Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 120


Chương 120

Hứa Minh Tâm nhìn về phía Cố Gia Huy với vẻ chờ đợi, trong mắt có ngôi sao sáng lấp lánh. Sao anh có thể nhẫn tâm từ chối được chứ?

Cố Gia Huy mạo hiểm nếm thử một miếng, rất ngọt…

Anh nhíu mày rồi nói: “Mỗi tháng nhà họ Hứa không cho em tiền tiêu vặt à? Đồ ăn vặt có giá hai nghìn mà em cũng thích ư?”

“Em không có tiền tiêu vặt, lúc bố nhớ tới thì sẽ gửi cho em một ít, nhưng đó là sau khi gửi cho HứaAn Kỳ còn dư lại. Em không biết khi nào ông ấy mới cho em tiếp, em còn phải mua bút mua sách, chỉ có thể tiêu xài tiết kiệm một chút. Em cũng chẳng mua nổi đồ đắt tiền, mấy người bạn bên cạnh toàn mua đồ nhập khẩu, em ăn không nổi, nhưng mà em cũng muốn ăn vặt…”

“Có một ngày, em vô tình phát hiện trước cổng một trường học toàn là những tiệm nhỏ! Đồ đã tốt lại còn rẻ, từ đó về sau mỗi lúc tan học em đều đi vòng qua đó, cặp sách cũng mua ở đó.”

Cố Gia Huy nghe thế thì rất đau lòng, nếu người khác phải chịu cảnh này thì đã kêu trời than đất từ lâu rồi. Thế mà Hứa Minh Tâm lại không thèm để ý, cô ấy biết cái gì là tìm niềm vui trong đau khổ.

Hứa Minh Tâm là một cô gái rất dễ thỏa mãn. Cô định nghĩa hạnh phúc rất đơn giản, đơn giản tới nỗi anh sợ mình làm không được tốt.

“Nếu em thích thì lần sau anh dẫn em đi, muốn mua cái gì thì mua cái đó.”

“Thôi vậy, em cũng không thích ăn vặt nữa rồi. Hơn nữa tiền của anh kiếm được phải tiết kiệm, hôm nay đã tiêu rất nhiều rồi.”

Hứa Minh Tâm tính toán rất nghiêm túc, khiến cho Cố Gia Huy có chút dở khóc dở cười.

“Biết rồi, anh sẽ tiết kiệm. Đi thôi, anh dẫn em đi công viên trò chơi, nghỉ thì phải đi chơi chứ, nếu không sẽ đáng tiếc lắm.”

“Nhưng đắt lắm..”

“Tập đoàn phát phiếu ưu đãi, không dùng thì phí.”

“Thế thì đi thôi!”

Hứa Minh Tâm vốn còn đang định từ chối, nghe thế thì vội vàng trèo lên xe rồi thắt dây an toàn lại.

Rất nhanh sau đó hai người đã đi tới công viên trò chơi. Hôm nay công viên trò chơi rất đông đúc, tất cả các trò đều rất vui, đâu đâu cũng là tiếng hét chói tai.

Hứa Minh Tâm nhìn drop tower mà hưng phấn không thôi: “Chơi cái này đi anh!”

“Được, đi vào đợi xếp hàng đi!”

Từ trước tới giờ Cố Gia Huy chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình sẽ chen trong đám đông để đi chơi trò chơi với Hứa Minh Tâm.

Hóa ra cảm giác bình dân này cũng rất tốt.

Sống như một người bình thường, không cần người lừa ta gạt, không cần lục đục với nhau, thậm chí cũng không cần lo lắng tai bay vạ gió.

Cứ đơn giản như thế, muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc. Như vậy rất tốt.

Ánh mắt của Cố Gia Huy trở nên sâu thẳm, anh nhìn về phía cô gái bên cạnh với vẻ dịu dàng lưu luyến.

Cô sạch sẽ như một tờ giấy trắng, khiến cho anh muốn đặt bút xuống nhưng lại không dám. Sợ rằng mình viết sai thì sẽ không có cơ hội làm lại.

Cố Gia Huy cẩn thận che giấu thân phận của mình chính là không muốn để cho Hứa Minh Tâm trở nên quá phức tạp.

Để anh che mưa chắn gió, cô không cần phải nhìn thấy bão giông, chỉ cần đứng sau lưng anh là được. Đợi tới khi Cố Gia Huy muốn ngắm nhìn cầu vồng, quay đầu nhìn lại thì có thể thấy được nụ cười xán lạn của cô là đủ rồi.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 121


Chương 121

Hứa Minh Tâm nắm chặt lấy tay anh, sợ mình sẽ lạc mất.

Đúng ngay lúc này, đột nhiên có người đâm tới chen ngang vào hàng.

Khi anh ta đi ngang qua Hứa Minh Tâm thì trực tiếp chen cô sang một bên.

Cô đâm vào lan can sắt, suýt chút nữa là ngã xuống.

Mà người đàn ông kia trực tiếp chen vào phía trước cô.

Rõ ràng là sắp tới Hứa Minh Tâm rồi!

Những người đứng sau cũng đang, trách móc người chen ngang.

Nhưng anh ta vẫn bình chân như vại, cứ như người mà mọi người đang trách móc không phải là mình vậy.

Hứa Minh Tâm thấy người kia sắp đi lên, bọn họ lại phải đợi lượt tiếp theo. Mặc dù cô có chút không vui nhưng cũng chẳng làm gì được.

Trên đời này có rất nhiều người chẳng hề có chút tố chất nào.

Cố Gia Huy chú ý tới sự thất vọng trong mắt cô thì trái tim anh như thắt lại. Anh trực tiếp bước lên phía trước, dùng một tay bắt lấy bả vai của người đàn ông kia.

Người đàn ông đó rất cao lớn, dáng vẻ có chút hung dữ.

Người đàn ông đó vùng vẫy một hồi nhưng không thể tránh thoát, thế thì nhíu mày rồi quay người lại nhìn.

Đằng sau là một người đàn ông với một nửa gương mặt bị bỏng, nửa mặt còn lại thì trắng nõn. Người mặc dù cao lớn nhưng rất cân đối, không hề có chút hung dữ nào.

Anh ta cố gắng dùng sức, muốn tránh thoát nhưng cũng không thể làm gì được.

Thằng nhóc này mạnh đến thế ư? Anh ta nhíu mày: “Mày làm gì thế hả?”

“Anh đứng sai chỗ rồi, đáng lẽ ra tới lượt chúng tôi.”

“A, mày bảo tao chen ngang là tao chen ngang à? Tao còn nói chúng mày chen ngang đấy.”

“Rõ ràng là chính anh.”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ tức giận: “Mọi người đều nhìn thấy rồi mà đúng không?”

“Ai nhìn thấy? Đứng ra đây, xem tao có đánh chết nó không!”

Anh ta nhìn về phía đội ngũ đẳng sau rồi nói với vẻ hung tợn. Chẳng có ai dám đứng ra cả.

“Thẳng nhóc kia, mày buông tay ra cho tao, nếu không thì tao không khách sáo nữa đâu.”

Hứa Minh Tâm có chút sợ người đàn ông này, cô do dự một chút rồi nói: “Hay là chúng ta nhường anh ta đi trước đi?”

“Nhìn thấy chưa, bạn gái mày đã nói rồi đấy, một thằng đàn ông như mày lằng nhà lằng nhằng cái gì?”

“Đúng là đàn ông không nên lắng nhà lằng nhằng!”

Cố Gia Huy híp mắt, anh nói với vẻ lạnh lùng rồi trực tiếp tóm lấy cổ tay người đàn ông trước mặt, đẩy anh ta về phía sau.

Người đó tức giận, trực tiếp giơ quả đấm lên rồi muốn nện vào mặt Cố Gia Huy, cơn gió mà cú đấm tạo ra khiến cho Hứa Minh Tâm cảm thấy đau rát.

Cô bị sợ, nhưng lại không hề nghĩ ngợi đi tới chắn trước mặt Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy thấy thế thì vội kéo cô lại, anh tung ra một cước rồi đạp thẳng vào đầu gối của đối phương.

Anh lùi ra sau tránh thoát nắm đấm mà người đàn ông kia thì đau tới nỗi lăn lộn trên mặt đất.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 122


Chương 122

“Anh không sao chứ?”

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới tỉnh táo lại, cô vội vàng hỏi thăm.

Sắc mặt của Cố Gia Huy rất khó coi, âm trầm tới đáng sợ.

Anh nhìn chằm chằm Hứa Minh Tâm không chớp mắt, khiến cô có chút kinh hồn bạt vía.

Vì sao anh lại nhìn mình như thế?

“Cố Gia Huy…”

“Về nhà dạy dỗ em sau!”

Cố Gia Huy nói với giọng lạnh lùng, sau đó anh nhìn về phía người đàn ông kia rồi nói: “Nếu anh không mau cút đi thì đừng trách tôi không khách sáo.”

“Được, ông đây xem như mày giỏi!”

Người đàn ông kia biết mình không đánh thắng được Cố Gia Huy nên chỉ có thể vội vàng chạy trốn.

Hai người ngồi lên drop tower nhưng Hứa Minh Tâm không thể nào vui nổi.

Bởi vì cô có thể cảm nhận được sự tức giận của người đàn ông bên cạnh mình. Tới giờ cô vẫn không biết mình đã làm sai cái gì mà khiến anh tức giận.

Mấy trò chơi k*ch th*ch sau đó Hứa Minh Tâm cũng cảm thấy tẻ nhạt buồn chán, còn chưa chơi xong cô đã rời đi.

Rời xa đám đông, bầu không khí có chút yên lặng một cách đáng sợ.

Hứa Minh Tâm do dự một chút rồi cất lời: “Cố Gia Huy… vì sao anh lại tức giận? Có phải là em làm sai chuyện gì không?”

Cố Gia Huy nghe thế thì híp mắt lại, anh vừa nghĩ tới hình ảnh cô xông tới thì trái tim như thắt lại.

Nếu như anh không ra tay kịp thì hậu quả sẽ như thế nào cơ chứ?

Hứa Minh Tâm mới lớn tới chừng nào, sao cô có thể chịu được cú đấm đó chứ. Đơn giản chính là làm ẩu làm tả!

“Ai bảo em đỡ giúp anh hả? Em có thể đỡ được chắc? Lỡ em xảy ra chuyện gì thì sao đây?”

“Nhưng em cũng không muốn trừng mắt nhìn anh…”

Hứa Minh Tâm rất sốt ruột, nhưng cô còn chưa nói xong thì đã bị Cố Gia Huy ngắt lời.

“Anh là đàn ông!”

Cố Gia Huy nói ra bốn chữ này, mỗi chữ đều nặng tựa ngàn cân..

“Anh là đàn ông, anh nên bảo vệ người phụ nữ của mình, em hiểu không?” Cánh môi gợi cảm đóng mở, Cố Gia Huy gắn từng chữ.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì cả người cô như cứng lại.

“Anh không cần em bảo vệ, em chỉ cần đứng sau lưng anh là được rồi. Chỉ có em an toàn thì anh mới có thể yên tâm làm việc.”

“Nhưng anh sẽ bị thương…”

“Anh bị thương cũng không sao, anh không muốn nhìn em bị thương. Em hiểu chưa?”

Trái tim của Cố Gia Huy đau nhói, nhưng cũng không thể dạy dỗ quá nặng lời.

Cô còn nhỏ, phải đối xử dịu dàng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 123


Chương 123

Cố Gia Huy ôm Hứa Minh Tâm vào lòng, bàn tay to lớn khẽ luồn vào mái tóc mềm mại của cô, anh nói: “Sau này không được như thế nữa, em phải tin vào người đàn ông của mình. Anh có khả năng che mưa chắn gió cho em, có thể đánh đuổi người xấu để bảo vệ em, biết chưa?”

“Em tin anh.”

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi rồi nói.

“Vậy để kiếp sau em bảo vệ anh nhé. Em làm đàn ông, anh làm phụ nữ…”

“Không cần!” Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì đã bị Cố Gia Huy ngắt lời: “Kiếp sau anh vẫn muốn làm đàn ông, anh vẫn muốn bảo vệ em!”

“Cố Gia Huy… là do anh không muốn làm phụ nữ đúng không? Thật ra làm phụ nữ cũng vui lắm, có thể mua son, có thể mặc váy, có thể che dù vào mùa hè, còn có thể nắm tay bạn bè đi nhà vệ sinh. Chỉ có một chuyện không tốt chính là mỗi tháng đều bị đau bụng kinh, còn phải sinh con, chăm con…”

Hứa Minh Tâm nói rất nghiêm túc, cô giơ ngón tay ra đếm, nhưng càng đếm thì càng thấy không đúng. Vừa rồi mình vừa nói gì thế?

Đau bụng kinh…

Vì sao khi nói tới câu này thì bụng dưới của mình cũng bắt đầu có chút đau râm ran nhỉ?

Khi nào cô có kinh ấy nhỉ?

Hình như là đầu tháng…

Chẳng lẽ!

“Cố Gia Huy, em đi vào nhà vệ sinh, hình như em tới kỳ kinh nguyệt rồi.”

“Cái gì cơ?”

Cố Gia Huy nghe thế thì đột nhiên sắc mặt anh trở nên nghiêm trọng, anh vội vàng dẫn Hứa Minh Tâm đi tìm nhà vệ sinh của công viên trò chơi.

Rất nhanh sau đó Hứa Minh Tâm điện thoại tới nói đúng là cô đến kỳ kinh nguyệt, hơn nữa còn rất nhiều, đã làm bẩn quần áo.

Bây giờ cô cũng không có can đảm đi ra ngoài.

Cố Gia Huy có chút bất đắc dĩ, anh nói: “Anh đi mua giúp em, em ngồi đó đợi anh biết chưa?”

“Anh đi mua ư?” Hứa Minh Tâm nghe vậy thì có chút kinh ngạc, một người đàn ông đi mua băng vệ sinh ư? Hình như không được tốt cho lắm…

“Không thế thì làm thế nào, ngoan ngoãn đợi anh đi.”

Cố Gia Huy dặn dò Hứa Minh Tâm thêm một lần rồi sau đó cúp điện thoại.

Anh đi tới siêu thị gần đây rồi chạy thắng vào khu bán băng vệ sinh.

Kotek, Diana, Dotor Care,…

Đây là cái gì chứ?

Ngay cả cái này mà cũng có nhiều hãng như thế sao?

Cái nào mới tốt?

Đúng lúc này người bán hàng đi tới, chị ấy nhìn Cố Gia Huy với vẻ kinh ngạc: “Anh gì ơi, anh mua băng vệ sinh cho bạn gái à?”

“Đây là lần đầu tiên mua, có chút không hiểu. Cái nào… cái nào tốt hơn?”

Cố Gia Huy ho khan hai lần, anh cảm thấy có chút ngượng ngùng.

“Diana đi, có rất nhiều người mua, ban ngày hay ban đêm đều có.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 124


Chương 124

“Còn phân ban ngày hay ban đêm ư?”

“Không chỉ có như thế đâu, còn có cả băng hàng ngày nữa!”

“Đợi tôi một lát!”

Cố Gia Huy kêu dùng, anh lấy điện thoại ra tra Google.

Ròng rã ba phút trôi qua, Cố Gia Huy nhíu mày rồi bắt đầu chọn cho Hứa Minh Tâm.

Ban ngày là dùng buổi sáng, bình thường đều là hai mươi tư centimet, còn ban đêm thì dài hơn một chút, nằm khoảng hai mươi tám centimet, còn có ba mươi hai và ba mươi tư centimet.

Cuối kỳ kinh gần hết rồi thì phải dùng băng hàng ngày.

Thậm chí anh còn bắt đầu so sánh thành phần sản xuất của từng nhãn hiệu. Có hương liệu, loại, lưới không êm, loại…

Cố Gia Huy chọn mấy loại một cách vô cùng cẩn thận, để cho người bán hàng ngạc nhiên tới nỗi trợn mắt há mồm, sau đó anh lấy mấy loại làm hoàn toàn bằng cotton rồi ra khỏi khu băng vệ sinh.

Sau đó Cố Gia Huy lại đi tới chỗ bán đồ lót của phụ nữ.

Có rất nhiều người nhìn Cố Gia Huy với ánh mắt khác thường, thậm chí còn xì xào bàn tán.

“Có phải người này là b**n th** không? Tại sao lại tới xem đồ lót phụ nữ!”

“Cậu nhìn vết sẹo trên mặt anh ta đi, nhìn đáng sợ quá, chắc chắn là đồ b**n th**!”

Cố Gia Huy không hề quan tâm tới bọn họ đang nói gì, anh băng qua dãy quần ren gợi cảm rồi dừng trước quầy hoạt hình.

Chắc chắn Hứa Minh Tâm sẽ thích.

Cố Gia Huy nở một nụ cười rồi trực tiếp chọn mấy loại, thậm chí còn mua thêm một cái váy.

Cố Gia Huy quay lại nhà vệ sinh, Hứa Minh Tâm ôm bụng chạy tới. Cô cũng không có nhìn kỹ mà trực tiếp cầm túi chạy thẳng vào nhà vệ sinh.

Lúc Hứa Minh Tâm mở túi đồ màu đen ra thì cảm thấy rất kinh ngạc.

Sao anh ấy lại mua nhiều như thế chứ, còn chuẩn bị cả quần áo mới…

Xấu hổ quá!

Cô vừa đỏ mặt vừa thay đồ, sau đó đi ra một cách mất tự nhiên.

Cố Gia Huy thấy vẻ mặt của Hứa Minh Tâm tái đi thì không khỏi nhíu mày.

Anh đi lên nắm lấy tay của cô, lòng bàn tay lạnh buốt nhưng lại toát mồ hôi.

“Anh dẫn em đi bệnh viện.”

Hứa Minh Tâm không còn có cách nào khác chỉ có thể đi theo anh.

Cô mắc chứng thể hàn nên kinh nguyệt không đều, dẫn tới đau bụng kinh.

Bác sĩ cũng không kê đơn thuốc gì đặc biệt, chỉ là vài loại bổ máu, uống nhiều đường đỏ, tránh lạnh và xách đồ nặng…

Cố Gia Huy đứng bên cạnh nghe rất nghiêm túc, thậm chí còn lấy điện thoại ra ghi chú lại.

Thậm chí anh còn đi tới chỗ bán thuốc để mua đường đỏ, rõ ràng là siêu thị nào cũng có bán!

Hứa Minh Tâm đứng ở hành lang chờ, không ngờ rằng lại nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Là HứaAn Kỳ, cô ta đi tới đây với một người bạn lớn bụng, có lẽ là tới khám khoa sản.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 125


Chương 125

Hứa Minh Tâm vốn định giả vờ không nhìn thấy nhưng đã muộn Hứa Minh Tâm rồi.

HứaAn Kỳ bước từng bước tới đây rồi nói: “Hứa Minh Tâm, sao cô lại ở đây? Cô chưa kết hôn mà có con rồi sao?”

“Không có, chị đừng có nói hưu nói vượn, tôi chỉ là kinh nguyệt không đều mà thôi.”

“Tôi chẳng quan tâm!” HứaAn Kỳ nói với vẻ bất cần, lần trước Hứa Minh Tâm đánh cô ta một bạt tai, tới bây giờ cô ta vẫn ghi nhớ trong lòng. Bắt buộc phải trả cho đủ!

“Hứa Minh Tâm, người đàn ông của cô đâu rồi? Người quái dị đó đâu?”

“Nếu cô còn dám nói hưu nói vượn thì tôi không khách sáo nữa đâu.” Hứa Minh Tâm tức giận.

Cho dù HứaAn Kỳ nói mình như thế nào cũng không quan trọng, nhưng không thể chửi bởi Cố Gia Huy được!

HứaAn Kỳ thấy Hứa Minh Tâm kích động như thế thì có chút bất ngờ.

Cô ta cắn răng rồi lấy một thiệp mời đưa cho Hứa Minh Tâm.

“Ngày mốt là sinh nhật hai mươi hai tuổi của tôi, sẽ làm tiệc ở nhà. Tôi mời một số bạn bè tới dự, tôi không muốn khiến người ngoài nghĩ rằng chị em nhà họ Hứa không hợp nhau, làm mất mặt nhà mình. Sau này chúng ta đều gả vào nhà họ Cố, cũng tính là người một nhà đúng không?”

“Chị muốn nói cái gì?”

Hứa Minh Tâm nhìn thiệp mời màu trắng trước mặt mà có chút không dám nhận.

Sao cô lại có cảm giác rằng HứaAn Kỳ không có ý tốt nhỉ.

“Cố Tử Vị cũng tới, cô cũng dẫn chồng chưa cưới của cô tới đi.”

“Tôi và anh ấy có việc…”

“Hứa Minh Tâm, có phải là cô sợ rồi đúng không?” HứaAn Kỳ ngắt lời Hứa Minh Tâm, cô ta nói tiếp: “Có phải là chồng mình xấu quá nên không dám dắt ra ngoài, sợ xấu mặt đúng không? Không phải là cô muốn bảo vệ anh ta à? Sao, bây giờ đến cô cũng không muốn dẫn anh ta ra ngoài, sợ người khác cười chê nữa rồi à?”

“Tôi sẽ không bao giờ chê bai chồng sắp cưới của mình. Đúng là tôi có sợ hãi, sợ những bè bạn của cô nói chuyện mà không suy nghĩ, cố ý nói tới gương mặt của chồng sắp cưới tôi. Tôi sợ tôi không kiềm chế được rồi phá tiệc sinh nhật của cô. Đến lúc đó để cho cô trực tiếp xấu mặt thì phiền lắm!”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ ngông nghênh.

HứaAn Kỳ nghe vậy thì cắn chặt răng, hận không thể băng vằm Hứa Minh Tâm thành trăm mảnh.

Sao lúc trước mình không phát hiện Hứa Minh Tâm lại nhanh mồm nhanh miệng thế nhỉ.

Quả nhiên có chỗ dựa có khác, to gan hơn nhiều. Đáng tiếc số mạng của Hứa Minh Tâm không tốt, chẳng thể bấu víu cái chỗ dựa này được!

“Chị cũng không sợ em phá hư tiệc sinh nhật của chị. Chị chỉ sợ em không tới, bữa tiệc sẽ không được vui mà thôi. Đã thế thì chị đợi, nhớ kỹ chăm chút cho đẹp vào, đừng ăn mặc mộc mạc như thế này.” HứaAn Kỳ nói xong rồi quay người rời đi.

Hứa Minh Tâm nhìn tấm thiệp trong tay mà có chút buồn rầu, cuối cùng là có nên đi hay không đây?

“Em đang làm gì thế?”

Đằng sau lưng vang lên giọng nói của Cố Gia Huy. Cô giật mình vội vàng quay người lại rồi giấu tấm thiệp ra sau lưng.

Hứa Minh Tâm vẫn chưa biết nên nói với Cố Gia Huy như thế nào. Cô sợ rằng Cố Gia Huy sẽ bị trêu chọc trong bữa tiệc.

Cố Gia Huy thông minh như thế, sao anh lại không nhìn ra được sự khác thường của Hứa Minh Tâm chứ, anh trực tiếp vươn tay ra đằng sau rồi giật lấy.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 126


Chương 126

Thiệp mời ư?

Cố Gia Huy nhìn thoáng qua nội dung rồi nói: “Anh đi với em.”

“Em sợ…”

“Anh còn không sợ mà em sợ làm gì?”

Cố Gia Huy có chút bất đắc dĩ mà gõ gõ cái đầu nhỏ của Hứa Minh Tâm.

Hứa Minh Tâm nghe như thế thì nhụt chí, xem ra bắt buộc phải đi rồi.

Rất nhanh là đã tới ngày HứaAn Kỳ tổ chức tiệc. Hứa Minh Tâm không có quần áo quý giá gì, vẫn là bộ mà lúc trước Hứa Văn Mạnh đưa cho cô để cô quyến rũ Cố Gia Huy.

Nhưng bộ đồ đó rất mỏng, cũng rất ‘thiếu vải nhìn như bikini, hoàn toàn không thể mặc đi ra ngoài.

Ngay lúc Hứa Minh Tâm không biết làm thế nào muốn đi tìm bmc mượn thì không ngờ rằng Cố Gia Huy lại đưa cho cô một hộp quà. Hứa Minh Tâm mở ra xem thì thấy là một bộ váy dài màu xanh nhạt khảm đầy vụn kim cương.

Hứa Minh Tâm đưa mắt nhìn nhãn hiệu thì không khỏi giật nảy mình.

Trang phục mùa hạ kiểu mới của D&E, cả thế giới chỉ có mỗi một bộ mà thôi.

Sao có thể dùng từ đắt để hình dung bộ được chứ, phải dùng từ vô giá mới đúng!

“Sao anh lại có được bộ đồ này? Đừng nói là anh đi cướp ngân hàng nhé?”

“Nói cái gì thế hả? Đây là đồ giả thôi.”

Cố Gia Huy không dám nói với Hứa Minh Tâm rằng đây là bộ đồ anh vừa mới mua. Nếu không thì chắc chắn chú mèo nhỏ nhà anh sẽ giật nảy mình lên mất.

“Thật sao? Nhìn những viên kim cương này cứ như thật vật, sáng lấp lánh, đẹp quá.”

“Mau đi thử xem nào.”

Cố Gia Huy cười rồi nói rất dịu dàng.

Hứa Minh Tâm đi vào phòng tắm thử đồ ngay lập tức, không bao lâuu sau thì cô bước ra. Trên người là bộ váy dài liền áo, màu xanh nước làm nổi bật lên làn da trắng mịn của cô.

Trên cổ cột một sợi dây lụa, lộ ra cái cổ thiên nga thon gọn.

Hứa Minh Tâm cẩn thận xách váy lên rồi đi tới trước mặt Cố Gia Huy, bước chân của cô có chút run rẩy.

Hứa Minh Tâm biết đi giày cao gót nhưng cô không thích, bởi vì đi như thế rất đau chân.

Cô xoay một vòng trước mặt anh rồi hỏi: “Thấy thế nào?”

“Đẹp lắm, rất vừa vặn.”

Đáy mắt của Cố Gia Huy sáng lên, anh lưu luyến thưởng thức dáng người và bộ váy trên người Hứa Minh Tâm.

Nếu như nói trước kia Hứa Minh Tâm là một nụ hoa non nớt thì bây giờ cô đã nở tung rồi.

Cố Gia Huy vươn tay ra, lòng bàn tay hướng lên trên.

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi rồi đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào tay anh, phối hợp với từng bước chân anh đi.

Xe đã được dừng trước cửa biệt thự nhà họ Hứa.

Hứa Minh Tâm có chút căng thẳng, từ trước tới giờ cô chưa từng nghĩ rằng có một ngày mình lại có thể được HứaAn Kỳ mời tham gia tiệc sinh nhật.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 127


Chương 127

Cô mới là người không nên đi ra ngoài nhất, người ngoài đều biết nhà họ Hứa có hai đứa con gái nhưng đứa con gái thứ hai lại chẳng được ai hoan nghênh.

Hứa Đức Thông cảm thấy Hứa Minh Tâm làm mất mặt mình, Trần Hiểu Vân thì ghét cay ghét đắng cô. Cho nên từ nhỏ tới lớn cô vẫn luôn không vui.

Hứa Minh Tâm đã quen với việc lặng lẽ trốn vào một góc, đợi tới lúc hết người thì đi tới phòng bếp. Có đôi khi còn có thể ăn vụng những món ăn ngon tuyệt kia.

Mặc dù cuộc sống của chút cực khổ nhưng Hứa Minh Tâm lại tin chắc rằng sau này mình sẽ sống một cuộc sống tốt hơn.

Hứa Minh Tâm lớn tới từng này rồi nhưng đây là lần đầu tiên tham gia tiệc sinh nhật của HứaAn Kỳ, nói không căng thẳng là giả.

Khi Hứa Minh Tâm vừa xuống xe thì trực tiếp vấp một cái, may mà Cố Gia Huy đứng bên cạnh đỡ kịp.

“Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì trái tim cũng dần bình tĩnh trở lại.

Anh còn không sợ thì cô sợ cái gì chứ. Chẳng lẽ HứaAn Kỳ còn có thể nuốt sống cô sao?

Hai người đi vào sảnh, HứaAn Kỳ đang cầm một ly để cao, đứng nói chuyện với những người khác.

Tối nay cũng rất đông đúng. Có rất nhiều người tham gia, nam thanh nữ tú, yến tiệc linh đình.

Hứa Minh Tâm vừa bước vào phòng thì dường như tất cả mọi người đều trở nên im lặng, vô số ánh mắt nhìn về phía CÔ.

Cũng không phải là bởi vì tối nay Hứa Minh Tâm đẹp tới cỡ nào, cũng không phải vì gương mặt của Cố Gia Huy quá đáng sợ.

Mà là…

Trùng đồ rồi!

Mặc đồ giống nhau không đáng sợ, ai là giả thì người đó xấu hổ!

Chủ yếu là Hứa Minh Tâm chột dạ, Cố Gia Huy nói bộ váy này của cô là hàng giả. Cô không ngờ rằng bộ đồ này đắt như thế mà vẫn còn có thể bị trùng trong một bữa tiệc nhỏ bé như thế này được chứ?

“Loan Loan, không ngờ rằng gu thời trang của em gái tôi và cô cũng hợp nhau quá chứ nhỉ. Xem ra bộ đồ này bán chạy lắm đây!”

HứaAn Kỳ vòng hay tay trước ngực rồi nói, cô ta cười mà như không cười.

Lâm Loan Loan nghe thế thì nở một nụ cười lạnh lùng: “Bộ đồ này chỉ có một bộ duy nhất, vừa mới phát hành hai ngày trước, là bạn trai tôi mua tặng cho tôi. Trong nhà tôi còn giữ hóa đơn, cũng không biết là em gái cô mua bộ đồ này ở đâu nữa?”

“Loan Loan, ăn có thể ăn bậy nhưng nói không thể nói bậy. Em gái tôi là một người tiết kiệm, không thích dùng tiền vung tay quá trán. Nhưng cũng không nên mặc đồ giả chứ, nếu như lộ ra ngoài thì mất mặt biết bao! Huống hồ bây giờ nó không những làm mất mặt chính mình mà còn làm mất mặt nhà họ Hứa và nhà họ Cố nữa! Em gái tôi sẽ không làm như vậy đâu!”

HứaAn Kỳ cười rồi nói.

Cô ta vốn còn muốn mượn cơ hội này để châm chọc Hứa Minh Tâm, ai ngờ cô lại tự mình rước lấy nhục, mặt hàng giả tới dự tiệc.

Hứa Minh Tâm cũng vô cùng căng thẳng, cô chột dạ tới nỗi trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, cảm giác đi đường cũng có chút không yên rồi.

Hứa Minh Tâm muốn chạy trốn, nhưng lại bị Cố Gia Huy giữ chặt lại.

“Cố Gia Huy… hay là chúng ta đi trước đi, em mất mặt thì không sao nhưng đừng làm liên lụy đến anh.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 128


Chương 128

“Sau này mà em còn nói mấy câu như vậy nữa thì đừng trách anh không khách sáo, anh sẽ đánh mông em đấy!”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì không dám nói gì nữa.

Cô cúi đầu xuống rồi kiên trì đi theo anh.

Lâm Loan Loan vòng hai tay trước ngực rồi đi tới trước mặt Hứa Minh Tâm và nói: “Cô chính là Hứa Minh Tâm trong truyền thuyết đó à, bây giờ là vợ chưa cưới của chú ba nhà họ Cố đúng không? Tối nay gặp mặt đúng là y như lời đồn!”

“Nhà họ Cố là gia đình giàu có, họ Hứa cũng chẳng phải nghèo hèn gì. Nhưng tôi thật sự rất thắc mắc, chị cô xinh đẹp lịch sự như thế, sao cô lại như thế này chứ?

Khác hoàn toàn với chị cô!

“Tôi…”

Hứa Minh Tâm rất muốn phản bác nhưng cô lại không biết nên nói cái gì.

Cô dựa vào cái gì mà tranh luận lý lẽ chứ?

Ngay lúc Hứa Minh Tâm đang vô cùng chột dạ thì không ngờ Cố Gia Huy lại đứng ra, anh nói với vẻ bình thản: “Tôi không nghe hiểu ý của cô, vợ chưa cưới của tôi đã làm cái gì khiến cho cô nói cô ấy như thế?”

“Chú ba Cố à, chẳng lẽ anh vẫn chưa nhìn ra ư? Vợ chưa cưới của anh mặc hàng giả, đó không chỉ làm mất mặt nhà họ Hứa không đâu. Còn anh nữa chú ba Cố, vợ chưa cưới của anh không tôn trọng bản quyền sáng tác như thế, nếu mà truyền ra ngoài thì chắc sẽ trở thành trò cười cho người khác nhỉ?

Hứa Minh Tâm nghe thấy cô ta nói vậy thì trái tim như ngừng đập. Nếu như phóng viên biết cô mặc đồ giả đi dự tiệc, làm mất mặt mình thì không sao nhưng sẽ liên lụy tới Cố Gia Huy, mặt mũi của nhà họ Cố cũng mất hết.

“Đây là ý kiến của mình tôi, Cố Gia Huy cũng không biết…”

Hứa Minh Tâm còn định gánh chuyện này một mình, nhưng ai ngờ Cố Gia Huy lại mở miệng nói.

“Hai bộ quần áo này nhìn thì giống nhau như đúng, tôi cũng không nhìn ra cái nào là thật cái nào là giả.”

“Cố Gia Huy, chẳng lẽ anh còn phải khiến tôi mời chuyên gia tới giám định mới chịu nhận đúng không? Nếu như chuyện này truyền ra ngoài thì thì khó coi lắm.”

“Vậy thì mời chuyên gia tới giám định đi.”

Cố Gia Huy nói rất bình tĩnh.

Hứa Minh Tâm nghe anh nói thế thì trợn mắt há miệng.

Cái gì thế?

Còn mời chuyên gia tới giám định ư, chuyên gia mà tới thì không phải mình sẽ bị lộ tẩy à.

Hứa Minh Tâm vội vàng kéo lấy tay áo của Cố Gia Huy, vẻ mặt dần trở nên căng thẳng.

Nhưng Cố Gia Huy chẳng hề sốt ruột, anh chỉ nhìn về cô ý bảo cô yên tâm đi.

Nhưng sao mà Hứa Minh Tâm yên tâm được chứ.

Lòng cô nóng như lửa đốt, trên trán cũng đang toát ra từng lớp mờ hôi hột.

Lâm Thanh Loan và HứaAn Kỳ nhìn thấy cảnh này thì rất đắc ý.

Nếu Cố Gia Huy đã không sợ mất mặt thì các cô cũng không cần phải kiêng nể gì nữa.

Lâm Thanh Loan đặc biệt mời chuyên gia nổi tiếng về mảng trang phục tới đây, để anh ta phân biệt thật giả.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 129


Chương 129

Cô ta thậm chí còn sai người hầu đưa hóa đơn tới.

Nhà thiết kế cầm kính lúp, anh ta ngồi xổm trên mặt đất nhìn váy của hai người một cách cẩn thận trong mười phút rồi mới đứng dậy.

“David, mau nói cho mọi người biết ai mặc đồ giả.”

Lâm Thanh Loan vòng tay trước ngực rồi nói.

Sắc mặt của David có chút khó coi, anh ta muốn nói rồi lại thôi.

Lâm Thanh Loan thấy David do dự thì còn có chút không vui, cô ta còn đang đợi Cố Gia Huy mất mặt đây này!

“Mau nói đi, dù sao anh Trung đây cũng không quan tâm mà đúng không?”

“Thưa cô Loan, thông qua giám định thì bộ váy này của cô mới là đồ giả.”

“Cái gì?”

Lâm Thanh Loan nghe thấy thế thì kinh ngạc vô cùng, cô ta thốt lên rồi nhìn chằm chằm vào nhà thiết kế với vẻ không thể tin nổi.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì cũng rất giật mình.

Đầu óc của nhà thiết kế này bị vào nước ư?

Hay là bị Cố Gia Huy hối lộ rồi.

“Có phải là anh nhìn nhầm rồi không, váy của Thanh Loan sao lại là hàng giả được chứ? Anh xem cho kỹ đi, đây là hóa đơn, bên trên còn viết rõ D&E mà.” HứaAn Kỳ vội vàng nói

“Tờ hóa đơn này cũng là giả, tôi đã giám định rồi. Bộ váy trên người cô Hứa Minh Tâm đây đều là kim cương Cartier, tính chất cao cấp, không thể nào sai được. Mà bộ váy trên người cô Lâm Thanh Loan thì thoạt nhìn giống hàng thật nhưng mũi kim đường chỉ, vật liệu và tính chất của kim cương đều có vẻ rất tốt. Cho nên bộ váy trên người cô Lâm Thanh Loan mới là giả, cô Hứa Minh Tâm là thật.”

“Đây… không thể nào như thế được.”

Vẻ mặt của Lâm Thanh Loan thay đổi, cô ta hét lên: “Chắc chắn là anh nhìn lầm rồi, tôi đi tìm người khác tới!”

HứaAn Kỳ cũng cảm thấy có lẽ là như thế. Cố Tử Vị đã từng nói Cố Gia Huy đã từ bỏ quyền thừa kế trong nhà họ Cố rồi, làm sao mà có tiền mua cái váy đắt như thế này chứ?

Chắc chắn là có điều gì đó giấu diểm!

HứaAn Kỳ tìm một người, Lâm Thanh Loan cũng tìm một người. Sau khi giám định hoàn tất thì hai người họ đều trăm miệng một lời khẳng định bộ váy trên người Lâm Thanh Loan là giả.

Mặt của HứaAn Kỳ và Lâm Thanh Loan đã biến thành màu gan heo.

“Cô Thanh Loan, bạn trai của cô rất… Sao lại tặng cho cô một bộ váy giả chứ?”

Cố Gia Huy nói với vẻ châm chọc.

Lâm Thanh Loan nghe thấy thế thì không chống đỡ nổi nữa mà trực tiếp ngồi phịch xuống ghế.

“Thanh Loan, cô không sao chứ?”

HứaAn Kỳ hỏi với vẻ quan tâm.

“Anh ta nói đây là món quà trước khi kết hôn. Bây giờ còn cưới xin gì nữa chứ, bà đây phải đi tìm thằng đàn ông khốn nạn đó!”

Lâm Thanh Loan trực tiếp xông ra ngoài.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 130


Chương 130

Cuối cùng vở kịch này cũng đã kết thúc. Hứa Minh Tâm không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên ghé vào bên tai Cố Gia Huy rồi hỏi nhỏ: “Đến cùng là xảy ra chuyện gì thế? Không phải bộ váy của em hàng giả ư?”

“Nhưng anh mua hàng giả cao cấp, còn cô ta mua hơi kém một chút. Nhìn một cái là thấy ngay.”

“A, hóa ra là thế.”

Hứa Minh Tâm thở dài một hơi, sao Cố Gia Huy có thể mua được bộ đồ cả mấy tỷ được chứ?

Bây giờ hàng giả cao cấp đã có thể lấy giả làm thật rồi sao? Đúng là thần kỳ quá!

Giờ phút này Hứa Minh Tâm không còn sợ hãi nữa, cô đứng thẳng lưng lên nhìn vào vẻ mặt khó coi của HứaAn Kỳ.

HứaAn Kỳ muốn làm cho Hứa Minh Tâm xấu mặt, ai ngờ lại là gậy ông đập lưng ông.

HứaAn Kỳ đáng đời!

Cô ta tức tới nỗi nghiến răng nghiến lợi, tay siết chặt lại.

“Bây giờ mọi người ngồi đây, tôi lên lầu thay đồ. Mong thông cảm.”

HứaAn Kỳ nói một mạch, sợ không giữ được mặt mũi của mình mà vội vàng rời đi.

Hứa Minh Tâm đi tới khu ăn uống, hài lòng ăn bánh kem, cô cảm thấy cả người mình đều rất sung sướng.

Cố Gia Huy thấy cô như thế thì nở một nụ cười nhẹ.

Anh không thích đồ ngọt, nhìn cô ăn là đủ rồi.

Hứa Minh Tâm ăn phát nghẹn, Cố Gia Huy vội vàng đưa một ly nước trái cây cho cô.

Cố Gia Huy vội vàng vỗ lưng cô rồi nói với giọng bất đắc dĩ: “Chỗ này đều là của em cả, không ai giành đâu. Ăn chậm thôi.”

“Em vui mà.”

Hứa Minh Tâm uống một ngụm nước trái cây lớn để đỡ nghẹn rồi cười hì hì mà nói: “Con người của em tin chắc rằng đại nạn mà không chết tất có phúc. Chắc chắn sau này em sẽ rất có phúc đó, em sẽ chia cho anh một nửa.”

“Được.”

Cố Gia Huy nói.

Anh cũng không đi ra ngoài giao lưu với người khác mà chỉ đi theo Hứa Minh Tâm mà thôi.

Những khách mời nữ khác không thể nào động vào những thứ đồ ăn nhiều mỡ, béo ngậy như thế này. Nhưng Hứa Minh Tâm không giống thế, cô rất thích ăn mấy thứ này.

Cố Gia Huy sợ rằng mình mà không trông chừng cô thì con heo nhỏ này sẽ chạy mấy.

Hứa Minh Tâm uống rất nhiều nước, vội vàng đi vào nhà vệ sinh. Nhưng cô còn chưa vào nhà vệ sinh thì đã nghe có người bàn tán bên trong đó.

Họ nói không lớn nhưng Hứa Minh Tâm vẫn nghe được.

“Đó là Cố Gia Huy trong truyền thuyết đấy à, nhìn đáng sợ quá nhi!”

“Tôi đã nôn hết cơm của tối hôm qua ra rồi đấy! Nếu tôi bị như thế thì chắc chắn sẽ không đi ra ngoài!”

“Cô thấy Hứa Minh Tâm chưa? Lần này là do Thanh Loan không may thôi, vậy mà lại thua con ngu này! Con nhóc đó làm sao xứng đứng chung với chúng ta chứ?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 131


Chương 131

“Bây giờ ông cụ nhà họ Cố vẫn sống nhăn răng, đợi ông ấy chết rồi thì để xem Hứa Minh Tâm còn nhảy nhót được không! Đến lúc đó bố của Cố Tử Vị kế thừa tài sản, chắc chắn sẽ không tha cho thằng em thứ ba một cách dễ dàng đâu! Chúng ta vẫn nên nịnh bợ HứaAn Kỳ cho tốt thì hơn, sau này cô ấy mới là bà chủ nhà họ Cố!”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì rất khó chịu, như có từng cây kim đâm vào trái tim của cô vậy.

Hứa Minh Tâm đoán chắc rằng sẽ xuất hiện những câu từ châm biếm chế bai như thế này.

Cô hít sâu một hơi rồi đi thẳng vào.

Mấy người lúc nãy vẫn còn xì xào bàn tán nay lại im phăng phắc.

Hứa Minh Tâm biết rõ còn cố ý hỏi: “Hóa ra nhà vệ sinh lầu dưới có người à, vậy tôi lên trên lầu là được rồi. Nhà vệ sinh chật hẹp như thế, các cô cũng không nên chen chúc ở đây, nếu không thì sẽ ám mùi đó!”

Hứa Minh Tâm nói xong thì bịt mũi lại rồi quay người rời đi.

Vẻ mặt của mấy người phụ nữ kia trở nên khó coi vô cùng.

Trong lòng Hứa Minh Tâm có chút thoải mái, cho dù cãi không lại bọn họ cũng phải làm cho bọn họ khó chịu một chút! Cô có thù là phải báo thù!

Hứa Minh Tâm đi lên lầu, cô còn chưa tìm tới nhà vệ sinh thì không ngờ rằng có một giọng nói vang lên sau lưng cô, sau đó ôm chặt lấy cô.

“Cô gái của anh, hôm nay em mặc đẹp thật đấy, suýt chút nữa là hút luôn hồn anh đi rồi! Em có biết là vừa rồi anh đi theo em lên lầu, nhìn mông em uốn qua uốn lại khiến cho trái tim anh ngứa ngáy tới cỡ nào không?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy giọng nói này thì trái tim cô bỗng trở nên thấp thỏm.

Là Cố Tử Vị.

Cô nhận ra giọng nói này.

“Anh buông tôi ra.”

Cô kêu lên một cách sợ hãi.

Cố Tử Vị cũng đã nhận ra đây không phải là giọng của HứaAn Kỳ, cậu ta vội vàng đẩy Hứa Minh Tâm ra. Sau khi Cố Tử Vị thấy người trước mặt là ai thì bắt dầu nhíu mày: “Sao lại là cô?”

Ngay lúc này, HứaAn Kỳ đẩy cửa ra thì thấy hai người đang dây dưa, cô ta xụ mặt xuống.

“Cô đang làm gì thế hả? Hứa Minh Tâm cô muốn quyến rũ bạn trai tôi sao? Đến cùng là cô còn liêm sỉ hay không hả?”

HứaAn Kỳ lao lên trước, trực tiếp bắt lấy cánh tay của Hứa Minh Tâm rồi đẩy cô một cái.

Cho dù mặt đất được phủ thảm nhưng cô vẫn cảm thấy đau.

“Không có!”

“Lại còn chổi à, cô cho là tôi mù chắc? Tôi cảnh cáo cô, nếu cô dám làm thế nữa thì tôi sẽ không tha cho cô đâu.”

HứaAn Kỳ nói một cách rất hung dữ. Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng cô ta, không hề có chút tình cảm nào, giống như đến từ địa ngục vậy.

“Cô muốn không tha cho vợ chưa cưới của tôi à? Nhưng đã hỏi tôi chưa?”

HứaAn Kỳ nghe thấy thế thì trái tim của cô ta như ngừng đập, cô ta vội vàng quay người.

Cố Gia Huy đi tới, anh nheo mắt lại, bên trong là sự lạnh lẽo đáng sợ.

HứaAn Kỳ nhìn vào ánh mắt sâu thẳm ấy mà run lên, cô ta cảm thấy lưng mình đang bắt đầu chảy mồ hôi lạnh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 132


Chương 132

HứaAn Kỳ có chút sợ hãi, cô ta kéo tay của Cố Tử Vị rồi nói: “Anh mau nói cho chú ba biết là vừa rồi cô ta quyến rũ anh, đúng lúc bị em nhìn thấy nên em mới tức giận mà đẩy cô ta! Nếu như cô ta đi ngay ngồi ngắn thì em cũng sẽ không kiếm chuyện vô cớ!”

HứaAn Kỳ trông mong Cố Tử Vị ra mặt cho mình nhưng bây giờ cậu ta cũng đang run sợ trong lòng.

Vết thương trên người Cố Tử Vị vừa mới khỏi, cậu ta không muốn vào bệnh viện thêm một lần nữa đâu.

“Chú ba, chỉ là hiểu lầm thôi!”

Cố Gia Huy chẳng hề quan tâm tới hai người đang run rẩy đó, anh đi tới trước mặt Hứa Minh Tâm rồi đỡ cô lên, vội vàng ngắm nghía xem cô có bị thương ở đâu không rồi mới thở phào một hơi.

Bàn tay to lớn của Cố Gia Huy vòng qua eo Hứa Minh Tâm rồi kéo vào lòng mình, anh nói: “Nếu như còn có lần sau thì đừng trách sao tôi không khách sáo. Thanh danh của Cố Gia Huy tôi ở bên ngoài vẫn luôn không hay cho lắm, tôi cũng không để ý tới việc truyền thông lại nói tôi thích đánh đàn bà đâu!”

“Tôi… tôi không làm thế nữa.”

HứaAn Kỳ sợ hãi, cô ta cắn răng nói.

Cố Gia Huy nghe vậy thì liếc Cố Tử Vị một cái. Anh còn chưa mở lời thì Cố Tử Vị đã vội vàng gật đầu: “Cháu… cháu cũng sẽ không làm thế nữa đâu chú ba.”

“Ừ, mặc dù tôi không biết mình có thích đánh đàn bà hay không nhưng tôi biết rõ mình rất thích dạy dỗ cháu trai đấy. Dù sao anh chị cả quá bận rộn không có thời gian dạy dỗ cậu, tôi rất tình nguyện chia sẻ gánh nặng này với anh chị cả.”

“Không… không cần đâu chú ba, cháu sẽ tự quản tốt chính mình mà.”

“Vậy thì được.”

Cố Gia Huy nói rất thản nhiên, nhưng từng câu từng chữ truyền vào trong tai Cố Tử Vị thì lại như giọng nói đến từ địa ngục vậy.

Cố Tử Vị đưa mắt nhìn hai người đi xa, ánh mắt của cậu ta khi nhìn về phía Hứa Minh Tâm có chút tham lam.

Trước kia cậu ta cũng không biết rằng nhà họ Hứa vẫn còn một cô con gái thứ hai đẹp như thế, nếu không thì Cố Tử Vị cũng sẽ không chọn HứaAn Kỳ!

Cố Gia Huy này còn không phải là ỷ vào mình được ông cụ thích. Chờ ông cụ qua đời thì để cậu ta xem Cố Gia Huy này còn có thể ngông cuồng đến bao giờ.

Hứa Minh Tâm xuống lầu rồi vội vàng đi vào nhà vệ sinh.

Cô đi vệ sinh xong rồi thì không kiềm chế được mà bắt đầu giáo dục Cố Gia Huy.

Làm người phải khiêm tốn, cứ ngông nghênh như thế sẽ rất dễ gây thù chuốc oán.

Vốn Cố Gia Huy ở nhà họ Cố đã khó khăn lắm rồi, nay lại đối đầu với Cố Tử Vị thì còn sống như thế nào nữa chứ?

“Cố Gia Huy, anh phải yêu thương thế hệ sau chứ!”

“Ừ anh biết rồi.”

“Cố Gia Huy, anh không nên hung dữ như thế, vốn gương mặt anh đã rất đáng sợ rồi mà anh còn hung dữ như vậy, anh muốn người ta sống sao đây?”

“Ừ, anh biết rồi.”

“Vậy lần sau anh đừng chấp nhặt với Cố Tử Vị nữa nhé?”

“Không được.”

“A…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 133


Chương 133

Hứa Minh Tâm nổi giận, cô trừng mắt liếc anh rồi nói: “Cố Gia Huy, anh có thể nào thay đổi tính tình của mình một chút được không?”

“Anh đã thay đổi rất nhiều rồi, em không nhìn ra sự hiền lành của anh sao?”

“Hiền lành ở đâu ra chứ?”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ bất đắc dĩ.

Bữa tiệc này vẫn chưa kết thúc, cô cũng không thể về sớm được.

Hứa Minh Tâm kéo Cố Gia Huy đi về phía một góc của căn phòng, chuyên tâm ăn ăn uống uống.

Đầu bếp bánh ngọt của nhà cô quá tuyệt vời, làm bánh trứng muối da lạnh bỏ vào miệng là tan. Hứa Minh Tâm thích vô cùng.

Lúc trước thì không được ăn, bởi vì có đồ gì ngon phải ưu tiên cho HứaAn Kỳ, đợi tới lúc HứaAn Kỳ ăn xong thì cũng chẳng còn gì nữa rồi.

Bây giờ khó khăn lắm mới được ăn thoả thích, Hứa Minh Tâm không thể bỏ qua.

Cô lấy mấy món ngon tới trước mặt Cố Gia Huy, cô như một con mèo nhỏ, đưa cá mà mình thích nhất đưa tới trước mặt người mình yêu.

Hứa Minh Tâm không nỡ ăn miếng đầu tiên, cứ khăng khăng để Cố Gia Huy nếm thử.

Cố Gia Huy nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của cô, bên trong còn có cái gì đó sáng lấp lánh, là sự chờ mong.

Anh không thể nào nhẫn tâm từ chối ý tốt của cô được nên đành thử một miếng.

Rất ngọt…

“Ngon không?”

“Ngon lắm.”

“Ngon là đúng rồi, đây là món sở trường của đầu bếp nhà em đó. Anh ăn đi, không đủ thì em lại lấy thêm.”

“Ừ.”

Cố Gia Huy cười rất tươi.

Hứa Minh Tâm là một kẻ ăn hàng tiêu chuẩn, cô ăn hết hai khay bánh ngọt chỉ trong thời gian chưa tới mười phút.

Sai khi ăn xong lại còn mừng thầm bưng đĩa ra ngoài càn quét.

Có người thấy cô như thế thì không kiềm chế được mà cười trộm.

“Có phải là ở nhà Cố Gia Huy không cho cô ta ăn cơm đúng không? Cô nhìn cô ta đi, giống như quỷ chết đói đầu thai vậy.”

“Đúng thế, mất mặt quá, ăn nhiều như theo vậy.”

Hứa Minh Tâm vừa mới cầm một miếng bánh quy bơ, cô nghe bọn họ nói thế thì tay khẽ run lên rồi đặt đồ ăn xuống.

Hứa Minh Tâm chỉ bận lo cho mình mà quên mất chú ý tới thể diện của Cố Gia Huy.

Mặc dù Hứa Minh Tâm có chút không nỡ nhưng không ăn nữa.

Ngay lúc cô đang muốn quay người rời đi thì không ngờ rằng lại đụng vào bức tường thịt.

Cố Gia Huy đứng ngay ở phía sau chặn đường của Hứa Minh Tâm.

“Anh làm gì thế?”

Hứa Minh Tâm rất thắc mắc.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 134


Chương 134

“Muốn ăn cái gì?”

Anh hỏi.

“Không ăn nữa, em ăn no rồi.”

“Em ăn nhiều hơn nữa cũng sẽ không mập, sợ gì chứ? Nhìn khắp bữa tiệc này đi, có khách mời nữ nào dám ăn thả cửa như em đâu chứ?”

“Anh…”

Mấy vị khách nữ đứng gần đó nghe thế thì tức tới nỗi dậm chân.

Bọn cô phải khống chế cân nặng, không bao giờ ăn quá nhiều đồ ngọt, còn phải chú ý lượng Calorie.

Hứa Minh Tâm nghe như thế thì sự uất ức lúc nãy đã bay hết sạch.

Chắc chắn là Cố Gia Huy nghe được bọn họ nói xấu cô nên mới ra mặt xả giận giúp cô.

Những lời anh nói đúng là sẽ khiến người ta tức điên lên: “Nhưng em ăn nhiều quá, như heo vậy.”

“Giống chỗ nào chứ? Dáng người em đẹp như thế, gương mặt cũng xinh. Cho dù là heo cũng là con heo đáng yêu nhất, bọn họ không sánh được với em đâu.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì rất muốn cười.

Cố Gia Huy nói chuyện rất thẳng thắn, vậy mà lại nói bọn họ không bằng một con heo.

Vừa rồi cô còn dặn anh phải khiêm tốn, vừa đảo mắt anh đã ngông cuồng như thế này rồi.

Anh không biết là ngông cuồng quá mức sẽ bị trời đánh sao?

Cố Gia Huy kéo tay Hứa Minh Tâm lại rồi lấy vài món ngon cho cô.

Hứa Minh Tâm về tới góc phòng, Cố Gia Huy nhéo mũi cô rồi nói: “Sau này muốn ăn gì thì ăn, muốn làm gì thì làm. Không cần phải vì thể diện của anh mà quan tâm tới ánh mắt của người khác. Em chỉ cần vui vẻ làm chính bản thân mình là được rồi, mọi chuyện còn lại cứ giao cho anh.”

“Nhưng lỡ đâu em ăn thành một con heo thì sao?”

“Anh nuôi em.”

Cố Gia Huy cười lên, anh chỉ trả lời có ba chữ.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì cảm thấy ấm áp trong lòng.

Hứa Minh Tâm đang ăn vui vẻ thì đột nhiên điện thoại của Cố Gia Huy vang lên, là Khương Tuấn gọi tới.

Là chuyện của công ty nên Cố Gia Huy tránh đi một chút.

Hứa Minh Tâm đã ăn hơi no nên muốn đi ra ngoài vườn tiêu thực.

Dù sao cũng là nhà của chính mình, cho nên Hứa Minh Tâm rất quen thuộc.

Gió đêm mát rượi, thổi qua váy dài của cô. Ánh trăng sáng trong rải xuống, cô tựa như là tiên nữ đi lạc vào nhân gian vậy.

Sau lưng Hứa Minh Tâm luôn có một ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào cô.

Hứa Minh Tâm nghe được tiếng bước chân thì tò mò quay người lại, là Cố Tử Vị.

Cô nhìn thấy đôi mắt không có ý tốt của anh ta thì sợ tới nỗi run cả người, Hứa Minh Tâm nhớ tới cảnh tượng một tháng trước.

Cũng ở trong vườn hoa!

“Anh… anh muốn làm gì? Sảnh trước toàn là người, tôi chỉ cần hét lên một tiếng thì anh chạy không thoát đâu.”

Cô vội vàng nói.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 135


Chương 135

Cố Tử Vị cũng không có hành động thiếu suy nghĩ mà dừng ở khoảng cách cách Hứa Minh Tâm ba bước.

“Em không cần phải căng thẳng, anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi.”

“Tôi và anh thì có gì để nói chứ?”

Hứa Minh Tâm vội vàng muốn đi nhưng lại bị Cố Tử Vị tóm cổ tay lại, cậu ta dùng sức rất mạnh, khiến cho cổ tay của cô phát đau.

Hứa Minh Tâm đang chuẩn bị hét lên thì không ngờ bên tai vang lên giọng nói lạnh lùng của cậu ta.

“Em cho rằng tôi không làm gì được Cố Gia Huy à?”

Hứa Minh Tâm nhìn Cố Tử Vị với vẻ kinh ngạc, cô có chút sợ hãi.

“Bố tôi chỉ có mình tôi là con trai, sau này cả nhà họ Cố đều là của tôi!

Đến cùng thì Cố Gia Huy cũng chỉ là một người ngoài, không thường về nhà, cho dù ông cụ còn sống thì chẳng thể nào che chở cho chú ta mãi được. Cho dù ông cụ muốn trao cổ phần cho Cố Gia Huy nhưng chú ta dám nhận chắc? Chú ta vừa cầm tới tay thì rất có thể mấy tiếng sau sẽ chết!”

CỐ Tử Vị cười khẳng khặc rồi nói với vẻ kỳ quái, nụ cười của cậu ta rất hung dữ, hung dữ đến nỗi để cho da đầu của Hứa Minh Tâm run lên.

Đây là… uy h**p sao?

“Đến cùng là anh muốn làm gì?”

Hứa Minh Tâm cố gắng giả vờ bình tĩnh nhưng cô vừa nói chuyện thì giọng đã run rẩy.

Cố Tử Vị cười với vẻ đắc ý, cậu ta nói tiếp: “Chỉ cần ông cụ đi đời thì Cố Gia Huy sẽ gặp phải nguy hiểm tính mạng. Em cho rằng tôi sẽ tha cho chú ta chắc?”

“Anh ấy là chú của anh!”

“Tôi thèm vào, chú cái đếch, muốn tranh giành gia sản với tôi thì chỉ có một đường chết mà thôi.”

Cố Tử Vị nói với vẻ hung tợn:

“Hứa Minh Tâm, em còn trẻ còn đẹp như thế, sao lại cứ phải đi theo thằng chồng như vậy làm gì cho phí thời gian? Chú ta cũng chẳng mang lại cho em được cái gì, đến cả sự an toàn của chính mình chú ta cũng chẳng chắc chắn được, chắc chắn sẽ không bảo vệ em đâu! Chỉ cần em đi theo tôi thì tôi sẽ cho em vinh hoa phú quý. Em thấy thế nào?”

“Anh đang nói đùa với tôi đấy à? Anh là chồng chưa cưới của HứaAn Kỳ!”

“HứaAn Kỳ sao sánh được với em chứ? Nếu như tôi biết nhà họ Hứa còn một cô em gái xinh xắn thế này thì sao tôi lại chọn người quái dị như HứaAn Kỳ chứ?”

Ánh mắt của cậu ta quá ghê tởm khiến cho Hứa Minh Tâm cảm thấy không thoải mái. Rõ ràng là cô có mặc quần áo nhưng lại có một loại cảm giác bị cậu ta nhìn thấy mọi thứ vậy.

Hứa Minh Tâm nghiêng người, né tránh ánh mắt của Cố Tử Vị theo bản năng.

Cố Tử Vị còn muốn sờ tay của cô nhưng lại bị cô tránh thoát.

Cố Tử Vị có chút tức giận, cậu ta quát lên: “Cô đừng có mà không biết điều.”

“Xin anh tự trọng, tôi là vợ chưa cưới của chú anh đấy.”

“Là vợ chưa cưới của Cố Gia Huy thì sao chứ? Chú ta có thể khiến em thỏa mãn không? Người trong nhà đều nói là chú ba bị bất lực, có vấn đề trong chuyện kia nên mới độc thân lâu như thế! Có phải là em cô đơn lắm đúng không, tôi có thể giúp em…”

Cố Tử Vị còn định đi lên thì bị Hứa Minh Tâm quát lớn ngăn lại.

“Cố Tử Vị, anh muốn quậy cho chuyện này truyền tới trước mặt ông cụ mới vui lòng đúng không?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 136


Chương 136

Cố Tử Vị nghe Hứa Minh Tâm nói thế thì hơi nhíu mày, cậu ta đã nằm trên giường tròn một tháng mới khỏe hẳn không lâu…

Nếu như lại để cho ông nội và Cố Gia Huy biết thì sợ rằng cậu ta lại bị đánh thêm một trận nữa.

Cố Gia Huy kia ra tay thật sự rất độc ác!

“Em đừng có ngông nghênh như thế, chờ đến ngày ông cụ chết thì để tôi xem em còn có thể dựa vào ai được nữa? Đến lúc đó còn không ngoan ngoãn về với tôi?”

“Đó là chuyện của sau này, bây giờ nếu anh dám đụng vào tôi thì đừng trách tôi không khách sáo! Cố Tử Vị, tôi sẽ xem như chuyện ngày hôm nay chưa từng xảy ra!”

Hứa Minh Tâm nói xong rồi quay người rời đi.

Đúng ngay lúc này, Cố Tử Vị lại cất tiếng.

“Em không sợ chết à?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì trái tim như ngừng đập, cơ thể cô trở nên cứng đờ.

Không ai có thể không sợ cái chết.

Nhưng không thể vì sợ chết mà phá vỡ nguyên tắc của mình!

Hứa Minh Tâm không trả lời mà đi thẳng ra ngoài.

Cố Tử Vị nhìn mà tức tới nỗi dậm chân.

HứaAn Kỳ đứng ở cửa sổ tầng hai, cô ta đã nhìn thấy mọi cử động của hai người họ.

Cô ta tức giận tới nỗi mặt đỏ bừng lên, dùng một ánh mắt ác độc mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Hứa Minh Tâm.

HứaAn Kỳ biết Cố Tử Vị háo sắc, nhưng một bàn tay vỗ không vang, chắc chắn là Hứa Minh Tâm cũng có quyến rũ Cố Tử Vị.

Đáng chết, ngay cả anh rể mình cũng chẳng buông tha!

Hứa Minh Tâm, cô đợi đó cho tôi, tôi chắc chắn sẽ không để yên cho cô đâu!

HứaAn Kỳ dậm chân một cái rồi quay người rời đi.

Mà trong bóng tối im ắng, vẫn còn có một người nhìn thấy chuyện này.

“Cậu chủ?”

Khương Tuấn kêu lên một cách cẩn thận.

Vốn hai người đang nói chuyện công việc, nhưng không biết tại sao đột nhiên Cố Gia Huy lại trở nên im lặng.

Anh ta đợi mấy phút, cuối cùng vẫn không kiềm chế được mà nhắc nhở.

“Ừ.”

Qua một lúc lâu thì người đối diện mới cất tiếng đáp lại, chứng minh anh vẫn còn ở đó.”

“Cậu chủ, hiệp ước vừa rồi…”

“Chuyện hợp đồng không vội. Cậu đi tìm hai người đánh gãy tay trái của Cố Tử Vị. Làm bí mật thôi, thu dọn cho sạch sẽ. Phải làm tới mức dù Cố Trác Đông có phát hiện ra là tôi làm nhưng cũng không có chứng cứ, không làm gì được tôi. Hiểu chưa?”

“Cố Tử Vị? Cậu ta chọc cậu chủ ư?”

“Ông đây nhìn thấy nó dùng tay trái chạm vào người phụ nữ của tôi, rất là không vui. Đánh mạnh vào, nhất là mặt của nó! Sau khi làm xong thì lương một năm gấp đôi.”

“Vâng thưa cậu chủ!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 137


Chương 137

Khương Tuấn vội vàng trả lời, kiếm tiền dễ quá trời. Đánh người sướng tay rồi còn có tiền. Tại sao lại không làm chứ?

Cố Gia Huy cúp điện thoại, anh híp mắt lại.

Dám nói xấu anh trước mặt người phụ nữ của anh, chắc chán sống rồi nhỉ!

Mẹ nó, một thẳng nhóc miệng còn hội sữa mà còn dám chen chân vào chuyện tình cảm của người lớn!

Cố Gia Huy bực bội giật giật cà vạt, trong lòng anh rất không thoải mái.

Cố Gia Huy về sảnh trước, Hứa Minh Tâm là một người trước giờ đều chưa từng uống rượu mà nay cô lại bưng lấy chén cocktail uống từng ngụm một.

Hứa Minh Tâm đang bất an.

Cô vẫn đang sợ hãi, cần giải tỏa cảm xúc của mình.

Tay cầm chén rượu của cô còn đang run rẩy.

Cố Gia Huy thấy cảnh này thì trái tim của anh có chút đau.

Vì ở bên anh nên cô đã chịu quá nhiều uất ức.

Mặc dù Hứa Minh Tâm biểu hiện rất kiên cường, cho dù có bị bắt nạt cũng không nói cho anh biết, sợ rằng khiến anh cảm thấy áp lực.

Nhưng bây giờ cô sợ hãi như một đứa bé đáng thương.

Cố Gia Huy đi về phía trước, cô thấy anh đi tới thì vội vàng bỏ ly rượu xuống.

“Sao lại uống rượu rồi?” Mặc dù Cố Gia Huy biết còn cố hỏi.

“Chỉ là muốn nếm thử một chút, dường như cũng khá ngon, nhưng uống vào rồi cũng chỉ có thế.”

Hứa Minh Tâm nhoẻn miệng cười, không hề nhắc tới những chuyện vừa mới xảy ra.

Cố Gia Huy nhìn thấy cô cười thì trái tim anh như bị một cục đá đè lên vậy, ép tới nỗi khiến anh có chút không thể hít thở được.

Cố Gia Huy hít sâu một hơi, ngăn chặn sự chua xót trong lòng nhưng rồi cũng không nói thêm gì.

“Nếu như không thích bữa tiệc này thì chúng ta đi về.”

“Vâng, về thôi.”

Lần này Hứa Minh Tâm không có cậy mạnh nữa, bởi vì cô đã không chịu đựng được nữa rồi.

Hứa Minh Tâm uống một chút rượu, vừa ngồi lên xe là cô đã ngủ say sưa.

Cô nằm gọn trong ngực của Cố Gia Huy, như là một con mèo nhỏ không có cảm giác an toàn vậy, chỉ còn bám víu lấy quần áo của anh mới có thể yên lòng.

Hứa Minh Tâm càng như thế thì càng khiến cho Cố Gia Huy không thở nỗi.

Cố Gia Huy giơ tay v**t v* gương mặt của cô rồi luồn tay vào tóc cô, nhẹ nhàng đặt lên đầu cô một cái hôn.

Rất nhanh đã về tới nhà họ Cố, Cố Gia Huy ôm cô về phòng.

“Em… em không muốn ngủ, em muốn tắm rửa!”

“Tối nay đừng tắm nữa, ngủ đi nhé?”

Cố Gia Huy dỗ dành Hứa Minh Tâm như dỗ dành một đứa trẻ, anh rất kiên nhẫn.

“Không, em muốn tắm rửa!”

Hứa Minh Tâm say rượu nên trở nên rất cố chấp, cô chẳng quan tâm tới việc Cố Gia Huy có đồng ý hay không là đã bắt đầu cởi vảy ra.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 138


Chương 138

Dù bây giờ cô đang say mèm nhưng cũng vẫn nhớ tới bộ váy trên người là hàng giả chất lượng cao, bởi thế nên lúc c** q**n áo cũng cẩn thận từng li từng tý

Sau đó Hứa Minh Tâm đặt váy lên giường rồi nói: “Phải giữ gìn cho tốt, hàng giả cao cấp như thế này, lỡ đâu lần sau em vẫn còn cần mặc.”

“Minh Tâm, em uống say rồi.”

Bây giờ đầu Cố Gia Huy phình to như cái đấu.

Trên người Hứa Minh Tâm chỉ mặc một bộ đồ lót màu trắng in hình phim hoạt hình. Rõ ràng là không hề lồi lõm nhưng không hiểu sao lại khiến anh… cảm thấy cổ họng trỏe nên khô khan!

Vậy mà anh lại nổi lên ý đồ xấu!

Có tội, có tội!

Cố Gia Huy vội vàng lấy áo ngủ trong tủ ra rồi định choàng lên người cô, ai ngờ bị cô tránh thoát.

“Em không muốn mặc quần áo, em muốn tắm rửa, được không?”

Giờ phút này, Cố Gia Huy nhìn cũng không phải không nhìn cũng không phải, anh hận không thể trực tiếp ngất ngay tại chỗ.

Lúc anh đối diện với hợp đồng trị giá hàng trăm hàng ngàn tỷ cũng chưa từng cảm thấy bối rối như bây giờ!

Hứa Minh Tâm không hề biết rằng Cố Gia Huy đang lâm vào cuộc chiến đấu giữa lương tâm và cái ác! Cô chỉ biết mình uống say, trên người có mùi rượu, nếu cô không tắm thì ngày mai sẽ bốc mùi mất.

Hứa Minh Tâm lảo đảo đi về phía phòng tắm, nhưng lại đâm đầu vào cửa kính mờ.

Cố Gia Huy cũng chẳng còn thời gian để xoắn xuýt là ‘ăn’ hay không ‘ăn’, anh vội vàng đi lên đỡ Hứa Minh Tâm rồi dìu cô vào phòng tắm.

Cố Gia Huy chịu đựng xả nước ấm vào bồn, còn làm hết chức trách tắm rửa giúp cô.

Lúc Hứa Minh Tâm tắm rửa thì lại rất ngoan, không quậy, như một búp bê tinh xảo tùy anh di chuyển.

Cố Gia Huy nhìn thoáng qua rồi thở dài một hơi, nhịn một chút là qua rồi.

Cô vẫn còn nhỏ, anh phải có kiên nhẫn đợi cô trưởng thành.

Hứa Minh Tâm dựa vào vách bồn tắm, cô cúi đầu nhìn rồi nói một cách chân thành: “Túi… trong túi quần anh có giấu món gì ngon thế? Để cho em nhìn xem nào?”

Cố Gia Huy nghe cô nói thế thì đỏ mặt.

Dù sao anh cũng đã hai mươi tám tuổi rồi nhưng lại bị một cô nhóc mười tám tuổi đùa cợt.

Cố Gia Huy vội vàng quay đầu sang chỗ khác rồi nói với vẻ tức cô giận: “Không được nhìn.

“Thôi mà, có đồ ăn phải chia sẻ với em chứ, xấu quá đi!”

Cố Gia Huy nghe vậy thì dở khóc dở cười.

Chỉ mong tới lúc anh muốn chia sẻ thì cô nhóc này đừng có trốn đi.

Ngay lúc Cố Gia Huy đang tắm lưng cho Hứa Minh Tâm thì đột nhiên cô lại quay đầu hỏi: “Cố Gia Huy… anh có chế em không? Thư Hàn nói đàn ông đều thích phụ nữ lồi lõm, anh nói em chẳng có gì cả, anh có chê em không?”

“Không, không chê đâu.”

Cố Gia Huy buồn cười, không ngờ rằng cô nhóc này cũng tự hiểu mình ghê nhỉ.

“Vậy anh có thích không?”

Hứa Minh Tâm vừa định quay người lại thì đã bị Cố Gia Huy đè vai xuống.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 139


Chương 139

“Đừng có động đậy, nếu không anh đánh mông em đó.”

Giọng nói của anh vừa trầm vừa khàn, mang theo một chút gì đó rất kỳ lạ.

Cố Gia Huy thở dài một hơi, anh sắp bị cô nhóc này tra tấn phát điện rồi!

Nếu như tiếp tục như thế nữa thì anh sợ rằng mình sẽ nghẹn chết!

Lần tắm rửa khiến cho Cố Gia Huy cảm thấy vô cùng mệt mỏi này cuối cùng cũng đã kết thúc.

Đây là lần đầu tiên anh khâm phục khả năng chịu đựng của mình.

“Bây giờ thì đi ngủ đi.”

“Anh đi đâu thế?” Hứa Minh Tâm mở to đôi mắt mờ mịt, tràn đầy hơi nước rồi nhìn Cố Gia Huy với vẻ thắc mắc.

“Anh đi tắm.”

Cố Gia Huy phải đi tắm nước lạnh.

Anh đi vào phòng tắm, ai ngờ cửa kính lại bị mở ra.

Cố Gia Huy quay người lại thì nhìn thấy cái đầu nhỏ của Hứa Minh Tâm đang lấp ló ở cửa.

“Em làm gì thế?”

Trong nháy mắt này anh cảm thấy vô cùng đau đầu, vội vàng kéo khăn tắm che người lại.

Nếu như Hứa Minh Tâm tỉnh táo thì nhìn thì nhìn thôi, nhưng hết lần này tới lần khác cô lại mơ mơ màng màng, thậm chí còn không biết mình đang làm gì.

“Em chỉ muốn nhìn xem là món gì…” Tới bây giờ Hứa Minh Tâm vẫn còn nhớ chuyện này.

Cố Gia Huy nghe cô nói thế thì lắc đầu một cách bất đắc dĩ.

“Đợi lát nữa anh đưa cho em, còn bây giờ thì lên giường đợi anh đi.”

“Anh nói lời giữ lấy lời đó nhé.”

Bây giờ Hứa Minh Tâm mới hài lòng quay người đóng cửa lại.

Cố Gia Huy cảm thấy rất bất đắc dĩ, chỉ có thể gọi điện cho chú An, bảo chú ấy chuẩn bị một số đồ ăn vặt.

Khi Cố Gia Huy tắm rửa xong thì Hứa Minh Tâm đã ăn một cách vui vẻ, thậm chí còn quên mất tại sao lại có những đồ ăn vặt này.

Cố Gia Huy thấy thế thì mới thở phào một hơi.

“Sao không ăn mấy cái này?” Anh hỏi.

Trên gối vẫn còn mấy miếng chocolate.

“Mấy cái này ngon nhất, em để dành cho anh.” Hứa Minh Tâm cười hì hì rồi nói.

Cố Gia Huy nghe thế thì trái tim như khẽ run lên.

Hứa Minh Tâm mở một cái ra rồi đưa tới bên miệng anh.

Anh gật gật đầu rồi nói: “Ngon lắm.”

“Ăn đồ ngọt thì cho dù có mệt mỏi tới cỡ nào cũng sẽ cảm thấy ngọt.”

Hứa Minh Tâm nói một cách rất nghiêm túc.

Đây là lý do cô thích ăn đồ ngọt sao?

Hứa Minh Tâm cũng không ăn nhiều, cuối cùng cơn buồn ngủ ập tới, cô nằm gọn trong chăn.

Hứa Minh Tâm ôm Cố Gia Huy rồi ngẩng đầu nhìn nửa bên mặt bị bỏng của anh, bỏng rất nghiêm trọng.

Cô không kiềm chế được mà đưa bàn tay của mình lên vuốt vào chỗ đó, động tác cẩn thận từng li từng tí.
 
Back
Top Dưới