưới của cô không đẹp bằng người chồng tôi ban cho cô đâu, vừa có tiền vừa có quyền.”

“Không cần, người chồng bây giờ đã đủ khiến cho da đầu tôi tê tái rồi, tôi vẫn không nên thì tốt hơn. Nếu như anh thật sự tốt với tôi thì anh có thể biến Cố Gia Huy trở thành hình dáng lúc trước không, có thể càng xấu, càng nghèo hơn cũng được!”

Cố Gia Huy nghe Hứa Minh Tâm nói như vậy thì xụ mặt xuống.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 191


Chương 191

Đến cùng là cô nhóc này đang nghĩ cái gì trong đầu vậy chứ. Vậy mà cô lại ngóng trông anh xấu và nghèo đi?

Logic kiểu gì đâu?

“Vậy tôi cũng biến cô xấu một chút được không?”

“Không được không được… anh có thể để tôi ngốc ngếch thêm một chút. Dù sao Cố Gia Huy cũng thông minh, để anh ấy dạy tôi là được rồi.”

“Cô cứ nhắc đến Cố Gia Huy mãi, anh ta là gì của cô.”

“Anh ấy… anh ấy là chồng chưa cưới của tôi.”

“Vậy cô ngẩng đầu lên xem người trước mặt có phải là anh ta hay không.”

“A? Cái gì?”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì vội vàng ngẩng đầu lên, lại thấy có một gương mặt quen thuộc đứng đó.

Khóe miệng anh giơ lên, nở một nụ cười dịu dàng đầy cưng chiều.

Trong đôi mắt thâm thúy của anh có bóng dáng của chính mình.

Cố Gia Huy!

Hứa Minh Tâm kích động, muốn đứng dậy ôm anh.

Nhưng vừa mới đứng dậy lại ngã trở về.

Chân cô rất đau!

“A!” Hứa Minh Tâm đau kêu thành tiếng, cái mông đập xuống đất, càng ngày càng đau.

Bây giờ Cố Gia Huy mới phát hiện ra Hứa Minh Tâm không bình thường, anh vội vàng ngồi xổm xuống. Phát hiện mắt cá chân của cô đã sưng phồng lên, đỏ ửng, nhìn mà giật mình.

“Sao lại thế này?”

Anh nhíu mày, đưa tay cởi giày của cô xuống rồi kiểm tra vết thương.

“Vì em muốn lấy thẻ nhân duyên nên đã không cẩn thận mà dẫm phải rêu xanh. Em chậm quá nên khi em lấy được thì các cô ấy đã đi cả rồi, em cũng không ra được, chỉ có thể ngồi đây đợi Bạch Thư Hân về.”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ đáng thương “Em không biết tìm anh à?” Cố Gia Huy nhíu mày rồi nói.

Hứa Minh Tâm cảm nhận được sự tức giận của anh thì trái tim như giật thót lên.

Xong đời rồi, Cố Gia Huy tức giận.

“Em… em sợ anh không tiện, sợ rằng những người kia biết quan hệ của chúng ta.”

“Nếu em mà như thế này nữa thì anh sẽ nói cho toàn thế giới biết em là vợ chưa cưới của anh.”

“Không…”

“Đến cùng em có xem anh là chồng chưa cưới của mình hay không vậy? Anh là đồ trang trí đúng không?”

Lần này Cố Gia Huy đã tức giận thật rồi, anh giận cô ở lúc quan trọng nhất không hề nghĩ tới anh, luôn đặt anh ở ngoài vòng suy nghĩ của mình.

Cố Gia Huy ghét Hứa Minh Tâm như thế, cô khiến cho anh cảm thấy mình rất vô dụng, còn chẳng thể bảo vệ được người phụ nữ của mình.

Anh không cần cô bảo vệ, anh chỉ cần cô chăm sóc tốt chính bản thân cô là được rồi.

Đầu óc của cô vốn đã không đủ dùng rồi còn dốc hết tâm sức mình lo nghĩ cho anh.

Anh có tài đứng gì chứ?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 192


Chương 192

Hứa Minh Tâm biết Cố Gia Huy đã giận thật rồi, cũng sợ tới nỗi chẳng dám thở mạnh.

Hai người cứ thế mà nhìn chằm chằm vào nhau, bên tai là tiếng mưa thét gió gào.

Thật lâu sau, Hứa Minh Tâm mới lấy hết can đảm đưa tay bắt lấy góc áo của anh.

“Cố Gia Huy, em biết lỗi rồi, lần sau em sẽ không như thế nữa. Anh đừng có giận nữa được không?”

“Em biết? Lần này em nhận lỗi, nhưng nếu lần sau xảy ra việc gì thì vẫn làm như thế chứ gì?”

“Không đâu, em cũng đã rút kinh nghiệm xương máu, vừa rồi em đã nghĩ kỹ rồi. Bạch Thư Hân nói đúng, đàn ông đều chẳng phải là thứ tốt lành gì, không thể chiều, càng chiều càng xấu. Lần sau em sẽ ác với anh một chút được không?”

Vốn sắc mặt của Cố Gia Huy đã khó coi rồi, khi nghe cô nói thế thì lại càng khó coi hơn. Đến cùng là đang khen anh hay mắng anh đây chứ?

“Anh đừng tức giận nữa có được không. Vốn em đã đau muốn chết rồi, đang cần anh dỗ dành đây. Kết quả lại ngược lại, anh tức giận, bây giờ em phải nhịn đau mà an ủi anh. Em khổ quá mà…”

Lời này của cô khiến cho anh mềm lòng.

Bây giờ cô là người bị thương, nhìn độ sưng của chân thì đúng là rất nghiêm trọng.

Bây giờ tức giận với cô ấy thì cũng chẳng có ích gì cả.

“Quay về rồi tính sổ với em sau.”

Cố Gia Huy nói với vẻ bất đắc dĩ. Hứa Minh Tâm nghe thế thì mới thở phào một hơi.

Cố Gia Huy kiểm tra vết thương của cô, xương không bị trật, chỉ là bị sưng mà thôi.

Anh vốn muốn cõng cô xuống núi, nhưng ngoài kia đang mưa, cũng chẳng hề thấy có ý muốn tạnh.

Ngoài kia phủ đầy rêu xanh, Cố Gia Huy cõng mình, lỡ ngã xuống chỗ nào thì sao bây giờ?

Bởi thế nên Hứa Minh Tâm kiên trì đợi người cứu hộ chuyên nghiệp tới cứu mình.

Cố Gia Huy cũng không dám lấy tính mạng cô ra mà cá cược, chỉ có thể đợi cùng.

Anh xoa bóp vết thương giúp cô. Rõ ràng là rất đau nhưng Hứa Minh Tâm lại cảm thấy ngọt ngào.

“Đúng rồi, cho anh cái này.”

Đột nhiên Hứa Minh Tâm nghĩ tới cái gì đó, cô lấy thẻ nhân duyên mà mình cực khổ mới lấy được ra rồi đưa cho anh như hiến của quý.

Thẻ tre ố vàng, mang theo chút dấu vết năm tháng.

“Đây là cái gì?”

“Thẻ nhân duyên đó, ước nguyện rồi viết tên hai người lên đó thì có thể ở bên nhau thật lâu. Anh có thể mang về, cũng có thể ném lại lên cây. Nghe nói là rất linh nghiệm.”

Cố Gia Huy muốn nói rằng chỉ là lời đồn mà thôi, nhưng khi anh nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Hứa Minh Tâm thì cuối cùng cũng không thể nào nhẫn tâm từ chối được. Anh nói: “Anh không có bút.”

“Em có.”

Hứa Minh Tâm lấy một cây bút từ trong túi ra.

Hôm nay leo núi, cô còn cố ý nghe ngóng nên mới mang bút theo.

Hai người viết tên của mình lên đó, Hứa Minh Tâm muốn bỏ lại vào túi nhưng lại bị Cố Gia Huy lấy đi.

“Thứ quý trọng như thế này thì để anh giữ vẫn tốt hơn. Đưa em giữ anh sợ rằng chưa được mấy ngày lại mất.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 193


Chương 193

“Anh nói cũng đúng, em để đồ ở đâu mà chính em còn quên. Để chỗ anh vẫn an toàn hơn một chút. Anh đói chưa? Muốn ăn gì không?”

Cố Gia Huy chưa ăn cơm chưa, leo lên leo xuống núi nên bây giờ bụng anh đang kêu vang.

Anh nhìn Hứa Minh Tâm, cô như đang mở rương kho báu của mình ra vậy.

Hứa Minh Tâm mở balo ra rồi lấy hai chai nước tăng lực ra ngoài, thêm một bình giữ nhiệt, hai hộp mì ăn liền, còn có một số túi đồ ăn vặt và nồi nhỏ…

Cố Gia Huy rất thắc mắc, cô nhóc này leo núi mang theo một túi đồ ăn ư?

“À đúng rồi, còn có que cay nữa!” Hứa Minh Tâm rất không có liêm sỉ lấy lại đồ mình vừa mới ‘cúng’, sau đó thay vào bằng bánh quy.

“Cái này ngon nhất, nhãn hiệu lừng lẫy trong nước, chuyên nghiệp lâu năm. Anh nếm thử xem.”

“Cái này… ăn được không?”

Cố Gia Huy nhíu mày, anh có chút không thể tin tưởng được.

“Mặc dù nó không được sạch sẽ lắm, nhưng không phải người ta đều nói không mắc bệnh gì à? Anh ăn thử xem, ngon lắm đó. Thử một miếng thôi.”

“Được rồi.”

Cố Gia Huy cũng không thể nào từ chối ý tốt của cô. Anh kiềm nén sự bất an trong lòng rồi ăn một miếng.

Vị rất kì lạ.

Đây là lần đầu tiên Cố Gia Huy ăn que cay trong cuộc đời của anh, không ngờ là sẽ xảy ra trong hoàn cảnh này.

Có chút cay, cũng không biết là dùng cái gì tạo nên. Mặc dù có chút kỳ quái nhưng cũng không phải là không thể nuốt.

Anh lại nếm thử cổ vịt và chân gà, vậy mà lại cảm thấy cũng khá ngon.

“Đó là cái gì?”

“Đậu phụ thịt cá, anh muốn thử không?”

“Ừ, cho anh một cái.”

“Cái kia là gì?”

“Đây á, là cá khô.”

“Cho anh một cái.” Càng về sau, Cố Gia Huy cũng không hỏi tên nữa mà nhìn thấy muốn ăn cái gì đều chủ động qua lấy.

Khương Tuấn nhận được tin mà Cố Gia Huy gửi thì vội vàng tìm nhân viên cứu trợ tới. Khi anh ta vội vàng chạy tới động nhân duyên thì thấy Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm đang ngồi trên tảng đá ăn mì tôm với nhau.

Một mặt Cố Gia Huy nói “Cái này mà ăn được à?” một mặt lại húp mì tôm xì hụp một cách rất thành thạo.

Khương Tuấn kinh ngạc tới nổi trợn mắt há mồm, đây là cậu chủ nhà anh, người mà không dính khói lửa trần gian đó sao?

Đội trưởng đội cứu trợ đứng ở sau cũng nghẹn họng nhìn trân trối: “Bây giờ vẫn cần đi vào cứu họ sao? Sao tôi có cảm giác mình tiến vào sẽ quấy rầy bọn họ nhỉ?”

“Im lặng theo dõi đi…”

Khương Tuấn nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 194


Chương 194

Thế là cả đám ngồi ở cái đình bên ngoài chờ, rồi nhìn hai người xà nhẹo xà nhẹo nhau một cách đau khổ.

Rất nhanh sau đó Cố Gia Huy và Hứa Minh Tâm đã ăn mì tôm xong, cô cũng vừa lòng thỏa ý mà thu dọn lại rác rưởi.

“A, em vẫn muốn ở đây với anh một lúc. Nhưng nếu đội cứu viện đã tới rồi thì chúng ta xuống núi thôi.”

“Nếu em thích thì lần sau chúng ta lại đến nữa.”

“Vậy cũng được, đi thôi.”

Hứa Minh Tâm được Cố Gia Huy và thành viên đội cứu hộ nâng lên cáng rồi đi xuống núi. Bác sĩ cũng đã tới.

Khi cô nhìn thấy là Lệ Nghiêm thì hơi ngẩn ra, sao anh ta lại tới đây rồi. Lệ Nghiêm xử lý miệng vết thương giúp cô, dặn dò cô chú ý đừng đụng nước với ít đi lại, khoảng một tuần là sẽ lành hẳn.

Lệ Nghiêm làm xong thì nói: “Cô thấy Thư Hàn đâu không? Con bé vừa cãi nhau với tôi vài câu trong điện thoại là lại cúp máy. Tôi còn chưa biết nên đi đâu tìm cô đây.”

“Lần này anh tới là tìm Thư Hàn à?” “Vừa tới là đã gặp cô bị thương, xem ra chúng ta cũng có duyên đấy.”

Cố Gia Huy đứng bên cạnh nghe thế thì có chút không vui.

“Cậu với cô ấy không có chút duyên phận nào hết.”

Anh không kiềm chế được mà chen miệng vào. Lệ Nghiêm nhìn thoáng qua anh một chút nhưng không có nói gì.

“Minh Tâm, em ở đây nghỉ ngơi đi, anh tìm Lệ Nghiêm có việc.”

Cố Gia Huy nhíu mày rồi nói, sau đó kéo Lệ Nghiêm đi ra ngoài.

Vừa ra khỏi cửa thì Lệ Nghiêm đã phát hiện Cố Gia Huy không được bình thường, trên trán anh nổi cả gân xanh, thậm chí còn toát cả mồ hôi lạnh.

“Cậu sao thế?”

“Hình như tớ bị ngộ độc thực phẩm rồi.”

Một tiếng sau, Cố Gia Huy đi ra từ một bệnh viện gần đó. Anh rửa ruột uống thuốc rồi, nhưng vẻ mặt vẫn còn có chút nhợt nhạt.

Lệ Nghiêm đưa anh về rồi nói: “Tôi đề nghị cậu vẫn nên nằm viện thì hơn. Chỗ này cũng chẳng có thiết bị chữa bệnh gì. Cho dù có tôi ở đây cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể kê cho cậu một số thuốc mà thôi.”

“Không thể để cho Hứa Minh Tâm biết, nếu không cô ấy sẽ lo lắng cho tôi.”

“Vừa rồi cậu đã ăn những thứ gì thế hả. Tôi vừa mới xem nội soi thực quản, toàn là thực phẩm rác.”

“Đó không phải là thực phẩm rác, đó là những thứ mà Hứa Minh Tâm thích ăn”

Lệ Nghiêm nghe thấy thế thì cảm giác như mình ngửi được mùi thối hoắc của tình yêu vậy.

“Là một bác sĩ, tôi vẫn nên nói cho cậu biết rằng hoàn cảnh sinh hoạt của hai người không giống nhau, hệ thống sinh ra kháng thể miễn dịch cũng khác. Cô ấy ăn mấy cái này không sa hưng cái dạ dày cao quý của cậu không chịu được những thứ này đâu. Những thứ này đều là thuốc độc với cái dạ dày của cậu đấy. Sau này cậu bị thủng dạ dày thì đứng có tới tìm tôi, tôi không cứu cậu đâu.”

“Cậu đừng có mà rủa tôi.”

“Tôi là bác sĩ, tôi có trách nhiệm nói cho cậu biết, có thể chết thật đó.”

Lệ Nghiêm nói với vẻ nghiêm túc. Cố Gia Huy lắc lắc đầu, người anh em này của anh quá cứng nhắc. Chuyện gì cũng phải theo quy củ, rất nặng nề.

“Tôi muốn hòa nhập vào thế giới của cô ấy.”

“Cậu và cô ấy vốn không cùng một thế giới.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 195


Chương 195

“Nhưng cũng nên có một người thỏa hiệp. Cô ấy quá ngốc, lại còn nhát gan, chắc chắn là không chịu được mấy chuyện này. Tôi sợ cô ấy vất vả cho nên sẽ chủ động đi vào thế giới của cô ấy.”

“Bởi vậy nên cậu ăn thực phẩm rác ư?”

“Chuyện gì cũng phải từ từ, lần đầu tiên ăn sẽ nhập viện, nhưng có lẽ lần thứ hai chỉ cần truyền nước là được, lần thứ ba chỉ cần uống thuốc. Thêm mấy lần thì kiểu gì cũng quen mà thôi.”

“Cậu biết cách tra tấn chính mình thật đây. Tôi có trách nhiệm nói cho cậu biết, tuổi thọ của cậu sẽ giảm đi.”

“Cậu không thể đừng có nghiêm túc như thế được à? Cậu không cảm thấy đây là một chuyện rất hạnh phúc sao?”

“Lấy sinh mệnh ra làm trò đùa chẳng hạnh phúc chút nào cả.”

“Đó là do cậu chưa gặp người cậu yêu. Có thể hi sinh cho cô ấy thì đều vui vẻ chịu đựng.”

Lệ Nghiêm đang thu dọn hòm thuốc của chính mình, anh ta nghe Cố Gia Huy nói thế thì cánh tay khựng lại.

Qua mấy giây anh ta mới khôi phục bình thường.

“Tôi phải đi tìm Thư Hàn, không quấy rầy hạnh phúc của cậu nữa. Đúng rồi, Vy Oanh sắp trở về, cô ấy cũng xin nghi.”

“Cô ấy còn không nói cho tôi biết, sao chuyện gì cũng thông qua miệng của cậu vậy hả?”

“Cái đó thì tôi không biết, cậu đi mà hỏi cô ấy.”

Lệ Nghiêm trả lời, anh ta nói xong thì cầm đồ rồi quay người rời đi.

Rất nhanh sau đó Lệ Nghiêm đã tìm được Bạch Thư Hân. Cô ấy mệt thở hổn hển mà còn bị người trong bộ phận sau đi mua cái này mua cái kia. Đến bây giờ mới có thể đứng nghỉ một lúc.

“Bạch Thư Hân.”

Đột nhiên Bạch Thư Hân nghe thấy có người gọi tên mình, nhất thời cô ấy vẫn chưa nhận ra được giọng của Lệ Nghiêm, còn nghĩ rằng lại có người trong bộ phận sai cô đi mua cái gì đó. Cho nên cô ấy vội vàng trả lời.

“Đây đây, muốn mua cái gì?”

Bạch Thư Hân vừa quay người là thấy Lệ Nghiêm, cô ấy xụ mặt xuống rồi nói với vẻ không vui: “Sao anh lại tới đây?”

“Anh đã hẹn với em rồi cơ mà, cuối tuần đi nhà chú ăn cơm. Nhưng em lại chạy tới đây, còn cúp điện thoại của anh, tất nhiên anh phải tới đây tìm rồi.” “Là anh hứa với chú muốn đi qua đó ăn cơm chứ không phải là tôi. Vì sao tôi lại phải đi chứ?”

“Đúng là càng lớn càng không có quy tắc. Anh đã giải thích với chú thay em rồi, cho nên lần này anh không truy cứu nữa.”

“Tùy anh.”

Bạch Thư Hân nói với vẻ không vui, đúng lúc này lại có người gọi cô ấy đi mua nước.

Cô ấy vội vàng làm theo.

Lệ Nghiêm nhíu mày, tính tình của Bạch Thư Hân vẫn luôn rất kiêu căng, cô ấy ghét nhất là phục tùng.

Bởi thế nên Bạch Thư Hân mới không muốn làm lính, khăng khăng đổi nghề.

Nhưng bây giờ cô ấy lại nén giận đi mua nước giúp người khác ư?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 196


Chương 196

Anh ta đi theo, nhìn thấy Bạch Thư Hân đi tới chỗ quầy quà vặt rồi mua mấy bình nước đưa tới cho đồng nghiệp. Nhưng những người kia còn chẳng thèm nói một câu cảm ơn, thậm chí còn không trả tiền.

Nhưng Bạch Thư Hân cũng không tức giận, nói chuyện nhẹ nhàng thoải mái rồi quay người đi về.

Lệ Nghiêm không thể cứ nhìn Bạch Thư Hân bị bắt nạt như thế được, anh ta xông lên rồi nói: “Vì sao các người lại sai bảo cô ấy, không có tay không có chân à?”

“Anh là ai thế hả, tôi sai bảo nhân viên thực tập mới tới của công ty thì sao, liên quan gì tới anh hả?”

“Tôi đánh cô có liên quan tới anh không?”

Lệ Nghiêm nói một cách hiện ngang, sau đó anh ta túm lấy cổ áo người kia rồi đánh tới tấp.

Bạch Thư Hân vội vàng chạy tới kéo Lệ Nghiêm ra rồi còn cúi đầu xin lỗi.

“Khó hiểu.”

Đối phương mắng một câu.

Sắc mặt Lệ Nghiêm trầm xuống, nắm đấm của anh ta siết chặt tới nỗi kêu lên răng rắc, nhưng lại bị Bạch Thư Hân kéo đi.

Anh ta nắm chặt bàn tay nhỏ của cô rồi nói: “Về nhà với anh, em ở trong tập đoàn của Cố Gia Huy mà còn bị người ta bắt nạt như thế này, sao anh có thể bỏ mặc em như thế được chứ? Anh nuôi em, em cần gì phải vất vả như thế?”

“Lệ Nghiêm, anh đủ rồi đó! Anh là anh tôi là tôi. Bố mẹ đều không có ở đây, anh cũng chẳng cần phải quan tâm tới tôi nữa. Tôi có sinh hoạt của chính mình, tôi thích cuộc sống như thế. Những gì anh cho tôi đều là của anh, không phải của tôi.”

“Của anh chính là của em.” Lệ Nghiêm nói một cách lạnh lùng.

“Không phải, mãi mãi cũng không phải của tôi!”

Bạch Thư Hân cắn chặt từng chữ, đôi môi đỏ của cô phun ra từng chữ lạnh lùng.

Đôi mắt đẹp kia đều đã phủ kín sương lạnh.

Lời này của cô ấy khiến cho trái tim của Lệ Nghiêm run lên. Từ khi bố mẹ qua đời, cô em gái này của Lệ Nghiêm đã chịu sự đả kích quá lớn, tính cách cũng thay đổi.

Cho nên anh ta vẫn luôn chịu đựng, bao dung. Có thể nói tính xấu của Bạch Thư Hân đều là do Lệ Nghiêm chiều hư.

Bạch Thư Hân trước kia thường xuyên theo đuôi Lệ Nghiêm. Suốt ngày gọi anh trai dài anh trai ngắn. Bị bắt nạt cũng không dám nói cho bố mẹ, mà là nói cho Lệ Nghiêm trước.

Anh ta vốn cho là hai người họ là cặp anh em thân thiết nhất trên thế giới này, có thể sống vui vẻ với nhau cả đời.

Nhưng bây giờ, Bạch Thư Hân ghét chính mình, xem như kẻ địch mà trốn tránh.

Lệ Nghiêm không thể hiểu nổi, mình đã làm sai chuyện gì mà khiến cô ấy ghét như vậy.

Lệ Nghiêm khẽ rũ mắt xuống, lông mi dài che khuất ánh mắt bên trong.

Phức tạp khó hiểu, giấu kín như bưng.

Một lúc lâu sau rồi Lệ Nghiêm mới nói một cách nặng nề: “Thư Hàn, đến cùng là anh đã làm sai chuyện gì mà em ghét anh đến vậy?”

Bạch Thư Hân nghe thể thì trái tim cô ấy run lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 197


Chương 197

Cô ấy nhìn chằm chằm Lệ Nghiêm một cách kinh ngạc.

Lệ Nghiêm không sai, trong hai mươi mấy năm qua người anh này luôn tận chức tận trách, đối xử với cô rất tốt.

Từ nhỏ tới lớn người khác đều hâm mộ Bạch Thư Hân vì cô ấy có một người anh như thế.

Trước kia Bạch Thư Hân cũng nghĩ vậy, nhưng đợi đến khi cô ấy lớn rồi thì cô ấy mới bắt đầu căm ghét.

Bạch Thư Hân không muốn người anh trai này.

Hai chữ anh trai đã giới hạn rất nhiều thứ.

“Anh không sai, anh luôn là sự kiêu ngạo của bố mẹ. Là tôi, là do tôi sai, tôi không nên sinh ra trong gia đình này.”

“Anh biết rằng em không muốn làm lính. Có anh ở đây thì không ai có thể bắt ép em được cả. Chỉ cần em sống vui vẻ là được rồi. Nếu như em nhìn thấy anh là sẽ tức giận như thế thì vậy sau này anh sẽ hạn chế xuất hiện trước mặt em là được.”

Lệ Nghiêm lựa chọn thỏa hiệp.

Mặc dù giọng nói bình thản nhưng lại mang theo chút run rẩy.

Bị người thân của mình căm thù là một chuyện để cho người khác rất đau khổ.

Hết lần này tới lần khác Bạch Thư Hân còn là em gái của anh ta, anh ta không có cách nào để mình nhẫn tâm với cô ấy được.

Ngay cả hơi to tiếng thì Lệ Nghiêm cũng cảm thấy là mình làm sai rồi.

Người khác đều nói con gái không nên nuông chiều, càng nuông chiều càng hư.

Anh ta không quan tâm, anh ta chỉ có một cô em gái này, không chiều Bạch Thư Hân thì chiều ai.

Cho dù cả thế giới này đều nói là Bạch Thư Hân không tốt, vậy Lệ Nghiêm cũng sẽ chống lại cả thế giới mà đứng về phía Bạch Thư Hân. Che mưa chắn gió cho cô, bảo vệ cô an toàn.

Đây là sứ mệnh duy nhất của cuộc đời Lệ Nghiêm.

Bạch Thư Hân nghe Lệ Nghiêm nói thế thì trong lòng cô ấy rất khó chịu. Nhưng đây đúng là biện pháp hữu hiệu nhất.

“Đúng, chính là bởi vì nhìn thấy anh nên tôi mới tức giận. Sau này anh hạn chế xuất hiện trước mặt tôi đi.”

“Được.”

Lệ Nghiêm đồng ý, sau đó quay người rời đi.

Bạch Thư Hân nhìn theo bóng lưng Lệ Nghiêm rời đi, ngay lúc này, cô không kiềm chế được mà để nước mắt lăn dài trên mặt.

Tim… đột nhiên đau quá, giống như là bị một tảng đá lớn đè lên, khiến cô ấy không thể nào thở nổi.

Trái tim Bạch Thư Hân như bị từng cây kim đâm vào, máu me đầm đìa.

Bạch Thư Hân quay về ký túc xá một cách thẫn thờ, Hứa Minh Tâm thấy tinh thần cô ấy không phấn chấn thì cất tiếng hỏi một cách lo lắng: “Cậu sao thế? Nhìn cậu rất buồn bã.”

“Minh Tâm, tớ đánh mất người tớ yêu nhất rồi.”

Bạch Thư Hân không khống chế nổi chính bản thân mình mà xông tới ôm chặt lấy Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm rất kinh ngạc, vậy mà bờ vai Bạch Thư Hân đang run lên, phát ra tiếng thút thít, cô ấy đang khóc.

Trong ấn tượng của Hứa Minh Tâm thì Bạch Thư Hân là người mạnh mẽ và kiên cường nhất. Cho dù cô ấy có đổ máu cũng sẽ không dễ mà khóc. Nhưng lần này cô ấy lại khóc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 198


Chương 198

Rất đáng thương, như đứa trẻ bị người khác vứt bỏ.

Hứa Minh Tâm vội vàng an ủi, trong cổ họng cô rõ ràng có hàng trăm hàng ngàn câu an ủi người khác nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Thậm chí cô còn không biết vì sao Bạch Thư Hân lại khóc.

Đánh mất người mình yêu nhất là ý gì đây?

Cô ấy yêu đương rồi ư?

“Thư Hàn, mặc dù tớ không biết cậu đã gặp phải chuyện gì nhưng cho dù thế nào đi nữa tớ cũng sẽ không rời bỏ cậu. Tớ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất của cậu.”

Bạch Thư Hân khóc một trận thì tâm trạng cũng đã khá hơn nhiều.

Cô ấy lau nước mắt rồi buông Hứa Minh Tâm ra và nói: “Cậu còn gầy hơn tớ nữa, sao làm chỗ dựa cho tớ được. Tớ vừa đè là cậu đã bẹp rồi.”

“Vậy thì tớ làm miếng đỡ cho cậu, như thế cậu ngã xuống cũng sẽ không đau nữa.”

“Ngốc nghếch.” Bạch Thư Hân nói với vẻ bất đắc dĩ.

“Đúng rồi, đến cùng là cậu bị gì vậy. Không phải là anh trai cậu đi tìm cậu à? Không gặp được sao? Sao lại khóc mà về thế này?”

“Gặp rồi, chính là vì gặp anh ta nên mới khóc đó.”

“Anh ta bắt nạt cậu à?”

“Minh Tâm, có thể nhà tớ có chút phức Bạch Thư Hân hít sâu một hơi rồi nói ra câu này.

Nhà cô ấy mấy đời làm cách mạng, đời đời tổ tông đều tham quân, hơn nữa quân hàm đời sau còn cao hơn đời trước.

Bởi thế nên cũng vô cùng trọng nam khinh nữ. Con gái không được xem trọng nhưng lại khó thoát khỏi lời dặn của tổ tiên phải tham gia vào quân đội.

Nhưng Bạch Thư Hân không muốn, bố mẹ đều bảo vệ cô ấy trước mặt ông nội.

Mà sức khỏe của Lệ Nghiêm từ nhỏ đã không được tốt, không thích hợp tham gia quân ngũ nên chọn làm quân y.

Từ nhỏ tới lớn, những rắc rối mà Bạch Thư Hân gặp phải đều được Lệ Nghiêm gánh lấy.

Sức khỏe của Lệ Nghiêm không tốt cũng là bởi vì trước kia ông nội trong cơn nóng giận đã dùng gậy đập thẳng vào đùi Lệ Nghiêm.

Anh ta cũng vì thế mà bó bột một năm mới khôi phục lại bình thường.

Một năm đó, Lệ Nghiêm nhận hết mọi sự chế giễu, cũng trễ mất đợt tham gia quân ngũ.

Đến giờ Bạch Thư Hân vẫn cảm thấy mình có lỗi với anh. Sau này ông nội qua đời, bố mẹ cũng lần lượt mất đi.

Nhà họ Bạch to lớn trở nên trống rỗng, hai người được chú đoàn trưởng đón về nhà.

Lệ Nghiêm bắt đầu tham gia vào bộ đội, mà cô cũng không phải đi làm lính nữa mà chọn việc mình thích.

Nhưng sau đó Bạch Thư Hân nhận ra cô ấy cũng không trốn được vận mệnh. Mà là do Lệ Nghiêm nhận trừng phạt mới khiến cho cô ấy khôi phục tự do.

Về phần trừng phạt là cái gì thì Lệ Nghiêm không nói, đến chết cô ấy cũng sẽ không biết.

Nhưng tới bây giờ Lệ Nghiêm cũng không biết là Bạch Thư Hân biết chuyện này.

Cho nên cô cố gắng rời xa Lệ Nghiêm, cô ấy không muốn trở thành gánh nặng của anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 199


Chương 199

Lần nào cũng là anh trai bảo vệ em gái, nhưng cô em gái này cũng muốn dùng sức của mình để bảo vệ người anh trai duy nhất.

Bạch Thư Hân cứ tưởng rằng mình rời xa Lệ Nghiêm thì có thể mang theo tai họa rời xa anh.

Cô ấy…

Chính là tai họa lớn nhất của Lệ Nghiêm.

Là gánh nặng không thể nào gỡ bỏ. Hứa Minh Tâm nghe xong mọi chuyện thì có chút thổn thức.

Không ngờ rằng những năm qua Bạch Thư Hân luôn đè nén chuyện này trong lòng.

Chuyện này đúng là đáng sợ, để người khác không thở nổi.

“Vậy sau này cậu định như thế nào?”

“Tớ đã khiến anh ấy cách xa tớ rồi. Tớ luôn là một nỗi phiền phức đối với anh ấy”

“Vậy cậu… có từng hỏi Lệ Nghiêm chưa?”

“Chuyện này còn cần hỏi ư?”

Bạch Thư Hân cười một cách tự giễu, trong nụ cười của cô ấy tràn ngập đắng chát.

Hứa Minh Tâm nhìn vào mắt mà đau trong lòng.

Hóa ra trong trái tim của một Bạch Thư Hân mạnh mẽ kiên cường lại cất giấu nhiều chuyện đến vậy.

Cô ấy kiềm chế lâu như thế bây giờ mới nói ra, chắc chắn là trong lòng đã rất đau khổ rồi.

“Không phải là cậu vẫn còn tớ đây sao. Tớ che chở cho cậu là được rồi.”

Hứa Minh Tâm vỗ vỗ ngực của mình rồi cười hì hì mà nói.

“Đúng thế, tớ rất may mắn, tớ vẫn còn cậu.”

Bạch Thư Hân cũng nói. Tối thiểu nhất khi cô mất đi tình thân vẫn còn có người bạn tốt nhất này ở bên cạnh.

Ban đêm, người leo núi đều đi tắm suối nước nóng.

Chân của Hứa Minh Tâm bị thương nên cô cũng không có đi. Bạch Thư Hân ở lại ký túc xá chăm sóc cô.

Thật ra Hứa Minh Tâm ở một mình cũng được, nhưng Bạch Thư Hân cứ khăng khăng phải ở lại.

Lúc cô đi ăn khuya lại nghe được chuyện hay.

Lúc tắm suối nước nóng có một cô gái đột nhiên rớt xuống nước, bệnh tim tái phát.

Tất cả mọi người đều bối rối, vội vàng hô cứu người.

Người đầu tiên chạy tới là Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy cấp cứu xong đưa tới bệnh viện gần đây.

Bọn họ nói rất thần kỳ, thậm chí còn nói Cố Gia Huy đã hô hấp nhân tạo, còn ấn ngực của người khác.

Mặc dù Hứa Minh Tâm biết rằng đây là thao tác cơ bản để cứu người nhưng khi nghe vào tai vẫn có chút khó chịu.

Miệng của Cố Gia Huy chỉ có thể để mình cắn, người khác chạm thử là sao chứ?

Hơn nữa tay của anh cũng chỉ có thể sờ mình. Dù mình có nhỏ, nhưng cũng là do anh chọn. Cho dù có nhỏ hơn nữa thì anh cũng phải chấp nhận.

“Cố Gia Huy chết tiệt.”

Hứa Minh Tâm nói một cách tức tối. Bạch Thư Hân thấy cô như thế thì cười rồi nói: “Ghen à?”

“Không những ghen mà còn ghen to ấy chứ.”
 
Back
Top Dưới