Ngôn Tình Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 100


Chương 100

“Không sao, chỉ là công việc bên này khó nhằn quá, cho nên phải hao tâm tốn sức nhiều một chút. Yên tâm đi, anh không sao, chuyện của em anh biết rồi, Ngôn Hải đưa em bao nhiêu tiền, đều phải trả lại cho người ta, bây giờ em là vợ chưa cưới của anh, đừng tiêu tiền của người đàn ông khác.”

Hứa Minh Tâm nghe vậy thì thấy ấm áp trong lòng.

Cô cảm thấy bọn họ đều không cần phải nói “Em thích anh” hay “Anh thích em” làm gì, chẳng lẽ tâm ý của hai người còn chưa đủ để chứng minh hay sao?

“Biết rồi, chú An sẽ trả, chừng nào thì anh về?”

“Giữa tháng mười, có nhớ anh không?”

“Không thèm nhớ, thôi không nói với anh nữa, em phải về ký túc xá đây.”

“Không về nhà à?”

“Khi nào anh về rồi hẳng nói.”

Không có Cố Gia Huy, đối với cô nơi đó chỉ là một căn phòng lớn thôi, không thể gọi là nhà.”

Cô cúp máy, về đến ký túc xá thì chú An liền rời đi.

Nhưng, sau cuộc điện thoại buổi sáng, ròng rã một ngày Cố Gia Huy đều không tìm cô.

Cô tìm hiểu múi giờ nước Anh, chênh nhau sáu tiếng, bên này là buổi sáng thì bên kia đã tới buổi chiều rồi.

Lúc này Cố Gia Huy hẳn là đang bận.

Bây giờ bên cô là buổi chiều rồi, chắc bên kia đã là ban đêm.

Chẳng lẽ Cố Gia Huy đang nghỉ ngơi? Hay là điện thoại hết pin?

Cô gọi lại nhưng máy anh lại tắt.

Hứa Minh Tâm lăn lộn qua lại trên giường không ngủ được, ngày hôm sau, trời còn chưa sáng đã bắt xe về biệt thự nhà họ Cố.

Cô tìm chú An, muốn biết tình hình của Cố Gia Huy.

Mặc dù cô biết Khương Tuấn cũng ở nước ngoài, nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Cố Gia Huy, nhưng mà cô vẫn không khống chế nổi mình, sẽ lo lắng, sẽ suy nghĩ lung tung.

Nước ngoài bạo loạn nhiều, thường xuyên có phần tử kh*ng b* tập kích, liệu rằng Cố Gia Huy có gặp phải điều ngoài ý muốn gì không.

Chú An liên hệ với tập đoàn J&C bên kia, lại liên lạc với Khương Tuấn, nhưng mà cũng không liên lạc được người.

Mất liên lạc rồi?

Hai chữ này vang lên trong đầu khiến trái tim của Hứa Minh Tâm run lên.

Chú An cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, Cố Gia Huy chưa từng mất tích như vậy.

Chú An do dự một hồi, cuối cùng bấm một số của Ôn Thanh Vân, nhưng… vẫn không có kết nối.

Cảnh tưởng này rơi vào trong mắt Hứa Minh Tâm.

Cô Hoàn.

Chú An lưu như vậy chứng tỏ đối phương là nữ, vì sao tìm Cố Gia Huy lại phải liên lạc với người phụ nữ này, chẳng lẽ cô ấy biết tung tích của Cố Gia Huy sao?

Trong lòng Hứa Minh Tâm nóng như lửa đốt, chú An thì bình tĩnh hơn nhiều.

Ông ấy biết Cố Gia Huy không hề xảy ra sự cố, chỉ có một khả năng duy nhất đó là cô Thanh Vân đã xảy ra chuyện.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 101


Chương 101

Đúng ngay lúc này thì điện thoại của chú An lại vang lên.

Sắc mặt của chú An trở nên nghiêm túc, ông ấy quay người lại nghe điện thoại.

Bên kia vang lên một giọng nói tràn đầy mệt mỏi.

“Chú An…”

“Cô Thanh Vân, tôi không liên lạc được với cậu chủ.”

“Cổ Cố xảy ra chuyện, anh ấy đang chăm sóc Cố Cố. Chú cũng biết ở chỗ đấy sẽ không có tín hiệu mà. Anh ấy biết tôi không chịu được nữa nên để tôi đi trước.”

“Cô Cố Cố vẫn ổn chứ?”

“Không biết, tôi không biết, bây giờ tôi đang rất hỗn loạn. Tôi không nói với chú nữa, tôi phải tới bệnh viện.”

Ôn Thanh Vân vội vàng cúp điện thoại.

Chú An thở dài một tiếng.

Đúng ngay lúc này, giọng nói của Hứa Minh Tâm vang lên.

“Chú An… liên lạc được với Cố Gia Huy rồi ạ?”

“Liên lạc được rồi, bây giờ cậu chủ đang ở trong một chỗ không có tín hiệu, bởi thế không thể liên lạc được trong một thời gian ngắn. Nhưng cô Minh Tâm yên tâm đi, cậu chủ không sao đâu.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì đã yên lòng trở lại.

Chỉ cần Cố Gia Huy không sao là tốt rồi.

“Cháu liên lạc với Khương Tuấn mà cũng không được, chú An gọi cho ai vậy?”

“Quản lý của đối phương.”

Chú An cười cười.

Trong lòng Hứa Minh Tâm vẫn có chút nghi ngờ, rõ ràng cô thấy địa chỉ liên hệ là cô Thanh Vân…

Sao lại là quản lý được chứ?

Vì sao chú An lại lừa mình?

Trong lòng Hứa Minh Tâm có chút không yên, cuối cùng cô không dám nghĩ thêm gì nữa mà đi về ký túc xá một mình.

Cô đột nhiên cảm thấy ký túc xá trống rỗng vô cùng, đến một người nói chuyện cũng không có.

Bạch Thư Hân đi công tác hai ngày nên nghỉ thứ hai, cô ấy về tới ký túc xá ngủ bù.

Bạch Thư Hân thấy vẻ mặt của Hứa Minh Tâm không được tốt cho lắm nên mở miệng hỏi thăm.

Hứa Minh Tâm một năm một mười nói cho Bạch Thư Hân biết chuyện Cố Gia Huy mất tích.

Bạch Thư Hân nhíu mày: “Không có tín hiệu ư, thời đại nào rồi mà còn không có tín hiệu?”

“Tớ cũng không biết nữa.”

Trái tim của Hứa Minh Tâm rất hỗn loạn, đột nhiên cô cảm thấy mình chưa từng hiểu rõ Cố Gia Huy.

Bạch Thư Hân cũng không dám nói nặng, cô ấy sợ Hứa Minh Tâm sẽ nghĩ lung tung.

Điều mà Bạch Thư Hân có thể làm bây giờ chính là làm bạn với Hứa Minh Tâm, sợ cô ở một mình sẽ không chịu nổi.

Bạch Thư Hân dẫn Hứa Minh Tâm đi ăn, đi mua đồ mới.

“Tiền sinh hoạt của tớ được gửi tới rồi, cậu cũng đừng khách sáo. Tiền này mà không xài mau là tớ sẽ khó chịu đấy.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 102


Chương 102

Nhà của Bạch Thư Hân ở tỉnh bên cạnh, ba đời làm cách mạng, nhưng cô ấy rất ghét những thứ trong bộ đội, nhắc cũng chẳng muốn nhắc.

Mỗi tháng Bạch Thư Hân đều sẽ nhận được một số tiền sinh hoạt khá khả quan, nhưng cô ấy luôn dùng hết trong một tuần. Sau đó lại trải qua thời gian sinh hoạt căng thẳng.

Bạch Thư Hân mua một ít đồ xa xỉ, túi xách giày quần áo, một là mua về trưng hai là tặng người khác.

Hứa Minh Tâm biết Bạch Thư Hân có tâm sự của chính mình. Mặc dù hai người rất thân thiết với nhau nhưng có một số chuyện thì cho dù có thân đến mấy đi chăng nữa cũng khó mà mở miệng.

Có một loại tình cảm gọi là khó mà nói ra!

Trong khoảng thời gian này, Hứa Minh Tâm cố gắng khiến mình trở nên bận rộn, không dám rảnh rỗi, sợ mình sẽ nghĩ lung tung.

Cho dù cô được Bạch Thư Hân chỉ bài cho nhưng bài tập vẫn rối tinh rối mù như cũ.

Thầy hướng dẫn đã phê bình Hứa Minh Tâm không chỉ một lần, hỏi cô có muốn tốt nghiệp không, làm sao có thể học kinh tế học vĩ mô thành như thế này được chứ.

Hứa Minh Tâm cũng rất buồn phiền, mới cùng với Cố Gia Huy có hơn một tháng, sau lại để anh ảnh hưởng tới mình như thế chứ?

Không có chí khí!

Hứa Minh Tâm cố gắng phấn đấu, trạng thái sinh hoạt mới trở nên tốt hơn.

Thời gian thấm thoát trôi qua, lại thêm nửa tháng.

Cố Gia Huy vẫn chưa hề có tin tức gì, nói gì mà sẽ không để Hứa Minh Tâm không tìm thấy mình. Đều là lừa con nít cả.

Sắp đến kỳ nghỉ quốc khánh rồi, Bạch Thư Hân cũng muốn về nhà nên Hứa Minh Tâm đưa cô ấy tới nhà ga.

Bạch Thư Hân nhéo gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm rồi hỏi: “Nghỉ tận bảy ngày, cậu định làm cái gì?”

“Tớ còn làm gì được nữa chứ, chắc chắn là đi quán bar làm thêm rồi.”

Bạch Thư Hân nghe thấy thế thì bất đắc dĩ trợn tròn mắt.

“Hứa Minh Tâm, chồng chưa cưới của cậu đã biến mất gần một tháng rồi, cậu không sốt ruột à?”

“Sốt ruột chứ. Tớ sốt ruột lắm đấy.”

Mỗi lần thầy hướng dẫn mắng Hứa Minh Tâm thì trong lòng cô đều nghĩ rằng có phải là Cố Gia Huy ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì rồi không.

Tai nạn xe cộ? Rơi xuống vực? Rớt xuống biển…

Hay là cũng bị giáo sư đến từ thế giới khác ép buộc?

Hứa Minh Tâm nghĩ tới rất nhiều khả năng nhưng không thể nào xác nhận được.

Bạch Thư Hân thấy thế thì mệt lòng gõ lấy cái đầu nhỏ của Hứa Minh Tâm.

Dung lượng não của Hứa Minh Tâm quá nhỏ, không có chỗ để quan tâm nhiều như vậy. Chuyện này cũng không biết là phúc hay là họa nữa.

Bạch Thư Hân lấy hai tấm vé máy bay và một số đồng Euro ra rồi đặt vào trong tay Hứa Minh Tâm.

“Tớ đã xin nghỉ cho cậu rồi, cậu cứ việc đi qua tìm chồng chưa cuới của cậu. Đây là vé máy bay, khởi hành lúc sáng mùng bảy. Cậu đừng lên nhầm đấy biết không?”

“Thư Hàn, cậu…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 103


Chương 103

Hứa Minh Tâm thấy hai tấm vé máy bay này thì rất kinh ngạc.

“Đừng nhìn tớ với ánh mắt đói khát như thế, cách tớ xa ra một chút. Cũng đừng hôn tớ, son của tớ đắt lắm đấy! Má cũng không được, đồ trang điểm của tớ cũng đắt.

Bạch Thư Hân giả vờ ghét bỏ nhìn về phía Hứa Minh Tâm. Cô chỉ cần hát miệng là Bạch Thư Hân đã biết cô muốn làm gì.

“Nhớ gọi điện thoại cho tớ đó, đừng tiếc tiền, chị đây trả cho bé. Đi đường chú ý an toàn, đợi lát nữa tớ sẽ gửi cho cậu những chuyện cần chú ý và điện thoại khẩn cấp, miễn cho cậu tìm không thấy đường cũng không tìm được cảnh sát. Tớ phải lên xe rồi, cậu làm gì thì làm đi.”

Bạch Thư Hân vỗ vỗ đầu của Hứa Minh Tâm rồi quay người rời đi.

“Đi đường cẩn thận, đến nơi nhớ gọi điện thoại cho tớ.”

“Biết rồi biết rồi.”

Bạch Thư Hân vẫy tay, cô ấy là một người thoải mái, nhưng Hứa Minh Tâm thì lại rất cảm tính.

Bạch Thư Hân tưởng rằng cả đời này mình đều không thay đổi, nhưng không ngờ lại bị cô nhóc này mài mòn.

Bây giờ Bạch Thư Hân cũng đã biến thành đa sầu đa cảm, rõ ràng chỉ cách xa nhau có bảy ngày mà thôi nhưng cô ấy đã bắt đầu có chút không nỡ.

Khi biết cải trắng Hứa Minh Tâm này bị heo ủi, Bạch Thư Hân đã rất khó chịu!

Hứa Minh Tâm đưa mắt nhìn theo cho tới khi Bạch Thư Hân biến mất thì mới đi khỏi. Cô nhìn vé máy bay trong tay, tâm trạng lúc tốt lúc xấu.

Nếu như Cố Gia Huy nhìn thấy mình thì có phải là sẽ rất vui hay không?

Hay là kinh ngạc?

Có ôm lấy mình không nhỉ? Hay là hôn mình?

Hứa Minh Tâm gọi điện thoại cho Khương Tuấn với vẻ thấp thỏm, cô hỏi thăm tên của tập đoàn bên nước Anh, miễn cho tới lúc đó không tìm thấy.

Sáng sớm ngày thứ hai, Hứa Minh Tâm đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ đợi máy bay cất cánh.

Bay mất mười tiếng đồng hồ mới đến một quốc gia khác.

Đất nước này có Cố Gia Huy!

Hứa Minh Tâm đi theo bản đồ, đón xe chạy tới phân bộ của tập đoàn J&C ở nước Anh.

Cô đứng ở đường cái đối diện, đang chuẩn bị đi qua thì thấy một bóng người quen thuộc.

Là Cố Gia Huy!

Anh bước xuống xe, Hứa Minh Tâm mừng rỡ định hét lên tên của anh thì không ngờ rằng Cố Gia Huy lại quay người đỡ một cô gái xinh đẹp khác. Hai người kéo tay nhau, cử chỉ rất thân mật.

Tất cả sự vui sướng như biến thành xương cá chèn ngay cổ họng, khiến cho Hứa Minh Tâm cảm thấy rất đau đớn.

Đôi mắt của cô mỏi nhừ, Hứa Minh Tâm không dám tin tưởng vào những gì mình thấy.

Hứa Minh Tâm đợi đến khi hai người họ bước vào tòa nhà mới khôi phục lại tinh thần, cả người cô trở nên cứng nhắc.

Bây giờ mới đầu mùa thu nhưng sao Hứa Minh Tâm lại cảm thấy mình đang ở giữa mùa đông lạnh lẽo đến phát run.

Những ngày nay Cố Gia Huy không hề liên lạc với mình, mình cũng không liên lạc được với anh. Hóa ra là làm chuyện này ư?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 104


Chương 104

Cả người Hứa Minh Tâm phát run, cô lảo đảo đi qua đường cái.

Hứa Minh Tâm đi vào tầng trệt của phân bộ tập đoàn T&C, đúng lúc có hai cô gái tóc vàng đi ngang qua, đang thảo luận chuyện này bằng tiếng anh.

“Đó chính là bạn gái của anh Trung à, đẹp thật đấy.”

“Cô mới tới, lần đầu tiên thấy nên mới cảm thấy kinh ngạc. Hai người họ đã ở bên nhau nhiều năm rồi, tình cảm vẫn luôn rất tốt, mặc dù không thường ở chung một chỗ.”

“Tôi còn tưởng rằng anh Trung biến thành như thế thì tất cả mọi người sẽ sợ hãi không dám tới gần chứ! Ai ngờ lại có bạn gái xinh đẹp như thế.”

“Trước kia anh Trung không như vậy, nhưng bởi vì có một số chuyện không may xảy ra nên mới trở thành như thế. Cô Thanh Vân vừa đẹp vừa hào phóng, thường xuyên giúp đỡ anh Trung.”

“Vậy khi nào hai người họ mới kết hôn?”

“Chắc cũng sắp rồi, tuổi của hai người họ cũng đã không còn nhỏ.”

Hai cô gái vừa đi vừa nói.

Hứa Minh Tâm đứng bên cạnh nghe mà như có một chậu nước xối từ trên đầu cô xuống vậy.

Trái tim của Hứa Minh Tâm đã trở nên lạnh lẽo.

Cố Gia Huy có bạn gái ư?

Đây là nhà vàng giấu người đẹp?

Chắc cũng không tính. Cố Gia Huy trắng trợn như vậy, toàn bộ người của phân bộ đều biết.

Lúc đầu Hứa Minh Tâm còn cảm giác rằng chọn một người chồng xấu, cũng không giàu có thì sẽ không ai giành với mình.

Ai ngờ Cố Gia Huy vẫn là một miếng bánh thơm ngon.

Điều quan trọng ở đây là người phụ nữ lúc nãy đẹp hơn Hứa Minh Tâm rất là nhiều, nhìn như thế nào cũng thấy ‘ngon’, không có ‘xẹp’ như cô!

Không phải Cố Gia Huy không được, chẳng qua anh không có cảm giác gì với cô mà thôi.

Cố Gia Huy đã có bạn gái bên ngoài rồi thì tại sao phải tìm mình làm vợ chưa cưới?

Hứa Minh Tâm cũng không nghĩ ra được, cô có chút chưa từ bỏ ý định, do dự một chút rồi cuối cùng vẫn gọi điện thoại cho Cố Gia Huy.

Lúc trước điện thoại vẫn luôn trong trạng thái không liên lạc được, nhưng lần này lại gọi được.

Điện thoại vừa kết nối, Hứa Minh Tâm đang chuẩn bị nói chuyện lại không ngờ rằng đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ mệt mỏi: “Alo?”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì trái tim như muốn nát ra.

Là người phụ nữ lúc nãy bắt máy.

Cô ta chính là cô Thanh Hoan, mà ngày đó chú An liên hệ.

Hô hấp của Hứa Minh Tâm trầm xuống, trái tim như muốn nhảy lên cổ họng.

Cô không dám nói lời nào, gần như là ngừng thở.

“Sao số điện thoại này không được lưu chứ? Bạn tìm Cố Gia Huy sao, anh ấy đang tắm, đợi một chút nhé?”

Số điện thoại không lưu ư?

Đang tắm rửa?
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 105


Chương 105

A!

Người đàn ông xấu xa!

Hứa Minh Tâm trực tiếp cúp điện thoại, lúc đầu cô vốn vui vẻ đến đây, ai ngờ cuối cùng mọi chuyện lại thành ra như thế này.

Vậy cũng tốt, nhìn thấu mọi chuyện thì cũng không có gì là xấu.

Mặc dù Hứa Minh Tâm cảm thấy rất uất ức nhưng cô cũng không phải là không chịu được.

Hứa Minh Tâm thay đổi thời gian lịch trình, trực tiếp đi tới sân bay.

Mà lúc này, trong phòng nghỉ của tổng giám đốc, Cố Gia Huy đã thay quần áo xong xuôi, có tinh thần hơn nhiều. Nhưng nhìn kỹ vào mắt anh sẽ thấy bên trong vẫn cất giấu sự mỏi mệt.

Giờ đây Cố Gia Huy không còn chút sức lực.

Ôn Thanh Vân có chút đau lòng, cô ấy nói: “Về gấp thế à?”

“Ừ, quốc khánh được nghỉ bảy ngày, tôi không yên tâm để cô ấy ở trường một mình. Hơn nữa đã không liên lạc được với tôi nhiều ngày như thế rồi, chắc hẳn cô ấy cũng rất sốt ruột.”

Khi Cố Gia Huy nhắc tới Hứa Minh Tâm thì khóe môi anh hơi nhếch lên, như mặt trời ấm áp giữa mùa đông giá rét.

Ôn Thanh Vân thấy Cố Gia Huy như thế thì cũng yên lòng hơn nhiều.

Cô ấy nói: “Vậy thì tôi không giữ anh nữa, làm phiền anh lâu như thế, khiến anh không thể về sớm được.”

“Thanh Vân, cô đừng nói chuyện khách sáo với tôi như thế.”

“Là do tôi sai.” Ôn Thanh Vân cười một cái rồi đưa điện thoại cho Cố Gia Huy: “Vừa nãy có một cuộc điện thoại, không có ghi chú, tôi nhấn bắt máy cũng không thấy nói gì.”

Cố Gia Huy cầm điện thoại lên, anh nhìn thoáng qua là đã biết đây là số của Hứa Minh Tâm.

Cố Gia Huy nói: “Là cô ấy, chắc là nhớ tôi rồi. Vậy tôi về nước trước đây, lần sau nếu có cơ hội thì tôi sẽ dẫn cô ấy tới.”

“Được, tôi cũng muốn xem người có thể trị được anh đến cùng là thần thánh phương nào.”

“Cô ấy à?” Cố Gia Huy cười cười nói tiếp: “Là một con mèo con, nghĩ mình có móng vuốt, luôn thích xông vào người khác. Thật ra cô ấy mới là người cần bảo vệ nhất.”

Ôn Thanh Vân nhìn Cố Gia Huy, giờ phút này anh rất giống người kia!

Chỉ là người đó đã không còn ở đây nữa rồi.

Hứa Minh Tâm dùng tốc độ nhanh nhất để đi về nước, lúc cô về tới Đà Nẵng thì đã hơn sáu giờ.

Hứa Minh Tâm không vội về trường mà đi tới nhà cũ họ Cố.

Cô chưa bao giờ là người dây dưa dài dòng trong chuyện tình cảm.

Hai người thích nhau thì ở bên nhau, nếu có một bên không đúng thì cô cũng chẳng thèm nói đạo lý. Bây giờ cô mang theo cái vòng tay kia, cảm giác như là nặng tựa ngàn cân ép cô không thể thở nổi.

Hứa Minh Tâm đi tới nhà cũ họ Cố, không có can đảm đi vào mà giao vòng tay cho một người giúp việc, để cho dì ấy đi đưa.

“Cô Minh Tâm, đây là…”

“Dì nói với ông cụ rằng Minh Tâm không tốt, không thể làm con dâu của ông được. Nếu như ông ấy hỏi lý do thì dì nói rằng đi hỏi Cố Gia Huy ấy. Cảm ơn dì!”

Dù gì Cố Gia Huy cũng là một người đàn ông, chẳng lẽ có gan làm mà không có gan nhận

Không phải Hứa Minh Tâm muốn khinh bỉ Cố Gia Huy, là cô mù, đã nhìn lầm người.

Vốn tưởng rằng tìm được đúng người, ai ngờ lại là một người đàn ông cặn bã!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 106


Chương 106

“Cố Gia Huy chết tiệt! Tôi nguyền rủa anh bị trừ lương, nguyền rủa anh bị thủ trưởng mắng, nguyền rủa anh không làm xong việc được giao!”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ tức giận, cô nhìn cổ tay trống không của mình mà trong lòng có chút không nỡ, chỉ là cô không hề hối hận.

Đối xử với loại đàn ông xấu xa như thể thì nguyên tắc của cô là một lần bất trung trăm lần vứt!

Rất nhanh vòng tay đã được đưa đến chỗ Cố Gia Bảo, ông ấy đang đánh cờ với bạn tốt.

Ngôn Dương cười hì hì rồi nói: “Chậc chậc chậc, đây không phải là vòng tay ngọc gia truyền của nhà ông sao? Sao lại bị người ta trả về rồi?”

“Ông ngậm miệng lại cho tôi, mau cút đi, không chơi nữa.”

Ông ấy nói tới đây thì đưa tay đẩy một cái, làm loạn cả bàn cờ vây.

Ngôn Dương trợn tròn mắt.

“Móa, cái ông kia, ông sắp thua rồi nên mới hủy cờ đúng không?”

“Tôi thua ư? Con mắt nào của ông nhìn thấy tôi thua?” Cố Gia Bảo bắt đầu chơi xấu.

Ngôn Dương tức giận tới nỗi thịt cả người ông run lên, ông ấy rất muốn giáng một cái tát vào mặt mo của Cố Gia Bảo.

Giành con dâu với ông không tính, bây giờ còn hủy cờ quyt nợ!

Nhưng vì con dâu, Ngôn Dương nhịn một chút vậy!

“Cô nhóc nhà họ Hứa kia trả vòng tay lại, vậy cũng có nghĩa là cô bé ấy không liên quan gì tới thằng ba nhà ông nữa đúng không?”

“Ông muốn làm gì?” Cố Gia Bảo nhíu mày, ông nhìn về phía Ngôn Dương trước mặt với vẻ cảnh giác.

“Con trai tôi thích con bé, nhà tôi chỉ có mỗi một đứa độc định. Ông nhìn ông đi, nhà ông có tận bốn đứa, mặc dù một đứa mất rồi nhưng vẫn còn ba. Ông đã có cháu nội rồi, ông khỏe tới nỗi sống tới lúc có chắt trai cũng không có vấn đề gì. Ông nhìn tôi đi, bây giờ cả bóng dáng con dâu cũng chưa thấy đâu, tôi mới hơn bốn mươi tuổi mà đã có tóc bạc. Nếu không thì ông nhường cô bé này cho tôi đi.”

“Tôi đã cố ý đi trường học thăm dò, cô bé này xinh xắn đáng yêu, cũng rất hiền lành. Nhìn cái mông kia là biết mắn đẻ, sinh cho nhà chúng tôi vài đứa cháu trai mập mạp thật là tốt biết bao.”

“Ông không biết xấu hổ, ông còn dám giành con dâu của tôi à? Thậm chí ông còn nhìn chằm chằm vào mông của con dâu tôi ư? Thằng nhóc thúi này muốn chết đúng không?” Cố Gia Bảo tức tới râu tóc dựng ngược lên, ông vỗ bàn rồi nói. Ngôn Dương chỉ vào cái mũi của Cố Gia Bảo rồi cả giận nói: “Ông già này, tâm tình tốt thì xưng huynh gọi đệ với tôi, tâm trạng không tốt thì gọi là thằng nhóc thúi. Tôi nói cho ông biết, con trai tôi đẹp trai, cao to, hơn nữa còn chẳng có nội chiến trong dòng họ. Ông nhìn mấy cái chuyện rách nát của nhà ông đi, nói ra là khiến người ta cười nhạo cho! Thằng ba nhà ông có cái gì, có tiền hay có sắc? Tôi khuyên ông tha cho cô nhóc kia đi, đừng có hại người ta!”

“Thằng nhóc thúi này, cút đi cho tôi! Có tin tôi đánh gãy cái đùi chó của ông không hả?”

Cố Gia Bảo thấy Ngôn Dương để ý tới con dâu nhà mình, lại còn chê bai thằng ba của ông.

Cố Gia Bảo trực tiếp giơ gậy lên rồi đánh vào người Ngôn Dương.

“Móa, cái ông già chết tiệt này.”

Ngôn Dương vội vàng nhảy nhót tránh né, cuối cùng thì bị đuổi ra khỏi cửa chính nhà họ Cố.

“Tôi muốn cạnh tranh công bằng với ông!”

Bich!

Cửa bị đóng lại, nhốt Ngôn Dương ở ngoài.

“Ông chờ đó cho tôi. Cái ông già chết tiệt này. Tôi không tin là con trai tôi không thắng được con trai ông. Hừ!”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 107


Chương 107

Ngôn Dương nói xong rồi tức tối ra về.

Lòng Cố Gia Bảo cũng nóng như lửa đốt, vì những gì Ngôn Dương nói đều là thật cả.

Nhà ông có nhiều chuyện xấu xa như thế, dòng họ đấu đá nhau, con trai xấu xí…

Khó khăn lắm Cố Gia Bảo mới chọn được một cô con dâu vừa ý, thích kinh khủng, không thể để cho người khác đào đi được!

“Thằng ba đâu rồi?” Ông cụ cảm thấy rất sốt ruột, không ngừng cầm gậy gõ lên mặt đất.

“Thưa ông chủ, hôm nay cậu ba mới về, chắc khoảng một tiếng nữa là tới Đà Nẵng.”

“Chuẩn bị xe, tôi muốn đi nhà nó đợi. Tôi phải xem xem thằng nhóc này đã làm sai chuyện gì mà khiến cho con dâu của tôi tức tới nỗi chạy mất rồi! Lấy cho tôi một cây gậy chắc tay, tôi phải đánh gãy cái chân chó của thằng nhóc này!”

Cố Gia Bảo tức tới trợn mắt.

Quốc khánh được nghỉ bảy ngày, ai ai cũng đi chơi cả. Cho dù đèn đường có sáng nhưng trên đường chỉ có một cái bóng của Hứa Minh Tâm, khiến cho cô cảm thấy rất cô đơn.

Hứa Minh Tâm luôn lo lắng đột nhiên đằng sau có một bóng người xuất hiện. Đi trên đường mà nơm nớp lo sợ, cô vừa về tới phòng là trốn vào chăn run lẩy bẩy.

Toàn bộ ký túc xá chỉ có một mình Hứa Minh Tâm, cô bật hết đèn lên để cho trong phòng sáng trưng.

Cô không sợ, nhưng… trong lòng lại không thoải mái.

Giống như là có một tảng đá lớn đè lên ngực cô, khiến cô không thể hít thở.

Cuối cùng Hứa Minh Tâm cuộn người thành một cục, từng giọt nước mắt to như hạt đậu thấm vào mền.

Hứa Minh Tâm cho rằng mình rất mạnh mẽ, loại đàn ông đó không đáng để cô khóc lóc. Nhưng sau khi sự tức giận qua đi thì trong đầu cô đều là từng cảnh tượng hai người ở bên nhau.

Dù cô và Cố Gia Huy mới ở bên nhau mới mấy tháng nhưng sao Hứa Minh Tâm lại cảm thấy như mình đã ở bên anh rất lâu rồi?

Hai người ăn cơm, ngủ, nói chuyện cùng nhau.

Anh đưa cô đi học, dạy cô làm bài tập, còn đưa thẻ lương cho cô.

Rõ ràng là một đôi hợp nhau, sao lại biến thành thế này rồi.

Hơn nữa, dường như Hứa Minh Tâm mới là kẻ thứ ba, cô có thể nghe được cái cô Thanh Vân kia đã ở bên anh rất nhiều năm rồi.

Vậy mình là cái gì đây?

Cô không muốn chen chân vào chuyện tình cảm của người khác.

Không tới một tiếng sau, Cố Gia Huy đã về tới nơi.

Anh cứ nghĩ rằng Hứa Minh Tâm được nghỉ quốc khánh thì sẽ về nhà ở.

Nhưng khi Cố Gia Huy mở cửa ra thì không thấy gương mặt nhỏ nhắn của Hứa Minh Tâm mà lại là gương mặt hung dữ của ông cụ nhà mình.

Cố Gia Huy không khỏi có chút nhíu mày: “Sao bố lại đến đây?”

“Con còn có mặt mũi mà hỏi câu này à? Con nhìn con đã làm ra chuyện gì kìa, đến cùng là con đã làm gì có lỗi với Minh Tâm hả?”

Cố Gia Bảo gõ gõ cây gậy trong tay xuống đất, ông hỏi với vẻ tức giận.

Lúc Cố Gia Huy nhìn thấy vòng tay thì trái tim anh như thắt lại, vội vàng cầm vòng tay lên ngắm nghía.

“Có chuyện gì thế ạ?

Ông cụ kể lại chuyện lúc nãy một lần.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 108


Chương 108

“Minh Tâm bảo bố hỏi con, đến cùng là con đã làm sai điều gì?”

Cố Gia Huy nhíu mày, chẳng lẽ vì lâu quá không liên lạc với cô nên cô giận anh sao?

“Bố, con sẽ xử lý chuyện này, con sẽ cho bố một lời giải thích.”

“Ông đây không cần giải thích, ông đây chỉ cần con dâu!”

Cố Gia Bảo đánh lên người Cố Gia Huy, ông vốn cho rằng anh sẽ né tránh ai ngờ anh cứ đứng im chịu đánh.

Cố Gia Huy chỉ hơi nhíu mày, còn chẳng thèm kêu lên tiếng nào.

Trái tim của ông cụ run lên, cũng chẳng tức được nữa.

“Đây xem như là cảnh cáo. Nếu con không dẫn Minh Tâm về đây thì bố sẽ đánh gãy chân con đấy.”

“Bố yên tâm đi, nếu không dẫn về được thì con cũng không về nữa.”

“Đúng, nên như thế! Nhà họ Cố chúng ta không quan tâm tới chuyện cưới chồng nghe chồng, chúng ta quan tâm tới chuyện cưới vợ nghe vợ thôi! Mau đi dẫn con dâu bố về đây, bố sẽ ngồi đây chờ!”

Trong lòng Cố Gia Bảo nóng như lửa đốt, hận không thể tự mình đi thay cho Cố Gia Huy.

Dù gì thì Cố Gia Bảo cũng được tính là cao thủ tình trường, sao con trai ông lại đần như thế chứ.

Cố Gia Huy để vòng tay xuống rồi quay người rời đi.

Anh trực tiếp đi tới ký túc xá ở trường, dì quản lý thấy anh là đàn ông thì không cho anh vào.

Cố Gia Huy chẳng còn chút kiên nhẫn nào để giải thích, anh trực tiếp để Khương Tuấn bế người đi rồi lao thẳng vào.

Cố Gia Huy vừa xông vào thì mấy ngọn đèn trên đầu lại dập tắt.

“Có chuyện gì thế?”

“Mạch điện của khu ký túc xá này bị chập, cho nên đã cố ý chọn ngày học sinh nghỉ ngơi mà sửa lại, có lẽ ngày mai mới sửa xong!”

“Chết tiệt!”

Cố Gia Huy nghĩ tới chuyện Hứa Minh Tâm sợ tối thì vội vàng đi nhanh hơn.

Hứa Minh Tâm khóc xong thì cảm thấy rất mệt mỏi, cô muốn đi tắm rửa nghỉ ngơi.

Ai ngờ vừa tắm xong, còn chưa kịp mặc quần áo thì đèn đã phụt tắt.

Hứa Minh Tâm cầm theo quần áo mò mẫm đi ra ngoài, muốn tìm điện thoại di động của mình.

Cô hít sâu không ngừng, tự nhủ rằng mình không phải sợ, trên thế giới này không có ma.

Cô tin vào đảng, là kẻ vô thần, không thể để cho đảng mất mặt!

Hứa Minh Tâm run rẩy đi ra khỏi phòng vệ sinh, mắt cô vẫn chưa thể thích ứng với bóng tối.

Hứa Minh Tâm đụng phải góc bàn, đầu gối bị đau, đau tới nỗi cô hít sâu một hơi.

Hứa Minh Tâm thê thảm ngồi xổm xuống, đột nhiên cô cảm thấy mình rất đáng thương.

Lỡ đâu mình chết ở đây thì chắc có lẽ cũng chẳng ai phát hiện đâu! Đúng là nhà dột còn gặp mưa, vừa bị tên đàn ông xấu xa cắm sừng, giờ lại còn bị đụng bàn.

Cô còn chưa tìm được điện thoại di động của mình thì không ngờ rằng bên ngoài có một tiếng bước chân vang lên.

Sau đó có tiếng gõ cửa vang lên, rất kinh khủng.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 109


Chương 109

Quỷ ư?

Hứa Minh Tâm sợ tới nỗi đổ mồ hôi lạnh khắp cả người, cô run lên bần bật.

Hứa Minh Tâm vội vàng trốn xuống dưới bàn, không dám thở mạnh.

“Minh Tâm, em ở trong đó à?”

Cố Gia Huy sốt ruột hét lên, nhưng không hề có ai trả lời anh. Anh càng ngày càng nóng ruột, trực tiếp đạp cửa ra.

Đoàng một cái, cửa phòng bị đá ngã, anh tranh thủ bật đèn pin điện thoại lên.

Cố Gia Huy thấy được cô nhóc đang trốn dưới bàn, run lẩy bẩy cả người.

Hứa Minh Tâm chôn đầu vào đầu gối, hai tay bịt tai, giống như một đứa bé bất lực.

Khi Cố Gia Huy nhìn thấy cô thì trái tim anh như nhũn ra.

Cố Gia Huy vội vàng chạy tới, bỏ bàn ra ngoài rồi ôm cô vào lòng mình.

“Minh Tâm đừng sợ, có anh đây rồi, cho dù ma quỷ cũng không dám đến gần em đâu.”

Lúc đầu vốn Hứa Minh Tâm bị dọa tới nỗi hồn vía lên mây, đột nhiên cô nghe được giọng nói quen thuộc thì trái tim run lên một cái.

Cô vẫn còn nhớ cái ôm này, thật ấm áp, đây là nơi cô đã từng cho là bến đỗ.

Nhưng cũng chỉ là cô cho là mà thôi.

Cố Gia Huy đến rồi.

Hứa Minh Tâm tỉnh táo lại, cô dùng hết sức lực của mình để đẩy anh ta.

Cố Gia Huy không kịp đề phòng nên trực tiếp đụng vào vách tường phía sau, khiến anh đau đến nỗi nhíu mày.

“Minh Tâm, là anh đây!”

“Tôi biết là anh, anh đi ra ngoài cho tôi! Tôi không hoan nghênh anh!”

“Em đang trách anh vì mấy ngày nay anh không liên lạc với em à. Mấy ngày nay có một người bạn của anh bị bệnh, anh nhất định phải chăm sóc cô ấy. Cô ấy ở bệnh viện bí mật, không có tín hiệu. Thế nên anh mới không kịp nói cho em biết. Anh biết em đang trách anh, nhưng đây không phải là lúc oán trách. Về nhà với anh trước, được không?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì nở một nụ cười châm chọc.

Lời nói dối này chẳng hề chặt chẽ gì cả. Rõ ràng là Cố Gia Huy ở bên cạnh người phụ nữ khác.

Hứa Minh Tâm hít sâu một hơi rồi nói: “Cố Gia Huy, chúng ta hủy bỏ hôn ước đi, tôi không muốn làm vợ chưa cưới của anh nữa!”

“Em nói cái gì?”

Cố Gia Huy nhíu mày, giọng của anh trầm xuống mấy tông, mang theo chút không thể tin tưởng được.

“Tôi nói là hủy bỏ hôn ước. Tiền mà tôi nợ tôi sẽ trả, chỉ cần tôi còn sống là còn trả. Anh yên tâm đi!”

Hứa Minh Tâm nói với vẻ tức giận.

Hứa Minh Tâm cố gắng can đảm đối đầu với ánh mắt của Cố Gia Huy.

Trong đôi mắt của anh cất giấu sự tức giận kinh người.

Hứa Minh Tâm vốn cho rằng mình có thể không sợ hãi chút nào nhưng sự thật chứng minh cô vẫn quá nhát gan.

“Em nói lại xem nào!”

Cố Gia Huy nói rất lạnh lùng, trong câu nói của anh không mang theo bất cứ cảm xúc nào, từng chữ như sấm sét đánh xuống bên cạnh Hứa Minh Tâm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 110


Chương 110

Đầu óc của Hứa Minh Tâm trở nên hỗn loạn, cô cảm thấy mình không có chút lực lượng nào.

Rõ ràng là Cố Gia Huy làm chuyện có lỗi với mình trước, vậy mà bây giờ cô lại như bị anh bắt gian tại giường, thậm chí còn thấy chột dạ.

Hứa Minh Tâm run rẩy, vội vàng rặn ra mấy tiếng.

“Tôi… tôi nói tôi muốn hủy bỏ hôn ước. Tiền tôi nợ… tôi… tôi có thể trả dần được không?”

“Không được!”

Cố Gia Huy chẳng cần nghĩ ngợi mà trực tiếp trả lời ba chữ này. Sau đó trực tiếp vác Hứa Minh Tâm lên vai mình.

Khi anh đi ngang qua tủ quần áo của cô thì lấy một cái áo khoác thật dài ra choàng lên người Hứa Minh Tâm. Phòng ngừa cảnh xuân sắc trên người cô bị lộ ra ngoài.

Động tác này của Cố Gia Huy như thổ phỉ cướp gái nhà lành thời cổ đại, vô cùng thô lỗ.

“Cố Gia Huy, anh thả tôi xuống! Cố Gia Huy, anh đang bắt cóc, tôi muốn kiện anh, kiện anh cho anh tán gia bại sản!”

Cố Gia Huy vốn tức tới nỗi sùi bọt mép, nhưng khi nghe Hứa Minh Tâm nói như thế thì anh lại cảm thấy có chút buồn cười.

Đến cùng là cô nhóc này lấy can đảm ở đâu ra để nói những câu đó chứ, muốn nhà họ Cố táng gia bại sản cơ đấy.

“Muốn anh mời luật sư cho không?”

Cố Gia Huy điều chỉnh hô hấp của mình, để cho mình không có quá hung dữ.

Đã hoàn lương vì cô nhóc này rồi, không thể lại làm người ác được nữa.

Đối xử với con gái phải nhẹ nhàng dịu dàng!

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì bị nghẹn họng.

Giờ cô mới nhớ ra là mình không có tiền mới luật sư.

Tức quá tức quá.

“Anh mau buông tôi xuống!”

Hứa Minh Tâm dùng lực đánh vào lưng của Cố Gia Huy, nhưng dường như anh không cảm giác được đau vậy.

Khi đi qua dì quản lý ký túc xá, dì ấy nhìn Hứa Minh Tâm với ánh mắt muốn nói lại thôi, trong mắt tràn ngập sự lo lắng. Đột nhiên Hứa Minh Tâm cảm thấy dì quản lý không còn hung dữ như trước, nay hiền lành đáng yêu như thiên sứ vậy.

Chắc chắn bây giờ gì ấy rất quan tâm đến mình!

“Dì ơi cứu cháu, cháu không biết người này, anh ta ép cháu đi theo!”

“Tôi…”

Dì quản lý ký túc xá còn muốn nói báo cảnh sát giúp Hứa Minh Tâm, còn dì ấy thì sợ rằng chẳng làm được gì. Nhưng nào ngờ đâu Cố Gia Huy quét mắt qua, dọa dì ấy sợ tới nỗi chẳng dám hó hé câu nào.

“Vậy… dì không ghi cháu về trễ đâu. Chúc hai cháu chơi vui vẻ, tạm biệt!”

Dì quản lý nói xong thì vội vàng chuồn mất.

“Dì ơi, làm người phải có lương tâm! Có người muốn bắt cóc học sinh! Cứu mạng với…!”

Hứa Minh Tâm hét to lên để cầu cứu. Cố Gia Huy sợ rằng ngày mai báo sẽ đưa tin nên không khách sáo vỗ vào mông Hứa Minh Tâm một cái.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 111


Chương 111

Mẹ ơi đau quá!

Cầm thú, không phải người!

Ngoại tình lại còn ngông nghênh đúng không?

“Cố Gia Huy, anh đánh phụ nữ, tôi muốn tố cáo anh!”

“Em đi tố cáo đi, nói cho tất cả mọi người biết rằng Cố Gia Huy tôi đánh mông vợ mình!”

“Anh… sao anh lại nói được như thế chứ!”

Mặt Hứa Minh Tâm đỏ tới mang tai.

“Nếu em dám làm ồn nữa thì anh sẽ đánh mông em cho tới khi nó nở hoa đấy!”

Cố Gia Huy ép giọng xuống, anh nói với vẻ hung dữ.

Hứa Minh Tâm há miệng nhưng lại không dám nói câu gì.

Cô sợ đau, cũng sợ mông mình nở hoa. Ngày mai cô còn phải ngồi vào bàn học!

Cuối cùng Hứa Minh Tâm bị Cố Gia Huy bế lên xe.

“Cô Minh Tâm sao lại… mặc như thế này?”

Khương Tuấn thấy Hứa Minh Tâm bị bao bởi áo khoác thì có chút kinh ngạc, anh ta không kiềm chế được mà nhìn thêm mấy lần.

Cố Gia Huy híp mắt, trực tiếp kéo tấm màn ngăn cách ghế trước và ghế sau lên.

Hứa Minh Tâm nghe Khương Tuấn nói thế thì mới chú ý tới việc mình chỉ mặc một cái áo khoác.

Vừa rồi cô còn cãi nhau với Cố Gia Huy nửa ngày trời trong tình trạng tr*n tr**ng ư?

Hứa Minh Tâm vừa nghĩ tới đây thì máu dồn lên não, cô há to miệng nhìn Cố Gia Huy.

Cố Gia Huy thấy Hứa Minh Tâm nhìn mình như thế thì trong mắt anh có chút trêu chọc.

“Cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, vẫn nhỏ như cũ!”

Cố Gia Huy ghé vào tai Hứa Minh Tâm rồi nói nhỏ.

Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì mặt cô đỏ bừng lên, cả người như muốn sụp đổ mất.

Hứa Minh Tâm nổi giận đùng đùng đưa tay lên rồi giáng cho Cố Gia Huy một cái táng.

Cố Gia Huy cũng không kịp đỡ, anh không ngờ rằng cô lại đánh mình,

Góc mặt hoàn hảo của anh đỏ bừng lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Khương Tuấn đang lái xe nghe được tiếng động này thì vội vàng dừng xe lại.

“Lái xe của cậu đi.”

Cố Gia Huy cất lời, anh nói rất lạnh lùng.

Khương Tuấn không dám hó hé câu gì, chỉ có thể tiếp tục lái xe.

Hôm nay cô Minh Tâm ăn thuốc súng ư? Cô ấy là người đầu tiên trên thế giới này dám đánh cậu chủ đó!

Hứa Minh Tâm run rẩy nhìn chằm chằm bàn tay của mình, dưới tình huống vừa nãy cô không hề suy nghĩ quá nhiều.

Là do Cố Gia Huy giở trò lưu manh, không liên quan gì tới mình.

“Là do anh chọc tôi trước…”

Hứa Minh Tâm ôm lấy cơ thể của mình rồi nói với giọng run rẩy.

“Anh không ngờ rằng em muốn phân chia với anh một cách triệt để như vậy.”

Giọng của anh trầm khàn, Hứa Minh Tâm có thể nghe được một chút đau thương ở trong đó.

Trái tim của cô run lên.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 112


Chương 112

Hứa Minh Tâm có chút uất ức, cái gì mà phân chia một cách triệt để chứ?

Không triệt để để cho Cố Gia Huy trái ôm phải ấp, có hai gia đình có thể đi qua đi lại sao?”

“Cố Gia Huy, tôi không hề làm chuyện gì có lỗi với anh, là anh có lỗi với tôi!”

Hứa Minh Tâm kiên cường quay đầu qua, không muốn nhìn mặt Cố Gia Huy, cũng không muốn khóc trước mặt anh. Như thế cô sẽ cảm thấy mình rất vô dụng.

Hứa Minh Tâm có thể ngồi khóc một mình, khóc tới nỗi mắt sưng thành cục.

Nhưng cô không thể khóc trước mặt anh, không thể lộ ra sự yếu ớt của mình.

Chỉ có Hứa Minh Tâm mạnh mẽ thì người khác mới không cảm thấy cô đáng thương dễ bắt nạt.

Cho dù đó chỉ là giả vờ, cũng phải giả vờ cho giống.

“Anh đi ra ngoài nửa tháng là bởi vì…”

Cố Gia Huy suýt chút nữa đã nói ra sự thật, nhưng vẫn níu lại kịp.

Cố Gia Huy vẫn chưa thể nói ra sự tồn tại của Cố Cố.

“Vì sao?”

Hứa Minh Tâm hỏi một cách cố chấp, nếu như bây giờ Cố Gia Huy thẳng thắn thì có lẽ cô sẽ tin tưởng anh là một người đàn ông chân chính.

Nhưng anh lại do dự ngập ngừng, cuối cùng lựa chọn im lặng.

Trong trái tim Hứa Minh Tâm chỉ còn lại thất vọng, cô không hề biết sự khổ sở của người đàn ông bên cạnh. Cố Gia Huy siết chặt tay lại, móng tay đã đâm vào thịt.

Trên đường đi về rất im lặng, cuối cùng xe dừng ở trước cổng biệt thự.

Cố Gia Huy lại vác bổng cô lên rồi đi thắng vào trong nhà mà không nói lời nào.

Cố Gia Bảo đang ở trong phòng khách đợi hai người. Thấy Cố Gia Huy trở về thì cũng vội vàng đứng dậy.

“Thằng ba, con đang làm gì thế hả?”

“Bố, con đã dẫn cô ấy về. Trời cũng muộn rồi, bố về nghỉ ngơi sớm đi. Con không tiễn bố nữa, con còn có chút việc nhà cần phải xử lý.” %3D

“Nhưng mà…”

“Đưa ông chủ về.”

Cố Gia Huy không hề đợi Cố Gia Bảo nói gì thì đã ra lệnh.

Ông cụ không còn cách nào khác, chỉ có thể để cho Khương Tuấn đưa mình về.

Cố Gia Huy vác cô tới phòng ngủ rồi trực tiếp ném cô xuống giường.

Cho dù giường có mềm hơn đi chăng nữa thì cô cũng bị ném tới nỗi đầu óc quay cuồng.

“Anh làm cái gì thế hả? Anh điên rồi sao?”

Hứa Minh Tâm nổi giận đùng đùng mà quát lên.

Không phải cô mới là người nên tức giận sao?

Vốn cho rằng đã tìm được một người có thể giao mình cho họ, ai ngờ lại là một thằng khốn, một tên đàn ông chân trong chân ngoài!

“Em đang trách anh vì quá lâu rồi mà anh không liên lạc với em sao?” Cố Gia Huy hỏi.

“Không chỉ như thế. Cố Gia Huy, việc anh làm mà anh còn không biết sao?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 113


Chương 113

“Là do hôm nay em tìm anh mà anh không bắt máy sao?”

“Cố Gia Huy, anh đang giả vờ đúng không?”

Đã biết cô gọi điện thoại tới rồi chẳng lẽ còn không biết vì sao cô lại giận ư?

“Anh không có, nếu như em giận anh vì anh không liên lạc với em, thì đó là lỗi của anh. Anh có thể bù đắp cho em. Nhưng anh và em đã đính hôn, bây giờ em lại trả cái vòng tay mà mẹ anh quý trọng nhất về đây, có phải là em đùa dai quá rồi không?”

“Tôi không có đùa. Đó chính là vì tôi đã suy nghĩ thật kỹ, tôi cảm thấy chúng ta không hợp!”

“Không hợp chỗ nào?” Cố Thành

Trung hỏi cô.

Hứa Minh Tâm bị Cố Gia Huy chọc tức gần chết.

Đến cùng là Cố Gia Huy IQ thấp hay EQ thấp đây!

Hay anh vẫn cho rằng không ai có thể biết được những chuyện anh ta làm?

Cố Gia Huy cũng không tiện chọc thủng chuyện này, dù sao cô mới là người thứ ba!

“Anh… anh xấu quá!”

“Gì cơ?”

Cố Gia Huy nghe thế thì nhíu mày.

“Hứa Minh Tâm, em ở chung với anh được hơn một tháng rồi, bây giờ em mới thấy anh xấu ư?” Cố Gia Huy có chút bất đắc dĩ, anh không biết mình nên tức hay nên cười.

“Không không, trước kia tôi nghĩ rằng mình có thể chịu đựng được. Nhưng bây giờ tôi lại phát hiện anh quá xấu, đã vượt khỏi tầm chịu đựng của tôi.”

“Được, vậy anh đi phẫu thuật thẩm mỹ.”

“A…”

Hứa Minh Tâm có chút nghẹn lời, cô bị câu nói này của Cố Gia Huy dọa cho sợ ngốc.

Anh nói gì cơ?

Phẫu thuật thẩm mỹ ư?

Cũng khó cho Cố Gia Huy có thể nghĩ tới việc này!

“Anh… anh không chỉ xấu mà còn già! Lớn hơn tôi mười tuổi, lúc tôi hai mươi tuổi thì anh đã là ông chú ba mươi rồi!”

“Mặc dù anh lớn hơn em mười tuổi nhưng tâm hồn anh trẻ, có thể đuổi kịp suy nghĩ của em là được rồi. Đây không thể trở thành lý do em hủy bỏ hôn ước!”

“Cái gì? Thế cũng không được ư?”

Hứa Minh Tâm tức tới nổi não muốn phình cả lên. Sau khi cô suy nghĩ một lúc lâu rồi cuối cùng cúi đầu nhìn xuống hai lạng thịt trước ngực mình: “Ngực tôi phẳng, khó mà phát triển tới trình độ mà anh muốn. Vả lại cơ ngực của anh còn lớn hơn tôi, tôi cảm thấy tự ti, thế đã được chưa?”

“Cái này…” Cố Gia Huy nhíu mày, anh có chút không nói nên lời.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì thở dài một hơi, cuối cùng cũng có thể nói đúng một câu rồi. Nhưng cô còn chưa thở xong thì Cố Gia Huy đã nói: “Đúng là không xứng, nhưng anh chịu được. Sau này em có thể phát triển lần hai, hơn nữa tại sao em lại biết trình độ anh muốn là gì? Anh cảm thấy như thế này cũng rất tốt, một tay là cầm được hết…”

Hứa Minh Tâm há miệng ra mà không biết nói cái gì, cô cạn lời rồi.

Cố Gia Huy gặp chiêu phá chiêu khiến cho cô có chút không biết nên làm sao.

Không phải Cố Gia Huy thích cô gái có dáng người tốt, cao ráo, dịu dàng thông minh sao?

Chẳng lẽ… anh còn muốn thay đổi khẩu vị?

Hừ!
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 114


Chương 114

Lòng tham không đáy, không biết liêm sỉ!

“Tôi không quan tâm, dù sao chúng ta cũng không hợp, tôi muốn hủy bỏ hôn ước! Anh không hề nói lý, tôi muốn đi tìm ông cụ”

“Bố anh đang ước gì em trở thành vợ của anh ngay lập tức kia kìa, em cảm thấy ông ấy sẽ làm chủ cho em sao?”

Hứa Minh Tâm nghe thế thì bỗng nhiên cảm thấy rất uất ức. Cô không kiềm chế được nữa mà trực tiếp khóc lên.

Bây giờ cũng chẳng cần mặt mũi gì nữa, mặt mũi của cô đã mất ráo rồi!

Cố Gia Huy này không hề chơi theo lẽ thường!

Cố Gia Huy thấy Hứa Minh Tâm bật khóc thì trái tim trở nên mềm nhũn.

Anh bất đắc dĩ thở dài một hơi, cuối cùng vẫn tự trách mình, sao lại phải so bì với một đứa trẻ chứ?

Cố Gia Huy dịu dàng bước lên rồi dùng mu bàn tay của mình lau nước mắt cho cô.

Hứa Minh Tâm tức tối đánh tay anh: “Không được phép đụng vào người tôi!”

“Anh biết em tức giận, em có thể xả giận với anh, có thể đánh anh mắng anh. Nhưng đừng hủy bỏ hôn ước, anh không thích nghe mấy câu này, không thoải mái chút nào cả.”

“Anh không thoải mái ư? Tôi mới là người không thoải mái đây này!”

Hứa Minh Tâm vừa khóc vừa lẩm bẩm.

“Vâng vâng vâng, em không thoải mái. Đưa tay cho anh xem nào, có đau không?”

Cố Gia Huy không muốn tranh cãi với Hứa Minh Tâm nữa, anh kéo tay cô ra xem, chỉ là đỏ lên chứ không bị gì khác.

Cố Gia Huy xoa xoa rồi nói: “Đã ăn tối chưa? Chưa thì để anh bảo đầu bếp chuẩn bị.”

“Cố Gia Huy, anh không nghiêm túc chút được à. Bây giờ tôi đang cãi nhau với anh, thái độ của anh nghiêm túc một chút đi.”

Hứa Minh Tâm như đánh vào bông, suýt chút nữa là cô đã bị Cố Gia Huy làm cho tức chết.

Rõ ràng là đang thảo luận chuyện hủy bỏ hôn ước, nhưng anh vẫn luôn làm lệch vấn đề.

Cho dù Hứa Minh Tâm có đói cũng không nói! Nhưng ngay lúc này, bụng của cô lại kêu lên một tiếng.

“Đói bụng rồi à, để anh đi dặn nhà bếp. Em rửa mặt thay quần áo trước đi, đợi lát nữa anh lên tìm em.”

Cố Gia Huy nói xong thì đưa tay sờ lên đầu Hứa Minh Tâm, tựa chưa là một người lớn đang chăm sóc trẻ con vậy, mang theo một chút cưng chiều.

Hứa Minh Tâm cảm thấy như mình dồn hết sức lực ra một cú mà lại đấm vào bông.

Hứa Minh Tâm không hề quan tâm tới những lời châm ngòi, tính tình tốt đến nỗi bất ngờ. Đúng là kinh khủng!

Hứa Minh Tâm đi xuống dặn dò nhà bếp, sau đó thì nhận được điện thoại của Ôn Thanh Vân.

“Thanh Vân.”

Ôn Thanh Vân nghe thấy sự mỏi mệt trong giọng nói của Cố Gia Huy thì có chút ngạc nhiên.

Cô ấy cứ tưởng rằng Cố Gia Huy quay về gặp người trong lòng thì sẽ rất vui vẻ, sao giọng nói lại mệt mỏi thế này.

“Sao thế? Cãi nhau với cô bé mèo của cậu à?”

Cố Gia Huy nghe thế thì không khỏi cười khẽ, cô ấy đoán cũng chuẩn lắm.

“Con mèo này tức giận rồi, giận tôi hơn nửa tháng trời không liên lạc với cô ấy, thậm chí còn tát tôi một cái.” Cố Gia Huy cũng không hề tức giận, giọng nói vẫn luôn rất điềm đạm.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 115


Chương 115

Ôn Thanh Vân nghe thế thì rất kinh ngạc.

Cô ấy đã quen Cố Gia Huy từ rất lâu rồi, có lẽ người người khác không biết tính tình của anh ra sao nhưng Ôn Thanh Vân lại biết rất rõ.

Cả người Cố Gia Huy cứ như diêm vương sống vậy, có tiếng tăm lẫy lừng trong vòng tròn thương nghiệp này, chỉ cần nhắc tới tên anh thôi là người ta đã sợ mất mật.

Cố Gia Huy có thể phát triển & thành một tập đoàn xuyên quốc gia trong mấy năm ngắn ngủi thì sao có thể là người hiền lành được chứ?

Tính tình của anh không được tốt, từ trước tới nay làm việc rất dứt khoát, thủ đoạn cũng rất độc ác. Bất cứ ai làm mích lòng anh cũng chẳng hề có kết quả tốt. Cho dù kết thù kết oán nhiều nhưng người khác đều là giận mà không dám nói, cũng chẳng ai dám đối đầu với Cố Gia Huy.

Nhưng mà người đàn ông táo bạo ác độc như thế giờ lại tốt tính đến bất ngờ, bị người ta đánh còn nói chuyện nhỏ nhẹ, dường như đang kể một chuyện gì đó hạnh phúc lắm vậy.

“Tính tình của cậu tốt hơn nhiều rồi đó.”

Ôn Thanh Vân nói với vẻ cảm thán.

“Cô ấy thích chuột, không thích hổ, tôi cũng chẳng còn cách nào khác.

Cũng không thể dọa cho con mèo này sợ mà chạy đi được.”

“À đúng rồi, cô bé ấy kể về chuyện cuộc điện thoại kia chưa?”

“Chỉ nhắc tới một câu?”

“Một câu thôi ư? Cậu giải thích chưa?”

“Chuyện này… có gì để giải thích à?”

Ôn Thanh Vân nghe thể thì không khỏi lắc đầu. Cô ấy thở dài một hơi rồi nói với giọng bất đắc dĩ: “Cố Gia Huy, sao cậu không hiểu về trái tim của con gái một chút nào thế hả? Chị còn có thể đoán được mà cậu lại không biết? Mèo nhà cậu đâu phải giận cậu vì cậu không liên lạc với cô bé đâu. Rõ ràng là cô ấy giận bởi vì cậu có người mới ở ngoài. Nếu tôi biết cuộc điện thoại đó là do cô ấy gọi tới thì tôi cũng sẽ không nói rằng cậu đang tắm rửa thay đồ. Câu nói này rất dễ khiến cho người khác hiểu lầm!”

“Hiểu lầm ư? Ý chị là cô ấy ghen ư?”

Vốn Cố Gia Huy còn đang ủ rũ, không thoải mái trong lòng nhưng khi nghĩ tới chuyện này thì vui tới nỗi nhướng mày lên.

“Nếu không thì sao? Chắc chắn là cô nhóc cho rằng giữa chị và cậu là loại quan hệ không bình thường. Giải thích cho cô ấy nghe đi, mặc dù không thể để chuyện của Cố Cố lộ ra ngoài nhưng chị thì không quan trọng lắm. Hơn nữa cô ấy cũng nên biết rằng mình còn có một chị dâu ở bên nước ngoài mà đúng không?”

“Cảm ơn chị, chị đã giúp tôi một việc lớn rồi đó. Tôi bị con mèo nhà mình khiến cho sứt đầu mẻ trán, không còn có chút tính xấu nào. Tôi sắp quên mất mình là một con hổ rồi.”

“Đó cũng là do cậu cam tâm tình nguyện, bị cô ấy chinh phục hoàn toàn rồi! Nếu như cậu không thể nói rõ được thì có thể đưa điện thoại cho cô ấy.”

“Thôi vậy, tôi sẽ tự mình giải thích chuyện này.”

“Được, vậy chị không làm phiền cậu nữa.”

Ôn Thanh Vân vừa cười vừa nói, sau đó cúp điện thoại.

Mà Hứa Minh Tâm đã thay đồ xong, cô cũng đã thu xếp hành lý, lấy đi tất cả những thứ mình vẫn còn để lại đây.

Cố Gia Huy cũng đã để Khương Tuấn đi điều tra xem, ai ngờ sáng hôm qua cô nhóc này đã đi tới nước Anh.
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 116


Chương 116

Là đi thăm mình sao?

Vì sao lại quay lại vội vàng đến thế, chẳng lẽ…

Đột nhiên Cố Gia Huy đoán được cái gì đó…

Cố Gia Huy trông thấy Hứa Minh Tâm hùng hùng hổ hổ đi xuống, cơ thể nhỏ bé xách theo một cái rương cao bằng nửa người cô, cả người cô như phình to lên vì tức.

Nếu như Cố Gia Huy có cây kim trong tay thì chắc chắn anh sẽ đâm thủng cô.

“Em làm gì thế?”

“Về ký túc xá!”

“Không được đi, kỳ nghỉ này của em đều phải dành cho anh.”

“Tôi không cần, anh xấu quá, sẽ ảnh hưởng tới thẩm mỹ quan của tôi. Tôi sẽ %3D không để anh làm tôi thụt lùi đâu.”

Hứa Minh Tâm nói rất chững chạc.

Cố Gia Huy có chút bất đắc dĩ, cô nhóc này xấu tính quá, anh vốn cho rằng mình đã đủ xấu tính rồi, bây giờ mới phát hiện là núi cao còn có núi cao hơn.

Cãi nhau với con gái là một chuyện rất đau đầu. Cố Gia Huy không hề biết được điều đối phương để ý là gì.

Nếu như không phải là Ôn Thanh Vân nhắc nhở thì chắc Cố Gia Huy còn tưởng rằng Hứa Minh Tâm tức giận là vì anh đã không liên lạc với cô rất nhiều ngày!

“Hôm qua em đi nước Anh à?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy vậy thì trái tim thắt lại một cái, cuối cùng cũng đi vào chuyện chính rồi!

“Cố Gia Huy, nếu anh đã biết rồi thì chúng ta cứ kết thúc ở đây đi. Không cần phải giằng co để cuối cùng đôi bên đều mất mặt. Tôi cũng không muốn làm phiền hai người nữa, tôi cũng không muốn chia sẻ đàn ông với người khác. Đã gặp nhau thì cũng phải có lúc chia tay, được chứ?”

Hứa Minh Tâm nói một cách vội vàng, cô không muốn chia tay mà còn phải làm ầm ĩ cả lên!

“Xem như tôi xin anh!”

Hứa Minh Tâm nói chuyện với vẻ cầu xin, cô nhìn chằm chằm vào Cố Gia Huy với đôi mắt ngập hơi nước.

Cố Gia Huy nghe Hứa Minh Tâm nói như thế thì trái tim của anh run lên.

Cố Gia Huy bước nhanh lên trước đưa tay ôm cơ thể nhỏ bé của Hứa Minh Tâm vào lòng.

Bàn tay to lớn của anh xuyên qua mái tóc cô, một tay khác thì ôm chặt lấy eo cô.

Hứa Minh Tâm cứng cả người, cô ngẩn ra, sau đó thì muốn dãy dụa nhưng đột nhiên bên tai cô lại vang lên giọng nói khàn khàn của Cố Gia Huy.

“Sao em không hỏi anh một câu mà đã cắt câu lấy nghĩa rồi? Có phải là hôm nay em đã nhìn thấy anh ở chung với người phụ nữ khác không?”

“Tôi còn hỏi được gì nữa, chẳng lẽ tôi nhìn còn chưa rõ ư?” Hứa Minh Tâm nói với vẻ tức giận.

“Cố Gia Huy, anh buông ra!”

Hứa Minh Tâm còn chưa nói xong thì bên tai cô đã vang lên giọng nói của Cố Gia Huy.

“Cô ấy là chị dâu thứ hai của em.”

“Tôi cũng không có anh trai, chị dâu ở đâu ra chứ, anh nói tầm bậy…” Hứa Minh Tâm không hề nghĩ tới rằng Cố Gia Huy càng nói càng quá đáng. Cô còn đang định mắng lên thì đột nhiên nghĩ tới gì đó: “Chị dâu… chị dâu là…”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 117


Chương 117

“Cô ấy là bạn gái của anh trai anh. Hai người họ đã tới bước bàn chuyện kết hôn rồi, nhưng anh trai anh bất ngờ xảy ra chuyện. Quan hệ giữa anh và cô ấy rất tốt, như người trong một nhà vậy. Tất nhiên là anh phải chăm sóc cho cô ấy rồi, lần này cô ấy bệnh rất nặng.”

“Nhưng rõ ràng tôi nghe thấy nhân viên trong công ty nói rằng hai người đã ở bên nhau mấy năm.”

“Anh của anh đã qua đời hơn bốn năm, bọn anh quá thân nên khiến người ta hiểu lầm cũng rất bình thường. Nhưng anh thề tình cảm của anh dành cho cô ấy chỉ là tình thân mà thôi. Nếu anh cướp người phụ nữ của anh mình thì anh còn là người không chứ?”

Cố Gia Huy nhấn mạnh câu cuối cùng.

Hứa Minh Tâm nghe thế thì chấn động cả người, cô ngẩn ra. Vậy là do mình hiểu nhầm ư?

“Em… em có chút rối, anh để cho em yên tĩnh một chút.”

Hứa Minh Tâm đẩy người Cố Gia Huy ra rồi lảo đảo lùi lại hai bước.

Cố Gia Huy giữ chặt tay cô, sợ rằng cô sẽ chạy đi.

“Em vẫn chưa tin anh ư?”

“Không… không phải.”

“Nếu đã không phải thì em đi làm gì? Hay là anh tìm cô ấy đến giải thích với em nhé. Hay là anh dẫn em đi nước Anh, tìm một số người bạn cũ để chứng minh rằng anh trong sạch?”

Hứa Minh Tâm nghe thấy Cố Gia Huy nói tới mức này rồi thì cũng đã kết luận anh thật sự không có làm chuyện có lỗi với cô.

Vậy cũng có nghĩa là mình tự làm khổ mình ư?

Hứa Minh Tâm cảm thấy rất mất mặt.

Bây giờ cô chỉ muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống mà thôi!

“Không phải, em tin anh, chỉ là em cảm thấy… mình phải đổi não. Não của em không đủ dùng, mấy ngày nay làm bài tập tới điên rồi.”

“Đúng là não của em không đủ dùng được, không được có lần sau nữa đấy. Nếu như gặp chuyện này một lần nữa thì phải nói với anh, không nên gán tội cho anh một cách dễ dàng như vậy nghe chưa?”

Cố Gia Huy thấy sau cơn mưa trời lại sáng thì không biết là nên tức hay nên cười.

Từ khi anh về tới nhà thì tâm trạng cứ như đi tàu lượn siêu tốc vậy, lúc lên lúc xuống, bị cô làm cho sợ toát mồ hôi hột.

Hứa Minh Tâm thật sự rất biết cách tra tấn người. Cố Gia Huy vốn đã rất mệt, còn tưởng về nhà sẽ được ôm cô nhóc này nghỉ ngơi một lúc, ai ngờ lại bị giày vò tới tận bây giờ.

Hứa Minh Tâm xấu hổ không chịu nỗi, cô cúi đầu xuống không dám nhìn Cố Gia Huy.

“Chuẩn bị ăn cơm đi, không cho phép tức giận với anh nữa.”

“Em… em có thể xin một chuyện không?”

“Nói đi.”

“Em có thể ăn một chút óc heo bổ não được không? Em muốn ăn gì bổ nấy.”

Hứa Minh Tâm nói một cách ngượng ngùng, ngại tới nỗi không dám thở mạnh.

“Em cũng chỉ được tới thế mà thôi. Không cần bổ, anh sợ rằng não heo còn ngốc hơn não em, càng bổ càng kém, thế thì sẽ phiền lắm!”

Cố Gia Huy cầm lấy tay của Hứa Minh Tâm rồi kéo cô vào lòng mình. Bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng vỗ đầu cô rồi nói: “Cũng may là đã giải thích rõ ràng.

“Em xin lỗi…”

“Đừng động đậy, để anh ôm em một lát. Những ngày vừa qua anh rất nhớ em.”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 118


Chương 118

Cố Gia Huy cúi đầu rúc vào hõm vai của Hứa Minh Tâm rồi hít lấy sự ngọt ngào trên người cô một cách tham lam. Đột nhiên anh cảm thấy mình như được cứu rỗi, trái tim trở nên bình tĩnh lại trong nháy mắt.

Hứa Minh Tâm nghe anh nói thế thì im lặng.

Tay của cô cứng đờ, cô do dự một hồi mới đặt vào eo anh, rồi nhẹ nhàng vỗ vào lưng anh.

“Em xin lỗi… đều là do em chưa tìm hiểu kỹ. Em cho là… cho là anh bị ép đính hôn với em, người anh yêu là cô ấy..”

“Trên thế giới này làm gì có nhiều ép buộc đến thế. Em có thể ghen vì anh là anh đã vui lắm rồi. Ít nhất thì chuyện này đại biểu cho trong lòng em có anh. Trước khi anh đi thì vẫn luôn rất xoắn xuýt vấn đề này. Mặc dù ngoài miệng nói là cho nhau thời gian tỉnh táo, nghĩ xem mình muốn là cái gì.”

“Nhưng đoạn thời gian qua anh chẳng thể nào bình tĩnh lại được. Em học không tốt, ngốc nghếch, lại còn sợ tối. Cho dù anh có để cho chú An trông chừng em thì vẫn lo lắng như cũ. Cuối cùng anh vẫn nghĩ thôi bỏ đi, anh quan tâm tới em như thế thì sao có thể đành lòng giao em cho người khác chăm sóc được chứ. Chuyện này vẫn nên tự mình làm thì tốt hơn.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy Cố Gia Huy nói thế thì trái tim cô như được một dòng nước ấm bao phủ. Trước kia cô vẫn còn không yên, suy đoán đủ mọi khả năng. Nhưng bây giờ nghe thấy Cố Gia Huy nói vậy nên trái tim của cô đã bình tĩnh mà quay lại vị trí cũ.

Hứa Minh Tâm dán đầu vào vị trí trái tim của Cố Gia Huy rồi dồn tất cả can đảm mà hỏi.

“Cố Gia Huy, mặc dù em còn nhỏ, có lúc sẽ không hiểu chuyện. Nhưng em cảm thấy bảo vệ anh là chuyện em nên làm. Từ giờ về sau để em bảo vệ anh được không?”

Cố Gia Huy nghe thế thì xụ mặt xuống, làm gì có ai tỏ tình như thế chứ? Cứ như đại ca xã hội đen đang kết nạp đàn em vậy.

“Được rồi đi ăn cơm thôi.”

Cố Gia Huy kéo Hứa Minh Tâm tới trước bàn ăn, trước khi ăn cơm thì anh lấy vòng tay kia ra đeo cho cô một cách trịnh trọng.

“Nếu em dám tháo ra thì anh sẽ chặt tay em.”

Cố Gia Huy híp mắt, giả vờ như mình rất độc ác.

“Biết rồi mà.”

Hứa Minh Tâm gật đầu.

Cuối cùng cũng tính là sau cơn mưa trời lại sáng.

Hứa Minh Tâm ăn rất ngon, cô ăn nhiều tới nỗi khó tiêu.

Tối nay cô không ngủ với Cố Gia Huy, bởi vì anh còn có một số việc phải xử lý nên cô sợ mình sẽ làm phiền anh.

Hôm sau, Hứa Minh Tâm tràn ngập phấn khởi muốn đi siêu thị. Dù sao cũng được nghỉ dài ngày, tất nhiên phải nghỉ ngơi cho thật tốt.

Vốn cô muốn đi một mình, ai ngờ Cố Gia Huy lại thay một bộ quần áo thoải mái, nhìn là biết anh muốn đi ra ngoài với cô.

Hứa Minh Tâm đã nhìn quen dáng vẻ mặt đồ tây mang giày da của Cố Gia Huy, đột nhiên bây giờ đổi lại thành áo thun quần thường thì cô vẫn có chút không quen.

“Đi thôi.”

Cố Gia Huy nói, sau đó cầm lấy tay của Hứa Minh Tâm.

“Anh muốn đi chung với em sao?”

“Nếu không thì ai tính tiền cho em, ai xách đồ cho em, ai lái xe cho em hả?”
 
Vợ Nhỏ, Cuối Cùng Em Đã Lớn!
Chương 119


Chương 119

Từng câu mà Cố Gia Huy nói đều rất có lý, khiến cho Hứa Minh Tâm không thể nào phản bác được.

Rất nhanh sau đó hai người đã tới siêu thị gần nhà.

Cố Gia Huy nhìn cô nhóc trước mặt chọn chọn lựa lựa, cô mua ba ngàn hành tây mà cũng phải lấy máy tính ra tính một chút.

Khả năng tính toán của vợ anh thật đáng lo mà, đã vậy còn muốn làm kế toán ư?

Xem ra sau này chỉ có thể đi tới tập đoàn của anh làm việc mà thôi. Cho dù có làm sai thì cũng có người sửa giúp.

Rất nhanh Hứa Minh Tâm đã mua đồ ăn và trái cây xong, khi đi ngang qua quầy tính tiền thì cô nhìn thấy kem ly!

“Kem Tràng Tiền kìa!”

Hứa Minh Tâm nhìn thấy loại kem mình thích ăn khi còn nhỏ thì vô cùng kích động, tranh thủ thời gian mở tủ lấy hai cái ra.

“Cho anh này, cái này ngon lắm, hồi nhỏ em hay ăn. Kem này màu xanh, sau khi ăn xong lưỡi của anh cũng sẽ biến thành màu xanh.”

“Điều đó chứng tỏ thuốc màu trong này quá nhiều.”

Hứa Minh Tâm nghe thấy câu này thì xụ mặt xuống!

Không thú vị!

Rõ ràng là ngon lắm mà!

“Vậy anh không ăn à? Không ăn thì trả em, một mình em ăn hai cây!”

“Vì sao anh lại không ăn chứ, đây là do em mời anh đấy.”

“Không thành vấn đề!”

Đợi tới khi Cố Gia Huy trả tiền, anh nhìn thấy trên hóa đơn ghi chỉ có hơn năm trăm nghìn. Anh có chút nhíu mày.

Rẻ đến thế sao?

Trong nhà ngày nào cũng có rau hữu cơ và thịt tươi các loại được đưa tới, giá cả cao hơn đây gấp mấy lần.

Những đồ này…

Có thể ăn không?

Cố Gia Huy rất thắc mắc nhưng khi anh nhìn thấy Hứa Minh Tâm tính tiền thì mới thật sự bất ngờ.

Sáu nghìn ư?

Hứa Minh Tâm lấy từ trong túi ra mấy đồng tiền lẻ rồi nói với vẻ bất đắc dĩ: “Lên giá rồi, trước kia chỉ có hai nghìn!”

Vẫn là lúc nhỏ tốt hơn, hai nghìn cũng có thể mua được rất nhiều thứ.

Cố Gia Huy nghe thấy những gì Hứa Minh Tâm nói, anh tỏ vẻ trái tim mình rất mệt mỏi.

Từ nhỏ tới lớn Cố Gia Huy đều chưa từng ăn đồ ăn vặt mà rẻ hơn một trăm nghìn…

Đi ra khỏi siêu thị, Hứa Minh Tâm thuần thục xé bao bì ra rồi nhét kem vào miệng.

Cô thấy Cố Gia Huy không động đậy thì cho rằng anh xách đồ nên không tiện ăn.

Cô trực tiếp đưa cho anh rồi nói: “Anh nếm thử xem, ngon lắm đó.”
 
Back
Top Dưới