Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 140


Chương 140

Cố Gia Huy bắt lấy tay cô rồi nói: “Muốn xem gương mặt của anh hồi anh chưa bị bỏng không?”

“Hồi chưa bị bỏng ư?”

Hứa Minh Tâm có chút hoang mang, cô không hiểu ý anh nói là gì.

“Chính là không có sẹo, em không muốn nhìn gương mặt thật sự của anh sao?”

Giọng của anh trầm khàn, mang theo một chút từ tính.

Hứa Minh Tâm vốn đã rất hoang mang, bây giờ lại càng thêm không thể suy nghĩ được gì.

Cô chỉ có thể gật đầu theo bản năng.

Muốn xem…

Muốn xem gương mặt trước kia của anh.

Cố Gia Huy còn chẳng có ảnh chụp của lúc trước. Hứa Minh Tâm rất muốn xem Cố Gia Huy của bốn năm trước hiên ngang anh dũng như thế nào.

Nửa gương mặt không bị bỏng của anh đã đẹp trai như thế rồi, nếu như không bị bỏng thì chắc chắn anh sẽ là người đẹp trai nhất thế giới này.

Chỉ là bây giờ cô còn có thể nhìn thấy ư?

“Em nhắm mắt lại”

Bên tại Hứa Minh Tâm vang lên giọng nói mê người của Cố Gia Huy, khiến cô không tự chủ được mà nhắm mắt lại.

Một lúc sau Cố Gia Huy lại nói tiếp.

“Minh Tâm, mở mắt ra nhìn anh đi.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì mở mắt

Đập vào mắt cô là một gương mặt ra.

Đẹp không tì vết.

Mày kiếm mắt sáng, sống mũi cao thẳng, cánh môi mỏng gợi cảm. Ngũ quan rất có độ sâu, đẹp mất hồn.

Anh như một bức tượng mà thượng đế điêu khắc một cách tỉ mỉ vậy, mỗi một bộ phận đều vô cùng hoàn hảo.

Da của anh là màu lúa mì khỏe mạnh, rất mịn màng, nếu dựa gần vào thì còn có thể thấy được lỗ chân lông trên mặt anh.

Cô đã thấy được thần tiên sao?

Hứa Minh Tâm muốn đưa tay lên sờ nhưng lại không dám, cuối cùng là Cố hành Trung bắt lấy tay của cô rồi đặt lên nửa mặt vốn bị bỏng kia.

Không hề có chút gồ ghề nào, rất nhẫn mịn.

Gương mặt hoàn hảo không hề có dấu vết bị bỏng, không hề có vết thương.

Thứ duy nhất còn lại là vết thương ở chỗ lông mày.

Đây là Cố Gia Huy thật sao?

“Cố Gia Huy?”

Hứa Minh Tâm thử gọi một lần.

“Sao thế, thích gương mặt này của anh không?” Cố Gia Huy cười rồi hỏi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 141


Chương 141

Khi anh thấy Hứa Minh Tâm nhìn mình với vẻ mặt kinh ngạc, lộ ra ánh mắt mê muội thì trái tim anh như muốn tan chảy cả ra.

Cô nhóc này lại mê trai đẹp cơ đấy.

“Thích, em thích lắm! Em có thể ôm anh ngủ được không?” Hứa Minh Tâm hỏi một cách cẩn thận.

“Tất nhiên là được rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì rất vui vẻ, cô vội vàng ôm lấy cơ thể của Cố Gia Huy rồi chìm vào giấc ngủ.

Cô mơ một giấc mơ thật tuyệt. Trong mơ, Cố Gia Huy cưỡi ngựa trắng tới cứu cô bé lọ lem là cô, cuối cùng cô còn bước lên xe bí đỏ.

Nhưng đột nhiên xe bí đỏ xóc lên một chút, ném cô xuống đất, khiến cho mông cô rất đau, cuối cùng là đau mà tỉnh.

Hứa Minh Tâm mở mắt ra thì thấy mình quấn chăn rồi lăn xuống đất.

Chẳng trách…

Cú ngã trong giấc mơ lại chân thật đến thế.

Hứa Minh Tâm xoa xoa cái mông rồi đột nhiên nhớ tới giấc mơ tối qua.

Cô vội vàng đi tìm Cố Gia Huy.

Cô lao xuống lầu thì thấy Cố Gia Huy đang ăn sáng, mà nửa bên mặt bỏng kia vẫn đáng sợ như cũ.

Quả nhiên mơ chỉ là mơ, sao có thể biến thành sự thật chứ?

Cố Gia Huy ngẩng đầu lên nhìn thấy ánh mắt thất vọng của cô thì không khỏi cảm thấy buồn cười.

Anh ra vẻ nghiêm túc rồi nói: “Sao thế?”

“Không… không có gì? Chắc là em say quá, em đi rửa mặt đây…”

Hứa Minh Tâm nói xong rồi bắt đầu quay về phòng rửa mặt.

Chú An thấy cô đi rồi thì mới nói: “Tối qua cậu chủ đã để cho cô ấy thấy gương mặt thật của cậu, vậy tại sao không tiếp tục chứ?”

“Bây giờ còn chưa phải lúc, nhưng cũng sắp rồi.”

Cố Gia Huy híp mắt, che giấu lâu như thế, cũng là lúc nên tung ra rồi.

Những người nợ anh anh sẽ từ từ đòi lại!

Hứa Minh Tâm về phòng rửa mặt, cô không kiềm chế được mà gõ gõ đầu mình.

Quả nhiên uống rượu sẽ làm hỏng chuyện, vậy mà cô lại không phân biệt được đâu là mơ đâu là thật.

Bây giờ Cố Gia Huy cũng rất tốt, cho dù bốn năm trước anh có đẹp tới cỡ nào thì cũng không liên quan gì tới mình.

Hứa Minh Tâm đã yêu Cố Gia Huy, cho dù anh có như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng sẽ chấp nhận.

Hứa Minh Tâm rửa mặt bằng nước lạnh mới tỉnh táo hơn nhiều.

Ăn sáng xong thì Cố Gia Huy phải tới công ty làm việc, anh không có kỳ nghỉ dài như Hứa Minh Tâm. Khó khăn lắm mới để dành được hai ngày nghỉ, nhưng dù vậy cũng thường xuyên gọi điện cho Khương Tuấn để xử lý chuyện công.

Hứa Minh Tâm ở nhà không có chuyện gì làm nên đi ra vườn sau đọc sách.

Dù sao cô cũng muốn thi kế toán!

Hứa Minh Tâm vừa đọc sách vừa buồn ngủ.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 142


Chương 142

Vừa vào thu, ánh mặt trời ấm áp cộng thêm gió hiu hiu khiến cho cô có chút buồn ngủ.

Lúc Cố Gia Huy trở về thì Hứa Minh Tâm đang nằm ngáy o o.

“Hứa Minh Tâm đâu rồi?”

“Cô chủ ngồi đọc sách sau vườn rồi ngủ rồi.”

Chú An vừa cười vừa nói.

Cố Gia Huy không khỏi lắc đầu, trí ong minh của cô nhóc nhà anh có hạn, thật sự không thích hợp làm mấy chuyện mệt não như đọc sách.

Cố Gia Huy đi qua, đột nhiên nghĩ tới gì đó nên bảo người giúp việc lui đi.

Nhất thời trong phòng trở nên trống vắng, rất quạnh quẽ.

Hứa Minh Tâm ngủ rất ngon, nhưng lại có người gõ đầu cô khiến ongô rất không vui.

Hứa Minh Tâm đứng dậy rồi lẩm bẩm, nhưng đầu óc cô vẫn chưa tỉnh táo hẳn: “Ai thế, không lịch sự chút nào cả…”

Cô còn chưa nói xong thì đã nhìn thấy gương mặt đẹp trai không tì vết ngay trước mặt mình.

Không thể bởi móc!

Đây không phải là gương mặt cô nhìn thấy trong giấc mơ sao?

“Là anh ư Cố Gia Huy?”

Hứa Minh Tâm vô cùng kinh ngạc, cô vội vàng đứng bật dậy.

Cố Gia Huy cười nhẹ rồi nói:

“Là anh, không phải em muốn nhìn thấy anh à?”

“Đúng thế đúng thế, em rất muốn nhìn thấy anh, anh đẹp trai quá! Tối qua còn chưa kịp hôn anh một cái.”

“Vậy bây giờ em cũng có thể hôn anh mà.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì vội vàng ôm lấy cơ thể Cố Gia Huy rồi hôn anh vài cái.

Sau khi cô hôn xong còn bối rối nhíu mày, đây có tính là cô đang phản bội Cố Gia Huy không?

Dù sao người trong mộng này cũng không phải là anh ấy.

“Không được, em không thể làm chuyện không có đạo đức như thế này.”

Hứa Minh Tâm vội vàng đẩy Cố Gia Huy ra rồi lùi về phía sau.

“Vì sao?”

Cố Gia Huy hỏi, anh có chút thắc mắc.

“Anh không phải là Cố Gia Huy, Cố Gia Huy không thể nào trở nên hoàn hảo như thế được. Em là vợ chưa cưới của anh ấy, không nên chê bai gương mặt của anh ấy! Không được, em phải tỉnh lại!”

Hứa Minh Tâm nói xong rồi tự tát mình một cái, đau đến nỗi cô suýt khóc lên.

“Mẹ ơi, sao giấc mơ này chân thật vậy cơ chứ?”

Hứa Minh Tâm đau tới nỗi nhảy cẫng lên, cô đi qua đi lại muốn tìm người giúp đỡ.

Trước khi cô ngủ thì trong phòng đều là người, sao bây giờ lại chẳng có ai vậy.

Ngay cả chú An cũng không có ở đây!

Đúng là mơ thật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 143


Chương 143

Hứa Minh Tâm vội vàng gõ cửa cầu cứu, cô muốn ra ngoài nhưng phát hiện cửa lớn đã bị khóa lại.

“Anh… anh đừng có qua đây.”

“Anh nghĩ mãi mà không hiểu, anh đẹp trai hơn Cố Gia Huy trong đời thực rất nhiều, em phải vui vẻ mới đúng, sao lại tránh anh như tránh tà thế chứ?”

“Bởi vì tôi biết anh không phải là Cố Gia Huy!”

“Em có thể xem anh là Cố Gia Huy, dù sao thì giữa anh và anh ta cũng chỉ khác nhau nửa gương mặt thôi mà nhỉ?”

“Thế cũng không giống! Bề ngoài chỉ là một cái túi da, đẹp đẽ thì ai cũng hâm mộ. Nhưng nếu thật lòng thích một người thì cho dù anh ấy không đẹp tôi cũng sẽ thích! Anh khác với Cố Gia Huy, cho dù giống nửa bên mặt nhưng anh vẫn mãi không phải là anh ấy!”

“Nhưng em đang nhớ đến anh nên anh mới xuất hiện. Sự thật đã chứng minh em vẫn thích anh!”

Cố Gia Huy đi tới gần Hứa Minh Tâm rồi nở một nụ cười.

Hứa Minh Tâm muốn chạy nhưng lại bị anh giam vào lòng.

Bàn tay to lớn của Cố Gia Huy chống lên tường, giam cô vào trong một không gian nhỏ, khiến cô không thể chạy trốn.

Trái tim của Hứa Minh Tâm bắt đầu đập loạn, cô rất căng thẳng.

Hứa Minh Tâm thấy Cố Gia Huy sắp hôn tới thì vội vàng vung một cái tát ra.

Bốp…

Một tiếng bốp giòn giã vang lên trong phòng khách.

Cố Gia Huy bị cái tát này làm cho ngẩn người.

Hứa Minh Tâm thấy anh đang sửng sốt thì vội dồn hết sức đẩy anh ra rồi nói: “Anh… anh đừng tới đây. Anh đừng nghĩ rằng mình đẹp là có thể muốn làm gì thì làm. Đây là giấc mơ của tôi, tôi mới là chúa tể! Anh thật sự rất đẹp, khiến cho tôi bị mê hoặc trong phút chốc nên tôi mới nằm mơ thấy anh! Nhưng tôi không thích anh, người tôi thích là Cố Gia Huy ngoài đời thực, anh ấy đối xử với tôi rất tốt!”

Cố Gia Huy nghe thể thì có chút dở khóc dở cười.

Vậy mà anh lại bị tát, chỉ có Hứa Minh Tâm mới dám tát anh mà thôi!

“Em có thể đổi một cách nghĩ khác, em có thể cùng lúc có được hai Cố Gia Huy mà. Đây không phải một công đôi việc sao?”

“Không được không được, anh không phải là anh ấy!”

Hứa Minh Tâm liên lục xua tay, mặc dù người đàn ông trước mặt cô nhắc đi nhắc lại rằng hai người họ là một nhưng cô vẫn cảm thấy như mình đã phản bội Cố Gia Huy.

Cô không thể háo sắc như thế được!

Cố Gia Huy còn định tới gần, Hứa Minh Tâm trực tiếp giơ tay lên rồi nói với vẻ hung dữ: “Anh không được tới đây, nếu không tôi sẽ không khách sáo đâu đó!”

Cố Gia Huy nghe Hứa Minh Tâm nói một cách nghiêm túc như vậy thì chỉ có thể cười rồi đi khỏi.

“Em phải nhớ cho kỹ dáng vẻ bây giờ của anh đó, sau này còn gặp lại.”

Sau khi Cố Gia Huy rời đi thì Hứa Minh Tâm mới thở phào một hơi, cuối cùng cũng đuổi được người đàn ông này ra khỏi giấc mơ của mình rồi!

Hứa Minh Tâm không kiềm chế được mà nhớ tới câu nói lúc nãy của Cố Gia Huy, cái gì gọi là sau này còn gặp lại chứ?

Nếu như lần sau còn gặp lại thì cô chắc chắn sẽ đánh anh ta một trận, ai bảo anh ta dám ngông cuồng!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 144


Chương 144

Hứa Minh Tâm quay về phòng, cô có chút khát lại thấy trên bàn có một ly nước nên cầm lên uống mà không hề suy nghĩ gì.

Sau khi uống xong thì đột nhiên cô cảm thấy choáng váng, không lâu sau đã chìm vào hôn mê.

Cố Gia Huy đi từ ngoài vào, anh ôm cô lên rồi bế về phòng ngủ.

Chú An đi sát theo sau, ông ấy nhìn dấu bạt tai trên mặt anh với sắc mặt kỳ lạ.

“Cậu chủ… mặt của cậu bị sao vậy?”

“Nhìn thấy rồi còn không đi tìm thợ trang điểm cho tôi, chẳng lẽ muốn để cô ấy nhìn ra sơ hở hay sao chứ?”

Cố Gia Huy nói với vẻ tức giận. Chú nhịn cười, đây là lần đầu tiên cậu chủ ăn tát!

Cố Gia Huy nhìn cô gái nằm trên giường mà có chút bất đắc dĩ.

Đúng ngay lúc này có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Cố Gia Huy bắt máy mà không một chút do dự nào, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói lạnh lùng.

“Tôi về rồi, lát nữa đi uống mấy ly không?”

“Ừ.”

Cố Gia Huy đồng ý, anh đắp kín chăn cho Hứa Minh Tâm rồi cầm áo khoác đi ra ngoài.

Rất nhanh anh đã đi tới quán bar theo lời hẹn. Ở trong góc có một người đàn ông đang ngồi, anh ta mặc áo thun trắng quần jeans nhưng vẫn không thể che được khí thế lạnh lùng đặc biệt của anh ta.

Anh ta không nói cười tùy tiện, đôi môi mỏng mím lại, khiến người ta nhìn là đã cảm thấy lạnh lùng.

Có rất nhiều phụ nữ muốn tới bắt chuyện nhưng cuối cùng lại chùn bước.

Nếu như nói Cố Gia Huy đem lại cho người khác cảm giác hung ác thì anh ta chính là nghiêm túc tới cứng nhắc.

Cố Gia Huy nhìn thoáng qua anh ta mấy lần, hai người họ là bạn cũ của nhau, trước kia còn cùng nhau xông pha trải qua nguy hiểm thừa chết thiếu sống mấy lần. Cũng không biết Lệ Nghiêm đã cứu mạng anh bao nhiêu lần rồi nữa.

Cố Gia Huy đi tới ngồi xuống, cũng lấy rượu rồi rót cho mình một ly: “Sao cậu lại về rồi?”

“Nghỉ ngơi.” Anh ta nói với vẻ thản nhiên rồi nhìn thoáng qua mặt của Cố Gia Huy: “Mặt của cậu sao vậy?”

“Bị một con mèo cào, thế thôi.”

Cố Gia Huy nhún vai với vẻ bất đắc dĩ.

“Cô bé kia ấy à?”

“Cái gì mà cô bé chứ, cô ấy đã mười tám tuổi rồi, là người trưởng thành rồi!” Cố Gia Huy nói với vẻ không vui. Lệ Nghiêm thấy thế thì cười một cái rồi nói tiếp: “Cậu có thể nói trâu già gặm cỏ non thành trong sạch không dính bụi trần như thế thì tôi cũng phục cậu rồi. Năm nay cậu đã hai mươi tám, sắp ba mươi rồi, cậu cưới một cô bé nhỏ hơn mình mười tuổi thì có phù hợp lắm không? Cậu không sợ người ta nói mình luyến đồng à?”

“Tôi đã biết khẩu vị của cậu không nhẹ, nhưng không ngờ là nặng như thế.”

Cố Gia Huy nghe thấy vậy thì xụ mặt xuống, anh rất muốn lấy keo dán miệng Lệ Nghiêm lại.

“Lệ Nghiêm, cậu cũng đã không còn nhỏ nữa rồi, cũng bằng tuổi tôi mà còn chưa có bạn gái. Cậu có mặt mũi nào để nói mấy câu đó chứ hả?”

“Tôi ăn chay, hơn nữa chuyện nam nữ dễ khiến cho con người ta trầm mê vào đó, cậu phải tự khống chế bản thân mình.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 145


Chương 145

Lệ Nghiêm nói trúng chỗ đau của Cố Gia Huy. Hai người đã ở chung một tháng, sờ cũng sờ rồi nhìn cũng nhìn rồi nhưng chưa xảy ra chuyện gì cả.

Vẻ mặt của anh có chút khó coi, anh không muốn nhắc tới vấn đề này nữa.

Nhưng Lệ Nghiêm vừa nhìn thoáng qua là đã biết, anh ta không nhịn được mà cười nói: “Đừng nói với tôi là hai người cậu chưa làm gì cả nhé?”

“Ngậm miệng lại!”

Cố Gia Huy có chút tức giận, Lệ Nghiêm cười thầm, xem ra là anh ta đã đoán đúng.

Từ khi anh ta mới quen Cố Gia Huy đến nay, mặc dù hai người không phải là ngày nào cũng ở cùng nhau nhưng có thể nói là Lệ Nghiêm biết mọi thứ về Cố Gia Huy.

Vốn Lệ Nghiêm còn lo rằng anh sẽ vướng vào cái chuyện năm xưa không thoát ra được. Bây giờ nhìn vậy thì có lẽ anh đã mở cánh cửa trái tim ra rồi bắt đầu chấp nhận người khác.

Lệ Nghiêm có chút tò mò cô bé này là

Nghe nói cô ấy còn quen…

Rời xa lâu như thế rồi, cũng phải đi gặp một chút. Hai người uống một lúc lâu, ngay cả Cố Gia Huy cũng đã có chút say nhưng Lệ Nghiêm vẫn còn vô cùng tỉnh táo.

Anh ta hơi lắc đầu rồi nói: “Sao mà có phụ nữ rồi lại uống kém thế kia?”

Lệ Nghiêm cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể gọi xe đưa Cố Gia Huy về nhà.

Tới chiều Hứa Minh Tâm mới tỉnh, cô nghe thấy có tiếng động ở dưới lầu thì vội vàng chạy xuống kiểm tra.

Cố Gia Huy nằm trên một người đàn ông rất đẹp trai. Gò má anh còn có chút ửng đỏ, trên người là mùi rượu nồng nặc.

Hứa Minh Tâm vội vàng đi tới đỡ anh, cô vốn cho rằng Cố Gia Huy rất nặng, không ngờ rằng lại nhẹ đến thế. Cô nhỏ gầy như thế này mà còn có thể dìu nổi.

Lệ Nghiêm vuốt vuốt cánh tay mỏi nhừ, rồi quay đầu đánh giá Hứa Minh Tâm.

Một cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, nếu không phải Cố Gia Huy nói rằng cô đã mười tám tuổi, đã trưởng thành rồi thì anh ta còn nghĩ rằng cô gái trước mắt chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi mà thôi.

Dáng người nhỏ nhắn, miệng cười, tóc buộc thành hai cục tròn tròn, ở nhà nên tùy tiện mặc một cái váy màu lam nhạt.

Có lẽ là cô chạy xuống rất vội nên còn chưa kịp mang dép, lộ ra bàn chân trắng nõn.

“Lần đầu gặp mặt, tôi là Lệ Nghiêm, bạn lâu năm của Cố Gia Huy. Đã lâu rồi hai chúng tôi không gặp nhau nên có uống hơi nhiều.”

“Không sao không sao, cảm ơn anh đã đưa anh ấy về, làm phiền anh rồi. Tôi bảo chú An pha trà cho anh, tôi đưa anh ấy đi lên trước, anh cứ tự nhiên.”

Hứa Minh Tâm để chú An chiêu đãi khách còn mình thì dìu Cố Gia Huy đi lên lầu. Lệ Nghiêm thấy thế thì không khỏi cười khẽ một tiếng.

“Diễn xuất của cậu chủ nhà ông càng ngày càng tốt. Suýt chút nữa là tôi đã bị lừa rồi đấy!”

Hóa ra Cố Gia Huy không hề say, hại anh ta phải đỡ đi lâu như thế!

Chú An cười cười rồi nói: “Cậu chủ đang học tập như thế nào mới có thể trở thành chồng hiền bố tốt. Cũng nhọc lòng lắm.”

“Chồng hiền thì tôi còn tin, chỉ là bố tốt thì còn cần phải chờ một chút! Nhưng cậu ta có thể đi ra khỏi bóng ma năm xưa là cũng khó khăn lắm rồi.”

“Đúng thế.” Chú An thở dài một tiếng rồi nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 146


Chương 146

Chuyện năm đó cứ như ác mộng vậy, chỉ có cậu chủ cố gắng vượt qua, còn cậu hai lại…

Lệ Nghiêm cũng không ngồi lại lâu mà trực tiếp rời đi. Mà trên lầu, Hứa Minh Tâm đã thả Cố Gia Huy xuống giường, cô vội vàng chuẩn bị canh giải rượu, không ngờ rằng vừa mới quay người thì đã bị kéo lại.

Cả người cô ngã ra sau rồi rơi vào lồng ngực ấm áp của người đàn ông.

Bàn tay anh như gông xiềng khóa chặt người cô lại

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm dán vào ngực Cố Gia Huy. Mùa hè nên anh mặc khá ít, cô có thể nghe được tiếng tim đập mạnh mẽ có lực của anh dưới lớp áo sơmi kia.

Trong hơi thở của Cố Gia Huy toàn là mùi rượu.

Cô cũng có chút hoang mang, không rõ là anh say thật hay giả vờ nữa.

“Cố Gia Huy.”

Hứa Minh Tâm gọi tên của anh thì nghe anh đáp lại.

“Ừ anh đây.”

Giọng nói trầm khàn, tựa như tiếng đàn Cello, du dương mà quyến rũ.

“Anh say rồi à?”

“Chưa, nếu không như thế thì sao Lệ Nghiêm lại bỏ qua cho anh chứ. Cậu ta độc thân, chơi với cậu ta chẳng có ý nghĩa gì cả, về chơi với em vui hơn.”

Cố Gia Huy nói xong thì quay người trở mình nhốt cô xuống dưới người mình.

Hai người mặt đối mặt, hơi thở quấn quýt vào nhau.

Cố Gia Huy cúi người tặng cho Hứa Minh Tâm một nụ hôn.

Trái tim của cô run lên, tay nắm chặt quần áo theo bản năng, căng thẳng tới nỗi quên hô hấp.

Cô và Cố Gia Huy rất ít khi hôn, cô bị anh chiều thành một đứa trẻ vậy.

Nụ hôn này tới quá vội vàng, khiến cô có chút không kịp chuẩn bị nhưng Hứa Minh Tâm cũng không có phản kháng.

Rõ ràng là Hứa Minh Tâm không uống rượu nhưng không biết tại sao đầu óc cô lại trở nên mơ hồ, không thể suy nghĩ được gì cả.

Hứa Minh Tâm cũng không hình dung được đây là cảm giác gì, giống như có một dòng điện nhỏ bé chạy qua người cô, khiến cho cô run rẩy từ tận linh hồn vậy.

Sau khi hôn xong thì anh mới lưu luyến không rời mà buông ra.

Nếu như tiếp tục như vậy nữa thì Cố Gia Huy thật sự lo rằng mình không thể kiềm chế được.

Anh đặt cằm lên trán cô rồi nói với giọng khàn khàn: “Minh Tâm, em chuẩn bị tinh thần chịu khổ cùng anh chưa?”

“Tất nhiên là xong rồi, cái này còn cần phải hỏi sao? Nếu anh dám làm chuyện gì có lỗi với em thì em sẽ đánh chết anh đấy!”

Hứa Minh Tâm siết chặt tay rồi nói với vẻ hung dữ.

“Ai dạy em mấy câu này thế hả?” Cố Gia Huy nghe cô nói vậy thì có chút dở khóc dở cười.

“Bạch Thư Hân chứ ai, cô ấy nói phải làm thế với đàn ông thì phụ nữ mới không bị chịu thiệt thòi.”

“Cô ấy nói đúng, để cô ấy dạy em thêm đi. Nếu em đã chuẩn bị xong tinh thần chịu khổ với anh thì cũng phải chuẩn bị tinh thần đồng cam với anh. Anh lớn hơn em mười tuổi, trong mắt người ngoài thì đó là sự chênh lệch rất lớn, nhưng anh không quan tâm.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 147


Chương 147

“Anh lớn hơn em mười tuổi cũng không có gì là không tốt. Anh đi trước dọn đường, em chỉ cần đi theo anh ngắm phong cảnh là được rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe anh nói thế thì trái tim cô bắt đầu đập mạnh, hơi thở cũng dần dần trở nên nặng nề.

Đồng cam cộng khổ, nói thì dễ nhưng làm mới khó.

Nhưng khi Cố Gia Huy nói ra những lời này thì cô bằng lòng tin tưởng.

“Vậy anh cũng không thể ngã xuống!”

Hứa Minh Tâm tóm lấy tay của Cố Gia Huy rồi nói từng chữ từng chữ một.

Cố Gia Huy nghe vậy thì không biết trong lòng mình là cảm giác gì.

Trước kia anh sống chỉ vì báo thù.

Cái chết của anh hai như một ngọn núi lớn đặt trong lòng anh. Anh muốn thay anh hai giành lại tất cả.

Cái mạng này của anh đã không còn thuộc về anh từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ Cố Gia Huy lại muốn sống vì chính mình, cố gắng sống một cuộc sống hạnh phúc!

“Được, anh hứa với em, anh sẽ không bao giờ ngã xuống! Anh và em sẽ sống với nhau tới đầu bạc răng long!”

“Anh đi tắm trước đi, em đi chuẩn bị canh giải rượu cho anh. Cả người toàn là mùi rượu, đến em còn chê anh đấy.” Hứa Minh Tâm vừa nói vừa đẩy Cố Gia Huy đứng dậy.

Đột nhiên anh nói nhiều câu yêu thương như thế khiến cho cô có chút ngượng ngùng.

Đều già cả rồi mà còn nói mấy câu này như thằng nhóc đôi tám, chẳng ngại ngùng chút nào cả.

Da mặt anh dày nhưng cô ngại chứ!

Cố Gia Huy biết Hứa Minh Tâm thẹn thùng nên không kiềm chế được mà nở một nụ cười, anh nói: “Hôn anh một cái rồi anh đi tắm ngay, tắm sạch sẽ để tối em còn ôm anh ngủ.”

“Anh tắm thì tắm, không tắm thì thôi!” Hứa Minh Tâm tức tới nỗi trợn tròn mắt.

“Anh uống hơi nhiều, đứng không vững…”

“Thôi được rồi, sợ anh rồi đấy. Lớn đầu rồi mà còn phải dỗ dành à?”

Hứa Minh Tâm rất bất đắc dĩ, chỉ có thể tiến tới hôn anh một cái.

Mặt cô đỏ lên, đến cả tai cũng bắt đầu hồng.

Có lẽ là do nghe những lời anh nói nên tối nay Hứa Minh Tâm ngủ rất ngon, cô ôm Cố Gia Huy như bạch tuộc vậy.

Cố Gia Huy không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể nằm đếm cừu để chìm vào giấc ngủ. Kỳ nghỉ kết thúc rất nhanh, Khương Tuấn đưa cô tới trường, bởi vì Cố Gia Huy và Lệ Nghiêm có một số việc phải xử lý. Trên xe, Lệ Nghiêm nhìn vòng thâm đen dưới mắt Cố Gia Huy rồi cười nói: “Cậu cũng không có sinh hoạt t*nh d*c, sao còn giày vò mình thành ra thế này chứ? Chẳng lẽ… phải kiềm chế, tự mình chơi chính mình cũng rất hại sức khỏe đấy. Có cần tôi kê ít thuốc bổ cho cậu không?”

“Ngậm miệng!”

Sắc mặt của Cố Gia Huy trầm xuống trong nháy mắt.

“Được rồi, nói chuyện chính nào.”

Lệ Nghiêm không cười nữa, trên mặt anh ta mang theo sự lạnh lùng. Dù sao anh ta cũng là quân y, ở trong bộ đội lâu ngày nên trên người cũng có chút khí thế của người lính.

“Sau khi đối phương hại cậu và anh cậu vào bốn năm trước thì đã im hơi bặt tiếng. Bây giờ có dấu hiệu ngóc đầu trở lại, tôi bắt được một phân đội ở biên cảnh, là người của tổ chức đó. Tổ chức này vẫn luôn trà trộn trong thế giới ngầm, mạng lưới rộng khắp, chúng ta phải cẩn thận.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 148


Chương 148

“Tôi không chắc là bọn họ có ra tay không, nhưng cẩn thận một chút vẫn tốt hơn.”

“Bọn họ lộ đầu ra cũng được, cũng nên báo thù cho anh hai tôi rồi.”

Cố Gia Huy híp mắt, anh vô thức siết chặt tay lại.

Anh chịu nhục nhiều năm như thế, phát triển và thành một tập đoàn xuyên quốc gia, hao hết ưcs lực chỉ vì muốn báo thù cho anh hai!

“Gia Huy, trước kia cậu là tường đồng vách sắt, đạn cũng không bắn thủng được. Nhưng bây giờ cậu đã có điểm yếu, cậu biết điểm yếu là gì không, đó là cú đấm mạnh nhất, có thể đánh vỡ mọi thứ.” Lệ Nghiêm nói rất nghiêm túc.

Cố Gia Huy nghe thế thì nhíu mày, anh vô thức siết tay lại, móng tay đã đâm vào da thịt.

Máu tươi dần dần chảy ra.

Lệ Nghiêm là bác sĩ, anh ta rất mẫn cảm với máu.

Anh ta cúi đầu nhìn thoáng qua thì có chút thở dài trong lòng. Bây giờ là lúc Cố Gia Huy nên làm ra lựa chọn, có cần điểm yếu này hay không.

“Ở bên cạnh cô ấy để tôi thấy mình vẫn còn là người.”

Một lúc lâu sau, trong xe vang lên giọng nói trầm khàn của Cố Gia Huy.

“Người phụ nữ này là do tôi tự chọn, sau này sẽ là vợ của tôi, là mẹ của con tôi. Tôi không thể từ bỏ cô ấy!”

“Tôi tôn trọng quyết định của cậu, tôi cũng hiểu được tâm trạng của cậu lúc này.”

Lệ Nghiêm vỗ vỗ vai anh rồi tỏ vẻ ủng hộ.

Là một người đàn ông, nếu như không bảo vệ được người phụ nữ của mình mà ngay từ đầu đã lựa chọn từ bỏ thì còn là đàn ông nữa không?

Để anh che mưa chắn gió, em chỉ cần cầm lấy tay anh là được rồi.

Hứa Minh Tâm về trường học, cô phát hiện mọi người trên đường đều nhìn về phía mình.

“Sao cô ta vẫn còn dám tới trường chứ. Mặt mũi của chúng ta đều bị cô ta làm mất hết rồi.”

Giọng nói của bọn họ không hề có chút che giấu nào, bởi thế nên Hứa Minh Tâm có thể nghe được rất rõ.

Hứa Minh Tâm nghe mà có chút hoang mang, mới nghỉ có bảy ngày mà sao trường học đã trở nên xa lạ như thế này rồi?”

Cô cắm đầu đi vào trong, lúc này điện thoại vang lên, là Bạch Thư Hân gọi tới.

Hứa Minh Tâm vừa đi vừa nghe, còn chưa kịp mở lời thì không ngờ trước mặt nhảy ra ba cô gái, trực tiếp đâm thẳng vào người cô khiến cho điện thoại cô rớt xuống dưới đất.

Cô biết người cuối cùng, là phó chủ tịch hội học sinh, tên là Tô Lê Duyệt, cô ta vẫn luôn thích Ngôn Hải.

“Cô làm gì thế hả?”

Hứa Minh Tâm đang định cúi xuống nhặt điện thoại thì một cái chân từ đâu ra trực tiếp dẫm lên điện thoại của cô.

“Các người làm gì thế hả, vì sao lại làm hư điện thoại của tôi.”

“Bởi vì cô là một con đ* hèn hạ, tôi thấy khó chịu nên tới đây dạy dỗ cô.”

“Cô nói thế là có ý gì.”

Cuối cùng Tô Lê Duyệt lấy điện thoại ra rồi đưa tới trước mặt cô.

Hứa Minh Tâm nhìn thấy rất rõ ràng, trên mạng có người đưa tin cô bị người khác bao nuôi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 149


Chương 149

Nói cô câu tam đáp tứ, vì tiền mà bán cơ thể của mình đi theo một người đàn ông vừa già vừa xấu.

Hơn nữa còn có ảnh chụp, chụp Hứa Minh Tâm và Cố Gia Huy đi tới những nơi công cộng.

Góc chụp rất kỳ lạ, mỗi tấm ảnh đều có thể thấy rõ mặt cô nhưng lại không để lộ Cố Gia Huy ra.

Chắc chắn là có người cố ý hãm hại.

Hơn nữa người đó cũng biết Cố Gia Huy, e ngại thân phận cậu ba nhà họ Cố của anh nên không dám làm bậy. Dù sao phía sau Cố Gia Huy là ông cụ Cố Gia Bảo.

Cô đính hôn với Cố Gia Huy không có tung tin ra ngoài, cũng không công khai nên rất ít người biết.

Hơn nữa Cố Gia Huy còn bị bỏng mặt nên tập đoàn nhà họ Cố cố ý giấu diếm tin tức của anh. Cho nên những bữa tiệc mà Cố Gia Huy sẽ không có phóng viên.

Bởi vậy nên khi mọi người nhìn bài viết này sẽ cho rằng cô bán thân vì tiền.

“Đây không phải là thật.”

Cô vội vàng giật điện thoại tới nhưng lại bị Tô Lê Duyệt tránh đi, cô ta trực tiếp cất điện thoại vào túi.

Hứa Minh Tâm vồ hụt nên trực tiếp ngã nhào xuống đất.

Đầu gối cô đập vào đá, đau tới run cả người.

Tô Lê Duyệt vòng hai tay trước ngực rồi cúi đầu nhìn cô, cô ta nói: “Hứa Minh Tâm, lần trước tôi thấy cô đi lên một chiếc xe sang trọng ở ngã tư trước cửa trường học. Tôi còn tưởng là mình nhìn nhầm, không ngờ là thật!”

“Ai cũng biết cô là đứa con gái không được hoan nghênh của nhà họ Hứa. Cô cũng đừng nói với tôi là bố cô lái xe tới đón cô. Xe tới đón cô mỗi ngày đều khác nhau, có Rolls-Royce, cũng có Bentley, còn có Cayenne. Xem ra người bao nuôi cô cũng không ít nhỉ?”

Hứa Minh Tâm nghe thể thì rất muốn chạy về nhà họ Cố đập hết xe của Cố Gia Huy đi.

Cô biết Cố Gia Huy có rất nhiều xe, đều là do ông cụ Cố Gia Bảo cho anh.

Cô không biết hàng nhưng cũng biết qua giá cả.

Chiếc Rolls-Royce chú An dùng để đi mua đồ ăn không phải là xe cũ kỹ sao? Sao lại lắc

mình biến thành xe sang rồi? Không có chuyện gì mua nhiều xe thể làm gì? Cũng không biết bán đi đổi tiền!

“Tô Lê Duyệt, cô đừng đứng đây nói nhăng nói cuội, cô đang phỉ báng tôi!”

Hứa Minh Tâm siết chặt tay, giờ phút này không thể nhát gan được. Nếu như nhận thua thì mình phải gánh cái

danh này rồi. Người vây quanh càng ngày càng nhiều, cô phải kiên trì.

Tô Lê Duyệt nghe thế thì không kiềm chế được bật cười thành tiếng, giống như là cô ta nghe được chuyện gì buồn cười lắm vậy: “Cô nói tôi phỉ báng ư? Tự cô làm mấy chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng lại còn có mặt mũi tố cáo tôi ư? Hứa Minh Tâm, cô tưởng có mình tôi ghét cô thôi ư? Cô biết là có bao nhiêu người ghét cô, muốn đuổi cô ra khỏi trường không? Người phụ nữ dơ bẩn như cô là tàn hoa bại liễu rồi, lại còn dám quyến rũ Ngôn Hải ư? Hôm nay tôi phải dạy dỗ cô mới được.”

Tô Lê Duyệt nói với vẻ hung ác.

“Hứa Minh Tâm, cút ra khỏi trường.”

Ngay lúc này, không biết ai hô lên tiếng đầu tiên, mọi người xung quanh cũng bắt đầu hô hào theo.

Càng ngày càng to, càng ngày càng đông người.

Hứa Minh Tâm bị vây chặt như nêm cối, thậm chí có người còn cầm đồ ném vào người cô. Sách vở, đồ ăn sáng, hoặc là những thứ khác…
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 150


Chương 150

Ngay lúc Hứa Minh Tâm cảm thấy bất lực thì có người vọt vào, trực tiếp ôm lấy cô bảo vệ cô.

“Các người dám động vào cô ấy một cái thử xem?”

Ngôn Hải ngăn trước mặt Hứa Minh Tâm rồi nói với giọng lạnh lùng.

Anh ta vừa nói thế thì mọi người dần im lặng lại.

Không chỉ có Ngôn Hải tới mà Bạch Thư Hân cũng tới.

Tô Lê Duyệt thấy Ngôn Hải còn bảo vệ Hứa Minh Tâm thì cô ta tức tới mức dậm chân: “Ngôn Hải, anh bị Hứa Minh Tâm lừa rồi! Cô ta chính là kẻ để tiện, chỉ cần có tiền là có thể…”

Tô Lê Duyệt còn chưa nói xong thì đã bị người ngăn lại.

Không phải Ngôn Hải mà là Bạch Thư Hân.

Cô ấy ra tay rất dứt khoát, trực tiếp đi lên trước táng cho Tô Lê Duyệt một bạt tai. Cô ta không kịp đề phòng nên ngã thẳng xuống đất, nửa ngày vẫn chưa đứng dậy được.

Tô Lê Duyệt bụm mặt, cô ta nhìn Bạch Thư Hân với vẻ kinh ngạc: “Cô… cô dám đánh tôi ư?”

“Bà đây đánh mày thì sao? Miệng mày thối quá, tao không chịu được!”

“Cô… Bạch Thư Hân, cô tưởng tôi sợ cô đúng không. Các cô còn đứng đó làm gì, xông lên cho tôi!”

Tô Lê Duyệt sai khiến hai cô gái đứng sau.

Ngôn Hải sợ Bạch Thư Hân không đánh nổi, không ngờ cô ấy ra tay rất nhanh gọn, một cái quét chân là giải quyết xong cả hai người.

Cuối cùng thưởng cho mỗi người một cái bạt tai.

Hứa Minh Tâm trợn mắt há mồm ngạc nhiên, cô biết Bạch Thư Hân khá dữ nhưng không ngờ dữ tới mức này. Có lẽ đến cả đàn ông cũng không đánh lại cô ấy!

Bạch Thư Hân bảo vệ cô rồi lặng lẽ lướt mắt qua đám người đang đứng xem kịch, cô ấy nói: “Nếu các người còn dám nói nhăng nói cuội nữa thì tôi sẽ khâu miệng các người lại!”

“Huống hồ Minh Tâm của tôi có quyến rũ người khác thì cũng liên quan gì tới các người! Nếu sau này các người dám bắt nạt Hứa Minh Tâm thì đừng trách tôi không khách sáo!”

Cô ấy vừa dứt lời thì mọi người trở nên im lặng ngay lập tức.

Mọi người cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, thậm chí còn không dám thở mạnh.

“Còn chưa cút đi, không cần đi học à? Hay là muốn ở lại nghiên cứu cuộc đời với tôi?”

Bạch Thư Hân thấy bọn họ không động đậy gì thì quát lên một tiếng, những người kia đi ra ngay lập tức.

“Ngôn Hải, anh đưa Hứa Minh Tâm tới phòng y tế trước đi, ở đây giao cho tôi là được rồi.”

“Thư Hàn…”

Hứa Minh Tâm không lo cho mình mà lo rằng Bạch Thư Hân quá xúc động, lỡ làm bị thương người khác thì sao đây.

Bạch Thư Hân ném cho cô một ánh mắt yên tâm rồi để cho Ngôn Hải dẫn Hứa Minh Tâm đi. Bạch Thư Hân thấy hai người đã đi xa thì mới quay người nhìn đám người Tô Lê Duyệt, bắt đầu ma sát tay.

Tô Lê Duyệt nhìn Bạch Thư Hân như nhìn thú dữ, cô ta không ngừng lùi lại phía sau.

“Cô… cô muốn làm cái gì. Tôi nói cho cô biết, nếu chuyện này mà để cho cố vấn biết thì không tốt đâu!”

“Cô đừng động đậy, để tôi đánh một trận cho đỡ tức rồi chúng ta đi tới trước mặt cố vấn nói chuyện. Bà đây đã ghét cô từ lâu rồi, mẹ..”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 151


Chương 151

Bạch Thư Hân chửi tục một câu rồi trực tiếp chào hỏi bằng nắm đấm, chẳng hề có chút khách sáo nào.

Mười phút sau, Tô Lê Duyệt bị đánh tới nỗi mặt mũi bầm dập, đầu bù tóc rối. Mà Bạch Thư Hân cũng không tốt đi nơi nào, cô ấy không ngờ Tô Lê Duyệt lại luyện Cửu Âm Bạch Cốt Trảo, cào rách tay cô ấy.

Hai người quậy tới phòng giáo vụ, thậm chí còn khiến hiệu trưởng ra mặt.

Hiệu trưởng không nói lời nào mà trực tiếp gọi điện cho người giám hộ.

Bạch Thư Hân không sợ, bởi vì cô biết người đó không ở Đà Nẵng, mãi mãi cũng sẽ không quay lại.

Rất nhanh sau đó bố của Tô Lê Duyệt đã tới. Nhà Tô Lê Duyệt cũng xem như là có chút vốn liếng, bố cô ta là người phiên dịch, làm việc cho chính phủ, có chút danh tiếng ở cái đất Đà Nẵng này.

Ông ta nhìn thấy con gái mình bị đánh thành như thế thì giận mà không có chỗ xả.

“Con yêu, sao con lại bị như thế này.”

“Bố, chính là cái con quỷ kia đánh con thành như thế này đó! Bố mau đòi lại công bằng cho con!”

Bố của Tô Lê Duyệt nghe thế thì không khỏi trợn tròn mắt.

Ông ta vỗ lên bàn của hiệu trưởng, khiến cho hiệu trưởng giật mình rồi nói: “Trường học của các người làm việc như thế nào vậy hả, sao có thể mặc kệ cho học sinh đánh nhau, con gái tôi còn bị đánh thành như thế này. Chắc chắn phải ghi lại xử phạt, cưỡng chế nghỉ học!”

“Bác trai này, không thể nói thế được, là con gái bác dẫn người đánh trước! Trong trường học có camera đó!”

Video lưu trữ đã được lấy tới, trong video đúng là Tô Lê Duyệt đã đẩy Hứa Minh Tâm xuống đất trước.

Nhưng không ngờ rằng bố của Tô Lê Duyệt lại sống chết không nhận, vậy mà nói thành bạn bè không cẩn thận va chạm, là do Hứa Minh Tâm tự mình ngã xuống đất.

Bây giờ Tô Lê Duyệt mới tỉnh táo lại, cô ta cũng chắc chắn rằng là do Hứa Minh Tâm tự ngã.

Bạch Thư Hân nghe thế thì tức tới nỗi mặt mũi đỏ bừng lên. Cô ấy rất muốn đánh hai cha con trước mặt thêm một trận.

“Ông nói nhăng nói cuộc gì đó? Mắt ông mù rồi à? Con gái ông dẫn đầu tung tin đồn nhảm làm tổn thương bạn tôi, ông còn đổi trắng thay đen ư?”

“Cho dù con gái tôi có làm ra chuyện đó thì cũng là chuyện riêng của nó và cô gái kia, liên quan gì tới cô chứ? Hiệu trưởng, hôm nay ông phải cho tôi một cái đáp án, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo.”

Bố của Tô Lê Duyệt trực tiếp tạo áp lực cho hiệu trưởng.

Hiệu trưởng cũng không biết nên làm thế nào, điều quan trọng ở đây là ô dù của Bạch Thư Hân cũng không nhỏ!

“Bạch Thư Hân, người nhà của em đâu?”

“Chết rồi!”

Bạch Thư Hân nghiến răng nói.

“Vậy…”

Hiệu trưởng không ngờ rằng cô ấy sẽ nói như thế, mặt ông đỏ lên. “Bạch Thư Hân, sao em lại nói chuyện với hiệu trưởng như thế hả, xem lại thái độ của mình đi!” Thầy phụ trách nói với vẻ không vui. “Em nói sự thật, bố mẹ em đã chết từ lâu rồi, em không có người nhà, thầy muốn em mời ai đây? Bà đây đã không muốn ở trong cái trường này từ đâu rồi. Muốn đuổi muốn phạt hay gì thì tùy các ông.”

“Bạch Thư Hân, chú ý giọng điệu của em! Em nói thế mà được à! Hôm nay thầy làm chủ, chỉ cần em xin lỗi Tô Lê Duyệt, thề rằng từ giờ về sau sẽ không tái phạm nữa thì chi xử phạt. Nếu không thì tôi sẽ đuổi em thật đấy!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 152


Chương 152

“Xin lỗi ư, không thể nào! Tô Lê Duyệt cẩn thận một chút, cẩn thận đi học về bị người đánh!” Bạch Thư Hân là người cứng đầu, cô ấy không biết chịu thua là gì.

Vốn Bạch Thư Hân là một cô nhóc coi trời bằng vung. Nếu không phải cô ấy hứa với người kia thì cô cũng sẽ không đi học một cách ngoan ngoãn như thế được.

Tô Lê Duyệt không ngờ rằng Bạch Thư Hân còn uy h**p mình, cô ta không khỏi run lẩy bẩy rồi nhìn về phía bố mình với vẻ cầu cứu.

“Bố ơi, cô ta uy h**p con.”

“Vậy mà cô lại dám uy h**p con gái tôi, tôi thấy bố mẹ cô không còn nữa, không có ai dạy dỗ cô thì để tôi dạy dỗ vậy!”

Bố của Tô Lê Duyệt cũng lên cơn giận dữ, ông ta trực tiếp giơ tay lên muốn giáng cho Bạch Thư Hân một cái tát.

Cô ấy không tránh kịp nên chỉ có thể nhắm mắt lại tự chịu.

Không ngờ rằng bạt tai còn chưa đánh tới thì đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

Giọng nói mát lạnh, tựa như là tuyết mùa đông.

“Ông là ai mà dám dạy dỗ người của tôi?”

Bạch Thư Hân nghe thế thì kinh ngạc trừng mắt, cô ấy nhìn người đàn ông xuất hiện trước mặt mình với vẻ bất ngờ.

Anh ta mặc rất tùy tiện, nhưng không thể che giấu sự lạnh lùng thẳng thắn trên người được.

Lệ Nghiêm là quân y, rất biết chỗ nào khiến cho con người đau nhất, lực tay của anh ta cũng rất lớn, khiến cho bố của Tô Lê Duyệt đau tới tái mặt.

“Cậu… cậu là ai?”

“Người giám hộ của Bạch Thư Hân!”

“Người giám hộ? Không thể nào, anh còn trẻ như thế…” Tô Lê Duyệt nói với vẻ kinh ngạc.

Người đàn ông trước mặt đẹp trai đến chết người, nhìn chưa tới ba mươi tuổi, khiến người ta liếc mắt khó quên.

Sao lại có thể là người giám hộ của Bạch Thư Hân hai mươi mốt tuổi chứ?

“Anh cả như cha!”

Lệ Nghiêm nói với vẻ lạnh lùng rồi nhìn về phía Bạch Thư Hân.

Bây giờ cô ấy mới tỉnh táo lại, ủ rũ dậm chân. “Người giám hộ cái mẹ gì chứ? Ai kêu anh ta tơi đây?”

Cô nhìn chằm chằm về phía hiệu trưởng rồi nói với vẻ tức tối.

Vốn hiệu trưởng vẫn còn mạnh mẽ lắm, nhưng bây giờ Lệ Nghiêm đã tới rồi, ông ta cũng không dám dạy dỗ Bạch Thư Hân nữa.

Nhà của Bạch Thư Hân cũng rất ghê gớm, ba đời làm cách mạng.

Cả nhà đều tòng quân, có mấy tư lệnh.

Mặc dù bố mẹ đều mất nhưng còn có chú, hơn nữa anh cả này lại càng ghê gớm hơn.

Quân y cấp cao, có quân hàm!

“Đây là chuyện nhà em, muốn giải quyết thì giải quyết riêng!

Hiệu trưởng biểu thị gió quá lớn, không thể chọc vào chẳng lẽ còn trốn không thoát ư?

Văn phòng đều là của các người, nói chuyện vui vẻ là được rồi. Hiệu trưởng dẫn theo thầy phụ trách vội vàng chạy đi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 153


Chương 153

Bố của Tô Lê Duyệt thấy thái độ của hiệu trưởng thì cũng rất e dè người đàn ông trước mặt này.

Ông ta không khỏi híp mắt mà nói: “Cậu là ai?”

“Nghe nói ông làm phiên dịch viên cho thư lý Lưu à? Không biết thư ký Lưu gần đây thể nào? Lần trước sai người đưa trà tới có nói là sức khỏe không tốt, không biết bây giờ đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Bố của Tô Lê Duyệt nghe thấy thế thì vô cùng kinh ngạc.

Ông ta biết chuyện thư ký Lưu chuẩn bị trà, nói là tặng cho một nhân vật lớn. Người đó tới Đà Nẵng, lại thích trà.

Chẳng lẽ… đây chính là người đó ư?

Bố của Tô Lê Duyệt ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Xin hỏi cậu đây là…”

“Tôi họ Nguyên, bố tôi Bạch Hoàng Nham, không biết ông nghe qua chưa nhỉ?”

Bạch Hoàng Nham…

Bố của Tô Lê Duyệt làm người phiên dịch cho chính phủ lâu thế rồi làm sao mà chưa nghe danh của Bạch Hoàng Nham được chứ. Thượng tướng tiếng tăm lừng lẫy, chỉ tiếc là đã bất hạnh qua đời trong lúc làm nhiệm vụ với vợ ở nước ngoài. Bạch Hoàng Nham có một trai một gái, con trai theo họ mẹ, con gái theo họ bố, chẳng lẽ..

Cơ thể của bố Tô Lê Duyệt run lên, ông ta lắp ba lắp bắp hỏi: “Không… không ngờ là cậu Doanh, tôi đã từng nghe qua danh tiếng của bố cậu…”

“Nghe qua danh tiếng của bố tôi, vậy có nghe qua tôi chưa?”

“Nghe rồi…” Bố của Tô Lê Duyệt bắt đầu lắp bắp.

“Vừa rồi hiệu trưởng gọi điện thoại, tôi cũng chỉ mới biết một chút thôi, nghe nói là con gái của ông đánh người à?”

“Là cô ta đánh tôi! Anh nhìn đi, cô ta đã đánh tôi thành như thế này!”

Tô Lê Duyệt nói với vẻ uất ức.

Bố của cô ta nghe thấy vậy thì vội vàng bảo cô ta ngậm miệng lại.

“Là do nhà tôi dạy con không nghiêm nên mới xảy ra chuyện này, tôi chắc chắn sẽ dạy dỗ con bé!”

“Vậy thì xử phạt hay đuổi học?”

“Đây.” Ông ta có chút khó xử: “Xử phạt đi..”

“Thôi vậy, tôi cũng không phải là người thù dai, mọi người đều có sai, tôi cũng sẽ không được lý ép người. Lần này thì bỏ qua, nếu có lần sau thì đừng trách Lệ Nghiêm tôi không nể mặt nhé?”

“Cảm ơn anh Doanh, cảm ơn cô Thư Hàn!” Bố của Tô Lê Duyệt thở phào một hơi, cũng may là Lệ Nghiêm không làm khó, nếu không thì chuyện này thật sự rất khó xử lý.

“Được rồi, em cũng không cần nhìn nữa, đi theo anh tới phòng y tế tiêm phòng chó dại thôi.”

“Tiêm phòng dại?”

Bạch Thư Hân vốn còn có chút tức giận, anh ta chẳng hề giúp mình gì cả, vậy là chuyện to hóa nhỏ rồi!

Nhưng khi cô ấy nghe thấy câu này thì trong lòng dễ chịu hơn nhiều. Đây chẳng phải bảo Tô Lê Duyệt là chó sao?

Cô ấy nhìn gương mặt đỏ bừng lên vì tức của Tô Lê Duyệt mà nói với vẻ đắc ý: “Đúng thế, nên tiêm phòng dại. Dù sao chó dại cắn người nguy hiểm lắm!”

Tô Lê Duyệt nghe thấy thế thì giận nhưng không dám nói gì, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 154


Chương 154

Lệ Nghiêm giữ chặt tay của Bạch Thư Hân, cô ấy run lên muốn rút về nhưng lực tay của Lệ Nghiêm rất lớn, cô không rút ra được, chỉ có thể đi theo anh ta ra ngoài.

“Lệ Nghiêm, anh thả tôi ra, anh có tư cách gì mà quản tôi chứ?”

“Anh là anh cả của em, bố mẹ qua đời rồi, anh là người thân duy nhất của em, không thể nào không quản em được!”

“Tôi không cần anh lo! Anh buông tôi ra.” Bạch Thư Hân ra sức giãy dụa, muốn rút tay ra.

Lệ Nghiêm dừng chân lại rồi quay đầu nhìn cô ấy một cách rất bình thản.

“Nếu em tiếp tục phản kháng mệnh lệnh của anh thì anh sẽ đánh gãy chân em rồi khiêng em đi. Dù sao anh là bác sĩ, có thể đánh gãy cũng có thể chữa khỏi.”

“Anh… đây không phải là quân trại quân đội, anh không có tư cách ra lệnh cho tôi!”

“Em có thể phản kháng thử xem!”

Anh ta lại tăng thêm lực tay của mình.

Bạch Thư Hân nghiến răng răng, muốn phản kháng nhưng câu chữ cứ kẹt lại ở cổ họng không ra được.

Cô ấy không có gan đó.

Bạch Thư Hân rất không hiểu, cho dù là ông trời tới thì cô ấy vẫn có thể dựa vào lý lẽ mà tranh luận. Nhưng chỉ cần Lệ Nghiêm xuất hiện thì cô chẳng nói được một câu nào, chỉ có thể chịu thiệt.

Đúng là khắc tinh trời sinh.

Bạch Thư Hân im lặng không nói, Lệ Nghiêm trực tiếp kéo cô đến phòng y tế.

Hứa Minh Tâm cũng ở đây, đầu gối cô vừa được bôi thuốc rồi băng bó lại.

Khi cô thấy Lệ Nghiêm đi chung với Bạch Thư Hân thì vô cùng kinh ngạc.

“Anh Doanh, Thư Hàn, hai người…”

“Tôi là anh trai của Thư Hàn.”

Lệ Nghiêm nói rất bình tĩnh.

“Anh trai cái gì chứ.”

“Hả?”

Lệ Nghiêm chỉ nói ra một chữ, Bạch Thư Hân lập tức bĩu môi.

Cô ấy trở nên ngoan ngoãn hơn bao giờ hết, tựa như thú hoang đã bị thuần phục.

Hứa Minh Tâm đứng bên cạnh nhìn mà trợn mắt há miệng.

Lệ Nghiêm hỏi bác sĩ lấy đồ rồi tiêm phòng dại cho Bạch Thư Hân, cuối cùng là xử lý vết thương, động tác rất chuyên nghiệp.

Sau khi làm xong thì anh ta nói: “Lần sau đừng xúc động như thế nữa.”

“Anh chỉ thuyết giáo tôi thôi!”

Lệ Nghiêm nghe thế thì ngẩng mặt lên rồi nói với vẻ bất đắc dĩ: “Nếu như xúc động thì cũng đừng sợ phiền phức. Chỉ cần em không giết người phóng hỏa thì chuyện lớn tới đâu anh cũng có thể xử lý giúp em. Chỉ là một người phiên dịch nhỏ nhoi mà đã khiến cho em không dám nói gì rồi. Những góc cạnh và nanh vuốt ngày xưa khi em đối xử với anh đâu cả rồi? Anh không cần em mài mòn chính mình, cứ muốn như thế nào thì làm như thế đi. Sống cuộc sống mà em muốn, đừng lo là sẽ làm phiền anh, từ trước tới giờ anh chưa từng sợ phiền phức.”

Bạch Thư Hân nghe thế thì há miệng, nhưng cô ấy không biết nói gì.

Bạch Thư Hân nhìn người đàn ông trước mặt, không hề giống cô ấy chút nào, nếu nói hai người là anh em thì sợ rằng chẳng ai tin.

Trai giống mẹ, gái giống bố nên bọn họ không giống nhau. Thế nhưng bọn họ đều thuộc cùng một dòng máu nhà họ Bạch.

Nếu như anh ta không phải là anh trai của mình thì tốt biết mấy. Thay thân phận thì cô ấy có thể nói ra lời này rồi.

Ý nghĩ này cứ như cây rong sinh trưởng trong lòng Bạch Thư Hân khiến cho cô không thể nào thở nỗi.

Cuối cùng cô chọn im lặng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 155


Chương 155

“Anh còn phải đi văn phòng chính phủ xử lý một số thủ tục, đã hẹn người ta rồi. Tối nay anh tới đón em”

“Biết rồi.” Bạch Thư Hân nói rất ủ rũ. “Cô Tâm, tôi đi trước đây.”

Lệ Nghiêm thông báo một tiếng rồi quay người rời đi.

Anh ta vừa đi thì Hứa Minh Tâm đã sát lại gần: “Anh trai cậu đẹp quá, nói chuyện rất mạnh mẽ.”

Hứa Minh Tâm mô phỏng theo giọng điệu của Lệ Nghiêm, cô cảm thấy mình đang nghe lời kịch trong phim truyền hình.

Bạch Thư Hân không hề khách sáo gõ đầu cô rồi nói: “Cậu còn muốn giải quyết chuyện của mình nữa không hả?”

“Muốn muốn…”

Hứa Minh Tâm gật đầu như giã gạo.

Mà Lệ Nghiêm đi ra khỏi cửa thì gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.

“Cô Minh Tâm…”

“Vợ tôi bị người khác bắt nạt, tôi biết rồi, đang qua đó đây.”

“Xem ra không cần tôi thông báo nhỉ. Cậu cứ từ từ mà giải quyết, có chuyện gì thì liên lạc với tôi.”

Nguyễn Doanh nói xong thì cúp điện thoại. Trước giờ giữa đàn ông nói chuyện với nhau đều là lời ít ý nhiều, hiểu là được rồi.

Mà bây giờ Cố Gia Huy đang ở trên xe, anh dùng quan hệ xã hội của & để xử lý chuyện này.

Tin tức đã lan tràn ra ngoài, hơn nữa xu thế còn không nhỏ.

Đối phương cố ý chọn ngày học sinh về trường để khiến cho chuyện này lên men càng nhanh. Cũng may là anh xử lý kịp thời.

Có người dám bắt nạt vợ anh, chắc là chán sống rồi nhỉ!

Rất nhanh sau đó ka đã điều tra ra được IP của bài viết đó là tại nhà họ Hứa!

Nhà họ Hứa!

Cố Gia Huy nhíu mày, trong đôi mắt anh có chút tức giận.

Bây giờ Hứa Minh Tâm trốn trong phòng y tế không dám ra ngoài. Cả ngày nay cô chỉ gặp mười mấy người, nhưng ai ai cũng nhìn cô bằng ánh mắt kỳ quái.

Mặc dù thái độ của Bạch Thư Hân rất ác liệt, cô ấy quát lớn lên nhưng Hứa Minh Tâm biết rằng lời đồn đại sẽ càng ngày càng nhiều. Tất cả các tài khoản mạng xã hội của cô đều đang bị tấn công, bao gồm cả Bạch Thư Hân.

Hứa Minh Tâm nhìn kỹ bài viết, nó nói cô đi xe sang, giao dịch với những người đàn ông khác nhau rồi lại bị một người vừa già vừa xấu bao nuôi.

Bạch Thư Hân nhìn bài viết rồi nói rất nghiêm túc: “Tớ cảm thấy cư dân mạng mắt sáng như tuyết, đúng là vừa già vừa xấu!”

“Rõ ràng là nửa mặt bên kia rất đẹp mà…” Hứa Minh Tâm có chút uất ức, cô nói đỡ cho Cố Gia Huy.

Bạch Thư Hân tức giận nhéo lỗ tai cô một cái rồi bảo: “Ý của tớ là tại sao cậu lại không gọi điện thoại cho Cố Gia Huy hả. Cậu đang nghĩ cái gì thế? Không phải anh ta là người trong cuộc sao? Chẳng lẽ để cho một kẻ vô dụng như cậu xử lý chuyện này à?”

“Bạch Thư Hân, đừng nói khó nghe như thế. Mặc dù Minh Tâm là một người vô dụng nhưng cô cũng không thể nói cô ấy như thế, tôi đã gọi người xử lý rồi… nhưng trước mắt năng lực tôi có hạn, lát nữa tối nhờ bố mình.”

“A..”

Hai người có thể nói kín đáo một chút được không.

Cho dù cô là một kẻ vô dụng thì cũng là kẻ vô dụng có chí lớn mà! Cô cũng rất muốn giải quyết chuyện này mà!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 156


Chương 156

“Tớ cần công khai tin tức đã đính hôn với Cố Gia Huy sao?”

“Cậu công khai thì có ích gì chứ? Gương mặt của Cố Gia Huy như thế thì cậu cho rằng người ta sẽ tin hai người yêu nhau thật lòng mà không phải là cậu tham lam tiền tài của nhà họ Cố u?”

Bạch Thư Hân tức hổn hển, cô ấy nói. Ngôn Hải nghe vậy thì hít sâu một hơi rồi sau đó kiềm chế sự rung động trong lòng mà nói: “Minh Tâm, nếu như em bằng lòng thì anh có thể công khai nói là chúng ta đang yêu nhau. Người ta chụp những chiếc xe này đều không chụp biển số, anh có thể tìm mấy chiếc xe đó tới, anh là người đàn ông trong bức ảnh, chúng ta đang yêu nhau.”

“Minh Tâm… chúng ta chỉ là giả vờ thôi, đợi khi mọi chuyện qua đi thì anh lại nói chúng ta chia tay là được. Anh không có ác ý, cũng không có ý muốn chia rẽ hai người. Anh biết… em thích chú ấy.”

Ngôn Hải vẫn chưa hết hi vọng, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Mặc dù anh ta biết mình không có được Hứa Minh Tâm nhưng cũng không đành lòng nhìn cô ấy bị oan ức, một thân một mình gánh chịu những ngôn từ phỉ báng như thế này.

Ngôn Hải rất muốn giúp Hứa Minh Tâm, muốn cho cô bờ vai để dựa vào, cũng muốn cho cô một cái ôm.

Chỉ cần Hứa Minh Tâm bằng lòng thì dù để Ngôn Hải làm kẻ dự phòng cũng được, gọi là tới.

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì ngẩng đầu đối diện với ánh mắt cực nóng của Ngôn Hải.

Cô biết tấm lòng Ngôn Hải dành cho mình.

Chỉ là cô không thể nhận được. Cô không dám nhận, sợ nhận sẽ làm anh ta tổn thương. Hứa Minh Tâm nói: “Xin lỗi Ngôn Phúc

Lâm, em…”

Cô còn chưa nói xong thì không ngờ đằng sau có một giọng nói quen thuộc vang lên.

“Tôi nhận lòng tốt này của cậu, người phụ nữ của tôi để tôi bảo vệ là được rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy giọng nói quen thuộc thì vội vàng quay người nhìn lại, bỗng cô thấy…

Một gương mặt hoàn hảo không chút tì vết. Hứa Minh Tâm trừng to mắt, vội vàng cấu mình một cái.

Mẹ ơi, tại sao lại nằm mơ rồi?

Chẳng lẽ mọi chuyện vừa mới xảy ra đều là mơ ư? Kỳ nghỉ của mình vẫn chưa hết, bây giờ mình đang ở trong mơ?

Đúng, chắc chắn là như thế!

“Anh…”

Hứa Minh Tâm tiến lên, cô đưa tay ra chỉ vào mũi Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy nhìn thấy vẻ kinh ngạc của cô, chắc chắn bây giờ cô đang mừng như điên, cảm giác được như ước nguyện chắc chắn rất tuyệt vời.

Anh cười: “Anh nói rồi, em sẽ còn nhìn thấy gương mặt này mà.”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì thì càng thêm chắc chắn rằng đây là một giấc mơ.

Giấc mơ hôm đó anh cũng nói như thế.

Hứa Minh Tâm cũng chẳng e dè gì nữa, cô trực tiếp đưa tay lên rồi giáng cho Cố Gia Huy một cái tát.

Bốp.

“Cậu chủ…”

Khương Tuấn đứng bên cạnh Cố Gia Huy, ngạc nhiên đến nỗi trợn mắt há mồm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 157


Chương 157

Cô Minh Tâm điện rồi sao?

“Tôi đã cảnh cáo anh không nên xuất hiện trong giấc mơ của tôi rồi! Anh đừng tưởng rằng mình cũng tên là Cố Gia Huy thì có thể giống anh ấy như đúng! Tôi sẽ không bao giờ bị vẻ ngoài của anh lừa gạt đâu! Nếu như tôi thật là một người xem trọng vẻ bề ngoài thì cũng chẳng thích Cố Gia Huy!”

“Cô Minh Tâm, cô đang nói nhăng nói cuội gì thế. Anh ấy là cậu chủ, là cậu chủ đó!” Bây giờ Khương Tuấn có chút hỗn loạn.

Mà Bạch Thư Hân và Ngôn Hải cũng thành những người ngồi xem kịch.

“Giấc mơ lần này lại chân thật đến thế à, suýt nữa tôi đã tin anh rồi! Anh không cần uống phí sức lực, tôi chính là thích người quái dị đấy!”

“Anh còn không biết em có đam mê này đấy!”

Cố Gia Huy cũng không tức giận, anh nở một nụ cười nhẹ nhàng rồi nói.

“Cậu chủ… cậu chủ cũng điên rồi sao?”

Cố Gia Huy cúi người che lên cánh môi của Hứa Minh Tâm trước mặt bao người.

Cơ thể của cô run lên, cô muốn ngăn cản nhưng không thể nào đẩy anh ra được.

Lần này Cố Gia Huy đã dùng tay kiềm chế hai tay của Hứa Minh Tâm lại, khiến cho cô không thể nào tát anh thêm lần nữa.

Hứa Minh Tâm tức đến nỗi sắp nổ tung, cô nhấc chân lên rồi đạp tới.

Cũng may là Cố Gia Huy có chuẩn bị từ trước, anh trực tiếp kẹp chặt cái chân không có ý tốt của cô, sau đó tiếp tục công thành chiếm đất.

“A… anh…!”

Hứa Minh Tâm muốn giãy dụa rồi mắng mỏ, nhưng lời nói lại như xương cá mắc trong cổ họng, không thể nào thốt ra được.

Bạch Thư Hân vội vàng đứng dậy kéo rèm ra để ngăn cản ánh mắt của mọi người.

Ngôn Hải còn chưa kịp thu mắt lại, anh ta cứ nhìn chằm chằm vào đó một cách si ngốc.

Bạch Thư Hân biết một người yêu mà không được đau đớn tới cỡ nào.

Cô ấy nói một cách bất đắc dĩ: “Anh và cô ấy không có duyên, nếu không thì sao lại bị Cố Gia Huy nhanh chân đến trước chứ?”

“Đúng thế, tôi và cô ấy không có duyên phận, hoặc cũng có thể nói là có duyên không phận.”

Ngôn Hải lưu luyến không rời cụp mắt xuống, lời nói tràn ngập sự đắng chát.

Anh ta quen Hứa Minh Tâm cả hai năm trời, nhưng bọn họ mới quen nhau có hai tháng.

Đến cùng cũng là có duyên không phận, bỏ lỡ vốn là sai lầm, không thể cưỡng cầu..

Cố Gia Huy trực tiếp đè Hứa Minh Tâm lên giường, qua một lúc lâu mới rời khỏi cánh môi mềm mại kia.

Hơi thở nóng rực của anh phả vào mặt cô, giọng nói trầm khàn.

“Anh là Cố Gia Huy, em không có nằm mơ, anh chính là Cố Gia Huy trong hiện thực.”

“Sao mà thế được, anh lừa em… chẳng lẽ anh đi phẫu thuật thẩm mỹ rồi sao?”

Đột nhiên Hứa Minh Tâm nghĩ tới việc này, cô nhìn Cố Gia Huy với vẻ khiếp sợ.

Phẫu thuật thẩm mỹ hồi phục nhanh như thế ư? Buổi sáng cô gặp anh vẫn thấy vết sẹo mà nhỉ, sao mới không gặp nhau một tiếng mà đã mất rồi?

Cố Gia Huy bị cách suy nghĩ này của cô đánh bại, anh nói với vẻ dở khóc dở cười: “Anh không có phẫu thuật thẩm mỹ cũng không lừa em, gương mặt trước kia của anh mới là lừa em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 158


Chương 158

“Cái… cái gì?”

“Làm gì có giấc mơ nào chân thật vậy chứ? Sao em lại đần như thế hả?”

Cố Gia Huy gõ gõ đầu của Hứa Minh Tâm, sau này anh cũng chẳng dám để cô đi ra ngoài một mình nữa. Đầu óc không được tốt lại còn xinh đẹp, nếu bị người ta bắt cóc thì làm sao bây giờ?

“Đây… không thể nào được, sao anh có thể…”

Hứa Minh Tâm muốn vuốt mặt anh nhưng lại cẩn thận từng li từng tí, cô có chút không dám chạm.

Cố Gia Huy nắm chặt tay của cô rồi để lên mặt mình.

Nơi này làm gì còn dấu vết bị bỏng, mềm mịn như lúc ban đầu.

Chỉ có vết thương trên lông mày là còn tồn tại, tăng thêm cho Cố Gia Huy một chút sự hung dữ, khiến người ta nhìn vào mà cảm thấy sợ hãi.

Chỉ là Hứa Minh Tâm đã thấy quen nên cũng chẳng cảm thấy gì.

Đúng là Cố Gia Huy, cô không có nằm mơ! Vậy tại sao anh lại lừa mình lâu như thế?

Hứa Minh Tâm vừa nghĩ tới chuyện này thì bắt đầu sợ tới nỗi run lẩy bẩy, không khỏi cảm thấy uất ức trong lòng.

“Anh không tin em ư? Bởi thế nên mới thăm dò em?”

Mắt của Hứa Minh Tâm đỏ bừng, cô cất lời truy hỏi.

Cố Gia Huy thấy cô khóc thì trái tim anh như thắt lại.

Anh dùng lòng bàn tay ấm áp lau nước mắt cho cô rồi nói với vẻ đau lòng: “Lúc đầu anh nghĩ như thế, thứ hai là anh cần bề ngoài xấu xí này để đánh lừa kẻ thù. Bởi vậy nên cho dù sau này anh chắc chắn em là người anh muốn bảo vệ cả đời cũng phải đâm lao theo lao.”

“Nhưng anh có thể nói cho em biết mà, em cũng sẽ không nói bậy ra ngoài, em chắc chắn sẽ bảo vệ bí mật của anh! Nói cho cùng thì cũng là anh không tin em.”

Hứa Minh Tâm vẫn cảm thấy tủi thân.

Bạch Thư Hân nói đúng, lời của đàn ông không đáng tin!

“Sao anh lại không tin em được chứ, chỉ là anh đang chờ cơ hội thích hợp. Anh biết là anh sai, em trừng phạt anh như thế nào cũng được.”

“Em có thể phạt anh hôn em, cũng có thể phạt anh mua bánh gato cho em, hoặc là dạy bài cho em. Nếu như những thứ này đều không đủ thì em cũng có thể đánh anh một cái, nếu em nỡ.”

“Anh cho rằng em không nỡ ư?”

Hứa Minh Tâm thở phì phò rồi nói, cô trực tiếp đấm vào ngực anh, dùng rất nhiều sức. Nhưng người đàn ông trước mặt lại bình chân như vại, chẳng hề cảm thấy đau đớn.

Cố Gia Huy xoa xoa nắm đấm nhỏ của cô rồi hỏi: “Đau không?”

“Anh là sắt thép à? Sao lại không cảm thấy đau chứ?”

Lực tác dụng có qua có lại, cô đã cảm thấy đau như thế thì Cố Gia Huy cũng không thể không đau. Chỉ là anh không thể hiện ra ngoài mà thôi.

“Không đau, ngọt lắm.” Anh nói với vẻ dịu dàng, khiến cho trái tim cô run lên.

Anh ấy nói rất ngọt.

Cảm thấy một cú đấm ngọt ngào ư.

Là Cố Gia Huy điên rồi hay là cô điên đây?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 159


Chương 159

“Anh… anh nói nhăng nói cuội cái gì thế hả?”

Ánh mắt của Cố Gia Huy quá nóng bỏng, anh nhìn chằm chằm vào cô khiến cho cô không biết làm như thế nào mới phải.

Hứa Minh Tâm quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Ở bên em thì chuyện gì cũng rất ngọt ngào. Chỉ cần em ở bên cạnh anh là được rồi. Anh biết là em giận, nhưng tạm thời bỏ qua một bên, đợi chuyện này kết thúc thì em muốn làm gì cũng được. Anh luôn nhường em mà.”

Hứa Minh Tâm nghe Cố Gia Huy nói thế thì cảm thấy mình dùng sức đánh một cú nhưng lại đánh vào bông vậy.

Cố Gia Huy cũng không cãi nhau với cô, chuyện gì cũng nhường cô, khiến cho cả một cục tức của cô không biết nên xả ra như thế nào.

Tục ngữ nói chẳng ai đánh mặt người cười. Sao cô có thể ra tay được chứ.

Hứa Minh Tâm bĩu môi rồi nói lẩm bẩm: “Vậy bây giờ anh còn trở nên đẹp trai như thế làm gì?”

“Tăng thể diện cho em.”

Cố Gia Huy nói rất nghiêm túc.

“Cái gì?”

Hứa Minh Tâm nghe không hiểu, nhưng rất nhanh sau đó cô đã hiểu anh có ý gì. Cố Gia Huy trực tiếp ôm cô lên rồi vén rèm đi ra ngoài.

“Cảm ơn hai người đã giúp đỡ, chuyện tiếp theo cứ giao cho tôi là được rồi. Bây giờ còn có chuyện phải xử lý, hôm sau tôi sẽ cảm tạ sau.”

Cố Gia Huy nói xong rồi cúi chào quay người rời đi.

“Anh muốn dẫn em đi đâu…”

Cố Gia Huy không trả lời mà nở một nụ cười như đã tính trước.

Hứa Minh Tâm vừa xuất hiện đã thu hút rất nhiều người vây quanh.

Bị một người đàn ông đẹp trai ôm lấy như

thế này thì tất nhiên sẽ khiến cho đám người vây xem bàn tán ầm ĩ. “Đây không phải là Hứa Minh Tâm sao?

Vừa mới yên lặng được một lúc, lá gan của cô ta cũng lớn phết nhỉ, ở trường học mà dám ngang nhiên quyến rũ người khác!”

“Đó là ai, đẹp trai quá vậy? Mẹ ơi, đến cùng là Hứa Minh Tâm có tài cán gì mà có thể tìm được người đàn ông đẹp trai đến thế?”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì trực tiếp đỏ mặt, cô hận không thể đào hố rồi chui xuống. Xong rồi xong rồi, danh tiếng của cô lại trở nên xấu rồi!

“Cố Gia Huy, anh mau buông em xuống, nếu không thì em sẽ tức đó!”

“Không buông, em là vợ anh, anh có buông ai cũng sẽ không buông em. Chúng ta phải ở cùng nhau cả đời này!”

Cố Gia Huy vừa cười vừa nói. Anh cười như mặt trời ấm áp, như tuyết đầu mùa gặp nắng xuân.

Ánh mắt anh như bầu trời sao mênh mông, môi mỏng gợi cảm quyến rũ. Anh nhếch môi, khiến cho một đám người điên đảo.

Không ít những nữ sinh đang vây xem đều mắc phải bệnh mê trai.

Ngay cả Hứa Minh Tâm cũng thường bị nửa gương mặt không có sẹo của Cố Gia Huy mê hoặc, chớ đừng nói là cả một gương mặt hoàn hảo không chút tì vết. Đây tựa như là một tác phẩm nghệ thuật mà thượng đế đã điêu khắc một cách tỉ mỉ, nhiều một chút thì thừa mà ít một chút thì thiếu, mọi thứ đều hoàn hảo.
 
Back
Top Dưới