Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 160


Chương 160

Chỉ cần là phụ nữ đều sẽ không kiềm chế được mà điên cuồng.

Hứa Minh Tâm ngược lại không mong rằng Cố Gia Huy trở nên đẹp trai. Xấu sẽ chẳng ai thích, đẹp trai sẽ trở thành bánh trái thơm ngon, phụ nữ đều vây quanh anh.

Vốn Cố Gia Huy muốn bế cô tới phòng làm việc của hiệu trưởng để dạy dỗ bố con nhà họ Tô một chút. Nhưng nào ngờ chưa tới nơi thì đám người đã đi về mất rồi.

Anh chỉ có thể ôm cô về kí túc xá, đợi vết thương cô tốt hơn một chút rồi nói.

Anh quen đường quen xá đi tới ký túc xá nữ, dì quản lý vẫn còn nhớ rõ Cố Gia Huy.

Dì ấy trừng to mắt, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt với vẻ sợ hãi. Lần trước tới còn xấu xí, sao giờ lại trở nên đẹp trai rồi?

Dì ấy quên cản người, Cố Gia Huy cứ thế mà đi vào ký túc xá một cách nghênh ngang.

Trên đường đi không biết đã thu hút sự chú ý của bao nhiêu cô gái.

Bây giờ là thời gian vào học, ký túc xá cũng chẳng có ai khác.

Cố Gia Huy ôm cô dừng ở cửa để cô mở cửa.

Hứa Minh Tâm hờn dỗi không muốn mở cửa.

“Một cô nhóc phiền phức.”

Mặc dù Cố Gia Huy nói với vẻ bất đắc dĩ nhưng trong đôi mắt anh lại tràn ngập ý cười.

Anh trực tiếp đưa tay vào túi của cô rồi lấy chìa khóa ra.

Móc chìa khóa là Minion, rất phù hợp với sở thích của cô vợ nhỏ bé.

“Đây là ký túc xá nữ đó.”

“Cũng không phải là chưa vào bao giờ. Mà lại anh chỉ có hứng thú với đồ của em, không bao giờ nhìn những thứ khác.”

“Vậy cũng không được, em phải vào dọn dẹp một chút.”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ không được tự nhiên.

“Thế thì được, anh đứng ngoài đợi em mười phút. Em cẩn thận một chút, có chuyện gì thì gọi anh.”

Cố Gia Huy cũng không ép buộc nữa mà tôn trọng sự lựa chọn của cô.

Hứa Minh Tâm vội vàng đi vào rồi dọn dẹp những quần áo bị vứt bừa bãi trên giường. Cô còn dọn dẹp tủ đồ, giường chiếu và bàn học của mình một lần, giả vờ như mình là một cô bé thích sạch sẽ!

Hành động của cô có chút không tiện, vết thương trên đầu gối nặng hơn cô tưởng tượng, nên bây giờ chỉ có thể đi bằng một chân.

Hứa Minh Tâm quá vội, không kịp đứng vững nên ngã uỳnh ra mặt đất.

Cố Gia Huy đứng ngoài nghe thấy tiếng thì run lên, anh vội vàng đi vào.

Anh trực tiếp đỡ Hứa Minh Tâm dậy rồi nhíu mày nói: “Bị đau ở đâu rồi?”

“Môn… mông sắp bể thành ba mảnh rồi!” “Đó cũng là do em đáng đời!” Mặc dù Cố Gia Huy nói thế nhưng vẫn nhẹ nhàng vuốt vuốt cái mông của cô.

Anh nhìn thoáng qua giường của Hứa Minh Tâm, lần trước vội quá nên không có nhìn kỹ, bây giờ anh mới phát hiện chỗ này quá bừa bộn.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 161


Chương 161

Trên bàn có rất nhiều đồ, đều là đồ ăn vặt. Cũng không biết phân loại, khả năng tự lo liệu rất kém.

Quả nhiên là vợ anh, chỗ nào cũng cho anh cơ hội thể hiện bản thân mình rất tài giỏi! “Ngồi xuống đừng động đậy, để anh làm.”

“Vậy thì ngại lắm..”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ ngại ngùng.

“Bây giờ anh đã hiểu vì sao từ nhỏ anh đã thích sạch sẽ. Xem ra lúc đó anh đã đoán được rằng sau này vợ anh chính là một cô nhóc yếu đuối, năng lực sinh hoạt rất kém. Anh phải phục vụ cho cô ấy nên luyện từ nhỏ. Bây giờ cũng tính là phát huy tác dụng rồi.”

Cố Gia Huy vừa cười vừa nói. Trước khi anh bắt đầu làm việc thì rót cho Hứa Minh Tâm một chén nước nóng.

Rất nhanh sau đó anh đã dọn bàn xong, mọi thứ đều được sắp xếp một cách gọn gàn. Anh còn muốn dọn dẹp tủ quần áo, nhưng Hứa Minh Tâm vừa nghĩ tới bên trong đều là đồ riêng tư của mình thì muốn ngăn cản. Nhưng mọi chuyện đã không còn kịp nữa rồi.

Cô đã mua mấy quyển sách này được một thời gian rồi nhưng ngực của cô chẳng có chút tiến triển gì. Cách nào cũng đều thử cả nhưng chỉ là tốn công vô ích.

Vốn Hứa Minh Tâm còn có chút tự tin nhưng bây giờ chẳng còn chút nào cả, tất cả đều đã bị Cố Gia Huy b*p ch*t.

“Vậy để anh thu hút em đi, được không?”

“Anh còn không biết xấu hổ mà nói thế. Bây giờ anh không thu hút mỗi em đâu mà toàn bộ sinh vật giống cái luôn đó!” Hứa Minh Tâm nghe thể thì không kiềm thế được mà thở dài một hơi.

Cố Gia Huy không nghe rõ nhưng cũng có thể đoán được là không phải câu gì hay ho.

Anh vòng tay trước ngực, rồi nhìn vào Hứa Minh Tâm với vẻ ung dung: “Em càng ngày càng to gan nhỉ, cũng dám nói xấu anh ngay trước mặt anh rồi đấy.”

“Trách em chắc?” Hứa Minh Tâm nói với vẻ tủi thân: “Cố Gia Huy, em muốn bàn bạc với anh một chuyện. Anh có thể ép tin chúng ta đính hôn xuống được không, em không muốn để cho người khác thích. Em không muốn biến thành người khác biệt, em muốn sống một cuộc sống bình thường.”

“Anh biết rồi, anh sẽ không để em quá khó xử đâu.” Cố Gia Huy nói với vẻ dịu dàng, anh đi lên trước xoa xoa đầu của cô.

Anh biết rằng Hứa Minh Tâm có áp lực rất lớn. Nếu như cô biết anh là chủ tịch của tập đoàn J&C thì chắc có lẽ cô ấy sẽ khóc ngất đi mất.

Có lúc vừa đẹp trai vừa giàu có là một chuyện rất đáng buồn!

Hứa Minh Tâm nghe thế thì thở dài một hơi, nhưng cô còn chưa kịp tỉnh táo thì lại nghe Cố Gia Huy nói tiếp: “Mấy quyển sách mà em đọc chỉ đều là lý thuyết suông mà thôi. Anh có một cách để khiến cho ngực to lên, em muốn thử một chút sao? Hai chúng ta có thể cùng nhau nghiên cứu sâu.”

“Lưu manh!”

Hứa Minh Tâm trừng Cố Gia Huy một cái, mặt cô đỏ tới mang tai.

Cố Gia Huy đùa giỡn cô một cách chững chạc đàng hoàng, khiến cho Hứa Minh Tâm ngại ngùng muốn chết. Hết lần này tới lần khác cô lại không tức giận được.

Cố Gia Huy cười khẽ một tiếng, tâm trạng của anh tốt vô cùng nên cũng không chọc cô nữa.

Rất nhanh sau đó Cố Gia Huy đã dọn dẹp tủ quần áo xong xuôi, bắt đầu dọn giường.

Đúng ngay lúc này này thì đột nhiên ngoài cửa có tiếng động vang lên.

“Nhanh lên nhanh lên, anh chàng đẹp trai kia đang ở đây này!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 162


Chương 162

“Mẹ ơi, lá gan của Minh Tâm càng ngày càng to đó! Vậy mà dám ngang nhiên dẫn đàn ông về ký túc xá. Mau nhìn một chút xem đối phương là thần thánh phương nào. Có đúng là đẹp trai như lời đồn không!”

Hai cô gái mở cửa phòng rồi vọt vào, là hai người bạn cùng phòng của Hứa Minh Tâm, Lâm Linh Viện và Giang Hà Lan.

“Ôi mẹ ơi trai đẹp!

“Ông trời ơi, đẹp trai quá!”

Hai người vừa bước vào phòng đã thấy Cố Gia Huy, cả hai đều trợn mắt há mồm rồi thốt lên với vẻ kinh ngạc.

“Chào hai cô, tôi là Cố Gia Huy. Hai cô là bạn cùng phòng của Minh Tâm nhỉ, mong hai cô sẽ chăm sóc cô ấy nhiều hơn.”

“Trúc… Minh Tâm, chuyện này là sao đây? Không phải cậu nên giải thích một chút sao?”

“Đúng đó đúng đó. Cố Gia Huy… sao tớ nghe cái tên này lại quen thế nhỉ?”

“Hai cậu đừng hiểu nhầm, anh ấy.. chỉ là chú của tớ. Dựa theo bối phận thì tớ phải gọi anh ấy là chú ba.”

Chú ba?

Cố Gia Huy nghe thế thì nhíu mày, mẹ nó, anh lại bắt đầu căm ghét cái xưng hô này rồi.

Hứa Minh Tâm bắt đầu nói dối, nói là vì HứaAn Kỳ nên mình mới quen Cố Gia Huy.

Giao lưu qua lại nên hai người trở nên thân thiết, người chú này rất chăm sóc mình.

Mà người đàn ông trong hình chính là Cố Gia Huy, cô không hề bị bao nuôi như lời đồn.

Lâm Linh Viện nghe hết thì kéo Hứa Minh Tâm sang một bên nói nhỏ.

“Hứa Minh Tâm, chú ba này của cậu có bạn gái chưa?”

“Có thể giới thiệu tớ cho anh ấy không?”

“Không phải hai cậu đều có bạn trai rồi à?” “Ây, bây giờ tớ chia tay còn kịp không nhỉ?”

Hứa Minh Tâm nghe thể thì dở khóc dở cười, quả nhiên đẹp trai rất phiền phức.

Có bạn trai rồi còn bị mê hoặc tới nỗi thần hồn điên đảo, đừng nói gì tới đám người còn độc thân.

Cố Gia Huy nhận được điện thoại của Khương Tuấn. Tập đoàn có việc đột xuất nên anh cần phải đi xử lý một chút. Anh dặn Hứa Minh Tâm ngoan ngoãn ngồi đợi trong ký túc xá. Buổi chiều anh sẽ quay lại, còn cần phải xử lý những chuyện kia. Sau khi Cố Gia Huy rời đi không lâu thì có người đưa bữa trưa tới, toàn bộ đều là những món Hứa Minh Tâm thích ăn.

Cô đang chuẩn bị ăn cơm thì đột nhiên có một đám người ập vào ký túc xá.

Có bạn cùng lớp, bạn cùng khóa, thậm chí khóa trên cũng tới!

Nhao nhao dò hỏi Hứa Minh Tâm anh chàng đẹp trai đó là ai.

Hứa Minh Tâm chỉ có thể một năm một mười nói ra.

Bây giờ sự thật cũng đã nổi lên mặt nước, cô không hề quyến rũ đàn ông.

Cố Gia Huy cũng đang xử lý chuyện này, bài viết trong trang web trường đã bị xóa bỏ, thậm chí còn có bài đăng phân tích.

Cho dù Hứa Minh Tâm đã thoát khỏi nỗi oan nhưng lại bị mắc phải phiền phức lớn hơn.

“Chú ba của cậu đã có bạn gái chưa? Chắc là chưa nhỉ, người ta đều nói anh ấy một thân một mình, không tới gần phụ nữ.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 163


Chương 163

“Đúng đúng đúng, tớ cũng nhớ. Hơn nữa người ta còn đồn anh ấy xấu vô cùng, thậm chí còn là người đồng tính!”

“Tớ không quan tâm, đồng tính cũng được. Nếu tớ có thể quyến rũ được anh ấy thì đó là một chuyện đáng tự hào tới cỡ nào cơ chứ.”

“Hứa Minh Tâm, cậu có số điện thoại của anh ấy không?”

“Không thể không có được, cậu thân với anh ấy lắm mà đúng không?”

Các cô nhìn Hứa Minh Tâm với ánh mắt chờ đợi, muốn có được số điện thoại của Cố Gia Huy.

Hứa Minh Tâm có chút do dự, muốn từ chối.

Nhưng các bạn cùng lớp nhìn ra được điều gì đó rồi cất lời: “Hứa Minh Tâm, đừng nói là cậu không nỡ nhé?”

“Hay là cậu thích anh ấy, dù sao anh ấy chỉ là chú ba trên danh nghĩa, không có máu mủ.”

“Nhưng nếu thế thì quan hệ phức tạp lắm. Chị của cậu gả cho Cố Tử Vị, cậu lại thích Cố Gia Huy.”

“Không không, tớ không thích Cố Gia Huy, tớ và anh ấy chỉ là quan hệ thân thích bình thường mà thôi. Chỉ là chưa được sự đồng ý của anh ấy mà đã cho số điện thoại của anh ấy…”

“Cũng không phải là cho không, một cái một năm trăm ngàn, các cô có muốn không?”

Đúng ngay lúc này, Bạch Thư Hân xuất hiện, cô ấy bắt đầu giải vây cho Hứa Minh Tâm. “Đừng nói là năm trăm, dù một triệu cũng được.”

Hứa Minh Tâm vốn còn định từ chối.

Nhưng cô nghĩ lại, nếu như mình từ chối thì chắc chắn sẽ thành kẻ địch của cả trường mất.

Vậy còn chẳng bằng kiếm thêm chút thu nhập.

Rất nhanh sau đó điện thoại của cô vang lên từng tiếng thông báo chuyển khoản.

Hứa Minh Tâm kiếm được hơn hai mươi triệu… Đột nhiên cô cảm thấy Cố Gia Huy là một cơ hội buôn bán lớn, cũng không biết là có thể cho mạng xã hội của anh không nhỉ?

Các cô gái kia lấy được số điện thoại thì cũng vui vẻ mà rời đi.

Điện thoại tư nhân của Cố Gia Huy nhận được một trăm tám mươi cuộc gọi chỉ trong nửa giờ ngắn ngủi.

Cuối cùng anh phải đưa cho Khương Tuấn xử lý.

Đầu Cố Gia Huy rất đau.

Anh xem Hứa Minh Tâm là cô vợ nhỏ, vậy mà cô lại xem anh là chú ba.

Buổi chiều, Cố Gia Huy xử lý xong chuyện cần làm rồi trực tiếp đi thẳng tới trường.

Lần này Cố Gia Huy dẫn Hứa Minh Tâm đi tới văn phòng của thầy phụ trách.

Trên đường đi, sắc mặt của Cố Gia Huy rất khó coi.

Hứa Minh Tâm cũng trở nên cẩn thận từng li từng tý. Cô biết rằng đưa số điện thoại của anh cho đám người đó thì anh sẽ giận.

Nhưng trên đường đi cô cũng chưa nghe điện thoại anh vang lên lần nào. Chắc là Khương Tuấn cũng đã chịu cực lắm đây, xem ra phải chia cho anh ta một ít.

“Anh giận à?”

Hứa Minh Tâm nuốt nước bọt rồi nói nhỏ. Cố Gia Huy không quay đầu lại mà trực tiếp kéo tay cô đi.

Hứa Minh Tâm đã có thể đi bình thường rồi nhưng mà…

“Anh đi chậm thôi, chân em đau quá.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 164


Chương 164

“Đau ở đâu, để anh xem nào!”

Cố Gia Huy vội vàng quay người rồi nói.

“Anh không quan tâm tới em, mặt thì xụ xuống, đầu gối em đau quá…”

“Hứa Minh Tâm, em chơi xấu mà còn dám ngang nhiên trắng trợn như thế à?”

“Bạch Thư Hân nói là nếu một người đàn ông thật sự quan tâm mình thì sẽ không nỡ để mình đau. Bây giờ em đau khắp người, bởi vì anh đang giận em đó. Có chuyện gì không thể nói ra sao… dù sao thì nói em cũng không sửa được. Chuyện đã như thế rồi… em cũng là bị ép buộc mà thôi. Anh không thể giận em được.”

Cố Gia Huy nghe Hứa Minh Tâm nói thế thì cũng không biết là nên tức hay nên cười. Chẳng ai mà nghĩ như cô cả.

“Vậy anh không nên dỗi à?”

“Anh nên có, em có thể dỗ anh mà.”

Hứa Minh Tâm kéo ống tay áo của Cố Gia Huy rồi nói với vẻ đáng thương:

“Nhiều người vây quanh em như thế, nếu em không cho thì bọn họ sẽ nuốt em luôn mất! Anh cũng không muốn vợ chưa cưới của anh bị người ta nuốt mất đâu đúng không? Nếu em mất rồi thì anh đi đâu mà tìm..”

Hứa Minh Tâm nói tới đây thì cảm thấy hơi Trước kia Cố Gia Huy còn là một kẻ kỳ lạ.

quái dị thì mình chẳng có chút áp lực nào cả. Cô cảm thấy anh có thể tìm được vợ là đã khó khăn lắm rồi…

Nhưng bây giờ…

“Nếu em mà mất rồi… thì anh vẫn có thể tìm được vợ đúng không?”

Hứa Minh Tâm có chút không vui. Cố Gia Huy lại có chút khó hiểu.

Đây là lối suy nghĩ của con gái sao?

Rõ ràng là anh đang tức giận, sao lại phải dỗ dành ngược lại rồi.

Hứa Minh Tâm…

Đúng là có thể đòi mạng của anh mà!

“Tìm không thấy. Trong thế giới này chỉ có một Hứa Minh Tâm mà thôi. Nếu mà mất rồi thì anh cũng không thể tìm được người vợ tốt như em nữa.”

Cố Gia Huy nhẹ nhàng gõ lên đầu Hứa Minh Tâm, ngăn cản cô nghĩ lung tung.

“Em nói muốn giữ khoảng cách với anh nên anh không thể ôm em trước mặt bao người. Nhưng anh sẽ nắm tay em rồi đi trước em.”

“Vậy thì anh không thể đi nhanh.” Hứa Minh Tâm vội vàng nói.

“Được, anh không đi nhanh, để em có thể đuổi kịp anh.”

Cố Gia Huy nói một cách dịu dàng, anh luôn rất có kiên nhẫn khi đối mặt với cô nhóc này.

Có lẽ là hai mươi tám năm trước đây đều là vì đợi cô xuất hiện, từ từ bao dung cô.

Rất nhanh hai người đã đi tới văn phòng của thầy phụ trách. Bố của Tô Lê Duyệt lại được mời tới, hơn nữa lần này lại là hiệu trưởng tự mình mời.

Bố của Tô Lê Duyệt có chút tức giận, ông ta không đối phó được với Lệ Nghiêm chẳng lẽ còn không làm gì được nhà họ Hứa nhỏ bé đó sao?

Cho dù Hứa Văn Mạnh tới thì ông ta cũng không hề sợ hãi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 165


Chương 165

Bố của Tô Lê Duyệt đi tới văn phòng, ông ta vừa định nổi trận lôi đình thì lại cảm nhận được một khí thế càng thêm mạnh mẽ.

Đè ép!

Đè ép tuyệt đối.

Bố của Tô Lê Duyệt đưa mắt nhìn thì thấy có một người đàn ông đang ngồi trên ghế salon.

Đồ tây giày da, khí chất lỗi lạc, gương mặt sắc bén, mày kiếm mắt sáng. Đôi mắt đen láy như phủ mực, khiến cho người ta không thể nào thấy được anh đang nghĩ gì.

Cố Gia Huy chỉ ngồi đó, chẳng nói chẳng rằng mà chỉ lướt mắt qua cũng đủ để cho ông ta cảm thấy căng thẳng, thậm chí còn đổ mồ hôi lạnh.

Vừa nhìn đã biết không phải người bình thường.

“Mẹ ơi… đẹp quá!”

Lúc sáng Tô Lê Duyệt thấy Lệ Nghiêm là đã cảm thấy anh ta đẹp trai lắm rồi, không ngờ bây giờ lại gặp được người đẹp trai hơn!

Bố của Tô Lê Duyệt có chút lý trí, ông ta hỏi: “Không biết hiệu trưởng gọi tôi tới có chuyện gì?”

“Liên quan tới chuyện cãi vã tranh chấp giữa Tô Lê Duyệt và Hứa Minh Tâm. Bây giờ… phụ huynh… của Hứa Minh Tâm tìm tới…”

Là phụ huynh nhỉ?

Hiệu trưởng liếc Cố Gia Huy một cái rồi suy nghĩ để tìm từ thích hợp.

Bối phận của Cố Gia Huy đúng là thuộc về hàng phụ huynh.

Chỉ là hiệu trưởng không hiểu vì sao Cố Gia Huy lại đặc biệt đi tới đây ra mặt cho Hứa Minh Tâm.

Chẳng lẽ chỉ vì HứaAn Kỳ sẽ gả vào nhà họ Cố sao?

“Phụ huynh? Tôi đã từng gặp Hứa Văn Mạnh, cậu là ai?” Bố của Tô Lê Duyệt nghe thế thì nhíu mày.

“Cố Gia Huy.”

“Cái gì?… Cậu là Cố Gia Huy ư. Không thể thế được, người ta đều nói Cố Gia Huy là một… một…”

Bố của Tô Lê Duyệt lắp bắp, ông ta nhìn người đàn ông hoàn hảo trước mặt, sao người khác lại đồn anh vừa già vừa xấu chứ?

Tuổi trẻ, khí thế mạnh mẽ.

“Nhà họ Cố và nhà họ Hứa có qua lại, tôi cũng không nhiều lời nữa. Tôi và đứa nhỏ Hứa Minh Tâm này ăn cơm với nhau mấy lần, khá là thích con bé. Không ngờ lại bị người xấu chụp lại, tung tin đồn nhảm. Nếu như tôi là người trong cuộc thì chắc chắn phải ra mặt giải thích chuyện này thay cho Minh Tâm.”

Bố của Tô Lê Duyệt nghe thấy thế thì hận không thể đào lỗ trên mặt đất rồi chui xuống.

Vừa mới làm mích lòng Lệ Nghiêm, bây giờ lại làm mích lòng Cố Gia Huy.

Con gái của ông ta đúng là hại bố rồi!

“Cậu Trung à… thật ra đây chỉ là hiểu nhầm mà thôi!” Bố của Tô Lê Duyệt lau nước mắt rồi nói, ông ta nào còn khí thế lúc mới bước vào cửa nữa, bây giờ ông ta chỉ hận không thể dập đầu tạ tội mà thôi.

“Hiểu nhầm ư? Tôi chỉ nhìn thấy vết thương của Hứa Minh Tâm mà thôi.”

Cố Gia Huy kéo Hứa Minh Tâm tới trước mặt. Đầu gối của cô đã được bôi thuốc đỏ, không khó để nhìn ra bị trầy xước một mảng lớn.

“Đau không?” Cố Gia Huy hỏi. Hứa Minh Tâm phối hợp với anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 166


Chương 166

“Đau, đau lắm.”

Lúc Tô Lê Duyệt muốn dạy dỗ chính mình thì ngông nghênh lắm mà, bây giờ cô cũng muốn xả giận.

“Bố của Tô Lê Duyệt này, ông cảm thấy nên giải quyết chuyện này như thế nào? Con gái của ông tung tin gây chuyện, đã tạo nên thương tổn về mặt thể xác và tâm hồn khó thể xóa nhòa với Hứa Minh Tâm, nếu như dựa theo pháp luật thì…”

Pháp luật…

Cố Gia Huy vừa nói ra hai chữ này thì cả người bố của Tô Lê Duyệt đều run lên, mặt ông ta trở nên trắng bệch.

Ông ta vội vàng kéo Tô Lê Duyệt rồi nói: “Con còn không mau xin lỗi cô Hứa Minh Tâm đi.”

Cuối cùng Tô Lê Duyệt cũng đã nhận ra được tính nghiêm trọng của chuyện này. Cô ta cắn môi rồi nhìn Hứa Minh Tâm với vẻ không cam lòng.

Rõ ràng cô ta có thể giẫm Hứa Minh Tâm ở dưới chân. Không ngờ rằng Cố Gia Huy lại ra mặt làm chỗ dựa cho cô.

Tô Lê Duyệt không bằng lòng nhưng cũng chẳng thể làm gì, chỉ có thể xin lỗi một cách ngoan ngoãn.

“Hứa Minh Tâm, xin… xin lỗi.” Cô ta cắn răng nói.

Hứa Minh Tâm thấy Tô Lê Duyệt xin lỗi thì cũng không muốn làm to chuyện nữa.

Cô vẫn hiểu được nên có chừng có mực.

Hứa Minh Tâm kéo góc áo của Cố Gia Huy rồi ra hiệu bỏ qua chuyện này.

Cố Gia Huy biết Hứa Minh Tâm mềm lòng nên cũng không làm khó hai bố con nhà họ Tô nữa.

Bố của Tô Lê Duyệt cũng rất biết điều, vội vàng yêu cầu bồi thường tiền thuốc men. Khi ông ta lấy thẻ ra thì Hứa Minh Tâm còn hơi bất ngờ.

Tiền thuốc men ư?

Chỉ là mấy chục ngàn mà thôi, cho dù có nhân với mười thì cũng không quá một triệu. Không phải đưa tiền mặt hay chuyển khoản là được rồi sao?

“Mật mã là sáu số tám, là một chút lòng thành, mong cô Hứa Minh Tâm nhận cho.” Bố của Tô Lê Duyệt nói xong rồi kéo theo cô ta rời đi.

Cố Gia Huy đứng dậy rồi nói với hiệu trường: “Sau này chuyện của Hứa Minh Tâm chính là chuyện của tôi. Bố tôi rất thích cô bé này, từ trước tới giờ ông ấy đều rất thích con gái, nhưng hết lần này tới lần khác em gái tôi không thường xuyên ở nhà. Cho nên bố tôi rất thích Hứa Minh Tâm, đối xử với cô bé như con gái ruột vậy.”

“Vậy nên nếu như cô ấy có xảy ra chuyện gì trong trường thì trực tiếp liên lạc với tôi là được. Đây là số điện thoại của tôi.”

“Vâng… tôi biết rồi.”

Bây giờ Cố Gia Huy mới dẫn Hứa Minh Tâm rời đi. Hiệu trưởng vội vàng xoa mồ hôi lạnh trên trán.

Cố Gia Huy nói như thế là đã rất rõ ràng, nếu ai dám bôi nhọ hay hãm hại Hứa Minh Tâm nữa thì chính là bôi nhọ hãm hại anh, nói không chừng cũng chính là đối đầu với ông cụ Cố Gia Bảo. Cố Gia Bảo rất nóng tính… Vừa nghĩ tới là đã thấy trái tim này thật đau!

Hứa Minh Tâm rời khỏi văn phòng thì chuyện đầu tiên cô làm chính là đi kiểm tra số tiền trong thẻ.

Ngàn, chục, trăm, triệu, chục triệu, trăm triệu!

Vậy mà có khoảng hai trăm triệu!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 167


Chương 167

Chỉ là một chút trầy xước nho nhỏ mà bồi thường hai trăm triệu, đầu óc của ông ta vào nước rồi à?

“Em đi trả lại cho ông ta!”

“Cất đi, ông ta muốn dàn xếp ổn thỏa. Nếu như em trả lại thì sợ rằng ông ta sẽ càng thêm bất an, thậm chí còn muốn tìm tới cửa.”

“Nhưng nhiều quá! Cái này sắp bằng thu nhập cả năm của anh rồi!”

Thu nhập cả năm…

Cố Gia Huy nghe được ba chữ này thì có chút buồn bực.

“Không sao, xem như phát tài đi.”

“Nếu như đã không thể trả lại thì chúng ta cứ cất đi được không. Sau này chuyện gì cũng cần tiền, chúng ta phải tiết kiệm.”

“Được, chúng ta tiết kiệm.”

Cố Gia Huy sờ đầu của Hứa Minh Tâm rồi cười nói.

Chiều nay Hứa Minh Tâm còn có tiết, cô vội vàng thúc giục anh rời đi, miễn cho đứng trong trường lại hấp dẫn sự chú ý của người khác.

Mà Cố Gia Huy vẫn còn chuyện cần làm nên cũng không ở lại.

Anh cũng nên răn dạy nhà họ Hứa một chút. Nếu không người khác còn tưởng rằng Hứa Minh Tâm là quả hồng mềm, ai cũng có thể nhào nặn.

Đến anh còn không nỡ bóp, bọn họ lấy can đảm ở đâu ra vậy chứ?

Nhà họ Hứa đang định đầu tư vào một làng du lịch bờ biển nhưng không ngờ rằng tập đoàn J&C lại tranh mất dự án này.

Hứa Văn Mạnh nghĩ tới thực lực của J&C thì cũng không nói cái gì, cứ thế bỏ qua. Không ngờ rằng định khai phá đất đai thì cũng bị cướp.

Hợp tác với người khác, ký hợp đồng rồi. Không ngờ hôm sau đối phương lại tới trả gấp đôi phí bồi thường vi phạm hợp đồng.

Nhà họ Hứa liên tục gặp trắc trở, hơn nữa lần nào cũng liên quan tới tập đoàn J&C!

Hứa Văn Mạnh cũng không biết là mình đã làm gì mà mích lòng tập đoàn lớn như J&C. Ông ta đành phải mang theo quà đi nhận lỗi, hỏi thăm cho rõ.

Hứa Văn Mạnh được thư ký dẫn vào phòng nghỉ, ông ta chờ đợi một cách sợ hãi.

Ông ta nghe được tiếng bước chân, đối phương đẩy cửa đi vào. Ai ngờ đập vào mắt lại là…

Buổi tối Hứa Minh Tâm đi quán bar làm thêm. Bạch Thư Hân ngồi ở cách đó không xa uống rượu giải sầu, tâm trạng hôm nay của cô không được tốt lắm.

Đợi khi cô làm xong thì Bạch Thư Hân cũng đã say mèm.

Hứa Minh Tâm không biết lái xe, cô vốn muốn gọi Cố Gia Huy tới giúp đỡ nhưng không ngờ điện thoại của Bạch Thư Hân lại vang lên.

Số gọi tới không được lưu, Hứa Minh Tâm hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn bắt máy. “Thư Hàn, cuối tuần này đi nhà chú một chuyến…”

“Anh là bác sĩ Lệ Nghiêm đúng không?” Hứa Minh Tâm nhận ra giọng nói của anh ta.

“Cô là… cô Minh Tâm à?”

Hứa Minh Tâm vội vàng nhờ Lệ Nghiêm tới giúp đỡ. Rất nhanh sau đó anh ta đã lái xe tới.

Anh ta đỡ Bạch Thư Hân uống say như chết rồi nhìn về phía Hứa Minh Tâm với vẻ áy náy: “Thật sự là làm phiền cô Minh Tâm rồi. Để tôi đưa cô về.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 168


Chương 168

Đúng lúc này, đột nhiên Bạch Thư Hân lại nôn.

Hứa Minh Tâm vội vàng xua tay: “Anh đưa Thư Hàn về trước đi, tôi tự gọi xe về là được.”

“Vậy được.”

Lệ Nghiêm cũng không từ chối, bây giờ anh ta chỉ chú ý tới Bạch Thư Hân, không rảnh quan tâm những chuyện khác.

Bạch Thư Hân ôm thùng rác nôn một lúc lâu mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Hứa Minh Tâm giúp đỡ đưa cô ấy lên xe.

Bạch Thư Hân cảm thấy cả người nóng bừng, cô ấy mơ mơ màng màng nhận ra mình đang ở trong xe. Nhưng trong xe không được thông gió, rất bí.

“Minh Tâm à, cậu không mở cửa sổ là muốn tớ nóng chết đúng không? Cả người tớ đều là mồ hôi này, cậu không tin thì nhìn đi.”

Bạch Thư Hân rên lên một tiếng rồi bắt đầu kéo quần kéo áp.

Quần áo mùa hè mỏng manh. Cô ấy chỉ mặc một cái áo sơmi lụa và một cái quần đùi.

Bạch Thư Hân đã bắt đầu mở nút áo. Lệ Nghiêm nhíu mày, anh ta đưa tay ngăn cản.

“Đừng lộn xộn.”

“Tay của cậu lạnh quá, thoải mái thật… Chỉ là hơi thô ráp.”

Bạch Thư Hân không tỉnh táo, còn tưởng rằng bên cạnh mình là Hứa Minh Tâm.

Lệ Nghiêm vội vàng thắng gấp, cả hai người đều nhào thẳng về phía trước.

Đầu Bạch Thư Hân bị đụng vào đài xe, lại càng thêm không tỉnh táo.

“Đau… đau quá.”

Lệ Nghiêm hít sâu một hơi để bình tĩnh lại.

Anh ta ở trong bộ đội nhiều năm như thế đã trở nên sắt thép, không động lòng từ lâu rồi. Nhưng vừa mới lúc nãy, Lệ Nghiêm đã dao động, vậy mà trong người lại bắt đầu nổi lửa.

Lệ Nghiêm muốn rút tay về nhưng Bạch Thư Hân bám quá chặt, anh ta cũng không dám dùng sức quá mạnh, sợ làm tổn thương cô ấy.

Lòng bàn tay anh ta toát mồ hôi lạnh, ngón tay bắt đầu run rẩy.

Bạch Thư Hân mở ra đôi mắt mê ly rồi nhìn về phía Lệ Nghiêm với vẻ không hiểu nổi.

“Cậu sao thế? Chúng ta tắm chung, thay đồ chung, bây giờ cậu còn ngại ngùng là thế nào?”

“Thư Hàn, em tỉnh táo một chút, anh là Lệ Nghiêm.”

“Đừng nhắc tới anh ta. Đó là cái tên mà chị đây không muốn nghe nhất. Anh trai cái gì chứ, anh ta còn chưa chăm sóc tớ lần nào, dựa vào cái gì mà nói là anh trai tớ?”

“Thư Hàn đừng quậy.”

“Minh Tâm, hôm nay cậu lạ vậy. Đừng động đậy, tớ nóng quá, để tớ ôm một lúc.”

Bạch Thư Hân nói nhỏ, cô ấy cảm thấy tay Lệ Nghiêm lạnh buốt, rất dễ chịu.

Cô ấy không kiềm chế được mà dán cả người qua đó.

Bạch Thư Hân giống như một con mèo chui vào ngực Lệ Nghiêm.

Anh ta giống như một túi đá vậy, có thể giải nhiệt.

Bạch Thư Hân hận không thể l*t s*ch quần áo của anh ta.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 169


Chương 169

Mà thực tế thì cô ấy cũng đã làm vậy.

Trái tim của Lệ Nghiêm run lên, yết hầu bắt đầu lăn lên lộn xuống.

Bàn tay to lớn của anh ta tóm lấy tay của Bạch Thư Hân. Nếu chậm thêm một chút nữa thì sợ rằng anh ta sẽ bị l*t s*ch.

“Thư Hàn, em nhìn cho rõ anh là ai.”

“Minh Tâm… cậu đừng động đậy, để tớ sờ một cái, tớ cũng đâu có ăn cậu.”

Bạch Thư Hân còn nói một cách cố chấp.

“Em..”

“A?” Đột nhiên Bạch Thư Hân nhận ra được điều gì đó, cô ấy nói với vẻ nghi ngờ.

Lệ Nghiêm nghe thấy thể thì vẻ mặt càng trở nên khó coi.

Anh ta sợ rằng nếu tiếp tục như thế thì mọi chuyện sẽ trở nên không thể khống chế được. Lệ Nghiêm trực tiếp đẩy Bạch Minh

Châu ra rồi dùng dây an toàn buộc tay cô ấy lại. Cách thắt của quân đội, người bình thường không biết mở. Lệ Nghiêm hạ cửa sổ xe xuống để cho gió thổi vào.

Anh ta vội vàng mở cửa xuống xe, Lệ Nghiêm muốn im lặng suy nghĩ.

Thời gian trôi qua từng chút một, Lệ Nghiêm tỉnh táo, Bạch Thư Hân cũng đã tỉnh hơn nhiều.

Cô ấy đã có thể nhìn rõ những gì trước mắt, cũng nhớ ra được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Cô ấy nhận nhầm Lệ Nghiêm thành Hứa Minh Tâm, hình như còn đùa giỡn một chút.

Nhưng Bạch Thư Hân còn chưa sờ tới người của Lệ Nghiêm, ngược lại anh ta đã đụng tới…

Anh ta cũng không lỗ, tức giận cái gì chứ? Bạch Thư Hân quay đầu nhìn bóng lưng đang đứng ngoài.

Lệ Nghiêm không có bất cứ đam mê không tốt nào, không hút thuốc không ham rượu, không thức đêm không ngủ nướng. Sống theo kiểu quân đội.

Cho nên vẫn luôn không đụng vào phụ nữ. Nhưng người như thế lại có phản ứng với em gái mình, đây là đạo lý gì chứ?

Cô ấy không thể nào hiểu nổi.

Bạch Thư Hân hẳng giọng một cái rồi nói: “Anh lên đây đi, tôi không làm gì nữa đâu, tôi tỉnh rồi. Anh lái xe đưa tôi về nhà, tôi có chút mệt.”

Lệ Nghiêm nghe thấy thế thì thở phào một hơi rồi lên xe.

Anh ta tới gần cởi dây an toàn cho Bạch Thư Hân.

Vừa tới gần thì đã ngửi thấy mùi thơm của cô gái mới lớn trên người cô ấy. Lệ Nghiêm nhíu mày, mùi thơm nhàn nhạt này như cú đánh chí mạng với anh ta.

Lệ Nghiêm cố nén sự xúc động trong lòng rồi cởi dây an toàn cho Bạch Thư Hân, anh ta nói: “Cài lại, chuẩn bị đi rồi.”

“Biết rồi.”

Xe tiếp tục lăn bánh, hai người nhìn nhau mà không nói gì.

Qua một lúc lâu Bạch Thư Hân mới mở lời một cách bình tĩnh: “Vừa rồi anh…”

Bạch Thư Hân lắp bắp, cô cũng không nói thẳng. Nhưng rõ ràng là cô cảm nhận được chứ không phải ảo giác.

Bầu không khí trong xe lại trở nên ngưng trọng thêm một lần nữa.

“Em có cần anh phân tính hiện tượng sinh lý bình thường vừa rồi theo góc độ y học không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 170


Chương 170

“Anh cứ nhất định phải nhạt nhẽo như thế à?” Bạch Thư Hân nhíu mày rồi nói với vẻ không vui.

“Nếu như sau này còn uống rượu thì đừng có uống nhiều như thế. Anh là anh trai em nên sẽ không làm gì, nhưng nếu là người ngoài thì anh không chắc.”

“Ngậm miệng lại, tôi không cần anh giáo dục tôi.”

Bạch Thư Hân tức giận.

Lệ Nghiêm nghe thế thì mấp máy môi rồi không nói thêm gì nữa.

Anh ta vẫn luôn rất chiều theo cô em gái này.

Trong bóng đêm, bầu không khí trong xe yên tĩnh đến đáng sợ.

Hứa Minh Tâm đi xe buýt về nhà, Cố Gia Huy vẫn còn đang bận rộn công biệt.

Quả nhiên, người một tháng kiếm được mấy chục triệu bận rộn hơn nhiều so với một tháng mấy triệu. Đợi Cố Gia Huy làm xong thì cô nhóc pha cho anh một chén sữa nóng hổi rồi mang vào phòng đọc sách.

Cố Gia Huy vừa xử lý xong chuyện cần làm, cả thể xác lẫn tinh thần anh đều vô cùng mỏi mệt. Nhưng khi thấy được bóng người nhỏ bé của cô thì mọi sự mệt mỏi đều như tan biến.

“Qua đây.”

Anh vẫy tay với cô.

Hứa Minh Tâm nhìn nụ cười đẹp trai không tì vết của anh thì vẫn còn có chút chưa thể tiếp nhận được.

Cô hít sâu một hơi, không biết đã lẩm bẩm bao nhiêu lần trong lòng rằng “Đây là chồng chưa cưới của mình, không phải là mơ” mới có thể nhận rõ được hiện thực.

Hứa Minh Tâm đi qua đó, cô đưa tay muốn sờ lên nửa mặt vốn đeo mặt nạ của anh theo bản năng.

“Vẫn chưa thể tiếp nhận anh của bây giờ được à?”

Cố Gia Huy cười cười rồi nói, anh đưa tay kéo cô vào lòng mình.

Anh có chút tham lam, không nỡ buông ra. Khắp chóp mũi đều là mùi thơm nhàn nhạt trên người cô, thấm vào ruột gan.

“Đột nhiên anh trở nên đẹp trai khiến cho em có chút không thích ứng được.”

Hứa Minh Tâm chu môi, lại còn có chút không vui.”

“Từ xưa tới nay, người có vẻ người đẹp mắt đều không phải là hạng tầm thường!”

“Anh là đàn ông!”

“Đàn ông lại càng ghê gớm hơn! Phụ nữ có bề ngoài đẹp còn có thể tha thứ, đàn ông mà đẹp thì chính là đạo trời không tha! Anh càng đẹp thì càng dễ thu ong hút bướm… Em… em còn chưa tới tuổi kết hôn, cũng chẳng giữ anh được.” Hứa Minh Tâm nói với vẻ lo lắng.

Cố Gia Huy nghe thế thì không biết nên khóc hay nên cười.

Những cô gái khác luôn hi vọng người yêu của mình đẹp trai giàu có, nhưng cô thì lại ngược lại, muốn anh càng xấu càng an toàn.

“Em đang ghen đó à?”

“Không có.”

Hứa Minh Tâm thì thầm.

“Cô nhóc này, nếu anh không những trở nên đẹp trai mà còn trở nên có tiền nữa thì em sẽ làm như thế nào?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 171


Chương 171

“Đẹp trai nhà giàu theo đúng nghĩa?”

“Ừ, em sẽ làm sao?” Cố Gia Huy nhìn về phía cô với vẻ hứng thú rồi hỏi.

“Vậy phải xem anh giàu tới cỡ nào.” “Ngày mai là em biết rồi.”

Giữa trưa hôm sau, Hứa Minh Tâm ăn cơm với Bạch Thư Hân. Tối qua cô ấy say rượu nên nhức đầu cả một đêm, Lệ Nghiêm đã xin nghĩ giúp Bạch Thư Hân.

Vậy nên cô ấy mới ngủ tới tận trưa, bây giờ mới ăn chút gì đó.

Tivi treo trên tường đang phát tin tức, đúng lúc liên quan tới tập đoàn J&c.

“Thân phận của người phụ trách tập đoàn J&C ở nước ngoài vẫn luôn rất bí ẩn. Không ngờ rằng hôm nay quản lý cấp cao của tập đoàn đột nhiên mở một buổi trình họp báo một cách vội vã. Người phụ trách bí ẩn này cũng đã xuất hiện dưới mắt công chúng.”

“Bây giờ phóng viên của đài chúng ta đã xuất hiện ở hiện trường buổi họp báo. Còn ba phút nữa là bắt đầu buổi họp báo.”

Ba phút trôi qua rất nhanh, buổi họp báo chính thức kéo màn.

Vậy mà Hứa Minh Tâm lại thấy Khương Tuấnvà Cố Gia Huy trên tivi.

Khương Tuấn mở đường, mấy thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi cũng đi bên cạnh Cố Gia Huy, cho tới khi anh ngồi vững vào vị trí cao nhất ở giữa.

Trên bảng tên viết rõ ràng mấy chữ: “CEO, Cố Gia Huy.”

Hứa Minh Tâm trợn mắt há mồm, Bạch Thư Hân ngồi bên cạnh vẫn luôn bám víu lấy tay cô rồi hét.

“Mẹ ơi, chồng chưa cưới của cậu trâu bò thật đấy.”

Hứa Minh Tâm vẫn còn đang hoang mang, cô vẫn chưa phản ứng lại kịp.

Phóng viên đã bắt đầu truy hỏi kế hoạch phát triển của tập đoàn J&C. Bọn họ rất muốn biết sự phát triển của J&C có thể xung đột với tập đoàn nhà họ Cố không.

Cố Gia Huy cười rồi trả lời, nụ cười của anh khiến cho một đám người điên đảo.

Cuối cùng thì đám phóng viên càng quan tâm đến vấn đề tình cảm của Cố Gia Huy hơn.

Microphone không ngừng được đưa tới, phóng viên tranh nhau hỏi: “Anh Trung, trước đó những lời đồn về anh ở bên ngoài vẫn luôn tràn ngập ý xấu. Không ngờ rằng bây giờ chân tướng sự thật đã bày ra trước mắt, tôi tin rằng có rất nhiều cô gái muốn gả cho anh. Anh có thể nói về tiêu chuẩn hay hình mẫu lý tưởng của mình không?”

“Tôi đã có người mình thích rồi, không cần mọi người phải lo lắng.”

“Vậy có thể để lộ một chút tin tức về người đó không? Chúng tôi rất muốn biết là cô gái nhà ai mà có thể giữ được trái tim của anh Trung như thế.”

“Xin lỗi, bây giờ còn chưa phải lúc. Sau này nếu gặp được cơ hội thích hợp thì chúng tôi sẽ công khai.”

Buổi họp báo rất dài, nhưng Cố Gia Huy xuất hiện rất ít. Từ lúc anh xuất hiện cho tới lúc rời đi cũng chỉ vẻn vẹn có mười phút mà thôi.

Những chuyện khác đều là Khương Tuấn và hội đồng quản trị thay nhau trả lời.

Sau khi Cố Gia Huy đi thì Bạch Thư Hân gõ đầu Hứa Minh Tâm.

“Đây là người đàn ông nghèo khó, thu nhập một tháng mấy hai mươi triệu mà cậu nói đấy à?”

“Hai mươi mấy triệu là đã nhiều lắm rồi.”

“Mẹ nó, cậu chọc tớ đúng không, hai mươi mấy triệu có thể nhiều hơn hai trăm triệu, hai tỷ thậm chí là hai mươi tỷ không? Không phải là Cố Gia Huy không được người lớn thích sao? Sao anh ta có thể lắc mình biến thành CEO của tập đoàn lớn như thế hả? Mẹ ơi, anh ta lại còn là lãnh đạo trực tiếp của tớ, vậy mà chẳng thèm chăm sóc ngó chừng tớ chút nào cả. Tớ xin nghỉ phép có một lần mà lại trừ toàn bộ tiền thưởng của tớ. Quá vô nhân tính.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 172


Chương 172

“Bạch Thư Hân, có phải là tớ đang nằm mơ hay không. Cậu mau cấu tớ một cái, dạo này tớ luôn cảm thấy đầu óc mình không được tốt cho lắm.”

Bạch Thư Hân nghe thế thì đưa tay vỗ đầu Hứa Minh Tâm với vẻ không vui.

Hứa Minh Tâm đau tới nỗi cắn răng trợn mắt, mặt cô nhăn lại.

“Bây giờ tỉnh táo hơn chưa?”

“Thư Hàn, người trong tivi lúc nãy là chồng chưa cưới của tớ đúng không?”

“Không thể sai được.”

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới phản ứng lại kịp. Hóa ra những lời mà Cố Gia Huy nói tối hôm qua là ý này.

Cố Gia Huy chẳng phải là người nghèo gì, mà là cao giàu đẹp tàng hình.

Bây giờ trong óc Hứa Minh Tâm đang hiện lên dáng vẻ mình làm bà chủ nhà giàu.

Trên người mặc áo dài, bọc một cái khăn lông chồn, đeo nhẫn kim cương khảm ngọc, trên cổ mang một sợi dây chuyền trân châu, sau đó xách ví đi đánh bài.

Nói không chừng còn uống một ly rượu vang đỏ, hút thuốc dành cho phụ nữ.

Hứa Minh Tâm nghĩ một hồi… cảm thấy rất thần kỳ.

Cả buổi chiều hôm đó Hứa Minh Tâm đều cảm thấy người mình muốn bay lên.

Cô có một loại cảm giác không quá chân thật, như tất cả đều là mơ vậy.

Thậm chí cô còn không thể nghe được bất cứ câu gì mà giáo viên nói.

Đột nhiên Cố Gia Huy trở nên hoàn hảo như thế, mà mình vẫn còn là một cô nhóc ngây ngốc. Chênh lệch quá lớn, khiến cô sắp không thở nỗi.

Trước kia Hứa Minh Tâm nghĩ rằng mình vẫn có thể xứng đôi với Cố Gia Huy, chỉ cần anh đối xử tốt với cô thì cô có thể không rời không bỏ.

Nhưng bây giờ… Hứa Minh Tâm đã bắt đầu nghi ngờ bản thân, cô hận không thể trực tiếp nổ tung cho đỡ mệt lòng.

Đàn ông mà có tiền sẽ trở nên hư đốn, chứ đừng nói gì là người đàn ông vừa có tiền vừa có tài vừa có vẻ bề ngoài.

Tối đó Hứa Minh Tâm vẫn đi quán bar làm thêm như thường lệ. Nhưng cô không thể nào tập trung được, thậm chí còn làm vỡ mấy ly rượu.

Chị Hạnh không thể nhìn tiếp được nữa, chị ta bảo Hứa Minh Tâm quay về nghĩ ngơi, miễn cho không cẩn thận mà làm mình bị thương.

Hứa Minh Tâm ngơ ngơ ngác ngác đi về, nhưng cô đứng ở cổng không dám đi vào. Thời gian trôi qua từng giây từng phút. Tổ mùa hè vẫn có chút gió, mà cô ăn mặc rất mỏng manh.

Cố Gia Huy về muộn, anh thấy cô nhóc Hứa Minh Tâm đang đứng run rẩy trong gió. Cố Gia Huy vội vàng xuống xe đi tới trước mặt cô rồi đắp áo khoác của mình lên người cô.”

“Sao em lại đứng ngoài mà không vào nhà.”

“Em sợ.” Hứa Minh Tâm nói nhỏ, cô có chút không kiên trì được nữa mà tựa đầu vào lồng ngực anh rồi lâm vào hôn mê.

Lần bệnh này của Hứa Minh Tâm cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là sốt nhẹ mà thôi, nghỉ ngơi một đêm là khỏe.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 173


Chương 173

Đợi tới lúc cô tỉnh lại thì đụng phải một bức tường thịt.

Hứa Minh Tâm còn chưa kịp tỉnh táo lại thì đã rơi vào một cái ôm ấm áp.

Đó là hơi thở của Cố Gia Huy.

Mát lạnh, rất dễ chịu, không giống như nước hoa mà giống như mùi thơm của cỏ bạc hà.

Trái tim của Hứa Minh Tâm run lên, cô như con thỏ bị giật mình, muốn đứng dậy nhưng lại bị Cố Gia Huy giữ chặt tay ấn vào lòng.

“Đừng động đậy, bác sĩ nói em vừa mới hạ sốt, cần nghỉ ngơi cho khỏe. Tối qua em cứ luôn quậy, giày vò anh cả một đêm.”

“Cái gì? Em quậy ư?”

“Nói mớ, lại còn không cho tiêm, không cho người ta đụng vào người mình. Lăn lộn tới nửa đêm anh mới ngủ, nên bây giờ anh đang rất mệt mỏi.”

Khi anh thốt ra hai chữ mệt mỏi thì trái tim của Hứa Minh Tâm như bị dao khứa vậy.

Cô ngước mắt nhìn Cố Gia Huy, anh

đã nhắm hai mắt lại, lông mi vừa dài vừa cong.

Dưới mắt là một vòng màu xanh nhàn nhạt, xem ra anh thật sự rất mệt mỏi.

Hứa Minh Tâm trở nên im lặng, cũng không cựa quậy.

Rất nhanh sau đó vang lên tiếng hít thở đều đều của Cố Gia Huy.

Anh ngủ không được ngon, lông mày vẫn luôn nhíu chặt. Hứa Minh Tâm nhìn mà cảm thấy đau lòng. Ma xui quỷ khiến, Hứa Minh Tâm vươn tay ra rồi vuốt lên vùng giữa lông mày anh.

Cô vốn cho rằng mình rất hiểu Cố Gia Huy, nhưng giờ đột nhiên cô lại cảm thấy mê mang.

Cố Gia Huy, đường đường là chủ tịch của tập đoàn J&C, giàu có đẹp trai cao lớn.

Người đàn ông như thế chính là rồng trong biển người, cho dù có đốt đèn cũng chẳng tìm được.

Nhưng hết lần này tới lần khác lại bị một con mèo mù như cô tóm chặt.

Đến cùng là ông trời đang thương hại cô hay đang trêu đùa cô đây.

Giờ đây, trong lòng Hứa Minh Tâm cảm thấy rất hoang mang.

Cô không muốn gả vào nhà giàu, không muốn chịu đựng những âm mưu quỷ kế.

Cô chỉ muốn bình an sống hết quãng đời còn lại.

Nhưng… chuyện không như ý.

Bây giờ cô không biết được Cố Gia Huy là hạng người gì.

Vì sao anh lại phải che giấu chính mình, là để đánh lừa ai chứ?

Hứa Minh Tâm suy nghĩ tới đây thì đầu cô trở nên vô cùng đau đớn, trực tiếp không nghĩ ngợi gì nữa. Lại một tiếng trôi qua, Cố Gia Huy đã tỉnh lại.

“Đói rồi đúng không, anh đi lấy đồ ăn sáng cho em.”

Hứa Minh Tâm thấy Cố Gia Huy định quay người đi ra ngoài thì không kiềm chế được mà hô lên: “Cố Gia Huy, anh không cảm thấy chúng ta nên nói chuyện với nhau hay sao?”

“Em muốn nói chuyện gì với anh?”

“Em không ngờ.. vậy mà anh lại là chủ tịch của tập đoàn lớn như thế, hơn nữa lại còn đẹp trai. Anh không cảm thấy giữa chúng ta có một khoảng cách rất lớn sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 174


Chương 174

“Em cũng rất xinh đẹp, trẻ tuổi, hơn nữa học thức giáo dưỡng cũng đều rất tốt. Anh cảm thấy chúng ta rất xứng đôi.”

“A?” Sao cô nghe câu này thấy hơi lạ. “Chẳng lẽ em cảm thấy mình không xinh?”

“Xinh chứ!”

“Hay em cảm thấy mình không có học thức?”

“Em có mà, em biết lễ phép, kính già yêu trẻ, lấy việc giúp người khác làm niềm vui của mình. Mỗi năm em đều đạt được thưởng sinh viên ba tốt đó.”

“Ừ, căn cứ theo những gì em nói thì anh thấy mình vẫn nên tiếp tục cố gắng, nếu không thì sẽ không xứng với cô vợ chưa cứu tài giỏi xinh đẹp hiền lành như thế này.” Cố Gia Huy vừa cười vừa nói, còn đưa tay sờ đầu Hứa Minh Tâm: “Ngồi đây chờ đi, anh đi lấy đồ ăn sáng cho em.”

Cố Gia Huy quay người rời đi, Hứa Minh Tâm vẫn còn chưa tỉnh táo lại được.

Vốn là cô không xứng với anh, sao mà anh mới nói hai ba câu lại thành anh chưa xứng với cô rồi?

Là sai ở đâu?

Không được, phải nói chuyện cho rõ.

Rất nhanh sau đó Cố Gia Huy đã quay lại, anh bưng theo một chén cháo nóng hổi đầy dinh dưỡng.

Đầu tiên Cố Gia Huy ôm cô đi tới phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt.

“Đợi chút! Em cảm thấy những gì chúng ta vừa nói có vấn đề.”

“Có vấn đề gì ?” Cố Gia Huy vòng hai tay trước ngực rồi ung dung nhìn Hứa Minh Tâm.

Cố Gia Huy hiểu rõ trí thông minh của vợ mình cao tới đâu.

Chỉ cần quấn một vòng là đã có thể để cô trở nên ngoan ngoãn rồi.

“Thân phận của em rất thấp kém! Mặc dù em là con gái nhà họ Hứa nhưng chẳng hề có chút địa vị trong nhà.”

“Trùng hợp thật, thân phận của anh trong nhà cũng rất thấp kém. Mặc dù là con trai nhà họ Cố nhưng chång hề có chút địa vị nào cả.”

11 Hứa Minh Tâm trừng to mắt, sao cô cảm thấy Cố Gia Huy nói rất có lý nhỉ.

“Đợi chút! Mặc dù em không xấu nhưng cũng không tính là nghiêng nước nghiêng thành.”

“Anh cũng thế, mặc dù không xấu nhưng cũng không tính là người đàn ông đẹp nhất thế giới.”

“Em… em không cao, trước sau cũng bằng phẳng.”

“So với người cao hơn anh thì anh cũng không cao lắm. Trước sau của anh cũng không vểnh ra.”

“Em… em còn…”

Hứa Minh Tâm vắt óc muốn tìm ra sự khác biệt giữa hai người nhưng mọi đường đi của cô đều đã bị Cố Gia Huy chặn lại. Cô không biết nên nói gì mới được.

Ngay lúc cô lắp bắp không nói nên lời thì Cố Gia Huy gõ đầu của cô, anh nói: “Dung lượng não đã nhỏ thì cũng đừng nghĩ quá nhiều làm gì.”

“Đúng đúng! Em rất ngốc, phản ứng chậm, cho dù tính toán cũng không nhanh.”

“Không sao, anh thông minh hai mươi tám năm rồi, chính là vì đợi tới ngày hôm nay phục vụ cho em.”

“Em sẽ kéo thấp trí thông minh của đời tiếp theo xuống đó, anh phải suy nghĩ cho kỹ!” Hứa Minh Tâm nói với vẻ sốt ruột, Cố Gia Huy cũng chìm vào im lặng, điều này khiến cho cô rất vui. Cuối cùng cũng có thể phản bác được một cái rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 175


Chương 175

Đời con cái rất quan trọng.

“Đúng là vấn đề này rất nghiêm trọng.”

Cố Gia Huy nói với vẻ nghiêm túc.

“Đúng mà, rất nghiêm trọng đó.”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ vui mừng.

“Vậy chúng ta đừng có con quá sớm. Nếu như không được nữa thì cứ đi trại trẻ mồ côi nhận nuôi một cái là được rồi đúng không?”

“Cái… cái gì?”

“Hứa Minh Tâm, chẳng cần biết em có tim hay không, anh đã chắc chắn rằng chúng ta là do trời đất tác hợp.”

Cố Gia Huy ôm Hứa Minh Tâm vào lòng, bàn tay to lớn của anh luồn vào mái tóc của cô rồi nói: “Anh biết hết những điều mà em lo lắng. Em cũng không cần phải khổ cực để dung hòa vào thế giới của anh như thế, anh sẽ nghĩ cách dung hòa vào thế giới của em. Em không cần trở nên càng ngày càng tài giỏi hay gì đó, như bây giờ là tốt rồi. Mọi chuyện còn lại cứ giao cho anh.”

“Nhưng mà… em sợ người khác cười nhạo anh, nói vợ chưa cưới của anh không tiền không thế, là một cô gái không ai cần.”

“Không sao, anh có tiền anh có thể, anh cần em.”

Giọng nói của anh rất trầm lắng, khiến cho trái tim cô cũng dần bình tĩnh lại.

Anh nói.

Anh có tiền anh có thể, anh cần em.

Câu nói này như đâm thẳng vào lòng cô, như một hòn đá rơi xuống mặt hồ yên tĩnh tạo nên từng đợt sóng nước.

“Em vẫn..”

Hứa Minh Tâm không kiềm chế được mà chu môi, nhưng không ngờ Cố Gia Huy lại cúi người dùng môi anh chặn lại.

“A…”

Cô không kiềm chế được mà phát ra tiếng rên, không hề có chút sức lực để chống đỡ.

Cố Gia Huy tiến quân thần tốc, anh công thành chiếm đất, không hề cho cô cơ hội th* d*c.

Hứa Minh Tâm không thở nổi, cả người cô như mềm đi. Như có một dòng điện nhỏ chạy qua người khiến cho cô chẳng hề có chút sức lực nào.

Một lúc lâu sau Cố Gia Huy mới rời khỏi đôi môi cô với vẻ thỏa mãn. Anh cũng sợ rằng mình sẽ lún sâu vào mà không kiềm chế được nữa.

Cô vẫn còn nhỏ.

Cố Gia Huy thở hổn hển, mắt anh đen láy nhưng dường như lại có gợn sóng.

“Bây giờ em còn sợ gì nữa không?”

“Em sợ…”

Hứa Minh Tâm vừa nói ra hai chữ, đột nhiên cô nghĩ tới cái gì rồi sợ tới nỗi che miệng lại. Vừa rồi cô còn chưa nói xong là đã bị anh hôn một lần, nếu là nói nữa thì có khi nào sẽ…

“Nói tiếp đi anh nghe.”

“Anh sẽ không hề cho em có cơ hội nói ra!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 176


Chương 176

“A, không phải vừa rồi em nói mình rất ngốc sao? Sao anh lại cảm thấy em thông minh lắm đấy chứ, vắt hết óc muốn thoát khỏi anh. Cũng to gan lắm đấy nhỉ.”

Lời này của Cố Gia Huy mang theo một chút sự tức giận, khiến cho Hứa Minh Tâm sợ tới nỗi tế cả gia dầu.

“Em đang lo cho anh mà thôi.”

“Em không để anh lo lắng là anh đã cảm ơn trời đất lắm rồi. Anh không cần em phải lo lắng, em có thể tạo nên phiền phức cho anh chính là vinh hạnh của anh rồi. Hiểu chưa?”

Trái tim của Hứa Minh Tâm quá trong sáng, nếu như bị tổn thương thì sẽ rất đau.

Cho dù sau này sẽ ổn hơn nhưng vết sẹo sẽ luôn còn mãi.

Trưởng thành là một chuyện tốt, nhưng không phải ai cũng chịu được cái giá phải trả cho việc trưởng thành.

Rất nhanh sau đó xe dừng lại dưới chân núi Hòa Thiên.

Các cô đi vào khu dân cư đặc sắc.

Phòng ốc rất sạch sẽ, lại còn có một mùi thơm đặc trưng của gỗ và thiên nhiên.

Hứa Minh Tâm và Bạch Thư Hân ở chung một phòng, sau khi chỉnh đốn nghỉ ngơi một chút thì hai người đi ăn cơm. Đã chạng vạng tối, ăn xong là có thể đi tắm suối nước nóng, xóa đi những mệt mỏi vì ngồi xe cả buổi.

Hứa Minh Tâm nghe thấy Cố Gia Huy nói thế thì hoàn toàn thua trận.

Sao lúc trước cô không biết là Cố Gia Huy nhanh mồm nhanh miệng thế chỉ. Mình nói một câu, anh có thể trả lại mười câu!

Đây là đan ăn h**p cô nói chuyện không lưu loát sao?

“Không nói nữa, không nói nữa, càng nói còn tức. Em vẫn là ngoan ngoãn đánh răng thì tốt hơn.”

Hứa Minh Tâm thở dài một hơi rồi cầm lấy bàn chải đánh răng bằng điện lên bắt đầu đánh răng. Cuối cùng Cố Gia Huy cũng có thể thở phào một hơi.

Hai người đánh răng rửa mặt xong thì cháo cũng đã hạ xuống nhiệt độ thích hợp.

Hôm nay Cố Gia Huy cũng xin nghỉ, nhưng vẫn cần phải xử lý công việc.

Anh sợ Hứa Minh Tâm sẽ nghĩ bậy nên trực tiếp xách cô tới phòng đọc sách.

“Anh làm gì thế? Em không thích đọc những quyển sách trong tủ của anh.”

“Ai bảo em đọc sách chứ, làm bài tập đi, em làm xong bài tập chuyên ngành chưa?”

“Mẹ ơi!”

Hứa Minh Tâm vỗ đầu mình một cái, bây giờ cô mới nhớ ra.

Cố Gia Huy nhìn cô đã im lặng hơn thì cũng bắt đầu làm việc.

Nhưng Hứa Minh Tâm làm bài tập mười phút đồng hồ là lại cảm thấy đầu mình phình to như cái đấu, không thể nào làm tiếp được nữa.

Ai, chơi một ván game rồi nói tiếp.

Sau khi chơi xong thì uống ly nước, đi vệ sinh rồi nói tiếp.

Sau khi đi vệ sinh xong thì có chút đói rồi, ăn chút đồ ăn vặt rồi nói tiếp.

Ăn vặt xong rồi, bây giờ mới có mười giờ bốn mươi, đợi tới mười một giờ rồi nói tiếp.

Hứa Minh Tâm dần dần thể hiện ra từng triệu chứng của bệnh không muốn làm bài tập.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 177


Chương 177

Cô vừa xem phim vừa lén nhìn Cố Gia Huy.

Người ta đều nói người đàn ông làm việc một cách nghiêm túc là đẹp trai nhất. Quả không sai.

Cố Gia Huy gõ gõ đập đập máy tính, anh làm việc rất chăm chú.

Đôi lông mày của anh chưa từng thả lỏng, trong khoảng thời gian đó còn mở một cuộc họp ngắn qua video.

Cố Gia Huy nói chuyện lời ít mà ý nhiều, mỗi lần anh phát biểu thì những người tham gia cuộc họp đều im phăng phắc.

Hứa Minh Tâm có thể cảm nhận được sự uy nghiêm tuyệt đối.

Có câu nói gì nhỉ?

À!

Khí chất của người nắm quyền không thể ngăn cản!

Hứa Minh Tâm rất muốn lên mạng xã hội đăng một bài viết. Tiêu đều là nếu có một ngày bạn trai của tôi là người cầm quyền thì chắc chắn tôi sẽ nổi tiếng!

Sau khi Cố Gia Huy làm xong việc, anh vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy dáng vẻ đang cười một cách ngu ngốc của Hứa Minh Tâm.

“Làm xong bài tập chưa?” Cố Gia Huy nhíu mày, anh hỏi.

“Em đang đợi anh đó!” Hứa Minh Tâm cười hì hì rồi nói.

“Cuối tuần này em có một bài kiểm tra, trực tiếp xách anh theo luôn là được rồi.”

“Em cũng muốn thế mà, nhưng giám khảo không cho phép.” Hứa Minh Tâm nói với vẻ đáng thương.

Cố Gia Huy bước tới dần, bắt đầu giảng bài cho cô.

Cũng không biết vì sao mà sau khi anh đọc qua, những đề bài phức tạp lại trở thành đơn giản một cách thần kỳ.

Mà Cố Gia Huy có tác dụng rất kỳ diệu, trước kia Bạch Thư Hân và npl cũng từng giảng bài cho Hứa Minh Tâm nhưng cô nghe mười thì chỉ hiểu một. Còn Cố Gia Huy chỉ cần nói một lần là cô đã có thể hiểu hết.

Khi Hứa Minh Tâm học thuộc hiệu suất thuế thì mọi thứ đều là chữ, cô không tìm ra được điểm quan trọng nằm ở đâu.

Nhưng anh chỉ cần ghi chú một chút thì dường như cô đã có thể đọc hiểu cả quyển sách.

Nếu như Cố Gia Huy có thể làm giáo viên của cô thì tốt biết mấy, ngày nào cũng có động lực để học tập.

Hứa Minh Tâm bài tập xong thì đột nhiên cô ngồi suy nghĩ về một vấn đề một cách rất nghiêm túc.

“Cố Gia Huy, vì sao em không có lông chồn?”

“Cái gì?”

“Chính là cái loại trong phim ấy. Lông chồn mà các bà chủ hay khoác lên vai! Sau đó mấy bà chủ nhà giàu tụ tập nhau đánh bài. Vì sao em lại không có?”

“Em muốn à?”

“Cũng không phải, chỉ là em muốn biết cảnh trong phim có phải là thật hay không mà thôi.”

“Hôm sau anh sẽ dân em đi xem, em nhìn là biết.”

“Thật ư? Được đó được đó.” Hứa Minh Tâm nói với vẻ kích động.

“Ngày mai tập đoàn có một cuộc du lịch, anh dẫn theo người của bộ tài vụ đi chung, em cũng đi theo đi. Anh xin nghỉ cho em, dù sao thì bài tập của em vẫn luôn là anh giảng dạy.”

“Du lịch ư? Có phải là không tốt lắm không? Ở ngoài em và anh cũng chẳng hề có chút quan hệ cụ thể gì, nhiều lắm chỉ có thể là bề trên bề dưới mà thôi. Em đi theo có thích hợp không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 178


Chương 178

Hứa Minh Tâm vò đầu rồi nhíu mày nhăn mặt mà nói.

Áp lực lớn quá.

Có một người chồng sắp cưới vừa đẹp trai vừa giàu có, áp lực quá lớn!

Bây giờ cô chẳng hề muốn công khai quan hệ giữa mình và Cố Gia Huy chút nào cả. Hứa Minh Tâm sợ mình sẽ bị mấy người phụ nữ ngoài kai nuốt chửng.

Cố Gia Huy nhéo mũi cô rồi nói: “Lần này có thể dẫn theo người nhà đi. Em cứ đi theo Bạch Thư Hân là được rồi.”

Anh cố ý lựa chọn bộ tài vụ, lần này còn nới lỏng điều kiện cho phép nhân viên thực tập đi theo.

Vì sao chứ, chính là có thể để cho cô nhóc này đi theo.

Hứa Minh Tâm nghe Bạch Thư Hân cũng đi thì hào hứng, cô gật đầu liên tục.

Ngày hôm sau, Hứa Minh Tâm thu dọn hành lý xong xuôi rồi chuẩn bị xuất phát.

Cô phải đi tới hội tụ với Bạch Thư Hân trước. Lần này J&C đi chính là suối khoáng nóng Hòa Thiên, đã có thể leo núi lại còn có thể tắm nước nóng, thư giãn.

Cô ở Đà Nẵng lâu như thế rồi mà chưa từng đi Hòa Thiên bao giờ.

Bây giờ là đầu tháng mười, lá cây bắt đầu trở nên vàng úa. Nghe nói trên núi tháng mười lá cây đều sẽ đổ vàng, lúc gió thổi qua sẽ vô cùng đẹp.

Hứa Minh Tâm còn đặc biệt lên Google điều tra, nghe nói ở đó là thánh địa của các cặp đôi yêu nhau. Không biết bao thiếu nam thiếu nữ đã nắm tay nhau thành công ở đó, ở bên cạnh nhau cả quãng đời còn lại. Còn có không ít người tới đây cầu duyên, trên cây treo đầy tờ giấy cầu nguyện.

Lúc Hứa Minh Tâm và Bạch Thư Hân ngồi trên xe thì đã vô cùng hưng phấn, hai cô rất chờ mong về cuộc du lịch lần này.

Lần này đi bốn ngày liền, có thể chơi đùa thỏa thích rồi.

Bạch Thư Hân thì thấy vẻ mặt kích động của Hứa Minh Tâm thì thừa biết cô nhóc này đã bị Cố Gia Huy nuốt trọn xương.

“Hứa Minh Tâm này, Cố Gia Huy giấu cậu chuyện lớn như thế mà cậu cứ bỏ qua à?”

“Không thì sao bây giờ?”

Hứa Minh Tâm chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Thư Hân với vẻ thắc mắc.

“Không có gì, cứ thế này cũng được. Gả cho một anh chàng đẹp trai giàu có, trực tiếp đi tới đỉnh cao cuộc đời.”

“Thư Hàn, bỗng nhiên tớ biến thành người giàu rồi nhưng tớ vẫn có chút không thích ứng được.”

“Vậy cậu có cần tớ mượn tiền của cậu để cho cậu thích ứng một chút không?”

“Trong tay tớ có mười triệu, là đi làm thêm dành dụm được. Cậu có cần không?” Hứa Minh Tâm còn tưởng thật.

“Quỷ nghèo.”

“Mười triệu là đã có thể ăn được rất nhiều món ngon rồi đó! Lần này tớ mang đi hết rồi này, tớ phải ăn ngon chơi vui, không thể bỏ lỡ cơ hội khó có được như thế này! Đợi lát nữa cậu có muốn ăn các gì thì cứ nói cho tớ biết, tớ mua cho cậu!”

Hứa Minh Tâm vỗ ngực rồi nói với vẻ rất hào hùng.

Bạch Thư Hân dở khóc dở cười. Cô thật sự rất hi vọng Hứa Minh Tâm có thể hạnh phúc, nhưng đừng bao giờ bị tổn thương.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 179


Chương 179

Trái tim của Hứa Minh Tâm quá trong sáng, nếu như bị tổn thương thì sẽ rất đau.

Cho dù sau này sẽ ổn hơn nhưng vết sẹo sẽ luôn còn mãi.

Trưởng thành là một chuyện tốt, nhưng không phải ai cũng chịu được cái giá phải trả cho việc trưởng thành.

Rất nhanh sau đó xe dừng lại dưới chân núi Hòa Thiên.

Các cô đi vào khu dân cư đặc sắc.

Phòng ốc rất sạch sẽ, lại còn có một mùi thơm đặc trưng của gỗ và thiên nhiên.

Hứa Minh Tâm và Bạch Thư Hân ở chung một phòng, sau khi chỉnh đốn nghỉ ngơi một chút thì hai người đi ăn cơm. Đã chạng vạng tối, ăn xong là có thể đi tắm suối nước nóng, xóa đi những mệt mỏi vì ngồi xe cả buổi.

Sau khi ăn xong thì Hứa Minh Tâm và Bạch Thư Hân đi vào suối nước nóng. Bên trong nóng hôi hổi, mỗi cái ao đều là hình dáng tự nhiên, ở giữa là vách ngăn bằng đá, phía trên còn có tấm che.

Chủ quán trọ đã chuẩn bị áo choàng tắm, sau khi hai cô thay xong thì trực tiếp nhảy xuống ao.

Quán trọ còn chuẩn bị rượu trái cây, chỉ có một chút mùi rượu, đa phần là vị ngọt của hoa quả. Hứa Minh Tâm không kiềm chế được mà uống hơi nhiều.

Con gái mà ở chung một chỗ thì sao tránh khỏi tám chuyện. Mấy cô gái trong bộ tài vụ đã bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Mẹ ơi, đó chính là sếp lớn ư? Đẹp trai hơn trên tivi nhiều, lúc sáng ngồi trên hàng đầu của xe buýt, đẹp trai tới nhức cả trứng.”

“Nếu có thể gả cho anh ấy thì tốt biết mấy. Cô nhìn đi, chủ tịch vừa đẹp trai lại giàu có, người có thể xứng với anh ấy chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Các cô chiêu ở Đà Nẵng cũng khó ít, chắc chắn chủ tịch có thể chọn được một người mình yêu. Các cô cũng không cần tham gia náo nhiệt làm gì.”

“Cũng chưa chắc, lỡ đâu chủ tịch thích cô bé lọ lem thì sao?”

Mấy cô gái bắt đầu đùa giỡn ầm ĩ cả lên.

Hứa Minh Tâm im lặng núp ở một bên, cô nhìn mình một chút rồi thở dài.

Mẹ ơi tức quá.

Vì sao đàn ông đều không thích kiểu như mình chứ?

Bạch Thư Hân đi qua rồi nói: “Đừng nhìn nữa, có nhìn cũng không to thêm được đâu.”

“Vì sao đàn ông không thích kiểu con gái như tớ chứ?”

“Có lẽ là sợ… cậu không đủ dinh dưỡng, ảnh hưởng tới đời con cháu.” Bạch Thư Hân suy nghĩ một chút rồi nói.

“Vậy có phải là tớ toi đời rồi không?”

“Cậu còn nhỏ, còn có cơ hội.” Bạch Thư Hân nói thế khiến cho Hứa Minh Tâm cảm thấy được an ủi rất nhiều.

Có cơ hội là được rồi, xem ra phải uống nhiều canh đu đủ hơn nữa, không thể ngừng được.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cuối cùng mọi người cũng rời đi. Bạch Thư Hân cũng không chịu được mà về trước.

Chỉ có Hứa Minh Tâm còn nằm bò ở trong đó một cách thoải mái, thoải mái đến nỗi cô không nỡ động đậy.

Hứa Minh Tâm có uống một chút rượu, cả người cô đều đang tỏa nhiệt, cảm thấy từng lỗ chân lông của mình như đang nở ra.
 
Back
Top Dưới